1. QUY ĐỊNH BOX XUẤT BẢN :

       

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]

    ----•Nội dung cần:

    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)

    - Tác giả

    - Dịch giả

    - Đơn vị phát hành

    - Số trang ( nên có)

    - Giá bìa (nên có)

    - Ngày xuất bản (nên có)

    --- Quy định

    1 . Thành viên post có thể tự type hoặc copy từ nơi khác (để nguồn)

    2 . Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn

    3. Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ

    Ad và Mod

  2. QUY ĐỊNH BOX EBOOK SƯU TẦM

    Khi các bạn post link eBook sưu tầm nhớ chú ý nguồn edit và Link dẫn về chính chủ

    eBook phải tải File trực tiếp lên forum (có thể thêm file mediafire, dropbox ngay văn án)

    Không được kèm link có tính phí và bài viết, hay quảng cáo phản cảm, nếu có sẽ ban nick

    Cách tải ebook có quảng cáo

Thính Phong - Cảnh Hành

Thảo luận trong 'Sách XB Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 44 : Bùng phát
      Khi Thính Phong thức dậy, bên ngoài trời vẫn chưa sáng hẳn. Nhìn đồng hồ rồi nhổm dậy, mới phát ra cánh tay Lãnh Hoan ôm ngang ngực mình ở phía ngoài chăn. Chạm vào tay , thấy làn da lạnh ngắt như băng, vậy mà vì ngủ say nên vẫn hề hay biết. thể thờ dài tiếng, khẽ khàng cầm tay đặt vào trong chăn. Động tác đó khiến giật mình tỉnh giấc, mở to đôi mắt còn mơ màng nhìn thẳng vào .

      "Xin lỗi em", cười với vẻ ngại ngùng.

      Lãnh Hoan lắc lắc đầu, ý thức vẫn chưa hoàn toàn thức dậy, nhìn bước xuống giường với vẻ nghi hoặc: "Bây giờ mấy giờ rồi? phải rồi à?".

      "Sáu giờ rưỡi, vẫn còn sớm", mỉm cười, kéo chăn lên đắp cho , "Hôm nay phải đến Manchester, em cứ ngủ tiếp ".

      "Uhm", đáp lại tiếng nặng nhọc, nhìn thấy khuôn mặt vẫn đầy mệt mỏi dù ngủ giấc, nên cắn môi ngồi dậy, "Còn thời gian ăn sáng ? Để em làm".

      " cần", nụ cười môi có vẻ như nét hơn, nhàng ấn ngồi xuống, " quay về London ăn cũng được, từ giờ tới lúc dậy vẫn còn tới gần bốn tiếng đồng hồ, em đừng hành hạ mình làm gì".

      Mặt nóng bừng lên, có vẻ hơi xẩu hổ định phản bác lại, vừa ngẩng đầu lên thấy khuôn mặt ờ khoảng cách rất gần, trong đôi mắt sâu thẳm phản chiếu lại cực kỳ nét hình ảnh xíu của mình.



      khí hơi se lạnh cuea buổi sáng đột nhiên nóng dần lên, từng chút từng chút , quấn quanh hơi thở của hai người. cúi xuống, chậm rãi áp sát , còn toàn thân đột nhiên đông cứng lạí, chỉ có đôi tay là bám chặt lấy tấm ga trải giường. Khi chỉ còn giây nữa là đôi môi chạm vào môi , đột nhiên đứng thẳng người dậy, đôi mắt nhắm chặt chợt mở to, sâu trong đáy mắt chứa nỗi buồn thương sâu sắc.

      "Xin lỗi em", lên tiếng, giọng hơi khàn .

      Niềm khao khát đối với từ bấy đến nay chưa từng vơi bớt trong dòng chảy của thời gian, trái lại còn mỗi lúc bùng lên mạnh mẽ hơn. Chỉ có điều hoảng hốt và do dự trong đôi mắt lại khiến nở tíểp tục lấn sâu hơn, thậm chí cảm thấy lạnh tê tái cõi lòng.

      Bộ dạng cố khắc chế bản thân của làm cho lòng dậy lên niềm chua xót, thể đứng dậy, tiến gần đến cạnh .

      "Đừng đến đây", cười cách khổ sở, giọng có phần lạnh lẽo: "Khi nào có thời gian lại đến thăm em".

      vẫn đứng sững tại chỗ, đăm đắm nhìn quay người bước , nhàng đóng cánh cửa lại, sau đó là tiếng động cơ xe vang lên bên ngoài rồi dần dần mất hút.

      Lần nào cũng vậy, đều đến rồíi trong cảnh tất bật, vội vàng.

      có thể thấy nỗi niềm nhung nhớ đậm sâu trong mắt mỗi lần đến, và cũng có thể cảm giác được giày vò đè nén cách khổ sở của mỗi lúc phải ra .

      khi nào có thời gian đến thăm , nhưng biết bận rộn như vậy, mỗi phút mỗi giây đều dày kín lịch, vậy mà vẫn vượt qua bao nhiêu đường đất chỉ để đến thăm trong thoáng chốc.

      Cuộn tròn mình lại, kéo tấm chăn rồi vùi cơ thể mình vào trong đó, phải làm thế nào mới có thể khiến cả hai người quên được nhau đây?

      ***
      Đặt bình trà xuống, Lãnh Hoan ngồi vào chiếc ghế tựa, hai mắt nhắm nghiền, cảm giác thầy cách rệt từng sợi nắng ấm hiếm hoi nhàng rớt xuống cơ thể mình, khiến toàn thân dễ chịu tới mức muốn động đậy, thả lỏng hoàn toàn.

      Chiếc điện thoại đặt bàn chợt đổ chuông, mãi lâu sau mới nhấc lên nhấn vào nút nghe, "a lô" tiếng bằng vẻ cực kỳ uể oải.

      "Em ở đâu?", câu hỏi ngắn gọn song từng từ đều mang theo luồng khí lạnh buốt, khiển tâm tư của cũng đông kết lại thành băng.

      "Có chuyện gì thế?", hơi nghi hoặc vì giận dữ giấu trong lời của , ấp úng lên tiếng hỏi.

      " cho biết em ở đâu!", giọng phía bên kia vượt tầm kiểm soát, trở thành tiếng gầm khe khẽ trong cổ họng.

      sợ tới mức đờ người ra: "Nhà trồng hoa".

      Điện thoại lập tức bị ngắt đoạn, phút sau, nhìn thấy thân hình cao lớn cùa từ đầu đường bên kia tới, bước chân gấp gáp.

      Khi nhìn thấy vật cầm trong tay, đột nhiên kinh ngạc, nỗi hoảng hốt ngay lập tức trào dâng ở trong lòng. Chưa kịp nghĩ gì, vội vàng đóng sập cánh cửa kính của nhà trồng hoa, ngăn cách ở bên ngoài. Dường như chỉ có làm như vậy mới khiến dẹp được nỗi lo lắng bất an tràn ngập ở trong lòng.

      "Em cứ thử lùi lại thêm bước nữa xem", Thính Phong giận dữ gầm lên, khuôn mặt từ trước đến nay vẫn luôn bình tĩnh bị che mờ bởi đám mây u ám, "Em mở cửa ra, hay để tự phá cửa vào?".

      Lãnh Hoan hoảng sợ lắc đầu, cứ lùi từng bước về phía sau.

      Nhìn thấy phản ứng của , Thính Phong mất kiên nhẫn cuối cùng, chỉ giây sau tung chân đạp vỡ tấm cửa kính, sau đó thò tay mở chốt cửa bước vào.

      vứt toạch quyển album xuống trước mặt Lãnh Hoan, quyển album lập tức mở bung ra, đúng trang có tấm hình quen thuộc đó.

      Diệp Thính Phong rút bức hình đó ra, lật mặt sau lên, nhìn với ánh mắt cực kỳ gay gắt: "Em còn gì muốn nữa ?".

      "My dearest, dearest Feng".[1]

      [1] Dịch: Người thân nhất của tôi, Feng thân .

      Lãnh Hoan nhìn dòng chữ xinh đó, hàng chữ mà tự lay viết vào, ngạc nhiên là mình vẫn còn có thể nở nụ cười: "Em có gì để cả…”

      " !”, Diệp Thính Phong đấm thẳng xuống bàn, sắc mặt trông đáng sợ đến cùng cực, "Trước khi Lý Tu Nhiên ra , em biết hết tất cả, vậy tại sao lúc đó vẫn là em hận ?".

      việc đến nước này, có là đồ ngốc mới tin vào câu rằng hận đó.

      Nếu như quả thực hận , thực cảm thấy khổ sở vì bị lừa dối, vậy phải cắt đứt với kể từ lần London năm đó, chứ nhất định lựa chọn tiếp tục , cố ý tiếp tục ở bên nhau như vậy.

      Ánh mắt u ám của Thính Phong như dán chặt Lãnh Hoan đứng yên tại chỗ, nó khiến trái tim đau đớn. Việc tiếp tục phải nhìn vào đôi mắt đó càng như cứa sâu thêm những vết thương.

      thể nào cười nổi, cũng còn đủ sức để tiếp tục làm bộ như có chuyện gì xảy ra.

      Chỉ có điều phải làm thế nào để có thể ra tàn nhẫn khiến cách nào chịu nổi ấy?

      Hôm đó trong cơn xúc động, lấy bút viết ra câu đó, song chưa hề nghĩ rằng có ngày phát ra điều này.

      em ?", ngước nhìn , hỏi khẽ khàng.

      "Em còn muốn những câu thừa thãi đó nữa à?", nghiến răng nghiến lợi nhìn chằm chặp, đến hôm nay rồi mà vẫn còn nghi ngờ tình cảm dành cho hay sao?

      Ngay sau đó lập tức sững người khi thấy những giọt nước mắt đột nhiên lăn xuống .

      "Nếu như biết rằng người thương chỉ có thể sống thêm được vài năm nữa, rẳng thể sống trọn đời đến đầu bạc răng long với ấy, cũng có cơ hội được cùng ấy hưởng niềm vui khi con cháu đầy nhà, được cùng nhau trải qua tất cả những buồn vui lo mừng của cuộc đời, những ngày sắp tới trở thành ký ức đầy nỗi buồn thương, làm thế nào?”

      Lòng đột nhiên chùng xuống, toàn thân như rơi vào đáy hồ sâu lạnh ngắt, thể nào thở nổi, càng thể nhìn thấy chút ánh sáng nào.

      "Em... vậy là có ý gì?", nhìn thẳng vào hỏi, cổ họng đau rát như nuốt phải lửa bỏng.

      " có biết , ngay từ ban đầu em cũng lừa dối ", hai tay đan chặt vào nhau, gần như có thể cảm nhận thấy run rẩy nơi khóe miệng của mình, "Em mắc phải chứng AMA, loại bệnh thoái hóa cơ tim cực kỳ hiếm gặp. Hồi mới biết chuyện này, em cũng vì sao chấp nhận nổi rằng mình chỉ còn có thể sống được thời gian ngắn nữa, nên hại chết cả bố mình và người đàn bà mà ông ấy hết mực thương. Em trốn chạy đến Scotland, tự với bản thân mình sống độc như vậy đến hết đời, quên tất cả tội lỗi của mình, quên căn bệnh đó, tự coi là cuộc đời của con người từ trước tới nay vẫn ngắn ngủi như vậy".

      "Nhưng rồi em gặp người", mỉm cười, song lại thể nào ngăn được dòng nước trào ra từ khóe mắt, "Em cũng từng bỏ trốn, từng giằng xé, nhưng vẫn thể nào ấy, ngay cả khi biết mục đích thực của ấy, em vẫn cố lờ như biết. Em nghĩ, dù sao cũng có ngày em rời xa ấy, ấy nhất định phải đau khổ, vậy nên em muốn với ấy biết bao nhiêu rằng, nếu như có thể, xin đừng có em…”

      “Im !”, Diệp Thính Phong thể nào nghe tiếp được, giận dữ xô đổ chiếc ghé bên cạnh mình.

      trừng mắt nhìn , nhìn trân trối, trái tim như bị vò thành búi.

      Cơn chấn động, nỗi sợ hãi, đau đớn, đắng cay, mờ mịt, tất cả những tâm trạng đó cùng lúc dâng lên trong lòng , khiến gần như thể nào thở nổi.

      "My Dearest...", giọng của lạnh buốt, nhung nụ cười lại khiến cho trái tim người ta phải quặn thắt, "Tinh của em dành cho là như vậy ư? Nếu như hôm nay quay về căn phòng cũ, nhìn thấy dòng chữ phía sau bức ảnh, em định giấu giếm đến bao giờ?".

      "Là vì khi bị trúng đạn phải vào bệnh viện, bác sĩ với em chỉ còn sáu nám nữa thôi", cắn môi, đủ sức để nhìn những cảm xúc hỗn độn khuôn mặt .

      "Vì sao lại hề biết?", giận dữ nâng cằm lên hỏi.

      "Em nhờ Lý Kiều giấu kín giúp em", tới mức gần như còn nghe thấy giọng của mình.

      "Hay, hay lắm", cười nhạt tiếng, "Quả thực đánh giá em quá thấp, Lãnh Hoan. Em có biết ? tàn nhẫn của em khiến thậm chí muốn giết chết em ngay".

      Nước mắt nhạt nhòa, Lãnh Hoan thể nổi lời.

      "Vì sao em lại giấu ?", giận dữ của hoàn toàn bùng nổ, tiếng gầm đầy đau đớn gần như đập tan linh hồn tê dại của , " năm, cho em thời gian năm, kiên nhẫn chờ đợi em, em cách thận trọng từng li tùng tí, hi vọng có thể được em tha thứ, hi vọng em còn hận nữa, hóa ra tất cả chẳng qua chỉ là mình làm trò nực cười".

      "Chúng ta còn được bao nhiêu cái thời gian năm đó nữa kia chứ?", càng càng giận dừ, ánh mắt nhìn đầy phẫn nộ, "Em có biết trong thời gian năm chúng ta có thể cùng nhau làm được bao nhiêu việc hay ? Vậy mà em lại để nó trôi qua lãng phí như vậy, sao em có thể ích kỷ đến mức này…”

      " cho rằng em muốn nóì ra sao?", thể tiếp tục chịu đựng được những lời cáo buộc của , bật khóc, lên tiếng phản bác, " có biết cảm giác của người có tương lai như thế nào ? Muốn người nhưng lại dám , sau khi biết ngưòi đó mình lại càng dám ra , sợ rồi ấy bỏ , càng sợ hơn việc ấy tiếp tục ở lại bên mình, cố theo đuổi tình mang lại kết quả gì, rồi cuối cùng đau đớn trong đơn…”

      "Bất kể là lựa chọn ra hay ở lại, đều là việc của ", Thính Phong ngắt lời , giận tới mức lồng ngực phập phồng vì hơi thở gấp gáp, " đến lượt em quyết định thay ".
      Chương 45 : Lựa  chọn
      “Thính Phong., ", bất lực gọi tên , giọng gần như vỡ vụn.

      ích kỷ của em khiến cho cảm thấy tan nát trái tim", nhìn bằng ánh mắt lạnh lẽo, " nghe xem, em giấu giếm như vậy, rốt cuộc là muốn phải thế nào đây?".

      "Em hi vọng có thể quên em, còn nghĩ gì đến em nữa, bắt đầu cuộc sống hoàn toàn mới", Lãnh Hoan cắn môi, dốc chút sức lực cuối cùng để có thể tiếp, " người hoàn hảo, chắc chắn có rất nhiều người con khác theo đuổi, có thể tìm được người xứng đáng làm bạn với đến suốt cuộc đời".

      "Vậy sao? Đấy là cách nghĩ của em à?", Thính Phong nhìn cười nhạt, giọng lạnh như băng, "Khuyến khích tìm người con khác sao?".

      gật đầu cách khó khăn, trái tim đau tới mức gần như bật máu.

      "Được", trừng mắt lên, nghiến răng nghiến lợi, "Em phóng khoáng như vậy, làm sao có thể phụ lòng tốt của em cơ chứ. Bây giờ tìm người con khác, còn em, cứ mình tiếp tục sống ở đây đến lúc chết ".

      Lãnh Hoan kinh hoàng nhìn theo bóng dần xa khuất, muốn đuổi theo để ngăn bước chân giận dữ cua , nhưng rồi chợt nhận thấy đôi chân mình vẫn chết cứng nguyên tại chỗ, thế nào cũng sao nhúc nhích được.

      thực rồi.

      Đúng như mong muốn của , hề vương vấn dù chỉ chút, quay người bước , bỏ lại mình ở đây.

      Đây ràng là kết cục mà vẫn muốn từ trước tới nay, nhưng giờ phút này khi nó trở thành thực, vì sao trái tim lại đau đớn như bị người ta rứt ra khỏi lồng ngực cách tuyệt tình như vậy?

      Những dòng nước mắt từ khắp toàn thân ứ lên trong vành mắt, khóc thành tiếng, khóc như mưa như gió còn để tâm đến bất cứ thứ gì ở xung quanh sau khi khỏi.

      Giờ này thế giới của chỉ còn lại có mình.

      còn người nào gọi hai tiếng "Em " cách ấm nồng như thế nữa.

      Cũng còn ai gọi là "Em " bằng vẻ thương nhất đời như vậy nữa.

      Cũng còn ai ghé sát vào tai khẽ khàng rằng, "Nếu như em cảm thấy vui, liệu có thể quay trở lại bên được ?".

      "Thính Phong...", trong tiếng khóc của sụp đổ, giống hệt như con thú bị thương cố giằng xé và vật vã, phát ra những tiếng kêu bi thiết cuối cùng.

      “Hoan!", có người nào đó vừa gọi tên , nhưng thể nhìn hình dáng của người ấy.

      "Em ", tiếng gọi nghe như tiếng than đầy thưong xót, "Đừng khóc nữa, ở đây rồi, bỏ em đâu".

      Vòng tay ấm nóng ôm gọn lấy cơ thể , nhưng vẫn bị trói chặt trong cơn ác mộng, vẫn thể nào tìm được thấy chính mình, tiếng khóc đầy sợ hãi và khủng hoảng đến tột độ cứ vậy vang lên từng hồi trong ngực , làm thế nào dừng lại được.

      Ánh mắt Diệp Thính Phong sẫm lại, trái tim như bị bóp nghẹt, đau đớn. Người con yếu ớt này, bảo làm sao có thể buông tay, sao có thể nhẫn tâm vậy được?

      "Quay lại , em , quay về bên ", giọng trầm thấp quen thuộc vang lên bên tai , vang tới tận nơi sâu thẳm trong tâm hồn , "Bởi vì vĩnh viễn cũng thể rời xa em được".

      Cơn đau nơi lồng ngực bởi vì lời ước nguyện ấy của thể vãn hồi thêm được nữa, lấy hết chút sức lực cuối cùng muốn nhìn người đàn ông trước mặt, thế nhưng trong thời khắc ý thức sắp trở nên mơ hồ, chỉ trông thấy khuôn mặt tuấn tú vừa đột nhiên biến sắc.

      ***
      Trần nhà màu trắng toát, bức tường màu trắng toát, chiếc giường cũng màu trắng toát, duy chỉ có màu đen.

      Lãnh Hoan thế nào ngăn nổi ý muốn đưa tay ra khẽ chạm vào vầng trán đầy mệt mỏi của .

      Xuân ấm thu lạnh, mùa hè nóng bức, mùa đông giá rét, biết bao nhiêu ngày trôi qua như vậy, nhìn khuôn mặt càng ngày càng trở nên nghiêm nghị của , mới biết mình qua biết bao nhiêu chặng đường, khoảng cách càng xa, nỗi nhớ càng sâu thêm.

      Đôi lông mày của hơi cau lại, đôi mắt tuyệt đẹp hé mở nhìn , "Em tỉnh rồi à?".

      gì, chỉ gật dầu.

      "Thấy thế nào rồi? Còn đau nữa ?", khuôn mặt nỗi lo lắng sâu sắc.

      " sao đâu", mỉm cười, đưa tay đặt lên mu bàn tay .

      Thính Phong nắm lấy bàn tay , mười ngón tay đan chặt vào nhau, thậm chí còn tới mức làm hơi đau.

      "Đau...", đôi mắt trong như nước của nhìn xoáy vào , mày hơi chau lại.

      "Em làm đau chắc?", cười buồn, trong mắt tràn đầy nỗi xót xa.

      Lần đầu tiên mặt bộc lộ cảm xúc bất lực và yếu đuối như vậy, nó khiến ngẩn người, thể được lời.

      " trái tìm bị đánh gục ngay trước mắt em, nhưng em lại cần đến nó, vẫn cứ trơ mắt đứng nhìn nó bị giày vò", ánh mắt nhìn sâu hút, "Em từng thấy đối với ai như vậy chưa? Lãnh Hoan, chả lẽ máu trong người em thực lạnh đến vậy? nhẫn tâm cắt đứt hoàn toàn sợi dây liên kết giữa chúng ta, lại còn muốn tìm người con khác?".

      bị giày vò? còn giằng xé hơn nhiều.

      quả thực rất giận dữ, đến việc cố tình giấu mọi chuyện, muốn biết rốt cuộc quan trọng đến thế nào trong trái tim . muốn chiếm hữu , tức là cần đến ư? Vì sao lại dễ dàng buông tay, đẩy vào lòng người khác như thế?

      Trong cơn giận dữ, dứ khoát bỏ , song khi quay người thấy bộ dạng tuyệt vọng đó của . Cảnh ngồi khóc dữ dội, giây phút ấy trái tim gần như tan nát, đồng thời cũng chợt hiểu ra rằng sợ hãi khiếp đảm đến thế nào.

      phải là , chỉ là dám , cũng dám thẳng thắn phơi bày tình đó.

      "Em ", khẽ khàng gọi bằng chất giọng cực kỳ quyến rũ, " muốn hỏi em lại lần cuối, em có thực muốn kết thúc tất cả mọi chuyện giữa hai chúng ta ?". Hỏi xong, nhìn thẳng vào khuôn mặt bỗng chốc trở nên nhợt nhạt của , chờ đợi câu trả lời.

      "Thính Phong", nhìn với vẻ hoảng hốt. ép .

      "Em chỉ cần trả lời có hay thôi", Thính Phong mỉm cười, song giọng lại mang chút hơi ấm nào, "Nếu phải hãy cho năm năm còn lại của em. Nếu có, coi như từ trước đến nay em chưa từng gặp ".

      nhìn , khuôn mặt gần như còn sắc hồng của máu, biết rằng lần này hề đùa, quả thực chỉ định dành cho cơ hội lựa chọn cuối cùng này nữa mà thôi.

      phải làm thế nào đây? nên trả lời thế nào đây?

      Ngay cả khi biết tất cả , vẫn buộc phải lựa chọn, làm thế này thực quá tuyệt tình và tàn nhẫn, nhưng nó rất hợp với phong cách của để cho ngưòi khác bất kỳ lối thoát nào.

      thế gian này còn bất kỳ người đàn ông nào khác ngoài có thể hiểu đến vậy, thương đến vậy. Vì quá cho nên chấp nhận buông tay để , cho nên mới chặn đường tháo lui của , ép phải ra tâm ý của mình.

      Nhưng, chỉ câu ngắn ngủi đó thôi, sao lên đến miệng mà vẫn thể bật ra thành lời, để rồi cứ vây từ từ trôi ngược xuống, chìm sâu mãi tới tận nơi lục phủ ngũ tạng.

      Thinh Phong đứng dậy, buông tay ra, nhìn bằng ánh mắt lạnh lẽo, dường như chuẩn bị sẵn tâm lý để có thể bất cứ lúc nào.

      Rời khỏi bàn tay ấm nóng cùa , cả người lập tức rơi vào vòng vây của giá rét.

      "Coi như từ trước đến nay em chưa từng gặp ".

      làm sao có thể, lam sao mới có thể coi như từ trước đến giờ chưa từng gặp cơ chứ?

      Ánh mắt nghiêm khắc đó, nụ cười điềm nhiên đó, vòng tay ấm áp dịu dàng đó, những cái hôn đầy nuông chiều đó, vậy mà chỉ câu thôi, bao giờ còn thuộc về nữa.

      " đừng ...", bật ra những từ vỡ vụn, nước mắt chứa chan khuôn mặt chấp nhận bị đánh bại hoàn toàn, giữ chặt lấy tay rời, còn giấu giếm yếu đuối của mình thêm chút nào nữa, "Từ trước đễn nay em chưa bao giờ muốn rời xa ". Từ trước đến nay chưa từng quên chút nào những giây phút ở bên nhau, từ trước đến nay chưa bao giờ thôi nhìn theo cái bóng khi khuất, từ trước đến nay chưa hề muốn thích người con nào khác. Nên dùng chính bướng bỉnh và ích kỷ đó của để ép buộc phải ra.

      Những dòng nước mắt nóng hổi cứ ngừng rơi xuống, khóc tới mức thể nào kiểm soát nổi mình, giống hệt đứa trẻ bị lạc đường.

      Thính Phong cúi người xuống, đặt nụ hôn dữ dội lên môi , đôi tay rắn chắc của ôm siết lấy cơ thê , dường như muốn khảm chặt vào trong cơ thế mình. Nếu như chỉ còn sót lại đôi cánh bị tổn thương, giằng xé vì thể bay lên, vậy chấp nhận là người gắn lại đôi cánh đó để mang cùng mình. Dù rằng đau đớn khó tránh khỏi, nhưng chỉ muốn để biết điều, từ lúc này trở , chỉ mới là người có thể đem lại hạnh phúc cho , ngay đến bản thân cũng thể giành lấy cái quyền đó.

      "Em ", tiếng gọi bên tai nghe như tiếng thở dài, làn sương mỏng cũng phủ kín mắt , "Mình cưới nhau ".

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 46: Sau đám cưới
      "Đứa bé dễ thương quá", Lãnh Hoan nhìn đứa bé trông giống hệt con búp bê xinh xắn trước mặt, thể đưa tay chạm vào nó đùa nghịch.

      "Trông rất giống bố nó", ngầm so sánh khuôn mật xíu mềm mại măng tơ đó, rồi quay lên mỉm cười với người phụ nữ đứng bên cạnh mình.

      "Em có còn giận ấy ?"

      Lãnh Hoan cảm thấy buồn cười, ngẩng lén nhìn bộ dạng có vẻ như vẫn còn băn khoăn chuyện cũ của Nhược Y, "Chẳng phải ấy cuối cùng cũng bị chị ép cho tới mức buộc phải hết thực hay sao? Xem chừng chỉ cần mình chị thôi cũng đủ làm cho ấy đau đầu rồi".

      "Thế mới đáng đời ấy", Nhược Y uống ngụm nước trái cây trong cốc, nở nụ cười cực kỳ quyến rũ, "Mà còn em và mỹ nam Diệp Thính Phong, sao lại thầm làm đám cưới, chẳng thèm thông báo cho ai tiếng thế".

      Lãnh Hoan mỉm cười bình thản.

      Thính Phong cầu hôn, cũng nhận lời, chỉ có điều đồng ý tổ chức hôn lễ rầm rộ. chỉ nghĩ rằng nếu cố ý đòi giữ lại trong cuộc đời, vậy muốn ít ra là những dấu tích mà lưu lại nơi đó đừng quá đậm sâu.

      “Thính Phong thấy khôổ sở nhất khi bị chị gọi là mỹ nam đấy", chuyển chủ đề, nghĩ đến bộ dạng nhăn trán cau mày của ai đó, kìm nổi nụ cười.

      " thẳng ra, chồng cũ của chị cũng có thể được coi là tuyệt sắc thế gian này còn gì", Liễu Nhược Y làm bộ dạng hồi tưởng lại, "Nhớ lại hồi đó bên cạnh ấy, quả thực có cả trăm ánh mắt đổ dồn vào. Chị khuyên em nếu rảnh rỗi chịu khó đến chỗ ấy nhiều chút, tránh để cái đám đàn bà lang sói đó tưởng ấy còn đơn thân lại nhìn trộm suốt cả ngày".

      Lãnh Hoan bật cười, cúi xuống vuốt vuốt lên chiếc nhẫn cưới ở tay.

      "Hóa ra là chiếc nhẫn này", ánh mắt Nhược Y dừng lại ở ngón tay đeo nhẫn của Lãnh Hoan, sau đó cười với vẻ thông tỏ, "Thính Phong cho em biết ấy mua chiếc nhẫn này từ bao giờ chưa?".

      Lãnh Hoan hiểu ý của Nhược Y, lắc dầu mù tịt.

      "Trước khi chị và ấy đính hôn có chọn nhẫn cưới, khi đó có hai chiếc cảm thấy vừa ý, chị chọn mua chiếc kim cương bạc, nhưng hề biết ấy lặng lẽ quay lại mua chiếc có viên đá màu hồng, chính là chiếc này”, Nhược Y chỉ vào chiếc nhẫn Lãnh Hoan đeo tay, "Thảo nào hôm đó ấy cứ cầm chiếc nhẫn tay rồi đứng ngẩn người ra mãi, hồn vía bay tận đâu ấy".

      Lãnh Hoan đột nhiên chết sững, chiếc nhẫn kim cương tay dù lạnh ngắt nhưng lại cảm thấy như nó thiếu đốt mình. Hóa ra định tặng chiếc nhẫn này tù hồi dó rồi ư?

      Hóa ra từ đầu chí cuối, giằng co, vật vã mà phải chịu đựng cũng hề ít hơn chút nào.

      “Gần đây sức khoẻ của em thế nào?", câu hỏi cùa Liễu Nhược Y kéo Lãnh Hoan quay trở lại với thực tại.

      “Vẫn ổn", Lảnh Hoan cười, "Ngoài việc chóng cảm thấy mệt ra có vấn dề gì lớn cả".

      “Thực có cách gì hay sao?", Nhược Y hỏi với bộ dạng cực kỳ thận trọng, vẻ lo lắng khuôn mặt, “Ví dụ như việc thay quả tim khác chẳng hạn".

      "Về việc đó em cũng hỏi bác sĩ tư lâu rồi", vẻ ảm đạm thoáng qua trong mắt Lãnh Hoan, "Việc làm phẫu thuật ghép tim cho loại bệnh này, tính đến nay chưa có ca nào thành công".

      "Thực ra cũng có vấn đề gì", khẽ cưỡi, nhìn ra con đường tấp nập người xe bên ngoài cửa sổ, " giờ em quả thực cảm thấy vô cùng thỏa mãn, ngày nào đối với em cũng vô cùng hoàn hảo, cuộc sống của em rất vui vẻ".

      Hạnh phúc thực ra rất giản đơn, đó chỉ là việc mỗi sáng khi thức dậy, mở mắt ra lại được thấy ánh mắt chan chứa thương của .

      Nếu như mỗi phút, mỗi giây đều để trôi qua cách vô nghĩa, vậy kết thúc sớm hay muộn cũng đâu có là gì.

      ***
      Mặc áo phông Diesel, quần jeans Miss 60, chân đôi giày Converse màu trắng, Lãnh Hoan nhìn hình ảnh phản chiếu của mình phiến đá cẩm thạch sáng bóng, thể thở dài tiếng. ăn mặc giống hệt sinh viên thế này, quả thực phù hợp với những bộ đồng phục quanh chút nào.

      Sau khi chào tạm biệt Liễu Nhược Y, thẩn thơ dạo phố, đến khi ngẩng đầu lên thấy trước mặt là tòa nhà màu trắng đó. Lẩy nhau được nửa năm, nhưng phần lớn thời gian đều ở nhà làm thiết kế, lo cơm nưóc, thỉnh thoảng mới ra phố dạo, còn chưa hề đặt chân đến nơi làm vỉệc của Thỉnh Phong.

      Tự nhiên lại nhớ đến cách ví von "đám đàn bà lang sói” mà Nhược Y nhắc tới, kìm chế được, cười ngất.

      "Chào , tôi đến tìm Diệp Thính Phong", Lãnh Hoan mỉm cười, đột nhiên cảm thấy việc gọi đầy đủ cả tên họ của ra hình như có chút ngượng mồm. mặc bộ vest màu tím đứng trong quầy lễ tân nhìn Lãnh Hoan lượt như đánh giá, dù nụ cười vẫn giữ nguyên mặt theo Ịphong cách chuyên nghiệp, song gỉọng lại lạnh tanh: "Xin hỏi hẹn trước chưa?".

      "Chưa", Lãnh Hoan trả lời với vẻ thất vọng.

      "Vậy mời sang bên kia ngồi chờ chút được ? Tôi cần phải xin ý kiến giám đốc", nhân viên lễ tân chỉ vào chiếc ghế salon phía bên phải đại sảnh.

      "Được", Lẵnh Hoan ngoan ngoãn đáp, tỏ thái độ hợp tác. Ngồi ghế với bộ dạng uể oải, Lãnh Hoan ngước nhìn chiếc đồng hồ cực lớn dựng ở bên, do dự biết có nên về hay ở lại.

      Lúc đó chuông điện thoại bất ngờ đổ dồn, cầm lên nhấn nút nghe: "A lô?",

      "Em làm gì thế?", giọng trầm thấp nhưng nghe rất hay vang lên bên tai , "Đợi chút nào, đế đoán nhé, xem đĩa đúng ?",

      " phải".

      "Chơi điện tử?"

      " phải".

      " vẽ thiết kế?”

      " phải".

      " dạo phố?"

      " phải".

      "Nấu cơm?"

      "No!", giọng của bắt dầu tỏ ra thất vọng.

      "Thôi được, bỏ cuộc", tiếng thở dài vang lên phía bên kia.

      "Nếu đúng như lời , cuộc sống của em có vẻ thực buồn tẻ nhi".

      "Chúc mừng em, cuối cùng em cũng nhận ra điều đó", cười làm bộ giễu cợt . tiếp trong tiếng cười thể kiềm chế nổi, "Thôi được rồi, vợ quý của , rốt cuộc giờ em làm gì nào? Chồng của em rất tò mò, và cũng rất nhớ em đấy.”.

      "Hóa ra cũng biết dùng cách trong cổ văn cơ đấy" Lãnh Hoan cố tình làm ra vẻ ngạc nhiên để chế nhạo Thinh Phong, "Em ở khách sạn của ".

      "Ở chỗ nào?", Diệp Thính Phong còn tưởng rằng mình nghe nhầm.

      "Ở dưới đại sảnh", Lãnh Hoan trả lời với vẻ oán trách, "Nhân viên lễ tân phải hẹn trước với mới được gặp, em chuẩn bị về đây".

      "Em dám ", Thính Phong đe dọa, sau đó giọng điệu đột nhiên trở nên dịu dàng, "Chờ ".

      Từ đằng xa nhìn thấy dáng hình cao lớn của , nhưng Lãnh Hoan cố ý quay đầu chỗ khác, làm bộ như nhìn thấy.

      Chừng mấy giây sau, Thính Phong đứng trước mặt , cúi người xuống dùng hai tay nâng má lên hỏi bằng giọng nhàng: "Giận rồi à?".

      "Huhm", hầng giọng cái, làm ra vẻ vui chút nào.

      "Thông thường những người có hẹn trước với đều gặp”, Thính Phong kiên nhẫn giải thích cho , “ cũng biết đó là em, hơn nữa vì sao em gọi điện thoại cho ?”

      “Gọi điện thoại thành quen rồi, sau này có ai gọi cho nữa lại thấy khó chịu phải làm sao?”, giọng của trở nên u ám.

      “Vậy vì sao em hỏi , bây giờ suốt ngày gọi điện thoại cho em, sau này gọi mà có người nhận nữa phải làm sao?”, chau mày, tỏ vẻ vui, đưa tay cốc cái vào trán .

      Ánh mắt Lãnh Hoan bỗng tối sầm lại, Thính Phong thở dài tiếng, ôm vào lòng và : “Sau này em còn suy nghĩ như vậy, giận dấy.”

      "Biết rồi", lúng búng trả lời.

      "Hôm nay vì sao lại muốn đến đây?", nhướng mày lên, nghịch những ngón tay mảnh mai của .

      "Kiếm tra đồng thời giám sát môi trường làm việc của ", Lãnh Hoan trả lời thành thực, "Chị Nhược Y , ở công ty có rất nhiều kẻ háo sắc nhìn trộm chồng em".

      "Được thôi", Thính Phong cũng làm ra bộ nghiêm túc trước thái độ đó của , "Xem ra phải họp tác mới được nhỉ".

      Dắt tay Lãnh Hoan, Thính Phong đưa về hướng thang máy, nhân viên lễ tân đứng sau quầy thấy vậy vội đứng lên, nhìn giám đốc cười lúng túng: " đây rằng…”

      "Gọi ấy là Diệp phu nhân", Thính Phong cười thản nhiên, đồng thời nhắc nhàng, "Tôi hi vọng từ lần sau những chuyện tương tự như thế này xảy ra nữa".

      "Thế nào?”, khi đứng trong thang máy, Thính Phong mỉm cười nhìn người phụ nữ bé trước mắt mình, "Diệp phu nhân hài lòng chưa?".

      Lãnh Hoan ngước mắt lên nhìn , bộ dạng có vẻ như vẫn thoải máí hơn là mấy.

      "Sao thế?", nhìn hiểu.

      "Em cảm thấy câu nhắc nhờ lúc sau hơi có vấn dề", , khóe môi hé ra nụ cười, "Những chuyện tương tự như thế này, rốt cuộc là ám chỉ em, hay lại xuất Diệp phu nhấn khác nữa?".

      ngẩn người, ngay sau đó trừng mắt lên nhìn , người phụ nữ này, quả thực được nuông chiều quá mức rồi.

      Văn phòng làm việc của Thính Phong cũng giống như căn hộ của từng ở, cửa kính sát trần kéo thẳng xuống sàn, đứng đó có thể bao quát tất cả cuộc sống ngay bên dưởi.

      Lãnh Hoan đứng đó nhìn hết lượt phố lớn ngõ của London, thở dài tiếng, "Em vẫn thích phong cảnh ở Scotland hơn, khi nhìn vào đó cảm thấy trong lòng rất yên tĩnh".

      "Chờ khi nào rảnh rỗi đưa em quay lại đó chơi", ôm gọn lấy từ phía sau. Đặt nụ hôn lên má , song lại tham lam cả cái cảm giác mềm mại khi tiếp xúc với khóe môi , vậy là thể kiềm chế nổi, tiến thêm chút nữa và ghì siết lấy đôi môi.

      Cơ thể khẽ run lên, ngay lập tức đón nhận mạnh bạo của , môi, lưỡi quấn quýt lấy nhau. quay hẳn người lại, vòng tay ôm chặt lấy , cảm nhận từng góc cơ thể bằng đôi tay mình.

      chiếc, rồi thêm chiếc nữa, những ngón tay mành dẻ của nhàng cởi từng chiếc cúc áo sơ mi của .

      Hơi thở trở nên gấp gáp, Thính Phong nhìn đôi môi căng mọng ngọt ngào đầy quyến rữ của áp sát vào vòm ngực mình, lúc gửi vào đó nụ hôn run rẩy, lúc lại cắn cắn khẽ khàng, rồi từ từ dịch chuyển dần xuống dưới, thiêu đốt từng centimet cơ thể .

      "Em ", sao kiềm chế nổi, khẽ kêu lên tiếng, mồ hôi lấm tấm túa ra khắp trán...

      "Em muốn có ", nhìn chồng, bật ra lời mời gọi đầy mê hoặc, mi mắt chớp chớp giống hệt con tinh quyến rũ vô cùng.

      " được", dùng chút lý trí cuối cùng để ngăn động tác đầy phóng túng của tay , "Bây giờ được".

      Dù rằng sắp bùng nổ vì khiêu khích đầy chủ động của , song vẫn thể làm tình với khi mà hề có biện pháp phòng tránh nào.

      "Xin lỗi em", Thính Phong chỉnh lại áo quần, nhàng ôm lấy .

      "Hôm nay em gặp con trai của chị Nhược Y và Lý Tu Nhiên, tên thằng bé là Lý Y Nhiên, trông cực kỳ dễ thương".

      Thính Phong im lặng nghe tiếp tục rầm rì.

      "Thính Phong", giọng của đột nhiên nghẹn lại.

      "Uhm?"

      "Em muốn có đứa con", nắm chặt tay lại, ra mong muốn của mình.

      " được", Thính Phong lập tức gạt .

      " thử tưởng tượng mà xem, đứa con thực thuộc về chúng mình, nó có đôi lông mày giống hệt , có lẽ khi cười lên trông giống em..."

      "Em đừng có mơ!", dứt khoát cắt lời , sau đó nâng cằm lên bắt phải nhìn thẳng vào khuôn mặt đầy kiên định của , "Sức khỏe của em hoàn toàn phù hợp với việc mang thai và sinh nở, thế cho nên em đừng có bao giờ nhắc đến cái ý nghĩ ngu xuẩn đó với lần nào nữa".

      "Nhưng mà..."

      " có nhưng gì hết", ánh mắt trở nên u ám, những ngón tay siết chặt tới mức gần như làm đau , " chỉ cần có em, bất kể người nào hay việc gì có thể nguy hiểm đến tính mạng của em, đều hủy hoại cách thương tiếc, trong đó đến cả cốt nhục của mình, cũng ngoại lệ".
      Chương 47 : Bất nhẫn
      Cảm giác được bàn tay hơi lạnh lướt qua khuôn mặt, Lãnh Hoan nhướn mi, nhìn thẳng vào đôi mắt đầy dịu dàng ngay trước mặt mình.

      " về rồi à?", ôm lấy chăn, hỏi khẽ bằng giọng điệu uể oải.

      "Uhm, sao gần đây em ngủ nhiều thế", Thính Phong véo véo má với vẻ chiều, "Còn chưa hết mùa thu, em ngủ đông rồi đấy à".

      Lãnh Hoan cười ngượng nghịu, lè lưỡi ra với Thính Phong.

      "Em chưa ăn tối ư?", nhìn vói vẻ trách móc.

      "Uhm", thành trả lời, thực ra ngủ ngay sau bữa trưa đến tận giờ này.

      " đường về qua nhà hàng mới mở, mua suất cơm hải sản, em có muốn nếm thử ?" Lảnh Hoan vừa định bỏ chăn ra, mang hộp cơm từ bàn ăn đến.

      "Em tự ăn cũng được mà", nhìn thấy cầm thìa lên định đút cho mình, vẻ áy náy lóe lên trong mắt. Song hề để ý đến việc phản đối, vẫn đưa thìa cơm vào miệng cách ngang ngược.

      Dạ dày chợt cuộn lên, Lãnh Hoan sao chịu nổi cảm giác buồn nôn đó, vội vàng tung chăn nhảy xuống khỏi giường, lao thẳng vào nhà vệ sinh.

      Ngồi xổm trước bồn cầu, nôn thốc nôn tháo cho đến khi trong bụng còn gì nữa mới thôi.

      Cầm chiếc khăn giấy Thính Phong đưa cho, nhìn lúng túng mỉm cười: "Em khó chịu trong bụng thôi".

      "Tử trước đến nay chưa từng nghe em có vần đề gì về dạ dày", Thinh Phong nhìn xoáy vào bằng ánh mắt tỏ vẻ hiểu.

      Lảnh Hoan ngẩn người, từ từ đứng dậy song dám nhìn thẳng vào : "Em…”

      "Em có điều gì giấu phải , em ?", giọng của Thính Phong mềm mại khác thường, nhưng lại khiến cho cảm thấy dựng tóc gáy.

      " có gì...", ấp úng, đầu cúi thấp tới mức thể thấp hơn.

      "Vậy vì sao em lại dám nhìn ", Thính Phong nâng cằm lên, sắc mặt dần trở nên u ám, "Bây giờ em tự ra, hay để tìm bác sĩ?".

      Cơn tuyệt vọng tỏa lan, mỗi lúc lớn hơn trong lòng, Lãnh Hoan cắn môi tới mức trắng bệch ra. Khả nàng quan sát của chồng đúng là cực kỳ đáng sợ, hễ có chuyện gì khiến cảm thấy nghi ngờ, đừng có nghĩ đến việc lấp liếm cho qua được.

      " đợi em trả lời đấy", lạnh lùng nhìn thẳng vào .

      “Thính Phong…”, sắc mặt Lãnh Hoan nhợt nhạt hơn bao giờ hết, "Em có thai rồi".

      "Em lại lần nữa xem?", ngọn lửa giận dữ bắt đầu nhảy múa trong đôi mắt sẫm nâu của Thính Phong, sang rực lên cách đáng sợ.

      "Em thực rất muốn có đứa con".

      "Em giở trò gì với bao cao su đúng ?", sắc mặt Thính Phong u ám tới mức khùng khiếp. Qua vẻ mặt , lập tức có được câu trả lời cho phán đoán của mình, "Em dám làm thế hay sao", kiềm chế nổi, gầm gừ trong cổ họng, "Mấy tháng rồi?".

      "Hơn hai tháng rồi", Lẵnh Hoan trả lời, toàn thân run rẩy.

      "Bỏ nó ", tuyệt tình ra lệnh.

      "!", Lãnh Hoan ngẩng đầu lên nhìn nnh, trong đôi mắt khẩn cầu và trách móc, " thể nào tàn nhẫn như vậy được".

      " tàn nhẫn ư?", Thính Phong giận dữ nhìn chầm chằm vào Lãnh Hoan, hận thể tự tay bóp chết người phụ nữ này.

      " tàn nhẫn với chính bản thân mình, và càng tàn nhẫn hơn đối với em".

      " từng gì em quên rồi sao? Hay là em nhất định phải kiểm nghiệm kiên quyết của ?", Thính Phong nắm chặt tay rồi đấm thẳng vào tường, "Vứt cái tình mẹ bao la ấy của em ".

      từng cảnh cáo cách ràng, vậy mà vẫn dám làm như thế.

      Toàn thân Lãnh Hoan cũng run lên trước từng động tác của , rất muốn lấy hết dũng khí ra để phản bác lại, song những giọt lệ thể ngăn nổi mà dâng đầy trong mắt. Thực ra chỉ muốn để lại vật kỷ niệm cho tình của hai người bọn họ, nếu cam tâm tình nguyện rời khỏi thế gian này, để lại phải độc mình.

      Nhung rồi có thể hiểu cho mong muốn đó của ?

      Nhìn cỗ đứng đó nước mắt như mưa, khuôn mặt thoáng lên vẻ đau đớn giấu vào đâu được, thế chỗ cho vẻ lạnh lẽo như băng giá mới vừa diện.

      “Em ", giọng Thính Phong khàn , "Em nghĩ gì đều hiểu. Nhưng em cũng biết rồi đấy, đối với chỉ có em là người quan trọng nhất. Nếu như vì đứa bé đó mà mất em, hận nó suốt cuộc đời".

      nhìn qua làn nước mắt nhạt nhòa, được lởi, chỉ biết lắc đầu trong bất lực.

      "Chúng ta cần có nó, ngoan nào", cách dứt khoát, song lại dịu dàng hôn .

      ***
      Lần đầu tiên cảm thấy màu hồng cũng có thể khiến người ta kinh hoàng đến vậy.

      Sơn tường, ghế ngồi, quần áo y tá đều cùng màu hồng ấm áp, nhưng lúc này đối với Lãnh Hoan nó như con ác mộng, khiến thể nào thở nổi.

      Mỗi phút, mỗi giây trái tim đều đập loạn lên như thúc giục bản thân chạy thoát khỏi nơi này, song bàn tay to lớn đó giữ chặt lấy tay , khiến cách nào bỏ trốn nổi. Diệp Thính Phong chau mày nhìn xuống, bàn tay lạnh ghê người, khiến trái tim cũng đông cứng lại.

      "Thính Phong", ngước mắt nhìn , vẫn thổn thức trong nỗi đau buồn, " làm có được ? Em hỏi tư vấn rồi, chỉ cần em bé chút là vẫn có khả sinh nở được.”

      " được", miệng buột ra cấu dứt khoát dù rằng buồn bã trong mắt khiến sao chịu nổi nhưng vẫn gạt cách thẳng thừng.

      "Huan", tiếng y tá gọi khiến toàn thân Lãnh Hoan sốc mạnh, song Thính Phong đứng dậy, đỡ vào phòng phẫu thuật.

      "Xin ông hãy ở lại bên ngoài", nghe y tá , chậm rãi buông tay ra, nhìn vảo khuôn mặt đầy vẻ kinh hoàng của nữa.

      Cánh cửa khẽ khàng khép lại, ngăn cách hai người ở hai thế giới khác nhau.

      Dù vậy, vẫn nghe thấy tiếng khóc thổn thức của , nó khiến trái tim như bị ai vò lại. buộc phải cố gắng bắt mình đứng nguyên tại chỗ.

      Càng mong ước nhiều, lại càng dễ bị tổn thương.

      Lúc ấy rất muốn biết rằng, có phải tất cả tình nhân gian này đều khổ đau như vậy hay ? Biển người mênh mông, tìm được người rồi thương người ấy, cưới nhau, sống yên ổn, chút nuối tiếc, thực ra những thứ mà muốn cũng chỉ có bấy nhiêu thôi.

      ***
      "Xin bà nằm xuống", y tá nở nụ cười hết sức chuyên nghiệp, "Trước tiên chúng tôi tiêm thuốc gây mê vào tĩnh mạch, như vậy trong quá trình tiến hành thủ thuật bà cảm thấy đau đớn chút nào.”

      Lãnh Hoan nhìn chiếc kim tiêm y tá cầm trong tay, toàn thân lạnh ngắt, chỉ cam thấy từng cơn choáng váng. Những tiếng va chạm giữa các dụng cụ bằng kim loại với khay đựng càng khiến cho nỗi sợ hãi trong lòng dâng lên đến cực kiểm.

      “Xin bà hãy bình tĩnh chút!”, thứ gì đó rơi xuống đất phát ra thanh nét, còn nhìn khuôn mặt người đứng phía trước mình, chỉ nghe thấy những tiếng an ủi và cả tiếng kêu vang lên ở bên tai

      Là ai khóc thế? Tiếng khóc mới sợ hãi và bất lực làm sao, giống hệt đứa trẻ bị bỏ rơi đợi chờ người đến đón.

      Ý thức dần trở nên mờ mịt, cảm giác như nhìn hấy khuôn mặt , vẫn bình thản như mọi khi, nụ cười tịch. cứ đứng như vậy nhìn , lời, song lại khiến cho cảm thấy tim mình đau nhói.

      Đêm hôm đó, ngồi lặng lẽ bên cạnh hút thuốc với tư thế cực kỳ thanh cao, vương chút bụi trần. nhìn trộm bằng vẻ hiếu kỳ, chỉ cái nhìn của sau đó khiến cho lòng dậy lên từng đợt sóng.

      Thính Phong, "Thính" là nghe trong "Nghe thấy", "Phong" là gió trong "Mưa gió".

      ràng chỉ là hai chữ giản đơn như vậy thôi, nhưng khi đọc lên thành tiếng, lại khiến cho cả trái tim như mê đắm.

      Vì sao lại nhỉ? Có lẽ chỉ vì đơn của hai người quá giống nhau, khi nhìn vào mắt , dường như thấy được hình ảnh của mình trong đó.

      Nếu như từng đem đến ấm áp cho , vậy sau khi buộc phải ra , hi vọng phải đắm chìm trong nỗi đơn như ngày ấy.

      Chỉ có điều còn được như vậy nữa rồi.

      "Thính Phong", tiếng kêu kinh hoàng xen lần tiếng khóc, Lãnh Hoan mở mắt nhìn khuôn mặt thân quen ở ngay trước mặt mình.

      " ở đây rồi", Thính Phong cầm tay đưa lên miệng hôn.

      Lãnh Hoan cắn chặt môi, nhìn khắp lượt quanh, nước mắt lại tiếp tục trào ra: "Kết thúc rồi phải ? Con em còn nữa..."

      Thính Phong cười khổ sổ: "Nó vẫn còn".

      Lãnh Hoan sững sờ, sau đó lập tức mở to mắt với vẻ dám tin đó là " gì?".

      đưa tay xuống, khẽ khàng đặt nó lên bụng: “Em có cảm thấy gì ? Con vẫn còn ở nguyên trong đó".

      Lãnh Hoan hoàn toàn có thể cảm nhận được, dù cái thai vẫn còn ít tháng, có sờ vào cũng thể thấy bất kỳ phản ứng gì, song trong lòng lại ngập tràn cảm giác sung sương, dần dần lan tỏa ra khắp toàn thân.

      "Vì sao lại thế?", ngước cặp mắt vẫn còn đẫm nước nhìn , kích động tới mức cơ thế khẽ run lên.

      Vì sao lại thay đổi quyết định như vậy?

      "Em ", nâng khuôn mặt lên, nhìn xoáy sâu vào đó, "Em biết , bất kỳ người nào cũng đều có điểm yếu, đều có những chỗ sợ bị đau nhất".

      ngưóc mắt nhìn, ánh mắt sao mà bất lực, nhưng lại như thiêu đốt .

      "Còn em, lại chính là nỗi đau của ".

      Trong phòng thủ thuật khóc như mưa như gió, dù ở khoảng cách xa đến vậy, vẫn còn nghe thấy mồn , thế nên bảo làm sao nhẫn tâm được kia chứ? Nếu làm vậy, có lẽ từ giờ trở về sau bao giờ thôi oán trách .

      "Em tưởng rằng ...", vẫn còn nức nở, được nên lời.

      "Em tường rằng làm sao", lặng lẽ cười, " đâu phải là người lòng dạ sắt đá, lạnh lẽo vô tình như người nào đó vẫn nghĩ. cũng là người đàn ông bình thường, biết đơn, biết tổn thương, khi buồn bã thấy đau, và cũng biết mềm lòng trước người mình thương".

      sững sờ nghe nhũng lòi , kinh ngạc trước việc lần đâu tiên giải bày hết những điểm yếu của bản thân trước mặt mình. Chỉ có điều vì sao, vì sao lại nhìn với dáng vẻ bi thương nhường vậy? Giống hệt như người đứng nhìn giấc mơ của mình trôi xa dần với vẻ cam chịu và mất mát.

      đưa tay ra, định xoa dịu nỗi buồn thương da diết đôi lông mày của , nhưng nắm lấy tay , mọi cảm xúc tiêu cực bất chợt tan biến hết, nhanh tới mức còn tưởng mình nhìn lầm.

      "Em ", thở dài, nhàng hôn lên má , " muốn em biết điều, gạt bỏ toàn bộ cá tính của mình, gạt bỏ bướng bỉnh cố chấp, tất cả đều vì thể bỏ em. Vậy nên, em được phép làm cho thất vọng, hãy hứa với sống hết năm năm, được bội ước".

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 48 : Nghe tiếng gió
      Tháng Sáu ở Scotland ngày dài hơn đêm, có lúc nhìn lên bầu trời thấy vẫn nguyên thứ ánh sáng như vậy, hề hay biết chuyển sang ngày khác. Còn thời tiết bất thường hệt như đứa trẻ, có khi nắng tươi rực rỡ, nhưng thoắt cái mây đen kéo đến ầm àm, rồi những hạt mưa lích rích bay khắp vòm trời, sau đó lại trời quang mây tạnh.

      "Em vẫn muốn ăn thêm bánh muffin chuối nữa", Lãnh Hoan giải quyết xong chiếc pudding ở đĩa, ngẩng lên vởi người đàn ông ngồi đối diện,

      Thính Phong mỉm cười, gọi phục vụ lại rồi cầu thêm ly sữa dừa.

      "Làm thế nào bây giờ?", Lãnh Hoan nhìn chau mảy, "Ăn uống tốt quá nên người béo ú ra tồi".

      "Đâu có, chỉ có mỗi bụng là to thôi", Thính Phong cảm thấy buồn cười khi nhìn cái bụng tròn xoe như cái trống của , trong mắt lóe lên vẻ tinh nghịch, "Nhưng mà này, muốn biết điêu".

      "Uhm?", Lãnh Hoan tò mò nhìn chồng.

      "Khi em đứng dậy có thể nhìn thấy chân của mình ?"

      dám giễu em à?”, Lãnh Hoan rít lên, trợn mắt nhìn , “Ghét chết được.”

      Thính Phong càng khoái chí hơn vì bộ dạng tức điên người của , thể kìm nổi, ngửa đầu lên cười thành tiếng.

      Dưới ánh mặt trời, nụ cười của tựa như vầng hào quang rực rỡ bao trùm lấy toàn cơ thể. Nụ cười xán lạn đến tột vời, khiến thể rời mắt, thậm chí còn khiến nhịp thở cùa trở nên rối loạn.

      Vẻ lạnh lùng trong đôi mắt đó biết từ bao giờ được thế chỗ bằng những nụ cười. Dạo gần đây, vui vẻ hơn rất nhiều, còn là Diệp Thính Phong xa cách như ngày đầu mới gặp nữa.

      làm thay đổi? Hi vọng là như vậy.

      Đôi khi thức dậy lúc nửa đêm, nhìn khuôn mặt chìm sâu trong giấc ngủ, vẫn còn nghi ngờ hiểu niềm hạnh phúc mà mình có liệu có phải là ảo giác hay , có phải thực ở bên hay .

      Trong thơ, Tagore từng : "Trước khi chúng ta gặp nhau, chúng ta đều là người xa lạ, nhưng khi chúng ta vừa tỉnh dậy, liên phát ra chúng ta nhau".

      Thực ra mỗi tình đều bắt nguồn từ ngẫu nhiên, có thể là những ánh mắt giao nhau, có thể là tình cờ chạm mặt đường, dù cố ý nhưng lại giống hệt như tia sáng mặt trời rọi thẳng vào tim, sau đó nở rộ thành muôn vàn ánh sáng, rực rỡ soi rọi mọi ngõ ngách tâm hỏn. Chỉ có đỉều đôi lúc vì để ý đến tình cảm cùa mình mà cứ sợ hãi, tự ti, tự tôn, thành kiến, kiêu ngạo nên mới để lỡ mất bao nhiêu cơ hội, chịu tổn thương và xa cach. may vì bọn họ cuối cùng để lỡ mất nhau.

      "Em sao thế?", Thính Phong nhìn Lãnh Hoan khi đó để tâm trí ở tận nơi nào, thắc mắc.

      Lãnh Hoan bừng tỉnh, đôi mắt bỗng sáng long lanh: "Nice to meet you".

      Thính Phong sững người, ngay sau đó mỉm cười cầm lấy tay , ánh sáng từ hai chiếc nhẫn cưới giao nhau lấp lánh.

      "Thính Phong", đột nhiên chau mày, bàn tay bám chặt lấy tay .

      "Sao thế?"

      "Đau!", kêu lên, trán rịn ra lớp mồ hôi.

      Mặt Thính Phong thất sắc, vội lên trước ôm lấy , liền phát ra vết máu đỏ loang lổ chiếc ghế màu trắng.

      Những cơn đau kéo dài suốt ngày, trong lúc mê man Lãnh Hoan biết đất trời gì nữa, chỉ biết vòm ngực rộng rãi của chưa lúc nào rời khỏi , bàn tay ấm áp nhàng của chốc chốc lại đưa lên lau những giọt mồ hôi mặt . đau tới mức được câu nào, chỉ có thể bám riết lấy cánh tay , chỉ nghe thấy khẽ gầm gừ bên tai : "Nếu như em dám rời bỏ , cần đến đứa bé này nữa".

      rất muốn được phản đối lời , muốn buộc tội tàn nhẫn, lại còn lấy con ra để uy hiếp , nhưng trong lúc cố gắng để mở được mắt ra, lại chỉ có những giọt nước mắt lăn xuống hai tai.

      Con của bọn họ, hi vọng trông nó giống . Mái tóc màu nâu sậm mềm mại, khi lùa tay vào thấy những lọn quăn quăn hết sức dễ thương. Đôi mắt tuyệt đẹp màu nàu, khi cười hơi nheo nheo lại, mỗi lúc có ánh nắng mặt trời rọi chiếu vào, có thể nhìn thấy hai con ngươi thuần khiết màu hổ phách.

      Có lẽ tính cách của nó cũng giống như bọn họ, đều có môt chút bướng bỉnh, song nhất định vô cùng nghich ngợm, có thế mới làm cho phải đau đầu.

      Năm tuổi, nó tò mò sờ vào chai rượu của bố, sau đó vì cẩn thận nên làm vỡ món đồ quý giá ấy, nhưng lại cười làm ra vẻ mình vô tội.

      Bảy tuổi, nó chơi trò chơi điện tử còn giỏi hơn cả mẹ.

      Chín tuổi, bắt đầu biết ghét đồng phục của trường, bắt đầu biết tự trang điểm cho bản thân mình.

      Mười lăm tuổi, con bé bắt đầu có bạn trai, khi tay trong tay với cậu bạn dạo phố liền bị bố bắt gặp. Sau đó cậu bé kia bị lanh lùng nghiêm khắc của người đàn ông ấy làm cho run rẩy, giọng lắp bắp, nhưng vẫn cứng dầu cứng cổ chịu buông tay con bé ra.

      Mười tám tuổi, nó bắt đầu vào đại học, chắc chắn chọn trường nào đó ở xa nhà.

      Hai mươi hai tuổi, có lẽ cũng sắp đến tuổi lấy chồng, hi vọng Diệp Thính Phong giữ nguyên bộ mặt đó trong lễ cưới của con .

      Nếu như có thể, thèm muốn biết bao được cùng chứng kiến từng bước trưởng thành của con họ.

      Lãnh Hoan cứ vậy chìm sâu trong giấc mộng của riêng mình, hề hay biết đến căng thẳng trong phòng thủ thuật, cũng hay biết trong quãng thời gian tim ngừng đập, Thính Phong gần như phá tung cả cái bệnh viện đó lên.

      "Quay lại , em , quay về bên ".

      biết mình ở nơi nào, nhưng từ đâu tới cuối vẫn nghe thấy giọng quen thuộc đó vẳng lại từ giữa màn sương dày đặc, ngừng vấn vít bên tai.

      "Em thực nhẫn tâm buông tay hay sao ?"

      chấp nhận, làm sao có thể chấp nhận việc buông tay kia chứ?

      "Cho xin ít lửa được ?"

      Đêm hôm đó, ôm lấy eo trong điệu nhảy nhàng, lặng lẽ nhìn vào mắt , sau này mới phát , thứ mà đốt lên phải là điếu thuốc trong tay , mà chính là trái tim .

      " nghĩ gì thế?"

      Đêm hôm đó, cầm chiếc ô đứng trước mặt , đem đến cho gian ấm áp, khi đó hề hay biết hóa ra cơn mưa ấy vẫn rơi trong lòng tới tận bây giờ.

      Ký ức vụt lướt qua như mây gió trời, biến ảo với tốc độ cực nhanh.

      Hành lang với màu xanh lạnh hút của băng ở Windy Casino, vũ điệu trong cơn say vỉa hè đêm hôm đó, dưới ánh đèn đường vàng vọt của tòa chung cư, trong ánh đèn lộng lẫy ở London, cùng nhau đếm ngược dưới tháp Big Ben, thị trấn Interlaken tuyết rới trắng xóa… Bao nhiêu ngày như vậy, bao nhiêu đêm như vậy, mà hình bóng đó, vẫn luôn ở nơi đây.

      Nhưng ở đâu kia chứ?

      Xung quanh là màn sương dày đặc, Lãnh Hoan thể nào phân biệt nổi đông tây nam bắc, biết là ngày nào tháng nào. Kinh hoàng nhìn xuống đôi tay mình, thấy nó cũng trống , còn ai bên cạnh, còn bàn tay rộng lớn và ấm nóng đó dắt nữa. Đây là đâu nhỉ? cần phải đến đâu đây?

      : "Em , đưa em đến nơi này. Trái tim , Hoan".

      khẽ gọi tên , vầng sáng trong mắt mỗi khi nhìn xoáy vào và mỉm cười có thể giết chết kiêu ngạo trong , sức mạnh của mỗi khi ôm lấy cách quyền uy, lạnh lùng xa cách mỗi khi giận dữ, hay vẻ thương xót của mỗi khi họ đụng chạm về thể xác. Tất cả chợt lên.

      Rồi còn bộ dạng hưởng thụ của mỗi khi lúng túng cúi dầu biết phải làm gì, những nụ hôn mà thường thích đặt lên mái tóc .

      thường đứng ở đằng xa lặng lẽ nhìn .

      "Đừng chạy lung tung, nhỡ lạc biết làm thế nào".

      "Em đứng yên ở đây đợi . Cứ đợi mãi, đợi mãi ở đây".

      " quay lại tìm em đợi có tác dụng gì?"

      Lần này, chính tự đánh rơi mình, khiến phải đợi.

      Nếu như vậy, có thể đợi mãi, đợi mãi hay ?

      ***
      Ánh nắng mặt trời rạng rỡ, Thính Phong kéo rèm cửa sổ ra, để cho sắc vàng kim ấm áp thay khẽ khàng hôn lên khuôn mặt Lãnh Hoan.

      Thời tiết quả là dễ chịu, sao có thể nằm lâu đến như vậy, ràng hẹn với khi nào có nắng cùng nhau tới vùng cao nguyên.

      " ghét phải đợi em. Em biết là người chút kiên nhẫn nào rồi", thở dài, "Em đừng có quá đáng như vậy chứ.”

      "Thính Phong, ánh nắng gắt quá, em bị đen đấy" vốn vẫn ưa ánh nắng quá gắt như thế này, nó khiến thể nhìn hình dáng của .

      Ánh mắt bình thường vốn sắc bén đột nhiên trở nên thẫn thờ, nhìn đôi môi non mướt hé mở của , ngỡ rằng những thứ mình vừa trông thấy là ảo giác. Cặp lông mi cong vút khẽ khàng động đậy như hai cánh bướm, cuối cùng đôi mắt cũng từ từ mở ra.

      " toàn đe dọa em thôi", bĩu môi với vẻ ấm ức, trong đáy mắt còn loang loáng nước.

      Cuối cùng cũng tìm được đường quay về.

      Vạn dặm xa xôi, sông sâu núi hiểm, hóa ra lại ở đây.

      "Em , em chậm mất bước rồi", bình thản mỉm cười, " đặt xong tên cho con ".

      "Tên là gì?", hỏi, tỏ vẻ hơi buồn bực, "Nếu nghe mà hay, em đổi tên khác".

      " đổi được đâu", nhìn riết vào , "Diệp Hỷ Hoan".

      "Diệp Hỷ Hoan", thầm bên tai bằng ngữ điệu đầy thương , "Suốt cuộc đời cũng thể nào đổi được".

      ***
      Mặt trời sắp lặn, cuối chân trời bừng lên dải hồng.

      "Em thích chỗ này", Lãnh Hoan ngồi sân thượng xem cảnh mặt trời lặn đẹp đến mê hồn, thể than lên tiếng.

      Đứa trẻ trong lòng ọ ẹ mấy tiếng, có vẻ như cũng đồng tình với quan điểm của mẹ,.

      "Lại ầm ĩ gì thế!", Lãnh Hoan nhíu mày, chăm chú ngắm nhìn đứa bé trong lòng mình. đúng là... chỉ hoạt bát nhanh nhẹn mà còn có cái tính nóng nảy vô cùng đáng của cha nó nữa.

      Thính Phong gấp máy tính xách tay lại, mỉm cười nhìn bức tranh lớn trước mặt mình.

      "Thưa ông, bữa tối chuẩn bị xong rồi ạ", người quản gia từ xa tới.

      "Chờ chút", Lãnh Hoan quay đầu lại, cười tinh nghịch nhìn Thính Phong, "Em đột nhiên lại muốn ăn bánh sandwich".

      "Em vẫn còn nhớ chuyện đó à?"

      Chuyện xảy ra từ mấy năm trước, cho tới bây giờ vẫn nghĩ ra rốt cuộc mình trúng tà gì mà tự nhiên lại hủy hoại hình ảnh của mình để nhào xuống bếp làm sandwich cho ăn kia chứ.

      "Vẫn nhớ", mỉm cười, đôi mắt chợt mê mải về miền ký ức, "Làm sao có thể nhớ được? Cà chua, bánh mỳ gối, cẩn thận để lẫn cả mấy cọng ớt xanh, bánh mỳ nướng chừng hai mươi giây, hơi sém mất ít".

      Tất cả những thứ liên quan đến , từ trước đến nay chưa hề quên chút nào.

      nhìn , cổ họng tắc nghẹn, trong lòng đột nhiên cảm thấy cay cay, "Còn gì nữa ?".

      bật cười, nghiêng đầu cố làm ra vẻ phiền não, "Còn quên thứ gọi là pho mát".

      ***
      "Mùi vị vẫn ngon đấy", Lãnh Hoan giơ cao miếng bánh sandwich trong tay, " có muốn thử ?".

      Thính Phong lắc đầu, bế con bé trong lòng lên.

      Bàn tay nhó xíu mềm mại khua loạn lên bàn để tìm mấy thứ thú vị làm đồ chơi, khiến cho đĩa sa lát bị nhào lên thành thứ hỗn hợp.

      Còn định ngăn chặn hành vi bừa bãi của con bé, củ cà rốt đập bốp vào khóe miệng , sau đó bị ấn thẳng vào trong.

      Toàn thân Thính Phong cứng ngắc lại, mặt trông như sắp trầm cảm đến nơi.

      Lãnh Hoan nhìn sắc mặt khó coi của , cười nghiêng ngả, ghét nhất đời là cà rốt.

      Chủ nhân của bàn tay ấy vẫn nhất quyết chịu buông tha, tiếp tục ấn củ cà rốt vào miệng bố với vẻ bưóng bỉnh còn gấp mấy lần bố mẹ nó.

      Mặt Thính Phong xám xịt, trông khó coi đến cực độ.

      "Lãnh Hoan", quay mặt sang gầm gừ, muốn trông thấy nụ cười hả hê của vợ nữa.

      "Bố!", giọng non tơ thơm mùi sữa bật ra từ cái miệng xinh. Thính Phong sững người, nghe tiếng gọi hoàn toàn lạ lẫm đó, ngay tức khắc tim đập rộn ràng, hoàn toàn còn cảm thấy khó chịu vì thứ thực vật đáng ghét ở trong miệng mình.

      Lãnh Hoan mỉm cười, "Thính Phong".

      "Uhm?", phải khó khăn lắm mới tập trung tinh thần trở lại.

      " còn nhớ bài hát tiếng Trung lần đó em hát ?"

      "Lần đó em chịu tên tiếng Trung của nó" .

      "Thực ra nó có tên".

      lặng lẽ ngồi nhìn khuôn mặt có nhìn suốt đời cũng thấy chán của .

      “Tên nó là Nghe tiếng gió".

      được câu nào, chỉ cười rạng rỡ.

      biết, vẫn luôn biết điều đó.

      Bên ngoài trời, từng cụm mây vẫn trôi .

      Bên tai là tiếng gió của miền cao nguyên Scotland. Từ kỷ băng hà đến nay, nó vẫn thay đổi dữ dội, hoang vu, xa hút.
      Ngoại truyện 1 
      Ánh trăng mờ ảo, bóng người lay động, ánh đèn trong đại sảnh làm chói mắt, tiếng nhạc ca rộn ràng, còn nơi đây chỉ có bồn nhạc nước lặng lẽ phun trào, tiếng nước róc rách chảy. Bị người ta giẫm chân lên, những chiếc lá vàng khô dưới đất phát ra những thanh vụn vỡ.

      "Ai vậy?", giọng lạnh lùng phá vỡ gian tĩnh mịch.

      Bùi Duẫn Trân ngẩng dầu lên, người đàn ông đứng dưới ánh trăng mặc cả bộ đồ đen, khuy ở cùng áo sơ mi cởi ra, cổ tay xắn lên cách lỏng lẻo, tay phải cầm ly rượu, tay trái uể oải đút trong túi quần âu.

      Bốn mắt nhìn nhau, có vẻ như hơi sững người, ánh mắt thất thần: "Hoan?".

      Giọng như khàn , chỉ từ khẽ khàng như vậy nhưng lại chứa chan nỗi khát khao từ tận đáy linh hồn.

      Thứ chất lỏng màu vàng kim trong chiếc cốc mà cầm tay khẽ sóng sánh cùng với thanh đó, hơi thở của nghẹn lại, nhưng cơ thể hề động đậy, chỉ đứng yên ở đó nhìn .

      Tất cả điều đó chỉ xảy ra trong tích tắc, đôi mắt sâu hút màu nâu sẫm lập tức lấy lại vẻ lạnh lùng, còn chút hơi ấm nào.

      phải ấy, dù quả thực rất giống, nếu như tóc dài thêm chút, lọn tóc quăn hơn chút, đôi mắt phiêu diêu hơn chút, độ cong nơi khóe miệng tươi vui hơn chút.

      Thu lại ánh mắt của mình, hề lưu luyến, quay người bước .

      "Tên tôi là Bùi Duẫn Trân", đó tìm cách khiến chú ý.

      Thính Phong đưa ly rượu lên miệng, từ từ nhấp ngụm, ánh mắt bình thản lại, quay về phía Duẫn Trân: "Hóa ra là viên ngọc quý tay Bùi tiên sinh, rất vui được gặp".

      "Mới rồi tưởng tôi là ai?", Duẫn Trân mở to mắt nhìn , cười thích thú.

      biết vì sao lại thất thần như vậy, biết Lãnh Hoan, người phụ nữ mà cuối cùng cũng mất . Thậm chí từng hết sức ngạc nhiên khi nhìn ảnh vợ vì thấy ấy quá giống mình.

      Thính Phong cười thản nhiên, nhìn với vẻ buồn để tâm: "Bùi tiểu thư tưởng mình là ai chứ?".

      Vẻ tức giận lóe lên trong đôi mắt quyến rũ, Duẫn Trân nhìn người đàn ông đứng trước mặt mình, từ trước đến nay chưa từng có ai dám coi thường như vậy. xa cách của , giễu cợt khóe miệng hoàn toàn kích động tới lòng kiêu ngạo và cả quyết tâm cúa .

      "Tôi thích ", hất cằm lên với bộ dạng muốn gì nhất định phải có bằng được.

      "Tôi?", lậng lẽ đứng yên tại chỗ, giữ nguyên bộ dạng cực kỳ điềm tĩnh của mình: "Bùi tiểu thư thích nhầm người rồi, tôi có thể coi là bậc cha chú của đấy".

      Ánh mắt sắc lẹm lướt qua phía Duẫn Trân, song giọng của Thính Phong lại thản nhiên như bàn chuyện thời tiết: "Lẽ nào biết bố hận tôi đến mức muốn lấy mạng của tôi hay sao?".

      "Đó là việc của ông ấy", Duẫn Trân nhướng mày lên cười, "Chẳng liên quan gì đến tôi".

      Ánh mắt dừng lại chiếc bàn ở cạnh , đưa tay ra: "Orb lighter?".

      "Để yên đó", giữ chặt lấy cổ tay Duẫn Trân rồi gạt ra, giống hệt như vứt vật gì mình căm ghét.

      "", Duẫn Trân đứng chết sững nhìn Thính Phong, mặt hết trắng rồi chuyển sang đỏ, thực khiến bùng nổ cơn giận dữ.

      Khuôn mặt cực kỳ hoàn hảo, cơ thể cao lớn cân đối, người đàn ông đứng trong bóng tối đẹp như vị thần, song ánh mắt của ta còn lạnh lẽo hơn cả ánh trăng.

      "Chào buổi tối", giọng uyển chuyên vang lên phía sau lưng Duẫn Trân, dùng thứ tiếng Hàn Quốc mà quen thuộc.

      Ngạc nhiên quay đầu lại, khẩu súng màu bạc kề ngay trán , từ từ dịch chuyển tới giữa hai đầu lông mày.

      "Pằng", miệng giả làm tiếng súng nổ, trẻ trông giống như thiên thần bật cười nhìn Duẫn Trân, có vẻ như cực kỳ thỏa mãn với phản ứng hốt hoảng của .

      "Đừng sợ", thiếu nữ ngồi lên bàn, vứt khẩu súng sang bên, đôi chân dài lắc lư, "Trong đó làm gì có đạn, tôi lấy ra dể chơi thôi".

      "Đồ thần kinh” , Duẫn Tran mất hết bình tĩnh, bật lên tiếng chửi hớ hênh, sau đó quay sang nhìn người đàn ông. Vẻ lạnh lùng băng giá ban nãy ở ta dần dần biến mất, ta đứng đằng sau nghịch túm tóc của con bé với vẻ vô cùng trìu mến.

      Duẫn Trân sững người, ngay lập tức hiểu ra con bé đó là ai, tức giận nhìn hai cha con họ sau đó hầm hầm bước .

      "Quả thực trông rất giống mẹ", Diệp Hỷ Hoan nhìn theo bóng Duẫn Trân, khẽ than tiếng.

      "Chỉ là giống thôi", Thính Phong bình thản lên tiếng.

      Hỷ Hoan quay người lại giằng ly rượu tay bố, đưa lên miệng nhấp ngụm: "Đúng là bố mình có khác, đến cả rượu uống để giải sầu cũng là thứ rượu quý thế này".

      " phải hôm nay mới được nghỉ hè sao?", Thinh Phong nhìn vào đôi mắt có cùng màu nâu sậm với mình cách ranh mãnh, "Bố lái xe đến đón con, nhưng người ở trường con về nhà từ hôm qua rồi".

      "Cái đó ...", Hỷ Hoan cười vô tội.

      "Buổi chiều Lý Kiều gọi điện cho bố, con thất lễ với vợ chưa cưới của chú ấy", Thính Phong quyết định chờn vờn thêm với con tinh đó nữa, "Bố muốn biết con thất lễ như thế nào?".

      "Tối hôm qua con đến dự bữa tiệc ở nhà dì Liễu mà", Hỷ Hoan nhìn bố cười tinh nghịch, "Sau đó may đâm sầm vào người vợ chưa cưới của chú Lý Kiều".

      "Uhm, may", Thính Phong dựa vào lưng ghế, nghe lời giải thích của con bé.

      "Rượu trong ly bị hắt lên, con tiện tay lấy chiếc khăn lụa trong túi áo ngực chú Lý Kiều để lau cho chị ấy", Hỷ Hoan cố tránh ánh mắt nghiêm khắc của bố với vẻ tội lỗi.

      "Con có chắc là con lấy chiếc khăn lụa ?" giọng thấp trầm vang lên, những ngón tay thon dài đầy vè thanh thoát gõ gõ lên mặt bàn.

      "Vâng.”

      "Chắc ?", Thính Phong ngước mắt lên, nhìn khuôn mặt hơi ửng đỏ.

      "Quái lạ. Hỷ Hoan, lần đầu tiên bố phát ra con cũng biết đỏ mặt dấy", khóe miệng Thính Phong lộ ra nự cười chế giễu, "Vì sao Lý Kiều lại con tráo chiếc khăn lụa của chú ấy thành chiếc quần lót của phụ nữ từ trước?".

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
       Ngoại truyện 2
      Hoa kế [1], Blue Sow Thistle.

      [1] loài thực vật có hoa màu xanh tím, lá nhọn và cứng như những chiếc gai.

      Thế kỷ XIII sau công nguyên, thành trì của Scotland bị quân Đan Mạch bao vây. đường đột kích, đội quân của Đan Mạch may lạc đúng vào vườn hoa, bị gai của những bụi hoa kế đâm đau tới mức thể kêu lên. Quân Scotland nhờ vậy mà phát ra chúng, ngay lập túc phản công, cuối cùng lật lại được cục diện, giành thắng lợi hoàn toàn. Người dân Scotland để kỷ niệm chiến thắng này, đà coi hoa kế là quốc hoa của mình, thế nên ý nghĩa của loài hoa ấy là ban phúc của Chúa Trời.

      Theo truyền thuyết người nào sinh ra vào đúng ngày chiến thắng đó, nhận được ân phúc đặc biệt của Thiên Chúa, bất kể lả trong nghiệp học hành, đường công đanh hay tình cảm đều thuận buồm xuôi gió.

      Chết tiệt!

      Nẽu về nghiệp học hành cùa , từ tới lớn, luôn có người theo sát xem lên lớp có ngủ gật hay , hoản thành bài tập về nhà chưa, có kết giao với những đứa bạn hư hỏng hay , thậm chí cả việc ăn uống, vệ sinh, khiến cơ hội trốn học của trở nên cực kỳ ít ỏi. Mà nguyên nhân tất cả những việc đó chỉ tại người bố cực kỳ xuất sắc của , bất cứ giáo nào sau khi nhìn thấy ông đều trở nên hết sức tận tâm với chức nghiệp của mình.

      Tình của , ha ha, càng tồi tệ hơn, nếu như tính đến thời điểm giờ tương lai vẫn chưa có gì sáng sủa.

      nghiệp? nghiệp của sau khi tốt nghiệp là chơi, là giải trí.

      Sợi dây chuyền hình hoa kế đeo trước ngực sáng lấp lánh, dù rằng từ hễ bọn bạn hỏi đến lại nó được làm bằng thủy tinh.

      Đương nhiên nó làm sao mà là thủy tính được, nếu như người tặng nó cho là Tổng giám đốc công ty xây dựng Hoa Hạ, Lý Kiều.

      Nghe ngày đầy tháng, Tổng giám đốc Lý tận tay đưa sợi dây chuyền đó cho mẹ , hồi ấy cái cổ xíu của gần như còn thể nào chịu được sức nặng của những viên kim cương đó.

      Có vẻ hơi mỉa mai, hiểu họ có biết rằng hoa kế từ trước đến nay chỉ có thể điểm tô trong vườn hoa, khi được đặt bên cạnh những loài hoa khác, nó chỉ có thể làm nền.

      bông hoa kế, còn mẹ mới thực là đóa hoa hồng được bao bọc ở trung tâm.

      Ngay cả cái tên của cũng chứng minh cho điều đó, "Diệp Hỷ Hoan" có nghĩa là "Diệp Thính Phong thích Lãnh Hoan".

      Mẹ là người phụ nữ kém may mắn nhưng lại hạnh phúc hơn bất cứ ai đời.

      Bác sĩ từng dự đoán bà chỉ sống quá ba mươi tuổi, nhưng bà sống tới năm bốn mươi tuổi mới rời khỏi thế gian này.

      Trong vòng mười mấy năm đó, tận mắt chứng kiến người cha coi trời bằng vung của mình thương vợ đến mức nào, thương tới mức sinh ly tử biệt cũng còn nghĩa lý gì nữa.

      Giờ phút mẹ nhắm mắt, nghe người cha đó thầm bên tai mẹ mình rằng: "Nếu thua mất em, thắng được cả thế giới này cũng có là gì".

      Trong khi đó người đàn ông khác đứng mình trong bóng đêm ở ngoài vườn, khi ông ngẩng mặt lên, dưới ánh trăng nhìn thấy khuôn mặt tuyệt đẹp đó ướt đẫm nước mắt tự bao giơ.

      Khoảnh khắc đó, lần đầu tiên cảm thấy ghen tỵ với mẹ của mình.

      Cúi đầu, nghiêng người rồi vung chiếc gậy lên.

      Tư thế cực kỳ hoàn hảo đó kết thúc, song những ngọn cỏ bị đánh bật tung còn bay cao hơn cả quả bóng xinh màu trắng.

      "Diệp Hỷ Hoan", Thính Phong nhìn con mất hết tinh thần, "Con nhổ cỏ đấy à?".

      "Con chán", Hỷ Hoan quăng chiếc gậy đánh golf , ngồi phịch xuống đất, "Hôm nay con có lòng dạ đâu để đánh golf với bố, bổ ạ".

      " xem có chuyện gi nào", Thính Phong chau mày, nhưng bộ dạng lại có vẻ rất hứng thú.

      "Con bị người ta từ chối".

      Xem ra đây có vẻ là việc nghiêm trọng rồi.

      "Làm gì mà bị người ta từ chối?"

      "Ngỏ lời ".

      "À", Thính Phong khẽ thở dài.

      "Sao bố lại phản ứng cách bình thản như vậy nhỉ".

      "Trong tầm dự đoán mà, có gì phải ngạc nhiên chứ". Huống hồ cũng từng cảnh báo con bé về chuyện này.

      "Làm thế nào bây giờ?", đôi môi hết sức đáng cong lên vẻ bất mãn.

      "Nếu như con cảm thấy cần bắt cóc ta rồi đưa thẳng đến nhà thờ, bố có thể giúp con ngay lập tức".

      "Làm vậy đương nhiên được rồi", Hỷ Hoan phản đối ngay tức , "Con muốn ấy tự nguyện kia".

      "Nếu vậy chúc con thành công".

      "Bố, con vẫn luôn thắc mắc rằng hiểu liệu bố có chấp nhận việc con theo đuổi người đàn ông lớn hơn mình đến hơn hai mươi tuổi hay ", Hỷ Hoan ngẩng đầu lên, nhìn bố mình với vẻ nghi ngờ.

      "Bố cũng rất tò mò việc nếu như tình địch cũ gọi mình là bố cảm giác như thế nào", tia tinh nghịch lóe lên trong mắt Thính Phong.

      "Có lẽ ấy già rồi nên con còn phải chăm sóc ấy nữa".

      "Tập đoàn Hoa Hạ còn sở hữu những bệnh viện hàng đầu của nước mà".

      "Con hiểu rồi", con xinh đẹp thở phào tiếng.

      Hóa ra, người ta gọi con bé là tiểu tinh cũng phải có lý do.

      Khả năng mê hoặc vốn cũng có di truyền mà.

      ***
      "Lý Kiều", giọng trẻ trung vang lên trong điện thoại.

      Lý Kiều chau mày, bao nhiêu lần rồi là con bé được gọi thẳng tên ra như thế.

      "Sao lại khỏng gì, vui à?", Hỷ Hoan cười, hoàn toàn để tâm đến lạnh nhạt của .

      " có biết là mỗi lần nhận được điện thoại của , tôi đều cảm giác như mình vừa giẫm lên đống phân chó hay ", Lý Kiều bực bội thẳng thừng.

      "Vậy khi gặp cháu chú cảm thấy thế nào?"

      Đến giọng mềm mại đó cũng giống hệt, Lý Kiều buồn bực nhìn bóng người lao đến trước mặt mình.

      "Hello", Hỷ Hoan vẫy tay với , cầm cốc cà phê của lên uống ngụm với vẻ như thân thiết.

      Bóng ma vẫn chưa chịu tan .

      lạnh lùng nhìn bé.

      "Lại đến đây làm gì?", nhìn vào màn hình máy tính để trước mặt, hỏi nhạt nhẽo.

      "Cách mạng vẫn chưa thành công", đầu ghé sát lại, tò mò nhìn vào nội dung đọc, chắn đến quá nửa màn hình.

      " phải thứ mà cháu thích đâu", đóng máy tính vào cách dứt khoát rồi đẩy sang bên cạnh.

      "Ai biết được khẩu vị của chú lại đa dạng đến vậy, Hoàn phì yến sấu[1] , chê thứ gì", buồn đế ý đến những lời , cả thế giới này đều biết Tổng giám đốc Lý của công ty Hoa Hạ hồi còn trè từng nổi tiếng vì đào hoa.

      [1] Trong dân gian Trung Quốc có lưu truyền câu “Hoàn phì Yến sấu” (Hoàn béo, Yến gầy) để đến đối nghịc về hình thể giữa mỹ nhân đời nhà Hán và mỹ nhân đời nhà Đường: Hoàng hậu Triệu Phi Yến của Hán Thành Đế nhắn còn Dương Quý Phi của Đường Huyền Tông lại đẫy đà. Ngày nay câu này còn dùng để chỉ phong phú đa dạng.

      Bố , Diệp Thinh Phong khòng hề có hứng thú với bất cứ người phụ nữ nào ngoại trừ mẹ , Lãnh Hoan.

      Còn Lý Ki'èu khác, lại có hứng thú với tất cả phụ nữ, nhưng chỉ có tình với mẹ là sâu sắc.

      "Em muốn có ", nhấn mạnh thêm lần nữa.

      Lý Kiều nhìn Hỷ Hoan, lặng im .

      Đối với người con vốn từ muốn gì được nấy như , có lẽ hề biết đến hai từ "cự tuyệt" có nghĩa là gì.

      "Em muốn có

      giống hệt như mình muốn có chiếc áo đẹp hoặc chiếc xe hơi BMW vậy.

      Từ trước đến nay vẫn thương như thương đứa con bẻ bòng của mình, những thứ mà bố có thể cho cũng có thể cho, những thứ mà bố thể cho, cũng vẫn có thể cho.

      Con bé còn muốn thế nào nữa chứ?

      biết thỏa mãn với những gì mình có, còn để ý đến .

      Trò chơi của trẻ con.

      "Diệp Hỷ Hoan, chú chịu đựng cháu đủ rồi", mỉm cười, song đôi mắt tuyệt đẹp lại hề mang chút hơi ấm.

      Là bậc cha chú, nên cho con bé biết thế nào là dạy dỗ, để sau này nó có thể trưởng thành hơn.

      "Cháu có biết , việc cháu muốn thứ này thứ nọ mà suy nghĩ kỹ, mang lại gánh nặng cho người khác đấy".

      Nụ cười ngọt ngào đột nhiên đông cứng lại khuôn mặt xinh đẹp trẻ trung, Hỷ Hoan ngẩn người ra, ngạc nhiên trước nghiêm khắc khác thường của Lý Kiều.

      "Nếu như phải vì mẹ cháu, chú cũng chẳng buồn nhìn cháu đến cái đâu".

      Trong ánh nắng rạng rỡ của buổi chiều, câu được cất lên bằng chất giọng uể oải nhưng vẫn nguyên vẹn tình thương đó vang lên, rồi đọng lại trong khí.
      Ngoại truyện 3 
      Thời tiết tuyệt vời.

      Tôi nhìn những hạt sương mai lấp lánh những lá cỏ trong sân, mắt hơi khép lại, thả ra vòng khói tròn xoe dưới ánh mặt trời ấm áp. hiểu sao trong lòng thấy niềm vui ngấm ngầm, cảm giác hệt như hồi còn khi bố mẹ có việc ra ngoài, tôi liền vứt ngay sách vở để chạy ào ra phòng khách ngồi xem ti vi vậy.

      Công việc làm thêm ở bệnh viện cũng khá nhàng, dù rằng phải mặc bộ đồng phục y tá màu hồng nhìn phát buồn nôn đứng ở quầy đăng ký làm thủ tục, hay tới các phòng bệnh đế thay hoa tươi hoặc đưa báo. Ngày nào cũng theo trình tự như vậy, song lương tính theo giờ hề thấp. Điều duy nhất khiến tôi chịu nổi là chứng nghiện thuốc của mình.

      Tiếng bước chân khẽ khàng vang lên từ đằng sau, tôi giật mình, chỉ kịp ném vội đầu lọc cầm tay , trong khi đó bao thuốc lá và cả chiếc bật lửa cũng bay vèo theo cùng với động tác quay người quá vội vàng.

      Trước kinh ngạc của tôi, viên ngọc trai giữa vành đai bằng vàng vừa bay nằm gọn trong bàn tay.

      May quá, còn chưa rơi xuống đất. Tôi giữ chặt lấy lồng ngực đập thình thịch của mình, nhìn về phía người cứu mạng báu vật của tôi.

      Đó là người đàn ông trung niên cao lớn và rắn rỏi, mặc chiếc áo khoác màu đen, lặng lẽ đứng đó mình.

      Trông mặt có vẻ hơi quen.

      "Lần đâu tiên gặp , mà như gặp lại người xưa cũ".

      Tôi nghĩ chắc chắn mình bị ánh mặt trời làm cho choáng váng rồi, nên trong đầu mới tự nhiên bật ra câu lạ lùng như vậy.

      ta có đôi mắt màu nâu sẫm tuyệt đẹp, đôi mắt sâu nhìn thấy đáy, nhưng dù đứng ngay dưới ánh nắng chói chang, nó vẫn lạnh như băng vậy.

      Chiếc áo len màu tàn thuốc lá, quần âu màu đen, bàn tay ta đút trong túi quần, tay cầm chiếc Orb Lighter của tôi, lặng lẽ lời.

      ta quả là người đàn ông tuyệt đẹp.

      Tôi ngầm đánh giá trong đầu, dù khuôn mặt ấy hằn dấu vết phong sương của thời gian, nhưng những thứ đó chỉ khiến cho vẻ chín chắn càng .

      "Cái đó là của tôi", tôi lên tiếng, nhìn vào thứ ta giữ trong tay.

      Orb Lighter số lượng có hạn của hãng Vivienne Westwood, nhiều lần tôi cũng muốn cất kỹ nó , song lại kìm nổi ý muốn đem ra dùng.

      ta ngước mắt lên, ánh mắt bình yên như mặt nước, khiến nhịp tim tôi hiểu vì sao lại bỗng nhiên đập loạn.

      "Nó rất đẹp", ta chìa tay ra cho tôi, "Rất quan trọng đối với phải ?".

      "Là quà người ta tặng", tôi gật đầu, có lẽ ta bỏ qua kinh ngạc mà tôi mới bộc lộ vừa rồi.

      "Là bạn trai à?" Tôi hơi thoải mái với việc ta tiếp tục hỏi đến chuyện này.

      "Bạn trai cũ", tôi trà lời thành thực. Cảm giác khi chuyện với người đàn ông đẹp trai trong khí thanh khiết của buổi sớm tuyệt vời, dù ta cũng còn trẻ nữa.

      "Để hoài niệm sao?", ta dùng từ ngắn gọn tới mức tối đa có thể.

      "Hoài niệm có ích gì kia chứ? Ký ức có thể khiến người ta ăn no mặc ấm được hay ?", tôi lắc đầu cười ngất, "Chỉ là tôi thích chiếc bật lửa này thôi, nó chẳng liên quan gì đến người ấy cả".

      ta có vẻ hơi sững lại, gì nữa.

      Tôi tiếp tục đánh giá.

      Đối với người đàn ông này mà , im lặng của ta phải là vàng, mà chính là mũi kiếm sắc nhọn.

      Tôi nhặt bao thuốc dưới đất lên.

      " hút thuốc Thất Tinh à?", ta lại hỏi.

      "Xin của người khác thôi", tôi tung bao thuốc trong tay lên, "Tôi hút thuốc Lạc Đà".

      "Lạc Đà nặng lắm", ta , chất giọng trầm thấp cực kỳ hấp dẫn.

      "Tôi thích hút Lạc Đà, nó có sức chịu đựng rất tốt, giống hệt con người tôi".

      ta bật cười, khiến tôi ngạc nhiên. Được thôi, tôi thừa nhận là từ đó dùng hẳn thích hợp, nhưng trong chốc lát, tỏi đột nhiên lại có cảm giác như vậy.

      "Tuy nhién phần lớn những người có sức chịu đựng tốt lại thông minh, đó là kiểu bù đắp cho nhau", tôi bổ sung, hi vọng có thể lại được nhìn thấy nụ cười của ta.

      Nhưng ta quay về với vẻ bình thản ban đầu, khiến tôi phải ngấm ngầm thất vọng.

      " đứa trẻ thông minh", ta đột nhiên cất lời khen, ngữ điệu thản nhiên song lại khiến tôi vô cùng hớn hở.

      "Tôi phải đứa trẻ" tôi cãi lại với vẻ chấp nhận.

      "Tôi thấy là như vậy", ta vẫn giữ quan điểm.

      "Nhưng hề già".

      "Cảm ơn", ta cười.

      " là bệnh nhân ở đây à?", tôi hỏi, nhận ra khuôn mặt ta có vẻ hơi nhợt nhạt

      Người đàn ông đó gật đâu.

      Tôi hỏi ta mắc bệnh gì vì cảm thấy ta có vẻ rất thận trọng với cảm xúc bồng bột của người đối diện.

      là kỳ cục.

      " là y tá ở đây à?"

      Tôi lắc đầu: "Tôi chỉ làm thêm thôi, tôi vẫn là sinh viên".

      " học ngành gì?", ta hỏi.

      "Khoa Kiến trúc Đại học M", tôi trả lời.

      Trong mắt ta chợt thoáng qua cảm xúc gì đó lờ mờ .

      Tôi cũng cảm thấy hơi bối rồi trong lòng.

      "Có vẻ người gốc Hoa học chuyên ngành đó nhiều”, ta tiếp tục câu chuyện.

      "Uhm, nhưng tôi là sinh viên giỏi", tôi gần như khoe khoang cách tự đắc, "Với lại tôi cũng có mục tiêu riêng của mình".

      "Mục tiêu gì?"

      " có biết nhà hát thủy tinh ở quận Soho, London và chung cư cổ điển Inverness ? khó tưởng tượng đó lại là tác phẩm của cá nhân đúng ?", tôi hào hứng kể về thần tương của mình, "Đó là tác phẩm của nữ kiến trúc sư người gốc Hoa. Mà hồi trước chị ấy còn là sinh viên khoa Kiến trúc Đại học M của tôi nữa đấy"

      Có vẻ như liệu trước được kích động của tôi, ta đột nhiên ngẩn người, mãi sau mới chậm rãi đáp lại tiếng: "Ả, vậy ư?".

      "Chị ấy tên là Lãnh Hoan", để ý đến phản ứng khác thường của ta, tôi tiếp tục .

      "Tôi có biết", lần dầu tiên ta trả lời với vẻ nóng vội, giọng hơi bị nén lạỉ.

      "Thực ra tên của tôi và chị ấy rất tương xứng với nhau", tôi tự cười giễu mình, "Chỉ có điều biết là sau này có thể thành công như chị ấy được ".

      "Tên là gì?", ta nhìn tôi, đôi mắt màu nâu chớp lên những tia hổ phách dưới ánh mặt ười.

      "Hàn Duyệt".

      "Hàn" với "Lãnh", "Duyệt" với "Hoan''[1], quả là trỉrng hợp, có đúng ?

      [1] Hàn cũng là lạnh, Duyệt cũng co nghĩa là vui vẻ.

      ta lại hơi ngẩn ra.

      "Cái tên đó khá hợp với ", ta đưa ra kết luận.

      "Tôi có gia đình hạnh phúc và lớn lên trong yên bình”, tôi cười, thực ra tôi thuộc về tuýp người cởi mờ, tính cách vui vẻ nhiều hơn là lạnh lùng.

      " là may mắn", ảnh mắt ta có chút gì đó thê lương, biểu cảm thâm trầm khiến tôi thể nào thấy rô.

      Có tiếng bước chân vang lên ở lối phía sau, bốn nguời đàn ông mặc âu phục phẳng lì bước tới, đúng hai bên ta, nhìn tôi lát rồi thầm những câu gì đó vào tai ta.

      Người đàn ông ấy gật đầu, sau đó với tôi: " Hàn Duyệt, xin lỗi vì tôi phải bây giờ, hẹn gặp lại[1] ".

      [1] Câu chào tạm biệt của tiếng Trung có nghĩa là hẹn gặp lại.

      "Khi nào gặp lại?", tôi nhìn theo ta, hỏi.

      ta ngoái đầu nhìn, tò vẻ ngạc nhiên: "Gì kia?".

      " là hẹn gặp lại, nên tôi hỏi khi nào gặp lại", tôi đứng lẳng lặng nhìn ta, lặp lại câu vừa hỏi.

      ta hơi sững lại, những người đàn ông bên cạnh cũng nhìn tôi bằng ánh mắt ngạc nhiên.

      Cuối cùng ta lời, chỉ mỉm cuời, sau đó quay người bước .

      Tôi đứng nguyên tại đó, hơi tức giận. Từ trước đến nay chưa có người đàn ông nào lại coi thường tôi đến vậy, ta là cái gì chứ? câu cũng thèm đáp, quá mgạo mạn!

      HẾT

    5. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :