1. QUY ĐỊNH BOX XUẤT BẢN :

       

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]

    ----•Nội dung cần:

    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)

    - Tác giả

    - Dịch giả

    - Đơn vị phát hành

    - Số trang ( nên có)

    - Giá bìa (nên có)

    - Ngày xuất bản (nên có)

    --- Quy định

    1 . Thành viên post có thể tự type hoặc copy từ nơi khác (để nguồn)

    2 . Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn

    3. Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ

    Ad và Mod

  2. QUY ĐỊNH BOX EBOOK SƯU TẦM

    Khi các bạn post link eBook sưu tầm nhớ chú ý nguồn edit và Link dẫn về chính chủ

    eBook phải tải File trực tiếp lên forum (có thể thêm file mediafire, dropbox ngay văn án)

    Không được kèm link có tính phí và bài viết, hay quảng cáo phản cảm, nếu có sẽ ban nick

    Cách tải ebook có quảng cáo

Tối Chân Tâm - Đông Ly Cúc Ẩn (c80)

Thảo luận trong 'Sách XB Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 7: Cảnh báo: Chàng đến rồi





                  Chớp mắt mùa đông qua, mùa xuân lại đến, Ái Tân Giác La Khuynh Thành biết bò, ngày nào cũng hành hạ Nhan Tử La mệt bở hơi tai. Ngược lại, Tiểu cách cách lại bò rất vui vẻ sung sướng. Nhan Tử La lệnh cho đám a hoàn xới đất dọc hành lang lên, trồng xuống rất nhiều hạt hoa. loanh quanh vòng, lại ra lệnh cho đám tôi tớ đào cái rãnh quanh hòn non bộ, dùng đá và bùn đắp thành cái ao , nghe là để nuôi cá.

                  Bận biụ suốt mùa xuân, cuối cùng mùa hạ cũng lần khần tới.

                  "Haizz, chán quá!" Nằm bò ghế, Nhan Tử La thốt lên tiếng kêu chán chường lần thứ N. Dường như phối hợp rất ăn ý với nàng, Ái Tân Giác La Khuynh Thành nằm giường cũng buông tiếng thở dài khe khẽ. Nhan Tử La giơ thay nghịch nghịch những ngón tay của con , "Bảo bối, con cũng cảm thấy chán lắm phải ? Nhưng ngoài trời nóng thế kia... Ôi, chán quá, đến cuốn tiểu thuyết cũng có, cho ta cuốn từ điển cũng được. Nếu cứ tiếp tục sống như thế này bao nhiêu chữ thầy lại trả hết cho thầy mất thôi!". Với tay cầm quả đào, nàng lại : "Phải rồi, sao lại quên mất chứ, dạy bảo bối nhà mình cũng được mà. Đọc bài thơ trước , hi hi, cái này gọi là khai thác tiềm năng". Cắn miếng đào, nhảy xuống khỏi ghế, Nhan Tử La ôm tiểu quỷ còn chưa mọc răng lên, "Bảo bối, bắt đầu từ ngày mai mẹ dạy con đọc thơ được ? Con có thể trở thành tài nữ, đến lúc ấy đừng quên cảm ơn mẹ nhé". Tiểu quỷ khoa chân múa tay, giơ tay ra cào vào mặt nàng hai cái, biết là vui hay tức giận. "Ái chà, quên mất, con còn chưa biết mà, chỉ biết a a a ư ư ư linh tinh thôi", đặt tiểu quỷ nằm vào trong nôi, lại cắn miếng đào, xem ra ông Trời quên nàng rồi. Nhan Tử La tiếp tục âu sầu buồn bã.

                  "Chủ nhân, chủ nhân", Bách Hợp kích động chạy vào.

                  "Từ từ thôi, từ từ thôi, mau xem xem va hỏng cửa của ta chưa? Nha đầu này, nhặt được bạc à? Có gì mà vui thế?"

                  "Là ngài ấy, , phải, là Tứ gia", Bách Hợp lại hào hứng .

                  "Rốt cuộc là 'phải' hay ' phải'? Ngươi gì thế? Nóng quá hóa hồ đồ rồi hả? Nào, uống nước trước ."

                  "Chủ nhân, Tứ gia muốn đến đây ở thời gian", cuối cùng Bách Hợp cũng được câu ràng.

                  "Nhà của ông ta ông ta muốn đến đến, ngươi vui như thế làm gì? Có được tiền thưởng ?" Nhan Tử La thỏa mãn cắn xong miếng đào cuối cùng, tiện tay ném hột đào ra ngoài, vỗ vỗ bụng, "Vừa rồi ngươi gì?", Nhan Tử La vừa hỏi vừa ngồi thẳng dậy.

                  "Tứ gia muốn đến đây ở!", Bách Hợp bất lực nhắc lại lần nữa.

                  "Vô lý, chẳng phải ông ta theo Hoàng thượng rời kinh tránh nóng rồi sao?", trái tim Nhan Tử La bắt đầu run rẩy, những ngày vui vẻ kết thúc rồi sao?

                  "Hoàng thượng lệnh cho Tứ gia nhà chúng ta ở lại kinh thành", Bách Hợp giải thích. ta hiểu, sao vẻ mặt chủ nhân lại sợ hãi thế kia? Đây ràng là cơ hội tốt, chừng còn có thể được hồi phủ ấy chứ.

                  "Ở lại kinh thành? , yên lành sao lại ở lại chứ? Thêm người cùng, Hoàng thượng cũng đâu có nghèo , nhen", Nhan Tử La lẩm bẩm.

                  "Chủ nhân, người gì vậy?", Bách Hợp lo lắng hỏi.

                  " có gì. Bách Hợp, chủ nhân các ngươi tới bình thường ở đâu?", Nhan Tử La hỏi. Phải thăm dò cho ràng, nơi mà ta ở là bãi mìn, chết cũng được đến gần nửa bước.

                  "Tứ gia bình thường ở Tĩnh Tâm đường." Hay là chủ nhân có ý định khác, ha ha, chắc đúng rồi, nếu sao có ngày ngẩng mặt lên chứ.

                  "Tĩnh Tâm đường? Khu nhà phía góc Đông Bắc đó phải ?" Nhan Tử La hỏi.

                  "Thưa vâng, chủ nhân." Nụ cười môi Bách Hợp càng lúc càng nới rộng, bởi vì ta nhìn thấy Nhan Tử La cũng bắt đầu cười.

                  "Vậy tốt, vậy tốt", Nhan Tử La cười, vỗ vỗ ngực. Chỗ đó ở góc phía Đông Bắc, Thu Dật trai ở góc Tây Nam, về cơ bản chỉ cần nàng ở tịt trong phòng quyết bước ra ngoài an toàn.

                  Xem ra phải bắt đầu cuộc sống "bế quan" rồi.

                  Có câu rằng: Người ngồi trong nhà, họa từ trời.

                  Nhan Tử La ngồi phịch xuống ghế, làm gì vậy chứ, đến ở đến ở, rình rang tới mức gà bay chó sủa có gì hay?

                  Nhớ tới lời a hoàn vừa : "Phúc tấn sai nô tì đến mời chủ nhân, Tứ gia tối nay cả nhà cùng dùng cơm".

                  Cả nhà dùng cơm? Thế có khác gì cuộc họp của đủ thể loại vợ lớn vợ bé? Mặc dù trong sách sử có chép, Ung Chính đại nhân nhiều vợ, nhưng nếu ngồi cùng nhau có lẽ cũng rất "hoành tráng". Gọi nàng tới, xem chừng là ý của Phúc tấn, vị đại gia kia có lẽ đến nàng tròn méo thế nào cũng chẳng nhớ ý chứ. Phúc tấn cũng là đại lượng hải hà, còn tự nhắc nhở chồng mình về người phụ nữ khác, biết nên khen nàng ta hiền thê hay mắng nàng ta ngốc nữa.

                  "Bách Hợp, ta có thể ?", Nhan Tử La hỏi.

                  "Chủ nhân, được đâu, Phúc tấn đặc biệt sai người tới gọi rồi. Hơn nữa, Tứ gia khó khăn lắm mới đến lần", giọng càng lúc càng .

                  "Ừm, ta biết rồi. Ngươi ra ", Nhan Tử La phẩy phẩy tay. Hơn nửa năm rồi, nhưng nàng sao học cho thành thạo được mớ lễ nghi phiền phức rườm rà kia, ai mà biết mấy vị đại nhân ấy thích gì trong lúc ăn cơm chứ? Nếu như bản thân nàng chính là Nhan Tử La có khi còn ứng phó được, nhưng bên trong thể xác Nhan Tử La lại chính là nàng, nàng chỉ biết cầm đũa lên và ăn thôi, ăn xong lau miệng rồi ra xem ti vi. Đến lúc ấy mất mặt là chuyện , mất mạng mới là chuyện lớn. Vì vậy, nàng phải nghĩ ra cách gì đó...

                  Hình như trong ti vi, mấy nữ chính thường mượn cớ bị thương để lánh mặt, mặc dù thủ đoạn chẳng có gì cao minh hay mới mẻ, nhưng giờ cứ thử . Nhưng, bị thương gì đây? Va vào cột bị thương? Đau chết được, ngộ nhỡ va mạnh lại thành kẻ ngớ ngẩn hỏng. Bị bỏng sao? ổn lắm, vốn chẳng đẹp đẽ gì cho cam, còn định hủy hoại dung nhan? Thế làm sao còn ra hình người? Thôi dẹp. Còn chiêu gì nữa nhỉ? Ngã dập đầu? Khả năng hủy hoại dung nhan cũng rất cao. Cảm lạnh? Lấy đâu ra mà nhanh thế, giờ mặt trời cũng lặn rồi, trừ phi ném nàng vào trong hầm lạnh.

                  Lững thững bước ra sân, nàng ngồi xổm xuống cạnh cái ao hất hất nước, vắt óc suy nghĩ xem có cách gì vừa hiệu quả lại phải chịu đau. Ha ha, nước vẫn còn ấm này. A! Đột nhiên suy nghĩ lóe lên, nàng ngồi nhìn đám cá tung tăng bơi lội dưới nước cười ngốc nghếch.

                  Nửa canh giờ sau.

                  "Cứu, cứu! Ta biết bơi!!!", tiếng thét thê thảm vọng lên từ mặt hồ, chấm màu đen nổi nổi chìm chìm.

                  Cũng may là hồi học đại học nàng biết bơi, ha ha, rơi xuống nước rồi, tiện thể hắt hơi hai ba cái là có thể mượn cớ lánh mặt đến. Tiếp tục, tiếp tục cho đến khi có người tới cứu mới thôi.

                  Khốn kiếp! Bọn người ở chết đâu hết cả rồi, tại sao chủ nhân rơi xuống nước lâu như thế mà chẳng có kẻ nào tới cứu? Nữ chính trong ti vi chỉ cần vừa rơi xuống nước hùng ra tay cứu mỹ nhân rồi. Lẽ nào nguyên nhân chính là vì nàng xấu quá? Hỏng hỏng, còn đến nữa là nàng chết đuối đấy, mặc dù nàng biết bơi, nhưng chưa từng dầm mình lâu thế này. Lần này, bơi chó cũng mệt chết mất. Tiểu Khuynh Thành đáng , con phải trở thành bé mồ côi mất mẹ rồi... Chết chết, biết đâu lại được về nhà.

                  Nhan Tử La dần chìm có người kéo nàng lên khỏi mặt nước, chỉ cảm thấy bên tai có tiếng thở, sau đó"bụp" tiếng, bị ném lên bờ. Lực vừa khéo, Nhan Tử La trước đó uống hai ngụm nước, nhờ cú ném mà ộc được hết ra ngoài. Nàng vừa ôm ngực ho sặc sụa, vừa hướng về phía người kia xua xua tay, lắp bắp : "Cảm ơn, cảm ơn ngươi, cảm ơn quá...". Lần sau sớm hơn chút, nếu nàng chẳng còn cơ hội mà cảm ơn đâu.

                  Ba Lỗ nhìn cách ăn mặc của nằm đất, có lẽ là a hoàn, a hoàn sao lại rơi xuống nước? đứng cách Nhan Tử La ba bước, hỏi: "Sao ngươi lại rơi xuống nước?", rơi xuống nước mà lại còn rơi xuống giữa hồ? Hình như hợp lý cho lắm.

                  "Hả?" Nhan Tử La sững lại, người này sao mà lắm chuyện như đàn bà vậy chứ, cứu người xong rồi , hỏi gì nhiều thế? Thôi được, nể mặt ta cứu nàng, đành bịa ra lý do vậy. là trèo lên cây bị rơi xuống? Nếu nàng nhớ lầm chỗ này có cây. Rơi từ thuyền xuống? Nàng thề, nàng chơi quanh cái hồ này hơn nửa năm rồi chưa từng thấy bóng dáng con thuyền nào. Vậy làm thế nào mới có thể giải thích cho việc nàng ở giữa hồ nước đây? Ha ha, "Ta bắt cá, cẩn thận nên trượt chân ngã xuống", lý do này chặt chẽ chứ? Quá thông minh.

                  "Tự dưng sao lại bắt cá?", này nhìn cũng đâu ngốc lắm, ra thể đánh giá con người qua tướng mạo, đáng tiếc ...

                  "À...", mẹ ơi, hỏi nhiều vậy sao? Lẽ nào vị huynh đài này trước kia làm ở nha môn? Nhan Tử La chỉ biết cười ngây ngốc.

                  "Lần sau đứng xa chỗ hồ nước ra, phải lần nào cũng may mắn gặp người tới cứu đâu", Ba Lỗ kìm được , ai bảo có trái tim nhân từ, nhất là đối với những kẻ ngốc. Mà điệu bộ nàng cười ngốc , Ba Lỗ lắc lắc đầu, quay người bỏ .

                  Nhan Tử La dụi dụi mắt, nhìn nhầm đấy chứ, nàng xin thề là nàng vừa thấy vẻ thương xót mặt ta. Nàng đâu có chỗ nào đáng để người ta thấy đáng thương nhỉ? "Hắt xì!", tiếng hắt xì vang lên khiến bước chân Ba Lỗ ngập ngừng, lại lắc đầu tiếp.

                  Nhan Tử La lập cập đứng dậy, xem ra hiệu quả lần này khá tốt, cần phải giả vờ. Hắt xì thêm mấy cái nữa, Nhan Tử La chạy thẳng về phòng mà phát ra cách hồ xa Ba Lỗ đứng chuyện với người.

                  "Tứ gia, chỉ là a hoàn rơi xuống nước, có chuyện gì lớn cả. Tứ gia, trời tối rồi, cạnh hồ gió lạnh, người mau quay vào phòng ".

                  "Được, thôi!", Dận Chân đứng lên, từ từ quay về Tĩnh Tâm đường. Khu nhà này tốt hơn so với trong phủ, vừa yên tĩnh phong cảnh lại đẹp.





                   Chương 8: Vợ cả giá đáo





                  Ô Nạp Lạt thị [6a] và đám phụ nữ ngồi trong phòng, Tiểu Hoằng Huy liếc xéo lên người nàng ta: "Ngạch nương, đói!".

                  Ô Nạp Lạt thị khẽ vỗ nhè lên má thằng bé, "A ma sắp về rồi, đợi thêm lát nữa, ngoan". Hoằng Huy xịu mặt xuống: "Nhưng ngạch nương, đợi nửa canh giờ rồi, đợi thêm nữa, con đói chết mất".

                  "Thế ư? Xem ra a ma sai rồi, khiến Hoằng Huy phải chịu đói". giọng khá lạnh nhưng còn có cả ý cười trong đó vọng vào. Tiểu quỷ trong lòng Nạp Lạt thị trượt xuống từ bao giờ chạy vù ra cửa: "A ma, người về rồi". Dận Chân bế bổng con lên, "Đói đến thế sao? Ba Lỗ con ăn khá nhiều bánh ngọt rồi mà".

                  "Hi hi!" Bị phát rồi, "A ma, Hoằng Huy lớn nên mau đói mà! A ma, giờ có thể ăn được chưa?".

                  "Được rồi." Dận Chân ngồi xuống chỗ đầu bàn, Nạp Lạt thị và Trắc phúc tấn [6b] Lý thị ngồi xuống bên phải và bên trái bàn, Cách cách Lâm thị, Trương giai thị, tiểu thiếp Chương giai thị, Ôn thị cũng lần lượt ngồi xuống, thấy còn trống chỗ, Dận Chân nhìn Nạp Lạt thị, Nạp Lạt thị vội : "Là thiếp hồ đồ, vừa rồi a hoàn tới báo Nhan muội cẩn thận bị trượt chân ngã xuống nước, bị cảm lạnh, sợ lây sang chúng ta nên đến. Mong người thứ lỗi". Lời vừa xong, mặt của mấy Cách cách và người thiếp đều giấu được nụ cười nhạo báng.

                  [6a] Là Hiếu Kính Hiến hoàng hậu.

                  [6b] Trắc phúc tấn: Cách gọi người vợ lẽ của hoàng tử, vương tôn thời nhà Thanh.

                  "Ồ, vậy truyền thái y tới thăm bệnh chưa?", sắc mặt Dận Chân vẫn bình tĩnh như có chuyện gì xảy ra. Rơi xuống nước? Vừa rồi chẳng phải có người rơi xuống nước sao?

                  "Thái y đến thăm bệnh, có gì phải quá lo lắng, uống vài thang thuốc là khỏi", Nạp Lạt thị đáp. Vị Cách cách này cũng vô phúc quá, đúng lúc gặp được Tứ gia lại ngã xuống nước, biết tới bao giờ nàng ta mới được Tứ gia để mắt đến nữa.

                  "Vậy ăn cơm thôi, các con đói rồi", Dận Chân . Thế là, những người trong phòng này ai cũng mang theo tâm trạng riêng trong lòng ăn bữa cơm... đoàn viên.

                  Nhìn Nhan Tử La chốc chốc lại hắt xì hơi, lúc nàng quấn chặt người trong chăn, Bách Hợp lắc lắc đầu tới lần thứ trăm rồi. Vốn tưởng hôm nay chủ nhân có thể gặp Tứ gia, để Tứ gia nhớ ra hai mẹ con bọn họ. Ai ngờ vừa mới sểnh ra cái mà ... rơi xuống nước.

                  Hắt xì hơi tới mức bay được quả núi thế kia, xem ra trước khi Tứ gia cũng chẳng có hy vọng khỏi.

                  Cuối cùng cũng phải gặp Ung Chính đại nhân rồi, nhưng sao lại thế này? Nàng vốn chỉ định giả vờ rơi xuống nước rồi giả vờ bị nhiễm lạnh, nhưng giờ hay rồi, chẳng cần phải giả vờ giả vịt nữa. Nhìn nước mũi chảy ròng ròng thế này, mũi đỏ ửng cả lên, nước mắt ngừng rỉ ra dầm dề... đau khổ quá! Nhưng càng đau khổ hơn là...

                  "Chủ nhân, thuốc được rồi, thái y uống vài thang là khỏi, người cũng là, mau dậy uống thuốc thôi", Bách Hợp vẻ mặt tiếc nuối "hận sắt chưa kịp luyện thành thép".

                  "Ra mồ hôi là khỏe lại thôi, cần uống thứ đó đâu, đắng chết được", Nhan Tử La lẩm bẩm , "Hắt xì!!!".

                  "Nhìn người kìa, uống thuốc sao khỏi được?" Bách Hợp bê bát thuốc tới trước mặt nàng.

                  Nhanh khỏi? Nàng còn muốn nhanh khỏi đây, ốm tới khi nào Ung Chính đại nhân mới thôi, nhưng nha đầu Bách Hợp này là...

                  "Thuốc đắng thế này, ngươi ra ngoài tìm cho ta ít mứt mang lại đây", Nhan Tử La .

                  "Vậy người mau uống hết thuốc !", Bách Hợp .

                  "Được rồi được rồi, ta biết rồi mà. Mau được , lẽ nào ngươi muốn thấy ta bị đắng chết hả? Thế ngươi cũng mất chủ nhân tốt bụng đấy biết ?", Nhan Tử La hắt xì hơi xong lại .

                  "Nô tì lấy cho người ngay, người nhất định phải uống hết bát thuốc đấy!" xong Bách Hợp quay người ra ngoài lấy mứt.

                  Vừa thấy Bách Hợp ra khỏi cửa, Nhan Tử La chẳng màng đến việc phải hài, chân đất trượt xuống giường cầm bát thuốc ra ngoài, đổ xuống luống hoa bên dưới hành lang, sau đó mau chóng quay vào ngồi lại lên giường như cũ, đặt cái bát lên đĩa. Khi Bách Hợp quay lại, nàng khoa trương : "Trời ơi, sao ngươi chậm chạp thế hả, đắng chết mất! Mau đưa mứt đây!".

                  Đồ ngọt vẫn dễ ăn nhất, nuốt viên mứt xinh vào trong bụng, Nhan Tử La lại co người vào chăn, "Ta đau đầu quá, ngủ đây. Bế bảo bối sang phòng khác, tránh để ta lây bệnh cho nó".

                  "Vâng, chủ nhân, người nghỉ trước ". Bách Hợp dặm lại chăn cho Nhan Tử La, buông rèm xuống, "Cách cách, giữa đêm mà người thấy khỏe phải gọi nô tì ngay nhé", sau đó bế Tiểu cách cách ra ngoài.

                  Sáng sớm hôm sau, nàng vừa miễn cưỡng ăn được chút cháo, Bách Hợp mang mứt vào, trong đĩa còn đặt thêm vài quả mứt, "Chủ nhân, đến giờ uống thuốc rồi".

                  "Ồ!" Nha đầu này nắm thóp được nàng rồi phải! thể nào. Nhưng nàng vẫn muốn uống thuốc đâu. Đảo đảo tròng mắt, nàng làm bộ đáng thương, : "Bách Hợp, ngươi lấy cho ta chút bánh có được , ta ăn vẫn chưa thấy no".

                  "Chủ nhân? Vừa ăn xong đói rồi sao? Nô tỳ chờ người uống thuốc xong ngay", Bách Hợp đáp. Người bị ốm mà sao ăn tốt thế chứ?

                  "Giờ ngươi ngay , nếu uống thuốc xong ta còn phải chờ ngươi lấy sao? về về lãng phí thời gian, ta là bệnh nhân mà." Nàng liếc trộm cái, thấy Bách Hợp hình như lung lay, lại tiếp tục tỏ ra đáng thương: "Bách Hợp, năn nỉ ngươi đấy, ngươi là tốt nhất!".

                  "Vâng, người nhớ ngoan ngoãn uống thuốc đấy nhé!", Bách Hợp bất lực ra.

                  Bài cũ soạn lại, Nhan Tử La vội xỏ vào đôi dép chạy ra ngoài cửa, đổ thuốc xuống luống hoa, tiện tay để bát tay vịn của hành lang tay kia cầm quả mứt, ngọt quá! Mặt trời cũng rất đẹp, vươn vai cái, nàng men theo bậc thang xuống dứới đến bên chiếc ghế cạnh bờ ao. định ngồi xuống, lại nhìn thấy vị phu nhân trẻ tuổi diện mạo thanh tú đứng bên cửa nhìn mình. Giật nảy cả người, nàng thấy mình đứng được mà ngồi cũng chẳng xong, lại biết phải chào hỏi thế nào. Còn ngẩn người ra đó Bách Hợp đến sau lưng nàng: "Nô tì bái kiến Phúc tấn". Nhan Tử La lập tức cũng nhún người: "Bái kiến Phúc tấn". Nạp Lạt thị cười khẽ, "Muội muội vừa bị cảm lạnh sao sáng sớm chạy ra ngoài hóng gió thế?", rồi lại nhìn sang Bách Hợp: "Chủ nhân bị ốm, thể chuyện gì cũng chiều theo nàng ấy, phải chú ý chút". Giọng kia mặc dù bình thản, nhưg Bách Hợp lập tức "bịch" tiếng quỳ mọp xuống đất, vội vàng thưa: "Phúc tấn dạy rất phải, nô tì biết sai rồi".

                  Nhan Tử La thầm thở dài trong lòng: Quả nhiên có tố chất làm hoàng hậu, chỉ liếc qua vài câu thôi mà Bách Hợp phải quỳ mọp xuống. Đổi lại nếu là nàng, có luyện thêm tám năm mười năm cũng chẳng có được khí chất ấy.

                  "Phúc tấn, là muội sai nàng ta lấy cho chút bánh điểm tâm, nên..."

                  "Ồ, muội muội cũng tự mình cũng nên chú ý chút. Phải rồi, Tiểu cách cách dậy chưa? Ta đến thăm bệnh muội muội, cũng muốn thăm luôn Tiểu cách cách", Nạp Lạt thị .

                  "Bẩm Phúc tấn, Tiểu cách cách dậy lâu rồi, có lẽ giờ này chơi, nô tì bế Tiểu cách cách lại đây ngay", Bách Hợp đứng dậy vội .

                  " cần, đưa ta tới đó. Vừa sáng sớm, hơi sương vẫn chưa tan hết nên để đứa bé bị nhiễm lạnh", Nạp Lạt thị nhàng.

                  "Thưa vâng. Mời Phúc tấn bên này". Bách Hợp trước dẫn đường.

                  Nhan Tử La sau Nạp Lạt thị, phụ nữ cổ đại là... tâm tình quá rộng lượng, quan tâm tới cả đứa con của chồng mình và người phụ nữ khác, bác ái đấy. ra từ thời cổ đại nước Trung Quốc vĩ đại cũng có tư tưởng ấy rồi, đáng tự hào. Hy vọng tiểu quỷ gây phiền phức, tiểu quỷ này càng ngày càng bám nàng hơn.

                  Từ xa nghe thấy, "Trời ơi, Tiểu cách cách, tiểu tổ tông của tôi ơi, người bò đâu thế? Nhìn y phục bẩn hết rồi này!", giọng vú nuôi bất lực.

                  Nạp Lạt thị sau khi nghe xong chỉ cười khẽ, lại đứa trẻ bướng bỉnh nữa, Hoằng Huy khi còn cũng rất bướng bỉnh, nghĩ đến đứa con trai bảo bối của mình, nụ cười môi Nạp Lạt thị càng mở rộng hơn.

                  Đến gần rồi mới phát ra Ái Tân Giác La Khuynh Thành "chiến đấu" với vú nuôi, quay người ra sức bò chơi. Đáng ghét, sao cho mình bò tìm mẹ, vú nuôi đáng ghét!

                  "Tiểu cách cách hoạt bát!", Nạp Lạt thị cười .

                  "Hoạt bát? Giống con khỉ, ngừng giây phút nào đúng hơn. Hoạt bát? Con khỉ hoạt bát còn nghe được", Nhan Tử La thầm nghĩ.

                  Tiểu cách cách ra sức "chiến đấu" với vú nuôi, thấy ngạch nương đến liền toét cái miệng xinh ra cười, theo đó nước miếng cũng vui vẻ chảy ra. Hai cánh tay mũm mĩm hướng về phía nàng vẫy rối rít. Đáng tiếc ngạch nương của nó khó khăn lắm mới mượn được cớ bị ốm để nghỉ ngơi thời gian, vì vậy hoàn toàn phớt lờ coi như nhìn thấy nó.

                  Vú nuôi thấy Nạp Lạt thị tới vội vàng bế Khuynh Thành, nhún mình thỉnh an: "Phúc tấn cát tường!".

                  "Nào, đưa Tiểu cách cách cho ta bế lát", Nạp Lạt thị với vú nuôi.

                  "Phúc tấn..", vú nuôi nhìn nhìn Nhan Tử La, y phục của Tiểu cách cách còn chưa thay mà.

                  Nhan Tử La nhìn đứa trẻ vẫn ra sức vùng vẫy hai tay, : "Phúc tấn, hay là người để vú nuôi thay y phục cho Khuynh Thành trước rồi hãy bế, nó vừa nghịch nên đất bám đầy người".

                  "Có gì đâu? Hoằng Huy khi còn cũng thường như thế. Cả ngày chẳng có mấy lúc sạch ", Nạp Lạt thị cười .

                  Hoằng Huy? Đứa trẻ bị chết yểu đó ư? Trái tim Nhan Tử La khẽ nhói đau, liếc mắt nhìn con búp bê xinh cái. Nếu đổi lại là nàng, đến lúc đó biết có chịu đựng nổi cảnh sinh ly tử biệt hay . Nàng muốn rời xa con búp bê này, mặc dù nó thường xuyên dãi rớt dây ra khắp mặt nàng, mặc dù nó thường xuyên rứt loạn tóc nàng cho rối tung lên, mặc dù nó thường xuyên dây bẩn lên y phục nàng...

                  Khuynh Thành đột nhiên bị Nạp Lạt thị ôm vào lòng, chần chừ lát, ngước mắt nhìn người phụ nữ xinh đẹp bế mình, lập tức toét cái miệng chưa có răng ra cừơi, tay cũng bận rộn túm lấy những cái trâm cài tóc của Nạp Lạt thị. món đồ chơi hay ho, mẹ mình chẳng chịu cài, khiến mình phải nghịch tóc của mẹ.

                  "Đứa bé này chẳng sợ người lạ gì cả". Nạp Lạt thị vẫn cười rất tươi, rất giống với con nàng ta khi còn , con nàng ta hồi đó thậm chí còn giật đứt chuỗi hạt của cha nó cơ.

                  Chơi lúc, búp bê xinh đẹp thấy chẳng có thứ gì thú vị để chơi nữa, ánh mắt lập tức chuyển sang nhìn mẹ, hai cánh tay mũm mĩm xinh bắt đầu vẫy vẫy, thân hình bé vươn về phía nàng đòi hỏi.

                  "Từ ma ma, mau bế nó , Phúc tấn chơi với nó cả nửa ngày cũng mệt rồi!", Nhan Tử La . Mệt rồi mau quay về phòng nghỉ ngơi, đừng để người ốm như nàng phải đứng mãi đây tới mức hoa mắt chóng mặt, là độc ác mà!

                  Vú nuôi bế Khuynh Thành , Nhan Tử La nhìn Bách Hợp, "Phúc tấn, xin mời vào trong ngồi, uống tách trà nghỉ ngơi !". Bách Hợp vội chuẩn bị trà.

                  "Cũng được, đúng lúc ta cũng có chuyện muốn với muội muội". Nạp Lạt thị dùng khăn tay nhàng lau mồ hôi, Tiểu cách cách hoạt bát, nghịch ngợm.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 9: Tiếp tục cảm lạnh





                  Bước vào phòng khách, Nạp Lạt thị liếc nhanh khắp phòng lượt. Trang nhã hơn nhiều rồi, những tấm rèm màu đỏ chói trước kia bị dẹp . Nàng ta lại liếc mắt nhìn Nhan Tử La, hiểu vì sao tính cách muội muội này lại thay đổi như thế.

                  Mời Phúc tấn thượng tọa, Nhan Tử La mới dám ngồi xuống chiếc ghế dành cho người dưới, cố gắng nín nhịn cơn hắt xì hơi dồn đến, lòng thầm thỉnh an tất cả các vị thần tiên khắp tứ phương, chỉ mong vị hoàng hậu tương lai này mau mau rời . được, áp lực quá lớn, vị quan lớn nhất mà bách tính thảo dân tầm thường như nàng từng được gặp chỉ là chủ tịch nước, ma còn là gặp .. ti vi. Nhìn tận mắt người sống động chỉ có hiệu trưởng trường, có điều khi đó nàng còn chưa biết đó là hiệu trưởng. Còn vị mẫu nghi thiên hạ tương lai này, đến nghĩ nàng cũng chưa dám nghĩ, là lớn lao quá.

                  Nạp Lạt thị thấy nàng phải nín nhịn đến đỏ bừng mặt, cười : "Bị ốm còn chịu uống thuốc, giờ thấy khó chịu chưa?".

                  Nhan Tử La "soạt" tiếng đứng bật dậy. ra nàng ta nhìn thấy tất cả, làm thế nào đây? Giết người bịt miệng? Làm vậy nguy hiểm quá. Vậy vờ chết có được ?

                  "Phúc tấn!" Nàng căng thẳng tới mức nước mắt sắp rơi xuống. Hay , nhìn , kết quả của việc não trái não phải cân nhau chính là nước mắt chảy xuống đó. Mặc dù nàng muốn khóc, nhưng rơi nước mắt lại là thói quen của nàng khi bị cảm.

                  "Thuốc đắng quá thái y thêm vị ngọt vào, được mang thuốc đổ nữa. Cứ ốm mãi thế này cũng phải cách hay." Nạp Lạt thị nhấp ngụm trà, "Cũng phải lúc".

                  "Vâng, đa tạ lời dạy bảo của Phúc tấn. Tử La dám nữa", Nhan Tử La lập tức tiếp lời. Cho dù nàng có dám Bách Hợp dẫu phải dùng cách đổ thuốc vào miệng nàng cũng bắt nàng uống bằng hết. Huống hồ ngày nào cũng nước mắt nước mũi tèm lem thế này đâu phải dễ chịu gì.

                  "Được rồi, làm mất nhiều thời gian của muội muội quá, để muội muội còn dưỡng bệnh chứ. Ta trước, hôm khác lại đến thăm muội muội." Nạp Lạt thị đứng dậy, lập tức có a hoàn bước tới đỡ nàng ta.

                  "Đa tạ Phúc tấn nhớ tới Tử La. Phúc tấn còn nhiều việc phải làm, Tử La dám giữ người thêm nữa, cung tiễn Phúc tấn". Nhan Tử La thở phào nhõm, thần tiên cuối cùng cũng hiển linh rồi.

                  tới bên bức bình phong lớn trước cổng, Nạp Lạt thị đột nhiên dừng bước, "Tứ gia cũng nên đặt tên cho Tiểu cách cách", sau đó rời . Nhan Tử La tức giận khịt khịt mũi, hít lại số nước mũi định xì ra ngoài kia.

                  "Chủ nhân, xem ra Phúc tấn rất thích Tiểu cách cách. Nếu Phúc tấn chịu giúp người vài câu...", Bách Hợp theo sau nàng .

                  "Khó chịu quá, mau sắc cho ta bát thuốc", Nhan Tử La lau nước mắt .

                  "Chủ nhân...", thấy Nhan Tử La loạng choạng bước , Bách Hợp thở dài, sao chủ nhân lại chẳng buồn quan tâm nhỉ?

                  Uống hết bát thuốc đắng ngắt, Nhan Tử La ngủ mê man tới tối.

                  Buổi tối, Tĩnh Tâm đường.

                  Hoằng Huy đùa nghịch cả buối tối cuối cùng nằm nghẹo cổ trong lòng cha ngủ thiếp . Nạp Lạt thị đón lấy con trai, khẽ cười, : "Tiểu cách cách cũng rất hiếu động hoạt bát, giống hệt Huy nhi hồi còn , thể để người khác được nghỉ ngơi. Nhan muội muội bị Cách cách làm tình làm tội tới gầy cả người". Thấy Dận Chân chẳng có phản ứng gì, nàng ta tiếp: "Tứ gia xem liệu có nên đặt cho Tiểu cách cách cái tên hay ?".

                  Dận Chân vẫn cúi đầu xem tấu thư, chỉ gật gật đầu, "Để vài hôm nữa hãy , mấy hôm nay bận quá". Nạp Lạt thị cũng tiện thêm, ôm con trai quay về Như Ý các.

                  Vì nghe theo dặn dò của thái y, bệnh tình của Nhan Tử La kéo dài thêm mấy ngày nữa mới đỡ. Những ngày này các bà vợ bé khác của Dận Chân cũng lần lượt kéo tới thăm nàng. Đương nhiên, họ chủ yếu là tới xem náo nhiệt, và cũng là muốn Nhan Tử La được biết "chất lượng" vợ bé của hoàng tử là như thế nào. Bọn họ người nào người nấy xinh đẹp như mỹ nữ, nếu theo từ ngữ thời đại của nàng đúng là người nào người nấy rực rỡ như đại minh tinh. Nghĩ nghĩ lại, tiêu chuẩn vợ bé của con trai hoàng đế cao như thế, biết vợ của hoàng đế còn phải cao siêu thế nào nữa? Nhan Tử La chảy nước miếng, siêu siêu đại mỹ nữ, đáng tiếc, nàng dường như có phúc để được gặp họ. Ai bảo vợ của các A ca cũng phân đẳng cấp chứ, nàng vừa hay lại rơi vào vị trí của Cách cách chẳng có địa vị nào, chỉ cao hơn thiếp tí thôi. Có việc gì phải xuất đầu lộ diện cũng chẳng đến lượt nàng. Có điều, chỉ cần giữ được tính mạng là tốt rồi, cũng coi như tiêu dao tự tại. Hơn nữa, cho dù có gặp được cũng thế nào, đến chụp chung cái ảnh để giữ làm kỉ niệm cũng được, đừng tới việc kiếm tiền...

                  Thấy bệnh cảm lạnh của mình dần khỏi, Nhan Tử La khỏi thấy lo lắng. Khỏi rồi phải tới để thỉnh an Tứ gia, ngộ nhỡ bị lộ gót chân Asin sao. Nàng sờ sờ lên cổ, cái cổ mềm thế này chỉ cần gạt khẽ đao là đứt ngay, làm thế nào đây? thể lại rơi xuống nước lần nữa. Rơi xuống lần nữa, cho dù có được vớt lên chừng cũng bị Ung Chính đại nhân đá phát bay xuống tiếp. người phụ nữ ngu ngốc như thế giữ lại ở bên cạnh chỉ khiến Ung Chính thêm ngứa mắt, mất mặt. Nhưng nàng dám gặp đại nhân vật như thế. Hơn nữa "nghe ", người đó lạnh lùng tới mức có thể khiến nước mùa hạ đóng lại thành băng. Băng? Băng? Ha ha, sao nàng có thể thông minh như thế chứ?

                  "Bách Hợp!" Nàng kéo dài giọng: "Bách Hợp!!!".

                  "Chủ nhân, người lại khỏe sao?", Bách Hợp nghi hoặc hỏi. ràng là khỏe hơn nhiều rồi, sao mặt lại đầy mồ hôi thế kia (Nha đầu ngốc, đấy là nước). ta định đưa tay ra sờ lên trán Nhan Tử La nàng nhanh nhẹn né người tránh.

                  "Bách Hợp, ta nóng quá, muốn tắm. Ngươi mau bọn họ chuẩn bị nước cho ta, đừng nóng quá".

                  Bách Hợp lo lắng hỏi: "Chủ nhân, hay là truyền thái y tới khám lại xem sao".

                  "Thôi, mấy ngày nay làm phiền thái y ít, ông ta tuổi cao như thế, thời tiết lại nóng muốn chết thế này, ta nhẫn tâm! Hơn nữa, ta cũng sắp khỏi rồi, cần thiết đâu. Tắm mát mẻ chút nhanh khỏi hơn."

                  "Vậy được, nô tì chuẩn bị", Bách Hợp định ra, lại bị gọi giật lại.

                  "Ngươi hãy bảo bọn họ mang ít đá đặt vào trong phòng, để nhiệt độ hạ thấp xuống chút". Tốt nhất cứ mang nhiều vào hiệu quả mới cao.

                  Bách Hợp vừa ra khỏi cửa, Nhan Tử La lập tức ngồi dậy cởi phăng áo ngoài ra, chỉ mặc áo trong. Nàng lại nhúng ướt khăn tay lau qua lau lại áo, tạo trường chảy mồ hôi quá nhiều.

                  Khi Bách Hợp chuẩn bị xong nước cho mang vào phòng, thấy Nhan Tử La mồ hôi ròng ròng thấm ướt cả áo (Là do bị chà nước) ngồi ghế, ta vội vàng chạy tới: "Chủ nhân, người sao vậy? Nước chuẩn bị xong rồi, để nô tì hầu người tắm rửa".

                  " cần, ta tự làm được rồi", nàng làm ra vẻ còn chút sức lực nào.

                  Do sau khi sinh Tiểu cách cách (sau khi xuyên ), Nhan Tử La cần người khác hầu hạ mình khi tắm rửa, nên Bách Hợp cũng miễn cưỡng, lui người ra.

                  Nhìn quanh bốn góc phòng đều có đặt đá, Nhan Tử La lấy ngón tay thử thử nhiệt độ của nước. Tuyệt! Nha đầu Bách Hợp này đúng là rất nhanh nhẹn, nước nóng cũng lạnh. Có lẽ đá cũng cần phải đặt quanh phòng nhiều như thế. Hành động thôi!

                  Mùa đông giá rét mà bơi cảm giác thế nào? Hỏi Nhan Tử La biết, chỉ cần nhìn sắc môi tím tái và bờ vai run lẩy bẩy của nàng là ngay. Đấy tuyệt đối là cảm giác "buốt lạnh tới tận xương"! Nhẫn nhịn khoảng canh giờ, Nhan Tử La cứng đờ người bước ra từ thùng nước tắm. lạnh quá, nước lạnh làm nàng đông cứng cả rồi, phải nhanh chóng chui vào chăn, mau tới giường thôi. Nhan Tử La đột ngột quay người, tại sao lại quên mất đoạn kết quan trọng chứ, nàng lại cứng đờ người run rẩy quay về bên thùng nước, rất " cẩn thận" làm đổ thùng nước đó, khiến nước chảy tràn ra ngoài.

                  Bách Hợp ngồi gà gật ngoài hành lang đột nhiên bị tiếng động làm cho giật mình tỉnh dậy, phản ứng theo trực giác là đẩy cửa bước vào phòng, lập tức nhìn thấy: Nhan Tử La vẻ mặt hết sức vô tội đứng dưới đất, người vẫn ướt rượt, còn cái thùng tắm bị lật đổ, nước chảy lênh láng khắp nơi...

                  "Chủ nhân?"

                  "Ta bước từ trong đó ra, cẩn thận làm đổ thùng."

                  "Người có sao ?" Bách Hợp lo lắng tới cạnh nàng nhìn từ xuống dưới. Lạ , trong thùng nhiều nước như thế mà có thể bị lật được sao? Cho dù có ra sức đẩy cũng chưa chắc đổ ấy chứ. Nhưng, chuyện này là thế nào? Còn nữa, chỉ tắm thôi mà sao môi chủ nhân tím tái thế kia?

                  "Chủ nhân người vẫn khỏe chứ?", Bách Hợp lo lắng hỏi.

                  "Tắm được cái dễ chịu. Chỉ thấy hơi buồn ngủ, ta ngủ trước đây." Trời ơi, lạnh quá, chăn bông ở đâu?

                  Khó khăn lắm mới thu dọn ổn thỏa, Bách Hợp tay đỡ lưng vào, sao mặt chủ nhân lại đỏ bừng thế kia?

                  Tay vẫn đỡ lưng, Bách Hợp bước đến cạnh giường, đúng là rất đỏ, giống như tôm luộc vậy. ta thò tay ra sờ sờ trán chủ nhân rồi lập tức thu tay lại, nhìn tay xem có bị bỏng , cuối cùng quay người, chạy...





                   Chương 10: Tết rồi
       



                  Vương thái y tuổi cao bước từ trong phòng ra, ngồi bên bàn, lẩm nhẩm : "Kì lạ, bệnh tình của nàng ta ràng sắp khỏi đến nơi, sao đột nhiên lại sốt cao thế này?".

                  "Trời ơi, Vương thái y xin ngài đừng ngồi suy đoán nguyên nhân nữa, mau mau kê đơn bốc thuốc . Ngài xem chủ nhân của chúng tôi sốt xình xịch kia kìa." Bách Hợp giục giã, cũng phải mà, nếu còn tiếp tục sốt nữa, chủ nhân của họ chín mất!

                  Nóng! Nóng! Nóng! Lẽ nào nàng bị Thái thượng lão quân bỏ vào lò nung linh đan rồi? thể nào, nàng chỉ tắm nước băng thôi, đâu có đại náo thiên cung. Chuyện gì thế này? Ai? Là ai đổ Hoàng liên [7] vào miệng nàng thế này? Cố gắng để mở mắt ra, Nhan Tử La thấy Bách Hợp nhìn nàng với vẻ mặt hết sức lo lắng.

                  "Ngươi sao thế?", giọng đó khiến chính bản thân nàng cũng muốn nghe, còn khó nghe hơn cả giọng vịt đực.

                  "Người tỉnh rồi, làm nô tì sợ muốn chết. Vương thái y cơ thể người còn yếu, có thể nửa đêm lại bị lạnh", Bách Hợp bưng khay thuốc chau mày .

                  Ha ha, Vương thái y đoán sai rồi, nếu để ông ta biết là do nàng cố ý tắm băng nên mới ra nông nỗi này, biết vị thái y thích càu nhàu đó có càu nhàu nàng tới chết , cảnh tưởng tức cười.

                  "Chủ nhân? Người cười gì thế?" Bệnh nặng thêm rồi mà còn vui vẻ được? Lẽ nào sốt cao quá nên hỏng não mất rồi, xem ra lại phải phiền Vương thái y tới khám lại lần nữa thôi...

                  [7]Hoàng liên: vị thuốc rất đắng.

                  "Thuốc ngươi cầm là của ta hả?", nhìn vẻ mặt lo lắng của Bách Hợp, Nhan Tử La lập tức điều chỉnh tâm trạng, ánh mắt đáng thương nhìn bát thuốc. dễ dàng gì, vì Ung Chính đại nhân, hãy nhìn xem nàng phải bỏ ra bao nhiêu công sức? E là số thuốc đông y cả đời này của nàng được uống hết trong mấy ngày nay mất! Miệng nàng giờ còn đắng hơn cả Hoàng liên đây? Có điều là thân nữ nhi "khi khó khăn biết kiên nhẫn chờ đợi, khi thuận lợi tích cực phát huy". Cố gắng tới khi vị đại gia này rồi nàng thắng lợi! Gắng gượng ngồi dậy, nàng run run đón lấy bát thuốc từ tay Bách Hợp. Nàng cũng chẳng muốn run đâu, nhưng thực còn chút sức lực nào nữa. Tiếp đó Nhan Tử La vui vẻ uống hơi hết bát thuốc, bộ dạng cứ như sắp chết khát đến nơi, khiến Bách Hợp phải nghệt mặt ra nhìn. Chủ nhân hai ngày trước khi uống thuốc còn phải vừa dỗ dành vừa đe dọa. Hôm nay... lạ!

                  Ngày thứ hai sau khi Nhan Tử La thành công trong việc khiến bệnh tình thêm nặng, Dận Chân nhận được thánh chỉ của Hoàng thượng tiếp giá. Trong khu nhà chỉ còn lại phụ nữ và trẻ em. Được mấy ngày, đám vợ lớn vợ bé của Tứ gia cũng lần lượt kéo nhau về kinh thành, ở đây chẳng còn gì thú vị nữa, bức bối chết được. Thế là chỉ còn nàng vợ bé họ Nhan ở lại chăm sóc cho đứa con chưa tròn hai tuổi. Thê thảm ? Đương nhiên là thê thảm rồi, chỉ nghĩ thôi Nhan Tử La cũng thấy tức giận, cố gắng khịt khịt mũi. Khang Hy làm việc cũng là... loạn xì ngầu, luôn thích tấn công bất ngờ, hơn nữa lại chẳng đúng lúc gì cả. Ngay ngày hôm sau, sau khi nàng nghĩ nát óc để khiến bệnh tình thêm trầm trọng lại điệu người mất, thế nàng còn vờ vịt cho ai xem? Hại nàng sau khi đám vợ lớn vợ bé kia của Tứ gia rồi còn phải uống thêm mấy ngày thuốc nữa, hại nàng bây giờ dù ăn bất cứ thứ gì cũng chỉ thấy có vị đắng... chỉ muốn chạy qua chặt gẫy hai chân Khang Hy mà thôi! Có điều những ngày tiếp theo có thể là bình yên trở lại rồi.

                  Khi Nhan Tử La hoàn toàn bình phục tới mức có thể nhảy nhót vui vẻ là mùa thu, tốc độ bò của Ái Tân Giác La Khuynh Thành cũng ngày càng nhanh hơn, ngày nào cũng nghịch ngợm như con khỉ con lấm lem.

                  Mùa đông, Ái Tân Giác La Khuynh Thành chập chững học , ngày nào cũng kéo Nhan Tử La theo mình, hại cho lưng của nàng chỉ muốn gập xuống thành dấu hỏi.

                  Nhan Tử La đổi giường sang kiểu giường sưởi đúng như mong muốn, hàng ngày chỉ cần Ái Tân Giác La Khuynh Thành tới làm phiền, nàng ngủ đến khi mặt trời lên cao bằng ba con sào. Cuộc sống như vậy có thể coi là cuộc sống hạnh phúc. Chớp mắt, sắp đến Tết!

                  Thấy Bách Hợp và bọn người dưới bận rộn quét dọn khắp trong phòng ngoài vườn, dán chữ Phúc, khâu áo mới, Nhan Tử La cũng bị lây khí vui vẻ háo hức đó. Ở thời đại của nàng mỗi năm đón Tết còn cảm giác háo hức nữa, đâu có khiến người ta chờ đợi trông ngóng như thế này.

                  Nạp Lạt thị sai người tới Dận Chân muốn hai mẹ con nàng hồi phủ đón Tết, nhưng có dùng đầu ngón chân để nghĩ cũng thấy điều đấy là thể, vị đại gia đó còn hứa đặt tên cho con , thế mà nửa năm trôi qua, con nàng vẫn tên là Khuynh Thành. Đương nhiên, đặt tên cho nó càng tốt, tránh khiến nó trở thành Cách cách hết sức tầm thường giống như những Cách cách khác. Nhưng hồi thành đón tết? Khó đấy, nàng trước nay vẫn thích những nơi quá náo nhiệt, huống hồ còn có cả những người quen và quen, lại thêm xe lễ nghĩa... Nhan Tử La ngẫm nghĩ hồi, thấy vẫn nên ở lại đây đón năm mới thôi, năm ngoái chẳng phải vẫn thế sao? Sau khi suy nghĩ kĩ càng, nàng cảm ơn ý tốt của Nạp Lạt thị, vị tỷ tỷ này có lẽ cũng thấy hết hi vọng ở nàng rồi.

                  Đêm giao thừa, ăn sủi cảo xong, bảo bối Khuynh Thành vì hiếu kỳ nên cứ lại lại, mặc bộ y phục đỏ rực, cả người con bé cứ tròn lẳn như cục bông, có điều, mập mạp trông lại đáng . Ngắm đứa con hiếu động, Nhan Tử La đột nhiên có chút thương cảm, ở nhà chắc cũng đón Tết rồi nhỉ? Bố mẹ nàng làm gì? Năm thứ hai có nàng có phải họ cũng dần quen rồi , hay vẫn lặng lẽ buồn bã khi ngắm nhìn những đồ vật liên quan tới nàng?

                  Xuống giường, giày xong, nàng ra khỏi phòng, cho Bách Hợp theo, từ từ bước tới bên hồ, dựa vào gốc cây, biết nước mắt giàn giụa khắp mặt từ bao giờ. "Bố mẹ, bố mẹ có khỏe ? Con rất nhớ bố mẹ", nàng từ từ ngồi trượt xuống đất, ngẩng mặt lên nhìn trời, làm như thế nước mắt rơi xuống được. Có điều nước mắt lại càng chảy ngược vào tim.

                  "Chủ nhân, muốn khóc người hãy khóc ! Cứ kìm giữ trong lòng tốt cho sức khỏe", Bách Hợp cũng nghẹn ngào. Chủ nhân vào phủ được ba năm, nhưng chưa lần quay về nhà mẹ đẻ, nhớ lão gia và phu nhân cũng là chuyện bình thường. Huống hồ phu nhân vẫn còn thương Cách cách nhiều như thế.

                  "Bách Hợp, ngươi có nhớ cha mẹ mình ?", Nhan Tử La nghẹn ngào hỏi.

                  "Nô tì có cha mẹ, chỉ mong cả đời được theo chủ nhân thôi", Bách Hợp đáp.

                  " ra chúng ta giống nhau", Nhan Tử La buồn buồn . Trong thế giới này họ giống nhau, đều có cha mẹ.

                  "Chủ nhân giống nô tì, lão gia, phu nhân đều rất thương tiểu thư", Bách Hợp lại .

                  "Thương ? Chưa thấy nhà ai thương con cái mà lại đưa nó vào lao ngục thế này", Nhan Tử La , trong giọng nàng có oán hận, chỉ có chấp nhận số phận.

                  "Chủ nhân, người nhớ nhà có thể xin với Phúc tấn, Phúc tấn có lẽ cho phép người về thăm cha mẹ".

                  "Thôi, gặp rồi càng thêm đau lòng." Ngộ nhỡ bị lộ tẩy hỏng. Nhan Tử La đứng dậy, "Ôi, tết nhất mà mấy chuyện này làm gì, hãy vui vẻ mà đón năm mới đến. Chúng ta có nên đốt pháo ? thôi, rất nhiều năm rồi ta đốt pháo hoa", rồi kéo Bách Hợp luôn.

                  Nhìn các loại pháo hoa bày mặt đất, Nhan Tử La đột nhiên thể kiềm chế nổi, cuối cùng nàng đưa Khuynh Thành được bọc chặt trong tay cho Bách Hợp bế, tự mình cầm que hương để đốt pháo. Nghe đám a hoàn kêu lên đầy kinh hãi, nàng cười, đúng là đám thỏ đế, chỉ đốt pháo hoa thôi mà cũng la hét sợ hãi. Mặc kệ bọn họ, nhân dịp năm mới phải "điên" lúc mới được. Khuynh Thành nhìn những đốm lửa bay đầy trời với vẻ hào hứng hiếm thấy, nó khua chân múa tay loạn xị, đáng tiếc là nó chỉ có thể phát ra những tiếng đơn "a a ê ê" để diễn tả tâm trạng vui vẻ của mình.

                  Sau khi ợ tiếng vô cùng khiễm nhã, Nhan Tử La vỗ vỗ bụng, được rồi, còn tiếp tục ăn như thế này nữa nàng nứt ra mà chết, vóc người này bị hủy hoại hoàn toàn. Kéo kéo cái áo chật ních người, nàng thầm hạ quyết tâm giảm béo, giảm béo cứ phải lê tấm thân đầy thịt này lại lại mất sức lắm.

                  Mười lăm tháng Giêng là tết Nguyên tiêu, Nhan Tử La nhìn chiếc đèn bí ngô trong tay mình, cũng nặng gớm. Có điều nha đầu Bách Hợp cũng thà, bảo ta mang quả bí ngô to to chút, ta liền tìm ngay quả cực đại đến. là... khiến nàng mệt tới mức sắp mềm nhũn cả tay ra rồi. Nhan Tử La treo cái đèn lên trước cửa phòng, mặc dù nếu so sánh với những chiếc đèn tinh xảo trong cung nó chẳng khác gì gà giữa bầy hạc, nhưng... nàng thực chỉ biết làm kiểu đèn này thôi, coi như là có chút kỉ niệm của thời đại nàng sống, e là sau này mọi thứ được như trước nữa.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 11: Cách cách rơi xuống nước





                  Qua Tết, thời tiết vẫn lạnh như thế, Nhan Tử la lết ra khỏi phòng, thò tay thăm dò, cũng may, hình như ấm hơn nhiều rồi, còn giam mình trong phòng thêm nữa nàng bức bối mà chết mất. biết băng mặt hồ tan chưa, đấy là trong những chốn vui vẻ ít ỏi của nàng trong những ngày đông giá lạnh ở đây. Lại kéo kéo cổ áo, nàng ra ngoài, men theo con đường tới bên hồ. Ha ha, vẫn may, vẫn may, mặt hồ vẫn chưa tan băng. Hứng thú vặn vặn tay, nàng phải trượt mặt băng, phải vận động chút mới được, nếu đống thịt này quả là trở ngại lớn cho những đường cong xinh đẹp của nàng.

                  Khi nàng ngã mặt băng tới lần thứ hai mươi lăm, nàng nghe thấy tiếng cười khẽ, lập tức cảnh giác: "Ai?". Nàng nghiến răng nghiến lợi đứng dậy, ôi, đùi đau quá, nhất định phải tím bầm rồi.

                  "Ngươi là ai?", ăn vận trang điểm nhàng, cách chính xác nhóc nhìn nàng cười.

                  "Ta? Ngươi hỏi ta là ai?", Nhan Tử La trợn tròn mắt, cứ coi như nàng chỉ là vợ bé thể xuất đầu lộ diện ở những nơi công khai khác, nhưng ở đây, tại nàng cũng được coi là nhân vật đấy nhé? Thế mà nhóc này lại biết nàng. Quan sát kĩ cách ăn vận của nàng ta lần nữa, mặc dù kiểu cách đơn giản, nhưng được làm thủ công rất tinh xảo, xem ra lại là vị chủ nhân dễ dây vào rồi. Nhưng cho dù có thể, nàng ta cũng nên ngông cuồng tới vậy chứ, đây dù sao cũng là nhà người đàn ông của nàng. Nhan Tử La định thần lại: "Thế còn ngươi là ai? yên lành chạy tới nhà người ta làm gì?".

                  "Nhà người ta?", nhóc đó chau mày, dường như sao "tiêu hóa" được câu ấy, "Đây là nhà của ca ca ta, sao có thể là nhà của người khác được? Mau xem, ngươi là ai, tính nhẫn nại của bổn Cách cách được tốt đâu đấy".

                  Vớ vẩn, đúng là chủ nhân biết điều, còn tự xưng là Cách cách cơ đấy. Thôi, tốt nhất vẫn nên tự chuốc lấy phiền hà, ngộ nhỡ nhóc này nhất thời vui lại báo cáo với ca ca nàng ta, những ngày tiếp theo nàng phải sống thế nào đây? Vì vậy, nàng lập tức nhún nhún người thỉnh an: "Cách cách cát tường!".

                  nhóc đó nhìn nàng bằng ánh mắt kì quặc, vừa rồi chẳng phải ta còn hống hách lắm sao, sao vừa nghe thấy mình xưng là Cách cách quay ngoắt trăm tám mươi độ như thế? Hóa ra cũng chỉ là nô tài, hơn nữa còn là nô tài ngốc nghếch, xem ta ngã bao nhiêu lần biết.

                  "Xì, biết chơi đừng ở đây cho thêm mất mặt, tránh phá hỏng băng khiến bổn Cách cách đây cũng thể chơi được", nhóc xong còn cố ý liếc nhìn thân hình hơi phát tướng của nàng cái.

                  Nha đầu thối này sao lại ăn cay nghiệt như thế? Phá hỏng mặt băng? Cho dù nàng có hơi nặng chút, nhưng nàng ngã hai mươi mấy lần rồi có thấy mặt băng hỏng chút nào đâu. Điều đó chứng minh rằng mặt băng này rất chắc chắn. Hơn nữa, cho dù có ngã vỡ mặt băng, mặt băng lớn thế này, lẽ nào nàng ta nhất định phải chơi ở nơi băng thủng? nha đầu thối tha đáng ghét! Nhan Tử La ngẩng đầu liếc nhìn, lại thấy ống tay áo nhóc đó còn dính chút tuyết, ra...

                  "Đúng là chó chê mèo lắm lông", còn chưa được cho phép của đại não mà câu này bật ra khỏi miệng nàng, hơn nữa qua truyền dẫn của khí nó còn thuận lợi bay thẳng tới tai vị Cách cách kia.

                  "Ngươi gì?" Sắc mặt nhóc càng lúc càng u. Nô tài to gan.

                  "Chó chê mèo lắm lông. Chưa nghe bao giờ hả? Có cần ta kể cho nghe ?" Dù sao nàng ta cũng nghe thấy rồi, vậy cứ thẳng ra vậy, cũng phải dạy dỗ nha đầu này cho bớt tính hung hăng kiêu ngạo .

                  nhóc đó tới, bước quanh nàng vòng, "Nô tài to gan, ngươi tên là gì?".

                  nô tài thú vị, dám đối đáp ngang hàng với ta.

                  " đổi tên, ngồi đổi họ. Nhan Tử La" Chết chết, còn sợ gì nữa chứ.

                  "Nhan Tử La? nô tài mà xứng với tên này sao? Có điều ngươi cũng thú vị đấy. Thế nào? Coi thường bổn Cách cách phải ? Chúng ta thử thi với nhau xem", sao đó lại quanh vòng, nô tài này...

                  "Thi thi, thi thế nào?" Nhan Tử La len lén bóp cánh tay, đau đấy, xem ra hôm nay phải ngã thành tàn tật rồi.

                  "Thi thế nào? Đương nhiên là thi xem ai nhanh hơn rồi, nếu ngươi muốn thi thế nào?", nhóc kiêu ngạo .

                  "Được. Cứ làm theo ý ngươi , thua sao?" Nhan Tử La trong lòng thầm tính toán xem làm thế nào để có thể thắng.

                  "Thua? Chỉ có thể là ngươi thua, bổn Cách cách chưa bao giờ thua cả. Thua ngươi làm nô tài cho ta!", nhóc .

                  "Trẻ con đừng ăn ngông nghênh như thế, ngộ nhỡ cắn vào lưỡi làm thế nào? Nếu hôm nay ngươi thua sao?", Nhan Tử La lạnh lùng hỏi. Xem ra đây đúng là đứa trẻ bướng bỉnh chưa từng chịu đả kích bao giờ.

                  "Ta thua? Thôi được, ta thua rồi ta làm nô tì cho ngươi", nhóc cười lạnh . Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ thua? Đùa chắc, chỉ nhìn vừa rồi kẻ nô tại mập ú này ngã cũng biết phải đối thủ rồi.

                  "Đấy là do ngươi , ngoắc tay, nuốt lời là chó con", Nhan Tử La giơ ngón tay ra. Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ hơi sững lại, tên nô tài này quá ngây thơ hay là quá ngu ngốc đây? Lại còn chơi trò ngoắc tay? Coi nàng là trẻ lên mấy chứ? Khinh bỉ!

                  "Xì, bổn Cách cách giống người nuốt lời à?" Khinh bỉ!

                  "Giống", câu trả lời khẳng định.

                  "Ngươi…"

                  "Định 'tên nô tài ngươi' có đúng ? thể thay đổi cách gọi khác được sao? Hay là nhà các ngươi đều thích gọi người khác như thế? Chẳng có chút sáng tạo nào cả", Nhan Tử La cười nhạt. Con ngu ngốc này, tính khí còn khó chịu nữa.

                  "Ta lớn thế này rồi mới chỉ thấy tên nô tài nhà ngươi dám ăn với ta như vậy." Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ nhìn Nhan Tử La chằm chằm, nô tài này nhất định là kẻ ngốc, nên mới dám ăn như vậy với Cách cách Đại Thanh.

                  "Thế ngươi mới gặp được ít người quá", Nhan Tử La khẽ .

                  "Hứ, lằng nhằng với ngươi nữa, có định thi hay ?", Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ tức giận .

                  "Thôi được, nhưng ai là trọng tài đây? có người làm chứng ngươi giở trò sao?", Nhan Tử La trợn mắt .

                  "Hứ, bổn Cách cách lấy họ Ái Tân Giác La ra mà thề, giở trò lật lọng gì cả. Hứ, nhưng ngươi khác, ta phải tin ngươi thế nào đấy?", Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ phản đòn.

                  "Ta lấy cái tên Nhan Tử La ra thề." Ha ha, dù sao cái tên này cũng phải là nàng, chẳng liên quan gì cả.

                  "Hứ!"

                  Thực ra tài trượt băng của Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ đúng là chẳng ra sao, chỉ vì nàng ta thấy Nhan Tử La ngã nhiều như thế mới tưởng mình lợi hại. Nhưng giờ tình huống thế nào? Tại sao người lợi hại hơn là nàng ta lại ngã xuống nước chứ? Lạnh quá, nàng ta biết bơi. Ngạch nương! Mau cứu con!

                  "Túm lấy tay ta!" Là ai gọi? Nàng ta ngước mắt lên nhìn, ra là nô tài béo đó, tên nô tài đáng chết, chính vì ta quá béo mới khiến mặt băng bị vỡ, hại nàng ta trượt theo phía sau kịp rẽ thế là rơi xuống nước.

                  "Ngu ngốc, giờ là lúc nào rồi mà còn trừng mắt nhìn ta? muốn chết tóm lấy tay ta, đừng tưởng ta thích cứu ngươi, nếu phải sợ sau này ngươi thành ma nước rồi lại tới tìm ta báo thù còn lâu ta mới thèm cứu", Nhan Tử La hét lớn.

                  Nô tài đáng chết này chẳng biết sợ chết, dám như thế với nàng ta, đợi khi ta ra khỏi đây xem ta bị xử lý thế nào. Nhưng lúc này thực nàng ta có sức nữa, thể nắm được…

                  "Ùm!"…

                  Bách Hợp lo lắng nhìn hai người phụ nữ nằm giường, chính xác phải là người phụ nữ và nhóc mới lớn sốt tới mức phừng phừng nằm giường. Chiều hôm qua chủ nhân người còn ướt rườn rượt cõng theo nhóc người cũng ướt rườn rượt trở về, sau đó bất tỉnh nhân , cho tới tận bây giờ vẫn chưa tỉnh lại, nhóc kia cũng chưa tỉnh lại. Vương thái y cũng đến thăm bệnh, dặn dò nhất định phải chăm sóc cho tốt, trời đông giá rét thế này mà ngã xuống nước phải chuyện đùa, chừng còn mất mạng nữa. Hại ta giờ vẫn thấp thỏm lo lắng thôi. Ông Trời phù hộ mau cho chủ nhân tỉnh lại !





                   Chương 12: Bắt được kẻ ức hiếp Cách cách





                  Ai đốt than dưới giường nóng thế này, muốn nướng chín nàng đấy phỏng? quá đáng! Cố gắng mở mắt ra, thấy Bách Hợp mặt trắng bệch như nhìn thấy ma, nàng khan giọng : "Bách Hợp, ngươi đừng dọa ta! Ngươi mà dọa, dọa chết người đấy."

                  "Chủ nhân, chủ nhân, người tỉnh rồi, làm nô tài sợ chết khiếp!", Bách Hợp chạy tới túm chặt lấy tay nàng vừa khóc vừa .

                  "Ta làm sao?" Những lời khó nghe như vậy mà cũng dám ? đáng ghét!

                  "Người lại ngã xuống nước, lẽ nào người nhớ sao?", Bách Hợp mở to mắt, Cách cách lần này sợ là bị sốt tới hỏng cả đầu rồi.

                  Trí nhớ quay về từng chút từng chút , Nhan Tử La mở to hai mắt: "Vậy nha đầu kia còn sống ?". Trời ơi, tốt nhất là con nhóc ấy đừng có bị Chúa gọi về, nếu cái đầu này của nàng phải chuyển nhà mất.

                  "Chủ nhân, người đừng lo, nàng ta sao, chỉ là bị ngâm mình trong nước lạnh quá lâu, thái y phải nghỉ ngơi tĩnh dưỡng vài ngày", Bách Hợp trả lời.

                  "Thế tốt, thế tốt! Cảm ơn Trời Phật phù hộ". Nhan Tử La thở phào nhõm.

                  Bách Hợp quay người bưng thuốc tới: "Chủ nhân, thuốc sắc xong rồi, người uống thuốc ".

                  "Vẫn phải uống?" Xong rồi, chết rồi, năm nay sao nàng quanh quẩn lại chỉ uống thuốc thế này, uống mãi chưa hết, đây là xã hội gì biết?

                  "Đương nhiên rồi, Vương thái y , người và Cách cách kia đều phải điều trị cho tốt, cẩn thận rất dễ chuyển thành bệnh lao!", Bách Hợp lo lắng.

                  "Hả?" phải chứ, có nghiêm trọng thế ? Lần trước bị rơi xuống nước ông già đó đâu có vậy?

                  Nhưng bệnh lao ở thời cổ đại là bệnh chết người!

                  "Mau đưa thuốc cho ta". Nàng hơi uống cạn bát thuốc, thậm chí còn uống sạch chừa giọt, cứ như bệnh lao đứng ngoài cửa sổ nhòm nàng vậy. Nhìn xem, nàng quên cả đắng.

                  Ngủ…

                  "Đây là đâu? Các người là ai? Đây là thứ gì? Mau mang cho ta, bổn Cách cách uống thứ vớ vẩn ấy." Mặc dù còn sức nữa, nhưng giọng ngang ngược vẫn hề thay đổi. Nhan Tử La ngủ, đầu đau muốn nứt toác, hé mắt, nghiêng đầu nhìn nhìn. ra nha đầu kia tỉnh rồi, lúc này còn nổi cáu nữa, xem ra đúng là chẳng thiết sống. Nàng ta muốn sống Nhan Tử La nàng vẫn muốn, dù có thế nào cũng thể để nàng ta chết được.

                  "Ta khuyên ngươi nên uống hơn, nếu ngươi chết là chịu trách nhiệm đâu đấy", Nhan Tử La lạnh lùng .

                  "Nô tài đáng chết nhà ngươi hại bổn Cách cách ngã xuống nước, giờ còn bắt ta uống cái thứ này, ngươi cần đầu nữa phải ?" Vậy là có chút sức lực rồi, sao tên nô tài này mỗi lần mở miệng lại đều khiến nàng ta tức giận tới mức này cơ chứ?

                  "Bách Hợp, nàng ta uống thôi, xem nàng ta vẫn còn sức sủa càn kìa, chắc là sao đâu. Sức khỏe tốt thế này đảm bảo bị lao. Thuốc để đấy ta uống cho, ta muốn chết." Nhan Tử La hiểu với những đá trẻ kiểu này phải dùng thủ đoạn chút.

                  "Ngươi dám mắng bổn Cách cách là chó? Tên nô tài thối ngươi…" Mệt quá.

                  "Ngươi gào còn to hơn chó sủa ấy chứ", Nhan Tử La lạnh lùng đáp lại. Khốn , con chiết tiệt này rốt cuộc có định uống thuốc hay ? Nàng buồn ngủ lắm rồi, muốn ngủ lắm rồi.

                  "Ngươi hãy đợi đấy, đợi bổn Cách cách khỏi bệnh, xem ta xử lý nhà ngươi ra sao", Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ thở dốc.

                  "Được rồi, được rồi, ta đợi. Có giỏi mau khỏi ! Ta cũng muốn xem xem ngươi định dùng chiêu gì để xử lý ta đây." Buồn ngủ quá, nha đầu chiết tiệt, mặc kệ nàng ta vậy, muốn sống muốn chết gì đấy là việc của nhà họ, bổn tiểu thư ta phaỉ ngủ .

                  "Khụ khụ! Đưa thuốc cho ta!", Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ ừng ực uống hết bát thuốc, nghiêng đầu nhìn Nhan Tử La ngủ say, mặt đỏ như tôm luộc. Xì, đợi bổn Cách cách khỏe lại, biến ngươi thành con tôm luộc . Buồn ngủ quá, ngủ…

                  Bách Hợp nhìn hai người ngủ, bất lực ngước mắt hỏi trời xanh.

                  Thế là, mỗi ngày cứ tới giờ uống thuốc là Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ và Nhan Tử La lại đấu khẩu. Có điều người bị làm cho tức chết chỉ có Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ mà thôi.

                  Qua khoảng năm sau ngày, tình hình của Nhan Tử La chuyển biến tốt hơn rất nhiều, càng lúc càng dồi dào tinh thần và sức khỏe để đấu khẩu với Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ. Trêu chọc nha đầu này là thú vị, nàng phát ra nha đầu này là con hổ giấy điển hình. Khoảng nửa tháng sau, sức khỏe Nhan Tử La về cơ bản khá hơn nhiều. Mà cũng chẳng thể khác được, nhờ chăm chỉ uống thuốc mà nàng tạo được hệ thống miễn dịch trong cơ thể, xem ra số thuốc uống vào đó quả là uổng phí.

                  Ngồi dựa vào chăn gấm, nhàng bóc vở quả cam, đưa múi lên miệng, tuyệt vời, chua chua ngọt ngọt, đúng thứ nàng thích. Nhan Tử La thỏa mãn, khẽ xuýt xoa tiếng, cứ như được ăn tiệc bàn đào do Vương mẫu nương nương ban thưởng vậy. Mở mắt, thấy người đối diện nhìn chằm chằm vào quả cam của mình. Nhan Tử La bóc múi đưa lên miệng nàng ta: "Còn ngại gì nữa, muốn ăn cứ . Ngươi sao ta biết ngươi muốn ăn. Ta biết ngươi muốn ăn bón cho ngươi sao được. Ta bón cho ngươi ngươi thể ăn mà…", nhăng cuội dứt.

                  Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ quay đầu sang hướng khác chịu ăn. Gì nữa thế này, nô tài đáng chết, bóc cam cho Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ ta là vinh hạnh của ngươi, xem ngươi càm ràm kìa. Hứ, ta thèm ăn, nô tài đáng chết.

                  "Lại mắng ta là nô tài đáng chết phải ? Hứ, ăn thôi, ta còn ngại phải bón cho ngươi đây". Nàng vừa quay tay cái, miếng cam rơi vào trong miệng, ôi, ngon quá!

                  Ăn quả, lại ăn thêm quả, lại thêm quả nữa cho tới khi đĩa cam còn quả nào. Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ ngẩn người nhìn Nhan Tử La: Người phụ nữ này là quỷ chết đói chuyển thế sao? lúc mà ăn nhiều như thế, bụng tỷ ta nứt ra à? Hay Tứ ca chưa cho tỷ ta ăn hoa quả bao giờ? giống, mặc dù Tứ ca nghiêm khắc, nhưng đối xử với người nhà cũng đến nỗi. Đúng rồi, người phụ nữ này tuyệt đối phải người bình thường. Nhìn xem, tỷ ta gì với Cách cách của Đại Thanh?

                  "Ôi, nghe ta này, Cách cách Đại Thanh, sao con người ngươi lại kém cỏi thế nhỉ? Chẳng qua chỉ rơi xuống nước thôi mà, có cần phải thù dai như vậy ? Hơn nữa, ta cũng đâu cố ý, ai bảo ngươi đâm sầm vào ta làm gì, để đến nỗi nứt cả băng. Mà vẫn là ta cứu ngươi chứ ai, nếu giờ ngươi gặp Phật tổ, đầu thai chuyển kiếp rồi, làm gì còn cơ hội ở đây hung hung hổ hổ gào thét với ta nữa chứ?"

                  "Hứ, vẫn còn biết ta là Cách cách Đại Thanh cơ đấy? Ta cứ tưởng ngươi biết".

                  "Biết, nhưng xét xét lại ta cũng được coi là tẩu tẩu của ngươi đấy. Sao ngươi có thể coi thường tẩu tẩu mình như thế?", Nhan Tử La .

                  "Hứ, ngươi chẳng qua chỉ là Cách cách trong phủ Tứ ca, đến trắc phúc tấn còn chẳng phải, mặt mũi nào nhận là tẩu tẩu của ta?" Khinh bỉ, sinh con rồi còn được làm trắc phúc tấn, người phụ nữ này ngu ngốc.

                  "Ngươi tưởng ta muốn làm tẩu tẩu ngươi chắc? Ngươi tưởng ta muốn làm vợ bé chắc? Đùa gì chứ!" Vớ vẩn, nếu phải rơi vào cái xã hội cũ thối nát này, nàng có tới mức phải làm vợ bé của người ta ?

                  "Ngươi… ngươi… Hứ, dựa vào chút nhan sắc đó có thể làm Cách cách cũng là phúc của ngươi rồi, đừng có phúc mà biết hưởng!" là, kiểu phụ nữ này sao Tứ ca cũng nạp vào phủ chứ?

                  Nhan Tử Lan nhìn Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ với cái nhìn "hết thuốc chữa". Ánh mắt ấy cứ như tuyên bố bệnh của Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ lầm vào trình trạng nguy kịch.

                  "Này, nhìn ta như thế làm gì? Hỗn xược!" Bị nàng ta nhìn tới mức sở gai ốc, Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ hét lên.

                  "Xong rồi, lại người con bị nhiễm tư tưởng phong kiến độc hại. Đáng tiếc, đáng tiếc", Nhan Tử La vừa vừa lắc đầu.

                  "Đáng tiếc? tiếc cái gì?", Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ hỏi, người phụ nữ này luôn ăn có trọng điểm gì cả.

                  Nhan Tử La cười gian tà sán lại gần, giơ tay nâng cằm Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ lên, nhìn khắp mặt nàng ta lượt rồi mới : "Nhìn xem, cái mũi này là mũi, mắt này là mắt, sao cái đầu lại chẳng có ích gì nhỉ?", rồi lại lắc lắc đầu.

                  Hất tay Nhan Tử La ra, Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ tức giận: "Ngươi gì? Nô tài ngươi!". Vừa xong, nàng ta liền hối hận, vị này dù sao cũng là vợ của Tứ ca, thế hình như hơi quá phải.

                  "Ngươi chỉ biết bấy nhiêu thôi sao? Ngôn ngữ nghèo nàn quá! Trong thư phòng được thầy dạy những gì? Hay cái đầu của Cách cách ngươi hỏng rồi nên học vào?" Dừng lại lát, nàng lại : "Đừng cho rằng ngươi là Cách cách to nhé, chẳng qua số ngươi may mắn, được tinh trùng của cha ngươi tại ra mà thôi".

                  "Tinh trùng? Đấy là cái gì? Ngươi vừa gì?", Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ ngạc nhiên hỏi.

                  "Hả? Đến cả cái đấy mà ngươi cũng biết? Quả nhiên là… Ha ha ha ha. Đợi hôm nào vui ta cho mà nghe". Thỏa mãn thấy khuôn mặt Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ đỏ hồng cả lên, Nhan Tử La lại co người vào trong chăn, "Này, Cách cách Đại Thanh, bổn tiểu thư đây muốn ngủ lát, ngươi đừng có đánh thức ta. Có thời gian cứ nghĩ xem 'tinh trùng' là gì nhé!". Sắp xếp lại chỗ nằm, nàng đạp đạp vào cái chăn mềm mại, tìm tư thế dễ chịu nhất, chuẩn bị ngủ.

                  Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ dựa vào gối, cách cái bàn nhìn tư thế nằm ngủ như con mèo của Nhan Tử La. Người phụ nữ này cuối cùng cũng chịu ngậm miệng, như thế mới giống phụ nữ chút. Tới tận bây giờ nàng ta vẫn chưa hiểu, tại sao sống dưới gia quy nghiêm ngặt nhà Tứ ca mà tỷ ta vẫn có thể suốt ngày? Xem ra Tứ ca cũng biết vậy nên mới nhanh chóng sửa chữa sai lầm, co chân đá tỷ ta tới nơi như thế này. Ha ha, nghĩ tới cảnh tỷ ta bị Tứ ca đá, buồn cười quá! Ngồi thế này cả nửa ngày cũng mệt, buồn ngủ quá, Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ ra sức dụi dụi vào gối, tìm vị trí dễ chịu nhất áp mặt vào. mơ màng ngủ, đột nhiên Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ mở bừng mắt, nàng ta nhận ra vấn đề: Động tác này quen quá, hình như người phụ nữ nằm đối diện nàng vừa làm xong. Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ nàng ta sao lại học theo tỷ ta chứ? Nhưng… động tác này rất dễ chịu, giống như con mèo vậy. Sau này học tỷ ta nữa, nhất định, nhất định!

                  Bách Hợp bước vào, nhìn thấy cái đĩa bàn và đống vỏ cam cố nén cười. Lát nữa chủ nhân tỉnh dậy, nhất định lại muốn ăn nữa cho xem.

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 13: Ăn cam
       



                  Vươn vai cái, Nhan Tử La vui vẻ phát ra tiếng kêu khẽ. Ha ha, hàng ngày đều được ăn no ngủ kỹ thế này hạnh phúc biết bao! Ngáp cái to hết cỡ, cảm giác vẫn là … hạnh phúc! Cảm nhận được ánh mắt từ phía bên này, Nhan Tử La quay đầu, nheo mắt lại, :

                  “Làm gì nhìn ta như thế? sợ ta hiểu lầm là ngươi thích ta sao?”

                   “Ngươi … Những lời như thế mà ngươi cũng ra được? Ngươi … ngươi có phải là phụ nữ hả?” Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ trợn tròn hai mắt, đầu óc người phụ nữ này có bình thường vậy?

                   “Nếu ta phải là phụ nữ, sao ngươi dám ở cùng phòng với ta nửa tháng nay chứ? Ngươi xem có đúng , tiểu Mẫn Mẫn?”, Nhan Tử La cố ý trêu chọc. Nha đầu chết tiệt, ta tin là trị được ngươi.

                   “Ngươi … ngươi gọi ta là gì?” Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ cảm thấy da gà nổi khắp nơi. Tiểu Mẫn Mẫn? Ngạch nương còn mới gọi nàng ta là “Mẫn Nhi”!

                   “Tiểu Mẫn Mẫn, sao, ngươi thích à? Vậy gọi là Tiểu Chi Chi nhé? Nghe hay lắm nhỉ? Giống như ngón tay ngón chân vậy, buồn nôn lắm! Hay gọi là Mẫn Mẫn bảo bối? Cũng hay, ‘Bảo bối’ ta thường dùng để gọi nha đầu nhà ta rồi. Hay là ngươi xem ngươi thích ta gọi ngươi thế nào?” Nhan Tử La liến thoắng hồi.

                   “ được phép gọi là gì cả, gọi là Mẫn Mẫn cách cách”, Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ kiêu ngạo đáp. Hứ, Tiểu cách cách có địa vị gì như tỷ ta xứng để gọi tên mình đúng ?

                   “Mẫn cách cách? Nghiêm túc quá nhỉ? Dù gì chúng ta cũng thân thiết thế này”, Nhan Tử La cố tỏ ra nũng nịu.

                   “Ngươi … ngươi biết xấu hổ! ra, bổn Cách cách muốn thấy ngươi nữa.” Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ cảm thấy hơi lạnh, nếu tại sao lại nổi nhiều da gà thế này?

                   “Trời ơi, là tuyệt tình mà! Ha ha, Tiểu Mẫn Mẫn, vậy ta ra nhé? Ngươi hãy nghỉ ngơi , hôm khác ta tới thăm sau!” xong Nhan Tử La nhảy xuống giường, giày. Cho tới tận bây giờ nàng vẫn chưa quen đôi hài đế hoa, nên chỉ đôi giày thêu đơn giản. Ra tới cửa, nàng quay người lại, cười : “Tiểu Mẫn Mẫn, ngủ mình sợ chứ? Nếu sợ gọi người tới nhé!” Sau đó quay người ra để lại Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ mình run lên vì tức giận.

                   Nhan Tử La tới phòng của Ái Tân Giác La Khuynh Thành. Bách Hợp vỗ vỗ dỗ cho đứa bé ngủ, thấy nàng vào, lập tức lên trước hỏi thăm: “Chủ nhân, người sao lại ra đây? Sao khoác thêm áo ngoài? Mẫn cách cách vẫn ngủ phải ạ? Nô tỳ có phải qua đó hầu hạ Cách cách ?”

                   “Chỉ mấy bước chân thôi mà, cần gì mặc thêm áo, ta đâu có cao quý như thế. Ta… là ta nhớ bảo bối của mình.” Khẽ thơm cái lên khuôn mặt nhắn trắng hồng của Ái Tân Giác La Khuynh Thành, nàng lại : “Cách cách chắc ngủ nổi đâu, ngươi tìm thêm hai a hoàn nữa qua bên đó hầu hạ ! Tìm hai a hoàn lợi hại chút, nha đầu đó thiếu giáo dục”. Sau đó nàng cười hì hì sờ sờ vào mặt vào tay của con .

                   “Chủ nhân? Người chắc vậy ?”, Bách Hợp lo lắng hỏi.

                   “Chắc chắn. . Nếu tí nữa nha đầu đó lại lên cơn, cẩn thận chạm vào đuôi bão”, Nhan Tử La cười tươi .

                   “Bão? Nổi gió rồi sao?” Bách Hợp nghe ngóng động tĩnh bên ngoài, hình như chẳng thấy gì.

                   “Ôi!” Nhan Tử La bất lực thở dài, giao tiếp với bọn họ là khó khăn. “ có gì, . Cẩn thận đấy. là, biết ăn gì để lớn nữa, tính khí sao khó chịu quá vậy?”, nàng lẩm bẩm.

                   “Vâng. Nô tỳ ngay. Tiểu cách cách…” Bách Hợp nhìn nhìn Ái Tân Giác La Khuynh Thành.

                   “Ta trông nó. Ngươi .” nhàng cởi giày trèo lên giường, nghiêng người nằm xuống cạnh Bảo bối, tay đỡ trán, tay khẽ vỗ vào lưng Bảo bối, nhìn nụ cười mủm mỉm mặt con, Nhan Tử La bất giác cũng mỉm cười.

                   Ngồi dậy, Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ vặn vặn cái cổ cứng ngắc ngủ rơi ra ngoài gối. Trong phòng có hai a hoàn lặng lẽ đứng. Người phụ nữ kia đâu rồi? Hai ngày nay nghe thấy tiếng tỷ ta lào xào quen lắm. Nàng ta lắc lắc đầu, suy nghĩ kiểu gì thế biết? Lẽ nào bản thân nàng ta lại có sở thích bị ngược đãi? Chỉ là Cách cách mà thôi, tỷ ta đâu có xứng? Nhưng… buồn chết được.

                   “Này”, Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ gọi.

                   “Cách Cách!” Hai a hoàn đó tới cạnh giường, “Cách cách cần dặn dò gì ạ?”.

                   “Mang đĩa cam tới đây!”, Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ . Cam? Hình như rất ngon phải?

                   “Vâng, thưa Cách cách.” a hoàn quay người ra.

                    lúc sau, a hoàn đó bưng đĩa cam vào, đặt lên bàn: “Cách cách, người muốn dùng bây giờ hay là…”.

                   “Để đó , ta tự làm.” Nhìn đĩa cam, Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ lại lần nữa dậy lên nghi ngờ liệu Nhan Tử La có phải là phụ nữ hay , đĩa cam lớn như thế sao có thể ăn hết?

                  Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ cầm quả cam, ra sức bóp, do dùng lực hơi mạnh nên nước cam bắn cả lên mặt nàng ta. A hoàn đứng bên cạnh lập tức dâng chiếc khăn tay sạch lên, miệng : “Cách cách, để nô tỳ hầu người ăn cam!”.

                   “ cần, tỷ ta có thể tự ăn ta cũng có thể”, Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ giận dỗi . Tay vẫn ngừng đánh vật với quả cam.

                   Cuối cùng, sau khi ăn xong hai quả, Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ có thể bóc vỏ cam cách thuần thục, nhưng nàng ta no bụng quá, thể ăn tiếp được nữa. Nhưng, đĩa cam còn thừa lại nhiều quá… Nàng ta nhìn đĩa cam rèm cửa bị vén lên, bóng người bước vào:

                  “Tiểu Mẫn Mẫn, ngươi ăn cam à? Ngon ?”. Người đó đặt mông ngồi xuống bên giường, tiện tay với lấy quả cam, bóc vỏ, ăn hết. “Ngọt đấy, quả nhiên là thứ mà người có tiền ăn”, Nhan Tử La bộ dạng như chưa từng được ăn bao giờ.

                   “Thích ăn mang , thưởng cho ngươi đấy”, Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ hứ hứ, rồi .

                   “Này, nghe ta , Tiểu Mẫn Mẫn, có phải ngươi vẫn chưa tình trạng tại của mình ?”, Nhan Tử La vẻ mặt hết sức nghi ngờ.

                   “Ngươi gì?” Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ hừ lạnh tiếng.

                   “Thưởng ta? Ngươi có biết giờ ngươi ăn đồ của ai, ngủ nhà của ai ?”, Nhan Tử La cố ý lớn tiếng .

                   “Đương nhiên là của Tứ ca rồi”, Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ đáp.

                   “Nhưng giờ ta là chủ ở đây, thứ mà ngươi ăn là của ta”, Nhan Tử La nheo mắt .

                   “Xem ra ngươi vẫn chưa địa vị của mình! Với thân phận của ngươi, đâu đến lượt ngươi làm chủ?”, Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ khinh miệt .

                   “Xem ra ngươi vẫn tin?” Mắt Nhan Tử La càng nhíu lại. Đáp lại lời nàng chỉ là tiếng hừ lạnh.

                   “Ám Hương, Sơ Ảnh, hai người hãy nhớ cho kỹ đây, bắt đầu từ bây giờ ngoài ba bữa cơm thường ra được cho nàng ta bất kì thứ gì khác, biết chưa hả?”, nàng vẫn nheo mắt cười.

                   “Vâng, chủ nhân”, Ám Hương, Sơ Ảnh vui vẻ đáp.

                   “Ngươi dám?”, Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ tức giận.

                   “Đương nhiên dám! Nhà của ta, có gì mà ta dám? Nha đầu, ngươi khiến người ta chán ghét. Được rồi, ta đây, bảo bối nhà ta còn đáng hơn ngươi.” Nhảy xuống khỏi giường, tiện tay cầm luôn đĩa cam, Nhan Tử La õng ẹo ra.

                   “Ngươi… ngươi quay lại cho ta, Nhan Tử La!”, Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ gào lên.

                   Nhan Tử La lúc này ra khỏi cửa dừng lại ngoáy ngoáy lỗ tai: “Giọng vẫn còn lớn lắm”.





                   Chương 14: cháu gặp gỡ vui vẻ





                   Sau bữa cơm tối, Nhan Tử La chơi đùa cùng với Khuynh Thành. Bách Hợp ngồi bên cạnh khâu áo cho Tiểu cách cách, đột nhiên dừng tay, ngẩng đầu nhìn Nhan Tử La, hỏi: “Chủ nhân, Mẫn cách cách có phải là rất giận ?”.

                   “ phải rất giận, mà là vô cùng, đặc biệt, cực kì giận”, Nhan Tử La đặt Khuynh Thành xuống, trả lời.

                   “Nhưng, chủ nhân, người biết như thế tại sao vẫn còn…”, Bách Hợp lo lắng hỏi.

                   “Đối với loại người chạy tới cả nhà người ta để bắt nạt như thế cần khách sáo, nếu nàng ta được đằng chân lân đằng đầu”, Nhan Tử La đáp.

                   “Nhưng dù gì nàng ta cũng là Cách cách! Nếu Mẫn cách cách mách với Hoàng thượng, chủ nhân, người sợ sao?”, Bách Hợp vẫn rất lo lắng.

                   “Có gì mà sợ? Con dạy, lỗi của cha, bản thân Hoàng thượng có lỗi, còn mặt mũi nào mà giáo huấn ta?”, Nhan Tử La bĩu bĩu môi. Mách có gì mà ghê gớm, trường hợp xấu nhất chẳng qua là lệnh cho Ung Chính đại nhân phế nàng chứ gì, có gì ghê gớm lắm đâu. Nhưng nếu phế nàng rồi, nàng còn có thể được gặp Tiểu Khuynh Thành ? Nhìn Tiểu Khuynh Thành trong lòng, Nhan Tử La bắt đầu thấy lo lắng. đúng là óc heo mà, sao lại nghĩ tới việc này chứ? Ung Chính đại nhân là tảng băng lớn, nhất định khiến Bảo bối chết cóng. Mặc kệ, bị phế rồi lén bế Bảo bối bỏ … Nhan Tử La bắt đầu tưởng tượng ra cuộc sống sau khi bị phế truất.

                   Nàng mải nghĩ rèm cửa bị vén mạnh lên cái, Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ hằm hằm đứng ngay cửa, đầu tóc vẫn còn chưa chải, chỉ tùy tiện buộc túm lại. Nhan Tử La liếc mắt nhìn Bách Hợp co rúm lại vì sợ hãi, khẽ vỗ về Bảo bối trong lòng mình: “Đừng sợ, đừng sợ, phải là ma đâu!”. Nhưng khuôn mặt bảo bối nhà nàng đâu có vẻ gì là sợ hãi, mà hình như nó còn rất vui nữa cơ. “Sao thế, muộn thế này rồi ngủ chạy tới đây làm gì?” Nhan Tử La kéo kéo áo Tiểu Khuynh Thành xuống, tiện thể bẹo bẹo vào cái má phúng phính của nó. Tuyệt, cảm giác tuyệt vời!

                   “Hứ!” Dẫu sao cũng thể vì yên tĩnh quá mà ngủ được.

                   “Lại ‘hứ’, có thể đổi sang cách diễn đạt khác được ? chán ngắt. Phải rồi, phải vì người sợ quá nên ngủ được đấy chứ?”, Nhan Tử La chớp chớp mắt. Rất có thể, mấy vị Cách cách, công chúa, tiểu thư thời cổ đại đều là lũ nhát chết õng ẹo, làm gì cũng phải có cả trăm tám mươi người đứng bên hầu hạ. Thế được gọi là “ba cùng” [1] rồi, chắc phải” tám cùng”, “mười cùng” gì đấy mất.

                  [1] “Ba cùng” là khái niệm dùng để chỉ những người phụ nữ làm việc trong quán rượu, vũ trường phục vụ khách: cùng ăn, cùng uống, cùng trò chuyện.

                   “Còn lâu nhé, ngươi đừng có linh tinh.” Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ trừng mắt nhìn nàng cái.

                   “ phải à? Thế ngươi tới đây làm gì? Đến tán gẫu à? phải vậy chứ! Chẳng phải ngươi đặc biệt ghét ta sao, sao có thể vứt bỏ cả tự tôn cao quý để chạy tới đây vậy? Ôi, nhìn phòng bọn nô tài bừa bãi thế này, Cách cách, người chê cười chứ!” Nhan Tử La chớp chớp mắt, nha đầu này quá kì lạ, sao tự dựng lại chủ động chạy tới đây? phải đến để báo thù đấy chứ?

                   “Ta đến thăm Tiểu cách cách”, Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ nhìn Khuynh Thành nằm trong lòng Nhan Tử La nhìn mình chằm chằm, .

                   “Hả? Ha ha, ra là thế! Mau vào trong ngồi !”, Nhan Tử La tùy tiện câu chẳng chút thành ý, rồi cũng chẳng buồn nhấc mông ngồi dịch ra. Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ tới cạnh giường. Bách Hợp đỡ nàng ta ngồi ngay ngắn, mang chiếc gối tựa ra cho nàng ta dựa.

                   “Nào, Bảo bối, nhìn xem, đây là con đấy.” Nhan Tử La sờ sờ vào má con , cầm bàn tay xinh của con lên hướng về phía Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ lắc lắc, “Nào, chào con”.

                   Khuynh Thành quay đầu lại nhìn mẹ cười cười, lẫm chẫm tới cạnh giường, lúc lắc cái mông xinh xinh đến trước mặt Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ, chẳng khách sáo trèo lên người bà xinh đẹp. Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ giơ tay ra bế nó lên cách thiếu tự nhiên. Tiểu nha đầu hai tay ôm lấy má của Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ thơm chụt cái, khiến mặt nàng ta dính đầy rớt dãi. Nhan Tử La nhìn thành quả mà con mình tạo ra, cười toe toét.

                   “Cười gì mà cười?”, giọng điệu mặc dù vẫn còn ngoan cố bướng bỉnh, nhưng vẻ mặt bắt đầu bối rối, mất tự nhiên.

                   “Cười chuyện buồn cười thôi! Tiểu Mẫn Mẫn, ngươi cho là ta cười cái gì?” Nhan Tử La với tay lấy quả cam rồi bóc vỏ. Tiểu nha đầu đứng người Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ thấy cam lập tức trườn người trượt xuống, khua chân múa tay với về phía quả cam trong tay mẹ. Nhan Tử La cười híp mắt nhìn bảo bối hiếu động của mình, lại lấy quả cam khác giơ ra trước mặt con lắc qua lắc lại, “Bảo bối, muốn ăn lắm phải ? Nào, tới lấy , tự bóc được vỏ ăn, bóc được nhìn mẹ ăn”.

                   Tiểu cách cách cầm quả cam, ngồi xuống giường, bắt đầu đánh vật với nó. Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ mở to mắt nhìn Tiểu cách cách với vẻ hứng thú, quả cam đó Tiểu cách cách phải dùng cả hay tay mới cầm được, rút tay ra là quả cam lăn xuống dưới giường, nếu cả hai tay ôm quả cam cách nào để bóc được vỏ. Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ nhìn quả cam trong tay Tiểu cách cách, rơi lại nhặt, nhặt lại rơi, rơi lại nhặt, cứ lặp lặp lại như thế vào lần, Tiểu cách cách cuối cùng còn kiên nhẫn nữa, ném quả cam . Quay người bò về phía mẹ, nhanh nhẹn trèo lên người Nhan Tử La, Tiểu cách cách hai tay ôm lấy cổ nàng, há cái miệng nho xinh xinh ngáp cái. Nhan Tử La khẽ vỗ vào lưng con, “Bảo bối buồn ngủ rồi, Bảo bối phải rửa mặt rồi mới được ngủ nha”. Sau đó nàng nhìn nhìn Bách Hợp, Bách Hợp ra cửa dặn dò kẻ dưới hai câu rồi quay vào trải chăn đệm.

                   “Này Tiểu Mẫn Mẫn, chẳng phải ngươi cũng nên về ngủ rồi hay sao?”, Nhan Tử La hỏi thẳng hề khách khí.

                   “Hứ! Ngươi có giữ ta cũng thèm ngủ ở đây.” Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ vịn vào tay Ám Hương ngồi xuống ghế, để mặc Ám Hương giúp mình giày, sau đó đứng dậy.

                   “Ha ha, thực ra ngươi cũng biết, ta giữ ngươi lại. Tiểu Mẫn Mẫn!” Nhan Tử La giúp Bách Hợp rửa mặt cho bảo bối của mình, mắt con bé nhắm tịt từ bao giờ.

                   “Hứ!” Ưỡn lưng, Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ thẳng ra ngoài.

                   “ từ từ, tiễn”, Nhan Tử La cười hi hi với theo.

                   “Chủ nhân, Mẫn cách cách quả nhiên là vô cùng, đặc biệt, cực kì giận!”, Bách Hợp vừa giúp Tiểu cách cách lau mặt vừa .

                   “Ừ”, Nhan Tử La gì thêm, thành thạo đặt Tiểu cách cách vào trong chăn, dặm dặm các góc chăn cho chặt, sau đó tắt đèn bàn, còn đèn lồng bảo Bách Hợp cầm xuống.

                   “Bách Hợp, vị Mẫn cách cách này được sủng ái phải ?” Nhan Tử La khẽ hỏi.

                   “Dạ? Vâng, ngạch nương của Mẫn cách cách là Thông quý nhân, chỉ mới được phong tới quý nhân bị thất sủng. Vì vậy, Mẫn cách cách…”

                   “ đáng thương”, Nhan Tử La , mắt liếc nhìn con mình, “Vì vậy, có người cha giỏi giang cũng chưa chắc là việc tốt! Thà rằng cứ là những người dân thường, nghèo khổ chút, nhưng ít ra con cái vẫn là vàng là ngọc với cha mẹ”.

                   “Chủ nhân, người… người lo cho tương lai của Tiểu cách cách phải ạ?” Bách Hợp do dự dám .

                   “ lo gì cả, có thể cha nó thương nó, nhưng nó vẫn còn người mẹ ta đây. Nó là bảo bối, là vàng ngọc của ta, ta làm cho con mình hạnh phúc. Ngươi xem có phải , Bách Hợp?”, Nhan Tử La hỏi.

                   “Chủ nhân…” Bách Hợp nhìn vị chủ nhân tự tin của mình, thực tưởng tượng được vị chủ nhân nhát gan sợ va chạm, luôn ngồi than thân trách phận trước kia đâu mất.

                   “Được rồi, ngủ thôi! còn sớm nữa. Chuyện sau này ai mà biết trước, cứ cố gắng hết sức là được rồi.”

                   Ngáp dài cái, thay bộ đồ ngủ bằng bông, Nhan Tử La ngủ ngon lành nhưng lại hại Bách Hợp cả đêm chợp mắt được.

                   Sáng sớm hôm sau, Nhan Tử La bế con ăn điểm tâm, thấy trời ấm hơn nhiều liền mặc thêm y phục cho Khuynh Thành rồi bế ra ngoài dạo. được nửa canh giờ đủng đỉnh quay lại, hai mẹ con lại lại suốt, nên mệt mỏi ngủ thêm nửa canh giờ nữa. Bách Hợp dọn xong bát đũa liền gọi họ dậy dùng bữa trưa.

                   Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ nằm bò lên gối tựa, buồn chán quá, thăm Tiểu cách cách thôi. Mặc dù nàng ta cũng có em trai em , cháu trai cháu được sinh ra liên tục, nhưng lại chưa từng được bế chúng bao giờ. Tiểu cách cách này mũm mĩm trắng hồng, đáng quá mất. Quyết định xong, cũng chẳng quan tâm tới việc sắp tới giờ cơm trưa, Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ đứng dậy chạy ra ngoài, hại Ám Hương, Sơ Ảnh phải chạy đuổi theo đến khổ.

                  Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ đứng ngoài cửa, nhìn hai mẹ con Nhan Tử La ăn uống vui vẻ, trong lòng bất giác cảm thấy chua xót.

                   “Mẫn cách cách, người mau vào trong ngồi !” Bách Hợp vội nhường đường cho nàng ta vào. Nhan Tử La lúc này mới ngẩng đầu nhìn cái, “Tiểu Mẫn Mẫn đấy à, ngươi ăn nhanh thế sao?”.

                   Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ lên tiếng. Nhưng cái bụng vô dụng lại kêu lên “ọc ọc” biểu tình. Nhan Tử La nheo mắt nhìn nàng ta, sau đó ra lệnh cho Bách Hợp mang thêm bộ bát đũa nữa. Lại ra sức cặm cụi ăn cơm, lúc sau, thấy Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ vẫn động tĩnh gì, Nhan Tử La ngẩng đầu, tay cầm bát, chau chau mày hỏi: “Tiểu Mẫn Mẫn, phải ngươi đợi ta đút cho ngươi đấy chứ? cho ngươi biết nhé, đến con ta ta còn chưa đút cơm bao giờ, nên có chuyện ta đút cho ngươi ăn đâu”. Sau đó gắp cái cánh gà, liếc liếc vào đĩa, “Còn ăn, ta khách sáo nữa đâu”.

                   Thấy bộ dạng ăn uống ngon lành hạnh phúc của Nhan Tử La và bộ dạng ăn uống thảm thương của Ái Tân Giác La Khuynh Thành, ăn cơm mà cơm dính đầy miệng, đầy tay, Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ đột nhiên cảm thấy ra ăn cơm cũng là việc hết sức vui vẻ. Nàng ta bưng bát lên, ăn từng miếng từng miếng , đùi gà ngon quá, rau cũng rất ngon.

                   “No quá, hạnh phúc chết mất!” Nhan Tử La sung sướng ợ tiếng. Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ kinh ngạc liếc mắt nhìn nàng, sao tỷ ta có thể phát ra thứ thanh bất nhã đến thế nhỉ?

                   “Bảo bối, hôm nay con ăn cơm có tiến bộ đấy, nhìn xem, hôm nay sau gáy bị dính hạt cơm nào này”, Nhan Tử La xoa xoa đầu tiểu quỷ .

                   Tiến bộ? Ăn uống tới thành ra bộ dạng này mà còn tiến bộ? Còn nữa, Tiểu cách cách có vú nuôi hầu hạ hay sao? Tại sao Nhan Tử La để vú nuôi hầu Tiểu cách cách ăn cơm? Trong đầu Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ ràng toàn dấu hỏi to đùng.

                   “Vú nuôi sao tới hầu Tiểu cách cách ăn cơm?”, Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ nhịn được liền hỏi.

                   “Hầu? Tại sao phải hầu nó?”, Nhan Tử La vừa nhặt cơm rơi vừa hỏi.

                   “Nó là Cách cách mà!”, Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ đáp rất thản nhiên.

                   “Cách cách? Cách cách có là gì chứ? Đâu phải người tàn tật tại sao lại cần có người hầu hạ?”, Nhan Tử La cũng trả lời thản nhiên kém.

                   “Nhưng Cách cách đều như thế cả!” Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ chớp chớp mắt. sai, những người nàng ta từng gặp dù là công chúa, quận chúa hay là công hầu tiểu thư đều được người khác hầu hạ như thế cho tới lớn.

                   “Đều như thế cả là đúng sao?” Nhan Tử La dừng tay, nhìn Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ cái, “Nhưng ta muốn con mình trở thành Cách cách như thế”.

                   “Ngươi coi thường những Cách cách như thế phải ?” Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ sa sầm sắc mặt.

                   “ đâu! Người ta thế nào là chuyện của người ta, có liên quan gì tới túi tiền túi gạo của ta chứ? Chỉ là, ta hi vọng bảo bối nhà mình trở thành như thế mà thôi. Ngươi tức giận cái gì?” Nhan Tử La tiếp tục tìm nhặt cơm rơi.

                   “Hứ!” Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ tức giận cắn miếng đùi gà, hoàn toàn nhận ra rằng đây là cái đùi gà thứ hai mà nàng ta ăn.

                   “Lại hứ?” Nhan Tử La lắc lắc đầu, quả đúng là “nhũ tử bất khả giáo” [2]

                  [2] “Nhũ tử bất khả giáo” nghĩa là kẻ dạy dỗ được. Câu này xuất phát từ thành ngữ “Nhũ tử bất khả giáo” rút ra từ Sử ký Tư Mã Thiên – Lưu hầu thế gia.


    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 15: Chiêu tài





                    tiếng ợ hơi vang lên!

                   Nhan Tử La buồn cười nhìn nhìn Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ, còn Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ lại há hốc mồm to tới mức có thể nhét vừa cả quả trứng gà. Bách Hợp, Ám Hương và Sơ Ảnh cũng thế.

                   Trời ơi! Mình, Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ, Mẫn cách cách của Đại Thanh lại… lại ợ hơi sau khi ăn cơm, chuyện này mà để đám ma ma trong cung biết được, nhất định mắng mình tới chết mất, mất mặt quá, tất cả là tại người phụ nữ tên Nhan Tử La kia, nhất định tỷ ta cho thứ gì đó vào trong thức ăn.

                   “Ha ha, Tiểu Mẫn Mẫn, đùi gà ngon ?” Nhan Tử La cười tới mức vòm lông mày nhướn hết cả lên. Nhìn khuôn mặt Mẫn cách cách đỏ rực như trái táo chín, đáng chết được!

                   “Ngươi… ngươi cho gì vào thức ăn phải ?”, Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ cúi đầu khẽ hỏi.

                   “Cho gì ư? Cho niềm vui, niềm hạnh phúc chứ cho gì!” Nhan Tử La vẫn hào hứng nhìn Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ, nhận thấy đầu nàng ta cúi gằm sắp chạm tới chân rồi.

                   “Trời ơi, Tiểu Mẫn Mẫn, sao phải ngại chứ, ợ hơi có phải chuyện gì mất mặt lắm đâu? Điều đó chứng tỏ rằng người ăn rất vui vẻ, ngon miệng. Bảo bối nhà ta cũng làm như thế mà.” hổ là do nàng sinh, nhìn xem, tiếng ợ vang lên phối hợp rất nhịp nhàng như muốn chứng minh cho lời nàng .

                   Lần này Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ “hứ” nữa, nàng ta nhanh chóng giày rồi bỏ chạy. Nhan Tử La nhìn theo bóng lưng nàng ta cười, còn Ám Hương, Sơ Ảnh lại vất vả chạy đuổi theo.

                   Giờ cơm tối, Nhan Tử La nhìn bát đũa bàn, với Bách Hợp:

                  “Bách Hợp, lấy thêm bộ bát đũa nữa”.

                   “Nhưng chủ nhân, chỉ có người và Tiểu cách cách thôi mà!”, Bách Hợp chỉ nhìn nàng , nhúc nhích.

                   “Mau , cứ đợi đấy mà xem.” Nhan Tử La lấy ít cơm vào bát cho con, sau đó ngồi xuống ăn ngon lành.

                   Quả nhiên, nàng ăn dở chiếc cánh gà thấy Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ vén rèm cửa vào, rằng, cởi giày, rửa tay, súc miệng, bưng bát lên bắt đầu ăn cơm.

                   Nhan Tử La chỉ lắc đầu cười. Ăn cơm xong, nàng lại ngồi nhặt cơm rơi cho Ái Tân Giác La Khuynh Thành. Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ lẳng lặng ngồi nhìn hai mẹ con họ, lúc sau mới : “Cũng có thể là ngươi đúng”.

                   “Ngươi vừa gì? Ta nghe .” Nhan Tử La chẳng buồn ngẩng đầu lên.

                   “ nghe thấy thôi”, Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ bối rối đáp.

                   Nhan Tử La vờ như nhìn thấy cử chỉ bối rối đó, nhặt hạt cơm mép con rồi bỏ vào miệng ăn. Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ với lấy quả cam rồi bóc vỏ.

                   Sau đó, bữa cơm nào Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ cũng đến, tiết kiệm được ít thóc gạo – là Nhan Tử La thế. Sau bữa điểm tâm hôm nay, Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ bế Tiểu cách cách chơi, Nhan Tử La dựa vào gối đọc sách, cuối cùng nàng cũng tìm được quyển để đọc.

                   “Ta phải hồi cung rồi, ngạch nương ta bệnh”, Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ .

                   “Ồ?” Nhan Tử La đặt sách xuống, “Vậy phải về rồi. Phải nhớ chúng ta nhé, Tiểu Mẫn Mẫn”.

                   “Có lẽ thời gian dài nữa ta cũng đến được”, Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ , bóc múi cam cho vào miệng, chua!

                   “Vì vậy mới ngươi phải nhớ tới bọn ta. Hoan nghênh tới chơi, có điều đừng ở luôn chịu về là được rồi. Nồi gạo nhà ta nhìn thấy đáy rồi.” Nhan Tử La khẽ cười.

                   “Tại sao ngươi hồi thành? Như thế ta có thể thường xuyên tới thăm Tiểu cách cách.” Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ bẹo bẹo má Khuynh Thành, bé đáng .

                   “Ta thích ở đây hơn, yên tĩnh. Sau này có cơ hội ngươi tới đây chơi là được, việc gì phải ép bọn ta quay về?” Nhan Tử La bóc múi cam ăn, đắng!

                   “Hứ!!!” Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ nữa. Nhan Tử La cũng tiếp tục đọc sách.

                   Sau bữa trưa, đám thái giám và thị vệ đến, Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ thơm vào má Khuynh Thành, : “Bảo bối, có việc phải về rồi, rất nhớ con”. Nàng ta quay đầu với Nhan Tử La: “Hãy nghĩ kĩ nhé, quay về tốt hơn”.

                   “ sau! đường bảo trọng!” Đón lấy con , vẫy vẫy tay với Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ ngồi trong kiệu, nàng : “Tạm biệt, Tiểu Mẫn Mẫn”.

                   Thoắt cái tới mùa hạ.

                   “Haizz, có hiệu ứng nhà kính mà sao cũng nóng thế này?” Nhan Tử La ôm gối trúc, cắn miếng dưa hấu ướp lạnh, vẫn cảm thấy nóng. Chẳng có cách nào khác, ai bảo nàng luôn là kẻ sợ nóng siêu cấp chứ.

                   “Dê, Dê!” [1] đôi tay nhắn kéo kéo vạt váy nàng.

                  [1]  Dê phiên là yang, mẹ phiên là niang, trẻ con đọc bị lệch .

                  “Nha đầu, đến bao giờ con mới thẳng lưỡi ra để được chứ? Dê cái đầu con ấy, gọi mẹ ”, nàng càm ràm lần thứ N.

                   “Dê, gâu gâu!”, vẫn kéo kéo giật giật.

                   “Lại sai rồi, Dê kêu be be, gâu gâu là chó sủa, hiểu hả?”

                  Con nhóc này, từ khi nó bật ra tiếng đầu tiên ngừng giày vò nàng.

                   “Gâu gâu!” Ái Tân Giác La Khuynh Thành tiếp tục kéo giật.

                   “Bảo bối à, con có thể dừng lại lát , trời nóng bức thế này, đâu bây giờ chứ?”

                   Chẳng có cách nào, ai bảo con nàng quá “hoạt bát”, còn người làm mẹ như nàng lại nhẫn tâm bẻ cong thiên tính của nó, do vậy đành phải tay cầm dưa hấu, tay ôm gối mát bị tiểu nha đầu lôi xềnh xệch ra ngoài.

                   Vòng qua bức bình phong chắn trước cửa nhà, Nhan Tử La nhìn thấy mấy a hoàn ngồi xổm, xúm xít vây quanh thứ gì đó, trong lòng thấp thỏm, vội tới, chậm rãi hỏi: “Mải chơi làm rơi vòng tay rồi phải ? Trời nóng thế này cũng chịu ngồi vào nơi mát mẻ chút?”.

                   Vừa xong, mấy a hoàn đó vội vàng đứng dậy, đồng thanh lên tiếng; “Chủ nhân”, sau đó vội cúi đầu xuống. Mấy a hoàn đó vừa đứng lên, Nhan Tử La nghiêng nghiêng đầu nhìn vào chính giữa vòng tròn. nhìn thôi, vừa nhìn…

                   Gối trúc cũng vứt, dưa hấu cũng vứt, “Chua choa, con cún này ở đâu ra thế?”. Bóng người vừa lao tới bế thốc chú cún lên.

                   “Chủ nhân, nô tỳ biết”, đám a hoàn đồng thanh trả lời.

                   “Thế nghĩa là chó vô chủ phải ?” Nàng ôm chú cún trong tay cách hết sức nhân từ, hoàn toàn phớt lờ khuôn mặt nhắn tò mò nghếch lên nhìn của Ái Tân Giác La Khuynh Thành.

                   “Sợ là thế ạ, thưa chủ nhân”, a hoàn xem chừng lớn tuổi hơn chút vội .

                   “Nếu là như thế…” Ngập ngừng lát, Nhan Tử La cười hi hi tiếp:” Thế cứ để ta nuôi con cún này!”

                   Đám a hoàn quay sang nhìn nhau, con cún này nhìn rất đáng , nhưng cũng phải là thứ chó quý hiếm lạ lẫm gì, chủ nhân sao lại đích thân nhận nuôi chứ? Hơn nữa hình như còn chẳng có ý trách phạt bọn họ?

                   “Còn đứng đó làm gì? Nhìn nó có vẻ rất đói rồi đấy, mau lấy ít sữa nóng lại đây.” Nhan Tử La áp con chó vào ngực, tay kia thò ra dắt Ái Tân Giác La Khuynh Thành vào trong nhà.

                   Vào nhà, Nhan Tử La khẽ khàng đặt con cún lên chiếc bàn đá, toàn thân nó run lẩy bẩy, có lẽ vừa bị đám người kia làm cho sợ chết khiếp.

                   “Dê, gâu gâu!” Ái Tân Giác La Khuynh Thành lại gọi lần nữa.

                   Nhan Tử La ôm con đặt ngồi lên đùi mình, cầm bàn tay của con giơ ra vuốt vuốt chú cún. Tiểu nha đầu lập tức hào hứng “gâu gâu” liên tục, con cún con lại từ từ thụt lùi về phía sau.

                   “Đừng gọi nữa, con mà còn gọi nữa là nó sợ chết khiếp đấy.” Nhan Tử La kéo tay tiểu nha đầu lại. Đúng lúc ấy, đám a hoàn mang sữa vào, Nhan Tử La đón bát sữa đặt trước mặt cún con: “Ngoan nhé, nào, uống chút sữa ”. Chú cún vẫn run lẩy bẩy đứng im bất động. Nhan Tử La đẩy đẩy nó về phía trước, có lẽ vì quá đói, cũng có thể ngửi thấy mùi thơm của sữa, con cún rụt rè thè lưỡi ra liếm liếm, sau đó, mới bắt đầu từ từ uống. Ái Tân Giác La Khuynh Thành ngồi trong lòng Nhan Tử La cao hứng reo hò, đám a hoàn cũng mặt mày hào hứng nhìn cún con uống sữa.

                   Cho đến khi uống hết bát sữa, cún con mới ngẩng cái mặt dính sữa lem nhem lên nhìn xung quanh, sau đó xiêu xiêu vẹo vẹo đến trước mặt Ái Tân Giác La Khuynh Thành, thè cái lưỡi ra liếm liếm tay Tiểu cách cách. Tiểu cách cách vui sướng phá lên cười trận giòn tan.

                   “Đây là loại chó gì thế? Là ta cho nó ăn, sao ăn no xong nó lại quên ta thế? chẳng có đạo lý gì hết”, Nhan Tử La trề trề môi. Ái Tân Giác La Khuynh Thành thèm để ý tới bộ mặt nhăn nhó của mẹ, nó bắt đầu chơi đùa với chú cún con.

                   “Ám Hương, làm cho nó cái ổ, dễ chịu chút nhé”, Nhan Tử La quay đầu với Ám Hương. Ám Hương vâng tiếng rồi ra.

                   “Tiếp theo sao nhỉ, phải đặt cho nó cái tên. Các ngươi xem, gọi là gì hay?”, Nhan Tử La hỏi.

                   Có kẻ gọi là “Cát Tường”, cũng có kẻ gọi nó là “Như Ý”, lại có kẻ gọi nó là “Phúc Thọ”, nhiều nhiều vô kể, dưới mười cái tên được đưa ra. Nhan Tử La chỉ nghe chứ lên tiếng, đợi bọn họ xong nàng mới : “Đều chẳng hay, ta tự nghĩ vậy”. Đảo đảo mắt hồi, nàng đột nhiên nhớ ra trước kia mình có nuôi con rùa kim tiền, liền toét miệng cười: “Gọi nó là Chiêu Tài ”, cái tên mới tốt đẹp làm sao. Ha ha, con tiếp theo gọi là “Tiến Bảo”, thêm con nữa gọi là “Cung Hỉ”, sau đó nữa là “Phát Tài”, nghĩ đến cảnh gọi liên hoàn loạt tên: “Chiêu Tài Tiến Bảo, Cung Hỉ Phát Tài”, là thú vị.

                   Đám a hoàn cố nín cười, chẳng trách có kẻ chê Cách cách là người ít học, nhìn cái tên nàng đặt cho con chó là biết liền. Chó mà các chủ nhân trong phủ nuôi, có con tên là “Tuyết Nhi”, con của Lý trắc phúc tấn hình như tên là “Thụy Lân”, cái tên cao quý biết bao nhiêu. Nhan Tử La mặc kệ, chỉ quay sang với cún con: “Nhớ kỹ chưa, sau này, mày tên là Chiêu Tài”. Sau đó nàng cứ gọi “Chiêu Tài”, “Chiêu Tài” ngớt nhưng con cún lại chẳng có phản ứng gì.

                   Đến tối, trước thái độ kiên quyết của Nhan Tử La, cái ổ của Chiêu Tài (Thực ra là cái làn và nông) được chuyển tới ngay cạnh Nhan Tử La. Nhan Tử La bế Chiêu Tài ra, chơi đùa với nó, Ái Tân Giác La Khuynh Thành cũng phấn khích tới chịu ngủ. Hai mẹ con thêm con chó nữa cùng đùa nghịch tới tận nửa đêm canh ba.

                   Có lẽ nhìn thế cục, nên mấy ngày sau Chiêu Tài bắt đầu quấn Nhan Tử La rời, chẳng có chuyện gì cũng thích dụi dụi vào lòng nàng. Nhan Tử La vui sướng tới mức suýt nữa gọi nó là “Bảo bối”.





                   Chương 16: Tiến bảo cung hỉ phát tài





                   Tháng Tám, biết Nhan Tử La lại móc ở đâu ra con chó nữa, thế là nghiễm nhiên đặt tên cho nó: “Tiến Bảo”. Vậy là gần như mỗi ngày, ngoài việc dỗ dành dạy Ái Tân Giác La Khuynh Thành nhận biết mặt chữ, nàng còn có nhiệm vụ dắt hai con chó con dạo. Có điều, chỉ khổ cho Bách Hợp, Ám Hương, Sơ Ảnh và đám người dưới, lông của hai con cún vương vãi khắp nơi, hại bọn họ ngày nào cũng phải kiểm tra lại cẩn thận kĩ càng sau khi quét dọn.

                   Hôm nay, Nhan Tử La ngủ trưa dậy, nhìn thấy Chiêu Tài, Tiến Bảo nằm trong ổ thở hồng hộc từng hồi, có chút tinh thần nào cả. Lúc này nàng mới nhớ ra có lẽ cũng đến lúc tắm cho chúng rồi. Thế là liền gọi đám a hoàn chuẩn bị nước tắm để trong sân. Đánh vật gần nửa canh giờ, nàng mới kéo được hai con chó ngang bướng chịu kia ra ngoài. Sau khi tắm xong, Nhan Tử La lấy chăn mỏng quấn quanh người chúng rồi đặt vào ổ, sau đó đặt cả ổ chó lên bàn đá cho chúng tắm nắng.

                   Ái Tân Giác La Mẫn Chỉ vào sân liền nhìn thấy hai mẹ con Nhan Tử La nằm bò ra bàn, nàng ta cố ý ho khẽ để đánh tiếng, Nhan Tử La quay đầu lại nhìn, sắc mặt trở nên vui vẻ, : “Trời ơi, Tiểu Mẫn Mẫn, là ngươi đấy à!”. Ái Tân Giác La Khuynh Thành nhìn nàng ta khắp lượt rồi mới chạy tới, Mẫn Chỉ bế Khuynh Thành lên, để bé có thể thơm vào má mình được dễ dàng, “Khuynh Thành mũm mĩm hơn rồi, ngạch nương con cũng khéo nuôi”. Sau đó nàng ta lại nhìn nhìn Nhan Tử La. Nhan Tử La trề môi: “Cứ làm như ta ngược đãi người nhà họ Ái Tân Giác La các ngươi bằng. Tiểu Mẫn Mẫn, sức khỏe của ngạch nương thế nào rồi? có trở ngại gì lớn chứ?”

                   “Có thể gặp trở ngại gì?”, Mẫn Chỉ bất lực câu, sau đó dừng lại nữa, chỉ chơi đùa với Khuynh Thành.

                   “ có gì là tốt rồi, cần lo lắng nữa”, Nhan Tử La . Ái Tân Giác La Khuynh Thành bắt đầu chỉ về phía các bàn đá, sau đó quay đầu nhìn của nó gọi hết sức ngọt ngào: “Gâu gâu!”. Mẫn Chỉ cảm thấy trước mắt mình toàn sao là sao, đây là do Nhan Tử La dạy sao?

                   “Đừng có lườm ta, phải ta dạy. Ta cũng sầu não muốn chết đây”, thấy Mẫn Chỉ trừng mắt nhìn mình, Nhan Tử La lập tức xua tay .

                   Mẫn Chỉ bế Khuynh Thành đến cạnh bàn, lúc này mới nhìn hai thứ ở trong giỏ: “Ngươi… đây là cái gì?”, hai mắt nàng ta mở to như hai đồng xu.

                   “Chó chứ cái gì! Ngươi phải đến chó cũng biết đấy chứ?”, Nhan Tử La bực mình hỏi. Nha đầu này sao lại có vẻ mặt như thế, cứ như thứ mà nàng nuôi là hai con rắn chứ phải hai con chó vậy.

                   “Ta biết là chó, nhưng chó ở đâu ra?” Mẫn Chỉ nhìn hai con chó lim dim mắt tận hưởng ánh nắng mặt trời ấm áp, tại sao nàng ta lại có cảm giác như tâm trạng hai con chó này rất thoải mái nhỉ?

                   “ biết là ở đâu chạy tới, thấy hay nuôi chơi thôi.” Nhan Tử La đến ngồi xuống cạnh bàn, “Con chó màu đen, to hơn chút tên là Chiêu Tài, con hơn, màu tro gọi là Tiến Bảo”. Nghe cứ như “Hiến bảo” ấy, Nhan Tử La cười thích thú.

                   “ biết ở đâu ra mà ngươi cũng dám nuôi?” Mẫn Chỉ cũng ngồi xuống cạnh bàn, vẫn nhìn chằm chằm hai con chó nhắm mắt thảnh thơi hưởng thụ.

                   “Lẽ nào nuôi chó còn phải tra xem tổ tông tám đời của nó là ai?”, Nhan Tử La liếc xéo cái . Vẫn biết đám người trong hoàng cung nhiều phép tắc, nhưng đến nuôi con chó mà cũng phiền phức đến thế sao?

                   “Ngộ nhỡ là người ta cố ý thả vào đây để…” Mẫn Chỉ còn chưa xong, bị Nhan Tử La tiếp lời luôn, “Để hại mẹ con ta phải ?”. Mẫn Chỉ gì, Nhan Tử La tiếp, “Tiểu Mẫn Mẫn, có phải ngươi lo lắng thái quá rồi ? Chẳng phải chỉ nuôi con chó thôi sao. Hơn nữa, hai mẹ con ta chẳng thù chẳng oán với ai, kẻ nào nhàn rỗi, rảnh rang tới mức tìm cách hại chúng ta cơ chứ?”.

                   “Cẩn thận phải là việc xấu. Nếu ngươi thích nuôi, ta bảo Tiểu Kim Tử tìm cho ngươi, hà tất phải nuôi chó lai lịch như thế!”, Mẫn Chỉ vẫn lo lắng, nhưng khi nhìn kĩ lại, bộ dạng ngờ nghệch ngốc nghếch của Chiêu Tài và Tiến Bảo giống thứ chó xấu xa, có lẽ cũng chẳng ai ngu ngốc tới mức sử dụng loài chó quê mùa chưa qua huấn luyện này đâu.

                   “ ? là có thể tìm thấy loài chó mà ta muốn chứ?”, Nhan Tử La lập tức rót trà cho Mẫn Chỉ.

                   “Hai con còn chưa đủ sao? Ngươi còn muốn nuôi nữa?”, Mẫn Chỉ đón lấy tách trà rồi lại đặt xuống, uống.

                   “Đương nhiên rồi, ta vẫn luôn muốn có con chó uy phong lừng lững! Có điều…”, nàng kéo dài giọng, cố ý đợi người ta hỏi.

                   “Có điều cái gì?”, Mẫn Chỉ ngẩng đầu nhìn nàng.

                   “Có thể xin thêm hai con ?”, Nhan Tử La hỏi.

                   “Hai con? Ngươi định làm gì, muốn làm trại chó à?”, Mẫn Chỉ kinh ngạc hỏi. Người phụ nữ này phải định biến biệt viện của Tứ ca thành trại nuôi chó đấy chứ? Nếu để Tứ ca biết … liệu Tứ ca có dùng ánh mắt bức chết tỷ ta ? Tứ ca luôn rất ghét động vật.

                   “ phải, nếu thêm hai con chó nữa, có thể đặt tên cho chúng là ‘Cung Hỉ’, ‘Phát Tài’. Ha ha, đến khi ấy, ta gọi mạch ‘Chiêu Tài Tiến Bảo, Cung Hỉ Phát Tài’, nghe thuận tai thế còn gì”

                   “Ngươi…” Mẫn Chỉ bất lực, là … Đầu óc tỷ ta có phải có vấn đế rồi ?

                   “Đừng nhìn ta, nếu ngươi giúp, ta tiếp tục nuôi những con chó lai lịch vậy. Dù sao sớm muộn gì ta cũng gom đủ bốn con.” Nhan Tử La cầm lại tách trà, vừa đưa lên đến miệng, nghe Mẫn Chỉ : “Hứ, coi như là ta nghĩ cho Tiểu Khuynh Thành, ta tìm cho người. Có điều sau này được nuôi chó lai lịch nữa”. Sau đó nàng ta liền thấy, tách trà được dâng hẳn tới trước mặt mình.

                   “Ta biết ngay Tiểu Mẫn Mẫn cứng miệng nhưng mềm lòng mà. Tiểu Mẫn Mẫn là Cách cách tốt nhất đời. Ai mà lấy được Cách cách người đó quả là có phúc lớn!”, Nhan Tử La lập tức nịnh nọt. Người ta chẳng “Thiên xuyên vạn xuyên mã thí bất xuyên” [1] hay sao?

                  [1] Ý là mặt dày.

                   “Thôi ! Đừng có linh tinh.” Mẫn Chỉ đảo đảo tròng mắt, vẻ mặt bối rối. Nhan Tử La lại lén mừng thầm.

                   Rất nhanh, chưa tới hai ngày, hai con chó to lừng lững oai vệ được đưa tới. Nhìn hai con chó lớn trước mặt, rồi lại nhìn Tiểu Kim Tử đầy nghi hoặc, Nhan Tử La : “Tiểu Kim Tử, ngươi có chắc là chúng tấn công ta ?”. Hai con chó cao gần bằng nàng, mặc dù dắt chúng dạo vênh vang lắm, nhưng xem ra chúng được thuần, liệu có ngoan ngoãn chịu để người ta dắt đấy?

                   “Nhan chủ nhân xin hãy yên tâm, Truy Phong, Truy Vân là hai con chó được huấn luyện, chỉ nghe mệnh lệnh chủ nhân mà thôi.”

                   “Truy Phong, Truy Vân?” Nhan Tử La thầm cười ha ha hai tiếng, biết chúng có vui vẻ đón nhận tên mới nữa. Mẫn Chỉ liếc mắt nhìn nàng cái, hiểu ngay nàng nghĩ gì, bất lực lắc lắc đầu. Truy Phong, Truy Vân đáng thương, có lỗi với chúng mày quá, để chúng mày phải theo vị chủ nhân đầu óc bình thường thế này, haizz, tự cầu phúc cho mình .

                   “Ta có thể sờ sờ chúng ?”, Nhan Tử La nhìn Tiểu Kim Tử hỏi.

                   “Được ạ. Nhan chủ nhân, mời người. Truy Phong, Truy Vân rất nghe lời.” Tiểu Kim Tử làm mẫu vuốt đầu hai con chó.

                   Nhan Tử La mạnh dạn từ từ lại gần hai con chó lớn, giơ tay ra, rồi dừng lại, rồi lại nhìn Tiểu Kim Tử: “Ngươi chắc chắn?”

                   “Vâng”, Tiểu Kim Tử trả lời.

                   Nhan Tử La sờ sờ đầu hai con chó, thấy hai con chó lớn đó chẳng phản kháng gì, nàng lập tức mạnh dạn hơn, vuốt vuốt. “Ngoan quá, sau này ta là chủ nhân mới của chúng mày. Ha ha, chẳng phải người mới hoàn cảnh mới sao. Ta là chủ nhân mới của chúng mày, quyết định đổi tên cho chúng mày. Mày, là Cung Hỉ, còn mày là Phát Tài. Nhớ chưa hả?”, Nhan Tử La vừa vỗ đầu hai con chó vừa , để ý thấy miệng Tiểu Kim Tử há to tới mức có thể nhét vừa quả trứng ngỗng và ánh mắt khinh bỉ của Mẫn Chỉ.

                   Khuynh Thành thấy mẹ mình chơi đùa vui vẻ cũng sán lại góp vui, đáng tiếc đầu nó còn chưa cao bằng đầu con chó, còn hai con chó tự nhận là cao quý kia dù có bị dụ dỗ thế nào cũng chịu hạ thấp cái đầu cao quý của chúng. Nhan Tử La còn đứng bên cạnh luôn miệng khen ngợi: “Khá lắm khá lắm, nên làm con chó đầy khí chất như thế, đúng là ‘uy vũ bất năng khuất’ [2]

                  [2] Uy vũ bất năng khuất: câu trong lời dạy của Mạnh Tử (Mạnh Phu Tử), tới trong những phẩm chất của người quân tử: Uy phong, bao giờ bị khuất phục.

                   Mẫn Chỉ lắc lắc đầu, cũng may Mạnh Phu Tử sớm rồi, nếu cũng bị Nhan Tử La làm cho tức chết.

                   Từ lúc có thêm hai con chó lớn, Nhan Tử La lại càng có thứ để chơi, Truy Phong, Truy Vân cũng dần dần chấp nhận tên mới. Để bày tỏ lòng biết ơn đối với Mẫn Chỉ, Nhan Tử La đích thân xuống bếp làm cơm đãi khách.

                   “ nhìn ra, ngươi còn biết nấu ăn nữa?” Mẫn Chỉ uống thứ nước đỏ ngầu biết là canh gì.

                   “Thế gọi là ‘chân nhân lộ tướng’”, Nhan Tử La khoác lác.

                   “Đây là canh gì? Sao cay thế. Còn nữa, đấy là cái gì?” Mẫn Chỉ nhìn mấy món ăn bàn, món nào cũng đỏ ngầu.

                   “Đĩa này hả, cái này là ‘Hồng hà mãn thiên’, đĩa kia là ‘Trân châu ngọa tử cẩm’ [3] . Đĩa bên này là ‘Nhân sinh bách vị’, cuốn với rau thơm ăn ngon hơn.” xong, Nhan Tử La tự tay làm mẫu lần. Chỉ thấy Mẫn Chỉ há mồm trợn mắt kinh ngạc. Ăn cơm như thế mà cũng được sao?

                  [3]  Món kimbap

                   “Học được chưa? Có cần ta dạy ngươi ?” Nhan Tử La nuốt miếng thịt bò thơm ngon. Mặc dù có nguyên liệu làm sẵn, nhưng dựa vào bản lĩnh của Nhan Tử La nàng vẫn có thể làm được mùi vị giống thế, đúng là thiên tài.

                   “ cần đâu. Để ta tự làm.” Mẫn Chỉ lại nhìn đĩa rau thơm và đĩa thịt bò lần nữa, lấy hết dũng khí cầm lá rau… Quả nhiên, rất ngon! Nàng ta nhìn nhìn Nhan Tử La, người phụ nữ này lẽ nào vì bị thất sủng nên mới luyện được khả năng nấu ăn ngon như vậy? Xem ra Tứ ca cũng có những lúc sai lầm.

                   “Nếm thử thêm cái này , rất ngon đấy.” Nhan Tử La gắp miếng kimbap bỏ vào bát Mẫn Chỉ.

                   Sau đó, Mẫn Chỉ cần Nhan Tử La phải chăm sóc nữa, bởi vì nàng ta còn bận nhai tới mức ngừng nghỉ. Bách Hợp, Ám Hương đứng bên cạnh nhìn hai vị đại chủ nhân và tiểu chủ nhân ăn uống nhồm nhoàm ngon lành nhịn được phải hé môi cười. Đây là vị chủ nhân đặc biệt nhất mà họ được hầu hạ từ khi vào phủ làm a hoàn tới nay.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :