1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Tìm đường - Quân Ước (51c-Hoàn đã có ebook)

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Matcha2604

      Matcha2604 Well-Known Member

      Bài viết:
      582
      Được thích:
      1,769
      Chương 18:

      Lương Nghiên bị ném ra ghế sau.
      ra ngoại ô phía Tây.”

      Vài chữ lọt vào tai, chiếc ô tô lao như bay, đôi chân đá ra ngoài của Lương Nghiên bị kẹp chặt. Tay phải vung nắm đấm, cổ tay lập tức bị trói chặt.

      “Nghiêm Kỳ!”

      “Em gọi tôi là gì?”

      “Khốn kiếp!”

      Lương Nghiên vung tay trái, Nghiêm Kỳ lãnh trọn cái tát. đột ngột khóa ngược hai tay lại, Lương Nghiên nhíu mày. Nghiêm Kỳ khuỵu chân phải xuống, đè chặt đùi , cả người chồng lên cơ thể .

      “Đau sao?” giữ chặt cằm Lương Nghiên: “Chẳng phải luyện tập rồi sao? Sao, vẫn chưa phải đối thủ của tôi à?“.

      Lương Nghiên câu.

      Nghiêm Kỳ: “Gọi tôi “.

      Lương Nghiên im bặt.

      Nghiêm Kỳ gia tăng sức mạnh bàn tay khiến nhịp thở của Lương Nghiên còn đều đặn, gò má đỏ rực.

      Mặt sát lại, nhìn thấy bản thân mình trong mắt , cảm giác này cực kỳ tuyệt vời.

      “Lâu lắm gặp, biết gọi nữa rồi sao?” buông tay ra, vuốt ve tóc : “Nào, gọi cậu “.

      Lương Nghiên nằm im, cũng lên tiếng.

      Họ giằng co lúc lâu. Nghiêm Kỳ nhìn mải miết gương mặt , thúc giục, cũng giận dữ.

      Chẳng biết qua bao lâu, tầm mắt di chuyển lên tóc Lương Nghiên, ánh mắt toát lên vẻ tiếc nuối: “Cắt thành cái bộ dạng này rồi“.

      Lương Nghiên vẫn làm mặt lạnh lùng, dường như hoàn toàn để ý tới việc gì.

      “Sao lại cắt tóc?” Cơn giận của Nghiêm Kỳ dường như bộc phát chỉ trong tích tắc: “Ai cho phép em cắt tóc? Cắt kiểu đầu này, ăn mặc thế này, em tưởng làm vậy là được sao? Sao em chuyển giới tính , như vậy giấu được tôi sao, giấu được mặt sao?“.

      Bàn tay bỗng nhiên trượt xuống, nắm lấy bầu ngực .

      “Chỗ này che được sao?”

      Cơ thể căng chặt của Lương Nghiên bỗng run rẩy.

      thể tiếp tục bình tĩnh đợi cơ hội nữa, kiểu này vốn thể nhịn được.

      Lương Nghiên vừa giãy, Nghiêm Kỳ quyết đè chặt hơn. Bàn tay kia vẫn đặt ngực . Trong mắt là lửa, nhưng bờ môi mỉm cười.

      “Lớn vậy rồi, em còn e dè cái nỗi gì. Có chỗ nào tôi chưa sờ qua, lúc đó em còn lắm.”

      vẫn vậy, cười mà như cười, rồi bỗng nhiên cúi đầu, áp sát sống mũi Lương Nghiên mà : “Dù em có biến thành đàn ông, tôi vẫn thích. Em trốn được tôi sao?“.

      hôn lên trán .

      Đôi mắt Lương Nghiên rực đỏ, cắn lên vai .

      Nhân lúc Nghiêm Kỳ thả lỏng tay, Lương Nghiên liều mạng đẩy ra. chống lên ghế, hai chân đạp mạnh cửa xe.Cú đạp ấy chẳng biết dùng bao nhiêu sức lực, cửa kính vỡ tan nát.

      Người đàn ông tóc vàng hoe ngồi trước tập trung lái xe hoảng hốt vì cảnh ấy: “Mẹ kiếp, Nghiêm Kỳ, mày quản !“.

      “Mày cứ lái xe !”

      Nghiêm Kỳ kéo giật Lương Nghiên về. Dáng vẻ phẫn nộ của chẳng khác gì sáu năm trước, ra tay vẫn chút nể tình.

      Cổ Lương Nghiên bị bóp chặt.

      Cùng lúc ấy, Lương Nghiên quẹt mảnh vỡ trong tay lên mặt Nghiêm Kỳ.

      Nghiêm Kỳ mặc kệ vết thương, giữ chặt cổ tay : “Thả ra!“.

      Lương Nghiên vẫn kiên quyết nắm chặt.

      Máu men theo kẽ ngón tay rớm ra ngoài, rơi hết xuống áo len.

      Nghiêm Kỳ bấu chặt vào cổ tay, ép thả ra, mảnh kính vỡ dính đầy máu rơi xuống, lòng bàn tay Lương Nghiên đỏ rực.

      “Lại thế nữa?” Nghiêm Kỳ tức giận bật cười: “Lưỡi dao lần trước đâm vào đâu còn nhớ ? Thấy tôi sống lại được, em thất vọng lắm phải ? Lần này muốn đâm vào đâu, cổ hay tim?“.

      Tay nắm chặt, Lương Nghiên hít thở khó khăn, môi run lên bần bật.

      Nghiêm Kỳ rất thích như vậy, ràng là bất lực nhưng cầu xin, chạy thoát, giãy giụa được, để mặc sắp xếp.

      “Em đúng là lớn rồi, nhưng vẫn tàn nhẫn như thế. Nhìn thấy tôi bị đưa , mấy năm nay chắc em luôn mừng thầm trong lòng. Có phải em tưởng cả đời này tôi cũng về nước nữa chăng?”

      từ từ buông tay, nhìn thở dốc, ho sù sụ: “Đừng quên, em tròn 18 tuổi rồi. Lần này mà đâm chết tôi là phải ngồi tù đấy, đừng mong rể tôi che đậy cho em“.

      Lương Nghiên ho đến trào nước mắt.

      Chiếc xe lướt nhanh lên đường vành đai.

      Cuối cùng gã tóc vàng cũng nhận ra có chiếc xe ở đằng sau nãy giờ luôn bám theo mình.

      Gã từng đua xe, tốc độ này lợi hại lắm rồi, thế mà chiếc xe kia theo được tới đây.

      Tóc vàng có dự cảm chẳng lành, buộc phải nhắc nhở: “Tao nhắc rồi đấy, món nợ này của mày, đừng có gây ra án mạng!“.

      Nghiêm Kỳ bỏ ngoài tai, tóc vàng sốt ruột, ầm ĩ lên vào đồn cảnh sát biết thu dọn thế nào. Nghiêm Kỳ sợ, nhưng gã sợ, nhà họ Lương dễ đắc tội sao?

      Gã vội khuyên: “Phía sau hình như có kẻ đuổi theo. Nếu nó báo cảnh sát làm ầm ĩ lên, giấu được nhà tao với nhà mày đâu. Mày lén lút trốn về nước, mau buông người ta ra, có gì chuyện đàng hoàng!“.

      chuyện đàng hoàng ư?

      Làm sao có thể, Nghiêm Kỳ làm được, Lương Nghiên cũng làm được. sắp quên rồi, lại quay trở về. Nếu cho thêm cơ hội, nhắm trúng tim , kết thúc mọi cơn ác mộng.

      Khuôn mặt Nghiêm Kỳ bị phóng to lên trước mắt, Lương Nghiên chỉ thở hổn hển, cựa quậy nữa.

      Bờ môi Nghiêm Kỳ ghé sát lại, Lương Nghiên nhắm mắt, né tránh. hôn lên trán .

      “Cậu ...”

      Lương Nghiên lên tiếng, Nghiêm Kỳ chợt sững người.

      “Tôi rất đau.”

      Máu tay vẫn rỏ xuống.

      Nghiêm Kỳ lãnh đạm nhìn : “Biết đau rồi?“.

      Lương Nghiên nhắm mắt, bật ra từ cổ họng: “Ừm“.

      “Vậy em có chịu ngoan ?”

      “Ừm.”

      trái lòng mình, vẫn đạt được thỏa mãn, buông tay ra.

      Gã tóc vàng đằng trước chửi thề: “Mẹ kiếp!“.

      Trong gương chiếu hậu, chiếc xe kia đuổi tới sát sườn.

      Nghiêm Kỳ vẫn đè lên người Lương Nghiên, cúi đầu hôn lên má .

      Lương Nghiên nhắm mắt, khẽ hỏi: “Cậu về khi nào vậy?“.“Chưa lâu.” Hơi thở của Nghiêm Kỳ phả vào tai .

      “Làm sao cậu tìm được tôi?”

      chưa bao giờ ăn mềm mỏng, bỗng dưng lại mấy câu này khiến Nghiêm Kỳ có chút say mê. bắt chước nhắm mắt lại, môi lướt qua mặt : “Biết còn hỏi, tôi muốn tìm người nào có khó ?“.

      “Ừm, cũng phải.”

      Nghiêm Kỳ cười khẽ, môi nhích qua, định hôn môi .

      Lương Nghiên bỗng nhiên mở mắt, giơ tay lên.

      “Mẹ!” Tóc vàng kêu lên, chiếc xe bị ép vào lề đường.

      Gáy của Nghiêm Kỳ đau dữ dội, cả người run lên. Lương Nghiên dùng cả chân lẫn tay, thoát khỏi bó buộc. Cửa xe bên phải được đẩy ra, nhảy ra ngoài.

      “Lương Nghiên!”

      Nghiêm Kỳ vồ hụt, hét lớn “Dừng xe!”, nhưng gã tóc vàng giảm tốc độ, chiếc xe vẫn lao vững vàng.

      Phùng Nguyên trợn mắt, sửng sốt: “ Nam, ấy nhảy xe!“.

      Chưa đợi được hồi đáp, chiếc ô tô trượt đoạn đường rồi dừng đột ngột.

      Phùng Nguyên vội cởi dây an toàn, quay đầu thấy Thẩm Phùng Nam lao ra ngoài.

      Theo quán tính, Lương Nghiên áp mặt xuống đường, lăn mấy vòng, gáy va xuống, đầu gối, khuỷu tay, mu bàn tay đều xước xát, bên má cũng bị quẹt xước.

      Mặt mũi lấm lem, Lương Nghiên co chân lại, cả người đau nhức.

      Dường như chẳng còn chút sức lực nào.

      Liên tục vài chiếc xe lướt qua, vẫn nằm đó, nheo mắt nhìn bánh xe. Trong tầm mắt bỗng có thêm đôi chân vội vã chạy tới gần.

      Lương Nghiên ngẩng lên, nhìn thấy khuôn mặt .

      chạy rất nhanh, rảo vài bước, chạy tới bế lên.

      “Lương Nghiên.”

      gọi tên , giọng rất khẽ, vẫn chất giọng khàn khàn đó. Lương Nghiên thả lỏng bản thân, áp mặt lên lồng ngực .Thẩm Phùng Nam lau lớp bụi mặt , rồi khẩn trương kiểm tra vết thương.

      Phùng Nguyên lao tới, nắm chặt di động của Thẩm Phùng Nam trong tay: “ Nam, cảnh sát Trần gọi tới. ấy đưa người đến, hỏi vị trí của chúng ta!“.

      Lương Nghiên đau đầu: “ báo cảnh sát?“.

      Thẩm Phùng Nam ấn lên vết thương lòng bàn tay , tay toàn là máu .

      đáp lại.

      Lương Nghiên nhíu mày: “Chuyện trong nhà thôi, họ lo được đâu, rắc rối“.

      Hả?

      Phùng Nguyên sững người, đến mức này mà vẫn là chuyện trong nhà?

      “Bảo ấy đừng đến nữa.” Thẩm Phùng Nam buông câu rồi bế Lương Nghiên về xe.

      Dọc đường về, đổi lại Phùng Nam lái xe.

      Cậu ta chốc chốc lại nhìn gương chiếu hậu, thấy Thẩm Phùng Nam cúi đầu xử lý vết thương cho đó. Bàn tay đầy máu đó, cậu ta nhìn còn run rẩy, vậy mà kia kêu câu, đúng là giỏi nhịn.

      Xe đường hướng tới bệnh viện.

      hộp khăn giấy sắp dùng hết, máu tay Lương Nghiên vẫn chảy ngừng. Thẩm Phùng Nam cầm chặt lúc, giấy lại đỏ rực lên.

      Vết cắt của thủy tinh rất sâu, còn ngang dọc mấy vết.

      “Cậu lái nhanh lên.” Thẩm Phùng Nam thúc giục.

      Phùng Nguyên vội đáp: “Được được được, em đổi đường khác“.

      Thẩm Phùng Nam lại đổi tờ giấy khác cầm máu cho , rồi lấy khăn tay mỏng quấn quanh vòng.

      Lương Nghiên vẫn duy trì tư thế lúc lên xe, người được bao bọc, đầu dựa vào ngực , như còn hơi sức gì.

      Thẩm Phùng Nam : “Còn đau chỗ nào?“.

      Lương Nghiên thà đáp: “Chỗ nào cũng đau“.

      “...”

      nữa.

      Lương Nghiên cũng im lặng.

      nhắc đến chuyện ở xe, Thẩm Phùng Nam cũng hỏi.

      Vài giây trôi qua, Lương Nghiên bỗng nhiên : “ có đói ?“.

      Phùng Nguyên ngồi trước nghe thấy câu này, trong lòng thầm đáp câu: Đói chứ. Cậu ta vốn dĩ định cùng Thẩm Phùng Nam ăn. Bận rộn cả ngày, bữa trưa còn chưa kịp ăn, định ăn bữa ngon gặp phải chuyện này, dọc đường kinh hồn bạt vía phen, cứ như quay phim vậy. Bây giờ hoàn hồn lại, đúng là hơi đói .

      Nghĩ vậy, cậu ta lại nghe Thẩm Phùng Nam trả lời: “ đói, em đói à?“.

      Lương Nghiên lắc đầu: “Trưa em ăn rồi“.

      Tới bệnh viện, vào thẳng phòng khám, xử lý vết thương ngoài da trước rồi mới chụp phim kiểm tra. Sau khi kết thúc toàn bộ, cầm được tờ kết quả hơn bốn giờ rồi.

      Cũng may phần nhiều chỉ là ngoài da, xương khớp sao, có điều đầu gối bị va đập nghiêm trọng, vết sưng sau gáy giờ mọng lên, có thể chút phản ứng của chấn rung não .

      Phải truyền chai nước mới được .

      Trong lúc ấy, Phùng Nguyên tranh thủ mua chút gì ăn. Lương Nghiên dựa người vào ghế, treo tay lên, người cũng từ từ bình tĩnh lại. Chuyện hôm nay có gì phải suy nghĩ hết. lần sờ túi quần, di động rơi, cũng vỡ sau cú nhảy của .

      gửi tin nhắn cho Triệu Yên Tích.

      Thẩm Phùng Nam xách túi thuốc trở về, từ xa nhìn thấy ngồi góc, lòng bàn tay quấn băng trắng xóa, vết máu lớp áo len vẫn còn nhức mắt.

      Lương Nghiên cất di động , nhìn thấy Thẩm Phùng Nam bước qua.

      đặt thuốc xuống nhìn chai nước truyền, vẫn còn nửa.

      “Sắp xong rồi.” câu rồi ngồi xuống bên cạnh Lương Nghiên.

      quay đầu nhìn , ánh mắt hai người chạm nhau, cả hai đều im lặng. Được mấy giây, Lương Nghiên bỗng mỉm cười.

      Mái tóc ngắn của rối loạn, má bị quẹt xước mảng lớn, dáng vẻ thực thê thảm.

      Thẩm Phùng Nam hiểu sao vẫn cười được.

      đáp lại, Lương Nghiên cũng cảm thấy ngượng ngập. : “Hình như em lãng phí cả ngày của rồi hay là tối nay em mời ăn cơm nhé?“.

      ràng là đau đến tái nhợt mặt mày, vậy mà vẫn thoải mái ra câu ấy.

      Thẩm Phùng Nam quả thực câm nín.

      Im lặng hai giây hơi cúi đầu: “Đây là hẹn hò với tôi sao?“.

      “Ừm.”
      Hale205 thích bài này.

    2. Matcha2604

      Matcha2604 Well-Known Member

      Bài viết:
      582
      Được thích:
      1,769
      Chương 19
      Mời ăn cơm dĩ nhiên là muốn hẹn hò với .

      Thế nhưng thời cơ chưa đến, Lương Nghiên chưa kịp hẹn hò thành công bị cắt ngang. Phùng Nguyên đói khát xách ba phần cơm tối lao về, sốt sắng chia cho họ mỗi người phần, dường như hề ý thức được cậu ta vừa phá hỏng chuyện tình cảm của người khác.

      Tay trái của Lương Nghiên được truyền nước, tay phải băng kín, đũa cầm vững, miễn cưỡng chỉ có thể xúc thìa.

      ăn được hai miếng, Thẩm Phùng Nam nhìn nổi bèn tự tay đút cho .

      Đãi ngộ này trước đây có, Lương Nghiên sững người, lập tức nhận lấy với vẻ ái ngại.

      Phùng Nguyên ngồi mình ghế ở đối diện ăn ngấu nghiến như chết đói, để ý đến chuyện bên này. Sau khi ăn được nửa bát cơm, ngẩng đầu lên, cậu ta mới bất thình lình sặc cơm.

      Mẹ ơi, tình huống gì đây?

      Phùng Nguyên cảm thấy mình bất chợt biến thành cái bóng đèn to oành, loại 1000W.

      Đến khi Lương Nghiên ăn xong, Thẩm Phùng Nam mới bắt đầu ăn phần của mình.

      ăn rất nhanh, Lương Nghiên truyền nước xong cũng vừa kịp cho ăn xong bữa.

      Họ ra khỏi bệnh viện chập tối. Biết Thẩm Phùng Nam phải đưa Lương Nghiên về, Phùng Nguyên thức thời tạm biệt họ ở cổng.

      “À, Nam, đưa ấy về . Em từ đây về luôn. Sáng sớm mai em tới thẳng đó lấy máy móc, chúng ta gặp mặt ở nơi thích hợp.”

      Thẩm Phùng Nam gật đầu: “Được”.

      Phùng Nguyên mỉm cười nhìn Lương Nghiên: “Tạm biệt nhé”.

      Lương Nghiên : “Hôm nay cảm ơn ”.

      “Khách khí gì chứ.” Phùng Nguyên vẫy tay rồi ra về.

      Thẩm Phùng Nam đưa Lương Nghiên về. Tới cửa, đưa thuốc cho : “Có tiện thay thuốc ?”.

      “Tiện, Triệu Yên Tích từng chọn môn hộ lý, giao cho ấy là được.”

      “Ừm.”

      Thẩm Phùng Nam nữa, Lương Nghiên tưởng định về.

      Nhưng lại lên tiếng: “Chuyện hôm nay, tự em giải quyết được ?”. ngừng lại, nhíu mày nhìn : “Liệu còn xảy ra lần nữa ?”.

      Lương Nghiên ngờ lại hỏi câu này, ngừng lại vài giây rồi : “ đâu, có người trừng trị ”.

      Ngữ khí của rất chắc chắn, mặt cũng tỏ ra hoảng sợ. Thẩm Phùng Nam nhìn lúc, hỏi gì thêm nữa.

      “Chú ý vết thương nhé.”

      xong bèn quay người xuống nhà, được ba bậc, lại nghe thấy Lương Nghiên gọi mình.

      “Thẩm Phùng Nam.”

      Đây là lần đầu tiên gọi tên của . Sau vụ gọi “chú Thẩm” lần trước bị cự tuyệt, chưa bao giờ chính thức gọi tên .

      Thẩm Phùng Nam dừng bước, nghiêng nửa người, quay đầu lại.

      Lương Nghiên tiến lên vài bước, cúi đầu nhìn .

      “Khi nào rảnh, em lại mời ăn cơm.”

      Thẩm Phùng Nam bỗng á khẩu, muốn bỏ lại câu “Chăm sóc vết thương của em trước ”, nhưng cuối cùng ra.

      cứ đứng đó, vẫn bộ dạng thảm hại, vẫn khuôn mặt xước xát, vẫn bộ quần áo dính máu, hẹn hò với như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.

      Lương Nghiên đợi lúc, thấy lên tiếng, trong mắt , đây có lẽ là thái độ từ chối.

      “Nếu thích …”

      “Được.” ngắt lời : “Khi nào vết thương đỡ tới tìm tôi”.

      Lương Nghiên mỉm cười.

      “Được, đợi nhé.”

      Hẹn được bữa cơm đó, Lương Nghiên ghi nhớ trong lòng, tự nhiên cũng quan tâm tới vết thương hơn.

      hộ lý nửa vời Triệu Yên Tích rốt cuộc cũng có cơ hội thể trình độ trước mặt Lương Nghiên. ấy nhiệt tình giúp Lương Nghiên thay thuốc, giám sát chế độ ăn uống, thậm chí còn giúp gội đầu. Nếu vì Lương Nghiên kiên quyết từ chối, ấy tận tâm tới mức cung cấp dịch vụ tắm rửa chà lưng rồi.

      Kiểu tận tâm ấy khiến Lương Nghiên hơi phiền.

      Ví dụ như mỗi lần thay thuốc, Triệu Yên Tích cứ nhắc nhắc lại: “Lái xe phải cẩn thận”, “ đường phải nhìn đường”… Nhưng cũng thể trách ấy được, Lương Nghiên với ấy. Triệu Yên Tích nghĩ rằng trong vòng tuần Lương Nghiên ngã xe hai lần, khó tránh khỏi càm ràm.

      Yên tĩnh nghỉ ngơi được hai hôm, trong khoảng thời gian này ngoài cuộc điện thoại của Lương Việt Đình còn chuyện gì khác.

      Tới sáng thứ Hai, lại có vị khách mời bất ngờ diện.

      Triệu Yên Tích có nhà, người mở cửa là Lương Nghiên.

      ngờ người đứng ngoài cửa lại là Nghiêm Ninh, Lương Nghiên sững sờ.

      Nghiêm Ninh vào. Bà ta đôi giày cao gót đến mười phân, gót mảnh, chạm xuống nền nhà vang lên thanh hề .

      Lương Nghiên tỉnh ra, đóng cửa lại.

      Nghiêm Ninh nhìn mà đánh mắt quan sát phòng khách lượt.

      “Nhà vậy? Việt Đình tháng cho nhưng hai mươi ngàn, tiêu gì rồi?”

      Lương Nghiên đáp. Nghiêm Ninh quay đầu lại, nhìn thẳng lên người , khẽ : “Càng lớn càng quái đản, lúc còn đáng chút”.Lương Nghiên vẫn chỉ im lặng. Vết thương mặt vẫn chưa lành hẳn, tay vẫn còn băng. Nghiêm Ninh nhìn qua rồi : “Chuyện này nằm ngoài dự liệu của chúng tôi. Mấy hôm nay Việt Đình bận rộn nên tôi qua giải quyết. Thằng Nghiêm Kỳ khốn nạn, tôi dĩ nhiên quản lý. Lần này về nước là kế hoạch nó trù bị từ lâu, tất cả mọi người đều bị nó mua chuộc, quản gia cũng đưa hộ chiếu cho nó. Tất cả những kẻ thất trách, tôi đều xử lý toàn bộ”.

      Thấy Lương Nghiên có biểu cảm gì, Nghiêm Ninh nhìn kỹ, dừng lại chút mới tiếp: “Nhưng nó quay về rồi, có đưa qua đó cũng còn cần thiết nữa, thể cả đời bắt nó ở ngoài. Chuyện này tôi với Việt Đình, sau này Nghiêm Kỳ ở lại Bắc Kinh. Tôi đảm bảo nó thể tới Nam An được nữa. Chỉ cần bao giờ quay về tay nó chẳng thể thò đến đây được”.

      “Ý của , cháu hiểu rồi.”

      Nghiêm Ninh sắc mặt bình thản nhưng dường như vì câu này mà thả lỏng cảm xúc.

      Bà ta thêm mấy bước vào phòng, nhìn chậu cây dây leo xanh trong góc phòng rồi từ tốn : “Lương Nghiên, tôi sống thẳng, gì có nghe đừng phật ý. nên hiểu tôi vốn thích , việc này chắc chắn có liên quan tới mẹ . Nhưng giống như Việt Đình , Thẩm Ngọc có vô sỉ cỡ nào đó cũng là lỗi của bà ta, thể đổ tội cho . Trong người chung quy vẫn chảy dòng máu của nhà họ Lương. Việt Đình đón nhận , tôi là vợ ông ấy, cũng quá hà khắc với . Nhưng tôi hy vọng biết vị trí của mình, đừng giống như mẹ mình, ôm mấy giấc mơ , để rồi làm ra mấy chuyện xấu xí, vô liêm sỉ”.

      Bàn tay trái của Lương Nghiên từ từ cuộn chặt lại, móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay.

      Ánh mắt Nghiêm Ninh mỗi lúc nghiêm: “ là thân phận gì, Nghiêm Kỳ lại là thân phận gì, đều hiểu . Dù gạt bỏ mối quan hệ cậu cháu ngoài mặt hai người cũng thể có tương lai. Nghiêm Kỳ nó chưa tỉnh táo, tôi chỉ biết ký thác hy vọng vào . Tôi hy vọng giữ nguyên tình trạng tại. Tóm lại là tránh xa Nghiêm Kỳ ra chút”.

      Lương Nghiên buông tay ra, ngẩng đầu lên : “ yên tâm, chuyện lo lắng vĩnh viễn xảy ra đâu ạ”.

      “Vậy tốt.”

      Nghiêm Ninh dường như hài lòng, sắc mặt ôn hòa hơn. Bà ta rút từ trong túi xách ra chiếc hộp màu vàng nhạt.

      “Quà Việt Đình gửi cho , cầm lấy .”

      Lương Nghiên đứng im, Nghiêm Ninh lại gần, nhét chiếc hộp vào trong tay .

      “Tôi xem rồi, cũng đẹp đấy. Ông ấy mang về từ Paris, quá đắt đỏ, nhưng cũng lên tới bảy, tám mươi ngàn rồi. Bố cũng có lòng với lắm đấy.”

      Lương Nghiên im bặt, Nghiêm Ninh cũng để tâm, bà ta nện giày cao gót bước .

      Lương Nghiên đứng im trong phòng khách lúc, vân vê chiếc hộp rồi quay về phòng ngủ.

      mở nó ra, lấy lắc tay bên trong ra, nhìn lúc rồi lại đút vào như cũ. ngồi sụp xuống, lôi từ dưới đáy giường ra chiếc hộp nhựa, nhàng bỏ nó vào.

      Hộp đựng đồ được đẩy về chỗ cũ, chạm vào chiếc hộp giấy ố vàng được phong kín bên cạnh.

      Lương Nghiên ngồi ngẩn người lát rồi kéo nó ra.

      tìm kéo cắt lớp băng dính kín mít bên ra, mở nắp. Bên trong có cuốn sổ nhật ký màu đen, chồng thư, kẹp tài liệu nhét đầy giấy báo cũ và vài đồ lặt vặt, bao thuốc lá nhăn nheo từ thế kỷ trước, chiếc cà vạt lỗi thời, chiếc bút máy cũ hỏng hóc…

      Lương Nghiên cầm nhật ký lên, mở ra, trang lót có ghi tên: Thẩm Ngọc.

      Nét chữ bằng bút máy chỉnh tề, nét cuối cùng còn đọng mực, mùi hương cũ kỹ dường như cũng tỏa ra theo.

      Lật thêm trang, cả mặt giấy kín đặc những chữ, nhìn lướt từ đầu tới cuối, có vô số những chữ “Lương Việt Đình”.

      Đoạn 1 bốn hàng, sáu câu:

      “Hôm nay tôi bắt đầu viết nhật ký. Vì sao ư? Vì tôi cả bụng tâm thể kể cùng ai. Có những người tôi dám , có những kẻ tôi chẳng thèm . Sáng nay, lúc tôi làm đổ cốc nước, Lương Việt Đình bước vào. Hôm nay mặc bộ đồ của lần trước, tôi ấn tượng rất sâu đậm, vì tôi từng nhung nhớ hình ảnh ấy vô số lần. Lương Việt Đình về phía tôi, đưa khăn cho tôi. Tôi rất căng thẳng, còn mỉm cười nhàng, làm như tôi hề phạm lỗi vậy. Tôi bỗng nhiên sợ nữa. Sao tôi lại phải sợ chứ? Tôi chỉ lại tiếp tục nhớ dáng vẻ ngày hôm nay vô số lần…”

      Nhật ký viết rất dài, mỗi ngày đều chiếm trọn hai trang giấy. Lương Nghiên lật giở từng trang, xem tới trang cuối cùng cũng trưa.

      Chân tê dại, nhưng đứng dậy mà mở hết những bức thư và giấy báo cũ chưa gửi ra.

      Đọc tất cả lượt, đầu Lương Nghiên bắt đầu đau.

      Phản ứng tới chậm của chấn rung não bộ sao?

      lại ném tất cả vào trong hộp, dùng đôi chân tê rần đá vào chân giường, cả người đổ ra giường.

      trần nhà có gì cả, nhưng dường như lại nhìn thấy những con chữ đó, kín đặc, chi chít…

      nhớ lại lời của Nghiêm Ninh.

      Nghiêm Ninh Thẩm Ngọc vô sỉ.

      Buổi tối, Triệu Yên Tích về từ sớm, mang theo cơm tối cho Lương Nghiên.

      Lương Nghiên cảm thấy cực kỳ buồn ngủ. Ăn xong, thay thuốc, tắm rửa qua rồi cũng ngủ sớm.

      nghĩ gì cả, giấc ngủ ấy rất sâu, tới nửa đêm giật mình tỉnh giấc vì chiếc di động rung bần bật dưới mông.

      Lương Nghiên mơ mơ hồ hồ lấy nó lên, mắt nhắm mắt mở, bấm bừa rồi đặt bên tai.

      “Lương Nghiên!” Giọng đầu kia đập vào tai. Lương Nghiên lập tức tỉnh ngủ. sững người, định tắt ngay nhưng trong điện thoại vọng ra cơn phẫn nộ: “Lương Nghiên, em dám tắt thử xem! bạn tốt đó của em tên là Triệu Yên Tích phải , người Du Thành chứ gì?”.

      Tay Lương Nghiên cứng lại.

      chiếc giường khác, hơi thở của Triệu Yên Tích vẫn nhịp nhàng, vẫn ngủ như chết biết trời đất gì.

      Giọng trong điện thoại bình tĩnh lại, mang theo mũi nặng nề: “Lương Nghiên, tôi là người thế nào em chưa biết à? Em ép tôi ác, tôi có đường lùi, tôi dám làm bất kỳ chuyện gì. Phải, tôi ở Bắc Kinh, tôi ra khỏi nhà được, nhưng tôi quen biết hạng người nào, em hiểu mà, đúng ?”.

      Lương Nghiên cầm chặt di động, nhìn chằm chằm trần nhà trong bóng tối.

      Hơi thở khó mà bình ổn của dường như vọng qua loa, đầu kia, Nghiêm Kỳ cười khẩy: “Tôi mà đứng trước mặt em, bây giờ chắc là em lại tức giận đâm tôi”.

      trả lời, dường như cũng để ý, chỉ tự lẩm bẩm: “Hơn sáu năm rồi, lần đầu tiên gọi điện thoại cho em, cảm giác này cũng tệ, chí ít em nghe, tìm mọi cách để bỏ trốn, cũng cầm dao đâm tôi…”.

      Dường như đứng ngoài ban công, gió Bắc Kinh rất lớn, thổi vù vù, khiến giọng của như cũng tản mát trong gió: “Tôi , mẹ nó, sao em ác vậy. Mấy năm nay tôi sống thế nào em có biết … Em biết mới lạ đó. Mẹ kiếp, đến số điện thoại của em tôi còn có, ai cho tôi biết, ai cả, tôi chỉ có những bức ảnh đó, chỉ có những…”.

      Lương Nghiên lẳng lặng nằm nghe.

      Nụ cười trầm mang chút ai oán của Nghiêm Kỳ vang đến, vài giây sau là tiếng nấc.

      “Nghiên Nghiên, em , sáu năm nay, em có từng nhớ đến tôi ?”

      Trong điện thoại cực kỳ im ắng, vài giây sau, Lương Nghiên lên tiếng.

      “Có.”

      Đầu kia có cơn gió thổi qua, tiếng rít gào như ma quỷ, che lấp hơi thở khẽ của Nghiêm Kỳ.

      Lại qua vài giây nữa, định lên tiếng giọng khẽ vọng đến:

      “Nhớ tới cậu là tôi gặp ác mộng.”
      Hale205 thích bài này.

    3. Matcha2604

      Matcha2604 Well-Known Member

      Bài viết:
      582
      Được thích:
      1,769
      Chương 20:

      Nửa đêm, Lương Nghiên lại thiếp . Hôm sau tỉnh dậy trời rất sáng, Triệu Yên Tích rồi, bữa sáng được ấy mua để trong bếp. Lương Nghiên bỏ bánh bí ngô vào trong lò vi sóng. Rồi vào nhà vệ sinh, vừa đánh răng xong nghe “ding” tiếng. lấy bánh ra, ngồi sofa phòng khách ăn sáng.

      Nắng vượt quá ban công, hắt bóng xuống phòng khách, bữa sáng như thế mới yên bình làm sao.

      khoảnh khắc, Lương Nghiên chợt nhớ lại cảnh tượng tối qua.

      Cuộc điện thoại đó về sau bị lờ .

      xong vài chữ đó, đầu kia chỉ còn tiếng gió, vài giây sau tắt máy.

      Lương Nghiên đoán Nghiêm Kỳ lại ném điện thoại .

      Chuyện này, nghĩ lại nữa.

      Ở lỳ trong nhà mấy ngày, cuộc sống của Lương Nghiên trở lại bình thường như trước. Sau khi tay được tháo băng hoàn toàn, Lương Nghiên nhớ lại lời hẹn với Thẩm Phùng Nam. khi nào vết thương lành hãy đến tìm , cảm thấy bây giờ là được rồi.

      Thứ Ba vừa học xong, Lương Nghiên định gọi điện ngay cho Thẩm Phùng Nam, ai ngờ may, cuộc điện thoại của thầy Chung tới trước. cần cũng biết, chắc chắn là có việc để sai.

      Lương Nghiên vừa vào phòng làm việc, thầy Chung đưa bản kế hoạch và quy trình, vẫn thẳng vào chuyện chính như mọi lần, đưa ngay ra nhiệm vụ: “Phần lễ và phần hậu cần Trần Nhượng phụ trách, phiên dịch tới lúc đó em lên, quay phim hội trường tìm người chuyên nghiệp chút, nếu mấy học sinh câu lạc bộ nhiếp ảnh ổn ra ngoài tìm”, dừng lại lát, ông nhớ ra: “À, studio lần trước tệ, em hẹn ”.

      Lần trước?

      Lương Nghiên tỉnh ra, chẳng phải chính là Thẩm Phùng Nam sao?

      Thầy Chung dặn dò thêm mấy câu, Lương Nghiên ghi lại toàn bộ. vừa ra cửa Trần Nhượng gọi tới.

      Trần Nhượng là học trò cưng của thầy Chung, học nghiên cứu sinh năm hai, được coi là đàn tương lai của Lương Nghiên.

      Lương Nghiên vừa nghe máy, Trần Nhượng báo thời gian và địa điểm, thông báo tới họp cuộc họp .

      Lương Nghiên nhìn giờ, vẫn còn tiếng nữa, quyết định tới căng tin ăn cơm trước.

      Tuy là họp , nhưng cũng rất nhiều những công việc lặt vặt. Lương Nghiên ngồi dưới nghe có hơi buồn ngủ. Đàn tương lai này điểm nào cũng tốt, duy chỉ có nhược điểm là suy nghĩ quá cẩn thận, bỏ qua bất kỳ tiểu tiết nào, chuyện nào cũng phải từng điểm .

      Kết quả, khi kết thúc là ba giờ.

      chần chừ, ra khỏi tòa nhà khoa xã hội nhân văn là gọi điện ngay cho Thẩm Phùng Nam.

      Đợi lúc, bắt máy.

      “Thẩm Phùng Nam!” Từ sau hôm đó gọi tên , dường như thuận miệng, bèn : “ bận ?”.

      Thẩm Phùng Nam “ừm” tiếng.

      Lương Nghiên ngẩn người, dường như ngờ. Trước đây gọi cho , câu trả lời của luôn là bận.

      định lên tiếng nghe thấy hỏi: “Em ở đâu?”.

      ở trường.”

      “Tối có rảnh ?”

      “Có ạ.”

      trả lời quá nhanh, dường như còn nghe thấy tiếng cười khẽ của ở đầu bên kia.

      “Thẩm Phùng Nam.” Lương Nghiên hiểu nụ cười này của là có ý gì, chỉ cảm thấy chất giọng khàn này như mang cảm giác khác.

      “Ừm.” đáp.

      “Tối nay em rảnh đấy, sao?”

      luôn thẳng thắn như vậy.

      “Tôi cũng rảnh.” dừng lại chút: “Đợi tôi ở trường nhé?”.

      “Được.”

      Lương Nghiên ngồi trong thư viện mấy tiếng đồng hồ.

      Thẩm Phùng Nam bảy rưỡi đến. Liên lạc xong, họ hẹn gặp mặt ở sân thể dục .

      Bên ngoài gió lớn, mái tóc ngắn ngủn của Lương Nghiên bị thổi tung, rối bời.

      Dưới ánh đèn, Thẩm Phùng Nam đút tay vào túi quần đứng đó, nhìn chạy đến.

      đợi lâu rồi phải ?” Lương Nghiên bị gió thổi đến nheo mắt lại, mái tóc bay theo gió như những gợn sóng .

      Thẩm Phùng Nam giơ tay kéo chiếc mũ chiếc áo thể thao chụp đầu của lên, che cho .

      “Vết thương đỡ hẳn chưa?” hỏi.

      “Ừm, đỡ rồi.” Lương Nghiên giơ lòng bàn tay lên, linh hoạt xòe từng ngón tay ra, rồi lại cuộn chặt lại, dứ dứ nắm đấm cho xem.

      Thẩm Phùng Nam gật đầu: “Ăn cơm chưa?”.

      “Vẫn chưa, chẳng phải hôm đó em hẹn ăn cơm sao?” : “Em biết có nhà hàng Nhật Bản, ăn ?”.

      Thẩm Phùng Nam có gì phải kén chọn, ngay: “ thôi”.

      Nhà hàng đó quá xa, diện tích lớn, nhưng trang hoàng rất có cá tính riêng.

      Họ chọn vài món, Lương Nghiên hỏi: “Đủ chưa?”.

      “Chắc là đủ rồi đấy, đủ lại gọi thêm.”

      “Được.”

      Trong lúc ăn, Lương Nghiên kể lại cho Thẩm Phùng Nam chuyện của thầy Chung.

      “Kiểu quay phim hội nghị này, bên có nhận ?”

      Thẩm Phùng Nam gật đầu: “Có nhận, khi nào thế?”.

      “Thứ Sáu này, sáng buổi, chiều buổi, mỗi buổi khoảng ba tiếng.”

      Thẩm Phùng Nam suy nghĩ rồi : “Được”.

      Lương Nghiên thở phào, cũng may rảnh, nếu lại phải tìm người khác. : “Vậy khi về em gửi cho nội dung chương trình và cầu quay phim”.

      “Ừm.”

      Ăn cơm xong, Lương Nghiên chuẩn bị thanh toán, nhưng Thẩm Phùng Nam gửi trước.

      “Lần sau em mời.” câu, Lương Nghiên cũng kỳ kèo nhiều, đồng ý ngay.

      dĩ nhiên hy vọng có lần sau rồi.

      Vẫn còn sớm, họ men theo con đường của trường học về, thi thoảng trò chuyện vài câu.

      Bước vào cổng lớn của Đại học A nhìn thấy sân vận động. Mặc dù là buổi tối nhưng khu này hề vắng vẻ, có ít sinh viên chạy bộ hoặc tập thể dục. Phần nhiều là các đôi trẻ nhau. Dưới ánh đèn mờ, cảm giác ám muội dường như tăng lên đột ngột, trong các góc khuất khó tránh khỏi có những đôi kìm được cảm xúc, ôm hôn nhau.

      Lương Nghiên nhìn đường chạy rồi quay đầu hỏi: “ có vội về ?”.

      vội đâu.”

      “Vậy có thể cùng dạo ?”

      Thẩm Phùng Nam nhìn vào mắt rồi gật đầu.

      tản bộ chính là tản bộ . Họ sóng đôi nhau, ở giữa cách nhau khoảng bằng nửa cánh tay.

      Họ rất nhiều vòng, ai lên tiếng muốn dừng lại, cứ thế miết.

      ra sân vận động này yên tĩnh, còn rất nhiều người khác, cũng có tiếng ồn ào nhưng Lương Nghiên vẫn cảm thấy rất thoải mái.

      Ở bên cạnh Thẩm Phùng Nam, thường xuyên có cảm giác này. ra họ trò chuyện giao lưu quá nhiều, cũng làm chuyện gì đặc biệt, chỉ là ăn cùng nhau vài bữa cơm, cùng nhau quãng đường.

      Lương Nghiên chưa bao giờ suy nghĩ nguyên nhân sâu xa bên trong, cảm thấy cần thiết.

      Thoải mái là được.

      Nếu thoải mái như vậy, chi bằng tỏ tình .

      Lương Nghiên nhìn ngọn đèn trước mặt, suy nghĩ ấy chợt bật ra, bèn dừng bước.

      Vừa hay đến bục diễn thuyết, đèn sáng rực đỉnh đầu, gian xung quanh cũng sáng sủa hơn. Ánh sáng tốt, địa điểm tốt, hướng gió tốt, đêm nay cũng đẹp, thiên thời địa lợi, chỉ còn thiếu nhân hòa thôi.

      Thẩm Phùng Nam tiến thêm bước mới phát ra, quay người lại: “Sao vậy?”.

      “Thẩm Phùng Nam.” Lương Nghiên đứng thẳng người nhìn .

      “Ừ?”

      tới trước mặt : “Mệt rồi à?”. nhìn xung quanh, rồi chỉ lên bục: “Qua đó nghỉ chút nhé”.

      Thẩm Phùng Nam trước bước.

      Lương Nghiên mấp máy môi.

      “Thẩm Phùng Nam…” Giọng khẽ khàng bay trong gió, lên bổng, xuống trầm.

      Thẩm Phùng Nam quay đầu, quay mặt về phía ánh sáng, khuôn mặt rất sạch .

      : “Em có thể làm bạn của ?”.

      Gió càng lớn, tiếng ồn càng lắng dần.

      Gần đó vang lên tiếng nhạc, đó là bài “Going out” quen thuộc. Đây là tiếng chuông của tòa nhà tự học, báo hiệu 9 giờ 50 phút.

      Đôi ba sinh viên sân lần lượt ra về.

      Ánh mắt Lương Nghiên chưa hề rời khỏi Thẩm Phùng Nam. cũng nhìn .

      Giữa họ là khoảng cách rất ngắn, nhưng ai bước qua.

      Thẩm Phùng Nam quay lưng về phía ánh sáng, Lương Nghiên nhìn biểu cảm mặt .

      Đợi lát, Lương Nghiên nghĩ, có phải quá đường đột ? Có khi chưa từng nghĩ tới vấn đề này.

      Khoảng hai giây sau, : “ cần trả lời ngay bây giờ. có thể suy nghĩ kỹ, tuần sau hãy cho em biết câu trả lời”.

      quay đầu nhìn, sân còn ai.

      “Em phải đón Triệu Yên Tích đây.”

      Lần này quyết định trước. Thẩm Phùng Nam nhìn chằm chằm theo bóng lúc, rồi sải bước theo.

      Dọc đường tới phòng học, họ vẫn chung, nhưng còn nhắc đến chủ đề này nữa.

      Sáng sớm ngày thứ Sáu, Lương Nghiên vội vã tới trường.

      Địa điểm hội nghị nằm ở phòng hội nghị lớn tòa nhà phía Bắc. Khi tới, các sinh viên khác cũng lục tục đến theo, đều bận rộn chuẩn bị. cũng tất bật theo họ.

      Khoảng mười lăm phút sau, có sinh viên nam chạy qua : “Có hai người mới tới, là quay phim hôm nay phải”.

      Lương Nghiên vừa nghe xong bỏ bảng điểm danh trong tay xuống. định qua nhìn thấy em trong hội sinh viên lao tới như gió: “Á, chính là quay phim lần trước, người có vóc dáng cực man ấy!”.

      sao?” khác ghé tới: “ phải chứ?”.

      “Chính là ấy, quả thực là đàn ông kinh người.” em kích động, hạ thấp giọng : “Tớ phải ngủ được với ấy, đừng cản tớ!”.

      Lương Nghiên: “…”.

      Cơn kích động của em ấy còn chưa hết, Thẩm Phùng Nam xách túi máy móc bước vào phòng, theo sau là Phùng Nguyên.

      Lương Nghiên gạt đầu bé kia ra, vượt qua, hướng về phía Thẩm Phùng Nam.

      cũng nhìn thấy Lương Nghiên, nhưng người chào hỏi trước lại là Phùng Nguyên.

      Phùng Nguyên vừa nhìn nhận ra Lương Nghiên: “ đấy à, mặc thế này tôi suýt nữa nhận ra đấy”.

      Lương Nghiên cười: “Phải, tôi qua giúp đỡ”.

      di chuyển tầm mắt, nhìn Thẩm Phùng Nam: “Các tới hơi sớm chút”.

      Thẩm Phùng Nam đặt túi đồ xuống, : “Phải làm quen hội trường chút”.

      “Ừm.”

      Sau vài câu chào hỏi đơn giản, ai làm việc người nấy.

      Người dự hội nghị đều là các học giả trong và ngoài nước, ghế khán giả được lấp đầy bởi các nghiên cứu sinh. Lương Nghiên giỏi nhất là tiếng và tiếng Pháp, tiếng Đức hơi kém hơn, nhưng cũng đủ để làm phiên dịch cho buổi hội nghị này.

      Có lẽ tinh thần mọi người buổi sáng đều tốt, mỗi học giả đều phát biểu rất dài. Ngoài thời gian nghỉ giữa giờ để uống cốc nước, Lương Nghiên gần như được nghỉ ngơi.

      Hôm nay ăn mặc nghiêm chỉnh, còn những bộ quần áo rộng rãi thoải mái như mọi ngày. Sau khi kết thúc buổi sáng, gần như ngồi nổi nữa.

      Nhưng trong góc quay của Thẩm Phùng Nam, biểu cảm ấy hề thể ra.

      vẫn vậy, ngồi nghiêm chỉnh, ngữ điệu nhanh chậm, câu nào cũng rất trơn tru.

      khi làm việc nghiêm túc.

      nhìn qua ống kính, nhớ lại buổi tối hôm đó.

      Sau khi kết thúc buổi sáng, mọi người có hai tiếng nghỉ ngơi và ăn trưa.

      Học viên đặt đồ ăn nhanh cho những người tới giúp đỡ, bữa cơm bình thường của nhà hàng Yoshiyona.

      Lương Nghiên vệ sinh quay về, nhìn thấy mọi người đều ăn cơm trước cửa phòng hội nghị, bèn cầm hai phần vào.

      Bên trong hội trường rất trống trải, thế nên mọi ngóc ngách bên trong đều có thể nhìn thấy ràng.

      Phùng Nguyên có mặt, Thẩm Phùng Nam ngồi đó thay ống kính, bên cạnh búi tóc tỏi.

      Lương Nghiên nhận ra ngay em của hội sinh viên, người muốn ngủ với Thẩm Phùng Nam.

      bé tay cầm hộp cơm, ngồi đó tha thiết gì đó.

      Mặt bị che khuất nên Lương Nghiên nhìn thấy.

      Khoảng cách này quá gần, họ cũng nghe .

      Lương Nghiên đứng bên cạnh cửa lúc rồi bước qua.

      bé kia phát có người tới bèn quay đầu nhìn. Thấy , bé lè lưỡi cười: “Chị Lương, đẹp trai chụp ảnh đẹp lắm”.

      “Thế à?” Lương Nghiên nhìn Thẩm Phùng Nam, chỉ : “Ban nãy Trần Nhượng hình như tìm em, có việc gấp”.

      ạ?”

      bé sốt sắng, theo đuổi quan trọng nhưng công việc cũng quan trọng. ấy là sinh viên giỏi đẳng cấp, cả ba việc học hành, đương, công việc đều bỏ dở việc gì. Nghe thấy câu này, bé lập tức : “Chào thợ ảnh” rồi lao như bay, cả hộp cơm trong tay cũng quên bỏ xuống.

      Lương Nghiên quay đầu lại, cúi xuống nhìn Thẩm Phùng Nam ngồi góc.

      Ánh mắt họ chạm vào nhau.

      Lương Nghiên có biểu cảm gì, cũng gì, đặt hai phần cơm ở đó rồi ra ngoài.

      Chưa được mấy bước, tay bị giữ lại.

      Lòng bàn tay rất nóng, bước chân Lương Nghiên khựng lại.

      “Em giận à?”

      Chất giọng trầm khàn của vọng tới.

      Lương Nghiên quay đầu lại: “Đúng thế”.

      vẫn vậy, chuyện gì cũng thẳng thắn thừa nhận, kể cả giận dữ.

      Thẩm Phùng Nam im lặng nhìn lúc, tay hơi siết chặt. Hai giây sau, khẽ : “ đồng ý”.

      Lương Nghiên nhíu mày: “Gì chứ?”.Thẩm Phùng Nam trả lời. nhìn , vào lúc Lương Nghiên chuẩn bị lên tiếng hỏi lại kéo tay, nhàng ôm vào lòng…
      Last edited: 9/10/17

    4. Matcha2604

      Matcha2604 Well-Known Member

      Bài viết:
      582
      Được thích:
      1,769
      chương21:

      Cái ôm của Thẩm Phùng Nam rất nhàng, cánh tay khoác qua bả vai , môi vừa hay chạm vào tóc . ngửi được mùi dầu gội đầu thoang thoảng.

      Cái ôm này rất ngắn ngủi, trước khi Phùng Nguyên tới, buông ra.

      Lương Nghiên ngẩng đầu lên nhìn . Họ được câu nào vì Phùng Nguyên đứng trước cửa hét: “ Nam, cơm đến rồi ạ!”.

      Thẩm Phùng Nam lên tiếng: “Ở đây có rồi”.

      Phùng Nguyên “ồ” lên tiếng, nhanh chóng bước tới, thấy hai phần cơm ghế, lập tức cầm phần, vừa mở hộp vừa với Lương Nghiên: “Sao ăn cơm, mấy bạn học của đều ăn ở ngoài cả đấy”.

      Lương Nghiên : “Tôi sắp đây”.

      xong nhìn Thẩm Phùng Nam thêm nữa, nhanh chóng thẳng ra ngoài.

      Phùng Nguyên hớt được hai miếng cơm, ngẩng đầu lên nhìn : “ Nam, nhìn gì đấy?”.

      có gì.” rồi Thẩm Phùng Nam quay về, cầm suất cơm còn lại lên.

      Vừa ra ngoài, Lương Nghiên liền bắt gặp em ban nãy.

      “Chị Lương, chẳng phải chị Trần tìm em sao, em vòng vòng mà vẫn thấy bóng dáng ấy đâu.”

      Lương Nghiên thản nhiên , mặt đổi sắc: “Chắc là ở trong nhà vệ sinh”.

      “Hử? Vậy là em phải đợi ấy vệ sinh xong?”

      Lương Nghiên “ừm” tiếng rồi tiếp: “Qua ăn cơm ”.

      bé rất ngoan ngoãn, cùng tới chỗ điểm danh. bé bỗng nhiên nhìn mặt với vẻ kỳ lạ rồi thốt lên: “Chị, mặt chị hơi đỏ đấy”.

      “À, bên trong nóng.”

      Lương Nghiên ngồi xuống như có chuyện gì xảy ra.

      Chiếc bàn dài còn lại ba phần cơm. Lương Nghiên lấy hai hộp, đẩy ghế cho bé: “Ngồi ”.

      Họ cùng nhau ăn cơm.

      Lương Nghiên ăn được hai miếng, gạt gạt miếng cải trắng trông cực kỳ khó ăn ra, rồi quay đầu: “Em thích quay phim đó à?”.

      bé nhồm nhoàm miếng cơm, nghe xong câu này bỗng sững người, chớp chớp mắt nhìn về phía Lương Nghiên, giọng mơ hồ : “Vâng, dáng ấy đẹp quá”.

      bé ấy có khuôn mặt búp bê, cái miệng chúm chím, trông rất dễ thương.

      Nhưng dễ thương cũng chẳng ích gì.

      Lương Nghiên mặc dù rất muốn véo má bé, nhưng vẫn rất vô tình với

      ấy có bạn rồi.”

      “Dạ?!”

      Mặc dù sớm nghĩ đến khả năng này nhưng biết được quá sớm, bé vẫn bị đả kích. bé còn định lấy lòng , ngờ có chủ rồi.

      bé ủ dột nuốt miếng cơm xuống, từ từ tiếp nhận này. lát sau, bé bỗng với Lương Nghiên với vẻ tràn đầy cảm kích: “Chị Lương, cảm ơn chị nhé! Nếu vậy, em đành nguội lạnh cõi lòng, tiếp tục theo đuổi Trần mà vương vấn gì rồi!”.

      Lương Nghiên: “…”.

      Ăn cơm xong, còn tiếng rưỡi nghỉ ngơi nữa, mọi người đều về ký túc xá. Lương Nghiên quay đầu nhìn, thấy mọi người kha khá, bé khóa dưới cũng hớn hở theo Trần Nhượng làm việc.

      Lương Nghiên tới quán café trong trường mua ba cốc café nóng, trở về phòng họp, nhìn thấy Phùng Nguyên nằm bò ở dãy ghế cuối cùng ngủ khò, Thẩm Phùng Nam thấy đâu.

      vệ sinh rồi sao?

      quay người ra ngoài, vừa ra tới cửa đụng phải người.

      Cả hai đều sững lại.

      Lương Nghiên nhìn thấy tay vẫn còn dính nước, xem ra đúng là vừa từ nhà vệ sinh trở về.

      cúi đầu lấy giấy ăn trong túi ra đưa cho .

      cần đâu.” Thẩm Phùng Nam tùy ý gạt gạt mấy giọt nước lòng bàn tay, rồi nhìn thấy chiếc túi bóng trong tay .

      “Mua cho à?”

      Lương Nghiên đáp lại rồi cất giấy ăn , lấy cốc café ra đưa .

      Thẩm Phùng Nam đón lấy. Họ vào phòng họp mà cùng nhau tới khu nghỉ ngơi phía sau bảng triển lãm, bên cạnh cửa sổ có ghế chân cao, họ tìm vị trí ngồi xuống.

      Tòa nhà phía Bắc là tòa nhà hành chính, buổi trưa có người, nơi này rất yên tĩnh.

      Ánh nắng ngoài cửa sổ yếu ớt, hắt quầng sáng nhạt nhòa xuống dưới.

      Lương Nghiên ngẩng đầu nhìn Thẩm Phùng Nam.

      ngồi ngay bên cạnh , tay đặt lên bệ, cầm chặt cốc giấy. Café thoang thoảng tỏa lan khắp trung. cúi đầu nhấp ngụm, hàng mi rậm chớp chớp.

      Lương Nghiên nhìn từ môi xuống cằm rồi xuống cổ. cổ vết mờ mờ, dường như trước đây chưa chú ý tới.

      Thẩm Phùng Nam quay mặt , tay Lương Nghiên đúng lúc giơ lên, chạm vào vết sẹo ấy.

      Tay hơi lạnh, khiến Thẩm Phùng Nam giật mình, ngồi im.

      “Nơi này từng làm phẫu thuật à?”

      “Ừm.”

      “Nặng ?”

      “Cũng tạm.”

      hỏi thêm nữa, nhìn lên mắt : “Hôm nay đồng ý”.

      “…”

      Chủ đề chuyển quá đột ngột, giây sau Thẩm Phùng Nam mới theo kịp tiết tấu của , gật đầu: “Ừm”.

      đợi tiếp.

      “Nếu như hối hận, bây giờ có thể ngay.”

      Hối hận?

      Mí mắt Thẩm Phùng Nam khẽ động, bất ngờ : “Nếu hối hận phải làm sao?”.

      “Chẳng làm sao cả, thôi.” .

      “Thế thôi hả?”

      “Ừm, khi nào hối hận cứ với em.” Dừng chút, tiếp: “Em bao giờ ép buộc ”.

      Trong quầng sáng mỏng, khuôn mặt trắng ngần của khiến Thẩm Phùng Nam có vài giây ngơ ngẩn. Có lẽ vì chân thành trong đôi măt , hoặc có lẽ là thứ gì còn sâu sắc hơn nữa. chưa kịp nhìn , quay mặt .

      Lương Nghiên cúi đầu uống nốt café trong cốc.

      lúc lâu, Thẩm Phùng Nam gì.

      Lương Nghiên vân vê chiếc cốc rồi lên tiếng: “Em muốn chợp mắt lúc, đừng , được ?”.

      Thẩm Phùng Nam gật đầu: “Ngủ , đến giờ gọi em”.

      Lương Nghiên khoanh tay nằm bò lên bệ cửa.

      Thẩm Phùng Nam cởi áo khoác ngoài ra, đắp lên người , Lương Nghiên chợt mở mắt: “ lạnh à?”.

      lạnh.”

      mỉm cười, từ chối.

      Buổi họp chiều thoải mái hơn chút. nội dung chương trình ghi là ba tiếng, nhưng thực chất chỉ kéo dài hơn hai tiếng, giữa chừng còn nghỉ ngơi hai mươi phút uống nước. bé khóa dưới rất vô cùng ngoan ngoãn, lấy cho Lương Nghiên đĩa hoa quả điểm tâm. Tới tận khi buổi hội nghị kết thúc, bụng Lương Nghiên vẫn còn no.

      Đợi khách khứa hết, mọi người bắt đầu thu dọn đồ đạc, Lương Nghiên cũng ở lại giúp đỡ.

      Khoảng nửa tiếng sau, tất cả đều ổn thỏa, con trai chịu trách nhiệm mang đồ về viện, con ra về hết.

      Lương Nghiên nhận được điện thoại của Thẩm Phùng Nam, ra phía sau khu thể dục tìm . Tới đó nhìn, thấy Phùng Nguyên ngồi ghế lái, Thẩm Phùng Nam chưa lên xe, đứng dựa vào cửa sau đợi .

      Họ cùng ngồi vào ghế sau.

      Phùng Nguyên suốt dọc đường cứ mắt nhìn mũi, mũi nhìn mồm, cố gắng hạ thấp số Wat của bóng đèn xuống. Vậy mà xe chạy suốt dọc đường cũng thấy hai người ở ghế sau có động tĩnh gì, cùng lắm chỉ vài câu bâng quơ.

      Phùng Nguyên bắt đầu thấy nghi ngờ suy đoán của mình.

      Tới đường Học Uyển, Thẩm Phùng Nam cầm túi đồ bước xuống xe, Phùng Nguyên đỗ xe.

      Sau khi xuống xe, Lương Nghiên định tạm biệt Thẩm Phùng Nam, bỗng : “Lên ngồi lúc ”.

      “Lên studio của ?” ràng rất ngạc nhiên.

      muốn lên à?”

      “Muốn chứ.”

      Thẩm Phùng Nam cười: “ thôi”.

      Studio của ra lớn, phòng khách, phòng tối và nhà vệ sinh. Phòng khách bày đồ đạc khá kiện toàn, thêm nhiều những thiết bị cần thiết: Máy tính, máy in, máy scan… Cũng có máy nước và chiếc tủ lạnh .

      Ngoài ra còn chiếc sofa dài khá lớn màu xám, bên có hai chiếc gối ôm, bên cạnh còn có chăn mỏng gấp gọn. Lương Nghiên đoán thi thoảng cũng nghỉ lại đây.

      Thẩm Phùng Nam rót cốc nước rồi gọi : “Qua đây ngồi”.

      Lương Nghiên ngồi xuống sofa, Thẩm Phùng Nam lục tủ đồ, nhưng tìm được đồ vặt.

      ràng bị Phùng Nguyên ăn hết.

      Lương Nghiên hỏi : “ tìm gì vậy? Có phải còn việc gì ?”.

      Thẩm Phùng Nam tới: “ vội, muộn chút cũng sao”.

      Chưa được bao lâu, Phùng Nguyên lên, vào cửa và hỏi: “ Nam, hôm nay có phải tăng ca ?”.

      cần, cậu về sớm , ngày mai xuất phát sớm.”

      “Vậy được.” Phùng Nguyên cảm thấy vui vẻ hơn: “Em đây”. rồi, cậu ta quay sang nhìn Lương Nghiên: “À, Lương…”.

      “Cứ gọi tôi là Lương Nghiên.”

      “À được, Lương Nghiên, tạm biệt nhé!”

      “Tạm biệt.”

      Phùng Nguyên rồi, Thẩm Phùng Nam xem giờ, năm rưỡi rồi.

      hỏi Lương Nghiên: “Tối nay em muốn ăn gì?”.

      đặt mông xuống sofa, Lương Nghiên muốn động đậy nữa, suy nghĩ lát rồi : “Chúng ta gọi ship về ”.

      muốn ra ngoài hả?”

      “Ừm.”

      “Vậy gọi .”

      lần sờ di động định đặt món, bỗng : “Để em gọi cho, em có nhà hay gọi, rất đáng tin cậy”.

      “Thế à?”

      “Vâng.” Lương Nghiên tìm ra cửa hàng đó cho xem: “ chọn vài món ”.

      Thẩm Phùng Nam xem rồi chọn hai món, chay mặn, Lương Nghiên lại gọi thêm món thịt và phần canh.

      Khoảng nửa tiếng sau, đồ được ship tới. Đúng như Lương Nghiên giới thiệu, rất đáng tin cậy, bày biện đẹp, đầy đặn, hai người ăn no bụng.

      Lương Nghiên và ăn xong cùng thu dọn rác rồi hỏi: “Em cứ ở đây thế này có phiền làm việc ?”.

      sao.”

      “Vậy em ở đây đến tối, tới mười giờ đón Triệu Yên Tích luôn nhé?”

      “Được.”

      Bảy giờ, Thẩm Phùng Nam bắt đầu làm việc. Lương Nghiên đeo tai nghe học tiếng . Hôm nay rất mệt, càng nghe càng buồn ngủ, chẳng mấy chốc mí mắt bắt đầu đánh nhau. Khi Thẩm Phùng Nam từ trong phòng tối ra, ngủ say ghế, di động ném bên.

      Lúc ngủ rất ngoan, người hơi cong lại, mái tóc rủ xuống, che bên mắt.

      Thẩm Phùng Nam tháo tai nghe ra cho , rồi đắp chăn lại cho .

      Lương Nghiên xưa nay ngủ rất sâu, mơ những giấc mơ hỗn loạn, lúc chạy dưới nước, lúc lại bay lên trời, cả quá trình chỉ thấy chạy là chạy, như có ai truy sát, cả trong mơ cũng thở hồng hộc.

      Trong mơ màng, có người vỗ vai .

      Giấc mơ chưa kết thúc bị phá tan, mơ màng mở mắt ra, nhìn thấy khuôn mặt có phần mơ hồ của Thẩm Phùng Nam ở bên cạnh.

      “Đến giờ dậy rồi.” .

      Lương Nghiên mơ hồ “ừm” tiếng, dần dần nhìn khuôn mặt .

      bỗng phì cười.

      Thẩm Phùng Nam hiểu.

      : “Mặt lem kìa”.

      Thẩm Phùng Nam sững người, nghĩ tới chuyện ban nãy mình đổ mực cho máy in, chắc là dây ra mặt.

      giơ tay cọ cọ, nhưng hết. Vết mực đen mờ vẫn còn đó, có chút khôi hài.

      Lương Nghiên chọc chọc vào má trái của mình, nhắc : “Bên trái”.

      Thẩm Phùng Nam lại lau lượt: “Hết chưa?”.

      “…”

      có lau đúng chỗ đâu mà.

      Lương Nghiên giơ tay lên, dùng ngón tay cọ nhàng lên vết bẩn dưới mắt trái của . Cọ vài cái, vết đen biến mất.

      “Được rồi.”

      Giây phút thu tay về, nhìn thấy ánh mắt Thẩm Phùng Nam.

      Lương Nghiên sững sờ, cứ thế nhìn nhau chớp mắt…

    5. Matcha2604

      Matcha2604 Well-Known Member

      Bài viết:
      582
      Được thích:
      1,769
      Chương 22:

      Có vài giây, đầu óc Lương Nghiên hoàn toàn trống rỗng, nghĩ được gì hết. Cho tới khi khuôn mặt người đàn ông trước mắt sát lại gần, sợi dây trong não bộ bất ngờ đứt phựt.

      quay mặt , né tránh môi , động tác cực nhanh như phản xạ có điều kiện.

      Thẩm Phùng Nam ngẩn người, đột ngột dừng lại đụng chạm chưa kịp hoàn thành.

      Chút lãng mạn trước đó dường như tan sạch chỉ trong khoảnh khắc, bầu khí cũng trở nên gượng gạo.

      Thẩm Phùng Nam lùi ra chút, kéo dãn khoảng cách.

      Khi hơi thở của xa hẳn, Lương Nghiên bỗng nhiên bừng tỉnh.

      đâu phải Nghiêm Kỳ!

      Trốn gì chứ?

      Thẩm Phùng Nam định đứng dậy, cánh tay Lương Nghiên bỗng nhiên níu lấy cổ , lòng bàn tay ôm lấy gáy , kéo xuống rồi ngẩng đầu, chạm môi mình vào môi .

      Hơi thở của hai người va vào nhau, cả hai đồng thời ngạt thở. Lương Nghiên buông tay, còn cọ cọ thêm vài cái lên môi như xin lỗi.

      Bờ môi của rất mềm, chút kinh ngạc ban nãy của Thẩm Phùng Nam bay đâu. nâng đầu lên, đáp lại mạnh mẽ.

      Lương Nghiên càng ôm chặt .

      Cơ thể của họ đều nóng dần lên.

      Vào lúc hô hấp dần hỗn loạn, di động của Lương Nghiên bỗng rung mạnh.

      Thẩm Phùng Nam dừng lại. Lương Nghiên thở dốc, mặt ửng hồng. ngồi dậy, vuốt vuốt lại mái tóc rối. Thẩm Phùng Nam tìm được di động, đưa cho .

      Lương Nghiên bắt máy, giọng Triệu Yên Tích vọng vào tai: “Mình ra tới cửa rồi, nếu cậu chưa khỏi đến nhé, mình tự về cũng được”.

      Lương Nghiên : “Cậu đợi mình lát”.

      Triệu Yên Tích nhíu mày, lo lắng hỏi: “Cậu cảm cúm đấy à? Sao giọng là lạ vậy?”.

      sao.” Lương Nghiên nhiều với ấy, chỉ dặn dò câu: “Ngồi yên ở đó, đừng đâu”.

      Ngắt máy, căn phòng cũng yên tĩnh trở lại.

      Lương Nghiên ngẩng đầu, thấy Thẩm Phùng Nam nhìn mình. đứng bên bàn uống nước, trong tay cầm chiếc cốc.

      Lương Nghiên nhìn thấy môi hơi đỏ lên, điều này khiến nhớ lại việc bị ngắt quãng ban nãy.

      “Em phải rồi à?” Thẩm Phùng Nam hỏi.

      “Ừm.”

      Lương Nghiên đứng dậy cầm balo, Thẩm Phùng Nam bước qua, đưa cho cốc nước: “Uống hớp nước ”.

      Lương Nghiên nhận lấy, uống hết.

      Thẩm Phùng Nam vuốt vuốt lại tóc cho rồi khẽ : “Để đưa em ”.

      cần đâu, em và Triệu Yên Tích hai người, rất an toàn.”

      Thẩm Phùng Nam đoán có lẽ muốn để Triệu Yên Tích biết mối quan hệ của họ. thêm gì nữa, chỉ gật đầu: “Về tới nhà nhắn tin cho nhé”.

      “Được.”

      Thẩm Phùng Nam tiễn ra cửa. Lương Nghiên xuống, tới chân cầu thang, dừng bước, quay đầu lại.

      vẫn còn đứng đó.

      Nhìn từ góc này, càng trở nên cao lớn.

      Lương Nghiên bỗng nhiên nhớ ra chuyện gì đó, bèn chạy vội vài bước tới trước mặt , thơm cái lên má phải của .

      “Tạm biệt.”

      Nụ hôn tạm biệt đường đột ấy khiến Thẩm Phùng Nam sững sờ lúc mới tỉnh lại. Khi ấy xuống nhà, chỉ để lại cho chút ấm áp nơi gò má.

      Triệu Yên Tích nằm bò ra quầy tiếp tân chuyện với chàng trực ca đêm, rất hăng say liếc thấy Lương Nghiên từ gác xuống. ấy giật mình: “Ấy? Sao cậu lại từ đó xuống?”.

      “Mình vốn ở đây.” Lương Nghiên đeo balo lên vai: “Về thôi”.

      ra cửa trước, Triệu Yên Tích cuống cuồng bám theo, vừa vừa hỏi: “Cậu tới từ khi nào vậy?”.

      “Hơn năm giờ.”

      “Hả?” Triệu Yên Tích sửng sốt: “Vậy cậu cứ ở gác đợi mãi thế à, ở chỗ phòng Nam? Thế… hai người ở chung với nhau lâu như vậy à?”.

      Lương Nghiên “ừm” tiếng rồi nhắc nhở: “Nhìn đường ”.

      Triệu Yên Tích chân theo nhưng đầu óc cứ ngơ ngẩn.

      được vài phút, ấy cuối cùng cũng nhận ra chút bất thường.

      Bứt rứt mãi, Triệu Yên Tích mới hỏi với vẻ chắc chắn: “Hai người, hai người… như mình nghĩ sao?”.

      “Cậu nghĩ cái gì mới được?”

      Triệu Yên Tích nghẹn lời, mặt đỏ bừng, rồi dứt khoát bất chấp tất cả: “Người cậu thích lẽ nào chính là Nam này?”.

      “Ừm, chính là ấy.”

      “…”

      ngờ Lương Nghiên thừa nhận thẳng thắn như vậy, Triệu Yên Tích như bị dội bom.

      Về tới nhà rồi mà ấy vẫn chưa hoàn hồn trở lại, chấn động này quả hơi lớn.

      Lương Nghiên tắm, ấy ngồi trong phòng khách nghĩ đông nghĩ tây, liên kết mọi việc lại với nhau, cuối cùng cũng có chút manh mối. Chẳng trách ấy cứ cảm thấy có gì đúng.

      Lương Nghiên từ nhà vệ sinh ra, thấy Triệu Yên Tích ngồi đó hết nhíu mày lại thở dài thườn thượt.

      “Cậu sao thế?”

      Triệu Yên Tích buồn rầu : “Lương Nghiên, chúng ta phải với nhau chuyện này”.

      “Chuyện nào?”

      “Chuyện tình cảm của cậu.”

      “Có gì phải ?” Lương Nghiên hiểu: “Mình theo đuổi thành công rồi, cũng báo cáo với cậu rồi, còn chưa đủ?”.

      Triệu Yên Tích hiểu tính khí của , cũng muốn chọc cho bùng nổ, bèn từ từ dụ dỗ: “Lần trước chẳng phải cậu người ta có người , cậu theo đuổi nữa sao?”.

      “Đó là hiểu lầm, mình nhầm lẫn.”

      “…”

      Triệu Yên Tích ngẫm nghĩ rồi lại hỏi: “ Nam này… bao nhiêu tuổi rồi?”.

      “33 tuổi.” rồi Lương Nghiên lại chữa: “ đúng, 34 tuổi, tháng này ấy đón sinh nhật rồi”.

      Triệu Yên Tích thảng thốt.

      “Lớn hơn cậu giáp đấy!”

      “Thế nên?”

      Triệu Yên Tích á khẩu vì biểu cảm thờ ơ của Lương Nghiên.“Tuổi ấy… cậu cảm thấy ấy hơi già à?”

      “Cậu thấy ấy có già ?”

      “Ờ , cái này… Bây giờ chưa nhìn ra, sau này, tới năm ấy bốn mươi, năm mươi tuổi, già lắm.”

      Lương Nghiên nhíu mày: “Còn lâu mới tới, cậu lo làm gì?”.

      Chẳng phải mình lo cho cậu sao?

      Triệu Yên Tích chỉ dám mắng thầm trong bụng. Đắn đò hồi, ấy ghé sát lại: “Bọn cậu… tới bước nào rồi?”.

      “Hôn rồi.”

      Lương Nghiên thẳng vào phòng, buồn quay đầu lại.

      “…”

      Cuộc đối thoại chấm dứt vì thiếu hợp tác của Lương Nghiên.

      Triệu Yên Tích khuyên được, dỗ chẳng xong đành bắt đầu tự an ủi: Dù sao mối tình đầu cũng chẳng có kết quả gì đâu, Lương Nghiên có lẽ chỉ nhất thời thấy hứng thú với Thẩm Phùng Nam. Lương Nghiên còn , thể nào vài năm rồi cưới luôn được.

      Nghĩ vậy, cũng còn gì lo lắng nữa, chỉ là lần đương thôi mà.

      Dù thế nào, Lương Nghiên còn rất nhiều tuổi xuân để hoang phí. Cho dù Thẩm Phùng Nam năm năm cũng mới 25 tuổi, người bị lỡ dở kiểu gì cũng phải Lương Nghiên.

      Triệu Yên Tích thừa nhận suy nghĩ này tốt lắm, nhưng tâm trạng của ấy cũng vì nghĩ thấu được điểm này mà thoải mái phần nào. Hết cách thôi, con người ai cũng ích kỷ, mặc dù Thẩm Phùng Nam cũng là người tốt, nhưng ấy chỉ có thể quan tâm tới Lương Nghiên.

      Sau khi xác định quan hệ, cách thức qua lại giữa Lương Nghiên và Thẩm Phùng Nam có chút thay đổi, tuy chưa ràng. Lúc rảnh họ hẹn hò ăn, cũng từng xem phim lần. Còn đa phần, ai bận việc người nấy. Tối nào Lương Nghiên cũng tới đón Triệu Yên Tích, thi thoảng bắt gặp những hôm đèn tầng còn sáng, lên gặp , nhưng chỉ chuyện vài phút ngắn ngủi.

      Tháng mười trôi qua, trời càng rét lạnh.

      Thời gian ôn thi của Triệu Yên Tích bước vào giai đoạn nước rút, tuần học hai lớp cấp tốc.

      Khoảng thời gian này Lương Nghiên cũng đủ rảnh để quan tâm tới Triệu Yên Tích. Lịch trình cuối năm của thầy Chung khá bận rộn. Có mấy hội nghị thầy ấy có thời gian tham gia, gần như đều là và Trần Nhượng thay nhau. Đến giữa tháng, Lương Nghiên có nhàn hơn chút, muốn tìm Thẩm Phùng Nam, ai ngờ lại bị gọi về.

      Lần này tỉnh, còn là nơi Lương Nghiên muốn đặt chân tới nhất, Bắc Kinh.

      Nếu Trần Nhượng rảnh, Lương Nghiên đẩy cho ta. Tiếc là đàn họ Trần gần đây bận học, lại là cuối kỳ, việc gì cũng bám lấy nên thực có lý do để thoái thác.

      Buổi tối trước ngày lên đường, Lương Nghiên tới tìm Thẩm Phùng Nam. Vừa ra khỏi cửa nhận được điện thoại của .

      hỏi: “Ở nhà ?”.

      “Em vừa ra ngoài.” Lương Nghiên đáp: “ định tìm ”.

      Đầu kia Thẩm Phùng Nam bật cười: “Trùng hợp quá, ở dưới nhà em”.

      Lương Nghiên chạy xuống, bên đường có bóng người. chạy qua: “ tới khi nào vậy?”.

      “Vừa tới thôi.”

      Thẩm Phùng Nam nhìn : “Có lạnh ?”.

      “Vẫn ổn.”

      thôi.”

      Thẩm Phùng Nam đưa tay, Lương Nghiên nắm chặt lấy.

      Họ ra ngoài khu nhà, Lương Nghiên hỏi: “Chúng ta đâu đây?”.

      uống chút gì .”

      Bên cạnh khu nhà có quán café.

      Họ ngồi ở vị trí sát cửa sổ. Thẩm Phùng Nam gọi café, Lương Nghiên kể cho chuyện ngày mai phải .

      Nghe xong, Thẩm Phùng Nam hơi ngạc nhiên: “Tới Bắc Kinh?”.

      “Vâng.”

      “Ở đó mấy hôm?”

      “Năm hôm, nhưng ngay tối đó chắc chưa về kịp, vẫn còn phải ở lại ngày.”

      Thẩm Phùng Nam nhẩm tính: “Vậy tức là 21 về?”.

      “Ừm.”

      “Trùng hợp vậy.” cười: “Ngày kia , cũng định trước về ngày 21”.

      cũng tới Bắc Kinh?” : “Có việc sao?”.

      Thẩm Phùng Nam gật đầu: “Có chút việc, với lại em ở đó, tiện đường ghé qua thăm nó”.

      Lương Nghiên hiểu rồi. từng có em .

      Thẩm Phùng Nam hỏi: “Em đặt vé ngày về chưa?”.

      “Vẫn chưa.”

      “Vậy đừng đặt vội, đến lúc đó với .”

      “Được.”

      Uống café xong, ngồi thêm lúc rồi họ cùng về.

      Thẩm Phùng Nam đưa Lương Nghiên đến dưới tòa nhà.

      “Lên nhà , ngày mai đợi qua đưa .”

      cần đâu, em bắt xe ra bến xe là được mà.”

      Lương Nghiên lần mò trong túi áo lông chim chiếc hộp, rồi đưa .

      “… Đây là gì vậy?”

      “Quà sinh nhật.”

      Thẩm Phùng Nam hơi bất ngờ, nghe Lương Nghiên : “Lần trước chưa đưa , vì em hiểu lầm có bạn ”.

      nhét chiếc hộp vào túi áo .

      “Em lên đây, lái xe về cẩn thận.”

      Vẫn như mọi lần, xong, lại thơm lên má .

      “Tạm biệt.”

      quay người định lên gác.

      “Lương Nghiên.” gọi tiếng.

      Lương Nghiên quay đầu, Thẩm Phùng Nam từ phía sau ôm chặt lấy .

      Đèn cảm ứng hành lang bỗng nhiên phụt tắt.

      Lương Nghiên quay lại ôm chặt .

      Trong bóng tối, Thẩm Phùng Nam vuốt ve khuôn mặt rồi cúi đầu hôn…

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :