1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Túy khách cư - Na Chích Hồ Ly(35c)

Thảo luận trong 'Cổ Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      ……

      Chương 34: Gió thổi hoa rơi (1).

      Chuyển ngữ: Lệ Lâm.

      “Đương nhiên là giải độc ‘Ngũ hóa công tán’ trước!” Tần Tố lớn tiếng .

      bừa! Độc đó vừa giải, ‘Viêm Thần Giác Thiên’ lập tức phát tác, đến lúc đó kinh mạch đứt đoạn. công phu Tiếp Kinh Tục Mạch (nối gân mạch) muội từng học qua hả?” Tần Xuyên cũng lớn tiếng .

      “Nếu như huynh trước ổn định chân khí, đến lúc đó độc vào xương tủy. Công phu Khởi Tử Hồi Sinh (làm người chết sống lại) huynh có học à?” Tần Tố tiếp tục la lớn.

      “Này này, muội là sư huynh hay ta là sư huynh hả?” Tần Xuyên xắn tay áo.

      “Sư huynh sao chứ? Huynh cùng sư phụ là người của Thánh giáo, nhiều năm như vậy, đều gạt ta, còn có coi ta là sư muội sao?”

      “Đó là do muội ở bên ngoài làm ác nhiều quá, ta sợ ảnh hưởng danh dự thánh giáo chúng ta!”

      “Ồ, Thánh Thủ Độc Y như huynh làm rất nhiều chuyện tốt sao?”

      ……

      Gia gia mặt xanh đen, muốn nổi bão. Tiếng la của Nguyệt di lại truyền đến trước bước.

      “Hai người các ngươi náo loạn đủ chưa?” Nguyệt di vừa lên tiếng, chung quanh mảnh im lặng, “Lâm nhi, dùng bồ câu đưa tin, Tuyết vực tìm Tần Hoài đến!”

      “Dạ.” Quân Lâm lập tức đến cửa sổ, huýt tiếng trong trẻo, Tiểu Bạch liền xuất ở thành cửa sổ.

      Tần Tố cùng Tần Xuyên nhìn nhau, đồng thời hừ lạnh tiếng.

      Huynh muội chính là như vậy? Ta cùng Khách Tùy cãi nhau như vậy sao? Ta thấy cho dù ta có muốn, cũng có cơ hội này đâu.

      Dưới tình huống ồn ào như vậy, Thánh Kiếm tỉnh lại.

      “Tôn thượng……” vừa thấy gia gia, liền chuẩn bị xuống giường hành lễ.

      Gia gia lập tức tiến lên ấn vai , “Làm càn, bị thương thành như vậy, còn hành lễ cái gì?”

      Tiếp đó gia gia cũng rất tức giận ngồi ở mép giường, tận lực hạ giọng : “Con đứa này cũng là, chuyện lớn như vậy, sao lại tự làm mình?”

      Thánh Kiếm cười cười, “Thuộc hạ may mắn làm nhục mệnh, dư nghiệt phản giáo đều diệt trừ, xin tôn thượng yên tâm.”

      “Yên tâm? Lão tử tuyệt yên tâm!” Gia gia cau mày, “Con xem con hành hạ bản thân thành bộ dáng gì đây? Lão tử năm nào tháng nào qua muốn thay đứa con hỗn trướng kia báo thù? Sao con phải dùng tới nước cờ hiểm như vậy? Nếu phải lão tử tra ràng, con sớm bị này đám người Bạch Hổ đường có năng lực làm việc này giết rồi!”

      Khách Ức lập tức bất mãn phản bác, “Tôn thượng, cái gì gọi là có năng lực làm việc hả? Thánh Kiếm bố cục tinh vi như vậy, ta đoán được, nghịch tặc Thương Long đường cũng đoán được. Việc này cũng trách ta sao?”

      “Được được được, trách ngươi.” Gia gia trừng cái, “ nghĩ tới, tên Thương Long kia dám cấu kết người Tây Hạ, giết con trai ta. Còn dùng dược vật khống chế Thiên Nhận, ý đồ đảo điên Thánh giáo, xưng bá võ lâm. Hừ, lão tử cũng có lúc nhìn lầm người!” Gia gia quay đầu, nhìn Thánh Kiếm, “Con dưỡng thương cho tốt, ngày sau muốn được thưởng gì, cứ việc mở miệng.”

      “Tôn thượng đối thuộc hạ có ân dưỡng dục, huống hồ, thiếu tôn chết cũng là do thuộc hạ bảo hộ chu toàn. Đây là việc thuộc hạ phải làm……”

      Gia gia thở dài, “Nhiều năm như vậy, con chuyện cùng ta, vẫn là giọng điệu xa lạ như vậy…… Châm nhi, ta từ trước tới giờ chưa từng coi con là người ngoài. Chẳng lẽ con cho rằng, năm đó nếu là con chết, ta vui vẻ sao? Tiếc nuối duy nhất của lão tử, chính là con phải con ta, lại là tên kia……” Gia gia vừa muốn gì, nhưng ánh mắt đảo qua ta, lập tức sửa miệng, “Con đừng nghĩ nhiều, cố gắng dưỡng thương.”

      “Dạ……” Nhìn thấy được, Thánh Kiếm cười, hề có vẻ trầm như rối gỗ.

      “Nguyệt nha đầu, Châm nhi liền giao cho con chiếu cố, đừng để sơ suất a.” Gia gia đứng dậy, phân phó.

      “Dạ, tôn thượng.” Nguyệt di hạ thấp người hành lễ, .

      “Còn nữa, hai người các ngươi, rốt cuộc có thể chữa bệnh hay hả?” Gia gia chỉ vào Tần Tố cùng Tần Xuyên, lớn tiếng quát lớn.

      “Tôn thượng những lời này là làm cho thuộc hạ thương tâm……” Tần Xuyên làm bộ dạng cực kỳ bi thương.

      “Người có ý gì?” Tần Tố vẻ mặt lạnh như băng.

      “Lão tử có ý gì? Lão tử là ý này!” Gia gia trừng mắt.

      “……”

      Vì thế, đám người lại lâm vào tranh chấp.

      Ta rất bội phục Thánh Kiếm cùng Nguyệt di, trong hỗn loạn như vậy, bọn họ lại còn có thể lặng lẽ chuyện phiếm …… Kỳ , ta cảm thấy Nguyệt di cùng Thánh Kiếm rất xứng đôi nha. Như vậy, nếu Nguyệt di là mẹ nuôi, Thánh Kiếm phải là cha nuôi sao? Kỳ cũng tệ nha ~

      ……

      Ta lục đục muốn làm ràng chân tướng việc, ra, Thánh Kiếm từ khi phản giáo đến lúc muốn kết hôn với ta, đều là diễn kịch, để dụ dư nghiệt Thương Long đường. Đương nhiên, sau đó bị thương cũng phải bởi vì “Ngân Kiêu”, mà là người Thương Long đường. Về phần, cùng Khách Lộ quyết chiến, củng là tiết mục diễn khác thôi. tự tin như vậy, là vì sớm xác định, Khách Lộ căn bản có khả năng thắng . Nay ngẫm lại, làm mọi chuyện, kỳ đều là vì cha ta, có lẽ là vì Nguyệt di cũng chừng. Có chút hiểu được gia gia vì sao thích …… Cảm thấy, có chút giống Khách Lộ nha ~

      …… Khách Lộ……

      “Đinh nhi ~”

      Quay đầu, Khách Hành vẻ mặt tươi cười tới.

      giận ta sao? Chẳng lẽ phải bởi vì ta là thiếu tôn Thánh giáo mà tránh ta sao?

      “Tìm lâu ~” Khách Hành qua, vươn tay khoác vai của ta.

      “Có việc sao?” Kỳ , nếu có gì thay đổi, hẳn phải là chuyện tốt.

      theo ta ~” kéo ta.

      “Này, Nam Cung thiếu chủ, ta tốt xấu cũng là thiếu tôn Thánh giáo, như vậy sao chứ?”

      quay đầu nhìn ta, “Như thế nào, ghét bỏ ta là danh môn chính phái hả?”

      “Những lời này nên đảo lại ……”

      thở dài, “Kỳ , ta đem mọi việc với chút vậy…… Ta trúng độc của Thánh giáo các người, nhưng phải Thánh Kiếm hạ độc, là người Thương Long đường, nếu bọn họ phản giáo, vậy chuyện liên quan gì đến Thánh giáo. Còn nữa, hắc hắc, kỳ năm đó lão nhân với ta có loại rượu ‘Trầm Túy’ này, chính là thánh tôn. Ta cũng hoảng sợ a!”

      A, trách được. Ta nghĩ, làm sao lại trùng hợp như vậy. ra là gia gia, ông sớm biết, Túy khách cư có “Phi Hiệp Chích Tâm thảo”, cho nên mới bảo Khách Hành tới. Ơ, vạn nhất, ta mỗi ngày đều tưới nước, làm nó chết, vậy làm sao bây giờ? Hay là, gia gia ngay cả ta tưới nước cũng tính đến?

      “Cho nên, ân cứu mạng nặng bằng trời. Huống chi, Nam Cung thế gia chúng ta cũng thể xem như cái gì danh môn chính phái chân chính a. Thiên hạ nhà, cần phân ràng như vậy!” Khách Hành cười.

      “Vậy, chuyện ta lừa gạt huynh sao?” Ta cẩn thận nhìn .

      Khách Hành vẻ mặt nghiêm túc, “Việc đó à, phải lấy thân báo đáp ~”

      Ta sững sờ……

      lập tức nở nụ cười, “ vậy cũng tin? Đồ ngốc, thiếu tôn thánh giáo, ta làm sao có gan cưới? Bái đường được, song, có thể kết nghĩa mà!”

      Kết nghĩa?

      “Việc này nên chậm trễ a, ta ngay cả gà cũng giết rồi!” lập tức cười kéo ta .

      Hả?

      Lúc này, Khách Lộ bưng thuốc, từ dưới lầu lên.

      Khách Hành nhìn nhìn tình hình, “Ách…… Bái đường, a, phải, chuyện kết bái chớ quên a, ta trước, ngươi nhớ tới nha ~” Khinh công của vẫn rất tốt nha, trong nháy mắt thấy bóng dáng.

      Còn lại ta cùng Khách Lộ.

      đưa thuốc cho Tiểu Cửu?” Ta cười, mở miệng.

      Huynh ấy gật gật đầu, “Phải.”

      “Nàng có việc gì chứ?”

      có việc gì.”

      “Vậy là tốt rồi.” Ta cất bước, “Ta còn có việc, trước.”

      “Ừm.” Huynh ấy gì, tránh ra.

      Trong lòng, rất thoải mái. Ta đột nhiên có thể hiểu, mọi chuyện Khách Hành làm lúc ấy, đến tột cùng là vì cái gì…… Trách được , nếu ta thích người, biết tâm tình của ……

      ……
      B.Cat thích bài này.

    2. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 34: Gió thổi hoa rơi (2).

      Chuyển ngữ: Lệ Lâm.

      có mục đích lắc lư đến đại sảnh, liền nhìn thấy Khách Ức cùng Quân Lâm đấu võ mồm, càng đấu càng kinh khủng, trời ạ, hai người rất thông minh quả nhiên là thể ở cùng chỗ.

      Nhanh rời xa chốn thị phi!

      Trong hậu viện, Viên Tàng U cùng Tiểu Tề cũng làm rộn lên. Nhớ tới, bà mai làm mai ở đâu làm, lại tác hợp hai người bọn họ, cái này, chuồng ngựa của ta bị hủy chứ?

      có biện pháp, đành phải trở về phòng……

      “Tiểu Đinh.” Giọng của Khách Tùy, dịu dàng.

      “Ca.” Ta quay đầu, qua, kéo tay huynh ấy.

      Gia gia hình như nghĩ thông suốt cái gì, khăng khăng đuổi Khách Tùy cùng Lan di . Như vậy, ta lại có nương cùng ca ca ~ vui vẻ ~

      “Muội có tâm ?”

      , vì sao Khách Tùy lại có thể nhìn ra suy nghĩ trong lòng ta trước tiên……

      “Ta nghe Khách Ức , muội cùng Khách Lộ là đôi, sao gần đây có vẻ như bất hòa thế?”

      Ta chỉ là sợ hãi……

      “Ca, có lẽ muội, làm tổn thương huynh ấy……”

      Khách Tùy cười, sờ sờ đầu của ta, “Là vì việc này?”

      “Nhưng mà, muội rất hại người, lần đó Nhận Nhị……” Rất nghiêm trọng, phải sao? Ta chỉ vừa nghĩ đến tình hình lúc đó, liền sợ hãi trong lòng.

      là ‘trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ tường’ a.” Khách Tùy vừa cười, “Muội khi đó mắng Khách Hành, phải là rất hùng hồn sao. Như thế nào đến phiên mình lại được?”

      Nhưng mà……

      “Muội như vậy, phải tự cho là đúng sao? Ít nhất cũng nên hỏi cảm giác của Khách Lộ chút chứ?”

      Ta……

      “Sao nào, muội đành lòng từ nay về sau cũng để ý đến ?”

      Ta lập tức lắc đầu.

      đúng rồi. Ta trước, nữ nhân phải người mù, ngày nào đó bị đoạt, muội cũng đừng hối hận a.” Khách Tùy thở dài.

      “……” Ai dám! Ta như thế nào cũng là thiếu tôn!

      “Đừng hại ta có muội phu a ~” Khách Tùy cười cười.

      “Ca, huynh bắt nạt muội, muội cho Lan di!”

      “Ta khi nào khi dễ muội?”

      “Mới vừa rồi!”

      “Muội ràng là đổ oan cho người tốt ~”

      “Muội mặc kệ, muội mặc kệ, muội mặc kệ, ca ca bắt nạt muội!”

      Khó có được ca ca, hành hạ chút sao được? Ha ha……

      ……

      Ta cẩn thận đẩy cửa phòng Nhận Cửu ra, thò đầu vào.

      “Thiếu tôn?” Nhận Cửu lên tiếng, quả làm ta giật cả mình.

      “Ách…… Tiểu Cửu a, tỉnh rồi, ha ha, thương thế sao chứ?” Ta ngây ngô cười .

      có việc gì.” Nhận Cửu đến trước mặt ta, “Thiếu tôn có chuyện gì sao?”

      , chỉ đến thăm thôi!” Ta gãi gãi đầu, Khách Lộ ở đây……

      “Nhận Thất vừa mới rồi.” Nhận Cửu nhìn nhìn ta, cười .

      bị nhìn ra?…… Ách, im lặng……

      “Vậy ta làm phiền nghỉ ngơi.” Ta lập tức chuẩn bị chạy lấy người.

      “Thiếu tôn……” Nhận Cửu nhàng cầm tay áo của ta.

      “Uh?” Ta quay đầu.

      Nhận Cửu cười, “Huynh ấy nóc nhà.”

      A? Vậy sao……“Ừm.” Ta ra vẻ trấn tĩnh gật đầu. Vừa đóng cửa lại, ta liền thẳng hướng hậu viện. Cây thang đâu rồi?

      Dùng sức chín trâu hai hổ, ta rốt cục cũng lên được nóc nhà.

      Mưa to vừa dứt, mái ngói nóc nhà vừa ướt lại vừa trơn.

      Quả nhiên, Khách Lộ ôm bội đao ngồi ở chỗ kia, vẻ mặt có chút đăm chiêu.

      “Khách……” Ta còn chưa xong, dưới chân liền trợt, ngay lập tức ngã úp xuống.

      “……” Khách Lộ lập tức đứng dậy.

      cần!” Ta đưa tay ngăn lại, “Ta tự bò qua là được……”

      Thực chật vật tới mục tiêu, ta ngồi xuống, phủi phủi rêu xanh người.

      sao chứ?”

      Ta lắc đầu, “Huynh ở này làm gì?”

      “Hóng gió……”

      Hóng gió? Quả , sau cơn mưa, khí vô cùng mát mẻ.

      “Nàng lên đây làm gì?”

      Đúng nha…… Phải thành cho huynh ấy sao?

      Ngẩng đầu. Trời đầy sao, cũng đúng, hôm nay là mồng mà……

      “Ngắm sao.” Ta chỉ chỉ bầu trời.

      Huynh ấy ngẩng đầu, lập tức, nhợt nhạt cười.

      ra, cảm giác ở cùng dưới bầu trời, có thể hạnh phúc như vậy.

      xin lỗi.”

      kỳ lạ, ta cùng huynh ấy cùng mở miệng, cùng câu.

      “Cái gì?”

      Lại trăm miệng lời.

      Đột nhiên, hiểu được cả hai muốn cái gì…… ra, lo lắng, là cùng chuyện sao?

      “Ôm bả đao rất thoải mái sao?” Ta mở miệng, cười .

      Huynh ấy sửng sốt chút, nhìn nhìn bội đao của mình.

      Cây đao đáng ghét, dám đoạt vị trí của ta! Ta vươn tay, lấy bả đao kia, tùy tay thả xuống, thuận tiện tiến sát trong lòng huynh ấy.

      Còn nhớ, Khách Ức từng qua, hoặc là đừng để huynh ấy thích ta, nếu thích, cũng đừng để huynh ấy thương tâm. Đạo lý như vậy, tiểu quỷ Khách Ức này, phải sớm cho ta biết sao?

      “Vừa rồi, Nhận Cửu với ta, mọi chuyện ấy cùng Nhận Tam có thể làm vì ta, ta lại có thể làm vì nàng. Ta vì thế mà sau này hối hận, các ấy cũng vậy……” Khách Lộ ôm ta, như vậy, “Cho nên, ta cần vì chuyện các ấy mà lưu tâm.”

      “Nhưng mà, nếu là ta vì huynh mà bị thương, huynh thể lưu tâm đúng ?” Khó chịu, “Ta phải là so ra kém Nhận Tam cùng Nhận Cửu sao?”

      “Nàng giống.”

      “Sao mà giống?”

      “Nàng là……” Huynh ấy đột nhiên có cách nào tiếp.

      “Nương tử, phu nhân. Chọn cái !” Ta ngẩng đầu, nhìn huynh ấy.

      Huynh ấy khỏi nở nụ cười.

      “Cười cái gì? Có phải muốn hay ? Vậy cũng sao, theo ta được biết, người muốn kết hôn với ta hình như còn rất nhiều……” Ta lập tức càn.

      phải.” trả lời, có chút cấp bách.

      “Tốt.” Ta sao lại thích bắt nạt huynh ấy như vậy chứ? “Gọi nương tử nghe chút.”

      “……”

      Ta biết nên lời ~ “Tùy huynh thôi, vậy kêu ‘Đinh nhi’ là được rồi.”

      “Đinh nhi……”

      Đó là lần đầu tiên huynh ấy gọi tên ta…… Trước kia biết nha, ra tên của ta còn rất dễ nghe! Ừm, lần sau cho Khách Hành gọi ta là “Đinh nhi”!…… Đây có phải gặp sắc quên nghĩa trong truyền thuyết hay ?

      “Nàng…… Vì sao lại thích ta……” Huynh ấy đột nhiên hỏi ta như vậy.

      Vì sao? Cảm thấy vấn đề này nên là ta hỏi mới đúng. Nhưng mà, vì sao? Quả là ta nghĩ tới…… Có lẽ là bởi vì……

      “Gối lên huynh rất thoải mái.” Ta nghiêm túc trả lời.

      Huynh ấy cười, cho dù nhìn, cũng cảm giác được.

      Sao chứ? Ta là . Cho dù phải toàn bộ nguyên nhân, cũng là phần lớn nguyên nhân!

      “Còn huynh?” Lại , luận tư sắc, ta so ra kém Quân Lâm; Luận khí chất, ta ngay cả gấu váy của Tần Tố cũng sờ tới; Luận tài học…… Cái này, ta hình như có…… Huynh ấy vì sao lại thích ta?

      “Được nàng gối rất thoải mái.” Huynh ấy cười, trả lời như vậy.

      hay giả?

      Ta đứng dậy nhìn thẳng huynh ấy, “Là tự huynh a, về sau đừng hối hận! Ta đối với cái gối của mình luôn rất tàn bạo bất nhân nha!” Ta nén cười, nghiêm túc , “Ta thường xuyên vừa đánh vừa đạp, vừa kéo vừa xé, ngủ thoải mái còn đấm hai cái, có lẽ, còn có thể cắn nha……”

      Trong mắt huynh ấy có ý cười, làm cho ta có cách nào tiếp.

      Huynh ấy nghiêng người, nhàng hôn lên môi của ta.

      Đột nhiên, cơ thể của ta lập tức thoát lực, trước mắt tối sầm……

      ……
      B.Cat thích bài này.

    3. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 34: Gió thổi hoa rơi (3).

      Chuyển ngữ: Lệ Lâm.

      ……

      “A, Đinh Đinh a, con rốt cục cũng tỉnh rồi!” Nguyệt di vẻ mặt khẩn trương .

      Ta rời giường, suy nghĩ còn chưa khôi phục.

      “Ngày hôm qua rốt cuộc là làm sao vậy, ‘Viêm Thần Giác Thiên’ của tỷ đột nhiên phát tác, suýt hù chết chúng ta!” Quân Lâm nhíu mày.

      “Con bây giờ có khỏe ?” Lan di dịu dàng mở miệng.

      “Đinh nhi tỷ tỷ, nội lực ‘Viêm Thần Giác Thiên’ trong cơ thể tỷ, so với người bình thường tu luyện, càng rối loạn hơn, tỷ tốt nhất nên thu tâm tính……” Giọng của Tần Tố vẫn dễ nghe như vậy.

      ……

      Lần đầu tiên trong cuộc đời ta, quyết tâm lập lời thề độc.

      “Ta nhất định phải chữa khỏi ‘Viêm Thần Giác Thiên’! Ừm!” Ta nắm chặt hai tay, lớn tiếng .

      Mọi người khỏi ngây ngẩn cả người.

      Ta đứng dậy xuống giường, mở cửa ra.

      Nghe được, tiếng gia gia gầm gừ.

      “Ngươi rốt cuộc làm gì cháu ta? Có tin lão tử bổ ngươi chưởng hay ?”

      Người dám! Ta lập tức chạy xuống lâu. Vọt vào giữa đám người.

      “Người dám động thử xem!” Ta che ở trước mặt Khách Lộ, lớn tiếng .

      “A, con……” Gia gia lại sững sờ, “Con ngốc, nha đầu. là người nào, là ‘Nhận’ địa vị thấp nhất ở thánh giáo, nếu là bình thường, ngay cả tư cách gặp con cũng có. Con sao lại……”

      “Ông đừng xen vào!” Người ra ngoài nhiều năm như vậy, nếu ta muốn lập gia đình, mười người cũng gả xong rồi!

      “Con……” Gia gia vẻ mặt lửa giận, “Ta mặc kệ con!”

      Ta kéo tay Khách Lộ, ra khỏi đám người.

      “Con muốn đâu?”

      gạo nấu thành cơm!” Ông xem ta có dám hay ……. ngất lần nữa chứ?

      “Cái gì!” Gia gia lập tức qua, hung hăng gõ đầu ta, “Ta sao lại có đứa cháu biết xấu hổ như vậy chứ ~~~”

      “Tôn thượng……” Khách Lộ lập tức đem ta bảo vệ sau người, gia gia cũng liền thuận thế đổi thành gõ đầu của huynh ấy.

      “‘Tôn thượng’? Ngươi kêu thêm tiếng thử xem.” Gia gia rống to, “Kêu gia gia, thức thời!”

      “Người lại đánh huynh ấy thử xem!” Vào lúc này, loạn vui đâu, ta tiến lên kéo Khách Lộ đến phía sau.

      “A, ngươi có ý gì?”

      “……”

      ……

      Trong lúc thế cục hỗn loạn. Thạch bá bá đột nhiên đến.

      phải chứ, lại là hôn với Thạch Chước?

      “Lão gia tử, ngài về rồi.” Người bắt chuyện, lại nhìn ta, “Tiểu Đinh a, ta là đến với con, hôn của con cùng Chước nhi……”

      sao? Tha cho ta ……

      Gia gia đưa ra vẻ mặt “ phải sợ, ai dám quấy rối, lão tử liền chém ”……

      “Là như thế này, hoàng thượng hạ chỉ, đem Thừa An công chúa gả cho Chước nhi…… Đây là thánh chỉ tứ hôn, thể từ chối, Thạch bá bá thực xin lỗi con……” xong, Thạch bá bá làm vẻ mặt lã chã chực khóc.

      Ta có thể cười sao? Nhưng mà ta muốn cười.

      “Đây là thiên ý, con cùng với Thạch Chước có duyên phận. Thạch bá bá cũng dùng quá mức để ý……” Ta cố gắng làm vẻ mặt đau thương.

      “Tiểu Đinh a, con có thể nghĩ như vậy tốt rồi. Aiz……”

      Trong lúc ta cao hứng, đột nhiên cửa lại có người đến.

      “Nam Hải Bắc Thần cung, đặc biệt đến mừng thiếu tôn thánh giáo tròn mười chín tuổi!”

      Cái gì? Sinh thần?

      “Hôm nay là ngày hai tháng tám.” Khách Lộ mở miệng, nhắc nhở ta, “Sinh nhật của nàng.”

      ra, đến hai tháng tám……

      Vấn đề là cái gì là Nam Hải Bắc Thần cung?

      Vài nữ tử mặc váy xanh, ngọc bội đinh thong thả bước đến. Người cầm đầu, trong mắt lộ ra khí phách, cùng bộ váy lụa mỏng kia hợp nhau.

      vậy ngài chính là thiếu tôn.” Nàng cười với ta.

      Đúng rồi.

      “Bổn tọa, cung chủ Nam Hải Bắc Thần cung, Lạc Tần. Hôm nay là tới cầu hôn.” nữ tử kia thoạt nhìn so với ta còn hơn vài tuổi, chuyện giọng điệu lại rất lão luyện.

      “Hả?” hiểu. Ta đột nhiên phát , gia gia chạy tới góc nhà, còn cầm ấm trà che mặt mình.

      “Ngày xưa thánh tôn Thánh giáo từng chịu ơn của sư công bổn tọa. Ngày đó, thánh tôn lập lời thề, ngày khác thánh tôn có con nối dòng, tất cho người cùng Nam Hải Bắc Thần cung của ta kết làm thông gia. Chỉ tiếc, Thánh giáo hành tung bất định, chưa được như ý nguyện. Hôm nay có duyên gặp nhau, mong rằng thiếu tôn đáp ứng, cùng bổn tọa thành thân.” kia khiến ta như lọt vào trong sương mù.

      Nhận Nhị đáng ghét. có việc gì đem hành tung của Thánh giáo công bố giang hồ làm gì? Còn có, gia gia, người như thế nào lại để ta gánh chuyện này chứ!

      “Nhưng mà, Lạc nương, ta là nữ.” Ta cười giả lả mở miệng.

      “Bổn tọa ngại!” xong nàng kéo tay của ta.

      phải chứ?

      Nàng còn chưa kéo được bao lâu, Khách Lộ đem ta kéo trở về. “Ta để ý.”

      Lạc Tần nhìn Khách Lộ, giữa hai người có sát khí lan tràn.

      “Hy vọng thiếu tôn hiểu được, bổn tọa có hảo ý.” Lạc Tần bình tĩnh mở miệng, “Nghe thiếu tôn bị nội lực ‘Viêm Thần Giác Thiên’ quấy nhiễu. ‘Huyền Nguyệt tâm kinh’ của Bắc Thần cung chúng ta là võ công duy nhất thiên hạ có thể điều hòa nội lực ‘Viêm Thần Giác Thiên’. Nếu thiếu tôn chịu gả, bổn tọa đương nhiên vui lòng truyền thụ.”

      A? Như vậy, là uy hiếp hay là dụ dỗ?

      Ơ? Chờ , ta phải quên cái gì chứ? Ha ha……

      “Kỳ , Lạc nương, ta còn có ca ca……” Thực xin lỗi, Khách Tùy……

      Lạc Tần lập tức nhìn gia gia bên cạnh.

      Gia gia lập tức gật đầu.

      “Aiz, Khách Tùy, huynh đừng chạy a!” Tiếng của Khách Hành.

      Lạc Tần nhíu mày. Đem quyển bí kíp quăng vào người ta, “ tự luyện trước ! Đuổi theo!”

      xong, đoàn người lại hấp tấp biến mất.

      Hình như, có việc gì…… A, là gió thổi hoa rơi, dễ dàng giải quyết a ~

      Ta ngẩng đầu, cười nhìn Khách Lộ.

      Như vậy đại khái là chúng ta có thể có cuộc sống thanh thản ổn định rồi…… Ha ha, trời yên biển lặng, đoàn tụ sum vầy, còn có, ăn đậu hủ miễn phí cả đời…… Ách, ngại quá, sai rồi, là sữa đậu nành ~




      Chương 35: Kết thúc.

      Chuyển ngữ: Lệ Lâm.

      Ta gọi là Khách Tích, năm nay mười bảy tuổi.

      Nhà của ta ở tại trấn tên là “Thiên Nhai Tập”. Cha mẹ của ta là chủ tửu lâu .

      Tuy rằng ta cảm thấy ta rất bình thường, tuy rằng thực tế nhà chúng ta cũng rất bình thường, nhưng mà, ta cuối cùng lại cảm thấy có gì thích hợp.

      Đầu tiên, bản lĩnh của cha nương ta cũng tốt rất quá mức ? , xác thực mà , là bản lĩnh cha ta tốt rất quá mức mới đúng? Ta nhớ năm ta năm tuổi, gặp gỡ bọn buôn người, cha ta tức giận, đem bọn buôn người giải quyết , còn tiện thể san bằng đội sơn tặc có liên quan với thông gia của bọn buôn người. Nhưng mà, ta cũng nhớ năm ta mười ba tuổi, đêm trời mưa to, cha mẹ của ta rất chật vật về nhà, sau đó với ta, bọn họ bị cường đạo cướp. Ta lúc ấy thiếu chút bị sặc canh mà chết. Bọn họ mà bị cướp? Người bị bọn họ chém giết còn ít lắm sao. Sau đó, hai người bọn họ còn vô cùng vui vẻ cùng nha môn báo quan…… Nhìn thấy mà lòng ta phát lạnh.

      Thứ hai, người có quan hệ với nhà chúng ta cũng quá phức tạp . Thái ngoại công (ông cố ngoại) của ta là Kiêu Kỵ đại tướng quân, ngoại công là Trấn Tây Hầu, cậu là minh chủ Kì Ngự Minh Tây Hạ, mợ là cung chủ Nam Hải Bắc Thần cung, cậu nuôi là chủ Nam Cung thế gia, sư huynh là giang hồ đại đạo “Ngân Kiêu”, còn có thúc thúc là phò mã đương triều…… Nương ta còn dám với ta, người là bà chủ khách điếm bình thường, gạt ta ! Ta dám xác định, thái gia gia của ta, còn có Nhạc thúc thúc ở cách vách nhà ta, còn có bà mai thường xuyên đến muốn làm mai mối cho ta, nhất định cũng phải người bình thường gì…… Ách, ngại, ta muốn là người thường.

      Còn có, cha mẹ của ta rất lười aiz. Xác thực mà là nương ta. Người thường xuyên treo tấm bảng “tùy ý mở tiệm” để lười biếng. Lý do có thể là: “Chủ nhân có việc, tùy ý mở tiệm”, hoặc là: “Chủ nhân khỏe, tùy ý mở tiệm”, điều kỳ quái nhất là: “Chủ nhân khó chịu, tùy ý mở tiệm”. Nhiều lần như vậy, tiệm chúng ta lại chịu đóng cửa, chẳng lẽ kỳ quái sao? Lại tiếp, cha ta cũng rất chiều nương ta, ta hoài nghi, ngày nào đó nương ta đề nghị giết người phóng hỏa, cha ta liền lập tức theo hủy thi diệt tích. Có điều, ngược lại, nếu cha ta chữ “”, cho dù là huyết hải thâm cừu, nương ta cũng có thể làm như chưa từng xảy ra…… là cặp vợ chồng làm cho người ta thể hiểu nổi.

      “Khách Tích, huynh có hãy nghe ta hay ?”

      Ta ngẩng đầu nhìn thiếu niên tuấn mỹ trước mặt. hơn ta tuổi, chính là thiếu chủ Nam Cung thế gia, con của cậu nuôi ta. Tên gọi Nam Cung Phi Tâm, nghe là vì kỷ niệm loại thảo dược cứu nhà bọn họ, “Phi Hiệp Chích Tâm thảo”. Bất luận lý do là gì, tóm lại tên này ẻo lả.

      “Nghe đây.” Ta vừa cắn hạt dưa, vửa uể oải trả lời.

      “Vậy huynh có đồng ý cùng ta giang hồ hay ?” Phi Tâm cười .

      “Cha ngươi đáp ứng sao?” Ta giội nước lạnh .

      “Ta bỏ nhà trốn a!” chút do dự đáp.

      “Giang hồ có gì chơi chứ?” Ta nhìn dưới lầu người đến người , khỏi cảm thấy mệt nhọc.

      “Huynh biết là rất kích thích sao?”

      Kích thích cái gì a. giang hồ mọi người đều sợ cái gọi là “bảy đại kì công”, có liên quan với nhà chúng ta cũng có năm sáu cái. Trước , cha ta luyện “Viêm Thần Giác Thiên”, nương ta luyện “Huyền Nguyệt tâm kinh”, cậu ta luyện “Ngự Hành tiên pháp”, mợ “Mị Hải Thần ”, Quân Lâm a di cách vách “Phược Thiên Tỏa”, cho dù là bản thân Phi Tâm cũng có khinh công gia truyền “U Ảnh Huyễn Hành”. Còn “Lam kiếm thập thất thức” kia lại là thủ hạ bại tướng của bộ “Bất Xuất Tam Thập” của nương ta. Thử hỏi, giang hồ còn có cái gì kích thích?

      “Chúng ta Nhạc Lam kiếm phái !” Phi Tâm vui vẻ .

      Ta nơi đó phải biến thành cừu nhân gặp mặt đỏ cả mắt?

      “Các huynh đâu?” Giọng dễ nghe, cần đoán cũng biết là nữ nhi Nhạc của Nhạc thúc thúc cùng Quân Lâm a di.

      Ta vẫn hiểu, Nhạc thúc thúc cùng Quân Lâm a di thông minh như vậy, sao lại sinh ra nữ nhi có tâm cơ như vậy? Ngoại trừ lý tưởng muốn làm hoa khôi có chút kỳ quái, ấy cùng bình thường chút khác nhau cũng có. Chẳng lẽ là vật cực tất phản ( vật phát triển tới mức cực điểm chuyển hóa theo hướng ngược lại)?

      giang hồ!” Phi Tâm đúng .

      “Giang hồ?” Nhạc nhíu mày, “Là nơi nào?”

      “Aiz, thèm với muội nữa, nữ tử đúng là có gì thú vị!” Phi Tâm liếc mắt.

      “Phi Tâm lại khi dễ người ta, Minh chưa bao giờ như vậy!” Nhạc bất mãn.

      Minh, tên đầy đủ là Hạ Lan Minh. Luận bối phận, là cậu của ta…… Nương ta thường có việc gì thở dài, nếu sinh ra Minh tốt rồi. Người bề ngoài ta giống ngoại công, tính cách giống thái gia gia, quả thực phá hủy hình tượng con trai tốt trong lòng người. Vấn đề là, nương trước kia từng bị thương nặng, mang thai ta rất dễ dàng. Nàng vì thế, buồn bực lâu.

      “Đó là đương nhiên, người đó là cậu muội mà!” Phi Tâm cười giễu Nhạc .

      cho huynh bậy!” Nhạc đỏ mặt, “Ta về sau phải gả cho Minh!”

      “Ô, cũng biết xấu hổ!” Phi Tâm cười, lại với ta, “Có hay ?”

      Kỳ ở nhà cũng rất nhàm chán, , ai sợ ai!

      “Được.” Ta cắn xong hạt dưa cuối cùng, phủi tay sạch , .

      “Vậy quyết định như vậy, đêm nay canh ba, rời nhà trốn !” Phi Tâm cuồng tiếu ba tiếng.

      “Ta cũng !” Nhạc cười theo.

      được, muội là nữ tử, làm gì?” Phi Tâm bất mãn.

      cho ta ta cho bác Đinh.” Nhạc uy hiếp.

      “Được rồi được rồi, cho muội là được.” Phi Tâm chỉ đành nhượng bộ.

      “Ta kêu Minh.” Nhạc xoay người.

      “Vì sao phải kêu Minh hả?”

      “Bởi vì huynh ấy võ công tốt nhất, hơn nữa che chở ta a ~”

      “Này, được, ra ngoài!”

      đâu ~”

      Ta đưa tay bốc nắm đậu phộng, tiếp tục ăn. Chậc, trước khi , có nên giúp nương giải ván cờ trong phòng hay ? Nghe là ngoại công lưu lại. Có điều nương ta cũng qua ngốc rồi? Chỉ có bốn năm quân cờ nghĩ hai mươi mấy năm, là chịu nổi người. Chẳng lẽ nhiều năm như vậy người còn chưa nhìn ra cái đó phải cờ vây hả? Trời của ta……

      Ừm. Tối nay phải nhớ lấy đao của cha…… Hay là lấy trường thương của nương tốt hơn? Lấy đao , có vẻ ……

      Giang hồ? Tùy tiện vào vũng nước đục ……

      Toàn văn hoàn.
      B.Cat thích bài này.

    4. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :