1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Tận Xương - Tô Lưu

Thảo luận trong 'Hiện Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. levuong

      levuong Well-Known Member Staff Member Super Moderator VIP

      Bài viết:
      1,224
      Được thích:
      4,693
      Vương tử à, con rất tốt nhưng a di rất tiếc. Ba con xxoo với chị phương châm các dì ở đây làm sao có thịt ăn???
      Quần chúng ất: thịt ăn! thịt ăn! thịt ăn!
      Quần chúng giáp: ăn thịt! ăn - thịt! ăn ..... thịt!
      Quần chúng bính: ...
      Elise TuyenNgười ngoài hành tinh thích bài này.

    2. Người ngoài hành tinh

      Người ngoài hành tinh Well-Known Member

      Bài viết:
      53
      Được thích:
      324
      Chương 53. Theo đuổi

      Biên tập: Lão F

      Cùng lúc đó trong căn phòng khác, Nghiêm Túc và Đoàn Vịnh Thi cũng tới người chồng trước fussy kia.

      Đoàn Vịnh Thi cầm chai rượu trong tay, uống hớp rồi hai câu đứt quãng với Nghiêm Túc, lên án tên đàn ông thần kinh kia: "... Cả ngày nghi thần nghi quỷ. Biết vì sao nhiều năm qua tôi về nước ? Là bởi vì ta cản tôi. Sợ tôi về tìm người đàn ông khác. Đúng rồi, ta đặc biệt ghét , sợ tôi qua lại với , đến Vương Tử cũng cho tôi gặp. Tôi gọi cho Vương Tử còn phải giấu ta, nhân lúc ta làm mới dám gọi. ta còn thích kiểm tra nhật kí cuộc gọi của tôi, quả thực ai cũng thể chịu đựng nổi. Tôi rất hối hận mắt mình có bị mù , mà lại chọn người đàn ông như vậy."

      tới đây híp mắt nhìn chằm chằm Nghiêm Túc trong chốc lát, cười ngọt ngào với đối phương: "Sớm biết vậy còn bằng ở với ."

      Nghiêm Túc quen từ , sớm biết nàng này biết chừng mực. Nếu là khác với những lời kia, sớm phủi mông thẳng. Nhưng Đoàn Vịnh Thi quan tâm, dù sao trước giờ chuyện cũng xuôi tai lắm.

      khó nghe cũng có gì đặc biệt hơn người khác đâu, những chuyện kinh hãi hơn cũng làm ít. Tại sao Vương Tử lại trở thành con của chính là ví dụ điển hình.

      Nghĩ đến Vương Tử, Nghiêm Túc nhịn được hỏi : "Sau này định thế nào, quay về Mĩ sao?"

      "Tạm thời tính về đó. Tên thần kinh kia cả ngày tới tìm tôi muốn tái hôn, tôi phải trốn khỏi rồi tính tiếp. Dù sao Mỹ cũng là địa bàn của ta, nhưng ở Trung Quốc khác, tôi đảm bảo chơi tốt hơn ta."

      "Còn chơi? bó tuổi rồi cũng nên kiềm chế lại . Còn thằng bé Vương Tử sao, vẫn tính cho nó ở chỗ bà nội tôi à?"

      Đoàn Vịnh Thi vỗ vỗ bả vai Nghiêm Túc, bộ dạng rất khí khái: "Xin lỗi, năm đó nhất thời xúc động để chịu oan ức, khiến cho thằng bé Vương Tử này cha mẹ. nhất định rất hận tôi, Vương Tử đối xử với nó được tốt lắm."

      "Tôi đối với nó rất bình thường, nguyên nhân chủ yếu phải tại tôi, mà là tại nó. Nó vẫn nghĩ là do tôi ép , hại nó có mẹ, cho nên lúc nào cũng khó chịu với tôi. Nếu hi vọng quan hệ của tôi và nó tốt hơn, tốt nhất nên mượn cơ hội này giải thích với nó. Chẳng có gì phải sợ, chỉ cần điểm mấu chốt là được."

      Đoàn Vịnh Thi trầm mặc , cũng uống rượu trong tay. Khoảng mấy phút sau, để cái chai xuống bàn, chăm chú nhìn Nghiêm Túc : "Tôi định mang nó về nhà."

      "Thế nào, tính với thằng bé sao?"

      "Cũng thể cứ lừa nó mãi. Trước kia là do tôi quá hồ đồ, vì người đàn ông đáng mà lãng phí nhiều năm tuổi trẻ. Nhưng bây giờ . Tôi ly hôn với chồng trước, tạm thời cũng tính tái hôn, nên quan tâm thằng bé nhiều hơn. Mấy tháng này tôi ở chung với Vương Tử nhận thấy rằng, nó đối với tôi tốt hơn nhiều so , ít nhất mặt mày nó cũng vui vẻ. Đây chính là huyết mạch tương thông, tôi tốt với nó tôi vẫn là mẹ nó. Còn dù tốt với nó bao nhiêu cũng phải ba nó."

      đến chuyện này, Nghiêm Túc cũng có chút bất đắc dĩ. biết Đoàn Vịnh Thi từ , cũng được cho là thanh mai trúc mã. Nếu , chuyện Đoàn Vịnh Thi làm năm đó, bỏ qua dễ dàng, sao có thể cho ung dung ở nước ngoài mấy năm, cứ thế ném cho đứa trẻ rồi mặc kệ được?

      Chỉ là, bây giờ hai người đều trưởng thành, cũng nên có trách nhiệm với cuộc đời của mình. Nghiêm Túc thể cứ làm bố Vương Tử mãi, mà Đoàn Vịnh Thi cũng thể cứ trốn tránh thực.

      "Tôi đồng ý việc đón thằng bé về, nhưng phải có trách nhiệm hơn, đừng như trước kia. Vịnh Thi với tôi , rốt cuộc ba ruột của Vương Tử là ai?"

      "Tôi biết." Vẻ mặt Đoàn Vịnh Thi bất đắc dĩ, "Kết quả của tình đêm trong quán bar, tôi bỏ cái thai cũng vì bị mẹ tôi phát . Nếu , hôm nay sao Vương Tử có thể cười tươi vui vẻ trước mặt chúng ta được, nó sớm bị tôi bỏ mất rồi."

      " là, quá vô trách nhiệm."

      "Chẳng lẽ đàn ông phải chịu trách nhiệm? Tốt xấu gì tôi cũng sinh con ra, còn người đàn ông kia, đêm sung sướng xong chả thấy bóng dáng đâu cả, thậm chí tôi tìm mãi cũng ra. Tuy rằng thằng bé là ở trong bụng tôi, nhưng sao ba nó lại có trách nhiệm cho được? Thế giới này vẫn quá rộng lượng với đàn ông, đối với phụ nữ lại khắc nghiệt. Đàn ông làm loạn gọi là phong lưu, phụ nữ làm loạn lại hạ lưu, hừ, tại sao tôi phải xáo trộn cuộc sống của mình vì vô trách nhiệm của ta chứ."

      Đoàn Vịnh Thi càng càng giận, cuối cùng nhấc chai rượu lên, đổ hơn nửa chai vào bụng. Bởi vì uống vội vàng, rượu chảy xuống bên khóe miệng, rơi quần áo của . Vết rượu hồng hồng loan lổ trước ngực, nhìn qua có chút chật vật.

      "Được rồi, đừng uống nữa." Nghiêm Túc giật lấy chai rượu, "Nhanh về tắm rửa ngủ . du lịch ở HongKong bao lâu?"

      "Ở tuần, hai ngày nữa rồi. Tôi đáp ứng bù đắp cho Vương Tử, nên dẫn nó du lịch khắp thế giới. Bây giờ ở nước ngoài khá phức tạp, tôi chuẩn bị đưa nó chơi trong nước. Cho nó biết được cái gì gọi là quê hương đất nước tuyệt vời."

      Nghiêm Túc vừa nhìn Đoàn Vịnh Thi thế này biết say, vì thế đưa tay ra đỡ đứng dậy, bước nhanh ra khỏi phòng. biết phòng của Đoàn Vịnh Thi ở đâu, chỉ có thể gọi điện thoại hỏi Vương Tử. Vương Tử chơi đùa nhảy nhót tấm bạt lò xo với Phương Châm, nhận được điện thoại cậu nhịn được hỏi: "Sao thế, ông chuốc say mẹ tôi sao?"

      "Tự mẹ con uống. số phòng cho ba , có thẻ phòng ?"

      "Có, chắc có trong túi của mẹ đâu. Phiền quá , tôi muốn tìm dì, tôi muốn đến nửa đêm lại phải đắp chăn cho mẹ đâu."

      Sau khi ai oán trận, Vương Tử cúp máy, tiểu tổ tông cảm thán câu: "Aiiii, biết chừng mực."

      Phương Châm cười : "Sao thế, mẹ em uống say à? Để chị đưa em về phòng nhé."

      Vương Tử gật gật đầu, nghênh ngang ra khỏi khu vui chơi. Nhưng dù gì cậu vẫn còn , khi ra ngoài cũng có chút sợ hãi, vì thế chủ động đưa tay cho Phương Châm, để dắt mình chờ thang máy. Phương Châm lên với Vương Tử, cuối cùng dừng trước căn phòng ở tầng 10 của khách sạn.

      Bảo mẫu Jean chăm sóc Vương Tử ở ngay phòng bên cạnh, vừa nghe thấy động tĩnh nhanh chóng chạy ra dắt Vương Tử về phòng tắm rửa thay quần áo. Vốn sau khi vẫy tay tạm biệt thằng bé, Phương Châm quay về phòng mình, kết quả phát cửa phòng đóng kín, lộ ra khe hở .

      tò mò trong lòng thoáng cái bị khơi dậy. Phương Châm biết chắc là Đoàn Vịnh Thi ở đây, mà nghe ý tứ vừa rồi của Vương Tử, người ở cùng với Đoàn Vịnh Thi nhất định là Nghiêm Túc.

      Làm người phải tò mò, Phương Châm cũng ngoại lệ. do dự đứng trước cửa mấy giây, cuối cùng vẫn nhịn được đẩy cửa ra, rón rén vào. Trong quá trình này, Phương Châm cũng biết mình suy nghĩ gì, trong đầu trống rỗng, có vẻ như rình trộm vì mục đích nào cả.

      Phòng của Đoàn Vịnh Thi hơn chút so với phòng của , nhưng lại giống nhau ở chỗ phòng khách, phòng ăn, phòng ngủ đều tách biệt nhau. Sau khi Phương Châm qua đoạn hành lang, đứng ở lối vào phòng khách nhìn bốn phía, có ai cả.

      Dường như trong khí nồng nặc mùi rượu, cố gắng hít hít hai lần, trong lúc mơ hồ nghe thấy tiếng chuyện từ trong phòng vọng ra.

      Hình như là tiếng phụ nữ la lớn, thanh tranh cãi ầm ĩ kỳ cục. Thỉnh thoảng còn vang lên tiếng khiển trách trầm thấp của đàn ông. Phương Châm vểnh tai lên muốn nghe xem bọn họ gì, khổ nỗi cách xa quá nên nghe .

      Vì thế vô thức về phía trước vài bước, thăm dò nhìn quanh bên trong. Cửa phòng mở toang, từ góc độ của có thể thấy người phụ nữ nằm chiếc giường lớn, cánh tay vung loạn xa rống gọi ầm ĩ. Và người đàn ông tây trang thẳng thớm đứng bên giường cố gắng làm cho im lặng, đáng tiếc hiệu quả cao.

      Nhìn sườn mặt người đàn ông, Phương Châm nhận ra đó là Nghiêm Túc, vẻ mặt dễ chịu lắm, đưa tay ra đánh lên tay người phụ nữ giơ cao. Sau đó đột nhiên quay người rời , cũng biết đâu, đợi tới lúc ra trong tay cầm cốc nước, trực tiếp đổ hết lên mặt người phụ nữ kia.

      "A!" Người phụ nữ giường quát to tiếng, trong nháy mắt lại im lặng ít. Tuy Phương Châm thấy diện mạo người đó, nhưng biết người phụ nữ kia chính là Đoàn Vịnh Thi. Xem ra ấy quá say, có khi ý thức cũng còn.

      Phương Châm đột nhiên cảm thấy có chút ngượng ngùng, giống như ăn trộm đứng trong phòng nhìn lén người ta, còn nhìn thấy cảnh hỗn loạn như vậy. nên làm vậy, cảm thấy rất có lỗi vì hành động nàycủa mình, vì thế đợi hai người trong phòng phát ra, nhanh chóng ra ngoài, còn thân thiết đóng cửa giúp bọn họ.

      Sau đó xoay người lên lầu, trở về phòng mình. Sau khi vào, thể tự hỏi, hai người bọn họ làm gì trong phòng? Vấn đề này có chút thích hợp, như coi Nghiêm Túc thành tên cầm thú. Lấy hiểu biết của Phương Châm đối với Nghiêm Túc, làm loại chuyện như giậu đổ bìm leo. Nhưng cũng chắc chắn, dù sao vẫn còn tình cảm trước kia của bọn họ, rồi có thằng bé Vương Tử này nữa.

      Phương Châm đứng trong phòng tắm, kiềm chế được nhìn vào gương tự đánh giá bản thân mình. Lúc này nghĩ đến chuyện này làm gì, vốn có ý định gì với Nghiêm Túc, bây giờ người ta nhà 3 người sắp đoàn tụ, tại sao còn ở đây hối tiếc?

      Chỉ vì lời tỏ tình của Nghiêm Túc với lúc trước, hay là vì nụ hôn ở bể bơi xế chiều hôm nay?

      Nghĩ đến cái hôn kia, đầu Phương Châm đầy vạch đen, yên lặng co rút khóe miệng.

      Vẫn là nên tắm rửa rồi ngủ sớm chút cho lành, ngày hôm sau còn phải dậy sớm làm. Nghĩ đến đây, Phương Châm tạm thời quên chuyện Nghiêm Túc và Đoàn Vịnh Thi, lo chuyện của mình.

      Nghiêm Túc giằng co trong phòng Đoàn Vịnh Thi hơn tiếng đồng hồ mới xong chuyện. Trong lúc đó, chỉ phải chịu đựng ồn ào của đối phương ở mức decibel khá cao, mà còn phải gọi ai đó đến thay quần áo cho . Thậm chí còn phải bình tĩnh ung dung trước ánh mắt mập mờ của phục vụ.

      cảm thấy mình dễ dàng gì, đồng thời lại khỏi nhớ lại bộ dạng say rượu của Phương Châm. Đều là phụ nữ uống rượu, rượu phẩm của Phương Châm ràng tốt hơn nhiều. say tương đối im lặng, cũng điên cuồng như vậy, thân thể mềm mại tựa vào lòng chẳng những làm người khác cảm thấy phiền, ngược lại có loại tình cảm thích thú tồn tại.

      Quả nhiên có tình làm chất xúc tác, tất cả những hành động hợp lý đều biến thành hợp lý.

      -------------------------------------------------------------------------------

      Đêm đó, Nghiêm Túc tìm Phương Châm.

      Lúc ra khỏi phòng của Đoàn Vịnh Thi gần chín giờ. Toàn thân dưới đều cho phun ô uế, nên trực tiếp về phòng tắm. Tắm rửa xong ra lại nhận được điện thoại của Viên Mộc, có việc cần xử lý, là cuộc điện thoại làm ăn từ Mỹ.

      Cuộc gọi này tốn hết hai tiếng, đến khi cúp điện thoại nhìn đồng hồ, cũng sắp mười hai giờ rồi.

      Muộn như vậy còn gõ cửa phòng Phương Châm, có khi lại lấy 3 điều kiện ra đàn áp . Nghiêm Túc tự giễu cười cười, cảm thấy Phương Châm biết ý, mình ngồi ở đầu giường nhịn được bắt đầu cười khẽ.

      Cười xong rồi, lại khỏi nghĩ tới thằng bé Vương Tử kia. Hôm nay lời Đoàn Vịnh Thi với tất nhiên phải đùa, thực tế cũng hi vọng Vương Tử có thể trở về nơi có mẹ nó. phải vì ghét bỏ thằng bé này, chỉ muốn nó thiếu tình thương của mẹ từ .

      Dù Đoàn Vịnh Thi phải người đáng tin cậy gì nhưng cũng là mẹ thằng bé, hơn nữa mấy tháng này Vương Tử đều ở với , chắc cũng bồi dưỡng ít tình cảm.

      Người ta chuyện gì rồi cũng tới hồi kết, quả sai. và Vương Tử làm cha con cũng hơn 5 năm, rốt cuộc cũng đến lúc chia tay.

      Khi ban đêm im lặng vắng người nhớ tới chuyện này,trong lòng có những cảm xúc là lạ,là mất mát hay đành lòng? Chính cũng được. Có lẽ là cả hai. Nhưng chỉ hơi chua xót mà thôi, người khổ sở nhất là bà nội . Từ khi Vương Tử hai tuổi đặc biệt bài xích , cũng muốn thân thiết với . Thêm vào đó, lúc ấy bận rộn nhiều việc, trong nhà chỉ có bảo mẫu chăm sóc nó, vì thế bà nội mới mềm lòng, lên tiếng bảo đưa thằng bé đến ở cùng bà.

      lần này cũng hết mấy năm. Dù cùng huyết thống, nhưng bà cháu hai người cũng rất gắn bó tìnhcảm thân thiết. Bây giờ lại tách nó ra khỏi bà mãi mãi, biết bà nội có chấp nhận được ?

      Nghĩ tới việc này Nghiêm Túc thoáng mất ngủ, mở mắt nằm giường trầm tư rất lâu, sắp đến thời điểm mới quyết định, kéo chăn trùm lên đầu rồi nhắm mắt thiếp .

      Đêm nay Nghiêm Túc ngủ ngon, cách bức tường Phương Châm cũng ngủ ngon. vẫn nhớ cảnh mà vừa rồi mình nhìn thấy, trong đầu loạn cào cào. Dựa lý trí cảm thấy mình có tư cách để bận tâm, mà Nghiêm Túc cũng làm gì với Đoàn Vịnh Thi. Bên cạnh đó, dù sao họ cũng là bạn bè, người uống say người khác cũng nên đưa đối phương về phòng.

      Nhưng phương diện tình cảm mà , lại khó chấp nhận được, thậm chí còn sinh ra cảm giác khủng hoảng. nằm giường hỏi mình nhiều lần, chẳng lẽ Nghiêm Túc rồi, chuẩn bị chấp nhận sao? Nếu vậy, phải làm sao bây giờ, mẹ Vương Tử quay về, chính chủ xuất , lốp xe dự phòng là có phải nên rút lui rồi ?

      Chuyện này làm Phương Châm rất khó chịu, trong lòng rối như tơ vò nên ngủ yên, cho nên ngày hôm sau khi đồng hồ báo thức vang lên vật lộn phen, mới có thể dứt khoát bước ra khỏi giường, ép mình rửa mặt, đánh răng sạch rồi chọn bộ đồ mới mặc vào.

      Quần áo trong tủ trừ nội y ra hầu như là đồ mới, đều do Nghiêm Túc cho người chuẩn bị, đều vừa với số đo của , giống như được thiết kế riêng vậy. Sau khi mặc quần áo chỉnh tề xong, Phương Châm cẩn thận sờ sờ lớp vải, biết rằng giá mỗi bộ chắc cũng rẻ, khỏi thè lưỡi, sau đó chợt nghe có người gõ cửa.

      Nghiêm Túc đến gọi làm, từ đầu tới cuối chỉ câu: "Cứ theo là được, có chuyện gì giải thích cho em."

      Vì thế Phương Châm lập tức trở thành người hầu của Nghiêm Túc. Sau ngày làm việc, thấy rằng mình gần như phải làm người phiên dịch, mà làm thư kí xử lý các việc lặt vặt.

      Thư kí Viên, thư kí riêng của Nghiêm Túc có vẻ rất bận rộn, cả ngày ngày thấy mặt mũi ta đâu. Vì thế, tất cả việc vặt bên người Nghiêm Túc đều do Phương Châm đảm nhận. ai trong số những người Pháp bàn chuyện làm ăn với Nghiêm Túc biết tiếng như , ai cũng rất lưu loát. Có đôi khi bọn họ quá nhanh lại chứa khẩu Pháp dày đặc, Phương Châm nghe còn cảm thấy rất tốn sức.

      đột nhiên phát trình độ tiếng của mình bị suy giảm, quả nhiên muốn nâng cao trình độ lần nữa sau vài năm sử dụng phải trải qua quá trình thích ứng. Công việc lần này ra lại cho cơ hội, nên mặc dù rất mệt mỏi bận trước bận sau bên cạnh Nghiêm Túc, nhưng trong lòng lại rất vui vẻ, thậm chí còn cảm thấy mình cũng có lời.

      Hơn nửa tháng, kiếm được mấy vạn, còn chỉ là công việc thư kí trợ lý, đúng là Phương Châm lời .

      Ngày đầu tiên công việc bận rộn, Phương Châm cơ bản nắm được ý chính. Kế hoạch hạng mục lần này cùng với các tài liệu liên quan Nghiêm Túc đều giao hết cho , muốn làm quen dần, khi cần dùng cũng có thể đưa tới đúng lúc. Mặt khác, các vấn đề như xác định thời gian địa điểm hội nghị, sắp xếp nhân viên tham dự cùng với việc hỗ trợ phục vụ ăn uống, cũng toàn do Phương Châm đảm nhận sắp xếp với phía khách sạn và các nhân viên liên quan bên phía Pháp.

      Nghiêm Túc bên cạnh cũng nhiều ý kiến, lâu lại giao cho Phương Châm nhiệm vụ ràng, cụ thể thế nào muốn cho tự mình hoàn thành. cảm thấy như vậy đối với Phương Châm vừa là loại thách thức vừa là loại rèn luyện. Tuy rằng tương lai sau nay, khi trở thành bà Nghiêm Phương Châm cần làm những việc này, nhưng người phụ nữ có trình độ học vấn như Phương Châm, hẳn là nên cho ấy khẳng định và động viên trong công việc. chỉ là bồi dưỡng năng lực làm việc của , mà còn giúp tăng thêm tự tin.

      Phương Châm cần công việc để khôi phục lòng tin của . Thời gian ở trong tù quá dài, sau khi ra tù lại làm những công việc cầu kỹ thuật gì nhiều, dần dần tự ti của cũng biến mất. Nghiêm Túc vẫn cho rằng sở dĩ Phương Châm đồng ý cho theo đuổi, La Thế chắc chắn là nguyên nhân, nhưng tự ti cũng là nguyên nhân rất quan trọng. Ngồi tù làm cho tâm lý tự khinh thường bản thân mình, gia thế khác xa nhau cũng làm chùn bước.

      Nghiêm Túc trông mong rằng thông công việc này lòng tự tin của Phương Châm có thể lập tức bùng nổ, nhưng ít ra có thể giúp quay về cuộc sống lúc trước. Đây mới là việc nên làm. mình tự xử lý tất cả các công việc, giao tiếp với đồng nghiệp các bên, sử dụng đồng thời tiếng và tiếng trung, mặc bộ quần áo đoan trang với nụ cười quyến rũ, hoàn toàn là hình mẫu của nữ nhân viên công sở thành công.

      Nghiêm Túc thích Phương Châm như vậy, dè dặt cũng vâng vâng dạ dạ, hề có thỏa hiệp bất đắc dĩ mặt, toàn thân tản ra vẻ đẹp trí tuệ.

      Phương Châm cũng thích mình như bây giờ. Toàn tâm toàn ý cho công việc làm quên mất mình từng coa tiền án. Mặc dù mới đầu còn có chút lạ lẫm, nhưng chẳng mấy chốc, có thể hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao. Bất kể là tiếng Trung, tiếng hay tiếng Pháp, đều có thể chuyển đổi qua lại trong nháy mắt.

      Đột nhiên cảm thấy mình chuyến này rất có giá trị.

      Kết quả, chuyện tốt gì cũng có hai mặt. mặt, Phương Châm cảm thấy công việc này rất tốt, mặt khác lại gặp phải chút rắc rối. Nguyên nhân rất đơn giản, cái số đào hoa nát đến tận cùng của lại tận sức phát uy lần nữa, lần này còn đem uy lực đó ảnh hưởng luôn đến người bạn nước ngoài.

      Đại diện người Pháp chịu trách nhiệm sắp xếp các vấn đề khác nhau với khách sạn làm việc với Phương Châm là chàng trai trẻ, nhìn qua quá 25 tuổi, năng lực lại tồi. Cậu ta còn có thể vài câu tiếng Trung đơn giản, hơn nữa còn thích dùng tiếng Trung sứt sẹo đó của mình để trò chuyện với Phương Châm.

      Hai người vừa mới làm việc cùng nhau chưa tới nửa tiếng, cậu ta tên tiếng Trung của mình là Phương Kết Côn cho Phương Châm biết, là người bạn Trung Quốc của cậu ta ở Pháp đặt cho cậu ta trước đây. về cái tên Phương Kết Côn này, vẻ mặt cậu ta hưng phấn: " họ Phương tôi cũng họ Phương, dùng câu của người Trung Quốc chính là, 500 năm trước chúng ta nhất định là người nhà."

      Phương Châm vừa nghe cái tên này buồn cười. Là do tên thiếu đạo đức nào đặt cho cậu ta, có lẽ là lấy cảm hứng từ côn nhị khúc . Nhưng cũng thể bắt nạt người ngoại quốc thiếu hiểu biết như vậy được.

      Kết quả Phương Châm còn cố nén ý cười, bên kia Phương Kết Côn thêm: "Tôi còn có người bạn có tên tiếng Trung là trứng xào cà chua, còn bốn chữ cho dễ nghe. Tôi cười thiếu văn hóa, còn lấy cả tên đồ ăn đặt làm tên mình."

      Phương Châm hoàn toàn nên lời, đột nhiên cảm thấy người đặt tên cho Phương Kết Côn coi như vẫn còn tốt bụng.

      Phương Kết Côn tuổi lớn lại rất có năng lực, ở trong địa bàn của Phương Châm nhưng lại hề ngại ngùng, công việc gì cũng giành làm, lúc nào cũng suy nghĩ cho Phương Châm, quan tâm săn sóc đầy đủ. Lúc mới đầu, Phương Châm cho rằng cậu ta tâng bốc mình, nhằm cho việc làm ăn lần này kết thúc thuận lợi. Nhưng dần dần hiểu được.

      Người Pháp nổi tiếng lãng mạn, tổng thống của người ta còn có thể ly hôn rồi lấy vợ mới, huống chi là dân chúng bình thường. Hồi trước, khi Phương Châm đọc sách chợt nghe thầy giáo qua về những tình tiết lãng mạn của người Pháp, nên có chút tiêu về thái đối cởi mở.

      Nay Phương Kết Côn vừa đến cứ săn đón như vậy, trong lòng Phương Châm khỏi sợ hãi, vô thức né tránh đối phương.

      Ai biết càng trốn càng khó thoát. Bộ dạng Phương Kết Côn đẹp trai nên đến chỗ nào cũng xài được, lại là người nước ngoài, nên có rất nhiều có tình cảm với cậu ta. Nhưng cậu ta lại thèm để ý ai cả, cả ngày chạy theo sau mông bác trung niên bận rộn trước sau là đây.

      Có vài lần, Phương Châm nghĩ với cậu ta: "Em trai, năm nay chị 30 rồi, thích hợp với em đâu."

      Nhưng lại cảm thấy quá đường đột, dù sao người ta còn chưa thổ lộ, với tính cách đó của Phương Kết Côn, thể có chuyện tình chị em đâu. Dù vây, tỉ lệ những người trời sinh lãng mạn chấp nhận cực kì cao, loại tình cảm như này có chút cấm kỵ ở Trung Quốc, nhưng có khi lại làm bọn họ cảm thấy hứng thú.

      Vì thế Phương Châm khá khó xử. mặt, vẫn muốn hoàn thành tốt công việc, thể vì vấn đề này mà để xảy ra sơ sót. Mặt khác, về chuyện tình cảm tuyệt đối thể chấp nhận. Ông chủ của hai Phương còn đàm phán làm ăn đến hàng tỷ, kết quả 2 nhân viên nhoi ở phía dưới mắt mày lại, cấu kết làm bậy, rất kỳ cục.

      Nhưng làm sao từ chối đây, Phương Kết Côn trở thành nỗi lo lắng trong lòng Phương Châm. Sau ba ngày công việc bận rộn ngược xuôi, gần như cảm thấy tuyệt vọng. Thằng nhóc này dính cứng như miếng da trâu làm thế nào cũng dứt ra được, đây quả thực là phiền phức lớn.

      Lúc này Nghiêm Túc lại cố tình đến đây quấy rối. Sau ngày làm viêc, Phương Châm thu dọn đồ đạc, trong văn phòng còn lại hai người là và Nghiêm Túc. bên sắp xếp tài liệu bên liếc mắt nhìn Nghiêm Túc, phát đối phương nhàn nhã uống trà.

      Vốn muốn sắp xếp xong nhanh ra ngoài, kết quả Nghiêm Túc uống trà được nửa đột nhiên mở miệng : "Bây giờ có chút hối hận khi mang em đến Hongkong."
      Last edited: 27/3/19
      My Nam Anh, Suuuly, Dinhloan11 others thích bài này.

    3. Người ngoài hành tinh

      Người ngoài hành tinh Well-Known Member

      Bài viết:
      53
      Được thích:
      324
      Chương 54. Vẫy đuôi

      Biên tập: Lão F

      Mí mắt Phương Châm thoáng nhướn lên: "Ý của là gì?"

      Nhìn bộ dạng như chú gà chọi sắp bước ra chiến trường, trong lòng Nghiêm Túc buồn cười, nhưng mặt vẫn điềm tĩnh như nước: " có gì, chỉ sợ chăm em cho tốt rồi em bay cao hơn."

      Biểu của Phương Châm hai ngày nay tệ, có thể so với thư kí chuyện nghiệp. phản ứng nhanh, làm việc lại cẩn thận, suy nghĩ cũng chu đáo, cơ bản Nghiêm Túc chỉ cần nhắc nhở hai điều là có thể xử lý xong xuôi. Tất nhiên thằng nhãi tên Kết Côn bên phía Pháp kia cũng có ít công lao.

      Ánh mắt Nghiêm Túc dừng người Phương Châm ba giây, đặt chén trà xuống bàn, rồi đứng dậy với Phương Châm: " thôi, về phòng thay quần áo."

      "Làm gì, lại ăn cơm à? Hôm nay em mệt nên chỉ muốn ở trong phòng thôi."

      " chỉ ăn cơm đâu, cũng liên quan đến công việc đấy. Hôm nay ăn cơm với các khách hàng, em cần phải tham gia, cũng vi phạm 3 điều kiện của em. Bởi vì đây là công việc. Em yên tâm, tiền làm thêm giờ trả cho em, theo quy định của ngành, nếu làm sau tám giờ trả lương gấp đôi cho em."

      Nghe là phải ăn cơm với khách hàng, Phương Châm cũng phản đối nữa, theo Nghiêm Túc về phòng. Khi đến trước cửa phòng , Nghiêm Túc trực tiếp đưa tay ra ấn chuỗi mật mã, sau đó gật đầu với Phương Châm ý bảo: "Vào trong , chọn bộ lễ phục đẹp."

      "Lễ phục, mặc đồ công sở được sao?"

      " dự tiệc mà em mặc đồ công sở sao, em nghĩ em là quản lý nhà hàng hả? chuẩn bị lễ phục cho em rồi, loại nào cũng có, em chọn bộ . Em làm việc này là giữ thể diện cho cả và Thâm Lam, thể tùy tiện mà làm bừa được."

      Phương Châm còn cách nào, chỉ có thể thỏa hiệp. đứng trước tủ quần áo lớn nhìn đủ loại lễ phục đầy màu sắc chợt nhớ ra vấn đề, quay đầu hỏi Nghiêm Túc: " có mật mã phòng em?"

      "Ừ, phải ngày đầu tiên là đưa em vào sao?" Ngay cả mật mã cũng là ghi ra cho còn gì.

      "Nhưng mà..."

      " nhưng nhị gì cả." Nghiêm Túc đưa tay ra chọn ngẫu nhiên bộ trong đống lễ phục ngắn dài giống nhau, thấy cũng hợp mắt đến gần Phương Châm ướm thử lên người , "Em khỏi cần lo chuyện có làm gì với em . Nếu đáp ứng 3 điều kiện của em, nhất định tuân thủ. Nếu chút chữ tín cũng có, Thâm Lam cũng thể có được ngày hôm nay."

      Phương Châm lại cảm thấy chuyện này hình như là hai chuyện khác nhau. Lần trước ở làng du lịch bị bắt nạt, Nghiêm Túc mượn cớ cúp điện, lợi dụng ăn đậu hủ của , cho rằng quên nhanh như vậy sao?

      Vì thế trầm mặc , như im lặng phản đối. Nghiêm Túc chọn bộ lễ phục màu đỏ hồng hở vai ngắn ướm thử người , rồi hài lòng cười : "Lấy bộ này . Em nhanh thay , đừng treo bộ mặt khổ sở đó nữa, khách hàng nhìn thấy lại mất hứng."

      Phương Châm nhận quần áo xong ướm thử trước gương, xa xăm mở miệng : " đây là chuẩn bị đem em bán nhan sắc, để có được nhượng bộ cao nhất của khách hàng phải ?"

      Nghiêm Túc nghiêng đầu cười: "Đầu năm nay người mạnh miệng ít. Bán nhan sắc? Em cũng phải có nhan sắc mới được chứ."

      Khi Phương Châm vào phòng tắm thay quần áo, trong lòng im lặng mắng: chê tôi có nhan sắc mà cả ngày bám riết lấy tôi buông, già mồm!

      Kết quả, bộ lễ phục đem lại hiệu quả tốt đến ngạc nhiên. Sau khi mặc vào, Phương Châm xoay vòng trước gương trong phòng tắm, thể bội phục ánh mắt của Nghiêm Túc rất chuẩn. Loại người như giàu cũng khó, ánh mắt rất độc, làm người ta phải bội phục.

      Lúc Nghiêm Túc nhìn thấy bộ dạng này của trong lòng yên lặng tự tán thưởng mình. Chưa nhắc đến chuyện tình cảm, mắt chọn quần áo của quả khá tốt. Trong nhiều bộ lễ phục như vậy, cảm thấy bộ này hợp với Phương Châm tối nay nhất.

      Màu đỏ hồng này rất kén người, làn da Phương Châm trắng nõn, lại có thêm màu này làm nền trông đẹp đẽ vô cùng. Nếu đổi thành làn da ngăm thể mặc màu này, hơi thở địa phương chỉ tăng lên gấp mười. Thêm vào đó, cơ thể Phương Châm lại khá gầy, bộ lễ phục hở vai phô bày xương quai xanh của cách rất tốt, làm tăng tính gợi cảm lên gấp đôi.

      Chỉ có duy nhất điểm được hoàn mỹ là ngực của Phương Châm được nhiều thịt, cho nên bộ y phục này mặc người vừa gợi cảm lại vừa thanh thuần vô ngần, còn có vẻ non nớt ngoài ý muốn.

      Hiệu quả này làm hết sức hài lòng. Tối hôm nay chính là muốn làm cho Phương Châm tỏa sáng rực rỡ, tốt nhất là thu hút hết mọi ánh mắt bên phía Pháp luôn. Đây là kế hoạch của , hai ngày nay có người tung tăng nhảy nhót rất bận rộn, cái đuôi kia có vẻ rất hưng phấn vui sướng. Trong lòng Nghiêm Túc đương nhiên hài lòng, có người muốn nhúng chám người phụ nữ của , biết sống chết.

      Nếu có người muốn bám đuôi, hôm nay giúp đối phương tay, đơn giản làm cho người kia chìa toàn bộ cái đuôi ra, cho vung vẩy cái đuôi lần là đủ. Sau đó có thể giơ tay chém xuống, triệt để cắt đứt cái đuôi kia.

      Phương Châm hoàn toàn biết Nghiêm Túc có ý nghĩ này, sau hồi hưởng thụ chút hư vinh trước gương quay sang hỏi Nghiêm Túc: " thay quần áo sao?"

      Tuy rằng bộ tây trang người rất có khí chất, nhưng là chủ tịch công ty, sao có thể mặc cùng bộ vừa làm vừa dự tiệc được?

      "Bây giờ thay." Nghiêm Túc vừa vừa kéo tay Phương Châm, hai người đến phòng bên cạnh, "Em chọn giúp bộ ."

      Phương Châm biết rằng đây nhất định là lấy cớ, Nghiêm Túc khác gì cái móc treo quần áo với khuôn mặt xuất, mặc cái nào mà chả đẹp. Nhưng vẫn bỏ công sức ra chọn cho bộ đồ tây màu xám bạc, phối hợp với chiếc caravat ấm áp sáng màu, càng làm cho Nghiêm Túc sáng chói hơn.

      gần như dám khẳng định rằng, thân Nghiêm Túc thế nàyđi ra ngoài nhất định hấp dẫn ánh nhìn 200%.

      Kết quả, đường bọn họ bộ từ phòng khách sạn đến chỗ ngồi gặp ai cả. Làm cho Phương Châm khỏi cảm thán, bạch mù Nghiêm Túc này thân hảo túi da. Đối với chuyện này, Nghiêm Túc lại tương đối vừa lòng, tuy rằng dẫn Phương Châm ra ngoài làm mồi nhử rắn ra khỏi động, nhưng có nghĩa rằng đồng ý cho những người dọc đường dùng mắt ăn đậu hủ người phụ nữ của .

      Nhưng sau khi ngồi vào chỗ, Nghiêm Túc lập tức hối hận. Trong chỗ ngồi có rất nhiều người Pháp, già trẻ gì cũng có, ánh mắt nhìn Phương Châm như nhìn thấy châu lục mới, trực tiếp mà ràng. Nghiêm Túc đột nhiên rất muốn cởi áo khoác ra che vai Phương Châm lại.

      Brice, trưởng phái đoàn Pháp, mở miệng đầu tiên: "Nghiêm tổng, ngờ thư kí của lại xuất sắc như vậy, bữa cơm hôm nay tôi đến tham dự xem ra rất đáng giá."

      Nghiêm Túc lễ phép cười cười với đối phương, dẫn Phương Châm ngồi vào vị trí. cơ bản, ánh mắt của mọi người dừng người Phương Châm mấy phút cũng đều tản . Chung quy lại, bọn họ vẫn hiểu lễ nghĩa, biết rằng nhìn chằm chằm vào vị tiểu thư rất nên. Huống chi đây còn là ở Trung Quốc.

      Từ đầu tới cuối Phương Châm đều cúi đầu lời nào, cầm ly nước uống hết ngụm này đến ngụm khác. Nghiêm Túc hòa mình vào mọi người rất nhanh, mang theo Viên Mộc tiếp đón khách khứa đến dùng bữa, nhân tiện cho người giới thiệu qua các món ăn.

      bữa tối thuần kiểu Trung Quốc, Nghiêm Túc còn cố ý chọn rất nhiều món ăn hiếm thấy cho mọi người thưởng thức, phần lớn nhóm người Pháp đều cảm thấy rất mới lạ, rất nhanh lực chú ý dời khỏi người Phương Châm.

      Ngoại trừ người vô cùng nhập tâm, hoàn toàn hề để ý loạt sơn hào hải vị trước mặt, hai mắt nhìn Phương Châm chăm chú, sỗ sàng ăn đậu hủ của đối phương.

      Người đàn ông tên Phương Kết Côn này cũng chính là mục tiêu ngày hôm nay của Nghiêm Túc: “Nghiêm/đánh”. Mấy ngày nay Nghiêm Túc nghe ít lời đồn về cậu ta với Phương Châm, nhưng giữa nghe và gặp mặt tiếp xúc vẫn rất khác nhau. Lúc này trước mặt , thằng nhóc này còn dám lộ liễu như vậy, có thế biết rằng bình thường thằng nhóc này thuộc kiểu gì.

      Tay Nghiêm Túc cầm ly rượu hơi dùng sức, như muốn bóp nát chiếc ly chân dài mảnh mai. Phương Kết Côn lại hoàn toàn biết gì cả, cậu ta còn bận nghĩ cách để làm thân với Phương Châm.

      Phương Châm có phần hối hận khi nghe lời Nghiêm Túc ăn mặc hở hang như vậy. Chưa tính tới những người khác, Phương Kết Côn kia làm cho người ta phải khó chịu, nếu phải vì suy nghĩ cho việc làm ăn của Nghiêm Túc, Phương Châm định đứng dậy bỏ rồi. Bộ dạng Nghiêm Túc lại như cố tình thấy, nhiệt tình chuyện với người khác cách bình thường, hoàn toàn nhìn đến .

      cứ để người ta nhìn cách trần trụi như vậy như vậy sao?

      Nghĩ đến đây Phương Châm hơi tức giận, nhịn được rót cho mình non nửa ly rượu đỏ, buồn bực mượn rượu kiêu sầu đứng lên. Khi uống vài hớp đầu tiên quên mất bản thân mình uống rượu rất dễ say, nên uống cách phóng khoáng. Kết quả, chưa được mấy phút, hơi rượu như bốc lên đầu, mặt có hơi nóng lên, ý thức cũng bắt đầu mơ hồ.

      Phương Châm cảm thấy ổn. Nhưng ở đây hôm nay lại phải bình thường, say rượu trước mặt mọi người đúng là muốn chết. Nghĩ đến đây Phương Châm thoáng tỉnh táo lại, lấy cớ trang điểm, lặng lẽ ra khỏi chỗ ngồi.

      muốn ra ngoài hứng chút gió lạnh để làm tan hơi rượu,khoảng hơn nửa tiếng quay lại. Đồng thời cũng muốn mượn cơ hội này thoát khỏi dây dưa của Phương Kết Côn, tốt nhất lúc trở về bữa tiệc tàn, mọi người ai về nhà nấy là hoàn hảo nhất.

      Phương Châm nhàng bước chân ra cửa, xuống hoa viên dưới lầu hóng mát. Tuy hôm nay sắc trời ấm lên nhưng vẫn còn hơi se lạnh, gió đêm đầu hạ thổi vào người vẫn rất lạnh. Phương Châm ăn mặc lại ít, gió đêm vừa thổi bắt đầu run rẩy, đến lúc này hơi rượu cũng tan ít.

      chỉ há miệng ra, hít vài ngụm gió lạnh vào bụng, cố gắng làm cho mình tỉnh táo lại nhanh hơn. Nhưng còn dùng sức vẫn chưa hít vào được ngụm nào, chợt nghe phía sau có giọng kì lạ chào hỏi : "Phương Châm, sao cũng ở đây thế?"

      Khẩu kì lạ như vậy trừ Phương Kết Côn ra còn ai vào đây nữa. Nháy mắt, Phương Châm lại đau đầu, người Pháp này đến Trung Quốc chưa lâu, thế mà học được bộ dạng giả vờ khách sáo của người Trung Quốc. Làm gì có chuyện trùng hợp như vậy được, ràng là thằng nhãi này cố ý đến gặp .

      Phương Châm quay đầu nhìn đối phương nở nụ cười khổ: " là trùng hợp."

      "Đúng vậy, trong đó nóng quá, tôi ra đây hít thở khí. Phương Châm, sắc mặt tốt lắm, thoải mái sao?"

      " sao, do tôi có uống chút rượu."

      " vừa uống rượu xong nên ra đây hứng gió lạnh, mặc cũng quá ít. Tuy rằng tôi biết đa số người Trung Quốc đều là khá đàng hoàng, nhưng vẫn phải cẩn thận, nếu trong khách sạn có người xấu muốn lợi dụng rất phiền phức. Tốt nhất nên về chỗ ngồi với tôi , Nghiêm tổng chắc cũng lo lắng cho đấy."

      Phương Kết Côn câu này bằng tiếng Pháp, Phương Châm vểnh tai nghe lát hiểu. Nghe vừa rất chân thành vừa rất có lý, ăn mặc hở hang như vậy đứng trong gió đêm quả thoải mái, nếu chẳng may gặp phải tên háo sắc ổn rồi.

      Vì thế gật đầu: "Được rồi, tôi quay lại đây."

      " mặc áo khoác của tôi để che bớt lại , đừng để người khác nhìn thấy, có mấy người đàn ông rất lạ lùng, vừa thấy mấy người phụ nữ mặc đồ hơi hở chút lại nảy ra ý đồ xấu."

      Phương Kết Côn vừa vừa cởi áo khoác choàng lên người Phương Châm, thân ga lăng lịch lãm, hoàn toàn khác với nhiệt tình vừa rồi.

      -------------------------------------------------------------------------------

      Phương Châm cảm thấy hơi mất tự nhiên, tính trả áo lại cho Phương Kết Côn. Kết quả bàn tay đối phương đưa ra trực tiếp đè bả vai lại, nghiêm túc : "Phương tiểu thư, cho tôi được thể ga lăng ."

      " quá khách sáo rồi." Lúc chuyện, Phương Châm vặn vẹo, thuận thế trốn khỏi tay Phương Kết Côn.

      "Phải, đây cũng là vì suy nghĩ an toàn cho ."

      Nhất thời Phương Châm nghẹn lời, do dự tiếp thế nào, đột nhiên dạ dày khó chịu. Sắc mặt khẽ biến, lảo đảo xoay người muốn tìm chỗ để nôn ra. mất mặt khi nôn ọe trước mặt đối tác người nước ngoài như thế này.

      Nhưng Phương Kết Côn là miếng thạch cao bôi da chó, dính vào dứt được. Cậu ta vừa thấy Phương Châm muốn nôn quả thực còn tích cực hơn cả , phen khoác lấy vai kéo tới bụi cỏ bên cạnh: "Có phải muốn nôn ? Chỗ này khá kín, chắc có ai thấy đâu, nôn ra rồi dễ chịu hơn."

      Phương Châm cũng suy nghĩ nhiều về hành động của cậu ta, nhoài người về phía bụi cỏ nôn ra 2 lần. Vừa rồi ăn nhiều, ra cũng chẳng nôn ra thứ gì. Nhưng sau khi nôn ra hai lần cảm thấy trong người dễ chịu hơn rất nhiều. đứng người thẳng lên cảm ơn Phương Kết Côn, vẻ mặt đối phương cười xán lạn, tay ôm vai càng dùng sức.

      " làm gì vậy?" Phương Châm có chút nóng nảy.

      " có gì, sợ ngã úp mặt, để tôi dìu về ghế lô."

      " cần, tôi tự được."

      Phương Châm xong nhấc chân bỏ , nhưng ngờ Phương Kết Côn uống rượu vào cũng lớn gan hơn, mắt thấy bốn phía im lặng người, lãng mạn trong xương tủy làm cậu ta như mất kiểm soát, vừa kéo tay Phương Châm, vừa ôm trọn vào lòng chặt.

      Cũng may Phương Châm nhanh trí, khoát tay đẩy vào ngực cậu ta, cuối cùng mới giữ được khoảng cách khoảng cánh tay giữa hai người.

      "Xin lỗi Phương tiên sinh, tôi muốn quay lại."

      "Xin lỗi Phương Châm, tôi rất thích em. Tôi đối với em rất nghiêm túc, em có thể cho tôi cơ hội ?"

      "Đương nhiên được."

      "Có thể lý do được ?"

      "Thứ nhất, tôi thích , thứ hai, là người nước ngoài, thứ ba, quan hệ của chúng ta bây giờ là quan hệ hợp tác làm ăn, tôi muốn có tình cảm cá nhân xen vào.”

      Mặc dù Phương Châm có hơi say, nhưng tốc độ những lời này vẫn rất nhanh. dùng tiếng Pháp, để chắc chắn rằng Phương Kết Côn có thể nghe được ràng, có cơ hội lấy tiếng Trung sức sẹo làm khó .

      Nhưng chỉ nghĩ tới việc bản thân mình cho xong, để ý đến sắc mặt Phương Kết Côn đối diện đột nhiên tối sầm. Lòng tự trọng mù quáng của người Pháp bị con nhóc phương Đông đả kích, làm Phương Kết Côn hết sức mất mặt.

      Lúc trước khi còn ở trong nước, cậu ta là cao thủ tán , bình thường cũng chẳng cần , chỉ cần nhìn đối phương bằng đôi mắt sáng lấp lánh dụ dỗ được người ta rồi. nghĩ rằng, dù cậu ta tiêu hao nhiều thời gian như vậy người Phương Châm, những vẫn chưa thân thiết được với .

      Vừa rồi khi thổ lộ biệu của cậu ta xem như rất nghiêm túc, kết quả đối phương lại thèm để ý, vừa nghe qua từ chối. Trong lòng Phương Kết Côn cảm nhận được cảm giác thất bại chưa từng có, thêm cả cảm xúc kích động do rượu mang đến, đôi môi căng mọng của Phương Châm dưới ánh đèn đường càng có vẻ hấp dẫn, trong đầu cậu ta "ông" tiếng nóng lên, suy nghĩ gì cả tiến lên phía trước.

      Phương Châm chỉ cảm thấy gương mặt nháy mắt phóng đại trước mặt mình, còn chưa kịp thắc mắc, cảm giác lạnh lẽo từ trời rơi xuống. Nước đá văng lên trước ngực , phần lớn rơi xuống bắp chân và hai bên chân của . Bên tai truyền đến tiếng Phương Kết Côn la hét chói tai, soái ca mét tám như bị điện giật, nhảy còn điên cuồng hơn châu chấu mùa hè.

      Phương Châm nhìn màn trước mắt, nên lời.

      Phương Kết Côn hứng hết thùng nước đá đổ xuống, toàn thân ướt đẫm. Bên cạnh cậu ta là người đàn ông trẻ tuổi mặc áo sợ mi quần dài, trong tay còn cầm chiếc thùng nhựa.

      Thùng nước đá vừa mới đổ xuống kia chắc chắn là ta làm, bởi vì Phương Châm đứng gần đó cũng bị văng sang ít, may mà chỉ có nửa người dưới hơi ướt chút, cũng quá lạnh.

      Phương Kết Côn khá thảm, cả người ướt đẫm đứng đó, gió thổi tới muốn lạnh run, rất là chật vật. biết vì sao khi nhìn bộ dạng này của cậu ta, trong lòng Phương Châm rất sung sướng. Dám có ý định ăn đậu hủ của , cho cậu ta nếm thử mùi vị của thùng nước đá là gì.

      Người đàn ông kia thèm liếc mắt nhìn Phương Kết Côn, ngược lại rất quan tâm Phương Châm: "Vị tiểu thư này có sao ? Cậu ta có làm gì ?"

      " sao, tôi ổn, vừa rồi cám ơn ."

      "Đừng khách sáo, dạy dỗ sắc lang là việc nên làm. Phải làm cho người nước ngoài bọn họ biết rằng, người Trung Quốc chúng ta phải dễ chọc. Huống chi đây còn là Trung Quốc, địa bàn của chúng ta."

      Phương Châm nghe lời của ta, sợ rằng làm mâu thuẫn trở nên gay gắt hơn, vừa định hoà giải vài câu, bên kia Nghiêm Túc lại mang theo trưởng đoàn bên phía Pháp Brice tới, phía sau bọn họ còn có đám người, tất cả đều là những vị khách tham gia bữa cơm tối nay.

      Nghiêm Túc như hoàn toàn biết xảy ra chuyện gì, tới nhìn Phương Châm lại nhìn Phương Kết Côn, hơi nghi ngờ : " xảy ra chuyện gì?"

      Phương Châm thể biết xấu hổ mà kể chuyện Phương Kết Côn định cưỡng hôn mình, chỉ đơn giản kể lại chuyển đổ nước. Phương Kết Côn tức giận ít, thấy người giúp đỡ mình đến đây, nhanh chóng chạy đến kể khổ ới ông chủ. Cậu ta rất nhanh, Phương Châm cũng nghe được, ngược lại là Nghiêm Túc ở bên thản nhiên mở miệng : " ra là Phương tiên sinh khách sáo như vậy, cám ơn ngài quan tâm tới bạn của tôi, chuyện đêm nay chắc là hiểu lầm, hi vọng ngài chớ để trong lòng."

      vừa mở miệng chuỗi tiếng Pháp lưu loát, những người Pháp ở đây nghe thấy rất sửng sốt. Vì mấy ngày qua khi hai bên gặp mặt nhau, họ chưa bao giờ thấy Nghiêm Túc mở miệng tiếng Pháp. Bình thường bọn họ đều trao đổi bằng tiếng , ngẫu nhiên có người vài câu tiếng Pháp Phương Châm cũng lập tức phiên dịch cho Nghiêm Túc. Cho nên mọi người đều cho rằng chủ tịch Thâm Lam Nghiêm tiên sinh biết tiếng Pháp.

      Sắc mặt Brice tối sầm, trong lòng có chút rối rắm. Ông ta cẩn thận nhớ lại mấy ngày nay ông và đám cấp dưới có bậy gì về nhân viên Phương bằng tiếng Pháp , sau khi xác định là có ông mới thở phào nhõm.

      Sau đó ông ta lại cười với Nghiêm Túc : " ra vị Phương tiểu thư này chỉ là thư kí của Nghiêm tổng, mà còn là bạn của ngài."

      “Vâng, tôi vẫn chưa cho ngài, chủ yếu là vì hi vọng vài người có ấn tượng tốt với Phương tiểu thư. Tình huống đêm nay khá đặc biệt, cẩn thận lại lỡ miệng."

      Brice lập tức cười ha hả, thân thiết vỗ vỗ bả vai Nghiêm Túc: " có gì có gì, tôi cảm thấy biểu của Phương tiểu thư rất tốt, tôi rất hài lòng cũng rất tán thưởng ấy. Mắt nhìn người của chủ tịch Nghiêm rất tốt, bạn cậu và cậu đều rất xuất sắc."

      Toàn những lời tâng bốc nhau, Phương Châm nghe chẳng nổi nữa. Phương Kết Côn bên kia cũng có chút mất hứng, đen mặt muốn gì đó, nhưng bị Brice khoát tay cản lại.

      "Nghiêm tổng ngài xem, hôm nay cũng còn sớm, cấp dưới của tôi lại lạnh, bằng chúng ta đều về phòng trước . Ngày mai rồi hãy chuyện hợp đồng chi tiết nhé?"

      " thành vấn đề, chuyện ngày hôm nay xin lỗi. Tôi nghĩ cách tìm ra người đổ nước lên người Phương tiên sinh, sau đó bắt ta giải thích ràng với Phương tiên sinh."

      " cần cần, việc thôi mà."

      Khi hai người này lời khách sáo với nhau, Phương Châm vô tình phát chàng trai trẻ đổ nước kia thấy đâu. Theo bản năng, cảm thấy chuyện tối nay hơi có vấn đề, như là có người dàn dựng hết cả.

      Cho nên đường trở về phòng với Nghiêm Túc, Phương Châm thấy bốn bề vắng lặng giọng hỏi: "Có phải cho người làm chuyện này ?"

      "Chuyện gì hả?"

      "Đừng giả bộ với em, chính là chuyện đổ nước vừa nãy. Có phải người đó do sắp xếp ?"

      Nghiêm Túc cúi đầu liếc mắt nhìn Phương Châm, mỉm cười. Sau đó kéo bàn tay hơi lạnh của Phương Châm, hai người cùng vào phòng . Sau khi đóng cửa phòng lại mới : "Đúng là do sắp xếp."

      "Em biết mà, làm sao lại trùng hợp thế được, vừa đúng lúc có người ngang qua. Làm gì có người tiện tay giúp em được, thùng nước kia cũng thể chuẩn bị nhanh như vậy. Vì sao làm vậy?"

      "Bởi vì muốn em bị chọc ghẹo." Nghiêm Túc bước lên bước, kéo áo khoác tây trang người Phương Châm. Đây là áo khoác của , đồ của Phương Kết Côn sớm cởi ra trả lại cho đối phương. Người phụ nữ của dù thế nào, cũng cần áo khoác của người đàn ông khác.

      Đông tác này của làm Phương Châm ấm áp trong lòng, khụt khịt mũi: " phát vấn đề khi nào?"

      "Từ lần đầu tiên thằng nhãi đó phóng điện với em."

      "Sớm vậy sao?"

      " còn ngại là quá trễ. rồi hối hận khi mang em đến HongKong, sớm biết vậy để em gặp khách hàng, cứ giấu em trong khách sạn mới tốt. Nhưng nếu phải công việc em em , tính tình em rất bướng bỉnh, điều này rất tốt."

      Phương Châm từ chối thảo luận vấn đề tính tình của bản thân, càng quan tâm các hành động của Nghiêm Túc: "Nếu biết Phương Kết Côn thích em, sao đêm nay còn bắt em mặc ít thế này?"

      "Em nghe câu "Dụ rắn khỏi hang" chưa?"

      Phương Châm hơi mất hứng: " lấy em làm mồi nhử, sợ em rơi vào trong tay cậu ta rồi xảy ra chuyện gì sao?"

      "Chuyện này còn phải trách em. vốn tính mượn cơ hội bàn ăn ngày hôm nay tuyên bố với mọi người chuyện em là bạn . Ai biết em mới ăn vài miếng đứng dậy ra ngoài. Em toilet trang điểm lại, kết quả lại xuống hoa viên dưới lầu. Chuyện xảy ra sau đó đều nằm trong kế hoạch của , là em phá hỏng chuyện sắp xếp đấy."

      "Vậy người đổ nước kia..."

      Nghiêm Túc đưa tay vỗ trán Phương Châm: "Cũng là cử người làm. Em hơi lâu lại thêm Phương Kết Côn ngồi được nửa cũng đứng dậy rời khỏi chỗ, cho Viên Mộc kiếm người tìm em. Chuyện đổ nước này phải do bày ra, tám chín phần là do Viên Mộc sắp đặt. Cậu ta vì tình cảm nên mới nảy ra ý đồ xấu, dù cho bình thường nhìn rất đứng đắn."

      "Vậy là sau đó cố ý dẫn mọi người đến hoa viên à?"

      "Tất nhiên, tản bộ thư giãn sau bữa cơm là việc nên làm, ai phản đối. Lão hồ ly Brice kia rất thông minh, biết diễn trò còn phối hợp tốt như vậy, xem ra trong lòng ông ta cũng ràng, cấp dưới của ông ta bỏ được tật xấu.”

      Phương Châm cẩn thận nghĩ đến chuyện mới phát sinh vừa rồi, cảm thấy trong lòng được thoải mái. May mà người Nghiêm Túc sắp xếp ra tay đúng lúc, nếu cũng thể để cho Phương Kết Côn làm bậy với được. Từ trước đến nay Nghiêm Túc hôn trán còn được cho là vui vẻ thú vị nhưng bị người nước ngoài mình thích cưỡng hôn, chỉ có ghê tởm.

      "Nhưng cũng đâu cần với người khác em là bạn , làm mọi người hiểu lầm."

      mặt Nghiêm Túc lộ ra ý cười khó thấy, đột nhiên vươn tay ra, ôm ngang Phương Châm lên. bước vài bước vào phòng, rồi ôm Phương Châm cùng ngã vào chiếc giường đôi.

      Môi kề sát bên môi Phương Châm: "Vậy tối nay, chúng ta hãy biến hiểu lầm thành ."
      Last edited: 30/3/19
      My Nam Anh, Suuuly, Anhdva8 others thích bài này.

    4. Người ngoài hành tinh

      Người ngoài hành tinh Well-Known Member

      Bài viết:
      53
      Được thích:
      324
      Lịch đăng đều đều là tối thứ 3 và tối thứ 7 nhé mọi người ^^
      Ps: Nếu tối thứ 3 hay tối thứ 7 có vào ngày thứ 4 hay cn nhé.
      Last edited: 2/4/19
      seattlelevuong thích bài này.

    5. Người ngoài hành tinh

      Người ngoài hành tinh Well-Known Member

      Bài viết:
      53
      Được thích:
      324
      ☆ Chương 55. Mở lòng

      Biên tập: Lão F

      Ngay lập tức, Phương Châm nâng đầu gối lên, hướng vào bộ phận mấu chốt của Nghiêm Túc.

      Kết quả đối phương duỗi tay ra ấn xuống, làm chân cong lên cũng bị duỗi thẳng, hơn nữa còn ấn mạnh xuống giường làm thể động đậy.

      "Nghiêm Túc, quên điều kiện giữa chúng ta!"

      Phương Châm nóng nảy, giùng giằng muốn đứng dậy. Nhưng sức lực cùa đối phương rất lớn, như cá nằm thớt, làm sao cũng thể ngồi dậy nổi.

      Vẻ mặt Nghiêm Túc cười đến đắc ý: "Em yên tâm, tất cả đều nhớ kỹ, khắc cũng quên. Nhưng việc ngày hôm nay là tình em nguyện, xem là ép em được, cho nên vi phạm."

      "Có mẹ mới tình em nguyện, đồ thúi tha!"

      " ngờ em còn biết mắng người khác, còn có khí thế như vậy."

      Phương Châm tức giận, hai chân đạp loạn, nhưng lại sao đá được vào người Nghiêm Túc, gấp đến độ mặt đỏ bừng. Nghiêm Túc thấy thế kề sát đến ngực , hơi khiêu khích : "Em xem, mặt em đỏ như vậy, tất nhiên phải là em nguyện ý."

      "Đó là vì làm em tức giận!"

      "Được rồi, bây giờ chúng ta đổi phương pháp nghiệm chứng khác."

      Nghiêm Túc xong đưa tay ra, sờ ào làn váy của Phương Châm. Động tác này làm cơ thể Phương Châm cứng đờ, bất an tràn ngập trong lòng.

      Nghiêm Túc lại còn thêm dầu vào lửa: "Cởi quần kiểm tra là hiểu ngay ấy mà."

      Phương Châm là người từng trải, đương nhiên biết thân thể mình bây giờ có phản ứng gì, cũng biết Nghiêm Túc cởi quần có hàm ý gì. cần cởi cũng ràng, nửa người dưới của mình nhất định thể nhìn. Đơn giản chính là trần trụi cho Nghiêm Túc biết, bây giờ rất khát vọng .

      Quen biết Nghiêm Túc lâu như vậy, lần đầu tiên Phương Châm bị ép tới mức phải gắng sức mà chống cự. Cơ thể cứng ngắc nằm giường, nghẹn nửa ngày mới được câu: " suy nghĩ chút cho Vương Tử , vì thằng bé mà suy xét..."

      "Suy xét cho thằng bé và việc kết hôn với em hề mâu thuẫn với nhau."

      "Thằng bé cần gia đình hoàn chỉnh, có cả ba và mẹ mới được."

      "Đoàn Vịnh Thi muốn đưa con về."

      "Cái gì?" Phương Châm sửng sốt, khẽ ngẩng đầu lên nhìn đối phương, "Chuyện gì xảy ra vậy?"

      " ấy và chồng người Mỹ ly hôn rồi, chuẩn bị về Trung Quốc định cư. Cho nên muốn đem con về ở với ấy."

      "Vậy các , nghĩ tới việc tái hôn sao?"

      "Tái hôn cái gì. ấy chưa từng kết hôn, ở đâu mà tái hôn được."

      " như vậy..." Phương Châm chớp chớp mắt, sắp xếp từ ngữ, "Vương Tử là con ngoài giá thú."

      “Đúng."

      "Các ngươi đây đối với chịu trách nhiệm cha mẹ." biết khí lực từ đâu, Phương Châm phen đẩy Nghiêm Túc ra, đứng dậy khỏi giường. vừa định chỉ vào mũi Nghiêm Túc, giáo huấn trận, lại thấy bờ vai và phần đùi trắng mịn lộ ra ngoài, nhanh chóng kéo chăn lên che lại.

      "Rốt cuộc khi còn trẻ các làm gì? Nếu kết hôn sao lại muốn sinh thằng bé làm gì, sinh xong người Mỹ, người ném nó cho người lớn. Nghiêm Túc, lúc trước em cảm thấy người đàn rất có trách nhiệm, nhưng trong chuyện của Vương Tử này, em nhìn thấu ."

      "Em nhìn thấu là bởi vì em cho rằng Vương Tử là con ..." Nghiêm Túc gõ lên chóp mũi Phương Châm, sau đó vươn tay ra, ôm cả người cùng ngã xuống giường. Sau đó tay kéo chăn, tiếc rằng Phương Châm quấn mình rất kĩ, chút cũng chừa ra cho .

      Nghiêm Túc chỉ có thể mở miệng với : "Ai da, cho chút ."

      "Dựa vào cái gì."

      " muốn nghe tiếp câu chuyện sao?"

      Đúng là rất muốn. Nghiêm xong câu đó chống người lên nằm nghiêng, làm tâm tình Phương Châm ngứa ngáy. lát sau bất đắc dĩ thỏa hiệp, cầm lấy góc chăn đưa lên. Nghiêm Túc hai lời cầm lấy, kéo nửa cái chăn đắp lên người, sóng vai nằm giường lớn với Phương Châm.

      Cảm giác này giống như tình tiết trong phim, còn hơi chút lãng mạn. Đặc biệt, Nghiêm Túc còn nghĩ đến việc dưới chăn Phương Châm chỉ mặc chiếc váy nhiều vải lắm máu toàn thân như chảy nhanh hơn.

      tạm thời kiềm chế thôi thúc trong lòng, tiếp tục đề tài vừa rồi: "Vương Tử là do Vịnh Thi và người đàn ông khác sinh ra. Hai người bọn cùng nhau lớn lên từ khi còn , cũng có thể xem như mọi người thường là thanh mai trúc mã. Chỉ có điều, phải tất cả thanh mai trúc mã đều có tình cảm với nhau. Bọn chính là đôi trong số đó. Vĩnh viễn chỉ dừng lại ở quan hệ bạn bè. ấy, ấy cũng . Vịnh Thi lúc còn trẻ rất ham chơi, từ khi học trung học bắt đầu có bạn trai, nhiều năm như vậy, bạn trai chính thức mà ấy có phải 100 cũng là năm mươi."

      "Nhiều vậy sao?"

      "Hơn nữa những mối tình đêm mỏng manh lại càng nhiều." Nghiêm Túc xong xoay đầu lại, đôi mắt nhìn chằm chằm gò má xinh đẹp của Phương Châm, "Vương Tử là kết quả tình đêm trong quán bar của ấy."

      Phương Châm ngẫm lại bộ dạng Đoàn Vịnh Thi, lại nghĩ tới tác phong hỗn loạn của , lần nữa nhớ tới câu: nhìn người thể nhìn bề ngoài.

      "Ba của thằng bé bây giờ ở đâu?"

      " biết, quen trong quán Bar, hai người đều uống say. Ngày hôm sau tỉnh dậy mỗi người ngả. có hỏi Vịnh Thi, ấy lúc ấy, đến hình dáng của ba Vương Tử như thế nào cũng thấy , bây giờ lại càng nhớ ra. Biển người đông đúc nơi nào tìm người đàn ông này đây? Mà có tìm được cũng có ý nghĩa gì. Vịnh Thi thiếu tiền, cũng đứa bé mà cưới người đàn ông mà mình ."

      "Vì sao thằng bé lại gọi là ba?"

      "Đó là bởi vì Vịnh Thi có người mẹ khá bảo thủ.Mẹ của Vịnh Thi, dì Đoàn xem ấy là con bảo bối, từ nuông chiều ấy là điều tất nhiên. Con làm loạn ở bên ngoài dì ấy cũng biết. Ngay từ đầu, dì ấy cũng có phản đối, sau lại thấy có tác dụng gì quá đáng nên cũng cho qua luôn. cầu duy nhất của dì ấy chính là được làm to bụng. khi đứa bé phát triển lớn hơn nhất định phải sinh ra. nghĩ dì Đoàn chắc cũng có suy nghĩ của mình, dù sao lấy tính cách của Vịnh Thi có khi ấy cứ chơi tiếp như vậy đến hết đời. Nếu lập quy củ cho ấy, ấy cứ phá thai thường xuyên như ăn cơm. Có vài ỷ vào thân thể trẻ trung khỏe mạnh của mình nên cứ tùy tiện, có hết đứa trẻ này này đến đứa khác, đợi đến khi lớn tuổi ổn định kết hôn sinh con, thân thể rốt cuộc chịu nỗi. Dì Đoàn cái gì cũng đều có thể nghe theo Vịnh Thi, nhưng chuyện về đứa bé lại vô cùng kiên trì, Vịnh Thi với , ấy hơi sợ cố chấp mạnh mẽ này của mẹ ấy. Cho nên sau khi ấy phát mình mang thai đứa con của tên đàn ông kia, nhìn trúng làm người cha hờ."

      Nghe đến đây, Phương Châm nhịn được cảm thán câu: Ôi, người đàn ông này đáng thương.

      "Khi đó, và Vịnh Thi bị người nhà sắp xếp cho bồi dưỡng tình cảm. Hai nhà bọn là quan hệ mấy đời, mấy người già cảm thấy bọn tuổi cũng lớn nên kết hôn, cho nên họ muốn gạo nấu thành cơm luôn, dứt khoát tính toán chuyện kết tình thông gia luôn."

      "Cho nên và Đoàn Vịnh Thi nhau?"

      "Ừ, có thời gian. cơ bản, đoạn thời gian đó, mỗi lần bọn hẹn hò đều là như thế này, đến nhà ấy đón ấy, sau đó đưa ấy đến chỗ nào đó ấy muốn, tiếp theo bọn chia ra hai ngả, ấy chơi của ấy, bận rộn của . Đến sau giờ cơm tối lại đến nơi nào đó đón ấy, xách theo bao lớn bao đưa ấy về nhà, người lớn trong nhà nhìn thấy bọn xuất cùng nhau vô cùng vui vẻ, nghĩ có lẽ tên của cháu mình họ cũng nghĩ xong cả rồi."

      "Ha ha" Phương Châm cười đến mức hơi xấu hổ, "Cái này coi là nhau quái gì. Hai người có tình cảm với nhau sao phải ép ở cùng nhau làm gì, đâu có ý nghĩa gì. Em chưa bao giờ nghĩ đến lại là người cũng thoả hiệp với cha mẹ như vậy, cam tâm tình nguyện cưới người con mà mình ."

      " chưa từng có ý nghĩ muốn cưới ấy. Khi đó Vịnh Thi và chồng trước người Mỹ của ấy nhau cuồng nhiệt. ấy chuẩn bị sẵn sàng từ sớm, chờ chồng trước của ấy bận chuyện ở trung quốc xong Mỹ với ta, từ nay về sau hai người bọn vui vẻ ai nợ ai. Ai biết người tính bằng trời tính, ấy đột nhiên phát mình mang thai, chuyện đứa con này khá phiền toái. Chồng trước người Mỹ của ấy đương nhiên làm người cha hờ được, thế là ấy nóng lòng tìm người đàn ông nuôi đứa trẻ này. Khi đó bên cạnh ấy có bạn trai danh nghĩa là , nên lấy ra làm người chịu tội thay. Chuyện này tới lại thấy hoang đường."

      tới đây, ngay cả bản thân Nghiêm Túc cũng nhịn được cười. đưa tay xoa đầu Phương Châm: "Đôi khi phụ nữ các em làm người khác nhìn thấu, người hai người nhìn khờ khạo, nhưng khi quyết định ra tay, vô cùng nham hiểm."

      Phương Châm nghe rất hăng say, nghiêng người đối mặt với đối phương, miệng thúc giục: "Đến cùng xảy ra chuyện gì, mau xem!"

      "Có hôm, Vịnh Thi hẹn ra ngoài uống rượu, bỏ thuốc trong rượu của . Vì thế ngủ giấc đến tận khi trời sáng. Khi tỉnh lại, phát mình ngủ trong phòng khách sạn, quần áo người xộc xệch, Vịnh Thi áo quần đủ che thân ngủ bên cạnh . Cho nên đứa này thuận lý thành chương trở thành kết quả của việc say rượu mất lý trí."

      ", bản thân có làm cũng biết sao?"

      " cho rằng mình uống say, tuy rằng nhớ gì, nhưng đến tình cảnh lúc ấy cũng nghi ngờ gì cả. Khi đó biết Vịnh Thi mang thai con người khác, còn tưởng rằng cả hai bọn đều uống nhiều quá nên mới xảy ra chuyện như vậy. Sau khi tỉnh lại, Vịnh Thi với chưa xảy ra chuyện gì cả, về sau vẫn như trước có gì khác thường. Nhưng bao lâu sau ấy đến với , ấy mang thai con của , chính là Vương Tử."

      "Vì sao nhất định phải là của , sao phải của bạn trai ấy?"

      "Chồng trước của ấy là tín đồ đạo cơ đốc, tin vào hành vi vô tính trước hôn nhân. Người nọ thấy, có hơi thần bí lải nhải, thoạt nhìn rất giống người thần kinh. biết Vịnh Thi nghĩ như thế nào lại coi trọng loại đàn ông đó, có lẽ là duyên phận . Ông trời cảm thấy ấy sống nửa đời trước quá mức phóng túng, nên nửa đời sau muốn tìm cái xiềng xích như vậy để chế trụ ấy. Đáng tiếc, mọi việc vẫn như ý nguyện, giống như Tôn Ngộ thoát khỏi vòng kim vậy."

      Phương Châm còn lời nào để , ngờ chuyện này lại phức tạp đến vậy, hoàn toàn nằm trong tưởng tượng của . Quả nhiên đời này dạng người gì cũng có, có dạng người như nhất thời xúc động giết người, cũng có dạng người như Đoàn Vịnh Thi hao tổn tâm tư lừa người ta.

      "Lúc đó, chồng trước của ấy có biết ấy mang thai con người khác ?"

      " ta biết. Kiểu người cứng đầu như ta, ra rất dễ bị lừa. Khi ta bận rộn công chuyện ở Trung Quốc xong, bụng của Vịnh Thi vẫn chưa lộ lắm, ấy dỗ ta về Mỹ trước, còn mình lấy cớ có việc phải làm ở Trung Quốc, lòng dạ an thai sinh con. Sau này khi ấy sinh Vương Tử ra, vừa đầy tháng Mỹ, Vương Tử ở với người lớn của bọn đến bây giờ.”

      Phương Châm đến bây giờ mới hiểu được, ra đời này phải người mẹ nào cũng thương đứa con do mình sinh ra. là như thế, Vương Tử cũng giống như thế.

      -------------------------------------------------------------------------------

      Trong phòng rơi vào trạng thái im lặng, chỉ còn tiếng tích tắc rất có quy luật của chiếc đồng hồ báo thức đặt đầu giường.

      Phương Châm vẫn duy trì tư thế nằm nghiêng, vì nghĩ đến chuyện của Vương Tử, nhất thời để ý đến Nghiêm Túc dùng ánh mắt nóng bỏng nhìn chằm chằm mình.

      Trong chốc lát, hai người đều trầm mặc rất lâu, đến khi ngoài cửa vang lên tiếng đập cửa, hai người mới đồng thời có phản ứng lại.

      Nghiêm Túc trở mình xuống giường mở cửa, ra là nhân viên phục vụ đến đưa cơm. Đây là chuyện giao Viên Mộc làm trước đó, sợ Phương Châm chưa ăn no nên cố ý gọi cho . chỉ gọi đồ ăn gọi rượu, nhưng bây giờ lại có chai sâm panh đặt trong thùng đá, đây chắc chắc là ý của Viên Mộc nghĩ thay cho .

      Nghiêm Túc nhìn Phương Châm trong phòng, nghĩ rằng bây giờ phải là lúc để mở sâm panh ăn mừng đâu.

      Sau khi nhân viên đến đưa cơm , về phòng gọi Phương Châm: "Có muốn ăn chút gì đó ? Lúc nãy thấy em ăn cũng nhiều."

      Phương Châm hơi đói bụng, vén chăn lên chuẩn bị xuống giường, song lại phát ra váy người bị vén hết lên đến thắt lưng, nhanh chóng che lại: "Em phải thay quần áo , ăn trước được ?"

      Nghiêm Túc gật đầu với , săn sóc đóng cửa phòng lại. Phương Châm nhanh chóng tìm bộ đồ thể thao, rồi mặc vào kín mít. Đến lúc ra Nghiêm Túc ngồi chờ bên bàn ăn, đồ ăn bày đầy bàn làm Phương Châm cảm thấy rất đói, vì thế ngồi xuống là bắt đầu ăn ngay.

      Nghiêm Túc lại động đũa, chỉ nhìn Phương Châm ăn.

      "Sao vậy, hợp khẩu vị sao?"

      "Bữa tối nay ăn được tàm tạm rồi, em ăn nhiều chút."

      Phương Châm ăn hơi hết chén cơm thêm ít đồ ăn, sau khi lấp đầy bụng mới nhớ tới chuyện hai người lúc nãy: "Vậy ngay từ đầu biết Vương Tử phải con trai sao?"

      Nghiêm Túc đưa khăn giấy cho : " phải, lúc mới đầu nghĩ thằng là của , đến khi nó được 2 tuổi, cẩn thận bị ngã, lúc ấy bác sĩ có khả năng phải truyền máu, cho nên mới xét nghiệm máu của thằng bé. Sau đó giống như phim truyền hình TV vậy, phát ra mình nuôi con công cho người khác 2 năm."

      "Vậy sao tìm Đoàn Vịnh Thi hỏi ràng?"

      "Đương nhiên phải hỏi chứ, nếu sao biết Vương Tử là kết quả của ấy với tình đêm trong quán Bar được. Lúc ấy cũng nghĩ đem con gửi máy bay trả cho ấy, nhưng ấy lại năn nỉ trong điện thoại, tình cảm bây giờ của ấy và chồng rất tốt, hi vọng đứa trẻ đến phá hỏng tin tưởng lẫn nhau giữa họ. nghĩ có khi lúc đó chồng ấy cũng biết ấy có thằng nhóc này. Nhưng mà bây giờ chắc chắn biết rồi, nếu hai người cũng ly hôn nhanh như vậy."

      "Tuy rằng ấy là bạn của , nhưng em vẫn muốn câu khách quan, người mẹ như vậy có trách nhiệm. Từ đầu tới cuối ấy chỉ đều suy tính cho riêng bản thân mình, hoàn toàn nghĩ cho người khác. ấy lừa rồi còn gạt cả chồng trước, điều nên nhất là ấy làm tổn thương Vương Tử. Thằng bé Vương Tử kia ghét như vậy có phải vì nó nghĩ là ép mẹ nó bỏ ?"

      "Ừm, nó biết thân thế của mình, chỉ biết cả ngày bận rộn chăm sóc nó. Có lẽ nó cho rằng bởi vì quan tâm đến người nhà nên mẹ nó mới bỏ ."

      "Vậy sao ràng với nó?"

      " ràng với rất có lợi, nhưng còn thằng bé phải làm sao? cho nó biết nó còn như vậy bị cả ba lẫn mẹ ghét bỏ sao? Nếu như vậy, tình nguyện cho nó hận . Ít nhất trong lòng nó, nó cho là mẹ nó bỏ nó là do bất đắc dĩ , mẹ nó vẫn còn thương nó."

      Nghe xong lời này, Phương Châm có chút cảm động, nhịn được vươn tay ra, nắm lấy bàn tay phải của Nghiêm Túc đặt bàn: " ngờ mấy năm nay cũng chẳng dễ dàng gì. Nếu tính tuổi của Vương Tử, chắc là được sinh ra sau khi em làm bị thương hả?"

      "Ừm, đây cũng là nguyên nhân làm cho Vịnh Thi có cơ hội bỏ chạy đến Mĩ. Lúc đó, ấy mới sinh còn chưa lâu, bị em đâm bị thương. Người lớn hai nhà Nghiêm Đoàn đều tập trung hết người , ấy mượn cơ hội này chạy trốn. Đợi đến khi mọi người phản ứng kịp, thấy bóng dáng ấy đâu nữa rồi. Lúc ấy, đứa ở trong tay dì hơn hai ngày có mẹ, sau đó mẹ Vịnh Thi biết chuyện tức giận đến mức muốn đoạn tuyệt quan hệ với con ."

      Phương Châm nhịn được cười khổ. tưởng tượng đến cảnh người nhà của Đoàn Vịnh Thi lúc ấy có bao nhiêu nóng giận, chắc đều nổi trận lôi đình cả. Lại nghĩ đến Nghiêm Túc, vì bị Đoàn Vịnh Thi lừa gạt mà vô duyên vô cớ nuôi đứa trẻ, Phương Châm có cảm giác 5 năm trước Nghiêm Túc vô cùng đáng thương.

      Sau đó lại nhớ đến vấn đề khác: "Các đăng kí rồi sao?" Cho dù bụng Đoàn Vịnh Thi lớn thể kết hôn, nhưng vẫn có thể lĩnh chứng.

      Nghiêm Túc mỉm cười với : "Biết là em quan tâm đến vấn đề này mà. Em yên tâm, tất cả lần đầu tiên của đều được giữ lại cả, bất kể là đêm đầu hay là lần kết hôn đầu. Lúc ấy, quả cha mẹ hai nhà hối thúc bọn kết hôn, kỳ cũng sao. Nhưng Vịnh Thi chịu, ấy muốn đến Mỹ kết hôn với người khác, nên lúc đó ấy tìm bạn bè làm hai tờ hôn thú giả, dùng để đối phó với cha mẹ hai bên. Nếu cẩn thận nghĩ lại, cảm thấy ấy rất có tài, con người cũng thông minh, đáng tiếc thông minh đúng chỗ,có lẽ đọc sách nhiều đến mức tẩu hỏa nhập ma rồi. Đây có lẽ là nguyên nhân ấy, thích phụ nữ ngu ngốc, thích người thông minh."

      Khi lời này hai mắt hề cố kỵ nhìn chằm chằm Phương Châm, như muốn nhìn thấu đối phương. Trong lòng Phương Châm cả kinh, vô thức muốn đứng dậy bỏ . Nhưng lại bị Nghiêm Túc kéo tay, trực tiếp cầm lấy cổ tay .

      " đâu? Nữ sinh xuất sắc của ."

      "Em rất bận." Phương Châm nhanh chóng giải thích, " xem, hôm nay suýt chút nữa em thoát khỏi tay Phương Kết Côn. ngờ lại thông minh như vậy."

      "Người thông minh chợt mắc sai lầm cũng là chuyện bình thường, chung quy chỉ do lúc ấy em có uống rượu. Chỉ số thông minh của em được đo khi em uống rượu,bằng sụt giảm rất lớn."

      Khóe miệng Phương Châm giật , trong lòng cảm thấy bản lĩnh chửi người khác dùng lời thô tục của Nghiêm Túc rất thâm hậu.

      biết tiếp theo có thể xảy ra chuyện gì, cũng do vừa rồi Nghiêm Túc ám chỉ rất ràng. Nhưng dù cơ thể chuẩn bị kỹ, phương diện tâm lý vẫn còn chút chướng ngại vượt qua được.

      Để kéo dài thời gian, chỉ có thể liều mạng tìm đề tài: "Ha ha, cái đó, thông minh như vậy, em chắc chắn so với được. sắp xếp cho người quấy phá kia thế nào, sợ mấy người Pháp kia tìm ta gây phiền phức sao?"

      "Đừng lo, đều được Viên Mộc xử lý cả rồi. Người đó mặc đồng phục của khách sạn, trong lòng mọi người ta cũng chỉ là người dân trong gia bình thường nào đó. Người Pháp cũng rất thông minh, cái phao bạn chủ tịch Thâm Lam ngu ngốc, mà gióng trống khua chiêng tìm gia đình có thực. Nếu làm lớn chuyện này, bọn họ cũng đẹp mặt. Hơn nữa bọn họ cũng phải kiêng dè mặt mũi của . Brice là người thông minh, nếu ông ta cũng giữ được vị trí đó đến ngày hôm nay. Trong nhà ông ta có mười hai em, ông ta có thể thừa kế công ty của cha ông ta và ngồi vào vị trí tông giám đốc, ông ta chắc chắn phải loại người tầm thường."

      "Mười hai người!"

      "Đúng, mười hai người. Có gì mà phải kinh hãi vậy? Em phải biết rằng tính tình người Pháp phóng khoáng chứ, em còn là sinh viên tốt nghiệp ngành ngoại ngữ đấy."

      "Nhưng mà, phải mười hai người quá nhiều sao. Vợ ông ta mệt chết sao?" Nếu như tính là bắt đầu sinh từ năm hai mươi tuổi, liên tục gián đoạn năm nào, khi sinh xong mười hai người cũng hơn ba mươi. Nhưng lại phải chắc chắn rằng trong quá trình này chỉ sinh ra con trai, thể có con được.

      Nghiêm Túc khỏi vui vẻ: "Nhiều con trai như vậy đương nhiên phải người phụ nữ sinh. Ưu thế lớn nhất của Brice ở chỗ ông ta là con vợ cả, con trai thứ hai của vợ cả. ông ta còn có người trai năng lực bình thường, cho nên ông ta dẫn đầu và có được vị trí tổng giám đốc, bây giờ cổ phần của ông ta trong công ty cũng là nhiều nhất . Đương nhiên, mấy em khác do mẹ ông ta sinh ra cũng đều rất nghe lời ông ta, chung quy lại bọn họ đều là dòng chính thống, ngay cả khi có chút đấu tranh nội bộ, và người ngoài có ý phá hoại họ vẫn đồng lòng đoàn kết chống lại người ngoài. Cho nên những tiểu tam tiểu tứ kia dù sinh con trai, cơ bản vẫn được chia gì cả."

      Nghiêm Túc rất thoải mái, nhưng Phương Châm ngẫm lại cảm thấy đau đầu. Loại chuyện gia đình này, cha con tính toán phản bội nhau cũng ít. Ngẫm lại chuyện tranh giành đoạt vị trong hoàng cung thời cổ đại, Phương Châm tình cảm thấy làm vợ hay làm con nhà có tiền cũng hạnh phúc lắm.

      Nghĩ đến đây lại nhìn Nghiêm Túc. Nghiêm Túc cũng là người có tiền, nếu so với Brice chắc tài sản của chỉ nhiều hơn chứ thể ít hơn được. Mẹ Phương Châm gặp rồi, là người thích đương với người trẻ tuổi hơn mình. Như vậy, xem ra ba hẳn cũng có ít tình nhân, con riêng bên ngoài chắc cũng khá nhiều. Nếu như mình ở cùng chỗ với , tương lai ra sao đây?

      Đừng nhìn bây giờ Nghiêm Túc là mảnh tình si, nếu di truyền gien phong lưu của ba mình, xoay lưng lại tìm người phụ nữ khác và sinh con với ta, rồi sau đó người ta tìm tới tận nhà đòi chia tài sản, cuộc sống làm sao sống đây?

      Ánh mắt Nghiêm Túc vẫn luôn dừng người Phương Châm, thấy ràng mọi biến hoá mặt . Tựa hồ trong nháy mắt đoán được tâm tư của Phương Châm, nên khi mở miệng trong giọng mang theo vài ý cười: "Em yên tâm, phải kiểu đàn ông như vậy, cũng làm em trở thành người phụ nữ như vậy. đây cả đời chỉ biết có người phụ nữ, chỉ có người phụ nữ này mới có thể sinh con cho . Người này chính là Nghiêm phu nhân."

      "Em dựa vào cái gì để tin đây?"

      "Chỉ bằng việc nuôi con thay bạn mình nhiều năm như vậy, chứng minh đây là người trọng nghĩa. Rồi bằng việc thiếu chút nữa chết tay em mà vẫn em, lại chứng minh người trọng tình. Phương Châm, có bản chất phong lưu, so với những người đàn ông có tiền kia lại ăn chơi đàng điếm ôm hết người phụ nữ này đến người phụ nữ khác từ sáng đến tối, lại chỉ vì em mà rung động. tự khen mình đáng quý hay là giữ mình trong sạch gì, nhưng cảm thấy Phương Châm, em phải suy xét chút mấy nhân tố này, gặp người đúng thời điểm trong cả cuộc đời con người phải chuyện dễ, dễ mới làm mình hối hận đúng ?"

      Lời này này vừa dịu dàng lại lớn mật, trong lòng Phương Châm nghe được cực kì dễ chịu. cũng biết người như Nghiêm Túc rất khó tìm, trong cái xã hội bây giờ đàn ông cưỡng lại được hấp dẫn nhiều lắm, còn có rất nhiều người đàn ông tiền thế thậm chí ngay cả công việc ổn định cũng , chỉ cần có cơ hội bám theo những bà già hoặc lén ngoại tình. Hơn nữa, những người đàn ông như Nghiêm Túc bao nuôi người phụ nữ thành đạt đều thành vấn đề.

      rất đáng quý.

      Phương Châm thấy Nghiêm Túc như vậy, cảm giác bản thân mình còn sức phản kháng. Đêm hôm đó, trước khi cởi quần áo, câu cuối cùng là: rất xin lỗi, La Thế.

      Tác giả có lời muốn : Được rồi, Tiểu Châm Châm cứ như vậy bị lão Nghiêm ăn hết, ăn hết, hoàn toàn ăn hết.
      Last edited: 5/6/19
      My Nam Anh, Nhok_Njco, Suuuly10 others thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :