1. Tất cả những truyện có nguồn từ diễn đàn LQĐ thì ko cần xin phép

    Những truyện của bất kì wordpress, web hay forum khác phải được sự cho phép của chính chủ và post sau chính chủ 5 chương hoặc 5 ngày

    Không chấp nhận comt khiêu khích, đòi gỡ truyện hay dùng lời lẽ nặng nề trên forum CQH. Nếu có sẽ bị xóa và ban nick vĩnh viễn!

    Quản lý box Truyện đang edit: banglangtrang123

       
    Dismiss Notice

Từng bước kinh tâm:Thứ nữ hoàng hậu - Tuyết Vũ 1987 (c31) (DROP)

Thảo luận trong 'Truyện Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Từng bước kinh tâm: thứ nữ hoàng hậu


      Tác giả: Tuyết Vũ 1987

      Nội dung: xuyên , cung đấu, chút gia đấu.

      Nhân vật chính: Đậu Y Phòng vs Hạ Kiệt

      Tình trạng sáng tác: hoàn (chính văn)

      Độ dài: Gồm 4 quyển – Ngoại truyện Hạ Văn Thâm

      Dịch: QT và Google ca ca

      Bản convert: lovelyday

      Edit: Selene

      Giới thiệu:


      Linh hồn chuyển thế đên thời xa lạ. Triều đại này, thứ nữ và đích nữ phân biệt ràng. Đích nữ cao quý, còn thứ nữ vô cùng thấp kém.

      Người cha thân sinh xem mẹ con, huynh muội nàng có cũng được, có cũng chẳng sao.

      Mẹ cả muốn bán nàng cho lão già bảy mươi tuổi làm vợ kế.

      Bất đắc dĩ nàng phải đứng lên phản kích. Nàng chỉ có cơ hội duy nhất để thoát khỏi gông xiềng, là thanh vân trời, hay vẫn là bùn đất mặc người chà đạp?

      “Giữa Hoa Mai yến, nàng hồn xiêu phách lạc
      Trong cung Vị Ương, nàng trằn trọc, triền miên?”


      Hấp dẫn, hồi hợp, bên là quân vương, bên là thái tử, phe phái đại thần, hãy xem thứ nữ như nàng từng bước khiến người kinh tâm, trở thành người đứng muôn người như thế nào?
      lâm lang thích bài này.

    2. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 1: Quyết định

      Edit: Selene


      Cảnh Thái năm thứ mười. Kinh đô - Đậu hầu phủ

      Hôm nay là đại thọ tám mươi tuổi của Đậu lão thái quân. Đậu gia là hậu nhân của Đậu Thắng, tuỳ tùng Thái Tổ hoàng đế, công thần có công khai quốc. Lão thái quân là vợ cả Đậu Thắng, tuy là vợ cả nhưng tuổi của Đậu lão thái quân kém Đậu lão hầu gia rất nhiều. Kể từ sau khi Đậu lão Hầu gia qua đời ba mươi năm trước Đậu lão thái quân là người có địa vị cao nhất ở Đậu hầu phủ.

      Trong thời gian này khắp nơi ở Đậu phủ đều tấp nập người, người đến chúc mừng trùng trùng điệp điệp, tẫn hiển uy danh của thế gia vọng tộc trăm năm.

      Khác biệt với Đậu phủ hoa lệ, ồn ào náo nhiệt lúc này, trong sân viện phía Tây Đậu phủ vẫn vắng lặng tĩnh mịch. Trong gian phòng ở sườn viện, gió lạnh xuyên thấu qua ô cửa sổ loen lổ vết rách, giữa căn phòng lạnh lẽo, Hoa Phiêu Linh nằm giường nắm chặt lấy tay con , gương mặt khô vàng mang theo vô tận đau thương:

      "Con… đừng ... đừng !"

      Y Phòng quỳ mặt đất, ánh mắt bình tĩnh: "Nương, người biết, chúng ta còn đường lui, đây là cơ hội duy nhất."

      Hoa Phiêu Linh kịch liệt ho khan trận, trong lòng tràn ngập chua xót : "Hài tử... là ta có lỗi với con, nếu phải ta...."

      Nếu năm đó cãi lời cha mẹ thương nam nhân kia, bất chấp tất cả bỏ trốn khỏi nhà làm sao có thể bị mang tiếng xấu, thể trở thành chính thê chỉ phải chấp nhận cúi đầu trở thành thiếp thất hèn mọn!

      Nếu vì nàng hết lòng tin tưởng nam nhân kia, cũng rơi xuống kết cục như bây giờ, để cho con trai con mang thân phận con thứ thiếp thấp hèn nhất Đại Hạ, bằng cả heo chó ở hầu phủ, mỗi ngày đều phải lo lắng mưu sinh!

      Nếu vì nàng yếu đuối tranh giành nữ nhi sao có thể bị đích nữ đẩy vào hồ nước lạnh, đến ngay cả câu công đạo cũng có, nữ nhi thiện lương từ sau ngày đó tính tình cũng hoàn toàn thay đổi, vì muốn bảo vệ bản thân phải tính kế từng bước!

      Nếu vì nàng liên luỵ con trai con bọn họ cũng cần phải nước cờ nguy hiểm này, muốn lợi dụng hôm nay để tìm đường sống, nhưng con đường đó lại muôn vàn gai nhọn!

      Hoa Phiêu Linh nhìn người con trước mặt, được kế thừa dung mạo vô song từ nàng, dung nhan xinh đẹp, thanh lệ thoát tục tựa như tiên nữ nhiễm bụi trần, thế nhưng vì sao ông trời lại bắt nàng phải con đường tràn ngập nguy hiểm và gian nan này!

      "Y Phòng, là nương có lỗi với con, đều là lỗi của nương!"

      Y Phòng nắm lấy tay Hoa Phiêu Linh, giọng an ủi: "Nương, bất luận thế nào, nữ nhi nhất định cũng thành công, người xem quần áo ca ca chuẩn bị cho con này, nữ nhi mặc lên rất đẹp phải ?"

      Hoa Phiêu Linh gượng cười, gật đầu : "Đúng vậy, rất đẹp!"

      Y Phòng nhàng áp mặt vào lòng bàn tay Hoa Phiêu Linh, bởi vì làm việc nặng lâu ngày mà lòng bàn tay xuất nhiều vết chai, tuy rằng thô ráp nhưng lại luôn ấm áp, dù khoảnh khắc yên bình ấm áp này chỉ ngắn ngủi trong chốc lát nàng cũng thấy hạnh phúc. Nàng cố nén nước mắt trực trào, nhìn Hoa Phiêu Linh :

      "Nương, nữ nhi rồi, người nhớ uống thuốc đúng giờ, nhớ phải bảo trọng thân thể, người hứa với nữ nhi được ?"

      "Được, được." Hoa Phiêu Linh gật gật đầu: "Y Phòng, con, phải cẩn thận, nhất định phải cẩn thận, nếu như thể cũng đừng bao giờ miễn cưỡng chính mình."

      Y Phòng đứng lên, cẩn thẩn sửa lại góc chăn cho Hoa Phiêu Linh, nở nụ cười, nụ cười thản nhiên lạnh nhạt như hoa lê.

      "Nương, đến bước này, chẳng sợ phía trước là ngàn vạn gai nhọn nữ nhi cũng thể lùi bước!"

      mở cửa phòng, Y Phòng nhìn nam tử cao lớn đứng phía ngoài, khoé môi thoáng mỉm cười, khẽ gọi: "Ca."

      Đậu Tổ Niên xoay người, nhìn thiếu nữ mỉm cười về phía , Y Phòng hôm nay vô cùng xinh đẹp khi khoát lên người cẩm phục hoa lệ mà phải hao hết tâm tư mới tìm được, làn váy màu vàng kéo dài mặt đất, đầu cài trâm khổng tước dao động theo từng bước chân, bước ưu nhã nhàng, từ đuôi mày đến khoé miệng xinh xắn đều chứa chứa phong tình vạn chủng. Đậu Tổ Niên biết muội muội phải tập luyện rất lâu mới có được tư thái tự nhiên như thế này, mỗi cái nhíu mày, nụ cười, đều phải trải qua huấn luyện hà khắc.

      Y Phòng phải tiểu thư con của chính thất, cũng phải nữ nhi thứ xuất có mẹ đẻ được sủng ái từ được dạy lễ nghi, mỗi bước đều là nàng tự học, cố gắng mà thành, từ ban đầu bắt chước đến bây giờ trở nên hoàn toàn tự nhiên. tận mắt nhìn Y Phòng cố gắng từng bước, từng bước đến ngày hôm nay, muội muội của , vì mẫu thân, vì , đem cuộc đời của mình đánh cuộc.

      Đôi khi, Đậu Tổ Niên vẫn nghĩ, nếu có màn rơi xuống nước bảy năm trước kia, nếu muội muội đột nhiên thay đổi, trở nên kiên cường hiểu chuyện như thế? Có phải nàng vui vẻ, hạnh phúc hơn chút hay ? Nhưng giờ phải thời điểm nghĩ đến việc này.

      "Ca, chúng ta thôi."

      Đậu Tổ Niên phục hồi lại tinh thần, tiến lên trước : "Nhóm bà tử bắt đầu hành động, lúc này là thời điểm đón khách, đa số người hầu đều bị điều động đến Tùng Hạc viện, có người chú ý."

      Y Phòng gật đầu, cười lạnh : "Đại phu nhân cho muội ra khỏi phòng, chỉ tiếc bà ta quên việc, nhóm bà tử trong phủ người nào cũng đều tham tiền giống như bà ta."

      Đậu Tổ Niên biết Y Phòng châm chọc Đậu Vương thị vì tham ba mươi vạn lượng bạc đồ cưới của phủ Hầu tước mà ép Y Phòng gả cho lão hầu tước bảy mươi tuổi làm vợ kế. Nhất thời, trong lòng vừa phẫn hận, vừa hổ thẹn. Đều tại , nếu huynh trưởng này vô năng muội muội trước giờ vẫn luôn trầm ổn sao có thể quyết định nước cờ nguy hiểm này. Nhân cơ hội thái tử ngự giá đến Đậu phủ mừng thọ Lão thái quân hôm nay, Y Phòng thế thân Phù Dung tiên tử danh chấn kinh đô lên đài hiến nghệ, cầu đường sinh cơ.

      Tuy rằng Đậu Tổ Niên biết muội muội có dung mạo tuyệt thế, ngay cả chính đôi khi cũng bị mê hoặc, nhưng đó là Đông cung thái tử, người duyệt qua vô số mỹ nhân trong thiên hạ, chỉ bằng khúc vũ mà động tâm sao?

      "Y Phòng, muội có nắm chắc ? Nếu là được, huynh đưa muội và nương rời khỏi đây, cùng lắm chúng ta bao giờ trở về đây nữa."

      Đậu Tổ Niên vừa dứt lời bị Y Phòng quát lớn tiếng: "HỒ ĐỒ!"

      Gương mặt Y Phòng dâng lên tầng sương lạnh: "Kết cục của nương huynh vẫn còn chưa thấy hay sao? ? nơi nào? Trong thiên hạ này còn có nơi cho chúng ta trú thân hay sao? Thế lực hầu phủ to lớn, nếu muốn tìm, chúng ta còn trốn được ? Huynh đừng quên Đại phu nhân vẫn còn cần ta để đổi lấy ba mươi vạn lượng bạc cho bà ta."

      Nhìn thấy thần sắc Đậu Tổ Niên ảm đạm, Y Phòng thở dài, giọng cũng dịu lại: "Huống chi trong người chúng ta cũng có nhiều tiền, nương bệnh, cần mời đại phu, cần tiền mua dược liệu. Vả lại tình huống bên Ngoại tổ gia nay hết sức nguy ngập, Đậu gia nhất định bỏ mặc quan tâm, nếu như muội tự mình tranh thủ Ngoại tổ gia, nương, còn có huynh muội chúng ta, đời này phải làm sao bây giờ?"

      Đậu Tổ Niên áy náy : "Y Phòng, vi huynh hiểu, chỉ là... vất vả cho muội!"

      Y Phòng lắc đầu, từ lúc nàng bị tai nạn xe sau đó chuyển sinh đến nơi này, đại ca luôn bên cạnh che chở nàng, cho nàng cảm nhận được ấm áp của tình thân, hai người nương tựa lẫn nhau cùng nhau vượt qua những tháng ngày gian khổ. Nhìn huynh trưởng trước mặt, nghĩ đến những ngày tháng trước đây, giọng nàng chân thành mà kiên nghị:

      "Ca, chúng ta là huynh muội!"

      chữ nặng ngàn cân, Đậu Tổ Niên đột nhiên ngẩn đầu, chống lại ánh mắt Y Phòng: "Muội muội yên tâm, vi huynh nhất định phụ muội muội trả giá hôm nay."

      Y Phòng mỉm cười : "Ca, thôi, đừng chậm trễ."

      Dọc theo đường , hai người đều im lặng, bọn họ biết khi đến bước này có cơ hội quay đầu lại, nhưng dù đây là kế hoạch họ tính toán lâu nhưng chẳng ai biết được điều gì chờ đợi phía trước, có lẽ là muôn vàn bụi gai, từng bước, từng bước đều kinh tâm động phách!

      Chương 2: Phượng Hoàng vũ


      Edit: Selene


      Trong Tùng Hạc viện, thịnh yến sớm bắt đầu, xung quanh giăng đèn kết hoa, thảm nhung trải dài lối . Đại thọ tám mươi của Lão thái quân, dĩ nhiên là mời gánh hát nổi tiếng nhất trong kinh thành đến biểu diễn.

      Nhóm đích nữ con chính thê của các phòng Hầu phủ vây quanh lão thái thái chuyện phiếm làm cho lão thái thái vui vẻ thôi.

      Còn nhóm nam tử ngồi bên trái, ngồi đầu đương nhiên là Thái tử, Thái tử thay mặt Hoàng đế đích thân đến tặng lễ mừng thọ Lão thái quân, hiển nhiên là thiên ân sâu nặng, mọi người dưới Ðậu gia đều thấy vẻ vang.

      Nghe kịch xong, vốn đến lượt Phù Dung tiên tử lên đài, nhưng ngờ lại có người đến báo tin rằng Phù Dung tiên tử đột nhiên ngất xỉu, Ðậu tổng quản nghe khỏi phát hoảng.

      "Sao lại thế này?" Ðậu Uy bên chuyện, bên liếc nhìn Hạ Vân Thâm ngồi ghế cao, thấy thần sắc mặt vẫn bình thường, mới thoáng yên tâm chút.

      Đậu tổng quản lau mồ hôi: "Hồi bẩm Hầu gia, lão nô cũng biết sao lại như vậy, người đến báo tin là bất tỉnh, đại phu bắt mạch, chắc là bây giờ thể lên đài biểu diễn ngay được."

      Đậu Uy dậm chân cái: "Phế vật, mau tìm người thay thế, thái tử vẫn còn chờ. Nhớ kỹ, tìm người ít nhất tài nghệ phải sánh ngang với Hoa Phù Dung rồi hẳn đưa lên đài biểu diễn, đừng có đánh mất thể diện của Hầu phủ."

      Đậu tổng quản có chút khó xử : "Hầu gia, cái này... ra trong phủ có người có thể sánh ngang với Phù Dung tiên tử, nhưng biết có được hay ?"

      Ðậu Uy đánh qua cái: "Ðến giờ này rồi còn có cái gì mà được."

      Đậu tổng quản nghĩ đến Đậu Tổ Niên đưa trăm lượng bạc, tuy rằng hiểu Y Phòng vì sao lại hạ mình bỏ thân phận nữ nhi thứ xuất của Hầu phủ, trăm phương nghìn kế phải lên đài hiến nghệ, nhưng vẫn đánh liều .

      "Hầu gia, nô tài nghe nữ nhi của Hoa di nương giỏi ca múa, khó có người sánh kịp, người xem có được hay ......" Tuy như vậy nhưng trong lòng Đậu tổng quản vẫn có chút sợ hãi, ca kỹ thân phận đê tiện, cửu tiểu thư tuy rằng là thứ xuất, dẫu được xem trọng nhưng chung quy vẫn là huyết mạch của Hầu gia, ngộ nhỡ Hầu gia tức giận...

      Nào biết đâu rằng Ðậu tổng quản cũng lo lắng thừa, Ðậu Uy vuốt vuốt râu cười : " sao, sao, nàng cũng chỉ là đứa con do thiếp sở sinh, lên hát chút sao. Ta sao lại quên nương nàng năm đó cũng rất giỏi ca múa, nàng chắc cũng kém với nương nàng, ngươi mau gọi nàng đến, bảo nàng nhanh chút!"

      Ðậu tổng quản được chỉ thị sảng khoái như vậy, mới yên tâm chạy đến mặt sau sân khấu cho Y Phòng biết.

      "Vốn lão nô còn sợ Hầu gia tức giận, nghĩ đến Hầu gia lại có thể thông cảm cho tấm lòng hiếu thuận của cửu tiểu thư, suy nghĩ lúc mới đồng ý ."

      Trong lòng Y Phòng cười lạnh, cái gì mà tấm lòng hiếu thuận, dễ nghe, chẳng qua là cho rằng đứa con của thiếp bị thất sủng này lên đài biểu diễn cho là có gì quan trọng mà thôi. Nghĩ là vậy, song mặt Y Phòng vẫn bình tĩnh nghiêng người lui qua bên nhường Ðậu Tổ Niên thưởng mười hai lượng bạc tiền báo tin cho Ðậu tổng quản rồi cho rời .

      Y Phòng cẩn thận ngẫm lại Phượng Hoàng vũ nàng chuẩn bị mấy ngày nay, nhấc váy, trao cho Ðậu Tổ Niên bên cạnh ánh mắt an ủi rồi mới xoay người, chậm rãi bước lên đài, nàng vừa đứng đài, phía dưới liền yên tĩnh lại.

      phải bởi vì nhìn thấy Y Phòng xinh đẹp mà là vì danh tiếng của Phù Dung tiên tử mọi người vốn mong chờ lâu. Giờ phút này, trông thấy phong tư yểu điệu, tao nhã tự nhiên của nàng, lại nhìn dáng người thướt tha kia, sớm có người kiềm chế được mà hô to.

      Y Phòng bình tĩnh đứng đài, kiêu ngạo cũng tự ti, dung mạo được che bởi tầng sa mỏng làm tăng thêm vài phần thần bí. Những người chưa gặp Phù Dung tiên tử hiển nhiên thể nhận ra. Nhưng Hạ Vân Thâm ngồi ghế cao lại cảm thấy có chút đúng, từng gặp qua Hoa Phù Dung trong cung, đẹp đẹp , nhưng lại có khí chất tao nhã, bình tĩnh thong dong như vậy. Hạ Vân Thâm khỏi hứng thú nheo mắt lại, đối với trận thọ yến nhàm chán này bỗng thấy có chút mong chờ.

      Vũ khúc hôm nay Y Phòng múa chính là Phượng Hoàng vũ và hát bài "Trường Môn phú"(1), nhưng Trường Môn phú cải biến lại chút, nàng thăm dò được, thái tử Hạ Vân Thâm phải là con ruột của hoàng thượng, mà là con trai của tiên đế (vị vua qua đời)

      Trước đây, Thái thượng hoàng(*) khi tuổi già rất sủng ái Huệ Phi, vốn ý định truyền ngôi lại cho Cảnh vương con trai của Huệ phi, nhưng sức khoẻ khi đó thể tiếp tục kiên trì được nữa, Cảnh vương tuổi vẫn còn quá thể cầm quyền được. Thái thượng hoàng đành phải truyền ngôi lại cho con trưởng, để lại ý chỉ, sau khi trăm tuổi trưởng tử(**) phải truyền lại ngôi vị cho ấu đệ, huynh chung đệ cập(***). Tiên đế lúc sinh thời, tức là Cảnh vương nếu rời nhân thế truyền ngôi vị lại cho huynh đệ trong họ. Tức là nếu Cảnh vương kế vị mà trưởng tử con trai tiên đế vẫn còn truyền ngôi lại cho trưởng tử, nếu trưởng tử mất ngôi vị hoàng đế do con trai Cảnh Vương kế thừa. (ta choáng TT, đoạn này làm ta xoắn hết cả não)

      (*) Thái thượng hoàng:
      (**) trưởng tử: con trai trưởng
      (***) Huynh chung đệ cập: nghĩa là chết em kế tục

      Thái thượng hoàng quả nhiên hao tâm tổn trí rất nhiều, nhưng cũng gián khiến cho mối quan hệ của thái tử và hoàng thượng lâm vào thế như nước với lửa như nay. Điều làm cho Y Phòng quyết định lựa chọn đặt cược người Hạ Vân Thâm, chính là vì dưới chấp chính của Hoàng đế, trong tình huống nguy hiểm như vậy mà Hạ Vân Thâm vẫn có thể bình an sống qua mười năm, tâm cơ người này thể sâu, theo như tình huống trước mắt, Hạ Vân Thâm so với hoàng đế Hạ Kiệt, tối thiểu cũng thắng được bậc!

      quyết định mục tiêu, tất cả những điều liên quan đến Hạ Vân Thâm, Y Phòng đều tìm hiểu tỉ mỉ. Mẫu thân Hạ Văn Thâm, Văn Hoàng hậu năm đó là biểu muội tiên đế, hai người từng thề non hẹn biển nhưng kết cục lại bị biếm lãnh cung, nếu phải Hạ Vân Thâm vẫn còn có thân phận trưởng tử, chỉ sợ Văn hoàng hậu ngay cả tánh mạng cũng giữ được, nhưng đến cuối cùng Văn hoàng hậu vẫn buồn phiền mà chết. Đánh rắn dập đầu(*), tình cảm của Hạ Vân Thâm với mẹ ruột vô cùng thâm hậu, khúc "Trường môn phú" hiển nhiên có thể đánh sâu vào nơi yếu ớt nhất trong nội tâm , tranh thủ đồng tình từ , hơn nữa còn có dung mạo của nàng, Y Phòng tin tưởng, cho dù thể khiến Hạ Vân Thâm vừa gặp nhưng nàng cũng gợi lên được hứng thú của , nàng có thể chắc chắn điều này. Chỉ cần có thể tiếp cận được Hạ Vân Thâm, nàng có cơ hội!

      (*) Đánh rắn dập đầu: nghĩa đen là trị đứt nọc kẻ ác, nghĩa là đánh địch phải đánh vào điểm yếu của địch.

      Y Phòng chuẩn bị hiến vũ, phía ngoài viện đột nhiên vang lên tiếng bước chân dồn dập, mọi người đưa mắt nhìn lại, chỉ thấy bóng người vội vàng chạy đến, cao giọng : "Lão thái quân, Hầu gia… hoàng thượng… hoàng thượng tới."

      Tất cả mọi người đều nhanh chóng đứng lên, chuẩn bị nghênh đón hoàng đế, người có địa vị cao quý nhất Đại Hạ, ngay cả chủ nhân buổi tiệc Lão thái quân cũng run rẩy được người nâng đứng dậy. Theo ánh mắt kích động của Lão thái quân, Hoàng đế thân thường phục, bên người đơn giản chỉ có mười mấy thị vệ, vừa nhìn thấy Hạ Kiệt mọi người đồng loạt quỳ xuống.

      Hạ Vân Thâm thân trang phục xanh nhạt thêu hình đám mây, cung kính hành lễ: "Nhi thần tham kiến Hoàng thúc."

      Hạ Kiệt khẽ cười tay nâng Hạ Vân Thâm dậy, nội thị bên người liền : "Hoàng thượng có chỉ, mọi người miễn lễ."

      Hạ Kiệt cũng đặt quá nhiều chú ý người Hạ Vân Thâm lâu, lập tức lên phía chủ vị ngồi xuống : "Phía dưới định biểu diễn sao?"

      Thanh nhàng nhưng hàm chứa uy nghiêm nhất thời làm cho mọi người phục hồi lại tinh thần, Đậu Uy vô cùng cảm động khi Hạ Kiệt đích thân đến, sớm nên lời, lúc này nghe thấy thế, vội : "Khởi bẩm hoàng thượng, đúng là chuẩn bị biểu diễn."

      Hạ Kiệt cười cười : "Vậy bắt đầu ."

      Dứt lời cũng thêm gì nữa, đem ánh mắt chuyển đến sân khấu kịch, dường như lúc tiến vào, giống như chưa từng gây ra dao động gì lớn cả.

      Lúc này trong lòng Y Phòng vô cùng hồi hộp, trong lòng bàn tay đều là mồ hôi. Làm sao bây giờ? Hạ Kiệt đến hiển nhiên nằm ngoài dự kiến của nàng. Vẫn nên làm theo kế hoạch hát khúc "Trường Môn Phú" ? Trường Môn Phú có thể khiến Hạ Vân Thâm nhớ tới mẹ ruột cũng làm Hạ Kiệt hiểu lầm nàng từ trong lời hát ám chỉ Huệ phi hồng nhan hoạ thuỷ mới đoạt được sủng ái của Thái thượng hoàng. Ngộ nhỡ vẫn còn chưa khiến Hà Vân Thâm chú ý chọc giận Hạ Kiệt, bây giờ nàng phải làm sao mới đúng đây? Lúc này nàng vẫn chưa thể chết được.

      Nhưng nếu như tuỳ tiện hát khúc qua loa, miễn cưỡng cho qua chuyện, sau ngày hôm nay Đậu vương thị nhất định phát nàng hối lộ bà tử thả nàng ra ngoài, sau này xuống tay càng lưu tình, đừng cơm thừa canh cặn, ngay cả tính mạng của nương cũng khó giữ, còn có khát vọng cả đời của ca ca cũng thực được nữa, chính nàng cũng phải nhận mệnh gả vào phủ hầu tước.

      , mười năm, nàng xuyên đến nơi này được mười năm, là ca ca cùng mẫu thân cho nàng ấm áp, giúp nàng can đảm sống tiếp. Nàng khổ luyện nhiều năm như vậy cũng phải hôm nay để cho tất cả cố gắng trước đây tan thành mây khói. Thôi vậy, dốc hết toàn lực đổ ván bạc cuối cùng này, cùng lắm mất còn, thắng là nàng may mắn, thất bại, nàng cũng tổn hao gì, tính sao cục diện này cũng phải thể vãn hồi, đành nghe theo ý trời vậy, nếu như bị Đậu vương thị ép buộc nàng đành bỏ tôn nghiêm mà sống tiếp thôi!

      Sau khi hạ quyết tâm, trong lòng Y Phòng bình tĩnh hơn rất nhiều, vén tay áo thi lễ cảm tạ ân điển rồi đứng lên, bước vào tư thế chuẩn bị múa Phượng Hoàng vũ, nhạc công rất phối hợp bắt đầu tấu nhạc, tiếng hát phiêu miểu nhàng ngân xa, tiếng ca của nàng thanh nhã nhàng, có chút lạnh nhạt, nhưng lại chứa nồng đậm đau thương cùng tuyệt vọng.

      Y Phòng phất tay, cẩm y vũ động, đầy trời ánh vàng, lúc này mọi người dường như trông thấy Phượng Hoàng bay lượn bầu trời vươn bụi trần, từ cao nhìn xuống thương sinh. Mà tiếng ca Y Phòng càng làm cho hình ảnh Phượng Hoàng phi vũ xuất trần đến cực điểm.

      Tiếng ca nhàng xa xăm mang theo nồng đậm thê lương, kể lên câu chuyện xưa bi thương của thiếu nữ si tình dành cho nam tử quyết tuyệt quay lưng bỏ . Tiếng hát kia thấm vào ruột gan, thâm nhập vào phế phủ mỗi người. Y Phòng vừa hát vừa xoay tròn, Phượng hoàng dục hoả, từng lời, từng lời ai oán triền miên, kể cho mọi người nghe có nữ tử cả đời si tình mang theo vô tận cam lòng cùng tuyệt vọng.

      Y Phòng múa, xinh đẹp tới cực điểm, mị hoặc tới cực điểm, mềm mại tới cực điểm, linh hoạt tới cực điểm. Y Phòng hát, vô tận triền miên, vô tận ai oán, vô tận thâm tình, thâm hận tới cực điểm cũng vô hạn thâm tình. Khoảnh khắc này, ai có thể kháng cự lại nữ tử với ngàn vạn biến hoá như vậy, nàng đem tất cả cảm xúc hoà lẫn vào nhau.

      Làn váy màu vàng bắt đầu tung bay, ánh mắt mọi người đều tập trung người Y Phòng, bên tai vang vọng tiếng hát, trong mắt là Phượng Hoàng niết bàn. Mà trong số những người bị hấp dẫn còn bao gồm cả Hạ Kiệt và Hạ Vân Thâm.

      khúc hoàn thành, cả sảnh đường yên tĩnh, hề nghi ngờ Y Phòng thành công. Đến khi Y Phòng đình chỉ xoay tròn phủ phục đài, có người nào thốt ra tiếng, bên tai nàng chỉ nghe được tiếng hô hấp của mọi người.

      lát sau, tiếng trầm trồ khen ngợi nổi lên bốn phía, mọi người bên cảm thán Phù Dung tiên tử quả nhiên danh bất hư truyền, nhóm nử tử sau khi phục hồi lại tinh thần ghen tị với người bên cạnh, hôm nay là đại thọ của Lão thái quân, hát như vậy ràng là có ý tốt, phải mang ra trị tội. Nhưng những tiếng oán trách rất nhanh bị thanh khen ngợi của nhóm nam tử áp chế.

      Y Phòng biết nàng thành công, nàng nhìn thấy được ánh mắt Hạ Vân Thâm nhìn nàng chỉ có cuồng nhiệt mà còn mang theo thương tiếc. hề nghi ngờ, nàng hấp dẫn được Hạ Vân Thâm, hiệu quả còn tốt hơn cả dự kiến, chỉ thành công làm Hạ Vân Thâm nhớ lại đoạn thời gian bi thảm của Văn hoàng hậu trong lãnh cung, mà còn thành công gợi lên được dục vọng nguyên thuỷ nhất của người nam nhân với nữ nhân. Nhưng Y Phòng lại vô tình xem đạo ánh mắt của người khác.

      Chú thích

      (1)Tương truyền rằng Hiếu Vũ Trần Hoàng hậu, tự Trần A Kiều, là thanh mai trúc mã của Hán Vũ Đế, nhưng khi Hán Vũ Đế say mê sắc đẹp của Vệ Tử Phu dần lạnh nhạt với Trần A Kiều và đày nàng ra cung Trường Môn, sống lẻ loi chốn thâm cung, nàng lấy làm đau đớn cho tình cảnh của chính mình. biết làm thế nào để tỏ hết nỗi lòng để mong nhà vua hồi tâm chuyển ý se lại mối tơ duyên. Nghe Tư Mã Tương Như có tài văn chương, nàng nhờ người đem 100 lượng vàng đến nhờ Tư Mã Tương Như viết bài phú để dâng quân vương, Tương Như bằng lòng.

      Bài phú nhan đề là “Trường môn phú”, rất hay, lời lẽ vô cùng ai oán.

      Trường Môn Phú (Phú cung Trường Môn)

      Tác giả: Tư Mã Tương Như

      Bản dịch của Điệp luyến hoa


      nàng giai nhân, bồi hồi lại mãi thôi.
      Hồn vảng vất mà về, vóc hình khô héo đơn côi.
      Từng hứa sớm mà tối lại, vui yến tiệc mà quên nhau.
      Lòng đoạn tuyệt mà chẳng đoái hoài, cùng ai hợp ý tâm đầu.

      Thiếp nhớ nhung mà âu sầu, vẫn giữ mối thành tâm.
      Chờ chiếu cố mà tiếp kiến, được lời ngọc mà chịu vâng.
      Nghe tiếng hư mà tưởng thực, ở ly cung tại Thành Nam.
      Bữa đạm bạc mà tự soạn, nhưng người từng chẳng muốn giá lâm.
      Chỉ mình mà trầm tư, trời nổi gió mà ầm ầm.
      Lên đài lan mà trông xa, chỉ thất vọng mà bần thần.
      Mây bốn phía mà che khuất, trời u mà xa xăm.
      Nghe sấm dậy mà râm ran, ngỡ tiếng người ra thăm.
      Nơi khuê phòng mà gió lộng, thổi màn lay động bâng khuâng.
      Cành quế đan mà rối rít, hương nồng đượm mà toả lan.
      Công tụ hội mà ôn tồn, vượn đen hót mà dài ngân.
      Phí thuý chấp cánh mà họp bầy, phượng loan lượn bắc rồi nam.

      Tâm sầu muộn mà nguôi, tà khí thổi mà lạnh lùng.
      Xuống đài lan mà nhìn quanh, bồi hồi dạo chốn thâm cung.
      Chính điện cao chọc trời, thảy nguy ngất trong trung.
      Dừng chân đứng dưới mái đông, nhìn tinh vi lộng lẫy khôn cùng.
      Đẩy cửa ngọc lay động khuyên vàng, tiếng vang vang vọng tựa chuông rung.

      Trạm khắc mộc lan làm rui, trang trí văn hạnh làm rường.
      Vô số cột được bài trí, xếp đan xen mà linh lung.
      Lấy gỗ quý mà làm đầu, dựng rải rác trong phòng .
      Có thể lấy gì so sánh, núi Tích Thạch sừng sững giương.
      Năm sắc cùng nhau tương chiếu, ánh toả xán lạn huy hoàng.
      Xếp đá hoa nền gạch, tựa mai rùa vẽ hoa văn.
      Treo lụa bạch làm màn che, rủ tơ Sở làm dây chăng.

      Nâng then cửa bước ung dung, ngắm Khúc Đài sao mênh mông.
      Hạc trắng kêu nghe thảm thiết, chim lẻ cành mỏi trông.
      Trời hoàng hôn lòng đứt tuyệt, mình buồn bã phòng .
      Trăng cao soi bóng lẻ loi, đêm thanh tàn chốn thâm cung.
      Lấy đàn biến tấu nhã khúc, giải nỗi sầu mà lại chẳng xong.
      Chuyển theo chuỷ lưu loát, tiếng nhàng mà du dương.
      Suốt khúc đàn tỏ tâm tình, bao ý mạnh mẽ trào dâng.
      Chung quanh buồn rơi lệ, nước mắt chảy ướt dọc ngang.
      Nén lòng lại thêm nghẹn ngào, xỏ giày đứng dậy bàng hoàng.
      Nâng tay áo mà che mặt, hối lỗi xưa để tai ương.
      Mặt mũi nào mà xuất , lòng tủi thẹn lại lên giường.
      Vò cỏ thơm mà làm gối, đệm trải lan mà ngát hương.

      Vừa thành giấc mà mộng tưởng, phách tới bên cạnh quân vương.
      Hoảng sợ tỉnh mà thấy, hồn như mất gì kinh hoàng.
      Nghe gà gáy mà sầu bi, dậy ngước nhìn trăng sáng trong.
      Xem các sao la liệt xếp, Tất, Mão ló tại phương đông.
      Ngóng trong sân ảm đạm, tựa tiết thu phủ dày sương.
      Đêm đằng đẵng như năm dài, nhớ bứt rứt mà chẳng thể nguôi lòng.
      Hết rồi đứng đợi sáng, bình minh dần toả bừng bừng.
      Thần thiếp trộm buồn tủi, đến già chẳng dám quên quân vương


      (Nguồn:saimonthidan.com)

      Những Khoảnh Khắc Trong Bạn Tại Box Nhật Ký Ủng Hộ bà con http://***************.com/images/smilies/icon_biggrin.gifhttp://***************.com/images/smilies/icon_biggrin.gifhttp://***************.com/images/smilies/icon_biggrin.gifhttp://***************.com/images/smilies/icon_biggrin.gif
      Andrena thích bài này.

    3. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,847
      Được thích:
      14,128
      Chương 3: Thứ nữ


      Edit: Selene



      lát sau, tiếng trầm trồ khen ngợi vang lên bốn phía, mọi người bên cảm thán Phù Dung tiên tử quả nhiên danh bất hư truyền, còn nhóm nữ tử sau khi phục hồi lại tinh thần ghen tị với người bên cạnh: hôm nay là đại thọ của Lão thái quân, hát như vậy ràng là có ý tốt, phải mang ra trị tội. Nhưng những tiếng oán trách rất nhanh bị thanh khen ngợi của nhóm nam tử áp chế.


      Y Phòng biết nàng thành công, nàng nhìn thấy được ánh mắt Hạ Vân Thâm chỉ có cuồng nhiệt mà còn mang theo cả thương tiếc. hề nghi ngờ, nàng hấp dẫn được , hiệu quả còn tốt hơn cả dự kiến, chỉ thành công làm Hạ Vân Thâm nhớ lại đoạn thời gian bi thảm của Văn hoàng hậu trong lãnh cung, mà còn thành công gợi lên được dục vọng nguyên thuỷ nhất của người nam nhân với nữ nhân. Nhưng Y Phòng lại vô tình xem đạo ánh mắt của người khác.


      Biểu diễn xong, Y Phòng vốn định xuống, chỉ cần nàng trở về đợi con cá Hạ Vân Thâm này đến tìm nàng, Y Phòng biết Hạ Vân Thâm là người có ánh mắt lợi hại, từng xem Hoa Phù Dung biểu diễn, tất nhiên nhận ra nàng phải là Hoa Phù Dung, nên Y Phòng mới chút do dự lựa chọn dùng mạng che mặt, phải để Hoa Phù Dung chiếm tiện nghi của mình, ngược lại dung mạo được giấu sau mạng che gợi cho người ta có cảm giác hiếu kỳ, càng muốn tìm hiểu. Con người đối với những vật thần bí luôn tràn ngập tò mò, khi trong lòng thấy hiếu kỳ bắt đầu dụng tâm tìm hiểu!


      Nhưng cuối cùng Y Phòng cũng thể xuống, bởi vì thiên tử ngồi đài cao kia, lúc nàng quỳ xuống giữ nàng lại, hơn nửa lại còn trảm đinh chặt sắt :


      "Ngươi phải Hoa Phù Dung!"


      Khoé môi Hạ Kiệt khẽ nhếch, Hoa Phù Dung từng được truyền vào cung biểu diễn, ngoại trừ bởi vì thân phận ca kỹ của Hoa Phù Dung, nguyên nhân chân chính nạp Hoa Phù Dung vào cung cũng phải hoàn toàn vì xuất thân của nàng ta. Hạ Kiệt từng chạm qua Hoa Phù Dung, đối với thân thể nàng ta đương nhiên biết . Hoa Phù Dung múa được như vậy, Hoa Phù Dung hát hay được như thế, Hoa Phù Dung cũng có khả năng giống như nữ tử đài, nhất cử nhất động, hồn xiêu phách lạc, từng bước sinh liên!


      Đối mặt với chất vấn đột nhiên của Hạ Kiệt, Y Phòng bình tĩnh trả lời, nàng nhận ra vị thiên tử này cũng hẳn là có ác ý, đành bước nào tính bước đó vậy.


      "Hồi bẩm Hoàng thượng, thần nữ Đậu Y Phòng."


      "Hửm? Thần nữ?"


      Môi mỏng khẽ nhếch ra độ cong ái muội, dù Y Phòng quỳ rất xa nhưng vẫn cảm giác được đạo ánh mắt sắc bén mà dụ hoặc đặt người nàng, khiến lòng nàng vô cùng bất an. Y Phòng nghĩ, có lẽ nàng xem vị đế vương này, Hạ Vân Thâm tuy có thể sống dưới thế lực của Hạ Kiệt mười năm, nhưng Hạ Kiệt là do tiên đế hao hết tâm cơ mưu tính thuận lợi lên được ngôi vị, hơn nữa chỉ dựa vào di chiếu của tiên đế trong tay mà thu hồi lại được quyền lực, nam nhân này sao có thể đơn giản!


      Đậu Uy thấy tình huống này, ngoại trừ tức giận Y Phòng biết nặng thân phận của nàng ra, cũng sợ Hạ Kiệt tập thư ghi tên Hoa Phù Dung mà trị tội khi quân, chẳng sợ tội danh này vô cùng hoang đường. Vì thế vội vàng :

      "Hồi bẩm Hoàng thượng, vốn là do Hoa Phù Dung biểu diễn, thế nhưng Hoa Phù Dung đột nhiên ngất xỉu, vì sợ làm tổ mẫu mất vui, mới để thứ nữ vi thần lên đài hiến nghệ, nếu có chỗ nào mạo phạm, thỉnh Hoàng thượng khai ân bỏ qua cho thứ nữ hiểu quy củ."


      Thứ nữ! thứ nữ! Y Phòng quỳ mặt đất, tay nắm chặt góc váy, khinh thường thứ nữ sao? Ở đại nàng cũng từng rất chán ghét kẻ thứ ba. Nhưng thời đại này giống như vậy. Thời đại này, nam nhân muốn cưới thiếp thất để nhiều con nhiều phúc, đến khi đứa trẻ được sinh ra lại khinh thường! Cái này là đạo lý gì? con vợ cả là kim tôn ngọc quý, thứ xuất ti tiện, ngay cả tư cách học lễ nghi cũng có!


      Y Phòng đương nhiên biết Đậu Uy chỉ ra thân phận thứ nữ của nàng là vì muốn cho mọi người biết nguyên nhân để cho nàng lên đài hiến nghệ, phải xem thường nữ nhi mình, mà là đứa con do thiếp sinh ra vốn chính là tiện lưu! Nhưng thứ xuất sao? Nàng… Đậu Y Phòng, chết qua lần, kiếp này bao giờ chấp nhận số mệnh nữa!


      "Nữ nhi Đậu ái khanh?" Hạ Kiệt xoay xoay ly rượu trong tay, cười : "Ái khanh quả nhiên chí hiếu, vì để mừng thọ Lão thái quân, thế nhưng để cho nữ nhi lên đài hiến nghệ."


      Lời Hạ Kiệt ra người phía dưới hiển nhiên đều có thể nghe được châm chọc trong đó, Đại Hạ chú trọng thân phận khác biệt giữa đích thứ, nhưng dù thế nào nữ nhi thứ xuất cũng được sinh ra trong hào môn thế gia, tốt xấu gì tương lai cũng là vật hồi môn của nữ nhi con chính thê, bây giờ lại cho lên sân khấu múa hát mua vui như ca kỹ thế này, là chuyện rất mất mặt.


      Y Phòng nghe thấy lời này, thầm cười lạnh tiếng. Hừ, đám người dối trá, nhiều thứ xuất như vậy, còn phải đều do đám nam nhân ngựa đực các ngươi sản xuất ra hay sao!


      Cảm nhận được ánh mắt của Đậu Uy nhìn nàng, tựa hồ là trách cứ tất cả việc này là lỗi của nàng, nhưng Y Phòng cũng thèm để tâm, hôm nay cá nàng muốn câu cũng phải là Đậu Uy!


      "Hồi bẩm Hoàng thượng, cơ thiếp trong phủ gia phụ trăm người, tỷ muội thần nữ nhiều vô số, thần nữ có thể có cơ hội hiến nghệ mừng thọ Thái tổ mẫu, là tam sinh hữu hạnh."


      Lời tuy thế nhưng trong mắt Y Phòng lại dâng lên tầng sương mù, cánh môi hồng nhạt khẽ run rẩy, cắn chặt môi dưới, tiếng dịu dàng mềm yếu nhưng lại mang theo nhẫn và kiên cường.


      Dựa theo quy củ, Y Phòng thể ngẩng đầu diện kiến quân nhan, nàng cúi đầu tạo ra độ cong hoàn mỹ khiến cho dung mạo thanh lệ dưới sa mỏng dần , nước mắt lăn dài má, cánh môi hồng khẽ mím chặt, châu hoa đầu hơi run, làm cho người ta cảm giác được nàng run rẩy.


      Đối mặt với tuyệt đại giai nhân yếu đuối cố gắng kiên cường như cậy, các nam nhân đều đứng ngồi yên. Trong lòng vô cùng áy náy chỉ muốn đến bảo hộ che chở giai nhân.


      Bọn họ làm sao có thể chế nhạo nữ tử đáng thương như vậy? Nàng chỉ là nữ nhi khuê các trong sạch, lên đài hiến nghệ đủ khó khăn, dường như đây cũng phải là do nàng tự nguyện. Nếu như vậy nàng cũng uỷ khuất khổ sở như bây giờ. Đậu hầu gia háo sắc, cơ thiếp trong phủ nhiều vô số, nhưng là nam nhân muốn có giai nhân làm bạn bên cạnh cũng là chuyện thanh nhã, thế nhưng bắt buộc thứ nữ làm chuyện hèn hạ đê tiện của ca kỹ như vậy cũng là quá đáng. Nhìn Đậu Y Phòng xem, thoạt nhìn cũng chỉ là tiểu nương mười bốn, mười lăm tuổi, ràng là bị ép buộc, còn phải cố gắng kiên cường gánh lấy trách nhiệm về mình.


      Người đôi khi chỉ nhìn mặt ngoài rồi phán đoán mà luôn xem nguyên nhân giấu bên trong, sau đó vội vàng đưa ra kết luận đồng tình với kẻ yếu. tại Y Phòng cũng lợi dụng tâm lý này của mọi người.


      Nhìn xem thứ nữ hề có địa vị và Đậu Hầu gia có quyền to thế mạnh, mọi người tin ai?


      Nhận lấy đồng tình cũng đáng xấu hổ nhưng ngay cả đồng tình cũng nhận được mới đáng buồn!
      Andrenalinhdiep17 thích bài này.

    4. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,847
      Được thích:
      14,128
      Chương 4: Mưu kế biến


      Edit: Selene


      Hạ Kiệt mím môi cười, tựa hồ là người duy nhất bị tư thái điềm đạm đáng của Y Phòng ảnh hưởng, quay đầu, nhìn về phía những người nghị luận rồi chuyển mắt đến Đậu Uy xấu hổ đến đỏ bừng cả mặt :


      "Đậu ái khanh, ngươi sao lại có thể buộc nữ nhi hiến nghệ như vậy?"


      "Hoàng thượng, vi thần.... ......" Đậu Uy gấp gáp muốn giải thích nhưng Y Phòng dành trước bước.


      Y Phòng đương nhiên để cho Đậu Uy hết chân tướng chuyện này ra, nàng nhận ra Hạ Kiệt so với trong tưởng tượng còn khó đối phó hơn rất nhiều. Chí ít sắc đẹp với là hoàn toàn vô dụng, nam nhân này tâm vững như thiết thạch, lạnh lẽo như băng hàn. Cho dù vừa rồi khi xem nàng khiêu vũ trong nháy mắt nàng nhìn thấy trong mắt dục vọng chiếm hữu chợt loé mà quaa. Nhưng Y Phòng cũng nghĩ rằng Hạ Kiệt lúc này thương hương tiếc ngọc.


      phải là ham muốn chiếm hữu mà là đoạt lấy, đó chính là loại hứng thú khi đứng trước con mồi của mình, ai có thể thủ hạ lưu tình với con mồi đây?


      Xem thái độ của Hạ Kiệt, Y Phòng đoán trong lòng nghi ngờ nàng, hoài nghi tất cả việc hôm nay phải là ngẫu nhiên. Đương nhiên, xuất phát từ bản năng đế vương, có lẽ Hạ Kiệt cho rằng tất cả việc này đều do Đậu gia hoặc là người khác có tâm an bày, mục đích chính là dùng nàng mê hoặc Hạ Vân Thâm hoặc chính là , tóm lại, Hạ Kiệt nhận định đây là mưu, việc nàng phải làm bây giờ chính là chứng thực mưu này. Nhưng là phiên bản mưu khác.


      "Khởi bẩm Hoàng thượng, tất cả việc ngày hôm nay đều là do Y Phòng tự nguyện, liên quan tới gia phụ." Y Phòng chắp hai tay, cả người phủ phục xuống đất, ở Đại Hạ đây là lễ tiết rất nặng, đầu nàng cúi thấp xuống đất biểu đạt thành tâm của nàng.


      "Ừm, vậy vì sao ngươi lại hát khúc nhạc như vậy trong ngày đại thọ ?"


      Quả nhiên truy hỏi, bàn tay giấu trong tay áo thầm nắm chặt, nàng đoán sai, Hạ Kiệt là người rất đa nghi, bây giờ hoài nghi nàng!


      Y Phòng thầm hít sâu mấy lần, sau đó ngẩng đầu, thần sắc nàng bình tĩnh nhìn thẳng quân vương.


      "Khởi bẩm Hoàng thượng, thần nữ hát khúc nhạc này, tất cả đều có nguyên do, thần nữ dám khi quân, chỉ kính xin Hoàng thượng lắng nghe lời của thần nữ, sau đó có giận có phạt, do thần nữ mình gánh vác."


      " ." Hạ Kiệt chút để ý gật đầu, đồng thời chú ý tới phía dưới bên trái, sắc mặt Hạ Vân Thâm vừa rồi thay đổi mấy lần, mặt khỏi lộ ra nụ cười, tươi cười có chút ý vị thâm trường.


      "Mẹ ruột của Y Phòng là tiểu thiếp thứ mười bảy của hầu phủ, người vốn là tam nữ nhi con chính thê của Hoa gia ở Nam Sơn."


      Y Phòng đến đây, quanh thân nàng bỗng nhiễm tầng bi thương, đôi mắt xinh đẹp cũng trở nên lạnh lùng, tầm mắt nàng dừng lại người Đậu Uy, trong mắt nàng dường như có nửa hận, còn có nữa bất đắc dĩ. Đôi mắt xinh đẹp trong suốt chứa nhiều tình cảm phức tạp cộng thêm lời Y Phòng vừa rồi, nhất thời làm cho người ta chấn động lớn, ánh mắt mọi người đều tập trung người hai cha con nàng, thanh nghị luận nho vang lên, đường đường là đích nữ của Hoa gia sao có thể trở thành tiểu thiếp Đậu hầu phủ. Ngay cả người vốn chút để ý Hạ Kiệt cũng bị hấp dẫn buông ly rượu xuống.


      Dưới sa mỏng, dung nhan thanh lệ tuyệt sắc mỉm cười, như hoa lê rảnh.


      "Hai mươi ba năm trước, mẫu thân ra ngoài đạp thanh tình cờ gặp gia phụ, sau đó tâm sinh ái mộ, hứa hẹn tam sinh chi minh, phụ thân hứa rằng cưới mẫu thân làm bình thê, cùng chung tôn vinh với đại phu nhân, nhưng mà......."


      Ngữ khí Y Phòng dần trở nên sắc bén, nàng nhìn Đậu Uy ánh mắt tràn ngập phẫn hận cùng cam lòng.


      "Thế nhưng Ngoại tổ phụ đồng ý, Ngoại tổ phụ khi đó biết trong phủ phụ thân cơ thiếp sớm nhiều vô số, e sợ mẫu thân bị uỷ khuất. Mà phụ thân hứa với mẫu thân có thể đến hầu phủ thành hôn trước, sau đó trở về thỉnh tội với Ngoại tổ phụ sau. Ai ngờ rằng, sau khi đến hầu phủ, thế nhưng đại phu nhân cùng phụ thân dùng danh nghĩa được hạ sính lễ là vợ, sính lễ là thiếp, buộc mẫu thân cúi đầu làm thiếp, hơn nữa còn giam lỏng cho liên lạc với Ngoại tổ phụ đến khi hoàn thành lễ nạp thiếp, kể từ khi đó xem mẫu thân như nô tỳ trong phủ, sau khi sinh đại ca mẫu thân mới được thả ra. Nhưng cho dù là vậy, mẫu thân vẫn nhớ mãi quên hẹn ước ngày xưa, dù cho phụ thân lãng quên người, mẫu thân ngày ngày vẫn luôn hi vọng phụ thân có thể hồi tâm chuyển ý."


      Cả người Y Phòng run rẩy, khấu đầu đất cái rồi :


      "Hoàng thượng... mẫu thân thần nữ nay u sầu thành bệnh, bệnh tình trầm trọng, thần nữ biết mình là vãn bối, nữ nhi nên xấu cha, nhưng thần nữ hy vọng có thể hoàn thành tâm nguyện của mẫu thân. Cho nên hôm nay khi thần nữ nghe được Hoa Phù Dung đột nhiên ngã bệnh thể đến biểu diễn trong thọ yến, vì muốn phụ thân đến thăm mẫu thân, bất đắc dĩ mới ra hạ sách này, thần nữ biết hát bi khúc thế này trong đại thọ Nội tổ mẫu là bất hiếu bất nghĩa, đương nhiên thần nữ tự mình lĩnh phạt, chỉ là thỉnh cầu Hoàng thượng thứ tội, kính xin đừng trách phạt Đậu gia."


      Lời này của Y Phòng quyết tuyệt, cũng có chỗ mạo phạm đến chữ "hiếu" mà ở Đại Hạ lại rất xem trọng hiếu đạo. Nhưng giờ phút này, tựa hồ có người nào muốn trách cứ nàng. Quả khi nghĩ đến hành vi của Đậu Uy, rồi nghĩ đến lý do Y Phòng làm như vậy cũng là hợp tình hợp lý. Đại Hạ xem trọng "lễ", có sính lễ mới làm vợ, sính tức làm thiếp chính là cổ lễ, nữ tử bỏ trốn theo về hoàn toàn thể làm chính thê. Nhưng Đại Hạ cũng rất xem trọng chữ "nghĩa", Đậu Uy vi phạm thề hứa trước, lừa người ta đến sau lại lấy "lễ" thực lời hứa, hành vi như vậy đúng là rất vô sỉ.


      Riêng Đậu Uy cũng bị lời Y Phòng khơi gợi lại ký ức trước đây nay sớm mơ hồ. Làm người nam nhân, thể , mặc dù Y Phòng chỉ trích bất nghĩa trước công chúng nhưng khi nghe Hoa Phiêu Linh đến lúc này vẫn luôn nhớ đến , trong nội tâm trước đây chưa từng có cảm giác tự hào như thế, đồng thời trong lòng cũng thấy áy náy, đối với Y Phòng có thêm vài phần thương tiếc, cũng còn muốn trách cứ nữa.


      Xung quanh vô cùng yên tĩnh, mọi người lại nhớ lại từ khúc Y Phòng hát


      “Từ sau khi ly biệt, mỗi ngày song rơi lệ


      Lệ rơi mãi nguôi, lưu lại bao nhiêu sầu


      Sầu tại ngày xuân cũ, cảnh xưa còn


      Sầu tại ngày thu xưa, hoa rơi theo dòng nước


      Năm đó kim ốc tại, nay trở thành hư


      Chỉ thấy tân nhân cười, thấy người cũ khóc


      Triều nghe thấy máy dệt thanh, mộ gặp tây sau núi


      Duy oán phương tấc, thế nào được tự do


      Tóc đen thành bụi, lệ cũng chảy thành sông


      Nguyện ngàn chén ẩm, nhất chẩm hoàng lương du


      Đáng thương hoa đào mặt, ngày ngày gầy yếu


      Ngọc phu khỏi y, băng cơ gió lạnh thấu xương


      Phấn má thiếp hoàng cũ, nga mi khổ ưu sầu


      Phương tâm khóc dục toái, gan ruột đoạn như hủ


      Do nhớ dưới ánh trăng minh, thấy hồng vũ tay áo


      nghe thấy sở ca, cố nhẫn mà lệ vẫn rơi dài


      Tâm thường hàm quân vương, long thể an khang phủ


      Dạ yến đừng thường khai, uống thả cửa làm nóng rượu


      Thướt tha có khi tẫn, cam tuyền khóa tân tú


      Tố nhan cũng tẫn hoan, quân vương mang cười xem


      Ba ngàn khiếp phong lưu, Minh triều oán bạch thủ


      Ngoái đầu nhìn lại trăm mị hưu, độc thượng đích tôn lâu


      Luân hồi ứng có khi, hận kêu vô tình chú


      Thiếp thân Minh đức đế, quân vì nữ nhi tình


      Lúc đó lại tàng kiều, đích tôn còn nữa


      Lục cung phấn đại khí, tam sinh vọng tình lâu”


      Tuy rằng ở thời xa lạ này có người nào biết điển cố Trường Môn Phú, nhưng từ trong từ khúc mọi người cũng có thể cảm nhận được bi thương tuyệt vọng của nữ tử si tình. Dẫu rằng từ khúc chỉ là câu chuyện của vị hoàng hậu xa lạ, nhưng ai có thể chỉ trích nữ tử thâm tình như vậy. Thế nên có thể lý giải nữ tử đài sao lại dùng thủ khúc này để giãi bày tâm của mẫu thân nàng.


      Biến hoá của mọi người sớm nằm trong dự tính, Y Phòng người bố cục sớm bình tĩnh quỳ đất.


      Mà ánh mắt Hạ Vân Thâm nhìn Y Phòng thêm vài phần thương tiếc, thiếu vài phần tìm tòi nghiên cứu.


      Chỉ có Hạ kiệt, sau thoáng trầm ngâm bỗng nhiên đứng dậy. Mọi người đồng loạt nhìn , nam tử có địa vị cao nhất Đại Hạ, nhìn long bào màu tím từng bước xuống đài, gương mặt mang theo ý cười, ánh mắt lợi hại nhìn về phía nữ tử vẫn quỳ gối đài - Đậu Y Phòng!


      Y Phòng nắm chặt làn váy cẩm bào, tim đập mạnh, nàng có thể cảm nhận được hơi thở nam tính kia càng ngày càng gần, nghe thấy tiếng bước chân bước đến gần nàng, Y Phòng lúc này dám ngẩng đầu, nam nhân từng bước tới gần này vẫn chưa hoàn toàn tin nàng.


      "Đậu Y Phòng."


      Thanh lạnh lẽo chứa bất kỳ cảm xúc nào, đôi hài thêu tơ vàng dừng lại trước Y Phòng, từ cao nhìn xuống, nàng cơ hồ có thể nghe thấy tiếng hô hấp của đối phương, Y Phòng theo quy củ ngẩng đầu chỉ lên tiếng đáp lại.


      Đột nhiên, có bàn tay to lớn bắt lấy cánh tay nàng, mạnh mẽ kéo nàng từ đất lên, chỉ trong nháy mắt, Y Phòng trầm tĩnh lại, mặt nàng mang theo hoảng hốt biểu giống như mọi nữ tử nên có lúc này, nàng mạnh ngẩng đầu, có chút thất thần.


      thể phủ nhận, đây là nam nhân vô cùng mỵ, Y Phòng cho là nàng luyện thành phong tình tuyệt đỉnh nhưng nam nhân này thế nhưng còn hơn nàng bậc!


      Y Phòng xinh đẹp, có hơn phần thanh thuần. Còn Hạ Kiệt, vô luận là gương mặt tinh xảo, hay bạc môi mỏng khẽ nhếch đều chứa phong tình vạn chủng, tự nhiên thiên thành, nhất là ánh mắt tà lãnh khí phách câu hồn kia. Y Phòng khẳng định, chỉ cần nam nhân này muốn, có thể câu hết hồn phách tất cả nữ tử trong thiên hạ!


      Chống lại đôi mắt hàm chứa ý cười phức tạp chăm chú nhìn vào mắt nàng, ánh mắt lợi hại sắc bén như đao cơ hồ muốn cắt linh hồn nàng thành từng mảnh để đem ra phân tích. Y Phòng tận lực ổn định hô hấp đồng thời trong đầu ra bố chữ 'kỳ phùng địch thủ'.


      Đây là nam nhân nguy hiểm, cũng xứng là đối thủ của nàng. Giờ khắc này Y Phòng quyết định sửa đổi kế hoạch, Hạ Vân Thâm tuyệt đối phải là đối thủ của nam nhân này, mục tiêu của nàng nên thay đổi!


      Y Phòng biết, Hạ Kiệt mở miệng, chính là thăm dò nàng. Nàng nỗ lực bỏ qua hơi thở nam tính phả mặt mang theo cảm giác vô cùng ái muội này, Y Phòng lần lượt hồi tưởng lại cuộc sống đau khổ mười năm qua, cố gắng nhớ lại mẫu thân nằm giường buồn bã rơi lệ, khúc nhạc ai oán bi thương cùng với thi từ bất đắc dĩ nàng vừa hát.


      Nghĩ đến những chuyện qua, trước mắt nàng bỗng trở nên mơ hồ, đôi mắt dâng lên nhàn nhạt sương mù, nhiều lắm nhưng tuyệt đối chân , có hận Đậu gia, có thương cảm cho mẫu thân, có bất đắc dĩ bước lên con đường này, cũng có kiên trì tiếp tục bước tiếp.


      Ánh mắt thể lừa được người, muốn cho người khác tin tưởng lời dối, nhất định phải lừa được chính mình trước. Y Phòng hoàn toàn đem chính nàng dung nhập vào trong những cảm xúc rối rắm kia, sau đó thông qua đôi mắt biểu lộ cảm xúc ra ngoài.
      Andrena, linhdiep17Phương Lăng thích bài này.

    5. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,847
      Được thích:
      14,128
      Chương 5 Nữ nhân của trẫm


      Edit: Selene



      Ánh mắt thể lừa được người, muốn cho người khác tin tưởng lời dối, nhất định phải lừa được chính mình trước. Y Phòng hoàn toàn đem chính nàng dung nhập vào trong những cảm xúc rối rắm này, sau đó thông qua đôi mắt biểu lộ cảm xúc ra ngoài.



      lâu sau bàn tay nắm chặt cánh tay Y Phòng mới buông lỏng, Hạ Kiệt cũng buông tay nàng ra, đứng trước mặt Y Phòng, dùng tay còn lại chạm vào mạng sa che mặt, nhàng vuốt ve mặt nàng.



      Khoảng cách giữa hai người lúc này rất gần, thậm chí Y Phòng có thể đếm được cả lông mi Hạ Kiệt, cảm nhận được bàn tay to lớn thô ráp của Hạ Kiệt mang theo ẩm ướt ấm áp, trong lòng nàng cuối cùng cũng kiềm được xúc động.



      giọt nước mắt rơi xuống, Y Phòng nghe thấy tiếng khàn khàn rất rất nhạt vô cùng gợi cảm mang theo chút chìu : "Đừng khóc."



      Lệ sương mông lung mờ ảo, mạng che mặt Y Phòng bị kéo xuống, bạc môi lạnh lẽo gần như thô lỗ bao phủ lên môi nàng. Trong nháy mắt, trong miệng Y Phòng tràn đầy hơi thở nam tính mãnh liệt, hai mắt Y Phòng mở to, chuyện gì xảy ra.



      Y Phòng cảm giác được đôi môi nóng bỏng ngang ngược tuỳ ý chà đạp cánh môi nàng, lưỡi linh hoạt thuần thục cạy mở hàm răng tuyết trắng đóng chặt của nàng. Đối với hôn, Y Phòng biết nàng cũng chỉ là người ngoài nghề, với lại nữ tữ khuê các bình thường biết thế nào là hôn. Cho nên nàng có chút trúc trắc, còn có chút giãy giụa tự nhiên nên có.



      Bàn tay đặt bên hông Y Phòng càng siết chặt, cơ hồ muốn đem Y Phòng lãm nhập vào trong thân thể , cả hai đồng dạng đều là người tuyệt sắc khuynh thành. Bầu trời Đại hạ xanh thẳm, bên tai tiếng nghị luận vang lên ngừng, họ vẫn chặt chẽ ôm nhau, môi lưỡi quấn quýt giao triền.



      Nụ hôn nóng bổng kéo dài lúc lâu, đợi đến lúc Y Phòng thở được nữa mới được thả ra, nàng chưa kịp phản ứng gì bị ôm vào trong lồng ngực rộng lớn. Bên tai vang lên thanh nam nhân vô cùng bá đạo, lấy thái độ nghiêm túc cho phép phản bác nhìn lướt mọi người phía dưới tuyên bố:



      "Đậu Y Phòng, Y phi của trẫm! nữ nhân của trẫm!"



      Y Phòng tựa vào trong ngực Hạ Kiệt, nàng nhìn xuống phía dưới, có người kinh ngạc, dám tin, cũng có người muốn phản bác nhưng lại dám. Đủ loại thần sắc phức tạp, muôn hình vạn trạng, hết thảy nàng đều nhìn thấy, Y Phòng nở nụ cười...



      thể phủ nhận, lời Hạ Kiệt vừa làm nàng thấy vô cùng thoả mãn, Y Phòng nghĩ, nàng cuối cùng cũng gian nan hoàn thành bước đầu tiên. Ánh mắt Y Phòng trở nên xa xăm, những người từng khinh thường giẫm đạp nàng dưới chân, thời khắc này đây đều quỳ gối dưới chân nàng, chỉ có duy nhất nam nhân quỳ là Hạ Vân Thâm! Y Phòng xa xa nhìn đến, vẻ mặt phức tạp.



      ngày nào đó, các nhóm thế gia vọng tộc lớn ở thiên triều Đại Hạ xem trọng đích thứ khác biệt nhớ kỹ Đậu Y Phòng tên này. Đậu Y Phòng, cái tên trong sử sách Đại Hạ đại biểu cho nữ tử có tuyệt đỉnh tôn vinh huy hoàng, từ đây về sau bắt đầu con đường từng bước kinh tâm của nàng!

      Chương 6: Hồng nhan hoạ thuỷ


      Edit: Selene




      "Hoàng thượng ban thưởng hai mươi bảy Nguyệt La sa."


      "Hoàng thượng ban thưởng ba mươi hộp Hải trân châu Đông Hồ."


      "Hoàng thượng ban thưởng hai mươi bảy Phượng Hoàng cẩm."


      "Hoàng thượng ban thưởng năm rương Ngọc Bích thoa."


      "Hoàng thượng ban thưởng năm trâm tơ vàng, đôi vòng ngọc Hàn Băng, sáu đôi ngọc Như Ý."


      "Hoàng thượng ban thưởng mười hộp phấn Mị Điệp hương."


      "Hoàng thượng ban thưởng......."


      Chỉ có trong ngày, trong thành Cửu Long đều chỉ xôn xao bàn tán về lễ vật ban thưởng đến Đậu hầu phủ, cho dù là nhà phú quý thế nào, dưới Đậu hầu phủ cũng chưa từng thấy nhiều lễ vật như vậy, nhưng mọi người chỉ có thể trơ mắt nhìn những trân phẩm rực rỡ muôn màu ngừng đưa đến Tây viện, ánh mắt mọi người đều cực kỳ hâm mộ cùng ghen tị.


      Đến khi sắc trời dần tối lễ vật ban thưởng mới kết thúc, Y Phòng ngồi trong chính phòng Tây viện, ánh mắt nàng rất bình tĩnh.


      Lúc này Y Phòng cùng Hoa Phiêu Linh được chuyển ra khỏi sân viện cũ nát đến Tây viện là đều là nhờ lời tuyên cáo của Hạ Kiệt hôm nay, nên dù cho Đậu Vương thị tuy rằng có cam lòng, nhưng dưới ám chỉ của Đậu Uy và Lão thái quân đành phải sai người mang tám nha hoàn đến Tây viện hầu hạ.


      Hạ Kiệt hôm nay trước mặt mọi người tự mình tuyên cáo thân phận Y Phòng, hơn nữa vì Y Phòng cử hành lễ sắc phong long trọng, nên Y Phòng chỉ có thể ở nhà được ba ngày, mà ở Đậu gia Y Phòng cũng có người thân tín nào, có cũng được mà có cũng sao. Bởi vậy nàng giữ lại hai người trông có vẻ thành , còn lại đều để lại nơi này cho Hoa Phiêu Linh.


      "Nương nương, người xem có rất nhiều lễ vật, Hoàng thượng thương nương nương."


      Y Phòng cúi đầu nhìn tiểu nha hoàng xoa bóp chân cho nàng, nàng phải thấy thái độ lấy lòng của nàng ta.


      tại mới bắt đầu lấy lòng nàng sao? Vẫn là muốn làm nàng cho vui vẻ để mang theo tiến cung có thêm nhiều phú quý hơn nữa hay là muốn tiếp cận nàng để lấy chút ưu việt? Vậy cứ tuỳ ý, dù sao nàng cũng tin tưởng được người của Đậu Vương thị phái đến.


      Tiểu Hồng thấy Y Phòng có đáp lại thầm bĩu môi, có cái gì giỏi lắm sao, vốn cũng chỉ là thứ xuất, chẳng phải cũng giống như ca kỹ lên hát mua vui đó sao, nếu phải may mắn được Hoàng thượng nhìn trúng nàng đường đường là đại nha hoàn bên người Đại phu nhân sao có thể bị phái đến đây hầu hạ nàng ta!


      Trong lòng suy nghĩ là vậy nhưng Tiểu Hồng cũng dám biểu lộ ra ngoài mặt.


      Y Phòng nhắm mắt lại, hôm nay nàng mệt chết được, từ thể xác đến tinh thần, nhất là đấu trí với nam nhân như Hạ Kiệt vậy, rất mệt.


      Y Phòng nghĩ đến sau khi Hạ Kiệt tuyên bố, có bao nhiêu người phản đối, có bao nhiêu người thân phận nàng vốn chỉ có thể phong đến quý nhân, nhưng Hạ Kiệt vẫn kiên quyết thay đổi, có ba ngự sử bởi vì phản đối bị Hạ Kiệt hạ lệnh đánh ba mươi đại bản rồi lưu đày đến biên thuỳ Tây Bắc. Nàng được danh tiếng thịnh sủng, nhưng đồng thời cũng mang tiếng là phi.


      phi? Hoạ thuỷ? Y Phòng lạnh lùng cười, nàng mới cần. Nàng! Đậu Y Phòng từ lúc chuyển sinh đến nay, mỗi bước đều chỉ muốn cho người thân có nơi an ổn, nàng cũng chỉ muốn cố gắng sống bị người dẫm nát dưới chân. Nàng làm gì sai? Nàng mưu tính tìm đường thoát thân, nhưng đó có là gì, triều đình đấu đá người lừa ta gạt còn khắc nghiệt hơn rất nhiều.


      Y Phòng mở mắt, đưa hai tay ra trước mặt, bàn tay trắng nỏn thon dài mịn màng, Y Phòng nghĩ, đôi tay này sau khi vào cung nhiễm bao nhiêu máu tươi? Trong nháy mắt nàng có chút hoảng hốt. Nàng biết chính mình lựa chọn con đường thế nào, hơn nữa cũng có đường lui.


      "Nương nương, tam thiếu gia cầu kiến."


      Tuy rằng Y Phòng chưa tiến cung nhưng phi vị định, dưới Đậu gia lúc này chỉ có thể dựa theo lễ nghi cung đình, nghiêm cẩn tuân thủ tôn ti cao thấp gọi nàng tiếng nương nương.


      "Truyền."


      Y Phòng liếc mắt nha hoàn Tiểu Hồng vẫn còn xoa bóp chân cho nàng cái, phân phó :


      "Ngươi xuống ."


      Tiểu Hồng tựa hồ muốn nhưng chống lại ánh mắt lạnh lùng của Y phòng lập tức run rẩy ra ngoài.


      "Thảo dân Đậu Tổ Niên tham kiến Y phi nương nương."


      "Ca, mau đứng lên."


      Mỏi mệt cả ngày ứng phó với người Đậu phủ, khi gặp lại người thân duy nhất cho nàng ấm áp Y Phòng mới có chút thả lỏng.


      Đậu Tổ Niên theo lời đứng dậy, nhìn xung quanh vắng lặng, nhịn được hỏi: "Tiểu muội, muội vẫn tốt chứ?"


      Y Phòng cười gật đầu : "Sao lại tốt, ca, huynh xem, những thứ này đều là cho muội, huynh có thấy ánh mắt những người đó hôm nay ? Dù cam lòng thế nào nhưng cũng phải quỳ xuống trước muội phải sao."


      Đậu Tổ Niên vì chính mình thể bảo hộ Y Phòng nên trong lòng vẫn luôn áy náy, hơn nữa chuyện xảy ra hôm nay hoàn toàn thoát ly kế hoạch ban đầu.


      "Tiểu muội, muội... chuyện hôm nay nằm trong dự tính của chúng ta, vốn là đến phủ Thái tử, nếu là vậy tốt chút, nhưng bây giờ muội phải vào cung, vạn nhất....."


      Y Phòng lắc đầu, bình tĩnh :


      "Ca, huynh yên tâm, cũng giống nhau cả thôi, hoàng cung dĩ nhiên là nguy hiểm, nhưng phủ Thái tử cũng thể yên ổn được bao nhiêu, đều là nơi thị phi cả thôi. Muội sớm có chuẩn bị."


      "Vậy tương lai Thái tử kế vị, muội chẳng phải ...."


      Đậu Tổ Niên cũng giống như Y Phòng, rất xem trọng Hạ Vân Thâm, có thể dưới chấp chính Hạ Kiệt mười năm vẫn ngã, hơn nữa còn an toàn tranh thủ tạo thế lực cho riêng mình. Cho nên lúc ban đầu, Y Phòng quyết định đặt cược người Hạ Vân Thâm, Đậu Tổ Niên cũng tán thành. Thứ nhất là thực lực Hạ Vân Thâm, thứ hai là tiếp cận Thái tử so với tiếp cận Thiên tử có nhiều phương tiện hơn, nhưng lại dự liệu được hôm nay Hạ Kiệt đến, phút chốc làm nhiễu loạn toàn bộ thế cục. Thế nên trong lòng Đậu Tổ Niên mới lo lắng.


      Y Phòng nghe xong lời này cũng có thái độ gì chỉ :


      "Ca, chúng ta đều nhìn lầm rồi, Hoàng Thượng tuyệt đối đơn giản, muội tuy rằng biết vì sao trong mười năm này vẫn luôn xuống tay với Thái tử, nhưng chắc chắn có nguyên nhân của chính mình. Cho nên, phần thắng, ngược lại lớn hơn chút."


      Kể từ sau khi Y Phòng rơi xuống nước tính cách cũng hoàn toàn thay đổi, Đậu Tổ Niên vẫn luôn luôn tin tưởng phán đoán của nàng, thấy Y Phòng như vậy, huyền tâm mới thả lỏng chút, nghĩ đến Y Phòng hôm nay nhanh chóng nghĩ ra kế sách ứng biến, mới cười :


      "Khó trách muội lại như vậy, nhưng mà Hoàng Thượng có thể liếc mắt nhìn ra vấn đề an bày hôm nay, là lợi hại, cũng mệt cho muội nghĩ ra lý do làm cho người ta tin phục, còn nương vẫn còn nhớ thương người kia."


      Thời điểm nhắc đến người kia, giọng điệu Đậu Tổ Niên tràn đầy thống hận.


      Y Phòng sâu nhìn Đậu Tổ Niên cái rồi mới dời ánh mắt nơi khác, trầm giọng :


      "Ca, muội bừa."


      Nếu là dối ánh mắt nàng làm sao có thể lừa được vị đế vương thông minh kia.


      Cả người Đậu Tổ Niên bỗng run rẩy.


      "Muội bậy gì vậy?" Trong giọng ngập tràn ngập hương vị trốn tránh.


      Y Phòng đành lòng, nhưng có số việc, phải nghĩ đến có thể trốn tránh được, huynh muội hai người hiển nhiên đều rất thống hận người kia, người phụ thân chưa từng cho bọn họ chút thương nào, thậm chí Đậu hầu gia với họ còn bằng cả người xa lạ, nhưng còn mẫu thân, ý nghĩ thực trong lòng người là thế nào? Cho nên có số lời nàng thể .


      "Ca, huynh biết muội gì mà. Nương vẫn còn ta."


      Phanh!


      Đậu Tổ Niên vung tay áo, bộ trà bạch ngọc thượng đẳng rơi mạnh xuống đất, nghiến răng nghiến lợi :


      " có khả năng, đối với nương như vậy, đối với chúng ta như vậy, nương sao có khả năng vẫn còn !" Giọng giấu được run rẩy, ràng là lừa mình dối người.


      "Ca!"


      Y Phòng đứng dậy đến trước mặt Đậu Tổ Niên, ngồi xuống áp mặt vào đôi bàn tay dày rộng kia, tay nàng khẽ vuốt .


      "Ca, huynh còn nhớ , năm muội bốn tuổi, huynh cứu muội từ hồ nước lạnh kia, lúc đó là mùa đông. Đêm mùng đầu năm mới, trong viện rất lạnh, trong phòng lại có lò than để sưởi ấm, nương cùng nhóm ma ma trong phòng bếp chuẩn bị đồ ăn, muội vừa lạnh vừa đói, là huynh dùng chăn ôm lấy muội, sưởi ấm cho muội. Huynh kể chuyện xưa cho muội nghe, những chuyện mà huynh lén trốn ngoài cửa sổ phòng học nghe được, huynh huynh muốn làm Đại tướng quân, huynh muốn tự mình kiến công lập nghiệp, huynh muốn cố gắng kiên cường sống, huynh muội chúng ta dù khó khăn như thế nào cũng phải chống chọi sống tiếp, hết thảy đều trôi qua, ngày thàng tốt đẹp chờ phía trước. Huynh chờ tương lai chúng ta có công danh rồi nhất định phải để cho nương sống cuộc sống như nương muốn đúng ?"


      Đậu Tổ Niên im lặng, chỉ là hay tay đặt vai Y Phòng hơi dùng lực, những tháng ngày thống khổ gian nan như thuỷ triều về trong trí nhớ. Đúng là bởi vì cùng Y Phòng từng chịu nhiều đau khổ như vậy, bây giờ lại muốn để nam nhân kia ở cùng nương, sao có thể chấp nhận được. Chẳng sợ trong lòng Đẩu Tổ Niên cũng hiểu ràng, chính nương, Hoa Phiêu Linh vẫn còn nhớ thương Đậu Uy, nam nhân đáng chết kia.


      "Ca, muội hôm nay truyền thái y bắt mạch cho nương, nương... còn bao nhiêu thời gian nữa." Cả người Đậu Tổ Niên chấn động, hô hấp trở nên nặng nề.


      Y Phòng ngẩng đầu, ôn nhu : "Ca, chúng ta tha thứ , tha thứ Đậu gia, nhưng chúng ta suy nghĩ cho nương có được ?"


      Đậu Tổ Niên nhìn ánh mắt khẩn thiết của Y Phòng, cuối cùng cũng gian nan gật đầu, chỉ có thể được chữ:


      "Được."


      Y Phòng vui vẻ nở nụ cười, Đậu Tổ Niên nhìn muội muội mà che chở hơn mười năm, xoa đầu nàng căn dặn:


      "Muội muội, sau này vào cung muội nhất định phải cẩn thận, ca ca bên ngoài liều mạng nỗ lực kiến công lập nghiệp để có thể trở thành chỗ dựa cho muội ở ngoài cung, muội phải nhớ kỹ, chúng ta nhất định phải bảo trọng tính mạng, sống tốt hơn bất cứ kẻ nào. Sống tốt hơn cả nhóm đích tử, đích nữ kia!"


      "Ừm!" Y Phòng cười rồi khóc, lần nữa tựa đầu đầu gối Đậu Tổ Niên, có lẽ... đây là cơ hội cuối cùng gần huynh trưởng, khi bước vào cửa cung, từ nay về sau là người của Hoàng gia.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :