1. QUY ĐỊNH BOX XUẤT BẢN :

       

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]

    ----•Nội dung cần:

    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)

    - Tác giả

    - Dịch giả

    - Đơn vị phát hành

    - Số trang ( nên có)

    - Giá bìa (nên có)

    - Ngày xuất bản (nên có)

    --- Quy định

    1 . Thành viên post có thể tự type hoặc copy từ nơi khác (để nguồn)

    2 . Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn

    3. Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ

    Ad và Mod

  2. QUY ĐỊNH BOX EBOOK SƯU TẦM

    Khi các bạn post link eBook sưu tầm nhớ chú ý nguồn edit và Link dẫn về chính chủ

    eBook phải tải File trực tiếp lên forum (có thể thêm file mediafire, dropbox ngay văn án)

    Không được kèm link có tính phí và bài viết, hay quảng cáo phản cảm, nếu có sẽ ban nick

    Cách tải ebook có quảng cáo

Tam sinh tam thế: Chẩm thượng thư - Đường Thất Công Tử(2tập - full)

Thảo luận trong 'Sách XB Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,206
      04.

      Thời gian mà Diệp Thanh Đề trở thành tiên còn ít ỏi, chiến trường của các vị thần tiên như thế nào, chàng thực ra có khái niệm gì cả, do đó khi cùng với Phượng Cửu gấp tới Hoa Trạch phía ngoài Bích Hải Thương Linh, thấy cảnh tượng ra trước mắt, Diệp Thanh Đề vô cùng chấn động.

      tấm lá chắn trong suốt lóe ánh bạc đội đất ngoi lên ngay bên cạnh Hoa Trạch, biết cao tới đâu, bầu trời tối đen như mực, các vì sao trời lần lượt rớt xuống như những bông hoa héo tàn, những ánh sao băng rơi xuống gắn vào tấm lá chắn bên cạnh Hoa Trạch, bỗng hòa vào tấm lá chắn thành thể thống nhất, tấm lá chắn này dường như được kết thành bởi các vì sao. Còn ở bên trong tấm lá chắn, sóng biếc cuồn cuộn, từng đợt sóng dâng cao, đầu ngọn sóng, vị tôn thần áo tím cầm kiếm tranh đấu quyết liệt với nữ dùng dải lãnh đỏ làm binh khí.

      khí màu đen phía sau nữ kết lại thành con mãng xà ba đầu, giống như con thú lớn có ý thức, liều mạng tìm cơ hội để tấn công vào tấm lá chắn bốn xung quanh, muốn phá vỡ tấm lá chắn đó để thoát ra ngoài. Luồng sáng bạc phía say lưng bị tôn thần áo tím khi hóa thành rồng khi hóa thành phượng rồi hóa thành kỳ lân thụy thú, quyết đấu sống mái với con mãng xà ba đầu kia.

      Bên trong tấm lá chắn thảng hoặc vang lên tiếng gầm thét phẫn nộ của dị thú, tiếng gầm thét kinh thiên động địa, sóng nước bị khuấy tung tạo thành những cơn mưa lớn sầm sập đổ xuống, vẻ căm hận lên trong ánh mắt của nữ áo đỏ, sắc mặt của tôn thần áo tím trắng nhợt, biểu khuôn mặt lại vô cùng điềm tĩnh, tốc độ của thanh kiếm Thương Hà chiêu sau nhanh hơn chiêu trước, sát khí của chiêu sau nặng hơn chiêu trước. Cùng lúc đó, thụy thú do luồng sáng bạc biến thành ngoạm được bảy tấc vào người con mãng xà, con mãng xà cố gắng liều chết giãy giụa để thoát ra, lôi theo cả thụy thú cùng đâm mạnh vào tâm lá chắn bên cạnh Hoa Trạch, trời đất núi non lập tức nghiêng ngả, nữ và thần tôn đều cùng ộc máu tươi.

      Lần này tới đây mục đích của Diệp Thanh Đề vốn là ngăn cho Phượng Cửu làm điều gì dại dột, vừa mới đến nơi, nhân lúc Phượng Cửu còn chăm chú quan sát thế trận dùng tiên thuật trói cánh tay của hai người lại với nhau.

      Chàng nghĩ, dù nàng có ý định xông vào trận chiến tìm tới cái chết cùng Đông Hoa, nhưng lúc này nàng bị buộc chặt cùng với chàng, nàng cũng tùy tiện kéo chàng cùng xông vào chỗ chết đâu. Đương nhiên, chàng làm như vậy chưa biết chừng bị nàng căm hận suốt đời, nhưng so với việc cứu được tính mạng của nàng, việc này có là gì.

      Chàng chờ đợi nàng khóc lóc cầu chàng cởi trói, nhưng điều khiến chàng kinh ngạc là nàng lại chỉ nghi hoặc quay đầu nhìn chàng, lại đưa cánh tay bị trói chặt của hai người lên nhìn lát, khuôn mặt vẫn còn vệt nước mắt, biểu lại vô cùng trấn tĩnh. Khẽ hỏi chàng: “Ngươi có biết lá chắn quanh Hoa Trạch là kết giới do Đế Quân dùng Cửu Thiên tinh quang tạo thành ? Loại kết giới lớn mạnh như vậy, trừ phi người tạo ra nó chủ động cho người vào bên trong, nếu người ngoài thể vào được”, khéo léo dẫn dắt chàng: “Ngươi hãy thả ta ra, được , cho dù ngươi trói ta, ta cũng thể vào bên trong kết giới đó được”.

      Chàng nghĩ tốt quá, vẫn còn có thể dùng lý lẽ để lay chuyển người khác, nàng còn bình tĩnh hơn chàng nghĩ nhiều. Nhưng chuyện trong tiên giới, chàng đương nhiên hiểu bằng nàng, sao biết được là nàng lừa chàng chứ.

      Chàng lắc lắc đầu cách kiên định.

      Nàng lại hề nổi giận, ngược lại càng nhàng hơn: “Đế Quân lúc này tấn công thần tốc, chắc là muốn nhanh chóng kết thúc trận đấu, chém chết Diểu Lạc dưới thanh kiếm của mình, có thể chàng… cảm thấy bản thân mình kiệt sức, nếu còn tiếp tục tiêu tốn sức lực như vậy nữa, khi trừ khử được Diểu Lạc sức lực cạn kiệt rồi, sao có thể tịnh hóa khí đục tam độc trong kết giới nữa chứ?”.

      Ngữ điệu của nàng nhàng mềm mại, chỉ như bình luận về thế trận, khiến chàng nhất thời buông lỏng. Nhưng đúng vào lúc đó, nàng nắm chặt cánh tay trái của chàng buộc chặt với tay phải của nàng, vội vã lao vào kết giới.

      Chàng còn chưa kịp phản ứng lại, cơ thể bị đập mạnh vào kết giới, nhưng biết vì sao nàng ở bên trong kết giới, chỉ có cánh tay trói chặt với tay của chàng ở bên ngoài. Sắc mặt của nàng cực kỳ ung dung, tay trái lại biến ra thanh kiếm Đào Chú, nhuyễn kiếm được rút ra khỏi bao. Thấy nàng vung kiếm lên định chặt đứt cánh tay phải của mình, chàng giật nảy mình, vội vàng niệm chú, khi cánh tay của hai người vừa rời ra cũng là lúc thanh kiếm Đào Chú chặt đứt tay áo của nàng, suýt nữa chém vào thịt. Chàng toát mồ hôi lạnh, nàng lại mím môi mỉm cười với chàng, ngay sau đó liền phi thân vào trong trận chiến.

      Vì sao nàng lại có thể vào trong kết giới? Chàng bỗng nhiên nhớ ra chiếc nhẫn lưu ly tay trái của nàng, đó là nửa trái tim của Đông Hoa Đế Quân. Có nửa trái tim của người tạo ra kết giới, nàng đương nhiên có thể dễ dàng đột nhập vào kết giới của chàng.

      Nhìn bóng người màu trắng bay vào trong huyết vũ cuồng phong, cổ họng của Diệp Thanh Đề nhất thời nghẹn lại, loạng choạng vài bước, ngã bệt xuống đất.

      Phượng Cửu mình trong góc của kết giới, chỉ cảm thấy gió mạnh thổi ào ạt khiến người ta lắc lư muốn ngã. Trọng Lâm khi về Diệu Nghĩa Tuệ Minh Cảnh với bọn họ vì tiên trạch của mỗi người giống nhau, từ đầu tới cuối chỉ có thể dùng loại tiên lực để hóa giải khí đục tam độc trong đó, nếu có tiên lực khác quấy nhiễu, ngược lại có thể gây ra tai họa. Phượng Cửu hiểu rằng nàng thể giúp được Đông Hoa tịnh hóa khí đục tam độc, nàng chỉ có thể giúp chàng khi chàng đối phó với tôn Diểu Lạc.

      Trong Phạn Cốc, Phượng Cửu từng giao đấu lần với hóa tướng của Diểu Lạc, thực ra biết rằng bản thân mình phải là đối thủ của bản thể của Diểu Lạc.

      Nàng quá là coi thường chuyện sống chết, nhưng đầu óc hề trống rỗng hoàn toàn có chút suy nghĩ nào, hiểu rằng đôi khi ranh giới giữa việc giúp đỡ và gây thêm phiền phức chỉ trong gang tấc, nhưng nàng tuyệt đối tới để gây thêm phiền phức cho Đông Hoa. Nàng chỉ có duy nhất chiêu có thể tiếp cận với Diểu Lạc, đó chính là chiêu mà Đông Hoa dạy nàng khi còn ở trong Phạn Cốc. Lúc đó Đông Hoa vòng tay ôm eo nàng, nắm bàn tay cầm kiếm của nàng, trầm giọng nhắc nhở bên tai nàng: “Nhìn cho kỹ”. Ban đầu nàng thực ra nhìn lắm, nhưng thầm nhớ lại biết bao nhiêu lần, diễn luyện biết bao nhiêu lần. Tại sao lại như vậy, nàng cũng , chỉ là điều chàng dạy nàng, thứ chàng cho nàng, bằng bản năng, nàng muốn tìm hiểu, muốn tinh thông.

      Lúc này đầu óc nàng vô cùng tỉnh táo, vô cùng bình tĩnh, đầu ngọn sóng lớn, dưới sức ép của Đông Hoa, Diểu Lạc chỉ còn cách tấn công nhanh phòng thủ nhanh, mà con mãng xà ba đầu lại bị dẫn dụ đến bên cạnh Hoa Trạch tranh đấu với thụy thú của Đông Hoa, phía sau lưng Diểu Lạc để hở khoảng trống lớn. Đây là thời cơ duy nhất.

      Thanh kiếm Đào Chú lao với tốc độ cực nhanh, tập trung toàn bộ tiên lực của nàng, mang theo ngàn vạn luồng sáng, giống như những ngôi sao băng của ngày hôm nay, dường như nghe thấy cả tiếng xé rách trung. Chiêu kiếm hồi đó Đông Hoa nắm lấy tay nàng, làm mẫu cho nàng xem, cầu phải tốc độ, điều quan trọng hơn là biến hóa của cơ thể, trong vài bước cơ thể phải biến ảo nhiều lần, khiến người ta thể đoán được đòn tấn công rốt cuộc đến từ phương nào. Thanh kiếm Đào Chú lao thẳng về phía giữa lưng của Diểu Lạc, nhưng Phượng Cửu lại muốn đâm vào eo của Diểu Lạc.

      Quả nhiên, dù nàng dồn hết toàn bộ tiên lực vào đường kiếm nhưng tôn áo đỏ vẫn né tránh được trong gang tấc, chỉ là kiếm khí nhùn ngụt của thanh Đào Chú cắt mất mảnh thịt lớn bên eo của Diểu Lạc, Diểu Lạc bị chọc giận, đánh vào ngực nàng chưởng, nàng bị đánh bay , còn thanh kiếm Thương Hà đúng lúc đó đâm mạnh vào giữa lưng của Diểu Lạc bị nàng đánh lạc hướng. cảm giác lạnh buốt xuyên qua tim, lưỡi kiếm rạch đường từ trái sáng phải, chém đứt đôi người của Diểu Lạc. Đòn tấn công này hiểm đến nỗi khiến máu của nữ cuồn cuộn tuôn chảy, trận mưa lớn trong kết giới bị nhuộm đỏ. Mà trong làn mưa đỏ ấy, Phượng Cửu nhìn về phía Đông Hoa, thấy vẻ phẫn nộ và đau thương lên trong mắt chàng, chàng vội vã lao tới bên nàng, dường như gọi tên nàng. Nàng liền gắng gượng nở nụ cười với chàng.

      tôn bị tiêu diệt, con mãng xà ba đầu cũng biến mất, biến lại thành khí đen kịt cách vô thức, con rồng lớn màu bạc ngẩng đầu gầm thét tiếng, cũng hóa thành chùm ánh sáng bạc. Thanh kiếm Thương Hà bay lơ lửng trong kết giới, trong chốc lát biến thành thanh kiếm lớn, cao bằng kết giới, đồng thời hóa thành bảy mươi hai bóng kiếm giăng thành hàng, phân đôi kết giới. Khí đục tam độc lan tràn bị chặn ngay bên kia bức từng bằng kiếm. Còn ở bên này, chỉ có hai người bọn họ.

      Phượng Cửu cảm thấy trong thời khắc này, sức tưởng tượng của nàng quả thực phong phú chưa từng thấy.

      Có lẽ tất cả những tưởng tượng tốt đẹp về bản thân trong cuộc đời này của nàng đều tập trung trong thời khắc này.

      Nàng cảm thấy mình giống như chú chim non mới mọc đủ lông cánh, lại giống như đóa hoa sen sắp nở, giống vầng trăng bạc tỏa ánh sáng dịu dàng như nước. Đó đều là những thứ đẹp đẽ nhất mà lúc này nàng có thể nghĩ tới, nàng cảm thấy bản thân mình cần nhàng bay vào trong vòng tay của Đông Hoa cách tuyệt mỹ như vậy. Chưa biết chừng đây là lần gặp gỡ cuối cùng trong đời của họ, sao nàng có thể đẹp được chứ?

      Nàng thuận thế ôm lấy cổ Đông Hoa, chàng ôm nàng chặt, bàn tay đặt lên vết thương ngực nàng, gấp gáp hỏi nàng có đau ? Nàng vùi mặt trong lòng chàng, cắn môi đến khi đôi môi có chút sắc hồng mới ngẩng lên nhìn chàng, lắc đầu đau.

      Thấy sắc mặt của nàng mặc dù trắng bệch, nhưng đôi môi vẫn đỏ hồng, chàng mới yên tâm, mệt mỏi hỏi nàng: “Tại sao lại tới đây? Có phải vì chịu học hành chăm chỉ, biết kết giới này nguy hiểm như thế nào, nàng có biết là nàng thể ra khỏi đây ?”.

      Nàng gật đầu trong vòng tay của chàng: “Em biết mà”. Nàng hiểu tại sao chàng phải dùng Cửu Thiên tinh quang để tạo ra kết giới này, kết giới bằng tinh quang thường được dùng để giam cầm tà vật, nếu vào trong kết giới tinh quang, trừ phi giết chết người tạo ra kết giới, nếu , dù là ai cũng thể thoát ra ngoài được. Còn người tạo ra kết giới, nếu muốn giải thoát cho bản thân mình, lại chỉ có cách duy nhất là hủy diệt tất cả tà vật bị giam cầm. Chàng tạo ra kết giới tinh quang, vốn dĩ là muốn cùng hủy diệt với Diệu Nghĩa Tuệ Minh Cảnh, nàng mặc dù phải là người thông minh tuyệt đỉnh, nhưng vào lúc này, nàng cũng hiểu được những điều đó.

      Chàng nhìn nàng bằng sắc mặt mơ màng: “Nếu biết, tại sao còn đến đây”, thở dài hỏi nàng: “Nàng xem ta phải đưa nàng ra như thế nào bây giờ?”.

      Nàng có chút ấm ức: “Tại sao phải đưa em ra ngoài, hôm đó em những lời ấy, có phải khiến chàng đau lòng , có phải chàng cần em nữa , nhưng chàng cũng từng làm em đau lòng, chúng ta hòa nhé, được , em tới để cùng chàng, có phải trong lòng chàng thực ra cũng rất muốn có em cùng ?”.

      Chàng sững người lại hồi lâu, rồi mỉm cười: “Nàng rất đúng, ta quả thực muốn nàng đến, ta đâu cũng muốn mang nàng cùng , cho dù là vũ hóa ta cũng…”. Chàng nhắm mắt lại: “Nhưng được, Tiểu Bạch, nàng còn như vậy, vẫn còn cả quãng đời rất dài cần phải sống”.

      Nàng nhìn chàng, đến nước này rồi mà chàng vẫn còn bướng bỉnh, lại khiến nàng có phần cảm tạ cú đánh vừa rồi của Diểu Lạc.

      Nàng đưa tay vuốt ve khuôn mặt chàng, khẽ thở dài: “E rằng được nữa rồi, mặc dù chàng muốn đưa em cùng, nhưng em… chưa biết chừng lại ra trước chàng”, cơn ho dữ dội ập đến, nàng kìm nén lâu như vậy, cuối cùng cũng thể nhịn nổi, cú đánh vừa rồi của Diểu Lạc mặc dù dùng nhiều lực, nhưng nàng lại bị đánh đúng vào lúc kiệt sức, khó tránh khỏi việc tổn thương tiên nguyên.

      Sắc mặt của Đông Hoa bỗng trở nên trắng bệch, run rẩy bắt mạch cho nàng, nàng nắm lấy tay chàng đặt lên trái tim của mình: “Đông Hoa, em đau, hãy câu ngọt ngào để dỗ dành em ”. Nàng hay gọi chàng là Đông Hoa, bởi vì luôn cảm thấy xấu hổ, lúc này gọi chàng như vậy, khuôn mặt lại có chút ửng hồng, khí sắc xem ra có vẻ tốt lên.

      Chàng nhắm chặt mắt lại, giọng khàn đục, ôm lấy nàng khẽ thầm: “Nàng muốn nghe lời ngọt ngào gì?”.

      Nàng cố gắng kìm nén vị tanh tanh ngòn ngọt dâng lên cổ họng: “ rằng chàng thích em”.

      Chàng gục đầu lên vai nàng, nàng cảm thấy vai mình ươn ướt, nghe thấy tiếng thầm của chàng bên tai: “Ta nàng”.

      Cảm giác đau đớn trong lồng ngực dần dần tiêu tan, toàn thân trở nên bẫng, nàng đặt tay lên mái tóc trắng của chàng, cũng khe khẽ trả lời: “Em cũng chàng”. Giọng của nàng dần dần có chút mơ hồ, nhưng vẫn quên dặn dò chàng: “Lát nữa khi tịnh hóa những khí đó, chàng cũng phải nắm tay em, chúng ta thỏa thuận rồi, chàng đâu, em theo tới đó”, lại thầm thêm: “Em thương chàng nhất mà, phải luôn luôn ở bên cạnh chàng”.

      Chàng đỡ lấy vai nàng, để nàng dựa vào ngực chàng, đặt nụ hôn lên trán nàng, đồng ý : “Được”.

      Nàng mơ mơ màng màng nhấn mạnh: “Nắm lấy tay em, phải luôn luôn nắm chặt tay em”.

      Chàng liền trả lời: “Ừm, luôn luôn nắm chặt”.

      Trong kết giới tinh quang lấp lánh, bóng kiếm cao ngút trời tách đôi kết giới, bên sóng lớn cuồn cuộn dâng trao, khí dày đặc lởn vởn bên trong đó, còn bên kia, sóng biếc kết thành chiếc giường ngọc, công tử áo tím ôm chặt thiếu nữ áo trắng, lặng lẽ ngồi đó. Giống như bức tượng hai người ôm chặt lấy nhau.

      Hồi lâu, vị công tử áo tím đưa tay lên tụ lại chùm ánh sáng bạc.

      Cánh hoa phật linh dập dờn tung bay trong kết giới, tĩnh lặng đến nỗi giống như trận tuyết rơi mãi ngừng.

      Đoạn kết

      Bạch Cổn Cổn sau khi tỉnh dậy nhìn thấy mẫu thân nó đâu cả.

      Sắc mặt của thúc thúc Tạ Châu rất u ám, thúc thúc bế nó lên, đưa nó đến nơi. Mặc dù thúc thúc Tạ Châu luôn có vẻ mặt u ám nhưng sắc mặt của thúc ấy lúc này còn u ám hơn bình thường năm phần. Bạch Cổn Cổn nhạy cảm cảm thấy rằng, chắc chắn có việc gì đó hay xảy ra rồi.

      Cưỡi mây lên trời, qua biển mây mênh mông, thúc thúc Tạ Châu đưa nó tới cung điện được mây lành vấn vít, vào trong khu vườn trồng toàn cây lá đỏ, trong vườn có rất nhiều thúc thúc, thẩm thẩm, ca ca, tỷ tỷ.

      Khi bọn họ bước qua nguyệt môn của khu vườn vừa hay nhìn thấy thúc thúc cầm quạt với tỷ tỷ có gương mặt như hoa như ngọc: “Thực ra ấy mà, những việc thiên địa đại đạo như tịnh hóa Diệu Nghĩa Tuệ Minh Cảnh này vốn là bổn phận của Thần tộc chúng ta, có can hệ gì tới Ma tộc, ngươi là ngươi ngang qua thấy Dạ Hoa bọn họ phá kết giới tinh quang cách vất vả, liền tiện tay giúp đỡ, nhưng Tiểu Yến, ta hỏi ngươi, sao ngươi lại ngang qua Bích Hải Thương Linh?”.

      Khuôn mặt của tỷ tỷ có gương mặt như hoa như ngọc lập tức đỏ ửng: “Mỗ… mỗ lạc đường, được chưa?”.

      Bạch Cổn Cổn nghe thấy thúc thúc Tạ Châu “đồ ngốc”, ca ca, tỷ tỷ, thúc thúc, thẩm thẩm đứng trong sân đều quay lại nhìn, vị tỷ tỷ có gương mặt như hoa như ngọc vô cùng tức giận, trừng mắt nhìn thúc thúc Tạ Châu: “Ngươi ai ngốc?”.

      Những người khác đứng trong sân đều để ý tới vị tỷ tỷ bực tức đó, tất cả đều kinh ngạc nhìn nó. Bạch Cổn Cổn vùi mặt vào cổ thúc thúc Tạ Châu, chỉ hơi nghiêng mặt để lộ đôi mắt tròn xoe đen láy như hai quả nho.

      Thúc thúc cầm quạt nhìn ngắm nó lát, chỉ quạt về phía nó hỏi thúc thúc Tạ Châu: “Con cái nhà ai vậy?”.

      Thúc thúc Tạ Châu lạnh nhạt đáp: “Nhìn là biết rồi chứ?”.

      Thúc thúc cầm quạt tròn mắt há miệng ngạc nhiên: “Của Đông Hoa ư?”.

      Bạch Cổn Cổn biết Đông Hoa mà thúc thúc cầm quạt vừa là thứ gì, là địa danh ư? Thúc thúc Tạ Châu để ý tới đám người trong sân nữa, bế nó thẳng, lại rẽ vào nguyệt môn khác, phía sau nguyệt môn là dãy sương phòng. Bạch Cổn Cổn có đôi tai thính, vẫn còn nghe thấy tiếng xì xào trò chuyện từ trong vườn vọng vào: “Nếu phải là phu thê Bạch Thiển cùng Mặc Uyên kịp thời tới nơi, hợp sức phá vỡ kết giới tinh quang, lại lấy nửa núi Côn Luân phong lại tạo thành chiếc bình để đựng khí, đứa trẻ này trong lúc mất cả cha lẫn mẹ, quả là đáng thương”.

      Lập tức có người tiếp lời: “Thượng thần Chiết Nhan rất đúng, tuy nhiên, lần này mặc dù nguy hiểm, nhưng cũng có thể thấy thể hoàn toàn tin vào định số. Ví dụ như ai có thể ngờ rằng kết giới tinh quang lại có thể bị phá hủy, ai có thể ngờ rằng núi Côn Luân lại đặc biệt như vậy, có thể đựng được khí đục tam độc? Tuy nhiên núi Côn Luân có thể chứa được khí đục tam độc đến bao giờ, tiểu tiên lại có phần lo lắng, lần này tiên lực của Đế Quân muốn tu lại e rằng cũng phải mất nghìn năm, nếu trước khi tiên lực của Đế Quân tu lại được mà núi Côn Luân lại sụp đổ…”.

      Liền có ngay giọng nữ trong trẻo cất lên: “Ti Mệnh ngài khéo lo xa, coi việc trông giữ của thượng thần Mặc Uyên là trò đùa sao? So với núi Côn Luân và Đế Quân, tiểu tiên lại lo lắng cho Phượng Cửu hơn, điện hạ bị tổn thương tới tiên nguyên, giờ đây lại vẫn chưa tỉnh lại…”.

      Bạch Cổn Cổn nghe tới đây, những lời họ trước đó, nó hiểu chữ nào, những vị tỷ tỷ này lại lo lắng cho mẫu thân của nó, mẫu thân của nó bị tổn thương tiên nguyên mãi vẫn chưa tỉnh lại… bàn tay của Bạch Cổn Cổn nắm chặt lại. Thúc thúc Tạ Châu an ủi vỗ vỗ vào lưng nó: “Cháu nghĩ Chiết Nhan là thầy thuốc tồi hay sao? Mẫu thân của cháu quả là bị thương, nhưng tu dưỡng vài tháng là có thể tỉnh lại, mẫu thân cháu thường khen cháu còn tuổi mà điềm tĩnh, có trách nhiệm, hãy để thúc thúc xem liệu cháu có thực có trách nghiệm nhé”.

      Bạch Cổn Cổn biết Chiết Nhan mà thúc thúc Tạ Châu là ai, nhưng nó biết thúc thúc Tạ Châu bao giờ dối, thúc ấy mẫu thân nó sao nhất định sao. Nhưng trái tim của nó vẫn nghẹn lại, mãi cho tới khi bọn họ bước vào sương phòng trong số các sương phòng ở đó.

      Trong phòng sực mùi thuốc. Mẫu thân nó nhắm mắt nằm chiếc giường bằng gỗ tử đàn, đầu giường trạm trổ hình hoa mai và hoa lan, thúc thúc đẹp trai, có mái tóc giống hệt như tóc nó ngồi bên giường, tay là bát thuốc, dùng muỗng sứ trắng chậm rãi khuấy thuốc trong bát.

      Thúc thúc Tạ Châu thả nó xuống đất, nó hề dè dặt, lon ton chạy tới bên giường của mẫu thân bằng đôi chân ngắn cũn. Còn may, mẫu thân nó mặc dù hôn mê nhưng sắc mặt vẫn hồng hào. Nó chuẩn bị yên tâm, nghe thấy giọng vang lên phía đầu: “Cháu… ai?”.

      Nó ngẩng đầu nhìn thúc thúc đẹp trai vừa hỏi nó, trả lời gãy gọn: “Cháu là Bạch Cổn Cổn”.

      Thúc thúc đẹp trai khẽ cau mày: “Bạch Cổn Cổn?... Ai?”.

      Bạch Cổn Cổn nghiêm túc chỉ vào mình, lại chỉ vào mẫu thân nằm giường: “Con trai của Cửu Cửu”.

      Xoảng, bát thuốc tay thúc thúc đẹp trai rơi xuống đất.

      Bạch Cổn Cổn cảm thấy có chút tổn thương, việc nó là con trai của mẫu thân nó lại khiến người ta khó chấp nhận như vậy sao, làm gì mà mọi người đều kinh ngạc như vậy. Mấy thúc thúc, thẩm thẩm, ca ca, tỷ tỷ ban nãy ở trong sân cũng vậy, lúc này thúc thúc đẹp trai túc trực bên cạnh giường của mẫu thân nó cũng thế, hơn nữa, thúc thúc này còn kinh ngạc đến nỗi đánh đổ cả bát thuốc.

      Thúc thúc Tạ Châu đưa mắt nhìn nó, ra hiệu cho nó cứ đứng yên tại chỗ, được chạy lung tung rồi bước ra ngoài.

      Trong phòng yên lặng như vậy khiến Bạch Cổn Cổn hơi căng thẳng, nó còn nhớ cuộc đối thoại ban nãy, nó nuốt ngụm nước bọt, bạo gan hỏi thúc thúc đẹp trai: “Còn người, người là ai?”.

      Hồi lâu, nó thấy thúc thúc đẹp trai đưa tay ra, vuốt đầu nó, giọng vang lên đầu có phần hơn, nhưng lại khiến nó cảm thấy ấm áp. Thúc thúc đẹp trai : “Cổn Cổn, ta là phụ quân của con”.

    2. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :