1. Tất cả những truyện có nguồn từ diễn đàn LQĐ thì ko cần xin phép

    Những truyện của bất kì wordpress, web hay forum khác phải được sự cho phép của chính chủ và post sau chính chủ 5 chương hoặc 5 ngày

    Không chấp nhận comt khiêu khích, đòi gỡ truyện hay dùng lời lẽ nặng nề trên forum CQH. Nếu có sẽ bị xóa và ban nick vĩnh viễn!

    Quản lý box Truyện đang edit: banglangtrang123

       
    Dismiss Notice

Thê Tử Của Bạo Quân - Mạt Trà Khúc Kỳ (114C - C80)

Thảo luận trong 'Truyện Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. nam

      nam Well-Known Member

      Bài viết:
      291
      Được thích:
      703
      Chương 68: Phu quân ()
      Editor: Lovenoo1510

      Phụ nhân kia liền cảm thán: “ là có phúc lớn. Dáng dấp hán tử nhà ngươi đẹp mắt, người cũng khỏe mạnh, khí lực lớn như vậy, tay chân làm việc đều lanh lẹ… Bao nhiêu nương đỏ mắt nhìn, ngươi phải giám sát chặt chẽ chút.”

      Giống như nếu giám sát chặt chẽ chút chạy mất vậy. cũng phải là trâu mà?

      Trước mặt là đồng lúa mênh mông bát ngát, vàng óng ánh. Tiêu Ngư đứng trong chốc lát, nhìn nam nhân cúi đầu nơi xa kia, bên cạnh như có người nhắc nhở, vội vàng buông công việc trong tay ra, ngẩng đẩu nhìn về phía nàng.

      Quá xa, nàng nhìn ánh mắt của , nhưng lại có cảm giác liếc mắt liền thấy mình. Tiêu Ngư từ biệt với phụ nhân bên cạnh, chậm rãi qua.

      Đường ruộng hẹp khó , khó khăn lắm mới đủ người . Hạ Mậu ở phía trước mở đường, Xuân Hiểu ở phía sau che chở nàng. Chính là thời khắc bận rộn của ngày, đồng ruộng nhiều người như vậy, con dâu các nhà thường xuyên tới, phần lớn gây quá nhiều chú ý.

      tại, thấy tiểu phụ trẻ tuổi, làn da trắng như tuyết, mắt hạnh má đào, vòng eo tinh tế giống như cành liễu xuân tháng ba khẽ đung đưa.

      Hán tử vùng thôn đa số đều chính trực, nhìn thấy tiểu phụ nhân xinh đẹp như vậy, từng đám đều duỗi cổ ra nhìn, ồn ào bàn tán.

      Hai má Tiêu Ngư thấm mồ hôi, chỉ là so với nam nhân đổ mồ hôi như mưa trước mặt, dáng dấp của nàng nhìn xem như cũng nhàng khoan khoái. Nàng đứng trước mặt Tiết Chiến, cùng bốn mắt nhìn nhau, mới gọi tiếng: “Phu quân.”

      Tiết Chiến mệt. Thâm thể nam nhi trẻ tuổi khỏe mạnh, dưới toàn thân dùng còn chưa hết sức lực, cắt chút lúa này có đáng gì? nay bị nàng gọi câu, sức lực toàn thân của bị nàng gọi đều tản ra, vô cùng mềm yếu. cười ngây ngô tiếng, mặt mày còn nghiêm nghị như hàng ngày lúc ở trong cung.

      nhàng lên tiếng, cúi người, liền hôn lên mặt nàng cái nhanh.

      Phần lớn người trong thôn đều thuần phác chính trực, tình cảm vợ chồng trẻ rất tốt, tất nhiên là chàng chàng thiếp thiếp ngọt ngào như mật.

      Mà lúc này, vị hán tử đến giúp Cát lão bá cắt lúa, tuổi trẻ tuấn, cao lớn uy mãnh, nếu mặc áo gai vải thô, nhìn khí độ, con tưởng rằng đó là công tử nhà đại hộ nhân gia. Chẳng qua nghĩ tới, nhìn nam nhân quý khí như vậy, lại có tay nghề làm việc tốt đến thế.

      Chiến hỏa liên miên, rất nhiều người trẻ tuổi trong thôn đều chiến trường, đại nương đến tuổi lập gia đình đều được đề cập đến, hôm nay mới có nửa ngày, liền có rất nhiều nương vây đến. nương nông thôn nhiệt tình phóng khoáng, có đôi chút xấu hổ, còn được phụ mẫu đẩy tới.

      ít người dáng dấp còn đẹp mắt, ví dụ như hai nương Tiêu Ngư vừa thấy kia. Vốn là xấu hổ, mặt mày tươi tắn, trước mắt thấy người ta có gia thất, lập tức liền lộ ra ánh mắt thất vọng.

      Tiêu Ngư sửng sốt chút, ngẩng đẩu nhìn đôi mắt mỉm cưởi của nam nhân trước mặt, gương mặt “vụt” cái đỏ rực. Chỉ cảm thấy người này quá mức thô bỉ, ở bên ngoài mà cũng như vậy…

      Bên tai là tiếng cười đùa ồn ào của người trong thôn, Tiêu Ngư có chút nhịn được đỏ mặt, rũ mắt xuống, giọng câu: “Thiếp đến bên cạnh chờ chàng.”

      Biết da mặt nàng mỏng, cũng tiếp tục đùa nàng nữa. Tiết Chiến : “Cũng lâu lắm nữa, ta ra bờ ao rửa tay, nàng đừng xa.”

      Vâng. Tiêu Ngư gật đầu.

      Liền thấy buông liềm chạy tới bên cạnh ao rửa tay.

      ngồi xổm ở bên cạnh, lưng như núi có chút ướt, lúc rửa tay, cũng như thường ngày, tẩy rửa qua loa là xong. hồi lâu, mới đến bên cạnh nàng.

      Cái tay ướt nhẹt xoa lung tung ở bên góc áo, người còn chưa tới, cái tay lau khô duỗi tới, rắn chắc nắm lấy tay nàng.

      Dắt nàng .

      Đường ruộng chật hẹp, căn bản là dễ . phía trước, nàng theo phía sau, nắm tay, luôn cảm thấy có chút kỳ quái. Tiết Chiến cũng ý thức được, được hai bước, liền dừng lại nhìn nàng.

      Tiêu Ngư nghi ngờ ngẩng đẩu nhìn , vừa định hỏi, liền thấy ngồi xuống, với nàng: “Lên .”

      Giọng nam nhân lưu loát.

      Tiêu Ngư có chút câu nệ, : “Thiếp có thể tự được.”

      nương từ cao môn đại hộ ra ngoài có rất nhiều quy củ. Khi còn bé Tiêu Ngư còn tinh nghịch hoạt bát, lại được trưởng bối chiều, phụ huynh cũng luôn thích nàng. Càng ngày càng lớn, gò ép càng chặt, chính là phụ huynh, cũng quá mức thân cận. nhiều năm có ai cõng nàng như vậy nữa.

      Tiết Chiến nắm lấy tay của nàng hướng lên lưng . Thân thể Tiêu Ngư lập tức hướng về phía trước, lảo đảo liền úp sấp lên lưng của . Lưng cứng rắn chắc chắn như tòa núi lớn, đập vào ngực nàng có chút đau, hai gò bồng đào kiều nhuyễn dính vào cùng với .

      đứng lên rất nhanh, Tiêu Ngư cũng ưỡn ẹo nữa, đưa tay ôm lấy cổ của .

      Ra đồng làm việc, đương nhiên mồ hôi chảy nhiều hơn ra so với ngày thường rất nhiều. Cái mùi mồ hôi nồng đậm kia hòa với mùi thơm của hạt thóc, cảm giác này… Dương khí, thô lỗ to lớn, còn làm cho người ta cảm thấy kiên định thuần phác.

      Tiêu Ngư nhàng hỏi: “Hôm nay có phải rất mệt mỏi ?”

      Khom lưng cắt lúa, khắc cũng ngừng, nhìn cũng thấy chính là việc tốn thể lực. Lúc trước tuy ra từ nông thôn, nhưng bây giờ thế nào cũng làm Đế Vương lâu như vậy rồi. Cũng coi như là sống an nhàn sung sướng.

      Tiết Chiến : “ mệt. Rất lâu rồi có xuống ruộng, lại cảm thấy ngượng tay chút nào.”

      Chính là mệnh làm dân nông thôn.

      Tiêu Ngư hơi buồn cười với lời của . Dừng chút, còn : “Thiếp thấy, năm nay thu hoạch như tệ.”

      “Ừ.” Tiết Chiến đáp: “So với mấy năm trước, chính xác là tốt hơn rất nhiều. Ít nhất cũng cần chịu đói nữa.”

      Lúc trước ở nông thôn… Tiêu Ngư hỏi: “Chàng cũng từng bị đói bụng sao?”

      Giọng Tiết Chiến nhàng, : “Kia có.” Lại cười , tiếp, “Tính ra ta chỉ là nông dân bình thường, dân trong thôn, cưới nàng, cũng để cho nàng chịu đói.”

      làm đế vương, cũng có thể nuôi sống nàng, áo cơm vô lo.

      Còn giống như rất lợi hại. Tiêu Ngư cười cười, ngửa đầu nhìn ráng chiều màu vàng, chiếu lên khuôn mặt đen thui của nam nhân có chút đỏ, gió đêm trở nên mát rượi rất nhanh, con đường ở nông thôn, ngoắt ngoéo ngoằn ngoèo, gồ ghề.

      Nàng ở lưng vô cùng ổn định.

      Đường mòn thăm thẳm, Tiêu Ngư cảm thấy cỗ buông lỏng trước nay chưa từng có, nhàng khẽ ngân nga khúc hát .

      “Năm nay được mùa nhiều lúa tẻ lúa nếp, đầy kho lương, vạn ức cập tỷ…”

      Tiếng hát của trẻ tuổi mềm mại trong veo. Bước chân Tiết Chiến nhàng, : “ là dễ nghe. Giống như chim sơn ca vậy.”

      Biết cao lớn thô kệch, thường lời dễ nghe. Tiêu Ngư cũng quen, : “ mẫu của thiếp đều cho thiếp hát những thứ này… Kỳ thiếp lại rất thích.”

      Khi còn bé nàng , vì sao Tiêu Ngọc Chi bọn họ có thể ở bên ngoài chơi đùa, hát ca dao mình thích, mà nàng lại được phép. mẫu nàng với nàng, sau này nàng là hoàng hậu, nên giống với người bên ngoài. Lớn hơn chút nữa, nàng thành thói quen, hỏi nữa.

      Nghe nàng nhắc tới mẫu, ánh mắt Tiết Chiến dần dần trầm xuống, nhưng vẫn cùng nàng: “Ta thích nghe nàng hát.”

      Miệng Tiêu Ngư cong cong, tiếp tục nhàng ngân nga.

      “Vì rượu vì lễ, chưng tí tổ tỷ. Lấy hiệp trăm lễ, rơi xuống đều là phúc.”

      (Lovenoo1510: Đoạn này bạn ý hát dân ca, ta hiểu lắm nên để nguyên văn mọi người thông cảm nhé)



      Tướng quân tuổi trẻ Hạ Mậu ở phía sau, nghe hoàng hậu nương nương hát êm tai, mặt đầy tươi cười, ánh mắt cong thành hình trăng khuyết, nghe có chút nhập tâm. Người đằng trước như chú chó Bắc Kinh, ánh mắt lóe sáng, khờ khạo.

      Xuân Hiểu lẳng lặng theo bên người Triều Ân.

      Thấy nam nhân bên cạnh nhã nhặn, thay y phục hoạn quan, mặc bộ quần áo bình dân, trắng trẻo an tĩnh, giống như tiên sinh dạy học trong thôn. Xuân Hiểu liếc mắt, ngắm đến đôi tay thon dài của , dường như vì thường làm loại việc lặt vặt như này, nên bị lá lúa cào rách mấy đường. Do dự chút, liền móc từ trong tay áo ra cái khăn tay, đưa tới: “Buộc tay chút .”

      Hà Triều Ân nhìn qua nương bên cạnh, cười nhàn nhạt : “Đa tạ Xuân Hiểu nương.” đưa tay tiếp nhận, từ từ bọc lấy tay.



      Cát bà tuy nóng tính, nhưng ở giữa nông thôn điều kiện có hạn, tất nhiên là cơm rau dưa. Tiết Chiến kén chọn, có cái gì ăn cái đấy. Tất nhiên Tiêu Ngư cũng dùng phen, nhưng dù sao nàng cẩm y ngọc thực lâu, cũng phải sống chết trước mắt, quả có chút đồ ăn khó có thể nuốt xuống.

      Cũng may khi trở về, Tiết Chiến thuận đường ở bên bờ sông đâm con cá, Tiêu Ngư bưng lấy bát cơm nhàn nhạt, ăn hết con cá trước mặt.

      Người trong thôn ngủ rất sớm, dù sao cũng bận rộn cả ngày, trời chưa sáng dậy làm việc. Ăn cơm, liển trở về phòng ngủ. Tiêu Ngư và Tiết Chiến ngủ ở nhà ngói mới, Cát bà còn đặc biệt đem hỉ đỏ ra che cho bọn họ.

      Tiết Chiến ở bên cạnh giếng nước múc nước tắm, Tiêu Ngư ở trong nhà tắm rửa. Tắm rửa lâu, chỉ dùng chậu gỗ đưa nước ấm vào, rửa mặt rửa chân, lau qua người.

      Lau xong thân thể, Xuân Hiểu ra ngoài đổi nước. Tiêu Ngư lấy cái yếm ngủ mới, chuẩn bị thay đổi. Đợi lúc lấy cái yếm, định thay, chợt nghe thanh mở cửa. Tiêu Ngư tranh thủ thời gian mặc lung tung y phục cho xong, xoay người, nhìn thấy nam nhân vào lúc, lông mày gắt gao nhíu lại.

      Người này làm sao vậy… Tiến vào cũng tiếng?

      Tiết Chiến nghĩ tới nàng ở trong này thay y phục, lập tức đóng cửa lại.

      Thấy áo của nàng buông lỏng, áo yếm bên trong cũng mặc, da nữ hài tử nhẵn nhịu trắng như tuyết, dưới ngọn đèn tối mờ, chiếu vào lấp lánh. Thân thể vừa bị nước giếng lạnh xông qua, lại khí huyết sôi trào, nóng lên rất nhanh. Ánh mắt của dần dần u ám, hầu kết lên xuống nhấp nhô, mới thản nhiên : “Ta trông coi thay nàng, nàng tiếp tục mặc .”

      cũng phải thay. Y phục ẩm ướt dán vào thân thể, cái vĩ đại nam tính kia, lộ . Sau đó tiện tay đem y phục ẩm ướt người cởi ra, cởi đến sạch , món đồ kia cũng tùy tiện thẳng đứng, to lớn sừng sững, giống như dã thú xấu xí.

      Tiêu Ngư thu hồi ánh mắt rất nhanh.

      Quay lưng lại, mặc xong xiêm y, vạt áo ngủ cũng được thắt ngay ngắn chỉnh tề.

      Sau khi Xuân Hiểu gõ cửa vào, bưng chậu rửa chân vào. Thấy Tiêu Ngư ngồi ở giường, định cởi giày rửa chân, Tiết Chiến liền ngăn Xuân Hiểu : “Ngươi ra ngoài trước , nơi này còn việc của ngươi nữa.”

      Xuân Hiểu vội vàng gật đầu ra ngoài.

      để Xuân Hiểu hầu hạ cũng có gì, Tiêu Ngư chuẩn bị tự mình rửa chân, chợt thấy nam nhân bên cạnh, đem ống tay áo sắn lên, gập lưng xuống trước mặt nàng.

      Tiêu Ngư lập tức : “Ngài làm gì vậy… A!”

      Hai chân nàng bị nắm ở trong tay, dọa nàng kêu lên.

      Đôi tay to lớn thô dày, nắm đôi chân ngọc nho ở trong tay, đặt vào lòng bàn tay, càng lộ ra trắng nõn lung linh. Từng ngón chân nho , trắng nõn.

      Tiết Chiến nghiêm túc : “Chớ lộn xộn.” Nắm hai chân mềm mại của nàng, nhìn hướng phía dưới, thấy làn da bàn chân của nàng kiều nộn, dường như do đường quá nhiều, bị mài có chút đỏ. Cũng may khi trở về, là cõng nàng.

      Tiết Chiến lúc này mới yên tâm.

      Đem hai chân của nàng chậm rãi để vào trong nước nóng.

      Tiêu Ngư cuộn tròn lấy đầu ngón chân, : “Tự thiếp làm.”

      Bàn tay của ấn xuống chân của nàng, cái tay khác nhàng đem nước dội lên chân cùng bắp chân mảnh khảnh của nàng. cúi đầu, ngồi chồm hỗm mặt đất, giống như quái vật khổng lồ vậy. Nhàn nhạt : “Trong cung nhiều quy củ, ra đến bên ngoài, cần quá câu nệ. Vợ chồng đều là sau cánh cửa đóng kín sinh hoạt, ta nghĩ đối với nàng tốt, ai cũng xen vào.”

      Hai tay của nàng nhàng nâng váy, ánh mắt rơi vào đỉnh đầu , nghe , nhất thời cũng biết câu gì. Luôn cảm thấy có chút khó chịu.

      Ngọn đèn trong phòng lờ mờ, bấc to như hạt đậu, chỉ có ngọn đèn nho , chiếu lên cũng quá ràng.

      Gian phòng hẹp, có huân hương và rèm che ưa thích của nàng, cũng có gối gấm mềm mại… Đều là thứ nàng chưa từng trải nghiệm qua. Rửa xong, thấy đem đôi chân giữ lại trong lòng bàn tay nhàng xoa, sau đó cúi đầu nhìn chằm chằm cả buổi, biết nhìn cái gì, cuối cùng câu: “Mỗi năm, chân của nàng càng ngày càng đẹp ra.”

      Tiêu Ngư muốn rút chân về.

      lại vuốt thả, ngẩng đầu nhìn nàng.

      Ánh mắt của sáng , mặt mày lại quá tuấn lãng, toàn thân nam tử đầy khí phách, nhìn thấy khỏe khoắn. Đột nhiên Tiêu Ngư có cảm giác chân mình nóng lên, có hồi thần khí, liền nhìn thấy hôn chân của nàng, mới ngượng ngùng : “Bẩn, đừng bẩn mà.”

      chú ý như vậy!

      Giọng Tiết Chiến cởi mởi, : “Thơm, rửa ta cũng hôn.”

      Thúi chết. Tiêu Ngư ghét bỏ nhìn cái, sau đó trước mặt có bóng mờ bao phủ, cả người đều nhào đến, thân thể nặng trịch đặt lên thân thể nàng. Đỉnh đầu gối đẩy hai chân nàng ra. Tiêu Ngư bị kẹp cũng đúng, mà bị kẹp cũng phải, đôi mắt luống cuống nhìn người đàn ông thô lỗ như trâu đè lên người mình, nàng đưa tay dùng sức đẩy đầu vai của . lại tiến gần hơn, ngăn cách giữa hai người chỉ có lớp vải.

      Ván giường lung la lung lay, vang lên hai tiếng “Két két” “Két két”.

      Tai Tiêu Ngư như bị bỏng, vội vàng thúc giục : “Chàng, chàng xuống .”

      Tiêu Ngư thực cảm thấy xấu hổ, chẳng qua Tiết Chiến vẫn từ bỏ ý định giữa chừng, liền cúi đầu hôn nàng. Tiêu Ngư bị ép ngửa đẩu, có chút gò bó, còn rất là cao hứng.

      Chiếc miệng nhắn của Tiêu Ngư hé mở, cùng răng môi quấn quýt đến thở cũng được, miệng Tiêu Ngư bị lấp đầy rất nhanh.
      Parvarty, B.Cat, Dung Nguyễn 19953 others thích bài này.

    2. nam

      nam Well-Known Member

      Bài viết:
      291
      Được thích:
      703
      Chương 69: Ồn ào

      Editor: Maria Nyoko

      Tiêu Ngư tỉnh lại trong tiếng gà gáy bên cạnh Tiết Chiến còn ngủ.

      Trời còn mờ mịt, bên tai là thanh gà gáy cùng chim tước líu ríu. Có chút ầm ĩ. Tiêu Ngư cũng thích ồn ào này.

      Tuy nhiên Tiết Chiến lại nằm ở bên cạnh nàng, hô hấp đều đặn, giống như thói quen. Thành thân được thời gian, phần lớn là y tỉnh lại trước, nàng hầu hạ y thay quần áo, hoặc là mơ hồ ngủ đến lúc y rời . có nhiều lúc được như bây giờ. Ở nông thôn đương nhiên có màn tơ la trướng, chỉ cái màn bình thường, sáng sớm ánh nắng chiếu qua khe hở ở giữa cửa sổ làm bằng gỗ, khó khăn chiếu vào giường.

      Giường rất , dáng người y khổng lồ, vóc dáng cũng quá cao, chân gần như vươn ra đến cuối giường. Lúc này hai tay để trần, khắp người là vết sẹo nông sâu đồng đều, Tiêu Ngư rất quen thuộc, cũng rất ít thấy ràng. Thân thể nam nhân to lớn rắn chắc, còn có khuôn mặt rất dễ nhìn.

      Chỉ là Tiêu Ngư muốn thừa nhận, cũng thể thừa nhận, lúc trước động phòng hoa chúc, lúc nhìn thấy mặt của y, trong lòng thoáng thở hơi.

      Mày rậm dài đến tóc mai, lông mi đen, sống mũi thẳng... dáng vẻ ngủ, cũng hề có tính công kích mãnh liệt.

      Y quá xấu rồi!

      Hình ảnh đêm qua cho dù nàng thành thân cùng y lâu, nhớ tới cũng làm cho nàng cảm thấy mặt đỏ tim run.

      Tiết Chiến là người ngang ngược biết quan tâm người khác. Lúc ấy đè ép Tiêu Ngư, cực kỳ giống ác bá chiếm giữ con nhà lành. Buộc nàng ăn y, sau lại đổi nhiều kiểu khi dễ nàng.

      Tiêu Ngư khóc sướt mướt, lại dám kêu ra tiếng, thực nhịn được, mới trầm thấp mắng y câu: "Hỗn đản..."

      Có người lại là cho là nhục, ngược lại cho là quang vinh, tùy ý làm bậy.

      Còn tiến đến bên tai của nàng, dương dương đắc ý hỏi: "Niên Niên, hỗn đản kia làm cho nàng thoải mái hay ?"

      Tiêu Ngư nghẹn ngào , khóc lóc, cả người giống như dòng nước, làm cho chỗ nào đều là ướt nhẹp.

      Tiêu Ngư nhìn y, ràng y có mở mắt, nhưng giống như biết nàng nhìn, dùng sức nắm lấy cánh tay của nàng, kéo đến trong ngực liền hôn nàng. Sáng sớm nam nhân chịu được nhất là trêu chọc, toàn thân nóng hổi, cùng cánh môi nàng kề nhau chặt chẽ, bàn tay cực nóng dùng sức xoa thịt mềm kiều mịn. Hơi thở nam nhân mạnh mẽ mà bá đạo, khiến Tiêu Ngư thở nổi, cuối cùng há mồm dùng sức cắn đầu lưỡi của y chút, y mới lập tức rụt trở về.

      Nhưng vẫn chưa thả nàng, ôm eo của nàng, khí thế hung hăng đỡ lấy nàng, : "Học được bản lĩnh rồi, cũng dám cắn phu quân?"

      Tiểu phụ nhân trẻ đẹp ửng hồng đầy mặt, cái miệng nhắn hé mở thở dồn dập, hai sợi tóc rủ xuống, lộn xộn lại lười biếng.

      Tiêu Ngư mới cần để ý đến y, cứ thế mặc quần áo. Buộc lại dây lưng trong quần áo nhấc lên chăn giường đỏ thẫm, xoay người mặc áo ngắn vớ giày.

      Sau lưng lại có động tĩnh. Thế là quay đầu, hỏi y: "Người dậy sao?"

      Tiết Chiến nằm ở giường, hai tay gối ở sau ót, chăn bị nàng xốc lên, cũng đắp lại, nhưng cũng dậy, cứ như vậy ăn vạ.

      mặc y phục, chỉ mặc quần lót lều vải, to lớn cao cao đứng vững, hai chân tráng kiện cong lên, chân đặt chân khác, có chút quy củ nào nhàng rung rung.

      Liếc mắt nhìn Tiêu Ngư bên cạnh quần áo chỉnh tề, giọng điệu như đại gia, : "Nàng mặc cho ta."

      Trong cung chú ý quy củ, mặc kệ nhiều khó khăn, nếu nàng nghe được động tĩnh y dậy, nhất định hầu hạ y thay quần áo. Nhưng bây giờ nha, nhìn bộ dạng y cà lơ phất phơ, Tiêu Ngư mới cần mặc cho y, trực tiếp mở cửa sổ, lại mở cửa, chuẩn bị rửa mặt.

      Cửa sổ vừa mở, ánh mặt trời chói mắt lập tức chiếu vào, hai mắt Tiết Chiến nhíu lại, kéo chăn đỏ mền đắp mặt cái.

      lát sau, nghe trong phòng yên ắng, rất nhanh cũng theo.

      Tiêu Ngư có để Xuân Hiểu đưa nước, trực tiếp giếng bên cạnh tiền viện rửa mặt. Hà Triêu Ân vừa vặn tới, đêm qua bị Cát lão bá mang đến ngủ ở sát vách nhà hàng xóm, lúc này gặp Tiêu Ngư múc nước, mới bước nhanh tới.

      Đỉnh đầu bỗng nhiên bao phủ bóng râm. Tiêu Ngư tưởng rằng Tiết Chiến, liền cười ngẩng mặt lên: "Người còn biết thức dậy..."

      Đợi nhìn thấy mặt thanh tú trắng nõn, biểu lộ mới dừng lại, thoáng có chút xấu hổ, "Là ngươi."

      Hà Triêu Ân khẽ vuốt cằm, lúc này ra mặc dù cần quy củ giống như trong cung, nhưng vẫn là chủ tớ có khác. Liền cung kính cùng nàng: "Để tiểu nhân tới ."

      Tiêu Ngư cũng từ chối, đưa thùng gỗ cho .

      Thấy Hà Triêu Ân tiếp nhận, kéo dây thừng ở ròng rọc để treo thùng gỗ, sau đó buộc dây thừng lên ném thùng gỗ xuống giếng, tiếp đó hai tay nắm quay, chậm rãi kéo thùng gỗ đầy nước lên. tay nắm thùng gỗ, đổ nước vào trong chậu rửa mặt. Thân hình của cao gầy, hơi có vẻ đơn bạc nhã nhặn.

      Ngược lại Tiêu Ngư là có chút ngoài ý muốn, khí lực của vẫn lớn đấy. thùng nước lớn như vậy, tay dễ dàng cầm lên.

      Tiêu Ngư cuốn ống tay áo lên, rửa mặt sạch thả khăn vào trong nước.

      Cổ tay mảnh khảnh ở trong nước, nhàng lắc lư, giống cây cỏ non lột vỏ.

      Hà Triêu Ân đứng ở bên, ánh mắt lẳng lặng rơi vào cổ tay của nàng.

      Nghe được loạt tiếng bước chân, Hà Triêu Ân lập tức cúi đầu, yên tĩnh đứng ở bên, với bóng dáng cao lớn: "Gia."

      Tiết Chiến gật đầu, sau đó thân thể khom xuống, tiện tay lấy khăn từ trong tay Tiêu Ngư, ngâm trong nước, cầm lên vặn cái, muốn lau mặt.

      Tiêu Ngư tranh thủ ngăn y lại, vội vàng : "Ta vừa giặt qua, ngài thể đổi chậu nước sao?"

      Thùng nước kia trong tay, bên trong còn hơn nửa thùng.

      Tiết Chiến lại lau mặt lung tung vòng, dáng vẻ cũng thèm để ý. Tiêu Ngư muốn theo y, nhưng vẫn là nhìn được, đoạt khăn lại, sau đó đưa tay tỉ mỉ lau mặt cùng khóe mắt cho y, chà xát hai lần.

      Tiết chiến cười để cho nàng lau, hai tay nhàn rỗi đưa xuống đầu gối, thấy nàng lau xong rồi, tiện tay dính nước, quẹt mặt nàng.

      Tiếp tục cười.

      là quá ngây thơ! mặt Tiêu Ngư dính nước, mắt mở to trừng y, tiếp đó lấy khăn nhúng vào nước, trực tiếp "Ba" tiếng dán mặt của y.

      Lúc này mắt mới khẽ cong, nhịn được cười ra tiếng.

      Bên ngoài Hạ Mậu vừa ngáp trở về, cầm trong tay hai bánh bao chay do Đại bá nhà bên tiễn rồi đưa cho , còn chưa vào, nghe tiếng cười thanh thúy trong viện.

      Nhìn tới.

      Thấy nụ cười nữ hài nhi ngọt ngào, có dáng vẻ Hoàng Hậu ngày xưa cao cao tại thượng, cười giống như đứa bé.

      Nhất thời sững sờ, say mê nụ cười của nàng.

      Ngày hôm đó chạng vạng tối, Tiêu Ngư ngồi xe ngựa về Hoàng Cung.

      Vén rèm, nhìn lấy mảnh ruộng lúa vàng rực, bội thu.

      Đường mòn gập ghềnh, xe ngựa lắc lư, thân thể Tiêu Ngư cũng nhàng xóc nảy. Ánh mắt rơi vào người thôn phu vất vả cần cù cắt cây lúa, còn có phu quân mang theo túi nước cùng hộp cơm đến. Khắp nơi đường , đồng ruộng, đầu là tiểu hài tử để chỏm, ở trần chạy tới chạy lui...

      Nhìn trong chốc lát, Tiêu Ngư nhàng buông rèm xuống.

      Nghiêng đầu, nhìn người nam nhân ngồi ở bên nàng, nhắm mắt nghỉ ngơi.

      Tiêu Ngư biết mình nên nghĩ như vậy. Y là loạn thần tặc tử, danh bất chính, ngôn bất thuận, dựa vào vũ lực chiếm giang sơn Đại Ngụy, là làm cho người căm ghét cùng cực. Nàng hận thể giết y chết đấy. Nếu biết mình phải là đối thủ của nàng, lúc động phòng, nàng cố gắng cất giấu cây chủy thủ, lấy tính mạng của Y.

      Nhưng bây giờ sao?

      Nếu như y chết, thiên hạ đại loạn, cho dù có thể làm cho Triệu Hoằng ngồi đế vị lần nữa, có thể ngồi ổn sao? Còn có nam nhân thứ hai, thứ ba giống Tiết Chiến như vậy.

      Tuy Tiêu gia là cựu thần tiền triều, nhưng thế cục định, thực tình quy thuận cũng phải là điều xấu hổ. Nếu như quan hệ Tiêu gia cùng hoàng gia Đại Ngụy chẳng phải mật thiết, nàng hoàn toàn đồng ý phụ thân quy thuận. Nàng tin tưởng mình cũng có thể thuyết phục phụ thân. Nhưng cựu thần khác có thể, vị trí của Tiêu gia là quá lúng túng. mẫu nàng là Thái hậu Đại Ngụy, nàng cũng là hoàng hậu Đại Ngụy, hoàng gia Đại Ngụy, chính là tình Tiêu gia bọn họ.

      Nàng có thể cảm giác được tâm tình của mình dần dần phát sinh biến hóa, đặc biệt là hai ngày này, tự mắt thấy bách tính an cư lạc nghiệp.

      Cát bà cùng nàng: "Ai để cho chúng ta ăn no bụng, là Hoàng Đế tốt..."

      Năm nay thuế má giảm bớt, thu hoạch tệ. Mấy người dùng lương thực đổi bạc, A Hạnh còn ngóng trông học đường đọc sách.

      Chính vụ chất đống ròng rã hai ngày, Tiết Chiến đổi y phục Ngự Thư Phòng. Triệu kiến mấy vị đại nhân, xử lý ít chuyện. Sau đó lại nghe mật thám bẩm báo tình, mới hơi híp mắt lại, ra: "Trẫm biết..."

      Mật thám lui ra, Hà Triêu Ân đến bên cạnh , cùng : "Hoàng Thượng, Quách đại nhân còn ở bên ngoài.

      Quách An Khang. Tiết Chiến : "Để tiến vào."

      Quách An Khang mặc quan phục màu đỏ, trầm ổn nội liễm, đến gần Ngự Thư Phòng, hành lễ Đế Vương, mới bẩm chính cùng Đế Vương.

      Tiết Chiến nghe, giương mắt, nhìn bộ dáng cẩn trọng, bỗng nhiên câu: "Ngươi cũng sắp làm tân lang?"

      Quách An Khang đính hôn cùng Ngũ nương Tiêu Ngọc Chi phủ Hộ Quốc Công, bởi vì tuổi Quách An Khang , quyết định thành thân sớm. biết Đế Vương đột nhiên hỏi cái này, Quách An Khang chắp tay trả lời: "Hồi bẩm Hoàng Thượng, là mùng tháng sau."

      "Mùng tháng tám, là ngày tốt lành." Tiết Chiến tiện tay gấp sổ trước mặt vừa để xuống, với , "Hôm đó trẫm mang theo Hoàng Hậu, cùng nhau Quách gia uống ly rượu mừng. Mấy ngày này ngươi bận rộn đủ nhiều, lần sau trẫm cho ngươi nửa tháng nghỉ kết hôn, ở trong nhà bồi nàng dâu trẻ."

      Suy bụng ta ra bụng người, Tiết Chiến nếm mùi vị có thê tử, Quách An Khang cùng vào sinh ra tử, đương nhiên cũng phải để thoải mái qua mấy ngày.

      Quách An Khang bề bộn nhiều công vụ, việc hôn nhân có mẫu thân Trương Thị thu xếp, là cần hao tâm tổn trí đấy. Bị Đế Vương kiểu này, trong nội tâm ngược lại là có chút ngoài ý muốn... Đại khái là độc thân quá lâu, quen thuộc.

      Quách An Khang lại cười : "trước hết thần tạ Hoàng Thượng."

      Quách phủ khí phái. Quách lão phu nhân Trương Thị mặc dù keo kiệt, lại cho nhi tử xài bạc. nay Quách An Khang thành thân, cưới được nàng dâu trẻ tuy là nàng chào đón, có thể phóng mắt Tấn Thành, Tiêu Ngọc Chi cũng được xếp hạng quý nữ, cuối cùng trong lòng có chút an ủi.

      Trương Thị xem ra, nhi tử có thể thành thân tốt, về phần những thứ khác, con dâu cưới vào cửa, dù sao cũng phải nghe nàng đấy. Tính tình nha đầu kia là do trong nhà đấy, có nàng □□, sớm tối thuần đến ngoan ngoãn.

      Nghĩ như vậy, nhìn đèn kết hoa giăng phủ đệ, so lúc trước hồi hương xử lý việc vui, chính là khí phái hơn rất nhiều. Nhất thời Trương Thị có chút đắc ý đấy.

      Lúc này muốn làm việc vui, phải làm đến náo nhiệt, mặc dù tiêu bạc nhiều, Quách thị cũng nhìn chằm chằm, nàng chỉ có nhi tử.

      Tân phòng trang trí, đều là tốt. Trương Thị ra từ tân phòng, ở hành lang nhìn Quách Tố Nghi, gọi nàng lại.

      "Mẫu thân." Quách Tố Nghi thuận theo nàng.

      Trong nhà, Quách Tố Nghi chỉ mặc mộc mạc cùng giầy vải hơi cũ. Nếu là ngày thường, Trương Thị cảm thấy nữ nhi mộc mạc hào phóng, rất tốt, nữ hài tử nên như này. Trang điểm lộng lẫy đứng đắn.

      Nhưng lúc này, Trương Thị cau mày dò xét dưới phen, câu: "Ngày khác mẫu thân dẫn ngươi mua y phục..."

      Cho tới bây giờ Trương Thị đều thích nàng mặc quá lộng lẫy. Quách Tố Nghi hơi kinh ngạc, giương mắt, rất mau : "Mẫu thân, Tố Nghi sao, cần lãng phí bạc."

      "Tại sao lại lãng phí bạc?" Trương Thị , "Đại ca ngươi muốn thành thân. Hôm đó bao nhiêu quan to hiển quý tới nhà chúng ta, ngươi là muội muội của , đương nhiên phải ăn mặc tốt chút, mới để mất mặt."

      Quách Tố Nghi há to miệng muốn gì, cuối cùng vẫn là ngoan ngoãn gật đầu. Sau đó giọng : "Đại ca thành thân, tất nhiên là việc vui lớn nhà chúng ta, chỉ là mẫu thân, Tiêu Ngũ nương... Ngài dự định kính nàng sao?"

      Hôm đó Quách An Khang phen, hoàn toàn hù dọa Trương Thị. Nhưng Trương Thị cũng phải phụ nhân ngu dốt vô tri, những năm này nuôi lớn đôi nam nữ, cũng rất sáng . Quách An Khang hoàn toàn chính xác sai, nhưng thời gian lâu rồi, Trương Thị dần dần kịp phản ứng, cũng nhận ra số điều.

      Hoàng Đế sủng Hoàng Hậu, trọng dụng Tiêu gia, đích , nàng vì Quách gia, nịnh nọt Tiêu Ngọc Chi, cũng là nên, thế nhưng là...

      Khi đó Tiêu Ngọc Chi là con dâu Quách gia, chẳng lẽ nàng lấy lòng nàng, nàng còn có thể đần độn ở trước mặt Hoàng Hậu xấu nhà mình?

      Trong đầu nhất thời lộ ra gương mặt nha đầu kia phách lối lại kiêu căng. Trương Thị lộ ra mấy phần ghét bỏ, nhìn Quách Tố Nghi, từ từ : "... Nào có đạo lý bà bà kính con dâu. Mấy người gả vào được, mẫu thân tự có biện pháp để cho nàng nghe lời."
      Parvarty, B.Cat, Dung Nguyễn 19955 others thích bài này.

    3. Anhdva

      Anhdva Well-Known Member

      Bài viết:
      1,126
      Được thích:
      1,027
      Đúng là hai mẹ con đáng ghét.

    4. nam

      nam Well-Known Member

      Bài viết:
      291
      Được thích:
      703
      Chương 70: Thuần thục

      cần nghĩ cũng biết, Tiêu Ngọc Chi cũng hiểu được khi gả vào Quách gia, bị lão thái bà kia ngược đãi.

      Lúc này Liễu thị muốn nàng ta thử áo tân nương, nhưng Tiêu Ngọc Chi vẫn cứ ôm lấy cột giường, nàng ta phản ứng kịch liệt : "Cầm cầm ! Ta thử, người nào thích mặc người đó mặc!"

      Nha hoàn bưng khay để áo tân nương hơi khó xử nhìn lấy Liễu thị.

      Liễu thị tức giận đến nỗi ngực cứ phập phồng, bà ta liền đưa tay túm lấy Tiêu Ngọc Chi: "Đừng làm loạn."

      Hai mắt Tiêu Ngọc Chi hơi ngân ngấn nước mắt : "Mẫu thân..." nàng ta cứ kóc sướt mướt mà , "Người cũng biết, lúc trước lão thái bà kia đánh ta, nếu nữ nhi vào Quách gia, chỉ sợ ngày sau người gặp được ta. Người suy nghĩ chút biện pháp nhất định được mà?"

      Cái gì gọi là "Biện pháp?", Quách An Thái cố ý xin thánh chỉ để Đế Vương ngự tứ lương duyên, có lý nào lại gả?

      Tuy Liễu thị có chút lo lắng, nhưng mấy ngày này Quách gia rất có thành ý, ở trong cung hay ở nơi khác khi Quách An Thái thấy mấy vị trưởng bối của Quách gia cũng đều khiêm tốn. Chính nhị phẩm Thượng Thư đại nhân, con rể của phủ Hộ Quốc Công, Tiêu gia bọn còn có cái gì để bất mãn?

      Liễu thị : "Mẫu thân giúp con lựa chọn người đắc lực nhất để làm của hồi môn rồi họ giúp con bày mưu tính kế. Con đó, chỉ cần nắm chặt lấy lòng của Quách đại nhân, Quách lão phu nhân kia còn có thể ăn thịt con nữa ... Đúng rồi, ngày sau Quách lão phu nhân kia là bà bà của con, con đừng có quy củ như vậy mà bà ta."

      Tiêu Ngọc Chi ôm cột giường : "Ta , ta ."

      Nàng ta bĩu môi tiếp, "Ta vẫn gọi, lão thái bà, lão thái bà, lão thái bà..."

      Liễu thị đến nhéo lỗ tai của Tiêu Ngọc Chi đến nỗi đầu Tiêu Ngọc Chi co rụt lại, ủy khuất : "Mẫu thân."

      Liễu thị than tiếng, cuối cùng cũng hạ thủ được. Dù sao mấy ngày nữa là phải lập gia đình rồi.

      Nghĩ tới đây bà mềm lòng. Bà ta nhàng : "Được rồi con nghe lời chút. Lúc đến nhà chồng, đừng có như vậy mà biết lớn , nếu vậy ai nuông chiều ngươi."

      "... Ngọc chi, con phải tin tưởng mẫu thân, Quách đại nhân đối tốt với con. Còn Quách lão phu nhân, còn chớ đối nghịch với bà ta, nhưng nếu như bà ta quá phận, con cũng cần phải chịu đựng phải để cho bà ta biết con cũng phải là người dễ bị ăn hiếp. Nhưng quan trọng nhất, là Quách đại nhân đứng về phía ai. Quách lão phu nhân là mẫu thân của , nuôi lớn lên từ cũng giữ chức vị cao, trước mắt ngươi thua... Nhưng là phu thê với nhau, có cái gì so được với quan hệ thân mật của phu thê. Phụ mẫu, nhi nữ, cũng sánh nổi, ngươi cũng biết chứ?"

      chút Tiêu Ngọc Chi đều muốn biết, cũng muốn gả cho Quách An Thái.

      Mà lúc này, Tiêu Ngọc Chi nhìn ánh mắt của mẫu thân mình, bỗng nhiên chóp mũi hơi chua xót sau đó nhào tới trong ngực mẫu thân mình : "Mẫu thân..."

      Dù Tiêu Ngọc Chi có sống chết cũng muốn xuất giá nhưng đến mùng tháng tám vẫn được đưa lên kiệu hoa đến Quách gia.

      Ngày hôm đó Tiêu Ngư và Tiết Chiến cũng có mặt đến Quách gia uống rượu mừng.

      Mặc dù lúc trước Tiêu Ngư và Tiêu Ngọc Chi hay cãi nhau cho nên quan hệ cũng được tốt. Nhưng dù sao cũng là chuyện khuê phòng. Nàng gả cho Tiết Chiến, Tiêu Ngọc Chi gả cho Quách An Thái, quan hệ phủ hộ quốc công và tân triều càng thêm chặt chẽ hơn.

      Lại nghĩ tới Quách lão phu nhân Trương Thị... Tiêu Ngư liền nhăn mày lại.

      Nguyên ma ma ở bên cạnh với nàng: "Tính tình Ngũ tiểu thư này nếu như đối đầu với Quách lão phu nhân, sợ là về sau Quách gia được yên bình rồi."

      Đúng vậy. Tính khí Tiêu Ngọc Chi như vậy, luôn luôn muốn mình chiếm chút tiện nghi, mà Trương thị lại là cực kỳ hà khắc. Trương thị luôn muốn Tiêu Ngọc Chi biết thân biết phận, đừng có quá phận mới tốt,…. Nhưng mà sợ Trương thị biết cái gì gọi là chủ nặng .

      Lúc trước ở trước mặt nàng, có thể làm cho Hoàng Thượng vì nàng mà làm chủ, lão bà tử này, đoán chừng trong lòng cũng sợ ai cả.

      Tiêu Ngư thay xong thường phục của hoàng hậu.

      Ngọc nữ hiến thọ Vân Long văn hai đầu gối lan mã diện váy, váy thêu lấy hươu sao, hoa cỏ, mây văn mấy người hình vẽ, rất là tinh mỹ, đường, từng bước lộng lẫy.

      Xuân Hiểu ở bên cạnh giúp nàng xem cây trâm ngọc rồi hỏi: "Nương nương, Hoàng Thượng lúc nào mới trở về sao?"

      Đều khác mấy với thời điểm xuất cung.

      Xuân hiểu cẩn thận cài trâm và tiếp,: "Lúc này chắc là còn ở Dưỡng Tâm điện bận bịu. Nương nương người biết đó, Hoàng Thượng bận rộn liền quên mất thời gian rồi, hay người qua đó thúc giục ."

      muốn Quách gia uống rượu mừng, lại Quách An Thái kia có gì ngoài thân phận Lại bộ Thượng thư, cũng là huynh đệ ngày xưa vào sinh ra tử với Tiết Chiến. Tiêu Ngư gật đầu, dặn dò Xuân Minh: "Ngươi cầm theo thường phục của hoàng thượng rồi đến Dưỡng Tâm điện."

      Xuân Minh liền gật đầu rồi đến tủ quần áo bên cạnh cẩn thận lấy ra bộ thường phục của đế vương rồi đặt ở khay mạ vàng.

      Sau đó theo sau Tiêu Ngư, xử lý công việc của Đế Vương triệu kiến đại thần Dưỡng Tâm điện.

      Đế Vương Tây Noãn Các, canh giữ ở bên ngoài có Hà Triều Ân, mắt thấy Hoàng hậu nương nương tới tất nhiên là bước đến thỉnh an. Tiêu Ngư cũng có chừng mực, cho dù tình cảm phu thê của mình với tên thô bạo ngang ngược kia có tốt nàng cũng can dự chính của .

      Muốn chờ ở Tây Noãn Các lát nghe được Hà Triều Ân : "Lô đại nhân vào cũng được lúc rồi, xem chừng rất nhanh xong thôi, hay nương nương vào trước đợi ."

      Tiêu Ngư cau mày lại rồi nhìn về Hà Triều Ân: "Lô đại nhân?"

      Hà Triều Ân gật đầu, quan tâm : "Chính là Cẩm Y Vệ Chỉ Huy Sứ, Lô Hi Trung Lô đại nhân."

      Lô Hi Trung. Cẩm Y Vệ Chỉ Huy Sứ chính là thủ lĩnh Cẩm Y Vệ, quan hàm chính tam phẩm.

      Nàng vào cũng tốt, nghe ý tứ của Hà Triều Ân, người bình thường cũng bẩm báo xong hết rồi. Nhớ kỹ mấy ngày này nàng ở chung cùng với Tiết Chiến, đúng như phu thê bình thường, cũng có bao nhiêu do dự, nàng liền gật đầu vào.

      Mới vừa tới bên trong nghe được giọng lạnh như băng đầy uy nghiêm của tên Đế Vương kia, " còn dám trở về?"

      Hình là cái gì nên trở về, hình như người nào còn trở vể.

      Tiếp đó lại ra lệnh: "... Nếu bắt sống được, chết cũng phải tìm cách lôi về cho trẫm."

      Sau đó là giọng khác, chính là giọng lĩnh chỉ của Cẩm Y Vệ Chỉ Huy Sứ Lô đại nhân mạnh mẽ hung hồn.

      Tiêu Ngư dừng chân lại đứng tại chỗ. Nghe bên trong có tiếng bước chân truyền ra thấy có nam tử cao lớn toàn thân mặc bộ ngư phục ra.

      Mà tuổi chắc cũng hơn có đôi mày rậm mắt to, tướng mạo rất đoan chính. Nhìn thấy vị hoàng hậu trẻ tuổi trước mặt này, ánh mắt có chút thất thần, sau đó hành lễ rồi ra ngoài.

      Nàng cũng vội vã vào. Tiêu Ngư nghiêng đầu nhìn Lô đại nhân kia chút, nhìn lấy bóng dáng thẳng tắp xa của có chút đăm chiêu. Vẫn là Xuân Hiểu nhàng nhắc nhở ở bên tai nàng tiếng: "Nương nương."

      Sau đó nàng mới hồi phục tinh thần lại, từ từ vào Tây Noãn Các.

      Tiêu Ngư vào, sau khi hành lễ xong để Xuân Minh gác thường phục Đế Vương qua bên, rồi nàng tự mình giúp thấy quần áo. Tiết Chiến cúi đầu nhìn nàng cái, : "Nàng tới bao lâu?"

      Đột nhiên hỏi cái này? Với câu hỏi này nàng có chút mẫn cảm, nàng : "Vừa mới tới." Nàng giương mắt lên nhìn Tiết Chiến : "Nếu là Hoàng Thượng thích, lần sau thần thiếp chú ý chút là được."

      "Trẫm sợ nàng nghe thấy." Tiết Chiến gằn từng chữ.

      Nếu quả sợ nàng nghe thấy tại sao lại hỏi. Tiêu Ngư còn tiếp tục : "Chính xác Thần thiếp vừa mới tới, Hà công công cũng thấy, sau đó nghe thấy Hoàng Thượng muốn bắt người nào..." Nghĩ tới điều gì đó nàng liền hỏi: “Là thích khách lần trước hành thích hoàng thượng sao? Bắt được rồi hả?"

      Tiết Chiến dừng chút rồi bước : " có."

      Tiêu Ngư nhàng ừ chút nàng cũng có hỏi nhiều nữa, tiếp tục giúp thay quần áo.

      Cũng thành thói quen, giặt quần áo nấu cơm việc nặng làm được, nhưng hầu hạ phu quân số việc thường ngày nàng cũng rất thuận tay. Tiết Chiến dơ tay lên để nàng tùy tiện giúp thay, cúi đầu nhìn lấy cử chỉ quen thuộc của nàng, hai bàn tay xinh đẹp mà linh hoạt... Mỗi chỗ ở người nàng đều được trời ưu ái rất là thuần chất thông minh. Giống như sinh ra là được nâng niu trong lòng bàn tay để nuông chiều.

      Lẳng lặng nhìn chăm chú mặt mày của nàng, bỗng nhiên Tiết Chiến : "Long bào rất là rườm rà, trẫm sợ nàng chê cười, bản thân trẫm lần đầu mặc vào cũng biết nên mặc làm sao..."

      Tiêu Ngư khẽ nhếch môi nàng cảm thấy có chút buồn cười, nàng tưởng tượng chắc bộ dáng lúc ấy của thú vị lắm, khẳng định tay bên cạnh rối mất. Vốn là giống Đế Vương nhưng lại giống như khỉ làm xiếc. Bất quá bây giờ... Sợ là có người nào dám có phong độ của đế vương rồi. Toàn thân dưới đều rắn chắc uy nghiêm.

      Nàng giúp buộc lại đai lưng, rồi nhàng lấy tay trải bằng nếp nhăn áo trước ngực của từng cử chỉ đều cẩn thận. Nàng nghĩ lúc làm Đế Vương, cần mình tự mặc long bào cũng có người tự hầu hạ mặc.

      Lại nghe tiếp: "Trẫm nhớ, lần đầu nàng hầu hạ trẫm mặc long bào, ngược lại rất nhuần nhuyễn, thuần thục."

      Tay của nàng dừng ở trước ngực của .

      Lúc nàng mười tuổi định ra việc hôn nhân với Thái Tử Triệu Dục, bốn năm về sau, vì làm hoàng hậu tốt nàng đều cố gắng. mẫu phái rất nhiều ma ma trong cung dạy nàng. Phải thay quần áo cho Đế Vương như thế nào, hằng ngày nàng đều tập luyện những nội dung đó.
      Parvarty, B.Cat, ngocanh5 others thích bài này.

    5. nam

      nam Well-Known Member

      Bài viết:
      291
      Được thích:
      703
      Chương 71: Việc vui

      Edit: Đào Sindy

      êm đẹp, chuyện này làm gì? Y biết rất ... Trong chuyện này Tiêu Ngư luôn thẳng thắng vô tư. Dù sao ngày xưa nàng chính là thê tử Triệu Dục, đây là chuyện cả thiên hạ đều biết. Y cũng hiểu, cũng hề cố kỵ cưới quả phụ là nàng.

      Cũng phải nàng xin y cưới. Tiêu Ngư tiếp tục, nhanh chậm thay y chỉnh sửa long bào.

      Nam nhân cao lớn thẳng tắp, vai rộng eo hẹp, trời sinh y phục oai hùm. Tiêu Ngư mặc thay y, dò xét vài lần, nhìn qua toàn thân y khí phách vĩ, cũng hơi có cảm giác thành tựu.

      Tiết Chiến cúi đầu nhìn đỉnh đầu nàng, nhàng rủ mí mắt dày dặn xuống, tinh xảo vô song.

      Đây là Hoàng Hậu của y.

      ...

      Đội ngũ đón dâu Quách phủ đến đón Tiêu Ngọc Chi. Hai mắt Liễu thị có chút phiếm hồng, vừa mới thấy Tiêu Ngọc Chi chịu lên kiệu hoa, kém chút nhịn được, muốn nữ nhi xuất giá. Lúc này La thị ở bên cạnh an ủi bà ta.

      Tiêu Hoài là võ tướng mặc quan phục màu đỏ đứng chung chỗ với Tiêu tam gia. Hai huynh đệ nhân cao mã đại*, oai hùng trầm ổn.

      *cao lớn cường tráng

      Tiêu Ngọc Chi ngày thường kiêu căng ngang ngược, có đôi khi Tiêu tam gia cũng đau đầu, nhưng rút cuộc là phụ tử, nhìn nàng ta rốt cục xuất giá, cảm thấy có chút bỏ được. Ông ghé mắt, nhìn đại ca bên cạnh, : "Ngọc Chi gả cho Quách đại nhân kia, biết là phúc hay là họa..."

      Quách An Thái là đại quan Nhị phẩm, công thần tân triều khai quốc, phụ tá đắc lực của Đế Vương. Tiêu gia nữ nhi có thể gả cho , đương nhiên tính là uất ức. Nhưng phủ Hộ Quốc Công bọn họ và Quách phủ, mặc dù là quan đồng liêu, hiệu trung tân đế, có thể hướng tới là nước vào đáng nước sông, thể hoà vào nhau. Bây giờ hiểu thấu, lại thành thông gia.

      Tiêu Hoài nhàn nhạt : "Con cháu tự có phúc con cháu, đệ cần quá mức lo lắng."

      Đúng thế. Tiêu tam gia gật đầu. Từ ông kính trọng huynh trưởng, người tập võ coi trọng nhất chính là đoàn kết và nghĩa khí. Bình thường Liễu thị ghé vào tai ông phàn nàn, cảm thấy Tiêu Hoài mạnh mẽ vang dội, mực khư khư cố chấp, dường như để hai phòng khác vào mắt. Nhưng Tiêu tam gia lại cảm thấy. Bất kể là quân doanh hay ở Tiêu gia, lời của Tiêu Hoài chính là quân lệnh như núi.

      Tiêu Hoài đứng chắp tay, nhìn trong chốc lát liền muốn vào. La thị cũng chậm rãi đến bên cạnh ông, gọi ông tiếng: "Quốc Công gia."

      Tiêu Hoài gật đầu ừ tiếng.

      Sau đó có tùy tùng vội vàng tới, bẩm báo tình với Tiêu Hoài.

      La thị đứng ở bên, nhìn Tiêu Hoài bước sang bên cạnh mấy bước, xa hơn chút, mới nghe tùy tùng bẩm báo. biết chuyện gì xảy ra, từ trước đến nay Tiêu Hoài Hộ Quốc Công luôn trầm ổn, sau khi nghe, lông mi nhất thời nhíu lại.

      La thị đứng nguyên tại chỗ, mày liễu cũng nhíu lại theo ông.

      Hòe phấn hoa vàng*. Quế hương tung bay. Lúc này phủ Hộ Quốc Công vui mừng hớn hở, vui vẻ phồn vinh, nhưng bà luôn cảm thấy, hình như được thái bình.

      *phấn trang điểm ngày xưa của nữ tử.

      ...

      Lúc Tiêu Ngư theo ngự giá đến Quách phủ, khách đông.

      Mặc dù Quách An Thái cấp quan Nhị phẩm, nhưng rút cuộc là gốc rễ lớn của Tân Đế ở Tấn Thành. Cũng có bao nhiêu thân thích. Gồm đồng liêu quan trường, dẫn theo gia quyến có mặt tiệc cưới. Đế Hậu có mặt, tất nhiên là khiến Quách phủ vẻ vang hơn hẳn, Quách An Thái mặc cát phục bận bịu đến hành lễ, đón Đế Hậu vào bàn chủ.

      Hôm nay Quách An Thái cưới thê tử, làm náo nhiệt như vậy, Trương Thị sớm mừng rỡ ngậm miệng được. Thay đổi phong cách mộc mạc phong phạm ngày xưa, hôm nay Trương Thị đeo vàng đeo bạc, có thể là kim quang lóng lánh, cực cố gắng tranh sĩ diện cho nhi tử mình. Ngày thường những phu nhân quen nhìn bà ta, cứ xem như nhìn Quách An Thái, đều phải cung kính với Trương Thị.

      Trương Thị rất được lợi. Nhưng mà, dưới mắt thấy Đế Vương uy nghiêm tôn nghi, nhớ tới chuyện hôm đó trong cung... Nhất thời sắc mặt trắng bệch, giật mình.

      Tiêu Ngư vui khi nhìn Trương Thị, nhưng so với Trương Thị trực tiếp hung hãn, ngược lại nàng càng thêm thích Quách Tố Nghi.

      Rất xa, liền nhìn thấy Quách Tố Nghi nhu thuận đứng ở bên, nhã nhặn đoan trang.

      Áo bào thêu con bướm hồng bằng chỉ vàng đậu đầy đất, làm váy xanh mềm mại xinh tươi... Vốn là nữ hài nhi tuổi trẻ thanh tú, bộ trang phục, cũng có chút lão khí hoành thu. Tiêu Ngư vặn lông mày, lần trước nhìn trang phục của nàng ta có chút tiến bộ, làm sao bây giờ lại mặc thành dạng này?

      Trương Thị cũng cố ý nhìn Hoàng Hậu chút.

      Lúc trước bà ta cảm thấy, Đế Vương xuất thân hương dã, thói quen cần kiệm, tính tình Tiêu gia nữ nhi tiêu xài như vậy, tất nhiên chẳng mấy chốc nhắm trúng chỗ Đế Vương ghét mà vứt bỏ. ngờ hơn nửa năm rồi, vị Tiêu Hoàng Hậu này chẳng những thất sủng, mà còn sủng quan hậu cung*. Đế Vương huyết khí phương cương** trẻ tuổi này, ngay cả Tần phi cũng chưa nạp qua.

      *độc sủng hậu cung

      **máu huyết tràn trề

      Bà ta mấy lần muốn nhét Tố Nghi vào bên người Đế Vương, lại nhiều lần thành, đành phải bất đắc dĩ, dự định sớm gả nữ nhi cho người trong sạch... Tránh khỏi phải nuôi thêm mấy năm, lãng phí khẩu phần lương thực , lớn tuổi còn gả được.

      Mắt thấy Tố Nghi nhìn Hoàng Hậu, mắt lộ ra kính phục và ao ước, Trương Thị bĩu môi, giọng : " lâu như vậy, bụng có chút động tĩnh nào, bộ dáng yếu đuối gầy yếu, xem ra phải là người dễ sinh..."

      Dừng chút, nghĩ đến lúc Đế Vương chưa hoàn thành đại nghiệp, mặc dù bà ta thưởng thức, cũng muốn gả Quách Tố Nghi cho y, sợ đến lúc đó chạy ngược chạy xuôi, nương chịu được nhất là thời gian lãng phí, liền muốn nữ nhi an an ổn ổn gả cho người có tiền, còn có thể giúp đỡ nhà mẹ đẻ.

      Vì vậy tiếp tục : "Nếu như lúc ấy mẫu thân làm chủ gã con cho , bây giờ còn có nữ nhi Tiêu gia gì chứ? Con đó, đoán chừng còn sinh nhi tử cho rồi."

      Quách Tố Nghi chuyện, hôm nay Trương Thị bận bịu, cũng rảnh phản ứng với bà ta, liền chào hỏi tân khách khác.

      ...

      Tiêu Ngọc Chi ngồi bên mép hỉ giường chờ Quách An Thái. Tuy nàng ta thích Quách An Thái, thậm chí chán ghét người Quách gia, nhưng nương xuất giá chính là chuyện đại trong đời, luôn tránh được tâm thần bất định. Nàng ta chờ lâu, nghe tiếng bên ngoài ồn ào, nhiệt nhiệt nháo nháo, nghe tới nhiều người. Nàng ta buồn ngủ gần chết rồi, Quách An Thái mới tiến vào tân phòng.

      Xốc hỉ khăn đỏ thẫm của tân nương, Tiêu Ngọc Chi giương mắt nhìn nam nhân trước mặt này chút.

      Nam nhân độ tuổi xây dựng nghiệp, so với nàng ta mà , số tuổi thực có chút lớn. Nhưng cũng may Quách An Thái văn võ song toàn, nhìn rất trẻ, nhưng bộ dáng này... So với Đế Vương tuổi trẻ tuấn mỹ, là kém quá xa.

      phải nàng ta thích Đế Vương, thói quen từ hay so đo với Tiêu Ngư, phu quân tự nhiên cũng phải so sánh với nàng ấy.

      Tiêu Ngọc Chi trang dung đậm rực rỡ, mày đen môi đỏ, mũ phượng khăn quàng vai.

      Tuy là trời xui đất khiến cưới nàng vào cửa, nhưng Quách An Thái cũng là người khiêm tốn, ngày sau nàng ta là phu nhân của , lại hơn nhiều như vậy, tất nhiên muốn cho nàng ta nhiều hơn chút. Nhìn thấy khuôn mặt nhắn của nàng ta, biết nàng ta gả đến tình nguyện, trong lòng Quách An Thái cũng suy nghĩ nhiều, đầu tiếp tục cùng nàng ta tiến hành trình tự nên tiến hành.

      Uống xong rượu hợp cẩn, người bên trong tân phòng đều thức thời mà lui xuống. Tiêu Ngọc Chi ngồi ở bên giường, liếc nhìn Quách An Thái bên cạnh, : "Mẫu thân ngươi thích ta, ngươi biết chứ?"

      chuyện lớn , ngay cả xưng hô cũng có.

      Ngược lại Quách An Thái rất tốt tính, so đo cùng nàng ta, khúc mắc giữa mẫu tử nàng ta và mẫu than . từ từ : "Vậy do chuyện lúc trước, bây giờ nàng là tức phụ Quách gia ta, chính là người nhà."

      Người nhà thế nào? Người nhà lão thái bà kia đối tốt với nàng ta sao? Tiêu Ngọc Chi nắm chặt tay, an tĩnh chuyện.

      Quách An Thái cũng hiểu tính tình nàng ta, nghe được trong giọng của nàng ta có chút uất ức, liền ôn hòa : "Hôm nay nàng cũng mệt mỏi rồi, sớm nghỉ ngơi ."

      từ giường ngồi dậy, đến tủ đứng, sau khi mở ra, từ giữa đầu lấy ra đệm chăn.

      Tiêu Ngọc Chi liền nhìn.

      Nhìn sóng lưng cao thẳng của , thấy ôm mền gấm đến, sau đó rất thuần thục trải giường chiếu. Nàng ta đích xác là muốn gả cho , cũng muốn cùng giường chung gối với , nhưng nàng ta còn chưa bắt đầu ghét bỏ, liền chủ động ngủ mặt đất, tâm lý Tiêu Ngọc Chi có chút thoải mái. Nàng ta hẳn nên buông lỏng tâm tình mới đúng...

      Lẳng lặng nhìn bóng lưng của , sau đó nhìn long phượng hỉ chúc cháy giá cấm nến. Tiêu Ngọc Chi bỗng nhiên mở miệng, nhàng : "Ta... tại ta gả cho ngươi, sau này ngươi, tốt với ta sao?"

      Quách An Thái còn trải giường chiếu, nghe giọng Tiêu Ngọc Chi sau lưng, liền đáp: "Đương nhiên."

      Lại nghe được nàng ta : "Chuyện là... Nếu mẫu thân ngươi khi dễ ta, ngươi giúp ta sao?"

      Còn là tính tình tiểu hài tử. Quách An Thái tự chủ cong môi, : "Nếu mẫu thân đúng trước, tất nhiên giúp nàng."

      sao? Tiêu Ngọc Chi nhìn , có chút quá tin tưởng, nhưng chuyện cho tới bây giờ, nàng ta cũng chỉ có thể lựa chọn tin tưởng. Nàng ta cắn răng, trực tiếp nằm xuống, ngủ mặt áo ngủ bằng gấm. câu: "Chuyện đó... Ngươi tới ."

      Ngày đại hôn, động phòng hoa chúc tất nhiên là thuận theo đạo lý. Nhưng Quách An Thái từ trước đến nay thích ép buộc người, bằng lúc trước cũng đồng ý thả thê tử rời . Nàng ta nguyện ý, miễn cưỡng. Mà lúc này, nghe được giọng nữ hài nhi sau lưng, tay Quách An Thái bỗng nhiên dừng chút.

      Quay đầu lại...

      Liền thấy nàng ta mặc thân hỉ phục đỏ thẫm nằm giường, bộ dáng thấy chết sờn. ra muốn , nàng đồng ý cũng sao, chuyện hôn nhân này nàng chịu uất ức.

      Đại khái là uống nhiều mấy chén, hoặc là bầu khí tân phòng hôm nay, hoặc là... Quá lâu đụng vào nữ nhân.

      Quỷ thần xui khiến, liền bị đường cong linh lung của thiếu nữ kia dụ hoặc, bất tri bất giác lên. Hơi thở dần đục. Bốn mắt nhìn nhau, nhìn thấy bộ dáng nàng ta dưới thân giả bộ trấn định, nhàng đưa mặt đến.

      Nam nhân tới gần, Tiêu Ngọc Chi hít sâu hơi, đưa tay nắm bờ vai của .

      Quách An Thái nghi ngờ nhìn nàng ta. Liền nghe nàng ta lần nữa : "Lời mới vừa , ngươi phải giữ lời... Ngươi thể giúp mẫu thân ngươi khi dễ ta."

      Giống như lừa nàng ta vậy. Quách An Thái cười, : "... Được."
      Parvarty, B.Cat, ngocanh4 others thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :