1. QUY ĐỊNH BOX XUẤT BẢN :

       

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]

    ----•Nội dung cần:

    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)

    - Tác giả

    - Dịch giả

    - Đơn vị phát hành

    - Số trang ( nên có)

    - Giá bìa (nên có)

    - Ngày xuất bản (nên có)

    --- Quy định

    1 . Thành viên post có thể tự type hoặc copy từ nơi khác (để nguồn)

    2 . Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn

    3. Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ

    Ad và Mod

  2. QUY ĐỊNH BOX EBOOK SƯU TẦM

    Khi các bạn post link eBook sưu tầm nhớ chú ý nguồn edit và Link dẫn về chính chủ

    eBook phải tải File trực tiếp lên forum (có thể thêm file mediafire, dropbox ngay văn án)

    Không được kèm link có tính phí và bài viết, hay quảng cáo phản cảm, nếu có sẽ ban nick

    Cách tải ebook có quảng cáo

Tôi Như Ánh Dương Rực Rỡ - Cố Mạn (1-35)

Thảo luận trong 'Sách XB Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 10
      Hôm sau tôi vẫn cùng Khương Duệ tới trường thi, vừa xuống xe nó nhìn quanh quất, rồi hứng chí kêu lên: “Wow, chị, em lừa chị chứ, duyên phận của chị tới rồi kìa.”
      Nó lại lôi tôi xềnh xệch đến trước mặt người ta, chào hỏi rất ư là nịnh nọt: “Trang Phi, Trang”.
      Bởi thế tôi trông thấy Trang Tự.
      Trong tích tắc bên tai như chỉ còn giọng bô lô ba la gì đó của Khương Duệ, Trang Phi chuyện với nó, Trang Tự lặng lẽ đứng cạnh tôi, đẹp trai khó tả độc nhất vô nhị trong đám người. Tôi mới nhận ra “duyên phận” mà Khương Duệ nghĩa là gì, bỗng thấy cáu vô cùng, hiểu nó thi đại học mà còn có hứng thú đùa dai kiểu này.
      lúc sau nghe Trang Tự : “Hai đứa phải vào rồi”.
      thôi thôi.”
      Khương Duệ nháy mắt với tôi, cùng Trang Phi vào trong. Tôi giả bộ nhìn theo chúng, nhưng rất nhanh bóng chúng khuất dạng, tôi giả vờ được nữa, đành lên tiếng: “Trùng hợp ”.
      trùng hợp lắm”, Trang Tự khựng lại rồi , “Tôi vốn định tới”.
      Câu này nếu là người khác chắc tôi nảy ra vô số suy nghĩ, chẳng hạn như vốn là muốn tới, biết tôi tới mới tới… Nhưng mà là Trang Tự… thôi vậy. Tôi thấy cũng xem như là chào hỏi rồi nên định rời .
      Thế nhưng chưa đợi tôi mở miệng nghe : “Hôm qua mọi người ăn trưa ở đâu?”.
      Tôi nhìn có vẻ kinh ngạc, thắc mắc hiểu sao lại hỏi thế.
      “Cảm ơn cậu chăm sóc Trang Phi, hôm nay tôi mời mọi người”, vừa , hơi nhìn sang nơi khác.
      Tôi mới vỡ lẽ, hóa ra Trang Tự đến vì chuyện này. Trang Tự vẫn như xưa, muốn “nợ” tôi dù chỉ xu, tôi mời em trai ăn bữa, thế là dù có việc cũng phải chạy tới mời lại chúng tôi bữa.
      Tôi nhớ lúc đó cho mượn tiền, về sau khi trả, còn trả thêm mười phần trăm tiền lời, khiến tôi cứ như là kẻ cho vay nặng lãi vậy.
      với tôi, chắc chắn phải là nợ nần gì nhau mới yên tâm.

      “Nhiếp Hy Quang”
      Nghe gọi, tôi mới nhận ra tôi lơ đãng, mắt tôi cay cay, muốn nhìn , khẽ “Mình đưa cậu ”.
      Đến khách sạn hôm qua, chúng tôi chọn chỗ ngồi, sau đó mỗi người cuốn thực đơn bắt đầu chọn món. Tôi đờ đẫn nhìn hình ảnh trong đó, cảm giác Trang Tự như nhìn mình cái, sau đó cũng hỏi tôi mà tự gọi hết.
      Những món đó, phong phú hơn rất nhiều rất nhiều so với hôm qua tôi chọn.
      Nhân viên phục vụ ghi lại món ăn rồi rời , im lặng rồi : “Hôm qua cậu đưa em trai tôi về…”.
      Tôi đợi hết cắt ngang: “ cần cảm ơn tiền xăng cậu trả trong bữa ăn này rồi”.
      Vừa xong, khi liếc mắt sang, tôi trong thấy tay siết chặt cuốn thực đơn, bắt giác tôi ngước nhìn, đứng lúc bắt được thoáng khó chịu trong mắt .
      Tôi biết mình hơi quá đáng, nhưng lúc này tôi kiềm chế được bản thân mà buột miệng ra rồi. Chúng tôi đều im lặng, tôi xin lỗi, cũng thể ở lại được nữa nên đứng lên qua quýt: “Mình ra ngoài dạo, đến giờ quay lại”.

      Xung quanh thực ra có gì để ngắm nghía, nhưng tôi vẫn dạo hết vòng này tới vòng khác, nhìn thời gian thấy cũng sắp tới lúc nên mua cuốn sách rồi quay về. Sách tiện thể mua nên nhìn tựa, nhưng chẳng qua là muốn chứng tỏ tôi dạo có mục đích thôi.
      qua ngã rẽ thấy khách sạn, tôi ngừng ở đầu đường, từ xa thấy bóng Trang Tự phía trong cửa sổ.
      mình ngồi đó, bóng lưng rất thẳng và đơn, thẫn thờ nhìn phía bên kia đường, có vẻ rất kìm nén.
      Như bị lây nhiễm, tôi bỗng cảm thấy buồn bã.
      Hôm nay lúc xuất như vậy, thế , là lời tôi làm tổn thương ư?
      Quả thực là tôi bị mất kiểm soát. thích tôi có phải là lỗi của đâu, tôi hà tất phải châm chích như vậy, được cảm ơn cũng đâu có chết, tính toán ràng có gì là tốt chứ.
      Tâm trạng rối bời, tôi cứ đứng đó nhìn , lát sau bỗng như cảm nhận được , cử động, quay sang nhìn về hướng tôi đứng, bắt gặp chính xác ánh mắt của tôi.
      Chúng tôi có lẽ chăm chú nhìn nhau lúc.
      Sau đó đứng lên ra ngoài, đến trước mặt tôi, “Bọn nó sắp thi xong rồi”.
      Tôi gật đầu, gì, cùng đến trường đón chúng.

      Khương Duệ vẫn hưng phấn như hôm qua, còn Trang Phi thấy tươi tĩnh hơn nhiều, có thể là do trai ở đây nên cậu bé tự nhiên hơn. Đến khách sạn, khi thức ăn mang lên, Khương Duệ liền xuýt xoa: “Wow, hôm nay nhiều hơn hôm qua. Trang chọn phải , vẫn là đàn ông hiểu đàn ông”.
      Tuy trong lòng tôi rối bời, nhưng trong tính tắc vẫn có suy nghĩ đấm cho nó cú.
      “Hê hê, còn có món sườn em thích nữa! Chị, món thịt xào cà rốt chua ngọt của chị này, ăn nhiều vào”, nó gắp cho tôi miếng, tiện thể nháy mắt với tôi cái.
      Trang Phi cười ngượng ngùng: “Hôm qua hỏi chúng mình ăn gì”.
      Khương Duệ đá lông nheo: “ Trang có lòng nhỉ…”.
      Ăn xong, Khương Duệ và Trang Phi vẫn nghỉ, đợi chúng lên rồi, tôi định viện cớ ra ngoài cho qua thời gian Trang Tự trước: “Tôi có chút việc phải ”.
      Tôi gật đầu: “Ừ”.
      “Nhớ…”
      bỗng khựng lại, tôi nghi hoặc nhìn .
      có gì”, sau đó quay người ra khỏi khách sạn.

      Quyển sách tôi mua bừa lại rất hay, chỉ là tôi vẫn chuyên tâm được, sau đó thôi xem nữa, để tránh phá loại tâm ý của tác giả.
      Ngồi ngẩn ra lúc, thấy cũng sắp tới giờ nên gọi bọn Khương Duệ dậy. Tôi vừa đứng lên điện thoại đổ chuông.
      Là Trang Tự gọi. Có lẽ có gì cần tôi chuyển lời cho Trang Phi? Tôi nghe máy, lại nhắc tôi, “Sắp tới giờ rồi, nhớ gọi bọn nó dậy.”
      “Ừ, mình định .”
      “Chắc bọn nó thi xong tôi mới tới.”
      “Được rồi, mình với Trang Phi.”
      Bên kia thanh, nhưng cũng cúp máy, có lẽ là lịch đợi tôi cúp trước? Tôi ngẩn người lúc rồi ngón tay nhàng bấm vào nút đỏ.
      Đưa Khương Duệ và Trang Phi vào trường xong, tôi quay về khách sạn mà tìm chỗ cạnh đó để ngồi. Tuy nắng như đỏ lửa, nhưng nghe các chú các dì chuyện cảm giác đỡ hơn nhiều so với lúc ở mình. Ngồi lát, thím ngồi cạnh tôi bắt chuyện.
      “Cháu đưa em trai em tới thi à?”
      “Vâng, em trai ạ.”
      “Thành tích em trai có tốt ?”
      “Tốt ạ, lần trước thi thử được hạng nhất toàn trường…”
      Cứ trò chuyện vu vơ như vậy, hai giờ đồng hồ trôi qua rất nhanh, tôi nghe có người gọi, “Nhiếp Hy Quang”.
      Bà thìm cười híp mắt: “Ôi chao, bạn trai tới đón rồi ạ”.
      Có lẽ cũng nghe thấy nên dừng ở đó bước tới. Tôi liếc nhìn , vẻ mặt lặng lẽ đến bất ngờ, nhìn tôi nhưng lại lên tiếng giải thích, có lẽ muốn để tôi chủ động để tôi khỏi ngại ngùng?
      Thế là tôi biết ý, lễ phép cười với thím ấy: “ phải ạ, cậu ấy cũng đưa em trai tới thi”.
      Chúng tôi cùng đến trước cổng trường.
      “Nhiếp Hy Quang, hôm qua cậu đưa em trai tôi về…”
      Tôi cười khổ, lẽ nào cứ phải cảm ơn tôi mới chịu được? Tuy ban nãy nghĩ kỹ rồi, nhưng lòng vẫn cảm thấy đau đớn.
      “Có nghĩa là cậu còn giận tôi nữa?”
      Tôi ngẩn người, ánh nắng buổi chiều rất chói, vì ngược sáng nên nhìn vẻ mặt .
      “Mình đưa em cậu về liên quan tới cậu”, tôi chậm rãi , “Nhưng mình giận nữa”.
      Và còn…
      “Cảm ơn luận văn của cậu.”
      Tuy rằng cậu làm vì Dung Dung.
      khựng lại, rồi nhìn nơi khác: “ có gì”.

      Khương Duệ và Trang Phi ra, hai đứa trong như thoát khỏi gánh nặng, Khương Duệ lại rủ Trang Phi và Trang Tự về cùng chúng tôi.
      Trang Phi lại lắc đầu: “Thôi, hôm nay bọn mình đến chỗ đường mới, tiện đường”.
      Trang Tự cau mày: “Đến đó làm gì?”
      Trang Phi băn khoăn: “Chị Dung Dung với à, chị ấy tối nay mời chúng ta ăn để chúc mừng em thi xong, mẹ cũng đó”.
      Trang Tự ngớ người rồi nhìn sang tôi.
      Tôi biết nhìn tôi làm gì, tôi gật đầu : “Vậy bọn mình trước”.
      Trong có vẻ rất ngạc nhiên, có lẽ Dung Dung muốn dành cho họ bất ngờ?
      Tôi lên xe, xe vừa được đoạn, thỉnh thoảng quay lại, Trang Tự vẫn đứng chỗ cũ.
      đợi xe chăng… Lúc này mà bắt taxi cũng khó.
      Tôi thu ánh mắt lại, lặng lẽ nhìn dòng xe bên ngoài, Khương Duệ bất thần gọi, “Chị”.
      Tôi quay sang nhìn nó.
      : “ tiện đường thôi”.
      “Chúng ta tìm chỗ tiện đường hơn, với chị của em … hờ hờ…”
      Tôi nhịn được cười, cuối cùng biến suy nghĩ trước đó thành hành động – đấm cho nó hai cái.

      Chương 11
      Đến hôm bảo vệ luận văn, tôi mới gặp lại bạn cùng phòng. Tiểu Phượng vừa thấy tôi lao tới, túm lấy vai tôi lắc mạnh: “Dưa Hấu xin lỗi nhé, đều tại tớ bạ đâu quên đó hại cậu bị oan, cậu phải tha lỗi cho tớ!”.
      Như muốn chứng minh thành ý, lực tay của nàng còn mạnh hơn cả móng chim ưng, tôi cảm thấy vai mình sắp gãy lìa…
      “… Cậu tưởng phế vai tớ tớ tha lỗi cho cậu hả?”
      “Hê hê, ngại quá, kích động ấy mà!”, nàng cười bẽn lẽn, rụt móng lại, Dưa Hấu cậu yên tâm, mấy hôm nay tớ giải thích với mọi người rồi”.
      “Giải thích cái gì?”
      “Gặp ai tới cũng mình là heo, quên nhắn với bạn về cuộc điện thoại phỏng vấn.”
      Cảm giác bị hàm oan mà thanh minh được khó chịu, nghe bạn thế, trong lòng tôi ít nhiều cũng thấy an ủi.
      Lão đại, A Phân cũng đứng cạnh, tôi cười với họ.
      Trước kia phải là oán trách họ, nhưng nghĩ kỹ tôi và Dung Dung đều là bạn cùng phòng, hơn nữa Dung Dung lại có chúng cứ xác đáng, quả thực thể cầu người khác tin tôi mà do dự, đứng về phía tôi được.
      Hạ thấp cầu với người khác chút bản thân cũng thấy vui hơn.
      Thái độ của tôi khiến bọn lão đại, A Phân tỏ ra nhõm hơn nhiều, vây quanh về chuyện bảo vệ lần này. Phòng tôi ngoài Tư Tịnh, Dung Dung ra đều cùng tổ, có lẽ buổi chiều mới có thể bảo vệ xong.

      Tôi rút thăm gần cuối nên khi tới lượt tôi lên bảo vệ trong phòng gần hết, bọn Tiểu Phượng định ở lại với tôi nhưng bị tôi đuổi , có người thân ở đây chưa biết chừng còn căng thẳng hơn. Chỉ là đứng bục giảng, định chào các thầy ngước mắt lên lại thấy Trang Tự ở cửa sau, ánh mắt nhìn tôi chằm chằm.
      Tôi bất giác ngẩn người.
      nhầm phòng chăng, Dung Dung có ở đây đâu…
      Trong đầu sau khi mơ hồ thoáng qua suy nghĩ, tôi dám phân tâm, bắt đầu chuyên tâm nó về luận văn, kết thúc rồi đợi các thầy hỏi những chỗ chưa ổn, bất giác tôi nhìn ra phía cửa sau, ở đó còn ai.
      Lúc ra khỏi phòng thi muộn, vốn định về thẳng nhà cậu nhưng vừa đến đầu đường sực nhớ đồ trong phòng còn chưa dọn, nên tôi lại quay về phòng.
      Trong phòng chỉ có Tư Tịnh, tôi chào hỏi bình thường rồi bắt đầu dọn vài thứ lặt vặt tiện mang .
      Dọn dẹp lát nhận ra Tư Tịnh biết đứng ở sau lưng tôi tự lúc nào.
      “Hy Quang, hôm nay tớ khao cậu ăn nhé.”
      “… cần đâu mà?”
      được.”
      “… Vậy đợi bọn Tiểu Phượng cùng?”
      “Hai đứa mình thôi.”
      Tôi tưởng chỉ là ăn cơm, chắc nàng định giải thích gì đó, ai ngờ lúc ăn nó chẳng gì, ăn xong lại còn kéo tôi đến siêu thị mua túi đầy bia, sau đó chạy ra khu rừng trong trường “hiến máu nhân đạo” cho muỗi.
      Quả nhiên lúc sắp tốt nghiệp, con người càng trở nên bất bình thường chăng?
      “Cậu có cảm thấy tớ là đứa hai mặt, thích xấu sau lưng người khác?”
      “… Cậu nghĩ nhiều rồi.”
      Có lẽ do uống say chăng, tôi đếm những vỏ lon rỗng bên cạnh, ba bốn lon rồi, chẳng có cái nào của tôi. Lời Tư TỊnh tiếp theo càng chứng minh phán đoán của tôi.
      “Chắc cậu biết mình bắt đầu là nhân vật để người ta bàn tán, ràng phải người bản địa mà lại ở trong trường, trong lớp còn có bạn nhìn thấy cậu bước xuống từ chiếc xe sang ở ngoài đường, về sau mọi người nghe bạn cấp ba của cậu mới biết, hóa ra gia đình cậu lại ghê gớm như thế, nổi tiếng như thế.”
      “Và còn nữa, cách theo đuổi người khác cuồng nhiệt mạnh mẽ của cậu.”
      Cuồng nhiệt mạnh mẽ?
      Tôi ngờ tôi lại bị đội cho bốn chữ đó.
      Thực ra tôi chỉ nhút nhát mà thôi, vì thế mà càng dám lớn tiếng ra lại càng thêm tự tin cho bản thân, nhiệt tình theo đuổi, cho dù thất bại, bị từ chối cũng là thất bại mạnh mẽ.
      “Về sau mẹ Trang Tự ốm, cậu lại lấy ra bao nhiêu là tiền trong tích tắc”, Tư Tịnh cười khổ sở, “Hy Quang, cậu có biết , lúc đó tớ cũng sợ chết khiếp, thấy cậu cứ tùy nghi lấy ra mấy vạn mà cần hỏi cha mẹ, lần đầu tớ nhận ra khác biệt giữa người và người. Còn nữa, chúng ta cùng ngân hàng rút tiền, hôm đó khá đông, máy gọi số lại bị hư, trước từng quầy rất đông người xếp hàng, nhưng cậu vừa vào quản lý sảnh ngân hàng bước tới chào đón. Như thể nhận ra được cậu bẩm sinh khác người vậy. Cậu chỉ cần tiếng với ông ta là có thể đến phòng khách VIP lấy tiền, hoàn toàn cần xếp hàng, tớ chưa từng cảm nhận sâu sắc được rằng, hóa ra có tiền cần xếp hàng đến vậy”.
      Tôi nhớ mấy chi tiết đó, có lẽ là thế, tôi vô thức giải thích: “Chẳng phải Trang Tự sốt ruột chờ tiền hay sao? Quản lý hỏi khách hàng có nhu cầu gì là rất bình thường, hơn nữa quầy đó là quầy VIP mà”.
      “Phải, quầy VIP, như lẽ đương nhiên đến vậy, cậu xem, thế giới quả nhiên hề bình đẳng.”
      Tôi muốn , thế giới này luôn có nhiều người tốt, hôm đó dù tôi có thẻ VIP chỉ cần với những người xếp hàng rằng bệnh viện chờ tiền để làm phẫu thuật, họ cũng cho tôi rút trước.
      Tại sao mọi người quan tâm kết quả, ngược lại còn để ý những điều hoa lá cành này.
      Tôi im lặng nhìn xuống mặt đất, rồi bất thần hỏi: “Tư Tịnh, có phải cậu thích Trang Tự?”
      Tôi hỏi quá bất ngờ, nhưng thực ra tôi nghi ngờ từ lâu, Tư Tịnh quan tâm tới chuyện của tôi, Dung Dung và Trang Tự cách quá mức, tôi khó mà nghĩ nhiều. Tôi tưởng Tư Tịnh trốn trách, trả lời, xưa nay nàng rất giỏi giao tiếp, thế nhưng Tư Tịnh lại thẳng thắn vượt ngoài dự đoán.
      “Đúng, tớ thích ấy. Người đàn ông như Trang Tự, đẹp trai lại có tài, ai mà thích? Nhưng nhà ấy quá nghèo, mẹ bệnh tật, em trai còn , tớ phải thận trọng. Cậu tưởng trước kia Dung Dung ‘câu’ ấy là vì kiên ngạo chết tiệt của nó à, chờ người ta lên tiếng trước hả? Hừ, nếu vì Trang Tự phải gánh vác quá nhiều cậu xem liệu nó có nhào vào . Bây giờ nó lại muốn ‘câu’ rồi, nhưng… ha…”
      Tôi há hốc miệng, mắt chữ O miệng chữ A nhìn Tư Tịnh thao thao bất tuyệt: “Hơn nữa dù tớ để tâm đến gia đình ấy vẫn còn Dung Dung chắn trước mắt, có người giành giật gì đó đều tuyệt, mà cậu chẳng phải ví dụ tốt nhất hay sao? Hai người họ là thanh mai trúc mã, cho dù tớ dốc hết sức cũng chưa chắc có được ấy. Về sau cậu xuất , người sáng mắt đều biết cậu thích Trang Tự, huống hồ cậu hoàn toàn biết che giấu, cậu có biết ? Tớ vừa mong cậu thắng, lại vừa sợ cậu thắng”.
      Hóa ra Tư Tịnh uống say rồi lại thẳng thắn đến thế, tôi rất ngạc nhiên, thậm chí bắt đầu thấy thú vị. Tôi gần như có thể đoán ra, ngày mai Tư Tịnh tỉnh lại, nếu nhớ ra mọi việc chắc chắn hối hận.
      Cảm xúc của nàng có phần mất kiểm soát. Tôi nửa ai ủi nửa cảm khái: “Cậu thông minh hơn tớ nhiều, phải, có gì hơn được thanh mai trúc mã chứ?”.
      nàng ngớ người, rồi chợt cười, nhìn tôi: “Hy Quang, cậu tưởng ấy…”.
      “Hử? Gì cơ?”, tôi hờ hững hỏi.
      nàng quan sát tôi, sau đó đứng bật dậy, hất túi rồi : “Hừ, tớ cậu biết”.
      nàng , tôi nhìn theo, đờ người.
      Dù bất kỳ lúc nào Tư Tịnh cũng tỏ ra thục nữ, hiểu biết, chu đáo, có bao giờ hành động như trẻ con vậy đâu, tôi ngớ người rồi cười khổ sở, lẩm bẩm: “Cậu có thể cho tớ biết gì chứ?”.

      Hôm sau Tư Tịnh gọi điện cho tôi, ngay: “Nhiếp Hy Quang, hôm qua tớ những gì tớ quên hết rồi”.
      Tôi ngớ ra rồi phá lên cười: “Ờ, tớ cũng quên rồi”.
      “Vậy tối nay tớ khao cả nhà ăn lẩu, cậu nhất định phải tới.”
      “Ồ, được thôi”, tôi cười cười, “Còn uống rượu chứ?”.
      Tư Tịnh đập máy đánh “cách”.
      Buổi tối, tôi đến như hẹn, Dung Dung và Trang Tự đều có mặt. Trong lòng phải là để bụng, nhưng đối diện với chia ly, quả thực tôi cũng mấy quan tâm nữa.
      Trong ký ức, những ngày cuối cùng này chính là ăn cơm, đánh bài, đám người khắp nơi ăn uống ca hát, hôm phát bằng tốt nghiệp, các lớp liên hoan với nhau lần cuối, đó là buổi tụ tập vui vẻ cuối cùng, mọi người đều biết tới lúc nhạc kết thúc người ra về.
      đợi đến ngày hôm sau, ngay tối đó trong phòng có người . Khi kết thúc liên hoan, A Phân mang toàn bộ đồ đạc trong bốn năm, là người đầu tiên trở về quê nhà.
      Ban đầu tôi hề cảm thấy đau buồn, nhưng khi A Phân , đứng ở cổng trường, thấy nó lên xe, nước mắt bỗng rơi ra.
      Tôi hoàn toàn chuẩn bị tư tưởng để khóc, mọi người hình như cũng , nhưng cuối cùng tất cả đều khóc, hoàn toàn ngừng được. Về sau nhất thời xúc động, mọi người cũng theo A Phân đến ga, mua vé tiễn rồi đưa nó lên tầu.
      Ôm rồi ôm, cuối cùng tàu lăn bánh.
      Tôi đứng sân ga, nhìn đoàn tàu chạy nhanh, cảm giác như tiễn biệt những năm tháng thanh xuân của mình.
      Quãng thời gian ngây ngô non dại qua nhanh.
      bao giờ trở lại.
      Mọi người đều có tâm trạng trò chuyện, lặng lẽ ra khỏi ga.
      Trạm xe bus gần ga tàu bao giờ cũng đông nghịt, tôi vốn cùng bọn Tiểu Phượng đứng chung ở phía trước, nhưng chỉ hơi nhường hành lý của người khác thôi là bị chen bật ra ngoài. Suýt nữa còn bị ngã, cũng may người phía sau đỡ được.
      Cuối cùng thấy chuyến xe bus đông nghẹt tới độ sắp còn chỗ đứng, tôi bỏ cuộc, nhìn nó chạy , định ngồi xe khách. Ai ngờ lúc ra xem bảng giờ chạy phát hóa ra là chuyến cuối.
      Tôi tin nhìn nhìn lại, nghe người đứng cạnh .
      “Đừng nhìn nữa, đó là chuyến cuối.”

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 12
      Typer: Tiểu Quỷ
      Gió đêm thổi bay gấu váy tôi, lúc sau tôi mới tìm lại giọng của mình: “Sao cậu còn ở đây?”.
      Lúc tiễn A Phân, phòng Trang Tự cũng tới, tôi quá chú ý đến hành tung của , nhưng sao lên xe?
      Mắt lấp lánh, “Tôi đứng sau lưng cậu, cậu lên được tất nhiên tôi cũng lên được”.
      Câu này nghe như trách móc, tôi hồi tưởng lại kinh nghiệm đau thương từ lúc đứng trước lại bị người ta chen bật ra sau, khó trách khỏi ngượng ngùng, “Xin lỗi”.
      “Cậu nên cảm ơn.”
      Giọng hơi khẽ, tôi lại nghe rất , có phần băn khoăn nhưng cũng nghĩ nhiều, tôi hỏi, “Những người khác đâu?”.
      biết”, khựng lại rồi đáp gọn lỏn, có vẻ hậm hực.

      Chỉ là hại kịp lên xe, đến nỗi phạm trọng tội chứ. Tôi nghĩ nên gì cho qua rồi chia tay di động của đổ chuông.
      lấy điện thoại ra, nhìn chữ nhấp nháy màn hình rồi nghe máy.
      “A lô.”
      “…”
      “Tôi lên được.”
      Chắc là đối phương hỏi ở đâu, điện thoại của Dung Dung chăng? Tôi đoán mò bỗng nghe : “Tôi và Nhiếp Hy Quang ở cạnh nhau”.
      Tôi thót tim.
      Cuộc điện thoại của gần kết thúc, tiếng “ừ” rồi cúp máy.
      “Bạn cùng phòng gọi?”, tôi đoán, nếu chẳng thẳng là ở cạnh tôi.
      nhìn tôi chăm chú, đáp: “Dung Dung gọi”.
      “Họ lên xe bus rồi, bảo chúng ta bắt taxi.”
      “… Vậy bắt taxi thôi.”
      gật đầu.
      Tôi sờ túi mới nhớ ra chuyện tiễn A Phân ra ga tàu chỉ là hứng chí nhất thời, tôi mang theo tiền, ngay cả tiền xu để xe bus cũng do Tiểu Phượng đưa, bất giác thấy hơi ngượng: “Mình mang theo tiền, cậu có ?”.
      nhìn tôi, chắc do ban đêm nên mắt càng trở nên sâu thẳm, khựng lại như suy nghĩ xem có mang theo tiền , rồi : “Tôi cũng có”.
      “Hả?”, tôi nghệt mặt, “Vậy phải làm sao?”
      lại nhìn tôi, rồi trước: “ bộ”.
      Tôi vẫn đứng tại chỗ, được đoạn ngừng bước, quay lại nhìn tôi từ xa, gì, cứ im lặng. Tôi mím môi rồi theo.
      Tôi ngờ, sau bao chuyện xảy ra mà chúng tôi vẫn có buổi tối như vậy, cùng con đường vắng trống trải.
      Chỉ là bộ, ai gì với ai, nhưng lại khiến tôi cứ thấp thỏm yên, cuối cùng đành phải đếm bước chân mình để tránh đầu óc quá rảnh rỗi rồi suy nghĩ lung tung.
      Lúc đếm sai lần thứ n, bắt đầu đếm lại bỗng nhiên nghe giọng có phần xa xăm của Trang Tự vang lên trong gió đêm: “Cậu dùng luận văn của tôi”.
      vừa lên tiếng, số tôi thầm đếm lại loạn cả lên, khựng lại rồi : “Ừ, như vậy ổn lắm”.
      Tôi tưởng thế câu chuyện dừng lại ở đây, ai ngờ cố chấp hỏi tiếp: “ ổn chỗ nào?”.
      Tôi há miệng lắp bắp, lẽ nào tôi phải rằng vì luận văn đó là viết thay cho lời xin lỗi của Dung Dung, tôi mới cảm thấy ổn?
      “… Dù sao vẫn là luận văn cậu viết.”
      “Thế à? Luận văn tôi viết cậu cần?”, giọng có phần chất vấn, “Mùa hè năm ba, chúng tôi mới quen biết chưa lâu, cậu đòi tham khảo luận văn chuyên ngành của tôi…”.
      Lần đó cũng đâu đưa tôi, tôi cay đắng thầm trả lời, vả lại lần đó thực ra tôi viết qua loa xong rồi, chỉ muốn viện cớ để trò chuyện với nhiều hơn.
      “… Cậu cứ xem như tư tưởng của mình tiến bộ .”
      Tôi hề muốn nhớ tới chuyện cũ, mỗi chi tiết đều thấy mình quá ngốc nghếch, khiến tôi hận chỉ muốn xóa sạch mọi dấu vết. Cũng may mà chỉ có tôi và biết mà thôi.
      Nhưng, có lẽ Dung Dung cũng biết? Lúc họ ở cạnh nhau, liệu có nhắc tối tôi, kể cho Dung Dung nghe những lời ngốc nghếch của tôi để chọc cho ta cười?
      Suy nghĩ đó quá đáng sợ, sắp có chiều hướng tẩu hỏa nhập ma, tôi có phần muốn cùng nữa, trong đêm yên tĩnh thế này, con đường thênh thang vắng vẻ, hề hợp cho hai người chúng tôi chút nào.
      Bước chân tôi chậm lại.
      “Cậu trước ”, tôi , “Mình rồi nữa, cậu cần đợi đâu”.
      dừng lại, nhíu mày nhìn tôi, “Cậu… rốt cuộc là tiểu thư được nuông chiều đến mức này à”.
      … Tôi chỉ tìm bừa lý do thôi mà…
      Ánh mắt dừng ở chân tôi, hàng lông mày nhíu chặt chứng tỏ tán thành. “Sao cậu lại mang đôi giày này, chỉ thích đẹp, hề…”
      Chắc nhận ra giọng mình kỳ lại nên khựng lại.
      Tôi cúi xuống nhìn đôi scandal gót nhọn vô tội, biện hộ cho nó: “Mình ngờ hôm nay lại bộ, hơn nữa đây là loại giày phổ thông, năm nay rất thịnh hành, phòng bọn mình ai cũng có đôi giống vậy”.
      Vả lại nếu tôi nhớ nhầm giày mà Dung Dung mang hôm nay cũng là loại gót nhọn mà. Quả nhiên chướng mắt ai đó ngay cả ta mang giày gì cũng đều là lỗi lầm.
      “Thế à?”, khựng lại, “Tôi chú ý”.
      Tôi trầm tư lúc mới hỏi: “Trang Tự, có phải cậu rất khó chịu với mình?”.
      “Cảm thấy mình suốt ngày cầu tiến, lại lười biếng…”
      Và cả tiểu thư đỏng đảnh vì được nuông chiều?
      Mấy lời cuối tôi ra, sao cứ cảm thấy xa lạ với bản thân. Lúc bố mẹ bận việc, tôi cũng bị ném về quê ở nhà bà nội rất lâu, chẳng phải vẫn sống khỏe đó sao, nhiều nhất bây giờ chỉ là chân tay hơi yếu chút mà thôi… Như thế mà trong mắt cũng là tiểu thư đỏng đảnh hay sao.
      “Phải”, do dự trả lời câu hỏi nửa chừng của tôi.
      cũng là… chưa bao giờ nể mặt tôi.
      Tôi kìm được : “Nhưng như thế cũng có gì tốt đâu? Mỗi người đều nhất định phải có mục tiêu vĩ đại nào hay sao? Bản thân sống vui vẻ, cản trở người khác là được rồi, tại sao phải nghĩ nhiều như vậy?”.
      im lặng nghe, gì. ràng tán đồng với tôi, là người có mục đích sống và nhất định phải làm được. Tôi cũng biết tại sao lại những điều này với , có lẽ chỉ muốn hiểu, hoặc đích thực tôi lười nhác chẳng có chí lớn, nhưng đó là bản tính của tôi, tôi thích cuộc sống như vậy cũng đâu có gì là sai.
      Tôi nhớ lại bài trắc nghiệm gần đây làm cùng Khương Duệ, về việc ăn nho quả to trước hay quả bé trước. “Có bài trắc nghiệm, hỏi bạn nếu ăn nho ăn quả to trước hay quả bé trước. Chắc mình là dạng người ăn quả to trước. Nếu ăn hết quả , chưa biết chúng còn bụng để ăn quả to nữa? Bây giờ có thể sống vui vẻ là được rồi vì sao phải nghĩ xa xôi chứ.”
      khẽ : “Nếu chưa từng có nho to sao?”.
      “À…”
      Tôi ngẫn người, nhớ đến gia đình , lòng chợt thấy chua xót, chưa bao giờ tôi lại thấy bản thân vô duyên và nhạt nhẽo như bây giờ.
      , từng có”, bỗng , “Chỉ là quả nho to duy nhất đó, bị tôi chọc tức bỏ chạy rồi”.
      Bị chọc tức bỏ chạy… là Dung Dung sao? Tôi nhớ ra mấy lần liên hoan gần đây, họ ngồi cạnh nhau, có vẻ trò chuyện nhiều…
      Đầu tôi tự động biến Dung Dung mảnh mai thành quả nho to tròn, dù trong cảm giác hụt hẫng mất mát, tôi cũng nhịn được muốn cười, nhưng thấy nghiêm túc như vậy, tôi tiện cười phá lên, chỉ : “ ấy chạy về thôi”.
      ?”
      Trang Tự nghiêm túc hỏi tiếp, khiến tôi cảm thấy như thể đáp án của mình rất quan trọng vậy. Nhưng, tôi phải Dung Dung.
      Có điều vẻ căng thẳng gấp gáp cần có được câu trả lời khẳng định của khiến tôi bất giác gật đầu, có lẽ chỉ cần câu an ủi của người bên cạnh mình thôi.
      mà”, tôi vô cùng nghiêm túc.
      gì nữa, chỉ cười rạng rỡ, như thể bỗng nhiên yên tâm hẳn vậy.
      Trong trí nhớ tôi, Trang Tự chưa từng cười như thế, cứ như sương mù tan biến, mây tạnh trăng sáng. Tôi bị nụ cười của làm sững sờ, khi định thần lại càng thấy hụt hẫng gấp bội.
      Nụ cười đó vì tôi, tương lai tôi cũng nhìn thấy nữa. Nỗi hoang mang hụt hẫng ấy làm tôi bốc đồng, bỗng dưng gọi tên , “Trang Tự”.
      Trong mắt nụ cười vẫn chưa tan: “Sao?”.
      Trong tích tắc tôi muốn gì đó, xem như là cố gắng cuối cùng, nhưng sực nhớ ra, nỗ lực cuối cùng chẳng phải từng làm bao nhiêu lần rồi hay sao?
      Vả lại, lúc đó tôi biết và Dung Dung có ý với nhau, bây giờ biết rồi nên lùi bước nhường đường mới đúng.
      có gì, gọi chơi thôi.”
      nhìn tôi chớp, như thể muốn tôi phải gì ra bằng được.
      chỉ là gọi chơi thôi…”
      Trong mắt như thoáng tin thất vọng, tôi nghi ngờ mình nhìn lầm, lại cảm thấy chắc chỉ nghĩ tôi vô vị, có chút bực bội.
      Im lặng chút, nhìn nơi khác, “ quãng nữa hình như có chỗ bán giày, cậu thay đôi khác ”.
      Muộn thế này còn có ai bày hàng? Nhưng có cũng vô dụng thôi.
      “Mình có tiền”, tôi bất đắc dĩ nhắc , “Cậu cũng đâu mang tiền?”.
      Hình như có vẻ bị nghẹn.
      “Cứ thế mà thôi, phải do giày đâu”, tôi .
      Về sau chúng tôi chẳng gì, cứ thong thả cả đoạn đường, về đến trường, đến đầu ngã rẽ vào khu ký túc, tôi câu ấp ủ từ lâu “Tạm biệt”.
      Tôi định bước nhanh ngờ lại nghe : “Tôi đưa cậu đến ký túc”.
      …”, tôi định cần đâu, nhưng ngước lên thấy thần sắc của , trong màn đêm vẻ mặt ấy lại dịu dàng quyến luyến đến vậy, thế là câu ứ nghẹn trong cổ họng.
      Biểu cảm ấy nên xuất trước mặt tôi lúc này mới phải, nguyên do chắc có lẽ phải vì tiễn tôi đâu? Phải chăng Dung Dung đứng dưới lầu đợi .
      Vậy tôi cần gì phải tưởng bở mà từ chối chứ, thế là tôi gì, im lặng về phía ký túc, lúc sắp đến nơi, tôi kìm được nhìn về hướng tòa nhà, xem có đúng như tôi đoán là Dung Dung đợi bên dưới .
      Dưới lầu vắng vẻ.
      Tôi có phần bất ngờ, nhưng cũng vui vẻ gì lắm.
      Tôi mong Dung Dung đợi ở đó, như thế tôi có thể lên lầu nhanh gọn lẹ, bỏ lại họ ở phía sau, chứ như bây giờ, cứ suy nghĩ mãi rằng chúng tôi lại có thêm mấy phút ở riêng bên nhau.
      Đáng thương biết bao.
      Vả lại, phải “tạm biệt” nữa rồi.
      Lần này phải tạm biệt rồi, còn đoạn đường nào để cùng tôi hết nữa.
      Chúng tôi hẹn mà cùng dừng chân trước cửa ký túc xá.
      Trong khoảnh khắc cả hai đều im lặng, tôi mất vẻ dứt khoát lúc nãy khi tạm biệt. Có lẽ sức lực ấy chỉ đủ dùng lần thôi.
      Tôi bước lên bậc thoang, kìm được xoay người lại.
      “Trang Tự.”
      “Hử?”, vẫn chưa , đứng dưới bậc thang, nghe tôi gọi ngẩng lên. Tôi chưa từng nhìn ở góc độ này, nên cũng chưa từng biết dáng vẻ hơi ngước lên như thế lại đẹp biết bao.
      thứ cảm xúc kỳ lạ nào đó dâng lên, tôi buột miệng : “Cậu để tóc ngắn đẹp hơn”.
      Tốt nhất là mặc sơ mi trắng, quần jeans xanh…
      Giống chàng thanh niên mà hôm đó tôi ăn cơm ở nhà cậu, nghe tiếng chuông cửa, chạy ra mở nhìn thấy.

      “Chào bạn, xin hỏi đây là nhà chú Khương phải , tôi là Trang Tự”, chàng trai ấy hỏi với vẻ lịch .
      Sau đó tôi ngơ ngẩn nhìn: “Trang Tự?”,
      rất bình tĩnh, ung dung trả lời: “Đúng vậy”.

      Tôi ngẩn người, cứ như khoảng khắc ấy ở trước mặt
      “Còn gì nữa ?”, hề bực bội, hỏi tôi với vẻ rất nhẫn nại.
      “Hết rồi”, tôi cúi đầu.
      Chúng tôi lại chìm trong im lặng, còn gì để nữa, tôi nên lên lầu, nhưng tôi nỡ. Sau này còn những khoảng thời gian như thế này nữa rồi.

      Nếu màn đêm mãi mãi tan biến tốt biết mấy.
      Nếu những ngôi sao mãi mãi biến mất tốt biết mấy.
      Nếu có thể đứng mãi cùng tôi ở đây tốt biết mấy.
      Nhưng có “nếu”, có, hôm nay chính là kết cuộc.
      ràng là thời khắc ly biệt, nhưng trong đầu tôi lại tràn đầy những điều “mãi mãi”, mặt dày đứng đó tạm biệt, im lặng, cũng gì, lặng lẽ đứng cùng tôi.
      Nhưng dù kéo dài khoảng khắc này, có thể được bao lâu? Tôi hít hơi sâu, nhìn .
      “Mình lên lầu đây.”
      Tôi chạy lên lầu, từ cửa sổ lầu hai ngó ra nhìn , sắp bước ra khỏi tầm nhìn của tôi. Trước khi bóng cây hoàn toàn che mất bóng , tôi bỗng kiểm soát được bản thân, lớn tiếng gọi .
      “Trang Tự”
      ngừng bước, quay lại.

      cách quá xa, tôi nhìn vẻ mặt , nên chắc cũng thấy tôi.
      Thế là tôi e dè gì nữa, nước mắt tuôn ra, vẫy tay mạnh với .

      Tạm biệt, Trang Tự!
      Mình vẫn thích cậu, vẫn thích cậu, nhưng lại như thấy yên tâm bất ngờ.
      Biết cậu luôn ở nơi nào đó là được rồi, Trang Tự.
      Sau này, từ nay về sau, thích cậu nữa. Biển rộng trời cao.

      Tối hôm đó chúng tôi chia tay, người nghĩ đến tạm biệt, người nghĩ về tương lai

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 13
      Tôi quyết định phấn chấn lên.
      Nhưng tuyệt đối bao gồm lúc bị Khương Duệ lôi lên máy bay.
      “Chị, chị già đầu rồi, đừng giở trò kỳ kèo với em nữa được ?”
      Tôi bị mấy chữ “kỳ kèo” của nó làm choáng váng, phẫn nộ : “Chị làm gì có, bị em lừa gạt thể kháng cự à? ràng em tháng Bảy mới cơ mà, hôm nay mùng mấy hả, còn mấy ngày nữa mới tới tháng Bảy”.
      Khương Duệ cười hề hề: “ em cũng chỉ muốn tốt cho chị thôi, chẳng phải chị sợ máy bay à? Nên em cố ý muộn mấy ngày, chị chưa kịp lo sợ lên máy bay rồi, rất tốt cho sức khỏe đó! Em thông minh tài giỏi thế còn gì!”.
      “…”
      Thông minh tài giỏi cái đầu mày!
      Tìm đến chỗ rồi ngồi xuống, Khương Duệ an ủi: “Được rồi, em biết chị lần bị rắn cắn mười năm sợ máy bay1, sắp cất cánh rồi, đừng sợ nữa”.
      “Tại sao?”
      “Chị có say máy bay đâu, thực ra là sợ chết thôi, cất cánh rồi sống chết có số phú quý tại trời, chị có nghĩ nhiều cũng vô ích”, Khương Duệ hờ hững nhún vai.
      “…”, tôi lặng lẽ rút quyển tạp chí lên che mặt, thở dài, “Rốt cuộc là tại sao chị lại đồng ý với cậu mợ chơi cùng mày cơ chứ”.
      “Được chơi còn chê”, nó lắc đầu rồi những câu biết moi móc ra từ đâu, “Trèo non vượt bể ngắm phong cảnh, giống như trăm đắng nghìn cay tìm mối tình, chị, dốc hết can đảm của chị ra để ngắm cảnh !”.
      Tôi quá lười phản ứng với cái thằng chuyên dùng thủ đoạn chọc ngoáy vết thương người khác để lý , thờ ơ nhìn nó cái.
      “Ồ, vậy em ngắm hết cảnh rồi sao? Bỏ à?”
      Khương Duệ băn khoăn :”Chẳng thế cứ ở lỳ chỗ đó à”.
      Tôi lập tức kỳ thị nó: “Cho nên có được tình cảm em cũng bỏ à, đúng là đồ đào hoa lăng nhăng!”.
      Rất tốt, lần này tới lượt nó câm nín rồi, thế giới tĩnh lặng!
      Kết quả im được lúc, nó lại lục sục tìm cái gì đó, lát sau lấy quyển tạp chí mặt tôi ra, rất hứng chí chồm sát lại gần, : “Nào, chị, chúng ta chụp tấm, kỷ niệm xuất phát”.
      Tôi đẩy phắt nó ra, “ thèm, lỡ biến thành di ảnh sao”.
      xong nghe bên cạnh “tách” tiếng, bác ngồi bên kia lối , cầm điện thoại giơ ngón tay chữ V tự chụp, nhìn tôi với vẻ kinh hoàng.
      Lát sau, Khương Duệ cười khan ha ha mấy tiếng, “Chị, chị muốn chụp ‘ảnh dì’ hả?”
      “Ha ha… đúng thế…”
      Bác kia lẳng lặng cúi đầu, hình như … xóa hình?
      Mười mấy tiếng sau, máy bay hạ cánh ở sân bay Heathrow ở London, lúc xuống máy bay, ông bác kia cuối cùng kìm được với tôi: “ bé à, bác bị cháu dọa cho suốt đường chẳng dám ngủ nữa”.
      Tôi và Khương Duệ xin lỗi rối rít, thấy hành lý ông nặng nề mới hỏi có cần xách giúp , ông bác khoát tay, bước chân có vẻ hẫng ra khỏi sân bay.
      Tôi và Khương Duệ nhìn nhau, cười ha ha, chạy ra ngoài.

      Tôi và Khương Duệ lần này, du học chỉ là danh nghĩa, thực ra là chơi, sau đó dạo qua những trường đại học danh tiếng. Hành trình đều do tay Khương Duệ vạch sẵn, tôi chỉ là kẻ theo đuôi có não, vì thế mà Khương Duệ vẻ rất buồn bã: “Chị, chị bao giờ chơi game online chưa?”.
      Tôi lắc đầu.
      “Chơi rồi chị biết, chị thế này giống ‘thú cưng’! Thú cưng bám đuôi người ta ấy, hiểu chưa?”, nó lảm nhảm, “Thú cưng của người ta còn giúp chủ nhân nhặt đồ này nọ…”.
      Tôi: “…”.
      Khương Duệ đập tờ lịch trình vào tay tôi, “Thế nếu chị thích ở đây chúng ta ở lại chơi thêm hai ngày, nhưng lịch trình sau này phải thay đổi, chị sắp xếp ”.
      Thằng em họ của tôi, bên ngoài bất cần, phóng khoáng, nhưng thực ra lại chu đáo ân càn hết mức, đa phần là nó muốn tìm chút chuyện cho tôi làm, để tôi có thời gian mà băn khoăn suy nghĩ.
      Tôi phải với nó làm sao đây, rằng tôi cần nó lo cho nữa? Tôi ngoắc tay với nó, gọi nó cùng ngồi xuống ngắm những cánh đồng hoa oải hương trước mắt.
      “Khương Duệ, chơi vui.”
      Khương Duệ “ồ” tiếng dài, “ biết ban đầu là ai chịu ấy nhỉ?”.
      “Rất vui.”
      à?”
      Tôi cười với nó. Chúng tôi ngồi cạnh nhau lúc, rồi tôi thu lại tầm mắt từ mảng màu tím bao la kia, ném trả tờ lịch trình cho thằng em họ, “Nghe còn có rất nhiều rất nhiều hoa hướng dương, sao thấy nhỉ, thôi, mục tiêu tiếp theo, xuất phát!”.
      chơi xa tốt, chí ít hiểu ra phong cảnh ven đường, dù hẹp đến mấy cũng đành phải chia tay. Vì nó thuộc về tôi.

      Cứ đùa giỡn vui vẻ như thế, tôi và Khương Duệ chơi hết tất cả, tháng Tám chúng tôi đến Đức, bất ngờ nhận được điện thoại của bố.
      Điện thoại tôi mở dịch vụ chuyển vùng quốc tế, ông gọi vào điện thoại Khương Duệ, ông đến Đức khảo sát công trình, gọi tôi và Khương Duệ cùng ăn.
      Trong quán ăn bình thường ở đầu phố, tôi gặp người bố lâu gặp, vẫn phong độ như thuở nào. Ông luôn là người đàn ông đẹp trai, còn mẹ lại có ngoại hình bình thường, tôi nhớ lúc bố cứ bế tôi chọc mẹ, “Cũng may con chúng ta giống em, nếu tương lai khó lấy chồng lắm đây”.
      Mẹ rất tức tối thế nhưng khi dẫn tôi gặp bạn bè cứ xuýt xoa khen: “Hy Quang nhà chúng tôi may mà giống tôi, nó rất giống bố, nhà họ Nhiếp ấy mà, cả nhà nam nữ đều đẹp”.
      Trong giọng ngập tràn niềm hạnh phúc và tự hào.
      Bố mẹ tôi, trước khi người đàn bà kia xuất , tình cảm của họ rất tốt rất tốt.

      Chúng tôi chọn món ăn, bình thản vừa ăn vừa trò chuyện, đề tài khô khốc như bánh mỳ trong đĩa. Ăn xong bố tôi khen Khương Duệ mấy câu, rồi lại nhìn tôi, Khương Duệ xưa may rất giỏi quan sát thái độ người khác, lập tức biết ý đứng dậy: “Ngoài kia vui quá, chị, em mua chút đồ, hai người cứ ăn ”.
      Còn lại tôi và bố ngồi với nhau, nhất thời gì, lát sau bố hỏi: “Mẹ con gần đây thế nào?”.
      “Rất ổn ạ”, tôi đáp vu vơ, “Nghe mẹ có người theo đuổi đến tận nhà, có giá hơn cả con nữa. Bố, chưa biết chừng mẹ còn tái hôn sớm hơn bố đó!”.
      “Con bậy gì thế”, bố tôi lập tức cau mặt, “Bố bố tái hôn. Bạn cũ mấy chục năm sức khỏe ổn, nhiều nhất còn sống được mấy năm nữa, bố chăm sóc chút chẳng lẽ nên? Bố và người đó rất trong sáng, mẹ con cứ thích ghen tuông vớ vẫn, nghĩ ngợi lung tung, mắt chịu nổi hạt bụi”.
      Phải rồi phải rồi, chẳng qua là bạn cũ, chẳng qua là chăm sóc chút.
      Tôi cười lạnh trong lòng. “Bạn cũ” mà bố từng là mối tình đầu của ông, về sau chê nhà họ Nhiếp nghèo khó, lại hộ khẩu nông thôn, bỏ cưới người có hộ khẩu thành phố mà lúc đó người ta rất hâm mộ. Kết quả thời gian trôi qua, hai mươi năm sau chồng bà ta thất nghiệp rồi bất ngờ qua đời, bà ta chịu nổi, bốn chín ngày của chồng còn chưa qua, lê thân thể bệnh tật yếu đuối đổ gục trước mặt ông Nhiếp Trình Viễn ăn nên làm ra, ông Nhiếp đương nhiên động lòng, thương hương tiếc ngọc, cho căn biệt thự rồi mời bác sĩ nổi tiếng, ngay cả con bà ta cũng nhận làm con nuôi.
      Mẹ tôi làm sao nuốt được cục tức này, năm đó bà có thể cương quyết cưới chàng nghèo khó đến thành phố làm thuê trong phản đối của cả nhà, bây giờ cũng có thể cương quyết ly hôn.
      Mà ông bố thân của tôi còn cảm thấy ấm ức hay sao.
      nực cười.
      Tôi thèm tranh luận với ông, những gì cần trước khi ly hôn họ rồi, có nữa cũng chỉ làm bản thân tức chết. Tôi nhấc ly trà lên uống ngụm: “Bố hỏi cái này à? Nếu việc gì con đây, Khương Duệ còn chờ”.
      Chắc ông rất giận trước thái độ của tôi, nhưng vẫn kiềm chế được, “Lần này bố tìm con là vì công việc của con. Lần trước con nộp hồ sơ vào Thịnh Thế, về nước làm à?”.
      Tôi lắc đầu: “Con định nữa”.
      “Hai năm nay Thịnh Viễn hợp tác với bố rất tốt, bố vốn còn đùa với Thịnh Bá Khải là muốn dạy dỗ con thế nào cũng được”, vẻ mặt ông có vẻ tiếc nuối, ngừng lại rồi , “Nhưng nếu con cũng tốt. Hy Quang, đến chỗ bố nhé, con cũng nên làm quen , nghiệp sau này của bố thế nào cũng phải giao cho con”.
      Tôi ngờ ông lại như vậy, có phần bàng hoàng.
      “Bố biết mẹ con thích con ở gần bố, hừ, tính khí mẹ con…”, ông nhìn tôi rồi nữa, suy nghĩ lúc lại tiếp. “Cứ theo bố học hỏi trước , con vốn nên bắt đầu làm từ những việc lặt vặt làm gì, chỉ lãng phí thời gian mà thôi.”
      Lời từ chối ở cửa miệng, nhưng lại nghe bố thở dài, “Hy Quang, bố già rồi”.
      Tôi muốn đâu có đâu có, bố còn rất đẹp trai, mới ngẩng đầu lên lại thấy tóc bạc bên thái dương ông. Về mặt ông có phần mệt mỏi, giống như trong tích tắc, Nhiếp Trình Viễn vừa nãy còn phong độ đường đường mà để lộ vẻ già nua,
      Bố vẫn chưa tới năm mươi mà? Sao lại có tóc bạc rồi.
      Trong lòng tôi tuy vẫn giận ông, nhưng lại cảm thấy vô cùng buồn bã. Những cảnh tượng lúc ông thương cưng chiều tôi cứ lần lượt ra trong đầu. Lúc còn bé tí, ông cõng tôi nửa thành phố mua KFC, khi ấy còn rất hiếm, về sau nhà dần dần khá giả, bố mẹ cũng bận rộn hơn từng ngày, nhưng chỉ cần ông công tác, khi tôi học muộn trở về, dưới ánh đèn ở cổng nhà luôn có bóng ông chờ đợi.
      Nhưng cũng chính vì thế, ông phản bội gia đình có mẹ và tôi, mới khiến tôi đau đớn hơn. Tôi cố kìm nén suy nghĩ đến những cảnh ấm áp đó nữa, cố chấp lắc đầu: “Mẹ muốn con , con ”.
      Giọng bố có phần tức giận và đau lòng: “Con vẫn tin bố? Bố bao nhiêu lần rồi, có chuyện như con và mẹ nghĩ!”.
      “Vậy tại sao để bà ta dọn ra khỏi nhà mình?”
      “… Đó chỉ là căn phòng trống mà chúng ta ở, chẳng có ý nghĩa gì hết”,bố có vẻ mệt mỏi, “ ấy vẫn còn ca phẫu thuật, làm xong bố quan tâm đến nữa”.
      Câu cuối cùng thành công khiến tôi cảm nhận được nỗi đau và phẫn nộ đan xen mà tôi cố quên từ lâu, nhưng thấy ông mệt mỏi như vậy. những lời mỉa mai tài nào thốt ra, chỉ có thể gượng , “Vậy đợi khi bố mặc kệ rồi con đến chỗ bố”.
      Bố nhìn tôi, cuối cùng bất lực thở dài: “Tính nết này của con cũng biết giống ai, bề ngoài hiền lành dễ bảo, thực ra vừa xấu bụng lại cứng đầu, con… haizzz…”.

      Khương Duệ vòng quay về bố tôi . Nó ngồi xuống hỏi ngay: “Chị, có gì chứ?”.
      Tôi lắc đầu: “Bố bảo chị làm chỗ ông, em thấy thế nào?”.
      Khương Duệ ngẫm nghĩ rồi hỏi: “Bố chị như thế nào?”.
      Tôi tường thuật lại lượt, Khương Duệ suy tư: “Chị, . Thứ nhất là trong công ty của bố chị cũng có tâm huyết của bác, chị đến đó cũng là lẽ tự nhiên, thứ hai là mẹ con bà ta cứ bám dính lấy bố chị là vì cái gì?”.
      Nó nở nụ cười lạnh lẽo khinh bỉ hề hợp với gương mặt non choẹt: “Những thứ người ta càng dòm ngó chị càng phải nắm chặt trong tay. Để mẹ con họ nhìn thấy mà ăn được, thực ra cũng rất thú vị mà”.
      “…”, tôi im bặt vỗ vai nó. “Em trai à, chị từng tương lai em chắc chắn rất xán lạn chưa?”
      Khương Duệ gật gù, “Chị, em này nhé, em bực mình bố chị lâu rồi, bác bị ức hiếp như vậy mà ông vẫn nhịn được, chẳng phải do việc làm ăn chết tiệt hay sao. Có điều em là trẻ con cũng tiện , nhưng sau này nếu chị chịu ấm ức, em nhất định là người đầu tiên vùng lên”.
      Tôi bỗng cảm động, lao đến ôm chầm lấy : “Em trai à, ở bên em rất có cảm giác an toàn. Chị nỡ gả em đâu…”.
      Vẻ nghiêm túc của Khương Duệ bỗng duy trì được nữa, mặt đỏ bừng, luống cuống giãy giụa: “Này này này, chị làm gì thế, lão đây phải chị muốn ôm, muốn ôm là ôm được đâu…”.

      Chúng tôi ở Đức thời gian rồi lại Úc, sau đó hoàn thành kỳ du học hai tháng, đáp máy bay về nước. Khương Duệ về Nam Kinh, chuẩn bị học đại học F ở Thượng Hải, còn tôi về thẳng Vô Tích.
      Vừa về nhà bị mẹ trách: “Mày còn nhớ về cơ à, xem, cả hai tháng mà gọi điện về nhà được mấy lần?”.
      Tôi mặt mũi đau khổ: “Haizzz, con dám gọi nhiều”.
      Mẹ thắc mắc: “Tại sao?”.
      “Đồ ăn nước ngoài khó nuốt qua, con sợ mẹ nghe điện thoại biết con gầy, lại lo cho con.”
      “…”, mẹ dở khóc dở cười.
      Ăn xong bữa thịt bò kho hoàng tráng, tôi bị mẹ túm gặp mẹ nuôi. Mẹ nuôi tôi từ nhận tôi làm con nuôi, tình cảm rất gắn bó, nhưng số lần gặp thực ra nhiều, bà định cư ở Bắc Kinh từ lâu, mỗi năm về Vô Tích chỉ vài lần mà thôi.
      Đến nhà mẹ nuôi, đầu tiên tôi biếu bà quà mang từ châu Âu về, sau đó bị hỏi về chuyện học hành, việc làm, rồi bị mẹ đuổi , tôi nghi ngờ bà muốn chuyện bố nên biết điều mà chạy ra ngoài vườn hoa chơi với đám mèo.
      đường về, mẹ cứ tỏ ra suy nghĩ, đến khi ngủ, bà bỗng hỏi: “Hy Quang, lần trước con tự tìm việc, bây giờ sao rồi?”.
      Tôi có vẻ lúng túng: “Ngày mai con nộp hồ sơ”.
      Mẹ bỗng im lặng, lát sau đột ngột , “Lúc con ở châu Âu, bố có đến tìm mẹ”.
      “Dạ?”
      Mẹ lại im lặng, rồi thở dài: “ ”.
      Tôi có phần sửng sốt: “Mẹ bảo con đến chỗ bố? Bố dụ dỗ mẹ cái gì phải , con nhận lời”.
      Mẹ cười: “Đương nhiên mẹ biết con chịu, nếu tổng giám đốc Nhiếp làm sao lại giận dữ đến tìm mẹ chứ”.
      Trong lòng tôi bỗng nảy sinh chút hy vọng, khéo léo hỏi dò: “… Vậy hai người… trò chuyện kỹ càng rồi ạ?”.
      Mệ thất thần lúc, rồi bình tĩnh : “Nhà chúng ta và nhà họ Thịnh năm nay hợp tác đầu tư nhà máy sản xuất, ở Tô Châu, con đến đó làm việc trước , học chút gì đó cho rành rẽ vào”.
      Tôi thực biết giữa bố và mẹ thống nhất chuyện gì, nhưng tôi bỗng cảm thấy có lẽ những điều bố ? Ông chỉ thương xót người đàn bà ấy, sau đó giữa bố và mẹ giờ đây có chuyển biến tốt? Cho dù trong lòng vẫn thấy bất bình cho mẹ, nhưng nếu bố biết lỗi và quay lại, họ có thể làm lại từ đầu, như vậy tôi vẫn rất vui sướng.
      Chút hy vọng trong tôi lại lớn lên chút, tôi gật mạnh đầu, tỏ vẻ phục tùng sắp xếp của họ.
      Thế là tuần sau, tôi kéo va li, ôm mong đợi tốt đẹp rằng bố mẹ làm lành nhanh chóng, vui vẻ đến Tô Châu, bắt đầu cuộc sống sinh nhai.
      1 Xuất phát từ thành ngữ “ lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng”.

      Chương 14
      Tôi làm việc ở phòng Tài vụ, mặt là vì trước kia tôi từng thực tập ở cơ quan kế toán, khá quen thuộc về mảng này, mặt khác lại là vì lúc bố mẹ tạo dựng cơ nghiệp, bà bắt đầu từ phòng này. Bà giỏi về kế toán và điều động vốn, bố lại có sở trường trong việc sản xuất và kinh doanh, ngày xưa họ sát cánh bên nhau, bây giờ lại chia lìa đôi ngã.
      Công việc phòng Tài vụ có gì đáng , trưởng phòng sắp xếp cho nhân viên cũ tên Âu Kỳ Kỳ hướng dẫn tôi, công việc trước mắt của tôi chính là kéo ghế ra ngồi xem chị tính toán sổ sách, làm quen mọi quy trình và phần mềm kế toán, học hỏi những bảng biểu họ làm…
      Hơi bất ngờ là, công ty lại còn cung cấp ký túc xá, hai tòa lầu cũng rất là oách, chắc vì ban đầu mua khá rẻ. Đương nhiên phí ký túc xá vẫn trừ vào lương. Khi tôi biết lương của mình nhiều hơn lương của phần lớn những nhân viên khác, tôi cảm thấy cái chuyện trừ lương này kinh khủng, thỉnh thoảng nghe các đồng nghiệp than vãn chuyện này, tôi lại thấy có chút chột dạ.
      Lầu của ký túc nhân viên là nhà ăn, thế là mỗi ngày trở thành thế này: Từ ký túc làm – về ăn cơm – ra ngoài làm – về ngủ, cứ thế.
      Ân Khiết than thở: “ ngờ làm rồi mà vẫn cứ như học, trước kia ở trường là đường ba điểm1, bây giờ lại thành đường hai điểm, haizzz, trước kia dù sao đại học xa trung tâm thành phố lắm, ở đây ra ngoài chẳng thấy tiệm tạp hóa nào”.
      Ân Khiết là bạn cùng phòng mới của tôi, làm ở phòng Quản lý, còn người khác tên Vạn Vũ Hoa, làm ở phòng kinh doanh, đều là sinh viên đại học cùng tới lúc. Ba đứa chúng tôi ở phòng bốn người, còn giường vẫn để trống.
      Ân Khiết có ngoại hình rất ngọt ngào, là Sơn Đông nhanh nhẹn hoạt bát. Vạn Vũ Hoa lại thuộc dạng kiệm lời, quê ở Thành Đô, rất thần kỳ là thích ăn cay.
      làm chẳng có gì tốt, cũng chẳng có gì tốt, chỉ là đồ ăn ở nhà ăn thực khiến người ta căm hận. Sau khi ăn mấy ngày ở đó, tôi ý thức sâu sắc rằng mình sai rồi, tôi vu oan cho nhà ăn trường đại học rồi.
      Nó tuyệt đối phải là nhà ăn khó nuốt nhất toàn quốc.
      Mà khó nuốt nhất trong các loại khó nuốt…
      Thế là ra nghiến răng ken két trở thành trong những chủ đề trong cuộc sống của bọn tôi.

      Tôi làm chưa được mấy ngày gọi điện than thở với mẹ về thức ăn khó nuốt, cầu Quốc khánh nhất đinh phải bù đắp, làm bàn đầy thức ăn ngon đợi tôi.
      Ai ngờ, rất nhanh chóng tôi phát ra tôi quá ngây thơ, tài vụ đúng là trong những nghề bi thảm nhất thế giới, khi nghĩ lễ lớn lúc nào cũng bị mắc kẹt ở phần tính toán sổ sách, những phòng khác đều có thể nghĩ, chỉ phòng Tài vụ là được, vì lúc chúng tôi kết sổ chính là vào cuối tháng và cả mùng , mùng Hai.
      Thế là tôi chỉ có thể làm thêm đến tận mùng Hai mới về nhà. Theo quy định nhà nước làm thêm ngày Quốc khánh được lương gấp ba, nhưng tôi hề do dự đổi tiền làm thêm thành ngày nghỉ, trưởng phòng cau mày phê chuẩn, tôi hào hứng chạy về với vòng tay mẹ, quan trọng là thức ăn ngon mẹ nấu, ở đủ chín ngày mới quay lại. Kết quả khi tôi về đến công ty, nhận ra mình theo kịp thời đại rồi.
      Từ bao giờ mà chủ đề ăn ở nhà ăn còn là than thở đồ ăn khó nuốt, mà là mê trai tập thể thế này?
      “Tin sốt dẻo đây, nghe phó tổng mới tới trước kia là bác sĩ ngoại khoa đó, đẹp trai lại có khí chất, phong độ vô cùng.”
      ? Sao cậu biết?”
      “Ôi trời, cậu biết là mình có đứa bạn học làm nhân trong tổng bộ Thịnh Viễn ở Thượng Hải à, tuần trước gọi điện đến rằng giám đốc Lâm của họ sắp điều đến, đau lòng ghen tỵ chết được ha ha ha. Sau đó mình cũng hóng chuyện lúc mà.”
      “Ủa, sao tự dưng ấy làm bác sĩ mà tới chỗ bọn mình làm gì?”
      “Sao mình biết được, dù sao cũng ấy vốn là bác sĩ khoa ngoại, còn rất nổi tiếng, kết quả là biết vì sao làm nữa, làm giám đốc bộ phận ở tổng bộ Thịnh Viễn, rồi bỗng dưng chuyển tới đây phụ trách bên bọn mình.”
      “Này các cậu xem, từ tổng bộ điều sang đây, là thăng chức hay giáng chức nhỉ?”
      “Cái này khó lắm.”
      “Ôi trời, những chuyện này quan trọng, quan trọng nhất là đẹp trai mà!”
      nàng ngồi cùng bàn ăn với chúng tôi cũng vừa tốt nghiệp đại học, vẫn kiên cường giữ lại tinh thần nhiều chuyện thời đại học, có điều thể thoải mái buôn chuyện kiêng kỵ như hồi đại học được, dính đến các sếp, mọi người vẫn khá nhạy cảm mà giữ lại suy nghĩ của mình. Nhưng ý trong câu ai cũng nghe ra.
      Giám đốc bộ phận ở tổng bộ biến thành phó tổng công ty con, kiểu gì cũng giống thăng chức.
      Tôi gặm miếng xương cá chả có mùi vị gì, hứng chí dỏng tai lên nghe các nàng lảm nhảm, thầm hỏi Ân Khiết: “Có phải cậu ‘tham quan’ rồi?”.
      Ân Khiết đắc ý: “Phó tổng Lâm là cấp trực tiếp của tớ mà, bà đây có cần ngắm nghía hả, lúc nào chẳng thấy!”, đắc ý xong còn : “Vả lại người ta còn chưa tới, ngắm cái đầu ấy!”.
      Tôi câm nín, lòng vòng nãy giờ hóa ra là chưa tới, hưng phấn hơi sớm rồi đó, nhưng lại trong công ty toàn những ông sếp trung niên hoặc già cỗi, lần này bỗng có sếp trẻ đến, nghe còn đẹp trai…
      Haizzz…
      Tôi cũng có phần hào hức.

      Tuy quần chúng mong chờ, nhưng phó tổng đẹp trai chưa chịu tới, thế là chủ đề nóng sốt thời gian rồi cũng dịu xuống, chúng tôi vẫn làm và tới nhà ăn. Vị trí của công ty nằm ở nơi khá hẻo lánh trong khu công nghiệp, quanh đây ngay cả nơi có thể dạo cũng chẳng có, trong ký túc xá nhân viên chưa có mạng internet, tan ca về làm gì cũng trở thành chuyện đau đầu.
      Về sau chúng tôi “hút” được chút kinh nghiệm của các tiền bối, nhân lúc rảnh rỗi trong khi làm việc tải phim truyền hình, tiểu thuyết gì đó, mang về ký túc xem.
      Nghe có vẻ buồn chán, nhưng tôi nhận ra tôi khá thích những ngày tháng này, cảm giác đặc biệt yên tĩnh và đơn thuần. Quan hệ đồng nghiệp cũng rất tốt, cũng học được vài điều trong công việc.

      Hôm đó tan sở xong, tôi ngồi xổm ở trong phòng lên mạng bằng điện thoại. Ân Khiết kéo tôi và Vũ Hoa lại, xem phim có thần tượng của nàng diễn, tôi mấy khi xem phim, cứ thấy rất mệt mỏi, nhưng bộ phim lại khá hay, tiết tấu nhanh và hồi hộp, tôi cũng bị hấp dẫn.
      Thế nhưng lúc cao trào nhất…
      Hết rồi…
      Ân Khiết hét lên: “Trời ơi, sao tôi lại tải thiếu tập, tôi là heo sao?!”.
      “…”, tôi và Vũ Hoa cùng phối hợp gật đầu.
      “Oẳn tù tì! Ai thua phải tới văn phòng.”
      Tôi và Vũ Hoa chịu, “Phim của thần tượng nhà cậu, tại sao bọn này phải ”.
      Ân Khiết hậm hực nhìn chúng tôi, “Hai cậu xem miễn phí mấy tập rồi, tải tập kêu oai oái, làm người thể thế được các chị em à!”.
      … Được thôi, thế oẳn tù tì vậy…
      Rồi tôi thua…

      Tôi mang ổ cứng lén chui vào văn phòng. phải cuối tháng nên công việc của phòng tài vụ rất ít, có ai làm thêm. Tôi cũng bật đèn, khẽ khàng đẩy ghế ra, mở vi tính, lên mạng bắt đầu tải phim.
      Theo quy định bất thành văn của công ty, những máy tính tốt gì đó đều cho nhân viên cũ dùng, chúng tôi là nhân viên mới, dùng những máy cũ kỹ chẳng biết từ đời nào công ty nào thải ra, thế là thường xuyên gặp phải những trục trặc nho .
      Tôi tải nữa chừng mạng bất ngờ ngắt kết nối, chắc chắn là dây mạng lại lỏng rồi. tôi đành phải chui xuống gầm bàn, mở ra sau thùng máy để gắn lại dây mạng.
      Đúng lúc tôi chui xuống gầm bàn, tay đụng vào dây mạng bỗng “cách” tiếng, đèn bỗng bật sáng.
      Tôi bị ánh đèn sáng đột ngột dọa cho giật mình, ngồi xổm dưới gầm bàn, dám động đậy, tiếp đó nghe thấy tiếng bước chân bình thản ung dung vang lên, càng lúc càng gần, sau đó ống quần tây thẳng thớm xuất trong tầm mắt.
      Tôi hơi lúng túng như thể bị bắt quả tang, ngước lên nhìn ra ngoài, chạm ngay vào đôi mắt sâu thẳm.
      Có lẽ vì tôi ở dưới gầm bàn ngước lên nhìn nên cứ thấy ánh mắt của sức áp đảo mạnh mẽ. nhìn tôi lúc, hề lên tiếng.
      Chúng tôi cứ lặng lẽ nhìn nhau.
      còn định nhìn tôi bao lâu đây…
      Nghĩ thế, tôi bỗng nhận ra mình vẫn còn ngồi xổm dưới gầm bàn, vội vàng luống cuống bò dậy, ho tiếng, lúng túng hỏi trước: “Hình như tôi chưa từng gặp , phải nhân viên công ty chúng tôi, sao lại ở đây?”.
      Có lẽ là ảo giác của tôi chăng, sao tôi cảm thấy khi tôi thốt ra câu này xong, vẻ mặt và ánh mắt như sa sầm xuống trong tích tắc.
      “Chưa từng gặp tôi…”, nhìn tôi, như thốt ra từng chữ từng chữ, “Đương nhiên em chưa từng gặp tôi”.
      xong, nhìn nữa, đột ngột quay lưng bỏ .
      Tôi há mồm trợn mắt nhìn bóng lưng thẳng băng của rời , đến khi máy tính “ding” tiếng nhắc tôi tải xong, tôi mới hoàn hồn lại.
      1 Ý chỉ ký túc – nhà ăn – giảng đường.

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 15

      Về đến ký túc tôi vẫn còn hoang mang, Ân Khiết giành lấy ổ cứng trong tay tôi, cuống quýt cắm vào máy tính xem, vừa xem vừa than vãn: “Sao cậu chậm như rùa thế”.
      Tôi lơ đãng đáp: “Tớ vừa tải phim ở văn phòng, bỗng có người đàn ông tới, rồi bất ngờ bỏ ”.
      Ân Khiết bấm ngay nút tạm dừng, quay sang hỏi: “Tình cờ? Đẹp trai ?”.
      Cũng may Vũ Hoa phản ứng khá bình thường, lo lắng hỏi: “Cậu bị bắt quả tang hả? Ai vậy, phòng nào? Chắc mách sếp đó chứ?”.
      biết là ai, chắc phải trong công ty chúng ta”, nế với ngoại hình xuất sắc như thế, tôi thể có ấn tượng.
      “Thôi bỏ qua, bỏ qua, xem phim ”, tôi lắc đầu, quyết định quên câu chuyện kỳ quặc này.
      Hôm sau làm, tôi nhận được tin nhắn của Ân Khiết, “Trời ơi, Hy Quang, phó tổng của chúng ta tới rồi, đẹp trai quỷ khốc thần sầu luôn, cậu mau đến xem”.
      Ân Khiết xưa nay có mười, nhưng tôi vẫn tò mò. Là tài vụ đáng thương bị đám hàng hóa làm cho đau đầu nhức óc, tôi cảm thấy mình có quyền bỏ ra mười phút ngắm trai đẹp, thế là tiện tay lấy thứ gì đó, giả vờ có việc đến phòng Quản lý, tôi chạy đến chỗ Ân Khiết.
      Đầu tiên vẫn đứng cạnh ô làm việc của Ân Khiết cho ra vẻ, vài câu, sau đó trong ám hiệu nheo mắt đá mày của nàng, tôi nhìn về phía văn phòng phó tổng…
      Sau đó tôi tuyệt vọng.
      Bên kia cửa kính trong suốt của văn phòng phó tổng, bóng dáng dù ngồi vẫn khiến người ta cảm thấy cao ráo đó, lại chính là người đàn ông mà tôi gặp hôm qua trong văn phòng.
      Tôi chậm rãi quay lại, đau khổ khoác vai Ân Khiết: “Toi rồi”.
      “Sao thế sao thế?”, Ân Khiết vẫn chìm đắm trong niềm vui vì sếp lại đẹp trai kinh thiên động địa: “Chẳng lẽ cậu phó tổng Lâm từ cái nhìn đầu tiên, từ đó vạn kiếp quay trở lại, toi rồi?”.
      Tôi choáng váng, quyết định nàng biết phó tổng Lâm là người đàn ông tôi gặp tối qua, nếu với trình độ nhiều chuyện của nàng, chưa biết chừng chiều nay tôi nghe thấy scandal mất.
      Haizzz…
      Tôi lảo đảo ra khỏi văn phòng… Ấn tượng đầu tiên để lại cho sếp như vậy … tôi cảm thấy con đường nghiệp của mình là gian nan.
      Phải là, dự cảm của tôi chuẩn đến bực mình. tuần sau, tôi gặp phải tai nạn nghề nghiệp đầu tiên – hóa đơn mà tôi ký tên, thanh toán nhân dân tệ thay vì là đô la.
      Tuy là tôi ký tên nhưng hóa đơn đó thực ra phải tôi làm, tôi vừa vào công ty, còn trong giai đoạn học việc, chuyện thực hành vẫn do người cũ ra tay, người mới theo học hỏi, sau đó ký tên đóng dấu là được. Nhưng trong tình huống này, đương nhiên tôi thể thiếu nghĩa khí như vậy được.
      Nhân viên cũ hướng dẫn tôi – Âu Kỳ Kỳ - cuống đỏ cả mắt, dẫn tôi điều tra nguyên nhân, nhanh chóng phát hóa ra hóa đơn phòng Vật tư gửi sang vốn là đô la Mỹ, trong hệ thống máy tính tương ứng cũng là đơn vị đô la. Tuy trong bản photo hợp đồng đính kèm sau đó viết là nhân dân tệ, theo quy định công ty, chúng tôi cũng nên đối chiếu kỹ lại, nhưng tình hình thực tế là phòng Tài vụ ngày xử lý quá nhiều hóa đơn, ai còn thời gian đâu mà xem xét giấy tờ đính kèm.
      Chuyện này tỷ lệ phát sinh rất , vì phòng Vật tư lúc làm hóa đơn ít nhất cũng người làm, người đối chiếu, phòng Tài vụ chúng tôi kết toán phải người làm, người kiểm tra, cuối cùng ra hóa đơn còn phải xem lại lần nữa…Nhưng, nó xảy ra rồi.
      Quan trọng nhất bây giờ là làm sao giải quyết chuyện này.
      Thế nhưng, ràng mọi người lại tỏ ra, quan trọng nhất là – làm sao chối bỏ trách nhiệm. Người phòng Vật tư đến thẳng phòng chúng tôi, vốn dĩ mọi người còn có thể chuyện hòa bình, cuối cùng vì lời hợp, bắt đầu to giọng chỉ trích đối phương.
      Về sau biết sao mà nam nhân viên phòng Vật tư lại : “ Âu Kỳ Kỳ, hóa đơn này phải làm cuống lên làm gì”.
      biết là ly gián hay đẩy trách nhiệm, mà nam nhân khác trong phòng Vật tư chĩa mũi dùi sang tôi, chỉ vào chữ ký của tôi giấy: “Ai làm người đó chịu”.
      Tôi tuy rất lo lắng nhưng thực hoảng loạn, cảm thấy chuyện này tôi gánh chịu cũng chẳng sao, nhưng thái độ đó của họ bực bội. định lên tiếng Âu Kỳ Kỳ cướp lời tôi: “Là tôi làm, Tiểu Nhiếp chỉ đóng dấu thôi”.
      Bất giác tôi thấy cảm động. Thầm nghĩ những trò đấu đá hãm hại nhau trong công việc mà phim và truyện hay cũng chưa chắc có , dù sao thế gian này người bình thường cũng đông nhất, làm gì lại nhiều mưu kế toan tính như vậy.
      Tôi giơ tay : “Trách nhiệm phòng Tài vụ phần tôi làm tôi nhận, còn trách nhiệm những người khác tôi nhận”.
      Âu Kỳ Kỳ trong giai đoạn quan trọng được lên chức trưởng phòng, nghe thế nhìn tôi có vẻ cảm kích, nhưng vẫn bảo vệ tôi: “ ấy chỉ là người mới, hiểu những điều này, tôi thấy bây giờ chúng ta khoan truy cứu trách nhiệm của ai , quan trọng là làm sao đòi tiền lại. Trưởng phòng chúng tôi lại công tác rời, mai mới về”.
      Khi mọi người còn chưa tìm được cách giải quyết Âu Kỳ Kỳ nhận được điện thoại, đặt máy xuống, chị tái mặt : “Phó tổng Lâm biết rồi”.
      Nếu sếp biết chuyện này có lẽ do chúng tôi quản nữa. Bên phòng Vật tư cũng ra về, khoảng nửa tiếng sau, Âu Kỳ Kỳ lại nhận được điện thoại bên xuất hàng, vài câu rồi chị quay sang bảo tôi: “Bên xuất hàng đối phương nhận lời hôm nay chuyển trả tiền”.
      Tôi thở phào, Âu Kỳ Kỳ cũng thế, nhưng gương mặt chị chẳng chút vui mừng, cũng đúng, để lại ấn tượng như vậy cho phó tổng Lâm, sau này tương lai rất khó khăn.
      Chị ấy luôn đối xử với tôi rất tốt, rất kiên nhẫn, tôi chủ động : “Chị Kỳ Kỳ, chuyện này nếu phó tổng có hỏi em làm nhé”.
      Âu Kỳ Kỳ vẫn nuôi chút hy vọng: “Có lẽ phó tổng hỏi, dù sao cũng giải quyết rồi”.
      Thế nhưng tâm lý đó duy trì lâu, trước khi tan sở, những người liên quan ở ba phòng đều bị gọi đến văn phòng phó tổng.
      Lúc vào, phó tổng lâm phê duyệt văn kiện, tư thái rất phóng khoáng, tự do. Khiến tôi nhớ lại từng nhìn thấy chữ ký của chứng từ khá quan trọng – ba chữ Lâm Tự Sâm, cũng là cảm giác phóng khoáng tự do xen lẫn chút hoang dã đó.
      “Mời ngồi.”
      Giọng rất ôn hòa.
      Chúng tôi nhìn nhau, ngờ phạm lỗi đến văn phòng của sếp lại được đãi ngộ khách sáo như vậy, mọi người dè dặt lúc rồi ngồi xuống sofa.
      Ký xong công văn, phó tổng Lâm ngước lên, mà lại nhìn thẳng vào mắt tôi.Đó là… ánh mắt hoàn toàn hợp chút nào với giọng ôn hòa khi nãy.
      Tôi đờ người, muốn nhìn kỹ lại dời mắt sang người khác, giọng vẫn ôn hòa, thong thả: “Tôi mong đây là lần duy nhất”.
      Giọng cao thấp, bình thản, nhưng khiến người ta dám nhiều, sau đó cầm quyển hóa đơn bên cạnh, đưa mắt nhìn phần ký tên.
      Nhiếp này, tôi nghĩ ràng thích hợp làm những nghề có liên quan đến kế toán”.
      muốn làm gì, giọng điệu này chắc là muốn đuổi việc tôi? Tôi bàng hoàng, thấy cụp mắt xuống, bình thản : “Bắt đầu từ ngày mai, chuyển đến phòng Quản lý”.
      Lần này chỉ tôi sửng sốt, mà ánh mắt bàng hoàng của những người khác cũng nhìn về phía tôi.
      Chuyển đến phòng Quản lý?
      Đây… là sao? Phòng Quản lý do phó tổng giám đốc phụ trách, tôi chuyển đến có nghĩa là trở thành cấp dưới của rồi? Đó là trừng phạt ư?Trong mắt người khác tràn đầy thắc mắc và suy đoán.
      Tôi bật hỏi: “Vì sao?”.
      “Vì sao à?”, ánh mắt nhìn tôi cuối cùng dịu lại, rồi , “ Nhiếp vẫn còn trong thời gian thử việc”.

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 16
      Tôi choáng váng đến phòng Quản lý.
      Cũng chính là phòng mà Ân Khiết làm việc.
      Trưởng phòng Quản lý, Vương Tề là người trung niên hơi mập, khiến tôi có cảm giác khác hoàn toàn với trưởng phòng phòng Tài vụ, vô cùng khéo léo hòa nhã. Sau khi giới thiệu lượt những công việc trong phòng, thấy phó tổng Lâm vào từ cửa lớn, ông ta lập tức dẫn tôi tới chào.
      “Phó tổng Lâm, Tiểu Nhiếp chính thức đến làm việc, xem công việc của ấy sắp xếp thế nào cho ổn thỏa?”
      Phó tổng Lâm ngước mắt lên, : “ sắp xếp ”.
      Vương Tề như dò hỏi: “Vậy sắp xếp Tiểu Nhiếp đến bộ phận tư liệu làm việc?”.
      Phó tổng Lâm lơ đãng gật đầu rồi vào văn phòng.
      Thế là tôi sắp xếp lại tài liệu.
      rồi mới biết đó là việc vô cùng đáng sợ, hồ sơ tư liệu của công ty biết bao lâu chưa được chỉnh lý, thể hình dung bằng từ “lộn xộn”, cả ngày nay, mặt tôi nhem nhuốc thê thảm.
      Hôm sau, Ân Khiết và Hoa Vũ thấy tôi thực bận túi bụi sau khi tan sở, họ chủ động ở lại giúp tôi làm.
      Khả năng thích ứng của con người là vô cùng khủng khiếp, hôm đầu tôi còn chê bẩn, hôm nay tôi phớt lờ bụi bặm. Ân Khiết và Vũ Hoa ra tiệm tạp hóa mua thức uống, tôi ngồi bệt xuống sàn chút hình tượng, vừa đóng tài liệu vừa ngân nga hát, ừm, chính là bài Thần khúc mà tôi học từ Khương Duệ…
      Nghe tiếng cửa mở, tôi ngừng hát, ngẩng lên mà : “Bìa hồ sơ lại hết rồi, giúp mình dời đống bìa hồ sơ ở cạnh cửa vào đây”.
      Hoàn toàn có động tĩnh.
      Tôi tò mò ngước lên, mới nhận ra người đứng ở cửa lại là phó tổng Lâm.
      Tôi vội đứng lên: “Phó tổng Lâm… Xin lỗi, tôi tưởng là Ân Khiết về”.
      liếc nhìn tôi, rồi đưa tay lấy tập hồ sơ kệ xuống, đúng lúc tôi tưởng lặng lẽ gì mà bỏ , bỗng lên tiếng, giọng trầm trầm: “ rất vui à?”.
      Trước kia tải phim bị bắt được, về sau lại làm sai hóa đơn phải nhờ đòi tiền, hiếm khi có cơ hội tạo thiện cảm, tôi lập tức tỏ ra tích cực: “Cũng ổn ạ, thực ra cũng hơi mệt chút, nhưng tìm ra bí quyết là sắp xếp nhanh lắm”.
      Lại là bầu khí tựa hồ ngưng đọng.
      Sau đó tôi nghe tiếng cười khẽ, rồi quay lưng ra ngoài.
      Lát sau, Ân Khiết và Vũ Hoa đẩy cửa bước vào, vừa vừa : “Phó tổng Lâm là kỳ quặc, lúc nãy bọn mình chào, ấy còn cười nữa, ôi chao, thế nào là cười như gió xuân giờ tớ hiểu rồi”.
      Vũ Hoa : “Tớ cảm giác ấy dễ tiếp cận đâu, cậu thấy Tưởng Á phòng các cậu còn cười đùa vui vẻ với tổng giám đốc Trương được, mà lại hoàn toàn dám làm thế với phó tổng Lâm”.
      “Haizzz, thế cũng có phần đúng, nhưng người ta vẫn rất phong độ rất ôn hòa mà”.
      Tôi ngừng tay, nghiêm túc suy nghĩ – phó tổng Lâm mà họ , và phó tổng Lâm mà tôi biết, là cùng người ư?
      Ba hôm sau, tôi đúc kết, đó nào phải cùng người, có mà phải người đúng hơn!
      Vốn dĩ công việc ở bộ phận tư liệu kết thúc, tôi tưởng có thể nhõm hơn, ai ngờ phó tổng Lâm như bỗng phát ra tôi vậy, từ mấy hôm trước ít nhiều cũng có vẻ phớt lờ tôi, bây giờ nhảy thẳng thành “cần gì đều gọi”.
      Mỗi ngày người làm thêm giờ là tôi, chạy lên chạy xuống lung tung là tôi, cái gì mà cười như gió xuân, ôn hòa lịch thiệp, tưởng tôi hiểu thành ngữ hả!
      Hôm nay, đồng nghiệp nữ mới xin nghỉ phép, tức khắc tôi bị gọi vào phòng.
      “Bản báo cáo này đúng số liệu, làm lại bản.”
      Tôi nhận lấy lật ra xem, có phần thắc mắc, đây là bản báo cáo dự toán mà Tưởng Á làm mà, ta làm xong mới xin nghỉ phép, vừa nộp có mười mấy phút thôi…
      Nhanh thế mà phát ra có vấn đề?
      “Chỗ chi phí đúng, đối chiếu lại với số liệu của các phòng gửi đến.”
      “Phó tổng, cái này hình như là Tưởng Á phụ trách”, tôi khó xử, “Tôi chưa từng làm báo cáo kiểu này”.
      “Thế à?”
      “Vâng”, tôi gật mạnh đầu.
      “Vậy học hỏi ”, bẫng, “Tôi tin nhanh chóng tìm ra bí quyết”.
      Lúc ăn trưa, tôi đặc biệt gọi thêm phần cơm nữa.
      Vũ Hoa sửng sốt nhìn tôi: “Hy Quang, cậu sợ mập à?”.
      “Làm nhiều ăn nhiều, hôm nay tớ chắc chắn lại phải làm thêm! Nạp đầy năng lượng trước !”.
      Ân Khiết bỗng chồm tới, nhiều chuyện: “Hy Quang, buổi trưa lúc Tường Á , sắc mặt rất khó coi… Nhưng ta phải gấp nên chuyện này phó tổng giao cho cậu làm cũng rất bình thường”.
      Tôi ngẩng đầu lên khỏi bát cơm: “ chỉ là hôm nay, sao tớ thấy ta…”.
      “Có vẻ châm chích cậu chứ gì? Hê hê, ai bảo cậu do phó tổng Lâm vời tới, chắc chắn ta suy nghĩ lung tung.”
      Vũ Hoa cũng phụ họa: “Đúng rồi Hy Quang, phó tổng Lâm tự nhiên chuyển cậu từ tài vụ sang quản lý, rất nhiều người cũng suy nghĩ mà”.
      “…”
      Thực ra ban đầu tôi cũng cảm nhận được những ánh mắt mờ ám suy đoán của các đồng nghiệp, nhưng tôi vừa tới phòng Quản lý, đầu tiên là bị nhốt vào bộ phận tư liệu sắp xếp hồ sơ, sau đó suốt ngày làm thêm giờ tới khuya, những ánh mắt mờ ám đoán mò đó sớm biến thành thương hại hoặc vui nỗi đâu của tôi rồi.
      Tôi bất lực : “Ngày nào tớ cũng làm việc như trâu bò ấy, mọi người tới nỗi đến giờ vẫn nghĩ gì chứ?”.
      “Cái đó chưa chắc, chí ít Tường Á chắc chắn là có, ai bảo phó tổng Lâm lần nào cũng chỉ đích danh cậu làm thêm giờ, hơn nữa ấy cũng làm thêm, văn phòng to như vậy, nam quả nữ gì đó…”
      “… Tỉnh táo chút , văn phòng to như vậy, chỉ có phòng chúng ta, ngày nào cũng có người làm thêm giờ mà.”
      Thế nhưng ràng Ân Khiết chìm đắm vào thế giới của riêng mình, nghe thấy thanh bên ngoài nữa, hai mắt rực sáng: “Ôi trời nghĩ thế , Hy Quang, phó tổng Lâm liệu có ý gì đó với cậu ?”.
      nàng quan sát tôi bằng ánh mắt như thể phát ra thế giới mới: “Thực ra, Hy Quang rất xinh đẹp, chỉ là ngày nào cũng mặc đồng phục, thích trang điểm”.
      Tôi chọc vào bát cơm, im lặng lúc rồi : “Chẳng hạn có người đàn ông hỏi cậu muốn ăn gì, nấu cơm cho cậu, liệu cậu có cảm thấy người đàn ông đó có thích cậu ?”.
      Ân Khiết gật mạnh đầu: “Nấu cơm hay gì đó là tình cảm nhất!”.
      Phải rồi, mùa hè đó, tôi cũng từng nghĩ vậy, cảm thấy ít nhiều cũng có chút thích tôi, về sau mới biết, đó chẳng qua là vì muốn cùng tôi ăn cơm khách sạn, muốn “lợi dụng” mà thôi.
      “Thế mới , hoang tưởng là bệnh, nhất định phải chữa trị”.
      Trong tích tắc, biết từ đâu dâng lên nỗi chua xót, tôi gắp miếng sườn xào chua ngọt, dằn nỗi chua xót đó xuống. Sau đó buông đũa, nghiêm túc tuyên bố: “Tớ quyết định rồi!”.
      Ân Khiết và Vũ Hoa cùng nhìn tôi.
      “Tớ cũng muốn nghỉ phép!”

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :