1. QUY ĐỊNH BOX XUẤT BẢN :

       

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]

    ----•Nội dung cần:

    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)

    - Tác giả

    - Dịch giả

    - Đơn vị phát hành

    - Số trang ( nên có)

    - Giá bìa (nên có)

    - Ngày xuất bản (nên có)

    --- Quy định

    1 . Thành viên post có thể tự type hoặc copy từ nơi khác (để nguồn)

    2 . Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn

    3. Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ

    Ad và Mod

  2. QUY ĐỊNH BOX EBOOK SƯU TẦM

    Khi các bạn post link eBook sưu tầm nhớ chú ý nguồn edit và Link dẫn về chính chủ

    eBook phải tải File trực tiếp lên forum (có thể thêm file mediafire, dropbox ngay văn án)

    Không được kèm link có tính phí và bài viết, hay quảng cáo phản cảm, nếu có sẽ ban nick

    Cách tải ebook có quảng cáo

Tân Hôn Phòng - Hà Lạc

Thảo luận trong 'Sách XB Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

      Khi đối mặt với thiên tai, con người cũng trở nên bé. Động đất khiến nhà cửa sụp xuống, sinh mạng của con người vì thế cũng mong manh.

      Tiểu Lạc gọi cho Trình Hạo nhiều lần đến mức di động hết cả pin nhưng vẫn kiên trì vừa sạc pin vừa tiếp tục gọi.

      Đột nhiên, điện thoại bàn bỗng vang lên. Liệu có phải Trình Hạo gọi về hay ? Liệu có phải do thể gọi di động cho nên gọi điện thoại bàn?

      Tiểu Lạc nhanh chóng chạy tới cầm lấy tai nghe điện thoại mà chẳng suy nghĩ nhiều, run run lên tiếng: “Alô.”

      “Tiểu Lạc đúng ? Là chị đây, Tứ Xuyên vừa xảy ra trận động đất rất mạnh, nhiều nơi vẫn còn dư chấn, em ở Bắc Kinh có gặp chuyện gì ? Chị chẳng thể nào gọi vào di động cho Tiểu Hạo được, nó liên lạc với em chưa?” Đầu dây bên kia truyền lại giọng lo lắng của Trình San.

      “Dạ em sao cả, chị với bác vẫn ổn chứ?”

      “Tiểu Lạc, mọi người đều sao cả, con mau xem, Tiểu Hạo liên lạc với con chưa?” Bà Trình lo lắng cắt ngang lời Tiểu Lạc, giọng chứa đầy sợ hãi và quan tâm.

      “Mẹ à, mẹ đừng quá lo lắng, cứ nghe Tiểu Lạc hết xem sao. Tiểu Lạc, em tiếp .”

      Vì Trình San bật loa ngoài nên Tiểu Lạc có thể nghe thấy tiếng chị an ủi bà Trình.

      Cố gắng kiềm chế tâm trạng, Tiểu Lạc ngẩng đầu lên để nước mắt thôi chảy xuống rồi trấn tĩnh : “Trình Hạo sao cả, em cũng mới vừa gọi điện tới tổng bộ công ty của ấy ở Bắc Kinh và nhận được tin, chị bảo bác đừng quá lo lắng.”

      “Nó việc gì tốt quá.” Trình San xong liền quay sang với mẹ mình: “Mẹ à, Tiểu Hạo nó sao rồi.”

      “Tiểu Lạc, khi nào em liên lạc được với Tiểu Hạo nhớ bảo nó gọi điện về nhà nhé.” Trình San .

      “Dạ được, chị cứ yên tâm, chỉ là chỗ ấy vẫn chưa khôi phục lại hệ thống thông tin, khi nào liên lạc được với ấy, em chuyển lời ngay.” Tiểu Lạc trong lòng vô cùng đau đớn nhưng ngoài miệng vẫn cố tỏ ra bình tĩnh bởi muốn để Trình San nhận ra bất cứ sơ hở nào, càng muốn bà Trình phải sống trong thấp thỏm, lo sợ. Bây giờ bà gần sáu mươi tuổi rồi, lo lắng quá độ ảnh hưởng rất xấu đến sức khỏe.

      Tiểu Lạc dập điện thoại, trong lòng thầm cầu nguyện: “Trình Hạo, nhất định phải bình an vô quay về đấy. Mẹ chờ , chị chờ và cả em cũng chờ .”

      * * *



      Khoảng hơn hai giờ đêm, do quá mệt mỏi và lo lắng, Tiểu Lạc vẫn ngồi ngây người sô pha, tay cầm di động mà biết phải làm thế nào. gọi điện tới số di động của Trình Hạo biết bao nhiêu lần, cũng gọi điện thoại cho cả bạn bè và đồng nghiệp của nhưng vẫn chẳng nhận được bất cứ tin tức nào.

      Tiểu Lạc mở di động, đọc lại tin nhắn hồi sáng của thêm lần nữa: “Lúc nãy dưới tòa nhà làm việc, nhìn thấy đôi tình nhân xe đạp qua, nhớ lại lúc em ngồi phía sau con “BMW” của , chân cứ đung đưa qua lại. Ha ha ha, bà xã, nhớ em lắm, em có nhớ ?”

      Lần này, Tiểu Lạc tra cặn kẽ thông tin của tin nhắn. Ngày gửi là 12 tháng 5 năm 2008, vào lúc 14:20.

      Thời điểm này chính là tám phút trước khi trận động đất kia xảy ra, Trình Hạo vẫn còn nhớ . có thể tưởng tưởng ra cảnh tượng lúc đó: có lẽ vừa hoàn thành công việc quan trọng nên muốn vươn vai cho đỡ mệt. cầm ly trà đứng ở ngoài hành lang nhìn ra ngoài cửa sổ, vừa hay bắt gặp đôi tình nhân xe đạp qua, thế là liền nhoẻn miệng mỉm cười, rút di động ra gửi tin nhắn cho .

      Nếu như có trận động đất đột ngột lần này, chắc hẳn đây khoảnh khắc vô cùng bình thường trong cuộc sống, bởi vì trước kia hai người có rất nhiều những trải nghiệm ngọt ngào, ấm áp. Thế nhưng hơn mười tiếng đồng hồ trôi qua, vẫn chẳng nhận được tin tức nào từ . Nếu cứ tiếp tục nhận được tin tức như thế này, Tiểu Lạc dám tưởng tượng chuyện gì xảy ra tiếp theo. sợ rằng khoảnh khắc bình thường mà ngọt ngào đó mãi mãi trở thành vĩnh hằng.

      Tiểu Lạc lấy giấy ăn lau khô nước mắt, nhắn tin lại cho Trình Hạo: “Ông xã, em nhớ nhiều lắm đâu. Em chỉ nhớ mỗi buổi sáng thức dậy thấy ly nước đầu giường trống , nhớ lúc ăn cơm, nhớ lúc qua đường, nhớ vào lúc sốt cao mà mãi thấy đỡ. đấy, em nhớ lắm đâu. Thế nhưng, ông xã, bây giờ ở đâu?”

      * * *



      Khi tỉnh lại vào sáng hôm sau, Tiểu Lạc chỉ cảm thấy đầu đau như búa bổ. Khi đưa tay sờ lên trán, mới phát hóa ra mình lại tiếp tục sốt cao. Mỗi lần phát sốt, chỉ cần uống thuốc nửa ngày sau khỏi ngay tức khắc, ngờ lần này có thể ốm lâu như vậy.

      Tiểu Lạc nghĩ đến việc cơ thể mệt mỏi, tâm thần bất định, nếu làm cũng ảnh hưởng đến công việc, chi bằng xin nghỉ ốm hôm nên quyết định nhắn tin cho Trương Đồng xin nghỉ phép.

      Cả đêm hôm qua dường như chợp mắt nổi, cứ nhắn tin cho Trình Hạo rồi lại gọi điện thoại, mãi tới tận bốn giờ sáng. Khi thể tiếp tục được nữa, mới quay lại giường nằm ngủ. Trong giấc ngủ chập chờn gặp được Trình Hạo nhưng khi đưa tay về phía chỉ ôm được khí mà thôi.

      Tiểu Lạc vào phòng bếp, chuẩn bị lấy thuốc uống nhận ra bình nước hết sạch. bỗng nhớ chỉ cần Trình Hạo có nhà, bình nước luôn đầy nước ấm, duy nhất có lần đun nước uống là khi hai người cãi nhau rồi bỏ nhà ra mà thôi.

      Nhìn căn bếp lạnh lẽo lâu đỏ lửa, thấy chiếc tạp dề in hình con lợn treo tường, Tiểu Lạc lại nhớ đến cảnh hai người cùng tất bật nấu nướng trong bếp.

      Bất cứ góc nào trong căn nhà này đều mang hình bóng của Trình Hạo, Tiểu Lạc hoàn toàn thể tưởng tượng được, nếu như bao giờ quay lại nữa phải sống thế nào.

      Nghĩ nghĩ lại, nước mắt Tiểu Lạc lại lã chã tuôn rơi.

      Kể từ buổi chiều hôm qua, Tiểu Lạc nhớ khóc bao nhiêu lần, hai mắt giờ sưng đỏ cả lên. Bình thường vẫn hay tự nhận mình là nữ cường nhân, Lâm Tiểu Lạc thà rằng đổ mồ hôi chứ quyết chảy nước mắt, lần này mới biết ra mình kiên cường như vẫn tưởng và lại có thể khóc nhiều đến thế.

      * * *



      Buổi trưa, Lộ Dao lại gọi điện thoại cho . Khi nghe thấy giọng nghẹn ngào của Tiểu Lạc, lại thấy bị cảm lạnh, Lộ Dao vô cùng lo lắng. liền quyết định xin nghỉ để tới thăm Tiểu Lạc.

      Nhưng Lộ Dao biết địa chỉ nơi ở của Tiểu Lạc ở đâu, như thế nào nên liền gọi điện thoại cho Viễn Hàng. Viễn Hàng chỉ biết chuyện Trình Hạo tới tỉnh G làm bài thi mà vẫn chưa biết giờ làm việc tại Tứ Xuyên nên khi nghe tin tức này cũng khỏi lo lắng cho Tiểu Lạc. Viễn Hàng lập tức tới cơ quan đón Lộ Dao rồi hai người cùng tới thăm Tiểu Lạc xem sao.

      Lúc tới phòng của Tiểu Lạc, nhìn thấy tóc tai rũ rượi, mặt cắt còn giọt máu, hai người đều cảm thấy vô cùng kinh hãi. Đây có còn là Tiểu Lạc xinh tươi, hoạt bát, ngay cả khi nghe truyện cười nhạt nhẽo cũng có thể cười sung sướng ? Mới có vài hôm gặp, tại sao Tiểu Lạc có thể tàn tạ đến mức độ này?

      “Toàn thân mình còn chút sức lực nào nữa, hai người muốn uống nước tự mình rót , muốn ăn gì tự mà nấu.” Tiểu Lạc ngồi sô pha mệt mỏi lên tiếng.

      Nếu ngày thường Tiểu Lạc luôn thích tám chuyện, nhìn thấy Lộ Dao cùng với Viễn Hàng, kiểu gì cũng trêu chọc hai người trận. Thế nhưng bây giờ trong đầu chỉ nghĩ tới Trình Hạo mà hoàn toàn chẳng để tâm đến chuyện hai người tới thăm.

      “Bọn mình khát cũng chẳng đói, cậu ăn gì chưa?” Lộ Dao quan tâm hỏi.

      Tiểu Lạc lắc đầu.

      “Vậy chắc là ăn sáng rồi chứ?” Lộ Dao lại hỏi thêm.

      Tiểu Lạc vẫn lắc đầu.

      “Tiểu Lạc, đừng là bữa tối qua em cũng chưa ăn đấy nhé.” Lần này ngay cả Giang Viễn Hàng ngồi ở chiếc ghế đối diện cũng phải lên tiếng.

      “Ừm.” Tiểu Lạc đáp lại.

      “Như vậy sao được. Người là thép, cơm là gang, bữa ăn đói run người rồi. Cậu chưa ăn đến ba nữa sinh bệnh mới lạ đấy.” Lộ Dao lên tiếng trách móc.

      “Nếu để xuống quán ăn dưới nhà mua chút đồ về cho em nhé?” Viễn Hàng nhàng .

      cần đâu, em thể nào nuốt nổi.” Tiểu Lạc khéo léo từ chối.

      “Như thế này vậy, mình nấu cháo cho cậu nhé.” Lộ Dao xong liền bước vào bếp.

      “Đúng rồi, trứng vịt mặn mà lần trước mẹ cho em có còn ? Món ấy ăn cùng với cháo ngon lắm đấy.” Viễn Hàng phụ họa.

      “Lộ Dao, cậu cần nấu đâu.” Ba bữa rồi ăn, Tiểu Lạc rất đói nhưng chẳng còn tâm tư nào mà ăn cơm nữa.

      Thẩm Lộ Dao chẳng buồn để tâm đến câu của mà vẫn tiếp tục bận rộn trong bếp. lấy gạo, dùng nồi cơm điện nấu cháo, sau đó ra ngoài phòng khách ngồi cùng Tiểu Lạc

      Bát cháo thơm phức ra lò, kèm thêm quả trứng vịt mặ đầy sức hút đặt trước mặt Tiểu Lạc nhưng vẫn chút động lòng: “Mình muốn ăn đâu.”

      bảo này Tiểu Lạc, em có cần thiết phải biến bản thân thành bộ dạng tiều tụy thế này ? chừng lúc này Trình Hạo bình an vô rồi, đến khi quay về nếu nhìn thấy em ốm yếu, tiều tụy, chắc chắn cậu ta buồn lắm đấy.” Viễn Hàng lựa lời khuyên giải Tiểu Lạc.

      “Đúng thế. Có lẽ Trình Hạo chẳng bị sao hết, chỉ là di động có tín hiệu thôi. Bây giờ cậu nên suy nghĩ quá nhiều, hãy ngoan ngoãn ăn .” Lộ Dao cũng lên tiếng khuyên nhủ.

      Tiểu Lạc mắt mũi cay sè, nhìn Lộ Dao và Viễn Hàng bằng con mắt tràn đầy cảm kích: “Cảm ơn hai người tới đây thăm mình!”

      “Em khách khí quá rồi!”, “Cậu coi mình là bạn bè sao?” Giang Viễn Hàng và Thẩm Lộ Dao lại cùng lên tiếng.

      Tiểu Lạc hề đáp lại, chỉ cầm đũa lên bắt đầu ăn. Ăn liền lúc hết hai bát cháo, mới cảm thấy tinh thần phấn chấn lên chút.

      “Mau bật ti vi lên xem thôi!” Tiểu Lạc rồi cầm lấy chiếc điều khiển định bật ti vi nhưng cuối cùng lại bị Lộ Dao đoạt lấy: “Mình muốn xem ti vi.” biết rằng bây giờ tất cả các đài đều đưa tin tức mới nhất về trận động đất kinh hoàng kia, sợ khi xem những hình ảnh thương tâm đó, Tiểu Lạc lại càng buồn bã hơn.

      Cùng lúc đó, di động của Tiểu Lạc bỗng reo lên, là số điện thoại lạ gọi tới. Có lẽ Trình Hạo dùng số khác gọi về cho . Nghĩ vậy Tiểu Lạc liền ấn nút nghe ngay tức khắc.

      “Lâm tiểu thư, tôi là Tiểu Lí ở phòng nhà đất X, bên chúng tôi có căn rất tuyệt.”

      “Tôi mua nhà, xin đừng gọi điện lại cho tôi nữa. Tạm biệt.” Chưa đợi Tiểu Lí hết câu, Tiểu Lạc ngắt lời rồi vội vã tắt điện thoại.

      “Ai thế? Sao cậu lại tức giận như vậy?” Lộ Dao lên tiếng hỏi.

      “Trung tâm môi giới nhà đất.” Tiểu Lạc xong liền thở dài tiếng: “Nếu vì muốn tiến hành kế hoạch mua nhà sớm, lần này vốn dĩ Trình Hạo cần phải tới Tứ Xuyên làm việc. Nếu biết trước như vậy, mình nằng nặc đòi mua nhà nữa, vậy ấy phải gặp chuyện sống chết khó đoán như lần này.” Chưa hết câu, Tiểu Lạc lại nghẹn ngào.

      Thẩm Lộ Dao ngồi bên cạnh, đưa khăn giấy cho rồi lại an ủi: “Động đất là thiên tai, là thứ mà con người thể nào khống chế được. Chẳng ai hy vọng thiên tai xảy ra cả, cũng chẳng có ai muốn có ngôi nhà riêng khi kết hôn. Mong muốn mua nhà hề sai nên cậu phải tự trách mình.”

      “Thực ra căn nhà quan trọng như vậy. Cậu xem, động đất cái phải nhà cũng sụp đổ trong chốc lát hay sao? Được sống mới là điều quan trọng nhất, tình cảm của hai con người mới là thứ đáng quý nhất.” Tiểu Lạc .

      Nếu sống là “1”, vật chất là “0” nhà cửa, ô tô, tiền bạc, nhẫn cưới đều là vật chất cả. Có số “1”của sống những vật chất mới có ý nghĩa, từ đó con số “0” cũng mới trở nên có nghĩa. Còn khi con số “1” còn con số “0” kia cũng hoàn toàn mất giá trị.

      Tiểu Lạc quyết định chỉ cần Trình Hạo có thể quay về, lập tức kết hôn với . cần biết có nhà, có nhẫn cưới, ảnh cưới hay nghi thức kết hôn hay , cũng lấy làm chồng!

      * * *



      Ngày tiếp theo, Tiểu Lạc lấy lại được tinh thần và quay về với công việc. Ti vi treo xe buýt liên tục phát hình ảnh về trận động đất kinh hoàng kia, đó còn cả số điện thoại và những lời kêu gọi quyên tiền ủng hộ nạn nhân ở khu vực này:

      Mọi người cùng đồng lòng, chống lại động đất, cố gắng cứu nạn. phương gặp nạn, tám phương chi viện.

      Tứ Xuyên, cố lên! Trung Quốc, cố lên!

      Đóng góp của người nhưng của tỉ ba người thành khổng lồ.

      Xin hãy nhanh chóng quyên góp cho những đồng bào gặp nạn bằng di động.

      Tiểu Lạc nhanh chóng rút di động gửi tin nhắn, tuy rằng đóng góp bằng tin nhắn thể quyên góp nhiều tiền nhưng đó cũng là phần tâm ý của . Vài ngày nữa, có lẽ công ty cũng phát động quyên góp theo tổ chức, dự định đến lúc đó gửi nhiều tiền mặt hơn.

      “Sữa đậu nành thể rời xa bánh quẩy, để em mãi mãi, tình cần phải như vậy mới là hạnh phúc ngọt ngào” Tiểu Lạc vừa gửi tin nhắn bao lâu đột nhiên nghe thấy tiếng chuông thân thương mà luôn mong chờ.

      kích động vô cùng liền ấn nút nhận điện thoại: “Trình Hạo! Trình Hạo! Trình Hạo, là đúng ?”

      “Alo, Tiểu Lệ à?” chàng béo ịch đứng cạnh bên Tiểu Lạc nhận điện thoại, giọng tràn đầy tình cảm.

      “Hả?” thở dài tiếng, tâm trạng kích động khi nãy hoàn toàn biến mất.

      lúc sau, khi chàng kia điện thoại xong, liền quay sang hỏi Tiểu Lạc: “ cũng là người hâm mộ Lâm Tuấn Kiệt[4] sao?”

      [4] Ca sỹ nổi tiếng của Đài Loan.

      Tiểu Lạc liền gật đầu nhưng gì.

      “Chúng ta đều là người hâm mộ Lâm Tuấn Kiệt, liệu có thể làm bạn ? Số QQ của là bao nhiêu?” chàng béo ịch này vẫn biết điều, tiếp tục lên tiếng.

      “Tôi là phụ nữ có gia đình rồi.” Tiểu Lạc chán nản lên tiếng.

      “Ồ, nếu vậy thôi.” chàng béo ịch kia đáp lại, ánh mắt lên chút tiếc nuối.

      Lúc xuống xe, di động của Tiểu Lạc lại reo, nhấc điện thoại lên mà chẳng có chút kỳ vọng nào cả: “Alo.”

      “Tiểu Lạc.” Nghe đầu dây bên kia truyền lại tên của mình, cùng lúc đó xen lẫn cả bao tiếng khóc than, oán thán khiến cũng chẳng hiểu gì nữa.

      “Tôi nghe , xin hãy to lên chút!” Trái tim Tiểu Lạc thắt chặt lại, mong đợi vô cùng.

      “Tiểu Lạc, là Trình Hạo.” Giọng như mấy thế kỷ rồi được nghe của Trình Hạo lại lần nữa vang lên bên tai .

      “Trình Hạo?” áp sát chiếc di động vào tai, dám tin chuyện này là .

      “Di động của mất rồi. Bây giờ còn rất nhiều người xếp hàng chờ gọi điện thoại, thời gian gấp gáp, chỉ ngắn gọn thôi. Em hãy nghe cho . rất ổn, em đừng quá lo lắng. là tình nguyện viên tại đây, khoảng tuần nữa quay về. Bởi vì mỗi người chỉ được gọi điện thoại lần thôi nên thể gọi điện về nhà báo bình an được. Em hãy gọi điện thoại về cho chị , bảo với mọi người rằng vẫn khỏe, xin mọi người hãy an tâm!” Trình Hạo liền mạch.

      “Em rất lo lắng cho , em cũng rất nhớ .” Tiểu Lạc vừa , nước mắt chảy ướt hai má.

      cũng thế. Cứ như vậy nhé, phải dập máy đây. Em hãy chăm sóc bản thân tốt!” Trình Hạo lưu luyến lên tiếng.

      “Dạ, hãy sớm quay về, em đợi …” Tiểu Lạc còn chưa kịp hết hai chữ “kết hôn” đầu dây bên kia truyền lại những tiếng tút ngắn. Trình Hạo dập máy.

      Tiểu Lạc dập máy ngay tức khắc mà vẫn đặt di động sát bên tai. đứng bên đường, ngô nghê nhớ lại những lời vừa . Đột nhiên, bật khóc to, bao nỗi lo lắng, bất an mấy ngày hôm nay đều chảy hết ra ngoài theo nước mắt.

      * * *



      Ngày Trình Hạo quay về, Tiểu Lạc xin nghỉ phép ra tận ga tàu đón . muốn được nhìn thấy càng sớm càng tốt.

      Lúc Trình Hạo bước ra khỏi tàu, suýt chút nữa nhận ra . Trình Hạo đứng trước mặt lúc này y phục nhăn nhúm, tóc bết vào nhau, cằm lún phún đầy râu, hoàn toàn còn vẻ ngoài đẹp trai trước kia nữa.

      Tiểu Lạc chẳng để tâm đến những điều ấy, ngay lập tức chạy lại gần, ôm chặt lấy Trình Hạo. Vào những lúc như thế này, chỉ cần chiếc ôm là có thể thắng được trăm ngàn lời muốn , tất cả niềm nhớ nhung, thương đều hòa trong chiếc ôm thắm thiết, nồng ấm đó.

      ***



      Trình Hạo bao giờ muốn hồi tưởng lại đoạn ký ức về trận động đất đó nhưng lúc này tất cả mọi thứ đều in sâu trong tâm trí khiến khó lòng quên được.

      Khi đó, tòa nhà nơi Trình Hạo làm việc sụp nửa dưới cơn động đất mạnh nhưng may mắn là chỉ bị kẹt lại trong đó, tay chân bị vài vết thương . Đúng lúc đó cảnh sát tới cứu viện kịp thời nên mới có thể sống sót. Thế nhưng, vài đồng nghiệp của bị chôn vùi dưới đống đổ nát, thể nào trở về được nữa.

      Khoảng thời gian trở thành tình nguyện viên, Trình Hạo nghe rất nhiều câu chuyện khiến người ta phải bật khóc. Có người bị kẹt lại trong đống đổ nát suốt sáu mươi tiếng đồng hồ mà hề từ bỏ khát vọng được sống. Có người khi được nhân viên cứu hộ đưa ra, hai đùi tàn phế nhưng vẫn mỉm cười : “Tôi rất mừng vì mình vẫn còn sống.” Có người mẹ vì bảo vệ đứa con của mình dùng cơ thể để che chắn cho con. Có người để động viên bạn vẫn còn kẹt trong đống đổ nát, ngồi bên cạnh mô tả cặn kẽ các nghi thức của lễ kết hôn cho nghe.

      Sau khi trải qua trận động đất kinh hoàng lần này, Trình Hạo cảm thấy mình dường như được sinh ra thêm lần nữa. ý thức sâu sắc rằng mỗi người đến được với cuộc đời này đều là người may mắn. Chúng ta đều xứng đáng được , đừng đợi đến khi bị vùi xuống dưới lớp đất vô tình kia mới bắt đầu trao thương!

      Câu “muốn thành danh càng sớm càng tốt” của Trương Ái Linh ai ai cũng biết, thế nhưng có mấy ai biết được câu “ ai hãy càng sớm càng tốt” và thực được nó chứ? Chúng ta thường cho rằng sau này ngày tháng còn dài nên vẫn hay : “Đợi khi nào có tiền, tôi thực tất cả nguyện vọng của bạn.” Nhưng có nhiều lúc, còn chưa đợi được đến lúc có đủ tiền chúng ta chẳng còn có cơ hội thực nguyện vọng của người ta nữa rồi.

      Ví như trận động đất lần này khiến cho mong ước của nhiều người hóa thành hư . Nếu như lần này phải Trình Hạo phúc lớn mệnh lớn, may mắn thoát nạn chẳng bao giờ có thể gặp lại Tiểu Lạc và người thân, chẳng bao giờ có thể thương và hiếu thuận với mẹ được nữa.

      Sinh mệnh những có hạn mà còn rất mong manh, còn con đường kiếm tiền dài đến mức mãi mà chẳng nhìn thấy điểm dừng. Nếu như mọi người biết thỏa mãn với những gì mình chỉ biết phấn đấu hết mình con đường danh vọng mà quên mất những người thân ở ngay bên cạnh.

      Chúng ta lúc nào cũng muốn chuẩn bị đầy đủ điều kiện rồi mới thực nguyện ước của người thân . Thế nhưng chẳng ai có thể biết được ngày mai rốt cuộc chuyện gì xảy ra. Chi bằng nhân lúc vẫn còn sống, vẫn còn có thể thương hãy nỗ lực hết mình để thương những người thân của mình.

      Lúc ngồi tàu hỏa quay về Bắc Kinh, Trình Hạo đọc được bài báo viết về việc ở Sơn Đông có cụ bà vẫn luôn mong muốn có ngày nào đó có thể tới thăm quảng trường Thiên An Môn ở Bắc Kinh. hôm, con trai của bà biết được mong muốn của mẹ nhưng lại rất nghèo, chẳng thể nào mua được vé tàu hỏa cho mẹ Bắc Kinh. Thế là cậu con trai này quyết định chở mẹ từ tỉnh Sơn Đông lên Bắc Kinh chiếc xe máy của mình, vừa vừa nghỉ mất khoảng nửa tháng. Thế nhưng dù thế nào nữa, cũng thực được nguyện ước của mẹ mình.

      Đọc xong bài báo này, Trình Hạo lại có nhận thức hoàn toàn mới. ra nhất định phải đợi đến khi mình có đủ điều kiện mới làm những chuyện mình muốn làm, mới thực nguyện vọng tưởng chừng vô cùng khó khăn. Càng nhất định phải đợi đến khi có nhiều tiền rồi mới mua nhà, tiền ít có thể mua những căn nhà cũ hoặc bé hơn chút cũng được.

      Dù nhìn từ góc độ thuận tiện trong việc chăm sóc mẹ hay là suy nghĩ cho tương lai cuộc sống sau này của Tiểu Lạc, Trình Hạo quyết tâm nhất định phải nỗ lực hết sức mình để mua nhà ở Bắc Kinh, bởi vì trước mắt đây chính là phương thức thể ràng nhất tình của với những người thân . Nếu như mua được nhà ở Bắc Kinh, những có thể khẳng định với bố mẹ vợ tương lai rằng mình có thực lực để họ an tâm giao Tiểu Lạc cho mà còn thực được mộng ước mua nhà rất lâu của Tiểu Lạc, đồng thời có thể đón mẹ lên Bắc Kinh. Trình Hạo vì vậy càng quyết tâm: để hiếu kính mẹ già, thương Tiểu Lạc, nhất định phải thực việc mua nhà sớm!

      Vì thiên tai bất ngờ lần này, Tiểu Lạc và Trình Hạo mỗi người đều có những suy nghĩ hoàn toàn mới về sinh mệnh, cuộc sống và cả chuyện mua nhà kết hôn.

      Cả hai người đều hiểu rằng cần phải biết khoan dung, thông cảm cho người còn lại, vì thế tình cảm giữa họ cũng tốt đẹp và sâu đậm hơn trước bội phần.

      Tiểu Lạc còn nhắc đến chuyện mua nhà với Trình Hạo nữa. Mong ước của bây giờ chỉ là có thể sống tốt, những người thân quanh mình luôn khỏe mạnh, mãi mãi thương nhau.

      Trước kia, Tiểu Lạc từng cho rằng căn nhà chính là yếu tố cần thiết cho cuộc hôn nhân nhưng bây giờ lại cảm thấy tình cảm mới là nhân tố chính. có tình cảm làm chỗ dựa, căn nhà tự nhiên đánh mất giá trị tồn tại của mình.

      Động đất làm chấn động trái tim, khiến chúng ta hiểu ra ý nghĩa của sống.

      Tiểu Lạc còn để tâm quá nhiều đến chuyện nhà cửa, ngược lại Trình Hạo lại thầm nỗ lực hết mình, vừa bận rộn công việc tại cơ quan, lại vừa nhận thêm công việc bên ngoài, phấn đấu vì mục tiêu mua nhà.

      ngày cuối tuần tháng Sáu, hai người tham gia hôn lễ của Doãn Nặc.

      Trước khi đăng kí kết hôn vào ngày 14 tháng Hai, Doãn Nặc và Lăng Vũ tổ chức lễ thành hôn tại quê chú rể. Tiệc cưới lần này là để mời đồng nghiệp và bạn bè thân thiết của hai người mà thôi.

      Hội trường được trang hoàng ấm áp mà giản dị, hai trái tim được kết bằng hoa hồng lồng vào nhau, nổi bật nền phông màu trắng. Ánh đèn trong hội trường chiếu sáng ảnh cưới của hai người, cùng lúc đó vang lên giai điệu của bài hát Chuyện lãng mạn nhất. Khi giai điệu vang lên chính là lúc hôn lễ bắt đầu.

      Trình Hạo trịnh trọng ngồi thẳng lưng trước bàn tròn, lặng lẽ nhìn về phía lễ đài. Tiểu Lạc vui vẻ chạy đến phía trước sân khấu, cầm máy ảnh chụp lại khoảnh khắc thiêng liêng nhất, hạnh phúc nhất của đôi vợ chồng son.

      Chú rể Lăng Vũ trao nhẫn cưới cho dâu Doãn Nặc, sau đó nắm chặt bàn tay , chăm chú nhìn vào mắt cất lời thề nguyền: “Chúng ta bên nhau trọn cuộc đời này, chăm sóc, thương, thấu hiểu, bao dung lẫn nhau, mãi mãi bao giờ xa cách.” Nghe những lời này, Doãn Nặc cảm động đến trào nước mắt.

      Có lẽ xúc động trước cảnh tượng này hoặc cảm thấy quá trình từ lúc quen biết, thương, thấu hiểu cho tới khi gắn bó bên nhau của đôi trai chẳng dễ dàng gì nên Tiểu Lạc cũng long lanh nước mắt.

      tình có thể đơm hoa kết trái và được ở bên cạnh người mình thương suốt cuộc đời chính là niềm hạnh phúc đơn giản mà mỗi người con đều vô cùng ngưỡng mộ và mong muốn có được.

      * * *



      Sau khi hôn lễ kết thúc, Trình Hạo và Tiểu Lạc cùng nắm tay nhau ra khỏi hội trường.

      Ánh sáng gay gắt của Bắc Kinh tháng Sáu tỏa chiếu khắp nơi.

      Tiểu Lạc đưa chiếc ô màu hồng trong tay mình cho Trình Hạo, hiểu ý liền mở ô giúp , che ánh nắng gay gắt kia.

      Chiếc ô này theo Tiểu Lạc suốt mấy năm nay. Đây chính là chiếc ô Trình Hạo tặng khi vẫn còn học đại học. Đến tận bây giờ, còn nhớ từng nét chữ của tấm thiệp lúc tặng chiếc ô này cho : “Tặng chiếc ô này cho Tiểu Lạc, người mà nhất. Mong rằng có thể che nắng cho em vào những ngày nóng gắt, che mưa cho em vào những ngày ướt át.”

      Tiểu Lạc khi đọc được câu này vui suốt cả ngày. mỉm cười với Trình Hạo rằng là dân Tự nhiên sao giờ trở thành văn nhân lãng mạn. Có người từng , khi thần ái tình vỗ vai bạn cũng có thể biến thành thi nhân, xem ra điều này chẳng sai chút nào.

      trải qua rất nhiều năm tháng nhưng chiếc ô này vẫn có thể che nắng che mưa khiến bất giác cảm thấy ấm áp.

      Hai người nhau suốt bảy năm trời mà tình cảm vẫn ngọt ngào, vững chắc như thuở ban đầu. Tiểu Lạc thầm mừng cho bản thân và Trình Hạo, đồng thời cũng thầm hạ quyết tâm làm chuyện.

      * * *



      Buổi tối hôm đó, sau khoảng thời gian “tắm uyên ương” mặn nồng, Trình Hạo và Tiểu Lạc cùng nằm giường tán gẫu.

      “Ông xã, hôm nay bố mẹ em gọi điện thoại lại hỏi bao giờ chúng ta kết hôn đấy.” Tiểu Lạc cố tình hỏi câu này cách bình thản nhất.

      “Điều này…” Trình Hạo cau chặt đôi mày rồi ngưng lại lúc. phải do dự có cầu hôn Tiểu Lạc hay thầm nhẩm tính xem bây giờ mình tích lũy được bao nhiêu tiền, đủ cho lần trả tiền nhà đầu tiên hay chưa. vốn định chờ sau khi chuẩn bị đủ số tiền mua nhà đợt đầu rồi mới chính thức cầu hôn .

      “Thực ra, chúng ta ở bên nhau lâu thế rồi, đối với cả hai mà , cuộc sống tại có khác gì so với hôn nhân đâu. chừng, tình cảm chúng ta còn mặn nồng, sâu đậm hơn các cặp vợ chồng khác ấy chứ. So với việc kết hôn, chẳng phải chúng ta chỉ còn thiếu mỗi tấm giấy Đăng ký kết hôn nữa hay sao?” Trình Hạo nghĩ hồi rồi lên tiếng.

      “Hay là chúng ta làm giấy Đăng ký kết hôn đó . cần phải đợi đến ngày mùng 8 tháng Tám nữa vì đó là ngày khai mạc chính thức Thế vận hội, em khẳng định có rất nhiều người đến làm giấy đó, chắc đến lượt chúng ta. Hay chúng ta cứ chọn ngày lành giờ lành rồi làm thủ tục luôn cho xong.”

      “Thế nhưng chúng ta còn chưa chuẩn bị đầy đủ, ví dụ như chưa chụp ảnh cưới, chưa mua nhẫn đính hôn, cũng chưa cử hành nghi lễ kết hôn, chưa mua được nhà.” Trong hôn lễ của Doãn Nặc, Trình Hạo chú ý nét mặt mãn nguyện, hạnh phúc của Tiểu Lạc. biết nếu như có thể cho hôn lễ giống như thế nhất định vô cùng sung sướng.

      sao đâu. Ảnh cưới, nhẫn cưới, nghi lễ kết hôn hay nhà cửa đều chỉ là những vật chất tầm thường, điều quan trọng là tình cảm của chúng ta mặn nồng, có quyết tâm sống bên nhau trọn đời là có thể kết hôn được. Hơn nữa, bây giờ phải thịnh hành kiểu kết hôn thế này sao, chúng ta cũng nên theo trào lưu đại chút.” Giọng của Tiểu Lạc chẳng hề có chút tủi hờn nào cả mà ngược lại vô cùng hưng phấn.

      Trình Hạo vẫn còn nhớ, trước kia Tiểu Lạc cãi nhau trận kịch liệt vì chịu mua nhẫn cưới cho . cũng từng cãi nhau với vì chuyện mua nhà, thế nhưng bây giờ, hoàn toàn thay đổi. thậm chí còn để tâm đến những thứ vật chất như nhà cửa, nhẫn cưới nữa. Mặc dù biết như vậy liệu có phải muốn an ủi hay nhưng Trình Hạo cũng cảm động vô cùng.

      Trình Hạo ôm chặt Tiểu Lạc vào lòng rồi nhàng : “Tiểu Lạc, muốn theo trào lưu đó mà hy vọng có thể cho em cuộc hôn nhân hoàn mỹ, để đặt dấu chấm đẹp cho tình của hai chúng ta. muốn cuộc đời em có nhiều tiếc nuối, cho cùng, người phụ nữ cả đời chỉ có lần kết hôn mà thôi, phải sao?”

      Nghe thấy câu này của , Tiểu Lạc cũng rưng rưng xúc động. Trình Hạo thay đổi, còn là người theo chủ nghĩa thực tế như trước kia nữa, cũng biết lãng mạn, phải chăng là do hôn lễ của Doãn Nặc?

      “Thực ra, hôn nhân phải là kết thúc của tình mà hôn nhân chỉ là tìm gia đình cho tình , để tình còn phải lưu lạc nữa. Ông xã, em để tâm đến nghi thức kết hôn, chỉ quan tâm đến người cùng em kết hôn chính là mà thôi.” Tiểu Lạc tựa vào ngực Trình Hạo, thầm lên tiếng.

      Trình Hạo lại ôm Tiểu Lạc chặt hơn trước: “Em có thể nghĩ như vậy khiến rất cảm động. Nhưng bố mẹ em liệu có đồng ý để chúng ta làm như vậy hay ?”

      yên tâm , việc thuyết phục bố mẹ cứ để cho em. Cho dù thuyết phục được bố mẹ, chúng ta vẫn có thể tiền trảm hậu tấu mà. Chúng ta đăng ký kết hôn chẳng phải là gạo nấu thành cơm, ván đóng thuyền rồi sao, bố mẹ cũng chẳng còn cách nào khác, đúng nào?”

      “Tiểu Lạc, xin lỗi em.” Trình Hạo tựa cằm lên đỉnh đầu rồi : “Ở cùng đúng là khiến em phải chịu thiệt thòi, thể cho em cuộc sống như mong ước.” Lúc như vậy, trong lòng cảm thấy chua xót. Bởi vì nhớ trước kia từng thề rằng cho Tiểu Lạc cuộc sống gia đình sung túc, phải lo lắng gì, vậy mà đến tận bây giờ vẫn chưa thực được. Hàng ngày vẫn phải tất bật làm vì cuộc sống, còn ngay cả lễ cưới tươm tất cũng chẳng thể thực cho , còn để chịu uất ức thuyết phục bố mẹ đồng ý gả cho chàng nghèo rớt mồng tơi.

      “Người nhà hai tiếng khác nhau, đừng dễ dàng lời xin lỗi. Tuy rằng chúng ta vẫn chưa làm giấy Đăng ký kết hôn nhưng trong em luôn coi là người nhà của em rồi.” Tiểu Lạc ngắt ngang lời . “Thực ra, chúng ta cứ đăng ký kết hôn trước rồi báo với bố mẹ sau cũng chẳng sao. Điều này ở thời xưa được coi là chạy trốn cùng nhau.” Tiểu Lạc vừa vừa bật cười hớn hở.

      Trình Hạo thêm gì nữa, chỉ biết ôm chặt vào trong lòng như thể có được bảo vật vô song thế gian vậy.

      * * *



      Vốn dĩ, Tiểu Lạc cho rằng làm Đăng ký kết hôn là chuyện vô cùng dễ dàng, thế nhưng đối với và Trình Hạo mà , đây là chuyện còn khó hơn cả lên trời.

      Sau khi Trình Hạo làm việc tại Bắc Kinh, cơ quan vẫn chưa giải quyết vấn đề hộ khẩu của . Dưới giúp đỡ của thầy giáo, hộ khẩu của treo tại hộ khẩu tập thể của công ty nào đó ở Tô Châu.

      Còn Tiểu Lạc khi đến Bắc Kinh làm việc cũng vấp phải vấn đề nan giải đó. Hộ khẩu của chỉ có hai lựa chọn: là để về quê cũ, hai là đặt tại Trung tâm chỉ đạo nghành nghề đặt tại Giang Tô. Để sau này thuận tiện cho việc thay đổi hộ khẩu, Tiểu Lạc chọn cách thứ hai.

      Kết quả, bây giờ muốn làm giấy Đăng ký kết hôn, hai người phải cầm hộ khẩu và chứng minh thư đến chỗ đăng ký, trong khi hộ khẩu của Tiểu Lạc và Trình Hạo đều là hộ khẩu tập thể.

      Tiểu Lạc nhiều lần gọi điện thoại đến Trung tâm chỉ đạo nghành nghề tại Giang Tô vì chuyện này. mong bọn họ có thể chứng minh được hộ khẩu của mình và đóng dấu, kết quả bên đó lấy lý do “quá hai năm sau ngày đăng ký hộ khẩu nên tiện làm thủ tục gì nữa” để thoái thác, đồng thời cầu Tiểu Lạc nhanh chóng chuyển hộ khẩu sang nơi khác.

      Trình Hạo cũng gặp phải tình cảnh tương tự, công ty đó làm chứng minh hộ khẩu, đồng thời cũng cầu tìm đơn vị mới rồi chuyển hộ khẩu .

      Muốn tìm đơn vị tiếp nhận hộ khẩu mới phải là chuyện dễ, cộng thêm việc Trình Hạo là người tỉnh G, Tiểu Lạc là người Giang Tô, hai người đều làm tại Bắc Kinh, phải đích thân làm nên vấn đề này chẳng thể nào giải quyết trong sớm chiều được.

      Chuyện hôn nhân đại của Tiểu Lạc và Trình Hạo cũng theo vấn đề hộ khẩu mà trở nên phức tạp. Dù họ có muốn theo phong trào cưới xin đơn giản cũng thể được, thậm chí còn bị trì hoãn thêm.

      Có điều, chẳng điều gì có thể làm khó Tiểu Lạc, còn hào sảng lên tiếng: “ phải chỉ là tờ giấy hay sao? Chẳng có gì to tát cả.”

      Thế nhưng cuộc đời con người được cấu thành từ những tờ giấy. mạng lan truyền đoạn viết:

      Sinh ra với tờ giấy, bắt đầu cuộc đời.

      Tốt nghiệp với tờ giấy, phấn đấu cả đời.

      Hôn nhân với tờ giấy, giày vò cả đời.

      Làm quan với tờ giấy, tranh đấu cả đời.

      Tiền bạc tờ giấy, vấn vả cả đời.

      Vinh hoa tờ giấy, hư danh cả đời,

      Khám bệnh tờ giấy, đau đớn cả cuộc đời.

      Điếu văn tờ giấy, kết liễu đời người.

      Bình thản nhìn những tờ giấy này, thấu hiểu cả cuộc đời.

      Quên những tờ giấy này, vui vẻ cả cuộc đời.

      Giấy tờ chỉ là đồ tênh, thế nhưng khi móc với thực tờ giấy đó trở nên vô cùng nặng nề. Chỉ có xem những tờ giấy đó, đừng có lúc nào cũng canh cánh để tâm chúng ta mới vui vẻ hàng ngày, hàng giờ được.

      Vì vấn đề hộ khẩu mà thể đăng ký kết hôn, Tiểu Lạc hỏi đùa Trình Hạo: “Bây giờ chúng ta ở bên nhau khá lâu rồi, có thể coi là sống bên nhau bất hợp pháp ?”

      Trình Hạo suy ngẫm hồi rồi nghiêm túc trả lời: “Có thể sống bên nhau là tốt nhưng vẫn thích sống bên nhau hợp pháp hơn.”

      Tiểu Lạc nghe xong liền gật đầu. chợt nhớ đến vài đôi vợ chồng lên báo, tuy rằng có giấy Đăng ký kết hôn nhưng người chồng vẫn cứ thích trêu hoa ghẹo nguyệt bên ngoài, vậy đối với cuộc hôn nhân tình cảm kia, tờ giấy ấy có ý nghĩa gì chứ?

      * * *



      hôm, làm về, Tiểu Lạc thấy Trình Hạo nấu xong cơm, ngồi ghế sô pha đợi . bàn bày toàn những món ăn khoái khẩu của , còn kệ đặt ti vi để chiếc bánh ga tô mà thích ăn nhất.

      Hả, hôm nay là ngày lễ đặc biệt gì sao? phải là sinh nhật của Trình Hạo, cũng phải sinh nhật của . Tiểu Lạc nhìn chiếc bánh ga tô suy nghĩ hồi lâu.

      “Hôm nay là ngày đẹp trời gì thế ?” Tiểu Lạc muốn nghe Trình Hạo trả lời, ai ngờ lại làm ra vẻ bí bí mật mật: “Em thử đoán !”

      mua xổ số trúng thưởng?”

      Trình Hạo mỉm cười lắc đầu.

      được thăng chức?”

      Trình Hạo vẫn lắc đầu mỉm cười.

      được tăng lương?”

      Trình Hạo vẫn cứ lắc đầu.

      đoán nữa, đoán nữa. Bây giờ em đói lắm, ăn no bụng mới là chuyện quan trọng nhất.” Tiểu Lạc chơi trò đoán mò nữa mà ngồi luôn vào bàn, cầm đũa lên bắt đầu ăn.

      “Ừm, đợi khi nào em ăn cơm xong đáp án sau, để tránh em quá đỗi kích động, ảnh hưởng đến việc ăn uống.”

      Khả năng khiến người khác ăn mất ngon của Trình Hạo quả là hạng nhất, công tác bảo mật cũng chẳng kém. Tiểu Lạc rất tò mò nhưng vẫn “tỉnh bơ” ngồi ăn cơm.

      “Đáp án nằm trong chính chiếc bánh ga tô này!” Sau khi dùng xong bữa tối, Trình Hạo lấy chiếc bánh ga tô ra khỏi hộp, đặt lên bàn rồi bắt đầu vào vấn đề chính.

      Tiểu Lạc “săm soi” chiếc bánh ga tô và nhận ra đó có ghi dòng chứ: “ nhau bảy năm, nắm tay trọn cuộc đời.” Đến tận lúc này mới nhớ ra hôm nay chính là ngày kỷ niềm hai người bắt đầu nhau.

      Bảy năm rồi, đây là khoảng thời gian ngắn chút nào. Hai người cùng nhau trải qua những ngày tháng thanh xuân tuyệt đẹp nhất trong cuộc đời mình. Tiểu Lạc cảm thấy bản thân may mắn và hạnh phúc khi gặp được Trình Hạo.

      “Ông xã, tốt quá !” Tiểu Lạc nhìn bằng ánh mắt vô cùng cảm kích.

      “Trước tiên em đừng vội kích động, phần thú vị nhất còn ở phía sau cơ. Nào, trước tiên em hãy ăn bánh .” Trình Hạo cắt miếng bánh ga tô cho Tiểu Lạc. Miếng bánh này được cắt đúng vào hình chữ “” được ghi đó.

      Tiểu Lạc nhanh chóng cắn miếng lớn, Trình Hạo ngồi bên cạnh liên tục nhắc nhở: “Khi ăn phải cẩn thận, đâu có ai tranh của em.”

      Tiểu Lạc bất giác nghĩ đến câu “phần thú vị vẫn còn nằm phía sau” của Trình Hạo nên tự đoán mò trong chiếc bánh ga tô này giấu bảo bối gì. Vậy lúc ăn đặc biệt để tâm mới được.

      Ăn hết cả miếng bánh ga tô mà Tiểu Lạc vẫn hề cắn phải bảo bối nào cả, ngược lại Trình Hạo đột nhiên bi phẫn lên tiếng: “Có chuyện gì thế này? ngờ trong bánh ga tô lại có đá.”

      Vừa dứt lời, tay xuất chiếc nhẫn long lanh, nét mặt bi phẫn khi nãy cũng nhanh chóng chuyển sang vẻ rạng rỡ: “ ra phải là đá mà là chiếc nhẫn. Em nhìn xem, ăn phải chiếc nhẫn kim cương.”

      “Có ? Ăn bánh ga tô mà lại có thể nhằn ra được chiếc nhẫn cưới, tại sao lại giống hệt như phim Hàn thế này! Điều này liệu có báo trước rằng chúng ta sắp phát tài ?” Tiểu Lạc trong lòng nghi ngờ nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra vô cùng vui vẻ, ngạc nhiên.

      xong, liền đoạt lấy chiếc nhẫn trong tay Trình Hạo, muốn định giá xem đây có phải là vật báu hay . nhìn qua rồi quay sang với : “ lừa người ta. Chiếc nhẫn này sạch bong đâu có dính chút bánh kem nào?”

      Tiểu Lạc lại nhìn thêm nữa, mới nhận ra chiếc nhẫn này khá quen. Đây phải chiếc nhẫn “Tình đời” có giá 5888 tệ mà vô cùng thích hôm dạo phố cùng Trình Hạo đó sao?

      Tiểu Lạc đột nhiên nghiêm mặt lại, ngờ Trình Hạo có thể mua chiếc nhẫn này. biết đồng nghiệp cũng muốn mua chiếc nhẫn tương tự để tặng cho bạn làm vật cầu hôn, kết quả là vào tháng trước ấy chạy khắp cả Bắc Kinh cũng chẳng thể nào mua nổi.

      “Em thích ?” Nhìn thấy Tiểu Lạc tiếng nào mà cứ nhìn chăm chăm vào chiếc nhẫn, Trình Hạo thực đoán nổi tâm tư của liền lên tiếng hỏi.

      Tiểu Lạc ngây ngô gật đầu. tận tâm của khiến cảm động, lúc này biết phải gì. Trình Hạo chỉ hết lòng chăm sóc trong cuộc sống hàng ngày, nhớ sinh nhật , nhớ ngày kỷ niệm tình của hai người mà ngay cả chiếc nhẫn thích mới nhìn lần nhớ kỹ như vậy.

      Trình Hạo lấy lại chiếc nhẫn từ tay Tiểu Lạc, sau đó quỳ đầu gối xuống đất, tay cầm chiếc nhẫn rồi ngước đầu hỏi : “Tiểu thư Lâm Tiểu Lạc, xin hỏi em có đồng ý lấy làm chồng ?”

      Nhìn thấy Trình Hạo nghiêm túc lên tiếng cầu hôn, Tiểu Lạc vô cùng xúc động. thấy cảnh cầu hôn lãng mạn thế này ti vi rất nhiều lần nhưng chưa từng thấy cảm động như lúc này.

      “Tiểu thư Lâm Tiểu Lạc, xin hỏi em có đồng ý lấy làm chồng ?” Thấy Tiểu Lạc gì, Trình Hạo lại hỏi thêm lần nữa.

      “Em đồng ý.” Tiểu Lạc dịu dàng đáp lại, ánh mắt long lanh đẫm lệ.

      Trình Hạo đeo chiếc nhẫn vào ngón tay áp út bàn tay trái của rồi vui vẻ lên tiếng: “Em thường thích kết hôn đơn giản, bây giờ chúng ta đến mức quá đơn giản đâu, ít nhất cũng trao được nhẫn cưới rồi.”

      Tiểu Lạc bật cười, nước mắt long lanh, ánh sáng chiếu lên chiếc nhẫn cũng long lanh rực sáng.

      Trình Hạo còn nếu chỉ có nhẫn cưới vẫn là hôn nhân đơn giản, cố gắng hết sức để biến nó thành hôn nhân theo đúng nghĩa. Bởi vì Tiểu Lạc từng : “Hôn nhân là tìm gia đình cho tình , để tình còn phải lưu lạc nữa” nên cố gắng hết sức để ngôi nhà hôn nhân của hai người ấm áp, tươi đẹp.

      Có điều, đối với Tiểu Lạc mà , cuộc hôn nhân thế này quá mĩ mãn rồi.

      Những người từng du lịch biết đường khi khát nước, tất cả các loại nước như sinh tố, cà phê, trà sữa trân châu, sữa tươi đều chẳng thể sánh bằng sức hút của chai nước khoáng tinh khiết. ra, hôn nhân cũng tương tự như vậy, phải nghi thức trong hôn lễ long trọng thế nào, tuyệt đẹp bao nhiêu cuộc hôn nhân đó viên mãn bấy nhiêu. Hôn lễ chỉ là nghi thức cho người ngoài nhìn vào, còn tình cảm tốt xấu thế nào, hôn nhân liệu có hạnh phúc hay chỉ có người trong cuộc mới .

      Cho dù họ tổ chức hôn lễ nhưng chỉ cần trong cuộc sống hôn nhân có thể giúp đỡ, thương lẫn nhau, mãi mãi chia lìa có tổ chức hôn lễ hay , đám cưới hay , cưới đơn giản hay long trọng cũng chẳng có gì quan trọng cả.

      Tiểu Lạc tin rằng mãi mãi khắc ghi trong trí óc hình ảnh, Trình Hạo quỳ dưới đất, cầm chiếc nhẫn mà thích nhất cầu hôn trong phòng khách của căn nhà thuê này như hình ảnh tuyệt vời nhất, tươi đẹp nhất!




    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954



      Đoạn kết





      Cuối năm 2008, thị trường bất động sản Bắc Kinh chịu tác động của suy thoái kinh tế thế giới, giá nhà đất giảm rất nhiều so cùng kỳ năm trước.

      Vì muốn kích thích thị trường nhà đất, ngày 22 tháng Mười năm 2008, Chính phủ Trung Quốc tuyên bố bắt đầu từ ngày 1 tháng năm 2009, những người lần đầu mua nhà được hưởng ưu đãi lên tới 30%.

      Lúc ấy, rất nhiều người vẫn chỉ quan sát tình hình, còn Trình Hạo lại cho rằng đây chính là thời điểm tốt để mua bất động sản nên chủ động bảo Tiểu Lạc cùng xem nhà.

      Cho dù giá nhà giảm mạnh nhưng trước mắt vẫn chưa đủ tiền để mua được nhà ở khu dân cư mới nên mục tiêu của họ vẫn là mua nhà cũ. có kinh nghiệm xem nhà trước đó nên lần này Trình Hạo và Tiểu Lạc nhanh chóng tìm được căn nhà hai phòng vừa ý, tổng diện tích là 65 mét vuông, báo giá là 790 ngàn nhân dân tệ.

      Cuối cùng, nhờ tính kiên trì của Trình Hạo và nỗ lực ngừng của người môi giới, người chủ nhà luôn giữ khẩu hiệu “thấp hơn 780 ngàn nhất quyết bán” chịu hạ giá căn nhà này xuống 760 ngàn. Tuy giá cao hơn mười ngàn đồng so với con số 750 ngàn mà Trình Hạo dự đoán ban đầu nhưng cũng muốn kéo dài thêm nữa. định sau khi ăn Tết xong giải quyết dứt điểm việc mua nhà.

      Vào lúc Trình Hạo mua nhà, nhiều người bạn quanh đều khuyên nhủ: “Cậu gấp gáp gì thế, bây giờ đâu phải là thời kỳ giá nhà hạ thấp nhất, còn hạ hơn nữa đấy, nghe nửa cuối năm 2009 giảm đến mức thấp nhất trong lịch sử. Bây giờ cậu mua chẳng phải là lỗ vốn sao.”

      Trình Hạo lại nghĩ, mua nhà là để cho người nhà ở chứ phải đầu tư. Ngôi nhà đối với đồ vật cần dùng trong cuộc sống, cho dù đến lúc giá nhà tăng cao hay hạ xuống thấp cũng chẳng có liên quan gì. và Tiểu Lạc có thể trả được lần giao tiền đầu tiên, mua căn nhà thuộc về riêng hai người, tìm cho tình của họ ngôi nhà còn thời điểm nào thích hợp hơn lúc này!

      * * *



      Cuối năm 2009, Trình Hạo và Tiểu Lạc làm xong thủ tục chuyển nhượng và cầm được chìa khóa của căn nhà mơ ước.

      Ngày hoàn thành những thủ tục sau cùng, thời tiết rất đẹp, trời quang, gió . Trình Hạo và Tiểu Lạc xếp hàng làm xong thủ tục vừa đúng giờ nghỉ trưa. Hai người nắm tay nhau qua dòng người đông đúc xếp hàng làm thủ tục, bước ra bên ngoài. Ánh nắng ấm áp chảy tràn gương mặt và đôi vai họ.

      Tiểu Lạc nhớ lại quá trình phấn đấu của để mua được căn nhà này quả rất khó khăn, vất vả nhưng cả hai người đều cảm thấy mãn nguyện. cho cùng, họ dựa vào bàn tay khối óc của mình, chăm chỉ lao động để mua được căn nhà thuộc về riêng mình.

      Trong chuyện mua nhà, hai người từng bất đồng ý kiến, cũng từng giận dỗi, cãi nhau, có lúc còn từ bỏ ý định mua nhà nhưng đến sau cùng họ vẫn luôn nỗ lực hết sức vì cuộc sống, phấn đấu vì gia đình, bao giờ than vãn.

      đường, người và xe qua lại tấp nập, ai cũng vội vã, bon chen, cố gắng tiến về mục tiêu mà mình mong muốn. ra, bất kỳ ai nỗ lực phấn đấu vì mục tiêu tốt đẹp đều đáng được khâm phục.

      Trình Hạo và Tiểu Lạc tay nắm tay cùng về phía trước, tiến đến mục tiêu tiếp theo trong cuộc đời mình.

      * * *



      Lúc mua nhà, để đăng ký kết hôn, Tiểu Lạc chuyển hộ khẩu từ Giang Tô về quê, còn Trình Hạo vì rất nhiều nguyên nhân mà chưa chuyển được hộ khẩu nên chỉ có thể mua nhà danh nghĩa của .

      “Cả hai cùng góp tiền mà giấy tờ lại mang tên mỗi mình em, hơn nữa chúng ta vẫn chưa đăng ký kết hôn, vì vậy căn nhà này thành tài sản của em trước khi kết hôn. sợ em bỏ cùng với căn nhà hay sao?” Tiểu Lạc mỉm cười hỏi Trình Hạo.

      “Căn nhà này là của em, em là của , cho nên căn nhà này là của chúng ta.” Trình Hạo mở rộng vòng tay, ôm vào lòng. “ tin vào tình cảm của chúng mình.”

      Sau khi nghe thấy câu này của Trình Hạo, Tiểu Lạc cảm thấy vô cùng ấm áp. ra, chẳng hề để tâm đến căn nhà này mang tên ai vì cho cùng thứ mong muốn là gia đình chứ phải căn nhà. Căn nhà của người tạo thành gia đình, chỉ khi có hai người mới tạo thành gia đình được.

      Đứng trong căn nhà thuộc về hai người, Tiểu Lạc hỏi Trình Hạo: “ có biết đối với em, hạnh phúc là gì ?”

      Trình Hạo trả lời, chỉ nhìn mỉm cười vì trong lòng có sẵn đáp án.

      Tiểu Lạc thầm lên tiếng: “Hạnh phúc của em chính là được ở cùng bên , cùng nhau sống trong căn nhà thuộc về hai chúng ta.”

      * * *



      Câu quảng cáo mà Tiểu Lạc thích nhất là: “Gia đình chính là nơi quan trọng nhất thế giới này.” Chính vì cảm động trước câu này, mới thích sử dụng sản phẩm của hãng Nghị Gia.

      cảm thấy mong muốn có ngôi nhà riêng của người phụ nữ trước khi kết hôn là rất hợp lý vì họ luôn mơ ước về mái ấm gia đình. Nếu người phụ nữ thích có căn nhà chi bằng hãy người đó thích gia đình. Tạo thành gia đình chỉ có căn nhà mà nhân tố thể thiếu được chính là tình . Thậm chí, có thể tình chính là linh hồn của gia đình, có tình , căn nhà chỉ là kiến trúc trống rỗng, vô hồn và mất hoàn toàn ý nghĩa vốn có của nó.

      Tình cần phải oanh oanh liệt liệt đến mức chết sống lại mà chỉ là những khoảnh khắc ấm áp, giản dị trong cuộc sống, là hai con người thương, quan tâm lẫn nhau, cùng vượt qua khó khăn. Hôn nhân có tình mới hạnh phúc, ngôi nhà có tình mới được gọi là gia đình.





      Tâm của tác giả





      * * *



      Tình có trước, ngôi nhà có sau

      Năm 2010 là năm thứ chín tôi và cùng nhau nắm tay bước con đường tình , cũng là năm thứ hai trong chặng đường hôn nhân của chúng tôi.

      thế giới này có con đường nào bằng phẳng mà có chông gai. Con đường tình mà chúng tôi qua có những con suối róc rách chảy hiền hòa nhưng cũng có cả những con sóng gầm gừ cuộn xiết.

      Cười đùa, tranh cãi, hạnh phúc, đau khổ, do dự, tất cả những trạng thái ấy chúng tôi đều trải qua nhưng cuối cùng cả hai vẫn chọn con đường là đến với nhau.

      Tôi và đều xuất thân trong những gia đình bình thường, giàu có. Chúng tôi gặp nhau trong thời gian học đại học, quen thân rồi nhau. Hồi đó, tình của chúng tôi dính chút bụi trần mà trong sáng tựa pha lê. Hai chúng tôi suy xét đến tiền bạc, tính toán vật chất, cũng hề lo nghĩ đến chuyện tương lai sau này mà mỗi tối cứ học cùng nhau, cuối tuần lại đưa nhau chơi và trao nhau những giai điệu tình trong sáng.

      Đến khi tốt nghiệp, tôi mới nhận ra tàn khốc của thực. học tôi hai khóa, bước chân ra ngoài xã hội sớm hơn tôi hai năm. Khi tiễn lên tàu, người con vốn cứng cỏi như tôi kìm nổi mà bật khóc. Hai năm tới, tôi phải sống cách xa hoàn toàn, ai có thể biết được chuyện gì xảy ra trong hai năm dài xa cách ấy…

      Hai năm đó, những cặp tình nhân mà tôi quen biết đều có chung kết cục, đó là “ đường , tôi đường tôi”. Vì vậy, “tốt nghiệp đôi với thất tình” trở thành lời giải thích tốt nhất cho những mối tình sinh viên. Thế nhưng, may mắn là hai chúng tôi kiên trì bảo vệ thành công “thành lũy tình ” của mình, tôi và trở thành “đôi trái ngọt sót lại cành cây xơ xác”. Hai năm đó, ngoài khoản tiền gửi về cho mẹ hàng tháng số lương ít ỏi còn lại “cống nạp” sạch cho ngành Giao thông và Bưu chính quốc gia vì gần như tháng nào cũng gọi điện thoại và tàu đến thăm tôi. Chính vì thế, sau hai năm, trong tay vẫn khoản dư nào.

      Sau khi tốt nghiệp, tôi đến thành phố nơi công tác và chúng tôi sống cùng nhau.

      Hai năm nữa trôi qua, bạn bè và đồng nghiệp đều lần lượt kết hôn. Những người xung quanh liên tục hỏi tôi “Bao giờ kết hôn?” và tôi luôn có câu trả lời cho họ là: “Đám cưới còn xa lắm, tạm thời bây giờ tớ chưa nghĩ tới.” như vậy có nghĩa là tôi muốn sống với tới trăm năm đầu bạc mà do tôi sợ hôn nhân là nấm mồ của tình . Chúng tôi là cặp tình nhân hiếm hoi vì ở với nhau thời gian dài như vậy mà vẫn giữ được tình luôn tươi mới. Mỗi ngày trôi qua, chúng tôi đều giống như những cặp đôi mới , luôn hừng hực lửa tình và tôi muốn làm “giảm nhiệt” những tình cảm đó.

      Thế nhưng, nếu cứ kéo dài như thế này chúng tôi biết phải giải thích thế nào với bố mẹ nữa. Khi bố mẹ bắt đầu giục giã: “Bao giờ con mua nhà kết hôn đây?” tôi và dần cảm nhận được áp lực của cuộc sống đè nặng vai mình. Nếu hôn nhân là trách nhiệm ngọt ngào ngôi nhà chính là gánh nặng .

      Có lần tôi hỏi tại sao dùng dằng lời cầu hôn tôi, : “ muốn góp đủ tiền mua nhà trước . Khi có thể cho em ngôi nhà, mới có đủ tư cách để cầu hôn em.”

      Khi nghe người đàn ông như vậy người con nào lại cảm động chứ. “Nhà” là từ vô cùng ấm áp nhưng như thế nào mới được gọi là “nhà”?

      Tôi nghĩ, “nhà” là căn phòng có thể che mưa chắn nắng, ngọn đèn luôn tỏa sáng đợi chờ tôi và căn bếp luôn tràn ngập hơi ấm với chiếc bàn bày đầy những món ăn do người thân tự tay chế biến.

      đến “gia đình”, thể đến “nhà”. Người phụ nữ có gia đình mới có thể gọi là lấy chồng, mà “nhà” chính là chất liệu để tạo nên gia đình đó.

      Tuy nhiên, ở thành phố chúng tôi công tác, giá nhà leo thang từng năm. Gia đình hai bên đều giàu có nên giúp đỡ được nhiều. Cho nên, “nhà” dường như trở thành giấc mơ xa vời đối với chúng tôi.

      Để có được căn nhà, chúng tôi phấn đấu làm việc ngừng nghỉ, cuối tuần chơi, là để tiết kiệm được những khoản chi tiêu, hai là có thể kiếm thêm được đồng nào đó.

      Nhân vật Lục Đào trong truyện Phấn đấu có người cha đại gia từ trời rơi xuống, tiền nhiều như nước và nhân vật Hải Tảo trong cuốn Mái nhà tranh vì cuộc sống xô đẩy nên theo làm vợ ba đại quan. Còn thứ duy nhất chúng tôi dựa vào chính là đôi tay của mình, bởi có người bố giàu có và tôi cũng nhất quyết làm vợ ba người khác.

      May mắn thay, thường người ta bỏ ra công sức như thế nào nhận được thành quả như thế đó. Cuối năm 2009, tôi và cuối cùng cũng có được ngôi nhà của riêng mình. Cho dù sau này trở thành “ôsin” trong ngôi nhà đó nhưng dù sao chúng tôi vẫn cảm thấy rất hạnh phúc vì phải chịu cảnh chủ nhà kiểm tra đột xuất, còn phải thuê trọ chung với người khác nữa. Điều quan trọng nhất là chúng tôi có căn nhà thuộc về riêng mình, bức tường thành kiên cố bảo vệ cho tình hai đứa.

      An cư mới lạc nghiệp, chính vì có nhà rồi nên tôi và làm việc cũng tự tin hơn, thuận lợi hơn. Chúng tôi tràn đầy lạc quan và niềm vui với cuộc sống. Tôi tự viết cho mình châm ngôn: “Cho dù chỉ là chú ốc sên bé sống trong thành phố rộng lớn nhưng hàng ngày tôi luôn nỗ lực hướng về phía trước!”

      Trong cuốn Tân hôn phòng này có người con giống như tôi, chỉ biết cố gắng tự thân vận động, nỗ lực phấn đấu để mua nhà và cũng có mẫu nhân vật được bố mẹ chuẩn bị sẵn căn nhà riêng. Cho dù là cách thức giống nhau nhưng họ đều là những người con luôn gắng tìm hạnh phúc của riêng mình.

      Chúng ta hãy quay trở lại câu hỏi: “Thế nào mới là gia đình?”

      Gia đình có đúng là chỉ thể bằng ngôi nhà? Ngôi nhà có phải là biểu tốt nhất của gia đình? Có thể , căn nhà chỉ là toàn bộ trong những “chất liệu” tạo nên gia đình, chứ phải toàn bộ. Nếu như căn nhà tương đương với gia đình, vậy có nghĩa là căn nhà càng rộng lớn gia đình càng ấm cúng và hạnh phúc?”

      Trong Từ điển tiếng , nhà là “house”, gia đình là “home”, nhìn có vẻ na ná giống nhau nhưng ý nghĩa lại hoàn toàn khác nhau.

      Vì vậy, chỉ có ngôi nhà thôi chưa phải là gia đình.

      Tại sao tôi “nhà” là căn phòng có thể che mưa chắn nắng, “ngọn đèn” luôn tỏa sáng mãi mãi đợi chờ tôi, “căn bếp” luôn tràn ngập hơi ấm với chiếc bàn bày đầy những món ăn do người thân tự tay chế biến? Bởi vì tôi cho rằng, quan trọng nhất chính là ba thứ: ngọn đèn, căn bếp và bàn ăn tỏa ra hơi ấm. Căn nhà có hơi ấm mới chính là gia đình, mà thứ hơi ấm đó có được là do tình tạo dựng và vun đắp.

      Vì thế, tôi rằng chỉ khi có tình mới có nhà!

      Giờ đây, tôi viết cuốn sách này để kỷ niệm cuộc tình chín năm và ngày cưới của mình.

      Dành tặng những người bạn trẻ ôm trong tim ước mơ về mái nhà và phấn đấu vì hạnh phúc gia đình.

      Dành tặng những người có nỗ lực vất vả vì căn nhà và vẫn luôn mỉm cười với cuộc sống.

      Hà Lạc

       

      Bắc Kinh, ngày 26 tháng 06 năm 2010






      Đánh giá của đọc giả về tiểu thuyết Tân hôn phòng




      * *


      Mình rất thích văn phong ấm áp, ngọt ngào của Tân hôn phòng. Lúc đọc mình thường nhớ lại những niềm hạnh phúc nhặt trong cuộc sống của bản thân, cảm thấy tuy thể tránh khỏi những chuyện buồn trong cuộc sống và công việc nhưng hết vẫn ngập tràn những điều vui vẻ, hạnh phúc.

      Đan


      Hà Lạc viết văn rất hay, giọng văn hài hước, thi thoảng còn gây cười, hơn nữa còn rất gần gũi với cuộc sống của chúng ta. Tôi cũng chuẩn bị ra thành phố lớn để lập nghiệp. Bạn tôi cũng đáng , dễ thương như nhân vật Tiểu Lạc. Tôi rất, rất ấy.

      406309596


      Tiểu Lạc có thể tìm được người đàn ông như Trình Hạo để cùng nắm tay nhau hết cuộc đời tích quá nhiều phúc ở kiếp trước. Đọc những đoạn hai người ở bên nhau, trong lòng tôi cảm thấy vô cùng ấm áp.

      Song ngư tạo ra hạnh phúc



      Tìm chồng phải tìm người đàn ông giống như Trình Hạo, cho dù có nhà nhưng vẫn cho người phụ nữ cảm giác hạnh phúc và an toàn.

      Sõa Nhị


      Tân hôn phòng là câu chuyện khắc họa quá trình phấn đấu của con người ở các đô thị nay bằng văn phong hài hước vui vẻ. Người ta thường , đôi tình nhân khi nghĩ đến chuyện hôn nhân đó là chuyện của ba gia đình. Kế hoạch góp tiền của Trình Hạo và Tiểu Lạc, cách nhìn nhận khác nhau về việc tổ chức hôn lễ của bố mẹ Tiểu Lạc, suy nghĩ muốn mua nhà cho mẹ của Trình Hạo, tất cả thể được chủ đề của Tân hôn phòng. “Nhà riêng” là từ có sức nặng lớn đối với những thanh niên 8X nay. Ngay cả Tiểu Lạc lạc quan, đời, Trình Hạo chín chắn, trầm ổn cũng đành phải bất lực trước hai chữ này.

      Mye53


      Tuy chưa từng trải qua những rắc rối đau đầu vì chuyện mua nhà nhưng đọc cuốn tiểu thuyết này tôi cảm thấy ấm áp. Điều quan trọng với tôi là khi đọc đến tình của hai nhân vật chính, tôi cảm thấy rất thú vị. Cách viết tiểu thuyết giống như cuộc sống của người bạn quanh mình khiến tôi rất hứng thú.

      YY


      Tác giả viết nên được tiếng lòng của những người thuộc thế hệ 8X như chúng tôi. Những người thuộc thế hệ 8X phải đối mặt với những áp lực rất lớn, những phải đối mặt với áp lực tìm việc mà còn phải đối mặt với áp lực mua nhà, gia đình và thất nghiệp. Chúng tôi có rất nhiều điều phải làm, phải nỗ lực nhưng dần dần thành công thôi.

      Hải Thủy U Lam


      Cuốn tiểu thuyết Tân hôn phòng này viết ra rất có lỗi với độc giả, bởi nó lên được những lời sâu trong trái tim của chúng ta. Cuốn tiểu thuyết mang tới rất nhiều hy vọng cho những con người vừa muốn từ bỏ tình vừa muốn từ bỏ việc mua nhà. Hai nhân vật chính những mua được nhà mà còn mua nhà ở Bắc Kinh, điều này chẳng khác nào ánh nắng hy vọng cho những con người trước mắt vẫn chưa đủ khả năng mua nhà như chúng tôi.

      Tôi đặc biệt thích cuốn Tân hôn phòng của Hà Lạc vì nó gần gũi với cuộc sống hàng ngày, lại vui vẻ, nhàng. Hy vọng chị tiếp tục viết văn, bởi đọc tiểu thuyết của chị cũng là niềm hạnh phúc đối với chúng tôi.

      Hoài Cựu Nhất Tộc


      Trước kia tôi vẫn luôn cho rằng, cuộc đời mỗi người đều gặp được những chàng bạch mã hoàng tử tuấn, tài giỏi như những nam nhân vật chính trong các bộ phim thần tượng. Thế nhưng sau khi đọc tiểu thuyết của chị Hà Lạc, tôi bắt đầu cảm thấy thực ra trong cuộc đời của mỗi con người đều xuất người thương mình giống như Trình Hạo, chàng trai chân chất, hiền lành luôn quan tâm chăm sóc chúng ta. Đây là niềm hạnh phúc giản dị mà quá đỗi lớn lao đối với người phụ nữ.

      Hyyguiliandudu


      Nếu tình cảm giữa hai người tốt đẹp có thể cùng nhau đối mặt với rất nhiều khó khăn, đồng thời giải quyết ổn thỏa mọi vấn đề. Trình Hạo và Tiểu Lạc bắt đầu nhau từ khi còn học Đại học, tốt nghiệp bao năm rồi mà vẫn luôn ở bên nhau. Nếu tình cảm của hai người sâu đậm những khó khăn trong cuộc sống càng khiến cho tình chân chính đó càng thêm vững chắc, ngọt ngào và hạnh phúc. Tình chân thực chỉ cần “đồng cam” mà còn phải “cộng khổ” nữa.

      Nghiến chặt răng, cùng nhau vượt khó khăn, ngẩng đầu lên, nhìn bầu trời xanh trong, sáng chói.

      Ninh Mông


      Tình của Trình Hạo và Tiểu Lạc thuần khiết giữa xã hội tôn sùng tiền bạc nay. Tôi rất ngưỡng mộ tình giữa hai người, cũng khâm phục vì họ luôn sát cánh bên nhau, đồng cam cộng khổ. Khi đọc cuốn tiểu thuyết này, tôi cảm thấy vô cùng xúc động!

      Điêu khắc thời gian


      Tôi đọc được rất nhiều tình tiết mà Hà Lạc viết trong tiểu thuyết rất giống với trải nghiệm mấy năm nay của bản thân. Tuy rằng tôi sinh cuối những năm 70 nhưng cũng từng trải qua việc thuê nhà, thất nghiệp rồi mua nhà. Tôi cũng kết hôn xong rồi mới mua nhà, cách chính xác sau khi tôi có thai mới chính thức đưa ra ngày mua nhà. tại cuộc sống của chúng tôi cũng bắt đầu ổn định nhưng có đôi lúc tôi cảm thấy ông xã đối với mình tốt như ngày xưa nữa, ha ha… Có lẽ cũng bởi vì chúng tôi có con rồi, lại thêm ông bà nội ở cùng nữa. Gia đình bé trước kia giờ trở thành đại gia đình, mọi người đặt chú ý chính vào con cái, chúng tôi cũng ít những giây phút hạnh phúc, lãng mạn.

      Thế nhưng cuốn tiểu thuyết của Hà Lạc khiến tôi nhớ đến thế giới hai người trước kia. Tuy thời gian ấy chúng tôi nhà, tiền nhưng tôi cảm thấy hạnh phúc. Tranh thủ thời gian trước khi con trở về sau khi theo ông bà nội thăm quê, chúng tôi tận hưởng cuộc sống hai người và vẫn tìm lại được cảm giác ngày xưa. Cho nên tôi phải điều: Hà Lạc hãy cố lên! Tất cả mọi thứ rồi có thôi, thế nhưng cũng phải chuẩn bị đối mặt với cuộc sống sau này, ví như kết hôn, con cái, hai bên gia đình. Có điều chỉ cần hai người vẫn còn tình dành cho nhau tất cả đều phải là vấn đề.

      Tôi tiểu thuyết ABC


      Tôi rất thích nhân vật Lâm Tiểu Lạc, dù tức giận thế nào cũng rất biết lý lẽ, bao giờ trách móc Trình Hạo quá lời. Tiểu Lạc như vậy khiến cho chúng ta vô cùng thương, trân trọng. Nếu như chuyện này xảy ra trong cuộc đời tôi, tôi đoán chắc mình than vãn với ông xã suốt ngày.

      Có thể nhận ra tác giả cũng là người vợ thấu tình đạt lý. Đọc xong tiểu thuyết của chị, tôi thấy mình cần phải thấu hiểu và thông cảm ông xã hơn.

      Chúc cho tất cả những người nỗ lực vì hạnh phúc của mình và người thân sớm thực được nguyện ước!

      Hậu Lai


      Nhà cửa hay tiền bạc đều quan trọng, thể thiếu thứ nào được. Ngày nay những người thuộc thế hệ 8X như chúng ta đều sống rất áp lực và vất vả. Chỉ cần tìm được công việc ổn định thôi, chúng ta cảm thấy vô cùng hạnh phúc rồi. Thế nhưng cùng lúc đó chúng ta cũng đánh mất điều kiện để tìm kiếm ánh dương hạnh phúc.

      người thủy thủ, tôi cảm thấy hạnh phúc vì mình được khắp mọi phương trời, lênh đênh sóng, làm bạn với én biển. May mắn đọc được tiểu thuyết của Hà Lạc, nếm trải được đôi chút ngọt bùi đắng cay của cuộc sống, tôi cảm thấy bản thân bây giờ thực quá hạnh phúc. Tôi mang tiểu thuyết của chị đến đại dương để cho biển cả rộng lớn cũng có thể hiểu được nỗi vất vả của những con người thế hệ mới. Tất cả mọi người hãy cố gắng hết mình vì cuộc sống nhé!

      Chaiqf51
      “Nếu người rất bạn và bạn cũng người ấy sâu đậm, cho dù con đường tình có đầy chông gai trắc trở, hoặc phải đoạn đường dài mới có được kết quả viên mãn chắc chắn bạn cảm thấy đơn mà thấy trong lòng tràn ngập hạnh phúc.”

      “Cho dù căn nhà có lớn đến đâu, chiếc giường có rộng đến mấy, nếu có người thương cùng ta chia sẻ chúng mãi mãi chỉ là những đồ vật tầm thường lạnh giá.”

      “Thiên tính của người phụ nữ là “xây tổ ấm” nhưng yếu tố quan trọng để tạo nên tổ ấm lại chính là ngôi nhà. mái nhà ấm áp, người đàn ông để thương và bộ đồ gia dụng ưng ý cũng đủ làm thỏa mãn niềm mơ ước của bất cứ nào về gia đình hạnh phúc.”


    3. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :