1. QUY ĐỊNH BOX XUẤT BẢN :

       

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]

    ----•Nội dung cần:

    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)

    - Tác giả

    - Dịch giả

    - Đơn vị phát hành

    - Số trang ( nên có)

    - Giá bìa (nên có)

    - Ngày xuất bản (nên có)

    --- Quy định

    1 . Thành viên post có thể tự type hoặc copy từ nơi khác (để nguồn)

    2 . Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn

    3. Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ

    Ad và Mod

  2. QUY ĐỊNH BOX EBOOK SƯU TẦM

    Khi các bạn post link eBook sưu tầm nhớ chú ý nguồn edit và Link dẫn về chính chủ

    eBook phải tải File trực tiếp lên forum (có thể thêm file mediafire, dropbox ngay văn án)

    Không được kèm link có tính phí và bài viết, hay quảng cáo phản cảm, nếu có sẽ ban nick

    Cách tải ebook có quảng cáo

Tối Chân Tâm - Đông Ly Cúc Ẩn (c80)

Thảo luận trong 'Sách XB Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

      Phần 3: Nắm tay nhìn nhau chán

                Chương 77: Năm vận hạn





                Ra khỏi thư phòng Nhan Tử La vẫn buồn bực, ràng nàng là người có lý, sao người nhà này cứ nhìn đen thành trắng vậy? Sao cứ nhất định cho rằng nàng hành hạ chàng? Vậy mà còn đưa ra khẩu hiệu gì mà “Vương tử phạm tội xử như thứ dân”, đúng là vớ vẩn, đây chưa phạm tội mà chỉ phạm lỗi thôi chịu nhận rồi, quá đáng! Càng nghĩ càng giận, nàng tức tối, bất giác đá mạnh xuống đất cái. Kết quả là khi nàng lê bước thêm đoạn nữa mới phát ra, chiếc guốc ở chân bên trái, bên chân nàng vừa đá xuống đất… rơi mất đế.

                “ là!” Nhan Tử La ngước mắt nhìn trời, người ta mà xui xẻo, uống nước cũng mắc răng. tới ghế đá gần đó ngồi xuống, nhìn nhìn chiếc guốc, rồi lại nhìn nhìn cái đế guốc tay… chẳng lẽ nàng cứ phải tập tà tập tễnh thế này về Đồng Thuận trai? buồn phiền, liền nghe thấy có tiếng hỏi: “Đây chẳng phải là Nhan phúc tấn sao? ngồi đây làm gì?”.

                “Làm gì cũng liên quan tới , quản ta chắc?” Nhan Tử La chẳng buồn ngẩng đầu. Kỳ Mộc Cách cũng vào cung rồi? đúng là oan gia ngõ hẹp.

                “Hứ, ai thèm quản !”, Kỳ Mộc Cách . ta vào đây là vì muốn gặp người, đương nhiên phải Nhan phúc tấn đáng ghét rồi.

                “Vậy hỏi làm gì?” Nhan Tử La đứng dậy, quyết định thèm hít thở cùng bầu khí với ta nữa. Kết quả vừa được vài bước nghe thấy tiếng Kỳ Mộc Cách cười ha hả. Nhan Tử La coi như nghe thấy, tiếp tục cúi đầu bước về phía trước.

                chứng minh, bước thấp bước cao thế này trọng tâm đều nên cũng vững, sau khi bước được mười mấy bước, chiếc guốc lành bên chân phải của Nhan Tử La biết giẫm phải cái gì, thế là nàng ngã kềnh ra đất. Ngồi bệt dưới đất, mắt cá chân đau nhức, nàng giơ tay ra chạm thử… Đau quá!!!

                “Trời ơi! Lẽ nào lại bảo mình phải bò?”, Nhan Tử La lầm bầm. Trong vòng mấy phút đồng hồ, từ đứng hiên ngang, nàng thoái hóa thành kẻ bằng bốn chân?

                Sau đó giống như trong phim, bàn tay ấm áp chìa ra trước mặt nàng. Nhan Tử La nhìn theo cánh tay ấy lên, “Bát gia?”. Dận Tự gật đầu, giơ tay định đỡ nàng đứng dậy.

                “ cần đâu, Bát gia, tôi tự đứng dậy được”, Nhan Tử La , sau đó tự mình từ từ đứng dậy, thấy chân trái dám dùng sức tiếp đất, xem ra đúng là bị trẹo rồi.

                Thử bước lên vài bước, loạng choạng, cũng may Dận Tự nhanh tay giữ được, chàng đỡ cánh tay Nhan Tử La, : “Ta đỡ tẩu ra kia ngồi lát rồi sai người mang ghế tới.”

                “ cần đâu, tôi chỉ nghỉ lúc là sao”, Nhan Tử La vội , “Bát gia tới gặp Hoàng thượng phải , vậy mau , đến muộn Hoàng thượng trách tội”.

                “ sao.” Dận Tự đáp, định đỡ nàng từ phía sau vọng tới giọng lạnh lùng, “Nhan Tử La, nàng làm gì thế?”.

                Nhan Tử La quên cả chân bị thương, quay người lại, chân trái khẽ dùng lực tiếp đất, lập tức kêu lên đau đớn.

                “Tứ ca, Nhan tẩu hình như bị trẹo chân rồi”, Dận Tự vừa đỡ nàng vừa trả lời thay.

                “Đúng là vụng về”, người nào đó càu nhàu, tới cạnh nàng, cúi người bế nàng lên, sau đó với Dận Tự, “Đa tạ Bát đệ, để ta đưa nàng ấy về được rồi”.

                “Vâng, Tứ ca từ từ.” Dận Tự cười khẽ. Còn trong suốt quá trình họ chuyện với nhau, Nhan Tử La vẻ mặt kinh ngạc như dám tin. Quên mất là phải giả vờ ngượng ngùng.

                được vài mét, Nhan Tử La mới vẫy vẫy tay với Dận Tự đứng phía sau: “Đa tạ Bát gia”. Nhìn Kỳ Mộc Cách đứng cạnh Dận Tự vẻ mặt cũng kinh ngạc dám tin kia, Nhan Tử La vô thức trừng mắt tặng ta cái lườm.

                “Yên nào.” Giọng nhè vọng từ đầu xuống, Nhan Tử La lập tức khép tay về, thu lại ánh mắt, nghiêng đầu nhìn chằm chằm vào quần áo chàng. Làm thủ công mà đẹp đấy, thêu đống những trăn với rắn thế này chắc mệt mắt lắm… Cái đống đó là trăn hay là bò sát bốn chân thế này? biết làm thân vương hình dạng con trăn đó được thêu thế nào, nhưng cả con trăn trông chẳng đẹp gì cả, nghe cái tên vui tai rồi, “Long” hay hơn, vừa hay vừa đẹp. Có điều, Nhan Tử La đột nhiên nhớ ra vấn đề, chàng ở đâu ra thế?

                Cho tới tận Đồng Thuận trai, hai người vẫn với nhau lời nào. Mẫn Chỉ thấy bộ dạng nàng như vậy, vô thức buột miệng: “Lại nghịch ngợm ở đâu thế? phải tỷ vừa đánh nhau với người ta chứ?”

                “, đường bị ngã”, Nhan Tử La cúi đầu buồn bã . Đau quá! Đánh nhau? Đại tiểu thư này, chính nàng ta mới vừa đánh nhau với người khác có?

                “Linh Châu, mau truyền thái y”, Thông quý nhân dặn.

                “ đường mà cũng có thể ngã, tỷ là!” Mẫn Chỉ nhìn nhìn mắt cá chân Nhan Tử La: “Đau ở đây à?”.

                “Ừ!” Nhan Tử La xong, lập tức cảm thấy nhói lên, Mẫn Chỉ kịp rút tay về bị nàng nhìn thấy, “ làm gì vậy hả? Đau chết mất, coi tôi là thi thể chắc?”.

                Cho tỷ chừa! đường mà cũng cẩn thận, chắc là nhớ đời rồi phải ? Mẫn Chỉ đứng dậy, thấy Tứ ca mình sa sầm sắc mặt đứng cạnh, tiêu điểm chính là cái chân “tàn tật” kia.

                “Tứ ca, huynh đừng lo, có chuyện gì ghê gớm đâu, chẳng qua chỉ là trẹo chân thôi”, Mẫn Chỉ vội vàng .

                Khi thái y đến cũng sao, chỉ hơi trẹo chân thôi, để lại bình rượu thuốc, bảo họ dùng nước nóng bóp rồi sau đó xoa rượu thuốc, còn dặn phải hạn chế lại trong vài ngày.

                Thông quý nhân kéo Mẫn Chỉ cùng ra tiễn thái y. Trong phòng chỉ còn lại hai người. người nhìn chằm chằm vào cái chân tàn tật của mình, người kia nhìn chằm chằm vào mặt của chủ nhân cái chân, vẻ mặt vẫn như thể chịu được.

                “Mấy ngày tới đừng có lại lung tung, phải ngoan ngoãn dưỡng bệnh. Hôm khác ta lại tới thăm nàng.” Dận Chân xong, thấy đầu người kia khẽ động đậy mới yên tâm đứng dậy ra.

                lâu sau, Mẫn Chỉ tươi cười bước vào, Linh Châu bưng chậu nước nóng theo sau.

                “Linh Châu, bôi thuốc cho Nhan chủ nhân .” Mẫn Chỉ cười tít mắt tới trước mặt Nhan Tử La, “Nhan tẩu, mời tẩu. Tứ ca vừa rồi dặn dặn lại ta phải chăm sóc tẩu, bôi thuốc cho tẩu nữa”.

                “Nhìn vẻ mặt của hai người giống những kẻ buôn người”, Nhan Tử La . ra là giống tú bà, nhưng sợ làm họ sợ nên nàng dám thế.

                “ có tâm trạng mà đùa với tỷ đâu, nhanh lên, bôi thuốc”, Mẫn Chỉ sai Linh Châu.

                Linh Châu thương tình chút nào, thuốc nóng bôi lên khiến Nhan Tử La suýt nữa bị bỏng. Bôi xong thuốc, Nhan Tử La đau tới mức mặt mày co giật. “Linh Châu, tay thôi, bóp như thế, đến khi chân khỏi cơ mặt ta cũng co rút hết cả lại.”

                “Nhan chủ nhân, phải dùng sức bóp thuốc mới có thể thấm nhanh, khỏi cũng nhanh hơn. Người chịu khó chút”, Linh Châu cười .

                Ngày hôm sau Tiểu Kim Tử mang cao trị vết thương tới, là của Tứ gia sai người đưa đến. “Tứ ca biết tỷ sợ đau nên mới đưa cao đến, cảm động lắm phải ?”, Mẫn Chỉ cười hỏi.

                Nhan Tử La bĩu bĩu môi, trừng mắt nhìn nàng ta.

                “Nhưng, ta thấy bóp bằng rượu thuốc nhất định nhanh khỏi hơn”, Mẫn Chỉ tiếp.

                “ cần đâu, từ từ khỏi cũng được, tôi vội”, Nhan Tử La vội . Lại bị Linh Châu bóp như thế nữa, chắc gần khỏi thịt cũng nát bươm ra rồi.

                “Thế sao được, Tứ ca lo lắng.” Mẫn Chỉ chịu.

                Nhan Tử La ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt Mẫn Chỉ, lúc lâu , cứ như thế mà chăm chăm nhìn nàng ta.

                “Nhìn ta làm gì?” Mẫn Chỉ bị nàng nhìn tới mức… mất tự nhiên.

                “Tôi nhìn xem có còn là Mẫn Mẫn mà tôi quen trước kia , sao giờ lại trở thành mụ đàn bà lắm điều thế này hả?”, Nhan Tử La đáp.

                “Yên tâm, nếu là hàng giả, cho đổi.” Mẫn Chỉ cười.

                “Hừ, ngày nào đó rảnh tôi phải hỏi Sách Lăng, xem ta có hối hận khi lấy người phụ nữ thích cằn nhằn như .” Nhan Tử La xong, quả nhiên mặt Mẫn Chỉ thoáng hồng.

                “Ngượng rồi chứ gì? Bà mẹ trẻ con!” Nhan Tử La cuối cùng cũng có cơ hội phản công, vui vẻ cười. Mẫn Chỉ ngồi cạnh cũng cười, cười còn vui hơn cả nàng.

                Ngoài cửa cung.

                Dận Tường nhìn người bên cạnh đường mà trí óc để tận đâu đâu kia, thực nhịn được hơn nữa bèn hỏi: “Tứ ca, tẩu tẩu chẳng qua chỉ bị trẹo chân thôi, bộ dạng này của huynh cứ như là…”, cứ như là tẩu tẩu mắc phải bệnh nan y có thuốc chữa ý.

                “Là gì?”, Dận Chân hỏi.

                “ có gì.” Dận Tường thông minh phủ nhận ngay, ra chừng lại bị Tứ ca đập cho trận. “Tứ ca, đệ nghe hôm qua Hoàng thượng triệu kiến tẩu tẩu phải ?”

                “Ừ”, Dận Chân ậm ừ coi như trả lời.

                “Hoàng a ma triệu kiến Nhan tẩu có thể có việc gì chứ? Tứ ca?”, Dận Tường hỏi.

                “ biết”, Dận Chân trả lời.

                “ thể nào? Hôm qua chẳng phải Tứ ca cũng gặp Hoàng a ma sao?”, Dận Tường cười .

                “Muốn biết mà hỏi Hoàng a ma”, Dận Chân đáp.

                “Tứ ca, huynh nhất định phải với đệ như thế à? Huynh xem, tiểu đệ vì huynh và Nhan tẩu mà về về tới gầy cả người, cứ coi như huynh nhớ tới mặt tốt của tiểu đệ, huynh cũng…” Dận Tường chuẩn bị ca cẩm rên rẩm, Dận Chân chỉ nghiêng đầu nhìn , thưởng cho ánh mắt vô cùng… vui. lập tức tự động khép miệng, nghĩ cách chuyển đề tài: “Tứ ca, đệ nghe Kỳ Mộc Cách kia rất ưng huynh.”

                “Nghe ? Những chuyện có thể nghe đúng là ít nhỉ?”, Dận Chân đáp.

                “Tứ ca, nha đầu đó hồi còn ở tái ngoại thường tìm Nhan tẩu gây phiền phức, nếu lần này là , dễ thu xếp đâu. Có điều, Nhan tẩu mà về phủ ở chắc họ cũng có cơ hội chạm trán nhau”, Dận Tường lải nhải.

                “Chỉ hôn cho đệ sao?”, Dận Chân đột nhiên hỏi.

                “Tứ ca? Huynh đừng có dọa đệ, đệ có phúc hưởng đâu.” Dận Tường làm vẻ “rúm ró sợ hãi”.

                “Ta cũng chẳng có phúc hưởng”, Dận Chân khẽ .

                Hai người lên kiệu, ai về nhà nấy.

                Nhan Tử La bị trẹo chân, vì vậy hết sức quang minh chính đại có lý do để phải tới thỉnh an Đức phi. Nhan Tử La rất vui, có điều, chân bị đau thế này cũng thể ra ngoài dạo loanh quanh, hằng ngày phải ngồi lì trong phòng rất buồn chán. Khó khăn lắm mới hết tháng Giêng, phủ đệ công chúa mà Khang Hy thưởng cho Mẫn Chỉ sửa chữa xong, quyết định mùng tám chuyển qua đó. Mẫn Chỉ chỉ đạo bọn người hầu thu dọn đồ đạc, Nhan Tử La ngồi chơi với thằng bé con.

                Tối mùng bảy, Khang Hy đến Đồng Thuận trai dùng bữa. Đây là lần đầu tiên Nhan Tử La gặp Khang Hy từ sau lần bị triệu kiến.

                “Nghe ngươi lại bị ngã trẹo chân”, Khang Hy vừa uống trà vừa hỏi, mặc dù là hỏi, nhưng lại dùng câu khẳng định.

                “Trời lạnh đường trơn, lại thêm nô tỳ là người vụng về lóng ngóng”, Nhan Tử La đáp, lòng thầm “hứ” tiếng.

                “Bộ dạng ngươi, chắc xuất cung được, ở thêm vài ngày nữa sao?”, Khang Hy hỏi.

                “Bẩm Hoàng thượng, nô tỳ đỡ nhiều rồi, Mẫn Mẫn có phần lo lắng thái quá mà thôi”, Nhan Tử La lập tức . Đùa chắc, còn phải ở lại thêm nữa, nàng phát điên.

                “Hoàng a ma, người yên tâm, ngày mai con đưa tỷ ấy về nhà Tứ ca nguyên vẹn”, Mẫn Chỉ đùa.

                “Chúng ta cùng đường, cần tiễn”, Nhan Tử La giật giật khóe miệng .

                “Nhan Nhan, tỷ… phải thỏa thuận rồi sao?” Mẫn Chỉ trừng mắt lườm nàng.

                “Đấy là , tôi đồng ý”, Nhan Tử La đáp.

                “Mẫn nha đầu, mặc kệ nàng ta, con người này khi ương bướng nghe ai đâu”, Khang Hy cười xen vào.

                “Nhan nha đầu, Kỳ Mộc Cách hôm qua với trẫm, sống trong cung buồn chán quá, muốn tới biệt viện nhà ngươi ở vài ngày.”

                “Hoàng thượng đồng ý rồi ạ?”, Nhan Tử La buồn bã hỏi. Kỳ Mộc Cách này yên lành chạy ra ngoại ô sống làm gì? Đầu óc có vấn đề chắc?

                “ ta thích ở đấy cũng sao, chỉ là… ngươi sao chứ?”, Khang Hy hỏi.

                Nhan Tử La rất muốn hét ầm lên, “Có sao”, nhưng, nhìn nhìn ánh mắt Khang Hy, Nhan Tử La đành nặn ra nụ cười, đáp, “Tứ gia đồng ý, nô tỳ có ý kiến.”

                “Lão Tứ? Lão Tứ nếu ngươi đồng ý được”, Khang Hy cố nhịn cười . Hai kẻ ngốc này, khiến ông bớt lo, đương nhiên ông phải làm khó bọn chúng phen.

                “Vậy về phần nô tỳ có vấn đề gì cả. Có điều, Hoàng thượng, nô tỳ chỉ phụ trách việc ăn uống của ta, những việc khác, nô tỳ có khả năng quản.” Phải trước cho ràng, tôi có tiền cho nha đầu thối ấy tiêu đâu, Nhan Tử La nghĩ.

                “Ồ… Cái này, trẫm sai người mang tiền tiêu vặt hằng tháng của nàng ta tới chỗ ngươi”, Khang Hy .

                “Hoàng thượng, ta muốn ở lâu sao ạ?” Nhan Tử La mở to hai mắt, phải chứ, đây là cuộc kháng chiến trường kỳ ư?

                “, sau khi trẫm chỉ hôn cho nàng ta rồi, nàng ta ở đó nữa”, Khang Hy đáp. Nhan Tử La lúc này mới yên tâm gật gật đầu.

                “Kỳ Mộc Cách tuổi còn , có việc gì ngươi phải bảo ban thêm”, Khang Hy .

                “Vâng”. Nhan Tử La miệng vâng dạ, nhưng trong lòng thầm tưởng tượng ra cảnh mình đánh cho Kỳ Mộc Cách đó vài trận rồi.

                Dùng xong cơm tối, bóp rượu thuốc rồi mới bôi cao. Mẫn Chỉ và Linh Châu đứng bên cạnh đưa mắt nhìn nhau, sau đó Mẫn Chỉ hỏi: “Nhan Nhan, hôm nay tỷ đau à?”. Kỳ lạ, hôm nay nghiến răng nghiến lợi.

                “Nghĩ đến ngày mai, hôm nay đau chút có là gì”, Nhan Tử La mặt mày khổ sở đáp.

                “Ý tỷ muốn đến Kỳ Mộc Cách? Yên tâm , năm đó chẳng phải tỷ cũng bắt nạt ta đấy à?”, Mẫn Chỉ cười, .

                “ giống nhau, chỉ là con hổ giấy, còn Kỳ Mộc Cách đó dễ đối phó. ta ở đó, tôi còn mong gì được bình yên đây.” Nhan Tử La “bịch” cái nằm ngửa ra giường.

                “Trong biệt viện mà sống bình yên về nhà, ta định theo tỷ về tận phủ Tứ ca đấy chứ?”, Mẫn Chỉ hỏi.

                “Cũng khó , nha đầu đó là loại người bắt kịp tốc độ tiến hóa”, Nhan Tử La nhét gối xuống gáy rồi đáp.

                “Thế tỷ chỉ còn cách mong Hoàng a ma mau mau chỉ hôn cho ta thôi.” Mẫn Chỉ cố gắng nhịn cười.

                “ nghe khẩu khí của Hoàng thượng à? Tôi cảm giác tạm thời Hoàng thượng để kệ ta. Xong rồi xong rồi, sống nổi nữa”, Nhan Tử La lẩm bẩm nghe gì, “Đều tại Tứ ca cả, đẩy việc cho tôi, còn chàng ta an nhàn tự tại”

                “Được, để hôm khác ta chuyển lời cho Tứ ca.” Mẫn Chỉ khẽ cười thành tiếng.

                Nhan Tử La , “Nhan Nhan?”, Mẫn Chỉ gọi nàng, vẫn thấy phản ứng gì.

                “Chủ nhân, Nhan chủ nhân ngủ rồi”, Linh Châu cười đáp. Chủ tớ bọn họ quay sang nhìn nhau lắc đầu.

                Mùng tám, dùng xong bữa sáng, Sách Lăng tiến tới đón Mẫn Chỉ. Do lần này vào cung Nhan Tử La mang theo a hoàn, nên Mẫn Chỉ sai Linh Châu và tiểu thái giám đưa nàng về. Kỳ Mộc Cách cùng nàng.

                Về tới nơi, bọn Bách Hợp lại cằn nhằn nàng trận.

                “Bách Hợp, các người dọn dẹp căn phòng cách chỗ ta ở xa chút.” Khó khăn lắm đợi họ xong, Nhan Tử La lúc này mới có cơ hội xen vào.

                “Tại sao? Thưa chủ nhân, Thu Dật trai chẳng phải là rất tốt ư?”, Bách Hợp hỏi.

                “ phải cho ta ở, ta chẳng muốn chuyển đâu hết.” Nhan Tử La dựa vào gối mềm, “Bách Hợp, ngươi còn nhớ Kỳ Mộc Cách ?”

                “Quân chúa người Mông Cổ đó ạ?”, Bách Hợp hỏi, sau đó mở to mắt hỏi, “Chủ nhân, ý của người là ta tới ở đây?”.

                “Thông minh!” Nhan Tử La gật đầu.

                “Chủ nhân, trong cung sung sướng như thế ta ở, chạy tới đây làm gì?”

                “Chuyện này … ta cũng biết.” Nhan Tử La ngập ngừng rồi tiếp, “Các ngươi thử xem, có phải biệt viện này nhà chúng ta phong thủy rất tốt ? Sao lại gây được thiện cảm với nhiều công chúa, rồi quận chúa thế biết?”.

                “Chủ nhân, làm gì có chuyện phong thủy tốt chứ, là tốt ấy.” Bách Hợp thở dài.

                “Cũng đúng, hai vị công chúa, quận chúa trước đó chẳng mang lại may mắn gì cho ta, cuộc sống vui vẻ bị họ phá hỏng, loạn cả lên, lần này uy lực càng lớn, chừng còn gây ra chuyện gì lớn hơn cho ta ấy chứ? Xong rồi, Bách Hợp, sao mí mắt ta cứ nháy mãi thế nhỉ? Mau mau mau, mời thầy xem phong thủy về đây”, Nhan Tử La chau mày .

                “Chủ nhân, nô tỳ thấy, chúng ta cứ tránh xa ta ra sao hết”, Bách Hợp đề nghị.

                “Chúng ta tránh, nhưng ta chịu tránh sao? Hơn nữa nha đầu thối ấy nhất định là tới để gây rắc rối cho ta.” Nhan Tử La đảo mắt, “Ngươi hãy bảo bọn người dưới, nếu Kỳ Mộc Cách ở nhà chúng ta mà sai khiến lung tung mặc kệ ta, coi ta như khí.”

                “Chủ nhân, thế đâu có được, nếu ta bẩm lại với Hoàng thượng…”, Bách Hợp do dự.

                “Bẩm với Hoàng thượng cũng chẳng sao, ta trước với Hoàng thượng ta chỉ phụ trách việc ăn uống, còn những việc khác ta quản, ví dụ như bị người khác ức hiếp chẳng hạn”, Nhan Tử La cười gian tà, .

                “Chủ nhân, người… người dám ? Hoàng thượng đồng ý rồi ạ?”, Bách Hợp hỏi.

                “Đúng thế, Hoàng thượng còn cho người chuyển tiền tiêu vặt hằng tháng của ta tới nữa, đến lúc ấy ngươi cứ nhận, chúng ta cũng ngược đãi ta, ta ăn gì ta ăn cái nấy”, Nhan Tử La dặn.

                “Vâng, chủ nhân.” Lúc này Bách Hợp mới thấy yên tâm.


    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

      Chương 78: Xui xẻo





                Tất cả mọi người trong biệt viện “cảnh giới” suốt ba ngày, Kỳ Mộc Cách mới từ từ lê thân tới, lại còn tới với bộ dạng yểu điệu, khi đến Thu Dật trai gặp Nhan Tử La còn phê phán cách bài trí đơn giản ở đây trận. Bọn Bách Hợp đứng cạnh đều bực tức vô cùng. Nhan Tử La chẳng buồn cắt lời ta, cho tới khi ta xong, Nhan Tử La mới chậm rãi , “ hết chưa? hết rồi tới lượt tôi . Đầu tiên, việc tới đây ở phải do tôi có thịnh tình mời, vì vậy cũng đừng mong tôi đối xử với nhiệt tình như lửa. Thứ hai, Hoàng thượng cũng rồi, việc ăn uống và chi phí của ở đây đều là tiền tiêu vặt hằng tháng của , nên khi tiêu phải chú ý, tiêu nhiều là tôi có để bù cho đâu. Tôi bảo Bách Hợp ghi chép lại đầy đủ và chi tiết, để phải thiệt, đương nhiên, cũng thể trục lợi được nhà của chúng tôi. Thứ ba, sống ở đây làm gì tôi chẳng quan tâm, nhưng được tới làm phiền tôi, cũng được phá hoại nhà tôi. Thứ tư, được sai bảo quát nạt người nhà tôi. Nếu vi phạm, tôi điều toàn bộ người nhà tôi về, vào cung mà lấy người của Hoàng thượng. Thứ năm… Thứ năm tôi còn chưa nghĩ ra, khi nào tôi nghĩ ra sau. Những điều này nhớ cả rồi chứ?”.

                “Nhà ngươi có nhiều quy định thế à?” Miệng Kỳ Mộc Cách há to đến nỗi có thể nuốt được quả trứng gà.

                “Thế là gì, nhà tôi có tới trăm tám mươi quy định cơ, tôi chưa học thuộc hết, vì vậy coi như được hời”, Nhan Tử La tiện miệng đáp.

                “Hừ!”, Kỳ Mộc Cách hừ tiếng.

                “Được rồi, cái gì cần tôi , cái gì cần biết cũng biết, vì vậy, Quận chúa Kỳ Mộc Cách, có thể ra ngoài. Tôi cho người dọn dẹp phòng ở của . Giờ qua đó .”

                Nhan Tử La xong, quay sang với Bách Hợp, “Sai người qua đó chưa?”.

                “Rồi ạ, chủ nhân”, Bách Hợp đáp.

                “Vậy đưa Quận chúa !” Nhan Tử La ngáp, “ , ta muốn ngủ trưa”.

                “Vâng, chủ nhân”, Bách Hợp , “Mời Quận chúa theo nô tỳ”.

                “Hừ! Ngươi yên tâm, ta có hứng thú tới tìm ngươi đâu”, Kỳ Mộc Cách kiêu ngạo buông câu trước khi .

                “Thế là tốt nhất, nước sông phạm nước giếng.” Nhan Tử La nằm bò ra gối, lười biếng tiếp: “ tiễn, Quận chúa”.

                “Hứ!” Kỳ Mộc Cách chỉ hứ mà còn làm bộ làm tịch đá xuống đất cái.

                Đợi ta rồi, Nhan Tử La nhìn nhìn Ám Hương, “Ta nhớ năm đó Mẫn công chúa cũng thích ‘hứ’ với ‘nô tài chiết tiệt’, quận chúa này cũng tính cách ấy, xem ra đấy là bệnh chung của đám quận chúa, công chúa rồi.”

                “Chủ nhân, nô tỳ thấy Kỳ Mộc Cách quận chúa tới tìm người chuyện đâu.” Ám Hương cười.

                “Thế là tốt nhất!” Nhan Tử La nằm bò ra bắt đầu la đà ngủ mất.

                Mấy hôm đầu, Kỳ Mộc Cách đúng là rất yên tĩnh, nhưng ngay sau đó cũng chẳng nhịn được bao lâu. Hôm nay, Nhan Tử La nằm đọc sách, Kỳ Mộc Cách tìm đến. Nhan Tử La chẳng buồn nhìn ta, mắt chăm chú đọc sách, miệng gặm táo. Qua khắc đồng hồ, Kỳ Mộc Cách mới mở miệng : “Này, ta có chuyện muốn thương lượng với ngươi.”

                “!” Nhan Tử La vẫn rời mắt khỏi cuốn sách tay.

                “Ta muốn đổi sang phòng khác”, Kỳ Mộc Cách . Nhan Tử La lúc này mới quay sang nhìn ta, nhìn từ đầu tới chân, từ chân lên đầu mấy lượt, “Tại sao?”.

                “Vì chỗ kia xa quá”, Kỳ Mộc Cách đáp.

                “Thế muốn ở đâu?” Nhan Tử La ngồi dậy, tiếp tục gặm táo.

                “Tĩnh Tâm đường”, Kỳ Mộc Cách . ta hỏi bọn a hoàn rồi. Tứ gia mỗi khi tới đây đều ở Tĩnh Tâm đường.

                Nhan Tử La trợn mắt, “ được, Tứ gia nhà chúng ta sạch , nếu vào đấy ở, tôi đảm bảo lần sau chàng đến thiêu rụi Tĩnh Tâm đường.”

                “Vậy ta chuyển đến Như ý các.” Kỳ Mộc Cách chịu từ bỏ.

                “ được, đấy là nơi ở của Đích phúc tấn nhà chúng tôi.” Nhan Tử La nhìn ta cười, sau đó tiếp, “ thẳng ra thế này , ngoài Sương Hoa uyển mà ở, những nơi khác đều là nơi ở của các trắc phúc tấn, thể đổi cho . Đương nhiên, nếu thích có thể hồi cung, trong cung có nhiều chỗ để chọn hơn.”

                “Ngươi cố ý cho ta ở.” Kỳ Mộc Cách phùng mang trợn má.

                “Này, khách phải theo chủ, đạo lý này có biết hả? Thu dọn cho căn phòng đơn để ở là tốt lắm rồi. Quận chúa tiểu thư ạ.” Nhan Tử La cắn hết quả táo, Ám Hương mang khăn ướt cho nàng lau tay.

                “Hứ!” Kỳ Mộc Cách tức tối đứng dậy, bất mãn bỏ .

                “Ám Hương, sao ta cứ có cảm giác vị tiểu thư này tới đây là có mục đích nhỉ”, Nhan Tử La .

                “Chủ nhân, ý của người là…” Ám Hương đảo mắt.

                “80% là nhắm trúng lão đại nhà ta rồi.” Nhan Tử La nghĩ, rồi cười, sau đó nằm xuống tiếp tục đọc sách.

                “Chủ nhân, thế mà người cũng cười được ạ?”, Ám Hương bất mãn hỏi.

                “ cười khóc à?” Nhan Tử La dịch cuốn sách sang bên cạnh nhìn Ám Hương, “Chẳng trách Hoàng thượng lại đồng ý cho ta đến đây ở. Ái chà, xem ra chỉ vài ngày nữa thôi, trong phủ nhà chúng ta lại có thêm vị chù nhân mới rồi.”

                “Chủ nhân, thế phải làm sao?” Bàn tay cầm giẻ lau của Ám Hương dừng lại, chuyên tâm nghĩ cách.

                “Còn làm thế nào nữa, mặc kệ thôi. Yên tâm, mấy vị chủ nhân nhà chúng ta cũng phải những người dễ bắt nạt.” Nhan Tử La nhìn nhìn tay Ám Hương, : “Làm việc , làm việc , đừng có nghệt ra nữa.”

                “Chủ nhân, sao người chẳng buồn gì thế?”, Ám Hương vừa lau bàn vừa hỏi.

                “Buồn có thể giải quyết vấn đề à, chúng ta cứ ngày ngày tay giữ tim là được rồi. Thôi, ta có vào phủ hay cũng chẳng liên quan gì, chúng ta ấy à, cứ giữ đúng bổn phận mà sống”, Nhan Tử La trả lời chẳng chút chí khí.

                “Chủ nhân…”, Ám Hương dài giọng.

                Nhan Tử La tiếp tục đọc sách, phớt lờ Ám Hương.

                Ngày hôm sau, Nhan Tử La ăn trưa xong, vừa muốn ngủ mà cũng muốn đọc sách, thế là mặc thêm áo ấm dắt chó dạo. Chiêu Tài, Tiến Bảo vẫn như thường ngày, vui vẻ chạy loạn cả lên. Cung Hỉ, Phát Tài con bên trái con bên phải chậm rãi theo nàng, bộ dạng rất “nho nhã”.

                “Chiêu Tài, Tiến Bảo, chậm thôi, đừng chạy nữa”, Nhan Tử La gọi. Cung Hỉ, Phát Tài cùng lúc khịt khịt mấy tiếng. Nhan Tử La nhìn trái cái, nhìn phải cái, sau đó : “Cung Hỉ, Phát Tài, chúng mày là ông già cả rồi à? Lề mề theo ta, chẳng có sức sống gì cả”. Mắng xong mới nghĩ là hình như ổn.

                Hai con chó như nghe thấy, vẫn ung dung nhàn nhã bên cạnh nàng.

                người bốn chó dạo cho tới tận chiều mới chầm chậm quay lại. Chiêu Tài, Tiến Bảo vẫn chạy loạn cả lên, lúc sắp tới cửa biệt viện, đằng sau có tiếng vó ngựa vọng tới, Nhan Tử La quay đầu nhìn, ra là Kỳ Mộc Cách.

                “Ngươi dắt chó dạo?”, Kỳ Mộc Cách ghìm ngựa hỏi.

                “ cũng có thể coi như tôi tản bộ.” Nhan Tử La vẫn bước tiếp, Kỳ Mộc Cách chầm chậm theo nàng.

                “Ngày nào ngươi cũng sống thế này à? cảm thấy chán sao?”, Kỳ Mộc Cách hỏi.

                “Thế liên quan gì đến Quận chúa chứ? thấy thú vị là được rồi”, Nhan Tử La thản nhiên đáp.

                “Hứ, phúc tấn nhà Tứ gia lại biết cưỡi ngựa, chỉ biết dắt chó, nực cười.” Kỳ Mộc Cách bĩu môi.

                “Ồ, đấy là tôi nghe Tứ gia nhà tôi , phụ nữ phải dịu dàng như nước mới được. Tứ gia còn , cưỡi ngựa, mấy trò đó chỉ có đàn ông mới chơi, phụ nữ nên thế.” Nhan Tử La hễ mở miệng là câu “Tứ gia ”, hai câu “Tứ gia bảo”, sau đó lén liếc mắt quan sát Kỳ Mộc Cách.

                “ ?”, Kỳ Mộc Cách hỏi, giọng có phần sốt sắng.

                “ đoán xem hay ? Tôi sống ở phủ Tứ gia bao nhiêu năm rồi, tốt xấu gì cũng từng có thời đắc sủng, phải ?”, Nhan Tử La cố nhịn cười, .

                “Thế à”, Kỳ Mộc Cách lẩm bẩm, sau đó đột nhiên nhảy xuống ngựa, bước song song với Nhan Tử La, “Tứ gia còn thích phụ nữ làm gì nữa?”

                “Nhiều lắm, ví dụ như nữ công này, nấu nướng này, cắt tỉa hoa cỏ này, thi thư này, tóm lại là những việc thuộc phận của người phụ nữ. Tứ gia nhà chúng tôi cho rằng phụ nữ nên biết mới tốt”, Nhan Tử La tổng kết. Nàng đâu biết vị đại gia kia thích gì… Đương nhiên rồi, chắc chắn là thích những phụ nữ “hoạt bát” kiểu Kỳ Mộc Cách.

                “Sao lại thế nhỉ? Vậy ngươi có biết ?”, Kỳ Mộc Cách hỏi.

                “Biết, đáng tiếc là giỏi, vì vậy nên mới thất sủng chứ”, Nhan Tử La cố ý thở dài, vờ như buồn thảm, đáp.

                Kỳ Mộc Cách nữa, dường như suy nghĩ vấn đề nào đó rất nghiêm túc. Cho tới khi về đến cổng nhà, Kỳ Mộc Cách cũng vẫn yên lặng.

                “Này, ngươi có thể dạy ta ?”, Kỳ Mộc Cách hỏi.

                “Dạy cái gì?” Nhan Tử La vờ vịt.

                “Chính là những việc mà ngươi vừa ấy! Chẳng phải ngươi biết sao?” Mặt Kỳ Mộc Cách ửng hồng.

                “Dạy ?” Nhan Tử La nhìn Kỳ Mộc Cách, cuối cùng cười thành tiếng, xem ra nàng đoán sai tí nào.

                “Ngươi cười gì?” Kỳ Mộc Cách tức tối.

                “ cười gì cả, tôi nhớ từng rằng: Đồ của người Hán học mà?” Nhan Tử La cố ý chọc giận ta.

                “ cần ngươi phải lo, dù sao ngươi cứ nhận dạy ta là được”, Kỳ Mộc Cách đáp.

                “Bảo tôi dạy cũng được. Nhưng, tôi thể dạy công”. Nhan Tử La khẽ cười.

                “Ngươi có điều kiện?”, Kỳ Mộc Cách trợn mắt hỏi.

                “Phí dạy cấp tốc. nghìn lượng”, Nhan Tử La nghĩ nghĩ rồi .

                “Giờ ta có nhiều tiền như thế, nhưng ta quỵt đâu, sau này có trả ngươi”, Kỳ Mộc Cách .

                “ sao, ghi giấy nợ cho tôi là được.” Nhan Tử La cười, trước mắt đột nhiên tiền vàng bay rợp.

                “Vậy bao giờ ngươi bắt đầu dạy?”, Kỳ Mộc Cách hỏi, bộ dạng như rất sốt ruột.

                “Viết xong giấy nợ là có thể dạy rồi”, Nhan Tử La , nghĩ lát, rồi lại tiếp: “Ngày mai , hôm nay tôi mệt rồi, có tâm trạng.”

                “Được, ngày mai. Nhất ngôn cửu đỉnh.” Ánh mắt Kỳ Mộc Cách chòng chọc nhìn nàng, sau đó dắt ngựa bỏ .

                Nhan Tử La nhìn theo bóng ta, khẽ cười.

                Ngày hôm sau, sáng sớm Kỳ Mộc Cách tới tìm nàng, đeo trang sức, mặc bộ váy màu hồng phấn, tóc cũng chải gọn gàng, nhìn có vẻ dịu dàng hơn, con hơn.

                “Sớm thế này, đến đây làm gì?” Nhan Tử La lúc ấy tận hưởng bữa sáng với trứng rán, bơ, bánh ngọt và sữa.

                “Đến học nữ công”, Kỳ Mộc Cách trả lời hơi ngượng ngùng.

                “Viết xong giấy nợ chưa?” Nhan Tử La cười híp mí nhìn Kỳ Mộc Cách, cứ như ta là cái cây tiền vậy.

                “Phải viết thế nào?”, Kỳ Mộc Cách hỏi.

                Nhan Tử La nhìn nhìn ta, rất lâu gì, cuối cùng buông câu, “ vẫn còn phải học nhiều lắm”.

                Rồi từ từ ăn cho xong bữa sáng, Nhan Tử La bảo Bách Hợp mang giấy và bút tới.

                “Viết : Tôi Kỳ Mộc Cách hôm nay nợ sư phụ Nhan Tử La nghìn hai lượng tiền dạy học cấp tốc”, Nhan Tử La đọc, Kỳ Mộc Cách viết xong, đưa cho Nhan Tử La xem.

                “Điểm chỉ”, Nhan Tử La . Kỳ Mộc Cách mặc dù có chút kinh ngạc nhưng vẫn ngoan ngoãn điểm chỉ.

                “Thế này được chưa? Ngươi cũng lắm quy định đấy”, Kỳ Mộc Cách .

                “Được rồi. Hôm nay tôi dạy quy tắc trước.” Nhan Tử La cầm tờ giấy đưa cho Bách Hợp, “Cất ”.

                “Quy tắc? phải học nữ công à?”, Kỳ Mộc Cách hỏi.

                “Nữ công? muốn xây nhà trung à? chưa có nền tảng cơ sở, phải học quy tắc trước ”, Nhan Tử La , lòng thầm nghĩ: Nữ công? Tới cuối cùng tôi mới dạy , đợi tôi học xong rồi hẵng .

                “Thôi được!” Kỳ Mộc Cách trở nên ngoan ngoãn.

                Nhan Tử La bèn giảng cho ta nghe lượt những quy định khi gặp người khác phải hành lễ thế nào, ăn uống thế nào, chuyện thế nào, vân vân. Thấy bộ dạng nghệt ra của Kỳ Mộc Cách, Nhan Tử La cười thầm trong lòng.

                “Ái chà, nào nào nào, đứng dậy, học theo tôi.” Nhan Tử La nhanh nhẹn giày xuống đất, nhàng bước vòng, sau đó bảo Kỳ Mộc Cách làm lại. Thấy bộ dạng của Kỳ Mộc Cách, bọn Bách Hợp thực thể nhịn được cười. Khó khăn lắm ta mới bắt đầu bắt nhịp được, Nhan Tử La bảo người thay guốc cho Kỳ Mộc Cách, Kỳ Mộc Cách vừa vào ngã nhoài cái.

                “Tại sao phải thứ này?”, Kỳ Mộc Cách lồm cồm bò dậy, phủi phủi váy, hỏi.

                “Vì khi nhìn thướt tha hơn! thấy trong cung, các nương nương đều thế sao? Được rồi, bắt đầu , tới khi nào có cảm giác như cành liễu đung đưa trong gió là được.” Nhan Tử La ngồi xuống ghế uống trà, nhàn nhã nhìn Kỳ Mộc Cách, Kỳ Mộc Cách lại lại, thỉnh thoảng lại ngã. Nhan Tử La lắc lắc đầu.

                Đến chiều, Nhan Tử La dạy ta hành lễ, kết quả chỉ là dập đầu khấu lạy.

                Tập hai ngày, Nhan Tử La bỗng nảy sinh ý muốn tự sát!

                Ngày thứ ba, Nhan Tử La đưa Kỳ Mộc Cách ra chỗ rộng hơn để tập, tìm khu đất trống, bảo Kỳ Mộc Cách tự mình luyện, Nhan Tử La lại lại mục đích. Đột nhiên nghĩ đến con sóc Tuyết Nhi, nàng bèn tới rừng cây, nghĩ kĩ lại nhưng biết Tuyết Nhi ở cái cây nào.

                “Tuyết Nhi? Mày ở đâu? Tao đến thăm mày, ra đây !”, Nhan Tử La khẽ gọi. có động tĩnh gì. “Này, mày cũng chẳng tử tế gì cả, tao cứu mày mà! Ngoan, ra đây cho tao nhìn cái.”

                “Ngươi làm gì thế?”, giọng Kỳ Mộc Cách vọng tới.

                “Tìm con sóc của tôi”, Nhan Tử La .

                “Sóc của ngươi? Sóc của ngươi sao lại thả vào trong rừng?”, Kỳ Mộc Cách hiểu, hỏi.

                “Nó thích tự do.” Nhan Tử La đột nhiên quay đầu lại, “Ai cho phép đến đây, tập xong chưa?”.

                “Đương nhiên là tập xong rồi, tin ta cho ngươi xem.” Kỳ Mộc Cách kiêu ngạo hất cằm lên. Nhan Tử La bĩu môi nhìn ta cái.

                “Hứ, tin phải ?” Kỳ Mộc Cách vung khăn tay vài bước, sau đó đúng như Nhan Tử La dự liệu, ta nồng nhiệt hôn “đất mẹ”.

                “Tôi muốn tin, nhưng khó quá”, Nhan Tử La cười vui vẻ , “Về thôi, ngày mai lại tập.” Nhan Tử La vỗ vỗ đầu, hối hận vì tự tìm rắc rối cho mình.

                Vừa được vài bước, liền nghe Kỳ Mộc Cách khẽ gọi: “Con chuột, con chuột của ngươi…”

                Nhan Tử La quay đầu, “Đồ ngốc, là con sóc, tôi đâu có thói quen nuôi chuột”, sau đó nhìn quanh khắp nơi, nhưng chẳng thấy gì.

                “Ở đâu?”, Nhan Tử La hỏi.

                “ cây ấy!” Kỳ Mộc Cách ngẩng đầu, Nhan Tử La nhìn ta cái, thấy mắt ta sáng bừng lên khi nhìn con sóc .

                “Này, cảnh cáo , con sóc là của tôi, được làm hại nó.” Nhan Tử La lý giải tượng hai mắt phát sáng của Kỳ Mộc Cách thành nghĩa “Ánh sáng dã thú”.

                “Cần ngươi lo sao.” Kỳ Mộc Cách đột nhiên tung mình, bay thẳng lên cây.

                “Tuyết Nhi mau chạy ”, Nhan Tử La hét. Con sóc nhanh nhẹn chuyền cành. Kỳ Mộc Cách đuổi theo chịu tha, ngươi sóc bắt đầu màn đuổi bắt.

                “Tuyết Nhi mau chạy , đừng để nha đầu hung tợn đó bắt được”, Nhan Tử La vẫn hét. Con sóc hình như nhận ra nàng, liền trèo xuống, lao về phía nàng qua đám cành lá khô dưới đất. Kỳ Mộc Cách lúc này ham vui cũng phi xuống, đôi guốc dưới chân đạp lá đuổi theo. Kết quả chứng minh, huấn luyện của Nhan Tử La hoàn toàn có thành quả, Kỳ Mộc Cách kiểu ấy liền bị mất thăng bằng, lao thẳng về phía Nhan Tử La.

                Nhan Tử La trợn mắt đứng yên nhìn Kỳ Mộc Cách bổ nhào vào mình, chân phải gập xuống đau nhói.

                Kỳ Mộc Cách lập tức đứng dậy, nhìn bộ dạng đau đớn của Nhan Tử La: “Này, ngươi sao chứ?”.

                “ chết được!”, Nhan Tử La đáp, sau đó thử đứng lên, kết quả…

                “Ngươi sao đấy chứ?” Kỳ Mộc Cách bắt đầu lo lắng.

                “Nếu bị gẫy chân mà có thể coi là sao, tôi sao”, Nhan Tử La buồn bã đáp.

                “Ai bảo ngươi chịu tránh ra.” Kỳ Mộc Cách đỡ nàng đứng dậy.

                “Ai biết đâm chuẩn như thế? Có phải cố ý đấy?” Nhan Tử La thử thử chân phải, hoàn toàn dám dùng lực.

                “ có! Ngươi đừng bậy, Giờ phải làm thế nào?”, Kỳ Mộc Cách hỏi.

                “ tìm đại phu! Ngốc quá! cho biết, nếu tôi tàn tật, phải nuôi tôi hết cuộc đời này.” Nhan Tử La nhảy lò cò bằng chân, vịn vào cánh tay Kỳ Mộc Cách.

                “Ta có cố ý đâu”, Kỳ Mộc Cách khẽ lẩm bẩm.

                “Hừ hừ!”, Nhan Tử La hừ giọng.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

      Chương 79: Buồn trêu ngươi chơi

                Khó khăn lắm mới nhảy lò cò về được tới Thu Dật trai, bọn Bách Hợp thấy nàng như vậy mặt trắng bệch ra vì sợ, Bách Hợp vội vàng sai người mời thái y.

                “Chủ nhân, người sao thế?”, Bách Hợp hỏi Nhan Tử La.

                “ chết được, chỉ đau thôi, Haizz, năm nay đúng là xui xẻo, xui xẻo!” Nhan Tử La ngồi xuống ghế thở dài.

                “Chủ nhân, người cố chịu lát, thái y đến ngay.” Bách Hợp lại lại.

                “Bách Hợp, đừng lại nữa được ? Ta nhìn mà hoa cả mắt”, Nhan Tử La cười khổ, .

                “Ồ, vâng.” Bách Hợp vâng dạ rồi ra ngoài, đứng ở cửa đợi thái y.

                Khoảng nửa canh giờ trôi qua, thái y mới thở dốc đến. Sau hai khắc đồng hồ, Nhan Tử La thành người bị tàn tật chân.

                “Nhan chủ nhân, hạ quan kê ít thuốc để tiêu viêm, dùng thế nào hạ quan dặn dò vị nương này.” Thái y bận rộn đầu mướt mồ hôi.

                “Đa tạ Quan thái y. Bách Hợp, tiễn Quan thái y”, Nhan Tử La .

                Thái y rồi, bọn a hoàn trong phòng vây lấy Nhan Tử La.

                “Giải tán!”, Nhan Tử La bất lực , khí sắp bị hút cạn hết cả rồi. Bọn a hoàn vội vàng lui sang đứng bên.

                “Đừng mang những vẻ mặt ấy được ? Chủ nhân nhà các ngươi có chết đâu”, Nhan Tử La .

                “Chủ nhân, người đừng những lời hay đó”, Ám Hương nhắc nhở, “Nô tỳ đỡ người nằm xuống nghỉ lát.”

                “Ừ!” Nhan Tử La được đỡ nằm xuống, cũng may là bị thương ở bắp chân.

                “Ngươi sao chứ?”, Kỳ Mộc Cách hỏi khẽ.

                “Quận chúa Kỳ Mộc Cách, hại tôi thành ra thế này, phải làm sao đây?”, Nhan Tử La nhìn ta hỏi.

                “Ta… ta biết. Ta có cố ý đâu.” Kỳ Mộc Cách bĩu môi.

                “ phải cố ý cũng vẫn gọi là phạm tội. Thế này , tiền thuốc, tiền khám tôi bắt trả, nhưng, phải hầu hạ tôi cho tới khi tôi khỏi”, Nhan Tử La nghiêm túc .

                “Hầu hạ? Ngươi bảo ta làm a hoàn cho ngươi?” Kỳ Mộc Cách trợn trừng mắt.

                “Cũng đại loại thế.” Nhan Tử La gật gật đầu.

                “ đời nào”, Kỳ Mộc Cách buồn nghĩ, trả lời ngay.

                “? Vậy tôi bẩm lại với Hoàng thượng là làm hại tôi ra nông nỗi này. Hoàng thượng ấy à, lại với Tứ gia nhà tôi”, Nhan Tử La cố ý . Kỳ Mộc Cách im lặng, phải rất lâu sau mới : “Thôi được, nhưng được phép bẩm báo với Hoàng thượng đấy!” ta rốt cục vẫn phải miễn cưỡng đồng ý.

                “Đồng ý!”, Nhan Tử La cười, . Cuối cùng cũng tìm được quận chúa có thể bắt nạt rồi.

                “Nha đầu, bóc cho chủ nhân quả cam”, Nhan Tử La .

                “Biết rồi”, Kỳ Mộc Cách khách khí đáp, tự động cầm quả cam lên bắt đầu bóc vỏ, sau đấy đưa cho Nhan Tử La.

                “Ngoan lắm!” Nhan Tử La vui vẻ ăn cam.

                “Ngươi đọc gì?”, Kỳ Mộc Cách hỏi.

                “Thơ”, Nhan Tử La đáp, lúc sau, ngẩng lên nhìn Kỳ Mộc Cách, “Chủ nhân ta dạy ngươi đọc thơ, ngươi thấy sao?”.

                “Ta đâu phải nha đầu của ngươi!” Kỳ Mộc Cách lườm nàng.

                “Trước khi chân ta khỏi, ngươi là nha đầu của ta!” Nhan Tử La giở lại sách về trang đầu tiên đưa cho ta, “Đây là quyển Kinh thi, bài đầu tiên ấy, là bài thơ về tình . Nghe bao giờ chưa? Chưa phải ? Hôm nay chủ nhân ngươi tâm trạng vui vẻ, dạy ngươi”.

                Đến tận giờ cơm trưa, Kỳ Mộc Cách mới miễn cưỡng hiểu nội dung bài thơ, nhưng thuộc được. Nhan Tử La bất lực lắc đầu.

                ăn cơm, chỉ nghe thấy tiếng cười và tiếng vang lên: “Chủ nhân các người đúng là sống cư nhỉ?”.

                “Tôn Ngộ đến rồi.” Nhan Tử La cười, đặt bát đũa xuống, Kỳ Mộc Cách cũng buông bát đũa xuống.

                Thấy hai người bước vào, Nhan Tử La cười hỏi: “Hai vị đại giá tới thăm, thất lễ vì ra nghênh đón”.

                “Chúng ta thân thiết thế này rồi, đừng khách sáo.” Người là My Liễm Diễm, sau đó nhìn nhìn Kỳ Mộc Cách, “Quận chúa cũng ở đây?”

                “Cơn gió nào đưa hai người tới đây vậy?”, Nhan Tử La hỏi.

                “Đến xem tỷ còn sống hay ”, Mẫn Chỉ đáp.

                “Kết quả?”, Nhan Tử La hỏi tiếp.

                “Cũng tệ, nhưng, chân sao thế? Tàn tật rồi?”, My Liễm Diễm nhìn chằm chằm vào chân nàng, hỏi.

                “À, cẩn thận nên bị ngã. sao!”, Nhan Tử La cười đáp, thấy Kỳ Mộc Cách ràng là vừa thở phào nhõm.

                “Tỷ… Nhan Nhan, tỷ thể ngồi yên chỗ à?” Mẫn Chỉ lắc lắc đầu.

                “Tai họa từ trời, ai tránh được?”, Nhan Tử La .

                “Có với Tứ ca ?”, Mẫn Chỉ hỏi.

                “ với chàng làm gì? Chàng đến chân tôi cũng thể khỏi ngay được, mà có khi còn bẻ nốt cái chân kia của tôi ấy.” Nhan Tử La trề môi. Vì vậy nàng mới ra lệnh nghiêm cấm kẻ nào được phép bép xép.

                “Tỷ!” Mẫn Chỉ vô cùng bất lực.

                “ ấy à, vài ba ngày lại bị thương lớn, còn xây xát ngày nào cũng có. Quen rồi thấy bình thường thôi.” My Liễm Diễm tự ý trèo lên sập, lấy gối ra dựa, “Nhưng, lần này hơi quá đáng.”

                “Ta thấy, phải dùng dây thừng trói tỷ lại mới được”, Mẫn Chỉ cũng .

                “Ừ, làm thêm cái lồng sắt nhốt vào”, My Liễm Diễm tiếp lời.

                “Đối với người phụ nữ gặp hoàn cảnh đáng thương như tôi, hai người nhẫn tâm ? tàn nhẫn!” Nhan Tử La lắc lắc đầu.

                “Tự mình gây ra mà”, hai người kia đồng thanh đáp lại.

                “Chẳng có thiên lý gì cả”, Nhan Tử La , “Hai người đến chơi với tôi?”

                “ rảnh?” My Liễm Diễm cười.

                “Sắp sinh nhật ta rồi, đến đòi quà đây.” Mẫn Chỉ tự nhiên bóc cam ăn, thủ pháp rất thành thục.

                “Đến đòi nợ à? Biết thế này tôi trốn rồi”, Nhan Tử La cười, .

                “Tỷ mà trốn, ta đòi Tứ ca phải chuẩn bị cho ta hai suất quà”, Mẫn Chỉ .

                “Thế cũng được, mà tìm lão đại nhà tôi ấy!” Nhan Tử La vỗ tay.

                “Được, tiện thể tỷ bị thương.” Mẫn Chỉ lạnh lùng liếc chân nàng.

                “Tiểu nhân! , muốn quà gì?”, Nhan Tử La hỏi.

                “Làm gì có ai tặng quà người khác mà thấy chút thành ý như tỷ chứ? Tỷ tự liệu mà làm, mấy hôm nữa ta tới lấy”, Mẫn Chỉ mỉm cười, .

                “Thổ phỉ, là cướp à!” Nhan Tử La mắng.

                “Nhan Tử La, tôi cũng sắp sinh nhật rồi, tiện thể chuẩn bị luôn nhé!”, My Liễm Diễm xen vào.

                “Châu chấu! Hai con châu chấu!” Nhan Tử La cười, Mẫn Chỉ và My Liễm Diễm cũng cười. Kỳ Mộc Cách đứng bên cạnh nghệt mặt ra vì hiểu.

                Mẫn Chỉ và My Liễm Diễm ở lại chơi tới gần tối mới về. Nhan Tử La chống gậy tập tễnh tiễn họ ra cửa.

                Họ rồi, cuộc sống lại trôi qua bình lặng. Dưới đào tạo của Nhan Tử La, Kỳ Mộc Cách thuần thục hơn trong các công việc phục vụ nàng, mặc dù làm vỡ rất nhiều chén, bát, nhưng Nhan Tử La chẳng xót tí nào, bởi vì tất cả đều được tính vào “hóa đơn” do Kỳ Mộc Cách thanh toán.

                Hôm nay, Nhan Tử La dạy Kỳ Mộc Cách bài Đào [1] <sub>, </sub>mãi mới giải thích cho ta hiểu được, Nhan Tử La cảm thấy đầu mình bắt đầu to ra. Đúng lúc ấy Hiểu Văn vào có tuyết rơi. Nhan Tử La đảo mắt, cũng phải ra ngoài cho thoáng. Đào , đào , ra đây là ý nghĩa của “Đào chi ” [2] .

                [1] Bài thơ của Khổng Tử, nghĩa là “Cây đào tơ”. (ND)

                [2]Xinh tươi mơn mởn đào tơ.

                “Nhưng chủ nhân, chân người?” Bách Hợp chau mày.

                “ phải có gậy sao? Ta phải ra hít thở cái, nếu ta sợ não mình hỏng mất.” Nhan Tử La vịn cánh tay Bách Hợp, xuống đất, chống gậy ra ngoài.

                Nàng quay đầu nhìn Kỳ Mộc Cách theo sát phía sau, “ cần theo tôi, bao giờ học thuộc bài thơ ấy hãy ra”, sau đó nhờ giúp đỡ của Bách Hợp và chiếc gậy, nhảy lò cò ra khỏi phòng.

                “Chủ nhân, người mệt ? Hay là nghỉ chút ”, Bách Hợp lo lắng hỏi.

                “Phải lại chút, còn chịu , cái chân này của ta gỉ mất.” Nhan Tử La tiếp tục tập tễnh nhảy, “Chúng ta thăm con sóc, biết con sóc đáng thương ấy có bị dọa cho sợ chết khiếp ”.

                “Chủ nhân, người bị thế này rồi, còn lo gì cho sóc nữa?”, Bách Hợp lầm bầm.

                “Ít nhiều cũng là vì nó mà bị thương, nếu như nó có vấn đề gì, cái chân này của ta chẳng phải uổng công à?” Nhan Tử La cười.

                “Chủ nhân, có lúc nô tỳ hiểu người nghĩ gì nữa”, Bách Hợp với giọng bất lực.

                “Chẳng nghĩ gì cả”, Nhan Tử La lập tức phủ nhận.

                “Chủ nhân…”, Bách Hợp dài giọng.

                “Nghĩ rồi cũng chẳng ích gì, thế chẳng phải là uổng công nghĩ à.” Nhan Tử La thở hắt ra, “Đỡ ra ngồi xuống lát, lâu di chuyển, mới được tí thế mệt.”

                Bách Hợp đỡ nàng đến chiếc ghế đá phía trước, tiểu a hoàn theo sau lập tức trải da sói lên rồi Nhan Tử La mới ngồi xuống.

                “Biệt viện này thực ra phong cảnh rất đẹp!” Nhan Tử La để mặc tuyết rơi xuống người.

                “Nô tỳ thấy chẳng đẹp gì cả”, Bách Hợp cúi đầu .

                “Nha đầu nhà ngươi, chỉ thích nơi náo nhiệt phải ? Có gì hay chứ? Cả ngày ồn ào tới đau đầu.” Nhan Tử La ngửa mặt đón hoa tuyết.

                Ngồi lát, bọn họ bắt đầu chầm chậm về phía rừng cây, nhưng còn chưa tới nơi, Kỳ Mộc Cách đuổi theo từ phía sau. Nhan Tử La nghe thấy giọng ta, phản ứng vô thức đầu tiên là trừng mắt lườm cái, sau đó thở dài.

                “Ta thuộc lòng rồi.” Kỳ Mộc Cách tỏ ra vui mừng.

                “Biết thế này bảo học thuộc bài Thất Nguyệt.” Nhan Tử La khẽ lẩm bẩm.

                “Ngươi gì? Hay là ta đọc cho ngươi nghe nhé?”, Kỳ Mộc Cách hỏi.

                Nhan Tử La vờ cười, “ cần đâu, đứa con ba tuổi của tôi cũng đọc được.”

                “Hứ! Ngươi cố ý dạy ta bài đơn giản vậy phải ?” Kỳ Mộc Cách trừng mắt.

                “Dạy bài khó hơn học được ? Con tôi học thuộc bài Đào chỉ mất tuần hương, còn sao? Là thanh gỗ mục chấp nhận , đợi đấy từ từ được gọt giũa!”, Nhan Tử La . Bách Hợp đứng cạnh cúi đầu mím môi nín cười.

                “Cái gì mà thanh gỗ? Ngươi ta là gỗ?”, Kỳ Mộc Cách hỏi.

                Nhan Tử La nhìn nhìn ta, “Sau này tôi dạy , phải vội.”

                “ ?” Kỳ Mộc Cách theo sau nàng. “Ngươi định đâu? dắt chó dạo à?”

                “Chẳng phải là dắt chó đây sao?”, Nhan Tử La khẽ lẩm bẩm. Muốn thở lúc mà cũng được.

                “Đâu?” Kỳ Mộc Cách nhìn quanh, thấy chó, mãi sau mới hiểu ra, “Nhan Tử La, ngươi xiên xỏ để mắng ta?”

                “Hả? Tôi ? Sao tôi biết?”, Nhan Tử La , “Quận chúa, có việc gì để làm à? Có việc làm , hôm nay cần hầu hạ tôi nữa, tôi cho nghỉ phép.”

                “ có việc gì. Dù sao ở mình cũng chán.” Kỳ Mộc Cách vừa vừa nhảy tuyết.

                Nhan Tử La nhìn ta, im lặng. Liếc mắt nhìn Bách Hợp, Bách Hợp nháy mắt với nàng.

                Đến rừng cây, đừng là sóc, đến dấu chân sóc cũng chẳng có. Tuyết rơi càng lúc càng nặng, Bách Hợp sợ đến lúc cái chân bị thương của Nhan Tử La về được, nên : “Chủ nhân, chúng ta mau quay về , lát nữa tuyết lớn, người lại tiện đâu!”

                “Có lý. Về thôi!”, Nhan Tử La đáp. Cả đoàn người lúc này mới chầm chậm quay về. Dọc đường , Kỳ Mộc Cách vẫn hỏi ngớt. Nhan Tử La cảm thấy ngoài chân đau, đầu nàng cũng bắt đầu đau.

                Vào sân Thu Dật trai, Nhan Tử La nhiều nên nóng, bèn sai tiểu nha đầu trải tấm da sói ngoài tiểu đình, là muốn ngồi cho thoáng.

                “Chủ nhân, vào trong , ngộ nhỡ lát nữa bị cảm lạnh hay đâu”, Bách Hợp khuyên.

                “Trong phòng bị các ngươi đốt nóng như lò, ta đâu phải là khoai lang thích bị nướng đâu. Haizz, ngồi tí cho mát rồi vào”, Nhan Tử La .

                “Nhan Tử La, hai cây này là cây gì?” Kỳ Mộc Cách đứng dưới gốc hai cây ở góc vườn.

                “ cây là cây đào, còn cây kia, cũng là cây đào.” Nhan Tử La chẳng có hứng trả lời.

                “Tứ gia thích hoa đào à?” Mặt Kỳ Mộc Cách hồng lên, biết do lạnh hay vì xấu hổ. Nhan Tử La nghiêng đầu, liếc xéo Kỳ Mộc Cách chậm rãi : “, thích ‘hoa phụ nữ’”.

                “Hoa phụ nữ là hoa gì? Sao ta chưa nghe bao giờ? Nhìn thế nào?” Kỳ Mộc Cách tỏ ra quan tâm.

                “Chưa nhìn thấy bao giờ à? Chỗ nào cũng có mà thấy là sao? Cao có thấp có, béo có gầy có, đẹp có xấu có, khắp nơi chỗ nào cũng có. Lúc vui thích nhõng nhẽo, lúc giận khóc lóc ủ ê”, Nhan Tử La trả lời.

                “Ý ngươi là Tứ gia thích phụ nữ?” Kỳ Mộc Cách mở to mắt, tới trước mặt nàng và ngồi xuống.

                “Vớ vẩn, Tứ gia nhà ta là đàn ông, đương nhiên thích phụ nữ rồi. Có gì đúng chứ?”, Nhan Tử La , “Nhưng, quan tâm tới việc Tứ gia nhà tôi thích gì như thế… có liên quan gì đến ? Hay là… hay là, thích Tứ gia nhà chúng tôi rồi?”.

                “Phải… Phải sao?” Kỳ Mộc Cách cúi đầu, ngược lại còn ngẩng lên nhìn thẳng vào Nhan Tử La.

                “Ái chà chà, tốc độ lật mặt còn nhanh hơn Hoàng thượng lật bài. Khâm phục khâm phục! Nhưng tôi nhớ hồi ở thảo nguyên, hình như ý trung nhân của là Bát gia mà, chỉ thiếu nước biến thành loại cao thơm bám dính lên người người ta, sao giờ đến kinh thành lại chuyển mục tiêu thế? xem nào, sao lại thích Tứ gia nhà chúng tôi? Tứ gia ném viên đá xuống vùng hồ trái tim thiếu nữ của khiến nó trào dâng sóng tình ư?”, Nhan Tử La thắc mắc.

                “Hứ! Chuyện đó cần ngươi lo. Ngươi cứ dạy ta cho tử tế là được”, Kỳ Mộc Cách .

                Nhan Tử La nhìn Kỳ Mộc Cách từ xuống dưới.

                “Sao ngươi nhìn ta như vậy?”, Kỳ Mộc Cách hỏi.

                “Thẩm tra thay Tứ gia! Có điều… có chắc bước qua được cửa vào nhà Tứ gia ? Tôi khuyên vẫn nên suy nghĩ cho kĩ”, Nhan Tử La chống cằm điềm đạm .

                “Tại sao?”, Kỳ Mộc Cách hỏi với giọng phục.

                “ nhìn xem, ngoài việc ngu ngốc miễn cưỡng có thể coi là ưu điểm ra, còn có gì? xem nếu luận về đoan trang rộng lượng, vẫn còn kém xa các vị phúc tấn nhà tôi tới mười vạn tám nghìn dặm, cho dù có biến thành Tôn Ngộ cũng phải dùng mười năm, tám năm mới bắt kịp. Còn về diện mạo, thảo nguyên có thể bông hoa xinh đẹp, nhưng ở nhà chúng tôi, bảo làm nha đầu cho Niên phúc tấn, nàng ấy cũng chê xấu đấy. Còn có gì nữa? À, luận về dịu dàng quan tâm , tôi thấy nên tìm sơn động vào đấy tu luyện thêm mười mấy năm nữa cũng tạm ổn”, Nhan Tử La cười .

                “Ta học. Hơn nữa, ngươi cũng xinh đẹp, đoan trang, dịu dàng, chẳng phải ngươi cũng được gả cho Tứ gia sao?”, Kỳ Mộc Cách trợn mắt đáp trả.

                “Tôi? Ha ha… có biết sao tôi lại được gả cho Tứ gia ? sai, tôi xinh đẹp, đoan trang, dịu dàng, nhưng số tôi may, so được với tôi à? Ngày tuyển tú nữ trời sầm sì tối đen, Hoàng thượng nhìn , hôm chỉ hôn, Tứ gia uống say. Nhưng, những kiểu may mắn như thế… ha ha, hiếm giống như bánh từ trời rơi xuống ấy. mình tôi gây phiền phức cũng đủ khiến Tứ gia đau đầu rồi, thêm nữa sao? Mấy việc tự ngược đãi mình đó, Tứ gia làm đâu.” Nhan Tử La chỉ chỉ vào mình cười vui vẻ , “ so sánh với tôi? là chẳng có tự tin gì cả! Nhưng, người đại lượng như tôi, trong bụng chứa được chiến hạm, có điều thuyền sao. Vì vậy, tranh giành với , mà khéo lại có người về đây bầu bạn, cuộc sống cũng đến nỗi buồn chán phải giơ tay lên đếm ngày nữa. Đến khi ấy chuyển tới Thu Dật trai mà ở, chúng ta kết nghĩa Kim Lan gì đó, nhìn xem, có gốc đào kia kìa, thế nào?”

                “Ta đến đây ở, ta nhất định khiến Tứ gia thích mình”, Kỳ Mộc Cách chắc chắn.

                “Hay lắm, có chí khí! Vậy sao ở lại cung bám lấy Hoàng thượng đòi chỉ hôn, hay đến trước mặt Tứ gia nhà tôi mà quyến rũ rủ ong mời bướm, chạy tới chỗ tôi để làm gì? phải vùng đất ở ngoại thành này khiến nảy sinh nỗi nhớ quê hương đấy chứ? Đừng với tôi là , dùng ngón chân để nghĩ cũng thấy thể nào.” Nhan Tử La đảo mắt, “Để tôi đoán nhé, có phải có người với , Nhan phúc tấn nhà Tứ gia rất được sủng ái, tâng bốc rằng nếu tiếp cận tôi cũng có ngày được nhìn thấy mặt trăng chứ gì?”

                Kỳ Mộc Cách phản đối, Nhan Tử La bèn tiếp: “Tôi thắc mắc mà, biết là quá ngốc hay người ta quá thông minh đây? Thế nào, đến ở đây lâu như thế, thất vọng rồi phải , hối hận chưa? Ở đây… được gặp mặt trăng nhà chúng tôi, mà chỉ có thể nhìn thấy sóc chạy khắp nơi. Ha ha, hay là tôi chỉ cho con đường để thoát thân nhé?”

                “Cái gì?” Kỳ Mộc Cách nhìn Nhan Tử La hoài nghi.

                “Ghé tai vào đây.” Nhan Tử La ngoắc ngoắc ngón tay gọi Kỳ Mộc Cách, đợi ta áp sát đầu lại bèn hồi. Chỉ thấy Kỳ Mộc Cách : “Sao? Cái gì mà gạo nấu thành cơm?”

                “Theo hiểu biết của tôi về Tứ gia, những lúc tỉnh táo chàng tuyệt đối hạ thấp tiêu chuẩn thẩm mĩ của mình mà để mắt đến đâu. Vì vậy, chỉ có thể chuốc cho chàng say, nhân lúc chàng phân biệt được đông tây nam bắc dùng chiêu gạo nấu thành cơm, lúc ấy mới có cơ hội bước chân vào cửa nhà Tứ gia chúng tôi”, Nhan Tử La cười tít mắt .

                “Ngươi chắc chắn?”, Kỳ Mộc Cách hỏi.

                “Đương nhiên, người khác tôi dám , nhưng Tứ gia nhà chúng tôi tuyệt đối phải loại ăn xong chùi mép trả tiền”, Nhan Tử La khẳng định, sau đó nhìn lên trời, “Lạnh quá! Vào nhà thôi!”. Đứng dậy, nhìn bộ dạng cúi đầu của Kỳ Mộc Cách, Nhan Tử La cười, ghé sát vào tiếp: “ cho biết thêm việc nữa, miễn phí, có nghe ?”

                “Chuyện gì?” Kỳ Mộc Cách lập tức ngẩng đầu lên.

                “Tứ gia nhà chúng tôi là người trốn nợ, nhưng… Tứ gia từ xưa tới nay vẫn rất nghiêm khắc với bản thân, từ thói quen, đó là bao giờ ăn vụng, hiểu hả?” Nhan Tử La phá lên cười vui vẻ.

                “Ngươi, ngươi, ngươi trêu ta?” Kỳ Mộc Cách đứng phắt dậy, tức giận phừng phừng.

                “Tôi, tôi, tôi, tôi trêu đấy! Giận rồi à? giận rồi phải ? Trời ơi, nhìn cái mặt cau lại nhăn nhó như miếng giẻ ấy. Cuộc sống vô vị, chịu khó làm vật hi sinh , để sư phụ tôi vui vẻ lát! Để sư phụ dạy thêm điều này nữa, hãy nhớ cho . Sau này, nghe người khác phải nghe cho hết, đừng chỉ nghe nửa, có ai cầm lửa đốt đít đâu, vội gì chứ? Đặc biệt người trong cung năng chậm rãi, phải kiên nhẫn, đừng có lao vút như tên lửa.” Nhan Tử La đến bên đình, vịn tay Bách Hợp đứng lại rồi tiếp: “Tôi ấy à, chỉ bị thương ở chân, sao lại nghĩ đầu tôi cũng hỏng? Sau này, nếu có ý định với Tứ gia nhà tôi, nên trốn ra chỗ khác mà lên kế hoạch, để tôi biết cũng đành thôi, nhưng để người khác biết… Ái chà chà… đóa hoa thảo nguyên như chắc chắn sớm tàn mất. Ha ha!!!”

                Bước xuống bậc thềm được vài bước, nghe Kỳ Mộc Cách với theo sau: “Tôi cầu xin Hoàng thượng chỉ hôn tôi cho Tứ gia”.

                “ cáu với tôi có ích gì? xem nên làm thế nào để cầu xin Hoàng thượng đồng ý hay là thế nào, tùy cả, cửa ở đâu biết rồi chứ? tiễn, à, phải rồi, còn nợ tôi nghìn lượng tiền đào tạo cấp tốc và trăm lượng tiền bát đĩa vỡ đấy. Đến lúc đó đừng quên bảo tướng công trả cho tôi, cho dù lúc đó vào nhà Tứ gia, chúng ta cũng vẫn phải tính toán nợ nần cho ràng, biết chưa hả?”, Nhan Tử La cười .

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

      Chương 80: Đá bóng





                “Ngươi…”, Kỳ Mộc Cách giọng phừng phừng giận, sau đó quay người bỏ chạy.

                “Chủ nhân, Quận chúa…”, Bách Hợp ngập ngừng.

                “Chỉ là đứa trẻ ngây thơ, ngươi với ta là kiến có thể cắn chết voi, ta cũng tin. Haizz, kiến cắn chết voi là câu chuyện cười, giống như chuyện cười lợn ăn thịt hổ vậy. Có điều… nếu ta có thể bước chân được vào Tứ gia coi như kiếp trước ta tu thành chính quả, mấy vị chủ nhân nhà chúng ta mặc dù ăn chay [1] , nhưng những vị Bồ tát lớn đó, mắt nhìn sáu phương tai nghe tám hướng, chẳng ai có gan dám giở trò lợn ăn thịt hổ, cùng lắm chỉ tranh giành ghen tuông vớ vẩn thôi, có điều ghen tuông nhiều đau đầu”, Nhan Tử La .

                [1] Ăn chay: Người Trung Quốc dùng từ này để ám chỉ những ngươi ngốc nghếch dễ bị bắt nạt.

                “Chủ nhân, ngộ nhỡ Hoàng thượng chỉ hôn ta cho Tứ gia sao?”, Bách Hợp hỏi.

                “Làm sao? theo ý chỉ mà làm”, Nhan Tử La đáp.

                “Chủ nhân, sao người lo lắng gì thế? Với tính cách của ta chắc chắn vừa bước chân qua cửa tìm cách gây rắc rối cho người?”, Bách Hợp hỏi với giọng bất lực.

                “Nha đầu này, có chuông đánh chuông, có chuông gõ mõ gỗ, có mõ gỗ chúng ta ngồi thiền, nếu đến miếu cũng bị dỡ bỏ chúng ta còn có thể hóa duyên mà? Tuổi trẻ thế đừng mải lo lắng việc đề phòng nhìn trước ngó sau, tóc bạc sớm, tuổi già đến sớm cũng đều do chúng ta mà ra. Bao giờ ta đến tìm ta gây hẵng , binh đến tướng ngăn, nước lên đập chặn. Thực trụ nổi, trong ba mươi sáu kế còn có kế chuồn đấy thôi, đánh được lẽ nào cũng tránh được luôn? Dù sao trời có sập xuống cũng vẫn có đỉnh cao hơn đỡ, đè bẹp được chúng ta đâu. Vì vậy, đừng lo lắng nữa, hãy sống cho tốt vào”, Nhan Tử La cười .

                “Chủ nhân… hiểu còn có chuyện gì có thể khiến người lo lắng nữa”, Bách Hợp kéo dài giọng.

                “Giờ ta rất lo chuyện của ngươi đây. Yên tâm, chủ nhân ta nhất định tìm cho ngươi đức lang quân như ý: học rộng tài cao, chữ đầy đầu sách đầy bồ, đẹp trai ngời ngời, tướng mạo đàng hoàng. Tốt nhất là ta nên có tài hùng biện, thao thao bất tuyệt, để ngươi cũng hiểu cảm giác của việc bị người ta càm ràm như thế nào.” Nhan Tử La cười.

                “Chủ nhân, nô tỳ nghĩ kĩ rồi. Nô tỳ ấy à, lấy ai cả, cả đời này nô tỳ theo người, cả đời này cằn nhằn người.” Bách Hợp cũng cười.

                “Này, nha đầu, thế được đâu đó. Làm người phải sống cho phải đạo. Ngươi cằn nhằn ta bao nhiêu năm như thế, dù gì cũng phải cho ta sống những ngày yên tĩnh nốt phần đời còn lại chứ, đúng ? Chủ nhân ta đây bình sinh cũng đánh ngươi phạt ngươi, ngươi thể lấy oán báo đức, như thế là đúng”, Nhan Tử La liếc xéo Bách Hợp, .

                “Nô tỳ theo người, người càng để ý tới việc gì cả, nô tỳ thể nhìn người cả đời ở đây dưỡng lão được”, Bách Hợp đáp, “Người xem người…”.

                “Dừng dừng dừng! Lại bắt đầu thuyết giáo phải ? Bà ơi, để hôm khác được hả? Hôm khác ta chuẩn bị trà thượng hạng và thanh gỗ gõ bàn [2] ngươi hãy . À! Kỳ Mộc Cách vừa làm rối tung cả lên, đầu óc ta giờ nát như cháo, ngươi còn bồi thêm lửa, nấu cho thành tương luôn à? Còn thấy chưa loạn hay sao?” Nhan Tử La vội xua xua tay. Bách Hợp nhìn nhìn nàng, có lẽ cảm thấy gỗ mục thể dùng nữa, đành chấp nhận tới mở cửa.

                [2] Đồ vật của người kể chuyện dùng để tập trung chú ý của người nghe.

                “Đám nha đầu đâu cả rồi? Sao có ai? Ra ngoài cũng biết đường khóa cửa”, Bách Hợp mở cửa nhìn nhìn, .

                “Điều đó chứng minh an ninh nhà chúng ta tốt, nhặt của rơi đường, phải đóng cửa ban đêm, thiên hạ thống nhất.” Nhan Tử La chống gậy, Bách Hợp đỡ cánh tay nàng, “Chủ nhân, người cẩn thận chút, chậm thôi.”

                Khó khăn lắm mới đỡ nàng vào được phòng, trong phòng bóng người. Bách Hợp giúp nàng cởi áo khoác, đỡ nàng ngồi xuống. Sau đó vào gian trong để cất áo. Nhưng có có về.

                Nàng thắc mắc rèm cửa được vén lên, Mẫn Chỉ cười đứng ở cửa : “Chân tỷ thế này mà vẫn còn dạo à?”

                “ thế là có ý gì, luật lệ Đại Thanh cũng đâu quy định người tàn tật được ra ngoài tắm nắng. ấy, sao lại đến? phải trông con trai à?”, Nhan Tử La nhìn nàng ta, nghi hoặc hỏi.

                “Ta đến lấy quà mà.” Mẫn Chỉ đến bên bàn ngồi xuống, “Chuẩn bị xong chưa?”

                “Chân cẳng tôi thế này đâu để chuẩn bị quà cho ? Thế này , đưa cho ít ngân lượng, thấy thích gì tự mình mua”, Nhan Tử La thương lượng.

                “Tỷ có tiền ?” Mẫn Chỉ cười chớp chớp mắt, “Phải rồi, lừa được Kỳ Mộc Cách hơn nghìn lượng mà”.

                “Đâu mà lừa? Là tôi lao động mà có. Nhưng chỉ là tờ giấy ghi nợ, cần cầm ”, Nhan Tử La đáp.

                “ cần, ta muốn quà.” Mẫn Chỉ cười hì hì.

                “Biết rồi! Đợi đấy!” Nhan Tử La cầm chén trà lên, lạnh quá, “Bách Hợp, ta khát rồi.” Nhưng thấy Bách Hợp ra.

                “Bách Hợp…”, nàng dài giọng, vẫn thấy động tĩnh gì, “Mẫn Chỉ, tôi khát quá.”

                “Coi công chúa, quận chúa như nha đầu của mình thú vị lắm phải ?’ Mẫn Chỉ mặc dù vậy, nhưng vẫn rót trà cho nàng.

                “Vui gì đâu? Kẻ nào kẻ đấy tính khí đều thất thường. Cũng may tôi tu dưỡng tốt, nếu sớm tức chết rồi.” Nhan Tử La cầm chén lên uống nước.

                “Kỳ Mộc Cách… khiến tỷ đau đầu lắm à?”, Mẫn Chỉ cười hỏi.

                “Đâu chỉ đau đầu, ta còn ở thêm nữa, tôi đập đầu vào miếng đậu phụ mà chết cho rảnh, xem, có người phụ nữ dịu dàng như nước, lại có người phụ nữ nhiệt tình như lửa, sao áp dụng vào Kỳ Mộc Cách lại thành nước sâu lửa bỏng chứ. Tôi cảm thấy, Hoàng thượng cần gả ta cho ai cả, thấy kẻ nào chướng mắt liền cho ta tới làm loạn khoảng hai ngày, đảm bảo tinh thần suy sụp chỉ có thần tiên thôi! Tôi ấy à, sắp thành tiên rồi”, Nhan Tử La .

                “Tỷ xem, Tứ ca nghe được liệu có vui ?” Mẫn Chỉ vẫn cười.

                “Vui cái gì? Ồ, tới Kỳ Mộc Cách hả, bình thường mà , chỉ cần là người đàn ông đều vui! Dù sao Kỳ Mộc Cách cũng là mĩ nữ, được mĩ nữ ngày đêm mong mỏi nhớ nhung, cho dù thích, thói ưa hư vinh cũng được thỏa mãn.” Nhan Tử La liếc xéo Mẫn Chỉ, “Tiểu Mẫn Mẫn, tôi nhìn thấy trong mắt giảo hoạt”.

                “Hay là, ta hỏi Tứ ca thử xem nhé?”, Mẫn Chỉ hỏi.

                “Haizz, đáng tiếc, đường đường là công chúa lại thích thăm dò nghe ngóng chuyện bên lề. Tôi thấy Hoàng thượng đổi phong hiệu của thành ‘Thích hóng hớt’ được rồi đấy. Mẫn Mẫn, bộ dạng của lúc này rất giống những kẻ đưa chuyện! Đáng thương chết được, trước kia, tôi tưởng lạnh như băng, giống suối ngọc nước tiên vậy. Haizz, giờ mới biết, suối ngọc nước tiên mà dùng vo gạo cũng thành nước gạo.” Nhan Tử La cười.

                “Tỷ muốn biết?”, Mẫn Chỉ hỏi.

                “ muốn.” Nhan Tử La đẩy chén tới trước mặt nàng ta, “Thêm chén nữa.”

                “Tỷ còn định ở lại đây bao lâu nữa? định để mặc Tứ ca lấy Kỳ Mộc Cách à?”, Mẫn Chỉ vừa rót nước vừa hỏi.

                “Hỏi tôi làm gì? Lấy hay cũng đâu cần tôi phải bỏ tiền ra nuôi ta. Hơn nữa, tôi có quyền phát ngôn ?” Nhan Tử La trừng mắt nhìn Mẫn Chỉ cái.

                “Cũng phải.” Mẫn Chỉ tự rót cho mình chén trà, nghĩ thế nào lại , “Nhưng, cũng chừng, biết đâu trong lòng Tứ ca, tỷ rất quan trọng sao?”

                Nhan Tử La cầm chén trà vừa ủ tay, vừa chằm chằm nhìn Mẫn Chỉ, cả nửa ngày vẫn gì.

                “Tỷ nhìn tôi như thế làm gì?”, Mẫn Chỉ hỏi.

                “Nhìn xem có phải lời mộng du hoặc là bình sách kể chuyện cười gì gì đấy . Nhà các , sợ coi thường bản thân mà chỉ sợ đề cao bản thân quá. Bao nhiêu năm nay sống cũng bằng thừa à?”, Nhan Tử La lườm Mẫn Chỉ, .

                Mẫn Chỉ ho tiếng, sau đó tiếp tục, “Cũng chưa chắc.”

                “Tự chắc chắn còn tới hỏi tôi.” Nhan Tử La lại đẩy chén trà tới trước mặt nàng ta.

                “ với tỷ bao nhiêu lần rồi, cách uống trà như bò uống nước của tỷ vẫn chưa chịu sửa?”, Mẫn Chỉ rót thêm nước cho nàng, cằn nhằn.

                “Nước vốn để uống mà, chỉ có những người có tiền như các là rảnh rỗi, làm gì cũng bày ra lắm điệu bộ. Uống vào bụng rồi chẳng phải đều là nước cả hay sao, lẽ nào có thể biến thành mật ong?”, Nhan Tử La uống hơi cạn chén trà, .

                Mặt Mẫn Chỉ bắt đầu có triệu chứng của bệnh co giật.

                “Muộn rồi đấy, còn chưa à? Hay định đòi cơm? Gần đây tôi phá sản rồi, có tiền mời ăn cơm đâu”, Nhan Tử La .

                “Ta hỏi xem.” Mẫn Chỉ đứng dậy, vào gian trong.

                “Hỏi? Hỏi ai cơ?” Nhan Tử La chau mày, Mẫn Chỉ trả lời nàng, vén rèm lên, nhún gối : “Hoàng a ma, người ta hạ lệnh tiễn khách rồi. Bữa cơm này chúng ta có ăn ?”

                Choang! Chén vỡ tan, cái này cũng tính vào “hóa đơn” của Kỳ Mộc Cách mới được.

                “Hoàng… Hoàng thượng!” Nhan Tử La tay vịn bàn đứng dậy, nhìn người từ gian trong ra, nhất thời quên cả hành lễ.

                “Chân gẫy rồi? Ngươi cũng xui xẻo.” Khang Hy thoáng chau mày.

                “Nô tỳ thỉnh an Hoàng thượng.” Nhan Tử La hơi khom lưng, cố gắng để ảnh hưởng tới chân.

                “Miễn lễ! Ngồi !” Khang Hy tự đến ngồi vào ghế, Nhan Tử La mới rón rén ngồi xuống. Mẫn Chỉ đến đứng cạnh nàng. Nhan Tử La nghiêng đầu tức giận trừng mắt lườm Mẫn Chỉ mấy cái.

                “Ngươi đừng làm khó Mẫn nha đầu, là trẫm cho nó ”, Khang Hy lên tiếng.

                “Hoàng thượng…” Ông già có lẽ chuẩn bị sẵn để tới đây xem kịch rồi? “ biết Hoàng thượng đến, nô tỳ thất lễ”, Nhan Tử La , trong đầu nhanh chóng nhẩm lại toàn bộ những lời vừa lượt, xem xem có chỗ nào đại bất kính .

                “Trẫm ở Sướng Xuân viên, Mẫn nha đầu biệt viện nhà các ngươi tuyết đẹp, trẫm tiện thể qua xem sao”, Khang Hy .

                “Vâng!” Lừa quỷ chắc, làm gì có ai trốn trong phòng ngắm tuyết? Đầu tiên, căn phòng đó của nàng đâu có lắp cửa sổ sát đất. Thứ hai, căn phòng đó của nàng mái bị thủng lỗ nào. Nhan Tử La thầm nghĩ, phải là ngắm tuyết, trong biệt viện này ngoài nàng ra còn có Kỳ Mộc Cách, lẽ đến tìm Kỳ Mộc Cách? Cũng có lý lắm, sai người truyền ta hồi cung là được mà, hoặc ra thánh chỉ cho ta đến nhà chồng “báo cáo” là được, làm thế này là có ý gì?

                “Vâng? Ngươi cho rằng tuyết ở biệt viện của ngươi đẹp hơn tuyết ở Sướng Xuân viên của trẫm?”, Khang Hy hỏi.

                “ phải ạ, nô tỳ sai rồi”, Nhan Tử La vội .

                “ phải? Ngươi nhìn thấy tuyết ở Sướng Xuân viên chưa?”, Khang Hy lại hỏi.

                Nhan Tử La giật giật khóe miệng, biết nên cười hay nên khóc, ông già này đến để tranh luận à? “Hoàng thượng, ý của nô tỳ là, tuyết ở Sướng Xuân viên là tiểu thư khuê các, tuyết nhà nô tỳ là con nhà nghèo, mặc dù thể cùng ngôn ngữ, nhưng con nhà nghèo cũng có thú vị riêng.”

                “Vớ vẩn!” Khang Hy nhìn nàng cái, .

                “Hoàng thượng dạy phải ạ!” Nhan Tử La vội vàng.

                “Trẫm phát ra, chỉ cần ngươi rời khỏi tầm mắt trẫm và lão Tứ là gan to bằng trời ngay”, Khang Hy với giọng thú vị.

                “Nô tỳ dám”, Nhan Tử La vờ cười, đáp.

                “Tuyết cũng ngắm xong rồi, chẳng đẹp hơn Sướng Xuân viên là mấy! Hôm khác chân ngươi lại dễ dàng, trẫm cho ngươi đến Sướng Xuân viên ngắm tuyết.” Khang Hy nghĩ thế nào rồi lại : “Nếu ngươi phá sản rồi, trẫm cũng muốn khiến ngươi phải tốn kém thêm nữa. Bữa cơm này dám ăn, để hôm nào trẫm bảo lão Tứ mang ngân lượng thêm cho ngươi.”

                “Hoàng thượng, vừa rồi nô tỳ chỉ đùa với Mẫn Mẫn thôi ạ. Hoàng thượng hạ cố mình rồng chịu ăn cơm nô tỳ chuẩn bị, nô tỳ biết ơn muôn phần. Nhưng, trà thô, cơm nhạt, mong Hoàng thượng lượng thứ”, Nhan Tử La đứng dậy, .

                “Ừm… Nhưng bữa cơm này, trẫm có phải trả tiền ?”, Khang Hy cười hỏi.

                Nhan Tử La co giật cơ mặt, sau đó : “ chỉ phải trả, nếu Hoàng thượng thấy ăn ngon, nô tỳ còn có thể cho người chuẩn bị thêm phần đưa tới Sướng Xuân viên.”

                “Thế chẳng phải khiến ngươi phá sản sao? cần đâu.” Khang Hy nhìn nhìn Nhan Tử La, “Chuẩn bị nhiều chút, bốn người ăn.”

                “Vâng”, Nhan Tử La vâng dạ, nhìn nhìn Khang Hy, nhìn nhìn Mẫn Chỉ, ba người, chuẩn bị phần ăn cho bốn người? Lẽ nào là tính cả nha đầu Kỳ Mộc Cách? Có điều, Hoàng thượng rồi, người có bốn trăm người cũng phải lo mà chuẩn bị. Phá sản !

                “Bách Hợp!” phản ứng. “Bách Hợp?” Nhan Tử La gọi hai tiếng, Bách Hợp mới từ gian trong ra, theo sau còn có Ám Hương, Sơ Ảnh, vẻ mặt cả ba đều hết sức thiếu tự nhiên.

                “Các người sao vậy?”, Nhan Tử La hỏi. Người nào người nấy như vừa gặp ma bằng.

                “Nô tỳ sao, chủ nhân, người có gì cần dặn dò?”, Bách Hợp khẽ hỏi.

                “Ồ, đến nhà bếp bảo chị Lưu chuẩn bị cơm canh”, Nhan Tử La .

                “Vâng, chủ nhân, nô tỳ ngay”, Bách Hợp đáp, sau đó lại quay sang nhún mình chào Khang Hy, Mẫn Chỉ rồi mới lui ra.

                “Hai ngươi hãy pha ấm trà mới mang lại đây”, Nhan Tử La dặn Ám Hương, Sơ Ảnh. Hai người bọn họ nghe xong, bộ dạng như được ân xá, vội vã bỏ . Nhan Tử La nhìn theo bóng đám nô tỳ mà băn khoăn.

                “Kỳ Mộc Cách sao nợ ngươi nhiều tiền thế? Phí vỡ chén vỡ bát là nghĩa làm sao?”, Khang Hy hỏi.

                “Dạ? Bẩm Hoàng thượng, nô tỳ đùa thôi ạ.” Nhan Tử La cảm thấy mình toát mồ hôi lạnh, ông già Khang Hy này sao cái gì cũng quan tâm thế.

                “Còn có cả giấy nợ? Mang ra cho trẫm xem”, Khang Hy .

                “Vâng, nô tỳ lấy ngay.” Nhan Tử La vịn bàn đứng dậy, Mẫn Chỉ cũng đứng dậy tới đỡ nàng, cười : “ thôi, Kỳ Mộc Cách có ở đây, để ta phục vụ tỷ!”

                “Đa tạ!”, Nhan Tử La nghiến răng nghiến lợi , chầm chậm nhích tới trước cửa gian trong. Mẫn Chỉ nhìn Nhan Tử La nhướn nhướn mày, cười. Nhan Tử La đột nhiên cảm thấy trong lòng bất an.

                “Vào !” Giọng Mẫn Chỉ như muốn “gậy ông đập lưng ông”. Mẫn Chỉ vén rèm, Nhan Tử La đảo đảo mắt, hơi thò đầu vào trong thăm dò, sau đó vô thức lắc đầu, khẽ: “Thấy ma rồi!”.

                “Tỷ to gan ”, Mẫn Chỉ khẽ thầm vào tai nàng, sau đó với người đứng bên trong, “Tứ ca, huynh đừng để ý làm gì, tỷ ta bị ngã hỏng đầu rồi.”

                Nhan Tử La lập tức cúi đầu, nhìn chằm chằm xuống đất.

                “Nhan Nhan, Hoàng a ma còn đợi đồ của tỷ đấy”, Mẫn Chỉ cười, nhắc. Nhan Tử La gật gật đầu, vịn tay Mẫn Chỉ về phía chiếc rương. Nhìn những ngăn kéo to to trước mặt, Nhan Tử La bối rối, trước kia chỉ thấy Bách Hợp ra vào cất đồ, nhưng để ý ta mở ngăn nào.

                “ mở từng cái ra xem, tôi cũng biết Bách Hợp cất ở đâu nữa?”, Nhan Tử La .

                “Tỷ cũng là…” Mẫn Chỉ thở dài, bảo Nhan Tử La dựa vào cái rương bên cạnh, còn mình bắt đầu kéo ngăn kéo ra tìm. Kết quả rất dễ, khi mở đến ngăn kéo thứ ba, Mẫn Chỉ tìm thấy giấy nợ, đọc qua nội dung bên trong, nàng ta nhịn được cười, : “Tỷ còn dám bảo ta điểm chỉ? là đồ ham tiền”.

                “Nhanh lên, Hoàng thượng đợi”, Nhan Tử La lườm Mẫn Chỉ , cố gắng giữ cho ánh mắt nhìn thẳng lệch về phía “vật thể” nên nhìn nào đấy.

                Hai người ra, Dận Chân cũng ra theo, ngồi vào chiếc ghế đối diện với Mẫn Chỉ và Nhan Tử La. Mẫn Chỉ cười dâng tờ giấy nợ cho Khang Hy xem. Khang Hy nhìn cái, sau đó hỏi: “Phí đào tạo cấp tốc? Ngươi dạy nàng ta cái gì mà phí đào tạo đắt thế này?”

                “Rất đắt ạ? Bẩm Hoàng thượng, nô tỳ chỉ tiện miệng thôi”, Nhan Tử La . giáo viên lơ mơ gặp phải học sinh lơ mơ, thế là viết ra tờ giấy nợ “lơ mơ”. Nhưng… Hoàng thượng lại lơ mơ!

                “Tiền tiêu mỗi tháng của ngươi bao nhiêu?”, Khang Hy hỏi.

                “Nô tỳ… biết ạ”, Nhan Tử La thà trả lời.

                “Hoàng a ma, tỷ ấy là thủ quỹ danh nghĩa thôi, tiền, trang sức và quần áo của tỷ ấy đều do nha đầu Bách Hợp quản lý, tội nghiệp cho nha đầu đó”, Mẫn Chỉ trả lời thay nàng. Nhan Tử La cuối cùng cũng có thể tặng cho nàng ta ánh mắt biết ơn.

                “Nếu chủ nhân nào cũng như ngươi…” Khang Hy tiếp, ông thầm suy đoán: Lão Tứ tính tình nghiêm khắc cẩn thận, Nhan Tử La này vào phủ bao nhiêu năm như thế mà chẳng bị ảnh hưởng chút nào, đúng là kì tích! “Giấy ghi nợ này trẫm thu lại, hôm khác trẫm sai Lý Đức Toàn mang tiền trả cho ngươi.”

                “Hoàng thượng!”

                “Hoàng a ma!”

                Hai nàng cùng lúc kêu lên.

                “Làm gì thế? Hay còn muốn lấy lãi?”, Khang Hy cười, hỏi.

                Nhan Tử La nhìn nhìn Dận Chân, ý bảo chàng lên tiếng. Dận Chân khum tay, thưa: “Bẩm Hoàng a ma, số bạc này, trong phủ nhi thần cũng phải thiếu. Nhưng, nhi thần cho rằng, Quận chúa thường xuyên ở lại biệt viện của nhi thần thế gây ra dị nghị, ảnh hưởng xấu tới khuê danh của Quận chúa. Vì vậy…”

                “Vì vậy điều kiện để các ngươi lấy bạc là bảo Kỳ Mộc Cách ?”, Khang Hy nhìn con trai mình hỏi.

                “Hoàng a ma minh!”, Dận Chân .

                Tứ gia minh! Nhan Tử La cũng thầm lẩm bẩm.

                “Ý ngươi thế nào?”, Khang Hy hỏi Nhan Tử La.

                “Dù sao cũng là tờ giấy nô tỳ viết trong lúc buồn chán, hơn nữa nô tỳ cũng chưa dạy được ta cái gì, coi như tổn thất”, Nhan Tử La đáp.

                “Xem ra Kỳ Mộc Cách đúng là khiến người ta chán ghét”, Khang Hy lên tiếng.

                ai tiếp lời ông.

                trầm mặc, cửa bỗng “binh” cái, bị đẩy ra, bóng người lướt vào như gió, miệng : “Nhan Tử La, lần này ta hồi cung xin Hoàng thượng…”, sau khi nhìn kĩ người ngồi trong phòng, lập tức sững lại.

                “Kỳ Mộc Cách, hồi cung xin trẫm? Có chuyện gì?”, Khang Hy hỏi.

                “Nô tỳ thỉnh an Hoàng thượng.” Kỳ Mộc Cách vội khuỵu gối hành lễ cách chuẩn xác.

                “Miễn lễ! Xem ra, khóa đào tạo cấp tốc này cũng phải là uổng phí. cho trẫm nghe xem, Nhan nha đầu còn dạy ngươi những gì nữa?”, Khang Hy lại hỏi.

                “Ngoài cách , hành lễ, còn dạy hai bài thơ, nhưng, ta luôn châm chích nô tỳ, Hoàng thượng, người phải thay nô tỳ làm chủ”, Kỳ Mộc Cách oan ức .

                “Còn dạy cả thơ? Hai bài nào?” Khang Hy hứng thú.

                “Quan thư và Đào ”, Kỳ Mộc Cách trả lời.

                Khang Hy nhìn Nhan Tử La, Nhan Tử La vội cúi gằm đầu. quận chúa Kỳ Mộc Cách này tự dưng lại chạy đến làm loạn cả lên, nhưng cũng tốt, may mà chính miệng ta muốn hồi cung, lần này Hoàng thượng có lẽ đưa theo “cái mớ rắc rối” này về cùng nhỉ?

                “Phải rồi, ngươi muốn xin trẫm chuyện gì?”, Khang Hy hỏi. Nhan Tử La khẽ quay đầu sang nhìn Mẫn Chỉ, hai nàng nhìn nhau cười.

                “Hoàng thượng, cái đó… ừm… nô tỳ…” Kỳ Mộc Cách ngập ngừng ấp úng, đứng trước mặt người mình , cho dù mặt có dày tới đâu cũng thể mở miệng được. Thế là đành chỉ vào Nhan Tử La , “ ta biết.”

                Nhan Tử La nhìn nhìn Kỳ Mộc Cách, nha đầu chết tiệt này, biết ngay ta đến là có rắc rối đến theo mà.

                “Ồ, nô tỳ đoán Quận chúa trong lòng thầm thương trộm nhớ người, muốn xin Hoàng thượng chỉ hôn. Quận chúa, chuyện này đúng ?”

                Nhan Tử La nhàng đá quả bóng về cho Kỳ Mộc Cách.

                “Là thế sao? Kỳ Mộc Cách? Người mà ngươi thầm thương là ai?”, Khang Hy phối hợp nhịp nhàng, hỏi.

                “Là… là…” Kỳ Mộc Cách liền hai chữ “là”, nhưng ngại ngùng dám tiếp.

                “Hoàng thượng, Quận chúa còn , da mặt vẫn mỏng lắm. Trước mặt bao nhiêu người thế này làm sao ấy dám , chi bằng Hoàng thượng đưa ấy hồi cung, hỏi kĩ là biết ngay thôi”, Nhan Tử La . Cuối cùng cũng tìm ra lý do chính đáng để đá ta về.

                “ cũng phải. Kỳ Mộc Cách, ăn cơm xong, theo trẫm hồi cung”, Khang Hy . Kỳ Mộc Cách vâng dạ phục mệnh.

                Đây là lần thứ hai Nhan Tử La cùng dùng cơm với Khang Hy, mặc dù ăn ngay trong biệt viện nhà mình, nhưng ăn uống vẫn rất thận trọng, căng thẳng. Kỳ Mộc Cách thản nhiên như thường, Mẫn Chỉ thi thoảng lại liếc Nhan Tử La cười, cười tới mức khiến Nhan Tử La tức tối đá cho nàng ta cái dưới gầm bàn.

                “Nhan Nhan, chân tỷ thế rồi, sao còn dám đá ta? Ta sao, nhưng chân tỷ, tỷ lo à?”, Mẫn Chỉ đột nhiên nghiêm túc .

                Nhan Tử La vì câu này mà xém chút nữa bị nghẹn cơm, cái gọi là ác nhân tố cáo chính là thế này sao? Nhận cái nhìn cảnh cáo của người bên cạnh, Nhan Tử La ngượng ngùng cười, sau đó tiếp tục vùi đầu vào ăn cơm.

                Mãi mới dùng xong bữa cơm nặng nề, Bách Hợp bưng trà lên, Kỳ Mộc Cách đứng dậy đích thân rót trà. Khi dâng trà cho Nhan Tử La, Nhan Tử La cười, : “Đa tạ Quận chúa!”, Kỳ Mộc Cách “hứ” tiếng rất tự nhiên. Nhan Tử La cầm chén trà kề lên môi che nụ cười mỉm.
      Nguyễn Vũ Nhân thích bài này.

    5. Nguyễn Vũ Nhân

      Nguyễn Vũ Nhân New Member

      Bài viết:
      1
      Được thích:
      0
      cám ơn các bạn nhiều.
      cho mình hỏi phông chữ mình đọc có số chỗ bị lỗi mình có thể chỉnh lại ?

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :