1. Tất cả những truyện có nguồn từ diễn đàn LQĐ thì ko cần xin phép

    Những truyện của bất kì wordpress, web hay forum khác phải được sự cho phép của chính chủ và post sau chính chủ 5 chương hoặc 5 ngày

    Không chấp nhận comt khiêu khích, đòi gỡ truyện hay dùng lời lẽ nặng nề trên forum CQH. Nếu có sẽ bị xóa và ban nick vĩnh viễn!

    Quản lý box Truyện đang edit: banglangtrang123

       
    Dismiss Notice

Thú đế tà phi - Nhược Thủy Lưu Ly (Chương 22) (DROP)

Thảo luận trong 'Truyện Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Thú đế Tà Phi

      Thể loại: Xuyên , dị giới, nam nữ cường, cực sủng, HE….

      Tác giả: Nhược Thủy Lưu Ly.

      Edit: Phiêu Miểu – Tinh Linh – Tiểu Tinh

      Beta: Phiêu Miểu

      Convert: Rich92 – Tàng Thư Viện

      Nguồn: http://thientucac.wordpress.com/

      [​IMG]

      Giới thiệu:

      Đại lục Ma Linh, người mạnh làm vua, linh lực cùng huyễn lực thịnh hành, Ma thú, linh khó cầu.

      Trước khi xuyên qua, nàng chỉ là nhi chuyên tâm tu luyện, xuyên qua đến tận đây, vẫn là trẻ con mới sinh ra liền bị đuổi giết, thân thế thành câu đố, ràng muốn điệu thấp, biết tại sao phiền toái luôn tìm tới cửa.

      Nàng mặc dù lười nhác, nhưng phải là người dễ bị ăn hiếp, có cừu tất báo, mới là đạo lý, hại người của nàng cái nàng cũng bỏ qua!

      Gió nổi mây trôi, trời phạt giáng thế, cửu trọng thiên loạn, về Thần Sáng Thế

      Tất cả chỉ mới là bắt đầu…

      ……………

      “Đưa sinh linh tà ác trời phạt tới, nên bị đưa vào Hỏa Viêm của Địa Ngục đốt cháy, đốt hết tất cả tội ác!”

      Nếu làm mà bị cho là tà ác, vậy cho dù trời nghiêng đất lệch nàng cũng phải làm!

      Vụ Tiên đảo, liếc nhìn vạn vật thế gian? Nàng càng muốn đạp dưới chân!

      Đại trưởng lão, dưới thần vạn người? Nàng đem phế bỏ cũng lầm!

      Thần Sáng Thế, dễ sai bảo? Nàng như cũ làm cho biết vâng lời!

      ………………..

      “Nếu ai dám thương nàng, nhất định bản tôn đem vạn vật thế gian chôn cùng!” Kiếp trước hay kiếp này, chỉ muốn mình nàng.

      Ma đế trở về, vạn ma về .

      Thần Ma tranh giành, nối tiếp vạn năm, đều bắt nguồn từ nàng, vậy có thể do nàng chấm dứt hay ?
      Thú Đế Tà Phi – Nhược Thuỷ Lưu Ly


      **********

      Nam chính: Lạc Tuyệt

      [​IMG]

      ***

      Nữ chính: Thuỷ Nhược Băng

      [​IMG]

      ***

      Tiểu

      [​IMG]
      ***


      Thuỷ Nhược Vân

      [​IMG]

      ***

      Phong Đình

      [​IMG]

      ***

      Thủy Nhược Hàn

      [​IMG]
      ***

      Độc Ngạo

      [​IMG]

    2. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Chương 1: Mở đầu

      Edit: Phiêu Miểu

      Trong Thánh cung Thần giới, hôm nay thập phần náo nhiệt, khí khẩn trương trước khi thay đổi, lúc này tiếng chiêng trống động tới trời, mảnh sắc vui mừng.

      Hôm nay là ngày thành thân giữa Vương của Thần giới cùng Thánh nữ Thần tộc, Vương của bọn minh thần võ đương nhiên cần phải , mà Thánh nữ này tuy rằng tuổi lớn, nhưng lại có thể xưng là người có trí tuệ trong Thần giới, hoàn toàn đảm đương quân sư của Thần vương, hơn nữa linh lực của nàng cũng thập phần thâm hậu, trí tuệ vũ lực cũng thua nam nhân, nữ tử như vậy cũng chỉ có Thần vương xứng đôi.

      giống như lần này, nếu phải Thánh nữ bày mưu tính kế, đại chiến này, Thần giới làm sao dễ dàng thắng được Ma giới, còn làm Ma đế thương nặng, mặc dù có chút tiếc nuối làm Ma đế trốn thoát, nhưng mà trọng thương như vậy, chỉ sợ cần tĩnh dưỡng đoạn thời gian, đây đối với Thần giới mà chính là việc lớn, quanh năm chinh chiến, Thần giới nhanh chóng chịu được.

      Lúc này, trong thư phòng to như vậy cũng là hoàn toàn tương phản với khí khẩn trương bên ngoài.

      Thần Vương thân hỉ bào đỏ thẩm nhìn giấy hoa tiên trong tay, sắc mặt càng ngày càng trầm “Ba” nàng nề đem giấy hoa tiên vỗ bàn, Thần vương liên tục cười lạnh “Khá lắm Ly Nhược, là hảo”

      Nữ tử đứng ở trước mặt cúi thấp đầu, khóe miệng gợi lên tia cười, Thần vương trong cơn thịnh nộ thấy, sau đó cười lạnh, liền lạnh giọng rằng: “Truyền lệnh xuống, hủy bỏ hôn lễ!” cùng nữ nhân lòng muông dạ thú thành thân!

      Đúng lúc này, có người đột nhiên luống cuống xông vào “Báo! Ma đế dẫn rất nhiều người ngựa đột kích!”

      Nghe vậy, Thần vương mạnh đứng lên, sắc mặt khó coi nhanh chóng ra ngoài, nữ tử bị bỏ phía sau sắc mặt mang theo lo lắng. Ma đế cư nhiên nhanh như vậy lại tới nữa?

      tường thành, Thánh nữ Ly Nhược mặc thân sa mỏng màu lam nhạt, tay áo tung bay, sợi tóc màu xanh biển tung bay theo gió, giống như, muốn trở lại thành tiên, đẹp đến mộng ảo, khuôn mặt xinh đẹp, dung nhan thanh thuần cùng mị, ngũ quan xinh xắn, có chút tì vết nào, lúc này, nàng chính là nhíu mày lại, hai trong mắt màu xanh biển tập trung vào người dưới thành.

      ? Người này lại có thể là Ma đế đối lập cùng Thần giới, kẻ thù giết cha mẹ nàng, hoàn hảo lúc trước nàng cảm thấy khả nghi nên nghĩ cứu chữa , bất quá thương nặng như vậy, làm sao đột nhiên tốt rồi? Dựa theo phán đoán của nàng, lúc ấy muốn được bao lâu tắt thở.

      “Ầm ầm” thanh to lớn ngừng vang lên bên tai, kết giới bị người Ma giới công kích xuất vết rạn, Ly Nhược nhíu nhíu mày, đưa tay ấn cái kết giới màu lam nhạt trong suốt, trong nháy mắt vết rạn được sửa hoàn thiện.

      Ma đế đứng dưới thành vẫn có động tác thấy vậy, ngoắc khóe miệng cái, bắt đầu tụ tập cái quang cầu bạc trong tay, màu sắc quang cầu nồng đậm coi như cái quang cầu màu bạc đậm, thể tích lớn, nhưng mà có thể cảm giác được năng lượng tụ tập trong đó rất là khủng bố, đó là huyễn lực màu bạc mà chỉ Ma đế mới có.

      Áo choàng màu bạc tung bay theo gió, quang cầu màu bạc liền giống như người chế tạo nó, khí thế kinh người, Ma đế nhìn Ly Nhược đứng tường thành, khuôn mặt quá mức tuấn mĩ cùng bầu sát khí có chút khác biệt, nhưng sát khí xung quanh người lại làm cho người ta cảm thấy chính là người thuộc về chiến trường, có người nào so với càng thích hợp với việc chém giết!

      Lông mày Ly Nhược nhăn càng nhanh, Ma giới lúc này đây là dốc hết toàn lực, lại có Ma đế tự mình chỉ huy, mãnh liệt so với lúc trước càng nhiều, nếu kết giới bảo vệ dễ dàng bị phá hư như vậy, nếu như lúc này Ma đế lại ra tay, khẳng định chỉ mình nàng chống đỡ được. Thần vương hẳn là cũng nhận được tin tức, nếu như có thể đuổi tới, còn có cơ hội xoay chuyển.

      Ma đế tụ tập năng lượng cầu cũng sử dụng, cho đến thời điểm nhìn thấy Thần vương lên tường thành, mặt mới mang theo tia cười tà mị, cho Thần vương có thời gian củng cố kết giới, bạc cầu trong tay nháy mắt bay ra, lập tức liền cùng kết giới đụng vào nhau.

      ràng có thể ra tay sớm hơn, nhưng lại làm cho chính mắt Thần vương thấy kết giới bảo vệ thành trì bị phá hủy, vô lực xoay chuyển, hành động lần này, thể ác liệt!

      “Phanh ~!” Tiếng nổ phát ra làm rung động màng nhĩ con người.

      Ly Nhược bị năng lượng kia đẩy ra, lui về phía sau mấy bước mới có thể đứng vững, nhưng mà kỳ quái là, nàng lại bị thương chút nào, tự nghi hoặc, nhưng chú ý tới ánh mắt lạnh như băng của Thần vương.

      Nữ tử theo Thần vương đến nhìn thấy màn vừa rồi, mặt mang theo tia cười dễ phát , xem ra là ông trời cũng giúp nàng, cũng biết Ma đế này lại phát điên cái gì, lại thương tổn Ly Nhược chút nào, nhìn sắc mặt của Thần vương, nàng biết, trong đáy lòng Thần vương đến tia nghi hoặc cũng có nữa rồi, trong lòng định tội Ly Nhược rồi.

      Còn có cái gì để hoài nghi? Thần vương tự tay đả thương Ma đế, nếu phải Ly Nhược cứu giúp, làm sao Ma đế có thể khỏe nhanh như vậy? Còn ai có năng lực kia? Nếu bọn có quan hệ thể cho ai biết, làm sao Ma đế có thể hạ thủ lưu tình với Ly Nhược như thế?

      Hừ! Thánh nữ? Vậy như thế nào? Cuối cùng cũng phải là đối thủ của nàng!

      “Rầm…” Thanh giống như thủy tinh vỡ vụn, nghe tới chói tai như vậy, sắc mặt Ly Nhược khẽ biến, kết giới bị phá, chống lại người Ma tộc dũng mãnh thiện chiến, chỉ sợ Thần tộc sớm mệt mỏi chịu được…

      Sắc mặt Thần vương càng ngày càng khó coi, Thần tộc cùng Ma tộc chinh chiến nhiều năm, hai bên tổn thất đều , nhưng mà bây giờ Ma tộc còn có sức lực chống đỡ, còn Thần tộc cũng thế suy sức yếu.

      Nữ tử đứng sau Thần vương sắc mặt càng ngày càng khó coi, chẳng qua nàng chỉ đối phó với Ly Nhược, cũng muốn Thần tộc bị hủy như vậy, nhưng mà hối hận tất cả mọi thứ trở lại như lúc trước sao?

      Ma đế mặc thân áo giáp màu bạc, con ngươi màu tím bạc làm cho người ta dám nhìn gần, hình ngọn lửa đỏ rực giữa mi tâm giống như muốn tổn thương ánh mắt người khác, chỉ riêng khí thế cùng cảnh tượng ở đây, càng phát ra làm cho người khác có cách gì bỏ qua.

      Nhìn sắc mặt Thần vương khó coi, Ma đế chậm rãi mở miệng “Thần vương, tại chúng ta có thể chút điều kiện ?” người thành, người dưới thành, nhưng người dưới thành lại làm cho người ta cảm giác cao cao tại thượng.

      Sắc mặt Thần vương muốn trầm đến có thể ra giọt nước, nhưng lúc này còn có thể thế nào, người hiểu biết con người ngươi vĩnh viễn phải là địch nhân của ngươi, Thần tộc có mấy cân mấy lượng, Ma đế rất ràng, lúc này Thần tộc qua nổi chinh chiến, kết giới bảo vệ bị phá, nếu như Thần tộc buông tay đánh trận, kết cục chỉ có cái, là thất bại!

      Cho nên lúc này đàm phán hòa bình, đối với Thần tộc mà thể có chuyện tốt hơn, Thần vương có lý do cự tuyệt, nhưng mà ràng, Ma đế tân tân khổ khổ đánh tới đây, chỉ cần kiên trì chút nữa, là có thể đem Thần tộc thu hết trong túi, vì sao muốn chọn đàm phán hòa bình lúc này, để lại cho Thần tộc cơ hội thở dốc?

      Tuy rằng hoài nghi, nhưng mà Thần vương có lựa chọn nào khác.

      “Hảo, mở Cửa thành!”

      cần! Ta chỉ có điều kiện!” Ma đế chỉ ngón tay, ngón tay vừa lúc chỉ về phía Ly Nhược, từng chữ “Ta – muốn – nàng!” Nữ nhân thú vị như thế, làm sao có thể để Thần vương đạp hư?

      Thần vương cười lạnh, liếc nhìn Ly Nhược, giương giọng hỏi “Lời này là ?”

      Tướng sĩ tường thành nghe vậy liền ồ lên mảnh, trong lòng bọn họ đối với Ly Nhược rất là bội phục, cũng đều biết hôm nay là ngày Vương của bọn họ cùng Thánh nữ thành thân, Ma đế hành động như thế, ràng là đánh vào mặt của Thần vương, nhưng mà lời này của Thần vương sao lại nghe như có ý tứ muốn đồng ý chứ?

      Trong lòng Ly Nhược rùng mình, đối với phát triển bất ngờ như vậy, khóe mắt liếc đến nụ cười giả tạo mặt nữ tử đứng sau lưng Thần vương, đáy lòng có dự cảm tốt.

      Mọi người tường thành sắc mặt đều khó coi, chỉ có nữ tử đứng sau lưng Thần vương trong mắt đều là thần sắc vừa lòng, tuy rằng tình cùng mong muốn có chút chênh lệch, nhưng mà coi như là trăm sông lại đổ về biển, nếu Ly Nhược rơi vào trong tay Ma tộc tuyệt đối có kết cục tốt, mà Thần tộc cũng có chuyện gì xảy ra, mặc dù đoán ra Ma đế suy nghĩ cái gì, nhưng mà kết quả như vậy cũng làm cho nàng cảm thấy vui.

      Đối với Ly Nhược phản bội phẫn nộ cùng phá thành khuất phục chiến thắng tất cả, lúc này Thần vương mất lý trí bình thường, thế cho nên ngờ đến mặt khả khi ở đây, nếu Ly Nhược là người của Ma đế, mục đích chỉ vì cùng Ma đế nội ứng ngoại hợp, như vậy vì sao lúc này Ma đế làm sao cần phải phá thành vào, chỉ cần nàng?

      Bị chứng cớ xác thực che đôi mắt, thậm chí quên hoàn toàn cha mẹ của Ly Nhược đều chết ở tay Ma đế, Ly Nhược căn bản có khả năng cùng Ma đế hợp tác…

      đạo chỉ bạc đánh tới, nháy mắt đem bao lấy Ly Nhược, kéo xuống dưới thành, thanh Ma đế cũng đồng thời truyền đến “Bản tôn luôn luôn là !”

      Ly Nhược phản kháng, nàng vì Thần tộc hao hết tâm tư và sức lực, kết quả lại lấy được kết cục như vậy, trái tim nào có thể băng giá? Cho dù là chần chừ trong nháy mắt cũng đủ đả thương người, huống chi, ý tứ của Thần vương ngay cả những người khác đều có thể cảm nhận được, Lu Nhược sao chứ?

      Vững vàng hạ xuống trong lòng Ma đế, bên tai truyền đến thanh chỉ chữ “Hảo!” người vốn dĩ lập tức trở thành phu quân của nàng, có ý nghĩa nàng làm tất cả đều đáng giá!

      Ly Nhược nhắm mắt, lại mở mắt đáy cặp mắt kia có chút gợn sóng, từ đó về sau, nàng và Thần tộc tia quan hệ nào nữa, cùng Thần vương ân đoạn nghĩa tuyệt!

      Tâm Ly Nhược là hung ác, nhất là đối với chính mình, nàng rất tin tưởng nên thời gian buông tay buông tay, nếu bởi vì sợ hãi đau trong lúc, do dự, chỉ biết thống khổ suốt đời, nàng nắm chắc liền buông tay, từ nay về sau bắt đầu từ giờ khắc này, Thần tộc, Thần vương từ đáy lòng nàng từng chút từng chút biế mất, có bất kỳ phân lượng nào.

      Bên tai truyền đến tiếng Ma đế : “Hôm nay thả Thần tộc con ngựa, liền coi như là lễ vật tặng cho ngươi”

      Ly Nhược trả lời, chỉ là nhìn thoáng qua Thần vương phía tường thành, ánh mắt kia vô cùng lạnh lùng, đôi mắt từng như bầu trời, ôn nhu tựa hồ có thể tha thứ tất cả, lúc này, đồng dạng là cặp mắt kia, nhưng ánh mắt kia lại giống như băng hàn đến tận xương, chỉ liếc mắt cái, liền đâm vào lòng người ta, lạnh lẽo đến tận xương tuỷ.

      Trong lòng Thần vương chấn động, trong nháy mắt cảm giác mất vật rất quý giá, hơn nữa cũng tìm về được.

      Ma đế chuyện giữ lời, lập tức quay đầu ngựa lại, lãnh đạo Đại quân Ma tộc rút lui, thả Thần tộc con đường.

      …………….

      Nhưng mà Thần tộc cùng Ma tộc cũng hoà bình lâu lắm, bất quá mấy năm sau liền khai chiến lần nữa, thực tế nếu phải Ma đế đoạn thời gian dài cũng hứng thú khai chiến, Thần tộc cũng có cơ hội nghỉ ngơi lấy lại sức.

      Ma tộc trời sinh hiếu chiến, hơn nữa mặc cho Ma đế rất thiên tài, Thần tộc liên tiếp tháo chạy, chật vật thôi, nếu phải Ma đế đột nhiên coi trọng Ly Nhược, đến đây như vậy vừa ra, Thần tộc sớm từ Thần Ma giới biến mất.

      Trong tẩm cung Ma đế, Ly Nhược ngồi ngẩn người trước cửa sổ, người Ma đế mặc bộ trường bào màu bạc, tới ôm nàng cùng nhau nằm ở giường mềm, thấp giọng : “Ta mệt mỏi, theo ta nghỉ ngơi trong chốc lát”

    3. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Chương 2: Mở đầu

      Edit: Phiêu Miểu

      Chinh chiến mấy ngày liền, có chút mệt mỏi, chỉ chốc lát sau liền ngủ thiếp , Ly Nhược nhìn mặt mũi , đầu ngón tay nhàng vuốt ve dấu hiệu ngọn lửa trán , đáy mắt mảnh phức tạp…

      luôn làm cho nàng cảm thấy nghi hoặc, Ma đế, ở trong tưởng tượng của nàng chắc là hung ác thị huyết, thực tế, quả thực hung ác chiến trường, cho dù bình thường cũng là lãnh khốc vô tình, nhưng mà ở trước mặt nàng đều là ôn nhu, vật nàng mong muốn còn chưa ra khỏi miệng, đưa đến trước mặt nàng, thấy, dường như tất cả cầu của nàng đều hợp tình hợp lý, chút cũng quá đáng, mặc dù nàng cố ý gây khó dễ, cố ý muốn chọc giận .

      thích ôm nàng, nhưng mà nàng cho phép, cũng đụng tới nàng, đối với nàng, giống như có thể nhẫn nại.

      Nguyên bản nàng cho rằng có mục đích khác, có lẽ chỉ là hứng thú nhất thời, nhưng mà thực chứng minh cũng phải như nàng suy nghĩ.

      Bởi vì nàng tuỳ ý câu, vài năm khai chiến, chuyên tâm cùng nàng, mặc dù như vậy nhiều người đối với đưa ra nghi vấn, vẫn khư khư cố chấp như cũ, dùng lời của , muốn Thần tộc, lúc nào cũng có thể, có cuồng ngạo sẵn có, nhưng mà nàng lại nghĩ ra, người nàng có cái gì đáng giá nhiều nỗ lực đến như vậy, trừ bỏ chính nàng, nàng còn có gì cả.

      Kỳ nàng hy vọng cần ôn nhu như thế, vậy nàng cũng cần chần chờ như vậy.

      Thực ra nàng cũng quan tâm Thần tộc cùng Ma tộc phân chia, nàng chuyên tâm giúp đỡ Ma tộc, bất quá là vì Thần vương, mà bây giờ nàng cùng Thần vương hoàn toàn có quan hệ, Thần tộc có bao nhiêu người chết ở tay , nàng có thể quan tâm, nhưng mà phụ mẫu nàng sao?

      Chuỷ thủ giấu ở trong tay áo bị nắm chặt ở trong tay, loé ra ánh sáng lạnh lẽo, nhìn chuỷ thủ, Ly Nhược lộ ra tia cười khổ, nàng thể hạ thủ thương tổn , có lẽ lúc trước nên quá tâm, nên năm lần bảy lượt chờ cơ hội, đợi cho mất tâm, tay mềm nhũn.

      “Xin lỗi…” Đây là nàng đối với phụ mẫu mà nàng hoàn toàn có ấn tượng, thời điểm bọn họ chết, nàng còn ở trong tã lót, đương nhiên nhớ bọn họ, hôm nay nàng là có cách nào giúp bọn họ báo thù.

      Ly Nhược muốn lấy chuỷ thủ về, lại đột nhiên tay căng thẳng, chuỷ thủ đâm vào cơ thể người cảm giác rất ràng, chống lại cặp con ngươi màu tím kia, Ly Nhược quên phản ứng, có trong nháy mắt chuyện gì xảy ra.

      Thân thể bị vòng vào ấm áp ôm ấp như trước, bên tai vang lên thanh sớm quen thuộc tận xương, giống như mỗi lần bên tai nàng, giọng điệu mang theo dung túng như trước “Chỉ cần là ngươi muốn ta đều có thể cho ngươi, bao gồm mạng của ta!”

      Đường đường Ma đế lại vì nữ nhân đến mệnh cũng từ bỏ, ra cũng có người tin tưởng, thâm chí ngay cả chính cũng thường thường cảm thấy trở nên giống mình, là từ khi nào bắt đầu, còn nhớ .

      chỉ biết là chỉ muốn lấy được người của nàng, còn muốn đạt được lòng của nàng, biết muốn có được trước hết phải nỗ lực, dự đoán được rất nhiều rất nhiều, thời gian càng lâu, liền dự đoán được càng nhiều, cho nên nỗ lực càng ngày càng nhiều, tin tưởng nhất định có thể đạt được báo đáp mình muốn, cho dù cuộc đời này thể, còn có đời sau, muốn có được vật gì cho tới bây giờ đều trốn thoát lòng bàn tay .

      Cuối cùng Ly Nhược phục hồi lại tinh thần, đáy mắt xẹt qua tia kinh hoảng, nàng cũng muốn giết a! Sao lại ngu ngốc hướng đụng về phía lưỡi đao? Đây là chuỷ thủ mẫu thân để lại cho nàng, đối với người Ma tộc có lực sát thương trí mạng, chẳng lẽ cảm nhận được sao? Nắm chặt cánh tay , hai tay Ly Nhược có chút run rẩy “Ngươi…”

      “Ly Nhược, làm tốt lắm!” Thanh trống rỗng vang lên là cho hai người trong nháy mắt đề phòng.

      Trong phòng trận vằn nước dao động, trong vầng sáng màu lam nhạt ra người. Ly Nhược nhíu chặt lông mày “Thần vương?” Làm sao Thần vương lại xuất vào lúc này? Chuyện này quá mức trùng hợp, hơn nữa khi nào Ma cung dễ vào như vậy?

      đợi nàng suy nghĩ nhiều, đột nhiên lưng căng thẳng, Ma đế ôm chặt nàng, nhìn người trước mặt, thấy chút kinh hoảng hừ lạnh “Nữ nhân bản tôn cần ngươi tới khen!” Chút nào cũng đem lời của Thần vương dễ làm người hiểu lầm để ở trong lòng.

      Cho dù Ly Nhược cùng Thần vương hợp mưu sao? Nếu là nữ nhân của , có thể dễ dàng tha thứ nàng phạm sai lầm!

      Động tác muốn chiếm làm của riêng có chút tính trẻ con, nếu là bình thường, trong lòng Ly Nhược nhất định cảm thấy buồn cười, nhưng mà lúc này lại cười nổi, đáy lòng có chút lo lắng, nàng biết chuỷ thủ này đối với Ma đế thương tổn lớn bao nhiêu, lúc này chống lại Thần vương có bao nhiêu phần thắng, cũng biết vì sao Ma giới xuất vấn đề này.

      Thời thế lần lượt xoay chuyển, lúc này chiếm lợi thế chính là Thần vương, ánh mắt phực tạp nhìn Ly Nhược, Thần vương mở miệng “Ly Nhược, xin lỗi, theo ta !” Là bị phẫn nộ che mất tâm trí, Ly Nhược vì trả giá nhiều như vậy, làm sao có thể phản bội chứ?

      Kỳ thực nhiều sơ hở như vậy, tỉnh táo lại suy nghĩ chút liền ràng, ràng là có người nhằm vào Ly Nhược, mà cẩn thận trúng kế.

      “Đừng hòng mơ tưởng!” Ma đế nâng tay rút chuỷ thủ ra khỏi bụng, ánh mắt lạnh lùng, phải ra tay, Ly Nhược lại chặn ngang đè lại.

      Hiển nhiên là Thần vương bỏ qua cơ hội như vậy, Ma đế rất khó đối phó, cơ hội như vậy cũng nhiều, nếu như nhân cơ hội này trừ bỏ , chờ thương tổn tốt, nên hối hận là

      Lập tức cũng quan tâm Ly Nhược, chuẩn bị trước hết giết Ma đế.

      “Phanh…” Vầng sáng màu lam nhạt ầm ầm nổ lên.

      Sắc mặt Thần vương cứng ngắc lại “Ly Nhược?” Nàng lại có thể giúp Ma đế? Hơn nữa, linh lực của nàng khi nào có thể so với còn cao hơn nữa?

      Sắc mặt Thần vương trầm, mở miệng “Lúc này, đừng cùng ta giận dỗi!”

      Giận dỗi? Ly Nhược thản nhiên mở miệng “Hình như là Thần vương hiểu lầm, cho dù ngươi cho rằng vì ta phản bội ngươi mà trả thù, hay là vì đổi lấy thời gian Thần tộc nghỉ ngơi lấy lại sức, ngươi đem ta tặng cho người khác, ta và ngươi trong lúc đó từ lâu ân đoạn nghĩa tuyệt, tại sao là giận dỗi?”

      Bị luồng khí giao chiến lúc trước lôi kéo, sợi tóc màu xanh lam tung bay, hơn nữa ánh mắt của nàng cũng rất đạm bạc, loại thần thánh khiến cho người ta cảm thấy thể xâm phạm.

      Trong mắt nàng lạnh nhạt làm đau nhói mắt Thần vương, còn nhớ lúc trước nàng từng , thân là Thần vương, rất nhiều thời điểm thân bất do kỷ, hơn nữa người bên cạnh thiếu được đấu đá lẫn nhau, nếu mà cách nào toàn tâm tín nhiệm nàng, có khả năng vì nàng mà vứt bỏ tất cả cảm giác, nên trêu chọc nàng, bởi vì cho nàng được hạnh phúc mà mong muốn.

      Bởi vì cam đoan, nàng lựa chọn tin tưởng .

      Nhưng mà cuối cùng, như trước vẫn là phụ bạc nàng, chẳng lẽ còn cơ hội bù đắp lại sao?

      suy nghĩ nhiều lắm, Thần vương lại ra tay, lần này mặc kệ như thế nào, nhất định phải trừ bỏ Ma đế, những chuyện khác đợi sau đó lại .

      Đương nhiên Ly Nhược để cho giết Ma đế, khi mà hai người đánh nhau hết sức, trong phòng lại xuất người, Ly Nhược chuyên tâm nhìn lại, phát người nọ lại là Đệ nhất cao thủ bên người Thần vương, xem ra lần này Thần vương là hạ quyết tâm bỏ qua cho Ma đế, nếu như bình thường, cho dù là hai người này cũng chỗ, Ma đế cũng nhất định thất bại, nhưng mà bây giờ…

      Thanh chuỷ thủ kia đối với Ma đế mà là thương tổn cực lớn, tuy có lập tức bị mất mạng, nhưng mà muốn động thủ lại quá mức miễn cưỡng, Ly Nhược vội vàng muốn thoát khỏi Thần vương, nhưng mà Thần vương lại quấn chặt lấy nàng tha, biết Ly Nhược có năng lực cứu Ma đế, nhưng mà cho nàng có cơ hội như vậy “Ly Nhược, ngươi quên phụ mẫu ngươi chết như thế nào sao? Ngươi bây giờ lại có thể giúp đỡ kẻ thù?”

      Ly Nhược để ý tới , chỉ là xuống tay càng thêm nhẫn tâm, linh lực trong tay biến hoá khôn lường thành trường kiếm loé ra ánh sáng chói mắt, nhưng mà cho dù linh lực của nàng hơi cao hơn Thần vương, trong khoảng thời gian ngắn muốn đánh bại , thoát khỏi vướng mắc vẫn là rất khó khăn.

      Khoé miệng Ma đế mỉm cười, đối mặt với tình cảnh nguy hiểm như vậy, chẳng những lo lắng, tựa hồ còn rất sung sướng, phải hoạn nạn mới gặp chân tình sao? Ly Nhược vẫn là muốn chết!

      Nhưng mà rất nhanh liền cười được, chỉ là cùng người nọ chạm nhau chưởng, ngực liền cuồn cuộn trận khí huyết, lập tức phun ra ngụm máu tươi, lực lượng cuồng mãnh trong cơ thể ngừng cắn nuốt huyễn lực của , làm cho hơi thở của lộn xộn, lực sát thương của chuỷ thủ kia rất lớn, cũng áp chế được nữa.

      Người nọ thăm dò tình trạng của , lập tức hề chần chờ, toàn lực đánh chưởng xuống, chưởng này ắt phải đưa đánh chết!

      Ly Nhược thấy vậy sắc mặt đại biến “Tuyệt…” Bất chấp Thần vương tiến công, xoay người liền nhào tới.

      Ma đế biến sắc, hợp lại gân mạch bị thương, mạnh mẽ vận động huyễn lực, rất nhanh ôm nàng lăn sang bên, há miệng lại phun ra ngụm máu tươi, nhìn sắc mặt Ly Nhược tái nhợt, đáy mắt lộ vẻ phẫn nộ “Nếu ta cần gì phải cứu ta?” Tức giận, đơn giản là đau lòng nàng bị tổn thương

      Tuy rằng thoát khỏi kích của đệ nhất cao thủ, Thần vương công kích lại tia rơi vào người nàng.

      Ly Nhược nâng tay lau máu tươi tràn ra ở khoé miệng, giọng điệu lạnh nhạt “Ta chưa

      Ma đế giật mình sửng sốt chút, mới thào thầm “Nhưng mà ngươi cũng chưa ” Ngữ khí kia rất có tia oán giận, còn có chút uỷ khuất nhu vậy.

      Ly Nhược để ý đến , liếc nhìn Thần vương, hỏi “Làm sao bây giờ?” Hai người bọn họ đều bị thương căn bản đánh lại.

      Liếc mắt kia khiến nắm đấm bên hông Thần vương khỏi căng thẳng, trong mắt lại có thể mang theo sát ý, mặc dù tin nàng, lúc chắp tay đem nàng tặng cho người khác, trong cặp mắt kia cũng từng lộ qua sát ý, mà bây giờ vì Ma đế, nàng lại nổi lên sát ý với !

      Ly Nhược thay đổi, nàng ngày xưa để ý tới an nguy bản thân như vậy, cũng chưa bao giờ hỏi người khác làm sao bây giờ, lấy trí tuệ của nàng chưa bao giờ muốn hỏi người khác, tất cả mọi chuyện, nàng đều có thể tự mình quyết định.

      Trong lòng phức tạp, Ly Nhược vô ích để ý tới , đưa tay nắm lấy cổ tay Ma đế bắt mạch, sắc mặt Ly Nhược càng thêm khó coi, gân mạch huỷ hết, phải thể cứu, mà là bây giờ có thời gian để cho nàng cứu, đây phải là sớm chiều là có thể, run rẩy đưa tay về, giọng điệu của nàng nghe vào rất bình tĩnh “Chết chắc rồi!” bây giờ chút lực sát thương cũng có, nhất định Thần vương bỏ qua cho !

      Ma đế đưa tay ôm chặt nàng, ở đỉnh đầu nàng hạ xuống nụ hôn, tất cả đáy mắt đều là kiên định, nếu có cách gì bảo vệ được hai người, như vậy cùng chết ! Nếu nàng , như vậy mặc kệ thế nào nàng đều phải cùng , Thần vương muốn cướp nàng ? Quả thực là si tâm vọng tưởng!

      “Ngươi chỉ có thể chết ở trong tay ta” cho người khác cơ hội thương tổn nàng, cho nên nàng chỉ có thể chết ở trong tay .

      Trong lòng đưa ra quyết định, Ma đế đưa tay khép hai mắt của nàng lại, ôn nhu “Nhắm mắt lai, ngủ giấc có việc gì”

      Mặc dù Ly Nhược biết muốn làm cái gì, lại an tâm nhắm mắt lại.

      “Máu trong tim?” Nhìn động tác của Ma đế, sắc mặt Thần vương trở nên rất khó coi, nhưng mà lại chậm bước, mất lực ngăn cản, ngờ rằng, Ma đế đến chết cũng buông tay.

      Ly Nhược… Giữa bọn họ thực có khả năng sao? , cam lòng, máu trong tim, nhất định có biện pháp giải, chỉ cần…

      Lan tràn trong miệng, mang theo ít đắng cay, Ly Nhược mở mắt chống lại đôi con ngươi ôn nhu của Ma đế, bên tai nghe được ôn nhu lại bá đạo “Ai cũng thể thương tổn ngươi, ai cũng cách nào tách biệt chúng ta!” đời đời kiếp kiếp cũng buông tay.

      Nếu như phải bởi vì Ly Nhược, đường đường Ma đế rơi xuống bước tình thế này, nhưng mà cũng trách nàng, cũng hối hận, thậm chí trong lòng là cao hứng, có được thứ mình mong muốn.

      Máu trong tim, sức lực thuần khiết nhất của , mất cổ sức lực này, gân mạch liền có cách gì chữa trị nữa, thậm chí lại vô lực giảm tốc độ lực thương tổn của chuỷ thủ.

      là thực hạ quyết tâm hẳn phải chết, kỳ có sức lực này, có thể chạy trốn, cho dù thân thể bị thương nghiêm trọng, cũng có biện pháp có thể chữa trị, nhưng mà biết có năng lực mang Ly Nhược cùng.

      Thần vương giết Ly Nhược, nhưng mà biết nàng muốn rơi vào trong tay Thần vương, nàng thích bị giới hạn, thích bị người chi phối, mà cũng muốn nàng rơi vào trong tay Thần vương, mặc dù có thể chờ sau khi thương thế lành hẳn lại cứu nàng, nhưng cũng muốn bởi vậy mà làm cho nàng bị chịu chút uỷ khuất, hiểu , nếu như rơi vào trong tay Thần vương, nàng nhất định chịu uỷ khuất.

      Như vậy kết quả tốt nhất, ai cũng thể tách biệt bọn họ, nàng cũng có chút thống khổ, giống như ngủ giấc mà thôi, chỉ là cảm giác vừa tỉnh lại, chỉ sợ cái gì cũng nhớ , đến cũng cùng quên, nhưng mà quan hệ, bọn họ còn có thể đến cùng nhau, rất nhanh có thể tìm được nàng, nàng cũng nhất định còn có thể .

      Ly Nhược càng ngày càng mệt, đáy lòng cũng ràng suy nghĩ trong lòng , khoé miệng hơi hơi giơ lên, kỳ chết chút cũng sợ, rất ấm áp.

      Cổ lực lượng kia theo đuổi trong thân thể Ma đế chút chút cắn nuốt , đưa tay vuốt ve sợi tóc của nàng, nhíu mày “Kiếp sau nên đến lúc chết mới cho ta biết ngươi ta”

      “Hảo” Mơ hồ thấy được tươi cười mặt , độ cong khoé miệng Ly Nhược khỏi tăng thêm, bị chết còn cao hứng như vậy, chỉ sợ cũng chỉ có , nàng thậm chí còn chân chính ra ba chữ “Ta ngươi!”, là dễ dàng thoả mãn!

      Suy nghĩ chút, cảm thấy có thể cho thoả mãn thêm chút, nhưng mà, lại có cơ hội đó, lời muốn vẫn thể ra khỏi miệng, liền nặng nề ngủ.

      Cuối cùng Thần vương rốt cuộc cũng từ trong khiếp sợ phục hồi lại tinh thần, mặt tất cả đều là phẫn nộ “Ngươi giết nàng!”

      có được câu trả lời nào, tức giận mặt Thần vương ngày càng sâu, giơ tay liền muốn đánh chưởng về phía Ma đế, đúng lúc này, cỗ huyễn lực đỏ rực đem Thần vương cùng Đệ nhất cao thủ kia đẩy ra khỏi phòng, sau đó liền thấy toàn bộ gian nhà bị kết giới đỏ tươi bao phủ.

      Cơn giận của Thần vương còn sót lại chưa tiêu, muốn chưởng phá huỷ kết giới, kết quả ngược lại gặp phải phản kháng, trong lòng kinh sợ thôi “Ai?” đời này còn có ai có lực lượng so với Ma đế còn mạnh hơn?

      Thế nhưng, gió mát lượn lờ, cũng có người trả lời .

    4. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Chương 3: Bị sét đánh

      Edit: Tinh Linh

      Bóng đêm mê ly, trong ngôi biệt thự đèn đuốc sáng trưng.

      Lúc này khí trong biệt thự rất im lặng, quả thực có chút… quỷ dị.

      Chỉ thấy mỹ nhân tóc dài nằm dựa sofa, hai tròng mắt nhắm chặt, hô hấp đều đều, bộ dạng của nàng ràng chính là ngủ say, da thịt như tuyết dưới ánh sáng ngọn đèn nhìn qua lại càng thêm sáng mịn, trong suốt.

      Mà bên kia sofa, là trung niên nam tử bộ dạng phát phì đứng ngồi yên, vẻ mặt bồn chồn, thỉnh thoảng lại vụng trộm liếc mắt xem xét nàng cái, mồ hôi lạnh ở thái dương ngừng rơi xuống, rốt cục nhịn được mở miệng, “Thủy… Thủy tiểu thư, ngươi rốt cuộc muốn như thế nào?”

      Bất quá có lời nào đáp lại , người sofa vẫn ngủ say như trước.

      “Đến đây, đến đây!”

      thiếu niên khoảng mười bảy mười tám tuổi trong tay dẫn theo khất cái bẩn thỉu xông vào phòng, miệng còn lớn tiếng hô to gọi , gương mặt tuấn tú hé hưng phấn.”Sư tỷ, ta rốt cục phụ sứ mệnh tìm được khất cái bẩn thỉu cường tráng nhất, chắc chắn có thể khiến nàng rất hưởng thụ!”

      Mỹ nhân sofa hơi giật mình, đôi mắt rốt cục cũng khẽ mở chút ” Ân, sai.”

      Nghe vậy, thiếu niên cười đến rất là sáng lạn, hai mắt sáng tỏa sáng, “Vậy… Sư tỷ khi nào dạy ta võ công a?” Kỳ vốn là muốn bái nàng làm vi sư, nhưng nàng lại ghét xưng hô là sư phụ vì thấy rất già, cho nên đành đổi kêu thành sư tỷ, dù sao sư tỷ dạy sư đệ cũng là đương nhiên thôi!

      Nữ tử sofa giống như để ý lời của thiếu niên chỉ bất mãn thúc giục , “Nhanh lên, ta còn muốn trở về ngủ!”

      Thừa dịp lão nhân có ở đây, nàng mới có thể vụng trộm ngủ hồi.

      “Nga, hảo.” Thiếu niên cười đến vẻ mặt lấy lòng, sau đó chuyển hướng sang khất cái “Còn nhanh !”

      mặt khất cái tươi cười lấy lòng so với thiếu niên còn hơn, có thể mất hứng sao? Tùy tiện vận động chút là có thể kiếm được năm trăm khối, tháng này cần chịu đói rồi.

      Thiếu niên khinh bỉ nhìn cái, ràng là thanh niên sức lực cường tráng, thế nhưng chịu tìm kiếm công việc mà lại muốn làm kẻ xin ăn, là làm mất mặt nam nhân mà!

      Trung niên nam nhân tựa hồ ràng ý đồ của bọn , sắc mặt nháy mắt trở nên tái nhợt “Thủy Nhược Băng, ngươi thể đối xử với ta như vậy!”

      Ánh mắt hơi trầm xuống, Thủy Nhược Băng lười biếng , “Vì sao thể? Gậy ông đập lưng ông, ngươi phải muốn cường bạo ta sao? Ta đây khiến cho người khác cường bạo ngươi.” Nàng miễn cưỡng ngáp cái, thầm, “ chuyện là mệt người.”

      Thiếu niên rút rút khóe miệng, chưa từng có gặp qua người nào ngủ như vậy, nhưng lợi hại của nàng khiến người ta vô cùng phẫn nộ hết lần này đến lần khác, làm cho rất là sùng bái, cho nên khuyết điểm ấy có thể xem bỏ qua.

      Lạnh lùng liếc nhìn vẻ mặt sợ hãi của trung niên nam nhân, thiếu niên hừ lạnh , “Theo ta cần phải trả giá gấp bội mới đúng!” Cư nhiên mưu toan nhúng chàm sư tỷ xinh đẹp của , là đáng chết!

      Thủy Nhược Băng miễn cưỡng xốc lên mí mắt, “Vậy làm phiền ngươi!”

      Thiếu niên lại rút rút khóe miệng, nàng duy nhất làm phiền lụy người khác hẳn là ngủ ?

      “Ngươi hảo hảo nhìn, ta trước!”

      “Nga.” Đáp ứng tiếng, mới kịp phản ứng lại, nàng là cái gì a? muốn gọi nàng, lại chậm bước, bóng người trước mặt chợt loé, còn thấy bóng dáng của Thủy Nhược Băng đâu. Thiếu niên vẻ mặt ảo não giận dữ hét, “A… Như thế nào lại đem ta bỏ lại?” Khi nào nàng mới dạy võ công a?

      Thủy Nhược Băng lười biếng ngã tư đường có chút lạnh lẽo buồn tẻ, nhịn được thở dài, phải nàng là keo kiệt, mà là lão nhân cho nàng truyền công phu ra ngoài, tóm lại nàng thể phá lệ mà đặt ra, kỳ tư chất của thiếu niên kia đúng là rất được.

      “Tiểu thư…”

      suy nghĩ, đột nhiên lão nhân nhìn qua có chút đáng khinh xuất trước mặt nàng, hai mắt tỏa ánh sáng, khiến nàng có chút kinh hoảng.

      Thủy Nhược Băng nhíu nhíu mày, muốn để ý tới , nhưng là lão nhân kia cũng đồng ý buông tha nàng, nàng bên trái, cũng bên trái, nàng hướng qua phải, cũng hướng qua phải, tóm lại là chọc giận nàng!

      “Lão nhân, ngươi muốn chết phải , cho dù là có chút mệt người nhưng ta cũng ngại đánh ngươi chút!”

      “Đừng, đừng!” Lão nhân cười đến càng thêm chói mắt, cũng càng thêm đáng khinh, “Tiểu thư, ta là thầy tướng số, ta muốn giúp ngươi xem số mệnh, thu tiền!”

      Nhìn vẻ mặt của lão nhân “Ngươi cho ta xem, ta cho ngươi !” Thủy Nhược Băng hết chỗ rồi, biết làm sao đành “Vậy ngươi xem ! Phiền toái nhanh lên!” Nếu lão nhân trở về, nàng thể tiếp tục ngủ.

      Lão nhân đem nàng từ xuống dưới tỉ mỉ nhìn nhìn, ngay thời điểm Thủy Nhược Băng sắp thể nhịn được nữa, đột nhiên toát ra câu “Tiểu thư, ngươi rất có thú duyên!”

      “Có ý tứ gì?”

      “Tương lai ngươi trận oanh oanh liệt liệt nhân thú luyến”

      Thủy Nhược Băng sắc mặt đen đen, cắn răng phun ra hai chữ, “Thần Côn!” Còn nhân thú luyến? Nguyên lai nàng gặp phải người bị bệnh thần kinh, thế cư nhiên còn cùng lên cơn điên lâu như vậy, quả thực nàng chính là đồ ngu ngốc!

      Thần Côn: pháp sư, thầy tướng số, thầy bói…

      Thủy Nhược Băng thèm tiếp tục chuyện với , đạo tàn ảnh xẹt qua, bóng dáng của nàng xuất ở cuối ngã tư đường, lão nhân chết tâm rống lớn

      “Này uy… Ngươi sao lại tin ta a! Ta mà!”

      “Răng rắc…” Mở ra cửa, nhìn đèn bật sáng trong phòng, Thủy Nhược Băng khóc ra nước mắt, hữu khí vô lực hô, “Lão nhân, ngươi về rồi!”

      Chỉ thấy cái lão nhân tóc trắng như cước từ phòng ngủ ra, vẻ mặt hồng nhuận, tinh thần khoẻ mạnh, so với người trẻ tuổi sức sống còn mạnh mẽ hơn, vừa nhìn thấy Thủy Nhược Băng liền mở miệng rống “Nha đầu chết tiệt kia, ngươi lại vừa chạy đâu? Còn mau luyện công, cả ngày chỉ biết lười biếng!”

      Thủy Nhược Băng gì, ngửa mặt nhìn trời, gặp lão nhân bắt đầu trừng mắt, mặt vội vàng treo lên tươi cười lấy lòng, “Sư phụ, cho ta ngủ hồi có được ? Chỉ trong chốc lát!”

      thể!”

      “Sư phụ…” Lấy tay chỉ chỉ đôi mắt của mình, Thủy Nhược Băng rất là bi phẫn , “Quầng mắt đen, ngươi có thấy ? Cực kì thâm quầng, sư phụ, ngươi nhẫn tâm nhìn người ta bị hủy dung sao?”

      Lão nhân động đậy đáp, “ hủy dung cũng sắp đến điểm đột phá, chăm chỉ luyện công còn đẹp hơn!” Đến trình độ nhất định, phải còn có thể trường sinh bất lão sao!

      Thủy Nhược Băng tính mở miệng , lão nhân giơ chân lên, cỗ sức lực tính là ôn nhu trực tiếp đem Thủy Nhược Băng đá vào phòng ngủ, “Luyện công tốt cho ta!”

      Từ đến lớn, Thủy Nhược Băng nghe câu này đến lỗ tai nhanh lớn thành kén, có trời chứng giám, nàng phải là muốn nhàn hạ a! Nếu như có ai giống nàng, từ khi bắt đầu có trí nhớ, mỗi ngày đều ngủ tuyệt đối quá giờ, vậy nhất định cũng muốn hảo hảo ngủ giấc.

      Thủy Nhược Băng thiên phú cực tốt, điểm này lão nhân rất vừa lòng, bất quá nàng vẫn lí giải được vì sao lão nhân luôn bức nàng luyện công nhanh như vậy, chẳng lẽ bởi vì thiên phú của nàng tốt?

      Tuy rằng ràng, nhưng nàng vẫn là làm theo ý tứ của lão nhân luyện công thực tốt, dù sao lão nhân nhất định cũng là vì muốn tốt cho nàng.

      Thủy Nhược Băng ở trong phòng đóng cửa bảy ngày, thời điểm ra cư nhiên thấy lão nhân rất hiền lành mặc tạp dề nấu đồ ăn.

      “Lão nhân, ngươi bị điên?”

      “Nha đầu chết tiệt kia, có lúc nào được câu dễ nghe sao? Ta đây chính là vì chúc mừng ngươi đột phá, mới có thể tự mình xuống bếp.”

      Thủy Nhược Băng gật gật đầu, đối với việc lão nhân cái gì cũng biết gặp mãi thành quen, nhưng là nàng thực hoài nghi đồ ăn này thực có thể ăn được? Thời điểm nàng bế quan, phải đều gọi đồ ăn ở ngoài sao?

      già trẻ ngồi chung bàn, Thủy Nhược Băng nhìn đồ ăn đầy bàn, đúng là hữu mô hữu dạng, chính là biết nếu ăn hương vị thế nào, muốn nếm thử, lão nhân lại rất nhanh lấy chiếc đũa của nàng.

      Thủy Nhược Băng rất buồn bực, “Làm gì vậy? Ngươi là tính mình ăn hết ?”

      Lão nhân liếc nhìn nàng cái, “Trước đem toàn bộ thiên sát bí tịch học thuộc từ đầu đến cuối!”

      “Ân?” Thủy Nhược Băng nghi hoặc nhìn cái, lão nhân vẫn đều cho phép nàng xem nhiều, đột phá tầng mới được xem tầng tiếp theo, tại như thế nào đột nhiên làm cho nàng hoàn toàn học thuộc từ đầu tới cuối? Tuy rằng nghi hoặc, Thủy Nhược Băng vẫn là lấy ra bản thiên sát bí tịch từ trong gian tùy thân, bắt đầu lật xem. Mặc dù nàng luôn oán giận lão nhân cho nàng ngủ, nhưng có thể xem chính là thân nhân duy nhất của nàng, là người chân chính quan tâm nàng, vì vậy nàng vẫn là rất nghe lời .

      Chốc lát sau, Thủy Nhược Băng mở miệng , “ xong, phải là ngươi muốn đem bí tịch thu hồi ?”

      Lão nhân lắc lắc đầu, “ cần, bí tịch này căn bản người khác muốn luyện cũng luyện được.”

      Người khác luyện được? Thủy Nhược Băng có chút giật mình, như thế nào cho tới bây giờ đều có nghe lão nhân đề cập qua chuyện này?

      “Nha đầu…” Lão nhân ánh mắt phức tạp nhìn nàng, muốn gì lại thôi.

      Thủy Nhược Băng có chút xem thường, “Làm gì mà nhìn ta như vậy? phải là muốn , ngươi ta chứ!”

      “Nha đầu chết tiệt kia!” Lão nhân thở dài, lại lo lắng , “Nhớ kỹ, muốn luyện công phải tiến hành theo chất lượng, thể nóng vội!”

      Thủy Nhược Băng nhíu nhíu mày, như thế nào nàng tổng cảm thấy hôm nay lão nhân có chút kỳ quái? đợi nàng nghĩ nhiều, lão nhân đột nhiên , “Hôm nay thực cho phép ngươi ngủ hai giờ.”

      Nghe vậy, Thủy Nhược Băng cái gì cũng thèm suy nghĩ nữa, “ ?”

      !” Thủy Nhược Băng cười chớp mắt, sau đó cầm lấy chiếc đũa bắt đầu càn quét, no bụng rồi liền vội vọt ngay vào phòng ngủ, đóng cửa lại, ngủ!

      Hương vị đồ ăn nàng đúng là có cảm nhận được gì, cũng nghe thấy lão nhân thở dài tiếng.

      mơ mơ màng, nàng bỗng cảm giác được cỗ áp lực cường đại, hai mắt khỏi mở ra khe hở, Thủy Nhược Băng chỉ nhìn thấy đạo sấm sét màu bạc thẳng tắp hướng tới nàng bổ xuống, tốc độ nhanh chóng như vậy làm cho người ta kịp có bất kì phản ứng nào.

      Thủy Nhược Băng nội tâm bi thiết, đây là vì sao? Nàng vất vả mới được lão nhân cho phép ngủ hai giờ, nhanh như vậy liền bị sét đánh, chẳng lẽ ngủ vượt quá giờ là điều khiến thiên lí dung tha sao?

    5. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Chương 4: cước đá bay.

      Edit: Tiểu Tinh

      Beta: Phiêu Miểu

      “Đoàng…” tiếng nổ vang dội, cảm giác như mặt đất rung động.

      ồn ào…

      Thủy Nhược Băng nhíu nhíu mày, từ từ mở mắt ra, xuất trước mắt nàng là khuôn mặt vô cùng xinh đẹp, nhìn khuôn mặt đó, Thủy Nhược Băng sửng sốt chút, trong lòng có chút nghi ngờ, nàng là ai?

      Chuyển động con ngươi nhìn xung quanh chút, trong đầu lên bốn chữ“cổ sắc cổ hương” có phải nàngđang nằm mơ?

      Được rồi, nàng bị sét đánh! Chẳng lẽ lão nhân kịp cứu nàng, nàng chết?

      Hồi tưởng lại cảm giác áp bách to lớn, lực lượng cuồng loạn, đến bây giờ lòng nàng vẫn còn sợ hãi, tại nơi lực lượng đó hạ xuống, nàng căn bản có chút sức lực phản kháng nào.

      Ai…Lão nhân nhất định là biết trước nàng có tai họa mà, cho nên mới trở nên kỳ quái như vậy.

      Thủy Nhược Băng thử động, phát thân thể có chút nghe sai khiến, đột nhiên bị mỹ nhân kia ôm vào lòng, Thủy Nhược Băng mới phát mình , nàng biến thành trẻ con?!

      “Nha nha…” thanh trẻ con bi bô vang lên, Thủy Nhược Băng xác định phải là thanh mình phát ra, giương mắt nhìn lại, chỉ thấy giường lúc này còn có thêm đứa trẻ con, đứa trẻ quơ bàn tay bé, ánh mắt đen láy nhìn chính nữ nhân xinh đẹp ôm nàng

      Nghe được tiếng trẻ con ồn ào, nữ tử xinh đẹp ôm Thủy Nhược Băng quay đầu lại liếc nhìn, giọng dụ dỗ : “Tâm nhi ngoan, mẫu thân lập tức trở lại.”

      Mẫu thân? Thủy Nhược Băng tỉ mỉ đánh giá nàng kia, nữ nhân này là mẫu thân của nàng sao? Nhưng mà vì sao ánh mắt của nàng nhìn nàng và nhìn Tâm nhi kia hoàn toàn bất đồng? Khi ánh mắt nữ tử kia nhìn nàng lại mang theo tia oán giận, còn có vẻ rầu rĩ.

      Thủy Nhược Băng biết nàng lo lắng cái gì, cũng biết nàng oán giận cái gì, thế nhưng nàng biết tận đáy lòng nàng đối với nữ nhân này thể thích nổi, tuy rằng nàng thực rất đẹp.

      Nữ nhân liếc mắt nhìn Thủy Nhược Băng, hề do dự, ôm nàng ra cửa, kỳ thực trong lòng nàng sớm đưa ra quyết định, Long gia thể cứ bị hủy như vậy, thể, vì vậy đứa bé này phải chết!

      Nữ nhân ôm nàng qua hành lang dài, xung quanh vô cùng yên tĩnh, tiếng bước chân của nữ nhân rất , nhưng lại vô cùng ràng truyền vào trong tai Thủy Nhược Băng, bước chân chút ngập ngừng, mang theo chút vội vàng, mềm mại rồi lại kiên định.

      Rốt cục, nữ nhân ôm Thủy Nhược Băng đến trước viện, đại môn ở cách đó xa, Thủy Nhược Băng thấy ngoài cửa lớn tụ tập đông nghịt người, chả trách đường tới, trong phủ lớn như vậy lại gặp được ai, hóa ra tất cả mọi người đều tụ tập ở chỗ này.

      Ngoài cửa, ánh mặt trời rực rỡ, nhưng bỗng nhiên mưa gió từđâu cuốn tới, áp lực biết từ đâu ập tới, hai tượng đá sư tử trước cửa sớm hóa thành bột phấn, hai cánh cửa có gió lướt qua, ngay sau đó dần biến mất.

      Thủy Nhược Băng đáy lòng hơi trầm xuống, đại khái đoán được ít, thế nhưng tại nàng cùng lắm chỉ là đứa trẻ con tay trói gà chặt, chỉ có thể mặc cho người xâm phạm.

      “Long Đằng, ta lại lần cuối cùng, giao ra đứa trẻ kia, bằng ta liền đem Long gia của ngươi san thành bình địa!” Thanh này như sấm nổ bên tai mọi người, làm cho người ta trận huyết khí cuồn cuộn, có thể thấy người chuyện công lực thâm hậu.

      Trong trung ước chừng có khoảng mười người đứng, cùng với người Long gia phía dưới trái ngược nhau.

      Người vừa chuyện là lão nhân đứng đầu, tóc hoa râm, ánh mắt sắc bén như dao, khí thế kinh người, lúc này mang bộ mặt nghiêm túc, làm cho người ta chút nghi ngờ, nếu Long Đằng làm theo lời , khắc sau Long gia coi như chưa hề tồn tại!

      Sắc mặt Long Đằng rất xấu, trong lòng biết chuyện hôm nay sợ rằng khó có thể tốt, biết đám nghười kia mang thân phận gì, cũng biết vì sao bọn họ lại chạy đến Long gia đòi đứa trẻ sơ sinh. chỉ biết rằng đám người kia dễ chọc.

      Thái độ của đám người kia có thể là kiêu ngạo, chút cũng để Long gia vào mắt, thế nhưng người Long gia phía dưới cũng chỉ biết giận mà dám gì.

      Tuy rằng đám người kia cũng chỉ có khoảng mười người, thế nhưng khí thế của họ có thể khiến Long gia đông nghịt người ép tới thể nhúc nhích.

      lúc Long Đằng biết làm sao cho phải, đột nhiên giọng nữ tử ôn nhu vang lên: “Hài tử ở trong này, mong chư vị nên làm khó Long gia ta.”

      Long Đằng trong lòng cả kinh, mạnh mẽ quay đầu nhìn về phía thê tử mình.

      Nữ tử ôm Thủy Nhược Băng chính là chủ mẫu Long gia, Đỗ Như Yên. Nàng tay đem Thủy Nhược Băng hướng về phía lão nhân tóc hoa râm, mặt hướng về phía Long Đằng khẽ lắc đầu.

      Trong lòng Long Đằng thở phào nhõm, phải là Tâm nhi tốt rồi.

      Thủy Nhược Băng bị ném về phía trung, lão nhân tóc hoa râm hạ mắt nhìn nàng, phát đúng là đứa trẻ muốn tìm, hừ lạnh tiếng, thu hồi tầm mắt, nhìn cũng nhìn, đưa chân đá cái.

      “Vù” Thủy Nhược Băng bỗng chốc bay ra ngoài, chớp mắt cái liền thấy, ai cũng thấy chuyện gì xảy ra.

      Lão nhân ưu nhã thu hồi chân, đứng cao đối diện liếc nhìn mọi người trong Long gia cái, dường như là khinh thường gây với bọn họ, sau đó dẫn đầu xoay người rời , những người khác theo sát phía sau. Trong chớp mắt phía chân trời chỉ còn lại mười điểm đen , người trong Long gia mới hoàn toàn thở phào nhõm.

      Phía chân trời đoàn người rất nhanh xa, người trong đó nhịn được mở miệng : “Đại trưởng lão, tại sao ngài lưu lại thi thể của đứa bé kia?”

      Tuy rằng hỏi cách khéo léo, thế nhưng lão nhân vẫn nghe ra ý trách móc của trong lời , khỏi hừ lạnh : “Ngươi lo cái gì?Cùng lắm cũng chỉ là đứa trẻ con mà thôi, ta dùng tám thành công lực chẳng lẽ nó có thể sống được?”

      Nghe vậy, người nọ lên tiếng nữa. Đại trưởng lão cái gì cũng tốt, chính là có chút tự phụ, nếu lại tỏ vẻ hoài nghi nữa, sợ rằng chọc cho vui.

      Hơn nữa đại trưởng lão cũng sai, chỉ là đứa trẻ con mà thôi, cước kia uy lực cũng thấp, chính bọn họ cũng kịp nhìn , cước kia đối với đứa con nít như thế nào cũng có khả năng còn sống, sợ rằng ngay cả thi thể cũng còn.

      Mà giờ khắc này kẻ bị bọn họ thảo luận, đứa con nít kia hóa thành Lưu Tinh (sao băng) bay xẹt qua trung, trong lòng đem dáng dấp lão nhân kia nhớ tỉ mỉ.

      Choáng đầu hoa mắt, Thủy Nhược Băng ở trong lòng thề, sau này có cơ hội nàng nhất định phải đá trở về, cho dù có mệt chết cũng phải hung hăng đá trở về, lão nhân chết tiệt!

      “Bịch..” tiếng, ánh sáng hồng bạc lóe lên rồi biến mất, trong tiểu viện lịch tao nhã bay đầy bụi bặm.

      Chính lúc đó trong tiểu viện có nữ tử mang thai nằm nghỉ nhuyễn tháp bị giật mình tỉnh giấc, đưa tay vỗ về bụng, mắt thấy bụi bặm dần dần tản , lộ ra đất cái hố to, trong hố xuất cái đầu trẻ con dính đầy bụi, ngoại trừ hai con mắt đen láy toàn thân đều là bụi bặm.

      “Tiểu thư, xảy ra chuyện gì vậy?” nha hoàn nhanh chóng từ trong nhà chạy đến, thấy cảnh tượng này, khỏi cau mày : “Đứa trẻ này từ đâu tới vậy?”

      Nữ tử nhíu chân mày, : “Từ trời rơi xuống.”

      Nha hoàn luôn luôn ổn trọng nghe vậy cũng khỏi trợn to mắt, từ trời rơi xuống?

      Khóe mắt nữ tử liếc về phía đứa trẻ người có miếng ngọc xanh biếc, chợt có chút kích động, vội vàng : “Mau, Thu Hương, đem đứa ôm tới đây ta xem chút.”

      Thủy Nhược Băng khẽ đảo mắt, có lẽ sắp xỉu bị Thu Hương ôm lên, đưa cho nữ tử mang thai, nữ tử đưa tay lấy miếng ngọc bội xanh biếc cổ của nàng, mảnh ngọc rỗng bội chạm khắc chữ “Ảnh”. Nữ tử nhìn ngọc bội lẩm bẩm : “Đây đúng là ngọc bội hộ thân của Ảnh công chúa!”

      Lại nhìn Thủy Nhược Băng, nữ tử lẩm bẩm: “Khuôn mặt này lớn lên chắc cũng giống Ảnh công chúa, chẳng lẽ đây là hài tử của Ảnh Công chúa?”

      Nhưng mà hải tử của Ảnh công chúa vì sao lại vô duyên vô cớ từ trời rơi xuống? Chẳng lẽ Ảnh công chúa xảy ra chuyện gì sao?

      Ngọc bội hộ thân? Thủy Nhược Băng nhíu mày cái, có thể đem ngọc bội hộ thân cho nàng, mẫu thân của nàng chắc chắn phải rất nàng, nhưng nữ nhân lúc trước ràng có thể để cho nàng chịu chết, như vậy nữ nhân đó phải là mẫu thân của nàng? Vậy tại sao nàng lại xuất ở Long gia?

      Liếc nhìn ngọc bội nữ tử nắm trong tay, đáy mắt Thủy Nhược Băng như có điều suy nghĩ, miếng ngọc bội này có tác dụng hộ thân, nhưng mà nếu đem sức lực so sánh với cước của lão nhân kia kém quá xa, khẳng định lão nhân kia cũng biết.

      Mà cỗ lực lượng bảo vệ nàng, nàng có cảm giác cỗ lực lượng là từ trong cơ thể nàng bộc phát ra.

      “Đây là…”

      Thủy Nhược Băng phục hồi tinh thần lại, chỉ thấy nữ tử vuốt đúng vào chỗ mông bị lão nhân kia đạp phải sắc mặt đại biến.!

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :