1. QUY ĐỊNH BOX XUẤT BẢN :

       

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]

    ----•Nội dung cần:

    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)

    - Tác giả

    - Dịch giả

    - Đơn vị phát hành

    - Số trang ( nên có)

    - Giá bìa (nên có)

    - Ngày xuất bản (nên có)

    --- Quy định

    1 . Thành viên post có thể tự type hoặc copy từ nơi khác (để nguồn)

    2 . Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn

    3. Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ

    Ad và Mod

  2. QUY ĐỊNH BOX EBOOK SƯU TẦM

    Khi các bạn post link eBook sưu tầm nhớ chú ý nguồn edit và Link dẫn về chính chủ

    eBook phải tải File trực tiếp lên forum (có thể thêm file mediafire, dropbox ngay văn án)

    Không được kèm link có tính phí và bài viết, hay quảng cáo phản cảm, nếu có sẽ ban nick

    Cách tải ebook có quảng cáo

Tôi là tất cả của tên ấy - Lâm Ngân Hỷ(90c-full)

Thảo luận trong 'Sách XB Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,206
      cũng chẳng liên quan gì đến tôi mà.

      Chương 6

      “Có phải nam sinh Thượng Cao chẳng có ai nhìn được ?”

      hẳn… có người cũng rất đẹp trai!”

      “Ai thế?”

      “Người mà mấy tháng trước chuyển tới đây. Nhưng giờ bị đình chỉ học nên thấy được đâu, mấy ngày nữa là có thể gặp được cậu ta rồi.”

      à?”

      Trí đến đây, ánh mắt trở nên u tối. Có phải xảy ra chuyện gì ?

      “Trí , nhìn kìa, đó chính là Y Giang Yến và Phác Na Lệ đó!”

      Tiểu Mẫn chỉ hai đối diện tới. Họ vai đeo túi, hình như là mới đến trường phải. Hai đều rất xinh. trong đó mặc quần áo màu nâu, thân người gầy gầy, nhìn đẹp hơn kia chút. Nhưng hiểu vì sao Trí nhìn họ thấy thuận mắt cho lắm.

      “Thần kinh, tụi nó tưởng mình là minh tinh quảng cáo chắc? Làm gì phô trương dữ vậy? Phác Na Lệ sợ Thái Dân biết à?”

      Thái Dân…? Đúng rồi, tên là Na Lệ. Na Lệ chẳng phải là bạn Thái Dân đó sao?

      “Ai là Na Lệ?”

      “Cậu có nhìn thấy tướng rất điệu, nhìn là muốn ngứa mắt ? Thân người gầy hơn chút, đẹp hơn chút là Y Giang Yến, bên cạnh ta chính là Phác Na Lệ. Hai đứa đều đáng ghét như nhau!”

      “Sao vậy?”

      “Tụi nó tự tạo nên nhóm rất ghê gớm… buồn cười quá hả? Lén lút làm sau lưng thầy thôi. Con điên Phác Na Lệ đó ỷ vào Thái Dân nuông chiều mà làm tới, cho nên mới kiêu ngạo như thế.”

      Trí , vẻ rất kích động. Tôi hiểu ra chút rồi… hình như phức tạp lắm. Đầu to ra hẳn. Haizzz, chắc tôi nên chen vào. Mấy chuyện này mà có người thứ ba càng rắc rối thêm. -_-^ Nhưng chẳng hiểu vì sao càng thấy tò mò với Phác Na Lệ hơn với Y Giang Yến… Tại sao vậy nhỉ?

      “Thẩm Trí ~! Cậu ăn cơm à?”

      Na Lệ với Trí .

      “Phải. Cậu giờ mới đến lớp à?”

      “Đến sớm làm gì? Đến sớm cũng ngủ thôi. Chi bằng ở nhà ngủ no say rồi đến lớp sau, để thời gian còn lại qua thú vị hơn chẳng phải tốt à? Phải , Giang Yến?”

      “Đương nhiên rồi.”

      “Ha~ biết đầu cậu làm bằng gì nhỉ?”

      “Ê! Thẩm Trí có hứng thú với đầu của tớ từ bao giờ vậy? Sao đột nhiên quan tâm tớ thế?”

      Trí và Na Lệ cứ thế đấu khẩu với nhau. khí này đúng là căng thẳng quá…

      Nhưng mà… Y Giang Yến đó sao cứ trừng mắt nhìn tôi hoài vậy.

      “Này, Thẩm Trí . Người bên cạnh cậu hình như trước giờ chưa nhìn thấy. Ai đó?”

      “Mới chuyển đến. Cậu đừng quan tâm đến người khác, lo thân mình được ?”

      “Ê, tên gì đó?”

      “Phác Na Lệ! Cậu muốn biết cái đó làm gì hả?”

      “Cậu đừng có sáng sớm gây chuyện với tôi, Thẩm Trí !”

      “Trong mắt cậu bây giờ được coi là sáng sớm à?”

      “Mẹ nó. Cậu thần kinh hả?”

      “Na Lệ, đừng ồn nữa. Coi chừng lại bị thầy mắng bây giờ.”

      “Ừ. Lần này tớ nhịn đấy.”

      Y Giang Yến… Lại nhìn tôi nữa. Thấy khó chịu quá. -_-;;

      “Này! Cậu tên gì?”

      Y Giang Yến hỏi tên tôi, nhưng tôi muốn trò chuyện với ta…

      , ăn cơm thôi.”

      Tôi mặc kệ ta, chỉ lạnh lẽo nhìn Y Giang Yến cái rồi về phía nhà ăn. Phác Na Lệ hét lên đằng sau lưng chúng tôi cái gì đó, nhưng tôi thấy ấu trĩ quá mất. Trí và Tiểu Mẫn bị tôi làm cho giật mình phen hò hét :

      “Tuấn Hỷ, tớ thích cậu hơn rồi đó! Ha ha~!! Woa aaa!!! Bọn mình cho tụi nó biết tay rồi!! A~ vui quá !!”

      “Tuấn Hỷ, tuy sáng nay rất cám ơn cậu, nhưng lúc này còn cần cảm ơn hơn ~ cảm giác như vừa nhổ ra cái gì đó tởm lợm ấy ~ ^0^”

      Trí và Tiểu Mẫn hình như trước đây bị hai đứa kia chọc giận rất nhiều phải. Nhưng điều khiến tôi ngờ đến là sau chuyện này, tôi gây thù chuốc oán với Phác Na Lệ và Y Giang Yến. Điểm này là ngoài dự tính của tôi…

      Chương 7

      Sau khi tan học, Trí , Tiểu Mẫn và tôi quyết định karaoke ^^v Sau khi ra khỏi lớp, chúng tôi xuyên qua sân vận động hướng về phía cửa trường. Lúc này Trí đột nhiên phấn khởi hét lên:

      "Là Cẩm Thánh kìa. Ha ha~"

      "Ở đâu? Ở đâu?"

      Tiểu Mẫn cũng vui sướng hét hỏi. ra trước cửa trường là đám con trai lúc sáng. Cẩm Thánh... Vân Quân... Thái Dân... Chí Hồi. Hết hồn! Đợi . Còn có nhân vật lạ nữa... Phác Tuấn cũng ở đó. Tên đó đến đây làm gì?

      "A... có người trước đây chưa từng nhìn thấy? Woa ~ ấy cũng đẹp trai quá~!! Phải , Tiểu Mẫn?"

      "Ừ, đẹp trai đó!"

      "Hình như Thái Dân muốn tìm Na Lệ nên cùng đến đây đợi nhỉ!"

      "Hình như là thế!"

      Lúc gần đến cổng trường, tên Tuấn nhìn thấy tôi liền bước tới.

      "Phác Tuấn Hỷ, bà muốn đâu?"

      Hây, tên này bệnh rồi... làm gì lại chào tôi trước chứ?
      Tuấn vừa chào tôi xong, Tiểu Mẫn và Trí chẳng hiểu đầu cua tai nheo thế nào, lại gần nhìn mặt tôi và Tuấn .

      "Là em trai tớ ^^;;"

      "Giật mình! Em ruột à?"

      "Ừ! Nó cũng vừa mới chuyển đến Công Cao hôm nay!"

      "A, thế à!"

      "Phác Tuấn , đến đây chào . Họ là bạn của ta."

      Lúc này tên tiểu tử Tuấn mới liếc nhìn Trí và Tiểu Mẫn cái, đơn giản gật gật đầu. Đích thực là tên điên!

      "Bà đâu?"

      "Ta muốn chơi với bạn. Rồi sao?"

      "Đưa ít tiền đây!"

      "Ngươi có bệnh vậy? Tưởng ta là túi tiền của ngươi chắc. Sáng nay cũng ta trả tiền xe buýt!"

      "Đừng lải nhải nữa, vui vẻ đưa tôi 20000 won ."

      "A, phiền chết được. Cầm , nếu ngươi về nhà mà trả, ta giết chết."

      "Biết rồi."

      Tên nhóc Tuấn vừa cầm lấy tiền là quay người luôn. Thảo nào hôm nay lại chào hỏi tôi trước! ra có mục đích khác. Điên !

      "Woa~ hổ là em cậu! Nhà các cậu chắc toàn trai đẹp xinh nhỉ?"

      "Mau thôi ^^;;"

      Từ lúc nãy tới giờ Cẩm Thánh cứ nhìn tôi mãi... bây giờ vẫn nhìn. Tôi bị nhìn đến nỗi thấy ngượng ngùng, bước nhanh qua mặt bọn .

      "Tuấn Hỷ, đâu thế ~?"

      Thái Dân với tôi.

      " liên quan đến cậu."

      Lời tôi hình như lại khiến bọn họ giật mình. Đến Thái Dân cũng hơi hoang mang... Có gì mà hoang mang chứ... khiến người khác ngượng ngập. -_-;;;

      "Tuấn Hỷ, cậu quen bọn Cẩm Thánh hả?"

      "Tớ chỉ nhìn thấy họ thôi."

      "Ôi ~ lợi hại. Người quen nhiều quá nhỉ?"

      " phải... chỉ là sáng nay gặp mặt cái rồi thôi, bọn hình như quen em tớ, bọn tớ chỉ có thể miễn cưỡng xem là quen nhau."

      " ra là thế ^^"

      Tôi quan tâm đến bọn nữa, bước xuống con dốc. Nhưng tôi có thể cảm nhận được bọn Cẩm Thánh cũng theo tôi xuống. chỉ bọn , cả Phác Na Lệ và Y Giang Yến đáng ghét cũng cùng .

      Tôi tức quá! Tức vì Phác Tuấn và Phác Na Lệ cùng Y Giang Yến với nhau!

      "Ê!"

      Tuấn chộp lấy tay tôi từ phía sau.

      "Làm gì thế hả?"

      "Bà vậy là sao đó?"

      "Ta vui, rồi sao?"

      "Tại sao vui?"

      "Ngươi cần biết."

      "Hôm nay bà chơi với bọn tôi ."

      ". Ta với bạn ta."

      "Bà cứ với tôi . Bọn tôi hôm nay tính đến nhà Vân Quân chơi... cùng nhé."

      "Đến đó làm gì?"

      "Tôi theo cứ theo ! Ở đâu mà nhiều lời thế! Các bạn cũng cùng nhé?"

      "A... Tuấn Hỷ ... bọn tôi ..."

      Trí ngơ ngẩn trả lời. Tên Tuấn này tự nhiên lại bị sao vậy?

      " thôi! Tuấn Hỷ! !!!"

      "Tại sao?"

      "Nhìn thấy Na Lệ và Giang Yến cũng chung, tôi thấy ngứa mắt quá. Bà còn hay hơn hai đứa nó nhiều. Nếu bà tôi đâu đến nỗi mất vui."

      "Khà khà ~!!"

      "Ha ha...!!"

      Tiểu Mẫn và Trí nghe Tuấn liền cười to. May ~ , hổ là em ta! ra Tuấn cũng thích Y Giang Yến và Phác Na Lệ!!

      "Tại sao lại cười?"

      Tuấn nhìn Tiểu Mẫn hỏi. bạn Tiểu Mẫn vốn nhút nhát hay mắc cỡ liền đỏ mặt :

      " có gì..."

      "Cùng nhé! , Tuấn Hỷ và bạn Tuấn Hỷ cũng cùng đó."

      "Làm tốt lắm."

      Thái Dân và Vân Quân hò hét sung sướng. hiểu nổi bọn làm gì mà vui thế. biết từ lúc nào đến... Cẩm Thánh đứng giữa tôi và Tuấn . Nhìn thấy , Trí liền cười rạng rỡ, hình như rất vui phải.

      "Trí , mấy hôm nay có phải cậu lại mâu thuẫn với bọn Giang Yến, Na Lệ ?"

      "Làm gì có... lúc nào chẳng thế!"

      Trí và Cẩm Thánh hình như quen nhau.

      "Cùng lớp với Tuấn Hỷ hả?"

      "Ừ."

      "Hà hà ~"

      Khương Cẩm Thánh tự nhiên lại cười với tôi. Đúng là bệnh nặng. Cuối cùng, tôi và Tiểu Mẫn, Trí cũng theo bọn .

    2. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,206
      Chương 8

      "Tuấn , bắt đầu từ giờ phải cùng bọn , biết chưa?"

      "Vâng."

      "Thường năm 3 có tiền bối phụ trách hậu bối. Bọn biết cậu rất giỏi đánh nhau, nhưng đừng có cái gì cũng mình đương đầu hết nhé. Lúc đó cậu cứ tên hoặc Vân Quân, Thái Dân hay Chí Hồi, bất kỳ ai trong đám là được. rồi bọn họ biết phải làm thế nào."

      "Ưhm. Nếu bọn họ vẫn muốn làm loạn em gọi điện thoại cho các . Ha ha."

      "Ha ha, bọn chạy như bay đến ngay."

      Tuấn chuyện với Cẩm Thánh tỏ ra vui sướng đặc biệt. Quái lạ . Bắt đầu từ sáng nay tôi cảm thấy thế rồi. Vì có đại ca rồi nên mới vui thế hả? Đúng là đồ điên! Đối với bà chị cùng mẹ sinh ra như tôi đây mà cũng chưa bao giờ tỏ ra vui sướng, hừ! Đồ điên thuốc chữa! ToT

      "Tuấn !"

      "Uhm?"

      "Sau này lúc chúng ta chơi với nhau phải mang Tuấn Hỷ theo đấy!"

      "Hà hà... em biết rồi."

      hiểu nổi tại sao cái tên này tự nhiên lại ra câu đó.

      "Trí , sao cậu lại quen biết với Khương Cẩm Thánh?"

      "A? phải quen cho lắm, tại trước đây học cùng trường cấp 2 nên hay nhìn thấy cậu ta thôi. Trước đây tớ và Phác Na Lệ đánh nhau, lúc ấy bắt đầu quen nhau."

      "Cậu với ta đánh nhau rồi à?"

      "Ừ. Lúc đó Cẩm Thánh và Thái Dân đến giảng hòa cho cả hai. ra cũng đâu có gì, đổ ít máu mũi và tóc tai hơi bù xù chút thôi."

      "Tại sao lại đánh nhau?"

      " nó thấy tớ ngứa mắt. Tớ đứng chơi nó đến bảo với tớ đừng làm trò chọc giận nó nữa..."

      "Phác Na Lệ là bà già khó chịu à?"

      "Chứ gì nữa. Cũng chẳng biết Y Giang Yến uống nhầm thuốc gì nữa. Khi học năm nhất vẫn rất hiền lành, nhưng hiểu sao lúc lên năm hai học cùng lớp với Phác Na Lệ như biến thành người khác hẳn, đức hạnh như thế đấy!"

      "Ồ ~ Thế à?"

      "Tuấn Hỷ, hình như Giang Yến có ác cảm với cậu phải. Ha ha."

      "Tại sao?"

      "Đẹp hơn mình cảm thấy bị uy hiếp thôi. Ha ha~! Vui !"

      "Hôm nay tớ cảm thấy điềm báo dữ..."

      "Điềm gì?"

      "Hình như đánh nhau với ai đó..."

      "Với ai?"

      "Y Giang Yến... tớ..."

      "Cố lên! Bọn tớ ủng hộ cậu *^^*"

      Trí hình như rất phấn khích. Sao tôi lại có dự cảm quá mãnh liệt thế này nhỉ? Nhìn tên Khương Cẩm Thánh, chắc đây là nhà bọn phải.

      "Tuấn Hỷ, cậu và Cẩm Thánh đúng là rất xứng đôi."

      "Đừng nhảm. Tớ thích đâu."

      "A~! Cậu thích Khương Cẩm Thánh?"

      "Ừ, thích kiểu đó. ra tớ có người thương rồi."

      " hả? Ai vậy? Vẫn còn quan hệ à?"

      "Được năm chia tay rồi. Nhưng vẫn chưa quên được. Bây giờ vẫn còn thích cậu ấy... ^^;;"

      " ra là thế. Nhưng cậu với Cẩm Thánh xứng đôi lắm đấy."

      "Xứng cái gì chứ."

      "Cẩm Thánh dáng người rất đẹp. Mặc áo jacket ngoài vào tuyệt thôi rồi. Đúng là rất đẹp trai. Ha ha~"

      "Cậu nhịn chút . Nước miếng sắp chảy ra rồi kìa."

      "Tuấn Hỷ, vào đây ."

      Khương Cẩm Thánh ngoắc tay với tôi bảo vào trong. ra, chúng ta thân nhau lắm hả? Làm như quen biết lâu lắm rồi ấy. Sau khi bọn con trai vào rồi, chúng tôi cũng theo sau.
      Binh!!!

      Lúc này có người cố ý đụng vào tôi! Là Y Giang Yến, dự cảm của tôi bắt đầu linh nghiệm rồi -_-++

      "Úi! Tớ biết cậu đứng đây. Cậu bị tớ đẩy ngã dễ dàng thế nhỉ, xem ra cậu cũng đâu có bản lĩnh gì hả?"

      "Có phải cậu trước đây từng ở Mỹ ?"

      Y Giang Yến hiểu ý trong câu của tôi, chỉ nhìn tôi vẻ thắc mắc.

      "Sao hiểu tiếng người vậy? Cậu làm gì mà cứ động đậy cái lưỡi rách của cậu? Cậu cũng phải nghĩ đến cảm nhận của người khác chứ? Đây đâu phải là quốc gia muốn gì là , là Đại Hàn Dân Quốc!! Nghe hiểu chưa hả??"

      "Đồ thối tha! Có phải mày muốn chết lắm rồi phải ?"

      Y Giang Yến mặt khuyên Phác Na Lệ tràn đầy kích động, mặt trừng mắt nhìn tôi. Nhưng tôi chỉ thấy bọn nó ấu trĩ quá thôi.

      "Hôm nay có Cẩm Thánh ở đây nên tao nhịn đấy. Lần này là nể mặt Cẩm Thánh nên tha ày. Nếu phải Cẩm Thánh mày sớm chết trong tay tao rồi."

      "Hừ ~ Tùy cậu muốn gì cũng được."

      Tôi xong liền vào nhà trước. Nể mặt Khương Cẩm Thánh mà tha tôi à??? Đúng là chuyện cười! Giác quan thứ 6 của tôi mách tôi biết là Y Giang Yến chắc chắn rất thích Khương Cẩm Thánh. Chẳng biết thế nào mà tôi lại có dự cảm xấu nữa rồi.

      "Tiểu Mẫn, nhìn thấy chưa? Y Giang Yến mặt đỏ như ********* khỉ ấy. Ha ha ha. Thoải mái ."

      " ngờ Tuấn Hỷ lợi hại ghê."

      " phải lợi hại, mà là bọn Giang Yến đụng phải khắc tinh!! Từ bây giờ những tháng ngày tự tung tự tác của bọn nó chấm dứt rồi."

      "Trí , Tiểu Mẫn, tớ muốn hỏi chuyện... có phải Y Giang Yến thích Khương Cẩm Thánh ?"

      "Ừ."

      "Chứ gì nữa!"

      Tiểu Mẫn và Trí vừa kích động gật đầu lia lịa vừa . ra là bị tôi trúng rồi.
      "Nhưng Cẩm Thánh chẳng để tâm đến ta đâu."

      "Tại sao?"

      "Cái này tớ cũng chẳng . Nhưng cũng may Cẩm Thánh là người có chủ kiến. Nếu tớ là con trai tuy thừa nhận là Y Giang Yến rất xinh đẹp, nhưng những người quen biết ta tuyệt đối thích ta nổi."

      "Còn phải ."

      Tôi ngồi ghế salon xem tivi. Hình như buổi sáng phải dậy sớm quá nên giờ hơi buồn ngủ rồi =_=

      Bọn con trai ầm ĩ trong phòng. biết là làm gì... Dường như quan hệ trở nên đặc biệt tốt đẹp. Nhất là Cẩm Thánh và Tuấn như em ruột ấy. Nhìn bọn họ cả hai đều đẹp trai, thêm nữa là vóc dáng gầy gầy và đôi vai rộng... nhìn như thế thấy rất giống em.

      biết từ lúc nào mà Y Giang Yến và Phác Na Lệ cũng nhảy vào đám xôm tụ đó. Thái Dân và Na Lệ ngồi bên kia ôm nhau chuyện. Thái Dân rốt cuộc thích Na Lệ ở điểm nào thế nhỉ? Đúng là quái lạ. Đám trong phòng chuẩn bị xong bàn thức ăn và N chai rượu. Có lẽ là party mở ra để hoan nghênh Tuấn . Tuy cảm thấy hơi phiền phức nhưng cũng ngồi rồi. Nhưng ... sao Cẩm Thánh làm gì lại ngồi cạnh tôi thế này?

      "Buồn ngủ à?"

      "Ừ, buồn ngủ rồi."

      "Ha ha~ Thế làm sao đây? Đợi lát nữa uống rượu còn buồn ngủ hơn."

      "Tôi ngủ trước mặt mọi người đâu."

      "Em có thích uống rượu ?"

      "."

      "Vậy hay rồi. Nếu chơi trò chơi mà thua phải uống rượu đó."

      " thua được chứ gì?"

      "Ha ha... đúng thế. thua được chứ gì."

      Nhìn đám con trai uống rượu kinh như thế, bọn tưởng đó là nước lọc chắc? Còn nhớ Bố từng khi còn trẻ mà như thế về già chẳng còn cơ hội nữa. -_-

      Thái Dân và Na Lệ ngồi bên nhõng nhẽo với nhau muốn nổi da gà, Cẩm Thánh và Giang Yến cụng ly với nhau. Trong đám bọn họ chỉ có Chí Hồi là gia quả nhân thôi.
      Đúng lúc này bắt đầu trò chơi. Là trò chơi buồn tẻ cực kỳ. -0-

    3. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,206
      Chương 9

      Dù chẳng biết là trò chơi gì, nhưng do bọn quá sai lầm, chưa đến lượt tôi bắt đầu uống rồi. Bọn có phải là đồ ngu nhỉ? Phạt rượu cũng vui sướng thế, hình như rất thích bị phạt phải? Y Giang Yến cũng bị phạt rồi, nhưng xem ra rất hào hứng.

      "Cẩm Thánh ~ Em lại phải uống rồi ~ ^^"

      "Ừ, uống ."

      "Ôi ~ khổ đó. ^^"

      Xem bọn họ chuyện buồn cười đấy. người tỏ ra rất vui sướng, còn người kia sao cũng được, cảnh này kinh điển . Tôi vẫn chưa đụng đến giọt nào, nhưng xem ra bọn họ uống hơn mười chai rồi. Ghê gớm !! Bọn hư đốn này, -_- họ tận dụng tuổi trẻ mà chơi hết mình đây mà. Chí Hồi hình như hơi say rồi. Mặt đo đỏ, cứ cười suốt. Nhìn tếu ^^;;

      "Phác Tuấn !! chúc cậu đây, phải uống hết đấy nhé!"

      Thấy Vân Quân hình như bắt đầu lên cơn say rượu rồi, mà còn điên nặng nữa chứ. Tệ quá! Tuấn bắt đầu từ lúc nãy uống mãi, lúc về nhà tôi lại khổ rồi. Haizzz ~

      "Này, Khương Cẩm Thánh. Đừng để Tuấn uống nữa."

      "Tại sao?"

      "Lúc về tôi làm sao lôi nó nổi..."

      "Vân Quân! Tuấn uống nhiều quá rồi. Đừng bắt nó uống nữa."

      Giật mình! Tôi chưa hết mà khuyên Vân Quân giúp tôi rồi. -0- kỳ lạ!!

      "Em uống ngụm nào à?"

      "Tôi thích uống."

      "Em uống ly thôi."

      " mà."

      "Uống ."

      "."

      Dường như bị tính cố chấp của tôi chọc giận, Cẩm Thánh ngồi bên cạnh uống như điên. Uống nhiều như vậy nhưng sắc mặt hề đổi tí nào.

      "Ê! Chơi trò chơi!"

      Bàn rượu vốn yên tĩnh bị tiếng hét của Cẩm Thánh khuấy động, bắt đầu trò chơi khủng bố. Tôi nhất định để bị thua. Nhất định thua! Phác Tuấn Hỷ, cố lên!!
      A!! - -;;

      "Ha ha ha~!! Phác Tuấn Hỷ thua rồi!!! Ha ha ha~!! Cậu nãy giờ chẳng chịu uống ngụm nào phải ? Tớ tuy say nhưng vẫn nhớ đấy nhé~!! Mau uống!!"

      Xương Sườn chết tiệt! Tôi ngửa đầu uống cạn ly lớn hỗn hợp bia và rượu trắng.

      "Ực!!"

      "Tuấn Hỷ, cậu rất giỏi uống rượu đó~!! *^^*"

      "Ha ha ha~!! xin lỗi nha, Tuấn Hỷ!! Tớ đổ thêm ly rượu trắng vào ly của cậu~!! Ha ha ha. Á... đừng liếc tớ. Tớ sợ lắm lắm đó~ TOT"

      Tên điên này... khốn kiếp... bị thiên lôi đánh chết !!! Tôi cố gắng ngồi thẳng. Khó... chịu... quá... dạ dày giống như bị đảo lộn ấy. Cảm giác như sắp chết! Làm sao đây. -0- được! được gục ở đây! Bọn họ coi thường mày! Phác Tuấn Hỷ! Mày tưởng tượng cảnh ngày mai Xương Sườn cười cợt mày . Đúng... nghĩ đến đó ... -_-^

      " sao chứ?"

      " sao."

      "Dựa vào này."

      " cần."

      "Dựa vào ."

      "Tôi cần mà."

      Ớ... hình như tôi hét lớn quá rồi. Trong khoảnh khắc bọn họ đều dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn tôi và Khương Cẩm Thánh. Lúng túng quá !

      "Ê! Nha đầu thối!!!"

      nghĩ cũng biết đây chắc chắn là Y Giang Yến. -_-^ Nha đầu thối? -_- Tôi thắc mắc sao ta bỏ qua tôi như thế, ra bây giờ mới bắt đầu đây. Vừa nhìn thấy Phác Na Lệ uống say về phòng ngủ rồi... mình Y Giang Yến chẳng hiểu lấy đâu ra sức lực to lớn thế mà hoa tay múa chân hò hét với tôi bên kia.

      "Hồi nãy cậu tôi đấy à?"

      "Đương nhiên! Ở đây ngoài mày ra còn có ai là nha đầu thối nữa hả?"

      "Hà hà ~ Cậu đó! phải tôi, là cậu!"

      "Mẹ kiếp! Mày muốn chết à?"

      "Tôi chuyện với người say rượu, cậu cứ tỉnh rồi tùy cậu sau."

      "Con nha đầu này!"

      Chát!

      Có người tóm chính xác lấy tay Y Giang Yến vung lên. Lại là... Khương... Cẩm... Thánh...

      "Y Giang Yến, cậu đừng phá hoại khí!"

      " mà! Buông ra! Con nha đầu đó ghê gớm cỡ nào mà dám lên mặt với em!! A! cần!! Em ghét cách nó đối xử với !!"

      "Biết rồi, đừng ồn ào nữa! Thái Dân, đưa ấy về phòng nghỉ ."

      Y Giang Yến cuối cùng cũng khóc nức nở. Ôi. Tâm tình khó chịu đấy. Giống như vừa làm điều gì sai...

      "Tuấn , thôi! Phác Tuấn !! Dậy mau! Trí , Tiểu Mẫn, về!!"

      "Ừ, biết rồi... thôi. Tiểu Mẫn, dậy !"

      Tôi mặc áo khoác đồng phục vào, lôi Tuấn dậy. Chóng mặt quá...

      "Các , em đây. Mai gặp nhé."

      "Tôi tiễn mọi người. thôi."

      "Được rồi. cần ra ngoài đâu. Bọn tôi tự về được."

      Khương Cẩm Thánh vờ như nghe tôi , mặc áo khoác vào rồi ra ngoài trước. Tên đó trước giờ luôn tự mình quyết định, muốn làm gì làm.

      "Tuấn Hỷ, tụi mình vẫy taxi về là được rồi. Mai gặp nhé."

      "Ừ. Trí , cẩn thận nhé, đưa Tiểu Mẫn về an toàn đó?"

      "Được. Hôm nay tớ vui quá. ^^ Tớ trước đây~"

      "Bye bye."

      "Cẩm Thánh, tạm biệt nhé."

      "Tạm biệt."

      Trí và Tiểu Mẫn lên xe về trước rồi. Hơi lo cho Tiểu Mẫn. Hình như bạn ấy uống nhiều lắm. Haizzz~ - -;;

      " thôi."

      Khương Cẩm Thánh mở cửa sau, với tôi. Tuấn nhìn nhìn chúng tôi rồi leo lên ghế trước ngồi. Uống say rồi mà vẫn bình thường thế... -_-;; Tôi chẳng còn cách nào đành ngồi vào ghế sau. Nhưng mà...

      "Này, lên xe làm gì đó?"

      " đưa hai người về rồi mà."

      "Đùa à, tưởng là tôi đến về nhà mình mà cũng biết cách chắc?"

      lại thèm trả lời. Tôi ngồi bên cạnh trừng to mắt, lưng ưỡn thẳng ngồi im, nhưng máy sưởi ấm áp khiến tôi buồn ngủ quá.

      Buồn... ngủ... quá...

      "Tuấn , đây là nhà cậu hả?"

      Tôi mở mắt ra. Á!! -0- Lần đầu tiên để người con trai khác ngoài Bố ra cõng tôi! Mà còn phải là Tuấn , là Khương Cẩm Thánh... đến cả Dân Hữu cũng chưa từng cõng tôi bao giờ... A, tôi điên rồi. Tôi chưa lần để bọn con trai trông thấy bộ dạng thảm thương của mình... đáng ghét quá!! TT

      "Cho tôi xuống ."

      "Tỉnh rồi à?"

      "Này... tạm biệt."

      Mất mặt quá!! Tuấn vào nhà rồi. Tôi cũng phải mau vào thôi...

      "Đợi chút..."

      "Làm gì? Ối...!!"

      Chuyện xảy ra quá đột ngột. Tôi biết phải phản ứng thế nào.

      "Này! Cẩm Thánh! Ối..."

      Tên này đột nhiên dùng tay ôm chặt đầu tôi. -_-;; Tôi say rượu lúc ấy cách nào thoát khỏi cánh tay được. Chân tôi cũng nhũn cả ra... cái tên này... rất lâu sau mới buông tôi ra...

      "Này... ... ...!!! Cái đồ điên khốn kiếp!! làm cái quái gì thế hả!!"

      Tôi vô cùng tức giận. vô cùng vô cùng tức giận!!! Tên này có phải điên rồi ? Tên điên này còn cười với tôi câu mà suýt chút nữa khiến tôi ói máu:

      "Sau này em hãy thích nhé."

      là!! Chuyện nực cười nhất thế gian. nhảm nhí!! Cưỡng hôn người khác còn lời xin lỗi, dám sau này em phải thích nhé nữa chứ... Tên này chắc chắn có bệnh rồi.

      "Đừng đùa nữa ! Tôi tuyệt đối thích được đâu!! Cái đồ khiếp kiếp ..."

      "Mau vào nhà . Coi chừng bố mẹ lo lắng đó."

      "Ha~ nhảm nhí!!"

      "Em nhất định thích thôi."

      " đừng có nằm mơ!! Nếu tôi mà thích đó là tôi điên rồi!!"

      "Phác Tuấn Hỷ... ngày em phát điên sắp đến rồi. Ha ha~"

      Tên ấy lại cười lên cách bất ngờ. Sau đó lại câu khiến tôi tức ói máu:

      " quyết định để em làm người con của rồi. Bất chấp em có tình nguyện hay , từ bây giờ em là người của ."

      "..."

      Ha~ Đây đúng là chuyện hoang đường nhất thiên hạ. Môi của tôi... ngoài Dân Hữu ra chưa từng có ai được phép hôn, người cũng có... ngờ... tên khốn này dám... TOT

      "Sau này em hãy thích nhé."

      "Em chính là người của rồi."

      Sau khi vào phòng 30 phút rồi mà lời của vẫn văng vẳng bên tai tôi.

      ... Đồ điên. Chính xác, điên căn bản thể như thế được... -_-+

    4. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,206
      Chương 10

      Ngày hoang đường cuối cùng trôi qua. ngày mới lại bắt đầu. Tôi quyết định quên sạch những chuyện xảy ra tối qua. Xem như chẳng có gì cả. Lại chẳng phải do tôi tình nguyện, mà là tên kia cưỡng ép, chắc chắn là tôi có thể quên được! Đúng! Chắc chắn quên được! +_+

      “Này, có phải ngươi còn mệt ?”

      “Tàm tạm. Buồn ngủ chút thôi. Tuấn Hỷ, xe đến rồi.”

      Xe số 7 vừa dừng, tôi vội vã tiến lại tính lên xe trước, nhưng lại bị Phác Tuấn ngăn lại rồi tót lên. Ặc!

      “Này, trả tiền!”

      “Ngươi muốn chết hả? Ngươi trả!!”

      “Tôi với bà rồi mà.”

      Ôi! Tôi phải làm sao mới giết được tên này đây? Tôi phải giết chết nó!! Cuối cùng tôi vẫn phải trả thêm 700 won. Từ hôm qua là 1400 won rồi!! Đau lòng quá !! Tên này có phải em trai ruột của tôi trời! A! Tức chết mất!!

      Lên xe rồi, tôi vẫn theo quán tính về phía cuối xe. ngoài dự đoán, ở đó vẫn là đám con trai hôm qua. Điểm khác biệt là thiếu 2 người.

      “Hi, Tuấn *^^* Mau đến đây ~”

      Xương Sườn hình như rất thích Tuấn . Cũng may trông khá là dễ thương, những câu sến sến cũng còn cho qua được, chứ Thái Dân mà những câu thế này chắc cả xe bị shock đến nỗi phải nhảy xe luôn quá. -_-a

      “Lại đây.”

      Khương Cẩm Thánh vừa nhìn thấy tôi liền chỉ vào ghế trống cạnh bên ra hiệu cho tôi ngồi. Tôi nghĩ vẫn còn lâu mới đến trường, ngồi vẫn hơn là đứng nên cuối cùng cũng ngồi xuống.

      “Hôm nay nhìn em càng đẹp hơn nhỉ? Ha ha~”

      làm tôi thấy khó chịu quá mất.”

      chỉ thấy em xinh đẹp thôi mà.”

      “Hừ… là…”

      “Lúc em hung dữ vẫn có ma lực.”

      “Này, mắt của khiến toàn thân tôi nổi hết gai ốc, thu lại .”

      “Mắt làm sao thu lại được?”

      “Vậy nhắm lại .”

      “Ha ha~ Ừ, biết rồi. nhắm lại. Vì em nguyện làm tất cả. ~”

      Cái tên này… càng nhìn càng thấy ghét. tên con trai mắt to to làm gì rồi… đằng này còn là hai mí nữa chứ… nhưng cũng may nhãn thần có thể xem là sắc bén. -_-; Hứ! tên y như ký sinh trùng!! Nếu mà sàn nhảy chắc chắn thế nào cũng có đám con vây quanh hò hét gọi “ ơi” cho xem!!

      Xuống xe rồi, lúc men theo con dốc để vào trường, tôi phát ra mỗi tên nam sinh Công Cao ngang qua đều cung kính chào Khương Cẩm Thánh. phải chứ? Ở đây còn bao gồm cả học sinh năm 2. Khương Cẩm Thánh… rốt cuộc ta làm gì thế nhỉ? Lát nữa nhất định phải hỏi Trí xem sao.

      “Chào !”

      Lại… nữa!! tên nam sinh nhìn thấy Khương Cẩm Thánh và Hy Thái Dân, Lý Vân Quân, Mẫn Chí Hồi liền cung kính thi lễ. Cái con quạ chết Vân Quân vừa vừa đùa giỡn với bọn họ, Thái Dân và Chí Hồi cũng cười cười… Tên này!! Chỉ có Khương Cẩm Thánh là mặt mày thản nhiên, hề cười lấy cái, cứ lạnh lùng bước . Đúng là tên ngạo mạn!
      Tôi càng nhìn càng thấy tính tên này giống y như Phác Tuấn -0-

      “Này, người ta đều chào hỏi , cũng nên biểu lộ ra mặt chứ, chí ít gật đầu cũng được mà! Làm gì có ai ngạo mạn như ?”

      phiền bọn chúng thôi.”

      “Cái gì? Ha, phiền? Ô hô, sắp điên rồi!!”

      “Đừng vì chuyện này mà giận dữ chứ, mau vào .”

      May mà tên này phải đàn của tôi, chứ ngày nào cũng nhìn mặt chẳng thà chết cho xong. Tên khốn này… mới sáng sớm cùng càng làm tôi tức điên hơn.

      Vào lớp học, Trí đến rồi.

      “Trí !”

      “A ^^ Tuấn Hỷ~”

      “Tớ muốn hỏi cậu vài chuyện có liên quan đến Khương Cẩm Thánh.”

      “Cẩm Thánh sao?”

      ta làm gì ở trường thế?”

      “Thủ lĩnh. Người đứng đầu trường trước kia với Cẩm Thánh quan hệ tốt, đánh nhau với Cẩm Thánh bị thua. Từ đó Cẩm Thánh trở thành thủ lĩnh mới. Về sau những người theo thủ lĩnh trước kia bây giờ thấy Cẩm Thánh đều tỏ ra cung kính khiếp sợ.”

      ra là chuyện này. Thảo nào học sinh năm 2 cũng thi lễ với Cẩm Thánh. Tên đó đúng là khủng bố !

      “Ôi chao! Cẩm Thánh đúng là đẹp trai quá! Đẹp mê người ^^”

      Trí cũng thích Cẩm Thánh à? Hình như cứ nhắc đến Cẩm Thánh là Trí tỏ ra vô cùng hạnh phúc.

      “Nhưng Cẩm Thánh thích làm thủ lĩnh.”

      “Tại sao?”

      là phiền lắm.”

      là!!”

      Sắc mặt tôi lại tối sầm xuống. Tên đó rốt cuộc có gì mà thấy phiền đây… Chuyện gì cũng thấy phiền sống làm gì nữa. -0-

      “Phiền còn làm làm gì?”

      “Nắm giữ quyền lực! Ha ha~ chính là nguyên nhân này đó! ^^ Con trai chẳng phải đều thế à? Đặc biệt là Công Cao càng coi trọng hơn! Có trường tên Hữu Hàn Công Cao, quan hệ rất tệ với Đại Lâm Công Cao, nghe tuần sau chuẩn bị đánh nhau to đó!”

      hả?”

      “Ừ. Lần này đánh nhau to chắc là ít người thương tật đâu.”

      hả? Tớ có dự cảm xấu là Tuấn cũng tham gia vào chuyện này.”

      “Khuyên cũng ích gì đâu…”

      cần nghĩ, tuyệt đối là thế rồi. Tớ làm gì có kiên nhẫn khuyên được Tuấn chứ. Chuyện đó còn khó hơn hái sao trời nữa.”

      Giống như nữ sinh luôn có những bí mật mà nam sinh biết, nam sinh hình như cũng có. Tuy vô cùng căm ghét đánh nhau, nhưng vẫn rất tò mò muốn nhìn thấy bộ dạng Cẩm Thánh lúc đánh nhau. HIHI ~ ta đánh nhau giỏi á? Chắc thể là có người thay đánh chứ nhỉ? Tuấn quả rất giỏi đánh nhau… Nó vốn hề biết đến sợ hãi là gì. Có lần còn đánh bay luôn tên cầm dao. HUHU ~

      Tôi bắt đầu nảy sinh hiếu kỳ với Cẩm Thánh rồi đây.

    5. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,206
      Chương 11

      Hôm nay rất muốn học. - -;; nếu học vào tôi cũng dũng cảm đổi vị trí ngồi với Trí luôn. Chỗ Trí là gần bên cửa sổ, vị trí tốt nhất để mơ mộng giữa ban ngày. Còn có thể nhìn thấy sân vận động nữa. ^^ Thời gian trôi qua quá chậm, càng mong muốn nhanh nhanh kết thúc buổi học thời gian càng chậm hơn. Nhìn đồng hồ, sao mà mới trôi qua chút xíu thế này ~ Cái đồng hồ này chắc chắn hư rồi. hi hi~ Ôi chà! Sân vận động lại xuất những nhân vật ngờ đến… là Khương Cẩm Thánh. Hình như làđang học tiết thể dục. mặc đồng phục thể dục ngồi vững như Thái Sơn. Cứ thế mà nhìn từ xa thấy cũng được. Lý Vân Quân cũng mặc đồng phục y như thế, chắc là cùng lớp với Cẩm Thánh. Nhìn tên “Xương Sườn” này vẫn thấy đôi chút dễ thương. Tuy có lúc cũng đáng ghét đấy, lải nhải lảm nhảm, y như con quạ chết. Nhưng còn tốt hơn gấp nhiều nhiều lần tên hư hỏng Cẩm Thánh. Khương Cẩm Thánh bắt đầu chơi bóng rổ với mấy tên con trai khác. Còn chơi rất… rất đẹp. TT TT Nhưng tôi muốn phong độ đâu. Cái tên Khương Cẩm Thánh này… rốt cuộc là người thế nào nhỉ? Tò mò quá…

      “Tuấn Hỷ… Phác Tuấn Hỷ!!”

      “Hả?”

      nghĩ gì vậy?”

      tan học rồi à?”

      “Ừ, cũng rồi. Nghĩ gì thế…?? Úi chao!!! Đó chẳng phải là Cẩm Thánh sao? Con này ~ ra cậu nhìn trộm Cẩm Thánh hả?”

      “A, phải đâu… chỉ là… mới vu vơ tí thôi…”

      Ôi mất mặt quá! Bị Trí phát ra rồi!

      “Thế à? Hiểu hiểu ^^ Tuấn Hỷ, tớ và Tiểu Mẫn hy vọng cậu nhận lời giúp chuyện.”

      “Chuyện gì?”

      “Cậu nhận lời trước .”

      “Nếu tớ làm được chắc chắn nhận lời.”

      “Chắc chắn là cậu làm được.”

      “Phải đó, Tuấn Hỷ ^^ Tớ làm được với cậu càng vấn đề gì. Hihi ~!”

      Dù vẫn chưa biết là chuyện gì nhưng thấy Trí và Tiểu Mẫn có vẻ sốt ruột lắm. Tóm lại là chuyện gì đây?

      . Chuyện gì?”

      “Cậu nhận lời trước ? Nhé?”

      “Các cậu chắc chắn là tớ làm được chứ?”

      “Ừ!”

      “Được, tớ biết rồi. Tớ nhận lời, mau .”

      “A~!! ?? Cậu phải thề, thề !”

      “Được, tớ thề. Lấy tên tớ ra thề, được chưa?”

      “A a~!! Tuyệt quá!! Tiểu Mẫn, cũng may cậu ấy nhận lời rồi. Phải ? Bây giờ chúng ta thành công to rồi.”

      Á?? Có phải mình nên nhận lời ?? Nhưng giờ có hối hận cũng quá muộn rồi, vì phấn khởi của Trí cho phép người khác phá hoại. Nhìn Trí và Tiểu Mẫn vui sướng ôm chầm lấy nhau, tự nhiên lại có dự cảm hay cho lắm. Đừng mà đừng mà! Càng nghĩ càng thấy sợ! A…

      “Trí… … rốt cuộc là chuyện gì thế hả?”

      “Hai tuần sau Thượng Cao và Công Cao có hoạt động biểu diễn văn nghệ lớn mỗi năm lần. Cậu đừng coi thường tớ nhé, nhìn thế thôi mà tớ là đội trưởng đấy ^^. Hihi ~”

      “Thế tóm lại là phải làm gì?”

      “Chính là cuộc thi ca hát nhảy múa của học sinh. Có thể dịp lễ vậy đó.”

      “Cái gì??? Cậu chắc là …?? Muốn bắt tớ ca hát nhảy nhót á?”

      Tự nhiên trước mắt xuất loạt sao nhấp nháy lấp lóe.

      phải. Cậu nghe tớ . ^^ Đợi người khác biểu diễn xong rồi tiết mục cuối cùng do đội văn nghệ chúng ta chuẩn bị. Năm nay cũng phải có tiết mục, tớ và Tiểu Mẫn nhưng vẫn thiếu người. Mấy ngày nay tìm người muốn chóng mặt luôn…”

      “Ôi tớ …”

      phải, Tuấn Hỷ. Cậu nghe tớ hết >.< Nhưng cũng may mà có cậu! Cậu phù hợp chê được chỗ nào ~ ^^ Dáng người chuẩn, cũng rất xinh đẹp ~ Ô ha ha ha!”
      mà! Tớ làm đâu!”

      “A… Tuấn Hỷ!”

      Trí đột nhiên trừng mắt tóm chặt lấy tay tôi. Nhìn dáng vẻ nó lúc này thấy đáng sợ quá - -;;

      “Này, Tuấn Hỷ! Cậu đừng quên nhận lời tớ rồi, còn lấy tên cậu ra mà thề thốt nữa! Tớ tuyệt đối thể tin được rằng cậu là đứa lời mà giữ lời! Cũng tuyệt đối tin cậu là người có lương tâm! Cậu hiểu ý tớ rồi chứ??”

      Tôi càng ngày càng thấy Trí đáng sợ quá. Hu hu. T_T Sao tôi lại xui xẻo thế này. Phác Tuấn Hỷ mày là đồ ngu! Ngu ngốc đến mức tự nhảy vào lưới của hai đứa nó!! Còn lấy tên mình mà thề thốt nữa chứ!? A~!!

      “Biết, biết rồi! Tớ làm là được chứ gì -_-;;”

      “Hu ra! Tớ cậu, Tuấn Hỷ!! Ang~~”

      Nếu tớ cậu bắt tớ làm rồi… buồn ghê. Nếu là hoạt động do Công Cao và Thượng Cao cùng tổ chức chẳng phải là phải nhảy nhót trước mặt rất nhiều người sao? A~ Ai cứu tôi với.

      “Tuấn Hỷ, bắt đầu hôm nay chúng mình cùng luyện tập nhé ^^*”

      “Hu ra~ Trí , tuyệt vời quá, ba người chúng ta cùng nhảy ! ^O^”

      “Ừ ~ Tiểu Mẫn, tớ sướng đến nỗi sắp bay rồi đây này~! chừng bọn mình còn trở thành nhân vật nổi tiếng khắp trường ấy chứ! ^_^

      “Đợi ! Mẹ ơi! Nếu có Công Cao… chắc có chuyện Cẩm Thánh tham gia chứ?”

      “Ôi… chỉ có Cẩm Thánh, còn có Vân Quân, Thái Dân, Chí Hồi cũng đến nữa. Phải rồi! Còn em cậu nữa.”

      Óai… oái… OH MY GOD!!

      “Này… tớ quả …”

      “Cậu thế nào? có thể làm tốt chứ gì? Đương nhiên rồi. Mẹ ơi, chuông reng rồi. Tuấn Hỷ, học xong tiết nữa chúng ta bắt đầu tập nhé. Tính cả hôm nay chỉ còn 13 ngày thôi. Chúng ta phải cố lên đó. ^^ Á, đến rồi!!”

      Sắp điên mất! Tôi hoàn toàn bị Trí lừa rồi. Đúng là to chuyện rồi! Tôi… vậy mà phải nhảy nhót trước mặt Khương Cẩm Thánh à? Lại còn, “bán nghệ thuật” trước mặt con Y Giang Yến nữa chứ? OH MY GOD!

      Nhưng mà… tôi nhận lời Trí rồi. Còn lấy tên mình ra thề thốt nữa… chừng còn mất mặt đến mức phải nhảy xuống Thái Bình Dương nữa. Nhảy… Tuấn Hỷ phải nhảy trước mặt nhiều người thế ư. -O-

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :