1. QUY ĐỊNH BOX XUẤT BẢN :

       

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]

    ----•Nội dung cần:

    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)

    - Tác giả

    - Dịch giả

    - Đơn vị phát hành

    - Số trang ( nên có)

    - Giá bìa (nên có)

    - Ngày xuất bản (nên có)

    --- Quy định

    1 . Thành viên post có thể tự type hoặc copy từ nơi khác (để nguồn)

    2 . Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn

    3. Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ

    Ad và Mod

  2. QUY ĐỊNH BOX EBOOK SƯU TẦM

    Khi các bạn post link eBook sưu tầm nhớ chú ý nguồn edit và Link dẫn về chính chủ

    eBook phải tải File trực tiếp lên forum (có thể thêm file mediafire, dropbox ngay văn án)

    Không được kèm link có tính phí và bài viết, hay quảng cáo phản cảm, nếu có sẽ ban nick

    Cách tải ebook có quảng cáo

Tối Chân Tâm - Đông Ly Cúc Ẩn (c80)

Thảo luận trong 'Sách XB Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,907
      Tối Chân Tâm (Tập 1): Tương Ngộ
      [​IMG]
      Tác giả: Đông Ly Cúc

      Dịch giả: Đỗ Mai Dung

      Kích thước: 16 x 24 cm

      Ngày xuất bản: 07-10-2013

      Giá bìa: 145.000 ₫

      Công ty phát hành: AMAK

      Nhà xuất bản: NXB Hồng Đức

      Type

      bachduong_24111: 1-12

      Minhttthsg: 13-24

      sunybrook: 25-36

      lamyenvi: 37-49

      EmBo: 50-62


      steelrose92: 63-hết

      Beta: Tiểu Phương Phương

      Làm ebook: Dâu Lê

      Nguồn ebook: http://www.luv-ebook.com

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,907
      Giới thiệu


      Chuyện kể rằng, nơi biên ải xa xôi có người con lặng lẽ nhìn trời giữa ánh sáng lập lòe của bầy đom đóm. Nàng khóc, chẳng bi thương, cũng vui mừng. Nàng độc. Người con ấy vốn chẳng có dã tâm, tham vọng hay khát khao gì cả, nàng chỉ muốn đời bình yên.

      Nhưng mà, bình yên, đơn giản mà sao tựa như ảo vọng xa vời.

      Trong ảo vọng ấy, Nhan Tử La, nàng đại xui xẻo nhập vào người thiếp thất sủng của Tứ gia, sống nơi biệt viện hẻo lánh, vui đùa giỡn trong nhà, chán chọc thiên hạ cho bớt những ngày thái bình. Nhan Tử La như vậy, hoạt bát, đầy sức sống và luôn tìm thấy niềm vui mỗi ngày.

      Trong ảo vọng ấy, Nhan Tử La có thể chơi đùa lo nghĩ, thỉnh thoảng đem vài ý tưởng hơi bất thường ra “cứu vớt” những ngày nhàm chán đến phát bệnh. Nàng vô tâm, vô tính, đôi khi tự gài mình và những người khác vào những tình huống dở khóc dở cười.

      Trong ảo vọng ấy, Nhan Tử La đâu phải phiền não vì số mệnh làm dâu nhà đế vương với vị phu quân chỉ của riêng mình. gặp , đau, quay quắt giữa những đêm lạnh lẽo nuốt nước mắt vào tim trong đơn.

      Chỉ là ảo vọng cứ mãi là ảo vọng thôi, và Nhan Tử La nàng vẫn là trong những vị phúc tấn của Tứ gia Dận Chân, từng ngày từng ngày kìm hãm mình trong cái vòng luẩn quẩn của hận tranh đoạt, trong những “nhân duyên” mang đủ cung bậc của buồn vui.

      Tối Chân Tâm là câu chuyện tình giữa vòng xoay lịch sử với những con người từng làm nên thời đại huy hoàng. Họ xuất , chạm vào nhau bằng nhiệt huyết, tham vọng và những toan tính, trách nhiệm mà lịch sử buộc họ phải gánh vai. Tề gia, trị quốc, bình thiên hạ sau cùng vẫn là câu chuyện về những con người có đáng thương có đáng hận và tự nhận lấy kết cục của riêng mình.

      Với Tối Chân Tâm, tác giả Đông Ly Cúc Ấn tạo nên thế giới quá kỳ vĩ nhưng mang đậm dấu ấn của thời quá khứ vàng son bằng giọng văn nhàng, gần gũi và thấm đẫm hơi thở cuộc sống. Trong Tối Chân Tâm có những triết lý cao siêu, cũng những lời răn dạy vô hồn mà chỉ có cảm xúc của cuộc sống thường ngày với những mối quan hệ của gia đình, bạn bè, xã giao. Ở đó, độc giả bật cười với những tình huống kỳ quặc và bật khóc trước những cuộc chia ly.


      Tâm tư buồn phiền hỗn loạn,

      đêm khuya trời lạnh nghiêng mình bên khung cửa

      Nước sông lững lờ trôi,

      vật đổi sao dời năm nào cũng lặp lại.

      Mong chờ hỉ tước cầu tiên,

      lại ngượng nhân gian ngàn người xem.

      Kim ngọc phong lộ dù tương phùng,

      tay trong tay cầu ô thước lệ nhòa mắt.

      Chức nữ nếu biết nỗi đau khổ ngày nay,

      thà rằng khi trước đừng gặp gỡ.






      Mục lục


      Phần 1: “Bà mẹ đơn thân” vui vẻ

      Chương 1: Mẹ trẻ con

      Chương 2: Khỉ con

      Chương 3: Chủ tớ xui xẻo

      Chương 4: Cái gì phải đến đến

      Chương 5: Tiểu quỷ đáng

      Chương 6: Đặt tên cho tiểu quỷ

      Chương 7: Cảnh báo: Chàng đến rồi

      Chương 8: Vợ cả giá đáo

      Chương 9: Tiếp tục cảm lạnh

      Chương 10: Tết rồi

      Chương 11: Cách cách rơi xuống nước

      Chương 12: Bắt được kẻ ức hiếp Cách cách

      Chương 13: Ăn cam

      Chương 14: cháu gặp gỡ vui vẻ

      Chương 15: Chiêu tài

      Chương 16: Tiến bảo cung hỉ phát tài

      Chương 17: Nhàm chán, trăn trở

      Chương 18: Vấn đề giáo dục

      Chương 19: Lễ hội điêu khắc

      Chương 20: Cuộc chiến bột mì

      Chương 21: Thuyết phục kết hôn

      Chương 22: Công chúa ra phố

      Chương 23: Tại sao có chuyện hùng cứu mĩ nhân?

      Chương 24: Lan Quế phường

      Chương 25: Tự sống cuộc sống của mình

      Chương 26: Đồng loại

      Chưong 27: chuyên nghiệp

      Chương 28: Diễn viên đóng thế

      Chương 29: Công diễn

      Chương 30: Nhan ma ma

      Chương 31: Sắp tới lễ Vạn Thọ

      Chương 32: Tìm kiếm giúp đỡ khắp nơi

      Chương 33: Bị thương trong lúc làm việc

      Chương 34: Lần đầu vào cung

      Chương 35: Biểu diễn xuất sắc

      Chương 36: Nghĩa khí





      Phần 2: thể thoát khỏi số mệnh, rồi

      Chương 37: Cha con gặp nhau nhưng quen biết

      Chương 38: Cuộc gặp mặt căng thẳng

      Chương 39: Phản ứng của nhân vật lớn

      Chương 40: Lại gặp nhau

      Chương 41: Đánh cướp

      Chương 42: nghiêm, dưới tất loạn

      Chương 43: Mẹ chồng

      Chương 44: Tin vui từ phòng hộ sinh

      Chương 45: Mười lăm tháng tám

      Chương 46: năng lung tung

      Chương 47: Bà ngoại sói

      Chương 48: Nhà cao cửa rộng

      Chương 49: Chảy nước miếng! Tiên nữ

      Chương 50: Mạng phải chơi tới cùng

      Chương 51: Bố chồng triệu kiến

      Chương 52: Nhắm rượu với gan lợn

      Chương 53: Giải trí

      Chương 54: Ta rất xuất sắc

      Chương 55: Thầy phù thủy

      Chương 56: Số mệnh hợp hoàng cung

      Chương 57: Hoa xương rồng

      Chương 58: Lai đến thêm hai “củ cải” nữa

      Chương 59: Bức tranh sum vầy

      Chương 60: Trời muốn hại ta

      Chương 61: Mắt bị chuột rút rồi!

      Chương 62: Bị ngã

      Chương 63: Bị công thức hóa

      Chương 64: Làm từ thiện làm tới tận thời cổ đại

      Chương 65: Du lịch là chơi

      Chương 66: Đom đóm

      Chương 67: Về nhà về nhà thôi

      Chương 68: biết nhiều cũng biết ít

      Chương 69: Chiến tranh lạnh bắt đầu

      Chương 70: Lão Thập tam

      Chương 71: Xem trò vui quá nhiều

      Chương 72: Mẫn Mẫn của chúng ta về rồi

      Chương 73: Phượng hoàng bay ra từ ổ gà

      Chương 74: Phất phất tay áo

      Chương 75: Cứu thương cứu sống

      Chương 76: “Ông già” Khang Hy
      Last edited by a moderator: 2/8/14

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,907
      Phần 1: “Bà mẹ đơn thân” vui vẻ
      Chương 1: Mẹ trẻ con


       



                  "Trời ơi, chủ nhân ngất rồi, làm sao đây? Làm sao đây?" a hoàn túm chặt lấy tay bà đỡ. Bà đỡ giơ tay áo quệt mồ hôi trán, miệng khẽ lẩm bẩm: "Làm sao đây? Làm sao đây? Vốn là người có phúc rồi…", thấy a hoàn kia nhìn mình bằng ánh mắt căm hận, bà ta khẽ rúm người lại, dù sao cũng là thiếp của Tứ gia…, thế nào cũng còn có phúc hơn bà, trời lạnh cắt da cắt thịt thế này vẫn bị kéo ra ngoài đỡ đẻ cho vợ bé nhà người ta. Mặc dù nghĩ như thế, nhưng dám khinh suất thêm nữa, bà ta nhìn nhìn a hoàn: "Bất kể là dùng cách gì cũng phải làm cho chủ nhân tỉnh dậy…". A hoàn nhìn khuôn mặt dần nhợt nhạt còn sắc máu của Cách cách, bất ngờ cầm lấy tay nàng lên và… cắn mạnh!

                  Cảm giác cưỡi lưng ngựa lao như bay tuyệt, nhưng trong lúc ấy mà mắc tiểu có lẽ chẳng ai dám là tuyệt cả…, La Tử Nhan thầm nghĩ. Có người tốt bụng nào cho nàng nhà vệ sinh ở đâu ? Mặc dù nơi này trời đất bao la, xung quanh là thảo nguyên rộng lớn, cúi mình xuống là cả người mất hút, nhưng dù sao nàng cũng được hưởng nền giáo dục tốt, là nghiên cứu sinh chuẩn bị bước ra ngoài xã hội báo đáp công ơn Tổ quốc, hiểu lễ nghĩa liêm sỉ, cho dù nơi đây có là cái “toilet thiên nhiên” nữa, cũng đừng ép nàng, xin đừng ép nàng, nàng vẫn thích nhà vệ sinh sạch của thế giới văn minh hơn. Hi hi, quả nhiên là có người, nhìn thấy chưa, chẳng phải có người nắm tay nàng kia sao…

                  tiếng thét có thể gọi là vô cùng "thảm thiết thê lương" bỗng nhiên vang lên từ trong nội thất.

                  "Tỉnh rồi, tỉnh rồi, tỉnh rồi…", giọng reo vui mà run rẩy. Mong là Cách cách ghi thù, a hoàn này cũng chỉ muốn tốt cho người thôi.

                  "Đau chết được!... Sao lại cắn ta?... … Ai thế?", giọng của nàng vang lên trong vô thức.

                  La Tử Nhan mở bừng mắt, sắc đỏ bao trùm cả căn phòng khiến nàng còn tưởng nó bốc cháy, sau đó đám người, với những mái đầu được bới cách kì quái, đương nhiên là cũng kì quái lắm, bởi vì đó là những mái đầu được bới theo kiểu nhà Thanh mà nàng thường thấy tivi. Nhìn ti vi là chuyện, nhưng khi nó sống động ngay ra trước mắt, La Tử Nhan bất giác rùng mình, có dự cảm xấu.

                  "Chủ nhân, người tỉnh lại rồi…", nhìn rất thanh tú với nàng, tay ta nắm chặt lấy tay nàng. La Tử Nhan cố gắng quay đầu lại nhìn vào tay mình, được lắm, tay toàn là vết răng. Tiểu nha đầu này răng miệng cũng khá đấy!

                  kia liền quỳ sụp xuống, liên miệng: "Chủ nhân, nô tỳ đáng chết, nô tỳ chỉ vì muốn đánh thức người tỉnh lại", giọng càng lúc càng .

                  La Tử Nhan gật gật đầu, định hỏi ta xem nhà vệ sinh ở đâu, người phụ nữ ăn mặc trang điểm giống hệt bà mối, mặt mày nhăn nhúm châu đầu lại gần. La Tử Nhan hít thở khó khăn, ha ha, sợ, sợ, phải ma, chỉ là bà già có dáng vẻ kì quái mà thôi… Vừa tự với bản thân mình, La Tử Nhan vừa cố gắng tỏ ra thân thiện nhất có thể: "Cái đó… ngại quá, nhưng tôi rất đau bụng…". Thấy vẻ mặt của bọn họ còn kì quái hơn, lòng La Tử Nhan càng buồn thảm. phải đấy chứ! Ám chỉ ràng như vậy mà còn hiểu sao? Có điều tại sao vẻ mặt của bọn họ lại như muốn với nàng rằng câu hỏi đó "vớ vẩn" nhỉ?

                  A hoàn với bà đỡ, tất nhiên rồi, đương nhiên rồi, tất cả những sinh vật có khả năng hít thở trong căn phòng này đều mở to hai mắt, quay sang nhìn nhau. Đau bụng? Chưa từng nghe ai sinh con mà đau bụng cả?

                  La Tử Nhan cảm thấy bụng lại đau thắt từng hồi, khóe miệng cũng giật giật theo: "Này, tôi biết là có lễ hội hóa trang, nhưng giờ tôi đau bụng lắm, có thể cho tôi biết nhà vệ sinh ở đâu trước ?"

                  Thấy vẻ mặt kinh ngạc của họ còn tăng thêm vài phần, La Tử Nhan thử cách khác: "Toilet".

                  Hoang mang…

                  "Nhà vệ sinh"

                  hiểu...

                  "Cầu tiêu?" Cứ ép tôi phải thẳng ra thế sao, cơ mặt nàng co rút lại, thầm lẩm bẩm Tam tự kinh.

                  "Ồ!"

                  Khuôn mặt La Tử Nhan cuối cùng cũng có thể khôi phục lại vẻ "thuần khiết", định nặn ra nụ cười thoải mái như vừa trút xong gánh nặng, phát bộ dạng của những người trong phòng lại vẫn ... hoang mang.

                  Cơn đau dữ dội ập đến ngay sau đó khiến La Tử Nhan vô thức đưa tay lên ôm bụng, và thế là nàng phát ra... Có vấn đề lớn rồi!

                  Tại sao bụng nàng lại sưng lên thế này? Xin thứ lỗi cho nàng vì dùng từ "sưng", bởi vì nàng biết thực tế nàng vẫn chưa kết hôn, thậm chí còn chưa có bạn trai, cuộc sống riêng rất nghiêm túc lành mạnh, dù thế nào cũng lang chạ vớ vẩn với kẻ chẳng ra gì. Ông Trời ơi, đừng đùa nữa mà, nàng ràng vẫn còn trong sạch. Và để xác định lại, nàng run run ấn ấn tay vào bụng. Mẹ ơi, đau quá! Ôi, tha cho nàng mà, tại nàng lo lắng quá mà.

                  Đám a hoàn và bà đỡ đứng nhìn những biểu phong phú thay đổi liên tục khuôn mặt Cách cách. phải đau quá mà thành ngớ ngẩn rồi đấy chứ? Bọn họ thầm thắc mắc, nhưng chẳng ai dám lên tiếng chứng thực. Nhìn Cách cách nhắm chặt mắt lại hít thở sâu, đến bà đỡ cũng quên cả việc đỡ đẻ, chỉ chờ đợi xem vẻ mặt tiếp theo của nàng. Quả nhiên, nàng phụ lòng mong đợi của mọi người...

                  La Tử Nhan yếu ớt giật giật khóe miệng, "Vậy là tôi sinh con hả?". Mau, hãy mau cho nàng câu trả lời phủ định... Nhưng có lẽ, ông Trời cảm thấy mình đùa hơi quá lố, đùa mãi người cũng tử tế lắm, bởi vậy...

                  Đám a hoàn và bà đỡ cùng gật đầu cách trịnh trọng. Cảnh tượng ấy, còn diễm lệ hơn, bi thương hơn cả cảnh tiễn biệt Kinh Kha qua sông Dịch. Sau khi đón nhận cú sốc chút nhân đạo này, La Tử Nhan xinh đẹp lại ngất ...

                  "Chủ nhân? Chủ nhân?", a hoàn thảng thốt thét gọi.

                  "Sinh đứa con thôi mà cũng tới mức này?", giọng bà đỡ đầy bất mãn "Làm nàng ta tỉnh lại !".

                  Lại tiếng thét xé gan xé ruột vang lên...

                  Mở mắt ra, La Tử Nhan nhấc cánh tay kia của mình đưa lên nhìn, đúng là đối xứng hoàn mỹ. Nàng liếc về phía a hoàn cúi gằm đầu, ta quả co rúm lại, run rẩy vì sợ hãi. Tốt lắm, hóa ra vẫn còn biết sợ!

                  Sau đó, nàng đảo mắt, chỗ nào cũng thấy màu đỏ nhức nhối, lòng thầm bất bình, tại sao lần thứ nhất ngất khi tỉnh dậy nằm ở nơi khác, còn lần thứ hai ngất mà lại có thay đổi gì thế này? Thôi được, nàng thừa nhận, lần ngất xỉu này đúng là có hơi... kịch, nhưng mà... là khóc ra nước mắt. Đằng nào cũng quay lại ngay được, giải quyết chuyện trước mắt quan trọng hơn. Quyết định xong, nàng nghiêng đầu nhìn nhìn bà già có mái đầu kì quái. Trong ấn tượng của nàng, đây có lẽ là bác sĩ sản khoa thời cổ đại, thường gọi là bà đỡ phải? Nhưng bà đỡ hà cớ gì phải ăn vận giống như bà mai thế này? lẽ đấy chính là nghề tay trái của bà ta? Mặc dù rất muốn quay về, nhưng trước khi chắc chắn chết có thể quay trở lại hay , nàng thể mạo hiểm. Vì vậy...

                  "Bà biết đỡ đẻ đấy chứ?" Dù hỏi vậy nghe có vẻ "sỉ nhục" trình độ chuyên môn của người ta quá, nhưng chẳng còn cách nào khác, nàng muốn chết. Quả nhiên, vẻ mặt bà đỡ nhìn như rất ấm ức, a hoàn đứng bên cạnh vội nới: "Chủ nhân yên tâm, bà Ô rất mát tay".

                  La Tử Nhan yên tâm phần nào, sau đó bằng giọng điệu của tráng sĩ chuẩn bị hi sinh vì việc nghĩa: "Thế đẻ thôi!".

                  "..."

                  ai biết phải thế nào, thành ra mặt mọi người trong phòng đều nhăn nhó.





                  Chương 2: Khỉ con





                  Nàng bắt đầu đau từng cơn , La Tử Nhan thầm nguyền rủa ông Trời cả hàng ngàn hàng vạn lần, mặc dù từng xem người ta diễn cảnh đau đẻ trong ti vi, nhưng ai biết lại đau tới mức này... Quả nhiên đúng như người ta vẫn , chỉ nhìn lợn chạy mà chưa ăn thịt lợn đâu ai biết được mùi vị nó ra sao.

                  "Chủ nhân! Rặn ! Rặn !", a hoàn nắm chặt tay nàng, lên tiếng cổ vũ. sai, nàng rất cảm động, nhưng có thể đừng nắm chặt đúng vào chỗ vết răng đấy được ? Đột nhiên nàng nhớ tới câu chuyện cười, sinh con chỉ là đau đớn được xếp thứ chín mươi chín, đau đớn khi bị muỗi cắn mới xếp thứ nhất, vậy nỗi đau xếp thứ trăm là gì? Chính là khi sinh con còn bị muỗi cắn! Chỉ là biết đau đớn khi sinh con còn bị người ta cắn xếp thứ bao nhiêu. Nếu nàng biết giới hạn mà mình phải chịu đựng là gì rồi. Nghĩ tới đây, La Tử Nhan khẽ nhếch miệng lên cười, khiến cả a hoàn và bà đỡ bị dọa đến giật thót mình.

                  La Tử Nhan ra sức rặn rồi lại rặn, nhưng buổi sáng nàng vẫn chưa được ăn gì, lấy đâu ra sức mà rặn đây? Hận quá, hận ông Trời vô cùng, sao lại vứt nàng về nơi như thế này? Nàng cũng hận chính mình, yên lành lại chạy ra thảo nguyên cưỡi ngựa để làm gì, ràng nàng chẳng có chút tế bào ham mê vận động nào cơ mà. Nàng còn hận ai nữa? Nghĩ mãi nghĩ mãi, cuối cùng nàng nghĩ ra là nàng hận cha của đứa trẻ, thế là, La Tử Nhan căm hận cách vô thức:

                  "Tên đàn ông xấu xa đáng chết, còn bắt ta phải sinh con thêm lần nữa, ta thiến !"

                  Nàng nhắm chặt mắt lại, nhìn thấy khuôn mặt đột nhiên kinh hãi tới mức trắng bệch của a hoàn.

                  Khi La Tử Nhan cảm thấy mình chuẩn bị còn chút sức lực nào nữa, nàng nghe thấy tiếng khóc của đứa trẻ. Cuối cùng cũng sinh xong! Lần thứ ba La Tử Nhan ngất xỉu, có điều lần này tư thế được đẹp mắt cho lắm, mái tóc nàng bung ra rối bù trong lúc dùng sức rặn và la hét, khuôn mặt ướt đẫm mồ hôi, giống như loại keo khiến mấy lọn tóc dính chặt mặt.

                  "Sinh rồi! Sinh rồi!" A hoàn lắc lắc tay nàng, sau khi phát nàng lại ngất , ta lập tức chạy tới bên bà đỡ: "Là A Ca hay Cách cách?".

                  "Là Cách cách!" Giọng bà đỡ vang lên đều đều. Xem ra số mệnh của vị chủ nhân này cũng chẳng tốt đẹp gì , khó khăn lắm mới sinh được, thế mà lại sinh ra Cách cách. Thế là bà ta quay đầu lại nhìn người thiếu phụ trong trạng thái hôn mê, ánh mắt chất chứa cảm thông.

                  A hoàn gọi vú nuôi và ma ma đợi sẵn bên ngoài vào, còn mình tự tay mang dây rốn của đứa trẻ ra chôn dưới gốc cây ngoài vườn. Chôn xong, ta chắp tay lại lẩm nhẩm cầu khấn: "Cầu cho tiểu Cách cách cả đời được bình an!".

                  Kinh thành, phủ Tứ bối lặc.

                  Trong thư phòng vẫn sáng đèn, quản gia cầm tấm thiệp hồng vừa được đưa tới đứng bên ngoài chần chừ hồi lâu rồi mới khẽ khàng gõ cửa. Sau khi nghe thấy tiếng "vào " nhạt nhẽo lạnh lùng vang lên, ông ta lập tức khom người đẩy cửa bước vào phòng. Người ngồi sau án thư chỉ liếc nhìn ông ta cái. Ông ta cung kính dâng tấm thiệp hồng lên bằng hai tay: "Chúc mừng Tứ gia, Nhan chủ nhân vừa sinh được Tiểu cách cách!".

                  Người đó đến tấm thiệp hồng cũng chẳng buồn liếc nhìn, vẫn cúi đầu xuống xem sổ sách. Chưa nhận được lệnh, quản gia lui cũng được mà tiến cũng xong, ông ta đành buông thõng tay cúi đầu cụp mặt đứng chờ. lúc sau, người ngồi sau án thư mới làm như nhớ ra chuyện gì đó, "Cứ theo quy tắc mà làm!", nhưng vẫn thèm ngẩng đầu lên.

                  Quản gia như nhận được lệnh ân xá, gần như chạy trốn, bước nhanh ra khỏi thư phòng.

                  Người trong phòng tay đỡ trán. Nhan chủ nhân? Nàng ta trông thế nào nhỉ?

                  Cảm giác cưỡi ngựa tuyệt, nhưng bây giờ chẳng phải là mùa thu ư? Sao lại nóng thế này? Theo lý mà , cưỡi ngựa ngựa mới nóng, tại sao người nàng lại ra nhiều mồ hôi thế? Hỏng rồi, hình như quên bôi kem chống nắng , liệu có bị cháy đen như người Châu Phi đây? Phải mau chóng tìm xem.

                  "Chủ nhân! Chủ nhân! Người sao rồi?", câu hỏi dịu dàng vang lên.

                  "Kem chống nắng", câu trần thuật mơ hồ.

                  Vẻ mặt a hoàn kỳ quái!

                  La Tử Nhan mở mắt, mảng màu đỏ nhức nhối lại ập thẳng tới, nàng theo phản xạ nhắm chặt mắt lại, chưa tới năm giây sau, mắt nàng lại đột ngột mở trừng, rất giống tình tiết xác chết sống lại trong các bộ phim kinh dị truyền hình.

                  tiếng thét bi thảm lại vang lên.

                  Khóe miệng a hoàn giật giật, vẫn may vẫn may, chưa bị thủng màng nhĩ.

                  "Chủ nhân! Người khỏe ở đâu?", câu hỏi đầy tính nghi hoặc, xem ra việc sinh con vẫn chưa khiến thể lực chủ nhân bị tiêu hao hoàn toàn, cứ nghe tiếng hét lanh lảnh vừa rồi là biết.

                  Vừa thở phào được cái, tiếng khóc lanh lảnh khác lại vang lên phụ họa. Đó là..., La Tử Nhan nhìn a hoàn với vẻ mặt của kẻ vừa bị voi giày ngựa xéo. Trời đất quỷ thần ơi, mau với nàng đây phải là .

                  "Tiểu cách cách lại tỉnh rồi! Sao lại nhanh đói thế chứ?" A hoàn hỏi như than, gần như quên hẳn "nguyên nhân" nằm tê liệt giường kia, tiếng thét chói tai như thế, đến quỷ thần cũng bị đánh thức chứ đừng đứa trẻ.

                  lúc sau, vú nuôi bế Tiểu cách cách vào, "Chủ nhân, người xem", nhìn "cái đống" giường hơi phập phồng chị ta mới tiếp, "Cách cách, người xem , Tiểu cách cách đáng , mũm mĩm trắng trẻo, tướng có phúc". Đúng là mồm mép dẻo quẹo.

                  A hoàn đứng bên cạnh liếc vú nuôi, đón lấy Tiểu cách cách từ tay chị ta, ra hiệu cho chị ra ra. A hoàn đặt đứa bé xuống bên cạnh La Tử Nhan: "Chủ nhân, Bách Hợp biết người mong lần này sinh được Tiểu a ca, nhưng..., người còn trẻ, còn có nhiều cơ hội". Giọng a hoàn dần dần , nghe có sức thuyết phục chút nào.

                  "Sinh vật" trong chăn thở "phù" tiếng rồi lôi chăn ra thở dốc, xem ra dùng cách này để ép chết bản thân cũng nhân từ cho lắm. Thở xong, liếc nhìn về phía cái bọc màu đỏ bên cạnh, đúng rồi, còn chưa nhìn đứa con mà nàng dốc sức sinh ra đó nha. Khà khà, nghe giọng điệu của bọn họ, nó còn là Tiểu cách cách đấy, xem chừng có liên quan đến hoàng thân quốc thích. Ồ, coi như uổng công tới đây chuyến này, may mắn còn được nhìn thấy nhân vật lịch sử, mặc dù biết trong sách sử có ghi chép gì về Tiểu cách cách này . Với tâm trạng tò mò, nàng nghiêng nghiêng đầu, dường như vẫn chưa nhìn , thế là lại nhích nhích, chống tay ngồi dậy. Nàng dám bế cái bọc mềm mềm xinh kia, nên đành chầm chậm cúi đầu xuống gần hơn để nhìn.

                  "Đây là... tôi sinh ra sao?" La Tử Nhan nhìn vào khuôn mặt xinh của đứa bé hỏ như dám tin vào mắt mình.

                  "Đúng vậy Tiểu cách cách rất đáng " Giọng Bách Hợp vui vẻ.

                  "Giống như con khỉ con ấy có gì mà đáng ? Nhăn nhăn nhúm nhúm", La Tử Nhan cách bất lực.

                  Triều đại này cũng cách xa thời đại là bao, nhưng quan điểm về cái đẹp... lại khác biệt nhiều đến thế ư?

                  "Ha ha... vừa sinh ra đứa trẻ nào cũng thế cả, vài ngày nữa khác ngay thôi." Bách Hợp nhìn Tiểu cách cách chớp chớp đôi mắt xíu, lại nhìn sang chủ nhân của mình, ai lại so sánh con mình với khỉ?

                  "Ngươi có chắc khổng? Nó nhăn nhúm thế này mãi chứ?", La Tử Nhan hỏi. Nếu mẹ đẻ của đứa trẻ chắc giết nàng mất, thay người ta sinh con, thế mà lại sinh ra con khỉ . Nhưng, con khỉ con này khi cười... hình như cũng... được lắm... tương đối giống người.

                  Thấy đứa trẻ nhìn mình toét miệng cười, La Tử Nhan bất giác cũng cười theo. Bách Hợp đứng bên cạnh len lén thở phào nhõm.

                  Thế là lớn nhìn nhau cười, cho đến khi đứa trẻ cười đến mỏi cả miệng vẫn nhận được hồi đáp nào, "oa" tiếng, nó khóc thét lên tuyên bố việc nhìn nhau cười ngây ngốc này kết thúc. Vậy là tiểu chủ nhân quyết liệt đòi "dùng bữa". Để tăng thêm hiệu quả, đầu nó còn quay qua quay lại trong khi người bị bó chặt, giọng nó váng lên xuyên thấu tận trời xanh. La Tử Nhan nhìn Bách Hợp cầu cứu, Bách Hợp nhìn Tiểu cách cách, rồi dùng tay vuốt vuốt tấm chăn màu đỏ quấn bên ngoài, cười : "Có lễ Tiểu cách cách đói, đến giờ bú sữa rồi", xong liền bế Tiểu cách cách . La Tử Nhan vội vàng với theo: "Gọi vú nuôi đến đấy , ngộ nhỡ nó bị lạnh sao?".

                  Mặc dù con nhóc này nhìn giống con khỉ con, nhưng biết tại sao, nàng vẫn cảm thấy nó rất đáng .

                  Bách Hợp theo lời đặt đứa trẻ xuống, quay người ra ngoài gọi vú nuôi!

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,907
      Chương 3: Chủ tớ xui xẻo





                  Vú nuôi vào phòng, đầu tiên là nhún nhún người chào La Tử Nhan, sau đó ngồi xuống chiếc ghế dành cho người hầu bên cạnh đó, đón lấy đứa trẻ Bách Hợp bế tới, thành thạo cởi cúc áo, rồi mớm nguồn nhựa sống căng tràn nóng hỏi vào miệng đứa trẻ. La Tử Nhan túm chặt chăn ngồn im nhìn. Khà khà, cho bú mà, đây là lần đầu tiên nàng tận mắt chứng kiến, là hấp dẫn, ánh mắt nàng sáng lên đầy tò mò.

                  lúc sau đứa bé bú no quả nhiên ngoan ngoãn ngủ luôn, Bách Hợp nhàng đón lấy đứa bé rồi đặt xuống giường. Lúc này vú nuôi mới khom người lui ra ngoài. Bách Hợp mỉm cười : "Tiểu cách cách ngoan quá, nhưng trẻ con rất mau đói, có lẽ lát nữa lại tỉnh dậy...".

                  "... Ục ục ục..."

                  Bách Hợp che miệng cười: "Cách cách, bữa tối chuẩn bị xong, giờ người nên ăn chút, để nô tì gọi bọn họ mang vào", sau đó quay người ra ngoài.

                  La Tử Nhan sờ sờ cái bụng bằng phẳng trở lại của mình, sau đó nàng mới nhớ ra vấn đề hết sức nghiêm trọng, thế là vừa bò vừa lết xuống giường, tìm hết từ gian trong tới gian ngoài, nhưng tìm thấy bất kì cái gương nào. La Tử Nhan trừng mắt nhìn đám vật dụng quanh phòng, chẳng lẽ gia thế của phủ này, đến tấm gương cũng có sao? Triều Thanh được miêu tả trong Hồng Lâu Mộng có cả gương lớn để thay y phục, cho dù ở đây đầy đủ, cũng phải có cái gương đồng chứ. Nhưng, nàng đảo tròng mắt, trong lòng bắt đầu run rẩy. Lẽ nào vị Cách cách mà nàng "nhập" vào này xấu xí tới mức dám soi gương, vì vậy trong phòng mới bày gương? Sau khi so sánh, La Tử Nhan thấy giả thiết của nàng cũng có vẻ đúng. Nàng nhếch miệng ra, số mệnh của nàng đúng là phải đen đủi bình thường. Tại sao khi người ta Xuyên [1] về triều Thanh là công chúa cũng là phi tử, có kém cỏi thấp hèn đến mấy cũng là tú nữ. Sau khi xuyên , bọn họ còn được kết tóc xe duyên với mấy vị A ca đẹp trai phong độ tới mức giống người. Đến lượt nàng hay rồi, ngay cả bóng dáng của A ca còn chưa được nhìn thấy mà sinh con cho tên đàn ông thối tha oan nghiệt nào biết. Thế còn làm ăn gì nữa, cho dù có gặp được A ca cũng có cửa. La Tử Nhan khóc ra nước mắt Bách Hợp đẩy vửa bước vào. Thấy nàng thõng chân đung đưa, vẻ mặt đau khổ ngồi bên giường, ta vội vàng bước lên trước : "Chủ nhân, người sao vậy?".

                  [1] Xuyên : Ý chỉ quá trình nhân vật vượt qua thời gian, gian tới địa điểm, thời đại khác. Trong truyện này, nhân vật xuyên từ thời đại về quá khứ.

                  "Có gương ?", La Tử Nhan mạo muội hỏi. Có lẽ sao đâu, địa vị của nàng xem chừng cũng khá cao.

                  "Dạ? Cái đó... gương...", Bách Hợp ngập ngừng.

                  Thấy bộ dạng do dự của Bách Hợp, tâm trạng của La Tử Nhan chùng hẳn xuống. Thấy chưa thấy chưa, quả nhiên là người phụ nữ xấu tới mức khác thường... Xui xẻo tới mức này chắc người bình thường cũng gặp phải. Chẳng trách mà đứa trẻ sinh ra sắp được ngày rồi mà vẫn chưa thấy mặt tên đàn ông "cho giống" kia đâu. Có khi bỏ rơi nàng luôn rồi. Hy vọng ta nể mặt nàng sinh con cho mình mà gửi thêm tiền bồi thường danh dự khi ly hôn.

                  "Cách cách?" Bách Hợp xòe tay. Gương? hiểu.

                  " thôi. Đỡ làm ta sợ." La Tử Nhan phẩy tay, "Cơm đâu? Ta đói rồi."

                  Nhìn mấy món ăn được bày chiếc bàn , La Tử Nhan thấy ngon chút nào. Gì thế này, trứng gà, cháo kê, bát lớn trông như món "canh" lõng bõng nước? Biết là tư tưởng trọng nam khinh nữ ở thời cổ đại rất nặng nề, nhưng đãi ngộ kiểu này... Nàng cầm đũa lên, rồi lại đặt xuống, thực nàng rất đói, nàng cần món gì đó nhiều năng lượng, nàng cần trứng gà, nàng cần cái thứ "sản xuất" ra trứng gà, luộc, nướng, hầm thế nào cũng được.

                  "Chủ nhân, người ăn được sao?" Bách Hợp đứng bên cạnh giường .

                  "Các người... Ôi, , gì nhỉ... Nhà chúng ta nghèo thế này sao? Chỉ có thể ăn thế này thôi à?" phải nàng ham giàu chê nghèo, chỉ là nàng ghét ăn trứng gà.

                  "Hi hi...", tiếng cười khẽ cất lên: "Cách cách, người vừa sinh xong, thể ăn những đồ nhiều mỡ".

                  "Phải ăn thế này bao lâu?" La Tử Nhan buồn rầu hỏi. Quả nhiên xui tới tận cùng rồi, quả nhiên xã hội Phong kiến vô nhân đạo, đáng bị lật đổ.

                  "Khoảng tháng ạ!", Bách Hợp đáp.

                  Nhăn nhó nhăn nhó...

                  tháng? Xem ra công cuộc giảm béo lần này có hy vọng rồi, cứ ăn mãi như vậy có lẽ sắc mặt nàng cũng giống hệt màu của bát cháo kê kia cho mà xem. chừng ngón tay tơi vào trong bát cháo cũng tìm thấy ấy chứ.

                  Đành chấp nhận số phận, bưng bát cháo lên, ồ, mùi vị cũng tồi, nhưng nếu có thêm trứng muối, thịt nạc băm nữa còn ngon hơn. Có điều thông tin mà đầu lưỡi truyền tới mách bảo nàng rằng, đừng có mà nằm mơ nữa, đây chỉ là bát cháo kê bình thường mà thôi. Lại húp thêm vài hớp cháo nữa, nhìn nhìn quả trứng gà, rồi lại nhìn nhìn món "canh", thôi ăn cháo vẫn ngon hơn.

                  "Chủ nhân, những quả trứng này là trong phủ mang tới, người nếm chút sao?", Bách Hợp kiềm được lên tiếng hỏi.

                  "Trong phủ? Trứng gà trong phủ chẳng nhẽ phải do gà đẻ ra? Đều khó ăn như nhau mà thôi", giọng oán trách đầy bất mãn thốt ra từ miệng La Tử Nhan.

                  "Vậy còn canh sao ạ? Người có muốn nếm ? Đây là canh gà ác, rất bổ", Bách Hợp tiếp tục khuyên nhủ.

                  Gà ác? Cái thứ gà có màu da đen sì sì đó hả? Nghĩ đến là nuốt được rồi. La Tử Nhan nàng ăn uống rất kén chọn, những thứ nhìn đẹp, mĩ quan là nàng ăn. Thế là, trước nhắc nhở đầy thiện ý của Bách Hợp, nàng tỏ vẻ bất lực lắc lắc đầu. Để thể quyết tâm của mình, nàng cúi đầu húp cháo soàn soạt, nhìn ngang liếc dọc, chỉ "chung thủy" với bát cháo này mà thôi.

                  Sau khi ăn xong bát cháo thứ ba, La Tử Nhan thỏa mãn đặt đũa xuống. Bách Hợp vẫn nhíu chặt mày. Đợi kẻ dưới dọn bàn ra ngoài xong, Bách Hợp lại đứng bên cạnh giường, : "Chủ nhân, nô tì biết người muốn ăn, nhưng chỉ húp cháo thôi được, cơ thể người cần được bồi bổ".

                  La Tử Nhan nhìn nhìn cổ tay mình. Bồi bổ? Bồi bổ nữa từ lợn biến thành voi mất. Người phụ này những xấu mà còn hơi béo, đúng là "nhà dột lại còn mưa cả đêm", sau đó nàng lại "hỏi thăm" ông Trời lần nữa.

                  Đột nhiên, La Tử Nhan nhớ ra chuyện, nàng nhìn Bách Hợp, hỏi: "Vừa rồi ngươi người trong phủ?".

                  Bịch tiếng, Bách Hợp quỳ sụp xuống, mếu máo : "Chủ nhân, nô tì phải cố ý muốn làm người đau lòng, nô tì đáng chết, xin người trách tội".

                  Trách tội cái con khỉ ấy! Nàng còn chưa biết vì sao ta lại quỳ xuống dọa người như thế. Có điều những gì chiếu ti vi cũng hoàn toàn là giả, ít nhất cái màn quỳ lên quỳ xuống này là . Tiếng đập mạnh đến thế, biết đầu gối thâm tím đến bao giờ mới hết đây. biết bọn họ có chuẩn bị cái thứ "tha hồ quỳ" mà tác giả Quỳnh Dao chuẩn bị cho Tiểu Yến Tử nhỉ? Đấy là bộ phim có Càn Long xuất , biết... Ôi, mắt La Tử Nhan bắt đầu sáng quắc lên, Càn Long... biết liệu có cơ hội được gặp hay ? Thế là nàng lập tức quên bẵng câu hỏi vừa rồi vẫn chưa được giải quyết, hào hứng túm lấy cánh tay Bách Hợp hỏi tiếp: "Đương kim hoàng đế là ai?".

                  "Rầm!"

                  Nhìn bọ dạng lăn ra đất như "chết nhắm được mắt" của Bách Hợp, La Tử Nhan vỗ vỗ ngực tự trấn an mình, cảnh này trong ti vi thấy chiếu, nhưng hành động này có hệ số nguy hiểm rất cao. Cũng may nàng... nên là thân phận của người mà nàng gửi hồn đây... phải làm như thế. Cuối cùng cũng nhìn thấy điểm có lợi. Có điều, nàng đâu hỏi điều gì đại nghịch bất đạo tới mức bị lôi ra trước Ngọ môn chém đầu đâu? Sao ta lại... ? Thôi, tốt nhất là tới xem nha đầu kia có bị thương ở đâu ? La Tử Nhan chân đất đến bên cạnh Bách Hợp, ngồi xuống, giơ mấy ngón tay thon thon ngọc ngà ta huơ huơ trước mắt ta. Mà có lẽ gọi chúng là mấy củ cải lùn lùn ngắn ngắn hợp lý hơn. Thấy tròng mắt Bách Hợp đảo đảo, La Tử Nhan cười cười, hỏi: "Mấy đây?". Sau đó, nàng thấy Bách Hợp nghẹo đầu.





                  Chương 4: Cái gì phải đến đến





                  Khi Bách Hợp đứng dậy, đau buồn đứng trước mặt La Tử Nhan, "Chủ nhân, người biết đương kim thánh thượng là ai ư?". Thấy La Tử Nhan khẳng định, nghiêm túc gật đầu, ta tiếp: "Vậy chủ nhân, người có biết trong phủ ?". Lại thấy La Tử Nhan ngượng ngùng rồi nghiêm túc lắc đầu, Bách Hợp chỉ chỉ vào mình, "Chủ nhân, người còn nhớ nô tì ?", ta còn hy vọng nhìn thấy nàng gật đầu nữa. Quả nhiên, La Tử Nhan thoáng lo lắng rồi lại nghiêm túc lúc lắc đầu.

                  Nhìn vẻ mặt tuyệt vọng của Bách Hợp, La Tử Nhan nhẫn tâm, nhưng đây là lần đầu tiên nàng về triều Thanh, biết thôi, chỉ sợ sau khi Bách Hợp phát chủ nhân của ta biết hồn phiêu phách lạc nơi nào, liệu ta có biểu diễn hành động với độ khó cao hơn nữa ? Vì đồng cảm, tốt nhất là nên vội. Bởi vậy nàng khe khẽ thốt câu: "Có thể cho ta biết, ta là ai ?", dù sao cũng "hạ trại" ở đây, tốt nhất vẫn nên tìm hiểu tình hình xung quanh cho ràng rồi tính tiếp.

                  Bách Hợp cố gắng kìm nén cơn kích động như muốn ngất của mình. La Tử Nhan kiên quyết ra hiệu khiến ta đành nghiêng người ngồi xuống ghế, bắt đầu : "Người là Cách cách của Tứ gia, vào phủ hai năm trước...".

                  Khi Bách Hợp kể xong câu chuyện về người phụ nữ này, La Tử Nhan vỗ vỗ trán. Chán nản quá, đây rốt cục là chuyện tốt hay chuyện xấu đây? Tứ gia, phải là Hoằng Lịch phóng khoáng ngọt ngào, phong độ người ngời hay còn gọi là Càn Long [2] trong phim, mà lại là Dận Chân, nhân vật thường được thân thiết gọi là "Tứ Tứ" trong các áng văn chương xuyên . Hình như tính cách của còn lạnh giá hơn tính năng làm lạnh của chiếc điều hòa; hình như ta rất nham hiểm, giết chết chính cha đẻ của mình mới được lên làm hoàng đế; hình như còn tàn sát huynh đệ; hình như... hình như chẳng có lời nhận xét tốt đẹp nào dành cho cả. Có điều cuối cùng ta lại lên làm Hoàng đế, còn nàng – mẹ của Tiếu cách cách này, liệu có thế cũng vì thế mà tận hưởng vinh hoa, đắc đạo, cáo mượn oai hùm gì gì đấy ? Nhưng rốt cục Ung Chính có phi tử nào họ Nhan nhỉ? Đau đầu quá...

                  [2]Càn Long, tên húy là Hoằng Lịch, là con trai thứ tư của hoàng đế Ung Chính (Dận Chân).

                  "Chủ nhân, người...?"

                  " sao. Ngươi ngủ . Để ta suy nghĩ lát ", La Tử Nhan lãnh đạm .

                  "Chủ nhân người cũng nên nghỉ sớm chút, nếu cơ thể chịu nổi. Nô tì ở bên ngoài, người hãy nghỉ ngơi !" Sắp xếp xong cho La Tử Nhan, Bách Hợp cứ thế mặc nguyên y phục rồi trèo lên giường ở gian ngoài, lật qua lật lại.

                  Ở trong phòng, La Tử Nhan mở mắt trừng trừng nhìn tấm rèm đỏ chót đến nhức nhối, từ từ tiêu hóa câu chuyện mà Bách Hợp vừa kể.

                  Nhan Tử La? Đây chẳng phải là tên nàng đảo ngược lại sao? Có điều tới bây giờ nàng mới biết tên mình khi đảo ngược lại ra lại đầy chất thơ như thế. Nghĩ đâu rồi... tiểu thiếp? khinh bỉ cái chế độ tam thê tứ thiếp này! Nhưng hình như cha của còn nạp tiểu thiếp nhiều hơn, con trai con sinh ra cả sọt... Ơ lạc đề rồi... Bây giờ nơi mà Nhan Tử La ở phải phủ Tứ bối lặc, mà là biệt viện phía Tây ngoại thành của Tứ a ca, nghe đây cũng là nơi do cha ban thưởng.

                  Nghĩ tới đây, La Tử Nhan cảm thấy nhõm, việc Nhan Tử La xin chuyển đến đây để dưỡng thai quả là hành động sáng suốt. Nếu như vẫn còn ở trong phủ Tứ bối lặc có lẽ bị cái tên A ca thông minh kia phát ra điều kì quái rồi. chừng còn bị lôi tuốt ra chém đầu, bất giác nàng sờ sờ lên cổ, nguy hiểm quá! Lại nghĩ đâu rồi! Haizz, tại sao gửi hồn vào thân xác của vợ Ngũ hoàng tử chứ. "Nghe " ta rất nhân từ lương thiện, chắc tùy tiện lôi vợ mình ra "chém đầu" đâu. Nếu lão Thất cũng được, mặc dù ta "hơi" tàn tật, "nghe " sau này cũng là thân vương. Còn nếu lão Bát nàng cũng ưng, "nghe " ta còn dịu dàng đến quá quắt, vừa nho nhã vừa lễ phép, cho dù cuối cùng số phận tốt lắm, nhưng cũng có thể có tình ấm áp nhỉ? Ồ, quên mất, lão Thập tam, ha ha, "nghe " ta là "hiệp vương", cùng giuộc với lão Tứ, cuối cùng cũng được ăn sung mặc sướng, ồ, điểm này được. Còn nữa , lão Thập tứ? Miễn cưỡng cũng có thể chấp nhận được, "nghe " ta trông như khỉ, được cao ráo lắm, cuối cùng bị trai mình đày ra giữ lăng cho cha, buồn bã, còn những thứ khác, thấy "nghe ", thôi bỏ .

                  Sau khi suy nghĩ viển vông, La Tử Nhan thể đối mặt với vấn đề hết sức nghiêm trọng, sau này nàng phải làm thế nào? Vợ của A ca, có lẽ khả năng được trả tự do là rồi. Thêm nữa giờ còn có con khỉ con, thế chẳng phải càng vô vọng hơn sao, quả là oan nghiệt! Nhan Tử La sao? Người phụ nữ đến gương cũng dám soi, chắc chắn khả năng được sủng ái còn thấp hơn khả năng khủng long tái sinh. Vậy chỉ còn chờ chết già thôi.

                  Đấm tay xuống giường, La Tử Nhan kêu "hự" tiếng rồi ngồi dậy. Chết già? từ từng khiến tim nàng đập thình thịch, thế nhưng bây giờ, nàng còn chưa , còn chưa báo đáp Tổ quốc, chưa báo hiếu cho cha mẹ, chưa được Paris, La Mã, chưa được ăn sơn hào hải vị ở khắp mọi nơi, chưa được sinh con... Con khỉ con đó tính, nàng chỉ là giúp người ta vào phút chót mà thôi, quá trình tạo ra nó nàng đâu có phần. Còn chưa mua được những bộ y phục đẹp đẽ, còn chưa... còn chưa cái mông nữa ấy, nàng tức giận nghĩ. Có điều, khà khà, giờ ở thời cổ đại, có rất nhiều đồ cổ, hay là nàng sưu tập và giấu ít, đợi bao giờ quay về, thế chẳng phải rất tuyệt ư? Những kí hiệu "¥" [3] bay đầy trước mắt nàng, nhưng, bao giờ có thể quay về? Mà biết đâu nàng chết già ở đây? La Tử Nhan cuối cùng cũng hiểu được tâm trạng của những người ngồi máy bay khi nó gặp nạn rồi...

                  [3]¥: Kí hiệu của Nhân dân tệ.

                  Phấn chấn lên chút, nàng là nghiên cứu sinh cơ mà, chắc chắn nghĩ ra cách gì đó. Suy tính lại, chỉ có hai con đường, quay về hoặc ở lại. Quay về? Trở về để tranh giành đấu đá với đám vợ lớn vợ bé của người ta, chừng bị ăn tươi nuốt sống đến mảnh xương cũng chẳng còn. Nguy hiểm vô cùng, thôi. Nếu lén lút bỏ ? Stop, chắc chắn chỉ có đường chết! Ở lại? Sống cầu an tạm bợ! Hừ hừ hừ, cái gì mà sống cầu an tạm bợ, đây gọi là biết co biết duỗi, chừng còn có thể tiết kiệm chút tiền riêng để dành cho kiếp sau... Được rồi, quyết định thế . Còn về con khỉ con kia, dù sao đó cũng là con của Nhan Tử La, nàng giờ lại chiếm thân xác của con nhà người ta, đành phải chịu trách nhiệm tới cùng thôi. Biết đâu nàng nuôi dạy nó trở thành Cách cách Đại Thanh kiểu mới, tự lực tự cường, dường như nàng cũng rất có tham vọng về thành tích đấy nhỉ. Được rồi, cứ làm thế . Sau đó nàng ngả người "bụp" cái nằm lại xuống giường để ngủ, nhưng quên mất đây phải là chiếc giường trải đệm Simmons nhà mình, kết quả là... chấn thương não .

                  Ngày hôm sau, khi Bách Hợp mang nước rửa mặt vào, nhìn thấy chủ nhân tối qua vẫn còn mặt cau mày có, lo lắng u sầu của mình lúc này ôm chăn ngủ ngon lành. Nhận định này xuất phát từ nụ cười ngây ngốc vẫn nở môi nàng và nước miếng nàng chảy ướt gối. Bách Hợp tới bên cạnh giường nhàng vén rèm lên, dùng móc ngọc giữ lại, sau đó khẽ gọi: "Chủ nhân, đến giờ dậy rồi". ngờ, vị chủ nhân say sưa kia hề có bất kì phản ứng nào. Nghĩ lại, tối qua đúng là chủ nhân rất mệt, nên Bách Hợp lại lặng lẽ lui ra.

                  nô tì tốt, chuẩn mực là phải biết quan tâm chăm sóc cho chủ nhân của mình, lúc nào cũng phải nghĩ cho chủ nhân. Vì vậy, mặc dù việc đánh thức chủ nhân dậy có chút vô nhân đạo, nhưng, những người có ý định ngủ tới lúc mặt trời lên cao bằng ba con sào hoặc ngủ thẳng tới tối chẳng phải cũng có chút quá đáng hay sao?

                  La Tử Nhan (bây giờ nên bắt đầu gọi là Nhan Tử La rồi) khó chịu vỗ vỗ vào bàn tay có ý đồ kéo mình ra khỏi giấc mộng đẹp, nàng lẩm bẩm: "Hôm nay có tiết, năn nỉ mà, chị, bữa trưa hãy gọi em. Em muốn ăn lẩu cay". Sau đó lại kéo chăn ngủ tiếp.

                  Ọc, ọc, ọc! Ngay khi Bách Hợp từ bỏ quyết tâm sau N lần cố gắng, Nhan Tử La lại đột nhiên bị cơn đói đánh thức. Mơ mơ hồ hồ mở mắt, vẫn là mảng màu đỏ nhức nhối, đôi mắt nàng sớm muộn gì cũng bị cái thứ màu đỏ này kích thích cho đau mắt đỏ hoặc trở thành kẻ mù màu xanh đỏ cho mà xem. Đây là...

                  Á aaaaaaaaa.... tiếng thét thảm thiết mà bất lực, tiếng thét đó dần dần hạ thấp xuống ngang với vực của người bình thường. Bách Hợp đúng lúc đó vừa mở cửa bước vào liền bị dọa cho giật mình, xém chút nữa cả ném bát cháo . Cách cách sau khi sinh cứ như trở thành người khác vậy. Lẽ nào vì sinh được con trai? Có thể lắm. Tứ gia tới tận bây giờ vẫn chưa đến thăm, cũng cho người đón hai mẹ con chủ nhân quay về, có nghĩa là tên của Tiểu cách cách vẫn chưa được đặt, chẳng trách mà chủ nhân... đáng thương quá.

                  "Bách Hợp, ngươi nhìn thế là có ý gì?" Nhan Tử La quấn chăn quang người ngồi giường, mùa đông thời cổ đại khắc nghiệt, tường dày như thế mà vẫn lạnh. Cũng trách được, cửa sổ chỉ được dán bằng vài tờ giấy, sao đủ kín chứ. Ha ha, phải rồi, trong ti vi thường chiếu cảnh khi nhìn trộm, chỉ cần dùng ngón tay là có thể chọc thủng cửa sổ bằng giấy này. Ha ha! Nàng quấn chăn bước xuống đất, lết tới gần cửa sổ, giơ tay...

                  "Chủ nhân?" Kinh ngạc! Sốc nặng! "Chủ nhân, người làm gì vậy?" yên lành lại chọc thủng cửa sổ?.

                  "Ha ha, ra có thể chọc thủng !" Nhan Tử La nhìn cái lỗ bé tí xíu cửa sổ, lẩm bẩm tự với mình, "Đúng là dày lắm".

                  Giấy có dày đến đâu mà bị nàng dùng sức chọc như thế cũng khó mà chịu được, thấy chưa, đau đầu ngón tay rồi chứ gì. Đúng là báo ứng.

                  Lại nhìn cái lỗ xíu ấy, nàng ngượng ngùng cười, quay đầu với Bách Hợp: "Còn giấy ? Dán lại ".

                  "Chủ nhân, trời lạnh thế này, dán bên ngoài hồ ăn giấy", Bách Hợp lo lắng .

                  "Thế dán bên trong ấy", Nhan Tử La cười gian tà, vẫn may vẫn may, ở đây nàng to nhất nên bị đá ra ngoài đứng dán cửa sổ. Vẫn cuốn chặt chăn nhảy lại lên giường, nàng nhanh chóng mặc từng chiếc từng chiếc áo, cho tới khi bị quấn chặt giống con gấu mới thôi.

                  "Đói quá, Bách Hợp, có thể ăn cháo ?" Giờ trong miệng nàng chẳng có vị gì, nhạt nhẽo vô cùng.

                  "Chủ nhân, hôm qua nô tì chẳng phải với người rồi ư? Đây là quy định bắt buộc, phải ăn cháo đủ tháng", Bách Hợp trả lời vẻ bất lực.

                  " thể châm chước sao?" Tiếp tục làm bộ đáng thương, nàng là sản phụ mà, chẳng phải sản phụ là to nhất sao?

                  "Chủ nhân", giọng bất lực kéo dài.

                  "Thôi được rồi, tháng tháng." Ai bảo nàng lạ nước lạ cái chứ, đành nhịn trước .

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,907
      Chương 5: Tiểu quỷ đáng





                  Ăn cháo, Nhan Tử La cảm thấy mình như nạn dân, đến bát cơm nguội cũng có mà ăn, khổ quá mất, uổng công nàng sinh ra Tiểu cách cách tôn quý. Nghĩ tới đây, nàng quay sang nhìn nhìn Bách Hợp: "Con khỉ con đâu rồi?"

                  "Người muốn tới Tiểu cách cách? Vú nuôi vừa cho bú xong, ngủ ạ, chắc cũng sắp dậy rồi", Bách Hợp cố nhịn cười đáp, nếu sau này Tiểu cách cách biết ngạch nương từng gọi mình là con khỉ con, biết là... Ha ha.

                  "Xem ra tâm trạng tồi nhỉ, ăn rồi ngủ, ngủ rồi ăn... Phải rồi! Khỉ con ở phòng nào? Tại sao đặt nằm cạnh ta?" Khỉ con này là do nàng sinh, nhưng sao cứ như nàng sinh xong là hết nghĩa vụ vậy, tốt quá nhỉ!

                  "Chủ nhân, người vừa sinh xong, cơ thể còn yếu, đây cũng là thời gian mà Tiểu cách cách hay quấy khóc nhất, sợ ảnh hưởng đến người nghỉ ngơi nên vú nuôi đưa Tiểu cách cách sang phòng khác", Bách Hợp giải thích.

                  "Ồ, thế à!", nàng đặt đũa xuống, "Ta ăn no rồi, khỉ con ở đâu? Mau đưa ta tới gặp nó". xuyên được hai ngày rồi mà còn chưa nhìn thấy bầu trời thời cổ đại thế nào.

                  "Nhưng chủ nhân, người... Bên ngoài lạnh lắm, người trong tháng, để nô tì gọi vú nuôi bế Tiểu cách cách đến đây cho người", rồi Bách Hợp liền chạy ra ngoài.

                  " sao đâu, ta chỉ vài bước chứ có tham gia chạy marathon đâu, yên tâm . Hơn nữa, cứ bế bế lại thế ngộ nhỡ khỉ con bị nhiễm lạnh sao?". Nó là cành vàng lá ngọc. Đối với cha nó chắc chắn nó quan trọng hơn nàng. Nếu để xảy ra bất trắc, người cha quyền thế của nó ăn thịt nàng mới là lạ? Nghĩ thôi cũng thấy sợ rồi.

                  "Chạy marathon? Cách cách người vẫn còn muốn cưỡi ngựa?" [4] , Bách Hợp kinh ngạc hỏi.

                  [4]Marathon: Người Trung Quốc đọc là "mãlãsõng", Hán Việt là "mã lạp tùng", a hoàn Bách Hợp nghe qua lại tưởng tới ngựa nên đoán rằng chủ nhân của mình muốn cưỡi ngựa.

                  "Hả? À, hôm nào trời đẹp ra ngoài cưỡi ngựa sau." Nàng biết ngay Bách Hợp hiểu lầm từ này. Thôi bỏ , cứ cho là ngựa cũng được, xem ra sau này phải quản cho chặt cái miệng chút, ngộ nhỡ ngày nào đó để lộ ra điều gì khiến người ta sinh nghi thảm.

                  Bách Hợp ngăn được chủ nhân, đành khoác thêm áo choàng lên người Nhan Tử La, xem ra trông lại càng giống gấu hơn.

                  Bước chân ra khỏi cửa, lạnh như tưởng tượng (Vớ vẩn, làm gì có con gấu Bắc Cực nào kêu Bắc Cực lạnh đâu? Mặc nhiều như thế rồi mà còn dám nữa), ra ngoài trời tuyết rơi, nhìn những bông hoa tuyết rơi rất hờ hững, nhàn tản.

                  "Chủ nhân, rẽ qua góc này của hành lang là phòng của Tiểu cách cách ạ". Bách Hợp đưa nàng hành lang dài. Nàng lại len lén quan sát khu nhà này, rất , khu nhà được xây dựng tinh tế, cấu trúc như tứ hợp viện, nhưng chỉ ba mặt là có phòng ở, còn mặt được sửa thành cổng lớn, trước cửa xây bức bình phong rất to. Chính giữa vườn là hòn non bộ , lúc này dần dần bị tuyết phủ lấp, ngoài cái này ra, trong vườn mọi thứ được bố trí hết sức đơn giản... Đúng là người phụ nữ bị thất sủng, đến nơi ở cũng giản lược hết mức... Nhan Tử La đảo đảo tròng mắt, xem ra nàng vẫn phải dựa vào bản thân mình thôi, dù là bị thất sủng cũng phải sống cho vui vẻ chứ, đúng ? Hơn nữa, nàng hy vọng đại nhân Ung Chính quên Nhan Tử La, như vậy, với thân phận là ngạch nương của Tiểu cách cách, có lẽ cuộc sống của nàng cũng quá tệ. Ít nhất ở đây nàng cũng là người to nhất. Có người từng : "Thà làm lão đại ở làng còn hơn làm lão nhị ở La Mã", học theo vĩ nhân ! (Quan trọng là khi quay trở lại chỉ được làm lão nhị đếm ngược từ dưới lên, thế là còn may đấy).

                  "Chủ nhân, đến rồi!" Bách Hợp đứng trước cửa gian phòng, khẽ đẩy cửa ra, nghiêng người, Nhan Tử La thản nhiên như nhấc chân bước vào trong.

                  "Coong! Bụp! Hự!..."

                  "Oa oa oa!!!"

                  Nhan Tử La nghĩ đây là nhà mình, hậu quả của việc nhấc cao chân là bị vấp vào bậu cửa, sau đó ngã nhào vào trong phòng với tư thế được nho nhã cho lắm. Cũng may nàng phản ứng nhanh, mượn thế lao nhanh vào phòng, đụng phải chiếc ghế, túm chặt lấy cạnh bàn, mặc dù trông nhếch nhác, nhưng còn hơn là phải hôn lên ngực đất mẹ vào ngày đông giá lạnh thế này. Nhan Tử La vỗ vỗ vào ngực tự thấy mình may mắn: "May quá may quá!".

                  Im lặng, Bách Hợp nhìn Nhan Tử La với ánh mắt bất lực.

                  Tiểu Cách cách ngủ say rất bực bội khi bị tiếng ồn ào đó đánh thức, liền cất giọng khóc lên tới mức decibel cao nhất để bày tỏ bất mãn. Nhan Tử La ngại ngùng nhìn vú nuôi, chạy tới bên giường, nhìn Tiểu cách cách cười nịnh nọt: "Ngại quá, con cứ coi như là nghe thấy, ngủ tiếp !".

                  "Oa oa oa!!!", chẳng có chút thành ý nào cả, tiếp tục khóc.

                  "Gì nhỉ, có phải nó đói rồi ?", Nhan Tử La hỏi. Nhất định là thế, vừa rồi Bách Hợp chẳng khỉ con rất mau đói sao.

                  "Bẩm chủ nhân, trước khi ngủ, Tiểu cách cách bú sữa rồi ạ", vú nuôi vội lên tiếng.

                  "Nhưng nó lại ngủ dậy rồi mà!", Nhan Tử La chắc chắn là khỉ con đói.

                  "Bẩm chủ nhân, trước khi người vào, Tiểu cách cách mới ngủ được khắc", vú nuôi lại đáp.

                  khắc? Thế có nghĩa là chưa đến mười lăm phút? Ồ, ra khỉ con vui vì bị đánh thức, nên khi thức dậy mới nổi giận đùng đùng. Điểm này xem ra khá giống nàng đây.

                  Nàng áp sát người về phía trước, giơ tay ra vỗ vỗ vào người đứa bé mũm mĩm, "Ngủ tiếp , được ? Bảo bối, ta nhất định gây ra bất kì tiếng động nào nữa, được ?". Trong ti vi các bà mẹ đều dỗ dành con ngủ như thế, chắc chắn có tác dụng.

                  Quả nhiên đứa bé khép cái miệng xinh lại, mở mắt liếc nàng cái, sau đó lại nhệch miệng ra: "Oa oa oa!!!"

                  Nhan Tử La chau mày, tiểu quỷ này sao mà khó dỗ thế, "Này, đừng có mà gào nữa được hả, nghe cứ như ếch kêu ấy, chán chết được".

                  "Oa oa oa oa oa!!!"

                  "Khỉ con, đừng tưởng mình là Cách cách tỏ vẻ hợm hĩnh, ta là người sinh ra con, còn dám lên mặt với ta...", La Tử Nhan bất mãn.

                  Vú nuôi nhìn Bách Hợp như muốn hỏi: Chủ nhân gì thế?

                  Bách Hợp bất lực nhìn Nhan Tử La, rồi lại nhìn vú nuôi ý rằng: Làm quen dần .

                  Nhan Tử La nhìn tiểu quỷ được vú nuôi bế tay rồi mà vẫn gào khóc ngừng, nàng đảo mắt cái, sau đó thò đầu ra trước mặt Tiểu cách cách, vỗ vỗ tay, quả nhiên đứa bé ngừng bặt, mở to mắt nhìn nàng. Nhan Tử La giơ hai tay đặt lên tai mình, sau đó lắc qua lắc lại, vén mũi trợn mắt làm mặt quỷ.

                  "Hi hi hi!!!", tiểu quỷ ngoác cái miệng xinh chưa có răng của mình cười, nước mắt vẫn còn đọng mặt.

                  Thấy tiểu quỷ cười vui vẻ, Nhan Tử La cũng thấy vui vui. Xem ra chọc cho đứa trẻ con cười còn thấy thành công hơn khi luận văn được giáo viên hướng dẫn khen ngợi. Thế là nàng làm đủ các kiểu mặt quỷ, tiếng cười của Tiểu cách cách cứ vậy vang lên ngớt.

                  Khoảng canh giờ trôi qua, đúng vào lúc da mặt của Nhan Tử La sắp thể trụ thêm được nữa, tiểu quỷ này lại khóc ré lên đòi ăn. Hạnh phúc quá! Nhìn bộ dạng tiểu quỷ đo nhắm nghiền mắt hưởng thụ bầu sữa nóng, Nhan Tử La hoàn toàn nhận ra, mình nhìn vú nuôi với ánh mắt đầy vẻ ghen tỵ.

                  Tiểu quỷ ăn no rồi lại chịu ngủ, mắt chớp chớp nhìn Nhan Tử La, bộ dạng đó ràng là rất dụ dỗ người ta. Nhan Tử La cũng nhìn lại tiểu quỷ chằm chằm. Đừng ép ta, còn ép ta nữa, ta cợt nhả với con đấy. Tiểu quỷ vẫn chớp chớp đôi mắt trong veo ngây thơ, thế là Nhan Tử La thể kìm được nữa, : "Để ta bế nó lát được ?"

                  cầu của mẹ đẻ người ta ai mà dám từ chối, thế là dưới hướng dẫn của vú nuôi, Nhan Tử La vụng về lóng ngóng bế lấy đứa con do chính mình sinh ra. Hi hi, khắp người toàn là mùi sữa, khỉ con trông khá hơn hôm qua chút rồi, khuôn mặt xinh phúng phính như có thể búng ra sữa vậy. kìm được, Nhan Tử La mê mẩn thơm nó cái. Ôi, thơm quá, cảm giác cũng tệ! Thơm thêm cái nữa, phải lợi dụng tiểu quỷ khi nó còn chưa có khả năng phản kháng chứ.





                  Chương 6: Đặt tên cho tiểu quỷ





                  Mới bế có chút mà hai cánh ta bắt đầu mỏi, "Vú nuôi, ngươi bế nó , cánh tay ta mỏi quá rồi, khỉ con sao nặng thế nhỉ?"

                  "Oa oa oa", vừa phải rời khỏi vòng tay mẹ đẻ, con bé ngoạc miệng gào khóc chẳng buồn quan tâm tới hình tượng. Thấy Bách Hợp, vú nuôi đều nhìn mình, nàng vội vàng : "Ta cấu nó".

                  "Ha ha, chủ nhân, xem ra Tiểu cách cách rất quấn mẹ", vú nuôi cười .

                  " ?" Nhan Tử La nhướn nhướn mày, "Hôm qua vừa mới sinh xong nó bị bế , có thể nhận ra mẹ sao?".

                  "Đương nhiên rồi, chủ nhân, Tiểu cách cách được người nuôi dưỡng mười tháng trong bụng mà, chắc chắn rất thân thuộc với mùi hương của mẹ", Bách Hợp giải thích.

                  "Thế còn tạm được, uổng công ta sinh ra nó", lại ôm đứa bé vào lòng, Nhan Tử La . Kể cũng lạ, con bé lập tức nín khóc, khả năng trở mặt khiến người ta theo kịp. Thế là, Nhan Tử La lần đầu tiên làm mẹ đành phải nhớ lại những chiêu thức dỗ dành trẻ con xem được ti vi để đối phó với Tiểu cách cách. Mãi mới thấy đứa bé có vẻ muốn ngủ, Nhan Tử La ra hiệu cho vú nuôi bế nó. Ai ngờ, tiểu quỷ biết ngay mình lại bị mẹ đẻ vứt bỏ, gào lên khóc thảm thiết. Chẳng còn cách nào khác, Nhan Tử La đành phải bế lại tiểu quỷ lần thứ hai, ngắm nhìn nó say sưa chìm vào giấc ngủ.

                  Thử mấy lần, kết quả vẫn thế, chỉ cần rời khỏi người Nhan Tử La, tiểu quỷ lại khóc tới kinh thiên động địa. Kết quả là Nhan Tử La vừa phải bế Tiểu cách cách vừa khó khăn ăn cho xong bữa tối. Ngắm nhìn đứa trẻ trong lòng mình, Nhan Tử La buồn bã: "Khỉ con, có phải ông Trời phái con tới để giày vò ta ?".

                  Buổi tối Nhan Tử La ôm tiểu quỷ trong lòng ngủ cả đêm.

                  Mỗi ngày sau đó Nhan Tử La đều bị tiểu quỷ quấn chặt rời. Hai ngày đầu tiên phải thường xuyên bế nó tay. Qua vài ngày có thể đặt nó xuống giường khi nó ngủ, nhưng chỉ cần nàng rời khỏi tầm mét, tiểu quỷ đó lại gào lên thứ thanh nhức óc ấy. Việc này khiến vú nuôi hiếu kì vô cùng, chị ta với Nhan Tử La: Nô tì lần đầu tiên gặp đứa trẻ quấn mẹ thế này.

                  Xí, cứ như con nàng là ăn mày vậy. Ghen tị phải ? Nàng chính là thích bị khỉ con quấn chặt đấy.

                  Tối hôm nay, khỉ con vừa tè vừa ị. Sau khi thay tã xong, khỉ con tạm thời được giải phóng nên thích thú khua chân múa tay, giơ cánh tay trắng nõn mũm mĩm ra sờ sờ vào mặt Nhan Tử La, đương nhiên thỉnh thoảng sờ được như ý nhè cho cái tát. Khi nhìn thấy ánh mắt uy hiếp của Nhan Tử La, khỉ con liền há cái miệng xinh xinh chưa có răng của mình ra làm bộ đáng . Nhan Tử La xốc nách, bế bổng nó lên bế bổng nó lên để hai cái trán cọ cọ vào nhau. Khỉ con thích chí cười tít, chân tay đập đập vẫy vẫy càng mạnh hơn. Nhan Tử La thử giơ khỉ con lên cao quá đỉnh đầu, nó lại khoái chí tới mức rớt dãi tùm lum. Hai mẹ con chơi đùa tới nửa canh giờ, đều mệt tới mức mồ hôi mướt mát, cũng may trong căn phòng này khí ấm áp như màu hạ, đến nỗi bị lạnh.

                  "Chủ nhân, đến giờ Tiểu cách cách ngủ rồi ạ", Bách Hợp mỉm cười nhắc nhở, chỉ sợ hai mẹ con họ cao hứng chơi đùa tới tận khi trời sáng.

                  Vú nuôi nhanh nhẹn quấn tã cho khỉ con, sau đó quấn thêm cái chăn bên ngoài, cẩn thận dùng sợi dây màu đỏ buộc lại.

                  "Sao lại quấn nó như thế, khó chịu chết được", Nhan Tử La vẫn luôn thấy bất mãn trước việc này, nhưng nghĩ dù sao họ cũng có kinh nghiệm hơn mình nên nín nhịn . Hôm nay nhịn được nữa, ai bảo khỉ con lại dùng ánh mắt đáng thương thế kia để nhìn nàng chứ.

                  "Chủ nhân, làm như vậy sau này chân của Tiểu cách cách bị vòng kiềng", vú nuôi tốt bụng giải thích. Nguy hiểm quá, xém chút nữa là bị mẹ đẻ người ta hiểu nhầm chị ta ngược đãi con họ.

                  "Ồ, ra là vậy". Nhan Tử La ngại ngùng lè lè lưỡi, nàng xin thề, trước kia nàng tuỵêt đối có hành động kiểu trẻ con thế này, đây đều là di chứng sau ngày phải bày trò làm khỉ con vui. "Bảo bối, để sau này lớn lên thành đại mĩ nhân khuynh quốc khuynh thành, con hãy cố chịu đựng nhé!".

                  Ôm đứa bé được bọc bọc quấn quấn xong, Nhan Tử La hát bài hát ru mà nàng từng học lần thứ N: "Ngủ , ngủ , bảo bối của mẹ...". Nhớ lại ngày ấy khi học bài hát ru này nàng còn đặc biệt tìm bài hát ru của Trung Quốc để so sánh. Sau khi đối chiếu xong, nàng cảm thấy ca từ trong bài hát ru của Trung Quốc đầy chất thơ, nhưng đoạn "lá cây chăn ngang song cửa" trong bài đột nhiên lại lên cao giọng, cứ như có ý kể chuyện ma dọa trẻ con. Cho nên nàng vẫn cho rằng bài hát ru của nước ngoài này êm đềm hơn, ít ra cũng làm cho đứa bé sợ phát khiếp. Vì vậy mấy ngày nay nàng kiên quyết dùng bài hát ru này để "phục vụ" con mình. Nhìn , nhìn , khỉ con ngủ tít rồi kìa.

                  "Bài hát này của phu nhân nô tì chưa từng được nghe, nhưng hay lắm ạ", Bách Hợp giúp nàng đặt Tiểu cách cách xuống giường, .

                  "Ha ha, hay à? Ta dạy ngươi, khi nào ngươi sinh con cũng có thể hát cho nó nghe", Nhan Tử La trêu. Đúng như mong muốn, nàng nhìn thấy khuôn mặt Bách Hợp đỏ ửng lên.

                  "Chủ nhân... người gì vậy?" Xấu hổ chết được, ta còn chưa được gả , Cách cách sao có thể như thế.

                  "Có gì mà thể được, lẽ nào ngươi định lấy chồng? Mà lấy chồng phải sinh con chứ, đúng ?", Nhan Tử La cười .

                  Phụ nữ thời cổ đại đáng , tới việc sinh con mà xấu hổ tới mức này, nếu chẳng may nghe được nội dung câu chuyện mà nàng và đám bạn cùng phòng bàn tán mỗi đêm trước khi ngủ liệu có sợ quá mà ngất ?

                  Bách Hợp quay người ra, là pha trà. Nhan Tử La cười tít mắt nhìn theo bóng ta, nghiêng người nằm xuống cạnh khỉ con, vỗ nhè , tròng lòng cảm giác ấm áp, ánh mắt cũng tràn ngập ý cười. ra cảm giác nuôi đứa trẻ cũng tuyệt.

                  Khi Bách Hợp mang bánh và sữa vào, cảnh mà ta nhìn thấy là: Đại cách cách nằm ngủ bên cạnh Tiểu cách cách, miệng vẫn cười và... chảy nước miếng.

                  Cho tới tận khi Tiểu cách cách đầy tháng, cha của nó cũng chưa thấy xuất , đồ đạc nghe cũng là của Phúc tấn sai người đưa tới. Tiện thể chuyển lời, là để Nhan Tử La đặt tên cho Tiểu cách cách. Nghe thấy tin này, Nhan Tử La chẳng cảm thấy gì, dù sao nàng cũng thích mấy cái tên kiểu như Đoan, Kính, Thục, Nhu..., được tự mình đặt tên là thoải mái, ấy thế mà chẳng hiểu tại sao mặt vú nuôi và Bách Hợp lại thấy có chút vui mừng nào.

                  Bế khỉ con, gặm đùi gà (Cuối cùng cũng thoát được thời kỳ cấm thực), Nhan Tử La chau mày, Bách Hợp lại lại mấy vòng, cuối cùng khẽ khàng : "Chủ nhân, nếu người thấy vui cứ ra, đừng chịu đựng, tốt cho sức khỏe đâu".

                  "Thế ta nhé!" Đùi gà đúng là mĩ thực trong thiên hạ! "Ngươi xem ta nên đặt tên gì cho bảo bối của mình tốt? Để vừa có khí thế vừa có phúc có hy vọng?" là khó quá!

                  "Chủ nhân, người vì chuyện này mà đau lòng sao!" Ngất mất, ra người ta chẳng buồn quan tâm tới việc cha thèm đặt tên cho con.

                  "Đúng thế, nhỡ đặt cái tên tốt sau này nó trách ta sao?"

                  "Ha ha, đâu, Tiểu cách cách nhất định thích", Bách Hợp cười , vậy mà làm ta lo hão mất nửa ngày.

                  "Gọi là gì hay nhỉ?", Nhan Tử La rầu rĩ.

                  "Chủ nhân, người nghĩ xem, người hi vọng sau này Tiểu cách cách thành người như thế nào?", Bách Hợp tốt bụng nhắc nhở.

                  "Đương nhiên là có thể gả cho người đàn ông tốt, sau đó sống cuộc sống vui vẻ hạnh phúc." Nhan Tử La đến nghĩ cũng chẳng buồn nghĩ. "Nhưng cũng thể đặt là 'Hạnh phúc', 'Vui vẻ', 'Mĩ mãn' đúng ?" Dám đặt những cái tên chấn động như thế, sau này Tiểu cách cách lớn rồi cũng dám moi tim nàng lắm.

                  "Hạnh phúc mĩ mãn, cơ hội có được hạnh phúc của mỹ nhân thực ra dễ dàng hơn người khác nhiều, nhưng cũng thể gọi là Điêu Thuyền, Tây Thi hay Ngọc Hoàn được, số phận của bọn họ cũng chẳng ra sao. À, nghĩ ra rồi!", mắt Nhan Tử La lấp lánh, "Mỹ nữ mà, để miêu tả mỹ nữ gì đẹp hơn bế nguyệt tu hoa [5a] . Bế Nguyệt cách cách? hay, yếu đuối quá. Tu Hoa cách cách? Gần giống với Tú Hoa cách cách, nghe lại tưởng là Tú nương [5b] . Trầm Ngư cách cách? Ôi, chữ viết lên nhìn đẹp. Lạc Nhạn cách cách? Nghe thảm. Khuynh Quốc cách cách? Sao nghe giống hại nước hại dân vậy. Khuynh Thành cách cách, Khuynh Thành cách cách... Ồ, cái tên này hay, vừa có khí thế lại vừa hại nước hại dân". Mình có tài mà, Nhan Tử La ngửa mặt lên trời huýt ba tiếng sáo.

                  Bẹo bẹo cái má xinh xắn của Tiểu cách cách. "Bảo bối, có thích cái tên 'Khuynh Thành' ? Ồ, lắc đầu, tức là đồng ý phải , vậy quyết định thế , gọi con là Khuynh Thành", Nhan Tử La lẩm nhẩm tự mình.

                  Thế là Tiểu cách cách ngủ ngon lành say sưa kia từ nay về sau có cái tên kêu loảng xoảng: Ái Tân Giác La Khuynh Thành.

                  [5a](Hoa nhường nguyệt thẹn), trầm ngư lạc nhạn (Chim sa cá lặn), khuynh quốc khuynh thành (Nghiêng nước nghiêng thành)

                  [5b]Tú bà

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :