1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Thái Tử Vô Sỉ - Văn Hương Thính Vũ (HOÀN - đã có ebook)

Thảo luận trong 'Sắc Nữ Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      CHƯƠNG 59

      Trầm Lạc xuyên qua mật đạo tối đen, khi thấy được bậc thang phía trước trong lòng vui mừng. Bước lên bậc thang vén dây leo là cửa mật đạo lên, bước nhanh đến cửa sau của Đông cung. Đưa tay đẩy cửa sau trong lòng lạnh lẽo, hẳn cửa sau bị khóa rồi. Nghĩ đến Đỗ Nhã Y chưa biết tung tích và Uy Mẫn Mẫn lâu mà thấy trở lại, Trầm Lạc cắn răng trực tiếp gõ cửa gõ cửa, tiếng sau so với tiếng trước càng lớn hơn.

      Sau khi gõ lúc lâu cho đến lúc tay đau, cửa sau mới két tiếng mở ra. Trầm Lạc ngước mắt lên nhìn, chỉ thấy Vũ Văn Thượng tóc tán loạn xõa ở vai, người mặc cái áo khoác màu trắng lớn, hơn nữa dây áo bào còn chưa có buộc lại, men theo ánh trắng, có thể thấy lồng ngực mơ hồ trong áo bào.

      Sau khi Vũ Văn Thượng thấy Trầm Lạc cúi đầu cười ra tiếng, thân thể nghiêng dựa vào khung cửa, hai tay khoanh trước ngực, nhíu lông mày buồn cười nhìn Trầm Lạc:” Lạc nhi, phải muốn thông qua mật đạo này đến Đông cung sao? Làm sao hôm nay lại đột ngột qua thế này, lại ngẫu nhiên lúc ta tắm đây. lẽ Lạc nhi cũng muốn tắm sao?”

      Trầm Lạc trợn mắt nhìn Vũ Văn Thượng  cái, ngay sai đó nghiêm túc :” Đỗ Nhã Y ăn phải Hoa Quế cao mà trưởng công chúa chuẩn bị cho ta, biết trong Hoa Quế cao bỏ gì. Đỗ Nhã Y về trước ta cùng Mẫn Mẫn, nhưng cho đến bây giờ còn chưa có trở lại sương phòng, Mẫn Mẫn đến Ngự Y viện rồi, chàng mau tìm biện pháp tìm được Đỗ Nhã Y, Đỗ Nhã Y thân thể tốt, mà lại biết trong Hoa Quế sao bỏ cái gì.”

      Vũ Văn Thượng vừa nghe như thế nhất thời ý cười trong mắt tan biến hai mắt trở nên lạnh lẽo. Thân thể dựa vào cửa cũng đứng thẳng lên. Lời ra còn ý trêu chọc Trầm Lạc như thường ngày mà hết sức nghiêm túc lạnh lùng:” Lạc nhi, Hoàng tỷ vì nàng mà chuẩn bị Hoa Quế sao?” Trầm Lạc gật đầu cái, sau đó nắm chặt cánh tay Vũ Văn Thượng, vội vàng lên tiếng:” Chàng mau tìm biện pháp .” Vũ Văn Thượng vỗ vỗ tay Trầm Lạc:” vội.” Dứt lời vào trong tẩm điện Đông cung.

      lát sau, Vũ Văn Thượng đổi cái áo khoác màu vàng có pha chút sắc đỏ ra ngoài, tóc tai vốn tán loạn cũng dùng sợi dây màu xanh dương buộc lại. Trầm Lạc nhìn sợ dây này rất quen thuộc, đột nhiên nghĩ đến đó là sợ dây mà nàng tự mình làm cho Vũ Văn Thượng. Khi Vũ Văn Thượng sảy ra việc kia bị nàng vứt ( chỗ này mình hiểu đâu, coi coi lại mà cũng hiểu nổi ý Trầm Lạc ở đây là gì nguyên văn nó là thế này: Vũ Văn Thượng rơi xuống ở ấy là  phát dây thừng bị nàng cho vứt bỏ.)

      Vũ Văn Thượng kéo Trầm Lạc , trực tiếp ra khỏi Đông cung hướng đến Hoa Trúc điện.

      “ Trương ngự y, mau mau. Phía trước chính là tẩm cung của nhị hoàng tử, ngài mau lên chút.” Tiểu An Tử dẫn theo Trương ngự y vội vàng hướng đến tẩm cung Hoa Trúc điện vừa còn vừa hối thúc mau chút. Chỉ đáng thương Trương ngự y cao tuổi lưng khom, mà còn phải mang lưng hòm thuốc lớn.

      Uy Mẫn Mẫn phía trước cũng rất nôn nóng, kéo lấy cái hòm thuốc lưng Trương ngự y, trực tiếp mang . Trương ngự y trợn to đôi mắt già nua nằm xâu trong hốc mắt, hai tay liên tục lắc lắc, Uy Mẫn Mẫn khẽ kêu lên:” Trương ngự y, mau mau thôi cứu người quan trọng hơn.” Sau khi dứt lời Uy Mẫn Mẫn đem cái đai của hòm thuốc quàng ra sau lưng, bước nhanh lên phía trước. Trương ngự y chỉ đành phải thở dài, nhanh chóng cất bước đuổi người phía trước.

      hàng ba người tới trước cửa tẩm cung của nhị hoàng tử, cửa tẩm cung đóng chặt, Tiểu An Tử cúi thấp thân thể xuống, gõ cửa nhọ giọng hô:” Nhị hoàng tử, Trương ngự y tới.” Đáp lại Tiểu An Tử chính là tĩnh lặng, Tiểu An Tử ngước mắt nhìn Uy Mẫn Mẫn và Trương ngự y chút, lại đưa tay gõ cửa phòng lần nữa:” Nhị hoàng tử, Trương ngự y tới.”

      Mẫn Mẫn đứng ở bên sớm kiên nhẫn được nữa, dùng tay kéo Tiểu An Tử ra, rồi sau đó đẩy cửa phòng ra. Khi cả ba người thấy trong phòng bóng người khỏi đứng đờ tại chỗ. Đôi tay Uy Mẫn Mẫn nặng nề vỗ lên, rồi sau đó xoay đầu nhìn Tiểu An Tử.

      “ Tiểu An tử chẳng lẽ ngươi truyền sai lời rồi, nhị hoàng tử ở đâu?” Tiểu An Tử mờ mịt lắc đầu cái. Uy Mẫn Mẫn thấy dáng vẻ mờ mít lúc này của Tiểu An Tử, thanh ra khỏi to lên:” Người đâu? Người ở nơi nào? Để cho chúng ta đứng đây nôn nóng.”

      Uy Mẫn Mẫn vừa dứt lời, phía trước tuyền đến đạo thanh uy nghiêm lạnh lùng. Uy Mẫn Mẫn lập tức ngẩng đầu lên nhìn về phía trước, khi nhìn thấy Vũ Văn Thượng thân thể lập tức cứng lại. Khi nhìn thấy Trầm Lạc phía sau Vũ Văn Thượng mí mắt nhảy lên. Mắt nhìn về phía Trầm Lạc thay đổi liên tục, Lạc nhi muội muội làm thế nào lại chung với Vũ Văn Thượng đây?

      “ Trước tiên các ngươi ở bên ngoài chờ chút, bổn điện hạ vào trong xem chút.” Vũ Văn Thượng đến trước cửa phòng, liếc nhìn những người đứng trước cửa lạnh nhạt . Tiểu An Tử lúc này sớm quỳ mặt đất thỉnh an , Trương ngự y ở bên cũng khom người hành lễ. Uy Mẫn Mẫn bị chấn động còn chứa có hoàn hồn lại.

      Trầm Lạc dừng trước cửa phòng cũng có cùng Vũ Văn Thượng vào chung, Uy Mẫn Mẫn đứng ở bên khi nghe tiếng cửa phòng đóng mới hoàn hồn lại. Đôi tay đánh bụp cái vào cánh tay phải của Trầm Lạc, Uy Mẫn Mẫn quá mức kinh hoàng nên cũng khống chế được sức lực. Khi phát ra Trầm Lạc nhướng mày vì bị đau mới phát giác ra sức lực của mình quá lớn rồi.

      Tay phải vội vàng vuốt ve cánh tay Trầm Lạc. Hai mắt Uy Mẫn Mẫn lộ ra ý trêu chọc, hướng Trầm Lạc trừng mắt nhìn, sau đó mở miệng hỏi:” Lạc nhi muội muội, thành mà khai ra, muội cùng điện hạ có quan hệ gì? Đêm hôm khuya khoắt mà có thể mời điện hạ tới Hoa Trúc điện.”

      Trầm Lạc liếc mắt nhìn Uy Mẫn Mẫn cái, vì cố kị Trương ngự y và Tiểu An Tử mà thể được, chỉ đành bừa vài câu:” Mẫn Mẫn chớ nên hiểu lầm. Ta thấy ngươi và Bích Liên đến Ngự Y viện lâu mà chưa có trở về sương phòng. Trong lòng lo lắng liền ra khỏi sương phòng đến Ngự Y viện, đường gặp được điện hạ, bất đắc dĩ ta đem chuyện này với Điện hạ, Điện hạ vừa nghe như thế liền tới Hoa Trúc điện này.”

      Uy Mẫn Mẫn nhướng mày ồ lên tiếng, Lạc nhi muội muội ở trong hoàng cung lâu, bên cạnh có cung nữ chỉ dẫn, nàng làm sao mà biết ngự y viện như thế nào? Thôi lúc này Lạc nhi muội muội nhất định là cố kỵ Trương ngự y và Tiểu An Tử ở đây. Là tự nàng thiếu suy xét rồi, chờ sau khi trở về sương phòng nàng từ từ tra xét Lạc nhi muội muội.

      Nếu mà Lạc nhi muội muội và Vũ Văn Thượng có quan hệ bình thường, vậy thực là quá tốt rồi. Uy Mẫn Mẫn hướng Trầm Lạc cười tiếng rồi sau đó xoay người nhìn cửa phòng thở dài cái:” Cũng biết giờ Đỗ Nhã Y như thế nào rồi, rốt cuộc trong Hoa Quế cao đó bỏ cái gì , lại có trở về sương phòng để cho ngự y xem xét, cứ nhiên lại chạy đến Hoa Trúc điện.” Uy Mẫn Mẫn đến chỗ này thân thể chợt cứng đờ.

      Trầm Lạc đứng ở bên lại nhàng ra:” Đừng nóng nảy, chừng là nhị hoàng tử đường vào cung gặp Đỗ Nhã Y, rồi mang nàng về Hoa Trúc điện.”

      Giờ phút này Vũ Văn Thượng tới tẩm điện của Vũ Văn Hạ, sau giường lớn có treo tranh phòng thủy. Nhìn bức tranh phòng thủy có dòng suối chảy, những khóm trúc xanh um. Bức tranh sơn thủy này treo nơi giường lớn cũng quá mức kì quái , Vũ Văn Thượng giơ tay đem bức tranh sơn thủy xốc lên. Rồi sau đó hướng về phía bức tường màu trắng gõ cái, nghe thấy thanh bang bang Vũ Văn Thượng nhíu chặt lông mày. Ngay sau đó tay phải dùng sức đem bức tường đẩy ra.

      Thấy bên trong hoàng đệ và Đỗ Nhã Y quần áo đầy đủ, trong lòng Vũ Văn Thượng thở phào nhõm. Vũ Văn Hạ thấy hoàng huynh xuất trước mắt, hai mắt lộ ra chút kinh ngạc. Vũ Văn Thượng di chuyển bước chân đến trước giường lớn, nhìn Đỗ Nhã Y giờ phút này ngủ.

      Vũ Văn Hạ đứng lên đem từng cây ngân trâm đặt ở trong hộp gỗ .

      “ Hoàng đệ hôm nay đệ làm việc có chút lỗ mãng rồi.” Vũ Văn Thượng lạnh nhạt mở miệng. Vũ Văn Hạ dọn dẹp ngân trâm dừng lại, chỉ trong nháy mắt liền khôi phục sắc mặt bình thường. Khóe môi lộ ra nụ cười bất đắc dĩ:” Hoàng huynh  Đỗ Nhã Y ăn phải Hoa Quế cao, bên trong Hoa Quế cao có bỏ Hợp Hoa Tán, còn mạnh hơn cả mị dược.”

      Hai tay Vũ Văn Thượng xuôi ở bên hông nắm chặt:” Trương ngự y ở ngoài cửa tẩm cung, đem Đỗ Nhã Y ôn đến giường . Còn nữa ngân trâm kia của đệ mang cất . Nếu để phụ hoàng và mẫu hậu nhìn thấy…”

      Vũ Văn Hạ nhìn tròng mắt thâm trầm của Hoang huynh, lại nhìn ngâm trâm được ánh nến chiếu sáng lóe sáng:” Hoàng huynh, nhìn thấy thế nào? Có lúc đệ muốn đưa ngân châm cho phụ hoàng thấy, như vậy phụ hoàng quên mất mẫu thân.” Vũ Văn Thượng lên tiếng khiển trách Vũ Văn Hạ:” Làm càn”.

      Vũ Văn Hạ cũng có trả lời mà đem ngân trâm bỏ vào trong hộp gỗ để ở bàn. Sau đó trở về giường khom người xuống ôm lấy Đỗ Nhã Y ngủ mê man.

      Đoàn người đứng ở ngoài phòng lo lắng chờ đợi, đặc biệt là Trương ngự y, giờ phút này hòm thuốc của ông vẫn ở lưng Mẫn Mẫn quận chúa. Điện hạ tiến vào lâu như vậy mà còn chưa có ra ngoài, nhị hoàng tử rốt cuộc là bị bệnh gì? Bình thường thân thể nhị hoàng tử rất tốt, rất ít khi phái Tiểu An Tử đến Ngự Y viện. Khi Tiểu An Tử mau chút đến Hoa Trúc điện cứu người, thân thể già nua cũng run lên. Đến nơi này lại thấy nhị Hoàng tử. Tiểu An Tử người gọi ông tới đây cũng biết nhị hoàng tử ở đâu? Này rất kỳ quái.

      Uy Mẫn Mẫn càng lúc càng kiên nhẫn, đôi tay nắm chặt thành quyền chuẩn bị hướng cửa phòng gõ. Đúng lúc này, cửa phòng két tiếng mở ra. Nắm tay của Uy Mẫn Mẫn nhắm ngay đúng Vũ Văn Thượng. Thấy khuôn mắt lạnh lùng nghiêm túc của Vũ Văn Thượng Uy Mẫn Mẫn thể làm gì khác hơn là cười xấu hổ mấy tiếng. Ngay sau đó trốn phía sau Trầm Lạc. Xem thử người ngươi để trong tim ngươi còn có thể tiếp tục lạnh lùng hay ?

      Quả nhiên gương mặt Vũ Văn Thượng nhanh chóng nhu hòa. Uy Mẫn Mẫn núp sau lưng Trầm Lạc lén lén vui mừng, nàng đoán đúng rồi, Lạc nhi muội muội cùng Vũ Văn Thượng có gian tình, hơn nữa cũng kéo dài khoảng thời gian rồi. Hai người này khi nào thích nhau đây? Uy Mẫn Mẫn quyết đinh đợi sau khi chuyện của Đỗ Nhã Y qua phải hảo hảo gặng hỏi Lạc nhi muội muội. Ai Lạc nhi muội muội, tỷ tỷ mà cũng dấu, quá thương tâm rồi.

      Trương ngự y vào trong phòng, thấy nhị hoàng tử lẳng lặng đứng ở trong phòng. Thân thể già nua lần nữa run rẩy, đợi đến khi nhìn thấy thiên kim Đỗ thái phó ngủ say ở giường thân thể càng run rẩy kịch liệt. Đỗ thái phó từng nhiều lần mời ông vào trong phủ, vì coi trọng bệnh của khuê nữ. Nhưng mà chung quy thiên kim tiểu thư Đỗ gia là nương hồng nhan bạc mệnh.

      Tỉ mỉ chẩn mạch phen mày Trương ngự y nhíu lại chặt, đôi mắt già nua cũng híp lại. Sauk hi Trương ngự u đem tay Đỗ Nhã Y để xuống lắc đầu cái, Trầm Lạc nhịn được hỏi:” Có trị được hay ?”

      Trương ngự y hai tay chắp lại hướng về phía Điện hạ cùng nhị Hoàng tử thi lễ cái, sau đó bất đắc dĩ :” Trong cơ thể Đỗ nương có hai loại thuốc. là mị dược cực mạnh Hợp Hoa tán, cái khác là độc dược. Đỗ nương thân thể tốt , sợ rằng những ngày còn lại nhiều lắm.”

      Tác giả có lời muốn : Nhị hoàng tử có gì đó với Đỗ nương…

      Lời editor: 40 like or 20 comt đăng chương tiếp theo nhé! Nhà gì đâu mà hiu quạnh quá ( lạnh ghê )



      amandatruc, tieunai691993, Halong-ngoc7 others thích bài này.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      CHƯƠNG 60

      Lời của Trương ngự y thể nghi ngờ như quả kình lôi nổ đánh mạnh vào trong lòng Trầm Lạc và nổ tung, nhìn Đỗ Nhã Y ngủ an tĩnh và ngọt ngào, Trầm Lạc biết nên gì. Thân thể Đỗ Nhã Y vốn tốt, nhưng nếu nàng có ăn Hoa Quế cao có lẽ nàng có thể chống đỡ được mấy năm nữa. Đỗ Nhã Y cố ý ăn Hoa Quế Cao chẳng lẽ có tâm muốn chết sao?

      “ Trương ngự y, ngươi viết đơn thuốc đem chất độc trong người Đỗ nương giải .” Thanh thản nhiên vững vàng của Vũ Văn Thượng vang dội trong tẩm điện, mặt Vũ Văn Hạ có bất kì biểu tình gì, có thương tiếc cũng chẳng có đau thương. Uy Mẫn Mẫn cúi đầu nhìn Đỗ Nhã Y nằm ở giường, khỏi thờ dài :” Ông trời ban cho nàng dung mạo xinh đẹp, nhưng lại có than thể bệnh tật.” Tâm trang Trầm Lạc xuống thấp bởi vì lời của Mẫn Mẫn lại càng xuống thấp hơn.

      “ Điện hạ lão thần trước khi đến có nghĩ đến chữa trị cho Đỗ nương, cho nên thuốc mang đến đây chỉ là ít thuốc trị thương hàn mà thôi. Lão thần trở về Ngự Y viện kê đơn thuốc và lấy thuốc.” Trương Ngự y cúi người cung kính đáp lời. Vũ Văn Thượng đáp lời cái, sau đó quay đầu đối với Trầm Lạc và Uy Mẫn Mẫn :” Các ngươi về sương phòng trước , chuyện này bổn điện hạ tự mình xử lí.” Uy Mẫn Mẫn gật đầu cái rồi sau đó phúc than muốn thối lui.

      Trầm Lạc nhìn Vũ Văn Thượng cái, đợi đến khi thấy hướng mình gật đầu cái, Trầm Lạc mới buông lỏng tâm theo Uy Mẫn Mẫn trở về sương phòng. Chân trước của Trầm Lạc và Uy Mẫn Mẫn vừa bước ra khỏi phòng, Trương ngự y cũng cõng hòm thuốc theo sau ra khỏi tẩm điện nhị hoàng tử tiến về Ngự Y viện. Trương Ngự y vừa vội vàng vừa nghĩ. Suy cho cùng   Đỗ nương được ban cho Điện hạ, tối hôm nay lại xuất ở Hoa Trúc điện, nằm giường trong tẩm cung của nhị hoàng tử. Còn nữa lúc tới nhị hoàng tử và Đỗ nương đâu? Hiaz chuyện hoàng gia là rối rắm. Tự mình phải giữ mồm giữ miệng, mau trở về Ngự y viện lấy thuốc mang tới thôi.

      Ở sương phòng.

      Đến sương phòng Uy Mẫn Mẫn cũng có trở về phòng của chính mình, ngược lại lại theo chân Trầm Lạc vào phòng, Trầm Lạc sớm đoán được Uy Mẫn Mẫn muốn hỏi gì? Vì vậy sau khi đóng cửa lại chờ Uy Mẫn Mẫn hỏi Trầm Lạc liền thành khai báo:” Mẫn Mẫn ta sớm quen biết Vũ Văn Thượng , tháng bảy năm ngoái ta đến nhà cữu cữu ở kinh thành chơi, ngờ là phải theo biểu muội Mạn Thanh vào cung. Vốn tưởng rằng ở trong cung nghỉ ngơi khoảng thời gian là được bình an về nhà, ngờ lại quen biết Vũ Văn Thượng.”

      Uy Mẫn Mẫn kéo tay Trầm Lạc, đôi mắt híp lại thành đường :” Lạc nhi muội muội, ngồi xuống từ từ . Tỷ tỷ muốn biết người như thế nào quen biết Vũ Văn Thượng, chỉ là tò mò rốt cuộc Vũ Văn Thượng dung biện pháp gì để đến gần được muội? Tỷ tỷ nghĩ muội là người chủ động đến gần Vũ Văn Thượng đâu.”

      Nghe xong lời này gò má Trầm Lạc ửng đỏ, Uy Mẫn Mẫn vừa nhìn thấy khuôn mặt nhắn hồng hồng của Trầm Lạc, ý cười đạt tới đáy mắt, khóe miệng cũng giương lên cao. Đưa tay vỗ vỗ tay Trầm Lạc, đầu Uy Mẫn Mẫn đến gần tai Trầm Lạc :” Dựa theo tính tình bá đạo của Vũ Văn Thượng, chẳng lẽ trước chiếm tiện nghi đem Lạc nhi muội muội ăn sạch sành sanh sao?” Sau khi dứt lời, Uy Mẫn Mẫn lập tức lui ra, buông tay Trầm Lạc, trêu ghẹo mà nhìn mặt Trầm Lạc.

      Trầm Lạc liếc mắt nhìn Uy Mẫn Mẫn, càng ngày càng đoán ra rốt cuộc tính tình của Uy Mẫn Mẫn là như thế nào. Có lúc chững chạc, có lúc lại như tiểu oa nhi. Chỉ là Uy Mẫn Mẫn cùng Vân Vân có chút giống nhau, chính là vô vùng…

      Uy Mẫn Mẫn thấy Trầm Lạc chậm chạp lời nào, càng thấy suy đoán của mình là đúng:” Lạc nhi muội muội, có phải muội và Vũ Văn Thượng sớm là chuyện kia rồi ? Nếu là như vậy tỷ tỷ đây rất vui mừng.”

      Mí mắt Trầm Lạc giật cái, vừa muốn mở miệng chuyện liền bị Uy Mẫn Mẫn cắt đứt:” Lạc nhi muội muội, còn nhớ tỷ tỷ từng với muội là tỷ tỷ thích Tần Lâm ?” Trầm Lạc gật đầu cái nhìn vẻ mặt tươi cười của Uy Mẫn Mẫn, trong nháy mắt biết được Uy Mẫn Mẫn muốn nàng làm chuyện gì? Giúp nàng cùng cùng Tần Lâm nối dây tơ hồng.

      “ Mẫn Mẫn ngươi chỉ cần là được.”

      Uy Mẫn Mẫn vừa mới trêu ghẹo Trầm Lạc thế nhưng bây giờ lại cúi đầu, mặt cũng đầy mây hồng. Môi khép mở vài lần, mới khẽ lên tiếng:” Lạc nhi muội muội, ta với Tần Lâm, nhưng Tần Lâm cũng để ý đến. Vũ Văn Thượng làm thế nào để cho muội thích , tỷ tỷ nghĩ có nên áp dụng biện pháp của Vũ Văn Thượng với Tần Lâm hay . Chờ sau khi tỷ tỷ và Tần Lâm gạo nấu thành cơm, còn sợ cưới ta sao?”

      Trầm Lạc bị lời của Uy Mẫn Mẫn dọa sợ, còn muốn cùng Tần Lâm gạo nấu thành cơm? Nhìn bộ dáng ngượng ngùng mà lời lớn mật của Uy Mẫn Mẫn, Trầm Lạc lại lần nữa cảm than, tính tình Mẫn Mẫn khó đoán. Mẫn Mẫn cúi thấp đầu khẽ ngẩng đầu lên, nhìn Trầm Lạc chờ Trầm Lạc đáp lời.

      Bất đắc dĩ Trầm Lạc chỉ đành hắng cái và chậm rãi :” Mẫn Mẫn ta nên làm thế nào để cho ngươi và Tần Lâm sớm gạo nấu thành cơm đây?” Uy Mẫn Mẫn cúi đầu thoáng chốc giơ tay lên, hướng vai phải của Trầm Lạc vỗ vỗ, bởi vì quá mức kích động nên cũng khống chế được sức lực của mình, Trầm Lạc đành bị Uy Mẫn Mẫn đột kích.

      Sau khi Uy Mẫn Mẫn phát ra ngượng ngùng cười, vuốt vuốt bả vai Trầm Lạc lấy long:” Tỷ tỷ biết trong lòng Lạc nhi muội muội rất quan tâm tỷ mà, đến lúc đó Lạc nhi muội muội chỉ cần thối gió bên gối Vũ Văn Thượng là được, lúc đó Tần Lầm bị Vũ Văn Thượng triệu kiến nhất định có hoài nghi, đến lúc đó tỷ tỷ ra. Chỉ là Lạc nhi muội muội à trước đó muội có thể chuẩn bị bầu rượu ngon ?”

      Sau khi dứt lời Uy Mẫn Mẫn hài lòng đứng lên hướng Trầm Lạc phất tay:” Lạc nhi muội muội tỷ tỷ phiền muội nghỉ ngơi nữa. Ngày mai học sớm, mau nghỉ ngơi sớm . Về phần Nhã Y, ai cũng chỉ có thể thở dài mà thôi. Mong nàng kiếp sau có than thể khỏe mạnh tìm được phu quân ưng ý, về phần nhị hoàng tử kia, giống người có thể phó thác cả đời. Nghĩ tới Hòa Miêu về sau làm quả phụ ( em ko hiểu chỗ này nhá tác giả ghi sao em chỉ ghi y chang thôi ), mặc dù ta thích Hòa Miêu, nhưng cũng đáng thương.

      Trầm Lạc nhìn khuôn mặt tươi cười của Uy Mẫn Mẫn ra những lời này, trong lòng có ngũ vị tạp trần ( đủ mọi cảm xúc ). Nhưng Hòa Miêu chưa chắc có thể tiến vào Hoa Trúc điện. Nhi hoàng tư phải là người có thể chịu thiệt, ngạo khí trong lòng so với Đỗ Nhã Y còn cao hơn bậc, ngạo khí này nhiễm bụi trần, cách xa thế tục.

      những chuyện đau lòng này nữa, chúng ta phải nghĩ đến những chuyện tốt. Lạc nhi muội muội, tỷ tỷ đây đừng quên những gì tỷ tỷ .”

      Uy Mẫn Mẫn dứt lời hướng về phía Trầm Lạc trừng hai mắt, Trầm Lạc gật đầu cười :” Ngươi yên tâm, chỉ là bình rượu ngon mà thôi, bên trong ta pha thuốc. Có số việc nên làm quá mức.” Uy Mẫn Mẫn liếc nhìn Trầm Lạc nhàng ra:” Tỷ tỷ là người như thế sao? Bầu rượu đó cũng chỉ là khiến Tần Lâm buông xuống đề phòng mà thôi, nam tử phải rượu vào lời ra sao? Ta tin đối với ta chút cảm giác cũng có.” Uy Mẫn Mẫn dứt lời cong môi cười, sau đó đẩy cửa trực tiếp ra.

      Trầm Lạc nhìn bóng lưng Uy Mẫn Mẫn xa cười nhạt, cũng lâu lắm, Bích Diệp bưng chậu nước vào, sau khi phúc thân thi lễ cái, Bích Diệp đặt chậu nước ở kệ, rồi đóng cửa phòng lại. Nhìn vẻ mắt lo lắng của Bích Diệp, Trầm Lạc vội hỏi:” Bích Diệp làm sao vậy?”

      mặt Bích Diệp hết sức là nôn nóng, cúi người đứng trước người trầm lạc, lời ra mang theo vài phần lo lắng:” Lạc chủ tử, hoàng cung sợ rằng xảy ra chuyện lớn rồi, Bích Liên bây giờ vẫn còn ở Ngự Y viện, là nữ y đảo thuốc Bích Liên ở lại giúp. Chưa bao giờ bận rộn như bây giờ. Lạc chủ tử sợ là hoàng cung sắp xảy ra chuyện lớn rồi…”

      Trầm Lạc giật mình, bận rộn chuẩn bị thuốc như vậy chắc hẳn là vì chuyện Đỗ Nhã Y, là chủ tử lớn? Hoàng Hậu, Hoàng Thượng có bị bệnh sao? Nhìn sắc mặt Bích Diệp, Trầm Lạc biết vì sao nàng lại lo lắng như vậy. Nếu là Hoàng Hậu, Hoàng Thượng hoặc Thái Hậu trong những vị này ngã bệnh, giáo tập kéo dài thời hạn, như vậy việc quyết đinh ai là Thái tử phi ai là Nhị hoàng tử phi phải kéo dài thời gian.



      “ Lạc chủ tử, ngày hôm nay Miêu tiểu chủ tử đơn độc đến Thượng cung của Trưởng công chúa.”

      Trầm Lạc nhướng mày, rồi tỉ mỉ nhìn Bích Diệp phía trước:” Bích Diệp làm sao ngươi lại rang như thế? Chỗ trưởng công chúa có người ngươi quen biết sao?”

      Bích Diệp nghe như thế lập tức quỳ xuống, liên tục lắc đầu :” Nô tỳ dám tự tiện suy đoán suy nghĩ của chủ tử, lúc nô tỳ từ hậu viện sương phòng ra, đúng lúc nhìn thấy Miêu tiểu chủ tử tử trong phòng ra ngoài. Sau đó nhìn thấy bên cạnh Miêu tiểu chủ tử mang theo nô tỳ thân cận mà thẳng ra khỏi sương phòng. Nô tỳ cảm thấy kì quái liền tự tiện theo. Cuối cùng phát ra Miêu tiểu chủ tử vào Thượng cung.”

      Trầm Lạc giơ tay đỡ Bích Diệp lên, vỗ lên tay:” Bích Diệp ngươi quá mức để ý rồi, có số việc hăng hái quá tốt đâu. Hòa Miêu là người có tâm nhãn, mấy ngày nay ta cũng quan sát. Nàng cũng có đơn gian như ngoài mặt, ngươi lỗ mãng theo dõi nàng như thế, nếu bị nàng phát có thể bị nàng trừng phạt. Ta ở mãi sương phòng, và cũng chưa nhập Đông cung, nên bản thân cần cẩn thận chút.

      “ Lạc chủ tử nô tỳ biết. về sau hành động lỗ mãng nữa. Lạc chủ tử nước sắp lạnh rồi, ngài mau rửa mặt thôi.”

      Trầm Lạc gật đầu cái đứng dậy về phía chỗ đặt chậu nước.

      Thượng cung

      Vũ Văn Liên đôi tay nắm chặt khăn tay hồng phấn, thân thể cứng đờ hai mắt lạnh cùng nhìn Vũ Văn Thượng. Đột nhiên cánh tay trắng nõn ngọc ngà oán hận chỉ Vũ Văn Thượng, Vũ Văn Liên giận giữ ngút trời quát Vũ Văn Thượng:” Hoàng đệ ngươi biết đạo lí lớn sao? Làm sao có thể với ta như thế.”

      Vũ Văn Thượng ngồi chiếc ghế màu đỏ, chậm rãi thổi ly trà nóng tay. Ngước mắt nhìn Vũ Văn Liên thanh ra thể uy nghiêm Đế vương:” Hoàng tỷ nếu như Phụ hoàng, Mẫu hậu mà biết được chuyện hôm nay tỷ làm, ta sợ rằng kiếp này tỷ cũng gả được vô phủ Thừa tướng rồi.”

      Vũ Văn Liên tức giận đem ly trà ném xuống đất:” Đệ đây là uy hiếp ta.”

      “ Hoàng tỷ đây phải là uy hiếp mà là khuyên bảo. Đỗ Thái Phó mà biết mang nữ nhi của mình mất trong tay tỷ…”

      Vũ Văn Liên bịch tiếng ngồi xuống ghế:” Đệ cho Phụ hoàng mẫu hậu có phải ? Nếu như Phụ hoàng Mẫu hậu biết ta làm như thế để Hà Lăng Thiếu làm phò mã. Hoàng đệ đệ đau lòng Trầm Lạc, thế có nghĩ tới Hà Lăng Thiếu cùng Trầm Vân gắn bó như keo, hoàng tỷ của ngươi có bao nhiêu thương tâm?”

      “ Hoàng tỷ chuyện này thể miễn cưỡng, mậu hậu nhất định mong muốn tỷ bước theo con đường của mình.” Vũ Văn Thượng để ly trà xuống, đứng dậy hướng về phía Vũ Văn Liên nắm quyền thi lễ cái tiếp tục :” Mong rằng hoàng tỷ hãy cẩn thân suy nghĩ.” Sau khi dứt lời Vũ Văn Thượng nhấc chân ra khỏi phòng khách Thượng cung.

      Dư Chi Nhược ở ngoài phòng thấy bóng lung Điện hạ rời , lại nghe trong phòng truyền ra tiếng khóc mơ hồ. Trưởng công chúa bốc đồng ngang ngược, cũng ngốc.

      Lời tác giả: Ngày hôm qua nhận được rất nhiều lời chúc mừng sinh nhật, nghe được Hương chết mọi người. Chu môi thơm. Moa moa

      Lời Editor : Yo~yo~man. Đợi 20 comt mà như nắng hạn chờ mưa ấy. Đợi để đăng truyện mà vẫn ko đủ hu hu buồn ghê. L
      amandatruc, tieunai691993, Halong-ngoc6 others thích bài này.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      CHƯƠNG 61

      Sau khi Vũ Văn Thượng rời , Vũ Văn Liên vẫn ngồi ghế, hình ảnh Hà Lăng Thiếu ngừng ra trong đầu, càng nghĩ trong lòng càng hận. Nếu như Hà Lăng Thiếu có động lòng vì nương cũng thôi, nàng có thời gian cùng dây dưa. Nhưng tình huống bây giờ khác rồi, trong tim Hà Lăng Thiếu có người rồi, cả ngày cùng Trầm Vân ở chung, hai người quen biết nhau ở huyện Lăng Nguyệt, từ đó liền mang theo Trầm Vân du ngoạn khắp nơi.

      Vũ Văn Liên mím chặt môi, nhìn ly trà còn bốc nòng mà hồi nãy Vũ Văn Thượng cầm, Vũ Văn Liên tiến lên phái trước, vung tay hung hăng gạt ly trà xuống, bang tiếng ly trà hoa sen sứ trắng tinh mĩ rơi xuống vỡ nát.

      Dư Chi Nhược đứng đứng ở bên ngoài trong lòng cả kinh, công chúa tức giận. Dư Chi Nhược dám vào, chỉ đành cứng đờ thân thể đứng ở bên ngoài phòng. Sau đó trong phòng hoàn toàn yên tĩnh, lúc sau Dư Chi Nhược nghe được tiếng bước chân nhàng. Khi thấy công chúa giày thêu đỏ thẫm Di Chi Nhược ngẩng đầu lên phúc thân thi lễ hô tiếng công chúa.

      Vũ Văn Liên liếc nhìn Dư Chi Nhược, sau đó nâng tay :” Bản cung đến Thái Hòa Cung ngươi cần theo.” Dứt lời Vũ Văn Liên có quay đầu lại nhanh chóng hướng cửa Thượng Cung ra.

      Dư Chi Nhược đứng thẳng người, nhìn thân ảnh công chúa dần dần xa cách dưới ánh trăng. Công chúa từ trước đến nay được Hoàng Thương và Hoàng Hậu nâng niu trong lòng bàn tay, nhìn trúng cái gì đó nhất định phải lấy cho bằng được, tính tình ngang ngược, nàng từ ở cùng công chúa cùng công chúa lớn lên nên biết. Dư Chi Nhược thở dài, nếu như công chúa có thích Hà thiếu gia, tính tình cũng trở nàng càng ngày càng xấu như vậy.

      Hoàng Hậu giờ phút này nằm ghế dựa ở Thái Hòa cung nghe Ngô ma ma , bỗng nhiên giận đến ngồi thẳng người dậy. Hai mắt lóe lên ánh sáng lạnh, tay hướng ghế nặng nề vỗ:” Ngô ma ma, mặt Hạ Lan nổi mẩn đỏ thể ra khỏi sương phòng sao? “ Ngô ma ma cúi người gật đầu cái:” Hoàng Hậu nương nương là như vậy. Hạ quận chúa biết là ăn phải cái gì mà chỉ cần ra gió mặt liền nổi lên mẩn đỏ. Chu đại nhân tìm đại phu chẩn trị cho quận chúa.”

      Sau khi nghe xong lời này Chu Hậu mặt đen lại và trầm xuống, đôi tay nắm chặt hai bên tay ghế trầm tư thống hận :” Ông trời muốn Chu gia suy vong như thế sao? Chu gia vốn con cháu nối dòng đơn bạc, ca ca là mềm yếu vô năng, bị chị dâu quản gắt gao, dám có thiếp. Chỉ có nam nữ. Hai đứa lại có tiền đồ, đứa cháu kia tuổi còn trẻ vốn có thế vào triều thể bản lĩnh, nhưng chẳng hiểu tại sao lại làm hòa thượng. Cháu Hạ Lan vất vả lắm ta mới khuyên vào cung được, nhưng lại cố tình bị bệnh sởi. là tức chết ta rồi.” Chu Hậu càng càng tứ, lần nữa vỗ lên nắm tay ghế.

      Ngô ma ma vội vàng liến lên vỗ nhè lưng Chu hậu:” Hoàng Hậu nương nương người đừng gấp gáp. Lão thân có tin tốt, Vạn quý phi ở Chiêu Dương cung bị bệnh, xem chừng là bệnh nặng, ở tư dược phòng ngày đêm đảo thuốc.”

      Chu Hậu nháy mắt vui mừng, đôi tay giao lại đặt ở đùi, giọng phát ra càng thể vui mừng:” Ngô ma ma nếu mà tiện nhân kia bị bệnh tốt nhất là chết , vậy giáo tập của tú nữ bị hoãn lại. Như vậy chọn người cho vị trí thái tử phi bị trì hoãn. Vậy Hạ Lan có thể vào cung dự tuyển Thái Tử phi rồi…”

      “ Hoàng Hậu nương nương rất đúng.” Ngô ma ma cười vui vẻ, những nếp nhăn mặt xếp chồng lên nhau. Chu hậu hài lòng gật đầu cái, ngay sau đó nghi ngờ hỏi:” Danh sách tú nữ ban đầu, ta vốn đem tên tuổi của Hạ Lan ghi vào, tại sao sau đó lại có. Đến lúc đó lại vô duyên vô cớ có thêm Trầm Lạc. Ngô ma ma chuyện danh sách tú nữ điều tra xong chưa? Là ai động tay vào?”

      Tay vỗ sau lung của Ngô ma ma dừng lại chút, sau đó lại vỗ nhè :” phái người điều tra mà chỉ điều tra được số chuyện đáng kể, còn Lạc tiểu chủ tử mới bắt đầu có tên trong danh sách tú nữ, sau biết tại sao, khi cho Hoàng Hâu nương nương người xem, tên và tuổi của Lạc tiểu chủ tử bị Uy tước gia xóa . Sau đó tên hạ quận chúa có, tên của Lạc tiểu chủ tử lại có. Chỉ tra được những việc này, lão thân cảm thấy người đứng sau màn này nhất định là có địa vị cao.”

      “ Thôi thôi, chuyện này qua, ta quan tâm đến chuyện kế tiếp hơn. Bổn cung chỉ mong Hạ Lan có thể nhanh chóng vào cung, chờ Hạ Lan nhập Đông cung, nỗi lòng ta cũng có thể buông xuống được rồi.” Chu Hậu chậm rãi ra lời này. Đúng lúc này thanh của Lý ma ma từ bên ngoài tẩm điện vang lên. Chu Hậu nghe được công chúa cầu kiến lông mày lập tức nhíu chặt lại.

      Khuê nữ của bà nhất định là vì Hà Lăng Thiếu mà đến, mỗi lần đến cũng là quấn lấy bà để bà thuyết phục Hoàng Thượng hạ chỉ để Hà Lăng Thiếu làm phò mã. Nhưng Hà Lăng Thiếu lại thích khuê nữ của bà, bà nhất định để nàng gả vào Hà phủ.

      “Ngô ma ma ngươi tạm lui ra trước .” Chu Hậu hướng Ngô ma ma khoát tay, Ngô ma ma là rồi khom người cất bước đến cửa phòng.

      Cửa phòng vừa mở ra Vũ Văn Liên liền cất bước vào, Ngô ma ma phúc thân hướng Vũ Văn Liên thi lễ cái, Vũ Văn Liên gật đầu cái, sau đó mặt tràn đầy ý cười nhìn về phía Chu Hậu.

      Cửa phòng két tiếng khép lại Vũ Văn Liên nhu mì điềm đạm gọi Chu Hậu tiếng mẫu hậu. Chu Hậu nở nụ cười hiền lành, hướng Vũ Văn Liên phất tay ý bảo nàng tới đây, Vũ Văn Liên nhanh chóng bước đến bên người Chu Hậu, ngồi chồm hỗm xuống xoa xoa tay Chu Hậu để ở chân.

      Chu Hậu nhàng sờ tóc Vũ Văn Liên:” Tối hôm nay lại đến, mà mặt còn cười như thế, vì Hà Lăng Thiếu làm gì rồi hả? “ Vũ Văn Liên vừa nghe như thế trong lòng căng thẳng, vì tránh cho mẫu hậu phát ra cái gì, mặt ngàn lần thể ra tia đau thương. Vũ Văn Liên chu chu mỏ cái:” Hà Lăng Thiếu ở Huyện Lăng Nguyệt rồi, chờ sau khi hoàn thành xong chuyện phụ hoàng giao phó tự trở về. Lúc đó tất nhiên trở thành vị hôn phu của Liên nhi, mẫu hậu Liên nhi hôm nay tới vì việc này.”

      “ Hả, vậy vì cái gì?” Khuê nữ tới cửa Thái Hòa cung phải là vì Hà Lăng Thiếu, trong lòng Chu Hậu rất vui mừng.

      “ Mẫu hậu gần đây Liên nhi mới biết được, của Liên nhi có con trai duy nhất, là nhị thiếu gia Chúc gia. Xem chừng phụ hoàng quên mình có đứa cháu ngoại trai này rồi, mặc kệ Chúc gia như thế nào, đó cũng là con trai duy nhất của , người cũng chảy huyết mạch của hoàng gia. Chúng ta làm sao có thể vứt bỏ ở Chúc gia chịu ghẻ lạnh? là đường đệ duy nhất của Liên nhi đó.”

      Lời nhàng êm dịu chui vào trong tai Chu Hậu, Chu Hậu suy nghĩ chút mới nhớ ra chuyện này, trưởng công chúa trước đây Vũ Văn Khuynh, cứng rắn đòi lấy Trang Nguyên làm phò mã, vị Trạng Nguyên đó lúc này là gia chủ của Chúc gia trang. Đáng tiếc điều là Vũ Văn Khuynh còn sinh đứa con, sợ bị Chúc gia phản bội, Vũ Văn Khuynh vì Chúc gia chuyện với Tiên hoàng ( ý là tốt cầu xin phúc lợi cho Chúc gia ak ). Rốt cuộc là tiên hoàng cảm thấy hổ thẹn người hạ chỉ đem Vũ Văn Khuynh đuổi ra khỏi hoàng thất.

      “ Liên nhi là muốn đem nhị thiếu gia Chúc gia triệu nhập hoàng cung sao? Phụ hoàng nhất đinh đồng ý, mẫu hậu cùng đồng ý. ngươi sớm bị trừ ra khỏi hoàng thất, chúng ta thể làm trái với ý chỉ của tiên hoàng.” Chu Hậu vừa vừa nhàng vuốt tóc Vũ Văn Liên.

      Vũ Văn Liên lắc đầu cái:” Mẫu Hậu Liên nhi nghe đường đệ cùng Trầm gia tiểu thiếu gia từng có quan hệ. Trầm gia tiểu thiếu gia là đệ đệ duy nhất của Trầm Lạc. Mẫu Hậu người có biết tiểu đệ của Trầm Lạc chửi đường đệ của Liên nhi như thế nào chứ? có nuôi dưỡng mà có mẫu thân dạy, nay đường đệ cũng chuẩn bị làm lễ cập quan rồi. ( lễ trưởng thành cho nam )

      Chu Hậu vuốt ve những sợi tóc rối của Vũ Văn Liên, suy nghĩ lúc sau đó cười ra tiếng :” Để ta qua với phụ hoàng người chút, trước tiên con hãy trở về Thượng cung . Liên nhi ngươi phải nghe lời mẫu hậu, thế gian này dạng nam tử gì mà có, sao cứ phải nhất định là Hà Lăng Thiếu làm chi? Chuẩn bị khoa cử rồi, đến lúc đó mẫu hậu kiếm phu quân cho con.”

      “ Mẫu hậu Liên nhi làm việc có chừng mực, nếu Hà Lăng Thiếu có thích Liên Nhi Liên nhi thả .” Vũ Văn Liên ngoài miệng như vậy, nhưng lòng muốn như vậy, nàng chỉ sợ mẫu hậu giân, tìm cho nàng phò mã khác.

      Chu Hậu sau khi nghe được những lời này của khuê nữ, trong lòng cũng yên tâm. Cuối cùng Vũ Văn Liên được Chu Hậu đảm bảo, mang mặt nụ cười so với lúc đến còn tươi hơn rời khỏi Thái Hòa cung. Nhị thiếu gia Chúc gia đường đệ đó nhất định là rất hận mọi người trong Trầm gia, nếu vào cùng nhất định làm tất cả để làm khó Trầm Lạc.  Đến lúc đó nàng ở giữa khích bác, Trầm Lạc cũng đừng có mơ tưởng mà trở thành Thái Tử phi. Còn Trầm Vân sau khi nghe được tin Đường tỷ của mình thảm hại như vậy nhất định đau lòng chịu nổi. Đến lúc đó nàng lại đem Trầm Vân trừ .

      Hai nha đầu Trầm gia này nàng đều thấy vừa mắt.

      Đỗ Nhã Y bên này, Vũ Văn Thượng sớm bí mật viết phong thư cho Đỗ Thái phó, báo cho Đỗ Thái Phó bệnh trạng của Đỗ Nhã Y cần phải sớm trở về phủ tĩnh dưỡng. Việc Đỗ Nhã Y ăn Hoa Quế cao của công chúa bị trúng độc chữ cũng tới.

      Hôm sau có cỗ kiệu tiến vào sương phòng khiêng Đỗ Nhã Y vẫn ngủ say . nay sương phòng chỉ còn lại bốn vị tiểu chủ tử.

      Trầm Lạc ăn sáng xong, khi ở trong đình chờ ma ma đến mới nghe chuyện của Đỗ Nhã Y, Mẫn Mẫn ở bên mờ mịt nhìn phòng Đỗ Nhã Y từng ở, sau hồi Mẫn Mẫn mới mở miệng :” Lạc nhi muội muội có phải chúng ta lập tức còn thấy Nhã Y nữa?”

      “ Cầu cho Nhã Y có thể gắng gượng qua được cửa ải này.” Trầm Lạc nhìn phòng Đỗ Nhã Y từng ở nhàng ra. Lúc này Hòa Miêu cùng Tôn Miểu cũng ra.

      Trông thấy Trầm Lạc cùng Uy Mẫn Mẫn Hòa Miêu lập tức nở nụ cười nhanh chóng tới trước người hai người. Hòa Miêu khuôn mặt tươi cười nhàng gọi Lạc tỷ tỷ, Mẫn Mẫn tỷ tỷ. Trầm Lạc chỉ gật đầu cái, lại chờ ma ma còn chưa có tới. Uy Mẫn Mẫn đứng ở bên cũng có hỏi Hòa Miêu, mà đôi mắt to hướng Tôn Miểu nhìn.

      Tôn Miểu bị Uy Mẫn Mẫn nhìn mà cả người được tự nhiên, cuối cùng vẫn là Hòa Miêu lên tiếng :” Mẫn Mẫn tỷ tỷ, người Miểu muội muội có gì hấp dẫn ánh mắt tỷ sao? “

      Uy Mẫn Mẫn hừ tiếng sau đó kéo Trầm Lạc hướng khác. Sau khi Uy Mẫn Mẫn và Trầm lạc rời , nụ cười mặt Hòa Miêu cũng che dấu được cơn giận, Tôn Miểu ở bên lôi kéo vạt áo của Hòa Miêu, hết sức áy náy :” Miêu tỷ tỷ về sau đừng có vì Tôn Miểu mà chuyện nữa. Về sau Mẫn Mẫn quận chúa và Trầm Lạc càng làm khó Miêu tỷ tỷ.”

      “ Miểu muội muội, sao ngươi lại chuyện này? Về sau tỷ tỷ còn giúp ngươi. Họ cũng chỉ có thể phách lối mấy ngày nay thôi, biết ai vào hoàng cung đâu, chừng là kẻ thù của hai người đó. Đến lúc đó chúng ta chỉ cần đứng bên cạnh xem kịch vui là được rồi. Miểu muội muội, đối thủ của muội Trầm Lạc cực kỳ lợi hại, muội nên cẩn thận chút.”

      Tôn Miểu gật đầu cái:” Miêu tỷ tỷ muội chọc đến Trầm Lạc là được. Nếu nàng chọc ta, Miêu tỷ tỷ, tỷ nhất định phải nghĩ kế giúp ta.”

      Vào lúc này khi bỏ lại Tôn Miểu và Hòa Miêu đoạn xa Trầm Lạc cùng Mẫn Mẫn lại chuyện khác.

      Sau khi Uy Mẫn Mẫn biết chuyện giữa Vũ Văn Thượng và Trầm Lạc liền lo chuyện Trầm Lạc nhập Đông cung nữa, nay chuyện Uy Mẫn Mẫn quan tâm hơn là chuyện cả đời mình.

      “ Mẫn Mẫn ngươi muốn đêm nay ta…?”  Trầm Lạc thể ra câu kế tiếp. Mẫn Mẫn thế nhưng lại muốn nàng tối hôm nay phải đến Đông cung thổi gió bên gối Vũ Văn Thượng, chuyện của nàng cùng Tần Lâm.

      Uy Mẫn Mẫn gật đầu liên tục, cùi chỏ cũng cọ xát cánh tay Trầm Lạc:” Lạc nhi muội muội, chuyện này rất quan trọng. được trì hoãn, ta nghe mẫu thân Tần Lâm tìm nương cho , nếu Tần Lâm và nương kia thích nhau sao đây? Lạc nhi muội muội, tỷ tỷ mặc kệ, ngươi nhất định phải thổi chút gió bên gối Vũ Văn Thượng, để cho an bài cho ta cùng Tân Lâm gặp mặt.”

      “ Mẫn Mẫn ngươi để cho ta suy nghĩ chút, này có chút vội vàng.” Trầm Lạc suy nghĩ lát sau mở miệng . Uy Mẫn Mẫn xù lông lên, nếu phải là ở bên ngoài, Uy Mẫn Mẫn nhất định kêu thành tiếng rồi:” Lạc nhi muội muội, muội muội tốt của tỷ tỷ. Muội đừng có nghĩ nữa, Tần Lâm nhất định thích tỷ tỷ mà, nếu lần kia say rượu hôn tỷ tỷ làm gì.”

      Trầm Lạc cả kinh chân mày nhướng lên, Mẫn Mẫn cùng Tần Lâm thân như thế rồi, còn gấp làm chi? Chịu được Uy Mẫn Mẫn lắc lắc tay Trầm Lạc, có cách nào, Trầm Lạc chủ đành đồng ý.

      Giờ phút này Vũ Văn Thượng vào triều sớm, nếu biết Trầm Lạc tối hôm nay muốn thổi gió bên gối, nhất đinh rất vui mừng.

      Tác giả có lời muốn : Chương sau, hiểu chứ, Ngày mai tám giờ, gặp gặp về

      Lời editor: thịt thịt. chẹp. 40 comt ta đăng cho ha ha. Lâu lắm mới thấy màu xuân đây. Yo~Yo~men.





      amandatruc, tieunai691993, Halong-ngoc7 others thích bài này.

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 62

      Giáo tập buổi sáng học tư thế đứng ngồi và bưng trà, buổi chiều học lễ nghi nơi khuê phòng. Từ ma ma càng càng cẩn thận, bốn vị tiểu chủ tử được dạy bào mà mặt hồng tai đỏ. Đợi Từ ma ma rời , Mẫn Mẫn trực tiếp lôi kéo Trầm Lạc ngự thực phòng ( phòng ăn ). để ý đến những cung nữ thận trọng đứng bên, Uy Mẫn Mẫn kéo Trầm Lạc đặt lên ghế, tự mình chia thức ăn cho nàng. Hòa Miêu cùng Tôn Miểu cũng theo sát phía sau, chậm rãi ngồi xuống ghế.

      Hòa Miêu nhìn Uy Mẫn Mẫn bận rộn, khỏi cười ra tiếng:” Mẫn Mẫn tỷ tỷ, hôm nay có Hoa Quế cao, lấy nhiều thêm cho Lạc tỷ tỷ mấy khối.”

      Uy Mẫn Mẫn bận rộn xong rồi ngồi xuống hướng Hòa Miêu cười rực rỡ lên tiếng:” Lạc tỷ tỷ của ngươi, khẩu vị thay đổi rồi , còn thích ăn Hoa Quế cao nữa.”

      Trầm Lạc liếc những món ăn mà Uy Mẫn Mẫn vì nàng tỉ mỉ chọn lựa, ngay sau đó cầm lên đôi đũa làm bằng gỗ :” Trước kia ở nhà cha nương cũng có cho ta ăn Hoa Quế cao, bánh này quá ngọt ăn nhiều tốt. Bây giờ nghĩ lại lời cha nương có mấy phần đạo lý, vì vậy ta ăn nhiều chút rau dưa tốt hơn. Hòa Miêu cùng Tôn Miểu các ngươi cũng ăn , hôm nay giáo tập mệt mỏi, nhìn sắc trời cũng sắp tối rồi , ăn nhanh về phòng nghỉ ngơi thôi.” Trầm Lạc vừa dứt lời Mẫn mẫn liên tiếp gật đầu tỏ vẻ đồng ý. Đương nhiên phải đồng ý rồi, nàng ước gì Trầm Lạc mau mau Đông cung.

      Bốn vị tiểu chủ tử cũng nữa, cho đến khi ăn xong nhận lấy khăn trong tay cung nữa lau miệng rồi mới mở miệng . Uy Mẫn Mẫn cùng Trầm Lạc tách ra trước, Uy Mẫn Mẫn hướng về phía  Trầm Lạc trừng mắt nhìn, mặt tràn đầy nụ cười. đợi Uy Mẫn Mẫn chuyện, Trầm Lạc cũng biết được trong đầu nàng nghĩ cái gì.

      “ Mẫn Mẫn trở về phòng thôi, ta nhất định làm hết sức.” Trầm Lạc dứt lời sau đó hướng về phía Mẫn Mẫn gật đầu cái, cho đến khi Mẫn Mẫn cười xoay người rời , Trầm Lạc mới xoay người trở về phòng.

      Trầm Lạc mới trở về phòng lâu, Bích Diệp liền khom người vào, Bích Liên còn ở tư dược phòng đảo thuốc. Trong cung biết là vị chủ tử nào bị bệnh, tin tức lọt ra chút nào, ngự y hết sức bận rộn, ngự y viện cũng hết sức bận rộn. Chỉ sợ phải đợi hai ba ngày nữa mới có tin tức chính xác. Trầm Lạc gật đầu cái, sau đó đuổi Bích Diệp ra ngoài. Bích Diệp khéo léo, khom người Lạc chủ tủ nghỉ ngơi.

      Đợi sau khi Bích Diệp , sắc trời bên ngoài tối mịt, Trầm Lạc thổi tắt cây nến trong phòng, khẽ đẩy cửa phòng ra rồi nhàng đóng lại. Tối hôm nay gió thổi đặt biệt mát, giống mùa hè ở Huyện Vân Hà gió rất là nóng. Mật đạo qua rất nhiều lần. Bây giờ cũng như lần đầu nữa Trầm Lạc cũng bị đụng cái này cái kia nữa, mà quen thuộc dễ .

      Thông qua mật đạo Trầm Lạc đến cửa sau của Đông cung.

      Nhanh chóng đến đó, ngày hôm nay cửa có thể bị đóng nữa hay ?

      Két tiếng Trầm Lạc chỉ nhàng đẩy cửa phòng liền mở ra. Trong tẩm điện là màn đêm đen kịt, Vũ Văn Thượng thể nào ngủ sớm ngư vậy, có phải là ở ngự thư phòng hay ? Sau đó Trầm Lạc liền ra khỏi tẩm điện Đông cung, tính toán muốn ngự thư phòng nhìn chút.

      Tiểu Phúc Tử trong tay bưng chén canh hạt sen, hôm nay triều nhiều việc, Hoàng thượng vì thân thể của Vạn Quý phi tốt, suy nghĩ mệt mỏi, nên đem toàn bộ tấu chương giao cho Điện hạ phê duyệt. Dù thân thể Điện hạ cường tráng đến mấy cũng thể nào chịu được cả ngày lẫn đêm phê duyệt tấu chương. Tiểu Phúc Tử nghe canh hạt sen có thể khiến cho thân thể tốt hơn chút, liền vội vàng phân phó ngự trù hầm.

      Ah? Tiểu Phúc Tử nhìn nương mặc y phục dài đứng trước mặt mình, nương này, chẳng lẽ là hoa mắt sao? Cung nữ trong Đông cung toàn bộ đều bị điều , từ chỗ nào xuất nương này? Còn có thể chuồn êm vào Đông cung này muốn câu dẫn điện hạ?

      “ Nô tài lớn mật, Đông cung là nơi nào người như ngươi có thể vào được sao?” Tiểu Phúc Tử vừa lên tiếng, nhanh chóng tiến lên phía trước. Trầm Lạc vừa nghe được thanh của Tiểu Phúc Tử đầu lập tức quay lại nhàng :” Tiểu Phúc Tử là ta.”

      Men theo ánh trăng Tiểu Phúc tử có thể thấy được dung mạo, nghe được thanh của người đó tay bưng canh hạt sen của Tiểu Phúc Tử thoáng chốc run lên, ngay sau đó phúc thân hành lên:” Lạc tiểu chủ tử, nô tài nghĩ là Lạc tiểu chủ tử…” Tiểu Phúc Tử liên tiếp đổ mồ hôi lạnh, đáng chết, Lạc tiểu chủ tử là ai? Là người Điện hạ thích, ngậm trong miệng sợ tan, nâng tay sợ rớt. dám là nô tài lớn mật, mốn sống nữa rồi.

      “ Tiểu Phúc Tử cần đa lễ, Điện hạ có trong ngự thư phòng  ?” Sau khi Trầm Lạc dứt lời, lập tức đưa tay muốn nâng Tiểu Phúc Tử dậy.

      Tiểu Phúc Tử thấy đôi tay bé trắng nõn mềm mại vội vàng lui về phía sau, Lạc tiểu chủ tử là ai mà có thể đụng vào chứ? Tiểu Phúc Tử run run đứng thẳng người, cung kính :” Lạc tiểu chủ tử, Điện hạ ở ngự thư phòng phê duyệt tấu chương.”

      “ Tiểu Phúc Tử, trong tay ngươi bưng cái gì? Có phải cho Điện hạ dùng ?” Trầm Lạc vừa vừa nhìn canh hạt sen trong tay Tiểu Phúc Tử. Tiểu Phúc Tử vội vàng trả lời:” Đây là canh hạt sen để cho Điện hạ bổ thân thể.”

      Trầm Lạc hướng Tiểu Phúc Tử đưa tay ra, đôi mắt phát ra ánh sáng:” Tiểu Phúc Tử đưa cho ta , để ta bưng cho Điện hạ.”

      “ Lạc tiểu chủ tử, cẩn thận nóng, chớ để muổng canh rớt vào. Điện hạ mà thấy Lạc tiểu chủ tử khẳng định trong lòng rất vui mừng.” Tiểu Phúc Tử vừa vừa chậm rãi đưa chén canh hạt sen cho Trầm Lạc. Trầm Lạc cẩn thận nhận lấy hướng Tiểu Phúc Tử nhàng cười tiếng. Sau đó xoay người hướng đến ngự thư phòng.

      Tiểu Phúc Tử đứng phía sau xoa xoa mồ hôi trán, sau đó ngẩng đầu nhìn ánh trăng sáng. Lạc tiểu chủ tử hôm nay đột nhiên đến Đông cung, còn tưởng rằng trước đại hôn, Điện hạ nghĩ mọi cách thận trọng chuồn đến sương phòng gặp Lạc chủ tử.

      Trầm Lạc đến trước cửa ngự thư phòng, vì tay bưng canh hạt sen, có tay để mở cửa. Vì vậy Trầm Lạc đành ho khan tiếng, ngay sau đó nâng chân lên hướng cửa ngự thư phòng đá môt cái.

      Cửa ngự thư phòng Đông cung cho đến bây giờ chưa có người nào dùng chân đạp qua, cho dù là Vũ Văn Thượng cũng là dùng tay đẩy.

      “ Nô tài lớn mật.” Lời lạnh lùng của Vũ Văn Thượng truyền đến, Trầm Lạc cố ý che mặt lại, sau đó cười hả hê, rồi lại dùng chân kéo hai cánh cửa phòng đóng lại, Vũ Văn Thượng ngẩng đầu nhìn thấy người đến là Trầm Lạc thân thể cứng lại, khuôn mặt lúc trước còn lạnh lùng bây giờ lập tức mềm mại.

      Bỏ tấu chương trong tay xuống, Vũ Văn Thượng đứng dậy tới trước người Trầm Lạc đưa tay ra tiếp nhận chén canh hạt sen mà Trầm Lạc bưng trong tay.

      Sau khi đem canh hạt sen đặt bàn sách, Vũ Văn Thượng quay người lại cúi đầu nhìn giai nhân trước người. Khi nhìn thấy những vệt hồng hồng bàn tay Vũ Văn Thượng lập tức nhướng mày, lập tức đưa tay cầm đôi tay bé kia, hơi trách cứ :” Lạc nhi, vì bưng canh hạt sen mà tay nàng đều đỏ hết rồi. Việc này là của Tiểu Phúc Tử, về sau cho tùy ý cầm đồ nóng biết chưa?”

      Trầm Lạc gật đầu liên tục sau đó nó:” có gì phải lo, chỉ là đỏ mà thôi, cũng phải là bị thương.”

      “ Chảy máu mới là bị thương sao?” Vũ Văn Thượng trừng mắt nhìn Trầm Lạc, sau đó kéo đến bên cái kệ đặt bên trái thư phòng.

      kệ có đặt chậu nước, Vũ Văn Thượng đem khăn màu trắng giắt kệ ngâm nước, sau đó vắt khô. Ngay sau đó kéo nàng qua, tỉ mỉ lau cho nàng,

      “ Chỉ là đỏ mà thôi, chút cũng có đau. Vũ Văn Thượng ta đến đây là có chuyện quan trọng cần với chàng.” Trầm Lạc muốn rút tay lại nhưng Vũ Văn Thượng chịu thả vẫn cầm chặt lấy, chỉ đành phải để cho tiếp tục lau.

      Chậm rãi ung dung dùng khăn lau đôi tay bé hồng hồng.

      “ Chuyện quan trọng?” Vũ Văn Thượng vẫn cúi đầu cẩn thận lau tay bé của Trầm Lạc vừa nhàng mở miệng. Trầm Lạc nhìn tay của chính mình, ân tiếng, Vũ Văn Thượng ngước mắt lên nhìn nàng đành phải lên tiếng:” Đương nhiệm Lại Bộ Thị Lang Tần Lâm là người như thế nào?”

      Đột nhiên Vũ Văn Thượng bỏ tay Trầm Lạc xuống:” Lạc nhi quan tâm Tần Lâm như vậy làm chi.”

      Liếc Vũ Văn Thượng cái Trầm Lạc chậm rãi mở miệng:” Là Mẫn Mẫn quan tâm, nàng thích Tần Lâm. Vũ Văn Thượng có thể an bài cho Mẫn Mẫn và Tần Lâm gặp mặt hay ? Nếu Mẫn Mẫn gặp được Tần Lâm, trong lòng hết sức lo lắng.”

      Vũ Văn Thượng đem chiếc khăn màu trắng treo ở kệ, liếc Trầm Lạc cái sau đó chậm rãi đến trước bàn ngồi xuống, cầm lấy tấu chương vừa mới bỏ xuống mở ra. Trầm Lạc bị Vũ Văn Thượng để ý đến, trong lòng cảm xúc ngổn ngang, Mẫn Mẫn a, Vũ Văn Thượng lạnh lùng như thế làm sao ta có thể thổi gió bên gối đây.

      chịu được yên tĩnh, Trầm Lạc nhàng ho khan tiếng, Vũ Văn Thượng đáp lại chút nào, Trầm Lạc chỉ đành dời bước đến sau lưng Vũ Văn Thượng, vươn tay nhàng vuốt ve hai bả vai của Vũ Văn Thượng.

      Vũ Văn Thượng hết sức hưởng thụ nheo nheo hai mắt, sau đó đem tấu chương cầm trong tay khép lại để bàn:” Lạc nhi, Mẫn Mẫn hồ đồ. Đại thần có thể tiến cung tùy tiện tiến cung sao? Nếu muốn thấy Tần Lâm, vậy đợi sau khi vị trí Thái Tử Phi và Nhị Hoàng Tử phi được chỉ định . Bây giờ Mẫn Mẫn vẫn còn là tú nữ, Lạc nhi chớ có theo nàng mà hồ đồ.”

      Trầm Lạc dừng tay vuốt ve, cúi đầu nhìn gương mặt Vũ Văn Thượng. Giờ phút này hai mắt khẽ nhắm, lông mi dài dưới ánh nến lưu lại phía dưới là vệt tối.

      “Vũ Văn Thượng được sao? Mẫn Mẫn khẩn thiết nhờ ta. là để cho ta thổi gió bên gối chàng.” Trầm Lạc trong lúc lơ đãng đem những lời Mẫn Mẫn ra.

      Sau khi nghe được những lời Trầm Lạc , lông mày Vũ Văn Thượng khẽ nhướng lên, sau đó hai mắt bỗng mở ra. Lông mi dài dưới ánh nến xua bóng tối, đôi mắt sáng như sao hướng Trầm Lạc nhìn.

      “ Lạc nhi nếu như vậy ta có thể suy nghĩ chút.” Vũ Văn Thượng dứt lời cười khẽ, sau đó đột nhiên đứng lên đem Trầm Lạc kéo vào trong ngực.

      “Vũ Văn Thượng rốt cuốc chàng chỉ làm bộ nghiêm túc?” Trầm Lạc từ trong ngực Vũ Văn Thượng ngẩng đầu lên nhìn .

      Vũ Văn Thượng đưa tay vuốt vuốt tóc Trầm Lạc:” Nếu muốn cho Mẫn Mẫn và Tần Lâm gặp nhau, phải ở ngoài cung. Lạc nhi chuyện nghiêm túc đây, nàng muốn thổi gió bên gối như thế nào đây?” Trầm Lạc trơ mắt nhìn Vũ Văn Thượng khóe môi giương lên càng ngày càng cao, tròng mắt phát ra ánh sáng lấp léo. Đưa tay ra ở bên hông Vũ Văn Thượng hung hăng bấm cái:” Vũ Văn Thượng chàng vô sỉ sắc lang.”

      “ Lạc nhi, trước kia ta cũng qua với nàng rồi, eo đối với nam nhân rất là nhạy cảm.” Sau khi dứt lời Vũ Văn Thượng nhấc Trầm Lạc lên ôm lấy, nhanh chóng hướng ra ngoài thư phòng.

      Vốn tưởng rằng Vũ Văn Thượng đem nàng đến tẩm điện,  nhưng chưa từng nghĩ rằng ôm nàng đến hậu viện Đông cung.

      Gió thổi qua tiếng lá cây sào sạc, ở hậu viện Đông cung có rất nhiều cây cao lớn thô to cành lá xum xuê. Vũ Văn Thượng ôm nàng tới nơi này làm chi?

      “A” Trầm Lạc thét lên tiếng, sau khi ổn định thân thể Trầm Lạc bị Vũ Văn Thượng ôm ngồi ở cây.

      Ngẩng đầu nhìn ánh trăng sáng tỏ bầu trời, sau đó lại cúi đầu nhìn chút, Trầm Lạc nắm chặt:” Vũ Văn Thượng nơi này là cao. Mặc dù cảm giác được bay rất tuyệt, nhưng mà chúng ta xuống . Nếu muốn những lời bên gối, cũng nên đến chỗ này.”

      Vũ Văn Thượng đưa tay chặn cái miệng nhắn ngừng khéo mở của Trầm Lạc “ Lạc nhi ở cây như vậy phải là rất mới mẻ sao? Đêm hôm nay nhất định nàng quên được. Trước kia ta cũng qua cây ở hậu viện Đông cung cao lớn và thô.”

      Tim Trầm Lạc đập thình thịch, chẳng lẽ Vũ Văn Thượng muốn ở cây… được, Trầm Lạc kiên quyết lắc đầu:” Vũ Văn Thượng trở về tẩm điện nơi này quá cao té.”

      “ Lạc nhi, cần lo lắng, ta đỡ nàng.” Sau khi dứt lời Vũ Văn Thượng cúi người hôn lên cái miệng nhắn của nàng, Trầm Lạc sợ té xuống, đôi tay ôm chặt lấy hông Vũ Văn Thượng.

      đôi tay chút kiêng kị ở người Trầm Lạc dao động, bàn tay sờ vào trong đùi Trầm Lạc, bỗng nhiên Trầm Lạc nâng người lên, khóe môi Vũ Văn Thượng toát ra ý cười.

      Sau đó tay khác ở nơi kia của Trầm Lạc chậm rãi dao động, cách tiết khố mà đâm vào, cả người Trầm Lạc run lên, làm chuyện này ở cây so với giường là kích thích hơn ở giường nhiều. Chỉ dùng chút công phu, mà bên dưới chảy nước rồi.

      Gió vẫn tiếp tục thổi , chỉ là trong đó có xen lẫn tiếng rên mềm mại của nữ tử, và tiếng hô khan khan chịu đựng của nam tử. Cây đại thụ trong Đông cung kia giống như vì dây dưa kịch liệt của đôi nam nữ mà khẽ rung lên. Ánh trăng sáng tỏ, màn đem yên tĩnh, kích tình vô tận.

      Lời tác giả: Tiểu Rou Vũ Văn Thượng ăn Rou rồi.

      Lời editor: lừa đảo lừa đảo. thịt mà như thế này sao tác giả lừa tình mà. Các bạn reader thân mến mình cũng là nạn nhân bị lừa thôi đừng ném đá mình nhé. Mình là chương nào edit chương đó ko có đọc trước nên cũng biết chương sau nó thế nào nữa huhu. Vì thịt mà chả ra thị nên tối mai mình đăng 1 chương đền cho các bạn vì chờ thị vụn….. L



      amandatruc, tieunai691993, Halong-ngoc7 others thích bài này.

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      CHƯƠNG 63

      Trầm Lạc ở cây bị giày vò phen, rồi mới được mỗ nam vô sỉ nào đó tự mình đưa về sương phòng, dọc đường thân thể Trầm Lạc mềm nhũn như vũng nước, chỉ đành phải đem nửa người dựa vào người Vũ Văn Thượng.

      Mẫn Mẫn ở bên này sau khi trở về phòng, Uy Mẫn Mẫn lập tức đuổi tỳ nữ thân cận nghỉ, lúc nào cũng để ý đến phòng những việc xảy ra trong phòng Trầm Lạc. Đêm khuya, Uy Mẫn Mẫn ngáp cái, Vũ Văn Thượng kia là sắc a, lâu như vậy rồi còn có mang Trầm Lạc trở lại.

      Uy Mẫn Mẫn híp mắt nằm trở lại bàn lát. Khi lần nữa ngẩng đầu lên nhìn xuyên qua cửa sổ nhìn sang phòng Trầm Lạc thấy phòng sáng. Khuôn mặt nhắn tràn đầy vui mừn, cơn buồn ngủ bị vui mừng xua tan .

      Vỗ vỗ quần áo, Uy Mẫn Mẫn lập tức đứng lên, thổi tắt cây nến. đến trước cửa phòng, nhàng đẩy cửa phòng ra. Vừa nhấc chân muốn đến phòng Trầm Lạc Uy Mẫn Mẫn thấy Vũ Văn Thượng. Giật mình lập tức lui trở về lại trong phòng. Vuốt vuốt trái tim , Uy Mẫn Mẫn cười hắc hắc ra ngoài.

      Dưới ánh trăng khóe môi Vũ Văn Thượng mỉm cười, mặt còn vương xuân tình. Lạc nhi muội nhất định là làm rất tốt công việc thổi gió bên gối rồi, như vậy chuyện nàng và Tần Lâm gặp mặt nhất định như ván đóng thuyền rồi.

      Thân thể núp ở bên trong phòng, đôi tay nắm khung cửa, đầu lộ ra khỏi cửa phòng. Khi Vũ Văn Thượng rời , Uy Mẫn Mẫn lập tức đóng cửa phòng lại, nhanh chóng cất bước đến trước phòng Trầm Lạc. ho khan tiếng, giơ tay lên hướng cửa phòng nhàng gõ.

      Khi nhìn thấy Trầm Lạc Uy Mẫn Mẫn bật cười .

      Tay phải kéo hai tay Trầm Lạc, Uy Mẫn Mẫn nhanh chóng vào trong phòng, sau đó tay trái đóng cửa phòng lại. Cửa phòng két tiếng đóng lại, Uy Mẫn Mẫn lập tức lên tiếng hỏi:” Lạc nhi muội muội, chuyện thành chưa?” Trầm Lạc nhìn khuôn mặt vừa nghiêm túc vừa kích động lại vừa khẩn trương, chủ ý xấu nổi lên. Trầm Lạc cố ý trầm mặt xuống, cũng chuyện, chỉ là thấy vọng nhìn Uy Mẫn Mẫn.

      Quả nhiên khuôn mặt nhắn của Uy Mẫn Mẫn nhanh chóng nhíu lại, hai mắt to cũng rủ xuống.

      “ Lạc nhi muội muội được sao? Muội đừng lời nào như thế, trong lòng tỷ vội muốn chết đây. Rốt cuội là thành hay thành?” Uy Mẫn Mẫn cầm tay Trầm Lạc hơi dùng sức chút. Trầm Lạc lắc đầu cái:” Mẫn Mẫn a, chuyện này sợ là dễ thực . Vũ Văn Thượng thân phận bây giờ của ngươi là tú nữ, đại thần có chỉ thể tùy y tiến cung được.”

      Uy Mẫn Mẫn cầm tay Trầm Lạc bỗng chốc lỏng ra, mí mắt rũ xuống, hai vai khẽ run, khóe môi nhếch lên, bộ dáng như sắp khóc đến nơi.

      Giờ phút này, Trầm Lạc ban đầu giọng còn nghiêm túc đột nhiên bật cười, Uy Mẫn Mẫn ngước mắt nhìn mặt Trầm Lạc, chỉ thấy nàng mặt mày mỉm cười, khóe môi giương cao, cười đến nỗi cả khuôn mặt nhăn lại cùng nhau.

      “Được lắm, muội lại gạt ta. Lạc nhi muội muội đừng có đàu nữa, hãy thương tỷ tỷ mà cho ta biết mà.” Uy Mẫn Mẫn vốn thất vọng mà bây giờ khuôn mặt sáng rỡ lên, hai tay lần nữa lôi kéo tay Trầm Lạc, lắc trái lắc phải.

      Trầm Lạc ngưng cười:” Mặc dù đại thần thể vào cung, nhưng ngươi có thể cùng Tần Lâm gặp mặt ở ngoài cung. Đến lúc đó Vũ Văn Thượng an bài cho ngươi len lén xuất cung. Chỉ là khi ra bên ngoài cung Mẫn Mẫn ngươi phải tự mình làm việc, ta cũng thể chuẩn bị cho ngươi bình rượu ngon rồi.”

      Uy Mẫn Mẫn gật đầu liên tục:” Việc kế tiếp cứ giao cho tỷ, việc cấp bách là mẫu thân của Tần Lâm thể lại tìm nương cho . Tốt nhất đêm đó liền đem gạo nấu thành cơm. Lạc nhi muội muội, đêm hôm đó khi xuất cung nếu buổi tốt tỷ tỷ còn chưa có trở về sương phòng, muội liền che giấu cho ta.”

      Trầm Lạc rút tay từ trong tay Uy Mẫn Mẫn ra, vuốt vuốt cổ nhức mỏi. Lúc nãy ở cây to nàng chỉ ngước đầu, cổ đặc biệt đau nhức. Lại nghĩ đến việc ở cây đại thu triền miên Trầm Lạc vừa xấu hổ lại sợ. Bản thân mình chua sót đau nhức, Vũ Văn Thượng lại tinh thần sảng khoái. Giốn như sau khi làm song chuyên kia, tinh thần càng thâm hăng hái. Còn tinh thần của nàng giống như toàn bộ bị rút đ vậy.

      Nhìn bộ dáng mệt mỏi của Trầm Lạc, Uy Mẫn Mẫn ngượi ngùng cười. Khi nhìn thấy cổ Trầm Lạc những vết hôn hồng hồng trong lòng càng ngượng ngùng. Vì việc của nàng mà Lạc nhi muội muội cực khổ. Cái sắc lang Vũ Văn Thượng kia biết giằng co với Lạc nhi muội muội bao lâu.

      “ Lạc nhi muội muội, tối nay muội cực khổ rồi, tỷ tỷ vĩnh viễn nhớ ân tình của muội muội ngày hôm nay” Uy Mẫn Mẫn cười hắc hắc nhàng .

      Giờ phút này Trầm Lạc cực kì mệt mỏi, sau khi nghe được những lời của Uy Mẫn Mẫn cũng có cẩn thận suy nghĩ mà tùy ý :” có gì khổ cực, đây làm sao có thể xem như ân tình được.” Sau khi xong trong lòng Trầm Lạc cả kinh, cơn buồn ngủ lập tức bị xua , mắt lập tức thanh tỉnh.

      Nhưng mà lời ra khỏi miệng như bát nước đổ , có muốn thu lại cũng được. Nghe thấy tiếng cười đè nén của Mẫn Mẫn Trầm Lạc thể làm gì khác hơn là xua hai tay:” Muốn cười liền cười , sau khi cười xong chớ quên trở về phòng ngủ sớm.” Uy Mẫn Mẫn mở mắt to hướng Trầm Lạc nháy mắt:” Lạc nhi muội muội, chắc là cực kì hưởng thụ , biết Vũ Văn Thượng ở phương diện kia như thrrs nào. Dùng tư thế nào, trong lúc làm đổi tư thế mấy lần.”

      Khóe miệng Trầm Lạc giật giật….Uy Mẫn Mẫn chuyện …trực tiếp. Nếu như nàng và Vân Vân gặp mặt có khi nào giống như ngàn dặm gặp chi chỉ hận gặp nhau quá muộn hay đây?

      “ Mẫn Mẫn cũng chuyện với Tần Lâm như thế sao?”

      Uy Mẫn Mẫn dùng sức lắc đầu:” Ta làm sao dám những chuyện này với Tần Lâm, Tần Lâm là người đọc rất nhiều thi từ ca phú. Trong đầu đều là sách thánh hiền, nếu như ta với những lời này, chừng càng tránh xa ta hơn đó. Lạc nhi muội muội ta thấy hôm nay muội cũng mệt rồi, ta cũng làm phiền muội nữa, ngươi sớm nghỉ ngơi .”

      “ Ừ “ Trầm Lạc gật đầu, nhìn Uy Mẫn Mẫn rời . Cửa phòng được Uy Mẫn Mẫn đóng lại, thân thể Trầm Lạc bủn rủn ngã phịch xuống giường.

      Giữa hai chân ươn ướt dinh dính, rất thoải mái. Trầm Lạc chỉ đành đứng dậy, vén quần áo lên, đem quần ngoài quần trong đều cởi ra, thấy trong quần lót những mảng chất lỏng màu trắng Trầm Lạc đỏ mặt.

      Nàng nghĩ tới lúc đó Vũ Văn Thượng , thân thể nàng tiết ra rồi, nhưng Vũ Văn Thượng vẫn chậm chạp chịu lui ra ngoài, là muốn để cho con cháu mình ở trong thêm lát nữa.

      Khi nó phun vào trong cơ thể nóng chút. ra bộ dáng của nó là như thế này, trước kia cùng Vũ Văn Thượng sau khi làm xong chuyện, căn bản đều do Vũ Văn Thượng nhân lúc nàng ngủ đổi quần cho nàng. Lần này vội vàng, nàng thể ở lâu trong Đông cung, bây giờ giống như ở Huệ Minh cung. Quy củ ở sương phòng quy của nghiêm minh vô cùng, nhật định thể vi phạm quy của hoàng cung. Mặc dù nàng rất rang, nàng và Vũ Văn Thượng nhiều lần vi phạm quy củ hoàng cung. Bí mật gặp nhau, bí mật làm chuyện kia.

      Đem quần áo bỏ vào chậu nước ở kệ, Trầm Lạc đến tủ treo quần áo lấy ra cái quần mới. Mặc xong quần ngoài và quần trong Trầm Lạc khỏi phòng, hướng đến hậu viện sương phòng. biết bếp trong hậu viện còn nước nóng hay . Nàng nếu tắm sạch hạ thân, tối phải khó chịu lắm sao.

      “ A ngươi chút.” Tiếng kêu khẽ của nương theo gió truyền đến, thân thể Trầm Lạc cứng đờ, thanh nhu nhu mềm mại giống như tiếng ngâm.

      Nghĩ đến đây Trầm Lạc lập tức nấp phía sau cây đại thụ. Hậu viện sương phòng lại xảy ra chuyện như thế này. Ngay sau đó Trầm Lạc nghe được thanh khan đục của nam tử.

      nương, hai chân ngươi kẹp chặt quá rồi, ta khống chế được lực đạo rồi.” Sau đó là thanh ba ba vang dội. Động tác của nam tử và nương càng mãnh liệt, cũng khống chế được kêu ra tiếng. Nhưng mà, dù sao đây cũng là sương phòng, kêu vài tiếng sau đó thanh cũng lại.

      Ba ba thanh tiếp tục truyền đến, Trầm Lạc đỏ mặt tới mang tai, nàng thế nhưng mà đêm khuya lại đụng phải chuyện kịch liệt này, nương này là ai? Nghe thanh nam tử này rất lạ, là ai đây? Ở sương phòng cũng chỉ có thái giám, hơn nữa giờ này cũng trở về phòng ngủ.

      tảng đá thô ráp, đôi chân trắng mịn của giắt ngang hông nam tử dần dần vô lực, nhanh chóng rớt xuống, hai tay cường tráng của nam tử lại đem hai chân nữ tử nhấc lên, thanh nữ tử kiều:” Oan gia, chàng chút.”

      Nam tử cũng có lên tiếng, động tác phía dưới càng ngày càng mạnh, hồi sau tiếng thở dốc cũng dần dần mất . Trầm Lạc núp phía sau cây, tới cũng được mà lùi lại cũng được. Hơn nữa thân phận của đôi nam nữa này nàng cũng rất tò mò. Có lẽ lúc họ chuyện với nhau có thể nghe ra được chút dấu vết.

      “ Oan gia đồng ý với ta đừng có quên.” Thanh mềm mại của truyền đến, Trầm Lạc nghiêng tai lắng nghe, hi vong kế tiếp có thể nghe được nữ tử kia giao phó cho nam tử việc gì.

      “ Nàng tối hôm nay phục vụ ta rất thoải mái, chuyện đồng ý với nàng ta nhất định làm được. Chỉ là mấy hôm nay Hàn thống lĩnh canh giữ Đông cung rất nghiêm ngặt, còn nữa cung nữ trong Đông cung đều phân hết, đem nàng vào trong Đông cung sợ rằng được. Nhưng mà thích cưỡi ngựa, sau nhất định tới Tư Mã Phòng. Đến lúc đó nàng ăn mặc đẹp chút, tốt nhất nên học hỏi những tiểu chủ tử ở sương phòng. Đến lúc đó điện hạ vừa nhìn chọn trúng nàng rồi. Đến lúc đó cung nữ như nàng lập tức nhập Đông cung, cho dù là nha đầu thị tẩm cũng tốt.” Thanh khan đục của nam nhân toàn bộ lọt vào tai Trầm Lạc.

      Nữ tử này muốn leo lên giường Vũ Văn Thượng? biết là tư vị gì, giống như có người cố ý muốn giành đồ của mình vậy. biết là cảm giác gì.

      Tiếng cười của nữ tử lần nữa truyền đến, sau đó Trầm Lạc nghe được tiếng xột xoạt của quần áo. Ngay sau đó Trầm Lạc thấy đôi nam nữ này lặng lẽ từ hậu viện sương phòng ra ngoài.

      Trầm Lạc từ phía sau cây nhô ra, thanh của nữ tử và nam tử nàng đều nhớ. Cung nữ này có giã tâm , còn nam tử lại là người làm trong tư mã phòng.

      Vì sao hai người này lại chọn hậu viện sương phòng để chuyện này? Cung nữ này có phải là người hầu ở sương phòng sao? Nhưng mà thanh của cung nữ này nghe thế nào cũng thấy lạ. Ai đây chứ? Hay là trước tiên đem nam tử kia bắt lại, rồi từ nam tử kia tra ra cung nữ đó là ai.

      Trầm Lạc bất mãn bĩu môi, có thể bởi vì Vũ Văn Thượng vô cùng cưng chiều nàng, nên khi biết được có nữ tử vọng tưởng leo lên giường Vũ Văn Thượng nên cảm thấy thoải mái.

      Trong lòng thoải mái thân thể cũng thoải mái, hạ thân còn chưa rửa. Trầm Lạc chỉ đành phải vào hậu viện nấu nước, may khi ở Huyện Vân Hà, nàng cùng Vân Vân thích đến nông thôn chơi, thường thấy nông phụ thổi lửa nấu nước. Trầm Lạc cũng học được việc thổi lửa nấu nước.

      nấu nước nữ tử vào. Trầm Lạc ngẩng đầu lên nhìn thế nhưng lại là Hòa Miêu. Giờ phút này cúi đầu nghi ngờ nhìn mình, đêm khuya Hòa Miêu đến bếp làm gì?

      “ Lạc tỷ tỷ, mới vừa rồi tỷ có nhìn thấy đôi nam nữ?” Lông mày Hòa Miêu nhíu lại sau đó đứng bên cạnh Trầm Lạc. Trầm Lạc gật đầu cái, Hòa Miêu cũng thấy được màn vừa rồi.

      “ Lạc tỷ tỷ, có người lớn mật như thế. Nam nhất định là người ở Tư Mã phòng, thanh của nữ tử nghe giống như…” Hòa Miêu đến chỗ này ngước mắt lo lắng nhìn Trầm Lạc.

      Nghe được thanh nước sôi bếp. Trầm Lạc hướng Hòa Miêu cười tiếng, ngay sau đó đứng dậy đến trước lò. Nhấc cái nắp nồi lên, mặt nước nổi lên rất nhiều bọt.

      “ Lạc tỷ tỷ, thanh này nghe giống như là của Bích Liên.” Hòa Miêu đứng dậy vội vàng , Trầm Lạc vừa đổ nước vừa hướng Hòa Miêu :” thể nào, Bích Liên chuyện rất nhàng, hơn nữa bây giờ nang ở Tư Dực phòng đảo thuốc. Hòa Miêu thể lung tung.”

      “ Muội có nghe qua Bích Liên chuyện với những cung nữ khác, thanh có mảnh mai như hướng đến người kia . Lạc tỷ tỷ nên chú ý chút, chớ để người khác hại.”

      Nước đổ được nửa bồn, Trầm Lạc thở dài tiếng:” Hòa Miêu trễ như thế rồi mà còn ngủ được, thân thể cũng giống như ta phải dùng nước nóng để rửa sao? Nếu như thế trong nồi còn rất nhiều nước nóng, bằng muội cũng đến lấy ít ?”

      “ Lạc tỷ tỷ biết Mẫn Mẫn quận chúa cùng tỷ cái gì, kẻ từ khi chúng ta đến sương phòng, tỷ càng ngày càng xa cách muội. Hòa Miêu mặc dù chỉ suy đoán, nhưng Lạc tỷ tỷ vẫn nên đề phòng Bích Liên tốt hơn.”

      Trầm Lạc gật đầu cái hướng về phái Hòa Miêu cười nhạt:” Hòa Miêu tỷ tỷ biết, đêm khuya rồi, sớm nghỉ ngơi thôi.” Sau khi dứt lời lần nữa hướng về phía Hòa Miêu cười nhạt, sau đó Trầm Lạc bưng bồn nước trở về phòng mình.

      Phòng bếp sương phòng Hòa Miêu vẫn như cũ đứng thẳng tắp, mắt trầm. Đỗ Nhã Y trở về phủ, Tôn Miểu là dã nha đầu có tâm cơ. Uy Mẫn Mẫn nhìn qua tri kỉ nhưng thực ra là nhân tinh, mà Trầm Lạc lại càng ngày càng xa cách. Cúi đầu nhìn ánh trăng chiếu sáng mặt nước, hi vọng Chúc gia nhị thiếu gia Chúc Dịch Phong người ngoan lệ ( hung ác, tàn nhẫn, lợi hại )

      Lời editor: Đoán ai nào? Mình là mình ko chơi câu like và comt nữa. Cứ như phương châm của H tỷ thôi, bạn nào muốn đọc chuyện ngay và luôn comt , để edtor nản….bye bye. Bạn nào ko comt dc like cho mau có chuyện đọc đê……..còn gần 30 chương nữa là hoàn nhé bà con…….cỡ 26 chương nữa thôi. + - +

      amandatruc, tieunai691993, Halong-ngoc6 others thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :