Tô Ma và Chân Hữu - Nhân Gian Tiểu Khả

Thảo luận trong 'Đoản Văn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Tô Ma và Chân Hữu - Nhân Gian Tiểu Khả

      Tên convert : Tô Ma trái

      Tác giả : Nhân Gian Tiểu Khả

      Convert : Ngocquynh520

      Nguồn edit : Bichsongcac.wordpress.com

      Thể loại : ngôn tình đại , đoản văn.


      Giới thiệu vắn tắt:

      Tình của Tô Ma cùng Chân Hữu , ấm áp động lòng người !

      Nội dung nhãn: tình hữu độc chung

    2. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Lúc gả cho Chân Hữu, Tô Ma mới 22 tuổi, vừa tốt nghiệp đại học.
      Người trẻ tuổi kết hôn dựa vào xem mắt là nhiều, kỳ , lần xem mắt đó cũng là ngẫu nhiên. Đại hàng xóm của Tô gia thấy nàng trẻ tuổi xinh đẹp , cá tính dịu dàng lập tức thích, hỏi: “Có bạn trai chưa?” Tô Ma tuy rằng lớn lên xinh đẹp, nhưng động chút liền thẹn thùng,khi học đại học người theo đuổi nàng ít, nhưng có thể đến gần nàng lại nhiều, chỉ có người , sau đó người ta ra nước ngoài….
      ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
      Cho nên Tô Ma 22 tuổi , được đại khuyên cùng Chân Hữu ,cháu trai người dì hàng xóm gặp mặt xem mắt.
      Lúc ấy, Tô Ma xấu hổ a, khuôn mặt nhắn trướng đỏ bừng, như quả cà chua chín, cũng dám ngẩng đầu nhìn Chân Hữu thanh thản ngồi ở sô pha . Sau đó, Chân Hữu rót cho nàng chén nước lọc, nàng liền ngừng uống, uống đến lúc thừa giọt, Chân Hữu lại rót cho nàng chén, nàng lại uống cạn sạch, thời điểm Chân Hữu rót nước lần thứ ba, Tô Ma dám uống, bởi vì, muốn toilet. Ở nhà người ta toilet, Tô Ma nhát, vẫn chịu đựng, nhưng là, nhịn lâu liền đứng yên, cái mông hơi di động, nghĩ rằng: xem mắt xui xẻo này khi nào mới có thể chấm dứt a? Mà đại lời nào, nàng cũng nên ý tứ .
      Chân Hữu có chút hưng trí nhìn nàng di chuyển, hỏi: “Tô Ma ,em có phải hay thích khiêu vũ?”
      Tô Ma mặt còn chút máu liếc tên đầu sỏ, trong lòng oán thầm: “ nãi nãi muốn tiểu!” Nhưng là, nàng trăm triệu lần dám ra , Tô Ma liền sinh ra chuyện cà lăm trước mặt .
      Chân Hữu : “Tô Ma, em toilet soi gương , mắt em có vẻ tốt lắm!”
      Biết Chân Hữu là có ý , nhưng Tô Ma vẫn là kiên trì vào buồng vệ sinh, có biện pháp, nàng rất gấp a!
      Giải quyết vấn đề sinh lý xong, Tô Ma thoải mái ít, cười hì hì ra, trong phòng khách chỉ còn lại có Chân Hữu .
      Nàng vụng trộm liếc , trong lòng thầm tán thưởng: tên nam nhân này trưởng thành là nhìn rất được!
      Chân Hữu mày rậm mắt to, đoan đoan chính chính , cái đầu cũng cao, chừng 1 mét 85.
      Tô ma trong lòng như con thỏ thăm dò,tim đập bịch bịch.
      Chân Hữu chính là nhìn Tô Ma lời nào, ánh mắt kia giống như đánh giá món đồ hàng hóa. khí có chút xấu hổ, Tô Ma liền lấy hết dũng khí, rầm rì : “Em . . . . . . Em, là . . . . . Tô Ma! tên gì. . . . . . Tên?”
      Chân Hữu nhíu nhíu mày, dùng thanh hùng hậu câu: “ là Chân Phi Tả!” ( S : trêu chị , tên Chân phải J , phi tả là phải bên trái =D)
      Tô Ma ngẩn người, lần đầu tiên ngẩng đầu, ngây thơ hỏi: “. . . . . . phải tên Chân Hữu sao?”
      Chân Hữu trịnh trọng gật đầu, đột nhiên cười rộ lên, “Biết sao em còn hỏi?”
      Thời điểm Chân Hữu cười loáng thoáng lộ ra má lúm đồng tiền cùng hàm răng trắng noãn, trông rất đẹp mắt, Tô Ma nhìn xem mà tim đập chậm nửa nhịp, vì thế, mặt của nàng đỏ hơn.
      Lúc đưa Tô Ma về nhà đại nàng, Chân Hữu : “Tô Ma, lần sau chúng ta hẹn hò !”
      Tô Ma cho là mình nghe lầm, ngây ngốc miệng mở rộng, biết trả lời như thế nào.
      Chân Hữu nhân cơ hội chiếm tiện nghi của Tô Ma, môi ấm áp tiến đến bên môi Tô Ma, mang theo mùi vị thuốc lá thản nhiên , mạnh mẽ ngăn chận miệng của nàng. Tô Ma nhanh chóng cắn chặt răng, cự tuyệt xâm nhập của .
      Tô Ma dám kể với đại chuyện Chân Hữu hôn mình, chỉ Chân Hữu hình như lớn hơn mình rất nhiều, lần xem mắt này e là bất thành. Ai ngờ, đại lại : “ phải chỉ hơn sáu tuổi sao? Kia chỗ nào là lớn! . . . . . . Người ta Chân Hữu rất có bản lĩnh, du học lấy bằng tiến sĩ,tự mình mở công ty, có xe có nhà, đồng ý gặp mặt với cháu, là phá lệ rồi, cháu còn ngại?”
      Tô Ma dám thêm nữa, lập tức chạy trốn, “Cháu muốn thăm mẹ!” Ba Tô Ma sớm, sau đó mẹ tái giá, nàng theo đại mà lớn lên, Tô Ma thỉnh thoảng vẫn đến nhà mẹ ở mấy ngày, tuy thường xuyên. Mẹ già của Tô Ma : Tiểu Ma đứa này vẫn là thân với đại nó.
      Mẹ Tô Ma là giáo viên trung học, bà cầm bàn tay thiếu nữ trưởng thành trắng nõn của Tô Ma, tràn đầy cảm xúc : “Nữ nhân chung quy rồi phải lập gia đình, nếu gặp người có điều kiện tốt, cũng đừng chờ đợi, đại con hại con đâu!”
      Cứ như vậy, đến mấy ngày, Tô Ma bị đóng gói gửi trả nhà đại .
      Lần đầu tiên Tô Ma cùng Chân Hữu hẹn hò là ở quán cá phê gần đó, Tô Ma cực kỳ mất tự nhiên, Chân Hữu lại dương dương tự đắc.
      Sau đó, Tô Ma muốn ra về, hai người liền ra con đường lớn.
      ngang qua cái quán bán hoa quả khô , hai mắt Tô Ma tỏa sáng nhìn chằm chằm hạt dẻ người ta rang đường mà nuốt nước miếng, biểu nỡ qua. Như bình thường, nàng khẳng định phải mua về hai cân, về nhà cùng đại hai người vừa xem TV vừa ăn. Nhưng là ngày đó, nàng hẹn hò cùng Chân Hữu, sợ công khai mua ngần ấy hạt dẻ, khiến Chân Hữu chê cười.
      Có lẽ là Tô Ma biểu rất ràng, Chân Hữu khỏi cảm thấy buồn cười, rút bóp da lấy tiền lẻ, muốn mua cho nàng chút hạt dẻ ăn.
      Nhưng bình thường mang theo tiền mặt, đâu cũng quét thẻ, lục lọi nửa ngày, cũng tìm được đồng tiền mặt nào, đành phải hỏi Tô Ma: “Có thể hay cho mượn 10 đồng tiền?”
      Trước đó, mời nàng uống cà phê, Tô Ma cảm thấy rất mắc cỡ , tiện tay lấy đồng 50 , : “Cho luôn, cần trả!”
      Chân Hữu dùng đồng 50 ấy của Tô Ma mua hạt dẻ,xếp hàng gần nửa ngày, chen chúc đến đầu đầy mồ hôi, cuối cùng, ôm bọc lớn trở về đưa cho nàng : “Tìm chỗ nghỉ tạm, bóc cho em ăn.” biết tại sao, Chân Hữu những lời này Tô Ma lòng dạ hẹp hòi nhất thời tràn đầy cảm động.
      Ngày đó, bọn họ hẹn hò thành công cực kỳ. Vừa ăn hạt dẻ vừa tán gẫu “ Tam Quốc Diễn Nghĩa” , sau lại tán gẫu “ Tây Du kí” cùng “ Hồng Lâu Mộng”, tán gẫu Schopenhauer và Hegel, cuối cùng là Floyd.
      Chân Hữu : “Floyd mười phần là bệnh tâm thần!”
      Tô Ma cười: “Em thích ‘Giải đáp về các giấc mơ’ rất khoa học .” Nàng rốt cục dám biểu đạt ý nghĩ của chính mình trước mặt người lạ.
      Chân Hữu bĩu môi : “ tối hôm qua nằm mơ hôn em, em dùng khoa học giải đáp xem đây là ý tứ gì?”
      Tô Ma mặt nhất thời hồng hồng , nhai hạt dẻ rang đường kêu: “Chân Hữu nhàm chán!” Nhưng trong giọng lại là ngọt ngào .
      Tô Ma cùng Chân Hữu kết hôn có tia chớp, nhưng rất nhanh chóng . Mới quen hơn ba tháng, Chân Hữu hay dùng hoa tươi cùng chocolate bắt tâm hồn thiếu nữ của Tô Ma làm tù binh, cũng có thể tâm Tô Ma muốn nghiêng về phía Chân Hữu từ sớm. .
      Nhẫn kết hôn là đồ gia truyền , có bảo thạch, chỉ là kiểu hoa văn hiếm thấy , bao lại ngón tay mảnh khảnh của Tô Ma , lớn , vừa vặn. Chân Hữu cười hớ hớ : “Tổ tiên nhà chúng ta có con mắt tinh tường, chọn được cái nhẫn vừa tay em.” Tô Ma vuốt ve hoa văn tinh xảo mặt nhẫn, rốt cuộc là thích hay là thích.
      Hôn lễ tổ chức ở khách sạn Bắc Kinh, thân thích của Chân Hữu đến nhiều, ngược lại là bạn bè của Tô Ma đến góp vui , ngồi đầy năm cái bàn lớn. Mẹ Tô Ma cầm tay con , lau nước mắt, : “ tốt, về sau mẹ có thể yên tâm.”
      Hôn lễ xong, cũng kịp hưởng tuần trăng mật, bởi vì Chân Hữu phải làm.
      Tô Ma chuyển đến căn phòng lớn của Chân Hữu, hai người bắt đầu cuộc sống hôn nhân.
      Chuyên ngành đại học của Tô Ma là xã hội học, dầu thơm, nhưng lại thịnh hành, dưới tình huống thị trường kinh tế đình trệ, căn bản rất khó tìm việc. Vì kết hôn, ngay cả công việc duy nhất là làm thư ký cũng đánh mất.
      Chân Hữu khuyên nàng: “Quên , làm cũng sao, nuôi em!”
      Tô Ma cảm thấy lời này nghe qua rất đau khổ trong lòng, vẫn là an phận ở nhà làm nội trợ, khi thường dạo phố, mua chút vật dụng hàng ngày.
      Tô Ma dạo phố thích đến nơi nhiều người , bởi vì nhìn đoàn người chen chúc, chẳng những eo hẹp, còn khó hô hấp nữa.
      Thời điểm Tô Ma ở nhà mình, thích nuôi hoa cỏ, tưới nước, bón phân, cắt sửa đâu ra đấy.Ban công của Chân Hữu bị nàng sắp xếp thành rực rỡ sắc màu, hàng xóm mến mộ đến tìm Tô Ma học hỏi kinh nghiệm, hoa này trồng làm sao,hoa kia trồng thế nào. Thường xuyên qua lại, Tô Ma thành người làm vườn nổi danh khắp cư xá lân cận. Vì thế, Tô Ma thuê cái nhà mặt tiền cao cấp gần đó mở cửa hàng hoa.
      Giai đoạn đầu, Chân Hữu cho rằng nàng chỉ là nhất thời có hứng thú,nên cũng ngăn cản. Nhưng là sau đó, cửa hàng hoa làm ăn dần dần thịnh vượng, Tô Ma chính thức bận rộn , mới nghiêm túc phản đối: “Tô Ma, em đừng bán thứ hoa hoa cỏ cỏ này nữa , nếu quá nhàm chán dạo phố, nếu phòng tập thể dục rèn luyện thân thể cũng được.”
      Tô Ma cảm thấy như vậy tốt, vừa lãng phí tiền của, vừa có giá trị sáng tạo, cho nên, lần đầu tiên cùng Chân Hữu tranh luận: “Em thích như vậy!”
      Chân Hữu tiếp tục đề nghị: “Nếu , em học Piano? tìm người dạy cho em.”
      Tô Ma khựng lại, bình tĩnh nhìn Chân Hữu, bộ dáng như con chuột vô tội, thấp giọng : “ !”
      Tô Ma học Piano, phải bởi vì thích, mà bởi vì người dạy Chân Hữu đến chính là Giang Hàm Vũ.
      Giang Hàm Vũ cùng Chân Hữu là thanh mai trúc mã, mỗi lần báo viết Giang Hàm Vũ có buổi biểu diễn, Chân Hữu đều cổ vũ, dù là ở nước ngoài, cũng phải gấp gáp trở về, thân mật như vậy , người ngoài cảm thấy mờ ám … =.=
      Đương nhiên, Tô Ma thích nghe tin bát quái này nọ, nàng nghĩ, nếu quả có chuyện như vậy, Chân Hữu cho nàng biết .
      Chân Hữu coi Tô Ma cự tuyệt trở thành thói quen đùa giỡn, qua loa trấn an hai câu: “Được rồi, cửa hàng hoa của em đóng, chịu đền bù tiền tổn thất!” Tô Ma tranh luận nhát gan câu: “Cũng phải vấn đề tiền! Em. . . . . .”
      Nàng còn muốn cái khác,nhưng Chân Hữu chắn, lấp, bịt cái miệng của nàng: “Đừng lải nhải, có chuyện trọng yếu hơn chuyện này!” Chân Hữu hôn dọc theo gáy Tô Ma, môi nóng rực dừng ở nàng. Ngực nàng tỏa ra mùi thơm của hoa oải hương, dụ hoặc tiếp tục xuống sâu tìm tòi nghiên cứu, nhưng là, Chân Hữu lại dừng lại, phá hư phong cảnh hắt hơi cái.
      Tô Ma cho là cảm mạo, chạy nhanh tìm cái hòm thuốc, nàng nhớ lần trước đồng nghiệp Đường mua thuốc cảm mạo, nếu uống ngay hẳn là rất nhanh có thể khỏe lại.
      Chân Hữu nhìn bóng dáng Tô Ma bối rối bận rộn , thư thái cười, xoa cái mũi đánh cái ngáp, đối với phòng chứa đồ kêu: “Tô Ma, em nhanh chút trở về, muốn ôm em ngủ!”
      Hai người nằm ở giường, tay nắm tay ôm chặt đối phương, ấm áp. Tô Ma thầm nghĩ cả đời cứ như vậy cùng Chân Hữu tốt biết bao.
      Chuyện trọng yếu là gì , vứt đâu, ai cũng nhớ nữa .
      hôm giặt quần áo, Tô Ma ngửi thấy quần áo Chân Hữu có mùi nước hoa Dior , giá trị xa xỉ. Hôm đó Tô Ma vội đến cửa hàng hoa, có chuyện gì liền lật tạp chí, khi nhìn đến mục về Giang hàm Vũ, nữ nhân này rất thích các loại nước hoa, quần áo, nước hoa, nam nhân, thậm chí truyền thông còn đoán, Giang Hàm Vũ thích nam nhân tên Chân Hữu. Mà bây giờ quần áo (convert là quần áo trong) của Chân Hữu còn lưu lại mùi nước hoa mà nữ nhân kia thích. Tô Ma có chút phiền lòng, đem quần áo của Chân Hữu ném qua bên, vội vàng tới cửa hàng hoa.
      Đêm đó, Chân Hữu về nhà, Tô Ma lần đầu tiên có làm cơm.
      Bất quá, Chân Hữu cũng gì, dẫn nàng ăn bên ngoài, hai người mất bốn năm trăm đồng tiền, lại ăn được thoải mái. Tô Ma đau lòng số tiền kia, oán hận : “Quán ăn ra gì, sớm muộn rồi cũng đóng cửa!”
      Chân Hữu dự đoán được Tô Ma căm hận như vậy, vì để cho lòng nàng thoải mái chút, : “Đúng vậy a, bằng 1/1000 Tô Ma nhà ta làm.”
      Được tâng bốc, Tô Ma tâm tình tốt, kéo cánh tay Chân Hữu, : “Chồng, chúng ta về nhà làm cơm rang Dương Châu ăn , em vừa rồi chưa ăn no.”
      Chân Hữu bình thường chưa từng vào phòng bếp, nhưng là, hôm nay thấy Tô Ma tâm tình tốt, liền xung phong nhận việc quơ lấy tạp dề thay Tô Ma làm cơm rang Dương Châu.
      Tô Ma ở thư phòng lên mạng xem, nghe thấy điện thoại Chân Hữu reo liền khẩn trương đem vào cho , Chân Hữu liếc cái, lại cúp điện thoại, cầm di động nhét vào trong túi quần. Sau đó di động lại vang, Chân Hữu làm như nghe thấy. Tô Ma phẫn nộ đứng ở bên cạnh : “Nghe , vạn nhất có việc gấp sao!” Chân Hữu gì.
      Di động vẫn vang mãi dứt, qua lát, Chân Hữu tháo tạp dề quăng ra, với Tô Ma: “ ra ngoài , có lẽ về trễ.”
      Cơm rang trong chảo sắp được nhưng nàng quên chưa cho muối, nàng chỉ nhớ màn hình điện thoại của Chân Hữu lên hai chữ : Hàm Vũ.
      Tô Ma dùng cái thìa lớn xúc từng miếng,từng miếng đưa vào miệng, ăn trong lặng yên.
      Sau đó, Tô Ma trầm mặc , nàng còn với Chân Hữu những câu chuyện cười mạng nữa.
      Tuy rằng, sau này, Chân Hữu cũng có ý muốn giải thích với nàng, cùng Giang Hàm Vũ có quan hệ gì, Tô Ma nghe vậy nhưng chưa chắc tin, nàng chỉ như có như nhớ quần áo của Chân Hữu có mùi lạ, kia tuyệt đối phải mùi nàng thường dùng.
      Tô Ma từng hỏi qua Chân Hữu: “ tại sao lại muốn kết hôn với em?”
      Lúc ấy, Chân Hữu chỉ trả lời có lệ: “ bây giờ kết hôn, về sau sợ tìm thấy vợ.”
      Bất quá, Tô Ma đơn thuần cũng tin tưởng, bởi vì Chân Hữu chỉ có lớn lên đẹp trai, hơn nữa còn có tiền, nam nhân như vậy, sao lại sợ lấy được vợ.
      Cửa hàng hoa Tô Ma lần đầu tiên đóng cửa sớm, nàng ngồi xe công cộng vòng vo hơn phân nửa thành Bắc Kinh, tìm được công ty Chân Hữu , nàng muốn cùng Chân Hữu chuyện. Nếu người khác, nàng thấu tình đạt lý mà cùng ly hôn. Tuy rằng, nàng cũng thích Chân Hữu, nhưng là, nàng lại muốn bởi vì tồn tại của nàng phá hủy hạnh phúc của .
      Nàng với nhân viên ở quầy tiếp tân quan hệ của nàng cùng Chân Hữu, chỉ : “Tôi tìm Chân Hữu!”
      này đánh giá nàng nửa ngày, bĩu môi: “Chân tổng có thời gian!”
      Tô ma cũng gấp, dựa vào bàn chờ nơi tiếp khách, chờ là nhàm chán, tiện tay cầm tạp chí tài chính và kinh tế lật xem. Những người ra vào công ty, đều nhìn Tô Ma đoán già đoán non, xinh đẹp như vậy đợi ai?
      Sau đó, Tô Ma khát nước, muốn uống nước, lại cùng nhân viên lần: “Tôi tìm Chân Hữu!” nhân viên rốt cục lười biếng gọi cú điện thoại, giọng nũng nịu tức giận: “Chân tổng, có tìm ngài.”
      Tô Ma thở dài, tự dưng đối với điện thoại kêu: “Chân Phi Tả!”
      Đầu bên kia điện thoại nhất thời cắt đứt, sau đó, Chân Hữu bằng tốc độ nhanh nhất vọt từ lầu 6 xuống lầu 1, nhìn thấy Tô Ma.
      Chân Hữu hỏi: “Đến đây vì sao trực tiếp lên lầu?”
      Tô Ma chính là mỉm cười, hơi thấp đầu, tay cầm nước lọc rót cho nàng, “. .Em . . . Chính là ngang qua, . . . . . . ngang qua, vội!”
      Chân Hữu thông qua ánh mắt nàng biết được nàng muốn lại thôi, “Đây là làm sao vậy?”
      Tô Ma uống nước, lời đến miệng lại nuốt vào, nàng luyến tiếc cứ như vậy mất người đàn ông ở trước mắt, cần biết hay nàng, cứ như vậy tiến triển hơn, cho nên, chỉ có thể : “Chân Hữu, hôm nay tan tầm có về nhà ăn cơm ?”
      nhìn kỹ nàng, gật gật đầu, “Em quãng đường xa tới đây, chính là hỏi cái này?”
      Tô Ma nhàng cười, “Em. . . . . . . . . . . . Là ngang qua.”
      Về phần Tô Ma tại sao muốn cố ý ngang qua nơi đó, Chân Hữu cũng truy cứu.
      Ngày đó, Chân Hữu tâm tình tốt lắm, cơm tối ăn bát lớn. Nhưng là Tô Ma lại ăn được rất ít, nàng thủy chung suy nghĩ, Chân Hữu rốt cuộc nàng ?
      Hôm sinh nhật Tô Ma, Chân Hữu ở công ty gọi điện về, : “ tặng em quà sinh nhật?”
      Tô Ma vốn tưởng rằng Chân Hữu tặng nàng con mèo hoặc con chó, bởi vì nàng qua với nàng thích nuôi vật cọng lông mượt mà bên người, nhưng là, Chân Hữu tặng nàng ô tô, còn muốn 4S chọn.
      Tô Ma có hưng trí, ngượng ngùng theo phía sau Chân Hữu, hỏi: “Xe có ích lợi gì?”
      Chân Hữu để ý tới nàng, chỉ lo chuyên tâm nhìn xe, sau khi chọn được , đối Tô Ma : “Em lên thử xem, ngồi thoải mái ?”
      Tô Ma tình nguyện sải bước , đông sờ sờ, tây nhìn nhìn, cũng nhìn ra chỗ nào tốt xấu.
      Hướng dẫn viên bên cạnh thấy bộ dáng Tô Ma như vậy, vụng trộm cười ngừng, hỏi: “Chân phu nhân, đây là loại xe đời mới có tốc độ nhanh nhất , còn hài lòng?”
      Tô Ma có khái niệm xe hơi, như lọt vào trong sương mù hỏi: “Cái gì là đời mới nhất? Tôi vừa kiểm tra rồi, dưới lòng bàn chân phải là có ba cái miếng sắt , xe này vì sao thiếu tấm?”
      Hướng dẫn viên cười to, vừa định giải thích cho nàng, lại bị Chân Hữu gọi vào bên.
      Chân Hữu thực nghiêm túc với Tô Ma: “Làm ơn , em có điểm thưởng thức được ?” Kia bộ dạng chỉ tiếc rèn sắt thành thép làm cho tự tôn nho của Tô Ma bị đả thương. Nàng tự nhận mình đối xe cộ hiểu biết nhiều, nhưng là, Chân Hữu cũng nghiêm trọng như vậy với nàng.
      Tô ma nhớ tới lúc trước cùng Thẩm Cao xem qua chiếc xe, Thẩm Cao mỗi ngày bởi vì nàng ngu xuẩn mắc những sai lầm nho mà cười ngửa tới ngửa lui. Xem nàng ngồi cạnh cẩn thận nghiên cứu ly hợp, phanh, chân ga, Thẩm Cao : “Tô Ma ,em thực hậu đậu, mỗi ngày đều khiến vui vẻ!” Nàng còn nhớ Thẩm Cao hay kêu nàng “Tô Ma vui vẻ” , mang theo nồng đậm cùng sủng nịch, giống như thanh kẹo ngọt tỏa hương thơm.
      Đây là lần đầu tiên sau khi kết hôn Tô Ma nhớ tới Thẩm Cao.

      Phi Tả muốn ly hôn

      Bichsongcac.wordpress.com

      Tô Ma trở nên trầm mặc, thích về nhà, thích chuyện, Chân Hữu so với ai khác thấy ràng hơn cả, chính là hiểu được nàng như vậy rốt cuộc là vì sao. nghĩ chắc nàng mình ra vào, khả năng rất tịch mịch rồi, dù sao vì công việc của nên ít có thời gian chơi với nàng , cho nên liền đón mẹ già từ nước ngoài về làm bạn với nàng.



      Chân Hữu : “Tô Ma, mẹ đến đây, em nên ít cửa hàng hoa , cùng mẹ chuyện nhiều chút.”

      Tô Ma tuy rằng từ đến lớn cùng sống với nhau, nhưng là đứa hiếu thuận, vừa nghe mẹ chồng chưa từng gặp mặt muốn tới, trong lòng nhảy nhót thôi, bên trong bên ngoài thu xếp tinh tươm, chờ lão phật gia đến.

      Lão phật gia nhà Chân Hữu cũng phải là người bình thường, nhớ ngày đó là tiểu thư nhà giàu, cầm kỳ thi họa, lễ nghi phiền phức, giỏi, biết.

      Ngày đầu tiên đến, Chân Hữu muốn mang cả nhà ra ngoài ăn cơm, lại bị lão phật gia cự tuyệt: “Mẹ muốn nếm thử tay nghề con dâu, ăn ở nhà !” Tô Ma cũng hiểu được ăn ở nhà càng thoải mái, vì thế đồng ý: “Đúng vậy a, đồ ăn bên ngoài thể bằng chính mình tự tay nấu?” Nhưng là, bữa cơm còn chưa ăn , Tô Ma liền thầm kêu khổ .

      Lão phật gia đầu tiên là phê bình đồ ăn làm mặn, hợp khẩu vị, tiếp theo lại phê bình Tô Ma hiểu lễ nghi ăn uống, “Trưởng bối hề động đũa, tiểu bối sao có thể ăn trước đâu?” Tô Ma ủy khuất nhìn Chân Hữu, hi vọng hỗ trợ giúp nàng, nhưng là, Chân Hữu bất động thanh sắc đẩy đĩa rau cho mẹ già.

      Đương nhiên, Chân Hữu phải thấy Tô Ma xấu hổ, lúc cơm nước xong xuôi , Chân Hữu tiến đến phía sau nàng, ôm hông nàng, : “Mẹ là soi mói chút, nhưng tuyệt đối là người tốt, ở cùng lâu phát ra thôi.”

      Từ ngày Chân lão phật gia đến đây, Giang Hàm Vũ cũng bắt đầu thường xuyên ghé thăm.

      Giang Hàm Vũ rất được lão phật gia chào đón, có khi tán gẫu hơn nửa ngày, Tô Ma phụ trách nấu cơm cho bọn họ. Có lúc Giang đại văn nghệ sĩ có buổi biểu diễn, liền ngủ lại Chân gia.

      Chân Hữu gặp Giang Hàm Vũ hưng phấn, cùng các nàng chuyện phiếm, mà Tô Ma lại chen miệng vào lọt,chỉ có thể giúp các nàng rót nước trà.Có đôi khi, Tô Ma buồn bực nên chúc ngủ ngon trước,rồi trở về phòng ngủ.

      Thường thường lúc Chân Hữu về phòng , Tô Ma muốn ngủ say, nhưng luôn luôn có biện pháp đánh thức nàng, mời nàng bồi cùng nhau mây mưa. Tô Ma thích mùi nước hoa lạ người Chân Hữu,cho nên đối với lửng lơ con cá vàng, giống nhiệt tình lúc mới tân hôn, Chân Hữu bực mình, động tác đối với nàng thương tiếc, thậm chí có vài phần thô bạo.

      Tô Ma cảm thấy hết thảy giống với lúc trước, có gì đó lặng lẽ biến đổi, ngay cả dấu vết cũng tìm thấy. Cửa hàng hoa lại kinh doanh trở lại,nhưng có chút thảm đạm, mắt thấy nghiệp của mình sắp lụi bại, Tô Ma thực đau lòng.

      Tô Ma từng qua với Chân Hữu: “Nên để mẹ trở về , bà cũng muốn có cuộc sống của mình.”

      Chân Hữu chấp nhận: “Để mẹ bồi cùng em , bà ấy đến đây phải hết thảy đều rất tốt sao?”

      Tô Ma muốn tốt, tốt, nàng cảm giác tệ hết chịu rồi, nhưng là, lại thở dài, gì cả.

      Lão phật gia ngẫu nhiên cùng Tô Ma chuyện phiếm, chuyện đều là Chân Hữu cùng Hàm Vũ như thế nào như thế nào. . . . . . Tô Ma nhịn được hỏi: “Chân Hữu tại sao cùng Hàm Vũ kết hôn?”

      Lão phật gia rũ cụp mí mắt, thản nhiên : “Bọn chúng từng đính hôn , nếu phải là do nghiệp của Hàm Vũ, hai đứa có con.”

      Những lời này Tô Ma nhớ trong khoảng thời gian dài, nguyên lai, đôi thanh mai trúc mã thiếu chút nữa thành vợ chồng! Như vậy, nàng tính cái gì đâu?

      Sau đó, nàng vẫn có hỏi qua Chân Hữu vấn đề này, phải là muốn hỏi, chỉ là sợ đáp án như nàng mong muốn, ngược lại còn tăng thêm phiền não.

      Bên ngoài trời mưa to, Giang Hàm Vu lại ở trong thư phòng Chân gia cùng lão phật gia đánh đàn chuyện phiếm, Tô Ma cảm giác mình giống người ngoài, vì thế, cầm ô, ra cửa hàng hoa. Tiết trời như vậy, cửa hàng khẳng định làm ăn được gì, nàng vốn là muốn tìm chỗ hít thở khí mà thôi.

      Rồi tình cờ, tại thời điểm này, Thẩm Cao vốn ở bên bờ kia đại dương lại xuất , chật vật ướt nhẹp, đứng ở trước mặt nàng : “Tiết trời chết tiệt. . . . . . Tiểu thư, tôi có thể tránh mưa ? . . . . . .”

      Hai cặp mắt đều nhìn chằm chằm đánh giá đối phương, khí chung quanh ẩm thấp thanh lương nhất thời dâng lên sóng nhiệt. Vẫn là Thẩm Cao trước, trong giọng tràn ngập khó tin cùng kinh hỉ: “Tô Ma, tại sao là em?”

      Trong tay Tô Ma là bông hồng trắng chuẩn bị được cắt sửa, vừa rồi bị gai đâm vào, đầu ngón tay chảy máu, giọt mân côi mặt cánh hoa biến thành loại kinh diễm khó có thể hình dung , nàng si ngốc cắn ngón tay, cho là mình nằm mơ, bằng như thế nào dưới ban ngày ban mặt lại gặp Thẩm Cao?

      Thẩm Cao : “Tô Ma, trở về tìm em!”

      Tô Ma cẩn thận đem hoa hồng trắng thả lại vào bình, giọng : “Em kết hôn, cùng Chân Hữu.” Nàng biết vì sao Chân Hữu muốn nhắc tới
      Thẩm Cao, cho rằng với Thẩm Cao hoàn toàn nên có quan hệ.

      Thẩm Cao hết hi vọng, có vài phần xúc động: “Kết hôn thế nào? Chỉ cần em nguyện ý, vẫn có thể ly hôn a!”

      Quốc gia có cưỡng chế quy định thể ly hôn, nhưng Tô Ma muốn, vừa nghĩ tới phải rời khỏi Chân Hữu, nàng thậm chí có chút nỡ.

      Tô Ma ở cửa hàng hoa đến khuya, Thẩm Cao rồi, mưa cũng ngừng, nàng mới nhớ tới về nhà.

      Trong nhà, Chân Hữu sốt ruột lòng như lửa đốt, trễ thế này, Tô Ma còn về nhà, có thể chỗ nào?

      Bảo nàng mua di động, nàng lại vô dụng chịu mang, điện thoại ở cửa hàng hoa gọi nhiều lần, có ai tiếp.

      Chân Hữu đốt điếu thuốc, ở ban công hút thuốc. nghĩ, Tô Ma có phải hay buồn bực? Nhưng là, đâu có làm sai cái gì! Nàng thích hoa cỏ, đồng ý cho nàng trồng hoa cỏ, cứ việc dị ứng với phấn hoa, nàng thích nơi đông người, giúp nàng mua chiếc xe, để nàng cần phải chen chúc giao thông công cộng, nàng nếu tịch mịch nhàm chán, phải là rước mẹ già về cùng nàng làm bạn?

      Chân Hữu nghĩ ra, Tô Ma còn có cái gì hài lòng ?

      Chiếc xe tặng vẫn còn trong ga-ra, Tô Ma căn bản ít khi dùng. Chân Hữu lại nghĩ, như vậy cũng tốt, đỡ phải lo lắng, Tô Ma có khiếu thưởng thức máy móc, vạn nhất xảy ra chuyện gì, đau lòng.

      Tô Ma. Trong đầu Chân Hữu tất cả đều là bóng dáng của Tô Ma, mà cái người thương nhớ vẫn chưa xuất đầu lộ diện.

      Chân Hữu nghĩ chờ Tô Ma trở về, nhất định hảo hảo chỉnh nàng phen, yên vô ích để người ta thay nàng lo lắng!

      Hàm Vũ cùng mẹ ở phòng khách xem VCD —— opers “ Turandot” , nếu là thường ngày, nhất định pha cà phê, cùng bọn họ thưởng thức, nhưng bây giờ, Chân Hữu có lòng dạ nào làm vậy.

      Chuông cửa vang, Chân Hữu lập tức chạy ra mở cửa, nhưng ngoài cửa là công nhân đưa nước. Chân Hữu chỉ chỗ cho người ta đặt, lại tìm thấy tấm phiếu nước, cũng may đưa người đưa nước có quen biết Tô Ma, : “Chân phu nhân bình thường đều đặt ở trong ngăn kéo bàn trà .”

      Chân Hữu thanh toán tiền nước, trong lòng có chút buồn phiền, chuyện trong nhà cho tới bây giờ chưa quan tâm qua, đều là Tô Ma lo liệu, Tô Ma buồn bực, khả năng, là trách làm chồng đủ quan tâm !

      Chân Hữu lại muốn: chờ Tô Ma trở về, muốn đầu tiên hướng nàng câu : Em vất vả rồi ! mỗi ngày đều đối với công nhân viên , lại cùng người thân cận nhất giãi bày.

      Hàm Vũ ầm ỹ kêu mệt nhọc, phải về nhà ngủ, Chân mẹ : “Đứa này, cũng phải người ngoài, ngủ lại đây !”

      Chân Hữu có chút khó chịu, lấy chìa khóa xe : “ đưa em về!” Kỳ , là muốn thuận tiện xuống lầu nhìn xem Tô Ma trở về chưa.

      Tô ma sớm ngồi ở trong hành lang muốn về nhà. là bởi vì lúc trước nhìn thấy Thẩm Cao, tâm tình kích động, cảm xúc có chút phập phồng, hai là Chân lão phật gia xem ra tình bất định chỉ có khi đối mặt Chân Hữu cùng Tô Ma mới lộ ra nụ cười, nếu mình đối mặt nàng, liền dạ xoa hơn, ba là chịu được mùi nước hoa giống của Giang Hàm Vũ người .

      trễ thế này, lại còn có người lại? Tô Ma kinh ngạc ngẩng đầu nhìn lại, lại nhìn thấy Chân Hữu cùng Giang Hàm Vũ. Giang Hàm Vũ ôm khuỷu tay Chân Hữu, vừa vừa chuyện: “Chân Hữu, ly hôn , em gả cho !”

      Trong hành lang ánh sáng tốt, bọn họ ở tầng khác căn bản nhìn ra Tô Ma, mà Tô Ma lại có thể thấy bọn họ ràng.

      Chân Hữu từ chối cho ý kiến, Giang Hàm Vũ tiếp: “Chân Hữu, chúng ta nhau sâu đậm như vậy! . . . . . .”

      Tô Ma muốn đứng lên nhường đường cho bọn họ, có lẽ đứng lên quá mạnh, đột nhiên cảm thấy trước mắt trận mơ hồ, mắt thấy mặt đất.

      Chân Hữu tay mắt lanh lẹ, nâng eo thon của nàng, tay kéo nàng vào trong lòng, mắng: “Tô Ma, chết tiệt, em ở chỗ này làm gì đó?”

      Tô Ma muốn giải thích, nhưng là, mở miệng chỉ có thể lắp bắp, “Em. . . . . .Em, liền. . . . . . ở , ở lại. . . . . .”

      ~ ~ ~

      Tô Ma nghĩ ra, vì sao Chân Hữu nổi nóng như vậy? Nàng ly hôn, ràng là suy nghĩ cho cùng Giang Hàm Vũ.

      Tô Ma rốt cục hạ quyết tâm: Vì ,cũng vì nàng, cho nên, nàng muốn trả tự do cho .

      Chân Hữu lạnh lùng nhìn chằm chằm nàng : “Tô Ma, em là nữ nhân tim phổi sao, em dựa vào cái gì đòi ly hôn với ? Em còn muốn cố tình gây đến lúc nào đây?”

      Tô Ma cà lăm , lại còn ra lời, chỉ có thể nghe nhiệt tình quở trách.

      Chân Hữu cùng Tô Ma chiến tranh lạnh, đối với nàng hờ hững. Chân lão phật gia lại rất vui vẻ, thừa dịp Chân Hữu ở nhà, cùng Tô Ma : “Có bản lĩnh khiến Chân Hữu tức giận thành như vậy, cũng dễ dàng, mẹ xem, hai người các con hôn nhân over rồi!” Lão phật gia di dân sớm,nên tiếng rất lưu loát.

      Tô Ma nghẹn ngào, ấp a ấp úng : “Con cũng over rồi a!”

      nhiều ngày, Thẩm Cao thường xuyên đến cửa hàng hoa của Tô Ma ngẩn ngơ, cái gì cũng , chính là nhìn Tô Ma bận rộn cắt sửa hoa cỏ, có khi ngẫu nhiên đưa nàng cái kéo, dây thừng . Có khách quen nhìn Tô Ma hỏi: “Chân phu nhân, cửa hàng thuê nhân viên?” Tô Ma ngượng ngùng lắc đầu, khó xử nhìn Thẩm Cao, sau đó đóng cửa tiệm, bồi trà nghệ quán “Danh Lưu”.

      Thẩm Cao : “ biết Chân Hữu, cũng biết Giang Hàm Vũ, Tô Ma, chỉ cần câu của em, liền mang em !”

      Tô Ma chậm rãi uống trà, uống ngụm lớn.

      Thế giới này lớn như vậy, muốn gặp thực dễ dàng, huống chi vẫn còn người có tâm.

      Chân Hữu nhìn hai người bọn họ ngồi sóng đôi ngắm mặt trời lặn, mới biết được nàng tại sao muốn ly hôn?

      Nhưng là, dựa vào cái gì muốn thoái nhượng?

      Về nhà, Chân Hữu cố ý đem Tô Ma ngăn ở trong phòng ngủ : “Tô Ma, đừng suy nghĩ, dễ dàng như vậy!”

      Tô Ma cũng chuyện, im lặng dọn dẹp phòng ở, mấy ngày này, chủ nằm, khách nằm, sàng đan trong thư phòng cùng quần áo bẩn cộng lại đủ cho nàng mệt nhọc ngày.

      Chân Hữu nhìn nàng giơ tay lột vỏ chăn, mới phát nàng cư nhiên mang nhẫn cưới. Chân Hữu nổi giận, cầm tay bé của nàng : “Tô Ma, nhẫn đâu? Em đây là ý gì?”

      Tô Ma bị nắm đau, tự giác dừng lại, vuốt ve ngón tay của mình, nguyên lai đốt ngón tay mảnh khảnh bởi vì làm việc nhà mà trở nên thô kệch, rốt cuộc đeo nổi vật quan trọng kia, vì thế, nàng tìm sợi dây hồng, xâu nó đeo cổ.

      Chân Hữu nhưng vẫn chú ý. Kỳ , muốn chú ý cũng khó. Từ lúc Chân lão phật gia đến đây, bọn họ căn bản cùng tắm rửa. Mà bình thường, nàng sớm ngủ, thời điểm trở về , nhẫn muốn nằm ở trong hộp trang sức.

      Chân Hữu bị Tô Ma trầm mặc bất động thanh sắc chọc giận, càng thêm tăng lực đạo: “Tô Ma, tôi muốn giết !”

      Đến lúc này, cứ việc thân thể cùng trái tim đều đau đớn, nhưng là, Tô Ma khóc cũng náo loạn.

      Bởi vì, nàng hoàn toàn ngu muội rồi.

      Tô Ma như thế nào cũng nghĩ thông, Chân Hữu vì sao ly hôn.

      người sao với người còn lại nhiều hơn

      Bichsongcac.wordpress.com

      Vốn vợ chồng son náo loạn chút ít mâu thuẫn, có chút ít hiểu lầm, rất phù hợp thẩm mỹ đại chúng , dù sao có gì thương tổn cùng tổn thất. Nhưng là, vấn đề khuếch đại, mâu thuẫn gia đình biến thành mâu thuẫn quốc tế. Về phần nguyên nhân rối rắm , đơn giản bởi vì Chân lão Phật gia cùng Thẩm Cao nhúng tay vào.



      Ngày đó, Thẩm Cao đưa Tô Ma về nhà, bị Chân lão Phật gia nhìn thấy, vì thế, lão phật gia bắt đầu truy vấn nguyên nhân Thẩm Cao đến đây? Tô Ma giải thích nửa ngày cũng , khiến đầu đề câu chuyện ở trong tay người ta. Lão phật gia kết luận là: “Nếu có ngoại tình, hôn nhân của cùng Chân Hữu còn ý nghĩa gì nữa?”

      Tô Ma chưa từng nghĩ tới”Ngoại tình” , cho dù là tình nhân cũ Thẩm Cao, bọn họ vẫn giữ vững khoảng cách nhất định. Nhưng là, Chân Hữu ngoại tình, còn tuyên bố là Giang Hàm Vũ. Trong lòng nàng ủy khuất, thầm hạ quyết tâm: ly hôn!

      Tô Ma ấp úng cùng Chân Hữu : “Ly hôn ! Cái kia. . . . . . Em cần. . . . . . phí chu cấp!” Những lời này ra thực cố hết sức, Tô Ma phát lòng bàn tay mồ hôi chảy ròng ròng , có chút mát mẻ.

      Bị nàng ầm ỹ phiền phức, Chân Hữu đem nàng đẩy khỏi thư phòng, sau đó “ bang” tiếng khóa cửa. Thẳng đến khi Giang Hàm Vũ đến, mới từ trong thư phòng ra, dường như cái gì cũng chưa từng phát sinh, cùng nàng ở phòng khách chuyện phiếm.

      Tô Ma đứng xa xa nhìn, muốn giúp bọn họ châm trà, sau lại, tâm phiền ý loạn, thay quần áo muốn cửa hàng hoa tìm thanh tịnh.

      Giang Hàm Vũ cao hứng, : “Tô Ma chăm chỉ, Chủ nhật cũng nghỉ ngơi.”

      Tô Ma cố lấy dũng khí, liếc nàng cái, nghĩ rằng, người nào giống ngươi mạng tốt như vậy, chiếm lấy chồng người ta còn châm chọc?

      Thời điểm Tô Ma ra đến cửa, Chân Hữu kêu nàng tiếng: “ cùng em !”

      Tô Ma lắc đầu, chịu. Nàng biết Chân Hữu chú trọng thân phận cùng mặt mũi, để cho thân phận cao sang như vậy hỗ trợ quản lí cửa hàng hoa, bằng giết còn thống khoái hơn. Lúc cửa hàng hoa của nàng khai trương, cũng mời qua, chỉ chịu đứng ở đằng xa nhìn, cũng xuống tay giúp nàng đẩy bồn cảnh. Cho nên, Tô Ma cũng hết hy vọng, , nàng ngược lại thoải mái.

      Nếu Chân gia lão phật gia nhảy ra câu kia, tin tưởng cũng có vấn đề, nhưng là, người ta dù sao kiến thức rộng rãi, biết đổ dầu vào lửa là gì , có thể kíp nổ dạng thuốc nổ nào. Nàng mỉm cười đối Tô Ma : “Tiểu tử từ Canada trở về hẳn là ở cửa hàng hoa chờ chứ?”

      Tô Ma cắn môi, ngây ngốc nhìn Chân Hữu vẻ mặt hắc tuyến , biết nên đáp như thế nào.

      Chân Hữu đoán chừng là giận điên lên, cầm lấy bộ đồ trà bàn hướng tường ném tới, trước mặt Giang Hàm Vũ cùng mẹ già, mắng Tô Ma: “Chết tiệt, rốt cuộc muốn làm gì? Lão Tử(=D] , đểu quá đấy) còn chưa có chết đâu.”

      Bộ đồ trà bằng sứ tinh xảo màu trắng chạm vào tường, nhất thời biến thành mảnh , có vài miếng bắn tung tóe đến người Tô Ma, cắt ra miệng vết thương lớn , máu liền theo cánh tay cùng chân giọt, nhìn thấy màu huyết đỏ thẫm ghê người thân thể Tô Ma, khí có chút quỷ dị.

      Tô Ma cho tới bây giờ chưa thấy qua trận chiến nào như vậy , càng chịu qua kinh hách như vậy , nhất thời, trái tim , như ốc sên lùi vào trong vỏ, dám trở ra.

      Chờ Chân Hữu kịp phản ứng Tô Ma bị thương, thời điểm giúp nàng cầm máu , nàng lại ôm chặt cánh tay của mình, chịu liếc cái. Chân Hữu đột nhiên nhớ tới, Floyd bị thành bệnh tâm thần từng qua, cơ thể người có dáng điệu như vậy, là ý tứ muốn cự tuyệt.

      Tô Ma cự tuyệt ràng như vậy, làm cho Chân Hữu biết làm sao . Nàng cùng chuyện, trốn tránh khắp nơi, thậm chí ngay cả buổi tối ngủ cái giường, nàng đều đem mình bao bọc kín, gắt gao nằm sát rìa giường , giống trước kia, những khi sợ lạnh thường chủ động núp ở trong lồng ngực của .

      Chân Hữu cảm thấy cuộc sống như vậy mệt chết , ban ngày làm công ty rất nhiều chuyện đủ cho vất vả, thầm nghĩ đêm về nhà ôm vợ an an ổn ổn hưởng thụ ấm áp lát, nhưng là bây giờ, chuyện đó lại thành hy vọng xa vời.

      Hôn nhân, rốt cuộc làm sao vậy?

      Là ai sai lầm rồi? Lại sai ở đâu?( S :2 chị đều sai)

      Chân Hữu cũng cảm giác được hết thảy bình thường .

      Chân gia lão phật gia còn dứt Tô Ma là tốt khiến Chân Hữu thực phiền, liền hai câu bịt miệng mẹ già: ” Hôn nhân con của mẹ cũng sắp bị hủy, làm sao mẹ có thể như vậy?”

      Lão phật gia cũng nổi giận, “Ly hôn ly hôn, sợ cái gì? Còn muốn để cho Giang Hàm Vũ chờ con đến lúc nào?” ( S : bà mẹ đáng ghét , nhưng mà chưa ghét bằng bà mẹ trong ‘mẹ chồng ăn thịt cả nhà nàng dâu’ )

      “Con cùng Hàm Vũ vốn phải như mẹ nghĩ.” Chân Hữu có chút vội vã: “Mẹ có phải hay gì đó với Tô Ma?” Từ khi Tô Ma kiên quyết đưa ra ly hôn, Chân Hữu có điểm thần hồn nát thần tính. Quan hệ của cùng Hàm Vũ sớm cùng Tô Ma giải thích qua, nhưng là, nàng căn bản muốn nghe. bọn họ từng nhau, bất quá sau đó, Hàm Vũ người khác, cảm thấy sao cả, hai người hảo tụ hảo tán, chia tay, vẫn đối xử tốt với Hàm Vũ, là vì coi nàng như muội muội, dù sao cùng nhau lớn lên từ , thân tình cũng nhiều.

      Chân Hữu hi vọng mẹ già hiểu được chuyện này, càng hy vọng Tô Ma cũng có thể hiểu được.

      Tô Ma như trước sớm nằm ngủ, người mang theo hương thơm Lavender, Chân Hữu cảm nhận nồng nồng, chống lại được mê hoặc thân thể nàng . chậm rãi ngang nhiên xông qua, chạm đến bộ vị mẫn cảm của nàng, Tô Ma bị kéo cả người khô nóng, tạm thời quên cuộc sống vụn vặt hỗn loạn , chỉ muốn làm lần nữa tiểu nữ nhân dưới thân . Tô Ma nghĩ, nếu quả ly hôn rồi, về sau khi hoài niệm , ít nhất còn có chút kỷ niệm mà nhớ lại.

      Nguyên tắc của Tô Ma: Khi nàng còn là Chân phu nhân, nàng như trước mỗi ngày ngại phiền toái thu dọn nhà cửa, sau đó cửa hàng hoa cho hết thời gian. Về phần Chân gia lão phật gia, nàng muốn trêu chọc, cũng thể trêu vào.

      Có lẽ, là nhìn ra nàng quyết tâm kiên định muốn ly hôn , Chân mẫu thái độ ngược lại khác thường, đối với nàng hữu hảo , ngẫu nhiên giúp nàng thu thập chút thư phòng , phòng khách. Tô Ma sợ nàng mệt , mỗi lần nhìn thấy đều khách khí cự tuyệt hảo ý của nàng.

      Chân Hữu là nam nhân tốt, tuy rằng bận việc, nhưng cơ bản mỗi ngày đều về nhà. về nhà chuyện đầu tiên chính là xem Tô Ma có nhà hay , có rất nhiều lần, nàng về trễ hơn , lo lắng, lại thể ràng buộc tự do của nàng. Giữa vợ chồng cẩn thận, cẩn thận, cuối cùng còn có thể miễn cưỡng duy trì, sợ chính mình làm tới, Tô Ma càng cách xa mà thôi.

      Tô Ma tham luyến cùng Chân Hữu ở chung chỗ, trước ngày kỷ niệm kết hôn, cũng nhắc lại chuyện ly hôn. Nàng nghĩ, hôn nhân vỡ sớm hay muộn cũng như nhau, chung quy muộn cũng tốt. Nếu Giang Hàm Vũ sốt ruột mơ ước ngai vàng Chân phu nhân , vậy cũng có biện pháp, để nàng chờ lâu mấy ngày cũng được.

      Kỷ niệm ngày cưới, Chân Hữu mang theo Tô Ma ra ngoại ô chơi hai ngày. Nhưng là, Tô Ma cảm giác cả người vô lực, lười di chuyển, vừa nghĩ tới muốn ly hôn, lại vui vẻ thêm, vì thế, chuyến chơi biến thành hai người ngồi trong phòng khách , mắt to trừng mắt .

      Tô Ma xin lỗi, : “Em vốn, tưởng. . . . . . tưởng, cùng nhau. . . . . . Cùng nhau qua, cái….ngày kỷ niệm….khó quên.”

      Chân Hữu tuy có chút tiếc nuối, nhưng vẫn là an ủi nàng : “ có chuyện gì, lần sau còn có cơ hội.”

      Tô Ma chỉ có thể thương tâm nghĩ, là có cơ hội, nhưng phải nàng cùng .

      Qua ngày kỷ niệm, Tô Ma luôn hỗn loạn buồn ngủ,ban ngày mà vẫn mở mắt ra.

      Chân Hữu sợ nàng bị bệnh, : “Tô Ma, nếu em theo mẹ Los Angeles ở thời gian ? Nơi đó khí hậu rất tốt.” ( S : ơi , thế cái bệnh viện để làm gì)

      Tô Ma đáng thương lắc đầu, lời nào, nàng chỗ nào cũng muốn , thầm nghĩ ở bên cạnh , nhưng là, phỏng chừng thể, bởi vì, vị trí này sớm có những người khác xếp hàng chờ rồi. Tô Ma vẫn là câu kia: “Chân Hữu, ly hôn .”

      Chân Hữu nghĩ tới nàng lại chuyện này, còn đoạn tuyệt như vậy.

      Có lẽ, nàng còn Thẩm Cao. có lý do cho nàng , dù sao, luyến tiếc nàng hạnh phúc.

      Chân Hữu mất cố gắng rất lớn mới ra chưa: “Được!” Nguyên lai cà lăm ,câu này lại trôi chảy như vậy.

      Tô Ma : “Chân Hữu, trước khi gặp , em vẫn có thể nuôi sống chính mình.”

      Chân Hữu ý kiến bất đồng: “Tô Ma, đành lòng cho em công bỏ ?” Nếu tim của còn sống, khẳng định sớm loang lổ vết máu rồi, chỗ nào còn có thể có nhẫn hoặc đành lòng? cảm thấy nếu Tô Ma rồi, nhân sinh của khẳng định cách nào đầy đủ nữa, còn cần trái tim làm gì?

      Tô Ma đau lòng kém Chân Hữu, nàng mơ hồ nhớ lại chi tiết trước đây lâu , Chân Hữu lôi kéo tay nàng : “Gả cho , cả đời này đối tốt với em!” Nhưng là, cả đời quá dài, bọn họ mới vừa phần ngàn vạn, chia cách .

      Chân Hữu : “Tô Ma, trước đây lâu, còn mượn của em năm mươi đồng tiền, hôm nay ngay cả lợi tức nhất tịnh trả lại em .” ký cho nàng chi phiếu .

      Tô Ma nhìn con số này hoa cả mắt , đột nhiên khổ sở, chút sức lực ngăn trở trong lòng, dẫn tới trong dạ dày là trận quay cuồng.

      Ở trong đại sảnh phòng luật sư, Tô Ma nơi nơi tìm buồng vệ sinh, nàng muốn nôn.

      Thời điểm biết Tô Ma mang thai, Chân Hữu vô luận như thế nào cũng chịu ký giấy chứng nhận ly hôn. Chân Hữu : “Mang thai hài tử của ,Tô Ma em còn muốn gả cho ai?”

      Kỳ , Tô Ma có ý tái giá, nàng vốn định ly hôn sống mình.

      Thẩm Cao trở về Canada. Ngày đó, sống chết chịu , nhưng là, Tô Ma những lời này khiến thể ở lại.

      Tô Ma : “Người bị bỏ qua vĩnh viễn ở nguyên chỗ chờ , cũng phải kiện đồ vật, đường có thể trở về lấy. Thời điểm , em Chân Hữu rồi, bởi vì, cho em tên là Chân Phi Tả.” Lời cộc lốc…, có thể ngay cả đạo lý cũng thông, nhưng là, Thẩm Cao nghe ra ý tứ của Tô Ma, Tô Ma còn là “Tô Ma vui vẻ” của nữa.

      ~ ~ ~

      Mang thai vốn phải Tô Ma chờ mong , nhưng là, nó lại xảy ra. Làm nàng hề chuẩn bị, trở tay kịp. Chân Hữu lại thầm đắc chí, nghĩ, có đứa , Tô Ma lòng cùng hảo hảo sống với nhau chứ?

      Tô Ma là tiểu nữ nhân truyền thống , thích hợp nhất là giúp chồng dạy con, có đứa , nàng càng dịu dàng nhã nhặn lịch . Như vậy là có thể đem nàng ôm vào trong ngực, thương cả đời! Chân Hữu cảm tạ thời điểm lúc bé chào đời thôi.

      Nhưng là, tất cả mọi người xem thường quyết tâm của Tô Ma .

      Tô Ma nghĩ, thể bởi vì đứa này mà cản trở hạnh phúc của Chân Hữu a! Người vốn là Giang Hàm Vũ. (S : dời ơi , …. *vò đầu*)

      Tô Ma dũng cảm ưỡn ngực với mọi người: “Đứa cùng Chân Hữu có liên quan, cháu phụ trách nó .”

      Đại chỉ vào Tô Ma, tức giận đến thiếu chút nữa tắc thở, “Phụ trách cái rắm, chính cháu vẫn còn con nít.”

      Tô Ma nhanh chóng hạ khí thay đại co , “Cháu làm được! Tin tưởng cháu lần . . . . . . . Cho chúng cháu ly hôn .”

      Biểu tình kia của Tô Ma, kiên trì cầu xin, các thân thích ai cũng dám thêm nữa .

      Chân Hữu hỏi Tô Ma: “Thẩm Cao là ngoài ý muốn, nếu như xuất , hôn nhân này em sao có thể hài lòng?”

      Tô Ma cẩn thận suy nghĩ lâu, chua sót cười cười: “ rất vĩ đại, em rất bình thường, muốn phần tình hoa mỹ,còn em thầm nghĩ cùng gia đình củi gạo muối dư.”

      Chân Hữu suy nghĩ lâu vẫn nghĩ ra ý nghĩa, chỉ sâu nhìn chăm chú vào nàng: “Tô Ma,em gầy!”

      Chuyện ly hôn lại đột nhiên gác xuống, Tô Ma cảm thấy có lỗi. Tô Ma thường xuyên nghĩ: Chân Hữu nhất định rất khó xử , vì như vậy thể cùng nữ nhân ở cùng.

      Nàng vẫn như cũ ở trong căn phòng lớn của Chân Hữu, mỗi ngày vì việc làm ăn của cửa hàng bán hoa mà bận rộn.

      Chân Hữu thỉnh thoảng đến đón nàng về nhà. phải đến thư phòng ở, bởi vì Tô Ma : “Trước khi ly hôn, ở riêng là tất yếu .” ( S : triết lý : trước khi ly hôn phải ly thân )

      Chân Hữu đối với nàng thuyết pháp cười nhạt, bất quá vì lo lắng cục cưng trong bụng Tô Ma an toàn cùng khỏe mạnh, vẫn là nhịn…=.=

      Mà Chân Hữu cũng nghĩ: Tô Ma có thể vì gả được cho Thẩm Cao mà tiếc nuối hay ?

      Bọn họ đều muốn đối phương hạnh phúc, lại quên hỏi chính mình hạnh phúc hay hạnh phúc.

      Bọn họ đều muốn làm cho đối phương khoái hoạt, lại làm cho chính mình khổ sở.

      Bọn họ đều nghĩ ra rất nhiều thứ, lại quên cùng đối phương giãi bày.

      Thời điểm mang thai được hơn ba tháng, Tô Ma bệnh viện kiểm tra. Tình huống rất lạc quan, trái tim thai nhi phát triển kiện toàn, bác sĩ đề nghị Tô Ma phá thai.

      Chân Hữu nghe được tình hình, bỏ mặc buổi hẹn bàn chuyện làm ăn, lập tức lao tới bệnh viện. nắm chặt tay Tô Ma : “Đừng sợ, có bên cạnh.” Khi bác sĩ đứa bẩm sinh có chỗ thiếu hụt , Tô Ma vẫn chưa khóc, nhưng là, tại Chân Hữu ở bên cạnh nàng, nàng lại khóc.

      Tô Ma luyến tiếc cứ như vậy bỏ đứa bé, Chân Hữu liền làm công tác tư tưởng cho nàng, “Bảo bối hoàn chỉnh mà sinh hạ , chúng ta thống khổ, đứa cũng phải chịu tội, cần gì chứ? . . . . . . Chúng ta còn trẻ, về sau còn có cơ hội.”

      Nhưng là, Tô Ma cho biết: “ cơ hội, bác sĩ sau lần phẫu thuật phá thai này thể có con được nữa.”

      Chân Hữu suy tư chút: “ thể sinh con cũng sao, trong nhà có em bảo bối như vậy là đủ .”

      Thời điểm Tô Ma chuẩn bị phá thai, cả người run run. Tuy rằng bác sĩ cho nàng biết đau, nhưng là, nàng tin tưởng.

      Tô Ma từng bước hướng bàn mổ, phải tiêm lên bụng , mà nàng là bị tiêm trong lòng.

      Chân Hữu đứng ở bên ngoài thương tâm, nhưng là, giây sau, lại kêu Tô Ma, ôm chặt nàng : “Đứa bé này, sinh hạ ra , sợ nó có chỗ thiếu hụt, chỉ cần có thể có tia hi vọng , chúng ta cũng phải tranh thủ.”

      Tô Ma nghi hoặc Chân Hữu vì sao lại đột nhiên thay đổi, có phải hay vô duyên vô cớ mất đứa có chút đau lòng?

      Chân Hữu nhìn chằm chằm Tô Ma : “Chúng ta thể có đứa , sợ vạn nhất rời nhân thế trước em( S : *đập vai* cái này gở ), chỉ còn mình em chắc chắn đơn.” Nguyên lai, là nghĩ về lâu về dài! Sinh mệnh của , sớm lập kế hoạch trong tương lai của nàng.

      Tô Ma nhịn được nước mắt, khóc ướt cả tây phục của Chân Hữu.

      Tô Ma hỏi: “Chân Phi Tả, cho tới bây giờ chưa từng em?”

      Chân Hữu cau chặt lông mày: “ nghĩ hôn nhân chính là lời hứa hẹn đó.”

      “Hôn nhân của chúng ta thiếu chút nữa có!”

      Chân Hữu hôn nàng: “Có hay có đều là bởi vì em!”

      Có khi hôn nhân tan rã phải vì , mà là bởi vì đối phương so với người còn lại còn nhiều hơn.

      ~Hoàn~

    3. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :