Tắm Cho Đại Ca - Kinh Thành Nam Sủng

Thảo luận trong 'Thùng Rác'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. chuotanmeo

      chuotanmeo Well-Known Member

      Bài viết:
      2,615
      Được thích:
      4,901
      [​IMG]

      Tác giả: Kinh Thành Nam Sủng

      Convert: Ngocquynh520

      Edit: Đầm♥Cơ + Snoo​




      Giới thiệu đơn giản: Đây là chuyện xưa kể về lúc tắm kỳ chà xát đến nửa người, xoa xoa xoa xoa liền chà ra tình .

      Trang Hào:Người em, giúp quay tay phát , kìm nén khó chịu.

      Hoa Kì: Tiên sinh, nhà tắm cung cấp dịch vụ này.

      Trang Hào: !@#$%$@, Tôi trả tiền, được chưa.

      Hoa Kì: có thể tìm tiểu thư.

      Trang Hào: Tôi lười phải động.

      Hoa Kì: Bao nhiêu?

      Trang Hào: Cậu có thể ra giá.

      Hoa Kì: 500.

      Trang Hào: DKM, cậu giựt tiền à? Tay cậu làm bằng vàng chắc? 200 có làm hay ?

      Hoa Kì: Làm.

      Tham tiền thụ VS côn đồ công.




      Lời Editor: Bạn thụ ấy à, thế nào nhỉ, đừng để bề ngoài của bạn ấy lừa, nhìn có vẻ dễ thương nhưng ra bạn ấy rất là tham tiền và cũng rất là “râm” í *đỏ mặt* mà chỉ thể mặt sau với mỗi bạn công thôi.

      Riêng mình rất thích tính cách của thụ, muốn gì là tuốt luốt, gặp chuyện gì là tuốt luôn, đỡ khoản gây hiểu lầm với bạn công. Đặc sắc nhất là bạn ấy có nhu cầu gì (xxx với công) là thể liền =.=” có rụt rè như kiểu thụ hay gặp. Nhiều khi vô tư đến mức vô tâm, nhưng tình cảm dành cho bạn công luôn kiên định kể từ lần gặp đầu tiên.

      Còn bạn công, vốn là trai thẳng nhưng mà gặp bạn thụ rồi thẳng nổi luôn, ở trước mặt bạn ấy chỉ có thể là cười khổ, cười khổ cũng là bất đăc dĩ mà thôi. chung là thụ ăn định công rồi.

      Truyện đọc rất dễ thương, mong các bạn ủng hộ ^^~

      P/s: truyện gắn mác H+

    2. chuotanmeo

      chuotanmeo Well-Known Member

      Bài viết:
      2,615
      Được thích:
      4,901
      Truyện tính cả ngoại truyện nữa là 103 chương tất cả nhé, 1 tuần đăng ít nhất là 2 chương, và có lẽ nhiều hơn http://***************.com/images/smilies/icon_wink.gif

      CHƯƠNG 1: CHIM TO SAY RƯỢU

      Đêm tết tuyết lông ngỗng rơi đầy trời, Hoa Kì bọc áo khoác quân phục, mang dép bông từ sân sau chạy lên sân trước, dọc đường tuyết rơi vào trong giày ít, lạnh làm cậu run lập cập.

      Chạy đến trước sân, Hoa Kì gõ cửa sắt mấy cái: "Mẹ, đưa đồ cho con."

      Chốc lát cửa mở ra, nhăn mặt : "Mới năm mới, con biết chuẩn bị sớm chút sao? Mỗi lần đều trễ, tháng này lại kiếm ít hơn 100 cho xem." Bà nhịn được ném túi công cụ sang, Hoa Kì vội vàng đưa tay tiếp được, đau lòng : "Mẹ chút, rớt bể ai đền?"

      để ý tới Hoa Kì, xoay người đóng cửa vào trong nhà hưởng thụ ấm áp.

      Hoa Kì vội vàng nhét túi công cụ vào trong áo khoác quân phục, bước chân khó khăn tới cửa chính.

      Hoa Kì sinh ra trong gia đình công nhân bình thường, ba mẹ đều là người đàng hoàng có trách nhiệm, làm ra tiền nhiều lắm, cũng có khả năng gì, nhưng bọn họ lại cho Hoa Kì môi trường tốt, khỏe mạnh lớn lên.

      ít người , Hoa Kì là người có tiền đồ, có chí hướng và hoài bão.

      Bọn họ sai, quả Hoa Kì có chí hướng và hoài bão gì, cậu chỉ muốn kiếm chút đỉnh tiền, bình an sống hết cả đời, ở thành phố lớn hơn cái rắm chút này cắm rễ đến già, đến chết.

      Vì vậy, sau khi Hoa Kì tốt nghiệp trung học, liền bắt đầu chung quanh kiếm sống, cậu làm phụ vụ khách sạn, bưng vác trong công trường, công nhân trong tiệm gội đầu, lên chợ bán đồ. năm rồi lại năm, Hoa Kì biết đổi bao nhiêu công việc, nhưng công việc nào có thể làm cậu cảm thấy an tâm.

      Từ lâu rồi, ba mẹ Hoa Kì bắt đầu nóng lòng, đứa này cả ngày cứ dao động như vậy cũng phải là chuyện tốt, phải học chút thủ nghệ để nuôi sống mình, ngộ nhỡ ngày nào đó hai người bọn họ xuống đất, đứa này ai lo?

      Sau đó, bọn họ nhờ quan hệ chung quanh, cuối cùng tìm được phần công việc khai thác than.

      An bài công việc thỏa đáng rồi, Hoa Kì lại náo động, chết sống cũng chịu đến mỏ than khai thác than, lý do từ chối đúng là, con muốn sống bằng sức của mình.

      Vì vậy, Hoa Kì lại bắt đầu cuộc hành trình đổi việc.

      Lúc Hoa Kì mê mang, cậu quen người, nhân viên tắm kỳ.

      Bọn họ quen biết trong quán Internet, người nọ thừa dịp Hoa Kì vệ sinh len lén thêm địa chỉ chat của cậu vào, sau khi chuyện quên trời đất, người nọ ngừng dùng ngôn ngữ sắc tình chuyện với Hoa Kì.

      Khi đó Hoa Kì mới vừa tròn mười chín tuổi, hiểu biết về giới tình còn mơ hồ, ít nhiều cậu cũng có chút ngạc nhiên. Trong quá trình chuyện phiếm, người nọ muốn gặp mặt, Hoa Kì do dự chút nào đồng ý.

      Bọn họ hẹn gặp ở cửa internet, ngày đó đúng lúc gặp bão tuyết.

      Sau khi gặp mặt, thanh niên mang theo Hoa Kì tới nhà , ngôi nhà trệt đơn sơ, bọn họ ngồi xếp bằng giường, có chuyện gì là tán gẫu. Trong quá trình chuyện, Hoa Kì biết ta làm công nhân tắm kỳ trong nhà tắm, thu vào xem như tệ.

      Hoa Kì nhất thời tỉnh táo tinh thần, khẩn cầu thanh niên truyền nghề cho cậu.

      Miệng thanh niên đồng ý, nhưng lại đưa ra cầu, đó chính là cùng Hoa Kì làm lần.

      Hoa Kì biết mình thích nhìn đàn ông, mỗi lần đường thấy đàn ông đẹp trai đều nhìn lâu chút, ngược lại những trang điểm xinh đẹp, làm thế nào cũng thể hấp dẫn ánh mắt của cậu.

      Nhưng Hoa Kì biết như vậy có gì sai.

      Sau đó, Hoa Kì từ chối ta, bởi vì ta đẹp trai cho lắm.

      Lúc Hoa Kì chuẩn bị rời , thanh niên thỏa hiệp, cầu duy nhất chính là làm bạn bè, có chuyện gì cũng thường liên lạc. Cứ như vậy, dưới hướng dẫn của ta, Hoa Kì trở thành công nhân tắm kỳ.

      ********

      Hoa Kì thuê xe đến trung tâm chợ, mang dép bông chạy chậm, mới vừa vào cửa nhà tắm, cậu liền bị quản lý bắt quả tang .

      "Hoa Kì, cậu lại tới trễ."

      Hoa Kì rụt cổ, nhe răng nhếch miệng cười: "Quản lý, hôm nay tôi chưa ngủ, có thể dàn xếp chút ?"

      "Cậu cút , ngày nào cũng trễ, tháng qua ngày đúng giờ." Quản lý nhìn đồng hồ đeo tay: " trễ 35 phút, trừ tiền ba ngày công."

      Hoa Kì nóng nảy: "Đừng mà, tôi bảo đảm ngày mai đến muộn nữa, nếu như vậy , trừ tiền ngày được ?"

      "Thiếu ngày cũng được." Quản lý dầu muối vào, trợn trắng mắt : "Sang năm mới tới nơi rồi, khách đến nhà tắm của chúng ta xếp thành hàng đấy, cậu nhìn bọn Tiểu Lý , ngày nào ở đây 24h, chỉ chà xát nhiều thêm mấy người, cậu lại la ó, hơn tám giờ liền vọt về nhà, cậu còn muốn làm việc hay ?"

      Hoa Kì cười làm lành : "Muốn làm mà, tôi chỉ làm việc này."

      Quản lý bĩu môi: "Cút vào nhanh lên, dãy phòng phía nam đầy ắp người rồi, phòng bao chỉ còn lại hai gian thôi."

      Hoa Kì kinh ngạc : "Nhiều như vậy?"

      "Bớt nhảm, nhanh giúp tay."

      Hoa Kì cười : "Tôi hỗ trợ, tranh thủ hôm nay chà xát thêm mấy người nữa." Hoa Kì che kín áo khoác quân phục, lê dép bông như làn khói xông vào dãy phòng phía nam.

      Vừa vào cửa, Hoa Kì liền đá dép bông ướt nhẹp ra, đầu ngón chân trắng bạch, cậu cong cong ngón chân, mắng: "!@#$%$@, trời lạnh quá."

      "Lạnh cậu còn về nhà? Tự tìm tội chịu?" Tiểu Lý mặc quần cộc từ bên trong nhà tắm ra ngoài, sắc mặt đỏ thắm : "Nhà cậu ở ngoại ô, mỗi ngày qua lại phải hơn giờ, nhìn xem, lại tới trễ."

      Hoa Kì ngáp, mở tủ quần áo bắt đầu thay quần áo.

      Tiểu Lý thấy phòng thay quần áo có mấy người, vội vàng tiến tới bên cạnh Hoa Kì thầm : "Ai, Hoa Kì, chúng ta thương lượng chuyện ."

      Hoa Kì cởi áo khoác quân phục nhét vào trong ngăn kéo: " ."

      "Hơn mười giờ tôi phải về nhà chuyến, cậu giúp tôi lát được ?"

      Hoa Kì quay đầu lại nhìn : "Quản lý biết ai chịu? thể để tôi chịu mắng ?"

      "Ai da, cậu giúp em lần được sao? tôi đây có việc." Tiểu Lý nóng nảy.

      Hoa Kì cười : "Nhà có chuyện? Chuyện gì hả?"

      Tiểu Lý khẩn trương nhìn bốn phía mấy lần, hạ thấp giọng : "Cậu biết, mới vừa rồi người đàn ông tới, lúc tôi tắm kỳ cho gã, cẩn thận cọ bay mất hình xăm của gã, tôi thấy dạng đó chính là kiểu sống tạm bợ, tôi sợ gặp họa a, phải về nhà tránh chút."

      Hoa Kì nghe được dở khóc dở cười: "Hình xăm có thể cọ mất sao?"

      "Ai nha, dù là giả, tôi cũng lỡ cọ sạch của người ta rồi, sợ bị đánh."

      Hoa Kì nhìn từ xuống, hì hì cười: "Được được được, tôi giúp thay ca, mà trước, tiền tắm tính cho tôi."

      " thành vấn đề, hôm nay tắm được bao nhiêu người đều tính cho cậu."

      Hoa Kì cười cười: "Vậy được, , tôi bận." Hoa Kì cởi hết quần, mặc quần cộc của mình rồi cầm túi công cụ vào nhà tắm.

      Hoa Kì tới dãy số đăng ký liếc mắt nhìn: "Số mười tám tới chưa."

      "Tới"

      Hoa Kì tới bên cạnh giường, thấy người đàn ông mập mạp tai to mặt lớn nằm phía , khỏi len lén bĩu môi: "Tiên sinh, muốn tắm thế nào?"

      Người đàn ông mập : "Tắm kỳ phải đều giống nhau sao, cọ cho hết đất là được."

      "Vừa nhìn là biết đến lần đầu, nhà tắm của chúng tôi có đa dạng nhiều kiểu, có tắm sạch đất, có mát xa, có bảo dưỡng da, tắm xong rồi còn xoa bóp, cạo gió, lột da chết, muốn làm gì? Làm trọn bộ nhé?" Hoa Kì liên tiếp đống sở trường của mình.

      " cần, tắm sạch cho tôi là được." Người đàn ông mập .

      Hoa Kì bĩu môi, tiếp tục giới thiệu tuyệt kỹ của mình, nhìn liền biết là tên biết hưởng thụ, có tiền.

      Hoa Kì lấy khăn tắm, thấm ướt liền bắt đầu chà mạnh lên cơ thể người đàn ông mập, chưa đến lát, đất người gã bắt đầu tầng tầng lớp lớp bong ra, trong lòng Hoa Kì thầm kêu, tên này bao lâu tắm rồi hả?

      "Hoa Kì." Trong phòng tắm truyền đến tiếng thét.

      Hoa Kì vội vàng đáp lại: "Ở đây, sao vậy?"

      Quản lý tới, tiến lại gần bên lỗ tai cậu, : "Đừng làm nữa, tới làm việc khác, cậu theo tôi tới phòng bao, bên kia đủ người."

      Hoa Kì hồi hộp, phòng bao là Thánh Địa kiếm tiền, hơn nữa đều tiếp đãi những người có tiền nha.

      Hoa Kì vội vàng buông khăn tắm, với người đàn ông mập giường: "Tiên sinh, ngài nằm lát, tôi gọi người khác tới giúp ngài chà, có chút việc gấp, xin lỗi." xong, Hoa Kì đợi người đàn ông mập chuyện, xoay người ra khỏi phòng tắm.

      Trung tâm tắm rửa mà Hoa Kì làm việc cũng thuộc dạng lớn của thành phố này, tổng cộng có bốn tầng, tầng phòng tắm chung, tầng hai là đại sảnh biểu diễn và nghỉ ngơi, tầng ba là phòng bao, tầng bốn là nơi dùng bữa ăn uống.

      Hoa Kì mặc đồng phục làm việc, xách túi công cụ lên tầng ba, đến phòng chỉ định, nhàng gõ cửa: "Xin chào, tôi là nhân viên phục vụ, có thể vào ?"

      "Vào ." thanh trầm thấp lười biếng từ bên trong truyền đến.

      Hoa Kì hai lời đẩy cửa vào, theo đó là mùi rượu nồng chui vào lỗ mũi, Hoa Kì chán ghét trong lòng lại mỉm cười đầy mặt như cũ, : "Tiên sinh, chào ngài."

      "Chào cậu." Người đàn ông nằm giường, bên hông phủ cái khăn lông màu trắng.

      Hoa Kì đóng cửa phòng tắm, xoay người lại người đàn ông nhắm mắt lại, Hoa Kì cẩn thận dò xét ta, sắc mặt đỏ thắm, sống mũi cao thẳng, lông mi khẽ run, quan trọng là, bả vai ta có xăm hình con báo hung mãnh màu đen, cực kỳ hợp với vóc người to con của ta, có vẻ thêm uy mãnh khí phách.

      "Sao chưa bắt đầu?" Người đàn ông đột nhiên lên tiếng, dọa Hoa Kì khẽ run rẩy, vội vàng lấy cái khăn từ túi công cụ, thấm ướt sau đó : "Tiên sinh, ngài muốn tắm thế nào?"

      "Trọn bộ."

      Hai mắt Hoa Kì tỏa sáng, người có tiền biết hưởng thụ.

      Hoa Kì cầm vòi hoa sen xối lên thân thể của người đàn ông, sau đó lấy khăn lông màu trắng bên hông xuống, khi nhị đệ của người đàn ông bại lộ trong khí Hoa Kì khỏi nuốt nước miếng cái, con mẹ nó chứ, của ta lớn.

      Hoa Kì vì phòng ngừa mình nổi cảm giác, vội vàng bắt đầu, tỉ mỉ giúp xoa xoa tắm.

      Người đàn ông rất sạch , chà xát nửa ngày cũng thấy đất, chỉ là, Hoa Kì cũng rất hưởng thụ, hai tay giống như vuốt ve người đàn ông, mạnh lưu loát.

      "Tiên sinh, xin ngài lật người, phía trước tắm xong rồi." Hoa Kì lưu luyến rời .

      Người đàn ông ừ tiếng, chậm rãi mở mắt, ánh mắt nhàn nhạt quét qua khuôn mặt Hoa Kì, nằm bò lên giường: "Cậu nhìn giống con nhỉ?"

      Hoa Kì sửng sốt: "Hết cách, trời sinh vậy."

      Người đàn ông chuyện nữa.

      Hoa Kì xoa xoa phía sau lưng , tiếp theo là bắp đùi, sau đó là chân, ngay cả gót chân cũng chà xát cẩn thận, sau khi tất cả chấm dứt, Hoa Kì lấy chậu nước ấm, từ phía sau lưng tưới xuống.

      "Ca, thoải mái ?" Hoa Kì lấy khăn tắm xuống lấy bao tay đeo vào.

      Người đàn ông hơi ừm chút.

      Hoa Kì thấy muốn chuyện với mình, cậu lại lấy ra chai tinh dầu từ trong túi xách ra, nặn chút, sau đó nhanh chóng bôi lên phía sau mông của người đàn ông, từ từ êm ái xoa nắn.

      Hoa Kì vân vê nếp uốn, lông mọc phía dưới cùng tinh dầu hỗn hợp dính cùng nhau, làm Hoa Kì mặt đỏ tai hồng.

      Ngón tay Hoa Kì ngay ngắn chống đỡ phía sau , dưới, lặp lại xoa bóp.

      Lúc này người đàn ông giật giật thân thể, giọng : "Lấy cho tôi chai nước."

      Hoa Kì sững sờ, vội vàng ngừng tay: "Muốn nước suối? hay là thứ khác? Bia? Rượu đỏ?"

      "Cậu nhảm nhiều như vậy, muốn nước suối." Người đàn ông bò dậy, nằm soài giường.

      từ từ xoay người, Hoa Kì nhất thời trừng lớn mắt, nhìn thẳng nhị đệ đỏ lên phía dưới của .

      Người đàn ông thấy cậu nhìn nhập thần, đen mặt : "Dkm, cậu nhìn cái gì đấy?"

      Hoa Kì lấy lại tinh thần, ho khan hai tiếng vội vàng từ bàn cầm chai nước suối đưa tới.

      Người đàn ông nhận lấy mở nắp uống hớp, mà tầm mắt lại chưa bao giờ rời khỏi Hoa Kì, hơi uống nửa bình, sau đó vặn nắp : " em, giúp quay tay phát , nghẹn khó chịu." Người đàn ông liếc phía dưới cái.

      Hoa Kì sững sờ, vội vàng : " xin lỗi, nhà tắm cung cấp dịch vụ này."

      "Dkm cậu." Người đàn ông lấy thẻ đeo cổ tay xuống: " , chính mình tự lấy."

      Hoa Kì hơi động tâm, nhưng ngại mặt mũi nên mạnh miệng : " có thể tìm tiểu thư."

      Người đàn ông căm tức nhìn Hoa Kì: "Tôi lười phải động, nhanh lên."

      Hoa Kì suy nghĩ lại nhịn được hấp dẫn này, giọng hỏi: "Cho bao nhiêu?"

      Người đàn ông bĩu môi: "Cậu giá ."

      Hoa Kì suy nghĩ chút: "500."

      "Dkm, cậu giựt tiền à?" Người đàn ông ngồi thẳng dậy, hung ác : "Tay cậu làm bằng vàng chắc? Hai trăm có làm hay ?"

      Hoa Kì do dự hồi lâu: "Làm."

      Người đàn ông thu lại tức giận, từ từ nằm xuống giường, giang rộng chân : "Nhanh."

      Hoa Kì nhìn nhị đệ của , thầm nuốt nước miếng, cậu tháo bao tay, xoay tay lại lấy tinh dầu trong bao, tim đập thình thịch, cậu co ro vươn tay, do dự người đàn ông bắt lấy tay cậu, mạnh mẽ dán lên nhị đệ của mình.

      Hoa Kì sững sờ, chưa kịp chuyện liền nghe người đàn ông mắng: "Dkm cậu nhanh lên."

      Hoa Kì bất cứ giá nào, tay khẽ cầm, bắt đầu nhanh chóng dưới hoạt động.

      Nhị đệ của người đàn ông dưới tác dụng của tinh dầu, có vẻ dinh dính, nắm trong tay trượt lên xuống vô cùng dễ dàng, Hoa Kì chơi thích buông tay, thỉnh thoảng dùng móng tay cọ đỉnh nhị đệ, chỉ nghe người đàn ông rên lên tiếng: "Dkm, cậu làm đàng hoàng chút."

      Hoa Kì coi như nghe thấy, tiếp tục chơi.

      Đây là lần đầu tiên Hoa Kì chơi nhị đệ của người khác, còn là cây nhị đệ lớn như vậy, hai khỏa cầu cũng rất được, trái phải hết sức bóng loáng, nắm trong tay vuốt ve.

      "Ưm, nhanh chút" người đàn ông mắng câu, sau đó bắn ra khắp nơi.

      Người đàn ông từ từ mở mắt, vung tay ném tấm thẻ trong tay lên mặt đất: "Tới tủ của tôi mà lấy tiền."

      Hoa Kì nguyện ý lắm, : " cần tôi giúp ngài sao?"

      Người đàn ông hung hăng trừng cậu cái: "Tự tôi tắm."

      Hoa Kì bĩu môi, khom lưng nhặt thẻ bài ra khỏi phòng bao, dọc theo đường , Hoa Kì ngừng mắng, người này trở mặt so lật sách còn nhanh? Mới vừa rồi còn thở ra hơi, chuyển mặt cái liền thay đổi, chơi kiểu gì vậy hả!

      Hoa Kì đến phòng thay quần áo, dựa theo số ghi thẻ mở cái tủ ra, tay sờ soạng nửa ngày cuối cùng cũng tìm được ví tiền trong quần ta, mở ra nhìn, xấp tiền dầy, chừng 6000-7000 tệ, nhiều như vậy, Hoa Kì hâm mộ rút hai trăm tệ nhét vào túi đồng phục, lúc cậu đem ví tiền thả lại chỗ cũ lại thấy được thẻ căn cước của người đàn ông.

      Hoa Kì rất muốn biết, người đàn ông đẹp trai lại lưu manh như vậy, có tên là gì?

      Cậu chút do dự lấy thẻ căn cước của người đàn ông, thầm: "Trang Hào."

    3. chuotanmeo

      chuotanmeo Well-Known Member

      Bài viết:
      2,615
      Được thích:
      4,901
      Chương 2: Đến lần nữa

      Hoa Kì cầm thẻ căn cước của nhìn lát, sau đó thả lại trong ví tiền, khóa kỹ tủ quần áo liền trở về đường cũ.

      đường trờ về, Hoa Kì tự chủ được phủ tay lên túi đồng phục làm việc, dường như rất sợ hai trăm tệ này đột nhiên biến mất thấy bóng dáng.

      Cậu bộ lên lầu ba, trước khi vào phòng bao gõ cửa phòng lần nữa: "Tiên sinh, tôi có thể vào sao?"

      Cửa đột nhiên mở ra, Hoa Kì khỏi thụt lùi về phía sau hai bước, giật mình nhìn người bên trong.

      Trong phòng là người khác, đẹp trai như Trang Hào, nhưng diện mạo vẫn khá tốt.

      nhìn Hoa Kì từ xuống, sau đó vươn tay: "Thẻ đâu?"

      Hoa Kì ngớ người, nghe theo đưa thẻ ra, lúc tay người đàn ông chạm được thẻ, Hoa Kì vội vàng rụt tay lại, nghi ngờ : "Xin hỏi ngài là ai? Vì an toàn tài sản của khách, tôi phải tự mình giao ngài ấy."

      Người đàn ông nhếch miệng, tùy tiện mắng: "Đầu cậu toàn phân à? tôi đương nhiên là bạn của ấy, nhanh đưa thẻ cho tôi." Người đàn ông đưa tay giành, Hoa Kì lại tránh, quay người lại giấu thẻ vào trong ngực, che chở giống như trân bảo hiếm thấy.

      "Dkm mày, mày muốn gì?" Người đàn ông phát bắt được cổ áo Hoa Kì, giơ quả đấm lên : "Mày rất phách lối ha, muốn bị đánh phải ?"

      "Văn Đào, cậu làm gì thế?" đầu hành lang truyền tới giọng , người đàn ông cùng Hoa Kì hẹn mà cùng quay đầu nhìn.

      Trang Hào mặc áo choàng tắm xuống đại sảnh ở lầu hai nghỉ ngơi xem biểu diễn ca múa lát, nhìn tới nhìn lui cứ chỉ có mấy con nhóc sặc sỡ rống khàn cả giọng, muốn nhắm mắt lại nghỉ lát cũng được, bất đắc dĩ phải đứng dậy rời , kết quả mới vừa bước ra thang máy nhìn thấy Vương Văn Đào nắm cổ áo thằng nhóc kia, rất tức giận.

      Vương Văn Đào buông quả đấm, cũng buông cổ áo Hoa Kì ra: "Ca, xem biểu diễn sao? Trở về rồi hả ?"

      Trang Hào khẽ cau mày, để ý tới Vương Văn Đào, ngược lại đến trước mặt Hoa Kì, vừa định mở miệng hỏi chuyện gì xảy ra, lại bị Hoa Kì đoạt trước.

      "Tiên sinh, thẻ của ngài." Hoa Kì lấy thẻ từ trong lòng ngực ra: "Tiên sinh, thẻ này chỉ có thể do ngài tự bảo quản, nếu muốn đưa cho người khác, chúng tôi phải được cho phép của ngài."

      Trang Hào nghiêm mặt lên tiếng, thò tay nhận lấy thẻ rồi với Vương Văn Đào: "Trở về thôi."

      Vương Văn Đào gật đầu cái, lúc gần quan sát Hoa Kì mấy lần: "Ca, thằng nhãi đúng là muốn bị đánh, vừa rồi nếu phải ngăn cản, em sớm đấm nó rồi."

      Trang Hào chán ghét : "Ngậm cái miệng chó cậu lại."

      Hoa Kì đứng tại chỗ động, nghe bọn họ chuyện, ánh mắt theo bọn họ đến cửa thang máy, lúc Trang Hào vào thang máy, Trang Hào liếc Hoa Kì, Hoa Kì vội vàng thu hồi ánh mắt, chui vào phòng bao.

      Hoa Kì biết tại sao mình lại muốn tránh, có lẽ là vì sợ?

      Trong thành phố này, xã hội đen bất lương ương ngạnh đếm xuể, đường vơ được nắm to, nhưng Hoa Kì cảm thấy, Trang Hào khác với bọn họ, nhưng lại được khác chỗ nào.

      lần, Hoa Kì chợ đêm, đồng nghiệp vừa mua được tai nghe màu sắc tươi tắn, treo cổ vô cùng bắt mắt, bộ cứ nhún nhảy lung tung, vì vậy có ba bốn tên lưu manh nhuộm tóc vàng ngăn đường lại, muốn giao tai nghe, nếu liền động thủ.

      Đồng nghiệp từ chối cầu của mấy tên lưu manh, ai ngờ vừa dứt lời, đồng nghiệp liền bị lưu manh đánh hội đồng.

      Hoa Kì xông tới muốn giúp đỡ, lại bị tên lưu manh trong đó kề dao vào bụng, cậu dám lộn xộn, bởi vì cậu biết , những người này cái gì cũng làm được.

      Trị an ở thành phố này vô cùng tệ, đánh lộn đánh lạo, cướp bóc ăn trộm dường như mấy ngày xảy ra lần, dù cảnh sát có tới cũng giải quyết được gì, Núi cao Hoàng Đế ở xa quản được.

      Lúc ấy mọi người vây xem rất nhiều, bọn họ đều thờ ơ ơ hờ nhìn.

      Sau đó Hoa Kì hiểu được đạo lý, tránh voi chẳng xấu mặt nào, chỉ cần bọn họ lấy mạng, tất cả đều dễ thương lượng, cướp tiền cướp sắc tùy tiện.

      Hoa Kì sắp xếp xong mọi thứ, nhưng vội vã rời , mà là ngồi giường, tự chủ được nghĩ tới Trang Hào, trong đầu đều là bóng dáng của .

      biết qua bao lâu, Hoa Kì nghĩ nữa, xách túi công cụ ra khỏi phòng bao, lúc đóng cửa cậu nhìn lại bên trong mấy lần, cảm xúc mất mác tiu nghỉu xông lên đầu, khỏi làm hốc mũi cậu đau xót.

      Trang Hào đoạn nhạc đệm hề trong cuộc đời Hoa Kì, liên tiếp mấy ngày trôi qua, Hoa Kì đều ném mấy chàng đẹp trai ra sau đầu, chỉ mỗi lần qua cửa phòng bao 32 tầng ba, cậu mới kìm được hoài niệm hồi.

      "Hoa Kì, cậu còn ngủ hả, giờ là mấy giờ rồi."

      Hoa Kì nằm bệ tắm lim dim, ngủ ngon lành lại bị tiếng gào thét của quản lý dọa thức tỉnh.

      Hoa Kì dụi dụi mắt, ngáp cái: "Tôi mới ngủ chú gọi rồi."

      "Chớ ngủ, sáng mai là sang năm mới rồi, cấp phát lê với hồng đông lạnh, nhanh lấy, nếu chậm là có đâu." Quản lý đưa tay lôi Hoa Kì dậy khỏi bệ.

      Hoa Kì vừa theo vừa ngáp cái, xem thường : "Nhà tôi có ai thích ăn mấy thứ này, ai muốn ăn cho họ lấy , tôi chỉ muốn ngủ."

      "Tôi biết cậu khờ hay là giả ngu, dù nhà cậu ăn, đến lúc đó cậu có thể đưa cho người khác mà, thế nào cũng xem như tạo nhân tình." Quản lý tận tình khuyên bảo khuyên can.

      "Chú cũng đúng, dù giá cả thế nào cũng xem như cái lễ phải sao?" Hoa Kì đứng lên, mặc xong đồng phục làm việc ra khỏi nhà tắm.

      Nơi phát đồ tết là khúc quẹo ở đại sảnh tầng , Hoa Kì mới ra khỏ cửa nhìn thấy hàng dài, chen đến tận cửa. Hoa Kì cà nhắc nhìn trong đám người mấy lần, đúng lúc thấy Tiểu Lý, cậu vội vàng chen chúc tới, vỗ vỗ bả vai Tiểu Lý : " Lý, giúp tôi nhận được ?"

      "Dựa vào cái gì?" Tiểu Lý quay đầu lại nhìn Hoa Kì cái, nhanh chóng quay đầu .

      Hoa Kì bĩu môi: "Tôi muốn ăn mấy thứ đó, nhận lấy luôn, thế nào?"

      "Thiệt giả?" Tiểu Lý hưng phấn quay đầu lại.

      Hoa Kì cười cười: ", lấy chính là của , đến lúc đó cho tôi hai quả là được."

      " thành vấn đề, cậu về , tôi xếp hàng lấy là được." Tiểu Lý cười hí hửng.

      Hoa Kì thờ ơ xuyên qua đám người, lúc cậu nghĩ trở về nhà tắm nam tiếp tục bổ sung giấc lại thấy được bóng dáng quen thuộc.

      Trang Hào? Hoa Kì khó có thể tin dụi dụi mắt.

      Trang Hào được Vương Văn Đào đỡ đến ghế ngồi, lúc chân Trang Hào đều mềm nhũn, còn bất chợt vẫy tay. Hoa Kì len lén tới gần tiếp cận, liền ngửi thấy mùi rượu nồng nặc, xem ra lại uống nhiều.

      Hoa Kì vẫn tránh cách đó xa, cho đến khi bọn họ nhận thẻ lên lầu, lúc này Hoa Kì mới chạy đến quầy rượu trước mặt, hỏi thăm Trang Hào bao gian số mấy, rất khéo chính là phòng 32.

      Trang Hào xuất , lần nữa nâng gợi tâm tình vốn bình tĩnh của Hoa Kì, nó cuồng loạn, cuồng loạn ngừng trong lồng ngực.

      Hoa Kì trở lại nhà tắm nam nhanh chóng thu xếp xong mọi chuyện, đổi bộ đồng phục làm việc sạch , vội vã chạy tới lầu ba, đến quầy phục vụ, Hoa Kì nỏi nhân viên phụ trách: "Khách ở phòng 32 là ai phụ trách?"

      bé nhân viên nhanh chóng tra thông tin, trả lời: " Trần sư phó Trần Ngạn phụ trách."

      Hoa Kì khẽ mỉm cười: "Cảm ơn."

      Hoa Kì chạy chậm tới phòng nhân viên ở lầu ba, Trần Ngạn vội vàng dọn dẹp túi công cụ ở đó, nghe có người vào, tự chủ được ngẩng đầu liếc nhìn: "Sao cậu lại tới đây?"

      "Tới tìm chú đó." Hoa Kì đóng cửa.

      Trần Ngạn rất kinh ngạc: "Tìm tôi? Tìm tôi có việc gì?"

      Hoa Kì cợt nhã : "Ừm, là vậy, tìm chú có chuyện này, cũng biết chú có chịu đồng ý ."

      "Vay tiền? tôi có, tất cả đều phải dành để mua sắm đồ tết hết rồi."

      Hoa Kì vội vàng giải thích: " phải vay tiền, cháu chỉ muốn đổi ca với chú."

      "Thay ca? Bây giờ à?" Trần Ngạn hỏi ngược lại.

      Hoa Kì gật đầu cái: "Vâng, khách ở phòng 32 là khách quen của cháu, hôm nay uống nhiều quá, đoán chừng nhớ gọi cháu, cho nên chú xem thử có thể đổi với cháu hay , cùng lắm tiền công cháu phân cho chú nửa."

      " là chia cho tôi phân nửa?"

      Hoa Kì chắc chắn gật đầu: "Chắc chắn phân cho chú nửa, nếu chú tin, bây giờ cháu giao luôn cho chú 100 tệ là được."

      "Cũng cần, tôi tin tưởng cậu." Trần Ngạn dừng dọn dẹp túi công cụ, xoay người lại ngồi ghế: "Vậy cậu , lần sau có chuyện như vậy sớm với tôi chút, tôi chuẩn bị được nửa rồi."

      Hoa Kì cười ngậm miệng được: " thành vấn đề, cháu bảo đảm lần sau trước."

      Hoa Kì vui mừng bừng bừng ra khỏi phòng nhân viên, đường chạy chậm tới cửa phòng 32, đứng trước cửa, cậu hít hơi dài, tay phải để trước ngực, buông lỏng chút, lại buông lỏng.

      "Tiên sinh ngài khỏe chứ, tôi là nhân viên phục vụ, có thể vào ?"

      "Có thể." Tiếng Trang Hào vẫn trầm thấp từ tính như cũ.

      Hoa Kì đẩy cửa vào, thấy Trang Hào ngậm điếu thuốc, nghiên người dựa vào giường, chỉ là, lúc thấy cậu nhất thời trừng lớn mắt, ánh mắt kinh ngạc nhìn chằm chằm Hoa Kì vài giây, sau đó khôi phục ánh mắt bình thản thường ngày.

      Hoa Kì khẽ mỉm cười: "Tiên sinh, chào ngài."

      Trang Hào nhìn chăm chú vào cậu, lên tiếng.

      Hoa Kì bị nhìn có chút được tự nhiên, vội vàng để túi công cụ lên bàn, làm bộ như sửa sang lại túi công cụ, Hoa Kì lấy bao tay và khăn tắm từ trong bao, xoay người lại hỏi "Tiên sinh, ngài muốn tắm thế nào? Vẫn trọn bộ chứ."

      Trang Hào nhìn cậu, gật đầu cái.

      "Vậy ngài nằm xuống trước , dùng nước ấm tắm qua rồi chà xát thoải mái."

      " cần." rốt cuộc Trang Hào cũng mở miệng chuyện: "Chỉ chà xát hạ thân là tốt rồi."

      Hoa Kì rất buồn bực, tắm kỳ nào chỉ chà xát nửa người dưới? Nhưng nếu là cầu của , Hoa Kì nhất định thỏa mãn.

      Hoa Kì mở nước cầm vòi hoa sen tới, tới gần Hoa Kì mới phát , cánh tay trái của Trang Hào có hai vết thương lớn lắm, mặc dù chảy máu nhưng cũng kết da non, Hoa Kì nhìn mấy giây, sau đó để vòi hoa sen xuống, : "Tiên sinh, ngài chờ tôi chút, tôi lập tức trở lại ngay."

      Hoa Kì để ý ánh mắt kinh ngạc của Trang Hào, cứ thế ra khỏi phòng bao, chạy nhanh tới quầy phục vụ ở lầu ba, muốn hai băng dán cá nhân và ít băng gạc dự bị, còn có bọc ni-lon cuốn thức ăn.

      Lúc trở lại phòng bao, Trang Hào đổi tư thế, nằm nghiêng giường, chỉ có cánh tay bị thương kia là lòi ra ngoài.

      Trang Hào thấy Hoa Kì trở lại, chỉ nhìn mà lên tiếng.

      Hoa Kì chạy hơi thở gấp, điều chỉnh hô hấp tới, cậu từ từ khom lưng ngồi xổm xuống, xé băng keo cá nhân dán lên vết thương của người nào đó, rồi dán thêm miếng thứ hai, sau đó dùng băng gạc vòng từng vòng cẩn thận cột chắc, sử dụng ni-lon bọc thức ăn bao bên ngoài, quấn quanh hai vòng.

      Động tác của Hoa Kì lưu loát, băng bó cẩn thận hơn bình thường, chỉ là, Hoa Kì dám ngẩng đầu nhìn Trang Hào, từ đầu tới đuôi, từ đầu đến cuối dám nhìn .

      Băng bó kỹ vết thương rồi, Hoa Kì đứng lên, xoay người lại cầm khăn tắm lên lần nữa: "Như vậy sợ thấm nước."

      Trang Hào vẫn lên tiếng.

      Hoa Kì cầm vòi hoa sen quay người lại, ánh mắt loạn phiêu chung quanh nhưng vẫn dám nhìn thẳng Trang Hào.

      Ngược lại, Trang Hào lại nghiêm túc cẩn thận nhìn Hoa Kì từ xuống dưới.

      Hoa Kì khẽ cúi đầu, cầm vòi hoa sen tưới ướt nhẹp thân thể Trang Hào, cậu lượng vòng qua cánh tay trái bị thương của Trang Hào, lúc này Trang Hào đột nhiên mở miệng : "Cậu là gay hả?"

      Trong lòng Hoa Kì cả kinh, vội vàng giải thích: "Tiên sinh, tôi nghĩ ngài hiểu lầm rồi, tôi là theo bản năng nghề nghiệp, suy nghĩ cho ngài, hi vọng ngài đừng hiểu lầm, nếu ngài nghĩ tôi là gay, lúc nào cũng có thể đổi người." Hoa Kì sống chết che dấu, quả quyết thể thừa nhận, nội tâm cậu cầu nguyện, ngàn vạn đừng đổi mà, ông trời phù hộ.

      "Dkm." Trang Hào nằm ngang xuống, tay phải để sau ót, nhắm mắt lại gì nữa.

      Hoa Kì thầm thở ra hơi, bắt đầu hết sức chuyên chú tắm cho Trang Hào.

      Hoa Kì chưa từng cảm thấy tắm kỳ chuyện hưởng thụ như thế, tất cả thay đổi cũng vì Trang Hào, Hoa Kì thích vuốt ve thân thể , mỗi tấc đều tỉ mỉ vuốt ve.

      Trang Hào nằm giường, mặc cho Hoa Kì định đoạt, ngữa cổ, giơ tay lên, nâng chân, lật người, giống như con rối gỗ, Hoa Kì cực kỳ hưởng thụ quá trình này, lúc cậu chà xát đến phía dưới của Trang Hào, cậu luôn dừng lại cách đoạn, đặc biệt là lúc chà xát từ bắp đùi lên , đều làm nhị đệ của Trang Hào cương lên.

      Động tác này cực kỳ bình thường, lúc cậu tắm cho người ta, Hoa Kì đều là dùng đầu ngón tay đẩy lên, mà tới lượt Trang Hào, cậu lại dùng cả bàn tay cầm lấy. Hơn nữa, thỉnh thoảng Hoa Kì lên xuống, lần hai lần, cục thịt mềm trong lòng bàn tay bắt đầu cứng lên.

      Mặt Hoa Kì sắp bốc khói, nuốt ngụm nước bọt.

      "Cái đó. . . . . . giá như lần trước." Trang Hào đột nhiên lên tiếng, dọa Hoa Kì khẽ run rẩy, phản xạ có điều kiện : "Cái gì?"

      Trang Hào mở mắt: "Cậu nghễnh ngãng rồi à?"

      Hoa Kì hắng giọng cái: "Vẫn là 200 sao?"

      "Ừ." Trang Hào rên lên tiếng.

      Hoa Kì hai lời rút khăn tắm ra, xoay người lại lấy tinh dầu đổ ra lòng bàn tay, sau đó cầm nhị đệ của , bắt đầu lên xuống hoạt động, cảm giác hình như mãnh liệt hơn lần trước, trơn trượt làm cho Hoa Kì đành lòng buông tay.

      Hình như Trang Hào cũng có bình tĩnh như lần trước, chân cong lên, thân thể thỉnh thoảng đung đưa lên xuống, bụng nhanh chóng phập phồng.

      "Nhanh chút." Trang Hào ra lệnh.

      Vì vậy, Hoa Kì ra sức, cái này gọi là lấy tài của người ta, giúp người ta giải nạn.

      Hoa Kì dùng luôn hai tay, tay cầm nhị đệ của , tay vuốt ve hai khỏa cầu của , chơi phải cực kỳ vui vẻ.

      "Chút nữa." bụng Trang Hào phập phồng dữ hơn, Hoa Kì biết sắp tới, vì vậy tăng tốc độ, dưới tác dụng của tinh dầu, trong phòng đầy tiếng dinh dính nhếp nháp.

      Chương 3: Hoa Kì mọn

      Hoa Kì chiến đấu hăng hái 20', rốt cuộc lúc cánh tay chua xót đau đớn dường như nhúc nhích được mới kết thúc cuộc chiến này.

      Hoa Kì ngồi liệt đất, đồng phục làm việc bị nước đất thấm ướt, cảm xúc lạnh lẽo từ mông truyền đến, nhưng cậu cũng đứng dậy, mà hơi vẩy tay, nhìn chất lỏng màu trắng rơi xuống vũng nước, tạo thành viên châu màu trắng sữa, ngẩng đầu lên, nhìn chăm chú vào Trang Hào giường.

      Trang Hào nhắm mắt lại, bụng phập phồng theo hô hấp, bao lâu, lấy thẻ cổ tay xuống: "Chính mình tự lấy tiền."

      Hoa Kì đưa tay trái ra nhận lấy thẻ, sau đó chống tay phải từ từ đứng lên, lần này cậu có nghe lời rời , mà là nhét thẻ vào tay Trang Hào, xoay người lại lấy chậu nước, lấy ra cái khăn lông ngâm vào bên trong.

      Nghe tiếng nước chảy, Trang Hào từ từ mở mắt.

      Hoa Kì thấy nhìn mình khẽ mỉm cười: "Tôi giúp ngài dọn dẹp."

      Trang Hào có lên tiếng, nhắm hai mắt lại lần nữa.

      Hoa Kì vắt khô khăn mặt, sau đó đổ chậu nước ấm lên người Trang Hào, sau đó dùng khăn lông cẩn thận lau chùi thân thể , khi cậu lau dến bả vai có hình xăm của Trang Hào khỏi vươn ngón tay đè xuống.

      "!@#$%$@, cậu làm gì?" Trang Hào đột nhiên mở mắt.

      Hoa Kì bị dọa khẽ run rẩy, cười làm lành : "Trước kia tôi cũng muốn xăm hình, nhưng là sợ đau, ngài xăm con mèo lớn như vậy, lúc ấy nhất định đau chết ha?"

      "Dkm cậu, mắt cậu mọc ở mông à?" Trang Hào giơ cánh tay lên: "Nhìn cho , đây là Tiểu Báo."

      Hoa Kì là cố ý Tiểu Báo thành mèo, vì cậu muốn chuyện với mình, dù bị mắng chửi cũng sao, cậu chỉ đơn thuần muốn nghe giọng của Trang Hào, hơn.

      Hoa Kì vụng về vươn tay, đụng vào hình xăm của Trang Hào: " ra đây là Tiểu Báo? xem tôi, đúng là có kiến thức."

      "Dkm" Trang Hào né tránh tay Hoa Kì, lật người đưa lưng về phía Hoa Kì : "Nhanh lấy tiền, trở về rồi tắm tiếp."

      Hoa Kì mừng như điên : "Ca, ngài chờ tôi trở lại sao? Đừng giống lần trước nha, suýt nữa tôi bị đánh."

      Trang Hào nhịn được : "Cậu bị đánh cũng đúng, lăn nhanh ."

      Hoa Kì len lén nhếch miệng cười, lấy thẻ từ trong túi ra, lúc mở cửa cậu ghé đầu : "Ca, nhất định phải chờ tôi trở lại đó."

      "Dkm" Trang Hào cầm khăn lông ướt bên cạnh lên ném tới, Hoa Kì nhanh mắt vội vàng đóng cửa lại, chỉ nghe bồm bộp tiếng, dọa Hoa Kì co cổ lại, nghĩ thầm cái này nếu chụp lên mặt, chắc là đau lắm?

      Hoa Kì sờ sờ mặt, vội vàng chạy tới phòng thay quần áo.

      Đến phòng thay quần áo, Hoa Kì mở tủ của Trang Hào ra, lúc lục lọi ví tiền, trong lúc vô tình Hoa Kì móc ra hai bao- cao – su từ trong túi , còn là vị dâu tây, Hoa Kì cau mày nhìn lát, biết nghĩ thế nào liền xé ra cái, có vị dâu tây.

      Hoa Kì chút nghĩ ngợi liền nhét vào trong túi, sau đó nhanh chóng lấy hai trăm tệ từ ví của , khóa kỹ tủ sau đó trở về đường cũ.

      Hoa Kì ngang qua quầy phục vụ lầu ba dùng 100 tệ mua hai chai nước táo, sau đó vội vã trở về phòng bao.

      Lần này Hoa Kì gõ cửa, mà là từ từ đẩy cửa ra, đầu tiên là ghé đầu vào, xác định Trang Hào hề rời mới mở cửa vào.

      "Ca, tôi trở về."

      Hoa Kì đột nhiên lên tiếng dọa Trang Hào giật mình, trợn mắt giận dữ nhìn, tức giận trán nổi gân xanh.

      Hoa Kì nhìn ra tức giận, khiếp đảm cười cười rồi quơ quơ nước táo tay : "Ca, hôm nay uống nhiều rượu đúng ? tôi mới ngang qua quầy phục vụ mua hai chai nước táo, giải rượu, nếm thử chút ." Hoa Kì xong, liền há mồm dùng răng cắn mở nắp bình, sau đó đưa tới.

      Trang Hào theo dõi cậu, do dự nửa ngày mới đưa tay nhận lấy.

      Hoa Kì cười khúc khích với , phối hợp mở ra bình khác, ngửa đầu uống hớp: "Ca, uống , ngon."

      Trang Hào bĩu môi, đưa tay lau miệng bình: "Cậu có bệnh à?"

      "Ca, yên tâm, nhân viên trong ngành dịch vụ này đều có giấy khám sức khỏe khỏe mạnh, năm kiểm tra lần, cứ yên tâm uống." Hoa Kì cười ngậm miệng được.

      Trang Hào liếc cái, ngửa đầu uống vài ngụm.

      Hoa Kì mặt mày hớn hở nhìn, thưởng thức động tác uống nước.

      Sau khi Trang Hào uống xong, liếc nhìn Hoa Kì: "Cậu cứ nhìn tôi mãi làm gì?"

      Hoa Kì có chút biết làm sao, cũng thể là vì ta đẹp trai nên nhìn ? Ngộ nhỡ chọc giận , về phía sau cậu đâu để tìm ra người đàn ông đẹp trai như vậy?

      Hoa Kì cố trấn định: "Ca, mặt có vết bẩn."

      Trang Hào sững sờ, giơ tay lên lau mặt cái: "Đưa thẻ đây."

      "A, ở đây." Hoa Kì vội vàng lấy thẻ trong túi, ai ngờ vừa kéo , lấy thẻ ra, nhưng kèm theo còn có hai bao – cao – su vị dâu tây. Chỉ thấy trong nháy mắt bọn chúng rơi xuống đất, cái bị bóc, lộ ra vật thể trong suốt bên trong.

      Trong lòng Hoa Kì cả kinh, a a ô ô : "Ca. . . . . . Cái đó, cái đó. . . . . ." Hoa Kì cũng biết nên giải thích như thế nào, ngay cả câu đầy đủ cũng ra khỏi miệng được, nhịp tim tăng nhanh, nhảy loạn trong lồng ngực.

      Trang Hào thứ đất vài lần, rời khỏi giường, cầm lấy áo choàng tắm khoác lên người: "Cậu thích cho cậu, lần sau còn trộm cầm, tôi chặt đứt tay cậu." Trang Hào giật thẻ từ trong tay Hoa Kì, mở cửa ra khỏi phòng bao.

      Hoa Kì hối hận a, chết tử tế xong cầm thứ đồ chơi này làm gì, lúc này tốt rồi, lần sau có gặp được nữa hay phải nhờ duyên phận thôi.

      Hoa Kì phẫn hận đạp hai cái bao- cao- su đất rồi ngồi giường hờn dỗi, trong lúc vô tình quay đầu lại thấy chai nước táo Trang Hào uống còn ở bàn, cậu vội vàng cầm lấy, dùng ngón tay ma sát miệng bình.

      Hoa Kì xem cái chai này như bảo bối, trân quý cất trong rương quần áo của mình, cực kỳ lâu.

    4. chuotanmeo

      chuotanmeo Well-Known Member

      Bài viết:
      2,615
      Được thích:
      4,901
      Hoa Kì đỡ tay phải từ nhà tắm ra ngoài, đúng lúc gặp phải Tiểu Lý cùng mấy người tắm công chơi bài.

      Tiểu Lý liếc Hoa Kì: "Hoa Kì, tôi cậu có chuyện gì à, tới trưa rồi lại thấy cậu ôm tay phải, bị thương sao ?"

      Hoa Kì sa sút tinh thần : "Cũng trách được, dầu gì cũng coi như là tai nạn lao động, vậy mà quản lý lại làm như thấy."

      "Chú ấy sao? Chú ấy mới lười quản mấy chuyện nát này của cậu, xem chừng sáng sớm trộm về nhà ăn cơm tất niên rồi." Tiểu Lý tức giận bất bình xong, gào thét tiếng: "Con mẹ nó chứ, các người đánh con này à, tôi còn chưa mà, được được, lượt này tính."

      Nghe bọn họ cãi vả, Hoa Kì mệt mỏi nhún nhún vai, đến ghế da bên cạnh nằm xuống.

      "Tôi Hoa Kì này, hôm nay 30, cậu phải về nhà ăn cơm tất niên với ba mẹ à?" phen cãi vả qua , Tiểu Lý xoay người với Hoa Kì.

      Hoa Kì nằm chết ghế, lười biếng : " về, chỉ có mấy món đó ăn hoài cũng chán rồi, hàng năm đều thế, có gì cảm giác gì."

      Tiểu Lý cười khanh khách ngừng: "Vậy để cho mẹ cậu đổi món khác ."

      Hoa Kì bất đắc dĩ : "Bà ấy có nghe tôi đâu."

      "Mẹ cậu được đó." mấy người Tiểu Lý cười hi hi ha ha.

      "Con mẹ nó chứ, bên ngoài có đánh nhau, mọi người ra ngoài xem chút đê~." công nhân tắm kỳ đẩy cửa vào, bộ dáng hưng phấn chọc mấy người Tiểu Lý trực ngứa ngáy trong lòng.

      "Sắp sang năm mới còn đánh nhau? Trời ạ, em đâu~ ra ngoài xem chút ." Tiểu Lý l dép chen về phía cửa, trước khi ra cửa truyền lời cho công nhân tắm rửa Hoa Kì: "Hoa Kì, cậu xem chút sao?"

      Hoa Kì mơ hồ : "Mệt, tôi muốn bổ giấc."

      "Chậc chậc, cậu xem lãng phí mà, Xã Hội Đen ẩu đả, trận này mặt khó gặp nha."

      "Xã Hội Đen?" Hoa Kì lặp lại lời , sau đó vội vàng ngồi dậy: "Như thế nào?"

      Tắm công (công nhân tắm kỳ) nhún nhún vai: "Vậy đó, có mấy tên rất được, nhà tắm nữ bên kia có ít con chạy ra nhìn lén đâu."

      Hoa Kì có dự cảm ràng, cậu cọ xuống giường, còn kịp mang dép liền chân chạy ra ngoài.

      Đến đại sảnh lầu , Hoa Kì xâm nhập vào đám người xem náo nhiệt, mới vừa thò đầu ra nhìn thấy bóng dáng quen thuộc quần đấu trong đám người.

      Chỉ thấy giơ gậy sắt lên, dùng lực nện mạnh lên người đối phương.

      Trận kia quả rung động lòng người, Hoa Kì nhìn sửng sốt chút.

      Hoa Kì phải chưa từng thấy đánh nhau, từ đến lớn là gặp qua ít, nhưng xét về độ kịch liệt với vụ này đơn giản chỉ là tiểu vu gặp đại vu. (Phù thủy gặp phù thủy lớn)

      "Chuyện gì vậy?" Hoa Kì hỏi đồng nghiệp bên cạnh.

      Đồng nghiệp : "Hình như là vì ai đó đạp giày người nào đó, còn chịu xin lỗi, cho nên đánh nhau."

      Hoa Kì ồ tiếng, tiếp tục xem cuộc chiến.

      Đám người quần đấu chừng bảy tám tên, mà Trang Hào bên này có ba, là chính , người khác là Vương Văn Đào, còn có người cậu chưa từng thấy.

      Chiến càng lúc càng mãnh liệt, mấy người Trang Hào người đông thế mạnh như đối phương, lâu sau liền bị vây ở thế hạ phong.

      Vương Văn Đào giống như bị đối phương đánh trúng cánh tay, tay chống cự, lúc này Trang Hào quay người lại bảo vệ ở phía sau, quơ gậy sắc dồn sức đánh lên người đối phương.

      Hoa Kì nhìn mà sợ hết hồn hết vía, thay toát mồ hôi lạnh.

      Lúc này người trong nhóm của đối phương thừa dịp tán loạn đến bên phải Trang Hào, cầm cái ghế liền đập về phía .

      Trang Hào còn tay để phòng ngự, chỉ có thể trơ mắt nhìn cái ghế hướng đầu mình rơi xuống.

      Khi đó chậm nhưng xảy ra lại nhanh, bóng dáng đột nhiên chạy đến trước mặt , cứng rắn cản lực đánh tới.

      Cả người Hoa Kì đều choáng váng, hình như có dòng chất lỏng nóng từ đỉnh đầu chảy xuống, chớp mắt cậu liền ngã quỵ .

      "Con mẹ mày!" Trang Hào hét lớn tiếng, gậy sắt vung mạnh tới.

      Hoa Kì té xỉu đặt dấu chấm hết cho trận ẩu đấu này, đối phương thấy có người ngã xuống, liếc mắt ra hiệu cho nhau liền như ong vỡ tổ chạy trốn khỏi trung tâm tắm rửa.

      Vương Văn Đào và Quách Tĩnh còn muốn đuổi theo tới cửa lại bị Trang Hào ngăn lại.

      Trang Hào ném xuống gậy sắt trong tay, vội vàng chạy đến bên cạnh Hoa Kì, tay lôi cậu dậy: "Gọi xe cứu thương."

      "Ca à, quản tên khỉ gió này làm gì, nhanh lên, cảnh sát chắc sắp tới rồi, chúng ta chạy trước thôi." Vương Văn Đào đứng bên .

      Trang Hào cúi đầu nhìn Hoa Kì, thở hổn hển vừa định chuyện nghe thấy bên ngoài truyền đến tiếng còi cảnh sát, Trang Hào rất nhanh nắm chặt tay, mắng: "Má!" Trang Hào ôm Hoa Kì, nhìn bốn phía mấy lần, thấy mấy người Tiểu Lý mặc đồng phục làm việc giống Hoa Kì liền nhanh chóng vọt tới.

      Mấy người Tiểu Lý sợ đến mức lùi tránh ra sau.

      Trang Hào trợn to mắt: "Các người đưa cậu ấy bệnh viện."

      Tiểu Lý bị dọa sợ gật đầu, vội vàng nhận lấy Hoa Kì.

      Trang Hào nhìn Hoa Kì mấy lần, xoay người cùng Vương Văn Đào, Quách Tĩnh chạy ra cửa sau.

      *********

      Khi Hoa Kì tỉnh dậy thấy mình nằm ghế da ở nhà tắm, người đắp tấm chăn, đau đớn từ đầu truyền đến khiến cho cậu nhăn mày.

      "Ai nha má ơi, cậu tỉnh rồi." Tiểu Lý ngồi bên, tay bưng thùng mì ăn liền.

      Hoa Kì nhìn : "Đầu tôi đau."

      "Cậu còn biết đau đầu à? Thiếu chút nữa mạng của cậu cũng luôn rồi." Tiểu Lý để thùng xuống, trách cứ: "Tiểu tử cậu giỏi mà, chuyện của xã hội đen cậu cũng dám xen vào? Còn dùng đầu mình cản giúp người ta, cậu cần mạng? Cậu có bị ngu vcl~ hay hả?"

      Hoa Kì mơ mơ màng màng nhìn xung quanh thêm vài lần, chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng.

      "Hoa Kì, cậu cho tôi biết , cậu và người nọ có quan hệ gì hả? Các người quen nhau sao?" Tiểu Lý hiếu kỳ .

      Hoa Kì chậm rãi giơ tay lên, sờ sờ trán, phía quấn băng gạc dầy, khỏi hỏi "Người nào băng bó cho tôi?"

      Tiểu Lý vừa tức vừa buồn cười: "Còn có thể là ai, bác sỹ chứ ai, tôi đưa cậu bệnh viện, tốn hơn 100 tệ đó, đến lúc đó cậu nhớ phải tiếp tế tôi."

      Hoa Kì chớp mắt, trả lời.

      Tiểu Lý thấy dáng vẻ Hoa Kì nửa chết nửa sống cũng lười : "Lười với cậu."

      "Người kia đâu?" Hoa Kì đột nhiên mở miệng.

      Tiểu Lý ngớ ngẩn: "Ai? À. . . . . ." Tiểu Lý bừng tỉnh hiểu ra: "Người nọ thấy cảnh sát tới liền chạy, chỉ có cậu là ngu vãi ra thôi, thay người ta nhận cái ghế, người ta thèm quản cậu sao? Chỉ có tôi tốt bụng mang cậu bệnh viện khâu vết thương, chẳng qua tôi có tiền cho cậu nằm viện quan sát, chờ cậu tỉnh táo tự kiểm tra thôi."

      Tâm Hoa Kì trầm xuống, cũng chuyện nữa.

      Khi đó, cậu biết mình bị cái gì, tại sao phải ngăn che trước người , có lẽ là bản năng? Cho nên mới làm như vậy?

      Hoa Kì tìm vô số lý do cho mình, nhưng cậu vẫn đau như cũ, đầy bụng oán khí.

      Cậu vì Trang Hào mà nhận ghế, thế mà lại rời sau đó, dù là ai trong lòng cũng khó chịu, huống chi Hoa Kì rất để tâm với .

      Hoa Kì chậm rãi bò dậy khỏi ghế, đầu động là đau, Hoa Kì chịu đựng đau đớn tới trước gương, nhìn bộ dáng buồn cười của mình.

      "Ơ, cậu còn có hứng nhìn cái mặt mình có tổn hại gì sao?" Tiểu Lý trêu ghẹo : "Cũng đúng ha, cậu người này có ưu điểm gì, chỉ có mỗi gương mặt là đẹp mắt, giống như đàn bà ấy."

      Hoa Kì để ý tới , mình ra khỏi nhà tắm.

      Giao thừa đổ máu, quả nhiên là may mắn đến nhà.

      Hoa Kì muốn về nhà, cũng muốn ngây người ở trung tâm tắm rửa, cậu muốn mình ra ngoài bộ chút, vì vậy cậu lộn trở lại nhà tắm, cầm áo khoác quân phục trong tủ quần áo, sau đó quấn chặt người từ từ ra khỏi nhà tắm.

      Hoa Kì mấy bước rồi dừng lại, cuối cùng tới đại sảnh.

      "Hoa Kì, sao cậu lại ra ngoài?" nhân viên phục vụ quầy rượu kinh ngạc .

      Hoa Kì quay đầu nhìn lại, là Vương Nhụy vừa thay ca, cậu khẽ mỉm cười : "Muốn ra ngoài bộ chút, xem pháo hoa."

      "Cậu bị thương còn chưa ổn, vừa rồi tôi còn từ chối gọi tắm giúp cậu đấy, phòng bao 32 có người tìm cậu tắm kỳ, tôi từ chối rồi."

      Hoa Kì cả kinh: "Tới khi nào?"

      Vương Nhụy ngớ người: "Vừa tới, chưa được mười phút nữa, người nọ rất kỳ lạ, thân màu đen còn đeo kính mát, tự đắc như đặc vụ ấy."

      Hoa Kì chút suy nghĩ liền chạy tới lầu ba, lúc chạy đầu càng đau đớn kịch liệt, nhưng chuyện đó là cái gì, cậu chỉ muốn xác định, người bên trong phòng 32 có phải là hay .

      Đến cửa phòng bao, Hoa Kì thở dài hơi, đẩy cửa phòng ra.

      Trang Hào ngồi bên trong, miệng ngậm điếu thuốc, mặt buồn rười rượi. khắc lúc Hoa Kì đẩy cửa ra, Trang Hào liền quay đầu lại, ánh mắt kinh ngạc nhìn Hoa Kì.

      Hoa Kì cười với tiếng, vào phòng đóng cửa.

      Trang Hào nhìn cậu chăm chú, nhìn thấy mệt mỏi cùng đau đớn khuôn mặt nhắn đẹp đẻ của cậu cố nặn ra nụ tươi cười, cười khó coi như thế.

      "Ca, tắm kỳ sao?"

      Trang Hào nhìn cậu chằm chằm: "Cậu vậy còn cố cái gì, muốn tiền đến vậy sao?"

      Hoa Kì vẫn cười như cũ: "Tôi chỉ biết làm mỗi việc này."

      "Dkm." Trang Hào đứng dậy cởi áo choàng tắm ra treo giá áo.

      Lần này Trang Hào lõa thể mà mặc cái quần lót màu trắng, ngồi xếp bằng giường, nhìn Hoa Kì : "Còn đau ?"

      Hoa Kì lắc đầu cái: " quá đau."

      "Cậu đúng là ngu vcl~ a, đó là chuyện cậu có thể ngăn cản sao?" Trang Hào ngậm điếu thuốc hung hăng hít hơi: "Hôm nay là em nợ cậu nhân tình, sau này nhất định trả."

      Hoa Kì cười , cởi áo khoác quân phục ném sang tủ bên, cậu mặc đồng phục làm việc, từ từ tới: "Tắm kỳ thôi."

      "Con mẹ cậu." Trang Hào mắng, sau đó xoay người lấy cái bánh kem ở phía sau: "Lúc trở lại mua đường."

    5. chuotanmeo

      chuotanmeo Well-Known Member

      Bài viết:
      2,615
      Được thích:
      4,901
      CHƯƠNG 4: NHÂN TÌNH DỄ TRẢ

      Đây là lần đầu tiên Hoa Kì ăn trước mặt Trang Hào, cậu ăn như hổ đói chọc Trang Hào liên tục cười to.

      "Cậu là quỷ chết đói gửi hồn người sống sao?"

      Hoa Kì ăn miệng đầy kem, ồm oàm : "Tôi. . . . . . tôi cả ngày ăn cơm, đói muốn chết."

      Trang Hào cười châm cho mình điếu thuốc, cầm trong tay: "Chuyện hôm nay phải cám ơn cậu, nếu đầu nở hoa chính là tôi, nhân tình này nhất định trả."

      Hoa Kì ăn bánh ngọt lắc đầu : " phải mời tôi ăn bánh kem rồi sao, coi như trả lại cho tôi."

      "Vô nghĩa, cái bánh kem sao có thể xem như trả nhân tình cho cậu? Như vậy lần này cậu ăn ghế đáng giá." Trang Hào cười .

      Hoa Kì nuốt bánh ngọt trong miệng xuống, : "Nếu cho tôi ít trướng tiền ."

      Trang Hào như tên Hòa thượng lùn với tay sờ tới đầu (*vì phải suy nghĩ theo cách của người khác nên biết mình suy nghĩ gì), buồn bực : "Trướng tiền? Trướng tiền gì?"

      Hoa Kì theo bản năng cúi đầu nhìn giữa hai chânTrang Hào, nhìn chằm chằm bọc lớn nơi quần lót : "Chính là. . . . . . Lần sau lúc để tôi giúp tay, có thể cho 300 hay ?"

      Trang Hào liền hiểu Hoa Kì chỉ cái gì, lúng túng đổi tư thế, ho khan hai tiếng : "!@#$%$@, trong mắt cậu toàn là tiền sao?"

      "Tôi cảm thấy rất hợp lý mà, ra ngoài tìm tiểu thư đêm phải mất bốn năm trăm, đắt phải hơn 800 tệ, cho nên tôi cảm thấy tôi muốn nhiều." Hoa Kì giơ tay lên quẹt miệng.

      Trang Hào nhìn chằm chằm Hoa Kì: "Tôi tò mò, cậu phấn đấu quên mình thay ông đây nhận lấy ghế là vì cái gì? Cậu và tôi , có phải cậu là gay hay ? Còn là. . . . . ." Trang Hào nhìn khuôn mặt nhắn sạch của Hoa Kì, trừ băng gạc quấn đầu giống con rùa to ra, đúng là rất đẹp mắt: "Còn là cái loại muốn bị chơi đó?"

      Hoa Kì cả kinh, vội vàng giải thích: "Ca, đừng hiểu lầm, tôi phải gay, tôi đỡ ghế thay vì thấy là khách quen của tôi, tôi còn muốn kiếm tiền nha. Ngộ nhỡ bị thương, về phía sau tôi đâu mà kiếm?"

      "!@#$%$@, nhìn cậu vì chút đỉnh tiền này, khó trách chỉ có thể làm tắm kỳ." Trang Hào mắng, tùy tiện quay người lại, lấy ví tiền trong áo choàng tắm ra, thuận thế lấy ra xấp tiền bên trong: "Tiền này coi như là bồi thường cho cậu, tới bệnh viện nào tốt chút, nhìn đầu cậu kìa, y con rùa."

      "Có sao?" Hoa Kì giơ tay lên sờ sờ đầu, cười lém lĩnh : "Khi tôi tỉnh dậy như vậy, chính mình cũng biết."

      Trang Hào nhịn được quơ quơ tay: "Cầm tiền."

      Hoa Kì cẩn thận nhìn xấp tiền trong tay Trang Hào, chừng 1000 tệ , cậu chắc chắn hỏi "Ca, cứ nhất định phải cho tôi nhiều như vậy à?"

      "Dkm cậu, cho cậu cậu cứ cầm, nhảm nhiều như vậy làm gì."

      Hoa Kì rụt cổ lại, vội vàng nhận lấy xấp tiền nhét vào trong túi, tiếp: "Ca, cho tôi nhiều tiền như vậy, hay là tôi giúp chà xát tắm rửa ."

      Trang Hào lui về phía sau nằm xuống, duỗi thẳng chân : " được, phải ngay giờ."

      "Cái đó. . . . . . tôi lấy nhiều tiền của như vậy, biết xấu hổ, nếu tôi giúp lần?" Hoa Kì nhìn thẳng phía dưới Trang Hào.

      Trang Hào rất tự nhiên nhích người: "Con mẹ cậu, ông đây có tâm tình." Trang Hào liếc nhìn cậu: " đến là thấy bực, cậu quay tay cho người ta đến nghiện luôn rồi à?"

      "Ừ." Hoa Kì thuận miệng đồng ý, chờ lúc phản ứng lại mới vội vàng ngắt lời : "Dĩ nhiên phải, tôi chỉ suy nghĩ thay khách."

      "Hả? Vì khách mà suy nghĩ à?" Trang Hào hăng hái, du côn cười : "Cậu giúp người khác làm rồi sao? Có nhiều người tìm cậu làm ?"

      Hoa Kì vội vàng khoát tay: "Căn bản có, là người đầu tiên."

      Trang Hào cười ha hả : "A, ra tôi may mắn vậy sao." Trang Hào nhíu mày, nể mặt mũi Hoa Kì tiếp: "Cậu suy nghĩ cho tôi như vậy, tôi cũng khách khí nữa, như vậy . . . . . ." Trang Hào lấy ví tiền ra lần nữa, từ bên trong cầm 600 tệ: "Quay tay rất có ý nghĩa, tôi chơi chán rồi, bằng cậu dùng miệng giúp tôi lần? tôi cho cậu gấp đôi, 600."

      "Dùng. . . . . . Dùng miệng?" Hoa Kì kinh ngạc .

      Trang Hào ngẩng đầu, vừa cười vừa cân nhắc mấy trăm tệ trong tay: "Thế nào? Đây chính là cơ hội tốt để kiếm tiền, chừng làm ông đây sảng khoái, về phía tìm cậu nữa, được ?" Trang Hào vô lại nhướng mày.

      Ánh mắt kinh ngạc của Hoa Kì quét qua khuôn mặt , đường nhìn xuống phía dưới người .

      Hoa Kì nuốt ngụm nước bọt, do dự .

      Trang Hào thấy cậu do dự rất muốn cười, thế nhưng lại nhịn được, cố làm ra vẻ nghiêm túc: "Có làm hay ? làm tôi , sau này cũng tìm cậu tắm kỳ nữa, cậu vốn có suy nghĩ cho khách a."

      "Tôi đồng ý." Hoa Kì chỉ sợ Trang Hào được là làm được, vội vàng đồng ý.

      Trang Hào sửng sốt chút, nhướng khóe miệng : "Cậu đồng ý, vậy tới ."

      Hoa Kì gật đầu cái, từ giường đứng lên tới bên cạnh Trang Hào, lúc đưa tay muốn cởi quần lót của , Trang Hào chuyện: "Đợi chút."

      Hoa Kì chân tướng nhìn .

      "Thấy cậu tiền như vậy, cho cậu cơ hội tốt hơn, dùng miệng cởi giúp tôi, thêm ba trăm." Trang Hào lại lấy 300 ra ngoài, cộng thêm 600 vừa rồi nữa là tổng cộng có 900.

      Hoa Kì đứng tại chỗ bất động, sai. . . . . . cậu tiền, thể tự kềm chế. tiền đồng thời cậu cũng thích nhìn Trang Hào, hôm nay lại bị dùng tiền ra lệnh dùng miệng cởi quần lót, hành động như vậy cậu thực tiếp thụ nổi, cậu muốn từ chối, nhưng lại có cách nào mở miệng.

      Trang Hào là muốn thử dò xét Hoa Kì, ai bảo cậu là vịt chết còn cứng mỏ, ra khi Hoa Kì đứng bất động ở đó, phát mình làm chuyện ngu xuẩn. Nếu như cậu cự tuyệt tốt, chứng minh Hoa Kì phải gay, nhưng ngộ nhỡ Hoa Kì là gay, mình phải làm thế nào? người đàn ông thích phụ nữ, vì lười phải động nên chọc tới tên gay, nghĩ như thế nào cũng đều là mua bán lỗ vốn.

      "Cái đó. . . . . ." Trang Hào muốn lại thôi: "Tôi thấy hay là thôi , tôi còn có việc trước."

      "Đừng" Hoa Kì khống chế : " có gì, tôi có thể." Hoa Kì hai lời ngồi xổm xuống, cắn quần lót Trang Hào, lúc cậu muốn lôi xuống Trang Hào lại ôm đầu Hoa Kì: "Dkm, tôi là thôi, tiền này cậu cứ giữ lấy, coi như giúp tôi." Trang Hào đẩy Hoa Kì ra, vội vã mặc áo choàng tắm, quay đầu lại chạy ra ngoài.

      [Ha hả, bị Kỳ ca dọa sợ chạy mất dép rồi :v :v :v chiến dịch theo đuổi chồng của Kỳ ca xem ra còn lâu với đạt được thành tựu :3 !]

      Hoa Kì hối hận a, giơ tay nhéo miệng mình chút.

      "Ai da. . . . . ." Hình như dùng quá sức rồi, đầu truyền đến cảm giác đau đớn kịch liệt.

      Hoa Kì ôm đầu, nhìn cửa mở toang hoác, Trang Hào giống với thuốc tê, thuốc vừa rút , cảm giác đau đớn đánh tới lần nữa, mà cái loại cảm giác tê dại đó, rốt cuộc tìm được nữa rồi.

      Trang Hào , chạy thục mạng, như là bị Hoa Kì hù sợ, vài ngày sau cũng thấy xuất nữa.

      Cuộc sống của Hoa Kì lại trở về thường ngày, cậu làm việc, cũng từ từ dưỡng thương đầu, mặc dù thỉnh thoảng đau nhức hồi, nhưng rất nhanh lại trôi qua, giống như Trang Hào, trong đầu của chính mình, rất nhanh biến mất còn tăm hơi.

      "Hoa Kì, hai ngày này cậu tắm kỳ ít tắm nha, liều mạng như vậy phải phong cách của cậu." Tiểu Lý ở bên trêu ghẹo .

      Hoa Kì cầm ly trà : "Dù sao cũng về nhà, kiếm nhiều chút vẫn hơn."

      "Cũng đúng, hai ngày nay kiếm ít tiền nhỉ?" Tiểu Lý lại .

      Hoa Kì cười ha ha lời nào, quả cậu kiếm được ít, nhưng phần lớn là lột từ người Trang Hào xuống, tổng cộng hơn hai ngàn tệ. Chỉ là, Hoa Kì dùng khoản tiền này, mà là nhét vào khóa trong ví tiền ngăn cất .

      "Hoa Kì có đó ?" Nữ phục vụ viên ở bên ngoài đại sảnh nhà tắm nam hét lớn.

      Hoa Kì sững sờ, vội vàng để ly trà xuống chạy ra ngoài.

      "Đây, có phải lại có việc hay ?" Hoa Kì từ phía sau rèm lộ ra đầu.

      Nữ phục vụ viên liếc mắt: "Cậu đúng là muốn tiền đến điên rồi."

      " phải công việc? Vậy tìm tôi làm gì?" Hoa Kì hiếu kỳ .

      Nữ phục vụ viên chỉ vào cửa: "Bên ngoài có người đàn ông, muốn tìm công nhân tắm kỳ ở chỗ chúng ta, người nhìn giống con , phóng tầm mắt nhìn, tôi chỉ có thể nghĩ đến mình cậu."

      Hoa Kì liền trầm mặt: "Tôi giống con sao?"

      Nữ phục vụ viên hé miệng cười : " nhìn thân hình cậu, chỉ nhìn gương mặt thôi cảm thấy cậu là con ."

      Hoa Kì lười phản ứng lại , xoay người vào nhà tắm nam mang dép, tới cửa trong tay nắm chiếc dép lê, nghĩ thầm nếu là người quen, nhất định quất chiếc giày, dám mình giống con .

      Hoa Kì nổi giận đùng đùng đến cửa, mới từ cửa xoay ra ngoài, liền thấy Trang Hào chống nạnh đứng ở cửa, bên cạnh còn người đàn ông nhìn giống như bảo kê theo dõi .

      Trang Hào thấy Hoa Kì ra ngoài, vội vàng tới: "Sao cậu ra chậm như vậy?"

      Hoa Kì ngớ người, nghĩ thầm phải là chạy ư, còn tìm tôi làm gì?

      Chỉ là, ngoài miệng Hoa Kì lại như vậy, vẫn mỉm cười như cũ, : "Ca, tìm tôi có chuyện gì sao?"

      Trang Hào gật đầu cái, rất lúng túng : "Hôm nay ra ngoài gấp quá quên mang ví rồi, mới vừa rồi thuê xe có tiền trả, đúng lúc tôi lại ngang qua đây. . . . . ." Trang Hào đến chỗ này liền ngừng lại, mặt nghiêm túc: "Giúp tôi thanh toán tiền xe ."

      Hoa Kì liền tắt nụ cười, quay người lại liền vào trung tâm tắm rửa.

      Trang Hào sững sờ, vội vàng chạy tới níu Hoa Kì lại: "Dkm cậu, tôi nhờ cậu trả dùm tiền xe cũng được sao?"

      Hoa Kì cố ý nhe răng cười cười: " có tiền."

      " có tiền?" Trang Hào trợn to mắt: "Mấy ngày trước ông đây mới vừa cho cậu gần hai ngàn tệ, cậu cho tôi biết cậu có tiền?"

      Hoa Kì liếc mắt: " có chính là có."

      Trang Hào chống nạnh cười khổ: "Đều đào vô tình, con hát Vô Nghĩa, tôi thấy Shinichi sai, thế nào ông đây cũng tốn khoogn ít tiền cho cậu mà?"

      Hoa Kì le lưỡi cái: "Tôi là nam."

      Trang Hào trầm mặt: "Cậu có giúp tôi trả tiền xe hay ?"

      " có tiền." Hoa Kì vẫn là câu kia.

      "Dkm, cậu có gan." Trang Hào quay người vừa , kết quả mới vừa bước ra mấy bước liền bị tài xế ngăn lại: "Tiểu tử, cậu có tiền còn xe, đây phải chơi tôi sao, mặc kệ thế nào cậu cũng phải thanh toán tiền xe."

      Trang Hào tức nổi gân xanh: "Tôi có thể quỵt chút xíu tiền thuê xe đó sao hả?"

      "Vậy cũng chắc, rừng vốn lớn chim nào cũng có."

      Trang Hào căm tức nhìn tài xế: "Mày muốn bị đánh sao?"

      Tài xế cũng phải là đèn cạn dầu, : "Cậu đụng đến tôi tôi liền báo cảnh sát."

      "Thôi thôi thôi, tôi chọc nổi chú." Trang Hào thể làm gì lại trở về, đến gần Hoa Kì cố nặn ra nụ cười: "Cái đó, trả tiền xe giúp được ?"

      " có tiền." rốt cuộc Hoa Kì cũng lên mặt, nhướng mày, ngẩng đầu ưỡn ngực : "Tôi đây nhận tiền dễ, bỏ tiền rất khó."

      Trang Hào rất muốn đánh cho cậu trận tơi bời, nhưng lại nhịn được: " thực có cách nào, cậu cũng thấy đấy, tài xế kia nhất quyết tha, ngay cả cũng cho, cậu nể tình trước kia, trả tiền xe cho , coi như nợ cậu nhân tình."

      Hoa Kì nghiêng đầu nhìn : "Nhân tình lần trước còn chưa trả biến mất mấy ngày, giờ lại nỡ, đến lúc đó chạy tôi phải đâu tìm người?" Hoa Kì làm bộ vào trung tâm tắm rửa, khi tới cửa : "Làm người thể sai hai lần chuyện."

      Trang Hào tiếp tục nhịn: "Vậy cậu muốn trả như nào đây, hôm nay tôi trả hết."

      "?" Hoa Kì hỏi ngược lại.

      Trang Hào liên tục ngừng gật đầu.

      Hoa Kì cười cười, rồi mới móc 50 tệ trong túi đưa cho tài xế, đợi tài xế thối hết tiền lẻ, cậu tới bên cạnh Trang Hào giọng câu: "Lên lầu, 32, làm cho xong chuyện lần trước."

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :