1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Thê tử lười biếng của nam nhân hung hãn - Tiếu Giai Nhân (Full- sắp có eBook)

Thảo luận trong 'Cổ Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. michellevn

      michellevn Well-Known Member Editor

      Bài viết:
      5,115
      Được thích:
      12,886
      Chương 35: Ngọt ngào.

      Editor: Aq_scents

      “A Lan, dậy !” Thư Uyển cúi người ghé vào bên tai muội muội giọng kêu.

      “Uhm, để muội ngủ thêm lát. . . . . .” Thư Lan cọ cọ cái gối, mơ mơ màng màng lầm bầm.

      Thư Uyển bật cười, xoa xoa đầu muội muội, lặng lẽ đem hạnh nhân chuẩn bị đặt ở gối đầu, lướt qua lướt lại trước mũi Thư Lan, sau đó cúi đầu quan sát phản ứng của muội muội, chỉ sợ ngay cả mẫu thân cũng bằng nàng, nếu muộn gọi muội muội thích ngủ như mạng rời giường, trừ phi nàng cam tâm tình nguyện mới được.

      Hạnh nhân chín tản ra loại mùi trái cây mê người, lâu sau, Thư Lan liền mở mắt, đợi thấy hạnh nhân gần ngay trước mắt, lập tức ngồi dậy, vui mừng kêu lên: “Lại quả nữa chín ạ!” Đưa tay bắt được, đưa đến bên miệng cắn miếng, thịt quả mềm nhũn, mang theo vị ngọt ngọt chua chua, nàng thích nhất là mùi vị này.

      Thư Uyển đưa khăn cho nàng, để nàng đỡ lấy, tránh cho nước trái cây giọt đệm, giọng : “Ăn xong dậy nhé, A Lang sắp rồi.”

      Thư Lan dừng lại động tác, có chút mơ màng nhìn nàng: “ muốn chuyển đến nơi nào?”

      Thư Uyển thể chịu nổi, đưa tay dí cái vào trán muội muội, tức giận : “Tối hôm qua là ai khóc lóc để cho A Lang , sao ngủ giấc muội liền quên à? Cái tính hay quên của muội lớn như vậy, nếu A Lang chuyển mấy năm, có ơhari muội cũng nhớ ? Muội là cái đồ có lương tâm! A Lang bình thường chịu thua thiệt đối với muội tốt như vậy!”

      Trải qua nhắc nhở như vậy, Thư Lan mới nhớ ra, đúng vậy, Tiêu Lang muốn chuyển đến nhà Liên Hoa ở. . . . . .

      Vị chua ngọt ngon miệng của hạnh nhân đột nhiên trở nên có vị gì, Thư Lan miễn cưỡng ăn vài miếng, rốt cuộc bất đắc dĩ đem trái cây đặt mép giường, mặc quần áo tử tế, mặt cũng rửa bỏ chạy tìm Tiêu Lang.

      Thư Uyển nhìn bóng lưng nho , khẽ thở dài, rốt cuộc là cùng nhau chơi đùa từ đến lớn, muội muội vẫn rời được A Lang.

      Tiêu Lang đứng ở trong sân, ngắm nhìn ba gian nhà lá mà mình ở mười năm.

      Căn phòng rách nát, mùa hè nóc nhà bị dột, mùa đông gió lạnh theo hốc tường thổi vào trong, nhưng đối với , căn nhà này vô cùng ấm áp. Ở đây có cha mẹ quan tâm cùng lo lắng, từ đứa trẻ biết đến khi trở thành thiếu niên mặc sức bay nhảy, giờ có thể tay làm hàm nhai rồi, tuy nhiên bọn họ cũng rồi.

      Mà hôm nay, cũng phải rời nơi này rồi, nếu có gì ngoài ý muốn, về sau cũng trở lại đây nữa.

      Có chút thương cảm, chỉ là, phải là người phân vân lưỡng lự, có mục tiêu, cố gắng thực . Sống tốt, mới là an ủi tốt nhất đối với cha mẹ.

      Mặt trời đỏ mới lên, ánh nắng ấm áp như ôm lấy thiếu niên đơn.

      Lúc Thư Lan đến đây, cũng chỉ có thể nhìn thấy bóng lưng đứng thẳng của Tiêu Lang, bộ dáng của , lại cùng ánh nắng màu vàng hòa lẫn. hiểu nổi, nàng bỗng sinh ra loại cảm giác, như thể Tiêu Lang có thể biến mất trong tia sáng kia bất kỳ lúc nào, rốt cuộc nàng còn nhìn thấy nữa.

      Thư Lan thích loại cảm giác chân thực này, cho nên đứng bên ngoài hàng rào, hướng bên trong hô to tiếng “Lang ca ca”.

      thanh thanh thúy dễ nghe, trong nháy mắt liền đem thiếu niên từ trong hư ảo kéo trở lại.

      Tiêu Lang sải bước tới chỗ Thư Lan, đôi mắt mỉm cười nhìn nàng: “Hôm nay sao dậy sớm vậy?” Đến trước mặt Thư Lan, nâng tay trái lên.

      Thư Lan cứ tự nhiên mà để bàn tay bé trong bàn tay to của , vừa theo vào trong, vừa yếu ớt trả lời: “Tỷ tỷ hái cho ta quả hạnh nhân to, ta liền tỉnh. Nhưng tỷ còn ngươi sắp , vậy nên ta liền tới đây tiễn ngươi. Đúng rồi, tối qua ngươi nhanh trở lại, đúng là nhanh, có thể qua cơm tối sao?” Nhấc chân, bước qua cửa.

      Tiêu Lang tiện tay đóng cửa lại, đột nhiên khom lưng, túm chặt chân Thư Lan, tay bế nàng lên, để cho nàng cùng đối mặt, để cho thân thể nàng dựa ván cửa, sau đó mới nhìn vào mắt nàng hỏi: “A Lan, ta rồi, ngươi nhớ ta sao?”

      Cái tư thế này có chút thoải mái, Thư Lan theo bản năng vòng tay qua cổ Tiêu Lang, mắt hạnh mở to nhìn quanh, bĩu môi : “Biết rồi, cây còn rất nhiều quả hạnh, ngươi phải sớm trở về hái giúp ta, còn phải giúp ta đập hạt hạnh, à, còn phải giúp ta làm quạt. . . . . .” Buổi chiều hôm ấy, nàng đột nhiên từ trong mộng tỉnh lại, chỉ thấy Tiêu Lang ngồi xếp bằng ở giường, tay phe phẩy quạt mát cho nàng, tay cầm cuốn sách thuốc của phụ thân xem.

      Tất cả lý do nàng , cái nào là cái nghĩ nghe được.

      kề sát trán nàng, nhìn hàng mi linh động ngay trước mắt, da mặt nhẵn mịn, đôi môi đỏ mọng, nhàng : “Vậy ngươi nhớ đến ta ôm ngươi như thế này ? Nhớ đến ta hôn ngươi như thế này ?”

      Cái trán chia lìa, răng môi đụng chạm.

      Lần này cực kỳ dịu dàng, nhàng hôn môi nàng, nhàng cạy ra hàm răng của nàng, nhàng trêu chọc lưỡi nàng, sau đó nhàng mút vào. . . . . .

      Thư Lan hiểu vì sao Tiêu Lang rất thích hôn nàng, mới đầu nàng sợ cắn, nhưng sau ba lần mấy lượt, nàng mới biết chỉ đơn thần là hôn mà thôi. Lúc bị ngậm, có cảm giác là lạ, đại khái vẫn còn có chút sợ , cho nên tim nàng đập bang bang ngừng, hô hấp của nàng dần dần bị khống chế, nhưng động tác ôn nhu của lại khiến nàng rất thoải mái, thoải mái đến toàn thân cũng mất hơi sức, chỉ có thể dựa vào . . . . . .

      Thích ? Thích , nếu như vẫn luôn dịu dàng như vậy, trước lâm vào mê loạn, Thư Lan len lén nghĩ.

      Lông mi nha đầu lười dầy lại còn dài, khoảng cách gần như thế này, Tiêu Lang có thể cảm nhận được ràng nàng bối rối chớp mắt. biết nàng trợn tròn mắt, ngây ngốc, đại khái hiểu được hôn là có hàm nghĩa gì. Nhưng có thể kiên nhẫn, giống như bây giờ, nha đầu lười vô lực ôm cổ , sớm còn khẩn trương như lúc đầu, mắt nàng cũng nhắm lại, yên lòng giao cho nắm tay. Loại cảm giác bị nàng ỷ lại này, biết bắt đầu từ lúc nào, làm vui vẻ an tâm.

      Còn nhiều thời gian, sáng nay vội.

      Cuối cùng liếm liếm môi mềm lười nha đầu còn vương mùi hạnh nhân, Tiêu Lang từ từ ngẩng đầu lên, hài lòng nhìn dáng vẻ thở dốc của nàng, hỏi lại lần nữa: “Thích ?”

      Thư Lan nhìn đôi môi mỏng của , gật đầu: “Thích, nhưng sao lúc nào ngươi cũng hôn ta thế?”

      Tiêu Lang cười , lại hôn môi nàng cái: “Bởi vì ta thích ngươi!”

      Thư Lan nghĩ tới lời của mẫu thân, hôn chứng tỏ là thích, Tiêu Lang hôn nàng như vậy, có phải là rất thích nàng ? Nàng có chút đắc ý, bà ngoại nàng là tiểu nương đáng nhất, quả nhiên là .

      Nhìn nha đầu lười cười vẻ hả hê đắc ý, Tiêu Lang có chút thoải mái, đặt tay sau lưng nàng dùng sức sờ soạng chút, “Vậy A Lan có thích ta ?”

      “Thích a, ngươi tốt với ta, ta liền thích ngươi, giống như, giống như là ta thích Nguyên Bảo ca ấy!” Thư Lan chút nghĩ ngợi , rất lâu trấn rồi, biết Chu Nguyên Bảo có gầy hay , còn có con vẹt kia, biết thế cầm về mới đúng.

      Nụ cười mặt Tiêu Lang còn chưa kịp nở, ngay tại tiếng “Nguyên Bảo ca” ngưng đọng lại.

      Nếu là lúc trước, nhất định hung hăng cắn nàng phát, nhưng bây giờ, xúc động như vậy nữa. kiên nhẫn với nha đầu lười: “A Lan, ngươi phải nhớ, mặc kệ ngươi thích người nào, cũng thể hôn , ngoại trừ ta ra, bất luận kẻ nào cũng thể hôn ngươi, cũng được khiến cho người khác hôn ngươi!”

      “Tại sao vậy?” Thư Lan vô cùng khó hiểu, mẫu thân, bà ngoại đều thích hôn nàng, khi còn bé phụ thân cũng thích hôn nàng, mặc dù bây giờ hề hôn nữa.

      Ánh mắt Tiêu Lang lom lom nhìn, “Bởi ăn ngươi rất ngon, nếu người khác hôn ngươi, bọn họ ăn luôn ngươi.”

      Thư Lan sợ hết hồn, cau mày nghĩ chút, đưa ra câu hỏi: “Nhưng nương ta chưa bao giờ ta ăn ngon?”

      Nơi xa truyền đến tiếng bước chân, Tiêu Lang đặt Thư Lan xuống, mở cửa ra, sau đó khẽ với nàng: “Bởi vì nương ngươi có nếm đầu lưỡi ngươi, về sau nếu ngươi bị nam nhân nào hôn, bọn họ cắn đầu lưỡi của ngươi. Ta thích ngươi nên còn lâu mới cắn, ngươi nhất định phải tin ta, đừng có thử, nếu đến lúc đó bị người ta ăn cũng có ai cứu ngươi đâu. Đúng rồi, chuyện ta hôn ngươi, được cho bất kỳ ai, ngay cả nương ngươi, tỷ tỷ của ngươi cũng được, nếu họ biết đánh ngươi, giống như lần trước nương ngươi cầm chổi đánh ngươi ấy!”

      Thư Lan bị dọa sợ mặt mũi trắng bệch, ra là đầu lưỡi nàng ăn ngon!

      được, nàng nhất định được để cho người khác biết đầu lưỡi của nàng ăn ngon, nếu bọn họ cắn, đầu lưỡi bị cắn rất là đau, nàng nhớ rất , có lần lúc ăn cơm, cẩn thận bị cắn vào lưỡi, đau tới mức hai hàng nước mắt chảy ròng ròng.

      “A Lang, ngươi thu dọn đồ xong chưa? Ra ăn chút điểm tâm !” Tần thị vòng qua hàng rào, thấy hai đứa bé đứng ở ngưỡng cửa phòng bếp ngẩn ra, mở miệng gọi.

      Tiêu Lang liền kéo Thư Lan ra ngoài, “Thu dọn xong rồi ạ, A Lan, chúng ta ăn cơm !”

      Thư Lan ngơ ngẩn theo Tiêu Lang, trong đầu vẫn còn suy nghĩ những lời vừa .

      Như cùng giờ ăn cơm với Tần gia, nhà Tần thị vừa ăn xong điểm tâm, Tiêu Thủ Vận cùng Trương thị đẩy xe ba bánh tới, theo bên cạnh còn có Liên Hoa mặc bộ quần áo màu xanh lục.

      “Ca ca, chúng ta tới đón ngươi á!” Liên Hoa hướng phía Tần gia lớn tiếng kêu.

      Tiêu Lang kéo tay người Thư gia định qua giúp, bình tĩnh ; “Bá phụ, bá mẫu, cám ơn mọi người chăm sóc con, mọi người yên tân, cho dù chuyển , con cũng tự chăm sóc bản thân tốt, tới lúc đó còn có thể đến tìm A Lan chơi, mọi người tại cũng đừng tiễn con nữa, nếu con lại nỡ .”

      Tần thị quay lưng , đứa bé hiểu chuyện, vì sao mệnh khổ như vậy?

      Thư Mậu Đình vỗ vỗ bả vai Tiêu Lang, liếc mắt nhìn hướng Tiêu gia, trầm giọng : “A Lang, nếu bọn họ đối xử tốt với con, con cũng cần chịu đựng, chỉ cần con nguyện ý, bất cứ lúc nào cũng có thể tới đây ở với chúng ta.”

      Rốt cuộc Tiêu Lang cũng nở nụ cười sáng lạn, dùng sức gật đầu cái, cáo biệt mọi người lần nữa, sải bước ra ngoài.

      Thư Lan bĩu môi, chạy đuổi theo tới sân, nhìn Tiêu Lang từng bước đến bên cạnh đại bá , nhìn bọn họ đứng chung chỗ tựa như người nhà, sau đó nhìn thấy Liên Hoa hướng mình le lưỡi.

      Lần đầu tiên trong đời, Thư Lan cảm thấy người lại có thể làm cho người ta chán ghét như vậy. muốn nhìn lại dáng vẻ khoe khoang của Liên Hoa, Thư Lan cuối cùng liếc mắt nhìn Tiêu Lang, xoay người chạy về phòng.

      Bên kia, Tiêu Lang nhịn được cắt lời lảm nhảm của Trương thị: “Nhà của chúng ta cái gì cũng ở bên trong, các ngươi muốn mang cái gì mang , cần phải nhiều như vânói nhiều như vậy.”

      Nhà Trương thị gióng trống khua chiêng đẩy xe đến đây, rất nhiều thôn dân tò mò mà nhìn qua bên này, cho nên Trương thị cảm thấy những lời này của Tiêu Lang cực kỳ chối tai, nhìn xa xa chút giả bộ đứng ở cửa chuyện phiếm kỳ thực cực kỳ chú ý động tĩnh nhóm người bên kia, nàng cố ý lớn tiếng : “A Lang à, nhà bá mẫu điều kiện tốt, tạm thời thể mua quần áo mới cho con, ngày hôm nay trước đem quần áo của con chuyển qua, chờ sau này nhà chũng ta có tiền, làm cho con hơn hai bộ nhé!”

      Tiêu Lang khẽ hừ tiếng, cần cùng nàng ta lãng phí nước bọt, xoay người sang bên, bộ dáng chỉ chờ bọn họ nhanh nhanh chuyển .

      Tiêu Thủ Vận nhìn thê tử chút, lại nhìn cửa phòng mở rộng chút, giọng : “Đừng nhảm, nhanh đem đồ đáng giá chuyển ra, ra cửa người càng nhiều như thế này, nhìn thấy hay!”

      Trương thị tự nhiên cũng hiểu được đạo lý này, theo bước vào phòng.

      Bên trong truyền đến thanh hết sức đè nén lại che giấu được muốn lục tung đồ đạc.

      Tiêu Lang ngẩng đầu nhìn về hướng đông, ánh mặt trời ràng rất chói mắt, thế nhưng lại cảm thấy trong lòng lạnh lẽo.

      Liên Hoa cũng theo vào, nàng cười tới trước người Tiêu Lang, ngọt ngào : “Ca ca, ngươi phải lo lắng, nương kể với ta rồi, chỉ cần ngươi ngoan ngoãn nghe lời, nương đối xử với ngươi tốt.”

      “Cút!” Tiêu Lang nhìn cũng thèm nhìn nàng, chỉ khạc ra chữ này.

      Tác giả có lời muốn : hừ hừ, ta đây chỉ thích đùa giỡn tiểu nương ngu ngốc. . . . . .

      Cám ơn meo bảo (or meo bối? Thứ cho ta phân biệt được chữ phồn thể đó, lại cách nào phục chế) giữa đêm giữa hôm thả bom.

      Nửa đêm rời giường, nghĩ đến mấy câu , viết đoạn kịch nho , hi vọng mọi người thích!

      A Lang: Ở tại thời điểm ngươi hiểu tình là gì, ta ngươi đến tận xương tủy, nghĩ tới kiếp trước là ta thiếu nợ ngươi rồi.

      A Lan, dụi mắt: Nửa đêm ngủ ngủ , ngươi ở đây cái gì?

      A Lang: ngươi chưa hiểu cũng sao, chỉ cần ta cưng chiểu, sớm muộn gì ngươi cũng hiểu.

      A Lan che kín lỗ tai, ngủ, (~ o ~)~zZ

      A Lang: hắc hắc, ta thích nhất ngươi ngủ. Cởi quần áo.

      A Lan: sao ngươi chui vào chăn của ta, ô ô. . . . . .

      Trăng sáng xấu hổ trốn được sau mây.
      A fang, Phong Vũ Yên, Phương Lăng2 others thích bài này.

    2. michellevn

      michellevn Well-Known Member Editor

      Bài viết:
      5,115
      Được thích:
      12,886
      Chương 36: Giày vò (1)

      Vợ chồng Tiêu Thủ Vận gần như chuyển tất cả thứ đáng giá ở bên trong nhà lá về nhà rồi, nhưng bọn vẫn hài lòng, bởi vì hai người lật tung rồi bất kỳ địa phương nào có thể giấu đồ, nhưng chỉ tìm ở được mười tiền đồng trong hũ.

      Mười tiền đồng!

      Trương thị giận đến sắp nổ phổi rồi, mười tiền đồng có thể làm gì? Cũng đủ tiền cơm ngày của Tiêu Lang!

      Tiêu Thủ Vận cũng cau mày, mặc dù quan tâm cuộc sống huynh đệ nhà cùng cha khác mẹ, nhưng lúc nào cũng chú ý động tĩnh bên kia, sau khi Lam thị chết, mỗi lần hai cha con Tiêu Thủ Vọng vào núi đều có thể săn thú vật, bọn họ lại chi tiêu tiết kiệm, thể nào chỉ góp được mười văn tiền. Như vậy, hoặc là chính là Tiêu Lang giấu tiền ở chỗ hết sức bí mật, hoặc chính là Thư gia trước bọn họ bước, sớm chút lừa gạt tiền!

      ", ngươi hỏi chút , làm sao trong nhà chỉ có chừng này tiền!" ngửa mặt nằm ở giường gạch, nhìn Trương thị .

      Trương thị ném cho cái liếc mắt, tức giận vỗ gối vải bông, "Nhất định thằng nhóc kia giấu tiền , hỏi, ta hỏi sao?"

      Tiêu Thủ Vận hừ lạnh tiếng, lật người đưa lưng về phía thê tử, buồn bực : "Có hỏi hay tùy ngươi, cùng lắm chúng ta nuôi công, dù thế nào nữa cũng là cháu ruột của ta!"

      "Phi! Nguyện ý nuôi ngươi nuôi , lão nương phục vụ!" Trương thị lập tức mắng, thấy Tiêu Thủ Vận tựa như nhúc nhích giường gạch, tuy biết quan tâm Tiêu Lang thể nào, sợ là biến khéo thành vụng, suy nghĩ chút, lẩm bẩm câu, vén rèm cửa lên ra khỏi phòng.

      Nàng đẩy cửa phòng Tiêu Lang ra, cửa cũng là chêm.

      Lúc này mới vừa ăn i cơm trưa xong, thế nhưng muốn tránh ở trong phòng ngủ nướng? coi nơi này như mình nhà!

      Trương thị cố đè xuống lửa giận trong lòng, ra sức đập cửa : "A Lang, ra ngoài, bá nương có lời hỏi ngươi!"

      " , ta nghe." Tiêu Lang ngồi ở đầu giường đặt gần lò sưởi, dựa vào vách tường nhìn tới sách thuốc Thư Mậu Đình mượn, lên núi săn thú, khó tránh khỏi bị thương, biết thêm chút thảo dược rất hữu dụng.

      Trương thị tự nhiên lớn tiếng hỏi chuyện tiền bạc, vẫn gõ ngừng, nàng cũng tin, như vậy Tiêu Lang cũng có thể ngủ.

      Tiêu Lang cười lạnh, nếu bọn họ nhịn được, cũng đừng trách động thủ trước thời gian.

      "Két. . . . . ." Tiêu Lang kéo cửa ra, cũng thèm nhìn tới Trương thị, rủ lông mi hỏi "Ngươi gì?"

      Trương thị nhìn dáng vẻ bộ xem thường, nghĩ đến thân thiết kêu Tần thị là bá mẫu, khỏi dạy dỗ: "Cái gì à, ta là bá nương ngươi, đứa bé này tại sao gọi tiếng bá nương cũng gọi? Ngược lại ngươi gọi người khác thân thiết, chẳng lẽ là chê chúng ta nhà nghèo, xem thường chúng ta?"

      Tiêu Lang làm bộ phải đóng cửa, "Ngươi có việc gì, vậy ta ngủ đây."

      Trương thị lập tức đưa cái chân vào, sau đó mạnh mẽ đẩy cửa, cả người cũng nhảy vào, liếc mắt nhìn phòng được Thúy Hà dọn dẹp chỉnh chỉnh tề tề, nhìn lại chút mấy bộ quần áo Tiêu Lang đặt ở đầu giường gần lò sưởi, trong nội tâm khẽ động, sãi bước qua, đưa tay lật những y phục kia lên, miệng giả mù sa mưa mà : "Bá nương định làm cái áo cho ngươi, cũng biết ngươi mặc bao nhiêu, dứt khoát lấy những thứ này để so sánh thôi." Mặc kệ sắc mặt Tiêu Lang là gì, phấn chấn mở từng cái xiêm áo, chỉ sợ Tiêu Lang giấu tiền ở bên trong.

      Nghe nàng nhắc tới làm y phục, Tiêu lang lập tức nhớ tới Tần thị đứng ở trước người , bộ dáng dịu dàng đo đạc bả vai cho .

      cũng lười vạch trần sắc mặt Trương thị xấu xí, đứng ở cửa bên lạnh lùng nhìn nàng giày vò, sau đó nhìn lướt qua viện Tiêu Gia.

      Củi, nông cụ hỗn loạn tán lạc, rào ở tường phía tây, bên ngoài trừ con gà trống uy phong lẫm lẫm, tất cả đều là gà con choai choai, vẫn thể đẻ trứng, ăn lại nhiều vô cùng. Cơm trưa còn nghe Trương thị thầm, tương lai muốn bán trứng gà lấy tiền đấy.

      Hộ nông dân, phàm là súc vật có thể sinh tiền, có lúc đối xử đều tốt hơn so với người, ít nhất, bọn họ đói bụng. Trương thị coi những con gà này như bảo bối, nếu là chết hai con, biết vẻ mặt nàng là cái gì. . . . . .

      Bên kia Trương thị thất vọng ném xuống cái xiêm áo cuối cùng, quay đầu lại, chỉ thấy ánh mắt Tiêu Lang u ám mà nhìn chằm chằm vào viện, trong lòng nàng hiểu có chút lo lắng, tới : "A Lang, tiền cha ngươi để ở chỗ nào? Bây giờ ngươi còn , bá nương thay ngươi bảo quản , còn nữa về sau ngươi kiếm được tiền cũng đều đưa ta, bá nương tích góp từng điểm cho ngươi, tương lai giúp ngươi cưới vợ. Ngươi là bé trai, hiểu được góp tiền đâu."

      Tiêu Lang nghi ngờ nhìn nàng: "Cha ta chỉ chừa cho ta mười văn tiền, phải cũng lấy cho ngươi sao?"

      " thể nào, làm sao chỉ có mười văn?" Trương thị tin hô.

      Tiêu Lang xem nàng, nhanh chân mà bỏ chạy đến ngoài cửa lớn, trong miệng lớn tiếng la hét: "Bá nương, cha ta để lại cho ta mười lượng bạc đều cho ngươi, trong tay ta văn cũng có, ngươi cũng cần hỏi ta nữa, có phải ngươi chê ta cho ít, chê ta ăn nhiều, ta chuyển về ở, tuyệt cho các ngươi thêm phiền toái!"

      thanh Thiếu Niên bàng hoàng bất lực ở sau giữa trưa mùa hè đột ngột khác thường, ít thôn dân ra, tò mò hướng bên này nhìn quanh, còn có mấy nàng dâu ngồi quanh ở dưới cây liễu giọng thầm .

      "Nhìn chút, ta hai bọn họ có hảo tâm, buổi sáng vừa dời sạch sành sanh trong nhà người ta, tại liền bắt đầu vơ vét tiền Tiêu Lang, còn ngại mười lượng bạc đủ, cho là đứa bé giấu giếm ! Hừ, nàng cũng suy nghĩ chút, nhà hai người kia có đất, liều sống liều chết săn cái gì cũng đổi lương thực rồi, chừng mười lượng bạc này tích góp quá lâu rồi, nàng vẫn còn chê ít!"

      "Đúng vậy đúng vậy, đứa bé Tiêu Lang kia là đáng thương, có cha mẹ, người thân duy nhất còn giành của , nghe ý tứ trong lời , nàng dâu Thủ Vận còn chê ăn nhiều, ai, đứa bé lớn như vậy chính là lúc lớn, vốn là khẩu vị lớn!"

      xong, đề tài liền chuyển dời đến bình thường Trương thị làm chuyện thất đức .

      Trương thị sớm choáng váng, ràng là mười văn tiền, bị Tiêu Lang kêu la thành mười lượng bạc?

      Đợi nàng phản ứng kịp, chỉ thấy Tiêu Lang cúi gằm đầu ngồi tảng đá ở cửa nhà nàng gạt lệ, bóng lưng đơn bạc vừa đáng thương lại uất ức. Dĩ nhiên, nàng nhìn tới mặt của , chỉ bằng bả vai của khẽ rung động suy đoán là khóc chứ?

      Trương thị nhíu nhíu mày, nhưng nghĩ lại, đúng, đứa bé lạnh lùng cha ruột chết cũng khóc, bộ mặt trong sạch hướng về phía nàng, xem ra giống đứa bé mười tuổi, đứa bé đáng thương làm ra loại chuyện này ư?

      Đúng rồi, nhất định là giả bộ!

      Trương thị lắc mông chạy ra ngoài, kéo lấy cánh tay Tiêu Lang, cắn răng mắng: "A Lang, làm sao ngươi há mồm bậy! ràng là ngươi giao cho ta mười văn tiền, bá nương thay ngươi bảo quản, bây giờ lại thành mười lượng bạc rồi, còn tuổi láo, bình thường cha ngươi dạy ngươi thế nào!" Muốn cho nàng ăn ám muội, có cửa đâu!

      Tiêu Lang lập tức cúi đầu, co ro bả vai, dáng vẻ giống như hết sức sợ.

      Bên cạnh nàng dâu trẻ tuổi vừa mắt cùng Trương thị đứng lên, hướng về phía bên này : "Ta Trương Xuân Kiều, ngươi vừa được chỗ tốt người ta, nên hào phóng chút, có thể giao cho ngươi mười lượng bạc, làm sao giấu tiền mình? Xem như các ngươi là thân thích, coi như ngươi cầm tiền của , người khác cũng có tư cách gì, ngươi cũng cần sợ có người giành với ngươi, vui vui vẻ vẻ thừa nhận, còn nên thành mười văn tiền! Đúng là nực cười, coi như bán nồi nấu, cũng có thể kiếm mười mấy văn chứ? Ai, ta nhớ ra rồi, các ngươi giống như có chuyển huynh nồi đệ ngươi nhà ra, cũng vừa đúng, còn muốn tiền đứa bé à, đến thẳng nhà bọn họ phá hủy hai cái nồi được sao, ha ha ha. . . . . ."

      Giống như chuyện đùa, nàng dâu này đỡ eo cười ngã nghiêng ngã ngửa, chọc cho những người xem chung quanh náo nhiệt cũng cười, tiếng cười cao cao thấp thấp tràn đầy châm chọc.

      mặt Trương thị sung huyết đỏ bừng, muốn giải thích, nhưng nàng cũng có thói quen xấu người, biết loại chuyện như vậy giải thích được, liền lớn tiếng la câu: "Người nào cầm mười lượng bạc của là con chó đẻ đấy!" xong, hung ác trợn mắt nhìn nàng dâu này cái, dắt Tiêu Lang vào viện, đóng cổng cực kỳ chặt chẽ.

      "A, bá nương ngươi đừng đánh ta, ta cũng lung tung!" Tiêu Lang lạnh lùng nhìn Trương thị, trong miệng ra lời nhưng giống như Trương thị đánh .

      Đây là khiêu khích trắng trợn a!

      Rốt cuộc Trương thị hiểu , ra là tiểu tử này cố ý hại nàng ! Được, ngươi ta đánh ngươi, vậy lão nương ta cũng thể đeo cái ô mũ này! Trương thị méo mặt, chớp mắt cái, liếc thấy cây gậy bên tường, ba hai bước chạy tới nhặt lên, đưa tay muốn đánh Tiêu Lang.

      Tiêu Lang nhúc nhích đứng ở nơi đó, thời điểm Trương thị cho là bị sợ, thế nhưng đột nhiên lại gắt gao níu lại trường côn vung tới sau lưng, sau đó vừa dùng lực, liền đoạt cây gậy.

      "Ầm!"

      "A, bá nương ngươi đừng đánh ta !" Tiêu Lang hung hăng đánh vào đùi Trương thị, mặt bình tĩnh kêu lên, cứng rắn đem Trương thị muốn kêu gào bi thống nén trở về.

      Nghe được bên trong truyền đến động tĩnh Tiêu Thủ Vận mang giày, Tiêu Lang cười lạnh bỏ lại cây gậy trong tay, xoay người hướng cửa chính chạy tới, "Bá nương, ngươi đừng đánh, ta lên núi săn thú, ngươi yên tâm, ta săn cái gì cũng giao cho ngươi, bán tiền ta cũng muốn đồng tiền!"

      Đợi đến khi Tiêu Thủ Vận cau mày lao ra, nhìn thấy Trương thị người đứng ở trong sân, sững sờ như cọc gỗ, sớm thấy bóng dáng Tiêu Lang.

      Có thể nghe bên ngoài nghị luận ràng, Tiêu Thủ Vận chỉ tiếc rèn sắt thành thép chỉ vào Trương thị giọng mắng: "Ngươi đúng là ngu xuẩn, ta để cho ngươi hỏi tiền, ngươi làm gì thành mười lượng bạc? Bêu xấu còn đánh người, cái người này phải cố ý để cho người khác mắng chúng ta khi dễ đứa bé sao? Làm chạy như vậy, lát người cả thôn cũng biết rồi, ngươi đúng là ngu xuẩn!"

      Ở bên nghe trượng phu câu câu"Ngu xuẩn", rốt cuộc Trương thị phục hồi tinh thần lại, cho tới bây giờ, nàng mới cảm nhận được đùi đau đau rát, vội vàng giải thích: "Ta có đánh , là động thủ đánh ta. . . . . ."

      "Ngươi nhanh , đánh ngươi, ngươi ra ngoài hỏi chút, ai tin!" Tiêu Thủ Vận hết sức xem thường nhìn chằm chằm Trương thị, bình thường nhìn cũng cơ trí, ngờ thời khắc mấu chốt lại dại dột như heo!

      " để ý ngươi!" Bỏ lại bốn chữ này, Tiêu Thủ Vận phẩy tay áo bỏ .

      Trương thị sững sờ đứng ở tại chỗ, nàng có để ý chồng chửi rủa, vào giờ phút này, nàng nghĩ tất cả đều là hành động Tiêu Lang bình thường, mới mười tuổi, tại sao có thể có đầu óc như vậy? Bỗng dưng, nàng nghĩ đến khuôn mặt Tiêu Lang lạnh lẽo, con ngươi sâu thẳm, còn có bên khoa trương gào thét vừa cười lạnh nhìn bộ dáng nàng. . . . . .

      toàn thân chợt rùng cả mình, Trương thị nhịn được run rẩy, Tiêu Lang, chẳng lẽ dính cái gì sạch chứ?

      Đúng, nhất định là, nếu ban đầu làm sao có thể đánh chếtcon sói trở lại?

      Tác giả có lời muốn : tối hôm qua: ta đây biết thân môn đuổi theo khổ sở, nhưng ta đây mắt mở ra ( muộn 11 điểm ), tuần sau , đại khái có thể nhiều hơn chút, làm cầu xin tha thứ ~

      Sáng nay: Ặc, trước kia đều là bị xuỵt xuỵt nghẹn tỉnh, hôm nay là bị đói tỉnh, quả nhiên lao động trí óc cũng rất mệt mỏi, hy vọng có thể giảm cân.

      Trước hai chương Liên Hoa ghen tỵ A Lan đánh thành hoa lê, cám ơn thân môn bắt côn trùng, sửa lại. Côn trùng a côn trùng, giống như là trước kia làm đề toán học, ràng kiểm tra cẩn thận rất nhiều lần, hết lần này tới lần khác có phát cái 23+3=29, gào khóc, ngại!

      Về A Lang vì sao nhất định , phía trước có chút tiểu đề trình bày, mọi người có thể đoán được sao?
      A fang, Phong Vũ Yên, Phương Lăng2 others thích bài này.

    3. michellevn

      michellevn Well-Known Member Editor

      Bài viết:
      5,115
      Được thích:
      12,886
      Chương 37: Giày vò (hai)

      Editor: Aq_scents

      Tâm tình Tiêu Lang vui vẻ chạy ra khỏi cửa chính, dĩ nhiên,khi người khác nhìn đến, là bị Trương thị đuổi ra khỏi nhà săn thú.

      mạch chạy đến con đường vào núi, tới khúc quanh Tiêu Lang dừng lại, nhìn căn nhà nơi góc đường, nhớ đến nha đầu lười có lẽ đứng dưới tàng cây đếm xem còn mấy quả hạnh nhân sắp chín, liền hận được chạy ngay tới, ôm nàng, cõng nàng, nhìn nàng phồng mồm ăn hạnh nhân, liếm liếm miệng hồng nộn của nàng. . . . . .

      Đáng tiếc, trước mắt còn có chuyện khác phải làm.

      Thu hồi ý định, Tiêu Lang chút do dự chạy vào rừng.

      Thư Gia.

      Hôm nay khó có được hôm Thư Mậu Đình ra ngoài khám bệnh, ông đem hai cánh cửa ở căn phòng phía đông tháo xuống, đầu đặt lên ngưỡng cửa phòng bếp, đầu kia đặt lên hai cái ghế đẩu lộn ngược, ở giữa nhét hai băng ghế ngồi, biến thành cái giường lớn vững vàng. Gió từ phía bắc nhàng khoan khoái thổi qua, cực kỳ mát mẻ.

      Ông bế tiểu nữ nhi bắt đầu ngủ sau khi ăn cơm ra, đặt nàng lên chiếc giường đơn sơ, sau đó đứng dậy lấy nước, trở lại phía sau lưng nâng nữ nhi lên, nhàng lau mặt cho nàng.

      Nước mát lạnh, gió cũng mát lạnh, Thư Lan rất nhanh tỉnh lại, nàng mở to hai mắt, đợi sau khi hết ngái ngủ, tò mò quay đầu lại ngó ngó, vỗ cánh cửa dưới người : “Cha, ở đây là mát, buổi tối con muốn ở đây ngủ, được ạ?”

      Khuôn mặt nhắn vừa được lau, trắng trắng hồng hồng, đôi mắt hạnh đen sẫm long lanh, cứ như vậy mang đeo đợi chờ nhìn ông. Lòng Thư Mậu Đình cũng mềm , nhưng lại cười : “Như vậy được, nửa đêm sương xuống nhiều, ngủ ở đây bị cảm lạnh, nhưng về sau buổi trưa lại có thể nằm đây, chỉ là con phải nằm đàng hoàng chút, tránh bị rơi mặt đất.”

      Thư Lan gật đầu cái, thấy Thư Mậu Đình ra ngoài, liền nằm xuống định ngủ tiếp.

      Nhưng nàng cũng thể nghĩ, nếu như Thư Mậu Đình chỉ muốn để nàng ngủ ở bên ngoài cho mát, cần gì phải lau mặt cho nàng?

      Chỉ lát sau, Thư Mậu Đình cầm quyển “Tam Tự Kinh” được bảo quản vô cùng tốt tới, ngồi ghế đẩu bên cạnh, lần nữa đỡ Thư Lan dậy, cười ấm áp khác thường: “A Lan, phụ thân dạy con nhận biết chữ nhé?”

      Thư Triển, Thư Uyển cùng Tiêu Lang đều là bị ông lừa, chỉ có Thư Lan chưa bao giờ có thể nhẫn nại nghe ông dạy học, mắt thấy mấy ngày nay nữ nhi hiểu được chút chuyện, Thư Mậu Đình lại lần nữa dạy nàng. Khuê nữ lười như vậy, tương lai nhất định phải gả cho nam tử có gia cảnh sung túc, có nha hoàn ma ma hầu hạ, nàng lười cũng có sáng suốt như vậy, chỉ cần quản lý sổ sách là được, như vậy, nàng nhất định phải biết chữ. Về phần người khác có nhìn trúng Thư Lan hay , Thư Mậu Đình chưa từng nghĩ tới, khuê nữ của như hoa như ngọc, làm sao có ai thèm lấy?

      Ánh mắt kia, giọng kia, ràng cùng thời điểm bắt nàng uống thuốc giống nhau như đúc!

      Thư Lan lập tức nhắm chặt hai mắt, thanh buồn bực lầm bầm : “Con ngủ say rồi. . . . . .”

      “Xì!” Thư Uyển vẫn đứng sau cánh cửa ở tây phòng nhìn nén cũng nhịn được nữa, lập tức bật cười, tới dùng sức gõ trán Thư Lan cái: “Đứa ngốc, vừa lười vừa dốt, ngay cả cái cớ hay chút cũng nghĩ ra.”

      Thư Lan bĩu môi tránh sang bên, “Đau!”

      Thư Uyển tới ngồi cạnh nàng, dịu dàng : “Được rồi, được rồi, hiếm khi cha ở nhà, muội phải học chữ cho tốt, tỷ cũng cùng đọc với muội, tỷ cho muội biết nhé, biết chữ bị người khác chê cười đấy!”

      “Chê cười kệ chê cười , dù sao muội cũng nghe thấy!” Thư Lan phục , nàng cũng phải là bé trai, cần phải giống như ca ca đọc sách thi cử nhân, vì sao phải lãng phí thời gian quý giá học chữ!

      Thư Mậu Đình yên lặng nhìn hai nữ nhi tính tình khác nhau hoàn toàn, nghĩ đến chẳng mấy chốc gả ra ngoài, đứa căn bản còn chưa có lớn lên, trong lòng khỏi có chút phiền muộn. Ông xoa đầu Thư Lan, kiên nhẫn khuyên nhủ: “A Lan, ngoan ngoãn nghe lời, hôm nay cha dạy con học hai câu, nếu con học xong, cha để cho con ngủ tiếp.”

      Thư Uyển ở bên cạnh thấy thú vị : “Ừ, đến lúc đó thưởng muội thêm hai quả hạnh nhân to!”

      thanh Tần thị bất đắc dĩ từ bên trong đông phòng truyền ra: “Các người nuông chiều nàng ! Phải như ta , nếu nàng nghe lời, trực tiếp đánh hai cái, xem nàng còn dám lười biếng !”

      Đối mặt với dụ dỗ cùng cưỡng bức, Thư Lan còn có thể có biện pháp nào? Đành phải miễn cưỡng lên tinh thần, theo Thư Mậu Đình học chữ.

      Tiêu Lang sau khi vào cửa, chỉ thấy Thư Lan ngồi xếp bằng ở cửa phía bắc, gật gật gù gù thầm : ‘Nhân chi sơ, tính bản thiện. . . . . .” thanh thanh thúy dễ nghe giống như khe suối trong núi, làm cho người ta an lòng theo.

      Thư Lan nhìn thấy Tiêu Lang đầu tiên, vụt đứng lên, hướng ra phía ngoài hô: “Lang ca ca, ngươi về rồi!”

      Thư Mậu Đình cùng Thư Uyển đồng thời quay đầu lại nhìn, sắc mặt chợt thay đổi, Thư Mậu Đình sải bước ra ngoài đón, “A Lang, cánh tay con sao thế này?”

      Tiêu Lang tùy ý cười, “ có việc gì, vừa nãy ở trong núi gặp lợn rừng, trong lúc chạy trốn cẩn thận bị đụng chút, cầm máu rồi ạ. . . . . .”

      “Cái đứa bé này, sao lại chạy vào trong núi? phải ta với con ư, về sau bao giờ cho con săn thú nữa!”

      Thư Mậu Đình cầm lên cánh tay thiếu nửa đoạn tay áo của Tiêu Lang, vẻ mặt nghiêm túc kiểm tra thương thế. Vết thương được Tiêu Lang băng bó đơn giản qua, mảng vết máu lớn như thế này lại chứng tỏ thương thế của , Thư Mậu Đình muốn tiếp tục khiển trách đôi câu, lại cảm thấy phải lúc, thể làm gì khác hơn là trước tiên đưa người đến phòng bếp, để cho ngồi cạnh Thư Lan, phân phó Thư Uyển lấy nước lấy thuốc.

      Tần thị nghe thấy tiếng động chạy ra, nhìn lên thấy bộ dáng Tiêu Lang đầy bụi bẩn cùng mảnh vải trắng nhuốm máu kia, sắc mặt trắng bệch đau lòng, “ êm đẹp, tại sao con lại lên núi rồi hả? Lần trước mạng con lớn, vượt qua hai bầy sói tranh địa bàn, để cho con nhặt tiện nghi, con cho rằng bằng vào bản thân mình là có thể săn thú sao? Xem xem thương thế của con kìa, có đau lắm !”

      Lúc này Thư Mậu Đình tháo vải vụn Tiêu Lang tự buộc, lộ ra vết thương dài chừng ba tấc, máu thịt lẫn lộn, đặc biệt là ở giữa chỗ đó, quả cũng thành lỗ máu rồi, làm cho Tần thị cùng Thư Uyển bưng chậu nước tới đau lòng cũng đành lòng nhìn lại.

      “Lang ca ca, ngươi có đau ?” Thư Lan sững sờ nhìn chằm chằm vết thương của Tiêu Lang, vừa mới mở miệng, nước mắt liền trào ra, buổi sáng ràng còn tốt như vậy, sao đột nhiên lại trở thành như thế này?

      Tiêu Lang dùng tay bên phải lành lặn xoa đầu Thư Lan, cười : “Vừa mới bắt đầu có đau chút, bây giờ đau nữa rồi.”

      Mới vừa xong, Thư Mậu Đình thèm dịu dàng xử lý vết thương cho , làm hại Tiêu Lang mặc dì duy trì nụ cười, khóe mắt lại khống chế được co quắp ngừng. Chỉ là, cũng hối hận, thương thế của càng nặng, người bên ngoài nhìn được, lại càng cho thấy vợ chồng Tiêu Thủ Vân vô tình.

      Rửa sạch, bôi thuốc, băng bó, Thư Mậu Đình thuần thục hoàn thành loạt động tác xong, đầu Tiêu Lang sớm mồ hôi dầm dề.

      “Tiêu Lang, con đồng ý với bà mẫu, bao giờ săn nữa có được hay ?” Tần thị nhìn chậu nước máu chút, nghĩ sợ mà , giọng điệu mềm , tràn ngập nồng đậm khẩn cầu. Nàng sợ Tiêu Lang xảy ra chuyện may!

      Tiêu Lang cúi đầu, chán nản : “ phải là con muốn , bởi vì con chỉ chừa mười lượng bạc cho bọn họ, bọn họ chê ít, liền bắt con vào núi săn thú kiếm tiền, cho nên con. . . . . .”

      ra là Trương thị bọn họ ép!

      Trong lòng Tần thị tức giận, lôi cánh tay lành lặn của Tiêu Lang dậy, sải bước ra ngoài: “, chuyện này bá mẫu tìm nàng lí lẽ, ta thấy bọn họ là muốn tiền đến điên rồi, lại để cho đứa bé như con săn thú!”

      “Bá mẫu, thôi , cũng bởi vì lần trước bọn họ thấy con cõng sói trở lại, mới cho là con có khả năng. tại con bị thương, về sau bọn họ cũng ép con nữa.” Tiêu Lang dùng giọng chắc chắn khuyên can.

      Như vậy Tần thị mới tin lời , chỉ bằng Tần thị kia thấy tiền sáng mắt, đức hạnh lãnh huyết vô tình, chỉ cần Tiêu Lang có chết, nàng nghĩ hết biện pháp lợi dụng kiếm tiền, hôm nay nàng có thể ép Tiêu Lang lên núi, ngày mai chừng liền dám bán cho bọn môi giới bán người! Nàng nếu lại mặc kệ, biết Tiêu Lang bị dày vò thành cái dạng gì nữa!

      Vừa hạ quyết tâm, mặc kệ Tiêu Lang gì, Tần thị đều nghe, vừa mắng to hai vợ chồng Trương thị lòng dạ đen tối, vừa hướng nhà bọn họ , làm cho ít thôn dân theo phía sau xem náo nhiệt. Thoạt đầu khi nghe bọn họ còn có chút tin, nhưng băng gạc nhuốm máu cánh tay Tiêu Lang tuyệt đối phải giả rồi, lại liên tưởng đến buổi trưa cãi vã ở cửa Tiêu gia, tất cả mọi người nhận định vợ chồng Tiêu Thủ Vận ngược đãi Tiêu Lang rồi.

      Tiêu Vĩnh Giang ở nhà, thấy bóng dáng Tiêu Thủ Vận, chỉ có mình Trương thị nghe tiếng động ra, nhìn thấy Tiêu Lang cúi đầu, con ngươi nàng co rụt lại.

      ‘Trương Xuân Kiều, ngươi chính là phải người? A Lang đưa hết tiền cho ngươi, ngươi cư nhiên biết đủ, còn buộc đứa bé mười tuổi như nó săn thú, ngươi nhìn xem, cánh tay nó thiếu chút nữa bị lợn rừng đụng gãy rồi, nếu phải là mạng đứa bé lớn trốn thoát, tại biết thế nào! Ngươi muốn chăm sóc A Lang, liền trực tiếp cho ta biết, bây giờ ta liền dẫn nó về nhà, về sau chuyện của cần ngươi quan tâm!”

      Tần thị thẳng tắp nhìn chằm chằm Trương thị, ngay trước mặt tất cả thôn dân hô.

      Xung quanh tiếng bàn luận xôn xao đều biến mất, mọi người quay trở lại quan sát hai nữ nhân mặt đối mặt, thầm suy nghĩ lời Tần thị .

      Thư Mậu Đình là lang trung duy nhất trong thôn, bình thường con cái nhà đại nhân nào bị đau đầu nhức óc, cũng là tìm Thư Mậu Đình khám bệnh, y thuật của ông được, thu tiền lại nhiều lắm, các thôn dân cũng mời ông. Tần thị là tiểu thư trần , sau khi gả đến chưa từng bày qua dáng vẻ tức giận đối với người nào, ở thôn danh tiếng tồi, hơn nữa Thư gia cùng nhà Tiêu Thủ Vọng từ trước đến giờ thân cận, lời của nàng vừa xong, rất nhiều thôn dân cũng liên tiếp gật đầu, cảm thấy Tiêu Lang đến Thư Gia, tốt hơn so với ở nhà Tiêu Thủ Vận, mặc dù người sau mới là bá phụ .

      Tục ngữ sai, bà con xa bằng láng giềng gần, có thể là Tần thị nhìn Tiêu Lang lớn lên, có lẽ Trương thị cũng chủ động quan tâm lần, lúc này nhiệt tình dẫn người về nhà, ngày hôm qua còn có thể có người cảm thấy hai vợ chồng Tiêu gia là tâm chiếu cố cháu, tại sao, hừ hừ, cho dù là người mù cũng nghe ra chuyện gì trong đó!

      Bị mọi người dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn chằm chằm, nhìn lại chút Tiêu Lang đứng cúi đầu bên cạnh Tần thị, Trương thị chỉ cảm thấy ngực căng lên, cơ hồ tức muốn hộc máu!

      Trải qua chuyện hồi sáng nay, nàng sinh ra sợ hãi đối với Tiêu Lang, biết mình vét được chỗ tốt nào người , còn ước có thể bỏ cái gánh nặng này, nhưng nếu bây giờ nàng nhận lời Tần thị, phải tương đương với việc thừa nhận mình tham mười lạng bạc của Tiêu Lang, bắt lên núi săn thú sao? Đến lúc đó lưng mang tội tham tiền ác độc, còn nàng dâu nào dám chuyện với nàng, nam nhân nào còn dám cưới nữ nhi nàng, đợi tới lúc Đậu Đậu trưởng thành, còn ai dám gả con đến nhà bọn họ?

      Trương thị chuẩn bị bụng giải thích định ra miệng Tiêu Lang chợt ra, cúi thấp đầu lôi kéo tay của nàng : “Bá mẫu, các người là thân nhân duy nhất của ta, ta vẫn muốn ở cùng các người, người đừng đuổi ta có được hay ? tại ta còn , chờ sau khi ta lớn lên núi săn thú, ta nhất định cố gắng kiếm tiền!”

      Ngữ khí tội nghiệp, làm cho rất nhiều bà con vây quanh xem đôi mắt đỏ lên.

      “Nghiệp chướng a, đứa bé dáng thương như vậy, cha mẹ, liền coi bọn họ là thân nhân, dù là bị đánh bị chửi cũng nỡ , còn cẩn thận năn nỉ bọn họ, trái tim phải độc ác như thế nào mới có thế làm cái chuyện giết người ấy a!”

      “Nàng dâu Thủ Vận, thím đừng trách ta lắm mồm, cháu ngươi đem toàn bộ của cải đều giao cho ngươi, coi như tại chưa làm ra tiền, mười lượng bạc này cũng đủ nuôi hai ba năm, đến lúc đó đứa bé trưởng thành, nhất định hiếu thuận ngươi…ngươi đừng làm khó nữa?”

      “Chính phải chính phải, ngay cả những người ngoài như chúng ta cũng đau lòng thay , ngươi thân làm bá nương, nhẫn tâm để chuyển đến nhà Thư lang trung sao? Đứa này biết người ta chăm sóc tốt, vẫn hi vọng ở với các ngươi, là cố niệm tình thân máu mủ, ngươi mau bớt giận, cùng đứa bé hảo hảo sống qua ngày . Đậu Đậu bây giờ còn , tương lai hai khuê nữ xuất giá rồi, Tiêu Lang cũng có thể chiếu cố hai nàng. . . . . .”

      Ngươi câu ta lời, tất cả đều khuyên Trương thị đối xử tử tế với Tiêu Lang.

      Trương thị sững sờ tại chỗ, nàng nghĩ mãi mà hiểu, tại sao bọn họ chỉ bằng Tiêu Lang gào thét mấy câu liền nhận định nàng ngược đãi chứ? Nàng mờ mịt cúi đầu, lại nhìn thấy con ngươi sâu thẳm của Tiêu Lang, bên trong đó là hàn quang khiến nàng run sợ, giống như , giống như bất cứ lúc nào cũng có thể ăn nàng!

      Hàn khí lạnh lẽo theo cột sống lan tràn lên , Trương thị chỉ cảm thấy da đầu tê dại, vào giây phút này, nàng cho rằng Tiêu Lang nhất định muốn lấy mạng nàng, cho nên nàng tuyệt thể để Tiêu Lang ở nhà bọn họ, so với tính mạng, chút thanh danh còn tính gì?

      Nàng cố tự trấn định xuống, vừa lặng lẽ tránh thoát tay Tiêu Lang, vừa hướng ánh mắt phức tạp nhìn Tần thị : “Tần gia muội tử, nhà chúng ta nghèo, A Lang vẫn là giao cho ngươi chăm sóc , đợi. . . . . .”

      Nhưng đúng lúc này, trong sân Tiêu gia chợt lao đến bóng người, thẳng tắp chạy đến trước mặt Trương thị, hung hăng tát xuống cái: “Lương tâm ngươi bị chó ăn hết à, lại dám sau lưng ta ngược đãi cháu ta! Đoạt bạc của chưa , còn bắt lên núi săn thú, ngày hôm nay mạng lớn trở lại, nếu may có chuyện gì bất trắc, ngươi xem ta có dám hay hưu ngươi!”

      Tiêu Thủ Vận đằng đằng tức giận nhìn thê tử bị đánh ngã mặt đất, quay đầu lại liếc mắt nhìn Tiêu Lang, như thể bị đả thương, vừa mạnh mẽ hướng bụng Trương thị đá cước, sau đó chắp tay hướng bốn phía bồi tội : “Các vị hương thân, là ta có lỗi với đệ đệ mất, nhất thời thiếu sót, lại khiến ác phụ này khi dễ cốt nhục duy nhất của . Kính xin mọi người yên tâm, chỉ cần Tiêu Thủ Vận ta còn có miếng cơm ăn, liền tuyệt để cho cháu ta bán mạng kiếm tiền!”

      Trong thôn trọng nhất danh tiếng, chuyện ngày hôm nay, quản như thế nào, nhà bọn họ đều phải đeo cái nồi đen rồi, như vậy, chẳng thà đem toàn bộ nước đục tạt vào người thê tử, còn có thể tiếp tục làm người tốt.

      ai ngờ tới Tiêu Thủ Vận đến như vậy, mà ngay cả Trương thị, cũng nghĩ đến trượng phu có thể vô tình như vậy. ra nàng có thói quen thay trượng phu chịu tiếng xấu, nhưng, quá khứ Tiêu Thủ Vận đưa mắt ra hiệu trước khi cho nàng, còn hôm nay, thế nhưng trước mặt nhiều người như vậy đánh nàng, đánh nàng ngay trước mặt Tần thị!

      “Ta liều mạng với ngươi!” Trương thị gào thét đứng lên, như thể bị điên đánh về phía Tiêu Thủ Vận.

      Tiêu Thủ Vận dù sao cũng là đấng mày râu, sao có thể để yên cho nàng đánh, đưa tay liền đêm Trương thị ôm chặt lấy, vừa kéo người vào trong sân, vừa lúng túng với thôn dân bốn phía: “ xin lỗi, khiến mọi người nhìn thấy chê cười, trở lại ta dạy dỗ tốt cái ác phụ này! A Lang, chúng ta về nhà, đại bá nhất định đòi công đạo cho ngươi!”

      Tiêu Lang cúi đầu theo phía sau , cho tới khi xoay người đóng cửa mới nhìn hướng Tần thị.

      Tần thị cũng nhìn , trong mắt có đau lòng, nỡ tách rời. Phía sau nàng, Thư Mậu Đình dẫn hai nữ nhi đứng ở đó, bộ dáng Thư Uyển có chút tức giận, còn Thư Lan giống như bị người ta đoạt hạnh nhân, đôi mắt mở to nhìn .

      Tiêu Lang trong lòng căng thẳng, bối rối đóng cửa lại.

      Vào sân, thèm để ý Tiêu Thủ Vận giả mù sa mưa cùng Trương thị như kẻ điên, trực tiếp chạy trở về căn phòng tam thời thuộc về , đóng cửa lại, tiếng cãi vã ngoài cửa lập tức trở nên yếu . ngưng mắt nhìn nóc nhà xa lạ, ở trong lòng tiếng thực xin lỗi, mặc kệ như thế nào, người Thư gia nhất định bị làm tổn thương.

      may là, ngày mai có thể về, , tối nay có thể danh chính ngôn thuận vào ở Thư gia.

      Lúc ăn cơm tối, Trương thị tỉnh táo lại, cũng phải là giận, mà là Tiêu Thủ Vận câu nhắc nhở nàng, Tiêu Lang còn cất giấu bạc ở đâu nữa, trước mắt quan trọng nhất chính là cầm bạc tới tay. Về phần Tiêu Lang tà môn, nàng tạm thời lựa chọn bỏ qua, dù sao, nếu như Tiêu Lang có bản lĩnh hại nàng, sớm động thủ, cần gì phải chạy vào núi săn thú, bị thương vô ích?

      “Nương, gọi A Lang ra ăn cơm sao?” Thúy Hà nhìn cửa phòng phía đông đóng chặt, lo lắng , nàng còn nhớ lời Triệu Đại Lang , bảo nàng đối tốt với Tiêu Lang, đáng tiếc tại náo loạn, nàng ngay cả cơ hội đến gần cũng có.

      Trương thị quẳng chiếc đũa xuống bộp tiếng, ngẩng đầu hung hăng nhìn nàng chằm chằm: “Mắt ngươi mù à? Ngươi thấy bàn giống như thừa bộ bát đũa sao? Ngươi là tâm thương , vậy liền đem phần của ngươi cho ăn , có nhìn cái gì cả!”

      Thúy Hà vội cúi đầu, cũng dám lên tiếng nữa.

      Tiêu Vĩnh Giang cùng Tiêu Thủ Vận tập mãi thành thói quen tiếp tục ăn cơm, Liên Hoa hả hê mím môi cười trộm, Đậu Đậu nhìn chung quanh chút, cuối cùng học Liên Hoa cười hắc hắc.

      Thúy Hà dừng lại động tác, bưng chén lên ra bên ngoài ăn, trong bát chỉ có miếng bánh gạo.

      Trương thị cũng ngăn trở, thức ăn bàn nhiều lắm, thiếu người, những người khác có thể ăn nhiều chút, mặc dù Thúy Hà vốn là dám gắp thêm thức ăn ăn.

      Sau khi ăn xong, những người khác hoặc là chạy ra cửa hóng mát, hoặc là sớm chút ngủ, Thúy Hà cố ý lưu lại nửa chiếc bánh, gõ cửa phòng Tiêu Lang: “A Lang, tỷ tỷ đưa cơm tối tới cho ngươi, ngươi mở cửa ra.” Trong lòng nàng nghĩ tới, lát Tiêu Lang ra nhìn thấy chỉ có nửa chiếc bánh, nhất định kinh ngạc, đến lúc đó nàng dịu dàng giải thích phen, nhất định có thể làm cho cảm động.

      Đôi tay Tiêu Lang khoác lên sau đầu, nhìn bóng cây ngoài cửa sổ, mặc kệ Thúy Hà gì, đều như nghe thấy.

      Thúy Hà gõ tới mức tay cũng đau, như cũ thấy Tiêu Lang ra ngoài, gọi người tới, lại sợ Trương thị ra ngoài cướp bánh , thể làm gì khác hơn là bất đắc dĩ rời .

      Ánh trăng lên ngọn cây, Tiêu Lang lặng lẽ đẩy then cửa ra, ra cửa chính Tiêu gia, từ đầu tới cuối, phát ra chút tiếng vang.

      Trương thị luôn ngủ rất say, nhưng là, trông sân truyền đến kêu lo lắng thầm nàng liền lập tức mở mắt, ngồi dậy, lắng nghe lát, xác định mình có nghe nhầm, nàng vừa hốt hoảng vừa xuống đất mang giày, vừa xô đẩy trượng phu ngáy to: “Dậy , nhà chúng ta hình như có trộm!”

      Tiêu Thủ Vận nhịn được né tránh, mơ mơ màng màng lầm bầm : “Cái gì mà trộm, ngươi đừng có thần hồn nát thần tính, chỉ là chuột chạy ra vào thôi, tin ngươi xem chút. . . . . .” Đánh tiếp giấc.

      Trương thị hận thùng nước tạt vào người , nàng còn có thể trông cậy vào làm cái gì chứ!

      mình người ra ngoài, ngộ nhỡ là trộm làm thế nào? Nhưng nếu ra, gà của nàng có thể hay cũng bị trộm ?

      Cuối cùng, đối với lo lắng cho gà thắng được nỗi sợ hãi kẻ gian, Trương thị vội vã thắp ngọn đèn dầu, giơ lên con dao thái rồi mở cửa phòng bếp ra.

      Chuồng gà nháo loạn chợt dừng lại, ngay sau đó, mượn ánh trăng sáng , Trương thị nhìn thấy ràng mấy con gì đó dài từ trong chuồng gà chạy vọt ra ngoài.

      Là con chồn!

      Trương thị cả kinh thất sắc, chạy nhanh đến chuồng gà trước mặt, treo đèn lên nhìn, đau lòng hơi thiếu chút nữa thở được!

      Trong nhà tổng cộng có mười lăm con gà con, hôm nay chỉ còn lại ba con núp ở góc, tất cả những thứ khác tán loạn bên trong đều là lông gà, đặc biệt con gà trống mập nhất kia, toàn thân đầy vết máu, hơn nửa người cũng bị chồn cắn!

      “Ông trời ơi, ta đây là tạo nghiệt gì, chọc cho ổ súc sinh tới trộm gà của ta!” Trương thị giậm chân khóc lớn , xoay người liền hướng trong nhà kêu: “Quỷ ngủ nhà ngươi, còn ngủ nữa, gà nhà chúng ta cũng bị ăn. . . . . .” Lời còn chưa dứt, chợt ngưng lại, chẳng khác nào gặp ma, nàng trợn to cặp mắt nhìn bóng đen dưới mái hiên đông sương phòng, phải Tiêu Lang là ai?

      “Sao ngươi lại ở đây?” Trương thị hỏi theo bản năng, đêm hôm khuya khoắt, ngủ ra ngoài làm gì, chẳng lẽ cũng nghe được động tĩnh bên ngoài?

      Tiêu Lang từ trong bóng tối ra, con ngươi sâu thẳm phản chiếu ánh trăng lạnh lẽo. nhìn chuồng gà hỗn độn, chợt cười tiếng, khẽ với Trương thị: “Ta tới nhìn chút bọn chồn có ăn sạch gà của ngươi hay , ồ, cũng còn ba con, ngày mai ta lại vào núi bắt con, hẳn là đủ chứ?”

      Trương thị như bị sét đánh, ra những con chồn kia, là Tiêu Lang dẫn dụ đến hay sao?”

      Mắt thấy Trương thị lại muốn bộc phát, Tiêu Lang đột nhiên hô lớn: “Bá mẫu, gà của người bị chồn ăn, có liên quan gì với ta, người vì sao là ta đưa chồn tới? Thôi, ta biết rồi, có phải ngươi muốn ta ở lại nhà ngươi, vậy ta bây giờ, được chưa!”

      Vừa kêu, vừa sải bước chạy ra ngoài.

      ai nhìn thấy, nhưng thanh uất ức tức giận này lại truyền khắp phố lớn ngõ .

      Ở trong tai người khác là uất ức tức giận, rơi vào trong tai Trương thị lại trở thành phách lối khiêu khích!

      Vất vả cực nhọc nuôi gà lớn giờ còn, ban ngày bị giày vò như muốn điên cuồng rốt cuộc Trương thị mất chút lý trí cuối cùng, xách theo ngọn đèn dầu liền đuổi theo: “Thằng nhãi con kia, phản thiên, cư nhiên để súc sinh ăn gà của ta, ngày hôm nay nếu ta đánh chết ngươi, ta liền phải họ Trương!”

      Giống như tiếng ra lệnh, đèn các hộ trong thôn từng nhà từng nhà sáng lên, còn có tiếng mở cửa lần lượt truyền đến.

      Rốt cuộc Tiêu Thủ Vận bị dọa tỉnh dậy, giầy cũng kịp , bước dài chạy ra ngoài. Liếc mắt nhìn chuồng gà bị hại còn hình dáng gì, nhất thời cũng hiểu tại sao Trương thị nổi điên trút giận lên Tiêu Lang, còn Tiêu Lang động tay động chân, mặc kệ như thế nào, phải đuổi gấp đem người đuổi trở về mới được. Ban ngày mất hết mặt mũi rồi, chuyện nếu lại làm lớn lên, có cách nào giải quyết!

      Cũng chờ chạy ra cửa, tiếng gào thét tê tâm liệt phế kinh thiên động địa, xa xa truyền đến: “Bá mẫu, người đừng đốt phòng ốc nhà ta!”

      Trong lòng bỗng chốc lộp bộp, Tiêu Thủ Vận thiếu chút nữa ngã mặt đất, phải, làm sao thê tử có thể làm ra loại chuyện đó?

      Như thể giễu cợt trái tim , cái ý niệm này vừa dứt, ánh lửa sáng ngời liền đột nhiên vọt lên trung, Tiêu Thủ vận nhìn ánh lửa kia, rốt cuộc cũng duy trì nổi nữa, vô lực ngã mặt đất, cái mụ ngu xuẩn kia, vậy mà phóng hỏa đốt nhà Tiêu Lang!

      bên khác trong thôn, Tiêu Lang lặng lẽ đứng trong sân, nhìn ba gian nhà lá quen thuộc dấy lên lửa lớn hừng hực, ngọn lửa hoa mỹ bay múa biết mệt mỏi, mặc kệ người khác tạt bao nhiêu nước cũng muốn bình tĩnh lại.

      đôi tay dịu dàng chợt khoác lên bả vai , nghe thấy lời êm ái mà có lực của Tần thị: “A Lang sợ, phòng ốc còn, về sau liền ở nhà bá mẫu, con yên tâm, ai lại có thể khi dễ con.”

      Cõi đời này, khắp nơi luôn có người tính toán ngươi, nhưng cũng có người chân tâm ý mà vì ngươi chào đón, mặc kệ ngươi làm gì.

      Đột nhiên Tiêu Lang thấy khó chịu ghê ghớm, xoay người, nhào vào lòng Tần thị.

      đêm kia, trong nhà Tiêu Thủ Vận gặp phải bọn chồn đánh lén, gà con bị mất nửa già, Trương thị tức giận đem tất cả oán khí đều rơi tại cánh tay bị thương người Tiêu Lang, vu oan bọn chồn là Tiêu Lang cố ý bỏ vào nhà nàng. Tiêu Lang chịu nổi nhục nhã, thề bao giờ nương nhờ nhà đại bá nữa, cả đêm chạy về nhà, Trương thị lại cầm đèn đuổi theo, muốn đánh chết Tiêu Lang, hai người trong lúc lôi kéo, ngọn đèn dầu đổ giường gạch, đốt chăn đệm, tiếp theo là phá hủy ba gian nhà lá.

      Dĩ nhiên, phòng ốc cháy, cho dù là ngoài ý muốn, vẫn là Trương thị cố ý phóng hỏa, các thôn dân khóc thổn thức đều lựa chọn tin tưởng người sau.

      Từ đó, trong thôn đối với vợ chồng Tiêu Thủ Vận toàn là tiếng mắng, Tiêu Lang bao giờ nguyện nhận thức thứ người như thế làm người thân nữa, may là còn có Thư gia tốt bụng nguyện ý thu nhận chăm sóc . Vì vậy, Tiêu Lang lấy thân phận mồ côi, bắt đầu sống nhờ ở Thư gia.

      Tác giả có lời muốn : nếu ai vẫn còn chê ít, ta đây cùng họ liều mạng! ! !
      A fang, Phong Vũ Yên, Phương Lăng2 others thích bài này.

    4. michellevn

      michellevn Well-Known Member Editor

      Bài viết:
      5,115
      Được thích:
      12,886
      Chương 38 Kế hoạch cải tạo

      Editor: M.Nyoko

      "A lang, chúng ta lên trấn rồi, ngươi cùng A Lan trông nhà kỹ, lát nhớ gọi nàng ăn sáng!"

      Tần thị vừa ra đến trước cửa, yên tâm lần nữa dặn dò Tiêu Lang. Đêm hôm trước hỏa hoạn đốt trụi đồ Tiêu Lang, nàng lại muốn đến nhà Tiêu Thủ Vận lấy y phục Tiêu Lang, thể làm gì khác hơn là tạm thời tìm quần áo cũ Thư Triển cho tắm rửa. Vừa đúng lúc nàng cũng nhìn thấy con trai thời gian, liền hái giỏ quả hạnh, tính dẫn Thư Uyển nhà mẹ chút, sau đó lấy vải bố may xiêm y cho mấy đứa trẻ.

      "Dạ, con trông A Lan cẩn thận, bá mẫu yên tâm , đường cẩn thận chút." Tiêu Lang đứng ở ngưỡng cửa phòng bếp, đưa mắt nhìn mẹ con Tần thị rời , đợi sau khi bóng dáng của hai người biến mất, cười khẽ tiếng, tiện tay đóng cửa lại, chân bước nhàng phòng tỷ muội Thư Uyển.

      Thư Lan còn ngủ.

      Tiêu Lang cởi giày lên giường, ngồi ở bên cạnh quan sát lười nha đầu ngủ say. Kể từ hiểu được tình cảm nam nữ, đây là lần đầu tiên thấy bộ dáng Thư Lan lúc chưa rời giường, mặc dù trước kia có cơ hội vào phòng hai tỷ muội, nhưng vì ngại người Thư gia ở sân, đều ngoan ngoãn vào, ngờ lúc này mới vừa vào ở ngày thứ ba, có cơ hội cùng chỗ với nàng.

      Nhưng quá đáng tiếc chính là, lười nha đầu lớn rồi, nàng giống khi còn bé mặc cái yếm lộ lưng như vậy, mà là khoác trung y màu trắng rộng thùng thình, chất vải mềm nhẵn cợt nhã, cổ áo có chút mở lỏng ra, lộ ra xương tinh sảo, còn có mảng lớn da thịt trắng nõn.

      Cầm cổ áo của Thư Lan, nghiêng đầu nhìn bên trong chút, bình thường, cùng khi còn bé có gì khác biệt.

      Tiêu Lang bất đắc dĩ thở dài, vóc dáng lười nha đầu quá , sợ rằng còn phải đợi lâu nơi đó mới có thể phồng lên chứ? Chỉ là nhắc tới cũng kỳ, Thư Mậu Đình cùng Tần thị đều là người cao, bây giờ Thư Uyển cao đến tai Tần thị rồi, ở thư viện Thư Triển lại càng như hạc đứng trong bầy gà, tại sao lười nha đầu cứ lùn như vậy? Chẳng lẽ nguyên nhân là nàng thích ngủ thường lại?

      Vậy cũng được, muốn nhanh lên chút nhìn nàng trưởng thành, thân cao, dù là tuổi chút, có số việc cũng có thể làm.

      Nghĩ tới làm ngay, Tiêu Lang trực tiếp gọi Thư Lan dậy.

      Cho dù ai bị người siết cổ áo, cũng thể cảm thấy thoải mái, ngủ say Thư Lan vui mở mắt, nhìn thấy Tiêu Lang, chu mỏ : "Lang ca ca, sao ngươi để cho ta ngủ?"

      Vẻ mặt Tiêu Lang tự nhiên lột quần áo trong của Thư Lan, cầm lên quần màu lục ở bên cạnh mặc lên cho nàng, vừa buộc đai lưng vừa : " Lúc nào cũng còn ngủ? Ăn cơm trước, cơm nước xong ta dẫn ngươi xiên cá trong sông, buổi trưa bá mẫu làm cá hấp ăn."

      Cá hấp, là trong món ăn mặn Thư Lan thích nhất.

      Lập tức mắt nàng sáng lên, mình mặc vớ lăng, nhảy xuống kháng : "Ta rửa mặt!" Khom lưng mang giày xong, vui sướng chạy ra ngoài.

      Tiêu Lang đứng ở trước bắc môn, nhìn động tác Thư Lan nhanh nhảu rửa mặt, sau đó cầm dây buộc tóc chạy về phía , làm nũng mà : "Lang ca ca, giúp ta chải tóc. . . . . ." luồng tóc bên tai nàng rơi dính nước, ướt chèm nhẹp dính vào khuôn mặt nhắn trắng hồng, trắng cùng đen đối lập, nổi bật lên khuôn mặt trắng non giống như có thể bóp ra nước.

      khom lưng ngồi ở ngưỡng cửa, đặt ghế đẩu bên cạnh ở trước người, còn chưa mở miệng, Thư Lan liền chạy tới đây, tựa đầu cùng cây lược gỗ nhét vào trong tay , ngoan ngoãn ngồi đưa lưng về phía .

      Tiêu Lang im lặng cười, động tác êm ái thay nàng chải tóc, vừa búi búi tóc, sau đó để cho nàng quay tới đối mặt với , búi tóc kiểu lưu hải (kiểu tóc mái ngang có hai búi tóc giống tiên đồng trong truyền thuyết Trung Quốc).

      Nhìn Tiêu Lang gần ngay trước mắt mặt, Thư Lan chớp chớp mắt to, nhịn được đưa tay sờ lên, hì hì mà : "Lang ca ca, nếu ngươi trắng giống ca ca ta, khẳng định nhìn đẹp hơn so với ."

      Tay Tiêu Lang dừng lại, hiểu, mặt trắng có gì để nhìn? đám nhìn yếu đuối, tựa như đại khuê nữ tiểu tức phụ.

      "A Lan, ngươi nhớ, nam tử là phải đen, ngươi xem hơi sức ta bao nhiêu, ca ngươi cũng đánh lại ta." để lược ở bên, Tiêu Lang nâng cằm Thư Lan, nhìn vào mắt nàng .

      Ánh mắt của là dạng nghiêm túc, Thư Lan hơi do dự liền tin, nàng nhớ tới cảnh tượng trước kia Thư Triển động thủ cùng Tiêu Lang, ấn tượng phải quá sâu, mơ hồ nhớ Tiêu Lang quăng ca ca nàng đất. Được rồi, mặc dù mặt đen khó coi chút, lại có thể để cho hơi sức người ta trở nên to lớn, vậy cũng cũng tệ lắm.

      "Chúng ta phải đến bờ sông!"

      "Đợi chút, ngươi còn chưa có ăn sáng đấy."

      " ăn, dù sao ta đói bụng!"

      " được, ăn nhiều cơm mới có thể nhanh cao lên chút."

      Tiêu Lang cho cự tuyệt mà đặt Thư Lan trước bàn cơm, bưng thức ăn ở trong nồi ra ngoài, tự tay đút nàng ăn. Thư Lan ăn bát cháo cảm thấy no rồi, nhưng Tiêu Lang kiên trì, lại ăn chén.

      Mắt thấy Tiêu Lang còn muốn múc nữa, Thư Lan trừng mắt nhảy lên, thở phì phò : " ăn, ngươi khi dễ ta!"

      Đây coi là khi dễ người sao?

      Tiêu Lang bất đắc dĩ buông chén đũa xuống, "Được rồi, ta buộc ngươi ăn, ngươi chờ bên kia, ta rủa hết nồi liền dẫn ngươi ra ngoài."

      Thư Lan lập tức hài lòng cười, ngoan ngoãn dời đúng bên cạnh nhìn Tiêu Lang bận việc. Hừ, nếu là buộc nàng húp cháo nữa, nàng để cho liếm ngón chân mình! Đây chính là chính miệng đồng ý!

      Nếu là Tiêu Lang biết ý tưởng của nàng, nhất định hối hận là có kiên trì, nhưng mà tại chỉ muốn từ bỏ tật xấu ngủ cả ngày của Thư Lan, cũng có ý định chiếm tiện nghi của nàng.

      Khóa chặt cửa, Tiêu Lang tay nhấc thùng gỗ cùng mâu trúc, tay kéo Thư Lan đến bờ sông, đầu hai người chênh lệch như vậy, người khác chỉ biết dỗ đứa bé, tuyệt đối suy nghĩ nhiều.

      Đến bờ sông, Tiêu Lang cũng có lập tức dừng lại, mà là vẫn lôi kéo Thư Lan chạy lên.

      Bắt đầu Thư Lan còn nhìn chung quanh, từ từ nàng bất động: "Lang ca ca, chúng ta bắt cá ở chỗ này , Đừng tới nữa, ta đau chân!"

      Tiêu Lang nhìn nàng chút, dụ dỗ : "Đừng nóng vội đừng nóng vội, trước mặt lập tức tới ngay, cá bên kia lại lớn, bên này có cá đâu!"

      Nghe lời này, Thư Lan nghiêng đầu nhìn xuống sông, nước sông nhàn nhạt trong vắt, đáy hồ trong suốt, xác thực nhìn thấy cá. Nàng bĩu môi, sớm biết để cho tự mình dù sao chỉ cần xiên đến cá, nàng có thể ăn.

      Đợi đến khi được đoạn đường, Thư Lan rốt cuộc , uốn éo người muốn tránh tay Tiêu Lang ra: "Ta ăn cá, ta muốn về nhà!" Mặc kệ Tiêu Lang gì, nàng đều nghe, lòng bàn chân cũng mài đến thấy đau rồi, Thư Lan ủy khuất khóc lên.

      Tiêu Lang hiểu, trước mắt Thư Lan nhẫn nhịn tới cự hạn, vội để thùng nước ở bên, cúi người lau nước mắt thay nàng, giọng dụ dỗ : "Tốt lắm tốt lắm, chúng ta , ở chỗ này xiên cá, ngươi cùng ta xiên phải ? Bản thân tự mình xiên, muốn bắt bao nhiêu bắt!"

      Mấy câu ngắn ngủn, liền thành công dời lực chú ý của Thư Lan.

      "Nhưng ta biết. . . . . ." Nàng nhìn bờ sông, ảo não .

      Tiêu Lang cười sờ sờ đầu của nàng, bế nàng đến bên cạnh tảng đá ngồi xuống, vừa cởi giày vớ thay nàng vừa : " có chuyện gì, ca ca dạy ngươi, rất dễ dàng ." xong, tầm mắt ngưng tụ, rơi vào lòng bàn chân Thư Lan hồng lên, nghĩ đến nàng chưa từng có đường xa như vậy, nhất định mệt muốn chết rồi, khỏi có chút đau lòng.

      Ngược lại Thư Lan quên thoải mái chân, chờ Tiêu Lang cởi giày vớ thay nàng, phải chạy xuống sông.

      "Đợi lát nữa!" Tiêu Lang kịp thời kéo người trở lại, thay nàng vén làn váy buộc ở hông, lại kéo ống quần, lúc này mới thả nàng .

      Nước sông mới đến gối, phía dưới là tầng cát mịn, đạp lên cực kỳ thoải mái, đặc biệt là nhấc chân nước sông róc rách lập tức bao vây chân lại, từ từ mơn trớn da thịt nhẵn nhụi nhạy cảm, từ giữa kẽ tay xuyên qua, khiến mệt nhọc đau nhức bôn ba đường dài đều biến mất. Còn có gió mát từ bờ thổi qua, dù là mặt trời nóng bỏng, cũng cảm thấy nóng.

      Thư Lan ham chơi loạn chung quanh ở trong sông, ngán, mới nhớ tới nàng là tới xiên cá, vội dừng lại bước chân, cúi đầu quét nhìn chung quanh mặt nước.

      Đừng cá vừa to vừa béo, con to bằng ngón tay cũng có!

      Nàng tức giận xoay người, trợn lên giận dữ nhìn Tiêu Lang: "Ngươi lại gạt ta, nơi nào có cá. . . . . ." ngờ đụng phải lồng ngực gầy gò màu lúa mạch, cả kinh nàng nuốt lời oán trách xuống bụng, đổi lời hỏi "Ngươi làm gì cũng cởi quần áo?"

      Nàng chỉ cởi giày vớ, toàn thân Tiêu Lang cũng chỉ có cái quần đùi vải xám , ánh mặt trời chiếu người của , có vẻ càng đen hơn.

      "Như vậy rất mát mẻ !” Tiêu Lang tùy ý , giao mâu trúc vót nhọn trong tay cho Thư Lan cầm, chuyển đến phía sau nàng. Bởi vì cánh tay trái còn quấn vải, thể làm động tác mạnh, liền giúp Thư Lan bày xong tư thế, sau đó dùng tay trái ấn bả vai của nàng, tay phải bao phủ tay bé của Thư Lan, ghé vào bên tai nàng : "Mới vừa ngươi ở đây tới lui, hù cá chạy, tại đứng đàng hoàng, lát cá liền bơi tới rồi, chờ xem, cho chuyện." xong, hôn xuống ở mặt nàng.

      Thư Lan thành thói quen thỉnh thoảng đánh lén, căn bản để ở trong lòng, mắt chăm chú nhìn mặt nước, chờ đợi cá lội tới.

      Bộ dạng nàng là bộ dáng nghiêm túc, cũng làm cho Tiêu Lang nhìn nhập thần, ngậm thẳng vành tai nàng khéo léo trắng nõn, tỉ mỉ thưởng thức.

      Thư Lan bị làm cho ngứa chút, căn bản tĩnh tâm được, chợt dùng đầu đụng ót , trừng tròng mắt giọng trách mắng: "Chớ quấy rối, ta muốn bắt cá !"

      Bộ dáng ngây thơ đẹp đẽ quả khiến Tiêu Lang đến trong lòng!

      Sau khi ngăn đầu của nàng hung hăng phủ lên cánh môi hồng nộn, ăn đủ rồi, mới thở buông nàng ra, trước khi nàng nổi giận nghiêm trang : "Tốt lắm, chớ chuyện, hù dọa cá chạy làm thế nào?" Làm bộ ngó nhìn mặt nước.

      Vì bắt được cá béo mập, cho dù Thư Lan có tức cũng thể nhảy ra , hận hận trừng mắt liếc cái, để ý đến nữa.

      Tiêu Lang đứng ở sau lưng nàng, cười cực kỳ vui vẻ.

      lát sau, dần dần có cá bơi tới, mới vừa đến gần, lại thối lui, sau đó chuyển trở lại, giống như thử dò xét cái gì .

      Trước nay Thư Lan chưa từng khẩn trương.

      "Đến rồi!" Tiêu Lang chợt dùng sức nắm chặt tay của nàng, đưa mâu trúc lên mặt nước.

      Lòng của Thư Lan khẩn trương, nàng gấp gáp tìm chung quanh, cá tại nơi nào, thế nào nàng nhìn thấy?

      Lúc nàng bắt đầu hoài nghi Tiêu Lang lại gạt người, bị Tiêu Lang nắm chặc tay đột nhiên khống chế hung hăng đâm tới dưới chân, từ đỉnh trúc mâu truyền tới cảm giác khác thường để cho nàng hô hấp cứng lại, sau khắc, Tiêu Lang chống trúc mâu lên, giơ cao. Thư Lan ngửa đầu nhìn, chỉ thấy con cá béo mập ở phía , lo lắng lắc đầu vẫy đuôi, thân từng giọt nước.

      "A, xiên cá được rồi!" Nàng giống như có chú ý tới váy bị ướt, hưng phấn gào lên.

      Tiêu Lang lôi kéo nàng trở lại bờ, đặt cá vào trong thùng gỗ đựng nước, quay đầu lại cười : "Như thế nào, ta rất lợi hại phải ?"

      Thư Lan có nhìn , khom lưng mắt hạnh cười híp nhìn chằm chằm cá trong thùng, giống như cá này biến thành thức ăn bày ở bàn.

      Tiêu Lang có chút cảm giác bị thất bại, ngồi dưới đất, liền thò tay kéo Thư Lan tới trong ngực, ôm chặt nàng : "Ta xiên cá cho ngươi ăn, ngươi phải cám ơn ta thế nào?"

      Chân của còn ướt, Thư Lan mới vừa ngồi xuống, cũng cảm thấy ẩm ướt, rất thoải mái, lắc lắc muốn đứng lên.

      Làm sao Tiêu Lang để cho nàng chạy mất? Nếu nàng lời nào, liền đòi hỏi chỗ tốt thôi.

      Đè lại đầu của nàng, cúi đầu che kín lên, mới vừa ở trong sông rất dễ dàng, còn chưa có tận hứng đấy. . . . . .

      Tác giả có lời muốn : cám ơn Ajmonica hôn hai khỏa địa lôi, ta đây ôm ngủ rùi~

      Ngày hôm qua được quá nhiều, hôm nay lập tức ỉu xìu, chớ trách hắc ~
      A fang, Phong Vũ Yên, Phương Lăng3 others thích bài này.

    5. ThiênMinh

      ThiênMinh New Member

      Bài viết:
      24
      Được thích:
      13
      :yoyo53::yoyo42::yoyo40: dụ xiên cá xiên cá để ăn đậu hủ kà

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :