1. QUY ĐỊNH BOX XUẤT BẢN :

       

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]

    ----•Nội dung cần:

    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)

    - Tác giả

    - Dịch giả

    - Đơn vị phát hành

    - Số trang ( nên có)

    - Giá bìa (nên có)

    - Ngày xuất bản (nên có)

    --- Quy định

    1 . Thành viên post có thể tự type hoặc copy từ nơi khác (để nguồn)

    2 . Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn

    3. Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ

    Ad và Mod

  2. QUY ĐỊNH BOX EBOOK SƯU TẦM

    Khi các bạn post link eBook sưu tầm nhớ chú ý nguồn edit và Link dẫn về chính chủ

    eBook phải tải File trực tiếp lên forum (có thể thêm file mediafire, dropbox ngay văn án)

    Không được kèm link có tính phí và bài viết, hay quảng cáo phản cảm, nếu có sẽ ban nick

    Cách tải ebook có quảng cáo

Thính Phong - Cảnh Hành

Thảo luận trong 'Sách XB Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,877
      Thính Phong

      <img class="aligncenter" alt="" src="http://i.imgur.com/y2cPo19.gif" width="77" height="78" /> 

      Tác giả: Cảnh Hành

      Dịch giả: Nguyễn Bảo Trâm

      Công ty phát hành: AMAK

      Nhà xuất bản: NXB Văn Học

      Ngày xuất bản:  15-4-2013


      <img class="aligncenter" alt="" src="http://i.imgur.com/y2cPo19.gif" width="77" height="78" /> 

      Type: Phong Du

       


      <img class="aligncenter" alt="" src="http://i.imgur.com/il9CKhe.gif" width="80" height="161" />  

      Giới thiệu

       
      Thính Phong

      Dành tặng ai đó cảm thấy do dự trước cánh cửa của tình

      Chúng ta rằng mình sợ bóng đêm, mà chỉ sợ những gì sâu trong đó. Cũng sợ độ cao, mà chỉ sợ bị ngã đau. Và cũng hề sợ , mà chỉ sợ những gì mất khi tình còn nữa. Thế nhưng, nếu chỉ quan tâm đến sợ hãi có lẽ chúng ta mất nửa ý nghĩa của cuộc sống vốn ngắn ngủi rồi.

      Bởi vì, nếu dám bước vào bóng đêm sao có thể cảm nhận được ấm áp dưới ánh mặt trời, dám trèo cao sao được thấy tầm mắt mình rộng mở, và nếu bạn dám thương sao biết được hạnh phúc là như thế nào?

      Vậy nếu can đảm dám dám hận chúng ta rồi về đâu? Trong “Thính Phong” của tác giả Cảnh Hành viết về cặp đôi như thế đấy. Tình của Lãnh Hoan và Diệp Thính Phong bắt đầu bằng những điều ngọt ngào và ấm áp. cũng từng bỏ lỡ nhau vì hai tiếng “sợ hãi”.

      Lãnh Hoan từng do dự hàng ngàn lần trước tình cảm với Diệp Thính Phong – chàng trai quá kiêu ngạo và lạnh lùng. Tình ư? Tuy vô cùng hấp dẫn con người ta nhưng cũng là liều thuốc độc. Trái tim bệnh tật của còn thể tự gánh vác làm sao có thể mơ tưởng đến việc chiếm được trái tim của người ấy. Nhưng tình vốn có những lý lẽ của riêng nó, dù biết lừa dối, thậm chí vì trả thù mà tiếp cận mình, vẫn đưa tay ra nhận lấy những tình cảm ấy. vờ như hề hay biết bởi sâu thẳm trong thâm tâm đó là cách chọn để tha thứ và .

      Nhưng giống như pháo hoa vụt nở rộ rồi nhanh chóng tàn lụi, giấc mộng đẹp cũng vỡ tan khi lạnh lùng tuyên bố kết hôn với người tình cũ. muốn trả thù thành công rồi. Cho biết thiên đường hạnh phúc trong ngắn ngủi rồi vội vã nhấn chìm xuống vực sâu đau đớn. Nhưng sao đạt được mục đích rồi mà Diệp Thính Phong thấy thỏa mãn như từng nghĩ? Shakespeare từng : “Tình cũng giống như than, khi cháy lên phải tìm cách dập nó , nếu cứ để nguyên như vậy, nó thiêu cháy luôn trái tim ”. Đáng lẽ nên đóng băng trái tim mình trước khi trả thù mới phải. Để giờ này, còn phải đau đớn như thế nữa. Nếu dỡ bỏ hết mọi thù oán năm xưa, có phải quay lại với ? Nếu lần nữa, dùng toàn bộ những gì mình có để trả giá liệu tha thứ chứ? Bởi mình vật lộn với quá khứ , đấu tranh giữa lý trí và tình cảm quá mệt mỏi rồi. Nếu có thể bắt đầu lại lần nữa, chọn cuộc đời vui vẻ cho người con của mình, phiền muộn như ý nghĩa của tên ấy vậy.

      Rồi cuối cùng số phận của hai con người họ ra sao? Xin mời các bạn tìm câu trả lời trong tác phẩm “Thính Phong” của tác giả Cảnh Hành. Mong rằng với câu chuyện của Lãnh Hoan và Diệp Thính Phong, những ai đó sợ tìm được hạnh phúc chân chính của cuộc đời mình.

       

       

       

       

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,877
      Phần dẫn


      <img class="aligncenter" alt="" src="http://i.imgur.com/XSya0Dw.gif" width="139" height="180" />
      giờ sáng.

      Làn gió thổi qua cánh cửa hơi hé mở làm tấm rèm lụa khẽ khàng lay động.

      Ánh trăng mờ ảo chảy tràn giường, bao trùm lấy cơ thể cuộn tròn trong chăn.

      đưa tay gạt mấy lọn tóc mềm rũ, khuôn mặt trẻ trung, dịu dàng và xinh đẹp ra trước mắt.

      Nhưng dường như ngủ yên giấc, đôi mày hơi chau lại.

      cảm xúc phức tạp chợt loé lên trong đôi mắt màu nâu sẫm, cúi người hôn lên môi . đụng chạm mạnh bạo với hơi thở như thiêu đốt khiến giật mình tỉnh giấc, khẽ nhướn mi, mơ màng nhìn vào đôi mắt quen thuộc sát ngay trước mặt. Nhưng trái lại, nhìn chằm chằm, rồi sau đó giữ lấy đầu từ sau gáy,  đôi môi càng áp chặt hơn.

      Hồi lâu sau, mới buông ra. thở dốc từng hồi,  nhưng lại thấy cơ thể cao lớn của đè lên mình lần nữa. vòng tay ôm lấy trong niềm xúc cảm sao nén được, chạm vào làn da nóng rẫy lên.

      Ngạc nhiên trước gấp gáp khác thường của , định lên tiếng hỏi, nhưng đột nhiên rướn người, khoá chặt đôi môi hé mở của . Cơ thể vừa chìm trong giấc ngủ sâu vẫn chưa hoàn toàn thức dậy, chau mày, đón nhận những động tác thô bạo của cách khó khăn. Dần dần, ngọn lửa từ cơ thể cháy lan mình, bất lực tới mức muốn rơi nước mắt, chịu nổi phải xin dừng lại... Nhưng hoàn toàn đếm xỉa, cứ vậy từng bước từng bước đẩy vào nỗi khốn cùng.

      Khi giây phút kích động qua , nằm gối đầu ngực , tay phải vô thức vẽ lên làn da trơn láng ấy những vòng tròn.

      với lấy bao thuốc Thất Tinh để ở đầu giường, châm điều rồi ngậm lệch môi, chau mày hỏi: “Sao vẫn còn hút mấy loại này? là khó chịu.”

      biết ghét vị bạc hà trong đó nên chỉ khẽ mỉm cười.

      thích lạoi thuốc này, vì cảm giác lạnh tê của bạc hà trong đó giống hệt như .

      “Hôm nay làm sao thế?”, cuối cùng, kiên nhẫn được nữa, chậm rãi hỏi.

      hơi sững lại, sau đó bắt lấy bàn tay nghịch ngợm của , bỏ ra khỏi người mình.

      hiểu, hơi ngẩng đầu lên, nhìn vào đôi mắt thoắt trở nên sẫm lại của .

      “Sau này khi chưa được cho phép, đừng có tuỳ tiện tới đây”. Giọng lạnh lùng rốt cuộc cũng vang lên, bỗng chốc ràng màn đêm vắng lặng.

      Lòng hơi chùng xuống, nhưng vẫn nhìn cười: “Vì sao thế?”

      nhìn thẳng vào khuôn mặt , ánh mắt khắc nghiệt đến khác thường: “Đừng giả bộ với , đứng với là em chưa đọc báo hôm nay đấy.”

      cười tự giễu mình, cúi đầu : “Đùa chút thôi, làm sao mà phải cáu lên như vậy. Em biết mà, em cản trở hôn nhân đại của đâu.”

      Rồi như đột nhiên cảm thấy còn chút hứng thú nào, đột nhiên cảm thấy khí trong phòng bị nén lại tới mứckhông thở nổi, đột nhiên cảm thấy tức ngực vô cùng, ngồi dậy, rời khỏi cơ thể ấm nóng của , bất giác hơi run lên vì lạnh. vẫn chỉ nhìn bằng ánh mặt lạnh lùng, có thêm bất cứ hành động nào.

      “Em phải rồi, ngày mai còn phải báo cám tiến độ khoá luận với giáo sư hướng dẫn”, bắt đầu mặc quần áo.

      Cho tới khi tay đặt nắm đấm cửa phòng, vẫn hề lời giữ lại. cắn chặt môi, kéo cánh cửa rồi ra.

      Sớm tinh mơ ở thành phố M, bóng đêm dường như loãng nhiều, nhìn về xa xa thấy maù hồng nhạt bắt đầu len vào giữa trảng đen. Ở cái xứ Scotland cao hơn hẳn so với mặt biển này, tầng mây trông có vẻ trĩu xuống lạ thường.

      Gió thổi lành lạnh khiến vô phải quàng tay ôm lấy hai vai, chậm rãi bước . phố chỉ còn lác đác vài người với điệu bộ cuồng nhiệt vừa bước ra từ quán rượu,  chốc chốc lại nghe thấy tiếng cười rồ dại  hay tiếng chửi thề giận dữ,thậm chí cả tiếng hát vút cao.

      chiếc taxi trông như con bọ cánh cứng  đỗ xịch bên người , tiếng còi mời mọc vang lên.

      ngây người quay lại, sau đó lắc đầu.

      Trong đêm nay, cần được bình tĩnh lại, cần được ngọn gió lạnh lẽo này thổi cho bộ óc  chìm trong giấc mộng của tỉnh lại, thổi cả những gì còn lấn cấn bấy lâu trong trái tim ...

      phải là chưa từng dự liệu được kết cục này, nhưng cuối cùng khi nó trở thành thực, vẫn thấy trái tim mình tan nát. Sống đời hai mươi tư năm, trải qua biết bao sinh ly tử biệt, chịu bao nhiêu đả kích của cuộc đời, vốn tưởng bản thân mình đủ kiên cường, mà ngờ tới được chỉ ánh mặt, câu của , lại khiến biết phải làm thế nào.

      bữa tiệc lộng lẫy và đẹp tuyệt vời trong cuộc sống của . Vì cẩn thận nên bước vào rồi lập tức lạc trong đó mà biết rằng đời này vốn có bữa ăn nào là miễn phí. Giáng Châu vì muốn trả nợ công tưới tắm cho Thần [1] mà phải rơi biết bao nhiêu nước mắt, khóc đến tận lúc chết . Còn , có phải vì cũng nợ quá nhiều hay ?

      [1] Huyền thoại được nhắc đến trong truyện Hồng Lâu Mộng. Nữ Oa luyện đá ngũ sắc vá trời, luyện được năm vạn lẻ đêm. Viên linh thạch còn thừa được đưa về trời chăm sóc cây tiên Giáng Châu. Thần và Giáng Châu duyên nợ, chịu ơn nhau nên phải đầu thai xuống hạ giời “lấy hết nước mắt của đời ta để trả lại cho chàng”. Sau đá thiêng đầu thai thành Bảo Ngọc, cây thiêng hoá thành Đại Ngọc.

      Nếu quả thực là như thế, cam tâm tình nguyện chơi canh bạc này, đợi đến khi tất cả mọi chuyện được an bài, oán hận còn, xem có chấp nhận quay về với . Vậy , có đem cả cuộc sống của ra mà đặt cược cũng đáng.

       
      <img class="aligncenter" alt="" src="http://i.imgur.com/XSya0Dw.gif" width="231" height="300" />

      1. Điệu nhảy
      Xuyên qua hành lang với màu xanh nhạt của băng,  những ngọn đèn pha lê sáng lấp lánh cao khiến cho sàng nhà bằng thuỷ tinh rực rỡ cách lạ thường. Lãnh Hoan dừng chân lại, ngồi xuống nhìn chăm chú vào hồ cá ngay bên dưới. Trong Windy Casino với cách bài trí như chốn thần tiên này, đến cả những thứ ở dưới chân cũng là cảnh tượng kỳ thú đến mức khiến người ta tiếc lời khen ngợi.

      Có người qua ngay sát bên cạnh, vẻ như thoáng liếc nhìn , nhưng  vẫn ngẩng đầu lên, cứ tiếp tục chìm sâu trong nhữgn suy nghĩ của mình.

      Chín giờ tối, vì phải là ngày cuối tuần, lại ở trong thành phố mà các cửa hàng lại đóng cửa lúc sáu giờ này, nên thời điểm đó cực ít người lại đường. Duy chỉ có bồn nhạc nước ngay trước cửa sòng bài là  vẫn nhàng diễn tấu những khúc nhạc như hề biết mệt. Dưới ánh đèn neon nhấp nháy, những cột nước huyền ảo như mở ra những đoá hoa màu vàng kim óng ánh.

      Tiếng đàn quen thuộc vọng tới khiến hơi ngẩn người.

      Bản Nocturne cung Đô thăng thứ của Chopin gợi nhớ môt niềm đau thương trong ký ức, từng là bản nhạc mà thích nhất.

      Tất cả những nỗi sợ hãi, bất an, lo lắng, thê lương giống như chìm vào biển sâu thăm thẳm dưới ánh trăng.

      Còn nhớ thời niên thiếu, mỗi lần nghe chơi bản nhạc ấy, bố đều chau mày, sau đó : “Hoan Hoan của bố, con nên chơi những giai điệu như thế này.”

      Cái tên Lãnh Hoan, những tưởng có thể giúp vui vẻ suốt cả đời, nhưng rồi cũng nhớ đêm nào đó, chơi bản nhạc ấy như cuồng dại cho đến tận sáng hôm sau.

      Trời hơi se lạnh. châm điếu thuốc, muốn dùng đốm lửa bé đó sửa ấm cho mình.

      “Cho xin ít lửa được ?”, giọng trầm thấp từ bân cạnh vọng đến, vực chuẩn của London, khiến đôi tai quen nghe giọng Scotland của thấy dễ chịu.

      hơi sững người, nhìn thẳng vào đôi mắt sẫm như màn đêm ấy. Người đàn ông mặc chiếc áo sơ mi màu đen, quần âu màu đen đứng đó, tay đút trong túi quần, lặng yên nhìn .

      Trong đầu đột nhiên lên hình ảnh Lucifer[1] mà mình thường thấy trong truyện tranh đọc hồi còn ,  cố bất giác bật cười, rồi lập tức chế nhạo mình vì ý nghĩ ngớ ngẩn đó.

      [1] Lucifer: thiên thần sa ngã được nhắc đến trong Kinh Thánh. Vốn là trong ba tổng lãnh thiên thần do Chúa Trời tạo ra để cùng Chúa cai quản thiên giới nhưng Lucifer lại có dã tâm muốn chiếm đoạt quyền lực của Chúa và tạo ra cuộc bạo loạn. Cuối cùng vị thiên thần này thất bại và bị đầy xuống  mười tám tầng địa ngục, trờ thành Chúa quỷ. Từ đó Lucifer được người đời gọi là Sa Tăng, có nghĩa là huỷ diệt.

      Khi ngẩng lên, nhìn thấy nghi hoặc trong mắt người đàn ông đó, mới nhớ ra câu hỏi ban nãy, bèn tháo sợi dây chuyền trước ngực, đặt vào tay ta.

      Người đàn ông cần sợi dây chuyền, chăm chú nhìn viên ngọc trai khẽ khàng lay động giữa vành đai bằng vàng, đôi mắt hơi nheo lại.

      Là Orb Lighter[1] số lượng có hạn của hãng Vivienne Westwood, từng ngó qua hình tạp chí khi nó mới được bán ra. Dù bây giờ giá bị đẩy lên nhiều lần, song phải ai cũng bỏ tiền mua khi nó còn nguyên giá gốc.

      [1] Orb Lighter: Bật lửa có hình sao thổ, sản phẩm nổi tiếng của hãng Vivienne Westwood.

      làm ra vẻ mặt tình cờ trông thấy ngạc nhiên thoáng qua trong mắt ta, chỉ cười thành tiếng.

      Khi nhận lại chiếc bật lửa ta đưa trả, đeo nó lên cổ, sau đó hất hàm vế phái sóng bạc, hỏi: “ cũng làm việc ở đây à?”.

      khẽ gật đầu, vẻ mấy quan tâm.

      Cuốc trò chuyện kết thúc, mỗi người bọn họ ngồi bên bồn nhạc nước, lặng yên hút thuốc. Khúc nhạc buồn thương vẫn tiếp tục phảng phất giữa bâu trời đêm.

      “Nhảy điệu nhé?” Lãnh Hoan đột nhiên nhìn về phía ta, mắt sóng long lanh.

      ta nhìn khuôn mặt đầy hưng phấn của , chỉ tỏ vẻ ngạc nhiên trong giây lát, sau đó đứng lên, hơi nghiêng người xuống, đưa cánh tay trái ra làm động tác cực kỳ nhã nhặn, sau đó lại chăm chú nhìn .

      Tiếng nhạc đầy ma mị cứ văng vẳng bên tai, đặt tay mình lên vai , vòng tay quanh eo lưng , cánh tay còn lại của hai người khẽ đặt lên nhau.

      Có người qua nhìn cảnh bọn họ ôm nhau với vẻ hiếu kỳ, nhưng chính bọn họ lại để ý đến điều đó, vẫn chậm rãi bước từng bước nhảy, nhìn từ đằng xa trông giống hệt đôi tình nhân nép sát vào nhau tìm hơi ấm.

      Đứng ở khoảng cách gần thế này, mới phát đôi mắt ta màu nâu sẫm, mái tóc cũng màu nâu như vậy. Khuôn mặt mang nhiều nét giống với người gốc Hoa thông thường, hình như là con lai. Tuổi áng chừng mới chỉ ba mươi, song phong cách lại có vẻ hơi trầm lắng.

      nhìn đủ chưa?”, giọng mang đầy vẻ giễu cợt vang lên đầu , “Có thoả mãn vì những thứ nhìn thấy ?”.

      Thanh mang theo hơi ấm nóng lướt qua khuôn mặt , Lãnh Hoan cảm thấy hai gò má mình nóng rực lên, hơi hối hận vì kiểm soát được cảm xúc của mình.

      hồi nhạc chông sôi động vang lên, lấy chiếc điện thoại “cứu tinh” đúng lúc ra, cười với chứng như xin lỗi rồi quay người nghe điện.

      “Tớ đây”, tiếng Cố Ngôn Nặc vang lên, “Hôm nay cậu đến Windy Casino phỏng vấn đúng ? Kết quả thế nào?”.

      “Tớ vừa ở đó ra. Bọn họ nhận tớ vào làm rồi.”

      “Tớ vẫn cảm thấy chỗ đó hơi phức tạp, cậu phải cẩn thận mới được”, Cố Ngôn Nặc tỏ lo lắng.

      “Tớ biết rồi, nhưng so với những nơi khác,lương làm bán thờii gian ở đây cao hơn hẳn. Với lại tớ cũng chỉ đứng pha rượu ở quầy bar, có chuyện gì xảy ra đâu.”

      bạn ở bên kia điện thoại hình như thở phào tiếng, sau đó lại pha trò cười: “Cái sòng bài lớn nhất Scotalnd đó chính là nơi tốt nhất để câu được những con cá ngốc nghếch đấy. Với khuôn mặt xinh đẹp đầy mê hoặc của cậu, đảm bảo từ già đến trẻ đều mê tít,  có khi chỉ hôm trước hôm sau túm được Boss của mình rồi ấy chứ!”.



      “Cố Ngôn Nặc! Cậu vớ vẩn!”, Lãnh Hoan nghiến răng, ghét nhất việc người khác lấy ngoại hình của mình ra đùa, đôi mắt quyến rũ khẽ nheo lại nguy hiểm: “Mặt ai mê hoặc? Boss cái đầu cậu ấy! Mở được cái sòng bạc lớn thế này, phải là tay mặt sẹo cũng là ông già xấu hoắc, cậu có hứng thú tới mà nhằn.”



      Phía bên kia lập tức vang lên tràng cười sảng khoái. chịu nổi nữa, liền ngắt điện thoại.



      Hít hơi sâu, cố lấy lại nụ cười hoàn hảo nhất của mình, quay người lại: “Tối nay cảm ơn ...”



      Nụ cười đông cứng môi, nơi quảng trường rộng lớn đó chỉ còn mình , người đàn ông kia biết bỏ từ lúc nào.



      Bồn nhạc nước chuyển sang giai điệu khác, đó là điệu valse với tiết tấu nhanh khiến lờ mờ cảm thấy cuộc gặp gỡ vừa rồi chỉ là giấc mộng.



      Lắc đầu, bỗng nhiên thấy nỗi thất vọng mơ hồ dậy lên trong lòng, quay người về phía bến xe bus.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,877
      2. Rung động

       “1 Peach schnapps, 2 Smirnoff  ice”.
       Lãnh Hoan nhìn thẳng vào màn hình ngừng thay đổi ở ngay trước mắt, tay chân hơi luống cuống, mở tủ lạnh lấy ra hai chai rượu tương ứng đặt lên chiếc khay để quầy bar.

      Trán rịn ra lớp mồ hôi mỏng, vừa mới kịp thở hơi, order khác lại được đưa tới, nhìn hàng chữ tờ giấy, mắt đờ ra.

      thể nào chứ, chẳng phải lúc nãy làm cho xem rồi hay sao? Trí nhớ gì mà kém thế?”, Grace, người đứng cùng quầy bar với Lãnh Hoan nhìn bằng ánh mắt khinh khỉnh, cố tình chơi khó.

      Lãnh  Hoan cắn chặt môi, cố gắng nén tự tôn lại để nhờ giúp đỡ, nhưng thấy ta lướt qua bên mình, thẳng tiến đến nhà vệ sinh mà thèm ngoái lại lấy lần.

      Thái độ đó khiến Lãnh Hoan nổi giận. Con quỷ đáng chết đó, ràng sỉ nhục tên tuổi của mình. Bài xích người mới đến cũng đâu cần phải làm như thế. Ngay cả người thông minh như Einstein cũng chẳng thể nhớ hết từng đó cách pha chế rượu.

      Ngấm ngầm  rủa xả trong lòng, nhưng rồi vẫn  đứng ngây người, biết phải làm gì. Khách hôm nay quả thực quá đông, hơn nữa cứ bị giục liên hồi, cố gắng nhớ lại thành phần cụ thể của từng loại cooktail mà vẫn thực chắc chắn. Ánh mắt nghi hoặc của mấy người bồi bàn lại càng khiến căng thẳng hơn. Phải khó khăn lắm mới kiếm được việc này, muốn để mất nó nhanh đến vậy.

      “Muốn làm thứ gì?”, giọng đầy từ tính bỗng vang lên. ngạc nhiên nhìn người đứng trước mặt mình, buộc miệng trả lời: “Long Vodka”.

      Đó là người đàn ông gặp tối qua. Vẫn trong bộ quần áo đen, biết ta xuất ở đó từ lúc nào.

      “Vodka, Lime, Angostura Bitters, Tonic Water, Ice”, ta đọc lên các nguyên liệu cần dùng. “Xem tôi dùng lượng thích hợp của mỗi loại thế nào”.

      gật đầu, nhìn đôi tay thon dài di chuyển cách tao nhã giữa những chai rượu, động tác cực kỳ thuần thục.

      “Coffee Lover’s”, ta liếc nhìn tên rượu thực đơn, “Vodka, Absinthe, Franjelico, Ice”.

      “Có bài thơ của Ernest Dowson viết rằng: ‘Absinthe makes  the tart grow fonder’[1], Absinthe có chứa thujone, chất hoá học độc hại chiết xuất từ cây khổ ngải, khiến người dùng sinh ra ảo giác. điên rồ của Van Gogh chính là ví dụ điển hình[2].

      [1] Dịch: Rượu Áp sanh khiến cho kỹ nữ cũng trở nên đa tình.

      [2] Van Gogh: Danh hoạ nổi tiếng người Hà Lan từng nghiện rượu trong thời gian dài, đặc biệt là rượu Absinthe. Nhiều giả thiết y học cho rằng, việc ông thường xuyên gặp phải về các vấn đề thần kinh phần là do tác dụng của chất thujone có chứa trong loại rượu này.

      ta vừa vừa làm, phong thái tự nhiên khoáng đạt, khuôn mặt sát với mặt tới nỗi thậm chí có thể cảm nhận hơi thở nóng ấm  làm những sợi tóc tơ rũ bên má mình run lên nhè .

      hiểu vì sao Lãnh Hoa bỗng nhiên có cảm giác an lành vô cùng dễ chịu.

      " có thể học được rất nhiều thứ  qua công việc này, chỉ cần để tâm chút, phát ra rất nhiều điều thú vị".

      cảm kích gật đầu, tiếp tục làm những đồ uống còn lại.

      "Chờ chút", ta đột nhiên ngăn lại, đưa cho chiếc khăn lụa, "Băng tay vào trước ".

      hơi ngạc nhiên, sau đó mới phát ngón trỏ tay phải của mình bị rách thành vết thương , máu bắt đầu thấm dần qua làn da trắng muốt nên càng nhìn .

      "Cảm ơn", nhận lấy chiếc khăn, tỏ vẻ ái ngại, "Chắc mới rồi mở nắp chai vội vàng quá nên bị cứa vào".

      "Lúc nào cũng nhẫn nhịn, thầm chịu đựng cũng phải là hay. Nếu người khác bạt tai cái, ít nhất cũng phải đáp trả lại họ cái ra trò", đôi mắt nâu sẫm nhìn có vẻ gì là đùa.

      Lãnh Hoan lắc đầu cười khổ sở: "Tôi muốn mất công việc này, tôi muốn kiếm tiền". lần bốc đồng là quá đủ rồi.

      " cần tiền?", ta cười với vẻ chế nhạo, "Sau đó bỏ ra mấy nghìn bảng  hoặc là mấy chục nghìn nhân dân tệ ra mua mà chiếc Orb Lighter hay là chiếc túi xách Channel".

      Vẻ khinh khỉnh phản phất mặt ta như chọc vào mắt .

      "Nếu chưa hiểu hết về người đừng có xét đoán tuỳ tiện về người đó". khuôn mặt hơi đỏ lên vì tức giận, đôi mắt của Lãnh Hoan ánh lên những tia sáng lạnh lùng.

      Trông lúc giận dữ vẫn đẹp đến mê hồn.

      ta ôm lấy vai mình, nở nụ cười đầy ta ý: "Ai vừa là phải nhẫn nhịn, thầm chịu đựng nhỉ? Mới có vậy mà kiềm chế được. Tôi thấy nên bỏ việc này , trực tiếp đến gặp ông chủ sòng bài, có thể ông ta bỏ qua khuôn mặt đầy mê hoặc khó kiếm này của ".

      "!", cứng lưỡi. Quả nhiên ta nghe được chuyện và Cố Ngôn Nặc với nhau tối quá.

      "Mời khỏi đây cho, tôi còn phải làm việc", Lãnh Hoan nổi giận thực , hoàn toàn quan tâm đến việc mình "qua cầu rút ván".

      " điên đấy á?", Grace kinh ngạc kêu lên khi xuất đằng sau , "Sao dám với giám đốc như thế?"

      Giám đốc, ta gì nhỉ?

      Lãnh Hoan choáng váng đứng chôn chân tại chỗ như vừa bị sét đánh trúng người, mắt tròn xoe miệng há hốc nhìn người đàn ông cười nhạt ngay trước mặt mình. thề rằng bỗng nhiên có người tuyên bố Bin Laden trở thành Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ cũng ngạc nhiên như lúc này.

      "Tôi nghĩ chắc rất tiếc đúng , tôi phải là lão già xấu hoắc cũng phải là gã mặt sẹo", nụ cười của ta sáng rực rỡ, nhưng đôi mắt lại chứa đầy vẻ tinh nghịch và nhạo báng.

      Hay rồi, hay rồi! quả là tốt số đến mức có thể mua xổ số ngay được. Lãnh Hoan nhìn ta, gần như muốn bóp vụn chiếc ly cầm trong tay. Ý muốn đầy kích động hất cả ly rượu Bailey thơm lừng ấy vào mặt ta bỗng nhiên trào dâng mãnh liệt trong lòng .

      hít hơi sâu, sau đó hêm hơi nữa rồi nở nụ cười ngọt ngào tới mức có thể khiến người khác phải tan ra, đẩy đầy tay ta: "Ghét quá , chẳng phải lúc làm việc nên tán tỉnh hay sao? Kể cả có nhớ em cũng đừng pàm như thế chứ".

      sẵn sàng đánh đổi, hoặc là lập tức bị đuổi khỏi đây, hoặc là ở lại phải hiên ngang đàng hoàng, ai sợ ai chứ? Chả lẽ Lãnh Hoan là người dẫ bắt nạt đến thế hay sao?

      Ngay sau đó nhìn sang, thấy miệng Grace há ta tới mức có thể nhét vừa chai Whisky.

      Người đàn ông trái lại, vẫn giữ nét mặt chút cảm xúc, đứng nhìn chằm chập. Tuy nhiên trong đôi mắt lại hình thành cơn bão lớn.

      Đột nhiên ta bật cười, ánh mắt trờ nên sâu hút: "Em muốn cũng phải có chút gì gọi là bù đắp chứ".

      Rồi trong ngạc nhiên của , ta cúi người về phía trước, môi áp chặt vào môi rồi hơn cách cuồng nhiệt. Đầu lưỡi sục sạo sâu bên trong, hơi thở như thiêu đốt của bỗng nhiên bao trùm lấy tất cả rồi dữ dội nhấn chìm cách thương tiếc.

      Trong khi đó, lại hề có phản ứng gì. thể giải thích nổi đó là quá bất ngờ hay là cảm giác bất lực chưa từng thấy. Đến khi lấy lại được tinh thần ta biến mất khỏi tầm mắt.

      Chỉ còn lại Grace đứng đó nhìn , vừa đố kỵ vừa sợ hãi.

      Khi đứng trong phòng rửa mặt, Lãnh Hoan tháo chiếc khăn lụa ở tay ra.

      Chiếc khăn màu cà phê sẫm, mềm mại và trơn bóng, khi cầm trong tay có cảm giác như dòng nước chảy xuống, Lúc đó mới nhìn thấy logo Hermes mờ mờ ở góc dưới của chiếc khăn, thảo nào chất liệu của nó tốt như vậy. Người đàn ông đó quả là quá ngông cuồng, lại có thể đưa chiếc khăn như thế để băng vết thương ở tay.

      thở dài tiếng, quyết định giặt sạch chiếc khăn, thể dùng nó cách lãng phí như vậy được.

      Bất giác ngẩng đầu lên nhìn khuôn mặt mình trong gương, Lãnh Hoan nhớ lại lời : "Tối thấy nên bỏ việc này , trực tiếp đến gặp ông chủ sòng bài, có thể ông ta bỏ qua khuôn mặt đầy mê hoặc khó kiếm này của ".

      Sắc hồng bất chợt phủ lên gương mặt, có chút kinh ngạc, bối rối cúi đầu xuống.

      Tập trung vào chiếc khăn lụa trong tay, nhưng cảm giác ấm nóng chợt đến làm gần như nghẹn thở. Nhịp tim vốn luôn ổn định bấy lâu bỗng nhiên lại bắt đầu đập dồn.
      3. Mặt trời

        tránh mặt .
      nhìn người con luôn ngồi thụp xuống giả bộ như tìm kiếm thứ gì đó trong tủ lạnh mỗi lúc thấy mình qua, thể nhịn nổi cười.

      Lãnh Hoan cúi gằm đầu xuống, ngừng ngấm ngầm nguyền rủa trong lòng.

      ta chẳng phải là giám đốc hay sao? Văn phòng thiếu gì chỗ, lại còn là phòng VIP nữa, sao ở trong đó mà cứ lại lại ngoài này, hệt như tay du đãng. Còn đôi mắt cứ thỉnh thoảng lại vô tình hay cố ý liếc qua, khiến cực kỳ bối rối.

      Ok, thừa nhận, nụ hôn đó khiến giờ đây, hễ nhìn thấy là lại có cảm giác mất tự nhiên. Dù rằng thành công trong việc bám trụ lại nơi đây, nhưng tình cảnh này khiến tim bị óp nghẹt tới mức muốn kêu thét lên. Đúng là tai hoạ tự mình chuốc lấy, ngay cả nhịn tiểu cũng khổ sở bằng.

      Rên lên mộ tiếng, cuối cùng đành từ bỏ cuộc chiến tranh sinh lý của mình, vội vàng cắm đầu chạy vào nhà vệ sinh.

      Vừa ra khỏi đó, bị thân hình cao lớn chặn ngay trước mặt, vẫn là bộ quần áo màu đen quen thuộc.

      "Tránh ra", Lãnh Hoan cắn môi, biết người đàn ông ấy nhất định bỏ qua cho mình.

      ta gì, chỉ nhìn cười, trong mắt đầy mưu nguy hiệm.

      Nụ cười của ta khiến cực kỳ thoải mái, Lãnh Hoan tránh sang bên, chuẩn bị đối đầu.

      "Này, giá mặt trời", người đàn ông gốc Hoa lên tiếng chào bằng tiếng Trung, vừa vừa nhìn cười, "Giờ em làm việc ở đây à?".

      Trong đầu đánh uỳnh tiếng - trở nên nổi tiếng từ bao giờ vậy nhỉ? Lãnh Hoan chậm rãi gật đầu, nhìn người đó ra ngoài cửa.

      " mặt trời?", ta nhướng mày lên, nhắc lại cái tên đặc biệt đó bằng tiếng Trung. Tiếng Trung của hơi cứng nhưng nghe rất có phong vị.

      gì, lý trí mách bảo rằng lúc này nên tiếp tục lấn cấn với ta.

      Cánh tay phải khẻ khoắn lại chống lên tường cản đường của , ta hỏi bằng tiếng : "Vì sao gã đó gọi mặt trời?".

      tính toán kỹ khả năng có thể thoát khỏi ta và phát ra tỷ lệ thành công là con số , thế nên đành chọn cách trả lời.

      "Trước đây tôi làm việc cho nhà hàng đồ ăn Trung Hoa. Chủ nhà hàng đó là lão già háo sắc, mấy lần tìm cách quấy rối, nên cuối cùng tôi đành bỏ việc", trông thấy ánh mắt háo hức trông chờ phần tiếp theo của ta, thở dài tiếng rồi   tiếp: "Trước hôm , tôi đứng ngay giữa nhà hàng cười rồi to với lão ta 'Rì nĭ'[1]. Rất nhiều khách hàng và cả nhân viên là người Trung Quốc có mặt lúc đó đều cười. Lão ta hỏi tôi vậy là có ý gì. Tôi "Sun you", lão ta vẫn hiểu. Tôi đành làm ra vẻ tử tế mà giải thích ý nghĩa của câu đ1o là mặt trời và lão giống nhau".

      [1] Trong tiếng Trung, "Rì" là mặt trời, "Nĭ" là (ông, mày, bạn). Vì từ "Rì Nĭ" này nếu dịch thẳng nghĩa nên người dịch để nguyên .

      Nghe xong, nhìn tỏ vè hiêu: "'Rì nĭ' có nghĩa là gì?". Dù rằng cảm thấy hai từ đó đọc lên nghe khá quen tai, nhưng ý nghĩa của nó buồn cười lắm hay sao?

      ngước mắt lên trời, tỏ thái độ khinh thị, quả nhiên phản ứng của ta kích động như mấy người Trung Quốc tại quán ăn hôm đó. Cái loại "tạp chủng" này, vốn thể nào hiểu được những tầng ý nghĩa sâu sắc trong ngôn ngữ và văn hoá Trung Hoa.

      ta vẫn chờ đợi câu trả lời của với vẻ thành thực. Vì đủ kiên nhẫn để tưởng tượng được cảnh ta chạy quanh sòng bài và hỏi những người Trung Quốc khác về ý nghĩa của hai từ 'Rì nĭ' , đành luôn: "Có nghĩa là 'Fuck you'!".

      Xung quanh bỗng nhiên trở nên yên tĩnh, yên tĩnh đến đáng sợ. Vô số những cái đầu quay thẳng về phía họ, người Âu mắt xanh, người Á tóc đen, đều có cả. Lãnh Hoan như đông cứng lại, từng giọt mồ hôi chảy dọc theo sống lưng. Lẽ nào từ đó quá to?

      ta nhìn , dần dần tỉnh lại sau con chấn động, liền sau đó là tình trạng dở khóc dở cười.

      Dường như ta muốn vỗ tay khen hay- người con biết trời cao đất dày là gì này công nhiên huỷ hoại hình tượng của ra ngay địa bàn của mình tới lần thứ hai.

      nhìn vào đôi mắt màu nâu thoắt trở nên đen sẫm đó, phân định nổi cảm xúc của ta lúc bấy giờ, song lại cảm thấy sợ hãi như cái chết sắp sửa ập xuống vậy.

      ta vẫn nhìn , từ từ nở nụ cười tuyệt đẹp nhưng vô cùng tàn nhẫn. Nụ cười đó khiến cho tất cả mọi người đều dựng tai lên chờ đợi câu tiếp theo.

      Sau đó, nghe thấy giọng mềm mại vang lên bên tai: "Em , em muốn đến thế cơ à?".

      thề rằng vào giây phút đó, dường như cảm thấy đầu mình có vô số con quạ bay qua, thậm chí còn nghe thấy tiếng máu huyết của toàn thân đổ dồn về não. có thể khẳng định khi ấy cổ quả cà chua thuộc hàng king size[1].

      [1] King size: Cỡ lớn nhất.

      Đại khái muốn khóc mà có nước mắt, sống bằng chết chính là như thế này đây.

      "Huan[2], biển tên của làm xong rồi đấy". Jason, chàng đồng nghiệp từ bên kia hành lang lại, hoàn toàn biết ở đó có chuyện gì xảy ra.

      [2] Trong Tiếng , tên người Trung Quốc gọi theo phiên nhưng khi viết có thanh điệu. Ở đây, tên tiếng Trung của nhân vật Lãnh Hoan có phiên là "Lĕng Huan" nên được viết thành "Leng Huan".

      Những người xung quanh thấy vở kịch hay hạ màn, bắt đầu quay ra tiếp tục câu chuyện của mình.

      "Cảm ơn", Lãnh Hoan cảm kích nhìn tấm biển tên màu vàng được làm rất tinh xảo mà Jason đưa cho cài lên ngực áo. Ngay cả nhân viên làm bán thời gian như mà cũng có tấm biển tên chuyên nghiệp thế này, chứng tỏ windy Casino luôn cẩn thận về mọi mặt.

      "Huan Leng".

      Người đàn ông trước mặt nhìn tấm biển tên của , đột nhiên hỏi bằng tiếng Trung: "Tên của viết thế nào?".

      "Chữ 'Lãnh' trong 'Lạnh giá', 'Hoan' trong 'Hoan lạc'", gỉai thích cũng bằng tiếng Trung.

      Sắc mặt ta đột nhiên thay đổi có vẻ như lạnh lùng hơn vài phần.

      "Tại sao... lại là Lãnh Hoan?", ta hạ thấp giọng, tỏ vẻ nghi hoặc.

      cho rằng hỏi nguyên nhân cái tên đó, nên đáp: "Tên Hoa có nghĩa là mong suốt đời vui vẻ, phải lo phiền".

      Bố đặt kỳ vọng của ông vào cái tên này mà biết rằng nó lại là mỉa mai lớn.



      ta lặng lẽ gật đầu, sau đó quay người bỏ .



      Thái độ thờ ơ đột ngột của ta khiến Lãnh Hoan hơi nghi hoặc, cảm giác nghèn nghẹn khó hiểu trong lòng ngực.



      "Tên là gì?", kiềm chế nổi, hỏi với bóng dáng mỗi lúc xa.



      "Diệp Thính Phong. 'Thính' là nghe trong từ 'Nghe thấy', 'Phong' là gió trong từ 'Mưa gió'", dùng tiếng Trung để giải thích tên mình, giọng nghe rất hay nhưng vô cùng lãnh đạm, buồn ngoãnh mặt lại lấy lần.



      Lãnh Hoan buồn bực nhìn theo cái bóng của ta. Người dàn ông này trở mặt còn nhanh hơn trở bàn tay, dây vào ta từ lúc nào biết.



      ***


      Cuộc sống thực tại tiếp tục trong bận rộn, Lãnh Hoan học chuyên ngành thiết kết nên bài vở hơi nhiều, cũng may là được phân bố đồng đều, nên vẫn có thời gian rảnh rỗi để làm thêm.



      Tranh thủ lúc vào nhà vệ sinh, lấu điên thoại di động ra xem, là tin nhắn của Cố Ngôn Nặc.



      "Chín giờ tối nay, La Tasca!"



      Hôm nay là sinh nhật Cố Ngôn Nặc, thể . Lén nhìn đồng hồ đeo tay, quyết định xin nghỉ buổi làm.



      Khi đứng gõ cửa phòng Quản lý, cảm thấy hơi căng thẳng. Có vài lần thấy ở trong này.



      "Mời vào", giọng khoáng đạt vang lên.



      "Raymond", Lãnh Hoan nhìn người đàn ông trung niên với mái tóc màu vàng ngồi mình trước bàn làm việc, trong phòng tự nhiên có cảm giac hơi thất vọng.



      "Có việc gì thế Huan?", Raymond ngẩng đầu nhìn cười trìu mến.



      "Tôi có thể về sớm hai tiếng ? Hôm nay là sinh nhật người bạn thân nhất của tôi".



      "Đương nhiên là được rồi, tối nay chắc cũng đến mức quá bận rộn", ông ta cười : "Hãy gửi lời chúc mừng của tôi tới bạn ".



      "Cảm ơn ông", Lãnh Hoan vui vẻ gật đầu, rất thích người đàn ông ngoại quốc hiền lành và phóng khóng này. Tích cách của ông ấy quả khác hẳn cái tên nắng mưa thất thường đó, hiểu vì sao bọn họ có thể làm việc chung với nhau được nữa.



      Bước ra khỏi sòng bài, Lãnh Hoan nhìn đồng hồ, tám giờ hai mươi phút, vừa kịp thời gian đến chỗ Ngôn Nặc đúng giờ.



      Khi qua bồn nhạc nước, nghe giai điệu quen thuộc, bước chân bỗng nhiên ngập ngừng. Bỗng nhiên thể kiềm chế, ngoảnh mặt nhìn chiếc ghế hôm ấy mình ngồi, lúc này có ai ở đó.



      Hình như rất nhiều ngày qua thấy mặt .



      "Diệp Thính Phong. 'Thính' là nghe trong từ 'Nghe thấy', 'Phong' là gió trong từ 'Mưa gió'".



      đột nhiên nhớ lại ngày hôm ấy, khẽ khàng đọc tên của mình, giọng là thanh nhã.



      trận gió đêm ào tới, nhắm mắt lại, nghe thấy tiếng gió lướt qua tai, lạnh giá và xa xôi.



      Nghe tiếng gió, nghe tiếng gió.



      Hơi lạnh từ đâu thổi đến, đột nhiên run lên, vội kéo lại cẩn thận chiếc áo khoác, cảm thấy tâm trạng thoải mái hơn chút.



      Sao có thể nghĩ đến trong đêm thế này kia chứ?

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,877
      4. Nước mắt


      La tasca là nhà hàng kiểu Tây Ban Nha với những món ăn nổi tiếng ở thành phố M. Lãnh Hoan và cả Ngôn Nặc đều cực kỳ thích món cơm hải sản và cả những món tráng miệng mang đậm phong vị Madrid[1] ở đ6ay. Chỉ có điều, ăn bữa tại nhà hàng này cũng khá tốn kém nên bọn họ mấy khi ghé tới. Hôm đó Cố Ngôn Nặc chọn nhà hàng này để tổ chức sinh nhật, phần cũng kà vì Lãnh Hoan.

      [1] Madrid: Thủ đô của Tây Ban Nha.

      Tiếng nhạc nhàng với tiết tấu hơi nhanh ùa vào tai Lãnh Hoan khi vừa đẩy cửa bước vào, kèm theo đó là những tràng cười  rộn rã. Những ngọn đèn trang trí được chế tác cầu kỳ đem đến cho gian phòng vẻ lung linh, náo nhiệt, nhưng vẫn hơi mờ ảo.

      "Lãnh Hoan!", Cố Ngôn Nặc ngồi ở vĩ trí đẹp nhất trong góc hướng vế phái vẫy vẫy tay.

      tới đó, để áo khoát lên thành ghế, mới ngồi xuống, thấy người vừa cườ vừa nháy mắt với mình.

      "Chương Trình!", thốt lên kinh ngạc, "Cậu quay về từ bao giờ thế?".

      Nam thanh niên ngồi đối diện cười đó là Chương Trinh, hồi trước là bạn cùng đại học với và Cố Ngôn Nặc. Sau này cả ba người đều học tiếp lên thạc sĩ, hồi nào cậu ta sang Mỹ theo chương trình nghiên cứu sinh cùng giáo sư hướng dẫn, còn tưởng vẫn chưa về.

      "Mình vừa mới về chiều naym vừa xuống sân bay bị Cố Ngôn Nặc tóm được. Lãnh Haon này, cậu hình như quan tâm đến bạn học rồi", Chương Trình làm điệu bộ ôm lấy tim như bị tổn thương sâu sắc vậy.

      "Đừng có làm bộ nữa", Cố Ngôn Nặc cốc Chương Trình cái, "Giới thiệu bạn cậu với Lãnh Hoan ".

      Khi đó Lãnh Hoan mới để ý thấy còn hai người con trai nữa ngồi bên cạnh Chương Trình. Cậu ta chỉ vào người trông rất đẹp trai, mắt xanh, mũi thẳng : "Jonathan", rồi tiếp tục chỉ vào người còn lại, nam sinh có nước da khoẻ khoắn màu nâu nhạt, tóc cắt ngắn tới nỗi gần như trọc đầu: "David", sau đó bổ sung thêm: "Đều là người 'chiếu tiêu'[1] cả".

      [1] Trong tiếng Trung cụm từ ' người chuối tiêu', được dùng để chỉ những người gốc Hoa còn được gọi là ABC (American Born Chinese).

      Hai người đó lập tức trợn mắt lên với cậu ta: "BBC[2] là BBC, cái gì mà người chuối tiêu chứ, khó nghe".

      [2] BBC (British Born Chinese): Người gốc Hoa.

      lãnh Hoa cười ngất, hoá ra là BBC, thảo nào trông ba người bọn họ hề giống nhau.

      "'David and Jonatha', trong  tiếng cụm từ này để chỉ tình bạn tâm đầu ý hợp, sống chết có nhau, kết hợp tên hai người vào quả là chuẩn".

      "Tâm đầu ý hợp? Thế có nghĩa là gì?", David chau mày, lập tức bị Jonatha cốc vào đầu cái: "Đồ ngốc, tức là sống chết vì bạn bè ấy".

      Lãnh Hoan còn nhìn Jonatha bằng ánh mắt hơi ngạc nhiên, cậu ta cười bắt tay : "Chào bạn, mình biết Chương Trình lại quen nhiều đại mỹ nhân đến vậy, quả là bỏ công làm bạn với cậu ta".

      Chương Trinh còn chưa kịp phản bác David lên tiếng: "Đúng đấy, kể từ khi Teresa thần tượng của mình cạn nghĩ mà tự sát, mình quả rất lâu rồi trông thấy những tuyệt sắc giai nhân thế này".

      "Teresa?", Jonatha chau mày nghĩ lại: "Là người mẫu lai đó hả? Nghe đồn là dính dáng đến tay tham nhũng nào đó ở đại học, đến khi chuyện của bị phát giác mới tự sát đấy chứ gì? Sao tôi biết là cậu thích ta nhỉ?".

      Cố Ngôn Nặc đột nhiên gõ xuống bàn: "Thôi nào, hôm nay là sinh nhật tôi, các cậu đừng đến mấy chuyện thiếu sinh sưỡng đó có  được ? Chả lẽ vì sợ phải uống rượu nên mới cố ý làm như thế sao?".

      Lãnh Hoan giấu nỗi buồn vừa loé lên trong mắt, nhìn Cố Ngôn Nặc với vẻ biết ơn.

      Chương Trinh cũng nâng ly lên hô lớn: "Ai sợ uống rượu chứ, nào, hôm nay để lấy được nụ cười của bà chằn Ngôn Nặc, chúng ta say về".

      ***
      Bàn tay trái khẽ lướt qua những hoa văn Baroque[1] chai rượu Louis XIII, tay phải Diệp Chính Phong kề ly rượu lên môi, ngửa cổ uống cạn.

      Lý Tu Nhiên nhìn : "Cứ uống rượu mà gì, cậu cố tình đến đây chỉ để lãng phí ngân khố của tôi thôi sao?".

      Đôi mắt màu nâu sẫm buồn nhìn lên mà chỉ dán vào điệm ly rượu: "Tôi trả tiền".



      Người kia nổi cáu: "Hôm nay cậu ăn phải thuốc súng à?"

      Diệp Chính Phong đặt ly rượu xuống, dựa lưng vào salon: "Tôi tìm thấy ta rồi".

      "Ai kia?", Lý Tu Nhiên ban đầu tỏ vẻ ngạc nhiên, sua lập tức hiểu ra: "Con của Lãnh Đào? Sao lại nhanh như vậy? Chẳng phải cậu chỉ mới bắt đầu tìm thôi sao?"

      "Tự ta tìm đến". chỉ tốn mấy hôm xác minh mà thôi.

      "Làm việc ở sòng bài của cậu à?"

      "Uhm".

      "Vậy cậu định làm gì?", Lý Tu Nhiên nhìn người bạn thân của mình.

      "Bố ta làm những gì, tôi cũng làm như vậy với ta". Trong đôi mắt màu nâu sẫm vẻ độc ác.

      "Feng[1]", Lý Tu Nhiên gọi tên bạn, mày hơi chau lại, "Thực ra tất cả đều liên quan gì đến ấy".

      "Tôi biết", Diệp Thính Phong đứng dậy, nét mặt trầm lắng "Nhưng tôi..."

      "Phải rồi, Lý Tu Nhiên gọi giật Thính Phong lại, " Hà Phi cũng ở M, cậu cẩn thận chút".

      "Biết rồi". Bước chân của Diệp Chính Phong hơi dừng lại, sau đó tiếp tục về phía trước.

      ***
      Khi rời khỏi nhà hàng là nửa đêm.

      Lãnh Hoan và Cố Ngôn Nặc loạng choạng đỡ ba gã đàn ông say mềm dậy, thờ phào hơi nhõm. đưa bọn họ ra khỏi đó, chắc tất cả thực khách nhao nhao phản đối mất.

      Ba người này quả thực loại rượu nào biết.

      "A!", David bất chợt kêu toáng lên, bổ nhào về phía chiếc xe thể thao ở đối diện.

      "Bugatti Verron 16.4!", cậu ta chỉ vào chiếc xa với bộ dạng kích động, "Những cái khác làm sao được gọi là xe thể thao chứ, đây mới đích thực là xe thể thao".

      Hai người con trai còn lại cũng nhìn ra đó, cười tới mức chóng cả mặt.

      Lãnh Hoan và Cố Ngôn Nặc nhìn nhau, kìm nổi tiếng thở dài! theo mấy tên này đúng là mất mặt quá.

      Đứng từ xa nhìn lắm, hình như trong chiếc xe đó có người. Dường như khó chịu với ầm ĩ của mấy tên đàn ông kia, cửa kính xe từ từ đóng lại.

      khúc nhạc lọt qua cánh cửa sổ mở toang của nhà hàng vọng tới, mắt Chương Trình chợt sáng lên: "Lãnh Hoan, nhảy , nhảy ".

      Jonatha cà David cũng hùa theo, thậm chí cả ba người bọn họ còn vây quanh Lãnh Hoan, ra súc kéo tay .

      Lãnh Hoan điên đầu, quả thực bị ép tới mức từ chối nổi: "Được, tớ đồng ý, nhưng sau khi nhảy xong mấy cậu phải ngoan ngoãn về nhà đấy"

      Cả ba tên đó vội gật đầu.

      Cánh tay đưa ra, ống tay áo sơ mi chiffon bay phảng phất, chân xoay tròn, chiếc váy mềm bằng vải bông xoè ra như đoá hoa nở rộ. đường phố trong đêm khuya ấy, giữa tiếng nhạc hợp tấu của bản nhạc violin, người con quyến rũ như chú mèo nhảy điệu flamenco, nhưng hề thấy hoang dại nóng bỏng, mà là mang vẻ e ấp và thanh tao rất phương Đông. Người đường bắt đầu dừng lại xem, thậm chí có người còn huýt sáo.

      " được chưa?", khi dừng lại, Lãnh Hoan cau mày, tỏ vẻ vui, nhìn ba tên con trai ngây người đứng xem.

      "Được rồi", Chương Trình bật cười ha hả, ngay sau đó nhũn người ngã lăn ra đất.

      Cố Ngôn Nặc đành chịu thua, vẫy chiếc taxi vừa hay tới rồi quay lại với Lãnh Hoan: "Tớ đưa mấy tên này về chỗ Chương Trình, để bọn họ tiếp tục giở trò điên khùng đường nữa. Mai cậu còn phải làm thêm, về nghỉ sớm nhé".

      Lãnh Hoan giúp Ngôn Nặc dìu mấy tên đó lên taxi, ngẩn đầu hỏi: " mình cậu có ổn ?"

      " vấn đề gì", Cố Ngôn Nặc xua xua tay về phía Lãnh Hoa, "Cậu cẩn thận nhé, đón ngay xe mà về "

      Lãnh Hoan gật đầu, nhìn theo đến khi bọn họ khuất. cũng đứng lại đợi bắt xe mà lững thững bộ về.

      đến góc khuất bóng người, đột nhiên ngồi thụp xuống, nước mắt lã chã rơi từng giọt mặt đất.

      "Hoan Hoan lúc nào cũng giỏi nhất..."

      Nhớ lại năm đầu tiên đại học, tân sinh viên tổ chức hội sau khoá huấn luyện quân , định biểu diễn điệu nhảy flamenco này, Tuy từ đến lớn luôn hoạt bát và nghịch ngợm, nhưng lần đầu tiên biểu diễn điệu nhảy nóng bỏng như vậy trước bao nhiêu người, vẫn thấy tinh thần có chút lung lay. Kết quả là trước giờ lên sân khấu, đột nhiên nhìn thấy bố đứng trước mặt mình. Khi đó là hơn tám giờ tối, bố tranh thủ kỳ nghỉ khó khăn lắm mới có được để ngồi máy bay mấy tiếng đồng hồ sang đây.

      Ông : "Hoan Hoan lúc nào cũng giỏi nhất, xinh đẹp như vậy, can gì mà ngại đễ mọi người xem".

      Chính là nhờ câu nhàng đó mà đủ dũng khí bắt đầu bốn năm đại học đầy màu sắc rực rỡ của mình.

      Giờ đây thể có lại quãng thời gian vui vẻ ấy, muốn quay trở lại khi đó biết bao. Nếu thực có thể như vậy, lại lần nữa được nhảy môt bài, được chơi bản nhạc cho người cha kính ngồi bên dưới khán đài.

      Những ký ức vốn bị khoá chặt như lớp rêu xanh dưới tận xùng của trái tim trong khoảnh khắc mở toang hết tất cả, dần dầm trở nên ướt và lạnh thấu xương.

      "Khóc cái gì chứ?", giọng quen thuộc vang lên đầu , còn cho rằng đó là ảo giác, chậm rãi ngước lên, chính là khuông mặt nhiều ngày qua trông thấy.

      Đột nhiên lòng càng thêm chua xót.

      "Mặc kệ tôi", gục đầu xuống lau sạch ngấn nước mắt còn chưa khô mặt.

      ta quay người .

      "Này!", Lãnh Hoan đứng dậy, tức giận nhìn theo ta, là, phong độ chút nào!

      "Muốn gì?", ta ngoảnh mặt lại, có vẻ hơi sốt ruột.

      cứng họng, ràng là ta đến quấy rầy trước kia mà? Bản tính nghịch ngợm trỗi dậy, càng thấy ta như thế, càng muốn trêu chọc.

      "Sao lại ở đây?", Lãnh Hoan đến gần Thính Phong.

      " có thể làm ăn đêm, chả lẽ tôi thể đến chỗ này à?". ta lạnh lùng ném ra câu.

      "Cái gì mà ăn đêm chứ", Lãnh Hoan phản bác, song câu đột nhiên ngừng bặt, nhìn thấy chiếc xe trước mặt ta, lưỡi tự nhiên cứng lại, "Đây là xe của à?"

      Cánh tay của Thính Phong vừa lúc đó mở cửa chiếc Bugatti Verron 16.4.

      "Mới rồi trốn trong chiếc xe này à?", cảm thấy da mặt của mình bắt đầu ngứa râm ran.

      "Tôi 'ngồi' trong xe", ta chỉnh lại cách dùng từ trong câu của , sau đ1o nhìn bằng ánh mắt chế nhạo, "Thế nên mới bỏ lỡ cảnh tình tứ lăng nhăng với mấy dã đàn ông, sau đó còn có màn vũ đạo cuồng nhiệt đặc sắc nữa. 'Tiểu Carmen', nếu phải vì sợ làm giật mình, tôi quả thực rất muốn đến đó vứt cho mấy đồn tiền xu."

      "Cái gì mà 'Tiểu Carmen'!". Mặt đỏ bừng lên, biết vì sao việc để ta nhìn thấy cảnh tượng mới rồi lại khiến cảm thấy thoải mái chút nài, "Đó chỉ là mấy ngươi bạn bình thường thôi".

      " giải thích với tôi đấy à? Trái lại, điều đó cần thiết". Thính Phong nhìn bằng vẻ mặt chút biểu cảm, ngữ khí đầy xa cách: "Chuyện đó chẳng liên quan gì đến tôi, tôi cũng có hứng thú tìm hiểu mấy gã đó là ai".

      Cơ thể đột nhiên cứng lại, nhìn khuôn mặt lạnh lùng của với vẻ lúng túng.

      Thính Phong khi đó ngồi vào trong xe, ngước mắt lên nhìn : "vào , tôi đưa về".

      " cần đâu, cảm ơn", lùi lại phía sau, nhìn ra ngoài có ý đợi taxi.

      trước mắt bỗng trở nên mờ mịt, chỉ thấy những bóng người thấp thoáng lay động, ánh đen neon biến thành những giọt nước mắt lung linh đầy màu sắc.

      Vì sao mình phải giải thích cơ chú? Sao trong lòng lại cảm thấy khổ sở đến vậy? Chẳng qua là tự rước lấy xấu hổ cho mình mà thôi.

      ta là ai chứ? Chẳng qua chỉ là người mới gặp tới lần thứ ba, ngay cả bạn bè còn chưa phải.

      quả thực nên vui mừng khi gặp lại , như vậy quá là mất mặt.

      Vì sao ta còn , vì sao vẫn cứ ngồi ở trong xe nhìn ?

      cố tình nhìn ra chỗ khác, hi vọng có chiếc xe taxi đến giải thoát mình. muốn để nhìn thấy khuôn mặt lại bắt đầu trở nên ướt át sao kiểm soát nổi.

      Diệp Thính Phong nhìn đôi môi bị cắn tới múc còn chút sắc hồng của và cả những giọt nước mắt tròn xoe ngừng rơi xuống, trong lòng đột nhiên thấy cực kỳ khó chịu, sắc mặt trở nên khó coi lạ thường.
      5. Cơn say 
      Từ khi ra khỏi quán bar của Lý Tu Nhiên, chỉ cảm thấy lòng mình hỗn loạnn, nên ngồi lò trong xe hút thuốc. Sau đó nhìn thấy dáng người quen thuộc, trẻ trung và tràn đầy sức sống.

      nhìn vui vẻ cười với mấy người bạn, lại còn màn vũ đạo vô cùng mê hoặc đó bằng ánh mắt lạnh lùng. Nhưng khi thấy những người đàn ông khác chết mê chết mệt vì , lại có cảm giác hơi tức giận - đứa con ngu xuẩn đó, ta hoàn toàn biết mình có thể trở thành mục tiêu của những tên biến thái hoặc háo sắc ngoài kia.

      Thính Phong vốn định bỏ , hiểu vì sao lại xuống xe rồi bước theo , sau đó trông thấy ngồi thụp xuống góc đường lặng lẽ khóc mình. khóc rất lâu, dường như rất đau lòng, ngay cả việc đứng ngay bên cạnh từ bao giờ mà cũng hay biết.

      Rồi lúc này, trong khi bướng bỉnh nhìn , lại rơi nước mắt. Lần đầu gặp nhau, cho rằng thuộc dạng phụ nữ có sức sống mạnh mẽ lạ thường, bướng bỉnh, nhạy cảm, lại cực kỳ tinh nghịch, thậm chí có thể là da mặt cực dày. đủ dũng khí để nhảy với người đàn ông xa lạ, đủ dũng khí để năm lần bảy lượt khiêu chiến với giám đốc của mình, vì sao lúc này lại đê lộ ra cảm xúc yếu đuối và bất lực như thế?

      Nhưng nếu biết tại sao rơi nước mắt cũng là chính xác, có thể khẳng định rằng có chút rung động với mình. luôn biết rất ràng mình có sức hấp dẫn đối với phụ nữ. huống hồ đây lại là đứa con vắt mũi chưa sạch, nếu thích , làm sao lại phản ứng thái quá như vậy trước câu của ? Chỉ có điều, thứ tình cảm trẻ con đó đối với , quá thừa thãi, tuyệt đối đáp lại. Đó là còn chưa tới món nợ lớn cần phải thanh toán giữa hai người bọn họ.

      Liếc nhìn ánh đèn đường sáng qua gương chiếu hậu. Thính Phong xuống xe vòng sang, mở cừa, đẩy vào bên trong rồi nhanh chóng quay lên chốt cửa, khởi động xe.

      Lãnh Hoan giằng co, đập vào cửa kính, muốn mở cửa ra.

      "Ngồi yên , tôi có hứng chơi trò mèo vờn chuột với đâu", đột nhiên lên tiếng, nơi đáy mắt là ngọn lửa nhảy múa cách thiếu kiên nhẫn

      sững lại trong giây lát, ngồi ngẩn ra ghế của mình, nhìn khuôn mặt nghiêng lạnh lẽo như băng của .

      Lẽ ra nên tiếp tục chống đối, sau đó cách nghiêm túc với rằng muốn tự về mình, đây phải việc của .

      Thế nhưng lúc đó dường như mất hết tất cả khí, chỉ cảm thấy xấu hổ chịu nổi. Người đàn ông này quả thực thông minh, biết trò diễn kịch của mình là nhằm mục đích gì. Tất cả tâm tư của phơi bày hết trước mặt , còn tỏ ý mình hoàn toàn có hứng, hoàn toàn để ý.

      Đủ rồi, đừng tiếp tục làm trò nữa, cố giữ lại chút tự tôn của bản thân , cắn môi, thầm nhạo báng chính mình.

      Trong tiếng động cơ ầm ầm, cố gắng cười lên, cố ngăn lại màn sương phủ trước mắt, nhưng lại thấy ngực mình đau tới nỗi sao chịu nổi. Cơn đau ấy bóp nghẹt hơi thở của , nhịp tim đập nhanh cách điên cuồng như thúc giục từng hồi, từng hồi vào lồng ngực.

      Khuôn mặt dần dần nóng lên biết vì xấu hổ hay tức giận. nhìn thẳng vào bảng điều khiển, nghe tiếng gió vù vù ở bên ngoài , dạ dày bỗng cuộn lên từng hồi. biết chiếc xe thể thao 1001 mã lực này có thể đạt tới tốc độ tối đa 407 km/h. Nhưng lẽ nào muốn đua xe cách điên cuồng ngay trong khu đô thị?

      "Dừng xe!", cuối cùng chịu nổi, Lãnh Hoan kêu lên, sau tiếng phanh chói tai, mở cửa ra ngoài, bắt đầu nôn thốc nôn tháo.



      Tay ôm lấy bụng, nhìn vào đống phế thải lẫn lộn đất, lòng nghĩ tốt rồi, vậy là bữa ăn thịnh soạn khó khăn lắm mới có được mất rồi.



      Khi Lãnh Hoan ngồi lại vào ghế của mình, Thính Phong rút tờ khăn giấy đưa cho , vẻ mặt u biểu cảm gì.



      "Cảm ơn", cầm tờ giấy, "Phiền lái xe chậm chút... Tim tôi được tốt, củng đua xe được đâu", bằng giọng yếu ớt.



      " uống rượu đấy à?", lúc đó mới phát ra mặt lúc trăng lúc đỏ, trán lấm tấm những giọt mồ hôi.



      "Trước lúc ra khỏi nhà hàng, tôi uống hết ly Jack Daniel's Whiskey bàn mà chẳng có cảm giác gì cả".



      bật cười thành tiếng, ly Whiskey - có cảm giác gì? Chỉ có điều giờ là nửa tiếng sau.



      "Ở đâu?"



      "Gì?", cảm thấy đầu mình mỗi lúc nóng, đến hơi thở cũng nóng bỏng, toàn thân bắt đầu rơi vào trạng thái buồn ngủ, "Đường Yorkhill Court..."



      Thính Phong nhìn người con chìm vào giấc ngủ hơi cảm thấy buồn bực. Lần đầu tiên trong đời đưa người con say rượu về nha, còn như thông thường, nếu phải phụ nữ giả say theo về nhà, cũng là uống say rồi tìm đàn bà để giải sầu.



      Tiếng gió sạt qua bên ngoài cửa sổ, trong xe tĩnh đến lạ kỳ. tắt đèn, nhìn khuôn mặt tinh tế như búp bê sứa bị bóng tối màu xanh đậm sậm bao trùm của . Ánh đèn đường mờ ảo cứ lướt qua khuôn mặt ấy từng nhịp, từng nhịp, thoắt thoắt .



      Đôi lông mày của hơi nhíu lại, mi mắt vẫn còn ngấn nước.



      Hơi thở của bỗng như bị nén lại.



      Thính Phong ngoảnh mặt , hướng thẳng về con đường phía trước, nhìn nữa.



      Lần đầu tiên lái xe chậm thế này, ngay cả chiếc xe cũng gầm lên những tiếng bât bình.



      nhìn ánh đèn đường thấp thoáng qua gương chiếu hậu, sắc mặt dần trở nên lạnh giá.



      Lời dặn dò của Lý Tu Nhiên, cộng thêm cảnh giác và nhạy cảm được rèn luyện trong bao nhiêu năm qua với Thính Phong rằng bị người ta theo dõi.



      Ý định lập tức thay đổi, ở ngã rẽ tiếp theo, lái xe theo hướng ngược lại. Lúc này vẫn chưa muốn hại chết .



      Chiếc xe lao thẳng vào bãi đậu xe của Windy Casino, cánh cửa lớn nhanh chóng đóng vào.



      Thính Phong cởi áo khoát ngoài, bọc kín quanh người Lãnh Hoan để người khác chỉ có thể nhìn thấy mái tóc dài ngợn sóng và đôi chân thon dài giày cao gọt màu vàng nhạt của .



      bế vào trong thang máy chuyên biệt rồi nhất nút. Cửa thang máy mở ra ở tầng mười tám. xuyên qua hành lang rộng rãi, dừng bước trước cánh cửa bằng đồng khắc hoa rồi bấm mật khẩu.



      Kéo áo khoát ra, Thính Phong nhàng đặt Lãnh Hoan lên chiếc giường lớn của mình. Trước khi rời khỏi vòng tay , còn bám vào vạt áo lẩm bẩm: "Tôi hề nhớ ..."



      Thính Phong nhìn Lãnh Hoan. vẫn ngủ say, hoàn toàn ý thức được những gì mình . tia u ám lạ thường loé lên trong đôi mắt màu nâu sậm, gạt tay cách thương tiếc ra khỏi vạt áo mình.


    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,877
      6. Báo đáp
      Trong mơ màng, Lãnh Hoan ngừi thấy mùi hương dìu dịu nhưng rất thơm. Từ từ hé mở đôi mắt cay xè, nhìn lên trần nhà phía mình. màu trắng vô cùng vô tận với những gợn hoa văn trông khiêm nhường, nhưng tuyệt đẹp. Những sợi châu của ngọn đèn pha lê rủ xuống tạo nên những gợn sóng theo từng lớp trật tự. Còn chưa kịp tán thưởng, vội vàng bật dậy, kinh ngạc nhìn quanh dò xét gian hoàn toàn lạ lẫm đó.

      Căn phòng rộng lớn khác thường, nhìn từ đầu tới cuối chỉ màu lành lạnh. Trong gian loáng thoáng vang lên tiếng nước chảy, vô thức quay đầu lại, nhìn vào bức tường kính ở bên trái, ngẩn mặt ra.

      Phía bên kia bức vách thuỷ tinh ràng là phòng tắm, lờ mờ trong đó có người đàn ông, chính xác hơn là người đàn ông khoả thân vừa bước ra khỏi bồn tắm, dùng khăn bông lau tóc.

      Dù nhì lắm, nhưng quả thực cơ thể đẹp cách lạ thường. Lãnh Hoan gần như ngồi đờ ra nhìn quấn khăn tấm quanh người, sau đó từ từ ra khỏi phòng tắm. xuất trước mắt tích tắc sau đó, hoàn toàn nét.

      Dường như tác động quá mạnh đến thị giác khiến đột nhiên mất khả năng ngôn ngữ, chỉ có thề lắp bắp từ: "... ..."

      Diệp Thính Phong nhìn Lãnh Hoan khi đó mặt đỏ bừng, nở nụ cười giễu cợt, mở tủ quần áo của mình ra.

      vật màu trắng đột nhiên bay vù đến đập thẳng vào đầu Lãnh Hoan. Tiếp sau đó, giọng du dương vang lên: "Trước khi xác định được nó là cái gì, tôi khuyên tốt nhất đừng nên giật nó xuống".

      Đáng tiếc là lời nhắc nhở của chậm bước, Lãnh Hoan giật phắt thứ trùm lên đầu của mình xuống.

      "Á...", hét lên tiếng, ném chiếc khăn về phía , " là đồ biến thái".

      Vội vàng nhắm mắt lại, nhưng hình ảnh vừa rồi vẫn mồn trong đầu , khiến mặt nóng tới nỗi chỉ muốn nổ tung.

      "Tôi nhắc nhở rồi", giọng uể oải vang lên bên tai Lãnh Hoan, "Hơn nữa, chẳng lẽ sau khi tắm xong, mặt quần áo mà cần bỏ khăn tắm ra?"

      mở trừng mắt, nhìn thấy Thính Phong mặc xong quần áo, ngồi xuống bên giường với điệu bộ cực kỳ thoải mái.

      "Nhưng người ta chỉ làm như vậy khi ở mình, còn bây giờ phải nghĩ tới việc có tôi ở đây nữa chứ", cố gắng lắm mới tìm được giọng của mình, Lãnh Hoan giận dữ phản đối.

      " có thể chọn cách nhìn mà", Thính Phong nở nụ cười tinh quái, "Tuy nhiên những người đàn bà từng ngủ với tôi thường bỏ qua cơ hội 'bổ mắt' này đâu".

      "Ai ngủ với chứ", câu phản bác bị nuốt ngược vào trong, Lãnh Hoan kinh hãi nhìn chiếc giường bên dưới, lại nhìn bộ áo ngủ rộng thùng thình mà mình  mặc, mồ hôi cứ vậy túa đầy trán. ngủ giường của từ lúc nào thế? Vì sao   thể nhớ nổi chút gì những chuyện xảy ra đêm qua cơ chú?

      Thính Phong gì, cố ý tra tấn trái tim .

      nuốt ực cái trong cổ hong, mở miệng cách khó khăn: "Vậy... tối qua xảy ra chuyện gì chứ?"

      Thính Phong liếc nhìn , bằng giọng dửng dưng: " muốn ám chỉ chuyện gì? Việc nôn ra giường tôi ấy hả? Hay là việc tôi thay quàn áo cho ?"

      Hoá ra là vậy. Lãnh Hoan thờ phào nhõm, sau đó lúng túng: "Lúc đó có thể đưa tôi về nhà mà"

      " sau đến mức đó, tôi thể nào nghe ra địa chỉ mà ".

      Gì kia? Lãnh Hoan chau mày, mình ràng đọc địa chỉ rất mạch lạc rồi mà.

      "Trông có vẻ hơi thất vọng, chẳng lẽ vì có 'chuyện gì' xảy ra?", Thính Phong đột nhiên cất tiếng rồi hơi mỉm cười.

      Câu đùa đó là độc ác, ngẩng đầu nhìn thẳng vào người đàn ông ngồi trước mặt mình, bất chợt nhận ra khuôn mặt đẹp trai đó ở gần ngay trong gang tấc.

      ở ngay sát , gần tới nỗi có thể ngửi thấy cả hơi thở của . Hoá ra đó chính là hương thơm thanh khiết mà ngửi thấy nãy giờ.

      Thính Phong nhìn đôi tai đỏ dần lên của khẽ khàng : "Tôi cho ở lại đây, giờ định báo đáp thế nào?"

      Hơi thở của lướt qua gò má , khiến cơ thể nhè run lên.

      Hít hơi sâu, lấy hết dũng khí nhìn thẳng vào đôi mắt màu nâu sâu thẳm đó: " muốn gì?"

      " muốn gì?"

      Giọng của vang lên trong tim , thanh kêu lên rầu rĩ ở góc u ám nhất: Tôi muốn biết thế nào là cảm giác hạnh phúc ràng ở trong tầm tay, nhưng lại thể nào có được. Tôi muốn rơi xuống vực sâu của thù hận đến tận xương tuỷ giống như tôi. Muốn phải dùng nước mắt và nỗi đau để lấp đầy nó. Nếu số phận của tôi là bắt buộc phải chịu đựng giày vò đó, vậy cũng vĩnh viễn thể nào thoát được.

      Thính Phong vẫn lặng im , chỉ nhìn Lãnh Hoan chằm chằm. thể hiểu được cảm xúc phức tạp trong mắt , cũng sao đoán nổi, chỉ biết rằng cho cơ hội, khả năng có lẽ là hạnh phúc.

      Mỗi ngày thế giới này đều có vô vàn cơ hội và những người lướt qua bên ta. Ở mỗi nơi nào đó đều có những cảnh bi hoan ly hợp trong phút giây ngắn gủi. Có thể chĩ phút sau, khi quay đầu lại, bóng dáng người ấy còn ở đó, để rồi suốt cả cuộc đời, ta bao giờ có thể trông thấy người ấy nữa.

      "Khi dần dần cảm thấy thành phố này trở nên lạnh giá, em gặp được ", bất chợt nhớ đến câu trong bài hát được nghe từ rất lâu rồi.

      Nếu đẩu ra lúc này, có lẽ vòng tay ôm đêm đó, bàn tay ấm áp nắm lấy tay , chiếc khăn lụa che chở vỗ về  vết thương của , và cả chiếc hôn gấp gáp mà nồng nàn kia nữa, tất cả nhạt dần và biến mất.

      Kết cục như vậy có phải là điều mình muốn hay ? thầm hỏi lòng mình.

      Cuộc sống ngắn ngủi và mong manh như vậy, đặt biệt là đối với . Vậy nên muốn tiếp tục do dự tính toán được mất để thời gian trôi qua vô nghĩa nữa. Nếu đây là báo đáp muốn, trả cho , chỉ có điều cũng muốn là người hưởng lợi.

      Mắt nhìn thẳng vào Thính Phong, Lãnh Hoan hôn lên môi , ngại ngùng nhưng vẫn quyết liệt dấn sâu vào. Lưỡi quấn lấy lưỡi , chờn vờn đưa đẩy môt cách thành thục, thiêu đốt từng millimet bên tron bờ môi . Trong đôi mắt phản chiếu ràng vẻ luống cuống của và cả hình ảnh run lên nhè .

      Trước khi tất cả vượt khỏi tầm kiểm soát, đẩy ra. cũng cưỡng lại, chỉ ngồi lặng lẽ dựa lưng vào thành giường nhìn , khuôn mặt bộc lộ nét cảm xúc nào.

      "Tôi phải rồi", gượng cười, cố gắng làm ra vẻ thoải mái.

      Thính Phong đứng lên, lấy từ trong tủ quần áo ra chiếc áo len vứt cho : "Thay , tôi đưa về".

      cầm chiếc áo, mắt nhìn : "Ca làm hôm nay của tôi..."

      Thính Phong ngắt lời : "Tôi với Raymond". xong, quay người châm điếu thuốc.

      nhìn cái dáng trầm ngâm của từ phia sau, cắn môi vào thay áo.

      ***
      "Đến nhà tôi rồi", Lãnh Hoan chỉ vào cánh của khu căn hộ nơi ở.

      Thính Phong dừng xe nhưng vẫn mở chốt cửa.

      Tay búng búng tàn thuốc lá ra bên ngoài cửa kính rồi hỏi : "Vì sao hỏi tôi xem tôi có hài lòng với báo đáp của chua?"

      ngẩn người, sau đó lại cúi đầu xuống cười thản nhiên: "Việc có hài lòng hay nằm trong phạm vi tôi quan tâm, cũng phải là việc tôi có thê quyết định được. Tôi chỉ biết rằng tôi làm việc mình muốn làm"

      tia kinh ngạc loé lên trong đôi mắt màu nâu sậm, "Xuống xe ", Thính Phong mở cửa xe, nhìn nữa.

      Khi lấy chìa khoá ra mở cửa, Lãnh Hoan mới quay đầu lại, nhìn theo bóng chiếc xe dần mất hút ở góc đường.

      Sau lần này, biết có còn cơ hội được nhìn theo chiếc xe này khuất lần  nữa hay .
      7. Mất hút
      "Is it enough to love?

      Is it enough to breath?

      Somebody rip my heart out

      And leave me here to bleed

      Is it enought to die?

      Somebody save my life..."

      Vừa mở cửa ra điện thoại di động đổ chuông.

      Lãnh Hoan luống cuống lấy điện thoại từ trong túi xách ra, màn hình, dòng chữ ' có tên' nhảy múa. Là điện thoại từ Trung Quốc gọi sang.

      Lãnh Hoan ngập ngừng chút rồi mới nhất nút nhận.

      "A lô!", giọng nữ trung nghe rất bình thản, hể bộc lộ cảm xúc nào.

      "Mẹ!", Lãnh Hoan khẽ reo lên tiếng.

      "Dạo này con ổn chú?"

      "Vâng, con vẫn ổn mẹ ạ", mở cửa số, nhìn xuống mặt hồ bên dưới toà nhà.

      "Hôm qua mẹ có gửi tiền vào tài khoản của con, lúc nào rảnh con kiểm tre nhé"

      "Vâng, con biết rồi"

      Nhưng con dùng đến nó, Lãnh Hoan tự trong lòng.

      Giọng bên kia dừng lại giây lát, sau đó tiếp tục: "Sức khoẻ của con dạo này thế nào?"

      " vấn đề gì!", nhìn thấy mấy con thiên nga tung tăng bơi lội trong hồ nước, "Nếu có việc gì, con tắt máy nhé".

      "Ừ", mẹ rồi chủ động dập máy trước.

      Cánh tay cầm điện thoại từ từ buông thõng xuống, cứ đứng lặng im như vậy bên cửa số hồi lâu, cho tới khi dạ dày bắt đầu phàn nàn, mới nhớ ra là mình chưa ăn sáng.

      Lãnh Hoan xuống bếp, làm hai phần sandwich cá ngừ, sau đó sang phòng số gõ cửa. Đây là phòng của Cố Ngôn Nặc, còn ở phòng số năm.

      "Đợi chút!", Cố Ngôn Nặc từ bên trong vội vã vọng ra. Sau loạt những tiếng va chạm, ấy hé cửa ngó đầu ra nhìn. Lãnh Hoan đẩy toang cánh cửa: "Trốn cái gì, có phải tớ chưa từng nhìn thấy thân mình của cậu đâu. Ăn sáng !"

      người đàn ông dáng người cao lớn từ từ ngồi dậy chiếc giường , Lãnh Hoan nhìn Chương Trình vẫn còn lơ mơ ngái ngủ lại nhìn khuôn mặt lúng túng của Cố Ngôn Nặc, ban đầu hơi ngạc nhiên, rồi lập tức bật cười thành tiếng, "Xin lỗi, xin lỗi..."



      Đặt đĩa bánh sandwich vào tay Cố Ngôn Nặc, quay người nhanh. Được mấy bước, Lãnh Hoan quay đầu lại đưa nốt chiếc sandwich còn lại cho bạn: "Hai người cùng ăn "

      Về phòng mở tủ lạnh, chỉ còn sót mấy hộp sữa chua.

      Lãnh Hoan kìm nổi tiếng thở dài, ngay cả ông Trời cũng buồn quan tâm đến kẻ đơn như nữa rồi.

      Miếng sữa chua lạnh buốt được đưa vào miệng rồi từ từ trôi xuống, khiến lục phủ ngũ tạng của đều đông lại thành băng.

      Vứt vỏ hộp vào thùng rác, trèo lên giường ngồi co ro ôm gối, cơ thể cuộn tròn lại. Mùi hương quen thuộc xộc lên thanh khiết nhưng lại nồng nàn lan toả. Chiếc áo len rộng rãi ôm trọn lấy cơ thể , khiến cảm thấy ấm áp vô cùng.

      Bất chợt nhớ lại dạng người nhìn từ phía sau lúc thay quần áo. Người đàn ông đó luôn khiến người ta sao nắm bắt được. Mới giây trước còn cảm thấy ở rất gần, nhưng giây sau hoàn toàn xa cách. Nếu rằng quan tâm chút nào đến thái độ của đối với cái hôn đóthì đúng là mình gạt người.

      Trái tim này cứ lơ lửng ở giữa tầng . Nụ hôn còn tính toán thiệt hơn ấy hoá ra lại là ván cược có mưu tính, nếu mua vỡ nát trái tim, nhưng có thắng cũng sao yên được.

      ***
      Tháng ngày trôi qua như dòng nước chảy bình lặng và yên ả. Dần dần, Lãnh Hoan cần bất cẩn đánh vỡ cốc nữa, nhớ được hết tất cả tên gọi của công thức pha chế cooktail, còn cần ai đứng bên cạnh "Muốn làm thứ gì? Xem tôi dùng lượng thích hợp của mỗi loại thế nào nhé?".

      bắt đầu cảm thấy mình giống hai gã lang thang trong vở Trong khi chờ Godot, ràng luôn ở trong tâm trạng đợi chờ nhưng lại biết rốt cuộc mình đợi chờ gì, cứ mãi miết tìm niềm hy vọng gọi được thành tên trong vô vọng vĩnh hằng. Chỉ biết rằng, dường như lâu lắm rồi nhìn thấy người đó nữa. giống như đột ngột biến mất khỏi trần gian, hoặc có lẽ là cố ý trốn tránh . Cái buổi sáng khi được về đó, biết có thế ra vào sòng bạc bất cứ lúc nào mà cẩn phải qua cửa chính.

      ***
      Trong phòng giám sát, Diệp Thính Phong nhìn vào màn hình camera trước mắt, trầm ngâm . Tay nhấn vào bàn phím, hình ảnh xíu đó dần dần được phóng ta ra, cho đến khi khuôn mặt xinh đẹp lên hoàn toàn nét.

      Những lúc rảnh rỗi, luôn giữ dáng đứng hoàn hảo, thái độ tôn trọng khách hàng với nụ cười lịch thiệp và chu đáo. Nhưng khi nhìn kỹ, có thể nhận ra trong trạng thái thiếu tập trung, mắt luôn nhìn đâu đó.

      Người con này thông minh hơn trong tưởng tượng của . bỏ qua cái cơ hội mơ hồ ban tặng, nhưng khi nắm lấy nó, lại vô cùng tỉnh táo bộc lộ hoàn toàn tâm tư, liều lĩnh dấn thân mà vẫn để cho mình đường lui.

      hiểu chờ đợi phản ứng của mình, nhưng đủ kiên nhẫn để đấu với phen này.

      trò chơi còn thú vị hơn trong dự liệu của .

      cũng đợi, đợi đến khi còn kiên nhẫn, đương nhiên thỉnh thoảng cũng thêm chút gia vị để trêu cợt con mồi của mình.

      ***
      "Huan", Jason gọi Lãnh Hoan, "Giám đốc muốn có hai cốc cà phê đen, giúp tôi mang tới phòng ấy nhé"

      Bàn tay cầm cốc nước run lên nhè , mỉm cười gật đầu.

      Dung dịch màu  nâu sẫm từ máy pha cà phê chảy ra, tạo nên những gợn sóng trong chiếc cốc trắng, Lãnh Hoan chăm chú nhìn những vòng tròn ấy, trong lòng cũng gợn từng nhịp sóng.

      Mở chiếc lọ thuỷ tinh đặt ngay bên cạnh, cho thêm vào cốc cà phê thìa màu trắng.

      lên cánh cửa phòng Giám đốc, Lãnh Hoan lên tiếng: "Raymond, tôi mang cà phê đến"

      Cánh cửa mở ra, ánh mắt thẳm sâu nhìn .

      "Cảm ơn"

      mỉm cười, nhìn , thẳng vào đặt chiếc khay lên bàn trà, sau đó nhắc cốc cà phê lên bàn .

      Cuộc chuyện vẫn tiếp tục, Raymond giọng đậm chất Scotland, còn dùng tiếng London chính hiệu.

      Diệp Thính Phong đưa cốc cà phê lên miệng nhấp ngụm, ngay sau đó hơi khựng lại.

      "Sao thế?", Raymond thấy ngạc nhiên khi bỗng dưng im lặng.

      Thính Phong lắc đầu, mặt biểu lộ cảm xúc, tiếp tục câu chuyện còn dang dở, song ánh mắt lại nhìn về phía người con chuẩn bị ra.

      Khoảnh khắc bước ra khỏi phòng, nụ cười thấp thoáng môi Lãnh Hoan bỗng nhiên nở rộng, tươi tắn lạ thường.

      ***
      Cuối cùng cũng đợi được tới lúc hết ca, Lãnh Hoan lao như tên bắn đến phòng thay đồ, mở tủ quần áo của mình.

      Vừa lấy được bộ quần áo ra di động đổ chuông.

      Vội vội vàng vàng vơ lấy chiếc di động, Lãnh Hoan còn chưa kịp nhìn số nhấn nút nhận cuộc gọi rồi áp lên tai: "A lô!"

      "Là tôi", giọng trầm thấp vang lên khiến sững người trong giây lát.

      "Ai đấy?", dám tin vào tai mình, lập tức hỏi lại, đột nhiên mồ hôi rịn ra sóng mũi.

      "Tôi", nhắc lại.

      Đưa điện thoại ra xa chút, hít sâu mấy lần.

      Đúng là rồi! định hỏi làm sao có số máy này, nhưng lại chợt nghĩ ra, có lẽ tìm thông tin của hồ sơ xin việc.

      "Còn ở đó ?", nghe thấy tiếng trả lòi, giọng bắt đầu hơi sốt ruột.

      "Có chuyện gì à?", vội hỏi.

      "Phải là tôi hỏi câu ấy mới đúng".

      ngẩn ra, sau đó nụ cười lập tức xuất môi: "Lúc nào tôi mang trả khăn tay và áo len cho ?"

      Thính Phong lạnh lùng: "Vì việc này mà cho vào cốc cà phê của tôi thìa muối hay sao?"

      "Đúng vậy", cười thành tiếng.

      Điện thoại bên đó có tiếng cười lớn, dường như để chế giễu câu trả lời thành thực của .

      " cần trả lại nữa, muốn giải quyết thế nào cũng được"

      Điện thoại ngay sau đó bị ngắt cách dứt khoát khiến kịp phản ứng, vẫn giữ nguyên máy ở bên tai nghe tiếng tút tút, nụ cười đông cứng môi.

      Trong lòng bỗng nhiên trống rỗng, vừa rồi khi nhận cuộc gọi, vui biết chừng nào, mà bây giờ chỉ còn nỗi thất vọng tràn trề, vẫn chưa thích nghi với đột ngột ấy. Cảm giác thất bại nặng nề dần dần lan khắp toàn thân, bắt đầu thay quần áp, động tác chậm chạp giống hệt như người máy.

      Nhớ lại cái đêm tuyệt vọng đó, quay đầu lại với đôi mắt đỏ hoe nhìn bố và hòi: "Bố, con còn có thể hạnh phúc nữa ?"

      Bố : "Có chứ, đương nhiên là có chứ".

      lại nhớ tới mấy lời thoại:



      "We feel too much, hurt to much, all too soon we die.

       

      But we do have the chance of love.

       

      Why be afraid of tomorrow when today is all we have?"

       

      Khi người ta ham muốn thứ gì càng đắm chìm trong thứ đó. Nhưng nếu còn ham muốn, người ta còn sợ mất nó nữa. Thực ra vẫn luôn cố gắng tìm lại dũng khí cho bản thân mình, nhưng đáng tiếc, đó phải lả thứ có thể mang lại cho .



      ***
      đến bến xe bus, chuyến xe về nhà vẫn còn chưa tới, Lãnh Hoan ngồi xuống đợi.



      Thời tiết ở thành phố M quả là đáng ghét, lúc nào cũng mưa, năm có ba trăm sáu mươi lăm ngày có đến hơn hai trăm ngày chìm trong mưa bụi mịt mờ.



      Gió thổi những giọt mưa vào bên trong nhà chờ xa, rơi khuôn mặt lạnh như băng.



      Chiếc xe Land Rover dừng lại ngay phía trước, liếc nhìn những người đứng đợi xe bên cạnh mình, tiếp tục cúi đầu đắm chìm trong suy tư.



      Cơn mưa những tưởng lớn hơn bỗng nhiên tạnh hẳn, nhìn thấy đôi giày đen xuất ngày trước mắt mình.



      Ánh nhìn từ từ hướng lên - quần âu màu đen, áo khoát màu đen, tiếp đến là khuôn mặt lạnh lùng nghiêm nghị, cuối cùng là đôi mắt màu nâu.



      Trong khoảnh khắc, tim như ngừng đập.



      Thính Phong cầm ô đứng ngay trước mắt , khiến hơi lạnh và những giọt mư biến đâu mất, thế giới bé những ấm áp bao lấy cách vững vàng.



      " nghĩ gì vậy?", hỏi nhìn những vệt nước khuôn mặt .



      "Vừa mới nghĩ đến câu rất quen", khẽ mỉm cười rồi ngước cặp mắt trong veo nhìn với bộ dạng như cố hồi tưởng: " có muốn biết ?"



      " ", cất tiếng, ánh mắt thâm trầm.



      "Em có thể nghe thấy tiếng bước chân trong tiếng bước chân của cả nghìn người sát qua mình, bởi vì bước chân của chín trăm chín mươi chín người đó đều đặt mặt đất, duy chỉ có bước chân giẫn lên trái tim em".



      Màu nâu trong mắt Thính Phong càng trở nên sẫm hơn: "Lừa đảo".



      nhướn mày lên.



      "Mới rồi ràng nhận ra xuất của tôi"



      cười ranh mãnh: " bản mới rồi nghìn người, cũng phải là qua tôi".



      Thính Phong hơi sững lại, sau đó cúi xuống kéo tay : "Lên xe".



      Bàn tay ấm áp vô cùng, hơi ấm ấy truyền qua các đầu ngón tay rồi thằng tới nơi trái tim .

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :