1. Tất cả những truyện có nguồn từ diễn đàn LQĐ thì ko cần xin phép

    Những truyện của bất kì wordpress, web hay forum khác phải được sự cho phép của chính chủ và post sau chính chủ 5 chương hoặc 5 ngày

    Không chấp nhận comt khiêu khích, đòi gỡ truyện hay dùng lời lẽ nặng nề trên forum CQH. Nếu có sẽ bị xóa và ban nick vĩnh viễn!

    Quản lý box Truyện đang edit: banglangtrang123

       
    Dismiss Notice

Tìm chồng- Minh Nguyệt Thính Phong (45/116)

Thảo luận trong 'Truyện Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Tìm chồng- Minh Nguyệt Thính Phong

      Độ dài: 116 chương
      Người dịch: kero
      Editor: papu


      Nguồn: http://www.lwxs.net/books/8/8905/
      ~~~
      Giới thiệu:
      nàng có tế bào lãng mạn được Nguyệt Lão thông báo phải tự đem chân mệnh thiên tử của mình về, nếu cả đời độc đến già


      Nhưng cái gã chết tiệt đó hình dáng ra sao? biết.

      Tính cách như thế nào? biết.

      Làm nghề gì? biết

      tìm có được ? Đương nhiên là được.

      Người luôn tin vào logic như Tô Tiểu Bồi lần này gặp ca khó đỡ rồi.


      Nội dung: Xuyên , duyên trời định, tình cảm gắn bó
      LạcLạc thích bài này.

    2. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Chương 1:


      “Xin chào, ta là Nguyệt Lão”

      Tô Tiểu Bồi gọi điện báo cáo kết quả chiến đấu cho người nhiệt tình sắp xếp việc xem mắt cho mình đột nhiên có thanh niên ngồi xuống chiếc ghế trước mặt, lại còn thân thiện tự xưng danh tính.

      Tô Tiểu Bồi nhìn ta, nhíu mày.

      Trời ạ, hai hiệp còn chưa đủ sao,còn hiệp ba nữa?

      Có người nhấc máy, Tô Tiểu Bồi lơ chàng trước mặt, tập trung chuyện với bà .

      “Xin báo cáo đại nhân, nhiệm vụ hoàn thành rồi. gặp cả hai . người tím cả mặt chạy mất đến hóa đơn còn thèm trả. người vùng vằng giận dỗi đỏ con mắt rồi bỏ luôn, chỉ trả nửa tiền cà phê của .”

      Tô Tiểu Bồi vừa vừa nhìn chỗ ngồi trước mặt: “Giờ lại thêm người nữa đến, là họ Nhạc. à, có tăng đối thủ cũng phải với cháu chứ.”

      “Họ Nhạc? có giới thiệu người nào họ Nhạc cho cháu đâu?’’. Qua điện thoại, giọng Tô Lệ rất đỗi ngạc nhiên, nhưng ngay lập tức phản ứng lại với nghe điện, giọng bà tự chủ được mà nhất thời cao lên “Cái gì mà tím cả mặt chạy mất, cái gì mà vùng vằng giận dỗi đỏ cả mắt chứ hả? Cháu làm cái gì nên làm rồi hả? Có phải lại như lần trước rồi ? với cháu biết bao nhiêu lần rồi, đừng có cư xử như con nhím nữa, con phải ra dáng con chứ, phải từ tốn, phải nhàng dịu dàng, phải có lễ độ, có phải cháu lại bỏ ngoài tai những lời ?”

      “Cái này làm sao mà trách cháu được.Cái tím tái mặt mũi đó, lão ta mong cháu kết hôn rồi vẫn tiếp tục làm, vì muốn hai người độc lập về kinh tế, tiền ai người đấy tiêu. Cháu bèn hỏi tháng ta kiếm được bao nhiêu? Sau đó cháu cháu còn kiếm được hơn cả . Còn có, có ai muốn lấy ta chưa? Rồi cháu cổ vũ ta tiếp tục làm việc bởi thu nhập của ta có gì đáng để tự hào đâu?”

      Tô Lệ ở đầu dây bên kia vỗ trán, bà biết mà, sớm biết mà.

      Tô Tiểu Bồi tiếp “Trận thứ hai với mắt đỏ câu nào ta cũng nhắc đến mẹ mình, bà ấy thích nấu cơm, hỏi xem cháu nấu nướng thế nào; lại bà ấy thích vận động buổi sáng, cháu tốt nhất là sáng nào cũng đến mà bộ ở công viên cùng mẹ ta; rồi tiếp tối nào mẹ ta cũng xem tivi, cháu đừng có mà tranh giành với bà ấy. ta cứ liến thoắng hồi, cháu bèn hỏi, nếu cháu lấy mẹ ta bác trai bên nhà liệu có ngại ? ta bày ra cái bộ dạng bị bắt nạt rồi trừng mắt nhìn cháu, bảo cháu chuyện quá khó nghe. ta bao nhiêu câu cháu mới mở mồm mỗi câu thôi kia mà, còn giả vờ yếu đuối cho ai xem chứ?”

      Tô Tiểu Bồi năm nay 27 tuổi, theo lẽ thường tình người lớn trong nhà vội vàng tìm đối tượng cho âu cũng là điều dễ hiểu và chẳng có lý gì để phản đối, nhưng đừng có càng giới thiệu càng đào ra “hoa thơm cỏ lạ” như vậy chứ, cùng có lòng tự tôn kia mà.

      Tô Tiểu Bồi vừa vừa nhìn cái họ Nhạc trước mặt, thế rồi cái này còn chưa chạy mất dép à?

      ta vẫn ngồi yên tại chỗ, vẫn còn nhẫn nại ngồi đợi. Bắt gặp ánh nhìn của còn lịch cười đáp lại. Tâm trạng Tô Tiểu Bồi vui vẻ gì, bỏ lơ ta qua bên luôn.

      Tô Lệ thở dài qua điện thoại “Để lại với mấy người bạn, giới thiệu những người như này hợp lắm.”

      “Đúng thế, hiểu được cháu tốt quá ạ” Tô Tiểu Bồi nhân cơ hội “Nếu thế hiểu thêm cho cháu tí nữa. Tối nay tâm hồn mong manh dễ vỡ của cháu bị tổn thương sâu sắc dẫn đến hình thành chướng ngại tâm lý, cho cháu nghỉ ngơi vài tháng, việc xem mặt cứ từ từ được ạ.”

      “Chướng ngại gì?” Tô Lệ ngẩn ra, rồi gầm lên đến rung cả trần nhà “ Cháu bớt bày mấy cái trò mèo này ra với , người phát bệnh thần kinh phải là mấy cậu xem mặt với cháu mới đúng.”

      làm cháu áy náy quá. Đây cũng là kiểu thương tổn về tinh thần mà, cháu cần điều chỉnh và nghỉ ngơi thời gian ạ.”

      “Cháu đừng có mơ! Cháu trốn tránh hai tháng rồi, đừng có lấy cớ nữa! Tiểu Bồi à, cháu nghe này, cháu cũng lớn rồi, còn bé bỏng gì nữa đâu, cũng phải tính toán cho bản thân chứ, cứ thế này chả mấy mà thành phụ nữ trung niên đấy….” Tô Lệ trút hết tâm can, chỉ muốn lắc lắc vai cái đứa cháu biết nghe lời kia mà khuyên bảo nó.

      “Thôi, thôi ạ” Tô Tiểu Bối điếc hết cả tai. Đến giai còn chưa có, sao đến chuyện sinh con rồi.

      “Còn có mẹ cháu nữa, cháu đừng có bày trò với nữa. Mẹ cháu cứ tưởng cháu tốt lắm…”

      Quá được, hẳn đến chuyện mẹ rồi.

      Tô Tiểu Bồi nhăn mặt “ ơi, mệt rồi đúng ạ, uống ngụm nước nghỉ ngơi , cháu cúp máy đây, điện thoại bận liên tục, cháu thể chiếm máy mãi thế được, chào nhé. với mấy người giới thiệu bạn cho cháu cũng nghỉ ạ, mấy hôm nữa cần dẫn ai đến gặp cháu đâu. Cháu đổi công việc mới, cực kì bận ạ. Ôi, điện thoại mất tín hiệu rồi…A Nhạc bên này vẫn chưa , thế để cháu với ta mấy câu. Cháu cúp máy đây, chào ạ.”

      đợi Tô Lệ đáp lời, Tô Tiểu Bồi nhanh như cắt cúp máy. Nhướn mắt lên, cái Nhạc kia vẫn ngồi đó, nhẫn nại đợi .

      Tô Tiểu Bồi có lòng nào mà ứng phó với cái này. Nếu phải người mà Tô Lệ bảo đến xem mặt cần phải lãng phí thời gian giả bộ ân cần niềm nở nữa. Tuy luôn bị mắng là chẳng bao giờ có thành ý, nhưng chỉ có trời thấu phải tận tâm cố gắng vượt cả sức tưởng tượng của bản thân rồi.

      Tiếc thay, chàng này quan tâm đến sắc mặt của Tô Tiểu Bồi, thậm chí còn cầm luôn cả hóa đơn của Tô Tiểu Bồi, sợ rời luôn.

      ta “Tô Tiểu Bồi, ta đến thông báo cho chuyện quan trọng. Xin hãy lắng nghe cho lời tôi, chuyện này liên quan đến hạnh phúc nửa đời sau của đấy.”

      Chuyện quan trọng?

      Tô Tiểu Bồi giật thột. Gần đây, cả đời có mỗi chuyện được coi là quan trọng? Chẳng lẽ là nó sao?

      lặng im, vờ như quan tâm bấm bấm điện thoại, thực ra thầm chụp ảnh người trước mặt. Trong lòng thầm chuẩn bị, nhất định phải lưu lại dấu vết này.

      “Ban nãy tên gì?” thông tin về bức thêm vào chữ “Nhạc”, đợi cho chàng kia báo lại tên tuổi.

      “Nguyệt Lão”

      “Nhạc gì?” Tô Tiểu Bồi nhíu nhíu mày, có phải nghe lầm rồi ? Hay là cái người này ban nãy thấy xem mặt nên giờ đến để bày trò giễu cợt?

      “Chính là Nguyệt Lão, người vẫn quản chuyện nhân duyên của con người trong truyền thuyết ấy.”

      Tô Tiểu Bồi tắt điện thoại, đích xác là có người đến chơi đùa rồi.

      “Tôi biết rồi.” bỏ điện thoại lại vào túi, chuẩn bị “Cũng chính là nhân viên môi giới hôn nhân.” bình thản , tỏ vẻ gì là quan tâm.

      ”. ta đổi giọng nghiêm túc “ đúng ra tôi phải gọi là thanh tra quản lý việc thực thi nhân duyên của con người.”

      Lại còn là cấp bậc thanh tra nữa? quả đúng theo kịp trào lưu mới, biết rằng mấy chiêu bắt chuyện của đàn ông thay đổi đến bước này rồi.

      Tô Tiểu Bồi chộp lấy hóa đơn, đứng dậymuốn .

      “Tô Tiểu Bồi, 7 giờ 13 phút ngày 13 tháng 7 đường Ngô Đồng cửa Bắc xảy ra vụ tai nạn xe cộ. Hai chiếc xe đó đâm nhau ngay trước mắt , có còn nhớ ?”

      Tô Tiểu Bồi ngừng lại, tất nhiên là nhớ.

      Ngày 13 tháng 7 là ngày giỗ của cha , đường Ngô Đồng là nơi ông gặp tai nạn.

      đương nhiên nhớ .

      Hôm đó là thứ sáu, sau khi tan làm, luôn cố ý qua đó, đứng đường nhìn nơi mà cha ngã xuống để nhắc nhở bản thân được quên. lơ đãng suy nghĩ, hai chiếc xe đâm sầm vào nhau làm chợt bừng tỉnh.

      Chuyện như thế này làm sao mà quênđược?

      Tô Tiểu Bồi ngồi lại, muốn nghe xem người kia muốn cái gì? Chẳng lẽ chuyện này còn có quan hệ đến cái chết của cha sao? nhiều năm như vậy, vẫn chưa tìm ra manh mối liên quan đến hung thủ.

      Người kia hắng hắng giọng, đáp lời mà “Tai nạn đó khiến người chết người bị thương. Trách nhiệm được xem là do người qua đời kia vội vàng vượt đèn đỏ, nhưng đây phải điều chính mà ta muốn với . Người bị thương mới là vấn đề chính.”

      Tô Tiểu Bồi chăm chỉ lắng nghe, ngườibị thương này và chuyện kia có liên quan gì?

      “Những lời ta sau đây nghe cho , ta tên là Trịnh Giang Dực, giờ năm ở phòng chăm sóc đặc biệt tầng VIP số 25 bệnh viện số hai, phải tìm ta, càng nhanh càng tốt.

      “Tìm ta làm gì” Tô Tiểu Bồi theo thói quen rút quyển sổ ra ghi lại những điều nghe được.

      cần hiểu ta mới có thể tìmđược người.”

      Tô Tiểu Bồi ngẩn ra: “ phải ta ở phòng bệnh sao?”

      ta ở trong phòng bệnh, nhưng trong trạng thái hôn mê.”

      “Vậy tìm ta có ích gì chứ?”

      nghe ta đây, thế gian này phải những thứ như trước nay vẫn thấy đâu. Bảo toàn năng lượng, thời gian và gian giao hòa, hai tầng gian này phải gắn bó chặt chẽ và giao thoa thế giới này mới có thể duy trì được vĩnh hằng.”

      Đúng là mấy lời quỷ quái, Tô Tiểu Bồi nhíu mày.

      Nguyệt Lão nghĩ nghĩ rồi giải thích“ cách đơn giản, có thể tưởng tượng hai thế giới giống như hình vẽ bát quái, do hai phần cùng nhau luân chuyển để bảo toàn năng lượng.”

      “Thế à?” Tô Tiểu Bồi bắt đầu thấy người trước mặt mình có vấn đề về thần kinh. Nhưng như vậy lại làm nhẫn nại lại “ Nhạc, cái lý luận này của thâm sâu ảo diệu quá, tôi thể hiểu được, có thể ngắn gọn lại và vào nội dung chính luôn được ?”

      “Đây chính là nội dung quan trọng mà, rất quan trọng đấy.”Nguyệt Lão vẻ mặt vô tội “Hơn nữa việc cũng xem là phức tạp lắm, trắng ra Trịnh Giang Dực là người định mệnh của đời , hai người vốn nên tình cờ gặp gỡ lần đầu vào ngày 13 tháng 7 đó rồi phát triển tình cảm, nhưng tai bay vạ gió thế nào mà hai người bỏ qua nhau, lỡ mất cơ hội.’

      Hả? Tô Tiểu Bồi trong lòng khiếp sợ,nhưng vẫn cố duy trì vẻ mặt ổn định.

      Do đặc điểm nghề nghiệp, gặp ít người mắc chứng hoang tưởng, nhưng nội dung câu chuyện của bệnh nhân trước mặt này cũng mới mẻ. Những lời vô lý đến thế mà sao ta có thể ra chân thành như vậy nhỉ. nhìn kỹ vẻ mặt của ta, thầm đoán bệnh trạng của ta nghiêm trọng đến mức nào.

      “Vụ tai nạn đó ta vốn dĩ bỏ mạng nhưng chỉ vì duyên phận của ta với quá sâu sắc nên mệnh của người đó vẫn chưa thể tuyệt, vẫn còn lưu luyến lại hơi thở. Nhưng hậu quả thực rất nghiêm trọng, ta bị đưa tới thế giới song song khác. Trước đây ta bận xử lý vụ của người khác, chú ý đến nên giờ mới nhận thấy.Ta vốn muốn xử lý đơn giản, gỡ bỏ mối liên quan giữa hai người, để hai người bỏ qua nhau tìm duyên phận mới. Khổ nỗi dây tơ hồng của hai người quấn quá chặt, ta có cách nào gỡ rời chúng ra được. Lại phải , thời gian công tác của ta dài, chuyện thế này là lần đầu tiên ta gặp phải. Đoạn dây tơ hồng đó ta vẫn thể chặt đứt, bởi nếu duyên phận vài đời của các người cũng bị hủy , dây tơ sau khi bị chặt đứt mất rất lâu mới có thể hồi phục lại và tìm duyên mới, muốn quấn lại cũng phải chuyện dễ dàng. Ta như vậy hiểu tính nghiêm trọng của vấn đề chưa?”

      Tô Tiểu Bồi gật gật đầu, đóng quyển sổ lại. Tính nghiêm trọng của vấn đề phải biết, bản thân với tư cách là bác sĩ tâm lý có trách nhiệm với nghề, thấy người trước mặt này thực cần được giúp đỡ.

      “Thưa Nguyệt Lão, từ bao giờ anhbắt đầu nhận thức được mình là thanh tra quản lý việc thực thi nhân duyên của con người”

      Nguyệt Lão trợn tròn mắt, lại bày ra cái nhìn vô tội tin ta à? nhất định phải tin ta! Nếu lôi được cậu ta dậy hậu quả tồi tệ ngang ngửa với việc chặt đứt dây tơ hồng. Hai người vài kiếp vô duyên, đến được với nhau, đơn đến tận cuối đời. Bất kể xem mặt bao nhiêu lần, cố gắng đến đâu cũng có được duyên phận tốt, có dù miễn cưỡng kết hôn cũng nhất định hòa hợp, cuộc sống thuận lợi, thê thảm vô cùng.

      xác định tôi tên là Tô Tiểu Bồi sao?”

      Câu hỏi ngược lại này của Tô Tiểu Bồi làm Nguyệt Lão ngẩn ra “Chẳng lẽ phải? Đừng là nhầm rồi chứ. “Ban nãy khi xem mặt, người con trai kia gọi là Tô Tiểu Bồi.”

      Tô Tiểu Bồi gật gật đầu, xem ra người này biết , mà chỉ thấy xem mắt.

      “Ngày 13 tháng 7, gặp tai nạn giao thông ở đường Ngô Đồng?”

      “Đúng thế.” Nguyệt Lão thành đáp lời “Duyên trời định gặp gỡ, ta nhất định phải nhớ kỹ để tránh gặp chuyện ngoài ý muốn. xem, chuyện như của chính là ngoài ý muốn đấy.”

      Tô Tiểu Bồi gật gật đầu, người này nhờ tai nạn mà thấy nên biết được , lần này gặp lại, nghe đến tên nên mới cùng mấy chuyện này. chỉ thắc mắc nguyên nhân kích thích khiến ta trở nên hoang tưởng là gì.

      Tô Tiểu Bồi lục túi, lấy ra tấm danh thiếp đưa cho Nguyệt Lão “Tôi còn làm bác sĩ tâm lý nữa, nhưng có thể giới thiệu bác sĩ này cho . tìm người này, ta giúp đỡ . có thể với ta về chuyện tình, chuyện duyên, về người định mệnh của ta, cả dây tơ hồng nữa, sao đâu, cứ nhiệt tình . là tôi giới thiệu, nhất định người ta giảm giá cho .”

      Nguyệt Lão ngốc luôn, tự chủ được mà nhận lấy.

      “Nhớ là nhất định phải khám đấy”Tô Tiểu Bồi chép miệng, thấy mình cũng ân cùng nghĩa tận lắm rồi. đứng lên, cầm hóa đơn đến quầy thanh toán, chuẩn bị .

      Nguyệt Lão thấy ấy dứt khoát như thế bèn ngẩn ra, nhưng rất nhanh liền đuổi theo.

      “Tô Tiểu Bồi, nghe ta đây, ta đùa với đâu. Duyên phận của với Trình Giang Dực ràng buộc quá sâu đậm, chỉ có mới thức tỉnh được ta, nhất định phải đem ta quay lại, nếu cả đời này đơn trơ trọi mình. A, nếu mà dây tơ hồng đứt, là mấy đời mấy kiếp đấy….”

      “Cảm ơn.” Tô Tiểu Bồi trả xong tiền cà phê liền bước về phía xe của mình.

      “Ta xin lỗi vì để muộn thế này mới thông báo cho , ta biết mọi chuyện diễn ra như vậy. Ta chưa từng gặp chuyện như của bao giờ. Thời gian còn nhiều nữa, mau đến bệnh viện thăm Trình Giang Dực . cần hiểu về ta nhiều hơn, biết bao giờ bị lôi đến cái thế giới song song kia đâu, nếu có chuẩn bị làm sao tìm được ta?”

      “Cảm ơn , Nguyệt Lão. Vất vả cho quá, đừng quên gọi điện thoại cho vị bác sĩ kia nhé.’’ Tô Tiểu Bồi vừa để ý đề phòng, xác định người này có ý định tấn công , xung quanh có động tĩnh gì khác thường liền mở cửa xe, bay nhanh vào ghế lái.

      hoài là phải mang người ta trở lại, hồi lại là bị đưa , câu trước đá câu sau, bệnh trạng của cái này khiến người ta lo lắng.

      Nguyệt Lão đuổi theo xe, lớn tiếng “Nếu như phát bị kéo theo đừng sợ, có chuyện gì đâu. Chỉ đừng quên, nhất định phải nắm chắc cơ hội tìm cậu ta, mang cậu ta trở về. Giờ ta tìm được nhiều tin tức lắm, đợi khi nào ta rang mọi chuyện hơn cho …. nhớ đấy, mau đến bệnh viện…..đừng sợ, tìm cậu ta …”

      Tô Tiểu Bồi nhanh chóng khởi động xe, bỏ lại cái Nguyệt Lão thần kinh kia xa tít tắp. Tiếng ta bị cản lại ngoài cửa xe, bóng hình cũng dần biến mất.





      Chương 2

      Tô Tiểu Bồi về nhà, cả đêm vô . Ngày hôm sau là cuối tuần, cần làm, cần xem mặt, đóng đô ở nhà nguyên ngày. tất nhiên đến cái bệnh viện kia, hơn nữa căn bản chẳng nghĩ đến chuyện đấy.

      Trước đây khi còn làm bác sĩ tâm lý, từng gặp bệnh nhân tự cho mình là người thống lĩnh của các sinh vật trong vũ trụ, nắm trong tay quyền sinh quyền sát mọi sinh vật của vũ trụ này. Mức độ như của cái Nguyệt Lão này còn chưa thấm vào đâu.

      Cho nên mặc kệ, cái gì mà xuyên rồi bệnh viện, ta tự .

      Tô Tiểu Bồi ở mình nên đồ đạc sắp xếp cũng quá gọn gàng, khắp nơi đều là sách và thông tin bệnh án. thích làm việc nhà, cũng khoái đàn ông, cảm thấy cuộc đời còn có mục đích khác.

      Cái tủ cạnh sô pha có bày rất nhiều ảnh, giá sách cũng có, đầu giường cũng có. Trong ảnh đều là hình của ba người nhà . Bức ảnh bên cạnh ghế sô pha là khi sáu tuổi, khi đó vui vẻ ngồi vai cha mình cầm theo quả bóng bay màu hồng. Mẹ đứng khép nép như chim bên cạnh cha, vẻ mặt tràn đầy hạnh phúc. Cha mặc cảnh phục, đẹp trai ngời ngời, miệng cười toe toét giống y như hình ảnh trongtrí nhớ của .

      Cha của Tô Tiểu Bồi là Tô Kiến An, cảnh sát. Năm đó, ông tham gia điều tra vụ án giết người hàng loạt, kẻ phạm tội đặc biệt thích sát hại nữ cảnh sát, liên tiếp gây nên ba vụ trong khoảng thời gian ngắn. Phía cảnh sát bất lực có cách nào, cuối cùng chỉ còn cách dẫn dụ đối tượng phạm tội. Nào ngờ việc này bị tội phạm biết được khiến Tô Kiến An, cảnh sát mặc thường phục tại trường bị giết hại.

      Năm đó Tô Tiểu Bồi mới mười bốn tuổi.

      Tô Tiểu Bồi rất cha mình, chuyện này gây lên ảnhhưởng rất lớn đối với . Cha chết nhưng sát thủ mãi vẫn lọt lưới làm cho đau thấu tận tâm can. thề bắt được tên giết người đó, khiến chịu trừng phạt của pháp luật.

      Từ Tô Tiểu Bồi lập chí muốn trở thành bác sĩ, Tô Kiến An rất ủng hộ, cũng rất tin tưởng con làm được. Bởi Tô Tiểu Bồi rất thông minh, kết quả học tập luôn rất tốt, thường xuyên xếp thứ nhất. Nhưng sau khi Tô Kiến An qua đời, Tô Tiểu Bồi muốn làm bác sĩ nữa, muốn như cha mình, làm cảnh sát

      Ý nguyện đó của bị Lí Phi, mẹ phản đối quyết liệt. Bà mất chồng, bà chịu nổi việc mất nốt đứa con duy nhất. Đối với bà, cảnh sát phải là nghề nghiệp bảo vệ chính nghĩa, truy bắt tội phạm mà là hiểm nguy và thương vong.

      Do vậy, việc trở thành cảnh sát của Tô Tiểu Bồi thể thành công. Bà Lý Phi thậm chí còn lời phẫn hận, chỉ cần bà còn sống ngày ngày đó Tô Tiểu Bồi đừng có mơ mà thành cảnh sát.

      Hai mẹ con cãi nhau biết bao nhiêu lần, rất phẫn hận với thái độ lạnh lùng đối việc báo thù cho cha của mẹ , thậm chí dọn đến nhà của ở để chống đối. Hai mẹ còn ồn ào cãi vạ ít.

      Nhưng rồi người xuống nước trước lại là Tô Tiểu Bồi, nghe lời mình khuyên, lại dọn trở về, cũng đồng ý với mẹ mình làm cảnh sát mà làm bác sĩ.

      Khi đó Lý Phi ôm lấy con khóc lớn, bà biết con thầm đưa ra quyết định, muốn làm bác sĩ, bác sĩ tâm lý.

      Tô Tiểu Bồi rất cố gắng, 23 tuổi lấy được học vị thạc sĩ, biểu rất tốt nên được các thầy và mọi người vô cùng chào đón. Nhờ vậy tham gia được vào rất nhiều lớp học nghiên cứu khác nhau, trong đó có môn học cực kỳ hứng thú: tâm lý tội phạm, phân tích hành vi, nghiên cứu vi phản ứng…

      Mục tiêu của rất ràng, muốn dùng tri thức ngành nghề để điều tra án, bắt tên hung thủ sát hại cha . Đương nhiên chuyện này cho mẹ, nghề nghiệp bác sĩ tâm lý này đối với vỏ bọc vô cùng tốt.

      Nhưng mọi việc cũng có ngày bị lộ, bởi vì Tô Tiểu Bồi lên báo.

      Tô Tiểu Bồi vừa học nghiên cứu tâm lý vừa làm việc cho phòng tư vấn tâm lý, nơi này có rất nhiều qua lại với bên cảnh sát, mà Tô Tiểu Bồi, với thân phận bác sĩ tâm lý giúp ích rất nhiều cho việc phá án của cảnh sát, đồng thời tham gia góp phần vào việc phân tích tâm lý và điều trị hướng dẫn cho bên cảnh sát. rất tích cực, phối hợp rất nhiệt tình, thậm chí còn góp công trong số án quan trọng nên cho dù tuổi đời còn trẻ cũng có được ít công danh.

      lần ra làm chứng cho vụ án giết người, ngờ sức ảnh hưởng của vụ án lại lớn đến mức thu hút chú ý của dư luận nên tên tuổi Tô Tiểu Bồi được lên mặt báo. Thậm chí người ta còn chụp lại ảnh lên tòa làm chứng. Đài báo làm ầm lên, tích cực về vai trò của Tô Tiểu Bồi trong vụ án đó, còn xưng tụng là “Chuyên gia tâm lý xinh đẹp chuyên phá án”

      Và rồi bị Lý Phi nhìn thấy.

      Chuyện này đúng là chọc vào tổ ong, bà Lý Phi rốt cục cũng hiểu tại sao con lại chuyển ra ngoài ở, hóa ra là sợ công việc của bị bà phát . Bà tức thể nào nhịn được, mắng cho Tô Tiểu Bồi trận nên thân.

      Hai mẹ con lại cãi nhau. Bà Lý Phi kiên quyết muốn con từ chức ở phòng tư vấn tâm lý, đổi công việc bình thường khác. Tô Tiểu Bồi nghe, hai mẹ con lại ầm ĩ mộtthời gian.

      Sau đó Lý Phi bị bệnh, của Tiểu Bồi Tô Lệ đứng giữa khuyên nhủ nên lùi bước, từ chức rồi chuyển sang làm phóng viên. Quan hệ hai mẹ con mới từ từ hòa hoãn lại.

      Chỉ là Lý Phi biết, Tô Tiểu Bồi lại chơi trò giả giả . Tuy rằng làm phóng viên nhưng vẫn thầm điều tra án hình . Cũng chính là tuy đổi thân phận nhưng vẫn tiếp tục hoạt động trong ngành cảnh sát

      Nhưng công việc này làm được năm liền bị lộ. Bởi Tô Tiểu Bồi nhận được thu uy hiếp của tội phạm, đối phương dọa nạt được điều tra tiếp về vụ án nọ, nếu cho biết tay. Bức thư đó sao mà lại vừa hay rơi vào tay Lý Phi khi bà đến tìm . Đây phải là chuyện thường, so với khi được lên báo bà Lý Phi còn kinh hoàng hơn.

      Khỏi , lần này lại làm được nữa rồi.

      Bởi Lý Phi , nếu tìm công việc làm cho bà yên tâm, bà chết cho xem.

      Tô Tiểu Bồi đương nhiên sợ mẹ mình tự vẫn, lời lúc giận giữ và lời lòng đều nhìn ra được, nhưng vẫn bị uy hiếp. Bởi trước khi mẹ chết, nhất định bị làm phiền chết.

      Tô Tiểu Bồi muốn về trường dạy học, với kinh nghiệm của vào trường dạy phải chuyện khó khăn. Tiến sĩ hướng dẫn cũng hy vọng về giúp đỡ ông. Nhưng bà Lý Phi đồng ý, cho rằng công việc này đủ bận rộn, mà vẫn còn luẩn quẩn trong cái vòng nghiên cứu tâm lý này nhất định quay lại đường cũ.

      Công cuộc đấu tranh của Tô Tiểu Bồi lại thất bại, cuối cùng mẹ sắp xếp cho vào làm biên tập trong nhà xuất bản. Chủ biên là bạn cũ của mẹ , nghe người đến là mỹ nữ chuyên nghiên cứu tâm lý học từng lên báo nên rất hào hứng. Gần đây truyền hình rất thịnh chủ đề nghiên cứu tâm lý nên ông ta muốn mượn cơn gió Đông này làm vài cuốn sách về nghiên cứu tâm lý, gói gói đẹp mắt là liền thành sách bán chạy. Người này chuyên về tâm lý, có danh có tiếng lại là trẻ, rất đáng để đầu tư, rất tốt.

      Mẹ và ông chủ biên đấy cũng biết phối hợp, giành cho đãi ngộ tồi. Cứ như vậy, việc “bán thân” của thế là xong.

      Tô Tiểu Bồi vì thế mà thích thú, lại căm ghét cái công việc biên tập lương thấp mà mệt nhọc, nên dẫn đến trận mắng mới của bà Lý Phi. Bà lương cao cũng dùng vào đâu, rồi tiếp làm việc mệt nhọc, thế có mệt bằng liều mạng với bọn tội phạm ?

      Tô Tiểu Bồi muốn rằng trước nay chưa từng chính diện đụng độ với tội phạm, đến liếc qua cái cũng chưa từng, nhưng nhìn mẹ phản ứng kích động như thế, lời ra đến miệng lại nhịn xuống.

      chung, cuối cùng Tô Tiểu Bồi dừng chân tại nhà xuất bản đó, nản lòng, thỏa hiệp tạm thời có thể chấp nhận được. Hơn nữa chủ biên rất hứng thú với kinh nghiệm của , cũng lại rất hào hứng với những nội dung liên quan đến tâm lý. Như vậy nếu có cơ hội, thuyết phục ông ấy làm sách về tâm lý tội phạm, đến khi đó lại có cớ để tham gia vào việc điều tra tên sát nhân kia.

      Đến nay vào làm được ba tháng, công việc bận rộn, thuận lợi suôn sẻ có gì buồn vui nổi bật. Nhưng mẫu thân đại nhân và bà quý của lại bắt đầu tập trung vào chuyện hôn nhân đại của Tô Tiểu Bồi.

      Có lẽ họ nghĩ chỉ cần lập gia đình tức khắc an phận.

      Thế nên xem mặt, xem mặt, liên tiếp xem mặt.

      Tô Tiểu Bồi dám , bởi Lý Phi nếu ngoan ngoãn xem mặt chuyển đến ở với .

      Cái này còn có hiệu quả hơn lời dọa chết hay dọa đánh gẫy chân.

      Tô Tiểu Bồi ngoan ngoãn nghe lời, cứ đúng giờ đúng lúc là gặp đàn ông. Thế nhưng mà xem xem rồi, song mấy kia nhìn thuận mắt, những nhìn hợp mắt, còn làm cho họ tức chết luôn.

      Tô Tiểu Bồi thấy đó phải lỗi của , sao đànông bây giờ IQ cao EQ lại càng thiếu khiến cho cảm thấy vô cùng nuối tiếc.

      Tô Tiểu Bồi nằm giường, nghĩ đến việc mai lại phải làm. Mấy tháng nay chẳng làm nên trò trống gì, cũng làm biểu đồ kinh nghiệm, chẳng có hứng thú với bất kỳ việc gì nên hiệu suất công việc quả cao. Cuộc họp mỗi tuần chỉ có thể nghe, chọn chủ đề cũng biết nên đưa ra cái gì hợp, tổng hợp lại đề ra hai cái đều được thông qua. Chủ biên cuộc họp ngày mai cùng chuyện với về điểm mạnh của để sử dụng nó cách tốt nhất, đưa ra vài quyển sách.

      Tô Tiểu Bồi thở dài, sau khi xác định lại chuông báo thức đặt rồi, điều hòa nhiệt độ để vừa rồi, nhìn lại bức ảnh cha mẹ cười ngọt ngào ở đầu giường xong, đặt đầu lên gối. Đột nhiên lại nghĩ đến lẽ ra nên mời cái Nguyệt Lão thần kinh kia đến chuyện với mẹ , để bà hay người trời định của giờ thành ra người thực vật, chẳng còn hy vọng sống nữa, cho bà đỡ bận rộn thay sắp xếp xem mặt. Cái hoạt động mỗi tuần lần này khiến cho mệt chết được.

      nghĩ ngợi lung tung rồi ngủ thiếp .

      Cũng biết bao lâu đột nhiên tỉnh lại.

      là tại sao, nhưng cảm thấy như mình ở trong mơ vậy

      Hơi hơi lạnh, có làn gió thổi qua. mơ mơ hồ hồ muốn kéo chăn nhưng đột nhiên phát mình phải nằm, mà là bò sấp.

      Giật mình, mở trừng mắt, suýt nữa ngã xuống đất,sợ hết cả hồn.

      Cách đó xa có đám lửa, cạnh đó có hai người ngồi, nam nữa.

      Mặc đồ cổ trang.

      Tô Tiểu Bồi trừng trừng mắt, tỉnh táo lại.

      Ngẩng lên nhìn ánh trăng sang vằng vặc, lại cúi đầunhìn đống lửa rừng rực phía xa, còn bản thân thân cây rất cao.

      Mặc nguyên bộ quần áo ngủ Winnie the Pooh.

      Tô Tiểu Bồi lại mở lớn mắt, thầm lặng nhìn bốn phíaxung quanh. Đây là cánh rừng dầy đặc, gió thổi qua kẽ lá tạo nên những thanh xào xạc. có bất kỳ động tĩnh gì khác, ngoài hai người bên đống lửa kia còn bất cứ ai.

      Tô Tiểu Bồi lạnh nổi cả da gà, giấc mơ này cũng thậtkỳ quặc.

      Lúc này, hai người phía bên kia cất tiếng .

      nương đỡ hơn rồi chứ?”

      Là giọng nồng đậm thuần phác của chàng trẻ tuổi, rất có sức hấp dẫn. Tuy nghe rất dễ chịu nhưng cũng thấy kỳ quặc.

      “Thiếp đỡ nhiều rồi, cảm tạ tráng sĩ cứu giúp.”

      Giọng cũng tồi, nhưng thanh kỳ quặcy như vậy

      Mà “thiếp”, rồi “tráng sĩ” là cái quỷ gì vậy?

      Tô Tiểu Bồi nhíu nhíu mày, tự dưng nhớ tới lời của Nguyệt Lão mắc chứng hoang tưởng nọ.

      “Nếu phát bị kéo , đừng sợ hãi, sẽkhông sao đâu.”

      là chết tiệt!!!

      Thiếp đây xuyên rồi…

      Tô Tiểu Bồi tưởng tượng mình ra những câu như vậy, lòng khao khát muốn đạp thẳng phát vào mặt Nguyệt Lão kia.

      Xuyên cái đồ quỷ ấy! là con người có học thức, có trình độ cơ mà.

    3. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Chương 3


      Tô Tiểu Bồi bình tĩnh lại, tiếp tục nhìn bốn phía.

      Mọi việc đều có tính logic của nó, chuyện trước mắt cũng nhất định có cách lý giải khoa học hợp lý.

      Mơ à? Hay là ảo giác?

      Nhưng xúc giác lại rất ràng,cũng nghe được bình thường, còn ngửi được mùi của những sinh vật trong rừng sâu và hương bùn đất, nơi đây trong lành. Được rồi, hơi xa rồi, tóm lại là mọi thứ đều rất chân thực, chi tiết và hoàn chỉnh, có bất kỳ sai sót nào.

      Tô Tiểu Bồi có cách nào thuyết phục bảnthân.

      xác định nhận thức về hoàn cảnhxung quanh của mình hoàn toàn có bất kỳ vấn đề gì, đây phải là mơ, cũng bị ảo giác.

      Thế là chuyện gì?

      Hai người phía kia vẫn trò chuyện.

      Tô Tiểu Bồi vừa ổn định hơi thở khống chế cảm xúc ,vừa dỏng tai nghe. Hai người này chuyện kỳ kỳ, dị dị, rất quái lạ, tuy thế nhưng nghe vẫn hiểu được.

      Hóa ra chàng kia qua ngọn núi này thấy được . này hai tháng trước bị sơn tặc bắt, giữ lại. nhẫn nhục đợi cơ hội, cuối cùng cũng tìm được thời cơ trốn thoát. Nhưng rừng sâu hiểm trở, hoảng loạn biết đường, may sao gặp được chàng tốt bụng kia cứu lấy, ta còn đồng ý đợi trời sáng đưa về nhà.

      Tô Tiểu Bồi nghe thấy mấy lời này nặng trĩu cả cõi lòng. Giời ạ, núi này còn có sơn tặc sao? nhìn phía dưới đất, dường như vẫn sợ hãi ôm lấy mình, hết sức cẩn thận dè chừng. Nhưng quần áo ấy vẫn còn đầy đủ, so ra còn chỉnh tề hơn hẳn Tô Tiểu Bồi.

      Tô Tiểu Bồi khẽ động cây, cúi đầu nhìn xuống dưới đất. Cái cây này rất cao, nếu mà rơi xuống gãy chân gãy cẳng biết làm thế nào. bò đến cành cây to lắm, cành cũng cách thân cây khá xa, vốn là tới, mà bò được đến cũng biết làm thế nào để xuống đất an ổn.

      Hơn nữa, chân vì lạnh, giày tất. Và còn chuyện xấu hổ hơn là chỉ mặc đồ ngủ, có mặc nội y.

      Tô Tiểu Bồi nhìn nhìn trướcđống lửa, lòng thầm thở dài, mình có phải mới giống người bị sơn tặc bắt giam ?

      Giờ nên làm cái gì đây?

      thể cứ nằm bò ở đây đợi tỉnh mơ được, thực tế tình hình của giống người chờ chết hơn. chân tay cứng đơ, toàn thân rét lạnh, cảm thấy sắp sửa bám nổi nữa rồi.

      Chẳng lẽ thực phải thử tí mùi vị của ngã mà chết sao?

      Ngã chết rồi liệu có tỉnh lại ?

      Tô Tiểu Bồi nhắm mắt lại, suy nghĩ cho cặn kẽ. Đêm trong rừng sâu tối như mực, trước mặt lại có hai người trò chuyện, cần nắm chặt cơ hội này.

      Còn chưa nghĩ ngợi xong xuôi đột nhiên nghe thấy tiếng của chàng trai kia “ nương?”

      Là câu hỏi.

      Tiếng nghe rất gần, ngay phía dưới .

      Tô Tiểu Bồi trừng mắt, nhìn người đàn ông bên đống lửa kia biết từ lúc nào đứng dưới gốc cây, ngẩng đầu nhìn lên .

      hề nghe thấy bước chân của ta.

      Hơn nữa, “ nương”? Cái này có gì cần nghi ngờ nữa sao? Ai có mắt đều nhìn ra là nữ.

      lại nhìn về phía đám lửa, gặp nạn kia cũng về phía bên này, khuôn mặt kinh ngạc. Nhất định là ngờ được cây này lại có người.

      Chà, so với kia quần áo của mình có chút kỳ quặc, kiểu tóc cũng đặc biệt, tóc hơi ngắn.

      nương” chàng kia lại gọi tiếp, lần này giọng điệu thêm khẳng định. Rồi lại hỏi tiếp “Sao nương lại ở đó?”

      Sao lại ở đây à?

      Câu này khó trả lời quá à.

      Tô Tiểu Bồi gắng che giấu hoảng loạn, nên gì bây giờ? Nhưng biết mình nên gì đó. Dù là mơ hay ảo giác cũng xuyên rồi, hai người trước mặt chính là giúp đỡ duy nhất có được nơi rừng sâu thăm thẳm này.

      muốn ngã chết, cũng muốn chết cóng vì bị treo ở chỗ này.

      Sao lại ở đây à? Đúng rồi!

      “Tráng sĩ”, Tô Tiểu Bồi mở lời, giọng có hơi khàn. hắng hắng giọng, lại gọi tiếng “Tráng sĩ.”

      Gọi thế này ngại quá, đổi thành “ gì ơi” được ?

      Người đàn ông kia gật gật đầu, thể ý nghe thấy, nhưng lại gì, đợi tiếp tục .

      Tô Tiểu Bồi nhìn kỹ mặt ta.Dưới ánh sang bập bùng của ngọn lửa, khuôn mặt đó có vẻ tử tế.


      Môi Tô Tiểu Bồi khép lại, chuẩn bị thốt ra cái từ “Thiếp”. Nhưng từ “thiếp” này còn khó xưng hơn cả “Tráng sĩ.” cố mãi mà thốt ra được, chỉ đành nghiến răng “Tráng sĩ cứu mạng.”

      Chương 4:

      Cứu mạng!

      Người đàn ông trẻ tuổi đó nhìn ra tình huống của Tô Tiểu Bồi, gật gật đầu, từ từ quay lại phía đám lửa mở cái túi và lấy ra bộ quần áo.

      Tô Tiểu Bồi còn hồ nghi ta định làm gì, người này đột nhiên dùng lực đá vào thân cây, cây to rung lên cái. Tô Tiểu Bồi bám chắc vào cây bèn ngã xuống.

      Hét lên tiếng “AAAAA..’’

      Tô Tiểu Bồi nghĩ mình chết chắc rồi trong chớp mắt phát bản thân được cuốn vào trong bộ quần áo đó rồi từ từ rơi xuống đất.

      Tô Tiểu Bồi tiếp đất, còn chưa đứng vững nên phịch cái ngồi luôn xuống đất.

      Người đàn ông kia tiến về phía trước đỡ , cũng lấy lại quần áo, chỉ đứng lại cách hai bước, lẳng lặng nhìn.

      Tô Tiểu Bồi nghĩ đến thảm cảnh khó xử quần áo ngủ mỏng manh, lại còn mặc nội y của mình bèn quấn chặt hơn bộ quần áo rộng đó vào người.

      đứng lên. Mặt đất phát lên tiếng động loạt xoạt. Chân trần đặt đất những thấy lạnh mà còn bị những cành cây và đá dăm làm cho đau đớn.

      Đứng vững rồi, Tô Tiểu Bồi câu “Cảm ơn nhiều.” Người đàn ông kia thấy sao, gật gật đầu rồi quay về phía đám lửa.

      Tô Tiểu Bồi cũng theo ta, tìm nơi ngồi xuống. Đối diện với may mắc nạn kia, còn phía bên trái là chàng “tráng sĩ” ra tay tương trợ.

      Tô Tiểu Bồi nhìn nhìn hai người, trong lòng thầm nghĩ phải tùy cơ hành vậy.

      nương vì cớ gì lại tới nơi này?” chàng kia lại hỏi. Ngữ khí ta bình thường, hề tỏ ý kinh ngạc, như thể tự dưng kiếm được hai trong rừng sâu thế này là chuyện chẳng kỳ quái gì.

      Tô Tiểu Bồi nhìn ta, chưa nghĩ ra câu trả lời nào hay ho.

      Lần này gào lên xin cứu mạng chắc vô dụng rồi.

      Nhưng hai đôi mắt chằm chằm nhìn vào , đáp lời được.

      “ Ta nhớ nữa.”

      Lời vừa ra, hai người ngẩn ngơ.

      Tô Tiểu Bồi nhìn thần sắc hai ngươi, xác định được họ ngẩn người là bởi mất trí nhớ hay là cách chuyện. cúi người, thấp giọng, học theo gặp nạn lúc nãy giọng “Khi ta tỉnh lại phát mình cây….Ta cũng biết xảy ra chuyện gì….Ta nhớ được nữa.”

      bằng loạt lời gian dối cứ đổ hết cho trí nhớ .

      cũng đâu có sai, thực biết có chuyện gì xảy ra.

      Người đàn ông kia nhìn soi xét, năng gì.

      kia nhìn Tô Tiểu Bồi, lộ ý cảm thông “ nương nhớ vì cớ gì mà mình lại ở nơi đây à?”

      Tô Tiểu Bồi nửa tỉnh nửa mê, lắc lắc đầu.

      “Vậy tên họ là gì? Có còn nhớ được ?”

      Tô Tiểu Bồi lại lắc lắc đầu.

      nương đó lại thở dài, hỏi nữa.

      Khi này người đàn ông kia lại hỏi “Vậy nương có dự định gì chưa?”

      Tô Tiểu Bồi ngốc ra, có dự tính gì được chứ? có, đầu óc trống , hoàn toàn biết nên làm gì.

      Ba người yên tĩnh lát, Tô Tiểu Bồi bắt đầu hỏi “Xin hỏi, đây là nơi nào?”

      “Núi Thiên Liên” Người đàn ông kia đáp “Bởi vì mạch núi nối liền nhau nên mới có tên này. Cứ thẳng xuống dưới núi, trấn đầu tiên là trấn Thạch Đầu. Sau khi trời sang tại hạ đưa Đường nương đến trấn Thạch Đầu, nhà của nương ấy ở đấy.” ta chỉ chỉ gặp nạn bên cạnh, lại hỏi Tô Tiểu Bồi “ nương từ nơi nào đến, quê quán ở đâu?”

      Tô Tiểu Bồi lắc lắc đầu, mất trí nhớ rồi, ta còn hỏi nữa? đành phải giả ngốc thêm lần nữa “Ta …. nhớ được cái gì nữa.”

      Đường nương lúc này mới “Có lẽ nhà nương ở nơi rất xa.” Dừng lúc rồi giọng giải thích suy đoán của mình “Khẩu của nương khác với chúng ta”

      Tô Tiểu Bồi gật đầu, thể ý tán đồng.

      Tráng sĩ kia lại gì, thấy kỳ quái kinh ngạc cũng suy đoán linh tinh, chỉ khơi khơi đám lửa để nó cháy rực them.

      Đường nương thấy Tô Tiểu Bồi đồng ý với suy đoán của mình liền tiếp tục đoán “Có lẽ nương là ni trong am , đên nay mới hoàn tục rồi gặp chuyện may.”

      Tô Tiểu Bồi còn nghĩ cái gì mà ni rồi hoàn tục. Ồ, hiểu rồi. Sờ sờ đầu tóc ngắn ngủn của mình, biết phải làm sao nữa.

      Nicô!

      Còn may, hoàn tục rồi.

      Ni hoàn tục đầu tóc có “mốt” được như ? Có lẽ bộ dáng trong mắt người khác xấu chết được cũng nên.

      Tô Tiểu Bồi quấn chặt lại bộ quần áo người. Bộ đồ đủ to, bao bọc được toàn thân. Hy vọng khi nãy ánh sáng đủ để chàng kia nhìn thấy kiểu dáng bộ đồ ngủ của . Nếu cho dù là ni từ phương xa tới, ăn mặc cổ quái như vậy cũng xong luôn rồi. quần áo còn có hình con gấu hoạt hình nữa là cái bộ dạng gì?

      Cũng còn may sau đó hai người này gì nữa. Phán đoán của Đường nương xem như là giải thích hợp lý nhất trước mắt. Tô Tiểu Bồi có ý kiến gì những người khác còn được sao nữa?

      Cứ như vậy an tĩnh lại, đến khi Tô Tiểu Bồi dùng giọng ngượng nghịu của mình hỏi mới biết được hôm nay là ngày mùng 6 tháng 3 năm Tĩnh Phong thứ mười ba.

      Tô Tiểu Bồi nghĩ ngợi, ngày mình ngủ là 26 tháng 8, qua buổi sáng chính là 27 tháng 8, cách xa so với đầu tháng ba. Tĩnh Phong, Tĩnh Phong lại là cái niên hiệu gì? chẳng muốn nghĩ đến cái này nữa. giỏi về lịch sử, chẳng bằng cân nhắc kỹ lưỡng xem sắp tới nên làm gì.

      Trước tiên có tiền. Vấn đề này rất thiết thực. thậm chí còn biết nơi này tiền có hình dạng như thế nào, là đồng, bạc hay vàng? Hay là ngân phiếu mà vẫn thường thấy tivi?

      Nghĩ xa hơn, có tiền cũng là có chỗ ở, cũng bị đói. Nghĩ gần hơn, đến bộ quần áo tử tế cũng có, còn chân đất nữa.

      Hơn nữa, cách chuyện cũng khác người, ngoại hình cũng giống. còn chưa nhìn thấy chữ viết của họ, liệu có giống với chữ mình viết ? thầm thở dài, nếu hòa nhập được với cộng đồng cuộc sống rất khó khăn.

      Gay go hơn cả là, biết mình có thể đâu.

      Tô Tiểu Bồi nhìn đám lửa mà ngẩn người

      Đường nương ở phía đối diện im lặng rất lâu. Nhìn tư thế ngồi cuộn người của ấy Tô Tiểu Bồi đoán là ngủ rồi. bị sơn tặc bắt giữ còn trốn ra ngoài được như ấy cũng kiên cường. Tô Tiểu Bồi gặp nhiều vụ án như vậy, người con gặp khó khăn là chuyện đương nhiên. Cái loại chuyện may mắn thoát chết này ít nhiều cũng gây cho người ta trở ngại về tâm lý.

      Tô Tiểu Bồi đột nhiên thanh tỉnh lại, cái lúc này còn quan tâm gì đến vấn đề tâm lý của người khác chứ, bản thân mình cũng rất gay go rồi.

      Chẳng qua có thể là nghĩ quá nhiều rồi. chừng đến khi tỉnh dậy lại thấy mình nằm giường, tất cả chỉ là giấc mộng mà thôi.

      Tô Tiểu Bồi nghĩ ngợi lung tung, tìm cách để ngủ được quay đầu lại phát người đàn ông kia chằm chằm nhìn vào chân , tay biết từ bao giờ rút ra cây kéo, cắt bộ đồ chiếc áo tay

      Tô Tiểu Bồi nhìn chân mình, rồi lại quay sang nhìn người nọ.

      ta thấy Tô Tiểu Bồi nhìn mình, “Thất lễ rồi”. Sau đó tăng thêm tốc độ, cắt ra miếng vải thừa và vài sợi chỉ.

      TôTiểu Bồi ngốc ra, rồi ta lại “Chân nương có giày, làm sao xuống núi được.”

      “À, à” Tô Tiểu Bồi hiểu ý

      Giày làm được, lấy vải khâu thành tất cũng còn tốt hơn chân .

      lấy kim khâu vải lại, trong lòng rất cảm kích người kia. Bộ quần áo của người ta để cho mặc, rồi lại làm hỏng bộ quần áo để cho làm tất , đúng là người tốt.

      chỉ là tráng sĩ, mà còn là thân sĩ.

      tên là gì? ” tiện miệng hỏi. Sau nghĩ lại rồi thấy đúng, bèn đổi thành “ Xin hỏi danh tính của tráng sĩ là gì?”

      rồi lại thầm thở dài. năng thế này ngượng mồm quá mất.

      “ Tại hạ họ Nhiễm, Nhiễm Phi Trạch”. ta vẫn khách sáo như thế.

      Tô Tiểu Bồi gật gật đầu, lực chú ý quay về tấm vải tay, lật qua lật lại biết phải làm thế nào mới đúng. Lớn thế này, mới chỉ khâu vá qua lần.

      Thôi kệ, cứ khâu rồi tiếp.

      bắt đầu, tay vừa làm vừa tính toán. Nếu như thực được cứ cùng Nhiễm Phi Trạch kia . Người này nhìn cũng phải người xấu, chắc nhẫn tâm để nơi nương tựa có trí nhớ phải lưu lạc nơi nơi chứ nhỉ?

      biết phải mở lời thế nào, hay là cứ cùng ta đưa nương kia về nhà rồi lại tính đến chuyện của mình?

      nương ” Nhiễm Phi Trạch

      “ A ”Tô Tiểu Bồi ngước lên, biết ta định làm gì.

      “ Hay để ta làm cho.”

      “ Làm gì? ” Tô Tiểu Bồi nhìn tay ta đưa ra, đến khi nghĩ được ra liền đưa ngay kim khâu cùng vải cho người ta.

      Nhiễm Phi Trạch cũng gì, lẳng lặng khâu vải thành khối, chỉnh sửa hoàn chỉnh rồi khâu lại. Nhìn động tác lanh lẹ của ta, Tô Tiểu Bồi khỏi cảm thấy hổ thẹn.

      lâu sau đôi giày vải được làm xong.

      Nhiễm Phi Trạch đưa đôi giày qua, Tô Tiểu Bồi vội vã ngay vào chân. Dưới gót chân ta còn đặc biệt khâu thêm mấy lớp vải, rất dày dặn. Tô Tiểu Bồi thấy thế, nghĩ ngay nếu trước mắt có cách nào hay hơn nhất định phải cùng người này mới được.

      Khi này Nhiễm Phi Trạch : “ nương, ngày mai ta đưa Đường nương quay về trấn Thạch Đầu, nương có cùng đường ?”

      “Đương nhiên, đương nhiên.” Tô Tiểu Bồi vội gật đầu. chú ý tới ta đổi từ xưng hô “tại hạ” thành “ta”. Cái này được tính là người quen nên thân ? Xem ra là khởi đầu tốt đây.

      “Đến trấn Thạch Đầu, nương phải dự tính tốt về chuyện sau này của mình .”

      Tô Tiểu Bồi ngẩn ra, đây là uyển chuyển nhắc đừng có bám theo ta đúng ?

      Hoàn cảnh này, cứ nên giả vờ đáng thương là tốt nhất.

      “ Ta nơi nương tựa, nhớ gì, cũng biết nên sắp xếp thế nào. ” Câu “Tráng sĩ hay giúp ta ” Tô Tiểu Bồi , vì biết phong tục tập quán nơi đây ra sao, biết chuyện vồ lấy người đàn ông quen biết đòi theo có gây kinh hãi thế tục . còn cần hiểu nhiều, quan sát nhiều hơn, tìm cơ hội để lấy đường lùi cho mình.

      Nhưng Nhiễm Phi Trạch thẳng thắn “Ta nên giúp đỡ nương nhiều hơn, nhưng có lòng mà có sức, nương đừng trách. Ta phải dư dả gì, khó lòng chăm sóc nương cho tốt.”

      Hơ!

      Tô Tiểu Bồi cân nhắc lát rồi hỏi lại “Ý của tráng sĩ là người có tiền, có cách nào trợ giúp ta, phải vậy ?”

      Mắt Nhiễm Phi Trạch lên ý cười, hề ngượng ngùng mà đáp “Ý nương cũng sai.”

      Tên nghèo này cũng thẳng thắn.

      Tô Tiểu Bồi biết nên phản ứng thế nào cho hợp lý. chung cũng nên cảm ơn người ta, học Đường nương làm vài câu khách sáo.

      nên làm gì đây? Quyết định ngủ.

      Ôm lấy tấm áo phủ lên người, nhắm mắt lại. Túm lại là làm cái gì cũng được, chẳng bằng ngủ để khi tỉnh lại xem có còn ở trong phòng ngủ nhà mình hay .

      Kết quả ngủ . Cho dù ngủ sâu, nhưng ngủ.

      Mở mắt ra, vẫn là cánh rừng đó.

      Đám lửa trước mặt tàn, ánh dương buổi sớm xuyên qua kẽ lá chiếu xuống mặt đất. Tô Tiểu Bồi chưa từng quen với cảnh ngộ này, chưa bao giờ qua đêm trong rừng cả.

      Đường nương và Nhiễm Phi Trạch đứng dậy qua lại. Tô Tiểu Bồi thầm thở dài, bóp bóp đôi chân tê cứng, cũng đứng dậy, cẩn thận chỉnh đốn lại quần áo nam trang người xem có hở lộ chỗ nào . cũng quay quay cái cổ, nhấc tay nhấc chân.

      Được rồi, gặp chuyện tính. Dù sao cũng là người có ăn có học, có thể khắc phục được trạng thái tâm lý và tình cảm.

    4. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Chương 5


      Mọi chuyện còn khó khăn hơn Tô Tiểu Bồi nghĩ.

      Có những hoàn cảnh mà cho dù dùng tố chất tâm lý cũng thể khống chế được.

      Ví như con đường núi tại.

      Tô Tiểu Bồi nghĩ chân mình nhất định là sưng đau ghê gớm rồi, đau đến mức mỗi bước chân đều thấy tê cả người. chỉ bàn chân đau mà hai cẳng chân cũng sắp còn cảm giác nữa. chưa từng biết đường núi lại khó đến như vậy, hơn nữa còn chẳng nhìn thấy đích đến. Thở ra hơi khó nhọc, kéo theo đôi chân nặng như chì, cố gắng bước về phía trước theo bước chân của Nhiễm Phi Trạch.

      Nhiễm Phi Trạch phía trước. Sau lưng ta là cái bao lớn, rất lớn. Cho dù có đeo cái túi hành lý lớn đến thế nào ở sau lưng cũng ảnh hưởng gì đến thân hình vạm vỡ và gây chút ít cản trở nào cho ta. Chỉ là nhìn vào cái túi đấy, Tô Tiểu Bồi thấy chân mình sắp nhấc lên nổi nữa rồi.

      Nhưng Nhiễm Phi Trạch lại bước vô cùng nhàng. ta thậm chí còn chưa ăn sáng. ta đưa miếng bánh còn sót lại đưa cho Tô Tiểu Bồi và nương họ Đường kia, rồi lại đem nước cho hai uống.

      lòng Tô Tiểu Bồi thấy món bánh kia quá khó ăn, cái túi nước kia cũng biết làm bằng gì, lại còn bị nhiều người dùng chung như vậy. Nhưng biết giờ phải là lúc để kén chọn nên ăn bánh rồi uống nước. Còn Nhiễm Phi Trạch ôm bụng rỗng, dẫn theo hai xuống núi.

      Ban đầu Tô Tiểu Bồi còn theo kịp bước chân của họ, nhưng càng về sau chân bắt đầu đau, cẳng chân căng cứng, dần tụt lại. Còn nương họ Đường kia dù phải bước lớn bước rộng nhưng cũng nhanh như bay.

      Chỉ có Tô Tiểu Bồi, ôm đôi chân tê cứng lê từng bước .

      Nhiễm Phi Trạch hề phàn nàn, ta được bước lại dừng lại chờ. Nhưng Đường nương có vẻ lo lắng. Cũng đúng, người ta nôn nóng trở về nhà lại ngờ răng bị Tô Tiểu Bồi lằng nhằng làm chậm trễ.

      Tô Tiểu Bồi chẳng câu nào, nhịn đau bước về phía trước. Cứ như vậy từ sáng sớm cho đến tận khi mặt trời lên đứng đỉnh đầu, cũng biết là được bao lâu, chân quá đau, đường quá xa rồi, mà chân còn cảm giác gì nữa.

      Khi nghĩ mình chết chắc ở đây rồi Nhiễm Phi Mặc bảo, đến trấn Thạch Đầu rồi.

      Trấn Thạch Đầu tuy tên là Thạch Đầu nhưng phải được xây nên từ đá. Nơi đây chỉ có vài căn nhà đất.

      Tô Tiểu Bồi nhìn mấy căn nhà, cuối cùng cũng có được cảm giác hưng phấn vui vẻ như người hoang núi xuống nhìn thấy mọi người. Nhưng cảm thấy nhàng, bởi biết với tình hình tại của mình nếu buông lỏng bản thân chắc động đậy nổi nữa.

      Đường nương tới đây lộ ra chút ít kích động, sau đó mắt hồng lên, bước chân thành chậm hơn cả Tô Tiểu Bồi. Tô Tiểu Bồi hiểu tâm lý của , muốn an ủi đôi ba câu nhưng chân đau gối mỏi làm có sức nào chuyện.

      Ba người bọn họ vào trấn, Đường nương dẫn hai người bọn họ vượt qua vài con đường, những căn nhà gọn gàng nằm hai bên đường, nhìn có vẻ to lớn hơn những căn nhà đầu trấn. bao lâu, Đường nương dừng lại trước cánh cửa.

      Trước cửa có người phụ nữ cầm chậu sành chuẩn bị vào phòng. Nhìn thấy bọn họ liền kinh ngạc há hốc miệng, chiếc chậu trong tay loảng xoảng rơi xuống đấy, chân tự giác bước về phía nương kia.

      “Liên Nhi”

      “Nương!”

      Vốn chẳng còn cơ hội gặp lại nay lại tìm thấy, hai mẹ con ôm nhau khóc nức nở. Cảnh ngộ này làm Tô Tiểu Bồi thấy vui thay cho họ, cũng rất ngưỡng mộ. Với tình hình nay của biết bao giờ mới được như thế. Mà đừng xa xôi, ngay trước mắt này thôi chân đau đến mức đứng nổi, bụng đói miệng khát lắm rồi.

      Hai mẹ con khóc làm cho bao người để ý, nhìn thấy khuê nữ nhà họ Đường trở về rồi, mọi người lộn xộn ồn ào lên. Tô Tiểu Bồi biết ai với ai, chỉ nghe thấy họ Đường nương mệnh lớn, bị sơn tặc bắt được còn có thể trở về…

      đến đây Đường nương thấp đầu dám chuyện. Đây phải chuyện hay ho gì, nàng ta vốn cũng biết bị sơn tặc bắt có ngày này. Nơi quê nhà này biết truyền những gì, danh tiếng của nàng chắc cũng chẳng còn gì nữa. Miệng lưỡi thế gian như vậy, nàng thấp đầu, chẳng còn dám năng.

      Bà Đường thấy con như vậy, nó trở về vốn là kỳ tích, bà rất vui mừng. Nhưng gần đây lời đàm tiếu quá nhiều, bà cũng trở nên cảnh giác, vội vã muốn hỏi Nhiễm Phi Trạch và Tô Tiểu Bồi là ngươi nơi nào.

      Đường Liên ràng cụ thể, chỉ là lạc đường núi, gặp được Nhiễm Phi Trạch cứu giúp đưa trở về nhà.

      Bà Đường nghe vậy vội vã quay lại, hết lời cảm ơn tạ đức của Nhiễm Phi Trạch, chàng ta cũng đáp lại vài lời khách khí. Tô Tiểu Bồi đứng bên cạnh đúng là chống đỡ nổi rồi. biết bộ dạng mình giờ cổ quái kỳ dị lắm thay, cũng nhận thấy ánh mắt kỳ quặc những người xung quanh nhìn mình, nhưng làm nổi việc xuất đầu lộ diện đâu.

      “Vị đại tỷ này.” Nên gọi là đại tỷ à? Người phụ nữ này nhìn hơi già dặn, nhưng tuổi tác chắc quá lớn, To Tiểu Bồi đoán quá bốn mươi, nếu gọi là Đại nương e có hơi quá đáng.

      Nhưng gọi xong câu kia, ánh mắt của mọi người xung quanh xoèn xoẹt chuyển về phía , Nhiễm Phi Trạch cũng nhìn.

      Tô Tiểu Bồi biết sai ở đâu bèn vờ như thấy. hắng giọng cứng đầu “Ân công đến giờ cũng chưa được ngụm nước, miếng cơm vào bụng đâu”

      với Nhiễm Phi Trạch, những người này cho ta cơm, cho nước uống, chắc bỏ qua đúng ?

      Nhiễm Phi Trạch liếc , liếc lại, vờ như thấy.

      Bà Đường bấy giờ mới phản ứng lại, chu đáo, xin ân công đừng trách. Mau vào nhà để ta chuẩn bị trà nước”

      Bà Đường xong bèn quay sang chào hỏi vài câu với hàng xóm, mọi người quyến luyến nỡ rời . Bấy giờ, bà mới mời Nhiễm Phi Trạch và Tô Tiểu Bồi vào nhà.

      Nhiễm Phi Trạch cũng khách khí, mang theo cái túi lớn sau lưng vào nhà. Tô Tiểu Bồi lê theo đôi chân tê cứng nhức mỏi theo sau.

      Hai người ngồi xuống phòng khách Đường gia. Tô Tiểu Bồi nhìn căn phòng cũng lớn, đồ đạc tuy đơn giản nhưng gọn gàng ngăn nắp. cũng biết nơi đây đồ đạc vốn là như thế nào nên cũng đoán được gia cảnh nhà họ Đường ra làm sao.

      Bà Đường vội vàng rót trà cho Nhiễm Phi Trạch và Tô Tiểu Bồi. xong vài bà câu khách sáo mang con vào phòng, tấtnhiên hai mẹ con có nhiều điều muốn .

      TôTiểu Bồi hơi uống hết hai ly trà, muốn làm trôi cảm giác khô cạn của cổ họng.

      “Đại tỷ?” Đến khi này Nhiễm Phi Trạch lên tiếng.

      Tô Tiểu Bồi quay lại, nhìn thấy ánh mắt cười của ta, còn nghĩ ta gọi mình. Nhìn vẻ mặt kia, lại thấy xung quanh có người, chẳng sợ mất mặt, thẳng thắn hỏi “Thế nên gọi là gì?”

      “Là nên xưng hô ra sao?” Nhiễm Phi Trạch đáp.

      TôTiểu Bồi ngẩn ra, ta là dạy mình chuyện à?

      Tô Tiểu Bồi đen mặt, biết nghe lời phải trái nên đổi giọng “Tạ ơn tráng sĩ chỉ dạy. Vậy mẫu thân của Đường nương nên xưng hô như thế nào?”

      “Nên xưng gọi phu nhân”

      phải những nhà có tiền mới gọi là phu nhân sao?”

      Nhiễm Phi Trạch liếc , Tô Tiểu Bồi nhìn ra ý lịch trong ánh nhìn ấy. ta hỏi “Là ai dạy nương thế”

      TôTiểu Bồi sờ sờ mũi, được rồi, chỉ ăn mặc quái mà ăn còn thô lỗ. Đừng có trách , là tại “am ni ” đấy.

      “Ta nhớ, nhớ nữa.’

      NhiễmPhi Trạch nhìn , chuyện.

      Tô Tiểu Bồi nghĩ nghĩ, lại xin được chỉ giáo “Tráng sĩ, vậy tại sao bà ấy tự xưng “thiếp”?”

      Nhiễm Phi Trạch nhìn với ánh mắt cổ quái, nhưng cũng buông ra hai từ “Lớn tuổi”

      “Àà” Tô Tiểu Bồi hiểu rồi, trưởng bối với tiểu bối cần xưng hô như vậy đúng ? Thực ra còn rất nhiều câu hỏi nhưng dám hỏi.

      Nhiễm Phi Trạch lại hỏi “ nương dự tính thế nào?”

      “Tráng sĩ phải có tiền sao. Chúng ta cứ uống nước, ăn no rồi tính toán lâu dài sau.”

      Nhiễm Phi Trạch nhướn nhướn mày, ai với ai tính toán lâu dài.

      Tô Tiểu Bồi đón ánh mắt của ta, biết ta thể đưa theo, phải tự tìm cách lo cho mình. Nhưng nơi nương tựa còn có cách gì? Người này vừa tốt, vừa thiện tâm thiện ý, lại còn nhẫn nại. Gặp phải người cổ quái việc kỳ quặc như đây mà thấy kinh ngạc kỳ lạ, trước mắt cứ theo ta là hay nhất.

      Tuy rằng ta vui, nhưng người tốt mà, cũng cần phải gặp chút ít khó khăn.

      cũng là còn cách nào khác, A di đà Phật.

      Kyaaaaaaaaaaa hóng bạn edit bộ này lâu lắm lắm rồi ah

      Vốn là đứa hay đọc chùa nhưng ngó thấy hố này có lười mấy cũng phải nhảy vào cmt ủng hộ chủ thớt

      Chương 6:




      Nhiễm Phi Trạch đáp lời


      ta nhướn mày xong nhìn Tô Tiểu Bồi, sau đó lại tiếp tục uống trà, tỏ vẻ quan tâm.


      Tô Tiểu Bồi cũng trầm tĩnh lại, giải quyết vướng mắc, tiếp tục uống trà.


      Lúc này bên ngoài có người kêu lên “Ông chủ Đường về rồi!”


      Lại có người kêu “Ngô giáp trưởng đến rồi.”


      Hóa ra đám người ưa chuyện tọc mạch kia vẫn chưa tản hết mà ngại ngần dám vào nhà, chỉ đứng ở trước cửa xem xét tình hình. Thấy Đường Liên quay về, có người sớm báo cho hai cha con nhà họ Đường ở ngoài tiệm rồi.


      Tiếng cửa căn phòng kẽo kẹt mở ra, Tô Tiểu Bồi liếc nhìn thấy người đàn ông hơn bốn mươi tuổi và thiếu niên hơn mười tuổi bước vào, phía sau còn ông lão râu bạc.


      Mẹ của Đường Liên,Đường Lý thị nghe thấy vậy vội bước ra ngoài, mắt vẫn còn hồng hồng, muốn khóc lên lần nữa. Bước ra nhìn thấy ngươi đàn ông kia bèn kêu lên “Quan nhân”, rồi lại chảy nước mắt.


      Phụ thân của Đường Liên tên gọi Đường Trung, lúc này sắc mặt rất khó coi.


      Con hai tháng trước bị sơn tặc bắt , ban đầu ông ta cũng lòng đau dạ xót nên báo quan cùng hàng xóm xung quanh tìm người. Nhưng càng về lâu về dài, con thấy đâu mà lời ra tiếng vào cứ kéo đến ào ạt. Đường Trung ưa thể diện, chịu nổi việc này. Mắt thấy con đâu, lại lâu như vậy cho rằng lành ít dữ nhiều, đau đớn trong lòng mà xem như nó chết.


      nay, lời đồn đãi bắt đầu bớt ít nhiều, ông ta mới cảm thấy dần thoải mái. Có đôi khi nghĩ đến chuyện của con , cho dù buồn bã nhưng ông cũng mong nó mau qua , đừng có ai nhắc đến nữa tốt. ngờ hôm nay ăn xong cơm trưa mới cùng con trai ra cửa hàng được chốc lát có người đến báo tin, Đường Liên trở về rồi.


      Lòng Đường Trung lộp bộp, phải là vui, nhưng con còn trong sạch khiến cho nhà họ Đường phải chịu lời đàm tiếu. Ông ta cũng nhiều, khóa cửa hàng lại rồi mau chóng cùng con trai trở về nhà.


      Đường Lý thị cùngvới Đường Trung ở bên chuyện con quay trở lại.


      Khi mấy người nàyvào cửa, Nhiễm Phi Trạch bèn đứng dậy. Tô Tiểu Bồi bèn học bộ dáng đấy, cũng mau chóng đứng lên. Nhưng chân thực là rất đau. Trước đấy đứng lên còn được, giờ ngồi xuống rồi chân bỗng cứng như đá, đứng lên mà đau đến độ “Á” lên tiếng, suýt nữa ngã.


      Nhiễm Phi Trạch đỡ tay , giúp đứng vững.


      Đường Trung nghe Đường Lý thị lại mọi chuyện liền cùng Nhiễm Phi Trạch vài câu tạ ơn. Trước tiên là ôm quyền kêu tiếng “Nhiễm huynh đệ”, cảm ơn, rồi sau đó giới thiệu thân phận. Nhiễm Phi Trạch cũng ôm quyền, đáp lại lời “Ông chủ Đường”, rồi lại là tiện tay cứu người, cần phải cảm ơn …mấy câu đó.


      Sau đó lại ê ê a a chuyện gì gì đó. Tô Tiểu Bồi đứng bên nghe liền đoán phải chăng người cổ đại dành hết công sức vào việc mấy câu khách sáo lễ độ này rồi à?


      xuất thần, ĐườngTrung quay lại phía , ôm quyền hỏi “Vị này là ?”


      Tô Tiểu Bồi lo lắng, học bộ dáng ôm quyền của Nhiễm Phi Trạch đáp “Ông chủ Đường”. Sau đó phòng đầy người quay qua nhìn , Nhiễm Phi trạch lại nhìn , lại liếc nhìn ta, thấy ta nhếch nhếch mép.


      Chết toi rồi, cách đáp lễ của chắc lại sai rồi. tivi diễn thế nào nhỉ, hai tay chắp lại cúi xuống chào à? Đầu óc Tô Tiểu Bồi trống rỗng, dù sao cái từ “Thiếp” cũng bật ra được khỏi miệng, nửa người cũng cúi nổi, thế cứ mặc kệ , sai cho sai luôn, tivi chẳng phải nữ nhi giang hồ quan tâm đến tiểu tiết sao.


      Nhiễm Phi Trạch như thể xem trò hay no mắt mới giúp thoát nạn “Vị nương này cũng gặp nạn núi, nhưng trí nhớ có chút vấn đề, xin các vị đừng chê trách.”


      Mọi người đều lộ ra vẻ hiểu chuyện, cho dù thấy vui vẻ thoải mái cũng ra, lại khách sáo hồi. Tô Tiểu Bồi quen, nếu có thể , có thể động động, thận trọng từ lời ăn tiếng .


      Đường Trung với nương tử chuẩn bị đồ ăn cho ân nhân, bản thân mang theo con trai cùng ông già kia vào gian trong. Tô Tiểu Bồi nhìn theo, đoán họ tìm Đường Liên chuyện. đột nhiên thấy lo lắng, người sau khi bị giam giữ được cứu thoát thường nảy sinh số tâm lý phản ứng và trạng thái tâm lý, cũng biết Đường nương này như thế nào.


      giọng hỏi Nhiễm Phi Trạch “Tráng sĩ, khi nãy bọn họ chuyện, huynh có nghe ra người già kia là ai


      Nhiễm Phi Trạchnhìn nhìn , đáp “Là giáp trưởng”


      “Giáp trưởng làcái gì?’’


      “Mười hộ giáp,mỗi giáp có giáp trưởng. Mấy cái này nương cũng nhớ sao?”


      Mười hộ giáp, giáp trưởng, Tô Tiểu Bồi suy xét chút ít, xem đây có phải là kiểu phân chia ngõ làng thôn xóm . Khi này nghe thấy Đường Liên khóc lên tiếng “Cha” , sau đó lại nghe thấy tiếng đàn ông chuyện, mơ hồ .


      Đường Lý thị nghe lời Đường Trung làm cơm, khi này có ai ở bên Đường Liên, Tô Tiểu Bồi có chút lo lắng.


      Đợi hồi, tiếng khóc bên trong dừng rồi, Đường Lý thị đưa ra hai bát mỳ, Nhiễm Phi Trạch lễ độ tiếng cảm tạ. Tô Tiểu Bồi cũng học bộ dáng của ta, cảm ơn. Đường Lý thị lại vội vã mang bát vào trong phòng, Đường Liên cũng giống như họ, chưa ăn cơm.


      Tô Tiểu Bồi đói lắm rồi, bên dỏng tai nghe ngóng chuyện trong phòng, bên ăn lấy ăn để bát mỳ. Nhiễm Phi Trạch vẫn ăn với cái bộ dạng đó, thong thả lịch , nhã nhặn lễ độ.


      Cử chỉ của ta cùng với thân hình và cái túi to đùng kia phù hợp. Tô Tiểu Bồi vừa nghĩ vừa nhanh chóng ăn hết bát mỳ, đến nước canh cũng bỏ phí.


      lâu sau Đường Lý thụ ra ngoài, giọng “Đa tạ ân công, trong nhà có chuyện, tiện lưu ân công lại. Đón tiếp thiếu chu đáo, xin ân công đừng trách.”


      Tô Tiểu Bồi thở dài, may mà cái mặt dày của phát huy đúng chỗ, đến bữa cơm này cũng chẳng có mà ăn.


      Nhiễm Phi Trạch vẫn khách khí như vậy đáp lễ, tạ ơn nhà họ Đường tiếp đãi rồi cáo từ. Tô Tiểu Bồi lo bị bỏ lại liền bám theo góc cái túi lớn của ta, cùng ra ngoài.


      Hai người trước sau đường. Nhiễm Phi Trạch chuyện, Tô Tiểu Bồi cũng lặng thinh. Chân đau sắp chịu nổi nữa nhưng vẫn cố cắn răng nhịn theo bước chân của ta.


      Nhiễm Phi Trạch bỗng dừng lại, Tô Tiểu Bồi để ý, suýt chút đâm sầm vào ta. ta quay người lại, rút từ túi ra túi tiền, đếm đếm, sau đó đưa tiền trong túi cho Tô Tiểu Bồi xem.


      Khoảng mười đồng tiền, Tô Tiểu Bồi nhìn qua, phân được số lượng.


      Nhiễm Phi Trạch chuyện, mặt là vẻ cười mà như . Tô Tiểu Bồi nhíu nhíu mày hỏi “Đây là tất cả tài sản của tráng sĩ à?”


      Tài sản? Nhiễm Phi Trạch nhướn mày “Đây thực là tất cả số tiền mà ta có.” ta chờ, chờ xem nương kỳ quái này còn được cái gì.


      Tô Tiểu Bồi nhìn mấy đồng tiền đó hỏi “Tiền ở đây tính toán như thế nào?”


      “Hả?” Cái này ta thực hiểu.


      “À.” Cái này giải thích làm sao đây. Tô Tiểu Bồi quay đầu, nhìn thấy hàng bán bánh bao bên kia bèn “Chính là, những đồng này mua được mấy cái bánh bao?”


      Nhiễm Phi Trạch nhìn theo ánh mắt của , cười “Chưa mua ở nơi này. Nhưng nơi khác khoảng ba đồng được bánh nhân, năm đồng được bánh có nhân.”


      Tô Tiểu Bồi cẩn thận đếm lại mấy đồng tiền tay của Nhiễm Phi Trạch. Nếu tính rẻ ra, ba đồng bánh nhân, ta có mười lăm đồng mua được năm cái. ăn ít chút, bữa cái là được rồi; ta chịu khổ tý, ăn hai cái là được rồi. Cứ như vậy cũng đủ hai bữa.


      Nhiễm Phi Trạch sắp cười nổi rồi, chưa từng thấy ai đếm tiền như nương này. Nàng ta nên biết, chàng thực thể đèo bòng rồi chứ.


      nương” Chàng kêu lên tiếng, định với nương này rằng gần trấn Thạch Đầu có ngôi miếu, nếu biết nên đâu chàng dẫn nàng ta tới đó nương thân. Nhưng chàng chưa xong Tô Tiểu Bồi ngẩng đầu hỏi “Tráng sĩ định kiếm tiền thế nào?”


      Nhiễm Phi Trạch câm nín.


      Vị nương này tuổi tác , đầu tóc quần áo cổ quái kỳ quặc. rằng mất trí nhớ nhưng những chuyện đời sống bình thường cũng ràng. Nhìn ràng là người có học hành biết lễ độ nhưng lời thô lỗ thất lễ vô cùng. Nàng ta muốn bám chặt mình buông. Chàng biết nàng ta đùa, bộ mặt nghiêm túc kia mực muốn theo này thực chàng chưa từng thấy bao giờ.


      Làm thế nào để kiếm tiền à?


      Nhiễm Phi Trạch cười cười “Ta có sức khỏe, cũng có kỹ nghệ gì, chỉ mong được ấm no chứ còn có thể tính toán được gì.”


      Nàng ta nhất định mình có cách gì, có tiền cũng có người thân, bởi chẳng còn nhớ gì nữa nên nhờ chàng lưu lại. Và chàng cho nàng ta lần nữa, chàng giúp nổi, chỉ có thể đưa nàng ta đến miếu thờ kia được thôi.


      Nhưng kết quả Tô Tiểu Bồi lại “Ta cũng góp chút sức lực, khi tráng sĩ kiếm tiền, ta trông coi hành lý cho.”


      Nhiễm Phi Trạch lại câm nín, trông hành lý mà cũng gọi là góp sức lực sao?


      nương” Nhiễm Phi Trạch nhất định phải cho ràng, ngẩng đầu lên thấy bên kia có hai người bước đến, miệng hô “Mau lên mau lên, bắt được tên trộm này được thưởng năm lương bạc hai đấy.”


      Tô Tiểu Bồi hứng thú nên “Tráng sĩ, huynh có biết võ ?”


      “Có”


      “Bắt được trộm ?”


      “Được”


      “Năm lượng hai là bao nhiêu? Ý ta là, mua được bao nhiêu bánh bao chay?”


      “….”

    5. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Chương 7

      đường có vài người qua qua lại lại, ai cũng nhìn Tô Tiểu Bồi.

      Tóc ngắn, lại mặc bộ nam trang rộng tuềnh toàng, quanh eo lại quấn loạn cái gì đó, chân giày mà đùm mớ vải dầy thô thiển, chiếc quần mặc cũng biết làm từ chất liệu gì.

      Nhiễm Phi Trạch biết những người này cũng giống như chàng, nhìn nương này mà biết nàng ta đến từ đâu.

      Nàng từ đâu đến? Từ khi phát Đường Liên, chàng có đề phòng xung quanh nhưng phát ra sơn tặc. Thế nên chàng mới chọn nơi đó đốt lửa qua đêm. Nhưng đột nhiên nghe thấy có tiếng động cây, chàng nghĩ rằng có cao thủ cây nên lặng lẽ tiến đến gần. Nhưng qua quan sát lại là nương kỳ quặc quái lạ chẳng có chút bản lĩnh nào. nương ấy còn mặc yếm, cho dù chỉ nhìn bằng ánh trăng chàng cũng có thể nhìn thấy quần áo mỏng manh của ấy để lộ những đường cong thiếu nữ.

      Nàng ta cuối cùng là đến từ đâu chứ? Nàng làm sao đến gần được họ? Làm thế nào leo lên cây được?

      Nhiễm Phi Trạch vừa muốn cười vừa muốn thở dài, chàng nhìn nương đó đứng còn vững, thầm hiểu ngày hôm nay nàng ta bắt kịp tốc độ của mọi người cũng quá sức lắm rồi, sợ rằng giờ thể nhấc nổi chân lên nữa.

      Cứ với tình hình của nương này, để đến được miếu thờ kia e còn phải cần đến hai, ba giờ nữa. Chàng nhìn chân nàng ta, lại nghĩ đến cách nàng tính toán bánh bao lại chợt thấy mềm lòng. Giờ bắt nàng đoạn đường dài như vậy có lẽ là nổi.

      “ Năm lượng hai là khoảng hơn năm ngàn tiền đồng ” Chàng đáp

      Năm ngàn tiền đồng.Tô Tiểu Bồi tính, bánh bao chay tính nữa, đổi bánh có nhân . Năm đồng cái bánh bao, năm ngàn đồng được ngàn cái, mỗi bữa năm cái ngày mười lăm cái, cũng được gần hai tháng.

      Nếu chỉ ăn bánh bao nhân rồi thêm cả chỗ ở rồi đồ dùng quần áo nữa năm lượng này liệu được hai tháng ?

      nương” Nhiễm Phi Trạch lên tiếng. Nhìn nàng ta nhăn mày nghĩ ngợi, chàng bỗng thấy đáng thương.

      “Tráng sĩ, chúng ta bắt cướp kiếm tiền .”

      “Với tình cảnh tại của nương, bị người ta xem như trộm cướp là vạn phúc làm sao còn bắt được trộm.”

      Tô Tiểu Bồi bĩu bĩu môi, “chúng ta” là chỉ khách sáo thôi, có võ, chỉ biết được nhảy lên loạn xạ đâu thể bắt được cướp, huống hồ giờ mệt đến chỉ còn nửa phần hồn mà thôi. chỉ khách sáo khách sáo thôi, thực lòng chính là muốn Nhiễm Phi Trạch dùng bản lĩnh của mình để kiếm lấy năm lượng bạc.

      Đương nhiên rồi, điều kiện tiên quyết chính là bản lĩnh của ta

      Cách ta mang nàng từ cây xuống rồi dùng quần áo quấn nàng liệu mấy ai có thể làm chứ? tuy có nhiều hiểu biết về lĩnh vực này nhưng trong lòng thà tin rằng ta có khả năng bắt được trộm cướp hơn.

      nương, trước khi bàn đến chuyện bắt trộm cướp, cứ tìm nơi nghỉ chân .”

      “Nhưng mà năm ngàn đồng tiền….” muốn khích lệ ta kiếm năm lượng hai đó mà.

      nương có cùng ta ?” Nhiễm Phi Trạch quá vui vẻ đáp.

      Tô Tiểu Bồi nhìn biểu cảm của ta, thở dài đáp “Có mười lăm đồng vẫn hơn kẻ có đồng nào.”

      nương rất đúng”

      Mười lăm đồng bạc làm khuỵu gối cong lưng, thảm hết chỗ rồi.

      Nghĩ lại lúc ban đầu ở thế giới bình thường kia, là phần tử học thức đầy mình, chuyên gia tài năng, dám đến thân phận địa vị cao sang gì nhưng người phải cầu cạnh cung ít. Mọi người đều phải khách khi với và nguồn thu nhập cũng hề thấp.

      Giờ hay rồi,vì mười lăm đông bạc, năm cái bánh bao chay mà thế đấy.

      Tô Tiểu Bồi còn cách nào khác đành theo Nhiễm Phi Trạch. ta vào quán rượu để Tô Tiểu Bồi đứng ngoài, vào rồi ra, với rằng “Ở đây nhận làm công ngắn hạn, chúng ta tìm nơi khác vậy.”

      Tô Tiểu Bồi gật gật đầu, lê đôi chân tàn theo bước ta. Đừng tìm nơi khác, tìm N nơi khác cũng thể phản đối. Hỏi ba nơi liền đều được gì, Tô Tiểu Bồi vô cùng thất vọng. Chân sắp gẫy rồi, sắp bước nổi nữa rồi, liệu có phải đêm nay được cùng tráng sĩ nghèo này lưu lạc đầu đường xó chợ rồi ?

      Chuẩn bị cho tìnhhuống xấu nhất, Nhiễm Phi Trạch bước vào quán rượu khác. Ông chủ cùng chàng vài câu, rồi lại nhìn đôi chân giày của Tô Tiểu Bồi ở bên ngoài, nghĩ ngợi hồi rồi gật gật đầu

      Tô Tiểu Bồi giật mình, nhưng cũng dám hy vọng quá nhiều. đợi, chờ… Đợi đến khi Nhiễm Phi Trạch xong quay trở lại, “Người làm tạp vụ ở đây phải lúc chân bị thương làm việc được nên thiếu người. Nhưng ở đây cũng có nhiều phòng trống, chỉ có gian chứa củi là còn dư, nương có bằng lòng ?”

      Tô Tiểu Bồi gật gật:“Tráng sĩ đâu ta đó.”

      Nhiễm Phi Trạch nhíu nhíu mày. nương này cũng lớn gan hào sảng, mà người thẳng thắn lớn gan hào sảng như vậy, chàng chưa thấy bao giờ.

      Cứ như vậy, Nhiễm Phi Trạch cùng Tô Tiểu Bồi ở lại gian chứa củi phía sau.

      Gian chứa củi đó lớn, cũng thể gọi là sạch . Nhưng bên trong có củi mà chỉ để vài thứ đồ đạc lặt vặt. Chủ quán rượuhọ Tống, ông ta hồi về việc làm ăn của quán rượu, lại mình tốt bụng mới giữ hai người lại, tiếp nơi đây cũng chẳng phải cần người làm tạp vụ, căn phòng này cũng tồi, nếu để chứa củi hơi bị lãng phí nên dựng cái lán để củi ở đằng sau, còn phòng này để cho khách thuê, chuẩn bị để mấy người muốn ở mà có tiền. Tuy thế vẫn chưa chuẩn bị xong.Hôm nay hai người họ chỉ cần chỗ trú chân, vừa hay có chỗ này. Ông ta lát nữa đưa giường tới để Nhiễm Phi Trạch tự lắp.

      Ông chủ họ Tống đónói chuyện ngừng nghỉ nhìn vào mắt Tô Tiểu Bồi. Tô Tiểu Bồi trốn sau cái túi to đùng của Nhiễm Phi Trạch, vừa nghe vừa thận trọng xem xét dáng vẻ của ông ta.

      Khi ông chủ Tống xong, lại bảo với Nhiễm Phi Trạch tạp vụ của ông ta hai ngày nay làm rồi, củi còn chưa chẻ, ông ta đợi Nhiễm Phi Trạch sắp xếp xong mau làm, ông ta có việc cần dùng đến củi.

      Nhiễm Phi Trạch đồng ý, ông chủ Tống lại liếc Tô Tiểu Bồi rồi ra ngoài.

      Nhiễm Phi Trạch đợi ông ta khỏi bèn với Tô Tiểu Bồi “ có gì đáng ngại đâu, ông ta nhìn chỉ vì tò mò thôi, cách phục trang của nương cũng hơi có chút cổ quái.”

      , ông ấy coi thường, khinh bỉ ta, rằng ta có ác tâm.”

      Nhiễm Phi Trạchkhông ngờ Tô Tiểu Bồi như vậy, ngẩn ra. Tô Tiểu Bồi muốn đến cái này, giờ còn việc gấp rút hơn.

      “Tráng sĩ, xin hỏi nhà xí ở đâu?”

      Nhiễm Phi Trạch tiếp tục ngẩn ra, chàng lớn như vậy rồi lần đầu tiên có người hỏi chàng nhà xí ở đâu. Chàng hắng giọng, quay đầu nhìn xung quanh rồi “Ở phía Đông Nam”

      “Đông Nam là phía nào?” rất gấp rồi đấy.

      Nhiễm Phi Trạch chỉ về phía. Tô Tiểu Bồi muốn nhanh chóng bước nhưng chân sắp rời ra rồi, thực càng càng đau. Chắc đến mức tàn phế chứ.

      Nhiễm Phi Trạch nhịn nổi nữa, dìu Tô Tiểu Bồi đến tận cửa nhà xí, lại đừng đấy đợi.

      Tô Tiểu Bồi chưa từng thấy nhà xí nào bẩn như vậy bao giờ, buồn nôn chết được. Nhưng đâu còn cách nào khác, chân đau đến sắp ngã rồi, cắn răng giải quyết nhanh gọn rồi ra bên ngoài mới dám hít thở.

      Nhiễm Phi Trạch thấy biểu cảm của cảm thấy kỳ quặc. Tô Tiểu Bồi hiểu, nhưng lại vờ như thấy. Cái chuyện xuyên kiểu này chính là để luyện cho da mặt thêm dày mà.

      Nửa ngày sau đó,Tô Tiểu Bồi chẳng đâu, làm gì. Nhiễm Phi Trạch lắp giường, đặt đất. Chiếc giường này có chân, chỉ có mỗi tấm gỗ thôi mới đúng. ta còn kiếm đc cái ghế để Tô Tiểu Bồi ngồi. Tô Tiểu Bồi ngồi xuống, chân đau đến mức thể đứng lên được nữa nên cứ ngồi như vậy nhìn Nhiễm Phi Trạch làm việc.

      Nhiễm Phi Trạch rất tháo vát, ta bổ củi xong khắp vườn chất đầy củi. Cái rìu nặng trịch đấy vào tay ta cứ như thể khí. Bộp tiếc rồi vút trong khí bổ cây củi làm đôi.

      Buổi trưa ông chủ Tống đến muốn xem Nhiễm Phi Trạch làm ăn thế nào. Khi ông ta nhìn thấy đống củi xếp giá bèn ngốc ra. Tô Tiẻu Bồi nghĩ chắc ông ta ngờ có người bổ củi nhàng như cắt đậu phụ như vậy.

      Nhiễm Phi Trạch bổ củi xong mang nước đến trong viện tắm rửa qua loa sau đó Tô Tiểu Bồi cùng mình lát.

      đâu?” Tô Tiểu Bồi có chút lo âu với đôi chân sắp tàn phế của mình.

      xem làm sao kiếm được năm lượng bạc kia.”

      Mắt Tô Tiểu Bồi sáng lên “Đúng, đúng, kiếm năm lượng bạc kia”

      “Hơi bị ít, bõ công.” Nhiễm Phi Trạch lại muốn bỏ cuộc.

      Tô Tiểu Bồi còn lời nào để , năm lạng bạc mà còn chê ít, có cái đạo lý này ?

      “Năm lượng bạc là ít đôi với việc bắt trộm thưởng bạc. phải tên trộm , chỉ muốn lấy tin báo đổi thưởng. Để ta xem xem, trước tiên cứ kiếm chỗ cho nương thay rửa y phục”

      “Được, được” Tô Tiểu Bồi có ý kiến, có ý kiến với bất kỳ việc gì.

      Nhiễm Phi Trạch để ở lại, mang chiếc túi lớn khiến Tô Tiểu Bồi an tâm hơn chút. khẽ động đậy đôi chân đau nhức, nên trừ việc ngồi đấy làm được gì khác, chỉ biết ngồi và nhìn cái túi lớn đến phát ngốc, đợi Nhiễm Phi Trạch quay lại.

      Đợi hồi lâu, ta cũng quay lại, mang theo cái bọc , có cả tấm trải giường. Tô Tiểu Bồi ngạc nhiên “Huynh đâu mà kiếm được cái này”

      cướp trộm” Nhiễm Phi Trạch để đồ xuống.

      Tô Tiểu Bồi muốn hỏi năm lượng hai bạc ra làm sao rồi, ta để đồ xuống xong lại ra ngoài, lần này là lấy bữa tối. Ông chủ Tống này cho bọn họ ở đấy nhưng cho tiền, chỉ cho ăn ở.

      Tô Tiểu Bồi rất biết điều, có cơm ăn liền ăn rất mau, quan tâm đến đồ ngon hay , kén chọn. Hai người ăn xong cuối cùng cũng tìm được cơ hội “Năm lượng hai bạc kia thế nào rồi?”

      Nhiễm Phi Trạch cười“ nương chuyện thế này được đâu, vẫn nên nhanh chóng sửa đổi , thiếu đầu thiếu đuôi, thế dọa người khác sợ đấy.”

      sửa, sửa. Cứ chuyện năm lượng hai bạc ” Tô Tiểu Bồi đau đầu, cách và khẩu đâu phải sửa là sửa được, kiếm tiền giờ mới là chuyện quan trọng chứ.

      Nhiễm Phi Trạch rút ra tờ cáo thị đưa cho Tô Tiểu Bồi “Tên cướp này rất khó bắt, quan phủ cũng dám hy vọng dân chúng có thể bắt được nên chỉ cần báo tin là được.”

      ta được nửa liền dừng lại, hỏi “ nương biết chữ chứ?”

      Tô Tiểu Bồi cầm lấy tờ cáo thị, nghiến răng thốt lên hai từ “ biết chữ ”.

      Khi thông cáo mở ra, đơ luôn.

      Cổ văn à?

      Chữ biết, hay đúng hơn là, phần lớn biết, chỉ là cách viết có chút kỳ quái nên có vài chữ hoàn toàn chắc chắn. Cáo thị này câu nọ nối câu kia liền liền dứt, nho nhã nối tiếp lịch .

      Học hơn hai mươi năm sách vở, thành tích xuất sắc, học lực cao, tiếng tiếng Pháp lưu loát làu làu nhưng nghĩ đến có ngày mình phải đối mặt với văn cổ.

      cố gắng suy nghĩ, thấy bên viết về vụ án của tên hái hoa tặc cả gan giết hại rất nhiều nương, giờ tới trấn Thạch Đầu, bất cứ ai nếu báo tin để quan phủ bắt được tên này được thưởng năm lượng hai.

      cáo thị miêu tả lại đặc điểm của kẻ phạm tội, còn có tranh vẽ nữa. Tô Tiểu Bồi đọc thấy mệt quá nên thẳng thắn hỏi luôn Nhiễm Phi Trạch xem có phải cái ý này .

      Nhiễm Phi Trạch xoa xoa cằm đáp “Tuy phải toàn bộ ý đó nhưng cũng là vậy. Xem ra nương tuy biết chữ, từng đọc sách nhưng sao chuyện lại như vậy?”

      Tô Tiểu Bồi quan tâm đến lời ta , lại hỏi “Kẻ này gây án có quy luật gì ? Người bị hại thuộc kiểu gì? Hình dáng của làm thế nào mà được ghi lại? Có nhân chứng à? sao lại xác định là do người làm? Thủ đoạn gây án của là thế nào? Có địa điểm gây án đặc trưng ? Gây án liên tiếp nhất định có đặc điểm chung nào đó, đúng ?”

      Cằm của Nhiễm Phi Trạch suýt rơi xuống đất. nương này ở đây chui ra vậy? Những nương nhà bình thường gặp chuyện kiểu này bị dọa cho chết khiếp rồi, nương ấy lại còn hỏi chuyện. Từ ngữ dùng cổ quái nhưng hầu hết chàng nghe còn hiểu được, hơn nữa hầu hết là những điều chàng biết. Chỉ là quá nhiều chi tiết cáo thị này đề cập dến, người bình thường cũng đề cập tới, họ chỉ quan tâm đến đặc điểm tội phạm và hình dáng để báo tin là đủ rồi.

      Tô Tiểu Bồi đứng bên nghĩ ngợi “Gây hàng loạt án phạm như thế này đâu dễ bắt, mà lại thưởng có năm lượng hai, có phải hơi bị ít ?”

      Xong, nàng ta lại bắt đầu kiểu tính toán quy tiền ra bánh bao rồi.

      Chương 8

      Nhiễm Phi Trạch nhẫn nại giải thích cho Tô Tiểu Bồi.


      Trước tiên, tên hái hoa tặc này nhất định tới trấn, chỉ là dựa theo tung tích manh mối dự đoán được có khả năng tới đây.


      Chú ý, có khả năng thôi.


      Quan phủ đưa ra thông cáo cũng chỉ muốn để dân chúng để ý tình hình xung quanh, khi phát có kẻ khả nghi lập tức báo lên . Nếu cung cấp được tin tức có ích đối với việc phá án mới có thể nhận được năm lượng hai bạc.


      Nếu chỉ là báo tin thôi năm lượng hai bạc tính là ít. Có điều Nhiễm Phi Trạch thấy có ý nghĩa gì, bởi tung tích của kẻ phạm tội ràng, quan phủ hề có đầu mối. Cáo thị kiểu này khẳng định chỉ dán ở trấn Thạch Đầu mà nhưng trấn, huyện khác cũng có. Cứ như vậy khả năng bắt được tội phạm là khá thấp


      Năm lượng hai bạc này chỉ là đồ giấy, nhìn thấy được mà sờ được, thực ra chẳng bằng bắt những tên trộm tung tích ràng kia. Bọn chúng võ nghệ cao cường, quan phủ đủ khả năng bắt chúng nên nhờ nhân sĩ giang hồ ra tay hỗ trợ, được thưởng bạc


      Tô Tiểu Bồi tin “Có dễ lấy ? Biết được người ở đâu chẳng phải có nhiều kẻ cùng đến tìm bắt sao?”


      “Có lẽ nhiều người muốn bắt, nhưng phải ai cũng bắt được.” Nhiễm Phi Trạch vẫn lạnh nhạt như thế đáp lời, xem ra có vẻ rất có tự tin.


      “Tráng sĩ từng gặp chuyện như thế này sao?”


      “Đương nhiên.”


      “Bao nhiêu người bắt, cuối cùng là tráng sĩ bắt được?”


      “Đương nhiên.”


      “Tráng sĩ võ nghệ cao siêu?”


      “Đương nhiên tồi.”


      Dùng vẻ mặt ngay thẳng nên lời tự phụ như vậy là người biết phát huy hết mực khí chất cao sang thượng hạng của mình.


      Tô Tiểu Bồi để tâm, khí chất gì cũng là nước chảy mây trôi. Xét đến khí chất tại của thể xoi mói bắt bẻ người khác.


      “Tráng sĩ bắt những tên trộm nào, kể cho ta nghe .” Để cho có thêm tri thức, tăng thêm hiểu biết thường thức để sinh tồn ở cái thế giới này.


      “Ta nương có thể hiểu sao?” Cái khí chất cao sang thượng hạng kia đột nhiên lại xuất
      “….”
      Tô Tiểu Bồi còn lời nào để , hồi lâu sau mới đáp “Ta hiểu lại mời tráng sĩ chỉ giáo.”
      “Quá mệt mỏi, có nhiều việc như vậy làm sao cho được.”


      Tô Tiểu Bồi chịu nản, lại hỏi “ Tráng sĩ chỉ cần kể lại chuyện cùng người khác tranh việc bắt cướp, kể lại lần hoành tráng nhất là được rồi.”


      “Ồ, thế dễ rồi.” Nhiễm Phi Trạch hắng hắng giọng, bắt đầu “Đó là ở dãy núi Lạc Đà, ta phải bắt tên đại ma đầu Triệu Thành Tri, kết quả đám người giang hồ cũng ở đó gây chuyện lộn xộn.”


      “À à.” Tô Tiểu Bồi rất phối hợp gật gật đầu, hỏi “Vậy huynh làm thế nào?”


      “Là phải sắp xếp thế nào?”


      “Được, được, vậy huynh sắp xếp thế nào?” trận chiến lớn của các hùng với tên đại ma đầu, gần thắng lợi lại nảy ra diệu kế cướp lấy Boss lớn từ tay quần chúng, thể chất hung lừng lẫy chẳng?”


      “Ta hạ thuốc xổ cho bọn họ, để bọn họ ở lại dưới núi, mình ta lên bắt tên đại ma đầu đó.”
      “…”


      Tô Tiểu Bồi ngẩn ra, sau khi phản ứng lại thấy bản thân mình nghe lầm.
      “Thuốc xổ?”

      “Đúng” Tráng sĩ đổi sắc mặt, “Thuốc vào, người sạch.”


      “…”


      Tô Tiểu Bồi thấy mình phải cẩn thận đánh giá lại tư cách của vị ân công này mới được. Thản nhiên xuống tay gây chuyện như vậy đâu phải người thường.


      Đợi lát, thấy Nhiễm Phi Trạch có ý tiếp, Tô Tiểu Bồi lại hỏi “Sau đó sao?”


      “Hết rồi.”


      “Đúng. Nhưng phần đấy hay, nương muốn biết phần hoành tráng, đó chính là lúc ta dùng thuốc xổ giải quyết đám nhân sĩ giang hồ đó đấy. Việc này rất có hiệu quả, ta thấy cực kỳ tôt.”


      Tô Tiểu Bồi hết chỗ , được rồi, thứ ta tập trung vào cũng khác người.


      nghĩ rồi lại nghĩ, vẫn cố chấp hỏi “năm lượng hai tìm người đó, chúng ta cứ thử vận may xem sao . Nhỡ bắt được sao, ít nhất vẫn hơn là phải nhìn sắc măt người khác.”


      Nhiễm Phi Trạch chuyện, mang cái túi lại “Ta có tiền mua đồ cho nương bèn đến chỗ Đường nương mượn lấy hai chiếc, nương mặc , ít nhất còn hơn bây giờ phải dùng đồ của nam giới. Sau này nương có tiền nhớ trả lại Đường nương mấy cái này.”


      Lời này ra,đúng là tính toán chi ly ràng, vì mượn nên là phải trả tiền. Vốn lý là như vậy, nhưng có phải quá khách sáo rồi ?


      Tô Tiểu Bồi mở cái bọc ra xem, có quần áo có giày, hình như còn có cả yếm rồi mấy thứ đồ đó nữa, nhưng mới tinh mềm mại, sạch . Ngẩng lên nhìn thấy Nhiễm Phi Trạch ra ngoài, còn thuận tay đóng cửa lại cho .
      Tô Tiểu Bồi tin ta đúng là quân tử, tuy rằng chuyện hạ thuốc xổ làm hỏng hình tượng của ta chút ít. Nhưng nam nữ qua lại ta khá cẩn trọng, luôn duy trì khoảng cách nhất định với .


      Tô Tiểu Bồi lấy quần áo từ trong bao ra, nghĩ ngợi cách mặc rồi bắt đầu. Chân giờ động cái là đau gần chết, phiền phức quá.Vì quen mặc quần áo cổ đại, chân lại còn thêm đau nên mất rất nhiều thời gian mới mặc được.


      Trong phòng có gương, cũng định ngắm nghía xem mình nhìn ra ra làm sao. Về ngoại hình vấn đề này bó tay rồi. Đem bộ quần áo ngủ hình gấu Winnie The Pooh vào bao rồi “Xong rồi.”


      Nhiễm Phi Trạch ở ngoài cửa nghe thấy tiếng gọi liền vào. Nhìn lại Tô Tiểu Bồi thay xong quần áo, chàng thở dài, làm sao đổi quần áo thường rồi mà nhìn nàng ta vẫn khác người vậy.


      ta nhìn nhìn chân , vẫn chưa thay giày, đám vải giày kia vẫn ở dưới chân “Giày thay chưa?”


      cúi xuống được.” thành .


      Nhiễm Phi Trạch nhìn nhìn, chuyện. Do dự hồi lâu liền “ta có thể giúp nương giày vào chân, có điều…”


      Tô Tiểu Bồi hiểu rồi.


      “Tráng sĩ đừng lo, ta tuyệt đối bắt tráng sĩ chịu bất kỳ trách nhiệm gì.”


      “À….” Nhiễm Phi Trạchthấy cứ mọi chuyện ra lại tốt hơn “Ta giúp đỡ nương cũng vì ơn nghĩa nên nương cần lưu tâm”


      “Hiểu, hiểu, tráng sĩ có lòng tốt, nếu chẳng may nhìn phải những thứ nên nhìn cũng là tráng sĩ vô ý. Tráng sĩ yên tâm, ta khóc lóc cầu kết hôn gì đâu.” thế đủ hiểu chưa?


      “Cười mà đòi kết hôn cũng được.” ta đột nhiên nghĩ ra thế.


      “Tráng sĩ yên tâm trăm phần trăm , ta có chết cũng để tráng sĩ cưới ta.” Bảo đảm này còn chưa đủ “đô” sao?


      Xem ra đủ rồi. Nhiễm Phi Trạch gật gật đầu, tiến lại gần, quỳ xuống dưới chân Tô Tiểu Bồi.


      Tô Tiểu Bồi bỗng dưng đỏ mặt, cả ngày đường, chân bẩn thế nào tự nhất. Tuy là để ta giúp đỡ, nhưng bắt người ta ngửi cái chân thối của mình cũng ngại ngùng xấu hổ.


      Nhưng rất nhanh cảm giác đau từ chân truyền đến làm nhịn được kêu lớn, ngại ngần ban nãy cũng mau chóng biến mất.


      Nhiễm Phi Trạch dừng động tác, quay lại lấy thanh kiếm. Tô Tiểu Bồi nuốt nước mắt, nhìn ta lấy thanh kiếm cắt tấm vải. Chân chảy máu, vết thương đầm đìa. Đôi tất đó dính cả bùn lẫn máu.


      Nhiễm Phi Trạch đem nước lại, giúp rửa sạch hai chân. Tô Tiểu Bồi đau đến nức nở nghẹn ngào, cuối cùng nhịn nổi nữa khóc luôn.


      Nhiễm Phi Trạch đào bới cái túi, lấy ra hai bình thuốc, bột dạng cao rồi trộn chúng lại với nhau để Tô Tiểu Bồi bôi lên, lại dùng kiếm cắt lấy hai mảnh vai sạch để bó hai chân lại. ta làm nhanh gọn, băng bó rất có kinh nghiệm.


      Tô Tiểu Bồi nhìn nhìn, lại lần nữa cảm thấy may sao mà mình rơi xuống nơi quỷ tha ma bắt này lại gặp được ta, nếu biết giờ này lưu lạc nơi chốn nào rồi.


      Nhiễm Phi Trạch giúp băng bó xong chân lại vỗ vào cẳng chân . Tô Tiểu Bồi gào lên, ôm chân ngã xuống giường.


      Nhiễm Phi Trạch ngồi xuống giường, rút ra bình rượu thuốc “ nương tự mình thoa lên , lát nữa ta giúp nương lưu thông huyết mạch nếu mấy ngày nữa nương rất khổ sở, cũng khó trị được căn nguyên của bệnh.


      ta đặt thuốc xuống, ra ngoài, khóa cửa lại.


      Tô Tiểu Bồi lại khổ sở cởi váy ra, bôi thuốc lên chân rồi cố hết sức mặc lên. Làm xong được cái công việc này đau đến thở hổn hển. Đến khi gọi Nhiễm Phi Trạch quay lại nhếch nhác đến còn thở được ra hơi nữa
      Nhưng còn chưa phải tệ nhất.
      Nhiễm Phi Trạch bắt đầu mát xa chân cho , đau đớn đến mức thảm thiết nhất thế gian này.


      Tô Tiểu Bồi gào lên oai oái, ngã xuống giường, vô thức nắm tay đẩy Nhiễm Phi Trạch ra.


      Nước mắt lại nhịn được nữa, tong tong chảy xuống đất. Trong trí nhớ của Tô Tiểu Bồi, khóc nhiều như thế chỉ duy lần khi cha ra .


      Gào khóc hồi lâu,Nhiễm Phi Trạch cũng ngừng tay, nghiêm túc hỏi “ nương, điểm huyệt hay cắn vài, nương chọn ”.

      “Hả?” Tô Tiểu Bồichớp chớp đôi mắt đầy nước, hiểu ta cái gì.


      “Tiếng kêu của nương được thuận tai lắm, nơi đầy tường sơ cửa mỏng, e rằng gây nên điều tiếng hay.”


      “A” Tô Tiểu Bồi vẫn ngơ ngơ.


      “Điểm huyệt hay cắn miếng vải, nương chọn .” chàng chính nghĩa Nhiễm Phi Trạch tiếp tục nghiêm chỉnh .


      Tô Tiểu Bồi hiểu, à à liên tục. Hai mươi sáu năm đời sống hạn hẹp này chưa từng kêu gào giường bao giờ.


      “Lấy vải ra đây” Cắn này cắn này cắn này.


      Chân đau, lòng càng đau hơn. Cái thế giới khiến con người ta tuyệt vọng này.

      đầu hàng đâu, nhất định đầu hàng đâu.

      Cái thế giới này có rất nhiều chuyện làm cho phục.
      Ví như nhà xí, tắm, hay là đánh răng…
      Giữa đêm Nhiễm Phi Trạch mang nước giếng vào rồi tắm rửa ở hậu viện. thanh ấy làm Tô Tiểu Bồi vô cùng ngưỡng mộ. ngày đường, người vừa bùn đất vừa mồ hôi, muốn tắm gội quá .
      Nhưng bây giờ hai chân quả xong rồi, chỉ có thể ngồi im ngay đơ giường dám động đậy. Nếu bảo đánh nước giếng về vào phòng rồi tắm quá sức.
      Nhưng cái chuyện tắm rửa này nghĩ đến còn đỡ, nghĩ đến rồi càng thấy người mình bẩn thỉu kinh khủng, tắm cái sắp chịu nổi nữa.
      Tô Tiểu Bồi nghĩ ngợi hồi, dù sao cũng đến nông nỗi này rồi, mặt dầy thêm tí nữa cũng sao đâu
      Đợi Nhiễm Phi Trạch tắm rửa sạch mát mẻ quay, lại với ta “ Tráng sĩ, hộ ta chút, mang cho ta thùng nước lại đây .”
      “Để làm gì?”
      “Tắm rửa.”
      Cái thế giới này như vậy với nam giới có hợp lý ?
      sao, tráng sĩ này nên quen với . Tô Tiểu Bồi tự với mình thế.
      Nhiễm Phi Trạch quả nhiên biểu ra bất kỳ biểu cảm kinh ngạc cổ quái nào, chỉ nhìn chân Tô Tiểu Bồi rồi gì.
      “Tráng sĩ xem , chân của ta thực tiện.Đợi đến khi chân ta đỡ rồi nhất định báo đáp tráng sĩ. Khi đó đến lượt ta làm việc.”
      khoác biết ngượng à, Nhiễm Phi Trạch nhăn nhăn mặt, lộ vẻ tin. Với cái khả năng khâu tất kia của nàng ta, chàng còn mong đợi cái gì mà làm việc chứ.
      Tô Tiểu Bồi khoác lác nữa, dù sao cũng chỉ là lời , đủ biểu đạt ý tứ là được rồi.
      Nhiễm Phi Trạch cuối cùng vẫn ra ngoài, lâu sau mang lại cho Tô Tiểu Bồi thùng nước, lại đưa thêm tấm vải rồi quay người ra ngoài, thuận tay đóng cửa lại.
      Tô Tiểu Bồi kéo kéo thùng nước, đến ngồi lên chiếc ghế bên cạnh thùng, cởi bỏ quần áo tắm rửa.
      Nước rất lạnh nhưng Tô Tiểu Bồi vẫn thấy vô cùng vui vẻ. có cách nào gội đầu, đành phải lau lau qua. Đợi đến khi xong xuôi, cảm giác như thể vừa đánh trận xong vậy.
      Gọi Nhiễm Phi Trạch vào, ta lặng thinh giúp lau dọn sạch . Thực lòng Tô Tiểu Bồi rất cảm kích nên cảm ơn liên tiếp.
      Nhiễm Phi Trạch có phản ứng đặc biệt nào, lục lọi cái túi của mình lát rồi ra ngoài, lúc sau mới lại quay vào. Tô Tiểu Bồi hiểu gì, hỏi “Tráng sĩ làm gì vậy?”
      “Đánh răng.”
      Tô Tiểu Bồi mở lớn mắt, nhìn thấy cái thứ giống như bàn chải đánh răng trong tay ta bèn kích động kêu lên “bàn chải đánh răng!”
      Nhiễm Phi Trạch thấy kỳ lạ, đứng đó nhìn thứ trong tay mình, mặt đầy vẻ nghi hoặc.
      “Tráng sĩ có bàn chải đánh răng sao?”
      “Ai chẳng dung bàn chải để cọ răng, nương thế sao?”
      Tô Tiểu Bồi há miệng, ngẩn ra hồi lâu, hơi lẫn lộn “bàn chải” với “bắt đầu”, lại thấy có thể là “răng cùn” * , sau đó giọng “Ta cũng muốn đánh răng”.
      Nhiễm Phi Trạch bình thản cầm lấy bàn chải và thuốc đánh răng của mình rồi lạnh nhạt “Cái này tiện để nương dung.”

      Tô Tiểu Bồi đương nhiên nghĩ đến chuyện dùng bàn chải của ta, chỉ có điều ngạc nhiên người của thế giới này lại biết đến chuyện đánh răng, lại cảm thấy mình đánh răng vô cùng khó chịu. Dường như Nhiễm Phi Trạch có ý định giúp giải quyết vấn đề này , cũng tiện nhắc lại thêm lần nữa.
      Sau đó nhịn được nữa, hỏi “Bàn chải này cũng phải dùng tiền mua sao?”
      “Đương nhiên”
      “Thế còn, thuốc để đánh răng sao?”
      “Thuốc đánh răng đương nhiên cũng cần dùng tiền rồi.”
      Được rồi, Tô Tiểu Bồi ngậm miệng. có tiền, đồng cũng có nên có tư cách đánh răng. dùng lưỡi chà chà lên răng, lòng hết sức phiền muộn.
      Nhiễm Phí Trạch thu gọn đồ đạc rồi ra ngoài “ nương nghỉ ngơi , ta ở ngay ngoài cửa thôi.”
      ta định đêm nay ngủ ngoài kia à?
      Tô Tiểu Bồi tuy rằng chả vui vẻ gì, nhưng vẫn còn xem như có lương tâm.
      “Tráng sĩ, căn phòng này ở hai người vẫn được” Trải vải nằm đất cũng còn tốt hơn hong gió phơi sương ngoài kia”
      Nhiễm Phi Trạch nghĩ ngợi, ở lại.
      ta để cái túi ngăn cách giữa hai người, trải tấm vải xuống đất rồi để nguyên cả quần áo nằm lên. Tô Tiểu Bồi nằm giường, đắp cái chăn Nhiễm Phi Trạch mượn từ ông chủ Tống, mắt mở trừng trừng.
      Muốn xoay người chân lại đau. đánh răng, người thấy khó chịu. Những ngày sau biết phải làm sao đây, áp lực lớn quá. Tô Tiểu Bồi thấy buồn ngủ, nhịn nổi thở dài.
      nương”, Nhiễm Phi Trạch đột nhiên : “Cách trấn này xa có ngôi miếu, nhiều năm trước ta từng qua, thấy cũng tồi. Ở nơi đó từ bi lấy việc thiện làm gốc, chắc cũng lừa gạt người. Đợi khi chân nương khỏi rồi ta đưa nương đến đó.
      Tô Tiểu Bồi cười khổ, kỳ quái thay bị đưa đến cái thế giới này, để rồi cuối cùng làm ni sao?
      “Tráng sĩ định đâu?”
      “Khắp bốn phương”
      “Để làm gì?”
      “Muốn tìm người.”
      Tô Tiểu Bồi giật mình “Tìm người à? Tìm ai?”
      “Tìm người có tư chất, thu nhận làm đồ đệ.”
      khắp bốn phương nhận đồ đệ. Nghe qua mục tiêu vừa khổ vừa thảm. Tô Tiểu Bồi thở dài.
      nương, thứ lỗi cho ta là kẻ lòng dạ sắt đá, ta cũng chỉ là kẻ nam tử thô lỗ, thực tiện đưa nương khắp bốn phương. Trong miếu thanh sạch, con người lương thiện, nương hẳn có thể yên ổn an thân.”
      Tô Tiểu Bồi cắn cắn môi, quyết định lại mặt dầy phen, “Tráng sĩ, ngày mai phiền huynh mệt nhọc nghe chuyện về tên cướp năm lạng hai kia, có khi ta có vận may bắt được . Ta xu dính túi, cho dù vào miếu nhỡ như có chuyện gì khó mà giải quyết được, chẳng có đường lùi. Nếu như có chút tiền phòng thân cũng an tâm hơn, huynh có đúng .”
      Nhiễm Phi Trạch có ý kiến rằng trộm là do chàng ta bắt, ngân lượng này có liên quan gì đến ? Chàng nghĩ ngợi hồi, đồng ý.
      Tô Tiểu Bồi nghe thấy thanh đồng ý ấy hơi lòng chút. Cuối cùng cố chống mắt lên được nữa, ngủ luôn
      Sớm ngày hôm sau, bị tiếng động bên ngoài làm tỉnh. Lắng tai nghe, là tiếng Nhiễm Phi Trạch làm việc. bò dậy, hai chân còn đau hơn so với hôm qua, nhưng vẫn động đậy được. cong lưng uốn gối như bà già cố gắng bước .
      Mở cửa ra xem, Nhiễm Phi Trạch sắp xếp xong lều củi, củi cũng được chẻ xong, sắp xếp ngay ngắn gọn gang. nghe thấy tiếng ta với ông chủ Tống là nước đổ đầy lu rồi, vườn và bên ngoài cửa hang cũng dọn dẹp sạch . Tô Tiểu Bồi hít vào, chàng tráng sĩ này cũng hiền tuệ.
      Tô Tiểu Bồi rửa mặt xong, ta cầm đến khúc cây mềm đẽo gọt. Tô Tiểu Bồi nhìn mà hiểu gì, ta “Bàn chải cần dùng tiền mua, cành liễu dùng thay cũng tạm được.”
      “A”
      “Những gia đình có tiền đều dùng cành liễu để làm sạch răng miệng”
      Tô Tiểu Bồi nhìn cành cây mềm mỏng, nghĩ ra làm sao đem nó đánh răng được.
      “Sao vậy?” Nhiễm Phi Trạch hỏi.
      biết dùng” thà đáp.
      Nhiễm Phi Trạch nhìn với biểu càm hoài nghi biết từ bé đến lớn có đánh răng bao giờ khiến cho cực kỳ thoải mái. Nhiễm Phi Trạch bẻ cọng cây làm hai, nửa đưa cho , nửa cầm tay, làm mẫu cho xem phải cắn dập cành cây, nhìn cũng có vẻ giống như bàn chải, sau đó lại lấy thuốc, ý rằng cứ thế mà dung cành cây đánh răng.
      Tô Tiểu Bồi rất nghi ngờ nhìn kem đánh răng thời cổ đại, cẩn thận ngửi ngửi, thấy có mùi gì kỳ lạ,nhìn thấy có những thứ giống như vị thuốc bắc nên yên tâm hơn, học cách đánh răng.
      Cách đánh răng cũng nhã nhặn mấy, Nhiễm Phi Trạch rất thú vị ra ngoài.
      Tô Tiểu Bồi dùng cành liễu đánh soàn soạt soàn soạt, đánh cẩn thận từng chiếc răng . Tuy rằng rất quen những dù sao răng sạch cũng còn hơn là đánh răng. Tô Tiểu Bồi đánh thêm vài cái, tự an ủi mình.
      Nhiễm Phi Trạch quay lại, đưa cho Tô Tiểu Bồi cơm trưa, có cháo gạo và bánh bao chay, mùi vị đương nhiên cũng chẳng thế là ngon. Tô Tiểu Bồi vừa ăn vừa nghe Nhiễm Phi Trạch chuyện.
      ta làm xong việc của tiệm rồi, giờ ra ngoài nghe ngóng tin tức của tên cướp xem thế nào. Những chuyện nay ta thấy nhiều rồi, nên hy vọng nhiều lắm, đừng có quá quan tâm đến nó, cứ đợi tin tức của ta là được rồi. Còn nữa, hãy xem chừng hành động của ,đừng khác người thế nữa. Cũng đừng ra ngoài gây nên chuyện quái lạ, cứ ở trong phòng mà đợi.
      Tô Tiểu Bồi gật gật đầu “Ta giúp tráng sĩ trông coi hành lí”
      Nhiễm Phi Trạch hơi lộ nét cười, cái túi đáng đến mức làm lòng người thương cảm. Chàng ta gì nữa, ra ngoài.
      Tô Tiểu Bồi ngồi trong nhà, suy nghĩ hơi hỗn loạn. sau này nên làm gì? Tuy Nhiễm Phi Trạch hoàn toàn nghiêm khắc vậy nhưng ý tứ rất kiên quyết. Đợi chân khỏi rồi ta đưa .
      nên làm thế nào bây giờ?
      Đến miếu ni rồi ra sao?
      Những thứ mà Nguyệt Lão đến là hay là giả? thực cần phải tìm chàng đó mới được sao? Tìm rồi về được chứ?
      Người đó tên là gì nhỉ? Họ Trình hay họ Giang? Tô Tiểu Bồi thở dài, khi đó đâu có chú ý nghe
      Nhưng kể ra sao,vẫn cứ phải kiếm tiền trước. Có tiền trong người rồi ít nhất cũng có thể tiếp tục sống. Cho dù đến đâu cũng có thể tự lo cho bản thân.
      Tô Tiểu Bồi nghĩ, bắt được trộm có tiền rồi, mua bàn chải răng trước.
      ôm hy vọng đợi Nhiễm Phi Trạch quay lại.

      Chờ đợi luôn luôn là khổ đau, nhất là với người “tàn tạ” như Tô Tiểu Bồi. lại tiện, chẳng có trò gì để tiêu khiển trừ việc ngẩn ra ngồi còn bất kỳ việc nào để làm.
      Bên ngoài liên tục vang lên những tiếng bước chân.
      Tô Tiểu Bồi hơi lo lắng, biết tình hình an ninh nơi đây thế nào. Nhưng dựa vào việc mới đến đây có hai ngày liền thấy trái người bị sơn tặc bắt , phải tên bị truy nã e rằng mức độ an toàn nơi đây hơi có hạn. Nhiễm Phi Trạch ở đây, mình cũng hơi sợ.
      nghĩ ngợi có tiếng bước chân, lần này rất ràng, dừng ngay ngoài cửa.
      Tô Tiểu Bồi ngồi thẳng người, trực giác với rằng đó phải Nhiễm Phi Trạch.
      “Đa tạ ông chủ Tống” Là tiếng trẻ dịu dịu êm êm, nghe rất quen tai.
      nương cứ thoải mái”
      “Thiếp làm phiền lâu đâu.” Rất khiêm tốn và lễ độ.
      “Thiếp”, cái từ này làmTô Tiểu Bồi nhớ ra là ai rồi, Đường Liên.
      Bên ngoài có tiếng gõ cửa,Tô Tiểu Bồi lê đôi chân tàn tật ra mở cửa. Đứng bên ngoài đó là Đường Liên.
      Nhìn qua tâm trạng nàng ta có vẻ tốt lắm, nhưng nhìn thấy Tô Tiểu Bồi vẫn cười chào hỏi “ nương.”
      “Đường nương” Tô Tiểu Bồi cũng nhanh chóng khách khí đáp lại.
      Đường Liên “Tối qua ân công có đến tìm ta, nương mang theo đồ để mặc rất tiện. Hôm qua vội quá, tìm được nhiều đồ nên thấy phải phép lắm.” Nàng nhấc cái túi tay “Hôm nay sửa soạn lại nên tìm ra được ít quần áo và đồ dùng, mang đến cho nương”
      Tô Tiểu Bồi vừa kinh ngạc vừa cảm kích, vội vàng mời nương ấy vào phòng.
      Đường Liên cũng khách khí, bước vào nhìn phòng của Tô Tiểu Bồi, gì. Nhưng khi nhìn thấy chân Tô Tiểu Bồi lại tiện liền vội vàng đỡ ngồi xuống ghế.
      Tô Tiểu Bồi rất ngại ngùng, mời nương ấy ngồi xuống. Đường Liên do dự lát rồi cũng ngồi xuống giường.
      nương khá hơn nhiều chưa?”Đường Liên bắt đầu chuyện
      “Đỡ hơn nhiều rồi.”
      nhớ ra gì chưa? Nhà ở đâu, có người thân nào ?”
      Tô Tiểu Bồi lắc lắc đầu.
      Đường Liên thở dài, an ủi “ nương cũng đừng lo lắng, rồi mọi việc tốt thôi.”
      Tô Tiểu Bồi gật gật đầu,liên tục cảm ơn. Thực ra so với mình, còn lo lắng cho Đường Liên hơn. Từ khi ấy về tâm trạng có vẻ còn tồi hơn cả hôm qua, điều này cho thấy gia đình an ủi và giải tỏa áp lực cho ấy cách hợp lý.
      Đạo lý đối nhân xử thế cùng tập tục văn hóa ở xã hội này khác hẳn với xã hội đại, Tô Tiểu Bồi biết thể cứ dùng những nguyên tắc xa lạ kia mà phán đoán tâm trạng và tâm lý của con người, nhưng dựa vào những hiểu biết hạn hẹp của về thế giới văn hóa cổ đại người con gặp phải những chuyện như thế này phải chịu đựng áp lực và xỉ nhục vô cùng lớn.
      Tô Tiểu Bồi xem xét phải với ấy như thế nào.
      “Đường nương lớn lên ở trấn này sao?” bắt đầu từ thứ gần gũi thân thuộc nhất với Đường Liên. Chủ thể là Đường Liên, khả năng phát triển chủ đề cũng lớn hơn.
      “Đúng.” Đường Liên gật đầu“Mẹ ta sinh ta ở trấn này, cửa hàng của nhà từ khi ta còn có, ta cũng chưa từng rời xa nơi này.”
      Tô Tiểu Bồi gật gật đầu,cười “ nương rất giống với cha mình.”
      Đường Liên đến mẹ,nhưng nhắc đến cha và em trai, Tô Tiểu Bồi thuận lời tiếp.
      “Giống sao?” Đường Liên cười cười “ nương chuyện thú vị . Ta và mẹ khá giống nhau, mọi người đều như vậy.”
      Đường Liên bị Tô Tiểu Bồi thầm dẫn dắt nới ra vài chuyện của mình. ấy sẵn lòng giãi bày, điều này khiến Tô Tiểu Bồi thầm yên tâm. Đợi Đường Liên thoải mái rồi Tô Tiểu Bồi lại chuyển chủ đề về cha ấy. Ban đầu Đường Liên sẵn lòng nhiều về cha mình, nhưng Tô Tiểu Bồi có mẹo khéo léo gợi mở cho ấy, về hai chủ đề khác rồi lại quay lại, cuối cùng Đường Liên cũng tiết lộ chút ít.
      Hóa ra cha Đường Liên trướcnay vẫn trọng nam khinh nữ, rất ít quan tâm đến Đường Liên. Hôm qua nàng trở về, tuy ông ta vài câu quay về là tốt rồi, nhưng rất nhanh liền trách móc Tô Tiểu Bồi cẩn thận, làm sao lại để xảy ra chuyện như vậy, lại còn đưa giáp trưởng đến, nhân khi mọi người có mặt những lời rất nghiêm khắc với con . Sau đó là báo quan, để Đường Liên với quan phủ xem bọn sơn tặc ấy trốn ở nơi nào, nàng làm sao thoát ra được, để quan phủ lên núi bắt người.
      Đường Liên đến đây liềnlộ vè phản cảm và ghét bỏ. Tô Tiểu Bồi nhân thế hỏi “Vậy nương với quan phủ những gì?.”
      “Ta sợ hãi quá, những cái này đều còn nhớ .” Đường Liên cúi đầu đáp.
      nhớ nữa? Phản ứng này cũng rất bình thường, nhưng theo như tình trạng của Đường Liên nên có trạng đấy mới phải. hỏi tiếp nữa, mà về chính mình, bảo rằng mình cũng như vậy, hôm đó tỉnh lại cây chẳng còn nhớ gì nữa, may sao gặp được vị tráng sĩ kia và Đường Liên.
      Đường Liên cũng đến Nhiễm Phi Trạch, nàng mình lạc đường, lại sợ sơn tặc đuổi đến nên may mà gặp được Nhiễm Phi Trạch nên mới thuận lợi về đến nhà.
      Tô Tiểu Bồi gật gật đầu, thêm dăm câu chuyện nữa, chủ đề lại quay về núi, ngày hôm đó thứ mà Nhiễm phi Trạch cho Tô Tiểu Bồi ăn khi tỉnh lại. Đường Liên nghĩ ngợi, cũng nhớ đến món bánh ngày hôm đó, thấy hình dung của Tô Tiểu Bồi thú vị nên gật đầu cười cười.
      Tô Tiểu Bồi lại hỏi “ nương nhớ lại xem, khi bị cầm tù ở núi, những thứ ăn, nơi bọn trộm ở xung quanh có cây cối hay sống suối gì ?”

      Đường Liên hạ tầm mắt,nghĩ ngợi rồi lắc đầu “ta nhớ ra”
      Tô Tiểu Bồi ép hỏinữa, cũng tiếp tục chủ đề này, chỉ lặng yên đợi Đường Liên tiếp. Nhưng Đường Liên còn hứng chuyện nữa, ấy đứng lên muốn . đột nhiên quay lại hỏi “Sau này nương có dự tính gì.”
      Tô Tiểu Bồi cười cười“Chân ta tiện, lại còn mất trí nhớ, muốn đâu cũng được. Cứ dưỡng cho vết thương khỏi hẳn rồi lại tính tiếp.”
      Đường Liên gật gật đầu “Vậy nương ở đây nghỉ ngơi dưỡng bệnh sao? Nếu ta có thời gian đến thăm .”
      Hai người vài câu khách sáo, Đường Liên liền rời .
      Tô Tiểu Bồi ngồi ghế,suy xét lại kỹ càng. biết Đường Liên dối. Ban nãy khi cùng Đường Liên chuyện, thử ấy, xem xét lại chuỗi ký ức của , những chuyện khi nương ấy còn , nhớ về biểu cảm gương mặt của Nhiễm Phi Trạch và những ký ức về sơn tặc giống nhau.
      ấy nhớ, là dối. Đường Liên nhớ những chuyện xảy ra, thâm chí còn biết cả tông tích của sơn tặc, nhưng lại ra. Điều này Tô Tiểu Bồi có thể hiểu, sợ bị báo thù, muốn nhớ lại,… và nhiều nguyên do khác. Người bị hại thường tích cực phối hợp điều tra, điều này hiếm gặp.
      Đường Liên ràng bị tổn hại về tâm lý. ấy về nhà rồi, áp lực những giảm mà còn tăng, Tô Tiểu Bồi muốn giúp ấy. ấy là nương thiện lương tốt bụng, Tô Tiểu Bồi muốn giúp ấy vượt qua chướng ngại tâm lý này. Khi ấy thoát khỏi nó có thể cung cấp được những đầu mối có ích để giúp đỡ bắt giữ kẻ xấu.
      Tô Tiểu Bồi nghĩ, Nhiễm Phi Trạch quay lại.
      Tô Tiểu Bồi bỗng chốc phấn chấn hẳn lên, đôi mắt nóng bỏng dõi theo ta.
      Nhiễm Phi Trạch cười “Ánh mắt nương sáng rực rỡ như thể nhìn thấy năm lượng hai vậy.”
      “Nếu mà sờ được càng tốt.”
      Nhiễm Phi Trạch lắc lắc đầu “Sợ phải làm nương thất vọng rồi, Theo như những gì ta tìm hiểu được, các huyện trấn gần đây đều có dán cáo thị, quan phủ cũng biết trốn ở nơi nào, chỉ dựa vào phán đoán về đường mà treo thưởng. Những người ở trấn Thạch Đầu mà ta hỏi đến đều mù mịt về vấn đề này.”
      “Ngoại hình của có điểm gì đặc biệt ? Có ai nhìn thấy rồi ?”
      “Cái này ta hỏi rồi, sai nha , mấy án phạm lần trước đều có ai nhìn thấy, gây án hàng loạt, mỗi nơi gây án, thủ đoạn tàn ác, thất bại bao giờ, chẳng ai còn sống sót . Nhưng lần đó may mắn làm sao, con nhà họ Lưu bị tập kích nơi khuê phòng, giữa lúc sống chết vật lộn được chạy thoát ra ngoài kêu cứu, được người đến giúp nhưng tên tội phạm kia lại chạy mất.”
      “Cũng chính là tiểu thư nhà họ Lưu là nhân chứng duy nhất còn sống ?”
      “Theo lời sai nha đúng là thế. Sai nha còn , sau khi gây án trốn đến thành Ninh An rồi đường trốn chạy. Theo cung đường chắc hẳn đến gần đây, nên quan phủ mới treo thưởng, hy vọng tìm được manh mối.”
      Tô Tiểu Bồi gật gật đầu “Nếu là mỗi thành án, chưa từng thất bại, có nhân chứng nhất định để lại ký hiệu gây án quan phủ mới nhận định là cùng tội phạm.”
      “Đúng thế”
      “Ký hiệu là gì?”
      hỏi.” Nhiễm Phi Trạch trả lời thản nhiên “Đây là thông tin cơ mật của vụ án, sai nha nhất định là dễ dàng cho người khác nghe. nương nhìn thấy hôm nay người người lũ lượt ở đường báo tin để mong lĩnh tiền thưởng đâu. Nhưng toàn là tin vịt. Ta tra ra được những chuyện này từ sai nha dễ dàng.”
      đủ tin tức bắt người làm sao được? Chẳng nhẽ cứ ngông ngênh mang năm lượng hai đó giễu qua giễu lại trước mặt dân chúng là bắt được sao?”
      Lời Tô Tiểu Bồi làm cho Nhiễm Phi Trạch phải hắng hắng giọng, là khao khát năm lượng hai đó mới đúng.
      Tô Tiểu Bồi bĩu bĩu môi, phủ nhận. “Tráng sĩ, nếu là tội phạm gây án liên tục nhất định phải có ngọn nguồn. Hung thủ qua nhiều lần thử và luyện tập rồi mới có được thủ đoạn thành thục, thêm tự tin cùng với cách thức và mục tiêu tìm ra được quy luật gây án và manh mối đáng tin cậy. Muốn bắt cần phải theo đuổi ngọn nguồn, từ tâm lý phạm tội của để biết là ai, tại sao lại như vậy, nghĩ gì, muốn ra tay với mục tiêu thế nào?’
      Tô Tiẻu Bồi đến đây, ngừng lại nhìn Nhiễm Phi Trạch
      Nhiễm Phi Trạch hai tay ôm ngực nghe chuyện, mặt là vẻ mặt mù mờ nửa hiểu nửa .
      “Tráng sĩ, tên tội phạm này chúng ta có thể bắt được, chỉ cần chúng ta tìm thêm thông tin là được.”
      nương nhớ được tình nhưng đầu óc lại rất nhanh nhạy đấy chứ.”
      Tô Tiểu Bồi giật thột, sờ sờ đầu đánh trống lảng “Cái này, có những cái nhớ nhưng có ít khả năng cũng chưa quên”
      Nhiễm Phi Trạch lại hắng giọng “Khả năng của nương khiến người khác ấn tượng”
      Tô Tiểu Bồi đỏ mặt, biết ta tay què chân gẫy, những kỹ năng cơ bản của cuộc sống biết gì, hoàn toàn là phế vật. Tô Tiểu Bồi tranh cãi cái này với ta, chỉ “Tóm lại, tráng sĩ thể bỏ cuộc như thế được, chúng ta vẫn phải cố lên, bắt cho được tên trộm kia.”
      “Cố lên” Tô Tiểu Bồi lại lời cổ quái làm Nhiễm Phi Trạch tuy quen cũng biết cái “cố lên” này là gì?
      “À, đó là lời khích lệ người khác ở quê tôi.”
      nương nhớ lại rồi?’
      “Đột nhiên nhớ lại được, chỉ ít thôi.” Tô Tiểu Bồi cảm thấy thể tiết lộ quá nhiều, nếu như ta thấy mình có vấn đề về thần kinh bỏ rơi mình chết.
      “Tráng sĩ, tên dâm tặc kia đáng ghét, nhất định được tha cho . Cứ nghĩ đến những nương yếu đuối bị giết, nhất định phải lấy chính nghĩa đánh bại .” Tô Tiểu Bồi chuyện khích lệ người có chí khí chính nghĩa như Nhiễm Phi Trạch nhúng tay vào chuyện này.
      “Ồ, nương tốt bụng”
      “À cũng đúng, cũng đúng”
      “Nếu có năm lượng hai kia, nương có lo chuyện này ?
      “…..”

      Tô Tiểu Bồi bị nghẹn đứng, sau mãi mới được câu “Tiền với chính nghĩa đều vô cùng quan trọng.”

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :