1. QUY ĐỊNH BOX XUẤT BẢN :

       

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]

    ----•Nội dung cần:

    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)

    - Tác giả

    - Dịch giả

    - Đơn vị phát hành

    - Số trang ( nên có)

    - Giá bìa (nên có)

    - Ngày xuất bản (nên có)

    --- Quy định

    1 . Thành viên post có thể tự type hoặc copy từ nơi khác (để nguồn)

    2 . Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn

    3. Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ

    Ad và Mod

  2. QUY ĐỊNH BOX EBOOK SƯU TẦM

    Khi các bạn post link eBook sưu tầm nhớ chú ý nguồn edit và Link dẫn về chính chủ

    eBook phải tải File trực tiếp lên forum (có thể thêm file mediafire, dropbox ngay văn án)

    Không được kèm link có tính phí và bài viết, hay quảng cáo phản cảm, nếu có sẽ ban nick

    Cách tải ebook có quảng cáo

Tôi là tất cả của tên ấy - Lâm Ngân Hỷ(90c-full)

Thảo luận trong 'Sách XB Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Tác giả: Lâm Ngân Hỷ
      Dịch giả: Mai Quyên
      Công ty phát hành: Bách Việt
      Nhà xuất bản: NXB Thời Đại
      Khối lượng: 400g
      Kich thước: 13 x 21 cm
      Ngày xuất bản: 04/2011
      Giá bìa: 92.000đ


      [​IMG]

      Giới thiệu


      Phác Tuấn Hỷ, nữ sinh mười bẩy tuổi xinh đẹp, do vừa chia tay bạn trai cũ là Kim Dân Hữu, rồi bố muốn đến Suwon lập nghiệp, nên cả gia đình đều chuyển hết đến đó. Tuấn Hỷ vào học trường Du Lâm Thượng Cao, còn Phác Tuấn - em trai thua tuổi - vào học trường nam sinh Đại Lâm Công Cao. Phác Tuấn Hỷ tình cờ gặp Khương Cẩm Thánh, nam sinh nổi tiếng nhất trường Đại Lâm Công Cao, cùng các bạn là Lý Vân Quân, Hy Thái Dân và Mẫn Chí Hồi. Khương Cẩm Thánh để ý Phác Tuấn Hỷ ngay từ cái nhìn đầu tiên và ra sức theo đuổi . Dần dần, Phác Tuấn Hỷ quên được mối tình đầu và đón nhận Khương Cẩm Thánh.

      Nhưng bạn cũ của Khương Cẩm Thánh là Y Giang Yến vẫn Cẩm Thánh và cố tình phá hoại mối quan hệ của họ. Cùng lúc đó, Phác Tuấn Hỷ gặp lại Kim Dân Hữu, và trùng hợp hơn, người mới của Dân Hữu lại là Y Giang Yến.

      Biết bao hiểu lầm xảy ra, có lúc Phác Tuấn Hỷ quyết định rời bỏ Khương Cẩm Thánh vì nghĩ thể mang lại hạnh phúc cho , nhưng tình cảm chân của họ chiến thắng tất cả.... chỉ đề cập đến tình cảm trong sáng của tuổi học trò, mà còn ca ngợi tình bạn của các bạn trẻ,"Tôi là tất cả của tên ấy" được đông đảo độc giả trẻ Trung quốc thích và đón nhận sau khi chuyển ngữ từ tiếng Hàn.

    2. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 1



      Hôm nay tôi lại nghe bài “Tình” của tổ hợp Oanh Hỏa Thạch. Tuy giai điệu là dance nhưng vẫn thấy cảm động, mỗi câu từ đều khiến tôi đau lòng buồn phiền.

      từng từng em, từng có em sống nổi. Lời em tin tưởng hoài nghi. Nhưng bây giờ lại muốn chia tay. Tình còn lại phải làm sao đây? Hồi ức trước đây phải làm sao? Nếu nhớ đến nỗi con tim nhức nhối, bảo em phải làm sao?

      “Tình” của tổ hợp Oanh Hỏa Thạch.
      Hic, lại rơi nước mắt rồi. Giọt nước mắt này sao mãi chùi khô được nhỉ? mấy tháng rồi, sao tôi vẫn chưa quên được cậu ấy? Có gì để lưu luyến đâu mà còn mãi? Tôi thực quá ghét bản thân mình bây giờ.

      Người tôi lòng… tuyệt đối thể quên được tên cậu ấy …
      “Kim Dân Hữu”. Tôi phải làm sao mới có thể quên được cái tên này đây? Dân Hữu từng ở bên tôi năm trời, tôi cách nào quên cậu ấy được. Lần đầu tiên gặp nhau, hồi ức của chúng tôi, còn có lần chia tay cuối cùng…

      “Chúng ta chia tay , xin lỗi.”
      Tôi vẫn nhớ mồn lời cuối cùng của cậu ấy, nhưng vẫn chịu tin. Tôi nghĩ cậu ấy nhất định là lừa gạt tôi… chắc chắn thế… nhưng hình như tôi sai rồi. Cậu ấy rời xa tôi rồi.
      Lòng tự tôn của tôi cho phép tôi níu giữ Dân Hữu mà tôi thương tha thiết. Sau khi Dân Hữu rồi, tôi thẫn thờ lặp lại:
      “Kim Dân Hữu… đừng !”
      Nếu tôi gặp lại Dân Hữu, tôi vứt bỏ lòng tự tôn, chỉ cầu xin cậu ấy quay về bên mình.
      “Tuấn Hỷ! Mau lên! Xe sắp chạy rồi!”

      Đừng gọi tôi. -_- Tôi rồi đừng gọi tôi mà! Để tôi được nhìn nhiều hơn chút. Để nhớ mỗi ngày đều tay trong tay với Dân Hữu qua khu này… vẫn nhớ Dân Hữu hồi đó sáng nào cũng đứng đợi tôi…
      “Ê, Phác Tuấn Hỷ! Bà còn mau ra đây à?”

      Cái tên này… Phác Tuấn ! Ngươi ngậm mồm lại yên cho ta nhờ! Tên này là người mà cả đời tôi tuyệt đối chẳng thể nhờ cậy được gì, nếu nhất định phải , chính là thằng em trai duy nhất của tôi. Chẳng biết di truyền gene của ai mà khiến người ta thích thế, tôi thương thương đến muốn chết luôn! -,.- Tôi rất thích ngược như vậy đấy!
      Haizzz ~ Chúng tôi phải dọn nhà rồi! Bây giờ Dân Hữu cũng rời xa nơi này. Sau khi chia tay nhau chuyển trường, tôi chẳng còn nghe được tin tức gì của cậu ấy nữa, liên lạc bị cắt đứt như thế đấy. Chỉ nghe cậu ấy gia nhập tổ chức bất lương của trường học.
      Dân Hữu… tớ phải rồi… rồi… tạm biệt…
      “Phác Tuấn Hỷ! Bà muốn chết hả?”
      “Biết rồi! Đến đây!”
      Tuy khó chịu nhưng bố mẹ và cái thằng em đáng ghét ấy cứ thúc giục mãi, cuối cùng tôi vẫn phải lên xe rồi.
      Ngôi nhà dần dần lại… trả hồi ức lại cho tôi ~!!
      “Huhu… hu…”
      “Ngốc, bà bị bệnh à?”
      Đúng. “Ngốc” mà các bạn nghe chính là lời em với chị thế đấy. Phải biết là tôi sinh sớm hơn Tuấn năm chứ!
      “Ngươi muốn chết hả? Gọi chị ngươi chẳng ra thể thống gì cả! Ta đủ đau lòng lắm rồi đây!”
      “Tôi bực mình vì thấy bà cứ chau mày ủ rũ cả ngày thế đấy, rồi sao?”
      “Được rồi! Ta chẳng muốn chuyện với loại người như ngươi nữa!”
      “Ngốc!! Bà đau lòng có phải là vì cái tên Dân Hữu đó ? Tôi với bà mấy chục lần tên đó là đồ củ cải thối lăng nhăng mà!! Bà làm gì mà phải phát bệnh ở đây?”
      “Ngươi biết gì chứ!! Lúc Dân Hữu ở bên ta chưa từng lăng nhăng bao giờ!”
      “Ngây thơ! Có thằng lăng nhăng nào mà tuyên bố mình lăng nhăng ? Sao bà dại thế nhỉ?”
      “Đủ rồi!”
      Tuấn luôn ghét Dân Hữu, trước đây cũng thế, bây giờ lại càng ghét.

      Lúc qua lại với Dân Hữu, ngày nào tôi cũng chịu đựng cơn điên của Tuấn . Về nhà muộn chút là mắng sa sả. Nếu tôi cũng lên cơn cãi nhau với cả đến mấy ngày sau cũng chẳng ai với ai câu nào. Chiến tranh lạnh dài nhất kéo hơn 3 tháng trời, cuối cùng vẫn là tôi phải chịu cúi đầu. Cái tên Tuấn đó tuyệt đối là đứa máu thịt. Tuy hơn tôi tuổi nhưng chưa gọi tôi là chị lần nào. Tôi mong muốn chịu gọi tôi tiếng “chị” thân thiết biết mấy!
      Hừ. ra gọi tôi “ê” cũng may mắn nhất trong những cái bất hạnh rồi. Tuy có lúc tôi cũng năn nỉ gọi tôi là chị, -_- ; nhưng đúng là chẳng thể thương lượng gì với cái tên đầu heo này. Nếu cần miêu tả Phác Tuấn , câu thôi – máu lạnh! Cả ngu ngốc!! quái…!!
      đến Phác Tuấn có chiều cao 1m78, tuy rất muốn thừa nhận nhưng cũng hơi hơi đẹp trai, giống như tôi, cũng chưa hề thừa nhận tôi bao giờ! Có lần, với gã con trai theo đuổi tôi về đến nhà là…
      có mắt!”
      Chính là câu này, tôi suýt chút đập đầu vào tường. Chắc chắn tên ngốc. Nhưng Tuấn cũng là đứa tốt, đây cũng là trong những thực mà tôi hề muốn thừa nhận. Có lần xảy ra chuyện lớn khiến cả nhà chúng tôi suýt chút nữa bị dọa đến vỡ tim là, có bé rất thích Tuấn cưỡng bách -_- tên ngốc này phải qua lại với ta.

      Đương nhiên cưỡng ép người ta chắc chắn thể thành công. ngờ bé đó lại tự sát, nhưng chết được. Kết quả Tuấn thèm nghe chúng tôi khuyên nhủ gì, đánh cho ta trận nhừ tử, đến mức ta tái xanh tái xám mặt mũi.
      muốn chết chết ! Trước đây thích loại như rồi, bây giờ lại càng ghét. sống làm gì nữa hả? Tôi bực nhất loại giả vờ giả vịt như !”
      Cho đến giờ tôi vẫn coi câu mà Tuấn mắng bé tội nghiệp (?) ấy là câu kinh điển. Câu ấy đúng là hề đơn giản. Tuy sau này chuyện đó cũng được giải quyết ổn thỏa… nhưng cái máu lạnh của cũng khiến cả quỷ Satan trong truyền thuyết phải thở dài tự nhận mình bằng.

      Hôm nay chúng tôi phải chuyển đến Thủy Nguyên. Chuyển nhà vì bố tôi mở cửa hàng đại lý ở đó. Ông muốn tạo dựng nghiệp của mình ở nơi lạ, thế là chuyển đến thành phố chẳng có lấy ai thân thích này. Chúng tôi thử thuyết phục bố, nhưng ông vẫn cố chấp đổi ý. Chính vì thế mà tôi phải rời xa đám bạn thân để đến nơi xa lạ, chuyển đến trường khác. Tôi chuyển đến Du Lâm Thượng Cao, em tôi đến Đại Lâm Công Cao. (chú thích của người dịch: “Cao” chỉ trường trung học phổ thông)

      Tôi cảm thấy cuộc đời mười tám tuổi của mình bi ai như thế đấy. Haizzz ~ nhưng điều đáng mừng là nghe Du Lâm Thượng Cao và Đại Lâm Công Cao sử dụng cùng sân tập thể thao. Tức là Thượng Cao và Công Cao đối diện nhau, lấy sân tập làm trung tâm. Hai trường rất gần nhau. Đúng là ngôi trường thú vị. ^^

      Còn nghe đồn nam sinh trường Công Cao tuyệt vời chết được. Hình như là vì nguyên nhân này mà nam sinh Thượng Cao và Công Cao trở thành tử thù với nhau. Thêm nữa Công Cao là trường nam nên rất thích theo đuổi nữ sinh Thượng Cao, nên nam sinh Thượng Cao càng ghét họ. ^^ Nhìn cái tên Phác Tuấn này cũng vào Công Cao trường ấy đều là zai đẹp đúng là cũng có lý chútđỉnh.

    3. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 2




      Á! Trễ giờ rồi! Xong phim! Ngày đầu tiên chuyển trường lại trễ học! Chính vì hôm qua lo dọn dẹp hành lý nên ngủ quá muộn, kết quả là sáng nay dậy nổi nữa. Phác Tuấn Hỷ, mày là con ngốc! Tuy trễ rồi, nhưng tôi vẫn thể vội vội vã vã học. Bởi vì để người khác nhìn thấy bộ dạng thảm hại chi bằng đập đầu tự sát cho xong!

      Gội mái tóc xinh đẹp của tôi mất 20 phút, sấy khô tóc mất 20 phút, để giữ làn da trắng hồng của mình, mỹ phẩm làm ẩm da, dinh dưỡng cho da… mất 15 phút, mặc bộ đồng phục đẹp mất 10 phút. Bây giờ hoàn mỹ rồi. Ha ha! Nhưng… trong lòng vẫn thấy ngơ ngẩn… ờ, vì tôi trễ rồi.
      “Ê, Phác Tuấn Hỷ! Mới sáng sớm mà bà đầu độc tôi rồi à?”
      “Phác Tuấn Hỷ, bà mau rửa chén cho tôi ! Trễ rồi.”
      “Đầu của ngươi làm bằng gì vậy?”
      “Cái gì? Bà muốn chết rồi phải ?”
      “Bây giờ 7 giờ rồi, trễ rồi!”
      “Cái bà này đúng là ngốc ! Bà xem xem mấy giờ rồi? Nhìn đồng hồ ! Ha?? -o-
      “Hi hi…”

      Kỳ lạ . Vừa nãy ràng 8 giờ… nên mới gấp rút thế, ra mới 7 giờ. Hoang đường. Đúng là hoang đường. Vậy lúc nãy 7 giờ, ra là 6 giờ?? Lại bị Phác Tuấn mắng trận chẳng hiểu mô tê gì. Hừ! Nhưng may là vẫn bị trễ giờ, a ha ha ha!
      Tôi với Tuấn cùng đến trạm để chờ xe buýt. Bố đến trạm đối diện với nhà rồi ngồi xe số 7 là có thể đến trường. Cửa hàng đại lý của bố rất gần trường, nên ông rất rành rẽ khu vực này. đường , nhìn thế nào cũng thấy đồng phục trường Tuấn đẹp hơn của chúng tôi rất nhiều, mặc cái áo có hoa văn xám, cà vạt xám đậm, thêm chiếc jacket khoác ngoài nữa.

      Nhìn ngược lại đồng phục của mình, toàn màu đen, y như có đám tang ấy. Ặc! Còn bằng đồng phục trước của tôi nữa. Hừ! công bằng!
      “Ê, lên xe !”
      “Trả tiền .”
      “Ê! Bà trả!”

      Thấy tên đó bước thẳng lên xe biết ta chẳng thèm đếm xỉa gì đến lời tôi . Tôi còn cách nào khác phải trả thêm 700 đồng, đau lòng quá! 700 đồng của tôi! Đồ điên! T_T

      Woa ~ Lên xe nhìn thoáng thấy trong xe toàn là những người mặc đồng phục đen hoặc xám.
      “Tuấn , mình xuống phía dưới !”
      Tôi thích vị trí cuối xe, thế là kéo Tuấn chần chừ xuống phía dưới. Hàng ghế cuối là sáu nam sinh mặc đồng phục màu xám của Công Cao.
      “I da ~ Dáng đẹp ! Đúng ?”
      “Woa ~ Ngon đấy! Vẫn là nữ sinh Thượng Cao đẹp nhất! Ha ha!”

      Đúng là rác rưởi của xã hội. Mấy tên con trai phía sau to mồm bàn luận về tôi. Tưởng tôi điếc chắc? Nếu bọn thầm to tôi còn có thể xem như nghe thấy.
      “Tóc dài quá, tớ thích con tóc dài.”
      “Tớ cũng vậy! Câu ta ?”
      “Mấy người như thế mà muốn câu tôi à? Có còn tự trọng ? Đúng là chuyện cười thế giới!”

      Tôi nhịn nổi hét to lên. là, bọn tưởng tôi dễ đùa chắc? Tôi quay đầu lại trừng mắt nhìn… Nhưng câu “Có lòng tự trọng ?” vừa nãy có lẽ sai càng thêm sai, tôi quên mất bọn là nam sinh Công Cao.

      tên có vẻ khỏe khoắn đẹp trai, kế bên là tên mặt búng ra sữa. Tuy phải đẹp trai xuất sắc nhưng vẫn tàm tạm. Chắc chắn được con ưa thích… Sau này gọi hai tên đó là Bắp Thịt và Xương Sườn . Ha ha ~ Bắp Thịt và Xương Sườn có vẻ hơi hoảng, kế bên bốn tên kia cũng thế.

      “Bà muốn chết à. Đừng gây chuyện phiền phức thêm nữa.”
      Tuấn cau mặt thấp giọng . Hình như tức giận rồi. Tôi sợ lại bị mắng nữa nên im tiếng. Nhìn ra ngoài cửa sổ, lại nghĩ đến Dân Hữu.
      “Dân Hữu…”
      “Em đẹp đấy!”

      Lúc ấy phía sau lại vang lên câu… là, thế giới loạn rồi!
      “Vừa nãy cậu gì đấy? Hả? Im lặng cho tôi nhờ!”

      Tôi quay lại trừng mắt với cái tên vừa “em đẹp đấy!” cái. Nhưng vừa nhìn, mẹ ơi!! ta cùng loại với Bắp Thịt và Xương Sườn lúc nãy! Tôi hơi hoảng. Vì cái tên này… hình như là người mẫu! Đẹp trai quá…
      Ôi chao! hổ là nam sinh Công Cao T0T

      “Cậu còn nữa là tôi đập bẹp cho đấy!” Lúc này tên Xương Sườn bên cạnh lên tiếng.
      Tôi điên lên, đứng phắt dậy, tóm lấy cổ áo Xương Sườn. Đừng ngăn cản tôi!
      “Là cậu đập bẹp tôi à? Sao? Tôi sợ cậu làm được đấy! Cậu đập tôi thử xem!”
      “Mẹ nó! Muốn chết à? Có phải cậu chán sống rồi ? Cậu biết tôi là ai ?”
      “Tại sao tôi phải biết cậu?”
      “Mẹ nó! Cậu học ở Thượng Cao mà lại biết tôi hả?”
      “Tôi chẳng việc gì phải biết cậu cả! Vậy cậu có biết tôi ?”
      “Đương nhiên! Chẳng có ai ở Thượng Cao mà tôi biết, cậu là đồ ngu à?”
      “Há há, hôm nay là ngày đầu tiên tôi chuyển đến đây, ngu quá!”
      “Mẹ nó!”
      “Ha ha ha! Hôm nay có phải là ngày chuyên gia Vân Quân bị chôn vùi nhỉ?”

      Tên “người mẫu” vốn nãy giờ vẫn cười cười bây giờ lại ôm bụng cười to hơn. Tên con trai tên Vân Quân mặt đỏ y như ********* khỉ. Mất mặt quá , tiểu tử thối. Ha ha ha! Lần thứ hai tôi lại thắng nữa! Xương Sườn, tốt nhất đừng có chọc giận ta. Tên Tuấn vốn chẳng quan tâm đến tôi sống chết thế nào nữa, ngồi ngủ ghế mất rồi. Đúng là thế gian hỗn loạn!

      Phía sau yên lặng lúc, tôi nhìn thấy bạn mặc đồng phục giống tôi đứng phía trước vẻ mặt tội nghiệp như sắp khóc đến nơi. Hây! ra có bàn tay đen mò mò phía sau mông bạn. Tôi khinh bỉ loại người này. Tức giận đùng đùng, tôi tóm lấy bàn tay đó giằng ra.

      “Cái đồ biến thái này! Dám làm loạn ở đây à?”

    4. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 3




      Tiếng hét the thé của tôi lập tức đánh động mọi người. Tuấn bị đám đông ồn ào đánh thức dậy giận dữ trừng mắt nhìn tôi. Nhưng tôi mặc kệ trừng mắt với mình hay . Bây giờ trong mắt tôi chỉ nhìn thấy tên biến thái này mà thôi. Tên ấy nhìn thấy mọi người xe chằm chằm nhìn, có vẻ hơi luýnh quýnh.

      "Ha ha ha!! em này hay đấy!! Hình như phải loại tầm thường nhỉ? Ha ha ha!! A ~ cười đau bụng quá thôi. Ha ha!!"

      Phía sau vang đến giọng cười ha hả của tên nam sinh giống người mẫu ấy. Tôi lại quay đầu nhìn bọn , tên người mẫu cười đến co rút người lại, tên Bắp Thịt cũng cười lăn lộn, tên Xương Sườn hơi ỉu xìu, tên có gương mặt trẻ con đeo mắt kính nhìn có vẻ nữ tính, còn có hai tên nhìn bình thường nữa! hổ là nam sinh Công Cao.

      Giải quyết xong tên biến thái, tôi lẳng lặng ngồi xuống.
      "Phác Tuấn ! Cùng chứ! Tuấn !! Ta cùng mà!!"

      Tên điên này vờ như nghe thấy tôi . Hình như cảm thấy ở xe lúc nãy mất mặt quá phải.
      "Phác Tuấn !"
      "Im miệng!"
      "Ngươi muốn chết hả?"
      "Bà mà còn lo chuyện ruồi bu, lúc đó tôi đoạn tuyệt quan hệ luôn!"
      "Hứ... biết rồi, biết rồi!"

      Chị ngươi nhịn đấy! Nhịn! Hừ!
      Trường chúng tôi nằm con dốc... y như phải leo núi vậy. Mệt chết ... -_-;;
      "Ê! Cái cậu mặc đồng phục Công Cao phía trước kia! Bên cạnh là con của cậu hả?"
      Quay đầu nhìn lại chốc, ra là 6 người hồi nãy. Là tên Xương Sườn . Bây giờ nhìn kỹ lại thấy ta quả phải gầy như bình thường. Tuy dáng người trung bình nhưng đứng cạnh tên Bắp Thịt trông càng bé. Đột nhiên Tuấn bước tới trước mặt bọn .

      "Tuấn , đâu thế?"
      Tôi thấy hơi sợ hãi. Tuy Phác Tuấn đánh nhau rất giỏi... nhưng Tuấn , bọn có tới 6 tên! Đừng thế nhé!! ngờ ngươi lại đánh nhau vì chị ngươi. Vẫn là em trai mình. Hu hu TT

      "Cậu còn là con tôi nữa tôi diệt cậu đấy! Tuy rất muốn thừa nhận nhưng tên ấy là chị của tôi!"

      Đồ điên này! Hại tôi cảm động đến nỗi tưởng lầm vì tôi mới đến giáo huấn bọn chúng chứ... Ai ngờ giận là vì người ta gọi tôi là con ! Hừ. quá lãng phí tình cảm của mình.
      "Mày muốn chết đến điên mất rồi hả?! Mày còn la lối om xòm, tao đập mày đấy!"
      "Trước khi mất mặt cậu mau cút !"
      "Mẹ nó! Mày bao nhiêu tuổi?"
      "17."
      "Mày muốn chết à! Dám với tiền bối thế hả? Hả?"

      Đột nhiên tên nam sinh nhìn giống người mẫu cản nắm đấm vung ra của Xương Sườn. lại cười lớn, hình như rất thích cười phải.
      "Ý da ~ gan cậu to đấy! Ha ha! Lý Vân Quân, hình như hôm nay là ngày xui xẻo của cậu phải! Ha ha ha!"
      "Tớ tức đây!"
      "Cậu tên là gì?"
      "Phác Tuấn !"
      "Phác Tuấn ? A... hình như nghe ở đâu rồi... ở đâu đến đây?"
      "Ở đâu nhỉ? Thái Dân, cậu thấy nghe rất quen sao?"

      Chương 4



      Tên người mẫu có vẻ như quen biết Tuấn phải.

      "Phải rồi... ở đâu nhỉ..."

      Thái Dân hình như là tên của Bắp Thịt, suy nghĩ vẻ rất lung.

      "A, nhớ ra rồi! Phác Tuấn !!"

      "Nhớ ra rồi à?"

      "Cậu nhớ hả? Chính là hôm đó, hôm mà bọn mình đến Nhân Xuyên đánh nhau đó! Lúc ấy chẳng phải có người đến giảng hòa sao? Nhớ ra chưa? Người đó hình như tên là Tuấn ... đúng chứ?"

      "A, đúng rồi! Cậu có phải là... Tuấn đó ? Nhìn cậu rất giống..."

      "Là em. Lúc nhìn thấy các , em muốn chào hỏi rồi... nhưng ngờ cái bà kia lại bậy bạ với các , chẳng còn cách nào khác nên đành giả vờ ngủ."

      Mẹ ơi... hình như bọn quen biết nhau . Đột nhiên gương mặt tên Xương Sườn sáng lên:

      "A... thảo nào thấy quen quá! Lúc đó cậu giúp bọn rất nhiều đó. Ha ha! Lúc nãy... xin lỗi nhé, gọi ta là con cậu! Tớ là Lý Vân Quân."

      "Gặp được cậu tớ rất vui. Tên tớ là Hi Thái Dân."

      "Cậu có nhớ ? Nhớ chuyện mắt kính tớ bị vỡ, chẳng nhìn thấy gì cứ đứng đó lóng ngóng luýnh quýnh ?"

      Bọn đứng đó ầm ĩ ồn ào. Con trai đúng là nực cười. Quen biết nhau lúc nào thế?

      "Tuấn , rất vui được biết cậu. Lúc đó nếu phải là cậu giúp đỡ bọn biết thương tích đến mức nào rồi. là Khương Cẩm Thánh."

      Tên người mẫu cười rạng rỡ. Tên này là... Khương - Cẩm - Thánh. Khương Cẩm Thánh...

      ", vẫn đẹp trai thế nhỉ!"

      Hả... giật mình... tôi giật mình đó! Trong từ điển của Tuấn làm gì có hai chữ khen ngợi... vậy mà lại cười và với tên người mẫu... vẫn đẹp trai thế? Quái ! Tuyệt đối phải ghi nhớ ngày đặc biệt hôm nay mới được. Tôi móc điện thoại ra, sửa tên Tuấn trong danh sách người gọi là:

      [Vẫn - đẹp - trai - thế]

      Đến cái tên Tuấn mắt cao hơn trời này mà còn khen ta đẹp trai... sao đột nhiên lại thấy cái tên Khương Cẩm Thánh này càng đẹp trai hơn nhỉ. -_-;;

      "Tuấn , ấy là chị ruột của cậu à?"

      Bắp Thịt hỏi.

      "Phải. Xui xẻo quá nhỉ?"

      "Ha ha. Sao lại xui xẻo chứ? Rất có cá tính, lại còn quá đẹp nữa... Vân Quân, phải thế sao?"

      "Cũng có hơi..."

      "Tớ có bạn tốt rồi... tiếc quá mất!"

      Bọn lại đến tôi rồi? Thái Dân còn nheo mắt đá lông nheo với tôi, phóng điện nữa chứ. Đúng là bệnh thần kinh!

      "Tên là gì thế?"

      Thái Dân lại hỏi thêm câu.

      "Phác Tuấn Hỷ."

      "Tớ phải với Na Lệ hôm nay trường ấy lại xuất thêm nhân vật nữa. Ha ha!"
      Na Lệ? Chắc là bạn Thái Dân rồi. Cùng trường với tôi à? Sao lại có dự cảm lành thế này nhỉ...

      "Các em, cuối cùng tìm thấy nửa của Khương Cẩm Thánh rồi."

      Đột ngột vang lên tiếng của Khương Cẩm Thánh. Nhưng chẳng biết do đâu mà nghe xong câu này, tim tôi đập thùm thụp loạn nhịp ngừng. là... sao trấn tĩnh nổi thế này!

      "Ê, Phác Tuấn ! Ta phải trước đây!"

      Phải mau rời khỏi đây. Tôi muốn bị bọn phát ra gương mặt đỏ bừng như cà chua của mình đâu!

    5. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 5

      "Các em, cuối cùng tìm được nửa của Khương Cẩm Thánh rồi."

      Sao bên tai cứ văng vẳng câu đó thế nhỉ. Cái tên chết tiệt ... tim bình tĩnh hơn chút rồi tôi mới dám vào phòng giáo vụ.

      Giáo viên chủ nhiệm dẫn tôi về lớp học. biết có phải là do trường nam nữ học chung mà cảm thấy náo loạn quá.

      "Tuấn Hỷ, các bạn trong lớp đều rất hoạt bát, nhiệt tình. Em chắc chắn hòa nhập nhanh thôi, yên tâm."

      "Dạ."

      Giáo viên chủ nhiệm có phải cho rằng tôi là người dễ bị người ta ghét, làm người khác thương được ? nực cười.

      "Cách."

      Cuối cùng theo chân giáo viên chủ nhiệm đến lớp rồi. Vừa bước vào, các bạn đều bàn tán xôn xao, vô cùng ầm ĩ.

      "Cả lớp về chỗ ngồi của mình hết . Hôm nay thành viên mới bắt đầu gia nhập vào gia đình chúng ta. Giới thiệu sơ qua về mình nào. ^^"

      "Tớ là Phác Tuấn Hỷ. Xin mọi người giúp đỡ nhiều."

      "Xong rồi hả? Ha ha."

      "Dạ."

      "Các bạn, có thấy Phác Tuấn Hỷ rất xinh đẹp ? cảm thấy bạn ấy rất xinh đẹp. Ha ha. Đẹp hơn cả Giang Yến lớp kế bên."

      Giang Yến? Lại là ai nữa đây? Na Lệ rồi còn Giang Yến. Nổi tiếng lắm nhỉ? hơi hơi tò mò...

      "Tuấn Hỷ của chúng ta muốn ngồi đâu đây?"

      "Thưa , ở đây còn chỗ."

      Đột nhiên có bạn giơ tay lên chỉ vào chỗ ngồi trống kế bên rồi gọi to. A, gương mặt này! phải chính là người bị hại trong kiện tên biến thái sáng nay đó sao? Ha, hay !

      "Ừ, ngồi bên cạnh Tiểu Mẫn nhé. Tuấn Hỷ?"

      "Dạ."

      May đấy! Gặp ngay người quen ngồi cùng bàn. ra nếu tôi muốn làm bạn với người đầu tiên gặp phải cần rất nhiều thời gian, vì tôi biết cách chuyện lắm và cũng hay rụt rè nữa.

      "Buổi sáng lòng rất biết ơn bạn ^^* "

      " cần đâu, chuyện ấy mà"

      "Tớ là Hàn Mẫn. Sau này chúng ta là bạn tốt của nhau nhé ^O^"

      "Ừ, giúp đỡ nhiều nhé. ^^"

      Lúc Tiểu Mẫn chuyện khiến người ta thấy rất dễ thương. bạn cắt tóc ngắn ép sát vào tai, thêm vào đó mỗi lần cười đều lộ ra lúm đồng tiền xinh xinh má, nhìn rất giống con nít.

      "Cậu đến từ đâu thế?"

      "Nhân Xuyên."

      "Chuyển trường chắc buồn lắm nhỉ?"

      "Ừ. Chút chút..."

      "Vì sao phải đến đây?"

      "Bố tớ muốn làm ăn ở đây, nên mới chuyển đến."

      "Làm ăn gì cơ?"

      "Cậu có biết phố kinh doanh lớn gần trường mình ?"

      "Có."

      "Chính là cửa hàng mới mở ở gần đó đó."

      "Giật mình ~! ?? Woa ~ nhà cậu giàu đấy!"

      "Ha ha... giàu ghê nhỉ. ^^"

      Để bị phát ra rằng mình chuyện nhảm, chúng tôi cố hết sức cúi thấp đầu. Đến cả cách chuyện Tiểu Mẫn cũng giống trẻ con. Chắc có thể là ngây thơ thánh thiện nhỉ? Càng chuyện với Tiểu Mẫn càng cảm thấy bạn đúng là mẫu khiến người khác cảm thấy thoải mái.

      "Tuấn Hỷ, cậu có thấy bạn ngồi kế bên cửa sổ đó ?"

      "Có phải người có mái tóc Jenkins ?"

      "Ừ."

      "Rồi sao nữa?"

      "Cậu đợi chút."

      Tiểu Mẫn lấy di động ra. Hình như là muốn gửi tin nhắn cho bạn đó. ^^;; lát sau bạn đó quay đầu lại nhìn tôi, sau đó cười với tôi. Tôi cũng lịch cười lại ^_^

      "Gửi lại rồi."

      Hình như đối phương gửi tin lại. Họ đúng là thú vị . Ha ha.

      "Trí , sau này chúng mình chơi thân với nhau."

      "Ừ, bạn ấy là Trí ?"

      "Ừ, Thẩm Trí . Vô cùng hoạt bát, là người rất tốt, rất được thích. Trước đây tớ cũng dám chuyện, nhưng chơi với ấy rồi nhanh nhẹn hơn trước nhiều. Ha ha."

      " ra là thế!"

      "Lần đầu tiên gặp cậu thấy cậu rất xinh rồi."

      "Xinh cái gì chứ..."

      Hàn Mẫn, Thẩm Trí . Tuy bây giờ vẫn chưa thân lắm, nhưng tôi rất muốn gia nhập vào nhóm họ.

      Vừa kết thúc tiết học, Trí liền chạy đến.

      "Biết tên tớ rồi chứ?"

      "Biết. Thẩm Trí , phải ?"

      "Ừ!! Tiểu Mẫn cho cậu biết hả? Tiểu Mẫn, làm tốt lắm! Ha ha!!"

      Hệt như Tiểu Mẫn , Trí quả vô cùng hoạt bát. Trong thời gian giải lao 10 phút, đa phần là bạn . rất thú vị.

      Trưa rồi, cuối cùng cũng học xong tiết học vô vị. Mừng quá! Tôi cùng Tiểu Mẫn và Trí đến nhà ăn. Trí giới thiệu cho tôi biết rất nhiều chuyện có liên quan đến trường mình. Nghe những chuyện thú vị này, tôi bắt đầu cảm thấy hơi hơi thích trường này rồi.

      "Đúng rồi! Tuấn Hỷ, cậu có thấy cây cầu kia ?"

      "Cái nào?"

      "Chính là nơi có nhiều người kia kìa~"

      "A... ừ, thấy rồi!"

      "Nơi đó được mệnh danh là love chance, rất nổi tiếng đó ~"

      "Love chance? Nơi đó để làm gì?"

      "Đó là nơi duy nhất mà học sinh Thượng Cao và Công Cao có thể gặp nhau. Nghe là vì trường của bọn mình có quan hệ rất tốt với hiệu trưởng trường Công Cao, cho nên mới có nơi này. Ảnh hưởng của chỗ đó phải bình thường đâu nhé. Nam sinh Công Cao chẳng phải đều rất đẹp trai à? Tớ thấy đẹp hơn con trai trường mình nhiều lắm lắm luôn. Có cặp tình nhân rất đẹp đôi ở Thượng Cao, nhưng có nam sinh Công Cao tham dự vào thế là trăm phần trăm tan rã. Nghe cây cầu đó là nơi họ gặp nhau lần đầu!! Ha ha! Hình như chính lúc ấy mới bắt đầu có cách gọi love chance đó!"

      "A, ra là như thế!"

      "Đối thủ của nam sinh Thượng Cao mãi mãi là nam sinh Công Cao ~!"

      Tiểu Mẫn đứng cạnh cũng lên tiếng tán đồng. Love chance... Hình như ở trường này có rất nhiều câu chuyện thú vị.

      "Tuấn Hỷ, trong hai trường này có người được thích nhất ấy! Nếu cậu mà thấy được ấy chắc cũng bị mê hoặc luôn đó!"

      "Ai vậy?"

      "Là người tên Khương Cẩm Thánh. Woa~! đó! Đẹp trai lắm! Tiểu Mẫn, đúng ?"

      "Đúng đó!"

      "Khương Cẩm Thánh?!"

      "Ừ ~!!"

      Khương Cẩm Thánh... chẳng phải là tên tiểu tử sáng nay đó sao?? được thích nhất? Cái gì vậy, sao có thể... là =_=

      "Nhìn ấy rất thích tán tỉnh con , nhưng quen biết rồi thấy ra phải như thế. Chẳng ai đoán được suy nghĩ của ấy cả, tính cách rất lạnh lùng."

      "... à?"

      "Ừ. Đẹp trai nhất là Cẩm Thánh, còn có Thái Dân, Vân Quân và Chí Quân cũng đẹp nữa."

      Gì vậy trời? Bọn chẳng phải là đám người sáng nay đó sao? Thái Dân và Vân Quân hình như cũng rất khá phải. Hà hà. Trí hễ đến Cẩm Thánh là tỏ ra rất phấn khởi. Chắc là thích ta đó chứ? Tuy rất muốn hỏi thử xem sao nhưng cuối cùng cũng ko đề cập đến. Tóm lại

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :