1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

[Tập Truyện] Lời Âu Yếm Ngọt Ngào- Vi Vi An Đích Thế Giới- Quyển 1- Phùng Mật

Thảo luận trong 'Sắc Nữ Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Vân_08

      Vân_08 Well-Known Member Staff Member

      Bài viết:
      630
      Được thích:
      6,254
      10. Báo Ân(tt)
      Edit: Lưu Đạn


      Lệ Nhuận Du cúi đầu, hôn lên khóe môi nàng như trấn an, đồng thời tiếp: “ tại, cửa lớn ta ra, đối với bên ngoài ta biết được thế nào, cũng có hứng thú, chỉ muốn biết về nàng, trước kia nàng ở đâu, gần như có nơi nào tốt để , phụ mẫu, huynh đệ, tỷ muội thế nào, bọn họ có tốt với nàng , các chàng bên cạnh có ý với nàng . Nàng sinh ra xinh đẹp đến như vậy, minh châu tốt nhất thế gian cùng tuyết trắng đầu mùa cũng bì được với nàng, cuối cùng nàng lại chịu oan ức gả cho kẻ tàn phế như ta, Mật Nhi, ta muốn biết trong lòng nàng muốn cái gì, cho dù là sao trời, ta cũng liều mạng hái xuống cho nàng.”

      Những lời âu yếm này của vô cùng làm động lòng người, Mật Nhi hai tròng mắt ung đầy nước, đôi môi đỏ bừng hôn lên mặt , thầm: “Thiếp rồi, thiếp cái gì cũng cần, thiếp chỉ cần chàng.” Lại . “Nhà thiếp ở rất xa, phụ mẫu đều còn, chỉ còn ca ca chăm sóc thiếp. Là ca ca để thiếp đến tìm chàng, chăm sóc chàng cả đời…”

      “Vậy nàng sao?” Lệ Nhuận Du ôn nhu lau nước mắt của nàng, kiên nhẫn hỏi.

      “Thiếp đương nhiên là nghe lời ca ca rồi.”

      Lệ Nhuận Du cười rộ lên “Nàng liền có ý kiến gì sao?”

      Nếu chỉ là nghe lời ca ca mà chấp nhận gả cho mình, nên làm gì đây?

      Nghĩ đến đây, đôi mắt dịu dàng của nhiễm chút sầu bi ai, nghe Mật Nhi : “Lòng thiếp đương nhiên là vui mừng rồi, chàng khí như vậy, người lại tốt, đối với thiếp tốt nhất, chỉ có thể có mình thiếp.”

      Lời này tràn đầy tính tình đứa hài tử mà lạ cũng đầy bà đạo làm cho càng thêm vui sướng, nhàng nâng mặt nàng kên “ ?”

      “Đương nhiên là rồi.” Mật Nhi xoay người lại ôm , cười hì hì.

      Có điều nhớ đến chuyện cũ nào đó, Mật Nhi chau mày, bất mãn nhìn , “Chuyện thiếp xong, bây giờ nên chuyện của chàng .” Nàng vậy mà lại quên chuyện năm đó muốn tặng nàng cho Dương nhị tiểu thư mà tâm tâm niệm niệm.

      “Ta sao?” Lệ Nhuận Du cũng nhớ đến chuyện cũ, khuôn mặt tuấn lệ ra ý cười nhạt, nhìn đến Mật Nhi yên lòng, dính chặt vào vai , đôi đồi núi tuyết bị mút liến đầy nước trong suoort cũng run rẫy cọ cọ vào ngực , Lệ Nhuận Du sao còn biết được trong lòng tiểu lẳng lơ này nghĩ gì, cười khẽ véo lấy chóp mũi nàng “Ta sao nghe như thấy có múi dấm chua?”

      “Có sao?” Mật Nhi nằm trong lòng vặn vẹo ngừng ngử .

      Nhận thấy cự vật cắm trong cơ thể nàng ngo ngoe động đậy, Lệ Nhuận Du thương tiếc nàng, ôm eo nàng lại, cười : “nàng chính là tiểu hồ ly, dễ bán dấm chua như vậy, lại còn thích chạy loạn như vậy, nếu mà ngày nào đó chạy mất vậy ta biết đâu tìm nàng?”

      Mật Nhi bĩu môi: “Thiếp mới ghen.”

      “Vậy nàng thích ăn gì?” Lệ Nhuận Du lại xoa ngực nàng, giọng , “Gậy thịt lớn? hay vẫn là tinh dịch vừa ấm nóng lại đặc sệt?”

      Mật Nhi xấu hổ mà trốn trong ngực “Điều thích”

      Lệ Nhuận Du nghe vậy cười khẽ: “Sáng sớm ngày mai, tướng công để nàng ăn đến no bụng nha.” Thấy Mật Nhi gật đầu, mặt lại nổi hai đóa hồng nhạt, càng thích muốn buông tay, nhất thời bàn tay to lớn xoa nắn hai đôi mật đào thành hình dạng khác nhau.

      “Đừng thấy Lệ gia lớn như vậy, người thuộc về Lệ gia lại nhiều, trừ tổ mẫu ra, chỉ còn lại ta và huynh trưởng.” “khi ta năm tuổi cha mẹ ta qua đời, trong trí nhớ của ta, bọn họ rất ân ái, chưa bao giờ cãi nhau, cha ta rất thương nương. Thành thân bao năm cũng chỉ có duy nhất mình nương, nạp thêm thiếp thất, sau hai người ra ngoài làm việc, gặp nạn tàu rồi rời , nên là tổ mẫu chăm sóc chúng ta, do là là người nhất nên nãi nãi thương ta nhiều hơn chút.”

      đến đây, Lệ Nhuận Du chậm rãi dừng lại, lại hỏi Mật Nhi ở trong lòng mình “Nàng xinh đẹp như vậy, nếu ta là ca ca của nàng, khẳng định đem nàng nhốt lại, cho phép nam nhân khác khi dễ nàng.”

      lời này xong liền khơi dậy dục tính, động thân thẳng lưng cọ cọ nàng vài lần, Mật Nhi chịu được, mềm mại rên rĩ “Chàng thể khi dễ ta.”

      Lệ Nhuận Du cuối đầu hôn khóe môi nàng, ôn nhu “Là tướng công thương nàng.” xong mạnh mẽ xâm phạm, lượng nước mật trong suốt tuôn trào, đem hai mảnh thịt lộ bên ngoài ướt đẫm trong suốt.

      Vòng eo Mật Nhi chua xót, nghĩ muốn khép chân lại, Lệ Nhuận Du lại sờ soạng đến hoa châu sâu trong hoa huyệt, đầu ngón tay thô ráp nhấn mạnh vào làm cho mật dịch tức khắc phun ra, dính lên vòng eo tinh tráng, bụng, ngực thậm chí là mặt của cũng dính ít.

      Mật Nhi xấu hổ che mặt lại, Lệ Nhuận Du cố ý trêu đùa nàng, thầm bên tai nàng: “Nàng còn chịu nhận mình là tiểu dâm oa, côn thịt của tướng công nàng ăn hết rồi còn chưa thỏa mãn, dùng tay nàng cắm vào , sờ nó, dâm dịch của nàng liền chảy ra.”

      Đêm nay, trước khi ngủ Lệ Nhuận Du liền đem hoa huyện no nớt của Mật Nhi liếm hút đến còn mảnh, làm cho trong miệng toàn là mùi vị nữ tính của nàng, có điều làm như vậy phần là động tình, phần là có thường. Sáng hôm sau, Mật Nhi bị liếm tỉnh, hai chân bị đẩy cao lên ép vào ngực chính mình, mà giữa hai chân có cái đầu chôn sâu trong đó.

      Đầu lưỡi nóng bỏng chọc ghẹo từng luồng xuân dịch trong cơ thể mỹ nhân tuôn trào ra ngoài, ngậm trong miệng nhưng nuốt xuống, sau đó liền giữ chặt ót Mật Nhi kiên nhẫn bón từng chút vào miệng nàng.
      (~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~
      A fang, Lierose DuDu, Khủng Long46 others thích bài này.

    2. baoyeubaoyeu

      baoyeubaoyeu Well-Known Member

      Bài viết:
      516
      Được thích:
      698
      Ôi vợ chồng nhà này là đệ nhất ân ái à huhu

    3. Vân_08

      Vân_08 Well-Known Member Staff Member

      Bài viết:
      630
      Được thích:
      6,254
      11. Báo Ân
      Edit: Lưu Đạn


      Lệ Nhuận Du nằm ngửa giường, thiếu nữ ngực trắng eo thon thành kính quỳ giữa hai chân , miệng ngừng liếp láp hút lấy cự long bành trướng như hút hoa quả, cuối cùng trong miệng nàng ngậm tràn đầy là tinh dịch của , Lệ Nhuận Du, mới cảm thấy thỏa mãn, ôm nàng đến phóng khá tắm rửa.

      Lúc này còn sớm, Trương ma ma vẫn còn ngủ, Mật Nhi ngâm mình trong nước ấm, lại bị nam nhân chơi đùa phóng túng từ phía sau, chờ đến khi ánh mặt trời sáng tỏ, Trương ma ma đến phòng bếp làm việc, nghe được phòng tắm đối diện có động tĩnh, nhìn đến liền thấy Mật Nhi đẩy nhị gia ngồi xe lăn rồi. Độ ấm áp người bọn họ, bộ dạng trắng nõn đẹp đẽ làm người cực kì hâm mộ.

      Nhưng Trương ma ma là người tính tình thô kệch, trong lòng nhớ phân phó của lão phu nhân, hoàn toàn chú ý đến đôi môi xinh đẹp của Mật Nhi hồng hồng, sưng sưng, ràng là bị nam nhân âu yếm hôm mút hồi lâu, lại khó khăn nuốt lấy dịch nóng ấm của nam nhân đưa đến, càng nhìn thấy cổ nhịn gia có vệt đỏ nhàn nhạt là do trong lúc động tình Mật Nhi cắn .

      tự nhiên, Trương ma ma rất là cẩu thả, dưới mí mắt mình là đôi tiểu phu thê càng thêm táo bạo trắng trợn.

      Thậm chí hồi đem này, Trương ma ma còn ở phòng khò khò say ngủ, Lệ Nhuận Du ôm eo nàng đem hai đồi núi hung hăng đặt cửa sổ, đem cánh cửa sổ va chạm mạnh.

      Trương ma ma mơ ngủ còn nghĩ rằng là gió to trong đêm, động động thân mình muốn đóng cửa lại, hại cho Mật Nhi sợ đến tiểu huyệt căng thẳng, đem cự long nam nhân xoắn chặt đến dục tiên dục tử, nảy sinh ý tưởng ác độc, phóng túng đâm vào từ sau đến.

      Trương ma ma cuối cùng cũng đến chỗ cửa sổ, Lệ Nhuận Du càng thêm mạnh mẽ làm nàng, đem tiểu mỹ nhân thân thể mềm mại thơm ngát đặt tường, lại đưa tay cạy răng nàng, đáng giận lại đáng hận, Mật Nhi thả lỏng hàm răng hừ hạ rên rĩ từng tiếng, chỉ cách vách tường, Trương ma ma lại ngáy như sấm sao có thể hiểu được đêm này có cảnh tượng kiều diễm dâm mị đến vây.


      Sinh hoạt phu thê lại có thể rất hài hòa, ngực nõn bị xoa đến đỏ, đến lớn hơn, cả ngày đều biết xấu hổ mà chảy nước xuân tình cho hút lấy, côn thịt vĩ đại của dĩ nhiên là mỗi ngày đều nằm trong miệng của nàng, thậm chí có đôi khi nàng rên rĩ thành tiếng mới có thể giục bắn tinh hoa ra, hai người sớm quen thuộc lẫn nhau, lại có vẻ nhàm chán, nhưng Mật Nhi vẫn dám bảo đảm tận đáy lòng còn nhớ thương Dương nhị tiểu thơ kia.

      Chuyện này vẫn luôn đè nặng trong lòng Mật Nhi.

      Tuy rằng là do Dương gia hủy hôn ước, lại phải là tâm ý của Dương nhị tiểu thư, giống như lúc trước nàng tức giận rời , ba năm sau phải cũng ngoan ngoãn mà đến bên người hay sao.

      Vạn vật đời đều có biến hóa, dễ đổi thay nhất đó chính là lòng người.

      Có tâm nặng trĩu, Mật Nhi đôi khi làm việc khó tránh khỏi sai sót, ngày này thời tiết thay đổi, ngày cũng ấm dần lên, Lệ Nhuận Du nằm ngoài phòng phơi nắng ngủ gà gật, Mật Nhi giúp dọn dẹp bàn sách,

      chồng sách bàn, Mật Nhi vô ý làm rơi mấy quyển sách, bức họa cuộn tròn lăn xuống đất, chậm rãi mở ra hình ảnh bên trong.

      Da trắng như tuyết, khí chất dịu dàng hơn người, tay cầm hoa đứng dưới tán liễu mỉm cười, nữ tử này còn phải là Dương nhị tiểu thư sao?

      thể nghĩ được còn giữ bức họa này, Mật Nhi trong lòng ngơ ngẩn, cũng biết là đồ quý giá của , nàng liền nhanh chóng dọn dẹp tốt, nhưng lại vô ý đánh rơi nghiêng mực, làm bức họa liền trở nên dơ bẩn, trong lòng sốt ruột, cách nào cứu chữa, lúc này tiếng của Lệ Nhuận Du vang lên ngay cửa “Sao vậy, sao lại có khuôn mặt như đưa đám?”

      “Thiếp, thiếp cẩn thận là bẩn bức họa của chàng.” Mật Nhi quen dối, đặc biệt là khi hoảng hốt liền trực tiếp sảng khoái ra ngoài.

      Sau khi ra lòng liền thấy nhàng, lại có đơn, nàng đầy khẩn trương nhìn chằm chằm Lệ Nhuận Du đến, giống như đứa trẻ làm sai đứng cúi đầu nhận lỗi trước , giọng “Rất xin lỗi.”

      Lệ Nhuận Du nhìn nàng đáng thương như vậy, trìu mến ôm nàng vào ngực, cúi đầu hôn cái miệng của nàng “Lại phải là đồ vật quan trọng, sợ như vậy làm gi?”

      Cố tình làm dơ bức họa mà quý nhất, Mật Nhi có can đảm thẳng ra, sợ hãi “Chỉ là chàng còn chưa xem đó là cái gì.”

      Lệ Nhuận Du thấy nàng bướng như vậy, đàng nhận lấy bức họa trong tay nàng, mở ra mới thấy vết mực loang lỗ khuôn mặt nữ nhân, quả như nàng , nàng làm dơ mất.

      Thấy liếc mắt nhìn chăm chăm bức họa nháy mắt, Mật Nhi gấp đến độ nước mắt đều tuôn rơi, nắm lấy tay “Tướng Công, chàng đừng nổi giận, thiếp đem bức họa, họa lại nguyên bản cho chàng, thiếp có cố ý.”

      “Ta , ta có tức giận.” Lệ Nhuận Du ôm kiều thê dỗ danh, cuối cũng cũng đem bất an của nàng đạp xuống, vẫn nghe nàng nho sợ hãi hỏi “Chàng để bụng sao?”

      Mỹ nhân khóc đến mắt đỏ hồng tựa như thỏ con, nam nhân trong lòng liền trỗi dậy thương nồng động, nơi nào mà bỏ được khi nàng lại rơi lệ như vậy, bằng đem tim gan moi ra đưa cho nàng.

      “Điều qua rồi.” Biết lời này cũng an ủi được nàng, lại “Khi ta mười ba tuổi, tổ mẫu định thân cho ta, hai nhà vốn là thế giao, nhưng nam nữ khác nhau, ta gặp nàng ta mấy lần, sau lại huynh trưởng tặng ta bức họa này, đến bây giờ ta cũng biết vì sao huynh ấy lại có nó?”

      “Khi đó ta tuổi trẻ khí thịnh, thấy huynh trưởng trong phủ phong lưu như vậy, nha hoàn bên dưới lại có ý nghĩ muốn leo lên giường, dần dần cũng lún sâu vào, chỉ là nghĩ muốn chạm qua các nàng ấy, có đôi khi nhịn nổi liền xem bức họa như người sống, lúc ấy nghĩ dù sao sớm hay muộn gì nàng ấy cũng là thê tử của mình, nên cảm thấy sao cả?”

      Đây là tâm chôn sâu trong lòng , chưa bao giờ thổ lộ cùng người khác, ngay cả bản thân cũng thấy hồ đồ cùng xấu hổ.

      “Cuối cung ta cùng nàng ấy có duyên phận, tai họa bất ngờ năm đó hủy hoại nữa đời sau của ta, cũng liên lụy đến thanh danh Lệ gia, mới đầu tâm tình tốt lắm, mới tìm đồ vật giải sầu, mới đầu còn lấy bức họa ra xem, sau liền cả tâm tư này cũng có, lười đến dọn dẹp liền ném sang bên.”

      “Sau lại gặp nàng, tất cả tâm tư đều đặt người nàng, chuyện trước với nàng ta là quá khứ, nàng mới là tại của ta.”

      Giữa thu, buổi trưa gió vào phòng có chút lạnh, Lệ Nhuận Du hôn môi thiếu nữ trong ngực mình, giọng đầy dịu dàng và nghiêm túc.

      Mật Nhi cảm động cùng thẹn thùng, thể ngờ được những năm gần đây, lại là bản thân mình nháo loạn, nhưng ra càng muốn xin lỗi người trước mắt, chỉ là tâm tư này thể để biết, bằng để thường xuyên lấy ra để chê cười, lúc này nam nhân lại cười hỏi nàng “ khóc nữa?”

      Mật Nhi đỏ mặt, cố ý đưa tay chặn miệng , lại chọc nhíu mày, ra vẻ oan ức, làm cái mặt quỷ chọc cho Mật Nhi kìm lòng được, oa tiếng nhảy bổ vào lòng .

      Nàng thương , đau , Lê Nhuận Du đều biết, nhàng vỗ về sau lưng nàng, mãi cho đến khi nàng chậm rãi ngừng khóc, mới đem người kéo ra chút, giúp nàng lau nước mắt mặt.

      Mỹ nhân khóc đến thương tâm như vậy, cũng làm đau lòng, liền ôm nàng nằm lên ghế an ủi, dỗ dành nàng, nam nhân đem Mật Nhi ôm trong ngực , mạnh mẽ trêu chọc hoa huyệt khép mở của nàng, đến cuối cùng người đầy mồ hôi dính nhớp, giữa chân hai người nước xuân tình cùng bạch trọc nhầy nhụa, có thể là hoạt sắc sinh hương.

      nổi tâm xong, chuyện giường Mật Nhi càng chiều lòng nam nhân này, ban ngày mở rộng hai chân để mút lấy hoa lộ, nâng mông để vừa phóng túng vừa xoắn nắn đảo bồng, càng nguyện ý đêm đến mút trọn bạch trọc của , giọt cũng để rơi, mang toàn bộ ấm áp của nuốt vào bụng, thậm chí hề chê bai.

      Buổi tối Biệt Xuân Viện đóng chặt, chính trong phòng lại diễn ra chuyện dâm mị khó thể nhìn được.

      Mật Nhi dựa vào giữa hai chân Lệ Nhuận Du rên hư hử, tay còn nâng cự vật của nhắm vào trong miệng mình, bạch trọc thi nhau theo khóe miệng rơi xuống, tựa như sữa dên nàng uống chảy xuống dưới, chậm rãi đến bụng , hai chân cọ xát với nhau, dụ cho nam nhân càng thêm uống trọn, cả đêm này đều đùa bỡn tiểu huyệt non mềm màu mỡ của mỹ nhân.

      Hoa tâm giấu sâu trong hoa huyệt co rút lại khép mở, hai mảnh thịt mềm sớm bị cắm đến sưng to đỏ bừng, đến hôm sau còn lại tràn đầy nước, như chiêu cáo với nam nhân tràn đầy tinh lực kia rằng, nộn huyệt thơm ngon của mỹ nhân rất ngon miệng
      (~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~
      A fang, Lierose DuDu, Matcha260441 others thích bài này.

    4. AChu

      AChu Well-Known Member

      Bài viết:
      713
      Được thích:
      2,482
      vậy là đại gia với bà Dương gì đó bày mưu hại nam 9
      toàn thịt thôi :1::dead:

    5. Cửunhất

      Cửunhất New Member

      Bài viết:
      8
      Được thích:
      5
      Lọt hố chúc hố nàng đông khách

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :