1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Tổng giám đốc em muốn lấy anh - Dư Manh Manh(Hoàn - Sắc)

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. lolemcalas

      lolemcalas Well-Known Member Staff Member Moderator

      Bài viết:
      1,707
      Được thích:
      7,783
      Chương 10.2

      Editor: nhokcoicodon

      Vừa rồi trong lúc vô tình ra câu kia, ngược lại càng ngày càng để cho có cảm giác, tại sao lại hoàn toàn có nghĩ qua đến giành lại ? rốt cuộc có hay , có lẽ vẫn còn , nhưng đủ sâu?

      " đáng giá để em tranh như vậy sao?" Giọng hoàn toàn trái ngược với người vừa mới gây , giọng cũng hạ thấp .

      "Tôi. . . . . ." Khí thế của ràng giảm xuống, giọng mang theo chút tự giễu, làm thái độ cương quyết của Lăng Tư Miểu có chút đứng vững, ràng là lỗi của , tại sao lại giống như là phụ , "Tôi dựa vào cái gì để tranh? Dựa vào thân phận Tiểu Tam chính mình cũng biết, hay là thân phận tình nhân thể lộ ra ngoài ánh sáng tặng cho kia?"

      có từng thừa nhận sao? thua thiệt còn vẫn tin tưởng là bởi vì thân phận hai người cùng công ty, mới thể để người ngoài biết là đôi tình nhân.

      " và Trần Phỉ. . . . . ." Chần chờ mấy giây, Thẩm Thác Vũ mới ra : " phải đôi."

      Chúc mừng có trở thành người thứ ba, chỉ là bị người bị đá, trong lòng Lăng Tư Miểu giống như là "Pằng" tiếng lại bị vỡ nứt, tin tức này hề làm vui vẻ hơn, cảm giác vừa chua vừa đắng lại chát, tiếng nghẹn ở cổ họng, khó có thể thành tiếng: "Này. . . . . . Cùng tôi quan. . . . . . hệ."

      "Làm sao ?" Giọng của lại hơi đề cao, "Tình của em chịu nổi kích cứ như vậy?"

      Lăng Tư Miểu tức giận "Tôi. . . . . ."

      " cho là em như vậy, cho nên rất mong đợi mà chạy tới, sợ em xem mắt thành công, chạy mất cùng người khác."

      Nụ cười tự giễu mở rộng, ánh mắt Thẩm Thác Vũ u ám, " xe liên tục bốn giờ, sợ ngày thứ hai máy bay còn kịp nữa. còn cười nhạo em ngốc, ra mới chính là thằng ngốc."

      Hôm nay người đàn ông hẹn với , cũng có trong tấm hình thám tử đưa anhtrước đó, tính toán ra, đây cũng là lần thứ ba và người đàn ông này gặp mặt, sợ nghiêm túc, để cho lòng của giống như có ngàn vạn con kiến cắn cắn, vừa nhức vừa đau.

      Lăng Tư Miểu cắn môi, thể mềm lòng, đây đều là tự tìm!

      Khóe mắt quét qua thấy môi bị cắn đến trắng bệch, Thẩm Thác Vũ có chút đau lòng, " thừa nhận lúc mới bắt đầu, đối với em thực chỉ muốn vui đùa chút, cho là sau khi ở cùng em, nhanh ngán giống như trước đây, sau lại cảm giác chỉ có có ngán ngươi, ngược lại có chút càng ngày càng trầm mê cùng ngươi cùng nhau thời điểm, vừa đúng người kia thời điểm ám hiệu ta nghĩ muốn tương lai, đây là ta chưa từng có cân nhắc qua . . . . . . Cho nên, ta làm ơn Trần Phỉ phối hợp ta diễn tuồng vui này."

      Lỗ mũi rất chua, Lăng Tư Miểu ngẩng đầu lên tốn hơi thừa lời, "Tốt, cám ơn xa xôi chạy tới cho tôi biết những lời này, tôi nghe ràng, cám ơn . . . . . . cho tôi biết tôi có làm người thứ ba, chỉ là sai người rồi thôi." Nước mắt kìm nén được chảy xuống, lại chảy qua chóp mũi, khụt khịt cái mũi, nắm chặt quả đấm muốn vượt qua chân của ra ngoài.

      "Tại sao em vẫn hiểu?" nhịn được tay kéo vào trong ngực, để tay của chống đỡ ở cạnh tường, thân mật dùng lỗ mũi mài cái mũi của , ở bên môi than thở, " sợ, chưa bao giờ tin tưởng hôn nhân, cha mẹ đều rất nhau, gia thế tương đối, lúc ấy tình rất hoàn mỹ, nhưng mà sau khi chào đời lâu, tình cảm của bọn họ cũng phai nhạt. tại mỗi người đều có tình nhân, bên ngoài vẫn là đôi hòa thuận vuiv ẻ."

      Cảm thấy cứng ngắc, thân thể ngừng giãy giụa, vùi đầu vai của , muốn bị nhìn thấy mặt mũi lúc này, đây phải là lời muốn như kế hoạch, nhưng bắt đầu, vậy ngại thẳng thắn cho biết, " có tự tin có thể duy trì đoạn quan hệ lâu dài, cho là sớm kết thúc, là điều tốt nhất đối với em và ."

      "Vậy còn tới tìm tôi làm gì? Nếu như cảm thấy như vậy rất tốt."

      " tốt, buổi tối đều ngủ được."

      " láo."

      " tin em có thể nghiệm chứng."

      "Loại chuyện như vậy nghiệm chứng thế nào?"

      "Tối nay em có thể ở lại, ngủ cùng với ."

      Lăng Tư Miểu nhìn người đàn ông gần trong gang tấc, lúc này cảm thấy ngôn ngữ nào có thể biểu đạt hết oán giận của mình, chỉ có hành động, "A hu" cái, hung hăng cắn bờ vai lộ ra của .

      Rất đau, cơ mặt Thẩm Thác Vũ có chút rung rung, lại miễn cưỡng kéo ra nụ cười mỉm, "Em , em có gan này hay , theo thử chút có thể tiếp hay , năm sau, nếu như em chán , cũng chán em, vậy chúng ta liền kết hôn, được ?"

      " được!" Giùng giằng muốn thoát thân, làm sao còn dám tin tưởng , huống chi lời nguy hiểm như vậy.

      Lắc đầu cái, Thẩm Thác Vũ làm sao để cho tránh ra dễ dàng như vậy, "Đáp án đúng, phải trừng phạt." Hung hăng mút hôn, vẽ theo lưỡi của , hoàn toàn công kích cướp đoạt, chờ mút đến khi chết lặng mới thương tiếc quét , "Trả lời lần nữa."

      "Tránh ra!"

      "Còn chưa đúng."

      "Lưu manh!"

      "Lại trả lời sai rồi."

      "Tránh ra, tay của nên lộn xộn, ưmh. . . . . ."

      Vẫn nên chặn miệng lại tốt hơn Thẩm Thác Vũ mặc sức hưởng thụ thơm mềm nhung nhớ lâu, đàn ông, lúc nên cầm thú cần cầm thú, nếu thể thuyết phục , để cho tiểu huynh đệ của đến đây vậy.

      Bên này Thẩm Thác Vũ mặc sức cầm thú, bên kia vợ chồng Trịnh Linh và đối tượng xem mắt của Lăng Tư Miểu, nhàn nhã uống trà.

      thể khen câu, lần này Thẩm Thác Vũ gặp nạn, mặc dù bề ngoài người đàn ông này xuất sắc bằng , nhưng tướng mạo đường hoàng, nhất phái trầm ổn. Như hiên tại, nửa đường nhảy ra hai người xa lạ, cho biết đối tượng hẹn hò cùng bạn trai cũ hợp lại, đề nghị nếu chờ được có thể trước, nhưng hề gợn sóng mà tỏ vẻ có thể đợi.

      Từ trước đến giờ An Kiều coi trọng bên trong là áo lót hay chăn cũng chú ý đến sĩ diện, rất vô sỉ , "Ngộ nhỡ bọn họ nhất thời kích động, ở trong phòng rất lâu, Vương tiên sinh sợ đợi đến cuối cùng lại tốn công vô ích sao?"

      Tôi 31 tuổi rồi, nghề nghiệp là bác sỹ, lần này xem mắt là muốn có thể sớm tìm tốt kết hôn, Lăng tiểu thư là người rất tốt, tôi rất vừa ý."Bác sỹ họ Vương thong thả ung dung bưng cà phê lên uống ngụm, lạnh nóng , " tại chờ chút, còn hơn để sau khi Lăng tiểu thư kết hôn mới phát phải chờ đợi chút."

      Vẻ mặt An Kiều kinh ngạc khẽ than với Trịnh Linh ngồi bên cạnh, "Làm thế nào bây giờ, em thích ta hơn!"

      chứng minh, khi được tha thứ trước lại dùng tiểu huynh đệ thuyết phục người trong cuộc, là chuyện vô cùng sai lầm.

      Sau đó lâu, mặt Lăng Tư Miểu đen lại dẫn đầu chạy ra, vừa chạy vừa hét: "Biến, tránh xa ra chút, tránh ra!"

      Cuối cùng tức giận hùng hổ kéo bác sỹ Vương, tùy tiện gật đầu với vợ chồng Trịnh Linh cái, xoay người rời lại càng cam lòng quay đầu lại thêm câu, "Tôi tìm được người trong lòng, cũng nhanh muốn kết hôn, về sau cũng dây dưa với nữa, cũng cần nữa tự mình đa tình, cám ơn!"

      Lăng Tư Miểu xin lỗi với bác sỹ Vương trong lòng rất thấp thỏm, rất rối, là đối tượng hẹn hò thứ năm của , cảm giác ở chung chỗ cùng đối phương rất thoải mái, nếu như Thẩm Thác Vũ xuất , bọn họ tiếp tục ước hẹn tiếp, có thể trở thành đôi rất xứng đôi .

      Nhưng là bây giờ Thẩm Thác Vũ xuất , phá vỡ thăng bằng này, để cho lại bắt đầu thống khổ, bắt đầu rơi lệ.

      Trải qua màn ở khách sạn kia, đoán chừng rất có khả năng rồi, nghĩ đến mình còn coi như bia đỡ đạn, cho Thẩm Thác Vũ hai người sắp kết hôn, liền thẹn thùng muốn chết.

      Bác sỹ Vương rất dịu dàng, cũng rất săn sóc thay lau sạch nước mắt, " cần thiết nhận lỗi với , làm em khóc, chứng tỏ thích hợp với em." nhàng hôn cái, in khóe môi , chỉ là vừa nhàng chạm vào còn chưa kịp kinh ngạc tách ra, " cảm thấy được ở chung với em rất thoải mái, nếu như em ghét, chúng ta ngại có thể tiến thêm bước."

      Đây là bác sỹ Vương ám hiệu cho , kết hôn là có có thể sao?

      Nếu như đây phải là ở cửa nhà , nếu như phải là Thẩm Thác Vũ xanh mặt lao ra, biến chuyện lần này trở thành trò cười, tin rằng Lăng Tư Miểu cảm thấy rất hạnh phúc.

      Thẩm Thác Vũ vẫn để ý đến phản đối của vợ chồng Trịnh Linh, giống như kẻ trộm theo sát ở phía sau hai người đó, ba người cùng nhau ngồi ở trong xe, mượn vị trí khúc quanh rình coi, nghe được bọn họ gì, nhưng mà hình ảnh hôn nhau giống như phim điện ảnh lần này, lại rơi hết vào trong mắt.

      Lần đầu tiên trong đời Thẩm Thác Vũ hoàn toàn bùng nổ, dáng vẻ kích động như thiếu niên thời kỳ trưởng thành, xông ra ngăn Lăng Tư Miểu, vung tay cho người đàn ông kia quyền.

      An Kiều che mặt rên rỉ. . . . . . Rất kích động, rất ngây thơ, người này còn là Thẩm Thác Vũ hồ ly giảo hoạt sao?

      Trịnh Linh sợ gặp chuyện may, xông ra theo, chỉ phụ trách khắc phục hậu quả, khóa kỹ xe rồi cũng đuổi theo.

      "Thẩm Thác Vũ, điên rồi!" Người la to đương nhiên là phụ nữ, Lăng Tư Miểu cảm thấy mới là người muốn điên lên chứ, thế nhưng theo dõi , còn đánh người.

      Từ tiếng đầu tiên rống to ra tay, Thẩm Thác Vũ cũng chưa có kêu nửa lời, bác sỹ Vương bị đánh quyền, chỉ là ngẩn ra, lập tức vung quyền phản kích trở lại.

      Trịnh Linh xông lên khuyên can, sau đó An Kiều cũng đến, cũng kéo Lăng Tư Miểu ra, giọng mang châm chọc, chậc chậc thành tiếng: " cẩn thận hỗn loạn thương tổn bản thân, nhìn, đàn ông quả nhiên là nhiễm a-đrê-na-lin sinh vật, lúc này cái gì là chững chạc, thâm trầm đều vứt rồi." vẫn mang thù, năm đó Trịnh Linh vì mà đánh nhau bị người khác giễu cợt, tại phải tận tình cười lại.

      Thẩm Thác Vũ đánh nhau ở bên trong, vẫn quên liếc mắt nhìn Lăng Tư Miểu bên kia, tóc xốc xếch, mặt tràn đầy thống khổ và nước mắt trấn áp , làm trong lòng cũng chua xót rối bời.

      lo lắng người nào? Người bác sỹ họ Vương kia sao?

      Vừa nghĩ như thế, tay Thẩm Thác Vũ cũng từ từ buông xuống, người bị vài quyền, qua hồi lâu, bác sỹ Vương mới phát cục diện thay đổi, trở thành tự mình người đau đánh người khác là công bằng, thở hồng hộc dừng tay.

      Trịnh Linh muốn mắng mẹ nó, Thẩm Thác Vũ lúc này còn muốn ầm ĩ sao, mặt của cũng nở hoa rồi, thứ hai làm thế nào gặp người, người bác sỹ này là ác độc, ở mặt đó.

      " xin lỗi. . . . . . Tôi hơi kích động, có khắc chế, cậu sao chứ?" Bác sỹ Vương xin lỗi, nhưng mà giống như với Lăng Tư Miểu.

      Lăng Tư Miểu cúi đầu, thân thể vừa kéo lại kéo, cố nén kích động muốn khóc lớn, " có. . . . . . có việc gì. lên em giúp bôi chút thuốc." Sau đó hất cánh tay An Kiều giữ ra, cắn răng mím môi, kéo cánh tay bác sỹ Vương, cũng quay đầu lại vào cửa nhà mình..

      Thẩm Thác Vũ giống như nghe đến "Pằng" tiếng, giống như là trong lòng có đồ vật gì đó bị vỡ nát.

      thế nhưng có liếc cái. . . . . .

      " điên rồi phải ? Thẩm Thác Vũ, còn đánh người!" Đây là Thẩm Thác Vũ sao? tại biểu tình của Thẩm Thác Vũ, Trịnh Linh nhìn cũngthật khó chấp nhận, vốn là muốn nhiều hơn, cũng thể mở miệng, thở dài, kéo kéo , " trước , mua chút thuốc xoa lên."

      "Cậu và An Kiều về trước , tôi còn muốn đợi ở đây." Nhận lấy khăn giấy An Kiều đưa tới, tùy tiện mà lau qua vết máu ở khóe miệng, ánh mắt Thẩm Thác Vũ u ám, chăm chú nhìn cửa chính bị đóng .

      Muốn đợi kết quả nào đó, chính cũng biết.

      Bởi vì hình tượng quá mức thê thảm, Thẩm Thác Vũ lấy cớ có chuyện phải làm chưa có trở về, vợ chồng Trịnh Linh trước, ở khách sạn đặt trước đó, lên mạng xử lý công việc, bắt đầu từ ngày đó, dường như mỗi ngày đều lái xe đến trước cửa nhà Lăng Tư Miểu canh chừng.

      Liên tiếp bảy ngày, chỉ có ngày chưa có tới, các ngày khác, đều có thể nhìn thấy ngồi ở trong xe, lẳng lặng nhìn về cửa đối diện.

      ngày đó, đến cuối cùng cũng thể đợi Lăng Tư Miểu ra ngoài, chỉ là khoảng nửa giờ sau, nhìn lên thấy bác sỹ nhiều lần rời . Hai người đàn ông này đều coi tồn tại của đối phương, qua bên cạnh bác sỹ Vương nhíu mày, giống như muốn cái gì, cuối cùng vẫn là yên lặng rời .

      Ánh mắt người nhà của Lăng Tư Miểu thể tức giận, vẻ mặt tò mò quan sát và khinh bỉ, tất cả thể khiến cho Thẩm Thác Vũ lui bước.

      Lăng Tư Miểu muốn gặp , tuần này chỉ ra ngoài cửa hai lần mỗi lần vừa nhìn thấy , lại quay trở về.
      Chris thích bài này.

    2. lolemcalas

      lolemcalas Well-Known Member Staff Member Moderator

      Bài viết:
      1,707
      Được thích:
      7,783
      Chương 10.3

      Editor: nhokcoicodon


      "Lăng Tư Miểu, bên ngoài có người tìm." Người đầu tiên đầu hàng, lại phải là Lăng ba từ trước đến nay vẫn hay mềm lòng, mà là Lăng Tư Kỳ từ trước đến giờ vẫn luôn cố chấp.

      Đối mặt với ánh mắt nhìn kẻ phản đồ của người trong nhà họ Lăng, Lăng Tư Kỳ trợn trắng mắt: "Chị ấy cự tuyệt bác sỹ Vương đó rồi, ràng thể quên được người đàn ông làm chị ấy khóc kia, ngày ngày ta canh chừng tại cửa ra vào, ngày ngày chị ấy ở sau rèm cửa sổ nhìn lén, giày vò chính là con ngày ngày phải ra cửa đến trường."

      "Con à, mẹ vẫn cảm thấy bác sỹ Vương rất thích hợp, mặc dù người đàn ông này điều kiện tương đối tốt." Lăng mẹ cau mày, trong lòng cũng đấu tranh.

      Lăng Tư Miểu vẫn chịu cho bọn họ biết, rốt cuộc người đàn ông này làm chuyện gì với , nhưng nhìn khóc nhiều như vậy, cũng biết con mình rất thích ta, nhưng bị uất ức rất lớn, cho nên lúc đầu rất khinh thường người đàn ông này, nhưng ngày ngày nhìn khuôn mặt hết hồng đỏ rồi lại tím của ta, canh giữ ở cửa, lại có chút dao động.

      "Con ràng với ta." Bản thân Lăng Tư Miểu cũng hiểu tiếp tục trốn tránh cũng phải biện pháp, nhàng mở cửa ra ngoài.

      đứng trước mặt Thẩm Thác Vũ rất nghiêm túc hỏi "Xin hỏi bây giờ muốn làm cái gì?"

      Mỗi ngày đứng ở chỗ này như cậu học sinh si tình, như vậy giống , cảm thấy rất buồn cười.

      tuần này nàng đều xử vu loại khi dễ cùng mình khinh bỉ trong trạng thái, cũng phải là quay phim, cũng phải là thiếu niên kích động, lấy đâu ra tình cảm chân thành như vậy, si tâm bất hối cử động, rất khó coi, cũng rất khó chịu. . . . . .

      Chuẩn bị đầy bụng lời châm chọc, Lăng Tư Miểu chờ nghe Thẩm Thác Vũ .

      mặt tử sưng thanh ứ ở nơi này vòng biến mất được sai biệt lắm rồi, có thể cảm thấy ánh mắt của tham lam qua lại xoay quanh ở người , lâu mới mở miệng: "Lúc mới bắt đầu cũng biết chính mình muốn làm gì, chỉ nghĩ muốn tới nơi này là có thể gọi được em, dưới nỗ lực ngừng em bỏ kết hôn cùng người đàn ông kia, em thấy liền chạy về, lại nghĩ, chẳng lẽ cứ như vậy ngại mắt của em? Trong lòng khó chịu, lấp tức nghĩ muốn xem em có thể trốn được đến lúc nào."

      "Vậy bây giờ hài lòng chưa?"

      " có."

      "Vậy còn muốn như thế nào?"

      "Cho thời gian ngày, theo ."

      " lại muốn làm cái gì?" Nhớ tới hành động còn dang dở trong khách sạn ngày đó, Lăng Tư Miểu nổi giận, người đàn ông này, làm sao lại chết như vậy dứt khoát đổi, cho là má bán nhan sắc, mềm lòng với sao?

      " phải như em tưởng tượng, thế nào? dám với ? Đây phải chứng tỏ em còn bỏ được sao?" Trong mắt của giống như lại lóe ra hi vọng.

      cắn răng lạnh lùng phản bác " , có làm nhiều chuyện hơn nữa , đối với tôi đều có tác dụng."

      Cho rằng có ý tưởng gì mới, nghĩ tới vẫn còn dẫn trở về khách sạn.

      Nhìn vẻ mặt phòng bị của , chỉ là cười cười "Chờ chút."

      Lăng Tư Miểu nhìn thấy lấy ra va-li xách tay, vào phòng tắm, mới thở phào hơi.

      Dọc đường đều cảm thấy rất áp lực, ở chung chỗ với , trái tim lại bắt đầu cảm thấy đau đớn ỉ, ngày đó và bác sỹ Vương đánh nhau, kéo bác sỹ Vương vào cửa nhà, bôi thuốc, sau đó thành khẩn xin lỗi. Cuối cùng cũng có cách nào lừa mình dối người, trong tình trạng hỗn loạn như vậy, trạng thái còn như có việc gì tiếp tục cùng bác sỹ Vương ước hẹn tiếp.

      Những thứ này, đều cần cho Thẩm Thác Vũ biết, đều phải làm vì .

      để cho vẫn cho rằng, và bác sỹ Vương vẫn có thể tiếp tục, sau đó lâu kết hôn, tại thể quên được, ngày nào đó, quên lãng , mà Thẩm Thác Vũ cũng chỉ là cam lòng mà thôi.

      Trong lúc suy nghĩ lung tung, cửa phòng tắm mở ra, Thẩm Thác Vũ ra, thành công hù dọa .

      mặc áo ngủ hình gấu mua đợt trước, vây quanh là chiếc khăn quàng cổ làm, đeo vòng tay dây may mắn đưa, dưới chân là đôi dép con khỉ miệng rộng màu xanh mua. . . . . . Phản ứng đầu tiên của Lăng Tư Miểu, chính là nghĩ muốn lột cái quần ngủ kia, nhìn đổi bên trong, có phải quần lót trước kia mua cho hay .

      Thẩm Thác Vũ nhìn che miệng, nháy nháy mắt, hoàn toàn lời nào, có chút tự giễu mà cười cười, vẫn kiên trì đưa bộ áo ngủ hoạt hình thuộc về lên trước "Có thể mặc vào cùng cùng nhau chụp mấy tấm hình hay ? chỉ là muốn lưu lại , có ý tứ gì khác."

      Trước kia luôn muốn chụp chung với tấm ảnh, để lồng vào khung hình khung đứng lên đặt ở trong nhà, mà luôn lấy cớ cự tuyệt, tại mới hiểu được, có vài tấm ảnh, dù biết được gì, cũng ngay lập tức muốn giữ lại.

      Lý trí làm cho Lăng Tư Miểu muốn từ chối, nhưng là đối mặt với kiên trì đưa lên áo ngủ của , còn có ánh mắt mang theo chút tuyệt vọng và khẩn cầu, cuối cùng vẫn lặng lẽ nhận lấy, vào phòng tắm.

      Trong phòng tắm mở va-li ra, tất cả trong đó đều là đồ từng đưa cho , cùng với những thứ đặt ở nhà , từng cho rằng bị vứt bỏ, nhưng nghĩ có thể thu được gọn gàng như vậy.

      Đây là thùng hành lý, sạch , chỉnh tề, hoàn toàn có chạm qua, có dấu vết bị vứt bỏ , có lẽ chính là ngày thứ nhất khi tới đây, cũng mang theo người, có lẽ thôi. . . . . . Có khả năng sao? Vào ngày đó, ngày duy nhất tới, chính là trở về cầm cái thùng này?

      Lúc Lăng Tư Miểu ra. Thẩm Thác Vũ dựng xong máy chụp hình, dường như là thiết bị chụp hình tự động, đều mặc áo ngủ ngồi ở giường khách sạn, lại động tác ngay ngắn vẻ mặt nghiêm túc, ngay cả cách biểu cảm cũng giống như học sinh tiểu học.

      Máy chụp hình "Răng rắc" tiếng, Thẩm Thác Vũ giật giật khóe miệng, có chút cứng đờ trêu ghẹo, "Em xem chúng ta chụp có giống tấm hình ở giấy đăng ký kết hôn hay , nghiêm trang như vậy."

      Mất hứng khi nghe mấy lời vô vị này, Lăng Tư Miểu đột nhiên đứng lên muốn thay quần áo, lại bị kéo vào trong ngực.

      Môi Thẩm Thác Vũ ấm áp di động ở gò má của , hơi rung động, hô hấp nóng rực " nên tức giận. Đây là lần cuối cùng, để cho ôm em cái, làm hành động gì quá đáng, tin tưởng , lúc này chỉ muốn còn có thể ôm em cái, ôm em cái." Trong giọng của mang theo đau đớn, còn có đôi tay run rẩy trấn áp , để cho cách nào nhúc nhích.

      cảm giác ấm ướt át, theo động tác hôn của ngừng chạm vào, dính vào da của , kéo dài từ trán đến sau tai , đó phải là đến từ môi của , khẽ nuốt, rất mặn, rất đắng, khó có thể tin!

      Cuối cùng run rẩy hôn lên mặt , mở to hai mắt, thế nhưng lại nhắm hai mắt, nhàn nhạt nước mắt, theo lông mi khẽ nhếch lên của , mí mắt rung rung, chậm rãi chảy ra, sợ và tuyệt vọng, giống như cũng theo nước mắt truyền , truyền đến tim .

      Nụ hôn vụn ngừng rơi xuống, nhưng mà lại tránh môi của , giống như sợ khi dính vào, cách nào khống chế..

      Qua lâu, Thẩm Thác Vũ lấy lại tinh thần, cảm thấy nước mắt của mình thấm ướt khuôn mặt hai người, rất lúng túng.

      Run rẩy buông ra, cắn răng cái, bỗng nhiên đứng lên đưa lưng về phía "Cám ơn em! Tất cả trước kia, đều là có lỗi với em, đây là gieo gió gặt bão, sau này, chúc em hạnh phúc. . . . . ." quấn lấy nữa, dù trong lòng có đau, cũng buông tay.

      Sợ cách quá gần còn có thể cảm nhận được ấm áp từ , chịu buông ra, Thẩm Thác Vũ lại lên trước mấy bước, hít sâu, giọng giống như cười cũng rất khó nghe: ". . . . . . tiễn em, bộ áo ngủ này, làm phiền em thay ra, cho làm kỷ niệm thôi. Ngày mai. . . . . . Ngày mai trở về, về sau, nếu như. . . . . . Nếu như em có thời gian qua bên kia, nhớ điện thoại cho , và Trịnh Linh chào đón em." Lời càng càng thuận, tâm cũng càng ngày càng đau, mỗi câu lời hào phóng, đều giống như tự cầm dao đâm chính mình phát.

      Lăng Tư Miểu hiểu tại sao mình lại khóc nữa, tốc độ của càng nhanh, nước mắt của càng chảy nhanh hơn. . . . . . biết, lần này nghiêm túc, muốn buông tay, đây là chuyện tốt, dây dưa nữa, rốt cuộc cũng thoát khỏi, hơn nữa còn trả thù được người phụ mình này.

      Rốt cuộc, tin tưởng cũng đau lòng giống như mình!

      Sau đó nghe được chính giọng của mình, nghẹn ngào, run rẩy: "Nghĩ. . . . . . Cũng đừng hòng mơ tưởng, quần áo cho tôi về sau. . . . . . Về sau mặc cái gì? cho. . . . . . Trả về cho tôi! Tôi xem mắt thất bại, mướn phòng để ở, lúc qua bên kia chỉ có thể ở chỗ kia. . . . . . Ưmh. . . . . ."

      Lời cũng cũng ra được nữa, bởi vì xoay người lại nhào tới, hôn che lại lời chưa xong .

      "Tư Miểu, em ngọt." Để cho ăn trăm lần chán, mềm mại cùng cứng rắn vẫn luôn phù hợp như vậy.

      Thẩm Thác Vũ từng miếng từng miếng gặm ở người tạo ra ấn ký đỏ hồng "Cùng ta trở về có được hay , bay tới bay lui rất tốn thời gian, hơn nữa em cảm thấy tuần lễ mới thấy mặt lần rất công bằng sao?"

      Dụ dụ dỗ, kiên quyết dụ dụ dỗ, tốn thời gian nửa năm, mới phá được ba hòn núi lớn nhà , rất muốn mau sớm thu hoạch.

      "Ừ. . . . . . Như vậy. . . . . . Như vậy rất tốt. . . . . . Ai ừ. . . . . . động a. . . . . ." Tay ôm phần lưng của chặt, chân quấn chặt thắt lưng khỏe mạnh của , bị bức điên rồi, chìm trong cơ thể , từ từ cọ sát, nhàng khiêu khích, chính là muốn cho được thoải mái.

      "Gả cho , được ?" liếm quanh tai của , thừa dịp lúc mê loạn cầu hôn, lần nữa thân mật, còn đủ đâu.

      " cần, ừ. . . . . . Em còn trẻ tuổi mà, ừ. . . . . . dùng lực !"

      Là ai hơn nửa năm trước xem mắt là vì muốn sớm gả ra ngoài hả? Thẩm Thác Vũ ghen ghét nghĩ, bây giờ ở cùng tại sao lại nóng nảy rồi hả? Còn chịu trở về, hại thời gian làm việc cũng rất yên tâm.

      Đưa bàn tay đến nơi hai người kết hợp, dưới thân phối hợp nhàng luật động, khẽ xoa nắn hoa hạch của , "Muốn, chính mình tự động, nếu , cầu xin ."

      "Ừ, cầu xin . . . . . . Cho em, động a. . . . . ." đè dưới thân thể, chỉ có thể ưỡn thẳng lưng vặn vặn, kẹp chặt, cọ sát, nơi nào đó chỉ mong tiến vào cho mang khoái cảm.

      Lăng Tư Miểu bị kích thích bắt đầu khóc thút thít, càng giãy dụa, muốn.

      "Vậy gả cho ."

      " cần."

      " cần, vậy động."

      "Muốn, em muốn.. . . . . ."

      "Bà xã, cuối cùng em cũng đồng ý lời cầu hôn của ." cái hôn lâu, bắt đầu kịch liệt luật động, nhịn rất vất vả cũng thể nhịn được nữa rồi!

      Thẩm Thác Vũ ngừng hôn, nhanh chóng luật động, muốn cùng leo lên đỉnh hạnh phúc, "Ừ. . . . . . Của em chặt, cho em, cho em hết, tất cả đều là của em, bà Thẩm."

      A, giống như bị gài bẫy. . . . . . luồng khoái cảm xâm nhập, Lăng Tư Miểu có cách nào nghiêm túc suy nghĩ, bám lấy , ôm sát , hôn , thân thể bị thiêu đốt, trong đầu cũng giống như có đốm lửa bùng cháy. . . . . . Cứ như vậy, gả !

      Dục vọng của ở trong cơ thể càng thêm căng trướng, cảm giác cũng bắt đầu co rút chặt, tiếng thở dồn dập gấp gáp, cố gắng nhịn xuống cảm giác tê dại như điện giật, cho đến khi hô lên: "Đến. . . . . . Đến. . . . . ." Lúc này, mới nhanh chóng bắn ra.

      Khi chỗ hai người kết hợp cùng run rẩy siết chặt, cắn môi của , thâm tình mà giọng: "Bà Thẩm, em. . . . . ." ——





      --- ------Hết trọn bộ!---- -----
      Chris thích bài này.

    3. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :