1. QUY ĐỊNH BOX XUẤT BẢN :

       

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]

    ----•Nội dung cần:

    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)

    - Tác giả

    - Dịch giả

    - Đơn vị phát hành

    - Số trang ( nên có)

    - Giá bìa (nên có)

    - Ngày xuất bản (nên có)

    --- Quy định

    1 . Thành viên post có thể tự type hoặc copy từ nơi khác (để nguồn)

    2 . Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn

    3. Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ

    Ad và Mod

  2. QUY ĐỊNH BOX EBOOK SƯU TẦM

    Khi các bạn post link eBook sưu tầm nhớ chú ý nguồn edit và Link dẫn về chính chủ

    eBook phải tải File trực tiếp lên forum (có thể thêm file mediafire, dropbox ngay văn án)

    Không được kèm link có tính phí và bài viết, hay quảng cáo phản cảm, nếu có sẽ ban nick

    Cách tải ebook có quảng cáo

Tôi là tất cả của tên ấy - Lâm Ngân Hỷ(90c-full)

Thảo luận trong 'Sách XB Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,206
      Chương 86

      "Vốn cũng định gọi điện thoại nhưng công việc bận quá. phải viện cớ đâu, có lỗi với mọi người, liên lạc với các bạn!"

      "Cậu hiểu là được rồi, thỏ nhép!"

      "Hừ! ^-^"

      "Đừng có cười, đồ khốn!"

      "Tan học về, tớ bị dọa đến hoảng hốt. Vật dụng trong nhà đều bị niêm phong cả. Ôi, nhà tớ cũng xảy ra những chuyện như vậy nữa. Ai mà nghĩ được rằng nhà tớ lại ra nông nỗi này. Lúc ấy, tớ vẫn nghĩ bố có cách xử lý nhưng tối hôm ấy ngờ ông lại gặp tai nạn giao thông, mẹ và Chí Yến lo lắng chạy đến bệnh viện. Lúc đó, tớ cảm thấy vô cùng có lỗi với bố khi tất cả trách nhiệm đều đổ dồn lên vai ông. Bác sĩ với mẹ và tớ rằng, nếu phẫu thuật lần này thành công lần sau phải làm nữa... phải chuẩn bị đủ tiền phẫu thuật mới được."

      Chúng tôi chỉ lặng lẽ nghe Chí Hồi , chỉ mình cậu ấy, chắc chắn là rất vất vả...

      "Lúc ấy, tớ nghĩ gì mà chạy luôn đến đây, chỉ có suy nghĩ là phải kiếm tiền nhanh. Khi ấy, tớ chỉ nghĩ mình là con cả trong nhà... Lúc đó, tớ mới nhận thức được những việc mà mình phải làm... "

      Đúng lúc ấy, Cẩm Thánh nhịn được, đứng phắt dậy.

      "Mẫn Chí Hồi, đứng dậy!"

      "Cẩm Thánh, sao thế?"

      Cẩm Thánh như thế Thái Dân có khuyên cũng vô ích.

      "Đứng dậy!"

      Chí Hồi đứng lên.

      Bốp...!

      Chí Hồi bị cú đấm đột ngột của Cẩm Thánh làm ngã nhào xuống đất.

      "Đồ khốn! Trong mắt cậu bọn tôi là gì hả? xem, chúng tôi là gì?! Trước giờ luôn là bọn này gây chuyện rồi cậu đến dàn hòa, thế chẳng phải đều là vì bọn này sao? phải hả? Hả? xem nào! Trả lời !"

      "Là vì các cậu, là vì muốn tốt cho các cậu nên mới làm thế. Các cậu là bạn của tớ mà... Chuyện ấy tớ có thể làm được, hơn nữa, các cậu là những người bạn mà tớ nguyện trả giá tất cả, thậm chí cả tính mạng để đổi lấy!"

      "Đúng! Bọn này là bạn của cậu!! Đồ khốn!! Nhưng cậu ăn uống gì, cũng học... Mẹ nó, khổ như thế mà còn cười! Tên điên còn cười gì nữa!! Mẹ kiếp!!"

      Vừa thấy Cẩm Thánh rơi nước mắt, tôi cũng khóc theo. "Đau quá... vô cùng thương xót" ... chắc là được dùng trong trường hợp như thế này chăng.

      "Đại ca... đừng khóc nữa!"

      Lần đầu nhìn thấy nước mắt của Cẩm Thánh, thấy nước mắt của tên ấy, tôi càng khóc dữ hơn.

      "Cẩm Thánh... Khương Cẩm Thánh... xin... lỗi... rất xin lỗi, đừng khóc nữa, là lỗi của tớ... xin lỗi cậu!"

      "Đồ khốn! Bạn! Chúng ta là bạn!! Là mối quan hệ mà những lúc thế này có thể giúp đỡ lẫn nhau!! Bọn này là bạn cậu mà, cảm thấy mệt cứ mệt, có khó khăn có khó khăn để bọn này đến giúp cậu, đó mới là bạn! Chuyện khó khăn như vậy mà mình cậu chịu được à? Cậu bảo bọn này đến giúp cậu, bọn này lại từ chối cậu mà bỏ chạy hết hả? Mẹ nó."

      " phải mà, phải... phải thế đâu. Tớ biết khi tớ cần giúp đỡ, các cậu dốc toàn tâm toàn lực. Biết là thế nhưng lại thấy nếu làm vậy rất có lỗi nên nhẫn tâm. mình tớ chịu đựng là đủ rồi, còn bắt cậu cũng... tớ càng đau hơn!"

      "Bây giờ cậu thành ra thế này, bọn này có thể yên tâm thoải mái mà ngủ được à? Đồ khốn, cậu là người quan trọng của bọn này... phải thế hả? Lý Vân Quân!"

      "Tất nhiên rồi! Hu hu... mẹ nó! Có ai rắc gì vào mắt tớ thế này!!!"

      Trong tích tắc, tất cả chúng tôi đều khóc toáng lên. Thái Dân và Vân Quân ôm lấy Chí Hồi, Cẩm Thánh quay người lặng lẽ khóc.

      "Cảm ơn... cảm ơn các cậu... vô cùng cảm ơn mọi người. Bạn bè là thế sao? ngờ!!! Bây giờ tớ cảm thấy sức lực tràn trề, như thế bất kỳ việc gì cũng có thể làm được. cảm ơn các cậu, Khương Cẩm Thánh, Lý Vân Quân, Hy Thái Dân, Phác Tuấn Hỷ, cả Tuấn , Tiểu Mẫn, Trí ... Cảm ơn mọi người!"


      Khi trường học tiến hành làm lễ để tuyên bố kỳ nghỉ, Chí Hồi đến trường, sau đó năm tên con trai sau khi lễ kết thúc theo Chí Hồi làm. Chí Hồi còn khóc, tôi nghĩ cậu ấy khó nữa, cậu có các bạn bên cạnh khóc, còn phải cảm ơn Thượng Đế ban cho cậu những người bạn quý giá nhất.

      Đôi lúc, khi tôi gặp khó khăn tôi để ý đến nỗi khổ của người khác. Tôi luôn nghĩ rằng người khác có khổ bằng tôi ? Và cứ thế phớt lờ nỗi đau của họ. Nhưng đối với hoàn cảnh khó khăn của chính mình, muốn thích ứng với nó cũng rất vất vả, lúc ấy rất cần người để khóc cùng mình. Lúc đó, rất muốn miễn cưỡng mỉm cười trước mặt người khác nhưng trước mặt người nào đó cần cười... cần nhẫn nhịn... cần cố gắng che giấu, nếu mệt cứ mệt... đau khổ đau khổ... bộc lộ tất cả tình cảm ra ngoài... Đó chính là bạn bè, vậy nên, vậy nên... Chúng ta là bạn!

      Chí Hồi, cậu có biết chia sẻ niềm vui là thế nào ? Là khiến niềm vui tăng gấp hai lần. Vậy có biết chia sớt nỗi buồn là ra sao ? Lúc cậu khóc có người khóc cùng cậu, lặng lẽ chỉ nắm tay cậu. Như thế, nỗi đau vơi bớt rất nhiều.

      Những người bạn như vậy cậu có rồi đố, đồ ngốc... chính là bọn mình đây. ^-^ Bọn mình phải là bạn cậu ư?

      Đám con trai ngày nào cũng đến Lãnh Đông Quảng làm việc. Bọn con chúng tôi làm gì cũng thấy ngứa ngáy khó chịu nên hôm nay định là làm chút gì đó. Tôi cùng với Trí , Tiểu Mẫn, Diệp Ngân đến Nam Môn nhưng chẳng có chuyện gì cho bốn đứa làm. TOT

      "Bọn mình làm gì đây?"

      "Ừ, có gì để làm nhỉ?"

      "Ây da, đúng rồi! Tớ có quen tiền bối, tiền bối đó có tổ chức biểu diễn từ thiện, tớ gọi điện hỏi xem có thiếu người !"

      Lời Trí khiến chúng tôi có thêm hy vọng. +_+

      "Í da! Good idea!! Hỏi nhanh !!"

      Trước khi chúng tôi từng nhảy nên rất tự tin. Nhất định phải có chỗ để chúng tôi làm nhé! >_<

      "Chào chị, tiền bối! Em là Trí ! Phải ạ! Chị vẫn khỏe chứ ạ? A, em muốn hỏi xem bên chị có thiếu người ? Dạ phải, bọn em muốn làm thêm. Hả? ạ? ạ? Dạ! Dạ! Tất nhiên rồi! Dạ! Bọn em đến ngay bây giờ!"

      " gì thế? Thiếu người ?"

      "Ha ha! Yes!!"

      "Hura!! May mắn quá!"

      "Các chi em, mau thôi! Nhanh lên, nhanh lên! May quá!"

      Sau đó, kỳ nghỉ đông của chúng tôi trôi qua trong bận rộn. Tuy những bạn học khác đều họ rất rảnh rỗi thảnh thơi nhưng chúng tôi lại bận làm việc. Gần tháng chơi bời gì, cũng gặp Cẩm Thánh nhưng tôi vẫn cảm thấy rất hạnh phúc. Trong tháng, chín người chúng tôi kiếm được bảy trăm ngàn won. +O+ Xúc động quá!

      Chín người bọn tôi cùng đến bệnh viện. Cũng may mà lần phẫu thuật thứ hai của bố Chí Hồi rất thành công nên mẹ cậu ấy và Chí Yến xem ra cũng ổn hơn nhiều. Bố mẹ cậu ấy thể nhận hết số tiền mà chúng tôi vất vả lắm mới kiếm được nên đưa lại cho chúng tôi hơn nửa. Cẩm Thánh xúc động nhất định họ phải nhận hết nhưng mẹ Chí Hồi mỉm cười :

      "Ha ha, rất cảm ơn các cháu! Dì thấy rất vui khi có các cháu ở đây. Mấy đứa cầm nửa số tiền này du lịch . Cả tháng nay chắc là được chơi gì đúng ? Mấy đứa mà thấy có lỗi lắm!"

      "Hu ra. ~ Bọn cháu được chơi à? >_<"

      Vân Quân vừa xong, Cẩm Thánh, Thái Dân và cả Trí đều cho cậu ta cú đấm. Tên này biết ra bị đánh mà còn cố lên tiếng, đáng đời. -_-;;

      "Cẩm Thánh, cháu cứ nghe lời dì . giờ bố của Chí Hồi cũng sắp bình phục rồi. Vì các cháu cho Chí Hồi dũng khí nên nó càng cố gắng hơn. Dì rất cảm kích các cháu!"

      Bố mẹ Chí Hồi cương quyết nhận tiền nên chúng tôi chỉ còn nước cầm số tiền đó đến nhà Vân Quân. Sau đó, chúng tôi quyết định Phủ Sơn ba ngày bốn đêm. Ha ha ha.

      "A! Cuối cùng chúng ta cũng sắp Phủ Sơn rồi ư?? Ồ yeah ~ baby ~ yeah! ~"

      " ơi, vui quá nhỉ?? Woa!! Hay quá!! Được ở bên ba ngày bốn đêm rồi!"

      "Xùy! -_-;;"

      Và như vậy, chúng tôi Phủ Sơn chơi bằng số tiền tự mình kiếm được. Biển mùa đông... mong chờ quá!

    2. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,206
      Chương 87

      Do mượn được căn hộ của bạn bố tôi nên chúng tôi giải quyết vấn đề chỗ ở cách suôn sẻ.

      Hôm nay, tôi cùng Cẩm Thánh đến bến xe mua chín tấm vé về Thủy Nguyên. Lúc bố đưa chúng tôi đến đó. Ha ha ~ chuyện gì cũng có Thượng Đế giúp. Hôm kia là có thể Phủ Sơn rồi.

      "Phác Tuấn Hỷ."

      "Hử?"

      "Đến đó đừng trang điểm, ăn mặc đẹp quá."

      "Tại sao?"

      " chừng nuốt gọn em. Hứ."

      Ôi chao ơi, ở ba ngày bốn đêm với tên này, chắc chắn tên ấy khó chịu hơn tôi rồi? Ha ha, chúng tôi đến nơi mọi người chờ. Đám bạn làu bàu mãi vì đợi lâu quá nên nhào đến cù chúng tôi! Cẩm Thánh câu:

      "Vé xe trong tay tớ đây."

      "Mau đến chỗ đại ca."

      Lý Vân Quân lập tức cười rạng rỡ. Chúng tôi cùng vào siêu thị, giở danh sách các thứ cần mua ra để chọn đồ: mỳ, bánh snack, thức uống, cả bia và rượu trắng.

      Mua nhiều thế này để cho ai uống đây? Xùy! Cái túi sao to thế này! Chúng tôi trở về nhà, mở hội bàn tròn nho . Mọi người đều vui sướng đến phát điên! Đương nhiên là phải điên thôi!

      "Chín giờ sáng thứ Ba tập trung tại nhà Tuấn Hỷ. Nếu đến muộn..."

      "Ăn đấm."

      "Bị ăn đấm đến tận Phủ Sơn, nhớ đấy!"

      "Ái ui ~ đại ca! Ừ. Tớ tuyệt đối đến đúng giờ. ****!"

      "Chồng em đừng có lo. Lúc đó, em gọi dậy."

      "Ê!! Đừng có gọi chồng ơi, mất mặt quá!"

      "Vậy gọi nhé?"

      "Ôi trời ơi ~ em muốn gọi gì gọi."

      ràng trong lòng Lý Vân Quân sướng muốn chết mà bên ngoài còn làm bộ làm tịch, tên ngốc, cứ diễn kịch thế này cậu thấy mệt à. Nhìn là biết giả vờ rồi.

      "Nè!!! Ngày cuối cùng chúng ta nhảy !"

      "Sàn nhảy á?"

      "Ui chao ~ chắc là vui lắm đây!!"

      "Chúng ta bị đuổi ra ngoài"

      Câu của Chí Hồi khiến bọn chúng tôi hứng khởi phải quay về thực. Nhưng quạ đen :

      "Hà hà ~ yên tâm , ăn mặc nghiêm chỉnh vào là được mà! Chúng ta ăn vận nghiêm chỉnh như đại ca là oai lắm, e he!"

      "Đến Phủ Sơn quen biết ai, lại sàn nhảy chắc chắn rất vui đó!"

      "Tuấn Hỷ, các cậu chuẩn bị quần áo nghiêm chỉnh mới được, biết chưa? Ha ha~ Mong đợi quá mất!"

      Trí lườm Thái Dân hứng chí, hỏi"

      "Cậu vẫn muốn sàn nhảy à?"

      "Sàn nhảy!"

      "Vậy được, tin tưởng cậu thôi!"

      "Tin tớ ."

      Lại thêm chuyện phiền phức! ****! Tôi xinh đẹp trẻ trung thế này, có trang điểm cũng thể trở thành già chát mà! Thôi cố gằn chút vậy. Biết rồi, bạn đột nhiên hứng chí ném đá, tôi giật mình hoảng hốt đấy.

      Chúng tôi lên lịch trình... Ngày thứ nhất và thứ hai chủ yếu là chơi đủ mọi thứ, đến ngày thứ ba cả ngày ở sàn nhảy, ai được ngủ! Ai ngủ bị ăn đấm đến tận khi về Thủy Nguyên! Ôi lúc nào cũng là ăn đấm.

      Mọi người đều về nhà. Tôi và Tuấn bắt đầu chuẩn bị hành lý. Ở với Tuấn bao lâu rồi nhưng tôi chưa hề thấy nó tỉ mỉ sắp xếp đồ đặc như bây giờ. Xem ra tên này cũng mong đợi lắm đây. Nó thở hồng hộc chạy vào, dáng vẻ bận rộn nhìn thú vị . Ha ha, ba ngày bốn đêm! Hành lý nhiều quá. Tuy đồ đạc khá nhiều nhưng tôi vẫn thấy rất vui vì Phủ Sơn mời gọi chúng tôi.

      Cuối cùng đến ngày thứ ba! ai gọi mà tôi cũng tự động dậy rất sớm! Lúc này, tâm trạng tôi rất hồi hộp chờ mong.

      Ding ling ling...

      Di động của tôi đổ chuông. Là tên ấy của tôi. Ha ha

      "Ừ dậy rồi à?"

      [Ừ, giọng hứng khởi nhỉ.]

      "Hì hì, tối qua tuy ngủ đủ nhưng chẳng thấy mệt chút nào, cũng vậy chứ?"

      [Ừ, sắp đến rồi đây.]

      "Em biết rồi."

      Nghe thấy giọng hứng chí của tên ấy, tôi cũng thấy vui sướng hẳn. Thời gian nghỉ đông mà còn gặp nhau nhiều bằng lúc học nên hai hôm nay ở bên nhau, chúng tôi cũng chẳng biết thời gian qua thế nào nữa! Vốn hẹn nhau chín giờ nhưng do mọi người đều hồi hộp sung sướng nên tám rưỡi có mặt đông đủ. Mẹ tôi chúng tôi mà dùng hưng phấn nghiêm chỉnh này vào việc học hành bảo đảm đậu vào đại học Thủ Nhĩ chứ chẳng chơi! Đúng là khó xử chết được. Vân Quân trả lời:

      "Nếu tập trung để học hành chắc là đến tối mới đông đủ ạ. đúng, chắc là đến đâu."

      "Xì xì, hổ là lời của Lý Vân Quân."

      Chúng tôi lên xe hướng về Phủ Sơn. Trong xe chúng tôi chơi trò chơi, kết quả Phác Tuấn luôn thua khiến chúng tôi suýt nữa cười ra hơi. Ối, lại thua rồi, quê quá !!!

      "Ba mươi mốt!"

      Lại bị ăn đấm.

      "Ba mươi chín."

      Lại nữa rồi, Tiểu Mẫn ngồi kế bên hét lên bảo chúng tôi đấm thôi. So với Tuấn chịu đòn Tiểu Mẫn còn đau hơn.

      được hơn năm tiếng đồng hồ rồi nhỉ? Cuối cùng, chúng tôi đến bãi biển mênh mông. Biển ơi! Ta đến rồi đây!

      Chúng tôi đến chỗ nghỉ trước, đặt hành lý ở đó rồi lập tức chạy ra biển. Biển mùa đông. Ha ha ha!! Còn đẹp hơn tưởng tượng nhiều! Nếu là mùa hè chúng tôi xuống cả rồi nhưng bây giờ chỉ có thể chăm chú ngắm nghía nó thôi.

      Ào ào... ào ào...

      Tiếng sóng vỗ khiến lòng người say đắm, khiến mọi người xúc động.

      "Diệp Ngân!"

      Lý Vân Quân nhìn thấy biển như lạc mất hồn, nhìn biển mà gọi lớn tên Diệp Ngân khiến bé tỏ ra vô cùng vui sướng.

      "Dùng tay của em vẽ lên bầu trời , vẽ vòng lớn vào ấy. Vẽ được to bao nhiêu vẽ! Phải to, to vào!"

      Đúng là thần kinh bất bình thường, nếu ăn quá nhiều món cơm bọc bắp cải xe đến nỗi đầu óc chạm dây. Bây giờ muốn tỏ tình chắc, giống như bị điên ấy. Xì!

      "! Thế này hả?"

      "Ừ! Phải to ấy! Tốt lắm!"

      Xem ra Lý Vân Quân hoàn toàn nhìn thấy vẻ mặt méo xệch của chúng tôi. Chí Hồi chạy nghịch sóng vì thấy Lý Vân Quân là sến. Xì xì. Cẩm Thánh nhìn cậu ta bằng ánh mắt --là-chịu--nổi. Diệp Ngân sung sướng cười toét cả miệng. là... hình như biển là nhà của hai đứa đó phải.

      "To thế này !"

      "A!"

      Đến chín mươi phần trăm tên ấy " em". " chờ em"... đại loại thế rồi? Hứ. Nhưng Lý Vân Quân lại ra câu khiến cả đám bất ngờ.

      "To thế kia, chính là cái đầu của em!"

      "A! !!"

      Đau bụng quá trời ơi, buồn cười quá, cười đến nỗi thở ra hơi rồi, tên ấy điên . Trong khoảnh khắc. ngập tràn bờ biển là tiếng cười sảng khoái.

      "Ui chao ~ ha ha ha. Đánh vào đầu! Ha ha!"

      "Eo ôi!! Vân Quân buồn cười quá!!"

      Tiểu Mẫn khoác tay Tuấn chỉ vào Vân Quân cười ngặt ngẽo; Thái Dân và Trí cười đến đứt cả hơi; Diệp Ngân vốn nãy giờ hứng chí sung sướng chờ đợi Lý Vân Quân bây giờ hoàn toàn xẹp xuống như bóng xì hơi. Lý Vân Quân lâu quá lải nhải như quạ đen thế này rồi.

      "Các bạn ơi!!!"

      Chí Hồi gào lên với biển, giọng rất lớn:

      "Chúng ta phải sống đàng hoàng!! Nhất định phải hạnh phúc!! Chúng ta trưởng thành rồi cũng phải mãi mãi ở bên nhau, phải cười và sống!! Các bạn có biết ? Tôi các bạn, các bạn! Các bạn ơi ~~~ tôi các bạn!!"

      Cẩm Thánh vuốt ve tóc tôi, mỉm cười vẻ hạnh phúc. Tên này, xem ra mấy hôm nay rất hạnh phúc nên cũng khiến tôi thấy hạnh phúc lây. khẽ khàng bên tai tôi:

      "I LOVE YOU."

    3. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,206
      Chương 88

      Chúng tôi nấu mỳ ăn rồi ra ngoài. Định làm gì đấy?? Chính là chia đội để đá bóng. Trời lạnh, thể đá ngoài bãi biển nên chúng tôi quyết định chơi ở sân thể dục.

      "Tuấn Hỷ và Tiểu Mẫn kéo, búa, bao phân chia !"

      "Biết rồi!"

      Tôi nhất định phải thắng! Người đầu tiên tôi cần là tên ấy!

      "Dao! Búa! Bao!"

      Ha ha ha! Thắng rồi.

      " cần cũng biết rồi chứ? Mau đến đây."

      Tôi vừa , Cẩm Thánh lặng lẽ đến bên cạnh. Sau đó thầm bảo:

      "Ngoài quạ đen ra ai cũng được."

      "Hê hê ... em biết rồi, cố lên!"

      Đương nhiên Tiểu Mẫn chọn Tuấn . Tôi tiếp tục chọn Thái Dân, Tiểu Mẫn chọn Chí Hồi, tôi chọn Trí . Tiểu Mẫn chọn Diệp Ngân... Cuối cùng chàng quạ đen còn lại nổi điên!

      "Chẳng ra gì cả! Các cậu!!! Các cậu ức hiếp tớ, tớ biết rồi nhé! Quá quắt ! Quá đáng!!! Các cậu đều ghen tỵ với tớ!!"

      "Lỹ Vân Quân là người thừa. Tuấn , các cậu đem !"

      " Thái Dân, miễn phí cho đấy!"

      "Đừng, đừng có nhường. Các cậu dẫn ."

      "Dứt khoát phải thế à?"

      Tuấn và Thái Dân làm vẻ mặt trầm trọng. Vân Quân liếc chúng tôi, sắc mặt ủ dột, đúng là thú vị.

      "Ừ, ngại quá nhưng hiểu tâm trạng của cậu mà."

      "Suỵt, Vân Quân."

      "Hả? Hả?"

      Tuấn vừa gọi, Vân Quân vui sướng chạy đến.

      "Làm trọng tài nhé."

      " làm, quá đáng!! Càng lúc càng chả ra gì!!"

      Vân Quân rất đau buồn. Tuấn lại phải bảo Vân Quân tham gia đội của nó vì Diệp Ngân cũng ở đó, như thế mới dỗ ngọt cậu ta được. Cuối cùng, chúng tôi bắt đầu đá bóng. Bên thua phải nấu cơm và dọn dẹp. Ha ha.

      "Tuấn Hỷ, đón bóng" Tôi nhận bóng Cẩm Thánh vừa đá rồi chuyền cho Thái Dân. Thái Dân đón bóng rồi sút mạnh về phía Xương Sườn. Ha ha, 1 : 0

      Tỉ số là 10 : 7. Nửa hiệp đầu chúng tôi thắng. Ha ha. Tuấn muốn nấu cơm nên vô cùng kích động. Nhưng bó tay rồi, chúng tôi quá mạnh, họ thắng nổi đâu.

      "Thôi kết thúc ! cần đá hết trận! Ha ha!!"

      Vẫn là chúng tôi dẫn trước. Gần đến phút cuối, Chí Hồi chuyền bóng cho Tuấn . Tuy Tuấn đứng hơi xa nhưng tôi nghĩ nó nhất định sút trực tiếp.

      "Nhất định phải thắng!! Cố lên!!"

      Binh!!

      "Oác!!"

      Xương Sườn đứng phía trước kêu toáng lên. Úi! Trái bóng đó đâoj trúng vào gáy cậu ta.

      "Sao lại thế được!! Ui da ~ đau chết mất thôi!!"

      ", sao chứ? Xin lỗi, em cố ý đó."

      "Cố ý á? á?"

      " đùa mà, ha ha ha, sao chứ? Haizzz! Hừ! Đúng là ý trời, chúng ta hình như có số nấu ăn rồi."

      Hôm ấy, chúng tôi thắng lợi hoàn toàn, bọn Xương Sườn đành tức tối chuẩn bị bữa ăn, ngày du lịch đầu tiên kết thúc như thế.


      Hôm thứ hai. chúng tôi chơi trò Đông Đông Quái Bánh, tức là trò chơi được phép gì. Lúc chơi, chúng tôi suýt nữa cười chết vì Tuấn chẳng biết chơi trò gì cả. Tuy là em tôi nhưng buồn cười ; ai cũng biết trò đó, chỏ nó là biết phải gì nên do dự chắc chắn, kết quả bị trùm chăn chịu đòn. Phải "thả" rồi đưa ngón cái ra, được cho phép mới được nhưng nó cứ luôn, tất nhiên tránh khỏi ăn đấm rồi. Sau đó Thái Dân cũng bị tóm gọn. Cuối cùng có người đánh được cậu ta rồi, lúc Tuấn đánh Thái Dân liền kêu toáng lên vẻ khoái chí nhưng chính nó cũng bị đám; giống thằng ngốc ấy, nhưng nhờ Tuấn mà chúng tôi cười quá đủ rồi. Và cứ thế ngày nữa qua . Đến buổi tối, chúng tôi uống bia và rượu, hình như Diệp Ngân uống được nên chỉ uống ly lăn đùng ra ngủ. Thấy Diệp Ngân như vậy, lần đầu Vân Quân ra câu đàng hoàng:

      " nhóc này, đáng quá mà."

      Sau đó cố gắng bế Diệp Ngân ngủ say như chết về phòng. Tên này được lắm, hà hà.

      Khi khí dần đạt đến cao trào, tôi và Cẩm Thánh cũng đến bờ biển. hứng khởi, biết có phải do mặc áo jacket thấy lạnh mấy. Phải rồi, lần này chúng tôi mua áo jacket tình nhân/

      "Thú vị chứ?"

      "Ừ, thú vị lắm, ở bên đám nhóc ấy, càng thấy vui hơn."

      "Lúc cả đám chơi Đông Đông Quái Bánh, tên Tuấn buồn cười ."

      "Đúng thế mà! Em cứ tưởng cười chết đến nơi rồi chứ!"

      "Đưa tay cho ." Cẩm Thánh xoa xoa bàn tay tôi rồi đút vào túi áo jacket của . Ấm . Mặc kệ cơn gió biển lạnh lẽo, chúng tôi hôn nhau rất nồng nàn. Hình như cơn gió biển cũng ghen tức với chúng tôi. Ha ha. Tôi muốn mãi mãi ở bên Cẩm Thánh, cho đến khi bạc đầu, răng giả cũng rụng hết mới thôi. Mãi mãi .... Em .

      Ngày thứ ba, chúng tôi ăn cơm trộn. Ăn cơm trộn ở Phủ Sơn ngon tuyệt. Ha ha ~ Giá cả cũng rẻ nữa chứ.

      Đến buổi tối. Tối nay là tiết mục đặc sắc nhất và cũng được mong chờ nhất, đến sàn nhảy! tuy là lần thứ hai nhưng vẫn có chút căng thẳng! Trí và Tiểu Mẫn cùng Diệp Ngân về phòng, chúng tôi cùng nhau biến thân. Thay đổi lớn nhất là Trí , tôi cũng bị bạn ấy mê hoặc mất rồi.

      "Có phải cậu xinh đẹp hơi bị quá đáng rồi ?"

      "Vẻ đẹp quả tớ có phải là chuyện ngày ngày hai đâu."

      "Cậu biến về nhà ."

      "A, ừ! Xin lỗi"

      "Hey hey hey."

      Y phục của chúng tôi rất đẹp nhưng khiến mọi người bất ngời nhất là tóc giả của Diệp Ngân. Có thể áp đảo tất cả mọi người. Vốn Ngô Diệp Ngân còn bé, tóc cũng ngắn nhất nhưng biết bé tìm đâu ra bộ tóc giả, lại còn đôi giày cao gót nữa!

      "Ôi chao, hay !"

      "Ha ha."

      Chúng tôi chuẩn bị xong nhưng đám con trai còn lợi hại hơn. Nhìn trộm bọn họ mặc thường phục, biết thế nào mà vẫn thấy Cẩm Thánh đẹp trai nhất, oách nhất. Các bạn nghĩ tôi bảo cả đám đẹp trai hết chứ gì?

      Chuẩn bị xong xuôi, chúng tôi cùng đến sàn nhảy. Chúng tôi căng thẳng đứng trước cửa quan sát động tĩnh, Thái Dân sau khi quan sát chúng tôi rồi, lên tiếng với vẻ bất an:

      "Đến phía đó tuyệt đối được hoảng hốt! Nhất định phải làm ra vẻ tự nhiên phớt lờ tất cả! Biết chưa? Nếu bắt phải xem chứng minh nhân dân, phải hét to lên với !"

      "Nếu đuổi chúng ta ra ngoài đánh gãy chân tên bảo vệ!"

      Rốt cuộc chúng tôi có vào được sàn nhảy ? Hay là được?

      Đương nhiên là vào được rồi! Ha ha, chàng bảo vệ muốn xem chứng minh nhân dân, vẫn chưa kịp ra bị bộ dạng hung hăng của đám con trai dọa chết khiếp nên để chúng tôi vào.

      Sàn nhảy, quá hay ho để diễn kịch nên mua bánh sinh nhật, sau đó, với bảo vệ là sinh nhật, bảo giúp chuẩn bị rượu sâm panh nhưng hôm ấy có phải sinh nhật gì đâu, tất nhiên là giả vờ cho người khác xem rồi.

      Bài Dance kết thúc, điệu nhạc dịu dàng mềm mại cất lên. Nếu ở Phủ Sơn mà Lý Vân Quân chịu ngồi yên chẳng phải là cậu ta rồi. Thế đấy, cậu ta cùng Thái Dân lên sân khấu nhảy. Ngắm dáng vẻ ưỡn ẹo của bọn họ, hổ danh là quỷ nghịch ngợm. Nhưng xem ra bọn họ có vẻ vui sướng.

      Bốn giờ sáng chúng tôi mới rời khỏi sàn nhảy. Chơi vui quá.

      Đám con trai mua đồ uống. Lúc chúng tôi đợi bọn họ, có mấy tên tiến lại. Sắc đẹp của chúng tôi cũng chẳng hề bị suy giảm ở Phủ Sơn này sao!

    4. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,206
      Chương 89

      "Đẹp ~ quá! chơi chung nhé? đây rất nhiều tiền!"

      Năm tên con trai xấu xí kinh khủng, nhìn phát nôn lên tiếng tán tỉnh chúng tôi.

      ", tôi có bạn trai rồi."

      "Í da ! em là đẹp nhất, từ chối thế này đâu có được!"

      Đồ nhãi nhép, còn biết thế nào là đẹp à. Xùy, -_-;; Cái tên gớm ghiếc kia bắt đầu sờ đầu tôi. Đây là quyền lợi chỉ thuộc về Cẩm Thánh, mấy tên nhóc kia, sao còn chưa quay về? >.<

      "Khốn! Mẹ nó! Ai cho phép làm vậy?"

      Bốp!!

      cú đấm vang lên. Hu ra!! Tên ấy của tôi đến rồi. +_+ Ta biết ngay là ngươi bị đấm mà! Ha ha. ~

      "Mẹ kiếp! Thằng nhóc mày là ai?"

      "Tao là chồng ấy!"

      Bốp!!

      cú đấm nữa lại bay đến! +_+ Nhưng mà, bốn tên kia nãy giờ xem chiến đấu cũng bắt đầu động thủ với đám con trai chúng tôi 5 : 5. Thấy họ đánh nhau, chúng tôi cảm thấy rất lo sợ.

      Bọn khốn kiếp. Nhìn kỹ thấy bọn chúng đều để đầu trọc, chắc phải bọn nó cùng trong tổ chức gì gì ấy chứ? TOT

      "A ~ a~."

      Các bạn đừng bao giờ hiểu lầm rằng Diệp Ngân gào lên như thế vì sợ hãi. Tuyệt đối phải thế, mà đó là tiếng kêu hứng chí do sung sướng quá độ mà thốt ra thôi.

      "Làm sao đây! Các của em, tuyệt quá mất! Cẩm Thánh! Tuấn ! Làm sao đây? Tuyệt quá! A ha. ~>_< Em cần tất cả các !"

      "Diệp Ngân, chị ở đây đó nhé."

      "A he he... nhưng mà đẹp trai mà! >_<"

      "Trí , lên núi với tớ , chôn sống Diệp Ngân luôn. -_-^ "

      "Ừ, biết rồi. T^T"

      Trận chiến kết thúc, chúng tôi toàn thắng. ^-^V

      "Bọn nhãi nhép! Chẳng ra gì mà cũng đòi đánh nhau!"

      "Cút mau , bọn khốn!"

      "Lâu quá rồi thoải mái như thế, hôm nay mới thư giãn gân cốt được. thôi, đại ca?"

      Nickname "đại ca" chẳng qua chỉ là biệt danh thích mà chúng tôi gọi Cẩm Thánh nhưng bọn khốn kia nghe thấy có vẻ rất sợ hãi. Chúng tôi quay người chuẩn bị bỏ , tên khốn gào lên:

      "Ê!! Mẹ kiếp, bọn mày là bang nào thế hả? Bọn tao là bang Đầu Thép. Bọn mày ở bang nào?"

      Ặc! Là bang phái à. Hình như chúng tôi chọc vào tổ kiến lửa rồi, mà phải tổ kiếm lửa bình thường. TOT Bọn con trai cũng có vẻ hoảng, dừng bước lại. Thái Dân hỏi bọn khốn kia với vẻ rất bất an:

      "Các người là phái Đầu Thép à?"

      "Mẹ kiếp, đúng thế! Bọn mày là thủ hạ của ai thế hả?"

      Quả thực là bang phái . Chúng tôi phải làm sao đây? câu của Vân Quân khiến chúng tôi suýt chết ngất. -_-;

      "Cái gì mà là thủ hạ của ai? Đương nhiên là thủ hạ của đại ca rồi!"

      Lý Vân Quân chết tiệt. -_-^

      "Vậy bọn mày là thế lực mới à? Mẹ kiếp."

      Lúc này phải làm sao đây? Chuyện lớn rồi, còn chúng tôi là thế lực mới nữa chứ. T_T Những lúc thế này bỏ là thượng sách, đúng, chạy là thượng sách! Tuy chẳng ai bảo chúng tôi chạy nhanh nhưng quả thực chúng tôi nhanh hơn mức bình thường. -_-;;

      "Mẹ kiếp!! Hỏi chúng mày là người phái nào cơ mà!!"

      Lúc này đến lượt Cẩm Thánh gây .

      "Muốn biết à?!"

      Cẩm Thánh đứng xa xa, quay lại gào lớn. muốn gì đây? -_- Đến thời gian chạy cũng đủ nữa là, mà còn...

      " mau!!"

      Cẩm Thánh khẽ thầm những lời chỉ chúng tôi nghe được.

      "Tôi với bọn chúng xong, các bạn đừng quan tâm phía sau, chỉ cần chạy nhanh là được, con trai mỗi người kéo bạn, gỡ giày cao gót ra mà chạy. Chúng ta đến Phủ Sơn mà còn gây chuyện. Hic!"

      Sau đó, Cẩm Thánh gào lên với đám khốn kia. Tôi sợ có hậu họa quá. -_-^

      "Chúng tôi là!! Phái Cao Trung!"

      Ặc, câu trả lời của Cẩm Thánh hoàn toàn bất ngờ. Chúng tôi cứ muốn cười lăn lộn trước dáng vẻ mơ hồ của bọn đầu trọc, buồn cười chết mất. Để nhịn cười, suýt chút nữa là mất mạng. -_-;; Phái Cao Trung. Ha ha!!

      "Phái Cao Trung là phái nào thế?"

      "Đó là!! Chúng tôi là học sinh cấp ba! Chạy!"

      "Mẹ kiếp! Tóm lấy chúng nó! Đồ nhãi nhép!! Bắt lấy bọn chúng!!"

      "Các chú ơi!! Hê hê. Tức chết rồi hả? Chúng tôi là học sinh cấp ba, ha ha, ngốc quá!!! >_<"

      "Bọn nhãi nhép!! Bắt được chúng mày chết chắc!!"

      Các bạn có tưởng tượng được ? Tờ mờ sáng có bốn nữ sinh tay xách giày cao gót chạy như điên, phía sao là năm tên con trai bảo về; rồi phía sau nữa có năm tên côn đồ chạy đuổi theo, ^-^;; Bọn họ tức chết nhỉ? Bọn côn đồ đáng sợ bị học sinh cấp ba trêu đùa. -_-^ Nếu tôi là bọn họ ngay trong ngày hôm đó rút lui khỏi bang phái rồi.

      "Bọn điên! Chúng ta là học sinh cấp ba ~ học sinh cấp ba. ~"

      Vân Quân kéo Diệp Ngân hò hét chạy cực kỳ nhanh, phía trước vừa may có ba chiếc taxi.

      Chính nó! Chúng tôi ngồi taxi trở về chỗ nghỉ. Tôi cảm thấy thể nào quên được chuyến du lịch đến Phủ Sơn, ^-^ Nó ở trong ký ức tôi mãi về sau. rất vui!

      Lúc về đến Thủy Nguyên, Thái Dân sau khi đề cập đến chuyện kết hôn tập thể thêm câu rất hoang đường:

      "Này! Sau khi chúng ta lên đại học bắt đầu tiết kiệm tiền! Sau đó dùng số tiền đó để làm ăn, thế nào?"

      thể nào khuyên được tên Thái Dân này, ^-^;;

      "Tớ lòng đó! mà! Tin tớ!! Làm chứ?? đó!!"

      à? Kết hôn tập thể còn chưa chắc thực được mà. Lại còn cùng làm ăn? Làm hay ? Hê hê! Chúng tôi phải đợi đến năm hai mươi bảy tuổi, tuy rằng là mười năm sau nhưng chúng tôi định năm hai mươi bảy tuổi cử hành hôn lễ tập thể. Mười năm sau chúng tôi có dáng vẻ thế nào đây? Tôi có ước mơ nho rằng mười năm sau mọi người vẫn ở bên nhau là được, đó là mơ ước quá lớn chăng? ^-^

      Khương Cẩm Thánh, Lý Vân QUân, Phác Tuấn , Hy Thái Dân, Mẫn Chí Hồi, Thẩm Trí , Hàn Mẫn, Ngô Diệp Ngân, còn có tôi - Phác Tuấn Hỷ. Tuy biết tương lai chúng tôi xảy ra những chuyện gì nhưng cho dù có phát sinh ra chuyện gì lớn, hay những chuyện đau khổ, chỉ cần mãi mãi ở bên nhau như bây giờ là được. Như trước kia, đừng để lạc mất ai, chúng tôi được ở bên nhau mỗi giờ mỗi phút là tốt rồi.

      Tôi có thể chắc chắn!! Tương lai tôi nhất định gả cho tên này!! Nhất định!! Bởi vì... tôi là tất cả của tên ấy mà. ^-^


      Chương 90 - End

      Mười năm sau. . .

      " lúc nữa cử hành nghi thức, hy vọng các vị quan khách đến tham dự lễ cưới còn đứng bên ngoài nhanh chóng vào trong sảnh. Xin thông báo thêm lần nữa, lúc nữa đây em của chúng tôi cưới vợ, xin mau chóng tiến vào sảnh. Phì..."

      biết có gì buồn cười mà Thiết Hựu cứ cười hí hí mãi, lâu quá gặp nên gan cũng to ra rồi nhỉ. Tôi cho Thiết Hựu hai cú đấm để giáo dục cậu ta. Chết là được. Hử. Nghĩ đến lúc vất cả cực nhọc vì phải mượn nhà thi đấu thể thao này để tôt chức cưới là muốn đập cho cậu ta trận rồi! Ôi chao, T_T lần đầu khi đến đây, tôi nghĩ tổ chức tiệc cưới ở đây á? có chút thất vọng. Nhưng giờ đây trang hoàng rất tuyệt, còn đẹp hơn khách sạn tổ chức lễ cưới gấp trăm lần nữa.

      "! Em đến rồi!"

      "Hoan nghênh, mau đến đây!"

      Liếc thấy đám nhóc hậu bối vào với nụ cười rạng rỡ gương mặt, ha ha! Ôi tên ấy của tôi, xin tha thứ tôi đến bây giờ vẫn gọi là "tên ấy". Có phải bạn muốn biết tên ấy của tôi bao naqm qua có gì thay đổi ? Hì! Tuổi tác của tên ấy giống như số đếm ngược ấy, bây giờ cũng vẫn như trước, vẫn đẹp trai như hồi đó. Lúc học đại học đám bạn học nữ thích cười của tôi hễ thấy là đánh tôi. T_T Thời gian tôi và ở bên nhau tính ra cũng gần mười năm rồi. Khương Cẩm Thánh, sau này em muốn sống vì , chết cũng vì . chẳng có lời cầu hôn nào đặc biệt, hôm ấy trở về sau khi bộ đội... càng đẹp trai hơn, càng khiến ta rung động hơn. chưa ăn hết đặt đũa xuống, nhìn chăm chú vào mắt tôi rồi :

      "Tuấn Hỷ, đến nay chúng ta vẫn chia ra ngủ riêng, thấy mệt sao? Bắt đầu từ bây giờ, vừa ngủ dậy phải nhìn thấy thú bông hay gấu bông, mà có thể nhìn thấy em xinh đẹp như thế, chắc là tuyệt lắm."


      Đó chính là... chính là lời cầu hôn của tên ấy. -_-;; Tôi cũng cảm thấy mệt mỏi với chuyện ngày nào cũng ngủ riêng nên đồng ý. - -;; Tôi cũng muốn mỗi ngày tỉnh dậy được nhìn thấy gương mặt , tạo nên buổi sớm đẹp rực rỡ cùng .

      Thời gian ấy có xảy ra nguy cơ chia ly nào ? Nếu là giả rồi. Nhưng mỗi lần nhớ lại năm mười tám tuổi, tuy chúng tôi vẫn nhau nhưng suýt chút nữa là chia lìa. Biết chia tay như vậy đau đớn, khổ sở biết bao. Biết tôi thể thiếu tên ấy, tên ấy cũng thể thiếu được tôi, chia tay rồi tôi sống nổi... Thế nên, đối với chúng tôi mà , ly biệt là chuyện vô cùng xa vời.

      "Chị Tuấn Hỷ, áo cưới dài quá! Em mặc kệ đấy!! Hu hu. T_T"

      bé này chính là... bé đáng mà mười năm trước theo đuổi Lý Vân Quân đến chết sống lại - Ngô Diệp Ngân, vợ của Lý vân Quân. ^^*

      "Ha ha!! Diệp Ngân, sao em đáng thế nhỉ!!"

      Diệp Ngân thay áo cưới trong phòng trang điểm dâu phát điên lên vì áo cưới quá dài.

      "Gì thế này, các chị đều xinh đẹp thế kia! ****! Dù thế nào cũng phải để của em hãnh diện mới được!"

      "Ngô Diệp Ngân! Có thể đừng này nọ của em nữa được ?"

      Thế , người đứng bên cạnh Diệp Ngân cau mặt gào lớn kia là ai? Chính là Trí , bạn của tôi, người bạn đời của Trí chính là Thái Dân. Trí trang điểm cũng tức giận, la hét om xòm. ^-^;; Trí xưa nay hề thích những lời quá sến nên mỗi lần Diệp Ngân goi Vân Quân là " ", Trí đều nhéo Diệp Ngân khiến bây giờ da thịt Diệp Ngân chỗ nào cũng bầm xanh. -_-

      "Làm sao đây, tới hồi hộp quá, run lẩy bẩy đây này! Các cậu sao chứ? Sao mà... Thực là cứ nghĩa đến hôm kết hôn mà căng thẳng đến mức toàn thân run bắn lên, ngủ nổi, cả đêm cứ lăn qua lật lại! ^_^;;"

      Đó chính là Tiểu Mẫn, trong những người bạn và sắp tới đây làm em dâu tôi. Ha ha ha!!

      "Ha ha!! Hàn Mẫn! Cậu hài đấy!!"

      Tạm đặt bốn dâu hài hước này sang bên, vẫn còn dâu nữa tiến vào, phải ai khác mà chính là có tính cách rất kiên cường mạnh mẽ, cao ngạo hoàn mỹ vô khuyết nhưng rất hiền lành đáng - Thôi Ngân Cẩn. Chính là dâu lớn hơn người em mắt kính Chí Hồi của chúng tôi ba tuổi. ^-^;; Chỉ cần chị Thôi Ngân Cẩn xuất , chúng tôi liền cố gắng làm ra vẻ chính chắn. -_-

      "Chị đến rồi?"

      "Haizzz, chị đến muộn rồi phải ?"

      " đâu, chị, trang điểm nhanh ? lúc nữa là bắt đầu rồi."

      "Ôi chao! Thế hả? Mọi người giúp chị chút được ?"

      Tất cả các em đều ai chỉ thị mà cùng đồng thanh...

      "A, vâng! Đương nhiên rồi!!"

      Và cứ thế, -_-^ chúng tôi giúp Thôi Ngân Cẩn trang điểm, mặc áo cưới, lúc nữa là bắt đầu rồi. Lát nữa, khi tên ấy của tôi xuất , vẫn như trước kia, nụ cười rạng rỡ đứng ở đó chăng? Nhóc ơi, cuối cùng em gửi cả đời mình cho rồi! Bây giờ thực cảm thấy rất hạnh phúc!

      Dang dang...

      " dâu, mời ra nhanh!"

      Năm dâu chúng ta mang tâm trạng xúc động, trái tim run rẩy, rụt rè hướng về phía hội trường.

      " ổn rồi, các chị ơi, em phải gỡ bỏ đôi giày cao gót ra! ấy của em dáng , em còn mang giày cao gót chả lẽ cao bằng nhau à? T_T Thế người ta nhìn thấy cười ấy của em chết. Dứt khoát thể như vậy được! >_<"

      Diệp Ngân xong bèn cởi luôn đôi giày cao gót ra ném , đúng là tính cách khuyên mãi bỏ mà.

      Thẩm Trí , Hàn Mẫn, Ngô Diệp Ngân, Thôi Ngân Cẩn và Phác Tuấn Hỷ cả đời chỉ gặp được người , và mong muốn từ bây giờ đầu bạc răng long, mãi mãi nhau... vì muốn nắm lấy tay mà bước . Trái tim tôi đập thình thịch trong ngực.

      Phải, có rất nhiều chuyện đau lòng. , tuy trải qua những tháng ngày vất vả khổ đau nhưng em luôn nghĩ đến tấm lòng và những lời với em... câu ấy "Em là tất cả của " ... "Những lời tầm thường nhất, có lúc mới chân nhấy" ... lời ấy... bây giờ quyết định tin tưởng rồi. Giờ đây tôi rất hạnh phúc, vì tôi là tất cả của tên ấy. ^-^

      Trước kia em là tất cả của , thế nhưng bây giờ cũng là tất cả của em, Khương Cẩm Thánh, em lòng.

      "Chú rể bước vào!"

      Những chàng phóng khoáng đẹp trai của chúng tôi sải những bước chân đều nhau tiến vào hội trường. Quả thực quá đẹp trai, Hy Thái Dân, Phác Tuấn , Lý Vân Quân, Mẫn Chí Hồi và cả Khương Cẩm Thánh tên ấy của tôi nữa.

      Mọi người hôm nay quá đẹp trai rồi, trời ơi! >_<

      "Các ! Đẹp trai quá!!!"

      "Ha ha! Đẹp quá chừng!"

      "Sống hạnh phúc nhé!"

      "Đêm tân hôn phải nóng bỏng vào nhé!! Biết chưa? Cố lên!"

      Những người bạn, hậu bối, tiền bối bên cạnh đều hứng chí gào thét, chắc là toàn bộ học sinh Đại Lâm Công Cao đều ở đây cả. Chúng tôi thực lời hứa mà mười năm trước Hy Thái Dân đùa. ^-^ Chúng tôi đều có những kết cuộc hạnh phúc, ai phải bỏ tiền ra du lịch xa.

      "Bây giờ mời các dâu xinh đẹp bước ra. Ôi chao, các ơi, các vui sướng hơi quá rồi nhé? Các cười rách cả mồm rồi kìa!!"

      "Thiết Hựu!! muốn gặp vợ nhanh lắm rồi!! Mau gọi họ ra !!"

      "Vâng! Em đâu dám... trái lời đại ca... Mời dâu bước vào hội trường!"

      Mỗi bước chân đều tiến đến gần tên ấy, trái tim tôi cũng trôi dạt ở nơi nào. Cuối cùng, tôi nắm được tay tên ấy, khoác tay tên ấy đứng bên. Khoảnh khắc này, tình cảm dâng trào, suýt nữa nước mắt cũng rơi xuống.

      Các bậc cha mẹ hai bên đều rất mãn nguyện. Xin mọi người hãy yên tâm, chúng con sống rất hạnh phúc. Sống cùng tên ấy, tôi sợ bất kỳ việc gì. Dù có thế nào tôi cũng sợ. ^-^

      người gặp người khác, quá trình hợp hai thành , từng người từng người xen vào, lại gặp nghịch cảnh, cho dù có bao vất vả khổ cực, chỉ cần chúng ta ở bên nhau chinh phục được tất cả. Tôi và Cẩm Thánh có lòng tin như vậy. chỉ thế, bốn tên con trai và bốn nàng đứng cạnh tôi đây cũng thế, nên hôm nay chúng tôi cảm thấy hạnh phúc vô cùng. Tôi và tên ấy nở nụ cười rạng rỡ thầm với nhau.

      "Em vẫn là tất cả của chứ? Bây giờ vẫn em chứ?"

      "Bây giờ chỉ có mình em... Nếu em còn, muốn cười cũng cười nổi, khóc cũng khóc xong."

      "Em cũng... vậy."

      "Từ đầy em là tất cả của , bây giờ cũng vậy... Ngốc quá."

      "Vâng, chúng ta sống hạnh phúc nhé."

      "Em hạnh phúc đến phát điên lên ấy, tin ."

      "Ừ. ^^"

      Người chủ hôn là thầy chủ nhiệm nghỉ hưu Phác Triết Huân, người thầy được kính trọng nhất, mến nhất, nổi tiếng nhất Đại Lâm Công Cao.

      "Chú rể Mẫn Chí Hồi, con có thề rằng bảo vệ, tôn trọng, thương dâu Thôi Ngân Cẩn suốt đời ?"

      "Vâng."

      "Đáp rất to, tốt lắm! dâu con có thề rằng kính trọng, Mẫn Chí Hồi như với cha con ?"

      "Vâng."

      "Chú rể Phác Tuấn , con có thề bảo vệ, tôn trọng, thương Hàn Mẫn suốt đời ?"

      " Vâng, con thương ấy đến khi thịt nát xương tan!"

      "Trả lời hay lắm. Vậy dâu, con có thề rằng kính trọng, Tuấn như với cha con ?"

      "Vâng... "

      Hàn Mẫn biết tự khi nào bắt đầu khóc. T_T Tôi cũng khóc rồi. ~ Phác Tuấn bây giờ vô cùng thương Hàn Mẫn. Đúng là tên tuyệt vời. Trước kia vốn thờ ơ, bây giờ nó cũng ý thức được có Tiểu Mẫn ổn rồi.

      "Chú rể Hy Thái Dân, con có thề rằng bảo vệ, tôn trọng, thương dâu Thẩm Trí suốt đời ?"

      "Vâng, từ bây giờ con bảo vệ, để ấy rơi nước mắt nữa."

      "Ừ, Thái Dân, để ấy khóc là được đâu đấy. dâu Thẩm Trí , con có thề rằng kính trọng, Thái Dân như với cha con ?"

      "... Vâng."

      Giọng Trí rất khẽ và run rẩy. trải qua mối tình khổ sở nhất, tuy có lúc rất đau khổ nhưng giờ đây hạnh phúc ở bên Thái Dân rồi!

      "Sau đây, Lý Vân Quân Xường Sườn của chúng ta... Gọi như thế cũng thấy gớm ! Vân Quân, ha ha! Ừ, lại lần nữa, chú rể Lý Vân Quân, con có thề rằng bảo vệ, tôn trọng, thương dâu Ngô Diệp Ngân suốt đời ?"

      "Con thề... cả... đời... tôn trọng, bảo vệ, thương ấy!"

      "Ha ha!! Cái thằng này, thầy còn tưởng sao lại chịu yên lặng thế, Lý Vân Quân, kết hôn rồi đừng có nghịch ngợm nữa, nếu con trai con của con cũng vậy sao đây, ha ha!!!"

      "Ha ha, thầy ơi, Xương Sườn con nghịch ngợm có phải ngày ngày hai đâu? Hơn nữa, vợ con cũng như con, ha ha!!"

      " biến . ~~~"

      Phụt... ha ha!!! câu của Vân Quân khiến toàn hội trường chấn động ồn ào. Tên ấy rốt cuộc vẫn là quỷ Xương Sườn nghịch ngợm mà! -_-;; Sau khi ra khỏi quân đội cứ ngỡ ngoan hiền hơn! đầy tuần ... Đó chính là tên Xương Sườn Lý Vân Quân của chúng tôi đấy!

      "Nào, dâu Ngô Diệp Ngân, con có thề rằng kính trọng, Vân Quân như với cha con ?"

      "Con thề trân trọng ấy như cha con! thương ấy! Hi hi, con học theo của con!"

      Ôi, có ai khuyên nhủ được cái đôi vợ chồng quỷ sứ nghịch ngợm này ? Đúng là cặp trời sinh, thế nào cũng thay đổi được.

      "Bây giờ là cặp cuối cùng. Tên nhóc Khương Cẩm Thánh! Lúc Cao Trung thích đánh nhau như thế, bây giờ còn thích ?"

      " đánh nữa."

      " ?"

      "Nam tử hán, thể là hai!"

      "Thế hả, thầy theo dõi đấy. Chú rể Khương Cẩm Thánh, con có thề rằng bảo vệ, tôn trọng, thương dâu Phác Tuấn Hỷ suốt đời ?"

      "Cho dù ấy già chỉ có thể nằm giường, đến lúc ấy con vẫn tôn trọng, thương ấy!"

      Tí tách...

      Nước mắt tôi cố gắng cắn răng nín nhịn bị lời của tên này...

      " dâu Phác Tuấn Hỷ, con có thề rằng kính trọng Khương Cẩm Thánh như với cha con ?"

      "Vâng"

      "Tiếp theo, mọi người hãy cho tràng pháo tay nồng nhiệt!"

      Tháng Năm đẹp đẽ, lễ kết hôn của chúng tôi kết thúc trong khí mỹ mãn và hạnh phúc như vậy đấy.



      Sau khi kết thúc chuyến du lịch trăng mật ba ngày bốn đêm, nơi chúng tôi tụ tập là cửa hàng chúng tôi vừa cùng nhau mở ra. " trai Xương Sườn và cửa hàng thịt nướng em trai". Ha ha ha. >_<

      Bộ phận nhà bếp, có Hy Thái Dân, Mẫn Chí Hồi, Thôi Ngân Cẩn; quầy tính tiền có tôi - Phác Tuấn Hỷ, người dành dụm tiền bạc khổ sở tám năm nay, cũng chính là bà chủ của " trai Xương Sườn và cửa hàng thịt nướng em trai" này. Tôi nhớ đến tên Vân Quân bảo có tiền nên chịu giao nộp, để bắt cậu ta nộp tiền, hầu như tôi phải rút ra toàn bộ sức lực. Phì. -_- Người phục vụ chính là Xương Sườn Lý Vân Quân! Người đàn ông mạnh mẽ Phác Tuấn ! Ngô Diệp Ngân đáng ! Nữ hoàng Thẩm Trí ! Trợ lý Hàn Mẫn! Còn có đại ca suốt đời của chúng tôi, Khương Cẩm Thánh! Hây! Có chút cảm xúc nhỉ. Ý nghĩ xuất trong đầu chúng tôi đó là gì nào? cửa hàng thịt nướng có đội ngũ phục vụ nổi tiếng xinh đẹp! như thế bạn có hiểu được ? cửa hàng thịt nướng còn có thể có dàn phục vụ nổi tiếng hơn ? Đó chính là nghiệp của chúng tôi.

      Khi mời mọi người đến " trai Xương Sườn và cửa hàng thịt nướng em trai" của chúng tôi, đứng ở hành lang gào tiếng! Đại ca! Thế Khương Cẩm Thánh chạy ra đón các bạn như người điên ấy ^O^.

      Chúng tôi giữ lời hứa mười năm trước, kết hôn tập thể, và cả nghiệp tập thể, sống cuộc sống hạnh phúc mỹ mãn.

      "Hôm nay là ngày đầu, người ta đến đông chứ?"

      "Đương nhiên rồi! phát bao nhiêu tờ rơi cơ mà! Yên tâm !"

      Tôi và tên ấy cùng bước ra, nhìn những người qua lại, lẩm bẩm mộ cách đáng thương rằng: hãy vào , hãy vào chứ.

      "Ôi chao ~ dáng người tuyệt quá!"

      "Ha ha ~ chơi với bọn chứ?"

      Bốp!

      "Đừng có làm ổn! Cái đám con trai chết tiệt!"

      Ặc!! -O- Cảnh tượng quen thuộc này thấy ở đâu rồi nhỉ? Bỗng nhớ đến chuyện xảy ra trong xe buýt số bảy lần đầu tôi gặp .

      Chúng tôi hiếu kỳ theo dõi họ. Cậu chàng lặng lẽ đờ ra, rồi bước đến trước mặt bé xinh đẹp vừa đá cậu ta cái.

      "Sau này em là của rồi!"

      +O+ Mẹ ơi! Sao mà giống tên ấy của tôi thế biết.

      Đám trẻ con lại huyên náo kéo nhau mất. Hình như tôi có thể nhìn thấy tương lai của chúng rồi.

      "Tuấn Hỷ, mười năm sau chắc bọn nó cũng mở cửa hàng thịt nướng nhỉ! Ha ha."

      Nhìn thế nào cũng thấy giống. -_-;; ôm lấy eo tôi, hạnh phúc quá, hạnh phúc đến mức nước mắt lưng tròng. Hi hi. ~ -O-

      Các nhóc à! Các nhóc nghe đến tình mười năm chưa? Mười tám tuổi... bắt đầu từ lúc ấy, giờ đây hai mươi bảy tuổi...

      Tôi vẫn luôn là tất cả của tên ấy!



      --- HẾT ---

    5. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :