1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Tống hồ nhập lang khẩu - Thiên Nham (41 chương+ 3 pn)

Thảo luận trong 'Truyện Đam Mỹ'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. boogoo97

      boogoo97 Well-Known Member

      Bài viết:
      1,331
      Được thích:
      1,479
      Chương 25


      Y thương vật này, dù đời này có hậu đại y cũng tuyệt hối hận!


      “Như vậy. . . Vậy ngươi sủng hạnh người khác sao. . .” Len lén lau nước mắt, Kim Cát phồng hai má.

      xong liền hối hận, muốn Hắc Trạch chạm vào người khác, cho dù là sờ chút cũng được!

      “Có ngươi, bổn vương sao có thể thượng nữ tử khác chứ?” Lau lệ ngân đầy khóe mắt, thân thiết ôm hôn trấn an , Hắc Trạch hận thể nuốt vào bụng, vĩnh viễn xa rời nhau.

      “Trạch, mặc dù ta thể sinh nhi dục nữ, nhưng ta có thể cho ngươi vui sướng, sau này ta cố gắng thỏa mãn ngươi!” Cảm động trước tâm ý của y, trợn tròn hai mắt, vỗ vỗ bộ ngực, giống như phát thệ.

      “Oh. . . ?” Nheo lại lang mâu, Hắc Trạch từ cao nhìn xuống .

      “Như thế nào? Ngươi xem thường ta?” nghĩ tới lần đầu tiên bản thân trịnh trọng hứa hẹn lại bị hoài nghi, Kim Cát mất hứng la lên.

      “Vậy cưng biết thế nào để bổn vương vui sướng ?” Trong lòng sớm cười đến chết, mặt lại chút biểu tình.

      “Ách. . . phải vốn là cùng ngươi làm cái kia, cái kia sao. . .” Ngượng ngùng loay hoay, mặt Kim Cát lại hồng như ánh bình minh.

      Bên người y mấy ngày nay, còn biết ‘vui sướng’ là bảo dùng miệng sao!

      “Ngươi biết dục vọng của bổn vương rất mạnh, lúc nào cũng muốn, cưng có thể thỏa mãn sao?” Ngón tay nghịch ngợm banh huyệt khẩu của ra, lang căn kích thích đến nảy lên ngừng.

      “Ta. . . Ta cố gắng rèn luyện thân thể, sáng nào cũng tập, nhất định có thể phối hợp ngươi!” Nuốt nuốt nước miếng, nhìn lang căn ngừng biến lớn, Kim Cát vội vàng nhắm mắt lại.

      “Như vậy hả, cần sáng nào cũng tập, bây giờ bổn vương rèn luyện thân thể cùng cưng có phải tốt hơn ?”

      Bất tri bất giác, tiểu huyệt dung nạp ba ngón tay thon dài thuận lợi ra vào, mị hương mê người lại phiêu tán ra, dụ dỗ cự vật tiến vào.

      “Được. . .” Mở hai chân, lộ ra tiểu huyệt phấn hồng hé ra hợp lại, mê người đến cực điểm.


      “Nếu bổn vương cùng cưng rèn luyện thân thể, có phải là cưng nên chủ động chút ?” Lang căn thủy chung lại chần chờ ngoài tiểu huyệt, nhất định vào.

      “Ta. . . Ta chủ động?” Lúc này Kim Cát vô cùng thanh tỉnh, Hắc Trạch làm cho sửng sốt hồi.

      chưa từng chủ động bao giờ, bây giờ đối với cầu này ngây dại cả người. . .

      “Hôm nay phải xem biểu của cưng rồi, bổn vương tự cố gắng hồi tưởng Tiểu Cát Cát hôm ở ôn tuyền, ngon miệng cực kỳ!” Vươn đầu lưỡi liếm liếm môi, lang mục bắn ra tinh quang.

      “Nhưng. . . Nhưng ta làm được!” Đôi mắt to đỏ lên, thân thể hư làm cho khóc ra nước mắt.

      Loại chuyện này vẫn đều là y chủ đạo a, làm sao ‘làm’ đây? !

      “Kỳ rất đơn giản, lần này ta chỉ cưng cách cơ bản nhất.” Hắc Trạch luôn muốn dạy cách chủ động.

      “. . .”

      Kim Cát ngơ ngác nghe theo Hắc Trạch, loay hoay thân thể, chỉ chốc lát sau, liền mở rộng hai chân ra, đưa lưng về phía y, đùi y từ từ ngồi xuống.

      “Ah. . .” Cảm nhận được lang căn nóng cháy, bỏng đến mức thiếu chút nữa nhảy dựng lên.

      Trong lòng kêu to, trời ạ, cái này cũng gọi dễ dàng nhất, vậy cái gì mới khó đây?

      Tương lai của mảnh hắc ám a. . .

      “Lại đây nào, tự mình ngồi lên .” Vuốt ve những nếp nhăn mềm mại của tiểu huyệt, Hắc Trạch cố nén dục vọng bừng bừng, kiên nhẫn từng chút chỉ dẫn .

      “Ta. . . Ta nhìn thấy . . .” Quờ quạng lung tung, mấy lần nhắm ngay tiểu huyệt, nhưng cuối cùng lang căn lại trượt ra ngoài.

      “Tiểu ngu ngốc, nhắm mắt lại, dùng thân thể cảm thụ .” Mút mút cần cổ non mịn của , bàn tay của Hắc Trạch túm được phân thân xinh đẹp.

      “Ah. . . Rốt cục, rốt cục tiến vào. . .” Thở ra hơi dài, nhắm hai mắt lại, hơi nâng phần eo lên, ngồi xuống.

      “Thích ?” Vòng tay qua nắm lấy bắp đùi , Hắc Trạch nhàng cắn bờ vai xinh đẹp của .

      “Hả. . . Thích. . . Quá sâu rồi. . . Đâm chết ta rồi. . .”

      Lung tung rên rỉ, tư thế này làm cho đạt cao trào trước nay chưa từng có, trước sau công kích, làm cho thiếu chút nữa sướng đến bất tỉnh.

      Mồ hôi theo khuôn ngực trắng nõn chảy xuống bụng , rơi xuống mặt đất, chỉ chốc lát sau, mặt đất liền đọng vũng nước nho (tác giả chém ác thế ~~~).

      Thân thể gắt gao quấn lấy nhau, mãnh liệt hôn môi, khí tức nóng bỏng từ Hắc Trạch từng đợt ập vào người , bàn tay to ngừng vuốt ve chỗ giao hợp, làm cho nhanh thích ứng.

      “Đừng. . .” Hậu huyệt ngứa ngáy khó nhịn làm giãy giụa vòng eo, nhắm hai mắt, cả thân thể đều dựa vào trước ngực Hắc Trạch.

      là rất kích thích mà. . . Chẳng qua, thích!

      “Bổn vương bắt đầu cùng cưng rèn luyện.” Thấy vẻ mặt hưởng thụ của , Hắc Trạch cười tà ôm lấy hai chân , cao cao nâng lên.

      “Hả. . . Bỏ ta xuống, mau bỏ ta xuống!” Thét chói tai, lang căn ly khai khỏi cơ thể, làm cho sau huyệt vừa tê dại lại vừa ngứa, tự chủ co rút hậu huyệt lại.

      “Được, bổn vương nghe lời cưng!” Cười lớn, đột nhiên buông hai tay, thả Kim Cát ngồi xuống.

      “Ah aa a. . . Đâm chết ta rồi!” Ngồi xuống như vậy làm lang căn đâm mạnh vào độ sâu chưa từng có trước đây, Kim Cát hưng phấn đến mức khóc thét lên.

      “Tiểu Cát Cát, còn muốn sao?” Bàn tay to lại trườn lên bắp đùi .

      . . . Từ bỏ. . . Tha ta . . . Ta chịu được. . .” Khóc kêu, phân thân xinh đẹp lại ngẩng đầu lên, phần đỉnh ngừng phun ra chất lỏng màu trắng.

      “Lần này chịu được? Còn muốn luyện thân thể để thỏa mãn bổn vương, xem ra Tiểu Cát Cát làm được rồi!” Ngón tay cái ấn xuống linh khẩu, cho đạt tới cao trào, Hắc Trạch xấu xa cười tà răng nanh.

      “Ta. . . Ta làm, ta có thể làm, chúng ta làm lại !” Ngoài miệng nhận thua, Kim Cát lau nước mắt, cẩn cẩn dực dực (cẩn thận) nâng thắt lưng.

      “Đây chính là cưng đó nha, nên trách bổn vương khách khí à.”

      Đắc ý cười to, Hắc Trạch thuận thế đem áp đảo giường, từ phía sau sâu đâm vào. . .

    2. boogoo97

      boogoo97 Well-Known Member

      Bài viết:
      1,331
      Được thích:
      1,479
      Chương 26

      Ngủ đến trưa, Kim Cát đánh cái ngáp dài, duỗi lưng cái, phát mình quần áo chỉnh tề.

      Đột nhiên nhớ tới cái gì, vội vàng vỗ vỗ Hắc Trạch hai mắt nhắm nghiền nằm bên người.

      “Trạch, mau đứng lên, chúng ta xem Tiểu Tinh.”

      “Gấp cái gì, còn sớm mà.” Hắc Trạch nhíu mày, lười biếng trở mình, đem đặt ở dưới thân.

      còn sớm nữa, buổi trưa rồi đó, ngày hôm qua ngươi đáp ứng ta muốn cứu Tiểu Tinh, thể giữ lời.” Đấm ngực Hắc Trạch cái, tức giận đảo cặp mắt trắng dã.

      “Trong đầu cưng chỉ nghĩ tới cứu nàng, cưng xem xem bên kia là cái gì?” Hắc Trạch thở dài, chỉ về phía bên kia doanh trướng.

      “Hả . . . Tiểu Tinh!”

      lồng giam kiên cố ở gần cửa, Tiểu Tinh bị trói gô ở bên trong. Nàng nghe được Kim Cát gọi, liền mở mắt quay đầu nhìn .

      “Tiểu Cát. . . ” Đôi môi nứt nẻ gian nan nở nụ cười.

      “Tiểu Tinh, ngươi sao chứ?” muốn chạy tới, lại bị Hắc Trạch gắt gao ôm trong lòng.

      “Đừng qua đó, quên chuyện nàng ám sát cưng sao?” Hắc Trạch lên tiếng nhắc nhở .

      “Ta biết . . . Nhưng thấy nàng như vậy, lòng ta khó chịu . . .” luôn luôn mềm lòng nên muốn nhìn thấy Tiểu Tinh chịu khổ.

      “Bổn vương biết cưng khó chịu, nhưng nếu cưng bị thương bổn vương lại càng khó chịu.” Vỗ vỗ khuôn mặt xinh đẹp, Hắc Trạch thâm tình nhìn .

      “Ách . . . Vậy ngươi cứu nàng, ta qua đó là được.” Mấp máy cái miệng nhắn, nâng đôi mắt cầu khẩn.

      “Cưng yên tâm, có bổn vương ở đây, có việc gì đâu! ra bổn vương muốn xem ‘Đoạt hồn đại pháp’ lợi hại đến cỡ nào, nhất định đem kẻ đó bầm thây vạn đoạn, chôn cùng các huynh đệ!” Hắc Trạch xoa xoa lưng trấn an , quay đầu nhìn Tiểu Tinh run rẩy.

      “Trạch . . . Cẩn thận chút . . .” Cầm lấy góc áo của Hắc Trạch, tâm tình Kim Cát mâu thuẫn cực kì.

      muốn nhìn thấy Hắc Trạch bị thương, nhưng cũng muốn Tiểu Tinh được cứu, tiến thoái lưỡng nan, dứt khoát nhắm chặt hai mắt, tuyệt đối nhìn.

      “Tiểu Cát Cát, cuối cùng cưng cũng quan tâm bổn vương rồi!” Hắc Trạch cực kì vui mừng nắm chặt đôi bàn tay bé của .

      “Được rồi, nàng nhìn thấy . . . ” Thẹn thùng rút hai tay về, dám nhìn Tiểu Tinh.

      “Tiểu Cát Cát, để nàng xem bổn vương lợi hại đến cỡ nào!” Hắc Trạch lẩm bẩm.

      Hắc khí chung quanh y ngừng toát ra, hóa thành vô số phong châm phóng tới Tiểu Tinh.

      Tất cả châm đều đâm vào cơ thể Tiểu Tinh.


      Thần lực phong châm phát tác, Tiểu Tinh dần dần thay đổi hình dạng, chỉ lộ ra móng vuốt sắc bén, ngay cả mặt cũng những hình thù màu đen cổ quái, miệng ngừng phát ra thanh gào thét chói tai.

      “Nàng làm sao vậy?” Kim Cát trố mắt nhìn, sợ đến ngây người.

      “Bổn vương làm phép khống chế ý thức nàng, nàng phản kháng rất mạnh tựa hồ trong cơ thể chỉ có hồn phách.” Hắc Trạch nhổ sợi tóc, sợi tóc liền hóa thành hắc kiếm, đâm thẳng vào đỉnh đầu Tiểu Tinh.

      Hắc kiếm xuyên não, Tiểu Tinh hoàn toàn phát điên, kêu rống càng thảm thiết.

      “Tiểu Tinh, đừng kêu!” Kim Cát thống khổ vạn phần che lại hai lỗ tai.

      phần nào đoán được chuyện mị hương là do Tiểu Tinh làm, chỉ là phải Tiểu Tinh ‘’ làm, mà là Tiểu Tinh ‘giả’.

      “Kim Cát, cưng nghìn vạn lần được lại đây, cứ giao cho bổn vương là được rồi!” Mắt thấy tiểu hồ ly vẻ mặt đau thương nhìn y, cơ thể cũng ngo ngoe muốn qua, Hắc Trạch khỏi lo lắng cùng khẩn trương.

      “Uh . . . ta biết, ngươi nhất định phải cứu Tiểu Tinh.” Nhu thuận gật đầu, Kim Cát có nhất thời xúc động.

      Hắc khí đầy trời, hình thành màn sương đen dày đặc bao phủ Tiểu Tinh ngừng gào thét, tầng lại tầng hắc khí bao vây lấy nàng.

      “Ah──” Tiểu Tinh hét lớn tiếng, ngã xuống đất.

      Thân thể nàng đột nhiên phát ra bạch quang, bóng trắng len khỏi hắc khí hướng phía cửa chạy, lờ mờ nhìn thấy đó là bóng hồ ly. Hắc Trạch hét lớn, từ trong miệng phun ra hắc khí đuổi theo bóng trắng.

      Bóng trắng vừa chạy đến cửa bị hắc khí cản lại, bỗng quay đầu hướng Kim Cát vọt tới, Hắc Trạch biến sắc, phi thân chắn trước người Kim cát.

      ngờ bóng trắng hết sức giảo hoạt, chạy vòng qua bọn họ, trực tiếp nhảy lên phá vỡ đỉnh doanh trướng, chui qua lỗ hổng chạy mất. Hắc Trạch lo lắng cho Kim Cát nên đuổi theo.

      lúc sau, cũng thấy bóng trắng kia quay lại, Hắc Trạch mới lau mồ hôi trán, thở ra hơi.

      “Tốt rồi, cuối cùng cũng giải quyết được.”

      “Tiểu Tinh có việc gì chứ?” Nghe y , Kim Cát kích động chạy đến Tiểu Tinh, nàng vẫn còn bị vây trong hắc khí.

      “Cưng cũng thấy rồi đấy, bóng trắng hồi nãy chính là hồn điều khiển ý thức nàng, chỉ tiếc là bổn vương bắt được !” Thu hồi trường kiếm, Hắc Trạch nhíu mày ngẩng đầu nhìn đỉnh doang trướng.

      Dù sao, lấy thần thông của Lang Vương lại để hồn hồ ly chạy thoát, là rất mất mặt.

      Nhưng mà Kim Cát có thấy vậy a, thấy Hắc Trạch rất rất giỏi, dễ dàng cứu Tiểu Tinh, y rất vĩ đại a!

      “Nàng đáng thương, đừng trói nàng nữa được ?” Kim Cát ôm cánh tay Hắc Trạch làm nũng.

      “Tạm thời được, trước mắt phải giam nàng thời gian, hồ kia dù chạy cũng dám chắc quay lại.” Hắc Trạch quyết đoán lắc đầu.

      “Nhưng mà . . .”

      “Cưng yên tâm, lần sau bổn vương nhất định để chạy thoát!” Hắc Trạch căm hận nhìn bầu trời.

    3. boogoo97

      boogoo97 Well-Known Member

      Bài viết:
      1,331
      Được thích:
      1,479
      Chương 27


      “Đúng vậy, ngươi nhất định được tha cho , hại Tiểu Tinh như vậy, phải đày xuống mười tám tầng địa ngục.” Kim Cát nắm chặt tay, nhếch miệng lộ ra răng nanh.

      Hắc Trạch sờ mái tóc hồng của , cười : “Được rồi, chuyện giải quyết xong, ngày mai bảo Kim Hồ trở về chuẩn bị hôn lễ cho chúng ta.”

      “Nhanh như vậy sao?” Chớp chớp đôi mắt hồ ly to tròn.

      còn chưa có ý nghĩ mình thành thân a, hơn nữa đại ca và nhị tỷ cũng chưa có thành thân, sao lại đến phiên em út tuổi nhất như chứ?

      “Nhanh sao? Bổn vương hận thể lập tức thú cưng, chẳng lẽ cưng muốn gả cho bổn vương sao?”

      Y muốn chết rồi, lúc này danh bất chính ngôn bất thuận ở với nhau, cũng có nhiều điều bất tiện, Tiểu Cát Cát để ý nhưng y thể để chịu chút ủy khuất nào.

      “Ta đều là người của ngươi rồi, như thế nào lại . . . Chỉ là, biết cha nương nghĩ như thế nào . . . ” Đỏ mặt, Kim Cát quay lưng qua, ngượng ngùng vò góc áo.

      ra cưng lo lắng chuyện đơn giản này hả, phải bổn vương cùng cưng quay về ra mắt nhạc phụ và nhạc mẫu đại nhân là được sao?” Cười lớn tiếng, nâng lên khuôn mặt nhắn, hôn lên đôi môi xinh đẹp của cái.

      “Hảo a, hảo a!” Kim Cát vô cùng vui vẻ vỗ vỗ bàn tay bé, khuôn mặt cười tươi như hoa.

      sợ cha nương trách cứ, cũng sợ tộc nhân chê cười, nhưng nếu Hắc Trạch về cùng , còn gì phải sợ đây?

      “Tiểu đệ, chuyện gì mà cười vui như vậy?” Kim Hồ nâng màn trướng vào, nhìn tiểu đệ vui vẻ như vậy cũng nở nụ cười.

      “Kim Hồ, ngươi tới đúng lúc, chuyện mị hương điều tra xong, vốn là hồn dở trò, ngày mai ngươi về được rồi.” Từ khi tra ra chuyện của Tiểu Tinh, Hắc Trạch có giam lỏng Kim Hồ.

      ư? Khó trách hồi nãy ta nghe trận quỷ khóc lang gào . . . Lang Vương quả là danh bất hư truyền, vừa ra tay mọi chuyện giải quyết được rồi!” Trong mắt Kim Hồ tràn đầy kính nể.

      “Quá khen, quá khen, ngày mai ngươi về trước, bổn vương mang Kim Cát qua ngay.” Hắc Trạch mỉm cười chắp tay.

      “Oh . . . Lang Vương muốn đến Hồ tộc?” Kim Hồ hiểu.

      “Đúng vậy, bổn vương muốn đích thân qua đấy cầu hôn, ha ha!” Cười to hai tiếng, thương nhìn Kim Cát, lang mục lộ vẻ vui sướng.

      ra là vậy, từ nay tiểu đệ giao lại cho Lang Vương chăm sóc rồi.” Mập mờ nhìn Kim Cát, Kim Hồ vui vẻ cười thầm.

      “Đó là dĩ nhiên, ha ha!”

      “Ca, ca khi dễ ta . . . ” Kim Cát ngượng ngùng xoắn góc áo, liếc Kim Hồ cái.

      dám, dám, đệ có hậu thuẫn lớn như vậy, ta nào dám a?” Ngón tay hướng thân người to lớn chỉ chỉ.

      “Hừ . . . để ý ca nữa!” Hất hàm xoay người qua, Kim Cát thèm nhìn nữa.

      “Kim Hồ, có chuyện, hồn người Tiểu Tinh dù bị đuổi rồi, nhưng nàng còn rất nguy hiểm, chờ ta và Tiểu Cát thành thân xong, thả nàng ra, được ?” Hắc Trạch chỉ vào Tiểu Tinh hôn mê bất tỉnh.

      “Như thế cũng được, nếu mọi chuyện ràng rồi, ta về trước, sớm báo tin mừng cho cha nương.”

      đường bình an, tiễn.”

      Đưa mắt nhìn Kim Hồ rời , đồng thời bọn thị vệ cũng kéo Tiểu Tinh ra ngoài, Hắc Trạch mới thở ra nhõm, cúi đầu sát vào người Kim Cát, tủm tỉm cười.


      “Bổn vương xử lí mọi chuyện xong rồi, cưng tính thưởng cho bổn vương thế nào đây?”

      “Thưởng? Ngày hôm qua phải bồi thường rồi sao?” Nghe như y có ý định khác a, Kim Cát ngượng ngùng đẩy mặt y ra.

      “Cưng cũng rồi đó thôi, hôm qua là bồi thưởng, hôm nay là thưởng a, hai cái khác nhau à.” Mặt Hắc Trạch vốn dĩ dày ở mức độ bình thường, mặt cứ dán người Kim Cát, chịu nhích ra.

      Bàn tay to trượt cặp đùi thon dài non mềm của , nhàng vuốt ve. . .

      “Bổn vương chờ mong phần thưởng của cưng a!” Bàn tay to an phận cách lớp quần áo xoa nắn cặp mông căng tròn.

      Hai gò má Kim Cát vốn dĩ trắng noãn xinh đẹp, nay nhanh chóng đỏ bừng, thẹn thùng dám nhìn y, hai tay cứng ngắc đặt ở hai bên sườn.

      “Muốn tiếp tục sao?” Y luồn tay vào vạt áo , dùng hai đầu ngón tay kẹp chặt hạt châu nổi lên trước ngực .

      Kim Cát hận thể tìm cái động để chui vào, trong ngực như có lửa đốt, nóng như thiêu đốt người.

      “Ah . . . “

      Hắc Trạch nhịn được cúi xuống hôn cái miệng nhắn hé mở của , vừa xong lại trượt sang ngậm vành tai xinh đẹp, dùng lực hút cái.

      “Đừng . . . ” Hắc Trạch thành thạo khơi gợi dục vọng trong .

      “Trạch . . .” nhịn được, rụt cổ lại. Đôi môi y làm ngứa ngáy khó chịu.

      Bất mãn vuốt ve cặp mông cách lớp quần áo, y thuận tay xé rách lớp vải, thân thể xinh đẹp lồ lộ ra bên ngoài, đôi tay trực tiếp tìm kiếm tiểu huyện phấn hồng . . .

      “Ách . . .” mở to đôi mắt, trừng Hắc Trạch.

      “Cưng thích ta làm như vậy sao?” Giờ phút này trong mắt Hắc Trạch phải là tinh quang bình thường, mà là hỏa dục say mê cháy bỏng ──

      “Thích.” Vô thức rên rỉ, chủ động mở rộng hai chân để lộ tiểu huyệt mê người.

      “Đẹp quá . . . ” Nhìn tiểu huyệt phấn hồng, Hắc Trạch thở hắt ra, ba ngón tay tiến vào dò xét, chuẩn bị kĩ lưỡng.

      “Ah . . .”

      Tay muốn che nơi thẹn thùng giữa hai chân, lại bị Hắc Trạch bắt lấy kéo lên đỉnh đầu, hồng trước ngực cũng bị mút liếm.

      “Trạch . . . . . .” Ngực phập phồng ngừng, bây giờ lại thêm ngứa ngáy khó nhịn.

      Tình dục thôi thúc làm giãy giụa, đầu lưỡi Hắc Trạch ngừng quấy rối hồng quả.

      Hồng quả bị mút cứng lên, làm cho y thích đến mức mở rộng miệng, muốn hơi nuốt tất cả vào.

      “Ách. . .” ngực trận tê dại làm người run rẩy thôi.

      Đầu vú vốn bị Hắc Trạch mút dính đầy nước miếng, vừa tiếp xúc với khí, lập tức dựng đứng lên, sưng đỏ lên.

    4. boogoo97

      boogoo97 Well-Known Member

      Bài viết:
      1,331
      Được thích:
      1,479
      Chương 28


      “Đâm . . . Ngươi nặng quá. . . Đừng đè ta. . .” Thở hổn hển, cố nén dục vọng, Kim Cát vẻ mặt đỏ ửng cong cái miệng nhắn.


      “Vậy cưng đè bổn vương .” Hắc Trạch mỉm cười, há mồm nhả ra hồng quả, trở mình đem kéo lên .

      hề chuẩn bị, Kim Cát hai chân mở rộng ngồi xuống bên hông Hắc Trạch, trong nháy mắt cảm nhận lang căn nóng bỏng chà xát mông, xấu hổ biết có nên chuyển động hay .

      “Tiểu Cát Cát, cảm giác đè bổn vương có thích ? Mới vừa rồi bổn vương cho cưng biết bao nhiêu sảng khoái a, bây giờ phải trông cậy vào cưng rồi!” Vuốt ve tấm lưng bóng loáng, Hắc Trạch cười rất tà ác.

      “Hảo. . . Hảo cái gì hảo?” Quỳ ngồi người Hắc Trạch, Kim Cát đỏ mặt, xoay qua thèm nhìn y, đầu vú trước ngực sưng đỏ chịu nổi.

      “Tiểu Cát Cát, nên thẹn thùng, đây là khuê phòng chi nhạc của chúng ta, cưng chỉ cần hưởng thụ là được.” Kéo khuôn mặt đỏ au quay lại nhìm mình, Hắc Trạch vỗ vỗ cái mông nhếch lên của .

      “Hưởng thụ?” Kim Cát dẩu môi.

      Đúng vậy, rất là hưởng thụ, mỗi lần làm tới cuối cùng, cảm giác được mình sắp chết, cái loại tư vị vừa đau đớn vừa vui sướng làm cho vừa lại vừa hận!

      “Chẳng lẽ phải lần nào cưng cũng sướng đến bất tỉnh sao? Hay là chê bổn vương cố gắng đủ?” Lang mục khẽ nhíu, tựa hồ có chút bực mình.

      Ấn xuống thắt lưng , lang căn ngừng đánh vào bích tràng mềm yếu, cố ý đâm vào điểm mẫn cảm nhất của .

      “Ah. . . Ngươi chậm chút!” Từ hư đến trướng đầy, nháy mắt cái, khóe mắt Kim Cát đong đầy nước mắt tình cảm mãnh liệt.

      “Bổn vương rất chậm rồi.” Chậm rãi xuyên qua, ma sát tiểu huyệt ẩm ướt, như gãi ngứa, lần lại lần đạt đến cao trào.

      “Muốn chết! Chậm quá. . .” Thở hào hển, tức giận vuốt ve khuôn ngực rộng rắn chắc của Hắc Trạch, Kim Cát bất mãn liếc y cái.

      “Là cưng muốn bổn vương làm chậm a, bổn vương nghe lời cưng thôi a, cưng còn bất mãn gì chứ?” Vuốt ve phân thân xinh đẹp của Kim Cát, Hắc Trạch nhanh chậm, thủy chung vẫn duy trì tần suất nhanh chín chậm.

      “Khóc. . .”

      Đầu mũi hồng, Kim Cát khẩn cấp chuyển động vòng eo, ngừng giãy giụa, nhưng cảm giác đủ, tiểu huyệt ngừng co rút lại.

      Hình ảnh này vô cùng kích thích Hắc Trạch a, y hét lớn tiếng, hai tay giữ cặp mông xinh đẹp dùng lực ấn mạnh xuống, mỗi lần đều đâm trúng điểm mẫn cảm làm cho Kim Cát toàn thân phát run, tự động vặn vẹo thân mình đón khoái cảm, trong miệng hồ ngôn loạn ngữ.

      “Tiểu Cát Cát, thoải mái ?” Vuốt ve phân thân xinh đẹp sắp phun trào, trong mắt Hắc Trạch tràn đầy ý xấu xoa nắn hai túi ngọc phía dưới.

      “Thoải. . . Thoải mái. . . Ta còn muốn. . .” Híp mắt, ngừng thở phì phò, đầu cháng váng, Kim Cát vô lực ngồi người y, mở hai chân lớn, để lang căn thêm thuận lợi xâm nhập.

      “Tiểu Cát Cát, tự mình di chuyển nga, muốn nhanh hay muốn chậm, tùy cưng quyết định.”

      Ngón tay cái đâm linh khẩu chảy đầy dịch, đột nhiên buông ra, cũng rút lang căn ra khỏi tiểu huyệt ấm áp, Hắc Trạch thản nhiên nhún nhún vai, hề nhúc nhích.


      “Trạch, cho ta. . .”

      Dục vọng được thỏa mãn, Kim Cát liếm liếm bờ môi đỏ mọng, ngồi người Hắc Trạch kiều làm nũng, cố ý nâng cái mông chà xát lang căn.

      “Tiểu Cát Cát, đừng hiểu lầm a, là cưng thưởng cho bổn vương, chứ phải là bổn vương thưởng cho cưng a, cho nên. . . Tự cưng đến đây !” Vươn ngón tay phe phẩy.

      “Nhưng mà, ta làm được mà. . .”

      ? Đêm hôm qua bổn vương dạy cho cưng chưa? Nếu cưng muốn, bổn vương cũng ép cưng!” Hắc Trạch giả bộ làm vẻ mặt lạnh lùng, làm bộ xoay người xuống giường.

      “Vậy. . . Vậy ngươi đừng nhúc nhích, ta thử xem. . .” Gặp vẻ mặt y chút động lòng, Kim Cát cắn răng cái, nắm lang căn, nâng mông lên, lộ ra tiểu huyệt hé ra khép lại động lòng người.

      Sau hậu huyệt hư làm cho kịp nghĩ nhiều, chỉ là muốn, muốn lang căn sâu sâu cắm vào tiểu huyệt. . .

      “Ân. . .” Nhìn tiểu huyệt phấn hồng, bên trong mị thịt ngừng co rút lại, Hắc Trạch nhịn được nuốt nuốt nước miếng.

      Kim Cát đỏ mặt, khom lưng đưa tay tách huyệt khẩu, ngồi chồm hổm lang căn to lớn, cẩn cẩn dực dực (cẩn thận) ngồi xuống.

      “A. . .” ràng cảm giác được lang căn lại lớn thêm vòng.

      Mỗi lần cùng Hắc Trạch ân ái, đều cảm giác được lang căn so với trước càng thô to thêm, ngày thường cũng thấy Hắc Trạch ăn gì đặc biệt, cư nhiên vẫn cứ tráng kiện như thế, sắp chịu nổi rồi!

    5. boogoo97

      boogoo97 Well-Known Member

      Bài viết:
      1,331
      Được thích:
      1,479
      Chương 29


      “Tiểu Cát Cát, còn đem tiểu đệ đệ của bổn vương nuốt vào?” Trái tim ngứa ngáy khó nhịn, ngại động tác quá chậm chạp, Hắc Trạch kêu lên tiếng đau đớn, đánh vào đầu vú tấy đỏ kia cái.

      “Đừng đánh, trướng. . .”

      bị kích thích, tiểu huyệt co rụt lại, đem lang căn kẹp ngày càng chặt, làm cho lang căn vừa đâm vào tấc liền thể tiến thêm được nữa.

      “Tiểu tinh, thả lỏng nào, muốn kẹp đứt tiểu đệ đệ của bổn vương hả? !” hài lòng với tốc độ lề mề của , Hắc Trạch duỗi tay chạm vào tiểu huyệt khẩu, với tay vào trong quấy rối tìm kiếm, lập tức tìm được chỗ, đè mạnh xuống.

      “Ah. . . Đừng chạm nơi đó. . . Ta sắp ra rồi. . .” Thắt lưng muốn nhũn ra, tiểu huyệt trong nháy mắt nuốt hết toàn bộ lang căn, mà phân thân cũng phun trào ra, bắn tung tóe bụng Hắc Trạch.

      vô dụng, như thế bắn.” Vốn định làm cho trầm tĩnh lại, nghĩ tới phóng ra nhanh như vậy, Hắc Trạch có chút mất hứng.

      Giờ phút này Kim Cát hóa thành vũng nước, nằm trong lòng Hắc Trạch thở dốc, mị nhãn như tơ, mồ hôi như mưa hạ, thở hồng hộc.

      “Ai. . . Ai kêu ngươi sờ loạn. . . Ngươi biết . . .” Đỏ mặt, đấm cái.

      cũng đâu có muốn như vậy a, nhưng trong cơ thể lang căn vẫn nóng bỏng như cũ, trướng căng rất khó chịu, cau mày, gian nan xê dịch thắt lưng, cố gắng làm cho mình dễ chịu chút.

      “Tốt lắm, bây giờ cưng thỏa mãn rồi, bổn vương còn có a, cưng làm sao bây giờ? Quà thưởng của bổn vương ở đâu?” Bàn tay to chạm hai bên hông, như có như vuốt ve . . .

      “Cho ta nghỉ ngơi trong chốc lát. . . Xương sống thắt lưng đau. . .” Chỉ được câu, Kim Cát mệt mỏi nhắm mắt lại, ngáp cái.

      “Vậy cưng ngủ lát, bổn vương tự mình đến.” Trở mình, Hắc Trạch liền đặt ở dưới.

      Chỉ có Kim Cát phóng ra, Hắc Trạch chưa, lang căn vẫn cắm sâu trong cơ thể , vừa động chút, làm cho mơ màng buồn ngủ trừng lớn hai mắt.

      “Ngươi làm như vậy, ta sao ngủ được a?” Tức giận kẹp chặt hai chân, cho Hắc Trạch nhúc nhích.

      “Cưng ngủ , bổn vương tự thưởng cho mình vậy!”

      Hôn bờ môi của , ôm mông ngọc, mạnh mẽ xuyên xỏ ra vào, trong miệng ngừng kêu ‘hảo’.

      “Tử sắc lang, ngươi muốn mạng ta hả. . .” Cắn chặt môi, hai má đỏ bừng.

      Mặc dù ngoài miệng như vậy, nhưng thân thể hành động ngược lại ý chí , nâng thắt lưng lên cao, nghênh hợp lang căn mỗi lần tiến vào.

      “Bổn vương cưng còn kịp, sao lại muốn lấy mạng cưng?” Cúi đầu hôn lên đôi môi đỏ mọng ướt át kiều diễm, Hắc Trạch thỏa mãn thở dài.

      “Đừng. . .”

      ra lời, thân thể lại theo chuyển động của Hắc Trạch lắc lư ngừng, ý thức cũng chậm chạp trầm mê, trong đầu trống rỗng. . .

      “Ah. . .” ý loạn tình mê rồi.

      Hai mắt Hắc Trạch đầy dục hỏa, mê say mà tham lam hút đôi hồng quả trước ngực , bên ôn nhu xoa nắn phân thân xinh đẹp.

      “Tiểu Cát Cát, thích bổn vương ?” Nâng mông ngọc lên, giảm tốc độ.

      “Thích. . .” thở gấp, khóe mắt ngập nước.

      “Thích bao nhiêu?” đột nhiên rút lang căn ra, chần chờ tại cửa huyệt chịu vào.

      “Rất thích, rất thích. . .” Kim Cát giống như mất khống chế mà hét lên.

      “Nhớ kỹ, cưng chỉ thuộc về bổn vương. . .” Hắc Trạch dùng bàn tay to tách hai chân ra to.

      “Ân. . .” Kim Cát mê loạn rên rỉ.

      “Sau này lúc bổn vương có ở đây, cho phép chuyện với những người khác, chưa hả?” Lập tức chuyển động kinh người trong cơ thể , mỗi lần đều đâm vào sâu, trong mắt Hắc Trạch tràn đầy ý chiếm hữu.

      “Trời ạ. . . Đâm chết ta rồi. . . Biết rồi. . . Ta cái gì cũng nghe lời ngươi. . .” Cảm giác sung sướng như núi lửa phun trào, cuồng loạn lan ra toàn thân.

      “Tiểu Cát Cát, cưng ngoan, bổn vương quyết định thưởng cho cưng!” Hứa hẹn xong, Hắc Trạch vui vẻ ôm lấy , hai người tiến vào giường lớn.

      Ngậm đôi môi như cánh hoa kiều mị, đùa bỡn cái lưỡi xinh đẹp, đôi khi khẽ cắn đôi môi căng mọng.

      “Tiểu Cát Cát, cưng đẹp.” Môi y trượt từ từ cần cổ duyên dáng, lướt qua đường cong bả vai xinh đẹp, dừng lại trước ngực , mút mát đôi hồng quả.

      Kim Cát hưng phấn chịu nổi, cảm giác quá tuyệt vời. . .

      Môi Hắc Trạch theo cơ thể phập phồng của mà di động, ôn nhu thăm dò toàn thân.

      Sau đó, đầu lưỡi lướt qua thắt lưng mảnh khảnh, quanh quẩn qua lại sống lưng bóng loáng, cuối cùng chậm rãi khiêu khích cặp mông căng tròn. . .

      Cảm giác vui sướng quen thuộc, trong nháy mắt làm trái tim nhảy lên ngừng, có giấy bút nào có thể diễn tả hết được.

      mở to miệng ngừng thở dốc, phân thân lại cao cao ngẩng đầu, đâm vào bụng Hắc Trạch, chảy ra vài giọt chất lỏng trong suốt.

      Hắc Trạch say mê quá rồi, lang căn cường tráng lần nữa ra vào tiểu huyệt, lần nào cũng đâm trúng điểm mẫm cảm.

      Kim Cát hét lên kiều động lòng người, đôi mắt đỏ hồng, vẻ mặt như si như túy, rất là mê người. . .

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :