1. QUY ĐỊNH BOX XUẤT BẢN :

       

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]

    ----•Nội dung cần:

    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)

    - Tác giả

    - Dịch giả

    - Đơn vị phát hành

    - Số trang ( nên có)

    - Giá bìa (nên có)

    - Ngày xuất bản (nên có)

    --- Quy định

    1 . Thành viên post có thể tự type hoặc copy từ nơi khác (để nguồn)

    2 . Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn

    3. Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ

    Ad và Mod

  2. QUY ĐỊNH BOX EBOOK SƯU TẦM

    Khi các bạn post link eBook sưu tầm nhớ chú ý nguồn edit và Link dẫn về chính chủ

    eBook phải tải File trực tiếp lên forum (có thể thêm file mediafire, dropbox ngay văn án)

    Không được kèm link có tính phí và bài viết, hay quảng cáo phản cảm, nếu có sẽ ban nick

    Cách tải ebook có quảng cáo

Tôi như ánh dương rạng rỡ (Tập 1) - Cố Mạn

Thảo luận trong 'Sách XB Đang Type'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Chương 37




      ơi, tới rồi.”

      ơi?! Tới nơi rồi!”

      Tài xế taxi lớn tiếng gọi tôi đến lần thứ hai, tôi mới sực tỉnh, móc ví tiền ra trả rồi xuống xe.

      Trước mặt là tiểu khu nhà Lâm Tự Sâm.

      Từ chỗ gặp bố ra, tôi hề do dự ngồi xe đến thẳng đây, nhưng bước vào tiểu khu, đứng trước cửa nhà rồi, nhìn cánh cửa gỗ đó, tôi lại chần chừ bấm chuông.

      Tôi nhìn đường vân cánh cửa, đứng đờ đẫn đến nửa tiếng.

      Tôi sợ gì?

      Sợ quá đau lòng?

      , tôi tin , chuyện này tuyệt đối xảy ra với Lâm Tự Sâm. Cho dù tôi tin vào nhân phẩm của , cũng nên tin vào trí tuệ của .

      Nhưng vì sao bố tôi lại tức tối đến thế?

      Tôi hít hơi sâu, quyết định đứng đó suy nghĩ lung tung nữa, đưa tay lên định bấm chuông cửa “lách cách” mở ra từ bên trong, mấy người cùng ra, người cao lớn đầu chuyện.

      “Hê, mượn gậy ông đập lưng ông, lần này nhất định phải cho chúng nuốt nổi…”

      Thấy tôi, giọng ta bỗng ngưng bặt. Mọi người đều nhìn tôi. Lâm Tự Sâm cuối cùng, hơi sửng sốt, ánh mắt lập tức xuất nụ cười, bước tới, “Hy Quang? Sao em lại tới đây?”

      Ánh mắt tôi dừng quần áo , “Có chút chuyện muốn hỏi .”

      khựng lại vài giây, “Ừ” tiếng.

      Những người khác thấy thế đều chào từ biệt, Lâm Tự Sâm tiễn họ mấy bước rồi quay trở lại, chăm chú quan sát tôi rồi thở dài.

      “Gặp tổng giám đốc Nhiếp rồi à?”

      Tôi trả lời , hỏi thẳng vào vấn đề: “Lâm Tự Sâm, quen Mã Niệm Viên?”

      Tôi hỏi có phải “từng theo đuổi” Mã Niệm Viên hay , vì thực là quá bài xích khả năng này, ngay cả ra cũng muốn.

      cau mày: “Người đó là ai?”

      Dây đàn trong lòng tôi chùng xuống, gương mặt gần như có thể nở nụ cười. Nhưng lại thấy có chỗ nào đúng, bố hà tất phải dối trắng trợn như vậy? Đồng thời, Lâm Tự Sâm cũng cần phải giấu giếm đầy sơ hở như vậy.

      Thế vấn đề ở đâu đây? Tuy nhắc đến mẹ con họ là thấy buồn nôn, nhưng tôi vẫn nén lại để giải thích cho .

      “Chuyện của nhà em, chắc cũng biết?”

      Lâm Tự Sâm gật đầu, “Cùng từng nghe qua.”

      “Nên, Mã Niệm Viên… xem như là con nuôi của bố em. Bố hai người quen nhau trong buổi tiệc của mẹ nuôi em, sau đó ta mời Vô Tích thưởng mai…”

      Sắc mặt vụt thay đổi.

      Tôi bị vẻ mặt làm cho giật mình, thể hết.

      bỗng nắm chặt lấy hai vai tôi: “Em gì?”

      Tôi bị dọa, nhất thời được, nhìn tôi chằm chằm, cứ như nhả ra từng chữ từng chữ: “Người gọi đến Vô Tích phải là em?”

      Tôi hoàn hồn, “Sao, sao lại là em được. Lúc đó em hề quen mà!”




      Ánh mắt di chuyển gương mặt tôi như muốn xác định điều gì đó, sau đó bàn tay nắm vai tôi từ từ buông lỏng, như hiểu ra tất cả nhưng vẫn hỏi tôi với tia hy vọng: “Hai năm trước, chúng ta từng gặp nhau trong buổi tiệc của Vu, và ông ngoại cùng tham dự, em nghĩ kỹ xem có chút ấn tượng nào ?”

      …có sao?

      Tiệc của mẹ nuôi lúc nào cũng rất náo nhiệt, khách đến nườm nượp, rất đông, tôi có ấn tượng.

      “Ha”, chắc đoán được đáp án từ vẻ mặt của tôi, bèn buông tay ra.

      siết chặt tay như kiềm chế cảm xúc, cuối cùng lại nén được mà đấm mạnh vào tường, từ từ thốt ra bốn chứ:

      nhục nhã quá!”

      Vẻ lạnh lẽo trong ánh mắt thoáng qua, sau đó mấy lần cố gắng thở sâu, lấy điện thoại ra, gọi cho số.

      Tôi biết gọi ai, chỉ có thể nghe giọng lạnh lùng đến đáng sợ.

      “Cậu ở đâu?”



      “Tôi tới ngay.”

      cúp máy rồi bước tới, nắm chặt tay tôi.

      theo .”

      Vẻ mặt và thái độ cho phép tôi từ chối, lại dứt khoát mạnh mẽ, tôi loạng choạng theo, bị lôi xềnh xệch lên xe. Mọi thứ phát triển vượt quá sức tưởng tượng của tôi, xe đoạn dài rồi, tôi mới định thần lại, hỏi : “Chúng ta đâu?”

      “Sắp tới rồi.”

      lời nào, tập trung lái xe, lâu sau vào đường cao tốc. Tôi nhìn bảng tên đường mà suy đoán, nơi đến chắc là Thượng Hải. Hơn tiếng đồng hồ sau, sắc trời tối hẳn, chiếc xe dừng lại trước căn biệt thự, Lâm Tự Sâm lấy điện thoại ra, lạnh lùng thốt lên hai chữ: “Ra đây.”

      Rất nhanh, người ông trẻ ăn mặc xộc xệch, vừa chạy ra vừa cài nút áo.

      “Vincent, cậu đến mà cũng thông báo trước vài ngày nữa, để tôi bảo người dọn dẹp chào đón chứ.”

      Tôi cảm thấy người đàn ông này hơi quen, nhìn kỹ hóa ra là Thiệu Gia Kỳ, con trai của mẹ nuôi tôi. Nhưng từ ta ra nước ngoài, sống ở bên đó, gần đây mới về nên tôi và ta thân nhau lắm.

      “Gia Kỳ?”

      “Hy Quang?”, ta cũng rất ngạc nhiên, “Sao …”

      nhìn tôi rồi lại nhìn Lâm Tự Sâm, tỏ ra ù ù cạc cạc.

      Lâm Tự Sâm cắt ngang chuyện hàn huyên của chúng tôi: “Thiệu Gia Kỳ, hai năm trước, trước khi tôi bị tai nạn xe, có phải cậu gọi điện cho tôi, bảo tôi đến Vô Tích?”

      Thiệu Gia Kỳ lập tức tỏ vẻ khổ sở: “Haizzz, sao lại nhắc chuyện đó, tôi có lỗi cả đời với cậu, tôi biết mà.”

      “Lời cậu với tôi qua điện thoại hôm đó, lặp lại lần nữa.”

      “Trời ạ, người em, cậu tha cho tôi , tôi biết lỗi rồi vẫn chưa được à? Nếu tôi biết sớm ta là loại người đó dẫn mối cho ta rồi, khỉ , lão đây tuyệt giao với ta rồi. Mẹ nó, tôi với ta là cậu gặp tai nạn đường, mà ta cũng chẳng đến thăm lần nào.”

      “Được rồi, cậu chỉ cần lặp lại lần nữa lời cậu , được sót chữ nào.”

      Gia Kỳ khổ sở núm tóc, “Làm sao tôi còn nhớ chứ.”

      Lâm Tự Sâm ánh mắt lạnh lẽo: “Thế được, tôi lặp lại, cậu xác nhận xem tôi đúng nhé.”

      “Cậu , ‘Người em cậu tốt phúc , hôm trước ở party của mẹ tôi, chỗ chúng tôi có mỹ nữ thích cậu đấy, mời cậu tới Vô Tích thưởng hoa, thứ Bảy cậu có rảnh , đến Vô Tích kiếm tôi nhé, tôi dẫn cậu gặp mỹ nữ’.”

      bằng giọng lạnh lùng bình tĩnh, thuật lại câu có phần khiêu khích, khí kỳ quặc bao phủ.

      “Tôi : ‘ có hứng, thứ Bảy có ca mổ quan trọng.”

      “Có phải thế ?”

      Thiệu Gia Kỳ gật đầu lia lịa: “Người em, cậu nhớ dai quá, đúng là thế đấy.”

      phải tôi nhớ dai, mà sau khi gặp tai nạn nằm giường thể động đậy, tôi nghĩ đến những lời này vô số lần”, Lâm Tự Sâm , “Sau đó cậu bảo: ‘Mỹ nữ đấy, con của Nhiếp Trình Viễn’”.

      Tôi ngẩng phắt lên, nhìn Thiệu Gia Kỳ, ta nhìn tôi cái rồi gục đầu ủ rũ : “Đúng, lúc đó chẳng phải tôi mới về nước sao? kia giả bộ đáng thương, tôi hiểu lầm, còn tưởng đó là con riêng của chú Nhiếp.”

      đến đây, ta lại nhìn tôi vẻ hối lỗi, rồi như sực tỉnh ra, sắc mặt ta vụt thay đổi: “Khỉ , trời ạ, sao hai người lại cùng nhau, chắc cậu nghĩ là Hy Quang hẹn cậu đấy chứ?! Khỉ , phải đâu, chắc cậu bị shock rồi trả thù người ta đấy chứ!”

      Tôi biết phải gì nữa, bất giác nhìn Lâm Tự Sâm, cũng nhìn tôi, trong mắt ngập tràn cay đắng và đau khổ.

      Có lẽ bị chúng tôi ảnh hưởng nên Thiệu Gia Kỳ cũng im bặt, giữa chúng tôi là khí im lặng nặng nề.

      Mãi sau, Lâm Tự Sâm mới khởi động xe, : “ đưa em về.”





      Chương 38




      Tôi biết phải gì.

      Hình như cũng thế.

      Trong tâm trạng hỗn loạn, đưa tôi về ký túc xá công ty, đường , chúng tôi câu nào, thậm chí lúc tôi xuống xe, cũng chỉ gật đầu.

      Tôi nhìn xe lướt , đến khi biến mất.

      Sáng hôm sau, lẽ đương nhiên tôi lại có hai quầng mắt gấu trúc.

      Trước khi tiếng nhạc vào làm vang lên, tôi vô thức nhìn về văn phòng trống trải của mấy lần, thế nhưng đến giờ rồi mà văn phòng vẫn bóng người.

      Rất nhanh, tổng giám đốc Trương gọi tôi vào văn phòng ông, “Tiểu Nhiếp à, phó tổng Lâm có liên lạc với ?”

      Tôi lắc đầu.

      “Tôi gọi điện cho cậu ta nhưng tắt máy”, tổng giám đốc Trương có vẻ cuống, nhưng nhìn tôi xong ông cũng hỏi nữa, mà quay sang nhắc đến bố tôi, vài câu khách sáo rồi tiễn tôi ra ngoài.

      Cả buổi sáng tôi nhìn điện thoại tới mấy lần, nhưng rốt cuộc vẫn gọi điện.

      Buổi chiều tổng giám đốc Trương gọi phòng chúng tôi vào họp khẩn, gần đây công việc cứ báo cáo trực tiếp cho ông, phó tổng Lâm nghỉ phép du lịch rồi.

      Chỉ là du lịch thôi ư…

      Tôi thầm thở phào, nhưng bỗng dưng lại thấy lồng ngực nặng nề.

      Tôi gọi điện cho bố, bằng giọng vô cảm kể lại toàn bộ câu chuyện, vốn nghĩ để bất kỳ cảm xúc cá nhân nào xen vào, nhưng cuối vẫn kìm được mỉa mai câu.

      “Bố, vậy có xem là mẹ nào con nấy ?”

      Mẹ của Mã Niệm Viên năm đó chê nhà bố tôi nghèo, nên trèo “cành cao”, còn Mã Niệm Viên vừa nghe Lâm Tự Sâm bị tai nạn xe ngay cả thăm cũng chịu. ta lại chủ động kể cho bố nghe, có lẽ cũng muốn giả bộ đáng thương với bố tôi. là, lẽ nào Lâm Tự Sâm còn bám dính ta, đòi ta chịu trách nhiệm ư?

      vừa tức vừa nực cười, đáng hận vô cùng.

      Mấy hôm sau nữa, Lâm Tự Sâm vẫn xuất , tôi bắt đầu suy nghĩ xem liệu đâu? mình, hay cùng bạn?

      Liệu quá xa, để còn nhớ tới tôi?

      đúng đúng… tôi nghĩ gì thế này.

      Nhưng tôi vẫn thể kìm được, bắt đầu lên mạng xem số thông tin về du lịch.

      Chớp mắt tới thứ Sáu, buổi trưa tôi và bọn Ân Khiết cùng đến nhà ăn dùng cơm, lúc sắp ra khỏi văn phòng bị tiếp tân gọi lại.

      “Nhiếp Hy Quang, có thư của .”

      Từ khi email phổ biến, tôi còn nhận được thư tay nữa. phong bì thư dày cộp cầm trong tay, có cảm giác kỳ lạ.

      Ân Khiết tò mò chồm lại: “Thư gì thế, thư tình à?”

      Tôi vô thức nhét vào trong túi, bừa: “Hóa đơn đối chiếu của ngân hàng.”




      Ân Khiết lập tức mất hứng, đoán mò xem hôn nay nhà ăn nấu món gì. Tôi vừa lơ đãng đáp lời, tay vừa nắm chặt phong thư trong túi.

      Lúc xếp hàng ở nhà ăn, tôi len lén lôi góc phong thư ra…

      Hàng chữ lưu loát rắn rỏi.

      Là chữ của Lâm Tự Sâm.

      Tôi cố gắng kìm nén đến tận lúc tan sở mà chưa xem.

      Hôm nay cuối tuần, tôi hẹn với mẹ về nhà, thế là tan sở xong mang theo đồ, ra thẳng bến xe.

      Tôi bắt xe khách về nhà.

      đường cao tốc từ Tô Châu đến Vô Tích, tôi nhìn con đường dài dằng dặc bên ngoài cửa sổ, thầm nghĩ, có phải Lâm Tự Sâm xảy ra chuyện con đường cao tốc này? Thế lần trước lái xe đưa tôi về, lúc qua đây trong lòng nghĩ gì?

      Lúc đó ngỡ người ngồi cạnh , là kẻ mời tới, rồi lại bỏ mặc ngó ngàng gì đến , hại thể nào cầm dao mổ được nữa.

      Nghĩ đến đó, tôi chịu nổi nữa, lôi phong thư sờ mấy lần trong túi ra, cẩn thận mở xem.

      Thư rất dày, nhưng đa phần là bưu ảnh, thư chỉ có tờ.

      Hy Quang, lần đầu nhìn thấy em, là ở trong buổi tiệc của Vu. Đó là buổi tiệc hề muốn tham gia, tất cả đều chán ngắt vô vị, còn kém xa việc ở nhà mình đọc tạp chí ý học. Đến khi phát ra em.

      Lúc đó em nổi giận với , mọi người ở đó đều bị thu hút. vốn nên thương hại bị em chỉ trích đến mức phát khóc như những người xung quanh, nhưng lại hoàn toàn bị em thu hút, chỉ cảm thấy dáng vẻ em lúc đó tuyệt vời, rực rỡ.

      Tôi cũng có lúc ngang ngược ghê gớm thế ứ? Chắc vì quá nổi giận nên mới bùng nổ như vậy? Lần ấy thấy bố dẫn Mã Niệm Viên đến tiệc sinh nhật của mẹ nuôi, tôi giận điên lên. Dẫn đứa con của người đàn bà kia đến tiệc sinh nhật của bạn thân, mẹ tôi làm sao chịu đựng nổi. Đặc biệt ả kia còn thích tỏ ra đáng thương, tôi chưa gì mà giả bộ bị bắt nạt, nên tôi thà nổi giận còn hơn.

      nghĩ nhất định nghĩ ra cách làm quen với đó, đúng lúc ấy Gia Kỳ muốn giới thiệu cho bạn bè của cậu ta, trong đó cũng có em. giờ chắc chắn điều rằng, lúc đó em hề chú ý đến , đến nỗi có chút ấn tượng nào về . định lặng lẽ tiếp cận em, nhưng em lại nhanh chóng biến mất khỏi bữa tiệc. nghĩ có lẽ cũng cần gấp như vậy, có thể thực cách hoàn thiện hơn.

      Nên mấy hôm sau, khi nhận được lời mời thưởng mai của em, vui sướng điên cuồng.

      Hôm đó thực ca mổ cực kỳ thành công, sau khi rời bàn mổ, bắt đầu Vô Tích. tuyệt nghĩ ra, đó là lần cuối cùng có thể cầm dao mổ.

      đường cao tốc, gặp tai nạn xe.

      bị nguy hiểm đến tính mạng, nhưng lại bao giờ trở thành bác sĩ khoa ngoại giỏi nhất được nữa. Vì ngoài tay ra, còn có đôi mắt, quãng thời gian đó phải băng mắt nằm giường, thầm nghĩ đây phải chăng chính là cái giá phải trả vì muốn gặp được đó? hận ấy oán ấy, thậm chí muốn cho bất cứ ai biết gặp ấy mới xảy ra chuyện, nhưng tại sao ấy đến thăm ?

      Trong quãng thời gian tối tăm đó, em trở thành lời nguyền của .

      Chưa bao giờ được giải trừ.

      Nên khi nghe người ta và biết em thực tập ở công ty này, rời tổng bộ Thịnh Viễn đến tới Tô Châu. ngờ em lại hoàn toàn biết .

      Phải rồi, sao em lại quen được, người mời Vô Tích vốn phải em.

      Nhưng Hy Quang, trước nay đều vì em mà đến.



      ---Em trở thành lời nguyền của .

      Tôi thẫn thờ nhìn bức thư.

      Thực ra từ đầu tới cuối, người hại thê thảm như vậy là Mã Niệm Viên, thế lời nguyền của chẳng phải là Mã Niệm Viên hay sao.

      , suy nghĩ này mới xuất , tôi lập tức xóa sạch.

      Làm sao lại là người khác chứ, trong lòng và trong đôi mắt Lâm Tự Sâm, người nhớ xưa nay…



      Là tôi!

      “Trước nay đều vì em mà đến.”

      ràng là câu giấy, trong đầu tôi tự tưởng tượng ra dáng vẻ và giọng của Lâm Tự Sâm, giọng dịu dàng và trầm ấm ấy…

      Tôi bất giác áp mặt lên cửa kính xe lạnh ngắt, cảm xúc kỳ quặc chưa từng có dâng lên trong lòng, được là vui sướng, phẫn nộ, tim đập mạnh, hay là gì khác.

      Bỗng, tôi bỗng “lên cơn” manh động, lấy điện thoại ra, lật đến số , khi chưa kịp suy nghĩ xong ngón tay bấm xuống rồi. Bên kia cũng cho tôi cơ hội hối hận, rất nhanh nghe máy.

      Nhưng chúng tôi đều gì, vẫn là tôi lên tiếng.

      “Lâm Tự Sâm.”

      Dường như lúc này mới chắc chắn là tôi gọi vậy, “Hy Quang.”

      “Em nhận được thư của rồi.”

      “Ừ.”

      “Bưu thiếp rất đẹp.”

      “Em thích tốt rồi.”

      vẫn du lịch sao… Khoảng bao giờ về?”

      Bên kia khựng lại: “Bây giờ ở ga tàu, sáng mai tới Tô Châu.”

      “Ưm… Về Tô Châu, thông thường ngang Vô Tích phải … Hay là, xuống tàu ở Vô Tích nhé.”

      Tôi biết vì sao lại câu đó, nhưng lúc ra, tôi im lặng, bên kia cũng im lặng. Mãi sau mới nghe thấy khẽ : “Hy Quang, em chắc chứ?”

      “… Vâng, khoảng mấy giờ tới Vô Tích, em đón .”

    2. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Chương 39




      Thế là, sáng sớm sáu giờ trong cái rét mùa đông cắt da cắt thịt, tôi đứng ở ga tàu tốc hành Vô Tích, tay xách món bánh bao nhân thịt ngon lành nổi tiếng nhất của Vô Tích, ngược đãi vô số du khách tới đây.

      Còn mười mấy ngày nữa là Tết, ga tàu rất đông, sân ga ồn ào tấp nập, tôi đứng giữa dòng người kiễng chân lên nhìn hướng tàu tới, trong lòng hơi mắc cỡ.

      Lát sau Lâm Tự Sâm thấy tôi đứng ở đây đợi, liệu có thấy kỳ quặc ? Nếu đón ai đó thông thường đứng ở cửa ra, nhưng tôi lại chạy ra tận sân ga, như thế liệu có quá trịnh trọng?

      Hay là bây giờ tôi chạy ra cửa?

      do dự đầu tàu vào ga, đoàn tàu màu trắng xình xịch lao qua người tôi, rồi từ từ giảm tốc độ, dần dần, tôi có thể nhìn thấy hành khách trong khoang tàu qua cửa kính.

      Tôi thấy Lâm Tự Sâm.

      Tôi cũng biết vì sao mình lại chắc chắn là ngay từ cái nhìn đầu tiên, thực ra chỉ là cái bóng nghiêng nghiêng lướt qua mà thôi.

      Nhưng tôi tự chủ được mà chạy theo khoang tàu đó.

      Tốc độ đoàn tàu rất chậm rồi, nên bóng dáng đó luôn trong tầm nhìn của tôi. Tôi thấy đứng lên, lấy cái vali màu đen từ giá đặt hành lý đầu, sau đó mặc áo khoác, xanh da trời như gì đó với , gật đầu rồi lại lấy cái vali đỏ từ giá xuống.

      Đoàn tàu ngừng hẳn.

      Cửa khoang mở ra, hành khách lục tục bước xuống. Khi bóng dáng cao lớn đó bước ra từ khoang tàu, tôi vô thức nấp sau cây cột = =

      Khi tôi ý thức được hướng cửa ra phải chỗ tôi đứng, Lâm Tự Sâm khá xa, tôi vội vàng len lén theo sau

      Phải là, tôi tự dằn vặt cái gì chứ = =

      Rất nhanh, tôi phát ra người theo chỉ có mình tôi, mặc áo xanh kia cũng đuổi theo, tôi loáng thoáng nghe ta cảm ơn Lâm Tự Sâm.

      “Ban nãy cảm ơn lấy vali xuống giúp tôi, nếu nặng như thế, tôi lấy nổi.”

      Lâm Tự Sâm gật đầu, gì.

      Tôi nghe loáng thoáng từ xa, biết vì sao mà trong lòng bỗng thấy có chút kiêu ngạo – vì tôi mà đến đây, nếu căn bản ngừng lại chốn này, cũng giúp ấy lấy hành lý đâu.

      Nhưng sau đó tôi lại thấy thẹn thùng vì kiêu ngạo lạ lùng đó.

      áo xanh hình như còn muốn gì đó, nhưng thái độ xa cách của Lâm Tự Sâm lại khiến ta chùn bước, hơi ngượng ngập sang phía khác.

      Tôi sau , nhìn chẳng chẳng rằng “đuổi” nhiệt tình kia , bất giác cảm thấy rất vui, bước chân cũng nhanh hơn.

      Tôi bỗng phát , lén lút theo sau , thích thú quan sát bóng dáng cao ráo của cũng là chuyện rất thú vị, thế là quyết tâm gọi, cứ theo rồi tính sau. Thế nhưng mới quyết định xong người phía trước bỗng khựng lại.

      đột ngột quay người, ánh mắt nhìn thẳng vào tôi.

      Mãi sau, mới sải bước đến chỗ tôi, như phải xác định gì đó, nhìn chăm chú gương mặt tôi, “Nhiếp Hy Quang?”



      Rốt cuộc là sao lại phát ra tôi…

      Tôi ngước lên nhìn : “Vâng ạ.”

      “Sao em lại ở đây?”




      Tôi cố ý nhìn quanh quất, chịu nhìn , “Haizzz, biết đứng ở cửa ra lạnh thế nào đâu, em mặc áo dày mà chết cóng đấy, nên thôi mua vé vào phòng đợi, có máy sưởi, sau đó kiếm vé rồi em cũng xuống đây luôn, nếu soát thiếu vé, tàu thể xuất phát phải làm sao?”

      Tôi tưởng là đâu phải máy bay, tàu đợi ai kiểu thế, ngờ lại tỏ ra tán thành: “Cũng đúng, vé của Nhiếp tiểu thư quan trọng như vậy, soát tàu làm sao dám chạy.”

      “…Này!”

      cười tủm tỉm: “ chẳng phải với em là tám giờ sao?”

      Tôi “hừ hừ” mấy tiếng, còn dám chủ động nhắc à.

      với em là tám giờ, nhưng em tra lịch tàu chạy, tàu từ bên đó tới, chuyến là sáu giờ sáng, chuyến kia mười giờ, hề có chuyến tám giờ. Sao lại gạt em?”

      Thực ra trước khi hỏi câu này, trong đầu tôi nghĩ sẵn đáp án, chẳng hạn như… sợ bắt em dậy quá sớm vất vả…

      Ngờ đâu lại thở dài: “ sợ em , ‘Lâm Tự Sâm, thôi vậy, sớm quá em dậy nổi, cứ tự về Tô Châu ’.”

      Tôi vừa tức vừa buồn cười: “Em có vậy đâu nhé!”

      “Ừ, bây giờ biết rồi”, nghiêm túc nhìn tôi, .

      Tôi cứ tưởng lúc gặp lại thấy mất tự nhiên, ngờ đâu hoàn toàn , vẫn thoải mái dễ chịu như lúc trước. Thế nhưng lúc này dưới ánh mắt , tôi lại thấy lúng túng tay chân biết phải đặt đâu nữa.

      Tôi hơi né tránh ánh mắt , cố ý đùa: “Đúng rồi, rất lợi hại đó.”

      “Gì cơ?”

      “Lúc nãy em thấy rồi nhé, mặc áo xanh.”

      cười: “Thế thêm điểm hay trừ điểm?”

      Tôi ngớ ra rồi mới hiểu ý , bỗng thấy lúng túng. “Gì mà thêm điểm trừ điểm, em dở số học lắm.”

      đợi gì, tôi lấy cái hộp ra nhét vào tay : “Cho này, bánh bao em mua cho đó.”

      Bánh bao nóng hổi bây giờ dã biến thành bánh bao lạnh rồi. Thực ra mùa đông lạnh lẽo mà mua bánh bao mang về rất ngốc, nhưng… dù sao tôi cũng nhất thời lên cơn mà.

      “Cạnh cửa ra có quán cà phê rất được, đến đó ăn nhé.”

      “Ừ.”

      Thấy trả lời nhanh như vậy, tôi kìm được nhắc : “Ngọt lắm đó.”

      cười: “Thế à? Vậy rất thích hợp để ăn bây giờ.”

      Tôi bất giác cúi đầu, sợ rằng khóe môi cong lên trong vô thức tố cáo tâm trạng xao động của mình, “ thôi!”

      Lần này tôi chạy lên phía trước.

      Chắc vì còn quá sớm nên trong quán cà phê rất tĩnh lặng, có mấy khách.

      Phục vụ nhiệt tình giúp chúng tôi hâm nóng bánh bao, lại còn rất chu đáo mang giấm lên, khiến tôi rất sửng sốt. Ăn sáng xong, chúng tôi từ từ đến bãi đậu xe.

      muốn đâu chơi ? Thực ra Vô Tích cũng chẳng có gì vui, Thái Hồ bây giờ cũng lạnh lắm”, tôi cố gắng nghĩ đến các danh thắng, “Hay là xem Linh Sơn Phạm Cung, chí ít nóc của nó rất đẹp, hoặc thành Tam Quốc, thành Thủy Hử? Hay là Ngoan Đầu Chử gì đó…”

      Tôi thao thao bất tuyệt giới thiệu cho đến khi giọng vang lên.

      luôn nghĩ rằng, em dẫn ngắm hoa mai.”

      Tôi bỗng khựng lại.

      Nhớ lại viết trong thư rằng khi nhận được lời mời thưởng mai của tôi, vui sướng điên cuồng ra sao, trong lòng bỗng thấy chua xót. Hít hơi khí lạnh, tôi cố ý vui vẻ: “Được thôi, vậy chúng ta vườn mai, vé cửa ở đó rẻ nhất, giúp em tiết kiệm tiền đó.”

      Tôi tự lái xe đến. Thực ra tôi cũng ngồi xe Lâm Tự Sâm rất nhiều lần rồi, nhưng từ khi đọc lá thư đó của xong, bỗng muốn ngồi xe nữa, cứ thấy có chút yên lòng. Thế là đến bãi đậu xe, tôi quả quyết giành ngồi ghế lái.

      Quả nhiên Lâm Tự Sâm ngoan ngoãn ngồi vào ghế phụ mà đứng bên ngoài cửa sổ bên ghế lái, cúi xuống lịch gõ gõ cửa xe.

      Tôi mở cửa sổ.

      “Bên ngoài có tuyết đọng đường, để lái cho.”

      phải em tin tài lái xe của …”, vốn định tìm đại cái cớ nào đó để từ bỏ suy nghĩ, nhưng bỗng sực nhớ có lẽ sau này cơ hội chúng tôi cùng nhau là rất nhiều, thể cứ lần nào cũng tìm cớ được, thế là tôi lập tức nghiêm túc sửa lại, “…Em tin vào tài lái xe của lắm = =.”

      Chắc vì làm tổn thương lòng tự trọng quá… nên nhất thời nghẹn lời, nhìn tôi, nửa muốn cười nửa , sau đó thở dài.

      Tôi giục: “Lên xe lên xe, nếu hoa mai héo đó.”

      Tôi rất tự tin lái chiếc xe qua những con đường quanh co khúc khuỷu ở Vô Tích, nghiêm túc lái qua từng con đường, nhưng bỗng cảm thấy đúng… Mặt hồ lấp lánh phía trước là Thái Hồ chăng? Sao tôi lại lái đến Thái Hồ thế này?

      Tôi từ từ cho xe đậu lại ven đường, móc điện thoại ra, vẫn chưa mở phần mềm bản đồ ra nghe người bên cạnh bình thản : “Phía trước là ngã tư, em chạy nhầm rồi.”

      Tôi lặng lẽ quay sang nhìn .

      “Theo bảng chỉ dẫn em nên con đường bên phải, em lại chạy vào giữa.”

      “…Sao sớm…”

      “Ồ”, tỏ ra thà, “ tưởng người bị kỳ thị có tư cách chỉ đường.”

      Có vẻ như nét mặt của tôi rất kỳ quặc nên Lâm Tự Sâm nhìn tôi rồi nén được, bật cười.

      Tôi thẹn quá hóa giận, bực bội xoay vô lăng định quay đầu xe, nhưng bị Lâm Tự Sâm ngăn lại.

      cần quay lại, ở đây rất đẹp.”

      “Gì cơ?”

      Lâm Tự Sâm : “Em nhìn bên kia kìa.”

      Tôi nhìn theo ánh mắt , phía xa mảng đỏ hồng đập vào mắt, hình như chính là hoa mai nở rộ.

      Tôi lái xe đến gần hơn, dừng con đường , vừa xuống xe, quả nhiên là rừng hoa mai.

      biết từ bao giờ mà cạnh Thái Hồ lại trồng nhiều mai đến thế. là mùa mai nở rộ, tuyết vừa rơi hết, tuyết đọng hoa mai, bên Thái Hồ người thưa thớt, chúng nở lặng lẽ mà rực rỡ.

      Mặt nước Thái Hồ vẫn lăn tăn vỗ vào bờ.

      Tôi và Lâm Tự Sâm im lặng xuyên qua rừng mai, ai gì, chỉ có tiếng giày đạp tuyết.

      “Vậy, vẫn luôn nghĩ rằng hai năm trước, người mời ngắm hoa mai là em? Vậy ban đầu ở công ty, mới đối xử với em như vậy?”

      Lâm Tự Sâm lát sau mới trả lời tôi, “Ừ.”

      “Vậy sau đó vì sao …”, tôi ngừng lại, “ ràng trong lòng , em là người từng bỏ mặc ngó ngàng mà.”

      làm chủ được mình.”

      Tôi ngừng bước, nhìn .

      tìm rất nhiều lý do để thuyết phục bản thân, có lẽ Gia Kỳ , hoặc lúc đó em còn quá , dám đối diện với việc nặng nề như vậy, nên lãng quên mang tính chọn lựa, chuyện này ở y học cũng có. Hoặc có thể do em biết tên tiếng Trung của , lúc đó Gia Kỳ giới thiệu tên là Vincent, trùng hợp là em lại quên mất vẻ ngoài của , nên em thể liên hệ với người hai năm trước được… tìm rất nhiều nguyên nhân, cái nào cũng có kẽ hở, nhưng cái nào cũng thuyết phục tin vào nó, nếu , làm sao có thể buông thả mình theo đuổi em lần nữa?”

      cảm động chút nào!”, tôi muốn làm trái cầu tuyết ném cho rồi, “ chẳng thèm hỏi em, gán cho em tội danh đó. Em là loại người đó hay sao?”

      “Em phải”, buồn bã thở ra làn khói trắng, “Nhưng Hy Quang, ngoài em ra, chưa từng nghĩ là người nào khác. Từ đầu chí cuối, chưa từng nghĩ là phải em.”

      “Xin lỗi”, .

      “Nếu phải do bố em vô tình vạch trần chuyện này, có phải định cả đời cũng cho em biết?”

      Lâm Tự Sâm đáp, tỏ ra đồng ý.




      Tôi bất giác thấy tức tối, nhưng ngoài tức ra, lại cảm thấy chua xót nhiều hơn, có người như thế, nguyện vì tôi mà gánh chịu nỗi đau mình, vẫn chung tình như xưa kể cả sau khi tưởng bị tôi phụ bạc…

      cơn gió thổi tới, tuyết hoa mai rơi xuống lả tả.

      “Mấy hôn nay sao câu nào mà xa thế?”

      Hại em… lo lắng như vậy.

      phải đối diện với em thế nào đây?”, giọng chua xót, “ cứ tưởng, vì em mới thể cầm dao mổ, cuối cùng thuyết phục bản thân cam tâm tình nguyện, nhưng rốt cuộc lại phát là vì người chẳng liên quan, là hiểu lầm?”

      cười giễu. “ thậm chí biết phải mình thế nào nữa.”

      “Cuộc đời quả thực biến thành trò cười.”

      Tôi thấy lòng quặn thắt.

      Nhưng lại nổi câu an ủi, như thể ngôn ngữ bỗng mất tác dụng, tất cả đều trở nên bất lực.

      “Nhiếp Hy Quang, em quen cậu ta khi nào?”

      Tôi ngẩn ra, mới ý thức được người là Trang Tự, tôi biết vì sao lại hỏi chuyện đó nhưng vẫn trả lời: “Mùa hè năm ba lên năm tư.”

      năm rưỡi”, khóe môi nhếch nụ cười đau khổ, “Mấy hôm nay thường nhớ tới câu em .”

      “…Gì ạ?”

      “Em ‘Nếu em biết trước tốt rồi’. Nhưng bây giờ thà rằng là người quen em muộn hơn, như thế oán hận, nghĩ rằng nếu vì hiểu lầm chúng ta sớm ở bên nhau, nhưng”, , “Lại là quen em trước.”

      Tôi hiểu câu đó có ma lực thế nào, mà nó lại khiến tôi đau nhói, ngay cả câu “cuộc đời quả thực biến thành trò cười” trước đó cũng làm tôi đau buồn đến cực điểm, và trong tích tắc tôi buột miệng.

      “Sau này em và ở bên nhau.”

      sững sờ và thất thần trong khoảnh khắc, sau đó đôi mắt như được đốt cháy, nóng bỏng đến nỗi khiến tôi thẹn thùng, nhưng rất nhanh, ánh sáng đó vụt tắt, “Hy Quang, hy vọng chúng ta ở bên nhau, nhưng tuyệt đối vì cơn xúc động nhất thời của em.”

      Tôi cố ra vẻ mạnh mẽ: “Em nhất thời xúc động đấy, có cần ?”

      lặng lẽ nhìn tôi, cuối cùng như thể chịu thua, kéo tôi vào lòng, ôm chặt lấy tôi. Áo khoác của hơi lạnh, nhưng nhanh chóng, vòng tay sưởi ấm, tôi nghe tim mình đập cuồng loạn, nhưng hề muốn giằng ra.

      lát sau, tôi nghe kiên quyết bên tai mình: “Cần.”

      Sau đó lặp lại, trong giọng như có chút mệt mỏi, “ cần.”

    3. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Chương 40




      Tôi ra quyết định khó khăn!

      --- Tôi phải trở về phòng Tài vụ!

      “Lý do?”

      Phó tổng Lâm nhìn đơn xin chuyển phòng của tôi, ngẩng đầu lên, hỏi.

      đó viết hết rồi.”

      đúng chuyên ngành dẫn đến hiệu suất làm việc gần đây giảm sút?”, gật gù, nhanh chóng ký tên.

      “… níu kéo à?”

      “Trời phải đổ mưa, bạn phải chuyển phòng, có cách nào được”, bật cười khi bị tôi trừng mắt, đưa tờ đơn ký tên cho tôi, “Cầm , bàn giao công việc, ngày mai có hiệu lực.”

      Tôi cầm tờ đơn định ra ngoài, sau lưng vẳng đến tiếng của , “Đúng rồi, phần thưởng cuối năm cho các phòng năm nay còn thống nhất tiêu chuẩn, mà phát theo thành tích từng phòng.”

      Tôi bỗng có dự cảm lành, “Phòng Quản lý và phòng Tài vụ bên nào nhiều hơn?”

      “Phòng mà em vừa rời khỏi.”

      “…Vậy em là người phòng nào?”

      “Ồ, được tính là người của nữa”, phó tổng Lâm rất vô tình.

      “…”

      Tại sao ở bên nhau chưa tới tuần, mà tôi có cảm giác thế nào là “ phải người” rồi chứ?

      Ân Khiết vô cùng thắc mắc trước việc tôi lặng lẽ chuyển phòng, lúc ăn trưa suýt nữa cầm đũa gõ đầu tôi, “Đầu cậu thủng lỗ to thế nào hả, trước khi tặng thưởng cuối năm còn chuyển phòng. Haizzz, tớ này, có phải cậu bị phó tổng Lâm quấy rối gì đó ? Tuy rằng phó tổng Lâm rất đẹp trai, nhưng nếu cậu thích cũng phiền lắm đó.”

      Tôi “phì” tiếng, phun hết cơm ra.

      Ho lúc sau, nhân lúc bọn Ân Khiết chú ý, tôi móc di động ra gửi tin cho Lâm Tự Sâm, “Có người em bị quấy rối nên mới chuyển phòng đó.”

      Rất nhanh, Lâm Tự Sâm trả lời: “Ân Khiết?”

      Chết ! Hình như tôi bán đứng bạn bè trong lúc vô ý? Tôi lúng túng nhìn Ân Khiết ăn cơm, vội : phải… nghe ‘giang hồ’ đồn.”

      Lát sau, Lâm Tự Sâm đáp: “Ồ.”

      Hừm, trả lời kiểu gì thế này?

      Lẽ nào để tâm ?

      Tôi bỗng hơi khổ sở, lần đầu tiên nghiêm túc người, có lúc tôi thực hiểu câu nào nên câu nào nên.




      Buổi chiều vào làm, tôi lén quan sát mấy bận – bạn thấy đấy, tôi hiệu suất công việc giảm sút mà, cùng với… ưm… bạn trai của mình làm việc, hình như phân tâm .

      Tiếc rằng vẫn chưa thấy gì cho ra hồn, vì có khách đến nên cửa chớp văn phòng phó tổng buông xuống. thể quan sát tiếp, tôi đành nghiêm túc bàn giao công việc cho người mới.

      Tưởng Á rồi, phòng chúng tôi có thêm hai người mới, bắt tay vào việc, hơn nữa dù sao tôi cũng chỉ chuyển phòng chứ phải rời khỏi công ty, nên việc bàn giao vất vả lắm.

      Trước khi tan sở, cuối cùng tôi tìm ra cơ hội chạy vào văn phòng .

      Lâm Tự Sâm đứng trước tủ sách lật tìm tư liệu.

      “Chắc giận đó chứ?”

      “Giận gì?”

      Lâm Tự Sâm ngẩng đầu lên khỏi đống tài liệu, nhìn tôi lạ lẫm.

      Tôi làm sao chủ động nhắc nên đánh đáp bừa: “Ồ, chính là chuyện em chuyển phòng đó.”

      “Chuyển em đến vốn là do ích kỷ, có gì mà phải giận”, cười dịu dàng, ánh mắt quay về tập tài liệu, “Đến đây.”

      “Hử?”, dáng vẻ cúi đầu đọc tài liệu khiến tôi cảnh giác mà bước lại gần.

      “Hôm nay là ngày cuối cùng em ở phòng Quản lý.”

      “Vâng.”

      gật đầu, rồi hề báo trước, tay gấp tài liệu lại, hơi nghiêng người, cúi đầu, đặt lên môi tôi nụ hôn.

      tiếp xúc ấm nóng chỉ thoáng qua, mỉm cười nhìn tôi, “Được rồi, cũng xem như gánh phải cái danh hão.”

      Tôi cảm thấy mình bị sét đánh rồi.

      Ngô nghê đứng đó, lại còn hỏi , “Danh hão gì cơ?”

      “Quấy rối.”

      Lâm Tự Sâm cười tủm tỉm, đưa tay lên gạt mấy sợi tóc rối của tôi ra sau tai, dịu dàng nhắc, “Ngày mai đến phòng Tài vụ rồi, tối nay cần làm thêm giờ nữa, nghỉ ngơi nhé.”

      Khốn…kiếp…

      Trong đầu tôi chỉ xuất ba chữ đó.

      Tôi thể ngờ rằng, nụ hôn đầu của mình, lại là trong văn phòng, và bị đánh mất bởi cách “quấy rối”.

      Tôi nghĩ vẻ mặt mình nhìn chắc chắn rất phẫn nộ, nên nén được cười, “Sao thế? Vẻ mặt em, cứ như… muốn đánh trận?”

      Tôi tức tối : “Nụ hôn đầu đánh mất trong văn phòng dưới danh nghĩa bị quấy rồi ai mà chẳng muốn đánh người, dù đẹp trai đến mấy cũng vô dụng!”

      “Tuy bất ngờ, nhưng vẫn rất vui”, ánh mắt chăm chú nhìn môi tôi, hình như nắm bắt được trọng tâm, cánh tay vươn ra ôm chặt eo tôi, lại cúi đầu xuống.

      Lần này cũng còn nhàng chạm vào rồi , bàn tay kéo tôi áp sát hơn, sức mạnh đàn ông khiến chống cự trong vô thức của tôi hoàn toàn có tác dụng, quyến luyến di chuyển môi tôi, vô cùng nhẫn nại gấp gáp, khiến tôi thể thở nổi, để mặc tiến vào, khuấy đảo…

      Lần trước tôi chưa kịp suy nghĩ, rời , lần này có quãng thời gian dài để suy nghĩ như vậy mà trong đầu tôi hoàn toàn rối loạn, cả tay chân cũng nghe lời nữa.

      Khi cuối cùng rời khỏi môi lưỡi tôi, tôi phát ra biết tự bao giờ, mình bị đè vào tủ sách, hai tay nắm chặt lấy ống tay áo vest của .

      Tay ôm tôi vẫn chưa buông, vùi đầu vào hõm cổ tôi, mái tóc rơi má, ngứa ngáy khuấy đảo trí óc.

      “Chết ”, mãi lâu sau, thở đều lại, rất dịu dàng và rất thành ý thầm bên tai tôi, “Lần thứ hai cũng ở trong văn phòng bị sếp quấy rối, làm sao đây?”

      Đệ nhất cầm thú Học viện Y, bác sĩ Phương quả lừa gạt tôi.

      --- Kết luận kia, là khi mất ngủ, sáng hôm sau tôi rút ra.

      Do hai nguyên nhân lớn là bắt buộc phải chuyển đồ dùng cá nhân đến phòng Tài vụ trước khi Lâm Tự Sâm tới công ty, và lăn qua lộn lại giường mãi ngủ được, bây giờ tôi lấy điện thoại quấy rối Ân Khiết, bắt nàng vào văn phòng giúp tôi chuyển đồ.

      Ân Khiết thiếu ngủ làu bàu: “Cậu đúng là điên, còn mấy ngày nữa là Tết mà lại chuyển phòng.”

      Tôi than vắn thở dài: “Thế giới nội tâm phức tạp của tớ, cậu hiểu được đâu…”

      “Tớ chỉ biết tiền thưởng của cậu ít cả ngàn tệ!”

      bù lại được, yên tâm !

      nàng bỗng sáng rực hai mắt: “Cậu mới đổi điện thoại từ bao giờ thế?”

      Tôi ngừng lại, lát sau trả lời: “…Ồ, mấy hôm trước.”

      “Tự dưng lại đổi điện thoại, cái cũ dùng được nữa à?”

      “Ừ, mất rồi.”

      Ân Khiết bỗng nhìn tôi vẻ thương hại, thuận miệng hỏi: “Thế sao cậu còn có số của tớ?”

      “…”

      Có người phòng Tài vụ lục tục vào, tôi cũng muốn lằng nhằng thêm nữa, đẩy nàng ra ngoài, “Được rồi được rồi, về văn phòng cậu làm việc , buổi trưa tớ mời.”

      “Hoành tráng nhé?”

      “Nhà ăn thôi.”

      Tôi chuyển phòng có hơi đột ngột, nên các đồng nghiệp phòng Tài vụ nhìn thấy tôi đều tỏ ra sửng sốt, ít nhiều cũng dò đoán và tò mò, tôi cảm nhận sâu sắc rằng, chắc họ và Ân Khiết đều nghĩ đến chuyện đó rồi.

      Quả nhiên, trong phòng trà, Kỳ Kỳ rất tử tế an ủi tôi: “Cậu về là tốt nhất rồi, bọn mình vốn thiếu người, cứ lặng lẽ làm việc là hay nhất.”

      Tôi mỉm cười gật đầu tỏ ý tán thành.

      Quay lưng , tôi lập tức trả thù, nhắn tin cho Lâm Tự Sâm: “Phó tổng, phải chú ý hình tượng nhé, mọi người đều nghĩ em vì trốn tránh móng vuốt của mới chuyển phòng đó!”

      Sau đó tôi xóa sạch nỗi buồn bại trận (?!) hôm qua, vô cùng vui vẻ bắt tay vào công việc.

      ngày bận rộn nhanh chóng qua , tiếng nhạc tan sở vang lên, tôi bỗng nhận ra hình như hôm nay đến tận bây giờ, Lâm Tự Sâm vẫn chưa trả lời tin nhắn của tôi.

      Tôi cúi xuống tìm điện thoại trong túi.

      Các đồng nghiệp xung quanh dọn dẹp đồ đạc chuẩn bị ra về, đứng lên cả rồi, lúc này đột nhiên đồng loạt ngồi xuống, tất cả cùng tỏ vẻ chăm chút làm việc.

      Chuyện gì thế?

      Tôi cầm điện thoại ngước lên nhìn ra cửa, thấy phó tổng Lâm Tự Sâm tay đút túi, sải chân bước vào văn phòng chúng tôi.

      Hình như hoàn toàn chú ý đến khí kỳ dị trong phòng, vô cùng tự nhiên đến gần bàn làm việc của tôi, “Tan sở chưa? Hôm nay chúng ta ăn với Phương.”

      Mười phút sau, tôi ngồi xe Lâm Tự Sâm, bắt đầu nghiêm khắc quở trách : “ chạy đến văn phòng em làm gì?”

      “Lúc nãy ở trong văn phòng, thấy Tiểu Trương thuộc văn phòng khu xưởng ở chỗ làm việc, đến văn phòng em làm gì?”

      Giọng có vẻ tra hỏi của lãnh đạo, tôi lập tức giải thích thay cho đồng nghiệp, “Cậu ta tới đón Kỳ Kỳ tan sở, hết giờ rồi mà, sao chứ.”

      “Đương nhiên”, Lâm Tự Sâm với vẻ bình thản, “Nên tại sao được đón em về?”

      Sau đó tỏ ra trầm ngâm, “Bây giờ chắc họ nghĩ là em trốn tránh quấy rối của chứ nhỉ?”



      Phải rồi, nghĩ nữa.

      Các hạ chính danh rồi…

      Haizzz… loại sinh vật như bạn trai, đều khó xử lý như thế sao? Hay là người bên cạnh tôi đặc biệt hơn = =

      Và cứ thế…

      Trải qua ngày thần thánh, những tháng ngày tôi ở phòng Tài vụ, rất thuận lợi, rất hòa bình, rất thân thiện…

      Rất nhanh, tôi bi thương nhận ra, tuy chuyển phòng nhưng hiệu suất công việc hình như cũng cao hơn là mấy – email công ty có thể làm chứng.

      Về mặt này phó tổng Lâm làm tấm gương xấu, hôm nào đó tôi đến phòng Tài vụ, “nhét” vào email của tôi thứ kỳ quặc.

      Mà lại là toàn bộ lý lịch cá nhân của , ồ, đúng, có lẽ là tự bạch sát nghĩa hơn, sinh nhật này thói quen này, đủ mọi hồ sơ việc làm, còn có cả hình ảnh qua từng giai đoạn.

      Tôi thích thú xem hết tự bạch đặc sắc của , cầm điện thoại lên gọi số phòng , thầm: “ đưa em cái gì thế? Sao lại đưa em xem?”

      “Ừ, sách hướng dẫn sử dụng sản phẩm? Để em hiểu hơn về đặc điểm chức năng của bạn trai em.”

      “…Nhưng cần viết cả chuyện biết sửa bóng đèn vào chứ.”

      “Ồ, đó là chức năng gia dụng mang tính đại diện đấy. Đúng rồi, may vá cũng nghề lắm nhé.”

      “…Vậy viết trải nghiệm tình cảm của là để báo em biết cũng từng bị trả lại hàng rồi à?”

      “Nhiếp tiểu thư, khả năng lý giải tiếng Trung của em có vấn đề phải ? Đó mà là trải nghiệm tình cảm à?”

      Ai bảo viết cả chuyện bị thầy lôi xem mắt vào làm chi.

      Tôi nhịn cười, nghiêm túc : “Đương nhiên là tính chứ.”

      “Đó là do khách hàng mục tiêu chuẩn xác, bổn sản phẩm này chủ động rút ra khỏi thị trường. Ngoài ra xin nhắc quý khách hàng, trước kia chức năng của bổn sản phẩm chưa được bộc lộ hoàn toàn, Nhiếp tiểu thư, hy vọng em có thể phát huy tối đa, tích cực sử dụng.”

      Là ảo giác của tôi sao?! Sao tôi cứ thấy cái câu “tích cực sử dụng” của cứ… sặc mùi đùa cợt thế nào = =, tôi vội chuyển chủ đề, cố hỏi vẻ nghiêm túc, “ cần chọc em, mau khai đoạn lịch sử đen tối đó của .”

      có vẻ dở khóc dở cười: “Lịch sử đem tối gì, trong sáng thế còn gì, đợi chút.”

      Bên kia ống nghe vẳng đến tiếng gõ cửa, chắc là có người tìm , tôi cũng vội, cúp máy tôi cũng chẳng cúp, thế là kẹp ống nghe làm nhanh hóa đơn thanh toán.

      Trong ống nghe vẳng đến tiếng trao đổi của với đối phương, rồi giọng lại trở lại: “Lúc ở Mỹ học ở Học Viện Y, có lần giáo sư Hoa kiều khá thân bỗng gọi ăn cơm.”

      chỉ đến đó.




      Tôi nhớ ra trước kia bận đến nỗi có thời gian đương, nên có phần tò mò: “Học viện Y các bận thế sao?”

      Lâm Tự Sâm cười khẽ: “ bận như bây giờ.”

      Hừm… người ta đương trí thông minh giảm sút, tôi lại thấy IQ của tôi tăng vọt, chẳng hạn như bây giờ, từ những câu vòng vo quanh co của Lâm Tự Sâm, tôi bỗng hiểu ra ý mà muốn diễn tả.

      Nhưng tôi quả quyết giả vờ hiểu, “Haizzz, bận đến thế em chuyện với nữa.”

      Nhanh chóng cúp máy rồi, tôi nghĩ ngợi, cười híp mắt tìm ra hồ sơ xin việc của mình trong USB mang theo rồi gửi cho . Kết quả đáp lại câu: “Xem ra Nhiếp tiểu thư chăm chỉ học hành?”

      “…”, học giỏi ghê gớm lắm hả?!

      Tôi thẹn quá hóa giận: “Chỉ là để hiểu thêm về đặc điểm khách hàng mục tiêu của thôi.”

      “Cảm ơn ý tốt, nhưng cần đâu. Khả năng hiểu biết của về khách hàng mục tiêu nhiều hơn so với em tưởng tượng.”

      “Thế à? Ví dụ?”

      “Ví dụ, biết khách hàng mục tiêu của tối nay muốn ăn món Đông Bắc.”



      Lâm Tự Sâm, có thể mua vé số được đấy, !

      Hừm, từ sau khi tôi và Lâm Tự Sâm cùng trao đổi “hồ sơ xin việc”, hộp mail của công ty bị chúng tôi lạm dụng hoàn toàn, chức năng chủ yếu là – nhảm.

      Ngày cuối cùng làm trước khi nghỉ Tết, mọi người đều có hứng làm việc, tôi cũng uể oải làm hóa đơn, bỗng nhìn thấy bên dưới khoản tiền xuất ra, có chữ ký của Lâm Tự Sâm.

      Thế là tôi rất chuyên nghiệp mà ngừng lại, mở email ra gửi cho .

      “Lâm Tự Sâm, em phát ra trong chữ ký của có rất nhiều ‘mộc’, lẽ nào ngũ hành thiếu mộc?”

      Lát sau tôi nhận được email trả lời.

      “Cây nhiều quá chỉ thiếu ánh sáng.”

      Tôi nhịn được, khóe môi cong lên, nghĩ ngợi rồi đáp lời: “Bao nhiêu cây như vậy chỉ dựa vào mặt trời mới mọc, ánh nắng đủ đâu…”

      Hy Quang, chính là ánh nắng ban mai, chắc chắn là rất yếu ớt.

      Lần này mãi lâu sau cũng thấy trả lời, tôi đợi lát rồi tìm cớ chạy đến văn phòng , sau cửa kính, bàn việc với vài khách hàng.

      Yên tâm quay về chỗ ngồi, vùi đầu vào làm vài việc, biết sao mà bỗng thấy như có linh cảm, lại mở email ra, quả nhiên câu trả lời của lặng lẽ nằm đó.

      Tôi mở ra, nhìn thấy : đợi em tặng vầng dương rạng rỡ.

    4. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :