1. Tất cả những truyện có nguồn từ diễn đàn LQĐ thì ko cần xin phép

    Những truyện của bất kì wordpress, web hay forum khác phải được sự cho phép của chính chủ và post sau chính chủ 5 chương hoặc 5 ngày

    Không chấp nhận comt khiêu khích, đòi gỡ truyện hay dùng lời lẽ nặng nề trên forum CQH. Nếu có sẽ bị xóa và ban nick vĩnh viễn!

    Quản lý box Truyện đang edit: banglangtrang123

       
    Dismiss Notice

Thượng Tá Không Quân Xấu Xa - Thỏ Thỏ Hông Nhan Nhiễu (126/134) (DROP)

Thảo luận trong 'Truyện Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,185
      Chương 110 – Tiểu Tiểu Tinh – Tiểu Tiểu Tinh
      Editor: Bỉ Ngạn Hoa

      Khi Quý Linh Linh đến công ty sắp vào giờ trưa, vừa vào ký túc xá thấy Hạ Giản Dao cùng với mấy người khác, hình như chỉ dẫn lắp đặt thiết bị.

      "Giản Dao."

      "Linh Linh!" Hạ Giản Dao đầu mang nón an toàn, vừa thấy được vẻ mặt rất kinh ngạc.

      " Giản Dao, đoạn thời gian này phải vất vả cho cậu rồi." Quý Linh Linh tới bên người ấy,trong giọng áy náy.

      "Đừng thế mà, bây giờ cậu là mẹ rồi, nên cậu là lớn nhất. Lãnh luôn cái vai trò lớn sảng khoái thế này sướng quá trời, mình còn kích động đây này. Giờ mình làm nhiều chút, sau khi cậu sinh em bé xong, cậu về làm lại hết là được chứ sao." Hạ Giản Dao kéo cánh tay của , thân thiết chuyện.

      "Có lời này rồi, mình phải làm phiền cậu thôi." Quý Linh Linh tựa đầu lên người ấy, " Giản Dao, đại khái mấy ngày nữa mới bắt đầu công việc?"

      "Ừ, để mình tính thử. tại bên trong xong hết rồi, còn lắp đặt thiết bị nữa thôi, muốn tu sửa hết cả phòng chắc cỡ tuần nữa là xong." Hạ Giản Dao đếm đếm ngón tay.

      "Còn có tuần lễ à, vậy mình cảm thấy chúng ta nên thông báo với khách hàng trước , lúc bọn mình chính thức bắt đầu hoạt động cũng vừa lúc, được ?" Quý Linh Linh suy nghĩ.

      "Được đấy, như vậy đến lúc khai trương chúng ta có thể nắm danh sách rồi. Ôi chao, bây giờ nghĩ thôi mà cũng cảm thấy hưng phấn rồi này." Lòng Hạ Giản Dao tràn đầy vui vẻ.

      "Giản Dao này, hỏi cậu chuyện, cậu dẫn theo mấy động nghiệp ở IDE tới đây à?" Quý Linh Linh hạ thấp giọng hỏi.

      Hạ Giản Dao kéo cánh tay ra ngoài: "Linh Linh, mình cảm thấy Tổng giám đốc Lãnh lần này bị xuất huyết não rồi."

      " gì?"

      " ấy cho mình sáu vị đồng nghiệp, hơn nữa đều là mấy nhân vật quan trọng của IDE đó, tay bọn họ còn có người chủ chốt đấy kìa."

      Quý Linh Linh hoảng hốt, cảm thấy đầu chim hótbay qua bay lại liên tiếp. Lãnh Dạ Hi lần này quá hào phóng rồi, kiểu này sao cạnh tranh công bằng với ấy đây nhỉ?

      "Linh Linh, cậu và Tổng giám đốc Lãnh. . . . . ."

      "Chồng của mình là Mộ Ly!" Quý Linh Linh đợi hỏi hết câu đáp ngay vấn đề.

      "Hả. . . . . ." Hạ Giản Dao sững sờ, nhìn phản ứng đột ngột của Quý Linh Linh, mặt bất chợt lộ vẻ lúng túng: "Mình. . . . . . Mình có ý gì khác cả!" nhiều chuyện rồi, thấy sắc mặt Quý Linh Linh vậy cũng tiện hỏi thêm gì nữa."Cái đó. . . . . . Linh Linh, cậu và Mộ Ly bao giờ kết hôn?" Hạ Giản Dao tìm đề tài để cho ấy thả lỏng chút, nhưng rằng, câu hỏi này càng khiến sắc mặt Quý Linh Linh càng khó coi.

      nhếch môi, sắc mặt có chút tái nhợt: “Bọn mình dự định kết hôn."

      "A. . . . . . xin lỗi cậu, ngại quá. . . . . .Mặc dù mình biết hoàn cảnh của Mộ Ly, nhưng lại quên mất ấy thể như vậy." Hạ Giản Dao biết cách nào có thể hóa giải lúng túng trong khoảng thời gian này.

      "Ừ." Quý Linh Linh nhìn , miễn cưỡng nở nụ cười.

      " Giản Dao, vấn đề khách hàng để mình thông báo cho, bên này làm phiền cậu quản lý chút nhé, mình. . . . . . mình muốn về trước, mình còn số chuyện chưa làm xong." Quý Linh Linh cố nén cảm xúc bên trong mình xuống.

      "Được rồi, có cần mình đưa cậu về hay , nhìn sắc mặt cậu được tốt cho lắm." Hạ Giản Dao lo lắng hỏi.

      Quý Linh Linh nhìn ấy cười cười, chợt đưa tay ôm bụng theo bản năng: " cần đâu, tự mình về là được rồi, cảm ơn cậu nhé Giản Dao."

      "Cậu khách sáo quá rồi đấy, bọn mình bây giờ cũng coi như nửa đối tác rồi mà."

      "Ừ. Vậy mình về trước nhé."

      "Được, đường cẩn thận chút."

      Quý Linh Linh cúi thấp đầu, trong lòng là mất mác, khiến bước chân trở nên nặng nề vô cùng. Kết hôn, lúc nào mới có thể kết hôn nhỉ, Mộ Ly chưa từng cầu hôn , kết hôn lấy đâu ra? Nghĩ tới đây, Quý Linh Linh vừa ra khỏi cửa công ty, nước mắt liền rơi xuống.

      " chủ, tôi. . . . . . Chúng ta trở về ạ."

      Quý Linh Linh ngẩng đầu lên, nhìn tài xế Tiểu Trương của mình. lấy tay chùi nước mắt: "Cậu trở về trước , tôi còn số việc cần làm."

      "Nhưng chủ. . . . . ." Cậu Mộ dặn dò , phải đưa chủ về nhà sau khi rời công ty.

      "Chẳng lẽ lời tôi cậu nghe sao?" Quý Linh Linh ngất mặt lên, giọng vừa cứng vừa mang chút uất ức.

      "Nghe ạ! xin lỗi, xin lỗi, chủ, tôi. . . . ." Tiểu Trương vừa thấy tình hình này rối ben ngay lập tức , nếu như chủ mắng mấy câu còn may, nhưng mới thế mà khiến khóc mất rồi, biết ăn sao với cậu Mộ đây?

      Quý Linh Linh để ý đến cậu ta nữa, tay cầm túi xách, chân tăng cường bước .

      Xong rồi! Tiểu Trương gấp đến độ dậm chân, làm thế nào, làm thế nào đây? Đừng hoảng hốt đừng hoảng hốt! Tiểu Trương bĩnh tĩnh tâm trạng của mình, sau đó lấy điện thoại di động ra, rồi hít hơi sau, run run rẩy rẩy bấm số cậu Mộ.

      "Mộ. . . . . . Cậu Mộ. . . . . ."

      " chủ thế nào rồi?" Mộ Ly vừa nghe thấy tiếng cậu ấy lạnh lùng hỏi han.

      Cậu Mộ cũng quá nhạy bén mà, Tiểu Trương thầm than trong lòng.

      " chủ, ấy. . . . . . chịu về nhà, còn . . . . . Còn khóc nữa. . . . . . Cậu Mộ, Cậu Mộ à!" Tiểu Trương sững sờ nhìn màn hình điện thoại di động của mình, lần này cậu xong là cái chắc rồi, Cậu Mộ trước giờ chưa từng cúp cuộc gọi của mình mà? Phải lập tức đuổi theo chủ mới được.

      Quý Linh Linh dạo lanh quanh đường, thấy hẻm liền quẹo cua, thêm đoạn đường thấy khóm hoa tím, ngồi xuống đó. biết mình ở đâu, chỉ biết rằng lòng mình đau nhói mà thôi.

      "Chị ơi, cho chị giấy này."

      "Cám ơn em, ." Quý Linh Linh khó khăn vì quần áo bị dơ, lúc này lại xuất dễ thương bên cạnh, cũng ngồi bên khóm hoa y như .

      "Chị ơi, tại sao bụng chị lớn thế, có phải do chị ăn nhiều quá ?"

      lúc nghĩ ngợi, bé nọ nghiêng đầu lên tiếng tò mò hỏi chuyện, hai con mắt trong suốt to tròn chớp chớp, còn mặt đầy vẻ thắc mắc.

      "Chuyện này. . . . . . Ha ha. . . . . ."

      "Cha rằng, còn được ăn quá nhiều, nếu bụng lớn như vậy nè, chị ơi, sau này chị đừng ăn nhiều nữa nha." , ngẹo cái đầu, miệng tỉnh queo.

      "Ha ha." Quý Linh Linh khẽ đưa tay vuốt tóc bé, "Ừ, chị biết rồi. Sao em lại ở đây, người nhà em đâu rồi."

      "Em mới ở nước ngoài về, sau đó chú em lạc mất em." làm vẻ bất đắc dĩ, nhưng chẳng lẽ nó nhận ra chuyện mình vừa có mức độ nghiêm trọng thế nào sao?

      "Mất?" Ai chao, bởi vì quay đầu quá nhiều, khiến bụng hơi đau.

      "Chị ơi, chị làm sao vậy?" vội đưa tay ra, giúp xoa bụng.

      " có gì đâu em, chỉ là đau bụng tí thôi. Chị giúp em gọi cho chú cảnh sát nhé, em đừng lo, chú em chắc tìm thấy em nhanh thôi." Quý Linh Linh vội vã tìm điện thoại trong túi xách.

      " cần ạ." bé kéo tay côm, "Chú em biết rất chỗ này rồi, em cứ ngồi im ở đây là được, lát nữa bọn họ làm gì cũng tìm thấy ngay ấy mà." ( -_- hồi mình cũng từng bị vậy *đau lòng quá*ngẩng đầu nhìn trời*...thường do đánh lộn với mấy đứa khác :v )

      Quý Linh Linh nghe câu này khỏi sửng sốt, có nghĩa là, nó thường xuyên bị ném ư?

      "Chị à, đừng lo cho em..., ra em có số điện thoại của ba, nhưng em lại muốn cho ông ấy." bé nở nụ cười, nhưng khuôn mặt lại vẻ hài lòng.

      "Em sợ ba mình lo sao?" Quý Linh Linh ôm lấy bé, để nó tựa vào bên cạnh mình. Nhìn dáng vẻ của nhóc, cũng suy nghĩ chuyện, mình cũng muốn có con nhóc đáng thế này.

      "Ba em xấu lắm, ông ấy có thương em gì cả. Chú em á, ba chỉ thích phụ nữ đẹp thôi, thích mấy con nhóc con."

      Thổi phù tiếng, Quý Linh Linh bật cười, nghĩ chú con bé có chút “tàn nhẫn” rồi đấy.

      "Ngoan nào..., ông ấy là ba em mà, sao ông ấy lại thương em chứ? cho chị biết, tên em là gì ." Quý Linh Linh chiều nhìn nhóc trước mặt mình, nhìn sơ nó có vẻ 5-6 tuổi gì đấy, nhưng nghĩ kỹ có vẻ hơi bị chững chạc.

      "Chị, em tên là Tiểu Tiểu Tinh." (Mình tính gọi là Tiểu Tinh, nhưng bản Trung để 小小晴, có 2 chữ Tiểu =_= )

      "Ưmh, Tiểu Tiểu Tinh, tên hay lắm. Mặt mũi em cũng đáng , mà tên cũng dễ thương nốt." Quý Linh Linh nhàng xoa xoa hai má con bé, "Chị nghĩ rằng cha em rất thương em, chị ở đây chờ chú tới tìm em được ?"

      "Ừ được, người chị thơm quá, có mùi của mẹ nữa nè." Tiểu Tiểu Tinh vươn hai cánh tay ra ôm lấy cánh tay Quý Linh Linh, khuôn mặt nhắn áp lên da , vô cùng thân thiết.

      "Ha ha." Chẳng lẽ chưa sinh con mà có con rồi hả ta?

      "Rùng rùng. . . . . .Rùng rùng. . . . . ." Quý Linh Linh lấy điện thoại ra, nhìn dãy số nhíu mày lại.

      "Chị ơi, sao nghe điện thoại vậy?"

      Ồ. . . . . .

      "Ha ha, nghe chứ."

      "A lô."

      "Em có chuyện gì đâu, chẳng qua rãnh rỗi tí nên dạo thôi mà."

      " có chuyện gì đâu mà..., em có thể có chuyện gì chứ? người rãnh rỗi như em có chuyện gì chứ, đúng ?"

      "Được rồi mà, chuyện, cúp máy đay."

      Quý Linh Linh có mấy câu mà mắt đỏ hoe.

      Tiểu Tiểu Tinh nghiêng đầu nhìn .

      "Chị ơi, chị thất tình hả? Bạn trai chị vì thấy chị bụng lớn nên chia tay hả?"

      Phút chốc mặt toàn vạch đen. (còn Bỉ ta ngồi cười )

      “À, . . . . . . phải."

      "Ba ơi!"

      "Hả?"

      "Ba, ba đến đón con hả?" đợi Quý Linh Linh phản ứng kịp thời, Tiểu Tiểu Tinh đãv nhảy xuống khỏi bồn hoa, chạy ra sau lừng . cũng xoay người nhìn lại, nhưng thấy người vừa tới, đứng hình ...Mộ Ly?

      "Ba à, ba là xấu mà, tới đón Tiểu Tiểu Tinh, chú ngốc để lạc mất con." Mộ Ly khom người bế nhóc lên, còn Tiểu Tiểu Tinh ngừng oán trách.

      "Ba dạy bảo lại chú ngốc giùm con nhé, đừng giận nữa nhé?" Mộ Ly lấy tay véo cái mũi của nhóc.

      Quý Linh Linh nhìn mà ngây người, cái cảnh này sao. . . . . . ấy lúc nào học được tình thương của cha vậy, hài hòa làm sao.

      đứng lên, cái cảnh tượng hài hòa này hình như có quan hệ đến . Cho tới bây giờ cũng biết rằng, ấy đứa con lớn đến vậy, và lại nhắc qua với . Nếu như gặp tình huống ngày hôm nay, đến bao giờ mới ra? Còn bảo mình là lần đầu tiên của , mà con lớn tần này!

      "Em đâu đấy?" lúc bước Mộ Ly tóm lấy cánh tay .

      Quý Linh Linh xoay người cười : "Trở về nhà của chính tôi!"

      "Đứng lại."

      Mộ Ly vòng lấy vai : "Nhà của em phải hướng đó."

      Quý Linh Linh đẩy tay của ra, ngửa đầu nhìn ấy: "Nếu như hôm nay tôi phát , cuộc đời này tôi vẫn mãi là người thứ ba mất rồi, tôi còn ngu ngốc sinh con cho nữa cơ chứ?"

      Lần này, cờn rơi nước mắt. Mộ Ly, coi như quá lợi hại, cái giấy hôn thú dụ dỗ được . kết hôn, ấy căn bản dám kết hôn là đúng mà! Ông trời đúng là có mắt, càng giấu bao nhiêu ông ấy lại giúp tôi phơi bay nó bấy nhiêu.
      Last edited by a moderator: 15/4/15
      dunggg thích bài này.

    2. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,185
      Chương 111 – Mộ Ly giảo hoạt
      Editor: Bỉ Ngạn Hoa
      "Đừng lộn xộn nữa."

      Quý Linh Linh nổi điên, vừa mới giơ tay lên bị Mộ Ly tóm lấy.

      "Tôi lộn xộn ư?" Quý Linh Linh oán hận nhìn , "Được,tôi lộn xộn đấy, buông tay ra mau!"

      " buông." Giọng Mộ Ly lớn, tay quả nắm được ngay, ngay cả cơ hội cự tuyệt cũng cho .

      Hai cánh tay bé xíu của Tiểu Tiểu Tinh vòng quanh cổ Mộ Ly, đôi đôi mắt to và sáng ngời nhìn hai người chớp.

      "Tên vô lại này! Bây giờ tôi phá đứa bé này, từ giờ chúng ta có nửa phần quan hệ với nhau!" Quý Linh Linh càng nước mắt rơi càng nhanh, suy nghĩ trăm ngàn nguyên nhân, nhưng chưa từng nghĩ đến nguyên nhân này cả.

      "Em phá con biết làm sao?" Mộ Ly làm như cản , chỉ hỏi lại câu.

      " có thể đừng giả tạo nữa được ? Giờ tôi biết rồi, có ai thướng tá Mộ đây càng đóng kịch phải , tôi xui xẻo quá phải ? Để cho cho gặp , rồi còn nữa chưa. Ha ha, ràng là. . . . . . là quá đáng mà." Quý Linh Linh nâng tay lau nước mắt.

      Khóc, có gì phải khóc hả trời, chuyện này nếu như đặt vào lúc trước coi như lừa cưới đúng ? sợ cái gì chứ, lừa lừa rồi còn khóc.

      Mộ Ly liền nghiêm mặt, câu nào.

      Người tới người lui, lúc ngang qua họ đều dừng mắt nhìn lát. càng tuấn tú, ôm nhóc đáng trong lòng, trước ngực còn có khóc thút thít, nhìn cảnh này, sao thấy ấm áp thế nhỉ?

      "Mẹ, đừng khóc mà." Tiểu Tiểu Tinh nhìn dáng vẻ biết làm gì của ba mình mà trong bụng thở dài, vẫn phải nhờ cậy vào đứa nhóc như mình rồi.

      Tiểu Tiểu Tinh đưa cánh tay bụ bẫm kéo kéo Quý Linh Linh: "Mẹ, mẹ là vợ của ba đúng ?"

      Nghe vậy, Quý Linh Linh chỉ cảm thấy trong đầu loạn xì ngầu lên, cái quái gì thế? Chẳng lẽ là bà hai? Còn là bà ?

      "Mẹ, bồng bồng con." Tiểu Tiểu Tinh giang hai cánh tay ra, ý bảo Quý Linh Linh bồng.

      Quý Linh Linh vô tội nhìn Mộ Ly vô số tội, có ai giải thích giùm tôi ?

      "Tiểu Tiểu Tinh được quậy, trong bụng mẹ có em bé, nếu bồng con làm đau em bé đấy." Mộ Ly ôm chặt lấy Tiểu Tiểu Tinh, ràng.

      "Gì ạ? Ba ơi, bụng mẹ to như vậy là do có em bé hả ba?" Tiểu Tiểu Tinh kinh ngạc,kiểu như mới phát ra vùng đất mới í."Tiểu Tiểu Tinh cũng từ trong bụng chui ra ngoài đúng ba? Ba, nhanh , nhanh mà." Tiểu Tiểu Tinh dùng tay đẩy đẩy vai , khuôn mặt viết hai chư vội vàng.

      "Ừ." Mộ Ly chỉ có thể đáp lấy tiếng.

      "Woa hạnh phúc quá , mẹ ơi, trong bụng mẹ là em hay em trai vậy ạ?"

      Bởi vì Tiểu Tiểu Tinh, nên cảm xúc giữa hai người to đầu này dịu hẳn .

      Mặc dù Quý Linh Linh vẫn còn tức Mộ LY, nhưng nhìn Tiểu Tiểu Tinh vô hại trước mặt mình, cũng dịu dàng lại.

      "Ngoan nào, bây giờ còn chưa biết con à."

      "Vậy sau này mẹ sinh em bé rồi có cho con chơi với nó mẹ?"

      Quý Linh Linh liếc mắt nhìn Mộ Ly, khẽ cắn môi, trong ánh mắt vẫn mang cơn giận, đáp lời bé.

      "Ba ơi ba, sao mẹ trả lời con vậy, có phải mẹ thích Tiểu Tiểu Tinh ?" xong, mặt con bé y như thời tiết bốn mùa, bỗng chu miệng khóc thút tha thút thít, "Ba ơi, mẹ thích Tiểu Tiểu Tinh, vậy ba đem con qua Mỹ lại phải ? Tiểu Tiểu Tinh muốn đâu, bên đó chỉ có chú ngốc, có ba ………. "

      Mộ Ly cùng Quý Linh Linh đều sững sờ, Tiểu Tiểu Tinh khóc ấm ức nơi đầu vai Mộ Ly.

      "Ba. . . . . . Tiểu Tiểu Tinh ngoan mà, đừng đưa con qua đó được ba?" Bé nắm chặt lấy áo vest Mộ Ly, còn đem nước mắt nước mũi chà hết lên áo sơ mi bên trong.

      Mộ Ly có chút vô lực nhìn Quý Linh Linh, mà đau lòng.

      "Tiểu Tiểu Tinh, đừng khóc, đừng khóc mà con." Quý Linh Linh thấy con trẻ khóc nên lòng có chút khó chịu.

      "Mộ Ly à? Tiểu Tiểu Tinh! Ôi trời, chú tìm thấy con rồi. " lúc ấy người đàn ông tay cầm hành lý từ đằng xa chạy tới.

      "Chú ngốc ơi!" Vừa thấy ai kia tới Tiểu Tiểu Tinh dang hai tay ra.

      "Này, Tiểu Tiểu Tinh, phải chú bảo đứng đó sao? Thế nào mà chạy tới đây hả?" Ngụy Như Lễ vội vàng thả hành lý trong tay ra, ôm ấp Tiểu Tiểu Tinh.

      "Ngụy Như Lễ, tốt nhất nên giải thích cho tôi!" Nhìn thấy người tới, sắc mặt Mộ Ly càng thêm lạnh, kể từ khi cái con người này trông coi con mình, ta để lạc nó vô số lần.

      "Chú ngốc, giải thích cho ba !" Tiểu Tiểu Tinh vòng tay ôm chú ấy, hai mắt đo đỏ, vừa vừa sụt sịt cái mũi.

      "Tôi. . . . . . Tôi . . . . ." làm sao có thể cho Mộ Ly mình tán được chứ? thể, nếu ra mình bị đánh tàn phế mất. "Chuyện này. . . . . . Chuyện này. . . . . . Đây là chủ à?"

      Khốn, khả năng đổi đề tài của chú giỏi quá đó!

      "Chú ngốc, ba có lời muốn với mẹ, chú dẫn con ăn kem nhé ?" Tiểu Tiểu Tinh tự nhiên thèm ăn.

      “Được chứ, Tiểu Tiểu Linh nhà ta thích ăn kem nhất mà,chú dẫn con nhé! Mộ Ly, chúng ta trước, chủ, gặp lại sau ạ!" Ngụy Như Lê sợ Mộ Ly bắt bẻ nên vội vã nhấc hành lý, chạy biến như bay.

      Đợi đến khi người kia , Quý Linh Linh giãy tay ra:” còn ở đó mà đóng kịch, buồng tôi ra!"

      "Lộn xộn chưa ngán à?" Mộ Ly buồng tay ra, còn dùng hai tay ôm vào lòng.

      "Mình tôi lộn xộn sao? có con, còn gạt tôi? Giờ bị tôi phát ra rồi, còn giả làm người biết gì ư? Mộ Ly, tôi biết trái tim của là gì!" Giọng Quý Linh Linh toàn mang trào phúng "Tôi phá thai ngay bây giờ, khỏi phiền ở nhà lo nghĩ."

      "Quý Linh Linh, được phá thai lần nữa!" Mộ Ly gầm tiếng.

      ngước đầu, nước mắt lại giữ được rơi xuống lần nữa, mắng ư?

      " buông tôi ra, buông ra mau! A. . . . . .Đau quá. . . . . ." Quý Linh Linh mới vừa mới phản kháng tí xíu bụng lên cơn đau, khổ sở gập người lại.

      "Quý Linh Linh! Quý Linh Linh?" Mộ Ly bị dọa sợ, vội vã bế lên, "Ngốc quá , Tiểu Tiểu Linh là con nuôi của , đừng có ồn ào nữa mà!"

      ". . . . . . cái gì?"

      "Đồ ngốc! lại lần nữa, sau này đừng hỏi thêm, Tiểu Tiểu Tinh là con nuôi năm năm trước nhặt được đường về nha. Đúng là phụ nữ, em hiểu chưa hả? Ban nãy ra, là do sợ con bé Tiểu Tiểu Tinh đau lòng thôi!"

      "Em. . . . . ."

      " được phép gì!" Mộ Ly tức đến đỏ mắt, "Bụng còn đau ?" Chả dịu dàng tẹo nào, hỏi cái này làm gì chèn ép thế chứ?

      " đối xử tệ với em đau nưuax." Quý Linh Linh rụt cổ lại, nghiêng mặt qua.

      "Đừng cử động lung tung! Bây giờ bọn mình kiểm tra tổng quát cơ thể!" Bá đạo, còn chưa từng thấy thời điểm người đàn ông này bá đáo như vậy, chẳng lẽ câu Phá thai" kia kích thích được ấy?

      "Nhưng. . . . . .tại sao bởi vì câu em phải tin tưởng ?"

      "Quý Linh Linh, em đừng ép buộc giận có được ?" Mộ Ly hung dữ, ôm , hai người tựa sát vào nhau, cho nên có thể cảm nhận được cơn giận của .

      " lừa cưới? Rồi có hỏi em ?"

      "Lừa cưới?" Mộ Ly giờ đây muốn bóp chết "Được, hôm nay chứng minh Tiểu Tiểu Tinh là con nuôi của , còn em. . . . . . Hôm nay phải phục vụ ! BẰNG MIỆNG!"

      "Hừ, cứ chứng minh, chỉ dùng miệng, lấy cái gì cũng được, phục vụ vô điều kiện! Nhưng nếu chứng minh được, quỳ xuống cho em, rồi em bỏ !" Quý Linh Linh lạnh mắt nhìn lại.

      Mộ Ly lại lần nữa ôm chặt : "Muốn rời xa , rồi tìm thêm mấy tên khốn khác ư? Quý Linh Linh, em chết ý nghĩ này . Đời này em là của , kiếp sau hay kiếp sau nữa đều của ."

      " có khả năng kia à?" Quý Linh Linh khiêu khích chút kiêng kỵ, con bé này, đừng có ngốc thái quá, đừng tưởng chọc giận được Mộ Ly nghĩ đến hậu quả nhé.

      Mộ Ly lạnh lùng nhìn lát, nhưng cái lạnh lùng ấy lại hóa thành cơn nước ấm ngay lập tức: "Em à, đừng cãi lại nữa, lo giữ sức nhé!"

      "... chứng minh trước cái , chuyện đó tính sau!"

      Mộ Ly nhếch môi” " mong chờ được chứng minh đây!" Trời mới biết, tháng gần nhất, lần cũng chưa phục vụ đây này, dầu gì cũng là gã đàn ông bình thường, nhìn người phụ nữ mình bên cạnh ngày càng nở nang, càng ngày càng mềm mại, thế nhưng chỉ có thể nhẫn nhịn chịu đựng.

      Lần này, rốt cuộc cũng hòa được ván rồi.

      "Lão Trung, lái xe đến đây."

      Hai phút sau, chiếc xe dừng ngay trước mặt họ.

      "Cậu Mộ, chủ, lên xe ạ." Lão Trung cúi đầu đứng bên.

      "Ừ." Mộ Ly đáp tiếng, liền ôm Quý Linh Linh ngồi vào xe.

      Lão Trung cười à? Từ khi nào mà ông ta cười lộ liễu thế?

      Xong rồi, vừa lên xe, Quý Linh Linh đột nhiên có cảm giác mình bị lừa.

      "Ừm, câu ban nãy em có thể sửa được ?" Quý Linh Linh tay để trước ngực , đầu cúi xuống, miệng giọng mềm yếu.

      "Hả? Ngẩng đầu lên chuyện ." Mộ Ly nhíu mày, giả bộ muốn, có trời mới biết, trong lòng cười sướng như điên.

      "Em. . . . . . Lời em mới ấy, em nhớ nữa rồi, chúng mình có thể lại được ?" Mới thế mà nhận lỗi rồi.

      "Hả? lại lần nữa ?"

      "Ừ, cái đó… "

      " thể!"

      "Hả? Ừm. . . . . . Ừm. . . . . ." Đồ tối! thể thể, cần gì ra tay như vầy chứ?

      Quý Linh Linh vốn cũng chả đề phòng gì , nên bị Mộ Ly chiếm tiện nghi cách trực tiếp. Môi nóng quấn quít, trước ngực chợt cảm thấy lành lạnh, ông Trung còn ở bên cái tên này !

      tiện nhấc tay kéo rèm xe ngăn lại.

      " làm gì vậy hả?" Lớp son môi miệng Quý Linh Linh bị nuốt sạch .

      "À, chỉ hưởng thụ quyền lời của mình thôi mà."

      "Gì chứ?" Nhìn dáng vẻ nắm chắc phần thắng của , “ còn chưa có... "

      "Ừm"

      Lại bị cưỡng hiếp môi lần nữa, phụ nữ có thai là có tội.
      dunggg thích bài này.

    3. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,185
      Chương 112 – Ba mẹ, hai người làm gì thế ạ?
      Editor: Bỉ Ngạn Hoa

      " chủ, muốn xem ?"

      "À, hehe, xem nữa, chú cất ."

      Mội câu của ông Trung làm Quý Linh Linh thoát khỏi trạng thái hối hận, cuối cùng chỉ có thể gượng cười, để cho ông ấy cất giấy chứng nhận nuôi dưỡng.

      " chủ, vậy tôi đây, nghỉ ngơi cho khỏe."

      "Ha ha, vâng."

      Đợi ông Trung rồi, Quý Linh Linh chửi mình mấy câu, tại sao có thể xúc động như vậy hả? Tự nhiên chọc Mộ Ly làm chi biết, chọc ấy mình có kết quả tốt à? Vừa nhớ tới mấy câu với ảnh ban nãy là...

      "Xem hết chưa?" lúc ấy Mộ Ly đẩy cửa ra, dựa vào cạnh cửa.

      Quý Linh Linh có chút ấm ức khi nhìn , ràng cố ý đây mà, giận dỗi ngó lơ .

      Mộ Ly nhếch môi: "Em à, đừng quên mấy lời em đấy nhé." vô sỉ nhắc nhở cho nhớ.

      "Này!"

      "Sao thế?" Mộ Ly mím môi, mặt vẻ khó nén cười: "Mấy lời đó bức đâu nhé."

      " ..." Quý Linh Linh nhìn , giận chết mất, ấy cố ý mà, ràng thấy giận còn bày cái bộ mặt đó." biết, em đổi ý rồi."

      "Hả?" Vừa nghe thế, Mộ Ly bước dài thiệt dài tới chỗ : "Lặp lại lần nữa coi." tay nâng cằm lên, bắt nhìn thẳng vào mắt mình.

      "Em. . . . . . Chính em muốn đổi ý đấy, hơn nữa em cũng muốn phá thai, có thể làm gì em hả?"

      Mộ Ly nheo mắt lại, tỉnh táo quan sát nét mặt của .

      "Em điên điên khùng khùng đăng ký với , nhưng sau đó sao, cầu hôn cũng có, cũng chẳng năng chuẩn bị hôn lễ gì cả. Hôm nay lại đột nhiên xuất đứa trẻ, nếu như đổi lại , nghĩ sao? Nếu muốn lấy em, tại sao muốn đăng ký với em? Chẳng lẽ chỉ bởi vì đứa bé này ư?" Quý Linh Linh ngước đầu, trong mắt là mông lung: "Nếu như chỉ vì đứa bé, vậy cần làm lớn chuyện làm chi cho khổ, em là được."

      Ngước đầu phát cơn giận, thốt hết lời khó chịu bên trong.

      Cúi đầu, nước mắt lại chảy xuống.

      "Đồ ngốc này.” Mộ Ly ngồi xổm người xuống, lấy tay gạt vài lọn tóc , "Sao thích khóc vậy nhỉ? Sao trực tiếp hỏi , hôm nay để Tiểu Trương chở về, có phải vì chuyện này ?" Giọng Mộ Ly nhất thời dịu dàng, khiến cảm thấy an tâm hơn.

      nhìn lại , càng nức nở: ", làm sao biết?"

      Mộ Ly nở nụ cười, ngồi bên người , đỡ vai rồi ôm vào trong ngực: "Người phụ nữ tính tình ngây thơ, mưu, vô cùng phóng khoáng đâu rồi? phải là tổ chức hôn lễ cho em, do chưa tới lúc mà thôi."

      "Chưa đến lúc? kết hôn kết chứ, đợi đúng lúc làm chi?" Quý Linh Linh chẳng hứng thú với mấy lời của được, "Trong lòng suy nghĩ như thế nào em cũng hiểu được, nếu như bây giờ em, em cũng cưỡng ép nữa làm gì."

      Quý Linh Linh mắt đo đỏ, miệng chúm chím, dáng vẻ ấy khó chịu bao nhiêu mà càng vô cùng hấp dẫn.

      "Đừng điên khùng nữa!" Mộ Ly nắm chặt lấy đầu vai " lời em, bao giờ rút lại, giờ điều tra vụ án, mà nó lại có liên quan đến nhiều tổ chức khác nhau, nên muốn em lộ mặt trước nhiều người."

      "Hả?" Quý Linh Linh nghe vậy khỏi sửng sốt.

      Mộ Ly lấy tay vuốt ve tóc , lại lần nữa ôm vào ngực: "Em ấy, lúc nào mà hiểu được tấm lòng của ." than .

      Quý Linh Linh cảm thấy mũi cay cay, nước mắt lại rơi xuống: " xin lỗi. Đúng là em muốn rời khỏi , em muốn ở cùng nơi với ."

      "Tiểu Linh Linh à, em vậy có phải tính đổ hết lỗi lên người ?" Mộ Ly thấy vậy tâm trang cũng tốt hẳn lên: "Em đó, trong cái đầu này nè, biết cả ngày chứa cái khỉ khô gì trong đó, toàn suy nghĩ lung ta lung tung." cốc trán cái.

      "Đồ khốn. " Quý Linh Linh lấy tay che trán, gương mặt khó chịu "Hôm nay Giản Dao hỏi em mà, bao giờ cử hành hôn lễ, mà qua với em đâu. Em, em có chút cảm giác an toàn." xong, liền đưa tay vòng lấy cổ , chu chu môi, kệ mặt sát ngực , rồi dụi dụi.

      Mộ Ly vòng lấy eo : "Chờ vụ án này giải quyết xong xuôi, dẫn em Paris chơi, giờ đừng có tin lời ai mà nghi ngờ ." , vừa như an ủi , vừa như bảo đảm với .

      "Paris? Có ?" Thấy vậy, mặt Quý Linh Linh giấu nổi niềm hưng phấn.

      "Ừ, nhưng bây giờ em phải ngoan ngoãn cho , nếu đến lúc đó cưới em đâu đấy." hôn lên khóe môi, trêu chọc .

      " cưới? Hừ hừ, nương đây giao hàng rồi trả hàng nhé. " Khuôn mặt nhắn của Quý Linh Linh cũng nét trêu đùa, đôi tay càng ôm chặt lấy cổ , "Coi như bây giờ có hối hận, muốn tìm em khác, ngại quá, nhờ chuyển lời tới tụi nó, kiếp sau phải nhanh chân hơn chút. Nhưng hôm nay em quyết định, em muốn dây dưa với kiếp này, kiếp sau, rồi kiếp sau sau nữa, dây dưa đến khi em ngán mới thôi!"

      "Sao em ích lỷ thế, nếu đến lúc em ngán, mà chưa ngán sao đây? Chẳng lẽ em định bỏ à?" Mộ Ly lấn người, nhàng gặm gặm chóp mũi , " cho biết rằng, em ." Nhiệt độ giữa hai người tăng lên cực nhanh, trong miệng hà ra toàn hơi nóng, phân tán khắp mặt .

      Quý Linh Linh khẽ cắn môi, cười hì hì trốn tránh nụ hôn của .

      "Tay của lại ở yên rồi." hạ cánh tay xuống, khẽ vỗ lên cái bàn tay sờ mó người : "Em lại ngoan rồi." cười duyên, xem ra đàn ông phải dựa vào chính mình mới nắm giữ được, cái nhìn của người khác cũng có thể coi thường nhớ làm gì. Vì chỉ cần biết rằng, Mộ Ly chỉ thôi, cũng chỉ mỗi mình , vậy là đủ lắm rồi.

      Mộ Ly tựa vào hõm cổ : "Bởi vì nó chạm vào em là mất kiểm soát."

      "Tin mới là lạ." Quý Linh Linh nũng nịu , vừa ngẩng đầu lên Mộ Ly chớp cơ hội hôn cổ .

      "Ha ha, đừng mà, ngứa quá ." giọng cười , quen thuộc với cơ thể của , cho nên biết chỗ nào mẩn cảm nhất, hôn hít hồi khiến cái cổ trắng nõn đỏ ửng.

      Cái người này, trong suốt những ngày mang thai, có trời mới biết kiềm chế bao nhiêu, mỗi lần nhìn thấy thân mật mà phải chịu đựng cũng tội.

      "Này, đừng dùng sức như vậy, rất ..." Quý Linh Linh ôm cổ , nũng nịu , " gần đây...ừ, rất thoải mái" lòng muốn , cần gấp gáp như vậy làm chi, ai có thể tưởng tượng ra rằng, đường đường là thượng tá, nhưng mỗi khi nhìn thấy phụ nữ của mình là làm ra cái dáng vẻ như chết đói kia chứ?

      "Ừ, mới đọc cuốn tạp chí về cách trước khi làm ba. Như vậy chứ ... " Mộ Ly là làm, nhìn hưởng thụ với cách đấm bóp của mình, rất vui.

      "Hả? Cách trước khi làm ba à? Được đấy. Bên kia, đúng, hơi hơi thoải mái. Vậy đó là gì ?" Quý Linh Linh dứt câu xấu hổ kề mặt vào ngực , có bao giờ chủ động đâu, xấu hổ quá .

      "Bày cách hiểu phụ nữ lúc mang thai này, có những phản ứng gì này, còn học thêm số cách mátsa nữa. giờ em lấu lâu thấy mệt mỏi, đó là phản ứng khi mang thai đấy, nên mới xoa bóp cho em thoải mái."

      " ..." Quý Linh Linh khẽ cắn môi, ra ấy lén làm nhiều việc vì mình như thế.

      "Ừ, em cũng được đám bóp cho thoải mái." cũng muốn.

      cứ tưởng, nghe ngán , nên mới dạy dỗ kiểu này.

      "Thoải mái à? học cũng tệ đúng , nếu càng ngày càng tốt em ngoan ngoan nhé, đừng cứ mở miệng là phá nó , đau lòng muốn chết." bên , bên cứ xoa xoa bóp bóp, vẫn thấy chưa đủ.

      khi chuyện, đột nhiên người có cảm giác ươn ướt, cái tên vô lại này.

      "Ừ, em biết rồi, nữa, xin lỗi . chút, thôi em thoải mái. Sau này em mấy lời như vậy nữa." Tay nhắn ôm lấy đầu , nhắm mắt lại, mặc cho làm gì làm.

      Mộ Ly làm theo lời . Bởi vì mang thai nên cơ thể càng đẫy đà, so với vóc dáng cao gầy trước đây giờ khác nhau trời vực.

      "Tiểu Linh Linh, em có thấy, em thay đổi ?" Mộ Ly nhàng vòng eo , chỉ sợ chạm vào bụng.

      "Hả?"

      "Mỗi ngày đều có thay đổi, giờ tay ..." Mộ Ly cười xấu xa, còn lấy tay so sánh.

      "Này, đáng ghét." gương mặt Quý Linh Linh đỏ phừng phừng, cái tên Mộ Ly này, chả bao giờ nghiêm túc được, "Đàn ông mấy phải thích như vậy à? Cơ thể em cũng chịu khuất phục dưới ý dê của rồi đấy, biết thích, cho nên nó càng ngày càng phối hợp đấy thôi. Chẳng lẽ vậy thích à?" Quý Linh Linh cũng bắt chước y chang giọng điệu của , toàn bị khi dễ, cho nên cũng muốn làm địa chủ lần.

      Nhìn dáng vẻ vừa vừa xấu hổ ấy, Mộ Ly căng đau đến khó chịu.

      "Hôm nay em , chỉ cần chứng minh được, em phục vụ . Giờ xin hỏi Quý câu, chuẩn bị khi nào bắt đầu phục vụ tôi chưa?" Mộ Ly ngẩng đầu lên, ngay sau đó đổi lại tay.

      "A!" Quý Linh Linh sững sờ, trí nhớ sao tốt thế biết, cho tới bây giờ còn nhớ hết mọi chuyện "Đừng mà , lần nào cũng bới móc em."

      "Hình như nhớ là em tự cầu mà ta." Mộ Ly thuận thế hôn hôn mặt , da dẻ trơn bóng khiến chả muốn dừng tay.

      "Làm gì có!" Quý Linh Linh giả bộ xấu hỗ đấm lên vai cái: "Đều do hết, em nào biết mỗi lần mọn là rờ người em chứ?".

      "Có à? chỉ nhân cơ hội đó cho nào đó biết rằng, làm việc nên xúc động quá trớn mà thôi. Chuyện gì cũng chưa làm, còn em cũng chả hỏi chẳng rằng, trực tiếp kết án tử hình cho , nếu như tính tình em cứng rắng thêm tí, chạy mất tiêu, biết làm sao? Chẳng phải oan ngập đầu à?" Mộ Ly đến đáng thương vô cùng, tám đời nhà Quý Linh Linh cũng đuổi kịp tài , chỉ mới hai ba câu khiến Quý Linh Linh tự dâng mình nộp mạng cho .

      "Em ..." Quý Linh Linh cong môi: "Vậy lúc em hiều lầm , tậm trạng sao?"

      Mộ Ly liếc cái, "Muốn ăn thịt em."

      May lúc đó biết kiềm chế.

      Quý Linh Linh sững sờ: "Lưu manh! Trong đầu toàn mấy thứ đó." nhịn được cốc trán phát.

      "Vậy nếu biết làm sao chứu? Đánh em à? Làm được; mắng em? được luôn; cần em nữa? làm càng được. Cho nên chỉ có thể dùng cách trực tiếp nhất, có thể nhất biểu đạt tâm trạng nhất. Cho nên lần sau, em kích động nên nghĩ kỹ lại nhé, nếu muốn làm vậy hành động tại chỗ với em luôn." Mộ Ly lại gần , câu cuối muốn hù dọa cho vui.
      Last edited by a moderator: 16/4/15
      dunggg thích bài này.

    4. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      "Này, đừng xúc động, đừng xúc động mà!" Quý Linh Linh tin , vô cùng tin tưởng , trong xương tủy người đàn ông này toàn chứa lưu manh, nếu làm ấy bực, chắc mình chạy trước khi bị ăn sạch mất. Hôm nay cũng nhờ mình mang thai, thôi ấy cũng dùng sức rồi.

      Hehe, con cứu .

      "Vậy sau này em còn nghĩ bậy nữa ?" Mộ Ly rèn sắt khi còn nóng hỏi, tay an phận mò mẫm.

      "Hứ, vậy cần phải xem biểu của ."

      "Biểu của ?"

      "Đúng vậy, ở bên ngoài, khi nhìn thấy , phải nhớ rằng, mình là người có gia đình, phải mấy tên độc thân hoàng kim kia. Phải thu hồi lực hấp dẫn của mình lại luôn, được phóng điện với phụ nữ khi nhìn họ nữ." Quý Linh Linh tỉnh bơ nhìn , chuyện kiểu nghiêm chỉnh.

      " nhớ rằng mình chỉ phóng điện với em, còn mấy người khác, làm gì có."

      Đó. Tên thượng tá này nịnh nhanh lắm.

      nào đó trơ trơ khuôn mặt hả hê với : "Nhưng mà, quyến rũ họ, cũng có nhiều đứa tự ngã nhào vào mà. Cho nên, em muốn đề biện pháp nho , nghe ?" Quý Linh Linh đến đây, cố ý làm vẻ mặt khổ sở.

      "Hả?" Mộ Ly cũng cảnh giác, Quý Linh Linh luôn dùng bộ mặt ngốc nghếch khi ở bên cạnh , nhưng ra đầu óc có bao nhiêu thông minh, trong lòng hai người đều biết ràng.

      "Đồ ngốc, à..." Quả nhiên bắt đầu làm nũng rồi kìa, Quý Linh Linh leo lên người , dùng thân hình đãy đà cà sát da , " mà, mỗi ngày trước khi làm, em phải chỉnh sửa vẻ ngoài rồi mới được . Ví dụ như để râu nè, mặc quần áo giày dép đơn giản tí nè, tóc cũng cần cắt theo định kỳ nữa nè, biết tê giáckhông?" ra Quý Linh Linh bày đống cử chỉ trước mặt , ra đống lời , chẳng qua là vì 3 chữ cuối, tê giác.

      "Em cái gì?" Mộ Ly hận thể nuốt tròng cái người phụ nữ này vào bụng ngay tức khắc.

      "Đồ ngốc, lớn tiếng thế làm gì, bé con của em sợ đấy. Phụ nữ vì người mình mà trang điểm, đàn ông cũng vậy thôi. nên vì em, như vậy mấy người khác mới khinh thường rồi chả nhớ là ai, , em có đúng ?" Quý Linh Linh tiếp tục phát huy tiềm năng của mình.

      đúng! Đây là ngụy biện.

      "Em sợ hù em à?"

      Em hận thể để hù chết em! Dĩ nhiên câu này dám ra đâu. Có trời mới biết, phải coi chừng tên đàn ông ưu tú hơn người bên cạnh, là điều khiến có cảm giác an toàn. Hơn nữa giờ nhiều ả có thủ đoạn còn cao tay hơn trước. sợ Mộ Ly ấy quyến rũ người khác, chỉ sợ mấy ả hồ ly quyến rũ lại thôi. Nếu xảy ra chuyện bỏ thuốc ngủ như lần trước, có bản lãnh bắt gặp trùng hợp lần nữa.

      Nghĩ đến đây, Quý Linh Linh cảm thấy sợ.

      " à." Quý Linh Linh kéo cánh tay , dáng vẻ mềm mại tựa như nước.

      Đồng ý , đồng ý mà.

      "Ba, mẹ. Oa, ba bú sữa mẹ hả?"

      "A!" Chỗ cửa đột nhiênxuất đứa con nít, Quý Linh Linh sảng hồn hét lên tiếng, còn Mộ Ly vẫn bình tĩnh như thường, tiện tay cài nút áo ngực lại.

      "Oa, ba ơi, con cũng muốn chơi thế." Tiểu Tiểu Tinh đứng ngay cửa, mặt hưng phấn cực kỳ: "Ba, con gọi chú ngốc đến chơi!"

      Khốn kiếp.

      Hai người nhất thời vạch đen đầy mặt.
      "Tiểu Tiểu Tinh, lại đây con, ba ôm nào."

      "Dạ."

      Tiểu Tiểu Tinh được Mộ Ly ôm vào ngực, nhìn Quý Linh Linh cách đầy hứng thú, cho đến khi khiến ấy được tự nhiên mới chịu ngừng, xem ra sau này trước khi làm việc gì cũng phải đóng cửa trước mới được, nếu dạy hư trẻ con là được.

      "Tiểu Tiểu Tinh, cảnh con thấy ban nãy ấy, chỉ có thể ba làm cùng mẹ thôi à, người khác được làm thế, con biết chưa nào?" Mộ Ly ôm bé, cách nghiêm túc.

      "Tại sao chỉ có ba làm cùng mẹ ạ? Tiểu Tiểu Tinh được sao? Chú ngốc cũng được ạ?" Tiểu Tiểu Tinh đầy thắc mắc.

      "E hèm, Tiểu Tiểu Tinh có nghe lời ba nào?" Chuyện này biết phải với bé như thế nào.

      "Nghe ạ, Tiểu Tiểu Tinh là con ngoan của ba mà, nên con phải nghe lời ba chứ."

      "Vậy lời ba nhớ chưa?"

      "Dạ?" Tiểu Tiểu Tinh nhìn ba, "A, con biết rồi! Mẹ chỉ có thể để ba ăn, Tiểu Tiểu Tinh được ăn, chú ngốc cũng được ăn luôn! Ba, đúng ba?"
      Hai người lại xấu hổ lần nữa, xem ra phải khóa cửa.
      "Ngoan lắm, ba phải làm, con ở đây chơi với mẹ."

      xong, Mộ Ly đặt bé lên ghế salon, đứng lên, trước khi làm, thừa dịp Quý Linh Linh chú ý, nâng cằm lên, ăn trộm nụ hôn."Này. " Quý Linh Linh khẽ mắng, Tiểu Tiểu Tinh còn ở đây mà.

      Mộ Ly chỉ cười lại với , sau đó rời .

      "Mẹ, con với mẹ chuyện được ?" Mộ Ly vừa , Tiểu Tiểu Tinh lấn tới.

      Quý Linh Linh ôm bé lên đùi mình, may nó nặng: “Tiểu Tiểu Tinh, con muốn gì với mẹ vậy?”

      "Mẹ, con muốn với mẹ bí mật, mẹ giúp Tiểu Tiểu Tinh giữ bí mật này nhé?" Nhìn vẻ mặt chân thành của Tiểu Tiểu Tinh bên mình, Quý Linh Linh có chút buồn cười, người bạn này mới năm tuổi có bí mật gì chứ?

      Tiểu Tiểu Linh đưa tay kề sát bên mép tai Ngô Hiểu Dao, "Mẹ, ra con là đứa trẻ ba nhặt được."

      "Hả?" Quý Linh Linh vốn cười, giờ lại đứng hình.

      "Nhưng ba vẫn luôn gạt con, ông ấy sợ con biết đau lòng khó chịu. Cho nên giờ con với mẹ nè, mong rằng mẹ đừng với ba, để ba khỏi buồn."

      Nhìn khuôn mặt nhắn nghiêm túc của bé, Quý Linh Linh có cảm giác hốc mắt mình nóng lên.

      "Có lần ba chuyện phiếm với chú ngốc, ông ấy bảo chú ngốc được với Tiểu Tiểu Tinh chuyện này đó." Tiểu Tiểu Tinh chỉ sợ Quý Linh Linh hiểu, cho nên giải thích thêm cái nữa.

      Quý Linh Linh lúc này rơi đầy nước mắt, giơ tay lên, khẽ vỗ lên mặt con bé: "Mẹ giữ bí mật này vì Tiểu Tiểu Tinh nhé, cho ba biết nhé, được con?"

      "Dạ được ạ! Con biết mẹ tốt nhất mà." Tiểu Tiểu Tinh lập tức nhào vào lòng Quý Linh Linh.

      Lần này tốt quá rồi, người mẹ mới này vì chuyện của Tiểu Tiểu Tinh mà ghét bỏ ba. Ba gạt mẹ, ba cũng chưa hề kết hôn với ai, cũng chưa có con ruột thịt gì cả, bé chỉ là đứa trẻ được nhặt về thôi. Nhưng ba vẫn luôn luôn như người ba ruột, đối xử tốt với Tiểu Tiểu Tinh. Cho nên Tiểu Tiểu Tinh cũng muốn thương ba như vậy, và cũng mẹ như ba.

      " chủ, cậu chủ của ông Lãnh gọi điện đến."

      lúc ấy ông Trung vào.

      " nhận điện thoại nào con." Quý Linh Linh chùi hết nước mắt mặt, sau đó nhận điện thoại.

      "Alo, Tư Tư hả con?"

      "Mẹ, Tư Tư nhớ mẹ, muốn thăm mẹ nè. Nhưng chú đồng ý ạ, bắt con gọi trước cho mẹ đó." Vừa nghe giọng biết miệng thằng nhóc này vểnh lên cao rồi.

      "Mẹ cũng nhớ Tư Tư lắm, đưa điện thoại cho chú con , để mẹ chuyện với ông ấy nhé." Quý Linh Linh cười cười, tình mẫu tử thể qua nét mặt.

      "Alo." Vẫn là thanh quen thuộc ấy, mang theo hơi lạnh lùng.

      "Tổng giám đốc Lãnh, mang Tư Tư qua đây ."

      "Nó quấy rầy em chứ?" Lãnh Dạ Hi vẫn lạnh lẽo như cũ nhưng vẫn thấy được quan tâm trong đó.

      " đâu, trong nhà mới có thêm đứa trẻ con, Tư Tư tới đây có thể chơi chung với nó."

      "Ừ, tôi đưa nó qua đó."

      "Ừ."

      Sau đó liền cúp điện thoại, xoay người với nhóc: " Tiểu Tiểu Tinh, lát nữa trai qua đây, con chơi với ấy được ?"

      "Dạ được!" Tiểu Tiểu Tinh vô cùng thích thú, lâu rồi chưa chơi với bạn cùng tuổi.

      Quý Linh Linh nhàng xoa đầu bé, Tiểu Tiểu Tinh là bảo bổi của ba, cũng là bảo bối của mẹ.

      (Hết chương 112)
      dunggg thích bài này.

    5. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,185
      113- Tiểu Tiểu Tinh và Tư Tư
      Editor: Bỉ Ngạn Hoa
      "Tiểu Linh linh, tắm thôi con."

      "Ba, con muốn tắm với mẹ, được ba?" Mộ Ly vừa vào câu, nghĩ tới chuyện Tiểu Tiểu Tinh vẫn còn chơi với .

      "Hả?" Mộ Ly nhìn Quý Linh Linh chơi đùa với Tiểu Tiểu Tinh, khỏi cười khan tiếng.

      "Mẹ, được ạ? Trước đây chú ngốc đều sai bà bảo mẫu tắm cho Tiểu Tiểu Tinh, giờ con muốn tắm với mẹ, được mẹ?" Tiểu Tiểu Tinh mắt ngấn nước, vẻ mặt mong chờ.

      "Ha ha, ngoan nào." Quý Linh Linh lấy tay vuốt đầu Tiểu Tiểu Tinh, chắc hẳn những năm này, con bé rất ở cạnh Mộ Ly, mặc dù có ba danh nghĩa, nhưng lại được hưởng thụ tình cảm của ba đối với mình.

      Lúc này Mộ Ly tới, vòng tay ôm lấy hai người: "Vậy chúng ta tắm chung nhé, Tiểu Tiểu Tinh, được con?"

      "Được ạ!" Trẻ con vẫn chỉ là trẻ con, chỉ vì muốn thỏa mãn ước nguyện như vậy vui quản trời đất.

      "Tiểu Tiểu Tinh theo sau lưng ba nè, chúng ta cùng nhau tắm nhé."

      "Dạ.” Tiểu Tiểu Tinh lập tức từ giường nhảy xuống, vui mừng vỗ tay, "Ba ba, tại sao ba lại ôm mẹ thế?"

      Quý Linh Linh nhìn Tiểu Tiểu Tinh, mặt mày đỏ ửng, biết nên trả lời thế nào với bé, vội chôn mặt vô cổ Mộ Ly.

      "Bởi vì trong bụng mẹ có cục cưng nè, ba phải ôm mẹ con, nếu cục cưng bị thương." Mộ Ly nghiêm túc giải thích cho Tiểu Tiểu Tinh

      "Chuyện này. . . . . ." Tiểu Tiểu Tinh nâng cằm lên, tựa hồ nghiêm túc suy nghĩ về lời ba : “Ba, có phải sau này mẹ sinh Tiểu Tiểu Tinh ạ? Nó chơi với con phải ạ?"

      "Ha ha, con đúng rồi, nào, tắm với ba mẹ nhé." Nhìn vẻ khéo léo của Tiểu Tiểu Tinh, Mộ Ly khó nén được nụ cười.

      Quý Linh Linh cũng cười, ôm chặt lấy cánh tay , " ra snh cũng biết giữ trẻ con."

      "Nếu vậy cho chút phần thưởng cưng." Mộ Ly vừa ôm , vừa lại gần ghẹo .

      “Này, mới cần, đồ đứng đắn, Tiểu Tiểu Tinh vẫn còn ở phía sau kìa." Quý Linh Linh giọng nhắc nhở.

      "Em phát Tiểu Tiểu Tinh thông minh hơn em sao? Tiểu Tiểu Tinh hiểu ba nó làm gì." Mộ Ly che giấu được tự hào .

      "Hừ, nhìn điệu bộ kìa, Tiểu Tiểu Tinh ở bên cạnh bao lâu, tính chưa đấy?" Quý Linh Linh đấm lên ngực , kháng nghị lời .

      "Vậy ý của em là...Tiểu Tiểu Tinh, con về phòng con , bảo bảo mẫu Lâm tìm giúp con chiếc áo ngủ." Ba đột nhiên nhớ đến nó, bảo Tiểu Tiểu Tinh lấy.

      “Dạ, con lấy, ba mẹ nhớ chờ con đó." Tiểu Tiểu Tinh đứng lại thêm rồi mới .

      "Ba chờ con, lấy ." Mộ Ly để Quý Linh Linh xuống, đưa tay vuốt đỉnh đầu con bé, "Chạy chậm chút, ba chờ con."

      Tiểu Tiểu Tinh đưa khuôn mặt tròn trĩnh đáng yếu ra, bên môi là nụ cười tươi tắn: "Dạ vâng, Tiểu Tiểu Tinh quay lại nahnh." xong, Tiểu Tiểu Tinh liền lắc lắc thân thể bé, vừa gọi thím Lâm, vừa chạy đến đó.

      Nhìn con nhóc đáng như vậy, Quý Linh Linh bật cười thành tiếng.

      "Đừng quậy." Mộ Ly đặn dò.

      "Này này, đừng biến em thành mấy bà lão già ốm yếu, mà phải phòng tắm bên này kêu người sửa rồi à? Làm gì ra vẻ sợ hãi kiểu đó." Mộ Ly tới bên cạnh , đưa tay khoác lên vai .

      "Em còn muốn gây chuyện mấy lần nữa đây? Dù sửa cũng an toàn, gạch lát trong phòng tắm rất trơn." Mộ Ly ôm chặt lấy eo , sợ lại té y như lần trước.

      ra ngay cả vấn đề Mộ Ly cũng coi như to tát, lúc ở trong phòng tắm, để ý khi đứng cũng là điều bình thường, mà hôm đó là do Quý Linh Linh đùa với Mộ Ly, chạy nhảy mấy bước,di◕ễn♠đà‿n♠lê♠q◕uý♠đôn thiếu chút nữa té rầm xuống nền. Chuyện này khiến đau tim, chẳng những đem hết gạch trong phòng tắm đổi lại loại chống trơn trợt mới nhất nay, mà còn dặn người làm lau chùi cẩn thẩn 5 lần 1 ngày, còn lót tấm nệm dày giường nữa chưa. Nhưng hình như ấy sợ sợ sao ấy, lúc nào cũng mang vẻ lo lắng.

      "Được rồi nhé, nếu thảm sàn nhà cũng có thể té, vậy ông trời biết lý biết lẽ rồi. Giờ em có chuyện hỏi đây."

      "Ừ, hỏi ."

      "Tiểu Tiểu Tinh vẫn luôn sống ở nước ngoài à?" Quý Linh Linh ngước đầu, nhìn thẳng vào đôi mắt , hỏi chuyện này khiến giọng Quý Linh Linh có chút nặng nề.

      "Ừ." Có lẽ hỏi tới chuyện thoải mái nhất trong lòng , Mộ Ly xoay đầu , nhìn thẳng vào mặt nữa.

      Nhưng Quý Linh Linh lại đồng ý, lấy tay ôm mặt , cầu nhìn thẳng vào mình: "Vậy lần này sao, đừng mang Tiểu Tiểu Tinh về bên ấy được ? Chưa tới sáu tháng nữa em sinh đứa con trai hay con giống nó rồi. Tiểu Tiểu Tinh còn như vậy, mặc dù Ngụy Như Lễ chăm sóc nó rất chu đáo. Nhưng dù sao mới là ba chính thức của nó." thanh của có chút nghẹn ngào.

      Mộ Ly nhìn , mím môi, nhàng vuốt ve mặt : "Nhìn em kìa, cũng làm mẹ rồi, mà còn khóc nhè."

      "Mới có nhé, em là đau lòng cho Tiểu Tiểu Tinh mà, nó còn như vậy... "

      " ra , lần này cho Tiểu Tiểu Tinh về đây, cũng chưa tính tới chuyện cho nó về lại bên đó. Giờ có em, chúng ta cuối cùng có thể tạo thành mái ấm hoàn hảo rồi nè. Em để Tiểu Tiểu Tinh qua nước ngoài, cũng vì công việc của mình, muốn làm nó bị tổn thương. Sắp xếp nó ở bên đó, trong lòng cũng bỏ được, mặc dù nó phải con ruột , nhưng có tình cảm với nhau, cũng bỏ được."

      Quý Linh Linh khẽ cắn môi, cố gắng khống chế nước mắt rơi xuống, nhưng đến cuối, nó vẫn rơi.

      "Sau này có em ở đây, nhà chúng ta ở bên cạnh nhau, đơn nữa." thặt chặt đôi tay, tiến vào lòng .

      Mộ Ly thuận thế xoa tóc của : "Chờ điều tra vụ án này, mang em và Tiểu Tiêu rời khỏi đây."

      "Vâng." ở trong lòng , cảm nhận hương vị ngọt ngào ngắn ngủi này.

      "Mẹ ơi, con đến đây."

      Thấy Tiểu Tiểu Tinh tay cầm chiếc áo ngủ đầy hoa li ti màu hồng nhạt, chạy vào phòng tắm.

      "Vậy chúng ta bắt đầu tắm nhé con." Mộ Ly buông Quý Linh Linh ra, tới cửa mở cửa.

      Thả người vào trong bồn tắm lớn, Tiểu Tiểu Tinh vui vẻ nghịch bong bóng, có lẽ do chưa từng tắm cách đông người thế này, khiến bé vô cùng hưng phấn. Nhưng nó vẫn chưa nghĩ ra được, vì sao mẹ ngồi trong bồn tắm như nó, mà đứng bên cạnh để ba tắm, quái lạ nhỉ?

      "Tiểu Tiểu Tinh, con nhìn gì vậy?" Mộ Ly nhàng xoa tóc Quý Linh Linh, dòng nước nhàng chảy xuống theo hướng tay.

      "Mẹ ơi, tại sao tắm bằng xà phòng tắm ạ?"
      di◕ễn♠đà‿n♠lê♠q◕uý♠đôn
      "Chờ mẹ sinh em bé rồi cho tắm xà phóng với Tiểu Tiểu Tinh được nào?" Quý Linh Linh trả lời.

      "Vậy tại sao bây giờ thế ạ? Xà phóng tắm rất nhé..." Tiểu Tiểu Tinh vừa lấy tay vốc bọt bong bóng vừa , mặt ngập tràn hạnh phúc.

      Quý Linh Linh cười cười, Mộ Ly tiếp: "Bởi vì bụng mẹ con lớn rồi, ngồi vừa."

      "A, vậy chờ Tiểu Tiểu Tinh lớn lên, ba tắm cùng mẹ và con có được ạ?" Tiểu Tiểu Tinh vừa nghịch bong bóng, vừa ).

      "Vậy Tiểu Tiểu Tinh mau chóng lớn lên nhé, mẹ chờ Tiểu Tiểu Tinh nhé." Quý Linh Linh cưng chiều .

      "Dạ được ạ!"

      Mộ Ly và Quý Linh Linh nhìn nhau cười tiếng.

      "Được rồi, làm khô tóc nữa là xong, đứng lâu quá mỏi."

      "Ừm, lòng bàn chân có chút tê, nhưng kệ, nghiêm trọng đâu." Quý Linh Linh ôm eo .

      "Đứng ngay ngắn nào, đừng động đậy, mang dép vào ." Mộ Ly cất vòi hoa sen, ra lấy đôi dép vải tới: "Nhấc chân lên, từ từ đưa ra."

      "Ừm." Quý Linh Linh giữ vai , Mộ Ly cúi người dùng khăn tắm lau sạch hai chân , như vậy mới để mang dép vải vào chân.

      "Tự em lau tóc là được rồi, tắm cho Tiểu Tiểu Tinh kìa." xong, Quý Linh Linh liền làm động tác định lấy khăn bông tắm lau tóc.

      "Đừng quấy, lau sạch rồi đưa em về phòng. Chút nữa Lãnh Dạ Hi đến đây à?" Mộ Ly tránh tay , cầm khăn lau tóc.

      "Làm sao biết?"

      Mộ Ly ngẩng đầu lên, nhìn cái, gì,di◕ễn♠đà‿n♠lê♠q◕uý♠đôn chẳng lẽ muốn rằng, chỉ cần chuyện liên quan đến Lãnh Dạ Hi, đều biết hết hay sao?

      "Tư Tư bảo nhớ em, đấy đưa nó đến. Mà em cũng rất nhớ Tư Tư, cho nên ..." Quý Linh Linh lấy lòng ôm em vào lòng”: "Người ấy giận à, ghen à?"

      "Nực cười! Ăn giấm chua với trẻ con ư?" Mộ Ly cất giọng .

      "Hehe, vậy tốt quá rồi còn chi, thương thượng tá Mộ nhất nè!" Quý Linh Linh vui mừng, thưởng cho cái hôn.

      Quý Linh Linh là người dễ nhìn thấu suy nghĩ, đừng tưởng làm vậy là thông minh.

      "Tiểu Tiểu Tinh, chờ ba tí nhé, chút ba qua tắm cho con." Mộ Ly thay quần áo cho Quý Linh Linh, sau đó bế lên rồi dặn dò Tiểu Tiểu Tinh.

      "À, dạ vâng." Tiểu Tiểu Tinh chơi trong xà phòng tắm, ngay ngẩng đầu cũng .

      Lúc ra khỏi phòng tắm, thím Lâm vẫn đứng ở cửa: "Thím Lâm vào xem Tiểu Tiểu Tinh giùm con với nhé." Quý Linh Linh dặn dò.

      "Dạ vâng.” Thím Lâm nhận lệnh, liền vào trong.

      Mộ Ly dùng cằm chà chà lên mặt : "Đừng nhiều chuyện thế."

      "Vậy biết làm sao, thấy em đối nó như vậy, khó chịu."

      kiểu này, sao em giống như mấydi◕ễn♠đà‿n♠lê♠q◕uý♠đôn mụ dì ghẻ độc ác thế, em suy nghĩ xấu xa như được." Quý Linh Linh quay đầu , muốn để ý đến nữa, người đàn ông này hiểu mình mà.

      "Kiểu cách độc ác ây chưa từng nghĩ qua đâu nhé, Lãnh Dạ Hi em còn đối xử tốt kiểu ấy, huống chi con ."

      "Vậy mà con còn thế, cố ý khiến em thoải mái đúng ?Em cho biết, sau này em là mẹ của Tiểu Tiểu Tinh, phải đối xử được được với em chút, nếu ..." Quý Linh Linh ngừng lại.

      "Nếu cái gì? Em đánh Tiểu Tiểu Tinh trận à?" Mộ Ly cười hỏi.

      "Đúng là độc ác mà!" Quý Linh Linh khinh thường liếc , "Em mang Tiểu Tiểu Tinh bỏ nhà trốn cơ, để mình là kẻ đơn!" mím môi lại, dáng vẻ như toan tính làm chuyện này thành .

      " lặp lại lần nữa."di◕ễn♠đà‿n♠lê♠q◕uý♠đôn

      "Em...” Quý Linh Linh ngó thấy sắp đến phòng ngủ, được rồi, nhận mình sợ chưa nào, được mà:”Đựng bậy bạ nữa, xem Tiểu Tiểu Tinh , chút Tư Tư tới đây chơi, chắc con nhóc lại tắm thêm lần nưuax." đẩy ngực ra, chỉ khống chế được khiến mệt mỏi lần nữa.

      "Em nghĩ gì thế? Cái đầu nhà em suy nghĩ toàn thứ lành mạnh." Mộ Ly đặt bên giường, khẽ cốc đầu .di◕ễn♠đà‿n♠lê♠q◕uý♠đôn

      "Chết tiệt." Quý Linh Linh cố ý lớn tiếng bày tỏ phản kháng, ngửa đầu nhìn chằm chằm. Dẹp cha, còn biết trong đầu nghĩ gì à, còn giả bộ ngây thơ phát mệt. Nhưng lại dám ra, dù sao phải nhớ kỹ rằng, chọc ai cũng cái tên đàn ông giảo hoạt mình đến tận xương tủy này được."Được lắm, cúi người xuống nào, để bản nương thương miếng, rồi mau qua coi Tiểu Tiểu Tinh nhé." cười hài lòng.
      Last edited by a moderator: 20/4/15
      dunggg thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :