1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Ta là chính thê của chàng - Văn Nhất Nhất (Full 112c Đã Có eBook)

Thảo luận trong 'Cổ Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,807
      Ta là chính thê của chàng.

      [​IMG]

      Tác giả: Văn Nhất Nhất.

      Converter: ngocquynh520

      Editor: Linh.

      Thể loại: Trùng sinh, cổ đại, gia đấu, cung đấu, có H, HE


      Giới thiệu:

      Trước khi sống lại:

      với nàng: "U Nhiễm, Thái tử ca ca nhất định phải lấy được vị trí đó! Vì Thái tử ca ca, muội nhất định phải gả vào Sở gia!"


      với nàng: "Nương tử gả vào Sở gia, vi phu nhất định dùng tâm đối đãi, thất hứa!"

      Sau khi sống lại:

      với nàng: "U Nhiễm, Thái tử ca ca nhất định phải lấy được vị trí đó! Nhưng là Thái tử ca ca tuyệt đối đồng ý muội gả vào Sở gia!"

      với nàng: "Công chúa gả vào Sở gia, xin hãy ngồi vững vị trí đương gia chủ mẫu này!"

      Lần nữa bắt đầu cuộc đời, nàng nên ứng đối như thế nào? Khi vị trí Hoàng hậu dễ như trở bàn tay, khi phu quân muốn gả có đối tượng. Nàng lại nên làm thế nào để loại bỏ muôn vàn khó khăn, đạt được ước muốn?

      Các file đính kèm:

      Last edited by a moderator: 9/4/15
      HTHU, PHUONGLINH87^^, honglak4 others thích bài này.

    2. Billy Nguyễn

      Billy Nguyễn Active Member

      Bài viết:
      209
      Được thích:
      91
      trùng sinh <3<3<3
      banglangtrang123 thích bài này.

    3. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,807
      Chương 1.

      Editor: Linh.

      Thời điểm Tiết U Nhiễm lần nữa tỉnh lại, ngờ lại phát nàng thế nhưng nằm ở giường lớn khắc hoa. Lập tức ngồi dậy, Tiết U Nhiễm vội vàng nhìn tất cả bốn phía xung quanh. sai, đây là khuê phòng của nàng, là Quận chúa các ở Tiết Vương phủ. Nhưng là tại sao nàng lại ở chỗ này? phải là nàng nên bị nhốt ở Sở gia hay sao? Còn nhớ ngày đó, nàng chết chìm trong hồ sen ở Sở gia. Sau đó, hồn phách của nàng vẫn ở xung quanh Sở gia du đãng.

      "Quận chúa, ngài dậy rồi sao? Có cần Tư Nguyệt vào hầu hạ ngài rửa mặt?" thanh cung kính truyền từ ngoài cửa truyền đến, cắt đứt suy nghĩ của Tiết U Nhiễm.

      Tư Nguyệt? phải là Tư Nguyệt cũng nên ở Sở gia hay sao? Tại sao lại đứng ở Tiết Vương phủ? Trước mắt phải là thời điểm suy nghĩ lung tung, ổn định lại tâm trạng, thanh chẳng biết từ lúc nào trở lên trong trẻo lạnh lùng của Tiết U Nhiễm ở trong phòng vang lên: "Vào !"

      "Vâng!" Hôm nay thanh của Quận chúa mang theo chút uy nghiêm, dường như cùng trước kia khác nhau. Đứng ở ngoài cửa Tư Nguyệt có chút cảm thán, nhưng cũng suy nghĩ nhiều. Thân là thiếp thân tỳ nữ của Quận chúa, có số việc nghe được nhưng thể được. Nghĩ như vậy, Tư Nguyệt nhàng đẩy của ra, vào.

      lần nữa nhìn thấy Tư Nguyệt, trong lòng Tiết U Nhiễm rất phức tạp. Tư Nguyệt lớn hơn nàng hai tuổi, từ khi nàng bảy tuổi vẫn luôn theo hầu hạ bên người nàng. Năm ấy nàng mười bảy tuổi gả vào Sở gia, Tư Nguyệt làm nha hoàn hồi môn theo nàng cùng nhau vào Sở gia. Nhưng là, cái người làm chủ tử này là nàng quá mức tùy hứng, chưa bao giờ nghĩ tới đủ loại hành vi của nàng ở Sở gia mang đến cho Tư Nguyệt bao nhiêu phiền toái. Năm năm kia, Tư Nguyệt cũng rất khổ ! Khắp nơi bị người Sở gia chèn ép, khắp nơi bị người Sở gia làm khó dễ....

      Càng làm cho Tiết U Nhiễm nghĩ tới chính là hành động của Tư Nguyệt trong ba năm sau khi nàng chết. Ba năm trôi qua, hồn phách của Tiết U Nhiễm vẫn phiêu đãng ở các góc của Sở gia. Nàng tận mắt nhìn thấy Tư Nguyệt vì nàng chết mà đau lòng dứt, khắp nơi điều tra nguyên nhân cái chết của nàng.

      Tư Nguyệt là người duy nhất ở đời này kiên trì nàng phải là ngoài ý muốn chết chìm, nhưng cũng là người duy nhất có năng lực giúp nàng tra nguyên nhân cái chết. Tư Nguyệt núp ở Sở gia ba năm, thận trọng quan sát mọi người của Sở gia, nhưng vẫn thu hoạch được gì. Đối với thiếp thân tỳ nữ trung thành và tận tâm này của nàng, trong lòng Tiết U Nhiễm tràn đầy cảm kích cùng đau lòng. Cảm kích Tư Nguyệt ba năm này tưởng nhớ đối với chủ tử này là nàng, đau lòng Tư Nguyệt ba năm này vì người chủ tử này là nàng chịu khổ....

      "Quận chúa, hôm nay ngài muốn mặc y phục như thế nào? Cái màu tím này hay là cái màu lam này? phải là hôm nay Quận chúa muốn gặp Thái tử điện hạ sao? Tư Nguyệt cảm thấy cái màu lam này tệ, chắc chắn lưu lại ấn tượng hoàn mỹ cho Thái tử." Tư Nguyệt cầm hai kiện y phục đứng ở trước mặt Tiết U Nhiễm, cười đề nghị.

      "Ừ, màu lam tệ." nghĩ những thứ chuyện vui kia nữa, Tiết U Nhiễm theo lời của Tư Nguyệt . Thiếp thân tỳ nữ bên người của nàng tuyệt đối thể chỉ có khúm núm, nhất định phải có chủ ý của mình. Như vậy mới có thể xứng với thân phận của Tiết U Nhiễm nàng. Mà điểm này, Tư Nguyệt vẫn làm rất tốt.

      "Quận chúa cũng cảm thấy như vậy? Vậy mặc cái màu lam này?" Nghe được Tiết U Nhiễm khẳng định, trong mắt Tư Nguyệt lóe lên tia vui mừng. Quận chúa luôn luôn cầu rất cao, nghĩ tới hôm nay lại đồng ý đề nghị của nàng, là khó có được!

      ", mặc cái màu tím !" Tiết U Nhiễm lắc đầu cái, vẻ mặt kiên định. Thái tử? Người kia sớm đáng giá để nàng phải tỉ mỉ ăn mặc vì ....

      "Cái màu tím này? Nhưng là phải Quận chúa cũng cảm thấy cái màu lam này tệ sao?" Vốn là Tư Nguyệt bởi vì hôm nay lấy được Quận chúa khẳng định mà khe khẽ vui mừng lập tức kêu lên. Ngay sau đó ý thức được hành vi vượt mức của mình lúc này, vẻ mặt của Tư Nguyệt có chút kinh hoảng, vội vàng chuẩn bị quỳ xuống nhận sai.

      "Đứng ngay ngắn! Cầm tốt ý phục!" Tiết U Nhiễm giọng quát lớn.

      "Vâng!" Bị Tiết U Nhiễm ra lệnh dọa cho sợ đến mức dám lộn xộn, thân thể Tư Nguyệt chuẩn bị quỳ xuống lập tức đứng thẳng.

      "Cái màu lam này quả tệ, nhưng là hôm nay ta muốn mặc cái màu tím này." Tiết U Nhiễm tự xuống giường, tới lấy y phục màu tím tay Tư Nguyệt.

      "Quận chúa, Tư Nguyệt tới hầu hạ ngài thay quần áo." ngờ tới Tiết U Nhiễm lại tự mình tới đây lấy y phục, Tư Nguyệt vội vàng đặt y phục màu lam trong tay xuống, vội vàng .

      Tiết U Nhiễm cự tuyệt, đưa y phục màu tím cầm trong tay cho Tư Nguyệt, tùy ý nàng tới mặc y phục cho mình. Nàng nhớ ra rồi, năm này là Tuyên Nguyên năm thứ mười, nàng mới vừa tròn mười sáu, chưa hứa hôn.

      Mấy ngày trước đây, nàng biết được hôm nay Thái tử điện hạ đến Tiết Vương phủ. Nghĩ rằng rốt cuộc có thể nhìn thấy Thái tử ca ca mà nàng ái mộ từ , đối với trang phục ngày hôm nay, tất nhiên nàng phải hết sức thận trọng. Khi đó, Tư Nguyệt cũng cầm hai kiện màu tím và màu lam để cho nàng lựa chọn, chỉ có điều nàng cũng chọn bộ nào trong hai kiện.

      Nàng còn nhớ khi nàng mặc cung trang màu hồng mà Mẫu phi đặc biệt làm cho nàng xuất ở trước mặt Thái tử ca ca, vẻ mặt của Thái tử ca ca rất là bình thản. Nàng tràn đầy vui mừng nhưng khi đứng ở trước mặt Thái tử ca ca liền hóa thành bọt nước. Cho dù ăn mặc rực rỡ, nàng vẫn là có đổi lại được cái liếc mắt của Thái tử ca ca.

      Nếu tâm của quân có vì ta mà dừng lại, ta cần gì phải vì người mà tốn nhiều tâm tư? sớm đối với Đương kim Thái tử điện hạ chết tâm, Tiết U Nhiễm tuyệt đối lưu luyến phần tình cảm chút cũng chưa thuộc về nàng. Lần này, mục tiêu của nàng rất ràng, chỉ vì người kia mà thôi!

      "Quận chúa, ngài tính toán muốn mặc bộ này gặp Thái tử điện hạ? Mặc dù ngài mặc bộ này nhìn cũng rất đẹp, nhưng mà....." Từ Nguyệt cân nhắc dùng từ, cẩn thận mở miệng khuyên nhủ. Quận chúa của nàng từ lập lập lời thề gả cho Thái tử điện hạ, lúc này tại sao lại quyết định như vậy?

      "Tư Nguyệt, mặc xấu xí, chừng còn có thể đạt được hiệu quả nghĩ tới đấy!" Biết Tư Nguyệt là tâm muốn tốt cho mình, Tiết U Nhiễm nổi lên ý muốn đùa giỡn với Tư Nguyệt.

      " ra là Quận chúa muốn hướng tới đạo lý đảo ngược này a? Cao, cao!" Bừng tỉnh đại ngộ, Tư Nguyệt đối với Quận chúa nhà mình bội phục từ đầu đến chân, cao hứng hô. Lúc này, Quận chúa nhất định làm cho Thái tử điện hạ nhìn mới cặp mắt khác xưa.

      nghĩ tới vô tình đùa giỡn lại khiến cho Tử Nguyệt cao hứng như vậy, Tiết U Nhiễm cười nhạt . bao lâu nhìn thấy Tư Nguyệt nở nụ cười sáng lạn như vậy? Dường như là bắt đầu từ khi nàng đáp ứng người kia gả vào Sở gia ? Trong lòng Tiết U Nhiễm đau. Lần này, Tiết U Nhiễm nàng tuyệt đối vào vết xe đổ!

      Chỉ là hơi điểm chút đồ trang sức trang nhã Tiết U Nhiễm mang theo Tư Nguyệt xuyên qua dãy hành lang xa lạ lại quen thuộc ở Tiết Vương phủ, chỉ chốc lát đến sau vườn hoa. Khi Tiết U Nhiễm đến, trong đình đôi thần tiên quyến lữ nồng tình mật ý ngồi. Tiết U Nhiễm rất nghi ngờ tại sao kiếp trước nàng lại ngu như vậy, hai người trước mắt này tình ý miêu tả sinh động như vậy. Là do nàng thờ ơ hay là chưa bao giờ nhìn ? Có lẽ khi đó nàng là bị quỷ mê tâm hồn, mới có thể nhìn mà thấy !

      "U Nhiễm tới? Tới đây ngồi." Tuyên Quốc đương kim Thái tử điện hạ Tần Trạch Dật cười đối với Tiết U Nhiễm vẫy tay. ----***************-----

      Người này vẫn còn dối trá giống như trong quá khứ vậy! ràng là trong lòng hết sức chán ghét nàng, nhưng ngoài mặt vẫn lấy lễ đối đãi. Chính là nụ cười nhiệt tình giả dối mặt người này kiếp trước mê hoặc nàng, khiến cho nàng giống như ma nhập vì mà làm tất cả. Cho dù biết đây cũng chỉ như thiêu thân lao đầu vào lửa, khi đó nàng cũng ngại. Bỏ qua oán hận lần nữa nổi lên trong lòng, Tiết U Nhiễm ung dung thản nhiên cho Tần Trạch Dật cái lễ đúng tiêu chuẩn, mặt bình tĩnh tiêu sái qua. Ba năm, nên quên liền quên !

      "Tỷ tỷ, sao hôm nay tỷ tỷ đến muộn vậy a? Ngượng ngùng, vị trí này muội muội ngồi, làm phiền tỷ tỷ ngồi phía bên cạnh Thái tử ca ca !" Nhìn Tiết U Nhiễm chậm rãi mà đến, Tiết Tâm Lam cười duyên . Vương phi của Tiết Vương phủ chỉ có nữ nhi, tự nhiên Tiết Vương phủ cũng chỉ có Quận chúa. Thứ xuất như nàng chỉ có thể nhún nhường cho hiền. Nhưng là, cách nào lựa chọn xuất thân, có nghĩa là có cách nào lựa chọn cuộc sống. Vị trí Thái tử phi này, chỉ có thể là Tiết Tâm Lam nàng! Ai cũng được giành! Nhất là vị tiểu Quận chúa trước mắt này, tỷ tỷ cùng cha khác mẹ của nàng, Tiết U Nhiễm!

      Tiết U Nhiễm cái gì cũng chưa , chỉ là tới bên trái Tiết Tâm Lam ngồi xuống. Tuyên Quốc lấy tả vi tôn*, nàng đường đường là tiểu Quận chúa của Tiết Vương phủ, sao có thể mặc cho thứ xuất muội muội bò lên đầu của mình? Tần Trạch Dật người nam nhân này sớm bị nàng trục xuất ra khỏi trái tim, lúc này sao nàng lại có thể vì mà uất ức chính mình?

      (*) Lấy tả vi tôn: Lấy phía bên trái là vị trí tôn quý.

      Thấy Tiết U Nhiễm chẳng những đối với mình làm như thấy, càng thêm giả vờ như nghe thấy lời của mình, oán hận tích lũy từ lâu trong lòng Tiết Tâm Lam ầm ĩ muốn thoát ra. Miễn cưỡng đè xuống bất mãn sắp bộc phát, Tiết Tâm Lam mặt ủy khuất mở miệng : "Tỷ tỷ, vì sao tỷ tỷ lại để ý đến Tâm Lam? Là Tâm Lam làm gì tốt, làm cho tỷ tỷ tức giận sao? Tỷ tỷ cứ việc dạy dỗ Tâm Lam là được rồi, ngàn vạn lần đừng để ý tới Tâm Lam a!"

      Nghe lời mang theo nghẹn ngào của Tiết Tâm Lam, lại nhìn chút bên kia vẻ mặt đau lòng cùng vui của Tần Trạch Dật. Tiết U Nhiễm cười tiếng, thản nhiên : "Muội muội đa tâm. Tỷ tỷ chính là cảm thấy hai tỷ muội chúng ta vất vả mới có cơ hội ngồi chung chỗ, làm tỷ tỷ tự nhiên cũng phải ngồi bên cạnh muội muội mới phải. Như vậy mới dễ dàng cho hai tỷ muội chúng ta việc nhà, tâm chút có phải ? Chẳng lẽ muội muội muốn ngồi bên cạnh tỷ tỷ? Vậy tỷ tỷ rời ."

      Tiết U Nhiễm vừa vừa đứng dậy rời . Tiết U Nhiễm, kiếp trước làm sao ngươi lại ngây thơ nghĩ rằng người nam nhân này thích ngươi? Đau lòng tràn đầy khuôn mặt của kia chính là vì người của bị ủy khuất, còn vui kia chính là bởi vì ngươi nữ nhân xấu xa này khi dễ người trong trái tim của .

      "Đừng! Tỷ tỷ, là muội đúng, hiểu nhầm tỷ tỷ. Tỷ tỷ luôn luôn rộng lượng, ngàn vạn lần đừng so đo với muội muội." Tiết Tâm Lam vươn tay, kéo Tiết U Nhiễm đứng dậy. nghĩ tới hôm nay Tiết U Nhiễm chẳng những nổi giận, ngược lại còn đường đường chính chính ra. Nếu như lúc này để Tiết U Nhiễm rời , Thái tử ca ca nghĩ rằng nàng đúng, đuổi tỷ muội quan tâm mình Tiết U Nhiễm.

      Đúng, nàng Tiết Tâm Lam chỉ là thứ nữ nho của Tiết Vương phủ. Bình thường nàng tất nhiên là có tư cách cùng tiểu Quận chúa cao cao tại thượng của Tiết Vương phủ ngồi chung chỗ. Chỉ có điều đây cũng chỉ là trước kia, sau này tuyệt đối vĩnh viễn là như vậy. Tiết Tâm Lam lặng yên nhớ lại đối xử bất công nàng nhận được ở Tiết Vương phủ trong mười năm qua, trong lòng thầm thề nàng nhất định phải ngồi lên vị trí Thái tử phi. Tiết U Nhiễm, ngươi chờ cho ta! Đến lúc đó ta nhất định làm cho ngươi hối hận vì ngày hôm nay coi thường ta!


      Chương 2.

      Editor: Linh.

      "Nếu muội muội như vậy, làm tỷ tỷ tự nhiên cùng muội muội so đo, nếu tiểu Quận chúa của Tiết Vương phủ phải bị người bên ngoài nhận định là người rộng lượng sao?" mặt Tiết U Nhiễm duy trì nụ cười nhàn nhạt, giống như chuyện gì cũng chưa từng xảy ra. Trước kia làm sao nàng có thể nghĩ rằng Tiết Tâm Lam chỉ là tiểu bạch thỏ, đáng giá nhắc tới? Tiết Tâm Lam trước mắt này ràng là con rắn độc trong lòng đầy mưu mô chước quỷ! Về phần có phải rắn độc hay , trong lòng Tiết U Nhiễm hiểu .

      "Nếu là hiểu lầm, nể mặt bản Thái tử, coi như xong ! Tâm Lam là muội muội của U Nhiễm, U Nhiễm phải nhường Tâm Lam nhiều hơn mới phải." Tần Trạch Dật ở bên nhìn hai tỷ muội so chiêu rốt cuộc mở miệng. Trong lòng thầm than: Tâm Lam quá nhu nhược, căn bản so ra kém U Nhiễm cường thế.

      Chỉ có điều, hình như hôm nay U Nhiễm cùng ngày thường có điều khác biệt. Nàng có trang điểm lộng lẫy giống như trước đây. bộ tử y, cũng có ý vị khác. Càng khó hơn chính là, nàng lại có gây ? Trước kia, hành động của Tiết U Nhiễm là sắc mặt giận dữ, đuổi Tâm Lam rời , hôm nay lại rất khách khí. Xem ra, phải lần nữa nhận thức vị tiểu Quận chúa của Tiết Vương phủ này rồi.

      "Thái tử điện hạ, Quận chúa, Nhị tiểu thư, Vương gia mời ba người dời bước đến yến sảnh dùng bữa." Ba người câu được câu chuyện, chợt quản gia của Tiết Vương phủ Vương Thiên xuất ở trong đình.

      Tiết U Nhiễm im lặng , chỉ làm như có nghe thấy. Kiếp trước, nàng ngu ngốc trực tiếp trả lời được, đứng dậy . Hoàn toàn quên Tần Trạch Dật chỉ là người trong lòng nàng, mà còn là Tuyên Quốc Thái tử điện hạ. Thái tử điện hạ chưa mở miệng, tiểu Quận chúa là nàng sao có thể vượt qua?

      Tiết Tâm Lam từ biết mình cùng Tiết U Nhiễm khác nhau, ở Vương phủ vẫn luôn thận trọng từ lời cho đến việc làm, chỉ sợ sai từng bước. Nhiều năm như vậy, tôn ti phân chia vẫn luôn nhớ trong lòng, tất nhiên dám trả lời. Lúc này nghe thấy quản gia như vậy, theo bản năng nhìn về phía Tần Trạch Dật ở bên cạnh.

      "Ừ, vậy qua !" Có chút ngoài ý muốn là Tiết U Nhiễm vậy mà lại có cướp lời, Tần Trạch Dật gật đầu cái.

      Yến sảnh của Tiết Vương phủ từ trước đến nay đều để chiêu đãi khách quý. Thái tử điện hạ đích thân tới, Tiết Vương gia cùng Tiết Vương phi tất nhiên là phải tự mình chiêu đãi. Nếu đổi lại là người khác, Tiết Tâm Lam cùng Tiết U Nhiễm cũng được ngồi vào bàn. Tiết U Nhiễm thân là Quận chúa, chưa xuất giá, nên có mặt. Mà Tiết Tâm Lam, chính là hoàn toàn có tư cách xuất bàn cơm ở yến sảnh. Chỉ có điều, hôm nay người tới là Thái tử điện hạ, tự nhiên là có khác biệt.

      Tần Trạch Dật là đương kim Hoàng hậu nương nương sở sinh. Hoàng hậu nương nương cùng Tiết Vương phi trước khi chưa xuất giá là khăn tay chi giao tình thân như tỷ muội. Sau này, người gả vào Phủ Thái tử, người còn lại trở thành Vương phi của Tiết Vương phủ. Nhưng là quan hệ của hai người vẫn gắn bó như cũ, có có lại.

      Tiết U Nhiễm thuở chính là tiểu mỹ nhân. Lần đầu tiên Tần Trạch Dật nhìn thấy Tiết U Nhiễm, cũng rất thích nương hơn mình năm tuổi này. U Nhiễm rất khả ái, rất hoạt bát, là người bạn rất tốt để chơi. Sau đó, Tần Trạch Dật thường lôi kéo Thái tử phi lúc đó cũng chính là Hoàng hậu nương nương bây giờ tới Tiết Vương phủ tìm Tiết U Nhiễm chơi. Hai vị mẫu thân thậm chí còn từng đùa, bằng vì hai đứa định hôn.

      Sau đó nữa, bởi vì lần trùng hợp, Tần Trạch Dật biết Tiết Tâm Lam. Từ lúc biết Tiết Tâm Lam, Tần Trạch Dật đối với Tiết Tâm Lam càng ngày càng tốt. cực kỳ đau lòng xuất thân thứ xuất này. Tính tình nhu nhược như vậy sao có thể sinh tồn ở bên trong Vương phủ lớn như thế? Cùng so sánh xuống, thiên chi kiêu nữ Tiết U Nhiễm ở trong lòng Tần Trạch Dật địa vị giảm xuống kịch liệt, bao giờ..... giống như lúc trước nữa.

      Mấy người ngồi xuống. Tần Trạch Dật ngồi ở chủ vị. Bàn cơm giống với chỗ ngồi bình thường, chủ vị tôn quý nhất, tiếp theo là vị trí phía bên trái chủ vị. Hai bên trái phải vị trí của Tần Trạch Dật, Tiết Vương gia tất nhiên là ngồi bên trái Tần Trạch Dật, sau đó là Tiết Vương phi.

      Tiết U Nhiễm tự động tới bên trái Tiết Vương phi ngồi xuống, trong lòng suy nghĩ ngồi bên cạnh mẫu phi dù sao so với ngồi bên cạnh người khác tốt hơn.

      Tiết Tâm Lam ngược lại có chút do dự. Nàng muốn ngồi ở phía bên phải Thái tử ca ca, như vậy nàng có thể hầu hạ Thái tử ca ca dùng bữa, còn có thể để cho Thái tử ca ca thấy nàng hiền huệ cỡ nào. Như là có Vương phi ở đây, nàng dám làm quá mức. Nếu như nàng đoạt nổi bật của Tiết U Nhiễm, sau này Vương phi chắc chắn để cuộc sống của nàng trôi qua tốt.

      "Tâm Lam, ngươi đứng đó làm gì? Ngồi xuống a!" Hình như cảm ứng được suy nghĩ trong lòng Tiết Tâm Lam, Tiết Vương phi cười . Gương mặt hiền hòa, hết sức lộ ra lễ nghi chủ nhân của Vương phủ.

      "Ta....." Ánh mắt chờ đợi của Tiết Tâm Lam nhìn về phía Tần Trạch Dật ngồi ở chủ vị, hi vọng Thái tử ca ca có thể mở miệng cứu nàng.

      phải là nhìn thấy Tiết Tâm Lam xin giúp đỡ, nhưng là lúc này Tần Trạch Dật tuyệt đối mở miệng. Đem Tiết Vương phủ tiểu Quận chúa đặt sang bên, ngược lại để cho thứ nữ ngồi ở bên cạnh , đây phải là khiến Tiết Vương phủ mất mặt sao? Cho nên, Tần Trạch Dật làm như thấy vẻ mặt chờ đợi của Tiết Tâm Lam, tự nhiên cùng Tiết Vương gia hỏi đáp tán gẫu.

      "Tâm Lam, sao nhìn trường hợp như vậy? Đứng như vậy còn ra hình dáng gì?" Có lý do chính đáng có thể khiển trách Tiết Tâm Lam, Tiết Vương phi làm sao có thể bỏ qua? Qua nhiều năm như vậy, Tiết Tâm Lam giả vờ nhu nhược, vẫn cố ý cùng U Nhiễm giành Thái tử điện hạ. U Nhiễm tính tình thẳng thắn, nhìn ra. Nhưng đương gia chủ mẫu là bà vẫn luôn nhìn ở trong mắt, giận ở trong lòng.

      "Dạ!" Thấy Thái tử ca ca vẫn mở miệng, Tiết Tâm Lam dằn lòng, trực tiếp hướng chủ vị tới. Nàng tuyệt đối thể bỏ lỡ cơ hội có thể biểu này! Nàng nhất định phải làm cho Thái tử ca ca thấy nàng thích hợp làm mẫu nghi thiên hạ hơn Tiết U Nhiễm.

      " xin lỗi, con tới chậm. Trạch Dật, ngươi cũng đừng trách ta a!" tiếng chào hỏi từ bên ngoài yến sảnh vang lên, Tiết Vương phủ tiểu Vương gia Tiết Kỳ Văn vừa hô vừa vào. Tiếp theo, Tiết Kỳ Văn trực tiếp tới bên phải Tần Trạch Dật ngồi xuống, hoàn toàn nhìn Tiết Tâm Lam tới.

      Tiết Tâm Lam nghĩ tới Tiết Kỳ Văn lại đột nhiên nhô ra, còn đoạt chỗ nàng chuẩn bị ngồi. Sửng sốt chút, Tiết Tâm Lam đành chịu tới bên cạnh Tiết U Nhiễm ngồi xuống. Nếu như có thể, nàng rất muốn làm cho Tiết Kỳ Văn nhường lại vị trí kia. Nhưng là nàng biết, Tiết Kỳ Văn so với Tiết U Nhiễm lại càng dễ chọc. Cho dù nàng lợi hại hơn nữa, cũng tuyệt đối đấu lại vị tiểu Bá Vương của Tuyên thành này.

      "Kỳ Văn, ngươi lại chạy đâu làm mưa làm gió vậy? Biết hôm nay ta tới, còn chạy ra ngoài?" Đối mặt với huynh đệ từ cùng nhau lớn lên này, Tần Trạch Dật bày ra dáng vẻ của Thái tử.

      "Xem ngươi gì này? Chẳng lẽ ta ra ngoài cũng chỉ biết làm mưa làm gió? Ta chính là ra ngoài thể nghiệm sinh hoạt của dân gian." Tiết Kỳ Văn vừa phản bác, vừa cho muội muội ánh mắt đắc ý. U Nhiễm cái tiểu ngu ngốc này, lại còn giải quyết được con thỏ đen Tiết Tâm Lam. Tìm thời gian, ca ca này là nhất định phải dạy U Nhiễm tốt mới được.

      Nhận được ánh mắt của ca ca, chóp mũi Tiết U Nhiễm đau xót, nước mắt gần như tràn mi. Nàng có ca ca tốt như vậy, nhưng là nàng chưa bao giờ từng hảo hảo quý trọng. Kiếp trước nàng làm quá nhiều chuyện sai lầm, làm tổn thương ca ca. Cuối cùng nàng thậm chí còn tự tay đem huynh trưởng luôn thương nàng đẩy tới vị trí người xa lạ, cho đến chết cũng qua lại.

      Nhưng là ba năm trước đây, tin nàng chết truyền khắp Tuyên thành cũng thấy phụ vương cùng mẫu phi tới. Ca ca ở biên quan xa xôi lại ngoài dự liệu xuất linh đường của nàng.

      Nàng còn nhớ ở trong linh đường của nàng, người ca ca tuyên bố bao giờ.....quản nàng nữa đem Sở Lăng Húc hung hăng đánh trận . Nàng còn nhớ , cái người nam tử hán thiết boong boong vuốt ve linh cữu của nàng, nghẹn ngào khóc rống. Nàng còn nhớ , cái người xảo trá như hồ ly Tuyên quốc Đại tướng quân tức giận mắng trước mặt Hoàng đế Tần Trạch Dật, lại từ quan tỏ vẻ ân đoạn nghĩa tuyệt.....

      Đây chính là ca ca của nàng a! Tuyên thành tiểu Bá Vương ở trước mặt người ngoài làm mưa làm gió, xảo trá vạn phần, nhưng ở trước mặt nàng lại khả ái, thẳng thắn, lỗ mãng. Kiếp này, nàng nhất định hảo hảo cảm tạ trời cao lần nữa cho nàng ca ca tốt như vậy. Nàng, tuyệt đối để ca ca thất vọng!

      Trong lòng Tiết Tâm Lam tức giận bất bình, nhưng mặt cũng dám có bất kỳ biểu gì. Cũng để ý đến bàn còn có những người khác, thỉnh thoảng cấp cho Thái tử ca ca của nàng làn sóng tình ý dứt.

      Nhìn cử động của Tiết Tâm Lam, trong lòng Tiết U Nhiễm cười thầm. Kiếp trước nàng vừa vào yến sảnh liền giành chỗ ngồi ở phía bên phải bên cạnh Tần Trạch Dật trước mọi người, hoàn toàn chú ý tới biểu của Tiết Tâm Lam. ra là, khi đó bọn họ cũng cấu kết với nhau a!

      Chẳng qua là bây giờ có Quận chúa điêu ngoa là nàng làm bia đỡ đạn, cái hình tượng nhu nhược của Tiết Tâm Lam cũng tốt. Lúc này, hành động của Tiết Tâm Lam đơn giản chính là bê tảng đá đập chân mình. Chẳng lẽ nàng chú ý tới vẻ mặt phụ vương cùng mẫu phi càng ngày càng khó coi sao? Chẳng lẽ nàng chú ý tới trong mắt Thái tử ca ca của nàng lóe lên vui sao?

      Tiết U Nhiễm cúi đầu, cười trộm Tiết Tâm Lam thất lễ. Lúc nàng ngẩng đầu lên, gương mặt như có gì xảy ra. Trong lúc vô tình liếc về phía Tiết Kỳ Văn nhìn sang với ánh mắt nghi ngờ, Tiết U Nhiễm lặng lẽ cười nghịch ngợm cái với ca ca. Lần nữa cúi đầu, tiếp tục uống canh trong chén.

      Tiết Kỳ Văn vốn còn có chút lo lắng U Nhiễm nổi giận, đến lúc đó chỉ làm Tần Trạch Dật vui nhiều hơn. ngờ tới U Nhiễm chẳng những có nổi giận, còn thừa dịp những người khác chú ý, cho khuôn mặt tươi cười. Lần này, nghi ngờ trong lòng Tiết Kỳ Văn càng nhiều hơn. Xảy ra chuyện gì? U Nhiễm chướng mắt Tần Trạch Dật?

      Nghĩ như vậy Tiết Kỳ Văn quay đầu nhìn về phía Tần Trạch Dật, lại phát Tần Trạch Dật như có điều suy nghĩ nhìn chằm chằm đối diện. Đối diện? Ngồi đối diện là U Nhiễm cùng Tiết Tâm Lam. Tiết Kỳ Văn dám khẳng định Tần Trạch Dật nhìn phải là Tiết Tâm Lam. Vậy chính là Tần Trạch Dật nhìn U Nhiễm? Chuông báo động trong lòng Tiết Kỳ Văn vang lên, trong này chắc chắn có kỳ quái.

      Bữa cơm này Tần Trạch Dật ăn được rất là căm tức. Tâm Lam xảy ra chuyện gì? có thể hiểu được Tâm Lam là muốn cùng ngồi chung chỗ. Nhưng là làm sao Tâm Lam có thể nhìn trường hợp như vậy? Ngay từ đầu tự chủ trương bị Kỳ Văn cắt đứt cũng thôi , lại dám ở trước mặt mọi người thỉnh thoảng nhìn .

      Từ chán ghét nhất là nữ nhân rụt rè, Tần Trạch Dật muốn cảnh cáo Tiết Tâm Lam cái, lại ngoài ý muốn thấy được khuôn mặt tươi cười nghịch ngợm của Tiết U Nhiễm. biết khuôn mặt tươi cười đó phải là cho , là cho Kỳ Văn bên cạnh . Mấy năm nay, Tiết U Nhiễm càng ngày càng điêu ngoa. Cũng biết tự tin ở đâu ra, tự nhận nàng nhất định lên làm Thái tử phi của . Tần Trạch Dật chán ghét người khác tính toán , càng chán ghét người khác an bài cuộc đời . Vì vậy Tiết U Nhiễm trực tiếp bị đá ra khỏi danh sách ứng cử viên của chức Thái tử phi.

      Nhưng hôm nay Tiết U Nhiễm lại cùng quá khứ khác biệt quá lớn. vốn nghĩ rằng đây chỉ là Tiết U Nhiễm cố ý làm vậy, muốn nhờ vào đó đưa tới chú ý của . Nhưng là bây giờ xem ra, hình như phải. Tiết U Nhiễm giả làm tiểu thư khuê các nửa ngày rốt cuộc hề giả vờ nữa, lộ ra nụ cười chân . Thế nhưng nụ cười chân này cư nhiên lại dành cho Tần Trạch Dật ? Tần Trạch Dật như có điều suy nghĩ nhìn chằm chằm Tiết U Nhiễm cúi đầu, mặt lộ ra nụ cười ý vị sâu sa.

      Thấy cái nụ cười ý vị sâu xa này, Tiết Kỳ Văn càng thêm cảm giác chuyện có cái gì đó đúng. được, đợi chút nữa phải hỏi U Nhiễm rốt cuộc là xảy ra chuyện gì mới được.
      tart_trung, Anhdva, Phiên Nhiên6 others thích bài này.

    4. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,807
      Chương 3.

      Editor: Linh.

      Thấy Thái tử ca ca cuối cùng cũng nhìn mình, trong lòng Tiết Tâm Lam tràn đầy vui mừng. Ánh mắt gửi sang càng thêm nhiệt liệt, ai ngờ lại đổi được ánh mắt lạnh lùng của Thái tử ca ca. Chuyện gì xảy ra? Nàng làm sai gì sao? Trước kia Thái tử ca ca cũng thích cùng nàng len lén trao đổi ánh mắt a? Những bí mật muốn người biết kia, chỉ có Thái tử ca ca cùng nàng biết thôi!

      Cảm nhận được bên cạnh phát ra oán niệm, Tiết U Nhiễm cúi đầu mặt cười rất vui vẻ. Tiết Tâm Lam, Tần Trạch Dật thích ngươi là bởi vì ngươi mang đến cho kích thích mới lạ. Lúc tất cả mọi người đều đem tầm mắt đặt tiểu Quận chúa của Tiết Vương phủ, chỉ có ngươi cùng Tần Trạch Dật biết chút tâm tư này. Nhưng nếu tự bản thân tiểu Quận chúa đánh trận đầu, tầm mắt của mọi người tự nhiên cũng có thể dễ dàng phát chuyện giữa ngươi và Tần Trạch Dật. Như vậy ngươi, làm sao có thể trở thành tồn tại đặc biệt trong lòng Tần Trạch Dật?

      "Tiết thúc thúc, Tiết thẩm thẩm, chiều hôm nay tiểu chất muốn mang U Nhiễm cùng Tâm Lam hai vị muội muội ra ngoài lát, biết ý hai vị như thế nào?" Lúc này, thái độ của Tần Trạch Dật hết sức khiêm tốn, mỉm cười đề nghị.

      "Này....." Tiết Vương phi có chút do dự. Tiết Tâm Lam bà quan tâm, nhưng là U Nhiễm nhà mình có thể.....

      " ! Hai đứa bé ở nhà chắc cũng buồn bực. Đặc biệt là U Nhiễm, tính tình của nàng chính là chịu ngồi yên, chỉ thích náo nhiệt." Tiết Vương gia cười lên tiếng. Ông cực kỳ coi trọng vị Thái tử điện hạ trước mắt này. Mặc dù Thái tử điện hạ có trắc phi, nhưng là vị trí chính phi vẫn còn trống. Đối với việc U Nhiễm nhà mình lên làm Thái tử phi, Tiết Vương gia thấy vui nếu việc thành.

      "Cha, mẹ, nữ nhi có chút thoải mái, muốn trở về phòng nghỉ ngơi chút. bằng để cho Tâm Lam muội muội cùng Thái tử điện hạ ra ngoài lát !" muốn xem vào giữa hai người này nữa, Tiết U Nhiễm mở miệng từ chối.

      "U Nhiễm thoải mái? Chuyện gì xảy ra? Thái tử ca ca lập tức truyền Thái y đến cho muội!" Tần Trạch Dật vẻ mặt lo lắng vội la lên. Thái tử điện hạ? Trước kia ngươi đều kêu ta là Thái tử ca ca. Tiết U Nhiễm, đây chính là thủ đoạn mới của ngươi sao? Vậy bản Thái tử liền tạm thời chơi với ngươi.

      Nghe thấy Tiết U Nhiễm , trong lòng Tiết Tâm Lam mừng như điên. Nhưng là lời của Tần Trạch Dật giống như gáo nước lạnh giội vào trong lòng nàng. Thái tử ca ca, tại sao ngài lại quan tâm Tiết U Nhiễm như vậy? phải là ngài ghét nhất nàng được cưng chiều mà kiêu sao? phải là ngài chán ghét nàng tự cho là đúng sao?

      Nhìn lo lắng cùng quan tâm mặt của Tần Trạch Dật, hận ý trong lòng Tiết Tâm Lam đối với Tiết U Nhiễm càng sâu hơn. Tiết U Nhiễm, ngờ hôm nay ngươi lại dùng thủ đoạn lạt mềm buộc chặt. Ngươi nghĩ rằng như vậy là có thể thu hồi được tâm của Thái tử ca ca hay sao? Nằm mơ!

      "Tỷ tỷ thoải mái, muội muội đâu còn lòng dạ nào mà ra ngoài? Vẫn là nhanh chút mời Thái y đến phủ giúp tỷ xem chút !" Ôm cánh tay Tiết U Nhiễm, Tiết Tâm Lam lo lắng . Ngươi diễn trò, ta theo ngươi diễn. Xem chút rốt cuộc ai là người có thể cười đến cuối cùng.

      Tiết U Nhiễm cảm giác được cánh tay bị Tiết Tâm Lam ôm đau như bị kim châm muối sát. Tiết Tâm Lam này, dùng sức lớn như vậy làm gì? Cho là tất cả mọi người đều da dày thịt béo giống như nàng ta sao? Tiết U Nhiễm lặng lẽ dùng sức, muốn thoát khỏi tay của Liễu Tâm Lam.

      Tiết Tâm Lam quyết tâm nhất định phải túm lấy Tiết U Nhiễm thả, sao có thể mặc cho Tiết U Nhiễm dễ dàng thoát khỏi? Vì vậy, Tiết Tâm Lam tăng thêm sức ở tay, nhất định phải đem quỷ kế của Tiết U Nhiễm vạch trần. tại biết sợ? Đợi ngự y tới, xem ngươi giải thích như thế nào?

      Cảm giác được tay cánh tay mình càng ngày càng dùng sức, Tiết U Nhiễm thể giọng : "U Nhiễm chỉ là hơi cảm thấy khỏe, cần phiền ngự y tới chẩn bệnh cho U Nhiễm." Nhìn chằm chằm tay của Tiết Tâm Lam, Tiết U Nhiễm nhịn được cảm thán: Tiết Tâm Lam, ngươi rốt cuộc là có bao nhiêu hận ta mới có thể xuống tay nặng như vậy? Kiếp trước ngươi là người thắng, vinh hoa phú quý tất cả đều thuộc về ngươi. Lần này, ta vốn muốn trêu chọc ngươi, nhưng là vì sao ngươi lại nhất định phải dồn ép tha?

      "Chắc là U Nhiễm ở trong phủ buồn bực lâu. ngại ra ngoài lát, thay đổi tâm tình?" Tần Trạch Dật vẻ mặt đùa giỡn . Tiết U Nhiễm, cho ngươi bậc thang ngươi liền theo xuống ! Nữ nhân, nếu như biết điều, rất đáng .

      "Ừ, vậy U Nhiễm liền cung kính bằng tuân lệnh. Ca ca, huynh cũng phải cùng !" đến nước này, Tiết U Nhiễm thể đáp ứng chuyện này. Chỉ có điều, nàng quên kéo theo cái bùa hộ mệnh là Tiết Kỳ Văn.

      "Các ngươi dạo phố, ta làm gì? , ! Ta mới từ bên ngoài trở lại....." Tiết Kỳ Văn ngờ tới U Nhiễm nhắc đến mình, lập tức lắc đầu. phải là U Nhiễm lại nghĩ ra cái chủ ý gì ? Thái tử điện hạ cũng phải kẻ ngu, những thủ đoạn kia của U Nhiễm hoàn toàn dùng được. Nhiều lần như vậy, sao U Nhiễm còn chưa nhìn ?

      "Ca ca , ta cũng !" Tiết U Nhiễm xị mặt nhìn chằm chằm Tiết Kỳ Văn. Ca ca, phải là muội muội phúc hậu. Chẳng qua là đời này, nàng muốn dính dấp đến những thứ thị phi này nữa.

      "Được, ta !" Bị muội muội nhà mình nhìn như vậy, Tiết Kỳ Văn trong lòng sợ hãi. Hôm nay ánh mắt của U Nhiễm giống như thực sắc bén, đừng nên chọc nàng tốt hơn.

      "Muội muội, bây giờ ngươi có thể buông cánh tay của tỷ tỷ ra sao? Cánh tay của tỷ tỷ sợ là bị muội bóp thành màu đen rồi đó!" Chân mày Tiết U Nhiễm cau lại, nhắc nhở Tiết Tâm Lam ngồi ở bên cạnh. Trong lòng khỏi buồn cười: trong lòng của ngươi hết sức ràng, phụ vương cùng mẫu phi nhất định đồng ý cho ngươi cùng Thái tử ca ca đơn độc ra ngoài. Ngươi gây với ta như vậy, trừ nghi ngờ ta dối, còn chính là muốn ta cùng sao? tại ta đáp ứng, vì sao ngươi lại bộ dáng như là bị đả kích lớn? Chỉ là ta thấy bộ dáng nhu nhược của ngươi, đưa đến Thái tử ca ca của ngươi đối với ta vừa lòng nhiều hơn ! đúng là tâm cơ sâu nặng!

      "Cái gì? Đen? Mau cho mẫu phi xem chút!" Tiết Vương phi vừa nghe cánh tay của U Nhiễm bị Tiết Tâm Lam bóp thành màu xanh, kinh hô đứng dậy qua. Lôi Tiết Tâm Lam còn chưa kịp lấy tay ra, Tiết Vương phi cẩn thận vén lên ống tay áo của U Nhiễm. Nhìn chăm chú, cánh tay tinh tế trắng nõn của U Nhiễm nhà mình là mảng tím bầm, hết sức chói mắt.

      "Tiết Tâm Lam, U Nhiễm là tỷ tỷ của ngươi, sao ngươi lại có thể xuống tay ác độc như vậy?" Tiết Vương phi nhìn về phía Tiết Tâm Lam, ánh mắt mang theo tia sát khí. Tiết Tâm Lam này, vì cùng U Nhiễm tranh Thái tử, lại có tâm địa độc ác như vậy. Xem ra, thể phòng.

      "Vương phi, Tâm Lam có, Tâm Lam phải cố ý. Thái tử điện hạ, Tâm Lam có....." Bị sát khí của Tiết Vương phi hù dọa, Tiết Tâm Lam biết dù giải thích thế nào với Tiết Vương phi cũng thu hồi lại được nàng sơ suất mà phạm sai lầm. Ngẩng đầu lên, điềm đạm đáng nhìn Tần Trạch Dật ở phía đối diện. Vào lúc này, chỉ có Thái tử ca ca của nàng mới có thể cứu nàng.

      "Thẩm thẩm, Tâm Lam tính tình nhu nhược. Nhất định là quá mức lo lắng cho U Nhiễm, mới có thể khống chế được lực đạo, làm U Nhiễm bị thương. Tiểu chất tin rằng nàng cũng phải cố ý, kính xin thẩm thẩm nên trách tội. U Nhiễm là người rộng lượng, cũng nhất định để ý, đúng ?" Tần Trạch Dật đạo lý ràng, lập tức liền ngăn chặn Tiết Vương phi cùng Tiết U Nhiễm làm khó dễ.

      "Thái tử điện hạ đúng. Mẫu phi, chắc là muội muội cố ý." Cảm giác được nghi ngờ trong mắt Tần Trạch Dật biến thành bừng tỉnh đại ngộ, đạt tới mục đích Tiết U Nhiễm mở miệng . Nếu như nàng tiếp tục so đo, chắc chắn bị là người mọn !

      Thái tử điện hạ bảo vệ Tiết Tâm Lam, U Nhiễm lại nghiêng về Thái tử điện hạ. Tiết Vương phi tất nhiên là thể tiếp tục nổi giận. Hừ lạnh tiếng, nhận lấy thuốc Tư Nguyệt đưa tới nhàng bôi cho Tiết U Nhiễm. Hôm nay vì tiệc mời Thái tử điện hạ, bọn hạ nhân cũng lui xuống. Lúc này yến sảnh cũng có người ngoài, Tiết Vương phi đau lòng dứt cũng kiêng dè, tại chỗ bôi thuốc cho Tiết U Nhiễm.

      lâu nhận được mẫu phi thương Tiết U Nhiễm ngồi lặng yên, ngoan ngoãn mặc cho mẫu phi bôi loạn ở cánh tay của mình. cánh tay cảm giác mát mẻ từ từ thấm vào da, mặt Tiết U Nhiễm ra nụ cười thỏa mãn vui vẻ.

      Nhìn nụ cười thỏa mãn mặt Tiết U Nhiễm, tia hứng thú vừa dâng lên trong lòng Tần Trạch Dật lập tức biến mất. Xem ra hôm nay Tiết U Nhiễm đủ loại khác thường, chỉ vì lúc này làm khó dễ Tâm Lam. Lần này, được như ý nguyện cuối cùng cũng lộ ra cái đuôi hồ ly? Quả nhiên vẫn còn coi trọng Tiết U Nhiễm.

      Sau gần nửa canh giờ, nhóm bốn người Tần Trạch Dật tới đường cái của Tuyên thành. Là đô thành của Tuyên Quốc, phồn hoa của Tuyên thành tất nhiên là các thành trấn khác thể so sánh được. Người bán hàng rong cao giọng hét, đoàn người tấp nập. Sau khi Tiết U Nhiễm chết, hồn phách vẫn bị nhốt trong Sở phủ rời được. Nhìn cảnh tượng quen thuộc xa lạ trước mắt, tự do làm tâm tình bị đè nén lâu của nàng được mở rộng.

      Bất tri bất giác, mặt Tiết U Nhiễm nở ra nụ cười lòng. hề tiếp tục băn khoăn những chuyện khác, Tiết U Nhiễm mang theo chút hưng phấn chạy về phía quán trước mặt.

      "U Nhiễm, muội chậm chút." Bị U Nhiễm bỏ rơi sau lưng Tiết Kỳ Văn yên lòng đuổi theo. Nếu U Nhiễm thèm để ý Tiết Tâm Lam cùng Thái tử điện hạ đơn độc ở chung, cũng cần thiết ở lại đây chọc người ghét bỏ.

      "Vị tiểu thư này, đồ của lão phụ nhân đều là thượng phẩm. Tiểu thư mua kiểu ." Tùy ý dạo, Tiết U Nhiễm vừa mới tới trước quán , chủ sạp liền bắt đầu chào hỏi nhiệt tình.

      Dù sao trong lúc rảnh rỗi, xem chút cũng sao. Nghĩ như vậy Tiết U Nhiễm bắt đầu quan sát các loại vật được bày ra. Thoa cài tóc, vòng tai, vòng tay..... Những thứ đồ này cũng quý giá, nhưng là cũng có chút đặc sắc. Ánh mắt kén chọn từ trước đến nay của Tiết U Nhiễm bắt đầu chọn lựa tỉ mỉ.

      "U Nhiễm, nhìn cái gì vậy?" Tiết Kỳ Văn đuổi kịp tò mò tới đây hỏi. Di? U Nhiễm nhà lại có thể để ý những vật rẻ tiền này?

      Tiết U Nhiễm xuất thân cao quý, từ trước đến giờ đeo vàng đội bạc, tuyệt đối nhìn lâu những thứ thứ phẩm này. Hôm nay xem, quán quả ít đồ thú vị. Mới vừa nhìn trúng cái vòng ngọc Tiết U Nhiễm cũng để ý tới Tiết Kỳ Văn ở bên cạnh còn kinh ngạc, vươn tay chuẩn bị cầm lên vòng ngọc.

      "Húc ca ca, Vũ Sắt thích cái vòng ngọc này!" Theo tiếng kêu mềm mại, bàn tay ngọc duỗi tới, trước bước cầm vòng ngọc mà Tiết U Nhiễm nhìn trúng.

      "Vũ Sắt thích? Vậy mua !" Nghe thấy lời của Vũ Sắt, Sở Lăng Húc do dự móc bạc ra chuẩn bị mua vòng ngọc.

      ----Ta là đường phân cách ghét nữ phụ-------------------

      @Và nam 9 lên sàn.
      Chương 4.

      Editor: Linh.

      "Vị nương này, vòng ngọc tay ngài bị vị tiểu thư này nhìn trúng trước bước. biết ngài có thể chọn cái khác hay ?" Chủ sạp thành có chút khó khăn . Mọi việc đều có thứ tự đến trước và sau. Vị tiểu thư tới trước này nhìn trúng vòng ngọc trước, làm sao có thể bán lại cho vị nương tới sau này?

      " muốn! Ta nhìn trúng cái vòng ngọc này, cái khác ta đều thấy chướng mắt. Húc ca ca, mua mua !" Tiêu Vũ Sắt tay nắm chặt vòng ngọc, tay khác kéo tay áo xòe ra của Sở Lăng Húc. Nữ nhân kia vừa nhìn biết chính là tiểu thư nhà phú quý, nàng mới cần chắp tay nhường!

      "Vị tiểu thư này, chẳng biết có thể đem vòng ngọc này nhường cho tại hạ được ?" Thấy Vũ Sắt rất thích cái vòng ngọc này, Sở Lăng Húc thở dài cái. thể tiến lên, đối với Tiết U Nhiễm chưa từng mở miệng hỏi.

      khắc thanh của Tiêu Vũ Sắt vang lên, trái tim Tiết U Nhiễm đột nhiên ngừng lại. Tiêu Vũ Sắt? Tiết U Nhiễm còn chưa kịp hồi thần, thanh của Sở Lăng Húc cư nhiên theo vang lên. Thân thể giống như bị cố định tại chỗ, Tiết U Nhiễm nhúc nhích đứng ở đó, chưa từng quay đầu nhìn về phía hai người. Vì sao hai người bọn họ nhận thức nhau? Vì sao quan hệ của hai người bọn họ giống như còn rất thân mật?

      Thấy Tiết U Nhiễm trả lời, Sở Lăng Húc chỉ coi vị tiểu thư nhìn như con nhà phú quý này đồng ý đem vòng ngọc nhường cho Vũ Sắt. Xoay người, giọng trấn an : "Vũ Sắt, quân tử đoạt thứ người khác thích. Vòng ngọc này là vật thích trong lòng của vị tiểu thư này, muội chọn lựa cái khác có được ?"

      "Ta cũng phải là quân tử! Ta chỉ thích cái vòng ngọc này." Tiêu Vũ Sắt bĩu môi vui .

      "Nếu vị nương này thích, vậy hãy để cho vị nương này !" muốn nghe Sở Lăng Húc dịu dàng dỗ nữ nhân khác như vậy, Tiết U Nhiễm cố gắng đè nén xuống tâm tình kích động trong lòng, hướng về phía chủ sạp mở miệng . Phu quân, U U của chàng trở lại. Nhưng là dịu dàng của chàng tại sao lại dành cho nữ nhân khác?

      "U Nhiễm, muội?" mực yên lặng lên tiếng Tiết Kỳ Văn kinh ngạc hô. U Nhiễm coi trọng gì đó, tuyệt đối dễ dàng buông tay. Hôm nay lại có thể nhượng bộ? Nãy giờ gì cũng bởi vì tin tưởng lấy bản lĩnh của U Nhiễm nhà mình tuyệt đối thua thiệt, nhưng là bây giờ là tình huống như thế nào đây? U Nhiễm lại có thể đem vòng ngọc nhường cho nha đầu điêu ngoa này?

      "Vậy đa tạ vị tiểu thư này bỏ những thứ thích!" Cùng Tiết U Nhiễm tạ ơn xong, Sở Lăng Húc lôi kéo Tiêu Vũ Sắt vui vẻ thôi rời .

      Đợi hai người Sở Lăng Húc xa, thân thể cứng ngắc của Tiết U Nhiễm rốt cuộc động . Chậm rãi xoay người lại, trong lòng Tiết U Nhiễm lạnh đến tột cùng: Tiêu Vũ Sắt, vòng ngọc có thể nhường cho ngươi. Nhưng lag, phu quân của Tiết U Nhiễm ta, bất luận kẻ nào cũng được chạm vào!

      "U Nhiễm, muội biết hai người kia!" Trong lời của Tiết Kỳ Văn có bất kỳ nghi vấn nào, giọng khẳng định đánh vào trái tim hề phòng bị của Tiết U Nhiễm.

      " biết." Nhìn chăm chú vào bóng dáng cùng nhau rời , Tiết U Nhiễm vẻ mặt kiên quyết . Đúng, nàng biết. Nàng biết là Sở Lăng Húc cùng Tiêu Vũ Sắt của kiếp trước, cùng kiếp này liên quan.

      "U Nhiễm, cho ca ca, rốt cuộc muội làm sao vậy?" Tiết Kỳ Văn cảm thấy có cái gì đúng. U Nhiễm cũng phải U Nhiễm trước kia, có phải bị ủy khuất gì hay ?

      "Ca, ta chỉ là đột nhiên thích cái vòng ngọc đó. Vòng ta của muội còn thiếu sao? Làm sao phải cùng bình dân nổi lên tranh chấp? Đây phải là làm tổn hại danh tiếng của chúng ta sao!" Cảm nhận được Tiết Kỳ Văn quan tâm, Tiết U Nhiễm quay đầu cười .

      " chỉ là đột nhiên thích?" Nhìn nụ cười mặt U Nhiễm, Tiết Kỳ Văn nửa tin nửa ngờ hỏi.

      "Đó là tất nhiên! Tiết U Nhiễm ta khi nào tự ủy khuất chính mình?" Tiết U Nhiễm kiêu ngạo hất cằm, về phía ngược lại với Sở Lăng Húc. Ca, có số việc tạm thời muội chưa thể cho huynh biết. Nhưng nếu ngày có thể , muội nhất định toàn bộ cho huynh biết. Cho nên, bây giờ huynh hãy an tâm sống cuộc sống khoái hoạt !

      Chằm chằm nhìn Tiết U Nhiễm rời , Tiết Kỳ Văn tạm thời đem nghi ngờ trong lòng để xuống. Dù sao bất luận phát sinh bất cứ chuyện gì, nhất định che chở muội muội của --- Tiết Vương phủ tiểu Quận chúa Tiết U Nhiễm.

      "Tỷ tỷ, ngươi xem, Thái tử ca ca mua diều cho ta này!" Vừa thấy bóng dáng Tiết U Nhiễm, Tiết Tâm Lam vội vàng chạy tới khoe khoang. Tiết U Nhiễm, là tự ngươi rời . Nhưng đừng trách cái người muội muội là ta cố ý kéo chậm cước bộ của Thái tử.

      " tệ, rất đẹp!" Trong đầu vẫn suy nghĩ chuyện mới vừa rồi vô tình gặp Sở Lăng Húc, Tiết U Nhiễm khen ngợi qua loa.

      Di? Tiết U Nhiễm bị tức đến ngu sao? Sao lại phản ứng như vậy? Chẳng phải là Tiết Vương phủ tiểu Quận chúa nên nổi trận lôi đình, tính tình đại phát hay sao? Tiết Tâm Lam nghi hoặc nhìn vẻ mặt bình tĩnh của Tiết U Nhiễm, hi vọng từ mặt của nàng tìm được tia tức giận. Nhưng lại có thu hoạch.

      Tiết U Nhiễm biết Tiết Tâm Lam muốn nhân cơ hội này ở trước mặt Tần Trạch Dật hảo hảo biểu quan tâm chăm sóc, lương thiện hiểu ý người. Nhưng là bây giờ nàng có ý định phối hợp cùng Tiết Tâm Lam diễn trò, tùy Tiết Tâm Lam tự mình làm ầm ĩ !

      Vốn là nghĩ Tiết U Nhiễm nhất định tính tình đại phát, nghĩ tới Tiết U Nhiễm lại nhúc nhích. Tiết Tâm Lam chưa từ bỏ ý định, cố ý đem cái diều ở trong tay lắc lư trước mặt Tiết U Nhiễm, lại chỉ đổi lấy Tiết U Nhiễm bàng quan. Thấy tình huống như vậy, Tiết Tâm Lam thể buông tha cho tính toán trong lòng, lặng lẽ đợi cơ hội tốt đến. Chỉ cần có Tiết U Nhiễm ở, còn sợ làm nổi bật nên Tiết Tâm Lam nàng rất tốt hay sao?

      "U Nhiễm, tặng cho muội." Hăng quá hóa dở chính là người như Tiết Tâm Lam. Còn chưa đợi được cái gọi là cơ hội tốt lại xuất mà nàng ta , Tần Trạch Dật đưa ra cái chong chóng vừa mới mua.

      Bị ánh mắt giết người của Tiết Tâm Lam hung tợn nhìn chằm chằm, Tiết U Nhiễm đột nhiên cảm giác được đùa bỡn cừu địch chơi cũng rất vui. Cố làm ra vẻ mặt vui vẻ nhận lấy chong chóng, còn quên đặc biệt xoay mấy vòng. chong chóng treo mấy cáo chuông , thanh thanh thúy hết sức dễ nghe. Tiết U Nhiễm thể thừa nhận, Tuyên Quốc Thái tử điện hạ vẫn rất biết cách lấy được niềm vui của nữ nhân. Cũng chính bởi vì như vậy, cả đời trước nàng mới có thể ngây ngốc bị vẻ ngoài dối trá của đánh lừa.

      "Tỷ tỷ, muội rất thích chong chóng trong tay tỷ tỷ. Tỷ tỷ cùng muội muội đổi có được hay ?" Bây giờ cũng phải là ở Tiết Vương phủ, Tiết Tâm Lam mới sợ danh hiệu Quận chúa của Tiết U Nhiễm. Ỷ có Thái tử ca ca làm chỗ dựa, Tiết Tâm Lam chút khách khí mở miệng .

      "Như vậy a, thành vấn đề." Tiết U Nhiễm chút do dự gật đầu cái. Sau khi thấy thấy mặt Tiết Tâm Lam lộ ra đắc ý, Tiết U Nhiễm tiếp tục , "Cả hai đều cho muội muội ! Tuy là tâm ý của Thái tử điện hạ, được tùy tiện đưa cho người khác. Nhưng là muội muội mở miệng muốn, tỷ tỷ liền ở trước mặt Thái tử điện hạ nhường lại cho muội muội. Chỉ hy vọng Thái tử trách tội là được."

      Hừ! cho rằng chỉ có hai người các ngươi biết diễn trò hay sao? Ta Tiết U Nhiễm cũng phải chỉ ngồi ! Ba năm làm quỷ hồn, nàng xem tuồng tuyệt đối so với Tiết Tâm Lam làm trò còn đặc sắc hơn. Tần Trạch Dật, vừa rồi ở Vương phủ ngươi ép mẫu phi ta thể thỏa hiệp. Lần này, ngươi cũng nếm thử chút tư vị có lửa mà thể phát !

      Tiết Tâm Lam vốn đắc ý vì Tiết U Nhiễm thức thời, lại bị câu tiếp theo của Tiết U Nhiễm dọa sợ. Sao nàng có thể quên, Thái tử ca ca phải là người bình thường. Thái tử ca ca tặng gì đó sao có thể nhường cho người khác? Nàng lại có thể ở trước mặt Thái tử ca ca muốn đồ của Tiết U Nhiễm, đây chẳng phải là đánh vào mặt của Thái tử ca ca sao? Lúc này Tiết Tâm Lam căn bản dám nhìn sắc mặt của Tần Trạch Dật. Hôm nay Thái tử ca ca ở Tiết Vương phủ che chở nàng, làm cho nàng cao hứng mà quên đúng mực. Nàng mất cảnh giác, cư nhiên lại phảm phải sai lầm lớn này.

      khắc Tiết Tâm Lam mở miệng muốn chong chóng của Tiết U Nhiễm kia, sắc mặt Tần Trạch Dật cũng đen xuống. Tiết U Nhiễm còn chưa xong, sắc mặt Tần Trạch Dật cực kỳ khó coi. Hôm nay Tâm Lam, quá mức càn rỡ. Là lúc nên lạnh lùng nàng. Nghĩ như vậy sắc mặt Tần Trạch Dật hòa hoãn xuống, đối với Tiết U Nhiễm dịu dàng : "U Nhiễm, muội đem chong chóng đưa cho Tâm Lam ! Thái tử ca ca cho muội cái khác là được. Muội nhìn xem thích cái gì, Thái tử ca ca mua cho muội."

      hổ là Quân chủ tương lai, thay đổi sắc mặt đúng là nhanh. Tiết U Nhiễm thầm than trong lòng, mặt lại thể đắc tội Tần Trạch Dật. Ngẫm nghĩ lát, Tiết U Nhiễm : "Thái tử điện hạ nếu có thành ý, liền đồng ý cầu của U Nhiễm !"

      "Nga? cầu gì?" Tần Trạch Dật lập tức bị quyến rũ. Tặng lễ biến thành đồng ý cầu? đúng là lần đầu tiên đây!

      "Bây giờ còn chưa nghĩ ra, trước cho Thái tử điện hạ nợ ! Ca ca, huynh tới đây làm chứng. Muội muội, ngươi cũng là nhân chứng a!" Tiết U Nhiễm thong dong lắc lưa đến trước mặt Tiết Kỳ Văn , thuận tiện còn kéo theo Tiết Tâm Lam. Nàng có lòng tham, chỉ có cầu. Tiết U Nhiễm trong lòng hiểu, nhiều cầu hơn Tần Trạch Dật cũng có khả năng đồng ý với nàng.

      "Được! Vậy cái cầu, Thái tử ca ca đồng ý cho muội cái cầu. Kỳ Văn, Tâm Lam, hai người làm chứng!" cho là đúng Tần Trạch Dật cười thành tiếng. phải là ngồi lên ghế Thái tử phi sao? Cho dù đáp ứng, phụ hoàng cũng dễ dàng đáp ứng. Đồng ý cái cầu này, sao cả.

      "Quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy! Vỗ tay tuyên thệ!" Lấy được câu trả lời của Tần Trạch Dật, Tiết U Nhiễm thừa dịp rèn sắt lúc còn nóng, giơ lên tay phải. Muốn Tần Trạch Dật hạ cam kết cũng dễ dàng, nàng sau khi tính toán phải làm chuẩn bị vẹn toàn.

      "Quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy!" Tần Trạch Dật chút do dự, trực tiếp giơ lên tay trái cùng Tiết U Nhiễm đập tay. Cho dù Tiết U Nhiễm ngươi đùa bỡn nhiều thủ đoạn hơn nữa, ghế Thái tử phi cũng dễ dàng là có thể ngồi lên như vậy. Coi như ngươi có bản lĩnh ngồi lên, bản Thái tử cũng có thể đem ngươi kéo xuống!

      bỏ qua trong mắt Tần Trạch Dật lóe lên tia ngoan, Tiết U Nhiễm lại chút để ý. Nhất định là Tần Trạch Dật nghĩ nàng muốn vị trí Thái tử phi ? Sợ rằng nàng làm thất vọng. Tần Trạch Dật, ngươi hãy chậm chậm chờ ngày đó đến ! Đến lúc đó, ngươi đừng quá kinh ngạc là được.

      Nhìn Tiết U Nhiễm dễ dàng đạt được Thái tử ca ca cam kết như vậy, Tiết Tâm Lam nhìn chằm chằm Tiết U Nhiễm ánh mắt tưởng chừng như muốn giết người. Ngay sau đó cảm giác được tầm mắt của Tiết Vương phủ tiểu Vương gia, Tiết Tâm Lam vội vàng điều chỉnh tâm tư, khôi phục dáng vẻ nhu nhược.

      Tiết Kỳ Văn hất mặt...., thèm nhìn dáng vẻ làm bộ làm tịch của Tiết Tâm Lam. Hừ! Tiết Tâm Lam này càng ngày càng nén được tức giận a! Thỏ đen chuẩn bị biến thành rắn độc? Hay là nên bản thân thỏ đen chính là con rắn độc?

    5. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,807
      Chương 5.
      Editor: Linh.

      Ngày đó, trở lại Tiết Vương phủ Tiết U Nhiễm giọng phân phó Tư Nguyệt : "Tư Nguyệt, ngươi làm giúp ta việc."

      "Quận chúa, ngài là coi trọng Tư Nguyệt. Có chuyện gì, ngài chỉ cần phân phó là được." Tư Nguyệt cười . Hôm nay, Quận chúa giống như thay đổi, nhưng là Tư Nguyệt rất vui vẻ vì có thể thấy Quận chúa như vậy. Chỉ có Quận chúa biết đối nhân xử thế như vậy, mới có thể ngồi lên vị trí cao cao tại thượng kia.

      Bây giờ Tiết U Nhiễm tuyệt đối tin tưởng Tư Nguyệt trung thành với nàng, gật đầu cái. Sau đó ở bên tai Tư Nguyệt giọng bây giờ nàng phải lập tức làm việc này.

      "Quận chúa, ngài?" Tư Nguyệt kinh ngạc nhìn Tiết U Nhiễm. Nhưng sau khi nhìn thấy kiên định trong mắt Tiết U Nhiễm, Tư Nguyệt lên tiếng nữa, lĩnh mệnh rời . Mặc kệ ý Quận chúa muốn như thế nào, nàng chỉ cần nghe theo Quận chúa phân phó là được rồi.

      Nhìn bóng dáng Tư Nguyệt rời , mặt Tiết U Nhiễm thoáng qua tia cảm động. Tư Nguyệt, bất kể khi nào, bất cứ chuyện gì ta phân phó ngươi luôn là chút oán hận nào làm. Cho dù biết đúng, ngươi vẫn kiên quyết đứng ở bên ta. Ngươi như vậy làm sao có thể làm cho lòng ta đau? Chỉ là ngươi yên tâm, đời này, Quận chúa nhà ngươi tuyệt đối để cho ngươi thất vọng. Thuộc về chúng ta, cuối cùng chỉ có thuộc về chúng ta.

      Đêm đó, Tư Nguyệt hào hứng vào gian phòng của Tiết U Nhiễm, báo cáo lên thu hoạch chiều nay của nàng.

      Sở Lăng Húc, hai mươi tuổi, đảm nhiệm chức đương gia Sở gia. Mà Sở gia, chính là nhà giàu số ở Tuyên Quốc. Sở Lăng Húc tuổi còn trẻ ngồi lên vị trí gia chủ, đủ để nhìn ra người này thể coi thường. Nhưng là Tiết U Nhiễm quan tâm phải những thứ này. Đối với thủ đoạn buôn bán của phu quân nhà nàng, nàng nghe nhiều nên thuộc. Bây giờ nàng chỉ muốn biết: Tiêu Vũ Sắt rốt cuộc là như thế nào với Sở Lăng Húc? Cùng Sở Lăng Húc lại là loại quan hệ như thế nào?

      Mặc dù Tiết U Nhiễm vạn phần tình nguyện, nhưng nếu chuyện như trong tưởng tượng của nàng vậy hỏng bét. Đúng là nàng thể đối mặt với chuyện Sở Lăng Húc cùng Tiêu Vũ Sắt chẳng những quen biết hai năm, thậm chí còn tâm đầu ý hợp. Lang hữu tình, thiếp có ý sao? đúng là buồn cười. Nếu trời cao để cho Tiết U Nhiễm nàng sống lại, vì sao còn để cho Tiêu Vũ Sắt xuất trước nàng hai năm ở trong cuộc sống của Sở Lăng Húc?

      Tư Nguyệt chuẩn bị tiếp tục về chuyện của Tiêu Vũ Sắt, lại bị Tiết U Nhiễm lên tiếng ngăn lại. Tiết U Nhiễm khoát khoát tay, ý bảo Tư Nguyệt xuống nghỉ ngơi trước. Nàng muốn nghe tiếp nữa. Huống chi chuyện của Tiêu Vũ Sắt căn bản cần Tư Nguyệt tìm hiểu, Tiết U Nhiễm đối với chuyện của nàng ta sớm biết như lòng bàn tay.

      Tiêu Vũ Sắt, mười bảy tuổi, chỉ là vị thiên kim nhà nghèo cực kì bình thường ở Tuyên thành mà thôi. Tiêu Thiên phụ thân của Tiêu Vũ Sắt là lão bản cửa hàng bán lương thực ở Tuyên thành. Bản thân Tiêu Vũ Sắt lớn lên xinh đẹp, tính tình hoạt bát, vẫn có thể xem là quả tim* làm người khác vui vẻ [ (*) Chả biết nó là gì nữa. ] . Khuyết điểm duy nhất chính là tâm tính quá cao, luôn ham muốn gả vào nhà giàu sang.

      Kiếp trước Tiêu Vũ Sắt chính là chướng mắt những nhà nghèo đến Tiêu gia cầu hôn, cho nên đến lúc mười tám tuổi vẫn còn là khuê nữ. Lúc Tiêu Thiên vì hôn của nữ nhi bảo bối sầu đến bạc tóc, Tiết U Nhiễm phái bà mai đến cửa bái phỏng. Có bà mai uốn ba tấc lưỡi, cộng thêm tài phú cực lớn của Sở gia, Tiêu vũ Sắt cuối cùng lựa chọn giảm bớt cầu gả đến Sở gia làm thiếp.

      Đúng vậy, kiếp trước Tiêu Vũ Sắt là thiếp của Sở Lăng Húc. Người thiếp này còn là Tiết U Nhiễm tự mình phái bà mai tới cửa nạp về cho Sở Lăng Húc. Mà kết quả sau cùng lại làm cho Tiết U Nhiễm hối hận vạn phần. Nếu phải năm đó rước sói vào nhà, sau đó làm sao có thể phát sinh đủ loại chuyện?

      Bất kể như thế nào, thiếp chính là thiếp. Sở Lăng Húc chính thê chỉ có , đó chính là nàng Tiết U Nhiễm! Đối với điểm này, Tiết U Nhiễm tuyệt đối có tự tin. Cho nên đời này nàng tuyệt đối ngồi chờ chết, chờ đợi vận mệnh an bài. Nàng phải dựa vào cố gắng của chính mình cầm lại những thứ hạnh phúc vốn thuộc về nàng kia. Sở Lăng Húc, nhất định chỉ thuộc về mình nàng.

      "U Nhiễm, ngủ chưa?" Tiết Kỳ Văn nghĩ tới nghĩ lui, vẫn cảm thấy hôm nay U Nhiễm có cái gì đúng. Phụ vương trong triều vụ bề bộn, mẫu phi phải lo liệu vụ lớn trong nhà. U Nhiễm từ chính là theo người ca ca này lớn lên, cho nên đối với Tiết U Nhiễm luôn luôn cưng chiều sủng ái. nhất định phải biết ràng người U Nhiễm rốt cuộc xảy ra chuyện gì, nếu khó có thể yên lòng.

      "Ca ca, vào !" Cũng biết ca ca nhà mình dễ lừa gạt, Tiết U Nhiễm cất cao giọng, hướng về phía ngoài cửa hô.

      "Muội muội, mấy ngày nay ca ca bận rộn, chú ý đến muội. Có trách ca ca hay ?" Tiết Kỳ Văn chậm rãi vào, trực tiếp ngồi ở đối diện Tiết U Nhiễm.

      "Ca ca vội vàng xưng bá ở Tuyên thành, tất nhiên là có thời gian để ý tới muội muội. Muội muội nào dám trách ca ca a?" Tiết U Nhiễm hừ lạnh . Cái người ca ca thông minh này của nàng, chính là thích vòng vèo. Có chuyện gì, trực tiếp hỏi được sao?

      "Làm sao có thể? Ai mà biết Tiết Vương phủ tiểu Quận chúa là bảo bối trong lòng mọi người trong Tiết Vương phủ." Tiết Kỳ Văn vội vàng phủ nhận. Nếu như bị nha đầu U Nhiễm này ghi hận, cuộc sống sau này của chắc chắn được trôi qua dễ chịu.

      "Được rồi được rồi, ca ca muốn gì cứ thẳng ra ! Đừng quanh co lòng vòng những lời sáo rỗng này. nghĩ rằng muội muội biết ý định của những người đó?" Ám chỉ điều gì cần cũng biết, Tiết U Nhiễm biết Tiết kỳ Văn chắc chắn hiểu . Người trong phủ có việc gì thích linh tinh, nàng phải là có nghe thấy. Chính là muốn cùng những người đó so đo mà thôi. Nàng là Quận chúa cao cao tại thượng của Tiết Vương phủ, cũng phải là dã nha đầu ở ngoài đường.

      "Người liên quan, cần gì để ý? Cũng chỉ là mấy tiểu sửu nhảy nhót mà thôi!" Vừa nhắc tới những người đó, Tiết Kỳ Văn vẻ mặt khinh thường. chưa bao giờ đem những người đó để ở trong lòng, tin rằng những người đó lật dậy nổi bao nhiêu sóng.

      "Ca, các nàng chỉ là mấy tiểu sửu nhảy nhót. Phải biết rằng tiểu sửu nếu như diễn tốt, cũng có thể lên được bàn, có thể gặp người." Tiết U Nhiễm kín đáo nhắc nhở Tiết Kỳ Văn thể khinh thường. Chính là bởi vì bọn họ coi thường Tiết Tâm Lam, cho nên kiếp trước bọn họ mới có thể thua thảm như vậy. Chỉ là Tiết Tâm Lam, thiếu chút nữa phá hủy cả Tiết Vương phủ.....

      "Ừ, trong lòng ca ca hiểu . đề cập tới bọn họ, mất hứng. Tới, U Nhiễm ngoan, cùng ca ca chút muội hôm nay rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?" U Nhiễm sai, kiến càng lay cây, nên phòng vẫn phải phòng. Tiết Kỳ Văn trong lòng yên lặng ghi nhớ Tiết U Nhiễm nhắc nhở, sau đó hỏi tới mục đích chính lần này tới.

      "Ca ca là muốn hỏi vì sao hôm nay ta đối với Thái tử điện hạ hề để ý như trước kia nữa? Rất đơn giản, bỗng nhiên phát thú vị mà thôi." Tiết U Nhiễm thanh nhàn nhạt, nghe ra bất kỳ tâm tình. Kiếp trước nàng quá mức cố chấp, oán hận trong lòng chỉ có làm tổn thương chính nàng, còn làm tổn thương phu quân vô tội. Đối với đầu sỏ gây nên Tần Trạch Dật, cuộc sống quỷ hồn suốt ba năm, Tiết U Nhiễm sớm quyết định hề lãng phí tâm sức truy cứu những chuyện thị phi qua kia nữa.

      "Muội là muội thích Thái tử?" Lúc này ánh mắt Tiết Kỳ Văn nhìn Tiết U Nhiễm cực kỳ quái dị. Tiết Kỳ Văn cái gì cũng tin tưởng, duy nhất tin tưởng chính là Tiết U Nhiễm buông tha Tần Trạch Dật. Muội muội nhà mình từ lập chí gả cho Tần Trạch Dật. liên quan đến vị trí Thái tử, liên quan đến tương lai làm hoàng đế. Phần cố chấp kia là tình cảm thanh mai trúc mã nhiều năm của hai người lắng đọng, là U Nhiễm xuôi nước xuôi gió kiên trì từ thuở cho đến nay.

      "Thích? Ca, ta thừa nhận ta từng thích . biết là thích, hay là rất thích. Thích đến mức ta nguyện ý vì làm tất cả mọi việc ta muốn làm. Nhưng là, trái tim của thủy chung có ở người của ta. Ta mệt mỏi, mệt mỏi....." Tiết U Nhiễm mắt nhìn Tiết Kỳ Văn, nhưng ánh mặt lại trống rỗng mà bay xa.

      Kiếp trước nàng vẫn kiên trì phần thích này, cuối cùng đổi lấy là chỉ có mình nàng nhận lấy thương tích khắp người. Sau khi chết, ba năm nay nàng nghĩ thông suốt, quyết định bỏ qua. Tiết U Nhiễm có tự ái cùng kiêu ngạo của nàng. Ngu lần, chẳng những làm tổn thương chính mình, còn làm tổn thương tất cả những người thương nàng. Đủ rồi....

      Nhìn bi thương mặt U Nhiễm, trong lòng Tiết Kỳ Văn cũng nổi lên đau lòng, rồi lại cảm thấy rất khó hiểu. Lúc này U Nhiễm giống như trải qua lễ rửa tội đau thương. Chỉ đêm, U Nhiễm rốt cuộc vì sao lại có biến hóa lớn như vậy?

      Tiết Kỳ Văn biết nội tình bên trong đó, nhưng là quyết định tạm thời để xuống suy nghĩ muốn tìm tòi nghiên cứu tất cả. Kéo tay U Nhiễm, bình tĩnh chống lại ánh mắt của nàng: "U Nhiễm, ca ca biết vì sao đột nhiên muội lại nghĩ như vậy. Nhưng là muội nhất định phải tin tưởng ca ca, bất kể muội làm ra quyết định gì, ca ca vĩnh viễn đứng ở bên cạnh muội. Nếu như Tần Trạch Dật dám làm tổn thương muội, ca ca tuyệt đối bỏ qua cho ."

      Nhìn Tiết Kỳ Văn trước mắt, chút xíu bi thương trong lòng Tiết U Nhiễm bị dịu dàng cắn nuốt. Ca ca, kiếp trước huynh chính là vì muốn bảo vệ ta bị tổn thương, mới đem chính mình vây khốn. Đời này, đến lượt muội muội đến bảo vệ huynh. Yên tâm, muội muội nhất định bảo hộ huynh, giúp huynh phát triển chí to nguyện lớn.

      "U Nhiễm, nghĩ gì thế? Ca ca chuyện với muội đó!" Tiết Kỳ Văn buông tay, đứng dậy tới trước mặt Tiết U Nhiễm. Vươn tay ở trước mặt nàng quơ quơ, cố gắng đổi lại lực chú ý của Tiết U Nhiễm.

      "Ta cũng biết ca ca hiểu ta nhất!" Tiết U Nhiễm chợt đứng thẳng dậy, thẳng tặp nhảy vào trong ngực Tiết Kỳ Văn. Ôm chặt Tiết Kỳ Văn, mặt Tiết U Nhiễm tràn đầy hạnh phúc.

      U Nhiễm nha đầu này, rất lâu rồi chưa cùng người ca ca này làm nũng đấy! Tiết Kỳ Văn đầu tiên là sửng sốt, ngay sau đó cười cười. Dịu dàng ôm lấy Tiết U Nhiễm trong ngực, cười trêu : "Muội cũng lớn, còn cùng ca ca làm nũng? Cũng sợ người khác chê cười!"

      "Huynh là ca ca của ta, ta làm nũng với huynh làm sao? Cho dù tương lai ta gả cho người, ta cũng vẫn tìm ca ca làm nũng." Tiết U Nhiễm ngẩng đầu, bất mãn la ầm lên.

      "Đúng, đúng, đúng! Chỉ cần phu gia tương lai của muội đến tìm ca ca đánh nhau, ca ca tùy muội làm nũng, có được hay ?" Thấy U Nhiễm cuối cùng cũng khôi phục điêu ngoa đặc thù của mình, Tiết Kỳ Văn vội vàng mềm giọng trấn an .

      " mới đánh nhau! chỉ biết ngây ngốc len lén vừa trốn vừa hờn dỗi." Nhớ đến phản ứng của Sở Lăng Húc lúc nàng để ý đến trước kia, Tiết U Nhiễm quở trách .

      "A? Vậy là U Nhiễm coi trọng tiểu phu lang nhà nào rồi hả?" Nghe thấy U Nhiễm , Tiết Kỳ Văn buồn cười hỏi. Thái tử điện hạ tuyệt đối vừa len lén trốn vừa hờn dỗi, U Nhiễm xác định là nàng phu quân tương lai của nàng?


      Chương 6.

      Editor: Linh.

      "Ta..." Ý thức được mình cẩn thận buột miệng ra, Tiết U Nhiễm nghẹn lời. Nàng bây giờ căn bản biết Sở Lăng Húc, nàng cũng thể cùng ca ca của mình Sở Lăng Húc là phu quân kiếp trước của mình ?

      "U Nhiễm muốn tìm người phu quân như vậy, ca ca giúp muội lưu ý là được." Thấy muội muội nhà mình ra, Tiết Kỳ Văn càng thêm khẳng định U Nhiễm chỉ là thuận miệng .

      "Vậy ca ca nhất định phải mở to hai mắt giúp ta tìm. Người kia diện mạo nhất định phải tuấn, tính tình dịu dàng, biết vụng trộm cáu kỉnh, dấu vết quan tâm người.... Quan trọng nhất là trong lòng của chỉ có thể có mình Tiết U Nhiễm. Bất kể Tiết U Nhiễm làm cái gì, cho dù là phạm phải thiên đại sai lầm, vẫn tha thứ cho Tiết U Nhiễm!" Tiết U Nhiễm cười nhạt ra cầu của mình. Người như vậy, duy nhất đời này, chỉ có mình Sở Lăng Húc mà thôi.

      Tiết Kỳ Văn mở to hai mắt, kinh ngạc nhìn Tiết U Nhiễm. U Nhiễm, muội xác định là muội để cho ca ca tìm phu quân cho muội, chứ phải là để cho ca ca tìm đến tùy tùng? Còn phải là người có lòng trung thành, theo lệnh mà làm? đến tùy tùng, Tiết Kỳ Văn chợt nhớ tới bên người muội muội nhà mình người thị vệ cũng có. Xem ra cần phải trở về suy tính kỹ mới được. nghĩ như vậy Tiết Kỳ Văn gật đầu cái, thu lại suy nghĩ : "Người như vậy đúng là khó tìm. Nhưng sao, vì U Nhiễm, ngày mai mai ca ca tìm đến cho muội người như vậy."

      "A? Ca ca có người để chọn lựa?" Nghe được lời của Tiết Kỳ Văn, Tiết U Nhiễm lập tức ngốc. Nàng dám cam đoan bây giờ Tiết Kỳ Văn cũng biết Sở Lăng Húc, phải là nàng biến khéo thành vụng chứ? muốn a, nàng chỉ cần phu quân của nàng.....

      "Muội yên tâm, chỉ cần chờ là được rồi. Ngày mai ca ca đem người đến cho muội." Tiết Kỳ Văn trong lòng có dự tính, xong liền xoay người rời , hoàn toàn cho Tiết U Nhiễm có cơ hội cự tuyệt.

      "Ca ca, huynh chờ chút. Ta....." Tiết U Nhiễm cố gắng mở miệng giải thích nàng chỉ đùa. Nhưng xoay người rời Tiết Kỳ Văn chỉ là đưa lưng về phía Tiết U Nhiễm khoát khoát tay, tiêu sái rời .

      đúng là tự bê đá đập chân mình. Tiết U Nhiễm rầu rĩ ngồi trở lại ghế, vắt óc suy nghĩ ngày mai nên ứng đối như thế nào với người mà ca ca mình mang đến. Cũng biết là ai trong đám bạn xấu của vị Tuyên thành tiểu Bá vương này, aiz! Ngày mai lại được yên tĩnh.....

      Sáng sớm ngày hôm sau, Tiết Kỳ Văn hào hứng mang người tới Quận chúa các của Tiết U Nhiễm. Mới vừa vào cửa, Tiết Kỳ Văn liền la lớn: "U Nhiễm, ca ca đưa người phù hợp với cầu của muội đến. Mau ra đây xem chút!"

      Tiết Kỳ Văn này, sao hiệu suất làm việc lại cao như vậy? Còn chưa nghĩ ra chính sách ứng đối Tiết U Nhiễm bất mãn bĩu môi, chậm rì rì ra ngoài.

      "Đến, U Nhiễm, đây chính là ca ca theo cầu của muội tìm người tới cho muội." Vừa thấy Tiết U Nhiễm xuất , Tiết Kỳ Văn rất là hưng phấn hô. vắt óc suy nghĩ suốt cả buổi tối, mới cảm thấy người này thích hợp nhất với U Nhiễm.

      Tiết U Nhiễm quá mức hứng thú theo phương hướng Tiết Kỳ Văn chỉ nhìn sang. Di? Làm sao có thể? Ca ca đây là ý gì? Chẳng lẽ tối hôm qua nàng diễn tả có vấn đề?

      Nhìn bộ dáng khiếp sợ của U Nhiễm, Tiết Kỳ Văn trịnh trọng tiếp tục : "Tề Phong chính là bảo bối mà ca ca vất vả mới tìm được. Hôm nay ca ca liền nhịn đau bỏ những thứ thích, đem Tề Phong đưa cho muội. Sau này muội muội cần phải đối xử tử tế với Tề Phong mới phải."

      "Tề Phong? Ca, huynh đùa cái gì vậy?" Tiết U Nhiễm nhìn chằm chằm lúc này có vẻ mặt tha Tiết Kỳ Văn. đưa cho nàng tòa băng sơn lớn như vậy là muốn làm gì? Người này, dịu dàng săn sóc? Nàng nhưng chút cũng nhìn ra.

      Thấy U Nhiễm giống như có dấu hiệu nổi giận, Tiết Kỳ Văn vội vàng giải thích: " có, tuyệt đối có! U Nhiễm a, ca ca tối hôm qua trở về suy nghĩ lâu. là vắt hết óc suy nghĩ, nghĩ tới nghĩ lui....."

      " trọng điểm!" Tiết U Nhiễm mới lười phải nghe những lời vô nghĩa này, lạnh giọng . Ca ca ràng là trì hoãn thời gian, cố làm ra vẻ bí mật để lừa gạt nàng.

      Bị lãnh khí bỗng nhiên phát ra từ U Nhiễm hù dọa, Tiết Kỳ Văn nhảm nữa, lấy lòng : "Đúng, trọng điểm. Trọng điểm là Tề Phong rất lợi hại, dùng rất tốt! Sau này muội muội biết."

      Nhìn vẻ mặt 'Muội nhất định phải tin ta' của ca ca, Tiết U Nhiễm thầm than hơi, giọng hỏi: "Ta muốn để làm gì?"

      "Tề Phong dĩ nhiên là đưa cho muội muội làm thị vệ, cùng Tư Nguyệt giống nhau là người nhà nha!" Tiết Kỳ Văn vừa vừa gật đầu. ra càng muốn là, ca ca cảm thấy người dịu dàng săn sóc thích hợp với muội! U Nhiễm tính tình điêu ngoa, tìm thêm người tính tình dịu dàng săn sóc theo nàng. Sau này nàng còn ầm ĩ lật trời? Tề Phong cứng mềm ăn, hy vọng có thể ràng buộc chút U Nhiễm tùy ý làm bậy.

      "Ta muốn!" Tề Phong này vừa nhìn biết là phải người hiền lành, khẳng định là dễ sai bảo. Làm sao so được với Tư Nguyệt khéo léo nghe lời? Ca ca nhất định là cố ý phái người tới quản nàng, nàng mới ngu tự tìm phiền toái.

      " muốn? Vậy ca ca đem Thanh Lạc đưa tới cho muội?" Tiết Kỳ Văn cười mà cười đề nghị.

      "Muốn, muốn! Tề Phong rất tốt, muội muốn . Thanh Lạc, vẫn là ca ca giữ lại cho mình !" Nghe thấy Tiết Kỳ Văn muốn đem thiếp thân thị vệ của đưa tới đây, Tiết U Nhiễm thay đổi tình nguyện lúc trước, lôi kéo Tiết Kỳ Văn . Thanh Lạc, nàng vẫn là xin thứ cho kẻ bất tài. Thanh Lạc làm việc hiệu suất quả thực rất cao, nhưng mà cái tính nhiều kia nàng chịu nổi.

      "A? Muội muội dự định muốn Tề Phong? ra Thanh Lạc cũng rất tốt. Mọi chuyện đều làm được đến giọt nước lọt, sơ hở....." Tiết Kỳ Văn cố ý ở trước mặt U Nhiễm khen Thanh Lạc rất tốt. U Nhiễm sợ nhất là phiền toái, Thanh Lạc tính tình chỉ cần vừa mắt, chuyện gì cũng phải trông nom. Cuối cùng khiến U Nhiễm vừa nhìn thấy Thanh Lạc liền nhức đầu, vừa nhắc tới Thanh Lạc liền biến sắc.

      "Ừ! Tề Phong tốt nhất, muội muội muốn ! Những người khác, ai tới muội cũng cần!" Tiết U Nhiễm vẻ mặt kiên định . Nàng tuyệt muốn Thanh Lạc, Thanh Lạc cùng ma ma bên cạnh mẫu phi có gì khác nhau. Nàng muốn ăn cơm còn bị nhắc nhở là hợp lễ nghi.....

      "Nếu muội muội kiên trì như vậy, vậy cũng tốt! Ca ca liền đem Tề Phong để lại cho muội. Muội muội cùng Tề Phong trước cố gắng bồi dưỡng tình cảm chút , ca ca trước. Nếu Thanh Lạc lại tìm." Thấy U Nhiễm đáp ứng, Tiết Kỳ Văn lưu lại nữa, chuẩn bị rời .

      "Được, ca ca thong thả, thong thả!" Trong miệng thong thả, nhưng vẻ mặt của Tiết U Nhiễm lại giống như đuổi ôn thần, ước gì Tiết Kỳ Văn lập tức rời . Thanh Lạc muốn tới? Chuyện kinh khủng cỡ nào a!

      Buồn cười vỗ vỗ đầu U Nhiễm, Tiết Kỳ Văn lắc đầu cái. Nhìn Tề Phong cái, đứng dậy ra cửa.

      "Ngươi tên là Tề Phong?" Tiễn Tiết Kỳ Văn , Tiết U Nhiễm hướng về phía Tề Phong từ lúc bước vào cửa cũng chưa từng mở miệng hỏi.

      Tề Phong lạnh lùng đứng ở đó, khẽ gật đầu.

      "Bảo bối của ca ca?" Thấy gương mặt biểu cảm của Tề Phong, Tiết U Nhiễm cười đến đắc ý. Hừ! Cũng tin ngươi có phản ứng!

      Nghe được vấn đề của Tiết U Nhiễm, lãnh khí người Tề Phong càng nặng hơn, nhưng vẫn câu.

      "Nên làm gì làm !" Thấy loại phản ứng này của Tề Phong, Tiết U Nhiễm buông tha cho ý niệm tiếp tục gây khó khăn cho Tề Phong. Nàng thừa nhận là nàng cố ý nhằm vào Tề Phong. Ai bảo ca ca bỗng nhiên đưa đến cho nàng tòa băng sơn, cuộc sống sau này của nàng chắc chắn được thoải mái như trước kia.

      Vốn chuẩn bị tiếp tục chịu đựng Tiết U Nhiễm gây khó khăn Tề Phong trong lòng sửng sốt, nghĩ tới dễ dàng như vậy qua được cửa ải. Sáng nay tiểu Vương gia tìm đến , với là tiểu Quận chúa đến nay vẫn chưa có thiếp thân thị vệ, hỏi có nguyện ý đến Quận chúa các này hay . ra muốn, nhưng là cuối cùng vẫn đáp ứng. Đều Tiết Vương phủ tiểu Quận chúa khó hầu hạ nhất, mới vừa rồi cũng thấy được. Thậm chí trước khi rời tiểu Vương gia còn gửi cho ánh mắt 'Tự cầu nhiều phúc'.....

      "Ngươi biết làm gì? Tư Nguyệt, ngươi có chuyện gì cần người giúp tay hay ?" Thấy Tề Phong vẫn đứng bất động, Tiết U Nhiễm mở miệng hỏi Tư Nguyệt bận rộn ở bên ngoài. Cho nên , nhiều thị vệ cũng là chuyện phiền toái đúng ? Còn phải phí tâm tìm việc cho làm.

      "Quận chúa, mình Tư Nguyệt làm được." Tư Nguyệt đứng ở bên ngoài ló đầu vào, gương mặt thụ sủng nhược kinh*.

      (*) Thụ sủng nhược kinh: Được sủng ái mà lo sợ.

      " được! Ngươi phân ít việc cho Tề Phong làm. Tùy tiện cái gì cũng được!" Tiết U Nhiễm cứng rắn cầu . Tề Phong đột nhiên đến, nàng trong lát đúng là nghĩ được để cho Tề Phong làm việc gì.

      "Như vậy a, vậy ngươi có thể giúp ta múc nước ?" Tư Nguyệt nghĩ nghĩ lại, thử thăm dò Tề Phong mặt lạnh như băng, hỏi. Người tiểu Vương gia đưa tới, nhìn qua là khó chung sống...

      Múc nước? Tiểu Vương gia là cố ý đưa tới đây nhận khảo nghiệm phải ? Tề Phong trong lòng im lặng, tự an ủi bản thân về phía giếng nước.

      "... Quận chúa, tại sao có thể để ý tới người khác?" Tư Nguyệt vẻ mặt ủy khuất hướng về phía Tiết U Nhiễm hô. Tề Phong này, nàng hòa nhã hỏi , lại có thể làm như thấy?

      "Ừ, để ý tới người khác quả đúng. Tư Nguyệt, sau này liền giao cho ngươi nha!" Trong đầu Tiết U Nhiễm chợt thoáng qua cái ý niệm, cười ha hả . Tư Nguyệt và Tề Phong, nhìn qua cũng sai a!

      "Giao cho ta? Được, Tư Nguyệt bảo đảm hoàn thành nhiệm vụ!" có chú ý tới mình bị Quận chúa thiết kế Tư Nguyệt thề son sắt . Nàng nhất định phải dạy người này nên chung sống với người khác như thế nào. Mặt lạnh, còn để ý tới người khác, là quá đáng.

      "Tư Nguyệt, Quận chúa ta tin tưởng ngươi nhất định có thể." Thấy ý chí chiến đấu của Tư Nguyệt dâng cao, Tiết U Nhiễm rất nể tình gật đầu cái.

      Ở bên ngoài nghe thấy đối thoại của chủ tớ Tề Phong phá lệ quay đầu liếc mắt cái. rất muốn biết rốt cuộc người nào đồn đãi tiểu Quận chúa là chủ tử khó hầu hạ. Nếu phải là muốn các huynh đệ của mình bị đưa đến đây chịu ngược đãi, cần gì phải lấy thân mạo hiểm? Nhưng là bây giờ xem ra, giống như tin lời đồn sai.....

      "Cái đó... Tư Nguyệt a, Quận chúa nhà ngươi muốn ra ngoài..." Sau khi ăn xong cơm trưa, Tiết U Nhiễm trong mong nhìn Tư Nguyệt ở bên cạnh. Nha đầu này mấy ngày hôm nay lấy được chỉ thị của mẫu phi, phải trông coi nàng kỹ. Tư Nguyệt nha đầu này làm theo, làm cho nàng thể cùng nha đầu này nài nỉ.

      " được! Vương phi , Quận chúa tốt nhất nên sống ở trong phủ." Tư Nguyệt lập tức lắc đầu. Quận chúa thân phận cao quý, thể để cho Quận chúa tùy ý ra phủ.

      Tiết U Nhiễm cũng , chớp mắt nhìn Tư Nguyệt. Đối phó Tư Nguyệt, dùng chiến thuật tâm lý là hữu hiệu nhất.

      "Quận chúa, được. Vương phi cũng là vì tốt cho ngài. Ngài nghĩ a, nếu như ngài ở bên ngoài gặp kẻ xấu phải làm thế nào?" Trong lòng Tư Nguyệt vạn phần rối rắm. Nàng muốn Quận chúa nhà mình vui, nhưng là nàng cũng thể cãi lệnh của Vương phi.

      " sợ, phải là còn có Tề Phong ở đây sao! Mang theo Tề Phong, bảo đảm thành vấn đề!" Tiết U Nhiễm chỉ Tề Phong ở bên, cười . Xem ra nhận lấy Tề Phong cũng phải là có lợi, ngày đầu tiên có công dụng rồi.

      "Quận chúa, tương lai ngài phải làm Thái tử phi. Nếu như bị người ngoài nhìn thấy ngài xuất phố, đối với thanh danh của ngài tốt. Ngài cũng nên nghĩ đến Thái tử điện hạ chút đúng ?" Tư Nguyệt tiếp tục khuyên giải . Trong lòng Quận chúa luôn lấy Thái tử điện hạ làm trọng. Vì Thái tử điện hạ, bao nhiêu khổ Quận chúa cũng có thể chịu. Tư Nguyệt mặc dù đau lòng, nhưng cũng yên lặng nghe theo tất của quyết định của Quận chúa nhà mình.

      "Tề Phong, ngươi trước bịt lại lỗ tai. Lời tiếp theo, thích hợp cho ngươi nghe." Biết người mà ca ca nhà mình đưa tới thể chút bản lĩnh cũng có, Tiết U Nhiễm ý bảo Tề Phong trước tránh chút.

      Lạnh lùng nhìn Tiết U Nhiễm cái, Tề Phong ra ngoài cửa đứng. Bịt lỗ tai? cầu của tiểu Quận chúa khó hiểu...
      milktruyenky, trangtrongnuoc, xixon2 others thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :