1. QUY ĐỊNH BOX XUẤT BẢN :

       

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]

    ----•Nội dung cần:

    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)

    - Tác giả

    - Dịch giả

    - Đơn vị phát hành

    - Số trang ( nên có)

    - Giá bìa (nên có)

    - Ngày xuất bản (nên có)

    --- Quy định

    1 . Thành viên post có thể tự type hoặc copy từ nơi khác (để nguồn)

    2 . Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn

    3. Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ

    Ad và Mod

  2. QUY ĐỊNH BOX EBOOK SƯU TẦM

    Khi các bạn post link eBook sưu tầm nhớ chú ý nguồn edit và Link dẫn về chính chủ

    eBook phải tải File trực tiếp lên forum (có thể thêm file mediafire, dropbox ngay văn án)

    Không được kèm link có tính phí và bài viết, hay quảng cáo phản cảm, nếu có sẽ ban nick

    Cách tải ebook có quảng cáo

Tôi Như Ánh Dương Rực Rỡ - Cố Mạn (1-35)

Thảo luận trong 'Sách XB Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 27

      Tôi vốn chuẩn bị xong hết rồi, mùng và mùng Hai mặc gì trong hai tiệc cưới, kết quả là người tính bằng trời tính, tối Ba mươi mốt nhiệt độ lại hạ thấp, xuống tới mười độ, chớp mắt lạnh băng.

      Tôi vô cùng khổ sở.

      Đa số quần áo của tôi đều để ở Vô Tích, còn quần áo ở Tô Châu bên này chỉ hợp với thời tiết nơi đây… mà lại… chỉ có… đồ công sở…

      Nếu mua…

      Tôi nhìn giờ, hôm nay muộn rồi, mười hai giờ rưỡi, hai giờ Lâm Tự Sâm đến đón tôi, kịp nữa rồi.

      Tôi đấu tranh giữa phong độ và nhiệt độ mãi, cuối cùng cương quyết chọn nhiệt độ, hai giờ đúng xuất ở cổng công ty.

      Xe của Lâm Tự Sâm đậu ven đường, chắc đợi tôi được lúc. Trông thấy tôi, mở cửa xe bước xuống, rồi nhíu mày.

      Tôi vội giải thích: “ mặc thế này dự đám cưới đâu, lúc xuống xe tôi cởi ra, bây giờ khoác tạm để tránh gió”.

      lại nhìn tôi mấy giây, cuối cùng ậm ừ, “Nhiếp Hy Quang, đây là lần đầu tôi dẫn bạn đến tham dự hôn lễ của bạn”.

      “Hử?”

      “Nên, có thể nào phiền đừng cho tôi cảm giác… làm thêm giờ với tôi được ?”.

      Tôi bất lực giải thích: “Tôi cũng bó tay rồi, ở đây tôi có quần áo dày, nếu mua kịp”.

      quan sát tôi  từ xuống: “Lên xe, tôi đưa đến nơi”.

      đâu?”

      “Trước đây tôi có bệnh nhân ở Tô Châu, ấy làm đại lý cho số nhãn hiệu quần áo, tôi đưa đến đó xem thử.”

      Đại gia thế cơ à?

      Tôi ngần ngại, “ là phải thế ạ?”.

      vừa tìm danh bạ điện thoại vừa trả lời tôi: “Ừ, tôi khá là giữ thể diện”.

      “…”, tôi đành câm nín.

      Bệnh nhân cũ của Lâm Tự Sâm là người phụ nữ trung niên vô cùng nhiệt tình và phóng khoáng, gọi là chị Vương, lúc chúng tôi đến chị đứng chờ trước cửa hàng, vừa xuống xe là chị nhiệt tình bước tới: “Bác sĩ Lâm, là quý hóa quá, quý hóa quá”.

      Chị vừa vừa nhìn tôi, “Vị này là bạn của bác sĩ Lâm đó sao? Ôi trời là tốt, trước kia tôi nằm viện còn nghỉ, mai này nào may mắn được làm bạn của bác sĩ Lâm cơ đấy”.

      Tôi định lên tiếng phủ nhận, thế nhưng chị thực quá nhiệt tình làm tôi còn chưa kịp gì, chị chạy lấy cho tôi danh sách gì đó rồi.

      Tôi toát mồ hôi, ngượng ngập nhìn Lâm Tự Sâm: “Hình như chị ấy hiểu lầm”.

      Lâm Tự Sâm rất thản nhiên: “ sao, hiểu lầm có thể được giảm giá”.

      … Câu này quá choáng rồi! Trong tích tắc tôi lại cảm thấy, hình như để người ta hiểu lầm cũng tốt đấy chứ?

      Nhưng khí tiết tồn tại trong tôi vẫn yếu ớt nhắc nhở: “Như thế tốt lắm đâu…”.

      tưởng tôi là tôi dẫn nhân viên đến mua quần áo tốt lắm à?”

      “…”

      Được thôi…

      Dù sao bây giờ cũng qua thời điểm giải thích rồi, tôi thể lao tới rằng mình phải bạn của Lâm Tự Sâm, ngượng lắm, dù gì sau này chắc gặp lại, mà lại còn… giảm giá, thế thôi vậy.

      Rất nhanh, chị Vương cầm chồng album tới, dẫn theo trẻ quay lại.

      “Đây là Anne, nhân viên số của cửa hàng bọn chị, mắt thẩm mỹ rất tốt, chị nhờ ấy tìm giúp em vài bộ thử xem, ở đây còn có danh sách hàng mới của những nhãn hiệu khác mà chị làm đại lý, em cũng xem thử

      “Vâng ạ, cảm ơn chị”, tôi nhận lấy quyển album.

      Anne quanh tôi vòng.

      “Chị rất dễ mặc đồ, mọi phong cách đều có thể thử, bình thường chị thích mặc kiểu trang phục nào hơn ạ?”

      “Đơn giản thoải mái chút.”

      “Ồ, những cái này thế nào?”, nàng lật xoành xoạch mấy tấm hình cho tôi xem, “Hoặc là chị có muốn thử phong cách khác , như kiểu ngọt ngào thế này chẳng hạn?”.

      Tôi lơ đãng gật đầu: “Được thôi”.

      nàng nhanh chóng lấy ra đống quần áo cho tôi thử.

      Phải người ta đúng là chuyên nghiệp, tôi thử mấy bộ đều thấy rất đẹp.Nghĩ đến việc lâu lắm mình mua đồ, thế là tôi lấy hết.

      “Nếu tham dự đám cưới, tôi kiến nghị Nhiếp tiểu thư mặc bộ này, có chút chín chắn nhưng lại quá đứng đắn, rất thanh tân ngọt ngào.Chúng tôi còn có bộ trang sức phối hợp, tôi giúp làm tóc nhé?”

      Dáng vẻ hoạt bát hào hứng của nàng thực khiến tôi khó lòng từ chối, thế là trong chốc, tôi đổi kiểu tóc, tóc búi lỏng, phối với chiếc kẹp cài chếch bên.

      Ngoài tham gia tiệc của mẹ nuôi ra, rất lâu tôi chưa từng mặc trang trọng thế này, bỗng có chút ngượng ngùng xấu hổ, kìm được quay sang nhìn Lâm Tự Sâm, hỏi xem đạt được tiêu chuẩn thể diện của chưa.

      Nhưng cảm giác ăn mặc đẹp đẽ cho ngắm thế này sao mà kỳ quặc…

      Thế là tôi nhanh chóng quay ngoắt trăm tám mươi độ, với Anne: “Anne, cảm ơn , mấy bộ này tôi rất thích, cứ tính tiền hết”.

      Anne cười tươi rói trả lời: “Lúc nãy thử đồ, Lâm tiên sinh trả hết rồi”.

      Lâm tiên sinh kia rảnh rỗi, ngồi xem tạp chí, đến khi tôi sững sờ quay lại nhìn, mới ung dung ngước lên, rất “e thẹn” gật đầu với tôi.

      Tư duy tôi trong tích tắc như bị đứt quãng, phải vì cảm thấy trả tiền tôi bị mạo phạm hay đại loại thế, mà là vì tư thế đó của , động tác đó của , thực là quá “nữ tính”.

      Mãi sau, tôi mới thoát ra khỏi trạng thái đứng hình đó, bước tới, hỏi với vẻ thiếu tự nhiên: “ trả tiền rồi sao? Sao biết tôi muốn mua mấy bộ đó?”.

      “Tôi thấy đều đẹp”, gấp cuốn tạp chí lại, với vẻ vô cùng tự nhiên.

      “…”

      Tóm lại là ai mua quần áo đây.

      Lúc này chị Vương cầm thẻ ngân hàng quay lại, nằng nặc dúi trả Lâm Tự Sâm: “Anne hiểu nên mới nhận thẻ của cậu, bác sĩ Lâm dẫn bạn tới mua quần áo, làm sao tôi lấy tiền được, cậu là ân nhân cứu mạng của tôi mà”.

      Lâm Tự Sâm mỉm cười: “Sau này tôi còn dẫn ấy đến mua quần áo, chị nhận tiền lần sau làm sao tôi đến”.

      nhìn tôi.

      Tôi chớp mắt, lập tức phụ họa: “Đúng thế, đúng thế, để ấy trả ạ”.

      Lúc này chị Vương mới miễn cưỡng cầm thẻ thanh toán.

      Vừa xách túi ra khỏi cửa hàng, còn chưa đợi tôi lên tiếng, Lâm Tự Sâm đưa hóa đơn cho tôi.

      “Hóa đơn”.

      “Khi nãy tôi phối hợp tốt chứ? Lúc về trả tiền cho ”, tôi vừa tự đắc, vừa nhận lấy hóa đơn liếc qua, rồi đột ngột đứng hình, “… Giảm còn… ba mươi phần trăm?”.

      Tôi lập tức dừng bước.

      “Đợi chút, lúc nãy tôi nhìn thấy bộ kia cũng rất đẹp, tôi phải quay lại mua…”

      Lâm Tự Sâm túm lấy cánh tay tôi, đau đầu : “Nhiếp tiểu thư, sắp kịp dự đám cưới rồi”.

      Chúng tôi suýt nữa tới muộn.Lúc đến khách sạn, dâu chú rể vào trong chuẩn bị.

      dâu đứng trước cửa sảnh tiệc trông thấy chúng tôi lập tức xách váy bước tới, than thở: “Bác sĩ Lâm, mình còn tưởng cậu tới chứ! Ủa, này là?”.

      ấy nhìn tôi, vẻ mặt vừa tò mò vừa nhiều chuyện.

      Hừm, ấy quen tôi?Chẳng ấy mời tôi đến sao?Tôi nghi ngờ nhìn Lâm Tự Sâm.

      Lâm Tự Sâm cười cười: “ ấy chính là người bị cậu dọa cho ngã lầu đấy, chẳng phải cậu bảo tôi dẫn ấy đến à?”.

      “A… Đúng đúng đúng!”, dâu kêu lên rồi xin lỗi lia lịa: “Xin lỗi xin lỗi, tôi bận quá nên quên mất! Lần trước tôi cố ý, tôi mắc chứng sợ độ cao, thấy người ta đứng cao là sợ chết khiếp. Lúc nãy nhận ra ngại quá, lần trước sợ quá, Tự Sâm lại chắn trước tôi nên nhìn , biết đấy, lúc đó Tự Sâm đáng sợ…”.

      dâu túm lấy tôi đến ba phút, nhanh tới độ gần như có dấu chấm câu, xong giới thiệu chú rể với tôi, chú rể là người trông có vẻ thà, ta chân thành xin lỗi tôi thêm lần nữa.

      Tôi có phần ngại ngùng, cũng may người dẫn chương trình bên cạnh giục họ vào trong chuẩn bị, dâu mới chịu ngừng lại. Tôi và Lâm Tự Sâm định vào trong sảnh tiệc ấy gọi lại.

      “Tự Sâm, mình cũng mời thầy đến, thầy luôn lo cho cậu.Nếu cậu đưa Hy Quang tới dẫn đến cho thầy biết, cũng để thầy yên tâm.”

      Hử, ý gì đây? Chắc phải…

      Tôi khựng lại.

      “Khoan , lúc nãy bạn học của chắc hiểu lầm chứ? Có phải ấy nghĩ là…”

      Dường như Lâm Tự Sâm bị tôi kéo ra khỏi dòng suy nghĩ, dừng lại nhìn tôi, “Nghĩ gì?”.

      giống lúc nãy mua quần áo đó…”.

      Lâm Tự Sâm tỏ ra trầm tư: “Thực ra hiểu lầm cũng sao, bao năm nay có bạn , tôi thế này có chút thể diện, kẻ hèn này cũng coi như tuấn tú phong độ, thế nên cũng thiệt thòi…”.

      Rốt cuộc thể diện đến mức nào! Lại còn tuấn tú phong độ, tôi suýt phì cười, cố gắng nghiêm mặt, : “ được! Bây giờ có được giảm giá đâu”.

      được à?”, hỏi tiếp.

      Tôi kiên quyết lắc đầu.

      “Được”, nhanh chóng đồng ý, mỉm cười nhìn tôi.

      Tôi bỗng có cảm giác hụt hẫng… Thế nhưng nhất thời hiểu vì sao mình từ chối mà lại có cảm giác này.

      Bác sĩ Phương cũng tới, chúng tôi vừa vào trong ta vẫy tay gọi. Nhưng Lâm Tự Sâm đến chỗ ta, mà đến bàn chính, dừng lại ở phía sau ông lão tóc bạc phơ.

      “Thưa thầy.”

      Ông cụ quay lại, hơi mừng rỡ nhìn chúng tôi: “Là Lâm Tự Sâm à! Em tới đấy hả?”.

      “Vâng, em tới”.

      Ông cụ run rẩy định đứng lên, bị Lâm Tự Sâm ngăn lại, quỳ xuống, quan tâm hỏi: “Gần đây sức khỏe của thầy thế nào, đường huyết bao nhiêu ạ?”.

      Ông cụ khoát tay: “Thầy cũng là bác sĩ, còn là thầy của em, có cần em lo lắng chuyện này ?”, vừa ông vừa nhìn tôi, hỏi vui vẻ: “Đây là bạn em à? Rất tốt rất tốt”.

      Lâm Tự Sâm khựng lại chút rồi : “ phải ạ”.

      Tôi thở phào, phó tổng Lâm, quả nhiên vẫn có tiết tháo! Nhưng thấy ông cụ tỏ ra thất vọng, tôi lại có chút nỡ.

      Lâm Tự Sâm và thầy của , xem ra tình cảm rất tốt.

      Sau đó tôi nghe Lâm Tự Sâm dịu giọng với ông cụ: “Em vẫn theo đuổi”.

      Sắc mặt ông cụ lập tức từ thất vọng trở lại vui mừng, vui vẻ quan sát tôi. Tôi bị Lâm Tự Sâm làm cho giật mình, tim run bắn lên, sửng sốt nhìn .

      cũng nhìn tôi, ra hiệu cho tôi phối hợp như trong cửa hàng quần áo lúc nãy.

      Tôi nhìn ông cụ tóc bạc phơ, run lẩy bẩy, bất giác cũng gật đầu, “Vâng”.

      Gật đầu rồi tôi mới nhận ra, tôi là bạn đâu, chỉ lừa ông cụ là “ theo đuổi”, ai cần tôi thừa nhận ?

      Nhưng thừa nhận của tôi ràng khiến ông cụ càng vui hơn, ông tỏ ra được an ủi, ngay: “Tốt tốt tốt, có mục tiêu là được, thầy chỉ sợ em giống trước kia. Tự Sâm à, em cầm dao mổ được nữa, nhưng trong cuộc đời chỉ có cầm dao mổ, dù thế nào nữa, em cũng phải sống tốt nhé”.

      Những lời ông cụ rất bình thường, nhưng tình cảm thương sâu sắc ấy, lại nghĩ tới những gì Lâm Tự Sâm trải qua, mắt tôi bỗng nóng lên.

      Lâm Tự Sâm gật đầu: “Thưa thầy, nhất định là thế ạ”.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954


      Chương 28

      Người dẫn chương trình đứng sân khấu tuyên bố hôn lễ sắp bắt đầu, chúng tôi chào tạm biệt ông cụ, đến bàn của bác sĩ Phương, tâm trạng của Lâm Tự Sâm dường như hơi buồn bã.

      Bỗng dưng có người theo đuổi”, dù biết là những lời an ủi ông cụ thôi, nhưng ít nhiều cũng khiến tôi mất tự nhiên, có điều nhìn Lâm Tự Sâm buồn như vậy, tôi lại kìm được mà chủ động bắt chuyện với .

      sao thế?”

      hơn năm rồi tôi chưa thăm thầy?”, Lâm Tự Sâm , “Thầy là người quyền uy trong giới khoa ngoại thần kinh, học trò đông kể, nhưng học trò thầy ưng ý nhất cũng chỉ có vài người, tôi là trong số đó, lại là học trò cuối cùng của thầy, tôi phụ tâm huyết của thầy rồi”.

      “Chuyện này thể trách , thầy cũng trách đâu.” Tôi thể chịu nổi bộ dạng chán nản sa sút tinh thần của , vội cắt ngang, “Vả lại bây giờ cũng rất lợi hại… Chí ít sếp tương lai của rất trọng dụng ”.

      “Sếp tương lai?”, Lâm Tự Sâm cười phá lên, “ à?”.

      “Chính là tôi!”, tôi gật mạnh đầu.

      “Vậy hứa chắc câu nhé!”, ánh mắt sâu thẳm, “Sau này đừng đá tôi ra ngoài đấy”.

      “Nhất định là thế. Đám cưới người ta mà, mau mau vui lên được ? Nể tình tôi lần đầu tiên trong đời bị lãng phí mất cơ hội được tỏ tình trước đám đông, cũng nên vui mới phải chứ”.

      “Thế sao? Tình trường của kém thế à?”, ánh mắt tỏ ra thương cảm.

      Tôi: “…”

      hồi phục cũng nhanh quá đấy!

      nam nữ cùng tham gia hôn lễ của người khác quả nhiên là ngượng ngập, chúng tôi ngồi ở bàn của bác sĩ Phương, lại bị chọc ghẹo. Bạn bè của mở miệng ra là: “Ôi trời Sâm, cuối cùng cũng chịu dẫn bạn ra mắt mọi người rồi nhỉ?”.

      Lần này Lâm Tự Sâm trả lời rất đứng đắn.

      “Đây là Tiểu Nhiếp, đồng nghiệp ở công ty tôi, lúc trước Lục Sa hét lên làm ấy sợ quá té lầu, thấy áy náy nên bắt tôi dẫn ấy đến dự đám cưới.”

      Đơn giản mà chứng minh , tôi rất hài lòng.

      Bác sĩ Phương lại “phụt” tiếng phun hết trà ra. Trong ánh mắt khó hiểu của mọi người, ta quệt miệng, đùa: “Quy tắc cũ, đàn em, người đến cuối cùng phạt ba ly rượu”.

      “Miễn , tối nay còn phải lái xe về Tô Châu.”

      “Thôi , quy tắc cũ được thay đổi, bọn đây ai mà lái xe, cùng lắm ngồi taxi, nào nào nào, rót đầy”, những người khác cũng sực tỉnh, nhanh tay rót đầy ly rượu vang đưa cho .

      Lâm Tự Sâm suy nghĩ rất nghiêm túc, rồi : “Tôi tìm người khác uống thay nhé”.

      xong nhét ly rượu vào tay tôi…

      Mọi người đều sững sờ.

      Đương nhiên cả tôi nữa…

      Bác sĩ Phương há miệng trợn mắt lúc mới : “Đàn em, luận về mặt dày đây quả nhiên bằng cậu!”.

      Tôi nhanh chóng giơ ngón cái tán thưởng.

      Nhưng, nhìn ly rượu đưa cho tôi, chút lại lẫm trong lòng tôi biến mất, cuối cùng cũng hoàn toàn thoải mái…

      Trơ tráo thế này thể là theo đuổi người ta được!

      Buổi tiệc rất vui.

      biết là “ngưu tầm ngưu mã tầm mã” hay thế nào mà bạn đều rất thú vị, ban đầu tôi còn có chút dè dặt , nhưng bên trái là bác sĩ Lâm, bên phải là bác sĩ Phương, muốn giữ e dè cũng khó…

      Chỉ lúc dâu chú rể đến chào bàn là thấy hơi ngại.

      Theo phong tục bên nhà tôi, khi dâu chú rể đến kính rượu đưa phong bao, kết quả là bên Thượng Hải hình như đưa lúc mới vào khách sạn, cho nên khi dâu chú rể tới cả bàn chỉ có mình tôi là lấy phong bao ra = =

      dâu kiên quyết nhận, “ đến cùng Tự Sâm, làm sao tôi nhận phong bao của được, quà của Tự Sâm gửi đến nhà tôi từ trước rồi”.

      Cả bàn đều cười híp mắt nhìn tôi, tôi cực kỳ ngại ngùng, “Quà là quà của ấy, tôi…”.

      “Nhận ”, Lâm Tự Sâm .

      dâu ngần ngại, “Thế chẳng phải là nhận hai phần à…”.

      Lâm Tự Sâm bình thản: “Đến lúc đó cậu trả lại ấy gấp đôi là được”.

      “A, cần…”

      “Cũng được”, dâu lập tức cười tươi rút phong bao ra khỏi tay tôi. Đến khi dâu rồi, tôi ngồi xuống quay sang hỏi , “Sao lại bảo người ta trả tôi gấp hai, cho dù là đùa cũng kỳ cục quá”.

      “Tôi suy nghĩ tới… vật giá leo thang, cảm thấy thể để sếp tương lai thiệt thòi được.”

      Tôi: “… Cảm ơn nhé!”.

      dâu chú rể kính rượu xong, bữa tiệc cũng sắp kết thúc, bạn bắt đầu bàn tán xem nên đâu chơi tiếp, bác sĩ Phương là người tích cực nhất.Họ bàn bạc mãi, cuối cùng quyết định phá đêm động phòng xong hát karaoke.

      Tôi len lén hỏi Lâm Tự Sâm: “Chúng ta cần chứ?”.

      thích à?”

      Tôi bất lực: “ thấy tên tôi là biết thái độ của tôi với chuyện hát karaoke rồi đấy”.

      nghe xong nhìn tôi vô cùng chăm chú.

      Tôi bó tay: “ nhìn mặt tôi làm gì, tên tôi có viết lên mặt đâu”.

      cười: “Ừ, tôi nghĩ, Nhiếp? Gồm ba lỗ tai nên thính giác linh hoạt, còn có nhạc sĩ tên Nhiếp Nhĩ, chứng tỏ rất có sở trường về nhạc?”.

      “… Có nghĩa là mọi khả năng bẩm sinh của tôi đều ở tai cả, chỉ có thể nghe.”

      “Thế à?”, Lâm Tự Sâm tỏ ra tiếc nuối cách thành thực cho lắm, “Thế phá đêm động phòng sao? ?”.

      Tại sao lúc nãy mọi người bàn bạc, tỏ ra chút hứng thú, bây giờ hình như còn tích cực hơn cả bác sĩ Phương?

      “Đương nhiên là . Tích đức , nếu đến lúc kết hôn …”

      “Có lý”, Lâm Tự Sâm nhìn tôi, gật gù như nghĩ ngợi lung lắm.

      Bác sĩ Phương chồm tới hỏi : “Thế nào, cậu có , chẳng phải cậu rất muốn kết hôn sao, cho biết chuyện phá đêm động phòng để tích lũy kinh nghiệm”.

      Lâm Tự Sâm trả lời rất thành : “ ấy tôi tích đức , nếu trong đám cưới của mình…”.

      Bác sĩ Lâm đúng là bán đứng bạn trăm năm!!!

      Bác sĩ Phương vô cùng bàng hoàng nhìn tôi: “Tiểu Nhiếp sốt ruột muốn gả cho người ta thế à, sớm thế này lo mình bị phá đêm động phòng rồi?”.

      “… Đâu có ạ?!”

      sốt ruột? Vậy cùng phá thôi!”, bác sĩ Phương cười gian xảo.

      Thế là tôi bị kéo phá động phòng.

      Tôi vốn định xem chút rồi , kết quả là… tôi lại muốn nữa.

      Lần đầu tiên chứng kiến người ta phá đêm động phòng, ai ngờ lại thú vị đến thế. Tuy tôi chọc phá dâu chú rể, nhưng hề trở ngại việc tôi nhìn người ta đùa nghịch, tiện thể vỗ tay hưởng ứng.

      Cuối cùng vẫn là Lâm Tự Sâm kéo tôi ra khỏi phòng trăng mật của khách sạn.

      Đứng trong thang máy, có vẻ bất lực, : “Sau này thể để cho chơi với ấy nữa, học chuyện xấu nhanh quá, Trước đó là tích đức mà?”.

      “Ồ, tôi nghĩ rồi, tuổi kết hôn của tôi hãy còn trẻ, cần tích đức sớm như vậy.”

      “Hừm, chưa chắc, cũng phải xem đối phương…”

      Tôi lườm , bỗng sực nhớ bác sĩ Phương muốn kết hôn nên cười híp mắt: “Yên tâm , tôi dùng mấy chiêu này trong hôn lễ của đâu.”

      nhìn tôi, “Vô cùng vinh hạnh nếu tham dự đám cưới của tôi, nhưng tôi chắc là lúc đó rảnh rỗi để phá đâu”.

      tham gia hôn lễ, sao rảnh rỗi?

      Tôi tưởng tượng đến cảnh chú rể bị chọc phá đến chịu nổi, bỗng thấy khoái chí, lập tức bỏ ngay lời hứa lúc nãy.

      “Lúc kết hôn cứ đợi mà xem!”

      “Nhất định đợi.”

      cười tươi, .

      Chúng tôi ra khỏi khách sạn mới nhận ra bên ngoài có tuyết rơi, xe Lâm Tự Sâm ở bãi đậu đối diện. khoác áo vào, “ đứng đây đợi tôi, tôi lái xe tới”.

      mình tôi đứng bậc thang, đợi lái xe đến. Bên ngoài ít nhiều cũng lạnh hơn, tôi khoanh tay nhìn bông tuyết bay lơ lửng, tư duy dần trống rỗng.

      Trong mơ màng hình như nghe ai đó gọi.

      “Dưa Hấu?”

      Ảo giác chăng? Sao tôi cảm thấy như tiếng lão đại gọi.

      Tôi quay sang, nhìn thấy bóng dáng cao gầy lâu gặp.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 29

      Từ tháng Sáu tơi tháng , hóa ra nửa năm rồi…

      Tôi luôn cố ý nghĩ tới chuyện ngày mai, nhưng ai ngờ giờ phút ấy lại tới sớm đến vậy.

      Nhiếp Hy Quang, mày nhất định phải mạnh mẽ lên.

      Tôi nhanh chóng thu lại ánh nhìn, chủ động bước lên, nở nụ cười rồi chào hỏi: “Ủa, sao các cậu cũng ở đây?”.

      Mọi người gần như đều đầy đủ, lão đại, chồng của lão đại, Tiểu Phượng, Tư Tịnh, Trác Huy, Dung Dung.

      Và cả Trang Tự đứng cạnh ta.

      Trong tích tắc, tôi như quay về quãng thời gian cũ…

      Nhưng tôi hề muốn quay lại chút nào…

      Tôi cười tươi rói nhìn bọn họ.

      Tiếc rằng màn mở đầu hoàn hảo của tôi nhanh chóng bị lão đại phá hoại. nàng tỏ ra bị lừa gạt, kéo tai tôi rồi hét lên, “Nhiếp Dưa Hấu, chẳng phải cậu phải ở lại Tô Châu làm thêm giờ nên mùng được hả?”.

      Tôi choáng, lão đại à, cái tật hễ kích động là nhéo tai người khác của cậu đến bao giờ mới sửa được đây.

      Tiểu Phượng, Tư Tịnh cũng vây quanh, nhao nhao hỏi: “Dưa Hấu sao cậu lại ở đây?”.

      “Cậu làm việc ở Tô Châu? Lão đại, cậu liên lạc được với Dưa Hấu từ bao giờ mà cũng tiếng nào vậy.”

      Tôi lần lượt trả lời.

      “Tớ ở Tô Châu.”

      “Tháng Bảy tớ ở nước ngoài, nghe điện thoại được.”

      phải du học, sao các cậu lại nghĩ tớ du học được.Tớ theo kiểu học kết hợp du lịch, thực ra là nước ngoài chơi hai tháng.”

      “Du lịch?!”

      Giọng trầm trầm kìm nén vang lên, những người khác đều im bặt.

      Là Trang Tự.

      “Đúng thế”, tôi khựng lại, quay sang, cuối cùng hoàn toàn nhìn thẳng vào , “ cùng Khương Duệ.”

      phải du học?”, tiến lên sát tôi, chắc vì ánh đèn nên vẻ mặt vô cùng u ám, tựa bão tố sắp ập tới.

      phải.”

      Dung Dung bỗng bước lên mấy bước, chen vào trước mặt , cười tươi tắn với tôi: “Hy Quang, hôm nay lão đại trang trí sảnh cưới, sao cậu tới.”

      “Tớ…”

      ta cho tôi cơ hội , “Thực ra cậu nên đến học hỏi, mình học được khá nhiều, đến khi bản thân kết hôn sắp xếp thế nào cũng dự tính rồi, trang trí sảnh cưới rất thú vị”.

      là quá thú vị…

      Tôi cười cười, “Tớ xưa nay lười biếng nhất, các cậu biết đấy”.

      “Đúng rồi, Hy Quang, chuyện trước đây mình xin lỗi cậu. Xin lỗi, mình khiến cậu bị oan.” Dung Dung trông có vẻ rất thành thực, “Ra ngoài xã hội mới biết, tình bạn thời đại học của chúng ta hiếm có biết bao, bây giờ mình có được hạnh phúc rồi, mong cậu cũng có thể tìm thấy hạnh phúc của mình? Cậu đấy, đừng chỉ đứng nhìn hạnh phúc của người khác! Chính cậu cũng phải cố lên nhé!”.

      “Diệp Dung.”

      “Hy Quang.”

      Hai giọng gần như vang lên cùng lúc, tôi quay lại nhìn về phía người gọi mình, trong màn tuyết rơi dịu dàng, Lâm Tự Sâm mặc áo khoác màu đen, bước tới chỗ tôi.

      Khoảnh khắc ấy tôi cảm kích .

      Cảm kích ung dung nho nhã, đẹp trai tuyệt vời như vậy.

      Tôi quay lại chạy xuống bậc thềm.

      có chút kinh ngạc dừng bước, nhìn tôi lao đến trước mặt .

      Tôi hơi thở gấp, dừng trước , ngước lên nhìn nhưng lại biết gì, trong lòng rất rối loạn.

      “Sao thế?”, hỏi tôi, giọng dịu dàng vô cùng.

      Tôi hoang mang nhìn , trong mắt dâng nỗi chua xót.Mãi sau mới tìm được tư duy của mình. “… Gặp các bạn học thời đại học”.

      ngẩng đầu nhìn lên , sau đó ánh mắt dừng lại, mãi có động tác gì. Tôi từ từ định thần lại, quay lưng, nhìn theo ánh mắt . Trang Tự đứng ở ngay đầu bậc thềm, nhìn chúng tôi chằm chằm, dưới ánh đèn neon, ánh mắt đen kịt nhìn .

      Lâm Tự Sâm bỗng kéo tay tôi.

      “Bạn của ?Theo tôi.”

      Tôi bị kéo mấy bước, mới sực tỉnh rồi định vùng vẫy, thế nhưng vừa động đậy bị ra sức túm lại.

      dẫn tôi lên lại kia, sau đó vô cùng tự nhiên buông tay tôi ra.

      Bọn lão đại đều nhìn chúng tôi, có vẻ che giấu nổi kinh ngạc.

      Tiểu Phượng há hốc miệng: “Dưa Hấu cậu…”.

      Tư Tịnh phản ứng lại đầu tiên: “Dưa Hấu, cậu giới thiệu à”.

      Giới thiệu cái gì…

      Tôi ngước lên nhìn Lâm Tự Sâm.

      “Hóa ra em còn có biệt danh như thế? Sao em chưa từng cho nghe”, cười tủm tìm nhìn tôi, giọng dịu dàng như bông tuyết bay, sau đó quay sang bọn Tư Tịnh, để lộ nụ cười nhàng mà tao nhã: “Chào các bạn, tôi là Lâm Tự Sâm”.

      Lão đại sững người lúc.

      “Ha ha, chào , chào , bọn em là bạn đại học của Dưa Hấu”, rồi nàng cố ý nhìn tôi vẻ oán trách, “Dưa Hấu, cậu gì mà làm thêm giờ thể đến giúp, hóa ra là với bạn trai, trọng sắc khinh bạn! Phải sớm chứ, lẽ nào tớ còn cưỡng ép cậu tới”.

      “Đừng trách ấy”, Lâm Tự Sâm cười, giải thích giúp tôi, “Hy Quang vốn phải làm thêm, nhưng bạn thân của tôi hôm nay kết hôn, nhất định phải , nên tôi mới đưa ấy theo”.

      Lão đại cười hì hì: “Ôi trời được rồi, được rồi, em có trách nó đâu, trọng sắc khinh bạn là chuyện thường ngày ở huyện mà?”.

      Chắc họ hoàn toàn xem Lâm Tự Sâm là bạn trai tôi. Tôi muốn bọn nó hiểu lầm, nhưng lúc này đây…

      Tôi càng muốn phủ nhận.

      Tôi quay sang nhìn ven đường xung quanh, “Chẳng phải lấy xe sao? thấy xe đâu cả?”.

      Nếu bây giờ có thể về rồi.

      “Xe bị xe khác chặn đường, cảnh sát chưa tìm ra chủ xe, sợ em đợi lâu nên quay lại trước.”

      “Ưm, lái ra được à?”

      Lâm Tự Sâm nhìn đồng hồ, ‘Nếu tìm được chủ xe gọi tài xế đến đưa chúng ta về Tô Châu”.

      “Ồ”, tôi gật đầu.Suýt quên là địa chủ.

      “Wow!”, Tiểu Phượng vỗ mạnh vai tôi, “Dưa Hấu, nhà cậu còn có tài xế nữa hả!”.

      phải của nhà tớ.”

      Tư Tịnh cười hí hí: “Tớ biết rồi, là của nhà chồng đó mà”.

      khí như náo nhiệt hẳn lên. Tiểu Phượng bô lô ba la hỏi đống chuyện, nào là làm chỗ nào, quen biết ở đâu… Tôi đáp mấy câu, đa số là Lâm Tự Sâm trả lời.

      Trong ồn ào, giọng lạnh lùng của Dung Dung cất lên, “Trang Tự, đâu đấy?”.

      Mọi người cùng im lặng.

      biết tự bao giờ, Trang Tự đội tuyết mình xuống bậc thềm.

      “Tôi gọi xe”, hơi khựng lại, trả lời mà quay đầu.

      “Tại sao phải nơi khác?”, giọng Dung Dung cứng nhắc, “Ở đây gọi xe được hay sao? Bên này dễ gọi xe nên chúng ta mới tới”.

      “Cậu có thể gọi ở đây.”

      quẳng lại câu, thèm nhìn chúng tôi mà thẳng lưng xuống bậc thềm.

      đứng lại.”

      Dung Dung cắn môi, nhìn tôi cái rồi nhanh chóng quay ngoắt , đuổi theo.

      “Ưm, thế Dưa Hấu, bọn này cũng đây, mai đám cưới tới sớm nhé, ở khách sạn chếch bên kia đường kia”, sau hồi im lặng, lão đại chào tôi trước.

      “Ừ… ừ được”, tôi gật đầu, cố sức tập trung chú ý vào nàng, “Vậy mai gặp nhé”.

      Mọi người lần lượt chào chúng tôi, trước khi lão đại còn vẫy tay với Lâm Tự Sâm, “Đám cưới của em ngày mai, cũng đến cùng Dưa Hấu nhé”.

      “Nhất định tới”, Lâm Tự Sâm mỉm cười.

      Khi bóng họ biến mất hẳn trong màn đêm, xung quanh như tĩnh lặng trở lại, chỉ có bông tuyết nhàng bay lượn.

      Tôi quay sang hỏi Lâm Tự Sâm: “Xe vẫn thể lấy ra sao? Tôi muốn sớm về Tô Châu”.

      “Về Tô Châu gì chứ, tôi dẫn chơi.”

      Hả?

      nhìn ra xa nữa mà nhìn tôi, “Lẽ nào đưa vui vẻ , rồi đưa buồn bã về?”



      “Tôi có ư?”

      cúi xuống nhìn tôi, “Sắp rơi nước mắt rồi.”

      Giọng dịu dàng vô cùng, tôi vốn định khóc, nhưng nghe thế, trong mắt bỗng như có ngấn lệ.

      “Thế nên, muốn ngắm cảnh đêm hay xem phim?Hoặc… thích chơi trò chơi chúng ta đến chỗ trung tâm trò chơi gì đó? Chính là kiểu…”

      Tôi đờ đẫn nhìn , nhận ra mình có phải theo kịp tư duy của rồi.

      Chắc chưa từng bước chân vào nơi đó, nên vô cùng cố gắng miêu tả: “Chính là chỗ chơi game có thể nhảy, có thể ném bóng rổ, đua xe gì đó?”.

      Tại sao tôi cảm thấy mỗi lựa chọn đều rất hấp dẫn… Chỉ cần về phòng ký túc mình…

      Tôi siết chặt nắm tay, bỗng bị luồng xung động dẫn dắt: “Vậy chúng ta ngắm cảnh đêm trước rồi xem phim sau đó chơi game?”.

      “Nhiếp Hy Quang…”

      bật cười, lấy ví da trong túi áo khoác ra ném cho tôi, “Sao tham thế. Mau đếm giúp tôi xem tiền tôi mang theo có đủ ?”.

      Tôi chắc chắn bị tâm trạng của lây nhiễm, bỗng vừa hưng phấn vừa kích động, mở ví ra đếm tiền , sau đó chỉ sang bên kia đường: “Bên kia có ngân hàng, tôi rút tiền. nghèo quá mất”.

      đủ à? Còn ít mà”, Lâm Tự Sâm  thò đầu ra ngó vào ví, “Tôi rút cho, Nhiếp tiểu thư, tôi nghe tối nay định tiêu bao nhiêu tiền của tôi?”.

      cần đâu, có giàu có hào phóng  như tôi ?”

      Tôi cầm thẻ ngân hàng chạy xuống bậc thang.

      Bông tuyết lạnh lẽo rơi mặt, lý trí của tôi trở về chút, quay đầu nhìn lại, chậm rãi thả bước phía sau tôi, thấy tôi quay lại vẫy vẫy tay, như thúc giục tôi mau rút tiền vậy.

      Thế là tôi cũng vẫy vẫy tay với , chạy nhanh vào ngân hàng.

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 30

      Theo nguyên tắc gần nhất chúng tôi đến trung tâm chơi game trước.

      Thực ra tôi cũng lần đầu đến đó, trong tiếng nhạc đinh tai nhức óc, có chút luống cuống chân tay. Nghĩ đến chuyện Lâm Tự Sâm cũng lần đầu đến đây, tôi cảm thấy chúng tôi nên quan sát xem mọi người chơi thế nào, nhưng Lâm Tự Sâm tỏ ra nghĩ rằng chơi game cũng cần học hỏi, đổi xu game, chọn bừa máy chơi game kiểu trượt băng mà ai chơi rồi đẩy tôi lên đó.

      Rồi….

      “Coi chừng tảng đá.”

      Tôi bị đá đập trúng.

      “Chú ý ngã rẽ.”

      Tôi kịp rẽ, đâm vào núi chết luôn.

      “Phía trước có xe tải.”

      hề nghi ngờ tôi đâm sầm vào xe

      Nhìn ba chữ to đùng “thất bại rồi” màn hình, tôi hơi buồn bực quay sang nhìn Lâm Tự Sâm, đợi tiếp tục cho xu vào. Ai ngờ lại bắt đầu cởi áo khoác, xong đến áo vest cũng cởi nốt, rồi đặt áo lên tay vịn, cởi nút tay áo sơ mi, nho nhã thanh lịch với tôi: “ Xuống , đến lượt tôi”.

      “…”

      Chẳng  phải, , dẫn, tôi, đến, chơi, hay, sao?

      Tôi vô cùng miễn cưỡng bước xuống khỏi máy nhìn , chỉ mong đâm vào cây, đâm vào tường, đâm vào núi nhanh nhanh. Thế nhưng thực ngược lại, tuy cũng lần đầu chơi nhưng khả năng kiểm soát rang, tốt hơn tôi nhiều, thấy vượt qua hai màn liên tiếp, tôi nhớ đến mối thù bị đuổi xuống, bắt đầu quấy rối.

      rang nên rẽ trái nhưng tôi lại hét: “Phải rẽ phải, đạp bên phải đạp bên phải!”.

      rang nên vào đường chính giữa tôi lại ra sức nhắc nhở: “Đường bên trái là đường thẳng, đường đó…”

      Tiếc là Lâm Tự Sâm hoàn toàn nghe theo tôi, lần nào bị mắc bẫy, thấy sắp qua màn ba, tôi sực nảy ra ý định, nhìn nhân vật sắp rẽ trái, tôi vội hét: “ Rẽ trái, đạp bên trái”.

      Kết quả là Lâm Tự Sâm đạp bên phải.

      Nhân vật màn hình đâm sầm vào núi thê thảm.

      “Ha ha ha ha!”, tôi cười ngặt nghẽo.

      Lâm Tự Sâm bất lực dừng lại: “ Sao bỗng dưng lừa gạt nữa?”

      “Tôi lừa hồi nào?”, tôi chịu thừa nhận, “Nhìn , đó chính là kết quả của việc tin tưởng tôi, được rồi, xuống xuống , tới tôi rồi”.

      Sau đó chúng tôi đến rạp chiếu phim.

      Phim do tôi chọn, là bộ phim mới nhất vừa ra rạp, nghe cảnh chiến đấu rất tuyệt, bảo đảm máu nóng sục sôi, đảm bảo…chất lượng giấc ngủ.

      “Nhiếp Hy Quang….Hy Quang.”

      “…Tôi ngủ quên à?”

      “Ừ, thôi.”

      giúp tôi phủi mấy miếng bắp rang bơ rơi quần áo, đứng lên, cầm áo khoác của tôi và ra ngoài, tôi theo sau, ra khỏi phòng chiếu mới tỉnh chút, ngượng ngùng hỏi : “ Tôi ngủ lâu lắm à?”

      “Năm mươi phút”.

      …Tính giờ kỹ như thế làm gì chứ…

      Tôi hơi bẽn lẽn chuyển chủ đề: “Thế kết cuộc sau cùng là sao? Nữ chính có được cứu ? Người bắt ta là ai?”

      “Cha của nam chính.”

      phải chứ?Tại sao?”

      “Cha của nam chính làm thí nghiệm cấm, bị nữ chính nhìn thấy…’’

      Bên tai bỗng vẳng đến tiếng cười khẽ của , tôi quay sang, cặp tình nhân cười khúc khích nhìn chúng tôi, hình như là ngồi gần chúng tôi trong rạp lúc nãy.

      Thấy tôi nhìn họ, giơ ngón cái lên với tôi, “Khả năng công đôi việc của bạn trai ghe gớm, tình tiết sai chút nào”.

      xong họ cười hí hí bỏ .

      công đôi việc cái gì…

      Tôi nhìn theo bọn họ, lại nhìn Lâm Tự Sâm,

      “…Chắc cũng ngủ gục đấy chứ?”.

      Lâm Tự Sâm như nghe thấy, mặt biến sắc đưa tay lên nhìn đồng hồ. “Sắp giờ rồi, nên nghỉ sớm , ngày mai còn phải tham dự lễ cưới nữa”.

      “Ồ…được thôi, mệt rồi phải ? Vây nghỉ sớm là được. Ôi chà, Phương quả nhiên là khoác lác, ấy còn mổ cả đêm cũng vẫn tươi tỉnh khỏe khoắn….Á, làm gì thế?”

      Lâm Tự Sâm bỗng túm lấy cánh tay tôi, kéo tôi sang hướng khác.

      “Ngắm cảnh đêm lên từ chỗ này.”

      Rạp ở tầng hầm , cùng tòa nhà với quán bar ở tầng năm mươi sáu, yên tĩnh như là thế giới khác. Từ trung tâm game và rạp chiếu phim ồn ào, đến nơi cực kỳ tĩnh lặng thế này, tôi bỗng rơi vào trầm mặc.

      Hoa tuyết ngoài cửa sổ lặng lẽ bay lượn.

      Nghiêng đầu sang, chính là cảnh đêm rực rỡ bao giờ mệt mỏi của thành phố.

      Có phải tôi từng tưởng tượng, có thể cùng người vui vẻ dạo bước trong cảnh đêm như thế này, hoặc ngồi đối diện nhau trong màn đêm tĩnh lặng như bây giờ.

      Phải chăng tôi từng tưởng tượng rằng, người đó có thể cùng tôi xem phim, tôi muốn mua bắp rang bơ, chắc chắn chê thứ đó là đồ ăn rác, nhưng khi xem phim với nhau, lại tiện tay nhón vài miếng.

      Hoặc tôi ngủ thiếp trong lúc xem phim, đánh đổ bắp rang bơ ra đất.

      Phải chăng tôi từng tưởng tượng rằng, cùng mua quần áo, chọn đống đồ bắt mặc thử, khi ấy chắc chắn rất bực bội…

      Tôi từng tưởng tượng rất nhiều, muốn cùng thực , nhưng cuối cùng lại là người khác hoàn thành cùng tôi.

      Nhân viên phục vụ mang nước trái cây tôi gọi ra, tôi mới phát mình ngẩn ra rất lâu, còn Lâm Tự Sâm cũng lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ, tôi ngồi thẫn thờ lâu như vậy, cũng im lặng rất lâu.

      Cuộc đời kỳ diệu như vậy đấy, tôi hề nghĩ rằng, có ngày, trong đêm khuya tuyết rơi, tôi lại cùng Lâm Tự Sâm ngồi ở nơi yên tĩnh để ngắm cảnh đêm.

      Tôi đưa tay ôm lấy ly nước trái cây.

      “Cảm ơn .”

      Lâm Tự Sâm thu ánh mắt lại, nâng ly lên với tôi, “Đừng khách sáo, đại ân lời nào cảm tạ hết được”.

      Tôi bật cười.

      biết là do ánh nến hay khí xung quanh, tôi bỗng cảm thấy Lâm Tự Sâm ngồi đối diện, từ tư thế đến động tác, nhất cử nhất động đều nho nhã thanh lịch, toát ra sức sát thương khó diễn tả.

      Tôi bỗng nảy sinh hứng thú mãnh liệt với , dứt ra khỏi dòng suy nghĩ phức tạp, tò mò hỏi: “Lâm Tự Sâm, bao nhiêu tổi nhỉ?”

      “Nhiếp Hy Quang, hiểu gì về sếp của mình.”

      “…Rốt cuộc làm công cho tôi hay là sếp của tôi chứ?”, vai diễn chuyển biến quá linh hoạt.

      cười. “chức vụ này tồi, vừa có thể quản lý , vừa phải kiếm tiền thêm cho .”

      “Là nô dịch của tôi chắc”, tôi bực bội, “ nhanh nào, bao tuổi rồi?”

      “Lớn hơn sáu tuổi.”

      Tôi nhẩm tính, “ thể nào, là tiến sĩ, học xong tiến sĩ rồi còn là bác sĩ, thể trẻ như thế”.

      Tuy trông trẻ trung tài giỏi .

      Lâm Tự Sâm như bị sặc, “…Tôi học khá sớm, có được học vị cũng khá sớm”.

      “Ồ, thế à… Đúng rồi, tại sao Phương lại gọi là đệ nhất cầm thú của Học viện Y?”, tôi hỏi rất hứng thú.

      ho mấy tiếng, “Nhiếp Hy Quang, hỏi thẳng tôi vấn đề này có thích hợp ? Hay là sau này có rảnh hỏi…. Phương?”, ngừng chút “Chẳng phải hai người trao đổi số điện thoại rồi hay sao?”.

      cầm ly rượu tựa vào lưng ghế, “Rốt cuộc ta xấu tôi bao nhiêu, hình như vạch trần hết mọi thứ về tôi rồi nhỉ?”.

      “Yên tâm, tình sử của rồi tin đồn về này, Phương gì cả…”

      “Tình sử ở đâu ra?”, khẽ cười, “Học viên Y rất bận, bác sĩ càng bận hơn, cả thời gian tán tỉnh bạn cũng còn có”.

      “Vậy người tán tỉnh ?Các hạ trông đẹp trai giỏi giang như vậy, thể nào có ai theo đuổi”.

      “Ồ, có thể các hạ đối diện đây mắt cao hơn đầu”, nhìn tôi trong ánh mắt thoáng tia sang, “Hôm nay sao lại hứng thú với tôi như vậy?”

      Tôi thở dài “ buồn chán quá đó mà”.

      “…”

      bị sặc rượu.

      “Khoan !”

      Tôi bỗng ý thức được vấn đề nghiêm trọng, “Sao lại uống rượu, lát nữa còn lái xe về mà”.

      Sau khi tôi rút xong tiền ở ngân hàng, chủ chiếc xe chặn đường xe chúng tôi cũng tìm ra, nên chúng tôi lái xe đến đây, uống rượu rồi lát nữa làm sao lái xe về.

      cần, nhà tôi xa đây, bộ khoảng hai mươi phút.”

      “Ồ, vậy tốt.”

      Tôi quay sang nhìn ra ngoài cửa sổ, tuyết rơi càng lúc càng dày, “Ngày mai liệu đường có đầy tuyết nhỉ? biết có dễ gọi xe ?”

      “Ngày mai tôi đến đón .”

      Tôi quay sang nhìn , cúi xuống lắc ly rượu, “Bạn học của mời tôi dự lễ cưới, sao hoan nghênh?”.

      Ngày mai à…

      “Tại sao hoan nghênh, ngày mai tôi mang phong bao dẫn ăn uống miễn phí”, tôi uống ực ngụm nước, phấn chấn .

      “Nhưng, làm ơn nhất thiết phải đẹp trai hơn hôm nay nhé.”

      “Đẹp trai hơn à?”, có vẻ thú vị lặp lại bốn chữ, “ sợ họ hiểu lầm chúng ta là quan hệ đó hả?”.

      “Hiểu lầm chút cũng sao”, tôi học theo cách , “Kẻ hèn này đẹp tựa hoa, cũng thiệp thòi đâu”.

      đấy…Hôm nay đúng là chơi đến mụ mẫm đầu óc rồi”, nhìn tôi chăm chú, trong ánh mắt như có gì đó xao động.

      Tôi thấy tim mình run lên, bỗng cảm thấy chắc bản thân chơi đến mụ mị rồi, nên bất giác nhìn nơi khác.

      Nơi khỏe mắt, ngọn nến đặt trong ly thủy tinh lay động.

      lúc sau, “Nghỉ ngơi sớm , nếu ngày mai mắt gấu trúc khó lòng đẹp tựa hoa đấy”.

      Trong tòa nhà này có khách sạn cũng khá tốt, vào ở rất tiện.

      cần tôi theo ?”

      !Cần!”

      nam nữ đến khách sạn, quá kỳ quặc.

      Lâm Tự Sâm gật đầu, bấm thang máy, “Được thôi, đến phòng nhắn tin cho tôi nhé”.

      Tôi ra hiệu OK, chạy vào thang máy, lại quay đầu vẫy tay với , nhìn cửa thang máy khép lại mới quay người đến quầy tiếp tân.

      tiếp tân rất nhiệt tình chào hỏi: “Chào buổi tối, xin hỏi tôi có thể giúp gì được cho ?”

      “Chào , cho tôi hỏi còn phòng ? Tôi muốn làm thủ tục nhận phòng.”

      “Vẫn còn ạ, có thể đưa cho tôi chứng minh thư được ?”

      “…”

      Tôi vội lấy điện thoại ra gọi số Lâm Tự Sâm “Lâm Tự Sâm tới đâu rồi, mau quay lại ”.

      Lâm Tự Sâm cúi đầu chăm chú ký tên mình bản xác nhận, hang lông mày đẹp hơi nhíu lại, trông rất nghiêm túc.

      Nhưng…

      “…Có phải muốn cười lắm ?”

      nhướng mày, “Nhận ra à?”

      “…”

      Tôi biết ngay mà…

      Lâm Tự Sâm trả lại bản xác nhận cho tiếp tân quay sang dặn dò tôi: “Vào phòng nhớ khóa kỹ, có người gõ cửa đừng mở, có động tĩnh gì lập tức gọi điện cho tôi!”

      “… cần thế chứ.”

      “Phòng do tôi đứng tên làm thủ tục, Nhiếp tiểu thư à, vì danh dự và trong sạch của tôi, OK?”

      “O…K…” , tôi bỏ tay, gục đầu lên quầy.

      “Xin lỗi để chị đợi lâu, đây là thẻ phòng của chị.”

      tiếp tân cười híp mắt đưa trả chứng minh thư và thẻ phòng, Lâm Tự Sâm đối tay đưa thẻ phòng cho tôi, rồi cùng tôi đến chỗ thang máy.

      “Cám ơn , cũng may mang theo chứng minh.”

      mang cũng chẳng sao, từ đây đến nhà tôi chỉ hai mươi phút.”

      “…Thế cũng thể ở nhà được.”

      nghĩ đâu vậy”, liếc nhìn tôi, sau đó ngước lên nhìn đèn báo thang máy, vẻ mặt thản nhiên, “Ý tôi là, về nhà lấy chứng minh thư rất nhanh”.

      “…”

      “Được rồi, thang máy tới rồi.”

      bấm thang máy, rồi đưa túi xách trong tay cho tôi, “Quần áo của để quên trong xe”.

      phải xuống tầng hầm đậu xe để lấy?

      Tôi ngớ ra rồi sực tỉnh, nhận lấy, “Ưm…cảm ơn, vậy tôi lên nhé?”.

      “Lên , ngủ sớm”, gật đầu, “Ngày mai tôi nhất định đẹp trai hơn, cũng đừng quên đẹp tựa như hoa đấy”.

      “…Tôi cố sức…”, tôi vào trong thang máy, câm nín vẫy tay chào , “Tạm biệt…”.

      Hôm nay đúng là chơi quá khuya. Tôi tìm được phòng, đầu tiên là trèo lên giường nằm lúc mới có sức đánh răng rửa mặt. Rửa mặt xong lại chưa ngủ được ngay, lăn lộn giường, nghĩ đến chuyện Lâm Tự Sâm phải đội tuyết về giữa đêm hôm khuya khoắt, người này lại còn sĩ diện đến mức chỉ mặc áo vest và áo khoác, tôi kìm được mà nhắn tin cho .

      về đến nhà chưa?”

      trả lời tôi bằng tấm hình.

      “Về rồi, cảnh đêm ở nhà tôi, chắc cũng như bên ngoài cửa sổ .”

      Tấm hình chắc được chụp khi đứng ban công nhìn ra ngoài. Đèn đuốc rực rỡ, dòng Hoàng Phố dưới màn đêm, lan can ban công còn có ly rượu.

      Nhà cũng đẹp đấy chứ, nhưng sao nửa đêm rồi mà còn mình uống rượu, lúc nãy vẫn chưa uống đủ ư? Tôi đưa tay bấm nút mở rèm cửa ở đầu giường, chụp bừa tấm hình cảnh bên ngoài gửi cho .

      “Cũng khá giống, sao chưa ngủ?”

      nghĩ làm sao điều chỉnh kế hoạch cuối năm.”

      “… là chuyên nghiệp quá, kẻ làm sếp kiêm cấp dưới là tôi xấu hỏ”.

      “Tại hạ lao tâm khổ tứ, Nhiếp tiểu thư cứ đợi ngồi hưởng thành quả là được.”

      Lại chọc tôi rồi, tôi lại nên nhanh chóng rút lui. “Chúc ngủ ngon, Lâm tiên sinh!”

      “Ngủ ngon”, trả lời tôi, lát sau lại nhắn thêm tin.

      “Nhiếp tiểu thư”.

      Lẽ nào cả nhắn tin mà cũng nhất định phải đối đầu với tôi?Đó là chứng cưỡng bức đó Lâm tiên sinh à.

      Tôi nhịn được bật cười, định tắt máy luôn rồi ngủ.

      Nhưng ngón tay dừng nút tắt được lúc lâu, rồi lại rụt về, mở hộp thư ra xem, kéo xuống cuối cùng, thẫn thờ nhìn cái tên đó.

      Bấm mở cái tên đó ra, bên trong có tất cả tin nhắn tôi từng gửi cho , và cả mấy lần ít ỏi hiếm hoi trả lời.

      Tin nhắn cuối cùng, vẫn là tôi xin lỗi , nhưng lại mãi mãi được hồi “Xin lỗi, mình biết cậu và Dung Dung nhau, nếu mình với cậu như thế. Mong là làm phiền đến cậu”.

      Vô số lần tôi nhìn tin nhắn, nghĩ rằng nếu gửi thêm tin cho , có trả lời , trả lời thế nào…

      Lần đầu tiên tôi nhìn tin nhắn, nghĩ rằng phải chăng nên xóa hết mọi tin nhắn, kể cả tên

      Rốt cuộc tôi vẫn làm gì, tắt máy rồi ném xa, kéo chăn lên và nhắm mắt.

      Tôi nhanh chóng ngủ thiếp , đêm mộng mị, chất lượng giấc ngủ tốt đến lạ lùng, sáng thức dậy tinh thần phấn chấn, tắm rửa xong khoảng chín giờ, mở điện thoại ra vừa hay nhận được điện thoại của Lâm Tự Sâm.

      “Tôi đứng ở dưới đây rồi.”

      “Hả?Nhưng nếu dự lễ cưới còn sớm mà.”

      “Hôm qua vào khách sạn chẳng  phải có hai phần ăn sáng hay sao? thể lãng phí được Nhiếp tiểu thư à”, trong giọng như  thấp thoáng  nụ cười, “Tôi đến ăn sáng cùng ”.

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 31

      Type: Huyền

      Điểm tâm của khách sạn năm sao thực ra cũng rất bình thường, nhưng hoành thánh lại ngon bất ngờ, tiếc rằng phần quá ít, dẫn đến việc tôi ăn hai bát rồi vẫn muốn thêm bát nữa.

      Người đàn ông ngồi đối diện dùng bữa xong, dáng vẻ tràn trề sức sống hoàn toàn giống tối qua suýt nữa là thức suốt đêm. tay cầm tách cà phề, tay kia xem báo mạng, còn rảnh rỗi hỏi tôi, “Ăn nhiều thế lát nữa vào tiệc có ăn nổi ?”

      Ăn nhiều mới có tinh thần mà, hiểu cái gì chứ.

      Tôi khoát tay với , “Đến lúc đó biết thực lực của tôi…Ủa, ăn bánh mì nữa à?Vậy tôi ăn hết giúp nhé?”.

      Tôi cầm nĩa hùng hổ vươn tay ra chọc vào bánh mì.

      Cắn miếng, phát người đối diện chút động tĩnh, ngước mắt lên, Lâm Tự Sâm nhìn tôi, vẻ câm nín.

      “Sao vậy?”, tôi lúng túng hỏi, “ có ăn nữa đâu, thể lãng phí Lâm tiên sinh à”.

      có gì”, nhấp ngụm cà phê, “Tôi tính nuôi…ưm, chi phí, hình như phải tăng thêm chút”.

      có thể đừng cuồng công việc được ?”, chi phí gì đó nghe mà nhức đầu. Tôi hùng hục ăn hết bánh mì, tiện thể bình phẩm, “Khô khốc, chẳng ngon lắm, có phải thích bữa sáng kiểu Tây ?”.

      mình sống kiểu Tây tiện hơn, cái này tôi chú trọng lắm, có thể điều chỉnh.”

      “Ừm, ồ”, tôi gật gù, “Điều chỉnh chút, đa dạng hóa dinh dưỡng toàn diện hơn.”

      xong tôi lập tức nhớ ra, người ta là tiến sĩ Y học chính tông, tôi mấy điều này đúng là múa rìu qua mắt thợ, lúng túng nghe Lâm Tự Sâm “Ừ” tiếng.

      “Biết rồi”.

      đọc báo mạng, vẻ như lơ đãng đáp lời tôi vây, “Uống hết sữa đậu nành rồi , đừng ăn nữa, ăn nhiều hại dạ dày.”

      “Ồ, vâng,”

      Bên ngoài tuyết ngừng rơi, chúng tôi ngồi bên cửa sổ, ánh mặt trời buổi sáng chiếu vào rạng rỡ, người đối diện học tin tức, tôi cầm ly nước, trong vô thức uống sữa đậu nành cũng chậm rãi hơn.

      Khi tôi uống xong, chúng tôi đến quầy tiếp tân trả phòng, rồi cùng xuống bãi đậu xe tầng hầm lấy xe.

      Nhìn chiếc xe lạ trước mặt, tôi hơi sửng sốt “ đổi xe à?”.

      Trước nay Lâm Tự Sâm vẫn lái chiếc BMW bình thường, thế nhưng chiếc này… “Trước kia hình như chưa thấy lái bao giờ.”

      “Năm ngoái đưa về hãng để tu sửa, lúc nãy lấy về chưa có dịp lái. Có điều cầu của cao quá, tôi khó mà làm được, đành ra tay từ phương tiện khác.”

      cầu gì của tôi?”, tôi hơi mụ mẫm.

      “Quên rồi à?”, thở dài tiếng, “Đẹp trai hơn chút”.

      Phụt!Tôi cười  phì.

      tài nào đẹp hơn chút…

      Lâm, rốt cuộc tự sướng đến mức độ nào đây!

      “Được rồi, rất vui khi làm cười, lên xe !”

      “Vâng!”

      Tôi chạy đến ghế phụ, mở cửa xe, nhưng khựng lại rồi ngẩng lên nhìn người đối diện, tôi nghiêm túc , “ Thực ra , hôm nay …”.

      Tôi vốn định thẳng thắn khen , nhưng lời đến cửa miệng bỗng có chút xấu hổ, dám .

      đứng phía bên kia xe, ánh mắt nóng bỏng nhìn tôi, “Thực ra thế nào?”

      Thực ra…

      Tuy bình thường rất chú trọng ăn mặc, nhưng khi chất lại được giấu kín, hôm này như hề che giấu, khiến người ta lóa cả mắt. Lúc nãy tôi từ lầu xuống, thấy đứng ở sảnh lớn, dáng vẻ tuấn và nổi bật hơn người ấy, ngay từ cái nhìn đầu tiên tôi bị làm ngơ ngẩn cả người, đến chỗ trong ánh mắt của mọi người, trong lòng bỗng nảy sinh cảm giác gần như hư vinh.

      “Thực ra là có đẹp hơn chút!”

      Cuối cùng tôi vẫn ra, chỉ là mặt hơi nóng lên.

      nhìn tôi chăm chú, cuối cùng tủm tỉm cười.

      uổng công tôi thử đến máy cái cà vạt, lên xe Nhiếp tiểu thư, tôi rất vui được làm tài xế cho .”

      Chiếc xe “đẹp hơn chút” của Lâm tiên sinh hề có đất dụng võ trong tình hình giao thông bế tắc của Thượng Hải, từ Phố Đông đến Phố Tây đều tắc đường, cũng hay chúng tôi xuất phát sớm, lúc đến khách sạn vợ chồng lão đại đứng cửa đón khách.

      Lâm Tự Sâm như thường lệ thả tôi xuống trước cửa, còn lái xe tìm chỗ đậu.

      Lão đại thấy tôi xách vấy, chút e thẹn chạy tới đấm tôi cái, “Này, cậu ý gì đấy, tớ kết hôn mà cậu ăn mặc đẹp thế hả?Còn nữa vừa rồi bạn trai cậu lái xe gì thế???”.

      “…Lão đại, cậu kết hôn nên đừng có bao bọc được , đến uống rượu mừng của cậu chắc chắn tớ phải trang điểm rồi.”

      “Vả lại…”, tôi chớp mắt với nàng, cười híp mắt nhìn sang Trang Tự và Dung Dung đứng cạnh “Phù dâu đẹp như thế, phù rể đẹp trai nhường ấy, tớ còn tưởng cậu sợ người khác nổi bật hơn chứ”.

      Hóa ra họ còn là phù dâu phù rể…

      Dung Dung đứng cạnh chào khách, như thế trông thấy tôi, Trang Tự lặng lẽ đứng sau lưng chú rễ, nhìn vào ánh mắt trầm tĩnh của mà tôi vẫn có thể giữ nguyên nụ cười.

      Lão đại nghiến răng nghiến lợi quát: “Nhiếp!Dưa!Hấu!”.

      Tôi cười, tránh né móng vuốt của nàng, lòng thầm cho mình trăm điểm.

      Chồng lão đại lúc này cũng bước tới bắt chuyện với tôi, rồi lại nhanh chóng chào khách khác.

      Lão đại kéo tôi đứng ở chỗ hơi xa.

      “Đều do chồng tớ đấy, là lúc tốt nghiệp mọi người uống rượu trong  phòng, Trang Tự uống say rồi biết phải phấn đấu bao lâu mới có thể kết hôn, chắc chắn là muộn nhất, bèn nhận lời làm phủ rể cho ấy….Bên này Dung Dung nhiệt tình như vậy…Cậu tưởng tớ muốn tìm trai đẹp xinh hay sao.”

      nàng như giải thích, thầm bên tai tôi những lời đó, xong lại cam tâm còn làm động tác muốn đấm tôi.

      “Đừng bắt nạt ấy.”

      Giọng mang theo nụ cười vang lên, tôi bỗng bị người ta kéo , tránh được cú đấm của lão đại, Lâm Tự Sâm tới, cánh tay còn vắt chiếc áo khoác của tôi.

      đưa áo khoác cho tôi: “Hậu đậu thế, để quên áo khoác xe này.”

      “ A, em cố tình mang theo đó, trong khách sạn cũng lạnh, cầm theo phiền lắm”.

      Lâm Tự Sâm gật đầu, “Lát ra ngoài vẫn phải khoác vào, cầm giúp em”.

      xong cười tủm tỉm quay sang vợ chồng lão đại, đưa phong bao ra: “Tân hôn vui vẻ”.

      Ủa!Sao cũng chuẩn bị phong bao?

      Tôi đứng cạnh cự nự: “ Sao cũng đưa  phong bao cho nó, em chẳng dẫn đến ăn sáng miễn phí hay sao? Như thế là hai phần rồi.”

      Mắt lão đại lập tức phóng dao.

      Lâm Tự Sâm cười : “ có hai phần, lẽ nào phong bao nên do đưa?”

      “…Nhưng cũng dày quả rồi, lão đại, cái này cũng tính vào cả phong bao cậu sinh con lần sau nhé, sớm sinh quý tử!”.

      Tôi thấy lần này lão đại muốn đập mình rồi, vội vàng móc phong bao chuẩn bị sẵn sàng trong túi ra đưa cho nàng: “ ấy đưa của ấy, liên quan đến tớ, lão đại, cái này là của tớ. Cậu phải hạnh phúc nhé”.

      “Dưa Hấu…”, lão đại chắc bị lễ cưới làm cho đa sầu đa cảm, trông như sắp rơi nước mắt tới nơi, giang rộng hai tay ôm chặt lấy tôi, “Cậu cũng phải nắm giữ hạnh phúc của mình, đừng ngốc nghếch nữa”.

      Câu cuối cùng, nàng nhàng bên tai tôi.

      Tôi vỗ vỗ vai nàng “Ừ” môt tiếng.

      Lão đại buông tôi ra, chạy lại túm lấy chồng mình “Chồng ơi, bảo người ta xếp cho cái cặp đôi bất hảo này vào góc ngồi, em muốn nhìn thấy họ”.

      Chúng tôi đương nhiên là bị xếp vào góc ngồi. Vị trí được xếp sẵn, các bạn đại học tham dự hôn lễ tổng cộng ngồi hai bàn.

      Lẽ tất nhiên là tôi ngồi cùng bọn Tiểu Phượng, Tư Tịnh. Tôi vốn muốn ngồi cạnh Tiểu Phượng, kết quả là thấy nàng ngay cả sợi tóc cũng lấp lánh tia sáng hóng chuyện, nên tôi quyết chí để Lâm Tự Sâm ngồi cạnh, bị Tiểu Phượng lườm cái.

      Ngồi xuống rồi, cạnh tôi còn trống hai chỗ, đến khi vào việc cũng chưa thấy ai, Tư Tịnh là người ta xếp sẵn, chừa lại cho phù dâu phù rể.

      Tôi ngẩn người, tôi tiếp tục trò chuyện với bạn bè.

      Phù dâu và phù rể, căn bản có cơ hội ngồi xuống ăn tiệc đâu.

      Rất nhanh hôn lễ được bắt đầu.

      Lão đại tuy miệng là tất cả đều đơn giản, nhưng cực kỳ trang trọng.

      dâu chú rể được phù dâu phù rể theo giúp, bước theo điệu nhạc đám cưới tiến vào sảnh tiệc, qua những cổng hoa, bước lên sân khấu.

      Tôi nghe bàn bên cạnh xôn xáo.

      dâu chú rể xứng đôi quá chứ”.

      “Ôi chao, phù rể kia đẹp trai quá.”

      Phải rồi.

      Trang Tự…

      Lúc này đây, bao nhiêu người cùng nhìn lên sân khấu, tôi mới dám nhìn kỹ.



      giống trước kia lắm.

      Hình như gầy hơn thời đại học, toàn thân toát ra vẻ nghiêm nghị sắc sảo, bộ âu phục vừa vặn ôm lấy người, từ vẻ mặt đến tư thế của như mũi kiếm lóe sáng sắc nhọn…

      gặp bao nhiêu chuyện rồi, mới có dánh vẻ như hôm nay?

      Đáng tiếc biết bao, tôi được nhìn thấy từng bước lột xác đến nay như thế nào.

      Trong khí vui vẻ ồn ào, dường như tôi nhìn quá chăm chú, nên ánh mắt vốn ngước vào khoảng vô định của bỗng chiếu thẳng vào tôi.

      Tôi vội vã quay đầu .

      Nhất thời giật mình, tim gần như muốn nhảy vọt ra khỏi lồng ngực. Khó khăn lắm mới định thần lại, tôi bắt đầu hối hận, lúc nãy mình cuống quýt quay như vậy liệu có quá lỗ liễu ?

      Lâm Tự Sâm bỗng gắp miếng cho vào bát của tôi, bằng giọng vô cùng dịu dàng: “Hy Quang, bình tĩnh lại ”.

      “Ồ, cảm ơn”, tôi lơ đãng cúi xuống, bỗng sứng sốt.

      tìm đâu ra miếng thịt mỡ to khủng khiếp như vậy để gắp cho tôi.

      Có phải là để bình tĩnh lại đâu, ràng là mất bình tĩnh có?

      Người dẫn chương trình lên sân khấu tuyên bố kết thúc, vợ chồng lão đại chúc rượu từng bàn , Dung Dung mặc trang phục phù dâu về lại bàn tiệc. ta đương nhiên ngồi cạnh tôi mà ngồi cách tôi chỗ trống.

      Vừa ngồi xuống, ta chào hỏi ai mà mỉm cười, ánh mắt nhìn thẳng Lâm Tự Sâm.

      “Tôi biết .”
      Ngoài Lâm Tự Sâm ra, mọi người đều nhìn ta lạ lùng. Dung Dung hơi hất cằm, gương mặt có vẻ kiêu ngạo: “ Hôm qua tôi thấy tên Lâm rất quen, về sau mới nhớ ra, Lâm là cháu ngoại của chủ tịch hội đồng quản trị công ty chúng tôi có phải ạ?”.

      Lâm Tự Sâm hơi mỉm cười, “ ở Thịnh Viễn?”

      đợi Dung Dung trả lời, Tiểu Phượng sửng sốt kêu lên, “Wow, Hy Quang, phải chứ, bạn trai cậu là con nhà tài phiệt quyền lực trong truyền thuyết hả”.

      Tôi trả lời nàng mà nhìn Dung Dung. Nụ cười ta rất kỳ quặc, trong mắt ràng phục, như phản bác lời của Tiểu Phượng.

      đợi người khác hỏi vì sao ta lại biết Lâm Tự Sâm, Dung Dung chủ động : “Tôi là thư ký thứ hai ở bộ phận kinh doanh của trưởng phòng Thịnh, có nghe ấy nhắc đến ”.

      “Hành Kiệt?”

      Dung Dung gật đầu.

      Lâm Tự Sâm cười cười, : “Hóa ra là thư ký của Hành Kiệt”, rồi gì thêm.

      Dung Dung tiếp vẻ cam tâm: “Tiếc rằng trước kia ở tổng công ty chưa từng gặp Lâm, tôi đến công ty chưa được mấy tháng, nghe Lâm được điều đến công ty con rồi”.

      biết có phải ảo giác hay mà tôi cứ cảm thấy lúc ta mấy chữ “công ty con” đặc biệt nhấn mạnh, vẻ mặt cũng toát ra thứ gì đó khó tả.

      “Hóa ra là Tô Châu, mà lại cùng công ty với Hy Quang. Đúng rồi, Hy Quang, sao cậu lại chạy tới Tô Châu, tuy Tô Châu phát triển rất tốt nhưng cơ hội ràng bằng Thượng Hải”.

      Rốt cuộc ta muốn gì? với mọi người rằng Lâm Tự Sâm bị gạt ra khỏi trung tâm Thịnh Viễn? Ám chỉ có địa vị ở Thịnh Viễn, căn bản đáng để nhắc?

      Liên quan gì tới !

      Tôi bỗng cảm thấy giận dữ, nhìn Diệp Dung, tôi cố ý nhàng vui vẻ: “Tô Châu rất tốt, công ty bên đó là nhà tớ hợp tác đầu tư với Thịnh Viễn, làm việc cũng tự do hơn. Thượng Hải tuy có nhiều cơ hội nhưng những cơ hội mà cậu , tớ dùng tới.”

      “Ồ đúng rồi, nhà họ Thịnh với nhà tớ khá thân, Dung Dung, cậu làm việc ở Thịnh Viễn, nếu gặp vấn đề gì có thể tìm tớ, đừng khách sáo nhé, tình bạn thời đại học là hiếm có nhất, giúp được tớ nhất định giúp.”

      Diệp Dung bỗng sa sầm mặt.

      Lâm Tự Sâm nhìn tôi, xưa nay biểu lộ cảm xúc gì trước mặt mọi người, vì thế tôi cũng biết ánh mắt ấy của có ý nghĩa gì, thấp thỏm hỏi : “Chảnh quá ạ?”.

      Lâm Tự Sâm cười.

      Tôi buồn bực: “ cười cái gì?”

      Lâm Tự Sâm cười khẽ, vào tai tôi “ cười vì có người mượn da hổ giấy để diễu võ dương oai, còn con hổ con ở cạnh chỉ dám để lộ móng vuốt mèo, còn e dè sợ quá sắc nhọn làm tổn thương người khác”.

      …Thế là ý gì?

      Đừng cười nhạo người ta như thế chứ!

      Tư Tịnh chắc nhận ra khí kỳ cục này nên bắt đầu giảng hòa theo thói quen: “Dung Dung sao cậu làm phù dâu còn rảnh rỗi đến đây ăn, cần giúp nhận phong bao sao?”.

      Lát sau Diệp Dung mới trả lời: “ Mẹ của lão đại nhận, mình đến đây nghỉ lúc”.

      “Cậu cũng mệt rồi, mau ăn ”, Tư Tịnh xong như sực nghĩ ra, hỏi tôi: “Dưa Hấu, nghe lão đại cậu có quà tặng bọn mình, sao thấy cậu mang tới?”.

      “Ồ, tớ định hôm nay mang tới, nhưng hôm qua về Tô Châu, lần sau tớ…”

      Chưa dứt, chiếc ghế bên cạnh bỗng bị kéo ra, tôi liếc lên thấy đầu tiên là tay áo vest màu đen, sau đó mới cảm nhận được hơi thở thân quen lâu… gần trong gang tấc.

      Phù rể lúc nãy còn ở sân khấu, giỡ bỗng ngồi xuống cạnh tôi.

      Tôi cứng người.

      Tư Tịnh gọi tôi, “Ủa, tớ nghe thấy gì đây, tối qua cậu về Tô Châu? Chắc là phải ở lại Thượng Hải đó chứ? Ở đâu thế?”.

      Ánh mắt mờ ám của nàng quét qua quét lại giữa tôi và Lâm Tự Sâm, “Chắc là Lâm có nhà ở Thượng Hải đúng ạ?”.

      Lâm Tự Sâm nhìn tôi cái, bình thản : “Chỗ tôi ở rất gần khách sạn của Hy Quang, buổi sáng đến đón ấy cũng tiện”.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :