1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Tổng Giám Đốc Châu Úc - Chử Nguyệt (10 chương)

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 10
      "Cha, mẹ buổi sáng tốt lành." Cầu Lỵ vào phòng ăn, liền lộ nụ cười chào hỏi cực kỳ ngọt ngào.

      "Bác trai, bác . Chào buổi sáng." Benney gật đầu chào hỏi.

      "Ngồi ! Khó có dịp được trở lại, tối hôm qua ngủ có ngon ?" Cha Cầu Lỵ cười .

      "Ách... rất tốt ạ! Cha sao?" Nghe cha câu, khiến nụ cười của Cầu Lỵ cứng đờ, vội vàng hỏi ngược lại.

      Thảm, cha là cố ý sao?

      "Tiểu Lỵ, Benney, sao lại đứng ở chỗ này? Còn mau ngồi xuống, chuẩn bị ăn điểm tâm." Mẹ Cầu Lỵ bưng mâm trứng ốp lết ra.

      "A!" Cầu Lỵ vội vàng ngồi xuống.

      Benney ở bên ngược lại cảm thấy buồn cười, làm gì mà gương mặt khẩn trương vậy, ràng là chột dạ mà.

      "Benney, cháu ăn bữa sáng kiểu Trung được ?" Mẹ Cầu Lỵ cười , cũng có nhắc tới chuyện cùng giường.

      "Có thể, đối với đồ ăn cháu cũng kén chọn." Benney cười .

      "Mẹ, con múc cháo." Cầu Lỵ vội vàng đứng lên cầm chén múc cháo.

      "Benney, lát nữa có muốn cùng Cầu Lỵ chỗ nào ?" Cha Cầu Lỵ hỏi.

      "Còn chưa có quyết định, chỉ là có thể thể ở quá lâu." Benney .

      "Vậy lúc nào phải ?" Cha Cầu Lỵ húp hớp cháo con múc tới, tiếp tục hỏi.

      "Trễ nhất ngày mai phải rời Đài Loan rồi." ở lại Đài Loan ba ngày hai đêm rồi, trở về phải bay qua Mỹ cùng mấy vị quan chức giới chính trị thương lượng chút về kế hoạch hợp tác.

      "Nhanh như vậy? Bác tưởng là cháu có thể ở lâu mấy ngày đấy." Mẹ Cầu Lỵ xen vào .

      " rất xin lỗi! Nhưng cháu bảo đảm, chỉ cần cháu rảnh, nhất định trở lại thăm bác trai, bác ."

      "Điều này cũng có biện pháp, người làm chuyện lớn vốn cần phải trả giá thời gian." Cha Cầu Lỵ mở miệng chuyện.

      "Đừng nhắc tới cái này nữa, nhanh lên ăn chút ! Món ăn bị nguội ngon đâu." Mẹ Cầu Lỵ cũng có bày tỏ ý kiến nhiều, chỉ là kêu mọi người ăn cơm.

      Từ đầu tới cuối, Cầu Lỵ im lặng lên tiếng, chỉ sợ sơ ý chút, đề tài vòng qua đầu . Hoàn hảo trừ bàn luận về chuyện làm ăn bên ngoài của Benney ra, chính là dùng cơm, điều này làm cho thở phào nhõm.

      Sau bữa ăn Cầu Lỵ giúp mẹ tay dọn dẹp đồ ăn, mà Benney theo cha đến phòng khách chuyện phiếm.

      "Mẹ, con tới giúp." Cầu Lỵ cười hì hì đoạt lấy bao tay trong tay mẹ đeo lên.

      "Tiểu Lỵ à! Tuổi của con cũng còn , có số việc mẹ vẫn muốn ...”

      "Mẹ... xin lỗi .., con biết , con tái phạm." Cho là mẹ muốn chuyện cùng giường, thần kinh Cầu Lỵ lập tức căng thẳng, vội vàng ngắt lời bà xin lỗi trước.

      "Con ở đây bậy cái gì! Mẹ còn chưa xong, con chen vào cái gì, có lễ phép!" Mẹ Cầu Lỵ giáo huấn.

      "Được rồi! Mẹ... xin lỗi!" vội vàng cười mặt làm nũng .

      "Con cho rằng mẹ muốn với con chuyện con cùng Benney cùng giường hả?" Mẹ Cầu Lỵ dĩ nhiên biết trước lời là có ý gì. "Đứa ngốc, con cũng lớn như vậy, nên hiểu được mình làm cái gì, mẹ đây làm mẹ thể lúc nào cũng quản con, mẹ cũng muốn để con làm loạn cái gia đình này."

      "Cái gì làm loạn gia đình? Con làm sao!" Cầu Lỵ thuận theo phản đối, nhưng trong lòng thở phào nhõm.

      "Đúng! Ai biết! Như qua, mẹ thấy Benney là đối tượng tốt hiếm có, rất có thành ý cùng con lui tới, mẹ cũng nhìn ra được con rất thích cậu ấy, như vậy con lo mà nắm chặt, hiểu ?" Mẹ Cầu Lỵ thu hồi nụ cười, nghiêm chỉnh .

      "Mẹ... con biết rồi!" Cầu Lỵ vừa rửa chén vừa lên tiếng.

      "Biết biết, phải làm mới là , cá tính của con lúc nắng lúc mưa cần tại nhiệt tình đối với người ta, về sau liền bỏ rơi thương tiếc, như vậy là được. Còn nữa, cậu ta bận rộn như vậy, vậy về sau cũng có thời gian ở bên cạnh con, cho nên cũng đừng cố tình gây , phải thông cảm nhiều cho người ta, biết ?"

      "Mẹ, con mới cố tình gây , mẹ phải suy nghĩ quá nhiều ! ấy bận rộn như vậy, con cũng có thể sắp xếp thời gian của mình! Mọi người đều là người trưởng thành, cũng đều có công việc phải làm, nào có biện pháp cả ngày ở chung chỗ?" Điểm này cần mẹ , Cầu Lỵ sớm có chuẩn bị tâm lý.

      "Con có thể nghĩ như vậy là tốt nhất, về sau cũng được trở về khóc lóc cậu ta có thời gian cùng con là tốt rồi, đây là lựa chọn của con." ra bà nằm mơ cũng nghĩ đến có ngày con mang bạn trai ngoại quốc trở về, nhất thời ứng phó kịp, tối hôm qua còn có chút mất ngủ.

      "Con mới !" Cầu Lỵ cảm thấy mẹ suy nghĩ nhiều quá.

      "Ai, thời gian trôi qua thực mau, suy nghĩ chút giống như mới ngày hôm qua con còn nằm ở cạnh chân mẹ muốn mẹ ôm, tại cũng hai mươi mấy tuổi rồi, lâu nữa có thể lập gia đình, tưởng tưởng được." Mẹ Cầu Lỵ đột nhiên sầu não.

      "Mẹ... nên như vậy mà! Người ta tại chưa có gả , người ta còn muốn ở bên cạnh mẹ làm con thêm mấy năm nữa mà!" Cầu Lỵ thấy hốc mắt mẹ ửng hồng, vội vàng ôm bà, trong mũi cũng có chút ê ẩm.

      "Làm trò! Con cũng cần đến lúc lớn bụng rồi mà về đợi kịp, nhất định phải lập tức kết hôn." Mẹ Cầu Lỵ bị lời của trêu chọc nín khóc mỉm cười.

      "Mới !" như thế, Cầu Lỵ lại bắt đầu lo lắng, từ lúc bắt đầu xảy ra quan hệ đến tại, bọn họ cũng ngừa thai, nên... mang thai chứ?!

      đâu, kinh nguyệt vừa mới qua bao lâu, bởi vì áp lực công việc cũng quá chính xác, chắc là rất khó mang thai ? ở trong lòng thầm nghĩ.

      được! Vì mục đích an toàn, nhất định phải ngừa thai mới được! muốn lớn bụng mặc áo cưới, xấu xí chết mất!

      Gặp gỡ cha mẹ Cầu Lỵ xong, cuộc sống Benney bắt đầu có thay đổi. tại trừ công việc, mỗi ngày đều muốn liên lạc cùng Cầu Lỵ.

      Chuyện cùng với nhân viên cấp dưới lui tới, chỉ có mấy người thân cận cấp cao biết, mà Cầu Lỵ bên kia cũng chỉ có Vi An biết, có thể giữ bí mật đến nơi đến chốn, mấy tháng bình an vô .

      Bọn họ có biện pháp thường xuyên gặp mặt, ngược lại để cho bọn họ quý trọng thời gian bên nhau hơn. Có lúc quá mức nhớ nhung cùng Cầu Lỵ bay đến nơi nào đó, cho niềm vui bất ngờ. Kết quả địa điểm bọn họ gặp mặt bắt đầu thay đổi thành chạy vòng quanh trái đất.

      Điểm này, Cầu Lỵ chút cũng có ý kiến, ngược lại còn thường xuyên lấy ra đùa, ngày nào đó bọn họ chạy khắp cả toàn thế giới, ra gian vũ trụ là được.

      Nhớ tới cuộc chuyện mấy ngày trước, khóe miệng của khỏi lên nụ cười.

      Lần đầu tiên, hai người bọn họ bởi vì ý kiến hợp mà cãi nhau trong điện thoại, nguyên nhân là vì nội dung kiện tin tức báo viết. Cãi nhau hơn giờ, cuối cùng hai người mới phát việc căn bản liên quan đến mình, dừng mấy giây sau, hai người cùng nhau bật cười.

      Sau khi gặp Cầu Lỵ, mới biết được trước kia công việc bận rộn có nhiều nhàm chán. tại như vậy, có lúc công việc của càng thêm ngập đầu nhưng lại là vì thấy , thậm chí bắt đầu bồi dưỡng mấy người trợ thủ có thể mình đảm đương phần, để cho trong tương lai có thể có nhiều hơn thời gian ở bên .

      Mà bây giờ, người khác trong sân bay Đào Viên Trung Chính, chuẩn bị cho Cầu Lỵ niềm vui bất ngờ.

      giờ sau đến hội trường tiệc cưới. Hôm nay là đám cưới bạn tốt của Cầu Lỵ Vi An. Lúc trước đề cập qua hôm nay mình đảm nhiệm công việc phù dâu.

      Chắc hẳn khi làm phù dâu ăn mặc rất đẹp! Trong đầu Benney ra hình ảnh ban đầu lúc bọn họ cùng nhau ăn tối ở khách sạn, mặc bộ lễ phục kia, nghĩ, có lẽ tối nay nên dụ dỗ mặc thêm lần nữa.

      "Ách... tiên sinh...” người phụ trách tiếp đãi ở cửa ra vào nhìn thấy có người nước ngoài xuất , có chút ngơ ngẩn, cuối cùng, có người phù dâu mặc bộ váy màu đỏ chót đứng ra thử dùng tiếng kêu lên.

      "Xin chào, tôi là bạn của Vi An." Benney dùng tiếng Trung .

      "A! ra là là bạn Vi An! Đến đây... mời đến bên này ký tên." may là tiếng Trung khiến cho phù dâu này nhàng thở ra hơi, lại ngoài ý muốn nhìn thấy bộ dáng người đàn ông nước ngoài đeo kính mắt này rất đẹp trai! Đợi lát nữa nhất định phải tới hỏi thăm ràng, thuận tiện tới xem có cơ hội bắt chuyện hay ...

      "Đây là tiền mừng." Biết tục lệ người Trung Quốc, Benney trước đó chuẩn bị sẵn tiền lì xì bỏ lên bàn.

      "Cám ơn! có thể ký tên ở chỗ này." Dâu phụ chỉ vào vải lụa màu hồng bàn .

      " cần. Tôi có thể vào chưa?" Benney mỉm cười từ chối.

      "Có thể, có thể, dĩ nhiên có thể." Trời ạ... là nụ cười mê người! Dâu phụ bị nụ cười của làm cho điện giật bất tỉnh nhân .

      "Cám ơn." gật đầu, liền xoay người vào hội trường tiệc cưới.

      Trong hội trường, bởi vì xuất của mà đưa tới chút xôn xao , ít người nhịn được tò mò cũng hướng qua bên này nhìn chăm chú, mà thèm để ý chút nào, đeo mắt kính lên, nhìn vòng quanh hội trường tìm kiếm bóng dáng của Cầu Lỵ, nhưng có phát .

      Người đâu? muốn hỏi người, bên tai đột nhiên có người kêu tên của .

      "Benney!" Cầu Lỵ che miệng kêu lên, thể tin được thế nhưng xuất tại nơi này.

      "Cầu Lỵ, em đẹp." Benney tới hôn lên má của , hôm nay mặc chính là lễ phục chiffon màu xanh dương nhạt, tóc vén lên, đeo đồ trang sức trang nhã, thoạt nhìn vừa tao nhã lại mê người.

      "Cám ơn, làm sao lại đến đây? Em nghĩ vẫn còn ở Nhật Bản chứ!" Hôm qua mới qua, phải sao? Cầu Lỵ vừa mừng vừa sợ.

      "Làm xong việc muốn tới tìm em!" muốn nhìn thấy nụ cười vui sướng mặt .

      "Vậy ở lại bao lâu?" lôi kéo cánh tay của , hoàn toàn có cảm giác ánh mắt ghen tỵ lẫn hâm mộ của ít phụ nữ nhìn chằm chằm vào .

      "Tối mai bay."

      "A...” có chút thất vọng, lập tức lại nâng lên nụ cười lôi kéo ."Em dẫn gặp Vi An, cậu ấy hôm nay rất đẹp!"

      " tin khi em làm dâu đẹp hơn nữa." Trong mắt , có ai so với đẹp hơn.

      "Lại còn chưa có làm dâu sao lại biết!" mặt của lên thẹn thùng đỏ ửng.

      " dĩ nhiên biết ." cười .

      "Ai để ý !" Cầu Lỵ nắm tay , thẳng tới phòng nghỉ ngơi, gõ gõ cửa: "Vi An, mình vào nghe."

      Mở cửa, lui ra bước để cho Benney vào, "Vi An, cậu xem ai tới rồi." Trừ dâu ra còn có hai người phù dâu cũng ở đây.

      "A... trời ạ! Trời ạ! Mình có hoa mắt! Người siêu cấp bận rộn của chúng ta lại xuất ." Vi An từ ghế đứng dậy, vẻ mặt hết sức khoa trương, cũng chút dáng vẻ ngượng ngùng của dâu.

      Tuy Benney là cấp , nhưng lại cùng bạn tốt thương, đương nhiên có thể cần bận tâm thân phận, lớn mật tha hồ mà cười giỡn, dù sao cũng có người chống lưng rồi! hăng say vui mừng mà nghĩ tới.

      "Chúc mừng ." Benney cười , coi việc nhạo báng là quan trọng.

      "Benney, tôi mới phải cám ơn tặng quà lát nữa ăn nhiều chút! Tôi nhớ chưa từng tham gia tiệc cưới kiểu Đài Loan phải!" Vi An cười .

      " có."

      "Vậy là tốt, có thể luyện tập trước, về sau có kinh nghiệm."

      "Tôi hiểu ."

      "Này! Hai người cái gì đây!" Cầu Lỵ xen vào , mặt tránh khỏi những rặng mây đỏ hồng nhàn nhạt.

      "Mình mà! Cậu cho rằng mình đùa à! Có gì là được hôm nay sau khi mình kết hôn, bao lâu liền tới lượt cậu rồi." Theo thấy, hai người bọn họ lui tới mấy tháng qua mà nhiệt tình giảm, tương lai rất có cơ hội.

      Vi An ở trong lòng tính toán, đợi lát nữa hoa dâu phải ném cho mới được.

      "Thần kinh!" Cầu Lỵ đỏ mặt cười mắng, còn lại Benney ở bên cười.

      "Hắc! Hôm nay dâu lớn nhất, cậu còn dám mắng mình!" Vi An giả bộ tức giận.

      "Dạ dạ dạ, xin lỗi, mình sai lầm rồi. Cẩn thận đừng dễ dàng tức giận như vậy, sinh nếp nhăn." Cầu Lỵ xin lỗi chút nhưng mặt chút thành ý cũng có.

      "Stop! Cậu biết mình vĩnh viễn là mỹ nữ hai mươi lăm tuổi sao?" Vi An , đưa tới hai người phù dâu khác phải cười đùa.

      "Đúng! Hôm nay cậu là lớn nhất, gì mình đều có phản đối." Cầu Lỵ cười khanh khách cãi lại.

      "Nè! Cậu gì vậy hả, cẩn thận mình đánh cậu bây giờ!" Vi An dĩ nhiên nghe ra được ngụ ý của .

      "Được lắm! Chị em, dù gì cậu cũng là dâu, duy trì hình tượng chút !" Cầu Lỵ tốt bụng nhắc nhở, nhưng mà ấy lúc nào có hình tượng đây? Hi...

      "Hừ hừ! sao, chị em, mình ghi nhớ khoản này rồi, chờ lúc cậu kết hôn, xem mình đối phó cậu như thế nào” Vi An ngẩng đầu .

      "Chờ ngày đó rồi hãy !" Đó là chuyện rất xa xôi Cầu Lỵ nghĩ nhiều như vậy.

      "Này! Thời gian tới...” ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa, chú rễ Tiểu Mã vào nhắc nhở.

      "OK! Benney, chúng ta ra ngoài trước." Cầu Lỵ dẫn cùng với hai người phù dâu cùng nhau trở lại hội trường tiệc mừng.

      Bữa tiệc có bốn mươi mấy bàn, khách khứa cơ hồ đều ngồi đầy đủ. lấm lét nhìn trái phải, muốn tìm vị trí ngồi, vừa lúc thấy mấy người phù dâu hướng phất tay, vội vàng lôi kéo Benney qua.

      "Cầu Lỵ, bạn trai à?" Khi hai người vừa ngồi xuống phù dâu Tiểu Huệ ngồi cùng bàn liên tục hỏi tới ngừng. Thẳng thắn mà , từ lúc người nước ngoài này bắt đầu bước vào hội trường, liền chú ý đến , nhìn thấy cùng Cầu Lỵ giống như vô cùng thân thiết, vừa hâm mộ lại vừa ghen tỵ, còn có điểm cam lòng.

      "Đúng vậy!" gật đầu thừa nhận, ngồi gần như vậy, rất khó chú ý đến biểu hứng thú trong mắt ta, dĩ nhiên, cũng biết hứng thú này đến từ chính Benney.

      "A... ta tên là gì?" Giọng Tiểu Huệ hơi lại mang theo chút thất vọng.

      "Chính giới thiệu !" Cầu Lỵ đem vấn đề ném cho xử lý.

      "Xin chào, tôi tên là Benney." gật đầu, coi như là chào hỏi.

      " ra cũng biết tiếng Trung à!" Tiểu Huệ cho nụ cười cực kỳ sáng lạn.

      "Biết chút." Thái độ Benney lạnh nhạt.

      " rất chuẩn! học tiếng Trung ở đâu vậy?" Mặc dù biết đó là bạn trai người khác, nhưng ta vẫn cách nào kiềm chế ý nghĩ muốn tiếp cận . Lại nghĩ Cầu Lỵ cũng đẹp hơn bao nhiêu, chừng vẫn còn có cơ hội.

      "Tiếng Trung của tôi hơn phân nửa là Cầu Lỵ dạy." Benney cố ý nắm tay Cầu Lỵ , muốn cho ta ảo tưởng.

      "A!" lời này khiến cho Tiểu Huệ sửng sốt.

      Lúc này, hội trường vang lên tiếng pháo, đương nhiên là dùng loa phát ra, tuyên bố với mọi người tiệc mừng bắt đầu.

      "Phương thức mở màn đặc biệt." Benney cúi đầu với Cầu Lỵ, trong lòng suy nghĩ đến lúc bọn họ kết hôn cũng làm như vậy sao? Có thể quá buồn cười hay ?

      " có biện pháp! Đây là tập tục Đài Loan chúng em, hơn nữa đây vẫn tốt chán, mời khách ở khách sạn, nếu như là phương thức truyền thống, ở nhà mình mời khách, nổ pháo trực tiếp ở ven đường cơ!" Cầu Lỵ giọng .

      "Vậy hẳn là rất thú vị." nghĩ so với như bây giờ tiếng pháo ít nhất vẫn hay hơn.

      "Làm ơn! Ở ven đường ăn tiệc mừng, trời vào hạ nóng chết, mùa đông lạnh đến phát run, trời mưa càng thảm hại hơn nữa đó?"

      Chỉ có cái người nước ngoài này mới có thể cảm thấy thú vị! Cầu Lỵ liếc cái.

      "Được rồi! ghi nhớ lời của em ." Có lẽ, nên nghĩ phương thức tiệc mừng đặc biệt hơn hoặc là phương thức tiến hành hôn lễ mới được.

      Bình thường bọn họ đều dùng tiếng Trung chuyện, còn cố ý cho ta nghe? Tiểu Huệ ở bên, nhìn thấy bọn họ chuyện với nhau, khỏi có chút hồ nghi, rồi lại thể bỏ qua dáng vẻ chú ý Cầu Lỵ.

      "Benney, giúp em chú ý túi xách lát em muốn chụp ảnh." Cầu Lỵ chỉ vào túi xách đất, lại lắc lắc máy chụp ảnh trong tay. Đây là Vi An giao cho lúc trước.

      " thành vấn đề!" gật đầu.

      "Vậy em trước, có món ăn bưng lên tự mình ăn trước, cần chờ em nghe." Cầu Lỵ nghe đài người nữ chủ trì giới thiệu dâu chú rể lên sân khấu, vội vàng đứng dậy chụp ảnh.

      Hội trường vang lên tiếng vỗ tay nhiệt liệt, Benney cũng theo đoàn người cùng nhau vỗ tay, ánh mắt lại rơi vào người Cầu Lỵ, chỉ thấy cầm máy chụp ảnh mực theo sát đoàn người mà chụp ảnh, cho đến khi bọn họ ngồi vào vị trí, mới trở về chỗ ngồi. Lúc này có hai món ăn bưng lên bàn.

      "Cầu Lỵ, em ăn chút ." Benney động đũa, cũng là giúp gắp chút món ăn đặt trong bát, mình lại động đến nửa phần.

      " chưa ăn à? Em phải đừng chờ em sao? đói bụng à?" Cầu Lỵ chú ý tới chén của , sạch có dính bất kỳ dấu vết thức ăn nào.

      " quan trọng." Benney kiên trì muốn cùng nhau ăn cơm.

      "Mau ăn mau ăn! Đài Loan bọn em thức ăn tiệc cưới chính là đặc biệt nhất đó. Nghe chú rễ Tiểu Mã lần này tiếc vốn lớn an bài rồi, ăn xin lỗi mình!" Cầu Lỵ gắp con tôm hùm để trong chén , lại gắp thêm miếng cá cho .

      "Đừng luôn gắp cho , em cũng mau ăn chút gì !" Benney thúc giục.

      Nhìn săn sóc Cầu Lỵ, trong mắt dâu phụ ngồi cùng bàn quả ghen tỵ đến chết, mà trong lòng Tiểu Huệ nụ hoa vừa mới chớm nở bị dẫm nát. Giữa bọn họ căn bản gian để cho tham gia.

      Cầu Lỵ cũng có chú ý tới lòng người khác, chỉ nhìn chằm chằm thức ăn bàn, muốn ăn nhiều chút, nếu lát nữa cũng rảnh mà ăn nhiều.

      Quả nhiên, đến lúc tiệc mừng kết thúc, đứng dậy chụp ảnh, còn nhắc nhở phù dâu giúp dâu đổi lễ phục chiếm hơn nửa thời gian, thời gian để mà ăn cái gì tự nhiên giảm , Benney thấy rất đau lòng

      Tiệc cưới qua, Cầu Lỵ chống đỡ nổi ghé vào người Benney mà ngủ, Vi An cũng kiên quyết ném cho bó hoa dâu để lại bàn trang điểm ở khách sạn.

      "Về sau đừng làm phù dâu nữa, phí sức lại chẳng có kết quả tốt." Benney giọng mà ra, nhìn chạy tới chạy lui no rồi.

      " còn chưa có thấy toàn bộ, cảm thấy mệt mỏi à?" cười khe khẽ.

      "Toàn bộ?"

      "Dĩ nhiên! Nếu cho rằng chỉ có tiệc mừng hay sao?"

      " phải như thế sao?"

      "Dĩ nhiên phải! Sáng sớm hôm nay em phải trang điểm ăn mặc, 9h sáng đến nhà Vi An tập họp, sau đó chờ người chú rể bên kia tới đây cưới vợ, trở lại giúp Vi An mặc áo cưới, mang đồ trang sức. Ở Đài Loan này đều có tập tục quy định, thể qua loa. dâu mặc đồ xong, là nghi thức bái biệt cha mẹ nhà . Đoạn này cảm động nhất rồi, mỗi lần tới đây, em đều nhịn được mà khóc! Cuối cùng mới đưa dâu lên xe, em phụ trách chụp ảnh, cùng các phù dâu ngồi lên xe phù rể, cùng đến nhà chú rể. Lại đến liên tiếp các nghi thức khác, hết bận ở bên cạnh Vi An cùng ấy chuyện phiếm, thẳng đến lúc tiệc mừng." cố hết sức đơn giản hóa, nhưng vẫn chuỗi dài, xong cũng mau hết hơi.

      "Xem ra dâu ngược lại rất nhàng." Benney kết luận .

      "Mới là lạ! Phù dâu là mệt mỏi lúc, chú rể cùng dâu mới phải mệt mỏi lâu nhất đó?" Cầu Lỵ phản bác.

      "Mệt mỏi lâu nhất?" hiểu, giống như lúc kết thúc làm việc?

      "Vốn là vậy, hơn nữa còn là từ khoảnh khắc quyết định kết hôn có đống chuyện chờ rồi, như là quyết định thời gian kết hôn, muốn mời nhiều hay ít người, tiệc mở bao nhiêu bàn, muốn mua những thứ gì, muốn chụp ảnh cưới như thế nào ... chuyện linh tinh gì cũng luôn luôn xuất . Em còn nghe có người bởi vì cái này mà gây gổ, cuối cùng cưới có xong thành ra lại chia tay." càng , trong lòng càng thấy kết hôn là gánh nặng.

      Hỏi muốn kết hôn sao? No!

      "À?" Benney cảm giác thể tin được, kết hôn phải là chuyện vui vẻ, thế nào sau lại rơi vào kết quả bi thảm như vậy?

      "Kinh ngạc quá à! ra đây chỉ là bộ phận mà thôi. Nếu là hai bên cha mẹ cũng có ý kiến, vấn đề liền càng nhiều." Cầu Lỵ cười ha ha .

      "A...” Nghe như vậy xong, Benney vốn có ý nghĩ muốn cầu hôn nhất thời dừng lại.

      Kiểu này còn phải đợi chút rồi, nếu đem chuyện kết hôn phức tạp như vậy, vậy phải giải quyết trước những thứ này mới được.

      Nửa năm sau...

      Còn trong giấc mộng Cầu Lỵ bị tiếng điện thoại rung trời vang lên đánh thức.

      "Alo?"

      "Đại tiểu thư, mấy giờ rồi, còn mau đến sân bay!"

      Trong điện thoại vang lên tiếng thúc giục hết sức khẩn cấp của Vi An, bị ấy như vậy cả người Cầu Lỵ thiếu chút nữa lăn xuống dưới giường.

      "Cái gì?"

      "Còn cái gì đấy! Cậu ngủ mơ à! Cậu có biết hôm nay phải bay đến Pháp hay ?"

      "Hả? phải ngày mai sao?" Cầu Lỵ ấp úng . nhớ là ngày mai mà!

      "Lịch trình sớm sửa lại, cậu lại có chú ý!"

      "Cái gì! Sửa lại?" vốn còn buồn ngủ, giờ hoàn toàn tỉnh táo.

      "Đúng! Đừng nhiều lời vô nghĩa, cậu nhanh lên qua đây cho mình!" dứt lời, đợi Cầu Lỵ đáp lại, Vi An tiếng liền đem điện thoại tắt.

      Chết! thế nào hồ đồ như thế! Cầu Lỵ vừa mắng chính mình, vừa vọt tới phòng tắm rửa mặt xong bằng tốc độ nhanh nhất, tùy tiện nhét mấy bộ y phục cùng vật phẩm tùy thân vào valy, sau đó liền vội vàng ra cửa.

      Nửa giờ sau, xuất ở sân bay.

      Xuống tắc xi, liền nhìn thấy Vi An đứng ở cửa.

      "Trời! Cậu rốt cuộc tới! Nhanh lên chút nhanh lên chút!" ấy xông lại, lôi kéo .

      "Tại sao cậu lại ở cửa chờ mình?" bên chạy vẫn quên hỏi. Kỳ quái, trước kia Vi An chưa từng như vậy?

      "Trời ạ! Cậu nhanh lên chút là được." ấy trực tiếp nhảy qua vấn đề của , mạch nắm tay chạy qua đại sảnh, chạy qua cửa xuất cảnh, hướng máy bay chạy đến.

      Kỳ quái! mặt của có gì bình thường? Cầu Lỵ chú ý tới mấy đồng nghiệp nhìn vẻ mặt rất mập mờ, hơn nữa mặt nhân viên hải quan cùng đối mặt đều mang theo tươi cười quái dị.

      Xuyên qua cửa lên máy bay, vào cabin, kinh ngạc ngây ngẩn cả người.

      "Surprise!!" Vi An kêu to.

      Bên trong buồng máy bay vốn có chỗ ngồi hành khách toàn bộ thấy, cabin trở nên hết sức rộng rãi, mà Benney cầm bó hoa hồng màu hồng đứng ở giữa, còn cha mẹ của cùng bạn bè quen biết đều đứng đầy bốn phía.

      "Này... đây là chuyện gì xảy ra?!" Cầu Lỵ che miệng , khiếp sợ thôi.

      "Ngu ngốc! Chị em, chuyện lớn như vậy cậu nghĩ còn có cái gì đấy?" Vi An cười , nhìn biểu tình ngây ngô của cũng đủ thấy hiệu quả rồi, uổng phí cùng người khác bí mật chuẩn bị lâu như vậy đấy!

      "Cậu... các cậu sớm lên kế hoạch?" Cho nên cái gì chuyến bay sửa lại, nhưng ra là lừa gạt ? Cầu Lỵ cuối cùng có chút hồi hồn.

      "Dĩ nhiên! Đây là kiệt tác của người cậu! ấy lên kế hoạch, mà mình thầm chuẩn bị. ấy sợ cậu ngại chuẩn bị hôn lễ quá phiền toái, cho nên trước đó cũng giúp cậu xử lý tốt rồi." Vi An . Có bạn trai săn sóc tốt, nhớ ngày đó khi làm dâu quả quá bận rộn.

      "Benney... đây là sao?" Cầu Lỵ nghe đến đó, đáy lòng ra cảm động khó lên lời, thế nhưng vì làm như thế. " Cầu Lỵ, xin em gả cho ." Benney bước lên trước, khom gối quỳ xuống, trong mắt vàng lấp lánh ánh sáng.

      Hết

    2. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :