1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Tận Xương - Tô Lưu

Thảo luận trong 'Hiện Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. vuthuhang

      vuthuhang Well-Known Member

      Bài viết:
      658
      Được thích:
      1,154
      nam9 tên nghiêm túc đáng lẽ ra phải đổi sang là nghiêm hồ ly mới đúng, cứ thế này chẳng mấy chốc phương châm đổ ngay :yoyo53::yoyo53:
      Juliah thích bài này.

    2. vuthuhang

      vuthuhang Well-Known Member

      Bài viết:
      658
      Được thích:
      1,154
      nàng ơi nàng drop truyện này rùi à :-((

    3. Người ngoài hành tinh

      Người ngoài hành tinh Well-Known Member

      Bài viết:
      53
      Được thích:
      324
      Chương 50.2

      Biên tập: Lão F
      Trong lòng Nghiêm Túc nghĩ: này rất can đảm.

      Trải qua vài lần đọ sức, hiển nhiên, từ trong thất bại Phương Châm hiểu ra rất nhiều điều, bắt đầu vũ trang toàn thân cho mình. Sau khi nghe thấy muốn đưa ra cầu, Nghiêm Túc nhếch mày, giật khóe miệng ý bảo tiếp tục.

      Vì thế, Phương Châm vừa đếm đầu ngón tay vừa điều kiện với Nghiêm Túc: "Thứ nhất: đến Hongkong phải cho tôi ở mình phòng. Thứ hai: mỗi ngày trừ thời gian làm việc, sau khi tan tầm tôi được tự do hoạt động, chịu bất cứ quản thúc nào."

      vừa , Nghiêm Túc vừa gật đầu, còn có vẻ nghe rất cẩn thận.

      "Còn nữa ?" hỏi.

      "Thứ ba, cũng là điều cuối cùng, trong lúc ở Hongkong, quan hệ của chúng ta chỉ là ông chủ và nhân viên. Ông chủ được lấy công việc để lợi dụng nhân viên. Sau khi tan tầm, càng thể vô cớ gây rối nhân viên, còn lấy lý do đuổi việc để áp chế."

      Nghiêm Túc xác nhận lại lần nữa, Phương Châm quá mức can đảm.

      "Em cảm thấy đáp ứng những cầu này của em sao?"

      "Nếu đáp ứng tôi Hongkong nữa."

      "Em uy hiếp?"

      "Đúng vậy."

      Ngay lập tức, mày Nghiêm Túc nhíu lại, ánh mắt trở nên sắc bén. Phương Châm bị nhìn tới nổi da gà, nhưng vẫn ngang ngạnh ngẩng đầu, kiên quyết nhân nhượng.

      "Ba cầu này, ra cũng khó thực . Người làm kinh doanh ai cũng ôn hoà nhã nhặn, phải chủ tịch Nghiêm?"

      Vẻ mặt Nghiêm Túc đông cứng, như thấy con cún mình thương chăm sóc đột nhiên ngày nhào đến cắn . Quả nhiên quá dung túng với phụ nữ là được. Bạn đối xử tốt với ấy, ấy cảm nhận được, dần dần leo luôn lên đầu bạn ngồi!

      Nghiêm Túc đè cơn giận trong lòng xuống, có chút tà khí cười: "Phương tiểu thư rất hiểu chuyện, sao trước đây lại thấy thể ."

      "Lúc này ngài mang tôi ra ngoài có thể thấy được tôi chỉ được tiếng Trung mà tiếng cũng khá tốt. Mấu chốt là tiếng Pháp tôi cũng biết, mang tôi theo tuyệt đối nhất cử lưỡng tiện. Chỉ cần ngài đáp ứng ba cầu vừa rồi của tôi, chúng ta đều vui vẻ."

      khoảnh khắc Nghiêm Túc muốn đánh vào mông Phương Châm. Tiểu nha đầu này còn khua môi múa mép với , quả là biết sống chết.

      Nếu có người dám đưa điều kiện ra với trước đây, lập tức nhiều nhấc chân bỏ , ai có thời gian rảnh rỗi đâu mà giỡn dai. Cái này được đổi cái khác, chỉ cần mở miệng, còn sợ ai nhận lời làm việc à? Huống chi loại công việc này cũng căn bản cần tự mình thông báo tuyển dụng.

      Nhưng người này là Phương Châm, phải người tùy tùy tiện tiện nào đó đường. này chiếm diện tích lớn trong lòng , như trở thành phần quan trọng nhất trong cuộc sống tại của .

      có gì ngạc nhiên khi mọi người đều rằng người rung động trước thua trước. Nghiêm Túc sống chừng ba mươi năm, từ trước đến nay vẫn luôn là người khác động lòng với , theo đuổi , muốn đương với , còn thèm liếc mắt nhìn người ta. Nay báo ứng rồi, đổi thành bắt đầu cả ngày đuổi theo người ta, nghĩ ra tất cả những biện pháp để trân trọng , còn quan tâm đến lòng tự trọng và cảm xúc của .

      Có đôi khi Nghiêm Túc cảm thấy, đây nhất định là số trời, có trốn cũng thoát được.

      Vẻ mặt Phương Châm kiên định nhìn chằm chằm Nghiêm Túc tha, như chờ tuyên án. Nhìn bộ dạng này của , Nghiêm Túc vừa bực mình vừa buồn cười, cuối cùng chỉ có thể thỏa hiệp: "Được, đều chiều theo ý em."

      Dù sao cũng chỉ đưa ra có ba điều kiện, Nghiêm Túc có biện pháp để vòng qua ba điều kiện này để ăn đậu hủ của . Cơ bản, chuyến công tác đến Hongkong này đối với chỉ là chuyện làm ăn mà thôi, nhưng bây giờ còn có thêm Phương Châm, nó lập tức trở nên cực kì ý nghĩa, thậm chí còn dự cảm được, chuyến này có lẽ thay đổi vận mệnh của và Phương Châm.

      Phương Châm đối với chuyện này vẫn hồn nhiên biết, chỉ tính toán trong lòng chuyện về nhà xếp hành lý. Hôm nay là ngày 30 tháng 4, ngày mai là ngày Quốc Tế Lao Động. Theo quy định, làm vào ngày thứ hai của kỳ nghỉ, và sau đó ngày nghỉ. Nghiêm Túc với công tác vào ngày 5 tháng 5, tốt nhất nên thừa dịp ngày mai được nghỉ sắp xếp hành lý.

      hơn nửa tháng, đương nhiên phải mang theo nhiều thứ. Đỡ phải đến lúc đó, thiếu này thiếu kia rồi lại phải tiêu tiền vô ích. Bây giờ chỉ hận thể chia đồng thành 2 nửa, những thứ cần thiết đều bị bỏ qua hết.

      Mấy ngày tiếp theo sóng yên biển lặng. Giáo sư Lô bên kia cũng có động tĩnh gì, càng khiến Phương Châm chắc chắn những lời Lạc Tuấn Huy . Bằng , suy đoán theo lẽ thường, mình có quan hệ đương với chủ tịch quảng trường Thâm Lam, giáo sư Lô ít nhiều cũng quan tâm chút. Dù thẳng cũng dò hỏi khi bàn chuyện công việc.

      Nhưng điện thoại Phương Châm vẫn vang lên. Ngược lại, có việc ngoài ý muốn, đó là tiền lương công việc cuối cùng làm cho giáo sư Lô lại được gửi đến. còn cho rằng đây là miếng bã chó có có về, ngờ đến ngày tháng năm lại có tin nhắn thông báo từ ngân hàng.

      Phương Châm nhìn tài khoản nhiều hơn chừng ngàn trong lòng nghi ngờ. Giáo sư Lô bị Nghiêm Túc trấn áp sao? Chẳng những chuyển cho ít tiền, còn chuyển luôn cho cả tiền hoa hồng. Phương Châm cảm thấy như vậy được tốt lắm, có chút lợi dụng người, nên giả vờ chẳng biết chuyện gì, gọi điện thoại chuyện với giáo sư Lô về việc này.

      Giọng của giáo sư Lô đầu bên kia ràng nghe hơi lạ, giống như tâng bốc nhưng lại ràng. Phương Châm nhắc đến chuyện tiền bạc, giáo sư Lô lập tức tỏ vẻ tiền kia là nên nhận, bảo đừng ngại, còn cố gắng chứ phải dễ dàng gì mà kiếm được, và cũng cần tiền hơn bản thân ông.

      Sau khi cúp điện thoại trong lòng Phương Châm trống rỗng, cảm thấy có chút vỡ mộng. Trước đây, hình tượng giáo sư Lô trong lòng rất vĩ đại, sau khi nghe lời kể của Lạc Tuấn Huy giảm dần, bây giờ vừa thấy biểu này của ông càng thất vọng.

      Chẳng sợ ông đem mình "đưa" cho người tai to mặt lớn nào, nhưng ý muốn lấy lòng này là rất ràng. Bởi vì biết có quan hệ với Nghiêm Túc, nên cho nhiều hơn mấy trăm đồng tiền làm thân sao?

      Phương Châm cũng ngu. Tuy rằng tiền này nhận, nhưng chắc chắn bán thân. Nếu dựa vào danh nghĩa của Nghiêm Túc, rồi nhận lời người khác lung tung ở bên ngoài, quả kẻ tiểu nhân hèn hạ.

      khó chịu này làm cho ngày nghỉ Quốc Tế Lao Động của Phương Châm trở nên chẳng còn thú vị, điều duy nhất khiến vui vẻ chính là chuyện của em trai cuối cùng được giải quyết tốt đẹp.

      Vụ án được xét xử, vì tội gây thương tích cho người khác Phương Pháp bị kết án ba năm, hoãn lại hai năm chấp hành. Kết quả này cực kì có lợi, Phương Pháp phải ngồi tù, còn có thể tiếp tục ra ngoài làm việc. Tuy rằng để lại tiền án có chút đẹp mắt, nhưng tránh được việc tù đối với nhà họ Phương mà chuyện tốt.

      Trải qua lần này, Phương Pháp ấy vậy mà trưởng thành chững chạc hơn rất nhiều, cà lơ phất phơ như trước kia. Cậu tìm được người bạn khá thân thiết với cậu trước kia, dưới giúp đỡ của người bạn này cậu cũng công việc ổn định. Bởi vì là người quen, người ta cũng so đo chuyện cậu làm trước đây, chỉ khuyên cậu sau này phải điềm tĩnh hơn, làm người tốt, đừng tự chuốc lấy phiền phức.

      Phương Châm đối với em trai coi như vừa lòng, vết thương ở chân của bố cũng lành, trong nhà khôi phục lại yên bình. Vài lần, mẹ Phương còn gọi điện bảo về ăn cơm, bố mẹ tôn trọng hơn nhiều so với trước đây, em trai cũng hề hô to gọi với nữa. Phương Châm đột nhiên cảm thấy cục gạch kia cũng phải có chỗ tốt, ít nhất làm nhà họ Phương trở nên hoà thuận hơn trước.

      đêm trước khi đến Hongkong, Nghiêm Túc cố ý gọi điện thoại cho Phương Châm, hỏi chuẩn bị đến đâu rồi. Phương Châm từng cái mình đem theo cho Nghiêm Túc nghe, lại nghe tiếng cười ngừng của Nghiêm Túc: "Mang nhiều như vậy làm gì, cần mang theo khăn mặt với kem đánh răng làm gì. Em yên tâm, cái gì cần cho em cũng chuẩn bị xong rồi, quần cũng cần mang nhiều, em cứ theo là được. Đúng rồi, em có thể chuẩn bị sẵn ít thuốc. Cơ địa mỗi người khác nhau, những thứ chuẩn bị cho em có khi em lại ăn được, nên tập thói quen cho em tốt hơn."

      Phương Châm nghĩ rằng người đàn ông này lại còn rất cẩn thận, trong lòng khỏi có chút cảm động. Vì thế cũng vội cúp máy, ngồi đầu giường trò chuyện với câu được câu mất. chuyện lát, Phương Châm nhớ đến Vương Tử hỏi Nghiêm Túc: "Vương Tử gần đây sao rồi? Chắc là Mỹ về rồi nhỉ."

      "Ừ, về từ sớm, nó cứ đòi gặp em. Nhưng gần đây nó ra ngoài du lịch, khắp thế giới. Chờ sau khi nó về, em ăn với nó bữa cơm ."

      "Nó còn như vậy mà được du lịch khắp thế giới, ràng khiến người khác phải hâm mộ. Ai đưa nó vậy, bà nội sao?"

      ", là mẹ nó."

      Phương Châm thầm mắng mình lỡ lời, muốn chết tử tế còn nhắc tới Vương Tử làm chi, kết quả lại đến chuyện mẹ thằng bé. biết nên tiếp tục đề tài này thế nào, chỉ có thể nhàng "Ừm" tiếng.

      Ở đầu kia điện thoại, Nghiêm Túc : "Đừng để ý làm gì, mẹ Vương Tử cũng phải thú dữ gì, em đừng lo lắng."

      "Tôi lo gì cả."

      "Vậy em "ừm" cái gì, đề tài này nổi nữa phải ?"

      "Tôi căn bản quen ấy, có thể gì đây?"

      "Được, sau này giới thiệu cho em làm quen, chắc như vậy là có thể chuyện được rồi nhỉ."

      Phương Châm chỉ cho rằng Nghiêm Túc chuyện hoang đường. làm gì muốn quen với mẹ Vương Tử, còn ngại các mối quan hệ của bọn họ còn chưa đủ loạn sao?

      Để giảm bớt khí xấu hổ, Phương Châm vội vàng chuyển đề tài, bắt đầu tới vụ án của Phương Pháp: "Lần này nhờ có giúp đỡ của , giới thiệu luật sư Khúc là người tốt còn rất giỏi. Vụ án này may mà ông ấy nhận mới có thể phán như vậy. Nếu ..."

      "Đừng khách sáo, giúp Phương Pháp là việc nên làm." Em rể tương lai của mình, có thể giúp à?

      "Tôi thấy nó lần này cũng rút ra bài học, sau này chắc gây chuyện nữa. Nó còn tìm việc làm, kiếm được quá nhiều nhưng rất ổn định, có cải thiện."

      "Phương Châm!" Nghiêm Túc đột nhiên chen miệng vào gọi tên Phương Châm.

      "Ừm, có chuyện gì?"

      " có gì, chỉ muốn hỏi em định báo đáp thế nào."

      "Cái này, tiền thuê luật sư tôi từ từ trả cho ."

      "Ai chuyện tiền với em. Đời này đây thiếu nhất chính là tiền, còn cần phải ép em sao?"

      "Vậy nghĩ tôi còn phải làm thế nào?"

      "Sau này có tiền rồi từ từ trả cho cũng được, vội làm gì. Nhưng đêm nay gửi trước chút lãi ."

      Cách cái điện thoại Phương Châm cũng sợ có những cầu vớ vẩn gì, vì thế hào phóng hỏi: "Được, làm sao?"

      "Hôn cái chúc ngủ ngon , lớn tiếng chút, muốn nghe thấy thành ý của em."

      Tác giả có lời muốn : Bác sĩ Thẩm kia cho Phương Châm vay hai mươi vạn chẳng những kéo được về phía mình mà còn cho Nghiêm Túc lý do để "khống chế" Phương Châm. là đáng thương, vất vả vì ai bận rộn vì ai, bác sĩ Thẩm, oan ức cho rồi.
      Last edited: 26/3/19
      My Nam Anh, Suuuly, Dinhloan9 others thích bài này.

    4. Người ngoài hành tinh

      Người ngoài hành tinh Well-Known Member

      Bài viết:
      53
      Được thích:
      324
      Chương 51. Phá vỡ

      Biên tập: Lão F
      Phương Châm nhắm mắt ngủ suốt chuyến bay đến HongKong.

      cảm thấy nếu như mình cứ chìm đắm trong giấc ngủ phải chuyện với Nghiêm Túc, cũng phải lúng túng. Chỗ ngồi trong khoang hạng nhất khá rộng rãi, nằm ngủ giấc rất thoải mái. vốn chỉ giả bộ nhắm mắt nằm ngủ, kết quả đến khi máy bay hạ cánh lại ngủ .

      Cuối cùng Nghiêm Túc lay tỉnh dậy, hơn nữa còn nhắc nhở: "Lau sạch nước miếng ."

      Phương Châm lấy khăn tay ra lau miệng, làm bộ như thèm để ý ra khỏi máy bay. Quen biết Nghiêm Túc lâu như vậy cũng biết số điều, đàn ông đều là những tên hèn hạ, nếu thời điểm bọn họ trêu chọc bạn, bạn càng kích động khẩn trương, bọn họ càng hứng thú.

      Biện pháp tốt nhất là bình tĩnh tự nhiên, có những phản ứng quá khích, đối phương cũng hết hứng thú.

      Nhưng hiển nhiên Nghiêm Túc ghê gớm hơn so với những người bình thường, khi bên cạnh cố tình nghiêm túc : "Dáng ngủ của em cũng rất có ý tứ, lại đây cho em xem ảnh chụp này."

      " dám?"

      "Đương nhiên dám, khó gặp được cảnh tượng này tại sao lại có thể chụp." Phương Châm cảm thấy mình lại thua lần nữa.

      đường đến khách sạn, Phương Châm còn bận suy nghĩ chuyện chảy nước miếng kia. Nghiêm Túc chuyển sang chuyện công việc với : "Ngày mai chính thức làm, hôm nay nghỉ ngơi cho tốt. Khách sạn nơi này có khu suối nước nóng rất nổi tiếng, có cơ hội dẫn em ngâm mình."

      Phương Châm hỏi theo bản năng: "Tên khách sạn là gì?"

      "Lệ Tinh."

      "Lệ Tinh?" Phương Châm lẩm bẩm cái tên này vài lần, đột nhiên nhớ ra cái gì, "Tại đây vài năm trước xảy ra vụ mưu sát phải ?"

      "Đúng, sao thế, em sợ à. dám ở đây à?"

      " phải, ý tôi phải vậy, chỉ là nghe lúc ấy chuyện này rất ầm ĩ ở Hongkong, hình như người bị tình nghi là ông chủ khách sạn. Sau này, khi mở phiên toà còn xảy ra vụ đấu súng."

      Nghiêm Túc nheo mắt lại, có chút thưởng thức đánh giá Phương Châm: “Em có vẻ rất thông thạo tin tức. Việc này các diễn đàn lớn trong nước còn dám đề cập đến, em lại biết rất cặn kẽ."

      "Nghe người bạn tù của tôi kể. Trước đây, có thời gian ấy ở Hongkong, vụ mưu sát ở Lệ Tinh rất chấn động, bởi vì liên lụy đến toàn bộ khách sạn. Vậy sau này, vụ án diễn ra như thế nào, xử sao?"

      "Xử, luật sư tìm được chứng cứ, ông chủ khách sạn vô tội được phóng thích. Đương nhiên hung thủ chết."

      "Hung thủ chết?" Phương Châm đột nhiên có chút hứng thú với vụ án này, "Chết như thế nào?"

      " phát súng vào đầu ngay giữa mi tâm."

      "Là cảnh sát bắn à?"

      "Là người bạn của bắn."

      Ưu thế ngồi tù của Phương Châm lập tức biểu ra, nhanh chóng đánh hơi được điểm mấu chốt: "Vụ án này có khuất phải , phức tạp nhỉ?"

      "Đúng vậy, đặc biệt phức tạp. Chuyện này hai câu thể hết được, bất quá chủ tịch khách sạn là bạn của , lúc ấy tuy rằng bị khởi tố, nhưng lại chứng minh vô tội. Hung thủ là em trai cùng cha khác mẹ của ."

      " ra là như thế này. Tôi còn nghe lúc ấy có nhân chứng tận mắt nhìn thấy, chonên lần vụ án này được cho là ván đóng thuyền, nghĩ đến... Nghe nhân chứng là nhân viên bộ phận dịch vụ của khách sạn. Ông chủ vô tội được phóng thích, nhân viên này nhất định khó giữ được bát cơm."

      "Quả ta làm công việc này lâu dài. Nhưng vài năm sau ta thay đổi thân phận, lần nữa trở về Lệ Tinh."

      "Là thân phận gì?"

      "Vợ ông chủ."

      Đối mặt với khiếp sợ của Phương Châm, Nghiêm Túc nhanh chậm lại thêm câu: "Hẳn là như vậy, các khách sạn của người bạn này đứng tên cũng bao gồm cả Lệ Tinh, vợ ông chủ chính là người năm đó chỉ chứng Kỷ tiểu thư."

      Xe chạy như bay đường cao tốc, Phương Châm cảm thấy trong lòng mình là hàng ngàn con ngựa phi nhanh. Nghe đồn thế gian này, người có hoàn cảnh lạ thường như cũng phải ít.

      Nghĩ nghĩ hơi rối rắm: " ra còn có thể như vậy. Bạn của cũng rất rộng lượng."

      " còn có người bạn lớn tuổi nữa là lão Phương. Chính là người nổ súng vừa nhắc tới lúc nãy, vợ của ông ta ra là vị hôn thê của con ông ta, sau này biết thế nào, hai người bọn họ lại đến với nhau."

      "Quả thực cầm thú. Sao lại có thể kết bạn với loại người như vậy?"

      "Bạn của đều là người tốt, rất nghĩa khí, mấu chốt là bề ngoài ai cũng đẹp."

      ”Bên ngoài là vàng ngọc, bên trong lại thối rữa, ngay cả phụ nữ của con mình cũng giành lấy."

      "Con của ông ta là gay, vốn thể ở cùng chỗ với kia. kia lại mượn con trai ông ta làm cầu nối để có cơ hội tiếp cận ông ta, cuộc hôn nhân này nếu là do bạn giành được, chi bằng là do vợ ông ta chủ động dâng tới cửa."

      Phương Châm nghiêm túc nhìn chằm chằm khuôn mặt Nghiêm Túc, quan sát chừng hai phút, cuối cùng mới kết luận: "Quả nhiên vật họp theo loài."

      "Cái này gọi là hùng tiếc hùng."

      " kia làm như vậy để kết hôn với ông ta, sợ sau này ấy gặp được người tốt hơn lại lấy ông ta làm bàn đạp à?"

      "Con cũng sinh hai đứa, còn lo lắng chuyện này làm gì. Huống chi kia năm đó tiếp cận ông ta cũng phải là vì tiền, ấy vẫn cho là bạn của hại chết cha mẹ ấy, cho nên mới trở về báo thù. Nhưng sau này chứng thực, tất cả chỉ là cố."

      Phương Châm căn bản còn ôm tâm tình bát quái nghe Nghiêm Túc kể chuyện này. Nhưng vừa lời này trong lòng Phương Châm như là bị thứ gì đó đâm cái, lập tức phản ứng lại: "Hôm nay là cố ý với tôi hai chuyện này phải ?"

      " tính là cố ý. Chỉ là vừa lúc nhắc tới Lệ Tinh, thuận tiện chút."

      " những lời này mục đích làm gì?"

      "Nghĩ rằng cho em biết, đời này giữa hai người có cừu hận, cũng có thể tới với nhau. Thời gian có thể chứng minh tất cả, bạn có thể, chúng ta cũng có thể."

      Phương Châm trầm mặc , tất nhiên cũng phải thừa nhận rằng quen Nghiêm Túc lâu như vậy, nhân phẩm Nghiêm Túc quả tệ. Ít nhất tại phương diện nhân phẩm có vấn đề gì, làm bạn với cũng có thể được. Nhưng mà, con người thương trường Phương Châm chưa từng nhìn thấy, cho nên thể khẳng định vụ Thế Hoa thu mua năm đó có điểm mờ ám.

      Đáng tiếc La Thế chết, chuyện của năm đó đều là bí mật, cuối cùng còn gì để đối chứng. Sau đó lại nghĩ, nếu La Thế chết, và Nghiêm Túc càng có khả năng gặp nhau. Bọn họ vốn là trời, đất tách rời mà tồntại, bởi vì La Thế mới ngẫu nhiên quen biết. Trận hoả hoạn 5 năm trước thay đổi vận mệnh của rất nhiều người, Phương Châm cảm thấy chính mình cũng bị cuốn sâu vào vòng xoáy vận mệnh.

      Nghiêm Túc thấy bộ dạng an tĩnh của chỉ nghĩ rằng lại rối rắm. cười bất đắc dĩ, mở miệng : " cảm thấy cái chết năm đó của La Thế có thể có tình khác. Năm đó khi nhận thi thể, em có ?"

      ". Nhưng bị thiêu rụi, phân biệt ra được gì."

      "Thế cảnh sát làm sao xác định được người chết là La Thế?"

      "Cảnh sát tìm thấy thi thể có nơi da bị cháy, làm kiểm tra DNA. Đó là da đùi ấy, chắc là có vật gì đó rơi xuống đè lên phía , cho nên mới bảo vệ được chỗ da đó." Phương Châm nghĩ nghĩ lại hỏi, "Sao vậy, hoài nghi người chết phải La Thế à?"

      " hoài nghi, chỉ muốn xác nhận chút."

      Nghiêm Túc vừa dứt lời, xe dừng lại trước cổng lớn khách sạn Lệ Tinh. Khách sạn này vài năm nay phát triển tương đối tốt, năm ngoái vừa mới đổi mới hoàn toàn mặt tiền, nội thất cũng được trang hoàng hết lại lần, càng có khí khái hơn so với trước kia. Mỗi ngày khách khứa ra vào ít, tựa như chưa bao giờ bị vụ án mưu sát ảnh hưởng. Nhưng năm xảy ra vụ mưu sát ấy tầng lầu kia cũng được sửa làm văn phòng, hề dùng làm phòng cho khách thuê.

      Sau khi xuống xe, Phương Châm muốn vòng ra sau xe lấy hành lý, Nghiêm Túc ôm lấy hông , kéo vào trong: "Cái đó có người tới lấy, đến đây còn tự mình lấy hành lý, sao xứng đáng với giá phòng cao."

      qua đại sảnh ở lầu , Phương Châm cảm thấy chắc mình phải sáng như bóng đèn ba ngàn watt, nếu , sao dường như mọi người đều nhìn về phía ?

      Quản lý khách sạn chờ ở chỗ đó từ sớm, vừa thấy Nghiêm Túc vào lập tức nhiệt tình chào đón, phía sau còn dẫn theo số nhân viên nghiệp vụ khác, tựa như bao vây bọn họ.

      Bị bọn họ bao vây như vậy khiến Phương Châm cảm thấy tự nhiên, càng tự nhiên là tay Nghiêm Túc vẫn khoát lên vai , hoàn toàn có ý định buông ra.

      tự chủ uốn éo thân mình, tránh khỏi cái tay kia. khẽ nhúc nhích như vậy Nghiêm Túc liền biết xấu hổ, vì thế gật đầu cười với quản lý : "Ông cứ bận việc của mình , tôi tự lên phòng được."

      Quản lý nhìn đám người phía sau, cũng thấy được làm người ta khá chói mắt, vì thế bảo bọn họ chờ ở bên. Dù sao những người này là đặc biệt phục vụ Nghiêm Túc trong thời gian ở đây, các công việc đều khác liên quan đến bọn họ.

      Đương nhiên bản thân ông quản lý , vẫn kiên trì muốn đưa hai vị khách quý lên lầu. Nghiêm Túc cũng so đo với ông ta, trực tiếp mang theo Phương Châm đến thang máy. Quản lý đường đưa bọn họ đến tầng cao nhất, vừa bước ra khỏi cửa thang máy Nghiêm Túc xuống lệnh đuổi khách: "Được rồi, đưa đến nơi này , còn lại tôi tự biết như thế nào."

      "Phải phải, căn phòng vẫn như ban đầu, mật mã vẫn đổi. Từ lúc ngài rời cũng có người nào khác vào ở."

      Phương Châm bị vị quản lý chân chó này làm cho thoải mái, bất đắc dĩ giật khóe miệng. Đầu năm nay đúng là chữ "Tiền" ập đến, chỉ cần có tiền đừng làm người giúp việc, làm con cún cũng được.

      Sau khi Nghiêm Túc đuổi vị quản lý kia , quay đầu nhìn thấy vẻ mặt của Phương Châm, khỏi mỉm cười : "Em thích ông ta sau này cho ông ta xuất nữa là được."

      "Tùy , người ta là vì công việc, nhiệt tình phục vụ cũng là nên làm. Bản thân tôi cũng cười với mọi người mỗi ngày.”

      "Mỹ nữ tươi cười cảnh đẹp ý vui, những người khác liền..."

      “Những người khác cười rộ lên vẫn xinh đẹp hơn khi cười." Phương Châm ngẩng đầu lên cho Nghiêm Túc nụ cười, sau đó lễ phép hỏi, "Xin hỏi, ngài có thể bỏ tay ngài ra khỏi người tôi ?"

      "Nếu sao?"

      "Đừng quên ba điều kiện của chúng ta."

      "Thế này gọi là phong độ lịch lãm, phải chiếm tiện nghi."

      Tuy như thế, nhưng Nghiêm Túc vẫn khẽ cười bỏ tay ra, dẫn Phương Châm về phía trước: "Phòng của em bên cạnh phòng , lát nữa đưa mật mã cho em."

      Phương Châm định cần phòng quá tốt, cho phòng tiêu chuẩn là được, kết quả lời còn chưa thấy nam nữ ra từ lối rẽ, người đàn ông ôm eo người phụ nữ, dừng lại trước căn phòng ở cuối hành lang, sau đó mở cửa ôm sát nhau vào.

      Phương Châm vừa nhìn thấy cảnh này sửng sốt chút, lập tức chậm lại.

      -------------------------------------------------------------------------------

      Nghiêm Túc cũng dừng bước lại, hỏi Phương Châm: "Sao thế, thấy người quen à?"

      "Ừm, người đàn ông vừa mới vào kia có chút quen quen?"

      Vừa rồi Nghiêm Túc cũng nhìn thấy hai người kia, vừa nhìn biết quan hệ tầm thường. Phương Châm biết người đàn ông kia nằm ngoài dự liệu của .

      "Ai vậy, là bạn em sao?"

      " phải, hình như trước đó từng là khách hàng ở Thâm Lam."

      Nghiêm Túc tới trước cửa phòng Phương Châm, chuẩn bị ấn mật mã, nghe như thế dừng tay lại: "Khách hàng ở Thâm Lam?"

      "Ừm. Có ngày người này đánh rơi chiếc cặp da, đến chỗ chúng tôi nhận lại. Tôi còn nhớ họ Hứa."

      "Em và người đàn ông đó trước đây quen?"

      "Cũng phải. Tôi cảm thấy người này nhìn rất quen, như gặp qua ở đâu trước đây. Lúc ấy tôi cũng hỏi ta, nhưng ta quen tôi. Tôi nghĩ là do tôi nhận nhầm người."

      Nghiêm Túc nhanh chóng ấn chuỗi số bảng điện tử trước cửa, sau đó kéo Phương Châm vào cửa: "Nếu biết cần phải để ý, người khác tới khách sạn thuê phòng liên quan đến chúng ta, đó là quyền của người ta."

      "Nhưng tôi biết người phụ nữ kia."

      Nghiêm Túc khỏi cười: "Chuyện gì xảy ra vậy, hôm nay lại gặp phải người quen. này cũng là người của Thâm Lam? Chẳng lẽ là nhân viên của công ty?"

      " phải." Phương Châm có chút khó mở miệng. Lần trước, khi quét chứng minh thư của họ Hứa kia, cũng có nhìn qua năm sinh của ta, khoảng hơn ba mươi tuổi, nhưng còn người phụ nữ kia….

      "Sao vậy, cứ ấp a ấp úng, quan hệ của em với kia có vẻ tầm thường?"

      " phải. Đó là giáo sư Vưu của chúng tôi."

      "Là giảng viên đại học của em?"

      ", ấy dạy tôi. Nhưng chồng ấy là thầy của tôi. ấy là vợ của giáo sư Lô.”

      Nghe như thế Nghiêm Túc khỏi nheo mắt: "Chuyện này nghe có chút thú vị. Giáo sư Lô kia của em nghe có vẻ lớn tuổi, nhưng đó nhìn qua còn khá trẻ, khoảng hơn ba mươi."

      "Giáo sư Vưu năm nay hơn bốn mươi. Nhưng bảo dưỡng rất tốt, nhìn qua rất trẻ tuổi."

      "Còn người đàn ông đó bao nhiêu tuổi?"

      "Hình như khoảng hơn ba mươi."

      Nghiêm Túc lập tức vui vẻ: "Ba người này có ý tứ, sáu mươi tuổi lấy người 40 tuổi, kết quả tâm tư người 40 tuổi chịu ngồi yên, lại tìm người 30 tuổi ." Tình huống hỗn loạn như vậy khỏi làm Nghiêm Túc nghĩ tới cha mẹ của mình, quả nhiên đời này vĩnh viễn thiếu chuyện trai làm loạn.

      Phương Châm nghe đánh giá như vậy, mặt nóng lên chút. Tốt xấu gì cũng là vợ của thầy mình, nghĩ đến lại bị bắt gặp trong tình huống này. đột nhiên có chút hối hận, nên lanh mồm lanh miệng với Nghiêm Túc chuyện này. Nếu đem chuyện này ra ngoài

      Nghiêm Túc như là nhìn thấu tâm tư của , chủ động an ủi: "Em yên tâm, đây thích nhiều chuyện. Chuyện em kể với trong căn phòng này, ra khỏi cửa quên hết."

      Phương Châm lúng túng sờ sờ hai má, cũng tạm thời ném chuyện này ra sau đầu, chuyển sang đánh giá cách bố trí của căn phòng.

      Quả nhiên nằm ngoài dự liệu của , loại nhà giàu như Nghiêm Túc này chưa bao giờ coi trọng tiền bạc, chỉ là phiên dịch nhoi theo thôi thế mà cũng được sắp xếp cho căn phòng cao cấp như vậy, quả thực rất lãng phí.

      "Căn phòng kia cao cấp quá, có thể đổi căn phòng khác ."

      "Lầu này cơ bản đều như vậy, đổi khác cũng giống vậy thôi."

      "Vậy cho tôi căn phòng lầu dưới là được." Thuận tiện còn có thể cách xa chút.

      Nhưng Nghiêm Túc nào cho như nguyện: "Như vậy cách xa quá, có chuyện gì tiện để gặp em.”

      "Gọi điện thoại là đến, cũng xa bao nhiêu."

      "Phương Châm, em phải tuân thủ điều kiện."

      Phương Châm sửng sốt, sao lại thành phải tuân thủ điều kiện. ràng lúc trước người ra điều kiện là , người nên tuân thủ phải là Nghiêm Túc mới đúng.

      "Là chính em cầu, muốn sắp xếp cho em phòng riêng. Bây giờ, thuê phòng cho em em lại hài lòng, em rất khó hầu hạ. Nếu đổi phòng của sang cho em?"

      "Ý tôi phải vậy. Tôi chỉ cảm thấy căn phòng này quá đắt, tôi ở chỉ cần chút tiện nghi thôi là được."

      "Em cần bận tâm về chuyện phòng mắc. Nếu đặt cho em em cứ ở đây, khi tính tiền trừ lương của em, em cần phải lo lắng chuyện này.”

      Được rồi, Phương Châm còn lời nào để . Nghiêm Túc làm trái với ước định, cũng khó mà nhiều lời. Dù sao đối phương là ông chủ, những vấn đề nguyên tắc vẫn nên nghe theo .

      Thấy Phương Châm rối rắm chuyện thuê phòng nữa, Nghiêm Túc tỏ vẻ rất hài lòng. cầm lấy giấy ghi chú bàn, tiện tay viết ra chuỗi con số: "Đây là mật mã phòng, đừng cho người khác. Nếu em cẩn thận mà quên mất đến quầy lễ tân, lấy chứng minh nhân dân đưa cho họ, có người kiểm tra cho em. ở phòng bên cạnh, có chuyện gì cần cứ gọi . Trong phòng có điện thoại nội bộ em có thể gọi trực tiếp đến phòng , số cũng viết ra đây."

      Phương Châm nhận lấy tờ giấy kia, nhìn chữ viết xinh đẹp bên , lại nhìn nhìn Nghiêm Túc, rốt cuộc nở nụ cười thản nhiên.

      Nghiêm Túc nghiêm chỉnh tuân thủ điều kiện, ở trong phòng Phương Châm quá lâu, sau khi dặn dò vài chuyện xoay người ra ngoài. Nhưng cũng trở về phòng mình, mà đến văn phòng được khách sạn chuẩn bị riêng cho , bắt đầu làm việc.

      với Phương Châm ngày mai chính thức làm, nhưng chẳng qua là đối với Phương Châm. thực tế lần này công tác, các nhân viên khác bao gồm cả , ngày nghỉ ngơi cũng có, ai nấy đều bận rộn cho phần việc của mình.

      Phương Châm là trường hợp đặc biệt. Mang đến vốn là vì ý muốn cá nhân, cho nên nhất thiết phải gây khó dễ làm mệt mỏi.

      Nghiêm Túc rồi, Phương Châm bắt đầu thu dọn đồ đạc, hành lý của do nhân viên đưa đến, nhận lấy cảm ơn rồi đóng cửa lại, treo hết quần áo vừa mang đến lên, lại lấy dép lê ra thay, thậm chí còn lấy chén ra pha cho mình tách trà hoa thơm ngon. Sau khi bận rộn xong xuôi, bưng tách trà ra ngoài ban công, nhìn hoa viên khách sạn ở phía dưới đến ngẩn người.

      biết nên làm gì. Lần này đến đây với Nghiêm Túc, ra cảm thấy có chút ổn. Nếu phải là vì còn nợ Thẩm Khiên hai mươi vạn, tiền lương làm việc cho Nghiêm Túc có cao hơn nữa cũng làm. Nhưng đến hôm nay, tình thế cấp bách, cũng sớm tự an ủi mình, thay vì trả tiền cho tất cả mọi người bằng tập trung trả cho người trước. Chỉ là cũng có chút lo lắng, càng như vậy, nợ Nghiêm Túc càng ngày càng nhiều.

      Nếu gạt chuyện này qua bên đề cập tới, công việc của là Nghiêm Túc cho, chỗ ở tại cũng là phòng của Nghiêm Túc. Và điều làm lòng bất an nhất chính là chuyện Nghiêm Túc phải bỏ quả thận.

      Đây chính là bỏ ra bao nhiêu tiền cũng bù lại được. Đêm hôm đó, sở dĩ phóng túng cùng Nghiêm Túc làm chuyện đó, tất nhiên yếu tố có tình cảm mờ nhạt là mặt, nhưng nhiều hơn vẫn là áy náy.

      Người đàn ông này cho quá nhiều, mà cái gì cũng cho được. Chẳng những thể đáp trả, mà lại còn ngừng nhận lấy thứ mà đối phương trao cho, cảm xúc của Phương Châm nhất thời suy sụp, kiềm chế được cảm giác tự trách trong lòng.

      uống hai hớp trà rồi xoay người trở về phòng, mở máy tính lên mạng tra tư liệu. muốn tìm chút về việc người trưởng thành mất quả thận bị ảnh hưởng gì, nếu mà ảnh hưởng đến năng lực kia của Nghiêm Túc, nên làm thế nào bây giờ?

      Thâm Lam lớn như vậy, nếu Nghiêm Túc có thêm đứa con nào, vậy tất cả gánh nặng sau này đều đặt hết người Vương Tử.

      nhanh chóng xem qua các trang web, tất cả đều là về vấn đề chỉ có thận. Có số người tự đăng bài mạng, cũng có bác sĩ chuyên nghiệp đăng bài. Sau khi Phương Châm tìm kiếm hơn nửa tiếng, trong lòng có chút khái niệm cơ bản.

      Phần lớn ý kiến mạng đều rằng quả thận cũng đủ để duy trì cuộc sống của người bình thường, ảnh hưởng gì lớn đến cơ thể. Mặt khác, ở phương diện năng lực kia cũng bị ảnh hưởng. Hay cách khác, tuy rằng Nghiêm Túc bị cắt bỏ quả thận, nhưng cũng khác gì so với người bình thường.

      Hơn nữa theo kinh nghiệm của Phương Châm, khi bọn họ làm chuyện kia, năng lực của Nghiêm Túc làm sao giống như có vấn đề, căn bản là do thiên phú bẩm sinh thể quá tốt, hại tay ngày hôm sau có chút đau mỏi.

      Nghĩ đến đây, mặt Phương Châm đỏ bừng, "Ba" tiếng khép máy tính lại. Mỗi lần nghĩ đến hình ảnh ấy, lại làm cảm xúc của phập phồng khó kiềm chế, giống như có qua bao lâu, ký ức và cảm giác buổi tối hôm đó đều hề mất phần nào, ràng như chuyện mới xảy ra ngày hôm qua.

      Phương Châm đau khổ nhíu nhíu mày, cầm lấy cái chén đổ hơn phân nửa nước trong chén vào bụng, lúc này mới cảm thấy dễ chịu hơn chút.

      Trong thời gian nửa ngày tiếp theo luôn luôn ở trong phòng ra ngoài. Rất nhanh đến buổi trưa, vốn muốn ra ngoài tìm nhà hàng ăn cơm, kết quả còn chưa nghĩ kĩ là đâu có phục vụ đưa cơm tới cửa. Nhân viên đến đưa cơm còn đưa cho Phương Châm lá thư, sau khi người đó khỏi, Phương Châm chưa ăn ngay mà mở lá thư ra xem trước.

      Trong bì thư là tờ giấy ghi chú, mặt giấy là chữ viết có vẻ qua loa của Nghiêm Túc: cơm trưa em ăn trước , bữa tối em chờ .

      Nhìn qua chữ được viết khá vội vàng, như là người bận trăm công nghìn việc lại rút ra chút thời gian, dùng tốc độ nhanh nhất để viết.

      Trong lòng Phương Châm nhìn tờ giấy này liền hiểu được rằng, Nghiêm Túc nhất định bận làm việc. Người này là như vậy, nghe những đồng nghiệp kia của , chủ tịch Nghiêm làm việc như muốn lấy mạng, mấy ngày mấy đêm ngủ cũng là chuyện thường xuyên xảy ra. Thâm Lam có thể có được ngày hôm nay phần là do nâng đỡ của tập đoàn Nghiêm thị, nhưng chủ yếu vẫn là do chủ tịch Nghiêm Túc bỏ công bỏ sức.

      Nghĩ đến đây Phương Châm khỏi có chút cảm động, chủ tịch trăm công nghìn việc lại cho nghỉ ngày, ràng bản thân mình bận đến mức chỉ có thời gian để ăn sandwich, lại nhớ gọi cơm giao tận nơi cho .

      Người đàn ông như vậy quả thực làm người khác khó mà cự tuyệt, Phương Châm cảm thấy mình sắp chìm đắm rồi. Từ đến lớn dù là cha mẹ, cũng quan tâm như vậy. Cảm giác được ai đó nâng niu tay như châu báu, rất lâu Phương Châm được cảm nhận. Có lẽ những câu chuyện của bạn bè của Nghiêm Túc cũng phải ngẫu nhiên, đời này có chuyện tình cảm như vậy tồn tại, hơn nữa lại diễn ra ngay ở bản thân mình.

      Vì thế trong suốt buổi chiều, cảm động này tràn ngập trong lòng Phương Châm, trong lòng trong tâm trí đều là Nghiêm Túc. Đến buổi tối, đại khái khoảng năm giờ, Nghiêm Túc quả nhiên đúng hẹn, tới gõ cửa phòng .

      Phương Châm thấy ý cười mặt đối phương rất nhu hòa, ngọt ngào gấp ba lần so với bình thường. người mặc bộ váy liền áo màu hồng nhạt, kiểu dáng đơn giản trang nhã lại nhưng lại non nớt mềm mại, làm cho xinh đẹp thêm ba phần.

      Cứ như vậy mười lăm phút trôi qua, trong lòng Nghiêm Túc quả thực áp chế được xúc động dâng lên trong lòng, muốn đưa tay kéo Phương Châm vào lòng, hôn cái sâu.

      Có trời mới biết cả ngày hôm nay nhớ biết bao nhiêu.

      Tác giả có lời muốn : Vở kịch ngày hôm nay chúng ta về vụ án mưu sát ở khách sạn Lệ Tinh.

      Phương Châm: Vụ án này có tình phải , phức tạp nhỉ?

      Nghiêm Túc: Đúng, đặc biệt phức tạp, chi tiết nội dung xin vui lòng đọc “Run rẩy” của dì Tô.

      Phương Châm: ...

      ["Run rẩy" là truyện khác của Tô Lưu]
      Last edited: 5/6/19
      My Nam Anh, Suuuly, Chris5 others thích bài này.

    5. Người ngoài hành tinh

      Người ngoài hành tinh Well-Known Member

      Bài viết:
      53
      Được thích:
      324
      Chương 52. Xấu hổ

      Biên tập: Lão F

      Kỳ Phương Châm cũng có chút nhớ Nghiêm Túc.

      khi tình cảm bắt đầu mọc rễ trong trái tim, giống như mầm non trong ngày xuân, sinh trưởng lớn lên mà bị kiềm hãm. Phương Châm cứ dặn bản thân được Nghiêm Túc, nhưng tâm trí lại tự chủ được nhớ tới . Cả ngày hôm nay, dường như chẳng làm gì cả, chỉ làm duy nhất việc bé: nhớ Nghiêm Túc.

      Cho nên khi Nghiêm Túc xuất trước mặt , muốn dắt ăn cơm Phương Châm nhanh chóng đồng ý mà chút suy nghĩ. thậm chí quên mất bây giờ mới năm giờ, khác hẳn với giờ ăn tối bình thường củaNghiêm Túc.

      Lúc ra khỏi phòng, Phương Châm theo bản năng nhìn vài lần về phía cuối hành lang, xem thử có thấy giáo sư Vưu và Hứa Minh Lượng . Nhưng thẳng đến khi cửa thang máy mở ra, hành lang cũng xuất bóng người nào cả. Phương Châm hơi tiếc nuối vào thang máy với Nghiêm Túc, im lặng nhìn hình ảnh phản chiếu cánh cửa kim loại trước mặt.

      Trong thang máy chỉ có hai người bọn họ, gian tương đối hẹp, Nghiêm Túc đứng ở đó kề sát vào người Phương Châm, ánh mắt rơi thân thể thẳng tắp của Phương Châm, trông anhnhư cây thông cao lớn.

      Phương Châm có thể dễ dàng ngửi được mùi hương người đối phương, hương vị nhàn nhạt rất đàn ông, phải loại mùi hương ngọt ngào như mùi nước hoa của phái nữ. Nhìn hình ảnh phản chiếu mơ hồ cửa thang máy, hình như Nghiêm Túc nhìn , mà cũng nhìn đối phương.

      biết tại sao, Phương Châm cảm thấy bầu khí có chút mập mờ, tim đập nhanh cách mất kiểm soát.

      suy nghĩ có nên đứng sang bên cạnh chút , kết quả chân còn chưa cất bước, bàn tay ấm áp duỗi tới, nắm chặt lấy tay phải của .

      Chính là tay của Nghiêm Túc, bàn tay đàn ông khớp xương ràng, còn có vài vết chai mỏng. Tay của rất lớn, ngón tay thon dài có lực, khi nắm chặt lấy tay làm cho Phương Châm có cảm giác mạnh mẽ và khí phách, giống như truyền cho cái gì đó.

      Lập tức, trái tim Phương Châm đập rộn ràng, cổ họng như bị siết chặt, khó khăn nuốt nước miếng, thốt ra được chữ nào.

      Khi xấu hổ đỏ mặt, cửa thang máy mở ra, Nghiêm Túc tự nhiên kéo tay ra ngoài, xuyên qua đại sảnh trống rỗng, lại kéo lên chiếc cầu thang tám bậc, cuối cùng dừng lại trước cửa kính lớn.

      Xuyên qua cửa thủy tinh, Phương Châm nhìn thấy bên trong là khu bể bơi trong nhà, có ai cả. Phương Châm rùng mình, theo bản năng muốn xoay người rời . Nhưng lại bị Nghiêm Túc nắm tay giữ lại, dễ dàng kéo trở về.

      "Đừng , bơi với lát ." xong, đẩy cửa bể bơi, "Vừa lúc bây giờ cũng có người khác."

      Trong nháy mắt, toàn bộ máu người Phương Châm vọt hết lên đỉnh đầu, cảm thấy sắc mặt mình bây giờ nhất định rất đáng sợ, tình trạng căng cứng của cơ mặt đạt đến cực hạn. khó khăn mở miệng, lẩm bẩm nửa ngày mới thốt ra được câu hoàn chỉnh: "Tôi... mang đồ bơi."

      " sao, có thể cho người đưa đến, dù sao cũng mang."

      Phương Châm vẫn nhăn nhó chậm về phía trước vài bước: " mình bơi , tôi thích bơi."

      "Em là vịt cạn [ biết bơi] à?"

      " phải." Lời này vừa ra, Phương Châm hận thể cắn rớt lưỡi mình, sao lại phảithành như thế, nếu biết bơi tốt rồi.

      Kết quả câu tiếp theo của Nghiêm Túc lập tức làm cho cảm thấy mình thuộc dạng thành rồi.

      "Nếu đến đây cứ xuống nước bơi lát coi như vận động cơ thể . vốn nghĩ nếu em biết bơi, cũng có thể dạy em." Lúc lời này, đôi mắt kia quét từ đầu đến chân cả người Phương Châm, giống như cái máy chụp X-quang, xuyên qua chiếc váy màu hồng nhạt của Phương Châm nhìn thấu bên trong.

      Ánh mắt này tuy rằng trắng trợn nhưng lại có ý đồ xấu, Phương Châm cắn cắn môi, xuất bùa hộ mệnh của mình ra: " quên ước định của chúng ta."

      ", quên."

      "Nhưng đáp ứng chiếm tiện nghi của tôi."

      " chiếm tiện nghi của em." Vẻ mặt Nghiêm Túc đương nhiên, " chỉ rủ em bơi cùng. Bơi lội là môn vận động toàn thân đứng đầu trong tất cả, rất tốt cho thân thể. đây chỉ quan tâm cho sức khỏe của em thôi."

      là ngụy biện. Phương Châm trợn mắt : " còn đáp ứng, tôi được tự do trong thời gian tan tầm. Hôm nay tôi lại làm, bây giờ là lúc tôi được tự do, tôi có thể lập tức khỏi đây."

      "Nhưng em đồng ý ăn tối với ."

      "Nhưng bây giờ chúng ta lại ở bể bơi."

      "Năm nay có ai quy định được ăn tối ở bể bơi à?" Vẻ mặt Nghiêm Túc cười đến hư hỏng, lấy di động ra gọi cho quản lý nhà hàng, sau khi gọi loạt món ăn gì đó, , "Đúng bảy giờ tối mang đến bể bơi trong nhà tầng 13."

      Sau đó cúp điện thoại, tặng cho Phương Châm nụ cười thỏa mãn, rồi nhanh chóng cởi áo sơ mi. Phương Châm nghĩ lại đến, sợ tới mức liên tiếp lui về phía sau, xoay người cái như muốn bỏ chạy. Kết quả động tác xoay người hơi mạnh, mắt cá chân vặn vẹo, thân mình nhanh chóng bị lung lay. Bên thành bể bơi cũng có tay vịn hay cái linh tinh gì đó để níu lấy, cho nên sau khi vật lộn mấy giây, trọng tâm ổn định, "bùm" tiếng trực tiếp rơi xuống bể bơi, mặt nước xao động mạnh.

      khắc rơi xuống nước kia trong lòng Phương Châm phải nghĩ làm sao trèo lên, mà là nghĩ: là quá xấu hổ.

      Lời này vừa xuất trong lòng, Nghiêm Túc ở bên bờ cởi xong quần áo nhảy xuống, bơi hai ba cái đến bên người , hai tay đặt bên hông kéo cả người lên, trực tiếp nâng nửa người của lên khỏi mặt nước.

      Khi rơi xuống, Phương Châm bị sặc uống liên tiếp mấy ngụm nước, khi bắt đầu hô hấp được ho khan dứt. Nghiêm Túc cũng vội đưa lên bờ, cứ ôm chặt lấy eo như vậy, kéo sát vào trong lòng , để ho cho xong.

      Trong lòng nghĩ, đây quả thực là chuyện vui ngoài ý muốn, so với việc lừa Phương Châm xuống nước còn có hiệu quả hơn nhiều. Cơ thể ấm áp của Phương Châm dán lên da thịt , chỉ cách lớp vải. So với lần náo loạn ở nhà trước kia, cảnh tượng ngày hôm nay càng làm cho người ta máu huyết sôi sục hơn.

      Trong nháy mắt, bộ phận ở nửa người dưới của Nghiêm Túc dường như dựng đứng lên. Ham muốn tự nhiên của người đàn ông dần chiếm thế thượng phong trong cơ thể , chi phối cả suy nghĩ lẫn lý trí. tự nhiên kề sát môi Phương Châm, ôm hôn cách nhiệt tình.

      Phương Châm cũng phản kháng, thậm chí còn phối hợp nhiều phần, vài lần lại thành chiếm thế thượng phong, từ bị động biến thành chủ động. Khi Nghiêm Túc hôn trong lòng suy nghĩ. Người ta phụ nữ 30 như sói, lời này chút cũng sai. Đừng nhìn bộ dạng Phương Châm non nớt, tuổi cũng gần 30, vừa đúng thời điểm.

      Đương nhiên ngoại trừ nghĩ đến chuyện này còn ý thức được vấn đề khác. Phương Châm có tình cảm với . Từ việc mãnh liệt hôn đáp trả mình, có thể cảm giác được rằng, hôn rất nhập tâm. Lấy tính cách của Phương Châm mà , nếu phải thích , làm gì có chuyện trực tiếp chủ động. Ngay cả việc bị động chấp nhận nụ hôn làm cho vui, cơ thể nhất định vô thức cứng nhắc.

      Nhưng ôm trong ngực bây giờ lại mềm mại xương kiều diễm khác thường, quả như khơi dậy ngọn lửa bị đè nén trong thời gian qua.

      Cảm giác này làm thần hồn điên đảo, vừa nghĩ kháng cự cũng muốn ngăn cản. Nhất thời cũng quên mất mình ở đâu, chỉ cảm thấy lửa nóng đốt toàn thân đến phát đau, nhu cầu cấp bách cần được giải quyết.

      vừa ôm hôn Phương Châm vừa bơi đến bên thành bể bơi, cuối cùng ấn cả người Phương Châm thành bể. Tay đưa ra sau, mơn trớn mông Phương Châm, vén làn váy dán sát đùi lên, trực tiếp duỗi tay vào.

      Phương Châm khỏi "ưm" tiếng, nửa người dưới vô thức căng thẳng, bàn tay đưa ra muốn đánh tay Nghiêm Túc. Nhưng bàn tay lắc lư lung tung vài cái trong nước sau đó rút về, đơn giản dùng sức ôm chặt tấm lưng trần của Nghiêm Túc, dán cơ thể vào người đối phương.

      cũng muốn Nghiêm Túc. Đây chính là khát khao của cơ thể , mà giờ phút này cũng nghĩ cự tuyệt, thậm chí còn hi vọng giờ khắc này đến sớm chút. hoàn toàn bị tình dục khống chế, ý loạn tình mê đến nỗi biết mình ở trong tình cảnh nào.

      Nghiêm Túc nhận được tín hiệu mãnh liệt của đối phương, tự nhiên chùn bước, tay dùng chút lực, chuẩn bị kéo phòng ngự cuối cùng của Phương Châm xuống, chợt bên tai truyền tới thanh non nớt: "Chị Phương, sao chị cũng ở đây?"

      Cơ thể hai người trong bể bơi đồng thời cứng đờ, Phương Châm sợ tới mức muốn hét lên. Nghiêm Túc lại thầm mắng trong lòng: tên khốn kiếp nào mang Vương Tử đến đây làm hỏng chuyện tốt của .

      Tuy trong lòng vô cùng phẫn nộ, nhưng Nghiêm Túc vẫn bình tĩnh thong dong như trước. buông môi Phương Châm ra, quay đầu nhìn về phía cửa. Chỉ thấy Vương Tử thân trần truồng đứng ở đó, toàn thân dưới chỉ mặc chiếc quần bơi lớn bằng bàn tay, tất nhiên là đến để bơi. Đứng bên cạnh cậu là người phụ nữ xinh đẹp với ngũ quan sắc sảo, cao sang, người cũng chỉ mặc đồ bơi.

      Nghiêm Túc biết kia, là mẹ đẻ của Vương Tử, Đoàn Vịnh Thi, trong khoảng thời gian gần đây mang Vương Tử du lịch vòng quanh thế giới, nhưng Nghiêm Túc hề nghĩ rằng lại gặp ở chỗ này.

      Hiển nhiên Phương Châm ở trong ngực xấu hổ đến nổi điên rồi, giãy giụa muốn thoát khỏi gông cùm xiềng xích ôm lấy mình. Nghiêm Túc để ý, nắm lấy tay vịn bên cạnh bước lên bờ, rồi đưa tay về phía Phương Châm. Phương Châm có chút do dự, thấy quần áo người mình tốt xấu gì vẫn còn, vì thế nhanh chóng đưa tay ra cho đối phương.

      Vương Tử vừa thấy lên bờ muốn chạy tới, kết quả bị mẹ mình Đoàn Vịnh Thi kéo lại, mạnh mẽ giữ tại chỗ. Cậu chỉ có thể hét to hỏi Phương Châm: "Chị Phương, chị ở đây làm gì vậy, bơi à? Sao chị thay đồ bơi?"

      Phương Châm biết nên trả lời thế nào, chỉ cầm khăn tắm liều mạng lau nước người. Bây giờ hận mình thể lập tức biến thành người tí hon, quấn kĩ càng trong khăn tắm mới tốt. Nhưng trái lại, Nghiêm Túc ở bên cạnh lấy khăn tắm quấn nửa người dưới lại, trả lời thay Phương Châm : "Dì Phương của con cẩn thận rơi xuống nước, ba nhảy xuống cứu ấy."

      "Vậy sao? Hai người ràng vừa mới hôn nhau."

      "Ai quy định khi cứu người được hôn, con xem tv à?"

      Lời này của Nghiêm Túc lập tức chuyển hướng suy nghĩ của Vương Tử,cậu nghĩ nghĩ tựa như hiểu:"Ừm, vậy là ông hô hấp nhân tạo cho chị Phương."

      Phương Châm nghe xong quả rất đau đầu, hai người bọn họ người gọi chị gọi dì,ý hơn thua giữa hai cha con vô cùng ràng. Mà đứng bên cạnh Vương Tử kia cực kỳ xinh đẹp, khí chất cao quý, dáng người xuất chúng, đích cực phẩm. Vừa thấy được như vậy, Phương Châm lập tức yểu xìu, càng biết nên gì.

      Khi Phương Châm nhìn Đoàn Vịnh Thi, đối phương cũng quan sát . Trong mắt Đoàn Vịnh Thi, Phương Châm vừa nhìn có gì đặc biệt. Vóc người đủ cao, dáng người cũng quá bình thường, ngực cũng đến đáng thương, là dậy thành công. Duy nhất điểm có lẽ được nhất là ngũ quan coi như cũng khá tinh tế, kết hợp lại nhìn cũng rất khoan khoái dễ chịu.

      Trong lòng thầm nghĩ, vài năm gặp, khẩu vị của Nghiêm Túc lợi hại hơn hẳn, thế mà lại thích kiểu con cháo trắng rau dưa như vậy.

      -------------------------------------------------------------------------------

      Cuối cùng, ban người bọn họ cùng ăn bữa tối ngày hôm đó.

      Phương Châm vốn muốn . Sau khi về phòng thay quần áo ướt ra cứ ngây ngô ngồi trong phòng, muốn đâu cả. Nhưng chịu nổi Nghiêm Túc cứ gõ cửa ở bên ngoài, ba dài ngắn rất kiên nhẫn.

      Vẻ mặt Phương Châm khổ sở mở cửa nhìn , đối phương lại như để ý, mở miệng khuyên : "Em sợ cái gì? Cũng phải là quen ai. Vừa lúc nhân cơ hộingày hôm nay, giới thiệu cho em làm quen với mẹ của Vương Tử."

      Mãi cho đến lúc này Phương Châm mới biết được, có vẻ ngoài y hệt ngôi sao điện ảnh kia lại là mẹ của Vương Tử. Vì thế càng muốn . Người ta nhà 3 người vui vẻ hòa thuận, còn xen vào để làm gì, đơn giản chắc là làm cái bóng đèn ba ngàn watt, chỉ chiếu sáng cho cả nhà hàng, ngay cả màn đêm ngoài kia cũng được soi sáng.

      Vì thế bĩu môi: "Em , với Vương Tử ăn nhiều chút."

      Đôi mắt sắc bén của Nghiêm Túc đảo qua khuôn mặt Phương Châm, khi cho rằng đối phương muốn giáo huấn vài câu, lại nghe Nghiêm Túc : "Nghe lời."

      Khi hai chữ này phát ra từ miệng , cứ có cảm giác cái gì đó đúng, ít cảm giác ra lệnh, chân đáng tin lại nhiều hơn, còn có chút ngang ngược. Khí thế của Phương Châm lập tức yếu vài phần.

      Sau đó Nghiêm Túc để vụt mất thời cơ lại bồi thêm câu: "Chuyện đáp ứng phải làm cho được. Ăn cùng bữa cơm tối thôi mà, có ai ăn thịt em đâu. Em yên tâm, Vịnh Thi cũng phải là người xấu tính."

      Ngụ ý của lời này là ra vẫn có chút xấu tính?

      Phương Châm mang theo tâm trạng thấp thỏm đến nhà hàng, bao lâu sau Đoàn Vịnh Thi cũng mang theo Vương Tử thay xong quần áo tới. Khi hai vừa thấy mặt nhau, họ tự nhiên chào hỏi đối phương, Nghiêm Túc trở thành người ở giữa giới thiệu hai .

      "Phương Châm." lại chỉ chỉ mẹ của Vương Tử, "Đoàn Vịnh Thi."

      Thế là hai người họ bắt tay, mặt đối mặt ngồi xuống. Vương Tử ngồi bên cạnh Đoàn Vịnh Thi, nhìn chằm chằm Phương Châm cẩn thận nửa ngày, đột nhiên than tiếng : "Ai da, thời gian dài gặp, chị Phương, chị gầy hơn rồi."

      Phương Châm quen với giọng điệu của cậu, cũng cười trả lời câu: "Em ngược lại, em béo hơn đấy."

      "Từ lúc sáng sớm mới mở mắt ra đến giờ cái miệng nó chưa khép lại, ăn mọi thứ giống như muốn sống nữa vậy, lại mập cho được." Đoàn Vịnh Thi ngồi bên cạnh chen miệng vào, sau đó lại nhìn Nghiêm Túc, "Có phải nhà cho thằng bé ăn đủ đó chứ, sao nó lại giống hệt như quỷ đói đầu thai."

      " sinh nó ra, đương nhiên phải hỏi , sao tôi biết ai đầu thai nó."

      Tuy tuổi Vương Tử còn nhưng cũng nghe ra được đây phải lời hay ho gì, vì thế cậu gõ bát lớn tiếng phản đối. Đoàn Vịnh Thi nhanh chóng giơ tay đầu hàng: "Được được, Nghiêm Túc, cứ để trị nó , tôi bó tay với nó rồi."

      xong, vứt con trai sang bên, quay sang nhìn Phương Châm. mỉm cười với đối phương, khách sáo hỏi: "Phương tiểu thư làm nghề gì vậy?"

      "Tôi làm việc ở Thâm Lam, là nhân viên lễ tân."

      "À." Đoàn Vịnh Thi ý vị sâu xa nhìn Nghiêm Túc, " ra là tình công sở."

      " phải." Phương Châm nhanh chóng giải thích, "Chúng tôi chỉ là quan hệ ông chủ và nhân viên thôi. Tôi đến Hongkong cũng là vì công việc."

      "Phải ? Nghiêm Túc, học được chiêu này từ khi nào vậy, còn mời cả nhân viên ăn cơm? Lần này tới đây cũng chỉ có người, những người khác sao mời đến?"

      Nghiêm Túc trừng mắt nhìn Đoàn Vịnh Thi liếc mắt: "Chừa chút mặt mũi cho ngườita . cho rằng ai cũng có mặt mũi [ biết xấu hổ] giống à."

      Đoàn Vịnh Thi ngẩng đầu: "Khuôn mặt của tôi đây có biết bao nhiêu đàn ông theo đuổi đấy. Khi còn ở nước ngoài, người theo đuổi tôi còn có thể xếp hàng từ cửa nhà đến cuối phố nữa mà. Tôi vừa ngồi xuống đây, bao nhiêu ánh mắt đàn ông trong nhà hàng cũng đều đổ dồn về phía tôi. dám tôi có mặt mũi?"

      Vương Tử ở bên cạnh chen lời: "Mẹ, mẹ đừng để ý, ông ta biết cách lấy lòng phụ nữ đâu. Cho nên đến bây giờ vẫn ai ưa. Chị Phương cũng thích ông ta."

      "Con trai, con rất đúng, thưởng cho con con tôm lớn này."

      Phương Châm nhìn mẹ con hai người này cảm thấy thể tưởng tượng được. Thoạt nhìn, Đoàn Vịnh Thi bộ dạng cao quý, sao lại thích đùa giỡn như vậy? còn tưởng rằng bữa cơm tối nay nhất định phải bị đâm chọt đủ chỗ từ trong tối ra ngoài sáng. Nhưng thể tin được, người bị đâm chọt đủ chỗ cuối cùng lại là Nghiêm Túc.

      Lại nhìn Nghiêm Túc, cũng thèm để ý, quay sang cười với ,sau đó đặt tay lên bàn, nhàng nắm lấy tay .

      Cảm giác tồi, khi lần đầu nắm tay, tim Phương Châm đập cực kỳ nhanh, nhưng lúc này lại như quen, chỉ có cảm giác ấm áp bao lấy toàn bộ bàn tay, cũng làm lòng ấm áp.

      Nghiêm Túc muốn giải thích gì với sao? Dù cho sinh Vương Tử với Đoàn Vịnh Thi, nhưng bây giờ trái tim cũng chỉ đặt người phải ?

      Bữa cơm này làm cảm xúc của Phương Châm lên xuống phập phồng. Cuối cùng, thể thừa nhận, ít nhất nhìn bề ngoài Đoàn Vịnh Thi phải người xấu tính, tính khí cũng khá rộng rãi, thỉnh thoảng thích trêu chọc với Nghiêm Túc. Khả năng tự lo liệu cho cuộc sống lại hơi tệ, thể chăm sóc tốt cho đứa trẻ. Có vẻ từ gia cảnh của ấy rất tốt, cho nên mới trở thành con người như bây giờ.

      Nếu ấy phải mẹ của Vương Tử, Phương Châm nghĩ rằng ấy người bạn tốt. Nhưng bây giờ, chỉ muốn giữ khoảng cách với này.

      Sau khi ăn cơm xong, Vương Tử ầm ĩ muốn đến phòng nghe nhìn để xem phim hoạt hình, khách sạn đặc biệt làm rạp chiếu phim cho trẻ em, ngoài ra còn có khu vui chơi ở ngay bên cạnh.

      Đoàn Vịnh Thi vừa thấy con trai như vậy đau đầu, xoa huyệt Thái Dương : "Để Jean với con nha?" Đó là người bảo mẫu mời đến để chăm sóc cho Vương Tử.

      Vương Tử lại thích, lắc đầu: " cần Jean, con muốn với chị Phương."

      xong cậu cũng trưng cầu ý kiến của Phương Châm, trực tiếp kéo tay tới thang máy. Cũng biết Nghiêm Túc nghĩ gì, "giành phụ nữ" với con trai, mà vỗ vỗ cánh tay Phương Châm, gật đầu với : "Nhớ cẩn thận, để ý Vương Tử giúp ."

      xong, tự nhiên sóng vai cùng Đoàn Vịnh Thi theo hướng khác.

      Phương Châm nhớ tới cảm giác nắm tay mới nãy, nhất thời có chút mê hoặc. Đúng lúc này cửa thang máy mở ra, Vương Tử thúc giục Phương Châm nhanh chóng vào, quen tay ấn mấy cái, thang máy bắt đầu chuyển động xuống dưới.

      Sau khi đến phòng nghe nhìn, Vương Tử lại xem phim hoạt hình, mà là đến công viên giải trí chơi. Công viên trong nhà này có diện tích vài trăm mét vuông, có ít trẻ con chơi ở đây. Vương Tử đến chơi cùng với các bé , mà đến kệ lấy thùng đựng Lego ra, cậu đặt mông xuống tấm đệm, rồi đổ toàn bộ lego ra.

      Sau đó cậu gọi Phương Châm: "Chị Phương, chị lại đây chơi với em ."

      Phương Châm đến bên cạnh cậu, hỏi cậu về vấn đề xưng hô: "Vương Tử, em vẫn gọi chị là chị, có phải muốn đối đầu với ba em ?"

      ", từ lần đầu tiên gặp chị, em gọi chị là chị. liên quan đến ông ta. Nhưng chị Phương, em có chuyện này muốn hỏi chị, chị hẹn hò với ông ta sao?"

      "Ông nào, ông ta nào? Chị biết em ai."

      Vẻ mặt Vương Tử suy sụp, cậugiùng giằng rồi mới đầu hàng :"Được rồi, là ba em. Chị hẹn hò với ba em sao?"

      " có, trẻ con đừng hỏi những chuyện này."

      "Trẻ con cũng có thể hỏi những chuyện này mà, vì sao trẻ con lại thể hỏi? Sao người lớn mấy người lại quan tâm đến chuyện của trẻ con chứ?"

      Phương Châm nhất thời nghẹn lời, hơn nửa ngày mới bất đắc dĩ bật cười: "Ừ, em đúng."

      Vì thế, Vương Tử cười rất đắc ý, hai bàn tay bé linh hoạt, sau vài phút nỗ lực ghép được chiếc ô tô . Cậu cầm nó lắc lung tung trước mặt Phương Châm: "Chị Phương, đẹp ?"

      "Rất đẹp. Vương Tử chị hỏi em, có phải hôm nay em cố ý kéo chị tới đây, muốn cho ba mẹ em có thời gian ở bên nhau đúng ?"

      Vương Tử nghiêng đầu suy nghĩ hồi lâu, trả lời câu hỏi của Phương Châm trước, mà hỏi ngược lại: "Chị hẹ hò với ba em sao?"

      "."

      "Được rồi, em thừa nhận, là em cố ý kéo chị tới đây. Hai người bọn họ có lời muốn , em cảm thấy chúng ta nên ở lại làm bóng đèn."

      "Bọn họ muốn chuyện gì?"

      "Về chuyện ba mới của em."

      "Ba mới?"

      Vương Tử giơ chiếc ô tô lên nhìn, rồi đột nhiên lại đập phá điên cuồng, chiếc xe bị tháo ra. Sau đó cậu buồn bực ném mẫu gỗ trong tay, vui : "Mẹ em ly hôn với ba mới."

      Phương Châm nghĩ rằng có thể nghe nhiều chuyện bát quái như vậy từ miệng của đứa trẻ. Bộ dạng Vương Tử trông như muốn dốc bầu tâm , mà cũng rất tò mò, vì thế nhanh chóng tiếp lời cậu hỏi: "Ba mới của em ở nước ngoài sao?"

      "Đúng, ở Mĩ. Là người fussy [nhặng xị, kiểu cách], em vừa thấy thấy phiền. Nghiêm Túc tốt hơn nhiều."

      Phương Châm nghĩ rằng thằng bé này quả nhiên là ra ngoài uống nước biển vài ngày, bây giờ há miệng ngậm miệng đều là tiếng nước ngoài.

      "Nếu bọn họ chia tay, vậy có phải mẹ em chuẩn bị về nước định cư ?"

      "Bây giờ cũng lắm, em thấy mẹ em là người rất quái lạ, cả ngày chỉ thích đùa giỡn, chuyện đứng đắn gì cũng làm. Nhà ngoại của em ở Bắc Kinh, chúng tôi đến thăm bọn họ. Bọn họ quở trách mẹ em, mẹ hiểu chuyện."

      Phương Châm cũng thấy được con người Đoàn Vịnh Thi còn tương đối trẻ con. Nhưng cũng tiện đánh giá người khác, vì thế im lặng , chỉ xếp gỗ với Vương Tử.

      Sau khi Vương Tử lại đáp nửa ngày, đột nhiên hỏi Phương Châm: "Chị Phương, chị nghĩ nếu ba và mẹ em tái hôn thế nào?"

      Trong lòng Phương Châm cả kinh, nhưng mặt lại biến sắc: "Em muốn hai người bọn họ tái hôn?"

      "Đúng vậy, tuy rằng Nghiêm Túc rất đáng ghét, nhưng so với ba mới kia, em cảm thấy ông ta coi như cũng chấp nhận được. Nếu bọn họ kết hôn lần nữa, chắc em suy sụp mất, phải ở nhà bà nội cả ngày. Mặc dù bà nội rất tốt với em, nhưng em cũng là đứa trẻ bình thường, em cũng muốn sống cùng với ba mẹ. biết hai người kia hiểu , bọn họ chia tay cũng nhiều năm rồi."

      Phương Châm nghĩ rằng điều này vẫn có thể xem là biện pháp tốt, ít nhất hoàn thành tâm nguyện cho thằng bé. Nhưng lại nhớ tới lời trước kia của Nghiêm Túc, lúc ấy như chém đinh chặt sắt,khăng khăng quay lại với Đoàn Vịnh Thi.

      Bây giờ vì thằng bé, thay đổi quyết định sao?

      Tác giả có lời muốn : Người mẹ của Vương Tử mà mọi người vẫn luôn tò mò rốt cuộc cũng ra sân. Mọi người đoán xem phong cách của này là gì nào?
      Last edited: 26/3/19
      My Nam Anh, Suuuly, Chris7 others thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :