1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Thâm Dạ Thư Ốc - Thuần Khiết Tích Tiểu Long

Thảo luận trong 'Hiện Đại Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Julie Phạm

      Julie Phạm Well-Known Member

      Bài viết:
      302
      Được thích:
      3,474
      CHƯƠNG 28: NGƯƠI MUỐN…. THẾ CHỖ TA?
      Cuối cùng Chu Trạch báo cảnh sát, cảnh sát tới rất nhanh, dựa theo lời khai của Chu Trạch, tiểu ca take-out sau khi vào tiệm sách giống như phát điên, vong hồn bị thiêu chết tìm báo thù. Sau đó ngừng điên cuồng đạp, nện vào vách tường, cuối cùng ngất xỉu.

      Lúc từ cục cảnh sát ra, trời rạng sáng. Vụ án phóng hỏa rạp chiếu phim coi như có lối thoát, lúc trước cảnh sát điều tra được gì rất có thể là do ý nghĩ dưới chân đèn luôn sáng, hoài nghi người làm việc nghĩa như tiểu ca take-out, tại chưa có chứng cứ, nhưng chỉ cần cảnh sát tìm hiểu đối phương phát chân tướng.

      Về phần dư luận chuyển hướng, những quần chúng ăn dưa mạng, từng tặng quad tiểu ca take-out trợn mắt há mồm chuyện Chu trạch lo lắng, chuyện có thể làm chỉ có vậy, muốn làm chỉ có vậy.

      Việc của quỷ giao cho quỷ giải quyết, việc của người, giao cho cảnh sát giải quyết.

      Đứng trước cửa bót cảnh sát, hít vào khí mới mẻ, cảm thấy cả người thanh tỉnh.

      Lúc thuê xe về đến tiệm sách, Chu trạch thấy tiệm mì sát vách mở cửa buôn bán. Hứa Thanh Lãng mặc đồ bình thường, ngồi ở cửa vừa nhặt rau vừa phơi nắng, còn hát ‘đồng tử đùa giỡn’ ( ca khúc địa phương), cười thảnh thơi, tản ra hàm súc của giới thượng lưu.

      Tất cả, phảng phất vẫn như trước.

      Chu Trạch về tiềm, Hứa Thanh Lãng phủi tay hỏi “ ăn gì?”

      “ tùy tiện, tôi muốn nước mơ chua.”

      Hứa Thanh Lãng gật đầu. Chu trạch ngồi xuống, ngòn tay nhàng gõ mặt bàn.

      Chốc lát sau ,hứa Thanh Lãng bưng lên bát mỳ trứng gà, nước mì trong vắt, sợi mì gói, đương nhiên điều đó quan trọng, quan trọng là nước mơ chua quen thuộc lại xuất trước mặt Chu trạch.

      “ làm cho tôi 1 thùng, bao nhiêu tiền” Chu trạch chỉ máy đun nước “ làm 1 thùng trước ”.

      “ đợi thời gian nữa .” Hứa Thanh Lãng ngồi trước mặt Chu Trạch, trong miệng ngậm điếu thuốc, tựa hồ rất thích tỏ ra bộ dáng lưu manh, nhưng hết lần này đến lần khác làm người ta có cảm giác “ phụ nữ hút thuốc cũng có thể xinh đẹp như vậy”.

      phải cũng phải gay, có trách trách ông trời cho sai túi da.

      Uống nước mơ, ăn mỳ xong, lần này Chu trạch còn cảm giác buồn nôn mãnh liệt như trước. nhưng vẫn phải uống thêm mấy chén trà.

      “ nhớ Lâm Đại Ngọc sau khi ăn cơm ở Cố phủ gặp chuyện gì ?” Hứa Thanh Lãng vừa phun khói thuốc vừa hỏi.

      Chu Trạch suy nghĩ 1 chút liền hiểu.

      Khi Lâm Đại Ngọc mới vào Cố phủ, gia yến đầu tiên, sau khi ăn cơm xong hạ nhân mang trà lên, ở nhà cha lâm Đại Ngọc dạy bảo, vừa ăn xong nên uống trà vì dễ dẫn đến khó tiêu, nhưng Cố mẫu và các tỷ muội đều uống nên nàng ta cũng uống theo.

      “ tôi có thể ăn no là được rồi” Chu trạch lắc đầu, lấy tình huống tại của , rất có thể cả đời thể làm lão tham ăn nên phần tiêu hóa để sau rồi .

      “ trong nội tâm tôi có chút thấy công bằng” Hứa Thanh Lãng thẳng vào vấn đề “ cha mẹ tôi, rồi.”

      cha mẹ hứa Thanh Lãng từ sớm nhưng Chu trạch biết ý từ ‘ rồi’ của Hứa Thang Lãng là gì, xuống.

      “ sao bỗng nhiên lại ?” Chu trạch hỏi vốn định ‘ nén bi thương; nhưng nghĩ thích hợp.

      “ bị phát

      Tay cầm thuốc của Chu trạch hơi run lên.

      Bị phát rồi?

      Chu trạch nhớ ông lão kia trước khi chết từng “ tôi bị bọn họ phát !”

      Hứa Thanh lãng nhìn Chu trạch “ tôi rất cam lòng và công bằng, vì sao ta mang cha mẹ tôi mà mang .”

      ta?”trong đầu Chu Trạch lên hình ảnh của bé, kết hợp với hình ảnh Hứa Thanh Lãng tối qua, Chu trạch có thể đoán được 7,8 phần.

      ta, thể nào.”

      ti có thứ tự, hoàng tuyền dẫn lỗi!” Hứa Thanh Lãng thấp giọng nhìn chằm chằm mắt Chu trạch “ lưỡi dài dẫn đường,phục vụ U minh, quen thuộc sao?”

      “ hắc bạch vô thường?”

      “ đó chỉ là tên chung” Hứa Thanh Lãng thở dài “ nhưng bọn họ đúng là chấp pháp giả, dạo nhân gian, lập trật tự, phân chia người quỷ. Người có nhân gian, quỷ có cầu nại hà.”

      “ a”

      Chu trạch vẫn có chút tin, nếu tiểu loli có thân phận là hắc bạch vô thường, vì sao xe lại lộ ra chân thân dẫn đến tai nạn xe cộ làm vị tài xế kia tử vong , vậy coi là thế nào?

      ta mang tôi mà mang cha mẹ nên hận tôi?” Chu trạch đưa tay chỉ mình.

      “ đúng.” Hứa Thanh Lãng gật đầu .

      “ cái này,, trong mì hạ độc chứ?”

      “…” hứa Thanh Lãng.

      hạ độc chứ?” Chu trạch lại hỏi.

      có” Hứa Thanh Lãng trả lười.

      “ vậy là tốt rồi” Chu trạch biết, ngày đó thịt và thức ăn có hạ độc, nếu phải bác sĩ lâm đến hơi sớm ăn bữa cơm kia.

      “ ngươi ngốc hay giả ngốc?” Hứa Thanh Lãng tức giận nhìn Chu trạch “ vì sao ta bắt ngươi?”

      “ Đúng vậy, vì sao ta bắt tôi?” Chu trạch cũng hỏi.

      “ tôi hỏi đâu?!” Hứa Thanh Lãng lên giọng

      “ tôi cũng biết.” Chu trạch buông tay “ khả năng là vì tôi cứu ta 1 lần .”

      “ …” Hứa Thanh lãng.

      Hai người chuyện, cuối cùng hút hết thuốc để kết thúc.

      Lần này hai bên coi như thẳng vào vấn đề, phá vỡ ăn ý im lặng.

      Chu Trạch về tiệm của mình, lúc thu dọn ghế phát dưới ghế có 6 tập tiền phủ với dộ dày đồng đều.

      Đây là tiền sách và tiền cơm?

      Chu trạch nhớ lão đạo từng với mình tiền phủ có thể tích đức, như vậy tiền phủ của lão đạo là lấy được như vậy sao?

      lấy như thế nào?

      Chu trạch gom tiền phủ lại, trọn vẹn 1 xấp, sờ tay cảm thấy tệ, khô ráp như ngày thường mà có cảm xúc như sờ tơ lụa.

      Điều này làm Chu trạch nghĩ đến minh điếm mà lão đạo , vì chỗ đó cũng bán đồ cho người chết.

      Vì vậy nếu như tiền phủ mình cầm là tiền mặt của người chết, vậy mở minh điếm có thể càng kiếm được nhiều.

      Trong đầu nên hình ảnh người đàn ông ăn cháo khó khăn trong video, đột nhiê Chu trạch cảm giác mình giống như phát 1 chuyện rất thú vị.

      Đương nhiên chuyện thú vị này có tinh lực để ý, hôm qua 1 đêm ngủ, nay phải ngủ bù.

      Chu trạch đóng cửa, kéo rèm. biết vì sao tiệm sách của mở cửa ban đêm lại nhiều khách hơn ban ngày, có lẽ sau này mình lên làm tấm biển, lấy tên “ tiệm sách đêm khuya.”

      Dù sao ban ngày cũng làm ăn được gì, tiệm sách cũng luôn lỗ vốn, mình liền giở chút mánh lới, kiếm chút chuyện làm. Cùng lắm vẫn là bộ dáng lúc này.

      Việc tiểu ca take- out làm là tội ác tày trời nhưng lại cho Chu Trạch ít gợi ý.

      Sau khi vào phòng vệ sinh tắm rửa thay quần áo khô, Chu trạch lên tầng.

      Lúc chu trạch cúi người chuẩn bị chỉnh nhiệt độ, người lại ngẩn ra. Vì trong tủ lạnh của nằm người.

      Đối phương nhắm hai mắt giống như ngủ say, hô hấp đều dặn, hai tay khoanh trước ngực giống như bộ dáng tiểu đại nhân an nhàn.

      Rất bình tĩnh, đáng nếu điều kiện tiên quyết, đầu lưỡi dài như vậy.

      Tiểu loli, đem sào huyệt của mình thành tổ tu hú.

      Chu Trạch rất muốn hô to để bạn học hứa Thanh Lãng sát vách sang báo thù.

      Nhưng nghĩ lại dám gọi, gọi đến phải giúp Hứa Thanh Lãng báo thù mà là làm hại , mà nghĩ Hứa Thanh lãng cũng có gan sang báo thù, chừng còn ân cần hỏi thăm : “ ngìa tỉnh rồi? ngài có muốn ăn chút gì ?, tôi lập tức làm!”

      Tiểu loli mở mắt, con mắt thâm thúy, có thanh tịnh, đơn thuần như lúc đầu. đối phương vươn tay, Chu Trạch hỗ trợ mở lắp tủ lạnh.

      Tiểu Loli ngồi xuống, Chu trạch thấy ra bé cũng chỉnh nhiệt độ, chỉ là đề thông gió để thở.

      “ ngươi nằm chỗ này lạnh sao?” tiểu loli ngồi trong tủ lạnh , đợi Chu trạch trả lời, tiểu loli lại “ a, ta quên, ngươi giống.”

      xong tiểu loli vỗ chỗ trống trong tủ lạnh, vẻ mặt ngây thơ nhìn Chu trạch “ ngủ chung ?”

      Chu trạch muốn đưa tay bóp mặt bé nhưng giơ lên lại hạ xuống.

      ta tồn tại như hắc bạch vô thường, là chấp pháp giả của ti ở nhân gian. Tiểu loli đưa tay cầm tay Chu trạch đặt lên đầu mình, sau đó cầm tay chu Trạch xoa xoa đầu mình.

      “….” Chu trạch.

      “ ngươi, rất tốt” tiểu loli đứng lê, nhưng vì chân ngắn nên khi bò ra có chút khó khăn.

      Chu trạch ôm bé từ trong tủ lạnh ra.

      Cũng biết bé leo vào bằng cách nào.

      “ ngươi rất tốt,” tiểu loli chỉ Chu trạch tiếp tục .

      “ ách.. cảm ơn” chu trạch biết nên trả lời như thế nào.

      “ ta phải ” Tiểu loli xoay người đưa lưng về phía Chu trạch, khoanh hai tay, Chu trạch biết bé muốn tỏ khí chất cao cao tại thượng.

      Nhưng vấn đề của bé giống với hứa Thanh lãng, ông trời cho sai túi da rồi.

      bé bày ra bộ dáng nào cũng chỉ thấy đáng .

      Dừng,

      cho phép.

      Chu trạch ngừng nhắc nhở mình. Đây là hắc bạch vô thường. cho phép

      Hahahaha..!

      Nhưng vẫn nhịn được a!

      Tìm chỗ chết hahaha!

      Xong đời hahaha!

      Kìm nến nụ cười đến chảy nước mắt.

      Tiểu loli để ý đến tiếng cười của Chu trạch, cũng gán cho Chu trạch tội đại bất kính. Chỉ hỏi “ ngươi muốn thế chỗ ta ?”
      Chris_LuuTôm Thỏ thích bài này.

    2. Julie Phạm

      Julie Phạm Well-Known Member

      Bài viết:
      302
      Được thích:
      3,474
      CHƯƠNG 29: QUÁ TRỚN SAO?
      "Ngươi muốn, thế chỗ ta ?"

      Vấn đề này làm Chu Trạch sững sờ.

      Đây là có ý gì?

      Trực tiếp từ hộ khẩu phải trốn đông trốn tây trong thành phố thoáng 1 cái biến thành công vụ viên bản địa rồi hả?

      Kinh hỉ quá đột ngột. chu trạch có chút dám nhận.

      trời rụng bánh có nhân nhưng phần lớn người gặp chuyện này cuối cùng đều bị bánh có nhân đập chết.

      Quan trọng là Chu Trạch rằng mình cứu nàng mạng làm nàng đối tốt với mình như vậy.

      Phải biết rằng chuyện của người tài xế vẫn chưa làm , đây là túi da của nàng. Hứa Thanh Lãng cũng từng , nàng xuất trong tiệm mỳ, mặt đổi sắc vươn đầu lưỡi mang linh hồn của cha mẹ . Mặc khóc lóc cầu xin thế nào vẫn sừng sững bất động..

      Dáng vẻ như vậy ngươi thể hi vọng xa vời nàng là người có ân tất báo, cắn ngược ngươi cái ngươi nên cảm ơn trời đất .

      Thân là quỷ sai ti, gặp bao nhiêu thăng trầm? gặp bao nhiêu dạng người? bao nhiêu loại quỷ? Nàng đơn thuần là tiểu nữ sinh, cũng có khả năng.

      “ sao trả lời?” Tiểu loli hỏi.

      biết nên gì, ngươi là tùy tiện hỏi sao? Chu trạch dè dặt hỏi.

      “ ngươi có thể trả lời muốn” Tiểu loli .

      Sau đó yên lặng., tiểu loli bổ xung tiếp “ sau đó ta bắt ngươi xuống.”

      “ …” Chu Trạch.

      Tốt rồi, như vậy chẳng phải thư thái hơn sao, cái gì là lựa chọn, là trực tiếp điền chỗ trống. nếu phải đáp án ‘Y’ trực tiếp xử bắn.

      “ ta đồng ý” Chu trạch đáp, lần này có do dự, cũng quấn quýt.

      Tiểu loli xoay người, cười cười, có chút khờ khạo ngây ngô, sau đó chậm rãi đến trước mặt Chu trạch, giả bộ như tiểu đại nhân muốn giúp Chu trạch sửa cổ áo.

      Giống như cấp biểu coi trọng cấp dưới, giống như hoàng đế ban ân cho thần tử có cơ hội ăn cơm với mình.

      Chỉ là tiểu loli quá thấp, đứng trước mặt chu trạch sửa được cổ áo Chu trạch chuyển sang sửa dây lưng.

      “ ôm ta” tiểu loli bĩu môi ra lệnh.

      Chu trạch cúi người, ôm tiểu loli. Tiểu loli chỉnh cổ áo cho Chu trạch, sau đó nhíu nhíu mày tựa hồ có cảm giác bị Chu trạch ôm như ôm con .

      “ ta như vậy, nhìn rất ngu?”

      “ rất đáng

      Tiểu loli duỗi tay muốn tát vào mặt Chu trạch.trong nháy mắt này tay ôm tiểu loli, móng tay dài ra đen thông thấu.tiểu loli dừng lại khóe miệng lộ ra nụ cười xấu xa. Chu Trạch cũng làm động tác tiếp theo.

      “ ngươi có biết , ở trước mặt ta mà bày ra vẻ mặt phẫn nộ và phản kháng là hành động rất ngu?” tiểu loli hỏi.

      sao cả, dù sao cũng là người chết qua 1 lần.”

      “ cái đó là vì vận khí ngươi tốt, mới 1 đoạn ngắn đường hoàng tuyền rời , ngươi căn bản trải qua thống khổ và tra tấn ở địa ngục!” tiểu loli cao giọng “ loại tra tấn đó làm cho người tự sát cũng muôn phần hối hận! chết tử tế bằng sống, đây cũng phải suông.”

      sao?”

      “ thả ta xuống.”

      Chu trạch đặt tiểu loli xuống.

      Tiểu loli lui về sau chút, nhìn Chu trạch “ biết vì sao lại chọn ngươi ?”

      Chu trạch lắc đầu.

      “ vì ngươi rất thông minh, hoặc có thể ngươi bình thanrm hiểu được đúng mực” tiểu loli bóp ngón tay “ ti có trật tự, dương gian có phương pháp, vì các loại nguyên nhân mà ít người nhập cư trái phép, nhưng ngươi là người đầu tiên ta thấy có thể hòa nhã như vậy.”

      “ ta tin đây là nguyên nhân ” Chu trạch .

      “ nguyên nhân ta muốn cho ngươi biết.” tiểu loli duỗi lưng “ ta mệt mỏi, lại vừa avwnj gặp ngươi mà ngươi gây nhiễu loạn quá lớn, liền chọn ngươi. Haha, ở Dung thành có người, làm ầm ĩ rất lợi hại, ràng là khách nhập cư trái phép lại tự xưng là quan tòa, thân là quỷ lại vọng tưởng xử dụng hỉnh phạt của mình ở nhân gian, ngươi , có ngu ?”

      “ ngu xuẩn”Chu Trạch đáp, lại lập tức nhớ đến lão đạo hình như cũng ở Dung thành “ sau đó thế nào?”

      “ bị phong sát” tiểu loli nghiêng đầu, vẻ mặt khờ khạo “ quy củ là sống nhưng nếu dẫm vào vạch 1 chút hi vọng cũng có.”

      chết?” Chu trạch hỏi “ ý ta là, bị bắt quay lại địa ngục hay hồn phi phách tán?”

      Nghe vậy mặt tiểu loli ra giận dỗi, tựa hồ chạm đến nghịch lân ( vảy ngược) của nàng.

      “ cái này ngươi cần biết.”

      Tiểu loli bắt lấy tay Chu Trạch, áp tay vào tay . sau đó Chu trạch cảm thấy lòng bàn tay như bị phỏng, đến khi tiểu loli rút tay lại, Chu Trạch thấy lòng bàn tay mình xuất đạo phù văn màu đen. Phù văn phức tạp, giống như 1 ánh mắt.

      ti có trật tự, hoàng tuyền dẫn lối.” tiểu loli nghiêm túc “ người nên xuống, ngươi hãn tiễn xuống, người nên đánh, ngươi có thể trực tiếp đánh tan. Đương nhiên gặp chuyện bất bình ngươi có thể rống tiếng nhưng hậu quả phải tự gánh vác. Chơi vượt luật phải tự nhận.” tiểu loli ngáp 1 cái, hình như mệt mỏi.

      “ ngươi mệt mỏi, vậy muốn nghỉ ngơi bao lâu? Ta đây coi như thế hệ mói sao” chu Trạch hỏi.

      “ chờ ta về hãy .” Tiểu loli chuẩn bị xuống tầng.

      Chu trạch lại hỏi “ ta phải làm gì? Trời tối ra ngoài tuần tra, tìm quỷ, sau đó giở trò quỷ?”

      “ cửa tay ngươi, ngươi tự xem mà làm, ngươi có thể tiếp tục mở tiệm sách của ngươi, ngươi là quỷ , quỷ mượn xác hoàn hồn, những thứ kia tự giác tiếp cận ngươi. Đối với bọn chúng ngươi là ánh đèn trong đêm còn bọn chúng là bươm bướm. mặc khác ấn ký ta lưu lại cho ngươi, giúp ngươi thăng cấp từ ngọn nến thành đèn chân , đủ để sáng lóa mắt chó cuả bọn chúng.”

      “..” Chu trạch.

      Tiểu loli xuống tầng, Chu trạch theo sau.

      “ ta đọc sách 1 lúc, lát nữa mẹ của thân thể này đến đón.”

      Tiểu loli ngồi xuống ghế nhựa, tùy tiện cầm quyển truyện tranh. Chu trạch đứng bên cạnh, phải để hầu hạ mà là còn điều muốn hỏi.

      ” tiểu loli mở miệng.

      “ cái này.. có tiền lương ?” Chu trạch hỏi “ ngươi cũng biết chỗ này của ta luôn làm ăn lỗ vốn.”

      “kinh tế đình trệ, tiền của người sống càng ngày càng khó kiếm.” tiểu loli cảm thán.

      “ đúng vậy a” Chu trạch phụ họa.

      “ vậy kiếm tiền của người chết chứ sao.”

      “ tiền của người chết dùng được a” Chu Trạch nhún vai.

      “ đó là do phương pháp của ngươi đúng.” Tiểu loli giơ tay “ đưa tiền đây, tiền mà người chết cho.”

      Chu Trạch lấy ra 1 xấp tiền lấy 1 nửa đưa cho nàng.

      “ kiếm được ít nha” tiểu loli liếc qua cười .

      Chu Trạch dám 1 nửa là lão đạo đến từ Dung thành cho mình. Chu trạch cảm giác nếu cho tiểu loli chuyện này mình gặp phiền toái.

      Tiểu loli cầm tiền, ra khỏi tiệm sách, ngồi xổm ven đường.

      “ bật lửa”

      Chu trạch đưa bật lửa.. tiểu loli đốt tiền phủ, tro nhanh chóng bị gió thổi tan.

      Lập tức tiểu loli đứng dậy phủi tay “ tốt rồi”

      Chu Trạch có chút lộn xộn trong gió. “ đây là đốt tiền gửi vào tài khoản ngân hàng dưới đất cho tôi rồi hả?”

      “ chờ chút, chỗ này của ngươi đủ nhân khí” tiểu loli và chu trạch, hai người 1 lớn 1 đứng đợi ở ngoài cửa tiệm, chờ khoảng nửa giờ. Mặt mũi mềm mại của tiểu loli cũng bị gió thổi đỏ. Chu trạch sợ lạnh, nhưng thấy giống như hai kẻ đần đứng ở ven đường nhìn quanh, cảm giác rất quái dị.

      Rốt cuộc, trung niên bụng bự qua hai người, sau đó ví tiền của rơi xuống nhưng phát mà vẫn về phía trước.

      Chu trạch nhặt lên, thấy bên trong có mấy nghìn khối, còn có thẻ căn cước các loại.

      “ ta trả cho ?” Chu Trạch dò xét.

      Tiểu loli ‘ phụt’ bật cười “ người này làm việc trái lương tâm, lần này coi như dùng tiền đuổi tai, ngươi nên được.”

      Tiểu loli đẩy cửa vào tiệm sách, sau đó xoa xoa tay, hiển nhiên đứng nửa giờ ngoài đường bị cóng , vẫn ở trong tiệm sách là ấm áp thoải mái.

      Chu Trạch cầm ví tiền, có chút dám tin báo cảnh chứ?”

      “ tiền này ngươi cầm phỏng tay.” Tiểu loli có chút kiên nhẫn.

      “ được, vậy sau này ta đốt tiền ở cửa có người chủ động đưa tiền chứ?” Chu trạch có chút dở khóc dở cười nhưng cũng thấy thú vị.

      Lúc Hứa Thanh lãng đến, trong tay cầm bình nước mơ chua lớn.

      “ này, trong tiệm nhiều sách như vậy..”

      Hứa Thạnh lãng đầy cửa vào nhìn thấy tiểu loli ngồi đó, cả người lảo đảo, chai trong tay rơi xuống, vỡ nát. Nước mơ chua tung tóe khắp tiệm.

      Chu trạch nhìn Hứa Thanh lãng, ý bảo kiềm chế.

      Tiểu loli tựa hồ hồn nhiên như có chuyện gì xảy ra với hứa Thanh Lãng. Chính xác là vận khí tốt, đáng để nàng liếc mắt.

      “ con nhà ai mà đáng vậy, haha, bạn , nhà thúc thúc có chậu cá vàng, có muốn về nhà thúc xem a?”

      Hứa Thanh Lãng cười rất lúng túng, cứng rắn nặn ra.

      Tiểu loli chỉ phun chữ “ cút.”

      Hứa Thanh Lãng cười 1 tiếng quay người về tiệm của mình.

      “ có phải cảm thấy ta rất quá đáng?” tiểu loli ngẩng mặt hỏi Chu trạch.

      “ có chút” Chu trạch ăn ngay .

      “ ta cho ngươi biết, người tài xế kia chết chẳng qua là do ta xe cảm thấy có chút nhàm chán nên lộ ra chân thân đùa chút. Ngươi cảm thấy có quá đáng?”

      Tiểu loli ngẹo đầu nhìn Chu trạch với vẻ mặt ngốc manh.
      Chris_LuuTôm Thỏ thích bài này.

    3. Julie Phạm

      Julie Phạm Well-Known Member

      Bài viết:
      302
      Được thích:
      3,474
      CHƯƠNG 30: BIU
      "Quá trớn sao?"

      Vấn đề này Chu trạch trả lời được, dù tiểu loli hay giả đều có tư cách thẩm vẫn. rất bất đắc dĩ nhưng đó là .

      Nghe tiểu loli vị ở Dung Thành kia là ‘ đồng loại’ mưu toan lấy thân phận quỷ làm phán quan ở nhân gian. Chu Trạch rất hâm mộ, sung kính nhưng kết cục của làm người ta thổn thức.

      Người có vốn liếng đứng cùng người có thực lực 1 đường thẳng, ngay cả tư cách chuyện ngang hàng cũng có, ở đâu ra tư cách thẩm vẫn?

      thú vị” tiểu loli lắc đầu, nhưng cười tiếng “ nhưng đây là điểm mà ta rất thưởng thức ngươi.”

      Tiểu loli cầm sách nhưng giống như ngủ lẩm bẩm “ ta thấy ngươi là người có nội tầm áp bức.”

      “…” Chu trạch. Đây là khen hay chê?

      “ ta phải ” tiểu loli càng ngày càng mệt.

      “ ta còn 1 vẫn đề, ăn cơm và ngủ phải giải quyết thế nào?” đây là vấn đề mà Chu trạch muốn hỏi nhất, cũng là vẫn đề cấp thiết phải giải quyết.

      Mượn xác hoàn hồn trở về, trừ 2 vấn đề này còn lại đều có thể dung nhập 1 cách hoàn mỹ vào sinh hoạt xã hội.

      “ máy tính lắp ráp lại thể ổn định bằng máy nguyên bản.” Tiểu loli uể oải lắc đầu “ ngủ, trừ khi bên cạnh ngươi có vật bò ra từ địa ngục, vật này giúp ngươi tạo hoàn cảnh địa ngục, còn ngươi có biện pháp nghỉ ngơi. Ngươi là người địa ngục, ở lại nhân gian, khí hậu đó ngươi thể hợp, ngươi vì có chút đặc thù nên còn có thể dựa vào biện pháp đặc thù giải quyết được 1 cái, những người khác căn bản ngủ được, nửa năm ngủ, cơ hồ bị bức điên, bức tử! vì vậy, ngươi coi như là may mắn.”

      Tiểu loli lại uể oải “ haha” hai tiếng “ nếu ta phải về, ngươi có thể ôm ta ngủ.”

      “….” Chu trạch.

      “ về phần ăn, đến giờ ta cũng quen ăn đồ nhân gian.”

      xong, tiểu loli nghiêng đầu trực tiếp ngủ mê man, Chu Trạch đưa tay đỡ tiểu loli, thấy tiểu loli còn thở, thân thể cũng bình thường thở phào.

      Trước kia Chu Trạch là bác sĩ nên có thể nhìn ra có vấn đề gì lớn.

      Tiểu gia hỏa này là con Vương Kha, mình thể để nó xảy ra chuyện ngoài ý muốn. Chu Trạch có chút thất vọng là tiểu loli rời có chút bình thường.

      phải nên ‘ biu’ tiếng sau đó chui xuống đất sao, trực tiếp ngủ là trở về?” Chu Trạch tự nhủ

      oai phong, cũng có gì đáng xem, giống như cái phù trong lòng bàn tay mình, chút đều có cảm giác B cách a.

      Tiểu loli trong ngực bỗng nhiên mở mắt, mở miệng “ tốt.”

      Chu trạch sửng sốt, ràng là giả bộ ngủ!

      khắc sau. 1 đoàn hắc khí thoát ra từ người tiểu loli, trong tiệm sách Chu Trạch mở điều hòa trung tầm nhưng nhiệt độ vẫn giảm xuống trong phút chốc. cửa đóng nhưng bên trong lại từng trận gió lạnh, cả thanh sách bị gió mở. thang giống như bị quỷ vật uy áp.

      Móng tay của Chu Trạch chịu kích thích này dài ra, huyết mạch sôi trào, phảng phất lực lượng của hô ứng cho đối phương.

      Sau đó, là “ biu” tiếng, tất cả khí, hắc khí chui xuống đất.

      Sau đó trời quang mây tạnh, nhiệt độ tăng trở lại

      Trong thoáng chốc tựa như ứng với câu : tuyết đầu mùa rơi xuống, phủ kín mặt đất , làm mặt đất trắng xóa, sạch ( câu này ta chém a!!!)



      Chạng vạng tối, Hứa Thanh Lãng mang cơm tới, còn nước mơ chua, đổi thành canh mướp đắng.

      còn nước mơ chua, dùng canh mướp đắng trước .”

      Hứa Thanh Lãng có chút ngượng ngùng , ban ngày nhìn thấy tiểu loli bị dọa còn bộ dáng. tự biết mình kinh sợ, và vô dụng.

      Lúc cha mẹ bị tiểu loli bắt , dám tìm tiểu loli tính sổ, cũng dám phản kháng chỉ giống những kẻ hèn yếu quỳ ở đó cầu xin.

      Hơn nữa còn giận chó đánh mèo nên Chu trạch, hạ độc vào thức ăn của Chu trạch. tại Hứa Thanh Lãng thông suốt, kinh sợ kinh sợ, chỉ có thân thể có tố chất có được mắt dương, nhưng bảo đối mặt với quỷ sai của địa ngục, có can đảm đó.

      thực tế tiểu loli hoàn toàn có thể trừng phạt mình vì ngưng hồn cha mẹ, phạt dương thọ của mình, thậm chí câu linh hồn của mình về địa ngục. nhưng người ta lại đem mình thành cái rắm, thả. Chính mình cần phải nhảy loạn lên.

      Người chết thể sống lại, mà hành vi trước đó của mình cũng là làm trái thiên đạo.

      Chu Trạch ăn cơm xong, đặt 1 nghìn đồng trước mặt hứa Thanh lãng “ tiền cơm trước kia và sau này, dùng hết với tôi.”

      “ ơ, có tiền?” cuối cùng mặt Hứa Thanh Lãng xuất ý cười nhưng lại đẩy tiền đến trước mặt Chu trạch, ôn nhu được tiêu tiền như nước, phải lo tiền nhà.”

      “…” Chu trạch.

      “ tôi là đàn ông có hơn 20 phòng, chướng mắt chút tiền đó của .”

      “….” Chu trạch.

      Chu trạch rất muốn , rất nhanh có thể có nhiều tiền, chỉ cần kiếm chút tiền của người chết, sau đó đốt chơi có kẻ vô dụng chạy đến ném tiền trước cửa tiệm mình như ném đồ chơi cho trẻ con.

      Nhưng Chu Trạch suy nghĩ 1 chút. Coi như đốt 1 xe tiền mã có đủ mua 20 phòng? Trừ khi xe tiền gặp cố ở cửa tiệm mình…

      “ tôi có ý định chuyển cửa tiệm, ngươi tính sao?” bỗng nhiên Hứa Thanh Lãng .

      “ chuyển đâu?”

      “ chuyển sang chỗ tốt hơn đây” Hứa Thanh lãng cười cười “ tôi định chuyển xuống thị trấn, dù nhưng nhân khí cao.”

      sau ” Chu trạch trả lời qua loa.

      “ ừ, tôi trước.” Hứa Thanh Lãng thu dọn bát đũa về tiệm mỳ

      Chu trạch vừa sửa móng tay vừa nhìn ấn ký trong lòng bàn tay, buổi tối, còn chưa có khách đến. Chu trạch có chút nóng nảy, trước kia thấy hi vọng liền hồ đồ trải qua từng ngày, tìm được ánh rạng đông nên tính năng động tự nhiên thức dậy.

      Sao, còn có khách? Chẳng phải ta là đèn chân sao? Có thể sáng mù mắt quỷ sao? Mau đến a, chẳng lẽ sáng quá đến mù, nên bị lạc đường?

      “ két…”

      Cửa tiệm sách bị đẩy ra, hai người phụ nữ vào.

      người trẻ tuổi, sêm sêm Chu trạch ( Từ Nhạc) người ngoài 50, giống như 2 mẹ con. Chu Trạch biết người trẻ.

      Là khách hàng đầu tiên khi khai trương, nhớ lúc đấy ta dắt theo con chó Corgi, ngồi lát còn trả 100 khối, là thu nhập đầu tiên của mình. Lúc này ta dắt theo chó corgi mà là mang theo mẹ mình.

      “ ngồi đây , cẩn thận 1 chút xem ghế có bẩn ” người phụ nữ trung niên .

      Người trẻ lấy giấy lau ghế nhựa, sau đó chán nản ngồi xuống.

      “ đọc sách , con a, có chuyện gì giải quyết được, trong cuộc sống phải vượt qua được khó khắn mà mấu chốt là nhìn được nút thắt a” người phụ nữ trung niên ở bên cạnh khuyên bảo.

      “ haizzz” ngườ trẻ tiếp tục thở dài, sắc mặt vẫn cụt hứng như trước, hiển nhiên nghe lọt.

      “ con a, xem sách , xem sách liền quên thời gian” người phụ nữ trung niên ngồi bên cạnh người trẻ tiếp tục an ủi, bày ra tấm lòng cha mẹ.

      Chu Trạch vẫn sửa móng tay, để ý.

      Lúc này nhìn Chu trạch “ ông chủ”

      gọi rất , giống như kiểu chọc người ta vừa nhìn thương, hình như thất tình là lúc người ta yếu ớt nhất. theo lý thuyết của tài xế thời điểm này là lúc tốt nhất để cẳm “ châm”

      “ ngươi là ông chủ a.” người phụ nữ trung niên nhìn Chu trạch, bộ gà mẹ bảo vệ gà con.

      “ sao vậy?” Chu Trạch hỏi.

      “ ngươi có ý kiến gì ?” người phụ nữ trung niên cảnh giác “ con , đừng để ý đến .”

      giá trầm mặc nhưng cuối cùng vẫn : “ bối bối mất rồi.”

      Bối bối, tên gọi của con chó corgi sao.

      “ mất rồi?” Chu trạch hỏi

      “ ừ, mất rồi.” mắt đỏ lên, nghĩ đến chó cưng nén được nước mắt “ lúc tôi quét dọn phòng, nó vụng trộm chạy ra ngoài, tôi chú ý đến.”

      “ mất mất, mua con nữa là dược, khóc cái gì?” người phụ nữ khuyện giải.

      Chu trạch đứng lên, đến.

      “ ngươi làm gì?” người phụ nữ chỉ Chu trạch.

      tìm được” Chu Trạch để ý bà ta, an ủi .

      “ ừ”

      khóc, sau đó ôm Chu Trạch.

      “ ngươi, khốn kiếp, con bé mất con chó chứ mất đàn ông, ngươi tiếp cận cái gì!” người phu nữ làm bộ muốn xông lên đánh Chu trạch.

      “ chỗ này có phần cho ngươi chuyện sao?”

      Trong mắt Chu trạch lên hắc khí. Người phụ nữ sợ tới mức thét chói tai, co rúc mặt đất dám nhiều lời.

      “ sao vậy?” mờ mịt nhìn Chu trạch, biết Chu trạch vừa chuyện với ai.

      Chu trạch thả ra, khi tâm trạng xuống thấp chính là lúc ba ngọn đèn người suy yếu nhất, rất dễ bị thứ bẩn thỉu bám theo. Cũng may người phụ nữ này, có thể là đơn lạnh lẽo lâu nên thích lải nhải chứ có ý xấu.

      “ tôi đăng tin mạng, tôi nghĩ nhanh tìm được nó” lấy điện thoại ra, cho Chu trạch nhìn ảnh chụp.

      “ ông chủ, ông có gặp qua nó ?”

      Chu trạch cười khổ, chỗ này sinh ý lành lạnh, người còn tới huốn chi là chó.

      Nhưng người phụ nữ vừa bị Chu Trạch dọa cho co quắp lại hô “ tôi từng nhìn thấy con chó này, ở trong chung cư nhà tôi.chông tôi và con hồ ly tinh kia làm trong nhà tôi, lúc đó tôi buồn chán cạy cửa nhà hàng xóm thấy có người dắt con chó này qua.”
      Chris_LuuTôm Thỏ thích bài này.

    4. Julie Phạm

      Julie Phạm Well-Known Member

      Bài viết:
      302
      Được thích:
      3,474
      CHƯƠNG 31: MÔN ĐĂNG HỘ ĐỐI
      "Ở chỗ nào?" Chu Trạch hỏi.

      “ chung cư Hưng Phát, người đàn ông và con của dắt, tôi nhớ chắc chắn.” người phụ nữ chắc chắn “ người đàn ông đó khi còn sống tôi biêt, còn cãi nhau với ! lúc trước muốn chiếm tiện nghi của lão nương, muốn trêu ghẹo lão nương!”

      Chu trạch nhíu mày nhắc nhở “ nếu ngươi gạt ta hoặc muốn chơi trò mượn đao giết người ta cho ngươi ngay cả quỷ cũng được làm.”

      “ Sao có thể a, người em, tuy tôi chết rồi nhưng tôi là người tốt, tin đến chung cư của tôi hỏi thăm chút, ai Hồng tỷ là người có lòng nhiệt tình, người tốt.”

      Chu trạch xua tay, ý bảo bà ta có thể yên lặng.

      biết Chu trạch chuyện với người khác, đương nhiên Chu Trạch cũng như tự lẩm bẩm.

      “ hình như bạn tôi từng , hình như thấy có con chó giống như thế này ở chung cư Hưng Phát, vào đấy hỏi thử xem” Chu trạch .

      sao? Được, vậy tôi trước.” xong lấy ví định tính tiền.

      “ được rồi, cần đâu.”

      “ nên làm, cảm ơn ông chủ cung cấp tin tức.” lấy 500 khối tiền, cứng rắn nhét cho Chu trạch.

      “ đợi tìm được rồi sau” Chu trạch còn muốn cự tuyệt.

      “ cảm ơn ông chủ.” lau mắt rời .

      “ con tốt biết bao” người phụ nữ ngồi đất .

      “ bà cũng có thể cút.”

      “ người em, vất vả lắm tôi mới tìm được người có thể chuyện với mình, thể bồi tỷ tỷ thêm lúc?” người phụ nữ bày ra bộ dáng kìm nén rất khổ cực.

      rảnh” Chu trạch ngồi sau quầy, cầm giũa, tiếp tục sửa móng tay.

      “ người em, mở tiệm ở chỗ này, sợ là sinh ý tốt a” người phụ nữ tìm đề tài chuyện.

      Bỗng nhiên Chu trạch nhớ tới cái gì “ muốn xuống dưới?”

      xuống?” tựa hồ người phụ nữ hiểu.

      “ đến chỗ ngươi nên đến” bây giờ Chu trạch mới nhớ mình hình như kiêm 1 cái chức quỷ sai.

      “ có thể xuống ?” người phụ nữ khó xử “ năm nay con tôi thi đại học, tôi muốn bên nó đến khi kết thúc kì thi mới .” Đáng thương tấm lòng cha mẹ trong thiên hạ.

      “ nếu con ngươi biết người mẹ chết của , buổi tối còn bên cạnh giúp ôn tập, nhất định cảm động đến phát khóc” Chu Trạch trêu chọc.

      Cảm động đến khóc chưa chắc, nhưng bị dọa phát bệnh 1 trận đến khi kì thi đại học kết thúc có khả năng lớn.

      “ tôi chỉ muốn ở bên cạnh xem” người phụ nữ ủy khuất.

      “ tùy ngươi vậy” CHU trạch xua tay, chẳng muốn nữa, lúc tiểu loli bàn giao từng qua, ngoại trừ làm những việc quá phận còn tùy tâm tình

      Dù sao tiểu loli cũng bắt mình phải làm bảng báo cáo công trạng( 1 tháng phải thu bao nhiêu quỷ)

      “ người em, sao ngươi lại biến được thành người?” người phụ nữ tò mò.

      Chu Trạch khẽ nhíu mày, người phụ nữ run lên, lập tức dám nữa.

      Đại khái 15 phút sau, người phụ nữ buổi tối còn phải tự học với con trai nên rời .

      Sau khi bà ta Chu trạch cố ý nhìn chỗ bà ta vừa ngồi, thấy tiền phủ “ haix, cũng chỉ là người phụ nữ sống qua ngày.” Chu trạch cảm thán, cảm giác tính khí của mình quá tốt?. dù gì mình cũng là quỷ sai tạm thời, coi như người trong thể chế, ngươilại dám đến tay ? Tạm thời phải là cán bộ?

      Mở cửa, ra ngoài, Chu trạch móc thuốc ra hút, tiệm của Hứa Thanh Lãng dường như quét dọn rất tốt, mặc tạp dề ra, thấy Chu trạch, ngồi xổm xuống cạnh Chu trạch, lấy điếu thuốc.

      Hai người đàn ông ngồi xổm, phía sau là khu trung tâm bỏ hoang, phía trước là đường cái bóng người.

      bé kia được mẹ đón ”Hứa Thanh lãng hỏi

      “ nàng xuống” Chu trạch đáp.

      “a, xuống” Hứa Thanh lãng thở ra “ xuống muốn trở về khó khăn .”

      “ tôi biết” Chu trạch lắc đầu.

      Như tiểu loli , lúc mình địa ngục, chẳng qua là chỉ 1 đoạn đường hoàng tuyền, căn bản trải qua chỗ khủng bố của địa ngục.

      “ địa ngục, đến cùng là dạng gì? Hứa Thanh Lãng phun khói hỏi.

      “ tôi biết tường tận.”

      có chuyện gì hay để , nhưng về tiệm lại nhàm chán, hai người cứ ngồi như vậy hút điếu thứ hai.

      “ vợ ngươi đâu?” Hứa Thanh lãng như hết chuyện để .

      “ ở riêng.” Chu Trạch bĩu môi.

      “ hắc hắc”

      Sau đó lại yên lặng.

      Kế tiếp, là điếu thuốc thứ ba.

      “ mai tôi về nhà 1 chuyến, nước mơ chua ngày mai tôi làm cho 1 ít.”

      “ cám ơn, phải người bản xứ?”

      “ tôi ở Môn hải.”

      Môn Hải là huyện của Thông Thành.

      người thân kết hôn, , tôi khồn muốn nhưng được, dù sao hồi còn bé cũng chơi bùn với nhau, giao tình lấy tiền lì xì đám cưới.”

      “ vậy về làm phù dâu chứ?” Chu Trạch hỏi.

      “ đúng, phù dâu..” Hứa Thanh lãng trừng Chu trạch “ là phù rể.”

      “ kiếp trước ngươi kết hôn chưa?” Hứa Thanh Lãng đột nhiên hỏi.

      “ chưa” Chu trạch đáp

      “ vậy tốt, đời này tự dung có 1 người vợ.”

      “ nhưng lại cùng ấy bất hòa…” Chu trạch dừng chút, tiếp.

      Chấp niệm a, chấp niệm của Từ Nhạc vẫn còn a!

      ừ, nhất định là như vậy!

      “ còn sống sống cho khỏe mạnh, cha mẹ tôi rồi, triệt để, tôi cũng nghĩ thông suốt,cuối cùng tôi phải trưởng thành, có cuộc sống của mình. chừng còn có bạn .”

      “ bạn trai khả năng lớn hơn.” Chu trạch phun khói, thuận tiện bổ 1 đao.

      “ hắc hắc, khi còn tôi nghĩ đám cưới của mình theo phong cách gì,phô trương như thế nào, ..”

      “ đây phải ước mơ của bé sao?” Chu trạch hỏi

      “ con trai cũng có thể mơ ước 1 chút chứ sao? Câm miệng cho tôi nếu ngày mai có nước mơ uống!”

      Chu trạch gật đầu, được, ta câm.

      “ tôi định làm hôn lễ theo phong cách cổ xưa, mặc hỉ phục cổ. tôi muốn xe sang mà dùng loại kiệu tám người khiêng như trong ti vi hay chiếu. lúc đó tôi thuê con ngựa, mặc hỉ phục, bầu khí đó, ngươi có hiểu ?”

      Chu trạch thò tay chỉ chỉ phía trước.

      “ là như vậy sao?”

      Hứa Thanh lãng sửng sốt, híp mắt nhìn phía trước “ cái gì?”

      “ ngươi thấy?” Chu trạch hỏi.

      Sắc mặt hứa Thanh Lãng ngưng tụ, vội quay vào tiệm mì, rất nhanh trong tay cầm thứ nước trong suốt lau lên mắt, lập tức hét lên kinh hãi.

      Hoàn toàn chính xác. đường bóng người có cái kiệu tám người khiêng tiến về phía này. Bên hôn kiệu phu có dây thừng màu đỏ, đầu đội mũ đỏ lễ quan, tám kiệu phu, động tác chỉnh tề, lúc tiến lên chín cạn 1 sâu. Vì vậy cách 1 lúc cỗ kiệu lại lắc lư 1 chút, trước kiệu phu là hai người thổi kèn. Bộ dáng vui mừng.

      Nhưng ở nơi hoang tàn vắng vẻ này, bỗng nhiên xuất màn này đủ làm cho người qua đường sợ đến vỡ gan.

      Hứa Thanh lãng cũng tiếp xúc với chuyện kinh dị thời gian, nhìn thấy cảnh này chỉ biết há miệng, biết làm sao.

      “ vợ của ngươi?” Chu trạch chỉ đội ngũ đón dâu .

      “ vãi cả trứng” Hứa Thanh Lãng lui về sau mấy bước, suýt chui luôn vào tiệm, thấy Chu trạch còn ngồi đó hô “ ngươi còn mau về? dây là quỷ đón dâu!”

      ném tú cầu sao?” Chu trạch vỗ quần chậm rãi đứng lên.

      “ nếu bị bắt là áp trại tướng công rồi” Hứa Thanh lãng hừ lạnh “ ngươi muốn là ông chủ tiệm sách hay chồng nữ quỷ?”

      “ nghiêm trọng như vậy?” Chu trạch có chút bất ngờ, lúc trước quỷ mà gặp cũng có bản lĩnh lớn như vậy, xác thực mà có lực ảnh hưởng lớn như vậy.

      Nếu chủ nhân trong kiệu có thể câu hồn phách người về làm chồng mình quản hay quản?

      Người phụ nữ kia mình có thể nhắm 1 mắt mở 1 mắt, đợi con bà ta thi xong đại học, đoán chừng chấp niệm cũng hết địa ngục báo cáo, nhưng việc trước măt, phô trương lớn như vậy, tuyệt đối là nhân vật đơn giản.

      Chu trạch vẫn động, Hứa Thanh lãng đứng trong tiệm nhìn lá bùa đầu mình, vẫn cảm thấy có chút bất an nhưng thấy Chu trạch vẫn bất động tức giận mắng “ ngươi chỉ là quỷ tay mơ, ta thành tinh, ngươi mau về tiệm , may ra ta trêu chọc ngươi.”

      Chu trạch vẫn động, ấn ký trong lòng bàn tay mơ hồ nóng lên, dường như nhắc nhở phải xử lý vụ này nếu gây ảnh hưởng đến nhân gian.

      Lần trước Chu trạch bỏ mặc ấn ký phản ứng chút nào coi như ngầm cho phép, còn lần này ấn ký nhắc nhở mình: công việc tạm thời cũng dễ làm a, nếu trong công việc xảy ra sơ suất đều là người làm tạm thời gánh vác .

      tại vị trí của Chu trạch rất lúng túng.

      Đội ngũ rước dâu dừng trước Chu trạch mười bước. kiệu phu vén rèm kên, bên trong bóng người. người thổi kèn về phía Chu trạch, cách 1 bước chân dừng lại khom người : “ Phu nhân nhà tiểu nhân nghe tiếng thượng sai nên lệnh bọn tiểu nhân đến mời thượng sai đến phủ chúc mừng.”

      Người thổi kèn sắc mặt tuấn, thanh tú nhưng da rất trắng, má hồn son đỏ, giống như người giấy ở hàng mã.

      “ ngươi là quỷ sai?” Hứa Thanh lãng ra, cảm giác giống như hàng xóm sát vách luôn tay trắng nay lại được làm trấn trưởng, có chút chân .

      “ phú quý quên nhau! Ngươi gạt ta!” Hứa Thanh lãng dùng tiếng Tô Châu oán giận , giọng như bánh xốp giòn rụm đủ là người ta tan chảy.

      “ tiểu nhân có chuyện muốn thỉnh giáo thượng sai.” Người thổi kèn cung kính hỏi.

      , chuyện gì vậy, có gì cứ hỏi ! dù sao sau này cũng là quản chỗ này!” Hứa Thanh Lãng bày ra bộ mặt bao biện, rất vui vẻ, gió thổi đến rối tung rối mù.

      “ phu nhân lệnh cho bọn tiểu nhân đến đón thượng sai, đồng thời bắt người đàn ông về là chồng, nghe người kia có 20 phòng dương trạch, vừa vặn môn đăng hộ đối với phu nhân. biết thượng sai có biết người này ở đâu?”

      “…” Hứa Thanh lãng.
      Chris_Luu thích bài này.

    5. Julie Phạm

      Julie Phạm Well-Known Member

      Bài viết:
      302
      Được thích:
      3,474
      CHƯƠNG 32: ĂN NGON, UỐNG NGON
      Thói đời bây giờ như xưa a!

      Nhiều người ai thán thời đại này, toàn xã hội tôn thờ đồng tiền, cọ đến thương tích đầy mình, cho dù là hôn nhân cũng đặt lên bàn tính.

      Nhưng đầu năm nay đến đám cưới quỷ cũng có chủ ý này!

      Ngươi có 20 phòng dương trạch, đúng dịp a, phu nhân nhà ta có 20 phòng trạch. Môn đăng hộ đối a! vui mừng, vui mừng. tất cả đều vui.

      Sau khi người thổi kèn hỏi vấn đề này xong khóe miệng chu Trạch theo bản năng kéo ra. nín cười, đồng thời nội tâm rất thích ý.

      Cái hàng xóm động 1 tý là treo “ ta có 20 phòng” bên miệng Chu trạch sớm muốn động tay, quỷ phu nhân đến đúng lúc. Thiên đạo luân hồi!

      Hứa Thanh Lãng sợ đến mức chảy mồ hôi, chỉ là huyền sĩ, chỉ là mở mắt dương chơi người rơm, phải chân chính có ý nghĩa như Trương Thiên sư, nếu lúc đối mặt với tiểu loli cũng sợ như vậy.

      Lập tức Hứa Thanh Lãng tỉnh hồn, ngẩng đầu nhìn trời. ngươi cái gì, ta nghe , người kia, ta biết.

      Sau đó mí mắt Hứa Thanh Lãng bỗng nhiên co quắp, vì thấy tay phải Chu Trạch vốn để bên người lại dựng ngón trỏ nên, hơn nữa còn trực tiếp chỉ vào .

      “@#$%^&***!!!!!!!!” trong lòng Hứa Thanh Lãng 1 vạn bình nước mơ chua xông ra!

      Hai ngươi thổi kèn lập tức đến cạnh Hứa Thanh Lãng, cung kính : “ mời tiểu tướng công vào kiệu.”

      Đúng vậy, ngờ cỗ kiệu phải để đón quỷ sai mà là vị phu nhân kia lấy ra để đón chú rể.

      Thân phận “ người tại nhiệm” trong lòng Chu trạch lại nặng hơn 1 chút.

      “đừng kéo, đừng kéo ta, đừng ép buộc ta! Cẩn thận ta trở mặt!”

      Hứa Thanh lãng bị người thổi kèn đâye vào kiệu nhưng vẫn còn la hét. Vừa rồi muốn bắt đầu cuộc sống mới, tìm đối tượng, nhưng muốn là quỷ a.

      “ Chu trạch, ngươi lừa ta, ngươi hại ta!”Hứa Thanh Lãng hét lớn, có chút giống dân nữ đàng hoàng bị ép làm kĩ nữ. thà chết chịu khuất phục. vĩnh viễn bảo vệ trinh tiết!

      xem chút, biết đâu vị phu nhân kia có dung mạo như Vương Tổ Hiền, ngươi cũng mất mát gì, phải sao?” Chu trạch cười .

      Đầy hứa Thanh Lãng vào kiệu, người thổi kèn với Chu Trạch “ thượng sai mời theo tiểu nhân, bọn tiểu nhân trước dẫn đường.”

      xong người thổi kèn chỉ xe đạp điện dựng ở cửa tiệm Hứa Thanh Lãng. “ Thượng sai có thể kị hành.”

      Chu Trạch nhớ đến lần ngồi xe vàng mã của tài xế kia, vẫn an ổn đến cửa tiệm sách, như vậy hiển nhiên 1 ít quỷ vật có năng lực “ kỳ môn độn giáp”, lý luận vật lý thể giải thích người chúng.

      Xe điện là của Hứa Thanh Lãng, Chu trạch khách khí, khóa cửa tiệm, theo đội ngũ rước dâu.

      Tốc độ của kiệu phu rất nhanh nhưng vẫn giữ nhịp chin cạn 1 sâu.

      Khi đến “ sâu”, tám kiệu phu và hai thổi kèn búng lên cái, sau đó Hứa Thanh lãng ngồi trong kiệu “a” tiếng. như chim hoàng oanh khẽ hót, uyển chuyền câu hồn, làm người mơ màng.

      Khi Chu Trạch lái xe đạp điện song song kiệu hoa, Hứa Thanh Lãng vén rèm lên, từ bên ngoài nhìn vào, mặt Hứa Thanh Lãng màu hồng phơn phớt, đôi mắt ngập tràn thu thủy. răng cắn chặt, môi đỏ mọng, bộ dáng thẹn thùng. Đúng lúc này kiệu phu lại ‘ sâu’, cỗ kiệu lại búng lên

      “a!” Hứa Thanh lãng theo bản năng kêu tiếng, mặt lộ vẻ tức giận, nhìn chằm chằm Chu trạch, quả nhiên xấu hổ chịu nổi!

      Chu trạch lái xe bằng tay, tay còn lại vung lên “ thấy thẹn.”

      “ cỗ kiệu này ảnh hưởng đến linh hồn, cũng kích thích linh hồn.” Hứa Thanh lãng kiềm chế được mà giải thích, sợ Chu trạch nghĩ là thích thú.

      “ giải thích chính là che giấu” Chu Trạch “ miệng nhưng thân thể rất thành thực.”

      “..” Hứa Thanh lãng. Ôm hận, Hứa Thanh lãng thả rèm xuống.

      Cái nhìn ai oán đó giống như người phụ nữ nhìn người chồng vì công danh lợi lộc mà bỏ rơi mình!

      ra Chu Trạch có thể thấy kiệu phu và người thổi kèn luôn hành động theo luật, bọn họ chỉ là khôi lỗi, giống như người giấy ở cửa hàng vàng mã, có chút giống ngựa gỗ mà gia cát lượng trù tính.

      Đám kiệu phu tiếp tục ‘ chin cạn 1 sâu”, cách 1 đoạn thời gian hứa Thanh Lãng lại “ a” tiếng. Chu trạch lái xe điện theo.

      Bất tri bất giác đội ngũ ra khỏi nội thành, vào phạm vi khu Thông Châu.

      Mấy năm trước Thông Châu là huyện của Thông Thành, nhưng sau này đổi thành khu, đây là nơi lần trước Chu trạch đến giúp bà lão trong nhà xác.

      Cuối cùng đội rước dâu dừng lại ở khu đất hoang bên đại lộ Giang Hà, nơi này bốn phía đều là kiến trúc cao tầng, mà nơi này vì nguyên nhân đặc thù mà bị đình chỉ thi công.

      Đường bên trong tốt lắm, Chu trạch đành xuống xe dắt bộ, hơn 10m về phía trước,đột nhiên mọi thứ sáng tỏ.

      Vốn là khu vực hoang vu hiu quạnh, đen kịt đột nhiên giăng đèn kết hoa, có 20 bàn tiệc ngoài trời, mỗi bàn đều có hơn 10 món ăn đặt chỉnh tề. người nhốn nháo, son phấn thơm phức, cười ăn uống.

      Có người hiểu chuyện hô to “ chú rể đến!”

      Nhất thời mọi người chen chúc đến, Chu Trạch cảm thấy bên người mình oanh oanh yến yến, vô cùng náo nhiệt, có người trực tiếp xuyên qua người và xe, tới lui biết mệt mỏi..

      Chu Trạch nắm chặt tay phải, ấn ký ngừng nóng lên. cần ấn ký nhắc nhở Chu trạch cũng biết là quỷ sai, thể giải quyết chỗ này. Vì vị quỷ phu nhân ở chỗ này thành tổ chức, cái này thể nhẫn nhịn!

      Nhưng Chu trạch vẫn nhìn, thứ nhất mình mới chỉ là người tạm nhiệm, thể vội vàng, quan mới nhận chức có ba ngọn lửa, cẩn thận chính là tự đốt chính mình, chuyện xảy ra ở dương gian người cuối cùng phải chịu trách nhiệm chính là người tạm nhiệm. Chu Trạch nghĩ chắc phủ cũng khác lắm, dù sao người chết ở dương gian mới xuống phủ nha.

      Chu Trạch cũng biết, nếu dễ xử lý vì sao tiểu loli tự mình giải quyết?

      Đối phương thậm chí mời quỷ sai đến chúc mừng đủ để thấy đối phương sợ hãi.

      “ hạ kiệu!”

      Kiệu phu hạ thấp kiệu xuống, Hứa Thanh Lãng bị đẩy ra ngoài, rất hàm súc, thẹn thùng, xấu hổ đồng thời giận dữ.

      “ phu nhân cho mời.”

      phu nữ mặc đồ cổ trang màu đen đến trước mặt hai người khẽ nhún người.

      tới.”

      Chu Trạch vỗ vai Hứa Thanh Lãng. Hứa Thanh Lãng ghét bỏ hất ra, nhưng vẫn cùng Chu Trạch về phía trước.

      qua bàn tiệc, nhiều laoij ma quỷ chỉ trỏ. Nội tâm Chu trạch có chút quen, may mà khi lên tầng 2 nghe được thanh hỗn tạp bốn phía nữa.

      Tầng này giăng đèn kết hoa, treo đèn lồng lớn, còn có câu đối mới, cảnh tượng vui mừng náo nhiệt.

      Nhà này bố cục giống nhà đại, chính giữa là phòng khách, người phụ nữ váy đen đưa tay ý bảo Chu trạch và Hứa Thanh lãng vào.

      “ mong chờ ?” Chu trạch đột nhiên hỏi “ vạn nhất có khí chất như Vương Tổ Hiền, ngươi cũng đừng vui quên trời đất.”

      “ ta chờ mong nàng thích ‘ nhất long hí nhị phượng’” Hứa Thanh Lãng hung tợn , may cũng muốn kéo Chu trạch cùng xui xẻo.

      Dọc đường này Chu trạch ra sức bỏ đá xuống giếng, giống như rất nhiệt tình nhìn xấu mặt!

      phải hứa Thanh Lãng rất thích đeo ‘ ta có 20 phòng’ bên miệng sao, phải chứ!

      cố ý khoe khoang?

      Vào phòng, chân giẫm thảm đỏ, vách tường treo thứ đồ tinh xảo. nữ tử mặc hỉ phục ung dung ngồi cạnh bàn. bàn đặt rượu và món ăn tinh xảo.

      “ thường sai, lang quân, mời ngồi.” nữ tử đứng dậy mời hai người.

      Vì nữ tử che mặt nên nhìn mặt nhưng giọng lại rất dễ nghe.

      Chu trạch ngồi xuống sau đó kéo Hứa Thanh lãng, Hứa Thanh lãng nhăn nhó ngồi xuống.

      Sống ở đâu phải theo phong tục ở đấy, và lại nhìn xem ta muốn đùa cái gì.

      bàn, thức ăn rất tinh xảo và thơm, rượu rất thuần, ngửi qua thấm lòng người

      “ thượng sai, quan nhân, mười dùng” Quỷ phu nhân đưa tay tỏ ý mời dùng.

      Chu Trạch nhúc nhích. Hứa Thanh Lãng vẻ mặt bi phẫn uống ba chén, sau đó hô : rượu ngon!

      Ngay sau đó là điên cuồng ăn, muốn ăn để giải tỏa bi phẫn. Chu trạch ngồi bên cạnh nhìn mà lòng phập phồng, lấy tay che miệng mình.

      “ ngươi sao vậy? ăn a, vị rất ngon, so với ta làm cũng được.” Hứa Thanh lãng là đầu bếp nên rất biết ăn.

      Ngươi xem phim ma sao? Chu Trạch thầm nghĩ. Nhưng gì, mà cầm đũa gắp rau bỏ vào bát Hứa Thanh lãng dặn: “ ngoan, ăn nhiều chút, ở đây có nước mơ chua ta ăn vào, ngươi cũng biết mà.”

      Hứa Thanh Lãng “ hừ, hừ” hai tiếng, nghi ngờ gì tiếp tục ăn, muốn chết cũng là con ma no!

      Hơn nữa, ăn rất ngon a!

      Hứa Thanh Lãng muốn lát nữa tìm cơ hội cùng vị phu nhân này nghiên cứu thực đơn, nếu đưa những món này ra thị trường, đầu bếp của khách sạn 5 sao cũng chưa chắc làm được vị như vậy.

      Chờ hứa Thanh lãng ăn đến no tròn, Chu Trạch thỏa mãn gật đầu, hỏi quỷ phu nhân “ phu nhân, xin hỏi thức ăn này làm như thê nào?”

      “ Thượng sai khách khí, rượu này là thiếp thân lấy nước tiểu của người qua đường làm thành. Đồ ăn thiếp chọn những đồ tươi mới như rắn, côn trùng, chuột.. tỉ mỉ chế biến..” sắc mặt hứa Thanh Lãng biến đổi, đưa tay chỉ Chu trạch, sau đó gì, trực tiếp “ ọe….”
      Chris_LuuTôm Thỏ thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :