1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Tận Xương - Tô Lưu

Thảo luận trong 'Hiện Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Người ngoài hành tinh

      Người ngoài hành tinh Well-Known Member

      Bài viết:
      53
      Được thích:
      324
      ☆Chương 59. Trốn

      Biên tập: Lão F (Hoa giấy)

      Vương Tử nghẹn phản bác được câu nào.

      Quả trước kia cậu có nghĩ tới, nếu Phương Châm có thể làm mẹ của cậu là chuyện tốt. Nhưng tình huống khi đó khác bây giờ. Khi đó mẹ cậu ở nước Mỹ xa xôi, còn kết hôn với người đàn ông khác. Giữa ba và mẹ chỉ có thể chọn . Nên trong điều kiện đó, nếu cậu thể tiếp nhận được người ba dượng khó trị ở Mỹ kia vẫn có thể chấp nhận Phương Châm làm mẹ kế Trung Quốc của cậu.

      Nhưng mà bây giờ, mẹ cậu ly hôn với người đàn ông kia, trở thành người mẹ đơn thân và người ba chưa cưới vợ có thể đến với nhau. Dù Vương Tử thích Phương Châm thế nào nữa, tình cảm mẹ con với Đoàn Vịnh Thi vẫn là đứt được. Huống chi trong lòng người bạn này, ba và mẹ vốn là nên sống cùng nhau, bọn họ tách ra đã là chuyện từ lâu, bây giờ nếu có cơ hội sửa chữa sai lầm, thì vì sao lại từ bỏ?

      Vương Tử còn quá , cậu hiểu loại chuyện tình cảm này cần phải xây dựng, bồi đắp, phải là chuyện mình muốn thế nào là thế đó. Hơn nữa, trong cái đầu nhỏ bé của cậu chỉ có một khái niệm, cậu muốn lại làm cậu bé chỉ có ba hay chỉ có mẹ.

      Vì thế cậu nghĩ nghĩ rồi đáp: "Chị Phương Châm xinh đẹp như vậy, có thể tìm người bạn trai khác, vì sao nhất định phải là ông chứ?"

      "Theo ý của con nhé, ba con là ba đây cũng như vậy, sao chỉ có thể tìm mẹ con được, tìm người phụ nữ khác được sao?"

      Nhân lúc Vương Tử để ý, Phương Châm kéo tay áo , ý bảo chuyện chú ý chút. Nghiêm Túc cho vẻ mặt yên tâm, quay lại với Vương Tử: "Ba và dì Phương của con có tình cảm với nhau, cho nên mới quyết định đến với nhau. ra, con cần phải rầu rĩ, dù sao thì, đời này ba mẹ ở cùng với con cái rất nhiều, con tính là trường hợp đặc biệt."

      "Nhưng tôi hi vọng ba mẹ đều có thể ở bên cạnh tôi."

      "Vương Tử, đời này có chuyện gì mười phân vẹn mười cả. Ba và mẹ con có tình cảm làm nền tảng, cũng có khả năng ở bên nhau được. Miễn cưỡng xúm lại chỗ cũng chẳng hạnh phúc được, chỉ làm ba mẹ con cảm thấy đau khổ. Có thể con quan tâm đến cảm giác của ba, nhưng con cũng quan tâm cảm giác của mẹ con sao?"

      Vương Tử vốn đã muốn khóc, nghe xong lời này mới ngẩng đầu lên, vẻ mặt ngây thơ hỏi: "Ông có ý gì?"

      "Mẹ con thích ba, con cứ cứng rắn muốn ba và mẹ sống cùng nhau, mẹ con rất khó chịu. Con chắc cũng hi vọng mỗi ngày mẹ con lại nổi giận ném cái này cái nọ, làm nhà cửa lung tung, lộn xộn hết cả."

      Vừa nghe đến cái này, cơ thể bé của Vương Tử nhịn được co quắp chút, tựa như là nghĩ tới chuyện vui. Vì thế Phương Châm kéo cậu vào lòng, giọng hỏi: "Em làm sao vậy?"

      "Em nhớ đến bộ dạng lúc mẹ em nổi giận. rất khủng khiếp, em có hơi sợ hãi."

      "Mẹ em nổi giận có bộ dạng gì?"

      Nghiêm Túc đứng đó nín cười: "Tốt nhất là em đừng hỏi. Đừng Vương Tử chịu nổi, đây cũng hơi chịu nổi ấy chứ. cơ bản, mẹ nó chính là đại tiểu thư bị làm hư, em cứ thử tưởng tượng hình ảnh đó, có thấy đẹp mắt ?"

      " cho ông mẹ tôi!" Vương Tử vung nắm đấm kháng nghị .

      Vì thế Phương Châm liền cho Nghiêm Túc ánh mắt " thất bại", làm tâm tình Nghiêm Túc hơi ngứa ngáy, muốn lại gần nhàng hôn hai cái lên đôi mắt xinh đẹp của . Bởi vì suy nghĩ trong lòng như vậy, cảm thấy Vương Tử ở chỗ này có chút vướng bận, vì thế mà ra lệnh đuổi khách: "Được rồi, con nên về rồi đấy, chắc mẹ con tìm con đấy."

      Vương Tử vui nguýt một cái, lúc đứng dậy ra khỏi cửa còn quên khiêu chiến với : "Bây giờ mới giữa trưa, sao ông làm mà lại chạy tới đây tìm Phương Châm, ông muốn làm chuyện xấu đúng ?"

      Trong đầu Nghiêm Túc nhất thời có 1000 đầu ngựa gào thét nhanh chóng chạy qua. đưa tay vỗ mông Vương Tử cái, mắng: "Nhanh ra ngoài, đừng làm phiền ba với dì Phương của con ăn cơm trưa."

      " lại tôi đánh người, phải đàn ông mà."

      Phương Châm đứng bên tưởng chừng như cười đến đau bụng, vì giữ mặt mũi cho Nghiêm Túc nên chỉ có thể cố nhịn, mãi cho đến khi Vương Tử gọi điện thoại cho Jean, đối phương tới đón thằng bé, Phương Châm mới thả lỏng, tận tình cười cho . Nghiêm Túc bình tĩnh nhìn , cuối cùng dứt khoát qua hôn lên môi .

      Tiếng cười của Phương Châm đột nhiên ngừng lại, sau khi nụ hôn qua hiển nhiên có chút kịp hồi hồn: " làm cái gì vậy?"

      "Hôn em."

      Phương Châm chớp chớp mắt: "Sao về sớm vậy, phải cơm tối mới ăn cùng sao?"

      "Muốn tranh thủ chút thời gian ăn cơm trưa để được ăn với em. Gần đây biết làm sao, có việc gì kích thích cả, chỉ muốn ngày 24 tiếng ở bên em thôi."

      Lời này nghe buồn nôn, Phương Châm nghe xong nổi da gà. nhịn được rùng mình, trong lòng lại sinh ra tia cảm động. Bởi vì trầm mặc của , bầu khí trong phòng có vẻ xấu hổ. Để phá vỡ cục diện bế tắc này, Phương Châm ra vẻ thoải mái : "Lời này của nhất định thể để cho Vương Tử nghe được, bằng thằng bé lại phải hoảng sợ đấy."

      Nghiêm Túc cũng có chút đau đầu: " biết thằng bé này trưởng thành sớm như vậy giống ai. Mẹ nó phải là người có tính tình như vậy, đến bây giờ vẫn giống đứa trẻ chịu lớn."

      "Có lẽ nó giống ba. có biết ba nó ở đâu ?"

      " biết, ngay cả bộ dạng của ta Vịnh Thi còn nhớ , sao có thể tìm được đây. Nay cũng chỉ có thể như vậy, chỉ có thể một bước tính một bước thôi. Hi vọng Vịnh Thi có thể nhanh nhanh trở nên chín chắn hơn, tìm người đàn ông đáng tin để gả, cũng là cho Vương Tử lần được hưởng thụ cảm giác có gia đình hoàn chỉnh."

      "Chuyện phải ba nó, có tính cho nó biết ?"

      "Em để ý chuyện này sao?"

      Phương Châm sửng sốt, chợt hiểu ra: "Em ngại. Nếu muốn tiếp tục làm ba của Vương Tử, ra cũng rất tốt. Thằng bé này thoạt nhìn thiếu cái gì, nhưng ra lại thiếu nhất tình thương. Hai người các đều chẳng quan tâm nó nhiều năm như vậy, trong lòng thằng bé rất đơn. Em nghĩ nguyên nhân chủ yếu nó tới tìm em hôm nay, cũng là muốn xác nhận chút vị trí của nó trong lòng , chắc nó sợ rằng tái hôn sinh thêm em trai em , đến lúc đó, trong lòng nó càng chẳng có địa vị."

      "Em trai hoặc em ? Sinh với ai, với em sao?"

      Phương Châm trừng mắt, nhìn cái tay phải thành thật kia của Nghiêm Túc chạy loạn qua lại người , khỏi thẹn thùng: "Được rồi, ban ngày tuyên dâm, thật chẳng biết ngượng."

      "Làm cho đời sau trở nên đông đúc phồn thịnh là bản năng của con người mà, có cái gì mà phải ngượng ngùng chứ. Em và phải đều là như vậy sao?"

      " lại mà." Phương Châm bất đắc dĩ thở dài, hai tay vẫn ra sức ngăn cản thế tiến công của Nghiêm Túc. Cũng may đối phương làm gì quá phận, chỉ ăn chút đậu hủ mà thôi, tiến thêm bước nào cả. Dù sao thì, là do lấy cớ ăn cơm trưa chạy ra ngoài, lát nữa lại hứng thú dâng trào kéo dài thời gian, thằng nhóc Viên Mộc này lại nên chê cười nữa.

      Sau khi đôi tay sờ soạng người Phương Châm mấy lượt, hài lòng cười một tiếng, sau đó ôm lấy trán Phương Châm hôn khẽ một cái: "Về chuyện thân thế của Vương Tử này, hi vọng do chính miệng mẹ thằng bé cho nó biết. Nếu đổi thành nói chuyện này, nó nhất định tin, làm tốt còn tưởng rằng ngại nó trói buộc nên muốn vứt bỏ nó. Thằng bé này từ mẫn cảm, nhìn như kiên cường nhưng ra rất yếu ớt."

      Nghe xong lời này Phương Châm im lặng gật đầu. Đến cùng, Nghiêm Túc đã sống cùng Vương Tử vài năm, vẫn hiểu rõ bản tính của thằng bé này. Đến Phương Châm cũng nhìn ra được, Vương Tử chẳng qua chỉ là giả vờ kiên cường mà thôi. Một đứa trẻ lớn chừng này, có thể có được mấy em có ý chí kiên ̣nh đến mức gì phá nổi? Vương Tử cũng giống như những đứa trẻ khác, đều là những đứa trẻ cần sự chăm sóc và che chở.

      Nghiêm Túc lựa chọn ra mà để Đoàn Vịnh Thi tìm cơ hội với thằng bé cũng là giảm mức độ tổn thương của thằng bé xuống thấp nhất. Phương Châm vốn cho là cứ như vậy, hẳn là Vương Tử có thể bình tĩnh tiếp nhận được sự thật Nghiêm Túc phải là ba mình này, ngờ tới mới sáng sớm ngày hôm sau, Đoàn Vịnh Thi đã tới gõ cửa phòng .

      Chắc Đoàn Vịnh Thi đến tìm Nghiêm Túc, có lẽ ấy đến gõ cửa phòng bên cạnh, nhưng từ sau ngày hôm đó, Nghiêm Túc chủ yếu ngủ ở chỗ Phương Châm, cho nên cuối cùng ấy vẫn là đến phòng Phương Châm.

      Khi đó, vừa mới bảy rưỡi sáng, Phương Châm còn chưa dậy, mặc bộ đồ ngủ ngồi đó chuyện với Đoàn Vịnh Thi, cảm thấy có chút xấu hổ. Nghiêm Túc ngược lại vẻ mặt tự nhiên, trực tiếp hỏi: "Làm sao, xảy ra chuyện gì?"

      Vẻ mặt Đoàn Vịnh Thi xin lỗi, có chút khó xử nhìn hai người bọn họ, do dự mở miệng : "Cái đó, thấy Vương Tử đâu cả."

      Phương Châm sững sốt, chợt nghe Nghiêm Túc ở bên cạnh hỏi: "Chuyện xảy ra khi nào?"

      "Mới vừa rồi, vốn là nó và dì bảo mẫu ở cùng phòng. Buổi sáng, lúc dì ấy thức dậy phát thấy thằng bé đâu. Bà ấy đến chỗ tôi tìm, cũng tìm được. Tôi nghĩ có phải nó đến tìm , nên tôi tới đây hỏi một chút."

      " kiểm tra trong phòng hay gì đó , có thiếu cái gì ?"

      ", vẫn chưa kiểm tra, thấy nó đâu tôi và dì bảo mẫu đều có chút hoảng sợ, lo mấy chuyện khác được."

      Nghiêm Túc xoay người trở về phòng thay quần áo, khoảng ba phút sau ăn mặc chỉnh tề ra, với Đoàn Vịnh Thi: " thôi, tới phòng nó xem xem, có lẽ có thể tìm ra manh mối nào đó."

      Phương Châm cũng muốn theo, lại bị Nghiêm Túc khoát tay ấn trở về bên trong sô pha: "Em cứ chờ ở đây , có lẽ lát nữa thằng bé sẽ đến tìm em, phải có người ở đây."

      Phương Châm gật gật đầu, khép ̉ áo hơi lỏng lại, nhìn theo Nghiêm Túc và Đoàn Vịnh Thi rời . Trong phòng lập tức yên tĩnh trở lại, làm cho có đầy đủ gian để suy nghĩ. ngồi xuống sô pha, bắt đầu tự hỏi vì sao Vương Tử muốn bỏ nhà trốn.

      Là do hôm qua Nghiêm Túc nặng lời quá sao? Hay là tại thái độ của mình làm nó cảm thấy bất mãn? Nó muốn dùng cách này để phản kháng mình hoặc là Nghiêm Túc sao.

      Nếu nó còn ở trong khách sạn thì cũng thôi, ngộ nhỡ mới sáng sớm nó ra ngoài, đứa năm tuổi dù có thông minh thế nào, trong biển người mênh mông này cũng quá nguy hiểm. Nếu như bị lừa bán làm sao đây, rồi nếu như bị thương lại làm thế nào đây?

      Phương Châm càng nghĩ càng cảm thấy sợ hãi, ngồi đó hồi lâu vẫn chưa bình tĩnh được.

      Cùng lúc đó Nghiêm Túc cũng thảo luận nguyên nhân thằng bé bỏ với Đoàn Vịnh Thi. Trước tiên, Nghiêm Túc phân tích chút tình huống này phương diện chính mình: "Hôm qua nó tới tìm tôi, tôi nói thật với nó. Nhưng tôi nhìn ra được, nó muốn tôi và Phương Châm nhau. Nó cũng có suy nghĩ của mình, có lẽ nó hy vọng rằng chúng ta có thể ở bên nhau. Nhưng tôi nghĩ đây phải là nguyên nhân nó bỏ nhà ra . Từ lúc nó khỏi chỗ tôi đến buổi sáng hôm nay cũng mười mấy tiếng, trong thời gian đó phải xảy ra chuyện gì chứ?"

      Đoàn Vịnh Thi lúng túng cười cười, thành khai báo: "Tôi với nó. Vương Tử biết, phải ba nó."
      Last edited: 2/6/19
      My Nam Anh, aaatieen, Suuuly4 others thích bài này.

    2. Hằng Lê

      Hằng Lê Năm tháng dễ tan, thỉnh người trân trọng Administrative

      Bài viết:
      3,881
      Được thích:
      67,130
      Rm inbox chị qua facebook nhé
      Người ngoài hành tinh thích bài này.

    3. Người ngoài hành tinh

      Người ngoài hành tinh Well-Known Member

      Bài viết:
      53
      Được thích:
      324

    4. Hằng Lê

      Hằng Lê Năm tháng dễ tan, thỉnh người trân trọng Administrative

      Bài viết:
      3,881
      Được thích:
      67,130
      Em, nhấn điện thoại bị dính chữ
      Người ngoài hành tinh thích bài này.

    5. levuong

      levuong Well-Known Member Staff Member Super Moderator VIP

      Bài viết:
      1,224
      Được thích:
      4,693
      Cảm giác vịnh thi nuôi con theo chế độ chăn thả. Mười mấy tiếng mới ôi con đâu rồi....
      Người ngoài hành tinh thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :