1. QUY ĐỊNH BOX XUẤT BẢN :

       

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]

    ----•Nội dung cần:

    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)

    - Tác giả

    - Dịch giả

    - Đơn vị phát hành

    - Số trang ( nên có)

    - Giá bìa (nên có)

    - Ngày xuất bản (nên có)

    --- Quy định

    1 . Thành viên post có thể tự type hoặc copy từ nơi khác (để nguồn)

    2 . Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn

    3. Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ

    Ad và Mod

  2. QUY ĐỊNH BOX EBOOK SƯU TẦM

    Khi các bạn post link eBook sưu tầm nhớ chú ý nguồn edit và Link dẫn về chính chủ

    eBook phải tải File trực tiếp lên forum (có thể thêm file mediafire, dropbox ngay văn án)

    Không được kèm link có tính phí và bài viết, hay quảng cáo phản cảm, nếu có sẽ ban nick

    Cách tải ebook có quảng cáo

Tình Kiếp Tam Sinh - Cửu Lộ Phi Hương

Thảo luận trong 'Sách XB Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

      justify;" align="Chương 5: Ngài bảo vệ cho ngươi đó





                  Trong khoảng khắc tôi bước xuống phủ, gáy tôi nóng lên. Chính là trong ba con dấu Diêm Vương để lại ở gáy tôi biến mất, điều này có nghĩa là ba đời mà Mạch Khê cho tôi hoàn kết kiếp luân hồi.

                  Sau khi trở về phủ, tôi thích men theo dòng Vong Xuyên tản bộ mình nữa. Bởi vì có như vậy mãi cũng chỉ có mình. Ngày ngày tôi dựa vào hòn đá chờ Mạch Khê lần nữa nhập luân hồi, sau đó tôi cùng với chàng đến nhân gian lịch kiếp.

                  Thời gian ở phủ luôn luôn trôi rất nhanh. Khi nhìn thấy thân ảnh của người có thể xem như người quen cũ, tôi mới biết rằng nhân gian qua mấy chục năm rồi.

                  Tôi tươi cười nhìn ông ta, ông ta cũng nhìn thấy tôi, sững người trong giây lát: “?”.

                  “Đại quốc sư, lâu rồi gặp. Dung mạo của ông cũng thay đổi gì mấy”. Ông ta để ý đến lời chọc ghẹo của tôi, lông mày khẽ nhíu lại: “Sao vẫn chưa nhập luân hồi?”.

                  “Tôi chờ người”.

                  Câu này tôi ra rất tự nhiên, nhưng lại làm cho ông ta sững người. Trầm lặng hồi lâu, ông ta than rằng: “Chính tôi hại hai người dương cách biệt…”.

                  Tôi xua xua tay, định rằng tất cả đều là kiếp số thiên mệnh cả, ông ta lại : “ ở đại phủ chờ ta đời, ta ở trần gian vì mà giữ mình kiếp. Cắt đứt duyên số kiếp này của hai người là lỗi lầm lớn của tôi”.

                  Ông ta ngứng lại lúc, dường như nghĩ đến điều gì, kiện định : “Nhân quả luân hồi, kiếp này tôi nợ hai người, kiếp sau nhất định báo đáp!”.

                  “ cần cần”. Tôi liến thoắng đáp: “Đây là việc giữa tôi và Mạch Khê, muốn làm phiền lụy đến người ngoài”.

                  Ông ta phất tay áo, lắc đầu thở dài nhanh chóng bước .

                  Tôi nghĩ những người sống quá lâu ở nhân gian đều tránh được bệnh dùng quan điểm của mình suy đoán, hơn nữa còn xác định tâm tư của người khác.

                  Ông ta kiếp này có là quốc sư đạo pháp cao siêu hơn thế nữa uống xong bát canh Mạnh Bà, sải bước qua cây cầu Nại Hà, nhảy xuống miệng giếng luân hồi là hồng trần kiếp trước quên hết sạch sành sanh.

                  Kiếp sau vĩnh viễn thể nào bù đắp được cho sai lầm từ kiếp trước. Sau khi quốc sư đầu thai, tôi nghĩ Mạch Khê chắc sắp đến phủ rồi, liền mỗi ngày đều soi xuống dòng nước Vong Xuyên mà rửa ráy trang điểm, làm cho mình trở nên sạch gọn gàng đến mức dường như chẳng ăn nhập gì với thế giới địa phủ u này. Lúc nhàn rỗi ngồi bên tảng đá học bộ dạng của người trần, nhặt lấy cái gậy, vẽ vẽ những vòng tròn, miệng thầm: “Mạch Khê nhanh đến , Mạch Khê nhanh đến ”.

      justify;" align="



                  Có lẽ thành ý của tôi cuối cùng cũng cảm động đến trời cao. Hôm đó tôi vừa trang điểm xong, mới ngồi bên hòn đá, liền thấy Mạch Khê giẫm lên thảm hoa bỉ ngạn ở đường Hoàng Tuyền, nộ khí đùng đùng xông đến.

                  Phải, chàng nộ khí đùng đùng.

                  Tôi vẫn còn ngơ ngác quả cầu lửa sáng loáng, nóng bỏng ném xuống cạnh chân tôi. Tôi sợ quá vội vàng nhảy lên tránh.

                  Đám linh vật và tiểu quỷ xung quanh hóng hớt, vừa nhìn thấy lửa liền lập tức biến mất.

                  Tôi hiểu nên ngước nhìn Mạch Khê, lúc này tướng mạo của chàng giống hệt lần đầu tôi nhìn thấy - tướng mạo của người trời.

                  Chỉ là người trời này tự nhiên nổi giận quả thực làm cho người ta khó hiểu.

                  Trong lòng tôi có chút ấm ức, chờ mong lâu như thế chàng mới đến. Vừa gặp mặt chưa câu nào, chàng ra tay với tôi, là đau lòng lắm, đau lòng quá!

                  Chàng áp sát lại, định chụp lấy cổ tay tôi, tôi bảo vệ mệnh môn của mình, vội vàng tránh sang bên, thoát khỏi tay chàng.

                  Chàng lạnh lùng hừ tiếng: “Bây giờ biết tránh rồi đấy, bây giờ biết sợ rồi đấy, sao để ta bắt, sao để ta thiêu? Biết rằng để có được cái mạng này chẳng dễ gì nên nỡ để mất rồi hả?”.

                  Tôi suy nghĩ hồi ý nghĩa những câu này của chàng rồi hỏi: “Mạch Khê, chàng giận em sao?”.

                  “Giận?”. Chàng lại hừ tiếng, lạnh lùng : “Sao ta lại phải giận chứ? Nàng bảo vệ ta đời, lấy thâm mình làm khiên đỡ cho ta, thay ta chịu nạn, ta cảm ơn nàng còn chưa đủ, nào dám giận đây?”.

                  Tôi mở miệng, muốn thực biết vì sao chàng lại giận dữ như vậy, sau đó muốn chọc vỡ các biểu hề ăn khớp với lời này của chàng. Nhưng mà nhìn thấy vẻ giận dữ giữa đôi mày của chàng, tôi kiềm lại ra. Nỗi ấm ức trong lòng càng tăng thêm.

                  Nhìn thấy tôi đầy vẻ ấm ức, nước mắt lưng tròng nhìn chàng, sắc mặt chàng đông cứng lại, lạnh lùng : “ được khóc”.

                  Tôi vẫn giận giụa nước mắt nhìn chàng.

                  Đường gân xanh trán chàng giật giật mấy hồi, cuối cùng chàng thở dài : “Thôi vậy”. Ánh mắt chàng dịu lại, đưa tay vỗ vỗ lên đầu tôi, cười bất đắc dĩ: “Xét đến cùng quả thực là lỗi của ta”. Ngay sau đó sắc mặt chàng liền sầm xuống: “Sao khí người nàng lại nặng như vậy?”.

                  Tôi xấu hổ che mặt: “Bởi vì nghĩ chàng sắp tới, nên em ngày ngày đều dùng nước sông để rửa mặt chải đầu. Chàng xem bộ dạng em bây giờ, chàng có thích ?”.

                  Mạch Khê trầm tư hồi lâu.

                  Tôi : “Em ngày ngày đều thu dọn đồ đạc, mong ngóng chàng xuống. Mạch Khê, khi nào chàng đầu thai để em cùng với chàng?”.

                  Chàng nhăn mày lại: “Cùng ?”.

                  “Đương nhiên rồi”.

                  Chàng vung tay, đạo kim ấn đánh lên người tôi: “Trong năm mươi năm, nàng được ra khỏi phủ”.

                  Tôi kinh hoàng: “Vì sao? Chàng hứa để em sống ở nhân gian ba kiếp rồi mà”.

                  “ sai, chỉ có điều ta cầu nàng năm mươi năm nữa mới mà thôi”.

                  “Nhưng chàng cũng đồng ý để cho em quyến rũ chàng rồi”.

                  “Năm mươi năm sau nàng có thể quyến rũ”.

                  “Nhưng lúc đó chàng thành ông già lụ khụ gần đất xa trời rồi. Khi em tìm thấy chàng, thời gian ở cùng nhau rất ít!”.

                  “Nếu vậy đừng tìm nữa”.

                  xong chàng sải bước đến cầu Nại Hà. Tôi tức đến mức nắm lấy nắm bùn ném thẳng vào gáy chàng.

                  Chàng quay lưng lại phía tôi, tôi biết vẻ mặt của chàng thế nào, chỉ thấy Mạnh Bà đột nhiên quỳ xuống, dập đầu xuống đất : “Thần quân thứ tội”.

                  Lúc này tôi mới nghĩ ra, bùn đất đường Hoàng Tuyền bị vạn quỷ giẫm đạp lên, chính là thứ cực kỳ nhơ bẩn trong tam giới. Tôi ném bùn này lên đầu chàng, đối với thần quân trời mà , là sỉ nhục cực lớn.

                  Chàng nghiêng mặt, giọng thoáng chút lạnh lùng: “Ta muốn nàng trở thành kiếp số của ta”.

                  Lời này lạ lùng. Ngay lúc đó tôi hiểu được, chỉ nhìn chàng đầu ngoảnh lại uống bát canh Mạnh Bà, nhập luân hồi mất.

                  Nhất định là chàng ghét tôi phiền phức nên muốn sống cùng tôi rồi. Nghĩ như vậy, tôi đột nhiên cảm thấy chua xót vô cùng, nhào đầu vào trong hòn , òa khóc ngon lành.

                  Nếu nghe người khác ức hiếp tôi, tôi nhất định ức hiếp lại gấp mười lần, nhưng Mạch Khê ức hiếp tôi… Chàng ức hiếp tôi, tôi lại chỉ có thể để cho chàng ức hiếp. đánh thắng được, lại còn từ bỏ được.

                  biết tôi khóc bao lâu, phía bên ngoài có tiếng gọi: “Tam Sinh nương. Ôi trời, bà Tam Sinh của tôi ơi, đừng khóc, đứng khóc nữa”.

                  Tôi từ trong hòn đá thò đầu ra, mắt đỏ mọng sưng húp nhìn người đến: “Giáp, có chuyện gì vậy?”.

                  Tiểu quỷ Giáp day trán lắc đầu : “Mấy ngày nay nước chảy ra từ hòn đá của làm sông Vong Xuyên dâng lên mấy mét rồi. hòn đá khóc đến mức này tưởng tượng nổi. Diêm Vương đặc biệt lệnh cho tôi đến chỗ giúp khai thông tư tưởng.

                  Tôi gật gật đầu, vô cùng suy sụp theo Giáp đến điện Diêm Vương.

                  Diêm Vương nhiệm kỳ này gầy gò nhưng lại tham ăn. Lúc tôi nhìn thấy Diêm Vương, ông ta nắm chặt miếng móng giò mà gặm cách cực kỳ khoái chí.

                  Tôi gật đầu chào ông ta: “Diêm vương”.

                  “Ồ, Tam Sinh đến rồi”. Ông ta huơ tay cái, tiểu quỷ bên cạnh mang đến cho tôi cái móng giò, trông ngấy đến mức mắc ói. Tôi liền xua xua tay bảo tiểu quỷ lui xuống.

                  Diêm Vương liếc tôi cái, : “Nghe mấy ngày nay người vì Mạch Khê thần quân mà đau lòng”.

                  Nghe thấy tên Mạch Khê, mũi tôi cay cay, lại trở về bộ dạng rưng rưng nước mắt.

                  “Đừng, đừng, đừng!”, ông ta liền mấy tiếng ngăn tôi lại. “Hôm nay ta tìm ngươi đến là để giải nút thắt trong lòng ngươi, nếu như ngươi khóc nữa, chỉ sợ nước Vong Xuyên dâng ngập mất”.

                  Diêm Vương quệt miệng cái : “Tam Sinh, ngươi có biết Mạch Khê thần quân lần này xuống hạ giới phải lịch qua ba kiếp nào ?”.

                  Tôi lắc đầu biết.

                  “ mà phải biệt ly, ghét mà phải gặp gỡ, cầu nhưng lại được. Ba kiếp này chính là ba kiếp khổ trong tám kiếp khổ của nhà Phật. Thần quân kiếp trước lịch qua kiếp mà phải biệt ly. sổ Mệnh Cách của Ti Mệnh Tinh Quân viết rằng, Mạch Khê thần quân và Thi Sảnh Sảnh con đại tướng quân có tình cảm với nhau, nhưng vướng nỗi cùng chiến tuyến, đời sinh ly, là kiếp khổ ‘ mà phải biệt ly’. Nhưng mệnh cách của ngài bị xuất của ngươi phá vỡ. Ngài vốn dĩ đời độc khổ sở, nhưng bởi vì gặp gỡ ngươi, ở cùng ngươi lâu năm nên thầm nảy sinh tình cảm. Ngươi muốn thay ngài chống lại số kiếp, lấy cái chết của mình để con đường phía trước ngài được bằng phẳng. đời ngài tử biệt với ngươi cũng là kiếp khổ ‘ mà phải biệt ly’. Tình cờ ngươi cũng được xem như hoàn thành kiếp số của ngài”.

                  Diêm Vương đột nhiên dừng lại lúc, rồi thở dài : “Ngươi chưa nhìn thấy bộ dạng Mạch Khê thần quân ở nhân gian trong gương tiền thế. Chà chà, người vốn ôn hòa như thế, nhưng vì ngươi mà mạnh tay bức hoàng thượng phải xử tru di cửu tộc đại tướng quân. Ngài đương nhiên là có tình sâu nghĩa nặng với ngươi, đời lấy ai cả. Sau khi trở về phủ, việc cũ đều nhớ lại. Theo lý mà ngài là thần quân ở trời, là người thanh tâm quả dục, vốn dĩ nên cố chấp với quá khứ. Nhưng ngài vẫn thể với ngươi như vậy, ồ… có thể thấy dư tình chưa hết. Nay thần quân giam ngươi năm mươi năm trong phủ, chẳng qua là muốn thời gian ngươi và ngài đến nhân gian chéo nhau. Ngài muốn ngươi lại trở thành kiếp số của ngài”.

                  Diêm Vương : “Ngài bảo vệ ngươi đó”.

                  Tôi sững người.

                  “Các thần tiên trời đa số đều coi thường những người dưới phủ chúng ta. Tam Sinh ngươi hãy làm tốt, quyến rũ cho được Mạch Khê thần quân, phủ chúng ta mới… A… ha ha ha… Ngươi hiểu ?”.

                  Tiếng cười điên cuồng của Diêm Vương trở nên xa xôi, trong tâm trí tôi chỉ có câu bồng bềnh trôi qua trôi lại.

                  “Ngài bảo vệ ngươi đó”.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

      Chương 6: Trùng hoa tôn giả


      Tôi chưa từng biết lại có thể có năm mươi năm “giày vò như vậy”.

      Cuối cùng sau khi hết kỳ hạn, tôi chào Diêm Vương tiếng rồi đầu thai.

      Tôi nghĩ, kiếp này tìm Mạch Khê, lần tới khi chàng luân hồi trở về phủ, lại giáng cho tôi con dấu năm mươi năm nữa sao. Dứt khoát là tôi làm theo ý chàng, tức là chờ chàng dần dần già yếu quyến rũ chàng, nghe nam giới tuổi này là dễ ngoại tình nhất, nghiệp có rồi, gia đình có rồi, cái cần hưởng thụ hưởng thụ rồi, nhưng cuộc đời lại thiếu chút kích thích.

      Tôi phải kích thích chàng cái, việc quyến rũ tất nhiên là quá đơn giản rồi.

      Tôi nghĩ hay, nhưng vạn vẫn luôn có những thứ ngoài ý muốn.

      Thời gian tôi chờ dưới phủ tính tổng ra khoảng trăm năm, khí người so với lần đầu tiên đến nhân gian chẳng hơn là mấy. Hơn nữa tôi vừa ra khỏi phủ, khí còn rất tươi mới. Giống như thịt hỏng thu hút bọn ruồi nhặng, chẳng mấy chốc tôi thu hút cả đám tiểu đạo sĩ đến vây đánh.

      Đây quả là thời đại thích trừ ma hộ đạo cách quá khích, đạo thuật quá hưng thịnh, tuổi của bọn tiểu đạo sĩ này cộng lại nhân với mười e rằng còn hơn tôi mấy tuổi. Biểu của chúng đều rất chín chắn, sở đoản lớn nhất của tôi chính là ứng phó với lũ trẻ nghiêm túc này. Tôi liền học theo giọng điệu của Diêm Vương uy hiếp chúng: “Lũ nhãi con cút , nếu ta ninh thịt của chúng bay ăn sạch”.

      “Đồ nghiệt to gan dám buông lời ngông cuồng!”. Đứa trẻ cầm đầu giơ kiếm nhắm vào tôi : “Hôm nay ta thể tiêu diệt ngươi!”.

      Tôi nhướng mày nhìn thằng nhóc đó, tuổi còn bé tý mà sát khí đằng đằng, cái thói này ràng là do được giáo dục tốt. Tôi lắc đầu thở dài than trách sư phụ nó hồi, định nghĩ kế chạy thoát, phía xa vọng đến giọng nữ quát: “Trường Vũ nhanh lui ”. Người đó mặc áo trắng, dải áo phấp phới phóng khoáng lao đến, giống như là tiên nữ giáng trần.

      Tôi nhìn ngưỡng mộ hồi, ngờ cõi thế tục này lại có thể sinh ra người thanh thoát như thế. Nhưng tôi còn chưa khen xong, trong tay ta đột nhiên ra dải lụa trắng, theo gió bắn tới, trói chặt tôi lại.

      Tôi vùng vẫy hồi, phát ra chất liệu của cái thứ này là kỳ lạ.

      Lũ trẻ con xung quanh đều quỳ hết xuống trước mặt nữ tử : “Sư tổ”.

      Sư tổ…

      Nữ tử khẽ gật đầu, bảo chúng đứng dậy, bước lên phía trước quan sát tôi kỹ lưỡng hồi: “ ngờ lại là nữ xinh đẹp”.

      Tôi cười: “Ngươi cũng là đạo xinh đẹp”.

      ta lạnh lùng nhếch nhếch khóe môi: “Ta tuy rằng nhìn ra lai lịch của ngươi, nhưng bị lụa buộc hồn của ta trói chặt rồi, cho dù bản lĩnh của ngươi có lớn thế nào cũng thoát được”.

      Tôi kín đáo giằng co với dải lụa quỷ quái này, cảm thấy tôi chẳng có bản lĩnh to lớn gì, thứ này đích xác là thứ dây trói hữu hiệu. Thế nhưng nếu phải liều mạng, thứ này cũng thể nào trói được tôi, lời của nương này chẳng có hiểu biết gì cả.

      “Dẫn ả về núi Lưu Ba, giao cho tiên tôn xử lý”. ta dặn dò lũ trẻ như vậy. “Ta lần này có việc gấp về cùng các con được. nữ này tuy bị ta trói chặt, nhưng lực của ả ta thể đoán định được, cần phải cẩn thận với ả. Nhất thiết được để ả có cơ hội trốn thoát”.

      Lũ trẻ cung kính đồng thanh đáp tiếng “vâng”.

      Tôi suy ngẫm, tôi vừa đến thế gian này, có muốn tìm Mạch Khê cũng có đầu mối gì, chi bằng cùng với chúng, chưa cần bớt quấy nhiễu của các đạo sĩ khác, mà còn có thể tiện thể dò xét tung tích của Mạch Khê.

      Cũng chẳng lỗ vốn gì.

      Các ông cụ non nghiêm nghị “áp giải” tôi lên đường. Nhìn thấy điệu bộ của chúng, tôi thấy nhớ nhung Mạch Khê kiếp trước vô cùng. Trong đám trẻ con này, chỉ có đứa vẫn còn chút giống người thường. Đạo hiệu của nó là Trường An, là đứa trẻ thanh nhã, hay xấu hổ và thích chuyện.

      Bộ dạng của nó hơi giống tiểu Mạch Khê kiếp trước.

      Tôi thích nhìn nó, nhưng mỗi lần tôi dán mắt vào nó nó lại sợ đến mức mặt mày nhợt nhạt. Tôi hiểu cho nên nghe đông ngóng tây hồi mới biết, đứa trẻ này sợ ngày nào đó tôi thoát ra dùng nó lấy dương bổ [1] .

      [1] Lấy dương bổ hoặc lấy bổ dương là loại phương pháp tu luyện trong Đạo giáo, chỉ nam nữ thông qua việc giao hoan đạt đến cân bằng dương. Phép này thuộc về “thuật phòng the” trong Đạo giáo Trung Quốc cổ đại, được cho là phương pháp để nâng cao võ công (N.d).

      Tôi tức khắc thẹn mướt mồ hôi. Tôi là linh vật cần phải làm cái việc xấu hổ đó và quan trọng hơn, đứa trẻ này có dương gì mà lấy. Nếu như tôi có muốn lấy, tôi phải lấy của Mạch Khê trước mới phải.

      Từ đó về sau, tôi tiết chế bản thân dùng ánh mắt hau háu đó nhìn nó nữa.

      đường, tôi nghe các tiểu đạo sĩ , hoàng đế thiên triều thích cùng với các đạo sĩ luận pháp giảng đạo, ngay cả đạo thuật trong dân gian cũng hưng thịnh lên nhiều, rất nhiều quan lại và những người có địa vị cao cũng muốn đưa con cái mình tu đạo. Mà núi Lưu Ba so với những đạo quán bình thường cao cấp hơn rất nhiều.

      Đó chính là nơi tu tiên.

      Lúc bọn trẻ câu này hãnh diện tràn đầy mặt, như thể được làm đệ tử của Lưu Ba là phúc phận tu mấy trăm năm mới có được. Nhưng tôi lại lạnh lùng nghĩ rằng, người phàm có thể tu luyện thành công phải là có, chỉ có điều hàng nghìn năm mới có , hai người thành công, tỷ lệ quả thực ít ỏi đến đáng thương.

      Bọn tiểu đạo sĩ trông loắt choắt nhưng lại rất nhanh, chỉ vài ngày đến núi Lưu Ba.

      đường nghe ngóng được tin tức gì của Mạch Khê, tôi cực kỳ ủ rũ, muốn nhân cơ hội trước khi bọn chúng vào núi xé rách dải lụa trốn thoát, ngờ kim ấn cổ tay tôi lại có phản ứng.

      Nó khẽ nóng lên, tôi “á” lên tiếng, tiếng “á” ấy còn chưa dứt, chỉ cảm thấy luồng khí cực mạnh quét qua đỉnh đầu, làm tóc đầu tôi bay phần phật.

      Tôi rẽ những lớp tóc phủ kín mặt ra nhìn thấy đám tiểu đạo sĩ xung quanh đều nhất loạt quỳ xuống, đồng thanh kêu to: “Tiên tôn!”.

      Ồ, đây là đại ca của Lưu Ba.

      Tôi nhìn chăm chú, trong nháy mắt liền vui mừng sững người. Đúng là may mắn, mất chút công sức nào tìm thấy chàng!

      Đây phải là Mạch Khê sao!

      Nhưng nhìn chàng lúc này chỉ như khoảng hai, ba chục tuổi, dáng vẻ có chút gì là tuổi cao sức yếu. Nào giống với người sống đến năm mươi năm ở thế gian. Tôi nghĩ lại, cũng đúng, kiếp này chàng là người tu tiên, tu đạo pháp tiên gia, tuy rằng chưa thể trường sinh bất lão, trở thành thần thiên đình, nhưng dung mạo trẻ trung quá đơn giản.

      Tôi nhịn được trộm cười, Mạch Khê ơi là Mạch Khê, chàng nghĩ cách trốn em, nhưng lại ngờ ông trời sắp đặt khéo léo hơn chàng. Bây giờ, em xem chàng trốn em thế nào.

      Tôi toét miệng cười ba thanh kiếm “xoẹt” về phía tôi, sát khí mạnh mẽ kiếm làm tôi sợ đến rùng mình, vội ngừng cười, ngây ra nhìn Mạch Khê.

      Ba lưỡi kiếm này phải của chàng, mà là của ba vị tiên nhân mày bạc râu dài theo sau chàng ném ra. Ba người đó đều chau mày chăm chú nhìn chằm chằm vào tôi với vẻ cực kỳ nghiêm trọng.

      Mạch Khê lạnh lùng : “Vật gì mà khí nặng như vậy?”.

      Tôi chỉ ngây người nhìn chàng, ánh mắt chàng như vậy… ánh mắt chàng như vậy… kiếp trước, chàng cũng dùng chính ánh mắt này nhìn Thi Sảnh Sảnh.

      biết tại sao, trong lòng tôi lại cảm thấy sợ hãi. Tôi vốn chưa bao giờ thích giải thích, nhưng khoảnh khắc này hiểu vì sao lại chủ động phân bua: “Mặc dù khí người tôi nặng, nhưng tôi thực phải là quái. Tôi là linh hồn của hòn đá hóa thành, tên tôi là Tam Sinh”.

      Ba vị đạo sĩ râu bạc nhìn nhau, hiển nhiên là chưa hiểu lời tôi . Nét mặt Mạch Khê vẫn lạnh lùng: “ cùng loài với ta, kẻ đó tâm tư tất khác. Phải giết”.

      Chàng rất quyết đoán, tôi vừa đau lòng vừa giận dữ, hiểu vì sao kiếp này Mạch Khê lại đầu thai thành kẻ có đầu óc ngoan cố như vậy. Tôi còn chưa kịp gì, những ánh kiếm quanh người tôi bùng phát, dải lụa trắng trói tôi cũng xiết chặt đến mức làm tôi đau đớn.

      Ngọn lửa giận dữ trong lòng tôi càng ngùn ngụt, tôi sống hơn nghìn năm rồi, trừ những lúc tôi lên cơn ngộ tự làm khổ mình ra chưa có ai dám đối xử với tôi như thế. Lập tức tôi liền dồn linh lực đọ sức với chàng.

      Nếu như chàng là chiến thần Mạch Khê lúc này tôi chỉ có thể ngoan ngoãn chờ chết. Nhưng bây giờ chàng chỉ là Mạch Khê tu tiên, trong người ghê gớm lắm cũng chỉ có pháp lực bốn mươi năm, cho dù đạo thuật của chàng có cao siêu hơn nữa, thiên phú có tốt thế nào nữa đối đầu trực diện với tôi cũng chẳng thắng được.

      Chúng tôi đối đầu chưa đến nửa khắc, sắc mặt Mạch Khê liền trở nên nhợt nhạt. Tôi suy xét có nên ỷ vào số tuổi sống hơn nghìn năm của mình để bắt nạt thượng thần lịch kiếp , định ngừng tay miệng Mạch Khê chợt phụt ra ngụm máu đen.

      Tôi kinh hãi giật mình, vội vàng thu linh lực lại.

      Đây… đây, lẽ nào linh lực của tôi mạnh đến mức tôi thể khống chế sao?

      Tôi vô cùng kinh ngạc.

      Ba vị đạo sĩ râu bạc thất kinh, gọi: “Trùng Hoa tôn giả!” rồi lập tức đỡ lấy Mạch Khê, bắt mạch cho chàng. Đám đệ tử Lưu Ba xung quanh cũng nháo nhào vây lại.

      Tôi hề lo lắng rằng chàng chết, mà nếu chàng có chết, tôi cũng lo lắng quá. Kiếp “ghét mà phải gặp” của chàng sợ rằng vẫn chưa lịch xong. Chưa lịch kiếp, chàng vẫn chưa thể tái nhập luân hồi.

      Lũ trẻ lo lắng vậy quanh lúc, trong đó có đứa đột nhiên đứng dậy. Tôi nhận ra nó, nó chính là đứa trẻ có sát khí rất nặng, tên là Trường Vũ. Quả nhiên, nó lập tức tuốt kiếm khỏi bao, chĩa vào tôi, căm hận : “ nữ dám lợi dụng lúc tiên tôn của chúng ta bị trọng thương mà ra đòn độc thủ với ngài! đáng chết!”.

      Nó vừa gào lên, lập tức đám đông bị kích động. Đám tiểu đạo sĩ ào ào tuốt kiếm khỏi bao, nộ khí đùng đùng chỉ vào tôi, đến đứa từ trước đến giờ vẫn sợ sệt nhát gan là Trường An cũng tức đỏ cả mặt. Chúng đồng thanh gào lên phải chém tôi để trừ ma hộ đạo.

      Thứ tôi chịu nổi nhất chính là bị trẻ con vậy xung quanh nhao nhao đòi kẹo, tuy tình huống hôm nay khác nhiều so với việc đòi kẹo, nhưng đối với tôi cũng khác là bao.

      Tôi lập tức đầu hàng: “Được, được, được! Tùy các ngươi xử lý, tùy các ngươi xử lý!”.

      Tôi vừa xong, đám trẻ con nhìn nhìn trái ngó ngó phải, chẳng có đứa nào dám đưa ra ý kiến gì. Sau cùng có ông đạo sĩ già tranh thủ hét lên câu: “Đem ả nhốt vào Linh Hồ Thiên Tỏa tháp!”.

      Trong núi Lưu Ba có cái đầm sâu, diện tích lớn, nhưng lại sâu đến mức đáng sợ. Trong hồ này linh khí dày đặc, đệ tử Lưu Ba liền gọi nó là Linh Hồ. Các đạo sĩ dành thời gian mấy trăm năm để xây tòa Thiên Tỏa tháp dưới đáy hồ, chuyên dùng để nhốt các quái nguy hiểm làm hại người dân.

      Tôi đứng bên hồ nhìn xuống, ngọn tháp ở dưới thoắt thoắt trong làn nước. Tôi xoa xoa cằm nghĩ, thứ này đích xác là nơi tốt để nhốt quái, là linh lực tràn trề, có thể áp chế và tịnh hóa khí của quái; hai là, nó ở dưới nước! thể thở được quái có ghê gớm thế nào bị nhốt thời gian dài cũng trắng mắt nổi xác như thường trong đó.

      Nhưng mà đối với linh vật như tôi lại khác, linh khí thuần khiết của trời đất lại có lợi cho thân thể và tâm hồn tôi, là nơi tốt để tôi có thể tu hành. Tôi chẳng hề giãy giụa, để cho lũ trẻ đeo vào chân tôi xiềng xích sắt nặng trăm cân, rồi lại dùng phép bế thủy đưa tôi xuống đáy hồ.

      Phong cảnh dưới đáy hồ tệ, tôi khoan khoái nghĩ.

      Sau khi bị nhốt vào trong Thiên Tỏa tháp, lũ trẻ còn gào lên với tôi qua cửa sắt mấy lời như trong tháp có bùa, nếu cố thoát ra chết cách vô cùng thảm hại. Tôi chẳng thèm để ý giật lá bùa ở cột xuống chơi.

      Đây là chỗ nhốt quái, mọi sắp xếp đều là để đối phó với quái. đến mấy nghìn lần rằng tôi phải là quái rồi, sao cái lũ người ở nhân gian này lại có thể ngốc nghếch và bảo thủ như thế!

      Ngay cả Mạch Khê cũng thế…

      Nghĩ đến điều đó tôi thấy ấm ức, mũi cay cay hồi rồi lại kìm xuống được.

      vòng dạo quanh tháp, tôi tìm thấy cầu thang. Ở đó phát ra ánh sáng của viên Dạ Minh Châu, chiếu lên đến tận đỉnh tháp. Đỉnh tháp hình như có vật gì đó, khoảng cách rất xa, ánh sáng lại đủ nên tôi nhìn . Cơn tò mò nổi lên, tôi nghĩ dù sao bây giờ cũng chả có việc gì làm, liền men theo chiếc cầu thang chậm rãi trèo lên.

      Lúc nhìn thứ ở đỉnh tháp… Ồ, phải là lúc nhìn thấy người bị nhốt trong cát vật đó, tôi đột nhiên rất muốn cười, Ti Mệnh Tinh Quân quả thiên quân thích những duyên phận trái ngang. Người này chẳng phải kiếp trước là đại quốc sư sao!

      Mặc dù bây giờ mắt ông ta màu xanh, phát ra hàn quang u tối. Mặc dù bây giờ tóc ông ta bạc trắng, quái dị lạ kỳ. Cho dù nhìn thế nào, bộ dạng của ông ta bây giờ cũng là quái nguy hiểm. Ông ta bị xích sắt quấn chặt chân tay, treo lên cao, ở bên ngoài còn bị chụp lồng sắt chắc chắn đan chi chít bùa chú, bị giam cực kỳ nghiêm ngặt.

      Lúc ông ta bị bắt chắc hẳn là quái hô phong hoán vũ.

      Kiếp trước trừ , kiếp này lại làm . sắp xếp đầy nhân quả.

      “Ồ! Lâu lắm rồi gặp!”. Tôi vẫy tay chào ông ta.

      là ai?”. Giọng ông ta khàn khàn, gượng gạo nhả chữ, có lẽ bị giam ở đây rất lâu rồi.

      Tôi cười: “Tôi là Tam Sinh”.

      Ông ta chau mày: “Chúng ta từng quen biết?”.

      Tôi xoa đầu nghĩ: “Cũng được tính là quen biết”.

      Sau đó chẳng ai gì nữa. Lặng lẽ đến nhạt nhẽo, tôi nhìn trái ngó phải xem tầng cao nhất của tòa Thiên Tỏa tháp này, phía sáng sủa hơn ở dưới rất nhiều, bởi vì ở đỉnh tháp có lỗ hổng.

      Tôi lấy làm lạ, xích ông ta chắc chắn thế này, lại còn để lỗ hổng trước mắt ông ta, sợ ông ta tìm cơ hội trốn thoát sao? Hoặc là các đạo sĩ Lưu Ba đều tự tin cho rằng Thiên Tỏa tháp này thực có thể giam giữ được tất cả các quái, nên để lỗ hổng để ông ta phải khao khát nhìn ra thế giới bên ngoài, ngày ngày trầm uất, buồn rầu đến chết.

      Tôi líu lưỡi, những đạo sĩ này quả là hiểm độc, hiểm độc quá thể!

      Tôi vẫn còn chưa tưởng tượng xong, ông ta liền khẽ: “ lui ra”.

      Tôi nhất thời ý ông ta, những cũng theo ý ông ta ngoan ngoãn lui ra chỗ tối.

      Chẳng bao lâu sau, chỉ thấy nước bồ bên ngoài biến hóa tuyệt đẹp mấy lượt, rồi luồng ánh sáng mặt trời xuyên qua lỗ hổng đỉnh tháp chiếu xuống, vừa vặn vào đúng mặt ông ta. Ánh sáng quá mạnh khiến sắc mặt ông ta trắng bệch cách đáng sợ.

      Hai con ngươi xanh u tối có chút thay đổi, từ từ ra tia đau đớn.

      Tôi kinh hãi nhìn thấy da ông ta như bị đốt cháy, dần đần đỏ rộp lên. Ánh sáng càng ngày càng mạnh, vết đỏ da ông ta phồng lên những bọng nước, có cái thậm chí còn chảy ra nước vàng.

      Ngoài nỗi đau đớn thoáng ra lúc đầu, ông ta càng trầm lặng hơn.

      Trong phủ chứng kiến bao nhiêu là hình phạt nhưng cảnh này vẫn làm cho bao tử tôi nhảy lộn lên. Tôi thực thể nhìn tiếp được, liền cởi áo ngoài ra, ném lên che cái lỗ đỉnh tháp. Ánh mặt trời bị chiếc áo che lại như vậy, lập tức yếu nhiều.

      Qua hơn nửa giờ đồng hồ, mặt trời mới từ từ dịch chuyển khỏi đỉnh tháp.

      Tôi chợt nghĩ ra, vừa rồi là chính Ngọ, như vậy, người này mỗi ngày đều bị ánh mặt trời thiêu đốt lần?

      “Bao đồng”. Ông ta bình luận hành động vừa rồi của tôi như vậy.

      Tôi độ lượng so đo với ông ta: “Ông bị giam ở đây bao lâu rồi?”.

      Ông ta im lặng hồi, cười lạnh nhạt : “Có lẽ là mười năm, hoặc là hai mươi năm, ai mà biết được”.

      Tôi thở dài, cảm thấy ông ta rất đáng thương, nhưng trong lòng cũng vô cùng hiếu kỳ với số mệnh kiếp này của ông ta: “Vì sao ông lại bị nhốt như vậy? Ai nhốt ông?”.

      Ông ta im lặng thèm để ý đến tôi nữa. Tôi nghĩ, trong lòng mỗi sinh vật khó tránh khỏi có những việc hay, ra với người khác. Thế là tôi hỏi ông ta nữa mà chuyển chủ đề, : “Ông có muốn thoát ra ?”.

      “Muốn làm thế nào? Chẳng qua chỉ là mơ mộng hão thôi”.

      Tôi cười đắc ý: “Nếu như tôi có cách cứu ông ra sao?”.

      Ông ta ngẩng đầu nhìn tôi, con mắt xanh u tối lóe sáng.

      “Ồ, tôi thấy ông phải là kẻ xấu xa lắm, dù sao vừa rồi lúc mặt trời chiếu xuống ông còn tốt bụng bảo tôi tránh ra. Tôi tuy biết vì sao ông lại bị trói ở đây, nhưng mà bị trói lâu như vậy, trừng phạt gì cũng đủ rồi. ra ông và tôi cũng có thể xem như người quen. Tôi tốt bụng cứu ông lần, nhưng tôi đây cứu công đâu. Ông hôm nay chịu ơn của tôi, ngày sau nhất định phải báo đáp”.

      muốn báo đáp thế nào?”.

      “Gần đây có vài đứa trẻ ranh đáng ghét, nhưng khổ nỗi tôi lại là tốt bụng, ra tay với bọng chúng được. Sau khi ông thoát khỏi đây, ông hãy thay tôi đánh vào đít chúng nó, cần nhiều, chỉ cần tháng xuống giường nổi là được”. Tôi nghĩ hồi, “Đúng rồi, trong đó có đứa phải quan tâm đặc biệt chút, làm cho nó ba tháng xuống giường được. Tôi cụ thể với ông…”.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

      Chương 7: Thiên Tỏa tháp bị phá hủy


      Tên của đại quốc sư kiếp này là Hô Di, là sói tinh.

      Tôi nhún lên nhảy xuống giúp ông ta xé bằng sạch những lá bùa dán khắp người. Ánh mắt Hô Di nhìn tôi càng trở nên kinh ngạc, sau cùng lại ngẫm để lộ ra chút e sợ.

      “Rốt cuộc là người thế nào?”. Ông ta hỏi

      Tôi vò tóc, vung tay cái, cả nghìn sợi dây xích to đứt rời, có chút khổ sở: “ lòng mà tôi phải là người”.

      Xích sắt đứt tung, chìm xuống dưới đáy Thiên Tỏa tháp. Hô Di nổi lên giữa làn nước, tóc trắng tỏa bồng bềnh, con ngươi xanh u ánh lên tia sáng lạnh. Tôi chẳng có chút hứng thú nào đối với việc rốt cuộc trong lòng ông ta vui sướng ra sao, tôi đánh tay cái tách, : “Giúp tôi làm xong việc này, ông hoàn toàn được tự do, thôi!”.

      Hô Di lại yên lặng hồi lâu : “Thiên Tỏa tháp của Lưu Ba, chỉ có thể vào chứ thể ra”.

      thể ra?”. Tôi mắc cười nhìn ông ta cái. “Thời gian tôi chơi bời cõi trần dài lắm, nhưng dù sao cũng biết cái đạo lý thể ép mua ép bán. Chỉ cho vào chứ cho ra, cũng ngang ngược giống như hàng hóa có vấn đề lại cho phép trả lại. Mấy đạo sĩ Lưu Ba thực hơi vô lý.”

      “Họ ngang ngược làm sao, đạo lý ở thế gian này chính là kẻ mạnh được là được”.

      “Câu này rất hợp ý tôi”. Tôi cười : “Vậy , bây giờ chúng ta hãy phá hủy tòa tháp này ”.

      Ông ta kinh ngạc nhìn tôi.

      Tôi híp mắt cười khoái chí: “Kẻ mạnh được là được mà”.

      Rất lâu rất lâu sau đó, khi Diêm Vương với tôi về việc ngày hôm nay, bộ dạng rất cảm khái: “Quả là tính khí của hòn đá, linh hồ linh tháp này, ngươi phá là phá luôn được, khiến cả hồ nước khí nặng nề như sông Vong Xuyên. Ngươi có biết Mạch Khê thần quân phải thầm thay ngươi gánh chịu bao nhiêu trách phạt ? Cũng bởi vì như thế, cho nên kiếp sau của ngài mới khó độ như vậy”.

      Mà tôi bây giờ lại hề biết hậu quả về sau như thế nào, hoàn toàn dựa theo hứng thú của bản thân, vung tay cái làm loạn cả hồ nước.

      Buổi tối hôm đó, cả quả núi Lưu Ba đều vì thế mà chấn động, tất cả đệ tử Lưu Ba đều kinh hoàng tỉnh dậy. Sau đó bọn trẻ con ở núi Lưu Ba bị đánh đến mức gào khóc cả đêm.

      Đó là những tiếng khóc liên miên dứt.

      Hô Di ở phía trước ra tay, tôi liền ở phía sau che miệng cười trộm. Lúc tìm thấy Trường Vũ, tôi vỗ vỗ vào vai Hô Di: “Ba tháng! Ba tháng!”.

      Hô Di ngầm hiểu, lao đến bên Trường Vũ, trước mặt mọi người tụt quần nó xuống, phát cho nó hai phát đâu ra đấy, mông của Trường Vũ sưng phồng lên. Đứa trẻ bình thường hung dữ là thế, lúc này bị làm cho sợ phát khiếp, đến lúc cảm thấy đau, nước mắt nó ào ào rơi xuống, gào khóc ầm ĩ.

      Tôi thấy thích thú vô cùng, nhưng trong lòng cảm thấy có chút nỡ, liền lên giậm hai phát vào cái mông sưng đỏ của nó, vẫy tay bảo Hô Di thả nó ra.

      Hô Di chau mày: “Như vậy nửa năm trời nó thể xuống giường được”.

      “Chao ôi!”. Tôi kinh ngạc che miệng lại: “Tôi hạ cước nặng lắm sao?”.

      Ông ta ngoái đầu nhìn tôi: “Còn phải !”.

      Tôi xoa đầu, cười ngây ra đáp.




      Hô Di nhìn thấy đứa trẻ cuối cùng chưa bị đánh ngồi co ro khóc trong góc, liền quay người lại định bắt nó. Tôi vội kéo Hô Di lại: “Đứa trẻ này...” đừng đánh nó.

      Tôi vẫn chưa xong, đột nhiên trung giáng xuống đường sét mạnh. Tôi và Hô Di vọt người tránh, cùng nhìn lên trời.

      Kỳ thực chỉ cần dựa vào dấu ấn cổ tay hơi nóng lên, tôi có thể cảm nhận được xuất của người đến.

      Mạch Khê, Trùng Hoa Tôn Giả kiếp này.

      Chàng nhìn lũ trẻ nằm bò khắp sân ôm lấy mông gào khóc, đầu mày nhíu lại. Ánh mắt di chuyển, quét vòng người tôi, cuối cùng hạ xuống người Hô Di. Ánh mắt hai người giao nhau, tức khắc làm cho tôi cảm thấy có chút lạnh người.

      Sau lưng Mạch Khê có mấy chục bóng người vội vã lao đến, đó là những trưởng lão và các sư phụ của Lưu Ba.

      Trưởng bối vô cùng thương xót tiểu bối, nghe thấy tiếng gào khóc của lũ trẻ, sắc mặt ai cũng tối sầm vì giận. Khi nhìn thấy tôi và Hô Di, mặt họ liền biến sắc. Cảnh tượng trong phút chốc trở nên hỗn loạn.

      Bọn họ ầm ĩ huyên náo hồi, tôi bực bội, ngoáy ngoáy tai, với Hô Di: “Này, tôi lời giữ lời, ông giúp tôi xả tức, tôi giúp ông tìm lại tự do. Tôi nhìn mặt ông là biết ông thích ở lại đây, ông muốn đâu ”.

      Hô Di còn chưa đáp lời, lão già râu bạc ở phía kia đứng ra, chỉ vào chúng tôi mắng rằng: “Lưu Ba là nơi các ngươi đến là đến sao! vật Hô Di, tôn giả của ta niệm tình cũ mà tha chết cho ngươi, nhưng hôm nay ngươi lại sỉ nhục Lưu Ba chúng ta là có ý gì?”.

      Tôi suy xét kỹ càng câu này, nhận ra được , hai điều. là, Hô Di quen biết Mạch Khê kiếp này từ trước; hai là, Hô Di có lẽ bị Mạch Khê nhốt vào trong Thiên Tỏa tháp; ba là...bây giờ Mạch Khê căm ghét vật như vậy mà chàng lại giết Hô Di. Có uẩn khúc đây!

      Tôi khoanh tay đứng nhìn bên nhàn rỗi xem màn kịch, chỉ tiếc là lúc này chẳng có chỗ nào có thể ngồi được, cũng chẳng có đồ ăn vặt cho tôi nhấm nháp, ít nhiều làm giảm thú vị.

      Hô Di nhếch mép cười lạnh lùng, : “Ta hề cầu xin tôn giả của các ngươi tha cho ta rồi cầm tù vĩnh viễn. Chẳng bằng bảo ta phủ đầu thai, đỡ phải sống mà chịu giày vò”.

      Tôi vô cùng tán đồng gật đầu.

      “Đồ quái vô ơn!”. Vừa , ông ta vừa tuốt kiếm khỏi bao, nhanh như chớp lao tới, ra thế muốn giết Hô Di.

      Tôi kéo Hô Di về phía sau, đón chiêu của lão già. Túm lấy cổ áo của Hô Di, tôi ném ông ta lên trung: “!”.

      khí đánh sau lưng ông ta, trong nháy mắt đẩy ông ta , đến nơi biết là phương nào...

      Có vài người bộ dạng ra rất lợi hại định quay người truy đuổi, tôi dồn khí hạ giọng hét, làn sóng khí mạnh mẽ tỏa ra, ép mấy người kia phải ôm đầu rên rỉ. Tôi : “Các người muốn bắt ông ta hãy đổi ngày , hôm nay tôi giao dịch với ông ta rồi, cần phải giữ chữ tín. Phải bảo vệ ông ta an toàn rút lui mới đúng giao kèo”.

      nữ đừng có buông lời ngông cuồng!”.

      Tôi nhìn lão già lắm điều cười tươi rói: “Có ngông cuồng hay , ông đến thử mà xem!”.

      Biểu của tôi làm lão già vừa bảo thủ vừa nghiêm túc tức đến thở phì phì, nắm chặt kiếm xông thẳng vào tôi. Lúc này, phía xa đột nhiên truyền đến tiếng hét thất thanh: “Sư phụ! Sư phụ!”. đệ tử Lưu Ba vội vàng từ phía xa cưỡi gió mà đến.

      Người đệ tử này vừa hạ xuống đất, chân còn chưa đứng vững, lộn mấy vòng cuối cùng cũng đến được trước mặt lão già này.

      “Tiên tôn! Sư phụ! Thiên Tỏa tháp...Thiên Tỏa tháp sụp rồi!”.

      Tôi bình thản nhướn nhướn mày, nhìn cả đám người biến sắc, sau cùng ánh mắt kinh hãi của họ mới dần dần nhìn đến tôi.

      Tôi chớp chớp mắt, nhún vai: “Ồ, tôi chưa từng nghĩ cái tháp gì đó lại dễ xử lý đến thế, chỉ mới khẽ gõ mấy cái thế mà...”. Ánh mắt của bọn họ khiến tôi thấy hoang mang, cuối cùng tôi đành phải xoa xoa cái đầu cười ngu: “Ha ha, nó trở thành đám bụi tan trong hồ rồi, a ha ha...”.

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

      Chương 8: Có lẽ là tình kiếp


      Sau khi phá hủy Thiên Tỏa tháp, tôi hề có ý định chạy trốn hỏi Lưu Ba. Tôi nghĩ, cho dù tôi chẳng thích Mạch Khê kiếp này lắm, nhưng nhất định thể để chàng rơi vào tay kẻ khác. Chí ít tôi cũng phải bảo vệ trong sạch của chàng, bảo vệ hết kiếp này.

      Các lão già Lưu Ba lại khó xử, biết xử lý tôi thế nào, giam cũng giam được, đánh cũng đánh lại, đêm đó lo lắng đến mức rụng ít râu tóc.

      Sau cùng vẫn là Mạch Khê nhà tôi câu vô cùng quyết đoán: “Giam vào sau tẩm điện của ta. Đích thân ta coi giữ”.

      Khi mọi người còn do dự chưa quyết định tôi là người đầu tiên gật đầu “được”, làm cho Mạch Khê kiếp này khỏi chau mày.

      Tôi nghĩ đến sau này có thể cùng chàng sống trong cùng tiểu viện, liền độ lượng muốn kỳ kèo nữa.

      Lưu ba nay là thánh địa của giới tu đạo, mà Trùng Hoa Tôn Giả lại là người đứng đầu Lưu Ba, tẩm điện của chàng tất nhiên chẳng tệ chút nào.

      Nhưng khi bị dẫn vào tẩm điện của chàng, mắt tôi liền đỏ lên, suýt nữa cảm động rơi lệ.

      Sau tẩm điện hùng vĩ của chàng lại là vườn mai thanh tịnh và đẹp đẽ, chẳng hề ăn nhập với Lưu Ba. Lúc này phải là mùa đông, nhưng trong vườn mai vẫn phủ ngập tuyết trắng, mai đỏ nở đúng độ đẹp nhất, hương thơm lan ra cả mười dặm. Nhìn là biết vườn mai được người ta làm phép.

      “Hoa...hoa này...”. Giọng của tôi khẽ run run.

      Tẩm điện của Trùng Hoa cho phép những kẻ linh tinh vào, cho nên lúc này chỉ còn lại hai người là tôi và chàng. Chàng nhìn mai nở khắp vườn, vẻ mặt dịu dàng hơn lúc trước rất nhiều, tâm tình tốt hơn, đáp lời tôi: “Chỉ là trong nhiều những vật thích của ta mà thôi”.

      Tôi chớp mắt để làm tan hơi nước trong mắt.

      Mạch Khê, Mạch Khê, cho dù chàng uống canh Mạnh Bà cũng quên được hương thầm tuyết trắng, vẫn còn nhớ đến vườn mai u tịnh năm xưa sao...

      Vườn mai này được Trùng Hoa bao bọc bằng kết giới, giữ cho hoa mai vĩnh viễn dừng lại ở khoảnh khắc đẹp nhất của ngày đông. khi bước vào, chính là bước vào trong vòng pháp thuật của chàng.

      Nhưng mà tôi cam tâm tình nguyện để chàng giam giữ.

      Mạch Khê nhìn tôi bước vào trong pháp thuật của chàng, nhiều lời, lãnh đạm quay người bỏ . Tôi nhìn theo bóng lưng chàng, đưa tay nhàng chạm lên tuyết trắng những bông mai đỏ. Trong đầu đột nhiên nhớ lại ngày rất lâu về trước, vị đạo sĩ già râu tóc bạc phơ lắc đầu với tôi: “Tình kiếp”.

      Có lẽ là tình kiếp .

      Đá Tam Sinh, tình kiếp của hòn đá...




      Bị giam mấy ngày, thời gian của tôi trôi qua vô vị hết sức, cảnh sắc có mỹ lệ đến đâu xem đến hai, ba ngày cũng đủ làm tôi chán ngấy rồi. Tôi suy nghĩ đến việc cầu xin Mạch Khê đem vào cho tôi vài quyển sách để tôi giải trí chút, nhưng mà ở bên kết giới chờ đến mấy ngày cũng thấy bóng dáng Mạch Khê đâu, trong lòng tôi cực kỳ thất vọng, thất vọng cực kỳ.

      Mỗi ngày tôi đều nằm bò bên kết giới, vẽ vẽ những vòng tròn, gọi tên Mạch Khê. Tất nhiên, cái tên mà tội gọi là Trùng Hoa.

      Nhưng mà mặc cho tiếng gọi miệt mài nhẫn nại của tôi, chàng vẫn hề xuất .

      Nhưng sau khi tôi từ bỏ việc gọi chàng, mấy ngày sau, chàng lại xuất .

      Lúc này tôi học cổ nhân cách hòa tuyết pha trà. Đương nhiên, tôi ở đây chẳng có trà gì, cho nên tôi chặt cây hoa mai, dùng cành cây làm củi, đun hoa mai lên, xem xem bao nhiêu là hoa mai như vậy có thể ninh thành nồi cháo .

      Lúc tôi suy nghĩ xem có cần thiết phải chặt thêm cây hoa mai nữa hay Trùng Hoa xuất với vẻ mặt tối sầm.

      Tôi cười tươi rói, vẫy vẫy tay với chàng.

      Chàng bước nhanh về phía tôi, ánh mắt lướt cây mai bị tôi nhổ cả rễ : “Nấu hoa mai?”.

      Tôi chớp chớp mắt, cười vui thích: “Tôn giả cảm thấy đây là việc thanh nhã chứ?”.

      Chàng hừ tiếng lạnh lùng: “Đốt đàn nấu hạc [1] trong mắt ngươi cũng là việc thanh nhã sao?”.

      Tôi nghiêm mặt đáp: “Cái này còn phải xem đàn đó dùng gỗ gì, gỗ tốt thịt nướng đó tất nhiên thơm rồi. Hạc này cũng được già quá. Già rồi mà đem giết cũng được thanh nhã lắm”.

      [1] Đốt đàn nấu hạc: Lấy đàn làm củi, nấu chim hạc làm đồ ăn, ý phá hoại cái đẹp.

      Chàng hít hơi, sau khi giữ được bình tĩnh mới : “ được phép động vào hoa mai của ta nữa”.

      Tôi lắc đầu, lý lẽ hùng hồn : “ được”. Thầy sắc mặt của chàng khó coi đến mức sắp phát hỏa, tôi giải thích rằng: “Nhàm chán mới thực là sát thủ giết chết hoa mai. Nếu như tôi nhàm chán, tất nhiên chẳng thèm để ý hoa mai của chàng. Tôi ở bên kết giới gào đến bao nhiêu ngày như thế, sao chàng vẫn để ý đến tôi?”.

      “Ngươi muốn gì?”.

      “Sách. Những cuốn sách mới nhất, cả hạt dưa và trà xanh nữa”.

      “Lưu Ba chưa bao giờ hầu hạ người khác”. Buông lại những lời này, chàng liền quay người mất.

      Tôi lạnh lùng : “Hoa mai này lớn lên cũng dễ, nhưng mà bao nhiêu cây như vậy, chắc có thể đủ cho ta chơi mấy ngày”.

      Thân hình vừa rời khẽ sững lại.

      Ngày hôm sau, khi tôi tỉnh dậy, thấy có ít sách vứt mặt đất.

      Tôi lật dở những cuốn truyện này, che miệng cười thầm. Mạch Khê à Mạch Khê, kiếp này chàng đúng là vừa ngạo mạn vừa đáng !

      Có sách làm bạn, ngày tháng của tôi trôi qua vui vẻ hơn nhiều, dù sao phủ cũng từng trải qua những ngày buồn tẻ chán nản như thế này. Còn được như ở đây, vừa coi giữ Mạch Khê, vừa làm bạn với mai đỏ tuyết trắng, tự tại tiêu dao.

      Hôm đó, trời nắng đẹp, tôi đột nhiên nổi hứng, tay cầm quyển sách, ngửi hương mai, chầm chậm tản bộ trong bóng hoa.

      thoáng mơ hồ tôi cảm thấy như trở về kiếp trước. Tôi cả ngày lười biếng nằm trong nhà, sau khi Mạch Khê từ học đường trở về, mở cửa đem theo cả ánh nắng rực rỡ vào nhà, nhàng gọi tên tôi: “Tam Sinh”.

      Tôi hưởng thụ dư quý giá của ký ức. Nhắm mắt tưởng tượng Mạch Khê kiếp trước luôn ở bên tôi, tôi bước bước về phía trước, chàng cũng bước về phía trước bước, nhiều ít, vừa vặn để khi tôi muốn dựa liền có chỗ để dựa vào.

      Tôi cứ rồi lại dừng, như thể mỗi bước đều có Mạch Khê bên cạnh. Tôi mở mắt, phía trước vẫn là những bông mai đỏ kiêu ngạo trong tuyết trắng. Tôi quay đầu nhìn lại, chợt giật mình. Mạch Khê đứng chắp tay bên gốc mai, nhìn tôi đăm đăm, biết nhìn bao lâu rồi.

      Tôi vui mừng tươi cười, hai chữ “Mạch Khê” lên tới miệng rồi lại bị nuốt xuống, đổi thành hai chữ “Trùng Hoa”.

      Chàng khẽ nhíu mày.

      Tôi nhảy lên, mừng rỡ chạy ào tới. Tôi dang hai cánh tay, định ôm lấy chàng.

      Chàng lách người tránh , tôi vốn tưởng rằng cái ôm này bổ nhào vào khí, ngờ lại ôm lấy dáng người run lên bần bật. Tôi nhấc cái vật bé này trong lòng ra nhìn, vô cùng kinh ngạc: “Trường An à! Cậu đến đây làm gì?”.

      Cậu nhóc này là tiểu đạo sĩ lần trước tưởng rằng tôi muốn dùng cậu ta lấy dương bổ . Cậu ta trông giống tiểu Mạch Khê kiếp trước, nhìn cậu ta, tôi luôn kìm được thấy thích mến thương.

      Cậu ta chỉ biết run lên, đáp lời tôi.

      Tôi ngạc nhiên ngó Mạch Khê đứng bên cạnh. Chàng nhìn Trường An rồi lạnh lùng hừ tiếng: “Hãy hối cải cho tốt ”. xong vung tay áo, quay người mất.

      Trường An thấy chàng sắp rời , đẩy mạnh tôi ra, chạy vội theo, bò đất, khóc đến mức nước mắt nước mũi tùm lum mặt mày: “Tiên tôn! Tiên tôn! Đừng để Trường An ở đây mình! Trường An muốn chết! Trường An muốn chết!”.

      Tôi lau mồ hôi, tôi còn nhớ mình rốt cuộc làm việc trời người oán giận nào mà làm cho cậu nhóc này sợ đến thế. Lần trước đánh đám tiểu đạo sĩ, phải chỉ tha cho mình nó sao? Cậu nhóc này sao lại biết cảm ơn, lại còn sợ tôi đến mức ấy?

      Mạch Khê phất tay áo, khẽ liếc tôi cái, : “Đánh nhau với đồng môn, đến mức làm bạn bị thương nặng, phạt ngươi tự kiểm điểm tháng là cực kỳ khoan dung rồi, đừng có gào khóc ở đây nữa, mất mặt lắm”.

      Tôi chớp chớp mắt, trong lòng hiểu ý đồ của Mạch Khê. Có lẽ biểu của tôi mấy ngày nay làm chàng cảm thấy tôi thực phải là quái thích giết người, cho nên mới có thể yên tâm đem đồ đệ phạm lỗi của mình nhốt vào đây như vậy, lấy tiếng dữ của tôi để dọa nó.

      Tôi chỉ có cách duy nhất là tự kêu oan trong lòng.

      Mạch Khê rũ rũ áo rồi thoải mái bỏ , để lại Trường An nằm bò đất mình, khóc đến mức toàn thân run rẩy, mặt mày thê lương.

      Tôi chọc chọc vào đầu nó, hai mắt Trường An sưng húp, ngẩng đầu nhìn tôi. Tôi cười hòa nhã: “Chúng ta chuyện nhé?”.

      Vất cả chuyện với nó hồi lâu, vừa dỗ dành vừa cứng rắn cuối cùng cũng hỏi được vì sao nó lại bị phạt vào đây.

      Chuyện này phải bắt đầu từ việc lần trước tôi phá Thiên Tỏa tháp thả cho tinh sói chạy thoát. Tôi vốn tưởng rằng tôi giải thoát cho ông ta, ông ta tự biết mà chạy cho xa, quên những ân oán này, ngờ tinh sói đó lại là kẻ cố chấp. Ông ta những trốn , trái lại còn tập hợp vài quái có oán hận với Lưu Ba, muốn lần nữa ra tay là có thể phá hủy Lưu Ba.

      biết được tinh sói có hành động nham hiểm này, Lưu Ba tất nhiên thể ngồi chờ chết, cho nên quyết định mở tiệc mời trưởng môn của các phái tu đạo lớn, cùng bàn luận đại chống địch.

      Câu chuyện của Trường An phát triển từ chính bối cảnh lớn này. Chuyện kể rằng khi các tiểu đạo sĩ của Lưu Ba đều chuẩn bị cho yến tiệc ngày hôm sau, thằng nhóc Trường Vũ lần trước bị tôi đánh cho trận nhớ đời, vẫn phải dưỡng thương buồn thiu giường, làm ầm lên muốn ăn hoa quả dành cho các khách mời đến yến tiệc ngày mai. Vừa lúc nhìn thấy Trường An bưng hoa quả qua, liền xin quả. Trường An lại là đứa trẻ thà, muốn cho, lời qua tiếng lại dẫn đến xung đột. Trường An kiềm được đẩy Trường Vũ cái.

      Bởi vì Trường Vũ bị thương, lại bị Trường An đẩy thẳng từ giường xuống ngã vỡ đầu chảy máu. Đúng lúc có trưởng lão qua nhìn thấy cảnh này. Trường Vũ gào khóc ngừng, Trường An khó lòng biện bạch...

      Thế là bây giờ nó ở đây.

      Khuôn mặt quá giống Mạch Khê kiếp trước giàn giụa nước mắt nước mũi làm tôi cảm thấy cực kỳ bực bội. Tôi ngọt nhạt an ủi nó mấy hồi, thề thốt rằng báo thù cho nó. Cuối cùng nó cũng ngừng gào khóc, thút thít hồi lâu hỏi tôi: “, tốt với tôi như vậy, là muốn tắm rửa sạch cho tôi, sau đó, sau đó dùng tôi lấy dương bổ phải ?”.

      Khóe miệng tôi giật giật, là muốn biết sư phụ của nó hàng ngày truyền thụ cho nó những tư tưởng gì. Tôi nhéo cái má phúng phính của nó, cười gian ác: “Đương nhiên rồi. Nhưng mà tôi chỉ muốn xài của tiên tôn các cậu thôi, dùng chàng đến mức sức tàn mà chết!”.

      “Tiên, tiên tôn...”

      Tôi ôm lấy ngực, nồng nàn đáp: “Đúng rồi, cái mã của ngươi vốn dĩ cũng được, chỉ tiếc là hơi bé. Mà tiên tôn của các ngươi sớm ở trong tim ta rồi, bóng hình chàng đầy ắp tim ta, phong tư của chàng choán ngợp tâm trí ta, đêm đêm trước khi ngủ nhớ giọng của chàng, lúc tỉnh dậy nhớ khuôn mặt chàng. Lúc gặp chàng là nhớ đến phát điên, mà lúc gặp chàng rồi tim đập dồn như gõ trống. Ta thể biết được từ bao giờ, tim ta hướng về chàng, đến mức hồn phách điên đảo, thể tự thoát khỏi, kìm được muốn trao mình cho chàng...”

      “Tiên tôn”. Trường An giơ ngón tay nhắn ra, chỉ về phía sau lưng tôi.

      Tôi quay đầu nhìn, chỉ thấy đạo bào màu xanh trắng lướt bên cây mai, làm tuyết nhành mai đỏ rơi xuống. Chàng quá nhanh. Tôi thậm chí cũng nhận ra cả hình bóng của chàng.

      Chàng chạy mất rồi...

      “Có thực là tiên tôn của các cậu ? Trùng Hoa tôn giả?”.

      Trường An gật gật đầu, lại nghĩ lát : “Lúc tôn giả , mặt ửng đỏ lên”.

      Tôi sững sờ lúc, khẽ than tiếng, thầm tự nhủ: “Mạch Khê à Mạch Khê, kiếp này chàng sao lại biến thành cái đồ vô dụng thế, em chỉ tỏ tình với chàng thôi mà...”.

      Đêm ở đây tuy lạnh, nhưng đến mức lạnh thấu xương, tôi sống nhiều năm bên bờ sông Vong Xuyên, hề sợ cái lạnh này. Nhưng Trường An lại khác, cho dù có là đứa trẻ thiên tư tốt hơn nữa cũng chỉ là người Trần. Tôi trải xong chăn cho nó trong căn phòng , đốt lửa lên sưởi rồi ra ngoài phòng ngủ tạm đêm.

      Sao phải ra ngoài phòng? Tất nhiên là vì đứa trẻ đó nhìn thấy tôi ở bên cạnh nhất định chịu ngủ!

      đến cùng, tôi vẫn là linh vật lương thiện.

      Sáng sớm ngày hôm sau, lúc tôi tỉnh dậy lại nhìn thấy Trường An cầm chiếc chăn, rón rén đắp cho tôi. Nhìn thấy tôi mở mắt, nó giật nảy mình, run lẩy bẩy, liên tiếp lùi về phía sau. Loạng choạng mấy bước rồi ngã nhào xuống đất. Tôi nhổm người muốn đỡ nó dậy. Nó lại lăn liền mấy vòng rồi chạy mất.

      Tay tôi giơ ra, trán nổi gân xanh, muốn kiềm chế nhưng lại thể kiềm chế nổi, mở miệng chuẩn bị mắng mỏ. Thằng nhóc chết tiệt đó lại trốn ở sau gốc mai, thập thò ló đầu ra : “Này... này, đêm nay, có thể vào phòng ngủ. Ở ngoài... lạnh”.

      Tôi im lặng nhìn nó hồi, than thở : “Tôi tên là Tam Sinh”.

      Nó chớp chớp mắt, sau hồi rất lâu mới rụt rè gọi tôi tiếng: “Tam... Tam Sinh”.

      Tôi vui mừng gật đầu, vào trong phòng lấy ra quyển sách mấy ngày trước Trùng Hoa đem đến cho tôi, dựa vào gốc mai đọc cách thoải mái. Đây là câu chuyện viết về tài tử giai nhân trùng phùng sau thời gian dài xa cách, gương vỡ lại lành, vô cùng phù hợp với tâm tình của tôi lúc này, tôi đọc rất nhập tâm.

      Đêm nay là đêm mà Lưu Ba mở tiệc mời trưởng môn các môn phái lớn.

      Lúc trời tối, tôi cũng vừa kịp xem xong cuốn sách. Ngước mắt lên liền phát ra núi Lưu Ba hôm nay đèn đuốc sáng trưng, đến mức bầu trời cũng sáng được ba phần.

      Tôi than thở rằng thuật kết giới này của Trùng Hoa luyện quá tốt, làm cho tôi thực tìm được chỗ hở mà chui ra. Ngoài việc quyến rũ Mạch Khê ra, hóng chuyện vốn là sở thích lớn nhất của tôi. Tôi nhàn rỗi đến nhàm chán, vòng quanh rừng mai, nhìn thấy lỗ hổng nào, liền từ bỏ ý đồ kia, chuẩn bị quay về tắm rửa ngủ. Vào chính lúc này, tôi thoáng nhìn thấy có hai bóng trắng vút qua cửa sau đại điện.

      hiếu kỳ liền nổi lên, tôi chăm chú nhìn. Ồ! Đây phải chính là Trùng Hoa tôn giả và nữ đạo gì đó được gọi là “sư tổ” sao...

      Lúc này tôi chỉ nhìn thấy đạo nắm lấy ống tay áo của Trùng Hoa, nét mặt khẩn thiết, nhưng khuôn mặt của Trùng Hoa lại bị khuất trong bóng tối nên tôi nhìn . Họ khiến cho người ta có thể tưởng tượng ra vô số thứ...

      Tôi thầm nghiến răng, nắm chặt tay. Các người, rốt cuộc là muốn làm gì!

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

      Chương 9: Chúng ta hẳn từng quen biết


      Tôi mượn màn đêm để mình, ngồi sau gốc cây mai nghe bọn họ chuyện.

      “Sư huynh!”. Đạo khẩn thiết : “Bây giờ tinh sói đến quấy nhiễu, sao huynh vẫn để cái đồ vật lai lịch ấy ở đây? Phải trừ khử sớm mới phải chứ!”.

      Tôi thở dài, đến mấy nghìn lần rồi, ừ lai lịch của tôi , nhưng tôi thực phải là quái đâu! Phá hủy Thiên Tỏa tháp của các người, lẽ nào vẫn thể chứng minh thân phận của tôi sao! Ngu ngốc quá! Con người là ngu ngốc thể chịu nổi!

      Tôi ở đây vẫn còn chưa cảm thán xong, lại nhìn thấy bóng Trùng Hoa ở phía kia lay động, : “Việc này để hôm khác bàn tiếp”. Giọng của chàng có chút khản đặc yếu ớt, như thể bị người ta chuốc cho ít rượu.

      Say rồi.

      Đạo kia vẫn buông tha: “Lẽ nào sư huynh nhìn thấy đồ quái đó bề ngoài yếu ớt mà sinh lòng cảm mến?”.

      Trùng Hoa hơi cáu, hất tay ta ra hạ giọng quát: “ linh tinh gì thế!”.

      “Muội linh tinh còn tốt”. Nữ tử lạnh lùng : “Sư huynh hẳn chưa quên, lúc đầu chính vì sư phụ mềm lòng, thu nạp tên tinh sói ty tiện Hô Di đó, cuối cùng mới dẫn đến đại nạn của Lưu Ba hai mươi năm trước. Thanh Linh vạn lần mong sư huynh đừng theo vết xe đổ của sư phụ”.

      Trùng Hoa im lặng lát, xua tay: “Muội hãy về ”.

      Tôi dẩu môi suy nghĩ, theo như đạo vừa rồi , tinh sói Hô Di có lẽ là kẻ lấy oán báo ân, bất nhân bất nghĩa, nhưng mà dựa vào kinh nghiệm duyệt quỷ vô số lần bên bờ Vong Xuyên của tôi, tay sói đó hẳn phải là kẻ như vậy.

      Xem ra việc hai mươi năm trước có uẩn khúc rồi!

      Sau khi Thanh Linh đạo về, Trùng Hoa đứng mình trong góc tối lúc rồi mới vịn vào tường chậm rãi bước vào tẩm điện của chàng.

      Nhìn bóng hình đơn của chàng, tôi thở dài tiếng.

      Kiếp trước, mỗi khi Mạch Khê vấp ngã, tôi đều thương xót bảo vệ cục cưng của mình, chưa từng để cho chàng phải cảm thấy buồn bã đơn. Mà Mạch Khê kiếp này mặc dù trở thành Trùng Hoa tôn giả chí cao vô thượng, nhưng khi uống say ngay cả người hầu hạ cũng có. Có lẽ chàng còn được thoải mái bằng Trường An ngủ say như chết trong phòng của tôi.

      “Ai?”. Chàng quay phắt đầu lại.

      Tôi chớp chớp mắt, càng cảm thấy ngày thường chàng cũng phải sống rất mệt mỏi, say rượu mà tiếng thở khẽ của tôi cũng làm chàng chú ý, xem ra bình thường lòng cảnh giác của chàng nhất định là chất đầy hàng lớp.

      Thấy có ai đáp lại, Trùng Hoa đứng thẳng lên, chậm rãi về phía tôi. Tôi biết mình trốn được, liền đường đường chính chính ra, cười với chàng: “Ồ! Buổi tối tốt lành!”.

      Nhìn thấy tôi, lông mày chàng nhíu chặt lại rồi quay người bỏ , giống như nhìn thấy thứ làm cho người ta cảm thấy cực kỳ ghê tởm. Chàng sải những bước dài, thấy loạng choạng nữa.

      Tôi sững người, lửa giận bốc cao ba trượng trong lòng. Tôi xấu đến mức ma chê quỷ hờn hay sao mà chàng phải vội vàng tránh xa như thế?

      “Đứng lại!”. Tôi hét lên.

      Bước chân của chàng càng nhanh hơn, chỉ vài bước là nhìn thấy bóng người rồi.

      Tôi càng bốc hỏa. Trốn à? Để em xem chàng trốn em như thế nào!

      Tôi về ngôi nhà tranh rách nát, túm lấy Trường An say giấc nồng trong chăn ra. Nó chớp chớp đôi mắt còn ngái ngủ, ù ù cạc cạc chưa hiểu gì. Tôi nhăn răng cười với nó: “Trường An à, giúp tôi làm việc được ?”.

      Lúc này nó mới quay đầu lại nhìn tôi, sững ra lát, hét to hai tiếng kinh hoàng, chân tay hoảng loạn muốn cuộn tròn người lại cho tôi nhìn thấy.

      Tôi nghiêm mặt xách cổ áo nó ra ngoài. Đem nó đến chỗ gần tẩm điện của Trùng Hoa nhất, tôi vỗ vỗ vào khuôn mặt nước mắt nước mũi giàn giụa của nó: “Khóc , khóc to lên”.

      Nó ngẩn ra nhìn tôi.

      Tôi nhếch miệng, để lộ nụ cười vừa tươi sáng vừa dâm đãng: “Tôi nghĩ, cái đó của cậu tuy , nhưng méo mó có hơn , tim tôi mặc dù thuộc về tiên tôn của cậu, nhưng mà đứng trước cậu bé xinh đẹp thế này, khó lòng kiềm chế nổi cái ham muốn đó. Hôm nay cậu chiều tôi nhé”.

      Trường An như bị sét đánh bên tai, ngây người ra vì sợ.

      Như thế cũng phải, nửa đêm canh ba, sinh vật giống cái lai lịch xông vào phòng cậu ta, đem cậu ta bắt muốn cưỡng bức cậu ta. Cho dù là ai cũng khỏi chấn động. Cho nên tôi vô cùng độ lượng cho phép cậu ta được ngây ra lúc. Sau đó hài lòng nghe thấy tiếng thét kinh thiên động địa của Trường An.

      !”. Chân cậu ta mềm nhũn bò đến chỗ gần sát kết giới, đập vào kết giới hét toáng lên: “Tiên tôn cứu con! Tiên tôn ơi! Trường An còn ! Trường An muốn chết!”.

      Khóc được lúc, tiên tôn nhà cậu ta cuối cùng cũng ôm trán, mặt mày sầm sì xuất . Chàng nhíu mày, nhìn chằm chằm vào Trường An hạ giọng quát: “Giỏi lắm!”.

      Tôi cho rằng, vị tiên tôn vừa nhìn thấy tôi chạy cũng chẳng giỏi hơn cậu ta là bao.

      Tôi cười lạnh lùng, Trường An nằm bò đất, mông chổng cao, tôi đạp đạp vào cái mông cậu ta, : “Được rồi, có tiên tôn nhà cậu thế chỗ cho cậu rồi, hôm nay tôi tha cho cậu, quay về ngủ ”.

      Trường An ngước nhìn Trùng Hoa, rồi lại quay đầu nhìn tôi, thấy chúng tôi đều ngầm cho phép, Trường An vội vàng lăn mấy vòng rồi co cẳng chạy, ngay cả quay đầu lại cũng dám.

      Tôi nhìn Trùng Hoa, cười đắc ý. Chàng day day trán, nhắm mắt nhìn tôi : “Có chuyện gì?”.

      “Chẳng có chuyện gì cả”.

      Gân xanh mu bàn tay chàng nổi lên. thêm lời nào, chàng quay đầu bỏ .

      Trước khi chàng ra khỏi kết giới, tôi vội túm lấy tay áo của chàng. Có lẽ vì say rượu, phản ứng của chàng chậm hơn nhiều, bị tôi tóm được. Tôi : “Chàng trốn tôi làm gì? Tôi ăn thịt chàng đâu”.

      trốn”, chàng đáp, “Ngươi vốn dĩ là tù nhân trong địa giới Lưu Ba...”.

      “Đúng vậy, tôi là kẻ bị giam, nếu trốn cũng phải là tôi trốn chàng, chàng làm thế này là có ý gì? Mặt tôi mọc mụn mủ hay lông lá đen sì hay sao? Chàng nhìn tôi cái mắt bị ruồi nhặng làm tổ sao? thượng thổ hạ tả sao, mồm miệng mắt mũi chảy máu sao? ...”.

      Tôi vẫn chưa xong, chàng liền hít sâu hơi, quay lại nhìn tôi. Đây vốn dĩ là ánh mắt thẳng thắn và trong sáng thể chịu thua và muốn chứng minh bản thân của chàng, nhưng tôi lại hề trong sáng như chàng.

      Tôi nhìn thấy cả bầu trời sao in trong đôi mắt trong veo của chàng, nhìn thấy cả những bông tuyết trắng phau và những bông hoa mai thầm tỏa hương, và còn có cả bóng tôi trong đó nữa.

      Tất cả in sâu trong mắt chàng.

      rất lâu rồi tôi thấy chàng nhìn tôi chăm chú thế này, tôi bất giác bước lên phía trước bước, áp sát người chàng, bàn tay kéo tay áo chàng thuận thế nắm lấy tay chàng.

      Bóng tôi trong mắt chàng nở nụ cười nhàn nhạt. Ánh mắt chàng dịu dàng, hề đẩy tôi ra. Nụ cười của tôi càng rộng mở hơn.

      “Hương thầm tuyết trắng, lại còn có chàng, Tam Sinh mãn nguyện rồi”.

      “Hương thầm tuyết trắng, còn có Tam Sinh, Mạch Khê mãn nguyện rồi”. Đây vốn là lời Mạch Khê với tôi từ kiếp trước.

      Chàng nghe câu đó, trong phút chốc khẽ lặng người, nhíu mày, như thể đột nhiên bừng tỉnh, chàng bỗng đẩy tôi ra bản thân lại đứng vững, trượt ngã nền tuyết. Biểu của chàng có vẻ bối rối.

      Tôi tiến đến định đỡ chàng, chàng giơ tay ngăn bước chân tôi. Chàng ôm đầu, ngồi nền tuyết câu.

      “Mạch... Trùng Hoa, chàng...”.

      “Chúng ta hẳn từng quen biết?”.

      Chàng hỏi tôi như vậy tôi phải trả lời thế nào? Đúng, chúng ta quen biết nhau. Ở đâu? Ở địa phủ, bên bờ sông Vong Xuyên... Chỉ sợ tôi như vậy, chàng lại cho rằng tôi đùa.

      Tôi gãi gãi đầu: “Ồ, nếu như chàng nhìn thấy tôi quen quen, vậy là có duyên đấy, duyên phận!”.

      “Duyên phận?”. Chàng nhếch môi cười, như thể cực kì giễu cợt, “Thế gian này làm gì có nhiều duyên phận thế...”.

      Nghe chàng câu như nhìn thấu nhân tình thế thái như vậy, tôi nhíu mày hỏi: “Sao lại có? Tôi với chàng tương ngỗ là có duyên phận, có thể ở đây chuyện cũng là duyên phận rồi”. hòn đá như tôi có thể đến nhân gian để quyến rũ chàng càng là duyên phận cực kỳ lớn. Đương nhiên câu này tôi nén lại, cho chàng nghe.

      Chàng nằm tuyết, mượn ánh trăng nhìn tôi hồi, sau lúc lâu đôi môi mỏng mới khẽ ra hai chữ “nghiệt duyên”.

      Tôi thầm gật gật đầu, nghiệt duyên cũng là duyên. Hơn nữa so với duyên bình thường lại càng vấn vít, càng dài lâu. Tôi thích thú chợt nghĩ ổn. Nghe giọng điệu chàng tỏ ý rất coi thường mới đúng. Tôi kiên quyết cười cho chàng phải uổng công mong đợi. Hơn nữa... Tôi liếc mắt ngó tư thế chàng nằm tuyết.

      Quả dáng nằm rất tiện cho người ta sàm sỡ!

      Thế là, tôi nũng nịu chỉ vào chàng : “Chàng, chàng, chàng! Chàng là làm tôi tức chết!”.

      Mắt chàng khẽ nheo lại, vẻ mặt trở nên rất sâu xa.

      Tôi xoay mông lại, làm ra vẻ tức giận bỏ , chờ đến lúc đến bên người chàng kêu lên: “Ôi chao! là trơn!”.

      Rồi làm tư thế mà tôi cho rằng tuyệt đẹp, ngã lên người chàng. Đây vốn là tư thế được tính toán chính xác, đáng lý ra cú ngã này phải làm tôi ngã lên ngực chàng, dệt nên câu chuyện mỹ nhân yểu điệu thẹn thùng nằm ngực hùng.

      Nhưng ngờ tôi cũng bị trượt chân ngã như Trùng Hoa, ngã người chàng với tư thế cực kỳ đẹp, đầu đập vào đầu. Đáng tiếc là môi lại đập vào môi, mà đập vào trán chàng.

      Tôi chỉ nghe thấy người nằm dưới hự lên tiếng, rồi ngay tức khắc có phản ứng gì nữa.

      Khi tôi ôm đầu bò dậy, Trùng Hoa nằm đất nhắm chặt hai mắt, trán bị răng cửa cứng như đá của tôi đập vào để lại hai lỗ máu.

      “Ê...”. Tôi ngập ngừng đưa tay chạm vào chàng: “Này...”, rồi lại vỗ vỗ vào má chàng, chàng vẫn có phản ứng gì. Tôi có chút hoang mang, lần này phải là bị tôi tiễn thẳng gặp Diêm Vương đấy chứ, nhưng kiếp này của chàng vẫn chưa độ xong, thế này xảy ra chuyện mất.

      “Trùng Hoa! Trùng Hoa! đến nỗi thế chứ!”. Tôi gãi gãi đầu. Dù sao chàng cũng là tiên tôn mà, sao lại có thể bị nữ nhi như tôi va chết, việc này, việc này... việc này mà truyền ra ngoài tức cười lắm. Tôi vừa hoang mang ấn vào nhân trung của chàng vừa thầm : “Mạch Khê à Mạch Khê, chàng nhất thiết đừng để em gây đại họa, va chết thiên thần ứng kiếp bị trời phạt mất, Mạch Khê à...”.

      Tôi khóc lóc giàn giụa gọi tên chàng hồi, chàng dường như cực kỳ hiểu cho nỗi khó xử của tôi, chẳng bao lâu chàng rên lên tiếng rồi chầm chậm mở mắt ra. Tôi mừng quýnh chắp tay vái lạy tạ ơn Diêm Vương đến mấy mươi lần.

      “Sư phụ...”. Chàng nhìn tôi khẽ gọi.

      Tôi ngây ra, bây giờ mới ngửi thấy mùi rượu nồng nặc trong miệng chàng. Có lẽ là hơi rượu bốc lên đầu, ý thức mất kiểm soát rồi.

      “Sư phụ”. Chàng lại gọi, “Tại sao...”.

      “Gì cơ?”. Chàng quá , tôi nghe tý nào, liền kề sát đầu vào môi chàng, chăm chú lắng nghe, nhưng mà lời của chàng, tôi nghe như sấm đánh bên tai, đầu óc quay mòng mòng lúc. Chàng : “Sao lại nảy sinh tình cảm như vậy với Hô Di?”.

      Chúng ta tạm thời bàn sư phụ của Trùng Hoa và Hô Di nảy sinh tình cảm như thế nào. Điều tôi tò mò hơn là sư phụ của Trùng Hoa rốt cuộc là nam hay là nữ?

      Tôi hỏi khéo: “Sư phụ của chàng là nam hay là nữ? Sư phụ chàng Hô Di sao? Bọn họ đến mức độ nào rồi? Sau đó xảy ra chuyện gì? Hô Di tại sao lại bị nhốt trong tháp vậy? Sư phụ của chàng bây giờ thế nào?”.

      Tôi chớp chớp mắt, im lặng chờ Trùng Hoa trả lời.

      Nhưng chàng lại ngả đầu sang bên, ngủ mất.

      Tôi bóp tay.

      Cái cảm giác hiếu kỳ được thỏa mãn làm cho tôi bực mình muốn chọc mạnh vào hai lỗ răng trán chàng. Nhưng mà nhìn dáng ngủ bình yên của chàng, cuối cùng tôi chỉ thở dài hơi, cam chịu xé váy mình thành những dải vải rách, băng lại vết thương cho chàng.

      Tôi nghĩ Trường An ngủ trong phòng, lôi tiên tôn của cậu ta vào phòng thế này được thanh nhã lắm, hơn nữa cũng tiện cho tôi sàm sỡ chàng.

      Suy tính trước sau hồi, tôi kéo chàng đến dưới gốc mai, để cho chàng gối lên chân tôi, còn tôi ngồi tựa gốc mai, vuốt ve trán chàng, nhéo nhéo tay chàng, sau đó hôn chụt cái lên môi chàng, rồi ngủ giấc khoan khoái nhất từ bao lâu nay.

      Ngày hôm sau tỉnh lại, thấy đôi mắt trong veo nhìn chằm chằm vào tôi. Tôi cười, vẫy tay với chàng: “Chào buổi sáng, tiên tôn! Chàng vẫn còn ở đây à?”.

      Chàng lại nhắm mắt hít hơi sâu, dường như rất nỗ lực giữ bình tĩnh, sao đó hồi lâu mới ức chế : “Cởi dây thừng ra”.

      Tôi cười gượng hai tiếng, cởi sợi dây thừng buộc cổ chàng và chân tôi lại với nhau, hồn nhiên : “Chẳng phải là vì sợ chàng chạy mất sao?”.

      chờ tôi cởi xong dây thừng, chàng liền vùng vẫy đứng dậy, chau mày trừng trừng nhìn tôi.

      Tôi xòe tay ra với vẻ vô cùng bất đắc dĩ: “Tôi biết sau khi tỉnh dậy nhất định chàng chạy, sau đó phủ nhận thực chúng ta ngủ chung với nhau đêm. Cho nên tôi niệm mười bảy, mười tám câu thần chú lên dây thừng. Chỉ có làm như vậy mới có thể chứng minh tối qua chàng thực ngủ với tôi. Theo quy định của con người, chàng hãy có trách nhiệm với tôi , Mạch... Trùng Hoa”.

      Mỗi khi tôi nhả từ ra, sắc mặt của chàng càng thêm tối sầm, mà đến câu cuối cùng sắc mặt lên màu vừa đỏ vừa đen hiếm thấy: “... ... biết...”.

      Chàng run rẩy hồi lâu mà vẫn ra được câu hoàn chỉnh. Tôi thở dài giúp chàng: “ biết xẩu hổ”. Có thể làm cho tiên tôn mặt lạnh tức đến mức này, việc đáng tự hào. Tôi : “ biết xấu hổ cũng tốt, biết xấu hổ cũng tốt. Trùng Hoa, chàng đều phải lấy tôi”.

      Chàng nhìn tôi hồi, dường như trấn tĩnh lại. Vẻ mặt dần trở nên lạnh lùng: “Ta tuy rằng say rượu, nhưng làm việc gì ta đều nhớ ràng. Ngươi và ta thuộc cùng loài. Sao ta có thể làm việc đó với ngươi được chứ?”.

      Tôi hiếu kỳ: “ phải cùng loài thể làm hay sao? Vậy nhu cầu của chàng và Hô Di sao?”.

      Vẻ mặt của Trùng Hoa đột nhiên lạnh hẳn xuống. Thần sắc trong mắt giống như muốn băm vằm tôi thành nghìn vạn mảnh. Chàng phất tay áo, giận giữ bỏ . Hòn đá tôi đây vốn cứng đầu, việc này làm cho ràng đêm nay chắc chắn tôi ngủ yên. Tôi vội vàng đuổi theo, cao giọng hét to: “Này! Hô Di và sư phụ chàng sao? Chuyện của họ là sao? Sư phụ chàng...”.

      luồng sát khí vụt qua tai tôi, đập vào nền tuyết sau lưng, làm bụi tuyết bay lên mù mịt.

      Tôi sững người lại.

      “Câm miệng”. Chàng ném lại hai tiếng lạnh lùng, quay người bỏ .

      Mạch Khê chưa từng thể thần sắc như vậy với tôi. Cho dù lần trước ở phủ chàng ném cầu lửa vào tôi cũng hề có thần sắc làm cho người ta lạnh lẽo, kinh sợ thế này.

      Thần sắc như vậy của chàng tôi chỉ nhìn thấy lần. Đó là ở kiếp trước khi hai tên lưu manh du đãng vào nhà sàm sỡ tôi, chàng mới như thế.

      Xem ra chàng cực kỳ kỵ người khác nhắc đến việc của sư phụ của chàng và Hô Di. Có lẽ chàng ghét Hô Di ngoài việc kì thị vì khác biệt sinh lý ra còn thù hận về tư tưởng tình cảm hơn nhiều. Xem ra, chàng rất quan tâm đến sư phụ của chàng…

      Thậm chí đối với sư phụ có chút... bình thường.

      Thế là, tôi càng hiếu kỳ sư phụ của chàng là nam hay nữ.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :