1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Thê nô - Hiểu Rõ Là Ta (HOÀN + EBOOK)

Thảo luận trong 'Hiện Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. milary

      milary Active Member

      Bài viết:
      244
      Được thích:
      210
      Đặt dép ngồi hóng :th_83::th_83::th_83::th_83:
      Miken Ha thích bài này.

    2. Skye

      Skye Well-Known Member

      Bài viết:
      747
      Được thích:
      5,671
      Chương 45: Chồng à, em

      Edit: Skye

      Hôn lễ của Trương Lệ Viện cùng Chu Chính Đạo ở Côn Thành chỉ là trận đầu, còn tổ chức ở Bắc Kinh lần nữa, cho nên những người tham dự ở Côn Thành phần lớn đều là bạn bè thân thích.

      Diệp Lan Trănthấy được vài người nhìn có chút quen mắt, chỉ là bọn họ trong lúc đó cũng phải đặc biệt quen thuộc, vừa vặn cũng coi là sơ giao mà thôi. Bất quá cũng kiêng kị cái gì, người Diệp gia sớm muộn gì cũng biết, sở dĩ để Đào Tư Di trở về nhà cũ, chỉ yếu là vì tránh xung đột chính diện. Cho dù có người để lộ tin tức, cũng sao cả, trước để cho những người đó nghe chút phong thanh cũng được, về sau cũng có thể tiếp thu nhanh chút.

      Nhìn vẻ mặt Trương Lệ Viện hạnh phúc nép bên người Chu Chính Đạo, nét mặt Đào Tư Di vui sướng. loáng thoáng biết hai người vướng mắc vài năm, sau khi truy đuổi né tránh cuối cùng cũng đến ngày hôm nay. Ngẫm lại, đúng là đầy đủ khúc chiết.

      “Nàng dâu ,em yên tâm, hôn lễ của chúng ta khẳng định long trọng hơn so với của ấy.” Diệp Lan Trăn ôm eo Đào Tư Di, thổi khí bên tai , vừa ý nhìn vành tai mượt mà trở nên trắng nhạt. Nàng dâu của đáng quá, mới như vậy đỏ mặt rồi.

      Đào Tư Di gì, hiểu nỗi khổ trong lòng Diệp Lan Trăn, Diệp gia có khả năng để khăng khăng làm theo ý mình.

      Chỉ là, cho dù như vậy, cũng cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Người đàn ông này nhìn qua tưởng như bất cần đời, lại có thể cùng kiên định chạy đăng kí, khiến cảm động ngoài ý muốn. Những thứ hình thức như hôn lễ có quan hệ gì chứ! Chỉ cần hai người có thể ở bên nhau, Đào Tư Di cảm thấy thế là đủ rồi.

      cọ xát vô cùng thân thiết lên người Diệp Lan Trăn, tiếp tục chuyên tâm quan sát nghi thức điển lễ của hai người.

      Giờ đến màn trao nhẫn, hai bé hoa đồng bưng nhẫn cưới từng bước lên đài. Bé bởi vì giẫm lên áo váy cẩn thận vấp ngã, mắt nhìn thấy muốn bổ nhào người Trương Lệ Viện. Chu Chính Đạo khẩn trương đem Trương Lệ Viện bế lên. Bé lập tức té đất, bởi vì bị ngã đau mà khóc to.

      Đào Tư Di cười lắc đầu. “Người đàn ông Chu Chính Đạo này cũng quá cẩn thận , đứa lại có thể dọa ta thành như vậy.”

      “Nếu có loại chuyện này, cũng làm thế, đứa là của người khác, còn nàng dâu là của , vẫn là nàng dâu tôn quý hơn.” Diệp Lan Trăn nghiêm trang , chút nào cảm thấy Chu Chính Đạo làm vậy là đúng.

      “Các là…”

      Nhìn thấy bé khóc, Chu Chính Đạo thế nhưng chỉ lo Trương Lệ Viện trong lòng mình. Đào Tư Di chủ động về phía trước hai bước, ôm bé vào trong lòng. Dưới trấn an của , bé lần nữa nở miệng cười. Hôn lễ vì có thêm việc đệm vào mà ngừng lại, tiếp tục hạnh phúc tiến hành.

      Diệp Lan Trăn nhíu mày, Đào Tư Di thích con nít, vẻ mặt ấm áp ôn nhu săn sóc trấn an quen biết, quanh thân tản ra tình thương của mẹ.

      Diệp Lan Trăn đột nhiên cảm thấy, hình ảnh tốt đẹp này dưới ánh mặt trời tựa hồ có chút chói mắt. Yết hầu khát khô, giống như viên than cháy hồng mắc kẹt trong đó, nóng bỏng thôi.

      quay đầu từ phía sau lấy ly nước bàn, ngửa đầu uống ngụm, chất lỏng lạnh lẽo tiến vào yết hầu khiến thoải mái ít.

      “Lan Trăn, con chúng ta về sau có phải đáng như bé kia ?” Hai gò má Đào Tư Di đỏ ứng, ánh mắt tràn đầy khát khao.

      Chữ “ừ” cứng rắn mắc kẹt trong yết hầu , phun ra, nuốt cũng trôi.

      chỉ có thể sử dụng thói quen bóp hai má Đào Tư Di, mỉm cười với , làm sao có thể chờ mong trong người thai nghén đứa của bọn họ chứ. Nhưng cách nào ra miệng, cũng thể cho biết, cơ hội này xa vời như thế.

      Diệp.” gọi ngọt ngào cắt ngang thân thiết giữa hai người.

      tới nơi này làm gì?”

      “Cùng người bạn tới tham gia hôn lễ.” Điền Na má lúm đồng tiền tươi như hoa, ta xuất thân từ diễn viên, chút tạp kỹ cơ bản ấy chơi.

      khéo.” Diệp Lan Trăn khách khí gật đầu, ôm eo Đào Tư Di, vẻ mặt sủng nịnh che dấu ra trước mặt Điền Na. “Điền tiểu thư, vợ tôi mệt mỏi, chúng tôi qua bên kia ngồi.”

      “Đó là bạn trước của à?” Đào Tư Di mỉm cười nhìn Diệp Lan Trăn bên cạnh, giọng ghé lỗ tai thầm.

      “Vợ à…” Diệp Lan Trăn khẩn trương nhìn Đào Tư Di, xem xét nét mặt .

      Đào Tư Di trấn an vỗ lên mu bàn tay , khẽ cười. lo lắng là giả, nhưng đối với đột nhiên xuất này, phát sinh người Diệp Lan Trăn cũng là chuyện bình thường, người đàn ông này đích thực là tuyển chọn đầu tiên của các .

      “Về sau nếu còn phụ nữ tìm tới cửa, xem em thu thập thế nào.”

      “A, còn dám uy hiếp nữa đấy?” Diệp Lan Trăn ôm Đào Tư Di, buồn cười nắn thịt non eo . “Nàng dâu yên tâm, có.”

      Nhìn cách đó xa, Diệp Lan Trăn cau mày, Điền Na lại có lá gan lớn như vậy xuất tại nơi này, tia bất an vờn quanh .

      Tôn Mạnh nhìn Điền Na nóng vội, mặt lộ ra tươi cười, này chưa tới phút cuối chưa bỏ cuộc, xem ra có số việc còn cần trợ giúp phen.

      Diệp, thực khéo.”

      “Cậu?” Diệp Lan Trăn ôm cánh tay Đào Tư Di có chút khẩn trương.

      Diệp, có tình muốn cùng mình chuyện.” Tôn Mạnh chăm chú nhìn Đào Tư Di, hướng nở nụ cười xin lỗi.

      Nhìn sắc mặt Diệp Lan Trăn đột nhiên trở nên tối tăm, Đào Tư Di hiểu ý từ người đứng lên. “Em xem Trương Lệ Viện có cần hỗ trợ gì .”

      Diệp Lan Trăn bắt lấy tay Đào Tư Di.

      Đào Tư Di kinh ngạc nhìn chính mình bị Diệp Lan Trăn giam chặt ghế, khẩn trương cái gì.

      ai ràng hơn Diệp Lan Trăn, Tôn Mạnh cùng Điền Na đồng thời xuất tuyệt đối đơn giản.

      Từ trong túi lấy ra đồng hồ nữ đưa qua tới lui trước mặt Diệp Lan Trăn, mặt Tôn Mạnh mang theo nụ cười tự tin. chắc chắn Diệp Lan Trăn dám để Đào Tư Di biết ta từng gặp sai lầm.

      Do dự chút, Diệp Lan Trăn chung quy vẫn buông tay , nhận thấy tay ấm áp rời khỏi lòng bàn tay mình, đột nhiên có chút sợ hãi.

      “Yên tâm, Điền Na ăn hết con cừu của đâu, ta giống chị tôi miệng cọp gan thỏ, nhìn như kiên cường, kì thực yết ớt chịu nổi.” Tôn Mạnh cười lạnh nhìn Diệp Lan Trăn thất thố, ngày đợi cuối cùng cũng đến. Bất cứ lúc nào đều quên được hình ảnh thân thể chị lạnh lẽo đông cứng trong kho lạnh kia.

      “Cậu có ý gì?” Diệp Lan Trăn nhíu mày đốt điếu thuốc, khói lượn lờ dâng lên san bằng cảm xúc của . “Chuyện kia là tôi sai nhưng người chết thể sống lại. Vài năm này tiền cậu kiếm được người tôi cũng ít, cậu nên ràng đây là vì cái gì.”

      có ý gì, chỉ là muốn thay chị tôi trời có linh thiêng, nhìn xem tới cùng người nào có thể mê hoặc thần hồn điên đảo mà thôi.”

      “Tôn Mạnh, nể mặt chị cậu, tôi vẫn để ý đến những chuyện mờ ám của cậu, cậu cần được tấc lại muốn tiến thêm bước.” Diệp Lan Trăn phiền chán, tuổi trẻ ngông cuồng gặp sai lầm, khiến phải đeo lưng đến bây giờ.

      “Tôi tiến thêm bước ư?” Tôn Mạnh vươn tay chỉ trước mặt Diệp Lan Trăn. “Là ai đem bụng chị tôi làm lớn rồi cũng những ả đàn bà khác chung chạ. Nếu phải bởi vì , chị ấy chết. Diệp, quên cho biết, hôm nay tôi chỉ là vai phụ, nhân vật chính phải tôi.” mặt Tôn Mạnh lộ ra khoái ý trả thù.

      “Ha ha, nếu dâu của biết ta thể sinh con, biết thế nào đây?”

      “Cậu…” Diệp Lan Trăn đẩy Tôn Mạnh che trước mắt mình.

      Khi thấy vẻ mặt thần hồn lạc phách của Đào Tư Di, Diệp Lan Trăn biết, toàn bộ đều chậm.

      “Thực xin lỗi…” Diệp Lan Trăn tiến lên ôm eo Đào Tư Di, đem cằm đặt tại bờ vai . “Tin tưởng , xử lý tốt.”

      Đào Tư Di xoay người, vùi mặt trước ngực Diệp Lan Trăn, đè nén, ngẫu nhiên thống khổ, tại đều minh bạch rồi. Nguyên lai cùng chênh lệch chỉ là hồi hôn lễ.

      “Nàng dâu à…” Diệp Lan Trăn thắt chặt vòng tay ôm . “Tin …”

      “Được.”

      Đào Tư Di cảm giác nước mắt mình tựa hồ xoay tròn trong hốc mắt, cố gắng nhưng chúng nó vẫn rớt xuống. hít sâu hơi, mặt nở nụ cười rực rỡ, má lúm đồng tiền của khiến Diệp Lan Trăn cảm thấy chói mắt. “Vừa rồi em với Trương Lệ Viện tiếng, chúng ta về trước.”

      Vẻ tươi cười mặt Đào Tư Di vẫn duy trì đến khi lên xe Diệp Lan Trăn, khắc kia nước mắt rốt cuộc cách nào kiềm chế, rơi xuống như vỡ đê.

      biết giờ phút này vì sao lại khóc, là vì hạnh phúc của hai người sắp kết thúc, hay là vì quyền làm mẹ của . Tay vô khẽ vuốt đôi má Diệp Lan Trăn, muốn mượn hơi thở sâu để trấn an tâm tình lo lắng của mình. Phát toàn bộ đều là thất vọng, nước mắt tựa hồ thể khống chế mà dâng trào.

      “Tin tưởng , có biện pháp, chồng em rất lợi hại, em biết sao?” Diệp Lan Trăn rút mặt giấy, lau nước mắt mặt . “Nếu quyết định cùng em kết hôn, chắc chắn để ý những thứ này, em yên tâm.”

      Đào Tư Di gì, chỉ gật đầu, nhắm mắt tựa lưng vào ghế ngồi, đầu ngửa lên, hy vọng nước mắt có thể ở trong hốc mắt lần nửa chảy trở lại trong cơ thể .

      “Như thế nào, vẫn vui sao? vui là vì gạt em, hay là mất hứng vì phụ nữ trước kia?” Diệp Lan Trăn đong đưa cánh tay Đào Tư Di. “Nàng dâu à, đừng nóng giận mà, đảm bảo về sau chỉ cho mình em, cho người khác, tin tưởng .”

      “Tại sao có thể ngây thơ như vậy chứ…” Nước mắt Đào Tư vẫn tiếp tục rơi theo dòng, bộ dáng tươi cười khó coi.

      “Ngoan, đừng khóc, em khóc đau lòng.” Diệp Lan Trăn dùng tay lau sạch nước mắt , phát cách ngăn lại nước mắt mãnh liệt chảy ra, đơn giản cúi đầu hôn lên mặt , đem nước mắt mặn chát toàn bộ hút vào bụng.

      “Nàng dâu à, em còn khóc, chồng em bị mặn chết đấy. Hay là em chờ mong chồng em ngay cả nước mũi của em cũng phải liếm sạch ?”

      ghê tởm…” Nghe xong lời đứng đắn, Đào Tư Di nín khóc mà cười, chàng trai này ở trước mặt người khác tạm nhân nhượng vì lợi ích toàn cục, cẩn thận. Điều này làm đè nén trong lòng Đào Tư Di lại bị mạnh mẽ đè ép tiếp xuống.

      Sau khi cười xong, trong xe lại xuất yên lặng. Diệp Lan Trăn mở nhạc ô tô, nhạc thoải mái tràn ngập trong khoang xe. Hai người đều thêm, Diệp Lan Trăn trầm mặc lái xe, rất sợ chỉ cần hành động sai lệch, Đào Tư Di lại thương cảm rơi nước mắt.

      Giấy gói được lửa, chuyện như vậy sớm muộn gì cũng phát sinh, chỉ là Diệp Lan Trăn hy vọng nó có thể phát sinh trễ chút. Ít nhất về sau Diệp gia tiếp nhận , để vấn đề giữa hai người vừa vặn chỉ còn sót lại chuyện này.

      Đào Tư Di quay đầu nhìn cảnh sắc bên ngoài cửa sổ, tại vấn đề phải người Diệp Lan Trăn, mà là tâm tính của chính . cần phải sắp xếp lại tốt suy nghĩ của . Kích thích tân hôn cũng chẳng thể nào bù vào lỗ hổng gia đình trẻ con. tin tưởng Diệp Lan Trăn thích nhưng lại tin rằng Diệp Lan Trăn sau khi thừa nhận các loại áp lực, còn có thể chấp nhất ở bên cả đời.

      Hai người trở lại Diệp gia, trong nhà trống . Cha Đào biết hai người kết hôn, đến ngày thứ ba liền thu thập đồ đạc cùng Lưu Diễm Lệ xuất ngoại. Diệp Nam Tê sau khi cất bước bọn họ, cũng trở lại bộ đội. tại trong nhà chỉ còn lại có Diệp Lan Trăn cùng Đào Tư Di. Nguyên bản còn chưa cảm giác, nhưng từ hôm nay biết về sau thể sinh con, Đào Tư Di bỗng nhiên cảm thấy biệt thự trống trải đến đáng sợ.

      “Nàng dâu , có đói bụng , nấu mì cho em nhé.” Diệp Lăn Trăn vẻ mặt lấy lòng, sợ bởi vì chuyện ban ngày mà vui.

      “Vâng, chồng em đối với em tốt.”

      “Buổi tối bồi thường cho tốt.” Diệp Lan Trăn nhéo chóp mũi Đào Tư Di, cúi đầu ấn nụ hôn trán . mặt làm bộ tươi cười gian tà tựa như muốn làm chuyện xấu.

      Đào Tư Di tựa vào bên tường bếp, nhìn Diệp Lan Trăn bận việc, động tác tay chân thoáng vụng về khiến nhịn được cười , cười đến nỗi nước mắt chảy ra.

      Tay Đào Tư Di xoa khóe mắt ướt át, tay đưa qua nhận bát mì Diệp Lan Trăn đưa tới.

      “Nàng dâu , thế nào?”

      “Ăn ngon.” Nước mắt Đào Tư Di rơi vào trong bát.

      Diệp Lan Trăn lấy tay xoa tóc . “Nếu ăn ngon, mỗi ngày đều làm cho em ăn được ?”

      “Được.”

      Đào Tư Di cúi đầu , chuyên tâm ăn mì nóng, mặt hồng rực, đầu lưỡi run lên vì nóng nhưng vẫn ăn miếng lớn.

      biết tình của Diệp Lan Trăn mãnh liệt, người đàn ông này trước kìa cà lơ phất phơ, nhưng tâm kiên định hơn so với người khác.

      Diệp Lan Trăn càng kiên định, ngược lại càng lo lắng, thấy hít thở thông, tình của kiên định, lại muốn lùi bước. Có thể cần những nghi thức kia, có thể để tâm tới ánh nhìn của người ngoài nhưng tại, lại lâm vào vòng lẩn quẩn của chính mình, cách nào bỏ qua áy náy chứa trong nội tâm.

      Tuy biết ràng sai nhưng lại thể bỏ qua áp lực này.

      “Chẳng lẽ đây dùng ‘Ảm nhiên tiêu hồn’(1) chưởng, khiến nàng dâu cảm động như vậy.” Diệp Lan Trăn thay đổi cách trêu đùa Đào Tư Di vui vẻ, cổ quái làm động tác chắp tay thi lễ, làm nước mắt Đào Tư Di hạnh phúc chảy xuống.

      (1) Ảm Nhiên Tiêu Hồn Chưởng là do Dương Quá trong tiểu thuyết Thần điêu đại hiệp của nhà văn Kim Dung sáng tạo. Tên này được lấy từ câu "Ảm Nhiên Tiêu Hồn Giả, Duy Biệt Nhi Dĩ - Cái Sầu Thảm Tiêu Hồn, Chỉ Bởi Biệt Ly Thôi" trong bài thơ Biệt Phú của nhà thơ Giang Yêm thời Nam Triều. Bộ võ công này chỉ có mình Dương Quá sử dụng được bởi đây là môn võ mà người luyện tập nhất thiết phải tương tư sầu khổ, đau đớn tuyệt vọng, lâm phải giờ khắc sinh tử, muốn trọn đời kiếp kiếp được gặp lại Tiểu Long Nữ. Vì vậy, những khi đối mặt hiểm nguy, Dương Quá nhiều lần dùng đến Ảm Nhiên Tiêu Hồn Chưởng. Thế nhưng, khi tâm trạng vui vẻ hạnh phúc, vô ưu vô lo lộ chưởng pháp này mất thần hiệu.
      “Nàng dâu , đừng khóc, mì mặn đó, chẳng lẽ em muốn tổn hại đến tay nghề của chồng em sao.”

      “Món này của mà coi như có tay nghề à?” Đào Tư Di lấy tay lau nước mắt mặt.

      “Em dám xem.” Diệp Lan Trăn vươn tay dò xét phía dưới nách Đào Tư Di.

      “Là…là…”

      “Là cái gì?” Diệp Lan Trăn tiếp tục động tác tay, Đào Tư Di thét chói tai thôi.

      “Tay nghề, là có tay nghề…ha ha…”

      Đào Tư Di cười, Diệp Lan Trăn đùa, tiếng vui cười vang khắp phòng khách.

      Nếu thời gian có thể ngưng trệ, Đào Tư Di hy vọng nó có thể dừng lại tại giây phút này. Nếu thế giới có kỳ tích, vậy hy vọng có thể là người may mắn đó.

      Trái đất người mà ngừng quay, xã hội người mà ngừng phát triển, Diệp Lan Trăn cũng thể bởi vì mà buông tha quyền làm cha.

      Qua bao lần hoan ái cùng Diệp Lan Trăn, Đào Tư Di đều khẽ vuốt bụng dưới, khát vọng đám củ cải đỏ nhồi đầy phòng. từng bao nhiêu lần hai người tình cảm mãnh liệt qua rồi tận lực nằm ngửa, hy vọng hạt giống của có thể mọc rễ nảy mầm trong cơ thể . Thậm chí còn tìm từng trang web, đem ảnh hai người vụng trộm đăng lên, đoán trước bộ dáng đứa sau này.

      càng , lại càng hy vọng có thể may mắn hạnh phúc, Đào Tư Di cười chảy nước mắt, miệng hô hấp hỗn loạn hương vị từ hơi thở của Diệp Lan Trăn. Nước mắt hạnh phúc đem ngập chìm, hạnh phúc như vậy, sau khi hôn nhân thất bại lại tìm được người đàn ông đối xử thiệt tình với .

      Nhưng tại, toàn bộ tựa hồ càng ngày càng xa xôi, tưởng như thể chạm tới.

      “Diệp Lan Trăn, em chưa từng với câu này nhỉ?” Đào Tư Di ôm cổ , ánh mắt chuyên chú nhìn người đàn ông tuấn đẹp trai trước mặt.

      “Nàng dâu , cái gì?” Diệp Lan Trăn vẻ mặt ôn nhu.

      “Chồng à, em …”
      Last edited: 4/11/15
      Pe Mick, TieuLinh8359, hamaxink21 others thích bài này.

    3. cô gái bạch dương

      cô gái bạch dương Well-Known Member

      Bài viết:
      439
      Được thích:
      375
      Truyen hay qua cho chuong moi

      hy vong mau ra

    4. Skye

      Skye Well-Known Member

      Bài viết:
      747
      Được thích:
      5,671
      Chương 46: Ốc đảo

      Edit: Skye

      câu “em ” của Đào Tư Di làm Diệp Lan Trăn sửng sốt, lập tức đem cánh tay hạ xuống từ cổ mình.

      đờ đẫn cầm lấy bát bị Đào Tư Di ăn sạch bàn trà vào phòng bếp.

      lâu sau, Đào Tư Di liền nghe thấy tiếng nước chảy.

      “Choang….” Bát sứ cùng mặt đất tiếp xúc vang lên tiếng va chạm, vào lúc này bóng đen mạnh mẽ vọt tiến vào.

      “Nàng dâu , em vừa gì thế?” Diệp Lan Trăn đối diện Đào Tư Di ngồi ghế sô pha, ánh mắt như khôi phục thanh tỉnh, mờ mịt như vừa rồi.

      có gì…” Đào Tư Di xấu hổ, lời buồn nôn này, nên lần thứ hai, vừa rồi là cảm xúc kích động, tại ngẫm lại chính mình còn cảm thấy ngượng.

      Tại sao chưa nghĩ qua câu đó? Đương nhiên là vì Diệp Lan Trăn, nếu cũng cùng đăng ký. Nhưng đặt ở trong lòng và ra, đúng là hai chuyện khác nhau.

      , vừa rồi có nghe thấy nhưng lại nhớ , có cảm giác câu đó rất quan trọng. muốn em lặp lại lần nữa.” Diệp Lan Trăn nhìn chằm chằm Đào Tư Di.

      Mặt càng đỏ, Đào Tư Di cúi đầu né tránh ánh mắt Diệp Lan Trăn, ngón tay vô ý vẽ vòng tròn lên bắp đùi.

      “Nàng dâu à, muốn nghe câu vừa rồi, em lại lần nữa .” Diệp Lan Trăn cọ quậy ngồi bên người Đào Tư Di, ôm đặt đùi mình. Tay bắt lấy tay của , đồng thời vỗ đùi . Dần dần, hô hấp hai người trở nên dồn dập, khí trong phòng khách trở nên khác thường.

      Đào Tư Di muốn đứng lên, vật dưới thân từ từ biến hóa, biểu thị nguy hiểm tiến đến.

      “Cửa phòng bếp còn chưa đóng, để em đóng vào.”

      vội, muốn nghe câu vừa rồi.”

      Tay Diệp Lan Trăn thăm dò vào vạt áo , vỗ về thịt non eo. “Ngoan, bảo bối, lại lần nữa .”

      khẽ liếm vành tai , vừa lòng cảm thụ thân thể run rẩy.

      hay …” Tay dần dần di động hướng về bụi cỏ của , đột nhiên tay như con báo nhanh nhẹn, trong thời gian ngắn ngủi nhanh chóng đánh về phía con mồi nó thèm khát lâu, vươn vào hoa cốc khô khốc của .

      “Ưm…” Cả người Đào Tư Di đột nhiên cứng đờ, tùy thời có người lui tới tại phòng khách, Diệp Lan Trăn dám làm ra hành động càn rỡ như vậy.

      “Đừng…” Đào Tư Di nheo mắt, đột nhiên mắt mở lớn, nghiêng người, ý đồ chạy thoát khỏi bàn tay .

      “Vẫn à….” Diệp Lan Trăn khinh địch liền vòng qua . Ngón tay mạnh mẽ gợi lên, hung tợn ấn lên thịt non trong cơ thể . Tê dại, bủn rủn, đau đớn, đồng thời kích thích Đào Tư Di, khiến tiến thoái lưỡng nan.

      “Diệp Lan Trăn, em . trước buông.”

      “Được.” Diệp Lan Trăn thả cánh tay ôm , ngón tay trong cơ thể vẫn gắt gao ôm lấy nơi mềm mại đó. dùng chân nhàng đẩy, trọng tâm Đào Tư Di bị lệch, nặng nề ngồi ngón tay , đánh bất ngờ tới điểm mẫn cảm nhất của .

      “Ưm a…” Tiếng rên rỉ của kích thích cảm quan dưới thân , cảm giác trong tay bị nước xối ướt át, vật đó của Diệp Lan Trăn rốt cuộc cũng nhịn được, kéo khóa quần, lấy ra hung khí.

      cần…., cửa nhà bếp…” Đào Tư Di thất kinh muốn ngăn cản ý đồ của , người giúp việc có thể tùy thời lui tới phòng khách, lý trí của nhắc nhở thể phát sinh chuyện đó tại đây.

      đóng mà, em phát sao?” Hung khí của Diệp Lan Trăn mạnh mẽ tiến công trong cơ thể , kèm theo là tiếng dịch nóng va chạm.

      bắt đầu bám lấy eo Đào Tư Di, để thân , dưới rong ruổi. Váy của theo động tác hai người, tung bay lên xuống, ngửa cổ ra sau, cực kỳ giống thiên nga ngửa mặt lên trời hứng ánh nắng, vừa tao nhã, cao quý mà thánh khiết. Có thể ai biết, thiên nga non nớt bị mãnh thú tùy ý chà đạp, như muốn đem thiên nga miếng nhét vào bụng.

      “Thoải mái , bảo bối…” Diệp Lan Trăn tìm tới hai tay điểm tựa của , dùng cà vạt quấn quanh rồi nắm chặt trong tay , tay khác dụng lực kìm trụ bụng dưới của , mỗi lần va chạm, đều cầm hai tay ép chặt lên phía bụng dưới của .

      “Ưm…” Đào Tư Di cắn chặt môi, dám lên tiếng, sợ tiếng kêu đưa tới người hầu thăm hỏi.

      “Khó chịu sao?” Diệp Lan Trăn ác ý xuyên tạc ý tứ, kìm tay đặt phía bụng dưới rồi thăm dò vào nội y, hung hăng vò nặn.

      “Hay là, em muốn để làm *** đến chết?”

      Ngôn ngữ Diệp Lan Trăn thô tục khiến Đào Tư Di trừng lớn hai mắt, định lại bị va chạm, liền biến thành tiếng rên rỉ.

      Diệp Lan Trăn nhanh chóng ra vào trong cơ thể , vật khỏe mạnh ngừng căng đầu nơi hẹp. Tiếng nước phạch phạch ngừng vang lên trong phòng khách.

      Cảm thụ khít khao đến tuyệt vời, Diệp Lan Trăn muốn điên cuồng.

      “Nàng dâu , , em vừa gì thế?”

      Diệp Lan Trăn cố ý muốn nghe câu Đào Tư Di vì kích thích mà ra tình .

      …” Giọng Đào Tư Di như bị nghiền nát, chỉ có thể thốt ra chữ.

      “Tiếp tục , nàng dâu …” Diệp Lan Trăn kích động ôm , dừng động tác thô bạo.

      “Em .”

      “Nàng dâu , cũng em.”

      Diệp Lan Trăn vui sướng lần nữa lấp đầy thân thể , kích động hét ra tiếng.

      ……………..

      “Diệp Lan Trăn, nước.”

      Hơi thở Đào Tư Di mỏng manh, nức nở trong lòng Diệp Lan Trăn.

      “Còn muốn nhét vào à?” Diệp Lan Trăn cố ý trêu đùa dâu trong lòng, tại sao lại đến vậy, hận thể dụi vào trong người mình.

      “Vô sỉ….” Đào Tư Di cảm giác còn khí lực mắng .

      thích vô sỉ với em đấy.”

      Diệp Lan Trăn ôm Đào Tư Di đứng lên, dịch nóng hỗn hợp của hai người theo thân thể chảy xuống, tẩm ướt quần dài.

      “Nàng dâu đừng lộn xộn, lão Nhị của chồng em còn chưa no, lát nữa để người khác thấy là tốt đâu.” Diệp Lan Trăn khẽ cắn lỗ tai Đào Tư Di. “Vừa thấy tư thế này, mọi người liền biết, lão Nhị nhà xuyên qua cửa nhà ai rồi.”

      Đào Tư Di nhìn hầu hết chuyển động, liền mở miệng , lỗ răng nanh sắc bén.

      A a….. …. cắn liền vang tiếng.

      muốn cắn chết tên nghiệt này, tên đàn ông biết xấu hổ, nhanh để biến mất . Ai có thể cho biết, rốt cuộc là vì sao lại có thể người thối tha vô lại như vậy chứ!

      “Hử?” Diệp Lan Trăn cảm thấy hơi đau nhói hầu kết như bị thú cắn, buồn cười nhìn trong lòng, đưa môi tới gần lỗ tai , câu.

      “Lát nữa cho em cắn xuống nó, nơi đó cứng rắn hơn.”

      “Lưu manh…” Đào Tư Di hết chỗ , vùi mặt trước ngực , mặt giấu chặt bên trong, sống chết cũng chịu ló ra.

      Diệp Lan Trăn sau khi ôm về phòng ngủ của hai người, bọn họ liền cùng nhau tắm uyên ương. Tuy phát sinh lần nữa, nhưng bởi vì hôm nay có quá nhiều chuyện, Đào Tư Di cảm thấy cả thể xác và tinh thần đều mỏi mệt.

      nằm giường nhắm mắt lại, tâm tình lo lắng, chuyện linh tinh như chen lấn xông vào trong tâm trí .

      “Nàng dâu , nhìn .” Diệp Lan Trăn nhận ra tâm tình phức tạp, lay cánh tay Đào Tư Di, ý đồ muốn để mở mắt.

      Có điều, Đào Tư Di dường như muốn trốn tránh thực, vẫn nhắm chặt mắt.

      “Còn nhìn là cho em ăn cái đó đấy.”

      Nếu đê tiện đến vô địch, Đào Tư Di dám chắc chắn, Diệp Lan Trăn nhận đứng thứ hai, ai dám đứng thứ nhất.

      tức giận trừng to mắt nhìn người đàn ông trước mắt, thể để yên tĩnh lát được à?

      Diệp Lan Trăn đưa tay véo dâu nhà mình, “Nhìn em tức giận như con cóc vậy. Khiến thiên nga là đây muốn làm thịt cóc em.”

      biết xấu hổ, vô lại, trứng thối, lưu manh.”

      “Ha ha…” Diệp Lan Trăn thấy có tinh thần liền biết mục đích của mình đạt được, ôm vào trong ngực. Hai người mặc quần áo, xích lõa như trẻ con. Mùi thơm ngát vừa mới tắm rửa xong, mùi riêng của hai người hoàn mỹ kết hợp chỗ. Chung quanh hai người, ánh sáng ấm áp vờn quanh.

      “Nàng dâu à, cho biết, cái đầu của em có phải nghĩ xem làm thế nào rời khỏi có phải ?” Diệp Lan Trăn đặt cằm lên vai Đào Tư Di.

      có.” Đào Tư Di chột dạ né tránh ánh mắt .

      “Ngốc ạ.” Diệp Lan Trăn nắm chặt tay , “Em cần cũng biết, khẳng định là em nghĩ như thế.”

      Đào Tư Di trầm mặc , đè mi mắt, lông mi dài như đem suy nghĩ của giấu trong đó.

      “Đáp ứng , ngàn vạn lần đừng học làm thánh mẫu, cho rằng toàn bộ vì muốn tốt cho , trốn ở nơi hoang vu hẻo lánh khiến tìm thấy em. Em chỉ là tỷ lệ mang thai thấp hơn chút mà thôi, cũng phải thể có. Em phải tin tưởng vào sức mạnh của chồng em. Cho dù là sa mạc khô cằn, cũng có thể tưới ra ốc đảo.”

      Đảo Tư Di trừng mắt nhìn , hình dung này tại sao lại thấy quái dị như vậy.

      “Em tin à?” Diệp Lan Trăn vươn tay bóp má . “Vừa rồi, cái kia của và em, liên tục giọt từ sô pha đến phòng ngủ, em có muốn xem hay ?”

      …”

      “Suỵt…” Diệp Lan Trăn đưa ngón tay ngăn tại môi . “Nàng dâu , vì ốc đảo, chúng ta tiếp tục tới.”

      “A a…”

      Căn phòng lại khôi phục… thế nào đây? Khẳng định phải yên lặng.

      đêm hoan ái tiêu hao hết lực Đào Tư Di. đúng như cách của Diệp Lan Trăn, tích cực tưới hoa viên của , hai người đều có ý thức tạo cội nguồn hy vọng, ở trong cơ thể dừng lại lâu hơn chút.

      Chỉ là khổ cho Đào Tư Di, Diệp Lan Trăn mỗi lần hung tợn va chạm vào . Đào Tư Di muốn trách thô bạo, Diệp Lan Trăn lại vì muốn nhanh chóng hoàn thành việc xây dựng ốc đảo, bể chứa nước nhất định phải được khai thác triệt để. Tuy miệng đầy mê sảng, nhưng Đào Tư Di cách nào phản bác ngụy biện.

      ai oán nhìn vẻ mặt thỏa mãn cùng hai má lúm đồng tiền của người đàn ông bên cạnh, tay bóp nặn đùi bủn rủn của mình. Tên này ở giường như dã thú, có đến nửa điểm ôn nhu, lo lắng, bé cưng chưa kịp có mạng của liền tong rồi.

      “Vợ à, dậy thôi.” Diệp Lan Trăn mở mắt đầu tiên, nhìn ánh sáng mặt trời soi lên lưng dâu của , lóng lánh ngân quang.

      ngồi dậy, đặt nụ hôn mềm mại dọc theo cổ rồi đường xuống phía dưới, lưu lại ấn ký ẩm ướt.

      “Vợ à, còn muốn tưới.” Diệp Lan Trăn chớp mắt, khuôn mặt tuấn đẹp trai sợ hãi tựa như đứa nhìn Đào Tư Di, tay lại thành vụng trộm mò mẫm vào trong hoa cốc.

      được.” Đào Tư Di nghiêm mặt, muốn để người ta sống nữa à?

      “Vì ốc đảo.”

      …”

      “Ốc đảo ta đến đây…”
      Pe Mick, TieuLinh8359, hamaxink23 others thích bài này.

    5. cô gái bạch dương

      cô gái bạch dương Well-Known Member

      Bài viết:
      439
      Được thích:
      375
      Đọc mạch 46c hạnh phúc. K bít ốc đảo giống ai đây :09(1)::09(1)::09(1): Hy vọng ra chương sớm
      midnight thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :