1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Tà Ngọc Thần Y - Nguyên Nhu

Thảo luận trong 'Sắc Nữ Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Edit: Quảng Hằng
      Chương 4.2

      Thái Thành là thành trấn dưới chân núi, mà từ trước đến nay, nơi chân núi này thu hút ít công tử thi sĩ đến chân núi để du ngoạn, nơi này tuy phồn vinh bằng kinh thành, nhưng hoạt động buôn bán cũng thập phần náo nhiệt.

      Hai người đường chút ngừng ngừng, phía sau vẫn hàng dài nối đuôi nhau như cũ, Man Tiểu Tri chọn nửa ngày, cũng chưa nhìn thấy những thứ thích hợp , đôi mi thanh tú nhịn được khẽ nhíu lại. núi càng ngày càng lạnh, mặc dù mặc vào kiện áo choàng kia, nhưng vẫn là đủ ấm, làm sao bây giờ?

      Băng Nhược Húc vẻ mặt nhàn tản theo ở bên cạnh nàng, dọc theo đường xem nàng còn giúp tìm quần áo chính mình, trong lòng cao hứng , mặt ý cười cũng giảm bớt qua, thậm chí trong đôi mắt còn ánh lên tia sủng nịch.

      Nàng đông xem tây xem chính là vừa lòng, đôi mắt mượt mà nhìn chung quanh hơi hoảng chút, nhìn đến phía trước có hiệu vải lớn, chút nghĩ ngợi lôi kéo về hướng đó.

      Vốn dĩ cửa hiệu từ sáng đến giờ khá vắng vẻ, chủ cửa hiệu có việc gì làm ngổi đập muỗi, nghĩ tới sau khi đôi nam nữ vào đến, việc mua bán đột nhiên tốt hẳn lên.

      Vội vàng đem vợt đánh muỗi quăng về phía sau, xoa xoa hai tay tiến ra đón,“Vị này......” Đôi mắt nhìn vào mặt nam tử, lời nghẹn lại trong cổ họng nên lời, tròng mắt trợn trừng, mãi nhìn chằm chằm đối phương xem.

      Mẹ ơi! Từ lúc sinh ra trong bụng mẹ cho đến giờ đây là lần đầu tiên nhìn thấy nam nhân xinh đẹp như vậy!

      Ánh mắt nhìn thẳng của chọc Băng Nhược Húc mất hứng, hừ lạnh tiếng, bàn tay giơ lên định chọt vào đôi mắt làm càn nhìn chằm chằm vào , nào biết tiểu nữ nhân bên người nhìn thấy vừa động, chạy nhanh phía trước mặt đứng.

      “Lão bản!” Man Tiểu Tri nghe được bên cạnh có tiếng hừ lạnh, nàng biết Băng Nhược Húc tức giận, thừa dịp còn có động thủ đả thương người phía trước, vội vàng lớn tiếng kêu tâm hồn của lão bản nhìn tên Hoa Đào tinh kia.

      Cửa hàng lão bản lấy lại tinh thần, xấu hổ đỏ mặt,“ là ngượng ngùng.” gãi gãi đầu , nhìn thấy công tử tuấn tú theo tiểu nương thanh tú này, lại nhìn chút hai người giao nắm bàn tay, hiểu.“Gia, phu nhân, cần cái gì sao? Cửa hiệu của tiểu nhân cái gì cũng có,thỉnh tận lực chọn, tận lực tuyển!”

      Xem bộ dáng hai người này vô cùng thân thiết , nhất định là vợ chồng.

      Man Tiểu Tri nghe được xưng hô đỏ mặt, thẹn thùng cúi ánh mắt xuống,“Thúc hiểu lầm, chúng tôi --” còn chưa xong, bị người bên cạnh cắt ngang.

      “Lấy những thứ tốt nhất ra để cho phu nhân ta xem thử.” Băng Nhược Húc xen mồm .

      Kinh ngạc quay đầu, Man Tiểu Tri nhìn . vừa mới cái gì?

      Bộ dáng kinh ngạc sửng sốt của nàng, làm cho Băng Nhược Húc càng vui vẻ,nhìn nàng nháy mắt mấy cái, nhếch miệng nở nụ cười,nguyên bản bởi vì lão bản thất lễ toát ra đầy ngập lửa giận tắt ngúm, vẻ mặt của sau khi câu kia đầy khoái chí,quên , lấy hai mắt của tên kia cũng được.

      Man Tiểu Tri vốn định phản bác, nhìn vẻ mặt hứng thú cũng biết cố ý, nếu như vậy -- Quên , nghĩ đến giúp nàng xuống núi, lần này theo .

      như vậy, đáy lòng lại dâng lên vui sướng cùng ngọt ý, loại tình cảm muốn xa rời, chậm rãi ở trong lòng nàng đâm chồi nở hoa, chỉ là nàng còn tỉnh tỉnh mê mê biết......

      Này cửa hàng lão bản biết khách quý tới cửa, đúng là lấy ra những thứ cao cấp nhất để nàng chọn lựa, chọn được vài kiện vải,Man Tiểu Tri lại chọn ít chỉ thêu sau đó hai người mới rời .

      Bọn họ hai người vừa , đám đông trong cửa cửa hiệu cũng theo,lưu lại cửa hàng lão bản ngốc vù vù nhìn cửa hiệu trống rỗngsau đó --

      “Ai, thực là….”

      Bất luận đến đâu cũng đều có đám rồng rắn theo đuôi,ngay cả Man Tiểu Tri đều có điểm chịu nổi, huống chi là Băng Nhược Húc tính tình luôn bất thường , vốn dĩ mặt ban nãy còn nở nụ cười, càng lúc mặt càng ngày càng lạnh như băng.

      Có vài người khi nhìn thấy sắc mặt u của cảm thấy sợ hãi bỏ , chỉ còn lại vài nương có mắt tròng,còn nguyện ý buông tha theo phía sau bọn họ .

      Man Tiểu Tri ở bên cạnh cũng cảm thấy kinh hãi hoảng sợ,còn nhớ lần trước lúc ở khách sạn đại khai sát giới ,sắc mặt cũng là giống như bây giờ.

      “Ta đói bụng.” Nghĩ nghĩ, tìm địa phương an toàn nghỉ ngơi chút tốt lắm, nếu nhanh chút, nàng sợ kềm nổi cá tính quái dị kia đem khối rồng rắn phía sau toàn đưa Tô Châu bán trứng vịt . (QH: ờ cái nì nguyên văn, ta hem hỉu lắm, nhưng thấy pùn cười nên để nguyên.)

      Vừa vặn hai người đến trong thành đại tửu lâu phụ cận, trốn được tửu lâu nhã tòa , như vậy liền có vẻ có người nhìn chằm chằm xem .

      Liếc nhìn nàng cái, Băng Nhược Húc xoay người vào tửu lâu,“Vào .” bàn tay vẫn là nắm tay mềm của nàng, vẫn buông ra.

      Man Tiểu Tri cũng bắt đầu từ kháng cự đến bây giờ chủ động cầm lấy tay , nếu có nàng nắm tay , chỉ sợ sớm quay đầu đem đoàn rồng rắn phía sau xử lý xong xuôi.

      “Thiếu gia, ngài làm sao có rảnh rỗi đến?” Chưởng quầy tửu lâu có chút kinh ngạc nhìn .

      Băng Nhược Húc lạnh lùng nhìn liếc mắt cái,“Ta đến còn phải hỏi qua đồng ý của ngươi sao?”

      Chưởng quầy cả kinh, vội vàng cúi đầu,“Thuộc hạ dám.” Thiếu chút nữa quên tính tình của đại thiếu gia kém đến mức nào, Nhưng mà...... nương bên người là ai a?

      “Tửu lâu này là của nhà huynh mở sao?” Man Tiểu Tri có chút kinh ngạc. Nàng là biết Băng Nhược Húc khá giàu có, nhưng nghĩ tới chuyện kinh doanh của nhà lại lớn đến như vậy, ngay cả ở Thái Thành cũng có tửu lâu nhà , nhưng mà….

      Nghĩ đến lần trước nhìn thấy phủ đệ ở Trường An, tuy rằng trước khi té xỉu chỉ nhìn đến phần của trang viện mà thôi, nhưng cũng có thể thấy được Băng gia giàu có đến mức độ nào, sinh ý như thế này cũng thực bình thường.

      “Thiếu gia, thuộc hạ mang ngài đến vị trí thường ngày a.” Chưởng quầy cúi đầu từ sau quầy ra, cung kính cúi thắt lưng dẫn đường.

      “Ừm.” Băng Nhược Húc nhìn nàng gật đầu. Gian tửu lâu này, là tên đệ đệ ngốc của sợ đói chết ở núi mở ra cho , chính là cái đệ đệ ngốc kia nghĩ tới lại đem Y Lư biến thành tòa sơn trang, cái gì cũng thiếu.

      Tò mò đông xem tây xem, Man Tiểu Tri đường theo chưởng quầy đến sân phía sau tửu lâu, vào gian sương phòng mới dừng lại cước bộ.

      “Thiếu gia, mọi thứ vẫn như cũ chứ?” Chưởng quầy thấy bọn họ tay trong tay nhau, hơi hơi sửng sốt.

      “Ừ, bình trà thượng hạng và bát canh gà.” Băng Nhược Húc mang theo nàng hướng trong phòng .

      “Dạ.”

      Bên tai nghe được tiếng bước chân của chưởng quầy xa, Man Tiểu Tri tò mò nhìn cách bài trí trong phòng,“Di?” Càng xem càng nhìn quen mắt, đúng rồi! Nơi này bài trí cùng thư phòng ở Y Lư rất giống nha! Chẳng qua thiếu đống sách vở mà thôi.

      “Di cái gì?”

      hơi thở ấm áp thổi qua bên tai, mặt đỏ lên, nàng quay đầu ,“Huynh, huynh làm gì dựa vào gần như vậy?” Tới gần nàng bên tai chuyện như vậy, hại nàng hoảng sợ.

      Mặt nàng hồng hồng, càng nhìn càng thích. Thích? Trong đầu lên chữ này, làm cho Băng Nhược Húc giật mình.

      Man Tiểu Tri phát tự nhiên lắm, quên lời chính mình mới vừa rồi đổi lại nàng tựa vào trước người , lo lắng nhìn ,“Làm sao vậy?” Sắc mặt của chút xanh, chút hồng.



      Cúi đầu nhìn khuôn mặt nhắn lo lắng của nàng, lại tới nữa, cổ lo lắng kia lại dâng lên lần nữa, thích thích, dù sao tiểu bất điểm cũng thích , như thế thích nàng cũng tính là chịu thiệt.

      “Huynh làm sao vậy? cần làm ta sợ.” Nhịn được giơ tay vỗ vỗ mặt .

      Bắt lấy tay nàng, Băng Nhược Húc cúi người hôn lên môi của nàng, cuồng nhiệt mút mạnh ngọt ngào trong miệng nàng, dùng đầu lưỡi tách hai hàm răng của nàng, luồn vào bên trong trêu đùa quấn quýt lấy dầu lưỡi đinh hương non mềm của nàng.

      Man Tiểu Tri ngây ngẩn cả người, ngây ngốc mặc cho ăn đậu hủ sạch , bên trong đầu óc của nàng cũng hóa thành mảnh đậu hủ, môi truyền đến độ ấm nóng cháy của môi , dần dần, đôi mắt đẹp trở nên kinh ngạc mông lung, thân mình vô lực dựa vào ở trước ngực , mặc ta cần ta cứ lấy.

      Cũng biết môi của tiểu bất điểm lại ngọt như vậy, làm cho muốn ngừng mà được, hôn rồi lại hôn, thẳng đến hai người thở nổi mới chậm rãi rời môi của nàng, chuyển sang hôn hai gò má non mềm.

      “Huynh......” Hồi lâu sau, nàng mới lấy lại tinh thần, che miệng, thẹn thùng cúi đầu, trong lòng thực nghi hoặc. vì sao muốn hôn nàng?

      Băng Nhược Húc cười đến thỏa mãn y như sư tử, liếm liếm môi, thưởng thức được hương vị của nàng, mắt phượng khó có được nụ cười mị hoặc,“Được rồi! Tiểu bất điểm, thấy ngươi luôn thích ta nên ta miễn cưỡng thu nhận ngươi vậy.” tự đại . Man Tiểu Tri dừng lại. Nàng thích vào lúc nào?

      “Ta thích huynh?” Tuy rằng nàng chán ghét , cũng là nàng thích ?

      Ngữ khí của nàng là nghi vấn, nhưng nghe ở trong tai Băng Nhược Húc trở thành thừa nhận, khuôn mặt hoa đào tươi cười tái xuất giang hồ, giống như hoa nở rộ trước gió xuân mơn man, lại hôn ngụm lên cái miệng nhắn của nàng,“Ta biết.”

      Biết hiểu lầm, nhưng Man Tiểu Tri nhưng cách nào mở miệng phản bác được gì, tươi cười làm cho nàng đáy lòng mềm nhũn, cảm giác ngọt ngào lướt qua trong lòng, nhìn vui vẻ giống như đứa bé đắc ý, những lời giải thích đều nghẹn trong cổ.

      Có lẽ...... đúng, nàng dường như có chút thích .

      Khuôn mặt tuấn tú, kia nở cười tủm tỉm làm cho lòng của nàng tràn ngập nhu tình vô chừng mực, ai!

      đúng, là nàng thích , bất luận thái độ có bao nhiêu cuồng vọng tự đại hoặc lạnh như băng vô tình, từ lúc ở Thành Đô nàng liền thích , nếu , vì sao bởi vì bị vứt bỏ ở trong xe ngựa mà thương tâm khóc?

      Ánh mắt của nàng là có vấn đề, cư nhiên lại thích người như thế! Man Tiểu Tri tận đáy lòng vì chính mình thở dài. Thừa nhận chính mình thích , cũng phải chuyện khó gì, chính là tương lai của nàng...... Vì sao cảm thấy mảnh hắc ám a?

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 5.1

      Edit: Văn Văn

      Beta : Quảng Hằng

      “Hoa đào -- Băng Nhược Húc, ta muốn quay về.” Lấp đầy chiếc bụng rồi, Man Tiểu Tri thấy mau mau trở lại núi vẫn có vẻ an toàn hơn, quýnh lên, cẩn thận đem họ tên Băng Nhược Húc kêu lên, vội vàng thu chiếc miệng lại, hy vọng nghe thấy.

      “Hoa đào?” lặp lại . Trời lạnh như thế, nàng muốn xem hoa đào?

      Có chút cứng ngắc cười cười,“ có việc gì, ta là chúng ta có thể quay về ?” May mắn là hiểu ý nghĩa của hoa đào.

      “Ngươi đều mua rồi sao?” Băng Nhược Húc để ý nhiều, cũng là có điểm phiền, dọc theo đường đều bị người nhìn chằm chằm xem, cảm giác thực thoải mái, làm cho tay ngứa muốn giết vài người để bớt giận.

      “Rồi, chúng ta thôi.” Man Tiểu Tri dắt tay , mang theo hướng cửa phòng .

      Tay kia, nho , mềm, ấm áp, khỏi đem tay nàng cầm chặt, tùy ý nàng nắm chính mình, còn thầm cao hứng chút.

      Hai người bước ra khỏi thành, vừa vặn cùng đôi nam nữ chạm mắt nhau.

      Khóe miệng Băng Nhược Húc vốn dĩ tươi cười phút chốc biến mất, ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng có điểm khinh thường.

      Man Tiểu Tri mẫn cảm phát có điều thích hợp. Đôi nam nữ này nàng chưa từng gặp qua, cùng lắm là nhìn quần áo đoán bọn họ xuất thân bất phàm, nàng có vẻ buồn bực khi thấy phản ứng của Băng Nhược Húc.

      Thoạt nhìn nữ tử kiều mỵ dựa vào nam nhân bên cạnh, đôi mị nhãn kinh ngạc hơi hơi trợn to, ánh mắt chuyển qua nơi bàn tay giao nhau của hai người, môi đỏ mọng cong lên,“ nghĩ tới có người cũng chạm vào được Băng đại phu a.” Tiếng cũng giống như vẻ kiều mị bên ngoài mềm mại thốt lên.

      Thanh này...... con ngươi Man Tiểu Tri co rút lại phóng to. thanh nũng nịu này từng nghe qua lần, cách nào để quên, nàng là quận chúa đến Y Lư chữa bệnh.

      dấu vết đánh giá chút người trước mắt, xem nàng mặt mày hồng hào, mị nhãn như tơ, như thế nào xem cũng giống bệnh nhân a, đây là có chuyện gì a?

      Băng Nhược Húc buông tay nàng ra,“Đúng vậy, là khéo, Thái Thành nhiều người, nghĩ tới ngươi xuất tại nơi nhiều người thấp kém hơn ngươi như vậy.” Trong lời mang theo châm chọc.

      Man Tiểu Tri nghe hiểu, xem sắc mặt quận chúa nàng cũng hiểu, tuy rằng nàng biết Băng Nhược Húc gì đó đắc tội đối phương, nhưng trong nháy mắt vẻ mặt kiều mỵ của quận chúa trở nên có chút ngoan, làm cho nàng tự chủ trốn sau lưng . Dù sao mọi người tạo nghiệp mọi người chịu, là lời của gây họa,, nàng tránh ở phía sau thực bình thường.

      Tiểu bất điểm còn rất sợ chết nha! Băng Nhược Húc thấy nàng trốn phía sau cũng tức giận hay phiều toái, chỉ đối với động tác của nàng, loại rùa đen rút đầu này cảm giác thú vị sâu sắc, biết nàng nhận ra nữ nhân trước mắt là ai.

      Quận chúa cười mềm mại đáng ,“Băng đại phu, ngài sao lại ra những lời này? Ta đến đây dùng cơm, chẳng phải chuyện bình thường sao?”

      Băng Nhược Húc thời điểm này lười muốn cùng nàng chuyện,“Có lẽ. trước bước, cáo từ.” Kéo Man Tiểu Tri, có hứng thú cùng nàng diễn trò, ngay cả chắp tay đều lười, trực tiếp quay đầu mà .

      Quận chúa ở lại sắc mặt ngưng trọng,“Hừ, Băng Nhược Húc, tốt nhất nhanh ngậm miệng ngươi lại, bằng đừng trách bản quận chúa vô tình.”

      Nam tử bên cạnh nàng từ đầu tới đuôi được lời, chính là nhìn hướng họ rời , mâu quang chớp động, có chút kích động cũng có chút cảm khái.

      thôi.” Quận chúa thầm ghi nhớ giờ phút này, với nam tử bên cạnh.

      “Vâng.” Nam tử mềm che chở nàng, hai người cùng nhau hướng gian sương phòng khác đến.

      Dọc theo đường , Man Tiểu Tri mở miệng hỏi , đến khi hai người trở lại núi, nàng vẫn mở miệng hỏi.

      Cầm lấy vải, nàng ở trong phòng Nhược Húc vì mà đo lường, chuẩn bị giúp làm vài bộ quần áo cho mùa đông, đôi tay làm việc ngừng.

      Có đôi tay non mềm ngừng vuốt chính mình, tự nhiên hưởng thụ , nàng sờ lần toàn thân từ xuống dưới.

      “Ngươi hỏi?” còn tưởng rằng sau khi trở lại núi, tiểu bất điểm khẩn cấp truy vấn chuyện tình lúc trước, nghĩ tới nàng cũng chưa hé răng.

      vội vàng nhớ kỹ số đo của , Man Tiểu Tri nghe được thanh của , nghi hoặc ngẩng đầu.

      “A?” Trong lòng nàng vội vàng tính phải làm xiêm y gì cho , căn bản là cẩn thận nghe .

      Hoa Đào Tinh tuy rằng có gương mặt hoa đào, nhưng mặc quần áo phải trắng là đen, hơn phân nửa có thêu hoa gì phiền phức, chỉ mới vừa mua bộ màu ngà, ở thêu hình trúc rất đẹp, biết có thể làm cho Hoa Đào Tinh đừng tà mị như vậy hay .

      Rút bút tay nàng ra, Băng Nhược Húc ngồi xuống trước mắt nàng, ngón trỏ xoa xoa dưới cằm nàng,“Ngươi muốn hỏi ta?” Tiểu bất điểm chút lòng hiếu kỳ cũng có, cùng nữ nhân khác thực giống nhau.

      Vốn dĩ còn buồn bực là có ý tứ gì, nhưng nghĩ kĩ lại , nàng biết.

      “Huynh phải bảo ta đừng hỏi sao?” Lúc trước thời điểm quận chúa đến đây, nàng liền hỏi qua , quận chúa rốt cuộc sinh bệnh gì, nhưng là chút cũng tiết lộ, vậy nàng còn hỏi cái gì?

      “Ngươi cảm thấy nàng có bệnh sao?” hổ là coi trọng tiểu bất điểm, tuy rằng sợ chết chút, nhưng đầu óc cũng có điểm thông minh.

      Nhàm chán! Man Tiểu Tri ánh mắt lý lộ ra ý này, cúi đầu cầm lấy giấy Tuyên Thành bên cạnh, dùng bút lông ở họa lên chút cây trúc.“ có.” Nàng chuyện.

      Sức quan sát của nàng luôn luôn mạnh nhất trong nhà, đại tỷ cùng tiểu đệ mặc dù có thân thể khỏe mạnh, đầu óc thông minh, nhưng quan sát của hai người đều bằng nàng, có thể là do nhiều năm sinh bệnh, làm cho nàng từ liền mẫn cảm hơn so với người khác, thấy gương mặt quận chúa, nàng liền nhận thấy được Băng Nhược Húc muôn cho nàng biết nguyên nhân.

      “Tiểu bất điểm, ngươi biết.” có thể khẳng định điểm ấy.

      Man Tiểu Tri buông bút, có chút lo lắng nhìn ,“Như vậy có việc gì sao? Y Lư hoặc là ngươi?” Nàng đương nhiên nhìn ra được, vị quận chúa kia mặt mày hồng hào, người quần áo tuy rằng rất dày, vẫn dấu được cái bụng nhô ra, nàng căn bản phải có bệnh, mà là mang thai!

      Sau thời Tùy, dân phong dần dần tiến bộ, quần áo cùng cử chỉ của nữ tử càng lớn mật, thậm chí sinh con trước khi kết hôn cũng ít, chuyện này bất luận ở dân gian hoặc quan to quý nhân đều coi là cấm kỵ, thiên kim tiểu thư, bán hoa vẫn có quan niệm trinh tiết, nếu có nữ nhi chưa xuất giá mà có bầu, đều là lén giải quyết.

      Mà quận chúa nàng thân thể cao quý, lại gả mà có bầu, cũng biết là cố ý trốn đến nơi này dưỡng thai, bình thường nếu như thế, hơn phân nửa là các nàng định ra việc hôn nhân, ngày sau khả năng phải gả cho nam tử bối cảnh hiển hách, nam tử ban nãy theo quận chúa kia, hẳn chính là phụ thân của thai nhi trong bụng nàng.

      Việc này lớn , nếu quận chúa kia sau khi dưỡng thai liền rời , vậy vì Y Lư rước lấy phiền toái, nếu sau này muốn giết người diệt khẩu, phải đúng là phiền toái lớn.

      Nghĩ trước nghĩ sau, Man Tiểu Tri cũng biết nguyên nhân khiến sắc mặt quận chúa đại biến khi đó, còn phải tại nam nhân trước mắt này có việc gì làm chọc người hay sao, thẳng, lại ám chỉ nàng mang tai còn dám ra cho người khác xem, hơn nữa ngữ khí khinh miệt, tất nhiên là làm cho người ta thoải mái.

      “Có thể có chuyện gì? Nàng nếu muốn khi dễ ta, vậy cứ đến đây.” căn bản là đem nàng đặt ở đáy mắt, cái quận chúa nho , có thể có năng lực gì? Chỉ bằng nàng, còn chưa đủ tư cách đụng tới cọng lông của !

      là người rảnh rỗi có việc gì làm thích làm những việc bốc đồng, Man Tiểu Tri cũng lười với , bất quá cũng nhân chuyện này nàng nghĩ đến chuyện ở khách sạn bị uy hiếp.

      “Trước lúc chúng ta đến nơi đây, phải có ở khách sạn dừng chân sao?” Nàng nhớ , hắc y nhân bắt mình, có nhắc tới hai chữ Vương gia này.

      nghĩ tới trí nhớ nàng tốt như vậy...... Băng Nhược Húc nhíu mày. Chuyện mấy tháng trước còn nhớ ràng như vậy!

      “Như thế nào?” Nắm tay bé của nàng lên đặt tay, nhàm chán đem đùa nghịch.

      Sỗ sàng ăn thuận tay thôi! Man Tiểu Tri thở dài, theo .

      nhắc tới Vương gia, là có ý gì?”

      Băng Nhược Húc nhăn mặt cúi đầu xuống,“Nha, hơn năm trước, có Vương gia bảo ta trị bệnh cho tiểu thiếp của , ta lười cứu, bỏ , lâu sau đó, Vương gia kia vẫn phái người đuổi theo ta.”

      Tính tình này của , nên học y!“Sư phụ huynh năm đó tại sao lại dạy huynh học độc a?” Nàng cảm thấy rất kỳ quái, lấy cá tính Băng Nhược Húc, nếu học độc, cũng rước lấy đống nợ này, học y, cũng thích cứu người, khó trách đắc tội đống người.

      “Ta cũng hỏi qua vấn đề này.” cười hì hì .

      “Sư phụ huynh như thế nào?”

      “Ông ấy , chính là bởi vì ta thích cứu người, mới muốn dạy ta y thuật, như vậy mới có hứng thú.” lúc trước cũng là phục lắm, nhưng mà...... Nhìn người trước mắt, cảm thấy có điểm may mắn lão nhân năm đó dạy là y thuật.

      Man Tiểu Tri liếc mắt xem thường. biết nên thầy trò này sao nữa? Thượng bất chính hạ tắc loạn sao?

      ***********************

      “Man nương.” Thanh tao nhã từ sau lưng truyền đến.

      Quay đầu lại, đôi mi thanh tú nhàng chau lại, nàng tại muốn tìm Băng Nhược Húc, qua khúc quanh có ở hành lang, đến con đường ở vườn hoa nàng thấy nam tử nhã nhặn đứng mà hôm trước gặp qua.

      “Có việc sao?” Man Tiểu Tri nhìn đối phương thong thả hướng nàng tới, tự chủ lui hai bước. Nam tử trước mắt này, đúng là trước vài ngày nàng lên núi, gặp được ở bên cạnh quận chúa.

      Nam tử ánh mắt hơi chút kích động, có lễ về phía nàng hạ thấp người,“Man nương, thân mình của nương có khỏe ?” thầm đánh giá sắc mặt của của nàng, khí sắc hai gò má hồng nhuận sai, tuyệt giống bệnh nhân.

      Nàng cảm giác có chút thể hiểu nổi,“Rất tốt.” Tại sao lại đột nhiên quan tâm đến thân thể nàng có tốt hay ?Cái loại ngữ khí này, giống như hai người quen biết lâu.

      Vui mừng vuốt cằm, nam tử cười :“Vậy là tốt rồi, nghe Man nương có bệnh tim trong người, có chút lo lắng lắm miệng, hy vọng nương đừng để ý.”

      như vậy, làm cho Man Tiểu Tri càng buồn bực. Bệnh của nàng chỉ có Băng Nhược Húc biết mà thôi, vì sao thời điểm này cũng biết được nàng có bệnh tim?

      . xin lỗi, Nhược Húc còn chờ ta, trước bước.” Quên , nàng vẫn là nhanh chút cầm quần áo đưa cho Hoa Đào Tinh , mất mấy ngày làm, rốt cục cũng làm xong bộ quần áo.

      Hơn nữa, người này là người quận chúa , có việc gì vẫn là cần bắt chuyện có vẻ tốt hơn, nghĩ đến nữ nhân kiều mỵ ngày đó,nàng cũng quên đáy mắt ngoan kia, vẫn là kiều về kiều, lộ về lộ tốt hơn.

      “Nàng khỏe lại......” Nam tử nhã nhặn nhìn theo bóng dáng nàng rời , thào .

      Man Tiểu Tri chút cũng đem chuyện này để ở trong lòng, trong lòng thầm nghĩ phải đưa bộ quần áo cho Băng Nhược Húc.

      “Tiểu thư, chủ tử thức dậy, liền muốn tìm ngài.” Nha hoàn ngày thường hay hầu hạ bên cạnh nàng, vừa thấy nàng tiến vào Phi Vân Các nơi ở của Băng Nhược Húc, vội vã chạy đến tiếp đón,sắc mặt có chút khó coi.

      có việc gì.” Trấn an vỗ vỗ tay nha hoàn, nàng biết Hoa Đào Tinh nhất định lại phát giận.

      Từ lần trước tự nhận nàng thích , càng ngày càng quản nàng, nếu nàng rời khỏi tầm nhìn của hơn canh giờ, mà bắt đầu đối với hạ nhân nha hoàn náo loạn hẳn lên.

      “Tiểu thư đâu?” Lúc này, Hệ Vân Các lại vang lên tiếng Băng Nhược Húc rít gào.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Edit: Văn Văn
      Beta:Quảng Hằng

      Chương 5.2


      chớp mắt thở dài tiếng,Man Tiểu Tri nhấc váy vào.“Ta lấy quần áo, huynh đừng có việc gì liền dọa nha hoàn nô bộc,người người đều bị huynh làm cho sợ hãi.” Cái miệng nhắn nhịn được nhắc nhắc lại vài câu.

      Băng Nhược Húc bước bước dài đến bên cạnh nàng, sắc mặt tốt, lấy tay bắt mạch cho nàng, xác định mạch tượng của nàng rất tốt, bất an trong lòng mới lui .

      “Nàng làm sao lại thế này? Tại sao uống dược?” Nếu hôm nay nhất thời cao hứng, sáng sớm chạy đến lầu các của tiểu bất điểm tìm nàng, cũng biết nàng ngừng uống thuốc nhiều ngày.

      Chột dạ chút, nàng xác thực mấy ngày chưa dùng dược.“Ta......”

      Mới định qua loa tắc trách mà thôi, chén thuốc đen như mực xuất trong đáy mắt nàng,“Uống thuốc nhanh.”

      thúc giục. Nàng tại nhìn như cùng thường nhân giống nhau, nhưng này cũng chỉ là nhìn như mà thôi.

      Nhìn nha hoàn bưng chén thuốc, Man Tiểu Tri mặt vừa nhíu, ngoảnh sang bên,“Ta tại phải tốt lắm sao? Vì sao lúc này lại muốn uống dược?” Có lẽ là thân thể ngày khỏe, dẫn đến tư vị cũng rất tốt, đối với số dược lớn ăn từ , nàng bắt đầu bài xích.

      “Đó chỉ là thoạt nhìn mà thôi, thân mình của ngươi hoàn toàn có biện pháp khỏi hẳn.” biết cảm giác của nàng, nhưng vất vả mới dưỡng khỏe thân thể, thể cẩu thả như vậy được.

      “......” Cắn cắn môi dưới, Man Tiểu Tri có chút khổ sở. rốt cục vẫn là ra miệng, mấy ngày trước tới nay, nàng cái gì cũng hỏi mặc trị liệu, xem khí sắc mình càng ngày càng tốt, thân mình cũng càng ngày càng nhàng, ngực hề co rút đau đớn, nàng hiểu được bệnh mình tiến triển tốt, nhưng là, bất luận khí sắc mình tốt như thế nào, đều có ngưng dùng thuốc, khi đó nàng liền mơ hồ đoán được.

      khí nhất thời ngưng trọng, Băng Nhược Húc vẫy tay cho nha hoàn trong phòng lui ra, mới ôm nàng vào lòng.

      “Thuốc của nàng thể ngừng.” biết nàng phiền, chán ghét mỗi ngày đều phải uống thuốc, muốn ngừng thuốc, có thể, nhưng cũng phải tại.

      “Ta chỉ là muốn giống người bình thường......” Ngữ khí có chút nghẹn ngào. Nàng chỉ là muốn giống mọi người mà thôi, vì sao khó như vậy? Khó như vậy?

      “Thời điểm nương của nàng mang thai, chăm sóc tốt thân mình, nàng lại chưa đủ tháng liền chui ra, tâm mạch trời sinh so với người khác yếu ớt, lại hơn nữa nhiều năm có điều dưỡng thân thể, cho nên tim của nàng so với người bình thường yếu hơn, đừng chạy nhảy, chỉ là nhanh chút, nàng cũng được.

      Mấy ngày nay, thoạt nhìn tuy rằng giống như ta chữa khỏi cho nàng, nhưng cũng có, ta chỉ khống chế được bệnh của nàng mà thôi, ngoan ngoãn uống thuốc, ít nhất......vài năm thể ngừng thuốc.” Đây cũng là bất ngờ của , lúc trước nhận bệnh này, nghĩ nhiều lắm năm có thể làm cho nàng có cuộc sống giống người thường, nghĩ tới thân thể của nàng bệnh quá mức nghiêm trọng, tốn thời gian vài năm là có khả năng.

      nay nàng có thể như người thường lại thậm chí chạy chậm, đều là bởi vì dùng dược ổn định bệnh tình, hơn nữa thỉnh thoảng lấy chút linh đan diệu dược, thuốc bổ tẩm bổ thân thể nàng, mới làm cho bệnh của nàng chuyển tốt, nhưng vẫn là cần nhiều năm điều dưỡng mới có khả năng ngưng thuốc.

      “Đừng đau lòng.” Mắt nàng lộ ra mất mát cùng thương tâm, nhanh chóng làm nhói cả lòng của Băng Nhược Húc, dịu dàng hôn tóc nàng, tay nhàng vỗ về lưng nàng.

      Ngực rộng lớn như vậy, nàng nhắn vừa vặn hoàn mỹ nằm gọn trong vòng ôm ấp của , hấp thu nhiệt độ ấm áp cơ thể to lớn của truyền đến, cảm xúc tốt bởi vì hành động ôn nhu của mà biến mất.

      “Ta biết, về sau ta ngoan ngoãn uống thuốc.” Vài năm vài năm, so với lúc trước mệnh ở sớm tối, ăn dược vài năm có thể đổi lấy khỏe mạnh, nàng nguyện ý.

      Nghe nàng như vậy, Băng Nhược Húc thân mình buộc chặt mới thả lỏng. Vốn tưởng rằng tiểu bất điểm tranh cãi ầm ĩ chịu uống thuốc, quên, nàng là nữ nhân ôn nhu.

      Xoay người cầm lấy chén thuốc nha hoàn trước khi ra ngoài đặt bàn, Man Tiểu Tri ngoan ngoãn uống ngụm lớn, vị vừa cay vừa đắng kia làm da đầu run lên, vội vàng lấy ấm trà rót chén nước uống.

      “Nàng mấy ngày nay bận việc gì? Nha hoàn buổi sáng nàng ở trong phòng.” chính là bởi vì mấy ngày nay buổi sáng cũng chưa nhìn thấy người, mới có thể chạy tới lầu các của nàng, cũng mới phát nàng có uống thuốc.

      Xem bộ dáng nàng mới vừa rồi uống dược, thuốc nước là rất đắng, Băng Nhược Húc đáy lòng có tính toán. Nếu có thể đem dược nước đổi thành viên thuốc, vậy nàng uống thuốc có vẻ đau khổ, ân, ngày mai bắt đầu bắt tay vào làm thay đổi.

      đến này, Man Tiểu Tri mở ra gói lớn nàng vừa mới mang vào,“Huynh mặc thử xem.” Đây là thành quả mấy ngày nàng vùi mình ở khuê phòng.

      Tay cầm bộ quần áo màu ngà cùng áo ngắn bằng bông cũng màu ngà, vừa nhìn chính là bộ, Băng Nhược Húc tiếp nhận,“Ngươi mấy ngày nay chính là bận việc này?” Nha đầu ngốc! Đáy lòng chịu khống chế như mềm nhũn ra.

      Khuôn mặt thanh tú hơi hơi đỏ lên, gật gật đầu,“Mau mặc thử, xem có hợp hay .”

      Cởi sam y người xuống, rất nhanh mặc quần áo nàng tự may vào, mềm mại dễ chịu mặc ở người trừ bỏ thoải mái ra, còn có loại cảm thụ khác, loại cảm thụ thể thành lời, chỉ có thể bằng trái tim, đều bởi vì bộ quần áo này mà ấm áp.

      Man Tiểu Tri giúp sửa sang lại quần áo, thuận tay vỗ vỗ bờ vai của , đáy mắt lộ ra ái mộ, cái miệng nhắn vừa lòng nhếch lên, thối lui hai bước đánh giá.

      Mặc vào nguyệt sam, khí chất biến đổi, hề tà mị, ngược lại lộ ra cổ hồn nhiên thiên thành khí chất thanh nhã, làm nàng kinh diễm thôi.

      “Huynh rất đẹp nha.” Đáy lòng cao hứng, ngốc vù vù ra, xong, nàng mới chậm vỗ che miệng.

      Băng Nhược Húc tức giận nhìn nàng liếc mắt cái,“Nàng cái gì?” Còn xinh đẹp, da ngứa phải ?

      có a.” Giả ngu lắc đầu.

      “Ta nghe được, ta muốn trừng phạt nàng!” Băng Nhược Húc tà tà cười, thừa dịp nàng còn kịp phản ứng, tay ôm lấy nàng vào lòng, bạc môi che lấp cái miệng hồng nộn.

      Dùng sức hút vào, cố gắng hôn, hôn nàng ý loạn tình mê, choáng váng, còn thừa dịp nàng bị hôn đầu óc choáng váng, đôi tay ở người nàng dao động, ăn đậu hủ.

      Hai cái môi hôn nau nóng bỏng biểu diễn, đều quên cửa phòng còn mở ra rất lớn.

      Khiến cho toàn bộ nô bộc mở rộng tầm mắt, trốn ở bụi hoa, phía sau thân cây cũng có, liều mạng rình xem cho được, khó thấy được chủ tử động tâm, là rất ngạc nhiên.

      Đồng thời, trong lòng mọi người đều hẹn mà cùng lên ý tưởng, tiểu thư đáng thương, cư nhiên bị chủ tử coi trọng, ai......

      ***************************************

      Gần cuối năm, sơn trang luôn luôn im lặng cũng có thể náo nhiệt như vậy, nơi nơi giăng đèn kết hoa bày ra bầu khí hớn hở.

      Man Tiểu Tri tuy rằng danh nghĩa là nha hoàn bên người, nhưng so với việc nàng làm sơn trang phu nhân cũng khác nhau, Băng Nhược Húc thông thường hoàn toàn mặc kệ khi nào lễ mừng năm mới, hoàn toàn có hứng thú, sơn trang cũng bởi vậy mà bao năm nay chưa từng đón lễ này,lần này là nàng lần đầu tiên ở núi mừng lễ năm mới, còn phân phó đoàn người chuẩn bị, mọi người đương nhiên đều cao hứng.

      Nhưng mà nàng bận rộn như thế Băng Nhược Húc cao hứng, gương mặt sa sầm ngồi đợi ở Phi Vân Các.Đông chờ tây chờ chính là đợi được người, cuối cùng đành phải phẫn nộ xuất mã bắt người.

      Vốn là định măc kệ nhất quyết bắt màng mang về phòng hầu , nhưng vừa đến thấy khuôn mặt nàng tươi cườivui vẻ , cũng chỉ nhẫn nại đầy mình bất mãn, tùy nàng .

      Trong sơn trang xuất cảnh tượng kỳ lạ, nương nhắn xinh đẹp tuyệt trần theo phía sau là nam tử tuấn mỹ xuất trần, hai người đến thế nào đều làm bạn.

      Có vẻ mắt sắc, giống như tổng quản, nhìn thấy chủ tử thay đổi thực ràng, khuôn mặt vốn dĩ vĩnh viễn luôn mang vẻ trào phúng lạnh như băng, tươi cười thay đổi, nhưng tại trong ánh mắt luôn trở nên ấm áp, thường xuyên tùy tùng bóng dáng tiểu thư .

      Mà tiểu thư cũng càng thấy xinh đẹp, có thể là có chủ tử che chở, dung mạo thanh tú lóe ra hạnh phúc sáng rọi, làm cho người ta xem đến đui mù. Diện mạo bên ngoài mà , hai người có lẽ phải tối xứng đôi, nhưng đứng chung chỗ, cùng cảnh đẹp ý vui tựa như bức họa, làm người ta nhịn được cong môi lên, hâm mộ nhìn bọn họ.

      “Húc, cơm tất niên huynh muốn ăn thức ăn gì?” Man Tiểu Tri ngọt ngào hỏi, ngữ khí mang theo làm nững chính mình cũng phát .

      Nàng tiếng vô cùng thân thiết kêu to làm cho Băng Nhược Húc tuấn mâu lóe lóe,“Tùy tiện mà làm, nàng rỗi hơi cái gì? Trong sơn trang đầu bếp nữ nhiều như vậy, còn có tổng quản, cần nàng phải lo lắng.” hung ác mắng vài câu.

      Man Tiểu Tri thèm để ý, ngược lại còn cười ngọt ngào, nghe thấy được trong ngữ khí hung ác của , là lo lắng sợ thân thể nàng mệt chịu nổi.

      Trong lòng nàng căng phồng lên tình ý :“Ta biết, đối với huynh là muốn tự tay làm vài món huynh thích ăn thôi.” Vì hầu hạ đại gia miệng xảo quyệt như , nguyên bản mười ngón dính nước nàng cũng học tay trù nghệ tốt.

      Cứ tưởng lắc đầu cần, nhưng đầu óc vừa chuyển, cười,“Vậy giống như lần trước nàng làm bánh bao .”

      nghĩ đến lần trước nàng làm bánh bao , hương vị ngọt hương thơm phưng phức mềm mại, miệng có chút thèm.

      “Huynh thích ăn a?” Man Tiểu Tri xuất thân trong nhà làm bánh bao, thủ pháp gia truyền, chiếm được thích của mọi người, cũng bởi vì trong nhà làm bánh bao ăn quá ngon, khiến cho tỷ phu chú ý, mới tạo nên mối lương duyên của tỷ tỷ cùng tỷ phu.

      Nàng tuy rằng chưa từng làm qua, nhưng mưa dầm thấm đất, nhìn từ đến lớn, cho dù chưa làm qua, cũng bởi vì trong nhà làm bánh bao, chỉ tại nàng yếu ớt, có cách nào làm ra cái bánh bao lớn toàn diện, đành phải làm bánh bao nho , giống như món điểm tâm ngọt mời khách.

      “Cũng tệ lắm, nàng chuẩn bị là tốt rồi, còn lại bảo đầu bếp nữ nấu, nàng nấu rất khó ăn.” nhàng vuốt tóc nàng, Băng Nhược Húc bày ra vẻ mặt khó coi.

      Cười duyên biến mất, Man Tiểu Tri biết che dấu đau lòng, cũng chỉ gật đầu,“ biết, lễ mừng năm mới ta xuống bếp ngược đãi khẩu vị của huynh a.” Cúi đầu, nàng chuyên tâm nhìn thư từ trong nhà đến .

      “Vẫn còn nhiều lời?” nắm lọn tóc nàng lên đùa giỡn, đưa tay xuyên qua mái tóc lạnh lẽo, hưởng thụ cảm xúc nhung tơ lướt qua trong lòng bàn tay.

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

      Edit: Văn Văn
      Beta: Quảng Hằng


      Chương 6.1

       

      Thời gian rời nhà đến nay, trừ bỏ tháng đường, nháy mắt nàng núi mấy tháng, lúc này, thư trong nhà vẫn có ngưng, đều là ba ngày phong thư, chọc cho Băng Nhược Húc có khi rất tức giận, cảm thấy con người tỷ tỷ nàng tốt, quấy rầy bọn họ ở chung.

      “Đâu có dài dòng, tỷ tỷ muốn ta dưỡng bệnh tốt, trong nhà tất cả đều bình an.” Nàng đem thư cẩn thận cất vào, trong thư còn đoạn, vẫn là đừng cho thấy tốt hơn.

      “Nha, ta xem chút.” Băng Nhược Húc nhàn rỗi nhàm chán, lấy thư tay nàng.

      “Đây là thư của ta!” Man Tiểu Tri hoảng sợ, tay muốn cướp trở về, tại sao mấy thư trước xem, thư này lại cướp muốn xem a!

      Thấy bộ dáng nàng khẩn trương, mày kiếm nhướng lên, chỉ dùng cánh tay kiềm chế nàng vào trong ngực, để ý tới giãy dụa của nàng, đem thư mở ra xem.

      Rất nhanh xem chút, phía trước đều là đống vô nghĩa, thêm chút, vẫn là đống vô nghĩa, lại thêm chút, mặt sau vẫn là đống vô nghĩa, thêm...... Đợi chút! Băng Nhược Húc vốn dĩ muốn vứt bỏ thư rụt tay về. mới vừa rồi nhìn thấy những chữ viết ngoằn nghoèo trong thư hình như là đính thân? Tập trung nhìn vào --

      “Tiểu muội, qua năm mới, muội cũng mười bảy, cha cùng nương đều tin tưởng muội khỏe mạnh trở về với chúng ta, nương muốn muội lo chuyện chung thân, quyết định thay muội làm chủ việc hôn nhân.

      Đối phương là Tiểu Bác, con nhà nho giáo, hai mươi tư tuổi, cá tính ôn hòa, trong nhà lại có trụ cột, muội nếu gả cho cũng chịu khổ, cha mẹ đối phương thực vừa ý, muốn ta hỏi ý tứ của muội chút, muội suy nghĩ , nếu nguyện ý, liền sắp xếp việc hôn nhân này, chờ khi muội mười tám tuối trở về Thành Đô lập gia đình, lúc đó thân thể của muội hẳn là tốt lắm.

      Nếu muốn, tỷ tỷ cũng miễn cưỡng muội, ta kêu tỷ phu giúp muội cùng cha mẹ trò chuyện, miễn việc hôn nhân này, muội hãy suy nghĩ cho cẩn thận , tỷ tỷ đợi tin tốt của muội.”

      Man Tiểu Tri hít ngụm khí, bắt đầu kịch liệt giãy dụa,“Buông! Buông tay, buông tay a!” Trời ạ! Biểu tình là khủng khiếp, nàng có dự cảm, bây giờ trốn rất thảm!

      vị hôn phu? Nàng muốn đính việc hôn nhân? Phải ?” Giọng của Băng Nhược Húc mềm đến mức thể tin nổi.

      Thân mình run lên, hết đường chạy trốn, nàng cúi đầu dám nhìn ,“ liên quan chuyện của ta......” Nàng giọng rất . Cái này thảm, ngữ khí càng , liền chứng tỏ càng tức giận.

      “Cha nương của nàng sợ làm hỏng việc ‘Chung thân’ của nàng a.” cố ý nhấn mạnh chữ chung thân ngữ khí càng thêm nghiêm trọng.

      chuyện hơi thở đều thổi mặt nàng! Trốn tránh nhắm mắt lại, Man Tiểu Tri dám nhìn ,“ liên quan chuyện của ta.” Lại lặp lại.

      Môi bỗng dưng bị người ta cắn cái mạnh, theo bản năng nàng mở mắt ra, dọa! Thấy tuấn nhan phóng đại trước mắt, cái miệng nhắn gắt gao bị che lại, cũng cho nàng chút khí để thở, cảm nhận ràng người truyền đến tức giận, cái miệng nhắn bị hôn vừa đau vừa rát, nàng chỉ biết, nàng chỉ biết rất tức giận!

      “Nàng! Chưa cùng tỷ tỷ của nàng đề cập qua chuyện của chúng ta sao?” Kề sát môi của nàng, Băng Nhược Húc cực kì tức giận nhưng ngược lại nở nụ cười. Tiểu bất điểm xác định chắc chắn chưa qua nửa câu, nếu nữ nhân điên kia làm sao có thể muốn giúp nàng đính thân?

      Cảm giác được đầu lưỡi liếm cánh môi mình, đỏ mặt, nàng thấy có điểm ,“Chuyện của chúng ta?”

      Cái gì chuyện của chúng ta? Ưm...... Đầu lưỡi lại duỗi thân tiến vào cuốn lấy lưỡi của nàng trêu đùa, ánh mắt nóng cháy của làm cho nàng mau chóng hòa tan, ngồi phịch ở trong lòng .

      Hôn qua, giống như có ngọn lửa từ đâu bừng cháy dữ dội, hương vị ngọt ngào của nàng làm cho say mê, vốn dĩ muốn ép hỏi chuyện gì nhất thời quên hết, chỉ còn lại bản năng nguyên thủy, hôn môi và mặt của nàng.

      Man Tiểu Tri vô lực thừa nhận nhiệt tình của , toàn thân tê dại, nơi nào bị đụng chạm đều giống như có lửa đốt nóng cháy, có nguồn nhiệt từ dần lan rộng toàn thân.

      biết từ khi nào, hai người nằm giường nghỉ ngơi ở thư phòng, người nàng quần áo bị thoát chỉ còn cái yếm, dây yếm cũng bị cắn đứt, tay to lớn vuốt ve nơi mềm mại của nàng, ngừng châm lên dục hỏa.

      Loại lửa nóng này làm cho nàng biết làm sao, nhịn được kiều ra tiếng, cái miệng nhắn thầm tên , da thịt chạm nhau làm cho nàng ngừng run run.

      “Tiểu Tri, nàng là của ta, của ta.” Thanh bá đạo lại cường hãn ở bên tai ngừng vang lên, ngay lúc nàng mê loạn nhất, đột nhiên cỗ đau nhức xuyên qua nàng.

      “A!” Đau hô tiếng, thần trí mê loạn toàn bộ trở về, hốc mắt lập tức rơi xuống hai dòng nước, nàng ràng cảm nhận được nóng cháy giữa hai chân.

      Băng Nhược Húc lơ lửng ở người nàng, cố gắng đè nén khoái cảm, chờ nàng thích ứng xâm nhập của , cúi đầu ôn nhu hôn nước mắt của nàng,“Nàng là của ta, Tiểu Tri.” Cảm nhận thư thái ở trong cơ thể nàng nhịn được co rúm chút.

      Mọi nguồn nhiệt cùng khoái cảm tê dại truyền khắp toàn thân, hai chân ôm lấy thắt lưng , thích khoái cảm tê dại kia, lại sợ hãi đau đớn.

      Cảm nhận được dưới thân nàng còn cứng ngắc, Băng Nhược Húc bắt đầu ở trong cơ thể nàng nhanh chóng chuyển động theo nhịp điệu vào ra, tận tình hưởng thụ thân mình non mềm.

      “Húc, ta thích chàng.” Khoái cảm cứ liên tục truyền đến, nàng bám chặt lấy thân hình to lớn vạm vỡ của di chuyển kịch liệt, ngừng lẩm bẩm lời từ đáy lòng.

      càng ngừng ở bên tai nàng gọi tên của nàng .

      Thở gấp ngâm nga, tay Man Tiểu Tri đặt vai , nhịn được đón ý hùa theo , lúc lâu sau, khoái cảm mãnh liệt trong cơ thể làn cho nàng nhịn được rốt cục thét ra tiếng chói tai, sau đó cảm thấy trận nóng cháy vọt vào trong cơ thể, nàng vô lực xụi lơ nằm xuống.

      Băng Nhược Húc ôm chặt nàng cảm thụ trận lại trận run rẩy, đem chính mình hết thảy đều cho nàng, cũng đem hết thảy của nàng nhét vào trong lòng.

      Sau cao trào, Man Tiểu Tri hỗn loạn mệt muốn chết rồi, cảm giác được đôi tay ôn nhu cầm khăn ướt ấm áp, lau thân mình mệt mỏi của nàng. Lại lần nữa, nàng liền nằm trong vòng ôm ấm áp, nghe hương vị quen thuộc, an tâm nặng nề ngủ.

      ôm chặt thân mình mềm mại ngát hương của nàng, cẩn thận đắp chăn tốt cho hai người, quyến luyến nhìn kiều nhan của nàng, ở môi nàng nhàng hôn,“ bé ngốc.” Khi hoan ái, nàng ngừng vừa khóc vừa kể lể chính mình có bao nhiêu thích , khiến thể khống chế hưng phấn vui sướng, hoàn toàn dùng sức nàng.

      Trong lúc ngủ mơ Man Tiểu Tri giật giật, cả người vùi vào trong lòng , dung nhan say ngủ hương vị ngọt ngào mê người, Băng Nhược Húc cười, ôm chặt nàng, cũng chìm vào giấc ngủ mơ.

      “Huynh xác định......” Tiếng non mềm trong phòng yên tĩnh vang lên.

      “Viết.” giọng nam khác trầm thấp ngắn gọn hữu lực .

      “Như thế hình như tốt lắm?” Tiếng non mềm mang theo chần chờ.

      “Mau, viết.” Tăng thêm ngữ khí, chứa uy hiếp cùng bất mãn.

      “Nhưng là......”

      “Nàng viết, ta viết!” Băng Nhược Húc mất hứng đoạt lấy bút lông trong tay Man Tiểu Tri, giấy Tuyên Thành viết xuống vài chữ, kết thúc công việc.“Xong, kí !”

      Quăng bút lông, nhìn chữ giấy vừa lòng gật đầu.

      Man Tiểu Tri ngồi góc bị kêu đến ló đầu ra tìm hiểu vừa nhìn thấy, thiếu chút nữa hôn mê. Hoa Đào Tinh bốc đồng này, cư nhiên lại viết -- Man Tiểu Tri là nữ nhân của ta, đính thân cái rắm !

      “Huynh muốn hại chết ta a!” Chạy nhanh đoạt lấy giấy bàn. Thư này nếu lọt ra ngoài, tỷ tỷ nhất định từ Thành Đô chạy đến đây.

      khí nguy hiểm từ bên cạnh toát ra, nàng ngậm miệng lại, nghiêng đầu vừa thấy, quả nhiên nhìn đến gương mặt tuấn tú kia sa sầm tối đen, ngay cả răng nanh đều lộ ra đến dọa người.

      “Nàng thế là có ý gì?” Băng Nhược Húc truy vấn, mắt nhíu lại, chẳng lẽ nàng còn muốn cùng người khác đính thân sao?

      “Huynh cần hiểu lầm, thư này lộ ra ngoài, tỷ tỷ tức chết.” Man Tiểu Tri vội vàng xua tay, cho tới bây giờ cũng biết là bình dấm chua, liền vì vài ngày trước tỷ tỷ gửi thư này đến, mấy ngày tính tình bất thường náo loạn nàng, bây giờ còn cứng rắn muốn nàng viết thư gửi tỷ tỷ giải thích quan hệ của bọn họ .

      “Nàng phải là coi trọng tên dã nam nhân kia ? A?” là tức chết ! Đời này chỉ có nữ nhân quấn lấy , nào có ai giống như nàng vậy, sợ người trong nhà biết quan hệ bọn họn đến chết?

      Man Tiểu Tri phiên cái xem thường,“Ta hoàn toàn là biết , làm sao thấy thế nào? Huynh cần ăn bậy dấm chua!” phải nàng đem quan hệ hai người quan hệ giải thích, nàng đương nhiên biết tình cảm của mình đối với , nhưng là, nam nhân trước mắt này, cũng chưa từng ràng, nàng làm sao mà biết viết thư như thế nào? Chẳng lẽ đem nàng ăn sạch sao?

      “Ý của nàng là, gặp qua là có thể sao?” Đáng giận! Ngực Băng Nhược Húc giống như có cái gì đánh, làm cho vừa đau vừa giận, cả người tựa như đầu gấu nổi trận lôi đình.

      “Huynh đừng có phân phải trái, ta cũng phải có ý tứ kia!” Bị làm phiền nhiều ngày, tính tình nàng cũng nổi nóng.

      “Vậy ý tứ của nàng là gì a? Chúng ta quan hệ có gì ám muội sao?” Đều là người của , còn dám chần chừ? muốn chém tên dã nam nhân kia!

      “Cái gì ám muội, vậy huynh , chúng ta là quan hệ gì a?” Trở mặt liền trở mặt, nàng là lười cùng tranh cãi, nghĩ nàng sợ sao?



    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Edit: Văn Văn
      Beta: Quảng Hằng
      Chương 6.2

      “Nàng đương nhiên là thê tử tương lai của ta! Bằng còn có quan hệ gì?” Nàng lớn giọng, Băng Nhược Húc muốn biến thành rống, lộ ra vẻ mặt dữ tợn chỉ kém phun lửa.

      Man Tiểu Tri sửng sốt, nghĩ tới như vậy,“Thê...... Thê tử?” Nàng biết để ý nàng, nhưng nghĩ tới lại đem chính mình coi là thê tử tương lai, tuy rằng sâu trong đáy lòng hy vọng như vậy, nhưng dám ra miệng, cho dù hai người chung giường chung gối, nàng cũng dám cùng đòi hỏi danh phận, bởi vì, nàng xác định nam nhân này có phải tình nàng hay a!

      tất nhiên là đem biểu tình phức tạp mặt nàng đều thu vào mắt, thở dài, giang tay ôm chặt nàng.

      “Bằng nàng nghĩ rằng ta và nàng tùy tiện đối với nữ nhân ra tay sao? Nàng theo ta được thời gian, có nhìn thấy qua ta cùng nữ nhân khác ngủ sao?” vốn là thực thích nữ nhân, nam nhân cần đương nhiên là có, chẳng qua chán ghét thanh lâu nữ tử, qua vài lần rồi cũng .

      Là bởi vì thân mình tiểu bất điểm mềm mại hương vị ngọt ngào dụ mất lý trí, bằng , vốn muốn điều dưỡng bệnh của nàng cho tốt, rồi mang nàng trở về cầu hôn. (Văn văn: gúm, cha này ăn ng ta xong h còn đổ tội, gặp ta là ta thiến liền =D )

      thừa nhận, thực thích tiểu bất điểm, thích đến thể khống chế, chỉ cần nàng rời khỏi người liền nhịn được bắt đầu tìm người, nhìn thấy nàng nóng vội, sợ nàng lại phát bệnh, nhanh nhìn chằm chằm nàng uống xong mỗi chén thuốc, bởi vì muốn nàng rời khỏi , đem nàng mang đến đáy lòng, tiểu bất điểm này làm cho ý loạn tình mê, đáng giận!

      , Man Tiểu Tri lại biết ý tứ kia trong lời , đôi mắt đẹp nổi lên hơi nước.

      có.” chỉ cưới nàng là vợ ? Nam nhân...... này. Ngay cả chút tình cũng chịu ra miệng, lại khinh địch như vậy ra muốn kết hôn nàng làm vợ.

      “Vậy nàng còn biết quan hệ chúng ta?” Nắm chặt bả vai của nàng, mắt phượng thẳng tắp nhìn chằm chằm nàng, tay mềm lau nước mắt của nàng.

      Man Tiểu Tri vừa khóc vừa cười,“Gian phu dâm phụ?” Nàng cố ý như vậy.

      Băng Nhược Húc vừa nghe, tức giận đến gân xanh đều nổi lên.“Cái gì gian phu? Nàng là lâu lắm bị ta khi dễ phải ?” nàng nên nàng bắt đầu làm càn a? Này thối tiểu bất điểm!

      “Được rồi, huynh đừng tức giận, ta đùa thôi.” Tiếng ngọt ngào giọng trấn an, thấy mau tức giận như vậy, vẫn là đừng đùa tốt hơn.

      chuyện chính, nàng mau viết nhanh chút.” Nàng làm nũng tiến vào lòng , làm cho lửa đốt đầy mình, nhưng cũng quên chính .

      Ngắm thấy đáy mắt lo lắng, Man Tiểu Tri tâm mềm nhũn,“Được rồi.”

      Chính là thư này, rốt cuộc viết như thế nào mới tốt? Ai, đều do đối tỷ tỷ rất lễ phép, tỷ tỷ đối ấn tượng phải tốt lắm, nếu đem tình huống thực tế hai người cùng chỗ viết, người trong nhà biết có thể hay phản đối? “Tỷ tỷ, tỷ ấy...... Đối với huynh ấn tượng có chút điểm phải tốt lắm, viết quan hệ sao?” Nàng thực uyển chuyển nhắc nhở.

      “Quên , nàng cần viết, chờ ngày giao thừa chúng ta trực tiếp bái đường thành thân.” Băng Nhược Húc trực tiếp ra độc chiêu.

      Chỉ cần hai người có danh có phận, còn sợ người nhà nàng đến chia rẽ sao?

      “Cái gì, cái gì?” dự đoán được chuyện này, tốc độ có phải quá nhanh hay ? khắc trước còn nàng là thê tử tương lai mà thôi, nay muốn bái đường thành thân?

      “Nàng nghe rồi.” lạnh lùng , đôi mắt phượng nguy hiểm nhìn chằm chằm nàng, giống như nếu nàng cự tuyệt, là lập tức bắt nàng bái đường.

      Ác bá tái , Man Tiểu Tri nháy mắt mấy cái, thực hiểu được tại phải thời điểm vuốt râu hùm, trong đầu tính, chờ thêm hai ngày hết giận, lại thảo luận chuyện bái đường thành thân mới thích hợp.

      Băng Nhược Húc nhìn chằm chằm nàng, đáy lòng hừ lạnh tiếng. Tiểu bất điểm, lần này nàng trốn thoát lòng bàn tay của ta!

      Man Tiểu Tri vẫn nghĩ đến Băng Nhược Húc là giận mới vậy mà thôi, cho nên sao, mấy ngày sau hết.

      Ngày giao thừa, nàng rốt cục biết phải giận mà , , là !

      Lúc trời chưa sáng, nàng bị người ta đánh thức, đầu óc còn chưa thanh tỉnh hoàn toàn, nha hoàn đông xả tây kéo, đầu óc nàng lại choáng váng, mặc vào quần áo rất nặng sau đó bị kéo đến trước gương đồng ngồi xuống, khăn ướt sạch lau mặt, cả người nàng mới thanh tỉnh ít.

      Vẻ mặt thể tin nổi nhìn chính mình trong gương đồng, khuôn mặt luôn luôn sạch bị bọn nha hoàn tô son trát phấn nước, người còn mặc giá y đỏ thẫm,“Đây là làm chi?” Nàng hỏi.

      Nha hoàn đứng hai bên sửng sốt chút,“Tiểu thư, hôm nay là ngày ngài cùng chủ tử bái đường thành thân, ngài quên sao?” Chủ tử nửa tháng trước phân phó xuống dưới chuẩn bị.

      Man Tiểu Tri ngạc nhiên trừng lớn mắt,“A? Bái đường thành thân?” Phút chốc đứng lên, nàng xoay người nhìn bố trí trong phòng, chung quanh đều dán chữ song hỉ. thể nào?

      Nha hoàn rảnh chờ nàng kinh ngạc xong, ba chân bốn cẳng rất nhanh giúp nàng trang điểm tốt, cầm lấy mũ phượng bên cạnh đội lên đầu nàng,“Tiểu thư, nhanh , chủ tử ở đại sảnh chờ ngài bái đường!”

      “Chờ chút, đợi chút chờ......” Nàng hoảng, vội vàng vẫy tay muốn ngăn mọi người lại, đám nha hoàn căn bản là để ý tới phản kháng của nàng, mang nàng đến đại sảnh.

      Gần đến đại sảnh, Man Tiểu Tri liếc mắt cái liền nhìn thấy đứng ở đại sảnh là thân ảnh màu hồng, còn có chủ tịch dán to hỷ tự, nô bộc trong sơn trang đều hướng nàng chúc mừng.

      Băng Nhược Húc đứng ở trong sảnh nhìn nàng. Hôm nay tiểu bất điểm thoạt nhìn đặc biệt quyến rũ động lòng người, nàng mặc giá y màu đỏ càng thêm kiều diễm! Cất bước, đến bên người nàng dắt tay bé, đồng thời đối tổng quản nháy mắt.

      Tổng quản gật đầu, hôm nay được mời làm người chủ trì, thanh thanh yết hầu,“Tân nương tân lang bái đường --”

      “Chờ chút!” Man Tiểu Tri đầu tiên là ổn định cước bộ của mình, mũ phượng đầu nặng muốn chết, hại nàng đường chân run rẩy thiếu chút nữa ngã sấp xuống.

      “Làm sao vậy?” Băng Nhược Húc khó hiểu nhìn nàng. Tình huống trước mắt nàng biết nên khóc hay nên cười,“Huynh muốn bái đường?” thể nào? Này cũng phải là trò đùa, muốn thành thânnhư vậy ?

      “Đúng vậy.” mới quản nhiều như vậy, tính tình bốc đồng mười năm thay đổi, chỉ cần muốn làm, làm, huống hồ mấy ngày trước với nàng.

      “Này...... có cao đường ở đây, chúng ta muốn bái đường cái gì a?” Man Tiểu Tri cười khổ, cố gắng nghĩ biện pháp chống đỡ tính tình mưa gió thất thường của . Bằng , tại gả cho , ngày sau trở lại Thành Đô, nàng nhất định bị tỷ tỷ nhai nhai lại đến lỗ tai cũng dài ra.

      “Có khác biệt sao?” hiểu cao đường có hay kém chỗ nào, quỳ cái, cuối đầu bái lạy phải tốt sao? xem biểu tỷ cùng biểu ca thành thân đều là như vậy.

      “Đương nhiên là có, có cao đường, việc hôn nhân này có ý nghĩa.” Lắc đầu, may mắn là cha mẹ đều ở Thành Đô, cha mẹ ở Trường An, có cách nào lập tức lên núi.

      “Nhất định phải có cao đường? Tổng quản được a?” Tại sao thành thân lại phiền toái như vậy? Tiểu bất điểm phải lấy cớ chứ? “Hay là nàng muốn gả cho ta tìm lý do qua loa tắc trách?”

      Ngực nhảy dựng, Man Tiểu Tri lập tức lắc đầu,“Ta đương nhiên muốn gả a! Nhưng có cao đường hoặc người có danh vọng thay chúng ta làm chứng hôn lễ, cho dù ta với huynh tại bái đường, nhưng mà ở nha môn kia mà , luật pháp cũng thừa nhận.” May mắn thời điểm tỷ tỷ thành thân, nàng có hỗ trợ chuyện, mới nhớ luật pháp này.

      Đường luật quy định, điều kiện thành thân phải có giấy báo hôn, tư ước, nếu báo hôn muốn tư ước thành hôn cũng có thể làm, nhưng phải có cao đường hoặc người có danh vọng, quan viên ở đây làm chứng, ngày sau mới có thể với quan nha hai người có thân phận vợ chồng.

      tại đâu tìm cao đường?” Băng Nhược Húc tức giận nhíu mi.

      Trong đầu bắt đầu loại bỏ thân nhân có thể lập tức lên núi, nửa! Lão nhân có danh vọng...... Có!

      “Nàng chờ ta, ta lát trở về.” bỏ lại những lời này, thân ảnh vừa động, người liền mất hút khỏi phòng.

      “Huynh đâu a?” Man Tiểu Tri đối với khí hỏi.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :