1. Tất cả những truyện có nguồn từ diễn đàn LQĐ thì ko cần xin phép

    Những truyện của bất kì wordpress, web hay forum khác phải được sự cho phép của chính chủ và post sau chính chủ 5 chương hoặc 5 ngày

    Không chấp nhận comt khiêu khích, đòi gỡ truyện hay dùng lời lẽ nặng nề trên forum CQH. Nếu có sẽ bị xóa và ban nick vĩnh viễn!

    Quản lý box Truyện đang edit: banglangtrang123

       
    Dismiss Notice

Thượng Tá Không Quân Xấu Xa - Thỏ Thỏ Hông Nhan Nhiễu (126/134) (DROP)

Thảo luận trong 'Truyện Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,847
      Được thích:
      14,128
      Chương 89: Bẩy ngày thấy
      89.1:

      "Ừ. . . . . ." Vừa sáng sớm, Qúy Linh Linh liền tỉnh, bởi vì ngủ khoảng thời gian khá dài, nên đầu óc có chút hỗn loạn

      "Em tỉnh?" Lãnh Dạ Hi hé mở mắt, cảm thấy người bên cạnh động đậy, giọng hỏi .

      "Ừ." Qúy Linh Linh thuận miệng đáp tiếng, tại cổ họng khát lợi hại, mãnh liệt muốn uống nước, cũng chính bởi vậy, mới phát tại có điều gì đúng."Tôi. . . . . . Muốn uống nước."

      "Ừ, rót cho em." Lãnh Dạ Hi nghe vậy, lên tinh thần, lập tức nhảy xuống giường.

      "Uống chậm chút." Chỉ trong chốc lát, liền rót cho chén nước, nhàng nâng đầu dậy, kiên nhẫn đút uống nước.

      Ừng ực ừng ực liên tiếp uống hai ngụm lớn, nhất thời giải quyết được cảm giác khô khốc trong miệng.

      "Cám ơn." Qúy Linh Linh lần nữa nằm xuống giường, nhắm mắt lại, thân thể giống như vừa làm vận động nặng xong, cả người vô lực. thực tế, là do cả đêm đều dựa vào Lãnh Dạ Hi, thân thể có chút cương cứng.

      "Cảm giác khá hơn chút nào chưa?" Lãnh Dạ Hi tiến tới trước mặt , thanh cực kỳ êm ái. Tay của đặt đầu , nhàng vuốt ve mái tóc dài của , bộ dáng kia ra được là bao nhiêu thân mật.

      "Ừ. . . . . ."

      Cảm giác này hình như đúng, Mộ Ly. . . . . .

      "Lãnh tổng!" Qúy Linh Linh giống như đột nhiên bừng tỉnh, lập tức ngồi dậy, mặt viết đầy giật mình "Ô. . . . . . là đau!" Động tác quá kịch liệt động tới vết thương cánh tay phải, nhất thời làm đau đến nhe răng nhếch miệng .

      "Thế nào rồi?" Lãnh Dạ Hi khẽ vuốt đầu vai của , nhìn cánh tay phải rỉ ra màu đỏ thẫm, lông mày khỏi cau lại, "Động tác nên quá mạnh, ảnh hưởng tới miệng vết thương khép lại."

      "Ừ. . . . . ." Qúy Linh Linh giống như rơi vào mê cung, sững sờ, cũng ngây ngẩn cả người. . . . . . . Vẫn vẫn cho là người đàn ông canh giữ cạnh mình . . . . . Nhưng là, cư nhiên lại có ở đây.

      "Đau lắm sao?" Lãnh Dạ Hi giơ tay giúp lau nước mắt mặt, " tìm bác sĩ, kiểm tra vết thương cho em."

      " cần!" Qúy Linh Linh vội vàng kéo tay , vết thương tay có thể tìm bác sĩ, nhưng vết thương trong lòng, người nào mới có thể chữa được chứ?

      Lãnh Dạ Hi nhìn chằm chằm Qúy Linh Linh, . . . . . . Hình như có chút kì lạ. giơ tay nhàng vuốt đầu , giống như an ủi , "Đừng khóc, tôi thấy rất đau lòng."

      Két. . . . . .

      Vẻ mặt Qúy Linh Linh hiểu nhìn Lãnh Dạ Hi, trong đôi mắt tản ra ánh sáng dịu dàng, như thế cảm thấy quen.

      "Lãnh tổng. . . . . . Tôi. . . . . . Chuyện công việc. . . . . ." ngượng ngùng cúi đầu, tại sao lại ở chỗ này? Mộ Ly cứu mình, tại sao có ở đây?

      Hóa ra, Qúy Linh Linh bị thương đến nỗi hồ đồ rồi, tự cho ngày hôm qua người cứu là Mộ Ly. Ngày đêm tương tư, đại khái chính là ý này rồi.

      "Chuyện công việc trước hết hãy để qua bên, tôi phái những người khác xử lý, em hãy dưỡng thương cho tốt ."

      "Lãnh tổng, tôi. . . . . ." Qúy Linh Linh vừa định điều gì nữa, Lãnh Dạ Hi lập tức đặt ngón trỏ ở môi , ngăn cản lời định .

      Qúy Linh Linh chỉ cảm thấy toàn thân cứng đờ, Lãnh Dạ Hi đối với như thế, lập tức biết nên đáp lại lại như thế nào mới phải.

      "Đói bụng chưa? Tôi mua cho em chút thức ăn, ngoan ngoãn nằm xuống." xong, Lãnh Dạ Hi đối với giống như chăm sóc đứa bé, đỡ bả vai của , nhàng đặt nằm xuống, dịu dàng săn sóc chu đáo, làm cho Qúy Linh Linh cảm thấy như xuất ảo giác vậy.

      "Ừ." tại ngoại trừ đáp lời, cũng biết phải cái gì nữa.

      Lãnh Dạ Hi rời , để lại Qúy Linh Linh mình.

      Tại khắc cửa bị đóng lại, nước mắt của lại lần nữa trào ra, tại sao phải là Mộ Ly, tại sao tại ở nơi này? phải luôn biết mọi hành động của sao, tại sao lần này bị thương, đều chưa từng xuất ?

      Đàn ông đều cùng dạng, khi lên giường xong, tất cả liền kết thúc? Mộ Ly cũng là người như vậy sao, hay lần này chỉ là do tự mình đa tình?

      Qúy Linh Linh tay kéo chăn, che miệng lại, mặc cho nước mắt rơi xuống .Rốt cuộc, cũng nên tự biết thân phận của mình, khoảng cách giữa và Mộ Ly, căn bản cũng thể gần hơn . tại đây phải là minh chứng tốt nhất sao?

      Nước mắt, tùy ý rơi. vốn cho ràng tâm tình mình tốt lên được chút, thế nhưng lại lần nữa bị Mộ Ly làm tổn thương, lần này, làm đau đến nỗi khó có thể tiếp nhận được.

      Cứ như vậy, trong lúc mơ mơ màng màng, Qúy Linh Linh lại ngủ mê man, cho đến khi Lãnh Dạ Hi mang đồ ăn trở lại, mới gọi dậy.

      "Như thế nào lại ngủ nữa? Rất mệt sao?" Lãnh Dạ Hi trực tiếp vươn tay kiểm tra nhiệt độ trán , cũng có gì bất thường.

      Qúy Linh Linh chút cũng có phản ứng dựa người vào Lãnh Dạ Hi, ánh mắt ngốc trệ có bất kỳ tia sáng nào, ôm thân thể mềm mại của , khóe môi Lãnh Dạ Hi khẽ nhếch lên.

      "Trước lau tay chút tay, sau đó ăn chút cháo thịt."

      cầm khăn mặt ấm, nhàng giúp lau chùi hai tay, "Trong nhà của em, tôi cho họ biết là em phải công tác ." Vừa lau, vừa nhàng .

      Lúc này Qúy Linh Linh mới ngẩng đầu lên, nhìn , "Cám ơn , Lãnh tổng." thanh của có chút nghẹn ngào.

      Khóe miệng Lãnh Dạ Hi khẽ nhếch lên, "Cám ơn" hai chữ này cũng chói tai.

      "Hé miệng, ăn chút."

      Lãnh Dạ Hi cầm thìa, coi như đứa bé mà chăm sóc, Qúy Linh Linh chẳng qua là cảm thấy có cút chạnh lòng, chuyện vốn nên như vậy.

      Chỉ thấy cúi đầu, đối với lời của Lãnh Dạ Hi làm như nghe thấy.

      "Làm sao vậy?" với tay, đem mái tóc rũ xuống của vén ra sau tai.

      Lãnh Dạ Hi dột nhiên dịu dàng, đối với đặc biệt săn sóc, điều này khiến Qúy Linh Linh khỏi sợ sãi, có nguyên nhân a.

      "Lãnh tổng. . . . . ."

      "Gọi tên tôi." Lãnh Dạ Hi trực tiếp ngắt lời .

      Hai người cứ như vậy yên lặng nhìn nhau, khuôn mặt gầy gò của Qúy Linh Linh trắng bệch, cặp mắt khẽ sưng đỏ, "Tôi. . . . . ."

      "Có chuyện gì, trước ăn hết cháo rồi hãy . Chờ em khỏe hơn, có vấn đề gì, tôi cũng đáp ứng với em." thanh của Lãnh Dạ Hi nghiêm túc, hoàn toàn cho phép người khác cự tuyệt.

      "Tôi muốn tìm Hiểu Phi." Nếu như còn tiếp tục chăm sóc như vậy, biết về sau nên báo đáp như thế nào. dứt khoát cắt đứt, về sau nhất định loạn, đây chính là chân lý a.

      "Nếu như tôi đoán sai, ấy tại hẹn hò cùng Tần Mộc Vũ, tôi tại là người rãnh rỗi, cho nên có thể chăm sóc tốt cho em." Lãnh Dạ Hi mấy câu, liền trực tiếp cắt đứt đường lui của Qúy Linh Linh .

      "Tôi. . . . . ." Qúy Linh Linh nhìn , muốn lại thôi, có Thẩm Hiểu Phi, cũng nghĩ ra còn có ai có thể tới chăm sóc cho .

      "Ăn cháo trước." xong, Lãnh Dạ Hi có chút bá đạo, đem thìa đưa đến bên miệng của .

      "Chuyện này. . . . . ." còn muốn tiếp điều gì, nhưng vừa mới há mồm, Lãnh Dạ Hi trực tiếp đem thìa bỏ vào trong miệng của . Sau đó liền nhìn thấy bộ dáng Qúy Linh Linh khẽ cau mày.

      Lãnh Dạ Hi vội vàng thu thìa lại, cầm khăn giấy lau khóe miệng của , "Thế nào?"

      Vẻ mặt Qúy Linh Linh khổ sở quyệt miệng, "Rất tanh!" Đây là cháo thịt gì chứ, vừa đến miệng, chỉ kém chưa có phun ra.

      "Tanh?" Lãnh Dạ Hi làm như thấy vẻ mặt của , trực tiếp đem thìa cháo còn dư lại bỏ vào trong miệng, nhưng giống như cố ý chọc giận Qúy Linh Linh, còn ăn say sưa ngon lành.

      "Chẳng lẽ cảm thấy tanh sao?" Qúy Linh Linh có chút ghét bỏ nhìn Lãnh Dạ Hi, tại sao chính mình ăn lại có cảm giác muốn ói, thế nhưng ăn lại có mùi vị ngon lành như vậy.

      "Tôi nghĩ em bị bệnh rất nghiêm trọng, ngày có ăn cái gì, nên vị giác có vấn đề rồi." Lãnh Dạ Hi lại chút khách khí xúc thìa nữa bỏ vào miệng. Bộ dáng kia, là ăn rất hả hê.

      "Cái gì! Chỉ có ngày ăn cơm, vị giác liền xảy ra vấn đề hay sao? ràng là cháo của có vấn đề mà!" cũng thuộc vào dạng kén ăn, đối với thức ăn ngon rất nhạy cảm, làm sao lại nếm ra mùi vị , nhưng tại sao lại có thể ăn được ngon lành như thế, nhìn có chút muốn nuốt nước miếng rồi.

      "Nhưng là, tôi ăn cũng thấy tanh, còn rất thơm đấy. Vậy em xem, có phải là đầu lưỡi của em có vấn đề rồi ?"

      "Dĩ nhiên phải!" Khuôn mặt nhắn của Qúy Linh Linh liền tức giận, ràng vừa nếm liền cảm thấy tanh vô cùng, "Này, Lãnh tổng, đây có phải là chăm sóc bệnh nhân đấy?" Chưa từng thấy qua như vậy, người làm bệnh nhân cũng đói đến nỗi ngực dán vào lưng rồi, người chăm sóc bệnh nhân lại vẫn ngồi bên ăn say sưa ngon lành.

      "Là tôi cho em ăn, nhưng em ăn a."

      Qúy Linh Linh liếc cái, lại nhìn bát cháo thịt trong tay , xoay đầu nơi khác, bộ dáng tức giận. Qúy Linh Linh có tật xấu, lúc đói bụng và lúc chưa tỉnh ngủ, hành động còn lý trí như bình thường. Giống như tại, đói bụng đến nỗi đầu óc có chút bình thường rồi .

      "Vậy nếu tôi cho em ăn miếng nhé?" Lãnh Dạ Hi bưng bát, lại múc muỗng đưa qua, "Tới đây ăn miếng thôi."

      "Tôi muốn, quá tanh!" Miệng Qúy Linh Linh vểnh lên cao, tại đói bụng đến nỗi có chút choáng váng đầu óc, tâm tình cũng khó chịu cực độ.

      "Được rồi, vậy tôi tự mình ăn thôi, em chắc chỉ mới đói chút."

      Hứ, gì vậy? Có kiểu chăm sóc bệnh nhân như thế này sao? Đói chút sao? đói bụng hẳn ngày rồi?

    2. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,847
      Được thích:
      14,128
      Chương 89.2:

      "Uy. . . . . . Ừ. . . . . ." Qúy Linh Linh xoay người muốn nổi giận, đồng thời chiếc thìa trong tay Lãnh Dạ Hi cùng lúc đó cũng bị đút vào trong miệng của , cả kinh lập tức trợn to hai mắt, nhưng là sau đó liền cảm thấy trong miệng ngọt ngọt. Qúy Linh Linh vốn nhíu chặt chân mày, đột nhiên giãn ra.

      "Lần này dễ ăn hay ?"

      Qúy Linh Linh lầu bầu trong miệng, trong miệng tràn đầy mùi thơm, ngọt mà ngán. Chỉ thấy Qúy Linh Linh khẽ nheo mắt lại, hài lòng nhai kỹ.

      "Rất ngọt, lại mềm, đây là cháo gì vậy?" Vẻ mặt Qúy Linh Linh thỏa mãn hỏi, thức ăn ngon quả nhiên hóa giải tâm tình rất có hiệu quả.

      Lãnh Dạ Hi lại đút cho xìa, "Tôi cũng lắm, hình như là cháo gạo nếp hoa quế."

      "Ừ. . . . . . Mùi vị rất ngọt a, nghĩ tới, bệnh viện này còn có đồ ăn ngon như vậy."

      "Có ?"

      ", cũng nếm thử chút , so với bát cháo tanh kia ngon hơn nhiều." Qúy Linh Linh vừa xong, lập tức đưa thìa tới bên miệng Lãnh Dạ Hi, lấy tay đỡ ngược lại đưa đến trong miệng của .

      Thấy Lãnh Dạ Hi nhíu mày, "Dễ ăn hay ? Nét mặt này của là có ý gì chứ?" Bộ dáng của nhìn là rất khổ sở a.

      "Khụ. . . . . ." Lãnh Dạ Hi chỉ có bộ dáng đau khổ, còn ho lớn tiếng như vậy.

      "Thế nào?"

      "Cái này cháo quá. . . . . ." Khó ăn rồi, dám ra, cho tới bây giờ đều ăn đồ ngọt, cháo này phải là ngọt lợi hại, cư nhiên làm cho bị sặc.

      "Quá cái gì?" Qúy Linh Linh giống như bộ dạng kiêu căng, vẻ mặt như mong đợi người bạn khen ngợi đồ ăn của mình.

      "Quá. . . . . . Ăn ngon rồi, khụ. . . . . ." có chút sát phong cảnh mà ho lên lần nữa.

      " sao?" Nhưng khuôn mặt tỏ vẻ tin, có ai ăn được món ăn ngon, mà lại lộ ra vẻ mặt kia.

      Lãnh Dạ Hi tiếp tục trả lời, mà trực tiếp đút ăn cháo tiếp.

      Thành phố T nổi tiếng nhất cháo hoa quế, dĩ nhiên là ăn ngon nhất rồi, tất nhiên là cũng . Hơn nữa nghĩ tới Qúy Linh quả rất kén ăn, cũng may sớm chuẩn bị, mua tổng cộng những năm vị cháo.

      Lãnh Dạ Hi sau khi đút Qúy Linh Linh ăn no, lại tìm bác sĩ đến kiểm tra vết thương cho , lại bởi vì quan hệ của bọn họ, lại tìm hộ lý cao cấp, giúp Qúy Linh Linh tắm rửa, làm xong những việc đó, cũng gần đến buổi trưa rồi.

      Còn chưa ăn cơm trưa, Qúy Linh Linh lại kêu bụng thoải mái.

      Lãnh Dạ Hi còn tưởng rằng vết thương của có vến đề, cuống quít gọi bác sĩ, ai ngờ bác sĩ lại , là do Qúy Linh Linh lúc sáng ăn quá no.

      Lau, ăn quá no ~

      Sau khi bác sĩ rời , vẻ mặt Qúy Linh Linh xấu hổ, là mất mặt a.

      "Được rồi, nếu buổi sáng ăn quá nhiều, buổi trưa trước hết đừng ăn nữa. Tôi nghĩ là em thích ăn bánh hoa quế, xem ra tại lại thể dùng nó rồi." Khuôn mặt Lãnh Dạ Hi tỏ vẻ đáng tiếc, thế nhưng lại cố ý cầm bánh hoa quế dụ Qúy Linh Linh.

      Quả nhiên. . . . . .

      "Bánh hoa quế!" Qúy Linh Linh nghe vậy, thân thể lập tức ngồi ngay ngắn lại, căn bản để ý đến việc có đau bụng hay .

      " Bánh hoa quế ở thành phố T khá nổi tiếng, biết em từng ăn chưa?"

      "Ăn rồi, ăn rồi!" Cho đến bây giờ, mới được ăn có lần, bởi vì chỗ bán bánh hoa quế quả thực khá xa, cho nên mới chỉ được ăn có lần khi còn bé.

      "A, ăn rồi coi như xong, tôi ném ." Lãnh Dạ Hi nhìn thấy tâm tư của Qúy Linh Linh, này biết dấu diếm nét mặt của mình chút nào, cho dù ai nhìn thấy cũng nhận ra được, nước miếng của cũng sắp chảy ra ngoài rồi.

      "Chớ a! Đừng ném cái đó, tôi. . . . . ."

      "Bụng của em bây giờ thoải mái, dù sao cũng ăn được."

      "Tôi. . . . . . Tôi ăn đựơc, cũng có thể nhìn nha, có đúng ?" Có trời mới biết lúc này Qúy Linh Linh suy nghĩ giá như có hai cái dạ dày, cái để chứa món điểm tâm ngọt, cái để dành cho bữa ăn chính.

      "Chỉ nhìn thôi?"

      "Ừ, lãnh tổng, tôi chỉ liếc nhìn thôi!" Liếc mắt nhìn cũng có thể bóc tách nó nha.

      "Gọi tên tôi!"

      "Ách. . . . . . Tôi. . . . . ."

      "Vậy tôi ném."

      "Lãnh Dạ Hi!" Lãng phí là đáng xấu hổ nha!

      "Làm gì?" tên con trai cố ý xoay người, cho ánh mắt nghi hoặc.

      "Tôi. . . . . . Tôi chỉ liếc nhìn thôi. . . . . ."

      "Em lại thể ăn."

      câu làm Qúy Linh Linh á khẩu trả lời được.

      "Ai ôi. . . . . . Cánh tay của tôi. . . . . ."

      "Thế nào? Qúy Linh Linh em làm sao vậy?" Đứng ở cửa , Lãnh Dạ Hi vừa thấy kêu đau, vội vã tới bên cạnh , đem bánh hoa quế ném lên bàn.

      "Tôi. . . . . . Cánh tay vừa đau, giống như mới vừa rồi đụng phải."

      " phải cho em biết được lộn xộn sao? Tại sao nghe lời?"

      "Nhưng là, tôi. . . . . . Tôi muốn nhìn bánh hoa quế. . . . . ." Qúy Linh Linh rụt cổ lại, cúi đầu, sợ lại bị dạy dỗ.

      Lãnh Dạ Hiếm có chút ngây ngẩn cả người, là có bao nhiêu muốn ăn.

      "Vậy chỉ được ăn khối thôi." có chút chịu nổi ánh mắt này của Qúy Linh Linh, suy cho cùng vẫn là lần thứ nhất nhìn thấy người phụ nữ vì đồ ăn, lại có thể liều mạng như vậy.

      "Có thể ăn?" Tròng mắt của Qúy Linh Linh nhất thời phát sáng .

      "Nếu như để cho em ăn, tôi thấy cái người này của em nửa ngày cũng chịu đàng hoàng." Lãnh Dạ Hi có cảm giác chịu thua , "Nhưng là, chỉ có thể ăn ít, nếu lại bị đau bụng."

      "Ừ, được, được." Qúy Linh Linh nghe xong lời này, mặt mày lập tức hớn hở.

      "Oa, là màu hồng đấy! dẻo a, đó. . . . . . Thơm quá, rất ngọt a!" Lãnh Dạ Hi cũng chỉ vừa đem túi mở ra, Qúy Linh Linh nhìn mà muốn trợn tròn hai mắt, bộ giống như muốn đem cả vỏ túi đựng cũng ăn luôn.

      Lần này Lãnh Dạ Hi nhịn được bật cười, Qúy Linh Linh a Qúy Linh Linh, em rốt cuộc còn có bao nhiều điều thú vị mà tôi biết, lại vì ăn đồ, mà ngay cả vết thương cũng thèm để ý, quan trọng hơn, tìm được cách để kéo gần khoảng cách giữa hai người lại.

      "Oa!" Qúy Linh Linh cũng kịp lấy tay đón, mà trực tiếp đưa miệng tới cạnh tay Lãnh Dạ Hi, cắn miệng lớn.

      "Ăn từ từ, cẩn thận nghẹn ." thể thừa nhận, sống nhiều năm như vậy, đây là lần đầu tiên nhìn thấy người phụ nữ có tướng ăn giống như là hổ đói vậy.

      "Ừ. . . . . . Ừ. . . . . ." Qúy Linh Linh vừa gật đầu, vừa nhai miếng to.

      "Chậm chút, cũng có ai tranh của em." Trong nháy mắt, khối lớn bánh hoa quế cứ như vậy bị Qúy Linh Linh ăn sạch, nhìn cái miệng nhắn khi ăn của , trong khoảng thời gian ngắn nghĩ được, đến cùng có bao thích thú với mùi vị này .

      "Đó. . . . . . Mùi vị này, ách. . . . . . là khiến người ta cảm thấy thèm a." Qúy Linh Linh vừa cảm thán, vừa liếc bánh hoa quế còn dư lại trong tay Lãnh Dạ Hi.

      " cần nhìn, được phép ăn nữa." Câu của Lãnh Dạ Hi liền chặt đứt ý nghĩ trong đầu .

      "Nha." Qúy Linh Linh liếc mắt nhìn thức ăn ngon ở ngay phía trước, lại thể động nửa phần. Ai, cuộc sống bị bức bách đau khổ, có thức ăn ngon tới tận tay, lại chỉ có thể nhìn mà thể ăn.

      Dù sao cũng thể ăn nữa, vậy chừa chút thể lực, trước tiên phải ngủ giấc.

      Qúy Linh Linh uất ức nhìn Lãnh Dạ Hi cái, lại lưu luyến nhìn bánh hoa quế trong tay chút, cái bụng khốn kiếp này, thế nào mà ăn nhiều chút cũng chịu nổi đây? Ai. . . . . . Lại than tiếng, mới chậm rì rì chuẩn bị nằm xuống .

      "Qúy Linh Linh, ăn thêm khối nữa, cũng chỉ có thể ăn khối nữa thôi đấy." Lãnh Dạ Hi hoàn toàn hết cách, chỉ vì khối bánh hoa quế, lại có thể làm nhìn mình bằng ánh mắt u oán như vậy, nếu như cho ăn, vậy cảm thấy có chút quá đáng rồi.

      "Có ? Có ? Lãnh Dạ Hi, tôi nha!" Nếu như phải là cánh tay của bị thương, lúc này Qúy Linh Linh nhất định nhảy dựng lên cho Lãnh Dạ Hi cái hôm hôn lớn.

      Lãnh Dạ Hi đưa tay nhéo gương mặt của , "Qúy Linh Linh, em còn ăn nữa, càng ngày càng mập ."

      "Ghét! Thời điểm ăn được phép mập a . Nhanh lên chút á..., cho tôi thêm khối thôi." Qúy Linh Linh lập tức giả bộ thành bộ dáng thỉnh cầu, muốn ăn, hơn nữa là thèm chịu được.

      Lãnh Dạ Hi làm ra vẻ mặt bất đắc dĩ, để cho ăn thêm khối, thế nhưng có lần có lần thứ hai, có hai liền ba. . . . . . Dùng cái này tuần hoàn, cho đến cuối cùng, sáu khối bánh hoa quế cũng vào hết bụng Qúy Linh Linh.

      "A, chén nước cho ." Lãnh Dạ Hi nhận lấy chén nước, khuôn mặt kinh ngạc.

      "Đó. . . . . . thoải mái a." Qúy Linh Linh hài lòng nằm giường bệnh, khóe miệng còn treo nụ cười, chỉ thấy lấy tay vỗ vỗ bụng mình, "Cuộc sống mỹ mãn a."

      Lãnh Dạ Hi đem chén nước để sang bên, ra Qúy Linh Linh cũng rất dễ thu phục . Vậy có phải đại biểu, chuyện kế tiếp cũng có thể thuận buồm xui gió chứ?

      =hoa lệ phần cắt =
      "Lão đại, phải đâu vậy?" Quách Hiểu Lượng nhìn Tần Mộc Vũ cầm chìa khóa xe, bộ dáng muốn rời .

    3. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,847
      Được thích:
      14,128

    4. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,847
      Được thích:
      14,128
      Chương 89.3:

      "Đại ca, định đâu vậy?" Quách Hiểu Lượng nhìn Tần Mộc Vũ cầm chìa khóa xe, dáng vẻ hình như muốn ra ngoài.

      Tần Mộc Vũ liếc cái, " rất giống bà lão đó." vất vả để làm cho theo mình, điều này cũng tốt, mỗi lần muốn ra ngoài đều hỏi y chang câu như vậy, định coi là đứa bé sao.

      Quách Hiểu Lượng nghe xong câu này, hài lòng bĩu môi, "Lão đại, em chỉ là quan tâm đến mà thôi. cùng Thẩm tiểu thư hẹn hò được hai ngày rồi, hôm nay còn muốn nữa sao?"

      Tần Mộc Vũ tỏ vẻ muốn trả lời, vấn đề của hơi nhiều rồi, hơn nữa hỏi đều là chuyện riêng tư của .

      "Đại ca! chờ em chút!"

      Tần Mộc Vũ vừa đến cửa, Quách Hiểu Lượng liền bước bước lớn tới, kéo cánh tay của lại.

      "Làm gì?" tên con trai mặt đen thui, hiển nhiên tỏ vẻ vui.

      "Hắc hắc, đại ca cho em biết đâu, vậy em phải theo , bảo vệ ." Quách Hiểu Lượng lộ ra khuôn mặt nhắn đáng khiến người ta thích, dù sao cũng ai đánh kẻ mặt tươi cười, cũng tin Tần Mộc Vũ như vậy.

      "Quách Hiểu Lượng, có ai từng với chưa, đặc biệt hay gây phiền phức cho người khác, làm cho người ta chán ghét!"

      "A, " Quách Hiểu Lượng sau khi nghe xong, làm ra vẻ suy tư, "Ồ! Đại ca, em gây phiền toái cho , có phải ? Ai nha, tại sao lại cho em biết sớm chứ? Làm cho em bây giờ mới biết!" làm ra bộ dạng bỗng nhiên bừng tỉnh, nhưng chút dáng vẻ ngốc nghếch đó, làm cho Tần Mộc Vũ kém chút muốn quỳ.

      "Quách Hiểu Lượng!"

      "Đại ca, đừng rống em á..., em hiểu mấy ngày nay tâm tình đặc biệt tốt nha, cho nên xem, hai ngày nay em cũng theo mà. Nhưng là, hai ngày cạnh , đại ca, em lại cảm thấy thích ứng được!" Quách Hiểu Lượng đối với việc da mặt dày làm nũng pha trò, thực làm rất giỏi .

      ". . . . . ." Có phiền hay ! Tần Mộc Vũ muốn mở miệng, nhưng vừa nhìn thấy gương mặt u buồn của Quách Hiểu Lượng, ngược lại có chút khí phách của đàn ông, ra.

      "Đại ca, nếu hôm nay hẹn hò, vậy để cho em theo , theo ." xong, liền lôi kéo cánh tay của , bộ dạng giống như người vợ bé, hung hăng kéo cánh tay .

      Tần Mộc Vũ bất đắc dĩ liếc mắt cái, hi vọng ông trời có thể cho cơ hội, đem mang , làm cho Mạc Vũ Nhân còn bất kỳ oán niệm nào mà dẫn !

      "Đám người bên bệnh viện , hai ngày gần đây Qúy Linh Linh cùng Lãnh Dạ Hi rất thân mật. Tôi cảnh cáo Lãnh Dạ Hi, cách xa ấy chút." Tần Mộc Vũ chịu nổi nữa, thể .

      " lấy thân phận gì cảnh cáo ?" Quách Hiểu Lượng chớp chớp đôi mắt hỏi.

      "Đương nhiên là lấy thân phận của Mộ Ly, trước khi cậu ấy rời , tôi đồng ý với cậu ấy rồi."

      "Đại ca, em giúp cảnh cáo Hướng Tuấn Ngạn, để cho cách xa Thẩm tiểu thư chút!" Đột nhiên Quách Hiểu Lượng lên tiếng.

      " ?" Tần Mộc Vũ nghĩ tới màn hôn môi của hai người bọn họ hôm trước, trong lòng chợt cảm thấy khó chịu, "Tôi cùng Thẩm Hiểu Phi, đây là chuyện tình cảm giữa hai chúng tôi, cần phải nhúng tay vào, càng ngày càng giống như lão mụ tử(*) rồi đó!"
      (Lão mụ tử: người ở, người hầu )
      "Nha. . . . . . Đại ca, vậy bây giờ đến bệnh viện cảnh cáo Lãnh Dạ Hi, phải cũng giống như Lão Mụ Tử sao?" Quách Hiểu Lượng bỗng dưng câu, nhưng câu này lại khiến Tần Mộc Vũ á khẩu trả lời được.

      Thấy gì, Quách Hiểu Lượng tiếp tục , "Theo cách của đại ca, em nhúng tay vào chuyện tình cảm giữa và Thẩm tiểu thư, hoàn toàn là cần thiết, bởi vì bằng vào sức hấp dẫn của đại ca, Thẩm tiểu thư sớm muộn gì cũng là của , Hướng Tuấn Ngạn đó căn bản đáng để nhắc tới." , lời này nghe lọt tai, "Đạo lý giống nhau, giúp Mộ tiên sinh, tham gia vào chuyện tình cảm giữa Quý tiểu thư và Lãnh Dạ Hi, cũng là hoàn toàn cần thiết . Mộ tiên sinh cũng giống như đại ca, cũng có sức quyến rũ hơn người, ấy hoàn toàn cần giúp. Hơn nữa Mộ tiên sinh lúc gần , có giao phó phải bảo vệ Quý tiểu thư tốt, tại chúng ta vẫn bảo vệ ấy mà ."

      Tần Mộc Vũ có chút sững sờ nhìn Quách Hiểu Lượng, chuyện lúc nào trở nên có đạo lý như vậy, nhìn ra bé ngốc nghếch này còn có mặt tinh tế như thế.

      "Chủ yếu nhất là, đại ca nếu như và Quý tiểu thư quá thân mật, Mộ tiên sinh có lẽ hoài nghi đối với Quý tiểu thư có tình cảm khác."

      "Điều này sao có thể?" Tần Mộc Vũ lập tức câu cắt đứt.

      "Tại sao lại thể? tại Hướng Tuấn Ngạn lại gần Thẩm tiểu thư chút, em nghĩ đại ca nhất định rất tức giận ?" Quách Hiểu Lượng tỉnh táo hỏi ngược lại.

      Tần Mộc Vũ nhìn , gì.

      " biết trong lòng Hướng Tuấn Ngạn nghĩ điều gì, cũng biết trong lòng Thẩm tiểu thư nghĩ cái gì, hiển nhiên cũng biết suy nghĩ của Mộ tiên sinh, cho nên, đại ca cũng biết trong lòng mình nghĩ cái gì." Quách Hiểu Lượng hướng về phía nhếch miệng cười tiếng.

      " ở đây cái gì vậy? Lộn xộn lung tung quá." Tần Mộc Vũ bị Quách Hiểu Lượng cho động mạch não có chút căng lên.

      " đơn giản, đại ca chỉ cần bảo vệ Quý tiểu thư bị bất cứ thương tổn nào nữa, còn những việc khác cũng cần thiết phải quản, bởi vì, đó là chuyện giữa bọn họ, cùng có quan hệ gì. tại bây giờ, Thẩm tiểu thư rốt cuộc động tâm với , đại ca tại sao lại nắm chặt thời gian cùng Thẩm tiểu thư liên lạc tình cảm nhiều hơn chứ?"

      Đúng vậy, tại Qúy Linh Linh được bảo vệ vô cùng tốt, bệnh viện cũng biết điều gì, để cho , người đàn ông hỏi bạn bè của người phụ nữ rằng ta cảm thấy ấy như thế nào, nghĩ thế nào cũng đều cảm thấy lúng túng.

      "Còn nữa, đại ca hai ngày rồi, Mộ tiên sinh cũng có liên lạc qua điện thoại. Em nghe người khác , đàn ông đều đa tình, tình cảm đối với người phụ nữ cũng chỉ kéo dài được thời gian. Hai ngày cũng gọi điện thoại, đại ca cảm thấy điều này đại diện cho điều gì?" Quách Hiểu Lượng len lén nhìn Tần Mộc Vũ, tại coi như là trá hình xấu em của , hi vọng đại ca nóng giận.

      "Hai ngày rồi, cậu ấy quả có liên lạc, trước kia cũng như vậy. . . . . ." Tần Mộc Vũ lẩm bẩm xong, "Nhưng là cậu ta đối với Qúy Linh Linh. . . . . ."

      "Đại ca, chuyện tình cảm như vậy rất khó , có lẽ Mộ tiên sinh lại gặp được người khác khiến ấy động lòng rồi. . . . . ."

      " thể nào!" Tần Mộc Vũ ngay lập tức cứng rắn .

      Quách Hiểu Lượng cúi đầu, như nghĩ đến việc gì đó cũng giống vậy, "Đại ca, có thể bảo đảm và Thẩm tiểu thư từ bây giờ cho tới về sau có thể kết giao đến mấy chục năm, cũng có thể ấy thủy chung như sao?"

      "Tôi. . . . . ." Mấy chục năm đều như lúc ban đầu, chỉ người, đó phải bản tính của .

      "Vậy đại ca cũng có thể xác định, Mộ tiên sinh luôn giống như từ lúc ban đầu Quý tiểu thư sao?" Quách Hiểu Lượng hình như rất ưa thích việc dẫn dắt các chi tiết, hai câu lại liền chuyển đến người Mộ Ly.

      " thể khẳng định!" Tần Mộc Vũ cảm thấy có chút vô lực đối với lời của Quách Hiểu Lượng, bởi vì cơ bản, cũng trả lời được. ngay cả bản thân mình cũng hiểu được, người, duy trì được trong thời gian bao lâu?

      "Hắc hắc, đại ca rất thành thực! thôi."

      " đâu?"

      " xem Quý tiểu thư a."

      Tần Mộc Vũ dừng chút, " ở nhà đợi , tôi tìm Thẩm Hiểu Phi, bệnh viện bên kia có khác người rồi." xong, kéo tay của xuống, liền chạy thẳng tới nhà để xe.

      Quách Hiểu Lượng đứng yên tại chỗ, đưa mắt nhìn Tần Mộc Vũ lái xe rời .

      Đại ca, hi vọng có thể lấy được tình cảm của Thẩm tiểu thư, cũng vĩnh viễn ấy.

      =hoa lệ tuyến phân cách =
      Ngày thứ nhất, trong lòng tràn đầy hi vọng, có lẽ còn biết, ngày mai chắc có tin tức.

      Ngày thứ hai, tiếp tục chờ đợi, lúc này mới nằm viện được ngày, có lẽ có việc bận nên đến hơi trễ.

      Ngày thứ ba, còn chần chờ chút, còn có thể có việc bận, bởi vì là quan viên quan trọng của thành phố T.

      Ngày thứ tư. . . . . .

      Ngày thứ năm. . . . . .

      Ngày thứ sáu

      "Lãnh Dạ Hi nên trở về ." Buổi tối sau khi đổi thuốc xong, nhìn Lãnh Dạ Hi vẫn ngồi bên cạnh giường, Qúy Linh Linh lại lần nữa"Đuổi người". Làm cho Qúy Linh Linh cũng xin lỗi, nào có đạo lý đuổi khách, nhưng là muốn nghĩ đến ngày thứ nhất, bị ôm ngủ cả đêm, quá đáng sợ.

      "Ừ." Lãnh Dạ Hi đứng lên, trả lời câu, liền ra ngoài.

      "Đợi. . . . . . Chờ chút."

      "Có chuyện gì?" Rất ràng nhận thấy, giọng của Lãnh Dạ Hi có chút hưng phấn.

      "Tôi tiễn ." Qúy Linh Linh nhếch khóe miệng cười lên, đối với "Ân nhân" của mình thể quá lạnh lùng, phải hảo hảo báo đáp mới được.

      "Em có thể ?"

      "Làm ơn, tôi bị thương là ở cánh tay, cũng phải là ở chân, thế nào lại thể , hơn nữa vết thương cũng sắp khỏi rồi." Qúy Linh Linh vừa xong liền treo cánh tay phải lên, xuống giường.

      "Cẩn thận." Lãnh Dạ Hi lo lắng tới bên cạnh , đỡ xuống.

      Qúy Linh Linh ngẩng đầu, hướng nở nụ cười, "Yên tâm, có chuyện gì, chúng ta thôi."

      "A, được." Đột nhiên được Qúy Linh Linh khoác tay mình, trong khoảng thời gian ngắn Lãnh Dạ Hi giống như kịp phản ứng, chỉ có thể sững sờ tùy ý để dắt, ra khỏi phòng bệnh.

      Lãnh Dạ Hi vốn chuẩn bị bụng lời dặn dò định với Qúy Linh Linh, ví dụ như buổi tối được đá chăn, xuống giường phải chú ý, tay phải được dùng sức ,...., nhưng thời điểm khi tới cửa thang máy, câu cũng ra được.

      "Thang máy đến rồi! Lãnh Dạ Hi, nên nha." Qúy Linh Linh đẩy cái.

      Lãnh Dạ Hi xoay người, "Qúy Linh Linh."

      "Hả?" Qúy Linh Linh vẫn như cũ nhìn bằng khuôn mặt tươi cười.

      "Ngày mai tôi tới đón em xuất viện." xong, Lãnh Dạ Hi liền vào thang máy, cho đến khắc khi cửa thang máy đóng lại, nụ cười mặt Qúy Linh Linh liền cứng đờ. Tại sao đợi sáu ngày, nhưng đợi được bất cứ quan tâm nào cuả , chí ít ngay cả cuộc điện thoại cũng nhận được. Mà sáu ngày này, đều là Lãnh Dạ Hi ở bên cạnh hết lòng chăm sóc, vì mang thức ăn mà thích, kể truyện cười cho vui, giúp xoa bóp, lại còn giúp rửa chân.

      cho tới bây giờ cũng chưa từng hi vọng xa vời bất cứ người đàn ông nào vì mà làm những việc này, nhưng Lãnh Dạ Hi trong sáu ngày này, đem sáu chữ"tỉ mỉ, chu đáo,cẩn thận", dùng vô cùng nhuần nhuyễn.

      ra, đối với con người, cho tới bây giờ cũng thể trông mặt mà bắt hình dong.

    5. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,847
      Được thích:
      14,128
      Chương 89.4:


      ra, đối với con người, cho tới bây giờ cũng thể trông mặt mà bắt hình dong.

      Ban đầu vẫn cho rằng, Mộ Ly cho tới bây giờ đều đối xử dịu dàng với , thay đổi biện pháp để làm vui vẻ, nhưng kết quả đây, suy nghĩ chút cũng cảm thấy buồn cười. Ở ngày thứ hai, chỉ là làm bộ mặt lạnh nhạt, thế nhưng lại nghe theo lời , trực tiếp cùng gặp mặt nữa, cũng tiếp tục liên lạc, ngay cả khi bị thương nặng như vậy, cũng thèm quan tâm.( đoạn này QLL nhớ đến lúc câu tách ra để suy nghĩ thời gian nhé, hình như là ở gần cuối chương 87 phải, các ty nhớ xem lại nhé)

      Vậy mà Lãnh Dạ Hi, vẫn cảm thấy người lạnh lùng cho ai lý, vừa bá đạo lại vừa có đạo lý, cho nên trong lòng liền có chút bài xích . Thế nhưng sáu ngày này, phải Qúy Linh Linh kiểu cách, nếu như đổi lại là những người phụ nữ khác sớm cảm động đến khóc vì vui mừng, kịp chờ đợi mà nhào vào trong ngực của .

      cũng từng có chút ý nghĩ đó, nhưng là bây giờ trong lòng vẫn còn có nút thắt, đối với Lãnh Dạ Hi, cũng chỉ có thể cố ý giả bộ làm ngơ thôi.

      " , vào sao?"

      Lúc này, vị nữ bác sĩ vừa bước vào trong thang máy quay người lại hỏi.

      Đem Qúy Linh Linh thẫn thờ gọi trở lại, "A, xin lỗi, tôi vào." Dứt lời, cúi đầu, đem nước mắt dấu .

      " cần , van xin đừng ! Còn có đứa bé a, van xin đừng bỏ lại em cùng con!"

      "Con của chúng ta."

      "Van xin , cần , cần !"

      Qúy Linh Linh mới vừa chưa được mấy bước, liền nghe thấy tiếng khóc tê tâm liệt phế của người phụ nữ, bởi vì lòng hiếu kỳ thúc giục khiến về hướng đám người tụ tập.

      " rồi , em và con phải làm sao?"

      Chỉ thấy người phụ nữ bụng chửa rất to, nằm mặt đất, mặc cho y tá khuyên ngăn, ấy vẫn khóc to như cũ.

      Qúy Linh Linh nóng lòng muốn gặp tên đàn ông vứt bỏ người phụ nữ này, nhưng đợi đến nỗi cổ cũng muốn dài ra, cũng nhìn thấy người trong cuộc.

      "Gọi thêm mấy y tá nữa, tình hình bệnh nhân tốt lắm."

      lát sau, lại có mấy y tá tới, sáu bảy người cùng hợp lại, mới đem người phụ nữ mang thai mang , nhưng là tiếng khóc của ấy, vẫn còn nhiều tiếng ở lại bên tai.

      "Người phụ nữ kia tinh thần bình thường sao?"

      "Đúng vậy, nghe ngày thứ hai sau vào bệnh viện, tinh thần bình thường rồi."

      Nghe hai bệnh nhân chuyện phiếm, Qúy Linh Linh chen vào câu, " ấy bụng lớn như vậy, tại sao thấy chồng của ấy ở đây?"

      Hai bệnh nhân liếc mắt nhìn Qúy Linh Linh , "Vị tiểu thư này, chẳng lẽ nghe thấy sao? Người phụ nữ kia chính là bị người đàn ông của ấy vứt bỏ, tôi nghe người ta , ấy là người vùng khác, mang thai đứa , nhưng lại thấy chồng của ấy đâu, ngày thứ hai, ấy cứ như vậy. Bởi vì ấy mang thai, bệnh viện lại tìm được cách liên lạc với người nhà của ấy, chỉ có thể tạm thời để cho ấy ở chỗ này điều dưỡng, nhưng mỗi ngày ấy đều như vậy. Khóc lớn. . . . . ." Người phụ nữ , có lẽ do động lòng thương hại, thanh có chút nghẹn ngào.

      "Tên ông kia sao lại có thể khốn nạn như vậy, khiến con nhà người ta vác bụng lớn, nhưng lại thèm để ý, mặc cho ấy điên khùng ở nơi này!" Qúy Linh Linh nóng nảy, nghe xong lời này, lửa giận trong lòng liền thể khống chế được.

      "Tiểu thư, xem còn trẻ, còn chưa gặp phải loại đàn ông này. tại xã hội bây giờ, cái dạng gì mà chả có, thời điểm mình ba hoa khoác lác, đến lúc chán rồi, liền cước đá văng , ngay cả lý do cũng có. Người phụ nữ bây giờ, khổ a."

      " làm sao có thể độc ác như vậy, trực tiếp để nười phụ nữ cùng đứa con của ở chỗ này, việc này đối với người phụ nữ kia mà , cũng quá công bằng rồi. . . . . ." Qúy Linh Linh lời còn chưa hết, nước mắt liền chảy ra.

      "Tiểu thư, tiểu thư, đừng khóc. Người phụ nữ kia cũng quá ngu ngốc rồi, chỉ cần ấy tự mình cố gắng, người đàn ông kia cần ấy, ấy có thể bỏ đứa bé , sau đó tiếp tục chính cuộc sống của mình."

      "Đúng vậy, tôi thấy kia hãm quá sâu, thể quên được người đàn ông đó, mới. . . . . ."

      Nước mắt Qúy Linh Linh lại lần nữa chảy xuống, nhìn người phụ nữ mới vừa rồi bị y tá mang , giống như cũng thấy được chính bản thân mình.

      Đàn ông thời điểm mình lời ngon tiếng ngọt, nhưng khi đoạn ngọt ngào kia trở thành quá khứ, ai còn biết người nào chứ?

      "Tiểu thư, nên quá tức giận, nên cử động động tới vết thương." Hai người phụ nữ khuyên Qúy Linh Linh câu, sau đó liền rời .

      Qúy Linh Linh đỡ cánh tay của mình, nước mắt có tiền đồ vẫn cứ tiếp tục chảy.

      Qúy Linh Linh, mày rốt cuộc là có bao nhiêu ngu ngốc, Mộ Ly đối với mày chỉ mấy lời âu yếm, mấy câu giống như xuất phát từ lòng, mày liền đần độn nhào tới, còn trả lời Thẩm Hiểu Phi, đó là người đàn ông của mày. Ha ha, Qúy Linh Linh mày rốt cuộc có bao nhiêu ngu ngốc, đây quả chuyện cười lớn mà!

      Có khi nào Vu Uyển Tinh và Lục Vân Thiên có thể cùng Mộ Ly lừa gạt mình hay ?

      Nghĩ tới đây, Qúy Linh Linh chỉ cảm thấy chân mình mềm nhũn, tìm cái ghế, có chút chật vật ngã ngồi lên ghế.

      Qúy Linh Linh, mày rốt cuộc làm sao vậy hả? Tiểu thuyết tình xem chưa đủ nhiều hay sao, hay chưa đủ nhìn kỹ tâm tư của đàn ông, còn bị thương chưa đủ nhiều phải ? Thế nhưng lần này, thua, thua toàn bộ! hoàn toàn hiểu ý định của Mộ Ly, lẫn cả phương pháp thực của ta.(khổ thân a Ly, chị lại hỉu nhầm a ý rùi,hic)

      Ha ha, ha ha, Qúy Linh Linh ngẩng đầu lên cười khổ, vốn định lấy động tác này khống chế nước mắt của mình, nhưng nước mắt lại quá nhiều, hoàn toàn ngăn lại được.

      vẫn luôn đem mình bảo vệ chặt chẽ, tự cho là nghiêm ngặt, cao ngạo, dễ dàng tiếp nhận đàn ông, mặc kệ có quyền thế hay , có sức hấp dẫn lớn thế nào, cho là như vậy, tự nghĩ là có thể tự bảo vệ mình. Nhưng là, lại nhịn được mấy lời tâm tình, liền lún xuống dưới.

      Ngày thứ hai, còn giả bộ thanh cao, cùng ở chung chỗ. Ha ha, Qúy Linh Linh mày đúng là làm chuyện cười lớn, có khi mày cùng ta ở chung, có lẽ ngày thứ hai cũng bị tống cổ ra ngoài, hoặc là nhìn ta cùng với người phụ nữ khác ân ái ở cùng nhau. . . . . .

      Ha ha, ha ha. . . . . . Qúy Linh Linh ngước đầu, tay che mặt, nước mắt khống chế được từ trong kẽ tay chảy xuống.

      Bị đùa bỡn sao? có, bất quá phải là người phụ nữ dễ thuần phục, bây giờ bị thuần phục rồi, tất cả cũng liền kết thúc.

      Kết thúc, kết thúc , rốt cuộc sao nữa vì dù sao đáng thương tự ti mãi cũng thành quen rồi, cuối cùng cũng được tự do, cũng rốt cuộc hiểu đám người quyền cao chức trọng, giàu có kia dùng thủ đoạn gì rồi.

      =hoa lệ tuyến phân cách =

      "Lãnh tổng, đến sớm đó." Thẩm Hiểu Phỉ ngồi ở trước cửa phòng bệnh của Qúy Linh Linh, nhìn thấy tới, lập tức bày ra khuôn mặt tươi cười.

      "Tôi tới đón Qúy Linh Linh xuất viện." mặt Lãnh Dạ Hi biểu chút cảm xúc gì, giống như đến hiển nhiên.

      "A, Lãnh tổng, mấy ngày qua may nhờ có chăm sóc Qúy Linh Linh."

      "Đây là điều tôi nên làm."

      "Hả? Nên sao? Lãnh tổng, đối với Qúy Linh Linh có ý tứ gì? Nếu tôi khó có thể tưởng tượng được, đường đường là ông chủ của công ty quan tâm đến chuyện riêng tư của nhân viên đến trình độ này." Thẩm Hiểu Phỉ còn mang theo ý tứ thăm dò ràng.

      Lãnh Dạ Hi nhìn thẳng vào mắt Thẩm Hiểu Phỉ, vẻ mặt có bất kỳ biến hóa, nghe lời của ..., vẫn rất an tĩnh.

      "Tôi vào trước." có trả lời, liền lướt qua , chuẩn bị bước vào phòng bệnh nhìn Qúy Linh Linh.

      "Lãnh tổng, " Thẩm Hiểu Phỉ lại lần nữa gọi , "Nếu như Qúy Linh Linh, vậy xin hãy quý trọng ấy, đừng làm cho ấy phải đau lòng. ấy và Mộ Ly xứng đôi, bối cảnh của ta quá phức tạp, người bên cạnh cũng quá phức tạp, ở bên Mộ Ly, ấy phải chịu rất nhiều tổn thương."

      Bộ dáng đùa của Thẩm Hiểu Phỉ hoàn toàn biến mất .

      Bàn tay đặt nắm cửa của Lãnh Dạ Hi bỗng chốc cứng đờ , tựa như chờ lời tiếp theo của .

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :