1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Thái Tử Vô Sỉ - Văn Hương Thính Vũ (HOÀN - đã có ebook)

Thảo luận trong 'Sắc Nữ Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      CHƯƠNG 46

      Editor : Tiểu Nhu

      Hai mắt Vũ Văn Thượng hỏa diễm cháy càng ngày càng lớn, Trầm Lạc gấp gáp đè lại bàn tay di chuyển ở eo của nàng, đầu tránh sang bên trái tránh nụ hôn cực nóng của Vũ Văn Thượng, thần chí của Vũ Văn Thượng dần mất khống chế, thân thể gần như bị Hợp Hoa Tán khống chế. Mặt trời còn chưa có xuống núi, tại lại ở Huệ Minh cúng nếu như Vũ Văn Thượng làm chuyện đó biết trước được chuyện gì có thể xảy ra.

      “ Lạc nhi” Vũ Văn Thượng khàn khàn gọi tên Trầm Lạc, hầu kết lên xuống liên tục, dược tính ngày hôm nay mãnh liệt hơn so với hôm qua rất nhiều. Từng đợt từng đợt hỏa sôi trào xông thẳng lên đầu sau đó lan ra toàn thân. Nhìn thấy đầu Trầm Lạc vẫn tránh né tròng mắt Vũ Văn Thượng tối sầm lại, tay vuốt ve eo Trầm Lạc tay khác lại chuyển lên đầu nàng vội vàng giữ lại đầu nàng cho nàng di chuyển nữa.

      “ Lạc nhi.” tiếng khàn khàn khẽ gọi thanh vừa rơi xuống đôi môi cực nóng của Vũ Văn Thượng cùng đôi môi Trầm Lạc chặt chẽ gắn bó với nhau.

      Cảm giác thân thuộc từ thân thể lên Trầm Lạc chịu nổi Vũ Văn Thượng lửa nóng triền miên bá đạo như vậy nàng hít thở thông. đôi tay đến trước ngực Vũ Văn Thượng dùng hết khí lực mà đẩy. Nếu như muốn làm chuyện kia nàng cũng muốn Vũ Văn Thượng phải tỉnh táo. Bởi vì tác dụng của Hợp Hoa Tán mà cùng với Vũ Văn Thượng hoan hảo trong lòng rất bài xích.

      Mắt thấy áo của mình sắp bị Vũ Văn Thượng kéo xuống, trong lúc bối rối Trầm Lạc nhớ lão đại phu từng có nới qua huyệt ngủ ước chừng là ở dưới gáy ngón tay. Đúng lúc Trầm Lạc muốn đem tay phải chuyển đến gáy Vũ Văn Thượng bỗng chốc Vũ Văn Thượng dùng lực đôi tay mạnh mẽ dùng lực thân thể nhào tới đem Trầm Lạc mạnh mẽ mà đè xuống giường.

      Đôi tay cực kì nóng bỏng dao động người Trầm Lạc, Vũ Văn Thượng cắn chặt cánh môi thanh khàn khàn khống chế được phá chui ra, cả người bởi vì hợp hoa tán mà run rẩy :” Lạc nhi nếu nàng muốn, hãy đánh ngất xỉu ta. Phía sau xuống tấc mau.” Vừa dứt lời tròng mặt tạm thời thanh tỉnh chỉ trong nháy mắt lại tối xuống.

      Sau khi nghe xong Trầm Lạc lập vươn tay ra phía sau gáy Vũ Văn Thượng nhanh chóng tìm được vị trí dừng lực đè mạnh xuống. A tiếng Vũ Văn Thượng còn chưa có bị đánh ngất Trầm Lạc nhịn được mà giọng kêu. Vũ Văn Thượng chỉ lần kéo được quần áo của nàng xuống, cởi dây của cái yếm màu đỏ đó ra, đôi tay ngực nàng hung hăng mà vuốt ve mỗi cái đều mạnh mẽ. Đột nhiên chịu những động mãnh liệt như vậy Trầm Lạc chịu nổi. Nàng cùng Vũ Văn Thượng cũng mấy lần làm, nhưng những lần đó Vũ Văn Thượng mặc dù nhịn được nhưng vẫn luôn để ý cẩm nhận của nàng. giống như hôm nay dùng lực lớn như vậy.

      Động tác của Vũ Văn Thượng càng lúc càng lớn, trước ngực Trầm Lạc hồng mảnh, hai đóa hồng mai cũng vì động tác quá mạnh mà run rẩy dựng đứng lên, Nhìn những biến hóa của ngực Trầm Lạc mà con ngươi Vũ Văn Thượng càng ngày càng tối, chỉ lát sau đầu Vũ Văn Thượng chợt thấp xuống hé miệng ngậm đóa hồng mai kia hung hằng mà mút vào,

      Trầm Lạc tại gáy Vũ Văn Thượng dùng sức nhấn, nhưng Vũ Văn Thượng lại dùng sức quá lớn chút nào dịu dàng, Trầm Lạc bị đau nước mắt muốn rớt ra.

      “ Chàng chút, chút.” Hai chân Trầm Lạc đạp hai bắp đùi Vũ Văn Thượng, tay phải vẫn như cũ đặt tại gáy Vũ Văn Thượng, tay trái chuyển đến eo Vũ Văn Thượng chút lưu tình mà nhéo.

      Dần dần tay phải Vũ Văn Thượng theo đường cong nơi eo Trầm Lạc trượt xuống nhấc quần áo của Trầm Lạc lên , mắt thấy nơi kia bị sờ có hai tiếng ken két vang lên, theo đó cửa phòng được mở ra rồi đóng lại, Vũ Văn Thượng vẫn hông nhiên dừng động tác vuốt ve ngực Trầm Lạc, tay phải cũng ở nơi kia của Trầm Lạc mà vội vàng vuốt ve, bất chấp tất cả như là muốn đem tất cả quần áo cản trở xé vụn.

      Trong lòng Trầm Lạc khẩn trương tim đập thình thịch như muốn ngảy ra ngoài, đè lại những động tác của Vũ Văn Thượng trước ngực nàng , hốt hoảng mà nhìn người đến. Là Lưu ma ma….cảnh tượng như thế này bị người ngoài nhìn thấy làm sao đây? Trong lòng Trầm Lạc vừa vội vừa xấu hổ lại hốt hoảng. Mà đầu sỏ gây nên chuyện này như có việc gì chỉ lo theo dược tính mà hưởng thụ , nếu như mà có sức Trầm Lạc muốn đem Vũ Văn Thượng cước đạp xuống giường .

      Mặt Lưu ma ma lộ vẻ lo lắng, nhanh chóng bước tới bên giường . Tình huống khẩn cấp Lưu ma ma cũng có hướng Trầm Lạc hành lễ mà trực tiếp giọng mở miệng:” Lạc chủ tử đợi lát nữa lão thân kéo hai vai điện hạ ngài dùng lực đẩy ngực điện hạ. Lão thân nhanh chóng cho điện hạ ăn viên thuốc để giải trừ dược tính.”

      Trầm Lạc hướng Lưu ma ma gật đầu cái, thây Lưu ma ma hướng mình nháy mắt, Trầm Lạc hơi nhếch môi, đôi tay hướng đến trước ngực Vũ Văn Thượng đẩy. Dời nơi mát mẻ Vũ Văn Thượng rất là bất mãn, giơ chân lên đem người cản trở là Lưu ma ma đá văng ra, Lưu ma ma nhanh tay lẹ mắt vội vàng từ trong tay áo lấy ra bình dược lấy viên thuốc nhét vào trong miệng Vũ Văn Thượng.

      Nhìn hầu kết Vũ Văn Thượng lăn vòng, trống ngực nhảy bùm bùm trong lòng nãy giờ cuối cùng cũng từ từ bình tâm lại. Sau khi ăn viên thuốc Vũ Văn Thượng trực tiếp ngã lên giường lần nữa đè nặng lên người Trầm Lạc. Lưu ma ma di chuyển tầm mắt khom người thi lễ cái. Chậm rãi lên tiếng:” Lạc chủ tử trong khắc nữa điện hạ tỉnh lại. Lão thân ngự y cầu xin phương thuốc, viên thuốc này chỉ là hóa giải dược tính mà thôi. Sau đây tất cả đều phải dựa vào Lạc chủ tử rồi. Buổi duyệt chọn tú nữ buổi tối Điện hạ nhất định đòi phải từ Đông cung đến Huệ Minh cung.”

      Sauk hi nghe xong Trầm Lạc hướng Lưu ma ma gật đầu, sau đó cửa phòng lại vàng lên két tiếng Lưu ma ma rời .

      Trầm Lạc nhìn cửa phòng khép chặt, lại nhìn thân ảnh an tĩnh ngủ Vũ Văn Thượng. Nghe được tiếng hít thở nhàng của , Vũ Văn Thượng đưa tay nhàng vuốt ve những sợi tóc bay toán loạn của . cái lại cái tròng lòng Trầm Lạc lại cảm thấy rối rắm. thể nghi ngờ là là vừa rồi Vũ Văn Thượng như là phát điên vậy. Hợp Hoa Tán là xuân dược cực mạnh thuốc này Trầm Lạc cũng chỉ nghe Vân Vân qua mà thôi. Nếu như người nào ăn phải nó nhất định phải cùng người giao hợp. Nếu giao hợp loại thuốc đó đối với thân thể tốt. Nếu mà giao hợp người làm thuốc giải kia hết sức khổ sở.

      nhàng đem đầu Vũ Văn Thượng dời , chợ áp bách từ thân thể Vũ Văn Thượng dời , Trầm Lạc nhìn ngực bản thân mình bầm tím mảnh. Hai đóa hồng mai bị gặm hồng rực, Trầm lạc đưa tay nhàng sờ.

      Đau nhíu mày.

      “ Lạc nhi, Lạc nhi đừng .” mê man Vũ Văn Thượng mê sảng phát ra tiếng, bộ dáng bất lực trong mắt Trâm Lạc làm tâm nàng cũng mềm nhũn ra. Hiaz Trầm Lạc thở dài chậm rãi sửa sang lại quần áo, sợ rằng Vũ Văn Thượng cũng biết tối nay xảy ra chuyện gì, nữ nhân trong hoàng cung thủ đoạn rất nhiều, nếu về sau mà Vũ Văn Thượng còn gặp những nữ nhân như thế nữa, cũng có biện pháp nào, chỉ cần Vũ Văn Thượng chú ý các nàng, nếu có con địa vị những nữ nhân đó được bảo vệ.

      Sau khi sửa sang lại quần áo Trầm Lạc giày thêu vào. Lẳng lặng ngồi ghế, chờ Vũ Văn Thượng mê man giường tỉnh lại. Trước khi Vũ Văn Thượng tỉnh lại Trầm Lạc nghĩ ra chiêu. Lúc gần lúc xa lúc lúc , nàng phải lạnh nhạt Vũ Văn Thượng thời gian. để dỗ dành như thế chỉ tùy tiện mấy câu ngon ngọt nàng lại mềm lòng. Triệu Ninh kê đơn Vũ Văn Thượng nếu để cho Triệu Ninh đến gần có thể trúng Hợp Hoa Tán sao?

      Vũ Văn Thượng vẫn còn ngủ mê man thể nào biết được ý nghĩ ở trong lòng của Trầm Lạc. Haiz những ngày kế tiếp của Vũ Văn Thượng khẳng định là chịu rồi. Ngựa mà mất móng đó thực là trừng phạt mặng mà. Nhiều năm về sau khi Vũ Văn Thượng ôm giai nhân trong ngực nhìn con trai ngủ ngọt ngào giường , nhớ đến đoạn thời gian trải qua này là hận đến nghiến rang.

      Chưa qua khắc Vũ Văn Thượng nằm giường giật thân thể sau đó đỡ cái ót của chính mình mà ngồi dậy. Sau đó hung hăng vỗ lên cái trán mình, Vũ Văn Thượng ngẩng đầu nhìn Trầm Lạc lúc này Vũ Văn Thượng khôi phục lí trí, lửa trong mắt thối lui thanh tỉnh.

      “ Lạc nhi.” Vũ Văn Thượng nhàng kêu, trong giọng bất đắc dĩ cùng khẩn cầu, Trầm Lạc ngồi ghế cũng chỉ ừ tiếng, sau đó cầm bình trà bàn rót chén trà. Sau đó đứng dậy bưng chén trà về phía Vũ Văn Thượng.

      “ Uống trà cho đỡ khát, ta cầm lược cho chàng chải đầu. Sau khi xong chàng hãy trở về Đông cung điện.” Trầm Lạc đem chén trà trong tay đưa cho Vũ Văn Thượng, vẻ mặt hết sức bình thản ngữ điệu cũng có nghe ra hỉ nộ ái ố ( vui giận ghét )

      “ Lạc nhi.” Vũ Văn Thượng ngẩng đầu cẩn thân mà nhìn Trầm Lạc, ta cũng có lấy chén trà mà là cầm chặt cổ tay Trầm Lạc. Trúng Hợp Hoa tán nhật định làm tổn thương Lạc nhi rồi. Vũ Văn Thượng hết sức hối tiếc chính mình thương tổn Lạc nhi rồi. Nhìn trong mắt Lạc nhi cang ngày càng lạnh nhạt, Vũ Văn Thượng càng khẩn trương lo lắng.

      “ Cầm nếu ta liền buông tay, chén trà rớt xuống chàng tự mà rót.” Trầm Lạc dứt lời buông lòng tay, Vũ Văn Thượng lập tức tiếp trà. Trầm Lạc liếc Vũ Văn Thượng cái, trực tiếp đến bên bàn trang điểm, mở ngăn kéo bang trang điểm lấy ra cái lược gỗ.

      nóng lạnh mà hết sức lạnh nhạt. Vũ Văn Thượng thà như hồi nãy nàng cắn đánh cũng cần giống như bây giờ đối mặt với hết sức bình thản hoàn toàn nhìn ra chút cảm xúc nào. Trầm Lạc như vậy cùng với Trầm Lạc mà Vũ Văn Thượng quen hoàn toàn khác hẳn, trước kia Trầm Lạc mỗi cái nhăn mày nụ cười, giận giữ đều thể hết ở mặt. Làm sao lại giống như hôm nay?

      Uống nhanh ta chải đầu cho chàng. Dây tóc của chàng biết rơi ở nơi nào, ta trước tiên dùng sợi dây màu xanh dương buộc tóc cho chàng. Chờ khi ta tìm được dây cột tóc của chàn tìm cơ hội trả lại cho chàng. Chàng từng qua hết ngày hôm này ta rời đến sương phòng, chàng về sau nên ít đến đó tìm ta còn nữa cái mật đạo kia nên lấp hơn.” Trầm Lạc nặng , vừa cầm cây lược gỗ chậm rãi chải đầu cho Vũ Văn Thượng.

      Chén trà Vũ Văn Thượng cầm tay thể uống được, lời của Trầm Lạc như tảng đá đập vô trong lòng :” Lạc nhi, ta mới…”

      Trầm Lạc cắt đứt lời của Vũ Văn Thượng:” Mới vừa rồi ta với chàng có làm chuyện kia. Lưu ma ma tới kịp thời, cho chàng ăn viên thuốc. Lưu ma ma bây giờ ngự y lấy thuốc giải rồi. Chàng mau trở về Đông cung , chú ý thân thể chính mình đó.”

      ràng là lời quan tâm nhưng Vũ Văn Thượng lại cảm thấy chút ấm áp nào cả. Chợt ném chén trà trong tay ôm Trầm Lạc vào ngực, khiến Trầm Lạc mở chân ra ngồi đùi .

      “ Lạc nhi, đừng có giận ta nữa được ? Ta cho nàng cắn cái được ?”

      Trầm Lạc lắc đầu cái bình thản mà lên tiếng:” Ta phải cho, mới vừa rồi cắn chàng đánh chàng là ta đúng.”

      Vừa dứt lời Trầm Lạc xuất ra lực lớn giùng giằng từ trong lòng Vũ Văn Thượng đứng dậy, Vũ Văn Thượng ý thức được nguy hiểm Lạc nhi cùng xa cách, nếu cứ cùng Lạc nhi như thế này nàng càng ngày càng cách xa . Khồng bằng để Lạc nhi yên tĩnh chút, đợi sau khi nàng hết giận trở lại hảo hảo dỗ dành nàng .

      Trầm Lạc đứng lên nhanh chóng buộc tóc cho Vũ Văn Thượng, sau khi buộc xon dây cột tóc màu xanh dương Trầm Lạc vỗ vỗ quần áo của chính mình. Hướng về phía Vũ Văn Thượng :” Chàng mau .”

      Vũ Văn Thượng thở dai ngồi dậy trước khi hỏi Trầm Lạc câu:” Buổi tuyển chọn tú nữ tối nay….” mặt Trầm Lạc lộ ra nụ cười thản nhiên giọng :” Ta chuẩn bị tốt.” Vũ Văn Thượng gật đầu cái trong lòng rất muốn nhưng cũng phải bước ra ngoài. Đôi tay nắm chắt, cho Trầm Lạc 5 ngày, nếu 5 ngày sau mà nàng vẫn đối với mình như thế này mặc kệ là dùng biện pháp gì, cũng nhất đinh Trầm Lạc lại đây.

      Đông cung.

      Cung nữ thái giám trong lòng run sợ nhìn Điện hạ mặt lạnh tới, bị dọa sợ tất cả bùm tiếng đều quỳ mặt đất hành lễ . Vũ Văn Thượng tay cũng có giơ lên trực tiếp vô phòng khách. Cung nữ thái giám quỳ mặt đất đôi tay toát mồ hôi lạnh, chuyện tình của Triệu Ninh truyền ra khắp Đông cung điện, tiếng gào khóc thảm thiết kia nghe vào trong tay đều cảm thấy rất sợ hãi. Triệu Ninh vốn là hoàng hậu nương nương thưởng cho Điện hạ là cung nữ thông phòng, ở trong Đông cung cũng được coi là nhất đẳng đại cung nữ, như thế nào lạ lên con đường có đường về?

      Editor: Tác giả lửa người hết sức là lừa người……….@@ hừ hừ.
      Last edited by a moderator: 2/8/14
      amandatruc, tieunai691993, Halong-ngoc5 others thích bài này.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      CHƯƠNG 46: PHIÊN NGOẠI.

      Trong khách điếm Huyện Lăng Nguyệt thân hình mị nằm nghiêng ở ghế, quần áo nơi cổ được mở rộng ra để lộ da thịt trắng nõn. Khuôn mặt dài như là hồ ly vểnh lên, những ngón tay thon lúc này lật xem cuốn sách trong tay. Có vài lọn tóc mềm mại xõa ra che phủ vai, nếu phải ở chỗ cổ có hầu kết tất cả mọi người cho rằng đây là nương.

      Trầm Vân vui vẻ rạo rực đứng trước cửa khách điếm ở huyện Lăng Nguyệt, Vũ Văn Thượng trước khi rời cho nàng Lăng thiếu ở trong khách điếm này. Đường tỷ có đến đây, muốn hai tháng còn lại ở nhà làm “ nha đầu ngoan “ Trầm Vân nhất thời cảm thấy sầu não và lo lắng. Sau đó nghĩ lại cuối cùng đẩy hết mây mù đón ngày mới, phải Nàng đến đây rồi rồi sao. Hà đại mĩ nhân ngài liền ngoan ngoãn đợi , ta xem thử có đúng như lời đồn đại hay .

      Đệ nhất mĩ nam của Nguyệt Tường là Thái tử điện hạ Vũ Văn Thượng, người đứng thứ hai lại là Lăng thiếu gia. ra hai người này phân biệt được cao thấp, chỉ là có người thấy Lăng thiếu là đẹp nhất, lại có người Lăng thiếu là nam nhân nhưng lại mang mình mị hoặc của nữ nhân, quá mức xinh đẹp. như thái tử Vũ Văn Thượng có vẻ ngoài khí khái tuấn tiêu sái.

      nương, cái này thể được, làm sao có thể tùy tiện đem số phòng cho ngươi biết đây?” Chưởng quỹ hết sức là buồn bực, đột nhiên tiểu nha đầu ở đâu tới, mở miệng đòi biết số phòng của Lăng thiếu gia. Làm nghề này cũng có quy củ, cái này thể tiết lộ được. Trầm Vân vừa nghe như thế mất hứng, khách điếm Lăng Nguyệt này là cửa hàng của Trầm gia, vì tránh tai mắt của mọi người nên Trầm Vân có đem thân phận của mình ra,

      Sau đó Trầm Vân đột nhiên nghĩ ra kế, hướng về phía chưởng quỹ cười ngọt ngào:” Chưởng quỹ ta là nha đầu trong phủ của Hà đại thiếu gia. Lão gia phái ta đến huyện Lăng Nguyệt chuyển lời thiếu gia mau mau trở về phủ, nếu làm trễ nải, ta làm sao có thể báo cáo kết quả với lão gia đây?” đến chỗ này Trầm Vân bày ra bộ dạng ủy khuất.

      Chưởng quỹ rất là nghi ngờ, nương này thay đổi sắc mặt khỏi quá nhanh . Lần giải thích này rốt cuộc là hay giả? Trầm Vân thấy mặt chưởng quỹ vẫn mang theo nghi ngờ, trong lòng sớm hận đến ngứa ngáy rồi. Nếu cho nàng số phòng, nàng đành phải chờ phía dưới thôi, nàng tin cái vị Lăng thiếu gia đó ra khỏi phòng. Ai, nàng lén lén lút tới Huyện Lăng Nguyệt, nhất đinh thể tiết lộ thân phận của chính mình được nha, phụ thân và mẫu thân vẫn còn ở huyện Lăng Nguyệt nếu mà rơi vào tay hai người, nhất định xách nàng về, nửa tháng cũng khỗng cho nàng ra khỏi cửa.

      Người nằm nghiêng ghế dựa rốt cuộc cũng đứng lên, ngẩng đầu nhìn ra cửa sổ, ngày hôm nay nên cho người trong khách điếm mang cơm đến phòng, Thái tử , trưởng công chúa có tin tức. Lăng thiếu cười khổ tiếng, bị trưởng công chúa để mắt tới đúng là bất hanh của . Để cuốn sách lên bàn, Lăng thiếu đứng đậy chỉnh sửa lại cổ áo, sau đó đẩy cửa phòng ra ngoài, chuẩn bị xuống lầu ăn trưa.

      Lăng thiếu như thế nào cũng có nghĩ đến, nữ tử so với chưởng công chứ còn dung mãnh hơn kiên trì chờ dợi phía dưới. Cũng có nghĩ tới từ đây mình bị nương này để mắt tới, càng thêm nghĩ tới, nương này trở thành nương tử mình nâng niu ở trong tay thương ở trong lòng. giai thoại ra đời từ đó ở Nguyệt Tường quốc.

      Trầm Vân nhàm chán uống trà ở dưới lầu, khi thấy nam tử mặc xiêm y uốn lượn xinh đẹp như hoa thản nhiên tử cầu thang xuống phút chốc mắt trợn to. Nàng tự nhận là thấy qua rất nhiều nam tử tuấn mĩ, nhưng dáng vẻ này nàng chưa nhìn thấy bao giờ. Bất kì từ ngữ nào để tán dương xắc đẹo của nữ tử cũng có thể dùng người nam tử này, xinh đẹp kiều diễm ướt át như những đóa hoa quá mức bình thường, là quá tà mị quá xinh đẹp rồi, trong lòng Trầm Vân kích động bùm bùm như muốn nhảy ra ngoài vậy.

      Lăng thiếu từ khi bước xuống cầu thang, cũng cảm thấy có ánh mắt nóng hừng hực nhìn chằm chằm mình. Tướng mạo là do phụ mẫu cho, sống là nam nhân mà dung mạo lại có thể xinh đẹp hơn nữ tử, mỗi ngày Lăng thiếu gia bị những ánh mắt khác thường như thế nhìn. Về sau đó cũng trở thành thói quen, nhưng cảm giác hôm nay lại bất đồng….Theo trực giác của mình, Lăng thiếu tìm được ánh mắt nhìn mình, đó thế nhưng mà lại là nữ oa.

      Tác giả có lời muốn : Phát có lỗi, sửa thôi, Trầm Vân nha đầu điên cuồng tuy phu a, lại việc này là do tay Vũ Văn Thượng tạo ra.

      PS: Ngày nào đó nghe được truyện cười. bạn nam hướng đối tượng thầm mến lâu thổ lộ. Bạn nam đó gọi điện cho bạn nữ:” Tôi muốn đối tượng mình thầm mến thổ lộ, nhưng tôi lại dám gõ cửa.”

      lệ rơi đầy mặt:” cứ dũng cảm gõ cửa thôi.”

      Nam:” Tôi sợ bị cự tuyệt dám, hãy mở cửa .”

      Bạn nữ hết sức vui mừng ra mở cửa. Quả nhiên bạn nam đứng trước cửa, bạn nam cười nhàng, cẩn thận nhìn bên trong cửa:” Em trai có ở nhà ?”

      Câu sau cùng hết sức to. Khụ khụ.
      Last edited by a moderator: 2/8/14

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      CHƯƠNG 47: Phiên ngoại Trầm Vân.

      Lăng thiếu quay đầu lại, kéo nữ oa dính sát lưng mình xuống, sau đó xoa xoa đầu Trầm Vân:” Em , ngoan ngoãn về nhà .” Người làm xung quanh khôi phục lại vẻ mặt, rồi cận thận suy nghĩ thấy cũng đúng, Hà đại thiếu gia xinh đẹp như hoa, cái oa nhi này bị sắc đẹp hấp dẫn cũng là hợp tình hợp lý, đứa nào mà thích bươm bướm nhiều màu sắc, và những sợi len hồng hồng.

      “ Ngươi đừng có nhìn vóc người ta , ta phải con nít. năm nữa ta làm lễ cập kê rồi.” Khóe miệng Trầm Vân nhếc lên , mặt mang theo nụ cười tươi rói. Nam nhân tuấn mĩ như thế này, tất nhiên là phải lừa đến tay rồi. Ưm, lâu rồi nàng mới tìm được người khiến nàng thích. Diện mạo này khiến nàng kinh hãi mà, nếu nàng mà lấy có thể ngày ngày làm bạn cùng , khẳng định ngày tháng trôi qua rất sảng khoái.

      Lăng thiếu gia là chưa bao giờ gặp qua nữ oa nhi nào mà lớn mật như thế, ngoài mặt ngây thơ, nhưng những lời ra giống tuổi này nên .

      Trầm Vân nhìn gò má Lăng thiếu, trùng hợp là lúc này ngoài cửa sổ ánh sáng mặt trời chiếu mặt , làm bộ dạng của như có tầng tầng vầng sáng xinh đẹp bao xung quanh, trong lòng Trầm Vân cảm thấy nhộn nhạo, cứ như vậy xâm nhập vào trong lòng nàng. Nhìn cặp lông mày dài kia phía đuôi còn nhếch lên. Những ngón tay trắng nõn thon gần như trong suốt. Trầm Vân cúi đầu nhìn ngón tay của mình, umh, xem ra bằng. có trắng như Lăng thiếu, uh, cũng có mĩ như Lăng thiếu.

      Lăng thiếu nhìn Trầm Vân trực tiếp hướng tiểu nhị phân phó:” Chuẩn bị ba món cùng chút thức ăn và bát cơm mang lên phòng cho ta, ta trở về đó ăn.”

      Tiểu nhị gật đầu liên tục, xoay người về phía phòng bếp. Lăng thiếu đứng lên nhìn Trầm Vân cái, sau đó liền lên lầu, Trầm Vân lập tức theo sau lên lầu.

      “ Nữ oa nhi, ngươi theo ta làm gì, nhanh về nhà .” Rốt cuộc cũng chỉ là con nít, Lăng thiếu cũng thể lớn tiếng khiển trách.

      Trầm Vân sờ sờ cái ót, rất là ngây thơ vô tội :” Ta đói bụng, muốn ăn cơm. Sau khi ăn cơm xong ta liền. Ngươi kêu ta là Vân nhi , nữ oa nhi là khó nghe.” Lăng thiếu biết nên trả lời như thế nào, ngày hôm nay là ngày gì, đáng ra nên ra ngoài, nên ở trong phòng đọc sách.

      thể làm gì khác Lăng thiếu chỉ đành phải đồng ý để Trầm Vân theo vào trong phòng ăn cơm. Trong lòng Trầm Vân hết sức vui vẻ, thiếu chút nữa là nhảy dựng lên. Về sau này mới biết mình bị chơi xỏ, nương này chỉ muốn cùng ăn cơm mà còn muốn ngủ cùng . đến chỗ nào nàng theo chỗ đó, cứ quấn lấy bỏ rơi được. Lăng thiếu cũng biết rằng, ngày nào đó nương bé này đột nhiên biến mất, trong lòng trở nên trống trải, chỉ đành tự mình Trầm gia bắt nha đầu đó trở về. Chỉ là cho đến lúc này Trầm Vân vẫn là nữ oa nhi. nữ tử chưa cập kê.

      Bên trong phòng.

      bàn để ba món thức ăn cùng bát cơm, Lăng thiếu thở dài, đem chén cơm bỏ xuống trước mặt Trầm Vân “ Ăn , ăn xong về nhà.” Trầm Vân chu mỏ, lắc đầu cái, mắt mở to hướng về phía Lăng thiếu liều mạng chớp chớp:” Ngươi đút ta ăn .” Giọng ra lệnh, cái oa nhi này cũng cho nhiều ‘ kinh hỉ’ , Lăng thiếu cảm thấy đầu mình đau từng đợt, nhíu mày.

      “ Nha, ngươi nhức đầu? Ta xoa bóp giúp ngươi.” Trầm Vân thấy được thời cơ, vọt cái đứng dậy, nhanh chóng đến sau lưng Lăng thiếu. để ý đến ngăn cản của , tay bé đặt đầu . Thỉnh thoảng nhàng xoa bóp, Lăng thiếu thở dài, thể thừa nhận, nha đầu này xoa bóp rất thoải mái.

      Tròng mắt Trầm Vân xoay chuyển quanh, nàng nên tiếp tục giả vờ thuần khiết, ngốc ngốc. Như vậy mới có thể đến gần Hà mỹ nhân, Trầm Vân càng nghĩ càng thấy kích động. Hà đại mỹ nhân ngươi liền ngoan ngoãn theo bản tiểu thư thôi.

      “ Được rồi, ngươi ngồi xuống ăn cơm .” Lăng thiếu quay lại bắt được tay Trầm Vân, Trầm Vân nảy ra ý hay. Khóe miệng khẽ nhếch, dựa theo sức lực của Lăng thiếu ngã ở trong ngực . Lăng thiếu vội đẩy Trầm Vân ra, Trầm Vân lại cố ý ôm chắt lấy hông . Đầu vùi sâu vào trong ngực , ừm, người rất thơm. Trầm Vân hung hăng hít vào, thân thể Lăng thiếu cứng đờ, chưa bao giờ gặp nữ nhi như thế này. là sắc, Lăng thiếu nhíu mày cái, tướng mạo của là phụ mẫu cho, đẹp đẽ thế này , nam tử nào mà muốn chứ. tai ngay nữ oa cũng ỷ vào mình ổn.

      “ Thân thể ngươi thơm quá.” Trầm Vân từ trong ngực Lăng thiếu đứng dậy, chớp chớp đôi mắt to cẩn thận nhìn . Rồi đưa tay điểm điểm môi hồng của Lăng thiếu, rất là ngu ngốc mở miệng:” Môi của ngươi hồng, là dùng cái gì đó vẽ lên sao?”

      Khụ khụ, Lăng thiếu ho khan hồi, Trầm Vân liên tục vỗ lưng cho , thuận tiện ở sau lưng sờ loạn từ xuống dưới, ừ tệ, lưng thẳng. Mặc dù dáng vẻ như nương, nhưng thể cốt tráng kiện như nam tử.

      “ Đứa này, từ nơi nào học được cái này.” Lăng thiếu giữ lấy tay Trầm Vân lạnh lùng mở miệng. Trầm Vân nhất thời hiểu tính của , miệng xị xuống, oa tiếng khóc lên, đôi tay đánh lên lồng ngực Lăng thiếu:” Ngươi, ngươi, khi đễ ta.” Ừ lồng ngực sờ cảm giác tệ.

      “ Ngươi đừng khóc.” Tay chân Lăng thiếu luống cuống cả lên, nếu mà bị Vũ Văn Thượng nhìn thấy, khẳng định là cười nhạo chết .

      Trầm Vân kéo ống tay áo Lăng thiếu qua, lau hết nước mắt nước mũi lên đó. Áo tinh xảo của lăng thiếu trở nên dợ bẩn cực kì.

      “ Ngươi ôm ta cái ta liền khóc nữa. Ở nhà có ai chơi với ta, có được hay ?” Trầm Vân rốt cuộc ngừng khóc, khóe mắt mang theo lệ ,điềm đạm đáng nhìn Lăng thiếu.

      được.”

      Vừa dứt lời, Trầm Vân lần nữa oa lên tiếng khóc lớn. Lăng thiếu cảm thấy nhức đầu, còn cách nào đành phải khuất phục Trầm Vân, rất là bất mãn gật đầu cái.

      Cứ như thế, Lăng thiếu bước lên bước vĩnh viễn ‘ có đường về’. Từ đó Trầm Vân liền ỷ lại vào , đến đâu Trầm Vân đến đó. Từ huyện Lăng Nguyệt đến Ngũ Lĩnh huyện, từ Nguyệt Tường quốc đến Đại mạc quốc. Tin tức nhị tiểu thư Trầm gia mất tích, truyền đến tai Trầm Quân, Trầm Quân vẫn lạnh lùng hờ hững như thế, chỉ có Thang Viện là cực kì lo lắng. Nữ nhi ngây thơ như vậy, lại chưa làm kê lễ, bây giờ lại mất tích, vậy phải làm thế nào đây. Trầm Quân vỗ vỗ vai kiều thê, nữ nhi nhà mình gieo họa cho người khác là chuyện tốt, mình cần phải lo lắng.

      Lời này của Trầm Quân rất đúng, cần lo lắng. Khi Thang Viện biết được khuê nữ nhà mình cùng đệ nhị mỹ nam của Nguyệt Tường quốc Lăng thiếu gia du sơn ngoạn thủy, thấp thỏm trong lòng cuối cùng cũng buông xuống. Sau khi Bạch Ngữ Yên biết được, dở khóc dở cười, Vân nha đầu này là háo sắc mà.

      Ngũ Lĩnh huyện, núi Ngũ Lĩnh ngôi nhà lá giữa rừng trúc xanh tươi, trước nhà lá có nương hoạt bát ngây thơ ngồi ghế gỗ, nhìn những chú gà con ăn trong chuồng. Nghe tiếng ken két của cổng nương lập tức đứng lên, khuôn mặt tươi cười nhàng đến đỡ củi cho nam tử, nâng tay áo lâu mồ hôi cho . Nam tử mặc quần áo bình thường, nhưng gương mặt phải của người phàm tục. cái nhăn mày nụ cười đều đẹp, đặc biệt đôi lông mày nhếch lên cực kì quyến rũ, so với nữ tử còn mĩ lệ hơn. Nếu như là nữ nhi, nhất định là thiên hạ đệ nhất mỹ nhân.

      “ Phu quân, chàng mệt rồi, ta giúp chàng bỏ củi xuống.” Trầm Vân nâng lên khuôn mặt tươi cười, tay hướng đến sau lưng Lăng thiếu. Lăng thiếu xoay người cái, tránh thoát khỏi tay nàng, đem bó củi đặt ở chuồng gà bên cạnh. Trầm Vân trừng to hai mắt, hừ, lại bị tránh được. có gì, hôm nay nàng chuẩn bị tốt thuốc, Lăng thiếu hôm nay nhất định phải chiếm được tiện nghi của ngươi.

      Hơn mấy tháng ở chung, Lăng thiếu sớm thăm dò tính tình Trầm Vân. Ngoài mặt cực kì hoạt bát đáng , trong đầu rất là tà ác. Ngàn vạn lần thể bị khuôn mặt của nàng mê hoặc, đừng cho nàng là cái oa nhi cái gì cũng biết, ra , nàng hiểu so với những bình thường hiểu biết hơn rất nhiều. Nhưng vẫn chịu được, nương này cứ theo mình, lại còn mở miệng là kêu phu quân, bỏ rơi cũng bỏ rơi được.

      Đến bây giờ, Lăng thiếu cũng có biết nữ oa nhi quấn lấy đó là nhị tiểu thư của Trầm gia. Trầm Vân.

      “ Phu quân chàng làm cơm sao? Ta chuẩn bị rượu, buổi tối hôm qua còn chút.”

      Lăng thiếu nghe thấy rượu hôm qua, chợt giật mình. Buổi tối hôm qua nha đầu này ngừng chuốc rượu , rót cho uống nhiều hơn nữa, thần trí cũng trở nên mơ hồ. Khi trời sáng, phát ra toàn thân mình trần trụi, mà nha đầu này lại ăn mặc chỉnh tề đứng trước giường nhìn cười. Mặc dù tướng mạo của khiến cho mọi người tưởng nhầm là hoa hoa đại thiếu gia, nhưng giữ mình hết sức trong sạch, trừ mẫu thân cùng muội muội, còn những nữ nhân khác mực tránh kịp.

      Trầm Vân nhón chân lên vỗ vỗ lưng Lăng thiếu “ Yên tâm ta làm gì chàng đâu. Chuyện tối hôm qua là lỗi của ta, chính chàng uốn rượu say, rồi cưởi xiêm y, ta ngăn cản nổi. Rượu hôm qua uống còn dư lại cũng nhiều, chàng nhất đinh say.”

      Tròng lòng Trầm Vân cười hắc hắc, rượu còn rất ít, ngươi say, nhưng nàng chuẩn bị sẵn gói thuốc bột. Lăng thiếu, ta muốn sờ thử cái kia của ngươi, xem chút có bao nhiêu dài bao nhiêu thô. ( * chết mất, chị này có phải người đại xuyên qua nhỉ, chỗ này có hai xưng hô khách nhau nhé, khi chị nghĩ trong lòng là ngươi, khi xưng hô làm chàng cho nó ngọt ngào. He he.* ) Trong sách có , căn cứ vào vật kia dài ngắn, lớn thế nào có thể đánh giá năng lực của người đàn ông về phương diện kia. biết Lăng thiếu thuộc loại nào, nhìn bộ dáng dịu dàng, ưm, hy vọng trung đẳng là tốt rồi, nàng cũng có cầu thượng đẳng, đoán chừng thượng đẳng nàng cũng có chịu nổi.

      Trầm Vân cũng chưa có làm lễ cập kê, Lăng thiếu cũng hơn hai mươi tuổi. Tuổi của hai người cũng phải chỉ chênh lêch chút xíu, huống chi còn có trưởng công chúa.

      Trong hoàng cung.

      Khuôn mặt xinh xắn của Vũ Văn Thương Tú nhíu lại, hàm răng nghiến chặt. Đôi tay nắm chặt, cung nữ đứng bên nơm nớp lo sợ, công chúa mấy ngày qua thường xuyên nổi giận cũng là vì đại thiếu gia của Thừa Tướng Lăng thiếu gia, mỗi lần bị đánh cũng chính cung nữ các nàng mà thôi.

      “ Nhìn cái gì, cảm thấy ta đáng thương có phải hay ?” Vũ Văn Thương Tú hung hăng vỗ bàn, Lăng thiếu tại sao lại đối sử với nàng như thế, nàng là công chúa duy nhất của Nguyệt Tường quốc, phụ hoàng che chở tay, mẫu hậu bảo vệ trong ngực. Chưa bao giờ nàng lại chịu uất ức như thế. Lăng thiếu ngươi lại cùng nữ oa chưa làm kê lễ dây dưa , chuyện này truyền đến trong cung tất cả mọi người đều biết, chút thể diện nàng đều có. Trầm Vân, nhị tiểu thư của Trầm gia, đường muội của Trầm Lạc. Ha ha, Trầm Lạc phải là ở trong Huệ Minh cung sao, nữ nhân Trầm gia đều phải là đồ tốt, nàng tuyệt đối để nữ nhân như vậy lên làm Thái Tử phi.

      phủ thừa tướng, ta muốn xem nha đầu Hà Oánh như thế nào. Lần trước vào cùng, toàn thân nàng lên sởi. Bổn cung xem xem nàng có tốt hay . Vũ Văn Thương Tú hất tay áo lên, lập tức về phía phủ Thừa Tướng.

      Cung nữ ở bên cạnh biết công chúa muốn phủ Thừa Tướng tạo áp lực, buộc Hà đại thiếu gia phải trở về kinh.

      So với khí khẩn trương ở Hoàng cung, trong nhà lá ở núi Ngũ Lĩnh diễn ra màn hương sắc tươi đẹp. Trầm Vân mặt cười xấu xa vô lực nằm hừ hừ giường, Hừ, thuốc tốt nha, hiệu quả tốt lắm.

      Trầm Vân nhàng cười tiếng, ngay sau đó bò lên giường. Đặt mông ngồi bên cạnh hông Lăng thiếu, chân mày Lăng thiếu nhất thời nhíu lại, thân thể Trầm Vân cúi xuống, tay bé ở mặt Lăng thiếu chậm rãi vuốt ve, từ lông mày đến mắt rồi đến mũi, cuối cùng đến cánh môi mềm mại, Trầm Vân liếm liếm môi, môi mềm mại như vậy sờ lên tốt, nếu mà hôn lên, chắc hẳn cảm giác cực tốt.

      Nghĩ như thế nào Trầm vân liền làm như thế. Cúi đầu pụp phát dính vào môi Lăng thiếu. Đưa cái lữa liếm vòng cánh môi . Tay cũng ngừng ở thân thể vuốt ve ( * chị này quá dung mãnh * )

      Ưm, Trầm Vân bị đau. Ngay sau đó thể tin được trợn mắt, nhìn Lăng thiếu luôn tránh mình như mãnh thú thế nhưng lại chủ động hé môi, còn xấu xa cắn môi nàng.

      Đúng lúc này Lăng thiếu mở mắt ra, tầm mắt vừa vặn đụng tầm mắt Trầm Vân, trong lòng Trầm Vân run lên bần bật, đôi môi mọng nước đôi mắt đắm đuối đưa tình nhìn mình, xiêm áo rộng mở để lộ da thịt trắng nõn như ngọc. Xinh đẹp cực kì, Trầm Vân tự chủ được nuốt nước miếng.

      “ Vân nhi….” Thân thể nam tử khẽ rung, đôi môi đỏ mọng. Thanh ôn nhuận như nước chảy vào trong lòng Trầm Vân. Sắc tâm của nàng chợt động, hạ thấp thân thể xuống, hôn lên mặt Lăng thiếu. Mặt mày rồi đến đôi môi đỏ mọng, bỏ qua chỗ nào. Trong đầu Trầm Vân ong ong, những gì trong sách vẽ cuối cùng hôm nay nàng cũng có thể lĩnh hội được chút.

      “ A “ Trầm Vân kêu khẽ tiếng, Lăng thiếu đem mình đặt dưới thân thể, nhìn ngồi ở người mình nhếch khóe miệng, mắt dài híp lại. Mặt Trầm Vân vọt đỏ bừng. Quả nhiên, thuốc kia có tệ, khi quay lại phải thưởng tiền cho chưởng quỹ kia mới được.

      “ Cái tiểu nha đầu nhà ngươi, quay về nhà cứ quấn lấy ta làm gì?” Lăng thiếu cảm thấy choáng vàng, thân thể rất nóng, có cảm giác như nằm mơ.

      “ Đương nhiên là coi trọng ngươi, Lăng thiếu chờ ta . Qua năm nữa ta làm kê lễ rồi, đến lúc đó rồi ngươi cưới ta .” Trầm Vân nâng lên khuôn mặt tươi cười, mặt hồng hồng nổi bật làn da trắng.

      “ Cưới ngươi? Tuổi ta chênh lệch so với ngươi quá lớn, được.”

      Trầm Vân trơ mắt nhìn Lăng thiếu sau khi xong nằm vật xuống, còn té ử bụng nàng, tiếng hít thở nhàng truyền đến. Trầm Vân nhất thời cảm thấy hận, giống như mèo cào giường, chưởng quỹ gạt người, thuốc này ràng là làm cho nam tử kìm lòng được, mới vừa rồi sắc mặt Lăng thiếu đỏ bừng tưởng rằng hiệu nghiệm. Ai ngờ lâu lắm lại ngủ thiếp .

      Lúc này Trầm Vân nào có biết, chưởng quỹ nhìn vóc người nhắn của nàng, thuần phác đáng . Nào dám chân chính bán thuốc cho nàng, a, tướng mạo hại chết người.

      Tác giả có lời muốn : Trầm Vân khí tiết của ngươi mất hết rồi.

      Lăng thiếu: Nàng căn bản chơi như vậy.
      Last edited by a moderator: 2/8/14

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      CHƯƠNG 47

      Tiểu Phúc Tử thấy Điện hạ trở về, lập tức khom người thi lễ. Sau đó rót cho Điện hạ chén trà, cung kính :” Điện hạ, Lưu ma ma chờ người lâu, là đưa thuốc tới cho Điện hạ. tại có tuyên Lưu ma ma vào phòng khách hay ạ?” Vũ Văn Thượng cũng có nhận chén trà mà Tiểu Phúc Tử đưa tới, thấy chén trà này là lại nghĩ đến chén trà mà mình làm rớt trong phòng Lạc nhi. biết nha đầu Lạc nhi kia muốn cùng giận dỗi bao lâu đây.

      “ Bỏ chén trà qua bên, gọi Lưu ma ma vào .” Vũ Văn Thượng nâng tay, bóp bóp trán mình. Tiểu Phúc Tử thấy bộ dạng phiền muộn của điện hạ, trong bụng sáng tỏ, nhất định là Lạc chủ tử tha thứ cho Điện hạ, Điện hạ chiếm được tiện nghi của Lạc chủ tử rồi. Hiazz, Lạc chủ tử đến bao giờ người mới nối lại tình xưa đây? ban đầu còn tưởng Điện hạ có thể vì chuyện của Trầm Ninh mà có thể đẩy nhanh tốc độ đón Lạc chủ Tử vào Đông cung điện, nhưng lại chưa từng nghĩ đến kết cục như thế này. Trong đầu Tiểu Phúc Tử thống hận hành động của Triệu Ninh, lại than thở Điện hạ ‘ bất hạnh ‘.

      “ Tiểu Phúc Tử, nghe lời ta sao còn đứng đó. mau tuyên Lưu ma ma vào.” Vũ Văn Thượng vừa ấn trán, vừa đưa mắt lạnh nhìn về phía Tiểu Phúc Tử. Hai tay xuôi bên hông Tiểu Phúc Tử bỗng nắm chặt, cũng là ngây người cái gì chứ, đụng vào hỏa khí của Điện hạ rồi. Nghĩ đến đây, Tiểu Phúc Tử miệng ngừng dạ, cúi người ra khỏi phòng khách tuyên Lưu ma ma đứng đợi ở cửa Đông cung điện.

      lát sau, Lưu ma ma vào phòng khách, sau khi đưa gói thuốc trong tay cho Tiểu Phúc Tử, hai đầu gối bùm cái quỳ mặt đất. Cúi đầu cung kính :” Điện hạ lão thân thỉnh cầu người tha thứ.” Vũ Văn Thượng chân tướng ngước mắt nhìn về phía Lưu ma ma, khẽ cau mày rồi hướng về phía Tiểu Phúc Tử nháy mắt. Trong lòng Tiểu Phúc Tử ngầm hiểu, lập tức bước ra khỏi phòng khách, còn tiện tay đóng cửa lại.

      Sau khi nghe được két tiếng đóng cửa, Lưu ma ma lần nữa giọng :” Điện hạ, việc Điện hạ bị Trầm Ninh bỏ thuốc truyền đến tai lão thân, lão thân lập tức cầm thuốc tạm hoãn dược tính đến Huệ Minh cung. Lão thân thấy thuyện nên thấy, lúc đó tình huống khẩn cấp, lão thân…”

      Đôi tay Vũ Văn Thượng cầm chặt hai bên ghế chân mày nhíu lại, tâm vì những lời Lưu ma ma mà nhảy lên kịch liệt:” Lưu ma ma ngại thẳng. Lúc ấy bổn Điện hạ làm gì thương tổn Lạc nhi sao? Tình huống của Lạc nhi lúc đó là như thế nào?”

      Thân thể Lưu ma ma quỳ mặt đất càng ngày càng khom, ngay cả đầu cũng cúi rạp xuống đất:” Điện hạ thứ lỗi lão thân mạnh mẽ kéo người ra. Điện hạ lúc đó rất tức giận, lão thân bất đắc dĩ phải động thủ. Lạc chủ tử lúc đó dáng vẻ rất thống khổ, đôi mày thanh tú nhíu chặt, trong mắt dường như có nước mắt. Khi kéo người đứng dậy, lão thân nhìn thấy trước ngực Lạc chủ tử tím bầm mảnh, hồng hồng. Nhìn qua giống như là bị thương.”

      Những lời của Lưu ma ma như những mũi tên nhọn đâm vòa trong lòng Vũ Văn Thượng, hai tay nắm ghế của Vũ Văn Thượng càng ngày càng chặt. Gân xanh trán nổi lên như muốn nhảy ra ngoài, cố gắng bình phục lại tâm tình của mình, Vũ Văn Thượng tỉnh táo mở miệng:” Lưu ma ma đứng dậy . Ngự Y viện cầm Mai Ân lộ cho Lạc nhi , đừng có là bổn điện hạ phân phó.”

      Thân thể Lưu ma ma quỳ mặt đất khẽ run lên, sau đó chậm rãi đứng lên:” Điện hạ lão thân trước đến Huệ Minh cung để phong tỏa tin tức. Trước khi có kết quả tuyển chọn tú nữ, mong Điện hạ hãy cẩn thận.”

      Khóe miệng Vũ Văn Thượng nhếc lên nụ cười bất đắc dĩ:” Lưu ma ma đem toàn bộ cung nữ trong Đông cung điện đổi , mang hết đến Hoán Y cục .” Dứt lời, Vũ Văn Thượng lại lần nữa niết niết cái trán. Lưu ma ma cung kính dạ chút, rồi sau đó thối lui ra khỏi phòng.

      Mặt trời dần ngả về tây, từ khi Lưu ma ma rời Vũ Văn Thượng vẫn còn ngồi ở ghế, tư thế ngồi cũng từng biến hóa qua. Tay phải nhàng gõ lên cái ghế dựa bên cạnh, từng tiếng từng tiếng, giống như đem những áy náy trong lòng tiêu tan . Trong vòng năm ngày Lạc nhi có thể hết giận sao. trúng hợp hoa tán, biết nặng , xem chừng như thế là ngược đãi Lạc nhi rồi.

      Tiểu Phúc Tử đứng ở ngoài cửa nhìn mặt trời dần dần rơi xuống, nghe thấy bên trong từng tiếng ngón tay gõ xuống bàn. Mỗi khi Điện hạ có điều phiền muộn mình ngồi gõ bàn. Lạc chủ tử người nên nhanh chóng làm hòa với Điện hạ thôi. Nếu tâm tình Điện hạ xấu, tất cả nô tài trong Đông cung có ngày tốt a.

      Tiểu Phúc Tử bên ngoài đợi rất lâu đến khi mặt trời xuống núi, tia nắng cuối phía chân trời mất . Điện hạ từ trong phòng khách ra. Tiểu Phúc Tử khom người hành lễ, cẩn thận từng li từng tí :” Buổi tuyển chọn tú nữ Huệ Minh cung bắt đầu rồi .” Dứt lời len lén liếc Điện hạ cái, thấy tóc mai Điện hạ có chút loạn, nên cất lời:” Điện hạ tóc người có chút loạn, nô tài phân phó bốn cung nữ thân thủ nhanh nhẹn lại chải tóc cho người.” Tiểu Phúc Tử quan tâm , mà biết những lời này chạm đúng cơn giận của Vũ Văn Thượng.

      “ Tiểu Phúc Tử, chẳng lẽ ngươi muốn đến Tư Mã phòng. Có phải ngươi muốn đến đó chăm sóc Trầm Ninh.” Vũ Văn Thượng dứt lời đến đình viện Đông cung điện. Tiểu Phúc Tử ở phía sau sửng sốt, rồi sau đó quỳ mặt đất, dập đầu mấy cái mạnh mặt đất, lớn tiếng :” Điện hạ nô tài biết sai rồi, biết sai rồi.”

      Cho đến khi Vũ Văn Thượng xa Tiểu Phúc Tử cũng dám đứng lên, làm sao có thể sơ ý mà cung nữ chứ, chuyện Triệu Ninh chưa qua, làm sao Điện hạ có thể để cung nữ phục vụ bên cạnh? Tiểu Phúc Tử liên tiếp thở dài, chờ khi biết được tất cả cung nữ ở Đông cung điện trong vòng đêm bị đưa hết, càng ràng hơn lời của hôm nay là chọc trúng lửa giận của Điện hạ.

      Trong sương phòng khác ở Huệ Minh cung.

      “ Lạc chủ tử, nô tỳ mới học được cách búi tóc Hồ Điệp. Lạc chủ tử nhìn xem có thích ?” Bích Diệp tươi cười nhìn Trầm Lạc trong gương trang điểm .

      Trầm Lạc đưa tay vuốt ve búi tóc, đưa tai rút hết toàn bộ trâm bướm ra. Bích Diệp nhìn mà sửng sốt, trâm bướm hợp nhất với tóc búi Hồ Điệp, sao Lạc chủ tử lại đem trâm rút ra?

      “ Trâm này quá lớn, màu sắc quá mức gây chú ý. Đeo trâm hoa đào này lên là tốt nhất.” Trầm Lạc vừa vừa lấy trong ngăn kéo ra cái trâm hoa đào cắm lên búi tóc.

      Bích Diệp ngước mắt lên nhìn trâm hoa đào hết sức tinh xảo, nhưng lại có chút , hơn nữa Lạc chut tử lại cắm đằng sau búi tóc, trang sức này nổi bật ban ngày, những tiểu chủ tử khác đều chọn những trang sức đẹp nhất mà đeo lên.

      “ Lạc chủ tử nô tỳ nghe được tin. Đại cung nữ Triệu Ninh ở Đông cung bị đưa đến Tư Mã phòng, hơn nữa còn bị cho uống thuốc. Những thị vệ ở Tư Mã phòng tục tằng cao lớn, Triệu Ninh chịu nổi nhứng thị vệ dã man như thế, sau tiếng bị giày vò chết rồi. Tin tức Lạc chủ tử nghe được Triệu Ninh trở thành thị nữ là đúng.” Bích Diệp chậm rãi , nàng chỉ muốn chut tử biết là Điện hạ có thị tẩm nương khác. Lạc chủ tử có cơ hội để Điện hạ chú ý, Lạc chủ tử ngài gỡ trâm hoa đào cài trâm bướm lên thôi.

      Thân thể Trầm Lạc cứng lại, Triệu Ninh chết rồi, hơn nữa còn chết thảm như thế?

      Bích Diệp nhìn chân mày thoáng chốc nhíu lại của Lạc chủ tử, thân thể cứng nhắc ngồi ghế nhúc nhích. Lạc chủ tử mới vào cung bao lâu, trong cung chết hai người. là thân thể sạch mà bị đánh chết, người nữa là bỏ thuốc Điện hạ. Lạc chủ tử kinh hãi như thế cũng là lẽ thường.

      “ Bích Diệp ta ăn mặc giản dị như thế. Giản dị là tốt, thứ nhất quá diễm lệ gây chú ý, thứ hai ai cũng mắc như thế, đâu còn chỗ nào đặc biệt?” Trầm Lạc mang mặt nụ cười, sau đó đứng lên ra ngoài phòng.

      Những tú nữ khác trong Huệ Minh cung đứng hết trong đình viện, Vương ma ma cũng đến, Trầm Lạc là người cuối cùng ra. Hòa Miêu mang theo khuôn mặt tươi cười hết sức nhiệt tình chào hỏi Trầm Lạc. Thanh tiểu chủ tử vẻ mặt hết sức bình tĩnh vội vàng như buổi sáng. Hai tú nữ khác bởi vì Trầm Lạc tới trễ mà cảm thấy bất mãn, ánh mắt lạnh lùng nhìn Trầm Lạc vài lần.

      Vương ma ma thấy mọi người đều đến đông đủ hắng giọng nó:” Các tiểu chủ tử, thỉnh cùng lão thân tiến về Thiên Huệ cung. Thiên Huệ cung là nơi từ trước tới nay dùng để tuyển chọn tú nữ, đương kim thái hậu, hoàng hậu. cùng thái tử phi cũng được sắc phong ở đây. Buổi duyệt chọn lần này quan trọng, lão thân nhiều. Trước khi đến Thiên Huệ cung và sau khi đến Thiên Huệ cung mong các tiểu chủ tử hãy cẩn thận lời hành động. Lão thân chỉ thế thôi, kế tiếp phải dựa vào vận may của các chủ tử.” Vương ma ma sau khi xong cung kính thi lễ, thấy các tiểu chủ tử gật đầu, mới xoay người mang theo năm tiểu chủ tử tiến về phía Thiên Huệ cung.

      Nô tỳ của năm tú nữ cẩn thận theo sau các vị chủ tử, chờ sau khi đến cửa Thiên Huệ cung Vương ma ma tiếp tục , giơ tay lên ý bảo các tiểu chủ tử vào, năm nô tỳ thân cận được an bài ở Thiên cung, chờ từng tiểu chủ tử ra ngoài.

      Trong Thiên Huệ cung đèn đuốc sáng choang, ở cây cũng treo nhiều dây màu sắc sặc sỡ, ở trong gió đung đưa. Cung nữ thái giám tới lui, để các lại trái cay hoa quả bàn các tiểu chủ tử và dưới.

      Tuyển chọn tú nữ lần này diễn ra ở Thiên Huệ cung, Thiên Huệ cung tổng cộng có ba cung, là Thiên cung dùng để nơi nghỉ ngơi cho các tiểu chủ tử và nô tỳ thân cận, Thiên cung là cung nhất trong ba cung hơn nữa trang trí đơn giản. Thứ hai là Tiền cung là nơi tuyển chọn tú nữ, là cung lớn nhất, chỗ ngồi phân ra cao nhất và thấp nhất. Thứ ba là sườn cung, là nơi trong hoàng cung tổ chức gia yến , gặp nhau cuối năm, thái hậu hoàng thượng thái tử trưởng công chúa, cùng hoàng thân quốc thích bên hoàng hậu cuối năm thường xuyên tới đây.

      Thái giám cung nữ mang trái cây bánh ngọt sắp xếp tốt, toàn bộ quy củ đứng ở trong Huệ Minh cung. Chờ đợi thái hậu hoàng thượng hoàng hậu và điện hạ đến. Các tú nữ ngồi xuống từ lâu. Lưu ma ma và Ngô ma ma chia ra đứng hai bên chờ các chủ tử lớn nhất đến.

      Thời gian dần dần trôi, các tú nữ ngồi ở Huệ Minh cung mặt biểu bất đồng. Khuôn mặt nhắn của Hòa Miêu hết sức nghiêm túc, Trầm Lạc bình thường lạnh nhạt. Mẫn Mẫn quận chúa ngồi ở bên trái tò mò nhìn xung quanh, chờ dựa vào ấn tượng tìm được Trầm Lạc ngồi cuối cùng bên phải đôi mắt mở ra càng ngày càng lớn.

      Thấy bộ dáng Trầm Lạc đôi mắt vui mừng híp lại. Mẫn Mẫn quận chúa vội vỗ Đỗ Nhã ngồi bên người nhàng :” Ta thấy Trầm Lạc rồi, nàng là muội muội của ta nên gọi ta là tỷ tỷ nhỉ? là vui. Cuối cùng ta cũng có thể gặp được người bên nội rồi.”

      Đỗ Nhã nhíu mày, đem cánh tay mình bị quận chúa giữ rút ra giọng đáp:” Mẫn Mẫn quận chúa, ngài quên việc phải thận trọng lời rồi sao?”

      bên khác.

      Trầm Lạc lẳng lặng ngồi ghế, mắt từ bên trái nhìn lượt tất cả các tú nữ. là xinh đẹp, người so với hoa mà cảm thấy thẹn thùng.

      “ Lạc tỷ tỷ, thấy người ngồi thứ nhất bên trái mặc vấy trắng chứ? Nàng là Đỗ Nhã con duy nhất của Đỗ Thái Phó. Cùng điện hạ lớn lên, có thể là thanh mai trúc mã.” Hòa Miêu kéo kéo ống tay áo Trầm Lạc nhàng .

      Tầm mắt Trầm Lạc chuyển qua chỗ Đỗ Nhã, cùng lúc chạm phải ánh mắt Mẫn Mẫn quận chúa. Thấy Mẫn Mẫn quận chúa hướng mình cười ngọt ngào. Mặt Trầm Lạc bình tĩnh nhưng trong lòng khỏi sinh nghi, nàng ta hướng về phía mình cười làm gì?

      “ Hoàng thượng hoàng hậu giá lâm.” Bên ngoài Thiên Huệ cung truyền đến từng tiếng lanh lảnh của thái giám, sai khi thanh chấm dứt, mấy hàng cung nữ thái giám trong Thiên Huệ cung rối rít quỳ xuống, khom người hành lễ. Các tú nữ ngồi bên trong cũng nhất tề đứng dậy, đứng bên ghế dựa, rối rít gập người xuống hành lễ.

      “ Bình thân, Trẫm chỉ đến ngắm các vị giai lệ thôi. Thượng nhi cùng Hạ nhi còn chưa tới, Ngô ma ma, Lưu công công nhanh thúc giục . Lưu ma ma, tối hôm nay Thái Hậu có tới ?” Hoàng thượng vừa vừa vào trong cung, hoàng hậu mặt mang theo nụ cười bên cạnh hoàng thượng, hai người cùng nhau lên ngồi chiếc ghế cao quý ở phía .

      Ngô ma ma Lưu ma ma khom người lĩnh mệnh rồi sau đó thối lui ra khỏi cung. Lưu ma ma phúc thân hành lễ cung kính :” Hồi hoàng thượng, thái hậu hôm nay đột nhiên cảm thấy khó chịu, tối hôm nay lệnh lão thân tới Thiên Huệ cung, thái hậu đến sau. Kính xin hoàng thượng và hoàng hậu tiến hành tuyển chọn tú nữ trước .”

      Hoàng hậu gật đầu chậm rãi cười, ngay sau đó tầm mắt quét qua lần các tú nữ, rồi sau đó cười hướng hoàng thượng :” Bệ hạ nô tỳ cảm thấy các các vị thiên kim đây đều chim sa cá lặn, hoa nhường nguyệt thẹn. Thượng nhi thành niên, cũng dần dần tiếp thu chính , bằng ban thưởng cho Thượng nhi nhiều chút, như vậy nô tỳ có thể sớm chút bế hoàng tôn, thái hậu thấy hoàng tôn thân thể cũng tốt lên.”

      Những lời của Hoàng Hậu toàn bộ bay vào trong tai Trầm Lạc, nàng nhìn trộm về phía Hoàng thượng, chỉ thấy ông gật đầu liên tục. Tay Trầm Lạc căng thẳng, trong đầu trống rỗng.
      Last edited by a moderator: 2/8/14
      amandatruc, Tang Ca, tieunai6919936 others thích bài này.

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      CHƯƠNG 48

      “ Thái tử điện hạ, nhị hoàng tử giá lâm.” Tiếng thái giám lanh lảnh từ phía ngoài vang lên, ngay sau đó tất cả cung nữ thái giám đều quỳ xuống thỉnh an. Đôi tay Hoàng Thượng vỗ tay cầm ghế hoàng kim, mặt nở nụ cười. Hoàng hậu khi nghe được ba chữ nhị hoàng tử đôi lông mày lập tức nhíu lại, sau đó miệng khẽ nhếch lên để lộ nụ cười hào phóng lễ độ của bậc mẫu nghi thiên hạ, nhìn về phía cửa ngoài Thiên Huệ cung.

      Các tú nữ được phân ngồi trái phải ở bên dưới, cúi đầu dám nhìn ra cửa cung, ví dụ như nữ nhi của Đại Lý Tự Thiếu Khanh Trương Tú Thanh. Nhưng lại có người mặt hăng hái nhìn ra cửa cung ví dụ như Mẫn Mẫn quận chúa, những người còn lại như Đỗ Nhã hết sức bình thường tay chốc chốc lại lôi vạt áo nắm chặt, biết là khẩn trương hay là xấu hổ.

      Bộ dáng của Trầm Lạc lại khác, nhìn thấy nhiều tú nữ trông ngóng Vũ Văn Thượng như vậy, lại biết có bao nhiêu người nhìn trúng Vũ Văn Thượng, có thể nửa . Duyệt chọn lần này có 40 tú nữ, sương phòng có 35 tú nữ, Huệ Minh cung có năm tú nữ. như vậy có ít nhất 20 tú nữ nhìn chằm chằm Vũ Văn Thượng. Đồ của mình mà còn bị người khác tơ tưởng chú ý, Trầm Lạc làm sao có thể cảm thấy dễ chịu được?

      Hòa Miêu ở bên cạnh kiềm chế được mà hút khí nghe được ràng, Trầm Lạc ngước mắt lên nhìn tú nữ ở phía bên trái mình, có số mặp mắt lăng lăng nhìn vào trước cửa cung rồi. Nhìn thấy những hoàng hoa khuê tú, Trầm Lạc thầm cười lạnh.

      Người đầu tiên bước vào chính sảnh là Vũ Văn Thượng, thân áo bào hơi có sắc đỏ, vạt áo bào được dùng chỉ vàng thêu lân hao văn móng rồng, gấm Bạch Vân được bện thành đai lưng ở bên hồng, bên hông còn mang miếng Giai Ngọc trong suốt, tóc được dây cột tóc màu xanh dương buộc lên, cực kì tuấn lãng.

      Ánh mắt Trầm Lạc chỉ hướng lên nhìn Vũ Văn Thượng chút, sau đó lại ngước mắt lên nhìn về phía Vũ Văn Hạ. vẫn như cũ là thân áo bào trắng, mặt dùng chỉ thêu những đám mây. Thân được thắt dây lưng màu đen bằng gấm, bên hông Vũ Văn Thượng đeo ngọc, còn bên hông Vũ Văn Hạ lại chỉ đẹo sợi dây màu đỏ được kết hình bùa bình an. Nhìn cái bùa bình an đó có chút cũ, Trầm Lạc đoán là nó được làm lâu lắm rồi.

      Khụ khụ, thanh họ từ đầu Trầm Lạc truyền đến, thanh này rất là quen thuộc, Trầm Lạc cần nhìn cũng biết là ai.

      Trong lòng Vũ Văn Thượng hết sức thoải mái , Lạc nhi từ khi vào cũng có liếc mắt nhìn . Cặp mắt kia ngược lại lăng lăng nhìn nhị đệ của . Nhìn nữ nhân mình mến ngây ngốc nhìn nam nhân khác, trong lòng làm sao có thể thoải mái được, lúc này Vũ Văn Thượng có thể chân hiểu được cảm nhận của Trầm Lạc trước đó.

      Hoàng Thượng lúc này ngồi ở ghế đợi hay đứa con trai hành lễ liền giơ tay lên tiếng:” Thượng nhi, Hạ nhi cần đa lễ, tối hôm nay nhất định náo nhiệt. Nhiều thiên kim tiểu thư như vậy, Thượng nhi Hạ nhi hãy nhìn kĩ chút.” Đứng bên dưới Vũ Văn Thượng cùng Vũ Văn Hạ khom lưng hành lễ đồng loạt lên tiếng:” Nhi thần tạ ơn phụ hoàng.”

      Sau khi dứt lời hai người ngồi lên ghế, vị trí ghế ở phía chỉ thấp hơn ghế mà hoàng thượng ngồi mà thôi. Ngồi xuống Vũ Văn Thượng lần nữa lại liếc nhìn Trầm Lạc cái. nhìn còn đỡ, nhìn tức giận bốc càng ngày càng cao. Lạc nhi lại trực tiếp nhìn nhị đệ đối diện , Vũ Văn Thượng kìm được nhìn về phía nhị đệ mình. nhịn được mà so sánh giữa mình và nhị đệ, Lạc nhi là ưa thích quần áo mộc mạc, mặt thần thái lãnh đạm. Nhìn ăn mặc đêm nay của Lạc nhi, Vũ Văn Thượng thầm ghi nhớ, trong Đông cung có mấy bộ y phục màu trắng, lâu rồi chưa có mặc.

      Vũ Văn Hạ ngồi ở ghế bên phải cúi đầu cầm chén trà ở ghế dựa bên cạnh, cái cúi đầu này đúng lúc có thể nhìn thấy Trầm Lạc ngồi ghế giữa ở phía dưới nhìn , vì vậy Vũ Văn Hạ hướng về phía Trầm Lạc nở nụ cười thân thiện. Cuối cùng thu hồi tầm mắt chậm rãi uống trà.

      màn nho này toàn bộ bị Hoàng Thượng, Hoàng Hậu cùng Vũ Văn Thượng nhìn được, trong lòng Hoàng Thượng sinh nghi, Thượng nhi coi trọng Lạc nha đầu này, như thế nào Hạ nhi cũng coi trọng? Vẻ mặt Hoàng Hậu hết sức bình tĩnh, nhưng trong mắt xẹt qua đạo tinh quang.

      Vũ Văn Thượng ngồi ở phía bên trái cảm giác áy náy với Trầm Lạc toàn bộ đều tiêu tan, dòng nước chua chảy ngược xông thẳng lên đầu. Thấy sắc mặt Trầm Lạc thản nhiên, như là biết gì, trong lòng Vũ Văn Thượng càng cảm thấy ngột ngạt.

      “ Hoàng Thượng nên bắt đầu buổi duyệt chọn chứ? Nô tỳ đợi kịp rồi, biết vị thiên kim nào nguyện ý biểu diễn đầu tiên?” Hoàng Hậu vừa cười vừa hướng Hoàng Thượng và các tiểu chủ tử . Hoàng Thượng gật đầu ngầm cho phép, những nữ tử to gan can đảm nhìn về phái Điện hạ và nhị hoàng thượng ngồi ở phía . Khi thấy hai vị này vẫn bình tĩnh uống trà, hồi hộp trong lòng nháy mắt trở nên thất vọng.

      lát sau, nương mặc y phục màu tím, bên hông có thanh ngọc tiêu đứng dậy hành lễ, thanh như tiếng nước chảy lọt vào tai mọi người.

      “ Tiểu nữ Phương Linh thỉnh an Hoàng Thượng Hoàng Hậu, Điện hạ và nhị hoàng tử.”

      Nhị hoàng tử đem chén trà tay để xuống, đôi mày thanh tú như nước ngước mắt nhìn về phía nương giắt ngọc tiêu bên hông. Trầm Lạc đứng dậy nhìn nương này từ đầu tới chân lần, nàng ta biểu diễn thổi tiêu sao? Chuẩn bị là thích đáng, Vũ Văn Thượng Vũ Văn Hạ đều là những người thổi tiêu nhất đẳng. Nếu hợp ý được chú ý quả là chiêu thức tồi.

      Hoàng Thượng đôi tay vỗ ghế ngồi phóng khoáng cười tiếng, sau đó hắng giọng :” nghĩ tới Thái Úy thông hiểu binh pháp có thể dạy được nữ nhi dịu dàng như thế.” Hoàng Hậu phụ họa, Hoàng Thượng gật đầu liên tục. Rồi sau đó nhìn về phía ngọc tiêu bên hông Phương Linh “ Thổi tiêu sao?” Phương Linh đứng cúi đầu phải tiếng.

      Trầm Lạc tưởng rằng tuyển chọn tú nữ là từng thiên kim bay ra tài nghệ của bản thân, sau đó lựa ra tú nữ có thể được sắc phong. Nhưng mà khi Phương Linh chậm rãi tới trung tâm điện thanh Vũ Văn Thượng bay tới, toàn bộ những gì mf Trầm Lạc nghĩ đều loạn thành đoàn.

      “ Phụ hoàng mẫu hậu quy tắc của buổi duyệt chọn tú nữ lần này thay đổi được ?”

      Hoàng Hậu đối với việc Vũ Văn Thượng đột nhiên lên tiếng bất mãn hết sức, nhưng thấy hoàng thượng gật đầu cũng chỉ có thể làm trái với tâm ý mỉm cười.

      Vũ Văn Hạ vẫn chậm rãi uống trà giống như những tú nữ này cùng mình có quan hệ gì cả.

      Sau khi có được đồng ý của phụ hoàng Vũ Văn Thượng lần nữa :” Phương nương thổi tiêu, bằng để cho các nương khác nhảy múa cùng nhau, trong đình của Thiên Huệ cung mà nhảy múa. Dưới ánh trăng phải là đẹp lắm sao? Vừa có thể mãn nhãn còn tiết kiệm được thời gian đúng ?”

      “ Phụ hoàng, chủ ý của hoàng huynh rất hay.” Vũ Văn Hạ bỏ chén trà trong tay xuống lên tiếng đồng tình, như vậy có thể tiết kiệm được ít thời gian, vậy có thể nhanh chóng rời .

      câu của Vũ Văn Thượng thể nghi ngờ dấy lên sóng gió trong lòng các tú nữ. Phương Linh cúi đầu khuôn mặt nhắn nhíu chặt, nếu như thế nổi bật của nàng phải bị Đỗ Nhã Y đoạt hết hay sao? Ai mà biết thân hình Đỗ Nhã Y tuyệt đẹp, đặc biệt là khi múa với lụa mỏng. Đôi tay kéo vạt áo chặt, Phương Linh thoải mái.

      như thế, có vị thiên kim nào muốn hiến vũ ?” Tầm mắt Hoàng Thượng quét qua lượt các tú nữ phía dưới lên tiếng. Trầm Lạc hướng tú nữ kia liếc trộm cái, ấy nắm chặt vạt áo, những thay đổi đột nhiên này khiến các tú nữ trong khoảng thời gian ngắn cảm thấy bối rối. Nàng có nên dũng cảm đứng lên hay ?

      Trầm Lạc suy nghĩ lúc, thanh của Vũ Văn Thượng lần nữa truyền đến, thanh mang theo tùy tiện để tâm, bên môi còn cười khẽ. Tâm Trầm Lạc nhảy lên cái, mỗi khi dùng giọng điệu này chuyện, chính xác có chuyện tốt gì cả.

      “ Phụ hoàng Lưu công công chuẩn bị cái hộp giấy, bên trong có viết tên các tú nữ. bằng phụ hoàng, mẫu hậu nhị đệ cùng rút lấy người. Như thế có bốn tún nữ hiến vũ, nếu tên Phương nương được rút trúng việc thổi tiêu giao cho nhị đệ được ?”

      Lần này Hoàng Thượng bị quy củ mới làm cho hăng hái, còn Hoàng Hậu trừng mắt nhìn Vũ Văn Thượng, Vũ Văn Hạ cảm thấy hết sức bất đắc dĩ, hoàng huynh thế mà lại kéo mình vào mưu đồ của mình. Vì Trầm Lạc mà hoàng huynh để ý như vậy, chuẩn bị chu đáo như vậy, Khóe miệng Trầm Lạc nhếch lên nụ cười bất đắc dĩ, cúi đầu nhìn cái bùa bình an bên hông mình, tâm bình tĩnh nhiều năm như thế lại cảm thấy phiền muộn, phụ hoàng cũng có liếc mắt nhìn cái bùa bình an này.

      Vũ Văn Thượng dứt lời, trong tay Lưu công công bê hộp giấy vào. Nghiêng mình thi lễ với Hoàng Thượng và các tiểu chủ tử, sau đó cung kính cúi đầu :” Hoàng Thượng, Hoàng Hậu, nô tài nhận ý chủ của Điện hạ, người muốn nô tài chuẩn bị hộp giấy . Bên trong có viết tên của bốn mươi tú nữ.

      Hoàng Thượng cười ha hả, lập tức cho Lưu công công tiến lên. Lưu công công cung kính khom người nâng hộp giấy lên, Hoàng Thượng cười cho tay vào. Những tú nữ ngồi phía dưới nhịp tim đập càng lúc càng lợi hại, trong lòng Trầm Lạc cũng nhảy bùm bùm.

      Ngước mắt nhìn về phía Vũ Văn Thượng, cùng lúc đó Vũ Văn Thượng nhìn về phía Trầm Lạc. Tầm mắt hai người chạm nhau, khóe miệng Vũ Văn Thượng giương lên, Trầm Lạc lập tức di chuyển tầm mắt.

      Vũ Văn Thượng thầm thở dài, cuối cùng cũng hấp dẫn được Lạc nhi, mặc dù chỉ có lát.

      “ Đỗ Nhã Y.” Ba chữ này từ trong miệng Hoàng Thượng ra, thân hình đứng của Phương Linh cứng đờ. Khi thấy Đỗ Nhã Y từ chỗ ngồi chậm rãi đứng lên tạ ơn Phương Linh càng cảm thấy được tự nhiên.

      Ngay sau đó hộp giấy được chuyển theo thứ tự đến chỗ Hoàng Hậu và nhị Hoàng tử. Quy tắc này là do Vũ Văn Thượng định ra, là công bằng nên, nghĩ kế mình là người rút cuối cùng. Hoàng Hậu rút được chính là nữ nhi của Đại Lý Tự Thiếu Khanh Trương Tú Thanh, người mà nhị hoàng tử bốc được chính là Mẫn Mẫn quận chúa. thể nghi ngờ người Vũ Văn Thượng rút trúng chính là Trầm Lạc.

      Các tiểu chủ tử bị rút trúng nhanh chóng đứng lên ra khỏi cung đến trong đình Thiên Huệ cung, còn lại Phương Linh cuối cùng.

      Bên trong đình đầy thái giám và cung nữ, khi nhìn thấy năm vị chủ tử nhan sắc khác nhau từ trong cung ra, mở cặp mắt thiệt to nhìn. Đợi cho đến khi Hoàng Thượng cùng Hoàng Hậu, Điện hạ và nhị hoàng tử nhanh chóng quỳ xuống hành lễ. Các tú nữ biểu diễn cũng theo ra, rồi sau đó được Lưu ma ma Ngô ma ma an bài trung đình.

      Hoàng Thượng Hoàng Hậu, Điện hạ và nhị hoàng tử đứng ở trung đình bắc, thái giám và cung nữ đứng hai bên đông tay ở phía sau trượng, ở trong trung đình bốn phương đông tây nam bắc đứng theo thứ tự Mẫn Mẫn, Trầm Lạc, Phương Linh cùng Đỗ Nhã Y.

      Những tú nữ được rút chúng đỏ mắt nhìn theo, bốn vị thiên kim trong đình đem toàn bộ chú ý của tối nay đoạt . Đặc biệt là Đỗ Nhã Y đứng ở đình bắc gần Điện hạ và nhị hoàng tử nhất, hơn nữa kĩ thuật nhảy của Đỗ Nhã Y là đệ nhất các khuê nữ trong kinh thành.

      Trầm Lạc đứng ở phía Tây liếc trộm ba tú nữ khác, khi thấy Mẫn Mẫn quận chúa đúng lúc nàng ta nhìn nàng, mặt màng nụ cười tươi như hoa còn hướng về phía nàng le lưỡi cái.

      “ Bắt đầu.” Thanh của Lưu ma ma từ phía trước truyền đến, lát sau tiếng tiêu vang lên. Đỗ Nhã Y đứng phía trước bắt đầu vung tay áo lên, eo thon chậm rãi chuyển động, mội động tác giống như sinh ra nhiều đóa sen hồng. Trầm Lạc vì để vũ đạo của ba tư nữ khác ảnh hưởng đến mình, liền nhắm mắt ngừng nghĩ đến các kĩ thuật nhảy,

      Bởi vì Trầm Lạc nhắm hai mắt lại, chỉ theo suy nghĩ của mình mà nhảy, như thế nên thấy được vẻ mặt của mọi người. Cho đến khi tiếng tiêu đột nhiên dừng lại, nàng mới đình chỉ động tác. Khi Trầm Lạc mở mắt ra cũng thấy choáng váng. Nàng trăm triệu lần cũng thể lường trước được rằng trong buổi duyệt chọn tú nữ tối nay mình trở thành người chói mắt nhất.

      Tiểu Phúc Tử đúng ở sau đại thụ ở Thiên Huệ cung cầm trong tay cái túi rỗng lớn, nhìn con đom đóm cuối cùng bay ra, rốt cuộc thở dài. Hàn thống lĩnh đưa cho nhiều túi to có đom đóm như vậy, để len lén mang đến Thiên Huệ cung. KHi nghe thấy tiếng tiêu mang tất cả chúng thả ra. Vuốt vuốt mồ hôi trán Tiểu Phúc Tử len lén rời khỏi Thiên Huệ cung. Như vậy Điện hạ đối với tức giận, sau khi Tiểu Phúc Tử rời khỏi Thiên Huệ cung, trán còn xuất mồ hôi ròng ròng.

      tới cửa Đông cung, Tiểu Phúc Tử liền thấy được thị vệ cao lớn nhìn quanh trong Đông cung. Tiểu Phúc Tử vừa nhìn, thị vệ này phải là thị vệ trong Đông cung, lập tức lên tiếng:” Ngươi đến Đông cung có chuyện gì? Tẩm cung của chủ tử là nơi ngươi có thể thăm dò sao?”

      Thân thể thị vệ cao lớn dừng lại, lập tức xoay người khom mình hành lễ:” Tiểu Phúc Tử công công?”

      Tiểu Phúc Tử gật đầu cái, khi nghe thị vệ đến Triệu Ninh khuôn mặt lập tức trở nên nghiêm túc.

      “ Tiểu Phúc Tử công công Triệu Ninh tốt xấu gì cũng là cung nữ của Đông cung, kính xin Tiểu Phúc Tử công công thương xót, mang thi thể của Triệu Ninh tìm chỗ chon cất cũng tốt. Nếu phải vứt xuống bãi tha ma rồi.”

      Trong lòng Tiểu Phúc Tử thở dài, Triệu Ninh chết, ngay sau đó gật đầu cái :” Được rồi, chỉ là chuyện này ta còn phải xin phép Điện hạ.”
      amandatruc, tieunai691993, Halong-ngoc5 others thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :