1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Thê tử lười biếng của nam nhân hung hãn - Tiếu Giai Nhân (Full- sắp có eBook)

Thảo luận trong 'Cổ Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. michellevn

      michellevn Well-Known Member Editor

      Bài viết:
      5,115
      Được thích:
      12,886
      Chương 25: Cự tuyệt

      Editor: Aq_scents

      Thời gian này, trong thôn thợ săn có quy củ, phải khắc tên của mình lên vũ khĩ tùy thân, vì nếu xảy ra việc ngoài ý, người khác có thể dựa vào những cung tên gậy gộc đó mà nhận ra thân phận chủ nhân, kịp thời thông báo cho người nhà.

      Tiêu Lang nhặt được cây giáo thô nhuốm máu, nhớ , lúc Tiêu Thủ Vọng giao cho hộ gia đình ông lão tóc hoa râm, ôm cây giáo khóc nức nở, phía sau ông lão, mấy đứa trẻ cao thấp giống nhau, đầu tiên là vẻ mặt ngỡ ngàng, sau đó liền khóc oa oa, tiếng khóc rung trời, làm ít người trong thôn theo rơi lệ.

      Vậy nên lúc nghe nha hoàn gì, trong đầu Tiêu Lang nghe ùng tiếng, như thể bị tầng tầng lớp lớp những tảng đá lớn đập trúng ngực, vô cùng khó chịu.

      Giữa lúc đó cảnh tượng ra trước mắt, bóng dáng cao gầy của Tiêu Thủ Vọng đeo cung dài, lúc quay đầu mình uống nước mặt tươi cười, đưa bàn tay thô ráp lên vuốt tóc, còn có chút lúng túng, tự nhiên mà chỉ điểm…

      Có thể, ông chỉ là cẩn thận rơi cung xuống?

      Cái ý nghĩ này đúng là lừa mình dối người!

      Tiêu Lang đột nhiên đứng đậy, người trùng họ trùng tên nhiều như vậy, muốn xem cây cung kia chút, muốn nhận vết khắc cây cung, muốn nhìn kỹ cây cung có vết máu hay , muốn vào núi tìm Tiêu Thủ Vọng, tìm cha của .

      Ngay sau đó, Tiêu Lang như cơn gió chạy vụt ra ngoài, trong nháy mắt liền biến mất ngay trước mặt mọi người, bên tai chỉ còn là tiếng bước chân ràng trong sân, nhưng rất nhanh, tiếng bước chân kia cũng liền biến mất giữa tiếng kêu sợ hãi ngừng của hạ nhân.

      Nha hoàn đứng ngây người ngay tại cửa ra vào, khí trong phòng lập tức trở lên nặng nề.

      Thư Lan nhanh nhạy nhận ra điểm này, nàng biết “Tiêu nhị gia” trong miệng nha hoàn kia chính là Tiêu nhị thúc, cũng biết có người nhặt được chiếc cung mất của Tiêu nhị thúc, nhưng lại đoán ra những lời này là có hàm ý gì. Nhìn khuôn mặt nghiêm túc của quan lớn, nàng khỏi lo lắng, mờ mịt nhìn hướng Chu Nguyên Bảo nhờ giúp đỡ, hi vọng Nguyên Bảo ca có thể cho nàng biết chuyện gì xảy ra.

      Chu Nguyên Bảo lắc đầu cái, ý bảo Thư Lan cần gì cả, mặc dù biết tình hình, nhưng hiểu, nhất định là có chuyện hay xảy ra.

      Sau khi Tiêu Lang chạy , Thư Uyển cố nén cho nước mắt tràn mi rơi xuống, nàng nhìn lướt qua Chu Nguyên Bảo cùng Thư Lan mờ mịt ngây ngốc, xoay người với lão thái thái: “Bà, trong nhà xảy ra chuyện, nhất định loạn tùm lum, để A Lan ở đây thêm vài ngày nhé, con ’’.

      Lão thái thái kéo cháu lớn đến bên mình, trong lòng cũng rất nặng nề, Tiêu gia cùng Thư gia là tình cảm gì, bà biết nhất. Nếu như Tiêu Thủ Vọng gặp nạn, e là con dâu con bị thương tâm khổ sở thời gian dài, năm đó Lam thị vì khó sinh mà chết, con mấy tháng liền cũng thấp thỏm yên, người gầy vòng lớn.

      “Nha đầu ngốc, đứa bé kia nóng lòng kích động, ngươi như thế nào cũng hiểu chuyện đòi theo!” Lão thái thái đau lòng trách móc câu, quay đầu với con dâu trưởng tức Chu thị: “Ngươi nhanh chóng phái người báo tin về bọn họ cho cha ngươi, nhìn bố trí trong phường chút xem có thể rút ra nhân thủ hay , đưa tất cả bọn họ tới trong thôn hỗ trợ. Bên kia gia( con rể) khẳng định mời lý chính phát động thôn dân vào núi tìm người rồi, người nhà chúng ta cùng , thêm người thêm phần hi vọng!”

      Chu thị đáp tiếng, bước chân vội vã ra ngoài, phân phó người này phường vải bố thông báo cho cha chồng tướng công, sai khiến người kia chuẩn bị xe ngựa gậy gộc, mặc dù nét mặt trầm ổn, nhưng trong lòng cực kỳ lo lắng, đây chính là bầy sói! Bất luận có bao nhiêu người vào núi, chỉ cần vừa nghĩ đến tướng công có khả năng gặp phải sói, trái tim nàng chỉ hận thể nhảy ra ngoài. Bản năng nghĩ muốn oán trách lão thái thái nhiều chuyện, cũng phải gia gặp nguy hiểm, phái mấy tên người làm còn chưa tính, hà cớ gì còn phái tướng công nàng theo chứ? Nhưng nghĩ lại, đó cũng là bà của tướng công cùng con , lo lắng trong lòng bà, chỉ biết so với mình còn nhiều hơn.

      Hết thảy lo lắng cùng bất mãn đều hóa thành tiếng thở dài.

      Tần Như Hải rất nhanh dẫn người trở về, dặn dò thê tử phen xong, người trong nhà mang theo Thư Uyển lên chiếc xe ngựa, bảy công nhân cường tráng bước lên chiếc xe khác, hai chiếc xe ra roi thúc ngựa về phía thôn Thanh Sơn.

      “ Bà ngoại, Tiêu nhị thúc thế nào rồi?” Thư Lan tựa vào bên cạnh lão thái thái , khẩn trương hỏi.

      Lão thái thái xoa xoa đầu nàng, đưa mắt ra hiệu cho Chu Nguyên Bảo rồi mới : “ có việc gì, có việc gì, có lẽ là lạc đường trong núi thôi, ta bảo ông ngoại con giúp tay tìm rồi.”

      “Vâng. . . . .” Thư Lan lập tức yên lòng, tự mình lẩm bẩm: “ Tiêu nhị thúc nhất định ra được, lúc ông ấy với con, nếu ở trong núi bị lạc đường, liền nhìn mặt trời, mặt trời ở hướng nào, hướng đó chính là…… Chính là…...”

      Là được nửa ngày, rốt cuộc còn nhớ là đông hay là tây nữa, Thư Lan ngượng ngùng cười cười, lần nữa chạy đến bên cạnh Chu Nguyên Bảo, lôi kéo tay áo muốn vào trong hậu viện trêu chọc con chim, biết vẹt có ăn quả đào , hừ, lát nữa thử chút biết thôi.

      Chu Nguyên Bảo nghi hoặc nhìn về phía lão thái thái, thấy vẻ mặt lão thái thái mệt mỏi phất tay với mình, liền theo Thư Lan ra ngoài, chỉ là, trong lòng ràng có chút yên.

      *

      Mở rộng màn xe ra, Thư Uyển khẩn trương ngồi ở bên cạnh, mắt thấy qua giao lộ là tới thôn Thanh Sơn rồi, sao vẫn chưa nhìn thấy A Lang?

      phải vòng theo đường về nhà rồi chứ?” Đại cữu Tần Nghi Khang nghi hoặc , dù sao tiểu tử kia có chạy nhanh nữa, cũng thể chạy nhanh hơn xe ngựa, tám phần là chọn đường rồi.

      Tần Như Hải nhíu chặt đôi lông mày đen sẫm, nghe lần trước bầy sói gây , vẫn là vào đêm đông giá lạnh của mười mấy năm về trước, sói ở trong núi sâu tìm được thức ăn, đói đến mức chỉ còn da bọc xương mới lẻn đến thôn trang dưới chân núi săn bắt gia cầm, nhưng bây giờ lúc cỏ dài thỏ mập, mùa vụ tốt đẹp, tại sao bầy sói lại rời núi?

      “Lão đại lão nhị, lát nữa đến núi, hai người các ngươi phải gắt gao theo sát sau lưng đám công nhân, nhất định được rơi lại phía sau!”

      “Tụi con biết, cha, người yên tâm .” Nét mặt nhị cữu Trần Nghi Quý đầy trầm ổn, lúc này mặc bộ y phục vải thô gọn gàng, che dáng vẻ nho nhã thư sinh thường ngày, thay vào đó là dáng vẻ nông dân. như Tần Nghi Khang, thân thể có hơi mập, cho dù mặc quần áo vải thô cũng giấu được khí chất phú quý người .

      Vào thôn, thấy dân làng vây kín trong ngoài ngôi nhà rồi.

      Tần Như Hải trực tiếp phân phó phu xe đánh xe tới chỗ đám người đó.

      Xa xa, Thư Uyển chợt nghe thấy tiếng phụ thân cùng lý chính cãi nhau truyền đến: “A Lang đây là Tiêu nhị đệ rồi, sao ngài còn chưa đáp ứng phái người vào núi tìm người? Bây giờ là lúc nào rồi, lên đường sớm khắc, hi vọng liền lớn hơn chút, nhiều người cùng như vậy, còn sợ mấy cái đầu sói kia sao? Ngươi xem đứa này cũng gấp thành cái dạng gì rồi!”

      Thư Uyển kinh hãi, theo Tần Như Hải chen vào đám người, chỉ thấy Thư Mậu Đình cùng Tần thị ôm chặt Tiêu Lang mãi thôi, người miễn cưỡng với lý chính, người ôm Tiêu Lang rơi nước mắt, cầu xin nghe lời, nên lên núi mình.

      Lý chính hơn 40 tuổi, cao gầy, mặt trắng râu, mặc bộ trường bào màu xám, chắp tay sau lưng, bộ dáng rất khó xử: “Thư lang trung, ta biết hai nhà các ngươi có giao tình sâu sắc, nhưng cũng thể chỉ vì tìm Tiêu Thủ Vọng, khiến cho ta để ý tới tính mạng của thôn dân, bắt bọn họ vào núi tìm người là phải? Ai biết trong núi có bao nhiêu con sói? Ngộ nhỡ có thôn dân nào bị thương, ngươi bảo ta phải ăn như thế nào với , với người nhà ? Lại , loại chuyện như thế này xảy ra mấy lần rồi, ngươi xem máu cây cung kia chút, Tiêu Thủ Vọng tám phần là bị giết rồi, hà tất lại khiến cho thôn dân mạo hiểm tìm cái…..” Lắc đầu cái, thêm gì nữa.

      Lời của còn chưa xong, Tần thị liền cảm thấy người trong ngực giãy dụa kịch liệt, trong lòng vừa đau thương lại vừa xót xa, nước mắt kiềm chế được mà rơi xuống, bất kể Tiêu Lang đá, đánh, còn có cả cắn, Tần thị đều gắt gao ôm , nàng cũng biết, Tiêu Thủ Vọng tám phần là….. Tiêu Lang chính là cốt nhục duy nhất của Tiêu gia, nàng thể trơ mắt nhìn đứa bé chết như vậy !

      Triệu đại lang đứng bên cạnh lý chính, hả hê nhìn chằm chằm Tiêu Lang đỏ mắt giãy dụa trong ngực vợ chồng Tần thị, trong lòng đắc ý hồi, để cho tiểu tử nhà ngươi đánh ta, bây giờ gặp báo ứng rồi, hừ, trời sinh chính là sát tinh mệnh, khắc cha khắc mẹ! Đừng cung có máu, nếu có, cũng cáo trạng với lão lý chính, khiến cho phát động được thôn dân.

      Lúc này, gần như tất cả người dân thôn Thanh Sơn tới tập hợp, trong đó có ít hán tử cũng nắm chặt tay thành nắm đấm, nghĩ muốn xuất thủ. Nhưng, bọn họ cũng đều biết tính khí của lý chính, nếu như tự tiện ra ngoài, vạn nhất có ít thôn dân sẵn lòng hùa theo, bọn họ chẳng những có cách nào vào núi, lại còn mắc công đắc tội với lý chính. Cho nên, bọn họ chỉ có thể đợi lý chính lên tiếng, chờ chính miệng ra lệnh cho mọi người vào núi tìm người.

      Có hán tử chần chừ chắc, muốn mở miệng xin, nhưng cánh tay lại bị thê tử đứng bên cạnh vòng lấy chặt chẽ, ánh mắt lo lắng cầu xin của thê tử, khiến dừng bước, miệng mấp máy.

      Đột nhiên, biết người nào hô tiếng: “Tiêu Vĩnh Giang, đó là con ruột của ông, tại sao ông câu gì hả?”

      Nhất thời tầm mắt của mọi người cùng nhìn đến người trong đám đông.

      Ông lão đen gầy đứng đầu chính là Tiêu Vĩnh Giang, cha ruột của Tiêu Thủ Vọng, người mặc bộ quần áo vải thô rộng thùng thình, dường như gió thổi liền ngã xuống. Thấy tất cả mọi người nhìn về phía mình, trong mắt lão đục ngầu lóe lên xấu hổ, hèn nhát cùng lúng túng, bất đắc dĩ, biết làm gì khác hơn là đẩy ra đứa con lớn Tiêu Thủ Vận, ho khan tiếng, : “Thủ Vận, ta già, việc vào núi tìm nhị đệ, tất cả trông cậy vào con!” Người cần thể diện cây cần vỏ, cho dù sớm quên còn có đứa con Tiêu Thủ Vọng này, lão cũng thể quang minh chính đại cự tuyệt trợ giúp,nếu , dân làng nhất định chỉ vào lão, chỉ trích lão nhớ huyết mạch, ngay cả con trai ruột sống chết ra sao cũng quan tâm.

      Tiêu Thủ Vận chính là con của lão cùng người vợ kế sinh ra, so với Tiêu Thủ Vọng chỉ lớn hơn vài tháng mà thôi.

      Thân làm cha còn để ý đến nhi tử,làm sao Tiêu Thủ Vận lại quan tâm đệ đệ cùng cha khác mẹ?

      lặng lẽ nháy mắt với thê tử Trương thị, sau đó tiến lên phía trước bước, nghiêm nghị hướng lý chính : “Thúc, cầu xin ông giúp đỡ, mặc kệ kết quả như thế nào, Tiêu gia chúng ta đều biết ơn đại ân đại đức của ngài……”

      được, ta để cho chàng !” Trương thị đột nhiên kêu to tiếng, ngồi dưới đất khóc lóc om sòm, ôm chặt đùi Tiêu Thủ Vận, làm vài động tác vò cho đầu tóc tán loạn, vừa khóc vừa kêu: “Chàng đây là muốn lấy mạng mẹ con ta à! Hai khuê nữ còn chưa có lập gia đình, Đậu Đậu mới bốn tuổi, chàng lỡ có chuyện hay xảy ra, bảo mấy mẹ con ta phải sống thế nào đây?”

      "Hồ đồ, đây chính là huynh đệ ruột thịt của ta, ngươi để ta trơ mắt nhìn bị vây ở trong núi mà mặc kệ sao?”

      Tiêu Thủ Vận tỏ vẻ tức giận quát, dùng sức đá chân, thử thoát khỏi Trương thị, mặc kệ dùng bao nhiêu lực, Trương thị vẫn gắt gao ôm đùi , mặc cho kéo , tiếng khóc thê lương, phối hợp với bộ dáng đáng thương tóc tai bù xù, khiến cho nhiều phụ nhân cũng cảm động lây, sinh cảm thông từ tận đáy lòng. Cùng với tương lai sau này của bọn trẻ, những người khác cũng nên có ý để cho trụ cột trong nhà phải mạo hiểm.

      Nghe tiếng khóc thút thít xung quanh, Tiêu Thủ Vận cảm thấy sai biệt lắm, liền lộ ra biểu tình khó xử, thở dài sâu, cúi đầu thêm gì nữa.

      Trong mắt lý chính lên đắc ý, thôn này, chỉ có mới có tác dụng!

      Nhưng vào lúc này, Tần Như Hải mặt lạnh đứng ở chính giữa, giơ lên túi tiền : "Các vị, nếu có người nguyện ý vào núi giúp tay tìm người, mặc kệ tìm được hay , lão phu cũng cho 100 đồng tiền, nếu tìm được người, cho dù là đoạn xương, lão phu cũng xuất 300 đồng, nếu có người gặp phải sói mà bị thương, lão phu nguyện ý bồi thường ngân lượng!”

      Lời lẽ uy nghiêm, khí thế vang dội.

      Tác giả có lời muốn : hôm nay chính là Tết Đoan Ngọ á..., nhớ ăn bánh chưng ~

      Khụ khụ, ở đây khí hình như có chút đúng, song, ta muốn mọi người cất giấu, cái này liên qian đến ngày mai nhà ta có biên tập tốt đơn đề cử hay , nếu cất giấu quá ít, A Lang cùng nha đầu lười bị cho vào lãnh cung, ô ô, để cho bọn họ cơ hội xuất tốt, còn chưa có hôn thú, nếu như mọi người thích câu chuyện này, mời sưu tầm chút! Ta đảm bảo ngày càng kiên trì, tuyệt dối lừa!
      A fangPhong Vũ Yên thích bài này.

    2. michellevn

      michellevn Well-Known Member Editor

      Bài viết:
      5,115
      Được thích:
      12,886
      Chương 26: Tang .

      Editor: Aq_scents

      Trọng thưởng, tất có dũng phu.

      100 đồng tiền, đối với người Tần gia mà coi là gì, có lúc tiện tay thưởng cho gã sai vặt còn nhiều hơn thế, nhưng là, nhìn lại mọi người ở thôn Thanh Sơn, nam nhân làm công việc nặng nhọc nhất liên tục ba bốn ngày, mới có thể kiếm được tiền công.


      Vì vậy, những bà vợ lo lắng chồng xảy ra chuyện rối rít buông lỏng tay, vốn là các thanh niên trai tráng do dự sải bước tới. Dù sao, bọn họ cũng đều biết, chỉ cần nhiều người, sợ gặp phải bầy sói, những con thú ấy cũng có linh tính, bắt nạt kẻ yếu, lấn ít sợ nhiều.

      Ngắn ngủn vài phút, liền tập hợp hơn bốn mươi người.

      Sắc mặt lý chính cực ký khó coi, giống như bị người ta cho cái bạt tai trước mắt mọi người, hồng trắng biến đổi. Nhưng, chính là lý chính, dưới tình huống này có thể kêu gọi thôn dân vào núi, nhưng lại có lý do gì lúc bọn họ đưa ra hỗ trợ lại tỏ vẻ phản đối. Mà để cho nội thương chính là, vô luận trong lòng tức giận cỡ nào, đều thể biểu ra.

      “Nếu tất cả mọi người nhiệt tình giúp tay, vậy hãy nhanh về nhà lấy đồ , lấy xong lập tức tới đây tập hợp!”

      Đám người lập tức giải tán, lý chính lạnh lùng liếc Tần Như Hải cái, gọi Triệu Đại Lang, phẩy tay áo bỏ .

      Thẳng đến lúc này, Tần Như Hải mới nghe thấy thứ tiếng tựa như dã thú gầm , kinh ngạc nhìn theo tiếng, khó khăn chống lại đôi mắt vằn vện tia máu. Tiêu Lang giùng giằng điên cuồng, ống tay áo Thư Mậu Đình cũng bị xé rách, cánh tay nhiều vết máu, Tần thị tốt hơn chút, nhưng cánh tay cũng bị chảy máu.

      Đứa này sợ là nổi điên rồi?

      Tần Như Hải biết nhiều hiểu rộng chút do dự, giơ tay hướng gáy Tiêu Lang đánh xuống, đau nhức truyền đến, động tác của Tiêu Lang cứng đờ, mềm nhũn té trong ngực Tần thị.

      Thư Uyển che miệng, nước mắt tràn mi.

      Ngày hè dài, lúc tia nắng cuối cùng sắp biến mất các thôn dân vào núi trở lại.

      Hai công nhân Tần gia mang cáng buộc đơn giản tạm thời, che vải trắng phía , lúc vải trắng như tuyết, lúc về phía nhuốm vết máu, đậm như mực, vệt máu loang như sao hỏa, theo bước chân đung đưa, phía dưới vải trắng lồi lõm càng hình dáng.

      Tiêu Thủ Vận tay vịn cáng, tay nện lồng ngực, kêu khóc từ núi đến khi xuống núi, thanh khàn khàn khó nghe, như bị sa bàn đè xuống.

      Các thôn dân theo phía sau, nét mặt cũng rầu rĩ.

      Tần thị nghe tiếng động, vội vã từ trong nhà chạy ra, chỉ liếc mắt cái, liền té xỉu, may là Tần Như Hải và Thư Uyển theo sát phía sau cùng đỡ.

      “Ông ngoại, nương con. . . . . .” Thư Uyển để ý tình huống bên kia, lo lắng kêu lên.

      Nét mặt Tần Như Hải đầy nặng nề, “Nương con là thương tâm quá độ, có gì đáng ngại, con ở nhà coi chừng bọn họ, ta sang xem chút.” Đỡ Tần thị vào trong phòng, Tần Như Hải giọng dặn dò Thư Uyển, sải bước ra ngoài, loại cảnh tượng này, tiểu nương thích hợp nhìn.

      Nhìn bóng lưng xa, Thư Uyển chỉ sợ sệt chốc lát, chợt có loại cảm giác như trong mộng. ràng yên lành, tại sao đột nhiên lại xảy ra loại chuyện như vậy? Vốn là, nàng nên mang theo muội muội trở lại, người nhà ăn cơm tối ở trong sân, cách hai vòng hàng rào bé , có thể nhìn thấy bóng dáng Tiêu nhị thúc cùng Tiêu Lang đối diện, hai cha con trầm ổn , rồi lại ấm áp hài hòa.

      Hôm nay, Tiêu Lang hôn mê ở giường, Tiêu nhị thúc. . . . . .

      Trong phút chốc, màn đêm buông xuống.

      Phía xa có tiếng khóc rung trời, có thôn dân hết mực khuyên lơn, còn có thanh vững vàng trầm ổn của ông ngoại, ông ở đây là. . . . . . Chỉ huy an bài hậu .

      Bên tai truyền tới tiếng muỗi kêu ong ong, mộng cảnh lập tức trở nên chân thực, mặc kệ trong lòng đau thương cỡ nào, cuộc sống vẫn phải tiếp tục, chính là khi ngươi đau lòng chịu thanh tỉnh, chắc chắn có cái gì đó nhắc nhở ngươi, tỉnh lại !

      Thư Uyển lau nước mắt, xoay người thắp sáng ngọn đèn lồng, để chiếc trước cửa bếp, xách chiếc khác vào phòng.

      Dưới ánh đèn lờ mờ, Tiêu Lang cau mày, khuôn mặt gầy gò tất cả đều là tiều tụy, Thư Uyển cầm lên tủ phiến tròn, đứng ở đầu giường đặt gần lò sưởi, cầm quạt quạt cho hai người, ngẩng đầu nhìn ra bầu trời đêm bên ngoài màn cửa sổ bằng lụa mỏng, trong mắt trống rỗng mờ mịt.

      *

      Nhà Tiêu Vĩnh Giang ở thôn đông, ba gian phòng hảo hạng, đông tây hai gian sương phòng, mặc dù nhiều năm, nhưng so với nhà lá của Tiêu Lang, quả trời vực.

      Giờ khắc này, Tiêu Vĩnh Giang nửa quỳ ở bên cạnh gạt lệ, căn bản cũng muốn học trưởng tử khóc thành tiếng như vậy, ngờ mở miệng liền kêu thành: “Thủ Vận a, mạng ngươi sao lại khổ như vậy, sớm chút. . . . . .” Khi đó người trong thôn còn chưa có tản , nghe Tiêu Vĩnh Giang kêu như vậy, mọi người đều á khẩu, thể tin nhìn , khóc nức nở cũng khóc lầm tên người, sợ rằng từ cổ chí kim chỉ có ? Nếu phải là tình huống cho phép, sớm lên tiếng mỉa mai. Cho nên Tiêu Vĩnh Giang lập tức ngậm miệng, cúi đầu giả chết, cho đến khi mọi người lĩnh tiền tản , mới tự tại chút.

      Trương thị ôm Đậu Đậu bốn tuổi núp ở sương phòng phía tây của hai nữ nhi, nằm lúc trong chăn trưởng nữ Thúy Hà, xem chút đồ trang sức linh tinh của thứ nữ Liên Hoa, mắt chuyển động láo liên, trong lòng thầm cân nhắc. Mặc dù phân nhà rồi, nhưng dù sao cũng có quan hệ huyết thống, Tiêu Lang lại là đứa bé, tang này khẳng định là phải giao cho bọn họ làm, cũng may là người này bị cắn chỉ còn dư mấy cây xương, quan tài có thể mua chút, nhưng có nữa, cũng phải xài tiền nhà mình!

      Ông cụ cái gì cũng biết làm, ngoại trừ giúp tay trồng trọt, có giành được phân tiền, trượng phu là kẻ dùng thủ đoạn để làm biếng, lòng dạ có chút hẹp hòi, nhưng về điểm này phá tâm nhãn cũng đổi được tiền? Cuộc sống vốn là được ngày nào hay ngày ấy, nàng lấy tiền đâu mua quan tài đây?

      Phiền não vỗ cái muốn chạy ra ngoài xem nhi tử náo nhiệt, đột nhiên Trương thị mắt sáng lên, làm tang cho Tiêu Thủ Vọng, đương nhiên là dùng tiền của nhà rồi! Hai năm qua thường vẫn thấy hai cha con bọn họ săn bắt thú trở lại, phải thỏ cũng là gà rừng, hai người đàn ông bình thường lại ăn tiêu tiết tiệm, chừng là để ra được bao nhiêu tiền ấy chứ!

      Nghĩ tới điểm này, nàng vội vã đứng dậy, ôm nhi tử đến giường, đưa cho Liên Hoa chăm sóc, nhấc chân ra bên ngoài, vừa muốn vén màn cửa lên chợt nghe có người : “Tiêu lão đệ, người chết thể sống lại, chúng ta bàn bạc chút tang cha A Lang, con rể ta cùng tình như huynh đệ, nếu có gì cần chúng ta giúp đỡ, ông cứ mở miệng, tại trời nóng, phải nhập liệm nhanh mới được.”

      Tần Như Hải đứng bên cạnh Thư Mậu Đình, mắt lạnh nhìn cha con Tiêu Vĩnh Giang giả khóc, cố nén kiên nhẫn , mắt thấy lúa mạch sắp gặt rồi, đến lúc đó công việc lu bù lên, càng cần trông mong vào phụ tử mưu mô tàn nhẫn này. Con rể mình là người tính tình ôn hòa, đối với loại người biết xấu hổ biết phân trái phải, có lý cũng , tới đây rồi, định giúp xử lý tay.

      Trong lòng Trương thị căng thẳng, ai cũng biết nhà mẫu thân Tần thị giàu có, mới vừa rồi phát tiền đồng giống như nước chảy ra ngoài, nếu trượng phu thông minh, chừng có thể làm cho bọn họ bỏ tiền ra, đến lúc đó mình xén bớt nguyên vật liệu chút, cũng có thể kiếm khoản !

      Nhất thời vừa thấp thỏm vừa hưng phấn, chỉ sợ trượng phu vụng về biết cách chuyện.

      Tiêu Vĩnh Giang cưới quả phụ kế thất điêu ngoa, tính tình sớm bị chỉnh, chờ mãi nàng ta mới chết, lại cưới về đứa con dâu lợi hại hơn, nghĩ biện pháp vơ vét chút tiền riêng ít ỏi của , sau đó ba bữa cơm ngoại trừ chừa cho chút cơm ăn, còn lại bao giờ chịu chia nửa đồng tiền, phàm là chuyện liên quan đến tiền vật, cũng cho phép tham gia nghe ngóng. Hôm nay nghe được Tần Như Hải hỏi phí tổ chức tang lễ, theo bản năng rụt đầu, nhìn trộm liếc về phía Tiêu Thủ Vận.

      “Đa tạ Tần thúc, cha ta ông ấy đau lòng quá độ, cũng lên lời rồi, kính xin ngài chớ để ý.” Mượn bóng đêm che giấu, Tiêu Thủ Vận chút xấu hổ cướp lời , ngay sau đó thở tiếng dài: “Tần thúc, cũng sợ ngài chê cười, trước mắt lúa mạch còn chưa gặt về, trong nhà sớm còn tiền dư rồi, cơm canh đều theo kho hàng từ xa đến, ta mặc dù muốn lo cho nhị đệ thuận lợi vui vẻ, nhưng là lực bất tòng tâm!”

      Trương thị núp ở bên trong nhất thời á khẩu, thời khắc mấu chốt, trượng phu vẫn là có chút tác dụng.

      Tần Như Hải cũng biết như vậy.

      “Nếu như thế, các ngươi liền phụ trách báo tang bố trí linh đường , quan tài và cúng bái hành lễ cứ giao cho con rể ta làm thay. . . . . .”

      Tiêu Thủ Vân nghe xong, khỏi vô cùng thất vọng, tang tang , quan tài cùng cúng bái hành lễ là cơ hội tốt nhất để đục nước béo cò, vậy mà lại rơi vào Thư gia!

      Tần Như Hải cũng để ý tới lòng dạ mọn của . sau khi giao phó ràng, cả đêm phái người mua quan tài thượng hạng, nhập niệm, còn mời hòa thượng trong miếu tới làm lễ, bởi vì Tiêu Thủ Vọng phải là sống thọ và chết tại nhà, nên cúng bái hành lễ chỉ làm đêm.

      Khi tia nắng đầu tiên chiếu sáng bầu trời, khi tiếng ông ông niệm kinh cuối cùng vang lên trong gió sớm, Tiêu Lang bỗng mở mắt ra, tầm mắt nhìn đến hai tấm chăn đệm phẳng phiu, căn bản giống như có người ngủ qua.

      Chỉ liếc mắt cái, liền nhận ra đây là Thư gia.

      Nơi xa truyền đến tiếng kèn quen thuộc, đó là giai điệu khi cử hành tang lễ.

      Chuyện hôm qua như sóng biển ập đến, lập tức tràn vào đầu, Tiêu Lang hất mạnh chăn người ra, mang giày chạy ra ngoài.

      “A Lang!”

      Nghe tiếng động Thư Uyển chạy tới vừa vặn bị đụng, vội vàng kéo lấy cánh tay , vừa định mở miệng, chợt Tiêu Lang quay đầu lại, đôi con ngươi ửng đỏ thẳng tắp nhìn nàng chằm chằm: “Bọn họ tìm được cha ta chưa?”

      Thư Uyển lập tức có hơi sức lôi kéo tay của , quay đầu, nước mắt khống chế được rơi xuống.

      “Bọn họ tự làm tang cho cha ta?” Tiêu Lang cúi đầu, từng câu từng chữ hỏi, thanh khàn khàn nghe ra nửa điểm cảm xúc, nhưng chờ Thư Uyển trả lời, chạy thẳng về nhà.

      Thư Uyển nhất thời sửng sốt, lúc này, theo lý mà , cũng nên chạy tới linh đường khóc nức nở ?

      muốn theo vào xem chút, Tiêu Lang vọt ra, nháy mắt liền biến mất ở cửa.

      Thư Uyển khỏi cảm thấy lo lắng, nhưng tới lúc nàng đuổi theo, phố dài thấy bóng dáng của Tiêu Lang đâu nữa.

      Phải linh đường chứ?

      Nhìn phố trống vắng, Thư Uyển biết tại sao mình lại sinh ra cái nghi vấn này, đó là cha ruột của , A Lang linh đường, còn có thể đâu?

      Nhưng vì sao khi nãy phải chạy về phòng?

      Hành động này thể nào hiểu nổi, Thư Uyển thể suy nghĩ nhiều, bỗng dưng, nàng chợt nhớ lại tối hôm qua lúc lấy đồ từ người Tiêu Lang ra, dưới chân mềm nhũn, thiếu chút nữa mất hơi sức ngã nhào.

      Tái mặt chạy về phòng, Thư Uyển trực tiếp nhìn phía tử sơn hồng, đợi thấy bày biện nơi đó, lúc này nhịn được nữa, tê liệt ngã xuống đất.

      Thanh chủy thủ Tiêu Lang dùng mười lượng bạc mua thấy nữa!

      Tác giả có lời muốn : biết gì cho phải, thay đau lòng.

      Bắt côn trùng, vì sợ mọi người hiểu lầm là cập nhật, về sau nếu như chỉ là viết nhầm chữ nhưng ảnh hưởng việc đọc, ta sửa lại, lần này đem cơm tối đánh thành cơm trưa, nhìn được, đành bỏ, xin lỗi ~\(≧▽≦)/~
      A fangPhong Vũ Yên thích bài này.

    3. michellevn

      michellevn Well-Known Member Editor

      Bài viết:
      5,115
      Được thích:
      12,886
      Chương 27: Đề nghị

      Editor: M. Nyoko

      Cõi đời này hiếu tử hơi nhiều, khi cha vì tuổi già ra , khoác áo sợi đay tơ trắng túc trực bên linh cữu.

      Nhưng thiên hạ rộng lớn, đứa trẻ mười tuổi có thể người ngựa vào núi vì cha trả thù, sợ rằng có thể đếm được đầu ngón tay.

      Cho nên, mặc dù Tần Như Hải trách cứ Tiêu Lang lỗ mãng, nhưng cũng bị lòng hiếu thảo của rung động, tự mình dẫn cả đám thôn dân vào núi tìm người.

      Ngắn ngủn nửa ngày, chuyện Tiêu Lang liền truyền khắp thôn lạc lớn chung quanh Bình Dương trấn, ít trai tráng tự phát kết đội vào núi tìm người, đếm hết dân chúng mong mỏi nghe ngóng.

      Bình thản quá lâu, người người cũng ước mơ kỳ tích, bọn họ lòng hi vọng đứa bé kia có thể báo thù rửa hận, bởi vì chỉ có như vậy, cử chỉ lỗ mãng của mới có thể biến thành đại hiếu, có thể từ hài đồng dốt nát sơn dã biến thành thiếu niên hùng trí dũng song toàn, mà bọn họ mới có thể trở thành nhân chứng nhất định lưu truyền rộng rãi, mới có thể tự hào với người khác. Nhưng, nếu như đứa bé kia chưa thành công, bọn họ tiếc nuối thổn thức thất vọng, cũng có rất ít người thay đau lòng khổ sở, dù sao, bọn họ chỉ là khách xem.

      Trình Khanh Nhiễm cũng nghe đến chuyện này, trở về thư phòng, sau đó lại ra, phân phó Ngụy Đại chuẩn bị xe ngựa.

      Thời điểm xe ngựa chạy tới Thanh Sơn Thôn, là hoàng hôn, nắng chiều rực rỡ chạy dài dứt phủ lên dãy núi tầng ánh sáng vàng mờ, dù vậy, nó cũng cách nào xua tan hắc ám trong sâu thẳm của núi rừng, ánh sáng cùng u ám đối lập, ngược lại càng làm cho người ta tim đập nhanh.

      Canh giữ ở dưới chân núi chúng phụ nhân lục tục về nhà, họ muốn bắt đầu chuẩn bị cơm tối.

      Vì vậy, xa xa Trình Khanh Nhiễm liền trông thấy Tần thị cùng Thư Uyển, mẹ con hai người nhúc nhích dừng chân ngắm nhìn phương hướng núi rừng, váy trắng tung bay theo gió, tựa như hai đóa đinh hương thanh u.

      khỏi có chút khổ sở, giọng ý bảo Ngụy Đại dừng xe ngựa ở phía sau vài cọng cây lưa thưa, lặng lẽ ngồi ở trong buồng xe, lắng nghe côn trùng sơn dã kêu vang.

      biết trải qua bao lâu, bên ngoài rốt cuộc truyền đến tiếng bước chân nặng nề mệt mỏi, Trình Khanh Nhiễm nghe Tần thị kêu gào thê thảm, nghe Thư Uyển đè nén tiếng khóc. khe khẽ thở dài, xem ra, bọn họ có tìm được người, hoặc là. . . . . .

      Vừa định mở miệng những gì, tiếng sói tru dài theo gió bay vào buồng xe, ràng truyền vào trong tai.

      Cơ hồ cũng ngay lúc đó, giống như ra lệnh tiếng, tiếng mọi người đều biến mất.

      Trình Khanh Nhiễm thể tin được nhảy xuống xe ngựa, sau đó, lại tiếng sói tru truyền tới, tiếng vang như sóng, vòng vòng phiêu đãng ở rừng núi.

      Tiêu Lang cầm đao đứng ở mảnh đất trống, trăng sáng mới lên vẩy xuống nhu hòa lại trong trẻo lạnh lùng chói lọi, lại khuôn mặt của . cứ như vậy nhúc nhích chờ đợi, cho đến khi có thanh chạy nhanh như điên từ xa đến gần, mới rút ra chủy thủ, hai mắt chăm chú nhìn phía trước.

      Ánh trăng chiếu tới trong bóng tối, chợt lên bảy đôi mắt lục quang u, trong đó đôi lục quang của thủ lĩnh chạy ở trước mặt, lúc sắp nhảy ra rừng cây nó chợt ngừng lại, giật giật, hình như có chút xác định chắc chắn.

      Tiêu Lang nhìn chằm chằm cặp lục mâu cầm đầu kia, trong sóng mắt tuôn ra quyết dũng.

      Trong lúc giằng co trầm mặc, chợt về phía trước hai bước, chậm rãi ngẩng đầu lên, giống như dùng hết hơi sức toàn thân, phát ra tiếng sói ngân cuối cùng. Từ đó về sau, đối xử với tất cả con mồi như nhau, bao gồm những con sói như kiếp trước của , súc sinh hại cha ruột !

      Con sói cảm nhận được chiến ý của , mặc dù nó hiểu tại sao người này hiểu được tiếng sói, thân là sói, nó phải tiếp nhận sói đực khác khiêu chiến.

      Con sói từ trong bóng tối ra thân hình, phía sau nó sáu con sói cũng chưa hề đitới, sói có luật của sói.

      Ánh trăng sáng ngời chiếu ràng vào thân thể cao lớn của nó, vai to con cao gần mét, thân sói hoàn mỹ dài đến hai thước, đầu ngẩng cao giương cao kiêu ngạo của nó, con ngươi xanh u nhìn lạnh lùng chăm chú phía trước loài người hèn mọn gầy yếu chịu nổi kích.

      Bởi vì Tiêu Lang nhúc nhích, con sói dần dần mất tính nhẫn nại, cuối cùng, nó dẫn đầu phát động công kích.

      Sói công kích, đó là dặm trí nhớ in sâu trong xương máu Tiêu Lang, bất luận bao nhiêu năm trôi qua, đều quên lãng.

      có tránh, lúc than mình con sói nhào tới, thân thể bỗng chốc ngửa ra sau, hai chân bảo đảm thân thể thăng bằng, sau đó, hai tay siết chặt chủy thủ mãnh liệt nhắm vào cổ con sói, đường hung hăng xuống phía dưới. . . . . .

      Theo tiếng hét thảm, máu văng tung tóe ra, bầy sói chạy tứ tán.

      Cuối cùng chủy thủ cắm ở nơi xương ngực con sói, mặc dù lúc đầu chậm lại, Tiêu Lang vẫn như cũ nắm chặt dao găm kéo về phía trước cắt đứt, cho đến khi quăng mạnh con sói xuống đất, Tiêu Lang mới hoàn toàn ngừng lại, ngửa mặt ngã nhào đất.

      Con sói vô lực co quắp, cái đuôi thô cứng quét lên trận bụi bặm, dần dần, NGAO...OOO tiếng kêu thảm thiết càng ngày càng . . . . . .

      Tiêu Lang nhúc nhích nằm mặt đất, mặc cho Huyết Lang ấm áp chảy xuống từ cái trán, theo tóc mai chảy tới trong lỗ tai, dần dần khô khốc.

      Đỉnh đầu là bầu trời đêm tối đen, sao lốm đốm đầy trời.

      Thời điểm mẫu thân mất, cha người chết biến thành sao trời, vậy cha cũng biến thành ngôi sao chứ?

      Đảo mắt, lại là bình minh mới.

      Giống như trong đêm, lúa mạch đều vàng óng. Các thôn dân đều bận rộn cắt lúa mạch , cũng vô tâm giúp tay vào núi tìm người, huống chi, bọn họ đều cảm thấy, đứa bé Tiêu Lang lớn như vậy, biến mất ngày đêm ở trong núi, làm sao có thể còn sống?

      Tần thị cầu khẩn, Tần Như Hải dẫn từ trấn mướn tới mấy người làm công, chuẩn bị lại tìm lần nữa.

      Cũng chờ bọn lên đường, chỉ thấy vai Tiêu Lang khiêng đầu sói, máu me đầy người ra ngoài.

      "A Lang!"

      Tần thị sững sờ, ngay sau đó tựa như gió nhào tới trước người Tiêu Lang, đẩy ra xác sói cản trở, liền đánh Tiêu Lang, từng phát từng phát hung hăng vỗ vào mông : "Ngươi đứa bé ngoan tâm, ai cho ngươi vào núi! Ngộ nhỡ ngươi có mệnh hệ gì, ngươi để cho ta phụ lòng cha ngươi sao! Ngươi muốn sống, chết ở trước mặt của ta, nhất định chạy đến trong núi cho sói ăn à! Sống thấy người chết thấy xác, ngươi biết chúng ta có nhiều lo lắng sao? À?" Cuối cùng đánh nổi rồi, quỳ chân đất, ôm chân Tiêu Lang khóc lớn lên.

      Thư Uyển tựa vào trong ngực Tần Như Hải, gắt gao cắn khăn, nhìn khuôn mặt Tiêu Lang đầy máu, nhìn mặc cho mẹ nàng đánh chửi lại nhúc nhích, trong mắt mảnh tro tàn, nước mắt liền nhịn được rơi xuống.

      "Bá mẫu, ta nhìn cha ta." Tiêu Lang đẩy tay Tần thị ra, khom lưng khiêng thi thể con sói lên, từng bước từng bước tới hướng Tiêu gia.

      Thư Mậu Đình lên trước, đỡ thê tử lên, an ủi: "Đừng khóc, A Lang có việc gì là tốt, chúng ta vội vàng tới xem chút , ta xem bộ dáng kia của có chút đúng, người đều là máu, cũng biết có bị thương hay . . . . . ."

      " có việc gì, người đều là máu con sói kia." Tần Như Hải tỉnh táo , mày rậm ở dưới cặp mắt lóe lên tinh quang, đứa này phải người bình thường, nếu là hảo hảo vun trồng, ngày khác phải có tiền đồ!

      Mặc dù như vậy, Tần thị vẫn yên lòng, liền vội vàng đuổi theo.

      Tiêu Lang khiêng con sói bước vào cửa chính Tiêu gia Trương thị tay bịt mũi tay ôm bó củi vào trong, nghe được động tĩnh ở cửa, nàng tùy ý quay đầu nhìn lại, kết quả bị bóng người máu me đầy mặt sợ đến phát ra tiếng tiếng rít chói tai, ném xuống bó củi liền chạy vào.

      Tiêu Lang tựa như nhìn thấy nghe thấy, cặp mắt thẳng tắp nhìn chằm chằm quan tài đỏ thẫm đặt ở giữa sân, ngây người hồi lâu, mới từng bước từng bước tới, phịch tiếng quỳ xuống, đặt thi thể con sói ở trước, chủy thủ trong tay thả vào dưới cổ con sói, từng đao từng đao cắt.

      "Cha, ngươi thấy chưa? Ta đánh nó chết, ngươi cho ta biết, nó cắn ngươi bao nhiêu lần, ta liền cắt nó bao nhiêu đao. . . . . ."

      Huyết lang càng ngừng phun ra, rất nhanh liền nhiễm đỏ mặt đất lớn, so với quan tài sơn đỏ còn đỏ đến chói mắt.

      Đám người Tần thị chạy tới, vợ chồng Tiêu Thủ Vận cũng kinh hãi dừng lại bước chân, bọn họ vạn vạn ngờ, Tiêu Lang ra những lời như vậy.

      Mắt thấy đầu sói bị cắt lấy, mắt thấy cây đao Tiêu Lang dời xuống bụng sói, Trương thị chút nghĩ ngợi ngăn lại : "Dừng lại! da sói có thể bán ít bạc !" Nhìn bộ dáng Tiêu Lang kia, ràng là muốn cắt nát con sói, đây quả thực là phá hoại của trời quá rồi!

      Tiêu Lang giống như nghe thấy, tiếp tục động tác trong tay, mùi máu tanh nồng đậm đập vào mặt, thế nhưng lại bị nửa điểm ảnh hưởng.

      Trương thị nhức nhối muốn đẩy A Lang ra ngoài, nhưng vừa đưa tay, liền chống lại con ngươi Tiêu Lang nhuốn máu, nhất thời bị sợ đến hồn cũng mất, liên tiếp quay ngược lại mấy bước.

      Tần Như Hải sâu than thở: "Để thôi, có lẽ như vậy, trong lòng mới còn có thể dễ chịu hơn chút. Mậu Đình, ngươi nấu chút canh an thần cho uống." Tình huống như thế, nhất định là ăn trôi , lấy ra cũng phí công, chỉ hy vọng trong lòng kiên định, sớm tỉnh táo lại chút.

      Sắc mặt Thư Mậu Đình nặng nề .

      Khi trở về, Tiêu Lang uống, bị mấy người cưỡng ép, sau đó vẫn quỳ gối tại chỗ, đợi đến toàn bộ con sói bị cắt thành dáng vẻ, Tần Như Hải cũng nhìn được nữa, lại nâng , để cho người ta thu thập xác sói, mới đem thả ra.

      Mặt trời từ phía đông dời sang phía tây, bóng tối lần nữa phủ xuống.

      Tiêu Lang ăn uống, cứ như vậy quỳ, cố tình giọt nước mắt cũng có.

      Người Tần gia về, người Tiêu gia buồn ngủ, chỉ chừa hai ngọn bạch đèn lồng trong sân.

      "A Lang, ngày mai trở lại túc trực bên linh cữu cha ngươi, trước cùng bá mẫu trở về có được hay ?" Tần thị ngồi xổm xuống ở bên cạnh Tiêu Lang, dịu dàng hỏi, thanh có chút khàn khàn.

      Tiêu Lang gì.

      Thư Mậu Đình đỡ Tần thị dậy, bất đắc dĩ lắc đầu cái, hai vợ chồng cẩn thận mỗi bước về nhà.

      Dưới ánh trăng, cũng chỉ còn lại có bóng người quỳ.

      Toàn bộ hai buổi tối ngủ được ngon giấc, Tần thị cũng buồn ngủ, giọng cùng Thư Mậu Đình chuyện: "Sáng mai ngươi gọi A Lan trở về , khi Thủ Vọng còn sống cũng thương nàng, hoàng hôn phải xuống đất, thế nào A Lan cũng muốn trở lại quỳ lạy, cũng thể gạt. Hơn nữa mặc dù nàng hiểu chuyện, A Lang lại để ý nàng nhất, từ hai người chơi chung tới lớn, có mấy lời A Lang muốn cùng chúng ta, có lẽ là có thể ra với A Lan, , trong lòng mới dễ chịu chút. . . . . ."

      "Ừ, ta hiểu , chỉ là, về sau A Lang nên làm cái gì bây giờ? còn như vậy. . . . . ."

      Ánh mắt Tần thị sáng lên, : "Chúng ta nhận làm nhi tử chứ? Như vậy có thể ở cùng chúng ta!"

      Tác giả có lời muốn : mấy chương này có chút nặng nề, ta đây viết cũng khó chịu, cho nên ta đây phải sớm gọi A Lan trở về, hóa giải khí, ừ, cứ định như vậy, thần cũng thể ngăn trở!
      A fang, Phong Vũ Yênsanone2112 thích bài này.

    4. michellevn

      michellevn Well-Known Member Editor

      Bài viết:
      5,115
      Được thích:
      12,886
      Chương 28: Thương hại.

      Editor: Aq_scents

      Thư Lan bị đại cữu mẫu đánh thức, Chu thị đưa nàng thay bộ áo váy màu trắng, đầu trừ hai búi tóc, có vật trang sức nào, ngay cả dây buộc tóc cũng là màu trắng.

      “A Lan, cha ngươi tới đón ngươi, lát nữa ngoan ngoãn nghe lời, biết ?”

      Cúi đầu cười yếu ớt nhìn mợ, Thư Lan ngoan ngoãn gật đầu, đột nhiên khỏi cảm thấy có chút khẩn trương.

      Mấy ngày nay, nàng cơ hồ thấy ông ngoại cùng hai cữu cữu, lúc tìm bà ngoại, người thở dài tiếng lúc nặng lúc , mà nha hoàn ma ma bộ cũng yên tĩnh, cười đùa chuyện như lúc trước, ngay cả lúc Nguyên Bảo ca đến đây, cũng thường sững sờ, nhìn nàng bằng ánh mắt mà nàng hiểu được.

      Khiến cho nàng lo lắng, chính là bộ áo váy thuần trắng này.

      Tất cả mọi người đều nàng sinh ra xinh đẹp, thích hợp nhất là mặc màu hồng, cho dù là ở nhà bà ngoại, vì nàng chuẩn bị phần lớn quần áo là màu hồng, còn có màu hồng cánh sen, vàng đỏ, màu mai hồng sắp nở, trừ quần áo trong, nàng hình như rất ít mặc trắng thuần. Nhớ nhất có lần, chính là ngày Tiêu nhị thẩm chết. . . . . .

      Lập tức nàng lại nghĩ đến Tiêu Lang hôm đó, nha hoàn vào vài câu, liền chạy , sau đó, người bên cạnh mới xảy ra các loại biến hóa.

      Thư Lan càng lúc càng khẩn trương, bước ra trước cửa phòng, chợt nàng sực nhớ ra điều gì đó, nhàng kéo tay Chu thị: “Đại cữu mẫu, người biết chuyện Tiêu nhị thúc lạc đường trong núi ? Ông ấy về chưa?” Mắt hạnh mở to nhìn Chu thị, nơi sâu trong đáy mắt, nàng cũng ý thức được mình sợ hãi.

      Chu thị than , xoa xoa đầu của nàng, gì.

      Có phiền não người ta thở dài, đây là số ít lời Thư Lan nhớ được.

      Sau đó nàng nhìn thấy phụ thân mặc bộ quần áo màu xám tro, hốc mắt trũng sâu, sắc mặt tái nhợt, dường như gầy rất nhiều. Ca ca đứng bên cạnh cha đôi mắt ửng hồng, mới vừa chạm tới ánh mắt của nàng, liền cúi đầu.

      Đợi tới lúc ngồi vào xe ngựa, phụ thân tự mình mặc cái áo tang bằng vải thô, rồi đưa cho ca ca cái, sau cùng lấy ra cái mặc vào cho nàng trí nhớ tưởng chừng như quên lập tức ra, Thư Lan thể tin vuốt đai lưng thô ráp tay có chút tê dại, lầm bầm hỏi: “Phụ thân, thôn chúng ta có ai chết sao?”

      Thư Mậu Đình xoa xoa đầu nàng, “A Lan ngoan, Tiêu nhị thúc con rồi, con về cúi đầu vái lạy tiễn ông ấy.”

      Thư Lan rất muốn hỏi “Tiêu nhị thúc đâu”, nhưng nàng hỏi được, bởi vì nàng biết “” này có nghĩa là gì.

      Nàng chỉ hiểu, tại sao Tiêu nhị thúc lại chết? Ông ấy dáng dấp cao như vậy, so với phụ thân còn cao hơn, cơ thể cường tráng, cánh tay so với chân mình còn lớn hơn, tóc của ông còn đen như thế, đột nhiên tại sao lại chết chứ?

      Nàng tin, nhưng nước mắt tự nhiên ứa ra.

      Xe ngựa vào thôn, Thư Lan nghe thấy tiếng kèn truy điệu, còn có mấy tiếng khàn khàn kêu khóc, nhìn thấy mấy người mặc áo trắng vòng quanh thôn, vừa vừa vung tiền giấy. Đó là tập tục của thôn, trước khi chôn cất, người thân họ hàng phải khóc lóc vòng quanh thôn, ở phía đông dùng gạch dựng cái nhà đơn sơ cao hai thước, bái tế, sau đó theo hướng khác về nhà, tiếp đó, đem quan tài lên nghĩa địa Bắc Sơn, hạ táng.

      Nhà Tiêu Lang chỉ có hộ người thân, đó chính là gia gia cùng đại bá.

      Thư Lan còn muốn phân biệt người trong đám người mặc áo trắng kia, còn muốn tìm bóng dáng cao gầy kia nữa, nhưng xe ngựa chạy nhanh tới.

      Thư Mậu Đình bế con xuống, dắt nàng vào trong, cuối cùng dừng lại, với hai huynh muội: “Các con khấu đầu lạy tạ nhị thúc .”

      Thư Triển dẫn muội muội tới, quỳ xuống cạnh Tiêu Lang, hướng quan tài đỏ thẫm trịnh trọng cúi đầu, dập đầu xuống đất, phát ra thanh. Lúc đứng dậy muốn gì đó với Tiêu Lang, lại cảm thấy gì cũng vô dụng, vỗ vỗ bờ vai , trầm mặc lui sang bên, nhường chỗ cho muội muội.

      Thư Lan nhìn quan tài đỏ thẫm, thẫn thờ lên trước, học dáng vẻ vừa rồi của Thư Triển, dập đầu.

      Trong nháy mắt lúc đầu chạm đất ấy, nàng nghĩ đền rất nhiều chuyện khi còn .

      Tiêu nhị thúc bẫy gà rừng trở về, cố ý dùng lông đuôi xinh đẹp của gà rừng làm quả cầu cho nàng và tỷ tỷ, so với quả cầu bán trong cửa hàng đẹp hơn rất nhiều, mặc dù nàng chỉ có thể đá hai cái. Mùa hè, quả hạnh cây chín, nàng với tới, Tiêu nhị thúc lập tức liền bế nàng giơ lên cao, cao, vững vàng. Tiêu Lang bắt nạt nàng, mẫu thân tin, nàng phải tìm Tiêu nhị thúc tố cáo, Tiêu nhị thúc cũng cần hỏi Tiêu Lang, túm tay lại rồi đánh xuống mông . Mùa thu lúc săn thú về, Tiêu nhị thúc hái nắm to táo đỏ núi cho nàng ăn, vừa chua vùa ngọt. Mùa đông trời lạnh, Tiêu nhị thúc tới uống rượu cùng phụ thân, hai người ngồi khoanh chân ở hai đầu bàn, nàng nằm ngủ bên, lúc bị bọn họ đánh thức, có thể nghe thấy Tiêu nhị thúc sang sảng kể chuyện lý thú trong núi. . . . . .

      Vậy mà, Tiêu nhị thúc thương cưng chiều nàng, tại lại nằm trong quan tài, bao giờ tỉnh lại nữa.

      Nàng ô ô khóc lên, tiếng khóc càng lúc càng lớn, nàng khống chế nổi, khóc nức nở biến thành nghẹn ngào, khó chịu cánh nào thở được. . . . . .

      đôi tay bế nàng lên, nhàng vỗ lưng nàng, từng chút từng chút, dịu dàng dỗ dành.

      Thư Lan tựa vào hõm vai cha, giống như tìm được chỗ dựa, từ từ bình tĩnh lại.

      Nâng quan, lên núi, hạ huyệt, lấp đất, chôn bia mộ. . . . . .

      Thư Lan tựa người bên cạnh tỷ tỷ, lặng lẽ nhìn mọi thứ diễn ra, nước mắt tuôn rơi, cũng được tỷ tỷ lau .

      Chờ tất cả mọi người tản ra, trước phần mộ cũng chỉ còn lại Tiêu Lang quỳ, còn có bốn người Thư gia.

      Tần thị cùng trượng phu liếc mắt nhìn nhau, dắt Thư Lan đến bên cạnh, ngồi xuống trước người nàng giọng hỏi: “A Lan, Tiêu nhị thúc mất rồi, con đau lòng sao?”

      Thư Lan gật đầu, nước mắt to như hạt đậu lăn xuống.

      Tần thị lau nước mắt cho nàng, “Con còn buồn như thế, vậy con xem, trong lòng A Lang còn buồn bao nhiêu?”

      Thư Lan sững sờ, lúc này mới nhìn về phía bóng dáng quỳ, đúng vậy, đó là phụ thân , nếu như là phụ thân mình chết. . . . . . , cha nàng chết! Thư Lan muốn nghĩ thêm, cho dù chỉ là ý nghĩ, lòng nàng cũng chịu nổi chua xót.

      “A Lan ngoan, Lang ca ca con đau lòng cũng hai ngày chưa ăn cơm rồi, bây giờ mẫu thân về nhà nấu cơm, con tốt nhất gọi , Lang ca ca con vẫn luôn vô cùng lo lắng cho con…con an ủi , khá hơn chút, đến lúc đó con dẫn về nhà chúng ta ăn cơm, có được ?”

      Thư Lan có chút sợ cùng Tiêu Lang sống chung chỗ, nhìn thấy ánh mắt sưng đỏ của mẫu thân, lại nhìn bóng lưng đơn của Tiêu Lang, nghĩ đến hai người thân nhất với rời , cõi đời này chỉ còn linh mình, liền gật đầu cái.

      Tần thị thưởng cho nàng cái hôn, qua gì đó với Tiêu Lang, sau đó cùng Thư Mậu Đình ba người xuống núi. Nàng biết, Tiêu Lang là đứa bé hiểu chuyện, cứ cho là muốn trở về nhà, cũng nhẫn tâm nhìn nữ nhi ở cùng cả đêm, hoặc là để nàng mình xuống núi.

      Gió thổi chầm chậm, phía xa nơi chân trời là ráng chiều diễm lẹ sáng chói, đón nhìn ánh sáng rực rỡ ấy, bóng lưng Tiêu Lang càng lộ vẻ thê lương.

      Thư Lan từng bước từng bước qua, quỳ xuống bên cạnh Tiêu Lang, mắt hé lén nhìn , thấy trơ ra nhìn chằm chằm vào phần mộ, dường như căn bản khong biết nàng đến bên cạnh, suy nghĩ chút, liền tiến đến đối diện , bởi vì vóc dáng nàng thấp bé, ngẩng đầu liền thấy ánh mắt rũ xuống.

      Giờ khắc này trong mắt còn sâu tĩnh mịch lạnh lẽo khiến nàng kiêng dè, mà là mảnh mờ mịt trống rỗng, cái gọi là mất hồn, đại khái chính là dánh vẻ này.

      “Lang ca ca, ngươi đừng đau lòng, cùng ta về nhà ăn cơm nhé?” Thư Lan thử thăm dò vươn cánh tay, khoác lên tay Tiêu Lang, ngờ lại thấy hoàn toàn lạnh lẽo, nàng bị sợ lập tức rụt trở về. Tại sao có thể như vậy? Nàng nhớ tay vẫn rất ấm mà!

      Trong nháy mắt rút tay về, Thư Lan để ý thấy, cánh tay Tiêu Lang hình như bỗng nhúc nhích.

      Lúc nàng đưa hai tay ra, bao lấy tây Tiêu Lang, tự lẩm bẩm: “Ngươi có phải rất lạnh ? Vậy ta giúp ngươi ấm áp nhé.” Thời điểm mùa đông, mỗi lần từ bên ngoài vào, tỷ tỷ đều dùng tay nàng ấm áp bao lấy tay mình ủ ấm.

      Tiêu Lang nhúc nhích, Thư Lan cũng quản , bao ấm cái tay này, lại cầm cái tay kia, đợi nàng cảm thấy khác biệt lắm, lúc này mới ngẩng đầu nhìn phản ứng của Tiêu Lang, sau đó kinh ngạc phát nhìn mình, trong mắt có vô vàn ánh sáng chớp động.

      Theo bản năng Thư Lan muốn rút tay về, lại bị Tiêu Lang nắm ngược lại, thanh khàn khàn : “A Lan, ta khát quá. . . . . .”

      Khát? Thư Lan tự chủ nhìn về phía môi của , thấy nơi đó khô khô, kìm được nuốt cái, cúi đầu : “Vậy chúng ta về nhà , trong nhà có nước. . . . . .”

      “Nhưng ta muốn uống ngay lúc này.” nhìn chằm chằm đôi môi đầy đặn của nàng, .

      “Nơi này vừa có nước. . . . . .”

      Thư Lan buồn bực ngẩng đầu, còn chưa xong, đôi môi khô ráo chạm tới môi nàng, vội vàng tiến vào dò xét trong miệng nàng, tựa như điên cuồng mút lấy.

      “Ô ô. . . . . .” Nàng kháng cự giãy giụa, lại bị hai cánh tay kìm chặt lồng ngực , quỳ, nàng cũng quỳ, nhưng nàng thấp hơn rất nhiều so với , chỉ có thể chịu đựng bị giam cầm đòi lấy. Quả nhiên là khát, vội vã tách đôi môi nàng, bắt được lưỡi nàng, cướp tất cả vị ngọt thuộc về nàng.

      Khi Thư Lan nghĩ lần này giống như lần trước, cho đến lúc nàng cách nào hô hấp mới dừng lại Tiêu Lang lại lui ra ngoài. Cánh tay như cũ nắm chặt nàng, lại dùng cái trán nhàng vuốt ve trán nàng, hơi thở ấm áp thổi mặt, buồn buồn.

      Thư Lan tò mò mở mắt.

      Hai người cách nhau quá gần, nàng căn bản thấy Tiêu Lang, chỉ biết là nhắm hai mắt. Tầm mắt khỏi rời xuống dưới, đúng lúc này, nàng dường như thấy hai giọt nước mắt rơi xuống, Thư Lan nhanh xác định là Tiêu Lang khóc , bởi nước mắt ấy dừng môi nàng, mặn mặn.

      “A Lan, tại tại chỉ còn lại ngươi. . . . . .”

      Sâu kín thầm, giống như tiếng thở dài, truyền vào trong tai.

      Thư Lan ngẩn người, hiểu ý tứ của cho lắm, muốn hỏi lại, Tiêu Lang chợt đứng lên, dắt tay nàng : “A Lan, chúng ta về nhà .”

      Người chết thể sống lại, đạo lý này, so với người khác đều hiểu.

      Còn sống, là phải hướng về phía trước.

      Tác giả có lời muốn : ta đây cảm thấy nam chính và nữ cính rất xứng, thâm trầm, đơn thuần. . . . . . cần chụp ta.

      ra bọn họ đều theo bản tính lúc còn sống.

      Kiếp trước Tiêu Lang là sói, cuộc sống của nhất định yên bình, săn tranh giành đánh giết, mang theo trí nhớ trọng sinh, nhất định nhanh chóng thích ứng tất cả, còn sống tốt. Nhưng cũng có mặt thể thích ứng, thích thi cử thích giao tiếp, thích cuộc sống săn thú trong núi rừng. . . . . .

      Thư Lan đâu rồi, trong lời mở đầu giới thiệu con lười, loài động vật giành phần lớn thời gian để ngủ, cuộc sống của nàng tựa như tấm giấy trắng. Chuyển thế thành người, ra nàng cũng theo bản tính, ăn ngủ ăn, nàng thích người nhà, cũng gần gũi bọn họ, nếu như nàng biết Tiêu Lang là cái tên muốn ăn thịt nàng, nàng cũng thân thiết với .

      số người cho rằng nữ chính hợp với nam chính, cái này phải sao nhỉ, mọi người xem nữ chúa độc lập tự chủ quán chưa? Haiz, nếu ta đây viết nữ chính là mèo chuyển kiếp, ngủ, lại thông minh, đại khái có thế để cho các ngươi hài lòng. . . . . .

      Hôm nay nhảm rất nhiều, đừng trách . . . . . .
      A fang, Phong Vũ Yênsanone2112 thích bài này.

    5. michellevn

      michellevn Well-Known Member Editor

      Bài viết:
      5,115
      Được thích:
      12,886
      Chương 29: Thu hoạch lúa mạch ( )

      Editor: M.Nyoko

      Cơm tối trôi qua trong lặng lẽ, người Thư gia dám bất kỳ cái gì, chỉ sợ làm Tiêu Lang đau lòng.

      "Bá mẫu, các ngươi cũng phải thu hoạch lúa mạch rồi?" Tiêu Lang quen khí khẩn trương này, trong ấn tượng của , lúc nào Thư gia cũng tràn đầy ấm áp, muốn bởi vì mình, phá hoại khí khiến cho lưu luyến đó.

      Tần thị thấp thỏm lộ ra nụ cười nhàn nhạt, "Đúng vậy, ngày mai phải xuống ruộng rồi, đến lúc đó A Lang giúp ta trông A Lan để thu bông lúa chứ?" Cho tìm chút chuyện để làm, cũng đau lòng.

      Thư Lan múc nước uống..., nghe được lời Tần thị, lập tức bị sặc, ho đến khuôn mặt nhắn đỏ bừng, bộ mặt ủy khuất nhìn Tần thị. Thiệt là, nàng giúp tay dụ dỗ trở về ăn cơm, làm sao mẫu thân còn phải để mình cùng với ? Nàng cũng phải là nhặt bông lúa!

      Tiêu Lang rốt cuộc lộ ra nụ cười đầu tiên sau đám tang phụ thân, đứng lên, muốn sờ sờ đầu Thư Lan, thấy nàng bĩu môi nghiêng đầu tránh né, liền đuổi theo, sau đó mới : "Bá mẫu, hãy để cho Uyển tỷ trông A Lan , ta giúp các ngươi thu lúa mạch."

      Ở Thanh Sơn Thôn, chỉ cần nữ nhi vừa được mười lăm tuổi, bình thường cha mẹ cũng cho các nàng xuống ruộng, sợ bị phơi nắng, thời điểm lập gia đình khó coi. Thư Triển sắp tới thi Hương, Tần thị chịu để cho ở nhà giúp tay, khiến trượng phu cả đêm đưa trở về trấn, Tần thị lại muốn phiền toái nhà mẹ đối với chuyện như thế này, cũng chỉ có thể hai vợ chồng bận rộn, nhiều như vậy, Thư Uyển hiếu thuận nhất định bắt tay vào thu lúa mạch. Tiêu Lang muốn cho Thư Uyển nhỏm chút, nuôi tốt để lập gia đình.

      Vốn là Tần thị đưa lưng về phía Tiêu Lang cọ nồi, nghe vậy nước mắt bỗng chốc liền rơi xuống. Nàng lặng lẽ lau cái, đợi đến lúc bình tĩnh, liền buông bàn chải trong tay, xoay người với Tiêu Lang: "A Lang, ngươi qua đây, bá mẫu có lời cho ngươi." Thẳng vào hậu viện.

      Tiêu Lang nghe giọng của nàng rất trịnh trọng, lập tức vội vàng theo.

      Thư Lan mở trừng hai mắt, lặng lẽ dời đến bên cạnh cửa sau, nghiêng tai lắng nghe, mẫu thân muốn cùng ác lang cái gì, còn cho nàng biết?

      Từ trước viện Thư Uyển vào, nhìn thấy muội muội như kẻ gian nấp tại nơi đó, bất đắc dĩ cười cười, xoay người phát nồi còn chưa rửa xong, liền cầm bàn chải lên rửa. Nếu như có ngoài ý muốn, về sau A Lang phải ở tại nhà bọn họ rồi, may là năm trước phụ thân mở rộng hai bên nhà hai cái gian phòng, phía đông làm kho chứa đô, phía tây đơn độc cho đệ đệ ở, trước mắt đệ đệ ở nhà, vừa đúng có thể cho A Lang. A, đúng, vẫn là hai tỷ muội các nàng chuyển vào trong phòng , như vậy ra vào dễ dàng chút. Nghĩ tới làm ngay, Thư Uyển thu thập xong phòng bếp, liền vào di chuyển chăn đệm.

      Hậu viện, Tần thị dịu dàng đối với Tiêu Lang : "A Lang, ngươi chơi cùng A Lan từ tới lớn, lại thông minh hiểu chuyện, ta với bá phụ ngươi vẫn đối đãi ngươi như con trai ruột. Hôm nay cha ngươi , bá mẫu đành lòng xem ngươi người linh, nếu ngươi ghét bỏ, cho bá mẫu nhận nghĩa tử được ? Về sau ăn ở chỗ này, cũng coi là làm bạn với A Lan."

      Nàng vốn định nhận thức Tiêu Lang như nhi tử, nhưng trượng phu rất đúng, mặc dù nuôi con thân thiết hơn, cũng là muốn sửa họ, Thủ Vọng bọn họ chỉ có nhi tử, tại sao có thể sửa họ đây? Cho nên, thể làm gì khác hơn là nhận làm nghĩa tử, chừng những thứ này đều cho người khác nhìn, nàng đối đãi Tiêu Lang như thân sinh là được.

      Tiêu Lang nghe xong, trong đầu ý niệm đầu tiên trồi lên chính là, nếu như cùng lười nha đầu thành huynh muội, có cách nào cưới nàng rồi. Mặc dù, rất muốn cùng người Thư gia ở cùng chỗ.

      dám nhìn thẳng ánh mắt của Tần thị, cúi đầu, giọng : "Bá mẫu, ta hiểu biết các ngươi rất tốt với ta, nhưng là, ta kêu ra miệng. . . . . ."

      Tần thị nghĩ tới phải nhận được câu trả lời này, sau khi ngẩn người ngắn ngủi, ôm cổ Tiêu lang: "Đứa bé đáng thương, kêu ra miệng cũng cần kêu, bá mẫu làm khó ngươi, ngươi an tâm ở tại nơi này là được." Cha ruột vừa mới chết, là đứa bé có hiếu tử làm sao gọi người khác là cha mẹ, là nàng suy tính chu toàn.

      Ngửi mùi thơm ngát nhàn nhạt quen thuộc, lỗ mũi Tiêu Lang khỏi có chút ê ẩm, nghĩ gật đầu đồng ý, nhưng lý trí mách bảo , có nhà, danh phận dời đến Thư gia, người khác đàm tiếu, trừ phi. . . . . . có lý do phải dọn vào.

      Thư Lan núp ở phía sau cửa nghe lén chỉ cảm thấy trái tim nhảy rầm rầm rầm ngừng, giống như sau khắc nhảy ra. Mẫu thân là quá. . . . . . quá thiên vị, tại sao có thể để ác lang kia dời qua đây? Nàng tránh còn kịp nữa, nếu để cho cùng mình ở chung mái nhà, sợ rằng nàng ngủ cũng được an ổn ! Còn có Tiêu Lang cái tên vô lại đó, nhất định thừa cơ hội này nương nhờ!

      Thư Lan thở phì phò nghĩ tới, nàng có thể đoán được cuộc sống bi thảm sau này rồi.

      Nhưng ngay khi nàng hết sức bình tĩnh, chợt nghe Tiêu Lang trầm thấp khàn khàn cự tuyệt : "Bá mẫu, ta nghĩ là ta muốn ở nhà chúng ta. . . . . ."

      Ngay sau đó, bóng người liền tựa như gió từ bên cạnh nàng chạy tới.

      Thư Lan sững sờ nhìn bóng lưng Tiêu Lang, đồng thời thở phào, lại có chút đau lòng thay , ra là bỏ được nhà bọn họ!

      Hôm sau trời vừa sáng, Tiêu Lang lại tới sớm chút, điều này làm cho Tần thị đêm lo lắng hoàn toàn yên lòng, nàng sợ trong lòng Tiêu Lang chứa vướng mắc, muốn tới nữa.

      Người nhà chỉnh tề lên đường đến ruộng lúa mạch.

      Mùa hè, cho dù là sáng sớm, ánh mặt trời cũng chói mắt, đám người Tần thị sớm chút liền đội nón cỏ che nắng lên, thế nhưng ánh mặt trời chiếu nghiêng vẫn đến đuôi mắt, chưa được mấy bước, mồ hôi liền chảy xuống theo thái dương.

      Thư Mậu Đình quay đầu lại liếc mắt nhìn, cố ý chậm lại, bên trái vợ con, sử dụng bả vai có vẻ hơi gầy gò chặn lại ánh mặt trời chói mắt, ánh mắt nhìn thê tử mang theo tia áy náy, nàng là đại tiểu thư ăn sung mặc sướng, lại bỏ phú quý, cùng tới trong thôn sống khổ.

      Cảm nhận được chồng săn sóc, khuôn mặt mỹ lệ của Tần thị lên đỏ hồng nhàn nhạt , mặc dù là mẫu thân ba đứa hài tử rồi, nhưng năm tháng có lưu lại quá nhiều dấu vết ở người nàng. Ở trong mắt Thư Mậu Đình, cho dù thê tử mặt hơi tối, tay mềm mại cũng đầy vết chai, vẫn là nàng thiếu nữ lớn mật ban đầu đỏ mặt đuổi kịp cửa Tần gia, hỏi có hôn phối chính chưa.

      Có lẽ, khi đó nếu có rời dưới cơn nóng giận, tại có thể cho nàng giàu sang.

      , nếu như như vậy, gặp phải nàng.

      Thư Mậu Đình ôn hòa cười tiếng, giơ tay lên thay thê tử kéo vành nón xuống dưới.

      Tiêu Lang, Thư Lan cùng Thư Uyển ở phía sau của bọn họ, trừ lười nha đầu cúi đầu lim dim, hai người khác cũng chú ý tới Thư Mậu Đình che chở cho Tần thị.

      Thư Uyển mím môi cười yếu ớt, nàng vẫn cảm thấy cha mẹ là đôi hạnh phúc nhất trong thôn, mặc kệ cha mang về nhà bao nhiêu tiền xem bệnh, mẫu thân vĩnh viễn cười nghênh , mặc kệ tính khí mẫu thân nóng nảy cỡ nào, cha nhất định lắng nghe, cho đến mẫu thân ngượng ngùng tiêu mất lửa. . .. . .

      Tiêu Lang rũ mắt xuống, liếc mắt bóng dáng Thư Lan mình.

      Hôm nay nàng mặc thân áo váy xanh nhạt, tayđược Thư Uyển dắt, tay xách theo cái rổ Tần thị mua cho nàng, để nhặt bông lúa dùng. đầu đội nón cỏ mới vàng nhạt, bởi vì nàng cúi thấp đầu, chỉ lộ ra cằm trắng nõn khéo léo, cùng phần lớn cái cổ tuyết trắng. Tiêu Lang có thể tưởng tượng ra nét mặt của nàng dưới mũ, nhất định là còn buồn ngủ, mơ mơ màng màng.

      "A Lan, ta cầm rổ thay ngươi thôi."

      Tiêu Lang giọng , đợi Thư Lan trả lời, đưa tay lấy rổ trong tay nàng, cố ý đụng vào tay bé của nàng, khô ráo mát mẻ, giống như nghĩ. Từ trước đến giờ lười nha đầu là sợ lạnh sợ nóng, mùa đông hận được vùi trong chăn ấm ngủ cả ngày, bị đánh cũng ra ngoài. Mùa hạ nàng cũng có ý kiến gì, dù nóng bức cỡ nào cũng có thể ngủ được an ổn, hơn nữa nàng giống người khác chút ra mồ hôi, người mát mẽ, để cho chỉ muốn ôm nàng .

      Đáng tiếc, bây giờ phải là thời điểm chiếm tiện nghi, lưu luyến dọc theo bàn tay trắng nõn vuốt xuống, đoạt rổ lại.

      lát sau Thư Lan mới phản ứng được, nghiêng đầu nhìn Tiêu Lang cái, ánh mắt có chút mờ mịt, nghĩ ra vì sao Tiêu Lang giúp nàng. Cũng may từ trước đến giờ nàng lười phải suy tư, rất nhanh cúi đầu, tiếp tục vừa vừa lim dim.

      Đầu bò ruộng có cây dương thụ, Thư Uyển trải tấm vải bố, để muội muội ngồi ở phía , nàng liền đứng ở bên cạnh Tiêu Lang chuẩn bị nhổ lúa mạch. Mặc dù dùng lưỡi hái cắt chút, nhưng gốc rạ lại ở trong đất, còn phải lại đào lần mới có thể trồng ngô, bằng lấy tay rút ra cho bớt việc.

      "Uyển tỷ, ngươi cùng A Lan nhặt bông mạch , loại việc tốn sức này cần ngươi làm đâu." Tiêu Lang ngăn ở phía trước nàng, mặc kệ Thư Uyển gì, chính là để cho nàng động thủ.

      Thư Uyển bất đắc dĩ nhìn Tiêu Lang cao bằng mình, thể làm gì khác hơn : "Được, ta nhổ, mà ta bó lại lúa mạch cho ngươi, việc đó cũng cần hơi sức!" bộ dáng nhất định động thủ.

      Tần thị nghe động tĩnh bên này, quay đầu hướng Tiêu Lang : "A Lang, ngươi để cho Uyển tỷ giúp ngươi , nàng được!" Hai người nữ nhi này nha, tính khí là khác nhau trời vực, cần phải cũng chủ động thay nàng làm việc, muốn lấy quả hạnh dụ dỗ mới bằng lòng nhặt bông lúa mạch giúp tay. . . . . . Nếu có thể đều làm tốt!

      Tiêu Lang cũng biết tính tình Thư Uyển, liền gật đầu đáp, khom lưng làm, tốc độ chậm so với Thư Mậu Đình, hơn nữa có Thư Uyển buộc cây lúa thay , hai người thế nhưng giành trước bước.

      Thời điểm nhà Trương thị sáu người ngang qua, xa xa liền nhìn thấy Tiêu Lang ra sức làm việc.

      Tiêu Vĩnh Giang làm như nhìn thấy, bước nhanh về phía trước, Tiêu Thủ Vận nhíu nhíu mày, cũng gì. Thúy Hà dẫn đệ đệ cùng yên lặng sau lưng bọn , chỉ có Trương thị cùng tiểu nữ nhi Liên Hoa chậm lại.

      Liên Hoa tám tuổi bất mãn bĩu môi, dắt tay áo Trương thị hỏi: "Mẹ, ca ca làm gì làm việc thay người khác, làm việc thay chúng ta à?"

      Trước kia nàng cũng biết Tiêu Lang chính là ca ca nàng, chỉ là đơn thuần ghen tỵ Thư Lan có hai nam hài cho nàng chỗ dựa, đặc biệt là lúc nàng giành đồ Thư Lan, vô luận là Tiêu Lang hay Thư Triển, cũng giúpThư Lan. Mà có lần, nàng bị Thư Triển đẩy ngã xa xa mẫu thân liền chạy tới đây, ngoài miệng mắng Tiêu Lang có lương tâm, mặc cho người khác khi dễ muội muội thân thúc bá, khi đó nàng mới biết, ra là Tiêu Lang là ca ca của nàng.

      Từ đó về sau, Liên Hoa ngọt ngào làm nũng với Tiêu Lang, kỳ vọng có thể đoạt lại bên cạnh Thư Lan, kỳ vọng Tiêu Lang cũng cưng chiều nàng, khi tóc nàng rối có thể cột đuôi sam cho nàng, thời điểm nàng lười phải bộ cõng nàng. Nhưng, mặc kệ nàng cố gắng cỡ nào, Tiêu Lang đều chỉ dùng ánh mắt chán ghét nhìn nàng, Liên Hoa giận đến được, bắt Tiêu Lang được, liền oán giận toàn bộ người Thư Lan, nhận định là Thư Lan đoạt tình huynh muội thuộc về nàng.

      Nếu mọi người Thư gia ra, lười nha đầu này khẳng định cũng tới.

      Nàng nhìn chút nơi đầu bờ ruộng, quả nhiên phát Thư Lan tựa vào cây lim dim.

      Người lười biếng như vậy, trừ bộ dạng xinh xắn, điểm nào nàng so ra mà vượt mình?

      Trong mắt Liên Hoa thoáng qua ghen ghét cùng số tuổi hợp, thừa dịp Trương thị chú ý, nhanh nhặt lên tảng đá lớn chừng quả trứng gà ven đường, mặt ngoài tảng đá lồi lõm, nếu như bị đập trúng, nhất định rất đau chứ?

      Nhìn chút mọi người trong đất cúi đầu bận rộn, lại qua bò ruộng Thư gia, nàng dùng hơi sức toàn thân, ném tảng đá hung hăng tới đầu Thư Lan!

      Tác giả có lời muốn : A Lan nhà ta nhặt bông mạch nha. . . . . . ⊙﹏⊙b mồ hôi

      Khụ khụ, phải báo cho mọi người chuyện, dưới ủng hộ của than môn, biên tập cho ta thứ ba tham gia v, cầu ngày đó mỗi ngày 3 chương!

      Có thể tham gia v, ta đây vui mừng như điên, nhưng nghe mỗi ngày 3 chương, ta đây lập tức ỉu xìu.

      Bởi vì tốc độ gõ chữ nhanh như rùa, hết cách rồi, ta đây theo người khác hỏi thăm chút lệ thường, sau đó chuẩn bị 17 nghỉ ngày (đây là số 16 Cập Nhật ), sau đó 18 bùng phát! Cụ thể thờì gian đổi mới còn xác định, nhất định là trước buổi trưa kia, sau đó về sau cũng liền đổi mới cái điểm kia, mọi người rốt cuộc cần đợi chương nửa đêm rồi, lỗi a. . . . . .

      phải ta đây muốn tăng thêm, là vô lực, nếu để cho mọi người thất vọng, đặc biệt là vị số 17 sinh nhật, ta đây vô cùng xin lỗi!

      Lần đầu tiên ở jj viết sách, có thể tham gia sớm như vậy v, toàn dựa vào ủng hộ của mọi người, cũng hi vọng mọi người có thể tiếp tục ủng hộ.

      Che miệng đần, biết nên gì, tiếp tục cố gắng viết chuyện xưa , ngủ ngon, ╭(╯3╰)╮. . . . . .
      A fangPhong Vũ Yên thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :