1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Thảo Hôn Tướng Công - Nguyên Nhu

Thảo luận trong 'Cổ Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Chương 10

      Edit: Mặc Dao
      beta: Quảng Hằng


      Từ ngày Võ Thu Đồng đại náo linh đường, chỉ Đỗ Phi Hồng biến mất, ngay cả Võ Thu Đồng cũng tìm thấy .

      Sở Bạch Ngọc gần như phát cuồng tìm kiếm khắp nơi, lại thu hoạch được gì, Sở gia thậm chí phái nhân mã, ra cửa hàng các nơi chỉ vì tìm kiếm Đỗ Phi Hồng ở đâu.

      Ba ngày rồi, ba ngày qua lòng Sở Bạch Ngọc nóng như lửa đốt, phái ra rất đông thám tử tìm kiếm, nhưng tin tức hồi báo đều lần lượt làm thất vọng, quả thực sắp điên rồi!

       “Đại thiếu gia. . . . . . Ngài ăn chút gì được , còn tiếp tục như vậy, thiếu phu nhân vẫn chưa tìm được, ngài ngã xuống trước” Phúc Quế lo lắng nhìn chủ tử. Bắt đầu từ ngày thiếu phu nhân biến mất, chủ tử liền giống bị vét sạch tâm tư, cả người giống như du hồn, trà uống, cơm ăn, mỗi ngày chỉ biết hỏi thiếu phu nhân có tin tức hay .

      Sở Bạch Ngọc ngoảnh mặt làm ngơ, chỉ nhìn thứ bày bàn, khăn thêu mà Đỗ Phi Hồng đưa cho , trải qua mấy ngày nay tra tấn, trở nên gầy yếu tái nhợt, sợi tóc tán loạn, vẻ mặt tối tăm.

      Đột nhiên, hai tay của nắm chặt thành quyền, móng tay gần như bấm sâu vào lòng bàn tay, hận! sợ. . . . . .

      “Hồng nhi. . . . . .” Nàng bị mang ba ngày rồi, ba ngày qua, dám nghĩ Võ Thu Đồng gần như phát điên, đối với nàng làm ra chuyện gì, sợ, sợ. . . . . .

      mỗi ngày đều kỳ vọng có tin tức của nàng, nhưng cũng sợ hãi nghe được tin tức của nàng, nếu nàng bị Võ Thu Đồng. . . . . . , ! Nhân duyên bọn họ là do thiên định, bọn họ đời này cùng nhau sống cho đến già. . . . . .

      “Đại thiếu gia. . . . . .” Phúc Quế khổ sở che mặt khẽ nấc, theo bên cạnh của đại thiếu gia cũng mười năm, chưa từng nhìn thấy qua bộ dáng đại thiếu gia ,tinh thần sa sút như vậy, thiếu phu nhân, ngài đến tột cùng ở đâu. . . . . . Là còn sống hay là chết, tốt xấu cũng cho đại thiếu gia biết a. . . . . .

      Đứng ở ngoài cửa Sở Nhạn khẽ thở dài, xoay người nhìn về phía phụ thân cùng Đại bá phụ, đáy mắt Đại bá phụ quang mang đau xót, làm cho hoàn toàn đành lòng.

      Sau khi ăn vào tiểu hoàn đan do biểu đệ Sở Đình mang tới, nội thương tốt hơn phân nửa, nghỉ ngơi hai ngày có thể đứng dậy, chính là nghĩ tới đường tẩu lại xảy ra chuyện.

      “Còn có tin tức sao?” Sở Hòa Kỳ đành lòng nhìn nhi tử ngày càng gầy.

      Sở Nhạn lắc đầu “Hoàn toàn có tin tức, Võ Tướng quân cũng phái ra binh lính điều tra phía núi Đông, ta vốn cho là động tác chỉ là giả, nghĩ tới phái ra rất nhiều quân lực tìm kiếm Võ Thu Đồng, nghe thám tử , ba ngày trước, sau khi Võ Thu Đồng dẫn đám thủ hạ đến linh đường náo loạn, liền mai danh tích”

      thể nào nổi, Võ Thu Đồng dù thế nào, có lẽ cùng cha nàng ta bảo trì liên lạc mới đúng” Sở Hòa Khiêm trầm ngâm nửa ngày “Võ Tướng quân truy tìm đông như thế vẫn thấy, chẳng lẽ bản thân Võ Thu Đồng cũng xảy ra chuyện?”

      Sở Nhạn cùng phụ thân nghĩ giống nhau, nhưng dám ra, nếu ngay cả kẻ bắt người là Võ Thu Đồng gặp chuyện may rồi, vậy đường tẩu phải càng dữ nhiều lành ít sao?

      có tin tức khác sao?” Sở Hòa Kỳ truy vấn.

      có, chỉ biết là Võ Thu Đồng mang theo đường tẩu bỏ chạy về hướng Thành Đông, tin tức cứ như vậy bị cắt đứt” Nếu thực xảy ra chuyện, cũng là báo ứng của Võ Thu Đồng, ả mang theo nhóm người kia, là cao thủ truy tìm nổi danh trong binh doanh của  Võ Tướng quân, cho nên bọn họ muốn che giấu tung tích của ả cũng là dễ dàng, chính là bởi vì như thế, Sở gia đem hết tinh nhuệ ra, vẫn tìm được dấu vết nào, nhưng đường tẩu. . . . . .

      “Đại thiếu gia!”

      Tiếng kêu sợ hãi của Phúc Quế đột nhiên truyền vào trong tai ba người Sở Hòa Kỳ, bọn họ lập tức vọt vào trong phòng, thấy Sở Bạch Ngọc đột nhiên ngã lên bàn, mũi miệng dính đầy vết máu.

      “Bạch Ngọc!” Sở Hòa Kỳ cả kinh, nhanh chóng đến phía sau nhi tử, thân thủ điểm vài đại huyệt của , liền ngừng hộc máu.

      “Đại gia! Đại thiếu gia đột nhiên hộc máu, làm sao bây giờ, làm sao bây giờ?” Phúc Quế bị dọa sợ rồi, cảm thấy đại thiếu gia giống như cũng sắp tiêu thất, rất sợ.

      “Thất tình đều dẫn đến tổn thương, mau mời đại phu!” Sở Hòa Kỳ từng có kinh nghiệm như vậy, biết nhi tử là vì thương tâm quá độ, khí huyết nghịch lưu, tổn thương đến phổi, vì thế ông vừa đề khí, ôm lấy nhi tử bế lên, vội vàng vọt vào phòng.

      “Dạ!” Phúc Quế lĩnh mệnh, hốt hoảng vội vàng chạy tìm đại phu.

      Lúc này trong phòng cũng chỉ còn lại có phụ tử Sở Hòa Khiêm cùng Sở Nhạn, Sở Hòa Khiêm bình tĩnh nhìn nhi tử, chậm : “Con còn có chuyện gì dấu giếm bá phụ của con?”

      Trong lòng Sở Nhạn than khẽ, hổ là phụ thân của “Mới vừa rồi trước khi đến đây, thám tử được phái ra ngoài tìm kiếm hồi báo tin tức, là ở trong thôn trang gần ranh giới núi Long Tuyền, phát thi thể nữ nhân” phái bọn ám vệ xuất phát trước đến thôn trang kia.

      Biểu tình Sở Hòa Khiêm lạnh lẽo, cụp mắt xuống gì, rồi sau đó mới : “Việc này, đừng để cho đại bá của con cho Bạch Ngọc biết.”

      Sở Nhạn phút chốc ngước mắt nhìn về phía phụ thân “ may xác định là. . . . . .” Vậy đường ca phải cả đời ôm hi vọng đường tẩu có thể còn sống trở về? Này, này quá tàn nhẫn. . . . . .

      Sở Hòa Khiêm cho xong “ có vạn nhất, cho dù là có, cũng tuyệt đối thể để lộ tin tức” tuy là máu lạnh, nhưng biết bản tính thiên phú của nam nhân Sở gia, thôi. khi , dùng hết toàn bộ tâm lực.”Ôm tia hi vọng, Bạch Ngọc còn có thể sống sót, nếu  ngay cả tia hi vọng này cũng bị mất, con định cho đứa con độc nhất của Đại bá phụ con cứ chết như vậy sao? Sau này Bạch Ngọc có lẽ còn có thể gặp lại người thương, hãy để cho thời gian hòa tan thống khổ .”

      Cắn chặt môi dưới, Sở Nhạn suy sụp cúi đầu, đều là lỗi của ! Nếu , đường tẩu cũng rơi vào kết cục như vậy.

      “Chuyện trước mắt còn chưa xác định, nhớ trăm ngàn lần chớ để lộ tin tức” Sở Hòa Khiêm lại nhắc nhở.

      Sở Nhạn gật gật đầu, đáy lòng áy náy lại cảm thấy như có kim đâm vào, đều là lỗi của . . . . . .

      **************************************

      Trong bóng đêm, ngừng truyền đến tiếng khóc .

      Nàng rất sợ hãi. . . . . . Nơi này là chỗ nào? Hai đầu gối gấp chặt lại, Đỗ Phi Hồng đè nén được sợ hãi xuất từ đáy lòng, chỉ có thể ngừng chảy nước mắt.


      Bạch Ngọc. . . . . . Bạch Ngọc chàng ở đâu. . . . . . . . . Vì sao đến cứu ta. . . . . . Ta rất sợ hãi. . . . . . Bạch Ngọc. . . . . . Bạch Ngọc. . . . . .

      “Ta, ta ở trong này!” Sở Bạch Ngọc hô to tiếng, đột nhiên mở hai mắt ra, thở hổn hển, nháy mắt tiếp theo, từ giường nhanh chóng nhảy dựng lên.

      “Đại thiếu gia?” Vốn dĩ chống cằm, Phúc Quế ở bên ngủ gật bị làm bừng tỉnh, xoa xoa mắt, vừa mừng vừa sợ nhìn .

      Sở Bạch Ngọc miệng mở lớn, nhìn Phúc Quế giật mình sững sờ, sau hồi mới mở miệng : “Ta bất tỉnh bao lâu?” còn nhớ , trước khi hôn mê, chỉ cảm thấy ngực đột nhiên có trận đau nhức như tê liệt, rồi sau đó trước mắt tối sầm, cả người liền mất tri giác.

      ngày” Phúc Quế đem gối đặt sau  lưng chủ tử, để cho có thể dựa lưng thoải mái

       “Có tin tức gì ?” Sở Bạch Ngọc khàn giọng hỏi.

      Phúc Quế trầm xuống. là có tin tức, nhưng là. . . . . . Cái này cũng phải tin tức Sở đại thiếu gia chờ mong, “Có tin, nhân thủ Lục thiếu gia hôm qua dò thăm, ở trong thôn trang gần biên giới phía đông. . . . . . gần núi Long Tuyền, có thi thể nữ nhân vô danh, còn, còn chưa xác định thân phận” Mặc kệ tàn khốc như thế nào, cũng lừa gạt chủ tử mình.

      Nghe vậy, thân thể Sở Bạch Ngọc run rẩy, trong lời Phúc Quế tựa như đem lưỡi dao sắc bén, hung hăng đâm vào trái tim của , đau đến khó có thể hô hấp.

      “Đại thiếu gia?” Phúc Quế lo lắng kêu to. Đại phu từng , đại thiếu gia tâm hoả tăng cao, uất khí nhập phủ, thể lại chịu kích thích, nhưng là, nhưng là sao có thể chấp nhận thiếu phu nhân cứ biến mất như vậy? Làm sao có thể?

      “Người của Lục thiếu gia chưa?” Sau khi đau triệt nội tâm, ngược lại là loại chết lặng đáng sợ, Sở Bạch Ngọc tiếp tục truy vấn.

      là nàng sao? là Hồng nhi sao? Hồng nhi, Hồng nhi, nàng bỏ ta mà như vậy sao? Nàng bỏ được ta ở lại mình sao?

      chuẩn bị, chúng ta theo sau xuất phát” Bất kể là phải hay phải, đều phải tự mình xác nhận mới được.

      “Đại thiếu gia, thân thể của ngài. . . . . .”

      xuống ” Sở Bạch Ngọc suy yếu nằm lại giường, muốn thêm gì nữa.

      Phúc Quế muốn lại thôi, cuối cùng cũng chỉ có thể hóa thành từng tiếng thở dài, đem chăn phủ gấm đắp kín người chủ tử, mới xoay người đến căn phòng cách vách nghỉ ngơi, nhưng mới được vài bước, liền nghe được tiếng thở dốc áp lực cùng với từng trận khóc bi thương, đáy lòng đau xót, nước mắt cũng rơi xuống theo, quay đầu nhìn lại, chỉ đau lòng rời khỏi phòng chủ tử.

      Vùi mình ở trong chăn, Sở Bạch Ngọc cũng nhịn được nữa thực đau, giọt lại giọt nước mắt chảy xuống.

      Hồng nhi, Hồng nhi. . . . . . Hồng nhi của . . . . . .

      Trong thôn trang chất phác ở núi Long Tuyền, gần đây lần lượt kéo đến mấy cỗ xe ngựa tinh xảo hoa mỹ, khiến cho tâm mỗi thôn dân rất hiếu kỳ.

      mặt Lão thôn trưởng râu bạc trắng, dẫn đám nam tử cao tráng mặc áo thâm lam, hướng căn nhà ở góc khuất nhất trong thôn, đám nam tử ở bên trong, còn có ba vị nương trẻ tuổi.

      Ngôi nhà kia là nghĩa trang người trong thôn, thôn này của bọn họ ở gần đỉnh ngọn núi, thỉnh thoảng thường phát ít thi thể bị vứt bỏ ở núi hoang, chỉ cần phát , phần lớn đều bị mang lên nghĩa trang xử lý.

      Mấy ngày trước mới lại phát thi thể nữ nhân, hôm sau bọn họ thông tri tin tức cho lý trưởng. Lão thôn trưởng trộm dò xét đám người đứng ở phía sau, mỗi người đều là vẻ mặt lạnh lùng, bảo là muốn đến nhận thức thi thể, nhìn cái, hốc mắt mỗi người đều đỏ lên, ai. . . . . .

      này biết là người thế nào, có thể làm cho nhiều người vì nàng bi thương như vậy.

      Lão thôn trưởng đẩy cửa gỗ đóng chặt ra, luồng hôi hám từ thể xác bị phân hủy phiêu tán trong trung, đầu tiên ông mở cửa sổ ra để cho mùi hôi bay bớt, mới quay đầu với những người đứng phía sau: “May mắn nhiều ngày nay thời tiết lạnh, Thi thể này. . . . . . Ừm. . . . . .” Lão thôn trưởng dừng chút, thương hại nhìn các nàng, thanh thanh yết hầu đổi lại cách nương này thân mình vẹn toàn đặt ở trong này, người nhà theo ta lại đây

      Đỗ Tri Thư theo mắt đỏ hồng, càng ngừng hít vào, muốn nhịn nước mắt xuống, nhưng làm sao cũng khống chế được, nước mắt liều mạng rơi nhanh xuống.

      Thanh Trúc bên theo tiến đến, đưa tay cầm tay nàng “Tiểu thư, thiếu phu nhân còn đợi” Run rẩy , kỳ lệ của  nàng rơi đầy mặt từ lâu, thiếu phu nhân đáng thương, ràng thiện lương đơn thuần như vậy, tại sao có thể rơi vào kết cục như vậy . . . . . .

      Lão thôn trưởng ở bên thở dài, lại đợi lúc lâu, Đỗ Tri Thư mới hai mắt đẫm lệ theo lão, hít vài lần, lão trưởng thôn dẫn nàng hướng góc giường đá đến. giường thi thể nằm đắp cái chiếu bện bằng cỏ.

      “Xong chưa?” Thấy tiểu nương khóc thành như vậy, lão trưởng thôn thực đành lòng, chiếu này nếu mở ra, chỉ sợ ruột gan đứt từng khúc a!

      Đỗ Tri Thư hít sâu vài lần, tâm lý chuẩn bị, chậm rãi gật gật đầu, lão trưởng thôn thế này mới xốc chiếu lên, nàng vừa thấy, trước mắt nhất thời tối sầm, thiếu chút nữa ngã xuống đất hôn mê bất tỉnh ——

      Nằm giường đá thân thể nữ thi nhắn, y phục là cung trang tơ lụa màu trắng, tóc dài thành biện, thân thể dần tanh hôi, tất cả đều là vết kiếm đả thương, cơ hồ thương tích đầy mình, mà mặt của nàng, mặt của nàng cũng là mảnh huyết nhục mơ hồ!

      “Ta muốn giết Võ Thu Đồng! A! A a a ——” Đỗ Tri Thư đau lòng khóc thành tiếng, thét chói tai.

      “Tiểu thư, ngài đừng như vậy!” Thanh Trúc cũng khóc đến thể cầm được, hoàn toàn thể tin được Võ Thu Đồng lại có thể dùng thủ đoạn tàn nhẫn như vậy tàn sát thiếu phu nhân. . . . . .

      Những hộ vệ khác nhìn đến thi thể, cũng đều đành lòng quay đầu ra, muốn tin tưởng thiếu phu nhân . . . . . .

      “Hồng nhi ở nơi nào?” thanh thê thảm vang lên.

      “Đại thiếu gia?” Bọn hộ vệ kinh ngạc nhìn Sở Bạch Ngọc đột nhiên xuất , phải phong tỏa tin tức rồi sao?

      Đại thiếu gia làm sao có thể biết?

      Thân mình gầy yếu của Sở Bạch Ngọc giống như tờ giấy mỏng, giống như ông lão, mái tóc vốn dĩ đen dài, lúc này lấm tấm sợi bạc, mỗi bước đều phải có Phúc Quế dìu dắt mới có thể , theo thanh thê lương khóc rống kia, mở mắt, cũng nhìn thấy.

      nhàng mà đến bên giường bằng đá, vẻ mặt đau thương đến cực điểm làm cho toàn bộ mọi người nhịn được rơi lệ, tay run run, khẽ vuốt qua thi thể bị hủy toàn bộ giường, ánh mắt tinh tế tìm mỗi tấc da thịt người nàng, rồi sau đó đem tầm mắt dừng lại ở mảnh ngọc bội đeo cổ nàng, nháy mắt đánh vào tim tan nát!

      Trước mắt mảnh mơ hồ “Hồng nhi, Hồng nhi. . . . . .” Mở miệng, cổ họng ngòn ngọt, máu đỏ tươi liền theo khóe môi chảy xuống, máu đỏ nhiễm sang xác chết xanh trắng kia.

      “Thiếu phu nhân!” Phúc Quế quỳ xuống khóc rống.

      Tình cảnh mảnh buồn bã, lão trưởng thôn cũng thấy nhiều sinh tử, cũng nhịn được rơi nước mắt, thấy công tử này thống khổ như vậy, nhất định là trượng phu của nha đầu giường kia, là đáng thương. . . . . .

      Sở Bạch Ngọc lúc này nghe thấy thanh bốn phía, trong mắt của chỉ có thân thể vô cùng thê thảm kia, muốn làm sao chấp nhận thân thể người mà từng thương ôm vào trong ngực, nay lại biến thành bộ dạng này?

       “Chủ tử!” Phúc Quế thấy thân mình chủ tử lung lay, lập tức xông lên ôm lấy , thế này mới phát chủ tử ngất .

      “Mau! Mau đưa y quán!” Lão trưởng thôn cũng sợ hãi, vội vàng gào thét.

      đám người ôm lấy Sở Bạch Ngọc rời rất nhanh, lâu sau, vốn dĩ trong nghĩa trang bóng người, đột nhiên xuất bóng người mảnh khảnh, ả chậm rãi bước đến trước thi thể nữ nhân, nhìn vết máu dính giường, cười đắc ý .

      “Sở Bạch Ngọc ơi Sở Bạch Ngọc, ta muốn cho ngươi nếm thử loại thống khổ sống bằng chết này! Ha ha ha. . . . . .” Hài lòng híp mắt, ả lại liếc mắt nhìn xác chết giường đá lần nữa, mới đắc ý rời .

      Nhưng ả phát , cùng lúc ả vừa rời , bóng đen thân, Sở Lôi lặng yên nhìn bóng người càng lúc càng xa kia, nghĩ nhiều, vội vàng lặng lẽ theo phía sau ả.

      *********************

      “Thả ta ra ngoài!” Trong sơn động phía sau thôn trang, tiếng kêu cứu vang lên cùng với tiếng khóa sắt.

      Đỗ Phi Hồng toàn thân chỉ mặc đơn độc quần áo phong phanh, cổ tay bị khóa sắt rất nặng, cổ cũng cột sợi dây xích, khóa sắt kéo dài tới nham bích sơn động, bị hung hăng đóng đinh ở đàng kia, chiều dài chỉ đủ để nàng đến cửa sơn động, làm sao cũng có biện pháp ra ngoài.

      Từ khi bị Võ Thu Đồng mang , nàng liền hôn mê bất tỉnh, khi nàng tỉnh lại lần nữa, người cũng bị trói ở trong này rồi, nàng hoàn toàn biết mình bị như thế này ở chỗ này bao lâu.

      Bạch Ngọc biết nàng bị bắt , nhất định thực lo lắng, nhưng là. . . . . . Nhìn khóa sắt hạn chế cử động của nàng, nàng có biện pháp đem khóa sắt này làm gãy. Đừng Võ Thu Đồng mỗi ngày đều đến xem nàng, nhục nhã nàng, nàng hoàn toàn có cơ hội trốn.

      Trong lòng vừa mới nghĩ như vậy, chợt nghe đến tiếng cười quen thuộc bén nhọn đắc ý, từ bên ngoài sơn động truyền đến.

      Võ Thu Đồng đứng ở bên ngoài sơn động, đắm chìm dưới ánh mặt trời, tươi cười giống như được cả thiên hạ “Đỗ Phi Hồng! Con chó kia tới đây cho ta!” Ả vênh mặt hất hàm sai khiến chỉ vào cửa sơn động điểm cái.

      Đỗ Phi Hồng tâm tình trầm xuống, phải muốn để ý ả, nhưng nàng biết, nếu nàng qua, Võ Thu Đồng giống như trước kia, kéo lấy khóa sắt cổ, tay nàng, đùa giỡn nàng, đến khi da thịt của nàng bị khóa sắt mài đến xuất huyết, ả mới có thể thỏa mãn.

       “Có chuyện gì ?” Nàng vừa , cũng tự với mình, nhất định phải nghĩ biện pháp rời , cứ tiếp diễn như vậy, nàng nhất định điên mất.

      Võ Thu Đồng nhìn Đỗ Phi Hồng ở trong sơn động, nhiều ngày có vệ sinh, người dính đầy vết máu làm cho người nhìn đen đặc dơ bẩn, chật vật nghèo túng, thê thảm tiều tụy, vui vẻ, ả vui vẻ, càng nghĩ càng cao hứng, nhịn được cất tiếng cười to “Ha ha ha ha. . . . . .”

      điên rồi! Đỗ Phi Hồng nhìn nàng, trong lòng chỉ có ý nghĩ này, Ả làm sao có thể làm ra chuyện tàn nhẫn như vậy? Lương tâm ả cắn rứt sao?

      “Đỗ Phi Hồng, Sở Bạch Ngọc đến.” Cười đủ, Võ Thu Đồng thế này mới chậm rãi mở miệng .

      Thân mình Đỗ Phi Hồng vốn dĩ chấn động suy sụp, bỗng dưng ngẩng đầu nhìn về hướng ả “Bạch, Bạch Ngọc đến đây? ở đâu? Ngươi mau thả ta ra ngoài!” Nàng phấn khích kéo căng khóa sắt lạnh như băng dắt cổ, kích động mắt đỏ ửng.

      “Nhưng cũng sắp chết” Võ Thu Đồng dương dương tự đắc, cúi đầu nhìn ngắm đầu ngón tay nhuộm đỏ của mình, khóe mắt đuôi lông mày tất cả đều là ý cười quỷ dị.

      “Vì sao?” , thân thể Bạch Ngọc từ trước đến nay luôn khỏe mạnh, tại sao đột nhiên lại chết?

      “Bởi vì. . . . . .” Võ Thu Đồng cố ý dừng chút, rồi sau đó lộ ra nụ cười giễu cợt “ thấy thi thể của ngươi, thương tâm quá độ hôn mê bất tỉnh, đáng thương, đáng thương a!” Vẻ mặt tiếc hận than .”Xem gầy thành như vậy, bao lâu sau, có lẽ rời nhân thế rồi.”

      Đỗ Phi Hồng hít vào ngụm khí lạnh, cỗ sợ hãi lạnh lẽo từ lòng bàn chân trực tiếp dâng lên đỉnh đầu “Ngươi, ngươi làm cái gì?” Thi thể? Nàng ràng còn sống mà!

      Võ Thu Đồng khoát tay “Ta chỉ là tùy tiện giết thôn nữ hình dạng rất giống ngươi, sau đó đem y phục của ngươi mặc ở người ả, đem ngọc bội cổ ngươi đeo lên, bọn họ liền cho rằng ngươi chết”

      Đỗ Phi Hồng ngạc nhiên giận trừng mắt nàng “Ngươi, ngươi giết thôn nữ?” Nàng nhịn được liền rùng mình, trách được ả cởi sạch toàn bộ y phục của nàng, ngay cả ngọc bội cũng đoạt “Ngươi điên rồi!”

      Võ Thu Đồng trừng to mắt “Ta đúng là điên rồi! Ngươi có năng lực làm khó dễ được ta sao?” kiếm giết nàng rất tiện nghi cho nàng, loại tra tấn trong lòng này, mới có thể chân chính ép điên người, nàng muốn làm cho Đỗ Phi Hồng trong lòng cũng tuyệt vọng chết .

      “Ngươi mau thả ta ra ngoài! Bạch Ngọc! Bạch Ngọc! Làm sao ngươi có thể tổn thương như vậy? Làm sao ngươi có thể tàn độc ác như vậy?” Dùng sức kéo khóa sắt, cổ tay, cổ bởi vì nàng kéo, khắc lên từng vết máu.

      Võ Thu Đồng nhìn nàng lạnh lùng “Ta muốn ngươi cùng Sở Bạch Ngọc, vĩnh viễn được ở chung với nhau, nghĩ ngươi chết, lâu nữa cũng theo, mà ngươi. . . . . . Cứ chầm chậm ở trong sơn động này chờ chết , sau khi chết chôn cất ở Thành Đô, mà ngươi lại thành hồn dã quỷ, ngay cả đường đến hoàng tuyền, các ngươi cũng thể gặp nhau, ha ha ha ha ha. . . . . .”

      “Ngươi. . . . . . Ngươi có báo ứng !” Lần đầu tiên trong đời Đỗ Phi Hồng hận người như vậy!

      Võ Thu Đồng thèm để ý, mặc nàng mắng chửi, hôm nay nhìn thấy bộ dáng Sở Bạch Ngọc, nàng biết cách cái chết xa nữa, mà nàng khiến cho Đỗ Phi Hồng đói chết tại đây, đây là cách nàng trả thù đối với hai người bọn họ!”Ta rồi, ngày sau. . . . . . hẹn” Mím môi cười kiều mỵ, liền thi triển khinh công rời rất nhanh.

      Cha truyền tin tức đến, kêu nàng trực tiếp quay về Trường An tị nạn, chỉ cần trở lại Trường An, cần biết Sở gia lợi hại như thế nào, dưới chân thiên tử, có chỗ dựa là Hoàng hậu nương nương, xem ai dám làm gì nàng!

      “Võ Thu Đồng!” Đỗ Phi Hồng thê lương hô to, toàn thân vô lực sụp xuống ngồi dưới đất, miệng vết thương cổ tay dính đất bẩn nóng rát  đau nhức, nhưng bằng phần vạn vết đau trong lòng nàng.

      Nàng lâm vào tuyệt vọng, bởi vì nàng biết Võ Thu Đồng lần này là , nàng càng nghĩ càng khổ sở, thống khổ che mặt khóc nức nở, nàng rốt cuộc nên làm cái gì bây giờ, như thế nào mới có thể cho Bạch Ngọc biết nàng còn sống?

      Theo dõi Võ Thu Đồng đến đây, Sở Lôi nhìn thấy ả rời , ở dưới tàng cây thân hồi lâu, mới đứng dậy nhìn về phía chỗ mới vừa rồi Võ Thu Đồng đứng, híp mắt nhìn kỹ, chỗ tầng tầng bóng râm che lấp, dường như có cái động.

      Cẩn thận lại đợi lúc lâu, xác định ả ta trở lại, mới cẩn thận thân, mũi chân nhún , nhảy mấy cái đến cửa động, chậm rãi đẩy nhánh cây ra, phát ra thanh sột soạt , tiếp theo chậm rãi vào sơn động.

      Bên tai vẫn truyền đến thanh va chạm chói tai, cảnh giác sâu vào trong sơn động, nhìn thấy bóng người màu trắng cầm tảng đá ngừng gõ thành tiếng động, mà từ vách động kéo dài ra tới ba khóa sắt, tất cả đều quấn quanh thân người kia.

      Đột nhiên, người nọ dừng động tác lại, đưa tay vén tóc dài tán loạn của mình, đem trở ngại tầm mắt bỏ ra phía sau, Sở Lôi quay mặt thoáng nhìn người nọ, tâm nhất thời nhảy dựng “Thiếu phu nhân?”

      Đỗ Phi Hồng lại cầm lấy tảng đá chuẩn bị đánh thành tiếng động nghe được thanh sửng sốt, chậm rãi quay đầu “Sở, Sở Lôi?”

      là nàng? Sở Lôi kích động xông lên trước, thấy toàn thân nàng đều là vết thương “Thiếu phu nhân, làm sao người lại. . . . . .”

      dùng chút sức kéo khóa sắt ở cổ tay nàng, mày lập tức nhăn lại.

      Đỗ Phi Hồng khóc “Sở Lôi. . . . . . Bạch Ngọc, Bạch Ngọc có sao chứ?” Nàng chỉ lo lắng Bạch Ngọc xảy ra chuyện.

      Sở Lôi nhịn được đỏ mắt “Thiếu phu nhân, chỉ cần ngài còn sống, đại thiếu gia có chuyện gì, ngài ở chỗ này, ta mang đại thiếu gia đến đây!” Cái khóa sắt này kiên cố quá mức, bằng vũ khí của thể chém đứt, nhất định phải là bảo kiếm Ngọc Lưu Ly của đại thiếu gia mang lưng kia.

      “Ừm!” Đỗ Phi Hồng kích động gật đầu.

      Sở Lôi lại liếc mắt nhìn nàng lần nữa, nhanh chóng rời , Đỗ Phi Hồng lại dấy lên hi vọng, nàng chậm rãi tỉnh táo lại, ngồi ở đất đá lạnh như băng, hai mắt nhìn chằm chằm cửa sơn động.

      biết qua bao lâu, nàng rốt cục nghe được tiếng bước chân lộn xộn, giống như có rất nhiều người đến đây, cuối cùng, nàng rốt cục cũng gặp thân ảnh quen thuộc nàng nhung nhớ ——

      Sở Bạch Ngọc hai mắt đẫm lệ, si ngốc nhìn thân ảnh nhắn của nàng, vốn tưởng rằng Sở Lôi lừa , nghĩ tới nàng còn sống!

      “Bạch Ngọc!” Đỗ Phi Hồng nhìn thấy bộ dáng tiều tụy của , đau lòng sắp chết, bất chấp vết thương của mình, đem hết toàn lực nhào vào trong lòng ngực của .

      “Hồng nhi. . . . . .” Sở Bạch Ngọc ôm chặt lấy nàng, thề đời này bao giờ buông tay nữa!

      *******************************

      Nếu hỏi Đỗ Phi Hồng sau bao nhiêu kiếp nạn trở về tâm đắc nhất là cái gì, nàng uống thuốc bổ đắng nghét đó nữa, còn có nô bộc tỳ nữ thành đàn, hơn nữa đây cũng là từ lúc chào đời tới nay nàng lần đầu tiên cảm nhận, cái gì gọi là vai thể gánh, tay thể mang.

      Hai tay của nàng và cổ đều bị khóa sắt đả thương, lúc gỡ khóa sắt xuống miệng vết thương chỉ có thể dùng từ máu thịt lẫn lộn để hình dung.

      cổ quấn vải trắng dày, nàng thể thoải mái cử động, chỉ cần vừa động nhàng, miệng vết thương rát đau, hại nàng chỉ có thể tựa ở bên giường, khiến nàng như tiểu thư khuê các ra khỏi cửa, hai tay của nàng cũng khá hơn chút nào, làm chuyện gì cũng phải có người hỗ trợ mới được.

      Nàng cảm giác mình giống phế nhân, nhưng khi nàng như thế với Bạch Ngọc vẫn cười cười, chỉ cần nàng còn sống là tốt rồi, nghe xong lòng nàng chua xót cực kỳ.

      “Suy nghĩ cái gì?” Sở Bạch Ngọc ngồi ở bên giường, cầm lược tỉ mỉ chải mái tóc dài rối tung, thấy nàng tựa hồ có chút xuất thần, nhịn được lên tiếng hỏi.

      “Nghĩ vết thương tay cùng cổ còn bao lâu mới có thể hồi phục” Nàng có thói quen để cho người ta hầu hạ như vậy.

      Sở Bạch Ngọc khẽ vuốt cánh tay quấn thuốc của nàng, ánh mắt dịu dàng “ vội, vết thương hồi phục nhanh thôi”

      “Vâng.” Nghe vậy, nàng lòng lại chua xót trận. Nàng biết cái xác giả Đỗ Phi Hồng kia dọa sợ, cho nên cái gì cũng cầu, chỉ cầu còn sống nàng bình an.

      “Chàng có hỏi qua đại phu chưa, tóc của chàng. . . . . .” Có lẽ là tại quá mức lo lắng, trong thời gian ngắn, tóc của bạc ít, nàng mỗi lần nhìn đến, lại đau lòng lần.

      hỏi, chuyện này quan trọng, nàng đừng suy nghĩ miên man” Tóc cũng đau, biến trắng liền biến trắng , cứ xem như làm quen với tuổi già trước .

      “Chàng. . . . . .” Đỗ Phi Hồng muốn lại thôi, kỳ nàng muốn hỏi về Võ Thu Đồng chút, nhưng sợ ra lại để cho Bạch Ngọc nghĩ đến chuyện tốt, sau khi nàng trở lại Sở phủ, mọi người cũng đều làm như có người này, tuyệt đối ở trước mặt nàng nhắc tới.

      “Sao?” Kỳ biết nàng muốn hỏi cái gì, nhưng .

      hơi cúi mặt xuống, che dấu hận ý vừa lên trong đôi mắt. làm sao có thể bỏ qua ả ta? Nữ nhân điên cuồng, để ả sống đời, chỉ làm Hồng nhi lâm vào nguy hiểm, làm sao có thể trải qua cảm giác tan nát cõi lòng này lần nữa, cho nên trước khi ả ta tới Trường An, bị người của Sở gia cản lại .

      Ả có thể tâm ngoan thủ lạt, Sở Bạch Ngọc cũng có thể! cũng đem ả nhốt tại thâm sơn, lúc trước ả ngược đãi Hồng nhi như thế nào, liền căn cứ đối xử lại như thế, gậy ông đập lưng ông. Bất đồng duy nhất là, cho ả sống sót, cả đời đều bị cưỡng bách sống khốn đốn ở trong sơn động.

      trận hỏa hoạn đoạt bốn mạng người của Chú Võ Phường, chứng minh là Võ Huệ Ân mua lượng lớn dầu thắp, là thủ hạ của phóng hỏa, chứng cớ giao cho vị tướng quân là bằng hữu của Ngũ thúc ở Trường An, xem Võ Huệ Ân còn có thể càn rỡ tới khi nào!

      ta thực nghĩ đến Võ Mị Nương có thể bảo vệ sao? Cũng nghĩ, chỉ là thứ vụn vặt của Võ gia, Võ hậu vẫn chưa nắm giữ được binh quyền, làm sao có thể vì bảo trụ , mà đắc tội những tướng quân khác, chỉ có hủy huyết mạch này chân chính của Võ gia, Sở gia mới có thể chân chính bình yên, đồng thời cũng tương đương giết gà dọa khỉ, cho thấy từ nay về sau tuyệt nhúng tay đến triều đình, nếu ai lại dám giương oai, lập tức thành Võ Huệ Ân thứ hai!

      Về phần Trưởng Tôn Vô Kị. . . . . . A, ung dung tự tại được lâu đâu, bởi vì cần phải ra tay, qua vài năm dòng họ Trưởng Tôn, nhận quả đắng!

      , có nghĩa là nàng đoán được.”Bạch Ngọc, đem nàng ta giao cho quan phủ , nàng ta giết thôn nữ kia, lại đả thương ít người, những chuyện đó khiến nàng ta thoát tội được” Khẽ thở dài “Ta hy vọng hai tay của chàng cũng bị dính máu tươi. . . . . . Nàng ta điên, chúng ta cần phải cũng như thế.”

      Nàng tưởng tượng được đối đãi Võ Thu Đồng như thế nào, ngay từ đầu nàng cũng nghĩ rất nhiều, nhưng Võ Thu Đồng, trắng ra, cũng chỉ là thiên kim đại tiểu thư bị làm hư, nàng hiểu được cho nên mới phải hủy hết những ý niệm trong đầu .

      Khi nàng trở lại Sở phủ cha mẹ lo lắng đợi nàng rồi, vừa nhìn thấy nàng hai người đều khóc, nàng thương hại phải là Võ Thu Đồng, mà là Võ Tướng quân, cũng là phụ thân thương nữ nhi, nhìn đến cha, nàng luôn nhịn được nghĩ như vậy, nghĩ nghĩ lại, liền mềm lòng.

      Mắt to đẫm lệ nhìn , lộ ra thỉnh cầu tiếng động, Sở Bạch Ngọc lẳng lặng nhìn nàng hồi lâu, mới : “Được. . . . . . Nàng , ta nghe theo là được.”

      Quên , dù sao Võ Thu Đồng nửa điên rồi, đem ả giao cho quan phủ cũng được, chứng cứ phạm tội của ả vô cùng xác thực, bởi vì chuyện ả ta bắt cóc Hồng nhi oanh động cả nước, quan địa phương có khả năng khai ân, hơn nữa chuyện của Võ Huệ Ân, ả cuối cùng chạy khỏi số chết, dù sao mặc kệ như thế nào, chỉ cần ả vĩnh viễn biến mất.

      “Vâng.” Nàng cười như đóa hoa nở rộ, nàng cao hứng có thể buông tay.

      “Nàng phải hồi phục nhanh lên chút, cha mẹ ta vẫn chờ ta cưới nàng a!” Nàng yếu ớt như vậy, ngay cả chạm vào nàng cũng dám, chỉ sợ làm đau nàng.

      “Cha mẹ đều trở về rồi? Tại sao ta thấy?” Nàng nghỉ ngơi nhiều ngày như vậy, đến cũng chỉ có cùng Lục thiếu gia, còn có Phúc Quế bọn họ.

      “Cha mẹ muốn cho nàng tĩnh dưỡng, cho nên đến quấy rầy nàng, bọn họ chọn ngày lành rồi, vào tháng sau”

      Đỗ Phi Hồng kinh ngạc trợn tròn mắt “Nhanh như vậy?” Nàng còn tưởng rằng nếu nhanh gì cũng phải đến sang năm, tại sao chỉ nháy mắt, tháng sau lập gia đình?

      “Sao, nàng cao hứng sao?” Ánh mắt thâm trầm.

      Đỗ Phi Hồng theo bản năng lắc đầu, “ —— A!” Vết thương cổ bị lôi kéo, đau đến nàng kêu ai ai.

      có sao chứ? Nàng là!” Sở Bạch Ngọc đau lòng chạm vào mặt của nàng, cúi đầu thổi lên vết thương cổ nàng chút.

      Cố nén đau, Đỗ Phi Hồng cười có chút cứng ngắc “Ta mất hứng, chính là lo lắng vạn nhất tháng sau vết thương cũng chưa hồi phục, đến lúc đó phải bái đường thành thân như thế nào? Chẳng lẽ muốn bên kêu ai nha, ai nha, bên bái đường với chàng sao?” Vừa nghĩ tới hình ảnh kia, nàng nhịn cười được, đến lúc đó công công, bà bà khẳng định nhìn há hốc mồm.

      Sở Bạch Ngọc cũng cười “Chắc chắn , ta hỏi qua đại phu, qua chừng mười ngày nữa, thương thế của nàng hồi phục gần như bình thường, tuyệt cho nàng làm tân nương kêu ai ai”

      “Vậy là tốt rồi, tránh cho người ta nghĩ ta còn chưa qua cửa bị ngược đãi”

      Sở Bạch Ngọc trong mắt lưu quang chuyển động, lên chút ý cười, cố ý dán sát vào bên tai của nàng : “Ta chỉ biết buổi tối để nàng nằm ở giường kêu ai ai mà thôi”

      Đỗ Phi Hồng vừa xấu hổ “Chàng đứng đắn!”

      “Nàng ta vì ta đứng đắn!” Mỗi lần đều cần, nhưng còn phải ngoan ngoãn để chơi đùa sao.

      Đỗ Phi Hồng liếc cái, cố ý đắc ý ngẩng cao đầu, làm cho nàng cười duyên liên tục, hồi lâu mới thu hồi tâm vui đùa, nghiêm túc nhìn khuôn mặt tuấn mỹ của , thâm tình : “Đúng vậy, ta chàng vì chàng đứng đắn, hơn nữa còn là rất , rất .”

      Sở Bạch Ngọc ngẩn ra, nghĩ tới nàng đột nhiên như vậy, trong lòng tràn đầy cảm động, tự kìm hãm được vươn tay dịu dàng ôm nàng vào lòng, kích động biết nên cái gì cho phải.

      “Ta chàng. . . . . .” Đỗ Phi Hồng tựa vào bên tai giọng lặp lại.

      Ôm chặt nàng, Sở Bạch Ngọc đột nhiên thấy thực may mắn năm đó tổ tiên Chúc gia ưng thuận nguyện vọng kia, cũng bởi vì như vậy, mới khiến có mặt đời này, mới có thể gặp được nàng.

      “Ta cũng nàng”

      Đỗ Phi Hồng nhắm mắt lại, mặc kệ vết thương tay còn đau hay , gắt gao quay lại ôm lấy , trong tâm cũng bởi vì lời của mà cảm động trào dâng .

      “Ta cũng nàng, Oa nhi của ta” Sở Bạch Ngọc vẫn là nhịn được muốn tiếp tục trêu cợt nàng.

      “A! Chàng rất xấu nha! Sở Bạch Ngọc!” Bị gọi như vậy, cảm động mới vừa rồi mất sạch, da gà toàn bộ lại nổi lên, khiến nàng xấu hổ thôi.

      “Ha ha ha ha. . . . . . Oa nhi, Oa nhi”

      “Sở Bạch Ngọc!”

      Vốn là muốn tới thăm con dâu tương lai vợ chồng Sở Hòa Kỳ, nghe được trong phòng truyền đến tiếng cười, đưa mắt nhìn nhau, cười cười xoay người rời , quyết định để cho hai người trẻ tuổi ngọt ngào , dù sao cuộc sống sau này, còn rất dài a!

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Kết thúc

      magenta;Edit: YKi


      darkorange;Beta: Quảng Hằng


      Sau khi hôn lễ náo nhiệt kết thúc, Đỗ Phi Hồng vẫn chưa có cơ hội nhìn thấy cha mẹ chồng của nàng, vốn dĩ ngày hôm sau rời giường muốn lên sảnh dâng trà, sao biết mẹ chồng sớm lôi kéo cha chồng nhìn hội chùa.

      Chính thức trở thành người của Sở gia, đối với Đỗ Phi Hồng mà cũng có cái thay đổi gì quá lớn, à. . . . . . Thay đổi duy nhất là tên của nàng, gọi là Sở Đỗ Phi Hồng, quen lắm.

      Vết thương người toàn bộ hồi phục tốt lắm, Đỗ Phi Hồng đợi được nữa, vất vả bỏ đống tỳ nữ, chạy đến hậu viện Sở phủ bên bờ hồ , “Wow. . . . . . Đẹp quá nha!” Nàng đến Sở phủ lâu như vậy, cũng còn chưa từng tới nơi này đâu!

      Đương nhiên là bởi vì Sở Bạch Ngọc cho phép nàng, sợ nàng nguy hiểm, cái gì cũng chịu cho phép nàng .

      lâu có tự tại nhàng như vậy rồi, Đỗ Phi Hồng ngâm nga ca hát, sung sướng đường mòn bên bờ hồ, nhìn đến đóa hoa ven đường, thuận tay hái được đóa ở trong tay thưởng thức.

      Tên khủng bố cai ngục kia, mỗi ngày đều phái đống người theo nàng, ai. . . . . . Nên làm như thế nào mới có thể thoát khỏi a?

      tới tới, nàng đột nhiên phát phía trước có bong người, nương kia có mái tóc dài rối tung ở sau đầu, ngồi xổm dưới thân cây biết bận cái gì, nàng tò mò kích động chạy tới, nghĩ có trò gì vui. Nàng bị giam lâu lắm, tại tựa như chim ra khỏi lồng sắt, thầm muốn bay về phía chân trời xa.

      Nữ tử ngồi xổm dưới tàng cây cố gắng đem lá cây gom lại, bên chân có vài củ khoai lang, vừa nghĩ tới cảm giác hương vị ngọt ngào của khoai lang nướng, nước miếng của bà sắp chảy xuống, bỗng dưng, nàng nghe được tiếng bước chân từ phía sau truyền đến, phủi bùn tay, tò mò xoay người nhìn về phía người tới ——

      Mà Đỗ Phi Hồng vừa nhìn thấy kia, cả người đều choáng váng. . . . . .

      Bà có đôi mắt đẹp nhất mà Đỗ Phi Hồng từng gặp qua, giống như ánh sao bầu trời đều rơi vào đáy mắt bà, lóe ra động lòng người, gương mặt đầy đặn khéo léo, cái mũi thanh tú xinh đẹp, môi hồng nộn như hoa, mặc người bộ quần áo màu ánh trăng, khí chất phiêu nhiên xuất trần, giống như tiên nữ tái thế, hơn nữa. . . . . . Trừ bỏ ánh mắt giống, người nữ tử trước mắt này, cùng Sở Bạch Ngọc tựa như khắc ra từ khuôn mẫu.

      Chúc Dung buồn bực nhìn tiểu nương phía sau, nàng tại sao vừa nhìn thấy mặt mình liền choáng váng. mặt nàng dính gì sao? Bà mới cử động chân còn muốn chạy đến bên hồ nhìn chút, chợt nghe đến nương ngây ngốc ——

      “Tiên nữ. . . . . .” Đỗ Phi Hồng lại nhớ về ánh nhìn đầu tiên khi nàng thấy Sở Bạch Ngọc liền rung động .

      Chúc Dung sửng sốt, lập tức nhếch miệng cười vui vẻ, tiên nữ nha! “Ngươi. . . . . .”

      Vừa mới muốn chuyện, nghĩ tới đối phương đột nhiên vươn tay hướng tới phía trước ngực nàng sờ soạng, lần này đổi thành nàng bị choáng váng!

      Bên kia đường mòn, Sở Bạch Ngọc cùng cha vừa vặn tới, bọn họ là đến tìm Chúc Dung, nghĩ tới vừa mới đến gần, liền thấy màn như vậy, phụ tử cùng kinh ngạc trừng mắt nhìn con dâu trước mắt.

      Đỗ Phi Hồng hưng phấn mà đỏ mặt, còn muốn xác nhận nhéo hai cái ở bầu ngực rất tròn của Chúc Dung, Chúc Dung trong lúc nhất thời sửng sốt, cũng quên lời muốn hỏi mà dừng lại.

      Đỗ Phi Hồng vừa quay đầu mạnh mẽ, vừa vặn nhìn thấy trượng phu đứng ở xa, vô cùng vui vẻ hướng về phía , bên lớn tiếng : “Bạch Ngọc, Bạch Ngọc! Tiên nữ nha! Tiên nữ có bộ ngực nha!”

      Sở Bạch Ngọc lập tức trở về nhớ tới tình hình hai người gặp mặt lúc trước, lập tức biết thê tử lại ngẩn người rồi, nhịn được cất tiếng cười to, nàng làm sao có thể ngây thơ như bảo vật vậy? Nha! Trời ạ!

      “Ha ha ha. . . . . .” cười hải tựa vào phụ thân, mới chống đỡ được thân thể của mình. Đỗ Phi Hồng biết cười cái gì, cao hứng nắm lấy cánh tay “Tiên nữ có bộ ngực nha!”

      “Ha ha ha. . . . . .” Sở Bạch Ngọc cười đến nước mắt đều muốn rơi xuống.

      Sở Hòa Kỳ cố nén cười, phỏng chừng đoán được là chuyện gì xảy ra rồi, bước nhanh đến trước mặt thê tử vẻ mặt còn ngu ngơ.

      Chúc Dung ngơ ngác nhìn trượng phu, chậm rãi : “Ta bị nữ nhân khinh bạc. . . . . .”

      Sở Hòa Kỳ cười xoa xoa đầu thê tử “Nàng là con dâu chúng ta”

      “Cái gì?” Chúc Dung kinh ngạc trừng to mắt “Ta bị con dâu khinh bạc?”

      Đằng kia Sở Bạch Ngọc vất vả đè nén ý cười điên cuồng, hai tay khoát lên vai Đỗ Phi Hồng, chậm rãi đem mặt nàng chuyển về hướng cha mẹ, chỉ vào Chúc Dung : “Tiên nữ này—— Chính là, Nương, Ta!”

      Đỗ Phi Hồng nghẹn họng nhìn Chúc Dung trân trối, nghĩ đến hành động mới vừa rồi của chính mình, khuôn mặt nhắn nhíu lại, nha! ——

      người sững sờ, người ngẩn người, phụ tử Sở Hòa Kỳ đối mắt liếc nhìn, nhịn được cất tiếng cười to.

      【 toàn bộ thư hoàn 】

      HOÀN VỚI HỢP TÁC CỦA:

      Doanh Doanh, Quảng Hằng, Yki, Và Mặc Dao





       

       

    3. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :