1. QUY ĐỊNH BOX XUẤT BẢN :

       

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]

    ----•Nội dung cần:

    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)

    - Tác giả

    - Dịch giả

    - Đơn vị phát hành

    - Số trang ( nên có)

    - Giá bìa (nên có)

    - Ngày xuất bản (nên có)

    --- Quy định

    1 . Thành viên post có thể tự type hoặc copy từ nơi khác (để nguồn)

    2 . Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn

    3. Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ

    Ad và Mod

  2. QUY ĐỊNH BOX EBOOK SƯU TẦM

    Khi các bạn post link eBook sưu tầm nhớ chú ý nguồn edit và Link dẫn về chính chủ

    eBook phải tải File trực tiếp lên forum (có thể thêm file mediafire, dropbox ngay văn án)

    Không được kèm link có tính phí và bài viết, hay quảng cáo phản cảm, nếu có sẽ ban nick

    Cách tải ebook có quảng cáo

Tình sinh ý động - Tùy Hầu Châu

Thảo luận trong 'Sách XB Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Màn Thầu

      Màn Thầu Trái tim đã lạc lối, vô tâm với thiên hạ (✿◡‿◡) Trial Moderator Editor

      Bài viết:
      1,092
      Được thích:
      5,972
      Chương 20

      Chiều tối gần tới giờ tan tầm, Ninh Nhiễm Thanh nhận được điện thoại của cha , trước đây cha luôn gọi điện cho chị rồi lại bảo chị gái đưa điện thoại cho , hôm nay ông lại gọi thẳng tới, khiến Ninh Nhiễm Thanh cảm thấy bất ngờ.

      ra ngoài hành lang của văn phòng để nghe máy.

      Trong điện thoại, ông Ninh Uy Phong cười vui vẻ, hỏi han tình hình thực tập của , còn nói vừa gửi một khoản tiền cho , bảo thích gì thì mua nấy, đừng tiết kiệm.

      phải cha đã phá sản rồi sao?” hỏi.

      “Bây giờ cha con góp vốn mở công ty với một chú nữa, lợi nhuận cũng khá.” Giọng nói của ông Ninh Uy Phong mang theo ý cười, lát sau mới vào chủ đề chính: “À, đúng rồi, Bối Bối ở đó đúng ?”

      Ninh Nhiễm Thanh: “Cha bảo nó về ngay .”

      “Nhiễm Thanh...”

      Ninh Nhiễm Thanh ngắt máy luôn.

      Ông Ninh Uy Phong có ba con gái, ngày trước có một thầy phong thuỷ tới tính bát tự(1) cho nhà , trong ba con gái nhà họ Ninh, bát tự của và ông Ninh Uy Phong là hợp nhau nhất.

      (1)Giờ ngày tháng năm sinh quyết ̣nh vận mệnh con người.

      Ninh Nhiễm Thanh lại chẳng thấy đúng, gì mà bát tự hợp, vốn dĩ là tam quan hợp(2). Tuy Trương Tiểu Trì là đồ ba phải “gió chiều nào theo chiều ấy”, nhưng Ninh Nhiễm Thanh vẫn lo lắng cho cậu bé sẽ bị Ninh Bối Bối tẩy não hoàn toàn, cho nên vừa hết giờ làm về nhà ngay, khi Tần Hữu Sinh gọi điện cho , đã về gần đến nhà rồi.

      (2) Tam quan theo khái niệm cũ ở Trung Quốc thường là chỉ Thế giới quan, giá trị quan, nhân sinh quan. Theo khái niệm tam quan mới ở Trung Quốc năm 2009, tam quan là chỉ sự nghiệp quan, công tác quan, thành tích quan.

      Tần Hữu Sinh nói ngày mai phải sang Nhật với vai trò luật sư ́ vấn cho tập đoàn Sâm Giang, đàm phán một thương vụ mua lại, trong những ngày này phải tự chăm sóc bản thân cho tốt.

      Ninh Nhiễm Thanh bảo cứ yên tâm công tác.

      Trong nhà, Ninh Bối Bối nấu bữa tối, Ninh Tuân Tuân vẫn chưa tan ca, Trương Tiểu Trì vừa học thêm về thì làm bài tập trong phòng mình.

      Ninh Nhiễm Thanh vào phòng bếp ngó qua một thoáng rồi gọi điện đặt đồ ăn ngoài luôn.

      Ninh Bối Bối khá bực bội: “Ninh Nhiễm Thanh, chị có bị bệnh đấy.”

      Ninh Nhiễm Thanh lượn một vòng quanh phòng bếp rồi ra ngoài.

      Ninh Nhiễm Thanh gọi một suất pizza chín miếng, thêm cánh gà nướng và salad hoa quả, khi đồ ăn được giao tới nơi thì Ninh Bối Bối cũng đã bày món ăn lên bàn, hai bên đối chọi, Ninh Nhiễm Thanh ung dung đưa mắt nhìn Trương Tiểu Trì bước ra khỏi phòng.

      Trương Tiểu Trì tội nghiệp cảm thấy mấy hôm nay mình khổ sở vô cùng, lẳng lặng chọn lựa trong bụng, sau đó nhìn về phía Ninh Nhiễm Thanh: “Thanh Thanh, cháu ăn một miếng pizza của dì được ?”

      Ninh Nhiễm Thanh nâng mắt, hài lòng gật đầu: “Mau rửa tay.”

      Ninh Bối Bối hậm hực nhìn Ninh Nhiễm Thanh : “Chị có bệnh hả!”

      Ninh Nhiễm Thanh khẽ nhúm vai, có điều đã hả hê quá sớm, bởi vì sau khi ăn một miến pizza, Trương Tiểu Trì còn ăn thêm nửa bát cơm do Ninh Bối Bối nấu.

      Có lẽ lòng thầm áy náy, ăn xong, cậu nhóc liền bật một chương trình giải trí, nói với Ninh Nhiễm Thanh: “Dì hai ơi, chương trình “Bóc mẽ giới giải trí” dì thích nhất bắt đầu chiếu rồi này.”

      Ninh Nhiễm Thanh khinh bỉ nhất là kiểu nịnh bợ đầy lộ liễu này của cu cậu, song vẫn cứ đưa mắt liếc qua.

      Khách mời của chương trình “Bóc mẽ giới giải trí” kỳ này là tiểu hoa đán mới nổi ́c Vũ, chính là sao nữ có scandal hẹn hò với đại gia ́ Đông Minh. Người dẫn chương trình hỏi về mối quan hệ giữa Cốc Vũ và Cố Đông Minh, ́ Vũ trả lời úp úp mở mở: “́ tiên sinh là người mà tôi rất ngưỡng mộ.”

      Ninh Nhiễm Thanh cười khẩy, hôm nay tìm đọc tin tức của ́c Vũ và ́ Đông Minh, vừa gõ ba chữ “́ Đông Minh” vào thanh tìm kiếm, thì phía dưới lập tức hiện ra “́ Đông Minh và Giang XX”, “́ Đông Minh và Trần XX”, “́ Đông Minh và ́c XX”...

      ́ Đông Minh là ̉ đông lớn của Giải trí Tân Tinh, dường như tất thảy nữ minh tinh từng dính dáng đến ta đều có thể trở nên nổi tiếng.

      Người dẫn chương trình lại hỏi tiếp: “Nghe nói ́ tiên sinh có một con gái riêng, xin hỏi ́c tiểu thư có biết chuyện này ?”

      ́c Vũ đột nhiên tỏ vẻ bối rối: “Xin lỗi, tôi cũng rõ lắm, tôi nghĩ đó là tin đồn xác thực, tôi cũng biết ́ tiên sinh lại như vậy.”

      Ninh Nhiễm Thanh duỗi chân lên bàn uống nước, cầm điều khiển tivi bật sang kênh khác: “Chán phèo!”

      “Ninh Nhiễm Thanh, chị có bệnh à, chị xem thì cũng phải để bọn em xem chứ!” Ninh Bối Bối tức tối nói.

      Ninh Nhiễm Thanh nghiêng người qua, nhìn Ninh Bối Bối mà nói ra từng chữ, nét mặt đầy khiêu khích: “Em có thể đổi câu khác được , lải nhà lải nhải có bệnh có bệnh suốt cả ngày, biết chị có bệnh thì luôn .”

      Ninh Bối Bối im lặng đáp, đứng lên quay về phòng.

      Ninh Nhiễm Thanh toàn thắng, ̣nh nói chuyện với Trương Tiểu Trì thì cậu nhóc lại quay ra nói với : “Dì hai, dì quá đáng quá.”

      “Cháu về phòng làm bài tập cho dì.” Ninh Nhiễm Thanh nhìn chằm chằm vào màn hình tivi tinh thể lỏng, giọng nói rất trầm có điều cuối lại lộ ra mấy phần giận dữ.

      Trương Tiểu Trì lặng lẽ bò xuống sofa, dép lê vào rồi quay về phòng.

      Cả phòng khách chỉ còn lại mình , Ninh Nhiễm Thanh ngồi sofa tiếp tục chuyển kênh liên tục, sau khi chuyển tới chuyển lui hết lượt các kênh, rốt cục dừng ở chương trình xem mắt nhàm chán.

      Trước đây Trương Tiểu Trì luôn xem chương trình này với , giờ có cậu nhóc ở bên bàn luận cùng, cảm thấy rất tẻ nhạt vô vị.

      Ninh Nhiễm Thanh chỉnh lượng to lên, phòng khách lập tức trở nên sôi động, để chứng tỏ giờ mình rất vui vẻ, lại pha cho mình cốc sữa, sau đó ngồi xem chương trình xem mắt cho tới khi Ninh Tuân Tuân về nhà.

      “Nhiễm Thanh, Tiểu Trì và Bối Bối đâu rồi?” Ninh Tuân Tuân mua đồ ăn khuya về, vào phòng bếp thấy pizza và salad còn thừa, nhăn mặt hỏi: “Nhiễm Thanh, em gọi đồ ăn bên ngoài à?”

      lượng tivi rất lớn, Ninh Nhiễm Thanh nghe được Ninh Tuân Tuân gì, ngồi sofa ậm ừ mấy tiếng, coi như đáp lại câu hỏi của Ninh Tuân Tuân.

      Đúng lúc ấy, Ninh Bối Bối ra khỏi phòng, chỉ vào đồ ăn nấu bàn: “Chị ơi, em nấu suốt buổi chiều đấy, thế mà em sắp nấu xong chị ấy lại gọi đồ ăn bên ngoài.”

      Ninh Tuân Tuân vỗ vỗ lên vai Ninh Bồi Bối, bước tới trước mặt Ninh Nhiễm Thanh, điều chỉnh lượng ti vi chút: “Nhiễm Thanh…”

      Ninh Nhiễm Thanh tắt ti vi, quay đầu nhìn Ninh Tuân Tuân: “Sao thế chị?”

      Ninh Tuân Tuân vốn mệt mỏi chuyện cửa hàng, về đến nhà còn phải giải quyết chuyện này, khỏi nặng lời hơn bình thường: “Nhiễm Thanh, nếu Bối Bối nấu cơm rồi em gọi đồ ăn bên ngoài làm gì nữa, chị dặn em ăn ít đồ ăn bên ngoài rồi cơ mà?”

      Ninh Nhiễm Thanh: “Muốn ăn ăn thôi, em tiêu tiền của em cơ mà.”

      Những lời này của Ninh Nhiễm Thanh khiến Ninh Tuân Tuân thấy rất giận, sắc mặt tối sầm, tuy nhiên cũng trách mắng nữa.

      Ninh Nhiễm Thanh thong thả đứng lên từ sofa, tới trước mặt Ninh Bối Bối: “Em đừng có mách lẻo nữa được , đúng là thói xấu sửa hoài hết, cũng lớn thế này rồi, em thấy mắc ói à?”

      Ninh Bối Bối nhếch môi: “Chị khác gì đâu, từ bé đến lớn lúc nào cũng ích kỷ ngang ngạnh, Ninh Nhiễm Thanh, chị coi mọi người như mẹ chị đấy à!”

      Mẹ chị… Ninh Nhiễm Thanh chợt thấy trái tim mình như vừa bị đâm dao, đưa tay tát cho Ninh Bối Bối cái mạnh: “Đừng có nhắc đến chữ mẹ với chị!”

      Ninh Bối Bối loạng choạng lui về sau mấy bước, ôm mặt nhìn với vẻ khó tin.

      “Nhiễm Thanh!” Ninh Tuân Tuân hét lên với , “Em có thôi hả!”

      Ninh Nhiễm Thanh quay sang: “Chị…”

      Ninh Tuân Tuân buồn khổ : “Nhiễm Thanh, chị dặn em đừng gây rối nữa cơ mà, tranh cãi từ đến lớn, em có thể ngoan ngoãn chút được !”

      Ninh Nhiễm Thanh cúi đầu nhìn nền nhà, sau đó vênh mặt : “Sao em phải ngoan ngoãn…”

      Cuộc chiến giữa và Ninh Bối Bối, tại sao phải ngừng lại…

      Ninh Nhiễm Thanh trở lại phòng mình, lần này Ninh Tuân Tuân vào phòng tìm nữa, mà tới phòng của Bối Bối. Ninh Nhiễm Thanh hiểu rằng hôm nay khiến chị cảm thấy thất vọng.

      Rất nhiều tình thế giới này đều dễ dàng mờ phai, mờ phai dần dần theo từng nỗi thất vọng chất chồng. Trong nhiều năm qua, vẫn luôn phí hoài tình của chị và cha dành cho . Trước đây còn tuổi, họ còn thấy có thể thông cảm được, mỗi khi giận dỗi họ đều ́ gắng bao dung cho , nhưng giờ họ thấy rõ ràng phải hiểu chuyện rồi, nếu Ninh Bối Bối đã thành người nhà, thì phải coi nhau như người thân vậy.

      Chỉ là, thực sự thể làm được…

      Nhiều khi, chịu lui bước có thể lấy được nhiều quan tâm và chú ý hơn nữa, mà suốt bao nhiêu năm qua, Ninh Nhiễm Thanh vẫn học được cách làm người biết “lui bước.”

      Ninh Nhiễm Thanh nằm giường lúc, sau đó tới gõ cửa phòng chị , Ninh Tuân Tuân tưởng Ninh Nhiễm Thanh chủ động nhận lỗi với chị, nét mặt cũng dịu .

      “Chị, em sang chỉ để hỏi chị câu thôi, bao giờ Ninh Bối Bối ?” Ninh Nhiễm Thanh đứng ở cửa hỏi.

      Ninh Tuân Tuân thoáng sửng sốt, im lặng lúc rồi đáp: “Con bé định tìm việc ở thành phố A…”

      “Ồ, em hiểu rồi.” Ninh Nhiễm Thanh đóng cửa lại rồi về phòng.

      Việc Châu Yến muốn rời khỏi văn phòng luật sư Vạn Chính còn là bí mật, sau khi giải quyết xong toàn bộ công việc trong tay, Châu Yến cũng phải bay sang Mỹ, lúc dọn dẹp hồ sơ cho Châu Yến, Ninh Nhiễm Thanh ngập ngừng hỏi: “ ơi, ra toà tranh tụng bao nhiêu lần rồi ạ?”

      Châu Yến trầm tư suy nghĩ lúc, “ nhớ nữa, nhưng vẫn nhớ lần đầu tiên bào chữa trước toà, còn lắp.”

      Ninh Nhiễm Thanh quay sang: “Sao có thể thế được?”

      đấy.” Châu Yến nhìn ra ngoài cửa sổ, “Khi đó cũng sàn sàn tuổi em, sừng sừng sộ sộ chẳng biết gì hết, chỉ có lý luận suông, trong suốt phiên toà chỉ đọc bản thảo viết sẵn, khi thẩm phán gõ búa mới ngây ra, thầm, sao mới đến đây kết thúc rồi?!”

      “Ha ha…” Ninh Nhiễm Thanh bật cười, trong suy nghĩ của , Châu Yến là người nghiêm nghị cứng nhắc, chưa bao giờ tán gẫu vui vẻ với như thế này, Ninh Nhiễm Thanh thấy rất vui, ngờ công việc mà Châu Yến theo đuổi lâu như vậy, lại phải buông bỏ vì cuộc hôn nhân xa với chồng.

      “À phải rồi, Tiểu Ninh à, sau này em kết hôn với luật sư Tần đừng quên gửi thiệp mời cho nhé, tới lúc đó và chồng về nước dự lễ cưới của em.” Châu Yến chuyển đề tài sang và Tần Hữu Sinh.

      Ninh Nhiễm Thanh cười: “Nếu sau này em và thầy Tần có thể kết hôn cách suôn sẻ, vậy giáo cũng được xem là người làm chứng rồi.”

      “Luật sư Tần rất tốt, trong giới luật sư mà , coi trọng nhất là ấy và luật sư Giang, nam luật sư có thể sống nghiêm túc kỷ luật như họ phải là chuyện đơn giản.”

      Ninh Nhiễm Thanh thưa: “Em hiểu rồi ạ.”

      Vì phải sang Mỹ nên Châu Yến gần như nhận công việc mới, vụ án cuối cùng của Châu Yến xử lý trước khi ra nước ngoài chính là vụ án giành quyền nuôi con của Cố Đông Minh.

      Mấy hôm nay Ninh Nhiễm Thanh vẫn tiếp tục chiến tranh lạnh với Ninh Tuân Tuân, Ninh Bối Bối và Trương Tiểu Trì, khổ cái là chẳng thể địch trăm, thế nên vào kỳ nghỉ Quốc Khánh, sắp xếp hành lý dự định du lịch

      Tần Hữu Sinh còn ở Nhật Bản, Ninh Nhiễm Thanh kể với chuyện phiền phức của mình, khi tới ga tàu hoả, nhắn tin cho : “Thầy Tần, chúng ta ở chung .”

      Ninh Nhiễm Thanh gửi tin nhắn xong, khi ngẩng đầu lên, bỗng thấy Trương Tiểu Trì biết mọc từ đâu ra nhe răng cười với : “Thanh Thanh, dẫn cháu với.”

      Trương Tiểu Trì cao hơn 1 mét 2, khi Ninh Nhiễm Thanh dẫn cậu nhóc lên tàu, nhân viên tàu nhắc lát nữa nhớ mua thêm vé.

      Ninh Nhiễm Thanh mua ghế nằm ở chuyến tàu thường, bốn người gian, khi dẫn Trương Tiểu Trì tìm gian của mình với cậu bé: “Lát nữa phải mua vé bù cháu vào nhà vệ sinh tránh hồi nhé.”

      Trương Tiểu Trì mất hứng: “Cháu thích lén lút thậm thụt đâu, cháu muốn quang minh chính đại cơ.”

      Ninh Nhiễm Thanh cất hành lý , quay ra với cậu nhóc: “Giờ tàu còn chưa chạy, cháu có thể xuống xe cách quang minh chính đại.”

      “Cùng lắm khi nào lớn cháu kiếm tiền trả cho dì.” Dứt lời cu cậu thèm để ý đến nữa, đúng lúc ấy, xinh xắn ở giường đối diện với cậu nhóc: “ ơi, chúng mình cùng chơi cờ tỷ phú nhé.”

      Ninh Nhiễm Thanh ngoái đầu nhìn lại, bấy giờ mới phát hai mẹ con trông rất nổi bật ngồi ở giường đối diện.

    2. Màn Thầu

      Màn Thầu Trái tim đã lạc lối, vô tâm với thiên hạ (✿◡‿◡) Trial Moderator Editor

      Bài viết:
      1,092
      Được thích:
      5,972
      Chương 21

      Đây đúng là đôi mẹ con cực kỳ xinh đẹp, bé khoảng năm, sáu tuổi, bện tóc hai bên, mặc chiếc váy cầu vồng và chiếc áo khoác trắng nho rất đáng , trước mặt đặt bộ “Cờ tỷ phú”, lúc này nhìn Trương Tiểu Trì với vẻ dè dặt và chờ mong.

      Trương Tiểu Trì liếc nhìn Ninh Nhiễm Thanh, với bé nọ: “Nhưng mà biết chơi.”

      : “Mẹ em cũng biết chơi, em vừa dạy mẹ chơi đấy, em dạy cho nha.”

      Trương Tiểu Trì lại nhìn Ninh Nhiễm Thanh, mắt đầy mong ngóng.

      Ninh Nhiễm Thanh : “Chơi .”

      Mang tiếng là du lịch, thực ra là Ninh Nhiễm Thanh về thành phố Thanh để thăm mộ mẹ – bà Tần Thấm Lam, tuy nhiên cũng muốn về nhà họ Ninh, đây vốn là chuyến bí mật, lại bị Trương Tiểu Trì bắt quả tang.

      Trương Tiểu Trì chơi đùa vui vẻ với bé này, trong lúc chơi, hai đứa bé kể cho nhau nghe về tên tuổi và trường học của mình.

      Tên thân mật của bé là Đồng Đồng, là người thành phố Thanh, học lớp mầm ở trường mẫu giáo Tinh Tinh.

      “Thế em tới thành phố A làm gì?” Trương Tiểu Trì tò mò hỏi.

      “Bà ngoại em là người thành phố A, tiếc là bà phải tới nơi rất xa, mẹ em mới dẫn em tiễn bà.” bé vừa trả lời vừa cười tít mắt, đôi mắt to cong cong như vầng trăng non.

      Trương Tiểu Trì xòe bài ra, hỏi tiếp: “Nơi rất xa là nơi nào?”

      Dường như bé cũng biết “nơi rất xa” là nơi nào, quay ra nhìn mẹ xin đáp án.

      Mẹ bé nằm giường, mắt long lanh ánh lệ, nghiêng đầu : “Là nơi rất xa thôi con à…”

      Ninh Nhiễm Thanh đương nhiên biết “Nơi rất xa” là nơi nào, đứa trẻ mới năm sáu tuổi còn chưa hiểu bao nhiêu về cái chết, chỉ là với người lớn mà , cái chết và ly biệt đều là những từ ngữ quá nặng nề đau khổ.

      Ninh Nhiễm Thanh lại đưa mắt nhìn người phụ nữ nằm ở giường đối diện, khuôn mặt người phụ nữ này dịu dàng như nước, đôi mắt đen láy tựa sao sa, mặc người chiếc áo len màu đen, bên dưới mặc chiếc váy vải màu đỏ bã trầu, ta là phụ nữ rất hợp với màu đen, chỉ có làn da trắng nõn mịn màng, mà phong thái cũng dịu dàng thanh nhã.

      Người phụ nữ ấy cũng đưa mắt nhìn Ninh Nhiễm Thanh, khẽ mỉm cười: “Định tới thành phố Thanh à?”

      Ninh Nhiễm Thanh gật đầu, cũng với ta rằng quê chính là thành phố Thanh.

      Trong khi đó cậu nhóc Trương Tiểu Trì bướng bỉnh vẫn đoán già đoán non, “À, biết rồi, nơi rất xa là nước ngoài phải ?”

      bé còn chưa dám khẳng định, lại quay ra nhìn mẹ mình rồi mới do dự gật đầu.

      Trương Tiểu Trì cũng thở dài buồn bã, “Cha cũng ở nước ngoài, hai năm rồi chưa gặp cha…”

      Đoàn tàu thường từ thành phố A tới thành phố Thanh mất mười hai tiếng đồng hồ, Ninh Nhiễm Thanh dẫn Trương Tiểu Trì lên tàu vào tầm chạng vạng sáu giờ tối, dù tàu hỏa chạy đúng giờ cũng phải sáng ngày hôm sau mới tới nơi.

      Sau đó Ninh Nhiễm Thanh gọi điện cho Ninh Tuân Tuân, mình dẫn Tiểu Trì ra ngoài chơi chuyến. Ninh Tuân Tuân mắng mấy câu, trách trước cho chị biết, rồi lại hỏi có đủ tiền tiêu ?

      Ninh Nhiễm Thanh bảo chị cứ an tâm, cũng xin lỗi chị về chuyện của mình và Ninh Bối Bối mấy hôm trước.

      Ninh Tuân Tuân vẫn rất lo cho , truy hỏi đâu chơi, Ninh Nhiễm Thanh bèn đưa di động cho cậu nhóc Tiểu Trì, biểu của cu cậu này có vẻ nhanh nhạy hơn khi ở nhà: “Tới Hoàng Sơn ạ, giáo bảo con viết bài du ký Hoàng Sơn, dì hai mới dẫn con .”

      Ninh Nhiễm Thanh tủm tỉm cười, tới khi cu cậu ngắt máy, bé bèn : “Đây là chuyến tàu tới thành phố Thanh mà.”

      Trương Tiểu Trì đỏ mặt : “Đồ ngốc.”

      Ninh Nhiễm Thanh cầm lấy di động, sau khi ngắt điện thoại của Ninh Tuân Tuân, thoáng nhìn hộp thư đến của di động, Tần Hữu Sinh còn chưa trả lời tin nhắn của , Ninh Nhiễm Thanh thầm đoán phải chăng còn bận?

      Nếu bận, chắc chắn Tần Hữu Sinh trả lời tin nhắn của .

      Mười giờ đêm, khi toa tàu tắt đèn ngủ Tần Hữu Sinh gọi điện đến.

      Ninh Nhiễm Thanh giọng hỏi: “Sao muộn thế này mới gọi điện cho em.”

      “Hôm nay ra ngoài quên mang theo di động.” Trong điện thoại, giọng Tần Hữu Sinh trầm ấm mà hiền hòa, “ xảy ra chuyện gì vậy, Nhiễm Thanh?”

      nhắn tin cầu ở chung với , chỉ có người cực kì hiểu mới lo lắng hỏi xảy ra chuyện gì?

      ấm áp mà người đàn ông cho bạn, có thể như chiếc áo khoác, che chắn gió sương mưa tuyết lạnh lẽo ngoài kia, cũng có thể như ly rượu mạnh, uống vào bụng khiến cả người ấm áp, chìm trong men say.

      “Khi nào về em kể cho nghe, giờ em còn tàu hỏa, ngủ ngon nhé.” Lúc Ninh Nhiễm Thanh ngắt máy, có cái đầu bỗng thò ra khỏi chăn, là Trương Tiểu Trì biết bò ra ngoài từ bao giờ, trong toa tàu tối tăm, Trương Tiểu Trì nhìn tha thiết: “Thanh Thanh…”

      Ninh Nhiễm Thanh chợt nhớ đến cảnh trong bộ phim “The Grudge”(1), đập cho cu cậu phát: “Cháu còn chưa ngủ à?”

      (1)Phim “The Grudge”: Lời nguyền

      Trương Tiểu Trì rù rì : “Chúng ta tới nhà ông ngoại ạ?”

      Ninh Nhiễm Thanh: “, cháu mau ngủ , ngày mai là tới rồi.”

      “Nhưng giờ cháu thực có cảm giác an toàn.”

      ngủ ngay.”

      Tờ mờ sáng hôm sau, tàu hỏa vào nhà ga thành phố Thanh, ở ga tàu hỏa, Trương Tiểu Trì chia tay với Đồng Đồng, trái ngược với người lớn, trẻ con rất dễ nảy sinh tình hữu nghị với nhau.

      Ninh Nhiễm Thanh và người phụ nữ nọ mỉm cười nhìn nhau, sau đó mỗi người dẫn đứa trẻ của mình lên taxi rời .

      Về chuyện hai người tới thành phố Thanh mà lại tới nhà ông ngoại chơi, Trương Tiểu Trì thấy vui chút nào, nhưng lại dám mình, nên đành ngoan ngoãn theo sau Ninh Nhiễm Thanh. Ninh Nhiễm Thanh dẫn cậu nhóc thăm mộ bà Tần Thấm Lam, trước mộ bà Tần Thấm Lan có bó hoa tươi được đặt ở đó chưa lâu, biết ai tới thăm bà. Trong ký ức của , ông Ninh Uy Phong và bà Tần Thấm Lam luôn là đôi vợ chồng mẫu mực, song đằng sau mẫu mực ấy sao?

      Ninh Nhiễm Thanh mấp máy môi, với Trương Tiểu Trì: “Đây mới là bà ngoại của cháu.”

      Trương Tiểu Trì gật đầu, “Mẹ cháu kể rồi, đây là bà ngoại ruột.”

      Câu này của cậu nhóc khiến Ninh Nhiễm Thanh bật cười, im lặng lát rồi mới hỏi cu cậu: “Dì Bối Bối với dì, cháu quý ai hơn?”

      Trương Tiểu Trì im lặng liếc cái, “Nếu dì cãi nhau suốt ngày đương nhiên cháu quý dì hơn chút.”

      Ninh Nhiễm Thanh hừ , “Nếu Ninh Bối Bối cãi nhau với dì mình dì cãi với ai?”

      Trương Tiểu Trì ngẫm nghĩ lúc, rồi bỗng hiểu ra: “Nhưng cãi qua cãi lại thực quá phiền, dì sợ làm tổn thương tâm hồn yếu ớt của cháu hay sao?”

      Ninh Nhiễm Thanh véo má cậu nhóc, “ sao, chẳng bao lâu nữa dì chuyển sang ở cùng bạn trai, sau đó cháu có thể tới chơi với dì.”

      Trương Tiểu Trì: “…”

      Ninh Nhiễm Thanh ở lại thành phố Thanh ba ngày, vì cho Trương Tiểu Trì biết chuyện muốn chuyển tới ở cùng Tần Hữu Sinh, đường về cậu nhóc luôn ỉu xìu buồn bã, Ninh Nhiễm Thanh cố gắng giảng giải cho cu cậu hiểu, thậm chí con nêu ra suy luận: “Dì thể ở nhà cháu cả đời được đúng , dù sao dì vẫn phải lập gia đình chứ.”

      Trương Tiểu Trì thoáng nâng mắt: “Với cái tính này của dì sợ người đàn ông kia lừa gạt sao.”

      Ninh Nhiễm Thanh nghĩ đến Tần Hữu Sinh, lắc đầu, tiếp tục giảng giải cho Trương Tiểu Trì: “Dì khác với cháu, dì là người trưởng thành rồi, về mặt pháp luật là người có đầy đủ năng lực hành vi dân , dì có quyền lựa chọn cách sống của chính mình, như cháu, vẫn là người bị hạn chế năng lực hành vi dân , có rất nhiều chuyện phải cần tới cho phép của người giám hộ."

      “Cháu thấy dì mới là người bị hạn chế năng lực hành vi dân ấy…” Trương Tiểu Trì mỉa mai lại.

      Tiểu Trì!” Bấy giờ chợt có giọng lanh lảnh truyền tới, Ninh Nhiễm Thanh quay người lại, chẳng phải là đôi mẹ con xinh đẹp đó sao? lẽ bọn họ lại muốn tới thành phố A?

      “Trùng hợp quá.” Người phụ nữ nọ xếp gọn hành lý, rồi hỏi Ninh Nhiễm Thanh: “Em từ thành phố Thanh về à?”

      Ninh Nhiễm Thanh gật đầu: “Chị sao?”

      “Chị có người thân ở thành phố A gặp chút rắc rối, thế nên chị lại phải tới đó chuyến.”

      Trùng hợp thế này chắc chắn là có duyên phận, vậy nên ở lần gặp này, Ninh Nhiễm Thanh và mẹ của Đồng Đồng cũng làm quen với nhau.

      Mẹ của Đồng Đồng tên là Hứa Trừng, làm công tác tài vụ, quê ở thành phố A nhưng lấy chồng ở thành phố Thanh, chồng kinh doanh phân phối hàng hóa, luôn luôn bận rộn. Mấy hôm trước ta về thành phố A vì mẹ ốm bệnh qua đời, lần này quay lại vì nhà cậu xảy ra chuyện.

      Giọng của Hứa Trừng vừa dịu dàng vừa mềm mại, lại mang theo cả kiên định vững vàng, cũng giống như cảm nhận của người khác về ta, thoạt nhìn dịu dàng hiền hậu song lại có gì đó rất mạnh mẽ kiên cường.

      Khi tàu hỏa tới thành phố A Đồng Đồng ngủ mê mệt trong lòng Hứa Trừng, Hứa Trừng gọi con dậy, mà tay ôm Đồng Đồng, tay xách túi hành lý lên, vững vàng như thường xuyên làm vậy.

      Ninh Nhiễm Thanh bảo Trương Tiểu Trì tới giúp, tuy nhiên Hứa Trừng cười từ chối: “ cần đâu, chị bế cháu quen rồi, thế này là gì.”

      Khi xuống tàu là tám giờ tối, ra khỏi ga tàu hỏa, bên ngoài là thành phố A với ánh đèn mờ mờ tỏ tỏ.

      Có hai chiếc Mercedes màu đen đỗ ngoài nhà ga, Trương Tiểu Trì cảm khái: “Người nhà ai đến đón biết, oách quá mất.”

      Ninh Nhiễm Thanh kéo cu cậu rời khỏi đây, lát sau, Trương Tiểu Trì lại dừng chân.

      Ở cổng ra có hai người đàn ông mặc vets đứng trước mặt Hứa Trừng, có vẻ như ngăn ta lại, Hứa Trừng gắng tránh khỏi hai người này, thế là lại có hai người đàn ông nữa bước từ xe xuống.

      Trương Tiểu Trì hơi hoảng hốt, “Dì hai ơi, chẳng lẽ là xã hội đen?”

      Ninh Nhiễm Thanh cũng hơi căng thẳng, vừa tìm di động vừa với cậu nhóc: “Cháu mau tìm người ở khu phục vụ.”

      Trương Tiểu Trì vội vàng chạy vào trong nhà ga, còn Ninh Nhiễm Thanh bước nhanh về phía Hứa Trừng, bé Đồng Đồng nằm trong lòng mẹ bị đánh thức, có lẽ vì quá sợ hãi nên kéo cổ áo mẹ khóc nức nở, còn Hứa Trừng vẫn lạnh lùng đối mặt với bốn người đàn ông kia.

      Ninh Nhiễm Thanh tới bên Hứa Trừng: “Hứa Trừng, chị có quen bọn họ ?”

      Hứa Trừng nghiêm mặt lắc đầu.

      Ninh Nhiễm Thanh đứng chắn trước mặt ta: “Nếu các vẫn tiếp tục làm phiền chị ấy tôi báo cảnh sát ngay tức .”

      Hai người đàn ông mặc vest đưa mắt nhìn nhau, vẫn cố cưỡng ép Hứa Trừng và Đồng Đồng lên xe, Ninh Nhiễm Thanh phát hoảng, lấy di động gọi vào số 110, mới ấn xong số 1 cũng bị “mời” lên xe…

      Năm phút sau Trương Tiểu Trì hổn hển chạy ra từ trong nhà ga, đằng sau còn có mấy vị bảo vệ nam. Mười phút sau trạm phát thanh vang lên thông báo tìm người: “Ninh tiểu thư, nếu nghe được thông báo, xin hãy tới văn phòng tầng hai của nhà ga ngay lập tức, cháu trai lo lắng đợi , xin hãy tới ngay lập tức.”

      Tối nay Cố Đông Minh mời hai vị luật sư của Dịch Hòa ăn cơm, ăn cuộc điện thoại gọi tới, Cố Đông Minh bất cẩn ấn vào nút bật la ngoài, cùng với tiếng báo cáo của người đàn ông là tiếng kêu khóc của truyền tới: “Các người là quá đáng, nếu xảy ra chuyện gì ai chịu trách nhiệm, ai chịu trách nhiệm…”

      Bàn tay cầm ly của Tần Hữu Sinh thoáng run lên, sau khi cẩn thận đặt ly xuống, với Giang Hành Chi: “Giọng của Nhiễm Thanh đúng ?”

      Giang Hành Chi đáp: “Tớ thấy cậu nhớ quá hóa cuồng, trông gà hóa quốc có.”

    3. Màn Thầu

      Màn Thầu Trái tim đã lạc lối, vô tâm với thiên hạ (✿◡‿◡) Trial Moderator Editor

      Bài viết:
      1,092
      Được thích:
      5,972
      Chương 22

      Phòng bao được ngăn ra bởi tấm bình phong sơn thủy bằng gấm, trong phòng đốt hương thơm ngát, gian ngoài có giai nhân gảy tỳ bà, khi tha thiết ồn ào như mưa rơi lá chuối, khi lảnh lót mềm mại như suối nước đinh , nước suối được dẫn vào nhà hàng, trong vắt chầm chậm men theo ống ngọc chảy vào hồ cá trong phòng bao, kêu róc rách.

      Tần Hữu Sinh bỏ qua những lo lắng trong lòng, bình tĩnh lại, tiếp tục nghe Cố Đông Minh chuyện điện thoại.

      Cố Đông Minh tắt loa ngoài , khi nghe điện thoại luôn im lặng, rất lâu sau đó mới câu:” Rốt cuộc mấy người có biết làm việc hả?”

      Tần Hữu Sinh nhíu mày lấy di động ra gọi cho Ninh Nhiễm Thanh, song lại có ai nghe máy.

      luật sư, chỉ cần có chút thông tin đầu óc tự phân tích rồi tổng hợp thành suy luận.

      Nhiễm Thanh tới thành phố Thanh, trọng điểm quan tâm của Cố Đông Minh dạo gần đây cũng ở thành phố Thanh, Nhiễm Thanh về thành phố A còn chưa gọi điện thoại cho ...Dù hơi trùng hợp có điều thể phủ nhận trường hợp này chỉ vì trùng hợp.

      Cố Đông Minh mau chóng ngắt máy, đứng dậy xin lỗi: “Đột nhiên có chút việc gấp, tôi xin phép về trước...” Dứt lời, Cố Đông Minh đưa tay cầm lấy áo khoác rồi mặc vào.

      Trợ lý của ta cũng lập tức đứng ra với Tần Hữu Sinh và Giang Hành Chi: “Khi nãy hai vị luật sư cũng chưa uống được bao nhiêu, chi bằng chúng ta tớinơi khác uống rượu tiếp?”

      cần đâu.” Tần Hữu Sinh từ chối lời mời của vị trợ lý kia, khi Cố Đông Minh ra khỏi phòng, cũng đứng dậy bước tới cạnh Cố Đông Minh, nếu bỏ qua u ám lạnh lùng trong mắt Tần Hữu Sinh, cả người vẫn toát lên phong thái ôn hoà như gió thanh nhã tựa trăng.

      Có điều Cố Đông Minh hiểu rằng, người đàn ông tên Tần Hữu Sinh này cũng chỉ có bề ngoài ôn hoà mà thôi.

      “Luật sư Tần, còn việc gì ?” Cố Đông Minh dừng bước, nhẫn nại hỏi.

      Tần Hữu Sinh mỉm cười, im lặng thoáng rồi mới : “Tổng giám đốc Cố, tôi bắt buộc phải nhắc lần, sử dụng bạo lực uy hiếp hoặc bất kỳ phương pháp nào để bắt cóc người khác đều là hành vi trái với pháp luật.”

      Cố Đông Minh hơi ngây người, cũng có ý định giấu giếm Tần Hữu Sinh: “Xin lỗi, là cấp dưới của tôi phạm sai lầm, bây giờ tôi giải quyết việc này.”

      Tạm thời Tần Hữu Sinh vẫn chưa thể khẳng định giọng kia là của Ninh Nhiễm Thanh, ngẫm nghĩ rồi : “Tôi cùng tổng giám đốc Cố tới đó.”

      Cố Đông Minh nở nụ cười: “Chuyện này đâu dám phiền tới luật sư Tần?”

      Tần Hữu Sinh quay , như thể hiểu ý của Cố Đông Minh, luôn: “Tổng giám đốc Cố, thôi.”

      Khi bị lôi vào xe, ban đầu Ninh Nhiễm Thanh mắng mỏ, sau đó bắt đầu thuyết phục,thuyết phục được chuyển sang nêu từng điều luật cho mấy người đàn ông mặc vest nghe, từ “Tội bắt cóc” đến “Tội giam giữ bất hợp pháp”, ấy mà cũng chẳng mấy hiệu quả.

      Xe thẳng tới ngôi biệt thự núi, khi Ninh Nhiễm Thanh lại bị “mời” vào cùng với Hứa Trừng, người đàn ông mặc vest bất cẩn làm đau cánh tay , Ninh Nhiễm Thanh liền trừng mắt nhìn người đàn ông: “Nhớ đấy, tội cố ý gây thương tích.”

      “Tôi nghĩ hai vị hiểu lầm rồi, ông chủ của chúng tôi chỉ muốn mời hai vị tới đây chuyện lúc.” Người đàn ông đứng đầu giải thích.

      Ninh Nhiễm Thanh hừ tiếng đầy khinh bỉ, “ cái đầu ấy, mấy giết người xong cũng ngụy biện làm vậy vì muốn tốt cho nạn nhân, giúp người ta chết sớm siêu sinh sớmấy hả ?”

      Người đàn ông mặc vest ngụy biện nữa, rót ba cốc nước đặt lên bàn, trông đúng như đón khách tới chơi.

      Lúc nãy Đồng Đồng còn nằm khóc trong lòng Hứa Trừng, giờ khóc tới ngủ thiếp , Hứa Trừng ngẩng đầu với người đàn ông mặc vest: “Các thả này , người mà Tổng giám đốc Cố của mấy muốn gặp là tôi, liên quan tới ấy.”

      Người đàn ông mặc vest cũng rất hối hận vì dẫn “bà Phật” này lên xe: “ ơi, khi nãy mạo phạm đến , bây giờ chúng tôi đưa về.”

      Ninh Nhiễm Thanh nghĩ ngợi lúc: “Thế trả điện thoại cho tôi trước ...”

      Người đàn ông mặc vest liếc nhìn , rồi trả chiếc di động trắng cho Ninh Nhiễm Thanh, thế là hành động đầu tiên từ khi nhận lại di động của Ninh Nhiễm Thanh chính là chụp đống ảnh với cánh tay bị xiết đỏ, sau đó gọi điện cho Tần Hữu Sinh, ngắt máy xông mới : “Tôi đâu hết, tôi phải chờ cảnh sát và luật sư của tôi tới rồi mới .”

      Tần Hữu Sinh ngồi cùng chiếc xe với Cố Đông Minh, sau khi nghe xong cuộc điện thoại của Ninh Nhiễm Thanh, đầu tiên thở phào nhõm, sau đó mới lạnh lùng : “Tổng giám đốc Cố, tôi muốn biết tại sao bạn tôi cũng bị người của ‘Mời’ ?”

      Cố Đông Minh đâu có biết tại sao bạn của Tần Hữu Sinh lại với Hứa Trừng, quay đầu nhìn ra ngoài cửa xe: “Tôi nghĩ đây chỉ là hiểu lầm.”

      Tần Hữu Sinh đáp lại ta, chấp nhận “ hiểu lầm” này.

      “Ngoài ra tôi còn muốn hỏi luật sư Tần, làm thế nào để giành lại quyền nuôi con ngoài giá thú?” Cố Đông Minh hờ hững hỏi.

      “ Con ngoài giá thú?” Tần Hữu Sinh nhìn thẳng về phía trước, “ Có thể tham khảo phương pháp giải quyết trường hợp giành quyền nuôi con riêng, đầu tiên nên thỏa thuận với mẹ của đứa bé, nếu thể thoả thuận được phải xin toà án xác nhận quan hệ huyết thống giữa và đứa bé.”

      Cố Đông Minh : “Nếu mẹ của đứa bé kết hôn rồi sao?”

      Tần Hữu Sinh thoáng ngạc nhiên, sau đó thong dong đáp: “Tổng giám đốc Cố, có chắc đứa bé ấy là con của , tốt nhất đừng bao giờ là ‘ hiểu lầm’.”

      Cố Đông Minh im lặng lát rồi lạnh lùng đáp lại: “ thể lầm được.”

      Ngoài trời bỗng đổ mưa rào, Tần Hữu Sinh xem giờ, hơn chín giờ tối, mưa rền gió dữ nhuộm ánh đèn hai bên đường thành màu vàng nhạt, gió thổi bay nước mưa cũng thổi vụn ánh đèn phía trước, còn đường mờ mịt mông lung...

      con đường núi với tầm nhìn cực ngắn như vậy, chiếc xe màu đen chạy men theo con đường ấy, lát sau chiếc Hummer ngang tàng cũng theo sau mà chạy lên núi.

      Cuối cùng chiếc xe đằng trước cũng dừng trước ngôi biệt thự.

      Người lái xe lấy ra hai chiếc ô, Cố Đông Minh và Tần Hữu Sinh mỗi người che chiếc vào biệt thự, hai người đứng trước cửa chính, ánh mắt mỗi người rơi người ngồi sofa.

      Lúc tiếng đỗ xe vừa vang lên ngoài cửa, mắt Ninh Nhiễm Thanh sáng lên rồi, quay đầu nhìn chằm chằm ra cửa chính.

      Khi cửa chính phòng tiếp khách được mở ra, gió đêm lạnh lẽo cùng cơn mưa tầm tã ngoài trời ào ào thổi vào trong, khí lạnh bất ngờ ùa tới, giữa màn mưa gió mênh mang, hai người đàn ông cao lớn bước vào phòng.

      Ninh Nhiễm Thanh thấy Tần Hữu Sinh ngay tức , vội đứng lên nhào vào ngực , sau mấy tiếng sụt sịt nức nở biết để làm chi, : “Bọn họ giam giữ em bất hợp pháp...”

      Tần Hữu Sinh gập ô lại, xoa đầu vỗ về : “Em đừng sợ, là bắt cóc sao?”

      Ninh Nhiễm Thanh duỗi cánh tay mình cho xem: “ nhìn , bằng chứng đó.”

      cánh tay trắng mịn đúng là có vệt màu đỏ, Tần Hữu Sinh nhìn nó rồi hỏi : “Ai làm?”

      Nhiễm Thanh chỉ vào người đàn ông mặc vest, “Chính là ta.”

      Người đàn ông mặc vest quay mặt nơi khác.

      chỗ khác, Hứa Trừng ôm Đồng Đồng đứng dậy, lạnh nhạt đối mặt với Cố Đông Minh, “Cố tiên sinh có thể giải thích nguyên do của mọi chuyện xảy ra tối nay ?”

      Cố Đông Minh cười lạnh, “Hứa Trừng, mới là người cần phải giải thích cho tôi rốt cuộc đứa bé này là thế nào?”

      “Đúng là nực cười, tôi lấy chồng sinh con mà còn phải giải thích với Cố tiên sinh nữa à?”

      Tình huống này là éo le...nhưng mà rất đáng hóng hớt.

      Ninh Nhiễm Thanh nhìn Cố Đông Minh và Hứa Trừng đối mặt với nhau, chợt hiểu ra gì đó, nhờ đến chuyện dạo trước Cố Đông Minh có con rơi, bắt đầu động não phân tích.

      giọng hỏi Tần Hữu Sinh, “Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?”

      Tần Hữu Sinh nhướng mày, “Em nghĩ thế nào?”

      “Dù sao tôi vẫn muốn dẫn con bé xét nghiệm DNA.” Cố Đông Minh đề xuất cầu với Hứa Trừng.

      vốn có quyền làm thế.” Hứa Trừng giận dữ nhìn Cố Đông Minh, sau đó quay ra nhìn Ninh Nhiễm Thanh như muốn tìm kiếm giúp đỡ, Ninh Nhiễm Thanh khẽ ngây ngốc, kéo góc áo Tần Hữu Sinh.

      Tần Hữu Sinh ho khẽ, “Giám định huyết thống đúng là dựa nguyên tắc tự nguyện.”

      Cố Đông Minh lại cười khẩy, “Hứa Trừng, bị thần kinh à, mặt mũi đứa bé này giống y hệt tôi, lấy ai lấy, tôi ngăn cản , tuy nhiên dẫn theo con tôi mà lấy người đàn ông khác, để con của tôi sống chung với người đàn ông khác, gọi kẻ đó là cha, quả là...”

      Khi người phẫn nộ đến cùng cực dung lượng não , dẫn đến từ ngữ thiếu thốn, Ninh Nhiễm Thanh nghĩ thầm, nhìn bộ dạng phát điên này của Cố Đông Minh chắc là tức giận đến tột cùng rồi, cơn thịnh nộ như sắp sửa phá thủng trần nhà.

      Lúc người đàn ông giận dữ trở nên hung tàn như con báo.

      Lời mắng nhiếc của Cố Đông Minh đánh thức Đồng Đồng trong lòng Hứa Trừng.

      Đồng Đồng mơ màng tỉnh giấc, đầu tiên là đưa mắt nhìn mẹ mình sau đó nhìn Cố Đông Minh, chớp chớp mắt: “Mẹ, đây là đâu thế ạ?”

      Ninh Thanh thò đầu nhìn ngắm, so sánh mặt mũi của Đồng Đông và Cố Đông Minh, thảo luận với Tần Hữu Sinh: “Cũng có giống lắm đâu...”

      Tần Hữu Sinh: “Thực ra mũi trông khá giống.”

      “Cố Đông Minh, là vô lý.” Hứa Trừng lạnh lùng với Cố Đông Minh, vì ánh đèn quá sáng nên cả người Hứa Trừng chìm trong màu trắng loá, dưới ánh đèn, ai thấy nét mặt của Hứa Trừng nhưng vẫn có thể nhận ra tức giận trong giọng của ta.

      Ngoài trời gió mưa lất phất, trong nhà lửa giận cháy bừng bừng.

      Đồng Đồng được mẹ ôm vẫn hiểu chuyện gì xảy ra, ngoan ngoãn nằm trong lòng mẹ ngáp, “Mẹ ơi, ở đây là đâu thế...”

      Ánh mắt Cố Đông Minh dừng lại khuôn mặt Đồng Đồng, lạnh lùng : “Đây là nhà của cha, cũng là nhà của con.”

      “Cố Đông Minh, cái quái gì với con của tôi thế.” Hứa Trừng quát lên.

      dối, ràng là cha cháu ở thành phố Thanh.” Đồng Đồng liếc nhìn Cố Đông Minh, khịt mũi cái: “Mẹ ơi, chú ấy là người xấu, chúng ta mau thôi.”

      Ngoài trời mưa lớn thế này, đâu được bây giờ.

      “Hứa Trừng, trả thù tôi đúng .” Cố Đông Minh nhìn chằm chằm vào Hứa Trừng với vẻ ngoan độc, trong mắt ngầm nhen lên ngọn lửa.

      “Cố tiên sinh, tôi nghi ngờ bị bệnh hoang tưởng.”Ninh Nhiễm Thanh coi tình thế tại, thầm với Tần Hữu Sinh: “Có khi bị hoang tưởng ...”

      Cái giọng thầm của Ninh Nhiễm Thanh cũng chả bé gì cho cam.

      thôi.” Tần Hữu Sinh cốc đầu , “Là luật sư, đôi khi đừng ra miệng suy đoán của mình.”

      Giang Hành Chi cảm thấy mình rảnh quá nên vẽ chuyện ra mà làm, dừng xe tắt máy ở ngoài ngôi biệt thự, cần gạt nước cũng dừng lại, ta quay đầu nhìn ngôi biệt thự sáng rực rỡ rồi bước xuống xe.

    4. Màn Thầu

      Màn Thầu Trái tim đã lạc lối, vô tâm với thiên hạ (✿◡‿◡) Trial Moderator Editor

      Bài viết:
      1,092
      Được thích:
      5,972
      Chương 23

      Cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng, chuyện hận tình cừu của nam nữ phải cứ chia tay là có thể đặt dấu chấm hết, khi đôi bên gặp lại nhau, người lập gia đình còn người vẫn chưa kết hôn, mà giữa họ lại có đứa bé, đúng là oan nghiệt.

      Cuối cùng Ninh Nhiễm Thanh cũng hiểu tại sao Hứa Trừng lại muốn tới thành phố Thanh, hóa ra là để trốn tránh quá khứ qua.

      Đứng ở góc độ của người phụ nữ, Ninh Nhiễm Thanh ít nhiều đồng cảm với Hứa Trừng, nếu quá sinh ra con của người cũ, nếu quá hận sao nỡ giận dỗi mà lấy chồng xa.

      Chỉ là biết người chồng làm ngành phân phối của ta có vai trò gì ở đây.

      Cho dù Đồng Đồng có là con của Cố Đông Minh hay Ninh Nhiễm Thanh vẫn thấy ta là kẻ đáng ghét, nếu Đồng Đồng thực phải con ta, chuyện này đúng như lời của Hứa Trừng - Cố Đông Minh bị hoang tưởng nặng. Còn nếu Đồng Đồng đúng là con ta, vậy ta có tư cách gì mà nổi giận?

      Hứa Trừng là phụ nữ kiên cường hiếu thắng sau vẻ ngoài dịu dàng hiền thục.

      Bấy giờ đôi mắt ta khi nhìn Cố Đông Minh tựa như tầng nước dưới đáy hồ sâu, lạnh lẽo thấu xương cũng hề gợn sóng, rất giống với giọng của ta, thờ ơ lạnh nhạt.

      Cố Đông Minh tức đến phát cuồng: “Dù thế nào chăng nữa chuyện DNA này muốn cũng phải xét nghiệm, muốn cũng phải xét nghiệm.”

      Hứa Trừng những giận dữ mà còn bật cười, “Cố tiên sinh, tôi nghĩ thực hiểu lầm rồi, tuy Đồng Đồng còn nhưng rất thông minh, nếu còn tiếp tục lung tung làm ảnh hưởng tới tình cảm giữa Đồng Đồng và cha ruột con bé, nhất định tôi kiện .”

      “Được, tôi chờ kiện tôi.” Cố Đông Minh hít vào hơi, dường như giận điên người, quay sang hỏi Tần Hữu Sinh: “Luật sư Tần, ta trộm gen của tôi trong khi chưa nhận được cho phép của tôi, tòa án phán quyết thế nào?”

      Ninh Nhiễm Thanh phì cười: “Tổng giám đốc Cố hài hước quá, tưởng tòa án là nhà đấy à, chị Hứa kiện vì tội cưỡng hiếp là may rồi đó.”

      Tần Hữu Sinh ngăn Ninh Nhiễm Thanh lại, thản nhiên : “Nếu con Hứa thực là con Tổng giám đốc Cố, tòa án cũng đề nghị hai người giải quyết theo phương pháp thỏa thuận.”

      Đúng lúc ấy cửa chính biệt thự lại được đẩy ra, Giang Hành Chi bước từ ngoài vào, híp mắt nhìn tình hình bên trong, tới trước mặt Tần Hữu Sinh và Ninh Nhiễm Thanh: “Đêm nay hai người định ở lại đây à?”

      Tần Hữu Sinh vốn chẳng có hứng thú với chuyện này, quay sang nhìn bạn , Ninh Nhiễm Thanh lại nhìn Hữu Trừng: “Hứa Trừng, chị có muốn cùng ?”

      Hứa Trừng nhìn Ninh Nhiễm Thanh với vẻ biết ơn, ôm Đồng Đồng về phía .

      Cố Đông Minh mím môi, sắc mặt u ám.

      Tần Hữu Sinh bước tới cạnh Cố Đông Minh: “Tối nay hai người đều thể bình tĩnh trò chuyện, hay là Tổng giám đốc Cố hẹn Hứa vào ngày khác . Nếu Tổng giám đốc Cố cứ ép Hứa ở lại đây đó là tội giam giữ bất hợp pháp, nếu sau này Tổng giám đốc Cố và Hứa thực gặp nhau trước tòa, chuyện giam giữ bất hợp pháp này gây bất lợi cho .

      Ánh mắt Cố Đông Minh vẫn lạnh lùng buốt giá, có điều sắc mặt dịu , với người đàn ông mặc áo vest trong biệt thự: “Tiễn luật sư Tần và luật sư Giang ra về.”

      “Khỏi cần làm phiền Tổng giám đốc Cố, tôi lái xe tới đây.” Giang Hành Chi .

      gian trong chiếc Hummer của Giang Hành Chi rất rộng, Tần Hữu Sinh ngồi ở ghế phụ, Hứa Trừng ôm Đồng Đồng ngồi ở hàng ghế sau với Ninh Nhiễm Thanh, mấy người ngồi bên trong như vậy nhưng vẫn rất rộng rãi.

      Ngoài trời vẫn mưa tầm tã, nước mưa táp lộp bộp lên kính xe, Giang Hành Chi vững vàng lái xe men theo con đường núi để rời khỏi đây, tiếng sấm vang dội, mưa như trút nước, có những lúc tưởng như ngọn núi tối tăm ấy sụp đổ.

      “Tiếng sấm ầm ầm như núi đổ” bên ngoài càng làm nổi bật khí tĩnh lặng trong xe.

      Giang Hành Chi im lặng lái xe, Tần Hữu Sinh lời nào, Hứa Trừng ôm Đồng Đồng ngồi yên, Ninh Nhiễm Thanh tựa lưng vào ghế, nghĩ đến Trương Tiểu Trì còn ở nhà ga mà lòng như lửa đốt, đương nhiên cũng có hứng thú chuyện.

      Khi nãy ở biệt thự có gọi điện về nhà, người nghe máy là Ninh Bối Bối, hỏi vòng vo mấy câu, biết Trương Tiểu Trì còn chưa về nhà, sau đó bèn gọi điện cho khu phục vụ của ga tàu hỏa mới biết cậu nhóc vẫn ở đó.

      Qua cơn hãi hùng vừa nãy, Đồng Đồng nằm trong lòng mẹ, hỏi với giọng lảnh lót: “Mẹ ơi, rốt cuộc chú kia là ai thế ạ?”

      người quen cũ của mẹ.” Hứa Trừng xoa đầu con , “Đồng Đồng con phải nhớ kỹ cho mẹ, người đó là tên lừa đảo, cho nên người đó gì con cũng được tin, biết chưa?”

      “Biết rồi ạ.” Đồng Đồng cam đoan với mẹ bằng giọng ngây ngô, “Đồng Đồng bị lừa đâu.”

      Nghe đoạn đối thoại này của Hứa Trừng và Đồng Đồng, Ninh Nhiễm Thanh chợt nảy sinh nghi ngờ, chẳng lẽ Cố Đông Minh bị hoang tưởng ?

      Sau khi đọc tất cả tai tiếng về Cố Đông Minh, Ninh Nhiễm Thanh tổng kết gọn trong câu: người đàn ông vừa giàu có vừa trăng hoa, ta liên quan gì đến Hứa Trừng, mà tính cách của Hứa Trừng, cũng giống kiểu người dây dưa lằng nhằng với Cố Đông Minh...

      Xe vào khu vực nội thành, Hứa Trừng với Giang Hành Chi, “Đằng trước có khách sạn, luật sư cứ dừng xe ở đây thôi, hôm nay tôi tạm ở đây đêm.”

      Giang Hành Chi chưa bao giờ là người quá mức nhiệt tình, liền dừng xe ngay trước cửa khách sạn.

      Hứa Trừng tháo dây an toàn, bế Đồng Đồng chuẩn bị xuống xe, “Tối nay xin cảm ơn các vị.”

      Tần Hữu Sinh và Giang Hành Chi tự biết mình chẳng giúp được bao nhiêu, dám nhận lời cảm ơn này nên đều im lặng đáp, chỉ có Ninh Nhiễm Thanh ló đầu ra với Hứa Trừng: “Đừng khách sáo, Hứa Trừng, chị chú ý an toàn nhé.”

      Sau khi Hứa Trừng xuống xe, chiếc Hummer lại chậm rãi hòa vào đường lớn, Giang Hành Chi vẫn luôn im lặng cuối cùng cũng lên tiếng: “Giờ đâu?”

      Ninh Nhiễm Thanh cốc vào đầu mình tự trách: “Đưa tôi đến ga tàu phía Tây được , tôi để quên thứ rất quan trọng ở đó.”

      Tần Hữu Sinh xoa xoa cái trán vừa tự đập đau của Ninh Nhiễm Thanh, “Rốt cuộc là thứ gì mà quan trọng thế?”

      Ninh Nhiễm Thanh: “Trương Tiểu Trì...”

      Giang Hành Chi lạnh lùng mỉa mai câu: “Đúng là thứ rất quan trọng.”

      Giang Hành Chi lái xe cực nhanh, Ninh Nhiễm Thanh thấy những tấm biển hiệu điện tử ven đường lóe lên liên tục, từng nghe Tần Hữu Sinh Giang Hành Chi tuân thủ pháp luật rất nghiêm ngặt, bởi vậy trong lòng càng biết ơn ta, quả nhiên là người mặt lạnh tâm nóng.

      Chưa tới nửa tiếng đồng hồ chiếc Hummer dừng trước nhà ga, Ninh Nhiễm Thanh và Tần Hữu Sinh xuống xe, xa xa thấy Trương Tiểu Trì ngồi ở cạnh cột cờ nhà ga, đằng sau cậu nhóc là người bảo vệ, vóc dáng cao nhưng dáng đứng thẳng tắp.

      Ninh Nhiễm Thanh thấy như có dòng nước ấm chảy qua tim mình, vừa ấm áp lại vừa xót xa, chỉ là khi bước tới trước mặt Trương Tiểu Trì, vẫn mắng cậu bé trận: “Sao cháu về nhà trước !”

      Trương Tiểu Trì ngẩng đầu, sụt sịt mấy tiếng: “Cháu sợ dì quay lại mà tìm được cháu...”

      Người bảo vệ đứng sau Trương Tiểu Trì bắt đầu mắng Ninh Nhiễm Thanh: “Người lớn các các chị chăm trẻ con kiểu gì thế, biết để cậu bé mình ở đây nguy hiểm tới mức nào à?”

      Lần đầu tiên bị mắng mà Ninh Nhiễm Thanh hề phản bác, chỉ cúi đầu rơm rớm nước mắt, Tần Hữu Sinh đứng bên cạnh bèn xin lỗi, cảm ơn và cam đoan với người bảo vệ: “Lần sau chắc chắn chúng cháu chú ý, hôm nay thực cảm ơn bác rất nhiều.”

      “Vợ chồng trẻ mấy người đúng là...” Người bảo vệ thở dài rời .

      Ninh Nhiễm Thanh và Trương Tiểu Trì lên xe cùng ngồi ở ghế sau, Tần Hữu Sinh vẫn ngồi ở ghế phụ, chân thành với Giang Hành Chi: “Hôm nay cảm ơn cậu rất nhiều.”

      Tuy người ta thường cần khách sáo cảm ơn với bạn thân, song những điều muốn biểu đạt vẫn phải biểu đạt.

      có gì.” Giang Hành Chi khẽ thở dài, quay đầu xe, khi xe ra khỏi nhà ga, lại hỏi Ninh Nhiễm Thanh: “Tiếp theo đâu?”

      Ninh Nhiễm Thanh ra khu nhà của chị , sợ Giang Hành Chi biết, còn nhắc lại vị trí cụ thể và địa chỉ đường phố của khu nhà lần nữa: “Thực ra nó ở rất gần tòa nhà Vũ Đạt.”

      Giang Hành Chi khẽ ừ, “Tôi biết rồi.”

      Ninh Nhiễm Thanh cảm thấy hôm nay cũng phải tỏ lòng cảm tạ Giang Hành Chi: “Cảm ơn , luật sư Giang.”

      Giang Hành Chi hơi nhếch khóe môi, nữa, xe nhanh chóng lái vào quãng phố sầm uất ở khu phố phía Tây, dù 10 giờ đêm, tuy nhiên trục đường chính xe cộ vẫn đông như mắc cửi, ồn ào rộn rã.

      Giang Hành Chi là người ngủ sớm, nhìn phố lớn ồn ã bất mãn thốt lên câu: “Mấy người này làm gì thế biết, ngủ cả à?”

      Tần Hữu Sinh nở nụ cười, nhớ tới chuyện chính, bèn hỏi Ninh Nhiễm Thanh toàn bộ việc mà trải qua.

      Ninh Nhiễm Thanh bắt đầu kể lại mọi chuyện, chỉ kể việc bản thân bị ép lên xe thế nào, mà còn kể cả việc làm thế nào mà quen với Hứa Trừng tàu hỏa.

      Nghe xong Tần Hữu Sinh khỏi răn : “Nhiễm Thanh, lần sau được liều lĩnh như thế nữa, may rằng đó chỉ là người của Cố Đông Minh, nếu thực là phần tử bất hợp pháp sao?”

      Ninh Nhiễm Thanh cúi đầu, Trương Tiểu Trì kéo tay , “Đừng sợ Thanh Thanh, lần sau cháu chạy nhanh hơn chút có thể mau chóng dẫn bảo vệ tới.”

      Ninh Nhiễm Thanh xoa đầu cậu nhóc, cảm động suýt khóc, “Tiểu Trì ngoan lắm.”

      “Thế nên dì đừng chuyển tới ở với chú ấy có được ạ.” Trương Tiểu Trì thừa cơ thương lượng luôn.

      Ninh Nhiễm Thanh ngờ cu cậu vẫn còn nhớ chuyện này, trong giây lát thể cho Trương Tiểu Trì đáp án, còn Tần Hữu Sinh ngồi phía sững người thoáng, khóe môi thoáng nét cười, khuỷu tay chống lên cửa kính xe, đau đầu, xoa trán tự nhủ nên chấp nhặt với trẻ con.

      Ngoài trời mưa ngớt dần, con đường mà Giang Hành Chi lái qua chắc lâu rồi chưa được trùng tu, mặt đường lồi lồi lõm lõm, xe lái qua những hố nước đọng làm bọt nước bắn tứ tung.

      Từ nhà ga phía Tây tới khu phố Vũ Đạt mất nửa giờ, từ Vũ Đạt đến khu nhà của chị , Giang Hành Chi chỉ trong mười phút, suốt dọc đường Ninh Nhiễm Thanh gần như luôn miệng chuyện với Trương Tiểu Trì, chỉ sợ chuyện tối nay để lại ám ảnh tâm lý trong lòng cậu bé, cố ý trò chuyện với cậu bé về số đề tài nhàng thoải mái, sau khi chẳng còn gì để , lúc ngang qua tòa nhà Vũ Đạt, chỉ vào tòa nhà cao nhất rồi với cậu nhóc: “Tiểu Trì cháu nhìn kìa, đây chính là nơi dì làm việc.”

      “Có gì hay đâu!” Trương Tiểu Trì chẳng thèm động viên, “Làm chân sai vặt ở đó thôi mà.”

      Ninh Nhiễm Thanh: “...”

      “Ha ha.” Sau đó có hai tiếng cười truyền tới từ đằng trước, tiếng nặng, tiếng .

      Trương Tiểu Trì có ưu điểm đó là những chuyện mà cậu nhóc hứa hầu như đều thực được. Cu cậu cam đoan lúc trở về kể cho mẹ và Ninh Bối Bối, thế là khi về đến nhà, cậu nhóc thực kể mình tới Hoàng Sơn, thậm chí còn miêu tả Hoàng Sơn lần theo những kiến thức học ở trường. Kể là thấy Hoàng Sơn hùng vĩ ra sao, hiểm trở thế nào, biển mây Hoàng Sơn tráng lệ biết bao, khi miêu tả cậu nhóc còn sử dụng cụm từ miêu tả cực kì sinh động --- “Sóng cuộn gió trào”.

      Ninh Bối Bối chậc chậc mấy tiếng: “Nhiễm Thanh, chị tùy hứng quá đấy.”

      Hôm nay Ninh Nhiễm Thanh chẳng còn hơi sức đâu mà cãi nhau với Ninh Bối Bối, dẫn Tiểu Trì về phòng nghỉ ngơi, Trương Tiểu Trì hỏi cu cậu thể thế nào, Ninh Nhiễm Thanh bèn khen thưởng cậu nhóc bằng ngón cái: “Hôm nào mời cháu ăn bữa thỏa thuê.”

      Tần Hữu Sinh cảm thấy mình nên tới nhà Ninh Tuân Tuân chuyến, sáng sớm sau khi tập thể dục, bước xuống khỏi máy chạy bộ, hỏi Giang Hành Chi: “Hành Chi, hôm nay cậu có rảnh ?”

      Hôm nay là ngày cuối cùng trong kỳ nghỉ, mãi mới có hôm Ninh Tuân Tuân được nghỉ, sáng sớm chị dậy nấu bữa sáng, Ninh Nhiễm Thanh còn dậy sớm hơn Ninh Bối Bối, dẫn Trương Tiểu Trì chạy bộ mấy vòng quanh khu nhà, khi chạy tới vòng thứ ba nhìn thấy chiếc ô tô màu rượu vang quen thuộc đỗ ở ven đường.

      Ninh Nhiễm Thanh thầm hoài nghi, bước tới gõ lên cửa kính xe, cửa kính xe ở cạnh ghế lái hạ xuống, thấy khuôn mặt tươi cười vui vẻ của Tần Hữu Sinh: “Hôm nay có thời gian rảnh, tới đây thăm hỏi chị em chuyến.”

      Ngoài ra còn người nữa ngồi ở ghế phụ, là Giang Hành Chi.

      Tần Hữu Sinh sống ở nước ngoài từ năm mười tuổi, dù trông giống người Trung Quốc chính gốc hơn cả Giang Hành Chi, có điều tới lễ tiết Trung Quốc cụ thể Tần Hữu Sinh vẫn chưa hiểu hết, cho nên mới dẫn Giang Hành Chi cùng để làm tham mưu.

      Khi mua quà thăm hỏi, Giang Hành Chi đề xuất ý kiến cho : “ biết thành phố A thế nào chứ theo phong tục ở chỗ tôi, đàn ông lần đầu ra mắt nhà phải mang theo ba món quà thể thiếu, đó là thuốc lá Trung Hoa, rượu Mao Đài và cái chân giò hun khói.”

      Vì nhà chị Nhiễm Thanh có đàn ông nên cần mua thuốc lá và rượu, Tần Hữu Sinh chuyển sang mua thực phẩm chức năng và mỹ phẩm dưỡng da, Giang Hành Chi chân giò hun khói có tác dụng ám nhỉ mạnh nhất, vừa hay nhà còn có chiếc chân giò hun khói Tây Ban Nha chưa bóc, thế là Tần Hữu Sinh bèn mang theo.

      Cửa xe mở ra, khi Ninh Nhiễm Thanh thấy Tần Hữu Sinh xuống xe mở cốp sau lấy quà ra vội bước tới, níu lấy tay : “ định làm gì thế?”

      “Đừng lo, chỉ là thăm hỏi thôi mà.”

      Sao Ninh Nhiễm Thanh có thể lo cho được, quay đầu thoáng liếc Giang Hành Chi, ta hờ hững tựa vào thân xe.

      Trương Tiểu Trì rất nhanh nhạy, sau khi hiểu tình hình chạy về nhà ngay lập tức, hổn hển lao tới trước mặt Ninh Tuân Tuân: “Mẹ ơi, xong rồi, bạn trai của dì hai tới đây.”

      Trông bộ dạng này của cậu bé, bảo là sói tới đây cũng hợp.

      Ninh Bối Bối vừa tỉnh dậy, mặc áo ngủ ra ngoài, nghe Trương Tiểu Trì bảo thế, lẩm bẩm mắng: “Rốt cuộc định làm gì biết” rồi về phòng thay quần áo.

      Ninh Nhiễm Thanh lấy hết can đảm dẫn Tần Hữu Sinh và Giang Hành Chi vào nhà.

      Thực ra Tần Hữu Sinh tới nhà Ninh Tuân Tuân nhiều lần rồi, chỉ tính riêng số lần đưa đồ ăn đêm quá mười bận, nhưng thực bước qua cửa nhà vẫn là lần đầu tiên. Khi chuông cửa vang lên, nhịp tim mỗi người đều gấp gáp hơn bình thường mấy nhịp.

      Ninh Tuân Tuân tươi cười bước ra từ phòng bếp tiếp đón khách, khi thấy Giang Hành Chi, chị thoáng ngây người: “Tiểu Giang.”

      Giang Hành Chi: “Chị Ninh.”

      Tần Hữu Sinh hơi nghi hoặc hỏi: “Hành Chi, hai người quen nhau à?”

      Giang Hành Chi nâng khóe môi, nở nụ cười kín đáo: “Tôi quen bác Ninh, nhưng tôi cũng vừa biết Ninh Nhiễm Thanh chính là con bác Ninh.” Ý của Giang Hành Chi là, hồi từng gặp mặt nhau, song khi lớn lên quả thực quên mất rồi.

    5. Màn Thầu

      Màn Thầu Trái tim đã lạc lối, vô tâm với thiên hạ (✿◡‿◡) Trial Moderator Editor

      Bài viết:
      1,092
      Được thích:
      5,972
      Chương 24

      Với Tần Hữu Sinh, lần thăm hỏi này là hành động tới trước thời hạn; Với Ninh Tuân Tuân là kịp trở tay; Với Trương Tiểu Trì là mưu đồ bất chính; Với Ninh Nhiễm Thanh là khiên cưỡng ép buộc.

      Ninh Tuân Tuân tươi cười dẫn mọi người vào nhà, Tần Hữu Sinh bèn đưa ra quà tặng được chuẩn bị cẩn thận, chỉ chiếc chân giò hun khói cổ truyền ghê gớm lắm rồi, đằng này còn có đủ loại thực phẩm chức năng, mỹ phẩm dưỡng da và thuốc bồi bổ sức khỏe cho cả Tiểu Trì, tất cả quà tặng đều đựng trong hộp lớn, hai tay Ninh Tuân Tuân ôm hết được, đành bảo Ninh Nhiễm Thanh đặt chiếc chân giò hun khói lên bàn ăn trước.

      Ninh Nhiễm Thanh cất chân giò xong ra, Ninh Tuân Tuân cười lườm , giọng có chút trách móc: “Nhiễm Thanh, có bạn tới chơi phải cho chị biết sớm chứ, em nhìn xem, nhà loạn thế này biết dọn dẹp kiểu gì bây giờ.”

      là rất sạch mà.” Ninh Nhiễm Thanh ngó quanh nhà lượt, nhìn Tần Hữu Sinh : “Với lại em biết ấy tới mà...”

      Tần Hữu Sinh, “Là tại em suy nghĩ chưa thấu đáo, làm phiền mọi người.”

      “Đâu có đâu có.” Ninh Tuân Tuân mời Tần Hữu Sinh và Giang Hành Chi ngồi xuống, sau đó vào bếp pha trà, Ninh Nhiễm Thanh vội vàng ngồi xuống bên cạnh Tần Hữu Sinh, lén lút đánh mấy cái.

      Ninh Tuân Tuân mau chóng pha trà xong, với em : “Nhiễm Thanh, mau giới thiệu chứ.”

      “Vâng.” Nhiễm Thanh níu lấy tay Tần Hữu Sinh: “Đây là... bạn trai của em, ngồi cạnh ấy là luật sư Giang, mà hình như chị cũng biết rồi.”

      “Em có họ Tần, giờ làm việc trong cùng văn phòng luật sư với Hành Chi.” Tần Hữu Sinh mong Ninh Nhiễm Thanh có thể giới thiệu về mình, bắt đầu tự giới thiệu, tuy trong lòng căng thẳng như lần đầu tiên biện hộ trước tòa, cơ mà sắc mặt vẫn thản nhiên như , vừa biết Giang Hành Chi có quen người nhà họ Ninh, bèn dựa vào cái cột này mà trèo lên.

      “Ồ, hóa ra là đồng nghiệp của Hành Chi, thế mọi người đều là đồng nghiệp rồi.” Ninh Tuân Tuân cười đưa mắt nhìn Tần Hữu Sinh: “Luật sư Tần uống trà .”

      Tần Hữu Sinh nhận lấy chén trà xanh từ tay Ninh Tuân Tuân, nụ cười mặt còn thanh nhã hơn cả chén trà, toát lên phong thái cao quý lịch thiệp trời sinh: “ có lỗi vì muộn thế này mới tới chào chị.”

      Muộn thế này mới tới... có nghĩa là, hai người ở bên nhau thời gian rồi?

      Má Ninh Nhiễm Thanh nóng bừng, cúi đầu uống trà, may bị nước trà làm phỏng đầu lưỡi, cố nhịn thốt ra tiếng, lẳng lặng đặt chén trà lên bàn.

      Ninh Tuân Tuân nhìn Ninh Nhiễm Thanh với vẻ trách móc: “Nếu quen nhau từ lâu sao sớm dẫn về cho chị gặp mặt.”

      trách ấy được, trước đây Nhiễm Thanh vẫn còn khảo sát em.” Tần Hữu Sinh , ý là tình cảm của hai người tới giai đoạn chín muồi.

      Ninh Nhiễm Thanh lặng lẽ véo vào lưng , ai bảo kỳ khảo sát chưa kết thúc mà xuất rồi?

      Tần Hữu Sinh phớt lờ mọi ám hiệu của Ninh Nhiễm Thanh, nét mặt vẫn ấm áp như gió xuân, Ninh Tuân Tuân hỏi gì đáp nấy, trong khi đó Ninh Nhiễm Thanh càng nghe lại càng xấu hổ, ở bên Tần Hữu Sinh lâu như vậy mà cũng biết cha mẹ đều ở nước ngoài.

      “Bác trai làm nghề gì vậy?”

      “Nghề chính là sản xuất thuốc sinh học, mấy năm gần đây cũng kinh doanh thêm ngành thông tin truyền thông.” Tần Hữu Sinh trả lời khá qua loa, cũng có ý định nhiều về tình hình cha mẹ ở nước ngoài.

      “Luật sư Tần có hứng thú thừa kế nghiệp của cha mình ?”

      Tần Hữu Sinh thoáng sửng sốt, Ninh Nhiễm Thanh cười với chị mình: “Ôi chị ơi, chị điều tra hết gia sản nhà thầy Tần rồi đấy.”

      Ninh Tuân Tuân thở dài, đứa em này nào có hay nỗi lo trong lòng chị.

      Ninh Nhiễm Thanh lại thấy tò mò với việc tại sao chị quen biết Giang Hành Chi, tươi cười nhìn Giang Hành Chi: “Chị ơi, sao chị lại quen luật sư Giang?”

      trùng hợp dù ít dù nhiều vẫn luôn khiến người ta vui vẻ, Ninh Tuân Tuân nhìn Giang Hành Chi và Ninh Nhiễm Thanh bằng ánh mắt chan chứa ý cười: “Hồi bé em còn từng gọi cậu ấy là Tiểu Giang đấy.”

      Ninh Nhiễm Thanh nhìn Giang Hành Chi với vẻ khó tin: “Sao có thể thế được.”

      Giang Hành Chi uống ngụm trà, đặt chén trà xuống rồi : “Nhiễm Thanh thay đổi nhiều quá, em cũng nhận ra.”

      “Hồi ấy hãy còn quá , nhận ra là chuyện thường mà.” Ninh Tuân Tuân với Ninh Nhiễm Thanh, “Lúc em mới thực tập, chị vốn định nhờ Tiểu Giang giúp em vào Dịch Hòa, Tiểu Giang cũng hứa với chị, đợi em vượt qua vòng thi viết trước rồi tới vòng phỏng vấn chú ý quan tâm tới em, khi ấy chị đâu biết luật sư Tần cũng ở Dịch Hòa.”

      Ninh Tuân Tuân thấy rất hài lòng về Tần Hữu Sinh, chị ngẩng đầu xem giờ: “Chị phải ra ngoài mua chút thức ăn, trưa nhất định phải ăn cơm ở đây đấy nhé, Thanh Thanh, em tiếp đón luật sư Tần và luật sư Giang .”

      Ninh Nhiễm Thanh thưa “Vâng” tiếng, ngờ và Giang Hành Chi lại có dây mơ rễ má với nhau, nhưng cực kì nghi ngờ câu “khi phỏng vấn chú ý quan tâm” của Giang Hành Chi, có lẽ khi ấy ta chỉ câu khách sáo với chị mà thôi.

      Đúng lúc ấy, Ninh Bối Bối bước ra khỏi phòng, nàng thay bộ váy màu vàng nhạt, kiểu tóc thoạt nhìn như tùy ý buộc lên, song thực ra được vấn rất tỉ mỉ, trông thoải mái nhàng lại khiến người ta cảm thấy mát mẻ, ít nhất cũng đẹp hơn bộ quần áo thể thao màu xanh lá mạ của Ninh Nhiễm Thanh.

      Trước ý đồ xấu xa của Ninh Bối Bối, Ninh Nhiễm Thanh tỏ ra khinh bỉ, lại nhớ ra ngày xưa mình cũng chẳng hơn gì nó, mỗi lần Ninh Bối Bối dẫn bạn về nhà, kiểu gì cũng phải xuất lấn át Ninh Bối Bối phen, khi ấy Ninh Bối Bối chưa có nhiều quần áo đẹp như , cho nên mỗi lần bạn nó ra về, Ninh Bối Bối lại bắt đầu khóc lóc mách lẻo với Hồng Tú Mỹ.

      Ninh Tuân Tuân vẫn chưa ra ngoài, kéo Ninh Bối Bối tới trước mặt Giang Hành Chi: “Con bé chính là Bối Bối, bây giờ cũng lớn rồi.”

      “Ồ, hóa ra là Bối Bối, đúng là càng lớn càng xinh.” Giang Hành Chi khen ngợi.

      Ninh Bối Bối phấn khởi hỏi: “ Tiểu Giang vẫn còn nhớ em sao?”

      Giang Hành Chi mỉm cười: “Hồi Bối Bối rất đáng .”

      Ninh Nhiễm Thanh thoáng nâng mi mắt, ngồi dịch lại gần người Tần Hữu Sinh, thay đổi nhiều đến thế cơ à?

      lớn hơn Ninh Bối Bối hai tuổi, theo lý thuyết phải để lại ấn tượng sâu đậm hơn Ninh Bối Bối chứ nhỉ, thế mà Giang Hành Chi lại chỉ nhớ Ninh Bối Bối chứ hề nhớ ?

      Cũng phải , hồi Ninh Nhiễm Thanh cực kì xinh đẹp, lúc đó câu nghe nhiều nhất chính là “Hồi bé đẹp lớn lên xấu, hồi bé xấu lớn lên đẹp”, vì rất sợ bản thân càng lớn càng xấu, mới có thêm thói quen chốc chốc lại soi gương.

      May mà vẫn lớn lên theo hình mẫu cũ, còn Ninh Bối Bối khác, con mười tám tuổi thay đổi, chính là ví dụ điển hình của kiểu “Ngày bé chẳng ra sao, lớn lên khác hoàn toàn.”

      Ninh Tuân Tuân mua thức ăn về nhà, buổi trưa nấu bữa cơm phong phú, bàn cơm, Ninh Tuân Tuân còn lấy ra rượu Hoa Quế mà chị đặc chế năm ngoái để đãi khách, chị vốn định ủ bình rượu này cho cha mình, hôm nay lại mở ra trước thời hạn.

      Rượu ngon món ăn ngon, Ninh Nhiễm Thanh với Tần Hữu Sinh: “Chị em nấu ăn rất giỏi.”

      “Thực ra cả nhà em đều biết nấu cơm, chỉ có Nhiễm Thanh là biết thôi.” Ninh Bối Bối ngồi đối diện với Trương Tiểu Trì, đùa. Câu này vào tai Ninh Nhiễm Thanh lại khiến khá khó chịu, cười ha ha mấy tiếng, cố gắng nhẫn nhịn.

      “Tiếc quá, sao ngày xưa em chịu khó học chút.” Tần Hữu Sinh nhìn Ninh Nhiễm Thanh, ánh mắt giấu nổi chiều: “Nhưng bây giờ học cũng kịp nữa rồi, cho nên cứ vậy thôi.”

      Khóe môi Ninh Nhiễm Thanh cong lên, vui vẻ vô cùng.

      “Vậy luật sư Tần có biết nấu cơm ?” Ninh Tuân Tuân hỏi.

      Tần Hữu Sinh nào biết nấu cơm, nghĩ ngợi lúc rồi uyển chuyển : “Khi em học ở với Hành Chi người nấu cơm đa phần là em.”

      Giang Hành Chi cười thầm trong bụng, mấy việc như hâm nóng thức ăn bằng lò vi sóng, phết bơ lên bánh mì cũng được tính là nấu cơm?

      “Ồ, cũng khá đấy.” Ninh Tuân Tuân thực rất quý Tần Hữu Sinh, trừ chuyện cha mẹ định cư ở nước ngoài, song lại nghĩ Tần Hữu Sinh làm việc ở Thành phố A, chị lại thấy yên tâm hơn chút.

      Sau bữa cơm, Ninh Tuân Tuân nhiệt tình lấy ra cuốn album ảnh cho hai vị luật sư xem, vì Ninh Nhiễm Thanh tin hồi từng gặp Giang Hành Chi nên chị bèn lấy ra bức ảnh cũ cho ba người coi.

      Trong ảnh có bốn người, Ninh Tuân Tuân là thiếu nữ duyên dáng xinh đẹp, Giang Hành Chi khoảng tám, chín tuổi; Ninh Nhiễm Thanh năm tuổi bện tóc hai bên, ôm con búp bê đứng ở chính giữa; Đứng cạnh là Ninh Bối Bối, đội chiếc mũ len màu xanh, nhìn kỹ còn tưởng là bé trai.

      Ninh Nhiễm Thanh thực chẳng còn ấn tượng gì về thời bốn, năm tuổi, nhìn Giang Hành Chi trong ảnh: “ ngờ hồi bé lại đáng như vậy.”

      “Thế à?” Giang Hành Chi tỏ vẻ thờ ơ, “Hóa ra hồi bé trông thế này.”

      Ninh Nhiễm Thanh biết Giang Hành Chi chẳng được câu nào hay ho, quay sang hỏi Tần Hữu Sinh: “Bé dễ thương như vậy lại trở thành bạn của , có thấy hạnh phúc ?”

      “Có, đương nhiên có rồi.” Tần Hữu Sinh vuốt ve mái tóc Ninh Nhiễm Thanh, ánh mắt dời khỏi bức ảnh nọ, “Tiếc là được gặp em sớm hơn.”

      Khi Tần Hữu Sinh và Giang Hành Chi rời nhà Ninh Tuân Tuân là hai giờ chiều, vào ngày nghỉ các tuyến đường ở thành phố A đâu tắc, huống chi là con phố sầm uất nhất thành phố A.

      Khi xe của Tần Hữu Sinh bị kẹt ở đường Chí Ninh, lơ đãng chuyện với Giang Hành Chi: “ ngờ cậu lại quen biết gia đình Nhiễm Thanh.”

      “Hồi tôi còn , cha tôi làm việc ở thành phố Thanh nửa năm, ông ấy và bác Ninh là bạn cũ nên từng dẫn tôi tới nhà bác Ninh chơi.”

      “Ồ, tiếc là cậu chẳng còn nhớ gì về ấy, nếu cậu có thể kể lại cho tôi dáng vẻ của ấy ngày còn bé rồi.”

      Giọng của Tần Hữu Sinh có vương chút tiếc nuối, khi nhắc tới Ninh Nhiễm Thanh khóe môi hơi cong lên, như thể chỉ cần nhắc tới tên là đủ để cảm thấy vui vẻ.

      Giang Hành Chi nhếch môi: “Cho dù có nhớ tôi cũng chẳng rảnh mà kể cho cậu, cứ nhắc tới hai người là lại thấy sến sẩm mắc ói.”

      sao, cuộc đời hạnh phúc chính là như vậy đấy.” Tần Hữu Sinh tựa người vào lưng ghế, thở dài .

      Thực ra Giang Hành Chi ta nhớ gì về Ninh Nhiễm Thanh dối, thậm chí ta vẫn nhớ được dáng vẻ của Ninh Nhiễm Thanh vào lần đầu tiên ta gặp . Bé trắng trẻo mặc bộ váy trẻ em màu hồng phấn, vì giận dỗi mà chưa buộc tóc chạy ra ngoài ngồi trước cửa nhà, tóc mái mềm mại dính lên cái trán ướt mồ hôi, đôi mắt đen láy còn vương nước mắt long lanh như hai quả nho đen thấm nước, trong veo lấp lánh... Dáng vẻ tủi thân khiến người ta chỉ muốn ôm vào lòng mà dỗ dành an ủi.

      Bất cứ thứ gì xinh đẹp thế gian này đều để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng người, ấn tượng của Giang Hành Chi về Ninh Nhiễm Thanh chỉ là hồi trông rất xinh đẹp đáng , mà còn cả cái miệng đanh đá của .

      Giang Hành Chi nhớ lại lần bắt chuyện đầu tiên trong cuộc đời mình: “Chào em , tên là Giang Hành Chi, em gọi Tiểu Giang cũng được.”

      “Ai là em chứ, trai gì của tôi, tôi chẳng thèm có trai, đàn ông đều là đồ lừa đảo, cút ...”

      Mỗi lần thất bại đều là lần tổn thương, kể từ đó, Giang Hành Chi hoàn toàn miễn dịch với mấy bé xinh đẹp đáng .

      Trở lại với thực tại, Giang Hành Chi cười với Tần Hữu Sinh: “Trông bộ dạng này của cậu trông đáng khinh, tớ nghi ngờ cậu là M(1).”

      (1) M viết tắt của Masochism: Người thích bị hành hạ, ngược đãi, nhận đau đớn từ người tình.

      Tần Hữu Sinh đương nhiên hiểu từ “M” này có nghĩa là gì, với mấy câu bông đùa chẳng làm hại tới ai như vậy, vẫn luôn đáp lại cách ôn hòa: “Vậy à, tình vốn là thứ tình cảm đặc biệt nhất thế gian này, là số trời định, khi chưa gặp hoài nghi ái ngại, khi gặp rồi lại như tự nhiên phải thế.”

      Tình cũng phân chia tốt xấu, thứ mà Tần Hữu Sinh nhắc tới là tình tốt đẹp, vì xuất đúng lúc đúng người mà mọi thứ đều hoàn hảo, song cũng có những tình lầm lạc ngay từ đầu với thứ tự rối tung, người ra kẻ vào đành tìm bừa chỗ để ngồi xuống, cũng có người đổi từ chỗ này sang chỗ khác cuối cùng khi sắp rời khỏi khán đài mới nhận ra, vị trí đầu tiên mới hợp với mình nhất, thế nhưng biết sao được khi thời gian trôi mà năm tháng đợi ai bao giờ.

      Thực ra năm tháng đổi thay hề đáng sợ, đáng sợ nhất là thời gian dần trôi mà người xưa chẳng còn ở chốn cũ.

      Ninh Nhiễm Thanh gặp lại Hứa Trừng ở Bệnh viện Nhân dân, Ninh Bối Bối đột nhiên bị cảm sốt, phải truyền dịch ở bệnh viện, Ninh Tuân Tuân bèn gọi điện bảo mang áo khoác tới bệnh viện cho Ninh Bối Bối.

      Ninh Nhiễm Thanh vốn chẳng muốn mang áo khoác cho Ninh Bối Bối, song lại muốn thấy vẻ thất vọng trong mắt chị , nên đành tìm chiếc áo khoác đen xấu nhất trong tủ quần áo để mang cho Ninh Bối Bối.

      Trong phòng truyền dịch của bệnh viện, Hứa Trừng cũng truyền dịch, Đồng Đồng ngồi bên mẹ, thỉnh thoảng kiễng chân xem mẹ còn sốt . Trong ký ức thời năm tuổi của Ninh Nhiễm Thanh, chỉ nhớ được vài hình ảnh vụn vặt khi mẹ bị ốm, và Ninh Tuân Tuân ngồi bên giường bệnh, vì rất sợ ngày nào đó khi ngủ dậy mẹ còn, nên hàng ngày việc đầu tiên khi thức giấc chính là đưa tay đặt dưới mũi bà Tần Thấm Lam, chỉ khi cảm nhận được hơi thở ấm áp của mẹ, mới thôi căng thẳng sợ hãi.

      Ninh Nhiễm Thanh đưa áo khoác cho Ninh Bối Bối, Ninh Bối Bối truyền dịch, liếc cái rồi đanh mặt : “Biết ngay chị chẳng có gì tốt đẹp mà, mang cho em cái xấu nhất.”

      “Thích mặc mặc, mặc thôi.”

      Ninh Nhiễm Thanh quay sang chỗ Hứa Trừng, mặt Hứa Trừng tái nhợt, ngồi tựa lên chiếc ghế màu xanh lam.

      “Sao lại bị ốm thế?”

      “Mấy bữa nay ngủ ngon giấc, vài hôm trước còn bị dính mưa lần.” Hứa Trừng tự trách .

      Ninh Nhiễm Thanh nhớ ra thời tiết mấy hôm nay đúng là rất ẩm ương, trước khi xoa xoa đầu Đồng Đồng: “Đồng Đồng, chăm sóc mẹ cho tốt nhé.” Đồng Đồng gật đầu mạnh, Ninh Nhiễm Thanh nhìn mà lòng chua xót, nghĩ thầm sau này mình và Tần Hữu Sinh nhất định phải sinh con mới được.

      Ninh Nhiễm Thanh ra khỏi phòng truyền dịch, bên ngoài có rất nhiều người cầm hộp cơm qua lại, xem đồng hồ tới giờ cơm, hít sâu hơi, vẫn về phía Ninh Bối Bối.

      Ninh Bối Bối cầm di động nghe điện thoại, biết chuyện gì mà giọng điệu của nàng vừa kinh ngạc lại vừa phấn khích.

      Ninh Nhiễm Thanh khoanh tay đứng sau Ninh Bối Bối, cho tới khi Ninh Bối Bối che miệng bật thốt lên: “Trời ơi, mẹ gì cơ? Nhiễm Thanh phải con ruột của cha...”
      Hale205CHIMQUYEN thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :