1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Tận Xương - Tô Lưu

Thảo luận trong 'Hiện Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Người ngoài hành tinh

      Người ngoài hành tinh Well-Known Member

      Bài viết:
      53
      Được thích:
      324
      ☆Chương 60. Tìm tới cửa

      Biên tập: Lão F (Hoa giấy)

      Nghiêm Túc dừng lại, vẻ mặt phức tạp ngoảnh đầu nhìn Đoàn Vịnh Thi.

      Sau khi trầm ngâm lát, chậm rãi phun ra câu: "Được việc đủ, bại có thừa."

      Nét xấu hổ mặt Đoàn Vịnh Thi càng đậm hơn: "Sớm hay muộn gì cũng phải biết thôi, càng kéo dài càng phiền toái mà. Tôi đã nghĩ cứ dứt khoát nói như vậy."

      "Cho dù muốn thì cũng có rất nhiều cách, nhưng chắc chắn lại chọn cách xấu nhất rồi."

      Vẻ mặt Đoàn Vịnh Thi biết làm sao, buông tay : "Đột nhiên đêm qua, thằng bé chạy tới hỏi tôi vài chuyện về , tôi nghĩ chọn ngày bằng gặp ngày, đơn giản cho nó nghe. Cho nên..."

      Nghiêm Túc nhìn đã lớn lên từ với mình, trong lòng nghĩ: may mà chọn làm vợ.

      Con người quả nhiên là muốn so sánh. Chỉ nhìn mình Phương Châm thôi thì cũng cảm thấy trưởng thành bao nhiêu, nhưng so với bình hoa di động Đoàn Vịnh Thi này ưu thế của Phương Châm lập tức ra rõ ràng.

      Tất nhiên, chủ tịch Nghiêm của chúng ta ý thức được rằng, sở dĩ thấy Phương Châm tốt như vậy, hoàn toàn là do tình nhân trong mắt hóa Tây Thi mà thôi.

      Nghĩ đến Phương Châm, vẻ mặt nhìn Đoàn Vịnh Thi liền có chút vui. Nếu phải này đột nhiên xuất , sáng sớm là khoảng thời gian tốt biết bao nhiêu, chính là thích hợp để cho và Phương Châm dính lấy nhau giường mà. Kết quả, lúc này lại phải tìm con trai cho người ta.

      Thằng bé Vương Tử này, nuôi nó 5 năm, sao lại hận mẹ nó được, chắ chắn cũng có tình cảm với thằng bé. Chung quy lại, có đôi khi, có thể thấy được bóng dáng của mình người Vương Tử, cha thương mẹ , nhìn gia cảnh giàu có, nhưng thực tế, thế giới tinh thần rất thiếu thốn.

      biết sau này thằng bé trưởng thành như thế nào, có thể cứ vậy mà lớn lên sai lệch ?

      Nghĩ đến đây, khỏi dừng bước, với Đoàn Vịnh Thi: "Về sau kiềm chế lại , thay thằng bé tìm người cha tốt, cũng là cho nó cuộc sống của người bình thường."

      " làm sao vậy, sao đột nhiên lại cảm xúc như ậy? Có phải hôn nhân của chú và dì cho quá nhiều kích thích , nhìn Vương Tử cũng như nhìn thấy chính mình à."

      "Đúng, cho nên tôi càng hi vọng Vương Tử trở thành người như tôi."

      "Người như tốt sao?"

      "Người như tôi có cái gì tốt?"

      Đoàn Vịnh Thi ngẫm lại, gật đầu : "Quả được tốt lắm, khó trách tôi cảm thấy chướng mắt . Cũng do Phương Châm, bạn gái là người đơn thuần ngốc nghếch mới có thể đến với . có tính toán gì chưa, kết hôn với ấy sao?"

      tay Nghiêm Túc đẩy cửa phòng của Vương Tử ra, suy nghĩ đáp: "Ừm, tôi dự ̣nh nội trong năm nay sẽ kết hôn với ấy."

      "Chú và dì đồng ý sao?"

      "Khi bọn họ có bạn trai bạn có hỏi ý kiến tôi ? Tôi cưới vợ cũng chẳng cần bọn họ đồng ý."

      Đoàn Vịnh Thi sáng tỏ le lưỡi, giành kéo cửa tủ quần áo ra: " xem, quần áo của nó đều ở đây, hẳn là xa đâu. Nhưng trong túi xách của tôi lại thiếu khoảng 1000 tệ, chắc là ngày hôm qua nó đã lặng lẽ lấy . Tâm tư thằng bé này quá sâu, cũng biết là giống ai, loại chuyện này khi tôi còn sao có thể làm ra được."

      Nghiêm Túc nghĩ thầm thằng bé này giống , có lẽ là giống ba nó . Đáng tiếc, đến cùng chẳng người nào biết ba ruột của thằng bé này là ai. Nghiêm Túc vừa nghĩ đến vấn đề này, vừa tiện tay lật lật trong tủ quần áo, phát quả thiếu cái gì, lại xoay người vào phòng khách tìm bảo mẫu Jean hỏi chuyện.

      Bởi vì tiểu chủ nhân biến mất, Jean lúc này sợ đến thay đổi sắc mặt. Vừa thấy Nghiêm Túc nhanh chóng giải thích: "Tôi biết nó ra ngoài khi nào, chút động tĩnh cũng nghe thấy."

      Trong lòng Nghiêm Túc có chút chủ ý, xem ra ý ̣nh của Vương Tử là ra ngoài giải sầu. Tiểu tử này tính mang một chiếc túi nhỏ phiêu bạt chân trời, để an ủi tâm hồn nhỏ bé bị tổn thương của nó. Nhưng dựa theo tình hình trước mắt, thấy thằng bé chắc sẽ xa, chắc chắn còn ở loanh quanh trong khu vực khách sạn. Nghiêm Túc hề lo chuyện Vương Tử cầm theo tiền rồi từ nay về sau xuất hiện nữa, chỉ lo là một đứa trẻ còn nhỏ như vậy đường sẽ bị kẻ ác tiện tay bắt cóc.

      Hơn nữa, thằng bé cũng chẳng phải đối thủ của những tên lái buôn.

      Vì thế, hề gặng hỏi Jean làm gì cho tốn thời gian, mà trực tiếp gọi điện cho nhân viên khách sạn hỗ trợ, muốn bọn họ tìm những đoạn băng ghi hình có liên quan đến khoảng thời gian từ tối hôm qua đến sáng hôm nay, dùng cái này để tìm ra con đường mà Vương Tử trốn .

      Đoàn Vịnh Thi đường theo sau Nghiêm Túc, từ đầu tới cuối lời nào. Mãi cho đến khi hai người vào phòng an ninh bắt đầu xem băng ghi hình mới nhịn được câu: "Có thể tìm được sao? Nếu nó ra ngoài..."

      "Ít nhất đầu tiên phải xác định được nó có còn ở trong khách sạn hay , chỉ cần còn ở đây thì sẽ có vấn đề gì cả. Ngộ nhỡ nó đã ra khỏi khách sạn rồi, thì tôi nghĩ rằng vẫn nên báo cảnh sát thì sẽ tốt hơn."

      Kết quả, buổi sáng hôm đó, toàn bộ bảo an của Lệ Tinh đều ở trong tình trạng báo động, chính là để tìm kiếm bóng dáng của bé trai năm tuổi. Tại thời điểm nhóm Nghiêm Túc bận rộn kiểm tra băng ghi hình, Phương Châm ngồi trong phòng buồn chán muốn chết lật tạp chí.

      cũng rất muốn ra ngoài hỗ trợ tìm thằng bé, nhưng lại sợ ngộ nhỡ mình rồi, Vương Tử quay về tìm , lại bỏ lỡ. Trong tay vẫn luôn cầm điện thoại, chỉ sợ để lỡ mất Nghiêm Túc gọi tới. Có vài lần muốn gọi điện thoại qua hỏi chút, nhưng cân nhắc đến tâm tình của Đoàn Vịnh Thi, vẫn ráng nhịn xuống.

      Kỳ , mãi cho tới bây giờ, vẫn quá chắc chắn thái độ của Đoàn Vịnh Thi đối với Nghiêm Túc là gì. ấy thoạt nhìn là bộ dạng tùy tiện vô tâm vô phế, những biết người biết mặt biết lòng. Nếu lần này Đoàn Vịnh Thi trở về chỉ đơn giản là muốn về đoàn tụ với thằng bé, nên làm gì đây? và Nghiêm Túc có tương lai sao?

      Phương Châm khép tạp chí trong tay lại, tâm tình hơi khó chịu. Đúng lúc này có người nhấn chuông cửa vang lên, Phương Châm giật nảy mình một cái nhảy dựng lên, nghĩ thầm có phải là Vương Tử đến , ba bước thành hai bước chạy đến mở cửa, trong nháy mắt khi cửa mở ra cả người cứng đờ tại chỗ.

      Người tới phải là Vương Tử. Phương Châm cười thầm mình ngốc, vóc dáng của Vương Tử nào với tới chuông cửa được.

      Đứng trước mặt người phụ nữ, ngũ quan xinh đẹp, khí chất cũng rất tốt, tất cả đều cực kì xuất sắc, mấu chốt là Phương Châm biết người này, đó là người mẹ thích tìm bạn trai nhỏ của Nghiêm Túc. Hai người từng gặp nhau.

      Mẹ Nghiêm giống như là đặc biệt đến tìm Phương Châm, sau khi nhìn thấy chủ động mỉm cười, hai mí mắt chớp chớp, đánh giá Phương Châm từ xuống dưới vài lần, sau đó chào hỏi bước vào. Bộ dạng như vậy hề giống khách chút nào cả, ngược lại, lại giống chủ nhân của căn phòng này hơn.

      Thậm chí, Phương Châm còn cảm thấy mình có thể nghe được mẹ Nghiêm độc thoại trong lòng: hừ, căn phòng này do con tôi trả tiền, thì đây chính là phòng của tôi.

      Phương Châm cũng chẳng so đo với bà ấy, khách sáo chào hỏi: "Chào dì ạ, dì có muốn uống trà ạ?"

      Mẹ Nghiêm dừng chút, tựa như cân nhắc, lát sau bà đáp: "Được, ly nước là được rồi. Hôm nay tôi có ít lời muốn với , thật đúng là nên uống hai ngụm cho thanh giọng."

      Lúc Phương Châm ở đằng kia rót nước, trong lòng nghĩ, đây là tính tìm mình mở lớp giảng bài sao? Dù sao cái gì đến cũng sẽ đến, cuộc nói chuyện ngày hôm nay là thể tránh khỏi, có lẽ sau này sẽ có thêm ba bốn cuộc nói chuyện, Phương Châm thầm lấy lại bình tĩnh, bưng ly nước đến bên sofa, đặt xuống bàn trà trước mặt mẹ Nghiêm.

      Sau đó, ngồi xuống, chỉ đứng đó, bộ chuẩn bị lắng nghe trưởng bối giáo huấn.

      Tính tình Phương Châm tuy rằng có hơi lạnh nhạt, nhưng cơ bản là người thì vẫn hiểu được. Huống chi người phụ nữ phải ai khác, là mẹ của Nghiêm Túc. tự với mình, đã làm cho Nghiêm Túc thiếu mất một quả thận, cũng phải khách sáo với mẹ của người ta một chút.

      Dường như mẹ Nghiêm rất vừa lòng thái độ của Phương Châm, khóe miệng tự chủ giương lên một chút. Nhưng nụ cười ấy chỉ thoáng qua trong giây lát, bà lại lập tức trưng ra một khuôn mặt lạnh lùng.

      "Phương tiểu thư," Ngay từ đầu ngữ khí của mẹ Nghiêm đã rất tự nhiên, "Trước kia từng ngồi tù, tôi đây có biết."

      Phương Châm lời nào, im lặng nghe "giáo huấn".

      "Vì sao ngồi tù tôi cũng biết. Chuyện làm năm đó, kể tới việc người ta oán trách, thì cũng thập phần ổn. Bởi vì , con trai tôi thiếu mất một quả thận. Lúc ấy bác sĩ có , nếu đưa tới trễ hơn chút nữa thôi, có khi ngay cả mạng sống cũng còn. Bởi vì chuyện này tôi sự rất ghét , hẳn là ràng."

      Phương Châm vẫn là lời nào. Mẹ Nghiêm có chút vui, ngẩng đầu nhìn : "Tôi chuyện với , sao đáp hả?"

      "Cháu hơi đau đầu ạ."

      Nghiêm mẫu sửng sốt, bị nghẹn nói được lời nào. Vừa nãy khi bà nói chuyện thì hung hăng vênh váo, hai mắt cũng chẳng thèm liếc nhìn Phương Châm. Lời này của Phương Châm như đâm vào bà, cứ như bóng gió bà nói chuyện nhìn người, biết lễ nghĩa.

      vui mặt Nghiêm nháy mắt tăng thêm: "Nhìn ra còn có cái năng lực này."

      " có, dì quá khen rồi ạ."

      "Tôi đây cũng chẳng phải khen đâu."

      "Cháu biết ạ."

      Mẹ Nghiêm im lặng nhìn Phương Châm vài giây, đột nhiên cảm thấy gái này dễ đối phó giống như suy nghĩ trước đó. nhìn qua rất mềm mỏng, nhưng lại giống như một nhúm bông, dù bà xuất ra bất kì quyền gì, cũng đều vô dụng.

      Cãi nhau ới người khác sợ nhất là đối phương phản ứng, Phương Châm quá bình tĩnh ngược lại làm cho mẹ Nghiêm có chút phát huy ra được. Bà nghĩ nghĩ khoát tay cái : "Được rồi, tôi cũng vòng vo với nữa. Tôi biết và con trai tôi rất tốt, tôi tới đây hôm nay là muốn hỏi , có tính toán gì."

      "Có phải dì muốn hỏi cháu có kết hôn với Nghiêm Túc ạ?"

      "Đúng, ý của tôi chính là vậy. Dĩ nhiên tôi cũng biết, gái giống như với A Túc một khi đã rất tốt, thì kết hôn là điều tất nhiên. đời này, muốn chọn một người đàn ông tốt hơn A Túc cũng chẳng dễ dàng. Đối với mà nói, nó quả thật là một đối tượng xuất sắc để kết hôn. Chỉ là Phương tiểu thư, muốn gả cho nó sao?"

      Lần này rốt cuộc đến lượt Phương Châm cười : "Nghe ý của dì, hình như dì cũng chẳng nguyện ý cháu gả cho ấy."

      "Đây là chắc chắn. Làm người mẹ, tự nhiên đối với nửa kia của con trai mình cũng có chút cầu. Điểm ấy tôi tưởng cũng có thể hiểu được. Bỏ tất cả các điều kiện của sang bên nói tới, thì việc đã từng ngồi tù làm tôi thể yên tâm để A Túc cưới được. đến gia cảnh nhà chúng tôi, chỉ cần là một gia ̀nh bình thường cưới vợ, cũng chọn người có tiền án. Huống chi, lúc ấy phạm tội lại là muốn giết con tôi, sao có thể làm cho một người mẹ như tôi yên tâm được?"

      Đây là uy hiếp Phương Châm, gì đáp lại. Nhưng đáy lòng lại có chút nhìn quen mẹ Nghiêm. người phụ nữ cả ngày kết giao với các loại bạn trai trẻ tuổi, với con trai mình thì tình cảm nhạt nhẽo. Đến nơi này lại đột nhiên nhảy ra giả bộ bộ dạng của một người mẹ hiền từ, đáy lòng Phương Châm hơi có chút biết làm sao.

      nghĩ nghĩ cười khổ : "Điểm này con trai của dì rất ràng. Nhưng ấy vẫn chọn ở bên cháu, cho nên..."

      "Thái độ của nó, cần phải để ý, tôi chỉ hỏi ý ."

      "Trước mắt thì cháu chưa nghĩ tới. thì, có thể tiếp với con trai dì hay , cháu cũng chẳng có lòng tin. Tóm lại, cháu cũng có chút lo lắng hành vi của trưởng bối ảnh hưởng đến nhân sinh quan của ấy."

      Mẹ Nghiêm vừa nghe lời này sắc mặt "chợt" đại biến, cả người lập tức đứng dậy khỏi sô pha, bộ dạng muốn bùng nổ lập tức.

      Lá gan gái này , thế mà dám quay sang châm chọc bà!

      Tác giả có lời muốn : sự độ lượng của mẹ Nghiêm ít hơn so với lão Nghiêm. Nhớ lão Nghiêm năm đó, dao chui vào trong cơ thể, sau này thế mà còn có thể Tiểu Châm Châm như phải cái gì, có thể coi như là một đóa hoa hiếm thấy. Đây vẫn như cũ là bản thảo tồn, Đại Tô ăn ngừng nghỉ trong bữa tiệc...

      Anhdva, mattroiden2810, Parvarty6 others thích bài này.

    2. levuong

      levuong Well-Known Member Staff Member Super Moderator VIP

      Bài viết:
      1,224
      Được thích:
      4,693
      Haha.mẹ nghiêm 0-1 phương châm. Chúc bác may mắn lần sau
      Người ngoài hành tinh thích bài này.

    3. Mengotinh_Ranluoi

      Mengotinh_Ranluoi Well-Known Member

      Bài viết:
      1,278
      Được thích:
      1,047
      Đại chiến mẹ chồng - nàng dâu bắt đầu
      Người ngoài hành tinh thích bài này.

    4. Người ngoài hành tinh

      Người ngoài hành tinh Well-Known Member

      Bài viết:
      53
      Được thích:
      324
      ☆Chương 61. Giải vây

      Biên tập: Lão F (Hoa giấy)

      Từ , gia cảnh của mẹ Nghiêm cực tốt, nên khía cạnh làm một người biết kiềm chế có hơi thiếu sót.

      Hôm nay, bà tới tìm Phương Châm là đã hạ mình lắm rồi, hề nghĩ đến chuyện gặp phải một người biết thức thời như , nghe bà còn chưa tính, thế mà còn dám dùng ẩn ý trong lời đâm chọt bà. Đây quả thực chẳng khác nào tát cho bà một cái.

      Lửa giận bùng lên trong lòng mẹ Nghiêm, ánh mắt sắc bén nháy mắt quét đến khuôn mặt Phương Châm. Nhìn khuôn mặt trắng nõn xinh đẹp kia, hai tay bà vô thức nắm chặt thành nắm đấm.

      Mắt thấy bàn tay muốn đáp xuống mặt Phương Châm, cửa phòng lại bị người khác đẩy ra từ bên ngoài. Ngay sau đó, thân hình nho nhảy lên vào, hai lời chạy thẳng tới chỗ mẹ Nghiêm, cả người trực tiếp đâm vào trong ngực đối phương, hai tay ôm chặt lấy bắp đùi của bà.

      "Bà nội!"

      Nhìn thấy màn vừa xảy ra này, mặt Phương Châm cũng khiếp sợ như mẹ Nghiêm. Vương Tử đột nhiên xuất phá vỡ bầu khí căng thẳng trong phòng, mũi tên sắp bắn ra vừa rồi thoáng cái được thu lại, chỉ còn lại thanh mẹ Nghiêm liên tục “chao ôi”.

      "Tiểu tổ tông của bà, con làm cái gì vậy, con muốn đụng chết bà sao hả."

      Vừa thấy cháu trai, khuôn mặt cực kì hung ác của mẹ Nghiêm lập tức tràn đầy ý cười. Tuy rằng miệng oán giận ngừng, nhưng động tác trong tay lại giảm chút nào, lập tức ngồi xổm xuống sờ đầu Vương Tử.

      Sau đó bà hỏi: "Con vào đây bằng cách nào?"

      "Cửa đóng ạ."

      Mẹ Nghiêm liếc mắt nhìn Phương Châm, Phương Châm đáp bà bằng nụ cười xin lỗi. Vừa rồi chỉ lo tiếp đón "cao cao tại thượng" nữ hoàng đại nhân, chắc là quên mất việc phải đóng cửa lại.

      Cũng may, lúc này, một lòng một dạ của mẹ Nghiêm chỉ hướng vào người Vương Tử, cũng rảnh so đo với Phương Châm. Bà và thằng bé này rất có cảm tình, tóm lại là do ngay từ đầu ai cũng nghĩ đến chuyện Vương Tử phải con trai của Nghiêm Túc, từng người ở nhà họ Nghiêm đều xem cậu như bảo bối. Mãi cho đến khi Vương Tử được hai ba tuổi lần bất trắc bị thương phải xét nghiệm máu, bí mật mới bị phơi bày.

      Tuy rằng lúc ấy mẹ Nghiêm rất tức giận, nhưng dù sao cũng ít tình cảm với thằng bé. Thêm vào đó, từ trước đến nay, quan hệ của nhà họ Đoàn và nhà họ Nghiêm rất tốt, để giữ mặt mũi cho bạn bè, bà cũng thể trút giận lên đứa bé này. Thế là cứ cưng chiều nó trong suốt ba năm qua.

      Vương Tử bình thường nhìn lạnh lùng, vừa đối đầu với mẹ Nghiêm lại rất biết cách giải quyết, cái miệng nhắn cứ gọi “bà nội” “bà nội” liên tục dứt, quả thực đã gọi cho trái tim mẹ Nghiêm đến mềm nhũn. Nhân lúc mẹ Nghiêm quay lưng lại với mình, Phương Châm lặng lẽ giơ ngón tay cái với Vương Tử, Vương Tử lại chớp chớp mắt với , cho cái nụ cười đắc ý.

      Bầu khí trong phòng càng náo nhiệt hơn. Trong mắt mẹ Nghiêm hoàn toàn có Phương Châm, vẻ mặt thương nhìn Vương Tử, liên miên cằn nhằn hỏi cậu ít vấn đề. Phương Châm cẩn thận nghe chút, cơ bản tất cả đều là hỏi chuyện Vương Tử du lịch các nơi trong khoảng thời gian này, xem ra mẹ Nghiêm cũng biết “sự việc vĩ đại” bỏ nhà ra của thằng bé Vương Tử này sáng nay.

      Vương Tử cũng hiếm thấy có chút tính trẻ con, khi nói chuyện đều mang theo mấy phần bi bô. Sau một lát nói chuyện với mẹ Nghiêm, đột nhiên cậu chuyển đề tài, vẻ mặt ngây thơ hỏi: "Bà nội, sao bà lại ở chỗ đây, bà tới tìm chị Phương chơi sao?"

      Mẹ Nghiêm hơi có vẻ xấu hổ, dễ để nói thẳng ra với đứa nhỏ, chỉ có thể à ừm hai tiếng gật đầu : "Ừm, bà nội tìm chị ấy chút chuyện."

      "Vậy bà và chị đã nói xong chưa ạ?"

      " xong, xong rồi."

      " tốt quá, vậy đến lượt con." Vương Tử xong thì thoát ra khỏi lòng mẹ Nghiêm, trực tiếp nhào vào lòng Phương Châm, "Phương Châm, em tìm chị có việc."

      Phương Châm nhìn nhìn Vương Tử lại nhìn nhìn mẹ Nghiêm, biết nên mở miệng thế nào. Đúng lúc này, Vương Tử lại quay đầu sang nhìn mẹ Nghiêm: "Bà nội, bà còn chuyện gì nữa sao ạ?"

      Đây là ra lệnh đuổi khách. Mẹ Nghiêm cảm thấy hơi thể diện trước mặt Phương Châm, nghĩ nghĩ vẫn là nuốt cục tức này xuống trước. Chỉ là lúc sắp , Phương Châm đưa bà ra cửa, ánh mắt của bà ít nhiều có chút vui, như một thanh đao khoét qua mặt Phương Châm hai lần, mang theo ý tứ cảnh cáo ràng.

      Nhưng Phương Châm lại giống như nhìn thấy, khuôn mặt tươi cười như trước đưa tiễn, lúc đóng cửa hơi mạnh tay một chút, một tiếng "ầm" vang lên. Mẹ Nghiêm đứng trong hành lang nhìn cửa phòng đóng chặt, cơn tức giận sôi sùng sục, hết lần này đến lần khác chỗ trút, chỉ có thể nặng nề thở hổn hển mấy cái rồi quay lưng bỏ .

      Sau khi mẹ Nghiêm rồi, Phương Châm xoay người trở về phòng khách, vẻ mặt nghiêm túc nhìn chằm chằm Vương Tử. Vương Tử vốn rất đắc ý, cho rằng Phương Châm sẽ cám ơn mình đã đến giải vây, kết quả đối phương lời nào mà cứ nhìn chằm chằm cậu, như nhìn xuyên qua con người cậu, cậu liền vô thức lui về phía sau, còn lấy lòng mà cười cười với Phương Châm.

      Mặt Phương Châm hướng về phía trước, đưa tay ́c đầu cậu hai cái, trầm giọng : "Gọi cho mẹ em chưa?"

      "Vẫn chưa ạ."

      "Sao lại chưa gọi?"

      "Sợ, sợ mẹ mắng em."

      Nhìn bộ dạng đáng thương này của cậu Phương Châm cũng hết cách, cuối cùng lạnh lùng nổi nữa đành cười khổ hai lần, lấy điện thoại ra gọi cho Nghiêm Túc. Thời điểm gọi điện thoại qua, Nghiêm Túc và Đoàn Vịnh Thi ở đồn cảnh sát lập hồ sơ, nghe Phương Châm Vương Tử trở lại, hai người đều thở ra hơi. dặn dò Phương Châm chiếu cố Vương Tử thật tốt, sau khi cúp điện thoại thì vội vàng rút hồ sơ rồi nhanh chóng về khách sạn.

      Phương Châm chuyện điện thoại xong gọi Vương Tử đến ngồi sô pha, đồng thời quên hỏi chuyện xảy ra sáng nay: "Xảy ra chuyện gì, lại cẩn thận với chị xem nào."

      " có gì, chuyện thôi ạ."

      "Bỏ nhà trốn còn là chuyện hả? Em có biết mẹ em sốt ruột muốn chết luôn , lúc này ba em đến cục cảnh sát báo án rồi đấy. Có phải em ra khỏi khách sạn ?"

      Theo sự hiểu biết của Phương Châm, hẳn là Nghiêm Túc kiểm tra camera giám sát, nếu băng ghi hình cho thấy Vương Tử ẫn còn ở trong khách sạn, có thể báo cảnh sát sớm như vậy. Rõ ràng là bọn họ đã tra ra được việc Vương Tử rời khỏi khách sạn, lúc này mới vội vội vàng vàng đến cục cảnh sát báo án.

      Nghĩ đến đây lại lườm nguýt Vương Tử, lườm nguýt nó đến nỗi phải vội cúi đầu rồi giọng giải thích: "Em, em vui, cho nên muốn ra ngoài chút thôi ạ."

      "Em những đâu?"

      "Lúc đầu, em tính vòng vèo trong khách sạn một chút, kết quả lại bị lạc đường, nên cẩn thận ra bên ngoài."

      " chứ?"

      ", chứ ạ." Hiếm thấy Vương Tử có chút bối rối, "Chị xem, em mang theo cái túi xách , quần áo cũng mang. Em dám quá xa, có người xấu."

      "Vậy sau khi em ra khỏi khách sạn đâu, có gặp người xấu ?"

      "Có gặp ạ. Có một ông già bề ngoài rất xấu xí cứ khăng khăng muốn mang em ăn cái gì đó, làm em sợ lắm. Em đá hắn một cái rồi chạy, sau đó cẩn thận ngã sấp xuống, có một chú cứu em. Chú ấy nâng em dậy, hù dọa ông già kia bỏ chạy, rồi còn đưa em về khách sạn nữa."

      Phương Châm nghe mà tim đập thình thịch. Chuyện này thật đúng là nguy hiểm, nếu lúc ấy có người tốt giúp Vương Tử, cậu chưa hẳn đã có thể chạy thoát được. Ngộ nhỡ bị ông già bỉ ổi kia bắt được, thì hậu quả khó mà lường được.

      Nghĩ đến đây, cầm lấy tay Vương Tử: "Té ở đâu, tay có đau ?"

      "Có chút thôi, còn đầu gối thì rất đau ạ."

      Thế là Phương Châm nhấc ống quần cậu lên cẩn thận xem xét, thấy đầu gối bên phải bị trầy da, liền trở về phòng lấy hòm thuốc xử lý cho cậu. Khi bôi thuốc, Vương Tử đau đến mức la hét, Phương Châm cũng nương tay, sau khi nghiêm túc xử lý xong miệng vết thương mới giáo huấn cậu lần nữa: "Xem em sau này còn dám chạy lung tung nữa ."

      " dám, cũng dám nữa ạ."

      Vương Tử vừa vừa lén nghiêng mắt nhìn trộm Phương Châm, thấy quá tức giận, lá gan dần dần lớn hơn, lại gần lấy lòng : "Chị Phương, chị đừng nóng. Xem em mới nãy vừa giúp chị mà."

      "Vừa nãy là em ́ ý hả?"

      " phải. Vốn là nghĩ đến tìm chị, kết quả lại nghe tiếng của bà nội trong phòng, nên em liền vọt vào. Phương Châm chị xem, bà nội em tìm chị làm gì? Bà ấy là muốn chị gả cho ba em đó."

      "Em, cái thằng bé này sao chuyện gì cũng hiểu vậy?"

      Vẻ mặt Vương Tử kiêu ngạo: "Đó là đương nhiên, em đây thông minh như vậy mà. May mà em phải con trai của ba em, nếu em chắc chắn sẽ đần như ông ta."

      Phương Châm mỉm cười sờ đầu cậu. biết Vương Tử chỉ là sĩ diện mà thôi, thực tế sau khi biết sựu thật về thân thế của mình, đả kích đối với nó chắc chắn khá lớn. Nếu nó cũng luẩn quẩn trong lòng muốn bỏ nhà trốn . Có điều Phương Châm ra, làm lòng nó khá hơn một chút .

      Nhớ tới vừa rồi mẹ Nghiêm hung hăng vênh váo, trong lòng Phương Châm đến bây giờ vẫn còn có hơi sợ hãi. Thật ra mà nói rất biết ơn Vương Tử, nếu trong tình huống như thế kia, cam đoan bản thân có nói ra cái gì làm tổn thương người khác nữa. Cũng phải thể chỉ trích mẹ Nghiêm, người bà có nhiều chỗ đúng để công kích, Phương Châm cũng phải là người , chỉ sợ đến cuối cùng lại chọc giận mẹ Nghiêm, làm tốt thì bàn tay ấy thật sự sẽ đáp mặt .

      Phương Châm có vẻ bất đắc dĩ nhìn Vương Tử: "Có lẽ bà nội em giống em, đều thích chị lắm."

      "Ai , em giống bà nội em đâu, em vẫn rất thích chị, từ khi nhìn thấy chị lần đầu tiên em đặc biệt thích chị rồi. Tuy rằng bề ngoài chị bình thường, ngực cũng quá lớn."

      "Vương Tử!" Một lần nữa Phương Châm bị cậu đánh bại, ràng đoạn đầu nói rất hay, đoạn sau sao lại thêm vào một câu như vậy chứ. Thằng bé này là đã trưởng thành sớm quá mức rôì.

      Vương Tử bĩu bĩu môi: "Cho nên em mới ba em là kẻ ngu ngốc, ràng dù nhìn thế nào thì mẹ em cũng khá là xinh đẹp, thế mà lại chọn chị chọn mẹ em, quả thực là đồ ngu ngốc mà."

      "Chuyện của người lớn em hiểu đâu. Nhưng Vương Tử em phải biết, dù xảy ra chuyện gì, ba em đều thương em cả."

      Nghe xong lời này, Vương Tử trầm mặc , cắn cắn môi tựa như tự hỏi. Sau lúc cậu mới ngẩng đầu lên : "Được rồi, có lẽ chị đúng. Ông ta cũng thật dễ dàng gì, sau này bọn chị phải thật tốt."

      Phương Châm suýt chút thì cười, chỉ có thể cố nén để mình bật tiếng. Sau khi Vương Tử chuyện với hồi lâu thì ồn ào nói đói bụng, thế là Phương Châm liền gọi điện thoại đặt phục vụ đưa cơm.

      Mọi chuyện dường như lập tức đã được giải quyết, Vương Tử trở lại, cũng hề bài xích nữa. Ngoại trừ mẹ Nghiêm trước sau như hoàn toàn thích ra, cuộc sống của Phương Châm ra thì có phiền não gì quá lớn.

      Tâm tình vừa buông lỏng, cũng cảm thấy có chút đói bụng. Vì thế lớn cứ duỗi cổ ngồi sô pha như vậy chờ người mang thức ăn đến.

      Khoảng hơn năm phút đồng hồ, có người tới ấn chuông cửa. Lúc Phương Châm đứng dậy khỏi sô pha cảm thấy rất bất ngờ, tuy rằng khách sạn này rất tốt, nhưng thao tác nhanh chóng như vậy vẫn làm cho có chút giật mình.

      để Vương Tử ngồi trong sô pha rồi tự mình ra mở cửa, nam phục vụ đẩy xe thức ăn vào. Phương Châm vừa định với đối phương vài câu, người nọ lại chủ động ngẩng đầu lên, ánh mắt thẳng tắp nhìn chằm chằm Phương Châm.

      Phương Châm sửng sốt, vô thức bật thốt lên: "Tại sao là ?"

      Chuyện tựa như có chút đúng.

      Tác giả có lời muốn : một điểm * nhỏ cuối cùng, à , có lẽ phải là * lớn , mọi người mỏi mắt mong chờ nha.
      Last edited: 6/6/19
      My Nam Anh, Suuuly, xiu lão gia4 others thích bài này.

    5. Người ngoài hành tinh

      Người ngoài hành tinh Well-Known Member

      Bài viết:
      53
      Được thích:
      324
      Chào các bạn, mình mới phát hiện ra một chút nhầm lẫn của mình ở cuối chương 51 (đoạn nói chuyện của tác giả). Tô Lưu có 2 truyện tên là Run sợ và Run rẩy (theo tên convert mình tra được mạng). Đoạn cuối chương 51, tác giả có nhắc tới vụ án ở khách sạn Lệ Tinh là trong truyện Run rẩy, nhưng lúc đầu mình tra nhầm nên ghi là Run sợ. Hôm qua, mình tra lại thì phát hiện ra sự nhầm lẫn này, mình đã sửa lại ở cuối chương 51 rồi, nhưng mình vẫn nhắc lại ở đây để bạn nào muốn tìm convert để đọc thì có thể tìm được đúng truyện. Các bạn đọc truyện vui vẻ nha <3
      Last edited: 6/6/19
      levuongMengotinh_Ranluoi thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :