1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Túy khách cư - Na Chích Hồ Ly(35c)

Thảo luận trong 'Cổ Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 28: Vòng tay mềm mại (1).

      Chuyển ngữ: Lệ Lâm.

      Lúc tỉnh lại, tay chân quả nhiên là tê muốn chết. là cách điểm huyệt chết tiệt…… Nơi này, là phòng của ta? Ta trở về sao? Trở về lúc nào?

      “Con tỉnh rồi.” Người canh giữ bên giường ta là Nguyệt di. biết vì sao, có chút thất vọng.

      “Khách Lộ đâu?”

      Nguyệt di ngẩn người, nhíu nhíu mày……

      ở đâu?” Ta ngồi xuống, lo lắng trong giọng ngay cả bản thân cũng nghe được.

      Nguyệt di xấu hổ cười cười, “ ra ……”

      ……

      Ta bỏ chân trần chạy mạch hành lang, nếu phải thương tích kiềm hãm, ta nhất định lao . hành lang, đều là ít “người quen”.

      “Thiếu tôn, ngài đâu.”

      với ta như vậy, chính là Lưu đại ca ở cách vách……

      tại ta cái gì cũng muốn để ý, cũng có thời gian kinh ngạc, ta muốn làm chỉ có việc……

      Đẩy cửa phòng ra, ta lập tức thẳng tới trước giường.

      Khách Lộ…… sắc mặt tái nhợt, hô hấp rất yếu, khóe miệng còn có vết máu mờ mờ. ngủ, chẳng bằng là hôn mê bất tỉnh. Ta lập tức xông ra ngoài.

      “Là ai đả thương ?” Ta nhìn đám người kia, la lớn.

      Mọi người hai mặt nhìn nhau, cuối cùng nhất trí chỉ vào người. ngờ là Tiểu Triệu của tiệm tạp hóa đầu phố.

      nhìn nhìn tình hình chung quanh, mở miệng: “Là…… ta.” nuốt nuốt nước miếng, “Có điều cũng thể toàn trách ta a. Lúc ấy tối như bưng, ta lại biết là ai, liền chưởng đánh qua, sao ta biết né chứ……”

      Bình thường thấy Tiểu Triệu rất thành , bây giờ tranh luận, cũng có chút tài ăn .

      nếu có chuyện gì……” Ta phải uy hiếp thế nào mới tốt? “Ta liền…… ngươi liền…… chờ đó cho ta!”

      Ta lui về trong phòng, hung hăng đóng cửa lại.

      “Ngươi nguy rồi.” Ngoài cửa, rất nhiều giọng cùng nhau lên tiếng.

      Đáng ghét! ngày hôm qua vô cùng tốt a……

      có việc gì chứ? Tay , lạnh, ràng là trời nóng như vậy……

      “Khách Lộ……” như vậy, chắc nghe được. Nhưng mà, quá lớn, lỡ đánh thức làm sao bây giờ?

      “Đinh tỷ tỷ, ta vào nha.” Khách Ức lên tiếng, đẩy cửa tiến vào.

      Ta lập tức trừng qua.

      “Ô, tỷ tỷ trừng ta làm gì? Cũng phải ta đả thương Khách Lộ ca ca.” Khách Ức oan ức .

      Mặc kệ .

      cần lo lắng, tỷ tỷ, ngày hôm qua ta giúp trị thương, nghỉ ngơi chút tỉnh.” Khách Ức tới, “Nhưng còn tỷ tỷ kìa, thương tích người tỷ còn chưa khỏe, tốt nhất là trở về nằm .”

      “Người ‘Bạch Hổ đường’, giúp ‘Nhận’ chữa thương?” Ta tức giận mở miệng.

      Khách Ức nhíu nhíu mày, “Tỷ tỷ biết?”

      Trong lòng có chút tức giận, lời thể khống chế mà vọt ra. “Ngươi sớm khôi phục trí nhớ, đúng hay ?”

      “Đúng vậy.” Khách Ức chút do dự thẳng thắn, “Ta là Nhạc Hiểu Sơ, là đường chủ ‘Bạch Hổ đường’…… Ta vốn muốn cho tỷ tỷ, nhưng mà, ta phát tỷ tỷ là thiếu tôn, đương nhiên thể bại lộ thân phận…… Ta phải có tâm lừa tỷ.”

      Ta quay đầu, nhìn Khách Lộ, hề để ý tới .

      “Lúc ấy, ta là vì đuổi giết ‘Thiên Nhận chúng’ mới có thể đến trấn này…… chuyện sau đó tỷ tỷ cũng biết……. Ta biết tỷ tỷ lo lắng cái gì, nhưng mà ta cũng có chức trách của ta……”

      “Ngươi dám động thử xem!” Ta quay đầu, cắn răng .

      Khách Ức lập tức thở dài, “Nhạc Hiểu Sơ thể giết , nhưng Khách Ức nha ~ tỷ tỷ, tỷ đối với ta chút tin tưởng cũng có aiz ~”

      Trong bụng của ngươi nghĩ gì ai biết hả, ta nào dám tin tưởng!

      “Kỳ , ta sớm biết là Nhận Thất. Thân phận ‘Thập Nhận’ tuy rằng bí , nhưng ‘Bạch Hổ đường’ lại nắm trong lòng bàn tay. dối gạt tỷ tỷ, ta quả từng động sát niệm…… Khi đó, ta mượn cớ giúp Nam Cung Thước chữa thương nên khỏe, dụ giúp ta đả thông khí huyết. là xác nhận thân phận của , hai là muốn mượn cơ hội giết ……”

      “Ngươi……” ra, khi đó thoải mái đều là gạt người.

      ngoài dự đoán của ta, nội công vốn từ ‘Thiên Nhận chúng’. Nhưng mà, cuộc đời ta lần đầu tiên hạ thủ được……” Khách Ức bất đắc dĩ cười cười, “Thời điểm giúp ta vận công, ta từng cố ý làm cho chân khí ngược chiều, muốn khiến cho tâm mạch hỗn loạn, tẩu hỏa nhập ma…… Nhưng mà, lại tiếc bị tổn thương tâm mạch mình, giúp ta đem chân khí ngược chiều áp chế…… biết nên thiện lương, hay là ngốc. Về sau, tôn thượng trở về, ta vốn có thể cho người chuyện này, nhưng ta có, phải sao?”

      ra xảy ra nhiều chuyện như vậy, ta lại hoàn toàn biết gì cả.

      “Vậy ngươi giết ?”

      Khách Ức lại thở dài, “ , tỷ tỷ tốt của ta ~ , ta ngay từ đầu quả biết nên làm gì cho tốt bây giờ, huống chi sau đó Nhận Nhị lại xuất …… Có nhớ hay ta từng hỏi qua tỷ: Nếu có người, tỷ vẫn đối xử với rất tốt, nhưng mà sau này phát là công cụ giết người, làm sao?”

      “A? Ngươi phải chính ngươi sao?”

      “Cái gì a ~ ta hỏi chính mình làm gì? Ta đương nhiên là hỏi chuyện Khách Lộ ca ca ~” Khách Ức tiếp tục thở dài, “Kỳ , bản thân ta vẫn tương đối ưa giết người, mới ngại người khác thấy ta thế nào đâu ~”

      Hết chỗ rồi……

      “Tỷ tỷ qua, bởi vì chút việc này mà có gì thay đổi đối với . Lời thiếu tôn , ta coi như lệnh đặc xá……”

      nghĩ tới, lời ta khi đó, còn có tác dụng như vậy…… Song, lòng dạ của Khách Ức có phải là tâm cơ quá sâu hay ? Giữ ở bên người có phải có chút nguy hiểm hay ?

      “Tỷ tỷ trách ta?” Khách Ức cười cười, mở miệng.

      Vốn cũng còn gì để trách ……

      “Có điều……” Giọng điệu Khách Ức lại thay đổi, “Ta cả gan hỏi câu. Tỷ tỷ đối với Khách Lộ ca ca, là tâm sao?”

      Gì? Này…… Sao mặt ta lại đỏ chứ?

      Khách Ức lập tức ra vẻ “ta hiểu được”, “Ta phải nhắc nhở tỷ tỷ, nội công ‘Thiên Nhận chúng’ đều là thuộc ‘Viêm Thần Giác Thiên’. ‘Viêm Thần Giác Thiên’ tuy rằng là loại nội công tâm pháp thượng thừa, nhưng phản chấn cũng rất lợi hại. Người tu luyện phải kiêng thất tình, để áp chế chân khí trong cơ thể. Nửa năm trước khi vận công cho ta, ‘Viêm Thần Giác Thiên’ mới luyện đến tầng thứ ba, có gì trở ngại. Ngày hôm qua ta giúp chữa thương, chân khí trong cơ thể hao tổn rất nhiều, nhất thời nhìn ra công lực của tại. Nhưng mà……”

      a, giống như có cảm tình……”

      “‘Viêm Thần Giác Thiên’ phải làm người ta cười khóc. Chỉ là phải tránh những cảm xúc lên xuống mạnh. Cái đó và đạo gia tu luyện nội đan có điểm tương tự. Cho dù là người bình thường, quá vui quá buồn cũng tổn thương thân thể, luyện ‘Viêm Thần Giác Thiên’, thương tổn này lớn hơn nhiều. Rất nhiều ‘Nhận’ khi tu luyện đến tầng tối cao, bởi vì trường kỳ ám thị bản thân được có tình cảm, liền biến thành binh khí chân chính có cảm tình……”

      tại rốt cục cũng hiểu tên “Thánh Kiếm” kia có bệnh gì rồi.

      “Vậy làm sao bây giờ?” Có vẻ rất nghiêm trọng.

      , là chấp niệm sâu nhất……” Bộ dạng của Khách Ức, dường như bản thân có rất nhiều kinh nghiệm, “Vì phòng ngừa Khách Lộ tẩu hỏa nhập ma, có hai phương pháp: là, đừng để thích tỷ……”

      Đây là việc ta có thể khống chế sao?

      “Hai là, nếu thích tỷ, cũng đừng để cho thương tâm.”

      Sao ta cứ cảm thấy Khách Ức hình như đùa giỡn ta vậy? Hai phương pháp này nghe qua, là muốn bao nhiêu quái dị có bấy nhiêu quái dị!

      “Được rồi, ta đến đây là để việc này. Ta ra ngoài.” Khách Ức cười cười, xoay người.

      Rốt cuộc là cái gì mà lung tung thế? Ngẫm lại cũng đúng, đời này làm sao lại có loại võ công là lạ này, cái gì “Viêm Thần Giác Thiên”, tám chín phần mười là gạt ta!

      Ta vừa định níu , để hỏi cho . Khách Lộ lại ho lên.

      Ta là người có kinh nghiệm phong phú như vậy, tại sao vào lúc này lại vô cùng lúng túng hả?

      Ho khan dần dần yên lại, mở to mắt, nhàng thở hổn hển.

      Nhìn dáng vẻ suy yếu của , ta muốn bắt Tiểu Triệu vào, ra sức đánh trận!

      “Huynh thế nào rồi?” Ta nằm mơ cũng nghĩ tới mình cũng có lúc dùng giọng dịu dàng như vậy chuyện.

      có việc gì.” nhợt nhạt cười, làm cho người ta yên tâm cũng làm cho người ta đành.

      “Những người đó là…… xuống tay cũng biết nặng ……”

      “Bọn họ cũng là muốn cứu ……” thử ngồi xuống.

      Ta lập tức vươn tay đỡ , “Ta thà rằng bọn họ ‘cứu’ ta……”

      “Thương thế của còn chưa đỡ, trở về nghỉ ngơi .” mở miệng.

      Lại là vết thương chết tiệt của ta!

      “Bây giờ là huynh bị thương!” Ta ngồi ở mép giường, nhìn , “Ha, phong thủy luân chuyển, nhanh như vậy vai của chúng ta đảo ngược. Thế nào, khát sao? Hay là đói bụng?”

      nở nụ cười, lắc lắc đầu.

      “Huynh cần khách khí, bên ngoài có đám người chờ đoái công chuộc tội đó ~”

      trả lời, nhưng ý cười này, vẫn dừng mặt .
      B.Cat thích bài này.

    2. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 28: Vòng tay mềm mại (2).

      Chuyển ngữ: Lệ Lâm.

      Bất giác, muốn vươn tay sờ …… Sau đó, ta lại lập tức nhận thấy được hành động đáng sợ của mình. phải chứ, lại muốn phi lễ người ta? Vấn đề là, bàn tay đến nửa, làm sao bây giờ?

      “Ách…… Vết máu……” Lấy cớ này, ta danh chính ngôn thuận xoa hai má , thay lau vết máu ở khóe miệng.

      hơi đỏ mặt, giọng : “Cám ơn.”

      Thích sao?…… Khi cùng chuyện, chỉ lắp bắp, hơn nữa tài ăn còn có thể trở nên đặc biệt tốt, việc vớ vẩn cũng đặc biệt dễ ; Ở trước mặt , cũng thấy có bao nhiêu dịu dàng, còn luôn muốn khi dễ , dịu ngoan như con mèo , có lẽ là mới đúng; Về phần đối tốt với nữ tử khác, chưa từng thấy qua, biết…… Cùng các nương Hoa Nguyệt Xuân Phong lâu hoàn toàn giống a. Như vậy, có phải là thích ?…… Chỉ là có điểm: muốn nhìn thấy . Chỉ nhìn , cảm thấy, mọi việc còn lại đều có thể tùy tiện. Tâm tình như vậy, cho tới bây giờ chưa từng có…… Phải thích ? Như vậy, sao? Ta với , là cái gì? Bà chủ? Thiếu tôn?…… Cẩn thận ngẫm lại, cho tới bây giờ cũng chưa từng gọi tên ta……

      “Làm sao vậy?” nhìn ta, hiểu ta vì sao mà thất thần.

      “A?…… có gì.”

      là, đừng để thích tỷ; Hai là, nếu thích tỷ, đừng để cho thương tâm –

      Lời Khách Ức quả thực như là ruồi bọ, bay bay trong đầu.

      cho thích ta sao?…… Có lẽ, căn bản là thích ta. Mọi chuyện làm, có lẽ là vì, ta từng giữ ở lại…… Nhưng mà, nếu …… Làm ơn , sao ta lại làm người mình thích thương tâm chứ?

      “Khách Lộ……” Có thể hỏi sao?

      ngước mắt, nhìn ta. Chỉ nhìn như vậy, ta liền hoàn toàn có cách nào nửa câu sau……

      “Ách…… Nhận Thất chỉ là danh hiệu, vậy tên của huynh là gì?” Đừng lo, chuyện này ta cũng rất muốn biết.

      Ánh mắt trở nên ảm đạm. “Ta có tên……”

      có?

      Trong giọng của có vẻ thê lương nhàn nhạt, “Vào lúc ‘Thương Long đường’ nhặt được ta, ta còn là trẻ sơ sinh trong tã lót. Ta có tên, có bát tự…… Có điều, nhiều người trong ‘Thương Long đường’ cũng giống như ta vậy, ‘Nhận’ vốn cần có tên……”

      Chỉ nghe , lại cảm thấy đau lòng.

      “Vì sao tự đặt cho mình cái?”

      nở nụ cười, trong ý cười đều là bất đắc dĩ, “Cho dù lấy, cũng có người kêu. Muốn được coi trọng, chỉ có thể trở thành ‘Thập Nhận’. Nhưng mà, ‘Nhận Thất’, phải tên……”

      Đột nhiên, hiểu được việc. Lần đầu tiên nhìn thấy , khi hỏi tên , trầm mặc, phải bởi vì lạnh lùng, mà là loại bất đắc dĩ rất sâu rất sâu……

      Cảm xúc rất kỳ quái, lập tức nảy lên trong lòng. Ta rất muốn diệt “Thánh giáo”. Aiz, cái “Thương Long đường” kia chọn đúng, tạo phản có lý!

      tức giận cái gì?” mở miệng, khó hiểu .

      A? Biểu tình của ta ràng như vậy sao?

      “Ông nội của ta…… sao có thể đối với huynh như vậy?” Ông nội của ta là…… rất…… thiếu đạo đức a……

      “……” cúi đầu, nhìn tay mình, “Ta rất cảm kích thánh tôn…… Nếu có người, ta đại khái sớm chết……”

      “Nhưng mà……” Ngươi sống căn bản là vui.

      cười cười với ta, “Còn nữa, nếu có thánh tôn, ta gặp được , vậy phải cả đời đều có tên sao?”

      Bất giác, muốn cười. Nhưng mà, lại bất giác, muốn khóc.

      “Khách Lộ……”

      nhìn ta, chờ câu dưới của ta.

      có gì, gọi huynh thôi.” Ta hình như, càng ngày càng thích tên này……

      ……

      Sáng sớm hôm sau, tự dưng có việc gì lại có mưa rào kèm sấm chớp. Lại tiếp, Khi Khách Lộ vừa tới, cũng là thời tiết như vậy……

      Ta nằm giường, uống thuốc, biết vì sao, thuốc hôm nay đặc biệt dễ uống như thế ~

      “Khụ khụ.” Nguyệt di nhàng ho khan vài tiếng, “Đinh Đinh a, con cần cười đến hiểm như vậy được ~”

      hiểm, có sao?

      “Người gặp việc vui tinh thần tốt, xem bộ dáng tỷ tỷ, bát thuốc kia cùng quỳnh tương ngọc lộ cũng có gì khác nhau ~” Quân Lâm cũng tiếp lời .

      Ta liếc hai người cái. Tra hỏi nửa ngày, Nguyệt di là đường chủ “Chu Tước đường”, mà Quân Lâm là hạ nhiệm đường chủ, về phần Kì Phong gia gia lại là thượng giới Đường chủ. Cái gì sư phụ đồ đệ sư tỷ sư muội, đều là người nhà. Hơn nữa, trước tên còn phải thêm họ: “Hạ Lan”. là có cảm giác bị lừa. Có điều, vì chuyện ta là “Ngân Kiêu” các nàng cũng oán giận lâu, đây coi như là huề nhau……

      “Hai người trở về Hoa Nguyệt Xuân Phong lâu hả?”

      Nguyệt di nhíu mày, “Bây giờ còn có chuyện gì quan trọng hơn bảo vệ thiếu tôn sao?”

      Lại là thiếu tôn……

      “Tên ‘Thánh Kiếm’ kia cũng biết khi nào lại đánh đến, là……” Nguyệt di thở dài.

      “Chúng ta tuy rằng nhiều người, nhưng mà, tốt xấu gì cũng là thủ lĩnh của ‘Thiên Nhận chúng’, lại nghe đồn có cấu kết cùng quân Tây Hạ, phải đề phòng a ~” Quân Lâm phe phẩy cây quạt, dịu dàng .

      Quân Tây Hạ? Khách Tùy…… Có liên quan gì ?

      “Đinh tỷ tỷ……” Khách Ức đẩy cửa tiến vào, “Khách Lộ ca ca, muốn chào từ biệt tỷ.”

      Cái gì? Ta bỏ bát xuống, xông thẳng ra ngoài cửa.

      “Đinh Đinh a, hài ~~~”

      ……

      Dưới lầu, vẫn tụ tập rất nhiều người phải là khách. Thấy ta xuống lầu, cùng gọi: “Thiếu tôn.”

      Cái gì thiếu tôn hả? vội đây! Đừng cản đường!

      Khách Lộ đứng ở cửa, nhìn thấy ta, liền khom mình hành lễ, “Thiếu tôn.”

      Ta lúc ấy liền sững sờ. Thiếu tôn? cho tới bây giờ cũng có kêu tên của ta, lần đầu tiên mở miệng, lại là “thiếu tôn” sao?

      “Huynh phải ?”

      gật đầu, “Thuộc hạ dù sao cũng là ‘Nhận’, nên ở chỗ này.”

      Thuộc hạ?

      “Huynh…… trở về phải chịu chết sao?” “Thánh kiếm” bỏ qua cho sao?

      “Thiếu tôn cần lo lắng…… Thuộc hạ, biết mình làm gì……”

      Vì sao? Vì sao nhất định phải ? Lần trước là vì Nhận Nhị uy hiếp , ta có thể lý giải từ giã. Nhưng lúc này sao? hẳn là biết, muốn đả thương ta phải đơn giản như vậy a. Ai lại dùng “thiếu tôn” để uy hiếp “Nhận” chứ……

      …… Đột nhiên lại nghĩ đến, vì sao phải ở lại chứ? Ta cùng , cũng chỉ là bèo nước gặp nhau, ngoại trừ cảm tình của bà chủ cùng tiểu nhị, còn gì khác. Nhưng mà, bên kia giống. đến “Thánh Kiếm”, quan hệ của Nhận Nhị, Nhận Cửu cùng , đương nhiên là thâm sâu hơn ta rất nhiều…… Về tình về lý, cũng có lí do gì để rời khỏi bọn họ, ở lại Túy khách cư……

      Có lẽ, từ đầu đến cuối, đối với ta, chưa bao giờ có tình cảm gì ngoài cảm kích. Như vậy, ta dựa vào cái gì để giữ lại chứ?

      “Bảo trọng……” Vẫn là nên lời…… Muốn giữ ai lại, ta cho tới bây giờ đều thể ra miệng……

      “Ừm.” cúi đầu, “Thiếu tôn, trở về mang hài vào …… cảm lạnh……”

      Cảm lạnh sao chứ…… Huynh cũng sắc thuốc cho ta……

      “Thuộc hạ cáo từ.” xoay người, vào trong mưa.

      “Chờ chút.” Ta mở miệng, cầm lấy ô ở cửa.

      quay đầu, trong ánh mắt có tia sáng chợt lóe lên.

      “Dù.” Ta đưa dù cho .

      “Cám ơn.” Vẻ mặt của có chút đơn.

      Trời mưa lớn hơn nữa. Bóng dáng từ từ nhạt dần.

      “Aiz, tỷ tỷ, sao tỷ giữ lại?” Khách Ức lên vài bước, hết sức thở dài.

      “Đúng nha, đúng nha.” Khó thấy được Quân Lâm cùng thống nhất trận tuyến.

      “Ta dựa vào cái gì giữ lại……”

      “Bởi vì tỷ tỷ thích a!” Khách Ức tiếp tục thở dài.

      “Như vậy còn …… Ngươi phải , đừng để thích ta sao?” Ta nhìn Khách Ức, cười .

      “Việc đó tỷ cũng tưởng sao!” Khách Ức quá sợ hãi.

      “Sao cũng được, tóm lại, loại việc này, thể cưỡng cầu……” Ta giữ lại thế nào? lại là vì sao mà ở lại chứ? Bởi vì ân tình, hay là, mệnh lệnh thiếu tôn? Giữ lại như vậy, có ý nghĩa gì……

      “Ta thấy hẳn ~” Quân Lâm qua, “Còn nhớ lễ mừng năm mới hay , tỷ tỷ uống say?”

      Việc đó sao?…… Ta cũng chỉ có uống rượu, có thể ra lời muốn sao……

      “Ta muốn ‘sau đó’, tỷ phải cho ta sao……” Quân Lâm vẻ mặt tiếc nuối.

      “Sau đó?” Có chút ấn tượng……

      “Đúng. Kỳ , khi đó, với tỷ, muốn , nhưng ở lại bên cạnh tỷ, chỉ hại tỷ. Chỉ cần tỷ bình an, lần nữa trở lại làm công cụ giết người cũng sao. cho tỷ tâm của , cho dù rồi, tâm cũng rời ……”

      Đây, chính là “sau đó”? Đáng chết!

      Ta lập tức chạy như điên.

      “A? Tỷ tỷ, dù –”

      ……

      Đá lót đường ngấm nước mưa, lạnh……

      Khi nhìn thấy , trong đầu đột nhiên trống rỗng.

      nghe được tiếng bước chân, xoay người. Ta có cách nào dừng lại, đưa tay, tiếp được ta chạy vội mà đến. Cây dù kia, liền rơi ở phiến đá đường……

      Lần đầu tiên, ôm như vậy……

      “……” Tim đập, tuyệt đối chậm hơn ta.

      “Đừng ……” Vì sau khi đó lại có dũng khí như vậy, ta biết, nhưng mà, khi đó ta, nghĩ đến lui về phía sau.

      Cảm giác được, vươn tay, đem ta ôm chặt vào lòng.

      “Được.” vẫn thế chữ đáng giá ngàn vàng…… Nhưng mà, trả lời như vậy là đủ rồi……

      Đó là khắc vui sướng nhất trong đời ta. Nếu vì giờ khắc này, cho dù, phải chịu đựng mười bảy mười tám đao, cũng sao cả……

      Đột nhiên, buông vòng ôm, bế ta lên, “Sao mang hài liền ra?” Trong giọng của , nghe ra được tức giận nha ~

      “Ách……” Bởi vì nóng vội a……

      lập tức nhảy lên, dùng khinh công chạy trở về.

      Trời còn mưa aiz ~ Song…… sao, cứ mưa cho ~ dù sao bị bệnh cũng có người sắc thuốc, ta sao cả ~ lại tiếp, có thể hay , chậm chút……
      B.Cat thích bài này.

    3. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 29: Chấp niệm (1).

      Chuyển ngữ: Lệ Lâm.

      Đôi khi, người đợi đến, người nên tới, thường thường xuất trước mặt ngươi……

      Khi vừa xuống lầu, liền thấy nương năm trước luận võ chọn rể ngồi ở bàn giữa, vẻ mặt tươi cười nhìn đông nhìn tây.

      “A, thiếu tôn ~” Nhìn đến ta xuống, nàng vui vẻ chào hỏi.

      “Ách……” Ta phải gì đây?

      “Thiếu tôn nhớ sao? Ta là Viên Tàng U. gọi ta U U được rồi ~ lần trước ta giúp đỡ a ~” Nàng đứng lên, thân thiết nắm tay của ta. Nàng lại nhìn nhìn khắp nơi, “Đúng rồi, Khách Lộ đại ca đâu?”

      Nàng rốt cuộc có phát hay , có mười bảy mười tám người đề phòng nhìn nàng hả? Ta thực hoài nghi chỉ cần ta mặt nhăn chau mày, mọi người tấn công qua……

      “Huynh ấy ở lầu……” biết sao ta lại trả lời nữa.

      Nàng lập tức buông tay ta ra, “A, vậy à, ta chào hỏi!”

      “Chờ ……” Aiz, ta còn chưa xong mà, “Huynh ấy chữa thương.”

      “A?” Nàng vẻ mặt mất mát, “Vậy ta đợi lát nữa ~” Nàng lại ngồi xuống, tự rót ly trà.

      “Viên nương sao biết ta ở chỗ này?” Bất quá, cũng kỳ quái a, “Thánh Kiếm” hẳn là biết……

      “À, Tiểu Tịch của ta dẫn ta đến.” Nàng cười .

      Tiểu Tịch? Con hắc mã kia à? Lại tiếp, nó xác thực tự mình chạy…… Còn có thể tìm chủ nhân, rất có linh tính nha……

      “Đinh tỷ tỷ.” Khách Ức chạy xuống lầu, kéo ta, “ lên chút!”

      A? Aiz, đừng kéo a……

      ……

      sao!” Khách Ức nhìn ta, vẻ mặt kinh ngạc.

      Ta khó hiểu nhìn , lại nhìn nhìn Khách Lộ bên cạnh…… Khí sắc huynh ấy hình như tốt lên rất nhiều nha……

      “Bảy thành công lực……” Khách Ức vuốt trán.

      “Làm sao vậy?” Rốt cuộc chuyện gì mà kinh ngạc như vậy?

      “Tỷ tỷ, tỷ biết?” Khách Ức thở dài, “Khách Lộ ca ca truyền bảy thành công lực cho tỷ.”

      Bảy thành? Ta biết huynh ấy từng truyền nội lực giúp ta bảo vệ tâm mạch, nhưng mà, bảy thành nhiều như vậy sao?

      “Là chuyện tốt hay chuyện xấu?” Hỏi chút.

      “Lúc ấy vì bảo trụ tánh mạng của nàng, chỉ có thể như vậy……” Mở miệng là Khách Lộ, “Ta quả nghĩ chuyện sau đó……”

      Nghe ra là chuyện xấu.

      “Rốt cuộc……” hiểu.

      “Tỷ tỷ, có nhớ hay ta với tỷ chuyện ‘Viêm Thần Giác Thiên’. tại trong thân thể tỷ, có nội lực ‘Viêm Thần Giác Thiên’……” Khách Ức bất đắc dĩ giải thích, “Vốn nội lực loại này, truyền đến truyền cũng có gì trở ngại. Nhưng mà, bản thân tỷ có nội lực. Hơn nữa ‘Viêm Thần Giác Thiên’ lại là võ công tà môn, loại chân khí chí cương chí dương này, tỷ căn bản thể khống chế. Cho nên……”

      “Có thể đơn giản chút hay ?”

      cách khác, nội lực này, tuy rằng nhất thời bảo vệ được tâm mạch của tỷ, nhưng mà, lâu dài, đối với tỷ trăm hại mà lợi.”

      Hả? phải chứ……

      chết?” Trước kia sao cả, tại ta rất muốn chết……

      “……” Khách Ức nhíu mày, “Tôn thượng hẳn có cách, trước khi tôn thượng trở về, tỷ tỷ chỉ có thể kiêng thất tình, áp chế chân khí trong cơ thể……”

      Chính là, chỉ cần quá vui quá buồn, thống khổ vạn phần? Nếu có áp lực như vậy, chẳng phải là sống bằng chết?…… Biến thành như “thánh kiếm” làm sao bây giờ?

      “Vậy chuyển nội lực kia có việc gì?”

      Khách Ức thở dài, “Vấn đề là ở chỗ này! Vốn có thể như vậy, nhưng tỷ tỷ biết truyền công a! Dùng Hóa Công tán, bản thân tỷ tỷ có nội lực hộ thể, dược vật này gây thương tổn quá lớn. Võ công ‘Hấp Công đại pháp’ lại tuyệt tích giang hồ mấy trăm năm rồi……”

      Làm sao bây giờ?…… Vừa mới bắt đầu nghĩ như vậy, trong cơ thể giống như là bị hỏa thiêu, cỗ chân khí kỳ quái vọt lên, đau đến làm cho ta mất sức lực……

      “Tỷ tỷ, ngưng thần tĩnh khí (tập trung kiềm chế chân khí)!”

      Đau như vậy, bảo ta như thế nào ngưng thần tĩnh khí……

      Lúc này, cỗ chân khí khác chậm rãi truyền vào trong cơ thể, làm cho cảm giác xao động bình phục lại. Nháy mắt, cỗ chân khí kia lại chợt biến mất.

      là làm càn! Ngươi cưỡng chế đạo khí như vậy, bản thân mất mạng trước!” Khách Ức lớn tiếng quát.

      Khách Lộ?

      Quay đầu, Khách Lộ bình ổn chân khí của mình, nhàng thở dốc.

      “Nàng thế nào?” Huynh ấy vừa ổn định hô hấp, lại mở miệng hỏi ta.

      Ta thế nào? Huynh……

      “Tỷ tỷ, đừng nghĩ nhiều, ngưng thần tĩnh khí!” Khách Ức lại lần nhắc nhở, “Hai người được làm càn nữa! Ta tìm Tần Xuyên!”

      “Huynh sao chứ?” Ta vươn tay, cầm lấy cánh tay Khách Lộ. lần trước thương thế hẳn là còn chưa khỏi, đem đại bộ phận chân khí đều truyền cho ta, còn mạnh mẽ giúp ta áp chế nội lực phản chấn, huynh……

      “Thực xin lỗi……” nhìn ta, trong giọng có vẻ vô lực.

      Thực xin lỗi? Vì sao phải xin lỗi…… Huynh từ đầu tới đuôi, đều cứu ta phải sao?

      “Nếu phải khi đó ta làm nàng bị thương, ……”

      Ta chặn ánh mắt , “Ta sao, mà, huynh xem…… Chuyện vừa rồi, là ngoài ý muốn……”

      lắc đầu, trong ánh mắt tràn đầy hận ý…… Đột nhiên, thân thể run rẩy, sau đó, ta liền như vậy lúng túng nhìn phun ra máu.

      “Khách Lộ!”

      ngước nhìn ta, buồn bã cười, trong nụ cười lại có lệ……

      Trong nháy mắt, cổ chân khí trong cơ thể lại bắt đầu rục rịch……

      “Viêm Thần Giác Thiên”! Đúng vậy, cũng có nội lực “Viêm Thần Giác Thiên”…… Cho nên, cảm xúc kịch liệt, cũng làm cho chân khí hỗn loạn……

      Ta biết phải ngưng thần tĩnh khí…… Nhưng mà, có cách nào a, nhìn , cho dù vết thương đau, chân khí bất loạn, tâm cũng đau a……

      “Ta sao, có việc gì!” Ta vươn tay, ôm chặt , “Ta có việc gì! Ngưng thần tĩnh khí, cái gì cũng đừng nghĩ……”

      Thân thể , vẫn run rẩy…… Loại thống khổ này, với ta mà , chỉ là chuyện sớm chiều, nhưng mà, lại chịu đựng mười mấy năm rồi…… được, thể nghỉ tiếp…… Phải ngưng thần tĩnh khí mới được……

      “Nàng nên gặp gỡ ta……” Trong giọng của lộ vẻ bi thương.

      “Trả lời sai!” Ta siết hai tay, ôm càng chặt. “Ông trời là thấy ta mười mấy năm nay sống rất vô vị, cho nên cho ta đoạn oanh oanh liệt liệt…… Ta phải nên tạ lễ sao?”

      Lúc này đây, cười. Cảm giác được, dừng gương mặt ta, là lệ……

      ……
      B.Cat thích bài này.

    4. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 29: Chấp niệm (2).

      Chuyển ngữ: Lệ Lâm.

      ……

      “Có nghe qua ‘nội thương thất tình’ hay ?” Ôn Văn…… , Tần Xuyên, nhàn nhã thu hồi ngân châm, mở miệng.

      Biết kỳ là người “Huyền Vũ đường” của Thánh giáo, ta hầu như còn kinh ngạc.

      cười cười, tiếp tục : “Vui cùng sợ đau tim, giận tổn thương gan, buồn cùng đau khổ tổn thương phổi, nhớ tổn thương lách, lo hoảng tổn thương thận……” uống ngụm trà, “‘Viêm Thần Giác Thiên’ vốn là tâm pháp của đạo gia, ‘viêm’, lửa của người, xuất phát từ tim và phổi làm chủ, cách vật. ‘Thần’ chính là chỉ khí tức. ‘Giác thiên’ là chỉ hiểu ý trời. Tâm động khí tức làm theo, như lửa có khói, thể trở lại thành củi. Cho nên đạo gia lợi dụng để khắc chế tâm tính mình, mục đích là để dưỡng sinh……”

      “Khụ khụ, Ôn…… Tần Xuyên, phiền huynh đơn giản chút.” Ta trừng mắt nhìn . Muốn chết, phải là đọc nhiều hơn mấy quyển sách thôi sao, có gì đặc biệt hơn người đâu!

      “Kỳ ý của ta là, ‘Viêm Thần Giác Thiên’ có thể coi là bộ nội công tâm pháp, là võ học thượng thừa nhất. Tuy rằng phương pháp có điểm quá khích, nhưng nếu có thể chiếu theo bí quyết của nó, những tránh được ‘nội thương thất tình’, còn có thể ngũ hành điên đảo, cường thân kiện thể, mỹ dung dưỡng nhan, trẻ mãi già……………………”

      “Khụ khụ.” Ta bất mãn cắt ngang lời , “Huynh có ý gì?”

      “Ý của ta là, nội lực ‘Viêm Thần Giác Thiên’ phản chấn thể cứu được, tốt nhất là tu luyện theo nó ……”

      Hết chỗ rồi……

      cũng như .” Khách Ức mở miệng, “Tỷ tỷ tuy rằng có thể thông qua tu tập ‘Viêm Thần Giác Thiên’ để kiềm chế chân khí trong cơ thể, nhưng mà, vấn đề là thời gian thế nào, vạn nhất tỷ tỷ còn chưa luyện thành, chân khí ngược chiều trước…… Vậy làm sao bây giờ?”

      Tần Xuyên nhìn nhìn ta, “Chỉ có thể luyện trước, sau đó lại nghĩ biện pháp.”

      “Ta có thể hỏi chưa?” Ta thở dài, “Luyện như thế nào?”

      Hai người lập tức ngươi nhìn ta ta nhìn ngươi.

      “Đừng nhìn ta a, ta biết.” Khách Ức lắc đầu.

      “Ừm, ta cũng có cơ hội luyện môn công phu này……” Tần Xuyên cười cười, “Có điều, Khách Lộ biết a ~”

      Khách Lộ ngồi bên cạnh, vẫn trầm mặc.

      “A, vậy là tốt rồi ~” Ta qua, ngồi xổm xuống, ngẩng đầu nhìn Khách Lộ, “Dạy ta a ~”

      nhìn ta, hồi lâu sau, mới khẽ cười, gật gật đầu.

      “Có khó ?” Ta tiếp tục hỏi.

      .” Rốt cục, cũng mở miệng chuyện.

      “Vậy, phải luyện bao lâu?” Tiếp tục tiến lên!

      “……”

      Cửa đột nhiên bị đá văng.

      Viên Tàng U vẻ mặt phẫn nộ đến.

      “Ách……” Đánh cướp hả?

      “Ta dù sao cũng là khách a, ta cũng chỉ là muốn nhìn xem Khách Lộ đại ca đến tột cùng là bị gì, sao mọi người đều ngăn cản ta hả! Còn động thủ nữa! Đây là đạo lý gì hả?” Nàng vừa , vừa oán giận, “A ~ Khách Lộ đại ca ~” Đột nhiên, giọng điệu của nàng đột nhiên thay đổi. Nàng qua mấy bước, nét mặt tươi cười như hoa, “Huynh làm sao vậy, là bị bệnh sao?”

      Khách Lộ lắc đầu.

      “Nội thương?”

      Chân khí của ta, hình như có điểm loạn, gan hình như quá thoải mái…… Giận tổn thương gan, hay giả đây?

      Khách Lộ đột nhiên đứng lên, kéo ta. “ luyện công .” nhìn ta, .

      A? Bây giờ? Ta khờ ngốc bị lôi .

      “Xin lỗi đón tiếp được, Viên nương……” Ta mở miệng, với Viên Tàng U.

      Viên Tàng U khẽ nhíu mi, nàng lên vài bước, vươn tay chặn Khách Lộ.

      “Chờ !” Nàng mở miệng.

      “Có việc gì thế?” Vẻ mặt Khách Lộ vẫn lạnh lùng. Ta , “Viêm Thần Giác Thiên” loại võ công này, cho dù tốt như thế nào, khiến cho mọi người biết cười, còn có giá trị tu luyện gì chứ?

      “Huynh cùng nàng, có quan hệ gì hả?” Viên Tàng U nhìn ta, .

      “Có liên quan gì tới ?” Khách Lộ vẫn lạnh lùng đáp.

      “Có!” Viên Tàng U hùng hồn là làm cho ta giật mình , “Ta thích huynh, nếu hai người là đôi, ta phải bỏ cuộc. Huynh có liên quan hay ?”

      , thẳng thắn……

      Khách Lộ sửng sốt chút, quay đầu nhìn ta.

      Nhìn ta làm cái gì? Ách…… Nhớ lại, Khách Lộ thoạt nhìn lạnh lùng, thực tế, loại việc này hẳn làm cho huynh ấy lúng túng, thể đối phó. Aiz, huynh ấy thiện lương như vậy làm gì? Thiện lương lại thể làm cơm ăn. Xem ta…… khoan , chúng ta có thể xem như đôi sao?…… Aiz, dưới tình huống này, coi như phải !

      “Viên nương, kỳ ……” Kỳ , ta cũng biết như thế nào…… vô dụng.

      “Ngươi là thiếu tôn ‘Thánh giáo’, muốn dạng nam nhân gì có?” Đột nhiên, Viên Tàng U cắt ngang lời ta, “Giang hồ nhân sĩ, ai muốn lấy thiếu tôn làm vợ, bước lên mây. Ngươi có nhiều lựa chọn như vậy, vì sao lại chọn Khách Lộ?”

      Này…… Rất khó …… Ta cũng gần đây mới biết được mình là thiếu tôn a……

      “Ngươi là thiếu tôn cao quý, vì sao phải đoạt tên ‘Nhận’ với ta?”

      Ai đoạt với ai hả? Ta theo bản năng, nắm chặt tay Khách Lộ. Trấn định, trấn định, kích động chân khí hỗn loạn, đến lúc đó, huynh ấy nhất định lại tự trách…… Trấn định!

      Vào lúc này, vì sao ta lại phát nhiều người như vậy đứng ở cửa nhìn diễn trò hả? Còn có, Tần Xuyên, Khách Ức, các ngươi cười cũng quá ràng rồi!…… được, trấn định trấn định…… “Viêm Thần Giác Thiên” chết tiệt!

      “Viên nương, phải như nghĩ……” Ta muốn tức giận ta muốn tức giận ta muốn tức giận……

      “Ta mặc kệ là cái gì dạng!” Nàng nhìn ta, nghiêm túc làm cho người ta sợ hãi, “Ta muốn, liền nhất định phải có được!”

      Ta tốt xấu gì cũng là thiếu tôn a! Những lời này phải là ta !…… được, trấn định trấn định, ngưng thần tĩnh khí……

      “Bỏ cuộc , Viên nương……”

      Khi nghe được Khách Lộ như vậy, ta thiếu chút nữa thể ngưng thần tĩnh khí .

      “Huynh như vậy, là ‘Nhận’ phải bảo vệ ‘Thiếu tôn’, hay là……” Viên Tàng U nhìn , trong giọng tràn đầy cam lòng.

      “Khi ta quen ấy, biết ấy là thiếu tôn……” Giọng của Khách lộ, bình tĩnh vô cùng, “…… Cho dù biết, cũng vẫn vậy.”

      Nguy rồi. Cái này, là chân khí ngược chiều……

      “……” Viên Tàng U quay đầu, trừng mắt nhìn người ở cửa vỗ tay, “Huynh gì cũng được, ta bỏ cuộc!”

      “Tùy ……” Khách Lộ vươn tay, ôm lấy ta, xuyên qua đám người.

      “Nhìn cái gì vậy! Giúp ta chuẩn bị phòng, ta muốn ở nơi này!” Nghe được, tiếng la của Viên Tàng U.

      Đau quá nha ~

      “Nàng sao chứ?” Khách Lộ nhìn ta, hỏi.

      Có việc…… Ta hít, ta thở, ta lại hít, ta lại thở…… Ta cố gắng ngưng thần tĩnh khí a……

      “Giải thích.” Ta nhìn , mở miệng.

      có chút khó hiểu, nhưng cũng suy nghĩ trả lời: “Thực xin lỗi.”

      “Ừm.” Đúng nha, huynh ấy những lời này, ta bị chân khí ngược chiều. ra thể rất vui, cũng thể là vui a……

      Sau lưng, Viên Tàng U còn cùng đám người rảnh rỗi trong điếm ta tranh cãi ầm ĩ.

      Đau lợi hại hơn.

      huynh ghét ta.”

      Khách Lộ nhìn ta, “A?”

      “Vừa rồi quá mừng chân khí mới loạn, biết quá buồn có thể trung hoà hay …… Để thử xem xem……” Đau đau đau đau đau……

      Rốt cục, lại nhìn thấy huynh ấy nở nụ cười.

      a.”

      đỏ mặt, lắc đầu, “Vô dụng .”

      thử làm sao biết?”

      mà……”

      “…… Vậy làm sao bây giờ?” Quả nhiên, là chấp niệm sâu nhất, chướng ngại lớn nhất để luyện “Viêm Thần Giác Thiên’……

      “Luyện công .”

      “…… Ừm, nha……”

      là đau quá a ~ a, đúng rồi, đây là phải gọi là đau cũng vui vẻ?…… Uhm, phân tâm, hình như đau như vậy……
      B.Cat thích bài này.

    5. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 30: Quần chiến (1).

      Chuyển ngữ: Lệ Lâm.

      “…… Giác minh thông thần, thần quy hình, hình quy khí, khí quy tinh, tinh quy hóa……” khẩu quyết gì a, hoàn toàn như lọt vào trong sương mù. Như vậy có thể luyện thành tuyệt thế nội công? Đùa à?

      Ta mở to mắt, nhìn Khách Lộ ngồi trước mặt. Bộ dáng của huynh ấy trầm tĩnh thản nhiên, như thảo luận khẩu quyết “Điều tức cố ác, tâm định tức vi, tuy vô sở niệm, nhi trác nhiên tinh minh, nghị nhiên cương liệt, như hỏa chi bất khả phạm”. Kỳ , có lẽ ta chỉ cần nhìn là được rồi……

      “Sao luyện thế?” mở to mắt, hỏi.

      “Ách……” thể là ta lười nhỉ? “Khát nước.”

      Khách Lộ đứng dậy, rót chén nước, đưa cho ta.

      Chậc…… Gạt người là đúng, đặc biệt là lừa Khách Lộ……

      “Nàng……” Khách Lộ nhìn ta, mở miệng, “ được lười biếng.”

      Ta suýt nữa đem nước phun ra. nhìn ra?

      “Ta có lười a.” Nhanh giải thích chút.

      thở dài, “Khí tức của nàng vẫn chưa bình ổn…… Trong lúc luyện công có tạp niệm, rất dễ tẩu hỏa nhập ma.”

      Ách, đó là bởi vì……“Biết huynh ở đây, đương nhiên có tạp niệm a……” Ta đỏ mặt, giọng .

      Mặt huynh ấy lập tức đỏ bừng, trong lúc nhất thời biết phải trả lời thế nào.

      Vậy là sao……

      đột nhiên đến cửa, mở cửa ra. đống người lập tức giả như có việc gì tránh ra.

      Khách Ức cười đến sắp nằm úp xuống đất.

      “Mẹ của ta ơi, lười biếng mà cũng có thể mượn cớ như vậy, tỷ tỷ, ta là bội phục sát đất ~”

      Cái gì lấy cớ hả, ta là !

      Tiếp đó, liền nhìn thấy, Viên Tàng U vẻ mặt khó chịu đứng bên.

      “A, quấy rầy, các người tiếp tục. Cẩn thận đừng để tẩu hỏa nhập ma a ~” Khách Ức cười, xoay người bước .

      Ta lập tức đứng dậy, “Ngươi có ý gì hả?”

      có ý gì ~” Khách Ức chớp chớp mắt, vô tội .

      Đáng giận! Cười nhạo ta?

      Ta muốn động thủ, Quân Lâm lại bước nhanh tới, “Đừng đùa!” Nàng vươn tay, kéo Khách Ức đến bên, “Tiểu Đinh tỷ tỷ, ta vừa nghe báo lại, các đại môn phái tụ tập mà đến, tựa hồ là muốn tiêu diệt Thánh giáo.”

      Hả? phải chứ?

      Khách Ức cười cười, “ có gì lạ. Người trong giang hồ vẫn coi chúng ta là tà ma ngoại đạo, nếu phải tìm thấy tổng đàn của chúng ta, bọn họ sớm thay trời hành đạo.” khẽ thở dài, “‘Thánh Kiếm’ đem tin tức chúng ta quảng bố giang hồ, xem ra là muốn mượn đao giết người.”

      Sao có thể nhàng như vậy chứ?

      “Tỷ tỷ yên tâm, bọn họ muốn tiêu diệt Thánh giáo, còn sớm năm trăm năm ~” Trong nụ cười của Khách Ức giấu sát khí.

      khoác mà biết ngượng.” Quân Lâm thản nhiên châm biếm, “Cũng biết là ai, chỉ là vài tên ‘Nhận’ liền khiến bị thương ngay cả mình là ai cũng biết…… Tỷ tỷ yên tâm, Chu Tước đường chúng ta, vô dụng như vậy ~”

      Lời của nàng, hình như có tính châm chích……

      “Ơ? Vậy là ai, khi cùng ‘Nhận’ giao chiến, còn để thiếu tôn che chở hả?” Khách Ức mở miệng, cũng có châm chích.

      “……”

      “Hai người các ngươi xong chưa?” Ta thở dài, “ tại đại địch trước mắt, phiền nghiêm túc chút.”

      “Tỷ tỷ a ~” Quân Lâm sáp đến, oan ức .

      “Tìm người ủng hộ coi là gì?” Khách Ức khinh thường tránh qua bên cạnh.

      Người như vậy, đáng tin sao? Ta có lẽ nên lo lắng đóng gói hành lý chạy lấy người?

      “Ha ha, chuyện lớn như vậy, sao ai cho ta biết? Sư phụ người phải khinh thường ta chứ?”

      Ngân Kiêu?!

      Aiz, bị nam tử tuấn hơn bốn mươi tuổi gọi là sư phụ, cảm giác là phức tạp.

      “Đinh nương.” Tiểu Tề cười cười, mở miệng chào hỏi.

      “Tỷ tỷ, là?” Quân Lâm hỏi.

      “Ngân Kiêu.”

      “A? Tỷ tỷ là sư phụ của Ngân Kiêu?” Trăm miệng lời a.

      Đừng như vậy a, ta có ý xấu nha……

      “‘Ngân Kiêu’ phải tên giang hồ đại đạo, phá nhà cướp của, chuyện ác nào làm……” Khách Ức .

      “Cải tà quy chính nha ~” Ngân Kiêu mở miệng, cười chân thành, “Tại hạ Tề Hành, mong được chỉ giáo nhiều a ~”

      “Ô, đời này, ai dám chỉ giáo ngươi hả ~”

      Giọng này…… Bà mai?!

      Bà mai vẫn phe phẩy cây quạt, vẻ mặt tươi cười.

      “Lí ma ma, người có việc gì hả?” tốt quá, ta còn lo lắng đêm đó, bà bị ‘Nhận’ đả thương nữa chứ.

      “Bà ta sao có việc gì chứ? ‘Quỷ Môi’ Lí Ti cũng phải đèn hết dầu.” Ngân kiêu rất vui vẻ mở miệng.

      “A? Chính là người chuyên vì diêm vương làm mai ‘Quỷ Môi’ Lí Ti?” Khách Ức kinh ngạc.

      “Đổi nghề đổi nghề, gọi ta tiếng Lí ma ma, đảm bảo làm mai cho ngươi mối vừa lòng ~” Bà mai cười .

      nghĩ tới, trấn này chỉ có người của Thánh giáo chúng ta núp, còn có nhiều kỳ nhân võ lâm như vậy a.” Quân Lâm kiều cười.

      “Ha ha.” Ngân Kiêu tới, vỗ vỗ vai của ta, “Ta muốn nhìn xem môn phái nào dám động tới sư phụ của ta.”

      “Lễ vật nhờ làm mai của công tử nhà Thượng Thư ta còn chưa lấy được, chuyện tân nương tử chính là chuyện của ta ~” Bà mai cười vui vẻ.

      Có lẽ ta nên cùng “Quỷ Môi” này thương lượng chút, cái gì Thượng Thư công tử, giờ ta……

      “Hóa ra, ngươi cùng thượng thư công tử đính hôn!” Ta đoán được Viên Tàng U nghe được câu này. Nàng tới, giận dữ .

      “Ách, phải như thế……” Sao ta phải giải thích nhỉ?

      “Huynh cũng nghe rồi.” Nàng nhìn Khách Lộ, , “ ta có mấy phần lòng, huynh rốt cuộc có biết hay ?”

      Ách, hiểu lầm a!

      “Nàng có mấy phần lòng cũng sao.” Khách Lộ bình tĩnh mở miệng.

      ta bắt cá hai tay, như vậy huynh cũng thấy sao?”

      Ta…… Ta quả từng muốn đáp ứng hôn này, nhưng mà, ta……

      “Đó là chuyện của ta.”

      “Huynh…… Vì sao? Huynh thà rằng thích nữ nhân hai lòng, cũng chịu nhìn đến ta?” Viên Tàng U lớn tiếng .

      Cái gì?!

      “Ngươi ai hai lòng hả!” Ta đâu có!

      “Đúng, Tiểu Đinh nhà chúng ta, đối với Thượng Thư công tử là toàn tâm toàn ý ~”

      A?…… Bà mai đừng bậy nha!

      “Huynh nghe rồi đó!” Viên Tàng U nhìn Khách Lộ, .

      Khách Lộ……

      Khách Lộ vẫn bình tĩnh, “Vậy thế nào?”

      Cái gì kêu “vậy thế nào”? Huynh quan tâm sao? Ta thích Thạch Chước, cũng liên quan sao?

      Viên Tàng U cắn môi, sau đó, quay đầu chạy ra.

      “Ơ, nương nóng nảy ~” Bà mai phe phẩy cây quạt.

      “Ô? ta chính là nương lần trước luận võ chọn rể mà.” Trong đám huynh đệ của Tiểu Tề, có ngươi bừng tỉnh đại ngộ .

      “A? Luận võ chọn rể?” Bà mai khép cây quạt lại, “Có nghĩa là rất muốn gả ? Oa, sinh ý a ~ nương, chờ –” Bà lập tức chạy về phía Viên Tàng U.

      hay giả thế, loại nữ nhân này ai dám lấy hả?” Tiểu Tề thở dài, .

      “Sư phụ, người làm sao vậy, thoải mái?”

      Tổng cảm thấy trong lòng như là bị cái gì chặn lại…… Nếu huynh ấy tức giận, tốt hơn……

      ……

      Ta đứng ở hành lang trước cửa sổ lầu hai, nhìn võ lâm nhân sĩ đông đúc đường. Ta đến tột cùng là trêu ai chọc ai? Nghĩ lại mười tám năm này của ta, tuy rằng làm qua bao nhiêu chuyện tốt, nhưng mà, cũng có vi phạm pháp lệnh a? Vì sao lại bị đám danh môn chính phái này vây công hả?

      “Tỷ tỷ, tỷ nhìn cái gì?” Khách Ức tới, cười hỏi. thay đổi thân áo trắng, trong tay còn cầm mặt nạ hoa văn hổ.

      Đêm hôm qua, mọi người nơi này thay đổi trang phục, xem ra là hy vọng bị nhìn ra thân phận . Là muốn bảo trì cảm giác thần bí, hay là muốn bảo vệ hạnh phúc bình thường. Phải biết rằng tâm người khác, quả nhiên là rất khó biết……

      “Chậc chậc, nhiều người như vậy……” Khách Ức cũng nhìn nhìn tình hình bên ngoài, “Tỷ tỷ, lát nữa vô luận người khác hỏi gì, tỷ chỉ mình là chủ tiệm người này, những việc khác mực biết……”

      “A?” Chẳng lẽ muốn ta quan tâm đến sao?

      Khách Ức cười cười, “Mọi người chúng ta nơi này, đều là vì bảo hộ thiếu tôn mà tồn tại. Sống chết cũng sao, quan trọng nhất, là thiếu tôn bình an hay ……”

      “……” Đột nhiên, biết phải trả lời như thế nào.

      mang theo mặt nạ, xoay người, “Tỷ tỷ, nghỉ ngơi thôi.”

      Nghỉ ngơi? Làm sao mà nghỉ ngơi?
      B.Cat thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :