1. QUY ĐỊNH BOX XUẤT BẢN :

       

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]

    ----•Nội dung cần:

    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)

    - Tác giả

    - Dịch giả

    - Đơn vị phát hành

    - Số trang ( nên có)

    - Giá bìa (nên có)

    - Ngày xuất bản (nên có)

    --- Quy định

    1 . Thành viên post có thể tự type hoặc copy từ nơi khác (để nguồn)

    2 . Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn

    3. Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ

    Ad và Mod

  2. QUY ĐỊNH BOX EBOOK SƯU TẦM

    Khi các bạn post link eBook sưu tầm nhớ chú ý nguồn edit và Link dẫn về chính chủ

    eBook phải tải File trực tiếp lên forum (có thể thêm file mediafire, dropbox ngay văn án)

    Không được kèm link có tính phí và bài viết, hay quảng cáo phản cảm, nếu có sẽ ban nick

    Cách tải ebook có quảng cáo

Tôi Như Ánh Dương Rực Rỡ - Cố Mạn (1-35)

Thảo luận trong 'Sách XB Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,953
      Tôi như ánh dương rạng rỡ
      [​IMG]
      Tác giả: Cố Mạn
      Dịch giả: Đỗ Mai Quyên (Dennis Q)
      Giá bìa: 120.000 VNĐ
      Công ty phát hành: Bách Việt
      Nhà xuất bản: Thời Đại
      Số trang: 428 trang
      Ngày xuất bản: 24/03/2014
      “Nếu nhiều hơn thích chút là tình , thế , nhiều hơn tình chút là gì?”

      “Còn nhiều hơn cả à?”, nghiêng đầu sang nhìn tôi, sau đó cười khẽ , “Đối với , chính là em”.

      --- Cố Mạn – Tôi như ánh dương rạng rỡ ---



      Giới thiệu​


      Học kỳ hai năm thứ tư, là những tháng ngày khó khăn nhất trong cuộc đời đại học của tôi.

      Những ngày hội tuyển dụng liên tục, những lần phỏng vấn rắc rối, đau đầu vì bảo vệ luận văn, và cả những bữa tiệc chia tay gục thôi… Tất cả chỉ có thể dùng từ “quay cuồng hỗn loạn” để hình dung, mà mỗi người giống như những con quay dừng lại được, cứ vô thức xoay mòng mòng mãi.

      Đến khi khoảng khắc ngưng động đó đến.

      Buổi tối ngày Hai mươi ba tháng Sáu, A Phân, bạn ở giường đối diện với tôi trở thành người đầu tiên trong phòng chúng tôi rời khỏi Nam Kinh.

      ấy Hạ Môn, nơi xa xôi mà tôi chỉ biết tên.

      Tôi chưa từng nghĩ có ngày tôi rơi nước mắt, chạy đuổi theo tàu hỏa, đến khi đoàn tàu lăn bánh mất dạng.

      Tôi luôn là hạnh phúc, khỏe mạnh.

      Tôi chưa từng hiểu được thế nào là thực ly biệt.

      Cho đến khoảng khắc đó.

      Sau này, chúng tôi có thể còn gặp lại.

      Sau này, cho dù gặp lại, chúng tôi cũng chỉ vội vã trong lát, rồi lại ly biệt.

      Có lẽ lúc đó chúng tôi còn buồn bã như bây giờ, vì chúng tôi còn quan trọng với nhau đến thế, hoặc vì chúng tôi kiên cường hơn.

      Thế nhưng giây phút đó, bạn sắp rồi, tôi chỉ có thể đứng sân ga, vừa vừa khóc.

      Tạm biệt nhé, tuổi xuân cuối cùng của chúng ta.

      Chúng ta thể sống như đứa trẻ nữa.

      Chúng ta tốt nghiệp.

      Thời tiết hôm nay u, tâm trạng u, hy vọng ngày mai tươi sáng, mãi mãi tươi sáng…

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,953
      Chương 1
      Typer: Tiểu Quỷ

      Cuối tháng Ba của năm cuối đại học, tôi kết thúc kỳ thực tập ở cơ quan chuyên về kế toán, trở lại đại học ở Nam Kinh. Thực ra, tôi rất muốn nằm ì ở nhà thêm mười ngày nửa tháng nữa để làm con sâu lười, nhưng ràng tình mẹ bao la của mẹ tôi sắp cạn, thế là tôi, sau khi ấm ức quét sạch tủ lạnh trong nhà, đành nặng nề mệt mỏi lê tấm thân về Nam Kinh.

      Lúc còn ở xe tôi gửi tin nhắn cho các bạn trong phòng ký túc xá: Dưa Hấu tớ lăn về Nam Kinh rồi đây, các cậu phải đứng xếp hàng ở cổng trường chào đón đó nhé!

      Mười phút sau mới nhận được tin nhắn của Tư Tịnh: Cậu là ai, quen.

      Tôi cười hì hì, ngón tay bấm nhanh: Haizzz, vậy thôi, tội nghiệp tớ tay trái con gà, tay phải con vịt, nặng quá thôi, hay là tớ vứt lại xe cho rồi.

      Lần này chỉ cách mười giây, và chỉ tin nhắn.

      Tư Tịnh: A! Người ơi hóa ra cậu về rồi à, đứng ở cổng trường đừng đâu, chị ra đón.

      Tiểu Phượng: Dưa Hấu, ngày ngày nhớ mong mà gặp, đến nay cùng gặm đùi vịt.

      nhiệt tình tới mức sởn cả da gà.

      Vừa xuống taxi, quả nhiên trông thấy đám người rất nổi bật đứng ngay trước cổng, phòng của chúng tôi tổng cộng có sáu người, mà lại đến tận chín kẻ, năm nữ bốn nam…

      Tất cả có con gà con vịt, đâu cần đưa cả họ hàng tới chứ? Tôi thầm hối hận gặm trước cái đùi gà taxi cho rồi.

      “Hehehehe… Mọi người là trịnh trọng quá…”

      Lão đại bước tới nhéo tai tôi: “Đồ chết tiệt, cậu biết lựa lúc mà về, bọn này hôm nay ăn liên hoan ở Hà Thịnh”.

      Tôi hình thành phản xạ có điều kiện với hai chữ “Hà Thịnh” – Hà Thịnh = cá hấp dưa chua ngon nhất = thịt sợi xào ngon nhất = đậu phụ xào thịt cua ngon nhất…

      Tôi vừa chảy nước dãi, vừa giơ gà và vịt trong tay lên . “Tôi có được tính là cống hiến đặc biệt, cần trả tiền ?”

      Tư Tịnh tỏ ra chịu ổi vẻ mặt của tôi: “Câu đừng có làm mất mặt phòng chúng ta, hôm nay Trang Tự đãi”.

      Tôi ngớ người, Trang Tự à… Tôi liếc nhìn người đứng phía xa, trông thấy tôi, những người khác ít nhiều cũng tiến lại gần mấy bước, chỉ có vẫn đứng tại chỗ, mặc áo len màu xám nhạt, tỏ vẻ dửng dưng.

      Trang Tự, tôi cũng có phản xạ có điều kiện với cái tên này, Trang Tự = sinh viên cừ nhất khoa Tiền tệ quốc tế - chàng đẹp trai chỉ cần xuất đầu lộ diện liền nâng bộ mặt của đám nam sinh trong trường lên tầng cao mới = “bạn bè” mờ ám của Dung Dung…

      Bằng với…

      Nhiếp Hy Quang là đồ ngốc, đồ đần!

      Hình như mắt hơi cay, lâu thế rồi mà vẫn kém cỏi! Có thứ gì đó như chực trào ra…

      Tôi lập tức ngẩng đầu nhìn trời, giây, hai giây…

      “Rốt cuộc cậu nhìn gì thế?”, lão đại xưa nay bạo lực bước tới nhéo mạnh tai tôi.

      Có lẽ bọn nó cũng ngước lên nhìn theo tôi lúc, tôi cười khì, chớp mắt vẻ vô tội. “Lạ , trời hình như đổ mưa đó.”

      Trang Tự chưa từng khao ai, cho dù đoạt học bổng hạng nhất. Mọi người đều biết bố qua đời từ lâu, trong nhà chỉ còn người mẹ ốm yếu bệnh tật, và cả cậu em học cấp ba, mà xin cả trợ cấp dành cho sinh viên nghèo.

      ra mới phát câu này gần như là châm biếm, mọi người đều hơ ngượng ngập. A Phân trừng mắt với tôi vẻ trách móc, nhéo mạnh tay tôi trước mặt tất cả.

      Đau quá! Móng tay nàng bao lâu rồi chưa cắt! Nước mắt tôi suýt bị nàng “nhéo” ra rồi.

      Tội nghiệp tôi bị đám bạn cùng phòng ngược đãi quen, bây giờ cũng chỉ dám giận mà dám , trong lòng ấm ức tủi thân vô cùng – tôi có phải cố ý đâu, chó cuống lên cũng biết cắn người… Tôi cuống lên đương nhiên cũng biết…

      Cuối cùng vẫn là Dung Dung cười giải vây, “Trang Tự ký hợp đồng với ngân hàng A ở Thượng Hải rồi, tiền lương hơn vạn tệ đó”.

      “A”, ngân hàng A, lương tháng hơn vạn, số tiền đó ngay cả nghiên cứu sinh cũng chưa chắc bằng!

      Tôi hơi sửng sốt nhìn Trang Tự, cũng nhìn tôi, đôi mắt đen nhánh nhìn tôi chằm chằm, giống như muốn biết tôi có phản ứng gì vậy.

      Đây… là ảo giác chăng!

      Dù thế nào, tôi cũng nên chúc mừng , tôi bước tới, thành tâm thành ý : “Chúc mừng nhé, Trang Tự… Ưm, chuyện đó, sau này đến Thượng Hải chơi nhờ cậu đấy, bao ăn bao ở, bao uống chơi bời…”.

      “Chẳng phải ngày mai cậu mới về hay sao?”

      Tôi huyên thuyên bị giọng trầm trầm ràng của cắt ngang, tôi ngớ người nhìn tư thế cao ngạo từ nhìn xuống của , trong đầu có phần hồ đồ, hỏi tôi cái gì?

      A Phân bỗng bước tới kéo tay tôi, lôi xềnh xệch về phía Hạ Thịnh, “Trang Tự, cậu có mời hay nào, mình sắp đói chết rồi”.

      Về sau, lúc tôi nhìn bàn đầy ắp đồ ăn thức uống ngon lành ở Hạ Thịnh mới sực nhớ, nếu phải mẹ đuổi tôi chắc chắn ngày mai tôi mới về, hôm qua gọi điện với các bạn trong phòng, cũng là ngày mai.

      Trang Tự … căn bản muốn mời tôi chứ gì.

      Theo lý mà người có khí phách ném ngày đôi đũa mà bỏ , nhưng… tôi là người có khí phách hả?

      Hừ! Tôi cắn phập miếng sườn, ăn gấp đôi mới phù hợp tính cách của tôi. Thế là tôi chi lo ăn thức ăn mà ăn cơm, ăn toàn những món đắt tiền, nước uống phải là hoa quả ép…

      Cái gọi là gió cuốn mây tan, cái gọi là ăn như hùm như hổ, cái gọi là gắp đũa như có thần…

      “Dưa Hấu, cậu rất giống loài động vật nào đó”, TIểu Phượng ngồi bên trái tôi nhìn tôi vẻ nể sợ.

      Lúc này tôi mới phát ra mình thành tiêu điểm của mọi người, biết tự bao giờ mà tất cả đều dừng đũa nhìn mình tôi ăn. Trang Tự ngồi ngay đối diện, nhìn tôi cái, sau đó đưa tay gọi phục vụ.

      “Chúng tôi muốn chọn mấy món nữa.”

      Mặt tôi chưa kịp đỏ, lão đại bên phải nhéo mạnh vào đùi tôi, “Kiềm chế lại cho tớ”.

      Lại nhéo tôi…

      Bực ghê, tôi chẳng qua là hóa bi thương thành sức ăn, có cần bảo lực vậy ?

      ăn ăn, dù sao tôi cũng ăn nổi nữa, tôi uể oải cầm đũa chọc chọc vào miếng giò heo trong bát, có chút nghĩ ra lúc nãy mình nuốt được thế nào, dầu mỡ thế này cơ mà.

      khí trong bàn ăn nhanh chóng vui vẻ trở lại, trung tâm cuộc trò chuyện đương nhiên là công việc của Trang Tự. Bạn trai của lão đại và bạn trai của Tư Tịnh đều chung phòng với Trang Tự, khi uống nhiều bia rồi, hai người trái phải khoác vai Trang Tự, oang oang: “Trang Tự, người trâu bò nhất khoa chúng ta là cậu, em sau này lăn lộn với cậu…”.

      Tự Tịnh cười tươi thấy thế, , “Xem ra Dung Dung phải tìm công việc lại rồi”.

      Tiểu Phượng vừa ăn vừa lúng búng hỏi: “Tại sai phải tìm lại, công việc bây giờ rất tốt mà”.

      “Vì công việc này làm ở Nam Kinh, xa Thượng Hải quá”, Tư Tịnh với vẻ mờ ám, chớp mắt tinh nghịch.

      “Ồ…”, Tiểu Phượng kéo dài giọng như hiểu ra, bỗng qua sang tôi: “Dưa Hấu!”.

      “Hả?”, tôi chăm chú chọc cái giò heo trong bát, bị nàng làm cho giật mình, chẳng phải về Dung Dung hay sao, gọi tôi làm gì?

      “Gà cậu mang về ngon ”, nàng vẻ vô cùng thỏa mãn.

      Tôi câm nín…

      Tiểu Phượng, cậu mới là heo.

      “Cái đồ heo này.”

      Lão đại hề nương tình ra tiếng lòng của tôi, xem ra người có suy nghĩ đó chỉ mình tôi.

      Tư Tịnh cười, rồi đột nhiên chuyển chủ đề: “Gần đây hình như có buổi tuyển dụng của Thượng Hải, Dung Dung cậu có ?”.

      “Tại sao lại hỏi vậy, đương nhiên là ”, Dung Dung đặt đũa xuống rất thanh lịch, “Thượng Hải cơ hội nhiều gian phát triển rộng, trước kia tớ vẫn luôn nộp hồ sơ mà”.

      Tư Tịnh chớp mắt: “Bọn này có gì cậu đâu, cậu cuống lên thanh minh cái gì?”.

      Cuối cùng tôi nuốt trọn miếng giò heo đầy mỡ đó vào trong miệng, bỗng cảm thấy bữa cơm này vừa vô vị vừa dai dằng dặc, có lẽ vì trước đó ăn quá no rồi chăng. Ánh mắt bất giác nhìn Trang Tự, nghiêng đầu gì đó với Trác Huy, bạn trai của Tư Tịnh, hình như hề chú ý đến câu chuyện bên này của đám con .
      Last edited by a moderator: 31/7/14

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,953
      Chương 2
      Type: Yuki
      Hơn tiếng đồng hồ, mọi người mới cơm no rượu say ra khỏi. Trang Tự đến quầy tính tiền, tôi cố ý sau cùng, cách xa mọi người, vì tôi lại bắt đầu nấc cụt rồi.

      = =

      Ra khỏi quán ăn bắt buộc phải qua quầy tính tiền mà Trang Tự đứng, tôi bịt miệng định nhanh qua, ai ngờ cổ họng lại cực kỳ hợp tác mà nấc liền hai tiếng kêu.

      Tôi cứng đờ, nhìn bóng lưng rắn rỏi của Trang Tự.

      nghe thấy nghe thấy, xin đừng quay đầu lại.

      Tiếc rằng ông trời giúp đỡ, Trang Tự tính tiền bỗng quay lại, nhìn thấy tôi rồi tỏ ra dửng dưng quay .

      Tôi vội bước nhanh ra ngoài, mất mặt chết được.

      Ra ngoài rồi lại bị lão đại và Tiểu Phượng nể tình mà cười nhạo hồi, buồn bực tăng gấp đôi. Bọn Tư Tịnh bàn bạc tiếp đó đâu chơi Trang Tự ra, xưa nay Trang Tự luôn im lặng là vàng, lần này lại đề nghị: “ hát karaoke . ”

      “Wow, Trang Tự, cậu hôm nay hào phóng thế, lúc này mà kara đắt lắm đó.”

      “Đúng thê, chẳng phải bar Ẩm Thủy đánh bài đó thôi, hay là dạo chợ đêm?”

      có gì, nhất thời có hứng thôi!”, Trang Tự rồi đột ngột liếc nhìn tôi, ánh mắt sâu xa, khóe môi lại như phảng phất nụ cười.

      Tôi ngớ người.

      Mọi người đều tán thành, hứng chí lên cao, chỉ có Tiểu Phượng phản đối, “ được, Dưa Hấu cứ nấc như thế làm sao mà hát.”

      Đúng vậy, tôi tại như thế này, lẽ nào hát câu lại nấc cái? Nghĩ sao cũng thấy tức cười.

      Trang Tự biết , như thế… là cố ý ư? Suy nghĩ đó khiến tôi có chút khó chịu, mặt lại kiểm soát được mà nóng bừng lên.

      Nhưng có lẽ chỉ vô tình mà thôi, tôi cần nhạy cảm đến vậy, cũng nhất thiết phải thế. Nhưng, ánh mắt lúc nãy là ý gì?

      Nghe Tiểu Phượng thế, mọi người đều có vẻ cụt hứng. Lão đại nhéo tôi cái: “Cậu lắm tật, cho nắc nữa.”

      “Haizzz, tớ đâu, mọi người cứ chơi ”, tôi .

      “Cậu về mình làm gì?”, Tư Tịnh hỏi.

      “Tôi…”, tìm lý do điện thoại đột ngột reo vang, tôi vội lấy ra, xa mấy bước để nghe.

      Là cậu gọi.

      “Hy Quang, mẹ con con về Nam Kinh rồi, sao gọi điện cho cậu?”

      “Con vừa về tới có buổi họp mặt bạn bè.”

      “Xong chưa, buổi tối đến nhà cậu, cậu thím Trương dọn dẹp cho con hết rồi.”

      “Ồ… con định đây ạ.”

      “Con ở đâu, cậu chú Trương đón.”

      cần đâu, con tự bắt xe.”

      vài câu với cậu rồi tôi cúp máy, quay lại. Bọn họ đứng gần đó cười ồn ào trở lại, khí thân thiện vui vẻ, ngẫm lại khí lúc nãy, có lẽ tôi tốt hơn.

      Có lẽ nửa năm trước tôi nên dọn về ký túc xá.

      “Tớ đâu”, tôi đến gần họ, “Phải đến nhà họ hàng”.

      Tôi kìm được nhìn sang Trang Tự, thầm nghĩ tôi thế có lẽ thoải mái chăng, nhưng lại thấy quay , hình như có cảm xúc nào thừa thãi, nụ cười bên khóe môi lạnh lẽo.

      muộn chút được à?”, Tư Tịnh níu kéo.

      “Thôi, ngồi xe mệt chết được, còn sức chơi nữa”, tôi vẫy tay, “ trước nhé, tạm biệt”.

      Tạm biệt họ rồi, tôi từ từ đến trạm xe bus, từng chiếc xe trờ tới nhưng mãi thấy xe số 12X tôi đợi. Xe bus Nam Kinh có lúc rất thích trêu ngươi, mãi thấy chiếc nào, nhưng tới cả mấy chiếc cùng lúc.

      Lúc đợi xe, di động lại đổ chuông, lần này là cậu em họ gọi.

      “Chị, chị chưa lên xe chứ?”

      “Chưa.”

      “Đừng quên mang PSP cho em, chị quên nhiều lần rồi đó.”

      “Haizzz…”, đúng, PSP của nó tôi mượn lâu, lần nào trả cũng quên. Nhưng đồ ở ký túc, lẽ nào phải quay về lấy.

      “Lần sau đem cho em được ?”, tôi thương lượng.

      được”, cậu em họ giọng kiên quyết, “Vì chị mắc chứng tuổi già hay quên, lần say rồi lại lần sau, em tin đâu”.

      Tuổi già hay quên…

      Tuổi này của tôi dù thế nào cũng nên gọi là tuổi thiếu nữ hay quên mới đúng chứ = =, đứa trẻ thiếu dạy dỗ.

      Đành bó tay quay về ký túc, cũng may là quá xa với trạm xe, chỉ là phải trèo bốn tầng lầu thôi.

      Giường của tôi ở phía gần cửa sổ, cũng như những giường khác, mắc tấm màn, ngăn cách thành gian riêng. Vốn dĩ tôi mắc, nhưng ai cũng làm, nếu lại trở thành người quái dị nhất.

      Trèo lên giường, lục tìm PSP cửa ký túc bỗng bị đẩy ra, tôi nghe thấy tiếng Tư Tịnh, “Lằng nhằng mãi cuối cùng là dạo phố”.

      “KTV lại chẳng còn phòng trống, hôm nay có phải cuối tuần đâu mà đông khách thế cơ chứ. Thảo nào Trang Tự cứ sa sầm mặt”.

      Giọng này là Tiểu Phượng, lạ , sao họ cũng về rồi?

      “Mau thay giày rồi , bọn họ đứng dưới đợi chúng ta đó.”

      “Khoan , tớ lên giường lấy áo khoác mỏng, buổi tối lạnh.”

      “Chỉ có cậu lắm chuyện.”

      Tôi nhìn qua kẽ hở của tấm màn, thấy Tư Tịnh và Dung Dung ngồi giường thay giày thể thao, Tiểu Phượng leo lên giường của nàng.

      Tôi định lên tiếng gọi họ bỗng nghe Tư Tịnh hỏi: “Dung Dung, cậu và Trang Tự hôm nay sao vậy? Chẳng câu nào”.

      Tim bỗng dưng hẫng nhịp, tôi ngậm miệng lại.

      Dung Dung cười khẽ: “Bọn tớ là quan hệ gì? Ai quy định bọn tớ nhất định phải trò chuyện?”.

      “Hai người quan hệ gì á? Thanh mai trúc mã cùng lớn lên bên nhau, đôi kim đồng ngọc nữa mà Học viện Kinh tế trường Đại học A công nhận, Dung Dung, tớ biết hai người làm gì, ràng cả hai đều có ý, thế mà chẳng ai chịu , nếu hai người ràng với nhau từ sớm ban đầu cũng …”, Tiểu Phượng khưng lại, hừ khẽ.

      Tư Tịnh dịu dàng hơn: “Hai người rốt cuộc định thế nào, cứ dậm chân tại chỗ thế hả? Sắp tốt nghiệp rồi còn gì. Dung Dung, các cậu quá kiêu hãnh, có lúc nhường trước bước có nghĩa là thua đâu”.

      Lát sau giọng có vẻ tự hào của Dung Dung vang lên: “Diệp Dung ngày hôm nay vẫn là Diệp Dung thuở ban đầu, các cậu tưởng Trang Tự bây giờ vẫn là Trang Tự trước kia à?”.

      Tiểu Phượng thắc mắc hiểu: “Cậu thế là ý gì? Chẳng lẽ Trang Tự vì lương tháng hơn vạn tệ mà khinh thường cậu?”.

      Tư Tịnh hỏi như hiểu ra: “Dung Dung, cậu hối hận rồi phải ?”.

      Dung Dung đứng lên: “Tiểu Phượng, cậu lấy áo chưa , thôi”.

      Bọn họ rồi, tôi tìm lúc sau mới thấy PSP, sau đó rời khỏi ký túc, bắt xe mà chậm rãi bộ đến nhà cậu.

      Nhà cậu xa, từ đại học A xe bus khoảng lăm phút là tới. Từ năm nhất đến năm ba, tôi ở đó ba năm.

      Cậu mợ đều là người làm ăn, bay khắp mọi miền đất nước, trong nhà tuy mời người giúp việc chăm sóc, nhưng lúc nào cũng yên tâm, lo nó hư hỏng nên ban đầu nghe tôi đậu vào trường A, cậu mợ lập tức bảo tôi đến ở nhà mình.

      Nên tôi chỉ có tháng khi mới nhập học và huấn luyện quân là ở trường, sau đó phi thẳng đến chỗ máy giặt và giúp việc nhà cậu mợ.

      Bắt đầu năm tư, tôi mới dọn về ký túc xá, lý do đưa ra cho cậu là để tiện tìm việc và đến thư viện viết luận văn, cậu em họ lại thầm cười nhạo tôi là “viện cớ, vòng vo tam quốc”.

      Cậu em họ học môn ngữ văn trước giờ điểm chỉ ở mức trung bình của tôi lần đầu tiên vận dụng thành ngữ chuẩn như vậy.

      Khi ấy, kỳ nghỉ hè năm ba, tôi vừa quen biết Trang Tự là gia sư cho cậu em họ, biết cũng là sinh viên Học viện Kinh Tế trường Đại học A.
      Last edited by a moderator: 31/7/14

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,953
      Chương 3
      Chup pic: Hamy
      Type: Huyền​

      Ở lại nhà cậu đêm, tôi quay về trường, vì luận văn của tôi sắp làm kịp rồi.

      Đề tài luận văn tốt nghiệp của tôi là “Phân tích lũng đoạn độc quyền trong nền kinh tế mạng”, về cơ bản , ừm, trước mắt tôi vẫn biết đề tài này là cái quái gì. Trước tháng Ba tôi đều làm việc ở văn phòng, luận văn chưa đụng đến, bây giờ mới bắt đầu biết cuống quýt, gọi điện cho thầy hướng dẫn bị thầy dọa cho chết khiếp, sau đó càng cuống cuồng ở lỳ trong thư viện mấy ngày.

      Lúc Tiểu Phượng nhắn tin tôi tìm tài liệu trong thư viện, nhưng đọc xong nội dung ngắn ngủi “Tẩy Mặc Đinh, ba thiếu ”, tôi vẫn vội vội vàng vàng mướn mấy quyển sách tham khảo, rồi hứng chí chạy thẳng đến đó.

      Trong cuộc đời sinh viên năm cuối sắp tốt nghiệp, đánh tăng cấp chắc chắn là trong những hoạt động thịnh hành nhất. Phòng chúng tôi sáu người, ngoài Dung Dung biết đánh ra tôi và Tiểu Phượng vừa biết chơi, ba người còn lại đều là những kẻ cuồng đánh bài tiêu chuẩn.

      Đến khi tôi hứng chí chạy đến Tẩy Mặc Đinh, trông thấy đầu tiên lại là bóng Trang Tự, Dung Dung ngồi cạnh xem bài, chắc là nghe thấy tiếng chân của tôi nên ấy quay lại.

      “Hy Quang, cậu tới rồi”.

      “Ừ”, tôi gật đầu, chậm lại.

      Họ bắt đầu chơi, còn gọi tôi làm gì?

      Tiểu Phượng ngước lên thấy tôi kêu lớn: “Dưa Hấu, Dưa Hấu, mau tới giúp tớ xem bài này đánh thế nào?”

      Tôi bước đến sau lưng nàng, liếc nhìn bài. Thảm quá, hơn nữa còn là dạng hỏi trời trời cũng bó tay, tôi : “Cậu cứ đánh bừa ”.

      Dù sao chắc chắn cũng hết cứu nổi.

      Quả nhiên Tiểu Phượng và Tư Tịnh bị đánh cho te tua, Trang Tự hề hấn gì, lão đại cặp cùng Trang Tự vui mừng hí hả, hí hửng vừa xào bài vừa hỏi tôi: “Sao cậu tới?”.

      Tôi hơi bực. “ Các cậu gọi tớ tới mà.”

      Tiểu Phượng ngượng ngập , “ Xin lỗi, Dưa Hấu. Vừa nhắn tin cho cậu thấy Dung Dung và Trang Tự tới, nên kéo họ đánh trước”.

      sao, tối nay khao tớ ăn canh chua cay là được, tớ về phòng cất sách vở .”

      Trong tiếng kêu réo cự nự của Tiểu Phượng, tôi quay định ra về lão đại nghe điện thoại, cúp máy xong hét lên: “ Ông già chết tiệt! Bây giờ lại gọi tớ tới văn phòng!Tớ đỏ”.

      “Ai vậy?”, Tư Tịnh hỏi.

      “Địa Trung Hải”, Địa Trung Hải là biệt danh âu yếm của chủ nhiệm khoa chúng tôi với mái tóc bị hói mảng ngay giữa đỉnh đầu.

      Lão đại ném bài xuống, nhìn tôi rồi nhìn Dung Dung, do dự lát rồi : “Dung Dung, cậu thay chân tớ ”.

      Dung Dung lắc đầu, : “Cậu biết tớ biết chơi mà”.

      Lão đại cười hì hì, quay sang nhìn tôi lập tức đổi sắc mặt, hung hăng ra lệnh. “Dưa hấu, đến đây chơi tiếp, chỉ được thắng được phép thua!”

      …Bắt cặp với Trang Tự?!

      Tôi ngẩn ra, chưa Tư Tịnh cười giễu: “Thôi , với trình độ của nó á!”

      Học kỳ đầu năm cuối tôi dọn về ký túc mới học cách chơi tăng cấp, trình độ cũng như Tiểu Phượng đề là dạng tệ nhất, mỗi lần chơi ai bắt cặp với tôi cũng khá là đau khổ, gặp người nóng tính như lão đại đều cằn nhằn mãi thôi khi tôi ra sai quân bài.

      Trang Tự chắc nóng tính như thế chứ?

      Bị lão đại kéo ngồi xuống, xào bài, chia bài.

      Lần đầu tiên chơi tiếp là tôi ra bài.

      Tôi sợ nhất ra bài, lập sợ bị người khác ăn, mà úp lại sợ người ta lật, cũng may bài tay rất đẹp, nhiều át, cây lẻ cũng lớn, có đôi nữa, ha ha, tôi sung sướng úp bài, giấu hết phía dưới.

      Bài của tôi thực quá đẹp, Trang Tự phối hợp cũng tệ. Tiểu Phượng và Tư Tịnh căn bản thể đối phó, Tiểu Phượng bị thua la oai oái, Tư Tịnh cũng làu bàu.

      Bài đánh rất nhanh, tay tôi còn lại ba lá, cơ bản đánh hết, tôi thở phào, xem như đến nỗi mất mặt thêm lần nữa trước Trang Tự, ông trời giúp tôi rồi.

      Lúc này Tư Tịnh bỗng kêu lên, “Khoan , trong tay cậu còn mấy lá bài?”.

      “Ba”.

      “Tại sao bọn tớ còn bốn lá?”

      ….

      Trang tự đưa tay đếm là bài chưa lật bàn, ngẩng lên , “Cậu rút chín lá rồi còn gì?”

      Tiểu Phượng và Tư Tịnh cười ha hả, ném bài ra “ Tự động đầu hàng, tự động đầu hàng”.

      Trang tự cũng hơi mỉm cười, thuần thục xếp bài lại, “Lần sau cẩn thận chút”.

      Tôi cứ tưởng cho dù mắng cũng làm mặt lạnh với tôi chứ. Nhưng tâm trạng hình như rất tốt, lẽ nào tôi úp sai bài lại có hiệu quả vui như hài kịch như vậy sao?

      Ván thứ hai, bài mọi người đều như nhau, tôi ra sức theo dõi Trang Tự ra bài, rất cẩn thận.

      Từng bước tiếp theo tôi đều thận trọng, xem Tiểu Phượng và Tư Tịnh thế nào, suy nghĩ về cách ra bài của Trang Tự…Lần đầu tiên đánh bài mà mệt thế này, trước kia đều là thua tôi vẫn mặt dày viện cớ bài đẹp, hiếm khi tính toán kỹ như vậy.

      Thấy tôi sắp về nhất, Tiểu Phượng thở dài như bỏ cuộc, “Này! Hai cậu ăn ý quá đó!”

      rang là câu chút mờ ám, nhưng tôi lại thấy tim đập thịch, ngước lên theo trực giác, nhìn Trang Tự, chăm chú xếp bài trong tay, khóe môi hình như có nụ cười , chớp mắt biến mất.

      Tiểu Quang tôi đây suôn sẻ về nhất, Tư Tịnh ném bài. “ chơi nữa, hai người khao bọn tớ ăn !”

      “Hả?Tại sao là bọn tớ khao?”, dù thế nào cũng phải là người thua khao mới hợp lý chứ.

      “Trước khi đánh bài hẹn rồi, người thắng khao cơm còn gì?”, Tư Tịnh cười trộm, “ tin hỏi lão đại , Trang Tự cũng biết”.

      Tôi choáng váng, kim được với Trang Tự, “Vậy cậu đánh nghiêm túc làm gì, mình biết tiếng, mình đánh thắng khống dám hứa, nhưng đánh thua đảm bảo”.

      Tram Tự cười tủm tỉm, , “ dối tốt”.

      đùa?Tôi nghi ngờ liếc nhìn Dung Dung, Dung Dung cũng mỉm cười, xem ra hôm nay tâm trạng hai người khá tốt, hôm qua chắc chơi rất vui chăng.

      Thực ra thế cũng rất tốt. Như bây giờ, cười đùa đánh bài trò chuyện như bạn bè bình thường, kỳ thực cũng hay…

      Cho dù thành người cũng chẳng sao…

      “Này, đâu cần ủ rũ thế chứ, vẻ mặt gì vậy”, Tiểu Phượng kỳ thị tôi, “Đại tiểu thư, đai gia ơi, đừng mọn như vậy. Hơn nữa cậu thắng bài, về mặt tinh thần cũng thỏa mãn rồi, thua chút vật chất mới cân bằng được.”

      Nhưng àng là tôi bị đả kích về tinh thần, ví tiền còn bị cướp cơ mà?

      Làu bàu than vãn đến quán cơm lão Lâm. Tôi chọn phần cơm thịt heo chưng đậu phụ, Tiểu Phượng , “Dưa Hấu, cậu toàn ăn thịt, thèm thịt đến thế cơ à”.

      Thèm thịt….

      Phụt…

      Tôi uống nước, kết quả là bị sặc, ho sặc sụa. Bà chị, có con trai ở đây cơ mà.

      Tiểu Phượng vẫn tỏ ra ngây thơ. Tư Tịnh đánh nàng cái, hỏi tôi: “ Hy Quang, công việc của cậu chắc chắn chưa?”.

      “Ừ”, tôi gật đầu, “ Chính là cơ quan kế toán tớ thực tập ấy mà”.

      “Trong nhà tìm cho à?”

      “Ờ Vô Tích?”, câu này lại là Trang Tự hỏi.

      Tiếp tục gật.

      “Tốt số quá”, Tiểu Phượng thở dài.

      “Cậu mới tốt số, vào làm ngay cho Hoa Chính”, tôi trừng mắt, “Vả lại làm việc ở cơ quan đó rất mệt, nghe khi bận buổi tối phải tăng ca đến ba giờ sáng, mà vừa vào lương rất thấp”.

      Trong quán tràn ngập mùi thức ăn thơm phức, con sâu đói trong tôi bị đánh thức, quay sang thấy cơm của tôi chưa có mà lại nghe giọng Trang Tự lạnh lùng vang lên.

      hài lòng tự tìm, kén cá chọn canh công việc được dâng lên tận miệng còn ỉ ôi cái gì”.
      Last edited by a moderator: 31/7/14

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,953
      Chương 4
      Type: Huyền

      Tôi ngẩn người, từ từ quay sang, vẻ mặt Trang Tự cũng lạnh như giọng . Bàn ăn bỗng lặng ngắt, khí thoải mái vui vẻ trước đó đột nhiên biến mất.

      phải…”, lúc sau, tôi thốt ra hai chữ, muốn giải thích rằng thực ra phải tôi kén chọn, chỉ là tiện miệng ra những lời mà nhân viên ở đó than vãn khi còn thực tập thôi. Nhưng câu đó ra nghe càng giống ngụy biện.

      Tôi im thít.

      “Tại sao tự tìm việc, cứ ở bên cạnh cha mẹ làm tầm gửi thấy xấu hổ à?”

      “…”, tôi kìm nén lúc lâu, thấy”.

      nữa, đôi mắt đen láy nhìn tôi như tỏ vẻ thất vọng.

      Tôi ủ rũ gõ đũa. Suy nghĩ muốn làm bạn bình thường cũng được trước đó quả nhiên là chỉ có mình tôi muốn, từ đầu đến cuối Trang Tự ưa tôi. Chúng tôi cho dù là bạn cũng là kiểu mười vạn tâm ngàn dặm chẳng có gì chung cả.

      “Trang Tự”, Tư Tịnh cắt ngang, “Cậu thế rất vô lý, nhiều người đều như thế, có phải mình Hy Quang đâu.”

      “Thế à?Tôi chỉ quen mình bạn ấy”, ngừng lại, trong giọng vẫn có vẻ nghiêm túc thường thấy, “Hơn nữa tôi thực nghĩ vậy.”

      “Thịt heo chưng đây!”, nhân viên phục vụ hô lớn, mang phần thịt của tôi ra, món ăn của những người khác cũng lần lượt đem lên, Tư Tịnh muốn chuyển chủ đề nên lảng sang chuyện khác.

      Tôi ăn xong liền viện cớ bỏ chạy.Bữa ăn này khiến tôi biết thế nào gọi là ăn mà biết mùi thịt.

      Mấy hôm sau tôi chỉ chạy vòng vòng ba điểm là thư viện, ký túc xá và nhà ăn. Khi thực bắt tay vào luận văn tôi mới nhận ra luận văn tốt nghiệp khó viết hơn mình nghĩ nhiều, hoàn toàn giống những bài luận kiểu đối phó vào cuối mỗi năm. tháng ngắn ngủi kịp, đặc biệt là đối với dạng người bình thường chịu tích lũy, học mấy môn chuyên ngành tệ hại như tôi.

      Nhưng bây giờ bực bội buồn bã cũng kịp, đành mỗi ngày cần cù chạy đến thư viện.

      Chớp mắt cuối tháng.

      Tối hôm đó trong phòng chỉ còn tôi và Tiểu Phượng, tôi nằm bò ra giường nghiên cứu tài liệu, Tiểu Phượng hát ngân nga, gõ hồ sơ lý lịch laptop của tôi.

      Lát sau, tôi buồn chán, đẩy đống tài liệu làm tôi nhức đầu hoa mắt ra, bắt chuyện với Tiểu Phượng “Chẳng phải cậu thi đậu nghiên cứu sinh hay sao, còn ngày hội tuyển dụng làm gì?”

      “Xem thử có cơ hội tốt hơn hay ?”, Tiểu Phượng vừa trả lời vừa gõ chữ nhanh, “Vả lại cũng có thể trải nghiệm cảm giác ngày hội tuyển dụng, ba năm sau tớ vẫn phải tìm việc mà”.

      ngờ Tiểu Phượng thường ngày trông ngốc nghếch, vụng về lóng ngóng, thực ra lại có ý định như vậy. Cũng đúng, trong ngôi trường nổi tiếng toàn quốc này, tuyệt đại bộ phần đều ôm tham vọng muốn thăng tiến, kẻ lười biếng như tôi mới là thiểu số.

      Tôi tiếp tục nằm bò ra lúc rồi “Tớ cũng ”.

      đâu?Ngày hội tuyển dụng?”, Tiểu Phượng ngạc nhiên quay lại, “Dưa hấu, cậu bị kích thích à?”

      Tôi mặc kệ nó, trở mình nhìn lên trần nhà, trong đầu xuất vẻ tán thành của Trang Tự hôm đó…Phải, tôi bị kích thích rồi.

      Nhưng, tôi nhanh chóng hối hận = =

      Vì tôi nhận ra viết hồ sơ cũng dễ hơn luận văn, đặc biệt là khi bạn có gì để viết.

      Trước hôm ngày hội tuyển dụng diễn ra, tôi cắn bút cả nửa ngày cuối cùng viết ra năm trang giấy mà hoàn toàn tóm tắt được trong vòng trăm chữ, sau đó tám giờ tối chạy ra ngoài in, thêm bìa. Tiệm in ấn gần trường thực xấu xa, hết lần này tới lần khác cứ nhè lúc này mà chặt kín, đến khi tối làm xong hơn mười giờ, cũng may tôi trước với dì quản lý ký túc xá rồi.

      Sáng hôm sau thức dậy, nỗi hối hận của tôi càng tăng thêm bậc. Vì ngày hội tuyển dụng tám giờ rưỡi bắt đầu, trường tôi lại xa nơi đó, nên sáu giờ phải dậy rồi.

      Sáu giờ đó - sáu giờ!Từ sau khi tạm biệt trường cấp ba đến giờ, lần đâu tôi phải dậy lúc sáu giờ.

      Sau đó đến trạm xe bus, nhìn thấy mấy người trong phòng Trang Tự, tôi lại hối hận đến cực điểm.

      Sao chẳng ai với Trang Tự cũng !Chẳng phải tìm được việc rồi sao.

      Còn nữa, nhìn thấy tôi chắc tưởng rằng tôi vì lời chứ, tuy đúng là thế , nhưng nhưng…

      Tôi buồn bực leo lên xe bus.

      Cũng may mà nỗi buồn phiền của tôi nhanh chóng bị vùi lấp bởi cơn buồn ngủ, buồn ngủ quá, tôi túm lấy tay vịn, kìm được mà ngáp ngắn ngáp dài.

      Buồn ngủ!

      Lờ mờ thấy Trang Tự liếc nhìn tôi mấy cái.

      Tôi biết mình mất hình tượng rồi, nhưng mặc kệ, dù sao tôi giả vời thục nữ cũng chẳng thích tôi.

      Hơn tiếng sau đến nơi.

      Lần đầu tham gia, vừa vào sảnh lớn, tôi chết khiếp. Ôi toàn người là người, lần đầu tôi thấy nơi có mật độ người đông đến độ có thể so sánh với xe bus ở Nam Kinh rồi.

      Đồng thời cảm thấy Trang Tự quả có lý, tôi dựa vào quan hệ của cha mẹ để tìm việc quả trơ trẽn.

      Vì bây giờ tìm việc quả vất vả.

      Người người chen chúc, vì mục đích của họ khác nhau, thời gian dừng chân cũng giống, mấy người chúng tôi nhanh chóng lạc nhau. được mấy bước, tôi phát mình ổn rồi, hít thở khó nhọc chân bước nổi, hội trường rộng lắm mà nhét tôi mấy vạn sinh viên tốt nghiệp, người này dính sát người kia, xô đẩy nhau trước mỗi gian đều có mấy vòng người bao vây, đừng là nộp hồ sơ mà chỉ nhìn xem là công ty nào thôi cũng khó rồi.

      Chen ra khỏi chỗ tuyển dụng người chật như nêm ấy, tôi sắp rã rời, tìm đại chỗ nào ngồi xuống để thở.

      Chưa từng chính thức tham gia ngày hội phỏng vấn quy mô lớn nào, biết rằng nó lại kinh khủng như vậy. Tôi ném đại bộ hồ sơ vào rồi chen ra ngoài, hít thở được khí trong lành, có cảm giác như sống sót sau tai nạn vậy.

      Khoảng hơn nửa tiếng sau mới thấy bọn Tư Tịnh ra. Lúc này tôi dựa vào gốc cây ngủ bù..

      “Dưa hấu, sao cậu nhanh vậy?”

      Tôi giơ hồ sơ trong tay lên.”Mới nộp bộ thôi”.

      Tiểu Phượng lườm tôi, “ Vậy cậu tới làm gì?”

      Tôi định lựa lời bộ hồ sơ còn lại trong tay bỗng bị cướp mất, tôi giật thốt, ngẩng lên nhìn, là Trang Tự.

      liếc sơ qua, “ Mấy hồ sơ này cậu định làm gì? Ném hết à?”

      “Ưm…”, tôi chưa nghĩ tới. Có lẽ là vứt sang bên, lúc nào tốt nghiệp bỏ luôn. Nghĩ lại cũng nỡ, tuy mấy chục tệ là gì nhưng nếu đổi thành mỳ thịt bò rất ngon kế bên trường ràng là phí phạm.

      Nghĩ vậy tôi hơi hối hận, lúc nãy dù thế nào nữa cũng nên nộp chứ.

      “Nhưng bây giờ vào nộp cũng kịp rồi, người ta nhận đủ”.

      cau mày, quay lại nhìn hội trường, đúng là sắp kết thúc. “Tôi có người chị học cùng khoa năm nay phụ trách tuyến bên Thịnh Viễn, tôi giúp cậu mang sang đó.”

      đợi tôi từ chối, quay lưng vào trong, theo phản xạ tôi nhìn sang Dung Dung, ấy trò chuyện với Tư Tịnh như nghe thấy.

      Khoảng nửa tiếng sau mới thấy Trang Tự ra, hay tay trống , hồ sơ cầm biến mất.

      “Thấy mấy công ty chưa nên nộp luôn rồi.”

      “Công ty gì? Họ chịu nhận à?”

      “Mấy công ty Thượng Hải”, Trang Tự có vẻ muốn nhiều, tôi cũng hỏi thêm. Nghĩ chắc là ném đại lên bàn rồi, nhưng sao lâu như vậy?

      Dung Dung lúc này cười : “Lúc nãy sao cậu là quen người tuyển dụng?”

      Trang Tự nhìn , vẻ mặt thay đổi, “Chẳng nhẽ cậu muốn cửa sau?”

      Dung Dung nghẹn lời, hừ tiếng rồi im.

      Tôi gãi đầu, biết gì. Tiểu Phượng kéo tôi, tôi biết ý phía trước cùng nàng, nó len lén hỏi “ Dưa hấu, cậu bảo có phải Trang Tự cố ý chọc tức Dung Dung ?”

      Tôi .

      Tiểu Phượng tiếp tục kéo tôi, “Phải thế ?”

      “Làm sao tớ biết!”, tôi bực bội , nhanh.

      Mấy bộ hồ sơ đó tôi cũng ôm nhiều hy vọng, báo đài ngày nào cũng năm nay sinh viên tốt nghiệp là bao nhiêu vạn, tình hình tìm việc lạc quan thế nào, điều kiện của tôi tốt lắm, mấy bộ hồ sơ đó có lẽ đều như đá chìm đáy biển thôi.

      Nhưng lâu sau, tôi lại nhận được điện thoại mời phỏng vấn của Thịnh Viễn, bảo tôi ngày kia đến phỏng vấn.

      Vì nhận điện thoại trong phòng nên mọi người đều nghe gần hết, tôi vừa cúp máy, Tiểu Phượng hét lên: “Dưa Hấu cậu thành công rồi, Thịnh Viễn siêu nổi tiếng, siêu giàu đó”.

      Hình như nàng còn hưng phấn hơn tôi, la hét lúc lại hỏi Dung Dung như bị chạm mạch: “ Dung Dung, cậu nhận được điện thoại chưa?”

      Dung Dung tái mét mặt, cầm sách, gì mà bỏ ra ngoài.

      Mọi người nhìn Tiểu Phượng mặt hoang mang, đều lặng lẽ thở dài. nàng này có lúc ngốc thể là, có lúc lại thông minh vô cùng, IQ cao thấp thực biến hóa khôn lường.

      Sau cơn hưng phấn ban đầu, tôi bắt đầu nghi ngờ. Thực ra hồ sơ của tôi, tiếng cấp bốn, vi tính cấp hai, chưa từng được học bổng, cho dù mang danh Đại học A cũng chẳng ra sao, so với đồng giấy khen thưởng dày cộp của Dung Dung quá kém cỏi.

      Tại sao tôi nhận được lời mời phỏng vấn mà Dung Dung ? Lẽ nào là do bà chị kia nể mặt Trang Tự?

      Chẳng trách Dung Dung giận như vậy.

      Trước kia tôi làm gì cũng cẩu thả, lần phỏng vấn này lại sợ sệt lo lắng chuẩn bị rất nhiều, học thuộc phần tự giới thiệu bằng tiếng , và còn diễn với Tiểu Phượng mấy lần, có lẽ…là vì cơ hội phỏng vấn này do Trang Tự giúp tôi có được chăng.

      Có lúc lại suy nghĩ linh tinh, Trang Tự tôi dựa vào quan hệ cha mẹ mà tìm việc là rất xấu hổ, nhưng công việc này có được tính là tìm được do mối quan hệ của ?

      Nghĩ thế, tôi bỗng cảm thấy vừa chua chát vừa ngọt ngào.
      Last edited by a moderator: 31/7/14

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :