1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Thâm Dạ Thư Ốc - Thuần Khiết Tích Tiểu Long

Thảo luận trong 'Hiện Đại Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Julie Phạm

      Julie Phạm Well-Known Member

      Bài viết:
      300
      Được thích:
      3,472
      Last edited: 22/8/18

    2. Huỳnh Thượng Hỷ

      Huỳnh Thượng Hỷ Active Member

      Bài viết:
      149
      Được thích:
      199
      Chương 1 : Đừng đốt ta !

      Xốc lên ngụm nước đập vào mặt mình, Chu Trạch chậm rãi ngẩng đầu, nhìn trong gương chính mình, hơi có vẻ tiều tụy, làm mộtbác sĩ của khoa cấp cứu, loại tiều tụy này phảng phất là loại tiêu chuẩn nên có.

      “ bác sĩ Chu, có bệnh nhân chuẩn bị tới , giống như là từ lầu rơi xuống, biết có phải là tự sát hay !" Y tá Vương Nhã đứng tại cửa WC nam hô.

      "Biết, lập tức tới ngay." Chu Trạch đáp lại tiếng, sau đó rút ra khăn tay đem giọt nước lau sạch rồi ra ngoài.

      Xe cứu thương rất nhanh liền lái vào bệnh viện, nằm bên cáng cứu thương là ông lão mặc đường trang màu xám, Ông lão ngừng ho khan, mỗi lần ho máu lại trào ra từ những nơi bị mảnh vỡ đâm vào, toàn thân cao thấp đều là vết máu.

      Chu Trạch lập tức chạy tới bên đẩy cáng cứu thương vừa quan sát tình trạng của người bị thương, đồng thời đối người đằng trước hô: "Chuẩn bị đồ để giải phẫu , nhanh!"

      Tình huống của người bị thương rất tốt.

      "Ta. . . Ta. .. muốn chết."

      Ông lão mở to mắt, nhìn người cách mình gần nhất – Chu Trạch.

      "Yên tâm, ông có việc gì, chúng tôi đưa ông vào phòng cấp cứu, ông chết được."

      Phần lớn người bệnh ở thời điểm hấp hối đều lời này, rất ít người có thể chân chính bình tĩnh đối mặt với tử vong, là bác sĩ ở thời điểm này dĩ nhiên thể đứng phân thích bệnh tình với người bị thương, ngươi có bao nhiêu phần trăm có thể còn sống sót. Lúc này thứ mà người bị thương cần là an ủi.

      ". . . . . . Phía dưới. . . Phía dưới. . . Phía dưới quá đáng sợ. . ."

      Ông lão thình lình nắm lấy cổ tay Chu Trạch, mặt nghiêm túc nhìn Chu Trạch.

      "Ông ổn định chút cảm xúc, thả lỏng, sinh mệnh của ông có vấn đề." Mặc dù chỗ cổ tay có chút đau nhức, nhưng Chu Trạch vẫn là thử tránh thoát.

      "Ta muốn. .. muốn lại xuống . . . Bọn họ. . . Bọn họ phát ta. . . Ta. . . Bọn họ phát ta. . ."

      "Tê. . ." Chu Trạch thình lình cảm nhận đượcnhói nhói ở cổ tay.

      "Bác sĩ Chu, tay của !" Y tá bên người lập tức hô.

      Móng tay ông lão rất dài, hơn nữa biết bởi vì nguyên nhân gì, móng tay của ông là màu đen, là loại giống như màu đen của hổ phách , giống như là có dơ bẩn tích tụ bên trong .

      Mà lúc này, móng tay của ông lão khảm vào trong thịt ở cổ tay Chu Trạch.

      "Ta chịu nổi nữa. . . chịu nổi nữa. . . muốn xuống. . . Ha ha. . . Khụ khụ khụ. . ."


      Lão giả thình lình đứng thẳng người dậy ho kịch liệt thấu lên, ngay sau đó, thân thể run lên,tay nắm tay Chu Trạch cũng thõng xuống, cả người mất động tĩnh.

      "Chuẩn bị cấp cứu!" Chu Trạch hô.

      Ông lão được đẩy vào phòng cấp cứu, có bác sĩ và y tá bắt đầu tiến hành biện pháp cấp cứu, đồng thời máy kích điện cũng chuẩn bị hoàn tất.

      " Bác sĩ Chu, tôi giúp ngài xử lý vết thương chút." Vương Nhã lúc này tới.

      Làm bác sĩ, bọn họ thực tế cũng lo lắng vết thương như thế này, bọn họ lo lắng nhất chính là vạn nhất ông lão có bệnh khác, rất có thể khiến bác sĩ nguy hiểm, dù sao tay ông lão có rất nhiều máu, ai cũng biết người ông có hay bệnh truyền nhiễm gì.

      số bệnh, nhiễm chút, khả năng cả đời cũng liền hủy.

      Vết thương sau khi được băng bó kỹ, bác sĩ ở trong phòng cấp cứu ra, nhìn Chu Trạch lắc đầu.

      Chuyện này có ý nghĩa là, người cứu được.

      Tâm tình của mọi người đều có chút buồn, nhưng đối với bọn họ mà , loại chuyện này, cũng thường thấy, chẳng mấy chốc điều chỉnh được.

      "Bác sĩ Chu, làm kiểm tra ." Vương Nhã đề nghị.

      " được, ban đêm tôi còn có việc." Chu Trạch lắc đầu, trực tiếp tới phòng thay quần áo đổi lại quần áo, sau đó đến bãi đỗ xe của bệnh viện lái xe rời .

      Xe vừa lái đến gầncao tốc Giang Hải, di động của Chu Trạch liền vang lên.

      "Uy, ta là Chu Trạch."

      "Bác sĩ Chu, bọn đều đợi ngươi đấy."

      " xin lỗi, hiệu trưởng Ngô, có bệnh nhân nên đến trễ, ta tại lập tức qua, để các bạn đợi chút."

      Chu Trạch lại nhìn đồng hồ trước mắt, tám giờ rưỡi, các bạn nhi viện bình thường đều ngủ rất sớm.

      Đèn đỏ thay đổi đèn xanh, Chu Trạch đạp xuống chân ga, lái .

      "Đô! ! ! ! ! ! ! !"

      Cũng liền vào lúc này,

      cỗ xe tải vượt đèn đỏ lao tới, Chu Trạch chỉ kịp nghiêng đầu nhìn thấy ánh đèn pha lóa mắt qua cửa kính,

      Lập tức, "Ầm!"

      Trời đất quay cuồng,

      Xe con trước mặt xe tải giống như tờ giấy trắng mảnh mai trực tiếp bị đụng bay ra ngoài, trung lộn tầm vài vòng rồi rơi xuống mặt đất.

      . . .

      "Ngạch. . ."

      Chu Trạch tỉnh lại,

      phát thân thể của mình hoàn toàn thể động, giống như là bị kẹt lại .

      Đồng thời, đôi mắt của mình cũng mở ra được, biết mình gặp tai nạn xe cộ, rất nghiêm trọng tai nạn xe cộ, xuất phát từ thói quen nghề nghiệp , rất muốn lập tức kiểm tra vết thương của mình, nhưng có cách nào động đậy.

      Bốn phía, thỉnh thoảng có thanh chạy qua của những chiếc xe khác, còn có các loạithanh Lạt Ma.

      Ta còn tại trường tai nạn xe cộ a,

      Ta còn tại trong xe?

      Chu Trạch ở trong lòng nghĩ đến.

      Rất nhanh,

      Tiếng còi của xe cảnh sát truyền đến, còn có thanh của xe cứu hỏa,

      Cuối cùng Chu Trạch nghe thấy tiếng còi xe cứu thương thân thiết .

      Chu Trạch cảm giác được thân thể của mình bị xê dịch, nhiệt độ bên cạnh có chút cao, hẳn là cắt xe để đưa mình ra ngoài.

      Loại này hoạt động cứu viện Chu Trạch tham gia qua ít, nên quá trình trong đó biết ít.

      Đáng tiếc, chiếc bánh gatô trong ghế sau, cùng việc gặp các bạn trong nhi viện trong ngày quốc tế thiếu nhi, chỉ có thể ngâm nước nóng.

      "Bác sĩ Chu!"

      Quen thuộc tiếng kêu.

      Chắc là bác sĩ Trần trong bệnh viện.

      Chu Trạch ở trong lòng thở hơi nhõm, ít nhất, tính mạng của mình được bảo vệ, cái này tạm thời cũng coi là trận tai họa bất ngờ .

      Bên người còn có mấy thanh của y tá, bởi vì bên cạnh quá ồn ào, cho nên Chu Trạch nghe được có chút ràng.

      Nhưng kế tiếp, câu của bác sĩ Trần, để trái tim Chu Trạch bỗng nhiên rơi xuống đáy cốc!

      "Bác sĩ Chu mất . "

      ,

      Ta chết !

      Ta còn chưa có chết!

      Ta chết a! !

      Chu Trạch ở trong lòng liều mạng hò hét!

      chết, còn có ý thức, chết!

      Sau đó, Chu Trạch cảm giác được có người làm biện phápkhôi phục tim, mỗi lần đè ép nặng nề kia, cảm nhận được, lại biện pháp mở mắt ra, cũng có cách nào chuyện.

      chết,

      hi vọng bọn họ nhanh lên phát chết!

      Nhưng sau trận bận rộn,

      Chu Trạch nghe được những tiếng khóc quen thuộc của mấy y tá,

      Bác sĩ Trần đánh quyền vào cửa xe bên cạnh, có vẻ rất là thống khổ.

      Uy!

      Đừng từ bỏ!

      Tuyệt đối đừng từ bỏ!

      Ta chết!

      Ta tại hẳn là trong trạng thái chết giả,

      Mất máu quá nhiều?

      Bị thương nghiêm trọng?

      Nhưng ta chết!

      Ta nên còn có hô hấp, ta nên còn có tim đập!

      Chu Trạch dưới đáy lòng điên cuồng gầm thét.

      Nhưng kế tiếp, cảm giác được mình bị mang lên cáng cứu thương, chắc là bị đưa vào trong xe cứu thương.

      Ngay sau đó, chính là thanh xe cứu thương chạy .

      Trong xe các y tá còn khóc.

      Nhưng loại này tiếng khóc truyền đến trong tai Chu Trạch hết sức chói tai,

      còn chưa có chết,

      Khóc cái gì!

      Tại sao muốn khóc!

      Các ngươi nhìn nhìn lại ta,

      Nhìn nhìn lại ta,

      Lại kiểm tra chút,

      Ta chết a!

      Xe cứu thương ngừng lại,

      Ngay sau đó, Chu Trạch nghe được tiếng chuyện của lãnh đạo bệnh viện:

      "Tiểu Chu người cứ như vậy còn?"

      "Tai nạn xe cộ rất nghiêm trọng, Chu bác sĩ bị thương quá nghiêm trọng, mất máu quá nhiều, xác nhận tử vong."

      "? Người liền như vậy còn?" vị Phó viện trưởng khác còn chưa tin.

      "Tiểu Chu ." Đây là thanh của vị chủ nhiệm , "Ta vừa mới lại kiểm tra lần."

      Ta chết!

      Đám lang băm này!

      Ta chết!

      Đám hỗn đản kia!

      Hỗn đản!

      Chu Trạch ở trong lòng càng ngừng chửi rủa, giờ này khắc này, ở bên cạnh đám người này còn là đồng nghiệp của , cũng còn là bạn của , càng phải là lãnh đạo của cùng trưởng bối,

      Bọn họ thế mà nhận định chính mình chết rồi,

      Nhưng người chết còn có thể nghe được thanh còn có cảm giác a?

      Ta chết!

      Đám hỗn đản kia,

      Súc sinh,

      Ta chết!

      Cứu ta!

      Cứu ta!

      Cáng cứu thương bắt đầu động đậy nữa, bốn phía yên tĩnh, hơn nữa nhiệt độ cũng dần dần giảm xuống.

      "Tiểu Nhã, ngươi đừng quá buồn, viện trưởng ngày mai trong bệnh viện mở lễ truy điệu cho bác sĩ Chu."

      " Chị Tố Cầm, ta chỉ là có chút thể tin được, người, liền như vậy còn. Bác sĩ Chu là người tốt a, làm sao lại thành ra như vậy."

      "Mưa gió khó đoán, người có họa phúc biết được, nghĩ thoáng chút liền tốt."

      Hai người y tá sau khi xong mấy câu này, liền rời .

      Bốn phía,

      Trống rỗng,

      lạnh lẽo này,

      ràng như thế.

      Chu Trạch càng ngừng giãy dụa, càng ngừng muốn phản kháng, muốn tỉnh lại, thực khát vọng muốn phát ra thanh của mình.

      Nhưng tại cảm giác, tựa như là quỷ áp giường, mặc cho ngừng mà cố gắng, nhưng thân thể của mình, nhưng căn bản chịu chính mình khống chế.

      Cuối cùng,

      có chút tuyệt vọng muốn từ bỏ,

      mệt mỏi,

      Cũng mệt mỏi,

      biết mình tại ở nơi nào,

      Tại bệnh viện,

      Nhà xác. . . .

      Khi Chu Trạch lại lần nữa "Tỉnh lại", là cảm giác được mặt mình có cảm giác lành lạnh, cảm giác nhói nhói cũng rất ràng.

      " Hóa trang xong chưa?" Có người ở bên cạnh hỏi.

      "Đừng nóng vội a , chờ môt chút, cả người đều bị đụng thành bộ dạng này, trang điểm sao mà nhanh được."

      "Bệnh viện người ta hối, lập tức đem đưa lễ tang bên kia."

      "Nếu ngươi đến nha."

      Thợ trang điểm giống như có chút tức giận, trang điểm càng lúc càng dùng sức, đương nhiên, đối với các nàng mà khách hàng là người chết, người chết đương nhiên đau, cũng cần lo lắng thu được khiếu nại, chỉ cần để người sống trông thấy hiệu quả là có thể.

      Chu Trạch còn khí lực vùng vẫy,

      cứ như vậy yên tĩnh đợi,

      Thừa nhận cảm giác đau nhói mà cọ trang điểm mang lại ngừng đụng vào mặt mình,

      Rốt cục,

      Hóa trang kết thúc.

      "Được rồi, để bọn vào , việc của chúng ta kết thúc."

      Chu Trạch cảm giác chính mình được thay quần áo, lập tức, bị đẩy ra, nhân viên bệnh viện đem nhấc đưa vào miếng đệm mềm mại bên trong gian chật chội.

      Cái này,

      Hẳn là quan tài.

      Sau đó, bốn phía hết thảy ồn ào đều trong nháy mắt bị cách ly,

      Hẳn là cái nắp quan tài được đẩy lên.

      Run run,

      Lay động,

      Xóc nảy. . .

      biết qua bao lâu, Chu Trạch rốt cục lại nghe thấy thanh , cái nắp quan tài được mở ra.

      Lọt vào tai,

      Là nhạc buồn.

      Viện trưởng cầm microphone chuyện, tại khen chính mình, tại tiếc hận chính mình,

      Sau đó là Phó viện trưởng cùng chủ nhiệm các loại người.

      Chung quanh,

      Thỉnh thoảng có tiếng bước chân qua,

      Có người chỉ là yên lặng qua, xem chính mình lần cuối cùng,

      Có người còn ý đồ gọi mình vài tiếng, mang theo tiếng khóc nức nở,

      Đây là tại chiêm ngưỡng di dung.

      Chiêm ngưỡng,

      Ta di dung!

      Ta chết,

      Ta chết,

      Ta còn chưa có chết!

      chết a!

      Chu Trạch dưới đáy lòng kêu thảm,

      lại bắt đầu thử cố gắng, Nhưng vẫn như cũ có cách,

      chỉ có thể nghe được, cũng có thể cảm thụ được,

      Lại có biện pháp chuyện,

      Cũng có cách nào mở mắt ra,

      Tất cả mọi người cho rằng chết,

      Nhưng chính ràng,

      còn chưa có chết!

      Các bạn nhi viện cũng tới, ở bên cạnh khóc lóc.

      Bọn họ khóc đến rất chân thành, bởi vì chính Chu Trạch cũng là đứa bé ra từ nhi viện , cũng bởi vậy, sau khi có việc làm, phần lớn tiền lương của đều hiến cho cho nhi viện, lần này xảy ra tai nạn xe cộ, cũng là bởi vì ban đêm vội vàng lái xe về nhi viện bồi bọn qua ngày quốc tế thiếu nhi.

      "Tiểu Chu a, ngươi an tâm thôi, ngươi lần này, xem như bởi vì công việc, ngươi có người thân, nhưng tiền bồi thường của ngươi bệnh viện quyên cho nhi viện, ngươi yên tâm ." Phó viện trưởng đứng tại Chu Trạch bên người .

      Sau đó,

      Chu Trạch cảm giác được chính mình lần nữa bị ngăn cách, nắp quan tài lại lần nữa bị khép kín.

      Sau đó lại là trận xóc nảy,

      Cuối cùng, ngừng lại.

      Nắp quan tài lại lần nữa bị mở ra,

      Bốn phía, có chút yên tĩnh, thỉnh thoảng nghe đến tiếng người, lại ầm ĩ.

      Có hai người, tay cầm bờ vai của mình tay nâng hai chân của mình đem chính mình giơ lên, sau đó đặt ở cái kệ, giống như là tấmthép.

      Hai người kia động tác rất nhuần nhuyễn, vô cùng thuần thục.

      Chung quanh, mơ hồ có loáng thoáng tiếng khóc.

      Chu Trạch ngay từ đầu vẫn có thể phân biệt ra được chính mình lại tới chỗ nào,

      Nhưng ở lúc này,

      thình lình hiểu,

      Vương bát đản!

      Bọn họ đem chính mình đưa đến nơi hỏa táng!

      Bọn họ muốn đốt chính mình!

      Ta chết a, đám vương bát đản!

      Thảo các ngươi tổ tông!

      Ta chết!

      Còn chưa có chết a!

      Đừng hỏa táng ta,

      Đừng hỏa táng ta!

      Ta còn chưa có chết a! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! !

      Đám súc sinh này,

      Tạp chủng!

      Cẩu nương dưỡng! ! ! ! !

      Lần này, là lần Chu Trạch nổi điên nhất, cũng là lần điên cuồng nhất,

      biết,

      khi mình bị hoả táng,

      Vậy liền chút đường sống cũng có!

      đem trực tiếp đối mặt với tử vong!

      Triệt triệt để để kết thúc!

      cam tâm, cam tâm, chính mình vẫn chưa tới ba mươi tuổi, chính mình còn chưa có kết hôn, chính mình còn chưa có con, mình còn có cuộc sống, mình còn có dài đoạn đường chưa !

      "Mẹ ơi, con vừa trông thấy cái này tay của chú này động đậy." Thanh nhút nhát của bé ở bên cạnh vang lên.

      "Ba!" tiếng vả miệng đập tới.

      "Đừng bậy bạ , chờ về nhà thu thập ngươi." Mẹ của trách cứ.

      Chu Trạch tuyệt vọng,

      Bởi vì vô luận giãy giụa như thế nào,

      Như thế nào tại đáy lòng gào thét,

      Người bên ngoài đều thể cảm giác được.

      bị đặt ở băng chuyền,

      Máy móc bắt đầu khởi động,

      bị đẩy phía trước,

      biết mình sắp đối mặt cái gì,

      Cũng bởi vậy, vô cùng sợ hãi!

      ,

      ,

      !

      Ta chết, ta chết!

      Đừng đốt ta!

      Đừng đốt ta!

      ai nghe được chính mình kêu gọi,

      Bọn họ chỉ phụ trách thương tâm,

      Chỉ phụ trách khổ sở,

      Chỉ phụ trách đem cái này quá trình diễn ra,

      Sau đó về nhà ăn bữa tối, ngày mai tiếp tục qua.

      Rốt cục, Chu Trạch cảm giác được chính mình tựa hồ bị đẩy đưa vào nơi chật hẹp tràn đầy mùi dầu,

      Ngay sau đó,

      Có thứ chất lỏng phun ra người ,

      biết đây là vật gì,

      Là xăng,

      Ngay sau đó,

      "Tư tư. . ."

      Bỏng!

      Phi thường bỏng!

      Đau,

      Kịch liệt thiêu đốt đau đớn!

      Lửa,

      Lửa,

      Lửa lớn,

      Khắp nơi đều là lửa. . .

    3. Julie Phạm

      Julie Phạm Well-Known Member

      Bài viết:
      300
      Được thích:
      3,472
      CHƯƠNG 2: ĐỊA NGỤC
      Editor: thuyt
      Lạnh, lạnh quá. . . Chu Trạch biết vì cái gì nơi này lạnh như vậy. con đường u tối, hai bên đường, nở đầy hoa đỏ thắm, nhưng mảy may có tí khí lãng mạn nào, đóa hoa kiều diễm, giống như là từng đạo trào phúng, cũng giống là khách vây xem. Hoa bỉ ngạn nở, người vãng sinh. Chu Trạch nhớ lại chính mình sau cùng ký ức là lửa, lửa rất to, lửa khủng bố đem chính mình hoàn toàn đốt. Kia làm người sợ hãi cực nóng nhiệt độ đem chính mình nướng thành tro. Nhưng trong nháy mắt, lại đến nơi này. Ở con đường này, kỳ còn có rất nhiều người. Có lão nhân, có đứa trẻ, cũng có người tuổi trẻ cùng trung niên, có nam có nữ. Mọi người mặc quần áo giống nhau. Có người ăn mặc rất đơn giản, có người mặc quần áo đỏ, mặt cũng vẽ má đỏ rất khủng bố. Tất cả mọi người điểm gót chân bước . người chuyện, cũng ai phát ra thanh khác, Chỉ còn lại ngẫu nhiên truyền ra "Sát sát sát" tiếng đế giày ma sát vang lên. Chu Trạch cũng theo mọi người cùng nhau chết lặng về phía trước, thỉnh thoảng lại nhìn lấm lét, cũng thỉnh thoảng quay đầu, mơ hồ trong đó ý thức được chính mình tới địa phương nào. , chết mà ở trong đó là Địa Ngục. Nơi này, là thế giới của người chết. Chính mình, cuối cùng vẫn là chết rồi. biết nên làm sao đây, cũng biết nên làm ra loại lựa chọn nào. muốn chết, người đều là muốn chết. Nhưng ở nơi này, hoàn toàn biết mình nên làm thế nào cho phải, rất mê mang, cũng rất bất lực.

      "Y nha..." điệu hát dân gian lạnh nhạt tự nơi xa truyền đến. Chu Trạch quay đầu qua, trông thấy nơi xa tới từng đoá từng đoá đỏ tươi. Mà chung quanh những người khác đối với cái này đều làm như thấy. Tiếp tục chết lặng điểm chính mình gót chân về phía trước. Tới gần, Chu Trạch thấy ràng, kia từng đoá từng đoá đỏ tươi là từng ô giấy in hình hoa đào . Nơi xa, có đám nữ nhân, xếp thành đội ngũ, che ô giấy, thướt tha tới. Các nàng dáng người cao gầy, thể trạng phong tao, tất cả đều mặc sườn xám màu tím, lúc bước , thỉnh thoảng lộ ra bắp đùi, mơ hồ mị hoặc, khiến người ta run sợ. Các nữ nhân cuộn lại búi tóc, cẩn thận tỉ mỉ, thậm chí ngay cả các nàng lại, đều chỉnh tề, phảng phất đoàn ca múa ưu tú nhất thế gian. Hơn nữa, các nàng tập luyện vượt qua trăm năm. Tinh xảo trang dung, da thịt tuyết trắng, thanh lãnh thanh , tạo nên loại mưa bụi mông lung của khí Thượng Hải lâu đời. cổ tay mỗi người, đều mang theo vòng tay, nhan sắc đồng nhất, lớn cũng khác biệt, tôn lên cổ tay tuyết trắng, càng làm cho người ta kịp nhìn. Đáng tiếc, Các nàng phải hành tẩu tại đường, cũng phải tại hội sở cao cấp Ngõa Đài. Các nàng chân đạp Hoàng Tuyền, Xẹt qua là biển hoa Bỉ Ngạn. Các nàng nhìn chớp mắt, người sau nhìn chằm chằm phía trước. Người đầu tiên ánh mắt vô hồn. Đến lúc cuối cùng nữ nhân tại Chu Trạch trước mặt qua. Nữ nhân thình lình nghiêng đầu, nhìn về phía Chu Trạch. Tại nữ nhân tươi đẹp động lòng người, đôi mắt bên trong có mấy con giòi leo ra, mà trong lỗ mũi, có phần đuôi con giun đung đưa, tinh xảo vành tai dưới, là con rết đếm mãi hết. Nguyên bản thế giới xinh đẹp nhất, tại, trực tiếp nhảy chuyển tới loại cực đoan khác. Khủng bố? Đương nhiên khủng bố! Buồn nôn? Đương nhiên buồn nôn! Nhưng Chu Trạch, người chết, người bị hù chết, nhưng quỷ đâu? Nữ nhân nhìn Chu Trạch, Chu Trạch cũng nhìn nữ nhân, Hai ánh mắt ngắn ngủi giao hội, lập tức, nữ nhân tiếp tục lên phía trước, tư thái chập chờn, bóng lưng lượn lờ, sườn xám chặt chẽ, đem này tú mỹ dáng người phác hoạ được vô cùng nhuần nhuyễn. "Các ngươi. . . Muốn đâu?" Chu Trạch vô ý thức cùng cái này đội nữ nhân lên phía trước, cũng liền thoát ly nguyên bản đội ngũ. Mà trênđường mòn những người lại, nhưng ai nhìn về phía này. Bọn họ tựa hồ suy nghĩ, cũng có cảm giác, mà Chu Trạch, phảng phất là khác biệt trong đó. hàng nữ nhân, từng bước khói bay, mực lên phía trước, nỉ non hừ điều, tự thê tự bang. Nguyên bản hoàn cảnh đè nén, bởi vì các nàng xuất , ngược lại càng khiến người ta cảm thấy tiêu điều. Chu Trạch tiếp tục lên phía trước, cùng các nàng. Sau đó, Chu Trạch trông thấy các nàng từng bước từng bước vào phía trước trong đầm nước. Đầm nước lớn, Tựa như mặt kính, Các nàng tiến vào, tựa hồ phá vỡ loại an tĩnh này, thổi ra từng tầng từng tầng gợn sóng. Phía trước nhất mấy nữ nhân ngay cả đầu đều chui vào trong mặt nước, phía sau nữ nhân cũng tại tiếp tục. Chu Trạch tới bên đầm nước, cùng cùng chỗ xuống dưới, chỉ là đứng tại bên cạnh nhìn. Nơi này hết thảy, đối với đều là tuyệt đối địa phương xa lạ , bất kỳ người nào, cả đời, chỉ có lần cơ hội tiến đến, mà vào về sau, cũng liền cách nào lại ra. Đầm nước trung ương, có cái gì trồi lên. Là đôi tay, móng đỏ tay trắng, tươi trẻ thon thả. Hai cánh tay nhàng nhảy múa, tựa như ảo mộng, khiến người tầm mắt lập tức bị này hấp dẫn, cũng còn cách nào xê dịch ra. Đẹp, là hấp dẫn người, mà loại này đẹp, lại câu hồn phách người. Chu Trạch bên trong đôi mắt, chậm rãi hiển lộ ra vẻ mê say, thậm chí ngay cả mình kìm lòng đặng bắt đầu lên phía trước cũng biết. Đầu tiên là mu bàn chân, ngay sau đó là đầu gối, sau đó phần eo. Đến cuối cùng, mặt nước chìm vào cổ, Thậm chí cả người đều tiến vào trong đầm nước. Đầm nước lạnh, thậm chí ấm áp, mặt nước thanh tịnh, tầm nhìn rất cao, ngươi tiến vào nơi này về sau, ngay cả hít thở thông hay cảm giác thống khổ đều có. Chu Trạch nhìn thấy lúc trước cái kia đội chống dù giấy nữ nhân, các nàng tại dưới mặt nước vẫn như cũ thướt tha động lòng người, vẫn còn tiếp tục lên phía trước. Mà cách mình gần nhất vị trí, có nữ nhân mặc áo đỏ, nàng đứng tại dưới nước, nhưng hai tay lại tại mặt nước nhảy múa phiên bay. Chu Trạch bắt đầu tới gần nữ nhân áo đỏ. phải là bởi vì sắc đẹp, cũng phải bởi vì mặt khác hư ảo ảnh hưởng, Mà là bởi vì, nữ nhân này thân phảng phất có được loại được cũng tả được ma lực, để ngươi tới gần, để ngươi gần sát, để ngươi kìm lòng được. Rốt cục, Chu Trạch tới gần nàng, Mà tay của nàng, cũng chầm chậm từ mặt nước thu xuống dưới. Nữ nhân tóc rất dài, cũng rất rậm rạp, tại sóng nước bên trong bay múa rạo rực, khiến người thấy lắm mặt của nàng.

      "Rốt cục. . . Lại đợi đến. . . Loại người này. . ." Thanh nữ nhân thanh thúy, ngọt ngào, nhu nhu, mê mẩn tâm người. Nữ nhân mỹ lệ hai tay duỗi ra đến, khoác lên Chu Trạch bờ vai, động tác này, rất là thân mật. "Ngươi. . . theo ta. . ." Sau khắc, Nữ nhân tóc bắt đầu phiêu tán ra, từng sợi tóc đen bắt đầu tản ra tại Chu Trạch khuôn mặt; Mỹ nhân quất vào mặt, cái này tựa hồ là kiện rất có tình cảm, nhưng tiếp xuống, nữ nhân tóc lại hóa thành dây kéo cứng rắn nhất thế gian, bắt đầu buộc chặt cổ Chu Trạch

      "Ngươi tới. . . Bồi ta. . ." Tóc rối tung, lại che lấp, nữ nhân khuôn mặt rốt cục hiển lộ ra, Nàng có khuôn mặt, Mặt của nàng, là bình, có gợn sóng, cũng có nếp uốn, đây là gương mặt rất bằng phẳng, đủ để cho ngàn vạn thiếu nữ ghen tỵ và hâm mộ. Nhưng nàng có cái mũi, cũng có miệng, có con mắt, càng có lỗ tai, Vô Diện. . . Nữ nhân. Chu Trạch cảm giác được chính mình thể thở nổi, chính mình lồng ngực đều nhanh nổ tung ra, đồng thời, thân thể của phảng phất sắp sụp đổ. Vô Diện nữ nhân tiếng cười vẫn như cũ thanh thúy linh, nhưng ở lúc này Chu Trạch trong tai, lại giống như là ma . Chu Trạch tỉnh táo lại, biết ở cái địa phương này bị lấy loại phương thức này dây dưa kéo lại đến cùng ý vị như thế nào. Nhưng tóm lại, phải là kết cục tốt.

      "Ngươi ở chỗ này. . . Bồi ta. . . !" Vô Diện nữ nhân tiếp tục cười, tóc tung bay. Chu Trạch vô ý thức vươn tay, tóm lấy tóc quấn quanh ở cổ mình, muốn cố gắng đem tóc thoát khỏi. Vô Diện nữ nhân đối với biểu biết lượng sức của cảm thấy rất là thú vị,

      "Ngươi tránh thoát được, đừng vùng vẫy, có thể đến nơi này tới, đều có linh, có linh người, ta nuốt đủ rồi, liền có cơ hội trở về! Ngươi định thành tế phẩm của ta!" Nhưng ngay tại lời vừa dứt, Vô Diện nữ nhân phát ra tiếng kinh hô: "Làm sao có thể. . . có khả năng. . ."

      Mười móng tay của Chu Trạch bắt đầu chậm rãi dài ra, màu đen nhánh thông thấu , ở đây trong đầm nước, lóe ra màu thuộc về dị dạng ,màu này giống y đúc màu móng tay của lão giả mà trước khi chết Chu Trạch cứu chữa.

      "Xì xì xì xì... Tư. . . Xì xì xì xì... Tư. . ." Thanh giống như khi đổ nước vào vạc dầu truyền đến. Tóc Vô Diện nữ nhân chạm vào móng tay của Chu Trạch trực tiếp hòa tan đứt đoạn, mà thân hình Chu Trạch bắt đầu chậm rãi lui lại, thoát khỏi trói buộc của Vô Diện nữ nhân .

      " có khả năng. . . có khả năng. . . Đây có khả năng. . . Vì cái gì! Vì cái gì ngươi cũng có thể rời ! Vì cái gì ngươi cũng có thể rời mà ta lại thể! Vì cái gì! Vì cái gì! Cái này công bằng! công bằng!" Vô Diện nữ dùng tay ngăn lại Chu Trạch, Nhưng khi Chu Trạch dùng tay thoát , móng tay chạm vào tay Vô Diện. Tay Vô Diện nữ nhân nguyên bản hoàn mỹ tì vết lúc này bị bỏng ra cái lỗ.

      "A a a a! ! !" Vô Diện nữ phát ra tiếng hét thảm, Thân hình bắt đầu lui lại, từ đó, cũng mất quyền khống chế Chu Trạch .Thân thể Chu Trạch bắt đầu nổi lên, khu sắp nổi lên mặt nước. "Ngươi chạy thoát. . . Ngươi bị. . . bị bắt trở lại! Nơi này, Mới là kết cục của người chết ! Các ngươi, ngươi cùng bọn họ, cho dù là , cũng cuối cùng bị bắt trở lại!" Vô Diện nữ ở phía dưới điên cuồng mà hò hét gầm thét, Nàng ghen ghét, Nàng hâm mộ, Nàng điên cuồng! ! ! Mà Chu Trạch ngừng lên cao chậm rãi mất ý thức của mình, U Minh Hoàng Tuyền đường , hoa Bỉ Ngạn lóa mắt, Vô Diện nữ nhân gào thét, Sườn xám nữ nhân, hết thảy hết thảy, tựa hồ cũng dần dần cách xa. . .
      Nguyên Nguyễn, icefly999, Thanhbliss4 others thích bài này.

    4. Julie Phạm

      Julie Phạm Well-Known Member

      Bài viết:
      300
      Được thích:
      3,472
      Chương 3: Ở rể

      Đầu đường lúc nửa đêm. Đèn đường vàng vàng, người cũng hoảng sợ, trời lạnh còn có gió, giống như như dao cắt vào người, Chu Trạch cũng cảm thấy lạnh, biết đây là đâu nhưng biết điều, nơi này là nhân gian. chết nhưng lại trở về. biết mình nên làm gì, chỉ có thể máy móc về phía trước. có tâm tư nghĩ về cái khác, ví dụ như nơi mình xuống, ví dụ như lão giả bị tai nạn xe cộ mình vừa cứu, nữ tử mặc áo đỏ- Vô Diện nữ trong đầm lầy, ví dụ như… móng tay của mình. trở về, vốn là nên vui sướng nhưng ngẫu nhiên có người qua chảo hỏi nhưng giống như có ai nhìn thấy , nghe thấy . bị thế giới này xa lánh. Người chưa từng bị giam hiểu được nỗi thống khổ khi bị lập, đối với Chu Trạch thế giới trước mắt chính là lồng giam của , bên ngoài lồng giam còn phủ tấm vải đen. ai có thể nhìn thấy , ai giao lưu cùng . thể cầm bất kì vật gì, ngay cả gió cũng có thể dễ dàng thổi qua. suy nhược, yếu đuối. điều làm chấn kinh là thấy cơ thể mình ngừng tản ra ánh sáng nhàn nhạt khắp mọi nơi. cách khác, chậm rãi nhạt , có khả năng qua lát nữa liền biến mất thấy, xóa chút vết tích bé cuối cùng. biết xảy ra chuyện gì, nhưng biết thời gian của mình còn nhiều.

      Trong truyền thuyết bát tiên, Thiết Quải lý là dùng hồn phách nhập vào tên ăn mày, nên người đời sau mới dùng hình tượng đó để về ông. Chu Trạch từng nghe về cố mượn xác hoàn hồn, cũng nghĩ muốn mượn xác hoàn hồn, rất lạnh, rất bối rối, cần thân thể. cần biết người này là ai. Nhưng mỗi lần tiếp cận người là tại hai vai và đỉnh đầu của người đó xuất quang hỏa, làm cách nào đến gần, thậm chí vì thế mà bị thương, đẩy nhanh tốc đô ‘ bay hơi’ của mình. mệt, cũng có chút chết lặng. chờ kết thúc của mình. Là người chết qua lần, lại để trải qua lần nữa, ngược lại rất thản nhiên tiếp nhận. hơn nữa với tình trạng giờ của , ở lại càng lâu chính là nhận tra tấn càng nhiều.

      “ Kẹt kẹt..” phía trước có cửa hàng vẫn sáng đèn, giống như tiệm sách, vì qua cửa thủy tinh có thể thấy từng dãy sách. Có người bên trong ra, là người đàn ông mặc áo gió, đội mũ lụp xụp nên nhìn mặt, nhìn xung quanh hồi liền rời . Đương nhiên người đó nhìn thấy Chu Trach ngồi cách đó mấy mét. Lúc đầu Chu Trạch cũng cảm thấy có gì dị thường nhưng sau khi người đó rời lâu đột nhiên Chu Trạch cảm thấy bên trong tiệm sách có luồng khí tức ấm áp.

      Đúng vậy khí tức ấm áp, loại ấm áp này làm Chu Trạch có cảm giác mạc danh kỳ diệu, tựa như người sắp chết cóng gặp được hộp diêm, dù biết hộp diêm cứu được mình nhưng cũng dùng nó để trước khi chết vẫn cảm nhận được chút ấm áp.

      Chu Trạc về phía tiệm sách, xuyên qua cửa thủy tinh vào sau giá sách. Đằng sau giá sách, người nằm đó, là thanh niên trẻ tuổi, tầm hai mươi ba, hai mươi bốn tuổi, vì trong tiệm bật điều hòa nên mặc nhiều, chỉ áo dài tay và áo khoác mỏng. nằm đất, nhưng Chu Trạch cảm thấy người ấm áp, giống như quỷ nghèo đường nhặt được túi kim tệ. Loại hấp dẫn đó cách nào cự tuyệt, hơn nữa tại Chu Trạch cũng muốn cự tuyệt! Chu Trạch tới ngồi xổm trước mặt . biết phải tiến vào thân thể đối phương bằng cách nào, nhưng muốn tiếp xúc, cần ấm áp.

      Chu Trach để tay nên ngực , thấy móng tay vậy mà chậm rãi khảm vào bên trong, đó là cảm giác rất quỷ dị, giống như ‘ gió ” thổi qua thân thể, đây là loại dung hòa, lấy móng tay làm chất dẫn, dần dần dung hợp. chậm rãi cả người Chu Trạch tiến vào bên trong… “ Từ Nhạc! ngươi tỉnh cho ta, tỉnh!” Chu Trạch bị hồi xô đẩy đánh thức, chính xác là bị kinh động, mở mắt, phát mình ngồi sau quầy sách, trước đó gối lên hai tảy ngủ.

      “ uy, ngươi tỉnh!” thanh bén nhọn của con , mang theo chút sai sử.

      Ngẩng đầu, Chu Trạch thấy người con đứng trước mặt mình, chính xác là nữ hài, tuổi tầm học sinh cấp ba, tuy lớn nhưng vẫn còn chút ngây thơ. “ Uy, Từ Nhạc, rốt cục có ý gì, dám bày ra sắc mặt đó cho cha mẹ và chị tôi xem đúng , tối qua lại dám về nhà, ai cho lá gan này!” Từ Nhạc? là ai? Chu Trach mờ mịt nhìn hai tay trơn mượt, tay mình trước kia vì thường xuyên giải phẫu nên có vết chai, đôi tay này lại có.

      “ Uy, tôi chuyện với đó!” bé đập tay nên quầy, khí thế hung hổ, Chu Trạch khẽ nhíu mày, đến gương, thấy gương mặt hôm qua nhìn thấy. Thân thể này, là của ta?

      “ Uy, có ý gì, cha mẹ tôi rất tức giận, mẹ tôi phát cáu ở nhà, tôi cho biết, bây giờ ăn uống, dùng đều là đồ nhà tôi, chỉ là ở rể, có tư cách gì bày ra bộ dạng đó? bày ra bộ dạng đó cho ai xem! Đêm nay còn về nhà, có tin tôi đánh chết !” bé giả vờ vung tay lên nhưng chợt phát người đàn ông trước mắt mình, cũng là rể mình có vẻ giống ngày thường, trốn tránh cùng xin tha thứ, ngược lại trong đôi mắt tỏa ra ý vị làm ta sợ hãi.

      Lúc này nhìn đồng hồ, phát bảy rưỡi “ Hừ, tôi học trước, ban đêm tìm tính sổ!” bé thở phì phò rời .

      Chu Trạch chậm rãi ngồi xuống ghế sau quầy, nơi đó có laptop kiểu cũ, bên cạnh là cái di động. Bây giờ vẫn chưa thích ứng được quá trình thay đổi thân phận của mình. là Chu Trạch, là bác sĩ ngoại khoa trẻ tuổi , nổi danh nhất Thông Thành, nhi. Kết quả, lại biến thành thân phận này. Vừa nãy bé đó gì? Mình là…. ở rể? còn có vợ? còn có cha mẹ vợ? hơn nữa nhìn thái độ mà ‘ em vợ’ chuyện với ‘ rể’, chính là ‘ ở rể’ theo đúng truyền thống cổ đại tốt đẹp. Ở rể, chỉ bị người nhà vợ xem thường, cũng bị mọi người xung quang coi thường, thậm chí khác gì tội phạm. Thời nhà Hán, Đường, những người bị ép trấn thủ biên cương có ít người là ở rể.

      Cầm điện thoại di động, di động cài mật khẩu, biết là vì lười hay là dám đặt mật khẩu, chí ít tại để Chu Trạch nhàng mở wechat và QQ. TRong QQ có rất ít bạn bè, chỉ có ít bạn trung học, phổ thông và đại học, sau đó là danh sách người nhà trong đó chỉ có người, ghi ‘ bà xã’. Mở cuộc trò chuyện với ‘bà xã’ trắng trơn. Được rồi, Chu Trạch mở wechat, tìm được số cuộc trò chuyện với ‘ bà xã’, cơ bản đều là Từ Nhạc hỏi: ‘muộn rồi, ăn cơm chưa’ ‘ đêm nay phải trực à’, nhập hàng cần bao nhiêu tiền, gần đây sinh ý của tiệm sách như thế nào, thân thể ngươi thế nào.. Sau đó đối phương trả lời rất có lệ, cũng rất xa cách ‘ ừ’ ‘tốt’ . Chu Trách ném điện thoại sang bên, mối quan hệ có chút phức tạp. nhìn bàn tay của mình, móng tay giống như người bình thường. Nhưng trước khi xảy ra tai nạn, mình cứu lão giả kia, mình thoát được từ tay Vô Diện nữ, thân thể mình xảy ra chuyện lạ nhất định liên quan đến vị lão giả kia, móng tay mình, những lúc mấu chốt cực kỳ có tác dụng. Tâm ý vừa động, Chu Trạch phát móng tay của mình chậm rãi dài ra đồng thời biến thành màu đen thông thấu, thậm chí móng tay còn có hắc vụ lượn lờ.

      “ Hô..” thở phào nhõm, nhắm mắt lại, lúc mở ra, móng tay lại khôi phục như thường

      Từ sáng đến trưa Chu trạc ngồi chỗ đó nhúc nhích, thích ứng với thân phận mới của mình, và bình ổn tâm tình khi chuyển sang thân phận khác. Cơm trưa cũng chưa ăn, biết vì quên hay thấy đói. Nơi này vẫn là Thông Thành, trước kia Chu Trạch ở khu SÙng Xuyên, tại lại ở khu Cảng Áp, khoảng cách cũng xa.

      Đến chiều Chu Trạch thở dài, yên lặng đứng lên, nhập gia tùy tục . bắt đầu quét dọn giá sách, tóm lại là tìm việc cho mình bận rộn. Lão giả trước khi chết bị phát ” và Vô Diện nữ trong địa ngục “ Sớm muộn gì ngươi cũng bị bắt” làm trong lòng Chu Trạch sinh ra cảm giác nguy cơ. Trạng thái bây giờ của , có thể là sống tạm, chết sống lại, là may mắn trời cho, nên rất trân quý, chí ít tại chưa biết chân tướng, mình lại phải dùng cái thân phận này, nên tốt nhất là nên gây ra động tĩnh quá lớn làm những kẻ ‘ muốn bắt ’ chú ý.

      Sinh ý của tiệm tốt, sách báo truyền thống sớm cổ hủ, hơn nữa nơi này cũng gần trường học hay nằm con phố hoàng kim. Nên ‘ Từ Nhạc’ chọn mở tiệm sách ở chỗ này, làm cho lỗ vốn vấn đề.

      Đến tận ba giờ chiều mới có khách đầu tiên trong ngày.

      Khách là học sinh tiểu học, lượn vòng cũng chưa chọn được gì. Chu Trạch đợi lúc mới hỏi “ bạn muốn chọn loại nào?” thấy khách trả lời, Chu Trach liền để lại câu “ tùy tiện xem’ đối phương đáp lại ‘ uhm’. Chu Trạch cũng để ý , bây giờ còn chưa thích ứng được với thân phận “ lão bản tiệm sách’. Nhưng lúc này đối phương lại chạy đến sau mình sâu kín biết tôi sao?” “ cái gì” Chu trạch hỏi.

      “ Tối qua tôi dùng gậy bóng chày đánh vào đầu , cướp tiền của . Hơn nữa tôi còn cố ý thử chút, khi đó ràng còn thở.
      mthuy, Anhdva, Đỗ Thúy Loan3 others thích bài này.

    5. Huỳnh Thượng Hỷ

      Huỳnh Thượng Hỷ Active Member

      Bài viết:
      149
      Được thích:
      199
      Chương 4 : Làm công là thể nào làm công

      Chu Trạch sửng sốt chút, cho nên , tối hôm qua chính mình sở dĩ có thể cầm thân thể "Từ Nhạc" của người này mượn xác hoàn hồn, còn là bởi vì vừa mới bị giết?

      Bởi vì thân thể còn nóng hổi, cho nên chính mình mới có thể vào?

      Nghĩ như vậy, chính mình, giống như có chút may mắn.

      có phản cảm, cũng có phẫn nộ, càng có kinh hoảng khi thân phận có khả năng bị đâm thủng, Chu Trạch xoay người, nhìn người đàn ông đứng phía sau mình gần bằng tuổi mình.

      Người đàn ông sửng sốt chút,

      từ trong mắt Chu Trạch nhìn thấy đồ vật giống bình thường,

      Là vui vẻ,

      Là may mắn,

      Thậm chí,

      Còn có chút thưởng thức.

      Làm túc chủ, dưới tình huống tại tối hôm qua mà , Chu Trạch ràng đối mặt với mình là cục diện gian nan như thế nào, nếu như tên này có trùng hợp vào lúc đó giết người, chính mình khả năng hồn phi phách tán, căn bản gặp được mặt trời hôm nay.

      "Xin lỗi, ta tối hôm qua ngất , buổi sáng đầu óc rất thoải mái, giống như là uống rượu say, quên mất chuyện ngày hôm qua." Chu Trạch tùy ý giải thích nói.

      cho rằng đối phương đoán được chính mình là quỷ hồn mượn xác hoàn hồn, trừ phi đối phương đầu óc bị nước vào.

      "Ngươi trách ta?" Đối phương chỉ chỉ cái mũi của mình, dường như cảm thấy hoang đường , " dù là ta cho ngươi, hôm qua ta đánh ngươi gậy?"

      " sao, ta ngược lại thật ra cám ơn ngươi, có đem di động và máy tính của ta ở bàn lấy ."

      "Kia. . . Là ta quên." Nam tử gãi đầu cái, "Ngươi có việc gì liền tốt, đây là tiền tối hôm qua ta cướp được từ ngươi."

      Người đàn ông chủ động từ trong túi lấy ra ba trăm khối, sau đó lại móc móc, lại lấy ra tám trăm khối.

      "Tám trăm khối là ngươi tiền thuốc men, ba trăm là hôm qua cướp." Người đàn ông mím môi, "Hôm qua lên mạng đánh bạc đem tiền lương của mình đều bại hết, lúc ngang qua ngươi tiệm sách này thình lình muốn làm điểm tiền tiêu xài chút, đem ngươi đánh gục về sau ta phát ngươi có hơi thở, còn dọa muốn chết.

      Chạy về nhà sau cả đêm ngủ, liền nghĩ cảnh sát hay thình lình phá cửa tiến đến đem ta bắt , vào nhà cướp bóc thêm giết người, cầm ba trăm khối, cảm giác chính mình ngốc, đáng."

      Nam tử thò tay lại tại bả vai Chu Trạch vỗ vỗ,

      " em, ngươi chết tốt, , ta từ buổi sáng bắt đầu ngay tại bên ngoài vòng vo, ta chờ có người báo cảnh , chờ cảnh sát tới, kết quả ta nhìn thấy ngươi thế mà còn tại tiệm sách bên trong.

      Ngươi biết , khi đó ta đều nhanh quỳ mặt đất dập đầu cho ngươi, cám ơn ngươi, mạng ngươi cứng rắn, chết, bằng ta liền xong rồi, nơi này nhiều camera như vậy, nếu là ngươi chết, ta khẳng định chạy thoát."

      Chu Trạch nhìn ngàn trăm khối trong tay mình, nhìn lại vị "Hung thủ giết người" trước mặt mình nước mắt lưng tròng sám hối, luôn cảm thấy, cảnh tượng này rất quỷ dị.

      thực ra, "Từ Nhạc" chết, bởi vì chết rồi, chính mình mới có thể tu hú chiếm tổ chim khách, mà bởi vì chính mình tu hú chiếm tổ, trước mắt gia hỏa này liền miễn tội giết người.

      Chính mình cùng tên trước mặt này, đều thu lợi, chỉ có kia Từ Nhạc, quỷ xui xẻo.

      "Được, sao, khả năng tối hôm qua ta chỉ là đau sốc hông." Chu Trạch kéo tay của đối phương từ bả vai mình xuống, trước kia là bác sĩ cấp cứu, dạng ô uế nào chưa thấy qua? Nhưng lại dưới loại hoàn cảnh cực đoan kia, dưỡng thành chứng sạch , thực tế, đại bộ phận bác sĩ cấp cứu đều mắc chứng sạch , chỉ là mức độ khác nhau.

      Chính là bởi vì được chứng kiến quá nhiều dơ bẩn, cho nên mới càng hiểu được trân quý "Sạch " .

      "Ngươi trách ta?" Người đàn ông có chút vui vẻ .

      "Ừm, trách ngươi." Chu Trạch gật gật đầu, "Ngươi hảo hảo làm sinh hoạt thôi, lần sau đừng phạm sai lầm."

      "Tốt, cám ơn ngươi, em, ngươi là thực người."

      Người đàn ông nặng nề gật gật đầu, rời tiệm sách, nghênh đón "Cuộc sống mới" .

      Mà Chu Trạch là cầm lên di động, nghĩ nghĩ, cảm thấy vẫn là phải báo cảnh sát, phải lấy việc đối phương giết chính mình (Từ Nhạc) đến báo cảnh, mà là báo cáo đối phương dính líu vụ trộm cướp.

      Dù sao để cảnh sát thăm dò thôi, nếu như đối phương có án cũ hoặc là từng làm qua mặt khác chuyện xấu bị cảnh sát bắt lấy, cũng là đáng đời.

      Chính mình chiếm cứ người ta thân thể, dù sao cũng phải thay cái này quỷ xui xẻo làm chút gì.

      Mặc dù, điều kiện đối phương thái độ tốt đẹp nhận sai trả lại cho mình tiền thuốc men, chính mình vẫn như cũ báo cảnh sát, xác thực rất thiếu đức có chút sinh nhi tử có ** *** nhi ý tứ.

      Chỉ là, khi Chu Trạch vừa mới bấm 110 , bên kia tiếp tuyến đài thanh vừa truyền đến,

      Cửa tiệm,

      Tên kia bỗng nhiên lại quay lại.

      "Còn có việc. . ." Đối phương vừa vào đến, nhìn thấy Chu Trạch cầm điện thoại di động, sửng sốt chút, trực tiếp đưa tay chỉ Chu Trạch, "Ngươi mẹ nó có phải vẫn là muốn báo cảnh sát đúng hay !"

      Chu Trạch lắc đầu.

      "Đưa di động cho ta nhìn chút, cho ta!"

      Chu Trạch chỉ có thể tiếp tục lắc đầu.

      "Ngươi chuyện đáng tin, vương bát đản, lão tử giết chết ngươi! Ta xem ngươi lần này có chết hay !"

      Người đàn ông lập tức tiến vào trạng thái kích động, tinh thần của có chút vấn đề, có thể là trong thời gian dài ở trong tiết tấu sinh hoạt của dân cờ bạc , thoát ly khỏi quan hệ xã hội, thường thường dễ dàng bởi vì chuyện nào đó kích thích mà tiến vào cực đoan.

      Đối phương đánh tới, Chu Trạch để điện thoại di động xuống, thân thể bắt đầu lui lại.

      kiếp trước là bác sĩ, phải quyền thủ cũng chưa từng luyện công phu, đời này thân thể cũng có chút yếu đuối, bàn về mặt đối mặt đánh nhau, là có chút bối rối.

      "Ầm!"

      Người đàn ông đem Chu Trạch đập vách tường đằng sau, đồng thời hai tay của bắt đầu gắt gao bóp cổ Chu Trạch.

      "Ta để ngươi báo cảnh sát, ta để ngươi báo cảnh sát, ta để ngươi giữ lời, tốt, ta liền để ngươi chết, để ngươi chết, lần này ta muốn sau khi bóp chết ngươi lại lấy hết máu của ngươi, ta xem ngươi còn có chết hay !"

      Người đàn ông cắn răng nghiến lợi quát.

      Đáng thương thị trường tiệm sách, lúc xế chiều, đừng đề cập tới khách hàng, thậm chí trước cổng đều có bao nhiêu người lại.

      Cổ cơ hồ chết lặng, cũng thể thở nổi, Chu Trạch giãy dụa, trong quá trình giãy dụa, hai móng tay Chu Trạch thình lình biến dài ra đen lên.

      Ngay sau đó, Chu Trạch hai tay ôm lấy phía sau lưng đối phương.

      "Tê. . ."

      Người đàn ông thình lình đánh run cái, mắt trắng dã, trực tiếp buông cổ Chu Trạch, cả người lùi lại mấy bước sau đó đụng ngã mấy giá sách, sau đó ầm vang ngã xuống đất.

      Chu Trạch có thể thoát khỏi, thò tay xoa xoa cổ của mình, lúc trước kỳ cũng có quá kinh hoảng, dù sao, móng tay của mình làm bị thương cả ác quỷ của địa ngục, đối phó người bình thường, nên vấn đề lớn a?

      Nhưng cái này móng tay cụ thể có gì lợi hại, Chu Trạch vẫn chưa hoàn toàn ràng, chỉ biết là trước khi mình tai nạn xe cộ cứu ông lão "Truyền nhiễm" cho mình,

      đúng là,

      Bị nấm móng, truyền nhiễm hai.

      lên trước, ngồi xổm xuống, Chu Trạch thò tay tại mặt người đàn ông vỗ vỗ, còn tốt, chết, còn có hơi thở, Chu Trạch lắc đầu, cầm điện thoại di động lên, lần nữa báo cảnh sát.

      . . . .

      Trong đồn công an, sau khi làm xong tường trình, đồng chí cảnh sát để Chu Trạch trong phòng khách bên kia chờ, bởi vì chuyện Chu Trạch báo cáo có chút tà tính, người ta tới cửa ý định cướp bóc chính mình nhưng kết quả người bị đánh ngất xỉu lại là "Hung thủ", mà bây giờ vị hung thủ này còn trong bệnh viện, phải đợi tỉnh lại mới có thể tiến thêm bước làm xác định.

      Bất quá, đồng chí cảnh sát chí ít cho tay Chu Trạch vào còng tay.

      Ngồi bên cạnh Chu Trạch là người đàn ông trung niên, tay trái nguời đó bị khóa ở bên máy sưởi.

      "Huynh đệ, ngươi trâu bò a, muốn cướp tiền của ngươi kết quả bị ngươi đánh ngã?" mặt người ông có chút lôi thôi vừa vừa chà mái tóc ngang trán đầy bẩn thỉu của mình, " có phong phạm giống ta lúc còn trẻ, đối với loại nao tặc k có mắt, liền phải cho chỗ chết, đánh!"

      "Uy, ngươi đàng hoàng chút cho ta." cảnh sát trẻ tuổi tới quát lớn, "Ngươi đây là lần thứ mấy trộm xe điện từ lúc bắt đầu mùa đông rồi?

      Ta a, sắp hết năm, ngươi liền thể sống yên ổn chút sao? Hoặc là tìm việc làm chính thức kiếm ít tiền gửi cho gia đình? Đều là người lớn."

      "Làm công là thể nào làm công, đời này cũng thể làm công, làm ăn cũng làm, chính là trộm xe điện bình điện mới có thể duy trì sinh hoạt bộ dạng này, vào trại tạm giam cảm giác giống như về nhà vậy.

      Mỗi người bên trong nhân tài, chuyện lại êm tai, ta siêu thích ở bên trong!"

      "Hừ." Cảnh sát trẻ tuổi muốn lại phản ứng người này, trực tiếp quay người rời .

      "Huynh đệ, ta vừa kia phiên cảm nghĩ ngươi có ý tưởng gì?" Nam trung niên dầu mỡ đối Chu Trạch vứt ra mị nhãn.

      " có ý tứ." Chu Trạch cười cười.

      "Che Guevara là thần tượng của ta, Che Guevara, ngươi biết là ai a?"

      Chu Trạch gật gật đầu.

      "Ta với ngươi a, những ngày này liền phải. . ." Nam trung niên dầu mỡ sửng sốt chút, ánh mắt nhìn về phía cửa bên kia, : "Ngạch tích rùa rùa, xinh đẹp a, đây là cảnh sát a?"

      Chu Trạch nghiêng đầu nhìn sang, tại cửa ra vào bên kia có người phụ nữ thân mặc áo lông màu lam thân dưới mặc bốt da cao cùng nữ cảnh sát khác cùng hướng bên này tới.

      "Hẳn là cảnh sát ." Chu Trạch .

      Người phụ nữ rất xinh đẹp, dáng người tinh xảo, làn da trắng nõn, trọng yếu nhất, vẫn là loại khí chất người nàng, là nhất thêm điểm.

      "Nhưng có mặc đồng phục cảnh sát a." Nam trung niên dầu mỡ .

      "Có thể là thường phục ." Chu Trạch suy đoán .

      "Ngươi đúng, hoa khôi cảnh sát mỹ nữ, chậc chậc, xem ra sau này ta còn phải vào nhiều hơn." Nam trung niên dầu mỡ chép miệng, dáng vẻ vẫn chưa thỏa mãn, "Nếu có thể cưới nàng, giảm thọ mười năm ta đều nguyện ý."

      Chu Trạch lắc đầu, thọ dương loại đồ vật này, còn dám giỡn.

      "Ngươi đồng ý?" Dầu mỡ nam gặp Chu Trạch lắc đầu, vội la lên: "Ngươi cái này gọi có mắt tròng a, loại nữ nhân này, giảm thọ mười năm đổi , tuyệt đối lỗ. . ."

      Lúc này, tên kia nữ cảnh sát cùng vị kia bốt dài nữ nhân cùng đến trước mặt Chu Trạch.

      "Từ Nhạc, vợ ngươi đến dẫn ngươi , bên kia điều tra ràng, ngươi sao." Nữ cảnh sát chỉ chỉ Chu Trạch .

      ". . ." Chu Trạch.

      ". . ." Nam trung niên dầu mỡ.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :