1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Tình Nhân Trí Mạng - Mạc Nhan

Thảo luận trong 'Hiện Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Edit: Megumi
      Beta: Quảng Hằng

      Chính văn Chương 8:

      Tinh dịch ─── Của Hắc Cách Kiệt  .

      "Bạn điên rồi! Trộm của . . . Mình nhất định là nghe lầm, bằng chính là bạn điên rồi."

      "Làm trinh thám còn nhìn thấy nhiều thứ kì lạ hơn mà."


      "Đừng có đùa! Bạn trộm cái gì trộm, lại trộm của , . ."

      Mã Lỵ đỏ mặt, lạnh lùng trừng nàng."Đừng lớn tiếng như vậy, đây phải chuyện gì vinh quang, nên mình mới muốn ."


      "Vì sao?" Nhược Băng nghĩ mãi ra vì sao Mã Lỵ muốn trộm này"Thứ này" .

      "Đương nhiên là để làm gen thí nghiệm rồi, chẳng lẽ mang về để quấy tương hồ!"

      "Bạn phải luôn nghiên cứu máy móc thiết bị khoa học sao, bắt đầu học nghiên cứu gen từ bao giờ thế?"


      "Nghiên cứu của thiên tài thể giới hạn , nhưng nam nhân kia thực đơn giản, trúng mê dược của mình mà ý chí vẫn còn thanh tỉnh, tinh dịch của người như thế nghiên cứu rất có giá trị."


      Hồi tưởng lần đó, tuy bị trúng thuốc mê cử động nổi, nhưng hai tròng mắt như báo săn mồi trong bóng đêm kia lại lẳng lặng trừng trừng nhìn nàng, thực khiến nàng kinh hãi, điều này làm cho nàng hiểu được cực hạn vô cùng của nhân loại.

      "Ý bạn là bạn nhìn thấy…Hắc Cách Kiệt . . ." Nhược Băng đỏ mặt chỉ có thể lấy tay chỉ bộ dáng.

      "Có gì phải kinh ngạc , dù sao cũng chỉ là con giun nằm trong đám lông thôi." (Meg: bà nì BT quá, tội nghiệp Kiệt ca ca quá T_T)


      Nhược Băng sớm biết người này… đúng là Kiều Mã Lỵ . . . Ai! Từ ngữ nàng hay dùng để hình dung, nam nhân trong mắt nàng căn bản phải là nam nhân. Giống như Lưu Học Văn, đường đường là giáo sư của Đại học Quốc lập, chẳng qua là do xe trục trặc nên nhờ nàng, trở thành sản phẩm của thí nghiệm tình ái, mất bản sắc cùng vẻ nam tính tự tôn.


      Nhưng giống lần này, đối phương là nhân vật phong vân là lão đại của toàn bộ tổ chức hắc đạo thế giới!


      "Nhưng sao bạn có thể lấy trộm ?" Nhược Băng  vẫn thể tin được hỏi.

       

      tới đây nàng thể giấu, giấu diếm lâu như vậy cuối cùng có thể ra hết, Mã Lỵ hưng phấn mà : "Mình phát minh ra loại mê dược mới, vô sắc vô vị, phát ra công hiệu mạnh chỉ trong vài giây, đối phương chỉ cần nằm trong phạm vi, cho dù là người là có công phu đệ nhất cũng thoát."


      "Vì sao bạn lại gặp được ?" Hành tung của Hắc Cách Kiệt trước đến này là bí mật, bất luận kẻ nào đều thể tiếp cận, đừng gì đến kẻ có công phu như Kiều Mã Lỵ.


      " tới chuyện này, đường quay về nhà buổi tối, mình ghé vào quán bar gặp được đám sắc quỷ, vì tránh né bọn họ, tình thế cấp bách đành xông bừa vào căn phòng, nhưng những người đó cũng rất thú vị, khiến mình tìm ra thân mình tráng kiện hoàn mỹ đúng mơ ước, dáng người đúng là ───"

      " vào trọng điểm!" Nhược Băng  cắn răng, nữ nhân này cả đầu đều là thí nghiệm.


      "Được rồi, đừng kích động. Mình tiến vào phòng trong, ngoài ý muốn mới nhìn thấy cặp nam nữ làm việc."


      "Nam nhân đó là Hắc Cách Kiệt."


      "Bạn , mình mới biết đó chứ." Giương đôi mắt vô tội, tâm tính đà điểu ra ngay lúc đó.


      Nhược Băng quả thực thể tin được."Bạn làm thế nào khi ───" nha! Khó Hắc Cách Kiệt tức giận đến nỗi hạ toàn lệnh lùng bắt."Đợi chút, đồn đại rằng Hắc Cách Kiệt có thân thủ rất cao, làm sao có thể phát bạn?"


      "Đúng vậy, lúc ấy cũng mạo hiểm, khi mình lặng lẽ tiếp cận lại thấy đâu , vậy mới kỳ quái , đột nhiên có khẩu súng chỉa vào gáy mình."


      "Sau đó sao?" Nếu băng nín thở.

      "Nhờ vào phát minh của mình, mặc lại có ba đầu sáu tay, cũng thua phát minh của mình." Kết quả là vẫn tránh khỏi việc khoe phát minh của mình.


      "Bạn nhìn thấy diện mạo Hắc Cách Kiệt sao ?" Nhược Băng sinh ra chút hy vọng, rất ít người biết Hắc Cách Kiệt trông thế nào, đồn đãi tinh thông mười loại ngôn ngữ, thương pháp tinh chuẩn công phu cao thâm, đối phó với người như thế phi thường khó khăn, nếu biết trông như thế nào, đối bọn họ cũng có lợi, nhưng, đáp án khiến người ta tức chết  ───


      "Hoàn toàn thấy." Mã Lỵ thực thẳng thắn  thừa nhận.

      " thấy? Sao bạn lại thấy?" Nhược Băng lại lần nữa mắc bệnh tâm thần mà hét chói tai.

      justify;" align=""Lúc ấy đèn rất mờ, mình lại cầm vũ khí 『 tài liệu 』, hoàn toàn chẳng có thời gian nhìn thấy thế nào."


      " khi như vậy, làm sao bạn biết tỉnh ?"


      " cẩn thận thoáng nhìn thôi, nhìn cặp mắt trừng lên, sợ suýt bị hù chết , nhưng nhìn kỹ diện mạo của ."

      "Nhưng nhìn toàn thân , phải lưu chút ấn tượng chứ!"

      "Có chứ, đó là gen của , bạn muốn mình hình dung cho nghe sao?"


      Nhược Băng tức giận  trừng mắt nàng, Mã Lỵ cuồng nghiên cứu hiếm thấy, điểm ấy nàng phi thường hiểu được, chính là nghĩ tới nàng vì thí nghiệm có thể làm xằng bậy như vậy, bị Hắc Cách Kiệt giêt chết xem ra số nàng còn may.

      "Có người uống rượu lại chạy đến quán bar, lần đó châu Âu chắc chắn bạn mưu." Nhược Băng cả giận .


      "Ha ha, đúng là thể gạt bạn được."


      "Đúng là rất hay, bạn thấy diện mạo người ta, người ta lại đem diện mạo của bạn ghi nhớ, theo mình thấy, chắc chắn lúc đó đeo kính sát tròng chuyên nhìn ban đêm, đem diện mạo của bạn hung hăng nhớ kĩ, làm chuyện mờ ám cũng thèm đội mũ che mặt, bạn là ngốc mà."


      "Ai ngờ thế gian này còn có người chịu đựng siêu cường như thế, mình thận trọng hạ gấp ba lần mê dược nha."


      "Mình nghe 『 Hắc Ưng 』 qua, bọn họ luyện võ nên được huấn luyện chịu độc, mục đích chính là để cơ thể sản sinh ra kháng sinh kháng lại độc tính, mình đoán Hắc Cách Kiệt trải qua những kì huấn luyện dài để chống lại mê dược."


      "Nếu là như thế, tinh dịch của càng có giá trị ." Dũng mãnh như vậy, khỏi làm người ta… chậc chậc lấy làm hiếu kỳ.


      "Bạn còn tự kiểm điểm, tình là tính mạng bạn như thế nào."


      Mã Lỵ suy nghĩ lại tiếp tục : "Nhưng con giun cũng lớn nha , lấy tỉ lệ gốc so lớn hơn hẳn."


      "Vậy sao?" Vốn muốn tiếp tục trách cứ nhưng lời nhịn được biến thành  câu hỏi tò mò, Nhược Băng   giọng  hỏi thăm: "So với người bình thường lớn hơn?"


      "Hơn nữa mao còn mang điểm vàng màu nâu, nghe có huyết thống châu Mỹ, xem ra là ." Mã Lỵ tựa hồ như rơi vào hồi tưởng.


      Nghĩ đến vị kia oai phong cõi, lão đại Diêm Thủ Đảng mà người ta nghe thấy là biến sắc, nhưng lại để nữ nhân . . . Nhược Băng  nhịn được bật cười tiếng, tuy rằng hiểu được tính nghiêm trọng trong đó, nhưng hảo tâm mãnh liệt, lại lần nữa nhịn được truy vấn: " , còn có gì nữa?""


      "Còn có gì nữa?" thanh trầm thấp trong cổ họng bên cạnh nàng hỏi.

      "Nha ───" Nhược Băng sợ hãi kêu tiếng, tim đập  nhanh, hành động của Ân Thác vẫn là xuất quỷ nhập thần, nếu có sát khí, nàng rất khó phát giác ra   tới gần.


      "Thần sắc của em có vẻ khác thường, làm sao vậy? Vợ của ." Ánh mắt của rất nguy hiểm, chẳng lẽ nghe được điều các nàng ?

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chính văn Chương 8:

      Hơ lại đăng nhầm nữa rồi



      “Vô thanh vô thức làm em sợ quá.”

      “Dọa được em quả là chuyện lớn của trời nha, ngoại trừ là em làm gì tới mức phát hỏa, cần người giúp em dập lửa.” như vậy, nghĩa là gì.

      Ai, người này cho dù ghen cũng là vô nhược điểm, Nhược Băng chột dạ khuôn mặt tươi cười, lại chạy khỏi duệ quang của chồng

      nghe thấy?” Khuôn mặt tươi cười bày ra chút lấy lòng.


      chữ cũng lọt.” Ân Thác lạnh lùng .

      “Đừng nhìn em nha, cũng phải em làm .”

      “Em đối với nam nhân khác có hiếu kì, thể kiểm điểm em trận nên thân, hay nên cố gắng bù lại cho em.” Đố kỵ cách bí mật trong giọng mang theo chút uy hiếp, tay vòng ôm lấy thắt lưng của nàng, loại cuồng luyến này có khi làm người ta chống đỡ nổi.

      “Đừng như vậy nha!” Nàng nhàng giãy dụa, ý muốn sang chuyện khác.”Nếu việc là như vậy, Hắc Cách Kiệt bị chọc giận, chúng ta nên nghĩ ra biện pháp trước .”

      Có thể hiểu được lão đại Diêm Thủ Đảng tức giận cỡ nào, nhưng thể giết được nàng, đổi lại nếu nàng là nam nhân, nhất định giận tới cực điểm. Ngẫm lại, vào thời điểm trước kia, vô duyên vô cớ bị người ta đánh thuốc mê, tự dưng bị kẻ trước mắt cướp tinh dịch, đây chính là cảnh giới cao nhất của nhục nhã nha!

      “Mình biết là lão đại của giới hắc đạo, tưởng rằng có sẵn vật thí nghiệm để dùng, liền thuận tiện lấy chút, dù sao nơi mình đến cũng là chốn đàng hoàng, bị mất mặt.” Mã Lỵ vẫn giống như phải việc của mình.

      “Bạn còn .” Nàng cắn răng trách cứ.

      Nhược Băng bắt đầu đồng tình với lão đại Diêm Thủ Đảng, tin tưởng rằng đời này tuyệt quan tâm tới nữ nhân cuồng thí nghiệm, hơn nữa lại là tình huống có chút tôn nghiêm, truyền ra chừng trở thành trận cười ngàn năm, đời này thành trò cười cho người khác.

      Khó trách thứ bị trộm là ba loại bảo vật cũ, có lẽ là phương thức lão đại Diêm Thủ Đảng sợ người người biết, bí mật này ngay cả đại bộ phận Diêm Thủ Đảng đều biết

      “Nhìn chuyện tốt bạn làm ra đó, chẳng người nào vô cớ chọc giận Diêm Thủ Đảng, chỉ có bạn mà thôi.”


      “Mình rồi căn bản là do mình biết thân phận của nha!”

      “Việc trước mắt có thể làm, là trong lúc chờ bọn tôi nghĩ ra biện pháp hãy ngoan ngoãn ở lại trong này.” “Hắc Ưng” .

      “Còn có, đề nghị bạn hãy nghiên cứu thêm ít vũ khí phòng thân, rất nhanh cần tới.” Nhược Băng châm chọc bổ sung.

      Mã Lỵ bĩu môi.”Như vậy chẳng phải lúc này mình bị giam lỏng sao?”

      “Lúc trước sao sớm biết vậy, huống chi bạn có thói quen cư qua ngày, chỉ là đổi nơi ở mà thôi, là, nam nhân nào chọn, lại chọn Hắc Cách Kiệt.”

      “Mình đâu phải tùy tiện thu thập mẫu, nếu phải vì bạn, mình đâu cần tự chạy đến Châu Âu để rước lấy phiền toái.”

      Tự dưng động chạm tới nàng, Nhược Băng hồ nghi : “Chẳng lẽ bạn vốn định dùng Ân Thác ?”

      “Cũng hẳn.”

      Câu trả lời làm Nhược Băng hét chói tai, thực chịu nổi loại nghiên cứu điên cuồng này.

      Hắc Ưng ở bên nhìn hai nữ nhân tranh cãi , khỏi toát mồ hôi lạnh, thiếu chút nữa trở thành đại tội, là lãnh huyết đệ nhất sát thủ, nếu bị Mã Lỵ bắt cấp”Cái kia ” , sợ chừng phát điên ngay ngày mai, so với chuyện vào sinh ra tử còn làm xấu hổ hơn, đáng thương cho Hắc Cách Kiệt, nhưng cũng cảm tạ hy sinh.

      (Meg: Ân Thác ca sợ ruj kìa!!!!)

      Mã Lỵ hừ lạnh, nàng nếu sớm biết như thế, lấy tinh dịch của “Hắc Ưng” làm thí nghiệm, cần gì phải chạy đến Âu châu tự tìm phiền toái.”Hắc Ưng” sở hữu thể trạng hơn người, lại là bạn tốt nên vướng bận trở ngại, nàng đương nhiên thể lấy”Hắc Ưng” làm thí nghiệm, vốn tưởng rằng rốt cuộc tìm thấy người thích hợp chọn lựa, ai ngờ nàng gặp được người tương xứng với”Hắc ưng”, nam tử khí lực siêu nhân, lập tức chỉ thấy cuồng nhiệt muốn nghiên cứu, nghĩ nhiều đến kẻ bị trộm tinh dịch, sớm biết là nàng tăng lượng thuốc mê.

      (Meg: lại còn thế nữa>~<)

      Nhưng lại, rốt cuộc trông thế nào? Lúc ấy ngọn đèn hôn ám cũng còn thấy , chỉ nhớ trong bóng đêm có ánh mắt hung hăng như báo trừng trừng nhìn nàng, lúc ấy giận điên lên sao?

      “Mặc kệ bạn có đồng ý hay , cũng phải ở yên trong này cho mình, thế lực của Diêm Thủ Đảng lớn tới mức quốc gia cũng phải e ngại. Ai, bạn là tự tìm phiền toái!” Nhược Băng tức giận trách cứ.

      “Biết mà.” Chẳng qua là mấy trăm triệu tinh dịch, cũng phải mấy trăm triệu Mĩ kim, Hắc Cách Kiệt vì thứ này đuổi giết nàng chứ .

      Trong lòng biết chính mình đuối lý , chỉ có ngoan ngoãn ở trong này, nhìn thấy vẻ mặt xấu hổ kích động của Nhược Băng khi nhìn “Hắc Ưng”, ý thức được chính mình hình như làm chuyện quá mức.

      Hắc Cách Kiệt hạ toàn bộ lệnh lùng bắt là do nàng làm nhục nhã, nếu để tìm được, hăn trả thù như thế nào? Điểm ấy dù sao nàng cũng chưa nghĩ tới.
      Edit: Megumi
      Beta: Quảng Hằng

      Chính văn Chương 9


      Chương 9


      người mặc nam trang, đầu đội mũ lưỡi trai, thân ảnh nhìn như cậu bé trai, cẩn thận chú ý nhất cử nhất động quanh mình, lén lút từ cửa sau của phòng nghiên cứu trong núi, người này phải ai khác, đúng là Kiều Mã Lỵ.


      Ba tháng mười ngày sau đó, nàng kiềm chế được lòng xúc động, lặng lẽ trở về phòng nghiên cứu trong núi, phát hiện ra điều gì đó có thể mình an tâm, tỷ như, tin tức về Jack.


      Trở lại hộp thư của mình ─── có. Lặng lẽ thở dài, khỏi thầm, cũng ý thức được hành vi của mình có đủ ngu xuẩn, nhưng vẫn tin tưởng rằng Jack sẽ viết thư cho mình. Cũng hiểu được vì sao mình chú ý tới cảnh cáo của Nhược Băng mà tùy tiện trở về đây, tuyệt giống nàng chút nào, nàng chưa bao giờ lại có cảm giác thấp thỏm như thế này, ngẫm lại vẫn là chạy nhanh .


      Vừa xoay người, biết thế nào lại xuất bóng người vây quanh bốn phương tám hướng quanh nàng, vừa rồi chứng minh được chút, Nhược Băng phán đoán thật chính xác, mà nàng là thiên hạ đại ngu ngốc, cũng may có chuẩn bị đầy đủ, lập tức bỏ lại đạn phản quang, ̣ch nhân trúng đạn phản quang bị kích thích bỏ chạy mất dạng, nhưng cửa lại bị khóa trái, có thể thấy tung tích của nàng khi đột nhập từ phía sau đã bại lộ, người có lai lịch rõ này đã chờ nàng từ trước.


      Mã Lỵ nhằm phía lầu, chỉ nghe vài phát hướng nàng phóng tới, đột nhiên cảm thấy ngực trái hơi hơi đau, cước bộ của nàng dừng lại, dọc theo đường vừa kích hoạt cơ quan, dù sao nơi này cũng là địa bàn của nàng, tưởng ở nhà nàng bắt nàng dễ vậy sao, có nha!


      Mặc dù có thân thủ gọn gàng như Nhược Băng, nhưng những nghiên cứu phát triển có thể giúp nàng chạy trốn thời gian, chạy đến khu thí nghiệm ở lầu ba, địch nhân đánh tiến vào phía trước, nàng thở dốc biết có thời gian, mở áo kiểm tra vết thương đau đớn ở ngực trái, ngoài ý muốn phát viên đạn khảm chặt vào quần áo. May mắn áo chống đạn cứu nàng mạng, nhưng cũng kinh ngạc khi địch nhân muốn đẩy nàng vào chỗ chết?!


      Căn cứ vào tình báo của Nhược Băng, hắc đạo phải muốn bắt sống nàng sao? Làm sao có thể muốn giết chết nàng! Trừ bỏ ngực trái, nơi khác cũng có vết đạn, nàng cùng Nhược Băng trong lúc đó phá hỏng nhiều hệ thống.


      Ngoài cửa có tiếng nổ mạnh làm nàng trong lòng căng thẳng, theo trực giác cho biết địch nhân sử dụng mìn làm chấn động hệ thống chống đạn trong tường, nàng bừng tỉnh đại ngộ, những người này tựa hồ đến có chuẩn bị, cũng thông minh chạm vào cơ quan của nàng, bọn họ tính trực tiếp phá hủy phòng nghiên cứu của nàng, đem nàng chôn sống dưới đống gạch ngói vụn, như vậy nếu nàng chạy trối chết, khả năng bị chôn sống.


      Mang theo công cụ mới nghiên cứu và phát triển ra lặn xuống nước thăm dò chiếc thuyền, vật này vốn dùng để soi đáy biển, có thể thừa nhận, đáy biển ba ngàn mét ở dưới thủy áp, có thể bảo vệ nàng bị đông kiến trúc kia đè khi đổ sụp xuống. Thời gian từng phút từng giây qua, nàng lẳng lặng chờ đợi, chút động tĩnh cũng có, nàng tò mò ngoi lên mặt nước lắng nghe ─── Tiếng nổ mạnh là có?!


      buồn bực rất nhiều, ngoài ý muốn lại nhìn thấy địch nhân ngã lăn mặt đất, tựa hồ bị tập kích, nhất định là"Hắc ưng" cùng Nhược Băng tới rồi cứu nàng, ha! Cái này là được cứu trợ! Mở dụng cụ chống đạn ra ngoài thăm dò địch nhân.


      "Nhược Băng." Nàng nhàng gọi, chuẩn bị chịu hồi mắng, thanh rất làm nàng xoay người, khỏi hô , còn địch nhân sống sót lảo đảo đứng dậy giơ súng chĩa thẳng vào họng nàng.


      Nghe được tiếng súng vang lên đồng thời, nàng nghĩ chết chắc rồi, bất quá người ngã xuống đúng là đối phương, tạo ra tình huống bất ngờ, đôi tay hữu lực ôm nàng từ phía sau, giữ lấy nàng thu nạp vào vòng ngực quen thuộc, chưa cho nàng cơ hội tự hỏi, đôi môi ấm áp dán vào mái tóc nàng, dao động từ trán xuống hai má.


      "Jack?"


      cần nhìn cũng biết là , động tác này, hơi thở này là của .


      "Em suýt nữa thì chết đó có biết hay !" gầm , tình cảnh mạo hiểm vừa rồi khỏi làm tức giận, nàng chính là có bản lĩnh trêu tức ."Còn trốn , chạy về nơi này làm cái gì!"


      Bừng tỉnh như cách thế kỷ gặp, nàng rất nhớ , nhớ đến giờ khi nhìn thấy người, trong lòng đột nhiên ngưng lại, liên quan tới hô hấp đều thành khó khăn.


      "Em... Em muốn gặp ." Chưa hưởng qua tư vị của tình nên nàng biết rằng lúc này chính mình tự thú nhận tình cảm của mình, trong mắt biểu lộ sót tình say đắm, nàng biết chính mình tự chủ động.


      Hắc Cách Kiệt tuy kinh ngạc nhưng mặt lại vương lại biểu tình lạ lùng? Nàng mạo hiểm tới đây là vì nhớ ? cỗ xúc động đánh úp, hôn nàng, hôn bừa bãi đôi môi thuộc về , tất cả mọi việc tựa hồ tự nhiên mà phát sinh, cứ việc làm nàng kinh ngạc, rung động, thậm chí muốn quên giãy dụa, chỉ có thể nhắm chặt hai mắt lắng nghe lòng mình, giống như động tác của đüá bé, sợ hãi bị trược chân rơi xuống. Biết hôn nàng là phá bỏ ước định, nhưng nàng cũng bài xích, thậm chí để mặc làm càn, cảm giác hai lưỡi giao nhau, quấn quýt nhau, giống như sinh ra loại ma túy làm tứ chi nàng thể cử động, thể cự tuyệt khi đòi lấy.


      Chẳng lẽ, đây là thay đổi hóa học cuả nam nữ?


      Hồi lâu, mặc dù tình nguyện, buông nàng ra, cách xa chút khoảng cách quan sát phản ứng của nàng, xác định nàng có thay đổi hay .


      Có lẽ còn hơn cả nhớ, nàng đối với nụ hôn phản đối cũng có cảm giác ghê tởm, ngay cả chính nàng cũng cảm thấy ngoài ý muốn. Môi của nàng bị hôn nên đỏ tươi mị lệ, ngay cả khuôn mặt đều là hồng. Nàng phát ra tiếng nào ràng, thành lời.


      "Nhớ sao?" nóng bỏng hỏi.


      "Vâng." Nàng thành gật đầu, hồn nhiên ngây thơ, chút nào giấu diếm chính mình nhớ .


      Giờ phút này nàng mang nhiều hương vị của nữ nhân, giống đóa hoa mềm mại ướt át, tản ra hương thơm của đóa hoa xử nữ chưa có ai hái.


      Lại lần nữa áp lên đôi môi nàng, lần này là mềm , mê hoặc, biết khi nào, nàng phát ra họ giường, mà nụ hôn của càng thêm mãnh liệt, tay âu yếm di dời cơ thể nàng.


      "Chờ, đợi chút!" Nàng mưu cầu trấn định, thanh cũng phối hợp, quá nhanh, nàng có chuẩn bị tâm lý, tuy rằng nàng vẫn muốn nếm thử, nhưng bước tới chuyện này, nàng lùi bước.


      Hắc Cách Kiệt cho nàng cơ hội, chờ lâu lắm, hơn nữa xác định chính mình cần nàng như thế nào, lòng thầm nghĩ vĩnh viễn giữ lấy nàng.


      "Nam nhân có số việc thể chờ."


      Còn muốn mở ra cánh môi của nàng, làm nàng hô , tình cảm cuồng dã thổi quét qua tứ chi của nàng, ý đồ khơi mào nhiệt tình thể che dấu của nàng.


      cuồng mãnh làm nàng sợ hãi, xúc động thể ngăn lại khiến thói quen chạy trối chết bằng vũ khí lại bắt đầu, nhưng là chưa kịp kích hoạt liền bị kiềm chế trụ.


      cười đến giảo hoạt, khàn khàn : " biết phải lần đầu, một trò dùng hai lần, em tưởng sẽ phòng bị sao?" xong liền bắt đầu bỏ những thứ vũ khí nàng sưu tầm trong người ra, thuận tiện giúp nàng cởi áo và thắt lưng.


      "... cần nha!" Nàng hoảng, từ khi nào người này thông thuộc mọi vũ khí người nàng, là quá coi thường .


      "Cho lý do."


      "Lý do.. Lý do là.."


      " nên lời, được." Vừa ngăn chặn nàng vừa mãnh liệt hõm cổ non mịn của nàng.


      "Đợi chút ── em nghĩ ra rồi!"


      "Cái gì?"


      "Nơi này ngọn đèn tốt, khí đẹp, tùy thời có nguy hiểm, tốt nhất nhanh chút rời nơi này."


      "Ngại sáng quá, tắt đèn là tốt rồi, đến khí, tại chính thân thiện, về phần nguy hiểm, địch nhân đều bị đánh ngã, lý do này được." Tiếp tục hôn lên bộ ngực sữa của nàng, khí phách đòi lấy.


      "Đợi chút!" Sống chết giữ bằng được quần áo, nàng hù chết.


      "Lại làm sao vậy?" Xem nàng bị kích động như thế, hiểu được nàng sinh ra nhưng cảm giác tự nhiên, thưởng thức gương mặt e lẹ khẩn trương của nàng.


      "Em… Em… Em muốn vệ sinh!" xong liền nhảy xuống giường chạy lạc.
      Last edited by a moderator: 31/1/15

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Edit: Megumi
      Beta: Quảng Hằng

      Chính văn Chương 9


      Hắc Cách Kiệt dễ dàng kéo nàng lại, đem nàng đặt ở giường dùng ánh mắt nóng bỏng nhìn nàng.

      "Suỵt, sao." Tự trấn an mình, dù sao cũng là lần đầu tiên của nàng, nàng bày ra yếu ớt làm thấy thương tiếc, môi ôn nhu hôn cái trán của nàng, ôn nhu ." thực ôn nhu, tin tưởng , em chỉ cần nhắm mắt lại thả lỏng tâm tình, cho em thân cùng tâm đều tiếp nhận ."

      "Em. . Em sợ em làm được."

      Lòng bàn tay di dời tới ngực nàng ấn, cảm nhận nhịp tim đập cấp tốc. rất vui vẻ, nếu nàng phản ứng cũng chẳng biết làm sao, nhưng nàng lại sợ hãi , nàng cũng tỏ vẻ lãnh cảm, ôm trong lòng thân mình run nhè , phải rất , rất , để tránh khiến nàng sợ hãi.

      "Lúc ở đây, em ăn cái gì?" Quyết định dùng đề tài di dời chú ý của nàng.

      Nhắc đến ăn nàng liền ."Ân ─── bình thường ở nhà có đồ ăn, có khi chỉ ăn bánh."

      " có ăn mỳ ăn liền?" nhàng hôn vành tai của nàng.

      " có, ngay cả đồ ăn vặt đều rất ít ăn, hầu hết đều là do Nhược Băng làm cho em ăn, nhưng là em ăn quen."

      "Em trở nên kén chọn rồi." lặng lẽ cởi bỏ nút thắt của nàng.

      "Còn phải làm hại sao, từ khi ăn đồ ăn làm, mọi thứ đều trở nên khó ăn ."

      cười khẽ ."Phải, phải, đều là làm hại, yên tâm, bù lại cho em, lần khác làm đại tiệc Noel cho em."

      "Đại tiệc Noel?"

      "Em thích nhất gà nướng mà, dùng hơn mười loại hương liệu tẩm trong hai ngày, chờ cho thấm rồi sẽ bỏ vào lò nướng, làm mùi hương tràn ngập căn phòng." dời xuống cổ nàng, làm cho hết thảy thuận theo tự nhiên, dọc theo cổ hôn da thịt của nàng, hai cái thân mình dần dần thiếp ngờ.

      Mã Lỵ chìm đắm trong tưởng tượng về mỹ thực."Em thích cả phòng toàn mùi đồ ăn."

      "Còn có súp nóng hầm hập, còn có hải sản, rau trộn với cà rốt, cả ngọt cả mặn, là khẩu vị ăn uống mà em thích nhất."

      " sao, em rất chờ mong. . ."

      "Còn có một lượt bánh sữa nóng mới ra lò. . ."

      Hai cái thân mình dây dưa dần dần hợp lại làm , nàng chậm rãi hòa tan trong lồng ngực ấm áp của , thần trí mất hết nguyên bản trở nên hỗn loạn ràng, tâm tình khẩn trương dĩ nhiên biến mất, tất cả trở nên mê hoặc, chờ mong cùng khát cầu.

      "Em nóng quá. . ." Nàng rên rỉ .

      " cũng vậy."

      Sở hữu rên rỉ môi nàng, nóng bỏng  đòi lấy làn môi ngọt như mật, thành công  giữ lấy nàng, ngoài ý muốn phát chính mình muốn  đủ, thân hình mảnh mai trong lòng khiến thể giữ nhiệt tình.

      hiểu được, rốt cuộc thể mất nàng .

       

      * * *

       

      Hải Mạn Na mắt lạnh nghe thủ hạ trở về báo cáo  tin tức.

      "Thất bại ?"

      "Kế hoạch vốn dĩ rất thuận lợi, nhưng do Hắc thủ lĩnh đột ngột xuất hiện, cho nên. . ."

      "Chỉ có ngươi trốn được?"

      "Đúng vậy, những người khác đều bị Hắc thủ lĩnh giết chết."

      "Vậy sao? bảo vệ người đàn bà kia." Hải Mạn Na mắt lộ ra hung quang, nàng bí mật biết được Hắc Cách Kiệt cố ý hủy bỏ hôn ước cùng nàng lập tức hoài nghi chính là do người đàn bà kia mê hoặc Hắc Cách Kiệt!

      Tuy rằng chỉ là đoán, nhưng nàng tình nguyện giết lầm trăm, cũng nguyện buông tha nữ nhân làm trở ngại, thể tưởng được hành động này làm nàng nghi, Hắc Cách Kiệt vì nữ kia nhân đại mở sát giới, dĩ vãng chưa từng có.

      "Các ngươi có thể có tiết lộ  cái gì?"

      ", có, tất cả những người khác đều phát bị bắn chết, chỉ có tôi bị thương nên chạy trốn, Hắc thủ lĩnh căn bản biết người ra lệnh là ai."

      Nàng cười lạnh, cười làm người ta trong lòng run sợ."Ngươi cũng biết vì sao ngươi có cơ hội trở về?"

      "Việc này. . ." Thủ hạ buồn bực  nhìn nàng, ý tứ chủ nhân.

      "Đó là bởi vì muốn biết kẻ chủ mưu phía sau là ai, mà ngươi ngay điểm đơn giản như vậy cũng biết, liền như vậy bỏ chạy về... Vậy, chẳng phải là cho ta chính là kẻ đứng sau màn chủ mưu sao."

      vẻ mặt hoảng sợ."Hải tiểu thư, xin, tha mạng ───"

      "Giữ lại ngươi để làm gì?" lưu tình chút nào  phát bắn chết , loại người này chỉ biết làm chuyện xấu nên sớm giải quyết tốt, tránh tiết lộ tông tích nàng nhanh chóng rời khỏi nơi này, lần nàỵ giết được Kiều Mã Lỵ, nhưng nàng thề lần sau như vậy, nàng lại thất thủ.

      Về phương diện khác, cả đêm Mã Lỵ về, khiến cho ai đó thể mắng.

      Lỗ tai nàng phải nghe Nhược Băng trách cứ đến phát điên, đối với bản thân khỏi băn khoăn, nhưng Nhược Băng hề mệt nhọc đình chỉ oanh tạc trong lời , lỗ tai nàng chịu nổi, quyết định thời gian tới làm cơ quan bảo vệ tai.

      "Bạn rốt cuộc đâu, mình bị bạn dọa cho suýt chết đó!"

      " phải rồi sao, chỉ là ra ngoài mua vài thứ thôi."

      "Bạn cho là loại lí do ngu ngốc này có thể lừa mình sao, quanh năm suốt tháng ra ngoài vượt qua ba ngày, thậm chí phải uy hiếp hay dụ dỗ mới , vậy lần này vì sao lại vần tự mình ra ngoài mua đồ? ! Bạn đâu!"

      "Đừng khẩn trương như vậy, mình ngẫu nhiên ra ngoài giải sầu thôi, bị Diêm Thủ Đảng truy nã, biết còn ngày nào an ổn , nếu muốn mình lo ngày mai nhìn thấy ánh mặt trời, cùng với nơm nớp lo sợ  chờ đợi, bằng khoái hoạt tự tại mà sống, mặc dù ngắn nhưng cũng đáng  ."

      Buổi chuyện mềm hoá  Nhược Băng, người bị truy nã là Mã Lỵ, nàng lo đến tâm tình của Mã Lỵ, có đành lòng, ngữ khí cũng giảm theo."Nếu thế, ít nhất cũng để lại tờ giấy gì đó, bọn mình tưởng bạn bị bắt rồi, tại bạn bị giới hắc đạo đuổi bắt như bắt con dê béo, lần sau cần gì nhớ cho mình hoặc Hắc Ưng  là được , trăm ngàn lần đừng tự ý chạy ."

       

      "Được rồi, có lần sau ." Cảm thấy nhõm, tưởng nếu Nhược Băng biết chuyện tức điên, chừng đem nàng trói gô đứng lên.

      Chi bằng tức giận , nếu phải là lo lắng đến chết, nếu Mã Lỵ có bề gì, Nhược Băng cả đời cũng tha thứ chính mình.

      Kích động rất lớn, Nhược Băng còn có thể bình tĩnh  phát ra chỗ khác thường, quanh năm suốt tháng số lần ra ngoài của Mã Lỵ đếm đầu ngón tay, nhưng màng nguy hiểm mà chạy ra phố mua này nọ, thực khả nghi! Nhưng Mã Lỵ dương như lén lút cái gì, nàng hôm nay thoạt nhìn rất lạ, thể ra bất đồng, nhưng Nhược Băng biết rằng nàng rất lạ.

      "Yên tâm , về sau mình tự tiện ra ngoài, nếu muốn ra ngoài mình cho bạn, được ? Mình mệt mỏi quá, muốn trở về phòng nghỉ ngơi ."

      Nếu thể hỏi ra, mà nàng cũng bình an vô , Nhược Băng thở dài, nhưng vẫn khỏi lo lắng.

      " lại tự tiện chạy loạn?"

      " , hơn nữa mình có rất nhiều công tác phải làm, cũng còn thời gian mà ra ngoài dạo phố như khi ở Mĩ, đừng lo lắng, nha?"

      "Nếu bạn lại chạy loạn, đừng trách mình đem bạn trói gô, vì bảo vệ bạn an toàn, mình là được làm được."

      Nàng ôm cổ nàng, cười : "Được, chị em tốt của mình, tình bằng hữu cảm động. Nhưng mình tại buồn ngủ, cho nên bữa tối cần gọi mình nha ." Sau khi nhiệt tình ôm nàng, vào phòng nghỉ ngơi, Nhược Băng lưu lại chút kinh ngạc.

      "Hắc Ưng" tới ôm nàng hỏi: "Vẻ mặt này là sao?"

      "Vừa rồi. . . Mã Lỵ ôm em."

      " sao?"

      " có lẽ biết, em cùng Mã Lỵ biết nhau năm năm, cho dù là thời điểm nàng cao hứng cũng chưa từng ôm em như vậy."

      "Cho nên?"

      "Ý của em là, Mã Lỵ có bản tính của nhà khoa học, hề có loại cảm xúc nào như ôm người khác, nhưng là vừa rồi nàng lại vui vẻ  ôm em, còn gọi em 『 chị em tốt』 loại từ này vô cùng thân thiết."

      " chừng nàng là bị ngữ khí của em cảm động."

      Nàng phủ định ý nghĩ trong đầu, người nào, đáp án đúng nào, tóm lại, Mã Lỵ thay đổi, có thể hình dung như thế nào? Nàng trở nên nhu nhã và cũng nữ tính hơn .



    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Edit: Megumi
      Beta: Quảng Hằng

      Chính văn Chương 9


      Trở lại trong phòng đóng cửa phòng lại sau lưng, Mã Lỵ liền ngồi yên ở giường. Lòng của nàng lâng lâng, hồi tưởng đến Jack, cảm giác vẫn còn, động lại dư rung động, nguyên lai đây là cảm giác nam nữ ở cùng chỗ.

      muốn nàng đáp ứng, tuyệt tự ý hành động, ngoan ngoãn ở chỗ này chờ , nàng đáp ứng rồi, khí phách uy hiếp, nàng nào dám đáp ứng.

      Vuốt ve vòng cổ, đó là thứ bắt nàng đeo , bắt nàng phải giữ cho dù có tiến đến quan tài cũng được tháo ra.

      Nàng khỏi bật cười, người này là kỳ quái, dùng lời này uy hiếp nàng, nàng ghét, thậm chí có chút tâm hỉ, thể tưởng tượng được mình có ngày lại nhận vòng cổ nam nhân đưa.

      Jack là nam nhân đầu tiên khiến nàng sinh ra nhiệt tình ngoài thí nghiệm, từ trng lòng lặng lẽ rút ra cái chai , nàng có chút hưng phấn cũng có chút khẩn trương, sau khi bọn họ xong việc, nàng vụng trộm góp nhặt chút tinh dịch của Jack. Nam nhân có khí lực cường hãn như , gien khẳng định tốt đẹp, hại nàng nhịn được thu nhặt thứ tinh dịch còn sót lại trong cơ thể mình, nếu biết nàng động tay động chân sau khi bọn họ làm xong, bóp chết nàng mới là lạ.

      Nhưng lại, tìm nàng là để tự nguyện làm thí nghiệm nha, nếu là thí nghiệm, nàng tranh thủ lấy chút “tài liệu”, dù sao thần biết quỷ hay, nàng cũng phát .

      cái, nàng liền tha thứ cho biến thái của chính mình, phải cất bảo khố ở trong tủ lạnh lần sau mới có thể dùng tiếp, quyết định lần khác mới hảo hảo nghiên cứu.

      Duỗi tứ chi ngã giường, ngày càng thêm ủ rũ, tình cảm mãnh liệt qua mà tứ chi vẫn cảm thấy vô lực, có thể thấy được sức lực tiêu hao quá nhiều, triền miên qua   mệt mỏi khiến nàng rất nhanh chóng tiến nhập mộng đẹp.

       

      * * *

       

      "Là ai hạ độc thủ?" Hắc Cách Kiệt sắc bén hỏi.

      Điện thoại kia đầu truyền đến báo cáo của Cường Sâm."Những người đó là sát thủ chuyên nghiệp, thuộc về tổ chức nào, có thể thấy được kẻ chủ mưu phía sau sớm có phòng bị, khi thất bại liền giết người diệt khẩu, người chết bị phát đạn bắn chết, có thể thấy được đối phương xuống tay cực kì bĩnh tĩnh và vô tình, cũng biết mưu kế thả con cá lớn thứ hai của chũng ta."

      Hắc Cách Kiệt tự hỏi , là ai muốn giết Mã Lỵ? Mục đích của đối phương ràng phải lấy bảo vật, mà là giết chết Mã lỵ, nếu dùng đòn trí mạng.

      "Về phía Hải giúp tiến triển như thế nào?"

      "Chiếu chỉ thị của ngài, có tin tức sáng tỏ, bắt tay vào việc củng cố thế lực bên ta, cho dù cùng Hải giúp quyết liệt, bọn họ cũng đả kích được chúng ta bao nhiêu, ngài ngờ rằng lần đả kích này là do Hải giúp gây nên?"

      " trong số đó, có lẽ là thông qua cừu địch, ta muốn ngươi tiếp tục hệ thống thanh tra tổ chức, việc này phải giữ bí mật."

      "Ngài hoài nghi có nội gian?"

      "Chuyện của Mã Lỵ tiết lộ ra ngoài, ta muốn biết tin tức vì sao lại bị lộ, mặt khác, đem toàn bộ mười vị tình nhân kia na bày cẩn thận cho ta."

      cần hỏi, Cường Sâm cũng biết chủ ý của thủ lĩnh, thân là lão đại của hắc đạo tổ chức, nắm trong tay tổ chức trải rộng thế giới, tuy rằng khuynh quyền đời, nhưng toàn thân sát khí, bởi vậy thể có chỗ ở cố định, hành động phải giữ bí mật, nữ nhân cũng thể cố định, càng nhiều càng tốt, thể chuyên tình, vừa là bảo vệ mình vừa là bảo vệ người mình .

      Nay thủ lĩnh phải đến chỗ toàn bộ mười vị tình nhân, đơn giản là vì hỗn nhân hiểu biết, đem nguy hiểm phân tán, nữ nhân nào sở hữu toàn bộ ưu ái của thủ lĩnh, là phúc hay họa? Chỉ có bọn họ trong lòng ràng nhất.

      "Tôi lập tức an bài."

      Nhận được mệnh lệnh, Cường Sâm lập tức bắt tay vào làm tiến hành, đến tuần, mười vị tình nhân của Hắc Cách Kiệt được an bài thỏa đáng, an bài ở nhiều nơi như Nhật Bản, Hàn Quốc, Hongkong, Singapore…, cùng chỗ cùng chỗ, nhưng các chỗ lại cách nhau xa, tránh cho các vị tình nhân lục đục với nhau lúc này, vừa làm cho thủ lĩnh tốn nhiều thời gian, cũng làm nhiễu loạn thông tin của địch nhân, đem mục tiêu người Mã Lỵ dời .

      Trân là tình nhân thứ bảy của Hắc Cách Kiệt , dung mạo so với ngôi sao còn xinh đẹp hơn, đôi môi khiêu gợi, thân mình vừa tắm xong lả lướt chỉ khoác chiếc áo mỏng , chậm rãi về hướng Hắc Cách Kiệt, dâng nụ hôn triền miên say đắm lòng người.

      "Rất nhớ ." Nàng mềm mại nũng nịu, thuận thế tựa vào lồng ngực cường tráng của .

      Hắc Cách Kiệt khóe môi gợi nụ cười, nhàng chụp vỗ về nàng, lẳng lặng uống rượu câu.

      Trân giương mắt tỉ mỉ nhìn hình dáng của , lùng lùng và tỉ mỉ, hoàn toàn có tình cảm mãnh liệt qua .

      " vẫn luôn lí trí như vậy, em đây rất an toàn , có thể yên tâm."

      " luôn luôn như thế."

      "Em biết, nhưng là. . . em muốn nhìn bộ dáng thả lỏng của , hay là ─── Em hầu hạ  đủ?" Ngón tay nhàng xoa nắn trong ngực , hình như cố ý khiêu khích.

      "Em làm thực điên cuồng."

      Nàng cười khẽ, mặc kệ đều là giả, đều làm nàng say mê, khuynh hương lại dựa vào lòng .

      "Muốn ở lại qua đêm?" ôm hy vọng lắm.

      cười đến thần bí." ở lại tuần."

      Trân kinh hỉ, bấu víu mà ôm hôn, Hắc Cách Kiệt chưa bao giờ ở cùng tình nhân vượt quá ba ngày, nay nhận lời tuần, chẳng phải đại diện cho việc mình được chiều sủng nỉnh sao?

      Vừa ôm hôn, Hắc Cách Kiệt bình tĩnh  mắt xem bốn phía, tai nghe tám phương, tháng qua ở cùng mỗi vị tình nhân thời gian, mỗi lần dừng lại vượt qua hai ngày, cuối cùng tuyển định nơi này nghỉ ngơi tuần, trong lúc này, biểu ra nhiệt tình của chính mình, càng thêm thương hơn đối với Trân, thậm chí vượt qua  cả mức độ bình thường.

      ngoài tiên liệu của , tuần sau khi rời , Trân bị tập kích , trúng đạn nằm ở hoa viên. Viên đạn là từ nhà cao tầng mười tầng khác bắn ra, bọn họ thuận lợi phát ra sát thủ cùng kẻ chủ mưu.

      "Là Mạn Na." Cường Sâm ở bên kia điện thoại đáp.

      "Phải ?" Ánh mắt tựa như núi tuyết ở Bắc Cực."Trân đâu?"

      " trúng chổ yếu, thương thế muốn ổn định."

      "Đưa trăm đóa hoa tươi cho nàng, vì nàng ở Thụy Sĩ thêm xây thêm tòa biệt thự lớn, sau khi xuất viện đưa đến nơi đó tĩnh dưỡng."

      Kế tiếp đó là giải quyết chuyện của Mạn Na, chuyện này khác gì hướng tuyên chiến, Mạn Na khơi mào đúng trong lúc Diêm Thủ Đảng cùng Hải giúp quyết liệt, Hải giúp chỉ có hai lựa chọn, thứ nhất là đem Mạn Na giao ra, hai là đối đầu cùng Diêm thủ đảng.

      Tin tức lập tức lọt vào tai Hải trưởng lão, khỏi giận dữ tức giận, cháu hành động quá mức vội vàng, sớm cảnh cáo Mạn Na chớ hành động thiếu suy nghĩ, Hắc Cách Kiệt phải kẻ có thể chọc giận, tập kích tình nhân của chẳng khác gì là hướng tuyên chiến, tuy rằng do thám biết Hắc Cách Kiệt cố ý hủy bỏ hôn ước  , nhưng có lý do làm chuyện đó, Hắc Cách Kiệt tự hủy ước, Hải giúp còn có cơ hội bức Hắc Cách Kiệt vào khuôn khổ.

      Nhưng Mạn Na thiếu kiên nhẫn làm hỏng việc, nay hải giúp mất lý do phản bác, nếu giao ra Hải Mạn Na, phải trả giá là cùng Diêm thủ đảng đối đầu, hậu quả này hải trưởng lão gánh vác phải rất tốt sao.

      Vì sinh tồn của tổ chức, chỉ có thể đau đớn hạ quyết định, Hải giúp cùng Hải Mạn Na đoạn tuyệt quan hệ, nàng có thể thoát được càng xa càng tốt, ít nhất nhờ tài cán nàng có thể được mở con đường sống

      .

       

       

       



    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Edit: Megumi
      Beta: Quảng Hằng


      Chính văn Chương 10.

       

      Làm sao có thể!


      Kiều Mã Lỵ mãnh liệt lắc đầu thể tin được, thân thể của nàng quá mức khiếp sợ khiến cước bộ xong.

      Tinh dịch của người kia và Jack hoàn toàn giống nhau ! Tự kiểm tra thấy chính mình hề lầm, AND giống nhau , số liệu giống nhau, hình như─── Jack chính là Hắc Cách Kiệt, ông trời! là thủ lĩnh Diêm thủ ở Italy.

       

      Suy nghĩ đột ngột đánh sâu làm nàng run nhè , nghi vấn, khiếp sợ, thể tin, tràn ngập trong đầu, cùng địch nhân ở ba tháng rồi mới bừng tỉnh đại ngộ, sau khi khiếp sợ nàng cố gắng bình tĩnh tự hỏi, vì sao nhắc tới thân phận, phải muốn bắt nàng sao? Hồi tưởng ngày mới gặp, từng muốn giết nàng, là hận nàng, vì sao lại... hành động ngay lúc đó, nghi vấn nối gót ngập đầy trong lòng.

       

      Nàng am hiểu trình tự trinh thám, cũng biết trong lúc đó bị lưỡng đạo hắc bạch lừa gạt, có lẽ nàng nên cho Nhược Băng, vừa do dự gạt bỏ ý định trong đầu , Nhược Băng là trinh thám, chính tà bất lưỡng lập (Meg: phân chính tà, nghe thế kia hay hơn nên mạn phép ta để nguyên), biết tại sao, nàng lo lắng bọn họ nếu biết chân tướng làm hại tới Jack.

      Nàng làm gì bây giờ? Trong lòng ngừng giao chiến , Jack là Hắc Cách Kiệt, thủ lĩnh hận nàng tới mức lùng bắt toàn diện, từng muốn giết nàng, nội tâm Mã Lỵ khỏi co rút trận đau đớn.

      Nhưng, vẫn chưa từng làm nàng tổn thương, rốt cuộc Jack ─── , phải Hắc Cách Kiệt suy nghĩ thế nào? Nàng thể xác định được là địch hay bạn, nếu là địch, giết nàng, vì sao bảo vệ nàng? Vỗ vỗ ngực, đột nhiên chạm vào chân tướng sợ hãi, nhưng nếu tìm ra chân tướng, nàng thể an tâm .

      Chuông cửa vang lên vào lúc này làm nàng sợ hãi, Mã Lỵ sau khi kiểm tra biết là Thiệu Phàm liền thở dài hơi, Hắc Cách Kiệt khiến nàng ngày càng căng thẳng hơn .

      "Xem mang đến cho em cái gì này, xem xem, đồ ăn vặt ngon cùng hoa quả đủ cả, đủ để em ăn no năm ngày." Thiệu Phàm cười hì hì .

      "Cám ơn." Nhận lấy quà, liền mời bạn tốt vào nhà."Tìm em có việc sao?"

      "Thuần túy tới thăm em, vẫn còn thói quen ở nơi này sao?"

      "Phải, bỏ được."

      Thiệu Phàm tình hình điều tra gần nhất, giữa chuyện này còn vài điểm nghi ngờ, đối mặt với tổ chức hắc đạo như vậy là phi thường khó khắn , CIA Mĩ tham gia là thêm phần khó khăn, có thể khiêu chiến lớn nhất từ trước tới nay

      "Em cảm thấy sao? Mã Lỵ."

      "Ách?   cái gì?"

      Thiệu Phàm rốt cục phát ra tâm thần Mã Lỵ yên."Em tựa hồ tâm tình tốt."

      " có a!" Nàng trầm ngâm  lát, tính hỏi Thiệu Phàm."Nếu người nam nhân phải chịu nhục, như thế nào?"

      "Nhận lộc? Đương nhiên tốt, có thể kiếm tiền, đương nhiên cao hứng rồi!"

      " phải , em là chịu nhục cơ, ai là nhận lộc đâu."

      "Vì sao lại hỏi cái này?"

      " đừng quan tâm, trả lời ."

      "Phải xem là dạng nhục nhã gì."

      "Nếu lấy làm ví dụ, hận nhất chuyện gì?"

      " sao, hận nhất khi người ta đem mình ra đùa giỡn."

      "Nếu bị đùa giỡn, như thế nào?"

      dùng ngữ đạo trầm: "Lấy kỳ nhân chi đạo còn chi bỉ thân." (Meg:ý là ngườii ta làm gì mình phải trả thù như thế, câu kia nghe vần vần, ta hok muốn bỏ J)

      "Nghiêm trọng như vậy sao?"

      "Nữ nhân các em hiểu, đối nam nhân mà , tự tôn chính là quần áo, nếu ngươi ở trước công chúng bị xé rách quần áo thấy thế nào?"

      Mã Lỵ nghiêm mặt tái nhợt, khe khẽ : "Nhất định tức giận đến nỗi muốn giết  đối phương."

      "Đúng vậy, vì tự tôn, làm gì cũng phải tìm được đối phương đòi công đạo."

      Nàng vẻ mặt buồn bực, lấy kỳ nhân chi đạo còn chi bỉ thân? Nàng trộm tinh dịch của Hắc Cách Kiệt, như vậy trong lời của Hắc Cách Kiệt ý muốn trộm trứng của nàng đâu có sai, đúng đúng, cũng phải nhà khoa học như nàng trứng làm chi. (Meg: biến thái, siêu cấp biến thái ai bì kịp, biến thái từ suy nghĩ đến hành động)(QH: Tỷ cũng bó chân với tỷ này)

      "Nếu là Hắc Cách Kiệt, nghĩ phản ứng thế nào?"

      nhíu mày, có lẽ trọng điểm là ở đây , cố ý tăng thêm  ngữ khí."Thủ lĩnh hắc đạo chịu nhục là việc rất lớn, có khi tôn nghiêm còn quan trọng hơn sinh mệnh, để đòi lại tôn nghiêm, đương nhiên ăn miếng trả miếng, giống như khi em theo trộm này nọ, đối chính là phá hư tôn nghiêm hướng khiêu khích, cho nên mới tức giận hạ lệnh lùng bắt, phải sao?"

      Nghe đến đó, tâm tình Mã Lỵ có thể là chìm xuống đáy vực.

      Thiệu Phàm tiếp tục thừa cơ cổ vũ."Vì tốt cho em, vẫn nên cho biết em trộm gì của , như vậy mới giúp em được." Tuy rằng Nhược Băng thứ trọng yếu phải thứ gì trong đó, nhưng xét theo vẻ mặt kì quái của Nhược Băng, vậy thứ Mã Lỵ trộm phi thường đặc biệt, làm cho tò mò, thừa dịp này hy vọng có cơ hội thuyết phục Mã Lỵ ra tình hình thực tế.

      Nàng lạnh lùng  liếc cái, bỗng dưng đứng lên."Em , đừng dùng cách phá án mà tra hỏi em, em còn có thí nghiệm phải làm, xin lỗi tiếp được."

      Vẫn là thể tìm ra chân tướng, thất bại! nhún vai, những thứ này phải tự ăn mình thôi  .

      Mã Lỵ đem chính mình nhốt trong phòng thí nghiêm, thèm là để gạt người , nàng bắt đầu hoài nghi động cơ của Hắc Cách Kiệt, nếu là chờ thời điểm trả thù, vì sao lại chậm rãi chưa động thủ?

      ý niệm mãnh mẽ thâm nhập trong đầu nàng, nàng trộm tinh dịch Hắc Cách Kiệt, nếu muốn dùng còn nha, Hắc Cách Kiệt chỉ có thể đòi thứ người nàng, thứ của nàng đó là ─── Trinh tiết.

      (Meg: ẹc, bà này, còn lời nào tả nổi, Mạc nhan ơi là Mạc Nhan L)(*đỏ mặt* Thần tượng của tỷ đó, chuyên môn nghĩ ra siêu cấp BT)

      Bỗng dưng ngực xuất trận co rút đau đớn, Nhược Băng thể chọc tới người của Diêm Thủ đảng, tiếp cận nàng ngay từ đầu chỉ vì mục đích này, nguyên nhân này vừa vặn giải thích vì sao Hắc Cách Kiệt chưa vội hành động.

      Ngực cảm thấy đau khổ, sau khi biết chân tướng, nàng nhắm chặt  hai mắt, muốn đem cảm xúc nguyên bản để khóc to, lâu . Nàng chưa từng để ý tới người như thế, từng ngày từng ngày đào sâu trong tâm trí làm nàng hỗn loạn, thân nhân cùng bằng hữu vì nàng mà gặp phải, sau khi mất tình cảm chân thành của người nhà cùng bằng hữu, nàng phong tỏa chính mình cho tiếp xúc với ai khác, cho người có dã tâm có cơ hội uy hiếp nàng.

      Nhớ khi gặp Nhược Băng, nàng mới hơi mở nội tâm ra tiếp nhận tình bạn của Nhược Băng, cũng bởi vì Nhược Băng là nữ tử nguy hiểm, có thể ứng phó ngoại lai  tập kích, cần lo lắng đến thương tổn. Trừ lần đó ra, nàng cự tuyệt những người khác xâm nhập, cho nên cố ý lựa chọn núi rừng hẻo lánh  sống mình, lòng lạnh nhạt với tất cả mọi người.

      Nhưng là Hắc Cách Kiệt xông vào, bất tri bất giác xâm nhập vào thế giới của nàng, nàng phát khi ra quá muộn.

      Đúng là gieo gió gặt bão, nàng nở nụ cười, cười chính mình chung quy phán đoán sai, nên sao có thể an ủi thâm tâm bị thương đây. . .

      Liên tiếp vài ngày, Mã Lỵ  thèm ăn hay phấn chấn lên, thường thường mình lánh ở trong phòng thí nghiệm, đợi Nhược Băng phát ra nàng bình thường quá muộn.

      Thầy thuốc chẩn đoán ra kết quả, nguyên nhân là dinh dưỡng mất cân bằng, Nhược Băng kinh ngạc nghẹn họng nhìn trân trối, nữ nhân luôn ăn ngon miệng kia mà lại bị mất cân bằng dinh dưỡng.

      "Thức đêm cũng là nguyên nhân chủ yếu, thường xuyên thức đêm hơn nữa ba bữa bình thường, dễ dàng tạo nên thiếu máu, mấy ngày nay nhất định phải hảo hảo mà nghỉ ngơi, phục hồi nhanh thôi." Bác sĩ dặn dò .    

      "Hắc Ưng" đưa bác sĩ ra, Nhược Băng lưu lại ngồi bên mép giường buồn bực  nhìn Mã Lỵ.

      "Tự dưng té xỉu, mình sơ suất quá." Nàng nhìn Nhược Băng cười khổ.

      "Vì sao như vậy?"

      "Thiếu máu hơn nữa lại mất cân bằng dinh dưỡng, bác sĩ phải rồi sao."

      "Bạn chưa bao giờ thất thường như thế, chuyện gì xảy ra?" Sắc mặt Mã Lỵ đơn, tuyệt giống nàng bình thường , nàng nhất định che giấu chuyện gì.

      Mã Lỵ chỉ cười cười."Mình buồn ngủ quá." Liền nhắm mắt thèm nhắc lại, Nhược Băng ngóng nhìn nàng hồi lâu, nhàng đứng lên, đắp chăn để nàng nghỉ ngơi.

      Ban đêm ───

      Mã Lỵ cảm thấy khát nước, nàng giãy dụa ra khỏi chăn tìm nước uống, bóng dáng tuấn đột nhiên xuất , ngực căng thẳng, nàng biết là .

      Hắc Cách Kiệt chậm rãi đến gần, đầu ngón tay nhập vào của nàng sợi tóc, sờ lên môi của nàng.

      "Em sao vậy, thoải mái sao?"

      Sợ hãi tập kích toàn thân nàng, biết là do bị bệnh hay lo lắng trong tâm trí dồn lại, toàn thân nàng bắt đầu như nhũn ra."Em. . ăn nhầm nên bị đau bụng, cho nên. . ."

      "Sao lại cẩn thận như thế." Ôm lấy nàng đặt ở giường, ánh trăng ngoài cửa sổ chiếu lên dung nhan tái nhợt của nàng, phát nàng sinh bệnh , Hắc Cách Kiệt cau chặt  mày, đụng vào cái trán của nàng, bàn tay ngoài ý muốn phát ra nàng đổ mồ hôi lạnh.

      "Em bị bệnh." Dùng chăn bông bao lấy nàng, đồng thời cười ôn nhu, thể tưởng được này cũng sinh bệnh.

      Đối với ôn nhu sau lưng này biết là , hay là giả ý? Nàng biết, cũng dám hỏi, sợ hãi khi phát ra mình dối, chân tướng của yếu ớt kia chỉ mình nàng gánh vác là đủ.

      Ôm nàng từ phía sau, có lúc nào là nghĩ tới nàng, vội vàng muốn ôm lấy nàng để cảm nhận hai trái tim giao hòa nhiệt tình, nhưng tối nay phải thời cơ, bởi vì nàng bị bệnh.

      Nâng mặt của nàng lên, tưởng có thể bừa bãi hôn lên cánh môi ngọt ngào, nhưng nàng dời mặt nơi khác.

      " được. . . lây bệnh ."

      "Đứa ngốc, tiêu chảy làm sao lây bệnh." Cho dù hết sức ôn nhu, nhưng vẫn thêm điểm khí phách, mặc kệ nàng muốn hay , vấn ngăn được xúc động hôn nàng.

      Nàng sợ hãi nụ hôn nóng cháy kia, càng sợ hãi khi nghĩ tình cảm mãnh liệt  sau lưng chỉ là trả thù, khỏi giãy dụa đẩy kẻ tham làm đòi lấy kia ra, đem mặt chôn lòng , che dấu chính cảm xúc chưa mất của nàng.

      nở nụ cười, ôm chặt nàng khàn khàn : "Thực xin lỗi, thể kìm lòng ."

      "Vì sao lại chọn em?" Nàng hỏi.

      "Bởi vì em nợ ."

      "Em nợ cái gì?"

      "Em nợ   rất nhiều, mãi cũng hết, gặp rồi dừng hòng chạy trốn, đời này em đừng mong trốn được." là vô tâm, nàng lại nghe được cố ý.

      "Phải ?" Nàng cười khổ, cảm thấy mắt mình ẩm ướt, thầm nghĩ bóng đêm hôn ám che dấu chính mình.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :