1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Tổng Giám Đốc Cặn Bã Xin Anh Đừng Yêu Tôi - Cơ Thủy Linh (Full Đã Có eBook)

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 102 Gặp vị hôn thê của


      Vì che giấu thoải mái trong lòng, lật lật mấy tờ giấy trắng, từ tốn lướt qua danh mục gia sản riêng của . Mười mấy tờ, là giá trị con người cách nào lường được!


      "Rất nhiều, rất có tiền!" cảm khái than dài, những tài phú này đều biết nên hình dung như thế nào. Sau khi xong, mới phản ứng được mình cái gì, che miệng, ngượng ngùng."Xin lỗi, tôi chỉ là quá kinh ngạc!"


      Hoắc Doãn Văn tựa vào bàn làm việc, lắc đầu cái, bày tỏ thèm để ý.


      khôi phục tư cách quen thuộc của người phiên dịch, lập tức bảo đảm ."Hoắc tổng, xin ngài yên tâm, những chuyện này tôi lung tung!" Tài sản của đương nhiên là thể lung tung ra ngoài!


      Hoắc Doãn Văn gật đầu cái, hài lòng câu khẳng định của , sau đó tiến bước : "Chuyện này thuộc phạm vi công việc của em, nhưng em là người duy nhất tin tưởng giao phó trách nhiệm phiên dịch, cho nên chuyện này chỉ có thể giao cho em để làm. Hi vọng em để tâm, cũng có ý nghĩ gì khác!"


      Nàng hiểu sợ làm thương tổn , nhưng đây là chuyện quá bình thường, dù sao cũng là phiên dịch riêng của ."Có thể được tin tưởng, vô luận là làm phụ tá của hoặc làm bạn, tôi đều rất vui vẻ, cũng được nhiều khích lệ, cho nên tôi cảm thấy bị thương tổn gì cả!"


      "Vậy tốt!" yên lòng."Hôm nay trước khi tan tầm, có thể giao lại cho ?"


      " thành vấn đề, dĩ nhiên chỉ cần lượng công việc hôm nay giảm bớt chút!" lợi dụng cơ hội, giảo hoạt đề nghị!


      "Đương nhiên, hôm nay giao cho em bất cứ công việc gì. Thêm nữa, công việc hôm nay, tự trả cho em thêm phần công sức!"


      Nhan Như Y giơ cao tập tài liệu, che khóe miệng khẽ mỉm cười, sau đó : " đúng là ông chủ tốt, giúp tôi lợi dụng giờ làm việc công để làm việc tư kiếm thêm, thiệt là chính sách phóng khoáng!"


      Hoắc Doãn Văn chằm chằm nhìn gương mặt vui vẻ của , chỉ là khẽ động khóe miệng dưới, chút cũng muốn mỉm cười.


      cố ý để ý nỗi thương cảm trong mắt , sau đó lấy công việc làm trọng, gấp tài liệu lại."Hoắc tổng, vậy tôi làm việc, trước khi tan sở tôi đem tài liệu giao lại cho !"


      "Tốt!" nhìn , gật đầu cái, gì nữa.


      "Vậy tôi ra ngoài!" xong, cầm tài liệu ra ngoài. Khi về đến phòng làm việc, nụ cười theo mặt nàng biến mất chút dấu vết!


      "Phụ tá Nhan, em vẫn tốt đó chứ?" Phụ tá Triệu lo lắng hỏi.


      Nhan Như Y vội khoát tay, ."Em rất khỏe!"


      Sau đó vội vàng quay về bàn làm việc của mình, sau đó bắt đầu phiên dịch tài liệu! Mới thoáng đọc giản lược, rất kinh hãi khi nhìn thấy những con số, càng nhìn càng cảm thấy khiếp sợ.


      Ở Mĩ, , Pháp, Thụy Sĩ, Hà Lan, Nhật Bản, Hongkong, Đài Loan cùng với Quốc nội Bắc Kinh, Tam Á, Thượng Hải, Thanh Đảo, đều có biệt thự, cùng với rất nhiều căn hộ cho bán hoặc cho thuê ở khu vực đắt giá, cửa hàng bán lẻ cùng với hàng chục hạng mục bất động sản, ở Macao có đầu tư ba sòng bạc lớn, thêm nữa, ở nước ngoài, còn cất chứa ít các bút pháp của nhiều danh nhân trong và ngoài nước…


      Nhìn nhiều tài sản như vậy, Nhan Như Y bị mê hoặc, nếu có tiền như vậy, sao còn có thể cần thiết bán hôn nhân của chính mình, vì đây là giao dịch có ích lợi sao?


      rốt cuộc còn muốn có nhiều tiền đến mức nào?


      Nếu như cả đời chỉ vì lợi ích mà đến tình cảm cũng đem bán, rất đáng giá a!


      làm sao lại hiểu điểm này đây?


      "Này, bạn của tổng giám đốc hình như vừa mới đến nha!" đồng nghiệp nữ từ bên ngoài trở lại, sau đó rất hưng phấn !


      Trong phòng làm việc, khí lập tức liền bị xao động, tất cả mọi người len lén tụ tập tám chuyện cùng nhau!


      "Có ? Bạn Hoắc tổng hình dạng thế nào, có xinh đẹp hay ?"


      " tại bạn Phó tổng ở công ty sao?"


      Tất cả mọi người kích động ghé vào nhau, làm thành cái vòng tròn hẹp, Nhan Như Y vừa lúc đem tài liệu phiên dịch xong, cho nên cũng buông bút xuống, nghe nghị luận của mọi người!

      Hôn thê của Hoắc Doãn Văn tới công ty sao?


      *********************** cơ Thủy Linh tác phẩm, mong đợi ủng hộ của mọi người ***********************


      "Mới vừa rồi, tôi ra ngoài, thấy trẻ xinh đẹp kéo tay Hoắc tổng rất thân mật vào thang máy! tại ấy ở trong phòng làm việc Phó tổng, tôi cảm thấy chắc chắn là bạn Phó tổng ~~ a ~~ , phải là vị hôn thê chứ? Nghe phó tổng đính hôn rồi!"


      "Đúng, Hoắc tổng đính hôn, nếu từ Tổng giám đốc thăng làm Phó Tổng Tài đây!" Tiếp xúc tương đối nhiều với Hoắc tổng, thư ký Tiền Nhuế Nhuế ."Cũng là bởi vì Hoắc tổng có thực lực hỗ trợ hơn cho phát triển của tập đoàn Hằng Viễn, nên tổng giám đốc mới đề bạt Hoắc tổng làm Phó Tổng Tài đấy!"


      "Đúng, những thứ này mọi người đều biết! Như thế nào, kia rất đẹp sao? Đại khái bao nhiêu tuổi? Có phải hay tiểu thư nhắn?" Chợt đồng nghiệp hỏi.

      Cái vấn đề này cũng làm cho Nhan Như Y rất hiếu kỳ, muốn biết cái người phụ nữ như thế nào có thể xứng với Hoắc Doãn Văn!

      " kia tuổi rất trẻ, vóc người tồi, dáng dấp tôi có nhìn ràng, chỉ là cho người ta cảm giác xinh đẹp quá ——"


      Nghe đồng nghiệp hình dung, Nhan Như Y trong đầu khỏi xuất loạt nhân ảnh, có lồi có lõm, da trắng như tuyết, mang theo khí chất thanh cao; hay là nhắn, có học thức, vui vẻ. Tóm lại đều là bộ dạng tiểu thư nhà có tiền, mọi linh cảm của Như Y đều đến từ kiến thức thu thập trong các phim truyền hình đấy!


      Thư ký Lý giống như cũng nhìn ra tò mò của , sau đó tiến tới phía bên ." ra là hôn nhân giữa những người có tiền, cũng thấy hạnh phúc. Cái loại chỉ vì lợi ích kết hợp vợ chồng, có thể giống người bình thường chúng ta sao? Thời điểm tức giận có thể bộc phát, mắng lẫn nhau. Còn bọn họ thời điểm mâu thuẫn, còn phải suy tính đến lợi ích gia tộc, có cái gì cũng đè nén xuống, chóng chày, tình cảm có chừng giữa hai vợ chồng cũng hoàn toàn tan vỡ ——"


      Nhan Như Y nghe xong lời chị Lý, cười cười, biết phản ứng như thế nào. sợ chính mình khi mở miệng, liền bộc lộ ra lòng ghen tỵ nồng đậm.


      Nhưng thư ký Lý vẫn nhìn chằm chằm vào , chờ phát biểu ý kiến, Như Y có biện pháp, mới câu." , rất có tiền rồi, tại sao còn phải nghĩ tới kết hôn như giao dịch buôn bán đây?"


      "Điểm này em còn có điều biết, tổng giám đốc tổng cộng có ba con trai, con !"


      "Em chỉ biết Hoắc tổng có người là Hoắc Doãn Vũ!" ra là còn có em trai.


      "Đúng nha, nhưng ba người con trai đều cùng mẹ. Hoắc Doãn Vũ là do vợ chính thức của tổng giám đốc sinh ra. Bà ấy vẫn còn sống tốt, còn là mẹ của con tổng giám đốc, chính là Hoắc gia đại tiểu thư Hoắc Đồng Ý Lâm. Hoắc Doãn Văn là do bà thứ hai họ Nhâm sinh ra, nghe năm đó bởi vì bà ta lại ngoại tình ầm ĩ, sau đó qua đời, vì vậy Phó tổng trước đây cũng được tổng giám đốc coi trọng, là trải qua nhiều năm cố gắng như vậy, chút xíu lấy được tính nhiệm của tổng giám đốc, bò lên địa vị cao rất dễ dàng. Con trai thứ ba của Tổng giám đốc, do người phụ nữ họ Nhậm sinh ra, tên là Hoắc Đồng Ý Bân, nghe cũng mới tốt nghiệp từ nước ngoài trở lại, Người đàn bà họ Nhậm này là thư ký của tổng giám đốc, rất thủ đoạn. Bà ta làm sao có thể vì con trai mình tranh thủ quyền thừa kế Hằng Viễn?" Thư ký Lý giọng kể cho Nhan Như Y bí sử của tổng giám đốc Hằng Viễn.


      " ra tình huống nhà bọn họ phức tạp như vậy?" Trước kia cho rằng chỉ trong phim truyền hình gia tộc có tiền mới phức tạp đến như vậy, đều có chút khoa trương, nghĩ tới thực tế đúng là như vậy!


      "Đúng nha, nhà bọn họ tình huống rất phức tạp. Đại Thiếu Gia bản thân có năng lực gì nhưng là mượn danh trưởng tử để tranh dành quyền lực, tổng giám đốc cảm thấy mắc nợ người vợ của mình và Đại Thiếu Gia, đối với Đại Thiếu Gia vẫn luôn rất tốt, cho nên trước vẫn luôn dành chức Phó Tổng Tài của Hằng Viễn cho ta. Mà Nhị thiếu gia Hoắc Doãn Văn rất có bản lĩnh, nhưng mà bởi vì mẹ của làm ra chuyện ngoại tình, vẫn được sủng ái! Cho nên cũng chỉ có thể tự mình tìm núi lớn để dựa, mới có thể cùng với hai huynh đệ khác chiến đấu!"


      "A ——" Nhan Như Y sáng tỏ gật đầu.


      trong phòng làm việc đàm luận náo nhiệt, Hoắc Doãn Văn dùng điện thoại đối ngoại liên lạc lại vang lên ——


      Nhan Như Y cùng thư ký Lý gật đầu chào cái, sau đó chạy đến tiếp điện thoại."Dạ, Triệu ——"

      "Là ——" trong điện thoại truyền đến giọng của Hoắc Doãn Văn.


      "A, Hoắc tổng!" có chút ngoài ý muốn, trước giờ điện thoại này đều do Phụ tá Triệu phụ trách liên lạc.


      "Tài liệu phiên dịch xong chưa?" .


      "A, đúng vậy, chuẩn bị xong rồi !"


      "Vậy em bây giờ cầm tới đây cho !"


      "Dạ!" vội vàng cúp điện thoại, cầm tài liệu chạy thẳng tới phòng làm việc Phó tổng!


      Nhưng là, Nhan Như Y hoàn toàn nghĩ tới, lần này vào phòng làm việc Phó tổng, gặp được khiến cho nàng trọn đời khó quên!


      *********************** cơ Thủy Linh tác phẩm, mong đợi ủng hộ của mọi người ***********************

      Nhan Như Y vừa mới vào phòng làm việc, liền thấy đứng ở trước bàn làm việc bóng dáng mảnh mai, mặc cái áo hoa tựa như áo đầm, dưới chân là giày xăng-̣đan kiểu dáng La Mã bình thường La Mã. Cung cách ăn mặc rất bình thường, nhưng có thể bộc lộ ra khí chất thanh nhã, linh hoạt mà cao quý!


      Tóc của ấy rất giống bản thân mình, có cảm giác nóng nảy, tùy ý thả chấm vai, và được nhuộm màu vàng nhạt!


      Da của ấy rất trắng, hơn nữa rất mịn màng như nước, giống như minh tinh quảng cáo mỹ phẩm dưỡng da hay chiếu TV, tỉ mỉ làm cho người ta hâm mộ!


      Thoáng nhìn thấy có người đứng ở cửa, ấy rất hiền hoà hướng khoát tay, nụ cười mặt đáng ."Hello, em biết chị là phiên dịch riêng của Har¬ri¬son. Thiệt là vui mừng, đúng ?" Nàng chuyện mang theo khẩu Đài Loan ràng, có chút chệch choạc!


      Nhan Như Y giống như mất cảm giác, kiềm hãm được quan sát trước mắt. ấy lộ ra loại hào phóng rất lòng, xuất thân từ con nhà phú quý, thấm đẫm khí thế vương giả lâu đời, loại cảm giác ưu việt, phải người bình thường có thể “cố ý tu luyện” thành. Đó là khí độ và phong cách bẩm sinh của đứa trẻ lớn lên trong gia đình cực kỳ giàu tu dưỡng mà nên!


      Ở trước mặt này, Nhan Như Y cảm thấy mình bé, thô lậu! trắng ra chút, có cảm giác mình giống như nữ tỳ nhóm lửa trong cửa nhà giàu thời cổ đại.


      kia tiến lên, bắt tay Như Y, chào hỏi."Xin chào, em rất vui mừng!"


      Lúc này Hoắc Doãn Văn đến bên người , sau đó giới thiệu cho Như Y."Đây là vị hôn thê của , Sở Tinh nhiễm!"


      ràng cảm thấy bé trước mắt là vị hôn thê của , nhưng thời điểm nghe lời giới thiệu từ trong miệng của , khiến lòng của ‘ rầm ’ trầm mê xuống đáy vực.


      Vị hôn thê của rất đẹp, rất hoàn mỹ, so với tưởng tượng của còn tốt hơn, tốt hơn nhiều!


      "Gọi em Nhiễm là tốt rồi!" Sở Tinh Nhiễm vừa cười cười, ánh mắt sáng ngời thành hình trăng lưỡi liềm, điều này làm cho ấy càng thêm ngọt ngào đáng ."Har¬ri¬son thường cho em nghe về chị, rằng chị là người rất có năng lực, trợ thủ tốt hiếm có của ấy!"


      Nhan Như Y ngoài ý muốn, thiếu chút nữa quên thở, hơi lúng túng nhìn về phía , rất hiểu tại sao có thể cùng vị hôn thê bàn luận về mình.


      sử dụng ánh mắt hoài nghi, thầm tra vấn !


      né tránh, thản nhiên nhìn chằm chằm .


      Ánh mắt chuyên chú ấy làm cho hốt hoảng né ra, sau đó vừa nhìn về phía vị hôn thê của , Sở Tinh Nhiễm."Tôi được ưu tú như Hoắc tổng với . Tôi chỉ làm đúng phần việc trong bổn phận thôi!"


      "Ha ha, xem ra chị như Har¬ri¬son , rất khiêm tốn! Đúng , Har¬ri¬son, chị ấy là phiên dịch tốt, phải đối đãi tốt đó nha, thể keo kiệt, trả lương thấp đâu đó! Cẩn thận nếu như chị ấy làm công ty khác, bị tổn thất nặng nề đó!" Giọng của Tinh Nhiễm đáng , dù đưa ra lời cảnh cáo đối với Hoắc Doãn Văn!


      Hoắc Doãn Văn lắc đầu cái." dĩ nhiên làm như vậy!"


      Nhan Như Y đứng lẳng lặng ở nơi, cố nén lòng, cười nhìn bọn họ thân mật!


      "Phụ tá Nhan, tài liệu phiên dịch xong chưa?" Hoắc Doãn Văn chuyển đề tài về lại công việc.


      "Dạ!" Nhan Như Y vội vàng trao tài liệu.


      Hoắc Doãn Văn nhận lấy, sau đó chuyển cho Sở Tinh nhiễm."Cho em nhìn trước chút!"


      Thấy còn chuyện của mình, Nhan Như Y lễ phép."Hoắc tổng, nếu như còn chuyện khác, tôi xin phép ra ngoài trước!"


      "Tốt!" gật đầu cái phê chuẩn, ánh mắt dấu vết, luôn dừng lại ở người !


      Nhan Như Y hướng tương lai phu nhân của Phó Tổng Tài cúi đầu chào cái, xoay người ra khỏi phòng làm việc!


      Bước chân của mặc dù vững vàng, nhưng trong lòng muốn lập tức bay ra khỏi nơi này. hiểu, hiểu, có được vị hôn thê như thế, Hoắc Doãn Văn rốt cuộc thích cái gì ở bản thân nữa chứ?


      ********************** cơ Thủy Linh tân tác, mong đợi ủng hộ của mọi người *********************


      Thời gian còn lại trong ngày, Nhan Như Y biết làm sao để sớm chấm dứt, trong lòng trào dâng nỗi thống khổ ra được, thân thể chốc chốc lại run rẩy!


      cách nào điều khiển, tự động ghét bỏ bản thân mình, từ mắt, lỗ mũi, miệng đến toàn thân cao thấp mỗi chỗ, thậm chí ngay cả tóc cũng đều cảm thấy là khó nhìn, đừng gì khí chất mình tục tằng thô thiển.


      Từ đến lớn, vẫn cho rằng mình đẹp vô cùng, chiều cao mặc dù phải rất cao, nhưng ít nam nhân phải ngước nhìn. Phong cách mặc dù ràng cao ngạo, nhưng có tính cách bền bỉ, thông minh, câu nệ tiểu tiết, cũng tính được là cá tính riêng biệt, ở trong đám đông cũng làm cho người ta có cảm giác trước mắt sáng lên!


      Nhưng sau khi đối mặt với Sở Tinh Nhiễm, cảm thấy trong lòng khó chịu, khó chịu vì cảm thấy bản thân vô cùng xấu xí, như vịt bầu bên cạnh thiên nga.


      Hơn nữa, hơn nữa ấy và Hoắc Doãn Văn đứng chung chỗ, vô luận là từ thân hình, dáng vẻ bề ngoài, cho đến phong cách, xứng đôi đến vậy, hoàn mỹ đến nỗi tìm được chút xíu tỳ vết nào. Chính xứng với, chút cũng xứng cùng đứng chung chỗ ——

    2. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,847
      Được thích:
      14,128
      Chương 103 Lòng còn miên man... như cánh đồng xanh


      Giờ tan sở vừa điểm, Nhan Như Y là người đầu tiên vơ lấy túi xách, chạy như bay ra khỏi công ty, vọt đến trạm chờ xe buýt!


      Vào giờ cao điểm, hàng trăm nhân viên của mấy tập đoàn lớn chung quanh đây, xếp thành mấy hàng chờ xe buýt. Vài chiếc xe buýt đến rồi rời khỏi trạm, nhưng đội ngũ xếp hàng vẫn còn dài!


      Mỗi lần chờ xe buýt về nhà, Nhan Như Y luôn cảm rất phiền lòng, trong lúc phiền não sao người làm công ở đâu ra mà nhiều như vậy, phiền não tại sao lắm người có tư cách cứ chen ngang lên xe buýt như vậy, có lúc lại miên mang khi nào mình có thể mua chiếc xe cho riêng mình. Nhưng hôm nay, đứng trong đám đông cảm thấy rất an lòng, vốn chính là thuộc về tầng lớp lao động bình dân như bọn họ. Đây mới chính là , vì sinh tồn nên phải đấu tranh, phải lao động vất vả, kiếm tiền nhờ hai bàn tay và đầu óc của mình.


      Nhìn về phía trước, từng người nhích lên, nhích lên, từng chiếc xe buýt dừng lại rồi ngay, kiên nhẫn chờ đợi những chuyến xe buýt kế tiếp!


      Nhưng rồi, ánh mắt an phận, thể khống chế, liếc nhìn chung quanh xuyên qua những dãy xe hơi sang trọng, nhất là khi nhìn thoáng chiếc xe màu đen quen thuộc chạy vụt qua. Lòng của chợt chìm xuống, sau đó nhìn chăm chắm vào bảng số ở đuôi xe. phải, đó chẳng qua là chiếc Mercedes đời cũ, phải là kiểu mới nhất, chứ đừng gì đến bảng số xe đặc biệt với hàng số sáu. Xe của !


      Bạn của về nước, đưa bạn ăn tối, cùng nghe nhạc, cùng chung phòng?

      A ——


      Nhan Như Y cười khổ tiếng, suy nghĩ gì khi để đối mặt với vị hôn thê của vào chiều nay!


      Là muốn giúp đối với đoạn tình cảm này hoàn toàn chết tâm sao?


      Nếu phải như vậy, còn có thể nghĩ ra nguyên nhân nào khác?


      Chính lúc đầu quay cuồng, ngừng quanh quẩn vấn đề này, điện thoại trong túi reo vang. Số gọi tới có tên người gọi, nhưng nhận, 4 số “3” ở cuối, số của . Lúc này, sao lại gọi tới cho , nhất định là bởi vì có công việc đột xuất, dám trì hoãn, vội vàng nhận nghe điện thoại."Dạ, Hoắc tổng!"


      "Em về phía trước ngay, chờ em ở cuối đường!" Hoắc Doãn Văn trực tiếp .


      Nghe như thế, bị dọa sợ đến thiếu chút nữa ném điện thoại ."Hoắc tổng, như vậy tốt đâu!" Bạn của ở đây, muốn làm gì?


      cứng rắn trả lời điện thoại, nhưng tim lại dáo dác, tự đưa mắt nhìn về phía đầu đường, trong mơ hồ, quả như thấy bóng xe màu đen thể quen thuộc hơn.


      " có gì tốt, nếu như em đến, như vậy chạy qua đón em!" với giọng kiên định.


      Nơi này nhiều người chờ xe như vậy, bên trong Tập đoàn Hằng Viễn, hàng đoàn người vẫn túa ra sau giờ làm, nếu như lái xe qua, sáng sớm ngày mai nhất định trở thành đề tài để mọi người bàn tán nghị luận. Vì để cho mọi chuyện trở nên nghiêm trọng, vì để cho mình trở thành nguồn tạo ra đề tài, buộc lòng phải thỏa hiệp, lê từng bước về phía trước!


      Ngồi trong xe, Hoắc Doãn Văn nhíu mày, nhìn bóng dáng phản chiếu trong kính chiếu hậu từ chút xíu dần trở nên nét, sau đó tự tay mở cửa xe ra, hướng về phía người bên ngoài, ra lệnh: "Lên xe!"


      Nhan Như Y chui vào trong xe, kỳ quái theo dõi ."Hoắc tổng bây giờ phải nên sánh vai cùng vị hôn thê sao? Ý của tôi là, Hoắc tổng gọi tôi có chuyện gì?"


      Hoắc Doãn Văn nhìn cái, ánh mắt ảm đạm tại rất vui vẻ. chẳng lời, khởi động xe!


      Xe chạy đoạn xa, Nhan Như Y cũng buông tha chờ đợi câu trả lời nữa, dựa người vào lưng ghế, nhìn thẳng về phía trước, mặc đưa mình đâu!


      Hồi lâu, mới áy náy mở miệng, phá vỡ yên lặng." xin lỗi, phải cố ý để cho em gặp gỡ ấy!"


      "A, có gì phải xin lỗi, là cấp , ấy là vị hôn thê của . Tôi chỉ là người làm công ăn lương, gặp gỡ cấp là chuyện bình thường, đó là chưa kể rất vinh hạnh cho cấp thấp như tôi!" dối cách trơn tru, trong khi trước đó, vừa oán trách tại sao lại để gặp mặt vị hôn thê cao quý của !


      Nếu như nhìn thấy người con hoàn hảo ấy, tại cũng chán ghét mình như thế, muốn tìm cách vứt bỏ mình cho khuất mắt! lại còn được mở rộng tầm mắt.


      "Trước đó, hay đề cập về em với ấy, cho nên ấy tò mò muốn gặp em. Nhất định muốn gặp em trong chuyến về nước này!" giải thích. tìm mọi cách để Sở Tinh Nhiễm bỏ ý tưởng đó, nhưng thành công.


      ********************** *************************


      Nhắc tới chuyện này, Nhan Như Y nhăn trán, hiểu ."Tôi hiểu, gì với ấy về tôi? Tại sao lại về tôi với ấy?"


      Hoắc Doãn Văn nhìn cái, có chút né tránh, sau đơn giản hồi đáp."Bởi vì ấy hiểu vốn tiếng Trung của , từ chuyện phiếm giữa bàn hội đàm là ăn cho đến các hợp đồng trong nước, nên hỏi về chuyện phiên dịch. kể cho ấy về!"


      "Ra là vậy!" gật đầu cái, như vậy cũng là bình thường!


      "Như Y, xin lỗi, hiểu chuyện ngày hôm nay nhất định làm thương tổn tới em, dù nhiều cũng ít!" vô cùng áy náy lời xin lỗi. vẫn luôn lo lắng cho tâm tình của , cho nên Sở Tinh nhiễm vừa rời khỏi công ty chân trước, chân sau lập tức lái xe đuổi theo Như Y. phải nhìn thấy , cùng lời xin lỗi, giải tỏa nỗi trĩu nặng trong lòng !


      " có gì, Hoắc tổng!" vội vàng lắc đầu."Tôi làm việc trong công ty của , dưới trướng của . Những thứ này tôi chắc chắn đều phải đối mặt! Trừ phi ——" nhìn ."Trừ phi bây giờ tôi nộp đơn xin nghỉ việc ——"


      " được!" đột nhiên thắng xe lại, hoang mang sợ hãi nhìn ." thể để cho em rời khỏi !" cách nào tưởng tượng ra, cuộc sống của . biết làm gì! Nỗi trống trãi đó làm sao vượt qua!


      thừa nhận ích kỷ, vừa muốn buông tha quyền thừa kế tập đoàn, lại muốn buông tha !


      Mặc dù, mặc dù thể lấy được , chỉ cần mỗi ngày có thể nhìn đến , có thể cảm thấy luôn bên cạnh mình, tốt!


      Nhan Như Y biết sợ hãi, muốn giữ lại bên mình xuất phát từ tình lòng dành cho . Hoàn toàn phải đùa bỡn, càng phải là hành hạ. Chỉ là tình cảm tràn đầy, nhưng dằn vặt lòng người quá. vô lực, rối rắm."Chúng ta sao phải khổ vậy chứ? Như vậy chỉ làm khó hơn mà thôi. Mà em cũng thể ——"


      Cho dù là khổ sở, nhưng so với thể nhìn thấy dù rằng 8 tiếng đồng hồ trong công ty còn tốt hơn!


      Hoắc Doãn Văn ngừng đè nén, cố gắng vững vàng lái xe, bọn họ ra khỏi nội thành, tới ngoại ô nơi người ở thưa thớt, xe từ từ dừng lại bên đường. Ánh trời chiều lóng lánh những chiếc lá mạ xanh non mơn mởn những cánh đồng lúa xung quanh, nhìn về nơi xa chỉ có màu xanh mệnh mông, tầm mắt của rộng rãi hẳn ra, tâm tình cũng buông lỏng rất nhiều!


      Cũng biết có phải vì cái khoảng khoảng gian màu xanh lá cây này quá xanh biếc quá chói mắt, nước mắt của dần lưng tròng, ướt át cách nào khống chế. vận dùng hết sức lực khống chế mình, ngàn vạn lần để nước mắt rớt xuống trước mặt .


      "Trong công việc, rất cần em!" dùng công việc giữ lại, đây là lý do duy nhất có thể tìm ra!


      Nhan Như Y đem khăn giấy vê thành cục, rồi từ từ xé vụn ra, siết chặt trong tay." ra , phiên dịch ưu tú trong công ty có rất nhiều, nhân viên ưu tú cũng có rất nhiều, tại lại là thời điểm sinh viên tốt nghiệp tìm việc làm, nhất định có thể tìm ra người so với tôi còn ưu tú hơn!"


      "Nhưng, bọn họ đều phải là em!" thanh chợt trở nên khàn khàn!


      Thanh này giống như chứa đầy ma lực, làm lay động lòng . Tim nhói đau từng cơn. "Đừng từ là khổ mình? Em hiểu được, tốt như vậy, xuất sắc như vậy, bạn lại cực kỳ xinh đẹp hiểu chuyển, rốt cuộc thích em ở điểm nào. So với ấy, em cảm thấy rất mặc cảm!"


      đem vấn đề khiến mình buồn bực bấy lâu, lớn tiếng chất vấn . Đôi mắt mở to, nhìn , buộc phải cho đáp án.


      " ấy tốt, đẹp hơn nữa cũng chỉ là chuyện của ấy. Chính lòng tốt của em hấp dẫn , lòng tốt của em có thể làm cho vui vẻ!" Còn nữa, gần em cảm giác rất thân thiết, ngồi ăn trong căn phòng của em làm cảm thấy hai ta như người nhà. cảm thấy lòng lương thiện của em cũng thuộc về . Hoắc Doãn Văn thầm trong lòng, nhưng những lời này, có cách nào cho nghe. tại còn tư cách.


      Nhan Như Y cười buồn." ấy tốt đẹp chỉ là của riêng bản thân ấy, mà khiến mở mày mở mặt nữa. Đừng quên, là vị hôn thê của , sắp thành vợ của rồi!"


      Hoắc Doãn Văn trả lời lời của ..., nhưng trong lòng của , Sở Tinh Nhiễm vô cùng xa lạ. chung với luôn có cảm giác giống như đối mặt khách hàng, chỉ là khách hàng rất quan trọng!


      "Hoắc Doãn Văn, chúng ta quay lại vị trí cũ, được ? là cấp của tôi, tôi chỉ là trong vô vàn cấp dưới của . Ở trong công ty, nhân viên chắc chắn gặp phải vô số chuyện, tất cả đều trong phạm vi bình thường. Hoắc tổng cần phải cố ý chờ tôi để lời xin lỗi, hoặc an ủi. Tôi là chỉ là nhân viên bình thường, cần phải áy náy. Được ?" Nàng cơ hồ cầu khẩn .


      nhất định phải khiến tất cả khôi phục về chỗ cũ, nếu sắp phát điên hết. muốn vĩnh viễn vùi lấp trong loại tình huống này, trở thành người thứ ba. rốt cuộc bị xem là cái thứ gì! Bạn ? Nhất định phải. Tiểu mật ngọt, cũng phải! Chỉ là phiên dịch? Cũng chẳng phải!


      Tự hỏi, có thể xác định câu trả lời cho chính mình, chút quan hệ cũng có sao?


      thể, bọn họ chẳng qua chỉ là quan hệ tình đêm, tình nguyện, người lớn hết rồi. Thế thôi, tình cảm cũng chỉ là sợi tơ mỏng manh, bỏ là xong, sao lại bị loạn hết như vậy!


      "Nhưng. . . Em ở trong lòng , chỉ là cấp dưới!" vẫn kiên trì .


      "Vậy tôi xin nghỉ việc, phê chuẩn , đối với hay đối với tôi đều là biện pháp tốt nhất!" Đối với , có đủ sức đề kháng, chống lại cám dỗ của . có thể làm được chỉ là có thể suy nghĩ cách tốt nhất cho , nhưng nhất định nhịn được quyến rũ của nếu cứ ở mãi bên cạnh .


      Nếu như thể quay lại vị trí cũ, chỉ có thể nghỉ việc!


      Thái độ của rất cường ngạnh, khiến kiềm được nổi giận, ầm ĩ." được, tuyệt đối phê chuẩn đơn xin nghỉ việc của em!"


      "Tôi nộp đơn nghỉ việc!"


      "Vậy em liền lấy ra mười hai tháng tiền lương để bồi thường cho công ty. Tương lai trong vòng ba năm, em thể làm việc cho các công ty liên quan đến Hằng Viễn!" hung hăng ra cầu!


      "Em ——" Nét mặt trầm của làm cho Nhan Như Y ngậm miệng lại. Đừng tìm đâu ra 12 vạn để bồi thường, tương lai ba năm tới, đâu tìm việc làm? Hằng Viễn là tập đoàn lớn, cùng rất nhiều công ty cả nước có hợp đồng buôn bán, lui tới!


      Thấy bị khí thế của đè ép xuống, ánh mắt của chợt mềm nhũn."Như Y, tại rất cần em. cam đoan với em, làm chuyện gì an phận đối với em. Chúng ta từ từ có được hay ? Có lẽ, rồi dần đối với em hay em đối với phai nhạt. Từ từ, mọi chuyện lập tức chặt đứt, để cho cả hai ta ôm ấp đau đớn, sớm chấm dứt mọi khổ sở hoàn toàn, có được hay ?"


      Lời của khiến cho lâm vào trầm mặc, sa vào suy nghĩ miên man, có ? có thể, phai nhạt dần dần, bọn họ dần còn bị hấp dẫn lẫn nhau nữa sao? Nếu như như vậy, thể tốt hơn!


      "Chúng ta thử lần, có được hay ?" van xin nhìn .

    3. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,847
      Được thích:
      14,128
      Chương 104.1: Giải thoát như thế nào.



      Editor: Lin



      Nếu quả có thể từ từ thờ ơ, quên , sao đó lại phải là loại giải thoát với ?



      “Được rồi!” tiếp nhận đề nghị này. Nếu phải ôm những ký ức liên quan đến đến hết đời!



      điều chỉnh tư thế ngồi cho tốt, khởi động xe lần nữa. “ ăn cơm , tôi cũng đói bụng rồi!”



      “Vậy đưa tôi đến trạm xe buýt là được, tự tôi ngồi xe về nhà!”



      Nghe thấy lời của , … trong mắt là nỗi thất vọng khó nén.



      “Chúng ta rồi đấy, phải trở về như cũ, còn nhớ ?” nhắc nhở .



      “Được.” nhìn mà nhìn ra ngoài cửa xe.



      Vì để khí quá gượng gạo, Nhan Như Y chủ động nhắc đến bạn . Đề tài này rất an toàn, cũng có thể tạm thời nhắc nhở hai người nên giữ vững quan hệ. “Sau khi tan làm, sao ở cùng với vợ sắp cưới của mình?”



      ấy muốn người thầy giáo, cần tôi cùng, tôi trợ lý Triệu đưa ấy rồi!”



      “Ồ!” Nhan Như Y đáp, nhưng vẫn cảm thấy kỳ quái, thân là chồng sắp cưới, thăm thầy giáo với vợ sắp cưới, đó cũng là việc nên làm chứ?



      cảm thấy được nghi ngờ của , giải thích. “ ấy thích tự mình làm số chuyện, thích có người khác cùng!”



      “Hả?” Nhan Như Y hơi kinh ngạc, con bình thường còn thích có người cùng. “Vậy bình thường dạo phố, ấy cũng chỉ mình sao?”



      ấy thích dạo phố cùng bạn , tôi còn chưa bao giờ dạo phố cùng ấy!”



      như ấy, có người bạn trai ưu tú như vậy, nhất định phải kéo dạo khắp nơi chứ? “ ấy đúng là kỳ quái!”



      “Đúng vậy, ấy thích mạo hiểm, mười sáu tuổi theo đoàn khảo cổ khắp nơi, năm ngoái lại dùng bảy tháng để nghiên cứu lúa mạch, ở trong đồng ruộng mấy tháng, năm nay lại nghiên cứu tượng thiên văn, vì nghe , người Maya tiên đoán, tương lại ngày 21 tháng 12 năm 2012 là tận thế của trái đất, ấy muốn biết trái đất có bị hủy diệt hay !” Hoắc Doãn Văn vừa , vừa cười lắc đầu.



      động tác đơn gian như vậy có thể nhìn ra rất thích người vợ sắp cưới này!



      “Khi đến ấy, cười rất vui, tôi nghĩ rất thích ấy!” Nhan Như Y cảm thán, lời vừa phát ra, mới ý thức được mình gì!



      lúng túng hít sâu, nhìn ra bên ngoài qua chiếc kình chắn giò.



      “Đúng vậy, ấy là ưu tú, khiến người ta thích. Nhưng chỉ là thích có nghĩa là !” chỉ coi ấy như người bạn, hơn kém.



      cổ vũ . “Thích cũng có thể chuyển thành , chỉ cần có thời gian và cơ hội! Cho nên, nên bỏ chút tình cảm vào cuộc hôn nhân này, tôi tin nhất định người vợ sắp cưới của mình!”



      hoàn mĩ như vậy cũng có thể khiến thượng đế phải ghen tỵ, là đàn ông rất thích. tin, sớm muộn gì cũng có ngày Hoắc Doãn Văn đó! như vậy, nghiệp, có tình , đôi bên toàn vẹn, nê hạnh phúc mới phải!



      muốn hạnh phúc!



      “Có lẽ…!” tùy ý đáp, nhưng biết thể Sở Tinh Nhiễm, nếu có thể , cũng bị Nhan Như Y hấp dẫn!



      *** Tác phẩm mới của Cơ Thủy Linh, mong nhận được ủng hộ của mọi người***



      Xe nhanh chóng lái vào nội thành, ánh mắt Nhan Như Y đều đặt lên cảnh vật ngoài cửa sổ xe. “Tổng giám đốc Hoắc, để tôi ở trạm dừng chân này là được rồi!”



      “Từ đây đến nhà em còn rất xa, tôi đưa em đến gần thêm chút!” Mặc kệ thế nào, cũng có cách ném ở đây rồi quay đầu bỏ !



      cần, cần!” trạm rồi lại trạm, nếu còn thỏa hiệp nữa, phải để đưa mình về nhà rồi sao?



      “Ông chủ đưa nhân viên của mình về nhà, bình thường mà!” .



      “Nhưng chúng ta làm việc!” cường điệu, sắc mặt hơi khó coi. “Nếu như sư tôn trọng tôi, bây giờ để tôi xuống xe!”



      Kiên trì mặt Hoắc Doãn Văn lui , thỏa hiệp. “Được, đến con đường phía trước để em xuống, ở đây thể dừng xe!”



      “Vâng.” giọng đáp.



      Sau đó, trong xe cực kỳ yên tĩnh, lẳng lặng chờ đến lúc chia tay. Hoắc Doãn Văn cố ý chậm lại, nhưng con đường luôn có điểm cuối, nên lúc chia tay vẫn cần phải chia tay!



      “Tổng giám đốc Hoắc, mai gặp!” Nhan Như Y dùng thân phận của trợ lý, tạm biệt , sau đó nhanh chóng xuống xe, đứng chờ ở trạm xe buýt!



      Hoắc Doãn Văn cũng sợ cảnh sát giao thông dán giấy phạt, lập tức dừng lại, ngồi yên ở vị trí tài xế, lẳng lặng nhìn .



      Nhìn chờ xe buýt, thấy lên xe buýt số năm, nhìn đứng trong xe buýt, lại nhìn chiếc xe dần xa!



      Từ đầu đến cuối, cũng quay lại nhìn cái!



      vẫn lái xe , mà lại châm điếu thuốc, yên lặng hút, cho đến hết điếu thuốc đó, mới khởi động xe rời !







      Nhan Như Y đứng xe buýt, miệng đóng chặt lại, nhìn thẳng về phía trước, sóng nước nổi lên trong đôi mắt.



      tay lau dòng nước mắt chảy xuống, tại sao khi đối mặt với , lại trở nên mềm yếu như thế, mềm yếu như vậy giống . Nếu như còn sót lại chút lý trí, nghi ngờ chính mình sớm trầm luân, ở bên cạnh



      Đến khi về đến nhà, ngờ lại nhìn thấy Kha Văn khóc ngừng!



      Nhan Như Y ném ví da lên khay trà, vội vàng thay dép, chạy đến người ngồi khóc trước phòng ngủ. “Sao lại khóc, có phải bạn trai cậu bắt nạt cậu ?”



      “Hu hu, ấy nếu mình ở cùng ấy, ấy chia tay! Hôm nay là tròn ba năm chúng mình hẹn hò, ấy lại những lời đó với mình!” Kha Văn uống hơi nhiều, nên cũng che dấu tâm tình, khóc vô cùng đau lòng!



      Nhan Như Y biết bạn trai Kha Văn chuyện rất cay độc, nhất định phải ngắn gọn như vậy, mà là lời là vô cùng khó nghe, nếu ấy nhất định khóc đến mức này!



      Dĩ nhiên, trường hợp như vậy cũng thường xảy ra, cho nên thấy cũng thể trách gì!

    4. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,847
      Được thích:
      14,128
      Chương 104.2: Giải thoát như thế nào.

      Editor: Lin

      Thân là bạn tốt, thể những lời hời hợt, cho dù bị ấy hận . “Kha Văn, mình sớm với cậu rồi, cậu nên sớm chia tay với người đàn ông này . Động chút là đòi tiền cậu, sau đó lại biết quý trọng cậu, vì sao cậu đối tốt với ta vậy chứ?”

      “Hu hu…” Kha Văn lau nước mắt, nức nở. “Mình cũng biết ấy đối xử với mình tốt lắm, nhưng mình vẫn quên được, năm ấy, khi chân mình bị lệch, thể được, ấy cõng mình học, qua rất nhiều ngày! Nếu phải nhờ có ấy, học kỳ đó, nhất định mình nợ rất nhiều môn, thuận lợi tốt nghiệp như vậy!”

      “Cái này có gì mà bỏ được sao? Mỗi đoạn tình cảm đều rất đẹp và cảm động nhưng đến cuối cũng hẳn đẹp và cảm động, nhìn lại phải có rất nhiều người chia tay hay là ly hôn, cho nên cậu cần phải lưu luyến!”

      Kha Văn nức nở.” Vậy để mình suy nghĩ chút!”

      Nhìn , Nhan Như Y gì nữa, đối với việc bạn tốt quả quyết, cũng có thể hiểu.

      Nhìn chuyện của người khác, cái đầu luôn tỉnh táo của , nhưng đến chuyện của mình lại bối rối, cầm được mà bỏ cũng cong!

      Với Hoắc Doãn Văn, sao cỏ thể biểu bình tĩnh, tự nhiên, quả quyết?

      khóc như vậy, trong lòng khó chịu, trong đầu toàn là ?

      Sáng hôm sau, vừa vào công ty làm việc, trợ lý Triệu gọi cho , mười phút sau xuống dưới, cũng giao phó việc gì!

      xuống dưới thấy Sở Tinh Nhiễm mặc bộ đồ thể thao đứng ở đại sảnh chờ, đội chiếc mũ che nắng, áo có cổ và cặp kính mát, sau lưng mang túi du lịch, ăn mặc rất thoải máu, chắc ấy chuẩn bị du lịch.

      Ngay lúc muốn chào hỏi Sở Tinh Nhiễm về phía , nhiệt tình vẫy tay, bằng giọng Đài Loan. “GOOD MORNING, trợ lý Nhan!”

      “Chào buổi sáng, Sở tiểu thư, chuẩn bị du lịch với tổng giám đốc Hoắc sao?” nhíu mày hỏi, sau đó lại liếc mắt xung quanh đại sảnh tìm trợ lý Triệu.

      Cũng là vì có tật giật mình, khi đối mặt với Sở tiểu thư, tim đập ngừng, dám nhìn thẳng vào người ta. Cho nên, ngừng thầm cầu nguyện, trợ lý Triệu nhanh chóng xuất !

      “Ha ha…” Sở Tinh Nhiễm nở nụ cười dễ thương, sau đó với Nhan Như Y. “Trợ lý Nha, tôi sắp du lịch, nhưng cùng Harrison…, ấy rất bận, tôi thể quấy rầy ấy, quấn lấy ấy, buộc ấy chơi với tôi!”

      câu bình thường nhưng lại tràn ngập quan tâm chăm sóc bạn trai! Harrison rất bận, thể quấy nhiễu công việc của , thể quấn lấy , buộc chơi với mình.

      Sợ rằng đây phải câu bình thường có thể , hay có thể làm!

      Nếu như Hoắc Doãn Văn là bạn trai , tin mình nhất đình lôi chơi cùng mình!

      Dù sao, đây cũng là thành phố xa lạ với Sở Tinh Nhiễm!

      “Vậy còn ? Hẹn gặp bạn sao?” cũng thể chơi mình chứ?


      Sở Tinh Nhiễm cười cười, sau đó . “Tôi vốn chuẩn bị chơi, hơn nữa còn nhờ trợ lý Triệu chuẩn bị tấm bản đồ cho tôi. Nhưng rất tệ là tấm bản đò này dùng tiếng Trung, hơn nữa còn là chữ giản thể, có rất nhiều chữ tôi biết!

      Nhan Như Y hạ mắt xuống. “Nếu để tôi giúp tìm tấm bản đồ tiếng !”

      cần, cần!” Sở Tinh Nhiễm vội khoát tay. “Ngoài ra, tôi còn muốn biết số phong tục văn hóa ở đây, tôi cảm thấy có người phiên dịch kiến thúc uyên bắc cùng tôi tốt hơn!”

      tới đây, Nhan Như Y lập tức hiểu ra, khẽ nhếch miệng, ra trợ lý Triệu gọi xuống đây là để cùng vợ tương lai của tổng giám đốc!

      “Nhan tiểu thư, ngại quá, tôi muốn mời dạo cùng tôi!” Sở Tinh Nhiễm khách khí .

      “Tôi là trợ lý của tổng giám đốc Hoắc, đương nhiên nghe theo tất cả sắp xếp của ấy. Hơn nữa, chơi tốt hơn làm việc nhiều, tôi tất nhiên đồng ý!” Nhan Như Y giả bộ vui vẻ , rất sợ đối phương nhìn ra và Hoắc Doãn Văn có gì đó, căn bản chỉ là có tật giật mình. “Vậy Sở tiểu thư muốn đâu? cho trợ lý Triệu, để ấy đưa chúng ta !”

      “A, , tôi nghi chúng ta nên tàu điện ngầm hay xe buýt , như vậy rất thú vị, cũng có thể quen với thành phố này. Tôi rất muốn biết cuộc sống lúc còn bé của Harrison ở nơi đây như thế nào!” Sở Tinh Nhiễm vội khoát tay, sau đó bằng tiếng Trung chuẩn, thỉnh thoảng còn thêm vài từ tiếng !

      Nhìn vị Thiên kim Đại tiểu thư này, Nhan Như Y càng cảm thấy người có tiền kỳ quái. Bọn họ có những chiếc xe mà người người hâm mộ, cần phải chen chúc xe buýt, nhưng những người như vậy lại thích chen lên xe buýt!

      Họ vừa chuyện vừa ra khỏi cửa chính của tòa nhà, Sở Tinh Nhiễm lập tức về phía trạm xe buýt, sau đó lại nhìn Nhan Như Y mặc bộ đồ công sở. “Đầu tiên chúng ta đến cửa hàng đổ thể thao , nên đổi sang mặc đồ thể thao, như vậy lúc chơi thỏi mái hơn chút!”

      “A, cần đâu, tôi cũng quen giày cao gót rồi!” Nhan Như Y vội vàng khoát tay, trợ lý, sao có thể lãng phí thời gian của chủ!

      được, được, là tôi muốn cùng tôi, nếu như khiến mệt chết tôi yên tâm, hơn nữa khiến phiên dịch viên của Harrison mệt chết, nhất định ấy tức giận! Trợ lý Nhan, thôi, rất quen thuộc nơi này, mua đồ thể thao trước, ha ha, đến lúc đó bắt ấy trả tiền!” Sở Tinh Nhiễm như đối xử với bạn tốt, chủ động khoác tay Nhan Như Y, lên phía trước!

      Hành động này khiến có chút áp lực, ấy cũng có quen thuộc đến mức này.

      “Vậy cảm ơn, Sở tiểu thư!”

      Nếu muốn đổi bộ quần áo này, bằng nhận cho xong, nếu , rất mệt mỏi!

      Nhan Như Y tìm của hàng thể thao gần công ty nhất, sau đó mua bồ đồ ngắn, thêm đôi giày thể thao và chiếc mũ che nắng. Sở Tinh Nhiễm rất quan tâm chọn cho chiếc balo du lịch, đặt quần áo của vào, đeo lên rất thoải mái!

      Sau đó, hai người ra khỏi cửa hàng, họ giống như hai nữ sinh đạo học, đứng ở trạm xe buýt!

      “Sở tiểu thư, muốn đâu? Nhưng danh thắng lịch sử?” Nhan Như Y dò hỏi.

      “Hừm, , khi còn bé tôi cũng đến thành phố B, nhưng danh thắng nổi tiếng tôi tới rồi. Tôi rất muốn biết văn hóa Phật giáo ở đây chút, có biết nơi nào có chùa ? Hôm nay là ngày 15 lịch, nên đến đó thắp hương, cầu phúc!”

      Về điểm này, Nhan Như Y cũng có thể hiểu được, người có tiền đều rất tin vào Phật. “Vậy chúng ta chùa Đại Bi nhé, rất nhiều người đến đó thắp hương.”

      “Được, tôi cũng muốn tới đó!” Sở Tinh Nhiễm vui vẻ gật đầu , sau đó chỉ vào xe buýt lướt qua ngừng hỏi. “Chúng ta phải lên chiếc xe nào?”

      “Hả, , chúng ta phải tàu điện ngầm…” Nhan Như Y dẫn về phía trạm tàu điện ngầm.

    5. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 105.1: Đừng đối xử tốt với tôi như vậy.

      Editor: Lin

      Ngồi mấy trạm, lên núi, sau khi trèo thêm mấy trăm mét, họ đến chùa Đại Bi trong núi. Bởi vì là ngày 15 lịch, nên hôm nay người lên dâng hương rất nhiều, cả ngôi chùa đều bị tầng tầng khói xanh bao phủ, hô hấp của mọi người cũng tràn ngập hương trầm, rất thần kỳ, mùi hương này khiến con người cảm thấy yên ổn, tâm tình ổn định!

      Hai người vào, sau đó xin hương.

      Từ , Nhan Như Y chỉ vào chùa hai ba lần, còn lại đều chơi, cho nên chỉ lấy bó hương hớp túi tiền nhất, chỉ 20 đồng. Khi dâng hương, rất cung kính cúi lạy bồ tát, sau khi dâng hương xong, còn nhìn đế thân thể mảnh khảnh của Sở Tinh Nhiễm giữ lấy nén hương vừa thô vừa nặng vừa dài!
      Vừa rồi có chú ý đến giá tiền của bó hương này, phải tới 900 đồng. Người có tiền quả nhiên là hào phóng, trong lòng thầm cảm thán!

      giữ được ? Hình như rất nặng?” Nhan Như Y đến, lo lắng hỏi, rất hoài nghi Sở Tinh Nhiễm giơ đến bất động rồi!

      Sở Tinh Nhiễm hít thở, vì dùng sức, hai cổ tay lên hai đường gân xanh rất . “Có thể!” cười cười, sau đó lại giơ nén hương lên quá đỉnh đầu, thành kính quỳ lạy Bồ Tát trong Đại Hùng Bảo Điện!

      Nhan Như Y đứng ở bên, lẳng lặng chờ !

      Hình Như Sở Tinh Nhiễm rất hiểu về Phật, mỗi động tác đều giống như những nhà tu, nghiêm cẩn lại thành kính. lẩm bẩm, hẳn là người phù hộ hoặc là tâm nguyện của mình…

      cầu phúc vì ai đây? Nhan Như Y đứng bên cạnh suy đoán, cho người nhà, cho mình hay là cho Hoắc Doãn Văn?

      Vừa rồi, chỉ cầu nguyện cho hai đứa em của mình có thể đậu đại học, mong cho cha khỏe mạnh!

      Lúc này, sư phụ đứng ở bên nhìn Sở Tinh Nhiễm lẩm bẩm . “Vị thí chủ này là người Hồng Phúc Tề Thiên, nên mới có thể lấy chiếc Long hương này, phải ai cũng có thể nhận chiếc Long hương này, Phật tổ tiếp tục phù hồ thí chủ, a di đà Phật!”

      Nhan Như Y tò mò nhìn sư phụ, dò hỏi. “Sư phụ, chẳng lẽ dâng hương rất quan trọng sao?”

      “Tất nhiên, có bao nhiêu phúc khí mới cỏ thể nhận được hương nặng hơn, a di đà Phật!”

      Nhan Như Y gật đầu, cũng may, xin thẻ hương 20 đồng là đúng rồi, phù hợp với thân phận , may mắn, tìm được đúng vị trí của mình!

      Cánh tay Sở Tinh Nhiễm buông lòng chút, cười với , sau đó : “ thôi, chúng ta vào trong tạm biệt Bồ Tát!” xong, lập tức vào đại điện!

      Nhan Như Y theo phía sau.

      Sở Tinh Nhiễm dừng bước trước vị bồ tát, chắp tay trước ngực tiếp tục lẩm bẩm!

      Nhan Như Y dùng mắt cúng bái vị Quan cao to, cảm thấy có loại hiền từ, uy nghiêm phát ra từ Bồ Tát!

      Sở Tinh Nhiễm thấy ánh mắt Nhan Như Y tựa như nghiên cứu, lập tức giới thiệu. “Đây là Quan Đại Bi, cũng là vị Quan ngàn cánh tay rất quen thuộc với chúng ta. Phật viết, vì cuộc sống con người khổ sở, Quan Bồ Tát lòng từ bi, thề phải phổ độ chúng sinh, nếu thể làm được, đầu của mình vỡ thành mười mảnh, thân thể cũng chia thành ngàn phần. Vũ trụ mênh mông, chúng sinh đều cực kỳ khó khăn, thế là Người chia thân thể thành 42 đoạn, mỗi đoạn biến thành tượng Quan , những vẫn mới chỉ ứng phó được với cái nghèo. Lúc này Phật a di đà khuyên bảo, Quan thể làm hại thân thể, cần phải tu luyện pháp lực để thực ý nguyện to lớn, cũng làm phép thu 42 phần của Quan nhập làm thể, trừ hai cánh tay, biến thành bốn mươi cánh tay, mỗi cánh tay lên con mắt, có nghĩa cả người có 25, ‘có’ chính là Nhãn Quả, 25 nhân 40 là 1000, cho nên người xưa gọi là Quan thiên nhãn ngàn cánh tay, người tiếp tục phổ độ chúng sinh, thiên nhãn khắp thế gian nhìn tất cả vật!”

      Sở Tinh Nhiễm nghiền ngẫm từng câu, cố gắng cho ràng. kể chuyện rất hay, rất hấp dẫn người nghe!

      Nhan Như Y giật mình, nhìn Đài Loan xinh đẹp này. “ biết rất nhiều, đến cả cái này cũng biết!” Mình nhìn chương trình cuối năm, mới biết được vị Quan nghìn tay nghìn mắt này. Nhưng người ta lại có thể kể lai lịch của vị Quan !

      nhất thời cảm thấy loại chênh lệch rất lớn.

      Sở Tinh Nhiễm cười cười, giải thích. “ có gì, bởi vì mùa xuân hàng năm cả nhà tôi đều lễ chùa, cầu xin cho năm này mọi người được bình an, thuận lợi, buôn bán hưng thịnh, tiếp xúc nhiều, cũng biết được chút ít!”

      *** Tác phẩm mới của Cơ Thủy Linh, mong nhận được ủng hộ của mọi người***

      Sau khi vòng trong chùa, gần đến giờ chiều, mặt trở lên cao họ bắt đầu xuống núi!

      Sau khi ra khỏi núi, hai người tìm nhà hàng sạch , sau đó chọn lấy hai phần ăn bình thường đến thể bình thường hơn!

      Nhìn vị tiểu thư trước mắt ăn đồ ăn giống mình, Nhan Như Y lại giật mình. cho rằng những người có tiền như ấy, chỉ có thể ăn những món ăn sang trọng, trong những nhà hàng sang trọng mà thôi.

      “Thấy tôi ăn thức ăn nhanh, kinh ngạc sao?” Sở Tinh Nhiễm hỏi.

      Nhan Như Y gật đầu. “Đúng vậy!”

      ra cũng có gì là lạ, lúc tôi ở Châu Phi, thậm chí tôi còn ăn thức ăn thiu nữa… khi đó ra ngoài, ăn phải đói bụng, còn cách nào khác!” Lúc , khổ sở, mặt chỉ như tường thuật lại mình từng trải qua hoàn cảnh khổ nhất, lại thể loại kích thích vui sướng!

      luôn lộ vẻ buồn bã, lo lắng, nhiệt tình và cố chấp đó của khiến rất nhiều người hâm mộ. Thử hỏi, có mấy người trẻ tuổi có thể giống , cả ngày cần phải làm gì, ngừng đến những chỗ thám hiểm, tìm điều kích thích!

      là chênh lệch quá xa, lớn đến mức thể ghen tỵ, chỉ có thể hâm mộ!

      Có lẽ lúc nãy phơi nắng hơi choáng váng, Sở Tinh Nhiễm để ít đường trắng vào cola, để xong giật mình hô. “Chết, tôi coi cola thành cà phê rồi!”

      “Vậy gọi phần cola nữa !” xong, Nhan Như Y chuẩn bị đưa tay lên gọi phục vụ.

      , , cần…” Sở Tinh Nhiễm kéo Nhan Như Y lại, sau đó cầm cốc cola lên . “Cũng sao, mặc dù cola thêm đường rất kỳ, là cola làm lạnh, dù đường rơi vào, tan vào cola cũng rất ít, ngọt hơn chút tôi có thể chịu được, sao…”

      xong, cười cười, uống hết cốc cola lạnh!

      câu nệ tiểu tiết, ngây thơ lãng mạn, kiến thức uyên thân, rộng lớn, đây là những điều mới mẻ Nhan Như Y nhìn ra trong Sở Tinh Nhiễm, càng khiến cảm thấy mình cự tuyệt Hoắc Doãn Văn là đúng! Nhưng sao vẫn cảm thấy mất mát, có cảm giác muốn khóc như vậy!

      Hình như chút ảo tưởng và hi vọng trong lòng, cũng từ từ bị cuốn trôi!

      Lúc này, điện thoại của đột nhiên vang lên, vừa nhìn thấy ba chữ số cuối tim Nhan Như Y thắt chặt, sau đó lại yên lòng. Sao lại gọi điện cho ?

      cố ý nhìn Sở Tinh Nhiễm, thản nhiên : “Là tổng giám đốc Hoắc, Sở tiểu thư muốn nghe điện thoại ?”

      Sở Tinh Nhiễm khoát tay. “Nếu ấy gọi cho , chắc là vì công việc?”

      “Chắc là vậy!” Ngoài miệng mặc dù như vậy, nhưng Nhan Như Y biết, gọi tới, chắc chắn phải vì công việc, bời vì nếu là công việc đều do thư ký hoặc trợ lý Triệu liên lạc với .

      Vẻ mặt có thể coi là tự nhiên, nhấn phím nhận. “Alo, tổng giám đốc Hoắc, có chuyện gì ?”

      “Xin lỗi!” Hoắc Doãn Văn vừa mở miệng câu xin lỗi. “Buổi sáng có cuộc họp hội đồng quản trị, trợ lý Triệu vừa mới thông báo cho , ấy tìm em chơi!”
      Last edited by a moderator: 8/11/14

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :