1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Tôi không hợp yêu đương - Bản Lật Tử 60C+6NT (full+ebook)

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Matcha2604

      Matcha2604 Well-Known Member

      Bài viết:
      582
      Được thích:
      1,769
      Chương 20

      Sau ba ngày Hạ Duy treo thông báo tuyển dụng mạng, bắt đầu lác đác có người tới phỏng vấn, nhưng nếu phải là vừa mắt cũng là người ta vừa mắt cửa hàng bé của . Tiền lương để là dựa vào tiền lương trước đây trả cho Tiểu Thu, điều tra ở mạng, những cửa hàng sơn móng tay khác đều khác mức lương này lắm, cho nên cũng có ý định tăng nữa, vả lại cũng đủ sức để tăng.

      Cũng may bé học viên có năng lực học tập tương đối cao, cũng chịu khó, sau hai ngày này làm việc cũng dần dần lên tay, đoán chừng bao lâu nữa có thể mình đảm đương công việc, Hạ Duy cũng thả lỏng hơn.

      Buổi chiều lại có thợ làm móng đến phỏng vấn, trông cũng tệ lắm, cũng có kinh nghiệm làm móng ở cửa hàng khác. Hạ Duy xem hết lý lịch sơ lược cũng rất hài lòng, hơn nữa tất cả điều kiện đưa ra đối phương cũng tiếp nhận. Hạ Duy nghĩ ngợi, lấy trong điện thoại ra hình mẫu móng tay cho người đó xem: "Loại này bạn có thể làm được ?"

      Người kia nghiên cứu lát, rồi gật đầu : "Được."

      "Vậy được, làm giúp tôi bộ, làm tay thôi, để tôi nhìn xem."

      "Được."

      Lúc người kia làm móng tay cho Hạ Duy, bé học viên cũng ở bên cạnh xem, tự học tập, sau khi có khách đến ấy mới làm việc.

      Hạ Duy quan sát kĩ người đến xin việc, động tác của ấy rất thuần thục, nhìn ra được là lão luyện, lúc đánh bóng móng tay và cắt bỏ da chết, cũng làm đau tay, động tác mặc dù nhanh, nhưng lại rất chuẩn. ấy làm xong bàn tay, hết khoảng 20 phút, Hạ Duy nhìn nhìn, hiệu quả khá tốt.

      "Làm rất tốt, bạn nhìn kĩ hợp đồng, nếu như có vấn đề gì, chúng ta nhanh chóng ký hợp đồng thôi, lúc nào bạn có thể tới làm?"

      "Hôm nay có thể làm được luôn."

      "Vậy tốt quá, hai ngày này trong cửa hàng chỉ có hai người chúng tôi, bận đến mức thở ra hơi." Chuyện Tiểu Thu nghỉ việc để lại cho Hạ Duy bóng đen tâm lý, đặc biệt nhấn mạnh lại lần, "Tôi tôn trọng lựa chọn của thợ sơn móng tay, nhưng nếu muốn nghỉ việc phải báo trước với tôi tháng, thể , nếu tôi trả tiền lương tháng trước."

      "Tôi hiểu rồi, tất cả mọi người đều là người trưởng thành, tôi có trách nhiệm với công việc của mình."

      "Như vậy là tốt rồi, tôi chuẩn bị cho bộ đồng phục làm việc."

      "Được."

      Cuối cùng cũng tìm được thợ làm móng mới, trong lòng Hạ Duy như có tảng đá lớn rơi xuống, xé toang thông báo tuyển dụng dán ngoài cửa, thở dài hơi.

      Khó khăn của có phải cuối cùng cũng trôi qua rồi .

      gửi cho Hạ Minh tin nhắn, tìm được thợ sơn móng tay mới, cậu có thể giới thiệu các nữ đồng nghiệp của cậu đến làm móng tay rồi, sau đó mở nhóm bạn thân yên tĩnh lâu.

      Năm nay mười tám tuổi lại muốn tự sát: các đồng chí, tớ mời được thợ sơn móng tay mới rồi! Tự vỗ tay cho mình!

      Tiểu Điềm Điềm Vô Địch: [ vỗ tay ]

      Cháo Bát Bảo nữ hiệp: [ vỗ tay ]

      gầy mười cân đổi tên: có người vỗ tay rồi nên tớ lại những chuyện khác, gần đây sao thấy cậu chuyện về Giang tiên sinh tầng dưới với chúng tớ nữa thế? [ cười xấu xa ]

      Cháo Bát Bảo nữ hiệp: ha ha ha ha ha lại tiếp !

      Năm nay mười tám tuổi lại muốn tự sát: tớ nhắc đến ta các cậu cũng có ý kiến, tớ nhắc đến ta các cậu cũng có ý kiến, [ mỉm cười ] rốt cuộc các cậu muốn tớ thế nào [ mỉm cười ]

      Tiểu Điềm Điềm Vô Địch: [ cười trộm ]

      gầy mười cân đổi tên: chờ tớ về nước, tớ cũng tới Thiên Hạ Cư ăn, nhìn xem vị Giang tiên sinh này như thế nào.

      Cháo Bát Bảo nữ hiệp: cậu cần gì phải Thiên Hạ Cư xem? ta ở ngay tầng dưới nhà cậu [ ngoáy mũi ]

      gầy mười cân đổi tên: đúng nhỉ! Ha ha ha ha ha[ cười xấu xa ]

      Năm nay mười tám tuổi lại muốn tự sát: ...

      Năm nay mười tám tuổi lại muốn tự sát: cậu muốn về nước à?

      gầy mười cân đổi tên: Ừ, muốn ở chỗ này nữa orz nhưng phải thương lượng với bố mẹ tớ chút, bọn họ đều muốn tớ trở về [ gặp lại ] chắc phải là bố mẹ ruột của tớ [ mỉm cười ]

      Cháo Bát Bảo nữ hiệp: ha ha ha mẹ của tớ mỗi ngày đều giục về nhà [ mỉm cười ]

      Tiểu Điềm Điềm Vô Địch: Hạ Duy? Hai bác có bảo cậu trở về bao giờ ?

      Hạ Duy ngẩn người, ba mẹ đề cập tới, nhưng hôm đó Đào Dự đột nhiên nhắc đến.

      Năm nay mười tám tuổi lại muốn tự sát: lúc trước của hàng sơn móng tay xuống, quả tớ có nghĩ tới chuyện trở về, nhưng mà sau khi...

      Nhưng sau khi Giang tiên sinh tầng dưới mời uống rượu ăn thịt còn tâm với nhau đột nhiên cảm thấy tâm tâm trạng thoải mái hơn nhiều.

      Chỉ là cũng biết tại sao, lại muốn chuyện này với nhóm bạn.

      Cháo Bát Bảo nữ hiệp: sau khi làm sao?

      Năm nay mười tám tuổi lại muốn tự sát: sau đó tớ dựa vào nghị lực kinh người để vượt qua được. :)

      Cháo Bát Bảo nữ hiệp: :)

      Năm nay mười tám tuổi lại muốn tự sát: có khách đến rồi, chuyện được nữa.

      Hạ Duy cất điện thoại, đưa khách hàng vừa đến dẫn tới chỗ ngồi bên cạnh.

      Hôm sau Hạ Minh liền dẫn theo hai nữ đồng nghiệp đến để làm móng tay, còn hai ấy là bộ đội tiền trạm, tới xem thử trước, nếu như làm tốt, giới thiệu thêm nhiều người nữa đến. Hạ Duy bất đắc dĩ cười cười, lúc nhìn thấy theo Hạ Minh ràng là đồng nghiệp nam nữa càng cảm thấy bất đắc dĩ.

      Đồng nghiệp nam kia chính là bạn cùng phòng với Hạ Minh, người mà trước kia từng dọn nhà giúp cậu, đúng là đầu óc cái tên Hạ Minh này tốt chút nào.

      và thợ làm móng mới đến mỗi người làm móng cho người đồng nghiệp của Hạ Minh, hai người đều rất hài lòng, vui vẻ để cho chụp ảnh. Sau khi xong hết mọi việc, Hạ Minh mặt dày đến, cậu giới thiệu khách cho nên bắt phải mời cậu ăn cơm.

      Chắc chắn là muốn tạo cơ hội cho bạn cùng phòng của cậu rồi.

      Cậu nghĩ cái gì Hạ Duy đều biết thừa, lấy cớ cửa hàng nhiều việc được, cho Hạ Minh 500 đồng để cậu mời bạn cùng phòng ăn bữa.

      Hạ Minh vui , nhưng cũng quên cầm 500 đồng theo.

      đường, cậu gửi tin nhắn cho Hạ Duy: "Chị cần gì phải lạnh lùng cự tuyệt người đến từ ngàn dặm xa xôi như thế!”

      Hạ Duy: em cũng cần gì phải cố gắng ăn cân để tim thành sắt cố chấp mai mối cho chị như thế!

      Hạ Minh: ...

      Đối với chuyện đấu võ mồm như thế này, từ đến lớn cậu chưa bao giờ là đối thủ của Hạ Duy.

      Hạ Minh: được rồi, em mặc kệ chị [ mỉm cười ] chờ mẹ chị giục đến tận cửa, chị đừng đến nhờ em giới thiệu đối tượng cho chị nhé [ mỉm cười ]

      Hạ Duy: em có năng lực như thế, tự tìm đối tượng cho mình .

      Hạ Minh liền bực tức ném điện thoại.

      Sau khi cửa hàng có thêm người làm, Hạ Duy thoải mái hơn nhiều, thời gian tan làm cũng có thể quay trở lại 9h như trước đây. Sau khi ra khỏi tàu điện ngầm, phát bên ngoài nổi lên cơn mưa to, may mắn trong túi mang theo ô.

      mở ô ra, bức tranh cầu vồng rực rỡ liền xuất đầu. Cái ô này là Hạ Duy đặc biệt chọn lựa, bên trong ô là bức tranh sau cơn mưa trời lại sáng, cảm thấy lúc trời mưa che cái ô như vậy, tâm tình cũng tốt hơn.

      Từ trạm tàu điện ngầm đến cửa hàng làm đẹp của còn đoạn nữa, cho dù có che ô, nhưng mưa lớn như vậy, người vẫn bị ướt ít. Lúc Hạ Duy đến cửa hàng, trước tiên chỉnh đốn chính mình chút, sau đó mới bắt đầu công việc. Bởi vì mưa rất to, nên cả buổi sáng cơ bản là có khách.

      Giữa trưa, cuối cùng mưa cũng tạnh, ánh mặt trời từ trong mây nhú ra, bầu trời cũng dần dần trở nên trong xanh.

      "Oa, các chị nhìn xem, kia có phải cầu vồng !" bé học viên bỗng nhiên chỉ ra ngoài cửa sổ, vừa ngạc nhiên vừa vui vẻ kêu lên.

      Hạ Duy cũng chen chúc qua xem, đôi mắt cũng sáng ngời: "Đúng là cầu vồng !"

      Cầu vồng cũng phải thứ gì hiếm có, nhưng mọi người lại luôn kích động khi nhìn thấy cầu vồng. Bên ngoài tụ tập ít người, tất cả đều cầm điện thoại chụp cầu vồng, Hạ Duy cũng qua góp ít náo nhiệt, tìm cả buổi mới được góc chụp ưng ý.

      Sau khi chỉnh sửa ảnh qua bộ lọc thích hợp, lập tức đăng trong nhóm bạn bè: "Sau cơn mưa trời lại sáng. [ cầu vồng ] "

      Sau khi đăng xong, mới phát cầu vồng càn quét hết lượt nhóm bạn bè của rồi.

      Hạ Duy: "..."

      Người thành phố có phải đều chưa trải đời như vậy .

      Đào Dự: rất đẹp

      Hạ Duy trả lời Đào Dự: [ cười ngây ngô ]

      lát sau, Hạ Duy nhận được tin nhắn từ cửa sổ của Đào Dự: "Chuyện của cửa hàng sơn móng tay giải quyết sao rồi?"

      Hạ Duy: Ổn rồi, hai ngày trước vừa mời được người mới, cuối cùng cũng qua [ a ]

      Đào Dự: vậy là tốt rồi.

      Cuộc chuyện đột ngột kết thúc như vậy, Hạ Duy có cảm giác, cảm thấy mình nên thêm cái gì đó, nhưng lại biết nên cái gì.

      Đào Dự: [ hình ảnh ]

      Đào Dự: mèo hoang trong trường học, tớ chụp hai ngày trước, rất đáng

      Hạ Duy: ha ha ha ha xinh xinh

      Hạ Duy: [ hình ảnh ]

      Hạ Duy: đây là mèo hoang bên trong chung cư tớ ở

      Đào Dự: béo quá [ cười cry]

      Hạ Duy: đúng vậy ha ha ha ha ha

      Nhìn tấm ảnh mèo vàng béo mập, lại nghĩ tới Giang Chi Châu dùng cái ảnh kia làm ảnh đại diện.

      "Haha." Nhịn được cười tiếng, lại mở cửa sổ của Giang Chi Châu ra nhìn. Tuy hai người thêm bạn bè lẫn nhau hai ngày rồi, nhưng chưa từng chuyện với nhau lần nào, Hạ Duy suy nghĩ lúc, liền gửi cho tin nhắn đầu tiên.

      Năm nay mười tám tuổi lại muốn tự sát: hi, Giang tiên sinh, ở đâu đấy? Tôi mời được thợ sơn móng mới rồi, chuẩn bị ăn bữa lẩu để chúc mừng, lần trước mời tôi uống rượu ăn thịt, lần này tôi mời ăn lẩu, có rảnh ?

    2. Matcha2604

      Matcha2604 Well-Known Member

      Bài viết:
      582
      Được thích:
      1,769
      Chương 21

      Sau khi Hạ Duy gửi tin nhắn trong lòng vẫn luôn thấp thỏm yên, đợi hơn nửa tiếng sau mới nhận được hồi của Giang Chi Châu: “Tôi vừa ở phòng bếp, khi nào ăn?”

      Năm nay mười tám tuổi lại muốn tự sát: Phòng bếp? lại làm món ngon gì rồi....

      Giang Chi Châu: .... phòng bếp của Thiên Hạ Cư, làm đồ ăn khách gọi.

      Năm nay mười tám tuổi lại muốn tự sát: À... Tối hôm nay ăn lẩu :-(

      Giang Chi Châu: Ăn ở nhà ai?

      Năm nay mười tám tuổi lại muốn tự sát: Nhà 1908 ở lầu 3 :)

      Giang Chi Châu: .........

      Giang Chi Châu: muốn nấu trong nhà sao?

      Năm nay mười tám tuổi lại muốn tự sát: Ừ, lần trước Hạ Minh Minh có đem túi gia vị nấu lẩu ở dưới quê lên, bây giờ còn dư lại túi.

      Giang Chi Châu: 7h tôi đến, có cần tôi đem gì đến ?

      Năm nay mười tám tuổi lại muốn tự sát: cần, tôi mua lúc về nhà.

      Giang Chi Châu: Vậy được. Tên của dài .

      Hạ Duy: “.........”

      Năm nay mười tám tuổi lại muốn tự sát: đặt biệt danh cho tên tôi sao? :)

      Giang Chi Châu: Đặt rồi.

      Hạ Duy: :)

      Hạ Duy: Xin hãy đặt tên là “18 tuổi”

      Giang Chi Châu: .......

      cảm thấy giống 3 tuổi hơn.

      Hạ Duy nghe thấy trong lòng Giang tiên sinh phỉ nhổ , nhưng thực tế nếu có người 3 tuổi càng vui vẻ hơn.

      Hơn 5h chiều đóng cửa hàng, cảm giác làm bà chủ lần nữa tốt. bước chân ra khỏi cửa hàng nhưng chưa về nhà ngay mà đến bách hóa Tinh Quang. Mua đống nguyên liệu ở siêu thị, rồi Hạ Duy lại mua thêm mấy chai bia, biết Giang Chi Châu thích uống gì nên bèn dựa theo sở thích của mình mà mua.

      Lúc cầm túi lớn túi về nhà là 6h30, Hạ Duy lấy đồ ra rồi bỏ vào bồn rửa, vén tay áo chuẩn bị làm.

      Bình thường rất ít xuống bếp, nên cắt thịt quen tay lắm, nhìn khoai tây và củ sen bị mình cắt xấu xí thớt, thấy.... thôi mặc kệ nó, dù sao cũng vào bụng cả.

      bận rộn đến tầm 7h chuông cửa vang lên, Hạ Duy chạy đến trước cửa nhìn qua mắt mèo, quả nhiên là Giang Chi Châu: “ đến rất đúng giờ.”

      Giang Chi Châu: “Lúc ăn tôi rất đúng giờ.”

      Hạ Duy: “......”

      thấy túi trái cây tay , nhếch mày : “Thế nào, còn cảm thấy xấu hổ vì tay đến sao?”

      “Chỉ là tôi thèm muốn ăn salad trái cây thôi.”

      Hạ Duy gì nữa, mời vào cửa: “ ngồi ở ghế salon đợi lát , tôi chưa làm xong.” xong lại chạy vào phòng bếp, Giang Chi Châu nhìn về hướng phòng bếp rồi cũng đứng dậy vào.

      Hạ Duy vẫn còn cắt thịt, Giang Chi Châu đứng bên ngoài nhìn hồi mà lông mày ngừng nhướng lên. tới cầm lấy con dao phay trong tay : “Để tôi làm cho, theo cách cắt này của đến sáng mai mới có ăn.”

      Hạ Duy: “.....”

      thừa nhận là mình làm tương đối chậm, nhưng đối với loại người công khai khinh bỉ mình phục chút nào. Mấy giây sau, xem được Giang Chi Châu thị phạm kỹ năng thái thức ăn tuyệt vời, sau đó phục rồi.

      “À, việc này, nếu lợi hại như vậy tôi giao việc thái đồ ăn này cho , tôi nấu nồi lẩu.”

      dứt lời liền bước đến chỗ tủ lạnh lấy gói gia vị ra ném vào trong nồi. bao bìa có hướng dẫn nếu có nước dùng gà hay nước hầm xương hương vị ngon hơn, nhưng có thời gian nấu nên chỉ đành dùng nước thường thôi. cẩn thận từng li từng tý khuấy đều nước, đợi chút rồi Hạ Duy mở nắp nồi ra, ánh mắt sáng ngời nhìn vào trong nồi lầu.... sau đó bị sặc!

      “Khụ khụ, ôi trời ơi... sao lại đậm vị thế này.” Toàn bộ phòng bếp đều ngập hương vị cay đến sặc của ớt này, che miệng ho khan đến nỗi chảy nước mắt.

      Ớt ở quê nhà của họ quả nhiên là uy lực vô cùng.

      Giang Chi Châu chau mày, buông cây dao trong tay rồi bước đến chỉnh lửa lại, “Để tôi nấu hơn, cầu xin mau ra khỏi phòng bếp .”

      Hạ Duy: “......”

      Được rồi, phòng bếp là sân nhà của :)

      vừa ho khan vừa giữ nguyên trạng ra ngoài.

      Tuy phòng bếp bị Hạ Duy làm cho loạn xà ngầu nhưng Giang Chi Châu vẫn xử lý đâu vào đấy. Hạ Duy nhìn bênồi lẩu ra liền vội vàng dọn dẹp lại mặt bàn, chỉ chừa lại chiếc bếp từ.

      “Đồ ăn kèm thái xong rồi, tìm chiếc bát đựng rồi đem ra đây.” Giang Chi Châu đặt nồi lẩu chiếc bếp từ, giao cho Hạ Duy làm việc khó khăn gì.

      “Được rồi.” Hạ Duy bước chân vào phòng bếp, cầm miếng đồ ăn do Giang Chi Châu thái lên nhìn, “Ôi trời, từng miếng đều có độ dày như nhau, chậc chậc.” càng thêm tin rằng Giang tiên sinh là chòm sao Xử Nữ rồi.

      Nghĩ hay lắm!

      cũng lấy thêm gia vị rồi ra ngoài, với Giang Chi Châu: “ muốn nêm nếm thêm gì tự nêm , đúng rồi, tôi còn mua bia và sữa chua nữa đó, muốn uống cái nào?”

      Giang Chi Châu: “Sữa chua .”

      Hạ Duy lấy bia và sữa ra, hết sức chuyên chú chờ đồ ăn chín: “À, lâu lắm rồi mới nấu lẩu trong nhà như thế này.” Nếu nhớ lầm là tầm trước khi Sấu Sấu xuất ngoại nhỉ? Bốn người các mua nhiều đồ ăn, nấu lẩu ăn ở nhà Sấu Sấu coi như cho nàng ấy trải nghiệm.

      thấy nấu lẩu trong nhà khiến nhà ám mùi lẩu sao?” Giang Chi Châu hỏi.

      Hạ Duy: “......”

      Chuyện đó lúc còn trẻ, bỏ qua nó được ?

      gắp miếng sách bò bỏ vào chén: “Đúng rồi, gần đây tôi bắt đầu xem mắt rồi.”

      Hạ Duy hơi ngây người: “À, tốt quá, tôi đừng bi quan sớm như vậy mà.” cắn miếng thịt bò rồi hỏi : “Đối phương là người như thế nào?”

      Giang Chi Châu : “Hôm qua vừa gặp lần đầu tiên.”

      “Gặp mặt lần cũng có thể nhìn ra rất nhiều thứ, ít nhất cũng nhìn ra có xinh đẹp .”

      “Nhan sắc rất xinh đẹp.” Nhưng người xinh đẹp hơn thấy nhiều rồi, đối với cũng chẳng có gì đặc biệt.

      “Đàn ông các ông phải thích người xinh đẹp sao?!”

      cứ như thích vẻ ngoài xấu xí vậy.” Giang Chi Châu ngước mắt lên nhìn , thấy mấy người bạn trai cũ của , họ đều có vẻ ngoài tệ.

      Hạ Duy: “........”

      Giang Chi Châu lấy điện thoại ra, tìm ảnh của đối tượng xem mặt đó rồi phóng to ra đưa tới trước mặt : “Chính là ấy.”

      Hạ Duy cúi đầu nhìn lướt qua, thiếu chút nữa muốn chửi thề cmn: “Sao mấy đối tượng xem mắt của đều dễ thương thế này hả? Em này trong sáng quá, sao lại bị ép xem mắt người đàn ông thẳng như nhỉ?!”

      “..... Được chứ?”

      “Đừng giả vờ nữa, nếu phải bị ép buộc làm sao có thể gặp người ta được chứ?! Nhưng ấy xinh như vậy lại có bạn trai f?”

      “Ừ, nhà ấy khá nghiêm khắc.”

      “À.” Khoé miệng Hạ Duy cong lên, “Vậy xem như nhặt được bảo vật rồi, phải tiến tới cho tốt chứ. Nếu có gì hiểu có thể đến hỏi tôi.”

      Giang Chi Châu: “...........”

      Câu này từng với thằng bạn có học lực tốt khi còn học.

      Hạ Duy thấy lời nào, liền thêm: “ vẫn chưa hài lòng với đối tượng xem mắt này sao?”

      Giang Chi Châu trầm ngâm, vô thức chau mày: “ phải là hài lòng, chỉ là có cảm giác đặc biệt gì cả.”

      muốn có cảm giác đặc biệt gì?”

      Giang Chi Châu ngước mắt lên nhìn : “ cảm thấy thích người là cảm giác như thế nào?”

      “Việc này hỏi đúng người rồi đó!” Hạ Duy tỏ ra vẻ tiền bối đầy kinh nghiệm, “Thích người là lúc gặp người ấy nhớ nhung, gặp được người ấy thấp thỏm yên. Lúc trò chuyện với người đó đều cực kỳ hồi hộp, tim đập thình thịch. Người ấy dựa lại gần liền cảm thấy như khí bị người ấy hút hết, thở nỗi. Tuy cảm thấy giày vò nhưng lại cực kỳ vui vẻ!”

      Giang Chi Châu: “..........”

      Hạ Duy ăn hết miếng thịt bò trong chén rồi lại ngước mắt nhìn Giang Chi Châu, ánh mắt tràn đầy vẻ sầu muộn: “Chó Con à, tôi nghi ngờ đối tượng xem mắt của cuối cùng bỏ trốn với người khác đó.”

      “.... Tôi rồi, tên này chỉ là tôi thuận tay gõ ra thôi.” Giang Chi Châu liếc , Hạ Duy nhún vai, ra hiệu đừng để ý chi tiết này, “ giống người đàn ông thẳng, sao có thể hiểu được trong lòng thiếu nữ nghĩ gì chứ!”

      gần 30 tuổi rồi nên hiểu được ?”

      “.... có thể đừng nhắc đến 30 tuổi nữa được ?”

      “Đừng để ý đến chi tiết này.”

      Hạ Duy: “.........”

      Giang tiên sinh hổ danh là làm ông chủ, chịu thiệt chút nào.

      “Được rồi, tôi so đo với nữa, trước kia là quân sư cho truyền cho mấy chiêu thức.” Hạ Duy nắm tay thành quyền để bên môi ho tiếng, giả vờ cũng ra hình ra dạng bắt đầu : “ thấy người ta mới vừa làm móng xong cứ lo mà khen ngợi là được, đừng với người ta nước sơn móng có hại gì đó.”

      Giang Chi Châu dám gật đầu bừa bãi: “Nhưng nước sơn móng vốn có hại mà.”

      Hạ Duy: “..........”

      “Cho nên mọt sách như còn quen bạn làm gì nữa!” Hạ Duy cảm giác mình sắp bị làm tức chết rồi. Giang Chi Châu mặt đổi sắc : “Tôi vốn muốn quen rồi, phải tôi đừng bi quan nữa sao?”

      “..... Tôi bảo khen ngợi cứ khen ngợi là được.”

      Giang Chi Châu khẽ mím bạc môi mỏng, tiếp nữa. Hạ Duy lại ho khan tiếng rồi tiếp: “Còn nữa, phụ nữ là loại người đằng nghĩ nẻo, nếu người đó bảo lăn đừng lăn.”

      “.... Người đó kêu tôi lăn tôi còn ở lại làm gì?”

      “.... Đương nhiên là ở lại dỗ dành ấy, có ngốc hay hả?!”

      Giang Chi Châu nhìn thẳng vào : “Nếu phụ nữ đằng nghĩ nẻo như vậy tôi là mọt sách thẳng nam, có phải cũng là giả ?”

      “.... , điều này tôi rất thành .”

      Giang Chi Châu nhìn , rốt cuộc vẫn nhịn mà bật cười. Hạ Duy nhìn cười, bỗng dưng tim đập nhanh.
      Thùy Dương95, Parvarty, inbeibe3 others thích bài này.

    3. Matcha2604

      Matcha2604 Well-Known Member

      Bài viết:
      582
      Được thích:
      1,769
      Chương 22 - Chuyện hài Internet

      Phát ra hiểu sao tim mình lại đập nhanh hơn, trong lòng Hạ Duy cảm thấy hơi bối rối, chỉ có thể vùi đầu vào ăn để che dấu. Cầm chiếc bát ăn hết tất cả thức ăn còn lại, nhịp tim đập cuối cùng cũng khôi phục bình thường.

      Giang Chi Châu ngồi đối diện nhìn : " ăn nhiều như vậy sợ béo à?"

      Hạ Duy: "..."

      Cuối cùng tại sao tim lại đập nhanh vì tên đàn ông thẳng như tòa nhà Kinh Mậu thế này? !

      để đũa xuống, nghiêm túc nhìn : "Tôi bổ sung thêm điều nữa, dù có ăn nhiều đến đâu, cũng thể ấy béo, mà ngược lại, còn phải an ủi ấy là, cho dù em có béo tôi vẫn thích em."

      "... Con các lắm chuyện." Lúc Giang Chi Châu đến hai chữ "Con " tỏ vẻ trêu đùa.

      Hạ Duy để ý đến giọng điệu của , chỉ : " đương vốn chuyện phiền phức."

      Động tác của Giang Chi Châu hơi dừng lại: "Chuyện ấy tôi đồng ý."

      Bữa lẩu này ăn coi như vui vẻ, nhưng lúc đến vấn đề quyết định xem ai rửa chén, thể nào vui vẻ được nữa. Hạ Duy cho rằng nguyên liệu nấu ăn và nồi lẩu đều do mình chuẩn bị, theo lý Giang Chi Châu phải rửa bát, nhưng Giang Chi Châu lại phản bác đấy là do muốn mời khách mà.

      Hạ Duy tức giận: "Thế nhưng lần trước mời tôi ăn thịt dê nướng, cuối cùng chẳng phải tôi giửa hết chén đĩa à!”

      Giang Chi Châu : "Nhưng hôm nay tôi còn chế biến đồ ăn, nồi lẩu cũng là tôi nấu đấy, salad cũng là tôi trộn."

      "..." Hạ Duy suy nghĩ lâu, cuối cùng chọn phương pháp xử lý trung hòa cả đôi bên, "Vậy mỗi người rửa nửa."

      Giang Chi Châu: "..."

      Cuối cùng hai người cùng vào phòng bếp rửa chén. Phòng này ở phía trong nhưng cũng khá lớn, hai người đứng cùng chỗ trong phòng bếp cũng quá chật chội. Giang Chi Châu và Hạ Duy đều im lặng rửa sạch toàn bộ bát đĩa, trong phòng bếp chỉ có tiếng nước chảy và tiếng đồ sứ va chạm rất .

      Lúc thò tay lấy cái bát tiếp theo, đầu ngón tay Hạ Duy cẩn thận đụng vào lòng bàn tay Giang Chi Châu, liền giật nảy mình đưa tay về giống như bị điện giật. Giang Chi Châu nghiêng đầu nhìn cái, hề để ý chi tiết này, đem cái bát cả hai người đều muốn cầm kia bỏ vào cái chậu nước.

      Hạ Duy cầm lấy cái bát khác, chắc là do để ngón tay ở dưới vòi nước, nên ngón tay vẫn ngừng nóng lên. Tại giây ngắn ngủi vừa rồi chạm phải, tim lại đập nhanh hơn, việc này làm cho Hạ Duy nhịn được khẽ nhíu lông mày.

      Sau khi rửa sạch chén bát, Giang Chi Châu liền rời , Hạ Duy ngồi xếp bằng ghế sa lon, cả người ngơ ngác.

      Rốt cục tại sao khi tiếp xúc với Giang Chi Châu, tim lại đập nhanh hơn?

      Nhất định là vì Giang tiên sinh có độc.

      Đúng.

      Tìm cho mình lý do hợp lý, trong lòng Hạ Duy cũng dễ chịu nhiều hơn, quyết định tắm rửa sớm chút, sau đó ngủ giấc ngon, mơ đẹp.

      cũng để chuyện này ở trong lòng, Giang Chi Châu lại càng để ở trong lòng, hai người đều vẫn sinh hoạt như thường ngày, chỉ có điều cũng có chút thay đổi .

      Ví dụ, sau khi hai người liên lạc với nhau qua Q.Q lần đầu tiên, có việc gì Hạ Duy liền thích quấy rối Giang Chi Châu chút, như là thế này ——

      Hạ Duy: Ông chủ Giang, biết làm sườn xào chua ngọt ? [ đáng ]

      Giang Chi Châu: [ hình ảnh ]

      Hạ Duy mở hình ảnh, phát hình gửi tới chính là bảng giá của Thiên Hạ Cư, đó có món sườn xào chua ngọt.

      Hạ Duy: "..."

      muốn chửi thề câu, nhưng mà là tiên nữ, nên phải nhịn, phải nhịn.

      Có đôi khi lại như thế này ——

      Hạ Duy: Giang tiên sinh, bữa trưa nay ăn món gì thế? [ đáng ]

      (câu này chém gió, vì ko edit nổi? :))

      Giang Chi Châu: rán cá bột.

      Hạ Duy: À à! Rán cá bột! Tôi cũng thích ăn! [ đáng ]

      Giang Chi Châu: làm cho mèo vàng.

      Hạ Duy: "..."

      sống bao nhiêu năm, còn bằng mèo vàng. Hâm mộ A Quất quá, dù cho nó có râu.

      Giang Chi Châu biết , mỗi lần đến bữa ăn cơm, Hạ Duy đều thích gửi tin nhắn quấy rối , là muốn tìm cơ hội ăn chực, nhưng cũng chuyện đó ra, mà muốn trêu chọc chút. Nghĩ đến biểu cảm của trước màn hình, liền cảm vô cùng thú vị.

      bỗng nhiên phát ra Hạ Duy có vẻ giống con mèo vàng trước đây mỗi ngày đều ở bên cạnh xe ô tô chờ cho ăn cơm.

      Ý nghĩ này khiến Giang Chi Châu lơ đãng bật cười.

      buổi sáng sớm nào đó, Hạ Duy và Giang Chi Châu lâu gặp lại gặp nhau trong thang máy. Nhìn thấy Giang Chi Châu tiến đến, Hạ Duy bĩu bĩu môi, ngoảnh mặt sang bên.

      vẫn còn tức giận chuyện cho ăn cá bột rán.

      Giang Chi Châu cười khẽ tiếng, đứng bên cạnh lời nào, sau khi cửa thang máy đóng lại, hai người như là vô số lần trước đều trầm mặc, nhưng tựa hồ có chút khác biệt với trước đây.

      Ít nhất là Hạ Duy cảm thấy khác, bởi vì phát khí trong thang máy hình như đủ để thở!

      có chứng sợ hãi gian kín, nhưng sau khi Giang Chi Châu đến, lại cảm thấy thang máy trở nên vô cùng chật hẹp, đến mức thể hô hấp bình thường được!

      " làm sao vậy?" Giang Chi Châu nghi hoặc nhìn , bước về phía .

      " đừng nhúc nhích!" Hạ Duy lập tức ngăn lại, "Tốt nhất là được hô hấp!"

      Giang Chi Châu: "..."

      Đây là tật xấu gì mới của con vậy?

      Lúc thang máy đến tầng , Hạ Duy gần như là lao ra, ra đến bên ngoài gian rộng rãi, cảm giác mình như cá gặp nước, cuối cùng cũng sống lại rồi.

      là đáng sợ. Hạ Duy nghĩ nghĩ, độc tính của Giang tiên sinh càng lúc càng mạnh.

      Công việc ở trong cửa hàng sơn móng tay bề bộn khiến cho tạm thời quên Giang tiên sinh, lúc nghỉ trưa Hạ Minh gửi cho tin nhắn, cho cái voucher.

      Hạ Minh: voucher này là chỉ nội bộ bách hóa Tinh Quang mới có thôi đấy, em chỉ lấy được cái, dùng được ở khu ăn uống cả năm tầng luôn!

      Hạ Duy: Thế cơ á? Chỉ có cái mà lại cho chị à?

      Hạ Minh: lần trước chị mời em ăn ở Thiên Hạ Cư, em là sau khi tìm được công việc trả ơn chị mà [ ha ha ]

      Hạ Duy: coi như em còn có lương tâm, chị đến bách hóa Tinh Quang rồi tìm em để lấy nhé.

      Hạ Minh: [OK]

      Hạ Duy nghĩ nghĩ, mở cửa sổ với Điềm Điềm: "Buổi tối hôm nay có rảnh ? Hạ Minh cho tớ voucher ăn uống ở bách hóa Tinh Quang, tớ mời cậu ăn cơm."

      Tiểu Điềm Điềm Vô Địch: _:)з" ∠)_

      Năm nay mười tám tuổi lại muốn tự sát: tăng ca?

      Tiểu Điềm Điềm Vô Địch: Ừ [ cười cry]

      Tiểu Điềm Điềm Vô Địch: được rồi, hôm nay tớ mang công việc về nhà làm vậy, ăn !

      Năm nay mười tám tuổi lại muốn tự sát: ha ha ha tốt, cậu muốn ăn cái gì?

      Tiểu Điềm Điềm Vô Địch: thịt nướng!

      Năm nay mười tám tuổi lại muốn tự sát: [ OK ]

      Hai người hẹn bảy giờ tối gặp tại bách hóa Tinh Quang, Hạ Duy sớm đặt chỗ ngồi trước rồi, liền chờ Điền Điềm ở cửa quán thịt nướng.

      Tiểu Điềm Điềm Vô Địch: khoảng 10 phút nữa tớ mới đến, cậu vào trước gọi đồ ăn nhé!

      Năm nay mười tám tuổi lại muốn tự sát: được ~

      Hạ Duy cởi ra áo khoác ra vắt lên cổ tay, từ sofa trước cửa quán đứng lên. Vừa đứng lên, nhìn thấy Giang Chi Châu và nữ sinh sóng vai tới phía trước.

      Hai người bọn họ quay mặt vào nhau, trò chuyện cái gì đó, đều chú ý tới , nữ sinh ở phía gần Hạ Duy, cho nên thấy khuôn mặt của ấy.

      A, hình như là đối tượng xem mặt lần trước Giang Chi Châu cho mình xem. này còn xinh hơn chút so với ảnh, mái tóc dài đen nhánh, mềm mại xõa vai, gương mặt trang điểm rất nhạt, làm cho người ta cảm thấy rất trong trẻo, tươi mát. chỉ cao tới bả vai của Giang Chi Châu, lúc chuyện với hơi ngẩng đầu lên, ánh mắt rất vui vẻ.

      tại Hạ Duy tin người bạn lần trước của Giang Chi Châu là do lời chia tay rồi, bởi vì cảm giác nữ sinh này có lẽ rất thích . Nghĩ kĩ cũng có gì kỳ lạ, đàn ông như , vốn rất được thích, nếu như phải vì bệnh thích sạch của , chừng sớm kết hôn tám trăm năm rồi.

      Hai người chăm chú về phía trước, ở đó có nhà nhà hàng Italia, hương vị cũng tệ lắm, có thể là hai người họ muốn ăn đồ ăn Ý.

      "Hạ Duy, sao cậu còn ở chỗ này, phải bảo cậu vào trước gọi đồ ăn sao?" Điền Điềm vừa đến thấy Hạ Duy cầm áo và túi xách ngồi ở sofa như người mất hồn, "Cậu làm sao thế, khó chịu ở đâu à?"

      Hạ Duy ngẩn người, cảm thấy hình như mình bị ngốc, ngơ ngẩn lúc mà Điền Điềm đến rồi? ", phải, chỉ là muốn chờ cậu ở đây, dù sao tớ cũng đặt chỗ ngồi rồi."

      "Nhưng đồ ăn có thể bị người ta lấy hết rồi!" Điền Điềm tay kéo dậy, lôi vào trong quán ăn, "Nhanh lên nhanh lên, tớ muốn ăn thịt ba chỉ nướng! Sò biển biết có còn... !"

      Hạ Duy: "..."

      Cảm giác Điền Điềm như là vừa được thả ra từ chỗ nào đó vậy.

      Bày đồ ăn đầy bàn, Điền Điềm vừa quét dầu lên thịt, vừa hỏi Hạ Duy: "Sao mà ăn thịt mà cậu cũng có dáng vẻ hào hứng gì vậy?"

      Hạ Duy thở dài : "Bởi vì người thanh toán là tớ, đương nhiên hào hứng như cậu."

      Điền Điềm: "..."

      "Vậy cậu ăn nhiều chút ." ấy gắp vài miếng thịt ba chỉ đã nướng chín cho Hạ Duy, "Đúng rồi, gần đây cậu quen biết với Giang tiên sinh tầng dưới thế nào rồi?”

      "Khụ khụ." Hạ Duy ngậm thịt trong miệng liền bị sặc ho hai cái, "Tại sao mỗi lần ăn cơm cậu đến nhắc đến ta thế? Trong lòng toàn có mưu kế."

      Điền Điềm cười ha ha vài tiếng, còn muốn hỏi cái gì, Hạ Duy liền nhanh chóng đảo khách thành chủ : "Gần đây công việc của cậu như thế nào? Hay vẫn là tăng ca mỗi ngày?

      Vấn đề này quả nhiên thành công thay đổi chú ý của Điền Điềm: "Đúng vậy, mấy hôm trước còn bị tra xét, là nhận được báo cáo công ty của chúng tớ bắt làm việc quá nhiều."

      "Ha ha, chẳng phải chính nhân viên của công ty các cậu báo cáo hay sao?”

      "Nhất định là nhân viên gửi báo cáo, tất cả mọi người đều chịu được nữa rồi."

      "Ha ha ha ha tốt quá, như vậy cũng tốt nha."

      "Tốt cái gì, cuối cùng còn phải đều bắt tớ xử lý, ngược lại gia tăng lượng công việc của tớ." Điền Điềm đến đây cảm thấy vô cùng đau lòng cho chính mình, " được, hôm nay tớ nhất định phải ăn nhiều thịt hơn."

      "Đều cho cậu hết cho cậu hết."

      Bởi vì còn có rất nhiều việc chưa làm xong, Điền Điềm ăn cơm xong liền về nhà luôn, cũng dạo cửa hàng chút, Hạ Duy vốn muốn xem quần áo, nhưng lại sợ lại gặp Giang Chi Châu và đối tượng xem mặt của , nên cũng sớm trở về nhà.

      Rời xa đám đông huyên náo ồn ào và cuộc sống hối hả phồn hoa đường Hạ Duy nằm giường của mình, cả người cũng dần dần chìm vào yên tĩnh.

      " thích người chính là, lúc nhìn thấy cảm thấy nhớ, lúc nhìn thấy , lại lo lắng yên, mỗi lúc chuyện với , trong lòng đều căng thẳng, khẽ dựa gần , là cảm thấy giống như khí bị hút hết , căn bản thể thở được!”

      ... Giờ phút này Hạ Duy cảm giác mình giống như hát hí khúc lão tướng quân sân khấu, người cắm đầy flag (1).

      Được rồi, thừa nhận, hình như có hơi thích Giang tiên sinh.
      1. Cờ

    4. Matcha2604

      Matcha2604 Well-Known Member

      Bài viết:
      582
      Được thích:
      1,769
      Chương 23

      Nếu như thời gian quay ngược về tháng trước Hạ Duy tuyệt đối thể nào tượng tưởng mình có lúc động lòng với vị Giang tiên sinh ở lầu dưới.

      Lúc đầu có thành kiến với , mỗi lần thang máy đều đứng cách xa ; lạnh lùng tim phổi có tình người, phòng tắm bị rỉ nước giải quyết lập tức, chạy đến cửa hàng với nước sơn móng có hại; còn là thứ nam thẳng mọt sách, cười nhạo 30 tuổi rồi mà biết xấu hổ mình là thiếu nữ....

      biết ai câu thế này, nếu như lúc hai người mới gặp gỡ, cho đối phương nhìn thấy mặt hoàn hảo nhất của mình sau này hai người bên nhau, bạn phát ấy càng ngày càng có nhiều khuyết điểm. Còn nếu như lúc hai người mới gặp gỡ, cho đối phương nhìn thấy vẻ tồi tệ nhất của mình sau này khi hai người ở bên nhau, bạn phát ấy càng ngày càng nhiều ưu điểm.

      cmn quá đúng!

      Hạ Duy bực bội vùi mặt vào gối, động lòng với nhưng điều này có tác dụng gì chứ? chắc chắn thích , mà cũng xác định khi nào mình lại tái phát bệnh cũ.

      Tốt hơn hết là đừng đương gì nữa.

      Còn về phần động lòng này chắc theo thời gian dần trôi qua mà biến mất còn chút vết tích nào thôi.

      Vì để nhanh chóng quên Giang tiên sinh, hai ngày nay lúc ăn cơm Hạ Duy hề quấy rối , tìm mà ngược lại còn chủ động tìm .

      Giang Chi Châu: Có ở đó ?

      Hạ Duy: :)

      Giang Chi Châu: ......

      Giang Chi Châu: Cuối tuần là sinh nhật của Tôn Kiều Kiều, dì út của tôi bảo tôi nên sớm mua quà sinh nhật, tôi biết nên mua gì.

      Hạ Duy: .... Tôn Kiều Kiều là ai? :)

      Giang Chi Châu: Là đối tượng xem mắt lần trước cho xem đó.

      Hạ Duy: À, chuyện đó liên quan gì đến tôi? :)

      Giang Chi Châu: phải làm quân sư quạt mo cho tôi sao?

      Hạ Duy: “......”

      Cuối cùng là tự tay đập bao nhiêu hòn đá vào chân mình vậy...

      Hạ Duy: Quân sư là tôi, quạt mo là , cảm ơn [mỉm cười]

      Giang Chi Châu: ....

      Hạ Duy: Nếu như cứ muốn tôi bày kế giúp cũng được, nhưng tôi muốn hỏi câu trước , tối nay ăn gì vậy?

      Giang Chi Châu: “......”

      Giang Chi Châu: muốn ăn gì tôi ăn cái đó.

      Hạ Duy nhịn được bật cười thành tiếng, đồ nam thẳng mọt sách này cũng biết bắt kịp xu hướng quá chứ.

      Hạ Duy: Tôi muốn ăn sườn xào chua ngọt và cá bột chiên [đáng ]

      Giang Chi Châu: .... Được

      Hạ Duy: Vậy tối gặp hen [đáng ]

      lại xem lại các tin nhắn trước lần nữa, Hạ Duy vội vàng dập tắt nụ cười mặt. cười cái gì chứ! Vui vẻ cái gì chứ!

      oán hận thoát cửa sổ trò chuyện với Giang Chi Châu, nhấn vào tin nhắn nhóm bạn thân.

      Năm nay mười tám tuổi lại muốn tự sát: Xin hỏi chút, các cậu cảm thấy có thể thích người mình ghét được ?

      Cháo Bát Bảo nữ hiệp: Chưa xem phim điện ảnh à? Có ngày cậu phát ra mình người mình ghét nhất, thứ tình cảm này giết chết cậu đấy [mỉm cười]

      Năm nay mười tám tuổi lại muốn tự sát: ....

      Tiểu Điềm Điềm vô địch: cậu thích ai?

      Cháo Bát Bảo nữ hiệp: Ngoại trừ gã họ Giang ở lầu dưới cậu ấy ghét còn ai trồng khoai đất này nữa?

      Năm nay mười tám tuổi lại muốn tự sát: .... Các cậu nhạy cảm quá, mình chỉ thuận miệng hỏi thôi. làm đây, nữa [mỉm cười]

      Như là sợ bị hỏi nữa nên Hạ Duy lập tức out luôn, còn để chế độ im lặng. Buổi tối vì để đến ăn chực nhà Giang Chi Châu nên tan làm sớm. Đúng 7h chuông cửa nhà 1808 vang lên.

      Giang Chi Châu mở cửa cho , người còn đeo tạp dề, Hạ Duy nhàng ngửi hai cái, với : “Là mùithơm của cá bột chiên.”

      Giang Chi Châu nở nụ cười, cầm đôi dép lê cho thay: “Vào .”

      Hạ Duy nhìn đôi dép cho nữ trước mặt chợt sững người, “Đây là... cho Tôn Kiều Kiều sao?”

      “Chiều hôm qua tôi mới mua đấy, tôi cảm thấy sau này đến đây ăn chực thường xuyên.” Giang Chi Châu vừa vừa tới phòng bếp. Nhịp tim của Hạ Duy rối loạn vì những lời này của , đứng phía sau lưng thầm cong môi, đổi dép lê rồi bước vào.

      Con mèo vàng cuộn mình thành vòng tròn nằm ngủ ghế salon, trông vô cùng thoải mái. Hạ Duy tới sờ sờ nó hai cái, nó lười biếng ngẩng đầu meow với cái.

      “Râu của A Quất hình như là có dài ra chút xíu á!” Hạ Duy ngạc nhiên vui mừng nhìn về hướng phòng bếp . Giang Chi Châu lên tiếng đáp lại: “Ừ.”

      Hạ Duy lại tiếp tục trêu chọc con mèo này, trong lúc vô tình chợt thấy trong phòng khách có bó hoa. Bó hoa này to, cắm trong lẵng hoa nho , những bông hoa tươi tắn, được cắm đẹp, toát ra vẻ khung cảnh đẹp ý vui.

      Cực kỳ hợp với thẩm mỹ của người đàn ông thẳng như Giang Chi Châu.

      Hạ Duy hạ tầm mắt dần ảm đạm của mình, còn tâm trạng trêu chọc mèo nữa. Đến lúc Giang Chi Châu bưng đĩa sườn xào chua ngọt và cá bột chiên ra bàn, làm ra vẻ vô tình hỏi: “Cái đó ai tặng cho à? Nhìn cũng phải đồ của .”

      Giang Chi Châu vô thức nhìn thoáng qua rồi : “Là Tôn Kiều Kiều tặng đó, ấy học cắm hoa, còn phải khen ngợi phen.”

      “À... quả nhiên là sở thích của đại tiểu thư.” Nghĩ lại Sấu Sấu của bọn họ cũng là Bạch Phú Mỹ nhưng sao có sở thích tao nhã như người ta nhỉ?

      (*) Bạch Phú Mỹ: người dẹp da dẻ trắng mịn, tướng mạo xinh đẹp, gia cảnh tốt.

      phải ầm ĩ muốn ăn sườn xào chua ngọt với cá bột chiên à, sao mà nhìn có chút khẩu vị nào vậy?” Giang Chi Châu thấy cứ mím môi nãy giờ, hình như vui.

      Hạ Duy cầm đũa lên gắp miếng sườn xào chua ngọt bỏ vào chén: “Sao tôi lại có khẩu vị chứ! Nếu có chén cơm chiên trứng tôi càng có khẩu vị hơn!”

      “..... Đừng có lòng tham đáy như vậy.” Giang Chi Châu đứng nhìn , “Vừa rồi vừa sờ vào con mèo, đãrửa tay chưa?”

      .....

      Sau khi Hạ Duy rửa tay xong con mèo vàng đó nhảy đến kế bên chỗ ngồi – ánh mắt chờ mong nhìn về phía đĩa cá chiên. Đĩa cá bột chiên này là làm cho Hạ Duy nên dùng số gia vị mèo ăn được, mà Giang Chi Châu có ý định cho nó ăn: “Bên này mới là cá cho mày.”

      ôm con mèo vàng này đến trước tô thức ăn của nó, nó hít hà thăm dò cá trong tô. Tuy thể ăn thức ăn ngon bàn nhưng nó vẫn cố ăn hết cá trong tô. Giang Chi Châu thấy con mèo này cuối cùng cũng thành ăn mới rửa tay rồi ngồi đối diện Hạ Duy.

      Hạ Duy ăn hết vài con cá, Giang Chi Châu chiên cá giòn tan, xương cá cũng có thể ăn được nên băn khoăn gì: “Đúng rồi, muốn tặng quà cho Tôn đại tiểu thư, có biết ấy thích gì ?”

      Giang Chi Châu nghĩ nghĩ hồi: “ ấy thích cắm hoa, đàn piano và đọc sách.”

      Hạ Duy: “....”

      biết nên phỉ nhổ sở thích của Tôn đại tiểu thư hay phỉ nhổ Giang Chi Châu trước đây.

      “Tôi hỏi sở thích hứng thú, mà tôi hỏi là... như túi xách son môi này nọ.” Lúc đến ‘túi xách son môi’ chợt có cảm giác dùng những thứ thô tục này bôi nhọ Tôn tiểu thư...

      Giang Chi Châu nhíu mày: “Tôi chưa từng nghe ấy nhắc đến những thứ này.”

      cũng chưa từng hỏi à? Vậy bình thường hai người chuyện gì?”

      “Chúng tôi mới gặp có 3 lần, ấy kể những chuyện thú vị trong cuộc sống, có khi cũng bàn luận về phim ảnh hay nhạc.”

      “.......Hai người trò chuyện về scandal của minh tinh hay chủ đề hot mạng à?”

      Giang Chi Châu nhìn : “Bình thường cũng trò chuyện với người khác về mấy chuyện này sao?”

      ... Đúng vậy, xin lỗi chứ là người thô tục như vậy đó. “Tôi cảm thấy tuy Tôn đại tiểu thư tiếp thu nền giáo dục tốt nhất từ nhưng ấy vẫn còn phụ nữ, mà những thứ bao người phụ nữ khác thích có lẽ ấy cũng thích, những thứ như váy áo túi xách son môi có lẽ có người phụ nữ nào là thích chứ nhỉ?”

      “Có phải hơi thô tục ?”

      Hạ Duy mỉm cười: “ xin lỗi nhưng tôi là người thô tục như vậy đó.”

      Giang Chi Châu: “...”

      Hạ Duy ăn hết miếng sườn để hoà hoãn lại tâm trạng rồi lại : “Nhưng điều kiện gia đình ấy tốt như vậy nhất định thiếu những món này...” chớp chớp mắt rồi cuối cùng nhìn thẳng vào Giang Chi Châu: “Tôi cảm thấy ấy thiếu người chồng đấy, chuẩn bị chút rồi tặng bản thân cho ấy .”

      Giang Chi Châu im lặng chốc rồi giọng như khẽ lầm bầm: “Tại sao tôi lại cảm thấy có thể cho ý kiến được nhỉ?”

      Hạ Duy: “..........”

      Nể tình đĩa sườn xào chua ngọt và cá bột chiên này, tức giận.

      “Vậy tự mình suy nghĩ .” Hạ Duy muốn quan tâm nữa, nếu chẳng phải vì ăn chực bữa cơm tự mình làm mất mặt bản thân như thế: “Aisss, tự nhiên tôi lại muốn mua sắm quá, chỉ còn thiếu người bạn trai đưa tôi thôi.”

      Giang Chi Châu hơi tò mò: “ muốn mua gì?”

      “Cây lăn mặt với kem dưỡng mắt.”

      “Mua cây lăn mặt làm gì?”

      “Đương nhiên là để mặt V-line, nhưng đắt quá nỡ chi tiền.”

      “Vậy dùng tóc che lại chút ....”

      Hạ Duy bị đơ người: “Còn quầng thâm mắt sao, kem dưỡng mắt cũng đắt lắm đó.”

      ngủ sớm chút được rồi.” Giang Chi Châu câu này có vẻ còn lồng thêm hàm nghĩa nào nữa, “Tối muộn thế này còn ăn chực đương nhiên mắt bị thâm quầng rồi.”

      Hạ Duy: “........”

      tức giận buông bát đũa trong tay, nhìn chằm chằm Giang Chi Châu: “Loại người đàn ông thẳng như còn đương gì nữa chứ!” Tối hôm nay về nhà nhảy thể dục nhịp điệu!

      Giang Chi Châu bị dáng vẻ của chọc cười, toan định gì đó điện thoại bỗng vang lên. Màn hình hiển thị người gọi đến là Tôn Kiều Kiều, nghĩ nghĩ chút rồi bước đến chỗ cửa sổ sát đất nhận điện thoại: “Xin chào.”

      Hạ Duy nghe thấy chuyện liền dựng tai lên, tuy Giang Chi Châu đè tông giọng xuống hơi nhưng miễn cưỡng cũng có thể nghe được.

      “Ừ, để hoa ở phòng khách.... Hôm nào , bây giờ hơi trễ rồi, lần sau mời em ăn cơm. Ừ, được....”

      Hạ Duy nghe thấy, trong lòng chợt có cảm giác nhói đau, ngay cả sườn xào chua ngọt và cá bột chiên cũng cứu vãn được. mím môi rồi lấy túi xách của mình, nhàng rời khỏi nhà Giang Chi Châu.

      Lúc Giang Chi Châu cúp điện thoại mới phát sau lưng còn hình bóng của ai đó nữa, hơi sửng sốt liền nhíu máy. nhấn vào QQ gửi tin nhắn cho Hạ Duy: “Sao lại về rồi?”

      Hạ Duy vừa về đến nhà liền ngã mình lên giường, trong lòng vẫn còn cảm giác nhói đau ấy, khó chịu đến muốn phát khóc. Có phải sắp đến tháng rồi , bằng sao lại đa sầu đa cảm như vậy chứ?

      Màn hình điện thoại chợt sáng lên, Hạ Duy thẩn thờ nhìn chằm chằm vào tin nhắn của Giang Chi Châu mới gửi đến, sau đó mới trả lời: “Hừ, đừng mong tôi ở lại để rửa chén [mỉm cười].”

      Trả lời xong tin nhắn vứt điện thoại sang bên, muốn nhìn thêm giây nào nữa.

      Có lẽ thích người nhất định thích mình còn đau lòng hơn thích người mình ghét nữa.

    5. Matcha2604

      Matcha2604 Well-Known Member

      Bài viết:
      582
      Được thích:
      1,769
      Chương 24

      Hạ Duy phải là nữ sinh bé ngây thơ đương kinh nghiệm, ngược lại rất dễ có tình cảm với người khác giới. Thường sau khi thích người khác, chỉ cảm thấy ngọt ngào, vui vẻ, hề biết là còn có thể thấy khó chịu như thế này.

      Nghĩ đến chuyện còn phải mang theo tâm trạng như thế nào để theo sát Giang Chi Châu, giúp đỡ khác thời gian nữa, Hạ Duy liền nhịn được tự chế giễu mình. Tình có muôn vàn tư vị, mới chỉ có trải qua hai loại cảm xúc mà thích lên mặt dạy đời rồi.

      Màn hình điện thoại di động lại phát sáng lần nữa, Hạ Duy liếc cái, lần này phải Giang Chi Châu.

      Đào Dự: cuối tuần trường học kỷ niệm ngày thành lập trường, cậu có muốn trở về xem ?

      Kỷ niệm ngày thành lập trường à... ? Hạ Duy có hơi xuất thần, trở về xem cũng rất tốt, dù sao lần trước mẹ còn lễ mừng năm mới đều chỉ ở nhà có hai ngày. Nếu , thừa cơ hội này trở về nghỉ ngơi, cứ cho là giải sầu .

      Hạ Duy: hơi muốn chút, chờ tớ xử lý công việc trong cửa hàng rồi trở về nhé

      Đào Dự: được, lúc nào cậu trở về tớ đưa cậu dạo trường học [ cười trộm ]

      Hạ Duy: trường học vẫn chỉ có như vậy, có cái gì mà dạo chứ [ ngoáy mũi ]

      Đào Dự: thay đổi rất nhiều so với lúc chúng ta học, lão đại của mèo lang thang ở khu nghỉ ngơi thay đổi mấy lần rồi

      Hạ Duy: ha ha ha ha ha ha ha, được, lúc nào tớ trở về liên hệ với cậu.

      Nghĩ đến những chuyện lúc còn học, tâm tình Hạ Duy cuối cùng cũng khá hơn chút, mở nhóm bạn thân, hỏi lượt xem có ai muốn trở về xem kỷ niệm ngày thành lập trường với .

      Tiểu Điềm Điềm Vô Địch: ah ah ah ah tớ muốn quá QAQ

      Cháo Bát Bảo nữ hiệp: giúp tớ chuyển lời với trường học cũ là tớ cố gắng chuyển gạch để xây dựng tổ quốc [ mỉm cười ]

      gầy mười cân đổi tên: cậu sợ trở về gặp phải thầy giáo à?

      Hạ Duy: "..."

      sợ.

      Cháo Bát Bảo nữ hiệp: ha ha ha ha tớ còn nhớ lúc ấy Hạ Duy vô cùng sợ thầy Triệu

      Năm nay mười tám tuổi lại muốn tự sát: cứ như cậu sợ ý [ mỉm cười ]

      gầy mười cân đổi tên: lúc đó, ai chẳng sợ thầy Triệu chứ. Mà trong lớp, thầy Triệu chỉ dịu dàng với mỗi Đào Dự thôi.

      Tiểu Điềm Điềm Vô Địch: đương nhiên rồi, Đào Dự là đại diện của khoa vật lý, học sinh cưng của thầy Triệu mà

      Cháo Bát Bảo nữ hiệp: nếu cậu lần nào thi cũng đứng thứ nhất, thầy Triệu cũng nhàng với cậu

      Năm nay mười tám tuổi lại muốn tự sát: ... Được rồi, dịu dàng của thầy Triệu cũng phải ai cũng nhận được đâu

      gầy mười cân đổi tên: à! Tớ nhớ trước kia phải Hạ Duy thích Đào Dự sao?

      Cháo Bát Bảo nữ hiệp: yooooooooooooooooo~!

      Năm nay mười tám tuổi lại muốn tự sát: ...

      Cháo Bát Bảo nữ hiệp: chuyện với Giang tiên sinh ở đây còn chưa ràng, về thông đồng với mối tình đầu rồi! Phụ nữ đáng sợ!

      Năm nay mười tám tuổi lại muốn tự sát: ... Đừng có chuyển sang chuyện tình được , vậy các cậu đều được, tớ ngủ trước đây [ mỉm cười ]

      Cháo Bát Bảo nữ hiệp: ngủ sớm như vậy? Học sinh tiểu học lúc này vẫn còn chơi trò chơi đấy

      Năm nay mười tám tuổi lại muốn tự sát: ai bảo tớ có tiền mua kem dưỡng mắt, ngủ ngon [ mỉm cười ]

      Trở về quê nhà, có lẽ quên được Giang Chi Châu.

      Hôm sau Hạ Duy bắt đầu sắp xếp công việc cửa hàng, chuẩn bị nghỉ ngơi ở nhà tuần, cửa hàng còn hai người nhất định bận rộn hơn, cho nên quyết định nghỉ buôn bán, coi như là cho nhân viên nghỉ ngơi chút.

      Sắp xếp tốt công việc của cửa hàngl àm móng, đầu tiên định đặt vé xe lửa về thành phố D. Chuyến xe lửa tốc hành từ thành phố A đến thành phố D mới mở năm nay, hành trình rút ngắn được nửa thời gian so với ngồi xe ô tô đường cao tốc. Sau khi có chuyến xe lửa này, mẹ của càng có lý do phàn nàn chuyện trở về nhà - trước kia là vì máy bay vé đắt, ô tô mất nhiều thời gian, bây giờ xe lửa vừa nhanh vừa tiện, vẫn muốn về.

      Hạ Duy cũng phải là muốn về... Được rồi thừa nhận là có hơi muốn về, chỉ vì sợ về nhà mẹ lại nhắc đến chuyện chưa có bạn trai. Chuyện ấy Hạ Duy cảm thấy mình rất oan ức, ra phải là có đối tượng, chỉ là... Còn chưa kịp giới thiệu cho mẹ của chia tay rồi.

      Sau khi thuận lợi mua được vé, gọi điện thoại cho mẹ trước, sau đó quên cho Đào Dự tiếng: "Buổi sáng tớ xe lửa về, khoảng mười giờ hai mươi về đến nơi [ vui vẻ ] "

      Lúc ấy chắc là Đào Dự lớp, nên đến trưa lúc ăn cơm mới trả lời tin nhắn của : "Có cần tớ đón cậu ?"

      Hạ Duy: ha ha cần, tớ còn chưa đến mức lạc đường.

      Đào Dự: được, lúc nào cậu về đến nơi lại liên lạc nhé [ cười trộm ]

      Hạ Duy: [OK]

      Sau khi chuẩn bị sẵn sàng để về nhà, trong lòng Hạ Duy thoải mái hơn rất nhiều, nghĩ nghĩ xem còn bỏ sót việc gì hay , trong đầu liền ra bộ mặt như chiếc bánh nướng ỉu xìu của mèo vàng.

      "Aaa, có nên chào A Quất tiếng nhỉ?" Hạ Duy buồn rầu suy nghĩ do dự, về nhà tuần, đúng ra nên tạm biệt A Quất, nhưng mà nó ở nhà Giang tiên sinh, nếu tạm biệt nó thể tránh khỏi việc gặp

      Được rồi, xem ra nó ở cùng với Giang tiên sinh cũng rất vui vẻ thoải mái, thôi để lúc nào trở lại mang đặc sản bù cho nó sau vậy.

      Ngày xuất phát, Hạ Duy ăn mặc thoải mái, đơn giản hơn bình thưởng cẩn thẩn chăm chút rất nhiều. Gần hai giờ xe lửa mở cửa, kéo va li bé bé vào trong xe.

      Thành phố D giống thành phố A, vì nó là thành phố du lịch, tiết tấu cuộc sống so với thành phố A chậm hơn rất nhiều, đường hề nhìn thấy dòng người vội vã lại, mà chủ yếu là du khách dừng chân cầm điện thoại hoặc máy ảnh chụp ảnh.

      Mặc dù lớn lắm nhưng khắp nơi có thể nhìn thấy hoa tươi và mèo, bầu trời xanh trong hơn so với thành phố A. Ngồi xe buýt đến gần nhà, Hạ Duy kéo vali tiếp tục về hướng nhà mình.

      Đoạn đường này so với lần trước trở về lại thay đổi ít, đường cái đối diện bị bịt lại, hình như là phá bỏ và dời nơi khác. Hạ Duy nhìn nhìn lại hai lần, liền phát con chó vàng ngồi bên cạnh đống phế tích, cứ bị người đuổi rồi lại chạy về ngồi tại chỗ cũ.

      Lông nó hơi bẩn chút, chắc là do lang thang bên ngoài nên bị bẩn, nhưng tại sao cứ phải trở về công trường này để ngồi? lại nhìn chó vàng lần nữa, rồi mới rẽ vào chỗ ngoặt.

      Lúc về đến nhà vừa vặn đến giờ cơm trưa, đẩy cửa ra Hạ Duy ngửi thấy mùi đồ ăn thơm nức: "Oa, mẹ, mẹ nấu canh cá(1) à?"

      (1) nguyên văn: 水煮鱼 – thủy chử ngư: đại khái là món canh cá nấu với số vị thuốc bắc


      Bà Hạ trong phòng bếp bận việc quay đầu lại nhìn cái: "Về rồi hả?"

      "Vâng."

      Hạ Duy trông thấy bàn còn có vịt quay (2), thò tay muốn nhón miếng, bị bà Hạ mắng: "Rửa tay chưa?"

      (2) nguyên văn: 甜皮鸭 – da vịt ngọt (??)


      Hạ Duy: "..."

      Cho nên là vị Giang tiên sinh và mẹ giống nhau như đúc mà.

      Đến động tác hất tay ra cũng hề khác nhau.

      bĩu môi, buông vali rồi rửa sạch tay, chọn miếng thịt cầm lên: "Vịt quay của quán này ăn vẫn ngon như vậy. Đúng rồi, vừa rồi lúc con về thấy ngôi nhà bị đập , sửa chữa gì sao ạ?"

      "Nghe là muốn sửa thành cửa hàng, về sau dạo siêu thị dễ dàng hơn." Bà Hạ xong quay đầu nhìn Hạ Duy, "Con xuống dưới mua cho mẹ chau xì dầu."

      Hạ Duy: "..."

      Vừa trở về sai vặt rồi.

      Gần nhà siêu thị , Hạ Duy cầm theo chút tiền lẻ rồi xuống lầu. ngang qua chỗ đập phá, phát chú chó vàng kia vẫn ở chỗ này.

      Nhìn nó có vẻ cũng hề già yếu, nhưng hình như nhìn thấy người có vẻ sợ hãi, có người ngang qua tỏ vẻ cảnh giác, nhưng cứ ngốc nghếch ở đó chịu . Lúc Hạ Duy mua xì-dầu về, thuận tiện mua cái chân giò hun khói, định tới cho nó ăn. Chú chó nhìn thấy có người tới, liền trốn ở chỗ, Hạ Duy có cách nào tới gần nó, chỉ có thể lăn chân giò hun khói qua đó.

      Lúc chân giò hun khói lăn đến chân của chú chó, nó cúi đầu ngửi lúc, rồi mới bắt đầu ăn.

      "A Hoàng, tại sao mày phải sống ở chỗ này? Ở đây nguy hiểm lắm." Hạ Duy ngồi xổm đối diện nó, cách đó xa, chống tay ôm mặt ngồi nhìn.

      A Hoàng để ý tới , chỉ vùi đầu ăn chân giò hun khói của mình, Hạ Duy còn muốn trò chuyện với nó vài câu nữa điện thoại trong túi quần vang lên, là mẹ gọi.

      "Hạ Duy, mẹ bảo con xuống dưới mua chai xì-dầu mà con mua ở đâu thế? Đồ ăn mẹ nấu xong hết rồi, con còn chưa mua về đến nhà!"

      Hạ Duy: "..."

      "Vâng vâng lập tức về đến nhà ngay đây mẹ!" Hạ Duy cúp điện thoại cực kỳ nhanh, chạy về phía nhà mình. Quả nhiên mẹ của nấu xong đồ ăn, xếp đồ ăn lên bàn: "Buổi trưa bố của con về nhà ăn cơm, mẹ mang cơm đến công ty cho bố, con ăn trước ."

      "Vâng." Hạ Duy lần này nhớ rửa sạch tay trước, rồi mới cầm bát đũa lên, "Vừa rồi lúc con xuống dưới mua xì-dầu, nhìn thấy cái chỗ đập phá kia có chú chó lang thang, nhìn rất đáng thương."

      "À, chỗ đó trước đây có người ở, chắc là lúc dọn nhà bỏ rơi chó ở đó rồi.”

      "... Quá đáng thế, tại sao mang theo chó của mình chứ?"

      "Họ muốn, rất nhiều chó mèo lang thang đều là do bị bỏ rơi như vậy, thế là gây ra nghiệp chướng đấy. Mèo hoang còn tốt hơn chút ít, ít nhất có người nào ăn thịt mèo, chó lang thang chừng ngày nào đó bị bọn buôn chó bắt ngay."

      Hạ Duy: "..."

      Bởi vì có chút lo lắng cho A Hoàng, buổi chiều lại chạy ra xem lần, quả nhiên nó vẫn còn ngốc tại đó. lại siêu thị mua mấy cái chân giò hun khói, qua cho nó ăn: "A Hoàng à, mảy ở chỗ này chờ chủ nhân của mày về sao? Đừng đợi nữa, chủ nhân của mày trở về đâu."

      Lời này có chút tàn nhẫn, thế nhưng nó phải hiểu .

      "Gâu!" A Hoàng kêu tiếng, lại cẩn thận kéo chân giò hun khói qua bên. Hạ Duy nhìn dáng vẻ của nó liền cảm thấy đành lòng, cùng là động vật lang thang, A Quất ở chung cư của bọn họ lăn lộn đến phong sinh thủy khởi(3), lừa nhiều người cho nó ăn như vậy, mà A Hoàng, ăn chân giò hun khói cũng phải cẩn thận từng li từng tí như thế này... Hơn nữa nếu ngày nào đó công nhân ở công trường bên cạnh đột nhiên muốn ăn thịt chó ...

      1. Hô mưa gọi gió – ý là lộng hành.
      "A Hoàng này, mày nghe tao , đừng ở chỗ này đợi nữa, thế giới bên ngoài rất lớn."

      Thấy A Hoàng có phản ứng, lại : "A Hoàng à..."

      Lần này vừa được hai tiếng, điện thoại vang lên tiếng chuông báo có tin nhắn. lấy ra nhìn thoáng qua, là Giang tiên sinh.

      gửi tới bức ảnh, Hạ Duy cũng biết cụ thể là cái gì, mím môi suy nghĩ lúc, cuối cùng vẫn ấn mở tin nhắn. Trong bức ảnh là bộ váy hoa, trông rất bay bổng... cần phải cũng biết, nhất định là còn phiền não chuyện quà sinh nhật cho Tôn Giảo Giảo. :)

      Hạ Duy: cái gì đây? :)

      Giang Chi Châu: cảm thấy cái váy này như thế nào?

      Hạ Duy: rất bay bổng, nhưng mà mấy bông hoa này cẩn thận làm người mặc biến thành bác đấy.

      Giang Chi Châu: ...

      Giang Chi Châu: hôm nay có rảnh ? Lần trước ăn hết sườn xào chua ngọt và cá bột rán của tôi nhưng cũng được ý kiến gì tốt cả.

      Hạ Duy: à, ngại quá, giờ tôi ở quê rồi. [ mỉm cười ]

      Giang Chi Châu ngẩn người, về quê rồi à? Về lúc nào thế? Tại sao chẳng chẳng rằng gì về thế? Nghĩ tới đây, Giang Chi Châu khẽ nhíu nhíu mày, hình như đúng là ấy cần phải với .

      Giang Chi Châu: sao lại đột nhiên về quê? Lúc nào quay lại?

      Hạ Duy: chắc là giúp gì cho về chuyện sinh nhật của Tôn Giảo Giảo :)

      Hạ Duy gửi tin nhắn này , lại cảm giác hình như mình hơi quá đáng, tốt xấu gì cũng ăn hết sườn xào chua ngọt và cá bột rán của người ta, dựa theo bảng giá của Thiên Hạ Cư, buôn bán lãi nhiều đấy.

      Hạ Duy: hay là vẫn nên mua son , cái này an toàn hơn, có biết thỏi son “màu sắc có thể hạ gục người đàn ông mạnh mẽ”(2) ?

      (2) Cái này nguyên văn là 斩直男的颜色 –là thỏi son YSL, nhưng mà hình như chỉ ở Trung Quốc mới có cái tên thế kia, nên cái tên kia hoàn toàn là chém gió dựa theo nghĩa của cụm từ , cũng biết là thỏi nào trong 2 thỏi này nữa…

      Giang Chi Châu: ... Thỏi son “màu sắc có thể hạ gục người đàn ông mạnh mẽ” rất hot đấy à?

      Hạ Duy: cũng biết á? (⊙o⊙)

      Hạ Duy: [ hình ảnh ]

      Hạ Duy: vậy thử xem, trong mấy màu ở , màu nào mới có thể “hạ gục người đàn ông mạnh mẽ”

      ...

      Giang Chi Châu nhìn hơn năm mươi màu son ở , liền im lặng lúc lâu.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :