1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Tà Lang Quân

Thảo luận trong 'Sắc Nữ Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,875
      Edit: Quảng Hằng

      Beta: Lạc Lạc

      Thân thể mảnh mai vô lực của nàng bất chợt có phản ứng, bắt đầu chủ động phối hợp với động tác của , cảm giác đau đớn ban đầu cũng bị loại khoái cảm xa lạ lại mãnh liệt cấp bao phủ ,「 A...... A...... A......」

      Phi Ngọc đem cả người nàng ôm vào lòng, làm cho nàng có thể tựa vào trước ngực , bàn tay to cũng ngừng vuốt ve bộ nhũ hoa nhắn khéo léo của nàng, thắt lưng ngừng đong đưa mạnh mẽ, đâm sâu như luyến tiếc hề ngừng lại chút nào.

      Na Lan vong tình cao thấp đong đưa thân mình, giống như tiểu nương lần đầu thưởng thức được ngọt ngào, ngừng cầu càng nhiều càng nhiều khoái cảm, quên hết thảy lý trí cùng đạo đức, chỉ theo vòng ôm nam nhân của nàng ngừng theo đuổi kích thích nguyên thủy nhất.

      Tiếng rên rỉ ngọt lại mềm mại vẫn quanh quẩn ở bên tai, gây xích mích dục vọng của phát tác toàn bộ, tuy rằng chỉ đem nàng trở thành đối tượng giải độc, cũng là lần đầu tiên đối với nữ nhân có cảm giác đặc biệt ── Giống như cảm giác nàng là lần đầu tiên của .

      Phi Ngọc đem thân mình mảnh mai của nàng chuyển lại đây, để cho nàng có thể cùng mặt đối mặt.

      Nàng kìm lòng đậu vươn hai tay vòng quanh cổ của , sau đó cùng đợi di động.

      nghĩ tới cư nhiên khẽ cắn vành tai khéo léo của nàng, giống như hoặc như là dụ hoặc :「 Muốn ta, liền tự mình cử động.」

      「 Ngươi!」 Nàng khẽ cắn môi dưới, muốn nghe lời của , nhưng khi tay của lại xoa nắn bộ ngực sữa mẫn cảm của nàng, tà khí vuốt ve , dẫn tới toàn thân nàng trận run rẩy.

      Thân thể của nàng giống như còn nghe theo điều khiển của bản thân, bắt đầu đong đưa cao thấp người của , làm ra động tác tu nhân lại mất hồn.

      Phi Ngọc theo đuổi nàng giống như tiểu hài tử bốc đồng, để mặc nàng đong đưa, ta cần ta cứ lấy, ôm lấy bờ lưng mảnh mai thon thả của nàng, ngừng kéo về hướng chính mình, để có thể tận tình liếm hai đóa nhụy hoa trước ngực trắng như tuyết của nàng.

      Hai tay Na Lan ngừng xoa vuốt mái tóc đen dài của làm rối tung, bàn tay bé vuốt ve bả vai cứng cáp mạnh mẽ của , tiếng hít thở hổn hển dồn dập vừa đáng tràn đầy khắp gian phòng, mỗi lần rên rỉ, hoa kính đều hơi co rút lại , làm cho cảm thấy thực thoải mái.

      Nghe được thanh khóc rấm rứt rên rỉ của nàng nay biến chuyển thành khoái cảm rên rỉ hoan ái, biết vì cái gì, Phi Ngọc cảm thấy thở dài nhõm hơi, bởi vì thích nhìn thấy nàng khóc.

      Khi thân thể thích ứng với luật động lớn cùng đối phương, lửa tình dần dần giống như ngonja lửa mạnh mẽ an tỏa khắp toàn thân, Na Lan cảm giác được ở chỗ sâu trong lòng dâng lên cổ dục vọng muốn hét to.

      「 A...... A......」

      ngừng thở gấp rên rỉ, hòa nhịp với thanh va chạm từ dưới hạ thân, vang vọng trong ngôi miếu đổ nát, làm quanh quẩn luồng khí ái muội.

      「 A!」 Na Lan đột nhiên dùng sức cả người ngồi lên , toàn thân run rẩy ngừng , vách tường thịt bên trong hoa kình ngừng co rút lại, đóa hoa nhanh chóng buộc chặt,từ trong cái miệng xinh của nàng phát ra tiếng thở dại đầy thõa mãn.

      Phi Ngọc cảm giác được cỗ chất lỏng nóng bỏng dâng tràn căng trong nơi kiên đĩnh cứng rắn mạnh mẽ của , trận khoái cảm run lên cũng nhanh chóng từ dưới bụng hóa thành cổ lực lượng mạnh mẽ bắn lên .

      thét lớn tiếng, ôm chặt lấy nàng, phóng túng toàn bộ mầm móng chính mình bắn vào hoa tâm của nàng......

      Sau khi kích tình kết thúc, hai người gắt gao ôm nhau , Phi Ngọc té mặt đất, hai tay vẫn bá đạo như cũ buông nữ nhân trong lòng ra.

      Na Lan nhắm chặt hai mắt, vô lực nằm ở trước ngực , cơ hồ ở cùng thời gian liền mệt mỏi ngủ.

      Kế tiếp ba ngày ba đêm, Phi Ngọc chỉ cần mở mắt ra chính là tìm nàng, sau đó liền...... cần phải cũng biết ra sao.

      **********************************

      Ba tháng sau

      Na Lan đem cái giá sau lưng thả xuống dưới, sau đó xốc bố liêm lên, Kim phật bên trong lập tức xuất ở trước mắt, dáng vóc tiều tụy của nàng vội vàng đốt hương cúi chào.

      Tiếp theo nàng lấy linh vị của sư phụ ra, sau đó y như thường ngày báo cáo lại tất cả hành trình trong suốt ngày.

      「 Sư phụ, Na Lan hôm nay thực may mắn, gặp được Trương gia tiểu thư hảo tâm thu lưu Na Lan ở trong này qua đêm, còn được ăn no , là Phật tổ phù hộ. Sư phụ, Thiên Ân Tự hẳn là sắp đến, ngày mai Na Lan dậy xuất phát sớm chút, như vậy là có thể đem Kim phật cùng sư phụ cùng nhau đưa đến Thiên Ân Tự, thỉnh sư phụ lúc ở bên cạnh Phật Tổ khổ tu, xin hãy nhớ đến phù hộ Na Lan thuận buồm xuôi gió, nhưng nếu được, vậy mong sư phụ hãy nghĩ đến việc khổ tu làm trọng cần lo cho Na Lan.」

      Tiếp tục lạy ba lạy, nàng mới cung kính đem linh vị của sư phụ cẩn thận cất giữ, sau đó tắt đèn đuốc, ngoan ngoãn nằm ở giường, chuẩn bị ngủ sớm dậy sớm.

      Nhưng nàng còn có tới kịp nhìn thấy Chu công, bị trận ầm ĩ từ bên ngoài đánh thức, hơn nữa trong hỗn loạn tựa hồ có nghe được tiếng kêu khóc của Trương tiểu thư.

      Chẳng lẽ Trương ân nhân gặp nguy hiểm gì sao?

      Na Lan vội vàng xuống giường, nắm lên quần áo mặc vào, chuẩn bị chỗ xung yếu ra ngoài, lại phát linh vị của sư phụ trừng mắt nhìn nàng.

      「 Sư phụ, Na Lan biết có thể tò mò, nhưng sư phụ cũng qua, ăn của người bát cơm, cũng nợ người biết bao ân nghĩa, tại ta chỉ ăn Trương tiểu thư bát, còn ăn vài bát, cho nên nếu Trương tiểu thư có nguy hiểm, ta ít nhất cũng phải nghĩ biện pháp cứu nàng.」 nàng vừa vừa đem cái giá bố liêm buông xuống, nhắm mắt làm ngơ.

      Lúc nàng từ đình viện của Trương gia chạy tới, thấy hạ nhân Trương gia chạy trốn la hét tán loạn, giống như nhìn thấy cái gì rất đáng sợ.

      tại cũng phải tháng bảy, Tại sao mọi người giống như nhìn thấy quỷ bằng thế?」

      Nghĩ đến quỷ, ánh mắt Na Lan lâm vào sáng ngời, nghĩ rằng , đây chính là thời cơ tốt để siêu độ vong linh, có thể luyện tập đại bi chú mà sư phụ dạy nàng có hữu hiệu hay .

      Vì thế Na Lan vừa chạy vừa hô,「 Quỷ to gan, hôm nay để cho Na Lan sư phụ ta hảo hảo đến siêu độ ngươi......」

      Lời của nàng đến nửa, liền bay tới giữa trung tiêu thất.

      Ánh mắt nàng mở to , sau đó lại chớp chớp, thế này mới xác định chính mình có nhìn lầm.

      Dáng người tuấn như vậy, bóng dáng tiêu sái như vậy, tư thế kiêu ngạo đùa giỡn đao như vậy, khắp thiên hạ có ai có thể so cùng , trừ phi đời này còn có người khác cũng mang Quân tử đao.
      mailinh thích bài này.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,875
      Edit: Quảng Hằng

      Beta: Lạc Lạc

      Chỉ thấy người cầm đao chuẩn bị chém đầu Trương lão gia, vừa nghe đến thanh của nàng, liền chậm rãi quay đầu lại, hai người đương trường bốn mắt giao tiếp.

      Đôi mắt đen sâu vốn dĩ tràn ngập sát khí, khi vừa thấy nhìn thấy nàng, đáy mắt thâm thúy lên luồng lửa nóng muốn người biết, mặt xuất vẻ, “ mòn hài sắt tìm thấy, đến khi gặp chẳng uổng chút công phu.”

      「 Là ngươi?!」 Na Lan thào hỏi.

      「 Là ngươi?!」 Phi Ngọc cũng lạnh lùng hỏi, trong giọng tràn đầy khoái cảm hứng thú thợ săn tìm thấy con mồi.

      Ba tháng , Na Lan vẫn nghĩ đến mình muốn quên khuôn mặt tuấn mỹ vừa kiêu ngạo lại bá đạo này, giống như con báo đồng cõ tao nhã, tràn ngập nguy hiểm khó có thể tới gần.

      Càng thêm khó có thể quên từng ở người chính mình tác hoan như thế nào, tận tình hưởng thụ thân thể thiếu nữ của nàng, ba ngày ba đêm cũng buông tha nàng.

      Nếu phải vẫn làm vẫn làm, làm đến sức cùng lực cạn...... Ách! , sức cùng người mệt, nàng cũng có cơ hội có thể vụng trộm trốn.

      Nàng vốn tưởng rằng cả đời này cũng gặp lại .

      Thân mình Na Lan nhịn được run run , khuôn mặt đáng cũng trắng bệch , giống như là mất huyết sắc.

      Nàng nghĩ tới còn có thể nhìn thấy giấc mộng đáng sợ nhất kiếp này của nàng.

      Phi Ngọc mới định về hướng nàng, Trương gia tiểu thư cũng xông lên cầm trụ tay áo của , hé ra mặt khóc lê hoa mang vũ cầu xin ,「 Vị đại hiệp, van cầu ngài đừng giết cha ta. .」

      Đao vừa đưa xuống, lão nhân bị dọa đến té xỉu , so sánh lại, nữ nhi này so với cha nàng còn có dũng khí hơn.

      Nhưng có đôi khi có dũng khí là loại hành vi ngu xuẩn.

      「 Ta thu tiền.」

      Câu đầu tiên đại biểu khi thu tiền, liền nhất định phải hoàn thành nhiệm vụ, đây là nguyên tắc cá nhân của Đao Diêm La .

      「 Ta có thể cho ngài càng nhiều tiền, lại hoặc là ngài muốn bất cứ vật gì đều có thể, chỉ cần ngài tha cha ta mạng.」 Trương tiểu thư đau khổ cầu xin . Nếu mất thân nhân duy nhất thế giới này, nàng nên làm cái gì bây giờ?

      「 Muốn trao đổi?」

      Trương tiểu thư dùng sức gật gật đầu.

      Nhìn đến nam tử tuấn mỹ trước mắt này nhìn mình chuyển mắt, ánh mắt độc lại cao ngạo giống như diều hâu cuồng ngạo kềm chế được, trái tim của Trương tiểu thư đột nhiên nhảy dồn dập, tuy rằng hiểu nên là như vậy, phụ thân trong vòng sinh tử chưa , nàng thế nhưng còn có thể động phương tâm đối với tên giết người bại hoại này.

      là rất nên .

      「 Bất cứ cái gì đều có thể trao đổi? Người cũng có thể chứ?」Ánh mắt Phi Ngọc sáng quắc hỏi, đôi mắt xinh đẹp tự tin hữu thần đủ để làm nữ tử khắp thiên hạ thét chói tai.

      「 Nếu đại hiệp muốn tiểu nữ tử thay thế......」

      「 Ta muốn nàng.」Đao phong của Phi Ngọc chuyển hướng về Na Lan đứng ở bên run run.

      Na Lan nhìn thấy ánh mắt của mọi người đều tập trung người của nàng, thân mình càng run lợi hại hơn .

      「 Nàng?」 Trương tiểu thư cảm thấy thể tin được, bằng bề ngoài của nàng thể nào lại bằng với với tiểu ni nhắn chưa lớn này.

      Vì cái gì chọn nàng, lại muốn chọn tiểu ni kia?

      「 Ta?」 Na Lan cảm giác bản thân lại giống như trở thành tế phẩm cho ác ma lựa chọn,「 Ta muốn.」

      Mắt Phi Ngọc trầm xuống lạnh lẽo, đao phong trong tay lại để ở cổ Trương lão gia, dùng sức cái, lập tức chảy ra máu đỏ thẫm.

      「 Đừng!」 Trương tiểu thư kêu to , sau đó vọt tới bên người Na Lan,「 Tiểu sư phụ, van cầu ngươi, cứu, cứu cha ta ! Người xuất gia phải đều có tâm từ bi sao?」

      Ngươi biết có bao nhiêu khủng bố đâu! ra, chỉ sợ thiên kim tiểu thư như ngươi nhất định xỉu ba ngày ba đêm. Na Lan cúi đầu, ở trong lòng thầm nghĩ, nàng có thể cảm giác được, ánh mắt nam nhân kia chưa bao giờ rời thân thể của nàng.

      「 Điểm ấy tiểu ni chỉ sợ thể đáp ứng.」

      「 Tiểu sư phụ......」

      Nghe được Na Lan cự tuyệt, Phi Ngọc cũng nhiều lời, Quân tử đao trong tay càng thêm dùng sức.

      Lúc này, Trương lão gia bị đau đớn ở gáy làm bừng tỉnh, lập tức đau đến oa oa kêu,「 Đau quá, đau quá, đau quá......」

      「 Câm miệng, bằng ta cho ngươi ngay cả cơ hội kêu lên đau đớn đều có.」 Phi Ngọc kiên nhẫn lạnh lùng uy hiếp .

      ghét nhất vào thời điểm quan trọng có người làm phiền .

      Trương lão gia lập tức ngậm miệng lại, dám hé răng.

      「 Cha......」 Trương tiểu thư nhìn đến phụ thân quỳ xuống đến cầu xin Na Lan, cũng theo lại cầu xin Na Lan,「 Tiểu sư phụ, van cầu ngươi.」

      Na Lan hít vào hơi sâu, sau đó ngẩng đầu đối mặt với Phi Ngọc,「 Được, ta theo ngươi, nhưng ngươi phải thề, tha Trương lão gia cùng những người khác.」

      Nàng thể đoán được rốt cuộc suy nghĩ cái gì, bởi vì thẳng tắp nhìn chăm chú vào nàng, nhìn xem nàng tâm hoảng ý loạn.

      「 Được.」Sau khi buông Trương lão gia ra, Phi Ngọc từng bước tiêu sái về hướng Na Lan.

      Na Lan cảm giác được giống như có Vương của các loài chim cuồng vọng hắc ưng, lao thẳng về hướng nàng, nàng chút cơ hội chạy trốn đều có .

      vào trước mặt của nàng, vươn bàn tay nhiễm đầy máu tươi nắm lấy cái cằm khéo léo của nàng, toàn thân nàng đột nhiên nổi lên nổi da gà, chân mềm nhũn, động đậy .

      「 Tìm ngươi ba tháng, ta sắp chịu nổi .」

      Nàng còn kịp hỏi cái gì chịu nổi, cả người bị chặn ngang ôm lấy, giống như là khiêng bao cát, vác lên vai.

      「 A! Buông!」

      「 Ha ha! Chết cũng buông.」

      Tiếng cười cuồng vọng cùng với thanh tức giận kháng nghị, Na Lan rất nhanh bị mạnh mẽ mang , biến mất ở dưới ánh trăng sáng ngời.

      Ở lại tại chỗ, tất cả mọi người ngây ngẩn cả người, giống như tất cả mọi chuyện vừa rồi là giấc mơ , mọi người đều bình yên vô , duy nhất có nguy hiểm là tiểu sư phụ ở nhờ đêm.

      Nghĩ đến tiểu sư phụ từ bi rơi vào trong tay tên ác ma vạn ác giết người tha, tất cả mọi người đều hai tay tạo thành chữ thập, thầm thành tâm cầu nguyện tiểu sư phụ có thể vui vẻ thăng lên tây phương, tìm được sư phụ đoàn viên.

      Cảm tạ tiểu sư phụ.
      mailinh thích bài này.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,875
      Đệ tam chương

      Edit: Quảng Hằng

      Beta: Lạc Lạc

      Núi trầm, rừng như danh, trầm rét lạnh, suốt ngày thấy ánh mặt trời, cũng thấy ánh trăng, chỉ có từng ngọn gió lạnh lùng thổi đến thổi , thổi trúng mọi người rợn cả tóc gáy.

      Na Lan mình lui dần về phía bên trong sơn động lạnh như băng, dám hành động thiếu suy nghĩ.

      「 Hoan nghênh đến nhà của ta.」

      Phía sau thanh trầm thấp lạnh như băng làm toàn bộ lông tơ sau lưng nàng dựng đứng, nàng tức giận quay đầu,「Đừng ở sau lưng dọa ta sợ !」

      Nàng cảm giác được đáng sợ , nam nhân ác liệt này cư nhiên còn đùa giỡn như thế này, là chán ghét chết được.

      Phi Ngọc vui vẻ cười , thả lỏng như thực về được đến nhà, tiêu sái nằm chiếc giường băng trong góc phòng. “Đùa như vậy rất vui!”

      Hừ! Na Lan quay đầu chỗ khác, muốn để ý tới .

      Tuy rằng tại thoạt nhìn có vẻ có nhân tính, nhưng khó có thể đảm bảo trong chốc lát nữa trở thành cầm thú giống đêm kia.

      Nhưng mà, phải thực tiền sao? Tại sao lại có thể ở nơi hoang sơ bình thường như thế này? Thậm chí có cảm giác keo kiệt, giống như nhà người ở, giống như hang động của loài dã thú nào đó cư ngụ….

      「 Ngươi có nhà sao?」

      có.」

      「 Vậy thê tử ngươi đâu?」

      có nữ nhân nào nguyện ý theo ta ở trong sơn động rách nát này.」 Phi Ngọc nhắm mắt lại, lẳng lặng xong, mặt nhìn ra có biểu tình tiếc nuối gì.

      Đột nhiên, Na Lan đối với nam nhân này sinh ra cảm giác đồng tình.

      Giống có được vẻ xinh đẹp bề ngoài như vậy, nam nhân nhất định đều hy vọng đạt được hạnh phúc, thê tử xinh đẹp và gia đình hạnh phúc mỹ mãn, tại sao lại trốn tránh ở nơi lãnh hắc ám như vậy?

      Nhất định là bởi vì bệnh.

      Đúng vậy! Bằng người bình thường nào lại đột nhiên trở nên khủng bố như vậy?

      Na Lan cảm thấy thực đáng thương.

      「 Bệnh của ngươi khỏi hẳn chưa?」

      「 Bệnh?」

      「Buổi tối hôm đó như vậy...... Có lẽ là do sinh bệnh phải ?」 Nàng đoán hỏi.

      「 Ừm! Bị ám toán, trúng độc.」

      ra là thế. Na Lan nghĩ rằng, mình đoán đúng rồi.

      「 Ngươi là ni ?」Tâm tình vui vẻ hỏi, hoàn toàn biết tiểu ni trước mắt đưa lưng về phía trong lòng khởi tâm từ bi.

      「 Đúng vậy!」 Nàng khách khí trả lời.

      Đối mặt bệnh nhân vẫn nên hung hăng.

      「 Tại sao lại quy y?」 Tay làm càn vuốt ve lên mái tóc dài bóng mượt phía sau lưng nàng, dưới ánh lửa bập bùng trong hang động, mái tóc giống như có sức sống.

      để mặc những lọn tóc mềm mại mịn màng của nàng chảy theo từng ngón tay của . Vừa mới bức nàng tắm rửa xong, tại toàn thân cao thấp của nàng đều tràn đầy mùi hương sạch thơm ngát tinh khiết.

      Ừm! thích nàng như vậy.

      Hơn nữa ở người nàng hình như có loại hương khí vô hình, như là......

      「 Chanh?」

      「 Cái gì?」 Na Lan hỏi, đưa tay đoạt lấy những lọn tóc của mình từ trong tay

      Tuy rằng là bệnh nhân, nhưng nàng vẫn thích động thủ động cước .

      Càng xong là, chỉ cần vừa tới gần, nàng liền khẩn trương đến nổi thể suy nghĩ gì được.

      Chẳng lẽ bệnh của cũng lây sao?

      người ngươi có vị chanh.」Giống như sợ nàng biết người chính mình có hương vị gì, lặp lại lần nữa.

      「 Ta dùng chanh hòa với nước tắm rửa a! Nghe người ta , tắm như vậy sạch , còn có mùi thơm.」Mặt của nàng đỏ toàn bộ , tức giận .

      「 Phải ?」Đôi mắt đen sâu của lóe lên ánh sang sủng nịch thương .

      “Ừm, như vậy cũng tốt, ta thích ngửi nữ nhân của ta thơm ngát như thế.”

      「 Cái gì nữ nhân của ngươi? Nhưng ta là người xuất gia !」 Nàng vừa , vừa thành tâm niệm tiếng Nam mô a di đà Phật.

      「 Ngươi vẫn chưa quy y, cho nên tính.」 bá đạo, vươn tay vòng qua bên người nàng, đem nàng ôm vào trong lòng, giống như ôm chú mèo ngoan sủng ái nhất của mình vậy.

      「 Ta , ta vốn muốn quy y , nhưng là......」 Đáng giận! ôm nàng chặt như thế để làm gì, nếu sư phụ mà thấy tình như thế này, nhất định té xỉu .

      「 Nhưng sao?」

      「 Nhưng là sư phụ đột nhiên bệnh tim tái phát, sau đó liền......」 Nghĩ đến lúc đó, bản thân chưa kịp cứu sư phụ, Na Lan liền cảm thấy áy náy, nước mắt đương trường muốn rơi xuống .

      「 Ta biết, cần nữa.」 nhàng cắn vành tai của nàng, dùng loại ngữ khí thương tiếc lại thương ngăn cản nàng nghĩ đến chuyện cũ thống khổ.

      「 Đúng rồi, ta còn biết ngươi tên gọi là gì?」

      「 Ta gọi là Na Lan sư thái.」

      「 Ngươi vẫn chưa quy y, cho phép kêu sư thái.」 bá đạo phủ nhận .

      「 Là như thế này sao?」

      「 Ngươi muón xúc phạm Phật tổ sao?」

      「 Đương nhiên thể như vậy, nhưng ta muốn quy y!」

      「 Chờ ngươi quy y sau, tại ngươi chính là phàm nhân lục căn tịnh, cho nên ta gọi ngươi là Na Lan.」

      「 Ách!」 Na Lan sửng sốt chút.

      Từ đến lớn nàng vẫn luôn theo bên người sư phụ, cũng vẫn cũng chưa nghĩ đến mình chưa quy y xem như người xuất gia, sư phụ lại cũng gì, hơn nữa nàng cũng chỉ có tóc vẫn chưa xuống mà thôi, những chuyện khác hoàn toàn khác gì người xuất gia a!

      「 Ta gọi là Cốc Phi Ngọc, ngươi có thể gọi ta Phi Ngọc.」

      「 Ngươi...... Ngươi cũng nên như vậy......」 Nàng giãy dụa muốn đẩy ra.

      Nhưng giãy dụa của nàng lại khiến cho trận bất mãn, lại đem nàng kéo về trong ngực, dùng sức ôm chặt lấy nàng,「 quên cảm giác chúng ta lúc trước thân mật sao?」

      Nghĩ đến khi đó, toàn thân Na Lan nhịn được phát run .

      Phi Ngọc cũng cảm nhận được . Nàng sợ hãi cũng là tự nhiên , bởi vì nàng vố chưa từng biết đến mùi đời, làm sao chịu được chà đạp thô bạo như vậy.
      mailinh thích bài này.

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,875
      Edit: Quảng Hằng

      phải sợ ta, khi đó là ta trúng độc , đành phải lấy ngươi để giải độc.」

      「 Giải độc?」

      「 Đúng vậy, cho nên ngươi cần cảm thấy thẹn, ngươi là nương vĩ đại, cứu ta mạng.」

      「 Phải ?」 Nàng biết bản thân có phải nên cảm thấy vui vẻ hay , chính mình cứu người khác mạng?

      「 Đúng vậy! Khi đó ta hoàn toàn là mất nhân tính, nếu làm đau ngươi, ta cảm thấy có lỗi.」 xong, còn tràn ngập sám hối thở dài.

      「 Nếu là như thế này...... Ta nghĩ...... Ta cũng hẳn là trách ngươi đâu......」 Nàng lắp bắp xong, giống như rất muốn tức giận cắn người lại thể cắn, nghĩ như vậy cắn lại thể cắn, thống khổ là khó xử nàng.

      Vốn muốn oán hận tại sao có thể đối xử với nàng cầm thú như vậy, nhưng khi nghe đó là vì trúng độc, mới có thể mất nhân tính, cách khác, đó hoàn toàn phải ý mà muốn, nàng còn có thể trách sao?

      sau, nàng từ được dạy dỗ lấy từ bi làm trọng, cho nên oán khí này cũng nên bỏ xuống cho xong.

      「 Chỉ cần thí chủ có thể biết sai, có thể sửa, Na Lan đương nhiên cũng truy cứu .」

      「 Ngươi Oa nhi thiện lương.」 xong, cổ của nàng hạ xuống nụ hôn.

      Nàng lập tức đẩy ra,「 Lần trước là vì thí chủ trúng độc, lấy ta giải độc là chuyện thể trách thí chủ, nhưng tại khác, thí chủ xin tự trọng.」

      「 Thí chủ thí chủ, cần kêu như vậy được , ta rồi gọi ta Phi Ngọc.」

      「 Nhưng là......」

      「 Ngươi quên ngươi vẫn chưa quy y a! Cho nên phải người xuất gia.」 có chút tức giận .

      Tại sao tiểu nương này lại giống như lão hòa thượng, cứ mãi thuyết giáo, chán chết được.

      「 Phi...... Ngọc.」 Nàng có chút quen gọi tiếng, sau đó vô cùng nghiêm túc với 「 Ngươi có cơ hội trọng sinh, nên hảo hảo làm người, cần tiếp tục sát hại sinh linh, ta hy vọng ngươi có thể đáp ứng ta, sáng sớm ngày mai, sau khi chúng ta mỗi người ngả, ngươi bước cầu độc mộc của ngươi, ta Dương quan đạo của ta, tốt nhất nên tốt thoái giang hồ, ta đến nhà của ta của ta ở hiên Ân Tự, như vậy ngươi hiểu chưa?」

      khẽ gật đầu.

      cần để ý tối hôm đó giữa chúng ta phát sinh chuyện gì, dù sao ta cũng phó thác thân thể này để phổ độ chúng sinh , dùng phương pháp như thế nào đều sao cả, chỉ cần là cứu người, tin tưởng Phật tổ cũng để ý , cho nên ngươi cũng cần để ở trong lòng.」 Những lời này tựa hồ cũng tự trấn an lương tâm của chính mình.

      「 Tốt lắm.」 Phi Ngọc lại gật đầu cái.

      Na Lan cao hứng đối phương thực người hiểu biết lí lẽ.

      「 Ta có chút mệt mỏi, ta có thể trước nghỉ ngơi ?」 Nàng thấy trước mắt nam nhân này mặc dù có chút thích thú dán sát vào người nàng muốn rời xa, nhưng vốn tin tưởng mình ràng thông suốt với , hẳn là có vấn đề .

      「 Tốt! Ngủ sớm dậy sớm, thân thể tốt.」

      phất tay cái, liền dập tắt đống lửa trước mắt, Na Lan nhìn, thiếu chút nữa muốn vỗ tay hô to là lợi hại, nhưng vẫn kiềm chế lại.

      Sư phụ nữ hài tử gia vẫn nên trầm tĩnh nhu thuận tốt hơn.

      「 Vậy, ngủ ngon.」 nàng tao nhã hướng gật gật đầu, sau đó tìm cái góc nằm xuống.

      Tuy rằng nàng vẫn là có chút lo lắng, nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ hiền hòa biết điều của , hẳn là có vấn đề .

      Khi nàng vừa chìm đắm trong giấc mộng, nhưng trong mơ lại cảm thấy ngủ được an ổn, bởi vì nàng tựa hồ lại nghe đến tiếng hít thở nặng nề lúc trước.

      Đôi mắt của Phi Ngọc đỏ ửng nhìn nàng chằm chằm, giống như là là thực vật đẹp nhất vậy.

      Nàng mở to mắt, phát hết thảy còn kịp rồi, nàng lại bị đặt ở dưới thân.

      ...... Ngươi!」

      Trời ạ! Chuyện xưa tại sao lại tái diễn lần nữa!

      「 Ngươi là rất đáng , lại có thể tin tưởng lời hứa của người nam nhân, hơn nữa ta còn là tên ác bá giết người chớp mắt.」 Miệng bất giác nhếch lên nụ cười như ác ma.

      「 Ngươi muốn làm cái gì?」Hai tay nàng lại bị bắt lấy đặt ở đỉnh đầu, thể động đậy.

      nên hỏi ta, ta cũng biết, chỉ biết khi ta lại nhìn thấy ngươi, ta liền cảm giác được dục hỏa trong cơ thể ta gần như muốn đốt cháy ta thành than.」 thào , bàn tay to chậm rãi thay nàng cởi bỏ trang phục ni màu xám.

      「 Có phải phát sốt hay ?」 Trái tim của nàng đập nhanh, bắt đầu hồ ngôn loạn ngữ hẳn lên,「 Có đôi khi ta phát sốt cũng như vậy .」

      「 Ngu ngốc!」

      đột nhiên gầm , hại nàng sợ tới mức sắc mặt lại trắng xanh ít.

      là dục hỏa , làm sao là phát sốt!」

      「 Nhưng là ngươi thể tiếp tục đối với ta như vậy, phương pháp giải độc của ngươi...... Rất thô lỗ......」

      Trời ạ! Nàng rốt cuộc cái gì vậy!

      cười lên, cười đến nàng lại tâm hoảng ý loạn, nàng nghĩ rằng , cười rộ lên thực rất đẹp, rất dễ gần, giống bình thường thời điểm mặt chút thay đổi, lạnh như băng làm cho người ta khó có thể tới gần.

      「 Ta cam đoan lần này ta nhàng.」

      Ánh mắt của nàng đột nhiên trợn to,「 được! Vốn nên xảy ra, khi đó ngươi mất lý trí, ta có thể tha thứ ngươi, nhưng nếu tại ngươi còn biết hối cải, ta......」

      「 Ngươi muốn như thế nào?」

      giống như uy hiếp, hoặc giống như đùa giỡn, tới gần nàng, hơi thở lửa nóng của nam nhân độc đáo như vậy làm nàng khỏi rùng mình cái.

      「 Ta...... Ta......」

      [ Ngươi muốn dùng nắm đấm nho này để đánh ta?」 còn khiêu khích nắm tay nàng lên hướng ngực nhàng gõ cái, khinh thường bỏ qua khí lực nữ nhân của nàng.

      「 Hay là muốn cắn ta?」

      cười nhạo làm cho người ta rất giận.

      「 Ta nghĩ đến ngươi là người tốt.」

      phá lên cười, cường lực chấn động từ trong ngực rơi vào tay của nàng, nàng cảm thấy vừa xấu hổ, vừa phẫn nộ.

      「 Ta là người tốt! Nhưng là ta chỉ tốt với người mà ta thích, những người khác khong xứng.」 chuyện ngữ khí kiêu ngạo ương ngạnh vô cùng, thần thái khát máu làm người ta cảm giác giống như ác quỷ.

      「 Ngươi tốt nhất buông ta ra nhanh lên, ngươi phải biết rằng, ta là người xuất gia, nếu ngươi bất kính với người xuất gia, chính là bất kính với Phật tổ.」

      Trả lời của nàng, là tiếng cười lớn hơn nữa.

      「 Cười...... Cười cái gì mà cười a?」

      「 Thực bất hạnh , bản nhân đối Phật tổ tuyệt nhận thức, cũng muốn nhận thức, bởi vì ta là ác quỷ, là ác quỷ tà ác nhất, ngay cả Phật tổ cũng cứu vớt được linh hồn sa đọa của ta, mà ngươi......」 thô bạo xé rách bộ quần áo đơn bạc người nàng「 Chỉ xứng làm công cụ cho ta giải độc.」
      Edit: Quảng Hằng

      Beta: Lạc Lạc

      「 Đừng! Dừng tay!」 Nàng thét chói tai , muốn ngăn cản tiếp tục phá hư quần áo người nàng, nhưng nàng càng thét chói tai, dường như càng xé càng vui vẻ.

      「 Cứu người phải cứu đến cùng, tiểu sư phụ đáng của ta, ta chờ ngươi cứu ta.」

      「 Đừng!」

      Như là trước mắt giãy dụa chính là tiểu nương nghe lời vậy, Phi Ngọc biểu vẻ mặt vô cùng hiểu biết bao dung.

      Na Lan cố gắng bảo vệ bộ ngực chính mình, chết cũng làm cho đụng đến hoặc là hôn đến, sợ nếu khi bị đụng tới, tự chủ của bản thân hóa thành hư ảo.

      Giống như lần trước vậy, đến cuối cùng, biến thành người mà ngay cả bản thân cũng thể tin được.

      Phi Ngọc nhìn thấy nữ nhân dưới thân kiên trì bảo vệ nửa người của mình như vậy, vì thế quyết định dời mục tiêu tác chiến.

      Na Lan đột nhiên cảm giác được có cái gì đó ở giữa hai chân an phận vuốt ve, nàng cúi đầu vừa thấy, phát là bàn tay to của .

      「 Đừng......」

      Đáng tiếc còn kịp rồi, hai chân của nàng bị dùng lực bắt lấy, vật duy nhất che đậy cũng bị vô tình kéo xả xuống dưới.

      Đầu của gục vào giữa hai chân giãy dụa của trong lúc đó, giống như dâm thú đói khát bừa bãi liếm lộng .

      「 Đừng...... A......」 Na Lan có thể thực ràng cảm nhận được đầu lưỡi nóng bỏng của ngay giữa hai chân của nàng, ý thức của nàng lại rời khỏi nàng lần nữa.

      Tại sao lại có nam nhân tà ác như vậy? Bá đạo ương ngạnh như vậy, muốn làm cái gì làm cái đó...... Nhưng, tại sao nàng lại cảm thấy thân thể giống như bị lửa thiêu đốt, ngừng muốn thét chói tai?

      「 A......」 Nàng muốn né tránh đầu lưỡi tà ác của , nhưng vô luận thân thể nàng có xoay vần né tránh đến đâu cũng thể trốn tránh được đầu lưỡi của , tràn ngập tính xâm lược khiêu khích.

      dịch trong suốt giống như dục vọng thể khống chế, chậm rãi từ trong cơ thể của nàng chảy ra, mà nam nhân mút liếm lại giống như nhấm nháp mỹ vị mật nước ngon lành nhất, ngừng lại động tác.

      「 A...... Ngươi...... Đừng làm như vậy...... Ta......」 Có lẽ là khoái cảm mãnh liệt dồn dập dâng trào mang đến sướng khoái vô hạn làm cho cái miệng đáng của nàng lại phát ra rên rỉ ngọt ngào bất đắc dĩ.

      Phi Ngọc đơn giản đem hai chân của nàng đặt ở vai, để cho chính mình có thể càng thêm xâm nhập thăm dò hoa viên của e lệ.

      ngừng mút lấy hoa hạch non nớt, muốn là mật hoa động tình của nàng.

      Lần này thô bạo đoạt lấy nàng, muốn cho nàng thưởng thức được cảm giác cá nước thân mật đẹp nhất của nam nữ trong lúc đó, để cho nàng cảm nhận được hạnh phúc của nữ nhân, để cho nàng biết nữ nhân là thể có nam nhân thương , cho dù là tiếng thở dốc mị hoặc ngừng truyền đến, giống như ma chú mê người nhất, ngừng kêu gọi nhanh chóng giữ lấy nữ nhân đáng trước mắt này.

      Nhưng cũng có nam tính tự tôn, muốn chinh phục nàng.

      Lửa nóng kiên đĩnh muốn tràn ngập dục vọng tà ác, bởi vì áp lực, làm cho toàn thân ướt đẫm mồ hôi, khuôn mặt tuấn mỹ bị bao phủ bởi dấu vết của tình dục.

      Bàn tay vốn dĩ luôn chống đỡ lấy đầu của , biết khi nào chuyển sang vuốt ve , hai mắt nhắm chặt, khuôn mặt nhắn hồng toàn bộ , tiếng thở dốc ngọt ngào ngừng từ trong hơi thở phát ra.

      Cảm nhận được nàng nâng thắt lưng lên đưa về hướng , trong miệng phát ra tiếng rên rỉ đầy khoái cảm, cả người giống như búp bê vải xụi lơ ở trước mặt .

      Phi Ngọc ngẩng đầu, khuôn mặt tuấn mỹ lộ vẻ nụ cười dụ hoặc,「 chờ được sao?」

      Nàng giống như tiểu động vật gặp nguy, toàn thân vô lực, chỉ có thể giương đôi mắt chịu thua nhìn chăm chú vào .

      Phi Ngọc tuyệt để ý ánh nhìn chằm chằm của nàng, tiếp tục tấn công.

      đem cái yếm xộc xệch của nàng quăng sang bên, bộ ngực sữa khéo léo trắng như tuyết lập tức xuất lồ lộ ở trước mặt .

      Da thịt trắng như tuyết lúc này nhiễm hẳn lớp màu đỏ ửng có thể là do đến cao trào lần thứ nhất, tiểu nụ hoa vốn dĩ nên đứng thẳng nay vì xấu hổ mà e thẹn run run.

      vươn ngón tay nhàng khiêu khích , muốn trêu chọc nụ hoa thẹn thùng.

      nên đụng.」Điểm muốn thực mẫn cảm bị vừa chạm vào như vậy, lại nhanh chóng thức tỉnh .

      「 Mẫn cảm như vậy......」

      được bậy.」

      hiếm khi phản bác lại những lời làm Na Lan xấu hổ, nhưng có nghĩa là bỏ qua nàng.

      tà ác cúi đầu, liếm mút điểm xấu hổ kia, tham lam mút , giống như tiểu nam hài khát từ rất lâu, muốn đoạt lấy tất cả mọi thứ người tiểu nữ nhân này.

      Đột nhiên, cảm giác được đôi tay nhàng ôm lấy , có chút kinh ngạc ngẩng đầu, nhìn tiểu nữ nhân vốn dĩ luôn luôn kháng cự.

      Chỉ thấy dung nhan đáng của nàng bởi vì mê muội mà đỏ bừng, trong đôi mắt đẹp lung linh mờ ảo mê ly lóe ra ánh sáng ấm áp, nàng kéo đối diện với chính mình, thở dồn dập :「 ta.」

      giống như trúng ma chú, thuận theo cầu của nàng.

      Khi đem dục vọng chính mình xâm nhập vào bên trong hoa kính non nớt của nàng, cảm giác ấm áp cùng ướt át nhanh chóng vây quanh .

      Na Lan ôm chặt lấy cổ , cái miệng chọc người trìu mến thổ lộ ra tiếng rên rỉ đáng , làm cho càng thêm hưng phấn trầm hạ thắt lưng, đem vật cứng nóng ấy xâm nhập càng sâu hơn bên trong

      giống như dã thú vong tình truy tìm cảm quan kích thích thuần túy nhất, vật cứng nóng của ngừng đâm sâu mạnh mẽ vào bên trong hoa kính chật hẹp của nàng, ma sát nộn thịt ngừng run rẩy, cuồng dã giữ lấy thân mình tuyệt vời của nàng.

      「 A...... Chậm chút...... Ừm......」

      nghĩ tới ngày như vậy, nàng cho phép người nam nhân ở thân thể của chính mình kiêu ngạo xâm phạm như vậy, nhưng tại sao nàng lại có chút cảm giác chán ghét?

      Chẳng lẽ là bởi vì nàng bị ô nhiễm , mới có ý tưởng dâm đãng như vậy? Hay là bởi vì nàng có thể cảm nhận được khát vọng của nam nhân người nàng muốn làm gì làm?

      chỉ là thân thể, nàng phảng phất có thể hiểu được muốn là...... .

      muốn nàng cho khát vọng , đơn thuần , toàn tâm toàn ý nhận tình của , nhất định là nam nữ , chính là tình thực đơn thuần.

      Nàng làm sao có thể cự tuyệt cặp kia ra vẻ lạnh lùng lại khó nén khát vọng ánh mắt?

      Cho nên nàng đầu hàng .
      Last edited by a moderator: 1/8/14
      mailinh thích bài này.

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,875
      Edit: Quảng Hằng
      Beta: Lạc Lạc

      Đệ tứ chương

      Na Lan gắt gao ôm lấy Phi Ngọc, để cho bản thân hòa tan cùng với phiêu du nơi nguồn ân bể ái, ít nhất trong nháy mắt này, nàng thể cự tuyệt khát vọng của .

      「 a......」 Na Lan vô lực thừa nhận , làn da mềm mại mịn màng non tơ của nàng nhiễm màu đỏ ửng, ngực sữa bởi vì thân thể lay động mà trở nên thực mê người.

      Hai người quấn quýt lấy nhau, cùng nhau hòa mình trong bản nhạc điệu muôn thuở của tình ,

      Khi nàng phát ôn nhu vốn có của đối phương trong cuộc tấn công đâm sâu vào bên trong nàng cải biến, tốc độ luật động càng lúc càng rất nhanh làm cho nàng gần như thể thở nổi, chỉ có thể liều mình cầm lấy bờ vai của , đong đưa thân mình hòa theo nhịp điệu kia của càng lúc càng cuồng dã tiến lên.

      「 Phi Ngọc...... Phi Ngọc...... A......」

      Khi cao trào lại tiến đến, thân mình Na Lan bởi vì sướng khoái cuồng dại ập đến bùng nổ trong nháy mắt, nhịn được run run , Phi Ngọc cũng đồng thời đạt tới đỉnh khoái cảm, cảm giác bộ phận nào đó của chính mình hòa tan vào cơ thể của nàng…..

      chỉ là mầm móng chính mình, phảng phất còn có cái gì đó mà biết chảy vào trong thân thể đối phương, dung hợp lẫn nhau cùng chỗ, thể chia lìa .

      Loại cảm giác này thần kỳ, lại làm có loại an tâm trước nay chưa từng có.

      cảm thấy mỹ mãn, nằm chiếc giường lạnh như băng cũng còn lạnh như băng như dĩ vãng nữa.

      ra có đoán sai, thân thể chỉ đối với nàng có phản ứng mà thôi.

      Ngay tại phía sau, phát tiểu nữ nhân bên người tựa hồ rục rịch, vừa thấy Na Lan muốn trộm , lập tức đem nàng ôm trở về,「 nơi nào?」

      「 Ta muốn ngủ với ngươi......」 Nàng nghẹn ngào , bộ dáng muốn khóc lại muốn khóc ở trước mặt .

      Người ta lại cũng giúp giải độc gì, cư nhiên lại tự chủ trương động thủ , chút cũng tôn trọng người khác. Ở trong lòng Na Lan đầy ủy khuất oán giận .

      Nghĩ đến chính mình vừa mới lại khống chế được, biến thành người khác chính mình biết chính mình, còn kêu dâm đãng như vậy......

      Trời ạ! Sư phụ, thỉnh tha thứ cho Na Lan, Na Lan niệm nghìn lần đại bi chú tỉnh lại .

      trừng mắt bộ dáng quật cường của nàng, nàng tại sao lại chịu thỏa hiệp chút nhỉ?

      「 Ngươi phải cũng thực thoải mái sao?」

      「 Ngươi là ác ma!」

      Nhìn thấy nàng vừa giận lại vừa sợ đến phát run, Phi Ngọc cảm thấy phẫn nộ trước nay chưa có, đưa tay khẽ kéo tóc của nàng, có lộng đau nàng, nhưng là ý tứ hiếp bức hàm xúc thập phần ràng,「 Cho dù ta là ác ma như thế nào? Là do ngươi may mắn, ta trúng độc di chứng, nhưng lại đối với thân thể ngươi có phản ứng.」

      có khả năng...... thể......」 Nàng rốt cục khóc, thể tin được chuyện này là .

      「 Ngươi có con đường nào để lựa chọn.」

      cần!」 Nàng dùng sức đẩy ra, cố gắng sửa sang quần áo chỉnh tề người, trong lòng thầm muốn chạy nhanh về cửa sơn động, tuy rằng căn bản biết mình ở nơi nào, và làm sao để có thể chạy thoát, nhưng thực nàng thể nghĩ nhiều như vậy, chỉ muốn chạy trốn xa khỏi tên ác ma đáng sợ này.

      Nhưng là chân của nàng ngay cả cơ hội chạm đến bùn đất bên ngoài đều có, cả người muốn bay lên .

      「 A!」

      từ ở phía sau đem nàng ôm lấy, đôi cánh tay cứng như sắt thép giống như ôm lấy đứa bé bướng bỉnh ngoan, chỉ đơn giản đem nàng ôm chặt vào lòng.

      「 Buông ra! Buông ra!」

      「 Thả ngươi? Ta muốn là cái nam nhân cần, làm sao bây giờ?」

      「 Ta muốn làm công cụ tiết dục của ngươi.」

      「 Thực xin lỗi, ta cũng muốn như thế, nhưng trong khoảng thời gian ta chưa tìm được giải dược này, đành phải miễn cưỡng ngươi .」

      đem nàng ôm trở lại bên giường, dùng cái đệm bông đơn giản trải thành giường, nàng muốn giãy dụa đứng dậy, lại bị dùng thân thể ngăn chận, sau đó đầu của nàng cũng bị đè lại, động cũng động đậy được.

      「 Ngoan ngoãn ngủ , buổi sáng ngày mai mới có tinh thần.」

      Nàng dám hỏi có tinh thần để làm gì, nhưng mà tại nàng ngoài ngoan ngoãn nhắm mắt lại, tựa hồ cũng có biện pháp nào khác.

      Nước mắt thương tâm yên lặng tuôn xuống như mưa, nàng tiếp tục kháng cự có tác dụng gì? Nàng còn có gì có thể mất , tiếp tục xấu xa thêm nữa cũng chính là như vậy .

      Nàng còn có nhiệm vụ vẫn chưa hoàn thành, thể dễ dàng muốn hy sinh sinh mệnh là được, huống hồ sư phụ qua, thể tự sát, đó là chuyện thiên địa tha.

      Cho nên nếu ngay cả tử vong còn sợ , nàng còn có cái gì phải sợ ?

      Ác ma phải ?

      có thể giữ lấy thân thể của nàng, nhưng tuyệt đối hề chạm được linh hồn của nàng.

      Chờ nàng ngủ no rồi, nàng nhất định phải siêu độ linh hồn sa đọa này.

      Phi Ngọc vất vả bắt vài con thỏ hoang muốn cho Na Lan ăn ngon, nhưng lập tức lại phát , nàng ăn chay.

      Nhớ tới thân thể nàng đơn bạc như vậy, mặt Phi Ngọc nhăn càng nhanh, từ trong đầu hy vọng nàng có thể mập mạp tròn trịa, như vậy mới khỏe mạnh.

      Giới cấm kị đệ nhất nàng đều muốn phá giới , tiếp tục phá thêm giớ nữa chắc cũng sao, hơn nữa nàng vẫn chưa quy y, căn bản là xem như xuất gia.

      Hơn nữa, cũng khả năng làm cho nàng xuất gia .

      Bởi vì cần nàng.

      Những ý niệm này bất chợt xuất trong đầu, làm kinh hoàng, nhưng là lập tức bị xua , cho chính mình, chính là cần thân thể của nàng, thẳng đến tìm được giải dược mới thôi.

      Nghĩ đến lát nữa muốn nàng ăn mấy con thỏ này, nàng có thể vừa tức vù vù mắng tàn nhẫn, là ác ma hay ?

      Phi Ngọc nhịn được cười khổ.

      Ác ma sao?

      Có lẽ sớm như thế rồi.

      cúi đầu nhìn hình xăm trải dài khắp cánh tay phải của mình, đây là dấu vết tội ác mà cả đời cũng cách nào xóa được!

      Trở lại căn nhà chính mình, dừng lại bước chân, trừng mắt nhìn nương cố gắng di chuyển tất cả đồ vật bên trong nhà ra ngoài.

      「 Muốn trộm đồ cũng nên tham lam chút, ngươi nên trộm châu báu hoặc là vàng bạc .」Miệng bất giác nở nụ cười, hoàn toàn để tâm đến nàng muốn đem nhà của dời hết ra ngoài.

      Na Lan vừa nghe đến thanh của , lập tức đứng lên xoay người lại đối diện với , mặt đỏ ửng「 Ta là muốn ngươi mình ở tại địa phương lạnh lẽo thấy khỏe mạnh , cư nhiên còn ở trong sơn động vừa loạn vừa bẩn….......」

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :