1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Túy khách cư - Na Chích Hồ Ly(35c)

Thảo luận trong 'Cổ Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương tám: Nhân duyên (2).

      Chuyển ngữ: Lệ Lâm.

      Ta vẻ mặt nghi hoặc nhìn đại bá kia dâng hương trước bài vị cha mẹ. Bạn bè của cha? Chức vị? phải chứ……

      “Ha ha, nghĩ tới Đinh nhi lớn như vậy.” cười vẻ mặt hiền lành, “Thời điểm ta gặp con lần đầu tiên con vẫn là đứa trẻ.”

      “Ách……” Ta chỉ có thể cười cười.

      “A, quên giới thiệu. Ta là Thạch bá bá của con.” cười.

      “Thạch là tảng đá?” Ta khờ ngốc hỏi, bởi vì biết như thế nào ta có dự cảm xấu.

      “Đúng.” Ông gật gật đầu.

      đến cũng lạ. biết vì cái gì, hạ nhân thô giọng kia bắt đầu có lễ phép hơn rồi. “Người cùng cha ta……”

      Đại bá kia cười, “Cha con nhắc qua với con sao? Năm đó chinh Tây, chúng ta cùng ở dưới trướng ngoại công con.”

      “Ngoại công?” Mờ mịt a ~

      “Ngoại công con từng là Kiêu Kỵ đại tướng quân triều đình ngự phong. Nương con họ Diệp, khuê danh Tri Huệ?”

      “Phải.”

      “Vậy sai được.” Đại bá kia cười vui vẻ, “Năm đó chiến chấm dứt, cha con tuy có phong thưởng, nhưng trời sanh tính ham danh lợi, vẫn trở về trấn này. Ta vào triều làm quan, nhoáng cái cũng hai mươi mấy năm……” Trong giọng của ông đượm vẻ tang thương khó hiểu.

      Nhà của ta có bối cảnh hiển hách như vậy sao? Hoàn toàn nghe cha qua…… Về phần gia gia , hình như là rất phản đối hôn của cha nương ta, đối với bối cảnh thông gia cũng đề cập tới. Ta mỗi lần hỏi chuyện ông bà ngoại, người liền chửi ầm lên, đương nhiên, là mắng cha ta……

      “Thân thể lão gia tử còn mạnh chứ?” Đại bá kia hỏi.

      “Dạ……” Kỳ ta cũng biết, người ít nhất ba năm có tin tức.

      “Lão gia tử tính tình nóng nảy năm đó ta cũng từng lĩnh giáo qua, vì ta là người trong quan phủ, ta cũng chưa từng thấy qua sắc mặt tốt của ông, ha ha.”

      Bởi vì ghét quan gia, cho nên gia gia mới phản đối hôn cha mẹ sao? Nhưng mà, cũng sao. Cha mẹ vẫn thành thân. Gia gia đối với nương cũng tệ, đối với ta cũng tốt. Sức mạnh của tình rất vĩ đại.

      “Mấy năm nay, con quá vất vả……” Đại bá kia mở miệng, cắt ngang suy nghĩ của ta.

      “Kỳ cũng có gì……” Ta gãi gãi đầu, tại quan tâm cũng quá muộn rồi.

      “Giang hiền đệ có nữ nhi tâm địa hiệp nghĩa như vậy, dưới cửu tuyền cũng có thể mỉm cười.” Đại bá kia thở dài, “Chỉ là ta bận việc… quan trường khúc mắc, nhiều năm như vậy cũng có làm tròn trách nhiệm bạn bè, là hổ thẹn……”

      “Kỳ cũng có gì……” biết như thế nào an ủi loại chuyện giống như trong sách viết này, lưng ta mồ hôi lạnh túa ra.

      “Đinh nhi con sau này có dự tính gì ?” Đại bá mở miệng.

      Tính? Tiếp tục mở tiệm a. Bằng phải làm gì? Vấn đề kỳ quái.

      “Thạch bá bá là hỏi con…… Có vị hôn phu chưa?” Đại bá thoáng có chút xấu hổ hỏi.

      “Hả?” Ta sửng sốt, “Ngài phải muốn cho ta, hai nhà chúng ta có chỉ phúc vi hôn……”

      “Thế phải.” Đại bá nở nụ cười, “Ta năm đó tuy có ý này, nhưng cha con loại việc này phải xem ý của con.”

      Cha tốt ~ cảm động a ~

      “Thạch bá bá chỉ là hỏi chút ý của con thôi. Khuyển nhi kia của ta cũng có đọc qua chút thư văn, võ công mặc dù dám xưng cao cường, giữ nhà hộ viện cũng là có dư. Năm nay vừa tròn hai mươi, cùng tuổi con cũng tương đương. Nếu con có tâm, bằng……”

      Lạnh! phải chứ! Này coi là bạn cũ sao? Như thế nào vậy! Cha ta phải muốn xem ý của ta sao!

      “Việc đó, trưởng bối vắng mặt, ta cũng tự mình quyết định……” Ta tận lực lễ phép .

      “Ồ. Đương nhiên đương nhiên. Ta có phần luống cuống. Việc này còn phải chờ lão gia tử trở về……”

      Chờ gia gia trở về, vậy sao rồi. Xem cha ta bị gia gia mắng bao nhiêu năm, cũng biết gia gia cơ bản thuộc loại có sắc mặt hoà nhã……

      Tên hạ nhân kia đột nhiên thầm vài câu với đại bá. Đại bá gật gật đầu. “Đinh nhi, việc này con tạm thời để ở trong lòng , chờ lão gia tử trở về, ta lại chính thức đăng môn bái phỏng. Ta còn có chút công phải xử lý, trước xin cáo từ.”

      “Ta đưa ngài xuống.” Ta thở ra, đứng dậy tiễn khách.

      Vừa xuống dưới lầu thấy Trương Liêm dẫn đội bộ khoái nhanh tiến vào, lớn tiếng : “Bà chủ, mau đem rượu đồ ăn. Việc tuần tra là muốn làm người ta đói chết hay sao?”

      Ta tự giác cười theo.

      Tên bộ khoái tên Thạch Chước kia vẫn như cũ chỉ dùng ánh mắt khinh thường nhìn ta, nhưng mà, khi tầm mắt nhìn đến đại bá, đột nhiên liền thay đổi. có chút kinh ngạc mở miệng: “Cha?”

      “Chước nhi?” Đại bá cũng có chút kinh ngạc.

      Ta chết đứng tại chỗ. Cha Thạch Chước là hộ bộ thượng thư Thạch Bỉnh Văn; Đại bá có người văn võ song toàn, năm nay hai mươi tuổi…… phải chứ, chuyện như vậy cũng có?

      Vì thế, Thạch bá bá vốn tính lại lần nữa trở lên lầu.

      “Ngươi phải ở Cẩn Hiên thư viện sao? Sao lại đến nơi đây?” Trong giọng của Thạch bá bá có chút tức giận.

      Thạch Chước đứng im, biết gì.

      Hm, ta mừng thầm đưa trà. Thuận tiện liếc cái, khẽ thở dài.

      nhìn nhìn ta, vẻ mặt lạnh như băng.

      có gì để ?” Thạch bá bá đại khái là e ngại ta, chưa nổi bão.

      “Con chỉ là cảm thấy……” Thạch Chước rốt cục mở miệng, “Đại trượng phu vì quốc gia xuất lực, đáng sống thế gian……”

      “Cái gì?!” Cái bàn bị hung hăng vỗ, phát ra tiếng rên rĩ đáng thương.

      “Thạch bá bá người đừng nóng giận, thân thể quan trọng hơn.” Ta lập tức tiến lên an ủi. May mắn phải gia gia, trước kia thời điểm ông cùng cha nổi bão, bàn ghế đều tan xương nát thịt.

      “Ngươi — đọc sách thánh hiền, có thể làm gì chứ?” Thạch bá bá áp chế tức giận, .

      “Chui vào đống giấy lộn có thể làm được gì?” Thạch Chước cam lòng yếu thế.

      Mắt thấy bạo lực sắp thăng cấp, ta cẩn thận mở miệng: “Ta thấy ta nên tránh chút……”

      cần. Cũng phải người ngoài.” Thạch bá bá giữ chặt ta, “Đứa con bất tài này, con sớm muộn gì cũng biết nó là dạng người gì!”

      Ách…… Này…… Kỳ ta biết cũng sao mà……

      Thạch Chước có chút khó hiểu nhìn ta.

      Thạch bá bá mở miệng, “Đây là nữ nhi của Giang thúc thúc ngươi, nhìn xem bộ dáng của ngươi, sao có thể xứng đôi với người ta!”

      Thạch Chước sững sờ đương trường. Ta cũng sững sờ tại chỗ.

      Chuyện này phải còn phải xem bát tự sao? đúng, việc này có thực mà!

      “Giang thúc thúc……” Thạch Chước phục hồi tinh thần lại, mở miệng, thêm vài phần khí thế, “Chỉ đọc sách thánh hiền, thi lấy công danh, làm quan vô dụng có ích lợi gì? Giống đám lão nhân cổ hủ kia đệ tấu chương nhàm chán như vậy, cùng hoàng thân quốc thích ngâm thơ ngắm trăng? Con chính là lập chí muốn thành nam nhân như Giang thúc thúc vậy!”

      Ngoài dự đoán mọi người. Thạch bá bá câm ngay tại chỗ. Ta cũng câm họng đương trường. Cha ta…… Lực sát thương lớn……

      “Giang thúc thúc ngươi……” Thạch bá bá mở miệng, giọng điệu vi hoãn.

      vì danh lợi vướng chân, có thể dũng cảm mà , làm gương cho binh sĩ…… Người phải thường xuyên dạy bảo con như vậy sao?” Thạch Chước giọng điệu cũng dịu xuống.

      “……” Thạch bá bá khẽ thở dài.

      “Cha ta chết……” biết vì cái gì, ta chính là muốn đả kích Thạch Chước, “Đến cuối cùng, cũng là cát vàng che lấp, thi cốt được đầy đủ…… khổ tâm của Thạch bá bá, ngươi biết được bao nhiêu……” Cha ta nếu chịu dâng tấu chương nhàm chán, cùng hoàng thân quốc thích ngâm thơ ngắm trăng, có thể có số chết trận đâu.

      Thạch bá bá nhìn ta, lại khẽ thở dài.

      Đúng vậy…… Cha ta làm người ta kính nể, là nam nhi đỉnh thiên lập địa…… Nhưng mà, nếu là người nhân của mình, có mấy người nguyện ý nhận số mệnh như vậy? Có lẽ, gia gia cũng vì chuyện này mà cùng cha bất hòa……

      “Ta nếu lựa chọn con đường này, hối hận.” Thạch Chước nhìn ta, . ràng hẳn là cho Thạch bá bá nghe…… Nhìn ta làm cái gì?

      “Tùy ngươi vậy……” Thạch bá bá sờ sờ cái trán, “Ta già rồi…… tâm tư người trẻ tuổi…..”

      ……

      vất vả giải quyết xong đôi phụ tử tranh cãi này, cũng thuận lợi tiễn bước Thạch bá bá siêu khó chịu. Ta khỏi thở ra.

      là nữ nhi của Giang thúc thúc?” Thạch Chước nhìn Thạch bá bá rời , hỏi ngược lại ta.

      “Cha ngươi phải cho ngươi rồi sao!” Ta xoay người trở về trong điếm.

      chút cũng giống a……” giọng thầm.

      xin lỗi phá hủy hình tượng tốt đẹp trong cảm nhận của ngươi.” Ta cau mày, tức giận .

      đuổi kịp ta, có chút câu nệ mở miệng: “Cha ta có với cái gì ?”

      Ta lúc này dừng lại, “ gì chứ?”

      lập tức khôi phục thái độ bình thường, vẻ mặt khinh thường. “Trước đây ta có đề cập qua với cha ta nhất định phải lấy nữ nhi Giang thúc thúc làm vợ.” thở dài, “Nhưng mà xem ra là cần. Nếu cha ta có qua chuyện này, phiền coi như là chưa .”

      Thú ta? Bằng ngươi? Nằm mơ ! Ta lập tức chống nạnh hai tay, “ cần khách khí, ngươi vốn có cơ hội này.”

      nhăn mặt, “Tao nhã dịu dàng của a di có vẻ chút cũng học được a.”

      ngại, nương ta chết sớm. Nếu có oán hận với gia gia ta.” bị gia gia chưởng đánh chết, là gặp may mắn rồi!

      nhìn ta, trong ánh mắt có chút áy náy. Đại khái là việc của nương ta. Sao phải vậy a! Khi suy nghĩ, đến khi biết sai mới hối hận sao? Ta cũng cần ngươi đồng tình với ta.

      “Ta đói bụng.” đột nhiên mở miệng.

      “Ngươi đói bụng liên quan gì ta……” Ta cố gắng đem lời thô tục nuốt vào.

      mở tiệm để buôn bán mà!” bất mãn.

      làm cho ngươi, được ?” Ta chống nạnh ngăn ở cửa điếm.

      “Ta là bộ khoái nha!” cũng chống nạnh, lớn tiếng .

      “Ta còn là hậu nhân của Kiêu Kỵ đại tướng quân!” Ầm ĩ như vậy có phải thực có phong độ hay ?

      “Tướng quân cũng phải cho người ta ăn cơm chứ!”

      “Ngươi đến nơi khác ăn !”

      “Trấn này chỉ có tửu lâu này a!”

      “Việc này có quan hệ gì với ta!”

      “Phiền chút . Ta muốn ăn cơm!”

      cho!”

      “……”

      ………………………………

      Hôm nay là cái ngày gì a! Ta vì cái gì mà đen đủi như vậy a!

      Hừm! Chẳng lẽ là đổ trường đắc ý, tình trường thất ý (giống câu đỏ bạc đen tình)? Hình như có quan hệ gì! Ta dùng từ lộn xộn a! Mặc kệ ! Ngủ ngủ!
      B.Cat thích bài này.

    2. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương chín: Cùng nhớ (1).

      Chuyển ngữ: Lệ Lâm.

      Ngồi trước bàn trong điếm, nghe bà mai thao thao bất tuyệt, vì sao ta lại có cảm giác sống bằng chết này chứ? Bà mai cũng phải rất khó coi, còn cùng ta rất quen thuộc…… Nhưng mà, vì cái gì chứ?

      “Đinh nhi a, ngươi cũng đến tuổi nên lấy chồng rồi. Ngươi xem xem công tử nhà Thượng Thư người ta tuổi trẻ đầy hứa hẹn……”

      Chỉ là bộ khoái mà thôi, tiền lương mỗi tháng đại khái còn bằng thu nhập của ta đâu.

      “…… Gia thế hiển hách……”

      Ông nội của ta chán ghét làm quan, vạn nhất thăng cấp bạo lực làm sao bây giờ?

      “…… Văn võ song toàn……”

      Ta cũng biết chữ mà. Sách đọc nhiều như vậy để làm gì? Nơi này của chúng ta luôn luôn thái bình, võ công có ích lợi gì? Hơn nữa trong tiệm của ta, aiz……

      “…… Lại có tướng mạo nhất đẳng……”

      Làm ơn. Người xem xem tiểu nhị nơi này của ta, người nào có vẻ đẹp kinh thiên địa, khấp quỷ thần (kinh động trời đất, quỷ thần khiếp) ? Ta cũng coi trọng vẻ ngoài như vậy có được hay ?

      “…… Ngươi cũng phải chiếu cố tới bản thân, thể cả đời đều làm cái nghề xuất đầu lộ diện này được.”

      Ta thành thói quen rồi. Cũng làm phần tư cuộc đời rồi…… những lập luận đều thành, gần đây trình độ của bà mai được tốt lắm. Cảm phiền câu làm cho ta động lòng được ?

      Bà mai uống ngụm trà, phe phẩy cây quạt.

      phải chứ. là tháng mười rồi, còn quạt cái gì? lạnh sao?

      “Tóm lại, lão gia tử biết khi nào trở lại. Thượng Thư đại nhân cũng có ý tốt thôi. Chúng ta làm nữ nhân phải vì hạnh phúc của mình mà tính toán…… , Thạch công tử là nam tử đáng giá phó thác cả đời, ngươi nếu gả cho , phải chịu nửa điểm tủi thân. Ngươi đứa này, chịu khổ ít rồi……”

      Vô vàn suy nghĩ khó hiểu lập tức vướng víu trong đầu. Đúng vậy…… Giống nương tìm được nam tử như phụ thân để phó thác chung thân, chính là đích đến cuối cùng của mỗi nương. Ta cũng qua những ngày tháng ngây thơ hoài xuân, cái gì thề non hẹn biển, tình đến chết đổi, ta cũng tự cười mình. Quả thực, như vậy kỳ cũng rất tốt…… Nếu người kia phải Thạch Chước, rất tốt……

      “Vậy Thạch Chước…… ý của Thạch công tử sao?” Ta mở miệng hỏi .

      “Ách……” Bà mai lập tức ngậm miệng, “Việc đó, dù sao hôn nhân đại là lệnh của cha mẹ, lời của bà mai. Thạch công tử luôn nghe theo cha .”

      Ta hiểu rồi. “Vậy chờ đáp ứng trước . Dưa xanh hái ngọt.”

      “……” Bà mai cần phải nhiều lời nữa, hàn huyên vài câu liền ra về.

      Ta thở ra, rót ly trà, chậm rãi uống.

      “Đinh tỷ tỷ ~” Khách Ức mở to đôi mắt ngập nước lập tức ngồi xuống bên cạnh ta.

      “Ách…… Gì chứ?” Ta thiếu chút nữa sặc trà ra hết.

      “Tỷ đừng lập gia đình nha ~ người ta luyến tiếc tỷ ~” kéo cánh tay của ta, năn nỉ.

      Ta lập tức hung hăng gõ đầu cái, “Làm trò!”

      “Oa!” ôm đầu, ai oán nhìn ta, “Tỷ tỷ sao lại như vậy, đầu óc ta có bệnh, tỷ còn dùng sức đánh đầu ta như vậy!”

      chừng đánh vài cái tốt hơn!” Ta bổ sung thêm vài cái.

      “Tỷ tỷ.” vọt đến cái ghế khác, “Ta nghiêm túc với tỷ mà!”

      “Luyến tiếc ta?” Có phải hay a. Có chút cảm động nha.

      Trong ánh mắt lên vẻ nghiêm túc khó hiểu. “Ta biết, cái tên Thạch Chước kia, cho dù thích tỷ tỷ, chỉ cần thành thân, cũng đối tốt với tỷ tỷ, để tỷ tỷ chịu tủi thân. Chỉ là…… Đối với tỷ tỷ mà , như vậy là đủ rồi sao?”

      “Làm sao ngươi biết thích ta?” Ta chuyển đề tài.

      “Nhìn là biết. Tỷ tỷ như vậy, ai lại……”

      Phần sau bị dừng là vì phải xoa xoa cái đầu bị ta gõ.

      Ta vừa lòng rời khỏi chỗ, nhàn nhã thong thả ra ngoài.

      “Tỷ tỷ, rất quá đáng nha ~~~~”

      Tiếng Khách Ức kéo dài chấn động sau lưng, quả nhiên là dư còn văng vẳng bên tai, ba ngày dứt a! để ý tới , mau mau.

      Thời tiết tốt, dạo vòng rồi trở về là được. Mới nghĩ như vậy, trước mặt liền thấy Thạch Chước. Ta đành cúi đầu, phát phát .

      “Giang Đinh.”

      Ta cứng đờ ngẩng đầu, “Thạch gia, thời tiết tốt a, tuần tra à?” Ta thay khuôn mặt tươi cười, vẻ mặt nịnh nọt.

      “Sao lại cúi đầu đường? Dưới đất có bạc sao?” cau mày.

      Làm ơn . Soái ca đẹp trai như vậy, cau mày liền làm giảm vẻ đẹp. nhớ Khách Lộ của chúng ta, tuy rằng người rất khốc, nhưng chưa bao giờ nhíu mày. có nếp nhăn nha. Aiz…… mặt nhăn nhíu có liên quan gì đến ta?

      “Hay là, làm rớt thứ gì?” tiếp tục . Giọng lại có vài phần thành khẩn.

      Kỳ , nếu phải gả. cũng tệ lắm. Ta cũng phải ngốc tử, ánh mắt nóng bỏng của nữ tử chung quanh ném cho ngay cả ta bị liên lụy cũng sắp tan ra.

      ngây ngốc gì thế?” lại nhăn mi đẹp lại.

      Quý trọng cái đẹp là thiên tính của con người a. Ta quyết định lập tức mở miệng bịa chút chuyện, làm cho đến mức có nếp nhăn. Bằng ngày nào đó ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề, tới làm phiền ta nguy to. “Ánh mặt trời…… chói mắt.”

      ngẩng đầu. Đột nhiên nở nụ cười. “ rất kỳ quái.” chỉ chỉ bầu trời.

      A? Mây ở đâu đến thế? phải mới vừa còn rất sáng sủa sao?

      “A, trời sắp mưa. Ta phải về dọn quần áo.” Ta lập tức sửa miệng.

      lại cười, cười rất lâu. “Tùy .” tiếp tục đường của , “Quái nhân.”

      Ta nhìn đám mây kia từ từ bay. Đùa giỡn ta sao? Mây giỏi lắm à? là, mấy ngày liền theo ta . Về nhà về nhà!

      ……

      Ta chống đầu, thở dài.

      “Bà chủ, sao chứ?” Khách Hành vẻ mặt lo lắng, “Đây là lần thứ năm mươi bảy thở dài trong hôm nay. Cần tìm Ôn đại phu tới xem mạch cho hay ?”

      Ta nhìn , lại thở dài.

      Khách Hành cũng thở dài, lắc lắc đầu. “Tâm của nữ nhi muốn gả……”

      Ta thở dài. Đổi thành trừng mắt nhìn .

      lập tức giả vờ vô tội tránh ra.

      “Tiểu Đinh, nếu là hôn này khiến phiền não như vậy, liền bỏ .” Khách Tùy tới, ân cần .

      Ta nặn ra nụ cười. Aiz, cái gì hôn a, căn bản bát tự cũng miếng…… Chỉ là, ta đáp ứng hay đáp ứng đây? biết vì cái gì, tại càng nghĩ càng cảm thấy lời bà mai cũng có đạo lý…… Trời biết gia gia khi nào trở về, ta cuối cùng vẫn thể kéo dài…… Aiz……

      Khách Tùy nhìn ta nhàng cười, “Nha đầu ngốc.” xong, đưa tay sờ sờ đầu ta.

      Bị sờ sờ đầu như vậy, kỳ rất thoải mái a. Ta khỏi nở nụ cười.

      “A –” Khách Ức dài giọng, “Nam nữ thụ thụ bất thân, Khách Tùy sao ngươi làm vậy chứ –”

      Ta sửng sốt. Đúng nha…… Ta cứng đờ nhìn Khách Tùy.

      Vẻ mặt vẫn ôn nhu cười, “Trung Nguyên có quy củ như vậy sao? Ta lắm!”

      Cũng đúng, là người Tây Hạ mà.

      Khách Ức lúc này gì, đôi mắt lại thẳng tắp nhìn Khách Tùy.

      rốt cuộc suy nghĩ cái gì a? Ta thấy khí có chút ngưng đọng, “À , ta đói bụng, có thể ăn cơm chưa?” Vì sao khí tốt lên nhỉ?

      “Bà chủ Giang!” đám bộ khoái chọn đúng thời điểm vào.

      “Trương gia. Ngài tới rồi!” Ta lập tức thoát ra lên phục vụ. “Ngài muốn dùng gì?”

      “Trước cho bầu rượu .” Trương Liêm mở miệng, vẻ mặt tươi cười.

      “Đại ca. Tìm thấy Thạch Chước!” tên bộ khoái tiến vào, mở miệng.

      “Vậy đừng tìm!” Trương Liêm vẫy vẫy tay, “Mỗi lần ở đây ta đều khẩn trương muốn chết, ngay cả rượu cũng thể hảo hảo uống.”

      “Cũng đúng. là công tử như vậy, ở nhà hưởng phúc, lại chạy tới nơi thâm sơn cùng cốc làm bộ khoái.”

      “Khi nào thăng quan chuyển tốt rồi.”

      “Vì sao phải là xuống chức?”

      “Bộ khoái còn có chức gì để xuống nữa?”

      là người trước bộ, người sau bộ a. Quên , ta cũng khác gì lắm.

      “Nghe lần trước trêu chọc Tề đại ca.”

      phải chứ…… Cũng tốt, vậy giao cho Tề đại ca.”

      “Aiz, dù sao cũng là đồng ……”

      “Ngươi ngốc à. Gặp phải Tề đại ca, ngươi muốn sống nữa sao?”

      “Các ngươi có thể hôm nay Tề đại ca động thủ hay ?”

      “Phải tốt rồi. Hắc hắc.”

      Ta thở dài lần thứ năm mươi chín trong hôm nay. Ai bảo xen vào chuyện nên xen chứ! nghe lời người già, chịu thiệt ở trước mắt. Nhưng mà, chậc, ta thiện lương a……

      “Xin lỗi, Trương gia, ta còn có số việc, phải ra ngoài chút.” Ta quay đầu, “Khách Ức, lại đây tiếp đón, đừng chậm trễ đại gia.”

      xong, ta cười cười rời . Tiểu Tề, hẳn là ở phía sau núi……

      ……
      B.Cat thích bài này.

    3. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương chín: Cùng nhớ (2).

      Chuyển ngữ: Lệ Lâm.

      ……

      Ta vừa bước lên bước, vài hắc y nhân liền biết từ chỗ nào chui ra. “ muốn chết cút nhanh!” Cương đao sắc bén lóe lên lạnh lẽo dưới bóng tịch dương.

      Aiz. Quả nhiên…… có sáng tạo.

      “Ừm……” Ta thờ dài lần thứ sáu mươi trong hôm nay, “Ta tìm Tiểu Tề.”

      Mọi người sửng sốt, “ to gan, tên đại ca ngươi cũng dám……”

      Tiếng quát tháo còn chưa dứt, giọng liền lẳng lặng truyền đến. “Đinh nương, sao đột nhiên lại đến tìm ta. Ta quả là thụ sủng nhược kinh (được sủng ái mà kinh sợ) a.” Tiểu Tề chậm rãi đến, vẻ mặt cười cười.

      Ta cũng cười, “Tên Thạch Chước kia, ở nơi này.”

      Tiểu Tề nhìn ta. “Vì mà đến?”

      “Xem như vậy .”

      “Đinh nương……” Tiểu Tề ý bảo thủ hạ lui ra, “Chúng ta nước giếng phạm nước sông, sao phải vì tiểu bộ khoái kia mà làm tổn thương hòa khí.”

      Ta cũng muốn a. Nhưng lại có chút quan hệ với ta, đây là cha ta giao hữu vô ý, ta cũng có biện pháp. “Có thể cho ta thể diện hay ?” Ta cười mở miệng.

      Tiểu Tề cúi đầu hình như suy nghĩ, mỗi khi nghiêm túc, cái loại cà lơ phất phơ này liền biến mất còn thấy bóng dáng. “Nếu phải thấy lúc đó là vì mà xuất đầu, ta còn có vô số cách ti bỉ khác.”

      Đúng vậy . Vu oan giá họa, hãm hại trung lương, Tiểu Tề cũng phải lần đầu tiên làm. Lần này, chẳng qua là tìm vài huynh đệ, mặc dù biết rốt cuộc muốn thế nào, nhưng mà so với thân bại danh liệt, tình huống tại đối với Thạch Chước cùng Thạch bá bá mà , xác thực tốt hơn trăm lần.

      “Đinh nương. Ta cũng kiếm miếng cơm thôi……” Tiểu Tề nghiêm túc , “ là người như vậy, sớm hay muộn cũng gây bất lợi cho ta.”

      Điều này cũng sai. Nhưng mà……

      thể phá lệ chút sao? Cùng lắm , lần sau huynh đệ của ngươi đến quán rượu của ta ăn uống, ta thu tiền ngươi a.” Ta tới, thử dụ dỗ.

      là gì của ?” Tiểu Tề nhíu mày.

      Theo đơn thuốc dân gian là người chọn làm trượng phu. Có thể như vậy sao? Đương nhiên thể!

      “Bằng hữu bình thường.” Hẳn là vậy.

      “Chỉ như vậy, liền chạy đến địa giới quan trọng của ta?” Tiểu Tề có chút kinh ngạc.

      Hoàn toàn thể nhẫn nại được! Ta hắng giọng. “Tiểu Tề, ngươi cần phải biết. Lúc ấy nếu đứng ra thay ta giải vây, việc kia cũng phải là đám huynh đệ của ngươi lời xin lỗi là xong. Ngươi cám ơn còn khó xử , có phải hay có chút……” Vẻ mặt ôn hoà ngươi thích, đừng trách người ta uy hiếp.

      Tiểu Tề quả nhiên lộ vẻ khó xử.

      “Lần sau làm việc sạch chút. Thời điểm người hại ta, nhớ phong bế tin tức, cho ta biết mới tốt a.” Ta cười.

      Tiểu Tề sắc mặt thay đổi. “Được rồi. Cũng khó có dịp Đinh nương tự mình chuyến, cũng là cho Tề Hiên ta thể diện. Người mang . Nhưng xin Đinh nương nhớ kỹ, có lần sau.”

      “Đồng dạng thôi, nhớ để dạy thủ hạ ngươi.” Ta thở ra, .

      !” Tiểu Tề giận dữ xoay người, dẫn thủ hạ rời .

      Ta nhìn bóng phất phất tay. Cười tiếp tục , tìm cái tên kia khiến mất ta nhiều tiếng quý giá như vậy.

      nghĩ tới…… Vì sao, vì sao, vì sao lại có cái hố to a ~~~ ta nhìn chính mình mất trọng lực mà ngã xuống, ngay cả kêu sợ hãi cũng quên.

      Đau đau đau đau đau……

      …… sao lại ở chỗ này?”

      Giọng rất quen thuộc. Ta ngẩng đầu, Thạch Chước? Ta hiểu…… lại là cạm bẫy? Ta xin ngươi, Tiểu Tề, ngươi có chút sáng kiếm có được ?

      “Ta tản bộ trước khi nấu cơm a…… Oh…… Như thế nào lại có cái hố to thế?” Ta xoa mông, ai oán .

      có thấy đám hắc y nhân hay ? sao chứ?” có chút khẩn trương .

      “Cái gì hắc y nhân hả?” Ta chớp mắt.

      suy nghĩ trong chốc lát, lại sửa miệng hỏi: “Té bị thương sao?”

      “Chắc là ……” Ta vừa đứng lên, lập tức cảm giác được mắt cá chân đau đến xương, quả nhiên, lâu vận động, xoay xoay chân, “Hình như là có……”

      nhíu mày.

      Lại nhíu? cần đâu. Già trước tuổi rồi.

      “Sao ngươi lại ở chỗ này?” Ta mở miệng.

      hơi hơi đỏ mặt, ngậm miệng . Cũng đúng, bị người ám toán rớt xuống hố to rất là mất mặt.

      “Ngươi phải cũng tản bộ mà rơi xuống chứ?” Ta vịn vách hố, gian nan cất bước, “ nữa, nghĩ biện pháp ra ngoài .” Nhìn dáng vẻ của , đại khái là có luyện qua khinh công trong truyền thuyết.

      “Ta trước nâng lên.” mở miệng.

      cần. Để ta nâng ngươi lên trước. Ta lên trước, sao có thể kéo nổi ngươi. Chân ta hình như bị trật rồi, cũng thể tìm viện binh……” Ta bất đắc dĩ .

      “Nhưng mà……” nhìn ta. Nhưng có đề nghị tốt hơn cái này, đành phải yên lặng tiếp thu.

      ……

      Dùng sức chín trâu hai hổ, rốt cục cũng thoát vây. Ta xoa xoa mông đau, xoay mắt cá chân đau, bóp vai đau…… Đau quá nha ~ mệt ~

      có khỏe ?” Vẻ mặt ân cần.

      “Ta đói.” Ta có khí vô lực .

      khỏi nở nụ cười, trong nụ cười lộ ra vẻ cổ quái gì đó. “ thôi.” cười .

      Làm ơn , ta đau đến thể cử động a!

      “Ta cõng .” đưa tay, chút đề phòng cười.

      “Ta rất nặng.” Ta nhìn .

      “Nặng hơn ta?”

      “Vậy .” Ta lại bóp bóp bả vai.

      “Ta muốn nợ người khác.” cúi người xuống.

      Cũng tốt. Xem như báo đáp ta cũng được.

      dễ dàng cõng ta, hình như ta nặng lắm. Chẳng lẽ ta nặng? Lại tiếp, ngoại trừ trước đây cha cõng qua ta, ta vốn cho những người khác cõng qua…… là thoải mái……

      “Muốn về nhà hay đến đại phu?” mở miệng.

      “Về nhà.” Bụng của ta đói a, dường như kêu ra tiếng rồi.

      gì, vững vàng cất bước tới.

      Ta đột nhiên nhớ tới phụ thân, nhớ tới khi người cõng ta lưng, cùng nhau vui vẻ hét nhi ca (bài hát dành cho trẻ con), “Thiên nhai lộ, hệ thiên nhai, hiểu lai tư cập dục hoàn gia……”

      “Dục hoàn gia, đông li hạ, túy ỷ Nam Sơn lộng cúc hoa.” cùng hát, trong giọng hát lộ ra ý cười.

      “Ngươi cũng biết à.” Ta cũng cười.

      “Giang thúc thúc dạy a.” vẫn cười, nhìn thấy, nhưng mà cảm giác được. “Thiên nhai lộ, hệ thiên nhai, hiểu lai tư cập dục hoàn gia. Dục hoàn gia, đông li hạ, túy ỷ Nam Sơn lộng cúc hoa.” lại bắt đầu hát, giọng hát ấm áp. Bước chân lên xuống, rất có tiết tấu nha.

      Ta bật cười. “Ngươi sùng bái cha ta như vậy hả? Ngay cả nhi ca cũng nhớ như vậy.”

      trầm mặc trong chốc lát, “Ừ.” nhàng lên tiếng như vậy, sau đó hề mở miệng.

      Loáng thoáng thấy, lỗ tai đỏ lên hết.

      “Này, ngươi phải thích cha ta chứ? Cha ta có đoạn tụ chi phích (gay) đâu.” Ta mở miệng, cười nhắc nhở.

      ! bậy bạ gì đó?!” cố gắng muốn quay đầu cãi lại.

      “Nhìn đường, nhìn đường a!” Ta đưa tay xoay đầu , “Nhanh lên a, ta sắp đói chết!”

      hừ tiếng. hề quan tâm ta. Ta biết, mi nhất định lại nhăn. là, đừng nha, có nếp nhăn ……
      B.Cat thích bài này.

    4. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 10: Nước chảy – hoa rơi (1)

      Chuyển ngữ: Lệ Lâm.

      Bỗng nhiên cảm giác sáng sớm là thanh thản. Hừng đông lành lạnh, nghe mùi sữa đậu nành mới ra lò, nhìn Khách Ức chuyển ghế, Khách Lộ lau bàn, Khách Tùy sắp xếp đũa — là làm cho người ta có cảm giác xúc động đến muốn ngâm thơ!

      “Chưởng quỹ. Ta mở cửa.” Khách Hành thuần thục cầm khăn lau vắt lên vai, chạy tới mở cửa điếm.

      . Khách Hành trước kia làm gì nhỉ? tại có chút tin tưởng nguyên nhân để cho ta gọi là “Hành” (hành 行: , làm việc). rất “hành” a! Nấu cơm làm thức ăn may vá thêu thùa đốn củi nấu nước ngâm thơ đối câu đánh mã điếu bài cửu khoác lác láo coi tướng xem bói…… Aiz, có cái gì biết làm nhỉ? Xem, ngay cả làm tiểu nhị cũng tốt như vậy. Cùng Khách Ức cái gì cũng biết làm tạo thành đối lập ràng a!

      “Chưởng quỹ.” nghĩ ngợi, vẻ mặt nịnh nọt đến, “Ta đưa sữa đậu nành.”

      cần!” Ta cũng cười, “Khách Lộ, đưa sữa đậu nành.”

      Khách Lộ lại, “Đưa đâu?”

      “Hoa Nguyệt Xuân Phong lâu.”

      Khách Lộ sắc mặt khó xử.

      Ta phải cố ý hại ngươi nha. Chỉ vì ngươi là người duy nhất trong điếm ta vào trong đó đưa sữa đậu nành có thể về trước buổi trưa thôi.

      Nghĩ xem, Khách Tùy bị các nương lôi kéo lãnh giáo cầm nghệ, chưa đến buổi tối các nàng mở cửa làm việc quyết thả ra. Khách Ức tuổi còn , thích hợp đến nơi bướm hoa đó. Nhưng phải ta cái gì, nếu ta cho Khách Ức , chỉ sợ cũng rất vui vẻ. tuổi lớn, nhưng ở phương diện này lại lão luyện cực. Về phần Khách Hành, rất nhiệt tình đùa giỡn cùng các nương, sau đó thuận tiện ăn cơm ở đó, có khi ngay cả cơm chiều cũng giải quyết ở nơi đó. Nguyệt di biết bọn họ là người trong điếm ta, cũng lấy tiền. Các nương thấy mỹ sắc như thế, càng hứng thú vang dậy. Aiz, hồng nhan họa thủy. Đương nhiên, Khách Lộ phải bị quấn quít lấy, chỉ là nghĩ biện pháp thoát thân, giống mấy người khác, mừng rỡ tiếp nhận. Aiz, thực xin lỗi, Khách Lộ…… Điều này cũng thể hoàn toàn trách ta a. Gần đây biết như thế nào, mỗi người đều khen sữa đậu nành nơi này của ta uống rất ngon, ngay cả Nguyệt di cũng khen dứt miệng, khiến ta phải mỗi ngày đưa sữa đậu nành . Chân ta bị thương còn chưa khỏi, nếu , ta cũng nhẫn tâm bắt ngươi tới nơi đó chịu tội a…… Aiz……

      “Được. Ta đây.” Khách Lộ cầm lấy sữa đậu nành chuẩn bị tốt, xoay người ra cửa.

      Aiz…… người tốt như vậy……

      “Chậc, chưởng quỹ là bất công. Có chuyện tốt liền cho Khách Lộ.” Khách Hành vẻ mặt ủy khuất.

      Hừ, để ý tới ngươi. Ta bưng chén sữa đậu nành lên, uống ngụm, “Vì sao lại ngon như vậy chứ?”

      Khách Hành nghe ta lầm bầm lầu bầu, khỏi nở nụ cười. cắn miếng bánh bao, “Chưởng quầy, sữa đậu nành này cũng bình thường a.” cũng cầm lấy chén, uống ngụm lớn, “Mùi thơm thanh thuần như thế, khi lựa đậu cần nhẫn nại, khi rửa đậu cần sức ở cổ tay, khi ngâm đậu cần cẩn thận, khi nấu đậu cần canh lửa, chỉ thiếu thứ cũng được, càng cần phải khi xay đậu cần vài phần nội lực…… Chậc chậc, là có phúc, hoàng đế lão tử cũng chưa chắc có thể uống được loại sữa đậu nành tốn nhiều công sức như thế này.” cảm kích lại uống ngụm lớn.

      Có thần kỳ như vậy hay a? Làm sữa đậu nành thôi, có phải thứ gì khó khăn đâu……. Lại tiếp, từ khi Khách Lộ đến đây, sữa đậu nành đều là làm. Nội lực? Có phải hay a?

      “Tiểu Đinh a!”

      Ta suýt nữa đem sữa đậu nành trong miệng phun ra hết. được, là cực phẩm sữa đậu nành, phun ra rất đáng tiếc, nuốt xuống nuốt xuống .

      Ngẩng đầu. Bà mối vẻ mặt hiền lành mỉm cười. “Ai u, vội vội. Nhìn ngươi kìa.” Bà ngồi xuống bên người ta, “Ta là đến với ngươi chuyện Thạch công tử……”

      Má ơi! Tha cho ta . Trời chỉ vừa sáng bà liền tới, bà thấy phiền à!

      Khách Hành bên cười xấu xa, bên tìm cái ghế gần đó ngồi xuống, tay cầm bánh bao, tay cầm sữa đậu nành xem kịch vui.

      “……Thạch công tử kia……”

      Ta vô cùng chán nản vừa ngẩng đầu, liền thấy Thạch Chước cất bước tiến vào. Ách, thiên ý……

      “A, Thạch bộ khoái, đến ăn điểm tâm a? Đến đến đến, ngồi bên này!” Khách Hành lập tức ra đón, còn thực biết điều dọn chỗ tốt.

      “Ồ, Thạch công tử tới vừa đúng lúc. Kỳ …………” Cứ như vậy, bà mối càng hăng say.

      Thạch Chước nhìn ta cái, lại mất tự nhiên quay mặt . Trường hợp như thế, ta chỉ có thể cúi đầu uống sữa đậu nành.

      Đột nhiên, bà mối lập tức im bặt.

      Hở, xảy ra chuyện gì? Ta ngẩng đầu, nháy mắt ngay cả hô hấp cũng ngừng. Mỹ mỹ mỹ…… Mỹ nữ a!

      Nhân gian tiên cảnh như thế nào mới có thể sinh ra tuyệt sắc như vậy? Nhìn xem làn da kia, tóc kia, dáng người kia! Ta sắp chảy nước miếng! Ổn định ổn định. mỹ nữ như vậy, đến bắt chuyện tiếc.

      nương ăn điểm tâm a? Mời vào bên trong!” Ta lập tức đứng lên, quan tâm đến chân đau đớn, qua .

      “Ừ.” mặt của nàng tia biểu tình.

      Sao lại có cảm giác giống Khách Lộ nhỉ? Nhìn gần như vậy, càng đẹp hơn. Oa, ánh mắt xinh đẹp, giống như là trân châu đen, lông mi dài, môi cũng xinh đẹp, sao lại có mỹ nhân như vậy chứ!!!

      Nàng quay đầu nhìn ta cái, khó hiểu chớp chớp mắt.

      Oa, được, muốn hôn mê rồi! Ta là nữ nhân, là quá tốt! Nếu dưới cái nhìn như vậy, biến thành sắc lang mới lạ a! Oa ha ha, nhanh thừa cơ hội, chiếm tiện nghi cái.

      Ta nhàng cầm tay nàng, “ nương, mời bên này.” Làn da trơn nha ~

      “Cẩn thận!” Đột nhiên có tiếng hét. sức mạnh cứng rắn đem ta kéo xa khỏi mỹ nhân.

      Ta quay đầu. Là Khách Hành. “Ngươi làm gì……” Ta còn chưa kịp mắng phá hỏng chuyện tốt của ta. lại với mỹ nữ kia: “Giải dược.”

      Mỹ nữ giật mình.“Ngươi……” Ánh mắt của nàng có loại cảm xúc rất sâu rất sâu, “Ngươi ở chỗ này.”

      “Giải dược.” Khách Hành có trả lời nàng, chỉ là lập lại lời mới rồi.

      Mỹ nữ dùng ánh mắt phức tạp nhìn ta. Lập tức đưa ra cái bình sứ.

      Khách Hành nhận lấy, “Uống nhanh lên.” đưa cho ta.

      Hả? Vì sao? Đột nhiên muốn ta uống cái gì? Giải dược?

      “Ngươi trúng độc, ngốc tử!” bất mãn mở miệng, lập tức mở nút dán bình sứ, cứng rắn nhét vào trong tay ta.

      Trúng độc? Ta biết. Nhưng mà, ta rất nhanh liền hiểu được. Cơ thể của ta lập tức thoát lực, ngã xuống. Người đỡ ta là Thạch Chước.

      Mỹ nữ liếc ta cái. “Nếu nàng trúng độc, ngươi phải tính cứ tránh ta như vậy chứ?”

      đắng. Giải dược.

      “Đúng.” Khách Hành thu hồi vẻ mặt trêu tức, ngoài dự đoán của mọi người nghiêm túc .

      Mỹ nữ khẽ nở nụ cười. Quả nhiên là chim sa cá lặn a…… trúng độc, sao còn suy nghĩ việc này, chẳng lẽ kiếp trước ta là nam sao?

      “Ta sao. Thạch…… công tử.” Ta thở ra. Cảm thấy vô lực như vừa rồi.

      Tay Thạch Chước cũng buông ra. “ người ngươi còn có vết thương.” Vì sao lại cảm thấy hình như có tức giận? Mỹ nữ trước mặt, ngươi nhìn ta làm gì? Chẳng lẽ? Ta khỏi hít ngụm khí lạnh……

      Ta chỉ đành đẹp mặt nhìn bốn phía, khí hình như rất khẩn trương. Khách Ức, Khách Tùy đều có vẻ đề phòng.

      “Ách. Mọi người sao lại chào hỏi khách?” Ta cẩn thận mở miệng.

      Mọi người đồng thời đem tầm mắt quăng về phía ta.

      Khách Tùy nhìn ta nở nụ cười, Khách Ức vuốt trán thở dài, Khách Hành vẻ mặt kinh ngạc.

      “Nàng vừa rồi mới hạ độc ngươi a. Ngươi còn muốn tiếp đón khách?” Khách Hành lớn tiếng .

      Có sao? Ta nhìn vẻ mặt đáng sợ của . “Là ta trước……” Phi lễ? phải, là động tay động chân? như thế nào đây?

      “Ta tên là Tần Tố. Thôn tính lục quốc chữ tần (Tần là họ của Tần Thủy Hoàng, người thống nhất lục quốc), tố trong tố bất tương thức (vốn quen biết). Vừa rồi đắc tội, xin nương bao dung.” Mỹ nữ kia nhìn Khách Hành cái, mở miệng với ta. phải ta gì, vô luận là giọng điệu hay là biểu tình đều có thành ý. Nhưng mà, Tần Tố? là tên hay.

      sao.” Ta cười cười, “Tần nương ngồi .”

      Tần Tố cũng khách khí. Tìm bàn ngồi xuống.

      nương là lão bản nơi này?” Nàng mở miệng hỏi ta.

      “Đúng vậy.” Hình như cơ thể còn có chút tê dại. Độc gì thế nhỉ? mùi màu, lợi hại như vậy.

      “Ta muốn ở trọ.”

      Ta mở lớn miệng nhìn mỹ nữ kia. Ở trọ?

      “Nơi này của ta là tửu lâu, phải khách điếm. Tần nương nếu muốn ở trọ, đầu phố có khách điếm……”

      “Ta muốn ở nơi này.” Tần Tố vẻ mặt lạnh như băng.

      “Ngươi đừng cố tình gây .” Khách Hành lớn tiếng quát.

      Tần Tố ngẩng đầu nhìn , lập tức nở nụ cười đẹp như hoa đào, hơi giảo hoạt, “Tốt, ta ở nơi này. Ta khách điếm. Có điều, ngươi cứu được lão bản ở nơi này, chỗ khác ta cam đoan.”

      “Ngươi……” Khách Hành nhíu mày.

      Lợi hại. Uy hiếp nha! Nàng phải có ý với Khách Hành chứ? Ừm, dường như rất thú vị đây. Tuấn nam mỹ nữ, tiết mục này ta thích.

      “Kỳ , tiểu điếm lầu còn có mấy gian phòng trống, nương nếu ngại, liền ở lại .” Ta cười mở miệng.

      Tầm mắt mọi người lại lần nữa tập trung người ta.

      “Cám ơn ngươi.” Tần Tố ngẩng đầu, cười cười với ta. Mỹ nhân a ~ về sau mỗi ngày đều có thể thấy. Chết dưới hoa mẫu đơn, thành quỷ cũng phong lưu! Chút độc nhằm gì? Huống chi Khách Hành ở đây, cũng gặp chuyện may! Ta nhìn chán soái ca rồi, mỹ nữ đến thay đổi khẩu vị cũng được!

      ……
      B.Cat thích bài này.

    5. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 10: Nước chảy – hoa rơi (2)

      Chuyển ngữ: Lệ Lâm.

      ……

      Ta đứng ở quầy vụng trộm vui mừng, Khách Lộ tiến vào.

      về rồi.” Ta cười . Nhưng mà, trưa rồi. Hôm nay gặp gỡ phiền toái gì đây.

      Khách Lộ gật gật đầu, nỗi khiếp sợ mặt vẫn chưa tan.

      Ách…… Cái kia…… Son…… dính ở mặt …… quần áo cũng…… các nương Hoa Nguyệt Xuân Phong lâu là ác lang sao? Ta sai rồi, tha thứ cho ta, Khách Lộ. Khi nghĩ như vậy, ta phát mình chạy tới trước mặt , ngón tay sờ lên mặt .

      Khách Lộ sửng sốt chút, nhàng thối lui.

      Lúc này ta cũng sửng sốt. Tay liền cứng ngay tại chỗ. Ta mà lại sờ mặt ? Trời ạ! Ta cũng phải là… Hoa Nguyệt Xuân Phong lâu…… được, trấn định trấn định!“ mặt ngươi có son.” Ta cố gắng cho mặt mình nóng lên, tùy ý .

      Mặt lập tức đỏ,“……” dùng tay áo chà sát mặt mình.

      Dù sao cũng sờ qua rồi. Ăn đâu hũ liền ăn tói đáy luôn ! Ta cười vươn tay, “ phải nơi đó.” Oa, làn da tốt, có phải nam nhân hay a?

      Lúc này, có thối lui, chỉ có chút xấu hổ dời tầm mắt.

      Thoạt nhìn ngoan ngoãn nha, so với lần đầu thấy với dáng vẻ lãnh khốc cùng cao ngạo hoàn toàn giống. Hắc hắc, hôm nay chiếm tiện nghi của hai mỹ nhân, thực vui vẻ, có lời rồi!

      “Xong rồi.” Ta thu tay lại.

      “Ừm.” có chút ngượng ngùng cười cười với ta.

      “Aiz, lần sau ta cho Khách Hành . Bằng ngươi……” Ta quyết định chọc ghẹo , vừa thở dài vừa .

      Mặt vừa khôi phục lập tức lại đỏ lên, cúi đầu, tiếp tục chà mặt mình.

      Ha ha. Ta có phải rất xấu nhỉ?

      “Chưởng quỹ, ta có lời muốn với ngươi.” Khách Hành đột nhiên tới, phá tự kiểm điểm của ta.

      “Cái gì?” Ta ngẩng đầu nhìn , ô, vẻ mặt nghiêm túc khó thấy nha.

      “Nơi này tiện.” Khách Hành thở dài.

      Cái gì chứ? “Aiz, ngươi thông cảm chút, độc tố trong người ta còn chưa tiêu hoàn toàn, còn có chân bị thương, hành động tiện, có việc gì ở nơi này cũng được mà.” Thần thần bí bí. Chậc…… Chẳng lẽ muốn báo thù việc ta giữ Tần Tố ở lại?

      nhếch cười. “Đây phải là vấn đề lớn.”

      khắc sau khi xong, ta cũng biết mình lại có thể dễ dàng bị ôm lấy như vậy. Lúc ấy, ta kinh ngạc đến mức thành tiếng.

      Chẳng chẳng chẳng lẽ, ta hôm nay đùa giỡn hai mỹ nhân, bây giờ phải gặp báo ứng? Ta trừng lớn mắt nhìn Khách Hành.

      “Chúng ta đến bên kia tâm .” cười có hảo ý với ta.

      “Ta……” Ta muốn hàn huyên với ngươi! Nhưng mà ta còn chưa ra miệng, cất bước. Chẳng lẽ ta rất sao? Vì sao mọi người đều có vẻ tốn sức như vậy – giờ phút này ta nghĩ việc này làm gì?

      Ta quay đầu, Khách Lộ khó hiểu nhìn ta. cần hiểu lầm a…… Ta kỳ …… Tiếp theo, ta nhìn thấy Thạch Chước từ cửa vào, ánh mắt quả thực phức tạp kỳ quái đến cực điểm. Trời ơi …… Đến tột cùng là chuyện gì xảy ra vậy!

      ……

      phải chứ! Ta chớp chớp mắt, “Ngươi vừa gì?”

      Khách Hành vẻ mặt nghiêm túc. “Ta : Xin ngươi giả làm tình nhân của ta.”

      Ta lập tức nở nụ cười,“Ha ha ha, đùa sao!” Ta xoay người .

      “Ta !” Khách Hành giữ chặt ta.

      “Bởi vì Tần Tố?” Ta quay đầu nhìn .

      dùng sức gật đầu. “Nàng điên cuồng đuổi theo ta hết chín tỉnh mười ba huyện! Cho nên, ngoại trừ làm nàng hết hy vọng, ta nghĩ ra biện pháp khác.”

      Nam nhân này phải điên rồi chứ, bày đặt cần mỹ nữ như vậy. “Vậy ngươi cũng thực tế chút a.” Ta thở dài, “Nhìn xem ta, nhìn lại Tần Tố. Ngươi cùng ta là đôi, ai tin a! bằng ta gọi là Nguyệt di giới thiệu nương cho ngươi?”

      lại nở nụ cười. “Ngươi sao phải coi mình chứ? Tần Tố phải ngốc tử, loại nương thanh lâu đó, nàng liếc mắt cái liền nhìn ra là diễn trò.”

      “Ta diễn rất tốt sao?” Ta liếc cái.

      phải…… Chỉ là ta cảm thấy, nếu là ngươi, Tần Tố hẳn tin tưởng.”

      Cảm giác trong giọng của có chút ưu thương, là ảo giác của ta sao? Còn có, những lời này có ý gì?

      “Này, ta là nương gia a, chuyện này……” Ta nhíu mày.

      “Ngươi lo lắng hôn cùng Thạch Chước.” Khách Hành khiêu mi.

      “Làm gì có.” Ta trừng , nhưng mà ta cũng thể lấy loại chuyện này ra đùa a.

      “Vậy phải vừa lúc sao. Ta thoát khỏi Tần Tố, ngươi thoát khỏi Thạch Chước. Cho dù ngươi muốn thoát khỏi Thạch Chước, phải cũng có thể nhân cơ hội này thử xem tâm ý của đối với ngươi ra sao. Vẹn cả đôi bên. Vạn nhất ngươi muốn gả cho Thạch Chước, đến lúc đó ta , là ta tương tư đơn phương, nhưng ngay cả như vậy, ta cũng có cách nào thương nương khác. Thế nào, hoàn mỹ chứ!” Khách Hành tự tin tràn đầy .

      Nghe cũng có vẻ hoàn mỹ. Nhưng mà……

      “Chưởng quỹ, ngươi đừng như vậy. Chỉ là diễn trò mà thôi! Chỉ cần Tần Tố rồi, mọi việc lại như cũ!” Khách Hành lại .

      “Vạn nhất nàng sao?” Cùng ngươi diễn cả đời a?

      Nụ cười mặt Khách Hành tức biến mất, “ …… nàng thể ……” tâm nặng nề mà mở miệng.

      “Ta là vạn nhất!” Ta nhắc nhở .

      “Ta đây liền cưới ngươi a!” đứng đắn .

      “Hm! Ta !” Ta lập tức xoay người.

      lên vài bước, “Chỉ đùa chút cho khí sinh động thôi! Sao phải giận chứ!” lập tức bật cười, “Được , chưởng quỹ ~”

      Tại sao như vậy a? Nhưng mà, kỳ cũng có gì. Cùng lắm , diễn chút thôi, trước kia cũng phải chưa làm qua. Nhớ lúc trước khi nhàm chán, ta còn đến chỗ của Nguyệt di giả nương tiếp cận khách! Nhưng mà……

      “Tần Tố quá hóa hận, hạ sát thủ với ta chứ?” Ta giọng hỏi. Hôm nay ta cửu tử nhất sinh a.

      Khách Hành nở nụ cười, “Việc này ngươi có thể yên tâm, nàng tuyệt đối xuống tay với ngươi. Điểm ấy ta nắm chắc.”

      Hiểu nàng như vậy?

      “Ta thấy hay là……” an toàn, hay là quên .

      “Khụ khụ, chưởng quỹ ……” Khách Hành lên, tay chống tường phía sau ta.

      “Gì vậy?” Nhìn mặt ngừng tới gần, ta nuốt nuốt nước miếng, .

      “Ta hôm nay đến tột cùng là vì cứu ai mới bại lộ thân phận a? Vì sao người kia ngay cả chút đạo lý tri ân báo đáp cũng hiểu thế?” Vẻ mặt cười gian.

      Vì sao người ngay cả khi cười gian cũng soái như vậy? Vì sao vào lúc này ta lại nghĩ đến chuyện này? “Ách…… Biết rồi! Ta đáp ứng được chưa!” Ta bên bất đắc dĩ , bên cố gắng đẩy ra.

      “Thế này mới đúng chứ…… Đinh nhi ~” lập tức thay khuôn mặt tươi cười phong nguyệt khôn cùng, cộng thêm tiếng ngấy chết người.

      Nổi da gà a. Ta cố gắng nặn ra nụ cười cứng nhắc.

      “A! thích hợp với thiếu nhi!” Tiếng của Khách Ức.

      Ta quay đầu, Khách Ức cầm cái chân gà, vẻ mặt cổ quái cười. Ta lập tức nghiên cứu chút tư thế của ta cùng Khách Hành……

      “Tiểu Ức, phải như ngươi nghĩ……” Ta cố gắng đẩy Khách Hành ra, giải thích.

      Nhưng mà như vậy ta liền thuận thế bị Khách Hành ôm ở trong lòng.

      “Tiểu Ức, đúng như ngươi nghĩ vậy.” Tiếng của Khách Hành đỉnh đầu, trêu tức mà sung sướng. lại giọng cười , “Đinh nhi, ân cứu mạng rất lớn.”

      Mặt nóng, tim đập nhanh, hô hấp cũng thuận…… Ta cảm thấy mình chịu thiệt lớn rồi, nên đáp ứng . Aizz, đời nợ nhân tình là thảm nhất!

      Ta quay đầu gượng cười với Khách Ức.

      Khách Ức cắn chân gà, mắt lóe sáng, “Vậy quấy rầy.” cười, lại nhìn nhìn Khách Hành, “Khách Hành ca ca, con người của ta có ưu điểm gì khác, chỉ có rất nghĩa khí, ta nhất định chiếu theo những gì ta nghĩ với mọi người. Yên tâm !”

      uổng công ta làm nhiều thức ăn ngon cho ngươi, giao cho ngươi.” Khách Hành xấu xa cười.

      Hai người cười gian cáo biệt.

      Sao ta càng ngày càng cảm thấy mình bị lừa. Ta ngẩng đầu nhìn Khách Hành. Vì sao lại đẹp trai gian trá như vậy a? Tần Tố đáng thương…… kì quái nha. Lại có thể thích người như thế. Chẳng lẽ là ‘nam xấu nữ thương’? thể nào?

      Khách Hành cúi đầu nhìn ta, cười vô cùng ngây thơ.

      Cũng phải rất xấu a? Đến tột cùng là coi trọng điểm nào? Nhưng mà, vì bỏ rơi nương mình thích mà chiêu tệ hại gì cũng xài hết, quả nhiên là vô tình a…… Có phải là ‘Hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình’ ? Aiz, ta nghĩ nhiều như vậy để làm gì chứ? Quản cái gì nước chảy hoa rơi chứ, tóm lại ngày tháng sau này của ta, nhất định rất khó qua …… Nhất định là báo ứng, hối hận, chọc ghẹo mỹ nhân là việc thể thực nha ……

      Aiz……
      B.Cat thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :